[Dịch] Tinh Môn
Tập 178 : Thời Kỳ Thuế Biến (c886-c890)
❮ sautiếp ❯Chương 886: Thời Kỳ Thuế Biến
Lão sư đã cho hắn một ít lý luận dẫn đường.
Tiếp theo, nhiệm vụ của Lý Hạo là phải vượt qua một cửa ải khó, ví dụ như làm sao dùng được lực lượng bên trong khóa siêu năng để đi nuôi ngũ tạng và uẩn dưỡng thế, không thể để nó ăn mãi không nhả ra như vậy được.
Bằng không, nếu cứ ăn mãi như thế, ngoại trừ Huyết Thần Tử và ngoại trừ mình có thể ngoài định mức mượn dùng Kiếm năng để cường hóa, chẳng lẽ võ giả bình thường đều không có tư cách tiến giai cảnh giới Uẩn Thần?
Lão sư từng nói, chỉ khi tất cả mọi người đều có thể cùng tu luyện theo một con đường thì đấy mới thực sự là con đường đúng đắn của võ đạo, là một cảnh giới được công nhận.
Cho nên trước mắt trong cảnh giới của võ sư, Đấu Thiên đã là cao nhất, còn những con đường vượt trên nó đều không phải con đường thông thường.
Uẩn Thần cảnh cũng chỉ là khái niệm mà Viên Thạc và Lý Hạo đang nghiên cứu, những người khác đều không thể Uẩn Thần.
“Mấu chốt của vấn đề vẫn nằm ở chỗ khóa siêu năng.”
Lý Hạo thầm nghĩ, giờ phút này hắn đã ăn kha khá Uẩn Thần quả, tứ thế đều cường đại hơn một chút, nhưng Lý Hạo vẫn thấy chưa đủ.
Tứ thế lớn mạnh hơn một khoảng, nếu cả nhục thân cũng cường đại đến trình độ vạn phương thì có lẽ hắn sẽ vượt qua Hải Sa, nhưng nếu gặp phải Húc Quang hậu kỳ thì Lý Hạo vẫn không bằng đối phương.
Mà Vô Diện Sa chính là Húc Quang hậu kỳ, nếu Bạch Sa không phải là đỉnh phong, hơn nữa lại cùng Kim Điêu bọn chúng rơi vào thời kỳ thuế biến (lột xác) thì… Có điều Lý Hạo lại cảm thấy khả năng đây là thời kỳ thuế biến không lớn lắm.
Giai đoạn hiện nay hình như chỉ có đám người Hồng Nhất Đường là đang rơi vào thời kỳ này.
Bọn họ không cởi bỏ niêm phong trước đó, bộc phát ra lực lượng cực hạn, không sai biệt lắm liền rơi vào thời kỳ lột xác.
Nếu lấy thực lực của một mình Lý Hạo thì không cách nào địch nổi Bạch Sa.
Về phần Hắc Cẩu cũng vậy, nếu chỉ đơn độc giao thủ thì chưa chắc nó có thể giết Húc Quang hậu kỳ, nhưng hẳn là nó đã tiếp cận cấp độ này.
Không đánh chính diện mà đánh lén thì có thể giết chết đối phương.
Tính ra thì Hắc Cẩu mạnh hơn mình một chút, nhưng có lẽ không mạnh hơn quá nhiều.
Cho nên việc hắn và tiểu cẩu liên thủ với nhau để giết cường giả Húc Quang hậu kỳ là một thành tích rất khó lặp lại được.
“Huống chi cũng đâu phải kẻ địch chỉ có một vị Húc Quang, bọn chúng còn có Tam Dương.
Phải biết kiến nhiều thì cắn chết voi, thế nên hiện tại mà đi tìm Bạch Sa đạo gây chuyện chính là đi chịu chết.”
Lý Hạo nhẹ nhàng múa tiểu kiếm, thanh kiếm lướt qua nhẹ như lá liễu tung bay, có điều Lý Hạo lại khẽ cau mày.
Liễu Nhứ kiếm cần cảm ngộ Mộc thế, hắn cảm thấy muốn luyện thành thì phải tiêu hao rất nhiều thời gian.
Bởi vì sau khi tứ thế của hắn càng thêm cường đại thì việc dùng Liễu Nhứ kiếm sẽ khiến hắn luôn cảm thấy có phần không được tự nhiên.
“Ngũ Cầm thuật…”
Lý Hạo lại nghĩ tới Ngũ Cầm thuật, tính ra thì Hươu thế của Viên Thạc sẽ tương ứng với Mộc thế.
Nhưng rốt cuộc làm sao Hươu thế có thể tương ứng với Mộc thế thì Lý Hạo không rõ.
Mỗi người đều có suy nghĩ riêng, tuy là sư đồ nhưng nhiều lúc Lý Hạo vẫn bất đồng quan điểm với lão sư của mình.
Hắn cảm thấy đối với Hươu Doanh thuật thì tương ứng phải là Phong thế mới phải.
Hắn thật sự không thể hình dung ra sự tương đồng giữa Hươu thế và Mộc thế, không thể bởi vì Hươu ăn cỏ cho nên người liền nói người ta là thuộc tính Mộc chứ?
Cho nên muốn tường tận những vấn đề này thì cần tự mình đi cảm ngộ.
Giống như Viên Thạc là Thủy Lão Hổ, trong khi Lý Hạo lại là Hỏa Lão Hổ.
“Nếu là Vượn thuật tương ứng với Mộc thế thì kể ra ta còn có thể hiểu được một hai, dù sao thì Vượn cũng hay leo cây, lại còn là chuyên gia đi lại giữa núi rừng.”
Lý Hạo nghĩ đến đây thì không khỏi bật cười.
Thôi, không tiếp tục đào sâu vấn đề đó nữa, trước hết cứ tiếp tục đọc sách, có lẽ trong quyển sách xưa này có thể mang đến cho mình một chút cảm ngộ.
Sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn mờ tối.
Thế nhưng ông chủ của quán rượu nhỏ này không dám đi lên thúc giục vị khách nhân một mình chiếm lấy gian phòng tốt nhất kia.
Đừng đùa, ông chủ nhận ra hắn là ai, vuốt mông ngựa còn chẳng kịp chứ đừng nói tới việc dám đuổi người.
Đương nhiên, trong lòng không nhịn được âm thầm oán hận đối phương một phen.
Quá keo kiệt rồi!
Ngồi cả ngày mà chỉ gọi có một bình rượu và một ít bánh ngọt… Dù sao ngươi cũng là đại nhân vật mà, lẽ nào lại nghèo tới như vậy?
Nếu không phải e sợ đối phương cảm thấy mình xem thường hắn thì ông chủ đã muốn đưa một ít hoa quả lên tặng.
Ngồi suốt thời gian dài như thế mà chỉ kêu có ít đồ, đúng là kẹt xỉ!
Thẳng đến khi mặt trời hoàn toàn xuống núi, sắc trời đen nhánh, toàn bộ đèn đường bên ngoài đều sáng lên thì lúc này Lý Hạo mới lò dò đi xuống.
Ông chủ quán rượu vội vàng tiến lên săn đón: “Tướng quân, có muốn ăn chút gì không?”
“Không cần.”
Lý Hạo mỉm cười, lấy ra một tờ tiền trị giá 100 Tinh tệ: “Một bầu rượu, một phần trà bánh, đủ chưa?”
“…”
Ông chủ câm nín, đủ thì cũng đủ đấy, thế nhưng… Ngươi không tính tiền phí thuê phòng à?
Thôi được rồi, thôi được rồi!
“Đủ rồi tướng quân, còn dư nữa là.”
“Nên vậy, ngươi làm ăn cũng không dễ dàng gì mà.”
Lý Hạo trả tiền rồi rời đi, lúc ra khỏi quán rượu, hắn âm thầm cảm khái một tiếng.
Mức giá tiêu phí ở Nam Độ thật là cao, thế mà tốn hẳn 100 Tinh tệ, lại nghĩ tới mấy tháng trước khi hắn còn là Tuần kiểm, lúc hắn còn là nhân viên thực tập chỉ được phát có 1000 Tinh tệ mỗi tháng.
Tính ra thì uống có mỗi 10 bình rượu là xem như bay sạch tiền lương.
Lý Hạo lắc đầu, khó trách nơi đây có thể nuôi dưỡng tới 30 triệu người, mức chi phí thật là cao, đều đủ để ta ăn một bữa ngon lành tại Ngân thành rồi còn gì.
Đi ra khỏi quán rượu, Lý Hạo cũng không gấp gáp đi đến bên bờ biển mà là đi dạo một vòng trong thành.
Khó khăn lắm mới có được dịp nhàn rỗi cũng như tâm tình thư thái như bây giờ, xem như mở mang thêm kiến thức về những chốn ăn chơi tụ tập của Nam Độ một chút cũng không tệ, ít nhiều có thể khiến tinh thần thả lỏng hơn.
So với Nam Độ và trấn nhỏ Lâm Giang mà hắn đã tận mắt nhìn thấy hôm nay, Lý Hạo bất giác mỉm cười, trước kia không có cảm thụ gì, nhưng nay có cái để so sánh mới thấy Ngân Nguyệt vẫn còn rất tốt.
Một ngày này, Lý Hạo thong thả đi dạo tại nội thành Nam Độ.
Cùng lúc đó, các thành viên của Liệp Ma đoàn cũng đang ăn uống thoải mái, mặc sức tiêu sái một phen.
Chương 887: Hậu Duệ Của Cổ Yêu Hậu
Cùng một khoảng thời gian, Bạch Nguyệt thành.
Mấy vị cao tầng đang mở hội nghị thông qua video.
Trên một cái màn hình thủy tinh lớn hiện ra mấy đạo nhân ảnh.
Khổng Khiết ngồi dựa vào chiếc ghế bành trong phòng làm việc của mình, thần thái thoáng có chút mỏi mệt, y nhìn về phía mấy người khác trên màn hình, đoạn hỏi: “Các ngươi không có cảm giác gì về hành động của Lý Hạo tối hôm qua à?”
Trên màn hình lớn, Hoàng Vũ nhướng mày, đáp: “Không có.”
“Việc này đại biểu hệ thống phòng ngự của Ngân Nguyệt có vấn đề!” Khổng Khiết không chút khách khí, nói thẳng: “Trước đây chúng ta chỉ đề phòng Siêu Năng Giả, nhưng qua việc này đã nói rõ một chuyện, võ sư mới thật sự là tai họa ngầm! Nhìn xem, Lý Hạo bọn hắn có thể vô thanh vô tức rời đi, vậy cũng có nghĩa là đám võ sư khác cũng có thể vô thanh vô tức xâm lấn!”
Hoàng Vũ khẽ gật đầu, không phản bác ý kiến của Khổng Khiết, ông cân nhắc một phen rồi nói: “Quả thật chúng ta chưa đủ đề phòng cẩn thận đối với giới võ sư, trở về ta sẽ cân nhắc lại, sắp tới quân đội sẽ tăng cường sự chú ý đối với bọn họ.”
Dứt lời, ông liền chuyển sang chủ đề khác: “Vô Diện Sa và Hải Sa đều do Lý Hạo giết thật sao?”
“Ta thấy hắn có mang theo tiểu hắc cẩu kia, có thể là nó làm.”
“Đó là đại yêu….” Hoàng Vũ hơi chần chờ, “Nhưng sao lại xuất hiện đại yêu tại Ngân Nguyệt? Hơn nữa hình như đòn tấn công của nó không thuộc hệ thống siêu năng, ta cảm giác nó thiên về hệ thống võ sư hơn.”
