[Dịch] Tinh Môn
Tập 240 : Trở Về Rồi? ? (c1196-c1200)
❮ sautiếp ❯Chương 1196: Trở Về Rồi? ?
Trong số quân nhân đang thao luyện cũng có siêu phàm nhưng số lượng rất ít, có võ sư đang chỉ huy đám quân nhân thao luyện, trên đầu mỗi người đều bốc hơi nóng, tiếng hò hét vang lên không ngừng.
Một người có vẻ đã lớn tuổi nhưng vẫn oai dũng phấn chấn đứng ở trung ương giáo trường.
Hoàng Vũ!
Lý Hạo hơi kinh ngạc.
Thời khắc này, Hoàng Vũ đang ra quyền!
“Giết!”
Hoàng Vũ hét lớn, đám quân nhân cũng huy quyền hét to.
Cầm thương, xuất kích!
Đám người đều lập tức làm theo.
Trong thời đại vũ khí nóng là chủ lưu trong quân đội, vậy mà Hoàng Vũ lại đang huấn luyện đội quân tu luyện công phu tay chân cơ bản.
Nơi xa, dường như Hoàng Vũ cảm nhận được gì đó, ông nghiêng đầu nhìn thoáng qua phương hướng Lý Hạo, sau đó ông không quan tâm, tiếp tục thao luyện.
“Giết!”
Sát khí nồng đậm, đội quân này như đang thật sự ra trận, khí thế uy vũ sâm nghiêm, dùng đội ngũ hình vuông ngàn người, trước mỗi đội đều có võ sư dẫn đầu cùng thao luyện.
Một lát sau, Hoàng Vũ ném trường thương cho một vị sĩ quan, quát: “Tiếp tục thao luyện!”
Dứt lời, ông bay lên không rồi biến mất.
Quân đội tiếp tục thao luyện, có vài sĩ quan nhìn thoáng qua hướng ông vừa biến mất.
Vũ soái gần như mỗi ngày đều suất quân cùng thao luyện, trừ khi thật sự xảy ra chuyện gì đó.
Sao hôm nay ông chỉ tiến hành được một nửa đã rời đi?
Bỗng nhiên có người cảm thấy hoa mắt, nơi xa vốn không có một ai bỗng nhiên có một người xuất hiện, kẻ đó kinh hãi, có kẻ xâm nhập quân doanh ư?
Nhưng khi thấy Vũ soái đi qua đó, người này an tâm hơn rất nhiều.
“Sao ngươi lại tới đây?”
Hoàng Vũ khẽ nhíu mày: “Tùy tiện xâm nhập quân doanh không phải chuyện tốt gì, nhìn trộm quân cơ, theo luật thì nên chém! Tuy ngươi là cường giả, không thể dễ dàng giết ngươi nhưng lần sau đừng làm vậy nữa!”
Lý Hạo gật đầu: “Ta chỉ muốn đến xem Ngân Nguyệt quân, bây giờ đã thấy được, đúng là danh bất hư truyền, Ngân Nguyệt Bắc Man Quân quân kỷ sâm nghiêm, không hề thối nát.”
“Đương nhiên.”
Hoàng Vũ lạnh nhạt cất bước đi về hướng hậu phương: “Đừng nói chuyện ở đây.”
“Được!”
Lý Hạo vô thức trả lời, đi theo ông, Hoàng Vũ nghiêng đầu nhìn hắn nhưng không nói gì.
Hai người đồng hành, Hoàng Vũ thản nhiên nói: “Từ xưa đến nay Ngân Nguyệt quân luôn là hãn quân! Số lượng không nhiều nhưng Bắc Man Quân nổi tiếng thiên hạ! Tiếc rằng sau khi siêu năng quật khởi, tác dụng của quân đội giảm bớt đi nhiều, mà không sao cả.
Giao cho cường giả một chi quân đội cường đại, kỷ luật nghiêm minh thì cũng vẫn hữu dụng, dù là để trấn an lòng người hay bình định những trận náo động nhỏ thì đều không thành vấn đề.”
Lý Hạo gật đầu.
Trong một vài thời khắc, tác dụng của cường giả rất lớn nhưng không có nghĩa là quân đội vô dụng, hơn nữa hắn cảm thấy đội quân này không hề tầm thường.
“Vũ soái, bọn họ đều là võ sư ư?”
“Không phải.”
Hoàng Vũ lắc đầu: “Mặc dù siêu năng quật khởi, võ sư tăng lên nhưng không có khả năng tất cả đều là võ sư, bọn họ chỉ học chút bí thuật cơ bản, tăng cường khí huyết, hấp thu chút ít năng lượng thần bí và Thần Năng Thạch, mạnh mẽ hơn người bình thường nhưng kém xa siêu phàm và Trảm Thập cảnh… Nhưng 10 người thì vẫn có thể đánh Tinh Quang Sư hoặc Trảm Thập cảnh, Trảm Thập tức là chém 10 vị quân sĩ phổ thông, còn Ngân Nguyệt quân hung hãn không sợ chết, Trảm Thập cảnh không giết được 10 người chúng ta
Trong giọng nói của ông mang theo một chút tự hào.
“Vì sao Vũ soái không bồi dưỡng võ sư nhiều hơn mà lại bồi dưỡng thực lực quân nhân tương đương nhau, tập trung tài nguyên lại thì mới sinh ra được nhiều cường giả…”
Làm như ông thì tài nguyên sẽ phân tán.
“Không không, ngươi sai rồi, quân đội là một tập thể, tập trung tài nguyên tạo ra vài cường giả không có tác dụng quá lớn, ngược lại còn làm bố trí rối loạn, năng lực phối hợp mất cân đối.”
“Trong quân có cường giả thì sẽ được tách riêng, tỉ như ngươi tiến vào Trảm Thập cảnh thì các Trảm Thập cảnh sẽ tạo thành một đội, không để lẫn lộn, quá hỗn tạp thì sẽ dẫn đến khả năng hợp lực giảm đi rất nhiều!”
Lý Hạo hiểu ra gật đầu, lời ông nói cũng có chút đạo lý.
