[Dịch] Tinh Môn
Tập 239 : Chú Thần Đế Tôn (c1191-c1195)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Chú Thần Đế Tôn
Trương Lượng im lặng, một lúc sau mới mở miệng: “Đương nhiên là có điểm khác nhau, tướng quân khải là áo giáp chiến đấu cá nhân, chỉ phân phối cho cường giả, mỗi người có thói quen hành động khác nhau… Mà thực ra hiện tại không thể định chế được nữa, để ta giải thích một chút điểm khác nhau của những tướng quân khải này đi.”
“Hiện tại kho quân bị chỉ còn chủ yếu ba loại, loại thứ nhất thích hợp với võ giả bình thường, có hệ thống phòng ngự tinh thần và hệ thống phòng ngự thân thể, chỉ đạt yêu cầu tầm trung.”
“Loại thứ hai thích hợp với cường giả tinh thần đạo, tinh thần lực cường đại, không cần phòng ngự tinh thần lực nên chủ yếu là bảo vệ thân thể, khả năng phòng ngự cực mạnh nhưng không có sức chống cự tinh thần lực.”
“Loại thứ ba thích hợp với cường giả thân thể đạo, loại tướng quân khải này gần như không có khả năng phòng ngự vật lý, bộ phận chủ chốt là mũ giáp, nó có thể ngăn chặn phần lớn công kích tinh thần lực một cách hữu hiệu.”
“Giờ kho quân bị chỉ còn ba loại này.”
Trương Lượng giải thích: “Đây cũng là ba loại phương thức tu luyện chủ yếu của chúng ta thời kỳ đó, đã thiết kế khác biệt tùy theo nhu cầu, cho nên trong bình thường tình huống, nếu không có yêu cầu đặc biệt gì thì có thể chọn 1 trong ba loại.”
Lý Hạo hiểu ra!
Hắn ngẫm nghĩ, hình như trong giai đoạn này không có nhiều người chuyên tu tinh thần lực, người có thần ý và thế cường đại không nhiều, cho dù có thì cũng là võ sư, nhưng không phải tất cả đều vậy, tỉ như Ánh Hồng Nguyệt là một ngoại lệ.
Hắn cân nhắc một phen rồi hỏi: “Loại bình thường thì lực phòng ngự có mạnh không?”
“Đương nhiên! Đối với ngươi mà nói thì lực phòng ngự rất cường đại, nhưng cũng phải xem thực lực cá nhân ra sao, thực lực ngươi mạnh thì mới có thể kích phát ra lực phòng ngự lớn, đừng nghĩ rằng áo giáp tự có lực phòng ngự vô địch, điều đó là không thực tế.”
“Ta hiểu rồi!”
Trương Lượng không nhiều lời, một lát sau, y đi ra từ kho quân bị, ném cho Lý Hạo một cái nhẫn trữ vật: “2300 bộ Chiến Thiên Giáp đều ở trong đó.”
“Đây là tướng quân khải…”
Y lại lấy ra một bộ áo giáp màu vàng óng, dường như y có chút hâm mộ: “Đây là thứ mà sĩ quan cấp tướng mới có thể phân phối… Trước kia… trưởng phòng Quân Nhu xử có thể được nhận…”
Nếu ta lên chức thì ta cũng sẽ có.
Lý Hạo lập tức hiểu ý, hắn nhỏ giọng: “Quân Nhu xử có sẵn, mà bây giờ tình huống đặc thù…”
“Ngươi muốn ta bị chặt đầu à?”
Trương Lượng ngẩng đầu nhìn Lý Hạo, kẻ này không phải người tốt, thế mà dám xúi ta làm chuyện xấu!
Lý Hạo ngượng ngùng: “Đúng rồi, Trương phó phòng, trong 2300 bộ khôi giáp này có thể cho ta 2 bộ ngân khải, 23 bộ đồng khải không?”
“Không được, ngân khải nhất định phải là sư trưởng thì mới có thể đăng kí xét duyệt, đồng khải cũng cần Đốc Tra vệ xét duyệt thông qua.
Ngươi có thể đăng kí nhưng giờ mà ngươi rời khỏi đây thì sẽ mất liên lạc, không thể xét duyệt… Trừ phi ngươi mang người vào.”
Lý Hạo tiếc nuối.
Ngay sau đó, hắn không suy nghĩ thêm nữa mà là nhìn về phía bộ hoàng kim khải này, lần này không cần Trương Lượng nói, hắn nhỏ một giọt máu xuống, trong nháy mắt, kim khải biến mất.
Một giây sau, trên người Lý Hạo xuất hiện một bộ chiến giáp hoàng kim! Trong đầu hắn hiện lên rất nhiều nội dung về tác dụng cơ bản của kim khải, ngoài công năng ngân khải đã có, kim khải có thêm không ít những chức năng khác.
Tỉ như phạm vi đưa tin của kim khải mở rộng đến 3000 dặm, chức năng này rất lợi hại, 1000 dặm chỉ cỡ một hành tỉnh, phạm vi truyền tin với bán kính 3000 dặm thì đã bao trùm một phạm vi siêu cấp lớn.
Có nghĩa là, hiện tại Lý Hạo hoàn toàn có thể truyền tin cho bất cứ vị Chiến Thiên quân nào bên trong phạm vi Ngân Nguyệt dù kẻ đó ở đâu, mà khu vực Ngân Nguyệt dường như có bán kính không đến 3000 dặm.
Ngân Thành là tận cùng phương Bắc cách Bạch Nguyệt thành chỉ chừng 2000 dặm.
Phạm vi truyền tin mở rộng chỉ là một công dụng của nó.
Kim khải và ngân khải còn một vài điểm khác nhau khác, nó có thể tùy ý biến hóa, nếu ngân khải chỉ có thể là ngân khải thì kim khải có thể biến thành bất kỳ vật nào khác, biến thành binh khí cũng được.
Lý Hạo chơi đến quên cả trời đất, lúc thì biến thành một cái nồi, lát sau đã biến thành tiểu đao, lát nữa lại biến thành quần áo bình thường, không ngờ nó cũng sinh động như thật, không có cảm giác kì quái nào.
Nếu vậy thì sau này mặc áo giáp không cần khoác thêm áo khoác che đậy nữa, cứ trực tiếp biến thành áo khoác là được.
