1. Home
  2. Truyện Tiên Hiệp
  3. [Audio] Tiên Ngục dịch
  4. Tập 35: Giết bọn họ (c171-c175)

[Audio] Tiên Ngục dịch

Tập 35: Giết bọn họ (c171-c175)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 171 : Giết bọn họ (hạ)

Đi tới trước cửa động, Tô Triệt đầu tiên là ho khan một tiếng, xem như chào hỏi người ở bên trong, người tới là người, không nên động thủ.

Bá!

Trong điện có hơn mười ánh mắt, tề tụ đến trên người Tô Triệt, lập tức có người nhận ra:

– Hắn chính là người ở trên đỉnh núi không cần nghỉ ngơi, hơn nữa là người có gan xuống núi thứ nhất.

– Người thứ nhất xuống núi, đến bây giờ vẫn còn sống, người này thật không đơn giản.

Kết quả là, những người này đối với Tô Triệt sinh ra cùng một cách nhìn.

Trong điện có tất cả mười lăm người, chia ra hai phái phân biệt rõ ràng, căn cứ phục sức của bọn họ mà phán đoán, có bảy người là đệ tử Linh Dược sơn, tám người khác là đệ tử Huyền Sát Tông.

Linh Dược Sơn và Huyền Sát Tông, đều là siêu cấp môn phái của Tu Chân Giới, lần này nhập cảnh, cũng có thể phái mười tên đệ tử, bất quá, đã trải qua tình thế nguy hiểm trên thang trời cùng các loại nguy hiểm ở dưới núi, nhân số đệ tử hai phái nhất định là có hao tổn.

Lập tức nghe được có người cười lạnh:

– Hừ hừ, người Thiên Huyền Tông.

Người cười lạnh thân bận trường bào màu đỏ thẫm giao nhau, thuộc về phục sức tiêu chuẩn của đệ tử nội môn Huyền Sát Tông. Huyền Sát Tông và Thiên Huyền Tông, bởi vì nguyên nhân lão tổ tông, thẳng đến hiện tại vẫn là đối thủ một mất một còn không chết không ngớt, chỉ có thời kỳ Tiểu Di Tiên Cảnh mở ra này, lẫn nhau mới không phân tranh. Bất quá, Tô Triệt lẻ loi một mình gặp một tiểu đội Huyền Sát Tông, không có khả năng đối phương cho cái sắc mặt gì tốt, đây cũng là nhất định.

– Đạo hữu bên này.

Bên kia, cũng có một đệ tử Linh Dược Sơn hướng Tô Triệt vẫy vẫy tay.

Linh Dược Sơn so với Huyền Sát Tông thì thiếu một người, đều là môn phái chính đạo, Tô Triệt đến vừa vặn bổ túc điểm yếu thế này của Linh Dược Sơn.

Tô Triệt gật gật đầu, lập tức đi tới trong trận doanh Linh Dược Sơn. Đương nhiên, tất cả mọi người là tâm lý nắm chắc, hết thảy hữu hảo đều là tạm thời, bảo vật trước mặt, cho dù là đồng môn đồng tông, đến thời khắc mấu chốt, cũng sẽ trở mặt vô tình, nhẫn tâm hạ sát thủ.

Một khi tiến nhập Tiểu Di Tiên Cảnh, hai chữ Đạo nghĩa ngày xưa, cũng không có đất dụng võ. Trong này diễn giải đạo nghĩa với người khác, chỉ có thể bị người khác giết chết.

Có thể giảng, chỉ có bốn chữ, kia chính là: còn sống đi ra.

Trong điện, trên vách tường đối diện cửa chính điêu khắc rậm rạp chằng chịt đồ đằng cổ quái, dưới vách tường có một bệ đá, trên bệ đá đặt ba vật vật phẩm: búa, đao, cung.

Ba vật phẩm được sắp đặt hết sức khéo léo, người sáng suốt xem xét liền biết, đây là ba pháp bảo có thể biến hóa lớn nhỏ.

Đúng là vì cái ba pháp bảo này, khiến cho đệ tử hai phái Linh Dược Sơn và Huyền Sát Tông tranh chấp không ngớt. Nếu như nói, chỉ có hai kiện, hoặc là nhiều hơn một kiện nữa, này còn dễ nói, dưới cục diện thế lực ngang nhau, cùng lắm thì chia đều phân phối.

Chỉ là, ba vật thì không dễ phân a, ai cũng không muốn chịu thiệt, ai cũng muốn lấy được hai kiện trong đó…

Hơn nữa, cùng một chỗ không thể ở lâu, dưới tình thế cấp bách, Huyền Sát Tông vừa mới tính toán động thủ đối với đệ tử Linh Dược Sơn, Tô Triệt lại xuất hiện. Lần này, Tô Triệt tự nhiên biến thành “chuyện xấu” trong mắt tất cả mọi người.

– Chủ nhân, không cần nhìn, đó cũng là ba phế phẩm.

Lão Hắc tinh tế cảm ứng, lập tức có đáp án. Trên bệ đá bầy đặt ba pháp bảo, đều là vật mất hết linh tính, hơi chút đụng vào, sẽ hóa thành một đống bột phấn. Chỉ có điều, cũng chỉ có lão Hắc là khí linh đặc thù, mới có thể cảm ứng chuẩn xác được linh tính của chúng nó.

Trong nội tâm Tô Triệt lên tiếng, lại cân nhắc nói:

– Pho tượng kia truyền cho ta một bức bản đồ, chỉ dẫn ta tới chỗ này, trong chuyện này tất hữu dụng ý, nhưng khẳng định không phải hướng về phía những vật mục này mà đến. Như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?

Đang lúc hắn suy nghĩ, một loại đồ đằng trên vách tường chớp động ánh sáng nhạt, lập tức Tô Triệt tiếp nhận được một đoạn tin tức tinh thần, nội dung rất đơn giản, chỉ là không ngừng lặp lại ba chữ:

– Giết bọn họ.

– Giết bọn họ.

– Giết bọn họ.

Tô Triệt bỗng nhiên cả kinh:

– Lại bảo ta giết chết những đệ tử tầm bảo này?

– Nói đùa gì vậy?

