Tiên Giả
Tập 11 : Tam nhân thành hổ (c51-c55)
❮ sautiếp ❯Chương 51: Tam nhân thành hổ
Ngay khi trông thấy Trần Uyển, đám ba người Khôn Đồ sững sờ, người ngây ra như tượng đứng nguyên tại chỗ.
Trần Uyển cũng lộ rõ vẻ sững sờ pha chút bất ngờ không kịp chuẩn bị.
Thấy phản ứng của Trần Uyển là kinh ngạc chứ không phải phẫn nộ, Khôn Đồ lập tức đổi sắc mặt, tỏ vẻ ngạc nhiên, vui mừng kêu lên:
“Trần Uyển sư muội, chúng ta cuối cùng cũng tìm được người!”
“Các ngươi đang tìm ta?” Trần Uyển thấy gã tới gần, vô thức lùi về sau một bước, nghi ngờ hỏi.
Lời nàng vừa dứt, Viên Minh cũng vọt ra theo, gấp giọng nói: “Cẩn thận chút, đừng tới gần.”
“Thú nô ti tiện, dám ám hại bắt cóc đệ tử Bích La Động ta, quả thực gan to bằng trời, ngươi có biết tội của mình không!” Ngay lúc vừa thấy Viên Minh, trong mắt Khôn Đồ bắn ra sát cơ, lập tức lớn tiếng trách mắng.
Thời điểm tiếng trách mắng vang lên, cả Trần Uyển, Viên Minh, thậm chí Ba Đạt, Ương Thiền đều sững người, tựa hồ không ai ngờ được Khôn Đồ sẽ nói ra những lời này.
Ương Thiền lập tức phản ứng kịp, bồi thêm: “Trần Uyển sư muội, ngươi không sao chứ? Tiện nô kia có làm ngươi bị thương không?”
Nghe câu này xong, Trần Uyển nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ do dự.
“Đừng tin lời ma quỷ của bọn chúng, chớ quên ngươi làm sao mà trúng độc?” Viên Minh vội lên tiếng nhắc nhỏ.
“Trần Uyển sư muội, kẻ này cấu kết với một thú nô khác, dùng độc rút từ trên người hung thú chuốc chúng ta, mưu đồ bất chính.
May mắn Ba Đạt sư đệ phát hiện, chúng ta mới không bị trúng độc hết.” Khôn Đồ lập tức kể lể.
Ương Thiền cùng lập tức lên tiếng bổ sung: “Đúng vậy, chúng ta đã diệt sát thú nô kia, còn kẻ này nhân lúc ngươi hôn mê liền ôm ngươi bỏ chạy, ta phái hỏa mãng đuổi theo để cứu viện, kết quả…”
Ả nói được nửa chừng, đánh mắt nhìn qua phía Ba Đạt, ra hiệu cho y cũng nói gì đó thêm.
“Trần Uyển sư tỷ, sau khi ngươi bị bắt đi, chúng ta không hề từ bỏ, một mực tìm kiếm ngươi, may là ngươi không có việc gì.” Ba Đạt phản ứng chậm một nhịp, lập tức gật mạnh đầu nói.
Đợi ba kẻ này ta một lời, ngươi một câu xong, Trần Uyển cũng có chút hoang mang.
Khi nàng tỉnh lại đã là lúc đang chạy trốn trong thông đạo, ngoài hỏa mãng đuổi theo sau thì nàng chẳng thấy gì khác, trước mắt lại nghe bọn chúng nói như vậy, nhất thời phân vân không biết nên tin ai.
“Trần Uyển sư muội, chớ để gia hỏa này lừa gạt, một tên Phi Mao thú nô ti tiện, lời từ miệng hắn có thể có được mấy câu là thật?” Khôn Đồ tiếp tục khuyên.
“Sư tỷ, mau theo chúng ta rời đi, lần này số lượng Nhân Tiêu khá lớn, hơn nữa bên trong chúng còn sinh ra Vương, nếu có tách ra hành động thì khó tránh tử thương thảm trọng, chúng ta nếu không phải vì tìm ngươi, cả đám đã sớm chạy về tụ hợp với những người khác rồi.” Ba Đạt vội vàng nói.
Tên này dù phản ứng chậm nhất, nhưng lại là kẻ biết cách lừa gạt nhất.
Bộ dáng đàng hoàng, vẻ mặt ân cần của y lại một lần nữa qua mặt được Trần Uyển.
“Lời bọn họ nói là thật sao?” Trần Uyển quay lại, nhìn về phía Viên Minh rồi lạnh giọng hỏi, có điều trong ánh mắt còn mang theo chút do dự.
Viên Minh thở dài, trong lòng đã hiểu cái gì là ‘Tam nhân thành hổ(1)’, nội tâm Trần Uyển đã sinh nghi, trước mắt sẽ không còn tin tưởng hắn nữa.
“Còn phí lời với kẻ này làm gì nữa, giết hắn.” Khôn Đồ giận dữ gầm lên.
Dứt lời, gã nhoáng người, bước một bước dài về phía Viên Minh, đoạn vung chưởng đập xuống đầu Viên Minh.
Chỉ thấy bàn tay gã tựa như bơm hơi phình ra thêm một vòng, làn da phủ một tầng ánh sáng vàng, thoạt nhìn như một phiến đá, lúc hạ xuống còn mang theo một hồi tiếng gió gào thét.
Rất hiển nhiên, gã thi triển ra chính là một kích giết người diệt khẩu, cũng là một kích mà gã tự thấy là mười phần chắc chín.
Viên Minh đã sớm phòng bị gã, ngay khi thấy đối phương xuất thủ, hắn đã lập tức thôi động Phi Mao thuật hóa thân vượn trắng, vung nắm đấm nện thẳng về phía bàn tay lớn màu vàng của gã.
Quyền chưởng chạm nhau, kéo theo tiếng ầm vang rung động, một luồng áp lực cường ép tới.
Viên Minh chỉ cảm thấy cánh tay chấn động, khớp xương kêu răng rắc, thân thể lập tức không tự chủ được lui về phía sau.
“Tên nô bộc ti tiện nha ngươi không ngờ lại có thể tiếp một Liệt Bi chưởng của ta, bảo sao dám ra tay với Trần Uyển sư muội.” Khôn Đồ thấy thế, không quen giội nước bẩn lên đầu Viên Minh thêm lần nữa.
Viên Minh lui về sau mấy bước, ổn định thân hình, lúc này lực chấn động trên cánh tay mới dần dần rút đi, nhưng đốt ngón tay lại truyền ra cảm giác đau đớn, xương cốt tựa như muốn nứt ra.
“Lực lượng thật cường đại, tu vi kẻ này e là không dưới Luyện Khí tầng năm.” Viên Minh âm thầm đánh giá.
Ngay vào lúc hắn ngưng thần đề phòng, sau lưng bỗng bừng lên một vầng hào quang màu đỏ, tỏa ánh sáng chớp động, đồng thời quét ngang tới chỗ Viên Minh.
Hắn lắc người qua một bên, miễn cưỡng tránh thoát xong liền phát hiện thân ảnh Ương Thiền chẳng biết từ khi đã thình lình nhích tới gần, trong tay còn cầm một thanh chủy thủ màu đỏ quét tới phía hắn.
Mắt thấy chém không trúng, Ương Thiền lập tức xoay cổ tay, đâm chéo chủy thủ trong tay thẳng tới ngực Viên Minh.
Viên Minh tức tốc bắt chéo hai tay, đưa lên đón đỡ, cổ tay to lớn đè vào cánh tay Ương Thiền, đoạn dùng sức hất ngược lên, chấn ả lui ra ngoài.
Ả lảo đảo lui lại, núi non trước ngực nhấp nhô, nhưng trên mặt lại lộ nét cười.
Viên Minh lập tức phát giác có điều bất ổn, chợt thấy đất dưới chân xuất hiện một quầng sáng màu vàng đất, tiếp đó là ba cây măng đá sắc nhọn cùng trồi lên, đâm thẳng về phía hắn.
Rõ ràng là Ba Đạt ở cách đó không xa âm thầm ra tay.
Y canh thời điểm ra tay quá chuẩn xác nên Viên Minh cơ bản không thể kịp phòng bị, chân trái thình lình bị măng đá trồi lên đâm trùng, máu tươi bắn tung tóe, đồng thời người cũng mất thăng bằng ngã về phía sau.
Khôn Đồ sao có thể cơ hội trời cho như vậy? Hai mắt lóe lên vẻ hưng phấn, gã lao thẳng tới, toan từ sau lưng Viên Minh tung ra một đòn sát thủ.
Tay gã cầm một cây dùi nhọn hình xoắn ốc màu lam nhạt, đâm thẳng về chỗ ngay sau tim Viên Minh.
“Cẩn thận…” Bản thân Trần Uyển cũng không ý thức được vì sao mình lại đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.
Ngay thời điểm thấy Viên Minh sắp đụng phải mũi dùi mà bỏ mạng, cái bóng dưới chân hắn bỗng nhiên lướt qua một bên, trông y như muốn thoát khỏi nhục thể của hắn vậy.
Ngay tiếp đó, một màn khiến người ta kinh ngạc xuất hiện.
Chỉ thấy ngay khi cái bóng lướt đi, thân thể Viên Minh vậy mà cũng quỷ dị lướt ngang theo, vừa vặn tránh khỏi mũi dùi đâm lén, chỉ có cánh tay bị dùi nhọn sượt qua kéo theo một chuỗi hoa máu.
Thân pháp biến hóa bất ngờ của hắn khiến mấy người ở đây đều có phần kinh ngạc.
“Vô Ảnh Bộ?” Khôn Đồ kinh ngạc nói.
“Làm sao có thể? Một tên Phi Mao thú nô lại có thể học được Vô Ảnh Bộ?” Ương Thiền cũng hết sức ngạc nhiên.
“Tới giờ còn chưa nhìn rõ sao? Bọn chúng là đang muốn giết người diệt khẩu.” Viên Minh nhìn về phía Trần Uyển, có chút thương nàng bất hạnh, giận nàng chẳng tranh(2) hô.
Trần Uyển lộ vẻ phân vân, nghĩ tới việc Viên Minh chăm sóc nàng trên đường đi lúc trước, rốt cuộc cũng ngăn giữa song phương.
