[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 93 : Xung Đột Tại Khách Sạn (c461-c465)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Xung Đột Tại Khách Sạn
Xung Đột Tại Khách Sạn
T
rong lòng Diệp Mặc tự nhủ đan dược đó sao chỉ đắt thôi, đó là quý tới mức không giới hạn.
Bất quá vì không muốn Đường Bắc Vi cảm thấy có lỗi, Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là vỗ vỗ vào tay cô nói:
– Không đắt.
Thứ này anh có rất nhiều, bất quá về sau không nên nói ở trước mặt như vậy.
– Ôi.
Đường Bắc Vi thoáng nhìn về phía Diệp Mặc, biết lời này có phần giả.
Chắc chắn là Trú Nhan Đan rất đắt tiền.
Diệp Mặc và Đường Bắc Vi hàn huyên một hồi lâu, Tô Tĩnh Văn mới thay xong quần áo đi ra.
Cô đứng ở cửa vẫn còn không thể tin được Trú Nhan Đan quá nghịch thiên như vậy.
Cô đã thử qua một ít Mỹ Nhan Hoàn.
Nhưng so sánh với Trú Nhan Đan, quả thực kém quá xa.
Loại đan dược này trực tiếp khiến làn da mình trở nên trơn bóng như ngọc.
Thậm chí trên mặt ngay cả một chút bụi nhỏ cũng biến mất không thấy.
Làn da trên người càng bóng loáng nõn nà.
Loại đan dược này nếu như nói không đáng bao nhiêu tiền, cô tuyệt đối không tin.
Thảo nào làn da Bắc Vi lại khiến cô đố kị như thế, không ngờ vì ăn Trú Nhan Đan.
– Chị Tĩnh Văn, chị vốn rất xinh.
Hiện tại quả thực giống như tiên nữ hạ phàm.
Đường Bắc Vi đi lên khoa trương nói.
Tô Tĩnh Văn thoáng nhìn về phía Diệp Mặc, cũng không nói cảm ơn.
Cô biết nhất định giá của đan dược này rất đắt.
Nếu không bán trên thị trường, đã chứng tỏ đan dược này sẽ không được sản xuất với số lượng lớn.
– Diệp Mặc, gần đây anh có bận chuyện không? Mẹ tôi muốn gặp anh một lần.
Chỉ có điều vẫn không thấy anh.
Tô Tĩnh Văn có chút chờ mong nhìn Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc chần chừ một chút nói:
– Tôi ở lại đây hai ngày, có thể tới nhà cô một chuyến.
Mười ngày sau đó, tôi đoán đều có việc phải làm.
Tháng sau hẳn là không bận chuyện gì.
– Tốt lắm.
Vậy đầu tháng sau tôi ở nhà chờ anh được không?
Tô Tĩnh Văn vội vàng nói.
– Ngày mai và ngày kia tôi đều có thời gian.
Sao phải chờ tới đầu tháng sau?
Diệp Mặc kỳ lạ hỏi.
Đường Bắc Vi lôi kéo tay Diệp Mặc nói:
– Chị Tĩnh Văn nói như vậy, nhất định là mẹ chị ấy hiện không ở nhà.
Anh, hiện tại anh là ông chủ rồi.
Buổi tối chúng ta phải làm phú hào đi ăn cơm ở khách sạn lớn nhất Ninh Hải.
Đáng tiếc, chị Vân Băng đã đi Yến Kinh.
Bằng không còn có thể gọi chị Vân Băng cùng đi.
Mặt Tô Tĩnh Văn đỏ lên, không cãi lại lời của Đường Bắc Vi.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý, lập tức nói:
– Tốt chúng ta đi thôi.
Liên tục trong hai ngày Diệp Mặc đều đi cùng Đường Bắc Vi, không nhắc lại chuyện đi Lưu Xà.
Nếu Tô Tĩnh Văn và Đường Bắc Vi ở cùng một chỗ, vậy cứ để cô ở lại.
Trong hai ngày, Diệp Mặc chẳng những dạy Đường Bắc Vi về hỏa cầu thuật, còn dạy sơ qua Ngự Phong Thuật cho cô.
Trong hai ngày, Diệp Mặc cùng Đường Bắc Vi và Tô Tĩnh Văn gần như đã đi chơi gần hết Ninh Hải.
Hai ngày này, là những ngày vui vẻ nhất của Đường Bắc Vi.
Ngoại trừ lần trước Diệp Mặc ở với cô trong Tĩnh Nhất Môn ra, Diệp Mặc rất ít có thời gian đi ra ngoài dạo chơi với cô.
Hai ngày sau, dưới ánh mắt lưu luyến của Đường Bắc Vi và Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc rời khỏi Ninh Hải.
– Bắc Vi, cô thật hạnh phúc.
Anh trai cô là người có bản lĩnh.
Tính cách anh ấy rất chân thật.
Không phải là người ngông cuồng.
Không phải nói quá, anh ấy đúng là một nam nhân chân chính.
Tô Tĩnh Văn nhìn bóng dáng Diệp Mặc dần biến mất không ngờ lại nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
Sau khi nói xong, Tô Tĩnh Văn mới ý thức được lời mình nói có chút không thích hợp.
Mặt cô đỏ lên, lập tức muốn giải thích điều gì với Đường Bắc Vi.
Chỉ có điều Đường Bắc Vi dường như có chút thất thần nhìn về phía xa, theo bản năng đáp lại:
– Em vui nhất và hạnh phúc nhất chính vì Diệp Mặc là anh trai em.
Nhưng em cũng không vui nhất chính vì anh ấy là anh trai của em…
Tô Tĩnh Văn nhìn Đường Bắc Vi có chút thất thần trong lòng sửng sốt, nhưng cô lập tức hiểu rõ.
Cô biết chuyện giữa Đường Bắc Vi và Diệp Mặc.
Là do Bắc Vi nói cho cô biết.
Từ nhỏ đến lớn, Đường Bắc Vi đều chưa từng gặp Diệp Mặc.
Sau khi lớn lên cô mới bỗng nhiên biết được Diệp Mặc là anh trai cô.
Hơn nữa Diệp Mặc rất trân trọng cô.
Cô ỷ lại vào Diệp Mặc cũng chuyện rất bình thường.
Nghĩ đến đây Tô Tĩnh Văn thở dài.
Cho dù Diệp Mặc không phải là anh trai của Bắc Vi, hắn và Đường Bắc Vi vẫn không có bất kỳ khả năng nào.
Không nói tới chuyện khác, chỉ bởi vì Ninh Khinh Tuyết.
Cô đã tận mắt nhìn thấy sự ưu tú của Ninh Khinh Tuyết.
Đó là vẻ đẹp của hoa phù dung trong nước, quá chải chuốt.
Có lẽ mình và Đường Bắc Vi cũng không kém cô ấy là mấy, nhưng Ninh Khinh Tuyết mới là người đã kết hôn với Diệp Mặc.
Hơn nữa Diệp Mặc đã tiếp nhận cô ấy rồi.
Đầu tháng sau? Trong lòng Tô Tĩnh Văn thầm than.
Mình nghĩ như vậy thật sự có đúng không? Có lẽ cái gì nên buông thì buông ra.
Tô Tĩnh Văn và Đường Bắc Vi đứng ở ven đường vẫn không hề nhúc nhích, nhìn về phía xa.
Thật giống như một phong cảnh mỹ lệ.
Khách sạn Tây Nhạc, là khách sạn năm sao duy nhất của thành phố Quế Trình.
Bởi vì hơn nửa năm nay, khách sạn này không có quỷ tới làm loạn.
Ở Quỷ Thành, Quế Trình này đây là trường hợp rất ít nhìn thấy Khách sạn.
Bình thường một năm chung quy phải ồn ào một hai lần.
Nghiêm trọng sẽ chết người.
Không nghiêm trọng cũng sẽ khiến người ta nằm mười ngày nửa tháng trong bệnh viện.
Cho nên, khi rất nhiều ông chủ bắt đầu chuyển khách sạn nghiệp rời khỏi Quỷ Thành thì Khách sạn Tây Nhạc lại kinh doanh càng thêm thịnh vượng.
Người khác không biết vì nguyên nhân gì, nhưng ông chủ Vương Tây Nhạc của khách sạn này đương nhiên hiểu rất rõ.
Đó là nhờ pháp khí vòng tròn bát quái do Diệp Mặc đưa lúc trước.
Vương Tây Nhạc khác với các ông chủ khác.
Ông ta biết trên thế giới này vẫn có rất nhiều ẩn sĩ cao nhân.
Lần này Ẩn Môn tổ chức đại hội, tuy rằng Ủy ban nhân dân chỉ là thông báo với ông ta một cách không rõ ràng, nhưng ông ta lại biết đại hội lần này tuyệt đối không tầm thường.
Hơn nữa nhân vật nổi tiếng từ các giới trong xã hội, còn có một vài cao thủ võ thuật truyền thống Trung Quốc thường xuyên xuất hiện trên TV, thậm chí đại thương giới cũng tới đây.
Đó mới chỉ là một phần thấy được.
Quan trọng hơn là, ngay cả những người cao cao tại thượng không có cơ hội ở khách sạn Tây Nhạc cũng dừng chân ở đây.
Vương Tây Nhạc biết, đại hội lần này tuyệt đối không tầm thường.
Còn một điều chính là, những nhân vật nổi tiếng trong xã hội, mỗi ngày đều rất cung kính đến khách sạn Tây Nhạc, thăm hỏi những người ở đây.
Hơn nữa đôi khi chờ đợi cả ngày, không hề có chút biểu hiện thiếu kiên nhẫn nào.
Đương nhiên Vương Tây Nhạc biết điều đó không có bất kỳ quan hệ gì với ông ta.
Đây hoàn toàn bởi vì những người đã ở lại trong khách sạn của ông ta.
