[Dịch] Tinh Môn
Tập 183 : Có Thể Chuyển Hóa Thành Hình Người? ? (c911-c915)
❮ sautiếp ❯Chương 911: Có Thể Chuyển Hóa Thành Hình Người? ?
Từ lúc tu luyện tới bây giờ, hắn đã phá toái bao nhiêu rồi?
Nguyên Thần Binh, tiểu kiếm cũng đã bị hắn hấp thu không ít.
Lý Hạo hít sâu một hơi, đè xuống những cảm xúc kia: “Tiền bối có thể rời khỏi nơi này không?”
“Không được, ta cần trấn thủ nơi đây.”
Lý Hạo không nói chuyện, hắn nghĩ tới cảnh tượng mơ hồ nhìn thấy trước đó, năm xưa chỉ là lời thuận miệng của một vị lão nhân nhưng phụ thân Tiểu Thụ lại tọa trấn nơi đây suốt 30,000 năm!
Đến tận thế hệ của Tiểu Thụ vẫn tiếp tục thi hành nhiệm vụ của bậc cha chú, không thể không nói những vị yêu này có đôi khi ngô nghê không đầu óc, nhưng lại rất đáng khâm phục.
“Vậy ta muốn tìm tiền bối thì chỉ có thể tới đây ư?”
“Không sai.”
Tiểu Thụ đáp: “Nếu ngươi có thể cung cấp đủ năng lượng cho ta, ta có thể phong bế thông đạo kia, phụ thân di thuế phong bế nơi đây, chỉ cần đóng đầu thông đạo này lại thì chẳng ai có thể tiến vào được nữa… Ngươi có thể cho người vào tiến hành tu luyện, chính ngươi cũng có thể tùy thời tới, chỉ cần ngươi cung cấp đủ nhiều năng lượng là được.”
Nói cách khác, nếu Lý Hạo nguyện ý, nơi này có thể chế tạo thành bí địa chuyên cho cá nhân hắn tu luyện.
Chỉ là, nơi đây cách Bạch Nguyệt thành hơi xa, phải lên tới chừng năm, sáu trăm dặm.
Đương nhiên, nếu cườngđại thì thời gian đi đường cũng rất nhanh.
Lý Hạo nhìn thoáng qua pháo đài xa xa: “Tiền bối, nơi này đã bị từ bỏ, ta… ta cũng nhìn thấy một ít gì đó.
Năm xưa khi vị lão nhân kia tới hình như đã lấy đi chút đồ vật, nơi này sợ rằng chỉ là căn nhà trống, vì sao…”
“Ta không biết, phụ thân nói không thể đi vậy thì không thể đi.”
Lý Hạo bất đắc dĩ.
Kỳ thật, hắn muốn mang vị này ra ngoài, dù sao hắn cảm giác cái cây này không yếu, trước đó nó có vẻ rất suy yếu bởi vì năng lượng không đủ.
Mặc dù như thế, Kim Thương vẫn chẳng làm gì được nó, nếu Lý Hạo không nhìn thấu hư thực, cũng chưa chắc dám liều mạng với nó.
Cực kỳ lợi hại!
Hắn tính toán một phen, chỉ cảm thấy mình quá nghèo, bằng không hắn đã có thể ngưng tụ Sinh Mệnh Tuyền Thủy, còn có thể không ngừng tiến vào tràng cảnh mới rồi, cùng trưởng thành với Tiểu Thụ, có lẽ hắn sẽ ngay lập tức minh ngộ mộc thế.
Trong tay hắn còn một số Nguyên Thần Binh, nhưng vừa rồi Lý Hạo hấp thu vẫn chưa tiêu hóa hoàn tất, hắn không thể quá lãng phí được, cứ để lần sau lại đến đi.
“Đúng rồi, tiền bối, trái cây giống mèo kia…”
“Đó là chí bảo, chỉ là bây giờ e rằng đã sớm đã thất truyền, đó là vật cộng sinh của cao nhân tiền bối, người kia kỳ thật cũng là yêu thực…”
Lý Hạo khẽ giật mình, yêu thực?
Lão nhân kia?
“Ý của tiền bối là, yêu có thể hóa hình thành người?”
“Đương nhiên, Yêu tộc sẽ đơn giản hơn chút, yêu thực thì khó hơn nhiều nhưng mà đều có hi vọng.”
Lý Hạo ngẫm nghĩ, hắn chợt nghĩ tới cẩu tử ngoài kia.
Hắc Báo cũng có thể biến thành người sao?
Ngẫm lại thật đáng sợ, chó biến thành người, đáng sợ cỡ nào chứ!
“Tiền bối, nơi này ta còn một số đá Thần Năng, có thể cho tiền bối hấp thu, ta để những thuộc hạ kia tiến vào tu luyện được chứ?”
“Đương nhiên!”
Tiểu Thụ không cự tuyệt, dù sao hấp thu rồi cung cấp cho thuộc hạ của Lý Hạo chút ít thì vẫn có thể kiếm lời trung gian để giúp mình khôi phục, đây cũng là điều song phương đều ngầm thừa nhận.
Nếu không, Tiểu Thụ có ngu mới hợp tác với Lý Hạo.
Hiển nhiên, Lý Hạo cũng hiểu đạo lý này.
Hắn đã nhận ra hiệu quả khi tu luyện ở nơi này, còn có, năng lượng Tiểu Thụ cung cấp không khác lắm so với kiếm năng sau khi trung hoà, điều này đại biểu Lý Hạo không cần làm vật trung chuyển nữa.
Mỗi lần mọi người tu luyện, hắn đều cần làm người trung chuyển môi giới thì mới được, chuyện này cũng không tốt đẹp cho lắm.