“Khôn Đồ sư huynh, ta thấy trong chuyện này còn có gì đó quái lại, huống hồ hiện tại không phải lúc để xử trí việc này, tốt hơn là mau trở về tìm những sư huynh đệ khác tụ hợp, thương lượng chuyện làm sao đối phó với Nhân Tiêu Vương đi.” Trần Uyển dùng ngữ tốc cực nhanh nói.
Khôn Đồ nghe thế, sắc mặt hơi đổi, đưa mắt nhìn Ương Thiền và Ba Đạt, cả ba nhất thời cùng nhìn nhau trao đổi ý kiến.
Viên Minh lập tức phát giác có điểm bất thường, Trần Uyển cũng nhận thấy bầu không khí có chút quỷ dị, tinh thần trở nên cảnh giác.
“Nếu Trần Uyển sư muội đã nói như vậy, chúng ta cũng sẽ không ép buộc, có điều thú nô này thực sự không đơn giản, sư muội ngươi không được chủ quan để bị hắn lừa.” Khôn Đồ thu thế tấn công lại, lên tiếng nhắc nhở.
“Sư huynh không cần quá lo, ta tự có chủ trương.” Trần Uyển thần sắc thoáng buông lỏng, khẽ gật đầu đáp.
Đúng lúc này, Ương Thiền ở bên cạnh bỗng động thân hình.
Viên Minh đang định lên tiếng nhắc Trần Uyển cẩn thận, chợt nghe một hồi tiếng ồn ào từ lối ra phía trên hang động truyền tới, ngay sau đó là liên tiếp mấy bóng người nối đuôi nhau nhảy xuống.
Hắn quan sát thấy có năm người nhảy xuống, trên người bọn họ không ngờ đều mặc phục sức của đệ tử Bích La Động, chỉ có điều ai nấy mặt mũi héo hon, thần sắc tràn ngập vẻ mệt mỏi.
Thấy nguyên một đám người rớt xuống như sủi cảo, mấy người Khôn Đồ cũng kinh sợ, còn Ương Thiền lúc này tuy đã âm thầm đến được sau lưng Trần Uyển cũng không thể không giấu thanh chủy thủ màu đỏ máu trong tay ra sau lưng.
“Mau chuẩn bị đi, sắp tới rồi.” Còn không đợi đám Khôn Đồ hỏi, đã nghe có người hô lên.
Lời vừa dứt, từng con Nhân Tiêu thình lình như thả sủi cảo, nối tiếp nhau nhảy xuống, số lượng có tới mười hai con, nhiều hơn hai so với số lượng tu sĩ Bích La Động có mặt ở đây.
Thoáng cái, động vốn đã không rộng rãi gì mấy bỗng trở nên chật chội.
Không cần ai hô câu bắt đầu, Nhân Tiêu và các đệ tử Bích La Động lại lập tức lao vào chiến đấu với nhau, nhất thời các loại thuật pháp bay tứ tung, quang ảnh chớp động, tiếng nổ vang, tiếng va chạm liên tiếp vang lên, cả động quật rơi vào hỗn loạn.
Viên Minh thấy Nhân Tiêu Vương không cùng trở về, trong lòng vui mừng, nhân lúc hỗn loạn di chuyển về phía cửa động.
“Còn lo lắng cái gì, không nhanh chút đi?” Lúc đi ngang qua người Trần Uyển, hắn không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng mà, nàng sau khi dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn xong vẫn không có động, trái lại còn chạy về chỗ tập trung mấy đệ tử Bích La Động.
Viên Minh thấy thế, chưa nói tới thất vọng, nhưng vẫn có chút mất mát.
“Tùy ngươi vậy.”
Hắn thầm nói một câu, xong lập tức quay người đi tới vách động, tung mình nhảy lên rồi dùng cả chân lẫn tay leo lên vách đá, nhắm phía lối ra động quật mà đi.
Nhưng ngay vào lúc hắn sắp tới được cửa hang, vươn tay ra mò mẫm toan leo thẳng lên, cánh tay hẵn bỗng nhiên tê dạo, giống như là mất hết sức lực, không thể bám nổi vào vách đá, cứ thế trượt tay rớt xuống dưới.
Thân thể Viên Minh rơi xuống, vừa vặn nện lên người một Nhân Tiêu.
Cơ thể Nhân Tiêu này không ngờ lại cứng như sắt thép, khiến hắn có cảm giác như đâm phải một cái đe sắt, ngã vật qua một bên.
Khôn Đồ chứng kiến cảnh này, vội vàng vọt tới phía Viên Minh, tới tận lúc này, gã vẫn không quên ý định giết chết Viên Minh.
Chỉ là không đợi gã kịp tới gần, đã bị một con Nhân Tiêu khác cản đường.
Viên Minh vội vàng triệt hồi Phi Mao thuật, hạ thấp người lò dò di chuyển qua một góc vắng.
Lúc này, hắn thấy Ba Đạt người co rúm lại thành một đống, trốn trong một xó, đưa đôi mắt nhỏ đảo qua đảo lại, bộ dạng vừa cảnh giác vừa khiếp đảm, y như một con chuột.
Viên Minh vừa đi được hai bước, cảm giác suy nhược, choáng váng kia lại lần nữa đánh tới.
Hắn vội vàng quay đầu liếc nhìn bờ vai của mình, chỉ thấy chỗ bị mũi dùi của Khôn Đồ quet qua làm bị thương giờ máu thịt lộ ra, hơn nữa còn trở nên đen sì, hiển nhiên đã trúng độc.
Viên Minh trong lòng thầm mắng một tiếng, cắn răng lấy lại bình tĩnh, chạy tới thông đạo ở một phía khác.
Hắn vừa khẽ động, một con Nhân Tiêu đánh ngã một đệ tử Bích La Động xong, liền đánh tới phía hắn.
Viên Minh trùng người xuống, lập tức lần nữa thi triển Vô Ảnh Bộ, cái bóng dưới chân hắn nghiêng đi một cách quỷ dị, thân thể hắn cũng theo đó mà nghiêng đi, dùng một góc độ không thể tưởng tượng được cấp tốc tránh né, đoạn nhanh chóng lướt qua khoảng hở giữa hai tên đang giao chiến.
Hắn vừa mới thoát khỏi khu vực chiến đấu, trước mắt bỗng nhiên tối sầm, cả người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cuối cùng có chút khó mà chống đỡ được tiếp.
“Độc tính thật mạnh.”
Cảnh vật trước mắt Viên Minh nhanh chóng trở nên mông lung mờ ảo, không còn thấy rõ được nữa.
Nhưng đúng vào lúc này, trong tầm mắt toàn những hình ảnh mờ mờ xếp chồng của hắn, bỗng nhiên xuất hiện một thân ảnh mảnh khảnh, uyển chuyển màu trắng bạc, rõ ràng là con mèo màu bạc đã từng xuất hiện mấy lần trước mặt hắn.
Chú giải:
1.
Tam nhân thành hổ hay Ba người thành hổ: Thành ngữ TQ xuất phát từ Chiến Quốc Sách, là phép ẩn dụ cho việc một thông tin sai sự thật nhưng nhiều người cùng nói thì người nghe sẽ tưởng đó là sự thật, chứ không phải mang nghĩa đoàn kết là sức mạnh.
2.
Thương nàng bất hạnh, giận nàng chẳng tranh: Nguyên gốc là Ai kỳ bất hạnh, Nộ kỳ bất tranh – Đây là một câu của Lỗ Tấn, một đại văn hào TQ với nhiều tác phẩm hiện thực phê phán.
Câu này đại ý rằng thông cảm với sự bất hạnh của họ, nhưng lại giận họ không tỉnh táo, không biết hoặc không chịu đấu tranh.
Chương 52: Gia hỏa ngu xuẩn
“Là nó? Sao nó lại ở chỗ này?” Viên Minh nhìn thân hình nhỏ nhắn mềm mại của con mèo bạc, đầu óc rối bời.
Trong thoáng chốc, Viên Minh thấy con mèo kia dừng lại ở chỗ cách hắn không xa, đồng thời quay đầu lại nhìn hắn.
Ở bên trong khung cảnh mờ ảo này, Viên Minh lại có thể thấy rất rõ đôi con ngươi khác màu của con mèo bạc, đầu óc đang hỗn loạn lại như đột nhiên chấn động, tỉnh táo hơn một chút.
Chẳng biết vì sao mà hắn lại có cảm giác, con mèo kia như đang chờ hắn?
Viên Minh vô thức lập tức cất bước đuổi tới chỗ nó, chỉ là bước chân vẫn hơi lảo đảo.
Kết quả hắn vừa mới tới gần, mèo bạc liền chạy nhanh tới trước, vòng qua một một tảng đá màu đen nhô lên rồi lập tức biến mất không thấy đâu nữa.
Viên Minh bước chân xiêu vẹo đuổi theo, khi chạy tới chỗ sau tảng đá đen lại chỉ thấy trên vách đá có một cửa hang đen kịt to bằng thùng nước, không thấy bóng dáng mèo bạc đâu.
Hắn nhìn xung quanh một lượt nhưng vẫn thủy chung không thấy chút vết tích nào của nó.
Lúc này, âm thanh hỗn loạn từ phía sau truyền tới, tựa như đang có người đánh nhau kéo qua hướng bên này.
Viên Minh loạng choạng, lập tức lao thẳng vào cửa hang đen kịt kia, sau khi nửa thân trên lọt vào thì ngã chúi xuống, cả người lộn ngược.
Sau khi thân ảnh hắn rơi vào trong đó, bên trên cửa hang đen kịt đột nhiên xuất hiện một tầng ánh sáng màu vàng mờ mịt, bao phủ cửa hang lại.
Đợi tới khi ánh sáng tan đi, cửa hang cũng hoàn toàn biến mất.
…
Không biết qua bao lâu, Viên Minh dần dần tỉnh lại, có điều hắn vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng.
Bờ vai truyền tới cảm giác đau rát khiến hắn không nhịn được hé miệng, cổ họng khẽ phát ra vài tiếng ‘ui a’.
Viên Minh theo bản năng xòe bàn tay ra sờ sờ thân thể, phát hiện lòng bàn tay có cảm giác nhớp nháp.
Cùng lúc đó, một hỗn hợp mùi hôi thối pha tanh tưởi xộc vào khoang mũi hắn, khiến hắn không nhịn được nôn khan một trận.
