[Dịch] Tinh Môn
Tập 244 : Mấu Chốt Là Thiên Tinh (c1216-c1220)
❮ sautiếp ❯Chương 1216: Mấu Chốt Là Thiên Tinh
Thành Thiên Tinh
Lý Hạo gióng trống khua chiêng từ Ngân Nguyệt trở về Thiên Tinh, không ai là không biết cả.
Đến mức đem về hơn cả ngàn binh sĩ, cũng không ai để ý gì.
Về phía Hoàng thất, ngược lại có thêm mấy phần mong chờ, Lý Hạo ngay cả quân sĩ phổ thông đều mang đến, hắn thực sự dự định cắm rễ ở Thiên Tinh, đây là chuyện tốt, hẳn ở một ngày, Cửu Ti liền khó chịu thêm một ngày.
Cho nên giờ phút này, trong hoàng cung
Một âm thanh truyền ra: “Thiên Tinh Hầu sắp trở về, tiểu Cửu, con đi thành Bắc nghênh đón một phen, biểu thị cho sự ân sủng của hoàng thất.”
“Vâng, phụ hoàng.”
Trong đại điện to lớn, một người trẻ khom lưng nhận lệnh.
Từ bên trong đại điện đi ra, người trẻ tuổi đi một hồi, vượt qua mấy vườn ngự uyển, cuối cùng ở một chỗ giáo trường nhỏ tìm được một người, mặt lộ nụ cười: “Hạ sư phụ, Thiên Tinh Hầu sắp trở về, phụ hoàng để cho ta đi đón ngài ấy, mong Hạ sư phụ giúp đỡ chỉ dẫn ít nhiều…”
Hạ Dũng quay đầu, nhìn vị hoàng tử này suy tư một lúc, gật đầu, cười ha hả nói: “Được.”
Mấy năm nay, ông ta ở hoàng thất khá yên ổn, lại có mối quan hệ không tệ với vị Cửu hoàng tử dần dần nắm được quyền lực này.
Mấy năm trước, thiên phụ của vị này chưa hiện ra, thực lực yếu ớt, gia tộc mẫu hệ lại không đủ, cho nên trong hoàng cung cũng không có ai đến chào hỏi.
Hạ Dũng đúng là không có việc gì kiếm chút chuyện, xem chút náo nhiệt, âm thầm giảng dạy võ đạo cho vị này, không nghĩ rằng thiên phú võ đạo của đối phương không yếu, mới mấy năm trở lại, thực lực dần dần lớn mạnh, không ngừng tiến cấp cùng với siêu năng giả, thực lực ngày càng được coi trọng.
Bây giờ, ngược lại vị Cửu hoàng vị này là người thừa kế chạm tay vào có thể bỏng cho vị trí thái tử.
Hoàng thất Thiên Tinh đời này, trước mắt vẫn còn chưa xác định được vị trí Thái Tử, chủ yếu vẫn là bởi vì Cửu Ti còn quản thúc.
Hạ Dũng quay đầu nhìn về phía những người hoàng thân quốc thích kia đang luyện võ, cười ha ha nói: “Vậy mọi người luyện trước đi, ta đi một chút liền về, nếu có rảnh rỗi, kéo Ma Kiếm đến hoàng cung cùng mọi người làm quen làm quen.”
Lời nói khiến cho không ít người tập võ có phút phấn chấn nhỏ.
Đương nhiên, Nam Quyền cũng chỉ là nói một chút mà thôi.
…
Một lát sau, Nam Quyền đi cùng với Cửu hoàng tử.
Cửu hoàng tử nhìn ôn tồn lễ độ, trông có vẻ hơi yếu ớt, nhưng thực tế tu vi võ đạo lại cực cao.
Ngay lúc này, cũng giống như trước đây, bình thản lại khiêm tốn: “Hạ sư phụ, ta chỉ nghe qua chuyện của Thiên Tinh Hầu, lại chưa từng có tiếp xúc với ngài ấy, liệu có chuyện gì cần phải chú ý không”
Nam Quyền cười ha ha nói: “Không có gì cần chú ý đâu, nếu như ngài có tâm, tặng chút bảo bối cho hắn, như vậy hắn sẽ vui vẻ hơn.”
Cửu hoàng tử nhịn không được cười lên.
Nam Quyền lại nghiêm mặt nói: “Đây không phải trò đùa, võ sư Ngân Nguyệt bọn ta nghèo, nên có chút bệnh vặt ở phương diện này, nhìn thấy bảo bối sẽ không rời mắt nổi!”
Cửu hoàng tử nao nao, dường như đang có suy nghĩ, gật gật đầu rồi không nói gì nữa.
Vừa đi vừa suy nghĩ, một lát sau lại hỏi: “Hạ sư phụ cảm thấy lần này Thiên Tinh Hầu trở về, có phải tiếp tục làm chuyện gì không? Hay thỏa mãn với hiện trạng, an tâm ở thành Thiên Tinh đứng vững gót chân, liền không có hành động gì nữa…”
“Không nói được!”
Nam Quyền lắc đầu, “Tuy rằng ta đã hợp tác với hắn nhiều lần, nhưng Lý Hạo còn trẻ, nghĩ cái gì là làm cái đó, có lúc chỉ là đơn thuần vì hứng thú, có lúc chỉ vì phẫn nộ nhất thời, rất khó phán đoán rốt cuộc hắn muốn làm gì.”
Cửu hoàng tử không biết là ông ta không muốn nói, hay sự thật chính là như vậy, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.
Lý Hạo…. xem một chút thì biết thôi.
Hoàng thất muốn lôi kéo tâm của Lý Hạo, mọi người đều biết, cũng không phải cần giấu diếm gì.
….
Ngoài thành Thiên Tinh.
Trên biển Thiên Tinh.
Thần Chu trên mặt biển dập dờn.
Đám người Lý Hạo đứng ở đầu thuyền, xa xa nhìn xem Thiên Tinh thành, phồn hoa như gấm.
