[Dịch] Tinh Môn
Tập 198 : Ma Kiếm Giết Tứ Phương 1 (c986-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 986: Ma Kiếm Giết Tứ Phương 1
Trong từ đường, người Từ gia cắn răng nghiến lợi phát biểu một bài ngôn luận về việc báo thù.
Mấy câu như thẹn với liệt tổ liệt tông đã nói không biết bao nhiêu lần, cuối cùng lại bắt đầu kể ra lịch sử huy hoàng của Từ gia và dự kiến tương lai.
Rõ ràng là nhi tử và cháu trai chết nhưng lại làm như đại hội tuyên thệ trước khi xuất quân.
Đây chính là thủ đoạn của chính trị gia.
Người đã chết rồi, nếu không mượn cơ hội này để tuyên dương lý niệm Từ gia một phen thì chẳng phải là chết vô ích rồi sao?
Bên ngoài, tất cả mọi người yên lặng nghe, không ai phản bác.
Kéo dài đến một giờ, trong từ đường Từ gia mới vang lên tiếng khóc, bắt đầu ai điếu vì cha con Từ Trấn, cũng không biết nếu hai cha con này còn sống thì sẽ nghĩ gì?
Tiếng khóc tang vang lên chứng tỏ lần tế điện này đã sắp kết thúc, Lý Hạo đã không chờ nổi nữa.
Thấy Từ gia sắp xong việc, hắn nhanh chóng truyền âm cho Từ Khánh: “Định Quốc Công, để bản vương xem được chưa? Bản vương chờ lâu như vậy rồi, là thật hay giả thì nói thẳng luôn đi, đừng trì hoàn thời gian của ta!”
Trong lòng Từ Khánh thầm mắng.
Đại cẩu này nói chuyện thật khó nghe.
Thân là bá chủ phương Đông, đã lâu rồi không có ai phách lối trước mặt lão như vậy, dù là mấy người Du Tiều bên dưới kia thì cũng chưa từng làm vậy.
Từ Khánh suy tư một phen, truyền âm với Lý Hạo: “Được thôi, nhưng sứ giả có biện pháp nào để xác định nó hữu dụng hay vô dụng không?”
“Đương nhiên!”
Lý Hạo ngạo nghễ truyền âm đáp lại: “Đây chỉ là việc nhỏ, kích thích lực lượng bản nguyên trong đó là được, mà các ngươi không hiểu cái này, để bản vương thử thì sẽ biết ngay là có tác dụng hay không, nếu không thì ngươi nghĩ tại sao bản vương lại được làm sứ giả chứ không phải Yêu tộc Húc Quang khác?”
Điều này cũng đúng.
Mấu chốt là Yêu tộc khác không phách lối như ngươi!
Xem ra Khuê Sơn Xà Vương cũng muốn mượn thân phận tiểu yêu này để chấn nhiếp phủ quốc công, nếu đại yêu bình thường tới đây thì khả năng cao sẽ là phủ quốc công sẽ không cho mượn Truy Phong Ngoa.
Nhưng Từ Khánh không phải người hiền lành, lão truyền âm: “Nếu xác định được là thật, hữu dụng với với Long Thần, vậy có thể phiền sứ giả nói thêm mấy câu được không?”
“Nói gì?”
“Tuyên bố Khuê Sơn liên minh với quốc công phủ, Khuê Sơn nhất mạch nguyện ý phái Yêu tộc tới trợ giúp phủ quốc công bình định họa loạn phương Đông.”
Từ Khánh cần bọn họ công khai tỏ thái độ, không chỉ như vậy, lão nói tiếp: “Mặt khác, chúng ta cần Sinh Mệnh Chi Tuyền, Truy Phong Ngoa có thể cho Long Thần sử dụng miễn phí, không cần trả giá, chúng ta có thể dùng Thần Năng Thạch hoặc bảo vật khác để đổi lấy Sinh Mệnh Chi Tuyền trong đế cung.
Mà nếu sứ giả nguyện ý đổi thì càng tốt hơn, chúng ta đang rất cần Sinh Mệnh Chi Tuyền với số lượng lớn!”
Lý Hạo bất mãn: “Những thứ rác rưởi kia ư?”
“So với thứ sứ giả nhìn thấy trong bảo khố thì tốt hơn một chút, đẳng cấp Thần Năng Thạch cao hơn, không phải loại mà sứ giả đã xem.”
“Vậy cũng được, việc nhỏ thôi, Đại Mộc tướng quân chỉ cần hấp thu một chút năng lượng là có thể chuyển đổi thành Sinh Mệnh Chi Tuyền, rất đơn giản.
Ta cứ tưởng là đại sự gì chứ.”
Đại Mộc tướng quân!
Nghe vậy, Từ Khánh hiểu rằng đó chính là tên của vị Cổ Yêu kia.
Năm xưa nó là một vị tướng quân sao?
Mà đối phương nói nhẹ nhàng như vậy, xem ra ghi chép trên cổ tịch là thật, yêu thực càng cường đại thì càng dễ sinh ra Sinh Mệnh Chi Tuyền.
Lão có chút hâm mộ.
Tiếc là phủ quốc công không có yêu thực như vậy tồn tại.
Bây giờ các phương đều có một ít Sinh Mệnh Chi Tuyền, nhưng phần lớn là đồ tồn kho thu thập được trong di tích hoặc là phần tàn lưu trong yêu thực chết héo.
Không kẻ nào sở hữu yêu thực sống có thể sản xuất không ngừng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Từ Khánh có chút phấn chấn, lượng lớn Sinh Mệnh Chi Tuyền rất hữu ích cho việc cường hóa ngũ tạng, hoàn toàn có thể trực tiếp cường hóa, không nhất thiết là chỉ dùng để cứu mạng.
Khi đó, mình có thể hoàn toàn giải phong chiến lực càng nhanh càng tốt, ở phương Đông này còn ai có thể là đối thủ của mình nữa?
Từ Khánh thương lượng với Lý Hạo xong thì quay người nhìn về phía bên ngoài từ đường, mở miệng nói: “Hôm nay, phủ quốc công tế điện khuyển tử.
Lão hủ vốn không nên nói gì vào giờ phút này, nhưng trùng hợp là sứ giả của Khuê Sơn Long Thần cũng đến, có việc muốn tuyên bố với mọi người, mời long sứ đi lên nói chuyện…”
Hắc Báo ưu nhã bước đi, kiêu căng ngạo mạn, nghênh ngang tiến vào trong từ đường.