Một lát sau, Lý Hạo gọi tất cả mọi người tiến nhập nơi đây để tu luyện.
Hắn cũng móc ra rất nhiều đá Thần Năng.
Đương nhiên, những người khác còn đỡ, khi cẩu tử tiến vào nơi đây, Tiểu Thụ giống như có hơi cảnh giác, dù là chỉ là một cái cây thì Lý Hạo vẫn nhìn ra đối phương đang dè chừng.
Cứ như nó sợ cẩu tử thừa dịp nó không chú ý sẽ lén chạy vào hành cung.
Trên thực tế, Hắc Báo thật sự muốn tiến vào, kết quả lại bị Tiểu Thụ xua đuổi nhiều lần.
Hắc Báo đành phải bất đắc dĩ nằm nhoài trên mặt đất, nhìn cung điện kia rồi rơi vào trầm tư, trong trí nhớ của nó, loáng thoáng hiện ra vài hình ảnh gì đó.
Nơi này, hoặc có thể nói là cung điện hơi giống mèo này ở vô số tuế nguyệt trước kia, tiền bối của nó có thể tùy ý ra vào.
Cẩu tử nhìn thoáng qua cung điện rồi lại nhìn sang gốc cây…
Chút xíu ký ức sâu trong huyết mạch của nó như thức tỉnh, trước kia dường như tiền bối cũng thích một cái cây, không biết có phải cây này hay không, dù sao ký ức rất mơ hồ, lạc ấn trên huyết mạch khiến Hắc Báo chợt nghĩ đến rất nhiều thứ.
Chương 912: Muốn Ta Đi Cứu Quang Minh Kiếm
Trong di tích, Lý Hạo lấy ra vô số đá Thần Năng cung cấp cho Tiểu Thụ, để Tiểu Thụ tỏa ra năng lượng giúp mọi người tu luyện.
Hắn thì đang hồi tưởng những gì bản thân cảm ngộ được.
Hóa thành một cái cây, nương theo Tiểu Thụ cùng nhau trưởng thành.
Liễu Tự Kiếm dần dần có chút hương vị.
Thế nhưng kiếm ý mộc thế vẫn khuyết thiếu đầu mối.
Thế thứ năm quá khó khăn.
Thời khắc này, Lý Hạo đã hơi lý giải vì sao lúc trước lão sư lại đi tìm người so tài, tìm người khắp nơi để luận bàn, có lẽ chỉ như vậy mới có thể không ngừng thôi động thế tiến bộ.
Nếu không, chỉ dựa vào khổ tu sợ là khó mà cảm ngộ thế thứ năm.
Không biết qua bao lâu, trong áo giáp của Lý Hạo bỗng nhiên truyền đến cơn chấn động.
Binh sĩ Khổng Khiết yêu cầu trò chuyện.
Khổng Khiết!
Trước đó Lý Hạo cho y một bộ áo giáp, giờ nơi đây cách Bạch Nguyệt thành không đến ngàn dặm cho nên có thể liên lạc, bất quá Lý Hạo liên hệ Khổng Khiết thì có thể gặp trực tiếp, Khổng Khiết muốn liên hệ hắn thì cần hắn cho phép.
Chần chờ trong nháy mắt, Lý Hạo vẫn chấp nhận kết nối thông tin.
“Khổng ti trưởng, thế nào?”
Hắn mới rời khỏi Bạch Nguyệt thành không bao lâu, chẳng lẽ Bạch Sa đạo đánh ra rồi ư?
Không đến mức đó chứ?
“Vừa rồi bên phương đông truyền tin tức đến, năm tiếng trước, Quang Minh Kiếm phát cuồng tại Định quốc công phủ, đánh chết 5 tướng quân của Định Quốc quân, cướp đi bảo vật truyền thừa của Định quốc công phủ.
Bây giờ hình như đang trốn chạy về hướng phương bắc…”
Lý Hạo khẽ giật mình.
Nửa ngày sau hắn mới nói: “Nàng không phải là người của Định quốc công phủ sao?”
“Võ sư Ngân Nguyệt có ai thật sự nguyện ý làm tôi tớ cho người đâu? Người Ngân Nguyệt cũng chỉ người Ngân Nguyệt mới có thể áp chế, tỉ như sư phụ ngươi, hiển nhiên Định quốc công không nằm trong số đó.”
“Ồ!” Lý Hạo không nói gì chỉ cảm thấy hơi nghi hoặc, ngươi nói cho ta biết làm gì?
Trốn về phương bắc…
Chẳng lẽ…
Lý Hạo nghĩ tới lời Quang Minh Kiếm nói ngày đó, bỗng nhiên cười, không phải là tới tìm ta đấy chứ?
Thật sự là có khả năng.
Ngày đó đối phương uy hiếp mình bảo mình đáp ứng giúp nàng trấn áp thể nội bạo động, xem ra, rất có thể là tối hôm qua giải phong rồi giết người…
Nhưng đã năm tiếng trôi qua, hẳn nàng chết rồi chứ?
Dù không chết thì cũng thành siêu năng, rất tốt, tìm mình cũng vô ích, thời gian dài như vậy chẳng thể nào cứu nổi.
Lại nói, phương đông cách nơi đây rất xa.
Dù là cường giả đỉnh cấp, từ đông đến bắc, khoảng cách gần vạn dặm, nếu Quang Minh Kiếm bộc phát đến cực hạn, một giờ bay ba trăm dặm, mất một ngày rưỡi thì nàng cũng khó vượt qua được.
