Tiên Giả
Tập 25 : Yên hỏa khí (c121-c125)
❮ sautiếp ❯Chương 121: Yên hỏa khí
“Hẳn ta vốn là người nơi này?” Viên Minh thầm giật mình suy đoán.
Loại cảm giác như tới từ sâu trong tiềm thức này không giống như cảm giác dung hợp ký ức với nguyên chủ.
Sau chừng nửa canh giờ.
Đội ngũ ngựa xe đi tới một khoảng đất trống rộng rãi tại thành Nam, miếu thành hoàng đứng lặng im ở cạnh đó.
Trên quảng trường bên ngoài miếu đã có rất đông người đứng tụ tập từ trước, chỉ có điều do cửa miếu chưa mở, tất cả mọi người vẫn phải đứng chờ bên ngoài.
Ai nấy tay cầm hương dài, đứng chen chúc nhau nhưng lại có vẻ khá yên tĩnh.
Đợi đến khi đội xe phu nhân tướng quân tới, đám người lập tức bị binh sĩ tách ra, chừa lại một lối đi rộng rãi.
Người coi miếu là một lão đạo tóc muối tiêu, vừa trông thấy phu nhân tướng quân tới liền nhanh chóng tiến lên đón chào.
Viên Minh cùng theo những người khác lui qua một bên, yên lặng đứng chờ.
Lúc này, phu nhân tướng quân bước từ trên xe ngựa xuống, kéo theo một thân trường bào hoa lệ.
Thống lĩnh đội hộ vế bước lên, tay bưng một hộp gỗ tử đàn tinh xảo, mở nắp lấy ra ba cây hương màu đen vừa to vừa dài rồi dâng lên.
Người coi miếu lúc này mới khoan thai chạy tới, mở cửa miếu ra.
Phu nhân cầm theo ba cây hương đen đi vào cửa miếu.
Kế đó, những thương nhân dân chúng còn lại, căn cứ theo số tiền hương hỏa của bản thân mà phân thứ tự, xếp thành một hàng theo ở phía sau, tiến vào trong miếu.
Ngoại trừ thống lĩnh, Viên Minh và những người đi cùng đều chỉ có thể đợi ở bên ngoài.
Theo nghi lễ dâng hương bắt đầu, một hồi những tiếng chuông vang khánh kích, pha lẫn tiếng ngâm tụng một bài tụng nào đó từ trong miếu thành hoàng bay ra.
Dân chúng ở quảng trường bên ngoài nhất tề đưa hai tay giơ cao hương dài đã được thắp sẵn, bắt đầu quỳ xuống đất khấu bái.
Viên Minh dựa người vào cạnh xe ngựa, đưa mắt quan sát chung quanh.
Tòa miếu thành hoàng này hương hỏa đủ đầy thịnh vượng, cả phu nhân tướng quân cũng tới đây dâng hương là minh chứng rõ ràng nhất, lại nhìn những người dân chen chúc phía bên ngoài, ai nấy đều kính cẩn trang nghiêm, hiển nhiên là xuất phát từ sự kính ngưỡng trong lòng.
Bầu không khí kính cẩn trang nghiêm từ đó lan ra khắp chung quanh.
Viên Minh nhìn về phía tòa miếu hoàng thành cổ xưa kia, trông những làn khói hương từ trong bay lên, nhất thời cũng chắp tay trước ngực, trong lòng lại dâng lên cảm giác xúc động.
Hắn chuyển tầm mắt nhìn sang con phố dài ở một chỗ khác, thấy nơi đó đang biểu diễn xiếc, đi cà kheo các kiểu, chiêng trống vang trời, pháo nổ đì đùng, tiếng hoan hô vang lên không ngớt, vô cùng náo nhiệt.
Cho tới lúc này, hắn mới thấy thoải mái hơn một chút, bởi lần phụ thể này dù không thể mang tới cho hắn công pháp tu luyện, nhưng lại giúp tâm hồn đầy sóng gió nơi đất khách Nam Cương có được một chút an ủi.
Nhân gian yên hỏa khí
Tối phủ phàm nhân tâm(1)
Hắn giờ khắc này tựa như một thành viên bình thường nhất trong tòa thành này, hưởng thụ yên hỏa khí đã lâu không gặp trong chốc lát.
Lúc này, nam nhân mặt tròn kia nhích lại gần.
“Vương Thuận, hôm nay ngươi làm sao đấy?”
“Sao đấy?” Nghe hỏi, Viên Minh nhìn đối phương, hỏi ngược lại.
“Ta luôn cảm giác ngươi hôm nay rất mất tập trung, chẳng giống bình thường gì cả, không phải ốm rồi đấy chứ?” Nam nhân mặt tròn nói.
“Không sao đâu, chắc là do nghỉ ngơi không tốt.” Viên Minh qua loa đáp.
“Sao vậy, vẫn còn lo lắng an nguy của công tử à? Ta bảo ngươi đừng nghĩ nhiều như vậy, phu nhân hôm nay tới đây dâng hương, chắc cũng là để cầu phúc cho công tử.” Nam nhân mặt tròn nói.
“Công tử cậu ấy…Ài!” Viên Minh hùa theo nam tử mặt tròn, thở dài một tiếng.
Hắn thở dài dường như cũng khiến nam tử mặt tròn xúc động, nhịn không được thở dài theo rồi nói: “Ngẫm lại công tử chúng ta đường đường là con trai duy nhất của Viên tướng quân, mất tích ở bên ngoài đã hơn một năm, cho dù còn sống thì cũng chẳng biết đã gặp bao nhiêu khổ sở.”
Con trai độc nhất của Viên tướng quân, mất tích bên ngoài hơn một năm?
Viên Minh nghe lời này như sét đánh ngang tai, trong lòng run lên, nắm ngay được trọng tâm trong câu nói của y.
Đang khi lựa lời tính làm sao tìm hiểu được thêm nhiều tin tức nữa, hắn lại nghe nam tử mặt tròn nói tiếp:
“Nghe nói bệ hạ cũng vì chuyện này mà đau buồn hồi lâu, công tử chính là thư đồng bên cạnh hoàng thượng khi ngài còn là hoàng tử, đáng ra tiền đố vô lượng, bây giờ lại…”
Viên Minh nghe thấy lời này, chỉ hận không thể mở miệng hỏi thẳng một câu “Công tử tên họ là gì”, nhưng hắn lại không thể hỏi như vậy, nếu không sẽ bị bảo là điên mất rồi.
“Nếu công tử không tới đó thì đã chẳng xảy ra chuyện như vậy.” Viên Minh cân nhắc một chút rồi đưa ra một giả thiết khác.
“Vâng lệnh vua đi sứ Nam Cương là vinh quang cỡ nào chứ, làm sao có thể không đi, huống hồ công tử cũng cần lần đi sứ này để kiếm lấy công huân, tích lũy tư lịch(2).” Nam tử mặt tròn vừa nói ra lời này, đầu óc Viên Minh chợt “ong” một tiếng, nhất thời hơi thất thần.
Nam tử mặt tròn thấy hắn mặt mày thẫn thờ mãi chẳng nói câu nào, chỉ đành lắc đầu thở dài, xong cũng không nói tiếp nữa.
Tới gần giữa trưa, phu nhân tướng quân trở về phủ đệ.
Viên Minh đánh xe đi về theo, dọc đường đi trong lòng nặng trĩu nghe dân chúng bên đường bàn tán xôn xao, cuối cùng cũng xác nhận được, thành trì vô cùng náo nhiệt trước mắt mình chính là kinh thành của Đại Tấn quốc.
Thủ thiện chi địa(1) một nước, hiển nhiên vô cùng giàu có, thịnh vượng.
Đội xe trở lại phủ tướng quân, sau khi tháo ngựa khỏi xe, Viên Minh liền dắt ba con tuấn mã trở về chuồng ngựa.
Dựa theo cách làm việc của nguyên chủ, trước hết hẳn là tắm rửa cho ngựa rồi sau đó cho chúng ăn cỏ khô bã đậu.
Hắn dự định sau khi quay về sẽ nghĩ cách đi vòng quanh phủ một chút, tìm xem những đồ vật liên quan tới người con trai duy nhất của Viên tướng quân.
Chỉ là trên đường lúc trở lại mảnh sân chỗ chuồng ngựa, Viên Minh bất ngờ gặp hai nam tử trung niên thân mình cao lớn, bộ dạng kỳ lạ từ một khoảng sân khác đi qua.
Hai người này trên thân đều mặc giáp da kiểu dáng khá đặc biệt, trông giống như mỗi người mặc một cái áo chẽn màu nâu đỏ, chỉ bảo vệ mỗi phần ngực bụng, còn cánh tay thì để hở ra.
Trên bề mặt loại giáp da trông như áo chẽn này thình lình có từng đạo phù văn ấn ký không rõ là ép hay khắc lên, nhìn qua có vẻ là pháp khí của người tu hành.
Trong số hai người này, kẻ bên trái tướng tá gần như không khác gì người Trung Nguyên, có điều làn da hơi ngăm đen, mặt mày góc cạnh, tóc dài chấm vai rối bù, trông có vẻ khá lôi thôi.
Người bên phải thì mặt tròn mũi tẹt, miệng rộng tai to, đỉnh đầu cạo trọc lóc, chỉ để lại một vành tóc xung quanh, hai tai đei hai cái khuyên lớn, bộ dáng giống hệt người Nam Cương.
Viên Minh sở dĩ chú ý tới bọn họ chủ yếu là vì người bên phải.
Hắn thấy hơi khó hiểu, trong phủ tướng quân giữa kinh thành Đại Tấn, cớ sao lại xuất hiện người Nam Cương?
Nhưng khi hắn còn chưa kịp nhìn cho rõ ràng, hai người kia đã biến khỏi tầm mắt, Viên Minh chỉ đành dẫn ngựa về chuồng.
Đúng lúc này, Viên Minh chỉ cảm thấy hai tai “Ong” một tiếng, đầu óc nặng trĩu, tầm mắt quay cuồng một hồi, người ngã quỵ xuống.
