[Dịch] Tinh Môn
Tập 200 : Đi Cứu Đồ Đệ (c996-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 996: Đi Cứu Đồ Đệ
Bạch Sa Đạo đã là chuyện của ngày tháng năm nào rồi, hiện tại Bạch Sa chắc chẳng dám đến gây phiền phức cho Lý Hạo đâu.
“Không phải, là Định Quốc Công!”
“À à, giết Từ Phong đúng không?”
Viên Thạc đã đoán được, ông thở dài một tiếng: “Ta biết ngay mà, tin tức này chẳng giấu được lâu đâu.”
Dứt lời, ông nhìn thoáng qua ngọc truyền tin.
Vừa xem xét, ông liền thất thần, sau đó ông híp mắt nhìn về phía người trung niên: “Đây là tin tức hôm nay ư?”
“Đúng!”
“Vì sao hắn lại đến phủ Định Quốc Công? Trên này nói rằng hắn vốn đã có một cái Truy Phong Ngoa…”
Người trung niên vội vàng nói: “Viên đại ca kéo lên đi, mấy ngày trước còn có một tin tức quan trọng khác!”
Viên Thạc nhanh chóng lật xem.
Một lát sau, ông bật cười: “Mấy ngày trước đã giết trưởng tử Định Quốc Công à? Có tiền đồ đấy! Nếu không phải ta biết rõ mình mới bế quan hơn mười ngày thì chắc đã tưởng rằng mình bế quan vài chục năm rồi!”
“Vậy nên hiện tại Từ Khánh dẫn người đuổi giết hắn, còn các ngươi thì chạy đến phương Đông làm gì?”
Người trung niên chột dạ, vội vàng giải thích: “Ta… Ta chỉ đi dò xét tin tức, có khả năng thì cũng sẽ cứu viện Ma Kiếm, dù sao đó cũng là đệ tử của Viên đại ca.”
“Ngươi nghĩ ta là thằng ngốc à?”
Người trung niên vừa run vừa sợ: “Không phải… Ta chỉ là… Đại ca cũng thấy đấy, ta chỉ là Húc Quang sơ kỳ mà thôi, nào dám có ý đồ xấu gì, ta chỉ muốn đi xem một chút.”
Viên Thạc cười một tiếng, suy nghĩ một lát rồi mở miệng: “Được rồi, ta cũng không phải tên cuồng sát! Nhiều người đã đi rồi, thêm ngươi chẳng nhiều hơn, thiếu ngươi chẳng quan trọng.
Nhưng đừng tiết lộ tin tức của ta, không được phép tiết lộ chuyện ta xuất hiện ở đây! Ta nhớ kĩ ngươi rồi… À mà ngươi tên gì?”
Người trung niên câm nín, tròng mắt lặng lẽ chuyển động.
Viên Thạc cười nói: “Đừng lừa ta, ta nhớ năm xưa ta đã từng giao thủ cùng ngươi, mặc dù bây giờ không nhớ rõ tên ngươi nhưng chỉ cần tra một chút thì sẽ ra.
Ta tâm địa thiện lương nhưng đồ đệ ta thì tâm ngoan thủ lạt! Nếu hắn không chết, ta sẽ để hắn đi tìm ngươi, ngươi thấy thế nào?”
Người trung niên biến sắc, vội vàng nói: “Ta là Chu Long!”
“Đúng đúng, hình như chính là cái tên này, cha ngươi hình như là một vị phụ tá của Hành Chính Thự…”
Người trung niên thận trọng lên tiếng: “Hiện tại là người đứng đầu Hành Chính Thự.”
“Ồ?”
Viên Thạc sững sờ: “Chưa chết à?”
Người trung niên im lặng.
“Được, có lai lịch cũng tốt, chỉ sợ không có lai lịch thì muốn tìm cũng khó.
Được rồi, ngươi đi làm chuyện của mình đi!”
Viên Thạc cười hào sảng: “Để ngọc truyền tin lại cho ta dùng một chút, đừng cắt nguồn tin, nếu ta không nhận được tin tức, khi ta có thời gian thì sẽ ghé thăm nhà ngươi!”
Người trung niên lộ vẻ ngượng ngùng.
Viên Thạc cười lớn, ông không nhiều lời nữa mà nhanh chóng biến mất.
Người trung niên thấy thế thì không nhịn được lên tiếng: “Viên đại ca, phương Đông nguy hiểm, đừng mạo hiểm thì hơn, lần này Ma Kiếm chọc phải phiền phức lớn rồi!”
Dường như Viên Thạc nghĩ tới điều gì đó, ông ngẩng đầu nhìn lên, sau đó bật cười: “Ta nhớ rồi, lúc trước giao thủ cùng ngươi, ngươi bị ta đánh bại, sau đó ôm đùi ta hô to ca ca tha mạng, đúng không?”
Người trung niên lập tức đỏ mặt!
“Đã bảo là ta có ấn tượng với ngươi mà, ta đánh bại nhiều người như vậy không thể nào nhớ hết tất cả được.
Ngươi là gia hỏa nhát gan kia.
Vậy cũng tốt, lần này ta hoàn toàn nhớ ra rồi!”
Viên Thạc cười: “Ngươi là người có dục vọng cầu sinh rất mạnh, tốt lắm, đừng bảo ai là đã gặp ta đấy! Biết chưa?”
Nói xong, Viên Thạc hạ xuống mặt đất, nhìn về phía Bích Quang Kiếm: “Ta muốn đi phương Đông một chuyến, tự ngươi đi chơi đi.”
Ngô Hồng Sam nhìn ông, nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện ư?”
“Đúng vậy, đệ tử bất tài, ngày ngày gây chuyện thị phi, ta cứ tưởng mình đã là ma đầu lớn nhất, hóa ra ta sai rồi!”
Viên Thạc bật cười, sau đó bình tĩnh nhìn Ngô Hồng Sam: “Ngươi quá yếu, mặc dù tiến bộ không chậm nhưng giờ chỉ đánh ngang tay Húc Quang sơ kỳ.