Cho nên ông ta đã sớm căn dặn tất cả nhân viên phục vụ trong khách sạn, phàm là người vào ở trong khách sạn Tây Nhạc đều không thể đắc tội.
Cho dù chỉ là một nhân vật nhỏ bình thường, cũng nhất định phải phục vụ thật chu đáo.
Nếu như có người nào đắc tội với ai đó, tự gánh lấy hậu quả.
Nhưng hiện tại Vương Tây Nhạc rất buồn rầu.
Ông không muốn, không dám đắc tội bất cứ kẻ nào nhưng người ở trong khách sạn ông ta lại gây rối với nhau.
Ông ta cũng không có cách nào.
Lúc này ông biết có người muốn ở lại khách sạn, nhưng bởi vì không còn phòng, người này cũng không đi.
Kết quả đắc tội với khách trong khách sạn.
Hiện tại hai bên đang đánh nhau.
Bởi vì ông ta biết đại hội lần này khẳng định không tầm thường, bất kể là người bị khi dễ, hay người khi dễ đều không dễ chọc.
Cho nên ông chỉ có thể lựa chọn không ra mặt.
Hiện tại, không cần phải nói cũng biết trong lòng Hàn Yên buồn bực tới mức nào.
Cô theo lời của Diệp Mặc đi tới khách sạn Tây Nhạc nói với nhân viên phục vụ một đặt một phòng tốt.
Người đặt phòng là Diệp Mặc.
Nhưng nhân viên phục vụ tra xét một hồi lâu, nói cho cô biết không có người nào tên Diệp Mặc đã đặt phòng.
Điều này khiến Hàn Yên cảm giác rất mất mặt.
Cũng đúng.
Tuy rằng ở trong Ẩn Môn cô không địa vị, nhưng ở Yến Kinh, Hàn Yên cô có lúc nào lại mất mặt như thế.
Người ở trong khách sạn Tây Nhạc đều là một vài cao thủ Ẩn Môn tới tham gia đại hội.
Cô chỉ là một cô gái trẻ, tuy rằng bị nhân viên phục vụ uyển chuyển cự tuyệt, nhưng rất nhiều người nhìn cô với ánh mắt có chút là lạ, thật giống như cô giả vờ sĩ diện vậy.
Phải biết rằng người có thể ở lại khách sạn Tây Nhạc, tuyệt đối đều là người của đại môn phái, hoặc là người có thực lực phi phàm.
Hàn Yên cô đơn trơ trọi một mình tới khách sạn Tây Nhạc, nói đã đặt phòng.
Kết quả vừa điều tra, căn bản lại không tìm ra người cô nói đã đặt phòng.
Mà lúc này lại có rất nhiều người nhìn cô.
Điều này bảo cô làm sao không thấy xấu hổ được.
– Cô là người của Quảng Hàn Môn sao?
Đang lúc Hàn Yên không có cách nào bước xuống, một người thanh niên khoảng hai mươi tuổi lại đi tới dường như không thèm để ý hỏi.
Hàn Yên khẽ thở ra một cái, thoát khỏi cục diện xấu hổ vừa rồi.
Người này biết cô là người của Quảng Hàn Môn cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Bởi vì trên quần áo của cô có dấu hiệu của Quảng Hàn Môn.
– Đúng vậy.
Hàn Yên rất khách khí đáp lại.
Người đàn ông này cũng rất nghiêm túc nói:
– Này cô bé, cô cảm thấy Quảng Hàn Môn này không đủ nhỏ sao? Có khả năng thuê phòng ở khách sạn Tây Nhạc sao? Tôi thấy cô còn chưa tỉnh ngủ thì phải.
Ôi, kỳ thật môn phái các cô tới hay không đều giống nhau.
Làm gì phải sĩ diện cho khổ thân chứ?
Người xung quanh nhìn vẻ mặt người thanh niên này có vẻ nghiêm túc, nghe gã nói xong đều cười ha ha.
Lúc này họ mới hiểu được hóa ra người này cố ý trêu ghẹo cô gái nói đã đặt phòng này.
Mặt Hàn Yên càng đỏ bừng.
Lúc này, cô đã biết y trêu chọc mình, nhưng cô cũng không dám động thủ.
Người giả vờ nghiêm túc châm chọc cô là người nhà họ Hạ.
Tuy rằng cô ra ngoài không thường xuyên ra ngoài, nhưng nhìn quần áo những người này vẫn có thể nhận ra.
Tuy rằng nhà họ Hạ không phải một trong lục đại môn phái, nhưng cũng là một trong mấy thế lực Ẩn Môn lớn quyết định sống chết của lục đại môn phái.
Quảng Hàn Môn so với gia tộc ẩn thế nhà họ Hạ mà nói, thực sự chính là một chấm nhỏ.
Hàn Yên biết một khi cô tức giận, sẽ không chỉ liên lụy một mình cô, mà còn liên lụy đến sư môn, thậm chí mới có thể liên lụy đến Hàn gia.
– Anh Hạ nói rất đúng.
Hay là em gái đến phòng anh ở đi.
Phòng anh rất lớn.
Ha ha, tuy rằng bộ dạng em không được tốt lắm, nhưng anh không ngại…
Trong đám người đứng ngoài xem lại có người ngắt lời nói.
Lại một trận cười nữa vang lên.
Những người này hàng năm đều ở trong môn phái tu luyện, khó có được cơ hội đi ra một lần.
Trong mắt bọn họ không có gì là thông cảm.
Bọn họ nhận được sự giáo dục chính là tôn trọng kẻ mạnh.
Một thế lực yếu như Quảng Hàn Môn thực sự không có người nào để ý.
– Mẹ kiếp nhà mày, sao mày không quay về ngủ với mẹ mày.
Rốt cuộc, Hàn Yên không nhịn được liền nổi giận.
Cho tới nay người bên cạnh cô đều là người nho nhã lễ độ.
Nào có loại vô liêm sỉ như vậy.
Huống gì, có ai dám nói với cô những lời như vậy.
– Đồ gái điếm thối tha.
Mày không muốn sống nữa sao.
Người thanh niên vừa nói chuyện sắc mặt lạnh lùng, bước một bước đã tới trước mặt Hàn Yên, giơ tay lên đang định tát một cái.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 462: Người Hung Ác
Người Hung Ác
H
àn Yên – một người luyện võ Hoàng cấp hậu kì mà người con trai này đã luyện thành đỉnh cao Hoàng cấp, dưới tình hình người ta không đề phòng, Hàn Yên lại không né tránh.
“Pạt” một cái, Hàn Yên lại bị đánh một cái vừa vặn.
Nộ khí trong lòng Hàn Yên trào lên không thể nén lại.
Cô chưa từng nếm qua sự thiệt thòi này lúc nào, không ngờ lại bị người ta cho ăn bạt tai ngay trước mặt, không chút nghĩ ngợi liền rút ra một thanh kiếm trong ba lô sau lưng, đâm thẳng đến.
-Muốn đánh? Được lắm, anh đây đánh với mày.
Người đàn ông này vừa quẹt một cái vào bên hông, một thanh nhuyễn kiếm liền xuất hiện trong tay anh ta.
Leng keng…
Mới kêu hai tiếng, trường kiếm trong tay Hàn Yên lạo bị chặt đứt thành mấy đoạn.
Người đàn ông này được thế không bỏ qua cho người, không vì Hàn Yên là con gái mà nể nang, giơ chân lên đá Hàn Yên một cước.
Nếu Hàn Yên dưới tình trạng lí trí, một cước này chưa chắc có thể đá gục cô.
Nhưng cô đã giận tới mức gần như mất đi lí trí, chỉ muốn một kiếm giết chết tên đã sỉ nhục cô nhưng càng thế cô càng rơi xuống hạ phong.
Người đàn ông này một cước đã vào đúng chân của Hàn Yến, Hàn Yến bị đá ra xa mấy thước mà không hề có phản kháng nào, nằm bẹp trên mặt đất, vẻ mặt dại ra.
Đá ngã Hàn Yên, người đàn ông này đi lên trước vài bước, đến trước mặt Hàn Yên cười lạnh nói:
-Một chân tao dẫm xuống, chân kia của mày đứt rời như thường, mày có tin không?
Hàn Yên cắn chặt răng, nhìn chằm chằm người này một cách tức giận, không nói câu nào cả.
-Không tin.
Một giọng nói lạnh lùng thay Hàn Yên trả lời.
Người đàn ông này hơi sửng sốt, lúc này mới nhìn rõ vẻ mặt lạnh như băng của Diệp Mặc nhưng anh ta rất nhanh đã phản ứng lại, -Mày lại là đứa tép riu nào thế? Dám chống đối lại tao à?
Người xem xung quanh càng thêm hưng phấn, lại tới thêm một người, lại có kịch hay xem rồi Diệp Mặc không thèm để ý đến anh ta, giơ tay ra đỡ lấy chân bị đứt của Hàn Yên, sau đó lại đút một viên đan dược cho Hàn Yên uống, lúc này mới đỡ Hàn Yên đứng lên, hổ thẹn nói:
-Xin lỗi, anh tới muộn.
Hàn Yên thấy Diệp Mặc đi tới, không kìm nổi oan ức trong lòng nữa, nhào vào lòng Diệp Mặc khóc lớn.
Cô biết lúc thi đấu rất loạn, không ngờ lại loạn như thế, đây đúng là dùng nắm đấm để nói chuyện, không có chút thông cảm nào.
Diệp Mặc đỡ lấy Hàn Yên, lại nhìn dấu tay trên mặt cô, nói với giọng điệu lạnh lùng nghiêm nghị:
-Mặt của em là ai đánh?
Hàn Yên vẫn chưa trả lời thì người đàn ông kia đã nói một cách lớn lối:
-Là ông đây đánh đấy, có gan thì mày đến đánh ông một cái? Không có thì tự tát vài cái rồi cút đi.