“Cái này thật lợi hại!”
Trương Lượng cũng rất hâm mộ: “Đương nhiên! Tướng quân khải không phải thứ người bình thường có thể chế tạo, chúng đều do Chú Tạo đại sư đỉnh cấp làm ra, mà thế này đã tính là gì, cường giả cấp bậc quân đoàn trưởng không phải mặc áo giáp nữa mà là Thần Binh đặc hữu do tồn tại Đế Tôn cấp được mời đến tự mình chế tạo, nếu mối quan hệ cứng một chút thì thậm chí có thể mời Chú Thần Đế Tôn rèn đúc.”
“Chú Thần Đế Tôn?”
“Đúng, đó là một vị chí cường giả dùng rèn đúc để nổi tiếng tứ phương, trừ người Trấn Tinh thành ra thì những người khác đều có thể tìm hắn… Điều kiện tiên quyết là liên hệ được.”
“Vì sao lại trừ người Trấn Tinh thành ra?”
“Bởi vì có thù oán.”
“Có thù ư?”
“Có nói thì ngươi cũng không hiểu đâu!”
Trương Lượng không muốn nhiều lời, đây là tranh chấp giữa các đại lão đỉnh cấp, không thể nói ra.
Hơn nữa mọi chuyện đã xảy ra từ rất lâu về trước, ai biết tình huống hiện tại thế nào, có lẽ… chết rồi thì sao.
Y không nghĩ đến chuyện này nữa, nghĩ lại chỉ khiến người ta tuyệt vọng, bọn họ đều tin chắc rằng sẽ không như vậy, một đám người vô cùng cường đại như thế không có khả năng biến mất hết, có lẽ là lạc đường, có lẽ là vui chơi bên ngoài quên lối về, có lẽ là đang ở sâu trong vũ trụ, tốc độ thời gian chênh lệch…
Dù sao toàn bộ Chiến Thiên quân đều không tin đám người kia chiến bại.
Các Đế Tôn không gì không làm được!
Nhất là bọn họ đang được Nhân Vương, Võ Vương dẫn dắt chinh chiến, nhóm người kia ở cùng nhau thì không ai có thể ngăn cản bọn họ, bất kỳ người nào!
Lý Hạo câm nín, ngươi không nói thì dứt khoát đừng bao giờ nói ra.
Hắn vừa nhận được kim khải nên tâm tình không tệ, vậy nên không so đo với vị này.
Lý Hạo ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Đúng rồi, Trương phó phòng, ta thu được vài bảo bối khác ở bên ngoài, có thể đổi đồ ở đây không?”
“Không nhận rác rưởi!”
Trương Lượng không khách khí: “Đây là quân đội, không phải bên ngoài! Trừ phi kết toán nhiệm vụ trong quân thì ngươi có thể thuận tiện trao đổi, áo giáp trước đó có dính đến quân đội nên mới có thể đổi…”
Y nói tiếp: “Nhưng nếu ngươi cảm thấy những vật kia vô dụng, trong quân cũng không đổi thì có thể thử tới một đại học võ khoa còn công năng cơ sở, có lẽ có thể trao đổi ở đó.”
“Năm xưa đại học võ khoa cũng có tác dụng là vựa ve chai thu nhận rác rưởi phế phẩm!”
“Một vài học viên thực lực không mạnh, chỉ có thể dựa vào việc nhận đồ vô dụng kiếm chút tiền, đổi chút tài nguyên…”
“…”
Chương 1192: Tuyệt Học Của Yêu Tộc
Lý Hạo suýt chút nữa tức chết, ta đánh chết nhiều người như vậy, đồ ta thu hoạch được mà là rác rưởi ư?
Đùa à? !
Nhưng vị này đã chỉ cho hắn một con đường, đó là đến đại học võ khoa.
Hắn nghĩ tới tin tức Tuần Kiểm ti gửi cho mình trước đó, suy nghĩ một chút rồi nói: “Đại học võ khoa… Thiên Tinh đảo có đại học võ khoa không”
“Có, không nhớ thì cũng bình thường thôi, chỗ nào cũng có nhưng quy mô, quy cách không giống nhau.
Năm xưa đại học võ khoa có ở khắp nơi, nhưng quy mô đỉnh cấp chân chính lại không nhiều, Thiên Tinh đảo hình như không có đại học võ khoa đỉnh cấp, nếu có thì chắc chắn đã được nhớ rõ rồi.”
Lý Hạo thất vọng.
Quả nhiên nơi Lưu gia nguyện ý nhường lại chẳng phải địa phương tốt đẹp gì.
Sau đó hắn lại hàn huyên vài câu cùng Trương Lượng, nhưng vị này là loại người chờ ngươi đổi đồ xong thì hờ hững với ngươi, hiện giờ Lý Hạo không có quân công, y lại càng không thèm để ý tới, cuối cùng dứt khoát nằm sấp trên mặt bàn không lên tiếng.
Lý Hạo thầm mắng!
Cứ chờ đấy, ta sẽ trở thành tướng quân chân chính, sư trưởng có lẽ sẽ rất khó vì sư trưởng thứ chín vẫn còn sống, khi ấy ta muốn trở thành trưởng phòng Quân Nhu xử, làm trưởng quan của ngươi!
Như Quang Minh Kiếm đã nói, hôm nay ngươi không thèm để ý, ngày mai ngươi không với tới nổi!
Lý Hạo hùng hổ đi ra khỏi Quân Nhu xử.
Vừa ra ngoài, kim khải hiển hiện, cực kỳ bá khí.
Một vài binh sĩ hồng khải Đốc Tra vệ và Chiến Thiên quân khác thấy cảnh này đều dừng bước cúi chào, Lý Hạo cảm thấy vô cùng sung sướng.
Thật sướng! Kiếm được một bộ kim khải cũng không tệ.
Không đến chỗ sư trưởng nữa, Lý Hạo ra khỏi quân doanh, đi thẳng đến cửa thành.
“Chúc mừng!”
Ở cửa thành, ba vị đoàn trưởng rối rít chúc mừng, thất đoàn trưởng cũng nói: “Mặc dù chỉ là đoàn tăng cường thế nhưng rất hiếm thấy! Nhưng mà… Người ít quá!”