Tự ngươi đi tìm 3 tổ chức lớn chơi đùa đi, cẩn thận một chút là được.”
“Ngươi thì sao?”
“Ta đi tìm tên đồ đệ bất hiếu kia của ta!”
Viên Thạc cười lớn: “Không thì tất cả mọi người sẽ cho rằng Viên Thạc ta chết rồi! Tên Hồng Nhất Đường chó chết kia muốn thay thế lão tử, ta vất vả lắm nuôi dưỡng ra một đồ đệ tài giỏi mà hắn lại đòi cướp người.
Nếu ta không xuất hiện thì chắc mọi người sẽ nghĩ rằng Lý Hạo không có sư phụ mất!”
Ông lại nói: “Thần Năng Thạch và Sinh Mệnh Chi Tuyền trên người ngươi đưa hết đây cho ta!”
Ngô Hồng Sam im lặng giao nhẫn trữ vật cho ông.
Trước đó, Viên Thạc đã chia cho nàng, nói là có phúc cùng hưởng, vậy mà bây giờ lại lấy hết về.
Hiển nhiên ông cảm thấy mình hiện tại còn chưa đủ mạnh, ông cần nhanh chóng cường đại hơn, phải mạnh hơn hiện tại!
Viên Thạc nhận nhẫn trữ vật, ông không nhiều lời, khoát tay một cái nói: “Ngươi hãy bảo trọng, có thể đến Thiên Tinh thành chờ ta hoặc tự đi đến nơi mình muốn!”
“Khi nào ngươi trở về?”
“Không biết.”
Viên Thạc cười lớn rồi bay đi, trong chớp mắt đã mất dạng, tốc độ cực nhanh.
Ngô Hồng Sam nhìn một hồi rồi cũng quay người biến mất.
Ta quá yếu…
Lời này đả kích quá đi mất.
Bích Quang Kiếm – một trong Ngân Nguyệt Thất Kiếm mà bây giờ lại bị người chê yếu, còn chẳng thèm hỏi đã trực tiếp quyết định không mang bà theo, hiển nhiên ông ta cảm thấy bà đi theo cũng chỉ cản trở mà thôi.
Ngô Hồng Sam nhanh chóng biến mất.
Muốn thay đổi hiện trạng, vậy thì đừng yếu nữa là tốt rồi!
Giới hạn bị đánh vỡ, vậy phải dũng mãnh hướng về phía trước!
Nơi xa, Viên Thạc càng bay càng nhanh!
Khi bay lên, ông bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi!
Ông nuốt tất cả tinh hoa sinh mệnh trong tay, khí huyết sôi trào, ngũ tạng chấn động.
“Các ngươi nghĩ ta chết rồi à? !”
Kẻ nào cũng vậy, muốn giết là giết, muốn bắt là bắt.
Làm gì vậy chứ?
Các ngươi nghĩ Viên Thạc ta không xách nổi đao hay đầu của các ngươi cứng?
Từ Khánh…
Từ Khánh!
30 năm trước, bọn họ từng giao thủ một lần, quả thật Từ Khánh không yếu, hiện giờ chắc chắn còn mạnh hơn, nhưng nếu năm đó không phải vì lão là người Từ gia thì ông đã chém đầu lão!
Nỗi tức giận bùng lên mãnh liệt!
Phù Đồ sơn, 3 tổ chức lớn, Từ phủ… Những kẻ năm đó không thể giải quyết hiện tại đều lộ diện.
Còn có Bình Nguyên Vương…
Mặc dù lão tử tụt hậu vài năm, thế nhưng ta không yếu ớt như các ngươi tưởng tượng.
Tốc độ của ông càng lúc càng nhanh…
Phương Đông rất xa, ông không biết liệu mình có đến kịp hay không… Nhưng không sao cả, Lý Hạo mà chết thì ông sẽ diệt Từ gia, báo thù cho hắn, kẻ nào cũng đánh con thì cha ra mặt, xem ra cái thân già này còn chưa đủ mạnh, lực uy hiếp không đủ.
Chương 997: Trốn Ra Đông Hải
Tứ phương chấn động.
Hiện tại Lý Hạo đang thở dốc kịch liệt.
Hắn nuốt một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, khôi phục chút thương thế, nội kình lại bừng bừng phấn chấn, Truy Phong Ngoa bộc phát lực lượng, hắn lao đi nhanh như chớp, bỏ xa truy binh sau lưng!
Giờ phút này chỉ còn ba người đuổi kịp hắn, đó là Từ Khánh và hai vị Thiên Địa tướng quân.
Ba người vẫn luôn đuổi theo phía sau hắn, tốc độ cũng cực nhanh.
Sắc mặt Từ Khánh lạnh băng!
Giờ phút này, lão không nói chuyện, chỉ một mực đuổi theo, bọn họ đã đuổi theo mấy trăm dặm từ phủ quốc công đến đây, đã cách Đông Tâm thành rất xa, tốc độ của Lý Hạo rất nhanh, nhưng 3 vị cường giả Thuế Biến đều không chậm.
Về phần đám Húc Quang còn lại thì đã bị bỏ xa.
Lúc này hai chân Từ Khánh như gió lốc, phi hành không giống siêu năng mà là lướt đi, mỗi lần lướt đều vượt xa hai vị cường giả Thuế Biến kỳ còn lại, chân khẽ động một cái là đã vượt qua vài trăm mét.
Khoảng cách song phương vẫn luôn duy trì 4000 – 5000 mét, nhưng mỗi lần Lý Hạo tiêu hao hết nội kình, chậm lại một chút thì đối phương đều sẽ nhanh chóng đuổi theo, rút ngắn khoảng cách.
Tốc độ của Lý Hạo chậm hơn bọn họ rất nhiều, phải lợi dụng Truy Phong Ngoa thì mới có thể kéo giãn khoảng cách.