Lão Hắc lập tức không vui, la hét nói:

– Bọn họ có mười lăm người, tùy tiện liên thủ một kích, là có thể oanh chủ nhân ngươi thành cặn. Ngươi chỉ có một người, làm sao có thể giết chết nhiều đối thủ như vậy?

– Giết bọn họ… Giết bọn họ… Giết bọn họ…

Đạo tin tức tinh thần nọ vậy càng không ngừng trùng kích, tựa hồ là, Tô Triệt không đáp ứng, nó sẽ một mực lải nhải xuống dưới như vậy.

Nếu chỉ là lải nhải thì thôi, Tô Triệt lại biết, nếu mình không đáp ứng, rất khó nói, lực lượng thủ hộ Thánh Địa có thể dùng loại thủ đoạn gì đối phó với mình hay không.

Làm cho Tô Triệt nghĩ mãi mà không rõ chính là, lẽ ra, lực lượng thủ hộ Thánh Địa nghĩ muốn hủy diệt những đệ tử tầm bảo này, hẳn là rất dễ dàng mới đúng, có tất yếu mượn tay của mình để giết hay không?

– Chủ nhân, có khi lực lượng thủ hộ Thánh Địa này coi ngươi thành một Vu nhân vị thành niên, cho ngươi giết chết nhân loại, chính là vì tôi luyện ngươi, đốc thúc ngươi phát triển.

Lão Hắc bĩu môi mắng:

– Người này nhất định là trí tuệ có hạn, làm chút ít chuyện ngu xuẩn tự cho là đúng.

Mặc dù Lão Hắc suy đoán có chút không thể tưởng tượng, bất quá, Tô Triệt ngược lại cảm thấy rất có thể. Có lẽ, sinh mạng thể đặc thù giống như lão Hắc, ngược lại dễ dàng đoán đúng tồn tại giống như nó đang nghĩ gì.

Có lẽ, thái độ đối đãi của lực lượng thủ hộ Thánh Địa đối với mình là thiện ý, nhưng trí tuệ hắn có hạn, an bài phương thức tôi luyện cho mình, khó khăn quá lớn, trên cơ bản không có khả năng hoàn thành.

Lão Hắc nói không sai, một khi động thủ, đối mặt mười lăm Luyện Khí Đại viên mãn liên thủ, mình ngay cả chạy cũng khó thoát.

– Giết bọn họ… Giết bọn họ… Giết bọn họ…

Đạo sóng tinh thần nọ còn đang không ngừng thúc giục.

– Làm sao có thể giết được a, nói là tự sát còn không sai biệt lắm.

Tô Triệt rất là đau đầu, đồng thời cũng bắt đầu lo lắng, nếu không đạt được yêucầu của nó, nó sẽ trừng phạt mình như thế nào?

Có lẽ, ở lực lượng Thánh Địa thủ hộ xem ra, những Luyện Khí Đại viên mãn này chỉ là người thường, căn bản không tính là người tu tiên.

Như vậy, Tô Triệt thân là một Vu nhân, dù chỉ là một Vu nhân vị thành niên, tùy tiện ra tay, cũng có thể xử lý những nhân loại bình thường này. Thậm chí, giết bọn hắn chỉ là tiểu hài tử trông thấy huyết tinh, rèn luyện can đảm, căn bản không tính là tôi luyện.

Chỉ là đối với Tô Triệt mà nói, cái này cơ hồ là nhiệm vụ không thể nào hoàn thành.

– Giết chết bọn họ… Giết chết bọn họ… Giết chết bọn họ…

Thanh âm thúc giục liên tục không ngừng mà rót vào trong óc, Tô Triệt cảm giác được, cái gọi là lực lượng thủ hộ Thánh Địa này thật đúng là trí tuệ không cao, bởi vì, người bình thường đâu có thể cằn nhằn không dứt không ngớt như vậy.

Chương 172 : Trong điện hỗn chiến

– Làm sao bây giờ?

– Cứng rắn nhất định là không được, chỉ có thể dụng kế …

Tô Triệt vắt hết óc suy nghĩ biện pháp, trong lúc nhất thời cũng xác thực nghĩ không ra kế sách cao minh gì, huống hồ lại có âm hưởng “Giết chết bọn họ, giết chết bọn họ” trong óc, khiến cho người ta bực bội không thôi.

– Liều một lần a, chỉ có thể như vậy.

Trong lúc vội vàng đó, cuối cùng là nghĩ tới một biện pháp, Tô Triệt theo túi càn khôn lấy ra một linh khí pháp thuẫn, lại lấy ra một tấm Linh Phù phòng ngự thượng phẩm, sau đó…

Bá!

Kích phát Linh phù, phòng ngự hộ thân.

Hô!

Linh khí pháp thuẫn cũng kích phát, vờn quanh ở bên thân, tạo thành đạo phòng ngự thứ hai.

Lần động tác này, lập tức hấp dẫn tất cả người trong điện chú ý.

Đệ tử hai phái Ma Đạo tranh đấu, vốn là cục diện hết sức căng thẳng, bị Tô Triệt làm thành như vậy, trong lòng mọi người đều căng thẳng lên.

– Cái gì?

Tô Triệt nhìn chằm chằm vào Tiểu Đao trên bệ đá kia, nghẹn ngào kinh hô:

– Ta đã thấy cây đao kia trong sách giới thiệu, Hạo Thiên thần đao, trung phẩm đạo khí a.

Hai chữ Đạo khí vừa nói ra, khiến cho sắc mặt mọi người trong điện đại biến, mười lăm trái tim cơ hồ là đồng thời nhảy dựng lên.

Đạo khí là cái gì?

Đạo khí là pháp bảo đỉnh cấp nhất Tu Chân Giới, siêu cấp môn phái tựa như Thiên Huyền Tông, cũng chỉ có hai kiện đạo khí. Cũng chính là có hai kiện đạo khí này, Thiên Huyền Tông mới có thể tồn tại hơn vạn năm.

Đạo khí còn có một ưu điểm đáng quý, kia chính là bản thân nó có khí linh, đã tìm được Đạo thuộc về nó. Cái này ý nghĩa, mặc dù chỉ là một người bình thường, chỉ cần có thể được khí linh nhận đồng, cũng có thể vận dụng đạo khí này hữu hiệu.