Hắn cố gắng mở to hai mắt, định nhìn cho rõ hoàn cảnh xung quanh mình, nhưng khắp bốn phía chỉ là một mảng tối đen như mực, dù hắn cố gắng thế nào thì vẫn chẳng thấy được thứ gì.
Theo thời gian trôi, cảm giác mê muội trong đầu hắn dần dần giảm đi mấy phần, hắn mò mẫm toan đứng dậy, nhưng khi bàn tay và đầu gối va chạm với đồ vật xung quanh lại cảm giác ra được xung quanh rất không bằng phẳng.
Viên Minh không loạn động nữa, mà đưa tay lần sờ xung quanh người, phát giác những thứ xung quanh mà tay hắn chạm vào đều là những đoạn chân cụt tay đứt, không rõ là người hay động vật.
Trong số những thứ này, có cái đã mục nát thành xương trắng, có cái thì rữa nát thành bùn, còn có một ít như là mới chết chưa lâu, bên trên còn vết máu chưa khô.
Bên trên mấy bộ thi thể trong số này, Viên Minh sờ thấy da thú trên người, cũng sờ thấy quần áo làm từ tơ lụa, suy đoán một chút liền biết, những thứ này chính là thi thể của Phi Mao thú nô và đệ tử Bích La Động.
“Nơi này hình như là một hố xác?” Viên Minh thầm suy đoán, đồng thời không nhịn được rùng mình.
Không phải trong lòng hắn thấy sợ hài, mà vì nhiệt độ không khí xung quanh thực sự rất thấp, âm khí cực nặng, cộng thêm mùi hỗn tạp khó ngửi khiến người ta hít thở khó khăn.
Viên Minh sờ sờ nhẹ bờ vai mình một chút, phát hiện vết thương vẫn sưng như trước nhưng cảm giác đau đớn đã giảm đi nhiều, đầu óc cũng không choáng váng mơ màng như trước, thầm cảm thấy an tâm một chút.
Hắn tự biết nơi đây không phải chốn an lành, khi đang muốn đứng dậy, chợt nghe một âm thanh, tựa như vang lên trong đầu hắn:
“Ta…”
Khoảnh khắc khi vừa nghe thấy âm thanh này, Viên Minh cả người cứng đờ, lập tức nín thở ngưng thần, vểnh tai lắng nghe.
“Ta…là người, bất…bất động.”
“Ta là ngươi, bất động, là có ý gì?” Thanh âm kia vang lên đứt quãng làm Viên Minh nghe được nhưng chẳng hiểu mô tê gì.
Ngay tại thời điểm hắn theo bản năng muốn hỏi một câu “Là ai đang nói chuyện”, âm thanh kia lại thình lình vang lên lần nữa trong đầu hắn, khác là lần này nhịp nhàng, liền mạch hơn một chút.
“Ta…là người…, liền…bất động, sẽ chết.”
Viên Minh nghe thế, trong lòng càng thêm kinh nghi bất định.
Lý trí bảo hắn kìm nén xúc động muốn lên tiếng, cũng khiến hắn dừng động tác dậy dậy ngay lập tức.
Viên Minh thoáng ngẩng đầu, nâng tầm mắt lên cao hơn đám thi cốt rữa nát một chút, lén lút nhìn về phía xa hơn một chút, nhưng vẫn chỉ thấy một khoảng tối om, chẳng nhìn ra được thứ gì.
Có điều đúng vào lúc này, một quầng sáng màu đỏ nhạt đột nhiên bừng lên, chiếu rọi phương viên mấy trượng xung quanh thành một vùng mờ mờ đỏ máu, nhìn y như một cái động quỷ.
Viên Minh mượn nhờ quầng sáng mờ kia, cẩn thận từng li từng tí quan sát bốn phía xung quang, muốn tìm xem là ai vừa nhắc nhở mình nhưng lại chẳng tìm thấy gì.
Chỉ là khi ánh mắt hắn tụ lại chỗ tỏa ra ánh sáng màu máu, trong lòng liền không nhịn được run lên.
“Nhân Tiêu Vương…”
Hắn nhìn thấy ở sát vách đá phía bên kia, thình lình có một cái ao máu diện tích khoảng sáu thước vuông, huyết dịch bên trong bốc lên, tỏa ánh sáng đỏ, chiếu lên vách động phía sau cũng biến thành một mảng đỏ máu.
Mà tại ao máu kia, con Nhân Tiêu Vương đầu mọc hai sừng đang ngồi ngay ngắn trong đó, hai mắt nhắm nghiền, đầu hơi ngửa lên, miệng há rộng.
Ở khoảng không trên miệng nó ba tấc, một viên châu to bằng quả vải thiều, toàn thân đen nhánh đang nằm lơ lửng, phía trên viên châu bao phủ một tầng những sợi sương mù đỏ thẫm hơi bốc lên, tựa như sương mù buổi sớm.
Lúc này, từ bên trong ao máu bắt đầu từng bóng người mờ ảo bay ra, bị một lực hút vô hình kéo lấy, hút vào trong viên châu màu đen kia.
Viên Minh cứng cổ, không dám thở mạnh, nhìn chằm chằm không chớp mắt về phía Nhân Tiêu Vương kia, trái tim đập bình bịch liên hồi.
Đợi một lúc lâu, ngay khi cổ hắn bắt đầu thấy đau nhức, con mắt Nhân Tiêu Vương bỗng mở ra, trong mắt khí huyết ngưng kết, cơ bản không nhìn thấy con ngươi đâu.
Chỉ thấy nó há miệng hút vào, viên châu màu đen kia liền hạ xuống, rơi vào trong miệng nó.
Viên Minh ngưng thần nhìn kỹ, phát hiện viên châu kia vẫn chưa chìm vào trong bụng Nhân Tiêu Vương, mà là treo ở giữa cổ họng nó, không lên không xuống, trông như hầu kết của nó vậy.
Theo viên châu màu đen chui vào cổ họng, một tầng sương mù màu đen lập tức ngưng tụ trên mặt nó, tiếp đó nhanh chóng chảy vào cặp mắt rồi bị hấp thu sạch sẽ.
Màu đỏ máu trong hai mắt Nhân Tiêu Vương nhạt bớt đi, con ngươi đen nhánh lóe sáng, khí thế cả người đột nhiên tăng vọt, giống như một bộ xác sống chuyển hóa thành yêu tà.
Chỉ thấy một tay nó duỗi ngón hóa thành trảo, chụp xuống khoảng không ngay trên ao máu dưới người.
Bên trong ao máu dập dờn bỗng ùng ục bốc lên một mảng bọt khí, huyết dịch dâng lên như sôi trào, tiếp đó một một thanh trường đao tạo hình thô kệch, trông giống y như đẽo đá mà thành, được huyết dịch nâng lên, đưa tới tay Nhân Tiêu Vương.
Nhân Tiêu Vương một tay nắm chặt trường đao, thân hình lướt ra khỏi ao máu, hướng thông đạo ở một bên động quật, lập tức xông thẳng ra ngoài, nhoáng cái đã không thấy đâu nữa.
Nó vừa rời đi, mặt ao máu dần dần khôi phục lại vẻ tĩnh lặng, đồng thời bên trong lại bắt đầu có khoảng mười cái bóng mờ bay ra, hơn nữa tất cả chúng đều di chuyển về phía hố xác mà Viên Minh đang dừng chân.
Còn không đợi hắn kịp nhìn rõ ràng, ánh sáng trong ao máu liền tắt phụt, không gian xung quanh lần nữa rơi vào tăm tối.
Viên Minh vừa mới thả lỏng tinh thần được một chút, lại đột nhiên căng thẳng, thở gấp, giãy dụa toan đứng dậy.
Nhưng khi hắn muốn chống người lên, mới phát hiện cánh tay mình chẳng biết từ khi nào đã trở nên tê dại cứng ngắc, thậm chí bản thân còn không cảm giác được cánh tay tồn tại.
Ngay tiếp đó, hắn mới kinh hãi phát giác, không chỉ có hai tay, đến ngay cả hai chân hắn cũng đều hoàn toàn mất tri giác, còn nửa thân trên dù còn tri giác nhưng cũng không cách nào động đậy được.
“Hỏng rồi, độc tính phát tác.” Nội tâm Viên Minh chìm xuống.
Lúc giao thủ với đám Khôn Đồ khi trước, hắn đã sơ ý bị dính độc, bây giờ xem ra độc sắp triệt để phát tác.
Viên Minh trong lòng vô cùng lo lắng, làm sao mà ngay cả động đậy cũng khó khăn, muốn tự cứu cũng làm không được.
Hắn giờ phút này dù không nhìn thấy mấy cái bóng tựa như vong hồn kia, nhưng lại có thể cảm nhận được nhiệt độ không khí xung quanh lần nữa hạ xuống, lông tơ không khỏi dựng ngược lên, thứ đó tới rồi…
Còn không đợi Viên Minh kịp làm ra phản ứng gì, hắn đã chợt cảm thấy sau gáy phát lạnh, tựa như có thứ gì đó kéo tới.
Ngay sau đó, cảm giác lạnh lẽo kia lan ra khắp người, khiến toàn thân hắn không khỏi cứng đờ.
“Là âm linh hay là quỷ hồn?” Viên Minh thầm kinh nghi.
Lúc này, cảm giác lạnh lẽo nơi cổ tăng lên, những vong hồn kia tựa như đang chui vào trong cơ thể hắn.
Ngay khi Viên Minh cảm giác như rơi vào hầm băng, cả người càng lúc càng lạnh, cánh tay pahir đột nhiên truyền ra một luồng hơi ấm, trong nháy mắt đã tràn đến sau lưng.
Luồng hơi ấm này chỉ thoáng đảo qua thôi mà đã xua tan cảm giác lạnh lẽo do vong hồn phụ thể kia gây ra.
Viên Minh không nhìn thấy, nhưng có thể cảm giác được nhiệt độ xung quanh tăng lên một chút, khôi phục lại trạng thái ban đầu, có điều là hắn vẫn không cách nào động đậy.
Cứ cho là vong hồn không tới quấy rầy hắn nữa, nhưng nếu không cách nào thoát khốn, cứ bị vây ở chỗ này cũng không phải cách, dù hắn không bị độc phát mà chết, đợi tới khi Nhân Tiêu Vương quay lại, hắn khả năng cao vẫn phải chết.