Phía trước, Lý Hạo thở dốc, hiện giờ hắn không chỉ phải chạy trốn mà còn phải mang theo Hắc Báo, tốc độ của Hắc Báo rất nhanh nhưng vẫn kém hơn Thuế Biến kỳ, hiện giờ tình cảnh thật sự là chó cưỡi người!
Lý Hạo không rảnh quan tâm đến Hắc Báo, Hắc Báo bám chặt bờ vai hắn, nhanh chóng lao đi nhờ sự lôi kéo của Lý Hạo.
Bốn người một chó im lặng chạy trốn truy đuổi, không ai gây ra động tĩnh lớn gì.
Đang bị truy sát thì sao phải dẫn thêm người tới?
Lý Hạo sợ nhiều người thì chính mình sẽ gặp nguy hiểm.
Từ Khánh sợ nhiều người thì sẽ có kẻ cướp mất thứ lão nhắm đến!
Lão nhất định phải giết chết Lý Hạo!
Không giết được Lý Hạo thì không thể rửa sạch nỗi sỉ nhục này, thực ra, đối với một kẻ lão luyện trên chính trường như lão thì vấn đề mấu chốt là lợi ích vô cùng lớn sau khi giết được hắn, đó là hai kiện Thần Binh, Thần Kiếm Lý gia, có lẽ như vậy có thể giúp lão trực tiếp giải phong chiến lực không chút kiêng kỵ.
Vậy nên bốn người đều ăn ý không lên tiếng, cứ như vậy cắm đầu mà chạy.
Trong mắt Lý Hạo lộ ra sự lo lắng.
Tốc độ của đám người kia vượt quá sức tưởng tượng.
Tiếp tục như thế thì mình không thể kiên trì lâu được, dù vẫn luôn bổ sung kiếm năng để dùng Truy Phong Ngoa nhưng như vậy cũng phải tiêu hao thần ý, khi thần ý tiêu hao hết… Vậy hắn sẽ khó chạy thoát!
“Đến Khuê Sơn ư?”
Lý Hạo thầm nghĩ, đến Khuê Sơn thì sẽ mang đến phiền toái không nhỏ cho đại xà.
Hắn đã tránh thoát hiềm nghi có quan hệ với đại xà, nếu hắn đến Khuê Sơn thì có phải là không thích hợp hay không?
Nhưng nếu không có ai ngăn cản mấy tên này thì hắn rất khó chạy thoát.
“Ngân Nguyệt quá xa, Khuê Sơn… không cần thiết…”
Từng suy nghĩ hiện lên, kỳ thật trong lòng Lý Hạo đã có quyết định, ngay sau đó, hắn thay đổi phương hướng, chạy về phía Tây!
Bên kia là Đông Hải.
Sắc mặt Từ Khánh khẽ dao động, Lý Hạo muốn đi Đông Hải sao?
Hắn muốn vào trong biển ư?
Lão nhanh chóng lấy ra ngọc truyền tin, dù là Đông Hải hay lục địa thì đều là địa bàn của lão!
Lý Hạo muốn thoát khỏi phương Đông không khác gì người si nói mộng!
Tứ Hải bao quanh Trung Bộ, Đông Nam Tây Bắc Tứ Hải đều nối liền với nhau, có chỗ liên kết bằng nhánh sông nhưng cuối cùng Tứ Hải vẫn sẽ nối liền thành một vòng tròn bao lấy cả đại lục Trung Bộ.
Thời khắc này, Lý Hạo đang chạy về hướng Đông Hải.
Bắc Hải có 8 đoàn hải tặc lớn, đoàn hải tặc Tinh Quang là mạnh nhất.
Đông Hải cũng có hải tặc, mặc dù không hung hăng ngang ngược như Bắc Hải nhưng cũng có không ít, Râu Đỏ chính là loại hải tặc số một số hai ở đó, những hải tặc này đa số đều do bá chủ, hào cường nuôi dưỡng!
Có kẻ nuôi để tự vệ, có kẻ muốn cướp đoạt, cũng có kẻ muốn phong tỏa đại lục…
Sở dĩ bọn họ lựa chọn vào biển là bởi vì ngân khải có công năng đi trên biển, chạy dễ dàng hơn khi ở trên lục địa, hơn nữa sẽ bí mật hơn, nếu là trên lục địa thì chỉ có thể trốn vào sơn lâm, chỉ kiểm soát được một khu vực, còn trong biển thì khác, biển cả rộng lớn, ở trong đó rồi thì kẻ khác phải tìm kiếm một phen mới ra được tung tích.
Hắn là võ sư, chỉ cần trốn khỏi tầm mắt bọn họ thì những người này sẽ không thể đuổi theo được nữa.
Lý Hạo hạ quyết tâm.
Còn một nhân tố khác là trong biển có đại yêu, có vài đại yêu thực lực không yếu, võ sư thì không sao, nhưng siêu năng mà tiến vào thì chẳng mấy chốc sẽ bị phát hiện, Lý Hạo và Từ Khánh đều là siêu năng Thuế Biến kỳ, một khi bọn họ tiến vào hải vực, gặp phải đại yêu thì rất dễ bị đại yêu vây công.
Hắn vốn định lợi dụng đại xà để ngăn chặn đối phương, hiện tại Lý Hạo niệm ân tình của nó nên chọn trốn vào biển.
Kiếm năng điên cuồng hiện lên.
Đang chạy, Lý Hạo lấy ra một bảo vật, đó là Thiên Kim Liên.
Cả 8 cánh sen đều còn ở đây.
Hắn trực tiếp kéo đứt một cánh rồi nuốt vào trong bụng, một dòng nước xuất hiện dũng mãnh tràn lan khắp ngũ tạng, cường hóa ngũ thế.
Khí tức hắn có chút rung chuyển, phía sau, Từ Khánh cảm nhận được gì đó, lão biến sắc, ngay sau đó lão đột nhiên bộc phát, trong nháy mắt đã lao đi hơn ngàn mét, nhanh chóng tới gần Lý Hạo!
Lý Hạo khí huyết dâng lên, Huyết Đao Quyết bộc phát, huyết khí tràn vào Truy Phong Ngoa, lần nữa gia tốc, nhanh chóng phóng đi xa!