Bên ngoài, đám cường giả ánh mắt lấp lóe.
Thật sự sẽ hợp tác ư?
Mọi người chần chờ, đây là phủ quốc công, không phải nơi có thể gây chuyện, mấy người Du Tiều tính toán sẽ mai phục đại yêu này ở ngoài thành chứ không muốn động thủ tại nơi này.
Động thủ tại đây thì sẽ là đại loạn chiến.
Có quá nhiều cường giả, còn có người ủng hộ của các phe, có cả phe thứ ba và tổ chức phe khác, nếu gây chiến thì sẽ rất náo loạn, hơn nữa sau đó không dễ giấu diếm chân tướng.
Nếu muốn giết Kim Yêu thì cũng phải đợi ra khỏi thành, tìm chỗ không người, đồng thời diệt sạch người Từ gia hộ tống!
Bọn họ biết rằng nếu để đại yêu kia trở về thì Từ gia nhất định sẽ phái cường giả hộ tống nó, đây là chuyện đương nhiên.
Từ Khánh không ngốc, lão sẽ không cho bọn họ cơ hội.
Vấn đề là phải xem thực lực ai mạnh hơn, thủ đoạn của ai cao hơn.
Đây là ván cờ của song phương.
Giờ khắc này, tính mạng của đại yêu kia chính là yếu tố mấu chốt quyết định thành bại.
Lý Hạo thông qua Hắc Báo chạm đến Truy Phong Ngoa, thần ý thăm dò vào trong.
Một cỗ kiếm năng nhàn nhạt thuận theo Hắc Báo chảy vào, Truy Phong Ngoa chấn động một cái, Lý Hạo xác định đây là thật!
Xem ra vị quốc công này không dám làm giả.
Định Quốc Công thấy Truy Phong Ngoa chấn động thì cũng âm thầm kinh hãi, đến lão còn không thể hoàn toàn điều khiển Truy Phong Ngoa, chỉ dẫn dắt được một chút lực lượng mà thôi.
Vậy mà Cổ Yêu kia chỉ khẽ chạm vào lại khiến nó có phản ứng, quả nhiên truyền thừa xa xưa thật khó lường.
Giọng Lý Hạo vang lên bên tai lão: “Không sai, quả nhiên có lực lượng bản nguyên, nhưng hình như không nồng đậm lắm.
Khả năng không phải một đôi, vẫn có chút khiếm khuyết, nhưng vậy đã rất khá rồi!”
Dứt lời, Lý Hạo lại nói: “Bản vương mang đi đây!”
“Sứ giả!”
Từ Khánh giật mình, cứ thế mang đi ư?
Chương 987: Ma Kiếm Giết Tứ Phương 2
“Làm sao?”
Giọng Lý Hạo ẩn chứa sự bất mãn: “Ngươi đã nói sẽ cho mượn rồi, giờ muốn đổi ý sao?”
“Không phải, chỉ là… theo quy củ, vật này phải tế điện ba ngày, cung phụng ba ngày trong từ đường…”
“Vậy thì sao? Bản vương giữ trước, ai biết ngươi có nhân dịp bản vương không để ý mà đổi thành đồ giả không đâu, Nhân tộc ngươi gian trá… bản vương không biết, là lão tổ nói thế!”
Lý Hạo lại nói: “Yên tâm, bản vương sẽ tuyên bố chuyện Khuê Sơn liên minh cùng phủ quốc công ngươi, dù hiện tại bản vương mang theo Truy Phong Ngoa rời đi, có bản vương bảo đảm ước định liên minh, như vậy ngươi cũng không lỗ!”
Nghe vậy, Từ Khánh không xoắn xuýt nữa, nhưng trơ mắt nhìn chí bảo truyền thừa nhà mình bị mang đi vẫn khiến lão khó chịu.
“Ngươi không vui à?”
Ngữ khí Lý Hạo thay đổi: “Thôi! Không mượn nữa, Khuê Sơn sẽ tìm Thần Binh khác.
Nếu không tìm thấy thì sẽ quay lại đây, nhưng khi đó người tới chưa chắc đã là bản vương đâu!”
Nói xong, Hắc Báo ném Truy Phong Ngoa xuống.
Từ Khánh dùng tay đỡ lấy, sắc mặt phức tạp, sau đó nhanh chóng nói: “Không, sứ giả hiểu lầm rồi, lão hủ không có ý đó, chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối vì không thể giao Truy Phong Ngoa hoàn chỉnh cho Long Thần mà thôi.”
“Bản vương biết nó đang nằm trong tay Quang Minh Kiếm gì đó, sớm muộn gì cũng là của Long Thần, nếu lần này Long Thần tấn cấp thành công, Quang Minh Kiếm kia chắc chắn sẽ phải chết!”
Từ Khánh nghe vậy thì đành an ủi bản thân.
Quang Minh Kiếm mang một cái đi mà chẳng mất gì, còn giết không ít người nhà mình.
Hiện tại một cái khác được dùng để đổi lấy sự ủng hộ của một thế lực lớn… Không lỗ chút nào.
Lão tổ tông xin đừng trách ta.
Vì đại nghiệp Từ gia, chờ Từ gia trưởng thành, thống nhất thiên hạ, dạng chí bảo gì cũng có, chắc hẳn lão tổ tông cũng sẽ không trách cứ.
Lý Hạo không khách khí, Hắc Báo trực tiếp há miệng, Truy Phong Ngoa bị nuốt vào trong bụng.
Từ Khánh nhìn mà nhức nhối.
Hết rồi!
Một bên, Từ Tinh cũng lộ vẻ luyên tiếc, lần này chí bảo Từ gia hoàn toàn mất rồi.
Người ta nói là sẽ trả, nhưng có trả không thì… Coi như cho luôn đi, không trông chờ người ta trả nữa, nghĩ vậy thì trong lòng sẽ thoải mái hơn một chút, chứ cứ khăng khăng mong nhớ thì sẽ không thoải mái.
Đám người bên ngoài cũng nhìn thấy cảnh này.
Mấy người Du Tiều lộ vẻ mặt ngưng trọng.