Là lăn ra ngoài chứ không phải đi ra ngoài nhé.
Xung quanh lại có vài tiếng cười nhưng rõ ràng là tiếng cười này đã ít đi rất nhiều.
Nhiều người thấy phương pháp mà Diệp Mặc giúp Hàn Yên chữa chân, họ trầm xuống.
Chân của Hàn Yên rõ ràng là bị đá đứt, cho dù là ở bệnh viện cũng cần thời gian một tháng mới miễn cưỡng xuống đất được.
Thế nhưng người trẻ tuổi này chỉ là nắn đơn giản cho cô ấy, sau đó lấy một viên đan dược cho cô ta uống đã đỡ cô dậy, đây đúng là quá vô lí.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, đột nhiên tiến tới một bước, chớp mắt đã đến trước mặt người đàn ông kia, sau khi tát hai cái bạt tai, giơ chân lên đá đúng vào ngực anh ta.
Không có bất kì người nào có thể kịp phản ứng lại, một cước này của Diệp Mặc đã đá vào bụng dưới của người đàn ông đỉnh cao Hoàng cấp hậu kì.
Người này bị lùi lại mấy chục bước, phun ra một ngụm máu tươi, ngã ngồi trên đất.
Máu tươi đầy mặt, mặt rõ là bị đánh rất lợi hại.
Diệp Mặc chậm rãi đi tới, bỗng đứng trước mặt người đàn ông này giơ chân lên và dẫm xuống.
Một thanh âm của tiếng vỡ xương khiến da dầu người ta tê dại vang lên, không ngờ Diệp Mặc lại ngang nhiên dẫm nát một chân của người đàn ông này.
Xung quanh lúc này lặng ngắt như tờ, vừa nãy lúc người đàn ông này ức hiếp Hàn Yên, bọn họ xem rất thích thú, cảm thấy đó là một trò giải trí.
Nhưng bây giờ, lúc Diệp Mặc dẫm nát chân của người đàn ông này, xung quanh không có ai cảm thấy nó thú vị nữa, đều có chút cảm giác âm thảm.
Họ đều đang nghĩ người này là ai? Xuống tay thật độc ác.
Vừa nãy lúc người đàn ông này đánh Hàn Yên, không một ai đứng ra nói.
Bây giờ cũng như thế, vẫn không có ai đứng ra nói.
Không giống nhau chính là vừa nãy rất nhiều người cười đùa xem trò vui, bây giờ lại lặng ngắt như tờ.
-A?
Người bị Diệp Mặc dẫm vỡ xương đùi này cuối cùng cũng kêu lên, âm thanh cho dù đến Vương Tây Nhạc trên tầng cũng có thể nghe thấy, nhưng anh ta vẫn không dám ra xem, sợ bị văng miểng đến thân.
Anh ta hiểu bây giờ bất cứ người nào ở trong khách sạn đều không phải là người mà Vương Tây Nhạc anh ta có thể đụng đến.
-Tôi là đệ tử của Ý Kiếm Môn – Phùng Nan tham gia thi đấu, anh không thể đồng thủ với tôi…
Lời nói của người này có chút thều thào, chỉ là anh ta vẫn chưa nói xong, Diệp Mặc lại dẫm lên một chân khác của anh ta.
Sau đó Diệp Mặc lại dẫm lên phần ngực của người đó, một tiếng xương cốt bị gãy làm người ta cảm giác người trẻ tuổi này ra tay thật độc ác.
Phùng Nan chỉ nói nửa câu thì không còn hơi sức để nói nửa sau nữa mà gục đầu mềm nhũn xuống, ngã trên đất, không biết là sống hay chết nhưng lại không có ai dám đến đỡ y.
Lúc này Hàn Yên đã bình tĩnh lại, vội vàng kéo hắn lại.
Diệp Mặc không biết Ý Kiếm Môn nhưng cô lại biết, một môn phái không thua gì gia tộc ẩn môn Hạ Thị.
Loại môn phái này Quảng Hàn Môn bọn họ không thể đụng vào, đắc tội môn phái này chả khác gì diệt môn cả.
-Diệp đại ca, chúng ta đi thôi.
Hàn Yên kéo tay Diệp Mặc, nói có chút lo lắng.
Nói xong còn theo bản năng nhìn Phùng Nan đang nằm trên đất, đoán là anh ta dữ nhiều lành ít.
Tuy cảnh sát sẽ không đến khách sạn Tây Nhạc, ở đây cũng sẽ không có ai đi báo cảnh sát nhưng ngộ nhỡ Diệp Mặc giết người thì vẫn khiến Hàn Yên lo lắng vô cùng.
Diệp Mặc xua tay -Chúng ta phải ở đây, sao có thể đi được? Em nói đi, còn ai ức hiếp em nữa.
Lời Diệp Mặc vừa nói ra, Hạ Sâm rụt đầu lại theo bản năng, dựa vào thân thủ của Diệp Mặc chắc chắn là Huyền cấp trở lên.
Hơn nữa Diệp Mặc xuống tay rất cay độc, không có ý lưu tình.
Nếu hắn có thể đánh Phùng Nan thành ra thế này, rõ ràng hắn có thể đánh anh ta thành ra như vậy.
Hạ Sâm có ý phải gọi bề trên của sư môn đến nhưng bây giờ trưởng bối của sư môn lại không có ai ở đây.
Hàn Yên không nói gì, nhưng Diệp Mặc đã nhìn về hướng Hạ Sâm vì người ở chỗ này đều hướng ánh mắt về Hạ Sâm.
Diệp Mặc đi lên vài bước, quan sát Hạ Sâm một cách lạnh lùng, rồi mới lên tiếng:
-Vừa nãy mày cũng động thủ rồi?
Hạ Sâm rùng mình một cái, anh ta cũng nhìn Phùng Nan đang nằm bất động ở đó, không còn có sự thong dong bình tĩnh kiểu châm chọc và đùa giỡn đó nữa mà là vẻ mặt kinh hoàng, nói:
-Không có, tiền bối, vừa nãy tôi không đánh cô ấy.
Nhìn ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Diệp Mặc, Hạ Sâm không chịu nổi nữa, “bụp” một cái, quì luôn xuống -Tiền bối, tha mạng, tôi thực sự không động thủ đánh cô ấy, tôi chỉ là châm chọc cô ấy vài câu, tôi, tôi…
Hạ Sâm chỉ nói vài câu đã giơ tay lên tát không ngừng vào mặt mình, mãi cho đến sau khi trên mặt bị đánh đến ra máu, Diệp Mặc mới lạnh lùng nói:
-Cút, lần sau đừng để tao gặp lại mày.
-Vâng, vâng, tiền bối, em lập tức cút ngay…
Hạ Sâm tuy nghẹn khuất căm phẫn, cũng biết bây giờ không phải lúc tức giận, anh ta phải bảo vệ tính mạng sau đó mới có thể tố cáo với bề trên được.
Hạ Sâm cũng không để ý đến sự chế nhạo của người khác nữa, anh ta vội vàng cúi đầu lui về phía sau mấy bước, vội vàng đi vào trong thang máy, đi thẳng về phòng của mình.
Nhưng trong lòng anh ta đã coi Diệp Mặc như người chết rồi.
Một kẻ Huyền cấp hèn mọn lại dám động thủ với Hạ gia, hơn nữa còn đánh Phùng Nan của Ý Kiếm Môn tới mức không biết sống chết ra sao.
Đệ tử các môn phái vốn còn đang ồn ào ở đại sảnh, bây giờ tự giác yên lặng.
Hai đệ tử còn lại của Ý Kiếm Môn nhấc Phùng Nan không biết sống chết ra sao bước nhanh về phòng.
Việc hôm nay họ nhất định phải nói cho trưởng bối của sư môn ra mặt cho họ.
Cái bàn bên cạnh cửa sổ có ba người ngồi, một nam hai nữ.
Hai người con gái thì ăn mặc đạo cô, người đàn ông kia cũng anh tuấn phi thường, giơ tay nhấc chân đã có một khí thế cao quí, bọn họ xem một cách khách quan từ đầu đến chân chuyện này.
-Người này xuống tay tàn nhẫn, quyết đoán, hơn nữa tu luyện ít nhất cũng là hậu kì Huyền cấp, không biết là đệ tử môn phái nào.
Chỉ tiếc là chờ người của Ý Kiếm Môn và Hạ gia quay về, đoán là…
Người đàn ông kia lại thở dài, lắc đầu nói.
Trong lòng cũng giống người khác, coi Diệp Mặc là người không lâu sau sẽ thành người chết.
-Sư tỷ, người này chúng ta có phải từng gặp rồi không? Sao em cảm giác hắn giống người đó thế?
Đạo cô nhỏ tuổi hơn bỗng chen vào nói.
Đạo cô lớn tuổi hơn gật đầu nói nhỏ:
-Vũ Nhi, em đúng là không nhìn lầm, hắn chính là người che mặt tham gia hội đấu giá ở Tê Hà tự – núi Vô Lượng sơn, nhớ kĩ là ngàn vạn lần không được gây sự với hắn.
-Hai vị sư muội, hai người quen người này à?
Người con trai anh tuấn kia nghi ngờ hỏi.
Đạo cô lớn tuổi hơn gật đầu nói:
-Ừ, nếu em không nhìn nhầm thì người này năm đó tham gia hội đấu giá ở Tê Hà tự Vô Lượng sơn.
Lần đó sư huynh không đi, lúc đó hắn một mình giết chết anh em Long Thị, hơn nữa nghe nói cao thủ Địa cấp Độc Lang cũng chết trong tay hắn, là một người sát phạt quyết đoán vô cùng lợi hại.
Thạch sư huynh, anh cố đừng tiếp xúc với hắn, hắn rất thích giết chóc.