Tuy nói tu vi thấp, không có khả năng phát huy ra uy năng xứng đáng của một kiện đạo khí, nhưng mà, chiếm được một kiện đạo khí thủ hộ, tỷ lệ sinh tồn ở trong Tiểu Di Tiên Cảnh có thể tăng lên ngàn vạn lần, sau khi có thể đi ra ngoài, từ nay về sau biển rộng trời cao, tiền cảnh vô cùng sáng lạn …

Bá!

Kể cả Tô Triệt là mười sáu ánh mắt, tất cả đều nhìn thẳng thanh Tiểu Đao này. Bởi vì sự việc phát đột nhiên, vẫn chưa có người nào kịp sinh lòng nghi hoặc:

– Lão thiên a, dĩ nhiên là trung phẩm đạo khí.

Thần sắc Tô Triệt kích động nhào tới bên kia…

– Đứng lại.

– Ngăn hắn lại.

Trong nháy mắt, liền có ba đệ tử Huyền Sát Tông tốc độ phản ứng nhanh nhất đồng thời phát động công kích đối với Tô Triệt, quyết không cho phép hắn tới gần bệ đá này.

Oanh!

Một cái pháp thuật Hỏa Long Phá, một thanh Ma Đao linh khí hạ phẩm, một thanh phi kiếm linh khí hạ phẩm, ba loại công kích này đồng thời đánh trúng Tô Triệt.

Hai đạo phòng ngự bảo vệ Tô Triệt bị nghiền nát, Tô Triệt bị chấn đắc bay lên không, giữa không trung miệng phun máu tươi, lại còn có dư lực thả ra một chiêu pháp thuật hỏa hệ Liệt Diễm Phần Thiên phạm vi lớn, bao phủ tất cả đệ tử Huyền Sát Tông ở trong đó.

Bá, bá, bá…

Các loại phòng ngự hộ thuẫn trong nháy mắt mở ra, một chiêu này Liệt Diễm Phần Thiên này cũng không có làm bị thương bất luận kẻ nào, nhưng tác dụng lại vượt qua ngoài ý liệu, tất cả đều đã chuẩn bị chiến đấu.

Đợi cho sau khi Tô Triệt bị thương té rớt trên mặt đất, Linh Dược Sơn và Huyền Sát Tông đã lâm vào hỗn chiến.

Tô Triệt co rúc ở góc tường, xác thực là bị thương, nhưng không phải nghiêm trọng cỡ nào, nuốt đan dược chữa thương xuống dưới, hơn nữa dòng nước ấm của Tiên Ngục cùng thanh lưu của hắc thạch chữa trị, thương thế đã hồi phục rất nhanh.

– Làm cho bọn hắn đánh trước, chết bao nhiêu hay bấy nhiêu, mặc dù không đạt được hiệu quả đồng quy vu tận, chết nhiều vài người, cũng có thể làm cho độ khó thấp xuống.

Tô Triệt co lại trên mặt đất, bắt đầu giả chết. Vừa rồi bị thương, đương nhiên là khổ nhục kế, biểu diễn được càng chân thật một ít, có thể làm cho bọn họ khỏi nghi ngờ càng cao.

Trong đầu thanh âm “Giết chết bọn họ” kia cũng đã đình chỉ, cũng không biết lực lượng thủ hộ Thánh Địa kia sẽ đối đãi Tô Triệt dùng trí chiến thắng như thế nào, cái này cùng đặc điểm hiếu chiến của Viễn cổ Vu tộc, thật là hoàn toàn không hợp.

Rầm rầm rầm…

Trong điện, pháp thuật nổ vang, pháp bảo bay tán loạn, thỉnh thoảng sẽ truyền ra một tiếng hét thảm, nhưng mà, chiến đấu kịch liệt không có cấu thành nửa điểm hư hao đối với mặt đất cùng vách tường trong điện, chỉ có điều, kịch liệt sóng chấn đãng, đã sớm chấn ba pháp bảo trên bệ đá thành bột phấn, lại thổi được vô ảnh vô tung…

Đợi cho có người phát hiện tình huống này, đệ tử hai phái đã té trên mặt đất tám người, còn có thể đứng tiếp tục chiến đấu, chỉ còn bảy cái, Huyền Sát Tông vẫn là chiếm cứ ưu thế một người.

– Dừng tay, dừng tay, đừng đánh.

Có người thối lui ra khỏi vòng chiến, chỉ vào bệ đá hô:

– Những pháp bảo kia…

– A…

Dưới tình thế cấp bách, tiếng la quá lớn, lúc này đã gặp phải trừng phạt, bị lực lượng thủ hộ Thánh Địa đập bể thành thịt nát.

Dưới tình huống khẩn cấp, một người rất khó làm được thời thời khắc khắc ghi nhớ khống chế giọng nói, rất dễ dàng quên hết tất cả mà la to, người tầm bảo chết vì chuyện như vậy, quả thực là con số không ít.

Nhắc tới cũng kỳ, chiến đấu đến giờ, thanh âm pháp thuật cùng pháp bảo nổ vang, động tĩnh có lớn hơn nữa cũng chẳng có sao, chỉ là không thể kêu to, cũng không biết Viễn cổ Vu tộc là phân loại thanh âm như thế nào.

Đến lúc này, người còn có thể đứng chỉ còn sáu, Linh Dược Sơn ba người, Huyền Sát Tông ba người, nhân số cuối cùng là ngang nhau.

Người nằm trên đất, phần lớn cũng chưa có chết, chỉ có điều bị thương rất nặng, tạm thời thối lui ra khỏi chiến đấu, ngược lại là người vừa mới kêu to kia, lại bị chết triệt để nhất.

Lúc này, bất kể là người đứng, hay là người đang chữa thương, đều thấy được, trên bệ đá không không đãng đãng, ba pháp bảo biến mất vô tung.

Pháp bảo nơi nào rồi?

Có người lập tức đoán được, hẳn là loại pháp bảo mục nát, bị ba động chiến đấu làm vỡ nát.

