Tiên Giả
Tập 12 : Giúp ta một chút (c56-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 56: Giúp ta một chút
Nhìn đám thi thể bao trùm Nhân Tiêu Vương, Viên Minh chết lặng đứng nguyên tại chỗ.
Hắn cứng ngắc quay đầu tìm kiếm tung tích mèo bạc, chợt thấy nó đang ngồi xổm trên một tảng đá cách đó không xa, vẫn giữ tư thế ngồi ưu nhã, chỉ tập trung nhìn chằm chằm vào bầy thi thể đang bao phủ Nhân Tiêu Vương.
“Nó đây là đang khống chế những thi thể kia, làm sao làm được?”Xuyên qua hai trong mắt của nó, Viên Minh chỉ thấy hai đám sương mù dày đặc màu đen đang phun trào, trong lòng nghi hoặc không thôi.
Đúng lúc này, Nhân Tiêu Vương bỗng nhiên lại điên cuồng rống to, thân hình bạo khởi, vung vẩy móng vuốt.
Những đường cào sắc bén như mũi kiếm lưỡi đao bắn ra, nháy mắt đã chặt đứt hết những xác sống đang bám trên người, lực tác động to lớn còn đánh bay những mảnh thi thể ra ngoài.
Nhưng ngay tiếp đó, lại có khoảng mười thi thể “sống dậy” bước qua, trong đó có bảy, tám bộ thi thể dù đã hóa xương trắng, vẫn lảo đà lảo đảo nhào về phía Nhân Tiêu Vương.
Nhân Tiêu Vương bước lên trước một bước, một lần nữa huy động song trảo đánh cho những xác sống này chia năm xẻ bảy.
“Đừng ngây ra đó…Ngăn nó…Ta cần chuyên tâm tụ lực…Giết nó.” Tiếng mèo bạc lần nữa vang lên, vẫn là giọng điệu ra lệnh lạnh như băng, có điều so với lúc trước thì liền lạc hơn nhiều.
Viên Minh dù trong lòng khó chịu, nhưng vẫn theo lời nó tiến lên nghênh đón.
Chỉ thấy hắn thi triển Phi Mao thuật, hóa thân vượn trắng, đoạn tranh thủ lúc Nhân Tiêu Vương bị hai bộ xác sống cuốn lấy, hắn bất ngờ lấy vai phải đụng mạnh vào mạng sườn Nhân Tiêu Vương.
Một tiếng va đập nặng nề vang lên, Viên Minh lập tức cảm thấy xương vai mình muốn nứt ra, nhưng hắn vẫn dùng man lực của mình đánh bật Nhân Tiêu Vương qua một bên.
Ngay sau đó, hắn đưa một tay vỗ xuống đất, tức thì mặt đất tỏa hào quang màu xanh lục, đồng thời ba cây gai gỗ màu xanh thình lình đâm ra ngay sau gót chân Nhân Tiêu Vương khiến một chân nó vấp phải, người lảo đảo ngã xuống.
“Làm tốt lắm!” Trong âm thanh mèo bạc truyền tới cuối cùng cũng có thêm chút vui mừng.
Viên Minh không để ý cái này, tranh thủ tung người nhảy dựng lên, quán chú pháp lực vào Thanh Ngư kiếm trong tay.
Thanh kiếm lập tức tỏa lưu quang màu xanh như có cá bơi tới lui dọc thân kiếm.
Cùng lúc đó, Viên Minh vung kiếm bổ xuống người Nhân Tiêu Vương.
Lúc này, từ khóe mắt hắn đột nhiên phát hiện, những xác sống kia chẳng biết tại sao lại giống như bị rút cạn sinh mệnh, từng cái nối tiếp nhau đổ vật ra đất, cuối cùng chỉ còn mỗi mình hắn anh dũng hướng tới trước.
“Hỏng bét, bị lừa rồi.” Viên Minh bất giác nghĩ vậy.
Chỉ là lúc này có muốn lùi bước cũng đã muộn.
Bằng vào khí thế hung hãn này, có lẽ hắn còn có thể có được được chút hy vọng sống, ngược lại nếu trong lòng còn có ý lùi bước, e là hắn sẽ chết chắc.
Viên Minh trong lòng kích phát hung tính, điên cuồng vận chuyển Cửu Nguyên Quyết trong người, tức thì Thanh Ngư kiếm trong tay lập lòe ánh sáng, phát ra tiếng kiếm rung, đoạn chém thẳng về phía đầu Nhân Tiêu Vương.
Nhân Tiêu Vương vội vàng nâng cánh tay lên đỡ mũi kiếm.
“Keng”
Thanh Ngư kiếm chém vào cánh tay Nhân Tiêu Vương, bắn ra một chuỗi tia lửa.
Lần này, Thanh Ngư kiếm rốt cuộc đã chém rách da Nhân Tiêu Vương, lưỡi kiếm vạch một vết rách trên cánh tay kia, khảm vào máu thịt bên trong.
Có điều xấu hổ là, mũi kiếm lại bị cơ bắp vô cùng rắn chắc của Nhân Tiêu Vương kẹp cứng, nhất thời khó mà rút ra được.
Viên Minh không chút do dự, lập tức buông bỏ trường kiếm, lui nhanh về phía sau.
Nhân Tiêu Vương nổi giận rống to một tiếng, đoạn tung mình nhảy tới, chặn trước người Viên Minh.
Sát ý tràn đầy trong mắt, lỗ mũi phun ra hai luồng trọc khí đen đục, Nhân Tiêu Vương vung trảo đâm thẳng về phía cổ họng Viên Minh, chẳng hề để tâm tới chuyện cánh tay còn đang kẹp một thanh kiếm.
Thời khắc sinh tử quan đầu, cái bóng dưới chân Viên Minh bỗng nghiêng đi, kéo theo thân thể nhoáng cái lướt sang bên cạnh một cách quỷ dị.
Móng vuốt sắc bén của Nhân Tiêu Vương chỉ sượt qua cổ Viên Minh, chứ không thể đâm trúng.
Tích tắc sau đó, chỉ thấy cánh tay kia của Nhân Tiêu Vương thuận thế chặt ngang, hung hăng nện lên cổ Viên Minh.
Thoáng cái, Viên Minh thấy như bị búa tạ đánh trúng, đầu óc choáng váng, cả người bay ngang, nặng nề đập vào vách động.
“Khục…”
Hắn ho ra một ngụm máu tươi, trong hai mắt dày đặc tơ máu, tầm mắt cũng trở nên mờ ảo.
Còn không đợi hắn đứng người lên, đã thấy ngay trước mắt có một cái bóng đen mờ mờ lao vọt tới, không cần nghĩ cũng biết là Nhân Tiêu Vương.
Chỉ có điều đòn tấn công nặng nề vừa rồi khiến đầu óc choáng váng kèm sung huyết khiến tầm mắt bị hạn chế, làm hắn lúc này không cách nào phán đoán chính xác để tránh né, chỉ có thể lảo đảo lui về sau, làm chút động tác tự vệ cuối cùng.
“Sắp chết rồi…” Đến lúc sau cùng, trong đầu Viên Minh chỉ còn lại ý nghĩ này.
Thế nhưng đúng vào lúc này, phía sau bóng đen đang áp sát hắn lại chợt có một vầng hào quang màu đỏ vàng sáng lên, như mặt trời mọc, kéo theo một làn hơi nóng rực mà không khô phả thẳng tới.
Chớp mắt sau đó, vầng hào quang màu vàng lấp lánh từ phía lưng lao thẳng vào trong người Nhân Tiêu Vương, rồi từ ngực nó bắn vọt ra.
Chỉ thấy Nhân Tiêu Vương vừa lao tới trước người Viên Minh bỗng khựng lại, y như bất ngờ bị đóng băng, dù vẫn duy trì tư thế lao tới trước nhưng lại cứng ngắc đứng yên tại chỗ, không cách nào động đậy.
Viên Minh vốn nghĩ mình chết chắc, lúc này chỉ cảm thấy một dòng nước ấm đánh tới, trước mắt tràn ngập ánh sáng màu vàng kim rực rỡ nóng bỏng, phảng phất như cả thế giới đều được chiếu sáng.
Cặp mắt hắn không nhịn được chảy nước mắt trong vắt.
Không phải vì cảm động mà bị ánh sáng chói lòa kia chiếu vào khiến hai mắt đau nhức.
Bên trong vầng hào quang lấp lánh, hắn lờ mờ thấy một con thần điểu quanh thân phủ đầy lửa nóng màu đỏ vàng.
Nhưng ngay sau đó, vầng hào quang màu vàng kim kia lại đột nhiên tan biến, hóa thành vô số điểm sáng bay lượn giữa không trung, như một đàn đom đóm bay về phía con mèo bạc, trước khi biến mất trong cơ thể nó.
Viên Minh dụi dụi đôi mắt đau nhức, phát hiện hốc mắt đã sưng lên, may mắn là tình trạng sung huyết trong mắt đã đỡ hơn nhiều, tầm mắt cũng dần dần khôi phục lại, lúc này mới nhìn qua con mèo bạc kia, không ngờ nó lại không bỏ đồng đội chạy trốn.
Còn vầng hào quang sáng lòa vừa rồi, hiển nhiên chính là một kích trí mạng mà nó phải tụ lực để đánh ra.
“Ngươi không sao chứ?” Viên Minh thấy trạng thái của mèo bạc hơi bất ổn, liền hỏi dò.
Chờ một lúc lâu, tiếng mèo bạc mới vang lên trong đầu hắn, vẫn là âm thanh huyền ảo như cũ nhưng hiện tại có thêm phần mệt mỏi: “Mang ta…đến trước mặt Nhân Tiêu Vương.”
Viên Minh nghe thế liền bước tới, đưa tay toan bế nó lên.
Con mèo bạc vốn đang rủ đầu xuống lại lập tức tránh khỏi tay hắn, trong mắt đầy vẻ chán ghét, đoạn nhảy lên cánh tay Viên Minh, leo lên vai hắn rồi ngồi xổm xuống.
Viên Minh nhếch miệng, mang nó đi tới trước mặt Nhân Tiêu Vương.