Triệu thự trưởng chợt ho nhẹ một tiếng, mở miệng: “Có lẽ là hậu duệ của cổ Yêu Hậu, truyền thừa huyết mạch Yêu tộc, so với Nhân tộc thì còn cường đại hơn một chút.
Ta nghĩ Ngân Nguyệt bên này vẫn có một vài hậu duệ cổ Yêu Hậu tồn tại.
Các ngươi cũng từng thấy qua tư liệu về con chó kia, là Lý Hạo vô tình nhặt về nuôi.
Nghĩ lại mà xem, ở Ngân thành đã có truyền thừa huyết mạch của Bát đại gia tộc, thế thì có thêm hậu duệ của cổ Yêu Hậu tính ra cũng là chuyện bình thường thôi.”
Mọi người gật đầu.
Khổng Khiết cũng không nhiều lời về vấn đề này, y chỉ nói: “Hầu Tiêu Trần vừa đi thì hệ thống quản lý của chúng ta liền xuất hiện một vài vấn đề.
Vốn dĩ, lão Triệu phụ trách quản lý chính công việc toàn thành, lão Hoàng ngươi xử lý ngoại địch, ta thì chịu trách nhiệm về an toàn trong nội thành, lão Hầu phụ trách cơ động, chuyên thanh lý những tên tội phạm loạn thất bát tao kia…”
“Nhưng lão Hầu vừa đi thì hệ thống Tuần Dạ Nhân bên này liền thiếu hụt lực lượng, cũng khuyết thiếu một cường giả có vai trò đưa ra quyết định.
Đáng tiếc Hách Liên Xuyên còn quá yếu…”
Khổng Khiết lại nói: “Ta vốn định đề cử Vương Hằng Cương tiếp nhận, nhưng lão Hầu lại không đáp ứng.
Trước khi đi đã đưa bổ nhiệm cho Lý Hạo phụ trách khiến chúng ta không kịp trở tay.
Tuy rằng thực lực Lý Hạo không yếu, có điều cách hành xử của người này thì ta cảm thấy… Không quá tốt!”
“Hắn và sư phụ hắn hành sự độc lai độc vãng thì ổn, nhưng nếu yêu cầu bọn họ phải gánh vác trách nhiệm thì không đáng tin cậy mấy.
Nếu Hồng Nhất Đường nguyện ý tiếp nhận thì ta cho rằng đó mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng người ta lại không muốn…”
Khổng Khiết cân nhắc, “Cho nên ta nghĩ có lẽ qua sự kiện vừa rồi sẽ có một chút thay đổi, ta đang phân vân xen có nên giao trọng trách cho Lý Hạo vào tứ đại hệ thống của Ngân Nguyệt hay không.”
Tứ đại hệ thống mà Khổng Khiết nhắc tới lần lượt là Tuần Kiểm Tư, Tuần Dạ Nhân, Trú Quân, Hành Chính Tổng Thự.
Tứ đại cơ cấu này đã nắm giữ Ngân Nguyệt rất nhiều năm.
Đặt Lý Hạo vào hệ thống này đồng nghĩa với việc thừa nhận địa vị của Lý Hạo, về sau hắn sẽ thay thế Hầu Tiêu Trần trở thành một trong những nhân vật đầu não chấp pháp cơ cấu hành chính của Ngân Nguyệt.
Nghe thế, Triệu thự trưởng liền nhíu mày phản bác: “Không được! Quá nhanh rồi! Ngươi đây là đang đốt cháy giai đoạn, không thể chỉ vì một lần hành động mà đã cảm thấy Lý Hạo có thể đảm đương trách nhiệm lớn như thế, đây là việc không thỏa đáng! Tuy rằng hắn là huyết mạch của bát đại gia tộc, dĩ nhiên chúng ta cũng hi vọng hắn có thể bảo vệ thánh địa cổ xưa này.
Có điều hiện tại thực lực của Lý Hạo chưa đủ, không chỉ thực lực mà cả tư lịch, quan điểm, nội tình, suy nghĩ đều chưa đủ.”
Hoàng Vũ cũng ngưng trọng nói: “Lão Khổng, ngươi quyết định quá vội vàng rồi.
Ta không phủ nhận lần này Lý Hạo biểu hiện rất tốt, thế nhưng chỉ dựa vào đấy mà đã thúc đẩy Lý Hạo thượng vị thì chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Khổng Khiết cẩn thận suy nghĩ một phen, cuối cùng gật đầu, “Cũng đúng.
Thế nhưng ta cảm thấy vẫn nên quan sát thử xem.
Chắc chắn Bạch Sa đạo sẽ không dễ dàng từ bỏ, mà thực lực của bọn chúng cường đại là một điểm, mặt khác, kẻ đứng sau Bạch Sa đạo hình như là Giang gia?”
“Không thể kết luận chắc chắn, chỉ là có khả năng này.”
Hoàng Vũ ướm hỏi: “Ý của ngươi là?”
“Vô luận như thế nào, nhất định Bạch Sa đạo sẽ phải tìm Lý Hạo trả thù.
Bằng không bọn chúng sẽ không thể tiếp tục đặt chân tại Bắc hải, sớm muộn cũng sẽ bị mấy nhà còn lại liên thủ chiếm đoạt.
Cho nên ta muốn quan sát xem Lý Hạo sẽ ứng đối ra sao.
Hắn từng nói, chính hắn gây ra phiền phức này thì hắn sẽ tự mình giải quyết.
Ta đang nghĩ nếu chúng ta mặc kệ không ra tay, một khi Lý Hạo thành công giải quyết triệt để Bạch Sa đạo thì chúng ta có thể tiếp dẫn hắn gia nhập đúng không?”
“…”
Hai người ngạc nhiên nhìn y, hồi lâu sau, Triệu thự trưởng mới bật cười, đoạn nói: “Được thôi.
