[Dịch] Tinh Môn
Tập 245 : Trường Tồn Tinh Thần lực (c1221-c1225)
❮ sautiếp ❯Chương 1221: Trường Tồn Tinh Thần lực
Trong đại sảnh, Lý Hạo hơi nhíu lông mày.
Một lát sau, Lưu Long cũng đến.
Nhìn thoáng qua Vân Dao, Vân Dao có vẻ rất yên tĩnh, không nói chuyện mà nhìn Vũ Kỳ, như đang tự hỏi gì đó.
Vũ Kỳ lại hơi khẩn trương.
Nàng nhìn thoáng qua Vân Dao, lại nhìn về phía Lý Hạo, nhất thời không biết có nên nói hay không.
Nàng lo lắng người này là do Siêu Năng biến ra, càng lo lắng hơn là sẽ tiết lộ ra nhiều bí mật.
Trong lúc nàng đang chần chờ, Vân Dao mở miệng: “Nàng chắc là cháu gái ta, con gái của nhị ca ta.”
Ánh mắt Vân Dao có vẻ hơi phức tạp: “Ta không biết là đúng hai sai… Nếu đúng… thì sẽ hết sức phức tạp.”
Lý Hạo nhíu mày, dường như Vân Dao có hơi kích động, lại có cảm giác không kích động đến mức đó.
Vì sao?
“Ngươi là con gái của Vân Hạo Nhiên?”
“Ừm…”
Vân Dao vẫn bình tĩnh, nhìn thoáng qua Chu thự trưởng, chậm rãi nói: “Năm năm trước ta đã chạy khỏi nơi này đến Ngân thành, vì ta nghe nói Ngân thành có bí mật, hơn nữa là loại bí mật có thể phá vỡ thế giới.”
Cũng không phải nàng vô tình đến đó, mà là cố ý đi Ngân thành tìm kiếm bí mật.
Thế nhưng… rất là đáng tiếc, nàng không phát hiện được thứ gì.
“Chu thự trưởng, Nam Quyền sư thúc, mọi người tránh mặt chút, ta muốn nói chuyện một mình với bọn họ!”
Vốn dĩ Lý Hạo đang nói chuyện với cả đám, giờ bỗng nhiên lại bảo người khác lánh đi, Nam Quyền có hơi hiếu kỳ, suy nghĩ hơi lệch lạc, nhưng khi thấy Lý Hạo nhìn mình, ông ta đành im lặng rời đi.
Có bí mật gì mà ta không thể biết?
Chẳng phải chỉ là con gái và cháu gái của Vân Hạo Nhiên sao?
Là sao!
Không phải là ông ta quá để ý, dù ông ta có quen biết với Vân Hạo Nhiên thì đã sao?
Người cũng chết rồi!
Chắc hẳn bây giờ cũng không còn nhiều người để ý Vân gia, cho dù biết bọn họ còn sống, ngoại trừ di tích Vân gia còn khiến người ta ngấp nghé, thì không còn bất kỳ vật gì đáng để ý.
Chu thự trưởng cũng chậm rãi rời đi, nhìn thoáng qua Vân Dao, cũng không nói gì.
Đám người đi, trong đại sảnh chỉ còn lại bốn người Lý Hạo, Lưu Long, Vân Dao, Vũ Kỳ.
Vũ Kỳ có hơi thấp thỏm: “Lý đô đốc, nàng… không phải là do Siêu Năng biến thành chứ?”
“Không phải.”
Trong nháy mắt Vũ Kỳ có hơi kích động, muốn nói cái gì, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt bình tĩnh của Vân Dao thì thấp thỏm, cô trẻ có vẻ không quá kích động, trước đó còn hơi kích động mà.
Vân Dao nhìn nàng một lát rồi mở miệng nói: “Tiểu Kỳ đi ra ngoài trước đi!”
“Ngươi…”
“Ta có việc muốn nói với đoàn trưởng.”
Trong lòng Vũ Kỳ có vô số câu hỏi, trước đó là về cô trẻ khởi tử hoàn sinh, bây giờ là về sao muốn mình tránh đi… Nhưng cuối cùng vẫn là lo lắng bất an rời đi, một mực nhìn Vân Dao, giống như muốn nhìn xem đây có phải con gái của Vân gia hay không?
Sau khi Vũ Kỳ đi khỏi.
Lúc này, Vân Dao mới thở dài một tiếng, nhìn thoáng qua Lý Hạo, lại nhìn Lưu Long một chút: “Năm năm trước, ta đến Ngân thành, cũng đã nói qua với đội trưởng, ta đến từ Thiên Tinh thành, rất nhiều người muốn giết ta… Cảm ơn đội trưởng vẫn luôn thu lưu ta, cũng không vì việc ta bị người ta đuổi giết, mà chọn bỏ ta.”
Lưu Long trầm giọng nói: “Ta từng nghe qua danh tiếng của Vân viện trưởng, trước kia ta không nhiều chuyện, giờ xem ra, chuyện của Vân viện trưởng dường như vẫn chưa kết thúc?”
“Ừm.”
Vân Dao khẽ gật đầu: “Đương nhiên là chưa kết thúc, chìa khóa di tích của phụ thân bị ta mang đi, đây chỉ là điều thứ nhất.”
“Những thế lực khác cũng rất để ý di tích kia.”
Nàng nhìn Lý Hạo một chút, chậm rãi nói: “Di tích của phụ thân ta không tầm thường, thời văn minh cổ đại có rất nhiều cường giả, vô số chí tôn, chủ nhân năm đó của di tích Vân gia sở hữu không phải cường giả đỉnh cấp gì đó, có lẽ cũng không để lại thanh danh lớn gì thời cổ đại.
Nhưng Vân gia biết, vị này nhất định không tầm thường…”
Lý Hạo nghi ngờ hỏi: “Di tích này có chủ?”
“Đúng!”
Nàng gật đầu: “Không phải chỉ người nằm trong di tích, là chỉ tên của di tích này, sở nghiên cứu Lữ Chấn.”
Lữ Chấn?
Lý Hạo ngẩn người hồi lâu, lắc đầu.
Hắn chưa thấy qua cái tên này trong bất kỳ tài liệu lịch sử nào, chưa từng biết người này.
