[Dịch] Tinh Môn
Tập 337 : Đại Ly Vương 1 (c1681-c1685)
❮ sautiếp ❯Chương 1681: Đại Ly Vương 1
Lúc này, nếu Đại Ly quấy nhiễu bốn phương, dân tâm rung chuyển, bá chủ quật khởi, vậy thì Lý Hạo sẽ phải nhức đầu chạy theo xử lý.
Gã hiểu hết.
Thế nhưng… vì sao gã phải làm như vậy?
Đại Ly Vương mỉm cười nhìn bốn phía, chậm rãi nói: “Hôm nay, Lý Hạo thắng một trận nhỏ, bản vương thuận theo ý hắn, đấu binh đấu tướng! Hắn muốn luyện binh, luyện ra quân tinh nhuệ, nếu không, quân xuất chiến đầu tiên sẽ không phải Liệp Ma Quân, mà là Chiến Thiên Quân.
Hắn thấy bản vương nguyện ý luyện binh cùng hắn, dù sao các nước khác còn chưa có động tĩnh, nếu tùy tiện đột nhập vào biên cảnh Thiên Tinh thì rất có thể sẽ lâm vào vũng bùn chiến tranh, không thể xoay sở!”
Đám người gật đầu.
Nếu là vì điều này thì quả thật nên chờ một thời gian, nhưng Đại Ly đã phát binh trước, giờ lạ muốn chờ đợi 3 nước khác… Vậy phát binh còn có ý nghĩa không?
Bọn họ được dùng để cho Lý Hạo luyện binh sao?
Đại Ly Vương đổi chủ đề: “Chiến Thiên Quân có hơn vạn người, Liệp Ma Quân không yếu, còn có mấy chục vạn chiến sĩ siêu năng, mấy trăm vạn quân sĩ phổ thông, các chiến binh cao cấp của Thiên Tinh cũng chưa vận dụng, cả siêu năng đại pháo cũng chưa xuất hiện… Nếu toàn quân xông trận, chúng ta chắc chắn sẽ thắng! Thế nhưng mấy triệu binh sĩ quân ta sẽ còn lại bao nhiêu?”
Gã nhìn đám người: “Đối phương cũng không phải loại một kích liền nát, dù hiện giờ chúng ta không tổn thất nhiều, nhưng sau này cũng sẽ phải đối phó với sự nổi dậy khắp Thiên Tinh, còn phải ứng đối với 3 đại vương triều.
Đại Ly… Có thể đoạt được thiên hạ không?”
Đám người giật mình, sau đó gật đầu.
Hôm nay, đại quân đối phương có vô số người, lực chấn nhiếp mạnh mẽ, hơn nữa những vũ khí cường đại như pháo siêu năng còn chưa dùng đến, nếu Đại Ly thật sự muốn toàn quân ra trận, kết cục có lẽ sẽ tổn thất nặng nề như lời Đại Ly Vương nói.
Đương nhiên bọn họ sẽ thắng!
Về chiến lực cao cấp, bọn họ không sợ phe Lý Hạo.
“Vậy ý đại vương là thế nào?”
Chủ tế nhìn Đại Ly Vương.
Đại Ly Vương bình tĩnh trả lời: “Hôm nay đối phương thắng một trận nhỏ, kiêu binh tất bại! Vậy nên, tối nay hãy phái cường giả đi tập kích đối phương, chém đầu Lý Hạo!”
Gã nhìn về phía một vị cường giả cổ thành mặc áo bào đen trong quân trướng: “Hi vọng các ngươi có thể xuất thủ tương trợ, liên thủ cùng chủ tế, chém tướng đoạt cờ, dạ tập Ngân Thành!”
Cường giả áo bào đen kia nhíu mày.
“Đại vương, đêm nay chúng ta sẽ tập kích Lý Hạo ư?”
Dù đối phương kiêu ngạo đắc thắng thì cũng không thể nào buông lỏng cảnh giác chỉ vì một trận thắng nhỏ được, đúng không?
Đối với cường giả mà nói… Tập kích rất khó có hiệu quả.
Đại Ly Vương cười nói: “Đánh Ngân Thành là chính, đồng thời cũng nhắm đến tướng lĩnh dưới trướng, đêm nay hãy tập kích mấy trăm vạn tạp binh, gây ra hỗn loạn, Lý Hạo căn bản không hiểu quân sự, đặt mấy trăm vạn tạp binh tại hậu phương, nhìn thì uy phong, nhưng nếu loạn thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến chủ quân! Hôm nay bản vương vẫn luôn đang quan sát, chỉ cần mấy trăm vạn quân sĩ phổ thông này làm loạn trận doanh vào ban đêm, chủ quân ở tiền tuyến cũng sẽ rung chuyển… Đến lúc đó, trận tuyến phe hắn sẽ tự loạn!”
“Khi đó, đại quân mấy triệu người của bản vương có thể phá địch trong một đêm!”
Cường giả áo bào đen cổ thành suy tư một phen rồi mở miệng: “Trong quân đội của hắn cũng có lão tướng, thậm chí còn có Chiến Thiên Quân, sao có thể không chuẩn bị chút nào?”
“Vậy nên hôm nay ta để bọn họ thắng nhỏ một trận, để Lý Hạo cảm thấy Đại Ly cũng chỉ đến vậy mà thôi, như thế thì sao Đại Ly dám tập doanh ban đêm, đúng không?”
Cường giả áo bào đen cổ thành nghe vậy cảm thấy có đạo lý, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thuyết phục.
Tuy nhiên kẻ này ủng hộ chuyện đối phương muốn tập kích ban đêm.
Bọn họ muốn hai phe chém giết không ngừng.
Như vậy rất tốt!
“Được, vậy ta sẽ liên hệ với Đại Tôn, đêm nay sẽ tiền hậu giáp kích, tập kích Lý Hạo!”