-Ồ, không ngờ lại có thể giết chết anh em Long Thị? Còn giết được Độc Lang? Chả nhẽ hắn là cao thủ Địa cấp? Nhưng sao có thể, xem tuổi của hắn mới hai mươi tuổi, cao thủ Địa cấp hai mươi tuổi, đừng nói anh chưa từng gặp, nghe thôi cũng chưa từng nghe qua.
Ánh mắt Thạch sư huynh này nhất động, nói mà có chút kinh ngạc.
Kì tài ngút trời – Thạch Trọng, hai mươi sáu tuổi đã tu luyện thành hậu kì Huyền cấp rồi, có thể nói người có thể đến được trình độ như anh ta đã là có một không hai rồi.
Nhưng hôm nay anh ta lại nghe nói người đó còn trẻ hơn anh ta đã giết anh em Long Thị, huống chi còn giết Độc Lang, có thể thấy tu luyện của hắn ít nhất cũng là Địa cấp.
Bởi tu vi Địa cấp và tu vi Huyền cấp khác nhau quá lớn, vì thế Thạch Trung không cho rằng Diệp Mặc tu luyện Huyền cấp đã có thể giết Độc Lang.
-Có chút thú vị.
Sau khi Thạch Trung biết chiến tích của Diệp Mặc, cũng không vì lời của hai vị đạo cô mà kiêng nể, mà lại nhìn Diệp Mặc có chút hứng thú.
Tuy Hàn Yên rất muốn rời khỏi nhưng Diệp Mặc lại đưa cô đến bàn tiếp tân.
-Rất xin lỗi ngài, phòng không còn nữa rồi.
Nữ lễ tân này tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc thần uy đại phát, giọng điệu nói chuyện có chút nơm nớp lo sợ, cô ta sợ Diệp Mặc không nói chuyện đạo lí.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
-Bảo chủ của các cô Vương Tây Nhạc xuống đây một chuyến, bạn cũ đến rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 463: Tầng Áp Mái Của Diệp Mặc
Tầng Áp Mái Của Diệp Mặc
L
ễ tân rất không muốn giúp Diệp Mặc gọi cuộc điện thoại này nhưng cô lại không dám cãi lời hắn, cầm điện thoại gọi thẳng đến văn phòng của Vương Tây Nhạc.
Vương Tây Nhạc nghe thấy tiếng động tầng dưới dường như nhỏ lại rồi mới yên tâm, nhưng lúc này điện thoại trên bàn ông ta lại vang lên.
Bình thường loại điện thoại này ông ta không thể nghe, nghe thì cũng là Tiểu Mật nghe.
Bây giờ lúc này, đến Tiểu Mật cũng không dám ở đây, bản thân mình thậm chí còn không dám rời khỏi đây nửa bước, vì sợ các vị đại gia ở đây có gì không hài lòng.
Cho dù ông ta rất không muốn nhận cuộc điện thoại này nhưng vẫn nhấc điện thoại trong hồi chuông thứ nhất, cầu Bồ Tát phù hộ không phải là đại thần nào đó đến gây phiền toái cho ông ta.
-Chủ tịch Vương, dưới lầu, không, bàn lể tân có một người, hắn nói là bạn cũ của ông, mời ông xuống đây một chuyến…
Tuy có chút lắp bắp nhưng nữ lễ tân vẫn truyền đạt lại ý của Diệp Mặc cho ông chủ Vương Tây Nhạc của cô.
-Ồ, được, tôi sẽ xuống ngay.
Vương Tây Nhạc nhìn điện thoại trong tay mình với vẻ mặt khổ sở.
Diệp Mặc chờ không lâu lắm, thân hình tròn vo của Vương Tây Nhạc đã từ trong thang máy vọt ra -Xin hỏi, vị tiền bối nào đã tìm tôi, tôi chính là Vương Tây Nhạc, haha…
Người của Vương Tây Nhạc thì chưa tới nhưng tiếng cười đã truyền đến, thậm chí cười đến nhắm tịt cả mắt vào.
Không ai biết ông ta thật sự vui mừng hay là giả vờ vui mừng, ít nhất từ vẻ mặt của ông ta cũng không nhìn ra là đang giả bộ.
-Ông chủ Vương, nhanh như vậy đã không quen biết tôi rồi à.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói.
-A, là anh à, anh Diệp, đúng là anh rồi, tôi ngày nào cũng trông mong, cuối cùng cũng gặp được anh rồi, haha…
Nỗi lo của Vương Tây Nhạc đã hoàn toàn hạ xuống, không hề ngượng ngùng vì gọi Diệp Mặc – người trẻ tuổi hơn mình là anh Diệp Diệp Mặc đã ở khách sạn của ông ta hơn một tuần, ông ta hiểu rất rõ.
Bản lĩnh đầy mình thì chả nói, làm người cũng không kiêu ngạo.
Vương Tây Nhạc lại không biết quan điểm của ông ta nếu đặt vào trong mấy môn phái ẩn thế kia, có bao nhiêu người sẽ nhổ nước miếng vào ông ta.
Năm đó khách sạn của ông ta vì chuyện ma quái mà không kinh doanh được nữa, là Diệp Mặc đã giúp ông ta làm vòng tròn pháp khí Bát Quái.
Ông ta đem pháp khí này khảm trên cửa chính, kết quả là cả khách sạn này không còn xảy ra chuyện ma quỉ nữa.
Cho nên đối với Diệp Mặc, ông ta không những cảm kích mà còn không có cảm giác sợ sệt, ông ta biết Diệp Mặc rất dễ thân cận.
Hơn nữa ông ta cũng biết Diệp Mặc mới chính là cao nhân thế ngoại.
Ông ta nói vẫn luôn mong ngóng được gặp lại Diệp Mặc, điều này cũng không phải là nói dối.
Diệp Mặc thấy Vương Tây Nhạc thực sự rất vui mừng, vỗ vai ông ta nói -Hôm nay tôi đến tìm ông chính là tìm chỗ để ở, không biết còn hay không.
-Có, có…
Vương Tây Nhạc dường như nói không có chút chần chừ -Anh Diệp, anh đi theo tôi lên trước rồi nói chuyện sau.
Nữ lễ tân kinh ngạc nhìn Chủ tịch hội đồng quản trị của họ hỏi:
-Chủ tịch, khách sạn chúng ta đã hết phòng rồi…
Cô ta sợ Chủ tịch không cẩn thận nên quên rồi.
-Ha ha, người khác không có nhưng anh Diệp ở khách sạn của tôi thì phải có một phòng riêng.
Đây không phải là sản nghiệp của khách sạn, là của cá nhân, đúng, là của cá nhân anh Diệp, không cần đăng kí…
Lúc Vương Tây Nhạc nói thì đã kéo Diệp Mặc vào trong thang máy, một câu được ông ta nhấn mạnh rất nhiều lần, dường như đã quên rằng mình mới là ông chủ ở đây.
Dùng cơm ở trong đại sảnh, hoặc là những đệ tử cổ võ đang uống café một cách thảnh thơi này đều ngơ ngác nhìn Diệp Mặc đã đi lên lầu.
Phòng ở đây làm gì có chuyện dễ đặt như thế, ông chủ của khách sạn cũng không thể làm chủ.
Sao lại còn có cả Tầng áp mái cá nhân à? Người thanh niên này đúng là giỏi thật, chỉ nhắc nhở một chút đã có chỗ để ở rồi, lại còn là Tầng áp mái Chờ lúc mấy người Diệp Mặc biến mất, đại sảnh lại lần nữa bàn tán ríu rít.
-Ông chủ Vương, tôi có một Tầng áp mái riêng ở đây lúc nào thế?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.
Vương Tây Nhạc cười giảo hoạt nói:
-Nếu mà bình thường, anh đến ở, muốn bao nhiêu phòng có bấy nhiêu phòng.
Nhưng bây giờ phòng ở đây căn bản không phải tôi có thể làm chủ.
May mà tôi có dự kiến trước, lần trước sau khi anh đi, tôi đã làm thêm một lầu trên đỉnh tầng tám.
Lầu này là chuẩn bị cho riêng anh.
Tôi nói đây không phải sản nghiệp của tôi nên không tính là ở trong khách sạn.
Đi thôi, tôi dẫn anh đi xem, xem anh có vừa lòng hay không.
Tôi còn tưởng anh khó tới ở, không ngờ anh thực sự đến rồi, đây là vinh hạnh của tôi.
Hoá ra là vậy, Diệp Mặc cười ha hả nói:
-Ông chủ Vương, xem như là ông có lòng rồi, có khó khăn gì thì cứ tìm thẳng tôi giúp.
Không cần phải khách sáo.
Hôm nay tôi nhận ân tình này của ông.
Vương Tây Nhạc cười ha hả:
-Anh Diệp, anh xem, lần trước anh đã giải quyết vấn đề lớn nhất cho tôi rồi.
Hơn nữa khách sạn của tôi còn thăng lên năm sao trong nửa năm.
Đấy căn bản cũng là công lao của anh.
Tôi chỉ là xây một Tầng áp mái nhỏ thôi, chút lòng thành thôi.
Vương Tây Nhạc đưa Diệp Mặc lên tầng thượng, quả nhiên ở tầng thượng có một biệt thự nhỏ ngay Tầng áp mái.
Bên ngoài không những đặt đầy các loại bồn hoa mà bên trong cũng dọn dẹp rất sạch sẽ sáng loáng, vừa nhìn là biết ngày nào cũng có người dọn vệ sinh.
-Đẹp quá.
Hàn Yên nói một cách thán phục.
Vừa nhìn Tầng áp mái của hai tầng này đã biết Vương Tây Nhạc tốn rất nhiều tâm sức -Đẹp lắm…
Diệp Mặc cũng thuận miệng tán thưởng một câu, chủ yếu là Vương Tây Nhạc cũng rất biết làm người.
Tuy không biết mình lúc nào sẽ đến, thậm chí không đến nhưng ông ta lại làm trước.