Họ Lữ?
Nhưng trong cổ tịch hình như có ghi chép, Nhân Vương đầu vào đại học Khoa Võ, hình như là… có sư phụ, cũng họ Lữ, chỉ là… người này là nữ, bởi vì có đề cập qua chồng của nàng, cũng là một nhân vật có tiếng.
Lữ Chấn, tên này nghe không giống tên của phụ nữ.
Vân Dao nhìn về phía Lý Hạo: “Có lẽ đoàn trưởng không biết người này, nhưng đấy là do đoàn trưởng không biết, Đạn Diệt Thành đang dùng thật ra là do người này chế tạo, hắn là một chuyên gia nghiên cứu hiếm có trong thời kỳ văn minh cổ đại.”
Người chế tạo Đạn Diệt Thành?
Lòng Lý Hạo khẽ động, Vân Dao lại nói: “Không chỉ như vậy, thời kì văn minh cổ đại, người này đứng đầu rất rất nhiều hạng mục phát minh nghiên cứu, còn là chuyên gia nghiên cứu phương diện lĩnh vực tinh thần thời đầu kỷ Tân Võ, thuộc nhóm Tông sư tiên phong nghiên cứu tu luyện tinh thần lực…”
Lý Hạo kinh ngạc, thiệt hả?
Kiểu nhân vật như này phải rất nổi danh mới đúng, có lẽ sẽ có người biết.
Lữ Chấn… tên hiếm, giờ hắn đã biết tên một nhân vật lịch sử thời văn minh cổ đại.
Trước đó Tiểu Thụ từng nói, không nên đề cập tên của một số cường gải, rất là nguy hiểm.
Lữ Chấn… lại có thể nhắc à, tức hắn không mạnh?
Lý Hạo thầm nghĩ.
Vân Dao tiếp tục nói: “Ta nói với đoàn trưởng những chuyện này là muốn cho đoàn trưởng biết, đẳng cấp di tích này có lẽ không cao, điểm mấu chốt là trong đó có thể có kỹ thuật cực kỳ quan trọng, phụ thuộc đồ vật bên trong, ngoài ra… khả năng có rất nhiều người muốn có được!”
Lý Hạo nhìn nàng, vẫn chưa hiểu rõ vấn đề then chốt.
Có nhiều di tích như vậy, vì sao người ta phải nhất định chú ý của nhà ngươi?
Cho dù có là sở nghiên cứu đi nữa, thật lòng mà nói, trong Cổ Thành có nhiều kỹ thuật lắm, cần gì phải nhìn chằm chằm vào Vân gia không buông?
Ý của Vân Dao hiển nhiên là nói cho Lý Hạo biết chỗ di tích mà Vân gia nắm giữ cực kỳ quan trọng, thậm chí không thể để lộ ra ngoài.
Thấy Lý Hạo có vẻ không hiểu, Vân Dao thở dài một tiếng, cũng không còn vòng vo, khẽ nói: “Nói thẳng ra, sở nghiên cứu Lữ Chấn còn có một hạng mục nghiên cứu hết sức nổi tiếng, có thể trên sử sách cũng có một vài ghi chép… Trường tồn Tinh Thần lực!”
“Vân gia ta từng cố ý thu thập một ít tư liệu liên quan tới người này, hắn là một trong những Tông sư đầu thời Tân Võ, con gái của hắn… hình như là sư phụ của Nhân Vương! Còn con rể là người đứng đầu đại học Võ Khoa đương thời, là hiệu trưởng đại học Ma Đô Võ Khoa, là Nhân Vương cổ đại.”
“Mà bản thân hắn đã từng sống cùng một vị Đế Tôn ở một nơi bí mật trong nhiều năm, vừa tinh thông võ đạo thời Tiền Tân Võ, vừa tinh thông Tân Võ chi đạo.”
Miệng Lý Hạo há to, còn có tầng quan hệ này?
Chương 1222: Hồi Sinh Cổ Nhân
Vân Dao lại nói: “Trường tồn Tinh Thần lực… cũng đồng nghĩa là bất tử bất diệt! Chắc Vũ Kỳ đã nói với ngươi chuyện Vân gia bị diệt, nhưng nàng nói không toàn diện, cải cách của cha ta chiếm phần nhỏ, mấu chốt là vẫn đang còn nghiên cứu, rồi bị lộ ra.”
Lý Hạo nhíu mày: “Đó giờ Vân gia vẫn bí mật nghiên cứu? Sao lại bị lộ?”
Di tích mình Vân gia có thì sao bị lộ được?
Vân Dao trầm mặc một hồi, chậm rãi nói: “Ban đầu không hề có chuyện gì, về sau… về sau cha ta tiến hành nghiên cứu sâu hơn, thậm chí lấy người nhà làm vật thí nghiệm, kết quả… xảy ra chuyện!”
Trong lòng Lý Hạo khẽ động: “Cha ngươi lấy người Vân gia làm vật thí nghiệm? Hắn muốn trường sinh bất tử?”
“Không phải!”
Vân Dao lắc đầu: “Cũng không phải như những gì đoàn trưởng nghĩ, cha ta nghiên cứu trường sinh vì… cha ta… cha ta muốn làm Lữ Chấn sống lại!”
Nàng hít sâu một hơi: “Mà cũng không biết có phải Lữ Chấn hay không, có lẽ… là một vị học giả cổ đại trong di tích! Cha ta phát hiện có một số Tinh Thần lực còn lưu lại trong di tích, cộng thêm trong đó còn có rất nhiều danh từ riêng, thuật ngữ, kỹ thuật, nếu không cũng không phát sinh chuyện sau này, đoạn thời gian đó, cha ta vẫn muốn hồi sinh vị cổ nhân lưu lại Tinh Thần lực kia.”
“Cho nên, đoạn thời gian đó, sở nghiên cứu Hạo Nhiên cũng bắt đầu nghiên cứu việc này, cha ta nghĩ quá đơn giản, ông chỉ muốn khôi phục lại vài kỹ thuật… Nhưng ông ấy lại quên, rằng không chỉ có một cường giả cổ đại lưu lại Tinh Thần lực.”