Chỉ là, vừa lúc đó, khóe miệng Tô Triệt mang máu giãy dụa mà dậy, nhìn chằm chằm vào tên đệ tử Huyền Sát Tông cách bệ đá gần nhất, hung ác nói:

– Giao thanh Hạo Thiên thần đao ra đây.

– Cái gì?

– Ngươi nói cái gì?

Kể cả đệ tử Huyền Sát Tông bị Tô Triệt vu hãm kia ở trong, người trong điệncòn có thể nói chuyện cùng kêu lên kinh hỏi.

– Ta vừa mới chứng kiến, hai kiện pháp bảo khác đều bị chấn nát, chỉ có thanh thần đao kia, bị ngươi dùng một sợi tơ bạc mà mắt thường khó có thể phân biệt cuốn lấy, trong nháy mắt giật qua…

Hai mắt Tô Triệt đỏ bừng, gương mặt dữ tợn:

– Giao thanh thần đao ra đây, tha cho ngươi khỏi chết.

Sở dĩ chọn trúng người này để vu hãm, đó là bởi vì hắn cách bệ đá gần nhất, hiềm nghi lớn nhất; còn có một nguyên nhân là, người này rất xấu xí, bộ dáng chuột nhắt xảo trá, rất dễ dàng làm cho người ta liên tưởng đến hai chữ “Kẻ trộm”.

Vu hãm hắn, hẳn là có sức thuyết phục nhất.

Chương 173 : Chất lỏng không rõ (thượng)

– Giao con mẹ ngươi.

Người này tánh khí táo bạo, Ma Đao trong tay bắn ra, thẳng đến cổ của Tô Triệt.

Đương!

Tô Triệt giương pháp thuẫn lên, thoải mái ngăn trở thanh Ma Đao kia, liều mạng một chọi một giống như vậy, đương nhiên là ai cũng không sợ.

Sưu!

Tô Triệt cũng không khách khí, ngự kiếm phản kích, lập tức chiến với hắn cùng một chỗ.

Cùng lúc đó, Tô Triệt còn hô:

– Ba vị đạo hữu, ba người các ngươi đối phó hai tiểu ma kia, còn tên này, ta trước ngăn chặn hắn, thần đao ở trên người hắn, quyết không thể cho hắn chạy.

Không thể không nói, hành động của Tô Triệt thật là không kém, hơn nữa, thế cục giờ phút này đối với người Linh Dược Sơn mà nói, xác thực chiếm cứ ưu thế, vì vậy, chiến đấu vừa mới gián đoạn, lại đánh nhau.

Góc tường, lại có một người đang chữa thương không khỏi thầm nghĩ:

– Di, đệ tử Thiên Huyền Tông này hô to gọi nhỏ, giọng lớn như vậy, vì cái gì không có bị lực lượng thần bí trừng phạt?

Đáng tiếc chính là, cái nghi hoặc này vừa mới bay lên, một cây băng thứ không biết từ nơi nào chấn bay tới, cắm ở giữa đầu của hắn. Người này không rên một tiếng lệch ra ngã xuống đất, mang theo một cái nghi vấn ly khai nhân thế.

Đương, đương, đương…

Tô Triệt chiến đấu với gia hỏa xấu xí kia, chiêu chiêu đều là liều mạng đối chiến. Đều nói là người không thể xem bề ngoài, tuy thân hình người này nhỏ gầy, diện mục hèn mọn bỉ ổi, nhưng mà, công kích của hắn đều là khí phách mười phần, hơn nữa, chú trọng công kích, không nặng phòng thủ, hoàn toàn là lấy mạng đổi mạng.

Nói thật, đối mặt công bình quyết chiến như vậy, không sử dụng bất luận thủ đoạn phụ trợ gì, Tô Triệt muốn chiến thắng đối phương, cũng là không dễ dàng.

Vừa vặn, Tô Triệt chính là tính toán có một chiến cuộc như vậy, cũng làm cho năm người hỗn chiến bên kia duy trì liên tục lâu một chút, cho đến khi xuất hiện kết quả lưỡng bại câu thương là lý tưởng nhất.

Để cho người khác ngao cò tranh nhau, mình làm ngư ông đắc lợi, coi như là một loại thủ đoạn mà Tô Triệt am hiểu nhất.

Oanh!

Một tiếng nổ vang, cuối cùng một trên đệ tử Huyền Sát Tông bị một quả hỏa hệ linh phù ném đến trên mặt đất, cả người cháy đen như than, trọng thương không dậy nổi.

Bên Linh Dược Sơn, còn có hai người có thể đứng, nhưng mà bị thương cũng không nhẹ.

Pằng!

Tô Triệt trở tay ném qua một hạt châu, ngoài miệng hô:

– Đạo hữu, tiếp lấy.

Một đệ tử trong Linh Dược Sơn vô ý thức đi đón, nhưng tên còn lại sắc mặt kịch biến…

– Lôi châu….

Răng rắc!

Hơn mười đạo điện quang hợp thành lưới điện, bao phủ hai tên này trong đó.

Cái Lôi châu này, phẩm cấp chỉ là trung đẳng, Tô Triệt ở Thiên Huyền Tông Vật Hoa Phong mua mười hạt chứa ở túi càn khôn dự bị. Giờ phút này dùng để đối phó tu sĩ Luyện Khí Đại viên mãn, những Lôi Điện kia nhất định là phách không chết bọn họ, phía dưới xuất kỳ bất ý, chỉ có thể làm cho bọn họ không có thời gian làm chuyện khác mà thôi.

Mấy hơi là đủ rồi, Tô Triệt không muốn giết bọn họ, sưu sưu hai cái, ném ra ngoài hai dây leo trong Tiên Ngục, trói hai người kia lại.

– Ngươi…

Đệ tử Huyền Sát Tông đang đối chiến cùng Tô Triệt kinh ngạc không thôi, giờ khắc này, hắn thật sự không nghĩ ra Tô Triệt rốt cuộc là lập trường bên nào, vì cái gì đối phó tất cả mọi người?

Phần phật…

Tô Triệt giương một tay lên, lại ném ra ngoài mười sợi dây leo màu xanh biếc, vây hãm đối thủ ngay tại chỗ.