“Lý đoàn trưởng, đoàn của ngươi cần thêm người mới!”
Đoàn 12 của Lý Hạo chỉ có ba người, những người khác đều không đăng kí, danh sách phía quan phương chỉ có 3 người, rất thê thảm.
Lý Hạo cười lớn: “Lần sau nếu có cơ hội thì ta sẽ mang theo lính của mình trở về, hiện tại ta đã có 3000 bộ Chiến Thiên Giáp, làm đoàn tăng cường 3000 người!”
“Chất lượng cũng phải đạt chuẩn!”
“Đương nhiên!”
Sau khi hàn huyên cùng mấy người một lát, Lý Hạo nhìn về phía thất đoàn trưởng: “Tưởng đoàn trưởng, ta lấy được một bản quyết chữ ‘Phá’ tại ngoại giới, Vương thự trưởng bảo ta thỉnh giáo ngươi một chút…”
“Quyết chữ Phá…”
Tưởng Thế Huân tự hỏi, một lát sau mới nói: “Cái này cần phối hợp với Bản Nguyên Đạo, phù hợp với đại đạo, mượn dùng lực lượng đại đạo! Trước kia nó có uy lực lớn là vì mượn lực lượng đại đạo của các vị cường giả đỉnh cấp, hiện tại có lẽ là không thể, vậy nên uy lực sẽ không quá lớn.”
Hắn ta nói tiếp: “Ngươi muốn học thì cũng không khó, vấn đề là uy lực cường đại thế nào, thời đại này có lẽ không duy trì Bản Nguyên Đạo, nhưng có thể biến báo…”
Hắn ta nhìn thoáng qua Lý Hạo: “Không phải ngươi có thế sao? Ta thấy hình như ngươi nắm giữ một chút kiếm thế, ngươi dùng kiếm thế uẩn dưỡng bản quyết chữ Phá.
Quyết chữ Phá hay quyết chữ Công thì đều chủ sát, chủ công, phù hợp với kiếm thế! Ngươi có thể tự sáng tạo cải tiến, chiến pháp cũ của thời đại chúng ta giờ không theo kịp thời đại, không nhất định phải học từng bước, ở thời đại của chúng ta, dù là công pháp Nhân Vương sáng tạo thì cũng sẽ nhanh chóng bị đào thải, được cải tiến, đây là chuyện bình thường.”
Hắn ta cảm thấy Lý Hạo không đủ sức sáng tạo.
Không có quy định nào nói rằng nhất định phải học theo cổ tịch, không phải cứ là cổ tịch thì cường đại, ở thời đại Tân Võ, không ai cứ học thuật cũ mãi, mà là từng bước cải tạo, sáng tạo cái mới không ngừng.
Lý Hạo động lòng: “Dùng thế uẩn dưỡng ư?”
“Đúng!”
Thất đoàn trưởng nói với vẻ đương nhiên: “Cứ thử đi, cái này không được thì ngươi dùng khóa siêu năng uẩn dưỡng, không được nữa thì dùng khí huyết, huyết nhục, tinh thần lực… Thử hết xem loại nào có hiệu quả tốt nhất, cùng lắm thì bạo thể mà chết, hàng năm không ít cường giả bạo thể mà chết vì sáng tạo võ học mới.
Chuẩn bị thêm một chút tinh hoa sinh mệnh thì không vấn đề gì, đừng sợ, sai cũng không sao, nếu thành công thì được một môn võ học mới, mở rộng dạy dỗ thì được cả danh và lợi, cũng không tệ!”
“Năm xưa Nam Giang tổng đốc tiền bối đã bắt đầu tự sáng tạo các loại võ học từ khi còn trẻ, cái gì mà Trảm Thần, Trảm Tiên, Trảm Đế, Trảm Hoàng… Mấy cái tên này nghe có xấu hổ không? Nhưng không phải sau này đã lưu truyền ra sao, thực lực yếu cũng không sao, dám làm là được!”
Những lời này khiến kẻ khác nghe phải câm nín.
Hai vị đoàn trưởng vốn trầm mặc giờ phút này cũng phải mở miệng, Cửu đoàn trưởng lạnh lùng lên tiếng: “Về sau vị đại nhân kia bị không ít người trào phúng, kiến nghị đừng dùng những cái tên đáng xấu hổ!”
Thất đoàn trưởng xem thường: “Đó là vì thực lực chưa đủ, ngươi xem võ học truyền thừa của Nhân Vương đi… Ngươi dám trào phúng không?”
“…”
Lý Hạo hiếu kỳ: “Nhân Vương cũng có võ học truyền thừa ư?”
“Đương nhiên, những cường giả kia có ai không có võ học truyền thừa chứ?”
Thất đoàn trưởng trầm mặc một chút, một lát sau mới nói: “Nhưng ta cũng đề nghị… sau này ngươi đọc tên võ học thì đừng nghĩ nhiều, chú ý trọng tâm là được… Hiện tại những thứ ngươi lấy được còn tính là bình thường, có vài bộ võ học có cái tên… Rất đáng xấu hổ!”
“Nhân Vương truyền thừa là cái gì?”
“Không cho ngươi biết!”
“…”
Lý Hạo bó tay, lại không cho ta biết!
Nhưng để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của Lý Hạo, hắn ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Tuyệt học của Nhân Vương thì không tiện nói nhiều, nhưng có thể nói một môn của Yêu tộc… Có lẽ cũng có chút quan hệ với con chó của ngươi.”
Hắn ta nhìn Hắc Báo: “Đại Cật Bát Phương Thần Công, ngươi cảm thấy cái tên này thế nào?”
“Nó là gì?”
“Ha ha ha, ngươi cũng cảm thấy nó rất ngu ngốc đúng không?”
Thất đoàn trưởng cười: “Nhưng cho ngươi biết nhé, trong lịch sử Yêu tộc, tính từ khi thiên địa sáng lập, môn thần công này có thể đứng trong ba vị trí đầu!”
Hắc Báo chớp mắt.
Hình như nó có chút ký ức nhưng rất mơ hồ, có lẽ có liên quan đến cắn nuốt, mà nó cũng chỉ có chút ký ức chứ không có phương thức tu luyện cụ thể.
Đại Cật Bát Phương?