Trong khi đang nói chuyện, hai người tiến vào một tòa lầu nhỏ.
Bên trong có người, người đó thấy Hoàng Vũ tiến đến thì nhanh chóng cúi chào: “Vũ soái!”
“Ừm.”
Hoàng Vũ khẽ gật đầu, những người kia nhìn thấy Lý Hạo thì đều ngạc nhiên, có vài người không biết hắn nhưng vài sĩ quan cao cấp thì đã nhận ra, họ lại càng nghi hoặc và kinh ngạc hơn.
Lý Hạo!
Thanh danh Lý Hạo truyền khắp thiên hạ, cao tầng đều biết hắn, cũng từng xem hình của hắn.
Nhưng tại sao Lý Hạo lại rời khỏi Thiên Tinh thành trở về đây?
Vào trong phòng làm việc, Hoàng Vũ ra hiệu Lý Hạo ngồi xuống, phòng làm việc của ông rất trống trải, không có gì nhiều, trừ một cái giá sách nho nhỏ và bàn công tác thì gần như là trống không.
“Trở về lúc nào?”
“Tối hôm qua.”
“Ờ.”
Hoàng Vũ không hỏi nhiều, không khí nhất thời trở nên lúng túng.
Lý Hạo thấy thế đành phải chủ động mở miệng: “Vũ soái, nơi này là trụ sở của Ngân Nguyệt quân, Bạch Long quân và Hổ Dực quân không ở đây ư?”
“Ở gần đây.”
“Ta có một vấn đề muốn trưng cầu ý kiến Vũ soái một chút, Hồ Định Phương trở thành chủ soái Hổ Dực quân do Vũ soái gật đầu đáp ứng ư?”
“Ừm.”
“Hắn, Bạch gia và hoàng thất…”
Hoàng Vũ nhìn hắn: “Ngươi muốn hỏi chuyện có phải hắn dùng Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật để đổi lấy chức vị hay không đúng không?”
“Đúng!”
Lý Hạo không giấu diếm, gật đầu nói: “Sư tỷ ta truyền Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật cho hắn, lão sư không nói gì, cũng không nhắc đến chuyện này trước mặt ta, nhưng bây giờ 3 tổ chức lớn đều đang nhắm đến Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, ta muốn tìm hiểu tình huống một chút.”
“Nếu đúng thì ngươi muốn thanh lý môn hộ ư?”
Hoàng Vũ lạnh nhạt nói: “Hắn là chủ soái Hổ Dực quân, ngươi muốn đối phó với hắn thì chính là muốn đối phó với ta, như vậy thì ngươi vẫn kiên trì muốn làm thế sao?”
Lý Hạo nhíu mày nhìn thoáng qua Hoàng Vũ.
Hoàng Vũ bật cười: “Làm sao? Do dự à?”
Lý Hạo nhướng mày: “Trước đó Vũ soái đến giúp ta, ta vô cùng cảm kích, nhưng nếu có kẻ thật sự dùng Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật để đổi lấy chức vị, vậy Vũ soái cũng biết Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, Vũ soái đã ra mặt… Vậy ta đành bỏ qua việc này, nhưng ân tình trước đó có thể kết thúc tại đây, ta và sư phụ ta sẽ không truy cứu chuyện Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật nữa.”
“Ngươi có thể thay mặt Viên Thạc ư?”
“Nếu ta muốn thì có thể!”
Lý Hạo nhìn ông trả lời.
Hoàng Vũ nở nụ cười, nụ hơi có vẻ hơi cứng ngắc, một lát sau mới nói: “Không phải là vì Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, Hồ Định Phương không dám truyền lung tung, sư phụ ngươi còn sống cơ mà! Việc Hồ Định Phương trở thành chủ soái Hổ Dực quân đúng là có liên quan đến sư phụ ngươi, lúc trước sư tỷ ngươi tới tìm ta có ý mượn uy danh sư phụ ngươi… Mà thực ra thì Hồ Định Phương cũng không tệ.”
Ông suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Về phần Bạch gia, đối với ngươi bây giờ mà nói thì không phải vấn đề lớn, chỉ là nhãn tuyến của hoàng thất mà thôi, loại người này nơi nào cũng có, nhưng Bạch gia ở Ngân Nguyệt đang dần dần thoát ly khỏi hoàng thất.”
Ông nhìn Lý Hạo: “Trong quân đội của ta không có vấn đề gì, chuyện ngươi lo lắng sẽ không xảy ra!”
Ngân Nguyệt còn cường đại hơn, tự tin hơn sự tưởng tượng của hắn.
Chương 1197: Trao Đổi
Hoàng Vũ không quá để ý đến những chuyện này, ông nói tiếp: “Không cần có địch ý với Hồ Định Phương, đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật cũng đã sửa đổi nhiều lần, chuyện này dừng ở đây đi.”
Lý Hạo suy tư một phen rồi gật đầu: “Chỉ cần hắn không truyền lung tung, sư phụ ta không nói gì thì đương nhiên ta cũng sẽ mặc kệ.
Nhưng võ lâm có quy củ, hắn mà truyền lung tung thì ta chắc chắn sẽ quản!”
“Tiểu tử nhà ngươi…!”
Hoàng Vũ bật cười, Ngân Nguyệt võ lâm đúng là như thế, tối thiểu là bí thuật hạch tâm của bản môn không được phép truyền bá ra ngoài.
Ông không tiếp tục đề tài này, ngược lại hỏi hắn: “Ngươi cảm thấy Ngân Nguyệt quân như thế nào?”
“Rất mạnh nhưng chưa đủ!”
Lý Hạo mở miệng: “Chỉ có 30 vạn người trong khi Trung Bộ có đến mấy triệu siêu năng, dù Ngân Nguyệt quân cường đại, 10 người có thể đánh một siêu năng nhưng đối phương phái ra 30.000 siêu năng thì quân ta cũng sụp đổ… Đây mới là chiến tranh vũ khí lạnh, dùng đến vũ khí nóng thì sẽ có chút tác dụng tăng thêm.”