Viên Minh trong lòng suy nghĩ cẩn thận một lượt, liền ý thức được căn bản không có biện pháp nào.
Phi Mao thuật trong trường hợp này không dùng được, mà cưỡng ép vận chuyển Cửu Nguyên quyết, không nhưng không thể kháng độc tố, trái lại còn có thể vì vận công mà khiến độc tố tăng tốc xông lên não, đến lúc ấy còn chết nhanh hơn.
Về phần lư hương trên cánh tay, trước đó tuy có thể giúp hắn ngăn việc thần hồn bị tổn thương, nhưng nó chưa từng thể hiện năng lực giải độc, chẳng biết có tác dụng hay không?
Nhưng bây giờ đã chẳng có cách nào khác, Viên Minh chỉ đành ôm suy nghĩ lấy ngựa chết làm ngựa sống(1), bắt đầu thử nghiệm câu thông lư hương.
Theo việc điều chuyển một tia pháp lực chảy tới chỗ lư hương trên cánh tay, nơi đó bắt đầu tỏa ra một quầng sáng nhỏ, rồi ấn ký lư hương nổi lên, mắt thấy nó bắt đầu chuyển từ hư thành thật, một chân lư hiển hiện ra.
Đúng lúc đó, một hồi cảm giác tê dại mãnh liệt gấp bội đột nhiên đánh tới, cắt ngang quá trình vận chuyển pháp lực của Viên Minh, theo đó lư hương trên cánh tay cũng lần nữa biến mất, không thấy gì nữa.
Hy vọng cuối cùng cũng không còn.
Viên Minh trong lòng thầm mắng một tiếng, nhưng trong đầu lại đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
“Mới rồi nhờ các hạ lên tiếng nhắc nhở, tại hạ vô cùng cảm kích, không biết có thể giúp ta thêm lần nữa không?” Viên Minh cũng không biết chắc là có ai nghe thấy thật không, nhưng vẫn mở miệng hô.
Lời nói xong, bốn phía lặng yên, không có, dù chỉ là nửa bóng người đáp lại.
“Nếu ngươi đã nhắc nhớ ta, ngươi chắc chắc không muốn để ta cứ thế này chết đi, hơn nữa…Xin giúp ta thoát khốn.” Viên Minh tiếp tục hô.
Bốn bề xung quanh vẫn lặng yên, chẳng có chút hồi đáp nào.
“Ộc ố phát ác, không ộng ậy ược, làm sao áp ế ộc ố?(2)” Độc tố từng bước lan ra khiến cổ họng Viên Minh cũng bắt đầu tê liệt, âm thanh phát ra cũng bắt đầu méo đi, nhả chữ không còn rõ ràng.
Ngay vào lúc Viên Minh gần như mất hết hy vọng, âm thanh kia rốt cuộc lại truyền đến, vẫn giống lúc trước, tựa như trực tiếp vang lên trong đầu hắn:
“Gia hỏa…ngu xuẩn!”
Chú giải:
1.
Lấy ngựa chết làm ngựa sống: Thành ngữ chỉ việc biết là vô vọng nhưng cố gắng níu một tia hy vọng, ra sức cứu chữa, khắc phục.
2.
Câu này mình phịa bởi Viên Minh nói không rõ, rất khó để nghe ra hắn nói gì, chỉ có thể đoán là: Độc vừa phát tác khiến cả người tê liệt, làm sao để áp chế độc tính.
Chương 53: Hồn lực
“In ãy…” Viên Minh lòng mừng rỡ, có điều tiếng nói phát ra đã hoàn toàn méo đi.
Lại thêm một một khoảng im lặng kéo dài, âm thanh mới lần nữa vang lên trong đầu Viên Minh.
“Người lúc trước…đã trúng đọc, hiện tại…thi tý nhập thể, hai độc cùng công, khó sống.”
Thanh âm kia vẫn chỉ quanh quẩn trong đầu hắn, mà Viên Minh tới tận bây giờ mới để ý giọng này là giọng nữ, âm sắc có phần du dương huyền ảo.
Viên Minh nghe thế, muốn nói thêm gì đó những cổ họng đã không thể phát ra tiếng.
“Ta có thể…cứu ngươi, có điều…sau này, ngươi giúp ta, làm chút chuyện.” Thanh âm kia lại tiếp tục vang lên, so với lúc trước có vẻ liền lạc hơn một chút.
Cảm giác giống như là, đối phương đang cố gắng học nói chuyện, đồng thời dần quen thuộc hơn.
“Ược ược…” Viên Minh vừa gật đầu, vừa cố gắng lên tiếng đáp ứng.
“Bây giờ, làm theo…lời ta.
Ý niệm…chìm vào thức hải…thử…câu thông lực lượng…thần hồn của mình.”
Viên Minh nghe âm thanh kia mà như cảm nhận được một luồng ma lực, tâm niệm theo lời nói, chìm vào thức hải.
Bên trong thức hải đang là một mảng hỗn loạn, theo đó dần tĩnh lặng lại.
“Lực lượng thần hồn, câu thông thân thể…kích phát…pháp lực, nhằm nửa người dưới…Trước nhập vào lưng, sau vào…bắp…bắp chân, cuối cùng tập trung…ngón chân cái…”
Viên Minh làm theo chỉ dẫn của tiếng nói kia, quả nhiên thuận lợi khó ngờ, theo độc tố liên tục bị đẩy xuống, nửa thân trên của hắn rất nhanh hoạt động lại được, cảm giác tê dại nửa thân dưới cũng bắt đầu tan dần theo hướng từ trên xuống dưới.
Chỉ có điều là, chân phải của hắn lại bắt đầu sưng lên nhanh chóng, nhoáng cái đã phù lên to gấp hơn hai lần, đồng thời một hồi cảm giác đau đớn khôn tả đánh tới khiến ý niệm của Viên Minh thiếu chút nữa sụp đổ.
“Cẩn thủ thần niệm…độc tố phản phệ…thất bại trong gang tấc…” Thanh âm êm tai đúng lúc đó vang lên, nhắc nhớ Viên Minh, để hắn cứng rắn ép bản thân tỉnh táo lại.
“Nhưng, sau đó thì sao?” Viên Minh nói rõ ràng trở lại.
Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu liên tục túa ra trên trán kém cảm giác đau đớn dữ dội khiến hắn muốn ngất đi.
“Vật sắc nhọn, đâm rách huyệt Dũng Tuyền…bàn chân, ép máu độc, ra khỏi người…”
Viên Minh nghe thế, lập tức dùng mũi Thanh Ngư kiếm đâm rách huyệt Dũng Tuyền ở bàn chân phải, chỉ nháy mắt sau đó, máu từ bàn chân hắn chảy ra như suối, mùi tanh hôi tràn ngập gần như át mất mùi hôi thối nguyên bản của hố xác.
Theo lượng lớn máu độc chảy ra, cảm giác khó chịu kia cũng giảm đi rất nhanh.
Khi máu độc chảy ra hết, chân Viên Minh cũng khôi phục lại kích cỡ nguyên bản, có điều vết thương chưa khép lại, vẫn còn cảm giác đau như bị kim châm không ngừng kích thích hắn.
Viên Minh lồm cồm thoát ra khỏi hố xác, vội vàng lên tiếng cám ơn: “Đa tạ ơn cứu mạng.”
“Bên này…ao máu.” Âm thanh kia lần nữa vang lên.
Viên Minh từ trí nhớ phân biệt phương hướng, rồi khập khiễng lần bước tới phía ao máu.
“Dừng.”
Âm thanh kia đột nhiên vang lên nhắc.
Viên Minh lập tức dừng bước, khom người sờ mặt đất, mới phát hiện mình đã tới rìa ao máu, chỉ cần tiến thêm một bước là sẽ rơi vào bên trong.
“Nhặt vật…trên mặt đất lên.”
Viên Minh trong lòng nghi hoặc, nhưng vẫn ngồi xổm xuống, duỗi tay ra quờ quạng.
Khi quờ thấy, Viên Minh chỉ cảm thấy thứ trong tay lạnh buốt, cầm lên rồi mới phát hiện đó những miếng kim loại mỏng hình tam giác, bên trên có khắc những đường vân phức tạp.
“Tám cái…cầm hết…Vùi xuống đất…quanh bờ ao máu.” Thanh âm kia tiếp tục chỉ đạo.
Viên Minh không chần chờ, lập tức mang toàn bộ số mảnh kim loại kia đi chôn xuống đất y như nó nói.
“Tốt.”
“Ngươi có thể đi…đi khỏi, nơi này.” Thanh âm huyền ảo vang lên.
“Đa tạ.” Viên Minh nghe vậy liền lên tiếng cám ơn, rồi bắt đầu lần mò tìm đường ra.
Có điều, trong động là một khoảng tối đen, trên người hắn lại không có công cụ chiếu sáng, càng không có thuật pháp có thể soi đường kiểu Hỏa Cầu thuật, thế nên lần mò một lúc lâu mà vẫn chưa thể tìm được lối ra.
Kẻ thần bí không biết trốn ở chỗ nào kia hình như nhìn ngứa mắt quá, rốt cuộc không nhịn nổi lên tiếng nhắc: “Ngươi…hồn lực không kém…điều chuyển hồn lực, tụ ở hai mắt.”
“Còn có thể như vậy sao?” Viên Minh ngạc nhiên nói.
“Chỉ có hồn lực…Không hề biết dùng…Đúng là…gia hỏa ngu xuẩn.” Thanh âm kia không khỏi thở dài.
Viên Minh lúc này dựa đúng theo lời nó nói, ngưng tụ hồn lực, tập trung ý niệm vào hai mắt, rồi trừng hai mắt nhìn qua khắp bốn phía.
“Ngưng tụ hồn lực, lập tức có thể…Trừng mắt làm gì?” Thanh âm huyền ảo giận trách.
Viên Minh thoáng có chút bối rối, xong lập tức khôi phục vẻ bình thường, cẩn thận cảm nhận cảm giác hồn lực ngưng tụ ở hai mắt.