Nhân Tiêu Vương ở trước mặt hai mắt nhắm nghiềm, trên người trừ lỗ máu có sẵn trên ngực và vết kiếm do Viên Minh lưu lại thì không còn bất kỳ vết thương rõ ràng nào khác.
Viên Minh có chút nghi hoặc, nghĩ không ra vầng hào quang vừa rồi làm cách nào để giết chết nó?
“Móc hạt châu…trong cổ họng ra.” Lúc này, tiếng con mèo bạc vang lên trong đầu hắn.
“Hay là trước tiên ngươi hãy nói cho rõ xem, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Viên Minh nghe thế, không động mà lên tiếng hỏi.
“Muốn hỏi…gì?” Âm thanh trong đầu hỏi lại.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao muốn săn giết Nhân Tiêu Vương này?” Viên Minh lập tức hỏi.
“Vào lúc ngươi hỏi những điều này…trưởng lão Bích La Động…chạy tới.” Mèo bạc không trả lời.
“Đấy là vấn đề các hạ phải lo, không can hệ gì với ta.” Viên Minh xòe tay nhún vai, làm bộ vô can đáp.
Đúng lúc này, hai mắt Nhân Tiêu Vương đang nhắm chặt bất thình lình mở ra.
Huyết quang trong mắt nó không giảm, đồng thời một cánh tay đột ngột vung lên, đoạn đâm thẳng vào con mèo bạc trên vai Viên Minh.
Viên Minh và mèo bạc thấy thế đều cả kinh.
Viên Minh theo bản năng lui về sau tránh né, trong lúc đó đôi mắt mèo bạc lóe lên ô quang, nhưng trong lúc vội vàng thế này, tất cả đều đã muộn.
Ngay thời khắc móng vuốt sắc nhọn của Nhân Tiêu Vương sắp đâm vào người mèo bạc, trước ngực Viên Minh chợt có ánh sáng vàng kim bừng lên, đồng thời một cánh tay mọc đầy lông dài màu vàng thình lình duỗi ra, chộp tới những móng vuốt sắc bén kia.
Hai tay mười ngón đan vào nhau, phát ra tiếng va đập nặng nề.
Thân thể Viên Minh chấn động kịch liệt, ngực trực tiếp chịu va chạm truyền ra cảm giác đau nhức dữ dội.
Cũng may cánh tay vượn thình lình mọc ra kia lại có thể tóm chặt móng vuốt của Nhân Tiêu Vương, tuy không thể nói là lực lượng ngang bằng nhưng cuối cũng cũng không bị bẻ gãy.
Nhân Tiêu Vương ra sức đâm về trước, ép cho Viên Minh từng bước lui lại, trong khi đó thuật pháp của mèo bạc lại phải mất một lúc mới thi triển được.
“Mau lên, ta chịu không nổi.” Viên Minh vừa hối thúc, vừa vung hai cánh tay còn lại bắt lấy cánh tay Nhân Tiêu Vương, dốc hết sức ngăn nó đâm tới.
Đúng lúc này, đồ án lư hương trên cánh tay phải hắn lại sáng lên, đồng thời truyền tới một luồng lực lượng nhu hòa ấm áp.
Hai mắt mèo bạc đang đứng trên đầu vai hắn cùng tỏa ô quang, chiếu qua Nhân Tiêu Vương ở phía đối diện.
Động tác của Nhân Tiêu Vương lần nữa trở nên cứng đờ, cả người khựng lại đứng yên tại chỗ.
Viên Minh rút trường kiếm bị kẹp trên tay nó ra, lúc đang định bổ vào cổ nó, chợt thấy yết hầu Nhân Tiêu Vương bắt đầu chuyển động.
Theo hầu kết của nó lên xuống, một thanh âm khàn khàn khô khốc, từ trong miệng nó truyền ra:
“Là ngươi…Xin ngươi, giúp ta một chút…”
…
Trong một động quật khác.
Ba Đạt mặt đầy vẻ khủng hoảng đang lo lắng nói gì đó với hai trưởng lão Bích La Động.
Chờ sau khi y nói xong, một nam tử trung niên thân vận trường bào màu đen, mặt vuông miệng rộng, nét mặt nghiêm túc, mở miệng nói: “Chúng ta đã rõ tình hình, ngươi về trước đi, chuyện sau này, chúng ta sẽ xử lý ổn thỏa.”
“Tuân lệnh.” Ba Đạt lên tiếng đáp ứng, xong lập tức xoay người chạy trốn.
Nhìn y biến mất khỏi tầm mắt, vị lão giả vận áo bào xám, khuôn mặt xương xẩu, làn da hơi tối không nhịn được thở dài.
Thân hình của lão rõ ràng khá cao lớn nhưng lưng lại hơi còng xuống khiến cơ thể như co rúm lại, nếu như có Viên Minh ở đây, hắn nhất định có thể liếc mắt liền nhận ra, người này chính là Tát Nhân trưởng lão đã kiểm tra tư chất cho đám Phi Mao thú nô bọn hắn khi trước.
“Sở Hùng trưởng lão, lần lịch luyện này đệ tử ký danh tử thương thảm trọng, nếu bị phía trên tra ra thân phận của Nhân Tiêu Vương kia…Ta ngươi chỉ sợ đều không thoát được tội.” Tát Nhân trưởng lão nhìn thi thể trên đất, lộ vẻ sầu lo nói.
“Chúng ta chủ động xin đi thu dọn cục diện rối rắm cho lần lịch luyện này, không phải là để hủy thi diệt tích, phòng ngừa bất trắc sao?” Vị trưởng lão mặt vuông miệng rộng, nét mặt nghiêm túc gọi là Sở Hùng kia vẫn mặt không đổi sắc, bình tĩnh đáp.
“Ầy, nếu mà lúc trước…” Tát Nhân trưởng lão còn chưa nói hết câu đã bị tiếng trách mắng nho nhỏ cắt ngang.
“Chuyện ngày trước đừng nhắc tới nữa…” Sở Hùng trưởng lão dùng giọng điệu nghiêm khắc nhắc nhở.
Tát Nhân trưởng lão nghe thế, khẽ rùng mình rồi lập tức ngưng bặt.
“Nhắc tới chuyện kia, chỉ cần ta ngươi không nói thì chẳng ai có thể biết.
Lần thí luyện này cũng chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, động chủ dù có tức giận cũng không trách tội lên đầu chúng ta.” Thấy thế, Sở Hùng trưởng lão thần sắc hơi thả lỏng, xong mới lên tiếng.
“Việc cấp bách là tranh thủ thời gian tìm ra con nghiệt súc kia, triệt để tiêu diệt nó.” Tát Nhân trưởng lão vội vàng nói.
“Yên tâm, nó đã bị Thực Cốt Thủ của ta đánh xuyên tim, hẳn phải chết không nghi ngờ.
Chỉ cần có thể tìm được Hồn châu, coi như bị động chủ phát hiện, chúng ta cũng có thể có thêm một lá bùa giữ mạng.” Sở Hùng trưởng lão cười lạnh, tự tin nói.
Dứt lời, hai người men dọc theo hướng động quật kéo dài, tiếp tục công cuộc truy tìm.
Chương 57: Minh Nguyệt quyết
Trong sào huyệt của Nhân Tiêu Vương.
Một thi thể không đầu nằm lặng yên bên ao máu, toàn thấy không còn chút dấu hiệu nào của sự sống.
Viên Minh ngồi xổm bên cạnh, trải một tấm vải rách ra nền đất, đặt ngay ngắn cái đầu người màu đỏ sậm lên đó.
Cái đầu này chính là đầu Nhân Tiêu Vương.
Hắn cẩn thận bao buộc tấm vải lại, xong đưa mắt nhìn mèo bạc đang ngồi xổm bên cạnh.
Nó hiện đang tỉ mỉ quan sát một viên châu to bằng quả long nhãn trước người, không biết đang suy tư điều gì.
“Đi thôi.” Viên Minh lên tiếng nhắc.
Mèo bạc giật mình tỉnh hồn, nâng một chân trước lên xong nhẹ nhàng quet qua khoảng không bên trên viên châu, Hồn châu lập tức biến mất tại chỗ.
Viên Minh cảm thấy ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi thêm gì, nhấc bọc vải chứa đầu Nhân Tiêu Vương lên, tiếp đó dựa theo chỉ dẫn của mèo bạc, từ một lối ra khác của động quật rời đi.
…
Không biết qua bao lâu, hai bóng người đang nhanh chóng truy tìm trong động quật, cuối cùng đi tới bên này.
“Khí tức kẻ đó ở đây rất nồng đậm, không sai được, ở ngay bên trong…” Sơ Hùng trưởng lão mắt sáng lên, chỉ chỉ cửa hang bên cạnh, nói.
“Mau vào diệt sát hắn, thu lấy Hồn châu.” Tát Nhân trưởng lão thúc giục.
Sở Hùng trưởng lão vung bàn tay lên, tức thì trong lòng bàn tay lăng không có thêm một kiện binh khí bộ dáng như một bộ cốt trảo màu đen, xong liền nhoáng người một cái xông vào trong động quật.
Tát Nhân cũng lách người tiến vào, theo sát ngay phía sau.
Nhưng khi bọn họ vừa xông vào trong động quật, cả hai lại không hẹn mà cùng sửng sốt.
Bên trong động quật là một mảnh lộn xộn, tàn thi vương vãi khắp nơi trên mặt đất, đại bộ phận đã bị phân hủy nghiêm trọng, còn có không ít thi thể khô quắt trơ xương, hỗn loạn không chịu nổi.
Mà ở ngay chỗ cạnh áo máu kia, còn có một thi thể không đầu nằm đó.
“Đây là…” Sở Hùng trưởng lão giật mình, vội vọt tới.
Tát Nhân trưởng lão cũng vội vàng đuổi theo.
“Hắn làm sao lại chết rồi? Không phải là giả chứ?” Tát Nhân trưởng lão khó mà tin được nói.
“Vết thương trên ngực là do Thực Cốt Thủ của ta gây ra, cái này không nhầm được, chính là hắn.” Sở Hùng trưởng lão vừa lên tiếng giải thích, vừa cau mày lại, hiển nhiên cũng vô cùng hồ nghi.
Nhân Tiêu Vương này làm sao lại đột nhiên chết mất, hơn nữa…đầu của hắn đi đâu rồi?