Tuy cái này đối với ông ta mà nói rất đơn giản nhưng sự chu đáo này thì rất hiếm thấy.
Chả trách khách sạn của ông ta ở Quỉ Thành lại có thể bộc lộ tài năng.
Điều này tất nhiên có liên quan đến sự giúp đỡ của mình nhưng cũng không có quan hệ tới sự làm người khôn khéo của ông ta.
Hàn Yên đi tới đi lui trong Tầng áp mái một cách thích thú.
Cô không ngờ Diệp Mặc thực sự tìm được chỗ, thậm chí còn là một nhà biệt lập, còn là chỗ chưa từng có người ở.
Trong lòng của Hàn Yên, năng lượng của Diệp Mặc trong chốc lát đã tăng lên rất nhiều.
-Anh Diệp, nếu anh hài lòng thì ở đây là được rồi.
Phục vụ hai mươi tư giờ, gọi lúc nào là đến lúc đó.
Còn về phần dùng cơm thì vẫn là để phục vụ mang lên.
Vương Tây Nhạc thấy Diệp Mặc cũng khá hài lòng với chỗ này, trong lòng cũng cảm thấy hài lòng với hành động mấy tháng trước của mình.
Lúc đầu Diệp Mặc mới đi chưa đến một tháng, ông ta đã bắt đầu xây dựng Tầng áp mái này, hôm nay quả nhiên có tác dụng rồi.
Ông ta thầm vui mừng, nếu không có Tầng áp mái này, bây giờ ông ta thực sự không có cách nào điều phòng cho Diệp Mặc.
Nếu biết bây giờ ở trong khách sạn toàn là đại gia, không có ai là ông ta có thể đắc tội được.
Tầng áp mái này chắc là không ai biết, nếu có người biết, Vương Tây Nhạc cũng không dám tiếp tục giữ lại.
-Ông chủ Vương, haha, tôi cố ý đến tìm ông để giúp đỡ.
Đúng lúc ba người vẫn đang nói chuyện, ở thang máy của tầng thượng lại có một người đàn ông bụng bự đến.
-Ai ôi, chủ tịch thành phố Ô, ngọn gió nào đem ông đến đây thế này.
Có chuyện gì ông cứ gọi điện thẳng cho tôi là được, sao còn phiền ngài tự mình đến nữa.
Vương Tây Nhạc vừa nhìn thấy người đàn ông bụng bự này thì liền tươi cười đi tới, bộ mặt khách khí.
Người bụng bự này Vương Tây Nhạc đương nhiên là quen, tên là Ô Ứng Nguyên.
Phó chủ tịch của thành phố Quế Trình, nghe nói người đứng sau khá lớn.
Vương Tây Nhạc không phải kẻ ngốc, ông ta biết chủ tịch Ô này đến làm gì.
Nếu là bình thường, một chủ tịch làm sao mà lại đích thân đến đây được, thậm chí còn cố ý leo lên tầng thượng của khách sạn Tây Nhạc.
Nhưng bây giờ đừng nói là một chủ tịch, cho dù nhân vật số một Thành uỷ ở Quỉ Thành cũng không nói lên cái gì, ông ta đến đây chắc chắn là vì chuyện phòng ở. -Chủ tịch Vương à, khách sạn Tây Nhạc của ông cũng coi như làm vẻ vang cho thành phố của ta rồi, được lắm.
Nhưng hôm nay tôi đến thật sự là có việc nhờ ông giúp, bạn của tôi đến tham gia đại hội chắc ông cũng biết.
Chỉ là vì có chút chuyện nên đến muộn, bây giờ không có chỗ ở, ông cũng biết anh ta là người có mặt mũi.
Nếu ở chỗ khác thì có vẻ khí thế hơi yếu.
Vì thế mong ông chủ Vương xếp một phòng trong khách sạn Tây Nhạc của ông…
Lời này người khác nghe không hiểu nhưng Hàn Yên lại hiểu.
Quỉ Thành chỉ có một khách sạn năm sao, chính là khách sạn Tây Nhạc, người của đại hội ẩn môn đa số đều ở đây.
Nếu ở chỗ khác, giống như chủ tịch Ô này nói, chỉ cần vừa đi ra thì đã thấp hơn người khác một cái đầu rồi.
Nhưng khách sạn Tây Nhạc chỉ có những phòng này, người tham gia đại hội không phải ít, sao có thể ở hết được.
Chỉ có thể là một số gia tộc danh vọng và môn phái vào ở được.
Lúc đầu Hàn Yên nghi ngờ Diệp Mặc có thể tìm được chỗ ở trong khách sạn Tây Nhạc hay không chính là ý này.
Vương Tây Nhạc thấy quả nhiên là không nằm ngoài dự liệu của bản thân, dành tỏ vẻ khó khăn nói:
-Thật sự rất xin lỗi, chủ tịch Ô, ông biết bây giờ phòng của khách sạn Tây Nhạc căn bản là tôi không làm chủ được, tình hình cụ thể tôi nghĩ ông không phải không biết xử lí…
Người bụng bự này không vì lời của Vương Tây Nhạc mà có chút thất vọng nào, vẫn cười hì hì nói:
-Ông chủ Vương, cái này tất nhiên tôi biết, tôi cũng không bào ông xuất một phòng đến nhưng tôi biết ông còn Tầng áp mái này, nếu không thì để bạn tôi ở đây là được, Chủ tịch Vương, ông xem…
Không ngờ lại đánh vào Tầng áp mái này, sắc mặt Diệp Mặc không đổi, hắn đang chờ xem Vương Tây Nhạc trả lời như thế nào.
Hàn Yên sắc mặt liền thay đổi, nếu đã đến tham gia đại hội thì chính là người trong ẩn môn.
Diệp Mặc vừa rồi còn đắc tội với Ý Kiếm Môn và ẩn môn Hạ gia.
Bây giờ lại thêm một người.
Nếu Diệp Mặc không nhường chỗ thì lại đắc tội thêm một người.
Nhiều người đối đầu như thế, một mình Diệp Mặc… Nghĩ tới đây mặt Hàn Yên lộ vẻ ưu tư, sớm biết thế này đã khuyên Diệp Mặc tìm tạm chỗ nào ở rồi.
Nếu không thì đâu ra nhiều chuyện như thế.
Diệp đại ca tuy lợi hại nhưng hảo hán cũng không lại được nhiều người.
Trên mặt Vương Tây Nhạc cũng không xuất hiện bất kì thần sắc khó xử nào mà cười ha hả nói:
-Chả trách chủ tịch Ô lại nói như thế, nếu tiểu Tầng áp mái này là sản nghiệp của tôi, chủ tịch Ô tuỳ ý lấy đi cho ai ở cũng được không vấn đề.
Chỉ là Tầng áp mái này là sản nghiệp của anh Diệp, tôi chỉ là giúp xây dựng mà thôi.
-Anh Diệp?
Ô Ứng Nguyên nhìn Diệp Mặc và Hàn Yên ở cửa Tầng áp mái với vẻ kì quái.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 464: Nâng Cao Thực Lực
Nâng Cao Thực Lực
D
iệp Mặc mỉm cười.
Hắn không muốn làm Vương Tây Nhạc phải khó xử.
Hắn nói thẳng:
– Ông chủ Vương nói không sai.
Cái gác này bây giờ là sản nghiệp của tôi.
Thật xin lỗi.
– Chuyện này dễ xử lý thôi.
Anh nhường một chút.
Chỉ ở vài ngày mà thôi.
Chờ qua mấy ngày này rồi, nơi này vẫn là của anh.
Đương nhiên, chắc chắn người bằng hữu của tôi sẽ không để anh bị thiệt.
Anh cứ yên tâm.
Bọn họ đều là thế ngoại cao nhân.
Ô Ứng Nguyên lập tức giật mình nói.
Ông ta rất tự nhiên cho rằng biện pháp của mình là tốt nhất.
Hơn nữa bản thân ông ta là Phó chủ tịch thành phố.
Ông ta đưa ra chút yêu cầu như vậy, không phải hai người trẻ tuổi này sẽ lập tức đồng ý sao.
Theo Ô Ứng Nguyên thấy, thoạt nhìn Diệp Mặc có vẻ bình thường.
Hơn nữa tuy rằng Hàn Yên có khí chất không tồi, nhưng không được tính là người xinh đẹp cho lắm.
Hẳn là có quan hệ thân thích với Vương Tây Nhạc.
Bản thân ông ta là Chủ tịch thành phố, bảo hai người nhường một chút, sau đó lại đáp ứng trả thù lao, theo lý thuyết hẳn là Diệp Mặc phải cảm thấy rất vui mừng và vinh hạnh đáp ứng mới phải.
Nhưng ngoài dự đoán của ông ta, người thanh niên trước mắt chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn ông ta một cái, rồi thản nhiên nói:
– Rất xin lỗi Chủ tịch thành phố Ô.
Mời anh đi cho.
Tôi và ông chủ Vương còn có chuyện cần bàn, không giữ anh lại được.
Không ngờ hắn lại trực tiếp hạ lệnh đuổi khách như vậy, Ô Ứng Nguyên cảm thấy vô cùng tức giận.
Mấy ngày nay ông ta đã chịu đủ uất ức, không ngờ được ngay cả một người chỉ mới hai mươi tuổi cũng dám không nể mặt.
– Giám đốc Vương, về phương diện này người trẻ tuổi không thấy rõ lợi hại.
Tôi nghĩ…
Ô Ứng Nguyên cố gắng kìm chế.
Ông ta xoay sang nhìn về phía Vương Tây Nhạc.
Ông ta nghĩ Vương Tây Nhạc ở Quỷ Thành được xem là một người khéo léo.
Hẳn là ông ta biết người mình nói tới là ai, biết rõ quan hệ lợi hại trong lúc này.
Vương Tây Nhạc tỏ ra lúng túng.