Chỉ chớp mắt sau đó, Viên Minh mơ màng tỉnh lại trong căn phòng của mình.
“Về rồi.” Viên Minh thất vọng thì thào tự nói.
Trên giường trước người hắn bày một lư hương với hình dạng, kiểu cách cổ xưa, trên lư hương cắm một cây hương nhỏ dài màu đen, còn một cây hương khác thì đã cháy gần hết, chỉ còn một chấm lửa đỏ chập chờn sắp tắt.
Khi chấm đỏ tắt hẳn đi, lư hương một lần nữa hóa thành một điểm sáng chui vào trong cánh tay Viên Minh, biến mất không thấy gì nữa.
Viên Minh chỉ cảm thấy hơi đau đầu, sau khi nghỉ ngơi chốc lát, hắn lại vội vàng điều chuyển một sợi pháp lực tới cánh tay, gọi lư hương ra bên ngoài.
Lần phụ thể này dù không thể nhập vào người hoàng đế thiếu niên kia, càng không thể có được phần sau của công pháp Cửu Nguyên quyết, nhưng tin tức thu được lại có tác động rất lớn tới hắn.
“Không được, ta phải thử xuyên qua thêm lần nữa, tìm hiểu rõ ràng xem mình rốt cuộc là ai?” Viên Minh nhíu chặt mi tâm tự nói.
Hắn hiện tại vô cùng hoài nghi, bản thân mình chính là vị thiếu chủ phủ tướng quân đã mất tích tại Nam Cương kia.
Hắn nhìn đồ án Thái Cực ảm đạm trên lư hương, suy nghĩ chốc lát rồi truyền pháp lực qua hai lòng bàn tay rót vào trong lư hương.
Theo pháp lực cuồn cuộn chảy vào, đồ án Thái Cực trên lư hương tỏa ánh sáng mông lung mờ ảo, lập lòe như đom đóm.
Viên Minh dốc sức hành động, rót tất cả pháp lực vào trong lư hương, khi toàn bộ pháp lực trong người đều hao hết, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, đầu truyền đến một hồi đau nhói, sau đó liền ngất đi.
Giữa một khoảng tăm tối, hắn chợt mơ một giấc mơ dài hỗn loạn.
Trong mơ, hắn thấy mình người mặc một bộ y phục gấm vóc xa hoa với kiểu dáng Trung Nguyên đặc trưng, đứng trên boong một lâu thuyền(2) cao khoảng bảy tầng, tựa vào lan can nhìn về phía xa xa.
Trên lâu thuyền rường cột chạm trổ, mạ vàng vẽ bạc, xa hoa tới cực điểm, xung quanh còn có rất nhiều binh sĩ mặc giáp chống thương cầm đao, uy phong lẫm liệt.
Dù biết rõ là mơ, Viên Minh cũng cảm nhận được sự phấn chấn của mình trong mộng.
Chỉ là cảm thụ chưa được bao lâu, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên biến đổi, hắn lúc này bị thương chật vật nhảy ra khỏi lâu thuyền, sau lưng có một thiếu niên tóc ngắn mặc quần áo ngắn xách cung truy sát.
Dưới tình thế cấp bách, hắn chỉ đành nhảy xuống lâu thuyền, rơi vào trong dòng nước xiết, ngụp lặn trôi ra xa.
Tiếp đó, hắn lại thấy mình nằm trên bãi bùn.
Một đại hán khôi ngôi xăm hình đầu hổ trên ngực đang phủ phục bên cạnh, thô lỗ bóp miệng hắn, nhét thứ gì đó vào trong.
Trong tầm mắt mơ hồ, hắn còn có thể lờ mờ thấy cách đó không xa có một đoàn người ngựa đang dừng chân nhìn sang phía bên này, trong đó có một nữ tử áo trắng, dáng người thon thả cao ráo, đầu đội nón rộng vành, đeo khăn lua che mặt.
Viên Minh cố gắng mở hai mắt ra hòng nhìn rõ hình dáng người đó, chỉ tiếc hắn còn chưa kịp thấy rõ thì cảnh vật trước mắt lại thay đổi, thân ảnh lập tức xuất hiện trong cái sơn động tối tăm quen thuộc kia.
Trong sơn động, hắn đang bị còng tay xích chân chung với một đám dã nhân Nam Cương.
Hắn vừa ngẩng đầu liền thấy Hồ Trát cởi trần, vác đại đao trên vai, ra lệnh: “Giết, giết hết cho ta…”
Chớp mắt sau đó, Viên Minh đột nhiên mở hai mắt ra, choàng tỉnh dậy.
Tỉnh mộng, cả người hắn đầm đìa mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng, miệng há ra thở hổn hển, đầu óc vẫn còn hơi đau.
“Đó không phải là mơ.” Viên Minh trầm ngâm thì thào nói.
Giờ khắc này, hắn đã phần nào xác định, bản thân mình chính là người con trai độc nhất của Viên tướng quân đi sứ Nam Cương kia, chỉ là chẳng biết tại sao lại bị người ta đuổi giết rồi nhảy xuống nước, trải qua một hành trình quanh co trắc trở, bây giờ mới lưu lạc tới Bích La Động.
***Chú giải***
1.
Nhân gian yên hỏa khí – Tối phủ phàm nhân tâm: Câu này tạm dịch là khói lửa nhân gian là thứ an ủi trái tim con người nhất.
Ý của câu này là những thứ giản đơn của quê hương thôn dã như khói bếp mỗi chiều, mùi thức ăn hay cây cỏ nơi cố hương là thứ khiến con người cảm thấy ấm áp nhất.
2.
Tư lịch: Lý lịch, kinh nghiệm bản thân.
3.
Thủ thiện chi địa: Mảnh đất tốt lành nhất, thường để chỉ kinh đô một quốc gia.
Chương 122: Phàm trần tầm hương
“Ký ức vẫn rất rời rạc, còn nhiều việc vẫn chưa nhớ ra được!” Viên Minh lắc lắc đầu não đau nhức, có chút đắng chát tự nói.
Lần này, việc phụ thể thông qua cách thắp hương trong lư hương đã kích thích phần ký ức bị mất của hắn, khiến hắn nhớ ra một số sự kiện tương đối gần đây.
Viên Minh thấy chỉ cần nhập thân Vương Thuận thêm lần nữa, để hắn trở lại phủ tướng quân, có lẽ hắn sẽ có thể tìm lại toàn bộ ký ức, thậm chí nhớ ra tin tức về kẻ đã hãm hại mình.
Chỉ có điều, xét việc lần đầu tiên là phụ thể(nhập vào thân thể) tiểu hoàng đế, lần thứ hại lại phụ thể mã phu Vương Thuận mà xét, có vẻ như đối tượng bị phụ thể là ngẫu nhiên, vậy nên hắn liệu có thể nhập vào thân Vương Thuận thêm lần nữa hay không vẫn còn rất khó nói.
Tuy nhiên, từ những thông tin có được trong cuộc trò chuyện với nam tử mặt tròn, cả hai có một điểm chung, cụ thể thì cả hai đều là người mà Viên Minh biết, nếu nghĩ kỹ hơn thì họ dường như có mối quan hệ khá tốt với Viên Minh, Viên Minh từng là thư đồng của tiểu hoàng đế, còn mã phu Vương Thuận thì vô cùng lo lắng an nguy của Viên Minh, chắc hẳn trước giờ quan hệ không tệ.
“Không lẽ đối tượng phụ thể chỉ có thể là người mình quen biết, hoặc là người có quan hệ thân cận?” Viên Minh thầm suy nghĩ.
Nhìn lại hiệu quả hai lần phụ thể thì, lần thứ nhất hắn vẫn đang kẹt ở Thập Vạn Đại Sơn, đối mặt với tình huống hiểm nghèo nếu không tu luyện ra pháp lực sẽ sớm mất mạng, kết quả thu được Cửu Nguyên quyết giải quyết tình hình khẩn cấp, cũng trở thành chỗ dựa cho việc tu luyện hiện giờ.
Về phần lần thứ hai phụ thể mã phu, thu hoạch có vẻ cũng không mang nhiều tính thực chất cho lắm, nếu muốn tính tới cùng thì cũng chỉ là việc được một số manh mối có liên quan tới thân thể của bản thân.
“Có lẽ đối tượng phụ thể là người có liên quan đến suy nghĩ, tư tưởng của mình trong hoàn cảnh lúc đó.” Viên Minh hoạt động đầu óc, nghĩ tới một khả năng.
Hết thảy những điều này chỉ là suy đoán sơ bộ của hắn, bởi dù sao thì hắn cũng chỉ mới thử có hai lần.
Nhưng hắn tin tưởng, lần phụ thể thứ ba có lẽ sẽ giúp hắn tìm được thêm nhiều quy tắc hơn nữa.
Điều này khiến hắn trong lòng cảm thấy hưng phấn khó hiểu.
Vừa nghĩ tới lần phụ thể tiếp theo, hắn đã cảm thấy hưng phấn bừng bừng, thực sự ngứa ngáy khó chịu nha.
Vừa nghĩ tới đây, Viên Minh bất chấp những thứ khác, lập tức lấy ra một viên linh thạch nắm trong tay, vận chuyển Cửu Nguyên quyết, bắt đầu khôi phục pháp lực.
Gần nửa ngày sau, pháp lực của Viên Minh đã khôi phục hoàn toàn, hắn lại lập tức rót pháp lực vào trong lư hương.
Nhưng ngay khi pháp lực sắp hao hết, hắn bỗng phát hiện lư hương thình lình bài xích pháp lực hắn, bất kể hắn có thử thế nào thì sau đó cũng không thể rót pháp lực vào được nữa.
Mà lúc này đồ án Thái Cực trên lư hương cũng mới chỉ thắp sáng được một bộ phận, nếu tính kỹ thì là khoảng một phần bảy.