Phương bắc vẫn là trời đông rét lạnh thấu xương, Thiên Tinh thành bốn mùa như mùa xuân, cùng so sánh với phương Bắc bị phân loạn, nơi này không có Lý Hạo quấy rồi, dường như lộ ra vẻ đặc biệt bình thản.
Chu phó thự trưởng đứng thẳng trên đầu thuyền, nhìn về nơi xa, một lát sau mới nói: “Lần khôi phục thứ hai của siêu năng, chưa chắc sẽ ở Ngân Nguyệt, mà Thiên Tinh có lẽ là mấu chốt.”
Lý Hạo nhịn không được hiếu kỳ: “Siêu năng khôi phục, vậy cuối cùng nguyên nhân gì dẫn đến? Năng lượng giữa trời đất phóng thích? Vậy những thứ năng lượng này, từ chỗ nào tới? Không thể nào xuất hiện vô duyên vô cớ như thế được?
“Ừm”.
Chu phó thự trưởng gật đầu: “Nguyên nhân rất nhiều, lần thứ nhất khôi phục, là bởi vì phá vỡ một chỗ di tích, chỗ di tích kia, hẳn là liên thông với một mỏ lớn, vốn dĩ bị phong tỏa, về sau sau khi bị đánh vỡ, tất cả năng lượng trong mỏ lớn đều tiết ra ngoài, dẫn đến năng lượng thiên địa bắt đầu khôi phục.”
“Đương nhiên, còn có một nguyên nhân, đó chính là vốn dĩ yêu thực bị phong tỏa ở chỗ mỏ lớn này triệt để tử vong, cho nên dẫn đến năng lượng tiết ra ngoài, tạo thành lần khôi phục thứ nhất.”
Phong tỏa yêu thực?
Trong lòng Lý Hạo khẽ rung rinh: “Yêu thực luôn luôn tồn tại ở phía trên của mỏ lớn, vì thế không thiếu năng lượng, tại sao lại chết?”
Dạng yêu thực này, hẳn là so với yêu thực khác càng có thực lực, càng lớn mạnh mới đúng.
Chu phó thự trưởng cười cười nói: “Sớm xuất thế, thiên địa không dung, hư không phá toái, loạn lưu giảo sát, khí ô trọc xâm nhập…Đều là nguyên nhân dẫn đến cái chết của yêu thực, có lẽ cũng chính vì vậy, mặt khác yêu thực yêu thú mới hiểu được, thiên địa bây giờ không giống với lúc trước, không thể nào tùy ý xuất thế.”
Lý Hạo hiểu rõ.
Lần thứ nhất khôi phục, nghe nói có quan hệ với bọn Ánh Hồng Nguyệt, không biết là vô tình dẫn đến, hay là cố ý, cố ý như vậy.
Cụ thể như thế nào, bây giờ ngoại trừ những người trong cuộc cũng không có ai có thể hay biết.
Chu phó thự trưởng nói lần thứ hai khôi phục, mấu chốt có lẽ ở chỗ thành Thiên Tinh….
Chẳng lẽ nói đến mỏ lớn ở trấn Thiên Tinh?
Phải biết rằng, mỏ lớn ở trấn Thiên Tinh chính là mỏ lớn mà năm đó đã lấp đầy năng lượng cần thiết của tám thành lớn, vô cùng to lớn, cung cấp nguồn năng lượng dự trữ cho toàn bộ Ngân Nguyệt.
Thật ra Lý Hạo còn có chút nghi ngờ, vì sao năng lượng từ thời kỳ văn minh cổ luôn suy yếu dần?
Cho đến hai mươi năm trước, mới khôi phục lại chút ít.
Trước lúc đó, toàn bộ đại địa Ngân Nguyệt giống như không có bất cứ năng lượng nào tồn tại cả.
Đương nhiên, bây giờ không phải là lúc truy cứu mấy vấn đề này.
Chương 1217: Hoàng Thất Nghênh Đón
Lúc này, Lý Hạo đã nhìn thấy được cửa thành của thành Thiên Tinh.
Mà ở trong khoang thuyền, cũng có chút động đậy, không ít binh sĩ là lần đầu tiên lặn lội đường xa, đến được kinh thành trong truyền thuyết, đều có chút hiếu kỳ và mong chờ.
Từ Ngân Nguyệt xuất phát, để đến được Thiên Tinh đoàn người của Lý Hạo tốn mất thời gian bốn ngày.
Không tính là quá gấp.
Trong bốn ngày này, Lý Hạo cũng không có rảnh rỗi, số lượng lớn kiếm năng được tuôn ra, chiết xuất rất nhiều năng lượng thần bí, những thứ này đối với Lý Hạo mà nói, bây giờ tăng cấp có hạn, nhưng đối với đám người bình thường mà nói, có thể nghĩ, hiệu quả tăng lên tốt biết bao nhiêu.
Hàng ngàn quân sĩ, cơ hồ đều thuận lợi bước vào Trảm Thập.
Từ khi gần tới Trảm Thập, đến khi tiến vào Trảm Thập cũng tăng lên rất nhiều nhưng đối với Lý Hạo mà nói đây chỉ là chuyện cỏn con, võ sư Trảm Thập không khó, trước khi viên mãn Phá Bách, kỳ thật đều rất nhẹ nhàng.
Nhất là khi còn có kiếm năng phụ trợ, áp chế thần bí năng bạo động xuống, nếu không phải lo lắng thực lực của mọi người tăng quá nhanh, dẫn đến mất khống chế, mấy ngày tiếp đến để bọn họ cường hóa lên Phá Bách cũng không phải là chuyện khó.
Phối hợp thêm với Chiến Thiên Khải, vốn dĩ đã là một đội quân tinh nhuệ, chiến lực sẽ nhanh chóng kéo lên.
Nhưng mà Lưu Long bọn họ, mấy ngày nay không có chút tu luyện nào cả, chủ yếu phụ trách truyền thụ Thập Hoàn Phong Sơn trận.
Mười người tạo thành một tổ hình thành một trận Thập Hoàn Phong Sơn nhỏ, trăm người thì là quy mô sẽ càng lớn…
Đợi đến ngàn người đều học được rồi, đều có thể phối hợp thành công, hợp lực lại trong một người nghĩ chắc sẽ có một kết quả rất khác biệt, điều kiện tiên quyết là người bị hợp lực phải chịu được hết tất cả những thứ này.
