[Dịch] Tinh Môn
Tập 184 : Dưới Đáy Biển (c916-c920)
❮ sautiếp ❯Chương 916: Dưới Đáy Biển
50 dặm không tính quá xa.
Hai người đều vội phi nhanh, không bao lâu, Lý Hạo trông thấy điểm sáng đại biểu cho Khổng Khiết, đó là định vị của giáp đen, vốn bản thân chùm sáng của Khổng Khiết cũng rất chướng mắt, nhưng nhất định phải tới gần mới có thể thấy được.
Thân ảnh Lý Hạo lấp lóe, một lát sau hai người gặp nhau.
Khổng Khiết nhìn về phía Lý Hạo, thở dài một tiếng: “Ngươi thật là… nếu ngươi trực tiếp đáp ứng không ra điều kiện gì thì có lẽ ta có thể tranh thủ một cơ hội vô cùng tốt cho ngươi!”
Đáng tiếc!
Nếu lần này Lý Hạo không ra điều kiện mà trực tiếp đáp ứng, y cảm thấy hoàn toàn có thể nhắc lại chuyện tứ phương chung chưởng Ngân Nguyệt, Lý Hạo đã bỏ qua một cơ hội tốt vô cùng.
Hắn đưa ra điều kiện, Hoàng Vũ và Triệu thự trưởng đều sẽ cảm giác người này vẫn còn khiếm khuyết tinh thần kính dâng, càng sẽ không dễ dàng đáp ứng để Lý Hạo gia nhập trở thành một trong những vị đứng đầu tứ phương.
Lý Hạo cười: “Cơ hội gì? Còn đáng tiền hơn cái này ư?”
“Ngươi ấy… Không hiểu đâu!”
Khổng Khiết lắc đầu, nếu Lý Hạo có thể thượng vị, đó là điều không phải những tài nguyên này có thể so mà là đại biểu cho rất nhiều thứ, không đơn thuần chỉ là địa vị mà còn có một số cơ mật cùng hưởng, cùng chung sức.
Đại biểu rằng chỉ cần Lý Hạo có vấn đề, những người khác đều sẽ ra tay tương trợ, đây là điều cơ bản nhất.
Mà bây giờ, Lý Hạo lại bỏ qua những thứ này.
Lý Hạo vốn chẳng thèm để ý, không có đồ vật gì quan trọng hơn so với thứ mà mình nắm giữ.
30.000 viên đá Thần Năng và ba thanh Mộc hệ Nguyên Thần Binh có lẽ đủ cho hắn cảm ngộ ba lần.
Lý Hạo cảm thấy hắn nhất định có thể cảm ngộ thành công, có thể xuất hiện Mộc Kiếm Thế.
Nếu ngũ thế dung hợp, thời điểm đó hắn không dám so với kỳ thuế biến nhưng chắc chắn so với Húc Quang hậu kỳ hoặc là đỉnh phong sẽ không có vấn đề gì nhỉ?
Lực lượng mới là của mình!
Hồng Nhất Đường có thể tùy ý tiêu dao bởi vì có sức mạnh.
Quang Minh Kiếm đáng giá để Ngân Nguyệt cắt thịt ra cứu, bởi vì lực lượng của nàng đủ mạnh.
Không có lực lượng mới là điều đáng buồn nhất.
Ta có thể không cần, nhưng ta nhất định phải có.
“Ti trưởng, đồ đâu?”
Khổng Khiết có chút luyến tiếc, cuối cùng vẫn đành phải ném nhẫn trữ vật cho Lý Hạo: “10.000 viên đá Thần Năng, hai thanh Nguyên Thần Binh Mộc hệ, phần còn lại cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ mới thanh toán.”
Y lại nói: “Ngươi đã cầm tiền thì có một chút chuyện ngươi phải đến… Nếu ngươi cứu Quang Minh Kiếm, ngươi không thể đại biểu cho cá nhân ngươi mà là đại biểu cho quan phương của Ngân Nguyệt, đưa trợ giúp cho nàng thì ngươi cũng phải nói rõ ràng!”
Lý Hạo gật đầu: “Đương nhiên, ta mới không làm loại chuyện thiếu phẩm cấp thế đâu!”
Lý Hạo cười nói: “Bất quá ta cũng nói một chuyện, lúc trước nàng ép ta đáp ứng giúp nàng trấn áp thể nội bạo động một lần… Nếu lần này cứu nàng, chuyện đó cũng cần rõ ràng, ta không có nói muốn đi ra ngoài giúp nàng đâu!”
“Tùy các ngươi!”
Khổng Khiết không nhiều lời, bọn họ chỉ muốn khiến Quang Minh Kiếm cảm kích mà thôi.
“Ta phải trở về, không thểg ở lâu ở bên ngoài, hiện tại là thời điểm mẫn cảm…”
Nói rồi y quay người định rời đi.
Lý Hạo lại hô: “Ti trưởng, có người nhìn chằm chằm các ngươi, các ngươi không biết phản kích sao?”
“…” Khổng Khiết bất đắc dĩ, thuận miệng nói: “Thời cơ chưa tới!”
“…”
Được rồi.
Lý Hạo mỉm cười, cũng không nói gì nữa.
Thời cơ chưa tới?
Toàn là mấy lời này.
Bao giờ mới là thời cơ?
Thôi thôi, không có quan hệ gì với ta, mặc kệ những người này giày vò tiếp đi.
Lý Hạo đằng không mà lên, nhắm thẳng về phía Bắc Hải, lấy tiền tài của người phải trừ tai hoạ cho người.
Mà cùng lúc ấy, ở dưới mặt đất có một con hắc cẩu cũng đang nhanh chóng vọt chạy, Lý Hạo vốn không muốn mang Hắc Báo, hắn thực sự chẳng muốn liều mạng làm gì, có cơ hội thì cứu, không có cơ hội cthì quên đi.
