[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 94 : Thế Giới Này Là Như Vậy (c466-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 466: Thế Giới Này Là Như Vậy
Thế Giới Này Là Như Vậy
N
hưng ông già này và người đàn ông hơn năm mươi tuổi phía sau ông ta dường như không nhìn thấy y, mà trực tiếp đi tới trước mặt Diệp Mặc khom người xuống:
– Hạ Trường Thiên, Hạ Bàng gia tộc họ Hạ bái kiến Diệp tiền bối.
Diệp Mặc không nói chuyện với Hạ Trường Thiên mà nhìn về phía Bồi Thiếu gia đã ngây ra cười lạnh nói:
– Tôi thật ra rất muốn xem anh làm thế nào không để cho tôi mặt mũi, tôi ở ngay đây xem anh lại làm gì để bạn tôi sống không nhàm chán.
– Tôi…
Bối Thiếu gia lúc này đã ngây dại rồi, y làm sao có thể ngờ đến Hạ Trường Thiên gia tộc nhà họ Hạ người mà y ngưỡng mộ trong lòng lại còn cung kính với người thanh niên này như vậy, cho dù là cho y một trăm lá gan y cũng sẽ không làm như vậy.
Tuy y không biết người thanh niên này là ai nhưng y đã biết đá phải sắt rồi.
Nếu như nói Bồi Thiếu gia đã ngây người rồi, vậy thì Ô Ứng Nguyên lại càng toát mồ hôi lạnh.
Y trà trộn trong quan trường, kinh nghiệm còn già đời hơn Bồi Thiếu gia rất nhiều, nhưng y lõi đời láu cá cũng không ngờ đến một người bạn cỏn con của Vương Tây Nhạc lại nghịch thiên như vậy.
– Vu Thao của Ý Kiếm Môn bái kiến Diệp tiền bối, đệ tử môn hạ bất tài, Vu Thao đặc biệt đến thỉnh tội.
Câu nói của Bồi Thiếu gia còn chưa nói ra, bên ngoài lại có một ông lão gày gò vội vội vàng vàng chạy vào, còn chưa tiến vào đã ca bài ca xin lỗi Lại một môn chủ của một môn phái muốn tới gặp người thanh niên này, còn cung kính như vậy, điều này khiến Bồi Thiếu gia không thể ngăn chặn được sự sợ hãi trong lòng.
Y dường như sắp tiêu đời rồi, trời ơi rốt cuộc y đụng phải ai vậy? Y cảm thấy chân mình đang run, nhưng đồng thời sợ hãi hoảng sợ từ sâu trong lòng, đã hận Ô Ứng Nguyên đến mức muốn ăn thịt của y.
– Cậu là đệ tử của Bình Giang Môn?
Hạ Bàng nghe thấy lời Diệp Mặc rồi nhìn Vu Thao của Ý Kiếm Môn, ông ta bỗng nhiên quay đầu lạnh lẽo hỏi Bồi Thiếu gia.
Ông ta biết nếu như nhà họ Hạ không biểu hiện, có lẽ cơ hội biểu hiển liền lập tức bị Vu Thao cướp đi.
Bồi Thiếu gia run rẩy lắp ba lắp bắp nói:
– Vâng thưa Hạ tiền bối, Ô Ứng Nguyên nói ông chủ Vương có chỗ không để con ở…, vì thế con liền đến tìm ông chủ Vương…
Chỉ có điều lời của y còn chưa nói xong liền cảm thấy một cái chân to đá vào ngực y, Bồi Thiếu gia trực tiếp bị đá ra khỏi phòng, phun ra một ngụm máu trong không trung, ngã ra đất không biết sống chết như nào.
Diệp Mặc thông qua thần thức lại biết được đan điền của Bồi Thiếu gia này đã vỡ vụn, có thể nói là hủy diệt hoàn toàn rồi.
– Lương Khải Sinh và Hoắc Khứ Minh của Bình Giang Môn anh cũng không dám vô lễ trước mặt Diệp tiền bối, lá gan của anh cũng không nhỏ.
Tuy Hạ Bàng đá Bồi Thiếu gia ra ngoài nhưng công lao này vẫn muốn thể hiện một chút.
Diệp Mặc trầm tĩnh nhìn Hạ Bàng không nói gì hết.
Trong lòng lại cảm thấy cái tên Hoắc Khứ Minh hơi quen, dường như đã nghe thấy ở đâu đó, rất nhanh Diệp Mặc liền nhớ ra Hoắc Khứ Minh là ai.
Lúc trước khi hắn cùng Lạc Huyên đi tìm Ní La Kinh gặp phải chính là Hoắc Khứ Minh kia, là người họ Hoắc ở Thuần An, chỉ có điều không ngờ y còn là đệ tử của một Ẩn Môn.
Lúc này Vu Thao đã hoàn toàn hiểu ra xem ra hẳn là Ô Ứng Nguyên đưa Bồi Thiếu gia đến khiêu khích Diệp Mặc, kết quả bị nhà họ Hạ chạy tới lấy lòng.
Vu Thao lập tức nhớ đến còn có một Ô Ứng Nguyên, không nghĩ ngợi gì ông ta liền đi tới trước mặt Ô Ứng Nguyên giơ tay cho một cái tát.
Ô Ứng Nguyên đáng thương tốt xấu gì cũng là một phó chủ tịch thành phố lại bị người khác tát cho.
Trong lúc Vu Thao còn muốn đánh, một trưởng lão đằng sau Vu Thao lại chen miệng vào:
– Môn chủ, người này hẳn là Phó chủ tịch thành phố của Quế Trình.
Ô Ứng Nguyên tuy trong lòng phẫn nộ nhưng y cũng biết y bị đánh cũng coi như là đánh không.
Trong lòng y bây giờ cũng âm thầm hối hận, y làm sao ngờ đến một người bạn bình thường của Vương Tây Nhạc lại nghịch thiên như vậy.
– Ha ha hóa ra còn là một chủ tịch thành phố, Vu Thao tôi thực sự thất kính rồi tuy nhiên người như anh sao có thể làm chủ tịch thành phố chứ? Ngôn sư đệ, chuyện này đệ đi xử lý một chút, Ô Ứng Nguyên này ta thấy thực sự không phù hợp làm chủ tịch thành phố Sau khi Vu Thao nghe nói Ô Ứng Nguyên này là chủ tịch thành phố lập tức dừng động tác lại, có những quy tắc vẫn phải tuân thủ.
Tuy ông ta không để chủ tịch thành phố vào mắt nhưng động thủ liền đánh như vậy cũng không thể được.
– Cũng coi như nhà họ Hạ chúng tôi một phần, Hạ Bàng cậu và anh Ngôn cùng đi xử lý chuyện này.
Hạ Trường Thiên thấy Vu Thao đã ra tay, làm sao còn có thể đứng ở phía sau.
Ô Ứng Nguyên hoàn toàn ngơ ngẩn, y không ngờ được cuối cùng thậm chí ngay cả mũ quan trên đầu y cũng bị lấy mất.
Y cũng biết sức mạnh của đại lão trong Ẩn Môn này, nếu như nói phải lấy đi mũ quan của y, thì đó thực sự không phải đùa giỡn.
– Diệp tiền bối, Ô Ứng Nguyên tôi mắt mù, xin ngài tha cho tôi một lần…
Ô Ứng Nguyên là tên giảo hoạt trên quan trường, lập tức biết chuyện này đối tượng cầu xin chắc chắn là Diệp Mặc, mà không phải mà Vu Thao muốn giáo huấn y.
Diệp Mặc lặng lẽ nhìn Ô Ứng Nguyên, nhàn nhạt nói:
– Cút, nếu như còn tiếp tục ở đây thì không cần đi nữa.
Ô Ứng Nguyên trong lòng phát lạnh, y lập tức biết câu Diệp Mặc nói này hẳn không phải là uy hiếp y.
Tuy y không biết Diệp Mặc là ai nhưng chắc chắn là một người rất giỏi.
Mất chức quan vẫn tốt hơn mất mạng, đám người này vốn vô pháp vô thiên, không có nghĩa không dám giết y một Phó chủ tịch thành phố này.
Nghĩ đến đây, y nào còn dám dông dài, nhanh chóng lui ra ngoài, y muốn tìm một hậu đài cho mình, xem xem còn có cơ hội thay đổi không.
Nếu Ô Ứng Nguyên biết nịnh bợ Bồi Thiếu gia lại nịnh ra cái hậu quả nghiêm trọng này, y thà rằng ở trong bệnh viện xin nghỉ ốm cũng không muốn vào lúc này tìm đến cái cảnh này.
Sau khi Vương Tây Nhạc bò lên, cả người đã hỗn loạn.
Ông ta biết Diệp Mặc là một cao thủ ẩn thế, nhưng không ngờ hắn lại có tiếng tăm như vậy.
Đến mấy đại lão sống trong đây cũng đến nịnh bợ, hắn quá đỉnh rồi.
Nhìn người thanh niên đánh ông ta bị người ta đá bay ra, quát mắng Phó chủ tịch thành phố Ô chạy trốn như cháu ngoan vậy, Vương Tây Nhạc chỉ cảm thấy một loại vui sướng.
Ông ta luôn giả vẻ con cháu trước mặt những người này, lần này cuối cùng làm một lần ông nội rồi.
Diệp Mặc nhìn Vương Tây Nhạc đã đứng lên, biết ông ta không bị nội thương gì, lại nhìn thấy cổ tay trống trơn của ông ta, hỏi:
– Lão Vương, vòng tay tôi cho ông đâu?