Chỉ chốc lát sau, hắn liền cảm giác chỗ hai mắt hơi mát lạnh, tiếp đó, tầm mắt đen thui một mảng như đổ mực dần dần tan bớt, đường nét cong thẳng của những thứ như mỏm đá, ao máu,…trong động quật bắt đầu lờ mờ hiện ra.
Mặc dù vẫn còn rất mờ tối, nhìn không rõ nhưng chung quy không đến mức giơ tay trước mắt không thấy năm ngón như trước nữa.
Viên Minh nhìn quanh bốn phía, hòng tìm thân ảnh ‘kẻ’ đã nhắc nhở mình, cũng muốn nghiệm chứng suy đoán nào đó trong lòng, có điều cuối cùng lại chẳng thấy gì.
“Đi mau, đợi thêm…đi không được.” Thanh âm kia vang lên trong đầu hắn, nghe như nhắc nhở nhưng lại lộ rõ ý cảnh cáo.
“Đa tạ.”
Viên Minh cám ơn một tiếng, xong lập tức men dọc theo vách động mà đi, tìm đến một lối ra bí mật rồi chạy đi.
Rời khỏi động quật kia rồi, mùi máu tanh lẫn mùi hôi thối lập tức nhạt đi nhiều, Viên Minh hít sâu một hơi, đoạn tập tễnh chạy dọc theo thông đạo, hướng ra bên ngoài.
Có điều còn đi chưa được bao xa, trước mắt hắn bỗng tối sầm, tiếp đó một cảm giác choáng váng mãnh liệt đánh tới, đồng thời mi tâm đau nhức dữ dội một hồi như bị kim đâm.
Tầm mắt trước người hắn lại lần nữa bị bóng tối bao phủ, mãi tới khi hồn lực ngưng tụ ở hai mắt không thể duy trì được, tự dộng tản đi, cảm giác đau đơn kia mới từ từ giảm bớt.
“Hồn lực này đúng là đồ tốt, đáng tiếc lại không thể tùy ỳ sử dụng.” Viên Minh nhe răng phàn nàn, nhịn không được nhéo nhéo mi tâm đau nhức, vịn tường đi tới phía bên kia thông đạo.
Sau khi đi một lúc lâu, trong khoảng tối phía trước bỗng có ánh lửa le lói truyền tới, kéo theo đó là loáng thoáng tiếng người nói chuyện.
Viên Minh đoán đó là các đệ tử Bích La động, vốn không muốn chạm mặt những người này, nhưng thông đạo này lại chỉ có một đầu ra, hắn lại không thể trở lại động quật của Nhân Tiêu Vương, chỉ đành tiếp tục đi qua bên đó.
“Ai? Ai ở đó?” Lúc này, một tiếng quát chói tai đột nhiên từ phía trước truyền tới.
Âm thanh huyên náo ở bên kia cũng theo đó dừng bặt lại.
“Ta, ta là…” Lời sắp rời miệng Viên Minh không khỏi ngưng lại.
Chần chờ một chút, hắn mới lên tiếng nói tiếp: “Ta là Phi Mao thú nô thuộc địa bàn quản lý của Hô Hỏa trưởng lão.”
Lời vừa dứt, bỗng nghe một tràng tiếng hét ở phía trước vang lên, đồng thời một quả cầu lửa phừng phừng lao thẳng tới, gần như choán hết nửa lối ra.
Viên Minh không cách nào tránh né, chỉ có thể rút Thanh Ngư kiếm, bước một bước lên trước, chém tới một kiếm.
Quả cầu lửa bị chém thành hai nửa, văng qua hai bên.
Ánh lửa chưa tắt, đã lập tức có một mũi tên phủ ánh sáng xanh bắn vọt tới.
Viên Minh bước chân lảo đảo, gian nan thi triển Vô Ảnh Bộ tránh né, vất vả lắm mới thoát khỏi đòn tấn công của mũi tên, người ngã vật sang một bên.
Phía trước lập tức có tiếng cười vang truyền tới.
“Khôn Đồ sư huynh, chỉ là một tên Phi Mao thú nô, không cần cẩn thận vậy đâu.” Có người vừa cười vừa nói.
“Nói gì vậy, chúng ta tới mảnh đất đầy nguy hiểm này, tốt hơn là nên cẩn thận, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.” Ngay sau đó, tiếng Khôn Đồ vang lên.
Viên Minh nghe thế, cố gắng áp chế lửa giận trong lòng, cũng không đứng dậy ngay, sợ lại kéo công kích của đối phương tới.
Lúc này, ánh lửa cùng tiếng bước chân dần tới gần.
Hắn nhìn thấy hai bóng người cao lớn đi trước, tay giơ cây đuốc lên cao, phía sau còn lờ mờ thấy có không ít người.
Một người bước tới trước, giơ cây đuốc tới trước người Viên Minh, chiếu rõ khuôn mặt có phần tái nhợt của hắn.
“Viên Minh?” Một giọng nghi hoặc vang lên.
Trần Uyển từ phía sau chen qua hai người, bước lên trước.
Nghe thế, Khôn Đồ cũng chen lên trước, khi vừa thoáng nhìn thấy Viên Minh, lập tức sầm mặt.
“Người làm sao còn sống?” Khôn Đồ không hề khách khí chất vấn.
Viên Minh không trả lời, bởi dưới tình huống hiện tại, Khôn Đồ không dễ để ra tay với hắn, hắn tự nhiên cũng không muốn đi khiêu khích đối phương.
“Ngươi…Sao lại ở đây?” Trần Uyển mở miệng hỏi.
Viên Minh thoáng do dự, đáp: “Lúc trước ta bất ngờ bị rơi xuống hang ổ của Nhân Tiêu Vương, vất vả lắm mới trốn thoát, chạy tới đây thì gặp các ngươi.”
“Người từ hang ổ Nhân Tiêu Vương trốn ra?” Có người kinh ngạc hô.
“Chúng ta loanh quanh trong động quật giăng khắp nơi như mạng nhện này rất lâu mà không tìm được, ngươi là vận khí cứt chó gì, tùy tiện rơi một cái lại rớt trúng.” Lập tức có người cười nói.
Đám còn lại cũng nhao nhao phụ họa, không hề có chút sợ hãi nào.
“Các ngươi đi tìm Nhân Tiêu Vương, sẽ chết đấy.” Viên Minh không nhìn những kẻ khác, ánh mắt hướng thẳng vào Trần Uyển, nói.
Trần Uyển nghe thế, mặt lộ vẻ phân vân.
“Một tên Phi Mao thú nô cũng dám ở đây nói kinh kể dị, mê hoặc nhân tâm?” Khôn Đồ nổi giận mắng.
“Nhìn bộ dáng này của hắn, hẳn là sợ mất mật rồi.
Chúng ta nhiều người như vậy, còn sợ một Nhân Tiêu Vương hay sao?” Một nam tử cao gầy, thân mang phục sức của đệ tử Ngự Thú đường cười nói.
“Ha ha, chỉ là một gã thú nô, người hy vọng hắn có thể được mấy lạng dũng khí?” Một tên khác giễu cợt.
“Viên Minh, người còn nhớ làm sao để tìm tới hang ổ Nhân Tiêu Vương không?” Trần Uyển nghiêm túc hỏi.
Viên Minh thoáng suy nghĩ, xong liền lắc đầu.
“Tiểu tử này e là cả mặt Nhân Tiêu Vương còn chưa thấy, đã bị dọa thành hùng dạng(*) này rồi, ha ha…” Đám người lại cười vang.
“Ta phải hỏi, hắn nhìn thấy Nhân Tiêu Vương rồi thì làm sao còn sống được? Nghĩ gì thế!” Một người khác phụ họa.
“Này này, tiểu tử, chớ có sợ.
Đám Nhân Tiêu kia đã bị chúng ta dọn sạch rồi, chờ chúng ta trực đảo Hoàng Long(**), hái đầu Nhân Tiêu Vương, ngươi cũng có thể hưởng chút hào quang.” Một thanh niên dáng người cao lớn khôi ngô nói.
“Đừng phí lời với hắn nữa, mê hoặc quân tâm như vậy, giết hắn.” Khôn Đồ canh thời điểm bồi thêm.
“Đúng đúng đúng, tên này giữ lại cũng vô dụng, giết cho xong.” Ương Thiền nói theo.
Ba Đạt vẫn luôn núp ở phía sau, dù không lên tiếng nói chuyện nhưng lại híp mắt nhìn chằm chằm vào Viên Minh, trong mắt ánh lên nét hung ác.
Chú giải:
Hồn lực, ý niệm: Hồn lực là chỉ lực lương linh hồn, ý niệm là mạch, dòng suy nghĩ có chủ đích.
*. hùng dạng: Bộ dạng như con gấu.
Nghĩa đen nói con gấu thường trông chậm chạp, nghĩa bóng là chỉ những người có bộ dáng khù khờ, nhút nhát, dễ bị bắt nạt.
**.
Trực đảo Hoàng Long: Ý chỉ việc phá tan sào huyệt, giết kẻ địch, giành chiến thắng, trích từ cuốn Tống sử: Nhạc Phi tiểu sử.
Chương 54: Tán loạn
“Khôn Đồ sư huynh, hắn cũng không phải Nhân Tiêu mà ngươi cứ luôn miệng kêu đánh đòi giết, không thấy quá đáng sao?” Trần Uyển nhíu mày, nhịn không được mở miệng chất vấn.
“Chỉ là một tên Phi Mao thú nô mà thôi, có trách thì trách hắn không biết quản cái mồm, tự mình muốn chết.” Khôn Đồ trừng mắt nhìn Viên Minh, nói.
“Được rồi, đừng mất thời gian tranh cãi chuyện này nữa, để hắn dẫn đường, chúng ta mau chóng tìm ra Nhân Tiêu Vương, chỉ cần giết được nó, lần lịch luyện này của chúng ta sẽ được xem như hoàn thành nhiệm vụ vượt mức, nói không chừng còn có hi vọng tấn thăng nội môn.” Thanh niên cao to kia cười nói.
“Thông đạo này không có lối rẽ, các người cứ đi thẳng vào trong là được, không lo nhầm đường đâu.” Viên Minh lập tức nói.
Thanh niên cao to thu nụ cười lại, nhếch miệng nói: “Không dẫn đường, ngươi sẽ chẳng còn tác dụng gì, giết đi cũng không vấn đề gì.”