Lúc này, Lý Hạo truyền âm: “Bản vương ra ngoài tuyên bố tin tức để chấn nhiếp mấy tên kia đúng không? Chuyện nhỏ! Mấy tên này dám nhục nhã Yêu tộc ta, khi về Khuê Sơn ta sẽ báo với lão tổ, Yêu tộc ta sẽ không chịu đựng đâu!”
Hắc Báo nghênh ngang ra ngoài, lúc này, trong bụng Hắc Báo, Lý Hạo cầm Truy Phong Ngoa trong tay, hắn suy tư một chút, sau đó đi vào chân, giờ hắn đã đi đủ cả đôi.
Hắn do dự một lát, cuối cùng vẫn truyền âm cho Hắc Báo: “Hắc Báo, lát nữa… Ta phải làm ngươi bị thương nặng một chút… vỡ bụng đứt ruột… Sau đó ta sẽ cho ngươi ăn nhiều đồ ngon, ngươi thấy sao?”
Mắt Hắc Báo trừng lớn!
Muốn… Muốn giết chó à?
“Giả bộ như là bị người ta ám toán, hiểu ý ta không? Lát nữa, khi ngươi bị vỡ bụng, ngươi hãy kích phát lực lượng huyết mạch, trở nên cường hãn, trực tiếp xuất thủ với Du Tiều hoặc là công tử Đông Cực Hầu, sau đó ngươi giả bộ không địch lại, bị đánh lui…”
Lý Hạo giải thích, chuyện này chỉ là một vở kịch mà thôi, mục đích là gây đại hỗn.
Hắn cũng đoán được những người này sẽ không dám làm gì ở đây, nhưng nếu không ai làm gì thì hắn rất khó rời đi, có lẽ hắn có thể rời khỏi phủ quốc công nhưng những người này sẽ phục kích mình ở bên ngoài.
Có lẽ phủ quốc công sẽ sắp xếp người tiễn mình về Khuê Sơn, khi đó mọi việc sẽ không dễ giải quyết, bọn họ chắc chắn sẽ không để hắn đơn độc trở về.
Nếu về đến Khuê Sơn, dù đại xà đã đồng ý giúp đỡ nhưng Lý Hạo không muốn mang đến phiền toái cho nó, trước đó hắn nghĩ rằng đại yêu hỗ trợ hắn là chuyện tốt, tử thương cũng chẳng sao.
Nhưng đối phương đã giúp mình che giấu thân phận, đây là vì tình cảm.
Vậy nên Lý Hạo nhất định phải bại lộ thân phận trước khi rời đi, bảo đảm không có quan hệ gì với Khuê Sơn, hắn chỉ lợi dụng thân phận Khuê Sơn mà thôi, khi thân phận Lý Hạo bại lộ, mọi người sẽ biết hắn không có quan hệ gì với Khuê Sơn cả.
Như vậy sẽ giúp Khuê Sơn tránh được rất nhiều phiền phức.
Dù là người hay yêu thì đều như nhau, Lý Hạo sẽ giữ vững nguyên tắc, ngươi giúp ta thì ta giúp ngươi, đại xà đã đồng ý giúp đỡ, vậy thì hắn không thể mang đến tai hoạ ngập đầu cho đối phương.
Hắc Báo không tình nguyện.
Lý Hạo lại truyền âm: “Đảm bảo được ăn no kiếm năng!”
Hắc Báo xoắn xuýt.
“Lần sau không cưỡi ngươi nữa… Ngươi cưỡi ta cũng được…”
Ánh mắt Hắc Báo phát sáng!
Cái này thì được đấy!
Vỡ bụng đứt ruột nghe thì đáng sợ nhưng đối với Yêu tộc nhục thân cường hãn mà nói thì… không phải là không chịu được.
“Sau đó ta sẽ dùng Sinh Mệnh Chi Tuyền chữa trị thân thể giúp ngươi.”
Sau những điều kiện Lý Hạo đưa ra, Hắc Báo hoàn toàn không còn ý kiến.
Lý Hạo cũng hiểu là cẩu tử đã đồng ý.
“Đến gần bọn họ một chút!”
Hắc Báo sải bước đi đến trước mặt những người kia, nó vênh váo tự đắc, vô cùng phách lối.
Lý Hạo cũng bắt đầu phát ra tinh thần dao động: ” Yêu tộc Khuê Sơn nguyện ý chính thức liên minh với phủ Định Quốc Công! Đợi bản vương trở về Khuê Sơn, Long Thần sẽ lập tức điều động 5 vị Yêu tộc Húc Quang, trăm vị Yêu tộc Tam Dương, ngàn vị Yêu tộc dưới Tam Dương hiệp trợ phủ quốc công đóng giữ Định Biên!”
Vừa dứt lời, sắc mặt tất cả mọi người biến đổi.
Người phủ Định Quốc Công vui vẻ ra mặt, tâm tình bọn họ đều không tệ, năm vị đại yêu Húc Quang và trăm vị Tam Dương, hơn ngàn Yêu tộc khác… Con số này rất không tệ.
Lý Hạo lại tiếp tục khoác lác: “Không chỉ như vậy, hàng năm, Yêu tộc Khuê Sơn sẽ cung ứng 500 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền cho phủ Định Quốc Công.”
Oanh!
Đám người chấn động, Định Quốc Công cũng giật mình, lão kinh hãi suýt nữa há miệng mắng chó, chuyện này thì không cần phải nói, mang ngọc có tội, ngươi nói ra sẽ khiến phủ quốc công gặp phiền toái.
Nhưng sau khi nghĩ lại, lão lại cảm thấy có lẽ đây là chuyện tốt.
Được Khuê Sơn trợ giúp, lão không cần kiêng kị quá nhiều, có lẽ còn có thể nhân cơ hội mời chào một số người.
Lão muốn mời chào một vài cường giả đỉnh cấp! Dù sao 500 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền cũng là con số thiên văn.
Đám người Du Tiều lộ ra vẻ mặt khó coi, 500 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền? Đùa ư?
Hay là muốn hù dọa bọn họ?
Nhưng nếu chuyện này là thật thì sao?
Vậy còn đấu gì nữa? !
Du Tiều cảm thấy có chút tuyệt vọng, trong lòng điên cuồng mắng, vì sao bộ tộc Khuê Sơn bỗng nhiên nhảy ra, hơn nữa có vẻ bọn họ có Cổ Yêu duy trì, thậm chí không chỉ có một vị, đáng chết, vì sao?