“Hạn mức quán chú pháp lực cao nhất chỉ có thế này sao? Sau đấy là không cách nào tháp sáng đồ án Thái Cực bằng cách quán chú pháp lực sao?” Trong lòng Viên Minh xuất hiện vô vàn suy đoán, nhưng trước mắt cũng chỉ coi như thôi.
Cũng may ngày hôm sau, khi lại thử rót pháp lực vào, Viên Minh phát hiện lư hương lại tiếp tục hấp thu pháp lực của hắn.
Chỉ có điều, giống như hôm qua, hắn vẫn chỉ có thể thắp sáng được khoảng một phần bảy đồ án Thái Cực, tiếp đó lư hương sẽ bài xích pháp lực của hắn.
Điều này cũng có nghĩa rằng, ít nhất phải mất bảy ngày, hắn mới có thể khiến toàn bộ đồ án Thái Cực sáng lên.
Sau khi xác nhận việc này, Viên Minh nhìn một cây hương đen còn sót lại trên lư hương, lòng rơi vào trầm tư.
Hắn chỉ còn lại một cây hương cuối cùng, một khi dùng tới nó cũng sẽ đánh mất cơ hội tiếp tục phụ thể, trong khi hắn trước mắt còn chưa hiểu rõ cơ chế vận hành của loại phụ thể này, cơ bản không thể đảm bảo một lần phụ thể là sẽ có ngay được đáp án mà mình mong muốn.
Thế nên, hắn quyết định sau khi làm thêm được thật nhiều hương đen rồi sẽ tiếp tục thắp hương.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Viên Minh sớm đi tới Thanh Phù đường.
Một đệ tử chấp sự trẻ tuổi thấy thế, lập tức tiến lên chào đón.
“Sư huynh, ta muốn mua một ít hương.” Viên Minh nói thẳng vào vấn đề.
“Hương? Là hương liệu dùng an tâm ngưng thần, hỗ trợ tu luyện sao?” Chấp sự trẻ tuổi nghe vậy sửng sốt, có chút không chắc chắn, hỏi.
“Không phải, ta chỉ cần hương bình thường, chính là loại đốt khi bày đồ cúng bái.” Viên Minh giải thích.
Chấp sự trẻ tuổi nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, sau khi xác nhận hắn không phải đang nói đùa với mình, mới lắc đầu nói:
“Tông môn chúng ta không thờ thần chỉ tế tự, trước giờ không bán hương, sư nếu muốn mua, e là phải tới thị trấn thôn trại ở bên ngoài tìm.”
“Hương liệu mà nãy sư huynh vừa nhắc tới, có thể cho ta xem một chút không?” Viên Minh ngẫm nghĩ một chút rồi nói.
“Chờ một chút.” Nói một câu xong, chấp sự trẻ tuổi quay đi rồi nhanh chóng trở lại cùng một chiếc hộp gỗ hình tròn cỡ lòng bàn tay.
“Đây Ninh Tâm hương, thắp khi đả tọa tu luyện có thể ngưng tâm tịnh thần, nâng cao sức tập trung của ngươi.” Chấp sự trẻ tuổi vừa giảng giải, vừa mở hộp gỗ ra.
Viên Minh nhìn thấy trong hộp chứa một lớp bột mịn màu đỏ thẫm tỏa ra mùi đàn hương nhè nhẹ.
Hắn thở dài, trực tiếp cáo từ rời đi.
Thứ này với hương mà hắn muốn khác nhau quá xa.
Trong tông môn, đồ mà Thanh Phù đường cũng không có thì các đường khẩu khác càng không có khả năng.
Trong lúc rời khỏi Thanh Phù đường, Viên Minh manh nha nghĩ tới chuyện rời tông môn đi ra ngoài một chuyến, bởi dù gì việc này ngày nào còn chưa tìm được đầu mối, tâm thần của hắn sẽ vẫn còn có chút không yên.
Hắn trở lại Hỏa Luyện đường, đi thẳng đến Hỏa phường, vừa vặn gặp được Phương Cách sư huynh.
“Ngươi mới nhập môn chưa lâu, sao đã muốn ra ngoài du lịch?” Phương Cách hơi kinh ngạc hỏi.
Trong Bích La Động, đệ tử, trưởng lão ra ngoài du lịch cũng không phải chuyện hiếm thấy, có điều đại đa số đều là những người tu hành nhiều năm mà tu vi không tăng tiến mới đi ra ngoài du lịch một đoạn thời gian, trầm tâm tĩnh khí, tìm kiếm cơ duyên đột phá cảnh giới.
Còn loại giống như Viên Minh, nhập môn chưa tới một năm đã muốn ra ngoài du lịch, thực sự rất ít thấy.
“Sư huynh cũng biết ta tuy nhập môn chưa lâu nhưng tu hành cũng xem như chăm chỉ.
Gần đây quả thực có chút mỏi mệt nên muốn rời tông đi du lịch một phen, nói không chừng khi quay về, tu vi và tâm cảnh đều có thể tăng lên.” Viên Minh nói với ngữ điệu trầm thấp như suy tư, đồng thời thần sắc biểu hiện trên mặt cũng rất thành khẩn.
“Nói vậy cũng không sai.
Dự định ra ngoài bao lâu, việc này phải ghi lại để lập hồ sơ.” Phương Cách nói.
Viên Minh nghe thế liền hơi do dự, trong lúc nhất thời cũng chưa nghĩ ra là muốn ra ngoài bao lâu.
Dù gì hương đen kia cũng có chút khác biệt so với hương thường, nên lúc nào mới có thể tìm được, chính hắn cũng không chắc chắn.
“Nói thế này cho ngươi dễ tính, bình thường đệ tử Luyện khí ra ngoài du lịch không được quá ba tháng, người quá hạn không về sẽ bị tông môn gạch tên, coi là phản bội chạy trốn, đồng thời bị Luật Quy đường hạ lệnh treo thưởng lùng bắt, sống chết bất luận.” Phương Cách nhìn Viên Minh một chút rồi nghiêm mặt giảng giải.
“Có tông môn để dựa vào đã không dễ, ai lại ngu ngốc phản bội tông môn, đi làm loại tán tu ăn bữa trước lo bữa sau kia chứ? Vậy ta xin nghỉ ba tháng đi ra ngoài du lịch.” Viên Minh ngoài miệng trêu đùa, nhưng trong lòng không khỏi nhớ tới cái tên Mã Tinh Không bị treo thưởng một ngàn điểm cống hiến trên bia đá của Hành Chấp đường.
“Cũng được.
Nhưng ta phải nói trước, trong thời gian du lịch, lương tháng mà tông môn cấp phát sẽ tạm cắt, đợi sau khi người quay về mới tiếp tục cấp xuống.” Phương Cách sư huynh gật đầu nói.
“Cái này là đương nhiên.”
“Mặt khác, sau khi ra ngoài nhất định phải nhớ kỹ, khi đi lại trong thế giới phàm tục, liên hệ với người bình thường, không thể lạm dụng pháp lực, càng không được tùy tiện lạm sát phàm nhân.” Phương Cách căn dặn.
“Sẽ có hậu quả gì sao?” Viên Minh hỏi.
Hắn sở dĩ hỏi chuyện này không phải vì lo sau này mình sẽ có hành vi đó rồi phải nhận lấy nguy hiểm, mà là nghĩ tới chuyện Thú Nô đường làm lúc trước, cảm thấy nó khá mâu thuẫn với lời Phương Cách sư huynh nói.
“Bất kể là người phàm hay người tu hành, dù thế nào cũng là sống chung trong một mảnh trời đất, dĩ nhiên không có khả năng hoàn toàn ngăn cách.
Trên thực tế, đại đa số các thế lực phàm tục đều nằm trong phạm vi thế lực của những tông môn tu tiên khác nhau, theo đó việc tùy ý lạm sát phàm nhân có đôi khi sẽ bị coi là khiêu khích tông môn tu tiên quản hạt, dẫn đến những phiền toái không cần thiết.” Phương Cách giảng giải.
Viên Minh nghe vậy mới hiểu được, hóa ra dù là người phàm tục cũng vẫn sinh sống trong địa bàn của thế lực tu tiên.
Nhưng nếu nói như vậy, phải chăng nó cũng đồng nghĩa với việc Thú Nô đường lúc trước bất kể là săn giết dã nhân hay tàn sát thôn trại, đều là đang làm xằng làm bậy trên chính địa bàn của mình?
Nghĩ tới đây, trong lòng Viên Minh không khỏi nổi lên một cảm giác chán ghét khó nói thành lời.
“Sở dĩ ta phải nói những lời này với người, là bởi ta càng hy vọng ngươi có thể tự giới hạn bản thân, chớ có đi làm chuyện lạm sát người vô tội.” Phương Cách dặn dò thêm.
Rất hiển nhiên, y cũng biết loại quy định này chẳng có sức trói buộc, đa phần vẫn là dựa vào việc tu sĩ biết tự suy ngẫm và giới hạn bản thân.
“Viêm Minh xin ghi nhớ lời dạy bảo của sư huynh.” Viên Minh ôm quyền đáp.
“Đúng rồi, đi vào thế giới phàm tục, mọi chuyện đều dính tới tiền, nhớ tới Thanh Phù đường đổi ít ngân tệ mang theo.” Phương Cách sư huynh thấy thế, hài lòng gật đầu rồi dặn dò thêm.
Viên Minh sau khi gật đầu đáp ứng liền cáo từ rời đi.
Hắn quay về chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, tiếp đó vốn định báo với mèo bạc một tiếng, nhưng tìm không được đối phương.
Thế là, hắn liền để lại một tờ giấy trên mặt bàn cạnh cửa sổ, trên giấy ghi “Ra ngoài du lịch, ba tháng sau quay về.”, rồi lập tức rời khỏi Bích La Động.
Mấy ngày sau.
Một nam tử mặc áo bào màu xanh, cưỡi một con ngựa ô chạy chầm chậm trên con đường nhỏ trong núi.
Hắn mặt mày thanh tú tuấn lãng, thoạt nhìn khá trẻ tuổi nhưng trên mặt lại không có vẻ non nớt.