“Hồn châu!”
Nội tâm hai vị trưởng lão đồng thời trở nên căng thẳng, vội vàng lục tìm trên người Nhân Tiêu Vương.
Nhưng sau một lát, hai người cùng rùng mình, phát hiện Hồn châu không còn, hiển nhiên đã bị người khác nhanh chân tới trước lấy đi.
“Sở trưởng lão, chuyện Hồn châu còn ai biết nữa không?” Tát Nhân trưởng lão kinh nghi bất định hỏi.
“Ngươi biết việc này liên quan tới thân phận thật của hắn, ta sao lại đi nói với người khác? Không phải ngươi đã…” Sở Hùng trưởng lão nhìn Tát Nhân trưởng lão, hoài nghi hỏi.
“Ngươi trông ta giống loại người đi làm chuyện ngu xuẩn như thế sao?” Tát Nhân trưởng lão liếc nhìn lại, nói.
“Vậy chuyện này rốt cuộc là ai làm?” Sở Hùng trưởng lão nhíu mày, liên tục cân nhắc.
Tát Nhân trưởng lão sau khi quan sát bốn phía, lại nhìn những tàn thi trên mặt đất, bất giác nhíu chặt tràng mày.
“Ngươi đoán ra được gì rồi sao?” Nhìn vẻ mặt xoắn xuýt của lão, Sở Hùng trưởng lão không nhịn được hỏi.
“Người thử nhìn tình trạng và sự phân bố của những tàn thi một chút, xem có trông ra điều gì không?” Tát Nhân trưởng lão không đáp mà hỏi lại.
Sở Hùng trưởng lão nghe thế liền cẩn thận quan sát một lát, xong thần sắc chợt biến đổi.
“Những thi thể này lúc trước có dấu vết hoạt động, bọn chúng bị người ta điều khiển.” Sở Hùng trưởng lão lộ vẻ khó có thể tin nhìn Tát Nhân trưởng lão.
“Có thể khống thi, ít nhất cũng nói rõ kẻ lấy đi Hồn châu…là Hồn tu, cái này…” Tát Nhân trưởng lão muốn nói lại thôi.
“Nơi này chỉ có hai người chúng ta, còn cái gì không dám nói? Có phải ngươi cũng cảm thấy là Đại trưởng lão làm?” Sở Hùng trưởng lão dứt khoát nói.
“Toàn bộ Bích La Động, ngoài lão nhân gia ông ta ra, ta không nghĩ ra người thứ hai.” Tát Nhân trưởng lão khẽ gật đầu.
“Lão gia hỏa này, nói không chừng đã sớm phát hiện sự tồn tại của Hồn châu, cứ thế tới trước nẫng tay trên luôn, uổng cho chúng ta còn tính sau khi lấy được sẽ dâng tặng lão.” Sở Hùng nói với vẻ khá tức tối.
“Cơ mà sao lão lại hái đầu của hắn đi?” Tát Nhân hơi khó hiểu hỏi.
“Chắc là…Chắc là…” Thần sắc Sở Hùng trưởng lão hơi đổi.
“Việc này có vẻ không đúng lắm, nếu thật là Đại trưởng lão, lão chỉ cần nói một câu thì chúng ta ai dám trái lệnh? Hơn nữa, lão vì cớ gì lại muốn mang đầu người đi?” Tát Nhân trưởng lão cẩn thận suy tư một hồi rồi nói.
“Hồn tu luôn thần bí âm hiểm, lấy đầu lâu đi là dùng để luyện chế pháp khí Hồn tu nào đó cũng không chừng.” Sở Hùng trưởng lão trầm ngâm nói
“Nói như vậy cũng có lý, nếu là Đại trưởng lão làm, chúng ta sau này vạn vạn không thể đề cập Hồn châu nữa…Cứ tạm coi như việc này chưa từng xảy ra đi.” Tát Nhân trưởng lão cười bổ sung thêm.
“Đúng vậy! May mắn hắn chết rồi, sau khi hủy thi diệt tích thì việc này xem như cũng kết thúc, tâm bệnh nhiều năm của ta và người cũng có thể trừ bỏ.” Sở Hùng trưởng lão thở dài nói.
Dứt lời, hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng vẫn còn khá nặng nề.
…
Một bên khác, trong một sơn cốc bí mật.
Viên Minh ngồi xổm dưới một vách đá xanh dựng đứng, bỏ đầu Nhân Tiêu Vương vào trong một cái hố lớn mới đào, xong lấp lại bằng đất cát lẫn đá, xem như mai táng.
Tiếp đó, hắn lại kiếm một khối đá có hình dạng đặc biệt mảnh dài, mang về đặt ở bên cạnh xem như lập một tấm bia không chữ.
Sau làm xong xuôi hết thảy, hắn liếc mắt nhìn con mèo bạc đang ngồi xổm trên tảng đá bên cạnh, nhíu mày nói:
“Chuyện ở đây đã xong, chúng ta cũng từ biệt thôi.” Hắn đối với chuyện xảy ra trong động quật khi trước vẫn còn chút bất mãn, nên không muốn giao thiệp với nó quá nhiều.
“Dừng lại.”
Tiếng mèo bạc lại vang lên trong đầu hắn, vẫn là giọng điệu không thể nghi ngờ.
Viên Minh quay đầu nhìn lại, liền thấy một quyển sách màu xanh dày bằng bàn tay thình lình xuất hiện, rơi xuống bên chân hắn.
“Đây là cái gì?” Viên Minh cau màu hỏi.
“Lần này nếu không có ngươi hỗ trợ…Ta cũng không thể dễ dàng có được Hồn châu…Cai này, coi như thù lao.” Dứt lời, nó cũng thèm quan tâm xem Viên Minh phản ứng thế nào, lập tức quay người rời đi.
Chỉ còn một mình Viên Minh ở lại, hắn đứng tại chỗ do dự hồi lâu mới quyết định nhặt cuốn sách bìa xanh từ dưới đất lên.
Nhìn qua thấy trên bìa sách có ghi ba chữ to “Minh Nguyệt Quyết.”
Không phải văn tự Nam Cương mà là văn tự người Trung Nguyên sử dụng trong ký ức của Viên Minh.
Một lát sau, Viên Minh chọn một triền dốc hướng về phía mặt trời, ngồi lên một tảng đá lớn bằng phẳng, rồi bắt lật xem cuốn sách kia.
“Cái Hồn tu chi thuật, không chịu gánh nặng bởi hình tướng, không bị ước thúc bởi thuật phép, kỳ dị khó lường, bình thường khó phòng.
Kẻ tu hành phải biết người biết ta, không phải người có thần hồn cường đại, ý chỉ cứng cỏi thì không thể ngông cuồng tu tập, nhớ lấy, nhớ lấy!”
Lời mở đầu ở trang thú nhất không phải là tóm tắt nội dung chính yếu của công pháp, mà là nhắc nhở người đọc tự nhìn lại bản thân, xem mình có tư cách tu tập công pháp hay không?
Viên Minh mặc dù không hiểu cái gì gọi là Hồn tu chi thuật, nhưng vẫn cảm thấy giọng điệu lời mở đầu này ít nhiều có chút dọa người.
Hắn lật xem tiếp, thấy nội dung được ghi đằng sau bình thường hơn nhiều.
“Nhật tinh tại thần, Nguyệt tinh tại hồn.
Minh Nguyệt công pháp, lấy Nguyệt tinh dưỡng hồn, bồi dưỡng hồn phách, cường hóa thần hồn…”
Viên Minh đọc một lượt từ đầu chí cuối Minh Nguyệt quyết, mới hiểu được cái gọi là Hồn tu kia giống như là một loại tu sĩ chuyên tinh luyện lực lượng thần hồn, mà Hồn tu công pháp thường thường cũng là lấy rèn luyện thần hồn làm mục đích tu luyện công pháp.
Thủ đoạn công kích lúc lâm trận đối địch của nó cũng chủ yếu là tấn công thần hồn ý thức của đối phương, hơn nữa thủ đoạn còn rất kín đáo khó lường, khiến người ta khó mà đề phòng.
Viên Minh không khỏi nhớ tới lúc đối chiến với Nhân Tiêu Vương trong động quật, đám thi thể què cụt kia đã kết bầy kể lũ tấn công, nghĩ đến có lẽ chính là do con mèo bạc kia thi triển một loại thủ đoạn của Hồn tu a?
Có điều, tu luyện công pháp loại này có vẻ vô cùng khó khắn, giọng điệu cảnh cáo ở trang đầu cũng không phải chỉ là nói quá, mà đúng là trong quá trình tu hành có tồn tại nguy hiểm, người không có tâm chí kiên định rất có thể sẽ tự làm tổn thương hồn phách của chính mình.
Một khi hồn phách bị tổn thương, người đó liền có thể bị mất trí nhớ, sa sút trí tuệ, mất hồn, thậm chí biến thành kẻ ngớ ngẩn.
Viên Minh vốn không hứng thú lắm với bản Minh Nguyệt quyết này, nhưng sau khi thấy tầng thứ nhất công pháp nói, chỉ cần tu luyện thành công, lập tức có thể đem lực lượng thần hồn luyện hình hóa vật, trong lòng liền manh nha ý định tu tập.
Hắn dù không biết lực lượng thần hồn của mình có đủ tiêu chuẩn không, nhưng đối với ý chí bản thân thì vẫn khá tự tin.
Sau đó, hắn lại tiếp tục đọc nội dung phía sau, kết quả phát hiện công pháp này ngắn đến bất ngờ, tổng cộng cũng chỉ có mỗi ba tầng.
Cũng may nội dung ba tầng công pháp này lại được ghi rất tỉ mỉ chi tiết, khoảng trống ở rìa thỉnh thoảng còn thấy có một ít văn tự rất nhỏ, tựa như là chú giải do ai đó ghi lại.
Bên trong ghi chép kỹ càng phương pháp tu hành và thủ đoạn công kích hậu kỳ, có điều nội dung lại tương đối thâm ảo tối nghĩa, tối thiểu với Viên Minh mà nói, muốn lý giải hết thì ít nhiều vẫn khá khó khăn.
Trước mắt hắn cũng không định tu luyện ngay, liền thu sách lại, ngồi tại chỗ điều tức hơn nửa canh giờ, xong lập tức rời đi.