Hắn đã bảo rồi, nếu không có cơ hội thì tiền đặt cọc cũng không thể trả lại.
Nhưng Hắc Báo ở bên kia hình như không quá dễ chịu, Lý Hạo vừa đi, gia hỏa này cũng cấp tốc chạy theo, Lý Hạo đành phải mặc kệ nó.
Quả thực Hắc Báo không yếu, có nó đi cùng sẽ an toàn hơn chút đỉnh.
Lý Hạo cấp tốc phi nhanh, một người một chó không bao lâu đã tiến vào phạm vi Nguyệt Hải.
Lý Hạo vung tay lên, Cự Côn Thần Chu hiển hiện.
Một người một chó lên thuyền, phút chốc, Lý Hạo lấy ra rễ cây thủy tinh kia.
Dùng như phù chú một lần ư?
Đó là hành vi ngu ngốc!
Thừa dịp này cảm ngộ một lần, có lẽ hắn sẽ có thể ngưng tụ ra Mộc Kiếm Thế, còn cần phù chú ngang ngửa với Húc Quang trung hậu kỳ làm gì.
Trong nháy mắt, thần ý của Lý Hạo tràn vào trong.
Hệt như lúc trước, một cỗ uy áp nhàn nhạt bao phủ Lý Hạo, Lý Hạo giống như tiến nhập một vũ trụ khác, bắt đầu nương theo đại thụ cùng nhau trưởng thành.
Ngay tại thời khắc này, Lý Hạo cũng đồng thời cảm ngộ lực lượng bản nguyên.
Trong Bắc Hải.
Sâu trong biển cả.
Dưới đáy biển có một tòa kiến trúc vàng son lộng lẫy hiện ra, trong đó, một đầu đại yêu ngủ say đột nhiên mở mắt, giống như cảm nhận được dao động đặc thù kia, ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.
Hồi lâu sau nó khẽ lẩm bẩm: “Lực lượng của bản nguyên… Giờ này còn có bản nguyên đại yêu còn sống, mà lại đang hành tẩu ở Bắc Hải sao?”
Đại yêu có lòng muốn dò xét, nhìn thử một chút…
Nhưng rất nhanh, nó bỏ đi ý nghĩ này.
Khẽ than thở một tiếng, bây giờ nó không có khả năng tuỳ tiện dò xét, cũng không thể tùy tiện rời đi, thế giới này đã không còn giống với lúc trước.
Những tên trong di tích kia có lẽ cảm thấy chuyện vẫn như xưa, mà nó đã sớm cảm thấy thời cuộc thay đổi rồi.
Lý Hạo hoàn toàn không biết gì cả.
Hắn đắm chìm trong loại cảm giác này.
Hắn như là một cái cây đang mọc rễ nảy mầm, cành lá chập chờn, tung bay theo gió.
Một năm, hai năm, ba năm…
Trong trí nhớ giống như đi qua vô số tuế nguyệt.
Nhưng trong hiện thực kỳ thật chỉ là phút chốc.
Không biết qua bao lâu, lực lượng bản nguyên bên cạnh Lý Hạo tiêu tán, mà Lý Hạo cũng mở mắt, rễ cây thủy tinh trong tay vỡ nát hoàn toàn, triệt để tiêu tán sạch sẽ.
Ánh mắt Lý Hạo mê mang, cũng có chút tiếc nuối.
Một lần nữa… Chỉ cần một lần nữa, hắn nhất định có thể cảm ngộ thành công.
Chương 917: Ra Bắc Hải
Đúng vậy, Lý Hạo biết chỉ còn thiếu xíu xíu nữa thôi.
Loại sinh cơ bừng bừng, loại cảm giác rục rịch ấy, giờ phút này hắn chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Chỉ chút ít nữa, ở thời điểm hắn trở thành cái cây này chưa thể một mực kiên trì đến lúc đối phương cảm ngộ bản nguyên.
Lý Hạo cắn răng, thật đáng tiếc!
Không, có lẽ là Tiểu Thụ cố ý chỉ cho chừng đó, bởi vì Lý Hạo cảm ngộ được rồi thí sẽ không còn lần sau.
“Còn thiếu chút xíu…”
Lý Hạo hít sâu một hơi, rất nhanh hắn đã bình tĩnh lại.
Thiếu chút ít chưa hẳn cần tiếp tục đi tìm Tiểu Thụ.
Có lẽ… Có thể tìm cường giả để chém giết một phen.
Lúc trước lão sư cảm ngộ ngũ thế trong điều kiện kém hơn mình nhiều, thực lực cũng kém hơn nhiều lắm, ông có thể cảm ngộ thành công chính là nhờ lần lượt chiến đấu, đánh ra được.
Cự Côn Thần Chu cấp tốc phi nhanh trên biển.
Hắc Báo nằm nhoài ở đầu thuyền, nhàm chán dùng đuôi câu cá… Không biết con chó này nghĩ như thế nào, tốc độ nhanh như vậy chẳng lẽ ngươi có thể câu được cá sao?
Thấy Lý Hạo nhìn qua, Hắc Báo dựng thẳng đuôi lên, trên cái đuôi xuyên một con cá lớn, Hắc Báo bày ra vẻ nghi ngờ nhìn về phía Lý Hạo, ngươi muốn ăn sao?
“…”
Lý Hạo cạn lời, ta cho là ngươi câu cá, thì ra ngươi đang xiên cá!
Hắc Báo thấy Lý Hạo không ăn, vẫy vẫy đuôi, bỏ rơi con cá lớn, nó cũng không muốn ăn, chỉ là trong trí nhớ có chút ký ức hiện ra, hình như có ai đó thích ăn cá, cũng rất thích dùng cái đuôi để câu cá.
Ngay tại khi Lý Hạo chạy tới Bắc Hải.
Bắc Hải cũng đang có chút hỗn loạn.