Viên Minh nghe thế đành phải đáp ứng.
Hắn nhận cây đuốc từ tay một người, đi trước dẫn đám người quay trở lại thông đạo.
Đi một lúc lâu, khi tới gần động quật kia, cả đám đều dần dần ngửi được mùi máu tanh lẫn mùi hôi thối tràn ngập trong không khí, mỗi người đều tự giác nhỏ tiếng lại, bắt đầu trở nên yên tĩnh.
Cả đội ngũ này, trừ Viên Minh, còn có mười bảy mười tám người, xem ra đều là kẻ nổi bật trong đám đệ tử ký danh, có thể xem là người đông thế mạnh, dù ít nhiều có chút kiêu ngạo nhưng chẳng ai là kẻ ngốc cả.
Lúc đi vào cửa động quật, bọn chúng đều tự giác ngừng lại, sai Viên Minh đi vào trước.
Viên Minh bất đắc dĩ, chỉ có thể bước vào trước.
May mắn là trong động trống không, Nhân Tiêu Vương chưa quay lại.
Hắn cầm đuốc đi kiểm tra động quật một vòng, nhìn kỹ mọi ngóc ngách mà lúc trước không nhìn rõ, tuy không tìm thấy “kẻ” phát ra âm thanh khi trước, nhưng lại phát hiện thêm rất nhiều phù văn được khắc trên mặt đất quanh ao máu, mơ hồ quây toàn bộ ao máu lại.
Viên Minh trong lòng tin chắc những phù văn này mới được khắc sau khi hắn rời đi, bởi lúc trước, khi hắn đi vùi những miếng thiết phù hình tam giác thì trên mặt đất còn chưa có những vết khắc phù văn này.
“Nhân Tiêu Vương không ở đây, bên trong tạm thời không có nguy hiểm.” Viên Minh hướng bên ngoài hô lên.
Tiếng nói vang lên, nhưng phải chờ thời gian một nén hương mới có người bước vào động quật.
Tiếp đó, đám người nối nhau đi vào, mắt thấy bên trong không có nguy hiểm, lá gan cũng lớn hơn, bắt đầu xem xét xung quanh.
“Nhân Tiêu Vương đâu? Nó đâu?” Có người hỏi dò.
“Nhìn tình hình hẳn là chạy rồi?”
“Tìm xung quanh xem còn động quật nào khác không?” Thanh niên cao to quát, bộ dáng như một thủ lĩnh.
Khôn Đồ thì làm bộ như vô tình lại gần chỗ Viên Minh.
Viên Minh bụng đã có đề phòng, liên tục di động, duy trì một khoảng cách nhất định với gã.
Đúng lúc này, ở một phía khác của động quật bỗng có tiếng hét thảm vang lên.
Đám người còn chưa kịp có phản ứng đã lập tức thấy một cái đầu lâu ‘lộc cộc’ lăn đến cạnh chân.
Ngay sau đó, trong động quật u ám bỗng thấy một cái bóng màu máu bay qua.
Nam tử cao gầy chế giễu Viên Minh lúc trước chỉ kịp la lên một tiếng, nửa người đã bay lên, kéo theo một đám máu tươi bắn tóe ra xung quanh.
“Nhân Tiêu Vương, là Nhân Tiêu Vương…” Không biết là ai hô lên trước tiên.
Hào quang đủ màu sắc nhao nhao bừng lên ở khắp nơi trong động quật.
Đám đệ tử ký danh nhất loạt kích phát pháp hộ thân của riêng mình, đồng thời lui qua một phía khác.
Viên Minh vung một tay, ném cây đuốc về phía Khôn Đồ, đoạn quay người lẩn vào trong bóng tối, xong bằng vào ưu thế quen thuộc địa hình hơn những kẻ khác, cấp tốc ẩn giấu thân hình của mình.
Bị cây đuốc thu hút, thân ảnh Nhân Tiêu Vương lóe lên, nhào về phía Khôn Đồ.
“Viên Minh!”
Khôn Đồ nổi trận lôi đình, vội vàng thôi động pháp lực, theo đó ngọc bội màu xanh lục bảo trên người gã lập tức tỏa một vầng sáng dịu nhẹ, bao bọc cả người gã vào bên trong.
Đồng thời, gã nghiêng phắt người né qua một bên, tránh đi đòn công kích trực diện của Nhân Tiêu Vương.
Nhưng khi song phương lướt ngang qua nhau, Nhân Tiêu Vương bỗng vung tay quét ngang, tức thì cánh tay xương xẩu mọc đầy những lông dài bỗng nổi cơ bắp cuồn cuộn, nặng nề nện lên người Khôn Đồ.
Quầng sáng xanh quanh người Khôn Đồ sáng bừng lên, tiếp “rắc” một tiếng vỡ vụn, thân thể Khôn Đồ bị đánh ngã lăn ra ngoài.
Hiện tại vừa mới đối mặt, đám người còn chưa kịp thấy rõ hình dạng Nhân Tiêu Vương mà đã có mấy người tử thương, điều này khiến những đệ tử ký danh lúc đầu còn chí khí dâng trào kia, lập tức có chút tâm thần thất thủ.
“Ngăn không được, pháp khí hộ thân cũng không ngăn nổi một kích.”
“Quá mạnh, nó quá mạnh…”
Đám người vừa hoảng sợ gào thét, vừa vội vàng lùi về phía sau, bất tri bất giác chen thành một nùi.
“Ngu xuẩn, tản hết ra, đừng chen chúc vào một chỗ.” Thanh niên cao to gầm lên một tiếng.
Lời vừa dứt, Nhân Tiêu Vương đã nhào qua bên này đánh giết.
“Tất cả mọi người về vị trí của mình, dựa theo kế hoạch chúng ta đã bàn lúc trước, mau chóng bày Viêm Hỏa Khốn Sát trận.” Thanh niên cao to lớn tiếng kêu gọi.
Lúc này, mọi người mới ổn định tinh thần lại một chút, xong vội vàng tản ra bốn phía.
Thanh niên cao to chắp tay trước ngực, trong lòng bàn tay kẹo một lá bùa màu xanh lục, mặt ngoài lá bùa có những đường phù văn như viết như họa, tổ hợp lại thành hình một cái chuông đồng.
Thanh niên chủ động tiến lên trước một bước nghênh đón, ý đồ ngăn cản Nhân Tiêu Vương để tranh thủ chút thời gian cho những người còn lại.
Những người khác được khích lệ, nhao nhao tản sang hai bên, bắt đầu đứng kín hai bên trái phải, muốn vây Nhân Tiêu Vương vào chính giữa.
Trong đám người đang vọt tới trước, thân ảnh Ba Đạt lại đang lùi lại, liên tục thối lui đến cửa thông đạo, đoạn chui vào rồi cứ thế chạy không ngoảnh đầu lại.
Nhân Tiêu Vương lao thẳng về phía Thanh niên cao to, đồng thời giơ một bàn tay lên, vỗ tới người thanh niên.
“Đangggg”
Một tiếng chuông trầm đục ngân lên, hào quang màu vàng kim quanh người thanh niên sóng động, ảo ảnh chuông vàng cũng lắc lư không ngừng nhưng không vỡ vụn ra ngay.
Thân ở trong ảo ảnh chuông vàng, Thanh niên cao to đau đớn kêu lên, hai lỗ tai chảy ra hai dòng máu đỏ tươi uốn lượn, đồng thời hai tai mất đi thính giác, chẳng còn nghe được âm thanh gì.
Có điều, nhờ vào ánh sáng từ ảo ảnh chuông vàng chiếu ra, y thấy rõ chỗ lồng ngực Nhân Tiêu Vương không ngờ lại có một lỗ hổng cực lớn, xuyên thấu cả lồng ngực, hiển nhiên là nó đã bị thương cực nặng.
“Nhanh lên, nó bị trọng thương, thôi động trận pháp, phóng ra viêm hỏa, đốt chết nó.” Thanh niên cao to há miệng tràn đầy máu tươi, lớn tiếng la lên.
Nói xong, y lập tức lui nhanh về sau, lùi hẳn tới chỗ ngoài vòng vây.
Đám người vây xung quanh cuối cùng cũng đứng đúng vị trí, tám người trong đó tự lấy từ trong ngực áo ra một lá cờ nhỏ màu đỏ lửa hình tam giác, đoạn truyền pháp lực vào trong đó.
Trên mặt cờ nhỏ màu đỏ lửa nhao nhao tỏa ra ánh sáng, tức thì, một luồng hơi nóng bỏng từ trong đó tràn ra ngoài.
Chớp mắt sau đó, tám lá cờ nhỏ đồng thời có lửa hừng hực bốc lên, hóa thành từng con hỏa mãng to bằng cánh tay lao tới phía Nhân Tiêu Vương.
Lửa bùng lên quanh người Nhân Tiêu Vương, tức thì cả người nó lập tức bốc cháy.
Lửa cháy rừng rực thiêu đốt Nhân Tiêu Vương, tỏa ra nhiệt độ cực cao khiến cả động quật vô cùng khô nóng, ngay cả vách đá đã rất lâu không thấy ánh mặt trời cũng truyền ra từng hồi những tiếng khô nứt.
Tiếng kêu thảm thiết của Nhân Tiêu Vương quay quắt trong động quật khiến người nghe dựng tóc gáy.
Sau thời gian mười mấy nhịp thở, linh lực trên lá cờ hình tam giác hao hết, lửa từ Viêm Hỏa đại trận cùng lụi dần đi rồi tắt hẳn.
Không gian trong động cũng theo đó tối dần đi, Viên Minh nhíu màu nhìn về phía Nhân Tiêu Vương.
Chỉ thấy nó khom người, hai tay ôm người, toàn bộ lông tóc trên người bị đốt cháy khét lẹt, cả người trông y như một khối than đen cháy khét, trên người vẫn còn lốm đốm những tia lửa lập lòe, bốc lên từng sợi khói xám.
“Chết rồi sao?” Viên Minh hơi ngạc nhiên.
“Ha ha, chết rồi, Nhân Tiêu Vương bị chúng ta giết chết rồi.” Một gã thanh niên gầy gò mừng rỡ kêu lên.
“Cũng không ghê gớm như trong tưởng tượng ha…” Một người khác cười nói, hoàn toàn quên đi bộ dáng sợ hãi muốn tè ra quần lúc trước của mình.