Vương Tây Nhạc hơi hổ thẹn nói:
– Tôi trở về thử một chút, cái vòng tay đó quả nhiên có công năng phòng ngự, tôi cho con trai rồi, không ngờ Ô Ứng Nguyên không quan tâm quy củ như vậy, y đường đường là một Phó chủ tịch thành phố lại đem lưu manh đến đánh người, tôi tưởng rằng y nhiều nhất chỉ giở trò sau lưng mà thôi.
Hóa ra đưa đồ mình cho con trai, Diệp Mặc cũng không có cách nào trách cứ ông ta.
Chỉ đành nói:
– Có thời gian tôi giúp ông làm một cái, bây giờ trên người đã không còn rồi.
– Diệp tiền bối…
Vu Thao thấy Diệp Mặc cuối cùng cũng quay đầu lại, hơi ngại ngùng gọi một câu.
Diệp Mặc gật gật đầu, tuy biết việc làm của họ là vì muốn lấy lòng hắn, tuy nhiên trong thế giới của bọn họ chính là như vậy, nắm đấm của ai to thì người ấy làm đại ca.
Nhà họ Hạ tới đây chắc chắn là vì Hạ Sâm, mà Vu Thao này chắc chính là trưởng bối của Phùng Nan.
Hắn đánh người của ông ta, bọn họ còn giống như con cháu tới lấy lòng, chỉ có điều do hắn thế mạnh hơn bọn họ mà thôi, điều này chẳng có gì cảm kích cả.
Chẳng may hắn không có thực lực, hoặc là một người bình thường, cái bây giờ chờ Diệp Mặc không phải là lễ tiết cung kính mà chính là một cái quan tài.
– Vu Thao lần này đến đặc biệt thỉnh tội với tiền bối, Phùng Nan đệ tử của môn hạ mạo phạm tiền bối, Vu Thao quản giáo không nghiêm…
Vu Thao thấy Diệp Mặc đồng ý hòa nhã nói chuyện với ông ta, trong lòng lập tức nhẹ nhàng một chút.
Chỉ có điều lời của ông ta vẫn chưa nói xong đã bị Diệp Mặc cắt đứt, trong lòng không khỏi có chút lo sợ bất an.
Diệp Mặc nhìn Vu Thao và Hạ Trường Thiên, bình thản nói:
– Ý đồ đến của mọi người tôi đã biết, chuyện này đến đây chấm dứt.
Vương Tây Nhạc là bạn của tôi hy vọng mấy người sống ở đây đừng gây rối.
Diệp Mặc không nói những lời kiểu không được ỷ thế hiếp người, hắn biết đây chính là những lời vô nghĩa.
Cái thế giới này bắt nạt người tốt sợ kẻ ác không chỉ hai nhà họ, ở đâu cũng có, chuyện này cho dù là Ẩn Môn hay là thế giới bên ngoài đều quá bình thường.
Đối với Diệp Mặc mà nói, chỉ có làm cho mình mạnh hơn người khác mới không để cho người khác bắt nạt.
Điểm này cho dù ở bất cứ đâu, bất cứ thế giới nào đều là quy luật thép.
– Vâng, Diệp tiền bối yên tâm, chúng tôi nhất định ràng buộc đệ tử, ra sức khiến cho ông chủ Vương vừa lòng.
Vu Thao lập tức tiếp lời nói, bây giờ mới hoàn toàn yên tâm.
Đối với ông ta mà nói, Diệp Mặc nói chuyện này kết thúc rồi, đây là tốt nhất rồi.
Sự quyết đoán sát phạt của Diệp Mặc, và lòng lang dạ sói của hắn đã nghe qua quá nhiều.
Vương Tây Nhạc sững sờ đứng một bên nghe, trong lòng xúc động hồi lâu, chính là vì ông ta kết bạn với một người bạn như Diệp Mặc, kết quả những đại lão lai lịch không rõ này còn ràng buộc đệ tử khiến Vương Tây Nhạc hài lòng.
Phải biết rằng tối hôm qua ở khách sạn này Vương Tây Nhạc là người có địa vị thấp nhất, mới một ngày liền thay đổi chóng mặt rồi.
Quả nhiên là không lo xa thì ắt sầu gần, nửa năm trước ông liền nghĩ đến giúp Diệp Mặc xây một tầng áp mái ở đây, xem ra hành động kia thực sự rất chính xác.
Bởi vì hành động của ông, ông có được tình hữu nghị của Diệp Mặc, cũng có được sự tôn kính của những ông lớn này.
– Diệp tiền bối, đây là ngọc bài tham gia hội giao lưu Ẩn Môn tối nay, nếu như Diệp tiền bối có thời gian thì cũng có thể tới xem, địa điểm ở Tần Quảng Vương Điện của Quỷ Thành Hạ Trường Thiên biết bây giờ là lúc lấy lòng Diệp Mặc tốt nhất, ông ta không do dự lấy ngọc bài của mình ra, dù sao ngọc bài này môn phái của ông ta cũng có ba tấm.
– Ồ, vậy thì đa tạ Hạ môn chủ.
Diệp Mặc nhận ngọc bài, tối nay hắn đang định tới hội giao lưu Ẩn Môn xem, Hạ Trường Thiên lấy ra ngọc bài này đối với hắn mà nói chính là có ích.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 467: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
V
u Thao nhìn thấy Diệp Mặc tiếp nhận ngọc bài, trong lòng âm thầm ảo não, y sao lại không nghĩ đến chuyện này? Nhưng y tùy cơ ứng biến cũng nhanh, lập tức đưa ra một ngọc bài đưa cho Diệp Mặc, nói:
– Chỗ này tôi cũng có một tấm ngọc bài, nếu Diệp tiền bối có đệ tử nào muốn đi hội giao lưu vừa đúng lúc có thể dùng.
Diệp Mặc nghĩ tới Hàn Yên, hội giao lưu này đưa cô đi xem một chút cũng tốt, dù sao cô cũng là người trong ẩn môn.
Hơn nữa, Vu Thao của Ý Kiếm Môn dường như có chút lo lắng mình không tha thứ cho y, nhận ngọc bài của y ngược lại làm an lòng y, nghĩ đến đây cũng nhận lấy ngọc bài.
Diệp Mặc vốn định đi ra ngoài hỏi xem làm thế nào mới có thể tham gia hội giao lưu ẩn môn này, hiện tại có ngọc bài rồi cũng không cần đi ra ngoài nữa.
Thấy Diệp Mặc nhận ngọc bài, Hạ Trường Thiên và Vu Thao tự giác cáo từ rời đi.
Diệp Mặc cũng bắt chuyện với Vương Tây Nhạc, trở về tìm Hàn Yên.
Diệp Mặc vốn định bảo Hàn Yên và hắn cùng đi ra ngoài, nhưng Hàn Yên lại nói cô muốn luyện tập ba chiêu kiếm pháp kia.
Diệp Mặc ngẫm lại cũng đúng, thứ hạng đối với hắn không là cái gì, nhưng đối với Hàn Yên lại là chuyện quan trọng hàng đầu.
Hơn nữa cô ấy đi hội giao lưu cũng sẽ không mua cái gì.
Tầng thượng rất trống trải, Hàn Yên luyện kiếm rất thuận tiện, Diệp Mặc chỉ điểm cho Hàn Yên vài động tác xong, một mình đi tới hội giao lưu.
Từ lần trước tham gia hội đấu giá Tê Hà Tự, Diệp Mặc đối với nội tình của mấy ẩn môn này không xem thường nữa.
Đến cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp cũng có, ai dám nói nơi này nhất định sẽ không tìm thấy vật mình cần.
Cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp dại có hiệu quả nhất, một khi gieo trồng đời thứ hai cũng sẽ không nở hoa rồi, lần trước Lục Doanh Doanh gieo trồng cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp, liền biết là sẽ không nở hoa.
Cái loại linh thảo này đối Diệp Mặc không có lợi gì, mà ở Tê Hà Tự, Diệp Mặc mua gốc cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp kia lại là cỏ dại chân chính.
Chỉ có điều hiện tại chỉ có một đóa hoa thôi, Diệp Mặc còn muốn sau khi cây cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp này trưởng thành luyện chế Trúc Cơ Đan nữa.
Hắn đang tu luyện đến bình cảnh rồi, không có ngoại lực trợ giúp, rất khó thông qua nơi nguyên khí thiên địa loãng này thăng cấp.
Cỏ Ngân Tâm, đối với luyện khí sơ kỳ có chỗ hữu dụng, nhưng hiện tại hắn đã luyện khí trung kỳ rồi, tác dụng đã rất ít.
Hơn nữa cho dù là cỏ Ngân Tâm, hiện tại hắn cũng chỉ có một cây mà thôi.
Một cây này là do Ninh Khinh Tuyết trồng.
Tử Tâm Đằng, Diệp Mặc thật ra có một ít nhưng đang được Đường Bắc Vi chăm sóc, vừa mới nẩy mầm, ở loại địa phương này muốn đợi Tử Tâm Đằng trưởng thành sau đó chế thuốc, Diệp Mặc cũng không hy vọng gì nhiều.
Sở dĩ trồng Tử Tâm Đằng ở đó chỉ hoàn toàn là một loại tâm lý gửi gắm thôi.
Trừ lần đó ra dược phẩm Lạc Nguyệt của hắn, đến hiện tại đến một cây linh thảo mà hắn cần đều không thu thập được, hầu hết thu thập được đều là một ít dược liệu bình thường, đối với hắn Luyện Khí trung kỳ cũng không có trợ giúp lớn.
Bồi khí đan, mặc dù bây giờ đối với hắn còn có chút trợ giúp, nhưng chỉ như muối bỏ biển, cho dù hắn ăn hết tất cả Bồi khí đan trên người cũng chỉ có thể tăng lên tới tầng bốn trung kỳ mà thôi, còn không bằng bồi dưỡng một ít thủ hạ đắc lực.