Cửa thành.
Lý Hạo nhìn thấy lá cờ của hoàng thất bay phấp phới, như là một bầu trời sao sáng chói, lấp lóe ánh sáng, đây cũng là nguồn gốc của vương triều Thiên Tinh, cờ Thiên Tinh.
Thần Chu to lớn đáp xuống đất.
Lý Hạo có chút nhướng mày, người của hoàng thất đến sao?
Hắn đã nhận được thông báo của Nam Quyền, Cửu hoàng tử đến rồi, nghe nói ở trong hoàng thất, bây giờ Cửu hoàng tử là người rất có khả năng sẽ tranh đoạt hoàng vị, đương nhiên Thiên Tinh vương còn sống, Thiên Tinh vương đời trước rốt cuộc chết chưa, Lý Hạo cũng không rõ.
Cửu Ti lão ti trưởng đều còn sống, vậy vua đời trước còn sống, hình như cũng không có gì.
Nghe nói vị đó sớm đã chết rồi, ai biết được chứ?
Ngoài xa, một thanh niên mặc áo bào vàng, khuôn mặt ấm áp tươi cười, hai tay chắp sau lưng, đang lặng lẽ chờ đợi, hai bên là một số Hắc Giáp quân hộ đạo, số lượng không nhiều, chỉ có cỡ trăm người thôi.
“Xuống thuyền.”
Lý Hạo quát khẽ một tiếng, từng đội Liệp Ma quân đều đi xuống thuyền
…
Ở phía xa.
Cửu hoàng tử có chút nghi ngờ, trong nháy mắt tiêu tán nhanh chóng, nói với Nam Quyền: “Đó chính là quân Chiến Thiên quân? Chẳng trách Thiên Tinh hầu mang theo hàng ngàn binh sĩ tới, thì ra đều được trang bị Chiến Thiên giáp…Nói như vậy, Thiên Tinh Hầu ở Chiến Thiên thành, thu được toàn bộ quyền hạn của đoàn trưởng, mà có thể tự ý mở rộng quân đội sao?”
Cho dù là người bình thường, trang bị Chiến Thiên Khải, thì Phá Bách bình thường cùng Nguyệt Minh cũng khó có được.
Hoàng thất có Hắc Giáp quân, tự sẽ có bí mật trong đó.
“Hắn là đoàn trưởng, không phải sớm đã biết chuyện sao?”
Ngân khải của Lý Hạo, cũng không giấu diếm, người hiểu chuyện đều rõ ràng điều này có ý nghĩa gì, ở trong Hắc Giáp quân có ngân khải hay không….
Trước mắt không rõ nhưng mà xác suất lớn là có, chỉ là không có tiết lộ ra mà thôi.
Cửu hoàng tử ngược lại lắc đầu, truyền âm nói: “Không giống như vậy! Đại khái Hạ sư phụ cũng đã nhìn ra, Hắc Giáp quân hoàn toàn chính xác là một cổ quân thừa kế, thế nhưng…Hắc Giáp quân coi như một cổ quân tồn tại xuất hiện đoàn trưởng, cũng không phải nói tăng cường quân bị là tăng cường cường quân bị, tương đối phiền phức! Thiên Tinh Hầu xây dựng thêm ngàn người, giống như là rất nhẹ nhàng vậy.”
Hắn nhìn thoáng ra xa xa đại quân ngàn người, ánh mắt khẽ nhúc nhích.
Hắc Giáp quân của hoàng thất, số lượng không ít.
Nhưng năm đó vì có được quyền hạn, phải ra cái giá rất lớn, sau này vì để đối phó Cửu Ti, càng phải trả cái giá đắt hơn nữa, cũng chính vì vậy, năm đó nhất thời không quan sát bị Cửu Ti chiếm được cơ hội, mấy vị kia của Cửu Ti cũng là cáo già xảo quyệt, trong thời khắc quan trọng cho hoàng thất một cú đả kích cực lớn.
“Hạ sư phụ, người cũng là đồng giáp, trước mắt trong quân Chiến Thiên vẫn còn nhiều cổ năng giả có sức chiến đấu không?”
“Không rõ lắm, ta chỉ thấy qua một vị hoàng kim, ba vị bạch ngân… Nhưng nghe nói trong quân doanh còn có một vị hoàng kim.”
Ông ta không giấu diếm gì, huống hồ cũng không cần thiết.
Nước cổ thành quá sâu, người xem cũng chỉ là thấy bề mặt thôi.
Cửu hoàng tử trầm ngâm, hai vị chiến sĩ hoàng kim sao?
Tồn tại của sư trưởng cấp một?
Cũng không phải là kém.
Nhưng muốn nói tám đại cổ thành, chỉ có thể bảo toàn lực lượng như vậy… Đúng thật là chẳng ra gì, nghe nói Chiến Thiên thành năm đó nhân khẩu mấy ngàn vạn nhưng chiến quân hơn trăm vạn, sư trưởng cũng là hơn vạn người.
Khoảng chừng trăm vị sư trưởng cấp cường giả, chỉ còn lại hai người mà nói…Thật không nhiều.
Huống hồ, bọn họ đều chết rồi, hay là như thế nào, trước mắt không phán đoán được, có thể cử động, không thể cho rằng là còn sống.
Trong di tích cổ, vật sống bây giờ được phát hiện cơ hồ đều là yêu thực.
Yêu thực tuổi thọ dài, thêm nữa có thể sinh ra Sinh Mệnh Chi Tuyền, tẩm bổ cho chính mình, so với yêu thú bình thường cùng nhân loại đều là sống thọ hơn.
Cho đến trước mắt bây giờ, vì sao các nhà đề cập cổ cường giả, nguyên nhân cơ hồ đều là yêu thực.
“Cộc, cộc, cộc”
Một trận bước đi chỉnh tề, từ đằng xa truyền đến, cờ Mãnh Hổ theo gió tung bay, Lý Hạo đi tới.
