1. Home
  2. Truyện Tiên Hiệp
  3. [Audio] Tiên Ngục dịch
  4. Tập 39: Trúc cơ thành công (c191-c195)

[Audio] Tiên Ngục dịch

Tập 39: Trúc cơ thành công (c191-c195)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 191 : Phóng thích (thượng)

– Ặc? Huyền Cơ Tôn Giả đang uống trà suýt nữa bị sặc, điều chỉnh khí tức thoáng một chút, lúc này mới trách cứ nói:

– Trùng kích Trúc Cơ, há có thể coi như trò đùa như thế? Không có chuẩn bị cùng súc tích mấy tháng, sao có thể đơn giản nếm thử như thế? Phải biết rằng, thất bại một lần, tiếp theo khó khăn sẽ gia tăng gấp bội.

– Sư tôn.

Tô Triệt cố ý làm ra vẻ mặt đau khổ, nhỏ giọng nói ra:

– Ta cảm giác mình đã tích súc tới đỉnh điểm, nếu không Trúc Cơ, toàn thân sẽ không thoải mái.

Lời này tuy có chút ít thành phần vui đùa, bất quá đó cũng là tình hình thực tế.

Trong Tiểu Di Tiên Cảnh, Tô Triệt trải qua một giọt thánh huyết Vu tộc cường hóa, tố chất thân thể đã tăng lên, cảnh giới trước mắt đã tới đỉnh điểm nhất, có thể nói, chỉ là cường độ thân thể mà nói, đã không kém gì tu sĩ Trúc Cơ bình thường.

Chỉ là, thân thể như vậy, chảy xuôi chỉ là chân khí mỏng manh, giống như là một bầu rượu đẹp đẽ quý giá, lại dùng để đựng nước mưa, rất không được tự nhiên, rất không có tư vị.

Huyền Cơ Tôn Giả vận chuyển pháp nhãn, tinh tế nhìn tình huống thân thể Tô Triệt, lúc này mới minh bạch, tiểu tử này thật đúng là…

– Tùy ngươi a.

Huyền Cơ Tôn Giả đầu tiên là trầm thấp nói một câu như vậy, hơi chút cân nhắc, lại thu bình sứ Đại Thành đan trở về, thần sắc bình thản nói:

– Cái này ngươi không cần, cho ngươi cũng là lãng phí.

– A?

Lúc này, đổi thành Tô Triệt đang uống trà, suýt nữa sặc ra, trong lòng tự nhủ:

– Vài viên Đại Thành đan mà thôi, cần nhỏ mọn như vậy sao?

– Trừng mắt làm gì vậy?

Huyền Cơ Tôn Giả lạnh nhạt nói ra:

– Đợi có một ngày, ngươi cũng trở thành Huyền Cơ Tôn Giả, ngươi sẽ biết, nuôi sống mấy ngàn đệ tử là không dễ đến cỡ nào, phải tính toán tỉ mỉ như vậy mới được.

Tô Triệt bất đắc dĩ gật đầu, nhưng mà trong Tiên Ngục, lão Hắc không vui thầm nói:

– Lấy ra cái gì đó, còn có thể thu hồi lại, da mặt lão gia này thật dày. Chủ nhân, bất quá sau này loại ban cho này, ngươi trước tiên phải cất vào trong túi mới tốt.

Lúc này, Huyền Cơ Tôn Giả ngược lại là phất tay liên tục, một bộ không kiên nhẫn nói:

– Đi thôi, đi thôi, tranh thủ thời gian Trúc Cơ đi, đừng ở chỗ này dây dưa.

Tô Triệt đứng dậy cáo lui, mang một loại ấm áp, rồi lại là cảm giác vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái, chậm rãi đi xuống đỉnh Huyền Cơ Phong.

Thời điểm đi ngang qua khu cư trú của Đệ tử chân truyền, lại gặp một Đệ tử chân truyền có ba đường ngân tuyến, người này hơn ba mươi tuổi, diện mục anh tuấn, thân hình cao lớn, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, thần sắc lộ ra một khí tức kiêu căng.

Thấy được Tô Triệt, hắn lập tức ngoắc nói:

– Ai, người kia, ngươi tới đây.

Ngữ khí cùng thủ thế như vậy, giống như là gọi đến một hạ nhân, vô cùng thất lễ.

Mới vừa rồi Tô Triệt còn muốn hướng về phía hắn thi lễ, ân cần thăm hỏi, giờ phút này, một tiếng “gặp qua sư huynh” đến bên miệng, sửng sốt lại nén trở về.

Cũng không phải nói, mình đã được sư tôn tin tưởng, trở nên cuồng vọng tự đại, không coi ai ra gì; Mà là vì, một cảm giác thoải mái còn vươn trong nội tâm, thình lình bị người giội một thùng nước lạnh, trong lúc nhất thời, thật sự làm cho Tô Triệt rất mất hứng.

– Sự tình mất hứng, chỗ nào cũng có a, thật sự là khốn nạn…

Trong Tiên Ngục, lão Hắc lập tức mở miệng mắng…

Mặc dù trên tâm lý có chút ít không được tự nhiên, nhưng Tô Triệt vẫn phải giữ bổn phận, đi qua chào hỏi:

– Xin hỏi sư huynh, gọi ta có việc sao?

– Nói nhảm, nếu như không có việc gì, ta gọi ngươi qua làm chi?

Gương mặt tên đệ tử chân truyền này lạnh lùng, một bộ rất không kiên nhẫn, giống như là Tô Triệt có việc muốn phiền toái hắn.

Khi nói chuyện, đồng thời hắn he hé lấy ra một thiệp mời tinh mỹ, đưa tới trước mặt Tô Triệt, ngữ khí thoáng chậm dần:

– Vừa vặn gặp ngươi, vậy thì thay ta đi Thiên Cơ Phong một chuyến, đưa thiệp mời này cho Vô Ưu sư tỷ, nàng cũng là đệ tử chân truyền. Xong việc, trở về nói với ta một tiếng, ta sẽ cho ngươi hai mươi khối linh thạch coi như ban thưởng.

Nghe xong lời nói này, Tô Triệt ngược lại bình tĩnh không có sóng, nhưng mà trong Tiên Ngục, lão Hắc sắp tức nổ phổi, táo bạo quát:

– Cái quái gì đây a, hai mươi khối linh thạch? Tức chết ta rồi.

Tô Triệt chắp tay nói:

– Vị sư huynh này, không có ý tứ, ta còn có việc trong người, không thể giúp ngươi làm việc này được.