“Lần này nhờ có Thanh Xuyên sư huynh, nếu không có hắn tranh thủ thời gian cho chúng ta, chúng ta cũng không kịp thôi động Viêm Hỏa đại trận.” Cuối cùng cũng có người lời công đạo.
Lúc này, người khác cũng hùa theo khen nịnh thanh niên cao to kia.
Thanh niên cao to vừa lau vết máu bên khóe miệng, vừa khoát khoát tay với mọi người, bộ dáng như thể không muốn giành công.
“Lần này là mọi người đồng tâm hiệp lực, ta…”
Y còn chưa nói dứt lời, một cái đầu lâu lại đột nhiên bay lên, kéo theo máu tươi phun như suối lên phía trên động quật, rồi vẩy lên mặt những đệ tử chung quanh.
Cảm nhận được xúc cảm ấm nóng từ máu tươi, những người khác còn chưa kịp phản ứng với chuyện vừa xảy ra, đã nghe Trần Uyển hét lớn:
“Không ổn! Nhân Tiêu Vương chưa chết, mọi người chạy mau!”
Dứt lời, nàng một ngựa đi đầu, quay người xông vào trong thông đạo.
Khôn Đồ lúc trước bị một kích đánh bại cũng lặng yên thiêu đốt một lá phù màu vang đất, người nhoáng cái liền chui xuống dưới đất, biến mất không còn tăm tích.
Sự hoảng loạn trong đầu những người còn lại vào thời khắc này bị phóng đại lên rất nhiều, tất cả cuống quýt chen chúc nhau chạy về phía cửa thông đạo.
Cây đuối bị người ném trên mặt đất soi ra một cái bóng máu, ngọn lửa tắt đi, cả động quật một lần nữa chìm vào trong bóng tối.
Từng tiếng kêu rên thảm thiết vang lên, kéo dài không ngớt.
…
Qua một lúc lâu, toàn bộ động quật rốt cuộc yên tĩnh trở lại.
Viên Minh vẫn trốn tại chỗ, hai tay che miệng, không dám thở mạnh.
Trong bóng tối bỗng nhiên truyền đến một hồi những tiếng sột soạt.
Hắn mạnh mẽ tự ổn định tâm thần, xong lại lần nữa tập trung tinh thần, ngưng tụ tâm thần vào hai mắt, nhìn về phía trong động quật.
Chỉ thấy động quật vốn không tính là rộng rãi, giờ phút này trở thành một mảnh hỗn loạn, chân cụt tay đứt nằm vương vãi khắp nơi trên mặt đất, trên vòm, bên vách động phủ đầy những vết máu lộn xộn.
Mùi máu tanh nồng nặc hoàn toàn át mất mùi thi thể hư thối.
Nhân Tiêu Vương cả người cháy đen dính đầy máu đang kéo hai bộ tàn thi đi về phía hố xác.
Mỗi bước đi của nó kéo theo tiếng thi thể ma sát với mặt đất, không ngừng kích thích thần kinh Viên Minh.
Để không cho tình trạng đầu óc choáng váng, đau đớn kích liệt xảy ra lần nữa, Viên Minh chỉ nhìn một chút xong lập tức nhắm mắt lại, yên lặng tu dưỡng.
Qua một hồi lâu, tiếng kéo thi thể ngừng lại.
Viên Minh lập tức lần nữa tập trung ánh mắt, tìm kiếm tung tích Nhân Tiêu Vương.
Sau khi nhìn quanh một vòng, hắn phát hiện Nhân Tiêu Vương đang xoay người quỳ rạp xuống chỗ cạnh hố xác kia, cúi đầu nhìn thứ gì đó.
Ngay sau đó, liền thấy nó há mồm phun ra một hơi, tức thì một viên châu màu đen nổi lên.
Một vầng hào quang từ viên châu bừng sáng lên, tỏa ra nhưng tia sáng đen nhánh, từ đó sinh ra một lực hút cường đại.
Thoáng cái, tầng tầng sương mù màu đen từ hố xác dâng lên, rồi từng hư ảnh tàn hồn mờ nhạt từ hố xác chậm rãi bay ra, cái nào cái nấy mặt lộ vẻ sợ hãi giãy dụa, hiển nhiên là bị cưỡng ép rút ra.
Mặc kệ những hư ảnh giãy dụa thế nào, cuối cùng cũng khó mà chống cự được lực hút từ viên châu kia, tất cả bị xé thành từng mảnh nhỏ, rồi từng chút từng chút, dung nhập vào trong viên châu màu đen.
Nhân Tiêu Vương há miệng hút vào, một lần nữa nuốt viên châu màu đen vào trong cổ, tức thì hai mắt nó lóe lên tia sáng đỏ tươi, nhưng ngay sau đó, tia sáng kia tắt đi, khôi phục lại trạng thái ban đầu.
Lúc này, Nhân Tiêu Vương lại đột nhiên làm một động tác khiến Viên Minh hơi kinh ngạc.
Chỉ thấy nó đưa hai tay ôm đầu của mình rồi lắc lư dữ dội một hồi, tựa như để trút nỗi bực dọc trong người.
Chương 55: Xuất thủ
Chỉ sau chốc lát, tia sáng màu máu trong mắt Nhân Tiêu Vương thu lại, đồng thời nó dừng động tác, trở lại như cũ.
“Xảy ra chuyện gì? Đầu óc Nhân Tiêu Vương này hình như xảy ra chuyện?” Viên Minh thầm thắc mắc.
Đúng lúc này, Nhân Tiêu Vương đứng dậy đi về phía ao máu.
Viên Minh nhíu mày nhìn về phía những đường khắc phù văn quanh ao máu, lờ mờ cảm thấy sau khi Nhân Tiêu Vương bước vào nó, sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Nhưng khi Nhân Tiêu Vương sắp vượt qua chỗ chôn mảnh thiết phù hình tam giác, nó chợt ngừng bước lại.
“Bị nó phát hiện rồi sao?” Viên Minh trong lòng ngạc nhiên.
Nhưng rất nhanh, Viên Minh phát hiện ra là hắn đã nghĩ nhiều.
Sở dĩ Nhân Tiêu Vương dừng lại có lẽ là bởi màu máu trong mắt một lần nữa rút đi, tựa như đầu óc lại xảy ra vấn đề, không thể không ngừng bước.
Chỉ một thoáng sau, nó liền bước một bước qua vết khắc phù văn, đi vào trong ao máu.
Chẳng biết vì sao mà những đường phù văn kia không hề có phản ứng gì với Nhân Tiêu Vương, không biết là chưa đạt tới điều kiện phát động, hay là cái này vốn không phải là nhắm vào Nhân Tiêu Vương?
Bất luận là cái nào, Viên Minh đều không có ý định xen vào, chỉ muốn yên lặng núp ở một bên, đợi nguy cơ qua đi.
Lúc này, hắn chú ý tới máu loãng trong ao đang cuộn dâng, mức độ xao động lớn hơn trước mấy lần, vô số bọng máu ‘ùng ục’ bốc lên đến ngang cổ Nhân Tiêu Vương, che kín hết nửa thân trên của nó.
Miệng vết thương trên ngực nó bốc lên từng sợi khói trắng, nhất thời không khí tràn ngập mùi xác thối.
Một quầng sáng màu đỏ từ khắp bề mặt ao máu nổi lên, bọc kín Nhân Tiêu Vương lại.
“Gia hỏa này không phải là đang chữa thương chứ?” Viên Minh dù không hiểu nhưng cũng thể đoán được một chút.
Chỉ sau thoáng chốc, mực nước trong ao máu hạ xuống rất nhanh, lập tức để lộ ra lồng ngực Nhân Tiêu Vương, chỉ thấy vết thương nhìn mà giật mình kia thình lình đã được máu thịt đắp đầy lại.
Máu thịt trên người bị đốt khét lẹt không ngờ cũng được chữa trị hết, làn da toàn thân trở nên khô vàng, nhìn giống một cái xác bị phơi khô nhiều năm.
“Năng lực khôi phục mạnh quá!” Mắt thấy thương thế của nó khôi phục hoàn toàn, trong lòng Viên Minh càng thêm nặng nề âu lo.
Trước mắt, Viên Minh chỉ mong Nhân Tiêu Vương sau khi chữa khỏi thương thế sẽ lại rời đi.
Lông tóc vẫn chưa mọc da trên người Nhân Tiêu Vương, nhưng bắp thịt toàn thân dần dần căng đầy, gương mặt cũng khôi phục lại hình dáng ban đầu, trông có vẻ như là một gương mặt đàn ông với góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao thẳng.
Nếu không phải nhãn cầu lồi ra quá mức khiến nét mặt nó vặn vẹo, gương mặt này nhìn qua quả thực có nét anh tuấn uy vũ.
Nội tâm Viên Minh không khỏi kinh hãi, hắn tin chắc thứ mình thấy chính là một gương mặt của con người, hay cụ thể hơn là một gương mặt đàn ông.
“Sao lại có thể như vậy? Không lẽ Nhân Tiêu Vương này là con người ngụy trang? Hoặc là…do con người biến thành?” Đầu hắn không khỏi nảy ra ý nghĩ này.
Ngay vào lúc hắn đang nghĩ vậy, chợt nghe Nhân Tiêu Vương trong ao máu gào lên một tiếng thê lương, đứng phắt người lên, đưa móng vuốt bấu vào lồng ngực mình.
Viên Minh nghe tiếng vội vàng nhìn qua, thấy ngay máu thịt vừa mới mọc ra nơi ngực nó không ngờ lại đang thối rữa với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thịt thối nhanh chóng chuyển từ màu tím sang đen rồi rơi ra khỏi ngực, lần nữa để lộ ra lỗ máu dọa người kia.
Không chỉ có thế, máu thịt xung quanh lô máu cũng bị xâm nhâm, đang rữa nát từng chút, từng chút, đoạn tróc khỏi ngực nó.
Nhân Tiêu Vương điên cuồng dùng song trảo cào cấu ngực mình, giật hết chỗ thịt thối xuống, đồng thời cuống cuống muốn thoát ra khỏi ao máu.
Nhưng đúng vào lúc này, những đường khắc phù văn bao quanh ao máu lại đột nhiên phát sáng.