“Cha ta muốn tái sinh một người, những người khác cho đó là tranh bá, là không cam lòng làm một người bình thường, mấu chốt là nếu cướp được những kỹ thuật này, biết đâu chẳng những phục sinh được cổ nhân, mà còn thay đổi để bản thân sử dụng nữa thì sao?”
Đầu Lý Hạo lung lay.
Lúc đầu hắn còn có chút mơ mơ màng màng, lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, trong mắt có chút rung động: “Ý của ngươi là, nguyên nhân cái chết của cha ngươi là bởi vì ông ấy muốn làm cường giả sống lại, nhưng… tin tức lộ ra ngoài! Dẫn đến Cửu Ti và Hoàng Thất đều biết việc này, bọn họ cũng muốn hồi sinh cường giả… cho nên mới giết cả nhà ngươi, muốn đoạt lấy kỹ thuật?”
“Đúng!”
Lý Hạo nhíu mày: “Thế nhưng đó chỉ mới là nghiên cứu, cũng chưa có thành quả, Cửu Ti nóng vội rồi?”
“Có thành quả.”
Vân Dao nhìn Lý Hạo, vô cùng bình tĩnh nói: “Nếu không có thành quả, sao Cửu Ti và Hoàng Thất lại gấp như vậy? Bởi bọn họ đã thấy thành quả, nên mới vội như vậy.”
“Có ý gì?”
Trong lòng Lý Hạo khẽ động: “Cổ nhân sống lại sao?”
Vân Dao chần chờ một chút, hoàn toàn không lên tiếng.
Lý Hạo cũng im lặng.
Qua hồi lâu, Vân Dao gật đầu: “Xem như… hoặc nói là miễn cưỡng xem như đúng như vậy!”
“Có ý gì?”
“Năm đó… cha ta từng dẫn từ di tích ra một chút Tinh Thần lực, đưa vào cơ thể người nhà… Về sau người đó dường như hơi thay đổi, có một đoạn thời gian, người đó từng nói ra những lời mà không một ai hiểu được… Sau đó có người trong Vân gia ta trong lúc vô tình truyền bá ra ngoài, cộng thêm sở nghiên cứu cũng không phải kín không kẽ hở, cho nên… Cửu Ti và Hoàng Thất biết Vân gia có thành quả! Vậy là… Vân gia bị diệt tộc!”
Lý Hạo khẽ nhíu mày, nhìn Vân Dao.
“Ngươi nói là Vũ Kỳ?”
“Không phải nàng!”
Vân Dao lắc đầu.
Lý Hạo cau mày nói: “Cha ngươi dùng người nhà để nghiên cứu… thật không giống với suy nghĩ của ta về hắn, có vẻ hơi nhập ma.”
Vân Dao suy nghĩ một chút, thở dài một tiếng: “Người trong nhà đều đồng ý chuyện này, đứa cháu kia của ta vốn… hơi khờ dại, cha ta nói nó cả một đời ngu ngốc, không bằng… không bằng thử một lần, biết đâu có tác dụng, theo lẽ thường thì người đần độn sống không lâu.”
Lý Hạo nhíu mày, đương nhiên đây là việc nhà người khác, hắn không tiện nói nhiều.
Giờ phút này, hắn đã biết rõ nguyên nhân Vân gia bị hủy diệt hoàn toàn.
Vân Hạo Nhiên vậy mà muốn phục sinh cường giả cổ đại!
Cổ nhân còn sống, những Yêu Thực kia cũng còn sống.
Thế nhưng mà… đó là yêu.
Theo lời Nhân tộc, Lý Hạo chưa thấy qua người sống, chiến sĩ trong Chiến Thiên thành đều không phải người sống, kỳ thật hắn đã mơ hồ nhìn ra, ba Đại đoàn trưởng Bạch Ngân đều giống như là do hồn chiến sĩ biến thành.
Chuyện này hết sức tàn nhẫn!
Bọn họ cũng lưu lại một chút chấp niệm và Tinh Thần lực, ý của Vân Dao là mượn nhờ những chấp niệm và Tinh Thần lực này, có thể làm cổ nhân sống lại?
Hắn suy nghĩ trong lòng, nhất thời không nói nên lời.
Mà Vân Dao tiếp tục nói: “Ta vốn tưởng rằng, sau khi cha ta mất, Vân gia bị diệt, bọn người Vũ Kỳ đều đã chết, di tích bị phong tỏa, kỹ thuật này triệt để mất đi, cũng coi như là chuyện tốt… Nhưng hôm nay, Vũ Kỳ còn sống, chuyện này…”
Nàng thở dài một tiếng: “Ta không biết là tốt hay xấu, ta vui vì họ còn sống, nhưng nghĩ tới… Ta cảm thấy, có lẽ năm đó Vân gia chết sạch mới tốt, nếu không sẽ liên lụy cực kỳ to lớn, gây ra nhiều phiền phức.
Chuyện này cũng không liên quan gì tới ta, dù sao ta chết một lần, chết thêm lần nữa cũng chẳng sao.
Chỉ khi nào cường giả cổ đại thật sự sống lại, mới là lúc thế giới bị hủy diệt.
Năm đó cha ta nghiên cứu cái này, trong nhà đã có người phản đối, nhưng cuối cùng đều bị cha ta thuyết phục, bây giờ lại tái diễn…”
Nàng có chút hoảng hốt.
Lý Hạo cũng có chút hoảng hốt.
Kéo người từ cõi chết trở về, trường tồn Tinh Thần Lực, trường sinh bất tử…
Thế mà Vân gia còn nghiên cứu những thứ này, không giết bọn họ thì thật có lỗi.
Vân Hạo Nhiên quả nhiên là người điên!
Chuyện gì cũng có thể nghiên cứu?
Vốn làm chuyện dễ gây chú ý, ngươi còn muốn làm cải cách, ngươi không chết ai chết?
Hắn hiểu được vì sao Vân Dao rối rắm như vậy.
Nàng vốn cho là người Vân gia đều đã chết, có thể yên ổn sống quãng đời còn lại, thế nhưng nàng lại nhìn thấy cháu gái của mình…
Trong lòng Lý Hạo hơi động: “Ý của ngươi là, cháu trai hơi đần độn kia của người, có thể… còn sống?”
Vân Dao không trả lời.