Từ Khánh lạnh lùng nhìn Lý Hạo chạy trốn, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Lý Hạo, ngươi cảm thấy mình sẽ có cơ hội chờ Ngân Nguyệt cứu viện giống như Quang Minh Kiếm sao?”
Lý Hạo im lặng.
Bọn họ không cần thiết phải giao lưu.
Ngữ khí Từ Khánh dịu đi một chút: “Ngươi chỉ cần trả Truy Phong Ngoa lại cho ta, ân oán của chúng ta không phải là không thể xóa bỏ.
Gặp lại vẫn có thể bình thản như thường, giang hồ là như thế, ngươi giết ta, ta giết ngươi, ta xem thường ngươi, mất con mất cháu là do ta tài nghệ không bằng người.
Nhưng cừu hận không nên kéo dài, ngươi trả Truy Phong Ngoa cho ta, sau đó ngươi đi dương quan đạo của ngươi, ta qua cầu độc mộc của ta, ngươi thấy thế nào?”
Lý Hạo im lặng.
Ta có điên đâu!
Trả Truy Phong Ngoa cho ngươi thì ta còn đường sống à?
Chắc chắn sẽ trốn không thoát!
Chương 998: Thương Lượng
Ngay sau đó Lý Hạo đột nhiên thay đổi phương hướng, tiếp tục chạy như điên, Từ Khánh biến sắc, thầm mắng một tiếng.
Lý Hạo căn bản không quan tâm.
Lão muốn cho người mai phục mình ư?
Tìm võ sư đỉnh cấp đến ư? !
Trên sườn núi nhỏ phía trước có chùm sáng lớn giống như mặt trời, ngươi nghĩ ta mù à?
Xem ra Từ Khánh biết hắn muốn đi Đông Hải nên đã an bài người chặn đường phía trước, dù chỉ chặn được trong chốc láy thì đám người Từ Khánh cũng có thể đuổi kịp, bao vây Lý Hạo rồi giết hắn!
Nhưng Từ Khánh đã quá coi thường Lý Hạo, đôi mắt hắn là thủ đoạn bảo hộ mấu chốt nhất của hắn từ trước đến nay.
Từ rất lâu về trước, hắn dựa vào đôi mắt này nhìn thấy hồng ảnh để trốn thoát mấy lần.
Sắc mặt Từ Khánh khó coi, truyền âm cho hai vị Thuế Biến kỳ đi theo phía sau: “Người này có lẽ là Thiên Nhãn tu sĩ, có thể cảm giác được hoặc thấy được gì đó.”
Thiên Nhãn tu sĩ!
Kỳ thật trong phủ Định Quốc Công cũng có nhân vật như vậy, các phương khác cũng đều có, nhưng tình hình hôm nay quá khẩn cấp nên không kịp mang theo, hơn nữa kẻ đó cũng quá yếu, sợ rằng không thấy được gì.
Lý Hạo là võ sư thì lại càng khó thấy rõ.
Lý Hạo thở dốc kịch liệt, quay đầu nhìn thoáng qua, hắn có kiếm năng bổ sung, hai vị Thuế Biến kỳ phía sau cũng có năng lượng thần bí và Thần Năng Thạch bổ sung tiêu hao, chỉ là không bổ sung nhanh bằng hắn mà thôi.
Nhưng Từ Khánh…
Trong lòng Lý Hạo vẫn còn chút chấn động.
Người này rất mạnh! Nội kình cường đại đến mức cực hạn, Lý Hạo hiếm khi nhìn thấy lão dừng lại hoặc bổ sung nội kình tiêu hao, điều này chứng tỏ khí huyết và nội kình của lão đều rất dồi dào, vậy nên tiêu hao vừa qua cũng không tính là quá nhiều.
Nếu chỉ là Thuế Biến kỳ đơn thuần truy sát, Lý Hạo có Truy Phong Ngoa và có Tinh Không Kiếm bổ sung, như vậy đối phương sẽ rất khó đuổi kịp.
Nhưng kẻ truy đuổi lại là võ sư, còn là một vị võ sư cực kỳ cường hãn, đây mới là vấn đề khiến Lý Hạo nhức đầu.
Phía sau, Từ Khánh cũng nhíu mày.
“Hắn tiêu hao nội kình nhanh như vậy, còn sử dụng Truy Phong Ngoa, vì sao vẫn có thể kiên trì đến giờ.”
Lão thầm nghĩ, sau đó ánh mắt lóe lên.
Thần Kiếm Lý gia!
Nhất định là như vậy!
Lý Hạo có thể đi đến tình trạng này trong khoảng thời gian ngắn chắc chắn có công lao không thể bỏ qua của Thần Kiếm Lý gia, trước đó khi lão gần bắt kịp đối phương, lão đã đánh ra một quyền, nhưng ngũ tạng đối phương cực kỳ cường hãn, lão cảm nhận được điều đó.
Thời khắc này, trong mắt Từ Khánh lộ vẻ tham lam.
Nếu có thể lấy được Thần Kiếm, hoàn toàn cường hóa ngũ tạng, có thể giải phong lực lượng ngũ tạng không chút kiêng kỵ thì Từ Khánh lão sẽ trở thành kẻ mạnh nhất đương thời, lão vốn đã cường đại, hiện giờ những người khác không thể giải phong, vậy thì còn kẻ nào có thể địch nổi lão?
Lão lại lấy ra ngọc truyền tin bắt đầu đưa tin, đồng thời còn truyền âm cho hai vị tướng quân: “Các ngươi đến Đông Hải chờ đợi, tuy gia hỏa này chạy vòng vo nhưng mục đích cuối cùng nhất định là Đông Hải hoặc Khuê Sơn! Hắn chắc chắn có quan hệ nào đó với đại xà Khuê Sơn… Nhưng bây giờ không cần phải để ý đến, hắn thoái thác quan hệ với đại xà kia chứng tỏ hắn không có ý định đến Khuê Sơn.