Khổng Khiết tiếp tục nói: “Đêm qua, Quang Minh Kiếm, một kiếm giết năm vị cường giả đỉnh cấp, trong đó, bốn vị Húc Quang hậu kỳ, một vị thậm chí tiếp cận thuế biến kỳ, đều bị nàng một kiếm giết chết! Đáng sợ không gì sánh được….
Dựa theo phán đoán, có lẽ trực tiếp giải phong năm Dựa theo phán đoán, có lẽ trực tiếp giải phong năm.”
Ngoan nhân a!
Lý Hạo líu lưỡi, đây đúng là ngoan nhân!
Khó trách mạnh như vậy, một kiếm liền giết năm vị tướng quân, phải biết, Hồng Nhất Đường giải phong một đầu hai đầu khóa siêu năng, cũng không thể giết chết cường giả tiếp cận thuế biến kỳ trong chớp mắt, nếu có thể làm được thì ngày đó ở Thương Sơn, có lẽ tứ đại yêu đều phải gặp nạn.
Bất quá, nếu là giải phong năm cái, vậy liền không thành vấn đề.
Nam Quyền cũng đã nói, sau khi Quang Minh Kiếm giải phong, hẳn sẽ mạnh hơn ông ta.
“Mà Quang Minh Kiếm cướp đi bảo vật… Cụ thể là cái gì, chúng ta cũng không thể phán đoán, nhưng căn cứ một chút tư liệu ghi chép, năm đó Từ gia phụ trợ hoàng thất đăng đỉnh thiên hạ, lấy tốc độ văn danh thiên hạ… Cho nên, chúng ta phỏng đoán, có thể là Thần Binh của Lưu gia….”
Ánh mắt của Lý Hạo khẽ nhúc nhích.
Thật sao?
Bất quá, Lý Hạo vẫn chưa hiểu tại sao Khổng Khiết lại muốn tìm mình.
“Ý của ti trưởng là, Ngân Nguyệt có hứng thứ với Thần Binh này?”
“Tất nhiên là có hứng thú, rất nhiều người có hứng thú, hơn nữa sợ sẽ có không ít người muốn cướp….
Tin Quang Minh Kiếm chưa chết đã truyền đi, khả năng là còn sống, nếu thật sự như vậy thì hiện tại nàng ta cũng đã đại thương nguyên khí, thậm chí tiếp cận cái chết, cho nên một khi tin tức truyền ra, nhiều người sẽ mò về bên kia…”
“Vậy ti trưởng đi xem tình hình là được.”
“Chúng ta không có khả năng tùy tiện rời đi…”
Khổng Khiết cuối cùng nói đến chính đề: “Coi như rời đi, thì tác dụng của chúng ta cũng không nhiều, ta nhớ Nam Quyền cùng Địa Phúc Kiếm trước đó đều giải phong… Kết quả đều không có viêc gì.
Còn có, trước đó ngươi đã thu được một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền từ trong di tích…”
“Binh sĩ Khổng Khiết, thượng cấp của ngươi chuẩn bị dập máy thông tin!”
Ngay lúc ông ta đang nói, thì bên tai bỗng nhiên truyền đến âm thanh như vậy.
Khổng Khiết khẽ giật mình, ngây ngẩn cả người.
Tiếp theo, nhịn không được chửi ầm lên: “Ngọa tào!”
Ta còn chưa nói xong đâu!
Lý Hạo thế mà trực tiếp dập máy truyền tin của ông ta.
Gia hỏa này, lá gan này, mẹ nó… Thật mẹ nhà hắn muốn đánh người a.
Đất trống trước pháo đài.
Lý Hạo bó tay rồi.
Nghĩ gì thế?
Ý của Khổng Thiết, hắn nghe hiểu, muốn để mình đi cứu viện Quang Minh Kiếm, giúp nàng trấn áp năm khóa siêu năng, nếu không có khả năng, vậy chỉ đành dùng Sinh Mệnh Tuyền Thủy cứu một mạng của nàng ta, đừng có nói giỡn.
Một giọt Sinh Mệnh Tuyền Thủy, giờ phút này đối với Lý Hạo mà nói, đó chính là 1 vạn khỏa Thần Năng Thạch.
Trấn áp khóa siêu năng bạo động, đừng nói là năm cái, trước đó Nam Quyền mới giải phong bốn cái, hơn nữa còn không đứt đoạn toàn bộ, lại bắt đầu cứu chữa tại chỗ, nhưng như vậy vẫn tiêu hao hơn ba ngàn khối Thần Năng Thạch.
Chính vì nguyên nhân này mới khiến cho Nam Quyền lưng đeo cực nợ.
Lý Hạo đầu óc nước vào, mới có thể đi cứu người, lại nói, giữa chúng ta còn cừu hận.
Chương 913: Kiếm Bia! !
Lý Hạo thực ra cũng thích võ sư Ngân Nguyệt, thế nhưng không bao hàm kẻ thù trong đó.
Tỉ như Ánh Hồng Nguyệt, tỉ như đám Lục Nguyệt đã chết, Quang Minh Kiếm không ra tay với hắn là do nàng chưa có cơ hội, ngày đó Nam Quyền và Địa Phúc Kiếm đều có mặt, lại đang ở trong thành, hai vị chiến sĩ hoàng kim cũng hiện diện cho nên Lý Hạo căn bản không sợ nàng.
Cho nên, đối với người uy hiếp mình, Lý Hạo không có hứng thú chủ động đi cứu giúp.
Đương nhiên, một khi người ta thật sự tới bên này, nếu đã hứa hẹn Lý Hạo cũng sẽ cứu, nhưng điều kiện tiên quyết là nàng phải bỏ tiền.
Dù sao lúc trước hắn đáp ứng giúp nàng trấn áp bạo động chứ không đáp ứng bỏ tiền ra.