Két, két, két, két…

Mười sợi dây tập hợp mà thành lực quấn quanh, nhanh chóng cuốn lấy pháp thuẫn của hắn, trong nội tâm Tô Triệt đếm thầm ba cái, pằng một tiếng, pháp thuẫn nghiền nát, người nọ cũng bị trói gô lên.

Thu phục, hẳn là thu phục toàn bộ đi?

Trong điện, chính thức chết đi chỉ có bốn người, những người khác là trọng thương không dậy nổi, tạm thời mất đi sức chiến đấu.

Vì phòng ngừa bọn họ vùng vẫy giãy chết, Tô Triệt đều lợi dụng dây leo trong Tiên Ngục trước trói lại một cái, đánh ngất xỉu, lại trói một cái, lại đánh ngất xỉu…

Làm như vậy, có thể phòng bị có người cố ý giả chết, đợi cho mình đi, lại xuất kỳ bất ý đánh lén… loại chuyện này, Tô Triệt từ trước đến nay đều là rất cẩn thận.

– Đạo hữu, không nên.

Một đệ tử Linh Dược Sơn thần trí thanh tỉnh, sau khi bị dây leo trói lại, cho rằng Tô Triệt muốn độc chiếm thanh Hạo Thiên thần đao kia, tính toán giết chết tất cả mọi người.

– Yên tâm đi, không giết ngươi đâu.

Tô Triệt dùng truyền âm thuật nói với hắn một câu, tiện tay lại đánh hắn ngất xỉu.

Đến cuối cùng, Tô Triệt đánh mười một cái hôn mê, còn có bốn tên tử vong, tất cả đều chồng chất đến cùng một chỗ, lại lui ra phía sau vài bước, há miệng ra, nhắm bọn họ phụt ra một đạo liệt diễm hồng sắc.

Sau Liệt diễm, còn đi theo một hồi khói đen không giải thích được, đợi cho hết thảy đều tiêu tán, trong điện phủ lại khôi phục thanh minh, lại nhìn mười lăm “Thi thể” trên mặt đất, đã biến mất vô tung, bị triệt để đốt thành một đống vôi.

Nhưng trên thực tế, đống vôi chồng chất này chỉ là tro cốt của bốn cổ thi thể, mười một người sống khác, đều bị Tô Triệt bắt vào Tiên Ngục.

Tuy nói, lực lượng thủ hộ Thánh Địa yêu cầu mình giết chết bọn họ, nhưng mà đối với Tô Triệt mà nói, trong chiến đấu giết người còn có thể kiếm không lưu tình, giờ phút này nếu giống như Đồ Phu đồng dạng giết chết một ít người không hề có năng lực chống cự, trên tâm lý vẫn còn có chút chướng ngại. Hoặc là nói, cắn răng giết chết một hai cái cũng có thể đi, nhưng mà một hơi giết chết mười một người trọng thương, xác thực cần nhẫn tâm rất không tầm thường.

Bởi vậy, Tô Triệt sử dụng một cái Chướng Nhãn pháp, nhìn như đốt tất cả mọi người thành bụi, kỳ thật, mười một người không chết, tất cả đều bị bắt vào Tiên Ngục.

Đã vào Tiên Ngục, thì không thể làm cho bọn họ không công chết mất. Vì vậy, lão Hắc thưởng cho bọn hắn mỗi người một ít cổ sinh mệnh lực, có những sinh mệnh lực này trợ giúp, hơn nữa kịp thời dùng đan dược chữa thương, nhất định là không chết được.

Lại có nữa là, túi càn khôn của tất cả mọi người, Tô Triệt cũng thu vào không thiếu một cái, đây cũng là một số tài phú tương đối khả quan.

Phải biết rằng, tu vi từng người tầm bảo đều là Luyện Khí Đại viên mãn, tuy tiến vào Tiểu Di Tiên Cảnh, không có khả năng tùy thân mang theo tất cả gia sản của mình, nhưng mà, các môn phái vì tăng cường năng lực sinh tồn của đệ tử tầm bảo, đều là linh khí hạ phẩm ít nhất hai kiện, các loại đan dược cùng linh phù càng không biết keo kiệt, cho nên, tùy tiện một cái túi càn khôn, giá trị cũng có thể vượt qua năm nghìn linh thạch.

Giờ khắc này, trong điện chỉ còn mình Tô Triệt là người sống, cũng không biết, biểu diễn của mình có thể làm cho lực lượng thủ hộ Thánh Địa kia thoả mãn hay không.

Đang nghĩ ngợi, liền thấy được vách tường sau bệ đá kia, trát trát trát mở ra về phía hai bên, lộ ra một môn hộ tối om…

Lão Hắc lập tức hô lên:

– Ta nói mà, năng lực dò xét của ta không cách nào thấu thị vách tường này, còn tưởng rằng là đồ đằng trên tường có lực lượng nào đó, ngăn cách ta dò xét, nguyên lai là bên trong có bí mật.

Chương 174 : Chất lỏng không rõ (hạ)

– Không hề nghi ngờ, hắn muốn cho ta đi vào.

Tô Triệt lấy ra một quả tinh thạch chiếu sáng, chậm rãi đi vào hắc động kia.

Đầu tiên là xuống hơn mười bậc thang, lại xuyên qua một hành lan, thì thấy được một cái không gian rộng rãi dưới mặt đất điện phủ.

Mặc dù dưới tình huống người Vu tộc không thay đổi thân thể, cũng đều là thân cao một trượng, cho nên, kiến trúc của bọn họ đối với nhân loại mà nói, có vẻ đặc biệt cao lớn, đặc biệt rộng rãi.

Cạch lang lang…

Tô Triệt hướng những vị trí bất đồng, liên tục ném ra sáu tinh thạch chiếu sáng, mới làm cho cả điện phủ dưới mặt đất phát sáng lên, trong khoảnh khắc, lại bị cảnh tượng nào đó làm hoa mắt.

