[Dịch] Tinh Môn
Tập 199 : Ma Kiếm Giết Tứ Phương 6 (c991-c995)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Ma Kiếm Giết Tứ Phương 6
Lý Hạo nhìn thoáng qua mặt kính, nếu lấy đi thứ này, Râu Đỏ sẽ thành công xông vào trong, nếu không lấy đi… Chẳng lẽ ở đây chờ Từ Khánh giết đám người kia xong thì tới giết mình ư?
Mình có thể bị thiên đao vạn quả không? !
Lý Hạo lấy ra một cái rễ cây, trong mắt lộ vẻ tàn nhẫn.
Râu Đỏ không cản mình thì thôi, nếu ngăn cản, hắn sẽ cho kẻ kia ăn một rễ cây!
Thực lực Tiểu Thụ không yếu, thứ đồ chơi này cũng có thể giết Râu Đỏ.
Nếu không được thì hắn và Hắc Báo sẽ hợp sức, vậy cũng có hi vọng giết tên kia.
Lý Hạo quyết tâm, trong nháy mắt thu nhập mảnh kính vỡ vào trong nhẫn trữ vật.
Phút chốc, vòng bảo hộ biến mất.
Bên ngoài truyền đến tiếng vang, từng tiếng ầm ầm vang lên!
Thanh âm âm lãnh của Râu Đỏ truyền đến: “Nhị công tử, ta đến bảo hộ ngươi!”
Nơi xa, Từ Khánh nao nao.
Vừa rồi, dường như phủ quốc công đã mất đi thứ gì đó…
Khi Từ Khánh đang giật mình, nơi xa truyền đến giọng nói kinh ngạc của Râu Đỏ: “Ngươi là ai? Đám người Nhị công tử đâu?”
Râu Đỏ thật sự rất kinh ngạc!
Người kia là ai?
Lý Hạo thấy lão tấn công mình, ngoài ra còn có ba vị cường giả Húc Quang khác dù chỉ là Húc Quang sơ trung kỳ, thế nhưng hắn làm gì có thời giờ để dây dưa cùng bọn họ.
Cường giả Kỳ thuế biến đúng không?
Lý Hạo cắn răng, rễ cây lập tức bị kích phát.
Râu Đỏ muốn chém người này nhưng ngay sau đó đã lộ vẻ hoảng sợ, giờ khắc này, trước mắt lão dường như xuất hiện một gốc đại thụ che trời, vô số nhánh cây bắn đến chỗ lão!
Ảo giác ư?
Râu Đỏ thầm nghĩ, lão rống to một tiếng, tay cầm đại đao chém về phía đại thụ!
Trong chớp nhoáng, một vòng quang huy chiếu rọi toàn bộ Đông Tâm thành!
Từ Khánh và mấy người Du Tiều đều chấn động, bọn họ như nhìn thấy một cây đại thụ, trong nháy mắt, đại thụ mọc ra ngàn vạn nhánh cây, trực tiếp đem đâm xuyên Râu Đỏ và ba thuộc hạ của lão! Toàn thân bọn họ đều là lỗ!
Râu Đỏ hoàn toàn choáng váng, đầu cũng bị đâm xuyên thành lỗ máu, Lý Hạo cực kỳ chấn động, hắn không kịp nghĩ nhiều, lập tức cầm kiếm chém ra.
Đầu lâu rơi xuống!
Hắc Báo cũng vồ chết mấy kẻ khác…
Kỳ thật bọn họ đều chết gần hết rồi.
Công kích của đại thụ biến mất, trong không trung chỉ còn lại Lý Hạo và Hắc Báo.
Lý Hạo nhanh chóng tóm lấy đám thi thể!
Nhìn về nơi xa, hắn điên cuồng cười to: “Từ Khánh, nghe được giọng ta không? Đồ ngu ngốc! Sứ giả Yêu tộc gì chứ, lời bịa đặt của ta mà ngươi cũng tin ư? Còn chủ động dâng tặng Truy Phong Ngoa nữa, đa tạ sự khẳng khái của Định Quốc Công.
Hai đứa con trai của ngươi, tôn tử của ngươi, tướng quân của ngươi, tổng quản… Ta thu nhận hết rồi! Đúng rồi, còn có bảo khố của ngươi nữa… Ha ha ha, đa tạ!”
Từ Khánh ngây ngốc.
Giờ khắc này, đại cẩu màu vàng trong không trung hóa thành chó đen.
“Gâu gâu gâu!” Hắc Báo kêu to, cực kỳ đắc ý.
“Lý… Lý Hạo…”
Từ Khánh giật mình!
Lý Hạo?
Lý Hạo cười lớn: “Là ta, thế mà ngươi thật sự tin tưởng chó của ta là đại yêu đế cung gì đó ư? Quá ngu xuẩn!”
Dứt lời, hắn phá không lao đi với tốc độ cực nhanh.
Từ Khánh giật mình, cả người đều bàng hoàng hoảng hốt, ta… bị lừa ư?
Ta bị lừa rồi!
“Lý Hạo!”
Lão gầm lên, trong ánh mắt tràn đầy mùi máu tanh, lão nổi giận quát: “Cút!”
Oanh, lão đánh bay Du Tiều.
“Đuổi theo, giết Lý Hạo! Không giết được hắn thề không làm người!”
Lão đã hoàn toàn điên cuồng.
Hai đứa con trai, Truy Phong Ngoa, bảo khố, Kính Diện Thần Binh của ta…
Tất cả đều mất rồi!
Lúc này lão không quan tâm đến đám người Du Tiều nữa, sớm muộn gì lão cũng giết được những người này, nhưng Lý Hạo thì nhất định phải lưu lại đây ngày hôm nay!
Thiên Địa tướng quân và mấy vị khách khanh nhao nhao lao về phía bên kia, sắc mặt bọn họ cũng biến đổi không chừng.
Lý Hạo!
Đây là một bê bối lớn!
Là một chuyện cười lớn!
Đường đường là Định Quốc Công bá chủ phương Đông, thế mà lại bị Lý Hạo đến tận nhà lừa gạt, lão còn chủ động dâng ra chí bảo, còn mất đi hai đứa con trai.
Du Tiều thấy Định Quốc Công mặc kệ đám người bọn họ thì cũng rung động.