Từ gia dã tâm bừng bừng, bọn họ chỉ muốn tự vệ mà thôi, bọn họ sai rồi ư?
Vì sao nhất định phải đối xử như vậy với bọn họ? !
Du Tiều không cam tâm nhưng không thể làm gì, y hạ quyết tâm nhất định phải lấy mạng đại yêu kia, dù y phải chết ở Định Biên thì cũng phải lưu lại đường lui và hi vọng cho Hỏa Minh hành tỉnh.
Trưởng tử Đông Cực Hầu cũng lộ vẻ mặt ngưng trọng.
Giờ khắc này, đại yêu kia còn vênh váo tự đắc đi đến gần mấy người, mắt chó liếc xéo lộ vẻ càn rỡ.
Lý Hạo lại lên tiếng: “Đám Nhân tộc các ngươi không hòng phá vỡ chuyện hợp tác giữa Khuê Sơn và phủ Định Quốc Công, bản vương không ngốc, có lẽ có Nhân tộc muốn giết bản vương, nhưng Khuê Sơn sẽ phái cường giả tới đón bản vương trở về sớm thôi.”
Phía sau, Định Quốc Công cảm thấy không ổn.
Không nên quá khoa trương!
Chương 988: Ma Kiếm Giết Tứ Phương 3
Nói vậy sẽ chọc giận bọn họ, khiến đám người Du Tiều bất chấp tất cả mà liều mạng, chấn nhiếp một chút là được, nhưng ép đối phương quá đáng thì con thỏ cũng có thể cắn người.
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên lão biến sắc.
Trong nháy mắt, lão thậm chí không nhìn thấy cái gì, đại yêu bỗng nhiên kêu thảm thiết một tiếng, trên bụng xuất hiện một vết máu, máu tươi chảy ồ ạt ra ngoài!
“Grào!”
Tiếng rống thê lương vang lên, trong chớp mắt, một đại yêu cường đại hiển hiện, khí tức bưu hãn như cự thú Viễn Cổ.
“Cổ Yêu…”
Ý nghĩ này vừa thoáng hiện, Lý Hạo đã thê lương gào thét: “Đáng chết, các ngươi dám đánh lén hậu duệ Cổ Yêu tôn quý!”
Rống!
Tiếng gầm gừ chấn động thiên địa, Hắc Báo vung vuốt về phía Du Tiều.
Du Tiều sững sờ khó tin.
Kẻ nào đã ra tay? Thật to gan!
Nhưng y không kịp nghĩ nhiều, đại yêu này công kích y, nếu đại yêu này bỗng nhiên xảy ra chuyện, dù không phải y làm thì Định Quốc Công cũng sẽ không bỏ qua cho y!
“Giết!”
Y đánh một quyền về phía Hắc Báo, đồng thời gào thét: “Từ Khánh muốn một mẻ hốt gọn chúng ta, hắn cấu kết với Yêu tộc, cấu kết với hải tặc, giết hắn!”
Đám người hỗn loạn.
Trưởng tử Đông Cực Hầu biến sắc, sau đó y cắn răng hạ quyết tâm, không nói gì mà đã dậm chân bay lên không, trong tay xuất hiện một cây trường thương, đánh về phía Hắc Báo!
Sắc mặt mấy vị cường giả Thần Nhật hội cũng biến đổi, trong chớp mắt đã có quyết định.
Không thể để bọn họ hợp tác thành công!
Đúng lúc này, Lý Hạo lại gào thét: “Bản vương nhớ kỹ các ngươi rồi, Hỏa Minh, Đông Cực, Thần Nhật hội, chờ hủy diệt đi! Khuê Sơn chắc chắn sẽ báo thù đến cùng, không chết không ngừng.”
Phía sau, sắc mặt Định Quốc Công kịch biến.
Đến giờ lão vẫn không phát hiện ra đại yêu này bị ai công kích, có cường giả đang ẩn núp ư?
Nhưng hiện giờ không ai rảnh để tra xét chuyện này.
“Khốn kiếp!”
Định Quốc Công quát to, ra quyền đánh tới chỗ mấy người Du Tiều, khí tức thông thiên, phẫn nộ quát: “Lớn mật, chư vị hãy giúp ta bắt đám cường đạo này!”
Đến lúc này, dù lão lo lắng có cường giả đang ẩn núp thì cũng không thể trơ mắt nhìn đại yêu này bị giết, nếu không, lão không gánh nổi trách nhiệm.
Đang chấn nhiếp đám người, lão không ngờ mấy người Du Tiều có gan lớn như vậy, lại dám xuất thủ ở nơi này.
Có lẽ trước đó không phải bọn họ xuất thủ, nhưng khi đại yêu bị thương, mấy tên này đều ra tay, hiển nhiên đã hạ quyết tâm phải bắt giết con chó này.
Oanh!
Khí tức cường đại bộc phát liên tiếp, thiên địa chấn động.
Vô số công trình kiến trúc bị phá hủy trong nháy mắt.
Đám cường giả các đại hành tỉnh bị lan đến, có người sợ hãi, có người lo lắng.
Giúp ai bây giờ?
Giúp Định Quốc Công hay mấy người Du Tiều?
Du Tiều nổi giận gầm lên: “Xông lên đi, chúng ta mà chết thì Từ Khánh sẽ bỏ qua cho các ngươi sao? Từ gia lòng lang dạ thú, luôn muốn nhất thống phương Đông, trừ khi chèn ép họ nếu không tất cả đều sẽ chết, hiện giờ hãy tận dụng cơ hội giết chết con tiểu yêu này, không cho Khuê Sơn biết tin, chờ Cổ Yêu đánh tới, đó chính là lúc Từ gia diệt vong!”
Vừa dứt lời, có cường giả động tâm, lập tức có kẻ lao đến tấn công Hắc Báo.
Ngay sau đó đã có cường giả xuất thủ ngăn cản.
Từ Khánh gầm thét: “Khốn kiếp, Du Tiều, hôm nay ngươi phải chết!”
Đáng chết!
Rõ ràng mọi chuyện đều thuận lợi, không ngờ lão thất phu này lại dám làm vậy!
“Mang sứ giả lui lại!”