Huyền Cơ Phong và Thiên Cơ Phong cách xa nhau hơn hai ngàn dặm, lấy thực lực bây giờ của Tô Triệt, qua lại một chuyến cũng phải mất bốn năm canh giờ; Huống hồ lại không phải người hầu của hắn, dựa vào cái gì làm chân chạy thay hắn.

Tên Đệ tử chân truyền kia rõ ràng sững sờ, thật sự không nghĩ tới, Tô Triệt lại có lá gan cự tuyệt mình, vì vậy, lại lần nữa lạnh mặt xuống, hừ lạnh nói ra:

– Tiểu tử, lá gan không nhỏ a, ngươi tên là gì?

Sở dĩ hỏi thăm tính danh của Tô Triệt, là vì trên Huyền Cơ Phong, nội môn đệ tử có thân phận có bối cảnh, hắn cơ hồ đều biết, chỉ là cảm thấy Tô Triệt lạ mặt, mới có thể biểu hiện ra thái độ khinh thị như thế.

Mặc dù là phi thường phản cảm người như vậy, nhưng Tô Triệt vẫn có ý định nhẫn nại giải thích cho hắn vài câu, sau đó liền bứt ra rời đi, chỉ là, vừa muốn báo tên của mình, bên tai vang lên tiếng nói trầm trọng uy nghiêm của Huyền Cơ Tôn Giả.

– Thông Ngân, chớ có càn quấy, lập tức đi lên gặp ta.

Huyền Cơ Tôn Giả truyền âm, là nhằm vào tên đệ tử chân truyền kia nói, bất quá, Tô Triệt cũng có thể nghe được tinh tường, hơn nữa cũng biết, đạo hiệu người này là Thông Ngân, ở trong Huyền Cơ Phong Thập đại đệ tử chân truyền bài danh thứ bảy.

– Vâng, sư tôn.

Tuy không nhìn thấy Huyền Cơ Tôn Giả ở nơi nào, nhưng Thông Ngân vẫn cung kính hướng về phía đỉnh núi cúi người. Sau đó, hắn lại xoay đầu lại, hung dữ nhìn chằm chằm vào Tô Triệt, truyền âm nói ra:

– Tiểu tử, ta nhớ kỹ bộ dáng ngươi, ngươi chờ đó cho ta.

Tô Triệt cười nhạt một tiếng, xoay người rời đi, nhưng trong lòng thì thầm nghĩ:

– Gặp qua hai tên đệ tử chân truyền, đều không phải là cái gì tốt cả, chẳng lẽ, trong hàng đệ tử chân truyền phái ta, không có một người nào, không có một ai là người tốt sao?

Lão Hắc cũng thoáng đè cơn tức xuống, cười hắc hắc nói:

– Chủ nhân, người nhanh trở thành đệ tử chân truyền lên, không phải sẽ trở thành người tốt trong đám khốn nạn đó sao.

Trong nội tâm Tô Triệt cười ha ha, chuyện này cũng không nên để tâm nữa. Tên Thông Ngân kia, tu vi chỉ là Trúc Cơ trung kỳ, sau khi mình Trúc Cơ xong, há có thể sợ hãi mặt hàng bực này.

Đệ tử chân truyền, giỏi lắm sao?

Giờ khắc này, Tô Triệt có thể nói là hăng hái, đối với mình Trúc Cơ, là tràn đầy tin tưởng.

Trở lại dược viên linh thảo, Tô Triệt trước sau gặp được Linh Lung cùng Ngọc Thanh, chứng kiến Tô Triệt bình an trở về, hai người thật là cao hứng.

Tô Triệt đơn giản giảng thuật các loại hung hiểm trong Tiểu Di Tiên Cảnh, sau chuyện này, Ngọc Thanh gật đầu nói:

– Ngươi quả nhiên là người phúc duyên thâm hậu, lập được công lao như thế cho phái ta, đối với tương lai của ngươi vô cùng có lợi… Như vậy, ta liền yên tâm.

Chương 192 : Phóng thích (hạ)

Nói xong lời nói này, hắn lại hỏi:

– Mấy ngày nữa, ta phải đi Vô Cực Môn, hoàn thành nhiệm vụ sư môn sau khi Trúc Cơ. Như thế nào, có hứng thú đi Vô Cực Môn với ta để mở mang kiến thức hay không?

Tô Triệt ngược thích nhất chính là đi như vậy, bất quá, lại chỉ có thể cự tuyệt nói:

– Sư huynh, ngày mai ta liền tính toán bế quan Trúc Cơ, đoán chừng là không đi với ngươi được.

– Trúc Cơ?

Ngọc Thanh và Linh Lung lập tức cả kinh, cùng kêu lên nói:

– Quá gấp gáp a?

– Sư tôn chỉ thị như vậy.

Tô Triệt cũng lười chuyện gặp được người liền giải thích tình huống thân thể của mình, dứt khoát lấy Huyền Cơ Tôn Giả ra làm tấm chắn.

– Thì ra là thế…

Ngọc Thanh nhẹ nhàng gõ đầu, không lời nào để nói. Nếu như là sư tôn chỉ thị như thế, trong chuyện này nhất định có đạo lý.

Nhưng Linh Lung lại đánh giá Tô Triệt từ trên xuống dưới, ánh mắt rất là kỳ quái…

Qua một hồi lâu, nàng mới lên tiếng:

– Ta đã nhìn ra, ngươi không phải người.

– Cái gì?

Tô Triệt hơi bị sững sờ, có chút chột dạ nghĩ lầm, chẳng lẽ nàng học được một môn thần thông đặc thù nào đó, có thể nhìn thấu huyết thống của mình đã không phải là nhân loại tinh khiết, bị Thần huyết của Tổ Vu Vu tộc làm ô nhiễm …

Không nghĩ tới, Linh Lung lại nói tiếp một câu:

– Ngươi không phải người, mà là một quái vật, một yêu quái tái sinh, không cách nào theo lẽ thường để cân nhắc. Ta khẳng định là không đuổi kịp ngươi, vẫn là trở lại thời gian thoải mái trước kia a.

Không đợi Tô Triệt nói cái gì, Ngọc Thanh lập tức phê bình nói:

– Linh Lung, việc tu luyện, mệt mỏi cũng phải vượt qua, không nên tìm cho mình lý do lười biếng. Tô Triệt bình an trở về, chúng ta cũng yên lòng. Ngày mai, ngươi cũng nên bế quan lần nữa.