Nhưng tiền đề là Hồng Nhất Đường không được nhúng tay vào.
Ta thấy quan hệ giữa Lý Hạo và Hồng Nhất Đường không tệ, nhất là con gái của gã còn là thành viên trong đội ngũ của Lý Hạo, nếu Hồng Nhất Đường xuất thủ thì dù có thắng cũng không còn ý nghĩa gì.”
Hoàng Vũ cũng nghiêm túc nói: “Không sai, chúng ta cần chính là một người có thể đứng ra giải quyết phiền phức, tốt nhất là cấp tốc dập tắt phiền phức đó.
Chứ không phải là một người hay tạo ra rắc rối, kết quả lại không cách nào thu thập cục diện do bản thân mình gây ra.
Cứ như vậy, chỉ tổ mang đến cho Ngân Nguyệt càng nhiều phiền toái.
Địa vị càng cao thì khả năng gây chuyện lại càng lớn!”
Ông đồng ý với đề xuất của Khổng Khiết, nhưng điều kiện tiên quyết là Lý Hạo phải tự tay giải quyết Bạch Sa đạo, xem như đây là một lần kiểm tra.
Bỗng dưng, Khổng Khiết bất giác phì cười, y nói: “Các ngươi nói xem, chúng ta ngồi đây bàn luận điều kiện để Lý Hạo gia nhập, nhưng nói không chừng người ta còn chẳng muốn ấy chứ.”
Hoàng Vũ thản nhiên đáp: “Không quan trọng, ta luôn đề cao nguyên tắc tự nguyện, dưa hái xanh không ngọt, nếu hắn thật sự không muốn thì không ai được ép hắn gia nhập!”
Triệu thự trưởng khẽ gật đầu.
Chương 888: Cường Giả Thế Hệ Trước
Khổng Khiết không bàn chuyện của Lý Hạo nữa, y nói sang chuyện khác: “Bên phía lão Hầu chỉ e sẽ gặp phiền phức không nhỏ.
Mặc dù lão Hầu đã mang đám người Kim Thương theo, nhưng đích đến của bọn họ là Trung Bộ.
Chưa chắc Tuần Dạ Nhân bên kia đã nguyện ý nhìn thấy lão Hầu đứng vững gót chân ở đấy.
Lão Hầu chính mình không nói, nhưng chúng ta thì sao, có muốn làm gì hay không?”
Y nhìn thoáng qua hai người, giống như đang chờ bọn họ đưa ra quyết định.
Hoàng Vũ thoáng cau mày, rơi vào trầm tư.
Triệu thự trưởng thì hình như đang hí hoáy viết cái gì đó, cảm nhận được bầu không khí bất giác yên ắng thì mới ngẩng đầu lên, thấy hai người còn lại đều đang nhìn mình bèn cười hỏi: “Nhìn ta làm gì?”
“Lão Triệu, ngươi không có chút biện pháp nào à?”
“Ta?” Triệu thự trưởng bất đắc dĩ đáp: “Ta thì có thể có biện pháp nào.
Vả lại tiểu Hầu cũng không yếu, mọi người đừng quá lo lắng.”
Khổng Khiết cười lớn nói: “Xem tâm nhãn của ngươi kìa… Aiiz, không phải hắn chỉ là có chút tranh chấp với ngươi, suy nghĩ có phần khác biệt so với ngươi thôi sao? Chuyện chính sự là do mọi người cùng thảo luận, nếu hắn không vui, không chịu nghe theo ngươi thì ngươi cứ mặc kệ hắn là được, nhất định phải bắt hắn thống nhất quan điểm với ngươi làm gì?”
Triệu thự trưởng bật cười: “Lời này thật là! Ta bức bách hắn nhất trí quan điểm với ta khi nào?”
“Được được được!” Khổng Khiết cũng không tranh luận, y nói thẳng: “Rốt cuộc ngươi có biện pháp nào hay không, không có thì thôi, nhìn ngươi bận rộn kìa, người không biết còn tưởng rằng ngươi đang bận việc lớn gì lắm, trên thực tế gần đây Ngân Nguyệt đâu có đại sự gì.”
“Ngươi thì biết cái gì!” Triệu thự trưởng mất hứng, “Ngươi chỉ biết nói miệng, sau đó thì toàn mặc kệ!”
Khổng Khiết lười đáp lời.
Triệu thự trưởng suy nghĩ một phen rồi nói: “Tiểu Hầu tới Trung Bộ xem như cũng ngoài tầm với của chúng ta, hiện tại ta cũng không có biện pháp nào tốt.
Thôi thì như vậy đi, ta lấy thân phận thự trưởng của hành chính Ngân Nguyệt để viết một phong thư, kêu người đưa đến cho Thiên Kiếm.
Cùng là người Ngân Nguyệt, nếu gặp phải phiền toái gì thì hy vọng Thiên Kiếm sẽ nguyện ý ra tay tương trợ.”
“Tên kia…” Khổng Khiết nghĩ tới điều gì đó, gật gật đầu đáp, “Như vậy cũng được.
Nghe nói Bá Đao cũng còn sống, ngươi biết Bá Đao đang ở đâu không?”
“Không biết.” Triệu thự trưởng khẽ lắc đầu, Hoàng Vũ suy nghĩ một chút, đoạn nói: “Bá Đao… Người từng gặp qua Bá Đao cơ hồ đều đã chết, rất khó tìm ông ta.
Nhưng rất có thể bây giờ Bá Đao đang đi tìm Viên Thạc.”
“Hả?”
“Ngươi quên rồi à, đao của Trương gia đang ở trên tay Viên Thạc!” Hoàng Vũ lộ ra một chút ý tứ sâu xa, “Lấy tính cách bá đạo của Bá Đao thì một khi biết đao gia truyền của bát đại gia tộc lại đang nằm ở chỗ Viên Thạc, nhất định sẽ nảy sinh hứng thú đi tìm ông ta luận bàn một phen.”