…
Trong thời gian nửa tháng sau đó, Viên Minh không tiếp tục ra ngoài săn thú, mà một mực ở lỳ trong động quật, vừa dưỡng thương vừa tu luyện.
Thứ nhất là hắn không xác định Khôn Đồ và Ba Đạt có tìm tới gây rắc rối cho hắn hay không, thứ hai là hắn không chắc việc tông môn xử lý sự kiện Nhân Tiêu có dính dáng gì tới mình hay không, dù bản thân chỉ là nhất giới Phi Mao thú nô thân phận thấp kém, nhưng hắn vẫn không thể không phòng.
Vào ban ngày, hắn tiếp tục tu luyện Cửu Nguyên quyết, buổi tối khi có trăng lên, hắn liền ra ngoài thử tu luyện Minh Nguyệt quyết.
Điều làm hắn bối rối là, hắn lại một lần nữa gặp lại khốn cảnh như khi tu luyện Huyết Khí pháp.
Tu luyện Minh Nguyệt quyết có một cái tiêu chuẩn nhập môn rất cụ thể rõ ràng, chính là có thể “Thần thức nội thị, tọa chiếu tự quan.”
Cái gọi là thần thức chính là một loại năng lực vượt xa lục thức của tu sĩ sau khi bước vào Luyện Khí kỳ sinh ra, trong Cửu Nguyên quyết cũng có nhắc tới, nói ngắn gọn là một loại năng lực cảm thụ đặc biệt có thể dò xét vạn vật.
Chỉ là thần thức hiện tại của hắn vô cùng yếu ớt, chỉ có thể nhắm mắt cảm giác trong phạm vi hơn một xích, hơn nữa mỗi một lần mở thần thức ra hơi lâu một chút là lập tức có cảm giác hư thoát, cả người phải nghỉ ngời một thời gian dài mới có thể hồi phục lại.
Ngoài ra, theo mỗi lần tu vi tăng lên, thần thức cũng sẽ tăng thêm một chút, nhưng với Viên Minh mà nói thì cảm giác cũng không rõ ràng lắm.
Mà theo ghi chép trên sách, cái gọi là “Thần thức nội thị, tọa chiếu tự quan” cũng chính là phải dẫn đạo thần thức quan sát ba khu vực trọng yếu trong cơ thể chính mình gồm: đan điền, kinh mạch và thức hải, so sánh giống như là quân vương nhân gian đi tuần sát non sông lãnh thổ, qua đó thể hiện quyền khống chế.
Nhưng Viên Minh qua hơn nửa tháng cố gắng, vẫn chỉ có thể miễn cưỡng nội thị một chút thức hải của mình, nhìn thấy cũng chỉ là một khoảng hỗn độn nho nhỏ, chứ chưa thể chân chính nội thị toàn bộ thức hải, chớ nói gì tới cái gọi là thần thức ngoại tuần kinh mạch, thăm viếng đan điền.
Loại lưu chuyển thần thức này khác nhiều so với việc mèo bạc chỉ đạo hắn dùng lực lượng thần hồn ngưng tụ hai mắt lúc trước, không chỉ cần thao tác phải tỉ mỉ hơn nhiều, mà yêu cầu với việc khống chế lực lượng thần hồn cũng cực kỳ nghiêm khắc, Viên Minh thủy chung khó mà nắm giữ.
Chương 58: Phục kích
Trong đêm.
Vầng trăng cô quạnh treo cao, xuyên qua tàng cây kẽ lá, chiếu những khoảng sáng lốm đốm xuống mặt đất.
Viên Minh khoanh chân ngồi xếp bằng trên một chỗ có ánh trăng, hai bàn tay chạm nhau như xòe quạt, một hướng lên trời, một chỉ xuống đất.
Trên người hắn bọc một tầng ánh trăng mờ ảo, nhưng khác với những nơi khác, ánh trăng mông lung giống như sương phủ, lại giống như lụa mỏng quấn quanh, duy trì hồi lâu không tan.
Giờ phút này, mi tâm hắn nhíu chặt, trán lấm tấm mồ hôi lăn xuống, tựa như đang cố gắng thử nghiệm làm gì đó.
Nhưng một lúc sau, hắn liền thả lỏng mi tâm, mở hai mắt để lộ ra vẻ mệt mỏi.
“Ài, xem ra tố chất của ta thực sự không được, cố gắng lâu như vậy, ngay cả quan chiếu thức hải cũng làm không xong, nói gì đến quan chiếu toàn thân.
Cứ cái đà này, muốn tu luyện xong tầng thứ nhất, ta xem không mất ít nhất tám năm, mười năm thì khó mà làm nổi.
Vẫn là thành thật tu luyện Cửu Nguyên quyết thì thực tế hơn.” Viên Minh rầu rĩ chấp nhận sự thật.
Công pháp thế gian này, nếu đều có thể tu luyện thuận lợi như Cửu Nguyên quyết thì tốt rồi.
Hắn thu hồi pháp quyết, kết thúc lần tu luyện này, đồng thời tạm không có ý định tiếp tục tu luyện Minh Nguyệt Quyết.
Kiểu lịch trình đêm nào cũng tu hành này dù giúp khả năng nắm giữ thần thức của hắn tăng lên một chút, nhưng cũng khiến tinh thần, thể xác hắn mỏi mệt, ảnh hưởng xấu đến việc tu luyện Cửu Nguyên quyết ban ngày.
Đồng thời, trải qua khoảng thời gian yên bình này, hắn phát hiện bên ngoài không hề có bất kỳ tiếng gió nào liên quan tới sự kiện Nhân Tiêu, tựa như biến cố xuất hiện trong lần thí luyện kia cũng không gây ra được bao nhiêu sóng gió, trong lòng liền tính toán xem khi nào bắt đầu đi săn lại.
Dù thế nào, góp nhặt huyết thực, nghĩ cách mau chóng trở thành một đệ tử ký danh mới là chính sự.
Những đệ tử ký danh mà hắn từng gặp trước kia, dù chưa hẳn đã lợi hại hơn hắn, nhưng cả đám đều có linh thú bên người, pháp khí trên thân, quả thực khiến cho một tên Phi Mao thú nô nghèo khó như Viên Minh không khỏi ao ước.
Đương nhiên, điều quan trọng hơn cả là có thể thoát khỏi thân phận thú nô không tự do, không địa vị, không hy vọng này, hướng về Trung Nguyên, rút ngắn phần nào con đường tìm lại ký ức.
…
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhoáng cái đã lại qua ba tháng.
Vào lúc chập tối, bên dòng sông uốn khúc chảy lững lờ giữa rừng cây rậm rạp.
Trên mặt nước chỗ gần bờ, một khúc gỗ mục màu nâu xanh lẳng lặng nổi trên mặt sông, dòng nước xung quanh chậm rãi chảy qua kéo theo những gợn sóng nước lăn tăn.
Bên bờ sông, một con lợn rừng lông đen hình thể cường tráng đang cúi đầu uống nước, đôi mắt đỏ sậm của nó liên tục đảo qua đảo lại, cẩn thận quan sát động tĩnh bốn phía xung quanh.
Ánh sáng trong núi rừng mờ ảo, có vẻ khá tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng nghe có tiếng chim hót líu lo đâu đây.
Thấy không gian quanh mình là một mảnh yên bình, lợn rừng lông đen dần dần trầm tĩnh lại, nhẹ nhàng phe phẩy cái đuôi nhỏ sau lưng, vục hết cả miệng vào nước sông, đoạn bắt đầu há miệng “ùng ục, ùng ục” uống từng ngụm lớn.
Đúng lúc này, khúc gỗ mục lẳng lặng nổi bên người nó bỗng nhếch lên, ngay sau đó một bóng đen tơ lớn trồi lên khỏi mặt nước, há cái miệng khổng lồ to như chậu máu ra, cắn thẳng về phía lợn rừng lông đen.
Lợn rừng lông đen kinh hoảng lui lại, miễn cưỡng tránh được đòn tập kích bất ngờ, có điều bùn đất dưới chân nó quá trơn trượt nên nhất thời không lui lại được bao xa.
Chủ nhân cái miệng như chậu máu kia vọt ra khỏi mặt nước, nhìn rõ ràng là một con cá sấu lớn người mọc đầy vảy đen hình vuông, cái miệng lớn của nó khi há hết cỡ lại không bé hơn thân hình con lợn rừng lông đen kia bao nhiêu.
Chỉ thấy nó sau khi lao ra nỏi mặt nước, nhoáng cái đã bắt kịp lợn rừng rồi lại lần nước cắn tới.
Hai hàm răng to lớn hữu lực của nó khép lại, lập tức cắn gần nửa con lợn rừng vào trong miệng.
Lợn rừng lông đen ra sức vùng vẫy thân mình hòng trốn thoát.
Nhưng con cá sấu vảy đen cắn nó xong liền lập tức kéo người lui về sau, tiến vào trong nước sông.
Ngay tiếp đó, giữa sóng nước cuộn trào, cá sấu vảy đen liên tục quay cuồng thân thể khổng lồ, kéo theo thân thể lợn rừng vặn chuyển, tức thì một mảng lớn hỗn hợp máu tươi pha lẫn bùn đất từ đáy sông cuồn cuộn bốc lên, vẩn đục cả một vùng nước sông.
Lợn rừng lông đen dù lực lượng không yếu nhưng ở dưới nước này căn bản không hề có lực hoàn thủ, chỉ sau chốc lát đã không thấy động cựa gì nữa.
Cá sấu kéo theo nó, nhanh chóng bơi lên trên bờ, xong bắt đầu nuốt từng ngụm, từng ngụm, đưa toàn bộ thân thể lợn rừng vào trong cổ họng.
Âm thanh “răng rắc” liên tục vang lên.
Xương cốt trong cổ con cá sấu khổng lồ có sức mạnh cực lớn, từng bước ép gãy xương cốt trên người lợn rừng, chỉ chốc lát đã nuốt hết nửa người lợn rừng vào trong.
Ngay khi cá sấu đang thưởng thức món ngon, trên một gốc cây cạnh bờ sông, một bóng người ngồi yên lặng trên cành cây đó giờ bỗng nhếch mép nở nụ cười.