Cửu hoàng tử lộ ra dáng tươi cười, không có nói chuyện gì nữa mà tiến lên một bước, lớn tiếng nói: “Thiên Tinh Hầu trở về, phụ hoàng mừng rỡ, đặc mệnh tiểu vương hoan nghênh Thiên Tinh Hầu khải hoàn trở về.”
“Khải hoàn?”
Lý Hạo không nhịn được cười lên, tiến lên một bước, nhìn về người thanh niên có vẻ hơi gầy yếu phía trước mắt mình: “Ta chỉ là quay về đó một chuyến, rồi lại quay về, làm sao lại khải hoàn rồi? Nhưng mà ta vẫn cảm ơn Cửu hoàng tử!”
Nói xong, nghĩ tới điều gì, “Ta cần quỳ xuống tạ ơn không?”
Cửu hoàng tử cười khẽ: “Không cần, hoàng thất thoái ẩn tám mươi năm rồi, đã sớm không còn những quy củ này, đều là một số lễ nghi phiền phức, siêu năng quật khởi, thời đại khác biệt, Thiên Tinh Hầu chính là cường giả của đương thời, càng không cần như vậy.”
Nói rất khách sáo.
Về phần Lý Hạo không có quy củ, hắn cũng không coi ra gì, thời đại này, cường giả ngông cuồng, quỳ lạy lễ?
Trừ khi hoàng thất của ngươi một lần nữa lại thống nhất thiên hạ, trấn áp tứ phương.
Nếu không cứ tính toán những quy củ này, chính là tự đòi không thú vị.
Chương 1218: Cấp Bậc Của Di Tích
Cửu hoàng tử lại cảm khái nói: “Lần đầu gặp Thiên Tinh Hầu, quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt, so với trong truyền thuyết càng thêm hào sảng, ngày càng trẻ ra…”
“Cửu hoàng tử cũng rất trẻ trung!”
Lý Hạo nở nụ cười: “Ta nghe nói Cửu hoàng tử cũng mới hai mươi tuổi, cùng tuổi với ta!”
Đây là Thất công chúa nói, người thanh niên gầy gò trước mắt, tuổi cũng không phải lớn.
Cửu hoàng tử cười khẽ: “Chúng ta không giống nhau, ta dù sao cũng sinh trong hoàng thất, từ nhỏ đã tiếp xúc với tài nguyên mà thường nhân không thể nào tiếp nhận được, sinh ra đã không thiếu thứ gì, cho nên càng khâm phục những người anh kiệt dựng cơ nghiệp bằng hai bàn tay trắng giống như Thiên Tinh Hầu đây.”
Hắn rất khiêm tốn.
Lý Hạo cười cười không nói chuyện, Cửu hoàng tử thấy thế cũng cấp tốc cười nói: “Đường đi bôn ba, Thiên Tinh Hầu cũng đã mệt nhọc, có lẽ mong muốn về sớm nghỉ ngơi một chút, tiểu vương đây cũng không quấy rầy, miễn cho Thiên Tinh Hầu mệt nhọc quá độ…”
Nói xong, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, cười nói: “Đây là một chút tâm ý của hoàng thất, Thiên Tinh Hầu vừa trở về Thiên Tinh thành, hoàn tất những công việc còn dây dưa chưa làm, ta sẽ không quấy rầy! Ngày sau, nếu muốn Thiên Tinh muốn tìm cá nhân để uống chút rượu tâm sự, có thể cho Hạ sự phụ mang tin, gọi sẽ đến liền… chỉ là không thể rời khỏi Thiên Tinh thành.”
“Đa tạ.”
Lý Hại trực tiếp nhận lấy, cười ha hả nói: “Nhất định, lần sau sẽ tìm hoàng tử uống rượu.”
“Hạ sư phụ, người ở lại cùng Thiên Tinh Hầu tâm sự đi, ta về trước.”
Hạ Dũng gật gật đầu.
Cửu hoàng tử cũng không ở lại lâu, dáng vẻ tươi cười xán lạn, cất bước rời đi, phía sau là Hắc Giáp quân cấp tốc theo sau.
Lý Hạo nhìn thoáng qua, có chút nhướng mày.
Hắc Giáp quân!
Chỉ có khoảng trăm người, nhưng nhìn bước đi, nhìn khí thế, mặc dù bị áo giáp che đi, nhưng Lý Hạo có thể cảm nhận được, những người Hắc Giáp quân này rất mạnh, không có người nào yếu, Bách Phá cũng tràn ngập trong đội.
Không biết có biết bao nhiêu Đấu Thiên, thậm chí tồn tại phía trên Đấu Thiên.
So với Liệp Ma quân phía sau lưng, bên này của Lý Hạo đã kém hơn rất nhiều.
Nam Quyền cười ha hả, cũng hướng về bên đây nhìn một cái, cười nói: “Còn nhìn, có phải muốn đánh một trận?”
“Hắn rất mạnh?”
“Ngươi không nhìn ra?”
Lý Hạo như có điều suy nghĩ nói: “Nhìn ra một chút, là một võ sư cường đại, về phần bão hòa bao nhiêu đầu khóa siêu năng thì ngược lại không nhìn ra, so với Nam Quyền sư thúc như thế nào?”
“Không rõ nữa.”
Nam Quyền lắc đầu: “Trước kia còn biết một chút, về sau hắn vào di tích mấy lần, thực lực hẳn là có tăng lên rất lớn, cụ thể như thế nào, ta không dễ phán đoán, hắn có lẽ lâu không động võ.”
Nói xong nhìn về phía Lý Hạo, truyền âm nói: “Sao ngươi lại đem lão Hành Chính Tổng Thự đến đây chứ?”
“Giúp đỡ chút việc vặt.”
“Người hay thật.”
Nam Quyền cũng cạn lời, lợi hại nha.
Cái tên nhà ngươi, thế mà ngay cả Hành Chính Tổng Thự phó thự trưởng cũng bắt cóc đến, tên họ Chu này, cũng không biết có phải là cường giả hay không, Ngân Nguyệt cũng là mỗi người nói một kiểu.