Người này hiển nhiên chính là Viên Minh.
Lúc này đây, hắn ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, nhẹ nhàng dùng hai tay kéo cương, hai mắt khép hờ, tựa như để cho ngựa dẫn mình đi về phía trước, nhưng mỗi khi tới ngã ba đường, hoặc là ngựa đi chệch ra khỏi đường núi, hắn sẽ kéo nhẹ dây cương, điều chỉnh lại hướng đi.
Ở phía trên đỉnh đầu hắn, một con độ nha màu đen dang rộng đôi cánh bay qua khu rừng, đồng thời cảnh giác đưa mắt quét xung quanh.
Lý do khiến Viên Minh không cần nhìn đường chính là bởi hắn có tầm nhìn của con độ nha.
Hai con độ nha còn lại cũng đã được hắn thả ra, thứ nhất là để dò đường, thứ hai là để hắn rèn luyện năng lực khống chế ba con độ nha, quan sát qua ba tầm mắt trong cùng một thời điểm.
Trên thực tế, đây cũng là một loại tu luyện, cụ thể là tu luyện năng lực khống chế và năng lực Hồn tu của bản thân mình.
Rất nhanh, một trong ba con độ nha phát hiện một thôn trại nằm trong sơn cốc, trong đó có khoảng ba mươi bảy, ba mươi tám hộ gia đình, tất cả đều là nhà sàn xây dựng từ trúc và gỗ.
Viên Minh tinh thần hơi chấn động, mở hai mắt ra.
Đây là ngôi làng lớn nhất hắn gặp trong suốt mấy ngày qua.
Chương 123: Thử trăm hương
Sau khi thu hồn nha về, hắn liền giục ngựa chạy chạy một mạch, chẳng mấy chốc đã tới bên ngoài thôn trại.
Hắn xuống ngựa, cầm cương dắt ngựa đi bộ vào trong thông.
Vừa vào, hắn liền thấy ngay mấy đứa trẻ đang chơi đùa trên bãi đất trống dưới gốc cây dương già đầu thôn.
Những đứa trẻ này chỉ khoảng bảy, tám tuổi, đầu còn để chỏm, khi thấy người ngoài vào thôn thì phản ứng đầu tiên không phải là tò mò, mà là hoảng sợ nhanh chóng giải tán, tách nhau ra chạy về nhà mình.
Vài thôn dân lảng vảng ở gần đó cũng nhanh như chớp biến đâu mất, nhà nhà trong thôn nhanh chóng đóng cửa cài then.
Cả thôn lúc này ngoài tiến chó sủa thì không còn nghe thanh âm gì khác.
Viên Minh thấy cảnh này cũng hơi bất ngờ, từ từ dắt ngựa đi sâu vào trong thôn.
Khi đi tới chỗ giữa thôn, hắn thấy cạnh giếng nước có một bà lão tóc hoa râm đang ngã ngồi, trông bộ dạng có vẻ vì chạy vội nên té ngã, giờ đứng dậy không nổi.
Thấy Viên Minh dắt ngựa bước tới gần, bà lão bị dọa cho liên tục lùi lại, mặt mày tái xanh.
“Lão nhân gia chớ sợ, ta chỉ đi ngang qua, không có ác ý.” Viên Minh vội vàng dùng tiếng Nam Cương giải thích.
Thấy Viên Minh ăn vận gọn gàng sạch sẽ, giọng điệu ôn hòa không giống kẻ xấu, bà lão lúc này mới cảm thấy hơi yên tâm.
“Chỗ quỷ quái này ngoài cường đạo và đám buôn người, gần như chẳng ai thèm đến, ngươi sao lại đi tới đấy?” Bà lão vén vén tóc trên trán, hỏi.
Viên Minh bước tới đỡ bà lão dậy, phát hiện cổ chân bà bị trẹo, đã hơi sưng lên.
Hắn đưa một tay nắm lấy mắt cá chân bà lão, tay kia áp lên bắp chân, vận chút pháp lực vuốt xuống một cái, chỉ nháy mắt đã khiến gân mạch chân bà lão thông thuận như trước.
Bà lão mới phút trước còn đau không chịu nổi, giờ bỗng cảm thấy mắt cá chân mình đã hoàn toàn bình thường.
“Ngài là đại phủ?” Bà lão nhìn hai mắt Viên Minh, kinh ngạc hô.
“Không, ta không phải đại phu gì, chỉ là tiện đường đi ngang đây, đang định hỏi thăm một chút xem trong thôn mình có chỗ nào bán hương không, ừm, chính là hương để thắp lúc bày đồ cúng tế.” Viên Minh giải thích.
“Là loại hương đó à, thôn chúng ta không có miếu tế thần, ai nấy đều nghèo rớt mùng tơi, làm gì có tiền mua hương.
Nếu ngài muốn mua hương thì sau khi ra khỏi Hắc Sơn Áo chỗ chúng ta, cứ đi thêm một quãng về phía Nam là sẽ thấy Bạch Tập trấn, chỗ đó có cửa hàng đồ tang lễ, có lẽ có thể mua được hương.” Bà lão ngẫm nghĩ một chút rồi nói.
“Đa tạ.” Viên Minh nghe vậy bèn lên tiếng cám ơn rồi dắt ngựa rời đi.
Bà lão kia chờ hắn đi xa mới dám đứng dậy, hoạt động chân tay một chút, phát hiện mình đã hoàn toàn khôi phục liền vô cùng mừng rỡ.
Lúc này mới có người từ trong nhà ngo nghoe bước ra , đại đa số những người này đều là người già trẻ nhỏ, rất ít thanh niên trai tráng.
Thấy mọi người vây quanh hỏi thăm, bà lão đổi hẳn bộ dạng nơm nớp lo sợ trước đó, nước miếng văng tứ tung kể lại chuyện vừa rồi, sau đó kết luận: “Chỉ là một xích cước(chân trần) đại phu vân du bốn phương, đang tìm tàn hương làm thuốc, mọi người không phải làm ầm lên.”
Viên Minh đi theo chỉ dẫn, rất nhanh đã tới Bạch Tập trấn trong lời bà lão.
Nói là trấn, nhưng cũng chỉ là một thôn làng được dựng lên trên một khoảng đất tương đối bằng phẳng, so với thôn trại của bà lão kia cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu, số người ở đây cũng rất ít, khung cảnh vô cùng đìu hiu.
Viên Minh vất vả lắm mới hỏi được vị trí cửa hàng đồ tang lễ, liền vội vàng chạy tới.
Đó là một tòa tiểu viện nằm ở cuối trấn, trong ngoài cửa không treo bảng hiệu nên nếu không có người chỉ cho, Viên Minh thực sự khó mà nhận ra đây là một cửa hàng lo việc tang lễ.
Vừa bước vào trong sân, đập ngay vào mắt Viên Minh là mấy cỗ quan tài kiểu dáng khá khác so với phần ký ức Trung Nguyên của hắn, trông nhỏ và thô sơ hơn rất nhiều.
Một ông lão gày gò mặc áo bào vải thô màu xám đang vùi đầu đánh bóng một số những bộ quan tài.
“Tiểu hỏa tử, có gì cần ta giúp một tay không?” Thấy người tới là một nam tử xa lạ trẻ tuổi, ông lão bèn ngừng tay, ngẩng đầu lên hỏi.
“À, ta muốn mua ít hương nến.” Viên Minh đáp.
Ông lão thấy chỉ là mua ít hương nến liền dẫn Viên Minh vào trong nhà.
Trong gian nhà gỗ u ám bày la liệt đủ thứ thượng vàng hạ cám, ông lão lấy từ dưới đất lên một cái rương gỗ, đặt lên bàn rồi kéo phần nắp gỗ ra.
Trong rương gỗ thấy từng cặp nến trắng to bằng ngón tay cái và nhưng cây hương nhỏ dài được xếp chỉnh tề.
Hương trong hòm chỉ có hai màu đỏ và đen, nhưng phẩm chất, kích thước những cây hương lại khác nhau, có cây nhỏ như cành liễu, có cây to bằng đầu ngón tay trẻ con.
“Lấy cho ta mỗi loại một cây đi.” Viên Minh lật xem một lượt rồi chỉ vào những cây hương kia, nói.
“Chỉ lấy hương, không lấy nến sao?” Ông lão nghi hoặc hỏi.
“Không lấy.” Viên Minh gật đầu đáp.
Ông lão dù thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều, lấy từ trong hòm ra bốn cây hương, hai đỏ hai đen có chất liệu khác nhau.
Viên Minh trả tiền xong liền rời khỏi tiểu trấn.
Hắn ở trong núi tìm một sơn động kín đáo, bố trí cạm bẫy bên ngoài rồi chuyển một tảng đá lớn tới chặn cửa lại.
Tiếp đó, hắn khoanh chân ngồi yên trong động, gọi lư hương ra, đồng thời đặt mấy cây hương ở mặt đất cạnh bên.
Hắn hiện tại vẫn chưa chắc chắn lắm, không rõ mấu chốt của việc phụ thể nằm ở lư hương, hay là lư hương và hương đều quan trọng.
Tóm lại, lần thử đầu tiên này nhất định phải tiến hành trong một hoàn cảnh tương đối an toàn.
Viên Minh trước hết lấy ra một cây hương nhỏ dài màu đen, cắm ngay ngắn giữa lư hương, cách cây hương cuối cùng còn sót lại kia một khoảng ngắn.
Hắn đảo mắt nhìn qua nhìn lại hai cây hương mấy lần, phát hiện cả hai dù cùng một màu đen thui nhưng cây hương vốn có của lư hương, bất luận phẩm chất, mức hộ hoàn thiện, hay độ tinh tế ở bề mặt đều hơn xa cây vừa mới mua.
“Tiếc là chỉ còn mỗi một cây duy nhất này.”
Viên Minh cười khổ than thở, đoạn lấy hỏa chiết tử ra, thổi lửa cháy lên rồi đưa về phía cây hương đen mới cắm lên.