Sau đó y nhìn về phía Lý Hạo đang trốn chạy, nhíu mày.
Lý Hạo này… khá thú vị.
Nếu động tĩnh nhỏ một chút thì có lẽ hắn đã có thể lặng yên độn địa chạy thoát, mà có Râu Đỏ ở đó thì chắc động tĩnh không thể nhỏ được, nhưng nếu che giấu tung tích, không nói chính mình là Lý Hạo thì có lẽ Định Quốc Công sẽ không điên cuồng đến thế.
Không đơn giản chỉ vì Lý Hạo giết người, chiếm bảo, còn có một yếu tố nữa là Thần Kiếm của Lý gia!
Ánh mắt y lấp lóe, nhanh chóng nói: “Đi thôi! Trở về.
Mọi người tự bảo trọng, nhưng hiện giờ cũng là cơ hội, trải qua trận này, lão già Từ Khánh sẽ tổn binh hao tướng, mấu chốt là lão sẽ mất hết thanh danh, ai sẽ tin tưởng một kẻ vô dụng như lão có thể dẫn dắt phương Đông đi về phía huy hoàng chứ? Nhanh trở về lan truyền tin tức khắp thiên hạ.
Từ Khánh, cứ chờ bị thiên hạ trào phúng đi!”
Y không địch nổi Từ Khánh, giờ phút này tiếp tục ở lại thì chỉ có một con đường chết.
Về phần đám kẻ yếu phủ quốc công thì y không muốn giết, làm vậy không có ý nghĩa gì.
Còn phương án đi cứu Lý Hạo thì… Quên đi thôi, không nên chôn cùng hắn, hơn nữa y cũng không có lý do để đi cứu, nếu không phải tại gia hỏa Lý Hạo này thì bọn họ đã không gặp nguy hiểm gần chết, bọn họ không tính sổ với Lý Hạo là tốt lắm rồi.
Nói xong, Du Tiều bay lên không đánh ra một quyền, hỏa diễm ngập trời, ngọn lửa bùng lên lan khắp phủ quốc công!
Trong nháy mắt, một thanh âm vang vọng khắp Đông Tâm thành: “Định Quốc Công Từ Khánh vô năng, dối trá đến cực điểm, lão mưu toan hại chết thủ lĩnh 21 hành tỉnh hành chính Đông Bộ.
Ma Kiếm Lý Hạo tấn công vào phủ, chém chết đạo tặc Đông Hải – Râu Đỏ cấu kết cùng Từ Khánh.”
Thủ đoạn bỏ đá xuống giếng của mấy người Du Tiều rất tốt, cuối cùng bọn họ còn quát: “Từ Khánh đã bị Lý Hạo chém giết, phủ quốc công hủy diệt, thiên địa cùng vui!”
Dứt lời, mấy vị cường giả nhanh chóng chạy trốn khắp tứ phương.
Chỉ có trở lại địa bàn của mình thì mới an toàn.
Về phần Định Quốc Công có chết hay không thì lúc này lão cũng không rảnh để bác bỏ tin đồn, chỉ sợ hiện tại lão đang điên cuồng đuổi giết Lý Hạo, làm gì còn hơi sức quản chuyện nơi này.
Tin tức vừa lan ra, trong nháy mắt Đông Tâm thành đã chấn động!
Trong thành, vô số thám tử ẩn núp đều há hốc miệng, miệng há to hơn cả trứng gà!
Chúng ta… Nghe nhầm ư?
Ai cơ?
Ma Kiếm Lý Hạo?
Trời ạ, đây là chuyện thiên phương dạ đàm ư? Sao có thể như vậy?
Bá chủ tọa trấn phương Đông 200 năm – phủ Định Quốc Công bị Lý Hạo trực tiếp hủy diệt rồi ư?
Thiên hạ… sắp rung chuyển.
Đó không phải là tiểu nhân vật, đây là tin tức bá chủ đại lục phương Đông bị giết chết…
Trong nháy mắt, vô số ngọc truyền tin nhanh chóng truyền đi tin tức, trong chớp mắt đã truyền khắp thiên hạ.
Chương 992: Không Thể Tin
Trong Đông Tâm thành có thể nói là long trời lở đất.
Đám người Du Tiều cũng là chúa tể một phương, đương nhiên bọn họ biết phải làm sao để đả kích Định Quốc Công một cách hữu hiệu nhất, ở thời đại này, lời đồn nửa thật nửa giả là trí mạng nhất!
Giờ phút này, phủ quốc công bị lửa đốt cháy, ngọn lửa do Thuế Biến kỳ tạo ra, dù nô bộc phủ quốc công ra sức đi dập lửa nhưng kết quả là đành bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn đại hỏa lan tràn, trong chớp mắt đã bao trùm toàn bộ phủ quốc công.
Điều này càng thêm chứng minh một điều, đó là Định Quốc Công đã xảy ra chuyện.
Nếu không, dù lửa rất mạnh nhưng hẳn là quốc công có thể dập tắt được, mấu chốt là người bình thường không dám phóng hỏa tại phủ quốc công.
“Quốc công vẫn lạc rồi ư?”
“Xong rồi, vậy còn chiến tranh không?”
“Chắc không đâu…? Nếu quốc công chết rồi, dù ai tới đây thì chúng ta cũng chỉ làm dân cho người ta quản không phải sao? Dù sao chúng ta cũng không phải quan… Chỉ cần không phải hải tặc hay sơn phỉ kia là được…”
Giờ khắc này, trong phủ quốc công không phải không có bất cứ ai, sau đó có một vài cường giả Tam Dương bay về tứ phương, nhanh chóng trấn áp sự hỗn loạn, Định Quốc quân ngoài thành cũng nhanh chóng xuất động, đề phòng các phương tập kích.
Nhưng bịa đặt thì dễ bác bỏ tin đồn thì khó!
Dù người phủ quốc công đã tuyên dương khắp chốn rằng quốc công không sao, chỉ là có kẻ gian làm loạn nhưng đã bị trấn áp, thế nhưng vẫn không có nhiều người tin tưởng.
Ấn tượng ban đầu giữ vai trò chủ đạo, mọi người tin tưởng lời Du Tiều hơn.