Có một loại mạnh, gọi là ẩn danh tại thành thị, mọi người biết được có thể ngươi là cường giả, nhưng mà không biết ngươi rốt cuộc mạnh đến cỡ nào.
Này mới khiến cho người khác kiêng kị…
Triệu thự trưởng cùng Chu phó thự trưởng quản lý Ngân Nguyệt nhiều năm, nếu nói không phải cường giả, tất cả mọi người không tin lắm.
Nhưng muốn nói là….
Vậy rốt cuộc mạnh đến cỡ nào đây?
Cũng không thấy bọn hắn xuất thủ qua.
Chu phó thự trưởng hướng Nam Quyền nhìn một chút, cười gật gật đầu: “Hạ lão sư, đã lâu không gặp!”
Hạ Dũng không thèm để ý, cũng không nói gì.
Lý Hạo cũng không nhiều lời: “Đi thôi, vào thành.
Chỗ của ta nhỏ, có chút đơn sơ, hoàng thất muốn thưởng ta một hầu phủ, nghe nói là ở trên đường lớn Cửu Ti, chỗ ở rất lớn, đáng tiếc… Ta không dám đi, sợ bị Cửu Ti đánh chết!”
Nam Quyền cười ha ha
Chu phó thự trưởng ngược lại lơ đễnh vờn mây trôi nước chảy nói: “Thưởng sao lại không cần? Cửu Ti bên đó mới là đất trung tâm, một mạch hùng cứ thành Bắc, cũng không phải kế lâu dài, có người một cảm giác gánh hát rong…Có đôi khi, không nên cảm thấy vị trí, ngoài mặt không quan trọng.
Chỉ có tiến vào đường lớn Cửu Ti, mới là chỗ trung tâm của vương triều Thiên Tinh.”
Nơi đây, không phải là nơi có thể ở lại lâu dài được.
Ở đây lâu rồi, mọi người sẽ có cảm thấy, bất cứ lúc nào người cũng có thể chuẩn bị chạy trốn.
Lý Hạo như có điều suy nghĩ, gật gật đầu không có tiếp lời.
Nam Quyền nhìn thoáng qua hắn, cười cười nhe răng.
Lão đầu tử này, hắn nhìn không thoải mái, biểu lộ ra một bộ dạng ta không biết gì, rất muốn cho hắn ta một quyền.
“Nam Quyền sư thúc, ta đi mấy ngày nay, Thiên Tinh có chuyện lớn gì không?”
“Có thể có chuyện lớn gì chứ? Ngươi không đi gây sự, Thiên Tinh thành an tĩnh tám mươi năm cũng không có chuyện gì.”
Nam Quyền vẫn cười ha hả: “Đúng rồi, coi như có chút ít chuyện, trước đó Tài Chính ti không phải nhường ra một cái di tích sao? Một toà nhà đại học võ khoa, hiện tại Cửu Ti, hoàng thất mặt khác thậm chí một vài gia tộc đầu đang có tâm tư với chỗ này.”
“Tài Chính ti mặc dù đã khai phá một thời gian nhưng hoàn toàn không thông báo ra, đồ tốt có lẽ cũng có một ít, ngươi có hứng thú đi xem một chút không?”
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: “Nghe nói qua một lần, hình như là một di tích cấp hai, di tích còn phân cấp sao?”
“Đương nhiên”.
Nam Quyền gật gật đầu: “Chỉ đơn giản là phân chia thôi, dựa theo mức độ nguy hiểm để mà phân chia thôi, cũng không phải là cố định mức độ nguy hiểm, mà là phân chia dựa theo số lượng người mỗi lần đi vào, trở ra bao nhiêu người, tỷ lệ tổn thương thương! Ví dụ như thành Chiến Thiên… Đó chính là di tích cấp đặc biệt, đi vào sẽ chẳng còn có mấy người sống mà trở ra.
“Nếu là di tích cấp một, tỷ lệ tử vong vượt quá 50%.”
“Nếu là cấp hai, ở giữa 30% đến 50%, xem như tương đối nguy hiểm, dưới tình huống bình thường, Tài Chính Ti khai phát, khẳng định có tầng Húc Quang tiến vào bên trong qua.”
Lý Hạo hiểu rõ, phân chia này… Kỳ thật không có ý nghĩa gì cả.
Thành Chiến Thiên nếu như không có Lý Hạo bọn họ sẽ không chết nhiều đến vậy.
Nói như vậy, chỉ là phân chia mức độ nguy hiểm, hắn còn tưởng dựa vào thu hoạch, bảo vật để phân chia nữa.
Một bên, Chu phó thự trưởng nói khẽ: “Di tích, trước mắt chủ yếu phân ba loại, thứ nhất là cổ thành.
Thứ hai, đại học võ khoa.
Thứ ba, gia tộc cổ, trụ sở môn phái.
Ba loại này là ba loại dễ bảo tồn nhất, mặt khác nếu như không có lực lượng đặc thù bảo hộ, gần như không có khả năng bảo tồn lại.”
“Mỗi toà di tích có thể bảo tồn…”
Ông ấy ngừng một chút rồi mới nói: “Chỉ có mấy loại khả năng, thứ nhất, có bảo vật tồn tại, có thể kiên cố di tích.
Thứ hai, có tồn tại của cường giả, có thể phong tỏa di tích.
Thứ ba, không có bảo vật không có cường giả, vậy thì là nơi ở của cường giả đỉnh cấp lúc trước, có đạo uẩn tồn tại, những di tích này mà nói, có đạo uẩn chính là món bảo vật lớn.”
Hiển nhiên, vị này đối với di tích ngược lại rất rõ ràng.
Chương 1219: Đại Học Võ Khoa
Nam Quyền lần nữa quay đầu nhìn về phía đối phương, cười cười: “Lão già, nhìn bộ dạng của ông quan lại mấy người hốt không ít, sao hiểu biết nhiều như vậy?”