Các ngươi đến Đông Hải trước, nhanh chóng điều động hải tặc Đông Hải phong tỏa hải vực cho ta!”
“Công gia, vậy ngài…”
“Không sao cả!”
Hai vị tướng quân suy tư một phen rồi nhanh chóng rời đi.
Bọn họ biết thực lực công gia cường đại ra sao.
Tuy hiện tại mọi người có vẻ mạnh ngang nhau, nhưng khi giải phong chiến lực, dù là Quang Minh Kiếm thời kỳ đỉnh phong thì kết cục cũng chỉ có cái chết, tuy nhiên Từ Khánh không muốn giải phong, mỗi lần giải phong phải là một lần liều mạng.
Đối với Từ Khánh mà nói, hiện giờ còn chưa tới tình trạng kia.
Lão không chắc chắn rằng có thể lập tức sử dụng Thần Kiếm Lý gia sau khi bắt giết Lý Hạo, nếu chắc chắn có thể dùng được nó để trực tiếp phong ấn ngũ tạng, vậy lão sẽ giải phong không chút kiêng kỵ, lập tức đuổi kịp Lý Hạo.
Hai vị tướng quân nhanh chóng rời đi.
Phía trước, Lý Hạo quay đầu nhìn thoáng qua, sắc mặt biến đổi.
Từ Khánh này thật khó chơi.
Hai người kia rời đi có khả năng là để đến hải vực mai phục hắn.
Dù mai phục vô dụng nhưng chỉ cần chặn đường vào biển thì hắn sẽ khó thoát.
“Từ Khánh, ngươi thật to gan!”
Cuối cùng Lý Hạo cũng mở miệng, cuồng phong gào thét, hắn cười to nói: “Xem ra hôm nay sẽ là tử kỳ của ngươi! Ngươi cứ đuổi tiếp đi, cẩn thận Quang Minh Kiếm liên thủ với Địa Phúc Kiếm mời ngươi đi uống trà!”
Sắc mặt Từ Khánh lạnh nhạt đáp lại: “Lý Hạo, nếu ngươi cảm thấy hệ thống tình báo của phủ quốc công kém cỏi như vậy…”
“Không kém thì sao ta trà trộn vào được?”
“…”
Từ Khánh không phản bác được, lão không nói gì nữa.
Lý Hạo rời khỏi Ngân Nguyệt mà lão hoàn toàn không biết.
Nhưng Lý Hạo rời đi như thế nào, đến phủ quốc công ra sao, đừng nói là Từ Khánh, mà khắp thiên hạ này, trừ Hắc Báo ra, có ai có thể biết được chứ?
Từ Khánh thấy không làm gì được Lý Hạo, lão suy tư một phen, vừa đuổi theo vừa nói: “Lý Hạo, ta muốn giết ngươi chỉ là để giải quyết vấn đề ngũ tạng.
Ngươi trả thù Từ gia vì sợ ta trả thù ngươi trước mà thôi.
Nhưng đối với ta mà nói, hai đứa con và một đứa cháu chết cũng chẳng sao, ta có đến mấy chục con cháu, thiếu vài người cũng không vấn đề gì!”
“Không bằng thế này đi, ngươi là huyết mạch bát đại gia, ngươi đáp ứng một điều kiện của ta thì ta sẽ không giết ngươi, thậm chí không trả thù ngươi hay đoạt bảo vật của ngươi, hơn nữa ta sẽ giúp ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Ngươi nghĩ ta là thằng ngu ư?”
“Không, ngươi không hiểu!”
Từ Khánh nói khẽ: “Ngươi phải hiểu được rằng, trong thời kỳ văn minh cổ, bát đại gia chưa hẳn là tồn tại mạnh nhất! Cổ Nhân Vương, Cổ Đế Tôn… Trong thời kỳ văn minh cổ có vô số cường giả!”
“Từ gia ta có thể quật khởi, hoặc nên nói rằng gia tộc thế lực quật khởi trong thời đại này đều là nhờ di tích, nhưng chúng ta không thể mở ra khu vực trung tâm của rất nhiều di tích, mà bát đại gia lại có thể!”
“Đối với nhiều người, Thần Kiếm của ngươi có thể giúp bọn họ tiến vào giai đoạn kế tiếp, nhưng nếu có biện pháp khác thì cần gì phải tìm ngươi? Từ gia ta nắm trong tay một tòa di tích, đây cũng là yếu tố mấu chốt giúp Từ gia quật khởi!”
“Dù Truy Phong Ngoa là một trong những Thần Binh của bát đại gia nhưng thực ra nó không tính là gì, theo ta biết, tại thời kỳ văn minh cổ Lưu gia không quá xuất sắc, mà di tích ta nắm giữ lại là đạo tràng của cường giả đỉnh cấp.”
Từ Khánh nhẹ giọng cười nói: “Nếu ngươi nguyện ý cùng sư phụ mình thăm dò di tích vì ta, ta có thể che chở cho ngươi giống như Hầu Tiêu Trần!”
Chương 999: Trấn Tinh Thành? ?
“Di tích?”
Lý Hạo hỏi lại một câu, nhưng chân thì gia tốc, chạy nhanh hơn.
“Đúng, là di tích! Một di tích cực kỳ trọng yếu, không phải chỉ có Ngân Nguyệt mới có di tích, đại lục phương Đông thời kỳ văn minh cổ cũng có tám đại gia tộc thủ hộ vô cùng cường đại trấn giữ, bảo vệ một cánh cửa đi đến nơi thần bí.
Bát đại gia không phải là những thế lực mạnh nhất!”
“Từ gia nắm giữ di tích, khai phá hơn trăm năm vẫn không thể nghiên cứu đến cùng, tòa thành kia tên là Trấn Tinh! Chỉ cần ngươi giúp ta khai phá di tích này, Từ Khánh ta chắc chắn sẽ giữ lời, chẳng những không truy cứu tội giết con cháu của ta mà ta còn sẽ giúp ngươi báo thù!”
Từ Khánh nói rất nghiêm túc.