Tô Triệt giờ mới hiểu được, mặc dù tư chất của Linh Lung nàng tốt, nhưng lại không thường tu luyện, thích nhất trạng thái nhàn nhã thoải mái kia. Trước đó vài ngày, nàng còn có chút không phục mình, nghĩ cố gắng tu luyện, đuổi kịp và vượt qua mình, chỉ là hôm nay, nghe được mình lại muốn Trúc Cơ, nàng liền không có ý chí chiến đấu, lại tính toán lười biếng.

Linh Lung tìm không ra lý do phản bác đường huynh, chỉ có thể hung hăng liếc nhìn Tô Triệt, lặng lẽ truyền âm nói ra:

– Đều là tại ngươi, ngươi chờ đó cho ta.

Tô Triệt bất đắc dĩ mà cười, trong lòng tự nhủ: tốt a, vừa mới trở lại sư môn, thì có hai người bảo ta chờ đây. Chẳng lẽ, trên người của ta bị quang hoàn “căm hận” bao phủ, ai thấy ta, đều nghĩ muốn bới móc sao?

Ba người trẻ tuổi nói đùa vài câu, Tô Triệt liền cáo từ rời đi, cũng không có phản hồi động phủ của mình tu luyện, mà là trước đi Vật Hoa Phong một chuyến, mua hai kiện vật phẩm, lại bay ra khỏi sơn môn mấy trăm dặm, đi tới một chỗ bí mật hoang dã.

Tới đây làm chi?

Tô Triệt tính toán phóng thích Trịnh Dung cùng Phỉ Vân trong Tiên Ngục.

Chứng kiến Tô Triệt thật sự làm vậy, lão Hắc không thể không nhắc nhở:

– Chủ nhân, tuy hai người kia một mực ở vào trạng thái mê man, đối với tình huống trong Tiên Ngục hoàn toàn không biết gì cả, chỉ là, thật sự thả bọn họ ra, đối với ngươi mà nói, vẫn sẽ tồn tại phong hiểm nhất định a.

– Sẽ có phong hiểm.

Tô Triệt gật đầu nói:

– Chỉ là, hai người hắn cũng không phải phạm nhân bắt vào, cũng không có gây ra cho ta chuyện phiền toái gì, không thể bởi vì duyên cớ của chính ta, lại cướp đoạt tự do của bọn hắn. Làm như vậy, đối với bọn họ mà nói quá không công bình, trong nội tâm của mình cũng sẽ áy náy.

Lão Hắc nhỏ giọng thầm nói:

– Tu Chân Giới tàn khốc như thế, ích kỷ một chút, cũng không có gì không đúng.

– Không được.

Tô Triệt phản bác nói:

– Ta cũng không tự xưng là người chính nghĩa, nhưng mà ở phương diện khác, nhất định phải làm rõ cái gì là đúng, cái gì là sai. Nếu không, ta sẽ cho rằng mình không xứng có được một kiện Thần khí như Tiên Ngục.

Tô Triệt cho rằng, nếu như bản thân mình tồn tại tư tâm, vậy thì có tư cách nào bắt người vào trong Tiên Ngục, một ngày nào đó, Tiên Ngục bảo tháp sẽ vứt bỏ mình, sẽ đi tìm chủ nhân thích hợp hơn của nó.

Bảo vật có linh, người có đức giả mới có thể cầm, người không có đức, mặc dù tạm thời có được, cuối cùng cũng sẽ mất đi.

Cũng may, chuyện xử lý Trịnh Dung cùng Phỉ Vân như thế nào, Tô Triệt đã nghĩ kỹ một biện pháp, thả bọn họ ra, mặc dù có một chút phong hiểm, nhưng cũng không coi vào đâu.

Bùm, bùm…

Hai cái thùng dài mảnh bị Tô Triệt lấy ra, ném tới trên mặt đất, thoạt nhìn, như là hai cỗ quan tài thủy tinh.

Đúng vậy, chúng nó là một loại quan tài, ở Tu Chân Giới, được xưng là Mê Quan.

Nói như vầy, trong túi càn khôn không có thể giữ người sống, bởi vì trong không gian trữ vật không chuẩn bị bất luận điều kiện trữ hàng gì, bởi vậy, có người liền nghiên cứu ra loại Mê Quan này, có thể đưa người sau khi bị thương không tiện hành động cất vào Mê Quan, sau đó lại đưa vào túi càn khôn.

Bởi như vậy, kẻ thụ thương ở trong Mê Quan dùng trạng thái quy tức tồn tại, liền có thể trữ hàng mấy tháng, thậm chí một hai năm.

Tô Triệt mở nắp Mê Quan ra, bỏ Trịnh Dung và Phỉ Vân vào, lúc này mới dùng thủ pháp đặc thù cứu tỉnh bọn hắn lại.

Hai người cơ hồ là đồng thời tỉnh lại, ngủ mê hai mươi ngày, khẳng định cần một chút thời gian để khôi phục đầu óc thanh minh.

– Tô Triệt, đây là nơi nào? Đã thoát khỏi bọn họ sao?

Phỉ Vân còn bảo trì trí nhớ trước khi mê man, cho là mình ngủ không bao lâu, vẫn là thân ở trong Tiểu Di Tiên Cảnh, bị người đuổi giết.

– Các ngươi ngủ hai mươi ngày, chúng ta đã đi ra khỏi Tiểu Di Tiên Cảnh.

Tô Triệt mỉm cười nói:

– Chúc mừng nhị vị, bình an quay trở về thế giới bình thường.

– Cái gì? Đã đi ra?

Phỉ Vân cùng Trịnh Dung lập tức từ trong quan tài bật đi ra, quả nhiên thấy một mảnh bầu trời rất tinh tường.

– Thoát ra, thật sự còn sống đi ra.

Hai người tự nhiên là vô cùng kinh hỷ, bọn họ đều là bị buộc bất đắc dĩ, lúc này mới tiến nhập Tiểu Di Tiên Cảnh, trên tâm lý, căn bản không thèm để ý tìm kiếm bảo vật gì, chính thức để ý, chính là tánh mạng của mình. Có thể còn sống rời khỏi Tiểu Di Tiên Cảnh, đó chính là hạnh phúc lớn nhất.

– Ngày đó, hai người các ngươi bị ta cất vào Mê Quan, lại cất vào túi càn khôn, sau…

Tô Triệt nói ngắn gọn, đơn giản giảng thuật một ít sự tình trong Tiểu Di Tiên Cảnh, các loại biến hóa về sau.