Chu thụ trưởng nhìn ông ta một cái, nửa ngày sau mới nói lại: “Đọc nhiều sách, những thứ này cũng không phải phái quan lại nói, mà là một cuốn sách của Viên Thạc xuất bản nhiều năm trước nói, tên là Cổ Văn Minh Tham Tác Kỷ Yếu… Đương nhiên, xuất bản không bàn đến ngân sách, bị xem như sách cấm phong tỏa, đương nhiên xuất bản cũng không tới một nghìn cuốn, sau đó liền bị xem như là sách cấm phong toả mất rồi, phía quan lại không cổ vũ người đi thăm dò di tích, quá mức nguy hiểm.”
Nam Quyền khẽ giật mình, tiếp đến là tiếng chửi nhỏ.
Nói xéo ai đây?
Không, nói thẳng là ta không học hành đi.
Lý Hạo cũng có chút ngoài ý muốn: “Có sao? Quyển sách này ta thực sự chưa từng thấy.”
“Ừm, tại phong sớm đấy.”
Lý Hạo bật cười.
Lão sư đều không đề cập qua, xem ra không phải là quên mà là tức không nhịn nổi, lười nhác nói tới.
Bị hắn nói kiểu này, Lý Hạo cũng gật gật đầu.
Di tích có thể bảo tồn, tất nhiên đều có nguyên nhân của nó.
Có muốn đi đại học võ khoa thăm dò hay không, hắn cũng đang suy nghĩ, nếu là ở Ngân Nguyệt, vậy khẳng định đi, nhưng ở nơi này… Coi chừng bị người ta mưu hại.
Tài Chính ti nhường lại cái này, nhưng chưa chắc đã là ý tốt.
Với lại, Lý Hạo một lần cũng chưa đi qua di tích giống như vậy, thực tế hắn đi qua cũng rất nhiều, ở hai nơi Chiến Thiên và hoàng cung, đều phát hiện không ít đồ vật.
Đại học võ khoa….
Danh từ này thường xuyên xuất hiện.
Mấu chốt là theo như quân Chiến Thiên thành thuyết pháp Quân Nhu xử Trương Lượng, đại học võ khoa nếu công năng còn đầy đủ, có lẽ có thể cầm một chút đồ vật rác rưởi để đi đổi bảo vật… Điều kiện tiên quyết là nơi có phải còn có sự tồn tại của bảo tồn.
Bình thường đại học võ khoa, đều sẽ giống như những dung cụ có công năng như vậy.
Việc này cũng không phải là nóng nảy, dù sao không phải lần đầu tiên bị người khác thăm dò, thật có vật gì tốt, cũng sớm đã bị người khác lấy đi, nếu như không có lấy đi, thì có thể là gặp nguy hiểm, người bình thường không lấy đi được.
…
Một đoàn người từ ngoại thành đi tới phía bắc thành Thiên Thành nơi ở tạm thời của phủ đô đốc, trên đường đi cũng có gây sự chú ý với một số người.
Nhà chính hiện nay, cũng chỉ là một tòa nhà cũ nát dựng lại tạm thời thành một chỗ, hoàn toàn chính xác là không có uy nghiêm gì có thể nói đến.
Nơi này, trước kia đều bị xem là khu dân nghèo.
So với những nhà sang cao tầng trong thành thì rất lụi bại.
Còn so với trung tâm thành thị là đường lớn Cửu Ti, cũng không có sự uy nghiêm của đường lớn Cửu Ti, không rộng rãi, không có phóng khoáng như vậy, khó tránh Chu thự trưởng nói cứ mà tiếp tục ở như vậy, không phải là kế lâu dài.
Nhưng mà một mực ở lại Bắc thành đợi, bên thành Bắc này làm ăn không được tốt lắm, rất nhiều dân không không chịu được càng đi càng xa, đi đến nơi khác để kiếm miếng ăn.
Lý Hạo vừa đi vừa suy nghĩ, ngược lại có một vài quyết định.
Có lẽ… Vẫn là phải đến đường lớn Cửu Ti một chuyến!
Tối thiểu thông tin sẽ càng toàn diện hơn, làm việc của dễ dàng hơn, hiện tại toàn bộ Tuần Dạ Nhân còn phải vượt qua nửa cái thành thị mới đến được.
….
Tuần Dạ Nhân
Mắt To chạy chậm vào đến cửa, vội vàng líu ríu nói: “Lý Hạo trở về, nghe nói hoàng thất bên kia giao cho Cửu hoàng tử hiện tại đang đầu ngọn gió chính thịnh đến đón, nhưng mà hình như không có nói quá mấy câu, Cửu hoàng tử đã đi rồi.”
Nói xong, nhìn về phía Đạo Kiếm: “Đạo Kiếm, ngươi có đi thành Bắc hay không?”
Đạo Kiếm cười khẽ: “Ta đi làm gì chứ?”
“Va chạm chứ sao.”
“Hắn là Thần Thông, ta là thuế biến… Tự rước lấy nhục sao?”
Đạo Kiếm bật cười: “Ngươi xúi giục ta đi va chạm với hắn, không phải kêu ta bị động để bị hắn đánh sao?”
“Không phải, trước kia ngươi không phải có thể khiêu chiến vượt cấp sao? Với lại ngươi có Thiên Đạo xích ở….
Đạo Kiếm lại không hứng thú, lắc đầu: “Không cần thiết, nghe nói tính tình hắn không tốt lắm, nếu như va chạm xảy ra mâu thuẫn thật, ngược lại để người ta chê cười, mấy người các ngươi, cũng cần phải im lặng một chút, không cần thiết cùng hắn xảy ra xung đột.”
“Không phải.”
Mắt To phủ nhận, lại nói: “Không phải chúng ta, chủ yếu là Tuần Dạ Nhân bên này, rất nhiều người đều đang đợi đấy, nghe nói Lý Hạo muốn hợp nhất chúng ta! Hắn ta lợi hại, nhưng nói muốn trực tiếp hợp nhất chúng ta… Ngươi có muốn không? Không chỉ ta, rất nhiều người cũng không muốn như vậy.”
Đối với Lý Hạo, nói là ác ý cũng không đến nỗi như vậy.
Nhưng Lý Hạo quá phách lối rồi!