Tên rất hay!
Lý Hạo hít sâu một hơi: “Trong toàn bộ lịch sử Yêu tộc mà xếp trong ba hạng đầu ư?”
“Đương nhiên!”
Thất đoàn trưởng cười lớn: “Có vài chiến pháp lợi hại hơn ngươi tưởng tượng, có thể cái tên rất bình thường, nghe như hàng vỉa hè, trên thực tế thì lại cường hãn vô biên!”
Lý Hạo bó tay.
Đây có thể coi là bát quái, dù những quân nhân này có vẻ cũng rất thích hóng chuyện nhưng hắn hiểu ý Tưởng Thế Huân.
Lý Hạo gật đầu: “Thất đoàn trưởng nói rất đúng, tự mình nên thử nghiệm, sáng tạo… Ở thời đại này hình như tất cả mọi người đều khiếm khuyết loại tinh thần này, chỉ có sư phụ ta thích nghiên cứu.”
Chương 1193: Thu Hoạch Không Nhỏ
Hiện tại hắn đã cảm nhận được một chút cảm thụ của những người khác, sáng tạo là một việc buồn tẻ, gian nan.
Võ sư hay siêu năng thì đều thích làm theo từng bước, tốt nhất là có sẵn võ học để dùng.
Thời đại này rất thiếu sức sáng tạo.
Tất cả mọi người không thích làm như vậy!
Hoặc nên nói rằng không có ý thức phương diện này cũng có liên quan đến hoàn cảnh, có lẽ là vì giáo dục thiếu thốn.
Người Lý Hạo quen có loại tư duy này cũng chỉ là số ít, lão sư của hắn có thể xem là một người như vậy.
Nhìn đám người Ánh Hồng Nguyệt xem, bọn họ đều muốn cướp đoạt Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật chứ không hề muốn bản thân sáng tạo.
Tưởng Thế Huân không cho hắn cách tu luyện cụ thể nhưng đã cho hắn phương hướng.
Càng tiếp xúc nhiều với những người này, Lý Hạo càng nhận ra thời đại Tân Võ tốt thế nào, dù là một vị đoàn trưởng thì cũng sẽ nói với ngươi rằng hãy tự mình cải tiến, sáng tạo đi, đừng cái gì cũng hỏi, ngươi đã không còn là đứa trẻ nữa.
Bọn họ sẽ cho ngươi biết rằng thời đại đã thay đổi, thân thể không như trước, xu hướng võ học khác biệt, đừng đi theo lối cũ.
Dù chiến pháp này do Chiến Vương, cường giả vô địch sáng tạo thì Tưởng Thế Huân vẫn nói rằng có thể tùy ý lật đổ nó, đánh vỡ quy củ, đánh vỡ thế tục.
Lý Hạo cảm ngộ được những điều này ở đây.
Hãy đánh vỡ trói buộc!
Đừng cảm thấy công pháp này rất mạnh, không có công pháp nào mạnh nhất cả, chỉ có công pháp thích hợp nhất, cho dù là thứ do tổ tông sáng tạo ra thì cũng không được, ta tin rằng mình sẽ sáng tạo ra chiến pháp còn mạnh hơn của tổ tông!
“Đánh vỡ thần trong lòng, ta chính là thần!”
Trong lòng Lý Hạo hiện ra ý nghĩ như vậy.
Đột nhiên hắn cảm thấy lần này mình thu hoạch rất lớn, hắn đã hiểu sâu hơn về con đường tu luyện.
Sau khi cáo biệt ba vị đoàn trưởng, Lý Hạo mang theo Hắc Báo rời đi.
Hắn sắp đi ra ngoài.
Hắn đi đến hốc cây, thấy tế đàn kia, hắn suy tư một chút rồi đi tới, mở miệng nói: “Vương thự trưởng nói rằng tiền bối cần quá nhiều năng lượng, hiện tại ta cho một chút cũng chẳng có tác dụng gì… Nhưng đa tạ tiền bối đã duy trì, lần trước cho ta một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền…”
Lý Hạo lấy ra không ít Thần Năng Thạch nhét vào hốc, Thần Năng Thạch lập tức bị cắn nuốt.
10.000 viên, 20.000 viên…
Nhét vào đến gần 500.000 viên, tế đàn vẫn không có phản ứng gì.
Lý Hạo dở khóc dở cười!
“Lần trước ta chỉ lấp một chút mà đã cho một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, quả nhiên là đang câu cá…”
Nếu lần trước hắn tham lam tiếp tục nhét thì dù nhét hết toàn bộ tài sản thì chắc cũng không có phản ứng gì, cái cây này đang cố ý câu hắn.
Lý Hạo dở khóc dở cười lấp thêm một chút.
Mãi đến khi trên người chỉ còn lại khoảng 6 triệu viên, Lý Hạo mới nói: “Bây giờ ta không đủ năng lực giúp tiền bối khôi phục, lần này coi như nếm thức ăn tươi đi, chờ ta hạ bệ hoàng thất, chiếm được mỏ khoàng Thiên Tinh trấn thì sẽ không còn vấn đề gì nữa! Ta cũng rất chờ mong ngày Chiến Thiên thành hoàn toàn khôi phục…”
Dứt lời, hắn xoay người rời đi.
Trong bóng tối, một vài nhánh cây chập chờn, có vẻ như rất hài lòng.
Trong phủ thành chủ.
Vương thự trưởng đứng cao nhìn xa, ông nhìn ra ngoài thành, cười cười: “Xem ra thu hoạch không tệ, Hòe tướng quân coi như được ăn no một trận, mặc dù hiệu quả không lớn nhưng cũng là có lòng.”
Ông không bảo Lý Hạo để lại toàn bộ, điều này không cần thiết, Lý Hạo còn nhỏ yếu, giờ phút này khôi phục Tiểu thụ có lẽ sẽ trợ giúp hắn lớn hơn.
Hòe tướng quân là cái động không đáy, dù có nhiều hơn nữa cũng không đủ.
“Thủ Hộ đại nhân, đế cung bị vứt bỏ, yêu thực bên kia có đáng tin không?”