Từng đám đạo tặc đều nhận được tin tức, Quang Minh Kiếm sắp sửa vượt qua Đông Hải, xuất phát về hướng Bắc Hải.
Bạch Sa đạo.
Bên cạnh Bạch Sa nhiều hơn một người, vị này cũng đeo mặt nạ, thanh âm trầm thấp: “Bạch Sa tướng quân, ý tứ của phía trên là tốt nhất có thể chặn giết Quang Minh Kiếm, cướp đoạt Truy Phong Ngoa! Đương nhiên, nếu có thể bắt giữ Quang Minh Kiếm còn sống thì lại càng tốt hơn.”
Bạch Sa nhíu mày: “Ngũ đại tướng quân của Định Quốc quân đều bị giết trong nháy mắt, ngươi xác định có thể làm được ư?”
“Đó là trước kia, hiện tại Quang Minh Kiếm chỉ đang kéo dài hơi tàn, mấu chốt chính là rất nhiều người muốn đục nước béo cò, đừng quên, Bắc Hải là thiên hạ của chúng ta…”
Bạch Sa từ chối cho ý kiến.
Thiên hạ của chúng ta?
Suy nghĩ nhiều quá.
Bắc Hải Bát Đạo, Bạch Sa đạo chẳng thể tính là hạng nhất.
Mà lão nhị và lão tam mới chết không bao lâu, tình huống bây giờ còn rất hỗn loạn lấy, bây giờ muốn đi giết Quang Minh Kiếm kỳ thật không phải là thời cơ tốt.
Thế nhưng đây là người phía trên cử tới.
Dù Bạch Sa mạnh hơn hắn, cũng không quá e ngại, thế nhưng không cần thiết trở mặt, cân nhắc một phen gã bèn nói: “Có lẽ Quang Minh Kiếm muốn trốn về Ngân Nguyệt, gửi hi vọng vào chuyện võ sư Ngân Nguyệt sẽ cứu nàng, chúng ta không cần làm to chuyện… Chờ ở đây có lẽ sẽ có thể chờ được nàng.”
“Sợ là sợ chưa đến được nơi này, nàng đã chết.”
Nam tử đeo mặt nạ khuyên nhủ một câu: “Không bằng Bạch tướng quân chủ động tới gần Đông Hải hải vực…”
“Ta suy nghĩ đã!” Bạch Sa không thèm để ý, nói đùa, đó là địa bàn của người khác, đi chẳng phải là tự tìm phiền phức?
Kỳ thật gã hi vọng Quang Minh Kiếm chạy trốn tới Ngân Nguyệt, người truy sát nàng có lẽ cũng sẽ đi theo gây ra hỗn loạn cho Ngân Nguyệt, khi đó sẽ là cơ hội đối phó với Lý Hạo.
Cùng lúc ấy ở biên giới Đông Hải, nơi giáp ranh với Bắc Hải.
Quang Minh Kiếm không ngừng đẫm máu, phun ra một chút mảnh vỡ nội phủ, bất quá, dù đến giờ phút này, nàng vẫn không chết mà là có lực lượng quang minh bộc phát lan tràn ở trên người nàng lan tràn, áp chế hết thảy thương thế.
Ngày đó Lý Hạo giúp nàng trấn áp một lần, nàng tự nhiên cũng không phải chẳng có một chút chắc chắn gì.
Lực lượng quang minh hệ rất thích hợp để chữa thương.
Đổi thành những người khác đã sớm nổ tung, mà nàng lại một đường đào vong, đến bây giờ vẫn có thể còn sống.
Trong mắt nàng vẫn ôm chút hi vọng… Chỉ là, hi vọng dần dần đang bị dập tắt.
Người phía sau theo sát không bỏ.
Mấu chốt là, tin tức tiết lộ ra ngoài quá nhanh, đã có cường giả bắt đầu vây quanh chặn đường, hiển nhiên, Định quốc công phủ không thể bắt giữ được nàng nên đã làm cho một số người động tâm.
Quang Minh Kiếm nhìn về Bắc Hải phía trước… Nàng nhất định phải xuyên qua Bắc Hải, tiến vào phạm vi Nguyệt Hải thì mới xem như tiến nhập địa giới Ngân Nguyệt, nhưng nơi này cách bên kia đâu chỉ ngàn dặm.
Chỉ sợ nàng chống đỡ không đến khi đó.
“Ta đã tận lực…”
Quang Minh Kiếm tự nhủ thầm, thế nhưng nàng không có cơ hội.
Bất quá mặc dù như vậy, nàng cũng sẽ không nhắm mặt chịu chết.
Quang Minh Kiếm tiếp tục trốn chạy, nàng cũng muốn nhìn xem ai sẽ nhảy ra đầu tiên, mặc dù ngũ tạng triệt để phá toái, nàng cũng muốn giết chết mấy vị cường giả để thế nhân biết, Quang Minh Kiếm cường hãn vô song.
Ngân Nguyệt Thất Kiếm ngày xưa miễn là còn sống thì đều không phải là phế vật!
Đương nhiên, Bích Quang Kiếm theo cổ pháp, cổ pháp không được đầy đủ nên tiến bộ cực kỳ chậm chạp.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Vẻ tàn khốc trong mắt Quang Minh Kiếm lại càng ngày càng đậm.
Quá nhiều người tới!
Lúc này mới bao lâu chứ?
Nàng đã cảm ứng được, chỉ riêng Húc Quang e là không dưới mười người đang truy đuổi phía sau, ai nấy đều rất cường đại, chẳng phải loại gia hỏa mới tiến vào Húc Quang không bao lâu.
Trước mặt có lẽ còn có người đang ngồi chờ.
Lúc này Lý Hạo cũng triệt để tiến nhập phạm vị Bắc Hải.