Mấy ngày nay, đều có tin tức lưu truyền, Lý Hạo muốn hợp nhất Tuần Dạ Nhân, tự lập môn hộ, không phải là kế thừa gia nghiệp Diêu Tứ, mà là đem vốn liếng của Diêu Tứ đều chiếm lấy, trực tiếp ăn hết!
Phải biết, Tuần Dạ Nhân ở Trung Bộ, đều có mấy vạn siêu năng đấy.
Mặc dù trên phương diện, có một số không nghe lời, chỉ tính Thiên Tinh thành, siêu năng Tuần Dạ Nhân đã vượt qua 3000 người, vẫn là một lực lượng không hề nhỏ.
Tổng bộ bên này, tính cả bọn hắn, chỉ là Húc Quang đã có hơn mấy chục.
Với thế lực như vậy, với lại Diêu Tứ cũng chưa chết, Lý Hạo làm như vậy, quá là không nể mặt mũi!
Đạo Kiếm không nói gì, khoát khoát tay: “Chờ xem một chút đi!”
Giai đoạn hiện tại, chỉ là nghe đồn, gấp gì chứ.
Coi như Tuần Dạ Nhân đáp ứng, cũng phải bên Tuần Dạ Ti đồng ý mới được, Lý Hạo muốn một hơi ăn hết Tuần Dạ Nhân… Chuyện này không đơn giản chỉ là võ lực lớn mạnh là được.
Hắn cảm thấy Lý Hạo nghĩ có chút đơn giản, không nên cảm thấy lần trước Diêu Tứ giúp hắn liền cho rằng đồng ý đem Tuần Dạ Nhân chắp tay nhường cho người khác.
Hoàng Long đã lăn lộn ở Tuần Dạ Nhân năm năm, nhưng từ đầu đến nay, tối thiểu hơn phân nửa Tuần Dạ Nhân vẫn là ủng hộ Diêu Tứ.
Chương 1220: Lai Lịch Của Vân Dao
Tuần Kiểm ti.
Tuần Kiểm ti ti trưởng đang xem sách, nghe thấy bên tai có người đang tranh luận, ngẩng đầu nhìn một chút mấy người phía dưới, thản nhiên nói: “Trở về thì trở về, chẳng lẽ còn muốn mở đại hội hoan nghênh hay sao?”
“Ti trưởng, nghe nói Lý Hạo muốn chiếm đoạt Tuần Dạ Nhân, thậm chí hoàng thất còn có tin tức truyền ra, Lý Hạo muốn thành lập ti thứ mười độc lập…”
Tuần Kiểm ti ti trưởng khẽ cười một tiếng: “Dễ dàng như vậy sao? Dù hắn có gây thêm một trận chiến nữa, muốn đạt được mục đích này… Cũng gần như không có khả năng.
Sự thành lập của Cửu Ti, không đơn thuần là võ lực, nói rồi thì các ngươi cũng không hiểu.”
Nói xong, lắc đầu nói: “Hy vọng không lớn, về phần muốn chiếm đoạt Tuần Dạ Nhân hoàn toàn vượt qua vẫn còn phải xem Tuần Dạ Nhân bên kia, hiện tại Tuần Dạ Nhân bên này bởi vì Diêu Tứ đã ra tay qua, mọi người đối với Lý Hạo còn có ba phần thiện chí… Một khi Diêu Tứ phản kích, Tuần Dạ Nhân sẽ nhanh chóng cắt đứt quan hệ với hắn, khi đó Lý Hạo sẽ biết quyết định này sai lầm đến như thế nào!”
Khổ cực lắm mới thành lập Tuần Dạ Nhân, Diêu Tứ không dễ dàng gì mới có thể làm cho thịnh vượng trở lại, để ngươi chắp tay nhường Tuần Dạ Nhân cho người khác, ngươi chấp nhận không?
Tuần Kiểm ti ti trưởng cảm thấy Lý Hạo đây là đang đùa với lửa.
Không dễ dàng gì mới lôi kéo được một số người, hà cớ gì mà phải gấp gáp như vậy chứ.
Thanh niên trẻ à, chính là giữ không được bình tĩnh!
Hiện tại, Cửu Ti đang để để xem chuyện cười, còn hoàng thất, dù sao cũng không quan trọng, thành công rồi thì xem như đánh vào mặt Cửu Ti một chút, thất bại cũng không có tổn thất gì, tự nhiên mừng rỡ tạo thế cho Lý Hạo.
…
Theo sự trở về của Lý Hạo, các phương đều đang thảo luận sôi nổi.
Còn trong đại điện phủ đô đốc Thiên Tinh.
Lý Hạo mang theo Chu thự trưởng bọn họ vừa mới vào nhà không lâu, ở bên trong hàng ngũ Liệp Ma Đoàn, sắc mặt Vân Dao biến hoá, nàng giống như thấy được ai.
Hướng đến nơi hẻo lánh nhìn lại, một bóng người nho nhỏ, giống như là trộm vậy, đang thăm dò xung quanh.
Vân Dao giờ phút này đang mặc áo giáp, ngược lại không có lộ ra chân dung.
Hướng về phía bên kia nhìn thoáng qua, phía dưới sắc mặt biến hoá, nhìn về hướng của Lưu Long ở bên cạnh, nói khẽ: “Đội trưởng, ta đi làm chút nữa, chút nữa sẽ quay lại.”
“Bây giờ?”
“Ừm”
Lưu Long khẽ nhíu mày, thấp giọng nói: “Đừng có chạy lung tung, cẩn thận một chút.”
“Biết!”
Vân Dao cũng không nhiều lời, hướng về nơi xa mà đi, Lưu Long nhìn thoáng qua có chút ngưng mi, không nói gì.
Mấy vị võ sư Ngân Thành, ai cũng đều có chuyện cũ của bản thân mình.
Chỉ là đôi khi hắn cũng rất bất lực.
Bây giờ tuy Lý Hạo rất mạnh, nhưng hắn cũng không muốn tìm quá nhiều phiền phức cho Lý Hạo, một số không dễ dàng làm như vậy.