Nếu không thì quốc công đâu rồi?
Vì sao phủ quốc công bị đốt?
Râu Đỏ đã thật sự bị giết rồi ư?
Nếu lão chết thật, vậy thì cường đạo lớn nhất Đông Hải đã chết, đối với rất nhiều người mà nói, đây là chuyện đáng để khắp chốn vui mừng, còn về phần Râu Đỏ có cấu kết cùng quốc công hay không thì đám người không rõ, nhưng đã có lời đồn thì mọi người cũng nguyện ý tin tưởng.
Trong chớp nhoáng, tin tức lưu truyền quá rộng.
Lâm Giang hành tỉnh, các phương đang thương nghị làm thế nào để điều binh khiển tướng, tiến công Nam Độ ra sao, làm thế nào để dẫn dụ Lý Hạo đi ra…
Phàn Xương tươi cười.
Lần này có những người này hỗ trợ, gã tin rằng Ngân Nguyệt sẽ phải chịu chút thiệt thòi, như vậy gã sẽ giải được mối hận trong lòng!
Địa Phúc Kiếm, Quang Minh Kiếm, Lý Hạo, đám người này đều đáng chết!
Đám người đang bàn luận, định quyết định nốt vấn đề cuối cùng trong hôm nay và thời cơ xuất binh…
Bỗng nhiên, ngọc truyền tin trong ngực không ít người chấn động.
Bọn họ nhìn nhau, nhanh chóng lấy ra ngọc truyền tin, phải là chuyện lớn đã xảy ra thì mới có nhiều người cùng nhận được tin tức như thế.
Phàn Xương cũng nhận được tình báo.
Gã vốn không muốn xem, nhưng thấy tất cả mọi người đều đang xem nên gã cũng lấy ngọc truyền tin ra kiểm tra.
Vừa xem… Phàn Xương lập tức cứng người.
Không chỉ mình gã như vậy, toàn bộ đại sảnh an tĩnh đến cực hạn, tựa như một khu mộ địa.
Một lát sau mới có tiếng hít sâu truyền đến.
“Không có khả năng!”
“Đây chỉ là lời đồn!”
“Vớ vẩn, quá nực cười!”
“…”
Có người giận dữ mắng mỏ, hoàn toàn không tin!
Có người sắc mặt khó coi, đây không phải tình báo của một nhà, có lẽ một nhà có thể phạm sai lầm nhưng nhiều nhà cùng nhận được tình báo như vậy trong khi người ở đây đều là cường giả các đại thế lực, vậy thì sao tất cả tình báo đều sai lầm được.
Hồi lâu, có người chưa hết kinh hãi khàn khàn lên tiếng: “Ma Kiếm… Ra khỏi Ngân Nguyệt… từ khi nào?”
“Vài ngày trước hắn còn hiện thân ở Ngân Nguyệt, nghe nói đã về tới Bạch Nguyệt thành…”
Quá khó tin!
Mọi người còn đang ở đây thương lượng các ép hắn ra ngoài, nhưng hiện tại người ta đã đi ra.
Nhưng hắn xuất hiện thế này còn không bằng không xuất hiện.
“Phủ Định Quốc Công có vô số cường giả, Râu Đỏ còn là cường giả Thuế Biến kỳ, không chỉ Râu Đỏ, nghe nói tứ đại tướng quân Thiên Địa Huyền Hoàng đều có thể là cường giả Thuế Biến kỳ, Định Quốc Công cũng là võ sư đỉnh cấp, Từ gia có thể trấn áp 21 hành tỉnh phương Đông, đám người Du Tiều còn không thể phản kháng thì… sao lại bị Lý Hạo đánh tan được?”
“Tình báo không nhiều, không thể phán đoán chính xác, chỉ nói là phủ quốc công bị đốt cháy, không nói đám người Định Quốc Công đã chết…”
“…”
Đám người nghị luận ầm ĩ nhưng đều khó che giấu được thần sắc hoảng hốt.
Ma Kiếm Lý Hạo!
Trong Bắc Hải Tam Kiếm trước kia, kẻ yếu nhất chính là Ma Kiếm Lý Hạo, mặc dù hắn cũng rất cường đại, từng đánh chết Húc Quang hậu kỳ nhưng nhiều người cảm thấy chỉ cần tìm được cơ hội thì vẫn có thể đánh chết hắn.
Nhưng bây giờ… Một gáo nước lạnh rót thẳng vào tim đám người.
Vạn dặm tập kích!
Bọn họ nghĩ rằng đây chính là đòn phản kích và cảnh cáo của Lý Hạo, hắn như đang nói: “Các ngươi muốn giết ta ư? Được, vậy ta sẽ giết các ngươi trước!”
Phủ Định Quốc Công và hắn chắc chắn sẽ không chết không ngừng, hắn lại đến phủ Định Quốc Công trước, tiên hạ thủ vi cường, trực tiếp công kích trong ngày đại tế của người ta.
Phàn Xương hít sâu một hơi, bàn tay có chút run rẩy nhưng nhanh chóng kiềm nén lại, gã trầm giọng: “An tâm chớ vội, còn chưa có tin chi tiết, phải tìm hiểu rõ ràng tình báo cụ thể đã! Ta đã thử thực lực Lý Hạo rồi, mấy ngày trước, hắn muốn giết một vị Húc Quang hậu kỳ cũng khó, không có khả năng nhanh như vậy đã đạt đến tình trạng có thể giết Húc Quang, Thuế Biến, nếu hắn làm được thế thì đã chẳng phải là Ma Kiếm nữa mà là Thần Kiếm!”
Gã không tin!
Chỉ mới mấy ngày mà thôi nhưng Lý Hạo đã tiến bộ đến mức này, có thể hủy diệt thế lực lớn một phương, phải biết rằng phủ quốc công còn mạnh hơn Lâm Giang phủ nhiều.
Dưới trướng Định Quốc Công có rất nhiều thủ hạ Thuế Biến kỳ, thậm chí còn cường đại hơn thế lực dưới trướng Bình Nguyên Vương.
Nhân vật bá chủ phương Đông mà lại bị Lý Hạo đánh chết dễ dàng vậy ư?
Gã không tin!