Trên thực tế, đây thật sự là suy nghĩ của lão trong thời khắc này.
Lý Hạo có thể vận dụng Truy Phong Ngoa, Tinh Không Kiếm, thậm chí có khả năng là Thiên Nhãn tu sĩ, còn có hậu duệ Cổ Yêu đi theo…
Vậy nên lão thật sự đang nghĩ đến chuyện để hắn giúp mình khai phá di tích!
Một tòa cổ thành vô cùng cường đại không tốt hơn một thanh Thần Kiếm sao?
Tại thời kỳ văn minh cổ, bát đại gia không phải là thế lực mạnh nhất, bọn họ chỉ gánh trách nhiệm trọng đại mà thôi, còn Trấn Tinh thành mà Từ gia nắm giữ, căn cứ vào đôi câu vài lời trong đó, nơi này đã từng sinh ra chí cường giả vô địch thiên địa! Dù là Cổ Nhân Vương thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của nhân vật này.
Đương nhiên lời ghi chép trong cổ tịch khó phân thật giả, nhưng Từ Khánh biết rằng ở đó nhất định đang cất chứa vật chí bảo.
Phía trước, lòng Lý Hạo có chút dao động, Trấn Tinh!
Hai con trai trưởng của Từ Khánh một người tên Từ Trấn, một người tên Từ Tinh, chẳng lẽ là đặt theo di tích này?
Từ gia nắm giữ di tích là chuyện tất nhiên, nếu không thì đám Phá Không Chiến Giáp kia ở đâu ra?
Đống đá Thần Năng kia ở đâu ra?
Nhưng đến giờ hắn mới biết rằng di tích Từ gia nắm giữ không đơn giản, đến giờ bọn họ vẫn chưa thăm dò hết, trong khi đó Từ gia có không ít Thuế Biến kỳ.
Lại là một nơi giống như Chiến Thiên thành sao?
Nhưng Lý Hạo không có hứng thú, đến Chiến Thiên thành mà hắn còn không có thời gian và thực lực đi tìm hiểu thì nói gì đến di tích đại lục phương Đông.
“Thật ư?”
Tuy vậy, Lý Hạo vẫn tỏ vẻ rằng mình có hứng thú: “Ta không tin lời ngươi, nếu ngươi thật sự có thành ý thì giúp ta giết Ánh Hồng Nguyệt đi, sau đó ta sẽ giúp ngươi thăm dò di tích.
Dù ngươi giữa chừng trở mặt giết ta thì ta cũng không cảm thấy thua thiệt.”
“Sao lại nói ra yêu cầu không có khả năng hoàn thành như vậy?”
Từ Khánh lắc đầu, vẫn tiếp tục đuổi sát Lý Hạo: “Từ gia ta hiểu khá rõ về 3 tổ chức lớn, Từ gia còn từng giúp đỡ Diêm La, bên trong Diêm La cũng có người Từ gia.
Thế nhưng Hồng Nguyệt là tổ chức lớn mạnh nhất! Chẳng những mạnh nhất mà còn thần bí nhất, hơn nữa Ánh Hồng Nguyệt có thể là tồn tại đáng sợ nhất trong số các thủ lĩnh của 3 tổ chức lớn! Dựa theo cách phân chia siêu năng, có lẽ người này đã hoàn toàn bước vào cấp độ thứ sáu, thậm chí đạt đến cực hạn của cấp độ thứ sáu!”
“Dù ta giải phong chiến lực thì cũng không phải đối thủ của gã.”
Lão nói tiếp: “Nhưng nếu ngươi nguyện ý giúp ta, chuyện này không phải là không có khả năng thực hiện! Còn nữa, ngươi muốn báo thù nhưng suy nghĩ quá đơn giản, Ánh Hồng Nguyệt có thể quật khởi bởi vì gã là thiên tài, thực lực cường đại, hơn nữa còn có 2 yếu tố mấu chốt đó là gã không cô đơn!”
“Năm đó sư phụ ngươi có mạnh không? Vì sao không thể nắm bắt cơ hội vùng lên kia, từ đó bị kẻ khác vượt qua? Đây chính là kết cục của người cô đơn! Bây giờ, 3 tổ chức lớn, cửu ti, hoàng thất, vương phủ, có cái nào không phải là thế lực lớn chứ? Phía sau Ánh Hồng Nguyệt cũng có cường giả duy trì, thậm chí dính đến một chút vấn đề tuyệt mật, những gì ngươi biết bây giờ chỉ là những thứ kẻ khác nguyện ý cho các ngươi thấy mà thôi, còn tình huống thực tế thì phức tạp hơn nhiều!”
Từ Khánh nói khẽ: “Giống như Từ gia ta, Lý Hạo, ngươi cảm thấy căn cơ để Từ gia trấn áp phương Đông chỉ có ta và mấy vị tướng quân ư? Lần này ngươi đại náo Từ phủ quá đột ngột nên Từ gia không kịp phản ứng, nguyên nhân là do Từ gia thái bình quá lâu, trở nên chậm chạp.
Nhưng ngươi phải biết rằng không ai lại đặt địa bàn trọng yếu trên mặt đất cả.
Di tích, cổ thành, những nơi này mới là nơi cường giả đóng quân lâu dài!”
“Ta nói những điều này chỉ muốn ngươi hiểu rằng, ngươi đã cướp đi Truy Phong Ngoa, hiện tại còn đại náo phủ quốc công, nếu ngươi không hợp tác thì dù ta không giết ngươi, ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết!”
Lý Hạo hơi chấn động.
Thật hay giả?
Ý Từ Khánh là Từ gia không chỉ có chừng ấy cường giả, đa số cường giả đang ở trong di tích và cổ thành ư?
Những thế lực khác cũng như vậy ư?
Tỉ như Hồng Nguyệt, nghe nói bọn họ có một đội Cổ Thần Vệ, bọn họ cũng luôn thăm dò di tích, rất ít hiện thân.