Hơn nữa cùng một loại đan dược, lần đầu tiên ăn là hiệu quả nhất, càng về sau hiệu quả càng ít đi.
Cho nên đối với hội giao lưu ẩn môn lần này, Diệp Mặc vẫn còn có chút chờ mong.
Hắn biết thứ tốt chân chính bị người trong ẩn môn này lấy đi.
Xem chừng đại hội giao lưu ẩn môn buổi tối sắp bắt đầu, Diệp Mặc tùy tiện ăn một chút, đầu tiên đi tới Tần Quảng Vương điện, Tần Quảng Vương điện, cao lớn nguy nga, từ bên ngoài nhìn vào dường như có chút cổ điển hơn nữa chung quanh có mùi thơm lượn lờ, có thể thấy được nơi này hương khói rất thịnh.
Thần thức Diệp Mặc quét vào, bên trong có rất nhiều loại tượng Bồ Tát, ở trên lầu hậu điện có một đại sảnh, bên trên treo một biểu ngữ “hội giao lưu Cổ võ”, chỉ có điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc là, lúc này mới bắt đầu hội giao lưu nhưng trong đại sảnh này khách đã ngồi đầy, xem ra coi trọng hội giao lưu này không phải chỉ có một mình hắn.
Diệp Mặc vừa đi đến cửa thì có một nữ tiếp tân đã đi tới, sau khi khách khí nhìn ngọc bài của Diệp Mặc, dẫn Diệp Mặc vào trong đại sảnh của lầu hai hậu điện.
Diệp Mặc nhìn ra một tia kinh ngạc từ trong ánh mắt của nữ tiếp tân kia, dường như cảm thấy Diệp Mặc thật sự là quá trẻ, tuy nhiên trên mặt của cô lại không biểu hiện ra ngoài chút nào, cho thấy tố chất chuyên nghiệp.
Có thể tham gia hội giao lưu đều là một vài đại lão của môn phái, hoặc là người cầm quyền, trừ một số đệ tử trung tâm có thể bị bề trên mang đến gặp mặt một chút, đại bộ phận mọi người đều là bốn mươi tuổi trở lên.
Khi Diệp Mặc tiến vào, gần như tất cả mọi ánh mắt đều nhìn về hắn, Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy đã có tư cách tham gia hội giao lưu, điều này làm cho rất nhiều người đang ngồi đây đều nghi ngờ thân phận của Diệp Mặc.
Tuy rằng người ở đây hầu hết đều chưa từng gặp Diệp Mặc, nhưng vẫn có một số người nhận ra Diệp Mặc.
Bọn họ sớm đã xem qua ảnh Diệp Mặc, bây giờ so sánh một chút, lập tức liền nhận ra.
Một số người nhận ra Diệp Mặc đều gật gật đầu với Diệp Mặc, mặc dù có vài người muốn đứng lên nói với Diệp Mặc vài lời, nhưng tất cả mọi người là người của ẩn môn, cũng muốn giữ thể diện.
Nếu quá mức tôn kính Diệp Mặc, điều này có thể sẽ làm môn phái khác khinh thường, dù sao Diệp Mặc quá trẻ tuổi, hơn nữa, mấy đại môn phái nơi này còn chưa nói gì.
Những người này và tâm tình Hạ Trường Thiên, Vu thao bất đồng, Hạ gia và Ý Kiếm môn đắc tội Diệp Mặc, đi cúi đầu bồi tội là chuyện bất đắc dĩ.
Hơn nữa ở văn phòng Vương Tây Nhạc, cũng không có người lạ nào.
Đối với mấy cái này Diệp Mặc cũng không để ý lắm, người trong ẩn môn có chút ngạo khí, điều này rất bình thường.
Hắn cũng không dùng năng lực của mình đi ức hiếp người khác, điều kiện tiên quyết là phải không chọc tới hắn.
– Sư phụ, chính là người thanh niên này, hắn dạy dỗ đệ tử của Ý Kiếm môn và Hạ gia, nghe nói họ Diệp, không biết có phải là Diệp Mặc trong truyền thuyết hay không.
Thấy Diệp Mặc tiến vào, bên trong có một thanh niên anh tuấn khoảng mười mấy tuổi, nhỏ giọng nói với một lão già hơn sáu mươi tuổi ngồi bên cạnh.
Lão già này gật gật đầu, – Hẳn là vậy, trên người hắn nội khí kiềm chế, là một người rất giỏi, chắc chắn là Diệp Mặc rồi.
Tuy rằng môn phái chúng ta không sợ hắn, nhưng đối với loại người ác khí quá nặng này, Trọng Chi con không cần tiếp xúc nhiều.
– Sư huynh, Diệp Mặc này đệ cũng đã được nghe nói qua, dường như có vài môn phái còn lấy ảnh của hắn ra xem.
Tuy nhiên loại kiêu ngạo, ngông cuồng này cũng chỉ là ức hiếp kẻ yếu như Ý Kiếm môn và Hạ gia mà thôi, nếu dám khiêu khích đến chúng ta hắn liền sẽ phát hiện này sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân (trên người còn có người).
Một người đàn ông trung niên khác bên cạnh lão già này khinh thường nói.
– Trịnh sư đệ, Diệp Mặc này có chút không tầm thường, phái Hợp Lưu chính là vết xe đổ, hắn có thể giết vài tên Địa cấp của phái Hợp Lưu, chứng tỏ tu vi của hắn ít nhất đã là Địa cấp.
Ở vào tuổi của hắn, tu vi đạt đến Địa cấp đã là yêu nghiệt trong yêu nghiệt, nếu không chọc tới chúng ta, tận lực không cần động đến hắn.
Nghe xong lời của người trung niên, lão già này lập tức cau mày nói.
Nam tử trung niên này cũng không dám phản bác, thấp giọng trả lời:
– Sư huynh giáo huấn rất đúng, chỉ có điều phái Hợp Lưu tuy rằng là lục môn ngoại ẩn, ta xem là cũng hữu danh vô thực, so sánh với lục môn của Top 3 thì kém hơn rất nhiều.
Cho dù là đệ, cũng có thể dễ dàng giết chết rồi.
Nghe xong lời trung niên nam tử nói, lão già kia lắc lắc đầu, không tiếp tục nói chuyện, nhưng một phụ nữ trung niên bên cạnh y lại cười nói:
– Trịnh sư đệ, đệ chẳng lẽ muốn nói một mình một lý sao? Nghe chưởng môn sư huynh là được rồi.
– Vâng, sư tỷ.
Trịnh sư đệ cuối cùng cũng không tiếp tục phản bác nữa.
Diệp Mặc quét một chút, nhưng không phát hiện ra người của Tĩnh Nhất môn, xem ra sư thái Tĩnh Nhàn không tham gia đại hội ẩn môn lần này rồi.
Thanh danh Diệp Mặc ở ẩn môn dường như không được tốt lắm, sau khi hắn ngồi xuống, măi cho đến lúc hội giao lưu bắt đầu, chỗ ngồi bên cạnh hắn đều trống, dường như không người nào dám ngồi gần hắn, giống như sợ sờ phải xui xẻo.
Diệp Mặc thản nhiên cười, hắn và người của ẩn môn trừ một vài quan hệ qua lại trên lợi ích, hắn cũng không có bạn bè, đồng thời cũng không cần những người này làm bạn.
Tuy rằng không phải trăm phần trăm, nhưng đại bộ phận người xuất thân trong ẩn môn đối với người ngoài, bọn họ cảm thấy mình luôn cao hơn người khác một bậc.
Hơn nữa nghe nói tính tình Diệp Mặc thô bạo, một lời không hợp liền động thủ giết người.
Đặc biệt là động thủ với người trong ẩn môn, nét mặt không chút dung tình, gần như là chém tận giết tuyệt, điều này làm cho người trong ẩn môn đều không có chút thiện cảm nào với hắn.
Ngoại trừ Tam Thập Lục Giang đứng gần cuối lục đại môn phái, ba phái còn lại rõ ràng đối với Diệp Mặc cũng không tốt lắm, thậm chí môn chủ bọn họ đối với Diệp Mặc không có chút màu sắc nào.
Điều này lại càng khiến không ai tự nguyện tiếp cận Diệp Mặc, ngay cả vài tên võ giả của ẩn môn Diệp Mặc vừa mới tiến đến gật đầu cũng vì nguyên nhân của bốn phái kia, không ai tiếp tục dám cùng Diệp Mặc thể hiện thiện ý.
Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều để ý tứ sắc mặt của bốn đại môn phái kia, một người trung niên dáng người thấp bé cố ý đi đến bên cạnh Diệp Mặc ngồi xuống, và chủ động lên tiếng hỏi:
– Này anh bạn, xin hỏi anh có phải là Diệp Mặc hay không? Phái Hợp Lưu là do anh diệt hay sao?
Diệp Mặc thản nhiên cười, – Tôi là Diệp Mặc, không sai, nhưng tôi không diệt phái Hợp Lưu, tôi chỉ giết chết vài tên ruồi bọ mà thôi.
– Được lắm, người anh em Diệp Mặc thật can đảm, giới thiệu một chút, tôi là Cổ Dương Hòa, cũng không phải tới tham gia đại hội, tôi là cố ý tới tham gia hội giao lưu này đấy.
Người đàn ông trung niên thấp bé này dựng ngón cái lên, tán thưởng một câu.
Diệp Mặc nhìn qua Cổ Dương Hòa, tu vi Địa cấp trung kỳ, xem như một cao thủ rồi.
Hắn gật gật đầu, không nói gì.
Lúc này một lão già râu dài đứng lên, lơ đãng nhìn thoáng qua Cổ Dương Hòa, ôm quyền nói:
– Các bạn, chúng ta bình thường đều là thiên nam địa bắc, khó có được một cơ hội ngồi cùng một chỗ.