Sau khi nghe xong, Phỉ Vân cùng Trịnh Dung trầm tư không nói, đều đang suy nghĩ tương lai của mình.

Trịnh Dung tỏ thái độ trước nhất nói:

– Tô sư đệ, cảm tạ ngươi đã cứu ta một mạng, mang ta bình an ra khỏi Tiểu Di Tiên Cảnh, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, sau này, Trịnh Dung chắc chắn hồi báo.

Tô Triệt mỉm cười gật đầu, không có khách khí cái gì.

Trịnh Dung tiếp tục nói:

– Thiên Huyền Tông, ta là không muốn trở về, cũng không thể đi trở về gặp cái cái gọi là sư tôn Thiên Vật Tôn Giả kia, ta đã là triệt để rét lạnh nhân tâm.

– Không quay về cũng tốt, trời đất bao la, nơi nào không thể dung thân.

Chương 193 : Kiểm kê thu hoạch

Tô Triệt hàm ý rất sâu nói:

– Huống hồ, ngươi lại có một phen phúc duyên trong người, thành tựu tương lai bất khả hạn lượng.

– A?

Trịnh Dung bỗng nhiên cả kinh, hoảng sợ nhìn Tô Triệt, trong lúc nhất thời, thật sự nghĩ không ra, làm sao Tô Triệt biết được bí mật của mình.

Lúc trước, Trịnh Dung thu hoạch một hồi phúc duyên, lúc này mới tấn cấp cảnh giới Luyện Khí Đại viên mãn, lại lọt vào màn độc thủ của Thiên Vật Tôn Giả, làm cho Trịnh Dung xúc phạm môn quy, bị phạt vào Tiểu Di Tiên Cảnh. Nhưng mà, trận phúc duyên kia chỉ lợi dụng một phần mười cũng chưa tới, còn có thể mang tới cho Trịnh Dung một tương lai rất sáng lạng.

Giờ phút này, bí mật này lại bị Tô Triệt biết, trong lòng Trịnh Dung phản ứng đầu tiên chính là:

– Hắn có thể đỏ mắt hay không? Có thể sinh lòng tham niệm hay không?

Tô Triệt mỉm cười nói:

– Không có chuyện gì, Trịnh sư huynh, ngươi có bí mật của ngươi, ta cũng có bí mật của ta, chúng ta ai giữ bí mật của người ấy. Tương lai ở Tu Chân Giới vẫn là hữu hảo tương kiến.

Lời nói của Tô Triệt, không thể nghi ngờ là mang theo một chút ý vị cảnh cáo: ngươi không nói chuyện của ta, ta cũng không nói chuyện của ngươi, tất cả mọi người là thủ khẩu như bình, như vậy rất công bình.

Trong hai mươi ngày Trịnh Dung mê man, tựa như đang không ngừng nằm mơ vậy, não vực của hắn hoạt động rất sinh động. Chỉ cần là ở vào trong Tiên Ngục, trong đầu hắn nghĩ gì, vậy thì chạy không khỏi lão Hắc có Độc Tâm Thuật của Thiên Ma dò xét, cho nên, chút ít bí mật kia của hắn, Tô Triệt cũng biết toàn bộ.

Sau khi hoảng sợ, Trịnh Dung ổn định tâm thần, thoáng tưởng tượng, thì cảm nhận được một phen khổ tâm của Tô Triệt.

Vì vậy, hắn thi lễ thật sâu, chân thành cảm tạ:

– Tô huynh, đối với nhân phẩm và khí độ của ngươi, Trịnh mỗ vạn phần cảm tạ, vạn phần kính nể… vẫn là câu nói kia, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, sau này, chắc chắn hồi báo gấp mười gấp trăm lần.

Sở dĩ Trịnh Dung nói như vậy, đó là bởi vì hắn lý giải được, Tô Triệt không hi vọng mình tiết lộ bí mật hắn có thể chung sống hoà bình cùng các dây leo sát nhân trong Tiểu Di Tiên Cảnh, nhưng không có giết chết mình diệt khẩu, đây là ân đức thứ nhất.

Còn nữa, rõ ràng biết được phúc duyên của mình, hắn cũng không có thấy lợi quên nghĩa bức bách mình, hoặc là giết mình cướp đoạt phúc duyên kia, đây là ân đức thứ hai.

Hơn nữa mang mình bình an ra khỏi Tiểu Di Tiên Cảnh, đây là ân cứu mạng, Trịnh Dung cảm thấy, cho dù là phấn thân toái cốt, cũng là khó báo ân này…

Tóm lại, Tô Triệt người này, hắn xem như khắc thật sâu vào đáy lòng.

Phỉ Vân yên lặng đứng ở một bên, nhiều ít nghe rõ một ít, đối với nhân phẩm của Tô Triệt, càng cực kỳ kính nể cùng ái mộ. Giờ khắc này, nàng lại cảm thấy, mặc dù không có tác dụng của Tình Ti, thì người nam nhân trước mắt này, cũng đáng được mình ái mộ…

Lẫn nhau nói lời từ biệt, Trịnh Dung xoay người mà đi, đi ra hơn mười trượng, lại xoay người lại, xa xa nhìn Tô Triệt thi lễ thật sâu một lần nữa.

Tô Triệt chắp tay đáp lễ, đưa mắt nhìn hắn dần dần đi xa, rồi nhìn Phỉ Vân nói ra:

– Ngươi tính thế nào ?

– Ta?

Phỉ Vân nhẹ nhàng lắc đầu, trong mắt lộ vẻ mê mang:

– Ta không biết, thật là không biết.

Thông qua lão Hắc, Tô Triệt cũng đã biết nổi khổ tâm riêng của nàng, trên người nàng bị gieo xuống một loại cấm chế của Huyễn Ma giáo, trong một năm không cách nào giải trừ mà nói, kia chỉ có một con đường chết. Cho nên nàng bị buộc bất đắc dĩ, mới có thể tiến vào Tiểu Di Tiên Cảnh.

– Trở về sư môn a.

Tô Triệt thở dài:

– Trưởng bối sư môn, có lẽ có biện pháp giúp ngươi cởi bỏ cấm chế của Huyễn Ma giáo.

– Làm sao ngươi biết?

Phỉ Vân đầu tiên là sững sờ, lập tức lại tỉnh ngộ đến, vị “ái lang” này của mình thuộc về kỳ nhân dị sĩ, phúc duyên bí mật của Trịnh Dung cũng không dấu được hắn, tình huống của mình cũng giống như vậy.