“Ừm!”
Hoàng Vũ gật đầu, cân nhắc một phen: “Vậy nên cần cường hóa thực lực tổng hợp của Ngân Nguyệt quân, ngươi có phương án nào không?”
Lý Hạo lặng lẽ hỏi: “Vũ soái có ý gì?”
“Năng lượng thần bí cường hóa không tệ, nhưng năng lượng thần bí quá mức táo bạo, dễ bạo thể mà chết!”
Hiểu rồi!
Kiếm năng!
Lý Hạo nhức đầu, ông ta muốn mình cung cấp kiếm năng chó toàn bộ Ngân Nguyệt quân ư?
Ông trời ơi.. !
Vậy thì sẽ phải tiêu tốn bao nhiêu.
Hơn nữa tất cả đều là võ sư thì ngươi nuôi được không?
Không nói những cái khác, chỉ riêng việc ăn uống thôi võ sư đã hơn người khác nhiều.
“Còn nữa, ta nghe nói hình như Liệp Ma Đoàn am hiểu một loại quân trận quy mô nhỏ…”
Lý Hạo cảm thấy bất lực: “Vũ soái… đúng là không khách khí!”
Hắn chỉ đến tham quan mà người ta lại mở miệng đòi hỏi, không chỉ muốn kiếm năng mà còn muốn quân trận.
Hoàng Vũ cười: “Ta chỉ nói vậy thôi, được hay không không quan trọng, mà nhỡ thành công thì sao? Suy nghĩ đi, ta cũng có thể cho ngươi chức phó soái! Người Ngân Nguyệt thì phải giúp người Ngân Nguyệt chứ!”
“Để ta suy nghĩ đã!”
“Ngươi được Chiến Thiên quân duy trì, lấy được chức vị nhưng không đủ binh, không đủ cường giả, dù dùng toàn bộ Võ Vệ quân để bổ sung thì sau này ngươi lên chức vẫn sẽ không đủ!”
“So với việc mời chào người không quen thuộc thì không bằng chọn người ở chỗ ta, mặc dù không mạnh nhưng tối thiểu đều là quân nhân, quân kỷ nghiêm minh, phục tùng mệnh lệnh.
Nếu ngươi trở thành thống soái Chiến Thiên quân, dưới trướng có vô số cường quân, ra lệnh một tiếng điều khiển mấy triệu đại quân tung hoành, Húc Quang Thần Thông gì đó đều sẽ bị dẹp yên! Lý Hạo, 300.000 Ngân Nguyệt quân đều là hạt giống rất tốt!”
Ông cười nhìn Lý Hạo: “Ngươi cảm thấy thế nào?”
Lý Hạo nhìn ông, không hề lên tiếng.
Hình như vị này biết rất nhiều.
Hoàng Vũ thản nhiên mở miệng: “Bây giờ không chỉ mình ngươi trở thành đoàn trưởng, Ngân Nguyệt cũng có, nhưng cấp bậc sư trưởng thì rất khó, chỉ có sư trưởng mới có thể khống chế 1 vạn bộ quân khải! Đến quân trưởng thì càng khó hơn, nhưng nếu có người trở thành quân trưởng, mười vạn đại quân đều có thể mặc giáp mà chiến!”
“Ngươi cảm thấy vì sao Ngân Nguyệt chỉ có 300.000 đại quân chứ không phải 1 triệu hay 3 triệu?”
Lý Hạo nhướng mày: “Ý Vũ soái là những quân nhân này có thể mặc giáp chiến bất cứ lúc nào ư?”
“Số lượng quá ít!”
Hoàng Vũ không phủ nhận: “Đến hiện tại, Ngân Nguyệt quân mặc giáp chỉ có 3000!”
Cũng chính là ba đoàn!
Ánh mắt Lý Hạo lấp lóe: “Chiến Thiên quân?”
“Không phải!” Hoàng Vũ lắc đầu: “Trình độ khôi phục của Chiến Thiên thành tương đối cao, khác với những thành trì khác, Chiến Thiên thành có cường giả tọa trấn, rất khó để được ủng hộ tán thành, ngươi thì có thể xem là may mắn, còn Hầu Tiêu Trần mấy lần tiến vào Chiến Thiên thành đều không được tán thành thì ngươi hiểu rồi đấy.”
“Ngươi phải biết rằng, trừ tám chủ thành ra thì vẫn còn những thành trì khác, muốn được công nhận ở thành trì nhỏ thì độ khó sẽ thấp hơn…”
“Tiếc là một số thành thị nhỏ đã hoàn toàn hủy diệt, Ngân Nguyệt thăm dò nhiều năm mà đến giờ mới chỉ thu được ba quyền hạn đoàn trưởng.”
Lý Hạo ngạc nhiên một chút rồi nhanh chóng bình thường trở lại: “Vũ soái là một người trong số đó ư?”
“Đúng.”
Hoàng Vũ khẽ gật đầu: “Bây giờ ngươi cũng thế, Ngân Nguyệt có 3000 chiến sĩ mặc giáp thế nhưng còn thiếu rất nhiều… Việc trở thành sư trưởng quá khó khăn.”
“Hoàng thất thì sao?” Lý Hạo hỏi: “Hắc Giáp quân hoàng thất có không ít…”
“Bọn họ cũng chỉ là cấp bậc đoàn trưởng mà thôi, nhưng số lượng khá nhiều, cũng có khá nhiều người công nhận, xâm chiếm từng bước một chứ không phải trực tiếp trở thành sư trưởng, thực tế thì bản chất vẫn khác nhau, ngươi phải biết rằng cổ văn minh khảo hạch thẩm tra sư trưởng cực kỳ nghiêm ngặt, thực lực, quân công không thể thiếu thứ nào!”
Lý Hạo hiểu ra.
Sư trưởng chính là cường giả đỉnh cấp chân chính, dựa theo lời Vương thự trưởng nói, đó là người có thể xé rách hư không, vượt qua nghìn dặm trong nháy mắt.
Dù hạ độ khó xuống thì hiện tại cũng không có mấy ai có thể làm được.