Hiện tại cổ võ xuống dốc, sớm không sôi nổi như trước.
Truy cứu nguyên nhân, cũng do tài nguyên quá ít, đã tạo thành cổ võ ngày càng sa sút.
Nhưng là sử dụng số tài nguyên hữu hạn như thế nào, từ trong đó tìm được vật mình cần, đối với mọi người đều rất không dễ dàng.
– Nhân đại hội ẩn môn năm năm một lần này, chúng ta mới có thể tụ tập cùng một chỗ, tôi hy vọng tất cả mọi người có thể trong hội giao lưu lần này, trao đổi được thứ mình cần.
Tôi là một trong những người khởi xướng, có trách nhiệm phụ trách hội giao lưu lần này công bình công chính, nếu có người không tuân quy củ, cũng đừng trách Hạng Danh Vương tôi không khách khí.
Nói xong lão già này còn cố ý nhìn Diệp Mặc, dường như trong mắt lão, Diệp Mặc mới là phần tử chủ yếu không công bằng, bởi vì hắn đối với ẩn môn quá mức ác liệt.
Trong mắt lão ta, người trong ẩn môn giết vài người thế tục này thì không sao, nhưng Diệp Mặc này không ngờ lại giết sạch người đi Yến Kinh của phái Hợp Lưu.
Diệp Mặc lạnh lùng cười, không để ý lời lão già râu dài này, với hắn mà nói, chỉ cần không chọc hắn là được rồi, chọc tới hắn thì đừng trách hắn động thủ.
Cho dù lão già này đã là Địa cấp đỉnh cao, thậm chí là nửa bước cảnh giới Tiên Thiên, Diệp Mặc cũng không thèm để ý.
Về phần người khác thấy hắn thế nào, hắn cũng không để ý.
Hắn là đến để đổi đồ, không phải tìm đến để gây sự.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 468: Ngoại Ẩn Lục Môn: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Ngoại Ẩn Lục Môn: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
C
húng tôi kiên quyết ủng hộ Hạng tiền bối của Hồ Lô cốc, có chuyện gì Hạng tiền bối cứ việc phân phó.
Lập tức đã có người đứng ra ủng hộ lão già này.
– Đúng vậy, có Hạng tiền bối, Phong tiền bối và Uông tiền bối trấn thủ, còn ai dám không tuân quy củ?
– Đó là đương nhiên, tôi chính là vì có ba vị tiền bối mới đến đấy, lần trước hội đấu giá của Tê Hà Tự mặc dù có không ít đồ tốt, nhưng cũng rất rối loạn.
– Anh Lương nói không sai, hội đấu giá Tê Hà Tự lần trước tôi cũng đi qua, nghe nói người mua được thần kiếm Thái Ất và công pháp Địa cấp đỉnh cao đều bị giết rồi, ồ đúng rồi, còn có người bịt mặt mua được Liễu Thanh La kia nghe nói chết không toàn thây đó.
Nhìn phía dưới nghị luận, lão già râu dài Hạng Danh Vương này có chút hài lòng khoát tay áo nói:
– Hội giao lưu ẩn môn cổ võ lần này do tôi cùng anh Quát của thư viện Cửu Minh, anh Uông của Nam Sơn cùng nhau chủ trì.
Hy vọng tất cả mọi người có thể trao đổi được đồ mình muốn.
Hạng Danh Vương sau khi nói xong, ngồi xuống, lại cố ý liếc Diệp Mặc một cái, dường như Diệp Mặc bất cứ lúc nào cũng có khả năng gây án, nên lão ta cần nhìn Diệp Mặc chăm chú.
Người đàn ông trung niên thấp bé ngồi ở bên cạnh Diệp Mặc, Cổ Dương Hòa ở bên tai Diệp Mặc nhỏ giọng nói:
– Người anh em, lão già râu dài này tên Hạng Danh Vương, là Phó môn chủ Hồ Lô cốc, tu vi nửa bước Tiên Thiên, phi thường lợi hại.
Hồ Lô cốc ở trong Lục Đại ngoại ẩn môn xếp hàng thứ nhất, phái Hợp Lưu không thể sánh được, có thể nói một mình lão là có thể tiêu diệt toàn bộ phái Hợp Lưu.
Hơn nữa lão già này thoạt nhìn rất hiền hòa, nhưng tính tình lại táo bạo số một, thật sự là một lời không hợp liền lập tức giết người…
Dường như cảm thấy ánh mắt Hạng Danh Vương quét tới, Cổ Dương Hòa rụt đầu một cái, thanh âm lại càng nhỏ.
– Lợi hại như vậy ư? Như vậy, cốc chủ Hồ Lô cốc chẳng phải là càng lợi hại hơn sao?
Diệp Mặc theo bản năng nhỏ giọng nói một câu, tuy rằng không biết phái Hợp Lưu rút cục có bao nhiêu cao thủ Địa cấp nhưng Hạng Danh Vương này có thể tiêu diệt phái Hợp Lưu, hiển nhiên độ lợi hại có chút vượt qua so với dự đoán của Diệp Mặc.
Phải biết rằng thực lực phái Hợp Lưu và Điểm Thương môn không khác nhau nhiều, tuy rằng lúc trước Diệp Mặc thiếu chút nữa tiêu diệt Điểm Thương môn nhưng hắn ở dưới Thất Sát trận của Điểm Thương môn cũng suýt chết, cuối cùng còn bị thương, bị hòa thượng Ngộ Đạo bức đi.
Nếu Hạng Danh Vương này thật sự có thể dễ dàng tiêu diệt phái Hợp Lưu, chẳng phải là sẽ không kém hơn hắn sao? Thậm chí bằng hòa thượng Ngộ Đạo ư?
Cổ Dương Hòa lại gật gật đầu, dùng thanh âm nhỏ hơn nói:
– Đương nhiên, nhưng mà nghe nói cốc chủ Hồ Lô cốc đã bế quan mười mấy năm rồi, nghe nói là vì tiến lên Tiên Thiên, nơi ông ta bế quan chính là tử quan, hiện tại sinh tử cũng không biết.
Có thể nói lớn nhất Hồ Lô cốc chính là Hạng Danh Vương.
– Thư viện Cửu Minh kia là có chuyện gì xảy ra?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, nếu môn chủ thư viện Cửu Minh cũng lợi hại như Hạng Danh Vương, hai người kia vây công một mình hắn, vậy cũng có chút phiền phức rồi.
Cổ Dương Hòa không chú ý tới thần thái Diệp Mặc, lại nhỏ giọng nói:
– Sáu đại môn phái ngoại ẩn ngoại trừ phái Hợp Lưu và Điểm Thương môn phong sơn, lần này bốn môn phái khác đều đến đây.
Xếp hàng thứ nhất chính là Hồ Lô cốc tôi mới vừa nói, xếp hạng thứ hai là thư viện Cửu Minh rồi.
Thư viện Cửu Minh sở dĩ xếp hạng thứ hai, không phải là bởi vì thực lực bọn họ không bằng Hồ Lô cốc.
Nếu bàn về thực lực, thư viện Cửu Minh nói không chừng còn lợi hại hơn Hồ Lô cốc, chỉ là bọn họ rất ít khi tranh đấu mà thôi.
Không giống Hạng Danh Vương, tính cách hướng ngoại, có chút phô trương, cho nên danh tiếng của thư viện Cửu Minh không vang dội như Hồ Lô cốc.
Diệp Mặc gật gật đầu, mình trước quả nhiên đoán đúng, thư viện Cửu Minh này cũng không phải một nơi đơn giản.
Cổ Dương Hòa lại nói tiếp:
– Còn lại đến xếp hạng thứ ba là Uông gia của Nam Sơn, lần này Uông gia của Nam Sơn tới là gia chủ Uông Lãnh Thiện, nghe nói có một lần y và Hạng Danh Vương tỷ thí, đánh cả ngày mới thua nửa chiêu.
Uông gia bọn họ có sản nghiệp thế tục, nhưng là đệ tử cổ võ chân chính của Uông gia tuyệt đối không cho phép đặt chân sản nghiệp thế tục, cho nên Uông gia ở bên ngoài cũng không nổi danh.
Xếp hạng thứ tư là Điểm Thương môn của Phong Sơn, môn chủ Biên Tẩy Hải nghe nói cũng là Địa cấp hậu kỳ.
Nhưng đại trưởng lão của Điểm Thương môn, Liễu Như Sơn và Biên Tẩy Hải bất hòa, tôi đoán vì vậy bọn họ mới phong núi.
Diệp Mặc biết Điểm Thương môn mặc dù là do Biên Tẩy Hải và Liễu Như Sơn không hợp, nhưng nguyên nhân phong núi thực sự lại là do mình đã giết Biên Tẩy Hải – Điểm Thương tạo thành.
Lúc này, trên hội trường, một gã nam tử diện mạo rất điên cuồng mang ra một cái hộp gỗ nói:
– Nếu không ai bắt đầu, Tăng Chấn Hiệp tôi liền ném gạch ngọc rồi.
Chỗ này là một cây Hoàng Tinh ba trăm năm, nếu như là cao thủ luyện đan có thể luyện chế tinh nguyên đan, tác dụng của tinh nguyên đan tôi không nói mọi người cũng biết rồi.
Tôi hy vọng đổi được thần binh hoặc là quặng đá hiếm thấy.
Diệp Mặc nghe thấy đồ vật đổi đầu tiên là một cây Hoàng Tinh ba trăm năm, lập tức cũng có chút động dung, nơi này quả nhiên có đồ tốt.
Hắn nhìn qua Hoàng Tinh trong tay Tăng Chấn Hiệp, quả nhiên phát hiện vết tích vòng tròn chi chít ở mặt trên Hoàng Tinh, vừa thấy liền biết đúng là được mấy trăm năm rồi.