Mấu chốt là người ta không tới được.
Lý Hạo cười khẽ, dựa theo thời gian, dù đối phương điên cuồng trốn chạy về đây, không mất một ngày một đêm thì đại khái cũng không tới được Ngân Nguyệt, khi đó có lẽ nàng đã chết từ sớm rồi.
“Binh khí của bát đại gia sao?”
Đây là thứ mà Lý Hạo thấy hứng thú nhất, Vương thự trưởng cũng từng nói ông ta muốn thu thập những thứ này.
Đó đều là tín vật và chìa khoá cực kỳ quan trọng.
Binh khí của Lưu gia lại ở trong tay Từ gia ư?
Lý Hạo rơi vào trầm tư.
Hắn liếc mắt nhìn Lưu Long đang tu luyện cách đó không xa, đội trưởng cũng họ Lưu, xem như gia đình tương đối nổi danh ở Ngân Thành, bất quá có vẻ ông ấy cũng chẳng liên quan nhiều gì tới Lưu gia trong bát đại gia kia.
Đang nghĩ ngợi, bên tai Lý Hạo lại vang lên tiếng chuông báo của thông tin.
Khổng Khiết đang gọi hắn.
Thân ở nơi đây, Lý Hạo chỉ còn hệ thống thông tin trong áo giáp, những người khác muốn liên lạc thì cũng không liên lạc được.
Lý Hạo nhíu mày, Khổng Khiết nghĩ gì vậy?
Y biết rõ Quang Minh Kiếm có thù với mình mà.
Suy tư một phen, hắn vẫn kết nối thông tin, Khổng Khiết dứt khoát nói thẳng: “Ngân Nguyệt cần Quang Minh Kiếm còn sống, tốt nhất có thể sống sót hoàn mỹ, mang nàng về Ngân Nguyệt… Chúng ta không thích hợp trực tiếp xuất thủ, mà tác dụng khi xuất thủ cũng không lớn, cuối cùng vẫn cần đến ngươi, chúng ta có thể đánh đổi khá nhiều!”
“Không hứng thú!” Lý Hạo trực tiếp cự tuyệt, “Nàng từng uy hiếp ta, dù ta ít bằng hữu nhưng cũng không cần nhiều làm gì, ta chẳng hứng thú với chuyện hóa thù thành bạn.”
“Một khối kiếm bia!”
“Cái gì?”
Lý Hạo nghi hoặc, Khổng Khiết nói thẳng: “Dùng một khối kiếm bia đổi lấy việc ngươi đi cứu người, nó là của một vị kiếm khách đỉnh cấp lưu lại, phía trên có kiếm văn vị ấy để lại.
Chúng ta lấy được nó từ trong di tích văn minh cổ, lúc lấy ra thậm chí còn có kiếm khí lưu lại, kém chút đã đánh chết một vị Húc Quang.
Đối với ngươi đó là bảo vật rất hữu dụng.”
Kiếm bia.
Lý Hạo suy tư một phen: “Có kí tên không?”
Hắn muốn biết đó có phải mấy vị kiếm khách đỉnh cấp mà mình biết để lại hay không, nếu không phải… Hắn cũng chẳng thèm hứng thú.
“Có!”
“Kí tên chỉ với một chữ… Lý!” Nói đến đây, Khổng Khiết cười lớn: “Có thể là là tổ tiên Lý gia của ngươi lưu lại.”
Thật hay giả thế?
Lý Hạo không thấy quá đáng tin.
Lý là thế gia vọng tộc, rất nhiều người cùng họ với nhau.
Lý Hạo còn đang suy tư, Khổng Khiết lại nói: “Nếu ngươi có thể cứu Quang Minh Kiếm, nàng nhất định sẽ báo đáp ngươi, lấy thực lực của nàng, có thể giúp ngươi làm được rất nhiều chuyện mà ngươi làm không được.
Quang Minh Kiếm là người ôn hóa hiếm có trong số các vị võ sư Ngân Nguyệt, nàng tu luyện Quang Minh Chi Kiếm, làm việc cũng rất thẳng thắn.”
Lý Hạo khẽ cong môi: “Ti trưởng, nói nhiều như vậy làm gì, tự các ngươi xuất thủ là được, nếu thật sự có thể đem nàng về, chỉ cần cung cấp đủ đá Thần Năng, ta sẽ ra tay giúp nàng áp chế.”
Hắn còn hơi nghi hoặc, nếu muốn cứu người thì chỉ cần thực lực của mấy người này chẳng lẽ còn có ai ngăn cản được hay sao?
Trực tiếp đi cho rồi!
Ngươi nói nhảm với ta làm gì?
Ta chỉ là một võ sư có thể so với Húc Quang trung kỳ, ngươi bảo ta đi, nếu có cường giả chẳng phải sẽ trực tiếp giết chết ta sao?
Hiện tại Quang Minh Kiếm bộc phát, địch nhân chắc chắn sẽ không buông tha, khẳng định nàng không hề yếu, ta đi chịu chết làm gì?
Đương nhiên, nếu bây giờ người bị truy sát là Viên Thạc, vậy Lý Hạo không cần người khác thúc giục, hắn sẽ lập tức đi ngay, mấu chốt là hắn và Quang Minh Kiếm vốn có quan hệ không tốt, hắn đương nhiên không hứng thú xông pha mạo hiểm.
Khổng Khiết thở dài: “Chúng ta không thể, chúng ta là mục tiêu quá lớn, kỳ thực đang có không ít kẻ nhìn chằm chằm chúng ta, một khi chúng ta biến mất quá lâu, chẳng mấy chốc sẽ bị để mắt tới, nhất là thời điểm mẫn cảm như bây giờ.