Bất quá, nàng vẫn là lắc đầu nói:

– Ta không dám phản hồi sư môn, ta sợ ở trước mặt sư tôn, không dấu được những bí mật của ngươi.

Lời này nói, khiến cho nội tâm của Tô Triệt cũng có chút cảm động:

– Xác thực, một ít sự tình có quan hệ tới mình, nếu như thông qua miệng của Phỉ Vân, bị ngụy quân tử Thiên Vật Tôn Giả kia biết được, rất khó nói, hắn có thể do đó nhìn chằm chằm ta hay không…

– Bất quá, Phỉ Vân nàng vì bảo trụ bí mật của ta, cam nguyện buông tha cho cơ hội được sư môn cứu vớt, chẳng khác gì là cận kề cái chết cũng không muốn bán đứng ta, như thế…

Tuy biết rõ phần tình nghĩa này của nàng, đều là do Tình Ti kia ảnh hưởng, nhưng Tô Triệt vẫn là làm không được không đếm xỉa đến sinh tử của nàng, tùy ý nàng ảm đạm tiêu tán.

Thoáng tưởng tượng, Tô Triệt lấy ra một cái túi càn khôn, đưa tới trước mặt của nàng:

– Trong này, tất cả đều là một ít đồ vật ta không dùng được, giá trị khoảng năm vạn linh thạch gì đó…

Phỉ Vân sững sờ nhìn Tô Triệt, trong lúc nhất thời nghĩ mãi mà không rõ, mình chỉ có thể sống một năm, hắn cho mình những vật này lại có gì dùng.

Chỉ nghe Tô Triệt tiếp tục nói:

– Tìm một phường thị Tu chân nào đó ở gần đây, ngươi đi vào trong đó thay tên đổi họ, mở một cửa hàng, chuyên môn bán những vật này. Bán xong rồi, ta còn có thể đưa thêm hàng cho ngươi. Mấy ngày sắp tới, ta cần liên tục bế quan, thật sự rút không ra thời gian bán những vật này, ngươi giúp ta bán hết chúng đi.

– Nha.

Phỉ Vân ngoan ngoãn tiếp qua, bất quá, trong nội tâm vẫn là nhịn không được bay lên một chút chua xót:

– Ta đã sắp chết, hắn suy nghĩ đến dĩ nhiên là lợi dụng ta trong khoảng thời gian này, giúp hắn mở cửa hàng bán gì đó. Người nam nhân này, tâm địa thật ác độc…

Chỉ là, một câu kế tiếp của Tô Triệt, lại làm nàng rất là kinh hỷ…

– Yên tâm đi, chuyện của ngươi giao cho ta, mặc kệ như thế nào, ta cũng sẽ không cho ngươi chết.

Ngữ khí của Tô Triệt bình bình đạm đạm, lại làm cho Phỉ Vân tin tưởng không nghi ngờ, vô hạn hi vọng, vô hạn kinh hỷ, trong lòng bay lên rất nhiều cảm xúc.

Không cần nói nhảm nhiều lời, Tô Triệt và Phỉ Vân đã định, lựa chọn một phường thị Tu chân tên là Phi Vân Hồ, cách nơi này ngoài ngàn dặm mở một cửa hàng, chuyên môn bán đặc sản trong Âm Phong Hạp Cốc.

Linh thảo cùng khoáng vật cấp thấp, nói như vậy, sẽ không làm người đỏ mắt, cho dù là số lượng tiêu thụ hơi lớn hơn một chút, cũng không thể có người rảnh rổi cả ngày ngồi chồm hổm canh giữ ở bên ngoài cửa hàng theo dõi ký sổ.

Huống hồ, chỉ có cự ly ngàn dặm, Phi Vân Hồ cũng là một bộ phận của Thiên Huyền Tông, Kim Đan trưởng lão không cần một phút đồng hồ là có thể bay qua, cho nên, rất ít người đui mù sinh sự ở đó. Hơn nữa dùng tu vi Luyện Khí Đại viên mãn của Phỉ Vân, chiếu khán một cửa hàng nhỏ như vậy, vẫn là không thành vấn đề.

Đối với nữ nhân vì mình mà ngay cả tính mệnh cũng không cần này, Tô Triệt đương nhiên là hoàn toàn tín nhiệm, nàng không có khả năng tham ô linh thạch của mình.

Chương 194 : Trúc Cơ thành công (thượng)

Còn nữa, Tô Triệt cảm thấy, bây giờ còn không phải thời điểm giải trừ Tình Ti kia, bởi vì, một khi giải trừ Tình Ti, nàng rất có thể sẽ trở mặt vô tình, như vậy, vì bảo trụ chút ít bí mật của mình, còn cần hạ quyết tâm giết người diệt khẩu…

Không được, chuyện Tình Ti này vẫn là lưu đến một năm sau, thời điểm tiêu trừ cấm chế trong cơ thể nàng, cùng một chỗ xử lý a.

Chuyện đã định xuống, Phỉ Vân cũng không quay đầu lại rời đi, đợi cho nàng đi ra hơn cự ly năm mươi trượng, lão Hắc thầm nói:

– Chủ nhân, cô nương kia rất đau đớn tâm can a, nước mắt ào ào, lại không dám quay đầu lại, sợ bị ngươi nhìn thấy.

Tô Triệt yên lặng không nói gì, dựng lên phi kiếm, trở về sơn môn.

Huyền Cơ Tôn Giả ban cho pháp bảo phi hành kia, bây giờ còn không có cách nào khống chế, phải chờ tới sau khi Trúc Cơ xong mới có thể điều khiển linh hoạt. Huyền Cơ Phong, khu cư trú của nội môn đệ tử, Tô Triệt tùy tiện chọn một động phủ, tính toán nghỉ ngơi một đêm, ngày mai liền bắt đầu bế quan Trúc Cơ.

Chuyện tình nên giải quyết, tất cả đều đã giải quyết xong rồi, cho tới giờ khắc này, Tô Triệt mới có thời gian ngồi tĩnh tâm, cùng lão Hắc thanh toán tất cả thu hoạch lần đi Tiểu Di Tiên Cảnh này.

Năm miếng tiên tinh, tặng cho sư tôn một miếng, còn thừa bốn miếng. Đợi cho đến lúc mình đạt đến Kim Đan kỳ, nhất định sẽ cần dùng đến.