Trên vách tường vây quanh vô số bảo thạch cùng tinh thạch, giờ phút này, chúng nó hấp thu ánh sáng tinh thạch chiếu sáng, đều tự tách ra quang hoa sáng chói vô cùng tuyệt thế, cả điện phủ chiếu rọi được long lanh kỳ ảo, dĩ nhiên là càng ngày càng sáng.

Đối với bảo thạch bình thường, người tu tiên nhất định là chẳng thèm ngó tới, chỉ là giờ khắc này, lão Hắc lại bắt đầu kêu la:

– Chủ nhân, mau nhìn, một ít cái hình như là Hỏa Diệu Thạch, cái kia là Lam Linh Ngọc, cái kia hình như là thượng phẩm linh thạch a…

– A?

Trong nội tâm Tô Triệt vừa động, vội vàng hỏi:

– Ngươi nói là, những bảo thạch này, cũng không phải vật tầm thường?

– Không, đại bộ phận đều là bảo thạch bình thường, cũng có không thiếu linh thạch cao cấp trân quý, hiện nay Tu Chân Giới đã là cực kỳ hiếm thấy.

Lão Hắc lòng như lửa đốt hô:

– Nhanh, nhanh, chủ nhân, những vật kia rất đáng giá, tranh thủ thời gian lấy chúng nó xuống…

– Đừng nóng vội, đừng nóng vội, vài trăm vạn năm cũng không có bị người lấy đi, yên tâm đi, cái này trong chốc lát, cũng không thiếu phần ngươi đoạt.

Tô Triệt xoay chuyển ánh mắt, cũng không có bị những linh thạch cao cấp giá trị xa xỉ kia nhiễu loạn tâm thần, mà thấy được trên mặt đất chính giữa điện phủ, lại hãm đixuống một cái ao hình tròn, trên mặt bốc lên một loại chất lỏng màu xám, thoạt nhìnnhiệt độ cực cao, như là nồi súp đậm đặc bốc hơi, nổi đầy bọt khí.

– Không có đoán sai, hắn chỉ dẫn ta tới đây, chính là hướng về phía cái ao này mà tới.

Tô Triệt đoán rằng, rất có thể, chất lỏng màu xám trong hồ này đối với tiểu hài tử Vu tộc rất có lợi, nó coi mình thành một Vu nhân vị thành niên, sau khi mình thông qua khảo nghiệm giết người này, thì chỉ dẫn mình đến nơi này, tắm một cái, coi là ban thưởng…

– Chỉ là, những chất lỏng này có lợi đối với Vu nhân, đối với nhân loại mà nói, làm không tốt chính là vật trí mạng.

Tô Triệt âm thầm khẩn trương, trong nội tâm nói ra:

– Lão Hắc, đừng động những Thạch Đầu kia, xem cái ao này trước một chút, ta có nên đi vào tắm thoáng một cái hay không?

Lão Hắc yên lặng tìm kiếm trong chốc lát, thấp giọng nói ra:

– Hẳn là không có sao, ngươi có Thanh lưu của hắc thạch bảo vệ, những vật này hẳn là không tổn thương đến ngươi.

– Hảo, vậy thì thử một chút.

Tô Triệt đi tới bên cạnh ao, ngồi xổm xuống, đầu tiên là đưa ra một đầu ngón tay, cẩn thận chỉ để dính một chút chất lỏng lên đầu ngón tay…

Tay phải thì là cầm một thanh chủy thủ sắc bén, nếu có bất trắc, hắn sẽ không chút do dự mà chặt đi ngón tay kia…

Ngón tay tiếp xúc chất lỏng, yên lặng cảm giác trong chốc lát, lão Hắc nói không sai, có Thanh lưu của hắc thạch bảo vệ, có thể cảm giác được nhiệt độ loại chất lỏng này, đối với làn da không có cấu thành bất cứ thương tổn gì, thoạt nhìn, xác thực có thể xuống dưới tắm một chút.

Trong nội tâm Tô Triệt thầm nghĩ:

– Nghĩ tất cả biện pháp cũng muốn thông qua những khảo nghiệm này của nó, làm cho nó tin tưởng không nghi ngờ, nhận định ta chính là một Vu nhân vị thành niên, nói như vậy, nói không chừng cả Tiểu Di Tiên Cảnh đều trở thành hậu hoa viên của ta…

Mang si tâm vọng tưởng như vậy, Tô Triệt chậm rãi ngâm vào trong hồ.

Có Thanh lưu của hắc thạch bảo vệ, chất lỏng không rõ kia xác thực không có sinh ra thương tổn gì đối với Tô Triệt, đồng dạng, cũng không có mang đến bất luận chỗ tốt gì cho Tô Triệt.

Tô Triệt ngược lại hiếu kỳ :

– Những chất lỏng này đối với nhân loại mà nói, có thể cũng có lợi hay không?

Đã hiếu kỳ, vậy thì nếm thử một chút a.

Đương nhiên không dám tự mình nếm thử, Tô Triệt vụng trộm thu một ít chất lỏng tiến vào Tiên Ngục, cho lão Hắc tùy tiện tìm phạm nhân thí nghiệm.

Lão Hắc chọn lấy một tên đệ tử Huyền Sát Tông mà hắn cho rằng là tội ác tày trời, nhỏ một giọt chất lỏng màu xám trên người của hắn, lập tức nhìn thấy, nam tử bản thân bị trọngthương này, toàn thân run rẩy, lật lên khinh khỉnh…

– Di? Sao giống như là khúc nhạc dạo khi biến thân thành cự nhân màu đen trong thạch lâm vậy?

Tô Triệt đang cảm thấy kỳ quái, liền thấy thân hình tên đệ tử Huyền Sát Tông kia đã bắt đầu bành trướng.

Chỉ là thời gian một cái nháy mắt, hắn đã biến thành một cự nhân thân cao năm trượng, so với cự nhân màu đen trong thạch lâm càng thêm cao lớn, càng thêm hùng tráng.

Hơn nữa, hắn còn bảo trì hình dạng người bình thường, cũng không phải bộ dáng quái vật bướu thịt màu đen, cũng không có trạng thái đờ đẫn hô đói, đói, đói, thậm chí, ngay cả những thương thế lúc trước của hắn cũng không có ảnh hưởng, một tiếng ầm vang liền đứng lên.