Hoàng Tinh dưới trăm năm mặc dù có tác dụng dưỡng khí bổ thận, nhưng đối với người tu luyện cổ võ cũng không có bao nhiêu tác dụng, nhưng Hoàng Tinh quá trăm năm cũng là vật hiếm thấy.
Chính như Tăng Chấn Hiệp nói, tinh nguyên đan chẳng những có thể rất nhanh khôi phục nội khí của người luyện võ, hơn nữa còn đối với chiết xuất nội khí có tác dụng thật lớn, khuyết điểm là không thể nâng cao tu vi.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng biết, Tăng Chấn Hiệp này nói tinh nguyên đan chỉ là hù dọa mà thôi, hiện tại hắn không tin còn có người có thể luyện chế tinh nguyên đan, tinh nguyên đan so với bồi khí đan hắn luyện chế còn cao cấp hơn một ít, không có thần thức thì tuyệt đối không luyện chế ra.
Mà võ giả nơi này tu luyện chỉ tu luyện nội khí, cũng không phải tu luyện chân khí, càng không thể nào có thần thức.
Cho nên tinh nguyên đan này, trừ hắn ra, phỏng chừng rất khó có người có thể luyện chế ra.
Tăng Chấn Hiệp này biết tinh nguyên đan, nói không chừng cũng là nghe đồn thôi.
Nếu Hoàng Tinh không luyện chế ra tinh nguyên đan, lấy về cũng chỉ có tác dụng bình thường mà thôi, tuy rằng cũng có thể chế biến thang dược, nhưng hiệu quả kém hơn rất nhiều.
Quả nhiên Tăng Chấn Hiệp vừa dứt lời, liền lập tức có người nói nói:
– Tăng môn chủ, chuyện tinh nguyên đan này không cần phải nói, tôi cho tới bây giờ đều không có nghe nói có người có thể luyện chế ra được tinh nguyên đan.
Chỗ này tôi có một khối mặc ngọc thượng đẳng, nếu Tăng môn chủ đồng ý thì có thể đổi một chút.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, nếu như là mặc ngọc cực phẩm còn có thể miễn cưỡng chống đỡ được với Hoàng Tinh ba trăm năm này, nhưng mặc ngọc thượng đẳng, phỏng chừng giá trị kém hơn rất nhiều rồi.
Cổ Dương Hòa cũng ở bên cạnh Diệp Mặc nói:
– Tăng Chấn Hiệp này chính là môn chủ Tam Thập Lục Giang, Tam Thập Lục Giang xếp hạng thứ năm trong ngoại ẩn lục phái, gần với Điểm Thương môn.
Tăng môn chủ này cũng là tu vi Địa cấp hậu kỳ, nhưng làm người rất là trượng nghĩa.
Diệp Mặc tuy rằng không biết Tăng Chấn Hiệp làm người như thế nào, nhưng ít ra không phải một tiểu nhân.
Lúc y vừa mới tiến vào, Tăng Chấn Hiệp này tuy rằng biết rõ hắn là Diệp Mặc, cũng không vì hắn đã giết mấy người phái Hợp Lưu mà có hận ý.
Vẫn chào hỏi hắn như cũ, cho dù là sau khi Hạng Danh Vương cố ý nhằm vào hắn, Tăng Chấn Hiệp này cũng không đặc biệt phản ứng.
Có thể thấy được người này là một người vô cùng có chủ kiến.
Tăng Chấn Hiệp cũng là biết mặc ngọc thượng đẳng so ra kém Hoàng Tinh của y, lắc lắc đầu cự tuyệt trao đổi.
Dường như cũng biết vừa rồi người này nói có đạo lý, Hoàng Tinh của Tăng Chấn Hiệp không ngờ không có ai chủ động đứng ra trao đổi nữa.
Tăng Chấn Hiệp nhìn thấy không ai tiếp tục đứng lên trao đổi, có chút thất vọng khép lại hộp gỗ của mình.
Đang lúc Tăng Chấn Hiệp muốn thu hộp gỗ của mình, Diệp Mặc bỗng nhiên mở miệng nói:
– Hoàng Tinh này, tôi muốn, đây là một thanh đoản đao, anh Tăng nhìn có vào mắt không?
Nói xong Diệp Mặc lấy một thanh đoản đao mình luyện chế ném ra, đoản đao giống như có người dùng tay nâng nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt Tăng Chấn Hiệp.
Hội trường lập tức yên tĩnh vài giây đồng hồ, trước không nói thanh đoản đao của Diệp Mặc, chỉ riêng chiêu thức Diệp Mặc đưa đao, ở đây không có mấy người có thể làm được.
– Nội khí khống vật mà thôi, có cái gì tốt mà khoe chứ, tôi làm tốt hơn nhiều.
Sư đệ họ Trịnh của thư viện Cửu Minh thấy rất nhiều người trong hội trường lộ ra chút hâm mộ với Diệp Mặc, liền lập tức không thoải mái nói một câu.
Phong Vũ thản nhiên cười, – Trịnh sư đệ, hắn đây không phải nội khí khống vật, hắn chỉ tùy ý quăng qua mà thôi, chỉ có điều lực khống chế phi thường chính xác.
Cho dù là một người bình thường, nếu khống chế khí lực khá tốt thì cũng có thể làm được.
Xung quanh rất nhiều người nghe thấy lời Phong Vũ nói liền bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là như vậy, cái này rất giống ông bán dầu kia, đem dầu từ trong đồng tiền rót vào trong bầu, là người chuyên nghiệp.
– Xem ra đệ đánh giá hắn quá cao rồi.
Trịnh Triều lạnh lùng cười.
Diệp Mặc nhìn lướt qua hội trường rất nhiều người như bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng cũng cười lạnh, thủ đoạn này của mình, tên kia cả đời cũng không học được, đây mới thực là dùng thần thức khống chế.
Cũng tuyệt đối không phải tùy tay ném qua, Diệp Mặc sở dĩ dùng thủ đoạn này, chính là muốn biết có người có thể từ đó thấy được hay không, hiện tại xem ra là hắn quá lo lắng rồi.
Tăng Chấn Hiệp với tu vi Địa cấp hậu kỳ, đương nhiên cũng đã nhìn ra thủ đoạn này của Diệp Mặc không phải là cái gì nội khí khống vật.
Y gật đầu, cầm lấy đoản đao trước mặt.
Đoản đao vừa mới cầm lên, liền phát ra một tiếng thanh thúy, ong.
Tăng Chấn Hiệp hoảng sợ, lập tức quan sát cẩn thận đoản đao trong tay.
– Anh Tăng không ngại thì dùng nội khí rót vào đoản đao thử xem một chút.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, lạnh nhạt nói.
Tăng Chấn Hiệp theo bản năng giơ đoản đao lên, rót nội khí của mình vào, một tiếng kêu càng thêm trong trẻo, toàn bộ thân đoản đao đều tản mát ra một tia sáng trắng mang theo hàn khí.
– Tốt quá.
Tăng Chấn Hiệp dưới niềm vui bất ngờ, lập tức lớn tiếng nói.
– Đây không ngờ là pháp khí?
Trong khoảng thời gian ngắn người trong hội trường đều đứng lên.
Ở ẩn môn, pháp khí tuy rằng rất nhiều, hơn nữa còn bán ra ngoài, nhưng đều là pháp khí giả mà thôi.
Kỳ thật đại đa số mọi người đều biết rằng đó thật ra không thể xem như pháp khí, nhiều nhất chỉ là một cách xưng hô.
Cũng có rất nhiều binh khí được xưng pháp khí công kích, nhưng chỉ là dưới nội khí kích phát cùng khí thế của người luyện võ phát ra kiếm quang hoặc là ánh đao mà thôi.
Mà đoản đao trong tay Tăng Chấn Hiệp dưới sự xâm nhập của nội khí, thậm chí còn không có phát ra sát khí, còn có ánh đao xuất hiện, đây không thể nghi ngờ là một pháp khí chân chính rồi, thậm chí đã đến gần phạm trù pháp khí vô hạn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 469: Tôi Sợ Lão Ta Không Tới: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Tôi Sợ Lão Ta Không Tới: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
P
háp khí không phải không có ai từng thấy qua, nhưng đều là một ít pháp khí chúc phúc hoặc là pháp khí phòng ngự, pháp khí công kích chân chính lại rất ít, hoặc là nói ngẫu nhiên có một món đồ pháp khí công kích cấp thấp như vậy, cũng bị các môn phái coi như bảo bối.
Tuy rằng người trong ẩn môn cũng có bán ra pháp khí công kích, nhưng pháp khí này đều là pháp khí dỏm mà thôi.
Mà đoản đao Diệp Mặc lấy ra không ngờ là một kiện pháp khí công kích, điều này liền khiến người ở chỗ này ồ lên.
Đây không phải pháp khí dỏm nha, đây nhất định là một kiện pháp khí công kích chân chính.
Nhìn trên hội trường đại bộ phận ánh mắt khiếp sợ, Diệp Mặc chỉ âm thầm cười khổ, đoản đao này làm sao là pháp khí được.
Cái này thậm chí ngay cả một cái pháp khí cấp thấp cũng không phải, chỉ là, hắn bình thường luyện chế một ít đao khí sắc bén, tùy ý khắc thêm hai trận pháp thôi.
Một pháp khí sao dễ dàng lấy được như vậy, cho dù là phi kiếm của hắn, góp nhặt nhiều tài liệu quý báu như vậy cũng chỉ miễn cưỡng là một thanh pháp khí thượng phẩm mà thôi.