Hơn mười khối tài liệu luyện khí thượng cổ đỉnh cấp, vẫn là cứ để đó, đợi đến lúc đủ thực lực, lại đi xử lý cũng không muộn.

Linh bảo không gian có thể trồng linh thảo, cũng là tạm thời không cần, đợi cho Trúc Cơ xong, lại tìm thời gian đi xem dược viên bí mật, cấy ghép tất cả linh thảo cao cấp vào trong này.

Ngoài ra, ba vật phẩm mà Tô Triệt coi trọng nhất, ngoại trừ sư tôn ban cho ngọc giản công pháp tuyệt phẩm, thì trong rừng rậm Tiểu Di Tiên Cảnh thu hoạch được hai kiện pháp bảo: là Thanh Đồng hồ lô và pho tượng Vô Nhân Diện bằng Tử Ngọc.

Hai kiện pháp bảo kia, trải qua vài trăm vạn năm tuế nguyệt, lại vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, phẩm cấp tối thiểu nhất cũng là linh bảo. Đối với cái này, Tô Triệt không thể nghi ngờ là cực kỳ chờ mong.

– Chủ nhân, cái Thanh Đồng hồ lô này, ta đã nghiên cứu rõ ràng.

Lão Hắc bẩm báo nói:

– Hẳn là một kiện linh bảo hỏa hệ. Nhưng mà nó là linh bảo hạ phẩm, hay là linh bảo thượng phẩm, tạm thời còn không cách nào xác định được. Đây là bởi vì, tuy khí linh trong hồ lô còn sống, nhưng khí linh ở trong hồ lô phong bế vài trăm vạn năm, linh trí đã sớm thoái hóa đến tình trạng thấp nhất, chỉ còn một ít bản năng sinh tồn cơ bản nhất.

– Nói cách khác, khí linh của cái hồ lô này, trên cơ bản đã bị phế đi?

Tô Triệt hỏi.

– Đúng vậy, có cùng không có không sai biệt lắm, cần phải đào tạo khí linh lại một lần nữa.

Lão Hắc gãi cái đầu, hắc hắc nói ra:

– Tựa như tình huống của chúng ta vậy, nguyên bản khí linh của Tiên Ngục bảo tháp đoán chừng là đã sớm bị phế bỏ, lúc này mới đản sinh ra một cực phẩm thế gian như lão Hắc ta.

– Này cũng không nhất định.

Nghe được hắn quảng cáo mình rùm beng như thế, Tô Triệt nhịn không được muốn nói móc hắn:

– Nói không chừng, Tiên Ngục bảo tháp căn bản không cần khí linh gì, ngươi chỉ là hắn nuôi chơi mà thôi.

– Lời nói này quá độc ác đi, trái tim ta tan nát rồi.

Lão Hắc ôm lấy mặt to, thương tâm gần chết.

Vui đùa một lát, chủ tớ hai người nói về chính đề, Tô Triệt lại hỏi:

– Như vậy, ngươi có thể xác định cái hồ lô này là một pháp bảo công kích, hay là một loại pháp bảo đặc thù hay không?

– Nghiêm khắc mà nói, hẳn là một kiện pháp bảo tổng hợp.

Lão Hắc đáp:

– Hắn có thể gần như vô hạn chứa đựng các loại chân hỏa, Dị Hỏa cùng Linh hỏa, đã có thể dùng để luyện đan luyện khí, cũng có thể là ở thời điểm chiến đấu công kích địch nhân. Chúng ta có thể thu thập đến hỏa diễm có uy lực càng mạnh, lực công kích của nó, sẽ tùy theo tăng lên.

– Minh bạch.

Tô Triệt cũng hiểu được, càng là pháp bảo cao cấp, uy lực của nó càng khó có thể luận định, bởi vì, pháp bảo cao cấp thường thường có đủ không gian phát triển và không gian tăng lên, rất nhiều nhân tố cũng có thể quyết định đến uy năng mạnh yếu của nó.

Nghĩ tới đây, mục quang của Tô Triệt lướt tới một chỗ trong Tiên Ngục, thầm nói:

– Muốn đào tạo khí linh cho nó một lần nữa, chúng ta ngược lại có sẵn một chỗ…

Hỏa trì trong Tiên Ngục, Địa hỏa chi linh đến từ hỏa mạch dưới mặt đất của Âm Phong hạp cốc kia, ngâm mình cả ngày ở trong nham thạch nóng chảy cũng không nhúc nhích, bộ dáng giống như là uể oải không phấn chấn.

Tô Triệt và lão Hắc sớm biết, hắn rất ủy khuất, rất tiêu cực, bởi vì hắn minh bạch mình mất đi tự do, chỉ có thể bị nhốt trong một cái hồ nhỏ.

– Lão Hắc, câu thông với nó đi, hỏi một chút nó có nguyện ý hay không.

– Vâng.

Lão Hắc chạy tới bên hỏa trì, vẫy tay một cái, rầm hạ xuống, địa hỏa chi linh từ bên trong nham thạch nóng chảy bị tóm đi ra. Sau đó, hai gia hỏa ô ô hàn huyên một hồi lâu, cũng không biết đang nói cái gì…

Rốt cục, lão Hắc truyền âm đến nói:

– Chủ nhân, hắn nguyện ý.

– A?

Tô Triệt hiếu kỳ nói:

– Dễ dàng như vậy sao?

– Không khó a, nếu đổi lại là ta, ta cũng sẽ nguyện ý.

Lão Hắc nói ra:

– Pháp bảo cấp Linh bảo, không gian bên trong lớn bao nhiêu a, so với cái bồn tắm hiện tại của nó lớn hơn vô số lần, so với hỏa mạch dưới mặt đất kia của nó cũng lớn hơn rất nhiều, ở bên trong có thể tiêu dao a. Huống hồ, trong này hắn chỉ là một kẻ tù tội, ở trong không gian linh bảo, thì nó chính là vương giả, hoàn toàn là hai khái niệm không đồng dạng.

– Có đạo lý.

Tô Triệt gật đầu nói:

– Vậy thì cho nó làm khí linh của pháp bảo a.

Trong Tiên Ngục, lão Hắc cầm Thanh Đồng hồ lô trong tay, mở nắp ra, nhìn địa hỏa chi linh trong hỏa trì quát to một tiếng.

Địa hỏa chi linh hơi do dự một chút, bộ dạng phảng phất giống như là hạ đủ quyết tâm, phần phật một cái, hóa thành một đoàn liệt diễm, bị Thanh Đồng hồ lô hấp đi vào.