Nhìn không thấy bờ biển khiến Lý Hạo nhịn không được đi ra khoang thuyền, đây là lần đầu tiên hắn đi ra khỏi phạm vi Ngân Nguyệt, nơi này đã không thuộc về địa giới Ngân Nguyệt nữa.
Trước kia, dù sao cũng chiến đấu tại phạm vị Nguyệt Hải.
Sóng ở Bắc Hải càng lớn.
Ầm ầm, tiếng sóng đinh tai nhức óc.
Lý Hạo lại cảm thấy tinh thần thanh thản.
Bắc Hải thật đẹp!
Đáng tiếc nó không thuộc về Ngân Nguyệt.
Hắc Báo cũng trưng ra vẻ mặt hiếu kỳ nhìn ngó khắp chung quanh, biển thật là lớn, thật là đẹp.
Một người một chó ngồi xổm ở đầu thuyền, giờ phút này không có nỗi sợ khi sắp phải đối mặt với nguy hiểm, chỉ có niềm sung sướng khi có thể kiến thức thiên địa rộng lớn.
Có lẽ, ngày đó mình nên rời đi với Hầu Tiêu Trần, Lý Hạo thầm nghĩ như vậy.
Chương 918: Ngũ Cầm Môn, Lý Hạo!
Trời cao biển rộng.
Thần Châu xuyên qua mặt biển, thấy được thiên địa rộng lớn trước mắt khiến tinh thần Lý Hạo sảng khoái hơn hẳn.
Nơi đây khác biệt so với Nguyệt Hải, tuy nói Nguyệt Hải là biển rộng nhưng vẫn còn có thể nhìn thấy hai bên bờ.
Còn Bắc Hải thì dõi mắt ra xa cũng chẳng thấy đất liền đâu.
Lý Hạo đứng ở đầu thuyền quan sát bốn phương.
Đây chính là Bắc Hải!
Mà hạch tâm của Vương triều, khu vực Trung bộ được bao bọc bởi bốn bề là biển xung quanh, xem như Đông Tây Nam Bắc tứ hải chia tách Vương triều ra thành hai khu vực.
Lý Hạo nhìn về phía nam, bên đó chính là trung ương đại lục.
Nhưng từ tư liệu mà hắn lấy được bên chỗ Chiến Thiên quân thì năm xưa nơi đó chỉ là một hòn đảo, không phải là hạch tâm đại lục.
Lý Hạo quan sát khắp bốn phương, vừa nhìn vừa nhẹ nhàng múa thanh kiếm trong tay.
Đường kiếm phiêu lãng theo gió, mềm mại tựa tơ liễu.
Di chuyển hồi lâu, Lý Hạo bỗng mơ hồ thấy được một vài chùm sáng, hắn có thể nhìn thấy thì hẳn là khoảng cách không quá xa.
Thuyền nhỏ đi thẳng về hướng chùm sáng nọ, chốc lát sau, một chiếc thuyền buôn đã hiện ra trước mắt hắn.
Phía trên mạn thuyền cũng có người đang đứng, Lý Hạo liếc mắt nhìn qua thì thấy đây không phải là hải tặc liền lười nhìn thêm.
Thần Châu rẽ sóng đi tiếp.
Mà trên thuyền buôn nọ, người đang đứng trên mạn thuyền mơ hồ nhìn thấy thứ gì đó vừa lướt qua, có điều nhìn kỹ lại thì không phát hiện được gì.
Lòng y thầm nhủ, có lẽ vừa nãy có một loài cá lớn nào đó có tốc độ như thoi đưa bơi ngang qua, dù sao đây cũng không phải là chuyện hiếm gặp.
Rất nhanh, Thần Châu lại chạm mặt với một chiếc thuyền khác.
Nhìn bề ngoài thì cũng chỉ tương tự như các thuyền buôn mà Lý Hạo từng gặp, điểm khác biệt là nơi đây tụ tập rất nhiều Siêu Năng Giả, chí ít phải có tới trăm vị siêu năng, chưa kể còn có hai vị Tam Dương.
Ở trong biển mà xuất hiện một đội ngũ như thế thì 90% chính là hải tặc.
Dĩ nhiên vẫn có trường hợp ngoại lệ, ví dụ như một đội quân lục địa nào đó đang trên đường đi tiêu diệt hải tặc.
Có điều trường hợp này phải nói là cực ít!
Lý Hạo đạp lên mạn thuyền, đằng không lao lên trời.
Trong nháy mắt hắn đã xuyên qua hư không, đứng lặng trên thuyền lớn, lỗ tai khẽ rung động.
Lý Hạo đang tập trung lắng nghe xem mọi người trên thuyền nói những gì, chốc lát sau, hắn đã xác định được thân phận của đối phương, đích thật là một đám hải tặc.
Lập tức, kiếm quang lấp lóe!
Oanh!
Một tiếng nổ mạnh vang thấu màn đêm đen, khoang thuyền nổ tung khiến một đám Siêu Năng Giả gào lên, Tam Dương gầm thét lao ra, kiếm quang chiếu rọi hư không.
“Ngươi là người phương nào? Có thù hận gì mà lại đột ngột ra tay như vậy?”
Một vị Tam Dương quát: “Bọn ta chính là Phá Hải quân.”
Cái gọi là Phá Hải quân bất quá chỉ là tấm màn mà che thôi, trên thực tế bọn chúng chính là Phá Hải đạo – một trong bát đại hải tặc trên biển khơi.
Đường kiếm của Lý Hạo dập dờn lướt qua, lập tức có một đầu người văng xuống.
“Ngũ Cầm môn, Lý Hạo!”
Lý Hạo khẽ cười một tiếng, tiếp tục chém xuống khiến đám hải tặc ầm ầm nổ tung!
Cái đầu của tên Tam Dương mới lên tiếng ban nãy lăn lông lốc dưới đất.
Thoáng cái, toàn bộ Siêu Năng Giả trên thuyền đã bị giết sạch sẽ không còn một mảnh.