Điều này là còn là nhờ hắn tình cờ nhặt được tinh ngọc, nếu như không có tinh ngọc, Diệp Mặc khẳng định phi kiếm của hắn cùng lắm chỉ tốt hơn pháp khí hạ phẩm một chút.
Nhưng loại tinh ngọc này có thể gặp, không thể cầu, làm sao có thể dễ dàng lấy được như vậy.
Cho dù là ở đại lục Lạc Nguyệt, Diệp Mặc cũng chỉ là nghe nói qua, chưa từng gặp qua tinh ngọc thật sự.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng biết những người tu luyện cổ võ này không có khái niệm pháp khí hạ phẩm, trung phẩm hoặc là thượng phẩm, bọn họ chỉ có một khái niệm pháp khí mà thôi.
Hoặc là nói lí giải về pháp khí của bọn họ căn bản khác với lí giải về pháp khí của mình.
Lần trước, lúc Diệp Mặc đối chiến với Nhàn Đạo Nhân, cái roi của Nhàn Đạo Nhân cũng coi là một kiện pháp khí công kích, nhưng lại không khắc pháp khí trận pháp, chỉ có thể ở nơi này xưng là pháp khí, nếu ở Tu Chân giới thực sự thì chỉ có thể coi là một binh khí cao cấp mà thôi.
Cũng vậy, Diệp Mặc căn bản đưa cho Tăng Chấn Hiệp một thanh đoản đao không tính là pháp khí, nhưng lại bị rất nhiều người cho là pháp khí công kích.
Dĩ nhiên đối với loại chuyện này, Diệp Mặc nhất định sẽ không giải thích, dù sao nơi này cũng không người nào biết cái gì mới là pháp khí chân chính.
Phi kiếm của hắn cũng sẽ không lấy ra cho người ta quan sát nữa.
Sau khi Tăng Chấn Hiệp rót nội khí vào, rút cây roi Tam Tiết bên hông ra, dùng đoản đao trong tay nhẹ nhàng chém một nhát. “Đinh” một tiếng, cây roi Tam Tiết y tỉ mỉ tạo ra không ngờ lại bị chém đứt rồi.
– Thật sự là pháp khí công kích, đao tốt, thật sự là đao tốt.
Tăng Chấn Hiệp yêu thích không thôi, vuốt ve đoản đao trong tay, hiện tại y thiếu nhất là một kiện binh khí tốt, đao này quả thực là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi nha.
Có cây đao này, lực chiến đấu của y sẽ gia tăng không chỉ một tầng.
Lúc này Tăng Chấn Hiệp đã bất chấp ánh mắt hâm mộ xung quanh, cầm lấy Hoàng Tinh của mình có chút xấu hổ nói với Diệp Mặc:
– Đao này tôi thật sự rất hài lòng, chỉ là Hoàng Tinh này của tôi chỉ sợ không thể so sánh với cây đao này của anh.
Diệp Mặc ngược lại có chút kinh ngạc nhìn Tăng Chấn Hiệp một chút, người trong ẩn môn Diệp Mặc thật không hiểu nổi, so với cái loại cá lớn nuốt cá bé và tự tư tự lợi kia của Tu Chân giới chút cũng không kém.
Hắn không ngờ Tăng Chấn Hiệp có thể nói ra những lời này, hắn có thể thấy được Tăng Chấn Hiệp rất thích thanh đao này, người bình thường khẳng định đã không chút lựa chọn đã đem đồ vật ra trao đổi, làm sao còn có thể suy nghĩ cho đối phương.
Lời này của Tăng Chấn Hiệp khiến Diệp Mặc có chút hảo cảm đối với anh ta, đó là một người đàn ông quang minh lỗi lạc, nhân cách không tồi.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Loại đao này với tôi mà nói cũng không tính là cái gì, tôi còn có vài thanh, xin anh Tăng đem Hoàng Tinh của anh cho tôi là được rồi.
– Được, được, lần này tôi lại được hưởng phúc của người anh em Diệp Mặc, ha ha.
Tăng Chấn Hiệp nói xong liền cầm lấy Hoàng Tinh ném cho Diệp Mặc, trong tay vẫn như cũ yêu thích không buông tay vuốt ve đoản đao.
Diệp Mặc thu hồi Hoàng Tinh, nhìn Tăng Chấn Hiệp nói:
– Anh Tăng làm người quang minh, Diệp Mặc cực kỳ khâm phục, nếu Tăng huynh có thời gian, buổi tối có thể tới chỗ ta ở.
Tôi ở tầng trên cùng của khách sạn Tây Nhạc.
Mục đích Diệp Mặc nói lời này là thưởng thức Tăng Chấn Hiệp, thần trí của hắn đã sớm đã nhìn ra trên người Tăng Chấn Hiệp có nội thương rất nặng, nếu trong lúc này trị thương không khỏi, anh ta cũng không sống được vài năm nữa.
Nếu buổi tối Tăng Chấn Hiệp nguyện ý đi khách sạn Tây Nhạc, đối với người đàn ông quang minh này, Diệp Mặc không ngại giúp y trị liệu một chút, nếu y không đi, vậy thì bỏ đi.
– Được, buổi tối nhất định sẽ đi quấy rầy người anh em, ha ha.
Tăng Chấn Hiệp cầm đoản đao ngồi xuống, anh ta cảm giác sâu sắc việc này không phải là giả dối.
Theo tiến triển của giao dịch, đại đa số người dần dần không ôm hy vọng Diệp Mặc sẽ lấy ra một pháp khí đoản đao.
Vừa lúc đó, Hạng Danh Vương của Hồ Lô cốc bỗng nhiên mang ra một cái bình ngọc nói:
– Chỗ này có một viên Linh đan có thể cho bất cứ kẻ nào dưới tu vi Tiên Thiên thăng tiến ít nhất một bậc…
Hạng Danh Vương này còn chưa nói xong, hiện trường lập tức liền oanh động lên, có thể nói đến bây giờ trân quý nhất chính là viên Linh đan này rồi, thậm chí ngay cả thanh đoản đao Diệp Mặc lấy ra kia đều kém hơn.
Phải biết rằng nếu như là Địa cấp trung kỳ dùng đan dược này có 90% nắm chắc có thể thăng cấp Địa cấp hậu kỳ.
Địa cấp hậu kỳ dùng, còn có tám mươi phần trăm (80%) cơ hội thăng cấp Địa cấp đỉnh cao, thậm chí là có 50% cơ hội sẽ trực tiếp thăng cấp nửa bước tiên thiên.
Nếu Huyền cấp hậu kỳ, dùng Linh đan còn có tám phần cơ hội thăng cấp tu vi Địa cấp, phải biết Huyền cấp đột phá Địa cấp so với Địa cấp sơ cấp thăng cấp trung cấp còn khó khăn hơn rất nhiều lần, cho nên có thể nói đây là bảo vật vô giá.
Hạng Danh Vương lại không để ý ánh mắt người chung quanh, mà là trực tiếp đem ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc, nếu cậu còn có loại đao vừa rồi, tôi cũng không để ý dùng viên Linh đan này trao đổi với cậu một chút.
Thần thức Diệp Mặc sớm đã quét qua viên đan dược kia rồi, quả thật không tệ, là một viên đan dược chân chính.
Diệp Mặc trong lòng cũng âm thầm rùng mình, nơi này thậm chí có người có thể luyện chế đan dược chân chính? Chẳng lẽ nơi này cũng có người có thần thức hay sao? Tuy nhiên Diệp Mặc lập tức liền nghĩ đến Thần Nông đỉnh, hắn nếu có thể có được Thần Nông đỉnh, chứng tỏ cái đỉnh kia đã có người dùng qua, nói rõ nơi này có người luyện chế đan dược.
Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây, thì nghe thấy lời của Hạng Danh Vương, trong lòng không khỏi cười lạnh.
Lão già này cậy già lên mặt, tuy rằng Linh đan này, Diệp Mặc cũng thấy hứng thú, cũng muốn đổi để xem là chuyện gì xảy ra, nhưng đối với Hạng Danh Vương này, Diệp Mặc là không có chút thiện cảm nào.
Hơn nữa, Linh đan này, nhiều nhất chỉ tương đương với Bồi khí đan của hắn mà thôi, thậm chí còn không bằng.
Nếu không phải dùng để nghiên cứu, hắn căn bản không dùng được loại đan dược này.
Quả nhiên trong hội trường rất nhiều người đều dập tắt ý muốn trao đổi linh đan, đoản đao của Diệp Mặc là pháp khí chân chính, cho dù là có người có vật trân quý hơn, nhưng cũng không người nào nguyện ý lấy ra nữa.
Xem ra đan dược này không thể nghi ngờ là Diệp Mặc đạt được rồi.
Chỉ có điều, khiến tất cả mọi người không ngờ đến chính là, Diệp Mặc chỉ nhìn lướt qua chai thuốc trước mặt Hạng Danh Vương, liền lạnh nhạt nói:
– Không có hứng thú.
– Cậu…
Hạng Danh Vương lập tức chán nản, lão ta không ngờ mình xuất ra vật trân quý như vậy, Diệp Mặc lại nói không có hứng thú, đây quả thực là sét đánh ngang tai y.
Chẳng lẽ đan dược này của mình so với Hoàng Tinh vừa rồi không quý giá gấp trăm lần? Mà người trẻ tuổi kia lại không biết phân biệt.
Hạng Danh Vương sắc mặt âm trầm đứng lên, mặc dù không tiếp tục nói chuyện, nhưng người ngồi hơi gần ông ta cũng có thể cảm nhận được sát khí trên người ông ta.
Diệp Mặc âm thầm khinh bỉ, lão già này vừa rồi còn luôn miệng nói lớn muốn mọi người công bình công chính, hiện tại chỉ vì mình không muốn trao đổi với lão ta, lập tức liền động sát cơ.