Giờ phút này, đám người đều miễn cưỡng bình tĩnh lại, hồi lâu sau, có người lên tiếng: “Vậy chuyện tiến công Nam Độ…”
“Tiến công cái rắm!”
Có người mắng: “Lý Hạo chạy rồi, chúng ta đến đánh Ngân Nguyệt để liều mạng với đám võ sư ở đó sao? Có ích gì không?”
Mọi người tới đây vì Lý Hạo chứ không phải để giết cường giả Ngân Nguyệt.
Giết Lý Hạo sẽ có Thần Kiếm, có thể giúp bọn họ đột phá.
Giết võ sư Ngân Nguyệt để làm gì?
Bọn họ có thể liều một lần vì Thần Kiếm của Lý Hạo, tranh đấu với đám võ sư Ngân Nguyệt hiếu chiến không phải kết quả bọn họ mong muốn.
Phàn Xương nghe vậy thì thầm mắng trong lòng.
Chương 993: Hành Tung Của Lý Hạo
Làm hàng xóm của Ngân Nguyệt, gã rất hi vọng những người này trực tiếp đánh vào Ngân Nguyệt, nhưng bây giờ những người này không muốn làm điều đó, bởi vì nhân vật trọng yếu Lý Hạo đã cao chạy xa bay, hiện tại đến đối phó Ngân Nguyệt không phải là quyết định ngớ ngẩn sao?
Phàn Xương âm thầm thở dài, trong lòng có chút ngưng trọng.
Ngân Nguyệt thật sự là ma địa sao?
Lý Hạo vạn dặm bôn ba tập kích phủ Định Quốc Công, tuy mọi người ở đây không nói gì nhưng thực tế thì trong lòng đều hoảng hốt, nếu không có thêm tin tức truyền đến thì e rằng sẽ có người muốn dẹp đường hồi phủ!
Thật đáng sợ!
Phủ quốc công có nhiều vị Thuế Biến và Húc Quang mà còn bị kẻ địch công phá, điều này nghe mà rợn cả người, dù là cường giả đỉnh cấp của cửu ti và hoàng thất thì cũng không dám nói rằng có thể công phá phủ quốc công.
Tất cả mọi người đều đang chờ đợi tin tức tỉ mỉ hơn truyền đến.
Lúc này, không khí trong đại sảnh có vẻ hơi nôn nóng, trà và rượu nhanh chóng chui vào bụng đám người, Lâm Giang rét lạnh lúc này trở nên có chút khô nóng.
Bạch Nguyệt thành.
Phụt!
Khổng Khiết phun nước trà ra ngoài, hoàn toàn ngây dại.
Ngay sau đó, y bay lên trời.
Không chỉ mình y, lúc này, trong quân doanh nơi xa, Hoàng Vũ cũng bay lên, bên kia, Triệu thự trưởng không bay lên nhưng lại nhanh chóng nhìn về phía căn cứ Võ Vệ Quân, hàm răng nghiến kèn kẹt, cắn răng nói: “Đi hỏi xem Lý Hạo ở đâu!”
Chu phó thự trưởng không nói lời nào, nhanh chóng biến mất.
Lý Hạo đâu?
Thần Chu của Lý Hạo còn đang ở trên quảng trường, Liệp Ma đoàn của Lý Hạo còn đang bế quan tu luyện, mới ba ngày mà thôi, mọi người không hề để tâm, trước đó, mỗi lần Lý Hạo trở về cũng đều như thế.
Nhưng bây giờ Lý Hạo đang ở đâu?
Hay có người cố ý giả mạo Lý Hạo để gây hỗn loạn?
Triệu thự trưởng thầm nghĩ vậy, sau đó lại cảm thấy chyện này chẳng khác gì trò đùa!
Sao có thể như vậy được?
Ông biết rõ thực lực phủ Định Quốc Công ra sao, tam đại tướng quân đều là Thuế Biến kỳ, nghe nói hôm nay Râu Đỏ cũng đến đó, lão cũng là Thuế Biến kỳ, Định Quốc Công không giải phong cũng có thể coi như một cường giả Thuế Biến kỳ.
Có đến 5 vị cường giả Thuế Biến kỳ và hơn 10 vị cường giả Húc Quang cảnh, thực lực như vậy so với Ngân Nguyệt bây giờ… nếu không giải phong thì bọn họ chưa chắc đã thắng được.
Nhưng bây giờ tin tức truyền đến nói rằng Định Quốc Công đã bị đánh chết!
Ai tin được?
Nơi xa, hai vị cường giả nhanh chóng lao đi!
Trong chớp mắt đã đến trên căn cứ Võ Vệ Quân.
“Lưu Long, Hách Liên Xuyên, đi ra gặp ta!”
Khổng Khiết hét to!
Trong đại sảnh, Lưu Long đang tu luyện nghe vậy thì mở mắt ra, khẽ nhíu mày đi ra ngoài.
“Khổng ti trưởng!”
Ông chắp tay với hai người trên không, sau đó chào hỏi Hoàng Vũ: “Vũ soái!”
“Hai vị đại nhân có chuyện gì ư? Đoàn trưởng đang bế quan tu luyện, hai vị gây động tĩnh quá lớn dễ khiến đoàn trưởng gập vấn đề khi tu luyện.”
Bên kia, Hách Liên Xuyên cũng đi ra, phụ họa nói: “Đúng rồi! Hai vị tự tiện xông vào trụ sở Võ Vệ Quân có phải là hơi quá đáng hay không? Mặc dù Hầu bộ đã rời đi, nhưng Tuần Dạ Nhân…”
“Ngươi cút mẹ nó đi!”
Khổng Khiết chửi ầm lên!
Hách Liên Xuyên sững sờ, Khổng Khiết mắng to: “Ngươi nghĩ ta là thằng ngu à? Lý Hạo còn ở đây chắc? Ngươi cho rằng lão tử ngớ ngẩn thật sao”
“…”
Một bên khác, Hoàng Vũ không nói gì.
Chuyện này đâu có sai, đừng phản bác nữa, đến bây giờ tin tức từ phương Đông truyền đến thì chúng ta mới biết việc này, không phải là đồ ngốc thì là cái gì?