Đại Ly Vương gật đầu: “Cũng mong ngươi tự mình đi một chuyến, cường giả càng nhiều càng tốt, dù là tạp binh đại loạn hay là chém đầu chủ tướng thành công, chỉ cần quân đội nơi đây thua trận, chúng ta sẽ có thể dễ dàng tiến quân thần tốc! Lý Hạo muốn chiến một lần là xong, bản vương cũng nghĩ thế!”
Cường giả áo bào đen nghe gã nói vậy thì không nói thêm gì nữa.
Y nhanh chóng rời khỏi quân trướng rồi biến mất.
Chờ y vừa rời đi, trong đám tướng lĩnh dưới trướng có người trầm giọng nói: “Đại vương, không thể tin đám người này, dù đánh bại được phe Lý Hạo thì đám người này cũng là một mối nguy…”
Đại Ly Vương nhìn người kia, nhíu mày: “Chúng ta là đồng minh, kẻ nào dám nhiễu loạn quân tâm vào lúc này thì kẻ đó đáng chết! Ngươi lui ra!”
“Đại vương, ta…”
“Lui ra!”
Đại Ly Vương quát một tiếng, người kia tức giận, im lặng quay người rời đi.
Trong đại trướng, có người cũng không cam lòng.
Sự thật chính là như vậy!
Chẳng lẽ đại vương cảm thấy những người này đáng tin ư?
Thế thì thật nực cười!
Đại Ly Vương thản nhiên nói: “Tình thế trước mắt cực kỳ nghiêm trọng, đừng tự loạn trận cước, còn ai suy nghĩ như hắn nữa thì hãy lui ra, đừng để tiếp đó bản vương không nể mặt mũi các ngươi!”
Nghe vậy, không ai dám nói cái gì nữa, nhưng trong mắt mọi người vẫn toát lên chút vẻ không cam lòng.
Đại Ly Vương rất tinh mắt, gã thản nhiên ra lệnh: “Mấy người các ngươi… Lui ra!”
Gã chỉ vài người, những người này đều cắn răng im lặng, quay người rời đi.
Bọn họ cảm thấy đại vương đã bị mê hoặc!
Chúng ta đều trung thành tuyệt đối, thế mà bây giờ nhắc nhở một câu cũng bị trách móc nặng nề, đám cường giả cổ thành không biết tên kia thật sự đáng giá tín nhiệm sao?
Đại Ly không phải con rối của đối phương.
Người trong quân doanh ít đi rất nhiều.
Đại Ly Vương tiếp tục nói: “Đêm nay, chủ tế dẫn tư tế thần điện và một nửa thần vệ, phối hợp với cường giả cổ thành liên thủ tập kích cường giả Ngân Thành, nếu đại quân đối phương xảy ra hỗn loạn, các ngươi suất quân trực tiếp công kích đại doanh đối phương!
Bên phía thần điện phải phòng ngự thật tốt, đừng để đối phương có cơ hội nhìn trộm quân tình, ở thời đại siêu năng này có rất nhiều thủ đoạn phong phú!”
Chủ tế gật đầu.
“Lui ra hết đi, trấn an quân tâm, tránh xảy ra việc quân tâm dao động…”
Những người khác cũng lần lượt rời đi.
Chủ tế vừa định ra ngoài, Đại Ly Vương bỗng giơ tay lên, chủ tế dừng bước.
Quân quyền thần thụ, kỳ thật tại vương triều Đại Ly, thân phận chủ tế cao hơn Đại Ly Vương.
Nhưng Đại Ly Vương thế hệ này thực lực quá mạnh, thậm chí còn được thiên ý gia trì, dù chủ tế cũng rất mạnh nhưng chưa chắc đã địch nổi vị này, vậy nên Đại Ly Vương thế hệ này có quyền uy hơn Đại Ly Vương trước kia.
Chủ tế hơi nghi hoặc nhưng không nói gì.
Y yên lặng chờ đợi một hồi, các vị tướng lĩnh bị đuổi đi ban đầu hiện giờ cũng đã trở về, tất cả bọn họ đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đại vương triệu gọi chúng ta trở về là có ý gì?
Chương 1682: Đại Ly Vương 2
Đại Ly Vương bình tĩnh lên tiếng: “Gặp dịp thì chơi thôi! Những cường giả cổ thành kia là người Tân Võ, dư uy Tân Võ quá nặng, trong quân không đồng lòng, một vài thủ lĩnh bộ lạc kết giao sâu với những người này! Quyền uy của bản vương khó mà khuất phục được bọn họ… Vừa rồi bản vương đuổi các ngươi đi, những người kia cũng chẳng tỏ thái độ gì, có lẽ bọn họ cảm thấy phỉ báng cường giả cổ thành là việc không nên!”
Trong lòng mọi người hơi chấn động.
Đại Ly Vương lại nói: “Đại Ly tồn tại vững mạnh 200 năm, chỉ có mấy cường giả cổ thành mà đòi dao động được sao? Lý Hạo nói ta là con chó của cường giả cổ, đó là hắn khinh thường bản vương!
Nhưng quả thật có quá nhiều cường giả cổ thành, dư uy Tân Võ quá nặng, dù bản vương hay Lý Hạo thắng thì cuối cùng vẫn sẽ phải đối đầu với đám người này!”
Đại Ly Vương lộ vẻ trào phúng: “Đối phương đã xuất hiện và bảo chúng ta xuất binh… Nếu không xuất binh thì sẽ rất phiền, mà xuất binh rồi cũng chỉ để thỏa mãn tư dục của bọn họ mà thôi!
Bọn họ muốn bản vương lĩnh toàn quân xuất trận, tử thương bao nhiêu, bọn họ sẽ không để ý!”
Đại Ly Vương hiểu rõ tình thế.
Một bên, chủ tế muốn nói lại thôi.
Đại Ly Vương thản nhiên nói: “Chủ tế không cần nhiều lời, có lẽ chủ tế muốn nói rằng, hợp tác với nhau, có sự tương trợ của bọn họ thì sẽ tốt hơn đối với chúng ta, đúng không?”
Chủ tế gật đầu.