Từ Khánh đánh lui Du Tiều, sau đó dùng một quyền đánh trưởng tử Đông Cực Hầu bay ngược, vô cùng cường hãn.
Có không ít người phản đối lão, nhưng cũng có rất nhiều người ủng hộ ủng hộ, nhưng cường giả nguyện ý ra tay không nhiều, càng là cường giả đỉnh cấp thì càng không cam tâm chịu làm kẻ dưới, giờ phút này, Râu Đỏ chỉ khịt mũi coi thường, nhanh chóng dẫn người rút lui, không hề hỗ trợ.
Vẻ mặt Râu Đỏ lạnh nhạt, trong lòng nghĩ gì thì người ngoài không thể nào biết được.
Nhưng Râu Đỏ biết rằng nếu phủ quốc công còn tồn tại, Từ Khánh còn sống thì Hải tặc Râu Đỏ sẽ không phải là của mình, chính mình cũng sẽ bị lão quản thúc cả đời.
Nhưng nếu lão chết…
Vậy đoàn hải tặc Râu Đỏ sẽ là của chính mình.
Bên cạnh Lý Hạo có thêm mấy người, nhị tổng quản, Từ Tinh và một vị cường giả đỉnh cấp tiếp cận Kỳ thuế biến, là một trong tam đại tướng quân!
Quang Minh Kiếm giết 5 vị tướng quân, còn lại 3 tướng quân Thiên Địa Hoàng, khí tức vị này đại khái xếp sau Hoàng tướng quân, không biết đã đạt tới Kỳ thuế biến hay chưa, nhưng khí tức thì không bằng Càn Phong và Phàn Xương.
Hoàng tướng quân tuổi tác không lớn, gã lo lắng che chở cho Hắc Báo đang bị đánh lui, một kiếm chém ra, chém bay một vị Húc Quang tiềm hành ẩn núp.
Phía trước, Định Quốc Công cũng cực kỳ cường hãn một quyền đánh lui cường địch, lão quát: “Hoàng tướng quân, dẫn bọn họ về phía sau…”
Giờ phút này, phía trước đã hoàn toàn lộn xộn.
Trong chớp mắt, hơn mười vị Húc Quang đại chiến cùng một chỗ.
Những người khác hoặc là rút lui hoặc là tránh né, có kẻ bị lan đến nên không thể không tham chiến để tự vệ, trong nháy mắt, tràng cảnh hỗn loạn, Từ Tinh vội nói: “Nhanh đến bảo khố!”
Loạn rồi!
Hình như có người đi về phía bảo khố.
Ở đó chỉ có hai vị Tam Dương, giờ những người này bạo loạn ở đây, có người muốn đục nước béo cò, nếu bảo khố bị cướp thì Từ gia sẽ tổn thất rất lớn.
Mà có vẻ Định Quốc Công càng già càng dẻo dai, cộng thêm Thiên Địa tướng quân đều ở đây và còn các khách khanh khác, đám người Du Tiều không đáng sợ, sớm muộn gì cũng sẽ bại trận!
Hắc Báo giãy dụa kịch liệt, Lý Hạo điên cuồng gào thét: “Bản vương không đi.
Bọn họ dám tập kích bản vương.
Đáng chết! Nếu bản vương không có huyết mạch Viễn Cổ thì chẳng phải là bị giết rồi sao? Khốn kiếp! Tất cả đều phải chết!”
Kỳ thật đám người cũng rất kinh hãi.
Trước đó đại yêu này chỉ là Tam Dương trung kỳ, nhưng vừa rồi huyết mạch bị kích phát, trong chớp mắt đã có thực lực Húc Quang, chẳng trách nó lại lớn lối như thế.
Điều này càng thêm khẳng định con yêu này có huyết mạch cường hãn và thân phận tôn quý.
Thấy nó không muốn rời đi, còn muốn lao vào chém giết, Từ Tinh âm thầm kêu khổ, vội vàng bắt lấy Hắc Báo: “Sứ giả tránh né trước đi, chờ cha ta giải quyết đám nhãi nhép này xong sẽ giao cho sứ giả xử trí.
Sứ giả bị thương không nhẹ, cẩn thận kẻo có cường địch đang ẩn nấp chờ đánh lén!”
Từ Khánh đã truyền âm nhắc nhở đề phòng cường địch đang ẩn núp, đến lão còn không cảm giác được vừa rồi Hắc Báo bị thương như thế nào.
Lúc này, vết thương trên bụng Hắc Báo còn đang rỉ máu, chẳng trách đại yêu này lại tức giận đến thế!
Chương 989: Ma Kiếm Giết Tứ Phương 4
Hắc Báo đang rất đau, thầm mắng Lý Hạo quá ác, nhưng lúc này nó phải triển lộ sự hung hãn của đại yêu, nó dùng sức gào thét, Từ Tinh muốn kéo cũng kéo không nổi, cuối cùng nhị tổng quản cùng ra tay, hai người cùng hợp sức mới miễn cưỡng khống chế được Hắc Báo.
Sắc mặt Hoàng tướng quân ngưng trọng, nhanh chóng nói: “Rút lui! Đến bảo khố.
Nơi này giao cho công gia!”
Oanh!
Phía trước vang lên âm thanh chiến đấu kịch liệt, người sáng suốt đều biết mấy người Du Tiều sẽ không địch nổi.
Kỳ thật Du Tiều không định động thủ ở đây, nhưng tình huống quá trùng hợp, y không còn cách nào khác.
Lúc này y mơ hồ cảm thấy không ổn.
Vừa rồi kẻ nào đã đả thương đại yêu kia?
Hay phủ quốc công đang tự biên tự diễn, cố ý tìm lý do để giết bọn họ?
Nhưng bọn họ không thể lui bước trong tình thế này.
Bùn vàng dính đũng quần, không phải phân cũng bị nói là phân!
Đại yêu bị thương, nếu y không phản kháng, Từ Khánh chắc chắn sẽ nhân cơ hội đối phó với mình, y gào thét: “Chúng ta ngăn cản Từ Khánh, bảo khố phủ quốc công có vô số bảo vật, đại yêu kia đã trọng thương.
Giết đại yêu, chiếm bảo khố rồi bỏ trốn, sẽ không ai biết là ai làm?”
Ầm!
Từ Khánh đánh bay y, một vài cường giả muốn trốn chạy đều lộ ra ánh mắt dao động.