Giọng Lão Ô Quy chậm rãi truyền đến: “Dù có đáng giá hay không thì cũng sẽ không làm gì Lý Hạo vào lúc này, Lý Hạo cho đối phương đủ chỗ tốt, vì sao không dựa vào hắn để tiếp tục khôi phục, tiếp tục cường đại? Giết Lý Hạo chẳng có ích gì… Dù là yêu thực hay yêu thú thì đều phải đáng tin một chút.”
“Đại nhân, ngươi quên chính ngươi…”
“Ta chỉ là Thần Binh!”
Vương thự trưởng bật cười.
Ông quay đầu nhìn thoáng quân doanh, hình như bên kia có một bộ hoàng kim giáp.
“Xem ra Cửu sư trưởng cũng có chút chờ mong.”
Lý Hạo chuyển đổi thần năng nhưng bọn họ không hề cảm thấy thất vọng, ngược lại còn có chút chờ mong, đây là một loại trưởng thành, hai người đều cảm thấy không có vấn đề gì.
Lần này Lý Hạo vào thành, dường như hắn đã có thêm một chút tư tưởng của chính hắn, người như vậy mới xứng kế thừa truyền thừa thời đại Tân Võ.
Con người rồi sẽ chết, chỉ có tư tưởng mãi bất diệt.
Cường giả mạnh mà không có suy nghĩ của chính mình thì chỉ là binh khí chiến tranh chứ không phải cường giả.
Lão quy không nói chuyện, mai rùa thay đổi phương hướng một chút, dường như đang nhìn bên kia, nửa ngày sau lão mới nói: “Ngươi phải nỗ lực nhiều hơn, nếu năm đó vị này không gặp biến cố thì đã thăng nhiệm quân trưởng từ lâu, dù thân thể mục nát nhưng tinh thần lại càng ngày càng mạnh! Không hổ là người có xuất thân Ma Võ.”
Vương thự trưởng xem thường: “Ma Võ thì sao? Năm đó Kinh Võ ta mới là đệ nhất!”
“…”
Lão quy lười nói thêm, đến lúc nào rồi mà ngươi còn cố chấp như thế?
Thấy lão quy không nói gì, ông hỏi: “Thủ Hộ đại nhân không đồng ý ư?”
“Không liên quan gì đến ta.”
Lão quy không quan tâm, Ma Võ sinh ra Nhân Vương, Kinh Võ sinh ra Đế Tôn, Nam Võ cũng nói bọn họ là đệ nhất, một hồn Thần Binh như ta tham dự vấn đề này làm gì?
Hơn nữa đây là Chiến Thiên thành.
Ở đây, dù là Ma Võ hay Kinh Võ thì đều không phải đứng đầu.
Quân đoàn trưởng người ta đến từ Nam Võ!
May mà những người kia không có ở đây, không thì những người kia nghe ngươi nói vậy thì đã đánh gãy chân ngươi rồi.
Trong núi không vua, con khỉ xưng vương, ngươi cũng chỉ dám nói vào lúc này thôi.
Lý Hạo đã ra khỏi Chiến Thiên thành.
Vách di tích hơi lóe lên.
Nơi đây có Tuần Dạ Nhân trấn thủ nhưng không nhận ra gì khác thường, Lý Hạo là đoàn trưởng, động tĩnh hắn đi vào rất nhỏ, hắn cũng không muốn người ta biết là hắn tới, hắn ra khỏi di tích, nhanh chóng biến mất.
Không đến một giờ sau, Lý Hạo đã xuất hiện trong sơn động của Tiểu thụ.
“Ngươi đã đến rồi!”
Tiểu thụ rung động chập chờn: “Lúc trước ngươi cho người mang tới đá năng lượng và Thần Binh, ta đã chuyển đổi thành Sinh Mệnh Chi Tuyền hết rồi, tổng cộng là 120 giọt… Ngươi nhận chưa?”
Nó nói chuyện mà hơi thấp thỏm.
Tại sao lại tới nữa?
Thấy ít quá à?
Hắn đến tính sổ ư?
Thế nhưng dù gì thì ta cũng phải tham ô… Khụ khụ, thu chút phí thủ tục, uẩn dưỡng chính mình chứ.
Đây là chi phí hợp lý!
Không phải là ngươi cảm thấy lỗ nên tới đòi thêm chứ?
Chương 1194: Khách Hàng Lớn
Thời khắc này Tiểu thụ lo lắng bất an, trước kia thì sẽ không như vậy, nhưng bây giờ nó biết Lý Hạo một khách hàng lớn, lần trước cung cấp cho nó nhiều đồ như vậy, không mất đến mấy năm thì khó kiếm được chừng ấy.
Vậy mà mấy ngày sau đã đưa tới số Thần Năng Thạch gấp 10 lần!
Có nên cho khách hàng lớn như vậy thêm một chút hay không?
“Chưa nhận được, nhưng cũng không sao.”
Lý Hạo cười nói: “Lần này ta đến là muốn hỏi một điều, tiền bối cần bao nhiêu Thần Năng Thạch để khôi phục triệt để?”
“Khôi phục triệt để?”
“Đúng, khôi phục đến thời kỳ đỉnh cao nhất, Chân Thần…”
“Ừm?”
Tiểu thụ chập chờn, một lát sau mới nói: “Rất nhiều!”
“Mấy triệu viên?”
“Không đủ.”
“Ngàn vạn viên?”
“… Đại khái vậy…”
Tiểu thụ đưa ra đáp án rồi nói tiếp: “Đừng vội, ngươi có thể từ từ tụ tập, chờ ta khôi phục rồi ta sẽ trả lại ngươi…”
Lý Hạo cười: “Không sao cả! Ta muốn hỏi thêm một chuyện nữa, nếu bên ngoài không có Bản Nguyên Đạo tồn tại thì tiền bối có thể ra ngoài không?”
Tiểu thụ chần chờ: “Không có sao?”
“Có lẽ là không có!”
“Vậy thì phải hạn chế thực lực, nếu không ta mang thực lực toàn thịnh ra ngoài thì rất dễ sụp đổ!”
Quả là thế!
“Nếu năng lượng khôi phục đủ để dung nạp cường giả như tiền bối ra ngoài thì có phải ngươi sẽ có thể tùy ý đi lại không?”