Bên phía hoàng thất quả nhiên đã được Thiên Tinh quân tán thành, nhưng có vẻ bọn họ chỉ lấy được nhiều chức vị đoàn trưởng chứ không phải là sư trưởng.
“Quá khó, vậy còn không bằng bồi dưỡng một đám cường giả, như vậy có lẽ sẽ dễ hơn một chút.”
Lý Hạo nói một câu, nhưng Hoàng Vũ lắc đầu: “Không giống, hiện tại ít người, ngươi không nhìn ra cái gì, chờ nhiều người rồi, những cỗ quân khải kia liên kết với nhau, ngươi sẽ biết quân đội cổ văn minh rốt cục mạnh đến mức nào!”
“Ngân Nguyệt rất muốn có một vị sư trưởng, thậm chí là quân đoàn trưởng, vũ trang cho toàn bộ Ngân Nguyệt quân, khi đó Ngân Nguyệt có thể không sợ bất cứ địch nhân nào!”
Hoàng Vũ chỉ nói vậy mà thôi, ông hiểu rõ chuyện này khó đến mức nào.
Hiện tại ông chỉ để mắt tới quyền hạn đoàn trưởng của Lý Hạo.
Dù sao hắn cũng không chiêu mộ lính, không bằng cho Ngân Nguyệt quân sử dụng.
“Ta sẽ suy nghĩ thêm!”
Lý Hạo mỉm cười, không cự tuyệt cũng không đáp ứng.
Hiện tại hắn là tăng cường đoàn, hắn có 2300 bộ áo giáp vô chủ, còn có hơn 500 bộ của Võ Vệ quân, cộng lại thì đã có gần 3000 bộ.
Ngân Nguyệt quân thật sự không tệ, bọn họ đều là quân nhân, có ý thức tác chiến, khả năng hiệp đồng, quân kỷ đều tốt hơn đám võ sư nhàn tản.
Thậm chí nếu bàn về kỷ luật thì Võ Vệ quân cũng không bằng Ngân Nguyệt quân.
Có vẻ lần này đến đây không uổng công, Lý Hạo thầm nghĩ.
Ngân Nguyệt quân ư?
Có vẻ không tệ!
Chương 1198: Đi Cửa Sau
Hắn cân nhắc một phen rồi lên tiếng: “Nếu Vũ soái có hứng thú thì có thể chọn lựa 1000 quân tinh nhuệ từ Ngân Nguyệt để đưa đến Thiên Tinh thành, ta muốn mở một Võ Đạo học viện tại Thiên Tinh thành, đương nhiên đây chỉ là danh nghĩa mà thôi nhưng vẫn cần có người duy trì, nếu mở ra mà không ra dáng trường học thì chẳng có ý nghĩa gì, chỉ thấy mất mặt xấu hổ thôi.”
Phái ngàn người đi tăng thanh thế ư?
Ánh mắt Hoàng Vũ dao động: “Võ Đạo học viện? Ngươi muốn mô phỏng đại học võ khoa của cổ văn minh ư?”
“Xem như vậy.”
Kỳ thật là không phải.
Lý Hạo thầm nghĩ, chỉ là treo đầu dê bán thịt chó mà thôi, nhưng nếu đội quân ngàn người của Ngân Nguyệt gia nhập học viện thì sẽ khiến vài người bớt lo, bọn họ sẽ nghĩ rằng trường học mở ra để người một nhà Ngân Nguyệt chơi với nhau mà thôi.
“Ngàn người…”
Hoàng Vũ dao động: “Ngươi muốn ngàn người làm hộ vệ hay là thế nào?”
“Không phải hộ vệ!”
Lý Hạo lắc đầu: “Nếu có thể thì ta muốn đặt vào trong hệ thống Chiến Thiên quân.”
“Ngươi…”
Ông nhíu mày: “Ngươi chỉ có quyền hạn ngàn người, nghe lời ngươi nói thì có vẻ như ngươi muốn đặt Võ Vệ quân vào dưới trướng…”
“Đúng, ăn xong Võ Vệ quân thì đến ngàn người kia, không có gì khó cả!”
“…”
Hoàng Vũ không bình tĩnh nổi nữa, ông chần chờ lên tiếng: “Ngươi có ý gì?”
“Đoàn của ta là tăng cường đoàn, có thể tăng thêm chút người…”
Hoàng Vũ há to miệng sửng sốt, nửa ngày sau mới không nhịn được chửi nhỏ một tiếng: “Cổ văn minh cũng đi cửa sau sao?”
Cái quỷ gì vậy? !
Tăng cường đoàn?
Lão tử chưa bao giờ nghe nói đến.
“Vậy chiến giáp…”
“Ta có!”
Lý Hạo nhìn ông, cười hỏi: “Vũ soái có áo giáp quân chủng khác không?”
“Cái gì?”
“Tỉ như Hắc Giáp quân, Phá Không quân… Ta có thể đến Chiến Thiên thành đổi thành Chiến Thiên Giáp, tăng cường đoàn của ta có thể mời chào thêm một số người.”
Hoàng Vũ ngây người, một lúc sau ông chậm rãi nói: “Ngươi… có thể mời chào nhiều nhất là bao nhiêu người?”
“Không biết.”
“Cái gì?”
“Không hỏi, cũng chưa nói!”
Lý Hạo cười lớn: “Chủ soái Chiến Thiên thành không nói việc này, chỉ nói là ta có thể mời chào một số người, không nói có thể mời chào bao nhiêu.”
Vậy cũng được sao?
Hoàng Vũ ngơ ngác, thật à?
Giờ khắc này ông bỗng nhiên rất muốn văng tục!
Quân nhân cổ văn minh cũng lòng dạ đen tối như vậy sao?
Bọn họ muốn trở thành đoàn trưởng chỉ phải trải qua các loại nhiệm vụ, các loại cơ duyên, các loại may mắn… Muốn đạt được chức vị đoàn trưởng rất khó.
Nhưng Lý Hạo thì sao? Hắn vừa đến Chiến Thiên thành thì đã có.
Giờ còn sinh ra cái tăng cường đoàn gì đó, đây là chuyện gì đang xảy ra?
Ông vừa hâm mộ vừa ghen ghét!
Bát đại gia thì ghê gớm lắm à?
Phi!
Ông thầm mắng trong lòng một trận, ngoài miệng thì không nói gì, ông hít sâu một hơi.
Nói như vậy thì Ngân Nguyệt quân cũng có thể được vũ trang!
Ông gật đầu: “Được, ta sẽ phái lực lượng tinh nhuệ nhất qua đó, ngàn người đúng không.
Ngươi có yêu cầu cụ thể gì không?”
“Biết chữ, thân thể khỏe mạnh là được, có phải võ sư hay không không quan trọng, còn nữa, đừng quá cứng đầu, phải phục tùng mệnh lệnh! Đầu óc cũng nên linh hoạt một chút, không cần kẻ quá đần…”
Hoàng Vũ bật cười, ông suy tính một chút rồi gật đầu: “Có thể!”
Đây là chuyện tốt.
Ông đề nghị: “Hay ngươi treo cái danh tại Ngân Nguyệt quân…”
“Không cần!” Lý Hạo lắc đầu: “Dù sao cũng không phát tiền lương, hiện tại ta đã là thiên phu trưởng đại diện Võ Vệ quân, phó bộ trưởng tổng bộ Tuần Dạ Nhân, phó ti trưởng Tuần Kiểm ti, phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt, Thiên Tinh tổng đốc, Thiên Tinh Hầu, phó đô đốc Thiên Tinh đô đốc phủ… Nhưng mà ta phát hiện không ai phát tiền lương cho ta cả!”
Chức quan càng lớn, tiền lương càng ít.
Tất cả mọi người đều nghĩ những bộ khác phát, không bên nào phát cho hắn, mà còn rất loạn! Dính đến quá nhiều ban ngành, hình như các cơ cấu lớn đều không muốn phát lương cho hắn.
Đến hiện tại Lý Hạo chỉ có danh chứ chẳng được gì cả.
Chỉ có danh nghĩa thì có ích gì!
Hoàng Vũ bật cười, thế mà gia hỏa này còn đang cân nhắc vấn đề tiền lương, đúng là… Hiếm thấy!
“Vậy cũng được.
Chừng nào thì ngươi về Thiên Tinh thành?”
“Giúp xong liền về.”
“Vậy được, hiện tại ta sẽ đi an bài để bọn họ tự xuất phát, một tuần sau chắc là sẽ đến Thiên Tinh thành.”
Nói đến đây, ông chần chờ một chút: “Ngươi có thể đổi được Chiến Thiên Giáp ư?”
“Đúng.”
“Cái này được ư?” Ông hơi chần chờ: “Vậy… Hắc Giáp quân có thể chứ?”
“Thiên Tinh quân thì đương nhiên có thể!”
Hoàng Vũ ngẫm nghĩ, thấp giọng nói: “Năm xưa Ngân Nguyệt và Thiên Tinh vương triều khai chiến, giết không ít Hắc Giáp quân… Đây là chuyện của rất nhiều năm trước, lúc trước có một phần hắc giáp bị Ngân Nguyệt phong tồn nhưng không sử dụng được nên bây giờ không ở chỗ ta, ta sẽ tìm thử xem, lúc trước trên vạn Hắc Giáp quân xâm lấn Ngân Nguyệt, bị võ sư lão bối Ngân Nguyệt giết chết mấy ngàn, tối thiểu phải có hơn ngàn bộ hắc giáp…”
Lý Hạo hít sâu một hơi: “Chuyện xảy ra khi nào?”
“200 năm trước!”
Hoàng Vũ cười: “Có lẽ một vài võ sư trong Ngân Nguyệt võ lâm đang cất giữ.
Thế hệ lão sư ngươi nếu có truyền thừa thì có lẽ đều cất giữ! 200 năm trước Thiên Tinh vương triều thành lập, Ngân Nguyệt là nhà cuối cùng thần phục, đại chiến mấy tháng cùng Hắc Giáp quân, tử thương vô số nhưng lấy được rất nhiều hắc giáp.
Về sau vương triều muốn thu hồi, kết quả tất cả đều nói đã bị võ sư cướp đi, vậy nên võ sư Ngân Nguyệt và vương triều đối địch rất lâu.
Vương triều luôn muốn thu hồi nhưng không thể thành công.”
Lý Hạo nhe răng, thì ra 200 năm trước các võ sư đã giết chết rất nhiều Hắc Giáp quân.
Trong lòng Hoàng Vũ đang kích động, ông nói tiếp: “Áo giáp quân chủng khác cũng được ư?”
“Đều được!”
“Vậy ngươi chờ ta mấy ngày!”
Hoàng Vũ càng thêm kích động: “Ta cần thu thập một chút, đúng rồi, việc ngươi trở thành siêu năng… Chiến Thiên thành bên kia không nói gì à?”
“Có nói.”
“Nói gì?”
“Làm rất tốt!”
“…”
Chỉ vậy thôi ư?
Hoàng Vũ nghi hoặc.
Không còn gì nữa à?
Hoàng Vũ cảm thấy cổ quái, Ngân Nguyệt do võ sư làm chủ, các thành đều có võ sư tọa trấn, siêu năng chỉ là ngoại lực gia trì mà đám võ sư kia không nói gì ư?
Chuyện này không phải sự đồn đoán của mọi người mà là Ngân Nguyệt cổ thành đều rất bài xích siêu năng, tỉ như Chiến Thiên thành, sau khi siêu năng tiến vào đều lập tức bị vây công!
Chuyện này không chỉ diễn ra ở một chỗ mà gần như là tất cả mọi nơi đều như thế.
Vậy nên mọi người mới cho rằng cổ văn minh cực kỳ bài xích siêu năng!
Nhưng Lý Hạo…
Chẳng lẽ bởi vì là người thuộc bát đại gia tộc ư?
Ông nghĩ vậy nhưng không nói ra miệng.