“Chỉ sợ hiện tại Viên Thạc không địch nổi Bá Đao.”
“Khó mà nói trước.” Hoàng Vũ lắc đầu, “Nếu cảnh giới Uẩn Thần của Viên Thạc đại thành thì ông ta vẫn có hi vọng.
Ngũ thế dung hợp, uẩn dưỡng ngũ thế, nếu Bá Đao cũng giống như chúng ta, chưa giải được phong ấn thì chưa hẳn đã giành phần thắng!”
“Được rồi, nhưng trước mắt cũng khó tìm được Bá Đao.” Khổng Khiết lẩm bẩm, “Tạm thời kêu người đưa tin cho Thiên Kiếm cái đã.
Để ta ngẫm lại xem, ngoại trừ Thiên Kiếm thì còn ai đang ở Trung Bộ nữa nhỉ?”
Y suy tư hồi lâu, “Bắc Quyền có đang ở Trung Bộ không? Hay là đến địa phương khác rồi? Ví dụ như Đại Ly?”
“Không biết.”
“Không xác định.”
Khổng Khiết không còn sức chửi bậy, “Được rồi, các ngươi nắm giữ tình báo quá ít.
Nói đi cũng phải nói lại, tung tích của đám gia hỏa ấy cũng không dễ tìm.
Bây giờ kẻ ở ngoài sáng cũng chỉ có mình Thiên Kiếm, tên này vẫn luôn hành động trương dương như thế, cũng tốt, tối thiểu thì lúc cần vẫn có thể tìm được người.”
Những tên còn lại đều là thần long kiến thủ bất kiến vĩ, quá khó tìm.
“Thật ra ta vẫn cảm thấy không cần quá mức lo lắng cho Hầu Tiêu Trần bên kia.” Triệu thự trưởng tùy ý nói: “Đã có Ngọc La Sát và Kim Thương đi theo hắn, thực lực của Ngọc La Sát không tệ, Kim Thương thì…”
Nhắc đến Kim Thương, ông hơi chần chờ, “Kim Thương thì nhìn lại một chút đi, bây giờ hắn đang rơi vào giai đoạn hoài nghi bản thân, nếu không có cách nào vượt qua thì Kim Thương xem như phế bỏ, chỉ có thể như thế.”
Triệu thự trưởng khẽ lắc đầu cảm khái, có chút đáng tiếc.
Hoàng Vũ lên tiếng: “Ta đang tính để Cuồng Đao tới Trung Bộ, cứ tiếp tục chờ đợi ở đây thì sẽ tàn phế mất.”
Hai người đều không nói gì, cái này tùy Hoàng Vũ quyết định.
“Quang Minh Kiếm đang ở đâu?”
Khổng Khiết đáp: “Nàng ta đến Từ gia rồi, hẳn là vì để giải quyết vấn đề công pháp mà nàng tu luyện.
Lần này Từ Phong bị giết, mặc dù ta không rõ nội tình cụ thể nhưng có khả năng cao là có quan hệ với bảo vật trong truyền thuyết của Từ gia, các ngươi nói xem liệu Quang Minh Kiếm có hành động gì không?”
“Ngoài tầm tay với!” Triệu thự trưởng nhàn nhạt đáp: “Không quản được, huống hồ người ta cũng không chịu sự quản thúc của chúng ta.
Cho nên chỉ có thể nhìn tình huống, đi một bước nhìn một bước thôi.
Việc này cứ để đó, chưa vội.
Có một việc khác cần hỏi ý các ngươi, trước khi rời đi Nam Quyền có trao đổi với ta một chuyện, bảo là Ngân Nguyệt nên chuẩn bị sẵn sàng, Kiếm Môn muốn mở rộng địa bàn ra phạm vi ngàn dặm.
Hình như Nam Quyền và Hồng Nhất Đường đã đạt thành thoả thuận nào đấy.
Các ngươi thấy thế nào?”
Hai người đều giật mình, Hoàng Vũ nhíu mày không nói gì, Khổng Khiết suy tư một phen rồi lên tiếng: “Chuyện này ta khó mà nói rõ, cũng không xác định được mục đích của Hồng Nhất Đường là như nào.
Hay là cử người thích hợp đi hiệp thương thử xem sao.
Giao cho Lý Hạo đi hỏi thăm tình huống một chút, các ngươi thấy được không?”
Hai người còn lại liếc nhìn nhau, nhẹ nhàng gật đầu.
Trên đại thể đã bàn xong vài sự tình gần nhất của Ngân Nguyệt, lúc này, Hoàng Vũ chợt mở miệng: “Tạm thời ta đã cho quân đội triệt để phong tỏa Hoành Đoạn hạp cốc, không cho bất luận kẻ nào ra vào.
Chiến Thiên thành có chút dị động, ta thấy sớm muộn gì cũng cần Lý Hạo đi một chuyến, giải quyết phiền toái bên đó.”
Thống nhất xong xuôi mọi chuyện, ba người nhanh chóng kết thúc cuộc họp.
Mà Lý Hạo thì đã tạm thời được xác định là một trong bốn vị cao tầng của cơ cấu hành chính, là người lãnh tụ dự bị của đội ngũ Tuần Dạ Nhân.
Hiển nhiên hiện tại Lý Hạo còn chưa biết gì về việc mình có cơ hội sắp được thăng cấp này.
Bấy giờ, hắn còn đang bận ở Nam Độ xem một nhóm cô nương chân dài nhảy múa ở ven đường trong đêm hôm khuya khoắt, càng nhìn thì Lý Hạo lại càng bội phục, thời tiết lạnh như vậy, bọn họ không sợ đông cứng chân à?
Chương 889: Cảm Ngộ Thế
Một ngày phóng túng.