Y cũng biết cường giả cổ thành không có ý tốt, thế nhưng được đám cường giả này tương trợ thì sẽ có ích lợi rất lớn đối với Đại Ly.
“Chủ tế chỉ thấy hiện tại, không thấy tương lai… Những tên kia giật dây khiến 4 quốc gia xuất binh tấn công Thiên Tinh, hôm nay, những tên kia còn muốn giật dây bắt bản vương phái toàn quân xuất chiến, không quan tâm đến thương vong.
Bản vương đã hiểu tâm tư bọn họ rồi.”
Gã ngẩng đầu nhìn lên trời: “Thiên ý sinh ra, trời xanh có mắt! Sinh mệnh luân hồi, hoàn thiện Thiên Đạo! Nhiều quân binh tinh nhuệ chết trận, vô số siêu năng chết đi, trở về thiên địa, hoàn thiện thiên địa luân hồi, thiên ý vững chắc, thiên địa vững chắc, có lẽ… đây chính là điều bọn họ nhắm đến!”
Chủ tế chấn động.
Y thật sự không thể nhìn thấu vị Đại Ly Vương thế hệ này.
“Vậy ý của đại vương là…”
“Đêm nay, chủ tế phối hợp với cường giả cổ thành tập kích phe Lý Hạo, mang một nửa thần vệ, một nửa tư tế thần điện là được!”
Chủ tế nhìn về phía Đại Ly Vương, Đại Ly Vương nhìn đám tướng lĩnh phía dưới: “Các ngươi trở về, điều quân tinh nhuệ, bản vương có Toản Địa Toa! Hãy cẩn thận, điều một nửa quân tinh nhuệ, thần điện che giấu động tĩnh, đêm nay bản vương tự mình dẫn đội tinh nhuệ này đi ngăn chặn đường lui, bắt giết tất cả cường giả cổ thành!”
Chủ tế biến sắc: “Đại vương, chuyện này…”
“Chủ tế, bản vương biết ngươi có thủ đoạn… Nhưng ta không cần ngươi sử dụng, tập kích đêm nay chỉ có thể bại, không có khả năng thắng! Nhưng không được để tổn thất quá lớn, tập kích thất bại, cường giả cổ thành rút lui.
Ngươi hãy bọc hậu giúp bọn họ, ngăn cản đám người Lý Hạo.
Bản vương sẽ tự mình giết chết bọn họ, cướp đoạt bản nguyên!”
Đại Ly Vương bình tĩnh nói: “Đám người Lý Hạo đi theo Võ Đạo mới, tác dụng của bản nguyên không lớn, vậy nên sẽ không nhắm chặt, chủ động đuổi giết cường giả cổ thành.
Nhưng Đại Ly ta truyền thừa đạo Sơ Võ, bản nguyên vẫn có tác dụng rất lớn! Phải chém tận giết tuyệt đám cường giả sắp tới kia! Cướp đoạt bản nguyên, cường hóa thần vệ!
Ngươi hãy kiềm chế mấy vị cường giả cổ thành, để bọn họ không ngừng tiếp viện, bản vương muốn kéo dài thời gian với Lý Hạo ở đây, tiêu hao chiến lực cổ thành, Lý Hạo lợi dụng ta để luyện binh, ta sẽ mượn tay hắn dụ ra thật nhiều cường giả cổ thành, giết chết từng tên một, hắn luyện binh, bản vương luyện cường giả!”
Chủ tế biến sắc: “Đại vương, nếu tin tức lộ ra…”
“Vậy thì đừng để tin tức bại lộ!”
Đại Ly Vương vô cùng bình tĩnh sánh được: “Giết chết hết thì làm sao tin tức bị truyền ra được? Ở trong mắt bọn họ, nhân loại bây giờ làm gì có gan dám tính kế bọn họ.
Lý Hạo đã là một kẻ dị loại, chẳng lẽ còn có kẻ thứ hai như vậy sao? Bản vương vẫn luôn lễ ngộ có thừa với đám cường giả cổ thành, hi vọng bọn họ giúp một tay cướp đoạt Thiên Tinh, sao có thể hại bọn họ được, làm vậy khác gì tự mình hại mình?
Lý Hạo có thể ra tay, cường giả cổ thành khác cũng có thể ra tay, nhưng không thể nào là bản vương hạ thủ!”
Đại Ly Vương nhìn về phương xa: “Chủ tế, bản vương hiểu rất rõ, dù chúng ta cướp được Thiên Tinh thì có lợi lộc gì? Chỉ khi số lượng và thực lực cường giả bên ta không ngừng tăng cường, thậm chí là có thể chiến với Tân Võ… Đó mới là đường sống duy nhất của Đại Ly! Lần này xuất binh, mục đích vốn không phải là cướp đoạt Thiên Tinh!”
Gã bật cười: “Bản vương cũng đã cân nhắc đến thực lực Lý Hạo, nếu thực lực hắn quá yếu, vậy thì mượn tay cổ thành trực tiếp tiêu diệt hắn! Nếu thực lực không tệ thì mượn tay hắn tiêu diệt cường giả cổ thành, để cường giả thần vệ và tư tế thần điện đột phá tới Tuyệt Điên Tân Võ!”
Chủ tế thần điện không nén được rung động trong lòng, chậm rãi nói: “Vậy tối nay tập kích…”
“Cứ làm theo lời bản vương nói, tạo áp lực lên đám người Lý Hạo, cũng tạo áp lực cho cổ thành, ngoài ra, đại quân xuất kích sẽ chọn từ những bộ lạc không nghe lời, tử thương bao nhiêu cũng không đáng kể…”
Giờ khắc này, mấy vị tướng lĩnh đều kích động vạn phần, hưng phấn gầm nhẹ: “Đại vương anh minh!”
Cướp đoạt bản nguyên của cường giả cổ thành, khiến thần vệ thần tế cường đại.
Bọn họ chưa từng có suy nghĩ như vậy, bởi vì cường giả cổ thành thật sự rất đáng sợ.