Bảo khố phủ quốc công! Còn nữa, giết đại yêu thì Từ gia sẽ xong đời.
Có lẽ mấy người Du Tiều không ngăn cản được Từ Khánh, nhưng nếu tất cả đều chết thì chẳng phải bọn họ sẽ có cơ hội sao?
Đến cảnh giới của bọn họ, có ai không có dã tâm chứ? Hơn nữa, một số người còn có sẵn ý xấu trong lòng.
Lần này 3 tổ chức lớn và cửu ti đều có người đến, bọn họ nghĩ rằng đây là chó cắn chó, chết hết là tốt nhất, trong nháy mắt, mấy nhân ảnh bay về hướng hậu viện, sắc mặt Từ Khánh tái xanh!
“Cản bọn họ lại!”
Sau tiếng quát chói tai, trong phủ quốc công lại có mấy thân ảnh xuất hiện, bọn họ đều cực kỳ cường hãn, tấn công đám cường giả bốn phương tám hướng!
Lý Hạo bị mấy người Hoàng tướng quân lôi kéo nhanh chóng trốn chạy về hướng bảo khố.
Từ Tinh vừa chạy vừa nói: “Tiến vào bảo khố là tốt nhất, mặc dù phòng ngự bảo khố trông bình thường nhưng thực tế là còn một hệ thống phòng ngự khác.
Lần này nếu đám người Du Tiều vẫn lạc, phương Đông này sẽ hoàn toàn thuộc về Từ gia ta… và Khuê Sơn!”
Dường như Lý Hạo không hề hứng thú, hắn vẫn phẫn nộ gào thét: “Bản vương nhất định phải làm thịt bọn họ!”
Dứt lời, một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền vỡ ra tràn lan trên bụng, mấy người Từ Tinh âm thầm líu lưỡi, thương thế này nhìn thì nặng nhưng đối với Yêu tộc thì chẳng đáng kể gì.
Vậy mà vẫn phải dùng Sinh Mệnh Chi Tuyền ư?
Đúng là yêu nhị đại có khác!
Trước kia Từ Tinh cảm thấy mình là hậu duệ của thế lực đỉnh cấp, nhưng so với đại yêu này thì gã tính là cái gì?
Gã dám dùng Sinh Mệnh Chi Tuyền như vậy không?
“Sứ giả bớt giận, sau khi việc này kết thúc, Từ gia sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Chắc chắn sẽ chém tận giết tuyệt, chấm dứt hậu hoạn!”
Lý Hạo không đáp lại nữa.
Chuyện này không thể thành công được!
Nếu lực lượng phản kháng Từ gia chết thật thì chẳng phải Từ gia sẽ nhất thống phương Đông ư? Vậy chẳng phải là hắn đã giúp Từ gia tiến thêm một bước sao?
Trong chớp mắt, mấy người đã đến bảo khố, những người khác còn chưa đánh tới, Từ Tinh nhanh chóng mở cửa mang hai vị Tam Dương ngoài cửa cùng trốn vào trong.
Sau khi tiến vào bảo khố, gã không để ý đến bảo vật, nhanh chóng dẫn người lên tầng ba.
Ở đây, trước ánh mắt kinh ngạc của Lý Hạo, đối phương lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong nhẫn trữ vật, sau đó gã dùng chìa khoá vung vung mấy lần trên đỉnh đầu, trong nháy mắt, phía trên ba tầng lộ ra một thang lầu khác, đó là tầng thứ tư!
Từ Tinh nhanh chóng lên lầu, Lý Hạo cũng vội vàng thúc Hắc Báo đuổi theo, Từ Tinh vốn định cự tuyệt nhưng thấy nó đi lên thì cũng không nói thêm cái gì.
Tầng bốn rất nhỏ, hình như nơi đây đã bị huyễn trận cô lập.
Toàn bộ tầng bốn chỉ có một vật, đó là một vật trông giống mảnh gương vỡ, Từ Tinh nhanh chóng đánh ra từng đạo nội kình với mặt kính vỡ, sau đó nhét rất nhiều Thần Năng Thạch vào đó.
Lý Hạo kinh ngạc chứng kiến một cỗ năng lượng nhàn nhạt tràn ra, kế tiếp, toàn bộ bảo khố như biến mất giữa thiên địa, thanh âm bên ngoài cũng hoàn toàn biến mất.
Từ Tinh thấy Hắc Báo nhìn chằm chằm tấm gương thì không thể làm gì khác hơn là nói: “Đây là mảnh vỡ chí bảo khai quật trong di tích, không có tác dụng gì quá lớn, chỉ có hiệu quả cách ly, ẩn nấp.”
Đương nhiên còn có tác dụng giám thị, nhưng gã không nói ra.
“Chỉ cần chúng ta trốn ở đây, Húc Quang có đến thì cũng khó tiến vào…”
Giờ phút này, trên mặt kính nổi lên toàn bộ động tĩnh phủ quốc công.
Mọi nơi đều hiện ra trên mặt kính nho nhỏ.
Từ Khánh đang đè đánh Du Tiều, Du Tiều thực lực cường đại, là cường giả Kỳ thuế biến, nhưng hiện giờ y đối mặt với Từ Khánh không giải phong mà vẫn không thể địch lại.
Lý Hạo cảm thấy có lẽ thực lực Từ Khánh còn mạnh hơn Hồng Nhất Đường!
Hắn cũng không ngờ mảnh vỡ kia lại có hiệu quả thần kỳ như vậy.
Giờ khắc này, toàn bộ bảo khố cực kỳ an tĩnh, nơi đây chỉ có Hoàng tướng quân, nhị tổng quản, Từ Tinh, hai vị Tam Dương, Hắc Báo và Lý Hạo mà thôi.
Trên mặt kính hiện ra tràng cảnh bốn phía, không ít bóng người lấp lóe, nhanh chóng hội tụ tới đây.
Xem ra những người này đều nhắm đến bảo khố.
Đúng lúc này, Từ Tinh đột nhiên tức giận mắng một tiếng: “Khốn kiếp!”
Mấy người Hoàng tướng quân nghi hoặc nhanh chóng lên lầu, Từ Tinh chỉ bên ngoài, cả giận nói: “Râu Đỏ! Tên chó chết này! Để hắn quật khởi, Từ gia ta đã bỏ ra rất nhiều, thế mà hắn không giúp phụ thân ta, còn dẫn người tới đây.