Di tích…
Lý Hạo thăm dò rất ít di tích, nhưng ở cả hai di tích đều phát hiện cường giả văn minh cổ, hắn có thể phát hiện ra cường giả Chiến Thiên Quân và Tiểu Thụ, vậy những người này không phát hiện ra được sao?
Sao lại trùng hợp để mình Lý Hạo phát hiện?
Từ Khánh lại nói: “Không chỉ là chúng ta có thể liên thủ, mà tồn tại phía sau chúng ta cũng có thể liên thủ! Thủ đoạn ngươi dùng để giết Râu Đỏ hẳn là Bản Nguyên phân thân trong ghi chép đúng không? Ngươi thật sự hợp tác cùng một vị cổ yêu thực đúng không? Có lẽ đế cung Khuê Sơn là giả, nhưng chắc chắn ngươi đã gặp được cổ yêu thực, là ở trong Chiến Thiên thành sao? Xem ra người bát đại gia thật sự có ưu thế, kỳ thật chúng ta cũng từng gặp tồn tại như vậy rồi, nhưng không cách nào tới gần, không thể hợp tác…”
Lý Hạo im lặng, nhanh chóng lao đi, tốc độ cực nhanh.
Từ Khánh nói vậy vừa là để thuyết phục hắn, vừa để đánh lạc hướng, ban nãy tốc độ gia hỏa này đã tăng lên một chút, rút ngắn khoảng cách với Lý Hạo, khoảng cách bốn – năm ngàn mét ban đầu giờ chỉ còn hơn ba ngàn mét.
Lý Hạo đột nhiên lao đi, trong nháy mắt đã phóng xa hơn hai ngàn mét, kéo giãn khoảng cách lần nữa, đương nhiên làm vậy thì nội kình cũng tiêu hao rất nhiều.
Phía sau, Từ Khánh nhíu mày, trong lòng có chút tức giận, bản thân lão không thể sử dụng chí bảo Từ gia, vậy mà Lý Hạo lại có thể lợi dụng nó triệt để, hiệu quả rất kinh người! Trong chớp nhoáng đã di chuyển được 1 khoảng cách quá xa.
Nếu lão có thể dùng nó, khi đối đầu với đối thủ cùng giai, lão lao đến tấn công trong nháy mắt, đối phương có thể ngăn cản được sao?
Lý Hạo chỉ dùng để chạy trốn, nhưng Từ Khánh lại cảm thấy đôi giày này là lợi khí giết người, nhanh nhất thiên hạ, không gì công phá!
Chương 1000: Truy Sát Ma Kiếm
Từ Khánh lại gia tốc, lần này ngũ tạng đã có chút rung động, khí huyết dâng lên, có cảm giác sắp giải phong, tốc độ như vậy đã vượt qua giới hạn của lão, nếu tiếp tục kéo dài thì có thể lão sẽ giải phong chiến lực.
“Lý Hạo, đừng ép ta, ngươi là võ sư Ngân Nguyệt thì hẳn phải biết rằng ngươi chắc chắn sẽ phải chết khi ta giải phong ngũ tạng!”
Lý Hạo bật cười: “Ngươi cứ thử xem! Chân trần không sợ ướt, ta cô đơn một mình, ta không sợ chết, còn ngươi thì sao? Từ gia quốc công bá chủ phương Đông, sau khi giải phong, ngươi có thể phong ấn lần nữa không? Ngươi cho rằng lấy được kiếm của ta thì có thể phong ấn sao? Ngươi lấy được Truy Phong Ngoa nhiều năm như vậy mà có dùng được không? Ngươi cũng ngu ngốc như những người ngoài kia sao?”
Từ Khánh không nói gì.
Đây cũng là nguyên nhân khiến hắn kiêng kỵ hơn những người khác, bởi vì lão từng có nên lão biết rằng người ngoài muốn nắm giữ tám đại Thần Binh khó đến mức nào, dù có khả năng làm được thì cũng cần thời gian quan sát thử nghiệm.
“Lý Hạo, ngươi đừng quên không phải chỉ có Thần Kiếm mới khôi phục được ngũ tạng, chỉ cần có đủ Sinh Mệnh Chi Tuyền, Huyết Thần Tử thì cũng có thể làm được! Ngươi cảm thấy những năm qua Từ gia không dự trữ Sinh Mệnh Chi Tuyền hay Huyết Thần Tử sao?”
“Vậy ngươi thử đi!”
Lý Hạo cười lớn: “Ngươi giải phong đi, dù các ngươi có thì có được bao nhiêu? Có thể duy trì bao lâu? Giải phong xong thì nhất định có thể trấn áp lại sao? Càng cường đại thì càng khó trấn áp!”
Đe doạ ta à?
Ta không sợ!
Từ gia chắc chắn có Sinh Mệnh Chi Tuyền, chỉ là Từ Khánh bây giờ không có quyền quyết định mà thôi, thực ra Lý Hạo cũng có chút khẩn trương, nếu lão già kia bất chấp tất cả để giải phong thì hắn sẽ gặp phiền toái lớn!
Thấy mình càng chạy càng xa, giờ phút này Lý Hạo cũng có chút đau đầu.
Kiếm năng đang tiêu hao cực nhanh!
Hắn đã không còn đủ thời gian để bổ sung kiếm năng nữa, may mà trước đó hấp thu rất nhiều, dự trữ không ít trong lúc giúp Quang Minh Kiếm chữa thương, không thì khi kiếm năng hao hết, hắn cũng chẳng có thời gian để bổ sung rồi.
Một lát sau, hắn đã chạy xa 200 – 300 dặm.
Ngay sau đó, Lý Hạo đột nhiên thay đổi phương hướng, Từ Khánh nhíu mày, càng thêm chắc chắn rằng Lý Hạo có Thiên Nhãn, người như vậy thật sự rất khó giải quyết.
Trong mắt lão hiện ra sát khí!
Phía trước có cường giả phủ quốc công mai phục, nhưng bây giờ đã hoàn toàn vô dụng.
“Chỉ có võ sư mới có hi vọng tránh thoát sự dò xét của hắn!”