“Năng lượng đầy đủ thì có thể, dù không có Bản Nguyên Đạo nhưng lực lượng là của chính mình, thiên địa đủ khả năng tiếp nhận thì sẽ không khiến hư không vỡ nát, vậy nên đương nhiên có thể sinh tồn!”
Lý Hạo đã hiểu vì sao tất cả đều đang đợi siêu năng khôi phục lần thứ hai, bọn họ đang chuẩn bị để những kẻ gọi là cường giả khôi phục, còn ở giai đoạn hiện tại thì không được.
“Tiền bối, ta có một yêu cầu nho nhỏ, không biết tiền bối có thể đáp ứng không?”
“Ngươi nói đi.”
“Ta muốn tiền bối giúp ta uẩn dưỡng lương thực… Rất nhiều, nghe nói ăn một hạt thì có thể ba ngày không đói bụng, toàn thân tràn đầy sức lực…”
Lý Hạo tính toán một chút rồi nói tiếp: “Tối thiểu phải bồi dưỡng ra lượng tiêu thụ của 1 trăm triệu người ăn trong một năm, một người ăn một hạt một ngày, một năm là 365 hạt, vậy chỉ cần 30 tỉ hạt là đủ rồi, tính ra cũng không nhiều…”
“Ta bất lực!”
Tiểu thụ trực tiếp cự tuyệt: “Làm vậy cần tiêu hao rất nhiều năng lượng và lực sinh mệnh, hiện tại ta không đủ khả năng duy trì tiêu hao như thế.”
“100.000 viên Thần Năng Thạch?”
“Chưa đủ!”
“200.000?”
“Còn thiếu rất nhiều!”
“500.000?”
“Cái này… Cái này… Miễn cưỡng có thể…”
Tiểu thụ gian nan trả lời, 500.000 viên… Đúng, được rồi!
Lý Hạo cười: “Vậy 1 tỉ người ăn một năm chỉ tốn 5 triệu viên thôi ư?”
Tiểu thụ im lặng, con số này ít lắm à?
Rất nhiều đấy chứ!
Ngươi có bao nhiêu?
Nghe nói ngươi ở bên ngoài giết rất nhiều người, giết rất nhiều cường giả mới lấy được mấy triệu viên, ngươi cảm thấy như vậy là rất ít à?
Lý Hạo cảm khái: “Chẳng trách Tân Võ lại không đói bụng!”
Một gốc yêu thực tiêu hao 500.000 viên Thần Năng Thạch là có thể nhẹ nhàng tạo ra lương thực 1 trăm triệu người ăn trong một năm! Đương nhiên Tiểu thụ đã tính đến chuyện cắt xén rồi mới chấp nhận con số này!
Nhưng đối với rất nhiều người mà nói, 500.000 viên Thần Năng Thạch đổi lấy lương thực một năm của 100 triệu người là việc không có lời, bọn họ tình nguyện để 1 trăm triệu người này chết đói, dù sao vương triều cũng không thiếu người.
Lý Hạo thầm nghĩ, sau đó nói: “Tiền bối, ta cho ngươi 500.000 viên Thần Năng Thạch, ngươi giúp ta bồi dưỡng lương thực đủ cho 1 trăm triệu người ăn một năm là được rồi, còn lại đổi cho ta thành Sinh Mệnh Chi Tuyền.”
“Nhiều như vậy ư?”
Tiểu thụ chấn kinh!
Nó không dám tin!
Ngươi vừa đi cướp của người nào?
“Còn nữa, ta có hơn 50 chuôi Nguyên Thần Binh, trong đó còn có một số Địa giai, không tệ chút nào, tiền bối cũng đổi thành Sinh Mệnh Chi Tuyền giúp ta đi.”
Tiểu thụ sợ ngây người, một lúc lâu sau nó mới chậm rãi nói: “Ngươi đào được cung điện nhà ai à?”
“Không, là giết người lấy được.”
“…”
“Ngươi muốn nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền như vậy… Để sinh ra Sinh Mệnh Chi Tuyền, ta cần một chút thời gian, thực ra thì không quá phiền phức, nhưng ngươi cần nhiều đến vậy sao?”
Bởi số lượng tài phú kia có thể đổi tối thiểu 500 giọt trở lên.
Tiểu thụ rung động, nhiều như vậy mà mình cắt xén 70%… Khụ khụ, thu lấy chút phí thủ tục, dù không thể khôi phục đến thời kỳ đỉnh cao nhưng cũng được 50 – 60% rồi!
Cuộc mua bán này rất đáng giá! Chẳng những phải làm mà còn phải giữ chặt khách hàng lớn này, nó lập tức dùng dao động tinh thần nói: “Ta không kiến nghị ngươi đổi nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền như vậy, chưa chắc nó đã có ích nhiều với ngươi…”
“Không, cứ đổi vậy đi!”
Lý Hạo nghiêm túc lên tiếng: “Ta chỉ cần Sinh Mệnh Chi Tuyền!”
Hắn đã chuẩn bị để mang đi bán.
Âm thầm bán!
Người ta bán 100.000, ta bán 5 vạn được không?
Bán đi đổi lấy Thần Năng Thạch, sau đó ta lại đến đổi với ngươi, lại bán, lại đổi…
Có lẽ ta có thể tích đủ 100 triệu viên để Hòe tướng quân khôi phục…
Mà điều kiện tiên quyết là hiện tại những thế lực kia có thể lấy ra nhiều Thần Năng Thạch đến vậy.
Cuộc mua bán này đương nhiên rất đáng làm.
Lần này Lý Hạo đến đây chính là để tìm nguồn hàng, Tiểu thụ thì hiểu cái gì!
Ngươi thu 10.000, người ta thu 100.000.
Tiểu thụ không quan tâm, nếu Lý Hạo đã kiên trì thì nó sẽ không nói thêm, nó phấn chấn nói: “Cũng được, nhưng ta cần chút thời gian, hấp thu chuyển đổi cũng mất thời gian mà, ba ngày… Ba ngày được không?”
“Đương nhiên không thành vấn đề!”
Lý Hạo cười, ném ra rất nhiều nhẫn trữ vật, Tiểu thụ kích động vô cùng, nó nói tiếp: “Ba ngày sau ngươi tới lấy, ta… Ta sẽ tặng kèm cho ngươi một… Không, hai viên Bản Nguyên Phù…”
“Không cần, hiện tại địch nhân của ta rất mạnh, Bản Nguyên Phù không có tác dụng gì.”