Đồ khốn kiếp!”
Gã vô cùng phẫn nộ!
Không ngờ Râu Đỏ lại lớn mật như thế.
Nếu có thêm một vị Kỳ thuế biến và mấy vị Húc Quang, áp lực bên phe Từ Khánh sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Hoàng tướng quân sắc mặt lạnh nhạt lên tiếng: “Công tử, để ta đi ra giết hắn!”
Từ Tinh khoát tay.
Đừng đùa, người ta là cường giả kỳ thuế biến, mặc dù Hoàng tướng quân cũng thế nhưng mới chỉ miễn cưỡng bước vào, không mạnh hơn Húc Quang đỉnh phong bao nhiêu, trong tình huống này mà ra ngoài thì không biết ai sẽ giết ai đâu.
Mấy người nhìn chằm chằm mặt kính, Lý Hạo suy tư.
Ba vị Húc Quang, Từ Tinh miễn cưỡng xem như Húc Quang, nhị tổng quản chỉ là Húc Quang trung kỳ… Mà khó chơi nhất là Hoàng tướng quân Kỳ thuế biến, dù yếu hơn Kỳ thuế biến bình thường thì Lý Hạo cũng không chắc mình có thể một kích giết chết gã.
Đến nước này, hắn chỉ có một suy nghĩ, đó là giết mấy người này, lấy hết bảo vật.
Về phần đám cường giả bên ngoài, nhất là Râu Đỏ đang ngoài kia, hắn nghĩ tới rễ cây Tiểu Thụ cho, có lẽ có thể dùng nó để đối phó với Kỳ thuế biến?
Đám hải tặc này không tốt lạnh gì, nếu giết hết được thì không còn gì tốt hơn.
Lúc này, Hoàng tướng quân đang đứng ngay cạnh hắn, có hi vọng thành công đánh lén, nhưng Lý Hạo không chắc có thể giết gã trong một chiêu.
Hắn nhanh chóng nghĩ tới điều gì đó, lộn một vòng trong bụng Hắc Báo.
Hắc Báo đau bụng gào một tiếng.
Chương 990: Ma Kiếm Giết Tứ Phương 5
Hoàng tướng quân nghe tiếng, mấy người vội vàng nhìn nó, Lý Hạo vội vàng nói: “Đáng chết.
Hình như có cỗ lực lượng đặc thù xâm lấn cơ thể bản vương.
Người nào… Ngươi mạnh nhất, nhanh giúp ta khu trục thứ này… Cái này hình như là thế của võ sư.”
Vuốt chó chỉ Hoàng tướng quân, Hoàng tướng quân không cự tuyệt, nhanh chóng nói: “Sứ giả an tâm, ta sẽ khu trục thế giúp sứ giả.
Có lẽ vừa mới không phải mấy người Du Tiều xuất thủ, chẳng lẽ là võ sư ư?”
Gã nói một câu, Từ Tinh lên tiếng: “Có thể là mấy người Du Tiều chỉ điểm!”
Từ Tinh trừng Hoàng tướng quân.
Cần ngươi giải thích à?
Bất kể có phải hay không thì đó cũng là tội của bọn họ, để vị sứ giả Yêu tộc này ghi thù bọn họ, dù lần này mấy người kia trốn được thì Khuê Sơn cũng sẽ không bỏ qua.
Hoàng tướng quân hiểu rõ, không nói gì nữa.
Một cỗ năng lượng cường đại nhanh chóng tràn vào trong cơ thể Hắc Báo, hình như gã cảm nhận được gì đó, sợ hãi thán phục nhục thân cường hãn của Hắc Báo, cũng cảm nhận được có một cỗ thế đang phun trào.
Nhưng nó hơi giống… Kiếm thế!
Kiếm khách?
Gã lập tức nghĩ tới một người, đó là Quang Minh Kiếm, nhưng cảm giác này không giống lắm.
Gã mặc kệ, nhanh chóng đưa năng lượng vào áp chế cỗ thế này, cỗ thế này không yếu nhưng không thể lấy mạng đại yêu này, nhục thân đại yêu này thật sự rất mạnh.
Hắc Báo chẳng khác nào cái động không đáy, mặc cho gã đưa vào bao nhiêu năng lượng thì sau đó đều biến mất trong chớp mắt, Hoàng tướng quân tiếp tục truyền vào không ngừng, trong lòng thầm mắng Cổ Yêu này thật cổ quái.
Dần dần, trán gã đổ mồ hôi.
Một kẻ vừa tới Kỳ thuế biến như gã mà lại chịu thiệt vì một Cổ Yêu nhỏ yếu, trong khi gã cảm thấy năng lượng vừa tiến vào cơ thể liền biến mất.
Gã khẽ quát, truyền đi nhiều năng lượng hơn, toàn thân tập trung tinh thần.
Lý Hạo biết, cơ hội tới rồi.
Nếu lúc này mà không thể một kích tất sát thì giết tên này thật sự quá khó.
Trong lúc Hoàng tướng quân chuyên tâm trấn áp thế cho Hắc Báo, ánh mắt Hắc Báo lộ vẻ kinh hãi.
Hoàng tướng quân thấy vậy thì nghi hoặc, chuyện gì vậy?
Ngay sau đó, Hắc Báo kêu thảm thiết!
“Gâu gâu!”
Nghe như tiếng chó sủa, Hắc Báo đau quá, lần này Lý Hạo thật sự không khách khí, hắn trực tiếp dùng kiếm xuyên bụng Hắc Báo, trong nháy mắt, chiêu kiếm cưỡng ép dung hợp ngũ thế đâm vào trái tim Hoàng tướng quân!
Lý Hạo biết làm vậy thì Hắc Báo cũng sẽ bị thương, nhưng hiện giờ hắn không quan tâm được quá nhiều, mà đây cũng không phải vết thương trí mạng.
Phụt!
Khoảng cách gần như thế, còn là mặt đối mặt, trong chớp nhoáng, dù Hoàng tướng quân kịp phản ứng thì cũng không kịp rút lui, gã trơ mắt nhìn kiếm đâm xuyên trái tim mình!
Gã không hiểu… chuyện này là sao?