Chỉ thấy trên mặt đất, từng dải sáng màu đỏ nối tiếp nhau nổi lên, tiếp đó theo đường khắc phù văn liên kết lại, hình thành một pháp trận cổ quái tỏa hào quang màu đỏ.
Xuyên qua mặt đất, Viên Minh lờ mờ thấy kha khá những phù văn kiểu cổ.
Hắn ngạc nhiên phát hiện, những văn tự này lại không phải là văn tự Nam Cương, mà trông giống như văn tự Trung Nguyên.
Chỉ có điều hình thái mỗi văn tự đều khác so với chữ viết trong ấn tượng của Viên Minh, tất cả đều phát sinh văn vẹo biến hình, trông như pha trộn giữa chữ viết và hình vẽ, vừa phức tạp vừa thần bí.
Phù văn sáng lên, đồng thời từng luồng sáng từ trên pháp trận bắt đầu bừng lên, đoạn nhất loạt uốn lượn, “bò” vào phía trung tâm pháp trận, giống như những sợi xích quấn quanh cổ Nhân Tiêu Vương.
Vừa bị sợi xích màu máu quấn chặt, trên mặt Nhân Tiêu Vương lập tức lộ thần sắc cực kỳ đau đớn, miệng phát ra từng tràng những tiếng gào thét giận dữ, đồng thời hai tay nó không ngừng bứt xé sợi xích màu máu quấn quanh cổ mình.
Có điều, ngay khi móng vuốt của nó chạm vào sợi xích liền bật trở ra ngay, tựa như túm phải thanh sắt nóng chảy vậy.
“Ô ô…”
Miệng Nhân Tiêu Vương vẫn không ngừng ô a gầm gào, ánh mắt đỏ máu lấp lóe liên hồi.
Viên Minh thấy nó bị cột lại, biết thời cơ đã tới, lập tức tính quay người thoát đi.
Nhưng đúng lúc đó, âm thanh thần bí kia lại lần nữa vang lên trong đầu hắn: “Mau đi..chặt…đầu nó!”
Viên Minh nghe thế, xong cũng không lập tức cất bước mà lại lần nữa nhìn khắp xung quanh, có điều lại vẫn như cũ, không hề thấy bóng dáng kẻ thần bí kia.
“Còn không ra tay…pháp trận…giữ không được nó…Ngươi chạy ra khỏi động quật…không trốn được xuống đất…vẫn sẽ…chết.” Âm thanh kia phát ra càng lúc càng nhanh.
Viên Minh do dự giây lát, nắm chặt tay đập lên vách động, rút kiếm xông ra.
Tiếng bước chân của hắn lập tức thu hút sự chú ý của Nhân Tiêu Vương, thân thể đang ngẹn giọng gầm gào trong ao máu đột nhiên khẽ động, quay đầu nhìn về phía Viên Minh, giống như ngửi được mùi người sống, lập tức trở nên vô cùng kích động.
Nhân Tiêu Vương toàn than giãy dụa kịch liệt, xiềng xích đỏ sậm quanh cổ nó vì đó mà lập tức rung lắc dữ dội theo.
Thiết phù vốn chỉ được vùi trong đất lập tức có xu hướng bị lôi bật ra.
Cả pháp trận màu đỏ lay động kịch liệt, gần như sụp đổ.
“Không kịp…” Viên Minh trong lòng thở dài.
Hắn vừa mới tới cạnh người Nhân Tiêu Vương, chưa kịp vung trường kiếm trong tay lên chém, bỗng nghe có tiếng “phành” từ mặt đất truyền đến.
Một miếng thiết phù tựa như mỏ neo bị kéo bật lên, thân thể Nhân Tiêu Vương theo đó lập tức nghiêng phắt qua, đánh về phía hắn.
Nó dù chưa hoàn toàn thoát thân, nhưng việc kéo gần thêm một khoảng này thôi cũng đủ cho móng vuốt sắc bén của nó cắt đứt cổ họng Viên Minh.
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một cái bóng màu bạc bỗng lóe lên, xong thình lình rơi lên đầu vai Viên Minh.
Viên Minh mơ hồ cảm giác là một con mèo bạc, nhưng không dám phân thần đi nhìn.
“Chém!”
Tiếng hét ra lệnh mang theo ngữ khí không thể từ chối vang lên trong đầu hắn.
Viên Minh chỉ cảm thấy đầu ong ong, cả người như bị chuông đánh, trong lòng dâng lên cảm giác phục tùng không thể kháng cự.
Thanh âm kia thực giống như vang lên từ cõi u minh, bảo hắn phục tùng, làm theo vô điều kiện.
Cùng lúc đó, móng vuốt của Nhân Tiêu Vương cũng đang cào về phía hắn.
Lúc này, con mèo bạc đang ngồi xổm trên vai Viên Minh, dùng tư thái ưu nhã đối mặt với Nhân Tiêu Vương, trong hai đồng tử khác màu phảng phất như ngôi sao xán lạn lóe lên, tỏa ra đôi vầng hào quang chiếu tới phía trước.
Ánh hào quang vừa chiếu tới, Nhân Tiêu Vương đang giãy dụa liền cứng đờ người, đứng yên tại chỗ, còn móng vuốt sắc bén đang vung tới của nó cũng khựng lại ở chỗ cách cổ họng Viên Minh chỉ hơn một tấc.
Ngay vào lúc Viên Minh sắp ngăn không nổi, đáy lòng sắp chấp nhận, thần phục âm thanh kia, bên trên cánh phải hắn đột nhiên có một luồng hơi ấm tuôn ra.
Ấn ký màu xanh do lư hương ngưng tụ thành kia hiện ra, rồi như một lực lượng như thủy triều tràn vào não, trong nháy mắt đã giúp hắn thanh tỉnh.
Theo đó, cảm giác muốn thần phục vừa xuất hiện kia cũng bị quét sạch sẽ không còn chút gì.
Chứng kiến điều này, cặp mắt khác màu của mèo bạc hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó lại chuyển thành nghi ngờ.
“Ngươi không mau ra tay…Coi như không chết ở đây…ra ngoài…trưởng lão Bích La Động…cũng chết.” Một âm thanh nghiêm khắc cảnh cáo lại vang lên trong đầu Viên Minh.
“Quả nhiên là nó…” Viên Minh nghiệm chứng suy đoán của mình.
Thanh âm không ngừng nói chuyện với hắn khi trước, chính là con mèo bạc từng xuất hiện bên cạnh hắn từ rất lâu trước đây.
Con mèo bạc này rốt cuộc có lai lịch gì, vì sao lúc trước lại cứu mình, bây giờ lại còn có năng lực đủ để có thể chống lại Nhân Tiêu Vương?
Trong lòng Viên Minh thoáng chốc nổi lên rất nhiều suy nghĩ, đồng thời hắn cũng không chần chờ nữa, mà lập tức dùng Súc Nguyên Tí điều chỉnh lực lượng, dốc hết sức chém xuống cổ Nhân Tiêu Vương.
“Kanggg” Một âm thanh chói tai vang lên.
Hoa lửa lóe lên trên cổ Nhân Tiêu Vương, đồng thời tiếng vàng đá va chạm từ bên dưới làn da khô héo của Nhân Tiêu Vương truyền ra.
Viên Minh chỉ cảm thấy cánh tay chấn động, căn bản không giống như chém vào thân thể máu thịt, mà giống như chém vào một khối sắt bọc da trâu.
Phản lực to lớn còn khiến hắn không thể không lui lại.
Con Nhân Tiêu Vương kia lại như bị chọc giận, điên cuồng gầm lên giận dữ, trên dưới cả người phát ra ánh sáng màu đỏ máu, dưới sự giãy dụa kịch liệt của nó, những sợi xích quấn quanh cổ không ngờ lại bị cứng rắn đánh gãy.
Những miếng thiết phù dưới mặt đất cũng theo đó bị nhổ bật ra hết, cả pháp trận mà Viên Minh bố trí theo lời mèo bạc khi trước đã hoàn toàn mất đi hiệu lực.
“Gào….”
Nhân Tiêu Vương trong miệng phát ra tiếng rống giận, tung người lướt ra khỏi ao máu, rồi nhào thẳng tới người Viên Minh.
Mèo bạc có hình thể nhỏ nhắn xinh xắn, động tác linh hoạt, khéo léo dị thường.
Nó từ vai Viên Minh nhảy lên, lao về phía Nhân Tiêu Vương, đoạn dùng hai chân khéo léo giẫm lên đầu nó rồi nhảy ra sau mấy trượng.
Thân hình uyển chuyển cùng động tác nhanh nhẹn kia không giống né tránh, mà là khiêu vũ, mau lẹ mà ưu nhã.
Viên Minh cũng tranh thủ lui nhanh về phía sau.
Chỉ thấy mèo bạc vừa đáp đất xong, trong cặp đồng tử khác màu của nó bỗng đồng thời tỏa ô quang kỳ dị, không những thế, trên thân còn tản mát ra một đợt sóng pháp lực khó diễn tả bằng lời.
Theo sự xuất hiện của đợt sóng này, hố xác không xa sau lưng hắn bỗng nhiên xuất hiện một hồi náo động.
Ngay tiếp đó, những cái xác không biết đã chết từ bao giờ bỗng nhiên nối tiếp nhau “sống dậy.”
Viên Minh bị một màn bất ngờ này làm giật nảy cả người, trơ mắt nhìn những thi thể tàn tạ, rữa nát hôi thối kia giãy dụa đứng lên từ hố xác.
Bọn chúng đa số bị thiếu chân mất tay, có bộ thậm chí còn không có đầu, bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo, rất không tự nhiên, còn có bộ nằm rạp dưới đất đưa hai tay ra bò, tất cả đều như phát cuồng nhào về phía Nhân Tiêu Vương.
Nhân Tiêu Vương vung một trảo túm lấy một bộ xác sống trước mặt, trong nháy mắt dùng bộ móng vuốt đen xì của mình xé thân thể xác sống thành hai đoạn, thế nhưng phần thân thể đứt đoạn kia vẫn cứ cố chấp xông tới, nhào lên người nó.
Ngay tiếp đó, bộ thứ hai, thứ ba…Càng ngày càng nhiều xác sống quây lại, tất cả cùng nhào lên người Nhân Tiêu Vương, đè bẹp nó xuống.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