Sau khi lão Hầu rời đi, đừng nhìn Ngân Nguyệt gió êm sóng lặng, trên thực tế tất cả con mắt đều đang chú mục vào chúng ta.”
“Ngược lại, ngươi không có chức vụ chính thức, cũng không cần xuất hiện tại những trường hợp chính thức, cho nên ngươi mới có thể tùy tâm sở dục…”
Khổng Khiết nói thẳng: “Ngươi ra điều kiện đi! Chúng ta phải cứu Quang Minh Kiếm, tiếp theo đây khả năng cao là Ngân Nguyệt sẽ có biến, thực lực như Quang Minh Kiếm là điều chúng ta cần! Ngươi đi sẽ không có quá nhiều nguy hiểm, mặt khác, nếu thật sự có thể cứu Quang Minh Kiếm, giúp nàng trấn áp bạo động trong cơ thể và nguy hiểm do ngũ tạng phá toái, chính nàng sẽ có đầy đủ thực lực đi ứng đối phiền toái…”
Ta ra điều kiện?
Lòng Lý Hạo khẽ động, mạo hiểm, thăm dò di tích, đánh hải tặc, hết thảy những điều này không phải cũng là vì tăng thực lực sao?
Bây giờ, hắn có một cơ hội rõ rệt trước mắt.
Nhưng lỗ hổng trong đó quá lớn.
“100 kiện Nguyên Thần Binh…”
“Lý Hạo, đừng có đùa!”
“100,000 viên đá Thần Năng!”
Lý Hạo mở miệng lần nữa, cảm ngộ Bản Nguyên Đạo cần rất nhiều đá Thần Năng, Tiểu Thụ nói là ngưng tụ Sinh Mệnh Tuyền Thủy cần gấp ba, đây chẳng phải là 30.000 viên hay sao?
100,000 viên đủ cho mình cảm ngộ ba lần, nói không chừng có thể cảm ngộ ra thế thứ năm.
“Đừng nói giỡn.” Khổng Khiết đã sắp hỏng mất, ngươi nghịch gì nữa chứ?
Lý Hạo im lặng, nửa ngày sau mới nói: “Thế này đi, 10 kiện Nguyên Thần Binh, tất cả phải là Mộc hệ, phẩm cấp không hạn chế! Đá Thần Năng h… 30.000 viên là được, tất cảcả phải là Mộc hệ!”
“Lý Hạo! Chúng ta nào có nhiều tài nguyên như vậy, nếu có, Ngân Nguyệt cũng sẽ không như bây giờ.”
“Ti trưởng, vậy thôi quên đi.”
Lý Hạo không tin, sở dĩ không tin là bởi vì những người này nhất định đã đào rất nhiều di tích ở Ngân Nguyệt, khẳng định có không ít đồ tốt đều đã bị cất giấu.
Hoặc Ngân Nguyệt có lẽ còn có quân đội võ sư ngầm vô cùng cường hãn.
Tuyệt đối là thế!
Chương 914: Đáng Giá
Đây là suy đoán của Lý Hạo, bởi vì Hầu Tiêu Trần đã nuôi dưỡng Võ Vệ quân, hắn không tin mấy người khác không chuẩn bị hoặc không có động tĩnh gì.
Ngân Nguyệt là nơi có tâm tư độc lập.
Chỉ dựa vào mấy vị cường giả liền dám độc lập?
Cường giả đúng là rất lợi hại, thế nhưng họ không phải vạn năng, không thể phân thân, trấn thủ các đại thành trì không cần nhân thủ sao?
Chỉ có đơn vị bề mặt như Tuần Dạ Nhân và mấy vị Tam Dương mà lại dám độc lập?
Nói đùa à!
Bọn gia hỏa này trăm phần trăm đang giấu người, về phần người ở đâu chẳng lẽ còn không đơn giản à, Chiến Thiên thành, pháo đài nhỏ, chỗ nào mà không thích hợp để giấu người?
Lý Hạo nghĩ mấy chục Võ Vệ quân giấu ở nơi này đều không có ai biết.
Còn nữa, khi trước Viên Thạc mang Tuần Dạ Nhân đi đào một nhóm di tích cũng không có thu hoạch gì lớn ư?
Lý Hạo không tin.
Cho nên, mấy vị Ngân Nguyệt này nhất định rất có tiền, chỉ là giả nghèo mà thôi.
Lấy thực lực của vị này, nếu mang theo Võ Vệ quân đi giết người sẽ rất đơn giản, hiện tại cũng sắp sửa đã là Phá Bách viên mãn, thậm chí là sắp xuất hiện vị Đấu Thiên đầu tiên.
Những lão gia hỏa kia thì sao?
Triệu thự trưởng trở thành lãnh tụ của Ngân Nguyệt mấy thập niên rồi.
Đó còn là sân nhà!
Di tích không biết đã bị đào bao nhiêu.
Khổng Khiết mệt tâm cực kỳ, “Lý Hạo, ngươi cần nhiều tài nguyên như vậy nhưng đám người của ngươi cũng đâu thể dùng hết.”
“Ti trưởng, cứu người phải tiêu hao rất lớn, lần trước cứu Nam Quyền, chúng ta đã hao phí hơn vạn viên đá Thần Năng, không tin ngươi đi hỏi Nam Quyền tiền bối xem.
Lần này tình huống của Quang Minh Kiếm nghiêm trọng hơn nhiều, hiện tại có lẽ đã áp chế không nổi, phải tiêu hao gấp ba, ngươi cảm thấy rất nhiều ư? Còn nữa, vì sao ta cần Mộc hệ, bởi vì Mộc hệ mới có thể cứu người, ta đâu lấy ra để tự mình dùng.