Lý Hạo huơ tay, thu lấy toàn bộ nhẫn trữ vật.
Hắn cũng lười lục soát, chỉ đơn giản xem xét một chút, thấy trong thuyền không còn ai sống sót, hắn liền dùng kiếm đâm xuyên thủng chiếc thuyền khiến nước tràn vào trong nháy mắt.
Lý Hạo đằng không phóng lên, mau chóng quay trở lại Thần Châu của mình.
Từ đầu đến cuối không mất bao nhiêu thời gian, xem như gặp phải chuyện bất bình nên rút kiếm giải sầu mà thôi.
Lý Hạo rất chán ghét hải tặc.
Đối với võ sư, thích thì sẽ rất thích, mà đã không thích vậy thì hãy dựa vào bản lĩnh của mình khiến cho thứ mình chán ghét biến mất.
Kể từ khi rời khỏi Ngân Nguyệt, Lý Hạo cứ như được phóng thích, tinh thần càng thêm thả lỏng, hành sự cũng càng thoải mái hơn.
“Đi thôi!”
Nhìn thấy Hắc Báo còn đang ở trong nước trêu đùa mấy tên hải tặc nhảy xuống biển lẩn trốn, Lý Hạo bèn gọi một tiếng.
Nghe tiếng Lý Hạo gọi mình, tiểu cẩu liền dùng móng vuốt đâm chết tên hải tặc cuối cùng, sau đó lắc lư móng vuốt mấy cái dưới nước cho sạch sẽ rồi bơi về thuyền.
Thần Châu tiếp tục xuyên qua biển lớn, mà chiếc thuyền sau lưng bọn họ thì đang dần dần đắm chìm xuống biển khơi.
Một đội ngũ hải tặc trăm người, có Tam Dương dẫn đội đã lặng lẽ biến mất giữa màn đêm tối.
Lý Hạo một đường phi nhanh.
Trên đường hắn di chuyển, hễ nhìn thấy chiếc thuyền hải tặc nào thì hắn đều sẽ dừng bước, trực tiếp ra tay đánh giết, về phần phải tìm kiếm Quang Minh Kiếm… Kể ra đây cũng là một biện pháp mà, nhỡ đâu giết nhiều người như vậy sẽ khiến Quang Minh Kiếm tự mình xuất hiện thì sao?
Trời đã sáng.
Bình minh trên biển rất đẹp, giống như một vòng ánh sáng rạng rỡ chậm rãi trải rộng ra toàn bộ mặt biển.
Thế nhưng lúc này Lý Hạo lại không có tâm tư ngắm mặt trời mọc, hắn khẽ cau mày quan sát tứ phương.
Đã được ba giờ đồng hồ kể từ khi hắn giong thuyền ra biển.
Tốc độ của Cự Côn Thần Châu rất nhanh, tối thiểu có thể đi tới hơn nghìn dặm, thế nhưng tới bây giờ hắn vẫn chưa nhìn thấy Quang Minh Kiếm.
Lý Hạo cũng lo lắng sẽ bỏ lỡ mất đối phương, bởi vì Bắc Hải quá rộng lớn, nếu đối phương di chuyển ngược hướng thì chưa chắc Lý Hạo đã nhìn thấy nàng.
Tuy hắn có thể nhìn thấy chùm sáng từ khoảng cách khá xa, nhất là ở địa phương không thể che chắn gì như biển khơi thì hắn có thể thấy chùm sáng của Húc Quang từ cách đó cả 20 dặm, nhưng ở trong biển cả mênh mông rộng lớn như này thì 20 dặm thật sự quá ngắn.
“Thật khó tìm!”
Lý Hạo cảm khái một câu, lại quay sang hỏi tiểu cẩu: “Hắc Báo, ngươi có ngửi thấy mùi của nàng ta không?”
Cái mũi của Hắc Báo co rúm một cái, lắc lắc đầu.
Khứu giác của nó cũng có giới hạn.
Muốn tìm người giữa biển cả mênh mông như vậy quả thật không phải chuyện đơn giản.
“Có lẽ chúng ta nên bắt một vị cường giả nào đó để hỏi thăm thử xem.”
Lý Hạo thầm nghĩ, bát đại đoàn hải tặc ở Bắc Hải bên này nắm bắt tin tức rất nhạy, có khi bọn họ sẽ biết được Quang Minh Kiếm đang ở đâu.
Có điều bát đại đoàn hải tặc cũng không dễ trêu vào.
“Hoặc là tìm những thương đội lớn cũng được…”
Chương 919: Tung Tích Của Quang Minh Kiếm
Trong biển có rất nhiều đoàn đội mua bán di chuyển qua lại.
Bọn họ chuyên đem vật tư từ Trung bộ vận chuyển đến khắp mọi nơi, đồng thời cũng đem sản vật trân quý khắp bốn phương mang về Trung bộ.
Bọn họ làm ăn sinh ý rất lớn, bởi vì đa phần đều có thế lực lớn ở phía sau làm chỗ dựa.
Thường thì tin tức của những người này cũng rất linh thông.
Vả lại các thương đội thường di chuyển trên biển nên quan hệ đối với hải tặc cũng sẽ không quá kém.
Thậm chí có những thương đội làm ăn quá hắc đạo thì có khi còn trở mình thành chính hải tặc.
Đây chính là những thông tin mà trên tư liệu của bọn người Kim Thương có ghi chép.
Bằng không thì Lý Hạo cũng không biết được chi tiết cụ thể những việc đó.
Biển rộng mênh mông, muốn tìm người thật sự rất khó.
Thế nhưng một khi đã có ý tưởng thì tốc độ hành động của Lý Hạo cũng trở nên mau lẹ hơn.