Ngày hôm sau, mọi người tề tụ ở bờ biển.
Hồng Thanh và Hồng Hạo còn chưa trở lại, Kiếm Môn ở khá xa, bất quá ngồi xe đi đường thì cả đi cả về cũng chỉ chừng hai ngày.
Hiện tại ngoại trừ bọn họ thì những người khác đều đến.
Lý Hạo quan sát một vòng, ánh mắt khẽ nhúc nhích.
Ở nơi đây không ít người đều có thế khá yếu ớt dao động, cái này kỳ thật còn chưa tính là thế, nó tương tự như ngày đó khi Lý Hạo cảm ngộ Đại Địa Chi Thế vậy, chỉ là có hình thức ban đầu, đại biểu chân chính rằng ngày cảm ngộ thế sẽ không xa.
Rất nhanh, những người này đều có thể bước vào Phá Bách viên mãn.
Bên phía Kiếm Môn, bốn năm người đều có loại tình huống này.
Tuần Kiểm ti có mấy vị mang dấu hiệu này, Liễu Diễm, Ngô Siêu, Trần Kiên cũng mơ hồ có thể cảm nhận được một chút hình thức ban đầu của thế.
Lý Hạo nhẹ nhàng thở ra.
Hiệu quả không tệ.
Chiến đấu quả nhiên mới là thủ đoạn tốt nhất cho võ sư tu luyện.
Qua mấy ngày, đoàn đội nho nhỏ này có lẽ sẽ xuất hiện thêm 10 vị Phá Bách viên mãn.
Muốn tiến vào Đấu Thiên thì cần thế lớn mạnh hơn mới được.
Trừ thế ra thì những điều kiện khác của mấy người này đều đạt tiêu chuẩn, nhục thân, ngũ tạng, khí huyết hay xương cốt của họ đều vượt qua võ sư bình thường vấn đề hẳn không lớn.
50 người, một phần năm trở thành Phá Bách viên mãn đã rất tốt rồi.
Phải biết, Võ Vệ quân thành lập nhiều năm cũng chỉ có một phần mười là Phá Bách viên mãn, mà rất nhiều người đều cần thông qua Ngộ Đạo Cổ Binh mới có thể tấn cấp.
“Phóng túng một ngày, cũng nên đi rồi.”
Lý Hạo nhìn về phía mọi người: “Chúng ta về Bạch Nguyệt thành chỉnh đốn ba ngày, trong thời gian này, ta sẽ giao toàn bộ Ngộ Đạo Cổ Binh mà Võ Vệ quân tồn lưu cho mọi người, cảm ngộ hay là không do mọi người tự lựa chọn.
Thế trong những cổ binh này chưa hẳn đã phù hợp với tâm ý của mọi người, chỉ có thể làm tham khảo, nhưng đối với việc cảm ngộ thế vẫn có trợ giúp lớn.”
“Ba ngày sau… Ta sẽ mang mọi người cùng thăm dò di tích!”
Lý Hạo lại nói: “Trong vòng mười ngày, chúng ta nhất định phải ra biển lần nữa! Bây giờ Bạch Sa đạo đại khái đang ở giai đoạn chỉnh hợp hỗn loạn, theo lý mà nói, lúc này chúng ta tìm chúng có lẽ sẽ chiếm được chút lợi lộc, nhưng trong mắt ta đó là chuyện không trọng yếu, chỉ cần thực lực mọi người tăng lên, chẳng cần sợ bọn họ chỉnh hợp hoàn tất.”
Lúc này, hắn có hai lựa chọn.
Thứ nhất, đi tìm Bạch Sa đạo, chủ động gây chuyện, tiến hành săn bắn, tốc độ Thần Chu của hắn rất nhanh, có lẽ có thể thu được chút tiện nghi.
Thứ hai, trở về thăm dò di tích mà Kim Thương lưu lại.
Lý Hạo lựa chọn cách thứ hai.
Bạch Sa đạo ngay tại nơi đó, hắn chẳng cần phải vội, mấy ngày tới, bọn hắn không dám tùy tiện hành động, tối thiểu cũng phải chờ thêm một thời gian, nếu không hắn cũng lo lắng Ngân Nguyệt cố ý chế tạo bẫy để hại mình.
Cho nên, thừa dịp khe hở này, Lý Hạo muốn đi thăm dò di tích mà Kim Thương để lại kia.
Có lẽ sẽ có một ít thu hoạch.
Giờ Lý Hạo không tiện đụng tới di tích Chiến Thiên thành, bên đó có Chiến Thiên quân cường đại, ngoài ra tám đại thành đều là của mình, đừng đào lung tung thì hơn.
Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ riêng của hắn.
Lý Hạo cười nói: “Có vài người còn chưa từng vào di tích, đi xem một chút cũng tốt, tăng thêm ít kiến thức, nếu vận khí tốt có lẽ còn có thu hoạch, vận khí không tốt, có lẽ cũng sẽ gặp nguy hiểm nhưng võ sư chung quy vẫn cần phải mạo hiểm.”
Không ai có ý kiến.
Chỉ có sự hưng phấn!
Những người này phần lớn chưa từng vào di tích, chỉ có một vài vị từng có may mắn này, họ đều biết di tích chứa nhiều bảo vật, nhưng rốt cuộc di tích trông ra sao thì đúng là không mấy ai quá rõ ràng.
“Ba ngày này, mọi người cố gắng tăng cường chính mình, cảm ngộ thế là một đạo khảm to lớn! Chỉ khi cảm ngộ thế thì mọi người mới có thể đi càng xa, nếu chậm chạp không cách nào cảm ngộ…”
Lý Hạo nhìn về phía mọi người, trầm mặc một hồi mới nói: “Sớm muộn gì cũng sẽ bị đào thải! Phá Bách quá yếu, cảm ngộ thế có thể phá vỡ giới hạn thân thể, ngươi có thể đi rất nhiều con đường, tỉ như học Nam Quyền, học Kim Thương, học sư phụ ta… Dù sao cũng có rất nhiều lựa chọn.”