Đại Ly Vương vẫn bình tĩnh như trước: “Tân Võ đã qua, hơn nữa kia chỉ là một đám người phản bội Tân Võ mà thôi, có gì mà phải sợ? Dù lần này không chiếm được Thiên Tinh thì cũng không ảnh hưởng nhiều đến đại cục, đoạt được bao nhiêu bản nguyên thì sẽ có bấy nhiêu người trở nên cường đại, dù không vào Tuyệt Điên thì cũng có thể trở thành cái Thiên Tinh gọi là cảnh giới Sơn Hải lục trọng! Nhớ kỹ, đến cuối một cuộc chiến tranh, cường giả mới là yếu tố mấu chốt, về phần binh lính dưới trướng, Đại Ly có hơn trăm vạn tinh binh hãn tướng, vậy đã đủ dùng, Lý Hạo cần tinh binh, chúng ta cần cường giả!”
Đám người đã hiểu!
“Đại vương muốn… ở đây diễn kịch với Lý Hạo sao?”
Chương 1683: Đại Ly Vương 3
Đại Ly Vương mỉm cười lắc đầu: “Không phải diễn kịch, chúng ta sẽ thật sự chém giết! Người của hắn có thể dùng để chúng ta luyện tướng, hắn luyện binh, chúng ta luyện tướng, đêm nay, sau khi tập kích thất bại, bản vương muốn đấu tướng với hắn!”
Đấu tướng!
Mọi người kinh ngạc.
Đại Ly Vương nở nụ cười: “Hấp thu bản nguyên của cổ nhân, thực lực chưa vững, như vậy vừa vặn có thể dùng tướng lĩnh của hắn để luyện tướng của chúng ta! Hắn giúp ta luyện tướng, bản vương luyện binh cùng hắn!”
Lý Hạo sẽ đáp ứng chứ?
Đúng vậy!
Lý Hạo còn ước gì có thể kéo dài một chút thời gian để cho mình luyện được một chi tinh binh.
Mà Đại Ly vương triều không thiếu tinh binh, chỉ khuyết thiếu cường giả cường đại.
Gã rất cường đại, chủ tế cũng rất cường đại, nhưng những người còn lại không quá mạnh, mặc dù người ngoài cảm thấy thần vệ và tư tế thần điện Đại Ly đều đạt đến cấp độ Thần Thông, cường hãn vô song… Nhưng Đại Ly Vương có thỏa mãn không?
Không hề!
Quá yếu!
Thực lực như vậy thì sao có thể chinh phục được Ngân Nguyệt, làm cách nào để chinh phục đám cổ cường giả kia?
Mà bây giờ, cơ hội đã tới.
Lý Hạo càng cường đại thì gã càng vui vẻ, chỉ có như vậy thì cổ thành mới cảm thấy kiêng kỵ mà không ngừng phái người tiếp viện.
Gã lại lên tiếng: “Ngoài ra, đừng cố ý để quá nhiều quân sĩ chịu chết, người chết nhiều cũng không tốt! Dù là người của đám bộ lạc không nghe lời thì cứu được vẫn phải cứu! Phải thể hiện rằng Đại Ly ta quân tâm một lòng, đồng bào hòa thuận!”
“Tuân lệnh!”
Mấy vị tướng lĩnh vui mừng, Đại Ly Vương phất tay: “Đi đi, hãy cẩn thận, lựa chọn quân tinh nhuệ cùng hành động với bản vương đêm nay!”
“Tuân lệnh!”
Mấy vị tướng lĩnh hưng phấn muốn rời đi, Đại Ly Vương nhíu mày: “Bình tĩnh lại, vừa rồi mới bị bản vương trách phạt, giờ phút này lại vui vẻ hớn hở, sợ người khác không biết à? Ai ai cũng nói tướng sĩ Đại Ly chỉ có võ lực, không có đầu óc… Lý Hạo mở rộng giáo dục tại Trung Nguyên, bản vương cảm thấy có thể học tập điểm này!”
Mấy vị tướng quân không dám cười nữa, vẻ mặt như cha mẹ chết, cẩn thận từng li từng tí rời đi.
Sau khi bọn họ rời đi, Đại Ly Vương nhìn về phía chủ tế, hồi lâu mới nói: “Khương Ly, so với việc cướp đoạt thiên hạ chỉ có hư danh, bản vương muốn trở thành tồn tại chấn nhiếp tứ phương, uy phục vũ nội! Lý Hạo được thiên ý gia trì, bản vương cũng thế.
Hiện giờ không phải thời điểm để bản vương quyết chiến cùng Lý Hạo, đều là người được thiên ý thời đại này ưu ái, như vậy, bản vương muốn nhân lúc này giải quyết một số phiền phức cổ nhân lưu lại!”
Chủ tế hơi khom người: “Đại vương nói có lý.”
Đại Ly Vương chỉ nhìn y, một lúc sau, gã chậm rãi nói: “Vậy nên, bản vương không muốn trở thành người phát ngôn của bất cứ vị thần Sơ Võ nào, thần điện… Cũng không ngoại lệ!”
Sắc mặt chủ tế thay đổi.
Đại Ly Vương bình tĩnh nói: “Ngươi trở về suy nghĩ thật kỹ đi, tín ngưỡng là thứ tốt! Nhưng người được tín ngưỡng lại là tồn tại không biết tên của ngàn vạn năm trước, vì sao vẫn muốn tiếp tục tín ngưỡng? Hắn mang đến cái gì? Thay đổi cái gì? Cho chúng ta cái gì? Sơ Võ liên tiếp thất bại, vì sao cứ giữ khư khư những thứ không thiết thực? Khi Đại Ly thắng được thiên hạ, đó không phải là công lao của người Đại chúng ta sao? Hay là phải quy công cho Sơ Võ Chi Thần?”
Sắc mặt chủ tế hoàn toàn thay đổi.
Đại Ly Vương chỉ yên lặng nhìn y, không nói tiếp nữa.
Chủ tế thần điện thế hệ này rất mạnh, thậm chí gã biết rằng y đã được Sơ Võ Chi Thần gia trì… Cụ thể có phải hay không thì gã không hỏi đến, nhưng gã cảm nhận được cảm giác đặc thù.
Nhưng gã không quan tâm.
Điều gã quan tâm là Đại Ly là thiên hạ của gã, gã không cho phép một tư tưởng khác tồn tại trong đó.
Chủ tế hít sâu một hơi, chậm rãi lên tiếng: “Đại vương, ta đi về trước, ta sẽ cân nhắc thật kĩ!”
“Đi đi!”
Nhìn chủ tế rời đi, sau đó Đại Ly Vương nhìn về nơi xa, bên kia, thiên địa đại thế quay cuồng, đó là địa bàn của đám người Lý Hạo.
Lý Hạo không tệ.
Nhưng gã không hề e ngại.
Lý Hạo muốn lợi dụng gã, gã cũng giống vậy, còn phải xem cuối cùng ai cao minh hơn thôi.
Phương hướng Ngân Thành.
Đám người vô cùng hưng phấn, bọn họ đã thắng trận đầu, tuy là nhờ có Chiến Thiên Quân gia nhập nên mới lấy được thắng lợi, hơn nữa tổn thất cũng không nhỏ, nhưng kết quả này đã tốt hơn dự đoán nhiều.
Nhưng lúc này, Cửu sư trưởng lại mở miệng: “Đây mới chỉ là lần giao chiến đầu tiên, chiến tranh quy mô nhỏ mà thôi, đại quân mấy triệu người bên kia hôm nay chỉ mới phái ra mấy vạn binh lính, còn chúng ta phải dùng đến Liệp Ma Quân và Chiến Thiên Quân để lấy được thắng lợi nhỏ, chư vị đừng quá mức đắc ý!”
Bọn họ có thể vui mừng, nhưng không được ngủ quên trong chiến thắng.
Chênh lệch giữa hai phe rất lớn.
Liệp Ma Quân mạnh nhất chỉ đánh bất phân thắng bại với quân đoàn vạn người của đối phương, các đội quân khác rõ ràng là kém bên kia rất nhiều.
Hoàng Vũ cũng nghiêm túc nói: “Đúng vậy! Nhìn chung, Liệp Ma Quân khá tốt, quân đoàn cửu ti chưa trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, võ lực cá nhân không yếu, nhưng tạo thành quân đoàn thì hơi hỗn loạn, trước đó, trên chiến trường, nếu vạn người ra trận kia để xảy ra một chút sai lầm thì cũng có thể dẫn đến tổn thất không nhẹ.”
Lý Hạo gật đầu: “Đúng vậy! Nhưng dù sao cũng đã thắng trận, vui vẻ một chút cũng không sao…”
Hắn lại nói: “Nhưng phản ứng của Đại Ly Vương nằm ngoài dự liệu của ta, gã không phái toàn quân xuất chiến, ta vốn cho rằng gã sẽ làm như vậy, còn đã chuẩn bị kỹ càng để tặng gã một cuộc phản kích mạnh mẽ, nhưng không ngờ cuối cùng gã chủ động nhận thua.”
Lý Hạo nhíu mày.
Kỳ thật, nếu lúc ấy quân Đại Ly xuất kích, hắn sẽ cho phân thân Thần Linh tự bạo, phối hợp với Hồng Nhất Đường bảo vệ đại trận, bọn họ chắc chắn sẽ khiến đối phương phải trả giá đắt.
Thế nhưng đối phương nhận thua quá dễ dàng.
Trong suy nghĩ của hắn, Đại Ly Vương là một kẻ bá đạo vô song, không thể nào nhận thua, Đại Ly còn dã man hơn cả Ngân Nguyệt, sao có thể bị dọa sợ đơn giản như thế?
Nhưng chuyện này thực sự đã xảy ra, thậm chí bản thân Đại Ly Vương còn chưa xuất thủ.
Thật cổ quái!
Phản ứng của Đại Ly Vương làm rối loạn bố trí của hắn.
Chương 1684: Đại Ly Vương 4
Lý Hạo đang nói chuyện, ngoài cửa, Càn Vô Lượng tiến vào, một vị lão nhân đi theo, người đó chính là Thuận Phong Nhĩ, giờ phút này, Thuận Phong Nhĩ khẩn trương báo cáo: “Đô đốc, Đại Ly bỗng nhiên mở ra phòng ngự đặc thù ngăn cách hết thảy.
Hiện tại không thể thăm dò tình hình bên đó, chỉ biết có cường giả đã rời khỏi quân doanh Đại Ly…”
Lý Hạo nhíu mày.
Hắn ngẫm nghĩ, trong tay xuất hiện một chiếc gương, năng lượng tràn vào trong đó, tấm gương xuất hiện dao động lan tràn ra xung quanh.
Gợn sóng chậm rãi chấn động!
Tuy hơi hỗn loạn nhưng vẫn có chút cảm giác, Lý Hạo tập trung nhìn vào, sau đó lập tức nhướng mày: “Cường giả đã rời đi, đúng là đã thiếu mất vài người…”
Hắn lại đưa thêm năng lượng vào, gợn sóng trên tấm gương càng thêm kịch liệt, dần dần, khuếch tán ra tứ phương.
Nhưng dường như tấm gương này bị hạn chế ở Ngân Nguyệt, dường như khu vực cổ thành bị ngăn cách, không thể nào dò xét được.
Một đạo hắc ảnh lóe lên rồi biến mất, tuy muốn lần theo dấu đối phương nhưng rất khó tìm ra tung tích.
Lý Hạo nhướng mày, nửa ngày sau mới nói: “Thiếu mất một vị cổ cường giả bên cạnh Đại Ly Vương, hình như người này đã rời đi…”
Bây giờ, cường giả dưới trướng có không ít thủ đoạn, Lý Hạo cũng vẫn luôn giám sát nhất cử nhất động của đối phương.
Nhưng thiếu mất một vị cổ cường giả có vẻ chẳng phải chuyện quan trọng gì.
Chẳng lẽ kẻ đó đó muốn đi gọi viện quân?
Nhưng đây chỉ là một thất bại nhỏ, thậm chí còn không tính là thất bại đối với Đại Ly vương triều, chiến tổn hai phe là 5000: 3000, Chiến Thiên Quân cũng chết mấy ngàn người, trong tình huống này, Đại Ly Vương có cần cầu viện cổ thành không?
Làm vậy thì khác gì nói rằng gã là một kẻ vô năng?
Bên cạnh, Triệu thự trưởng bỗng nhiên nói: “Đại Ly Vương muốn tập kích chúng ta, dùng kế đối địch bắt tướng ư? Hẳn là gã muốn phe mình không bị tổn thất quá nhiều, dù sao binh lực Đại Ly cũng có hạn…
Hơn nữa, đối phương hợp tác với những kẻ phản bội, có cường giả để dùng, không dùng thì phí…”
Ông cảm thấy rất có khả năng là như vậy.
Đám người suy tư ngẫm nghĩ.
Kế sách đối địch bắt tướng.
Đối phương có thể thành công không?
Nếu bọn họ được cường giả cổ thành tương trợ thì có lẽ có thể, mà như vậy thì chứng tỏ đối phương đang khinh thường đám người Lý Hạo.
Lý Hạo sờ cằm, mỉm cười: “Nếu thật sự như vậy thì có thể cho đối phương chịu thiệt một vố lớn, ta không vội gì, ba bên khác tạm thời chưa có động tĩnh gì quá lớn, ta không ngại chơi với Đại Ly Vương một phen!
Nếu có thể chém giết cường giả Đại Ly thì cứ tiếp tục ép đối phương luyện binh cùng chúng ta, không tiến hành cường giả quyết chiến.
Làm vậy thì chỉ có lợi cho chúng ta mà thôi!”
Hắn lại nói: “Chuẩn bị sẵn sàng.
Ngoài ra, kể từ ngày hôm nay, treo phó giám Phong Vân Bảo Giám ở đây, ngày ngày quan sát, không cần quan tâm hao tổn bao nhiêu, để đề phòng đối phương dùng thủ đoạn đặc thù tấn công! Nếu đối phương muốn tập kích chúng ta thì bọn họ nghĩ quá đơn giản rồi đấy!”
Phong Vân Phó Giám có thể dò xét sinh mệnh lực, cứ treo thứ đồ này ra dùng thì sẽ tiêu hao không ít, nhưng nó có thể phòng ngừa địch nhân đột nhiên tập kích, tránh việc bên mình bị động đối địch.
Cửu sư trưởng mở miệng: “Không chỉ như vậy, chưa chắc Phong Vân Phó Giám đã có thể dò xét hết được, tất cả vẫn phải chú ý lưu tâm.”
Lý Hạo gật đầu: “Ta đã biết!”
Nói xong, hắn trầm tư nhìn về phía quân doanh địch quân cách xa vạn mét.
Kế sách chém đầu tướng lĩnh rất khó thành công với cường giả… Nhưng cũng có thể đối phương cho rằng thực lực phe hắn không mạnh.
Đối với loại người như Đại Ly Vương này, ban ngày chịu thiệt ban đêm trả thù chẳng phải chuyện kì lạ gì.
“Đêm nay phải cẩn thận… Không, phải cẩn thận mọi lúc mọi nơi, mọi người đừng phân tán, một khi xảy ra chuyện, nghe ta hiệu lệnh, nhanh chóng phản kích, ngoài ra, phải trấn an quân binh, không để xảy ra tình trạng hỗn loạn!”
“Rõ!”
Đám người lĩnh mệnh.
Sau khi những người này rời đi, Lý Hạo nhìn về nơi xa, nhíu mày, thiên địa đại thế trên người Đại Ly Vương cũng rất cường hãn, thiên ý cuồn cuộn.
Nếu bọn họ thực sự muốn thực hiện kế hoạch giết thủ lĩnh thì kế hoạch của hắn luyện binh sẽ không thành.
Mà nếu giết được thật nhiều cường giả của đối phương, ép đối phương tiếp tục luyện binh cùng mình thì cũng không tệ, còn khiến cường giả bên kia mất lòng tin quyết thắng.
Trong một toà thành cổ.
Phân thân của cường giả áo bào đen dung nhập vào bản tôn, người mặc kim giáp kia nhanh chóng tiến vào chủ điện, trầm giọng nói: “Đại nhân, Đại Ly Vương muốn đêm nay tập kích Lý Hạo, hi vọng chúng ta góp sức, tiền hậu giáp kích, tiêu diệt Lý Hạo!”
Trong đại điện, tồn tại cổ lão trầm mặc một hồi, sau đó chậm rãi nói: “Ta đã nhìn thấy cuộc chiến hôm nay, phe Đại Ly không hề quyết tử chiến, ngươi nói xem nguyên nhân là vì sao.
Đại Ly Vương kia không phải là một kẻ xúc động dễ giận, không chịu được thua thiệt ư?”
Cường giả kim giáp nhanh chóng đáp: “Đại Ly Vương đã có mưu tính, hắn muốn bại một trận để khiến Lý Hạo mất đi lòng cảnh giác, đêm nay tập kích hắn, tiến hành sách lược giết tướng, bắt chước Nhân Vương! Ngoài ra, đêm nay khiến quân đội rung chuyển, nhân lúc ban đêm phát động cuộc chiến toàn quân, tiêu diệt dứt điểm phe Lý Hạo!”
“Không thể nào đơn giản như vậy…”
Nam nhân bật cười: “Nếu đơn giản như vậy thì phe Lý Hạo đã bị chúng ta tiêu diệt từ lâu rồi, Đại Ly Vương suy nghĩ quá đơn giản!”
Chỉ là một trận thắng nhỏ mà muốn Lý Hạo mất đi lòng cảnh giác ư?
Đại Ly Vương này đang xem thường Lý Hạo quá rồi!
Mà ai thắng ai thua cũng không quan trọng, quan trọng là có nhiều người chết là được.
Lão suy nghĩ một phen rồi mở miệng: “Tách bản nguyên, đưa phân thân đi trợ chiến, nhưng quá nhiều người thì động tĩnh quá lớn, dễ khiến các thành khác chú ý.
Ngươi đi điều động 50 người cắt chém bản nguyên trợ chiến cho Đại Ly ! Nhưng hãy nhớ kỹ, nếu xảy ra chuyện, mục tiêu quan trọng nhất là chém giết sinh linh, nếu không giết được Lý Hạo thì không cần cố, phải nhanh chóng rút lui!”
“Rõ!”
Kim giáp gật đầu, lại nói: “Đại nhân, nếu chúng ta có cơ hội thì sẽ chém giết Lý Hạo chứ?”
“Nếu được thì giết!”
Nam tử cười: “Nếu có thể thì đương nhiên phải ra tay! Nếu không có khả năng thì phải kịp thời rút lui, không thể để cho phe Lý Hạo đạt được lợi ích, Bản Nguyên phân thân bị diệt là tổn thất lớn đối với chúng ta, tuy Võ Đạo mới của Lý Hạo không cần lực lượng bản nguyên, thế nhưng hắn có thể cướp đoạt để khôi phục cường giả Tân Võ.”
“Thuộc hạ đã hiểu!”
Kim giáp nhanh chóng lui ra, sau khi ra khỏi thành, hắn ta bắt đầu triệu tập nhân thủ chia cắt phân thân, chuẩn bị trợ giúp Đại Ly.
Kim giáp thầm nghĩ, tốt nhất là có thể thuận lợi diệt trừ đám người phe Lý Hạo, đừng để xảy ra thêm vấn đề phiền toái không cần thiết.
Chương 1685: Đại Ly Vương 5
Trong đại điện.
Nam tử nhìn lên bầu trời, nhíu mày.
Đại Ly Vương này được thiên ý ưu ái, ý nghĩ cũng không sai, nhưng vừa thua một trận nhỏ đã lập tức phát động tập kích, quyết định này quá mức lỗ mãng, nếu là vài ba ngày sau khi bọn họ thua trận, im hơi lặng tiếng thì may ra mới khiến đám người Lý Hạo buông lỏng cảnh giác.
“Hay là muốn thăm dò thực lực chúng ta?”
Lão cảm thấy Đại Ly Vương đang muốn nhân cơ hội thăm dò xem thực lực bọn họ như thế nào.
Nam nhân nhìn ra ngoài, trong thành, các phủ đệ đều có cường giả tọa trấn, có không ít cường giả, năng lượng trong thành cũng rất nồng.
Lão đang suy nghĩ, nếu lần này xuất chiến toàn lực, phái ra mấy trăm Bản Nguyên phân thân thì có thể hoàn toàn tiêu diệt phe Lý Hạo không?
“Nhưng như thế thì sẽ kinh động chủ thành khác, đến lúc đó sẽ chẳng kẻ nào có thể trở về được.”
Lão thở dài.
Động tĩnh quá lớn cũng phiền phức, như vậy sẽ tăng thêm trợ lực cho Lý Hạo.
Nhưng nếu chỉ có Đại Ly đấu với Lý Hạo thì những chủ thành kia sẽ quan sát một thời gian.
Tại sao khôi phục lần hai lại khó như vậy?
Thiên địa này không muốn cho chúng ta cơ hội tái xuất sao?
Hơn nữa ba tổ chức lớn do bọn họ nâng đỡ, kể cả Hạo Thiên sơn trang cũng đều biến mất, đám người kia đúng là một đám vong ân bội nghĩa.
Lão tự giễu bật cười một tiếng.
Đám người thời đại này đều là những kẻ vong ân bội nghĩa, luôn có kẻ tự nhận mình mới là nhân vật chính trong thiên địa này.
Còn có Đại Ly Vương kia nữa…
Đại Ly Sơ Võ… Sơ Võ Thần Điện kia có còn cường giả thời đại Sơ Võ chân chính nào không?
Còn nữa, gần đây phe Hồng Nguyệt cũng không có động tĩnh gì…
Ngân Nguyệt thế giới thật phiền phức.
Nam nhân nhắm mắt lại.
Kẻ phản bội Tân Võ thì nhất định không thể phát triển sao?
Một lát sau, nhiều đạo hư ảnh lao ra từ trong cổ thành, tất cả đều mặc áo bào đen che đậy diện mạo, bản nguyên mơ hồ.
Phân thân của 50 vị cường giả được phái đi để trợ giúp Đại Ly, dù không giết được đám người Lý Hạo thì cũng phải khiến bọn họ tổn thất nặng nề, để Đại Ly có lá gan tiếp tục tiến công.
Phân thân kim giáp dẫn đầu đám người này.
Hắn ta cảm thấy Đại Ly Vương quá nhát gan, nếu hôm nay gã cho toàn quân đại chiến thì đã chẳng cần phiền toái như vậy.
Lần này nhất định phải tiếp thêm lòng tin cho Đại Ly Vương mới được!
Sắc trời bắt đầu tối.
Giờ khắc này, trong quân doanh Đại Ly.
Chủ tế dẫn đầu, bên cạnh là hơn trăm cường giả Thần Thông, có tế tự thần điện, cũng có thần vệ của Đại Ly Vương, còn có một số cường giả áo bào đen che giấu khí tức đến từ cổ thành.
Hơn trăm người đứng lặng.
Đại Ly Vương bình tĩnh lên tiếng: “Đêm nay, phải dẹp yên quân Thiên Tinh phản kháng! Chư vị hãy đồng tâm hiệp lực! Nếu xảy ra biến số, tư tế thần điện, Thần Vệ quân phụ trách bọc hậu, bảo vệ cường giả cổ thành rời đi! Không được để đối phương bắt được nhược điểm chúng ta có cường giả cổ thành tương trợ, nếu thân phận bọn họ bại lộ, có thể sẽ khiến cổ thành Ngân Nguyệt khác xuất binh…”
Trong đám người, đám cường giả áo bào đen nghe vậy thì tâm tình thoải mái hơn không ít.
Có kẻ trầm giọng cười nói: “Đại Ly Vương yên tâm, chúng ta đều có lực lượng Tuyệt Điên, lại có chủ tế xuất thủ, lần này chắc chắn có thể đánh giết đám người Lý Hạo!”
Đại Ly Vương tươi cười: “Vậy bản vương sẽ ngồi đợi chư vị tiền bối mang tin tức tốt về!”
Có kẻ áo bào đen trầm giọng nói: “Đại Ly Vương không tham dự trận chiến này sao?”
Đại Ly Vương cười đáp: “Bản vương sẽ giữ thiên địa đại thế ở đây, tránh khiến Lý Hạo phát hiện ra, thiên ý của chúng ta đối đầu, bản vương ở đây thì hắn mới yên tâm, nếu không thì hắn sẽ sớm phát hiện!”
Đám người nghe vậy, cảm thấy cũng có đạo lý.
Đại Ly Vương không muốn nhiều lời nữa, gã nhìn chủ tế: “Lần này làm phiền chủ tế!”
Ánh mắt chủ tế hơi phức tạp, nhanh chóng đáp: “Không dám, ta sẽ cố gắng hết sức!”
“Vậy chư vị lên đường đi, hãy cẩn thận, đừng để bị đối phương dò xét ra, mong chư vị tiền bối giúp đỡ!”
Chủ tế nhanh chóng dẫn hơn trăm người này rời đi.
Đại Ly Vương chờ đợi một hồi, sau đó lần lượt từng bóng người xuất hiện, trong đó có thần vệ và mấy vị tướng quân, bọn họ đều hơi kích động.
Đại Ly Vương nhìn phía bên kia, cảm thụ một chút, cười một tiếng.
Có thứ gì đó vẫn luôn dò xét gã.
Quả thật Lý Hạo có không ít bảo vật.
Nhưng biết bản vương rời đi thì ngươi có thể làm gì?
Gã tiện tay vứt xuống một đại ấn, đại ấn tản ra khí tức vương đạo nhàn nhạt trong đại trướng, tựa như vương giả giáng lâm.
Đại Ly Vương nhìn đám người, vung tay lên, một chiếc Toản Địa Toa hiện ra, giọng nói trầm thấp lên tiếng: “Bản vương hi vọng các ngươi đều có thể trở nên cường đại, trở thành trợ lực của bản vương chứ không phải kẻ yếu mặc người làm thịt như bây giờ!”
Ánh mắt đám người tràn đầy cuồng nhiệt, nửa quỳ trên mặt đất: “Vì vương tiên phong!”
Đại Ly Vương gật đầu: “Vậy xuất phát thôi.
Hãy chém giết cổ cường giả! Nếu có thể giết đám người Lý Hạo thì cứ việc ra tay! Quyết không cho phép bất cứ đạo bản nguyên nào chạy thoát trước mắt chúng ta, nếu không, Đại Ly sẽ gặp nguy hiểm!”
Đám người đều hiểu nguy cơ trong đó, nếu bọn họ thành công chém giết sạch thì thu hoạch sẽ vô cùng to lớn, nhưng nếu thất bại, có kẻ chạy thoát về cổ thành, vậy Đại Ly sẽ bị đám người kia trả thù.
Không ai nói chuyện, bọn họ nhanh chóng tiến vào Toản Địa Toa, Đại Ly Vương cũng tiến vào bên trong, sau đó tất cả nhanh chóng biến mất.
Trong quân trướng chỉ còn lại mấy vị thần vệ, đại ấn vương đạo vẫn tản ra khí tức cường hãn dao động thiên địa.
Giờ khắc này, Lý Hạo đột nhiên mở mắt, nhìn về phía bảo kính trước mặt, sắc mặt phức tạp.
Bên kia, hình như Đại Ly Vương đã biến mất?
Khí tức vẫn còn, thế nhưng hình như không phải bản tôn.
Thật cổ quái?
Bọn họ thật sự muốn tập kích đêm nay ư?
Bọn họ đang khinh thường chúng ta, hay cảm thấy có đám phản đồ kia trợ giúp thì không cần cố kỵ điều gì?
Ánh mắt Lý Hạo lạnh băng.
Nếu đã như vậy thì đừng trách ta không khách khí, tên Đại Ly Vương này nghĩ rằng mình rời đi mà thần không biết quỷ không hay sao?
Tuy khí tức bên kia vẫn rất cường hãn, có chút khí tức vương đạo, thế nhưng Lý Hạo cũng là người được thiên ý gia trì, hắn có thể nhận ra khí tức đã thay đổi.
“Người đâu! Chuẩn bị nghênh chiến!”
Lý Hạo truyền đạt mệnh lệnh.
Nếu đã vậy thì ta sẽ không khách khí, tự đưa mình tới cửa thì ta không ngại thu hoạch một chút, cũng tiện đập nát mưu đồ của ngươi.
Nhưng hắn vẫn có dự cảm bất an mơ hồ.
Đại Ly Vương cũng được thiên ý gia trì, nếu gã có chút đầu óc thì nên biết rằng người khác có thể không nhận ra gã đã rời đi nhưng chuyện này không giấu được hắn.
Dù không biết đến sự tồn tại của Phong Vân Phó Giám thì cũng không nên tự mình rời đi, nên tọa trấn quân doanh chờ đợi đại chiến xảy ra rồi mới đi trợ chiến, dù sao khoảng cách hai phe cũng không quá xa, hơn nữa còn có thể che giấu được hắn mới đúng.
“Thật cổ quái!”
Lý Hạo suy nghĩ nát óc nhưng vẫn không đoán được ý đồ của Đại Ly Vương.
Tên kia nghĩ ta là kẻ ngu sao?
Mẹ nhà hắn, đêm nay ta sẽ cho ngươi đẹp mặt!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