Từ Khánh biết Thiên Nhãn tu sĩ rất dễ quan sát được siêu năng, nhưng hiệu quả đối với võ sư thì chỉ là tạm được, trong giai đoạn hiện tại, kẻ mai phục hắn đều là siêu năng, căn bản không có khả năng thành công.
Sau khi suy tư một phen, Từ Khánh lại dùng đến ngọc truyền tin.
Siêu năng khó có thể đối phó và ngăn cản Lý Hạo!
Sau khi ngọc truyền tin phát đi tin tức không lâu.
Lý Hạo đang trốn chạy bỗng cảm thấy da đầu tê dại, hắn dò xét bốn phía một phen, trừ Từ Khánh đi theo phía sau thì quanh đây không còn siêu năng nào cả, chẳng lẽ là võ sư?
Hắn sinh lòng cảnh giác!
Phe Định Quốc Công còn võ sư cường đại nào ư?
Hắn đang nghĩ ngợi, Hắc Báo trên lưng đột nhiên dựng lông: “Gâu gâu gâu!”
Hắc Báo gầm rú!
Sắc mặt Lý Hạo cũng biến đổi, ngay sau đó, trên bầu trời, ba viên giống như đạn pháo bắn thẳng đến chỗ Lý Hạo, dường như chúng đã khóa chặt mục tiêu.
Phía sau, Từ Khánh lạnh lùng quan sát.
Lý Hạo, ngươi quá xem thường thế lực lớn một phương rồi.
Hơn nữa, ta vẫn luôn đi theo ngươi.
Chắc Lý Hạo ngươi chưa từng thử tư vị của đạn diệt thành đúng không?
Vì sao võ sư hành động đơn độc, dù là cường giả đỉnh cấp thì cũng hiếm khi dám trêu chọc thế lực lớn?
Đây chính là nguyên nhân!
Lão lui về phía sau một chút, vào thời khắc này, ba viên đạn trong không trung rơi xuống, Lý Hạo tê cả da đầu, nhanh chóng thúc giục Truy Phong Ngoa xuyên thẳng qua, nhưng tốc độ của đạn diệt thành quá nhanh!
Không chỉ như vậy, ba viên đạn pháo bay từ 3 hướng, nhắm thẳng mục tiêu, còn tránh đi Định Quốc Công ở phía sau.
Nếu muốn chạy trốn thì chỉ có thể chạy ngược lại!
Lý Hạo hiểu ra rằng đây là công kích do Định Quốc quân phát động, mà định vị là do Định Quốc Công cung cấp.
“Phá!”
Lý Hạo gầm nhẹ một tiếng, khí huyết dâng lên, thần ý bộc phát, trong nháy mắt đã lao đi mấy ngàn thước, nhưng ngay sau đó đạn pháo trong không trung đã phát nổ.
Không có âm thanh, chỉ có năng lượng cường hãn càn quét tứ phương.
Tất cả cây cối, đất đá, núi non bị biến thành bột mịn dưới uy lực đạn pháo.
Phía sau, Định Quốc Công lùi lại, nói khẽ: “Ngươi cho rằng vương triều tồn tại đến ngày nay là nhờ đám siêu năng và võ sư kia thôi sao? Vì sao không kẻ nào dám tạo phản, chẳng lẽ bọn họ sợ bị nhắm đến ư?”
Đều không phải!
Nguyên nhân chính là vì chưa xuất hiện kẻ nào bị đạn diệt thành bắn trúng mà không chết.
Dù hiện tại có rất nhiều cường giả, nhưng dựa theo phán đoán của Định Quốc Công, trừ khi là siêu năng đạt đến giai đoạn thứ sáu, võ sư ở trong tình trạng giải phong, nếu không thì không có bất kỳ kẻ nào chịu được đạn diệt thành, nhưng đạn diệt thành cũng có nhược điểm.
Nó công kích phạm vi lớn, khó nhắm chuẩn địch nhân.
Lần này, bởi vì lão không ngừng cung cấp định vị nên mới có hiệu quả như vậy, nếu lão phải đối phó với kẻ cường đại hơn mình thì nó sẽ chẳng có ích gì cả.
Tuy có nhược điểm nhưng đạn diệt thành rất có hiệu quả, có khả năng chấn nhiếp, giờ khắc này, ba viên đạn pháo bộc phát ra quang huy trong nháy mắt, ánh sáng chiếu rọi thiên địa.
Thiên địa chìm trong tĩnh mịch!
Nhưng ngay sau đó, một thanh âm to lớn bùng nổ, thiên địa chấn động!
Dù Định Quốc Công cách rất xa nhưng vẫn bị chấn động lảo đảo, lỗ tai có cảm giác sắp điếc, thế giới đều mất đi thanh âm, lão nhắm mắt lại, quang mang chói mắt kia như muốn chọc mù mắt lão.
Vậy thì Lý Hạo càng khó chịu đựng được!
Về phần có nổ chết được Lý Hạo hay không thì Từ Khánh cảm thấy rất khó, tên kia có Truy Phong Ngoa, nếu hắn chạy hết sức thì có thể thoát khỏi trung tâm vụ nổ, nhưng chắc chắn sẽ bị thương!
Lão đoán, dù Lý Hạo chạy thoát thì cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi phạm vi vụ nổ.
Đạn diệt thành này không hổ là đại sát khí đối phó dị tộc trong thời kỳ văn minh cổ.
Ầm ầm!
Sau khi vụ nổ san bằng tất cả tiếng nổ mạnh mới truyền ra, ở bốn phương tám hướng, mặt đất nứt toác, khe nứt lan tràn.
Nơi xa, có người nhìn thấy cảnh này thì đã kinh ngạc nhanh chóng ghi chép lại.
“Định Quốc Công truy sát Ma Kiếm, vận dụng ba viên đạn diệt thành… Ma Kiếm… Ở trong phạm vi vụ nổ!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn [Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ta-Lay-Than-Minh-Lam-Thuc-An-Audio-Truyen.jpg)