Lý Hạo cũng không nói gì, hắn đã xem Ngân Nguyệt quân xong, giờ hắn định đến Hành Chính Tổng Thự một chuyến, lão Hầu có đồ vật muốn giao cho Triệu thự trưởng.
Chương 1199: Đào Được Yêu Thực Ngốc Nghếch
Cáo biệt Hoàng Vũ, Lý Hạo nhanh chóng tiến đến Hành Chính Tổng Thự.
Hơn nửa canh giờ sau, hắn gặp được Triệu thự trưởng và Chu phó thự trưởng.
Triệu thự trưởng nhìn thoáng qua Lý Hạo, giờ phút này, trong phòng làm việc nho nhỏ chỉ có ba người bọn họ, không ngờ Chu phó thự trưởng lại ở cùng Triệu thự trưởng trong một phòng làm việc, việc này thật sự rất hiếm thấy!
“Triệu thự trưởng, đây là thứ Hầu bộ trưởng nhờ ta giao cho ngươi!”
Lý Hạo lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, hắn chưa xem bên trong có gì.
Triệu thự trưởng tiếp nhận kiểm tra một hồi, một lát sau ông khẽ gật đầu, nở nụ cười nhìn Lý Hạo: “Thành thục hơn trước rất nhiều, Hầu Tiêu Trần để lại chút mực đen trong nhẫn trữ vật, nếu người xem xét không phải ta thì sẽ phun vào mặt ngươi, xem ra ngươi thật sự chưa kiểm tra bên trong.”
“…”
Lý Hạo im lặng!
Rảnh rỗi đến mức đấy cơ à? Mực đen ư?
Lão Hầu nghĩ thế nào vậy? !
Ta là loại người đó sao?
Ta có tiền, có tài nguyên, dù ngươi có núi vàng núi bạc thì ta cũng không hứng thú.
Triệu thự trưởng không cười tiếp nữa, ông nói: “Hành động của ngươi tại Thiên Tinh thành không tệ lắm, hủy diệt nhuệ khí của bọn họ cũng tốt, chúng ta lớn tuổi rồi, thiếu đi sự xúc động và nhiệt huyết, nhưng ở thời đại này hay bất kỳ thời đại nào khác, nếu không xúc động thì có còn là thiếu niên sao?”
“Xúc động bất cần mới là người trẻ tuổi!”
Ông ủng hộ Lý Hạo ngông cuồng, người trẻ tuổi không ngông cuồng một chút thì đợi đến già mới cuồng sao?
“Đa tạ thự trưởng đã hiểu cho!”
“Không có gì, việc nhỏ thôi.”
Triệu thự trưởng nói tiếp: “Ta đã biết mục đích ngươi trở về lần này, Hầu Tiêu Trần nói rằng ngươi muốn đứng vững gót chân tại Thiên Tinh thành.
Việc này phải dựa vào ngươi, Ngân Nguyệt không thể trợ giúp gì nhiều, nhưng có thể cam đoan một điều là nếu đại chiến lần nữa, chỉ cần có đủ thời gian thì chắc chắn sẽ có Thần Thông đến giúp! Không phải chỉ có một mình Hoàng Vũ, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải báo tin sớm, cũng chừa cho chúng ta đủ thời gian!”
Lý Hạo không nhịn được hỏi: “Ngân Nguyệt còn bao nhiêu Thần Thông?”
“Không nhiều.” Triệu thự trưởng bật cười: “Ngươi cho rằng Thần Thông có nhiều lắm chắc? Hơn nữa Ngân Nguyệt không có nhiều siêu năng, Thần Thông mà ta nói chỉ là tương tự mà thôi, không nhất định là Thần Thông cảnh!
Ngoài ra, ta có thể cho ngươi một phần danh sách của vài vị bằng hữu trong Thiên Tinh thành, có việc gì cần thì ngươi có thể tìm bọn họ, tuy chưa chắc đã trợ giúp được nhiều nhưng ít nhiều gì cũng có chút tác dụng, cũng hi vọng ngươi đừng giết người lung tung mà giết cả bọn họ…”
Ám tử?
Lý Hạo đã hiểu.
“Ta không giết người lung tung, ta chỉ giết người xấu!”
“Cũng vậy thôi.”
Triệu thự trưởng cười nhạt: “Trong niên đại này, người tốt người xấu không phân rõ! Tất cả đều là ác nhân cũng không có vấn đề gì.
Còn nữa, nhớ kỹ lấy, nếu siêu năng khôi phục lần thứ hai, ngươi nhất định phải về Ngân Nguyệt, nếu không ngươi chắc chắn sẽ chết! Hiện tại Thiên Tinh thành coi như an toàn, một khi siêu năng khôi phục lần thứ hai thì thế cục sẽ thay đổi rất lớn!”
Lý Hạo gật đầu: “Ta hiểu, đa tạ thự trưởng!”
“Đừng khách khí!”
Triệu thự trưởng chỉ nhắc nhở một chút mà thôi.
Lý Hạo lên tiếng: “Triệu thự trưởng, ta sắp làm vài chuyện, ta cần có rất nhiều hạt giống và chuẩn bị để tiếp nhận nạn dân.
Ta muốn đả thông tuyến đường trên biển hoặc là tuyến đường phong tỏa Lâm Giang thông hướng Ngân Nguyệt.
Mùa đông sắp đến rồi, ba tỉnh phía Bắc loạn lạc, nạn dân quá nhiều…”
Triệu thự trưởng biến sắc, khẽ nhíu mày.
Chu thự trưởng ngẩng đầu nhìn về phía Lý Hạo, hai người liếc nhau, đều cảm thấy đau đầu.
Đây không phải việc nhỏ! Có thể khiến Ngân Nguyệt gặp tai nạn!
Ông nhíu mày mở miệng: “Đừng cưỡng ép đả thông, nếu ngươi nói với Lâm Giang rằng chúng ta nguyện ý tiếp nhận nạn dân… Ngươi trực tiếp mở miệng nói ra, hắn sẽ lập tức đưa tới cho ngươi mấy triệu người! Nhiều nạn dân như vậy sẽ khiến Ngân Nguyệt sụp đổ trong thời gian ngắn… Ngươi hiểu không?”