…
Vũ Kỳ đang quan sát, Lý Hạo chứa chấp nàng, quay đầu rời đi, vừa đi thì đã là một tuần lễ.
Gần đây nàng thật sự rất gấp.
Cứ ở lại như vậy cũng không phải cách, nếu còn không ra ngoài, đệ đệ đói chết thì phải làm sao?
Tuy rằng trước khi đi, đã đem vốn liếng để dành của mấy năm nay đều để lại cho Vũ Minh, nhưng Vũ Minh thích xài tiền bậy bạ, gặp được ai khó khăn, tuy bản thân cũng khó khăn muốn chết nhưng vẫn sẽ giúp đỡ chút ít.
Bản thân phải ra ngoài mới được.
Lý Hạo bây giờ trở về rồi, nàng cũng không rõ, lúc nào Lý Hạo sẽ giúp Vân gia lật lại bản án, so với tiếp tục chờ đợi, chi bằng quay về trước.
Nàng nhìn thấy Lý Hạo dẫn người tiến vào đại sảnh, muốn đợi một lúc Lý Hạo đi ra, tự mình sẽ đi đến tìm hắn.
Đang suy nghĩ, cảm thấy được bên cạnh mình xuất hiện thêm một người, nghiêng đầu nhìn một cái, là một vị hắc giáp chiến sĩ, ánh mắt nàng có chút cảnh giác, đối với mấy người hắc giáp này, nàng vẫn còn có chút kiêng kị, bởi vì Hắc Giáp quân của hoàng thất cũng mặc bộ giáp tương tự như vậy.
Tuy nói rằng quân đội này hình như không có liên quan đến hoàng thất, nghe nói là áo giáp của quân Chiến Thiên.
Hắc giáp đứng không động đậy, chỉ là nhìn nàng.
Không biết bao lâu, Vũ Kỳ cũng muốn chạy, bỗng nhiên bên tai truyền đến âm thanh khàn khàn: “Ngươi tên gì?”
Vũ Kỳ một mặt cảnh giác
“Ngươi năm nay mười sáu tuổi, ngươi còn một người đệ đệ, mười lăm tuổi, nhỏ hơn ngươi một tuổi, đúng không?”
Sắc mặt của Vũ Kỳ biến đổi, quay đầu liền muốn chạy.
Chuyện của đệ đệ, chỉ có mấy đứa trẻ xóm nghèo biết thôi, không lẽ đệ đệ xảy ra chuyện rồi?
“Tiểu Kỳ, ngươi không biết ta sao?”
Sau một khắc, mặt nạ biến mất, mặt của Vân Dao lộ ra.
Vũ Kỳ quay đầu lại, biến sắc, hơi nghi một chút, có chút không xác định, lại không có lên tiếng, chỉ là cẩn thận từng li từng tí mà nhìn xem.
“Là ta!”
Vũ Kỳ vẫn là chỉ nhìn mà không lên tiếng.
Nàng nhận ra khuôn mặt này… Mặc dù có chút biến hoá, nhưng vẫn không khác biệt mấy so với lúc trước.
Thế nhưng… Nàng ấy chết rồi!
Chính mình tận mắt chứng kiến!
Lừa đảo… Khẳng định là lừa đảo.
Nghe nói, bây giờ có chút siêu năng, cũng có thể giả tạo diện mạo, nhất định là lừa đảo, nàng cảnh giác vô đối,, nhìn vào đại sảnh phía xa: “Ngươi muốn làm gì? Đây là phủ đô đốc Thiên Tinh, Lý đô đốc đang ở bên trong đó.”
“Ai!”
Thở dài một tiếng, lại cảm thấy có chút cảm khái và thương tiếc: “Ngươi cùng Vũ Minh…không phải… không phải đã chết rồi sao?”
Sắc mặt của Vũ Kỳ lại thay đổi: “Cái gì Vũ Minh?”
“Ta là tiểu cô, ngươi quên rồi sao?”
Nghĩ tới điều gì, nàng do dự một chút, vẫn là mở miệng nói: “Trên lưng ngươi có phải có vết sẹo, đó là khi bé, ta chăm ngươi không cẩn thận để bị bỏng….”
Vũ Ký có chút nghi ngờ, có chút không xác định, cũng có chút không dám tin.
Nhìn Vân Dao hồi lâu, lắc đầu nói: “Không…Ngươi không phải… Tiểu cô chết rồi…”
Nói xong, nhanh chóng hướng về phía đại sảnh chạy.
Vân Dao nao nao, chần chờ một chút, lựa chọn dừng bước, chỉ là trong lòng vẫn còn nghi hoặc còn có một số thông tin không thể tin được, bọn chúng vẫn còn sống?
…
Trong đại sảnh.
Lý Hạo đang cùng Chu phó thự trưởng trò chuyện, bỗng nhiên có một người gấp gáp xông vào, Lý Hạo khẽ nhíu mày, ra nhanh lông mày giãn ra.
Mới đây đã chờ không kịp?
Có thể chuyện Vân gia, trong thời gian ngắn không dễ xử lý.
Tiểu nha đầu chính là vội vàng, hấp tấp.
Đương nhiên, báo thù rửa hận, không vội không được, hắn đôi khi cũng nghĩ đưa đi tổng bộ huyết ảnh, xử lý Ánh Nguyệt Hồng, có thể thực lực không cho phép, vậy thì phải chờ lấy.
“Đại nhân, thủ hạ người có người xấu.”
Lời của Vũ Kỳ, khiến cho Lý Hạo sững sờ, người xấu?
Ai?
Sau một khắc, cửa ra vào, Vân Dao xuất hiện, không nói gì.
Còn Lý Hạo, hắn có chút giật mình, nhìn thoáng qua phía Vũ Kỳ, rồi lại nhìn nhìn Vân Dao, sửng sốt một chút.
Vân Dao…
Không đến mức chứ?
Vân Hạo Nhiên… Vân Dao… chẳng lẽ thật sự còn có mối quan hệ gì hay sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Nguyên Huyết Thần Tọa [Dịch] Nguyên Huyết Thần Tọa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Nguyen-Huyet-Than-Toa-Audio-Truyen.jpg)