Thần Châu lần nữa xuyên qua hơn trăm dặm, rất nhanh trước mặt hắn đã xuất hiện ba chiếc thuyền, cũng không biết là thương đội hay là hải tặc.
Lý Hạo tới gần cảm ứng một phen, hẳn là thương đội.
Thường thì thuyền hải tặc sẽ có điểm đặc thù rất rõ ràng, đó là trong thuyền gần như không có người bình thường.
Tuy hải tặc cũng cần bồi dưỡng người mới, nhưng bọn họ hiếm khi làm điều đó trên thuyền, các đội ngũ hải tặc đều có căn cứ riêng, hoặc là nằm trên hòn đảo vắng vẻ nào đó, hoặc là dứt khoát nằm ngay trên đất liền.
Mà thương thuyền thì tuy cũng có Siêu Năng Giả hộ đạo, nhưng chắc chắn số lượng cường giả sẽ không nhiều.
Chiếc thuyền buôn phía trước có treo một lá cờ trên cột thuyền.
Dù sao thì bây giờ Lý Hạo cũng là phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, đối với mấy cờ xí có danh tiếng lớn thì ít nhiều hắn đều nhận ra.
Nhìn lá cờ trước mặt, Lý Hạo liền biết đây là cờ xí của Tài Chính tư – một trong số Cửu Ti.
Là thương đội của Tài Chính tư à?
Lý Hạo thầm nghĩ, hình như thanh niên Lưu gia lần trước bị giết chết chính là người của Tài Chính tư, có điều chuyện của y không liên quan đến Lý Hạo, người là do Tề Cương và Hồ Thanh Phong giết.
Cửu Ti đều có cờ hiệu riêng của mỗi bên.
Đương nhiên, Vương triều cũng có Thiên Tinh cờ, chỉ là đã rất nhiều năm rồi Thiên Tinh cờ không còn tung bay trước gió nữa.
Trên chiếc thuyền đối diện có Tam Dương trấn thủ, xem ra thực lực của Tài Chính tư cũng không kém.
Lý Hạo đạp không phóng lên, bay về hướng chiếc thuyền lớn nơi xa.
Trên thuyền có một nam tử chừng 30 tuổi đang đứng quan sát tứ phương, bỗng nhiên ánh mắt y khẽ biến, giờ phút này sắc trời đã sáng rõ, nam tử vừa liếc nhìn liền phát hiện có một vị cường giả đang bay tới.
Không hề có khí tức lộ ra!
Nếu không phải là võ sư đỉnh cấp thì chính là cường giả Húc Quang cảnh.
“Phía trước là người nào? Bọn ta là tập đoàn Tứ Hải dưới trướng Tài Chính tư – trực thuộc Cửu Ti…”
Đương lúc người kia còn đang nói chuyện thì Lý Hạo đã hạ xuống thuyền.
Sắc mặt nam tử kịch biến, trong nháy mắt liền có hơn mười vị Siêu Năng Giả tập hợp bên cạnh y, bọn họ đều hết sức cảnh giác xen lẫn lo lắng.
Rốt cuộc là ai dám to gan đến tập kích thương đoàn?
Lý Hạo lấy ra một khối lệnh bài: “Tuần Thành sứ cao cấp của Tuần Dạ Nhân…”
“Lớn mật!”
Vừa nghe thấy Lý Hạo nói mình là Tuần Dạ Nhân liền có một vị Siêu Năng Giả lớn giọng quát: “Tuần Dạ Nhân mà cũng dám xông vào thương thuyền của tập đoàn Tứ Hải? Ngươi là người của bộ phận nào?”
Lý Hạo khẽ giật mình, “Nhìn thấy hải tặc thì khúm núm, nhưng nhìn thấy Tuần Dạ Nhân thì lại lớn gan xuất kích sao?”
Dứt lời, hắn liền đá mạnh một cước!
Rầm! Người kia trực tiếp bị một cước đá bay, nện lên trên mạn thuyền.
Lý Hạo lại nhìn về phía thanh niên kia, thấy y định mở miệng nói chuyện, một vòng kiếm quang lập tức lấp lóe cắt đứt một mảng tóc của đối phương, nhất thời khiến toàn thân y thấm ướt mồ hôi lạnh.
“Thường nghe nói Cửu Ti và tam đại tổ chức tà năng đều cùng một giuộc, ta còn không tin, bây giờ xem ra cũng chẳng kém bao nhiêu.”
Sở dĩ hắn nói vậy là bởi vì thanh niên kia đang chuẩn bị ra tay.
Hắn đã biểu thị mình là người của Tuần Dạ Nhân, vậy mà đối phương còn muốn xuất thủ, trong khi ban nãy khi hắn chưa tiết lộ thân phận thì ngược lại gia hỏa này lại lộ rõ vẻ lo lắng, thấp thỏm.
Đây là thương đoàn trực thuộc Cửu Ti sao?
Cảm giác so với hải tặc còn muốn bết bát hơn!
Thanh niên sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt, lắp bắp nói: “Tuần Thành sứ… Ta…”
“Ta lười nhiều lời với các ngươi.
Trả lời ta, khi Quang Minh Kiếm bị truy đuổi thì đã tiến vào khu vực Bắc Hải, ngươi có biết vị trí cụ thể của nàng ta hiện tại không?”
Thanh niên khẽ giật mình, trong lòng kinh hãi.
Người này hỏi thăm về tình huống của Quang Minh Kiếm thì hẳn là thực lực của hắn rất mạnh, lẽ nào đây là võ sư đỉnh cấp hoặc là cường giả Húc Quang?
Nhưng một nhân vật lợi hại như vậy mà chỉ là Tuần Thành sứ thôi sao?
Có điều hiện giờ thanh niên không dám nói nhảm nửa lời, vội vàng trả lời câu hỏi của Lý Hạo: “Hai giờ trước ta có thu được tin tức, bảo chúng ta chủ động tránh đi một chút…”
“Các ngươi dùng cách nào để câu thông tin tức với nhau?” Lý Hạo ngắt lời.