Lão già này quả nhiên là cái đồ cực kỳ không biết xấu hổ, tuy nhiên phải chọc Diệp Mặc, Hạng Danh Vương còn chưa đủ tư cách.
Nhìn ra sát khí của Hạng Danh Vương đương nhiên khôngchỉ một mình Diệp Mặc, rất nhiều người ở đây đều cảm nhận được vẻ sát ý này, tuy nhiên những người này chỉ âm thầm cao hứng mà thôi.
Đối với bọn họ, Diệp Mặc này bị sát thủ của ẩn môn giết càng sớm càng tốt.
Cổ Dương Hòa đổi được một quyển quyền pháp, trong lòng đang cao hứng.
Nghe xong lời Hạng Danh Vương, không khỏi thở dài, dùng thanh âm phi thường thấp nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp vừa rồi thật sự không nên làm Hạng Danh Vương tức giận nha, lão ta có thù tất báo, hơn nữa tu vi kinh người, có thể nói ở đây ngoại trừ Phong Võ của thư viện Cửu Minh, không có người nào là đối thủ của hắn.
Diệp Mặc không thèm để ý chút nào, cười:
– Tôi sợ lão ta không đến…
Cổ Dương Hòa cười khổ một tiếng, lắc lắc đầu không nói gì nữa.
Thầm nhủ vẫn là tuổi trẻ khí thịnh nha, trong lòng y đương nhiên sẽ không coi Diệp Mặc là đối thủ của Hạng Danh Vương.
Cho dù tu vi Diệp Mặc cao tới đâu, hắn chỉ mới hai mươi tuổi, không có khả năng có tu vi tinh thâm như Hạng Danh Vương.
Chỉ có điều lời này y khó mà nói ra, y và Diệp Mặc cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, sở dĩ có hảo cảm với Diệp Mặc, là bởi vì y với phái Hợp Lưu có thâm cừu đại hận, Diệp Mặc giết người của phái Hợp Lưu, coi như là ân nhân của y.
Hơn nữa y cũng thích loại tính cách không sợ cường thế này của Diệp Mặc.
Còn có chính là, hắn đối mặt các cao thủ trong hội trường, tu vi thấp nhất cũng là Huyền cấp trở lên, đại bộ phận còn có địch ý với hắn, vẻ mặt Diệp Mặc vẫn bình tĩnh như cũ, có thể thấy được hắn gan dạ sáng suốt và kiềm chế không phải thâm hậu bình thường.
Diệp Mặc đi vào hội trường, đối mặt nhiều cao thủ có địch ý với hắn như vậy, sở dĩ còn vô cùng bình tĩnh là bởi vì hắn căn bản cũng không để ý.
Cho dù là mọi người liên hợp lại vây giết hắn, hắn cũng có cách chạy trốn.
Hơn nữa nhiều người vây giết hắn như vậy, là chuyện tuyệt đối không thể nào.
Hạng Danh Vương sắc mặt âm trầm chuẩn bị thu hồi Linh đan trong tay lúc này lại có người không biết lượng sức mình, cầm lấy một tảng đá nói:
– Hạng tiền bối, vãn bối là Tề Sĩ Hằng của Vũ Di, chỗ này tôi có một khối đá cảm ứng tinh thần nếu…
Hạng Danh Vương không đợi Tề Sĩ Hằng nói xong, liền trực tiếp khoát tay nói:
– Thứ này đối với tôi vô dụng.
Sau khi nói xong không chút chần chừ thu Linh đan trong tay lại.
Diệp Mặc nghe thấy đá cảm ứng tinh thần lại giật mình, thứ này tốt, đây là Không Minh thạch để luyện chế thiết bị trữ vật, hai năm trước hắn ngẫu nhiên trộm được một khối Không Minh thạch không nghĩ tới hôm nay lại gặp ở trong này.
– Tảng đá kia, tôi lấy.
Lời nói của Diệp Mặc lại thu hút mọi ánh mắt trong hội trường.!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 470: Xung Đột Với Hạng Danh Vương: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Xung Đột Với Hạng Danh Vương: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
H
ắn biết, nơi này người tu luyện cổ võ đều đem loại đá tên đá cảm ứng tinh thần này thông qua cảm ứng huyền ảo trong đó để tăng thực lực lên, tuy nhiên cũng chỉ là dưới Địa cấp mà thôi, hoặc là đối với Huyền cấp thăng tiến Địa cấp có trợ giúp.
Nếu chỉ đơn thuần xét trong phương diện này mà nói giá trị của Không Minh thạch quả thật không bằng Linh đan.
Nhưng những người này đều không biết giá trị đích thực của Không Minh thạch gấp vô số lần giá trị viên Linh đan mà Hạng Danh Vương đưa ra.
– A…
Người đưa ra Không Minh thạch – Tề Sĩ Hằng là một người luyện võ tu vi Địa cấp sơ kỳ, xem ra cũng không phải là đại môn phái gì.
Y tựa hồ bị bánh có nhân này nện vào rồi, đoản đao của Diệp Mặc tuy rằng y không cần gấp, nhưng y cũng biết giá trị của này đoản đao so với đá cảm ứng tinh thần của y cao cấp hơn nhiều lắm.
Cho dù là y không cần, y cũng có thể dùng đoản đao này đổi lấy Linh đan của Hạng Danh Vương.
Hội trường mọi người ngơ ngẩn trong chốc lát, lập tức liền phản ứng.
Khi bọn họ nghĩ, đây là Diệp Mặc lấy lòng Hạng Danh Vương.
Gần như tất cả mọi người khẳng định sau khi Tề Sĩ Hằng dùng đá cảm ứng tinh thần đổi đoản đao về, lập tức sẽ đổi Linh đan với Hạng Danh Vương.
Người trẻ tuổi tên Diệp Mặc kia khẳng định cũng biết điều đấy, cho nên hắn mới đổi đá cảm ứng tinh thần, chỉ có điều hắn tỉnh ngộ quá muộn, không đổi được Linh đan, chỉ đổi một viên đá cảm ứng tinh thần không có bao nhiêu tác dụng, chỉ tốt cho Tề Sĩ Hằng mà thôi, còn đắc tội với Hạng Danh Vương.
Cổ Dương Hòa thấy tình huống của Diệp Mặc, không khỏi thở dài, trong lòng thoáng có chút thất vọng.
Hạng Danh Vương nghe xong lời Diệp Mặc cũng hừ lạnh một tiếng, bây giờ biết lấy lòng cũng đã chậm, chờ sau khi mình lấy được đoản đao, không tán thưởng cũng muốn giáo huấn Diệp Mặc một chút.
Bằng không hắn còn không biết trời cao đất dày, người trong ẩn môn dễ bắt nạt như vậy sao? Hạng Danh Vương lão cũng không phải là đồ trứng thối phái Hợp Lưu kia.
Hạng Danh Vương dự tính, Diệp Mặc sở dĩ thay đổi chủ ý, hẳn là có quan hệ với Cổ Dương Hòa.
Đại khái là Cổ Dương Hòa nói cho Diệp Mặc sự lợi hại của Hồ Lô cốc, Cổ Dương Hòa này cũng cần dạy dỗ một phen.
Bên trong ẩn môn nhốn nháo mâu thuẫn là chuyện nội bộ, một người ngoài như Diệp Mặc bốn phía giết hại người trong ẩn môn, điều này đã mạo phạm đến quyền uy của ẩn môn.
– Cho anh.
Tề Sĩ Hằng sợ Diệp Mặc đổi ý, không chút nghĩ ngợi đem đá cảm ứng tinh thần trong tay mình ném cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc âm thầm lắc đầu, giữa người với người như thế nào lại chênh lệch lớn như vậy? Vừa rồi Tăng Chấn Hiệp xấu hổ Hoàng Tinh của anh ta kém đoản đao của Diệp Mặc, hiện tại Tề Sĩ Hằng này biết rõ đồ của y không bằng đoản đao của Diệp Mặc, cũng ước gì chiếm được tiện nghi càng nhanh càng tốt.
Diệp Mặc thu hồi Không Minh thạch, cũng không lấy ra pháp khí công kích như mọi người đoán trước mà là lấy ra một bình sứ, nói:
– Đây là một viên Bồi khí đan có thể trăm phần trăm cho anh thăng cấp đến Địa cấp trung kỳ, và củng cố cảnh giới mà không có bất kỳ cản trở nào.
Tề Sĩ Hằng không biết làm sao tiếp nhận Bồi khí đan của Diệp Mặc, y vốn định đổi lấy pháp khí đoản đao của Diệp Mặc rồi đổi lấy Linh đan, lại không nghĩ rằng Diệp Mặc trực tiếp cho y một viên Bồi khí đan.
– Đây…
Tề Sĩ Hằng phản ứng lại, cầm bình sứ có chút bận tâm nhìn Diệp Mặc.
Cái gì Bồi khí đan, y cho tới bây giờ không có nghe nói qua nha, nếu trở về bị lừa rồi làm sao đây?
” Bốp ” một tiếng, Hạng Danh Vương sắc mặt xanh mét vỗ bàn một cái, đột nhiên đứng lên, Tề Sĩ Hằng thất kinh nhìn Diệp Mặc và Hạng Danh Vương, sớm biết như vậy y sẽ không mang đá cảm ứng tinh thần ra nữa.
Diệp Mặc y không thể trêu vào, Hạng Danh Vương y càng không thể trêu vào.
Nếu chỉ có một mình Diệp Mặc y thà rằng nhận thức gặp hạn, viên đá cảm ứng tinh thần này, liền cho Diệp Mặc coi như xong.
Nhưng y biết rõ một khi y nói lời này, thì sẽ không được yên với Hạng Danh Vương.