Người này khoác một tấm da vượn lông trắng, bên hông cột một thanh trường kiếm bằng đồng thau, hiển nhiên chính là Viên Minh.
Vì săn giết con hung thú cấp một bậc cao này, hắn đã ẩn núp ở đây bốn ngày ba đêm, cuối cùng cũng đợi được thời cơ tới.
“Chính là lúc này!”
Hắn thầm nói trong lòng, đoạn lật người, nhảy thẳng từ trên cây xuống, đồng thời thôi động Phi Mao thuật, thân hình nhanh chóng biến lớn, hóa thành vượn già lông trắng cơ bắp cuồn cuộn.
Cá sấu phát hiện động tĩnh lạ, không dám tiếp tục ăn mà vội vàng lui vào trong nước sống.
Viên Minh làm sao có thể cho nó có cơ hội chạy trốn, tức tốc nắm chặt Thanh Ngư kiếm trong tay đồng thời quán chú pháp lực vào trong kiếm, dùng Súc Nguyên Tí tụ lực rồi hung hăng đâm xuống phía nó.
“Kang” một tiếng vang lên.
Thanh Ngư kiếm đâm trúng vảy đen trên lưng con cá sấu, mũi kiếm trượt đi, không ngờ lại không thể một kiếm đâm xuyên.
Cá sấu vảy đen bị đau, quật mạnh cái đuôi dài nhưng làm thế nào cũng không đánh trúng Viên Minh.
Viên Minh thấy không thể phá vỡ vảy giáp, nhất thời cũng có chút ngạc nhiên, nhưng khi thấy nó vẫn đang lắc lư thân mình, lui dần vào trong sông, hắn lập tức cải biến kế hoạch.
Hắn lật người một cái, từ trên người nó rơi xuống, đoạn thi triển Vô Ảnh Bộ tránh thoát cú quét từ cái đuôi, xong lập tức vung kiếm chém ngang, trảm lên một chân con cá sấu vảy đen.
Không thể phá vỡ vảy giáp trên người nó, nhưng phần đùi lại không có sức phòng ngự tốt như vậy.
Một kiếm đi qua, huyết quang bắn ra để lộ vết thương sâu tới xương.
Cá sâu bị đau muốn gào lên, nhưng miệng nó còn đang ngậm nguyên con lợn rừng lông đen, muốn nôn ra không được, muốn nuốt vào cũng không xong, vô cùng khó chịu.
Viên Minh chính là nhìn ra điểm này mới chọn lúc này để ra tay.
Hắn linh hoạt tránh thoát cái đuôi cá sấu, tiếp đó lại tranh thủ chém thêm một kiếm lên miệng vết thương kia.
Chỉ nghe một tiếng “rặc” vang lên, một chân cá sấu đã bị hắn chém đứt lìa.
Cá sấu vô cùng thống khổ, đôi tròng mắt màu vàng tối không ngừng chớp động, chảy ra nước mắt trong suốt.
Nó bất chấp thương thế, tăng tốc lui xuống sông, trong khi đó Viên Minh lại lặp lại hành động khi trước, tiếp tục chặt đứt một chân khác của nó.
Con cá sấu khổng lồ đã mất hai chân, giờ có muốn nhanh cũng không nhanh được.
Viên Minh giống y như một gã đồ tể, bình tĩnh tránh né từng đòn tấn công, đồng thời từng bước cắt rời từng phần thân thể cá sấu mà nó lại chẳng làm gì được hắn.
Sau chừng nửa canh giờ, con cá sấu khổng lồ đứt bốn chân đã lui được nửa người vào trong nước, nhưng bên trong một con mắt của nó lại có thêm một thanh trường kiếm bằng đồng.
Thanh Ngư kiếm từ mắt nó xuyên thẳng vào tận trong đầu, chấm dứt sinh mệnh của nó.
Viên Minh ngồi ở bên cạnh, lồng ngực chập trùng, há miệng thở hổn hển.
Lấy thực lực hiện tại của hắn, một mình săn giết một con hung thú vừa đạt tới cấp một bậc cao vẫn tương đối khó khăn, thậm chí khá nguy hiểm, lần này xem như có chuẩn bị đầy đủ, lại biết lợi dụng thời cơ mới có thể thành công.
Sau chốc lát nghỉ ngơi, hắn liền rạch bụng con cá sấu rồi lột toàn bộ da của nó xuống.
Thứ này trông vậy nhưng lại chính là một trong những loại tài liệu để chế tạo nhuyễn giáp, được đám đệ tử ký danh Bích La Động khá hoan nghênh.
Sau khi lóc được một phần thịt cá sấu, hắn tìm được từ trong người nó vật quan trọng nhất lần này, một viên “Huyết hoàn” to bằng quả nhãn.
Sau khi thu dọn xong xuôi, Viên Minh mang theo chiến lợi phẩm, trở về cứ điểm tạm thời cách đó không xa.
Trong đêm, hắn nhóm một đống lửa trong gian nhà trên cây, sau đó lại xuyên thịt cá sấu thành xiên rồi nướng trên đống lửa, rất nhanh một mùi thơm mê người tỏa ra khắp xung quanh.
Trải qua những ngày tháng không ngừng tôi luyện này, hắn đã sớm không còn là tên thú nô nhỏ bé yếu đuối kia nữa, không nói tu vi Luyện Khí tầng năm đã thuộc tầng cao nhất trong đám Phi Mao thú nô đông đảo, chỉ tính kinh nghiệm đi săn và khả năng ứng biến khi đối địch cũng là người nổi bật trong đám bọn họ.
Hắn đã sớm bố trí chu đáo các loại cạm bẫy khắp bốn phía, thế nên không cần lo lắng ánh lửa và mùi thịt nướng sẽ thu hút hung thú tới, trái lại nếu có thật thì cũng chính là chui đầu vào rọ, hắn sẽ vui vẻ thu thêm mấy phần huyết thực.
Trải qua khoảng thời gian điên cuồng góp nhặt này, số huyết thực tích lũy vượt định mức của hắn đã không còn thiếu quá nhiều, tính đến thời điểm này, chỉ cần thêm chưa đến bốn trăm phần nữa là có thể đạt tới mục tiêu một ngàn phần huyết thực.
Vừa nghĩ tới việc sắp thoát khỏi thân phận Phi Mao thú nô, tiến vào tông môn Bích La Động, tâm tình Viên Minh liền tốt hẳn lên.
Phải biết, dù hắn dựa vào lư hương thần bí ẩn dưới cánh tay phải để áp chế phản phệ do Phi Mao thuật mang đến, nhưng hiệu quả càng lúc càng yếu, thậm chí từng xuất hiện tình huống thần chí suýt sụp đổ.
Thời gian dành cho hắn không nhiều.
Viên Minh gỡ một xiên thịt cá sấu nướng chảy mỡ xèo xèo trên đống lửa xuống, đang định cắn một miếng, bỗng nghe có một hồi những tiếng va chạm từ phía xa xa truyền tới.
“Thật có hung thú đuổi đến…”
Viên Minh cắn một miếng thịt, nhai nuốt xong cắm phần còn dư xuống đất, đoạn đứng dậy rút kiếm, cất bước tiến về phía phát ra âm thanh.
Nhờ ánh trăng mờ mờ, Viên Minh nhìn thấy cạm bẫy hắn bố trí đã biến thành một mớ hỗn loạn.
Trên hố đào, bốn khúc cây tròn đầu vót nhọn xếp chồng chéo, bên dưới là tấm lưới đan từ gân thú trùm kín cả hố.
Viên Minh bước tới trước, nhìn hai khúc cây đã gãy đôi, tấm lưới vô cùng bền chắc kia cũng bị kéo rách một đường.
Dưới đáy hố bẫy có một bóng đen đang điên cuồng đâm trái húc phải, miệng không ngừng phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp.
Ánh sáng nhập nhoạng khiến hắn nhất thời khó mà thấy rõ tình huống dưới đáy hố, Viên Minh liền trỏ ngược một cây củi đang cháy xuống dưới.
Nương theo ánh lửa, hắn thấy một con sói xanh thân hình cao lớn đang đứng dưới đáy hố.
“Ồ…”
Viên Minh cẩn thận đưa mắt quan sát, đáy mắt bỗng toát lên nét nghi hoặc.
Bộ dáng sói xanh dưới hố này hơi cổ quái, nó không dùng tứ chi nằm trên mặt đất mà đứng bằng hai chân sau, hai bộ móng vuốt ở hai chi trước không ngừng cào cấu lên vách hố.
“À uuuu….”
Trong lúc vung trảo, nó thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng gầm gừ như tắc họng, như thể nó đang vô cùng đau đớn.
Chương 59: Thay ta trông con bé
Viên Minh trầm ngâm một lát, xong liền cúi người đưa cây củi lửa xuống, toan nhìn cho rõ ràng hơn.
Sói xanh kia lại như bị ánh lửa kích động, đột nhiên nổi giận gào thét, cả người lao phắt lên, đồng thời song trảo bám vào vách hố đất, dụng lực vọt ra khỏi hố.
Mấy khúc cây và tấm lưới bên trên không thể ngăn cản , sói xanh trực tiếp đánh văng mấy khúc cây rồi đội cả tấm lưới lăn ra bên cạnh.
Thân thể sói xanh bị tấm lưới quấn quanh, giãy dụa mấy lần cũng không thể thoát ra được.
Viên Minh thấy thế, lập tức vứt cây củi lửa đi, rút trường kiếm bên hông ra, đoạn tung người nhảy về phía sói xanh, đồng thời huy kiếm chém xuống phía sói xanh.
Sói xanh lập tức đổ người tại chỗ lăn qua một bên, vừa tránh né trường kiếm, vừa lao qua chỗ rách trên tấm lưới ra ngoài.
Vừa đứng dậy, sói xanh lập tức khôi phục tư thế đứng bằng bốn chân, nhe răng hướng về phía Viên Minh, để lộ ra hàm răng sắc nhọn trắng như tuyết.
Viên Minh khi vừa nhìn rõ bộ dáng của sói xanh kia, liền sửng sốt.
Sói xanh lúc này, cả người chằng chịt những vết thương máu chảy đầm đìa, trong mắt không còn quang mang(tia sáng) xanh tối, mà lại lộ ra sắc máu, khóe miệng nhếch lên không ngừng chảy nước bọt.