Nhưng nếu không cảm ngộ thế, vậy thì cả một đời sẽ kẹt tại nơi này, mạnh hơn nữa thì ngươi cũng chỉ là Phá Bách, giới hạn của thân thể chưa đánh phá, có thể đối phó Nhật Diệu đã là cực hạn.
Dưới thế cục hiện tại, Phá Bách mà không có giáp đen trên thân, chỉ sợ ngay cả việc chiến đấu tiêu diệt hải tặc đều không thể tham dự vào.
Lời này vừa nói ra, mọi người bỗng nhiên dâng lên cảm giác nguy cơ!
Chậm chạp không vào Phá Bách viên mãn, tiếp tục như thế, đoàn đội này còn có vị trí của họ sao?
Đoàn đội đích xác đang có rất ít người, chỉ hơn năm mươi người.
Cho nên bây giờ, Lý Hạo có thể hào phóng, thuộc tính gì cũng nguyện ý chia sẻ, Ngộ Đạo Cổ Binh, Thần Năng Thạch, giáp đen gì cũng có phần của họ.
Những người này tiến bộ không nhanh thì chỉ có thể bị đào thải…
Không dám tưởng tượng!
Trong nháy mắt, áp lực ép cho người từ phóng túng trở về hiện thực.
Có người chần chờ nhưng vẫn mở miệng hỏi: “Đoàn trưởng, nếu chúng ta cảm ngộ thế từ trong Ngộ Đạo Cổ Binh, tương lai có phải sẽ bị một ít ảnh hưởng đúng không? Tiềm lực không bằng những người khác sao?”
Lý Hạo suy nghĩ chốc lát bèn đáp: “Không nhất định! Cảm ngộ thế là nước cờ đầu, không có nghĩa là về sau không có khả năng cường đại hơn, cũng không có nghĩa là về sau nhất định sẽ như thế nào như thế nào.
Ta cảm ngộ kiếm thế, kỳ thật cũng coi như là một loại Ngộ Đạo Cổ Binh đi.”
“Nhưng ngươi cảm ngộ thế từ trong binh khí, chưa chắc cần phải xứng đôi nhất với ngươi.”
Giờ phút này, Trần Kiên cũng mở miệng, chất phác nói: “Đoàn trưởng, võ sư hệ phòng ngự như ta chẳng hạn, ta cảm ngộ thế có tính công kích, có phải là cũng coi như phế bỏ phải không?”
Lý Hạo cười: “Ai nói? Thế tồn tại ở tưởng tượng của mình, là một loại tâm linh.
Tỉ như Thổ hệ sản sinh ra một ngọn núi, ngươi nói xem núi là công kích hay là phòng ngự?”
Trần Kiên suy nghĩ một phen rồi lắc đầu: “Khó mà nói.”
“Đúng, rất khó nói.”
Chương 890: Không Đủ
Lý Hạo cười khẽ: “Dù là kiếm thế cường đại, ai dám nói kiếm thế chắc chắn là tính công kích? Không có phòng thủ ư? Những thứ này đều tồn tại tính hai mặt, không cần ngay từ đầu liền tự mình định nghĩa! Tỉ như, lúc đầu ta cảm ngộ địa thế, suy nghĩ của ta là Trọng Thổ chủ phòng, nhưng về sau, ta biến Địa Kiếm Thế thành tính công kích… Chỉ xem ngươi vận dụng như thế nào mà thôi.”
Mọi người gật đầu, dường như đã hiểu.
Dù cho còn chưa hiểu rất rõ, nhưng trên đại thể họ cũng minh bạch ý của Lý Hạo, bất kể như thế nào, trước tiên có thể cảm ngộ thế, đánh vỡ hàng rào này, gõ phá bậc cửa Đấu Thiên, về những thứ khác… Đơn giản mà nói thì bàn tính sau đi, ngươi bây giờ không nhảy tới, có về sau hay không vẫn là một ẩn số.
Đã như vậy cũng không cần cân nhắc quá nhiều vấn đề tiềm lực gì nữa.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Thực lực của mọi người tiến bộ vẫn khá được, bây giờ 10 vị Phá Bách hậu kỳ liên thủ, vận dụng Thập Hoàn Phong Sơn Trận, phối hợp thêm áo giáp cường hãn thì thậm chí có thể chiến một trận với Tam Dương sơ kỳ.
Các vị cho ta cảm giác thậm chí không hề thua kém gì một vị Đấu Thiên dẫn đầu chiến đấu… thế nhưng vậy vẫn chưa đủ!”
“Chỉ chiến một trận với Tam Dương chứ vẫn không thể giết bọn hắn, bởi vì các ngươi không có thế, không đủ mạnh, uy hiếp không nổi Tam Dương!”
Đám người gật gật đầu, điểm này hiển nhiên bọn hắn cũng biết.
Dù bây giờ liên thủ, dung hợp, đã cường đại hơn nhiều, nhưng bọn hắn khuyết thiếu thủ đoạn tất sát, khi đối phó với Tam Dương sơ kỳ, cố hết cỡ cũng chỉ có thể ngăn chặn đối phương, muốn giết Tam Dương thì hiện tại những người này còn chưa làm được.
Kỳ thật như vậy đã rất nhanh!
Nhưng bọn hắn cũng biết, đây là nhờ có trận pháp và áo giáp trợ giúp, nếu không có trận pháp, không có áo giáp, 10 vị Phá Bách hậu kỳ liên thủ có thể đánh với Nhật Diệu trung hậu kỳ đã là tốt lắm rồi.
Đây mới là chiến lực thực tế.
Đương nhiên, áo giáp, trận pháp cũng là một bộ phận của thực lực, ai bảo người khác không có chứ.