Lý Hạo gật đầu: “Ta có thể cung cấp lương thực, nhưng cần có thời gian.
Đừng nói là vài triệu, dù là mấy chục triệu thì ta cũng có thể cung cấp đủ.
Mà nhiều nạn dân cũng có chỗ tốt, tỉ như khai khẩn, kiến thiết, xây dựng hệ thống giao thông Ngân Nguyệt… Bọn họ có thể làm việc, từ xưa đến nay đều là như vậy, chỉ cần có đủ đồ ăn, đủ quần áo, vậy thì yêu cầu của mọi người sẽ không quá cao, tối thiểu trong thời gian ngắn thì là như vậy!”
Triệu thự trưởng thở dài: “Giờ mà mua sắm lương thực… ngươi sẽ nhận ra có tiền cũng không mua được!”
“Không sao cả, ta để cho yêu thực bồi dưỡng…”
“Còn yêu thực ngốc như vậy à?”
Triệu thự trưởng khẽ giật mình: “Làm sao có thể? Bản thân bọn chúng muốn khôi phục cũng đã khó khăn rồi, tiêu hao quá lớn, trừ khi yêu thực bị điên, nếu không ai lại bồi dưỡng cho ngươi chứ?”
“…”
Lý Hạo ngây ngẩn.
Kẻ bồi dưỡng lương thực… Là kẻ ngu sao?
Tiểu thụ rất ngu ngốc ư?
Triệu thự trưởng kinh ngạc, Chu thự trưởng cũng trừng to mắt, ngươi gặp được yêu thực ngớ ngẩn à?
Thời đại này làm gì còn yêu thực nào làm loại chuyện này chứ!
Không thì ngươi nghĩ tại sao các đại thế lực không làm thế?
Vấn đề là yêu thực người ta không làm đấy!
Được không bù nổi mất, lãng phí tinh lực, ở thời điểm này, có năng lượng thì tự bồi dưỡng bản thân không tốt hơn sao?
Lý Hạo cũng mờ mịt, một lát sau mới gượng cười.
Thì ra Tiểu thụ thật sự là một kẻ ngớ ngẩn!
Hình như nó không có ý kiến gì cả!
Giờ khắc này, hai vị thự trưởng cũng không bình tĩnh nổi, loại yêu thực ngốc thế này còn tồn tại à?
Má nó!
Nếu biết sớm thì chúng ta cũng đi khai quật tìm thử xem!
Đào được ở đâu thế?
Hai người đều xúc động.
Hay chúng ta đi đâu đó đào thử đi, biết đâu cũng đào ra được mấy yêu thực ngốc như vậy.
Chương 1200: Ngươi Không Phục
Hai người đều ngạc nhiên vì Lý Hạo có quen biết với yêu thực.
Yêu thực tham lam, đây là nhận thức chúng của rất nhiều người, thực chất thì không phải là yêu thực quá tham lam mà là chúng nó không còn cách nào khác, nhất định phải làm như thế, dù ngươi cho nó bao nhiêu Thần Năng Thạch thì nó đều có thể hấp thu hết.
Rất nhiều yêu thực kéo dài hơi tàn trong vô số năm qua, bọn chúng còn sống là vì yêu thực vốn sống lâu.
Hiện giờ, khi nhìn thấy năng lượng, chúng hận không thể lập tức hấp thu hết, chúng phun ra một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền cho ngươi đã là may mắn.
Nếu không thì sẽ như trường hợp của Hòe tướng quân, trước đó Lý Hạo cho nó mấy triệu viên mà một sợi lông nó cũng không cho ngươi, ngươi có thể làm được gì?
Hai người có vẻ hơi do dự về việc Lý Hạo muốn tiếp nhận nạn dân.
Việc này không dễ xử lý.
Không đơn giản chỉ là vấn đề lương thực, quá nhiều nạn dân đến đây sẽ xảy ra rất nhiều vấn đề, không chỉ phương diện cơ sở hạ tầng thiếu thốn, ăn uống ngủ nghỉ, kể cả nguồn nhân lực vật lực… Chuyện này không thể giải quyết chỉ bằng một câu nói đơn giản “kéo đi làm công” của Lý Hạo.
Việc này vô cùng phức tạp.
Triệu thự trưởng trầm mặc, hồi lâu mới nói: “Ngươi muốn tiếp nhận nạn dân là tốt, nhưng ngươi nên hiểu một điều, có đôi khi lòng người tham lam, khi bọn họ ăn uống no đủ, bọn họ sẽ nghĩ đến việc lấy được nhiều thứ hơn, dướp được nhiều ích lợi hơn.
Khi đó, nếu ngươi không thể khiến bọn họ vừa lòng…”
Lý Hạo lạnh lùng lên tiếng: “Ta biết, nhưng đây là thời đại cường giả tập quyền! Ta có lòng muốn làm chút gì đó, nhưng nếu có kẻ tham lam không hài lòng với những gì mình nhận được thì cứ ra tay thôi! Tình huống ba tỉnh phía bắc thế nào, tình huống Lâm Giang thế nào, chính bọn họ tự biết rõ, nếu không biết dừng không thể mặc kệ bọn họ nữa!”
Triệu thự trưởng thở dài: “Ngươi cũng hiểu đúng không? Rõ ràng là làm việc tốt nhưng có khi cuối cùng lại mang tiếng xấu!”
Ông lắc đầu thở dài.
Ở thời đại này, làm người tốt không dễ.
Lý Hạo chẳng thèm quan tâm: “Ngân Nguyệt vốn chẳng có thanh danh tốt rồi mà.”
“…”
Hai vị kia suýt chút nữa đã nghẹn chết vì lời này.
Sao lại nói thế được?
Lý Hạo cười lớn: “Vốn là vậy mà, ở trong mắt những người khác, chúng ta là mọi rợ phương Bắc, những kẻ dã man, vùng đất man hoang! Nói thật, người nguyện ý đến Ngân Nguyệt chỉ có những người không còn đường nào để đi nữa.