Dù đôi mắt chẳng có điểm nào quen thuộc, nhưng bộ dáng kia thì Viên Minh không lạ gì.
“Cáp Cống, là ngươi sao?” Hắn mở miệng dò hỏi.
Sói xanh vốn đang nhỏ giọng gầm gừ, khi nghe Viên Minh hỏi, trong tròng mắt màu đỏ máu lập tức hiện ra vẻ giằng co vùng vẫy, đồng thời ánh mắt vốn nên là màu xanh tối lần nữa hiện ra.
Nhưng chỉ chớp mắt sau đó, đôi mắt sói xanh lại bị sắc máu bao trùm, thân thể hung hăng nhào về phía Viên Minh.
“Hắn thế này là bị Phi Mao thuật phản phệ rồi sao?” Viên Minh vừa nghĩ vừa tránh né.
Khi sói xanh vọt qua bên cạnh người, Viên Minh đưa mắt nhìn thoáng qua, phát hiện hai chân sau sói xanh tráng kiện dị thường, không những không giống chân những con sói xanh khác, trái lại trông không khác gì chân người bị phủ lông thú.
Hơn nữa, phần lông trên chân người này cũng không phải màu xanh đen mà là màu trắng.
Viên Minh trong lòng kinh nghi bất định, vừa đáp xuống đã bị sói xanh quay ngược lại đâm thẳng vào, chỉ có thể ném Thanh Ngư kiếm xuống, bắt chéo hai tay chắn ở trước ngực.
“Ầm”
Lực lượng khổng lồ từ cú va chạm húc bay Viên Minh ra hơn mười trượng.
Giữa không trung, hắn nhanh chóng đội da vượn lên, thi triển Phi Mao thuật, hóa thân thành vượn trắng, đoạn lật người một cái, vững vàng đáp xuống đất.
“Cáp Cống, tỉnh lại, tỉnh lại.” Thấy sói xanh lần nữa nhào tới, Viên Minh hét lớn, đồng thời bước lên một bước, nhắm cái miệng to như chậu máu, đưa tay tay quét ngang chộp tới cổ họng sói xanh.
Cánh tay vượn tráng kiện kẹp trúng ngay yết hầu sói xanh, chặn đứng thân thể nó lại.
Miệng sói xanh không ngừng cắn xé nhưng thủy chung không cách nào cắn trúng Viên Minh.
Viên Minh giờ mới để ý thấy, hai chân sói xanh vừa rồi chỉ có phần lông chuyển màu trắng, mà hai chân sau giờ này đều đã biến thành màu trắng.
“Nhanh như vậy…”
Hắn liên tưởng đến suy đoán ẩn sâu tận đáy lòng mình, trong lòng không khỏi chấn động.
“Xin lỗi, Cáp Cống, ngươi phải mau chóng tỉnh lại.” Viên Minh quát khẽ, đồng thời vung tay phải lên, đập một quyền vào sau đầu sói xanh.
“Rầm”, một âm thanh trầm thấp vang lên.
Một quyền cực mạnh này trực tiếp đánh cho sói xanh đổ vật xuống đất, giãy dụa mấy lần xong mới lảo đảo đứng lên.
Có điều khác là, lần này sói xanh đứng thẳng người bằng hai chân sau.
Sắc máu trong mắt sói xanh đã rút đi quá nửa, một lần nữa trở về màu xanh sẫm, phản xạ ánh sáng tỏa ra từ đống lửa, chiếu lại ánh xanh khiến người ta sợ hãi.
“Viên…Minh.” Sói xanh há miệng phát ra thanh âm khàn khàn.
Miệng sói xanh khép mở khá chậm chạp, thanh âm cũng có vẻ hơi mơ hồ, giống như việc mở miệng nói chuyện trở nên vô cùng khó khăn.
“Cáp Cống, trả lời ta, ngươi đây có phải là bị Phi Mao thuật phản phệ rồi không?” Viên Minh thấy thế, vội vàng hỏi.
“Viên Minh, da thú…của ta…không cởi ra được.” Sói xanh do Cáp Cống hóa thành gian nan nói với vẻ đắng chát.
Dứt lời, y bất ngờ đờ người ngồi bịch xuống đất.
Viên Minh thấy thế liên thu hồi Phi Mao thuật, bước lại gần rồi lo lắng hỏi: “Ngươi hiện tại thấy thế nào, bây giờ ta có thể làm gì?”
“Ta dùng…dùng quá nhiều lần, Phi Mao thuật của ta…không giải trừ được…đã không, không cởi được da thú…Ta không biết, nên làm gì…” Cáp Cống vừa nói vừa dùng móng vuốt cào lên mặt mình.
Móng vuốt sắc bén như đao lập tức cắt qua phần da lông bao trùm khuôn mặt, Cáp Cống lại cố chịu đau, cứng rắn xé rách một mảng da thú, để lộ ra khuôn mặt be bét máu thịt bên trong.
Viên Minh ngưng hồn lực vào hai mắt rồi cẩn thận quan sát, phát hiện trên mặt Cáp Cống căn bản không có dấu vết phi mao (khoác lông), trái lại mỗi sợi lông giống như từ trong máu thịt y mọc ra vậy.
“Viên Minh, mau cứu ta…” Cáp Cống tay run run, đưa mảng da thú mới bị xé toạc về phía Viên Minh, cầu khẩn.
“Ngươi, có thể sắp biến thành Nhân Tiêu.” Viên Minh nhìn một màn này xong, cau mày nói.
Nghe được câu này, cánh tay đang giơ lên của Cáp Cống bỗng cứng ngắc, ngay tiếp đó run rẩy kịch liệt.
“Ngươi nói…cái gì, ta sắp biến thành…loại quái vật kia sao? Ta…” Y thoạt đầu không thể tin nổi, nhưng khi nhìn lại hai chân mình, thanh âm liền trở nên nghẹn ngào.
Lúc trước khi nhìn thấy dung mạo thật của ntv, trong lòng Viên Minh thực ra đã có chút suy đoán, chỉ là lòng còn tồn tại tâm lý may mắn, không muốn tin.
Nhưng hôm nay sau khi nhìn thấy bộ dạng Cáp Cống, hắn không thể không đối diện với một sự thật, đó chính là kết cục của thứ gọi là Phi Mao thú nô phản phệ kia, quá nửa chính là biến thành Nhân Tiêu.
Nói cách khác, mỗi Nhân Tiêu mà Bích La động xem như quái vật để săn giết, đều từng là một con người sống sờ sờ.
Điểm này, hắn từng muốn nhờ mèo bạc xác thực nhưng nó không trả lời.
Hiện tại không cần trả lời gì nữa, sự thật trước mắt đã cho hắn đáp án chắc chắn.
Phi Mao thuật phản phệ xâm thực, hậu quả không chỉ là tâm trí thay đổi, không chỉ là mất đi lý trí, trở nên khát máu tàn bạo, mà còn khiến cơ thể thay đổi, biến thành quái vật không phải người, chẳng phải thú.
Nhìn bộ dạng của Cáp Cống, trong lòng Viên Minh không khỏi cảm thấy thương cảm.
Từ khi hắn bị bắt tới Thập Vạn Đại Sơn, trở thành một Phi Mao thú nô tới nay, trong suốt khoảng thời gian này, ngươi duy nhất có thể tính là bạn hắn cũng chỉ có một người Cáp Cống mà thôi, nhưng giữa bọn hắn ngoài việc từng có một giai đoạn cùng nhau trải qua hoạn nạn ra, thực tế gặp nhau cũng không nhiều lắm.
Bây giờ nghĩ lại, Viên Minh mới giật mình nhớ ra, Cáp Cống đã từng nói với hắn, y muốn gia nhập Bích La động, trở thành đệ tử ký danh không phải vì thứ gì khác, chỉ là muốn một lần nữa khôi phục tự do.
Vì mục tiêu này, Cáp Cống rất siêng năng trong việc săn thú.
Nhưng chính sự siêng năng ấy lại khiến y tiến nhanh hơn trên con đường biến thành Nhân Tiêu.
Dù sao y không được như mình, có thể nhờ lư hương tạm thời áp chế, hơn nữa y còn tu luyện Huyết Khí pháp và Phi Mao thuật hỗ trợ lẫn nhau, có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân.
Chỉ thoáng chốc sau đó, đôi mắt Cáp Cống lần nữa lóe lên tia sáng màu máu, đồng thời lông trên người đã có quá nửa chuyển thành màu trắng.
“Ngươi nói…là thật…Ta có thể phải…Không thể…”
“Viên Minh, giúp ta một chút…Giết ta đi…”
Cáp Cống gian nan mở miệng.
Mõm sói của y đã bắt đầu rút ngắn lại, trở nên càng lúc càng ngắn, đồng thời lông trên mặt lại đang lặng lẽ mọc ra.
“Ngươi đang nói gì thế? Ta làm sao có thể giết ngươi?” Viên Minh cả kinh đáp.
“Ta…không muốn, ta không muốn…biến thành loại quái vậy kia…” Giọng Cáp Cống có chút nghẹn ngào, thanh âm khàn khàn đến rối tinh rối mù, khiến Viên Minh nghe được càng thêm thương cảm.
Thế nhưng, hắn cũng không có cách nào để giúp y.
Lư hương của hắn dù là một bảo vật, nhưng hắn lại không biết sử dụng, chỉ có thể trợ giúp mình, không cách nào giúp người khác.
Ánh sáng trong mắt Cáp Cống mờ dần đi, y mở miệng nói: “Hãy để ta…chết…như một con người.
Ta không hy vọng…đi tới U Minh, nó…nó không nhận ra ta…”
“Nó?”
“Đồ Á…là con gái của ta…”
Viên Minh cũng là lần đầu tiên biết, Cáp Cống lại còn có một cô con gái.
“Nó vừa sinh ra…đã mắc bệnh tim, ta vì…ta vì trị bệnh cho nó…mới bán mình cho Bích La động.” Cáp Cống tựa như nhớ tới hình dáng con gái mình, đáy mắt vậy mà lại có thêm nét cười.
Chỉ là nét cười này, rất nhanh đã bị thống khổ thay thế.