Ánh lửa nhanh chóng hiện lên trên đầu cây hương, một sợi khói trắng chậm rãi bốc lên, kéo theo mùi hương quen thuộc.
Mùi này so với mùi mà Viên Minh ngửi thấy ở miếu thành hoàng, khi phụ thể Vương Thuận lúc trước không khác gì nhau.
Trên thực tế, nếu so với mùi khi hắn châm lửa thắp hai cây hương lúc trước cũng chẳng thấy có gì quá khác biệt.
Chỉ có điều, hương đã cháy, khói đã lên mà hắn vẫn như cũ, vô cùng tỉnh táo chẳng buồn ngủ chút nào.
“Quả nhiên là sẽ không dễ dàng như vậy.” Viên Minh thở dài tự nói.
Đợi khi cây hương này cháy hết một nửa, Viên Minh mới rút nó ra khỏi lư hương, tiếp đấy vẫn chưa chịu từ bỏ, tiếp tục lấy một cây hương nhỏ màu đen cắm lên rồi châm.
Thế nhưng tình hình vẫn như cũ, không hề có thay đổi gì.
Có điều khi cây hương này cháy được một đoạn nhỏ, Viên Minh liền rút nó lên rồi ném qua một bên.
Tiếp đó, hắn lại cầm lên một cây hương nhỏ dài màu đỏ, cắm vào lư hương rồi châm lửa.
Ánh lửa đỏ sáng lên trên đầu cây hương, một sợi khói trắng từ đó bốc lên.
Viên Minh chờ chốc lát, không thấy có điều gì khác thường, liền rút cây hương đỏ ra, ném nó qua một bên.
Cây thứ ba là loại hương đỏ bề ngoài hơi thô ráp, phần gốc có gắn thêm một đoạn thăm bằng trúc.
Viên Minh cắm nó vào lư hương rồi châm lửa.
So với hai cây ngay trước đó, cây hương này chỉ khác mỗi cái là tỏa ra nhiều khói hơn, còn lại thì đều giống nhau, hiển nhiên là không thể giúp thần hồn Viên Minh phụ thể.
Đợi thêm chốc lát, Viên Minh liền rút nó ra.
Trước mặt hắn lúc này chỉ còn duy nhất một cây hương đen ngắn, hơi thô.
Hắn gửi gắm nhiều hy vọng vào cây hương này nhất, bởi nó trông giống với mấy cây hương vốn có trên lư hương nhất.
Sau khi trịnh trọng cắm nó vào lư hương rồi đốt, dưới làn khói hương bao phủ, tầm mắt Viên Minh trở nên mờ đi.
Nhưng hắn lại không cảm thấy có gì khác thường, lư hương cũng chẳng thay đổi gì.
Không nằm ngoài dự đoán, hắn lại thất bại.
“Quả nhiên là không có chuyện tìm được dễ dàng như vậy.” Viên Minh lắc đầu, dù có chút buồn bực nhưng hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý trước.
Nói đoạn, hắn đứng dậy dời tảng đá chặn cửa động, ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Nhìn mặt trời đã ngả về tây, Viên Minh quyết định không lên đường đi tiếp ngay, mà bước tới dưới gốc một cây cổ thụ, ngồi xếp bằng rồi bắt đầu vận chuyển Cửu Nguyên quyết, tiếp tục tu luyện.
Tìm hương đen dĩ nhiên rất quan trọng, nhưng việc tu hành cũng không thể trễ nải dù chỉ một ngày.
Nửa tháng sau.
Trong một thị trấn nhộn nhịp người đến kẻ đi, Viên Minh thân vận trường bào màu xám xanh, bước vào trong một cửa hàng hương nến.
Trông tiệm là một lão giả tóc hoa râm, thấy người đến là một thanh niên trẻ tuổi liền vội vã tươi cười tiến lên đón.
“Ông chủ, trong tiệm có hương gì mang hết lên cho ta xem một chút.” Không đợi lão giả mở miệng, Viên Minh đã nói trước.
“Được, khách quan chờ một chút.” Lão giả có lẽ là lần đâu tiên gặp được khách hàng trực tiếp như vậy nên hơi sững sờ, nhưng cũng không hỏi nhiều mà lập tức quay lại quầy hàng, mang tất cả các loại hương trong tiệm ra, đặt lên mặt bàn cho Viên Minh chọn lựa.
“Không biết ngài mua hương dùng làm gì? Tiểu điếm của ta dù không lớn nhưng có đầy đủ các loại hương, nếu cần lão hủ có thể giới thiệu cho khách quan một chút.” Lão giả mở miệng hỏi.
Viên Minh đảo mắt nhìn qua quầy hàng liền biết lão giả không nói ngoa, trên mặt bàn có tới mười mấy loại hương với hình dáng, vật liệu, tính chất khác nhau.
Có loại to bằng ngón tay cái, bên trên có hoa văn mây khói được vẽ bằng những đường màu vàng, bạc, có loại dù mảnh mai nhưng bên trong lại pha lẫn những điểm sáng như vàng bạc, trông rất tinh xảo.
Hầu hết trong số này, Viên Minh đã mua và dùng thử trong nửa tháng vừa qua.
Viên Minh cân nhắc một chút rồi lấy cây hương đen của mình ra.
“Chưởng quầy, không biết ngài đã từng thấy loại hương này bao giờ chưa?”
Chủ quán thấy vậy vội lau tay, cẩn thận tiếp nhận cây hương đen kia rồi tỉ mỉ xem xét.
Sau một hồi quan sát mà hình như vẫn chưa nhìn ra điểm khác lạ nào, chủ quán ngập ngừng nói: “Thứ cho ta mắt vụng, chỉ nhìn từ bề ngoài thì cây hương đen của ngài ta không thấy có chỗ nào đặc biệt, không biết là ngài mua nó từ đâu?”
“Không dám dối gạt, chính là bởi mua không được nên ta mới tới đây thử vận may.” Viên Minh đáp.
“Nếu ngài có thể nói cho ta biết xuất xứ, ta có thể suy đoán giúp ngài xem đó là hương gì?” Lão giả nghĩ ngẫm một chút rồi cười nói.
“Ồ, có gì khác nhau sao?” Viên Minh nghi hoặc hỏi.
Chương 124: Hương tác phường
“Vùng miền khác nhau thì vật liệu cơ bản để làm hương vẫn giống nhau, có khác cũng chỉ là kỹ thuật và cách tạo hình.
Nhưng bởi sản xuất ở những vùng miền khác nhau, nên thường thường vẫn những khác biệt rất nhỏ, chủ yếu đến từ việc thêm vào một chút vật liệu mà vùng đó sản sinh ra.
Nếu ngài biết nguồn gốc xuất xứ, lão hủ có thể cho ra đáp án tương đối chính xác.” Lão giả chậm rãi nói.
Viên Minh đầu tiên là khẽ gật đầu, sau đấy lại lắc đầu.
“Vậy thì thứ cho lão hũ bất lực.” Lão giả tỏ vẻ tiếc nuối, lắc đầu nói.
“Nếu ta bẻ một đoạn nhỏ, giã ra thành bột, hoặc là châm lên, không biết ngài có thể giúp ta phân biệt thành phần bên trong không?” Viên Minh chợt nảy ra một ý nghĩ, lập tức hỏi.
“Ngài đề cao ta quá rồi.
Để đạt tới trình độ đó, e là chỉ có mấy lão sư phụ có mấy chục năm tay nghề làm hương mới có thể làm được.
Lão hủ không có bản lĩnh đó.” Lão giả lắc đầu cười khổ, đáp.
“Ông chủ hay làm ăn mua bán hương nến, vậy có biết vị sư phụ làm hương nào như vậy không?” Viên Minh nghe thế, nghĩ ngẫm một chút rồi lại hỏi.
Lão giả cau mày trầm tư suy nghĩ, rất nhanh trên mặt đột nhiên hiện ra nét cổ quái, trông như có chút chần chừ do dự.
“Ông chủ, ngài không cần vội, cứ từ từ suy nghĩ.
Chỗ hương trên mặt bàn này, mỗi loại ta lấy một bó.” Viên Minh thấy thế liền nói.
“Đúng rồi!” Lão giả nghe thế, đáy mặt ánh lên vẻ vui mừng, không khỏi nhẹ giọng hô.
“Nghe ngài nói vậy, ta mới sực nhớ tới một người, nhà hắn mấy đời đều lấy làm hương làm công việc chính, xưởng làm hương tổ truyền cũng đã mở được trên trăm năm.
Nếu mà nói tới người có được bản lĩnh kia thì ngoại trừ hắn ra chắc chẳng còn ai khác.”
“Xin hỏi người đó hiện giờ đang ở đâu?” Viên Minh cũng mừng vui, vội hỏi.
“Xưởng làm hương của hắn nằm ở Thiết Hổ trấn cách đây hơn mười dặm, ngươi qua đó hỏi thăm một chút là có thể tìm tới tận nơi.
Chỉ có điều hơn nửa năm nay ta không qua đó lấy hương nên cũng lâu rồi chưa gặp hắn.” Lão giả vừa nhanh nhẹn bó hương trên bàn lại, vừa nói.
Khi vừa nói xong câu thì hương cũng đã được bó xong, đặt sẵn trước mặt Viên Minh.
Trả tiền hương xong, Viên Minh bèn hỏi lão giả một chút về tình hình Thiết Hổ trấn và xưởng làm hương, xong xuôi liền lập tức quay người rời đi.
Viên Minh không vội rời khỏi thị trấn mà tìm một khách sạn trong trấn nghỉ lại.
Nói là khách sạn, thực ra chỉ là một nhà sàn trụ gỗ trông khá đơn sơ, bài trí đơn giản, được cái bình thường ít người vào ở nên cũng xem như thanh tịnh.
Viên Minh chọn gian phòng trong cùng để nghỉ chân, tiếp đó lại bắt đầu công việc thử hương buồn tẻ.