Hách Liên Xuyên có chút xấu hổ, ho khan một cái: “Sao lại mắng chửi người ta thế? Khổng ti trưởng, chuyện này không tốt đâu.”
Chẳng lẽ Lý Hạo bại lộ hành tung rồi ư?
Mọi người ở đây bế quan ba ngày, không ai ra ngoài, Hách Liên Xuyên cũng biết là để yểm trợ cho Lý Hạo.
Chẳng lẽ Lý Hạo đã làm chuyện gì ư?
Khổng Khiết có chút suy sụp: “Còn thế nào nữa? Lý Hạo đã chạy từ lâu rồi đúng không? Có phải gia hỏa này vừa về đã chạy mất rồi không? Khá lắm, chạy tới phủ Định Quốc Công ở phương Đông, trực tiếp đại náo phủ quốc công, chiếm Truy Phong Ngoa, giết cường giả Thuế Biến kỳ, nghe nói còn giết Định Quốc Công và cả nhà lão, đốt cả phủ quốc công… Hiện tại toàn vương triều đều đang rung chuyển! Nếu Định Quốc Công chết thật, chỉ sợ 21 hành tỉnh Phương Đông phương Đông sẽ trở nên hỗn loạn.”
Mấy người Lưu Long trợn mắt hốc mồm như đang nghe Thiên Thư.
Cái gì?
Ngươi đang nói đến Lý Hạo hay là người khác thế?
“Có phải Lý Hạo đã đi ngay trong ngày trở về hay không?”
Giờ phút này, Hách Liên Xuyên không dám che giấu nữa, hắn xấu hổ nhỏ giọng nói: “Ta… Ta không rõ, Lý bộ trưởng không cho ta biết hành tung…”
“Vậy ngươi im miệng!”
Y nhìn về phía Lưu Long, Lưu Long nhíu mày gật đầu: “Đoàn trưởng nói rằng có chút việc muốn làm, vậy nên đã ra ngoài một chuyến.”
Ngươi cũng đi luôn đi!
Cái này gọi là có chút việc muốn làm à?
Giỏi lắm!
Đám gia hỏa này giấu diếm kín kẽ, một chút tiếng gió cũng không lộ.
Y phát điên, thấy đám Võ Vệ Quân đi ra, y nhìn về phía một người, quát: “Vương Siêu, các ngươi xuất thân Tuần Kiểm Ti, Lý Hạo đi rồi mà các ngươi còn giúp đỡ giấu diếm, không báo cho cả Tuần Kiểm Ti sao?”
Trong đám đông, mấy người Vương Siêu còn đang chấn động.
Giờ phút này, nghe tiếng chỉ trích của Khổng Khiết, Vương Siêu ngơ ngác lên tiếng: “Ti trưởng… Chúng ta có biết gì đâu!”
Là thật sự không biết hay giả vờ không biết?
Khổng Khiết tức ói máu nhưng lại không thể nói gì.
Y tới đây chỉ để xác nhận Lý Hạo đã rời đi hay chưa, hiện tại đã xác nhận xong, xem ra kẻ đại náo phương Đông kia chính là Lý Hạo.
Y hừ một tiếng rồi xoay người rời đi.
Hoàng Vũ cũng im lặng nhanh chóng biến mất.
Ngoài trụ sở Võ Vệ Quân, ánh mắt Quang Minh Kiếm lấp lóe, nhanh chóng phóng lên trời, đi theo hai người Hoàng Vũ, nàng không hỏi câu nào, chỉ trưng ra khuôn mặt nghi ngờ tò mò.
Khổng Khiết im lặng!
Trước đó nhờ ngươi hỗ trợ thì ngươi không để ý tới, nói là chờ Lý Hạo… Giờ hay rồi, các ngươi giỏi lắm!
Y tiện tay ném ngọc truyền tin qua.
Quang Minh Kiếm nhận lấy, kiểm tra một hồi, ánh mắt nàng thay đổi, miệng lẩm bẩm nói: “Làm sao có thể…? !”
Từng là đại quản gia phủ quốc công, nàng biết rõ thực lực phủ quốc công ra sao.
Không nói đâu xa, Lý Hạo không thể chọc nổi kẻ trong tam đại tướng quân, ngoài ra quốc công cũng cực kỳ cường hãn, đến nàng cũng không phải là đối thủ, nếu không giải phong chiến lực, lần trước nàng căn bản không địch nổi Định Quốc Công.
Nhưng bây giờ…
Nàng khẽ nhíu mày: “Tin tức chưa chắc đã là thật, Định Quốc Công không dễ chết vậy đâu, nếu ép hắn đến cùng, để hắn giải phong chiến lực, vậy thì trên đời này không có mấy người có thể giết hắn.”
Điều đó không có khả năng!
Chương 994: Bị Đuổi Giết
Mấy người Khổng Khiết cũng gật đầu, nhưng Khổng Khiết vẫn trầm giọng nói: “Dù không giết được tên kia thì cũng đã xảy ra chuyện gì đó, không thì phủ quốc công không có khả năng bị đốt.
Nếu Định Quốc Công không chết, Lý Hạo cũng không chết, vậy chứng tỏ người của phủ quốc công đang đuổi giết hắn, nếu không thì đã không để mặc tình thế hỗn loạn!”
Chỉ cần cẩn thận suy đoán một chút là có thể đoán ra chút chân tướng của việc này.
Nếu là thế thật thì Lý Hạo đang gặp nguy hiểm.
Tên điên này, sao lại đến gây chuyện với Định Quốc Công làm gì không biết?
Quang Minh Kiếm không nói lời nào, nhanh chóng biến mất.
“Ngươi đi đâu?”
“Kiếm Môn!”
“…”
Khổng Khiết không nói gì, xem ra nàng muốn đi tìm Hồng Nhất Đường.
Bọn họ muốn nghĩ cách cứu viện sao?
Y nhìn Hoàng Vũ, Hoàng Vũ trầm giọng: “Tìm lão Triệu trước, nếu Lý Hạo không chết thì chắc bây giờ vẫn đang bị đuổi giết, nhưng chúng ta ở quá xa! Lần này khác lần trước, lần trước đội truy sát Quang Minh Kiếm do con của hắn dẫn đầu, lần này có lẽ bản thân Từ Khánh cũng tham dự truy sát.