Đương nhiên, ông ta biết ý của Ô Ứng Nguyên.
Diệp Mặc ở xong sẽ đi.
Nhưng ông ta phải ở lâu tại đây.
Hơn nữa ông ta cũng biết cao nhân trong miệng Ô Ứng Nguyên là có ý gì.
Bất kể là bên nào, ông ta cũng không muốn đắc tội.
Nhưng hình như Ô Ứng Nguyên đã uống nhầm thuốc, lại đang chờ ông ta nói chuyện.
Sắc mặt Diệp Mặc trầm xuống, lạnh nhạt nói:
– Anh không nghe thấy lời tôi nói sao? Đây là phòng của tôi.
Tôi không muốn cho thuê không được sao? Anh đại diện cho chính phủ hay là đại diện thổ phỉ hả?
– Anh…
Ô Ứng Nguyên bị Diệp Mặc mắng một câu nghẹn tới mức thiếu chút nữa thì không thở được.
Mình đường đường là một Phó chủ tịch thành phố, tự mình đến tìm một phòng, không ngờ bị người ta nói thành đại diện cho thổ phỉ.
– Được, người trẻ tuổi có khí phách.
Ông chủ Vương, tôi sẽ chuyển lời lại.
Kết quả thế nào, tôi nghĩ mình không cần nói, hẳn là ông chủ Vương đã biết.
Nói xong không ngờ người bụng lớn này lập tức xoay người rời đi.
Rõ ràng Diệp Mặc đã khiến ông ta tức giận không ít.
Dựa theo ý tưởng của Vương Tây Nhạc là cố gắng không đắc tội Ô Ứng Nguyên, để ông ta biết khó mà lui.
Chỉ có điều giọng điệu và hành động của Diệp Mặc trực tiếp đắc tội đến Chủ tịch thành phố Ô.
Tuy rằng Vương Tây Nhạc biết Diệp Mặc cũng là một cao nhân, hẳn là không sợ cao nhân mà Ô Ứng Nguyên nói tới.
Nhưng sau khi chuyện này kết thúc, Ô Ứng Nguyên khẳng định sẽ gây khó dễ cho Vương Tây Nhạc.
Điều này khiến ông ta có chút lo lắng.
Diệp Mặc biết về nỗi lo lắng của Vương Tây Nhạc.
Hắn vỗ vỗ vào bờ vai núc ních đầy thịt của ông ta nói:
– Ông chủ Vương, ông không cần lo lắng, chuyện này khẳng định sẽ không liên lụy đến ông.
Chỉ có điều tôi cảm thấy khó hiểu.
Ở đây có nhiều người tham gia đại hội như vậy, vì sao lại không nhìn thấy một vị trưởng bối nào dẫn những người này tới đây?
Vương Tây Nhạc nghe Diệp Mặc nói xong, tuy rằng không thực sự tin tưởng, nhưng vẫn tạm thời không suy nghĩ tới nữa.
Hiện tại Diệp Mặc hỏi tới người ở đây, ông ta lập tức nói:
– Nghe nhân viên phục vụ nói, bọn họ phải đi tham gia một hội giao lưu.
Muốn trao đổi với nhau một vài thứ và các chuyện tương tự thế.
Về cụ thể thì tôi cũng không biết rõ lắm.
Bởi vì từ sau khi những người này tiến vào ở, các thiết bị theo dõi đều bị tắt đi.
Hóa ra là như vậy.
Diệp Mặc lập tức hiểu ra được, những người trong Ẩn Môn thật vất vả tập hợp lại cùng một chỗ, không ngờ là muốn tham gia một hội giao lưu.
Không biết có phải là hội đấu giá hay không.
Nếu như có, mình có thể tới xem.
Các Ẩn Môn có nội tình thâm hậu, còn là có vài thứ tốt.
Lần trước ngay tại hội đấu giá ở Tê Hà Tự hắn đã có được hai thứ tốt.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lấy ra một vòng tay màu đen đưa cho Vương Tây Nhạc nói:
– Cảm ơn lão Vương.
Người bạn của ông cứ giao cho tôi.
Đây là pháp khí phòng ngự do tôi chế luyện ra lúc rảnh rỗi.
Tôi tặng cho ông.
Vẻ mặt Vương Tây Nhạc vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhận lấy.
Ông ta biết thứ do Diệp Mặc đưa ra là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu.
Ông ta không cần phải khách khí.
Sau khi đeo vòng tay vào, Vương Tây Nhạc lập tức liền cảm thấy an tâm.
Ông ta không khỏi luôn miệng cảm ơn Diệp Mặc.
Quan trọng nhất cách xưng hô của Diệp Mặc đối với ông ta đã thay đổi, chứng tỏ hắn đã xem mình là bằng hữu.
Hiện tại ngay cả chuyện của Ô Ứng Nguyên cũng bị ông ta đặt sang một bên.
Cùng lắm thì rời khỏi Quỷ Thành, đổi tới một chỗ khác mà thôi.
Sau khi thấy Vương Tây Nhạc rời đi, Hàn Yên mới có chút lo lắng hỏi:
– Anh Diệp, người bị anh đánh là người của Ý Kiếm Môn.
Còn người quỳ xuống là người nhà họ Hạ.
Hai nhà này đều có thế lực mà Quảng Hàn Môn chúng tôi không thể đấu cùng.
Tôi sợ buổi tối…
Diệp Mặc cười nhạt, không trực tiếp trả lời Hàn Yên, mà lại nói:
– Tu vi của cô thật sự quá thấp.
Hoàng Cấp hậu kỳ, thậm chí còn chưa hoàn toàn vững chắc.
Cô như vậy mà đi tham gia đại hội Ẩn Môn, tôi thấy có chút khó khăn đấy.
Mặt Hàn Yên liền đỏ lên.
Đương nhiên cô biết lời Diệp Mặc vừa nói đúng là sự thật.
Lúc trước cô vừa mới nhìn thấy Diệp Mặc, còn muốn đánh Diệp Mặc một trận.
Nhưng hiện tại cô biết cho dù có thêm mười mình cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Nhưng cơ hội đại hội lần này đối với cô và đối với Ẩn Môn các cô mà nói đều vô cùng quý giá.
Hơn nữa trong Quảng Hàn Môn, người trước ba mươi tuổi đã có thể tu luyện đến Hoàng Cấp hậu kỳ là rất ít.
Có thể nói cô đã là thiên tài của Quảng Hàn Môn.
Diệp Mặc vừa nhìn sắc mặt Hàn Yên đã biết ý nghĩ của cô.
Hắn vừa cười vừa nói:
– Lúc trước cô đã cho tôi một viên tuyết liên tử ngàn năm.
Tôi đã nói có cơ hội sẽ trả lại cho cô một viên đan dược.
Hiện tại tôi cho cô hai loại lựa chọn.
Một chính là trả lại cho cô một viên Liên Sinh Đan được chế luyện từ Tuyết liên tử.
Hoặc là tôi cho cô một viên bồi khí đan.
Thấy vẻ mặt Hàn Yên dường như có chút nghi hoặc, Diệp Mặc vội vàng giải thích.
– Liên Sinh Đan có thể khiến một người bị bất kỳ trọng thương nào được hồi phục lại.
Thậm chí có thể nói là cải tử hồi sinh.
Đương nhiên phải xem tình hình tổn thương của đại não.
– Có đan dược quý như thế sao?
Hàn Yên không giống với người bình thường.
Tuy rằng cô cảm thấy hoài nghi lời nói của Diệp Mặc, nhưng lại không khẳng định loại đan dược này không tồn tại.
– Nếu như có đan dược trân quý này, tôi nhất định muốn có.
Nếu bị ung thư chẳng lẽ cái này cũng có thể chữa được sao?
Hàn Yên lập tức phản ứng lại, còn nói thêm vào.
Diệp Mặc gật đầu.
– Trên lý thuyết mà nói, ung thư cũng không có vấn đề gì.
Chẳng lẽ cô không muốn biết tác dụng của bồi khí đan sao?
Hàn Yên lập tức đáp lại:
– Cho dù bồi khí đan lợi hại mấy, cũng không có khả năng lợi hại như Liên Sinh Đan có thể chữa được bất kỳ vết thương nào.
Đương nhiên tôi muốn Liên Sinh Đan.
Đương nhiên Hàn Yên biết Diệp Mặc thiếu cô một viên tuyết liên tử.
Hơn nữa lúc trước Diệp Mặc đã từng nói sẽ cho cô một viên đan dược.
Chỉ có điều cô không để ở trong lòng.
Bởi vì cô cho rằng Diệp Mặc không thể tìm thấy chỗ của tuyết liên tử ngàn năm.
Thật không ngờ, hiện tại Diệp Mặc nói có thể lấy ra nữa, vậy không phải nói hắn đã tìm được sao?
Diệp Mặc mỉm cười lấy ra hai bình sứ đặt ở trên bàn nói:
– Bên trái chính là Liên Sinh Đan.
Viên phải chính là bồi khí đan.
Tác dụng của bồi khí đan là có thể nâng cao năng lực cho người tu luyện cổ võ ít nhất đến ba cấp.
Điều này phải căn cứ vào tư chất của bản thân quyết định.
– Cái gì? Vậy chẳng phải là nói bồi khí đan còn lợi hại hơn cả Thăng huyền đan sao?
Hàn Yên ngây người ra một hồi lâu mới hỏi.
Thế giới này làm gì có loại đan dược nghịch thiên như thế.
Nếu có loại đan dược này, người tu luyện cổ võ chẳng phải nhiều hơn chó sao? Làm sao còn phải gian nan như vậy?
Diệp Mặc không nói gì, chỉ chờ Hàn Yên quyết định.
Hàn Yên không nói hai lời liền cầm lấy bồi khí đan.
– Đương nhiên tôi muốn bồi khí đan.