“Ta cứ nghĩ ngươi giống ta, đều là bị bắt tới đây.” Viên Minh thở dài nói.
“Ta ban đầu…là nô bộc, vì đắc tội…Mông Sơn trưởng lão, lúc đầu…là phải chết, về sau…kiểm tra có linh căn…mới trở thành, thành Phi Mao thú nô.” Cáp Cống thều thào nói.
“Vậy con gái người?” Viên Minh lo lắng hỏi.
“Không biết.
Khi ta đi…nó vừa đầy tháng…Đã qua bảy năm, không gặp…” Cáp Cống nước mắt lưng tròng, đáy mắt tràn ngập sự bi thương.
“Nếu đã như thế, người càng phải sống, chí ít…gặp con bé một lần.” Viên Minh cố tìm lý do khuyên nhủ.
Cáp Cống liên tục lắc đầu, nói: “Không thể…để nó thấy…”
“Ta đã…sắp mất thần trí…Giết, giết ta đi…”
Giọng điệu như cầu xin của Cáp Cống khiến trái tim Viên Minh thắt lại, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót khó tả, không khỏi nhớ tới gã Nhân Tiêu Vương kia.
Tại thời khắc cuối cùng, khi tỉnh táo lại, gã cũng cầu khẩn y như thế này:
“Giúp ta một chút…Giết ta đi…”
“Nếu như…ngươi có thể ra ngoài, thay ta…trông nó một chút.” Cáp Cống lần nữa mở miệng.
Cổ họng Viên Minh như nghẹn lại, hồi lâu không nói lên lời, nhưng cuối cùng hắn vẫn lên tiếng hỏi: “Con bé ở đâu?”
“Thanh Áo sơn, Miêu Hoa trại, dưới gốc cây hoa gạo lớn nhất trại.” Cáp Cống nói câu này vô cùng trôi chảy, không hề đứt đoạn, bởi nơi đó chính là nhà của y.
Viên Minh nhắc lại mỗi chữ mỗi câu của y một lần, rồi nhận lời giúp y.
Trong mắt Cáp Cống rốt cuộc hiện lên sự vui vẻ, tựa như hoàn thành được tâm nguyện lớn nhất của mình.
“Viên Minh, cám ơn ngươi…Tiễn ta một đoạn đi.” Cáp Cống nói xong liền chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Viên Minh nghe thế, tay xách Thanh Ngư kiếm lên mà cảm giác nó chưa bao giờ nặng nề như vậy, mấy lần nhấc lên rồi lại buông xuống.
Hắn nghĩ đi nghĩ lại trong đầu, muốn tìm ra cách cứu Cáp Cống nhưng lại chẳng thấy được đầu mối nào.
Tiến trình Nhân Tiêu hóa là không thể nghịch chuyển, hoặc là đối với người như bọn hắn là không thể chống lại, nó như gồng xiềng vận mệnh của Phi Mao thú nô, một khi đeo lên rồi thì gần như chẳng thể thay đổi.
“A…”
Đúng lúc này, Cáp Cống lại một lần nữa đau đớn rên rỉ, phần lông từ eo trở xuống đều đã chuyển màu trắng.
“Mau, động thủ…Ta sắp áp chế không nổi…” Cáp Cống khó nhọc nói.
Chương 60: Phản phệ dị thường
Viên Minh nhìn Cáp Cống trước mặt, trong lòng hiểu rõ đã không còn thời gian cho hắn chần chừ.
Cáp Cống lúc này còn đang gắng gượng chống đỡ, còn đang tiến hành lần chiến đầu cuối cùng của mình, nhưng nếu kéo dài thêm dù chỉ giây lát, đau đớn mà Cáp Cống phải chịu cũng sẽ tăng lên gấp bội.
“Cáp Cống, con gái của ngươi ta nhất định sẽ tới trông, ngươi…yên tâm lên đường.” Viên Minh giơ cao trường kiếm, nhắm hai mắt lại, làm bộ sắp chém xuống.
“Dừng tay.”
Đúng lúc này, một tiếng quát cắt ngang động tác của hắn.
Viên Minh mở hai mắt ra, theo tiếng quát nhìn lại, thấy ngay một bóng người từ phía xa nhanh chóng chạy tới.
“Hô Hỏa trưởng lão?” Viên Minh kinh ngạc nói.
“Ngươi đang làm gì?” Hô Hỏa trưởng lão giận dữ hỏi.
“Ta…” Viên Minh tay nâng trường kiếm giữa không trung, nhất thời không biết nên giải thích thế nào.
“Là ta…bảo hắn…giúp ta.” Cáp Cống lúc này cũng mở mắt ra, khó nhọc nói.
Viên Minh sau khi tỉnh táo lạ liền mở miệng hỏi: “Hô Hỏa trưởng lão, hắn sắp biến thành Nhân Tiêu sao?”
Hô Hỏa trưởng lão nghe vậy lại không tỏ ra bất ngờ, cũng không phản bác mà thản nhiên gật đầu.
“Tại sao? Cái này rõ ràng là Phi Mao thuật và Huyết Khí pháp phản phệ, tại sao còn muốn để chúng ta tu luyện?” Viên Minh cau mày, không nhịn được chất vấn.
“Các ngươi là cái gì? Các ngươi là thú nô! Là nô, đã hiểu chưa?” Hô Hỏa trưởng lão lạnh lùng hỏi ngược lại.
Ngụ ý rất rõ ràng, chỉ là nô bộc, nào có quyền chất vấn?
Viên Minh lên cơn giận dữ, không chỉ vì Cáp Cống mà còn vì chính bản thân mình.
Nếu không phải hắn bất ngờ có được lư hương, được nó bảo hộ, chỉ sợ cũng khó mà tránh được kiếp số trở thành Nhân Tiêu.
Lúc này, Hô Hỏa trưởng lão bỗng dịu sắc mặt, lạnh nhạt nói thêm: “Thế giới tu hành vốn tàn khốc như vậy, ngươi nên sớm hiểu rõ.
Có điều, ta nhìn ra được, ngươi cũng không phải vật trong ao, có lẽ thực sự có thể nhảy ra khỏi vũng lầy này trước khi bị phản phệ.”
“Lời này của trưởng lão là có ý gì?” Viên Minh hỏi.
“Phi Mao thuật và Huyết Khí pháp phản phệ có cơ chế phát động, cũng không phải tất cả mọi người đều chắc chắn biến thành nhân tiêu.
Chỉ cần ngươi có thể nhảy lên làm đệ tử ký danh trước khi phản phệ phát động, khi đó tự nhiên không cần lo lắng chuyện phản phệ.
Cáp Cống giống ngươi, đều là hậu bối ta coi trọng, chỉ tiếc hắn khả năng không chống đỡ được thời khắc đó.” Hô Hỏa trưởng lão nặng nề thở dài một hơi, nói.
“Cáp Cống còn có thể cứu?” Lửa giận trong lòng Viên Minh giảm đi mấy phần, nhưng hắn vẫn còn nghi vấn, liền mở miệng hỏi thêm.
“Biến hóa quá nửa, rất khó chữa trị, nhưng chỉ cần không nhân tiêu hóa quá bảy thành thì có thể thử một lần.” Hô Hỏa trưởng lão suy nghĩ một chút rồi đáp.
“Thật chứ?” Viên Minh nghe thế thì vui mừng quá đỗi, buông hết mọi điều lo nghĩ xuống, vội vàng hỏi.
“Có thể cứu lại được hay không, chờ đưa hắn về rồi thử mới biết.” Hô Hỏa trưởng lão không trả lời trực tiếp mà nói vậy.
“Đa tạ trưởng lão.” Viên Minh bỏ mặc mọi điều khác, vội vàng ôm quyền cảm tạ.
“Gào…”
Nhưng đúng vào lúc này, Cáp Cống đang nằm trên đất bỗng gầm lên giận dữ, giãy dụa muốn đứng dậy.
Hai mắt y đỏ ngầu, hai tay thình lình chộp về phía Hô Hỏa trưởng lão.
Hô Hỏa trưởng lão bình tĩnh vung một chưởng lên rồi vỗ xuống phía đầu y.
Viên Minh thấy thế, đang tính ngăn cản thì thấy đầu ngón tay lão kẹp một lá bùa màu xanh, đập lên trên trán Cáp Cống.
Động tác của lão trông như thế trầm lực đại(1) nhưng thực tế lại là vận dụng xảo kình.
Cáp Cống bị lá bùa màu xanh vỗ trúng trán, thân thể lập tức cứng đờ, ngã cắm đầu xuống đất.
Sắc màu trong mắt Cáp Cống tan bớt đi, đồng thời màu trắng đang lan tràn trên lông cũng ngưng lại.
“Tình hình đã rất nghiêm trọng, việc này không nên chậm trễ, ta sẽ lập tức đưa hắn về.” Hô Hỏa trưởng lão nhíu mày nói.
Viên Minh há to miệng, nhưng rốt cuộc không nói được lời nào.
Dù hắn vẫn bất mãn với những thứ mà Hô Hỏa trưởng lão gây ra cho hắn và Cáp Cống, nhưng đây có lẽ là đường sống cuối cùng của Cáp Cống, hắn không có bất cứ lý do gì để ngăn cản.
Trái lại, hắn còn có cảm giác nhẹ nhõm, bởi chí ít, hắn không phải tự tay tiễn người bạn này lên đường.
Hô Hỏa trưởng lão không nói thêm lời nào, gọi linh thú thanh chuẩn(2) ra, nhấc cánh tay Cáp Cống, xách hắn lên lưng thanh chuẩn rồi đặt xuống đó.
Cáp Cống nằm trên lưng thanh chuẩn, cặp mắt phiếm đỏ nhìn chằm chằm vào Viên Minh, trông hơi đờ đẫn, đồng thời lại như có phần không cam tâm.
Trong lòng Viên Minh bỗng nổi lên cảm giác hối hận, không biết quyết định này của mình rốt cuộc là đúng hay sai, bởi vì trong ánh mắt Cáp Cống, hắn chợt nhìn ra vẻ cầu xin.
Ánh mắt này giống hệt như khi y cầu được chết lúc trước.
Y không muốn đi cùng Hô Hỏa trưởng lão.