Cũng không lâu lắm, Thanh Đồng hồ lô tách ra ánh sáng nhạt, nhìn về phía trên linh động hơn rất nhiều. Không cần lão Hắc giảng giải, Tô Triệt cũng đoán được, tất nhiên là Địa hỏa chi linh dung hợp cùng khí linh trên cơ bản đã bị phế bỏ kia, biến thành một khí linh hoàn toàn mới.

Một khi khí linh sống lại, cả kiện pháp bảo cũng sống lại theo.

Từ nay về sau, chỉ cần cho hồ lô hấp thụ đủ loại hỏa diễm, uy năng của nó sẽ chậm rãi bày ra. Trước mắt mà nói, ngay cả lão Hắc cũng không thể xác định, rốt cuộc nó có bao nhiêu công năng.

Tô Triệt ngược lại cho rằng, từng bước thăm dò không gian phát triển của một kiện pháp bảo, cũng là một chuyện tình rất có vui thú. Đối với mình mà nói, trọng yếu nhất chính là Tiên Ngục bảo tháp.

Kế tiếp, nên nghiên cứu pho tượng Tử Ngọc kia.

Chỉ là, lão Hắc lại nói:

– Chủ nhân, ta chỉ có thể xác định, pho tượng Vô Diện Nhân này là một pháp bảo đặc thù, phỏng chừng, phẩm cấp của nó so với cái hộp trồng linh thảo và Thanh Đồng hồ lô, còn muốn cao hơn một bậc.

Chương 195 : Trúc Cơ thành công (hạ)

Tô Triệt giúp hắn nói ra:

– Nhưng mà…Truyện Audio

– Nhưng mà, ta một mực không có phát hiện tác dụng của nó là cái gì, ta hi vọng, sau khi ngươi Trúc Cơ xong, nên đi Tàng Thư Các tìm đọc điển tịch tương quan thoáng một cái, có lẽ có thể tìm ra đáp án, hoặc là cho ta một ít dẫn dắt.

– Không có vấn đề.

Tô Triệt sảng khoái hô một tiếng:

– Vậy thì ngủ, ngày mai Trúc Cơ.

Phác thông, hắn nói ngủ liền nằm xuống ngủ.

Người tu tiên có một chỗ tốt, đó chính là không tồn tại tình huống mất ngủ, cho dù gặp được chuyện tình rất phiền lòng, cũng có thể nhanh chóng tiến vào trạng thái tâm vô tạp niệm, lập tức đi vào mộng đẹp, đây đều là người thường không cách nào làm ra được.

Một đêm không nói chuyện, ngày hôm sau sau khi tỉnh lại, Tô Triệt chuẩn bị cái gì cũng không làm, thậm chí không cần ra ngoài động phủ đi bộ điều chỉnh tâm tình, trực tiếp bắt đầu bế quan.

Trúc Cơ có rất nhiều khó khăn, cũng không có một người nào, không có một số liệu xác thực nào để thuyết minh. Trên lý luận mà nói, nhân tố Tiên Thiên tư chất trọng yếu nhất, những Thiên linh căn kia, cũng chính là kỳ tài ngút trời linh căn đơn thuộc tính, không cần dùng Trúc Cơ đan, cũng có được bảy tám phần xác xuất thành công trở lên.

Lẽ ra, tư chất Tô Triệt trung đẳng như vậy, chẳng những phải dùng Trúc Cơ đan, còn cần phải có đan dược có thể đề cao tỷ lệ thành công khác phụ trợ, tỷ như Đại Thành đan… Trừ lần đó ra, thiên thời địa lợi nhân hoà, cơ duyên, cảm ngộ một chút nhân tố, cũng sẽ cấu thành ảnh hưởng thật lớn.

Cả Tu Chân Giới, tu sĩ Luyện Khí kỳ ở tầng dưới chót nhất, số lượng có thể nói là đếm không hết, chỉ là, người có thể thành công Trúc Cơ, thường thường là trong trăm không có một.

Lấy một môn phái tu chân làm thí dụ, nếu chưởng môn nhân là Kim Đan kỳ, phía dưới bất quá là mười Trúc Cơ kỳ trưởng lão, nhưng có thể khống chế vận mệnh hơn vạn đệ tử Luyện Khí kỳ.

Dù vậy, người có linh căn thấp, muốn đi vào một môn phái hạng trung, đó cũng là cực kỳ không dễ dàng.

Như vậy xem ra, Trúc Cơ khó khăn to lớn như thế, vì cái gì Tô Triệt còn có thể vội vàng như vậy, qua loa bế quan Trúc Cơ như vậy?

Đáp án rất đơn giản, cũng là bởi vì Tô Triệt cảm giác được, lúc trước tích lũy đã là vô cùng thâm hậu, lần này Trúc Cơ không hề lo lắng, xác xuất thành công còn lớn hơn so với Thiên linh căn.

Nắm chắc mười phần, không cần phải đợi.

Tô Triệt xếp bằng trên đất, ăn vào một quả Trúc Cơ đan, bình tĩnh bắt đầu nhập định. Về phần cái gì Đại Thành đan, tựa như Huyền Cơ Tôn Giả nói, căn bản không cần phải dùng, dùng là lãng phí.

Trúc Cơ đan có hai tác dụng, một là cường hóa cải tạo cường độ thân thể của tu sĩ Luyện Khí Đại viên mãn, làm cho kinh mạch và đan điền có đủ tư cách chịu tải chân nguyên, nếu không, thuộc tính chân nguyên đối với Luyện Khí kỳ mà nói, không khác gì độc dược hủ thực.

Tác dụng thứ hai, chính là dẫn phát chân khí trong cơ thể sớm đã là trạng thái bão hòa sinh ra biến chất, từ trạng thái khí chuyển thành trạng thái dịch, mới có thể trở thành chân nguyên, một loại năng lượng khác cao hơn.

Cường độ thân thể của Tô Triệt, sớm đã cường hóa đến cảnh giới đỉnh điểm nhất, có thể nói, tác dụng thứ nhất của Trúc Cơ đan là lãng phí mất, bởi vậy, quá trình Tô Triệt Trúc Cơ, cũng sẽ tiết kiệm hơn phân nửa thời gian so với những người khác.

Ngọc Thanh bế quan Trúc Cơ, dùng hơn một tháng thời gian, mà Tô Triệt, phỏng chừng chỉ cần hơn mười ngày, thì không sai biệt lắm.