Chỉ có điều nó có công hiệu thật sự đúng như lời anh nói hay không?
Diệp Mặc cũng biết Hàn Yên nhất định sẽ muốn lấy bồi khí đan.
Hiện tại thấy Hàn Yên hỏi, hắn mỉm cười nói:
– Cô dùng rồi chẳng phải sẽ biết sao?
Dừng một chút Diệp Mặc lại hỏi:
– Cô biết người tham gia đại hội lần này có thực lực như thế nào không?
Hàn Yên lắc đầu, không hề lo lắng nói:
– Tôi không biết.
Tuy nhiên, tôi nghe nói trong những người tham gia, mỗi lần đều có ít nhất có hơn mười người là thiên tài đạt tu vi Huyền Cấp.
Người còn lại ít nhất đều là hậu kỳ Hoàng Cấp, thậm chí là đỉnh cao.
Diệp Mặc gật đầu.
Hắn phỏng đoán với tư chất của Hàn Yên, hẳn là viên bồi khí đan này có thể khiến cô tấn cấp đến Huyền Cấp.
Nói đúng ra, cô vẫn có cơ hội đứng trong Top 30.
Nếu hắn không cho cô viên bồi khí đan này, với chiến lực hiện tại của Hàn Yên, tỷ lệ bị loại gần như là 90% trở lên.
Sau khi Hàn Yên nói xong liền nhìn viên bồi khí đan trong tay.
Rõ ràng cô có chút kích động.
Nếu viên đan dược này đúng như vậy, cô không cần tham gia đại hội nữa.
Mục đích cô tham gia đại hội chỉ vì một viên Thăng huyền đan mà thôi.
Về phần số tiền mấy tỷ kia, đối với cô mà nói thật sự là không đáng để lưu tâm.
Diệp Mặc thấy Hàn Yên cầm lấy đan dược không nói lời nào, không thể làm gì khác hơn là nói:
– Cô dùng đan dược trước, sau đó bắt đầu tu luyện.
Tôi đi chuẩn bị cho cô một vũ khí.
Hàn Yên rõ ràng không nghe ra Diệp Mặc làm thế nào để chuẩn bị vũ khí cho cô.
Chỉ có điều vừa nghe Diệp Mặc nói xong, cô liền nuốt viên đan dược xuống.
Bồi khí đan vừa vào miệng lập tức liền tan đi, biến thành nguyên khí thuần khiết đậm đặc bắt đầu đả kích các kinh mạch trong cơ thể Hàn Yên.
Không đợi Diệp Mặc nhắc nhở, Hàn Yên đã tự giác ngồi xuống, bắt đầu vận hành công pháp Cổ Võ mà mình tu luyện, chậm rãi luyện hóa dược hiệu của bồi khí đan.
Sau ba giờ, Hàn Yên ngạc nhiên mừng rỡ đứng lên.
Cô không ngờ được chỉ trong thời gian hơn ba giờ cô đã liên tiếp đột phá.
Hiện tại cô đã đặt tới đỉnh cao của sơ kỳ Huyền Cấp.
Chỉ cần một cơ hội là cô có thể đột phá đến trung kỳ Huyền Cấp.
Viên đan dược Diệp Mặc cho thật sự rất thái quá.
Thứ đó phải trị giá bao nhiêu tiền? Hàn Yên không dám tưởng tượng.
– Không tồi, đã là đỉnh cao của sơ kỳ Huyền Cấp.
Xem ra trong đại hội lần này, cô muốn đứng trong Top 30, khẳng định không có vấn đề.
Nếu phát huy thật tốt, nói không chừng còn có thể tiến vào Top 10.
Lúc này Diệp Mặc vừa đi vào, lập tức trông thấy Hàn Yên đã đột phá đến Huyền Cấp.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 465: Họ Diệp
Họ Diệp
H
àn Yên nhìn trên người chảy ra một ít tạp chất, cố nén vui mừng trong lòng, gấp gáp nói:
– Em đi tắm Người tu võ làm việc quả nhiên rất nhanh nhẹn, Diệp Mặc đợi không bao lâu, Hàn Yên đã tắm rửa xong đi ra.
Cô đi đến trước mặt Diệp Mặc cảm kích nói:
– Diệp đại ca, lần này thật sự cảm ơn anh rồi, em biết đan dược này nhất định là rất đắt tiền, nếu em vào Top 30, tiền thưởng kia…
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Đan dược này vốn anh đã đáp ứng đưa cho em, không cần cảm tạ.
Đây anh đã giúp em luyện chế ra một thanh kiếm, em thử xem.
Còn có vòng tay phòng ngự này em hãy đeo vào, mặt khác còn có tam thức kiếm chiêu, là anh ngẫu nhiên lấy được, em xem trước trận đấu có thể làm quen một chút hay không, anh chỉ có thể giúp em nhiêu đây thôi.
Buổi tối anh phải ra ngoài, em có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh là được Diệp Mặc vừa mới đem đồ vật giao cho Hàn Yên, sắc mặt liền biến đổi, thần trí của hắn đã hoàn toàn có thể xem xét toàn bộ ngõ ngách khách sạn, lúc này lại thấy Vương Tây Nhạc ở lầu ba bị người kẹp cổ bạt tai – Em ở tầng áp mái này luyện tập đi, anh đi trước đây Diệp Mặc nói xong liền lập tức phòng xuống lầu Hàn Yên kích động vẫn chưa kịp phản ứng Diệp Mặc đã đi rồi.
Cô cẩn thận nhìn nhìn trường kiếm trong tay, nhẹ nhàng chém một cái ở trên mặt bàn, lại phát hiện giống như cắt đậu hủ, cái bàn đã bị cắt mất một góc.
Hàn Yên ngây dại, đây là kiếm gì? Chẳng lẽ là danh kiếm của Hoa Hạ cổ đại? Kiếm này so với thanh trường kiếm mình chọn lựa ở bên trong kho binh khí phải cao cấp hơn rất nhiều nhiều lần Cùng lúc đó trong một phòng lớn tầng năm, gia chủ Hạ gia – gia tộc ẩn thế – Hạ Trường Thiên đang xanh mặt ngồi trên chính vị, nghe Hạ Sâm quỳ trên mặt đất thêm mắm thêm muối mà cáo trạng.
Ông và mấy trưởng lão của Hạ gia vừa mới tham gia hội giao lưu trở về, vốn buổi tối còn muốn đi, không ngờ đã xảy ra loại chuyện này.
BỐP!!!
Hạ Trường Thiên vỗ vào cạnh bàn trà một cái – Thật can đảm, chỉ là một Quảng Hàn môn và một người Huyền cấp bình thường con kiến nhỏ nhoi cũng dám ức hiếp đến Hạ gia ta Bàn trà vốn bằng gỗ lim rắn chắc bị một cái vỗ này đã nát bét, Hạ Sâm quỳ trên mặt đất cúi đầu, nhưng khóe mắt của y lại chớp động ánh lên nụ cười lạnh.
Y biết tên họ Diệp chết chắc rồi, nghe xong lời của y, gia chủ quả nhiên là lửa giận ngập trời.
– Hạ Sâm, con quả thực làm mất hết thể diện Hạ gia ta, lần này trở về phạt con quay mặt vào tường một năm Hạ Trường Thiên sau khi nói xong, lại chuyển đề tài lạnh lẽo quát lớn với Hạ Sâm Lúc này một gã lão già ngồi ở bên cạnh Hạ Trường Thiên lại cắm miệng hỏi:
– Hạ Sâm, con nói người trẻ tuổi kia mới hai mươi mấy tuổi còn có tu vi Huyền cấp hậu kỳ?
Hạ Sâm trong lòng còn đang căm hận Diệp Mặc, bởi vì duyên cớ của hắn, chính mình không hiểu ra sao cả bị quay mặt vào tường một năm.
Lúc này trưởng lão hỏi, y thiếu chút nữa không kịp phản ứng.
Nhưng y rất nhanh liền hiểu được đây là đang hỏi mình, vội vàng trả lời:
– Vâng, trưởng lão, nghe Thạch Trọng nói tên kia họ Diệp hẳn là tu vi Huyền cấp hậu kỳ – Hai mươi tuổi cao thủ Huyền cấp hậu kỳ? Họ Diệp.
Nghe xong lời Hạ Sâm, Hạ Trường Thiên thì thào tự nói một câu.
Bỗng nhiên vẻ mặt y đại biến nhìn sang trưởng lão bên cạnh, sắc mặt lập tức trở nên khó coi – Diệp Mặc Hạ Trường Thiên gần như cùng trưởng lão kia đồng thời hô lên tên này.
Sau khi nói xong tên này, Hạ Trường Thiên và Hạ Bàng gần như khẳng định người trẻ tuổi kia chính là Diệp Mặc rồi.
Ngoại trừ Diệp Mặc ai có tu vi cao như vậy, thậm chí đệ tử ẩn môn không biết? Đây vẫn không quan trọng, chủ yếu nhất là ngoại trừ Diệp Mặc ai dám đánh đệ tử Ý Kiếm Môn không biết sống chết chứ?
Một hàn khí dâng lên từ sau lưng Hạ Trường Thiên và Hạ Bàng, tuy rằng sự tình Diệp Mặc đánh Điểm Thương phong núi không truyền ra ngoài, nhưng trong ẩn môn thỉnh thoảng cũng có tin đồn.
Cho dù đây là giả dối nhưng Diệp Mặc đánh cho Hợp Lưu Phái gần như tàn phế, cuối cùng một trong sáu đại ẩn môn chỉ có thể lựa chọn phong núi trốn tránh họa.
Liên tục hai môn phái trong sáu đại ẩn môn phong sơn đều có quan hệ với Diệp Mặc.