Lý Hạo triển lộ một chút khí tức, Tiểu thụ đã biết trước nên nhanh chóng đáp: “Ta biết, nhưng ba ngày sau thực lực của ta sẽ khác bây giờ!”
Rõ chưa?
Lý Hạo dao động, cũng đúng!
Hắn lập tức tươi cười: “Vậy đa tạ tiền bối!”
“Đừng khách khí, đừng khách khí!”
Tiểu thụ lắc lư thân mình, nó cũng rất hưng phấn.
Đây là khách hàng lớn! Tuyệt đối không thể keo kiệt, tặng chút lễ vật là chuyện nên làm, lần sau ngươi lại tới tìm ta đấy.
Giao dịch với ta hai lần như vậy nữa thì ta có thể hoàn thành việc chữa trị, không cần luôn ở trạng thái đói bụng giống như bây giờ.
Tâm tình Lý Hạo không tệ, 500 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, lương thực cho 1 trăm triệu người…
“Đúng rồi, lương thực thì cần tốn bao lâu?”
“Tùy theo chất lượng hạt giống của ngươi, nếu phẩm cấp cao thì một tháng là được, nếu là cấp thấp thì cần cải tiến, tối thiểu là ba tháng…”
Hạt giống…
Lý Hạo suýt nữa đã quên mất, hắn cứ tưởng rằng Tiểu thụ có thể tự sinh ra, hóa ra là bản thân hắn suy nghĩ nhiều.
“Vậy ba ngày sau ta sẽ mang hạt giống đến cho tiền bối.”
“Được!”
Tâm tình Lý Hạo không tệ, đang định rời đi thì lại quay đầu nói tiếp: “Tiền bối, Hòe tướng quân cần 1 trăm triệu viên mới có thể miễn cưỡng khôi phục.
Vị này mạnh hơn tiền bối rất nhiều ư?”
Tiểu thụ biết Lý Hạo đã đến Chiến Thiên thành.
Nó không giấu diếm, dao động tinh thần đáp: “Đương nhiên! Yêu thực thủ hộ tám đại thành đều là tồn tại đỉnh cấp! So với bọn chúng, ta chỉ là yêu thực hoang dã nhỏ yếu, không thể sánh bằng.”
Lý Hạo rung động, chênh lệch lớn như vậy sao?
Một Thần Thông như hắn so sánh với bọn chúng thì lại càng yếu kém hơn! Không được, hắn phải cố gắng hơn nữa!
Hắn không dám trì hoãn, để đồ lại xong thì nhanh chóng rời đi.
Hắn vừa rời đi, Tiểu thụ lập tức chấn động, điên cuồng hấp thu Thần Năng Thạch, hưng phấn tột đỉnh.
“Không thể tưởng tượng nổi, chỉ là một kẻ tình cờ gặp mà thôi thế mà lại tích trữ được nhiều đá năng lượng như vậy trong khoảng thời gian ngắn, người này thật đáng sợ…”
Tiểu thụ vừa hưng phấn vừa có cảm giác nguy cơ rất lớn!
Hình như Chiến Thiên thành muốn cướp lấy khách hàng lớn của nó!
Phải làm sao bây giờ?
Có nên tặng thêm chút quà không?
Thế nhưng nó một thân một mình, chẳng có thứ gì tốt khác có thể cho!
Tiểu thụ thất thần.
Phải làm như thế nào thì mới có thể giữ chân vị khách hàng lớn này đây?
Chương 1195: Ngân Nguyệt Quân
Rời khỏi đế cung, Lý Hạo ung dung cười một tiếng.
Cái cây này hình như vẫn còn non.
Tuy đã kế thừa ký ức của cây già nhưng so với đám đồ cổ âm hiểm thì không tính là gì, từ khẩu khí của nó có thể nghe ra nó đã tham ô không ít, nhưng Lý Hạo lại cảm thấy không sao cả.
Hoàng thất bán giá 100.000 Thần Năng Thạch một giọt có lẽ hơi cao, nhưng những người khác muốn lấy được, dù có giao dịch với yêu thực, Lý Hạo không tin yêu thực không ra giá vài ba vạn một giọt.
Mà cũng có thể yêu thực giao dịch với bọn họ tương đối cường đại, cần khôi phục.
Tỉ như nếu Lý Hạo giao dịch cùng Hòe tướng quân, đừng nói là giá 10 vạn một giọt, dù là 1 triệu thì có lẽ Hòe tướng quân vẫn cảm thấy mình thiệt, nó vẫn chưa khôi phục, mỗi giọt đều là hàng tồn của nó.
Yêu thực cường đại đều như vậy.
Còn Tiểu thụ thì không phải cổ yêu thực đúng nghĩa, nó cần năng lượng để khôi phục là chính nên ra giá với Lý Hạo không quá cao.
Tiểu thụ cảm thấy mình lời 70% đã là rất nhiều, yêu thực khác lại thấy lời gấp bảy còn là quá ít, không đủ để bản thân khôi phục.
Lý Hạo tính toán thu hoạch lần này.
Dùng Thần Năng Thạch để đổi lấy Sinh Mệnh Chi Tuyền có đáng giá không?
Đáng giá!
Thần Năng Thạch không có ích gì nhiều với hắn, hắn để lại 1 triệu viên, nhu cầu chủ yếu là cho tiểu kiếm hấp thu, chuyển đổi kiếm năng, như vậy đã đủ cho hắn dùng rất lâu.
Sau này tiểu kiếm giải phong, nó sẽ cần bảo vật cao cấp hơn.
Tỉ như Thần Năng Thạch cao đẳng có nhiều năng lượng hơn hoặc Thần Binh cường đại.
Đổi đống đồ vô ích trong tay thành bảo vật hữu dụng với mình mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Hơn một giờ sau, Lý Hạo hạ xuống bên ngoài Bạch Nguyệt thành.
Khoảnh khắc lần đầu tiên tới Bạch Nguyệt thành chỉ mới như ngày hôm qua.
Khi đó hắn ly biệt quê hương, có chút khiếp đảm.
Nhưng hôm nay trở về, hắn đột nhiên cảm thấy Bạch Nguyệt thành cũng rất gần, với người ngoài thì nơi đây cũng là quê quán của hắn, mặc dù Lý Hạo cảm thấy quê hương của mình chỉ có Ngân Thành, nhưng đi đến Trung Bộ, Ngân Nguyệt mới là nguồn cội của hắn.
Hắn hạ xuống, kim khải biến thành áo khoác.
Gió lạnh đìu hiu.
Lúc trước gặp Lưu Long, hắn đã mặc áo khoác, chỉ là khi đó đang ngày hạ, vậy mà chớp mắt đã đi qua gần nửa năm.
Chỉ là quãng thời gian không đến nửa năm mà thôi, nhưng giờ cảnh còn người mất.
Chuyến đi đến phương Đông và Trung Bộ mang đến cho Lý Hạo quá nhiều cảm xúc.
Bạch Nguyệt thành vẫn náo nhiệt như xưa.
Mặc dù giá rét, dù nghèo nàn, nhưng dường như việc này không quá khó chịu với những người ở Ngân Nguyệt, trên đường phố trong thành cũng có tiếng oán giận, tiếng phàn nàn, trước kia, Lý Hạo nghe thấy thanh âm này thì ý nghĩ đầu tiên là đám quan lại Ngân Nguyệt toàn những người vô dụng mới khiến Ngân Nguyệt kém cỏi như vậy!
Nhưng bây giờ nhìn lại, mặc dù mọi người ăn mặc không đẹp đẽ nhưng tối thiểu là có đồ để mặc, quần áo thật dày bao quanh thân, khuôn mặt có chút hồng hào, chứng tỏ bọn họ tối thiểu là được ăn no.
So với sự hoa lệ của Trung Bộ thì có vẻ không bằng, nhưng vẻ hào nhoáng ấy được xây dựng trên những điều mờ ám sau lưng, trong thành Trung Bộ không có tên ăn mày nào là chuyện rất dị thường, mà Ngân Nguyệt có ăn mày như thế này mới là bình thường.
Tuần Kiểm ti đang tuần tra trên đường, dân chúng không có phản ứng đặc biệt gì, Tuần Kiểm ti đi tuần tra không phải chuyện bình thường sao?
Ở Ngân Thành hay Ngân Nguyệt thì Tuần Kiểm ti vẫn luôn tuần tra thường xuyên.
Tóm trộm cắp, xử lý vài vụ án bình thường, Lý Hạo đều từng tham dự những chuyện này, trước đây hắn không nghĩ nhiều, bây giờ, sau khi gặp rất nhiều chuyện, hắn bỗng cảm thấy Khổng Khiết làm việc cũng không tệ lắm.
Hắn không vội đi đến Tuần Dạ Nhân, cũng không đến trụ sở Võ Vệ Quân, hắn suy tư một chút, sau đó cất bước đến chỗ trú quân.
Trước đây Hoàng Vũ đến giúp hắn, hắn vẫn chưa giao lưu gì với vị Vũ soái này, hơn nữa sư tỷ và phu quân của sư tỷ đều đang ở chỗ trú quân.
Lý Hạo tự hỏi, Hồ Định Phương và Bạch gia có quan hệ không tầm thường, Bạch gia lại thông đồng với hoàng thất, vậy thì vị sư tỷ phu này có phải thám tử của hoàng thất hay không?
Trần Ngọc Hoa biết Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật mà rất nhiều người muốn cướp đoạt, cho dù chỉ là phiên bản thô sơ cũ kỹ thì vẫn có rất nhiều người muốn đoạt lấy, rốt cuộc chuyện Hồ Định Phương thăng chức có quan hệ gì đến Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật không?
Lão sư không nói gì cả, cũng không hề nhắc tới.
Trước kia Lý Hạo mặc kệ những chuyện này, bây giờ hắn đã gặp 3 tổ chức lớn, bảy đại thần sơn, thậm chí Siêu Năng Chi Thành cũng ngấp nghé, hắn muốn mau chóng đến xem, thăm dò, điều tra thêm một chút.
Tổng bộ trú quân tại thành Tây.
Ngoại ô phía Tây cũng là nơi trú quân đóng quân, Ngân Nguyệt chỉ có 300.000 trú quân, không tính là quá nhiều, đối với gần 100 triệu nhân khẩu của Ngân Nguyệt thì số lượng quân đội như vậy là rất ít.
Quân số này đã duy trì rất nhiều năm.
Từ khi Đại Ly phương Bắc biến mất, Ngân Nguyệt đã giải trừ quân bị nhiều năm, chưa từng tăng cường quân bị.
Số lượng quân đội như vậy sẽ không khiến tài chính Ngân Nguyệt chịu áp lực quá lớn.
Ngân Nguyệt, Bạch Long, Hổ Dực 3 đội quân, mỗi đội quân có 100.000 người, Hoàng Vũ tọa trấn quân đội trung ương – cũng chính là Ngân Nguyệt quân, Hồ Định Phương chấp chưởng Hổ Dực quân, Bạch Long quân do Nhậm Thiên Xuyên làm chủ soái, gia gia của Vương Minh là phó soái.
Lý Hạo không quen thuộc với chủ soái Bạch Long quân nhưng đã từng tiếp xúc trong Chiến Thiên thành, đó là một hán tử trầm mặc ít nói.
Lý Hạo cũng muốn xem xem quân đội của thời đại này như thế nào.
Hắn từng đánh giá vài đội quân, tất cả đều rất vô dụng, mục nát, không có chút tinh thần ý chí nào.
Giờ phút này, Lý Hạo chạy tới nơi trú quân ở ngoại ô phía Tây.
Xa xa có tiếng hò hét truyền đến.
Dưới trời đông giá rét, quân đội vẫn đang thao luyện.
Ở thời đại này, siêu phàm quật khởi, người bình thường không có được bảo hộ an toàn, quân đội cũng không làm được gì nhiều, việc thao luyện đã bị lơi lỏng bỏ qua từ lâu, nhưng tam quân Ngân Nguyệt vẫn còn đang thao luyện.
Lý Hạo trực tiếp xuyên qua từng đạo phòng ngự như người tàng hình, trực tiếp tiến vào giáo trường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