Trong suốt nửa tháng vừa qua, hắn đã thử hương hơn trăm lần, gần như đến bất cứ chỗ nào, hắn cũng đi mua gom hết tất cả các loại hương có ở chỗ đó rồi đem về đốt thử.
Nhưng kết quả trăm lần như một, tất cả đều thất bại, lư hương từ đầu tới cuối không có chút phản ứng nào.
Quá nửa đêm, bóng trăng ngả về tây.
Viên Minh nhìn cây hương có hoa văn mây khói cháy trụi trên lư hương mà không buồn nhổ nó ra, mặc kệ cho khói hương tràn ngập khắp căn phòng.
Trải qua những thất bại liên tiếp, hắn đối với chuyện này chẳng còn cảm xúc gì.
Nếu mà lúc này lại bỗng thành công, hắn có khi còn tưởng đó là ảo giác.
“Xem ra chỉ còn cách tới Thiết Hổ trấn thử vận may, nếu còn không được nữa thì đành quay về tông môn trước.” Viên Minh trong lòng đã manh nha xuất hiện thoái ý.
Hắn cảm thấy mình có lẽ đánh tính sai đường, đi sai hướng, hương đen kia cơ bản không phải là vật phàm tục, mà là loại pháp khí tiêu hao nào đó do một tông môn đặc biệt sản xuất chăng?
Dù trong Thanh Phù đường không có vật như vậy, cả bản thân hắn cũng chưa từng thấy trên điển tịch dã sử nào, nhưng những điều này cũng không thể khẳng định rằng hương đen kia không phải là pháp khí, nhiều nhất cũng chỉ có thể nói rõ nó không phải do tông môn Nam Cương sản xuất mà thôi.
Hoặc nghĩ theo một hướng, có thể trong quá trình sản xuất hương này, người làm ra nó đã trộn vào trong hương một loại linh nào không biết tên nào đó, nên mới tạo ra hiệu quả phụ thể đặc biệt kia?
“Cũng không biết con mèo bạc kia có theo tới đây hay không, nói mới nhớ đã lâu không thấy nó.
Nó nói lư hương này không phải vật bình thường, không lẽ nó đã biết gì đó? Nhắc tới phải công nhận con mèo này đúng là có điểm đặc biệt.” Viên Minh thu liễm mớ suy nghĩ hỗn loạn, đứng dậy mở cửa sổ ra để ánh trăng chiếu vào trong phòng.
Làm xong, hắn bèn ngồi dưới ánh trăng trong trẻo, bắt đầu nhắm mắt tu luyện Minh Nguyệt quyết.
Có điều nhắm chưa được bao lâu, hai mắt Viên Minh bỗng mở ra, hắn giờ mới phát hiện, Thiết Hổ trấn mà lão giả hôm nay nhắc đến, không hiểu sao nghe hơi quen quen.
Nhưng khi hắn cẩn thận suy nghĩ, lại không thể nào nhớ được là đã từng nghe được ở đâu.
Tâm tư Viên Minh bỗng chốc bị xáo trộn, khó mà an tĩnh lại được.
Hắn chỉ đành ngưng tu luyện Minh Nguyệt quyết, đả tọa an thần một chút rồi bắt đầu tu luyện Cửu Nguyên quyết.
Hôm sau khi trời vừa sáng, Viên Minh đã cưỡi ngựa rời trấn, tiếp đấy theo chỉ dẫn của lão giả cửa hàng hương nến, đi một mạch tới Thiết Hổ trấn.
Hai trấn tuy chỉ cách nhau hơn mười dặm, nhưng bất kể quy mô hay địa thế đều có sự khác biệt không nhỏ.
Địa thế bốn phía xung quanh Thiết Hổ trấn bằng phẳng thoáng đãng, mặt bắc có một con sông lớn nước chảy cuồn cuộn, thành trì được xây dựng với quy mô lớn, thậm chí ở ven một bên sông còn xây dựng công sự khiến người ta không thể đi qua.
Viên Minh qua sông bằng cách đi vòng qua một cây cầu gỗ ở phía thượng nguồn.
Mãi tới lúc trời chạng vạng tối, khi đã đi tới mặt phía Nam thành trì, hắn rốt cuộc mới thấy được một cửa thành đang mở.
So với những thôn trấn mà hắn thấy trước đó, nơi này có vẻ phồn hoa náo nhiệt hơn rất nhiều.
Cửa thành có không ít người ra người vào, thậm chí còn có cả binh sĩ Nam Cương mặc trọng giáp canh giữ.
Viên Minh xuống ngựa dắt bộ, rất nhanh đã tới cửa thành.
Những binh sĩ Nam Cương kia cũng không kiểm tra gì, chỉ đưa mắt nhìn qua loa hắn vài lần rồi quay đi.
Viên Minh thuận lợi bước vào trong thành.
Vừa vào, hắn lập tức nhìn thấy một bảng thông báo dán tầng tầng lớp lớp những tờ văn thư bố cáo.
Một tờ mới nhất trong đó có ghi rõ, trong thành trấn thi hành lệnh giới nghiêm ban đêm, sau giờ Tuất sơ(1), trừ khi có thủ dụ của lãnh chúa hoặc lệnh bài của thống lĩnh, bất kỳ người nào lảng vảng bên ngoài đều sẽ bị bắt lại, đánh phạt ba mươi quân côn.
Viên Minh ngẩng đầu nhìn trời thấy cũng sắp tới giờ Tuất.
Đang khi định rời đi, ánh mắt Viên Minh chợt bị hấp dẫn bởi một tờ thông báo tìm người bị phong hóa, đã phai màu nằm dưới hai tờ thông báo khác, trên đó tuy có thể láng máng nhìn ra nội dung đại khái là có nhân viên đi theo đoàn gì đó của Đại Tấn bị mất tích, chỉ có điều chữ viết và hình người đều đã bị mờ nhòe, nhìn không rõ ràng.
“Đại Tấn…nhân viên mất tích?” Nhìn phần nội dung tàn khuyết, Viên Minh sinh lòng nghi hoặc.
Nhưng hắn cũng chỉ là bị hai chữ “Đại Tấn” thu hút chứ chưa để ý lắm, nhìn qua một chút xong liền dắt ngựa đi vào trong trấn.
Vào trấn chưa được bao lâu thì trời tối sầm lại.
Người trên phố đi lại vội vàng, hiển nhiên là sợ làm trái lệnh cấm đi lại ban đêm sẽ bị phạt nặng nên ai nấy đều vội vã chạy về chỗ ở.
Viên Minh thân là tu sĩ, dĩ nhiên không sợ những quy củ của thế giới phàm tục này, nhưng hắn cũng không muốn gây ra phiền toán gì, vì thế hắn định nhanh chóng tìm một quán trọ nghỉ lại, đợi đến mai sẽ đi tìm xưởng làm hương kia.
Nhắc đến cũng khéo, khi còn chưa đi được bao xa, hắn đã thấy ngay một cửa hàng treo một chuỗi đèn lồng đỏ, nằm cạnh mặt đường.
Cửa hàng này bên ngoài giăng vải xanh làm bảng hiệu, trên đó ghi hai chữ ‘Khách Sạn’ bằng sơn trắng.
Dưới bảng hiệu, một lão hán thoạt đầu đội tứ phương vũ mạo(2), thân vận trường bào gấm lụa, đang ngồi tựa lưng vào cánh cửa.
Trông lão giống như một phú ông lắm tiền nhưng làn da lại thô ráp, đen đúa, tay nắm một tẩu thuốc cũ kỹ, miệng đang rít thuốc “sọc sọc”, khói thuốc mịt mờ bốc lên để lộ ra một khuôn mặt già nua khắc khổ.
“Nhìn cái tướng này hẳn là một tay nhà giàu mới nổi.” Viên Minh thầm ước đoán.
Ngay khi Viên Minh nhìn thấy lão hán, đối phương cũng nhìn thấy hắn.
Lão hán vừa giây trước thôi còn mặt mày sầu khổ, giây sau đã lập tức tươi cười hớn hở tiến lên chào đón.
“Khách nhân tôn quý chắc là từ xa tới ha? Cả đoạn đường dài phong trần mệt mỏi, vất vả rồi.” Lão hán chủ động lên tiếng.
“Lão bá là chưởng quỹ của khách sạn này sao?” Viên Minh hồ nghi hỏi.
“Dạ, dạ.
Nhìn khách nhân ngài hẳn là tuấn kiện ra ngoài du lịch, lại vừa mới tới Thiết Hổ trấn chúng ta.
Cơ mà chắc ngài chưa biết nơi này có lệnh cấm đi lại ban đêm nhỉ? Không biết ngài đã có chỗ nghỉ đêm chưa? Nếu không chê, mời nghỉ lại tại tiểu điếm chúng ta.” Lão hán nhiệt tình hỏi han, quan tâm nói.
Viên Minh đưa mắt nhìn vào đại đường bên trong khách sạn, thấy bên trong đã thắp đèn, trông khá sạch sẽ, quan trọng nhất là có vẻ trống trải yên tĩnh.
“Có khách phòng(3) nào nằm xa mặt đường và yên tĩnh chút không?” Viên Minh hỏi.
“Có có có, chỗ hậu viện của chúng ta còn phòng, không những cách xa mặt đường mà cạnh đó còn có một mảnh rừng trúc.
Lão hán ta dám cam đoan, đó chính là khách phòng yên tĩnh nhất trấn này.” Lão hán vội vỗ ngực đề xuất.
Viên Minh liếc mắt nhìn dọc con phố, phát hiện đến cuối tầm mắt cũng không còn khách sạn nào nữa, bèn gật đầu:
“Vậy làm phiền chưởng quỹ sắp xếp một chút.”
“Yên tâm, đảm bảo ngươi sẽ hài lòng.”
Lão hán cười đáp ứng rồi quay người hướng vào trong khách sạn, lớn tiếng gọi: “Thổ Lặc, mau chạy ra đây dắt ngựa cho khách nhân.”