Thanh niên hơi ngạc nhiên, có điều chỉ do dự một thoáng liền dứt khoát lấy ra một khối ngọc bội, “Đây là ngọc bội truyền tin được đào ra từ trong các di tích Cổ văn minh.
Từ vài năm trước đã được các tổ chức lớn hoặc các cơ cấu lớn đưa vào sử dụng.”
Trong lòng y nhịn không được mà thấy nghi hoặc, dư quang nhìn thoáng qua Lý Hạo.
Đừng nói là ngươi giả mạo Tuần Dạ Nhân nhé? Thực lực ngươi như thế ắt hẳn cũng có vị trí không thấp trong nội bộ, sao có thể không biết những thứ này?
“Đây là ngọc bội truyền tin, có thể đưa tin tức cần thiết trong phạm vi 3.000 dặm.
Mỗi tổ chức đều có để kịp thời phản ứng nhanh chóng đối với các sự kiện diễn ra, hơn nữa trong các khu vực đều có một trạm trung chuyển thông tin, có thể truyền đạt tin tức đến cho cá nhân, cũng có thể gửi đến quy mô lớn, bất quá làm vậy thì sẽ mất một chút thời gian, hoặc có đôi khi trạm trung chuyển sẽ không kịp thu nhận tin tức.”
Lý Hạo tiếp nhận ngọc bội, có phần ngoài ý muốn.
Hóa ra còn có thủ đoạn như vậy à?
Hắn thật sự không biết chuyện này.
Khó trách thỉnh thoảng vẫn có những tin tức được truyền đi rất nhanh, ví dụ như khu vực Đông bộ mà bộc phát chiến tranh thì chưa đến 5 giờ đồng hồ, Ngân Nguyệt đã thu được tin tức.
Đội ngũ nhân mã báo tin còn chẳng hành động mau lẹ được như vậy.
Quả nhiên Cổ văn minh vẫn rất lợi hại.
Không nói đâu xa, cứ nhìn chiến giáp liền biết.
Chương 920: Nàng Ta Còn Sống
Lý Hạo tiếp nhận ngọc bội, kiểm tra một hồi liền thấy phía trên có một ít dòng chữ nhỏ xíu xuất hiện.
Thanh niên kia thấy Lý Hạo hứng thú thì có chút khẩn trương nói: “Do không gian ghi chép nội bộ không đủ nên loại ngọc bội truyền tin này chỉ có thể lưu giữ 10 tin tức gần nhất.
Nếu có tin mới truyền đến thì sẽ lập tức hiện ra.
Nếu ngươi muốn truyền tin về thì trên ngọc bội có cái nút màu đỏ, ấn nút rồi đưa tin tức vào là có thể lập tức truyền tống đến trạm trung chuyển gần ngươi nhất.”
Không tính là quá thuận tiện, nhưng so với các thiết bị truyền thông tin hiện nay thì đã tốt hơn nhiều.
Lý Hạo kiểm tra xem, cách đây hai giờ quả thật có một tin nhắn, nội dung như sau: “Quang Minh Kiếm đã vào Bắc Hải, cường giả khắp nơi đang đuổi theo.
Đại chiến hết sức căng thẳng, người trên Bắc Hải chú ý lui tránh.
Quang Minh Kiếm cường hãn, truy binh đông đảo…”
Hai giờ trước, đối phương đã tiến vào Bắc Hải!
Lý Hạo cấp tốc nhớ lại bản đồ Bắc Hải, phạm vi khu vực này rất rộng.
Quang Minh Kiếm tiến vào từ phía đông, nếu nàng ta phi hành hết cỡ thì sau hai canh giờ, đại khái đã di chuyển được tầm một ngàn dặm.
Mà hắn đại khái cũng mới chỉ di chuyển được trên dưới ngàn dặm.
Tính ra thì khoảng cách giữa đôi bên vẫn còn khá xa, Bắc Hải rất rộng, không phải chỉ cần đi từ Ngân Nguyệt đến Đông Hải là đã hết toàn bộ hành trình, mà vượt qua Ngân Nguyệt thì vẫn thuộc về ranh giới Bắc Hải, chỉ là vùng biển này đã không còn giáp giới với Ngân Nguyệt nữa mà thôi.
Tính toán một chút thì hẳn là khoảng cách tối thiểu giữa hai người còn tầm ba ngàn dặm.
Dù cả Lý Hạo và Quang Minh Kiếm đều toàn lực tiến lên thì cũng phải hai ba tiếng sau mới có thể chạm mặt.
Đó còn là trong tình huống bọn họ dồn hết sức, một giờ phải di chuyển được ít nhất bốn năm trăm dặm.
“Trách không được tới giờ vẫn chưa tìm ra nàng ta.”
Lý Hạo hết sức bất đắc dĩ, còn phải di chuyển thêm hai ba tiếng nữa.
Lại thêm trước đó tiêu hao không ít thời gian, tính ra thì từ lúc Quang Minh Kiếm chạy trốn đến giờ đã qua 10 tiếng đồng hồ, vậy mà nàng vẫn chưa bị giết chết.
Vả lại trong tình huống bị truy đuổi, chưa chắc Quang Minh Kiếm đã có thể dồn sức tập trung vào việc di chuyển.
Cho nên đợi hai bên tụ tập được thì có lẽ còn mất nhiều thời gian hơn hắn dự kiến.
Lý Hạo đang xem xét tin tức, còn thanh niên đối diện thì đang đổ mồ hôi hột, vụng trộm quan sát Lý Hạo.
Tuần Dạ Nhân…
Phân bộ của Tuần Dạ Nhân đặt ở rất nhiều nơi, gần đây thì có Lâm Giang, Bắc Hải, Hải Nhạc,… Rốt cuộc người này là cường giả của Tuần Dạ Nhân thuộc hành tỉnh nào?