Nguyên Thần Binh Mộc hệ cũng là vì việc này, bởi vì tình huống của nàng quá nghiêm trọng, đá Thần Năng Mộc hệ chưa hẳn đã có tác dụng, chỉ khi làm như vậy mới có thể cứu người.”
Khổng Khiết đau đầu, thế này thì cần nhiều lắm.
Nhiều đến mức y bắt đầu cân nhắc xem hành động lần này có lời hay không.
Cứu Quang Minh Kiếm, tiêu hao lớn như vậy, thực sự quá xa xỉ!
Có thể bỏ ra được sao?
Có thể!
Thế nhưng đó là tài nguyên chiến lược, dùng để chuẩn bị cho chiến đấu, tiếp theo sẽ có tác dụng lớn chứ không phải dùng để cứu một người.
“Ti trưởng, ngươi cứ từ từ cân nhắc, suy nghĩ kỹ thì thông báo cho ta.”
Đâu còn thời gian để từ từ cân nhắc cơ chứ!
Khổng Khiết trầm giọng nói: “Ngươi tới bên kia trước đi, ta tìm người thương lượng xong sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn, nhưng ngươi nên đi ngay, nếu không được… ngươi vẫn có thể kịp thời lui về.”
“Ta đang bận nhé!”
Lý Hạo dập máy thông tin, ta đâu có ngốc, còn lâu ta mới làm.
Bảo ta đi cứu Quang Minh Kiếm, cũng uổng cho các ngươi nghĩ ra được cách này.
Đã như vậy thì cứ cắt máu ra đi!
Khổng Khiết nhìn về phía những người khác, đau đầu nói: “Hắn ra điều kiện 10 kiện Nguyên Thần Binh Mộc hệ, 3 vạn khối Thần Năng Thạch, cũng muốn Mộc hệ… Thứ này dùng để hắn cảm ngộ Mộc Kiếm Thế hay là vì cứu người thì rất khó xác định.
Cứu người khẳng định sẽ tiêu hao, điểm này rất minh xác, nhưng công phu sư tử ngoạm của hắn cũng là điều hiển nhiên…”
Hoàng Vũ lập tức nói: “Có thể thông qua Hồng Nhất Đường đi thuyết phục Lý Hạo được không?”
“Hồng Nhất Đường?”
Khổng Khiết đau đầu không gì sánh được, Triệu thự trưởng cũng chậm rì rãi lên tiếng: “Hồng Nhất Đường mở miệng thì sẽ yêu cầu cao hơn, Lý Hạo tốt xấu gì cũng chỉ đòi chút tài nguyên, Hồng Nhất Đường sẽ đòi độc lập, ngươi dám cho hắn quyền độc lập trong nội bộ Ngân Nguyệt sao? Cho được thì ngươi có thể tìm hắn.”
“…”
Đây không còn là chuyện tài nguyên nữa rồi!
“Chuyện đó…”
Khổng Khiết ngắt lời: “Đừng chuyện này chuyện kia nữa, trừ Viên Thạc ra, ngươi cho rằng ai có thể đả động được Lý Hạo? Còn kéo dài thêm, Quang Minh Kiếm sẽ chết thật đấy, bây giờ việc cần suy nghĩ là Quang Minh Kiếm có đáng bỏ ra cái giá này hay không.
Nếu đáng thì làm, không đáng thì từ bỏ!”
Một Quang Minh Kiếm đáng để bỏ ra cái giá lớn như vậy sao?
Triệu thự trưởng nói khẽ: “Nếu Quang Minh Kiếm nguyện ý ở tại Ngân Nguyệt vậy thì đáng giá, dù sao võ sư như nàng không nhiều lắm, nếu không nguyện ý vậy thì không đáng.
Khi khảo nghiệm nhân phẩm, nếu đổi thành Nam Quyền sẽ chẳng đáng giá, nhân phẩm của Nam Quyền không được, hắn ta thường chơi xấu… còn về Quang Minh Kiếm, các ngươi cảm thấy thế nào?”
Khổng Khiết vội nói: “Còn phải cân nhắc thêm, nếu thật sự có rất nhiều cường giả đuổi theo, Lý Hạo đi có thể nhìn thấy người được không? Gặp được, cũng có cơ hội trợ giúp nàng chữa thương được không? Phải biết dưới tình huống đó, Lý Hạo cứu người cũng không phải sự tình trong nháy mắt, có lẽ hắn cần một chỗ yên tĩnh để tránh né.”
Triệu thự trưởng khẽ thở dài: “Tạm thời không cân nhắc cái này, Lý Hạo dám nhận vậy tức là hắn nắm chắc hoặc là hắn có tinh thần dám mạo hiểm.
Chúng ta có thể cho đá Thần Năng nhưng Nguyên Thần Binh Mộc hệ nào có nhiều như vậy, ngươi hỏi hắn xem 3 thanh có được không, nguyện ý liền xuất phát, không nguyện ý vậy thì quên đi, để mặc cho Quang Minh Kiếm tự cầu phúc đi vậy!”
Ba thanh!
Khổng Khiết gật gật đầu, không nói gì nữa mà tiếp tục liên hệ với Lý Hạo thông qua giáp đen.
“Ba thanh?”
Lý Hạo thoáng líu lưỡi, quả nhiên là kẻ có tiền, ba thanh Mộc hệ nói cho liền cho, mấu chốt là đá Thần Năng Thạch không hề bị cò kè mặc cả.
Lúc trước, tại Chiến Thiên thành thu được mấy chục viên, Hách Liên Xuyên đã cười không ngậm mồm vào được, Hách bộ trưởng à, ngươi đáng thương quá đi, mới mấy chục viên đá thôi mà đã cười thành dạng này.
Ngươi nhìn đi!
Vì cứu Quang Minh Kiếm mà Ngân Nguyệt nguyện ý bỏ ra 30.000 viên.
Lý Hạo nhìn về phía Hách Liên Xuyên đang điên cuồng hấp thu năng lượng, nhìn dáng vẻ đáng thương của vị này, bỗng nhiên hắn không muốn đi đả kích người ta nữa.
Tỉ mỉ nghĩ lại, hắn vẫn quyết định mở miệng: “Hách bộ, Ngân Nguyệt ra giá ba thanh Nguyên Thần Binh, 30.000 viên đá Thần Năng để ta đi cứu Quang Minh Kiếm, ngươi thấy thế nào?”
“Cái gì?” Hách Liên Xuyên lập tức nhìn về phía Lý Hạo.
Lý Hạo lặp lại một lần nữa.
Hách Liên Xuyên miệng to miệng, hồi lâu sau mới nói: “Nói đùa chắc, bọn họ nào có nhiều tồn kho như vậy, 3000 viên thì ta còn tin, dù sao cũng là Ngân Nguyệt, 30.000 viên…”
Lý Hạo cười: “Không thể tin được.”
Chương 915: Lên Đường Cứu Người
Hách Liên Xuyên muốn nói lại thôi, bỗng nhiên nhắm mắt không thèm nghĩ nữa, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.
Hắn cảm thấy đó có thể là thật.
So sánh ra thì hắn thật sự rất đáng thương.
Mất lão già Ngân Nguyệt có tiền như vậy sao?
30.000 viên đó!
Đây là khái niệm gì?
Đời này hắn đều chưa từng thấy nhiều đá Thần Năng đến vậy.
Lý Hạo hỏi Hách Liên Xuyên và cũng đang tự hỏi liệu mình có nên đáp ứng hay không?
Hắn đưa ra điều kiện chỉ là vì nghĩ Ngân Nguyệt chưa chắc sẽ đáp ứng.
Đến khi họ thực sự đáp ứng… hắn lại không khỏi nhức đầu.
Cứu người là việc rất khó.
Đối phương nhất định đang bị đuổi giết.
Mà thực lực chắc chắn sẽ không kém.
Ngoài ra, ai biết Quang Minh Kiếm chạy đi đâu rồi, mình có thể tìm được nàng ư?
Thế nhưng Nguyên Thần Binh Mộc hệ và đá Thần Năng lại khiến cho Lý Hạo động lòng.
Hết thảy không phải đều vì khiến bản thân cường đại hơn sao?
Tiện thể hắn cũng có thể hoàn thành hứa hẹn ngày đó đối với Quang Minh Kiếm, nếu người ta chết từ trước rồi vậy thì cũng chẳng liên quan gì tới hắn.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo không khách khí nữa, trực tiếp truyền tin qua áo giáp: “Được, ta đồng ý, nhưng trước tiên phải giao một nửa tiền cọc, nếu hoàn thành nhiệm vụ thì trả hết phần còn lại! Nếu ta chưa chạy tới mà người đã chết, tiền cọc này sẽ không trả lại!”
“Lý Hạo, ngươi tốt xấu gì cũng là Tuần Dạ Nhân…”
Lý Hạo không khách khí ngắt lời: “Tuần Dạ Nhân phụ trách bảo vệ Ngân Nguyệt, lúc ta giết hải tặc đâu có đòi tiền, đây là nhiệm vụ ngoài, vì sao ta lại không thu phí?”
Còn muốn dùng đạo đức ép ta, nghĩ cũng đừng hòng nghĩ.
Ranh giới đạo đức cuối cùng của ta ở đâu, chính ta cũng không biết đây này.
Khổng Khiết bị hắn chặn họng, cấp tốc nói: “Được! Vậy ngươi đi…”
“Nói đại khái đối phương ở đâu là được, ta tự mình đi.
Đương nhiên, tốt nhất đưa đồ trước cho ta, hiện tại ta sẽ về Bạch Nguyệt thành, các ngươi có thể để người đưa tới cho ta trên đường, làm vậy sẽ tiết kiệm chút thời gian.”
“Quang Minh Kiếm đi từ phương đông, một đường thẳng đến phương bắc, cụ thể ở đâu thì chúng ta cũng không xác định, chỉ có thể đoán đại khái đối phương sẽ dọc theo Đông Hải để hướng Bắc Hải bên này…”
“Vậy là được rồi!”
“Hả?”
“Cứ thế đi!”
Lý Hạo biết địa điểm đại khái là đủ rồi, có đôi mắt này của hắn, dọc đường đi quan sát là đủ, nơi nào có chùm sáng lớn, khả năng chính là vị trí của Quang Minh Kiếm.
Bất quá, thực lực này của hắn làm việc sẽ rất quá sức.
Ra khỏi Ngân Nguyệt, Lý Hạo vẫn còn chút sợ hãi.
Suy tư một phen, hắn nhìn về phía Tiểu Thụ cách đó không xa, bỗng nhiên nói: “Thụ tiền bối, ta phải ra ngoài nhận một nhiệm vụ tương đối nguy hiểm, nhưng thu hoạch sẽ rất lớn, trọn vẹn 30.000 viên đá Thần Năng giống như loại dùng lúc trước! Mộc hệ Thần Binh cũng thu được ba thanh!”
“Ngươi muốn ta cùng đi với ngươi?”
Lý Hạo gật đầu: “Đúng là có ý tưởng này! Nếu tiền bối không yên lòng thì trước tiên có thể phong bế nơi đây, đi theo ta, lấy được đồ vật, tiền bối có thể khôi phục một phần thực lực nhỉ? Ta thấy tiền bối tiêu hao năng lượng quá lớn, không cách nào duy trì tiếp nên chỉ có thể phát huy thực lực Húc Quang, nếu có thể thu về nhiều bảo vật để khôi phục năng lượng, có lẽ ngươi có thể phát huy ra thực lực mạnh hơn.”
Lý Hạo lập tức có chủ ý đối với Tiểu Thụ.
Tiểu Thụ suy tư một phen, chập chờn thân thể: “Không được, ta không thể ra ngoài! Hành cung còn cần thủ vệ, mà ngoại giới chưa hẳn đã đối xử dễ chịu đối với sinh vật như chúng ta…”
Lý Hạo thấy thế cũng không bắt buộc, quên đi vậy.
Đang nghĩ ngợi, Tiểu Thụ bỗng nhiên lại nói: “Ngươi nguyện ý thanh toán một phần thù lao cho ta?”
“Đương nhiên!”
Tiểu Thụ có vẻ khá phân vân, hồi lâu sau mới khó nhọc nói: “Ta không có khả năng ra ngoài với ngươi, nhưng ta có thể cắt chém một bộ phận lực lượng bản nguyên cho ngươi… có điều, ngươi lấy được đồ vật thì nhất định phải thanh toán tổn thất của ta!”
Lý Hạo khẽ giật mình, cắt chém lực lượng bản nguyên?
“Có lực lượng bản nguyên cắt chém của ta, ngươi có thể tự mình cảm ngộ bản nguyên, cũng có thể xem lực lượng bản nguyên như phù chú dùng duy nhất một lần, chắc chắn sẽ mạnh hơn một kích toàn lực của ta hiện tại, tối thiểu giết ngươi thì vẫn có hi vọng…”
Nói cách khác, hoặc là tự mình cảm ngộ hoặc là có thể đánh giết một vị Húc Quang trung kỳ?
“Có tổn thất gì với ngươi không?”
“Tất nhiên!”
“Đối với chúng ta, lực lượng bản nguyên cực kỳ trân quý, thế nhưng hiện tại ta quả thực nhập không đủ xuất, rất cần năng lượng, nếu không những thứ rác rưởi này nhiều đến mấy cũng sẽ không khiến ta cắt chém bản nguyên.”
Tiểu Thụ cực kỳ bất đắc dĩ, đây là chuyện không có cách nào khác.
Ánh mắt Lý Hạo khẽ lay động: “Vậy được, ta nguyện ý bỏ ra 10.000 viên đá Thần Năng và một thanh Nguyên Thần Binh, đây là giá trao đổi.
Chờ ta trở về, nếu vẫn không thể cảm ngộ Mộc Kiếm Thế thì phần còn lại ta cũng sẽ giao cho tiền bối để tiếp tục cảm ngộ lực lượng bản nguyên.”
Tiểu Thụ khẳng định là đã nói láo, một lần cảm ngộ sẽ không dùng nhiều như vậy.
Nhưng Lý Hạo cũng nguyện ý trả cái giá này.
Dù sao đó đều là thứ tự tìm tới tay.
Tiểu Thụ thấy thế cũng rất sung sướng, không nhiều lời thêm nữa, một lát sau, một rễ cây như thủy tinh rơi xuống tay Lý Hạo, khí tức không hề hiển hiện.
“Chính là cái này, nếu để mình cảm ngộ thì ngươi hãy đưa đạo của mình dung nhập vào trong đó, nếu dùng để đối phó địch nhân thì sử dụng tinh thần lực kích phát là được…”
Lý Hạo nhìn về phía Tiểu Thụ, Tiểu Thụ càng thêm uể oải.
Xem ra, tiêu hao không hề nhỏ.
“Đa tạ tiền bối!”
“Cùng có lợi thôi.” Tiểu Thụ không cần cảm tạ của hắn, nó chỉ hy vọng người này có thể cung cấp cho mình đủ nhiều hồi báo.
“Vậy huynh đệ của ta sẽ ở lại đây, nếu ta không có việc gì, tự nhiên sẽ mau chóng trở về, nếu ta về không được… Tiền bối hãy thả bọn họ ra ngoài.”
Nói xong những này, Lý Hạo dặn dò Lưu Long vài câu, sau đó trực tiếp chui ra ngoài.
Đi ra khỏi sơn động.
Lý Hạo hít sâu một hơi, trời vẫn còn tối nhưng cũng đã hiện lên chút tia sáng.
Hắn không lưu lại, vội vã đằng không mà lên, lao đi cực nhanh.
Không mang theo Liệp Ma đoàn, tốc độ của hắn nhanh hơn rất nhiều.
Võ sư có thể bay lên không, bất quá tiêu hao sẽ rất lớn, nhưng Lý Hạo chẳng quan tâm dù sao kiếm năng có thể duy trì tiêu hao, thế nên tiêu hao cũng không tính quá lớn.
Hắn cần phải lấy được tiền cọc trước mới được.
Một đường phi nhanh, qua không biết bao lâu, trong giáp đen lại truyền đến thanh âm: “Ngươi đến đâu rồi?”
“Cách ngươi chừng 50 dặm!”
“…” Khổng Khiết bó tay thật rồi, làm sao ngươi biết?
Nhìn qua giáp đen trên người, y đại khái đã hiểu, thứ đồ chơi này thế mà còn có thể định vị, nói như vậy, ta vừa ra ngoài thì tiểu tử này lập tức biết được sao?
Thứ này, tốt thì tốt nhưng cũng không thể dùng linh tinh.
Bằng không, y sẽ nằm dưới sự giám sát tuyệt đối của Lý Hạo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