Có lẽ chúng ta không thể theo kịp.”
Cũng chưa chắc có thể rời đi.
Bởi vì Lâm Giang ở gần, bọn họ đều biết nơi đó đang tụ tập rất nhiều cường giả.
Còn có Bạch Sa Đạo, Tinh Quang đạo, đám hải tặc này cũng đang rục rịch, mấy người bọn họ rất khó rời đi.
Khổng Khiết hít sâu một hơi: “Chờ tin chi tiết truyền về đã, chắc sẽ nhanh thôi, hôm nay không chỉ có một người tham dự tế điển của phủ quốc công mà là rất nhiều người, không có khả năng tất cả đều chết hết, sẽ có tình báo kỹ càng sớm thôi.
Nhưng phải nghĩ biện pháp… có lẽ tình huống của Lý Hạo đang rất nguy hiểm!”
Hoàng Vũ gật đầu.
Đây là điều tất nhiên.
Khổng Khiết cười khổ: “Lão Hoàng, Lý Hạo này còn phiền phức hơn cả sư phụ hắn! Sư phụ hắn còn chẳng dám trực tiếp tập kích đại quốc công, trong 200 năm từ khi Thiên Tinh vương triều được thành lập, hình như chưa có kẻ nào dám trực tiếp tập kích phủ quốc công!”
Đây là lần đầu tiên!
Lá gan này quả là to phá trời, mà nếu Lý Hạo có thể sống sót sau lần tập kích này thì danh khí của hắn sẽ vượt xa Viên Thạc.
Dù Viên Thạc rất nổi danh, nhưng ông dám tập kích phủ quốc công không?
Viên Thạc rất nổi danh trong chốn võ lâm Ngân Nguyệt, nhưng trong thiên hạ này chỉ có võ sư lão bối còn nhớ ông, còn hành động lần này của Lý Hạo sẽ khiến siêu năng khắp thiên hạ, thậm chí là cả bách tính đều sẽ nhớ kỹ hắn.
Bá chủ phương Đông đã bị hắn đánh tới tận cửa!
Giờ khắc này, khắp chốn đều đang nghị luận, chấn động kinh hãi.
Thiên Tinh thành, tổng bộ Tuần Dạ Nhân.
Trước đó Hầu Tiêu Trần còn đang nhức đầu vì người trong thiên hạ muốn giết Lý Hạo, hiện giờ ông lại thở dài một tiếng, lúc này, kẻ nên nhức đầu là người trong thiên hạ, nếu Lý Hạo không chết, vậy bọn họ sẽ không thể ngủ yên.
Trong văn phòng nho nhỏ, mấy vị cường giả đến từ Ngân Nguyệt đều đang chờ đợi tin tức.
Rất nhanh sau đó, đám người nhao nhao nhìn về phía ngọc truyền tin đang chấn động.
Hầu Tiêu Trần lập tức cầm lấy xem xét, hồi lâu sau ông thở hắt ra: “Không phải tấn công trực tiếp, gia hỏa này mang theo con chó kia, trốn trong bụng chó, giả mạo đại yêu Khuê Sơn, giả mạo hậu duệ Cổ Yêu, lừa Định Quốc Công khiến hắn chắp tay dâng Truy Phong Ngoa lên, thậm chí dùng danh nghĩa Cổ Yêu Khuê Sơn chấn nhiếp cường giả 21 hành tỉnh, kết quả Lý Hạo tự biên tự diễn, kích phát xung đột giữa đám người Du Tiều và Từ Khánh, sau đó hắn giết Từ Tinh, Hoàng tướng quân và những người khác, chiếm đoạt bảo khố của Từ Khánh, cuối cùng không biết dùng thủ đoạn đặc thù gì mà đánh chết được Râu Đỏ và 3 cường giả Húc Quang dưới trướng lão.”
“Hiện tại, Định Quốc Công mang theo Thiên Địa tướng quân đuổi giết hắn!”
Vừa dứt lời, Ngọc La Sát thở ra một hơi, sau đó vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Vậy hắn thật sự đã giết một vị Thuế Biến kỳ nhờ thủ đoạn đặc thù ư?”
“Đúng.”
“Hắn còn thủ đoạn như vậy nữa không?”
Hầu Tiêu Trần cười, nếu ta biết thì ta đã là thần rồi.
Ngọc tổng quản nói với giọng nặng nề: “Từ Khánh không yếu…”
“Hắn rất mạnh!”
Hầu Tiêu Trần thu lại nụ cười: “Dù là ta thì cũng không dám nói rằng có thể thắng được hắn, có lẽ tên kia cùng cấp độ với Bình Nguyên Vương, rất mạnh! Hơn nữa hắn còn mang theo hai vị cường giả Thuế Biến kỳ và nhiều vị Húc Quang để truy sát Lý Hạo, hắn muốn báo thù, muốn Thần Kiếm của Lý gia và cả Truy Phong Ngoa hoàn chỉnh!”
“Lý Hạo nắm giữ 2 kiện Thần Binh, có thể Từ Khánh sẽ giải phong để giết được hắn!”
Nói đến đây, ông thở hắt ra: “Tiểu Ngọc, ngươi đi đi! Cẩn thận một chút, đi tìm Lý Hạo, phải nhanh lên!”
“Bộ trưởng…”
“Ngươi có thể giải phong, Kim Thương thì không được!”
Ông nhíu mày: “Không được, thế này đi, ngươi đến Thiên Kiếm sơn! Hiện tại đi ngay, nếu Thiên Kiếm đang bế quan thì ngươi trực tiếp gọi hắn xuất quan, cứ nói là ta cần hắn hỗ trợ, Ma Kiếm Lý Hạo… Bây giờ xưng là Ngân Nguyệt Đệ Bát Kiếm thì cũng không ai chất vấn! Để Thiên Kiếm tự mình đi cứu người, nhanh lên!”
“Rõ!”
Ngọc La Sát hiểu rằng bộ trưởng cảm thấy mình không đủ sức cứu người.
Nàng có chút khẩn trương: “Nhưng Lý Hạo có thể đợi đến lúc đó sao?”
Dù có nhanh thế nào thì cũng chưa chắc có thể tới kịp thời.
“Làm hết sức, nghe thiên mệnh… Tiểu tử kia sẽ không làm loạn mà không có chút chắc chắn nào đâu, hắn đã cướp được Truy Phong Ngoa thì có lẽ có thể sử dụng, như vậy thì tốc độ sẽ rất nhanh.
Trong thời gian ngắn, đối phương rất khó đuổi kịp hắn!”
Giọng ông trầm xuống: “Chỉ sợ… Lý Hạo bị đuổi giết, không ở trong Ngân Nguyệt, vô số cường giả bốn phương tám hướng sẽ xuất thủ, hắn vốn đã là mục tiêu rồi, giờ lại càng hơn thế! Hơn nữa, mình hắn có hai kiện Thần Binh, có ai không muốn giết hắn chứ?”
Ngọc La Sát không nói gì, nhanh chóng rời đi.
Hầu Tiêu Trần hít sâu một hơi, nhìn về phía Kim Thương đang trầm mặc: “Làm việc đi!”
“Hả?”
Hầu Tiêu Trần trầm giọng: “Lý Hạo đã danh chấn thiên hạ, đám lão bối chúng ta có thể kém hắn được sao? Tiện thể làm Thiên Tinh thành loạn một chút, khiến mọi người không có thời gian đi gây chuyện.
Mang Võ Vệ Quân theo, bắt đầu từ hôm nay, tiêu diệt toàn bộ thành viên 3 tổ chức lớn ẩn núp trong Thiên Tinh thành! Đúng rồi, phái Tuần Dạ Nhân đi điều tra, gửi thư tín cho mấy người trẻ tuổi kia là một thành viên của Tuần Dạ Nhân, hiện tại đô đốc Thiên Tinh muốn chiêu mộ bọn họ làm việc, sợ đắc tội với người thì đừng trở về nữa!”
Sắc mặt Kim Thương khẽ dao động, nhanh chóng gật đầu: “Ta đã biết!”
Bộ trưởng muốn ra tay rồi.
Sau khi ông ta rời đi, Hầu Tiêu Trần nhíu mày nhìn về phương Đông…
Tên điên Lý Hạo này!
Mặc dù biết phủ Định Quốc Công chắc chắn sẽ không buông tha cho hắn nhưng trực tiếp tới phương Đông như vậy thì quá điên cuồng.
Kẻ lần trước điên cuồng như vậy là ai?
Ông nghĩ nửa ngày mà không thể nghĩ ra có kẻ nào điên cuồng như vậy, dù là Viên Thạc thì cũng không liều lĩnh như Lý Hạo.
Chương 995: Sư Phụ Không Bằng Đồ Đệ? ?
Giờ này khắc này, khắp thiên hạ đều đang chú ý đến chuyện này.
Tình báo chân thực nhanh chóng được truyền đi, có người trào phúng, có người rung động.
“Từ Khánh là thằng ngu!”
“Không ngờ lại bị một thằng nhóc lừa gạt!”
“Nhưng cũng không thể khinh thường Ma Kiếm gan to bằng trời kia, trong tình huống này mà vẫn dám ra khỏi Ngân Nguyệt, chủ động xuất thủ, còn nữa, không ai nhìn ra thủ đoạn hắn giết Râu Đỏ là cái gì, có thể là thủ đoạn của văn minh cổ, có lẽ tiểu tử này đã lấy được sát chiêu gì đó trong Chiến Thiên thành, không được phép chủ quan!”
“Hắn còn rắc rối hơn sư phụ hắn, đồng thời còn rất tàn nhẫn! Hắn đã giết hai người con trai trưởng của Từ Khánh, Từ Khánh không phát cuồng mới là lạ, mà quan trọng hơn là hiện tại hắn đang nắm giữ hai kiện Thần Binh và bảo khố Từ gia!”
Trong nháy mắt, rất nhiều người nghĩ tới điều gì đó.
Ngày hôm nay, các đại tổ chức, thậm chí là bá chủ hành tỉnh đã lặng lẽ phái người tiến về phương Đông.
Lý Hạo bị Từ Khánh đuổi giết!
Hắn có Thần Binh, bảo vật, nghe nói còn có Sinh Mệnh Chi Tuyền.
Giờ khắc này, cái tên Ma Kiếm đã được tất cả mọi người khắc ghi, tất cả đều nhận ra một điều, gia hỏa này rất điên cuồng, rất to gan, đồng thời cũng rất có thủ đoạn.
Ngoài miệng bọn họ trào phúng Từ Khánh nhưng trong lòng cũng hiểu nguyên nhân khiến Từ Khánh bị lừa có quan hệ với Cổ Yêu, Yêu tộc Lý Hạo mang theo kia có lẽ thật sự là huyết mạch Cổ Yêu, nghe nói hắn đã mang nó ra từ trong Chiến Thiên thành.
Chẳng lẽ cẩu yêu kia chính là hậu duệ Cổ Yêu trong Chiến Thiên thành ư?
Nếu vậy thì thực ra Lý Hạo không hoàn toàn lừa gạt đối phương.
Con chó đó quả thật là Cổ Yêu, còn có bối cảnh lớn là Chiến Thiên thành.
Tin tức nhanh chóng lưu truyền.
Trung Bộ, trong một sơn lâm vắng vẻ.
Dưới mặt đất bỗng có một cái đầu nhô ra, cái đầu lung lay, nhìn sắc trời bên ngoài một chút, Viên Thạc vui vẻ ra mặt: “Mẹ nó, cuối cùng cũng ra được rồi, phí mất hơn 10 ngày của ta!”
Ông đã tiến vào di tích hơn mười ngày, suýt nữa đã chết ở bên trong.
May mà cuối cùng mọi chuyện coi như thuận lợi.
Giờ phút này tâm tình Viên Thạc không tệ, ông thu được không ít chiến lợi phẩm.
“Đáng tiếc là yêu thực kia chết rồi, không còn nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền lưu lại, không thì… Mà không sao, may mà nó chết rồi, nếu còn sống thì chắc gì ta đã địch nổi.”
Ông chui ra khỏi mặt đất, phía sau, Bích Quang Kiếm tươi cười xán lạn, có vẻ cũng có thu hoạch không nhỏ.