Gã rất mạnh! Nhưng dù có mạnh hơn nữa thì cũng không ngờ trong bụng sứ giả Yêu tộc mà mình đang chuyên tâm cứu trị lại có một vị kiếm khách, kiếm khách này còn xuất kiếm giết mình!
Là kiếm khách đã tập kích sứ giả sao?
Sao hắn trốn được vào trong bụng sứ giả?
Gã không thể nào hiểu được.
Đến lúc này gã vẫn không nghĩ tới chuyện sứ giả là giả, gã chỉ không hiểu vì sao người này có thể lặng yên chui vào trong bụng sứ giả.
Đó là siêu năng đặc thù sao?
Nhưng đối phương là võ sư mà, phải không? !
Trong lúc gã đang mê mang, Hắc Báo vung vuốt trực tiếp đập nát đầu gã, lúc này gã mới hiểu ra, hóa ra sứ giả và kiếm khách cùng phe.
Nhưng muộn rồi!
Một người một chó liên thủ đánh giết Hoàng tướng quân trong chớp mắt.
Lúc này Từ Tinh và nhị tổng quản mới nhận ra tình thế không ổn, ý nghĩ đầu tiên trong đầu nhị tổng quản là trốn, ý nghĩ đầu tiên của Từ Tinh là nhào về phía tấm gương, mở ra cấm chế của nó, gã vừa mới phong tỏa nơi đây, nếu có người chết ở đây thì sẽ không ai biết.
Nếu mở ra thì đám Râu Đỏ sẽ tiến vào! Dù Râu Đỏ muốn làm phản thì hiện giờ cũng không dám giết gã, bởi vì Từ Khánh chưa chết, có lẽ Râu Đỏ sẽ nói là muốn bảo hộ gã mà tới.
Từ Tinh phản ứng không chậm nhưng Lý Hạo nhanh chóng chui ra khỏi bụng Hắc Báo, chém về phía Từ Tinh, kiếm thế cường hãn bộc phát, tay Từ Tinh đã sắp chạm đến gương nhưng không còn kịp nữa rồi!
Phụt!
Tinh Không Kiếm trực tiếp đâm xuyên cổ gã, Lý Hạo vung tay, đầu Từ Tinh móp méo, ánh mắt gã nhìn Lý Hạo đầy chấn động.
Bờ môi đóng mở, rõ ràng là đang nói… Lý Hạo!
Đúng vậy, gã đã thấy rõ dáng vẻ người giết gã, đó là Lý Hạo, dù hóa thành tro thì gã vẫn nhận ra, đó là kẻ đã giết đại ca, giết cháu trai của gã, toàn bộ phủ quốc công không ai là không biết, bởi vì bộ dáng của hắn đã lan truyền khắp.
Ma Kiếm!
Lý Hạo dùng một chiêu kiếm giết chết gã, quay người ra quyền, ầm vang một tiếng, hai vị Tam Dương trốn chạy trực tiếp bị đánh xuyên, sau đó hắn lại xuất kiếm tấn công nhị tổng quản bị Hắc Báo cắn chân.
Nhị tổng quản hét rầm lên: “Ma Kiếm… Ngươi là Ma Kiếm Lý Hạo!”
Giọng nói tràn đầy sợ hãi!
Không có khả năng, sao Ma Kiếm lại chui ra từ trong bụng con chó này, sao hắn có thể trở lại Từ gia, đối phương nên ở trong Bạch Nguyệt thành mới đúng, hiện tại có vô số người muốn giết hắn, nếu Từ gia không bạn tế điện thì đã phái người tới rồi!
Thế nhưng hiện tại Lý Hạo đang ở đây.
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn, trường kiếm chấn động, một kiếm chém ra, hàm răng Hắc Báo nghiến chặt, móng vuốt vung lên, nó không quan tâm vết thương trên bụng, trong nháy mắt móng vuốt đã đâm xuyên hạ thể đối phương… Tiếng thét chói tai lại truyền ra, Lý Hạo vung kiếm đánh xuống.
Bịch một tiếng, tiếng kêu chói tai kết thúc!
Không gian an tĩnh.
Dưới mặt đất, năm thi thể chết không nhắm mắt, Hoàng tướng quân mất đầu, chắc hẳn gã là người chết oan nhất.
Gã là Kỳ thuế biến!
Nếu đối chiến trực diện, dù Lý Hạo liên thủ với Hắc Báo thì cũng không giết được gã, chỉ có thể chạy trốn mà thôi, nhưng hiện giờ gã đã bị Lý Hạo giết dễ dàng như vậy.
Một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền nhỏ lên bụng Hắc Báo.
Hắc Báo ai oán nhìn Lý Hạo, mặc dù Lý Hạo cho nó hai giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền nhưng nó vẫn cảm thấy ủy khuất, đau quá!
Lý Hạo không nói gì, nhanh chóng nhặt xác.
Tiếp theo hắn nhanh chóng đi xuống, lấy đi toàn bộ 6 kiện bảo vật ở lầu ba.
Sau đó hắn đến lầu hai thu sạch Nguyên Thần Binh kia vào nhẫn trữ vật.
Cuối cùng hắn nhanh chóng đến lầu một, thu sạch tất cả nhẫn trữ vật, dùng một sợi dây thừng nhanh chóng xuyên lại, biến thành một dây nhẫn thật dài, giáp bạc hiển hiện, dây chuyền bị Lý Hạo thu vào trong.
Lý Hạo cũng không bỏ qua những Phá Không Giáp trên mặt đất kia, mặc dù không biết dùng như thế nào…
Hắn lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật rồi nhanh chóng thu lấy.
Bên ngoài mơ hồ truyền đến công kích âm thanh, hiển nhiên có người đang công kích bảo khố.
Lý Hạo tốn chút thời gian để dọn sạch tất cả áo giáp, sau đó hắn về lầu bốn, giờ phút này, lầu bốn chỉ có một bảo vật lẻ loi trơ trọi… Mảnh gương vỡ.
Trên mặt kính vẫn chiếu tình huống bên ngoài.
Bên ngoài, hình như Râu Đỏ đã giết một vị Húc Quang, dọa lui rất nhiều người, lúc này lão đang dẫn người tấn công bảo khố, trong mắt tràn đầy vẻ tàn nhẫn.
Một nơi khác, Từ Khánh đang đánh Du Tiều hộc máu.
Mọi chuyện xảy ra rất nhanh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