Ta biết chuyện này cần bỏ ra quá nhiều, ta chỉ biết há mồm, còn hai vị có lẽ sẽ rụng sạch tóc… Nhưng lúc này ta cảm thấy rằng Ngân Nguyệt làm chút gì đó sẽ tốt hơn là không làm gì cả.
Ta sẽ dốc hết toàn lực để thỏa mãn nhu cầu của hai vị.”
Hắn biết là vô cùng khó khăn, chỉ đơn giản như việc bồi dưỡng lương thực đủ 1 trăm triệu người ăn! Thế nhưng có đủ cho tất cả mọi người được sao?
Đừng đùa.
Triệu thự trưởng trầm tư, một lúc lâu sau mới nói: “Chúng ta sẽ xem xét, nhưng không thể lập tức cho ngươi câu trả lời chắc chắn.”
Lý Hạo không nói gì nữa.
Người ta có thể cân nhắc đã là nể mặt hắn rồi, nói thêm nữa thì là ngông cuồng cứng đầu.
Chu thự trưởng vẫn luôn im lặng sờ chòm râu nhỏ của chính mình, chậm rãi nói: “Lý Hạo, đã muốn làm thì phải kiên trì, chúng ta lo lắng nhiều thứ hơn ngươi, bây giờ ngươi máu nóng xông lên đầu, muốn làm là làm, không có mục tiêu rõ rệt.
Có đôi khi… Quanh quẩn một chỗ mới là địch nhân lớn nhất!”
Ông chậm rãi nói: “Hôm nay ngươi muốn phản kháng, ngày mai muốn cứu người, ngày kia cảm thấy không có hi vọng lại lựa chọn từ bỏ… Ngươi phải cân nhắc trước mọi hậu quả.
Ngân Nguyệt có thể duy trì ngươi, nhưng không có lòng tin thì không thể đi đến cùng với ngươi.
Nói thẳng ra thì ngươi không có điều gì khiến chúng ta có thể tin ngươi!”
Ông nhìn Lý Hạo, nhẹ giọng nhắc nhở: “Kỳ thật Ngân Nguyệt cũng thiếu một nhân vật nhiệt tình đứng ra, nhưng chúng ta không muốn loại người bỏ cuộc giữa chừng, rốt cuộc thì mục tiêu của ngươi là gì? Ngươi sẽ bỏ ra cái gì vì mục tiêu này? Ngươi chỉ nói rằng làm theo tâm ý… Tâm ý của ngươi có thể ăn được không?”
“Ngân Nguyệt yên lặng 200 năm, ngươi vì sự hài lòng của mình có thể sẽ kéo Ngân Nguyệt vào vũng bùn.”
Ông lắc đầu: “Thế này thì không được! Kế hoạch của ngươi thế nào, bản thân ngươi phải rõ ràng! Nếu ngươi tiến thẳng không lùi, không chết không quay đầu thì chúng ta có thể ủng hộ ngươi một chút.
Nhưng ngươi không như vậy mãi được, hôm nay ta muốn giết người nên ta xuất thủ, ngày mai ta không muốn giết người nên ta phải đi lưu lạc võ lâm…”
Lý Hạo giật mình.
Chu thự trưởng bình tĩnh nhìn hắn: “Từ xưa đến nay, người làm nên chuyện lớn thì phải có lòng dạ vững vàng! Nếu ngươi không thể tin tưởng ngay cả người bên cạnh thì ngươi dám để người ngoài ủng hộ mình sao? Ủng hộ thế nào? Lấy mạng ra chơi với ngươi à? Thân phận bát đại gia khiến ngươi mất phương hướng ư? Hay ngươi nghĩ mình không gì không làm được? Trận chiến của ngươi tại Thiên Tinh thành không tệ, thế nhưng sau trận chiến ấy ngươi đã làm gì?”
Lý Hạo trầm giọng: “Ta đang củng cố vị thế, từng bước tiến lên…”
“Không không!”
Chu thự trưởng lắc đầu: “Không hề! Ngươi chỉ đang làm vài chuyện không có mục đích rõ ràng, lúc thì ở Ngân Nguyệt, lúc thì ở Thiên Tinh, thế này thì không được! Ngươi phải hiểu rằng, nếu ngươi muốn làm đại sự thì ngươi không phải là võ sư giang hồ, ngươi là một vị lãnh tụ chân chính.
Lãnh tụ là người như ngươi sao?”
Ông không đồng ý với vài hành động và suy nghĩ của Lý Hạo, ông cảm thấy Lý Hạo thế này thì không thể làm nên chuyện lớn.
Làm lung tung không mục đích thì có lẽ lòng tốt sẽ thành chuyện xấu.
Lý Hạo nhíu mày.
Chu thự trưởng cười nhạt: “Ngươi không phục ư?”
“Có một chút.”
Chu thự trưởng cười: “Vậy ta hỏi ngươi, ngươi muốn Ngân Nguyệt tiếp nhận nạn dân, ngươi đúng là có ý tốt, nhưng ngươi có nghĩ đến nghĩ chuyện người Ngân Nguyệt sẽ nghĩ gì hay không? Chúng ta bỏ ra nhiều thứ nhưng sẽ thu hoạch được gì? Làm lãnh tụ không chỉ cần cân nhắc đến cách làm việc mà còn phải tính đến thu hoạch.
Nghĩ đến lợi ích đúng là hơi thực dụng, nhưng chúng ta không phải thuộc hạ của ngươi.
Vậy chúng ta có thể thu được cái gì?”
“Dù ngươi hay hứa hẹn suông đã là tốt hơn không nói gì rồi, ngươi cảm thấy về sau sẽ có hồi báo, thế nhưng chúng ta dựa vào cái gì để tin tưởng ngươi?”
“Ngươi cảm thấy nói suông khoác lác chẳng có ý nghĩa gì, nhưng thực tế là nếu ngươi không nói thì người ta sẽ cảm thấy ngươi không cho được cái gì cả, đến cả dùng mồi lợi dụ cũng không thể cho chúng ta!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