Lần này đào hang đào đất, đào di tích, mặc dù gặp rất nhiều cơ quan nhưng thu hoạch cũng không tệ, chỉ hơn 10 ngày mà thôi nhưng Bích Quang Kiếm cảm thấy thực lực mình đã tăng thêm một đoạn.
Thật dễ chịu!
Viên Thạc tươi cười xán lạn: “Cuối cùng cũng không bị người ta nói là sư phụ không bằng đồ đệ nữa, tiểu tử kia chỉ giết thống lĩnh Bạch Sa Đạo mà thôi, hơn nữa chưa chắc đã là hắn giết, hiện tại lão tử dung hợp bốn thế, cũng sắp dung hợp thế thứ năm.
Đi thôi, tìm Húc Quang trung hậu kỳ thử xem, nếu giải quyết dễ dàng thì tìm Húc Quang đỉnh phong chơi đùa!”
Giờ phút này Lão Viên cực kỳ phách lối.
Chỉ hơn mười ngày mà thôi, tổng cộng còn chưa đến 20 ngày, dù đồ đệ ta có lợi hại thế nào, kiếm năng nhiều ra sao thì cũng không thể tiến bộ quá nhiều được.
Sư phụ không bằng đồ đệ ư?
Ta sắp hoàn toàn dung hợp ngũ thế rồi, khi dung hợp thành côn, dù vẫn là Uẩn Thần, chưa đến giai đoạn mới thì Húc Quang bình thường cũng không thể địch nổi.
Tâm tình của ông vô cùng tốt!
Lần này không phí công đào di tích rồi.
Phía sau, Bích Quang Kiếm nhắc nhở: “Xem ngọc truyền tin đi, để xem có tin tức gì hay không.”
“Vứt rồi!”
Viên Thạc trợn trắng mắt: “Có phải của ta đâu, của người khác mà, đi đào mộ còn bắt ta mang theo ư? Làm vậy không phải là để bị người ta định vị sao? Bích Quang, thông minh hơn chút đi.”
“Mà trong thời gian ngắn như vậy có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Nói tới nói lui, cuối cùng ông vẫn muốn tìm người để hỏi xem gần đây có xảy ra chuyện gì không?
“Đi thôi, ta nhớ là phía trước có cái cứ điểm Phi Thiên Các, đến đó tìm hiểu tin tức thôi.”
Ông và Bích Quang Kiếm vừa muốn rời đi thì trên trời bỗng có một bóng người lóe lên rồi biến mất.
Ông định nhìn cho kỹ, ngay sau đó, lại có thêm một thân ảnh phá không lao tới.
Ông cảnh giác, là kẻ tới tìm ta ư?
Bị định vị được sao?
Ta không mang ngọc truyền tin mà.
Vừa nghĩ vậy, lại có thêm một bóng người phá không lao qua, tốc độ cực nhanh, tất cả đều không phải kẻ yếu, hình như những người này đều đang chạy về phương Đông, bọn họ phi thiên độn địa, mặc kệ tiêu hao, dường như đang rất nóng lòng.
Viên Thạc hồ nghi, chuyện gì vậy?
Xảy ra đại sự ư?
Ông dò xét một chút, dường như nơi xa có thêm một vị cường giả phá không lao đến, tốc độ cực nhanh, ánh mắt Viên Thạc khẽ dao động, ông nhảy lên trời, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt người kia.
Đối diện là một vị trung niên, kẻ kia nhanh chóng dừng bước, lộ vẻ cảnh giác, sau khi thấy bộ đáng người chặn đường mình thì gã lập tức biến sắc, quay người muốn chạy trốn!
Viên Thạc đánh ra một quyền, miệng còn đùa giỡn: “Ồ, người quen cũ, ha ha ha, ngươi không phải… Người nào đó kia sao? Chạy cái gì? Ta đâu có ăn thịt ngươi, hơn 20 năm trước ta đã gặp ngươi, ngươi là người hành tỉnh nào đó, hình như cha ngươi còn là quan lớn hành tỉnh đó đúng không”
Sắc mặt người kia khẽ biến, sau khi cảm nhận được uy hiếp phía sau, gã nhanh chóng dừng bước, quay người vội vàng nói: “Viên đại ca, ta chỉ đi ngang qua mà thôi, ta không thấy gì cả, hiện tại ta cũng là Tuần Dạ Nhân, còn là bộ trưởng phân bộ Tuần Dạ Nhân, ta không phải người của 3 tổ chức lớn…”
Viên Thạc cười hắc hắc: “Tuần Dạ Nhân ư? Ta không quan tâm! Lấy ngọc truyền tin ra! Đúng rồi, ta vừa thấy không ít người bay qua, kẻ nào cũng vội vã, đi nhặt tiền đấy à? Ngươi cũng thế, nói đi, các ngươi muốn làm gì?”
Người trung niên biến sắc, vẻ mặt khác thường thấp giọng nói: “Viên đại ca không biết ư?”
“Nói nhảm, ta biết thì còn hỏi ngươi làm gì?”
Người trung niên thấy thế thì hít sâu một hơi: “Việc này có chút quan hệ với Viên đại ca, Ma Kiếm xảy ra chuyện rồi!”
Ma Kiếm!
Viên Thạc khẽ giật mình, Ma Kiếm nào… Lý Hạo sao?
Ông không quen nghe có người gọi Lý Hạo là Ma Kiếm, gọi danh hào thì chứng tỏ danh hiệu này đã được chấp nhận, tương đương với tất cả mọi người đã công nhận cái danh hiệu này, võ sư bình thường không có đãi ngộ như vậy.
Nhất là trong niên đại bây giờ, để nổi danh thật sự quá khó khăn!
Đây là kết quả của việc giết Bạch Sa Đạo trước đó ư?
“Bạch Sa Đạo đi trả thù hắn à?”
Người trung niên cứng ngắc nhìn thoáng qua Viên Thạc, ngươi… thông tin bế tắc quá đấy!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Dịch] Thần Điển [Dịch] Thần Điển](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Than-Dien-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đệ Đệ Của Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử [Dịch] Đệ Đệ Của Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/01/Dich-De-De-Cua-Ta-La-Thien-Tuyen-Chi-Tu-SE-Audio-Truyen.jpg)