“Mọi người có thể hiểu ý ta thì tốt, hết thảy thuận theo tự nhiên, một số người không cần lo lắng quá mức, lo lắng về Ngộ Đạo Cổ Binh sẽ khiến cho tiềm lực của các ngươi bị hạn chế…”
Lý Hạo nói đến đây bèn dừng lại trong nháy mắt, cuối cùng vẫn mở miệng: “Cái gọi là tiềm lực bị ảnh hưởng, không gì ngoài việc khó có thể vượt qua thế do cổ nhân lưu lại.
Ta nói lời thật, cơ hội… quá xa vời!”
Lời này rất thực tế.
Kỳ thật Lý Hạo hiểu rõ những thế Ngộ Đạo Cổ Binh lưu lại này sẽ mang đến tai hạ gì.
Mọi người sẽ giống như Kim Thương, sẽ bị thế của cổ nhân bao phủ, không cách nào đánh vỡ, không cách nào vượt qua.
Nhưng nói một câu khó nghe… văn minh cổ cường đại như vậy, nhiều chí cường giả đến thế, vậy thì thế có thể tồn tại đến hôm nay hiển nhiên cực kỳ mạnh.
Đừng nói bọn họ, ngay cả Lý Hạo cũng không dám hy vọng xa vời rằng mình có thể đi đến một bước kia, vượt qua được các vị tiên tổ.
Hắn cũng cảm ngộ thế của tiên tổ, vậy thì sao chứ?
Chờ hắn đi tới một bước kia đã lại nói!
Hiện tại, hắn còn cách xa đối phương vạn dặm, nói gì tới chuyện cân nhắc, ồ, ta cảm ngộ thế của tiên tổ, về sau không đánh tan được liền trở thành Kim Thương thứ hai…
Nực cười!
Bây giờ Kim Thương có thực lực Húc Quang, đương kim võ lâm có bao nhiêu người mạnh hơn ông ta?
Chỉ người kiến thức cao hơn thiên địa mới có thể cảm thấy Kim Thương bị hạn chế.
Đối với mấy vị trước mắt này, có thể siêu việt hơn cổ nhân… Lý Hạo cảm thấy rất khó khăn.
Địa Phúc Kiếm nói đừng cảm thấy kim không bằng cổ, nhưng đó là chí hướng của ông ta chứ không phải hiện thực, hiện thực chính là dù cho có là Lý Hạo, nếu không có huyết mạch hay sự tồn tại của Nam Quyền thì hắn cũng chỉ là hạng thường mà thôi.
Lý Hạo nói xong lời này, đám người an tĩnh trong nháy mắt, tiếp theo, bỗng nhiên vang lên một loạt tiếng hít khí.
“Thì ra là thế… Chỉ là không cách nào siêu việt hơn cổ nhân… Vậy cũng tốt rồi!”
Hù chết chúng ta!
Còn tưởng rằng cảm ngộ thế từ Ngộ Đạo Cổ Binh, tiến vào Đấu Thiên thì sẽ triệt để không cách nào tiến bộ được nữa, hóa ra không phải vậy.
“Đúng vậy, đoàn trưởng hù chết chúng ta rồi, chúng ta vẫn cho là sẽ kẹt tại Phá Bách viên mãn hoặc là bước vào Đấu Thiên thì sẽ triệt để không còn hi vọng… Cổ nhân mạnh cỡ nào chứ, nghe nói một chiêu một thức của cổ nhân đều có thể phá diệt tinh thần…”
Đám người ngươi một lời, ta một câu, khiến cho Lý Hạo chỉ biết cạn lời.
Bởi vì lúc trước cũng là Lý Hạo nói, Ngộ Đạo Cổ Binh sẽ tạo thành chút hạn chế và ảnh hưởng về sau với mọi người, dẫn đến mọi người ôm tâm tư mâu thuẫn đối với phúc lợi lớn nhất này của Võ Vệ quân.
Mọi người tình nguyện tự mình chậm rãi nghiên cứu cũng không quá muốn dùng cơ hội cảm ngộ này.
Cho tới giờ khắc này… Mọi người mới minh bạch hóa ra chỉ là như vậy?
Thế mà ngươi còn đem ra dọa người?
Lý Hạo thấy thế cũng không phản bác được.
Khi chưa đi đến Chiến Thiên thành, kỳ thật… kỳ thật Lý Hạo cảm thấy cổ nhân cũng chỉ là những cường giả trong truyền thuyết, người bình thường hẳn rất nhỏ yếu, hắn đương nhiên cảm thấy mình khẳng định sẽ siêu việt hơn những người bình thường kia…
Kết quả, sau khi tiến nhập Chiến Thiên quân, lúc hắn phát hiện những giáp kim giáp bạc kia, dù đến hôm nay đã là vô số năm tháng về sau, giáp bạc bộc phát đều có thể đánh chết Lý Hạo thì hắn bèn hiểu mình đã đánh giá cao bản thân.
Mấy triệu Chiến Thiên quân, ngàn người một đoàn trưởng, ngàn vị đoàn trưởng… Nói một cách khác, giai đoạn hiện tại, những đoàn trưởng giáp bạc đã chết kia đều có thể đánh nổ Lý Hạo, cho nên cũng đừng mong gì tới chuyện vượt qua họ.
Trước hết cứ bắt chước, sau đó đuổi kịp rồi mới có thể siêu việt.
Đây mới là con đường của người thời nay.
Lưu Long thấy Lý Hạo xấu hổ thì rất muốn bật cười.
Kỳ thật, ngay từ đầu tất cả mọi người đều có tâm tư này.
Chúng ta còn không thể so với cổ nhân sao?
Thế do cổ nhân lưu lại, chúng ta không cảm ngộ, chúng ta muốn siêu việt hơn…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