Theo hiện trường xem ra Hạng Danh Vương khẳng định đã sớm muốn tìm cơ hội phát tác Diệp Mặc, một khi y làm như vậy, chính là làm Hạng Danh Vương mất đi một cơ hội.
Người ở chỗ này cũng bắt đầu hưng phấn lên, Hạng Danh Vương chống lại Diệp Mặc, nhìn thật là náo nhiệt.
Mặc dù có rất nhiều người muốn kêu gọi ủng hộ Hạng Danh Vương, nhưng lần này và lần vừa nãy bất đồng, vừa rồi Hạng Danh Vương nói công bình công chính không có nói tên, mà lần này cũng là trực tiếp nhắc đến Diệp Mặc.
Nếu có người hiện tại đứng lên nói ủng hộ Hạng Danh Vương, thì rõ ràng là không yên với Diệp Mặc.
Mà Diệp Mặc quyết đoán sát phạt, người ở đây đều biết rồi.
Nếu chẳng may chọc giận Diệp Mặc, hắn đến môn phái của mình đại sát liền xong một đời.
Nếu Diệp Mặc biết suy nghĩ trong lòng những người này nhất định sẽ cười khổ, hắn chưa bao giờ thích diệt môn, sở dĩ muốn tiêu diệt phái Hợp Lưu, là vì bọn họ muốn đi Yến Kinh tiêu diệt Diệp Gia.
Tiêu diệt Điểm Thương, là vì người Điểm Thương xúc phạm hắn.
Cho dù là như vậy, hắn đến bây giờ còn không có diệt một môn phái nào, phái Hợp Lưu không diệt, Điểm Thương cũng không diệt, cho dù là Tống gia hắn cũng chỉ là giết vài nhân vật quan trọng mà thôi.
Nếu quả thật muốn tiêu diệt Tống gia, lấy bản lĩnh Diệp Mặc hắn, cho dù Tống gia trốn ở bất kỳ đâu, hắn cũng có thể giết sạch.
Duy nhất có thể coi là diệt môn chỉ có bang Lưỡng Tê, người ở bên trong bang kia đã không được tính là người, bọn họ hoàn toàn là một đám súc sinh, đấy mới làm nổi lên sát khí của Diệp Mặc.
Hạ Trường Thiên lúc này cùng với Vu Thao đều cúi đầu thấp xuống, lúc này bọn họ cũng không dám tỏ một chút bộ dáng quen biết với Diệp Mặc.
Tuy rằng bọn họ không mong Diệp Mặc bị Hạng Danh Vương giết chết, tuy nhiên lại không dám cho Diệp Mặc thấy sắc mặt không quen biết gì.
– Hạng Danh Vương, ông thấy Diệp Mặc tôi lấy đan dược vô dụng đưa cho anh bạn kia rồi hả? Đan dược của tôi ông chưa nhìn thấy cũng đã biết là vô dụng rồi.
Xem ra ông không phải thần tiên thì chính là người mù coi bói rồi?
Diệp Mặc châm chọc nói, cho dù là Hạng Danh Vương và Ngộ Đạo lợi hại như nhau, hắn cũng sẽ không để ý.
Diệp Mặc vừa dứt lời, hiện trường một mảnh xôn xao, Hạng Danh Vương là ai? Phó cốc chủ Hồ Lô cốc nha, có thể nói ngoại trừ hòa thượng Ngộ Đạo thì thanh danh của y là lớn nhất.
Cho dù là ăn tim gấu mật báo đối mặt với y, cũng phải kêu một tiếng Hạng môn chủ.
Nhưng Diệp Mặc này, không ngờ lại gọi thẳng Hạng Danh Vương, không có một tia kính ý.
Hơn nữa ý tứ của hắn không ai không biết, không phải thần tiên chính là người mù, đây không phải rõ ràng nói Danh Vương là người mù à.
Bởi vì thần tiên là không thể nào rồi, vậy chỉ là người mù được thôi.
Cổ Dương Hòa thầm khen Diệp Mặc có can đảm, tuy nhiên lại không có cách nào đứng lên giúp Diệp Mặc nói chuyện.
– Được, được, lão phu gặp người kiêu ngạo rồi, nhưng hậu bối kiêu ngạo giống như cậu, lão phu chưa thấy bao giờ.
Hôm nay lão muốn lĩnh giáo cậu một chút, kẻ hung ác đã giết sáu cao thủ Địa cấp của phái Hợp Lưu, hy vọng thân thủ cậu cũng lợi hại như miệng lưỡi…
Hạng Danh Vương rốt cục không kìm được lửa giận, hét lên một tiếng rồi rút thanh trường kiếm ra, quả thực là một lời không hợp là muốn động thủ.
Ngồi ở bên cạnh Hạng Danh Vương, Phó môn chủ thư viện Cửu Minh Phong Vũ lập tức đứng lên ngăn cản Hạng Danh Vương, – Anh Hạng bớt giận, hỏi rõ ràng rồi động thủ cũng không muộn.
Hơn nữa, nơi này là hội giao lưu, một khi làm loạn lên cũng không tốt.
Nếu muốn đánh, cũng không thể ở Tần Quảng Vương điện động thủ, coi như là tôn kính Tần Quảng Vương đi.
– Điều này còn cái gì để hỏi đây, đan dược nâng cao Địa cấp một cấp bậc hắn có thể lấy ra sao? Ngoại trừ Linh đan tôi không biết còn có đan dược gì có thể nâng cao Địa cấp lên một cấp bậc.
Mà mức độ quý báu của Linh đan, tôi không nói mọi người cũng hiểu được, đây là có thể gặp được mà không thể cầu được.
Hơn nữa người này quá khứ hành vi ác liệt, hắn chắc chắn đang lừa người.
Hạng Danh Vương không chút do dự nói, tuy nhiên cũng không lập tức tiến lên động thủ nữa, không biết là câu nào của Phong Vũ tác động lão ta.
Mọi người ở đây cũng là từ trên hóa thân phát ra sát khí, chỉ biết lão đã động sát cơ đối với Diệp Mặc.
Phong Vũ gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý lời Hạng Danh Vương, nhưng y nhìn về phía Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Diệp Mặc, cậu nói Bồi khí đan của cậu có thể nâng cao Địa cấp lên một cấp bậc, hiện tại có thể nói không ai có thể phân biệt là thật hay là giả.
Cho dù là sau khi ăn Linh đan, cũng cần sau nửa tháng tu luyện mới có thể nâng cao.
Hơn nữa, bây giờ đan dược khó có thể luyện chế, ai cũng đều biết.
Cho nên tạm thời, bất luận Bồi khí đan của cậu là thật hay là giả, tôi đề nghị cậu đem đá cảm ứng tinh thần trả lại cho Tề chưởng môn, hoặc là cậu xuất ra một cây đao giống lúc nãy và đổi với anh Hạng lấy một viên Linh đan đưa cho Tề chưởng môn đi.
Diệp Mặc gật gật đầu, mặc dù Phong Vũ của thư viện Cửu Minh này vẫn thiên vị Hạng Danh Vương, tuy nhiên nói tóm lại coi như là công bình.
Y nói đan dược khó có thể luyện chế, mặc dù không nói thẳng ra, nhưng cũng gián tiếp chỉ ra Bồi khí đan của hắn là giả rồi.
Diệp Mặc thản nhiên cười nói:
– Bồi khí đan của tôi sao có thể đem ra so sánh với Linh đan, bây giờ cách thời gian hội giao lưu chấm dứt một hai giờ nữa, anh bạn kia, anh bây giờ có thể ăn luôn đan dược của tôi.
Nếu trong vòng một canh giờ không có hiệu quả, tôi nhất định đem đá cảm ứng tinh thần trả lại cho anh, đồng thời còn tặng anh một thanh đoản đao giống thanh vừa rồi trao đổi với anh Tăng.
Chỉ là, đan dược của tôi bất kể là thật là giả, đối với người khác đều không có quan hệ gì.
Lời Diệp Mặc nói lập tức khiến hiện trường yên tĩnh lại, chẳng lẽ Bồi khí đan này thật sự có loại công hiệu nghịch thiên này? Nếu quả thật có loại đan dược này, tại sao lại chưa từng nghe nói qua.
Diệp Mặc nói chắc chắn như vậy, có thể nói một giờ sau thì biết kết quả sự việc, hắn lẽ nào biết sẽ rõ thật giả còn nói dối?
Phải biết rằng coi như là Diệp Mặc hắn rất lợi hại, cũng sẽ không là đối thủ của nhiều người vây đánh như vậy đúng không?
– Tôi cảm thấy nên cho anh Tề thử trước một lần rồi nói sau, dù sao trước khi chưa có kết quả, cũng không ai biết đan dược này là thật hay là giả.
Tăng Chấn Hiệp lúc này bỗng nhiên ngắt lời, nói.
Diệp Mặc âm thầm thở dài, Tăng Chấn Hiệp này quả nhiên là một người đàn ông thật tốt, dưới loại tình huống này dám giúp Diệp Mặc hắn nói chuyện, rõ ràng không có để ý Hạng Danh Vương trả thù.
Phải biết rằng bất kể đan dược của hắn là thật hay là giả, lời nói này tương đương trực tiếp trở mặt với Hạng Danh Vương.
Tề Sĩ Hằng chỉ là người chủ của một môn phái nhỏ mà thôi, hiện tại gặp chuyện vì mình mà loạn càng lúc càng lớn, chỉ sắp đánh nhau này, trong lòng càng lo sợ bất an.
Y nghe thấy Diệp Mặc nói chỉ cần một giờ liền biết kết quả, không chút nghĩ ngợi lập tức đã đem đan dược trong bình đổ ra, nuốt xuống, y muốn chuyện này chấm dứt càng sớm càng tốt!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