Rất nhanh, một nam thanh niên làn da đen đúa, bộ dạng trông giống lão hán tới bảy, tám phần từ trong chạy chậm ra, cúi đầu nhận dây cương từ tay Viên Minh rồi dắt ngựa theo một lối nhỏ cạnh khách sạn, đi vào phía hậu viện.
“Nhớ tắm sạch sẽ cho ngựa của khách nhân một chút rồi cho ngựa ăn loại cỏ khô tốt nhất ấy.” Lão hán không quên cao giọng dặn dò.
Thanh niên kia chẳng biết có nghe thấy hay không mà không hề đáp lời.
“Hắc hắc, con trai ta từ nhỏ đầu đã như cục gỗ, khách quan đừng bận tâm.” Lão hán vừa cười vừa nói.
“Không sao.” Viên Minh khoát khoát tay.
“Mời ngài vào.” Lão hán gọi Viên Minh đi vào trong khách sạn.
Viên Minh bước vào cửa khách sạn, thuận miệng hỏi một câu: “Chưởng quỹ, ngài mở khách sạn này được bao lâu rồi?”
“Khách nhân tôn quý, ngài đừng gọi cái gì chưởng quỹ, quá khách khí, cứ gọi ta một tiếng Lão Yên Đại(4) là…” Lão hán vốn đang nói như miệng bôi mỡ, nhưng khi bước vào trong phòng, nhờ ánh sáng bên trong mà thấy rõ hình dáng Viên Minh, lão lại chợt sững lại.
Viên Minh thấy lão hán đang nói bỗng ngừng lại, thấy hơi kỳ quái nên đưa mắt nhìn sang phía lão, lập tức thấy lão hán đang mặt mày kinh ngạc nhìn hắn chằm chằm.
“Chưởng quỹ, ngài sao vậy?” Hắn vô thức đưa tay sờ lên mặt, hỏi.
Lão hán giống như đột nhiên bừng tỉnh, tỏ vẻ xấu hổ cười đáp: “Ái chà chà, mới rồi ở bên ngoài nhìn không rõ, vào trong mới phát hiện, trong suốt mấy năm qua ở Thiết Hổ trấn này, lão hán ta chưa từng gặp khách nhân nào trẻ trung trắng trẻo như vậy.”
***Chú giải***
Hương tác phường: Xưởng làm hương.
1.
Giờ Tuất sơ: Giờ Tuất là khoảng thời gian từ 19h đến 21h, giờ Tuất sơ là khoảng 19h15′
2.
Tứ phương vũ mạo: Loại mũ đội đầu thường làm từ vải, phần đỉnh là hình vuông, vành chụp ôm đầu hình tròn.
3. khách phòng: Phòng cho khách trọ thuê ở.
4.
Lão Yên Đại hay Lão Tẩu Thuốc: Yên là khói(thuốc), đại là cái túi.
Tẩu thuốc bên Trung thường có treo thêm một cái túi vải nhỏ để đựng thuốc lá đã phơi khô, thái nhỏ.
Chương 125: Sòng bạc
Viên Minh nghe lão hán nói vậy, hơi giật mình ngớ ra, có chút không hiểu cho lắm.
“Lão vô ý quá, mạo phạm, mạo phạm, khách nhân xin đừng để ý.” Lão Yên Đại mắt sáng lên, liên tục nói xin lỗi.
“Mau dẫn ta qua khách phòng đi.” Viên Minh khoát tay áo, nói.
Lão hán vội gật đầu, nghiêng người đi đến phía trước, vừa trò chuyện thăm hỏi, vừa dẫn Viên Minh ra cửa sau đại đường.
Hai người đi dọc theo một hành lang, bước đến bên trong nội viện(1).
Trong sân trồng khá nhiều cây, hoàn cảnh có vẻ thanh u, chỉ có điều những căn phòng dọc hành lang gần như đều tối thui.
“Trấn này nhìn cũng không ít người, vậy mà tiệm này kinh doanh có vẻ không được tốt lắm.” Viên Minh trong lòng thầm cảm thấy có điểm bất hợp lý.
Đi tới hậu viện, hắn lại thấy người thanh niên chất phác kia đang cho ngựa của hắn ăn cỏ khô.
Hắn theo Lão Yên Đại đi tới gian khách nằm sâu bên trong cùng.
Phòng này bên trong bài trí đơn giản, chỉ được cái tương đối sạch sẽ, nhưng tổng thể vẫn đủ khiến Viên Minh tương đối hài lòng, dù gì thì so với những khách sạn thôn dã mà hắn ở lúc trước vẫn tốt hơn rất nhiều, dĩ nhiên giá cả cũng cao hơn không ít.
“Khách quan, ngài cứ an tâm nghỉ ngơi, không biết ban đêm ngài có muốn dùng bữa không?” Lão hán dò hỏi.
“Không cần, trong đêm nếu không có chuyện gì, ta hy vọng không có người tới quấy rầy.” Viên Minh nói xong liền ném một ngân tệ qua.
Trong túi trữ vật của hắn còn có thịt hung thú đã nướng sẵn, vậy nên không định ăn đồ ăn trong tiệm.
“Được, không vấn đề gì.
Vậy ngài nghỉ ngơi sớm.” Lão Yên Đại tiếp lấy ngân tệ, đôi mắt sáng lên, đưa lên miệng cắn một cái rồi toan quay người rời đi.
Viên Minh lúc này bỗng mở miệng hỏi: “Phải rồi chưởng quỹ, ngài có biết trên trấn này có một xưởng làm hương gia truyền danh tiếng lâu năm gọi là Cát Tường phường không?”
Nghe lời này, Lão Yên Đại dừng bước, cất đồng ngân tệ trong miệng vào trong túi quần, cười hỏi: “Ngài hỏi câu này là muốn mua hương nến sao? Nếu là ngài cần một ít thì lão hán ta còn mở một tiệm tạp hóa, trong tiệm cũng có bán, nhất định sẽ tính giá ưu đãi cho ngài.”
“Ta không mua hương, mà muốn tới học nghề làm hương.
Ngài có biết vị trí xưởng kia ở đâu không?” Viên Minh lắc đầu hỏi.
“Ồ, chỗ đó thì ta biết, có điều là hơi vắng vẻ, nếu ngài định tự đi tìm, e là hơi khó để tìm được.
Như vậy đi, sáng sớm mai ta sẽ dành thời gian dẫn ngài đi một chuyến, có được không?” Lão Yên Đại cười ngây ngô, nói.
“Vậy thì làm phiền rồi.” Viên Minh lên tiếng cảm tạ.
Lão Yên Đại quay người đóng cửa cho hắn rồi đi vào trong sân.
“Cha, là dạng người nào, có tiền không?” Người thanh niên kia vẫn mang vẻ mặt chất phác như cũ, nhưng nói chuyện lại cực kỳ lưu loát.
Lão Yên Đại lập tức dựng thẳng một ngón tay đặt bên miệng, ra hiệu cho người thanh niên đi theo.
Khi hai người ra hậu viện, Lão Yên Đại mới châm thuốc, rít một hơi, khóe miệng phun ra một làn khói trắng rồi mới chậm rãi mở miệng nói: “Có thể.”
“Thế là thế nào, là quỷ nghèo à? Có ngựa cưỡi thế kia thì thế nào cũng không đến nỗi là một tên quỷ nghèo phải chứ?” Người trẻ tuổi nhướng mày, kinh ngạc nói.
“Nếu tới sớm hơn nửa năm, có lẽ còn có thể kiếm một món tiền thưởng nữa, nhưng bây giờ…có chút khó xử.” Lão Yên Đại không trả lời câu hỏi của con trai, chỉ trầm ngâm nói.
“Cha, người đang nói gì gì thế?” Người trẻ tuổi khó hiểu hỏi.
“Không có gì, người trẻ tuổi này có thể là quý nhân nhà chúng ta, phải cẩn thận tiếp đãi đó.” Lão Yên Đại nói xong liền hút thuốc, tiếp đó bước chân chữ Bát đi về phía tiền viện.
Ngày hôm sau, ngay khi lệnh cấm đi lại ban đêm được giải trừ chưa bao lâu, Viên Minh tỉnh lại từ trong tu luyện, duỗi tấm lưng mệt mỏi, hoạt động thân thể một chút rồi nhanh chóng đi đến tiền viện.
Lão Yên Đại đang ngồi ở cổng đại đường, nhìn chằm chằm người đi lại trên phố.
Cửa thành mới mở chưa được lâu, lúc này trên đường phố đã có không ít tiểu thương buôn bán, nhưng họ cũng chỉ là đi tới đi lui chứ chưa thể chào mời mua bán.
Lão Yên Đại hút thuốc, ánh mắt có chút mơ màng, không biết đang suy nghĩ gì.
Viên Minh tiến đến chào hỏi, lão mới giật mình vội vàng đứng dậy.
Hai người nói chuyện mấy câu, Lão Yên Đại mới vỗ trán một cái, nói: “Ái chà, xém chút quên, hôm qua hứa dẫn khách nhân ngài đi tìm xưởng làm hương.”
Nói đoạn, lão gọi con trai ra đằng trước trông tiệm, còn mình thì dẫn Viên Minh dọc theo con đường bên ngoài đi sâu vào trong trấn.
Thiết Hổ trấn người đến kẻ đi, độ náo nhiệt nếu so với kinh thành Đại Tấn mà mà Viên Minh từng thấy lúc trước thì còn cách rất xa, nhưng kiến trúc xung quanh lại mang đậm phong cách Nam Cương, thanh âm, ngữ điệu của tiếng rao hàng cũng khác, tất cả tạo ra một hương vị rất đặc biệt.
Lão Yên Đại có vẻ rất có năng khiếu làm hướng dẫn viên du lịch, dọc đường liên tục giới thiệu giảng giải tình hình trong trấn cho hắn, trên đường đi thỉnh thoảng còn gặp được một số người quen, đôi bên liền đánh tiếng chào hỏi một hai câu.
Sau khoảng nửa giờ đi dọc theo đường lớn, Lão Yên Đại liền dẫn Viên Minh rẽ ngang, đi vào trong một con ngõ nằm chéo so với mặt đường.