Viên Minh trở lại đống lửa trên căn nhà tạm, nhìn thịt cá sấu được nướng chín vàng ruộm mà chẳng còn lòng dạ nào muốn ăn.
Lúc này, một âm thanh huyền ảo vang lên văng vẳng trong đầu hắn.
“Ngu…xuẩn.”
“Ngươi thế này là ý gì? Vì sao nói ta ngu xuẩn?” Viên Minh bỗng giật nẩy mình, vội vàng nhìn khắp xung quanh, cất tiếng hỏi.
Nhưng chỉ thấy gió đêm phơ phất, bốn bề tĩnh mịch, không người đáp lại.
Viên Minh chờ chốc lát, tâm tình càng thêm bực bội, không nhịn được đứng dậy đá đất cát dập tắt đống lửa, lao mình vào rừng tìm kiếm mục tiêu cho chuyến săn tiếp theo.
…
Thời gian thoáng cái lại qua thêm một tháng.
Viên Minh đi tới cột mốc giới, nghiêng người dựa lên một tảng đá lớn rồi yên lặng chờ đợi.
Nương theo một hồi tiếng gió rít, Hô Hỏa trưởng lão cưỡi thanh chuẩn từ trên trời đáp xuống mặt đất.
“Hô Hỏa trưởng lão, không biết tình hình Cáp Cống hiện tại thế nào?” Viên Minh vội vàng đứng thẳng lên nghênh đón, đồng thời lập tức hỏi.
“Hắn bị Phi Mao thuật xâm thực quá sâu, dù ta dốc hết sức cũng không thể cứu.” Hô Hỏa trưởng lão ngoài miệng nói vậy, nhưng thần sắc trên mặt lại chẳng thay đổi gì mấy.
Viên Minh nghe xong những lời này, lẳng lặng đứng yên tại chỗ, trầm mặc không nói.
“Sao vậy, chỉ có một mình ngươi?” Hô Hỏa trưởng lão liếc mắt nhìn quanh rồi hỏi.
“Ta cũng vừa mới tới chưa lâu, vẫn chưa thấy Ô Lỗ xuất hiện.” Viên Minh thở dài một hơi, dáng vẻ tựa như hoàn toàn trút bỏ gánh nặng nào đó trong lòng.
“Nộp phần tháng này lên đi.” Hô Hỏa trưởng lão không hỏi thêm, từ tốn nói.
Viên Minh tháo túi trữ máu bên hông xuống rồi đưa tới, đồng thời nhận một bình thuốc giải nhỏ từ tay Hô Hỏa trưởng lão.
Viên Minh mở nắp bình, đổ đan được bên trong ra, nhìn qua một chút rồi ngửa đầu ăn vào.
Hô Hỏa trưởng lão vẫn chưa lập tức rời đi những lần trước, mà lặng yên đứng bên cạnh, đưa hai mắt nhìn trời, không biết đang nghĩ gì.
Viên Minh cau mày, giống như tâm tình nặng nề, không muốn ở lại đây lâu nên lên tiếng cáo từ rời đi.
“Chờ một chút.” Hô Hỏa trưởng lão gọi hắn lại, đồng thời thu hồi ánh mắt nhìn trời.
“Trưởng lão còn việc gì sao?” Viên Minh xoay người lại hỏi.
“Phần thưởng nhiệm vụ lần thí luyện trước đã phát xuống, ngươi không cần sao?” Hô Hỏa trưởng lão đáp.
Viên Minh thoáng lộ nét khác thường, xong lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh, đáp lời: “Lần thí luyện trước xảy ra biến cố, ta cứ nghĩ sẽ không có ban thưởng.”
“Thí luyện xảy ra ít việc ngoài ý muốn cũng không ảnh hưởng tới chuyện ban thưởng.
Người trong lần thí luyện này thể hiện không tệ, đặc biệt ban cho hai trăm phần huyết thực vượt định mức xem như khen thưởng.” Hô Hỏa trưởng lão giải thích một câu rồi thông báo thêm.
“Hai trăm phần!” Mắt Viên Minh lộ vẻ kinh ngạc.
“Sao vậy, cảm thấy ít?” Hô Hỏa trưởng lão liếc mắt nhìn Viên Minh, hỏi.
“Dĩ nhiên không phải, là quá nhiều.
Ta chẳng làm được gì trong lần thí luyện này, không dám nhận phần thưởng lớn đến vậy.” Viên Minh lắc đầu đáp.
“Chắc không phải là chuyện ta và con mèo bạc chém giết Nhân Tiêu Vương bị lộ chứ?” Trái tim Viên Minh đập thình thịch.
Nếu là như thế thì đó là họa không phải phúc.
“Trong số các đệ tử ký danh có người đặc biệt báo công lao của ngươi với tông môn.” Hô Hỏa trưởng lão nhìn Viên Minh một chốc rồi giải thích.
Viên Minh nghe thế thầm thở phào nhẹ nhõm.
Khi hắn và mèo bạc chém giết Nhân Tiêu Vương thì không có người thứ ba ở đó, chuyện Hô Hỏa trưởng lão vừa nói hẳn là vụ Trần Uyển.
“Nếu vậy, tại hạ thẹn lĩnh tông môn ban thưởng.” Viên Minh chắp tay khiêm tốn đáp.
Hô Hỏa trưởng lão ừ một cái, xong không nói gì với Viên Minh nữa, lập tức quay người đi tới bên người thanh chuẩn.
“Hô Hỏa trưởng lão, tại hạ trong khi làm nhiệm vụ gặp chuyện bất ngờ nên sớm rời, không biết thí luyện sau đó thế nào?” Viên Minh hỏi với theo.
“Đấy không phải chuyện người nên biết.” Hô Hỏa trưởng lão nhíu mày lạnh giọng quát, đoạn nhảy lên lưng thanh chuẩn.
Thanh chuẩn giang cánh vỗ mạnh, bay lên trời, nhoáng cái đã biến mất ở phía xa xa.
Viên Minh yên lặng đứng một hồi rồi cũng rời khỏi nơi này, đi tới một sơn cốc yên tĩnh sâu trong Thập Vạn Đại Sơn.
Trên vách đá dưới đáy sơn cốc có một sơn động, vốn là là hang ổ của một con gấu xám.
Viên Minh sau khi săn giết gấu xám kia, liền sang sửa một phen rồi dùng làm nơi ở hiện tại.
Viên Minh ngồi trong động tính toán hành động tiếp theo.
Phần thưởng hai trăm phần huyết thực vượt định mức khiến tinh thần hắn vô cùng phấn chấn, cộng với tích lũy lúc trước, số huyết thực mà hắn nộp lên đã hơn chín trăm phần, khoảng cách với mục tiêu một ngàn phần không còn xa, cố gắng thêm một thời gian nữa hẳn là có thể góp đủ.
Gần đây Phi Mao thuật phản phệ càng ngày càng lợi hại, hắn vẫn luôn lo lắng thân thể không cách nào gắng gượng tới lúc góp đủ thú huyết, bây giờ hẳn không còn là vấn đề nữa.
Thời gian cấp bách, Viên Minh đứng dậy toan đi ra ngoài.
Vừa đi hai bước, trong bụng hắn đột nhiên toát ra một cỗ khí tức nóng bỏng, tựa như có một đám lửa đang thiêu đốt khiến lục phủ ngũ tạng bỏng rát không thôi.
Viên Minh thầm rùng mình, vội vàng ngồi xếp bằng xuống, nhắm hai mắt lại.
Một lúc sau, hắn nhướng mày, thông qua thần thức không mạnh mẽ lắm của bản thân, lờ mờ cảm nhận được căn nguyên tạo ra cỗ khí tức nóng bỏng này, hình như chính là viên đan dược giải độc mới ăn vào kia.
Viên Minh thần sắc âm tình bất định, đan dược giải độc trước chưa từng xảy ra tình huống như vậy, đan dược lần này có điểm khác thường, Hô Hỏa trưởng lão đang muốn làm gì?
Không đợi hắn nghĩ kỹ, khí tức nóng bỏng đột nhiên bộc phát, chảy tới các nơi trong cơ thể.
Kinh mạch hắn đầu rung động ầm ầm, ngay tiếp đó một luồng khí tức hung sát bốc thẳng lên, tức thì tấm da vượn bên hộng tự động cuộn lên, bám vào người hắn, chỉ chớp mắt sau, hắn đã hóa thành hình thái vượn trắng.
Sau khi đạt tới Luyện Khí tầng năm, biến thân vượn trắng so với lúc trước càng khôi ngô hơn, có điều lưng hơi cong xuống, tay chân cũng thon dài hơn, càng lúc càng giống một con vượn trắng thực sự.
Tấm da lông vượn trắng liên tục nổi bọng nhúc nhích khắp nơi, tựa như có rất nhiều con chuột nhỏ đang bò ở trong đó.
Viên Minh với tình huống này cũng không xa lạ gì, hơn thế nữa gần đây mật độ xuất hiện càng lúc càng thường xuyên, chính là Phi Mao thuật bắt đầu phản phệ.
Hắn vội vàng vận chuyển Cửu Nguyên quyết trấn áp sát khí, đồng thời lấy lư hương ra ôm vào trong ngực.
Một luồng nhiệt lực từ trong lư hương tiến vào thân thể hắn, hỗ trợ Cửu Nguyên quyết áp chế Phi Mao thuật phản phệ.
Sau mấy nhịp thở, sắc mặt Viên Minh trở nên vô cùng khó coi.
Phi Mao thuật phản phệ lần này khác với những lần trước, từng đợt từng đợt xao động không cách nào diễn tả như sóng dữ từ trong lòng dâng lên, so với bất kỳ lần phản phệ nào trước đây cũng đều mạnh hơn gấp mấy lần.
Chú giải:
1.
Thế trầm lực đại: Hành động mạnh mẽ, dùng lực lớn, trông có vẻ cục, còn vận dụng xảo kình lại ngược lại, là dùng lực nhỏ nhưng khéo léo linh hoạt.
2. thanh chuẩn: chuẩn là một giống chim thuộc họ ưng.
Trước con ưng của Hô Hỏa được miêu tả là ưng xám, nhưng thanh chuẩn lại là con ưng (cắt) màu xanh, tôn trọng nguyên tác mình để lại là thanh chuẩn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