Hay là… Hắn chỉ đang mạo danh?
Lý Hạo kiểm tra ngọc bội một hồi, cuối cùng ngẩng đầu lên nói với thanh niên: “Có thể cho ta mượn cái này không?”
“Đương nhiên!” Thanh niên vội vàng gật đầu lấy lòng, “Đại nhân cần thì cứ tùy ý lấy đi.”
“Ngọc bội có định vị không?”
Thanh niên hơi giật mình, chần chờ một chút thì vẫn ăn ngay nói thật: “Có, nhưng chúng ta không điều tra được, chỉ có một vài trạm trung chuyển lớn mới có thể dò xét.”
“Vậy nếu ta muốn hỏi thăm tin tức thì có cần mật ngữ mở đầu hay mật mã linh tinh gì không?”
Thanh niên âm thầm kêu khổ, trong lòng có phần xoắn xuýt, không dám trả lời.
Bị đoạt mất ngọc bội đưa tin thì không có gì, nhưng muốn đưa tin thì đích thật cần có một ít mật ngữ, đây cũng là vì phòng ngừa bị người đánh cắp, nhìn trộm các tin cơ mật cá nhân.
Cho nên làm mất ngọc bội thì không tính là chuyện quan trọng, nhưng tùy tiện tiết lộ mật ngữ thì chính là tội lớn!
Lý Hạo có vẻ cũng hiểu được, thế nên hắn cười bảo: “Thế nào, Tuần Dạ Nhân không thể thu hoạch một vài tình báo à?”
“Không phải, chỉ là đại nhân hiểu cho, Tuần Dạ Nhân và chúng ta vốn không cùng hệ thống, có những việc ta không tiện…”
“Được rồi.”
Lý Hạo cũng không miễn cưỡng bắt buộc, hắn nhìn chung quanh một vòng, lại cười hỏi: “Chưa từng làm hải tặc đấy chứ?”
“Hả”
Lý Hạo bình tĩnh lặp lại: “Bình thường các ngươi chưa từng làm qua những chuyện mà hải tặc sẽ làm, đúng không?”
Trong lòng thanh niên run lên, y cảm giác được điều gì đó, vội vàng lắc đầu, “Không đâu, nói thế nào thì bọn ta cũng là tập đoàn dưới trướng Cửu Ti, không như những thương nhân khác.
Nếu làm chuyện gì xấu để người phát hiện thì sẽ rất mất mặt cấp trên.”
“Kỳ thật cũng không quan trọng.” Lý Hạo mỉm cười, “Đối với ta, thương nhân riêng lẻ, thương đoàn hay hải tặc thì cũng cùng một loại.
Có điều, tập đoàn dưới trướng Cửu Ti thì sẽ không đến nỗi cướp bóc của bách tính hai bên bờ đâu, phải không?”
“Tuyệt đối không có!” Thanh niên khẳng định: “Bọn ta chưa từng làm những việc như vậy!”
Lý Hạo không nói gì nữa, quay đầu định rời đi.
Thế nhưng thanh niên lại nhịn không được, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Dám hỏi… Tục danh của đại nhân là…”
Lời này vừa nói ra thì y liền thấy hối hận.
Lẽ ra y không nên lắm lời, người không biết thì còn tưởng rằng y muốn biết tên để về sau tìm tới trả thù cũng nên.
Trời đất chứng giám, y hoàn toàn không có tâm tư này!
Làm mất một khối ngọc bội mà thôi, kiếm đại cái cớ nào chẳng được, huống chi y thật sự không cách nào địch nổi đối phương, nếu biết chuyện thì bên trên cũng không đến mức trách tội.
Bây giờ y lại đường đột hỏi tên người ta như vậy thì chẳng phải là hỏng bét rồi ư?
Lý Hạo không quá để ý, mỉm cười đáp: “Ngân Nguyệt Lý Hạo!”
Thanh niên sững sờ, mà Lý Hạo thì đã đạp không rời đi.
Ngân Nguyệt Lý Hạo!
Sắc mặt thanh niên tái nhợt, ngưng trọng lẩm bẩm: “Ngân Nguyệt Lý Hạo… Là người của Ngũ Cầm môn, là đệ tử của Viên Thạc, là truyền nhân của bát đại gia tộc.”
Vị này… Hắn tới đây làm gì? Chẳng phải hắn còn đang ở Ngân Nguyệt sao?
Mấu chốt không phải chuyện này, mà là trong ngọc bội đưa tin có một đầu tin tức liên quan tới Lý Hạo, nghĩ đến đây, sắc mặt thanh niên càng thêm trắng bệch.
Hiện giờ y chỉ có thể cầu nguyện Lý Hạo không phát hiện ra.
Nhưng trên thực tế, Lý Hạo đã sớm nhìn thấy, có điều hắn không mấy bận tâm.
“Sau khi đến Ngân Nguyệt hành tỉnh tiến hành giao dịch xong, tập đoàn Tứ Hải lưu lại Ngân Nguyệt một thời gian, thu thập hết thảy tình báo liên quan tới Lý Hạo.”
Đây chính là đầu tin tức có liên quan tới hắn.
Về phần Cửu Ti chú ý đến mình thì Lý Hạo căn bản không thấy gì kỳ lạ.
Thậm chí nếu bảo Cửu Ti có ý đồ với mình, ví dụ như muốn đoạt lấy Lý gia kiếm thì Lý Hạo cũng chẳng ngạc nhiên.
Ác liệt hơn, nếu Cửu Ti muốn trực tiếp ra tay giết chết hắn thì Lý Hạo cũng không buồn nhấc mí mắt.
Cho nên việc thanh niên lo lắng Lý Hạo sẽ phát hiện thông tin rồi tìm y để gây sự quả là chuyện thừa thãi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