Quả nhiên, mười sáu ngày sau, Tô Triệt chậm rãi thu công, mở mắt ra, trong lòng nói với lão Hắc:

– Tốt lắm, xong việc rồi.

– Chúc mừng chủ nhân, thành công Trúc Cơ.

Lão Hắc cười toe toét nói.

Một đoàn chất lỏng hồng sắc lẳng lặng huyền phù ở trong Đan Điền của Tô Triệt, đây cũng là chân nguyên hỏa hệ vừa mới ngưng kết ra, quá trình của nó, một chút cũng không uổng phí khí lực, so với giai đoạn xông quan ở Luyện Khí còn muốn thông thuận hơn rất nhiều.

Đây là bởi vì, lúc trước Tô Triệt tích súc quá mức dày, người khác thiếu hụt thiếu chút ít nhân tố gì đó, hắn đều là tích lũy đến đỉnh điểm, điều kiện đã là như thế, nếu như vẫn không thể thành công, ngoại trừ một cái đánh giá phế vật, còn phải tăng thêm một câu “không may cực độ” mới có thể hình dung.

– Trúc Cơ, nhẹ nhàng Trúc Cơ như vậy sao?

Giờ phút này, ngay cả Tô Triệt cũng có chút thần sắc hoảng hốt, không khỏi ngây ngốc hỏi:

– Lão Hắc, ngươi nói cho ta biết, có phải lúc này ta vẫn ở trong Tiểu Di Tiên Cảnh, bị lực lượng thủ hộ Thánh Địa kia dùng pháp thuật ảo giác, giờ phút này phát sinh hết thảy, đều là giả, đều là mộng cảnh của ta hay không?

– Đúng vậy, chủ nhân.

Lão Hắc thở dài một tiếng:

– Kỳ thật, tính đến hiện tại, ngài đã ngủ say trong Tiểu Di Tiên Cảnh hơn ba mươi ngày, tính tính thời gian, những đệ tử tầm bảo còn sống sót kia, cũng đã mở kết giới rời khỏi. Mà ngài, chỉ có thể đợi đến năm mươi năm sau, lại…

– Ngươi cút đi…

Tô Triệt cười mắng một tiếng, nhưng không có lập tức xuất quan, mà là nuốt một hạt đan dược lục phẩm, tiếp tục bắt đầu tu luyện.

Chỉ qua mười sáu ngày mà thôi, lúc này xuất quan mà nói, sẽ làm rất nhiều người cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, vậy thì quá mức cao điệu. Vẫn là thành thành thật thật ổn định cảnh giới thoáng một phát, hai tháng sau lại đi ra khoe khoang a.

Còn nữa, trong đan điền chỉ có ngưng kết một ít chân nguyên đáng thương, kinh mạch toàn thân đều là một loại cảm giác trống rỗng, tùy tiện phóng thích vài pháp thuật của Trúc Cơ kỳ, chân nguyên sẽ tiêu hao không còn.

Cảm giác lâng lâng cực không thoải mái, phải làm cho nó tràn đầy, Tô Triệt mới cảm thấy sung túc.

Trước khi Trúc Cơ, dưới tác dụng của dòng nước ấm trong Tiên Ngục và Thanh lưu của hắc thạch, một viên đan dược lục phẩm, cần một ngày mới có thể hấp thu chuyển hóa; Chỉ là hiện tại, không qua năm canh giờ, thì dược lực đã tan hết.

Tô Triệt thầm nghĩ trong lòng:

– Phương thức tu luyện như vậy, bao nhiêu đan dược cũng không đủ a. May mắn tấm thượng cổ trấn sơn phù kia có thể đổi lấy đại lượng đan dược mà môn phái ban cho, nếu không, chỉ là dựa vào năng lực của mình, không biết phải phí bao nhiêu tinh lực mới được…

– Đúng vậy, chủ nhân, những thứ khác đều là vật ngoài thân, trước mắt mà nói, cần rất nhiều đan dược, mau chóng tăng tu vi lên, mới là căn bản chi đạo.

Lão Hắc cũng nói:

– Nếu không, cho chủ nhân nhiều linh bảo hơn nữa, tu vi không đủ, chủ nhân cũng không khống chế được a.

– Đúng vậy.

Lại một hạt đan dược vào miệng, tiếp tục tu luyện.

Trải qua hơn ba mươi ngày khổ tu không gián đoạn, tu vi cảnh giới của Tô Triệt đã vững chắc ở giai đoạn Trúc Cơ sơ kỳ, chân nguyên trong cơ thể tràn đầy, đạt đến một loại trạng thái bão hòa.

Lúc này đang định xuất quan, lại không nghĩ rằng, lão Hắc lại đề cập một chuyện đại sự.

Đối với Tô Triệt mà nói, đây tuyệt đối là đại sự không gì sánh kịp.

– Chủ nhân, những ngày này, vì không quấy rầy tu luyện của ngươi, có chuyện một mực không có nói cùng ngươi, hiện tại nói cho ngươi biết cũng không muộn.

Lão Hắc trầm giọng nói ra.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây

https://audiosite.net
test1 tuan1 3 tuần trước
haizz lục thiếu du a... !
https://audiosite.net
test1 tuan1 3 tuần trước
lưu tủ truyện :)
https://audiosite.net
test1 tuan1 3 tuần trước
hay hay
https://audiosite.net
Chuong Trần 1 tháng trước
Cám ơn tác giả và Mc Truyện thật là hay
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 2 tháng trước
Chào bạn...Mình kiểm tra các đường link vẫn nghe bình thường bạn nhé ^^!Bạn vui lòng bớt chút thời gian 3s đăng ký để nghe cùng các hội viện khác nhé, ngay cả khi bạn đang nghe mất mạng vẫn có thể nghe hết tập nhé...!Đa Tạ ^^!
https://audiosite.net
Lâm Huy 2 tháng trước
Sao truyện này không nghe đc vậy
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 2 tháng trước
Đã fix lại audio nhé bạn :)Cảm ơn bạn thông báo ...!
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 2 tháng trước
Cập nhật tập mới nhất rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Mr.Tuân 2 tháng trước
Ra tiếp đi ad ơi.
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 3 tháng trước
Nếu có giọng khác thì đổi được bạn nhé...!
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 3 tháng trước
Đã cập nhập tính năng tua và hẹn giờ nhé bạncảm ơn bạn đã góp ý
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 4 tháng trước
Đã có nhé bạn ...!bạn ấn đổi giọng đọc rùi nghe nhéCảm ơn bạn...!