Hổn hển, hổn hển…tên cự nhân này thở hổn hển, mục quang hung ác nhìn hoàn cảnh chung quanh.

Sau khi chứng kiến lão Hắc, hắn hét lớn một tiếng lao đến, ầm ầm một quyền, từ trên xuống dưới, như muốn đập chết lão Hắc.

Ở trước mặt cự nhân này, lão Hắc thấp bé như là hài nhi bình thường, bất quá, chỉ là nhẹ nhàng khoát tay chặn lại, nói một tiếng “Cút đi”, liền đánh cự nhân kia bay đi ra ngoài.

Thân là Chúa Tể của Tiên Ngục, lực lượng của lão Hắc có thể mở rộng gấp trăm lần, lực lượng của phạm nhân sẽ bị áp chế gấp trăm lần, hai bên trái ngược, sẽ cấu thành một loại chênh lệch không có cách nào bù đắp.

– Có thể làm nhân loại biến thành cự nhân? Cũng không biết có di chứng hay không, lại quan sát nhìn xem…

Tô Triệt ngâm mình ở trong hồ, lại vụng trộm thu thêm chất lỏng vào trong Tiên Ngục, mãi cho đến khi chất lỏng trong hồ giảm bớt rõ ràng, lúc này mới đình chỉ hành vi ăn cắp.

Ngâm hơn một canh giờ, cũng không có thu được tinh thần truyền âm của nó, Tô Triệt thật sự là ngâm đủ rồi, liền đi ra khỏi ao, cầm thanh chủy thủ kia, bắt đầu dưới sự chỉ điểm của lão Hắc, đào móc những linh thạch cao cấp giá trị xa xỉ trên vách tường kia.

Lão Hắc nói qua Hỏa Diệu Thạch, Lam Linh Ngọc, Kim Mộ Sa, Thiên Hoàng Tinh vân vân, những tên này, Tô Triệt thật đúng là không hiểu rõ lắm, lại biết, tùy tiện một khỏa linh thạch thượng phẩm, giá trị sẽ bằng một vạn viên linh thạch hạ phẩm.

Nhưng mà ở trong mắt Viễn cổ Vu tộc, những linh thạch này giống như bảo thạch bình thường, cũng chỉ là tương đối dễ xem hơn Thạch Đầu mà thôi, cũng không có tác dụng đặc thù gì, nên bọn hắn gắn nó lên tường, trở thành vật phẩm trang sức.

Thời điểm lấy xuống viên linh thạch thứ nhất, Tô Triệt còn mang theo chút ít ý tứ khinh thủ khinh cước.

Chương 175 : Yêu nữ trong hồ (thượng)

Chỉ là, liên tục lấy năm khỏa, đều không có lọt vào cảnh cáo, xem ra, hắn đối với tiểu Vu nhân như Tô Triệt, vẫn là rất phóng túng.

Có lẽ ở trong mắt hắn, hành vi của Tô Triệt chính là tiểu hài tử gặp được Thạch Đầu đẹp mắt, nhất thời nghịch ngợm, mới có thể làm như vậy a…

Trong Tiên Ngục, cự nhân thân cao năm trượng kia, sớm đã bị lão Hắc đánh cho phục tùng như cũ. Đã qua hai canh giờ, hắn vẫn là hoàn hảo không tổn hao, không có phát hiện di chứng gì.

Bất quá, Tô Triệt trên trực giác cho rằng, chất lỏng màu xám kia có thể làm một nhân loại biến thành cự nhân, trên thực lực tương đương với tăng vọt thập bội. Nhưng mà có lợi thì có hại, trong chuyện này, nhất định tồn tại một loại tác dụng phụ, chỉ có điều thời gian không đến, còn không có thể hiện đi ra mà thôi.

Trên vách tường bốn phía, tổng cộng lấy xuống gần trăm khỏa linh thạch cao cấp, Tô Triệt xem chừng, lại là bảo vật giá trị vài chục vạn linh thạch bị mình thu vào trong túi. Lần này hành trình đi Tiểu Di Tiên Cảnh, chỉ cần bất tử, chỉ cần có thể còn sống đi ra ngoài, không thể nghi ngờ, nhất định là một phúc duyên thâm hậu.

Tô Triệt đi ra khỏi điện phủ dưới mặt đất, tính toán ly khai. Chỉ là, vừa mới trở lại trên mặt đất điện phủ, một loại đồ đằng chớp trên tường động ánh sáng nhạt, một cổ sóng tinh thần đâm vào trong óc Tô Triệt…Truyện Audio

– Lại là một bức bản đồ?

Lão Hắc thầm nói:

– Làm cái gì a, lại truyền đến một bức bản đồ, hay là đánh dấu một dấu mũi tên chỉ thị.

Trong nội tâm Tô Triệt đáp:

– Ta đã sớm đoán được, hắn còn có thể cho ta chỉ thị mới. Có khi, đây cũng là một đoạn hành trình mà thiếu niên Vu tộc phải trải qua, giống như là một nghi thức trưởng thành a.

– Cũng có thể.

Lão Hắc truyền địa đồ cho Tô Triệt.

Tô Triệt tinh tế xem xét, bức bản đồ này là bắt đầu từ tòa Thần điện, một mũi tên đường vòng cung vòng quanh núi lớn phía trước, đi hơn phân nửa vòng, hình như là chỉ tới một hồ nước.

– Lão Hắc, có hai bức bản đồ, làm không tốt, đi đến cuối cùng, cả Tiểu Di Tiên Cảnh sẽ bị chúng ta đi hết, chẳng khác gì là chiếm được một bức bản đồ địa hình đầy đủ.

Trong lòng Tô Triệt kiên định nói:

– Con đường này phải đi, chỉ cần có chỗ tốt, vì cái gì không đi

Nhưng Lão Hắc lại lo lắng nói:

– Chỉ sợ là người kia làm ra tôi luyện, càng ngày càng khó, chủ nhân ngươi không có năng lực hoàn thành a.

Tô Triệt không có nói cái gì nữa, phảng phất là lại nổi lên vẻ cố chấp nhiệt tình, y theo địa đồ chỉ thị, bắt đầu xuất phát.