Người như thế mà Hạ gia còn ngu ngốc chọc vào sao Nghe nói Diệp Mặc thích nhất chính là diệt môn, Hạ gia bọn họ cho dù là có lợi hại, cũng không lợi hại bằng sáu đại ẩn môn đúng không? Hơn nữa Hạ gia y còn biết một việc người khác không biết, chính là con rể Hạ gia, là một trong ba đại cao thủ Hồng Vũ Đường, Địa cấp trung kỳ – Trương Phong Chỉ chính là bị Diệp Mặc giết chết đấy.
Diệp Mặc giết Trương Phong Chỉ xong giúp Mạc Khang bạn của hắn đoạt luôn cháu gái Hạ Nhu Cho dù là như vậy, Hồng Vũ đường trên dưới một cái rắm cũng không dám thả, thậm chí còn sau khi Diệp Mặc đưa tin về, còn giúp Diệp Mặc tuyên bố thông báo, sau đó liên hệ một số môn phái bồi thường tổn thất cho Diệp Mặc.
Chủ yếu nhất là lý do bồi thường rất là buồn cười, chính là những người đi qua Lưu Xà, đánh chủ ý vào sản nghiệp dược phẩm Lạc Nguyệt dưới danh nghĩa của Diệp Mặc hắn, chỉ như vậy thôi, đại bộ phận ẩn môn đi qua Lưu Xà phải xuất ra đồ vật bồi thường nhận lỗi, Hạ gia y chính là một thành viên trong đó Bởi vậy có thể thấy được cường thế của Diệp Mặc đối mặt ẩn môn kiêu ngạo và không kiêng nể gì, có thể nói Diệp Mặc tên này bây giờ là cấm kỵ của ẩn môn.
Về phần thái độ của bốn đại môn phái còn lại đối với Diệp Mặc thế nào Hạ Trường Thiên y không biết, nhưng như môn phái và gia tộc ẩn thế kiểu như Hạ Trường Thiên y là tuyệt đối không muốn đắc tội Diệp Mặc đấy.
Mà lúc này bọn họ mong cũng không kịp nịnh bợ Diệp Mặc, lại bị tên ngu xuẩn Hạ Sâm này đắc tội không còn gì để nói.
Nếu chẳng may gặp phải lửa giận của Diệp Mặc, Hạ gia y…
– Gia chủ, tôi nghĩ có nên liên hệ Nhu nhi, nhờ nó xin Mạc Khang cầu tình Hạ Trường Thiên biết quan hệ lợi hại trong đó, Hạ Bàng đương nhiên cũng biết.
Lúc này bọn họ đã không có tâm tình đi quản Hạ Sâm, chẳng sợ Diệp Mặc lập tức muốn mạng Hạ Sâm, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đem Hạ Sâm đưa cho hắn giết.
– Gia chủ…
Hạ Sâm lúc này còn không biết điều kêu một câu.
– Cút, súc sinh, Hạ gia ta sớm hay muộn cũng bị loại người rác rưởi như nhà ngươi hại chết Không đợi Hạ Sâm nói cho hết lời, Hạ Bàng liền tung một cước đá tới.
Hạ Sâm bị đá ra rất xa phun ra một búng máu, nhưng một câu cũng không dám nói.
Sống ở Hạ gia, y đương nhiên mơ hồ nghe nói qua uy thế của Diệp Mặc.
Y thật không ngờ người chính mình đắc tội không ngờ là Diệp Mặc, cái này xong rồi, lòng Hạ Sâm đã chìm vào đáy cốc.
Y cảm giác vận khí của mình thật sự là quá xấu rồi, đi ra tùy tiện dây vào một người lại đúng ngay Diệp Mặc.
– Lập tức đi xem cái người tên Diệp Mặc được ông chủ khách sạn dẫn đi có còn ở khách sạn hay không, nếu còn lập tức báo cho ta biết Hạ Trường Thiên rất rõ ràng quyết đoán nói, y nhất định phải trước tiên xin Diệp Mặc tha thứ – Gia chủ, môn chủ và truyền công trưởng lão của Ý Kiếm Môn tới chơi Hạ Trường Thiên vừa mới phái người đi ra ngoài, sau đó đang cùng Hạ Bàng tìm kiếm đối sách sau khi tìm được Diệp Mặc, đệ tử Hạ thị đứng gác ngoài cửa tiến đến báo cáo người của Ý Kiếm Môn tới Hạ Trường Thiên và Hạ Bàng lập tức biết lúc này người của Ý Kiếm Môn tới làm gì rồi, hẳn là muốn liên hợp với Hạ gia y đi đối phó Diệp Mặc rồi.
Hạ Bàng cười lạnh mộ yt tiếng, đương nhiên hiểu rõ ý tứ của môn chủ Ý Kiếm Môn.
Với thực lực của Ý Kiếm Môn bọn họ đối phó một người luyện võ Huyền cấp, đâu cần Hạ gia ra mặt.
Bọn họ làm như vậy một là không biết chi tiết của Diệp Mặc, chính là sợ nếu chẳng may Diệp Mặc có lai lịch không nhỏ, có thể kéo Hạ gia xuống nước.
Còn có một điểm chính là lấy lòng Hạ gia, Ý Kiếm Môn họ cùng Hạ gia có cùng chung một kẻ địch, như vậy kéo gần quan hệ hơn.
– Mời vào Thực lực Ý Kiếm Môn không nhỏ hơn Hạ gia, Hạ Trường Thiên cũng không muốn cùng bọn họ trở mặt – Anh Hạ, hôm nay anh thu hoạch không nhỏ Đi vào trước là một gã gầy yếu, y vừa tiến đến liền ôm quyền cười ha hả nói.
Dường như y hôm nay tới căn bản cũng không phải là vì đệ tử Phùng Nan của môn hạ gặp chuyện không may, mà là đặc biệt đến chúc mừng Hạ Trường Thiên thu hoạch không tồi Hạ Trường Thiên đồng dạng ôm quyền cười:
– Vu môn chủ hôm nay thu hoạch cũng không nhỏ Chỉ có điều mấy người vừa mới ngồi xuống, đệ tử được Hạ Trường Thiên phái đi liền vội vã chạy vào nói:
– Diệp Mặc vừa mới tới lầu ba, ở văn phòng ông chủ khách sạn Vương Tây Nhạc.
Hạ Trường Thiên gần như cùng lúc đệ tử này nói xong liền đứng lên, y mang theo Hạ Bàng vội vã đi ra ngoài, trước khi đi chỉ kịp nói một câu – Vu môn chủ, tôi có chút việc gấp, một hồi lại tán gẫu Nhìn bóng dáng Hạ Trường Thiên và Hạ Bàng vội vã đi ra, môn chủ và trưởng lão Ý Kiếm Môn không hiểu ra sao cả, đây cũng quá không có lễ phép đi à nha.
Chỉ là một Hạ gia cũng dám làm cao như thế, mình cũng tới cửa tới thăm hỏi, bọn họ chẳng những không ở lại, còn vội vã chạy đi, đây là ý gì? Chẳng lẽ một môn chủ mình đây còn không đáng được cùng y ngồi xuống nói vài lời sao? Cho dù là đi gặp tông chủ của lục đại môn phái, cũng không có khả năng như vậy – Môn chủ, hắn nói đến là Diệp Mặc?
Đi theo bên người môn chủ Ý Kiếm Môn cũng là một lão già, lão lập tức liền đã hiểu hàm nghĩa Diệp Mặc trong lời đệ tử Hạ gia Đánh Phùng Nan cũng là một người tu luyện cổ võ họ Diệp, hai người của Ý Kiếm Môn gần như đồng thời nghĩ tới quan hệ lợi hại trong đó, đồng thời cũng nghĩ đến Diệp Mặc có khả năng chính là cái tên kia họ Diệp đánh Phùng Nan.
Khi Diệp Mặc đuổi tới lầu ba, Vương Tây Nhạc đã bị quẳng vào vào góc phòng, đánh ông ta là một gã chừng ba mươi, tu vi hoàng cấp hậu kỳ.
Diệp Mặc nhìn thấy Ô Ứng Nguyên đứng ở bên cạnh liền biết, kẻ đánh người kia chính là cái tên cao nhân ẩn thế trong miệng Ô Ứng Nguyên.
Tuy nhiên lúc này chủ tịch Ô không còn quan uy như mấy giờ trước, mà có vẻ rất là cung kính.
Y đứng sau gã thanh niên đánh người sắc mặt có vẻ rất bình tĩnh, dường như người không phải y mang tới, y cũng không thấy ai đánh Vương Tây Nhạc.
– Ông cừ đấy, ông chủ Vương phải không, có phòng mà dám tùy tiện cho bọn rác rưởi ở, ta thấy ông thật sự chán sống rồi Thanh niên này đem Vương Tây Nhạc vứt ở góc phòng, vẫn còn đang mắng.
Theo gã thấy, Vương Tây Nhạc phải trước tiên đem phòng cho gã – người của ẩn môn, mà Vương Tây Nhạc không làm vậy, đây là khinh thường gã – Bồi thiếu gia, người ở tầng áp mái chính là hắn Ô Ứng Nguyên tuy giả vờ việc không liên quan đến mình, nhưng y gần cửa nhất, nên là người đầu tiên nhìn thấy Diệp Mặc Thanh niên này lạnh mặt nhìn chằm chằm Diệp Mặc, lạnh giọng mắng:
– Ngu ngốc, cho mày mặt mũi không biết xấu hổ…
Chỉ có điều Bồi thiếu gia chỉ nói được một nửa, lại đột nhiên ngừng lại, vừa rồi mặt đầy sát khí lạnh như băng lập tức trở nên hoảng sợ trắng bệch.
– Hạ, Hạ môn chủ…
Giọng điệu tên Bồi thiếu gia trở nên lắp bắp, đối với lão già vội vã đi tới khom người tôn kính kêu lên, dường như cùng với người vừa mới động thủ đánh người và đại phát thần uy căn bản không phải y.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