Đi vào trong con ngõ chật hẹp này một lúc khá lâu, đợi tới khi không còn nghe thấy thanh âm ồn ào từ đường lớn nữa, bọn họ mới tới được chỗ đặt xưởng làm hương kia.
Nhưng khi tới nơi rồi, Viên Minh lại không khỏi thất vọng.
Đó là một tòa viện lạc không lớn không nhỏ, trên cửa còn treo một ổ khóa đồng bị mạng nhện giăng kín, phủ một lớp bụi thật dày.
Trên thềm đá trước sân cũng phủ đầy lá rụng cùng tạp vật, xem ra đã lâu không có người ở.
“Đây là xưởng làm hương?” Viên Minh cau mày hỏi.
“Không sai, chính là chỗ này, ngươi xem bảng hiệu nhà hắn còn ở đây.” Lão Yên Đại dùng cột khói chỉ một tấm bảng hiệu cực kỳ cũ nát trên đỉnh đầu, nói.
Viên Minh bước lên nhìn kỹ, lờ mờ thấy trên đó còn nguyên vẹn hai chữ “Cát Tường”, về phần chữ “Lâu”( 楼) thì chỉ còn mỗi chữ Mộc(木) ở bên trái.
“Vậy là có chuyện gì, dọn nhà rồi sao?” Viên Minh nghi hoặc hỏi.
“Ta cũng không rõ lắm, khách nhân chờ một lát, ta đi hỏi giúp ngài xem sao.” Lão Yên Đại nói xong liền đi qua một gia đình đó, gõ cửa hỏi.
Một người đàn bà mặc áo vải thô từ trong cửa bước ra, nói với Lão Yên Đại mấy câu, xong liền đóng cửa trở vào.
“Hỏi được rồi.
Hàng xóm nói người chủ xưởng này một năm trước nhiễm thói cờ bạc rồi đâm nghiện, suốt ngày mải mê bài bạc, thua sạch vốn liếng.
Nửa năm trước, sau khi vợ hắn bỏ đi theo người khác thì cũng rất ít thấy hắn xuất hiện…” Lão Yên Đại đi tới trước mặt Viên Minh rồi kể.
“Vậy mà lại là dân cờ bạc.” Viên Minh nghe vậy không khỏi trợn mắt há mồm.
“Ngài xem giờ nên làm gì, ta quay về hay là giúp ngài hỏi thêm?” Lão Yên Đại dò hỏi.
“Ta vẫn muốn gặp hắn một chút rồi nói sau.” Viên Minh nghĩ đến cũng đã đến rồi, cũng nên hỏi cho rõ ràng một chút.
“Được.
Vậy ta liền hỏi thăm giúp ngài một phen.” Lão Yên Đại nói.
“Đa tạ.
Nếu thực sự tìm ra được, ta tất nhiên sẽ có hậu báo.” Viên Minh vội vàng lên tiếng cảm tạ.
Nghe xong câu này, hai mắt Lão Yên Đại lập tức sáng lên.
“Ngài xem chúng ta có nên tới sòng bạc thử xem sao không? Người này một khi đã nghiện cờ bạc thì muốn cai cũng khó.
Nhà có thể không về chứ sòng bạc thì không thể không đi.” Lão Yên Đại bỗng đề nghị.
“Không sai.
Cho dù không gặp ở sòng bạc, nói không chừng cũng có thể gặp được người biết hắn.” Viên Minh nghe vậy cũng cảm thấy có lý.
“Chính là ý đó.” Lão Yên Đại gật đầu phụ họa.
“Vậy trấn này có mấy sòng bạc, nếu không ngươi nói cho ta biết chỗ, chúng ta chia ra tìm?” Viên Minh nói.
“Không cần không cần.
Ở trấn này tuy có mấy sòng bạc, nhưng chỗ gần nơi này nhất lại chỉ có một nhà gọi là “Sơn Hà Đổ Phường”, thường nói “Chơi đĩ xa – Đánh bạc gần”, tên kia có muốn đi thì quá nửa là sẽ tới chỗ đó, thời gian còn sớm, chúng ta qua đó xem một chút đi.” Lão yên cười ha ha, nói.
Viên Minh tự nhiên không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.
Hai người nhanh chóng ra khỏi con ngõ, trở lại đường lớn, kế đó đi theo hướng bắc thêm một đoạn nữa, lập tức liền thấy một tòa kiến trúc cao lớn với cửa chính cao chót vót.
Tòa kiến trúc này có ba tầng, mỗi tầng đều cao tới hai trượng, toàn bộ được xây dựng từ gỗ Trinh Nam.
Điểm đặc biệt chính là ở bên cạnh tòa lầu này có đặt một tòa giả sơn cao ba, bốn trượng đứng sừng sững, còn mặt bên phải thì là một con sông nhỏ rộng khoảng hai trượng, chảy bao quanh hai mặt tòa lầu, nhìn qua có vẻ là do bàn tay con người tạo ra.
Bên ngoài cửa lầu có treo một chuỗi những tấm biển hình thoi, trên đó điêu khắc điểm số của xúc xắc, đồng thời dùng văn tự Nam Cương ghi mấy chữ “Sơn Hà Đổ Phường.”
Viên Minh và Lão Yên Đại kẻ sau người trước bước tới gần sòng bạc, thấy ngay hai đại hán thân hình cường tráng đừng ngoài cửa sòng bạc, trên cửa treo một tấm rèm vải nặng nề.
Lão Yên Đại thân mật chào hỏi hai đại hán một câu, xong liền bước tới xốc tấm rèm vải lên.
Tấm rèm vải nặng nề vừa được nhấc lên, những tiếng gào to lộn xộn, pha lẫn tiếng xúc xắc va chạm, tiếng đập bàn bài cửu(2) lập tức từ bên trong truyền ra.
Còn có một một mùi vị nồng nặc khó ngửi phả thẳng vào mặt.
Lão Yên Đại dẫn Viên Minh đi vào bên trong.
Vừa vào, Viên Minh liền thấy trong tầng một sòng bạc với diện tích không nhỏ có bày chín bàn chơi bạc.
Hắn chỉ liếc mắt nhìn qua một cái, liền phát hiện năm bàn trong đó đang cược xúc xắc đoán lớn nhỏ, ba bàn khác thì đang đánh cược bài cửu, còn một bàn cuối cùng chơi một món mà hắn chưa từng thấy bao giờ, chỉ thấy dụng cụ đánh bạc là một đống những khối đá nhỏ hình tròn màu trắng và một đống màu đen.
“Ta đi hỏi giúp ngươi một chút.” Lão Yên Đại nói một câu, xong liền đi tới một bàn đang chơi xúc xắc.
Bản thân Viên Minh cũng không nhàn rỗi mà bước tới cạnh một bàn chơi bài cửu.
Chơi bài trên bàn chỉ có bảy, tám người, nhưng vây quanh đứng xem lại có tới mười mấy người.
Kẻ nào kẻ nấy mặt đỏ tới tận mang tai, tay ngứa mà tâm cũng ngứa.
Chỉ có điều trong số người vây xem, rất nhiều kẻ vì nhẵn túi rỗng ví, còn một số người là do chưa có tay trống mà nhập sới, thế nên biểu cảm trên mặt họ có phần khác nhau.
Viên Minh vỗ vỗ một nam nhân trung niên bộ dáng lôi thôi đứng ngoài sới, gã này quay đầu nhìn hắn, không kiên nhẫn hỏi:
“Ngươi làm gì đấy?”
“Đại ca, làm phiền ngài cho ta hỏi chút chuyện được không?”
Viên Minh vừa dứt lời, nam nhân trung niên liền không kiên nhẫn phất tay, nói: “Không biết, không biết…”
Nói xong, gã lại quay đầu nhìn về bàn.
Viên Minh bất đắc dĩ lại phải vỗ vỗ một nam tử lùn đang kiễng chân, rướn cổ nhìn vào bên trong bàn.
Gã này quay đầu nhìn về phía Viên Minh, không có vẻ nóng nảy như gã trước, chỉ lạnh như băng hỏi: “Làm gì?”
“Vị huynh đài này, ta muốn hỏi ngài ít chuyện?” Viên Minh nói.
“Chuyện gì nói mau, đang bận đây!” Gã lùn cau mày hỏi.
“Ngươi có biết chủ nhân của Cát Tường phường trấn này đã đi đâu không?” Viên Minh trực tiếp hỏi.
“Ngươi nói Ô Tang?” Gã lùn nhíu mày hỏi lại.
Viên Minh lúc này mới nhớ ra, bản thân cứ nghĩ là tìm một công xưởng danh tiếng đã kinh doanh nhiều năm như vậy sẽ chẳng mấy khó khăn, thế nên cơ bản không để ý xem chủ nhân của nó tên gọi là gì.
Hắn vô thức muốn hỏi thăm Lão Yên Đại một tiếng, nhưng khi quay đầu nhìn lại thì phát hiện tiểu lão nhi kia chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.
***Chú giải***
1. viện: Mình đã giải thích một lần, viện nghĩa mặt chứ là cái sân, nhưng do kiểu xây dựng nhà thời xưa thì nhà hầu như luôn có sân, đặc biệt là nhà kiểu cổ bên TQ còn có sân trước(tiền viện), sân trong(Nội viện), hậu viện(sân sau) và mỗi sân này lại có công dụng cũng như gắn liền với những gian phòng mang công dụng khác nhau nên dùng từ sân sẽ có thể dẫn tới việc hiểu sai, hiểu không đủ ý tác giả.
Vậy nên mình xin phép dùng nguyên từ viện.
2. bài cửu hay bài cẩu: Là một trò chơi đánh bạc phổ bên TQ, Macao,…Trò chơi này sử dụng 32 quân bài domino TQ, mỗi quân có những chấm tròn, đỏ trắng với số lượng khác nhau để phân biệt và tạo ra nhiều cách chơi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Thiên Vu [Dịch] Thiên Vu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Thien-Vu-Audio-Truyen.jpg)