Đúng vậy, nếu Vũ Kỳ còn sống thì khả năng cao là Vũ Minh cũng còn sống.
Chương 1223: Lữ Chấn
Thật ra nàng có thể không nói, nhưng vẫn quyết định nói, nàng nhìn thoáng qua Lưu Long, Lưu Long trầm giọng nói: “Lý Hạo không phải loại người như vậy, nếu ngươi tin tưởng ta thì nói hết toàn bộ đi, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp!”
Vân Dao hít sâu một hơi, gật đầu: “Bởi vì ta tin tưởng đội trưởng nên mới nói ra… nếu không… chỉ có thể chôn giấu những chuyện này ở trong lòng! Năm đó, đối tượng chính cha ta dùng nghiên cứu là cháu trai ta, Vũ Minh.
Ngày ấy, Vân gia bị diệt, ta kỳ thật cũng đã bị giết, về sau… ta vẫn còn sống!”
Lý Hạo khẽ giật mình.
Vân Dao bình tĩnh nói: “Chuyện này cũng không có gì quá huyền bí, cha ta dùng một giọt Sinh Mệnh chi tuyền và vật chất đặc thù rút ra từ trong di tích, để ta rơi vào trạng thái chết giả, khiến ta có cơ hội sống lại.”
“Vậy người nhà ngươi…”
“Bọn họ chết rồi.”
Vân Dao khẽ nói: “Ta chỉ là nhân vật râu ria, cha ta mới là nhân vật chủ chốt, bọn họ vì muốn bảo đảm cha ta chết thật, thậm chí… cắt đầu ông ấy, phá nát lục phủ ngũ tạng ông ấy!”
Vân Dao tiếp tục nói: “Ngày đó, ta không nhìn thấy Vũ Kỳ và Vũ Minh, ta cho là bọn họ đã bị giết, hoặc là bị bắt đi, nhưng bây giờ Vũ Kỳ bỗng nhiên xuất hiện, mà lại ngay tại Thiên Tinh thành…”
Nàng mang theo vẻ nghi ngờ: “Ta lo lắng…”
“Lo lắng chuyện gì?”
“Lo lắng… bọn trẻ là mồi nhử!”
Vân Dao nói ra: “Bởi vì Vũ Kỳ và Vũ Minh không thể mở di tích, toàn bộ Vân gia bây giờ… chỉ ta mới có thể!”
Nàng có chút mệt mỏi: “Ta lo lắng bọn họ muốn dẫn dụ ta xuất hiện, bởi vì lúc đó thi thể ta biến mất, có thể bọn họ biết ta còn sống, muốn dùng bọn trẻ dụ ta ra mặt, một lần nữa mở di tích này ra!”
Sắc mặt Lưu Long thay đổi: “Vậy sao ngươi… sao còn xuất hiện?”
Hắn cũng lo lắng.
Vân Dao thở dài một tiếng: “Tiếp tục trốn tránh cũng không có ý nghĩa, nếu bọn họ đã phát hiện ra ta còn sống, khả năng là đã bại lộ từ sớm, nhất là lần này tiến vào Thiên Tinh thành.
Ta chết đi cũng là chuyện tốt, chứng minh hoàn toàn chính xác không có người Vân gia nào có thể mở được di tích…”
Nàng cười một tiếng, mê mang nói.
Bỗng nhiên nàng lấy từ trong ngực ra một vật có hình cầu, tỏa ánh sáng long lanh, trông giống như hạt châu, ném thẳng cho Lý Hạo: “Đây chính là chìa khóa mở cửa di tích, thật ra đây là vật dẫn cho Tinh Thần lực, chỉ thứ này mới có thể mở sở nghiên cứu kia.
Trước giờ ta không biết nên giao cho ai, có lẽ giao cho đoàn trưởng… mới có thể phát huy tác dụng.”
Vân Dao cười khẽ một tiếng: “Giao nó ra, ta trái lại cảm thấy được giải thoát! Chỉ hi vọng đoàn trưởng… không nên giống cha ta, mù quáng muốn tái sinh ai đó, việc này kỳ thực không có ý nghĩa!”
Lý Hạo nhíu lông mày, nhìn nàng: “Vân tỷ cho ta?”
“Nếu có người luôn theo dõi đám Vũ Kỳ, chắc đã phát hiện ra ta, để trong tay ta không an toàn, thực lực đoàn trưởng cường đại, hãy giữ đi!”
Vân Dao trái lại có tầm nhìn rộng, có chút tiếc nuối, lại có chút vui vẻ: “Vũ Kỳ còn sống, ta cũng không thể mặc kệ không quan tâm, cũng nên đi gặp nó, lén lén lút lút không bằng quang minh chính đại gặp mặt! Giao vật này cho đoàn trưởng, ta cũng bớt đi gánh nặng.”
Lưu Long muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.
Có lẽ giao cho Lý Hạo là một lựa chọn tốt.
Mà Lý Hạo thì cười khổ: “Đây chính là củ khoai lang nóng bỏng tay!”
Cái đồ chơi này chưa chắc là bảo bối gì, mà là một quả bom.
Sở nghiên cứu Lữ Chấn này thế mà còn nghiên cứu trường sinh bất tử, Lý Hạo vốn cho rằng chỉ đơn giản là một vài nghiên cứu kỹ thuật, kết quả lại không đơn giản như thế, vị Lữ Chấn này trái lại là cái gì cũng có thể nghiên cứu!
Cửu Ti và Hoàng Thất mà biết, còn không phải nháo lật trời sao?
Ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ này?
Vân gia không thể không bị diệt!
Vân Dao cười: “Đúng vậy, đúng là củ khoai lang nóng bỏng tay, nên… mới giao cho người mạnh như đoàn trưởng, nếu không, Vân gia còn người là còn làm.”
Nàng cười một tiếng.
Lý Hạo cũng là bật cười, đúng vậy.
Chính mình lúc này mới vừa trở về, lại nhận được một quả bom nặng ký!
Hắn suy tư một chút, cái sở nghiên cứu Lữ Chấn này cũng không hẳn sẽ trợ giúp hắn quá lớn, chính hắn cũng không có ý định phục sinh cho ai… Không đúng, những người trong Chiến Thiên thành thì sao?
Thế nhưng là, bọn họ còn khả năng sống lại không?
Lý Hạo rơi vào trầm tư.
Kỹ thuật này xuất hiện là tốt hay xấu đây?
Trước mắt vẫn chưa thể nói rõ.
Lữ Chấn…
Chính mình có lẽ nên điều tra thêm, hoặc là hỏi thăm một vài người, như… Tiểu Thụ trong nhẫn trữ vật chẳng hạn, nó biết Lữ Chấn này không?
Thật sự có thể làm người chết sống lại, hay chỉ là một khái niệm thôi?
“Lão đại, ngươi trước mang Vân tỷ ra ngoài giải sầu tâm sự gì đó với Vũ Kỳ đi, ta cần suy nghĩ một lát!”
Lưu Long không nói gì, nhìn thoáng qua Vân Dao, Vân Dao cũng có vẻ như đã buông bỏ được gánh nặng, nàng một mực trầm mặc ít nói, giờ phút này trái lại còn cười nhiều hơn: “Ta qua kiểm tra Vũ Kỳ, nha đầu kia còn chưa tin ta là cô trẻ của nàng đâu!”
Dứt lời nàng cũng rời đi cùng với Lưu Long.
Về phần Lý Hạo, hắn đưa thần ý thâm nhập vào nhẫn trữ vật, một gốc cây nhỏ xíu đang say ngủ trong nhẫn, như cảm giác được thần ý của Lý Hạo, trong nháy mắt tỉnh táo: “Muốn đổi Sinh Mệnh chi Tuyền?”
“…”
Lý Hạo im lặng, trong đầu ngươi chỉ có duy nhất cái ý niệm này thôi sao?
“Không phải.”
“Nha.”
Tiểu Thụ giống như trong nháy mắt mất đi hào hứng.
Lý Hạo cười, thần ý chập chờn: “Thụ tiền bối, trong trí nhớ của ngươi có tồn tại một vị tên là Lữ Chấn không?”
“Ai?”
“Lữ Chấn!”
“Lữ Chấn…”
Tiểu Thụ giống như rơi vào trong trầm tư, hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Biết! Người này… Người này có thanh danh không lớn, nhưng… trong thời kì Tân Võ lại là một trong những nhân vật cực kỳ trọng yếu, từng thúc đẩy Tân Võ phát triển, thành lập hệ thống tu luyện thời kì đầu Tân Võ.
Về sau, hắn đi vào một bí địa, ở chung được ba năm với Đại Đế, có không ít quan hệ với Đại Đế…”
“Đại Đế?”
“Chủ nhân Đế cung ta thủ hộ!”
Lòng Lý Hạo khẽ động, thế mà dính líu sâu đến như vậy?
“Hắn có thể hồi sinh người chết không?”
“Hồi sinh?”
“Giả như người cổ đại đã qua đời, hắn có thể phục sinh họ không?”
“Chết theo ngươi nói là như thế nào? Nếu là cái chết chân chính… thì không có ai có thể cứu trở về, trừ phi Nhân Vương hoặc là Đại Đế, nhưng nếu là… nhục thân tiêu tan, tinh thần lực vẫn còn, thì có thể phục sinh.”
Sắc mặt Lý Hạo khẽ nhúc nhích, thật đúng là có thể!
Chương 1224: Hợp Nhất Tuần Dạ Nhân
“Lữ Chấn này là chuyên gia phương diện này sao?”
“Ừm, xem như, kiến thức hắn hết sức rộng rãi, là chuyên gia nổi tiếng hệ dược vật học, khoáng vật học, tinh thần học, năng lượng học ở thời điểm đó, sau này còn từng theo học một vị Đế Tôn đỉnh cấp cực kỳ am hiểu rèn đúc một đoạn thời gian, về sau còn phụ trách nghiên cứu phát minh cho quân đội, nghe nói thời kì đỉnh phong, hắn từng nhận chức bộ trưởng trong quân đội thời Tân Võ, có trách nhiệm quản lý, sở hữu cùng với nghiên cứu phát minh và ứng dụng quân trang của thời Tân Võ…”
Lý Hạo hút một ngụm hơi, đây coi như là đại nhân vật đó chứ!
“Vậy mấy loại áo giáp này nọ Chiến Thiên quân bây giờ đang dùng, cũng có liên quan gì đó với người này đúng không?”
“Đúng, đây chỉ là nghiên cứu sơ bộ, khẳng định có dính líu không ít với quân trang ngày trước, cụ thể ra sao thì ta không rõ lắm, bởi vì cha ta năm đó cũng chỉ là một cái cây ngoài cửa Đế cung, chỉ là nghe người ta đề cập qua một chút.”
Vân gia thế mà lấy được sở nghiên cứu của đối phương, không biết nếu là tổng bộ hay là sở nghiên cứu tư nhân, coi như chỉ là chỉ một phân bộ, nhưng là vô luận như thế nào, đều đại biểu công nghệ kỹ thuật trong đó rất cao, bao quát mọi mặt, bao gồm cả võ đạo.
Chỉ mới nghe qua tên tuổi người ta, vừa là chuyên gia dược vật học, còn là chuyên gia năng lượng học, tinh thần học, thậm chí có cả quan hệ với cả Nhân Vương và cổ Đại Đế.
Lý Hạo cũng là vò đầu, tình huống bên phía Vân gia này càng ngày càng phức tạp.
Ai dám nhúng tay, ai lại muốn tự rước họa vào thân!
“Ngươi muốn phục sinh cường giả cổ đại nào sao?”
Lúc này, Tiểu Thụ chần chờ một lát rồi nói trong trạng thái tinh thần chập chờn: “Tốt nhất đừng! Trước thời kì Tân Võ, kỳ thật đã có một lần tuyệt chủng, lúc ấy cũng có tồn đọng lại tinh thần lực của cường giả, sau này rất nhiều người được phục sinh, nhưng… phần lớn đều biến đổi tính cách, về sau bị Nhân Vương chém giết rất nhiều.
Ngươi phải biết, người đã chết tuy tinh thần lực còn tồn tại, nhưng nếu tinh thần không mạnh mẽ, kỳ thật cũng chẳng khác gì bị nhốt trong phòng tối, một khi chết là bị nhốt vô số năm, đã sớm điên cuồng… Trừ phi giống với những người ở Chiến Thiên thành, còn bảo trì được ý thức bản thân, toàn bộ Chiến Thiên thành còn đang được vận chuyển, như thế mới có hi vọng bảo trì sơ tâm, nếu không thì… chính là tự tìm phiền toái cho chính mình!”
Nó lại bổ sung: “Năm đó Nhân Vương từng nói, dựa vào người không bằng dựa vào mình.
Mặc kệ võ đạo thời cổ đại có sao, mặc kệ thần thoại hay là truyền thuyết cũng đều phải bỏ! Người Tân võ chỉ thu nhận cường giả Tân Võ, trừ phi vứt bỏ hết thảy, gia nhập Tân Võ, nếu không thì… đều là dị đoan!”
Lý Hạo líu lưỡi, quá quyết đoán mà!
Lời nói này, ngươi đang tự nói chính mình ngươi biết không?
Ngươi cũng không phải yêu quái của thời đại này nha!
“Ừm, trong lòng ta hiểu rõ, đã quấy rầy tiền bối!”
Dứt lời, Lý Hạo thối lui, trạng thái của Tiểu Thụ cũng không chập chờn nữa, rơi vào ngủ say.
Lữ Chấn… phục sinh… chuyện này, chẳng lẽ Lý Hạo có ý tưởng này sao?
Trên phiến đại địa này, tuy có một vài người hoặc là vật còn tồn tại, nhưng không thể có cường giả đỉnh cấp, nếu là có, đó chính là phản nghịch.
Khi Nhân Vương xuất chinh, trong tình huống, phàm là cường giả đỉnh cấp tất nhiên phải đi theo, nếu không đi theo… trừ phi thật sự có nhiệm vụ đặc biệt trọng yếu, nếu không thì đều có thể xếp vào loại hình đào binh.
Còn về những nhân vật như Vương thự trưởng này, không tính là đỉnh cấp được.
Mà loại người như Hòe tướng quân lại có nhiệm vụ là duy trì vận hành một tòa thành quy mô lớn có mấy chục triệu nhân khẩu, là có nhiệm vụ thủ hộ trọng yếu, mà không phải cố ý không theo.
Tiểu Thụ thầm nghĩ, rồi lại nhanh chóng chìm vào yên lặng.
“Quá phức tạp, quá phiền phức!”
Lý Hạo cũng là đau đầu, rất nhanh lại cười, tạm thời không quan tâm những chuyện đó, toàn bộ hết thảy cần nhìn thực lực bản thân mới được.
Bây giờ, hắn có nhiều phiền phức lắm rồi, kỳ thật đã không thiếu.
Việc cấp bách không phải là những chuyện này.
Nghĩ đến cái này, hắn mở miệng nói: “Chu thự trưởng, vào đây lát đi!”
Chu thự trưởng như bóng ma mà nhẹ nhàng lướt vào, không có lấy một tiếng bước chân.
“Có gì phân phó?”
Lý Hạo bật cười: “Mấy chuyện vặt, làm phiền Chu thự trưởng giúp ta xử lý một chút, thứ nhất, mở học viện Võ Đạo Thiên Tinh, thứ hai, xây dựng hệ thống đưa tin thuộc về cá nhân ta mà không phải là của Ngân Nguyệt.
Thứ ba, giúp ta xử lý qua những sự tình trước đó Chu thự trưởng đề cập kia, những chuyện liên quan đến phương đông, phương bắc, Siêu Năng chi thành, Cửu Ti… làm phiền Chu thự trưởng giúp ta tìm hiểu rõ ràng, cặn kẽ.”
Chu thự trưởng chỉ đứng nhìn Lý Hạo, ngươi coi ta là ai vậy?
Lý Hạo cười một tiếng, tiện tay ném ra một cái nhẫn trữ vật: “Đây là hai trăm giọt Sinh Mệnh chi Tuyền, Chu thự trưởng là người tài giỏi, đúng là luôn có nhiều việc phải làm, ta thật sự không đủ tinh lực đi xử lý những việc này nên mới làm phiền!”
Chu thự trưởng nhìn lướt qua nhẫn trữ vật, một lát sau gật đầu: “Ta sẽ xử lý!”
Đến tận lúc này thì lại không từ chối.
Trả công là được!
Gia hỏa này, một mực móc vẫn không cho, hắn còn tưởng rằng Lý Hạo muốn quỵt nợ, bây giờ tất nhiên phải đưa… có tí chuyện vặt tất nhiên là làm được, hai trăm giọt đấy, xem như đổ một thau máu.
Lý Hạo cũng là nở nụ cười.
Chu thự trưởng cân nhắc một phen nói: “Những việc này, ta có thể giúp ngươi xử lý, nhưng vẫn có chuyện cần, ngươi tự mình đi giải quyết.”
“Chuyện gì?”
“Tuần Dạ nhân!”
Lão trầm giọng nói: “Ngươi muốn hợp nhất Tuần Dạ nhân, ngươi nhất định phải tự xử lí cái cửa ải Diêu Tứ này! Còn không thể đơn giản dùng võ lực trấn áp, Diêu Tứ có thể nhân lúc đó kéo Tuần Dạ nhân vào, mạnh hơn hắn cũng có, có thể trấn áp hắn cũng có, vì sao năm năm qua, Hoàng Long có giày vò cỡ nào, Tuần Dạ nhân cũng còn ở trong tay Diêu Tứ? Việc này, thật ra không thích hợp để ta tham dự vào, miễn cho Diêu Tứ hiểu lầm.”
Diêu Tứ sao?
Lý Hạo suy tư một chút: “Chu thự trưởng cảm thấy… cần phải hợp nhất Tuần Dạ nhân không?”
“Đương nhiên là cần!”
Chu thự trưởng cấp tốc nói: “Tuần Dạ nhân có chín mươi chín phân bộ lớn, cộng thêm tổng bộ, không dưới một trăm ngàn Siêu Năng giả! Coi như không phải toàn bộ đều nghe lệnh Diêu Tứ, cũng có một phần ba nguyện ý theo hắn.
Đây cũng là một thế lực cực kỳ cường hãn, hoặc là nói, ngoại trừ các bên quan phương, quý tộc ra, trong tầng lớp bình dân thì đây chính là thế lực mạnh nhất! Kể cả trong ba tổ chức lớn cũng đa phần là kẻ xấu, nhưng số đông trong Tuần Dạ nhân lại là người theo chính nghĩa, cho nên mới chọn gia nhập Tuần Dạ nhân.”
Lão lại bổ sung: “Ngươi quên xuất thân của Tuần Dạ nhân rồi sao? Đều là thuộc tầng lớp trung hạ, hao phí cái giá cực lớn mới đưa được người vào, đều là những đại biểu của một vài giai cấp tư sản thiểu số, nếu là quý tộc đúng nghĩa thì cần gì phải vào Tuần Dạ nhân?”
Quy phục được Tuần Dạ nhân sẽ gây ảnh hưởng rất lớn.
Trong Tuần Dạ nhân có rất nhiều người là thành viên các gia tộc đê giai đến từ những thành thị nhỏ lẻ.
“Còn có rất nhiều Tuần Dạ nhân đều do Tuần Kiểm tư đưa vào, mà ngươi biết Tuần Kiểm tư rồi, đều là vài kẻ được lão tuần kiểm huấn luyện, những người này, đối với giữ gìn trật tự, tra án phá án, cũng có thủ đoạn đặc biệt.
Mà lại, bọn họ cũng có tí ý thức bảo vệ xã hội theo khái niệm cơ bản, bảo đảm bình an cho một phương, cũng là những tấm gương Tuần Kiểm tư một mực tuyên dương…”
Đơn giản mà nói, Tuần Dạ nhân rất trọng yếu, đại biểu lực lượng Siêu Năng giả tầng lớp trung hạ, mà phần lớn còn là độc lập.
Có được thế lực này, tương đương nắm trong tay sức mạnh của tầng lớp bình dân.
Chương 1225: Đóng Cửa Bế Quan
Lý Hạo suy tư một hồi, gật đầu: “Đúng vậy, ta đây sẽ nói chuyện kỹ càng với Diêu bộ trưởng… Đương nhiên, không phải bây giờ! Gần nhất không cần lo những thứ này, giờ Chu thự trưởng giúp ta xử lý những thứ ta vừa nói là được rồi.”
Lý Hạo chuẩn bị bế quan một đoạn thời gian, chủ yếu là cụ hiện hóa khóa Siêu Năng trong thể nội.
Trước đó không có thời gian đi tu luyện, vừa vặn cũng để bản thân sống ẩn dật mấy ngày, miễn cho tất cả mọi người cho là mình chỉ biết gây rắc rối, chính mình cũng không phải loại người này.
“Cũng được!”
Chu thự trưởng không nói thêm cái gì, giờ phút này, Lý Hạo nhìn ra ngoài, cười cười: “Dương tuần kiểm đến rồi, vào đi!”
Dương Sơn cấp tốc vào nhà, nhìn thấy Lý Hạo, có chút khom người: “Phụ lòng đô đốc trông cậy!”
Thời điểm y rời đi, không bao lâu sau thì đại chiến bộc phát, chờ đến lúc y trở lại, Lý Hạo cũng đi, người tới người đi, nhiệm vụ Lý Hạo giao cho y, không nói tới Bắc Hải Vương, chỉ nói đồ vật mang về từ phía Ngân Nguyệt đến bây giờ cũng chưa kịp giao cho Lý Hạo.
Đại chiến cũng không có tham dự, đồ vật cũng không mang về kịp, đầu của Bạch Sa càng là không gặt được…
Dương Sơn hết sức thấp thỏm!
Lần thứ nhất làm chính sự, mà y lại làm nát như tương.
“Không sao, vốn dĩ cũng không nghĩ Dương tuần kiểm lập tức quay lại.”
Lý Hạo cười một tiếng, Dương Sơn vội vàng trình lên một cái nhẫn trữ vật: “Đô đốc, đồ vật mang về từ phía Ngân Nguyệt đều ở trong đó!”
Lý Hạo lấy tay chộp tới, kiểm tra một hồi, một trăm hai mươi giọt Sinh Mệnh chi Tuyền.
Hắn có năm trăm giọt, cho Chu thự trưởng hai trăm giọt, bây giờ lại đạt tới bốn trăm hai mươi giọt, trước đó thu được mấy chục giọt còn thừa lại, cũng gần tới năm trăm giọt.
“Làm không tệ!”
“Không dám nhận!”
Dương Sơn có chút nhẹ nhàng thở ra, trút được lo lắng bất an.
Vốn khi còn thời kỳ lột xác cũng coi là cường giả đỉnh cấp, kết quả Lý Hạo một trận chiến giết rất nhiều Thần Thông, y lại sốt ruột, cảm thấy nếu mình còn không kịp tham gia đại chiến như vậy, sau này có thể bước vào Thần Thông hay kh6ong cũng không chắc, thật bấp bênh!
Lão bà y trái lại có theo kịp, đây coi như là chuyện may mắn, Tần Liên gần nhất cũng bắt đầu chuẩn bị có dấu hiệu lột xác, chỉ là trước mắt còn thiếu một bước, không dám tùy tiện lên cấp.
“Không cần nghĩ quá nhiều!”
Lý Hạo cười nói: “Để Tần tuần kiểm chuẩn bị một chút, đợi ta xuất quan, có lẽ có hi vọng bước vào thời kỳ lột xác, gần đây có thể ta sẽ tăng lên một nhóm Siêu Năng, ngươi cũng biết, bên cạnh ta rất ít Siêu Năng, đều là võ sư, võ sư tuy tốt, có đôi khi cũng có chút khiếm khuyết.”
Siêu năng có chỗ tốt của Siêu Năng, võ sư có chỗ tốt của võ sư.
Bên người Lý Hạo có rất nhiều võ sư đỉnh cấp.
Nhưng số người làm thay được việc của cấp Siêu Năng… không tính Hồng Nhất Đường và chính hắn, chỉ có mỗi vợ chồng Dương Sơn là mạnh nhất.
Còn lại, Siêu Năng cũng không nhiều.
Hách Liên Xuyên, Vương Minh, Lý Mộng, Hồ Hạo, Vân Dao, những người này đều là người quen cũ, Lý Hạo nhớ lại từng người một, nhịn không được mà bật cười, chính mình cũng coi là cường giả một phương, thế nhưng không đáng nhắc tới, thật không có mấy Siêu Năng giả đến tìm mình mà nương tựa!
Bởi vì tất cả mọi người cảm thấy, hắn lại là võ sư Ngân Nguyệt, mà võ sư Ngân Nguyệt thì lại vô cùng bài xích Siêu Năng, cho nên Siêu Năng cũng mang suy nghĩ “xin miễn thứ cho kẻ bất tài này” đối với Lý Hạo, dù là bá chủ đứng đầu một địa phương cũng rất ít người sẽ tìm đến Lý Hạo.
Đương nhiên, có một phần liên quan đến tình cảnh hắn bây giờ.
Vợ chồng Dương Sơn xem như ngàn vàng mua xương ngựa!
Siêu Năng không hoàn toàn là người xấu.
Lý Hạo nghĩ đến một người, một vị rất yếu, trước đó trên đường trở về gặp phải vị kia đưa người vượt sông Lục Xuyên, ai nói chỉ có võ sư mới có thể hành hiệp trượng nghĩa?
Vị này không phải đang hành hiệp sao?
Mặc dù lúc ấy hắn không nói gì, cũng không làm gì, càng không hỗ trợ, chỉ là vị Siêu Năng nhỏ yếu ở Lục Xuyên này xuất hiện khiến ấn tượng về Siêu Năng trong hắn được đổi mới một lần thật lớn.
Có lẽ cũng có dính líu tới việc mình trở thành Siêu Năng, thời khắc này, Lý Hạo lại có suy nghĩ muốn thu nạp một nhóm cường giả Siêu Năng.
Mấu chốt là, tốt nhất phải có chút năng lực đặc thù.
Sức mạnh thuộc hệ tấn công thât ra không có gì đặc biệt.
Cùng loại với hệ đặc thù như Lý Mộng có lẽ có thể có cơ hội ổn định hơn để bước vào cảnh giới Thần Thông nha.
Nghe xong, trong mắt Dương Sơn lóe lên một nét vui mừng, vội vàng nói: “Đa tạ đô đốc!”
“Việc nhỏ, ngươi đi mau đi!”
Dương Sơn ngượng ngùng, vội vã thối lui, đi mau?
Đi mau để làm cái gì mới được!
Đến bây giờ, hệ thống bên phía Lý Hạo vẫn chưa hoàn thiện, tất cả mọi người không biết mình nên làm những gì, y cũng không biết chính mình nên cần đi làm cái gì tiếp theo.
Giống như cảm nhận được vẻ mờ mịt của y, Lý Hạo cũng không nói cái gì.
Chờ y đi, nhìn về phía Chu thự trưởng nói: “Ta bây giờ có rất nhiều tên tuổi, nhưng đều không thực dụng, chính như thự trưởng nói vậy, không chỉ đơn giản là ta không có mục tiêu, mọi người cũng không có, đều là được ngày nào hay ngày ấy… Cũng không có cái trách nhiệm hay nhiệm vụ rõ rệt gì.
Chờ ta xuất quan, nếu là có thể thu phục được Tuần Dạ nhân… Ta liền chính thức bắt đầu cho mọi người trách nhiệm và nhiệm vụ rõ ràng, như vậy, có thể khả quan hơn hay không?”
“Đương nhiên!”
Chu thự trưởng nở nụ cười: “Ngươi có thể hiểu được đến thế cũng tương đương ngươi đã trưởng thành! Vậy ta chờ ngươi xuất quan… Ta trước đặt vững một cái cơ sở, mấu chốt còn cần chính ngươi đến!”
Dứt lời, lão cân nhắc một phen rồi nói: “Chính ngươi cũng cần cơ sở, đến cùng ngươi lấy danh nghĩa nào để làm việc, Thiên Tinh Tổng đốc tuy là dùng được… nhưng là có dính líu quá nặng với hoàng thất, ta đề nghị… hãy dùng Thiên Tinh phủ đô đốc làm chủ, tuy chức quan nhỏ, nhưng chức quyền lại rất lớn, mà lại không dây dưa gì mấy với hoàng thất và Cửu Ti.”
Lý Hạo gật đầu.
Cười cười: “Ta sẽ cân nhắc rõ ràng!”
Chu thự trưởng không cần phải nhiều lời nữa, yên lặng thối lui, trong mắt trái lại là nhiều một chút chờ mong, Lý Hạo có lẽ còn đang thiếu sót rất nhiều, nhưng Lý Hạo tiến bộ rất nhanh, cũng nguyện ý nghe theo người khác đề nghị, đây chính là thành công lớn nhất.
Mà thứ Lý Hạo cân nhắc lại là, khi chính thức dương danh Thiên Tinh phủ đô đốc để làm việc… có cần giết vài người để chúc mừng hay không?
Giết ai thì tốt đây?
Giết ai tế cờ mới có cảm giác, cũng sẽ không dẫn xuất phiền phức vô cùng to lớn?
Sờ cái cằm, cười một tiếng, để hắn cụ thể hóa hai khóa Siêu Năng hệ Quang và Ám trước rồi lại nói, nếu là có thể trực tiếp phá vỡ… Vậy mình xem như là cường giả Thần Thông bốn hệ sao?
Khi đó, ngoại trừ những cường giả cổ đại kia, chính mình còn cần phải kiêng kị ai sao?
“Hắc Báo, đi!”
Lý Hạo gọi một tiếng, mang theo Hắc Báo, đến đâu bế quan còn không sợ bị người khác cảm giác được ấy hả, mình nếu là để tràn năng lượng ra ngoài, khả năng ăn của Hắc Báo đã ở mức siêu cấp, cái gì đều có thể ăn hết, hoàn toàn không sợ sản sinh bất cứ ba động gì.
Hắn hiện tại đã xem Hắc Báo như là dụng cụ che đậy xịn sò nhất.
Mà Hắc Báo, cũng hấp tấp đuổi theo, không chút nào cảm thấy có cái gì không đúng, được ăn miễn phí nha, hạnh phúc cỡ nào!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