Cự ly cũng không xa, y theo cước bộ bình thường của Tô Triệt, thì khoảng một khắc chung, cũng liền đi tới hồ nước kia, chỉ là, xa xa chứng kiến, bên hồ bờ kia tụ tập một nhóm người tầm bảo, ít cũng có hơn ba mươi người.

– Nhiều người như vậy tụ ở đằng kia, bọn họ phát hiện cái gì?

Tô Triệt hiếu kỳ thầm nghĩ.

– Qua đi xem sao?

Lão Hắc hỏi.

– Không, không.

Tô Triệt lắc đầu liên tục:

– Nếu như đi qua, vạn nhất nó lại lải nhải “Giết chết bọn họ”, nhiều người như vậy, ta thật sự bất lực.

Lúc này, hồ bờ bên kia cũng có người thấy được Tô Triệt, xa xa hướng phía bên này chỉ trỏ, cũng không biết là ý bảo Tô Triệt qua, hay là thế nào…

Khi Tô Triệt tới đây, tinh tế dò xét hoàn cảnh nơi này, trong nội tâm đoán rằng, nó bảo mình tới đây, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ, thật sự muốn cho mình xử lý hơn ba mươi người này sao?

Lúc này, lão Hắc đã có phát hiện, lập tức nhắc nhở:

– Chủ nhân, dưới đáy hồ có một tòa kiến trúc, diện tích tương đối lớn.

– Thì ra là vậy.

Tô Triệt lĩnh hội nói:

– Mục đích nó bảo ta tới đây, hẳn là có quan hệ cùng kiến trúc dưới đáy hồ.

Tô Triệt lại một lần nữa phát triển đặc điểm làm việc quả quyết, trên cơ bản không do dự, phác thông một tiếng, cứ như vậy nhảy vào trong hồ, hướng chỗ sâu nhất phía giữa hồ đi tới.

Bờ bên kia, lập tức có người nhìn đồng bạn nói ra:

– Mau nhìn, có người nhảy xuống nước, người này thật to gan.

Đồng bạn của hắn cười lạnh nói:

– Làm việc lỗ mãng như thế, muốn chết mà thôi.

Có mấy người khác cũng gật đầu phụ họa, đều cảm thấy hành vi của Tô Triệt cực kỳ lỗ mãng, ở trong Tiểu Di Tiên Cảnh, thuộc về một loại người bị chết nhanh nhất.

Một nhóm ba mươi người bọn họ này, hai canh giờ trước tìm tới nơi này, giờ phút này, đang vây tụ ở phía trước một tấm bia đá, đè thấp giọng thương lượng cái gì.

Tấm bia đá chỉ có cao ba thước, bị thân thể của bọn hắn chặn, vừa rồi, Tô Triệt ở phía xa bờ bên kia, cũng không có chứng kiến. Hơn nữa, cự ly hai bờ sông vượt xa một trămtrượng, lão Hắc cũng không dò xét đến.

Mà trên tấm bia đá này, rậm rạp chằng chịt khắc đầy văn tự, lại không phải văn tự Vu tộc, mà là văn tự thông dụng hiện nay của Tu Chân Giới.

Trên mặt văn tự biểu hiện, tấm bia đá này là mấy trăm năm trước, một người đến tầm bảo lưu lại cho hậu nhân, chỉ rõ đáy hồ có một tòa kiến trúc khổng lồ, bên trong tất nhiên có dấu bảo vật. Nhưng mà, tòa kiến trúc này bị một quái vật mình người đuôi rắn thủ hộ, cướp đi tánh mạng rất nhiều người. Bởi vậy, nhắc nhở kẻ đến sau cẩn thận một chút, nếu không nắm chắc, ngàn vạn lần không cần phải lèm nhèm xuống nước.

Người lưu lại tấm bia này, coi như là một người hảo tâm, chỉ là không biết, vị tiền bối tâm địa thiện lương này có bình an rời khỏi Tiểu Di Tiên Cảnh hay không…

Bởi vậy, hơn ba mươi người tầm bảo vây tụ ở phía trước tấm bia đá, một mực thương lượng xuống nước đoạt bảo như thế nào, như thế nào đối phó quái vật mình người đuôi rắn kia, lại không nghĩ rằng, Tô Triệt là kẻ đến sau, cũng không đến tụ hợp cùng mọi người, không nói hai lời nhảy vào trong nước, chỉ có thể cho hắn một đánh giá làm việc lỗ mãng.

Tuy Tô Triệt không biết trong hồ có quái vật mình người đuôi rắn gì, nhưng có thể đoán được, sau khi xuống nước, tất nhiên gặp được nguy hiểm nào đó.

Chắc hẳn, không có chuyện nguy hiểm, nó cũng sẽ không bảo mình làm.

Sau khi xuống nước, bơi hơn mười trượng, thì thấy được một tòa kiến trúc khổng lồ tọa lạc hồ trong.

Nói nó là một tòa kiến trúc, không bằng nói là một cái sân chỉnh thể, dĩ nhiên là có tường viện, có hoa viên, giả sơn, có cầu, có vài phòng xá, còn có một tòa lầu cao ba tầng…

Hiện tại mà nói, hẳn là kiến trúc mấy trăm vạn trước, nhưng nó vẫn là hoàn hảo không tổn hao gì, thậm chí ngay cả điêu khắc tinh mỹ trên tường viện cũng rõ ràng có thể thấy được.

Cái này nói rõ cái gì?

Tô Triệt ý thức được, căn cứ hiểu biết của hắn về lĩnh vực này, tuyệt đối không phải kiến trúc của Vu tộc. Bởi vì, Vu tộc căn bản không loại tinh mỹ này, bọn họ chỉ thích đơn giản cùng tục tằng. Này liền ý nghĩa, đây là kiệt tác của người tu tiên thượng cổ.

Còn nữa, một tòa nhà cửa ngâm trong nước vài trăm vạn năm như vậy, dĩ nhiên là hoàn hảo không tổn hao gì, có phải là ý nghĩa, bản thân nó chính là một pháp bảo cao cấp, cũng là người tu tiên thường nói Tiên gia phủ đệ.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !