[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 91 : Ngoài Dự Kiến (c451-c455)
❮ sautiếp ❯Chương 451: Ngoài Dự Kiến
Ngoài Dự Kiến
Đ
iều khiến Tiêu Lôi bất ngờ không ngừng chính là, đài truyền hình các cô chẳng những có thể truyền phát trực tiếp chuyện nơi đây, hơn nữa còn trực tiếp dùng máy quay đám người Ngưu Chính Mãn bị áp giải đi ra.
Thậm chí đám người Lý Xuân Sinh lúc đi ra, cũng đón nhận cuộc phỏng vấn ngắn ngủi của cô, và mời đài truyền hình bọn họ đồng thời tới ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc’ của Viễn gia.
Và giống như Tiêu Lôi nghĩ, tất cả nhân viên công tác trong ‘truyền hình Khổng Tước” đều cảm giác lần này thật sự là kiếm lợi lớn.
Bởi vì quan hệ của Tiêu Lôi, bọn họ chỉ là một đài truyền hình bậc trung ở Yến Kinh, không ngờ lại có thể truyền hình trực tiếp sự tình lớn như vậy ở Hà Phong.
Mà toàn bộ truyền hình trực tiếp lại không có đài truyền hình Hà Phong.
Gần như là toàn bộ bộ máy lãnh đạo thành phố Hà Phong, cảnh sát có vũ trang, còn có ký giả đài truyền hình, một đoàn người lớn như thế trùng trùng điệp điệp mở hướng về phía Viễn gia.
Lục Doanh Doanh tin tưởng lời của Diệp Mặc nói, cô vẫn canh giữ ở bên ngoài Viễn gia, ngay cả cơm trưa cũng không ăn.
Quả nhiên Diệp Mặc không để cho cô thất vọng, thời điểm cô đã thấy cảnh sát có vũ trang và phóng viên đài truyền hình đi vào, chỉ biết mối thù của nàng sắp được báo rồi.
Lục Doanh Doanh xoa xoa ánh mắt, chạy tới chỗ Tiêu Lôi.
Cho dù là báo thù, cô cũng muốn đem toàn bộ việc Viễn Trí Dung làm năm đó nói ra.
Một cảnh tượng chấn động đồng thời phát sinh ở Quý Lâm và Dư Châu, video Úc Diệu Đồng đưa ra chấn động toàn bộ phóng viên trong cuộc họp báo.
Vấn đề xảy ra với ‘Mỹ nhan hoàn’ và ‘Kiện thể hoàn’ không ngờ là do ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc’ giở trò quỷ, không chỉ như vậy, hơn nữa ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc’ vì muốn chiếm lấy thị trường, đề cao hiệu ứng thương hiệu, không ngờ chuẩn bị đưa ra virus có tính lây bệnh.
Kinh động, chấn động, toàn bộ phóng viên tại cuộc họp báo ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’ đều đứng lên, thậm chí vượt qua cuộc họp báo ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’ tại Yến Kinh tổ chức lần trước.
Lục Thúy Dương bị tất cả phóng viên khinh bỉ đã ngốc như gà gỗ rồi, cô thật sự không thể tưởng được ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’ không ngờ có thể đưa ra video làm chấn động như vậy.
Khó trách bọn họ nói sẽ cho mọi người một lời giải thích hợp lý, có cái gì hợp lý sáng tỏ hơn thế này nữa đâu?
Nhưng lúc này đã không có người còn nhớ tới Lục Thúy Dương nữa rồi, tất cả phóng viên đều muốn đem tin tức này, video này truyền về trang web của chính mình.
– Tổng giám đốc Úc, tôi biết ngay ‘ dược phẩm Lạc Nguyệt’ sẽ không làm loại chuyện này, tôi rất tin tưởng ‘ dược phẩm Lạc Nguyệt’.
Một gã phóng viên đứng lên nói xong, lập tức liền bổ sung nói:
– Tổng giám đốc Úc, không biết video này có thể cho chúng tôi sao chép một phần không?
Úc Diệu Đồng trong lòng cười lạnh, cô đương nhiên biết bản tính những người này, nếu như là ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’ đang ở thế hạ phong, bọn họ nhất định sẽ đi lên đạp cho một cước nữa đấy.
Cách sinh tồn trong thế giới này chính là như vậy, không cần phải tích cực.
Úc Diệu Đồng khẽ mỉm cười nói:
– Video ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’ chúng tôi có thể download ở trang web’dược phẩm Lạc Nguyệt’, không quấy rầy các vị làm việc nữa, cuộc họp báo hôm nay đến đây kết thúc.
Tuy rằng cuộc họp báo không có chiêu đãi gì, nhưng gần như tất cả phóng viên đều cảm giác được chuyến đi này không tệ, chuyện thứ nhất bọn họ làm chính là muốn đem chuyện phỏng vấn hiện trường này làm thành bản thảo gửi về, sau đó lập tức yêu cầu đài truyền hình của mình tải video kia về.
Gần như là hơn mười giây hô hấp, video này đã được truyền khắp cả nước.
Tuy rằng tin tức này và đài truyền hình của Tiêu Lôi trực tiếp phát đi là cùng một lúc, nhưng là vì ảnh hưởng của việc truyền hình trực tiếp, hơn nữa ‘truyền hình Khổng tước’ còn đề cập vài món đại sự khác của Hà Phong, cho nên hiệu ứng tin tức lớn nhất vẫn đang bị đài truyền hình của Tiêu Lôi bọn họ lấy đi.
Cuộc họp báo ở Du Châu dưới sự chủ trì của Ninh Trung Phi và Lý Mộ Mai đã được tiến hành, bọn họ tiếp sóng trực tiếp video hiện trường tại Quý Lâm.
Không chỉ như thế, Lý Mộ Mai còn truyền phát ra ngoài video các ngành đến lấy giấy phép kinh doanh, lệnh cưỡng chế ngừng kinh doanh.
Trong lúc nhất thời, Du Châu ồ lên.
Gần như trong thời gian ngắn nhất khi tin tức truyền ra, Ủy ban nhân dân thành phố Du Châu liền ra phản ứng.
Vài cán bộ lập tức ngừng áp dụng các phương pháp đối với ‘ dược phẩm Phi Dụ’, đồng thời Ủy ban nhân dân thành phố Du Châu tự mình trả về những thứ đã mang đi, hơn nữa lên truyền hình lập tức thông báo khôi phục tất cả danh dự cho ‘ dược phẩm Phi Dụ’.
Lúc này, mọi người mới biết được năng lượng của ‘ dược phẩm Lạc Nguyệt’ là lớn như thế nào, lớn đến gần như không có bất kỳ người nào dám làm một số động tác nhỏ.
Nhưng đây còn chưa phải toàn bộ năng lượng của ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’, bởi vì lúc này gần như mọi người trên cả nước đang tập trung vào ‘truyền hình Khổng tước’ của Yến Kinh.
Bởi vì ‘truyền hình Khổng tước’ đang truyền hình trực tiếp việc Viễn gia cấu kết cán bộ giết người bừa bãi tại Hà Phong, chế tạo xưởng chế thuốc ngầm, nghiên cứu chế tạo độc dược lây bệnh truyền nhiễm, còn hãm hại xí nghiệp mới phát triển đó là ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’.
Viễn Trí Dung vẻ mặt tái nhợt đứng ở cửa biệt thự Viễn gia, y đã nhìn thấy cảnh sát quan binh có vũ trang bao vây Viễn gia, còn có lãnh đạo Ủy ban nhân dân thành phố, thậm chí còn có đài truyền hình trực tiếp.
Lòng y lập tức chìm đến đáy cốc, ở vài phút trước, y nhận được tin tức truyền đến từ Quý Lâm, nói video hội nghị tối hôm qua của bọn họ đã bị tiết lộ rồi.
Mặc dù tin tức này khiến đầu óc Viễn Trí Dung vang lên một chút, nhưng y rất nhanh liền trấn định lại, trước tiên y muốn liên lạc với Xương Diệu và Ngưu Chính Mãn.
Nhưng y không thể liên lạc được với hai người này, Viễn Trí Dung đoán bọn họ có thể là đang bận họp, nhưng vẫn như cũ có một loại dự cảm không tốt xông lên đầu.
Tuy nhiên Viễn Trí Dung vẫn tin tưởng như cũ, dựa vào năng lượng của mình, có thể vượt qua cửa ải này.
Cùng lắm thì để ‘ dược phẩm Lạc Nguyệt’ thắng một bậc trước mà thôi.
Nhưng khi y biết được Xương Diệu và Ngưu Chính Mãn thậm chí Kế Đốn đều bị khống chế, y lập tức biết chuyện không lành rồi.
Y đã đánh giá thấp năng lượng của ‘dược phẩm Lạc Nguyệt’, lúc này mới một đêm mà “dược phẩm Lạc Nguyệt’ đã lật tay thành mây, đảo tay thành mưa, đem trọn thế cục hoàn toàn xoay chuyển.
Không được, phải đi, lập tức rời đi.
Viễn Trí Dung vừa mới nổi lên ý nghĩ này, y liền phát hiện đã muộn rồi, cảnh sát có vũ trang đã hoàn toàn bao vây biệt thự Viễn gia.
– Viễn Trí Dung, các người đã bị bao vây, hiện tại đưa tay giơ lên, sau đó tất cả mọi người đều đi ra.
Một viên cảnh sát cầm microphone hướng biệt thự Viễn gia mà nói.
– Chủ tịch Hội đồng quản trị, chuyện của chúng ta đã bị phát hiện.
Viễn Vy Bình vẫn tỉnh táo như cũ nói.
Viễn Trí Dung sắc mặt xanh mét nhìn cảnh sát có vũ trang và phóng viên đang bao vây bốn phía, còn có cán bộ chính phủ, y không nghĩ được rốt cuộc là ai đem chuyện tối ngày hôm qua báo cho bọn họ biết.
Tối hôm qua năm người trong thư phòng không phải là anh em của mình thì cũng là con của mình, còn có người rất trung thành là Viễn Vy Bình.
Là ai tiết lộ chuyện này ra ngoài?
Tuy nhiên Viễn Trí Dung cũng biết, bây giờ không phải là thời điểm nghĩ đến chuyện này, y xanh mặt hét lên về phía bên ngoài:
– Trong trang viên của tôi có tổng cộng ba mươi sáu người gồm các nhà hóa học và nhà sinh vật học, chỉ cần tôi nhấn máy điều khiển tự động trong tay một cái, toàn bộ ba mươi sáu người này sẽ nổ tung mà chết.
Tôi không có yêu cầu khác, chỉ yêu cầu các người đưa tới một máy bay trực thăng để tôi rời khỏi đây, trong vòng một giờ không thể tiến hành bất cứ động tác nào đối với tôi.
Gần như tất cả mọi người tại hiện trường cho rằng lời này của Viễn Trí Dung thật ngu ngốc, ngồi máy bay trực thăng rời khỏi đây, một giờ sau mới động thủ, y xem người khác là trẻ con sao?
Tiền Phương Hàn và Lý Xuân Sinh nhìn nhau cười, Viễn Trí Dung này coi như là chó cùng rứt giậu rồi, ngay cả loại chủ ý này cũng nghĩ ra.
Cho dù là cho y một giờ, chẳng lẽ y ngồi máy bay trực thăng còn có thể chạy trốn hay sao? Hơn nữa, còn có ai sẽ tin lời nói của Viễn Trí Dung?
Tiền Phương Hàn đang muốn ra lệnh trực tiếp giết chết Viễn Trí Dung, có chứng cứ chính xác trong tay không cần phải khách khí đối với người như thế.
Nhưng lúc này thư ký của ông ta lại đưa điện thoại di động tới, nhận điện thoại xong Tiền Phương Hàn sắc mặt rất khó coi.
Tuy rằng không ai biết nội dung cuộc điện thoại này là gì, nhưng Diệp Mặc ẩn thân ở một bên lại đã hiểu được ý tứ trong đó, chính là tạm thời đồng ý yêu cầu của Viễn Trí Dung.
Tuy rằng không biết vì sao, nhưng Diệp Mặc cũng biết việc này căn bản không có đạo lý.
– Đồng ý với yêu cầu của Viễn Trí Dung, để y tạm thời rời khỏi đây, an toàn của con tin là hàng đầu.
Mặc dù biết không hề có đạo lý, nhưng Tiền Phương Hàn chỉ có thể nói đem an toàn của con tin đặt hàng đầu, y biết đây là truyền hình trực tiếp trên cả nước, nói sai một câu là bại lộ lớn.
Lý Xuân Sinh cũng có chút không hiểu nhìn Tiền Phương Hàn, nhưng y không nói gì thêm, y biết có một số việc không phải bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào cũng có thể nói.
Diệp Mặc giật mình, thần thức lập tức phát động.
Viễn Trí Dung trên mặt lộ ra một tia cười lạnh, không nói gì, chỉ có điều nhỏ giọng nói với Viễn Vy Bình:
– Lập tức chuẩn bị máy bay trực thăng, chúng ta lập tức rời đi.
Bân Nhi, con…
Viễn Trí Dung lời nói lập tức dừng lại, bởi vì Viễn Kỳ Bân điên dại chạy ra khỏi biệt thự, vừa chạy vừa kêu:
– Tôi thú nhận, tôi thú nhận toàn bộ.
Một năm trước minh tinh điện ảnh An Như đến Hà Phong bởi vì không đồng ý ngủ cùng tôi, nên tôi đã giết cô ta.
Ba năm trước đây bốn thiếu nữ Hà Phong mất tích cũng là tôi làm đấy, sư phụ tôi nói tôi có thể dùng trinh nữ để luyện công, năm nay độc dược truyền nhiễm của Viễn gia cũng là tôi đề xuất…
Trạng thái điên cuồng của Viễn Kỳ Bân khiến gần như tất cả mọi người ngây người, không có ai biết y vì sao ăn ngay nói thật.
Y càng nói càng nhiều, tất cả mọi người không thể tưởng được không ngờ y làm nhiều việc như vậy.
Thậm chí rất nhiều vụ án không đầu mối, từ sự thẳng thắn của Viễn Kỳ Bân mà trở nên rõ ràng.
– Chủ tịch Hội đồng quản trị Thiếu gia anh ta…
Viễn Vy Bình chạy tới, có chút giật mình nhìn Viễn Kỳ Bân trở nên điên cuồng.
Viễn Trí Dung oán hận nói:
– Nghịch tử, Vy Bình, không cần để ý đến nó, chúng ta đi.
Nói xong Viễn Trí Dung không chút do dự quay trở về, Vy Bình thoáng nhìn Viễn Kỳ Bân điên dại ở xa, thở dài, lập tức chạy đi.
Dường như cảm thấy Viễn Trí Dung đã rời khỏi, Viễn Kỳ Bân thần trí khôi phục một ít, lập tức quay đầu trở lại, vừa chạy vừa hét lớn:
– Cha, chờ con một chút, con ở lại đây nhất định phải chết.
Nhưng Viễn Trí Dung giống như không nghe thấy gì, biến mất không thấy gì nữa, chưa tới nửa phút, một máy bay trực thăng liền bay lên trời, rất nhanh liền biến mất trong không trung, chẳng những tốc độ nhanh, hơn nữa thanh âm còn nhỏ dần.
Viễn Kỳ Bân ngã xuống phía trước biệt thự, vẫn nức nở như cũ.
Viễn Trí Dung nhếch miệng lộ ra một tia cười lạnh, đồng thời nhấn nút điều khiển từ xa trong tay – Tao cho bọn mày đi điều tra, bọn mày cái gì cũng sẽ điều tra không được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 452: Không Làm Heo Lần Nữa
Không Làm Heo Lần Nữa
V
iễn Trí Dung nhếch miệng cười nhạt, đồng thời ấn chiếc nút ở trong tay -Tôi để các người đi điều tra, các người lại không điều tra ra được cái gì cả.
–
“Đoàng” một tiếng nổ vô cùng lớn, rồi khói đen bốc lên ngùn ngụt, căn biệt thự xa hoa tráng lệ của nhà họ Viễn đã trở thành một đống tro tàn.
Tất cả mọi người đều đứng ngây người ra vì kinh ngạc, rõ ràng sau khi cảnh sát đồng ý với yêu cầu của Viễn Trí Dung, ông ta vẫn cố tình bấm nút.
Chỉ có điều không người nào biết tại sao ông ta lại cho nổ biệt thự của mình.
Theo lý mà nói, nếu như ông ta muốn hủy chứng cứ, thì phải cho nổ hầm chế thuốc mới phải chứ.
Diệp Mặc cũng không ngờ sức công phá của trái bom này lại lớn đến như vậy, chỉ sợ rằng hầm chế thuốc của Viễn Trí Dung cũng sẽ bị ảnh hưởng, biết trước như này thì hắn đã lấy đi rồi.
-Chủ tịch, hình như có gì đó không đúng?
Viễn Vi Bình nhìn vào màn hình trước mặt chiếc máy bay trực thăng nói.
-Đầu tiên phải tiêu hủy tất cả thông tin, sau đó ẩn thân với tốc độ nhanh nhất có thể.
Không cần biết là đúng hay sai, chỉ cần căn cứ nổ là được rồi.
Sắc mặt của Viễn Trí Dung không thể nhìn rõ được, cũng không biết trong lòng ông ta đang nghĩ gì.
Viễn Vi Bình có chút do dự nói:
-Tôi thấy có vẻ như căn cứ của chúng ta không bị nổ, mà hình như là biệt thự bị nổ thì phải.
-Cái gì?
Viễn Trí Dung lập tức nghĩ đến chuyện cuốn băng ghi lại cuộc họp tối ngày hôm qua tại sao lại bị tiết lộ ra ngoài, hóa ra là có kẻ đã xâm nhậm vào nhà họ Viễn từ lâu, thậm chí còn cài bom xung quanh biệt thự của ông ta.
Phụt Viễn Trí Dung tức giận tới mức thổ huyết.
-Dược phẩm Lạc Nguyệt quả thật là hay, được, Viễn Trí Dung tôi thừa nhận tôi đã coi thường mày rồi, nếu như Viễn Trí Dung tôi đây mà không báo mối thù này, không báo mối thù này…
Khuôn mặt của Viễn Trí Dung lúc này đã trắng như một tờ giấy, thậm chí còn không thể nói được một câu hoàn chỉnh, ông ta biết lần này ông ta thực sự đã thua rồi.
Lý Xuân Sinh thấy máy bay trực thăng rời đi nhưng Tiền Phương Hàn không ngờ vẫn không có bất cứ thái độ gì, ông ta biết ngày rằng trong chuyện này chắc chắn có uẩn khúc gì đó, nhưng cho dù là nhà họ Viễn có tài giỏi đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng không thể bằng nhà họ Tống được.
Thế nên ông ta không hề do dự mà bỏ rơi Viễn Trí Dung.
Thấy chiếc máy bay trực thăng của Viễn Trí Dung cất cánh bay mà không hề bị ai ngăn lại, Diệp Mặc cười nhạt.
Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn biết lần này là thượng tầng đang đánh cờ, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Từ khuôn mặt khó coi của Tiền Phương Hàn là hắn đã biết rồi, chuyện này chắc không có liên quan gì đến ông ta.
Thượng tầng anh muốn chơi cờ, nhưng muốn chạy thoát khỏi Diệp Mặc tôi đây thì tuyệt đối không thể có khả năng được.
Tôi thực ra cũng chỉ muốn xem xem, rốt cuộc Viễn Trí Dung anh có bản lĩnh gì, không ngờ lại phải để người khác đến cứu anh.
Lúc cứu Viễn Trí Dung anh người cứu anh giống như thả anh vào trong đống lửa để nướng vậy.
Diệp Mặc biết rằng nếu ở trong tình huống bình thường, cho dù Viễn Trí Dung có là kẻ thân tín, thì cũng sẽ bị người khác bỏ rơi mà thôi.
Nhưng không ngờ Viễn Trí Dung lại bỏ chốn, hơn nữa ông ta lại còn đi máy bay.
Tốc độ của chiếc máy bay này còn nhanh hơn tốc độ của hắn, chắc không phải là trực thăng mà là máy bay phản lực rồi.
Đối với chuyện quan trường tranh đấu, Diệp Mặc không có hứng thú, nhưng hắn sẽ tuyệt đối không buông tha cho Viễn Trí Dung.
Đừng nói là ông ta có ngồi máy bay phản lực để bỏ chốn, cho dù có ngồi tàu vũ trụ thì hắn cũng sẽ đuổi cho đến cùng.
Diệp Mặc cũng không quản chuyện ở đây nữa, lập tức tung phi kiếm đuổi theo chiếc máy bay phản lực kia.
Các người không động thủ, tôi đã đạt được mục đích của mình rồi, những chuyện sau đó để tôi tự giải quyết.
-Chủ tịch, chúng ta có cần tìm nơi để đổi sang phương tiện khác không? Mặc dù máy bay của chúng ta có thể đi đến được mọi nơi trên thế giới, nhưng thực sự chiếc máy bay này quá lớn rất dễ bị phát hiện.
Nhìn thấy Viễn Trí Dung đã hồi phục lại, Viễn Vi Bình mới dám nói, giọng điệu có chút lo lắng.
Gân xanh nổi đầy lên trán, đến bây giờ Viễn Trí Dung vẫn không thể nghĩ ra được ai lại có bản lĩnh lớn đến vậy, có thể lấy chỗ thuốc nổ mà ông ta dấu trong căn cứ cắm xung quanh biệt thự của ông ta, khiến chính tay ông ta nhấn nút phá hủy căn biệt thự của mình.
Cả đời Viễn Trí Dung tung hoành ngang dọc, nhưng chưa bao giờ lại phải chịu cảm giác tội lỗi như thế này.
-Không cần, bọn họ nói có thể kéo dài được một tiếng đồng hồ, nếu như đến chuyện này cũng còn không làm nổi, thì Viễn Trí Dung ta thà rằng ngọc nát đá tan cũng sẽ không để bị bọn chúng đạt được thứ mà chúng muốn đâu Viễn Trí Dung hung dữ nói.
-Chủ tịch, mặc dù thứ này rất quan trọng, nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra được.
Giống như chuyện tối hôm qua vậy, ai biết được rằng hôm nay bị lộ.
Hơn nữa…
Viễn Vi Bình định nói thêm gì đó nhưng đột nhiên lại dừng lại.
Viễn Trí Dung đang trong cơn tức giận nhưng cũng ý thức được, ông ta nhíu nhíu mày, không nói năng gì một lúc lâu.
Lúc sau mới lên tiếng:
-Hơn nữa cái gì?
Viễn Vi Bình vừa lái máy bay vừa nói:
-Nhà họ Viễn chúng ta còn không bằng một gia tộc bình thường ở Yến Kinh, vạn nhất nếu bọn họ lật lọng, không thèm để ý đến món đồ trong tay chúng ta…
Viễn Trí Dung mặc dù đã lấy lại được bình tĩnh, nhưng nghe câu nói này của Viễn Vi Bình, lập tức thấp giọng nói:
-Vi Bình, cậu nói không sai, chuyện gì cũng chỉ có thể dựa vào bản thân mà thôi.
Bọn họ có thể giúp tôi, không phải vì nhà họ Viễn chúng ta lợi hại như thế nào… mặc dù đám người đó đã cứu tôi, nhưng chắc chắn sẽ không tha cho tôi, Vi Bình, lập tức tìm nơi đáp máy bay xuống, chúng ta không thể ngồi chiếc máy bay này nữa rồi.
-Ông rất thông minh, nhưng nhà họ Viễn của ông không làm nổi việc, một loại độc về cơ bản thì đã chế tạo xong mà các ông không thể truyền ra ngoài được.
Vì một chút lợi lộc nhỏ trước mắt, không ngờ lại mang rơm rặm bụng, đi đắc tội với một công ty nhỏ.
Nếu như ông không muốn chết, lập tức đáp máy bay xuống dãy núi Hoành Đoạn.
Một giọng nói đột ngột vang lên, thể hiện sự giận dữ vô cùng.
Giống như là nhà họ Viễn có chết thêm nhiều người nữa, thì cũng không bằng một câu nói của hắn.
Viễn Trí Dung và Viễn Vi Bình ngơ ngác nhìn chiếc loa ở bên ghế phụ lái, lúc này, chỉ cần họ không phải là đồ ngốc, thì chắc chắn đều biết rằng họ đang bị kẻ khác lợi dụng đến không còn cả một cọng tóc.
-Anh là ai, rốt cuộc thì anh là ai?
Viễn Trí Dung nhìn chằm chằm vào chiếc loa rồi hét lên.
Không ngờ lại nói sản phẩm của dược phẩm Lạc Nguyệt chỉ là một món lợi nhuận nhỏ nhoi, người này rốt cuộc là ai? Cả đời Viễn Trí Dung đi lợi dụng người khác, không ngờ đến lúc này lại bị người ta lợi dụng hoàn toàn như vậy.
-Ông không cần biết tôi là ai.
Ông chỉ cần lái chiếc máy bay này đến nơi tôi đã chỉ là được rồi, mặc dù tôi không để ý đến thứ ông có, nhưng tính mạng của ông thì vẫn còn có chút tác dụng đấy.
Giọng nói lại tiếp tục phát ra từ chiếc loa ở ghế lái phụ.
-Nhà họ Viễn chúng tôi rốt cuộc đã đắc tội gì với anh, có phải các anh giao món đồ này cho Bân Nhi? Tại sao các anh lại muốn làm như vậy? Bao nhiêu gia tộc lớn các anh lại không chọn, sao lại cố tình chọn nhà họ Viễn chúng tôi.
Viễn Trí Dung càng ngày càng có vẻ không thể kiềm chế được giọng điệu của mình.
Chiếc loa lại truyền đến giọng nói lạnh như băng:
-Cũng bởi vì nhà họ Viễn các ông không có ảnh hưởng lớn, nên tôi mới chọn nhà họ Viễn, nhưng ông lại giống như heo vậy, không ngờ trước khi đi còn hủy đi căn cứ của mình, nhưng lại không thể phá hủy được.
Tôi vẫn còn cứu mạng ông, bởi vì nó vẫn còn chút giá trị để lợi dụng.
Viễn Trí Dung ngây người ra một lúc, rồi mới thật thà nói:
-Tao là heo, nếu như tao là heo, tôi đã nhìn thấy được năng lực của mình, ha ha, Viễn Trí Dung tao đã làm heo một lần, không muốn làm heo lần thứ hai nữa đâu.
Tao đến địa điểm mà mày đã chỉ định, thì chắc chắn chỉ còn con đường chết.
Chúng mày chỉ muốn cướp món đồ của tao đi, Viễn Trí Dung tôi cho dù có chết, cũng sẽ khiến các người không thực hiện được mục đích của mình.
-Hừ, chết, lẽ nào ông không muốn báo thù?
Giọng nói trong loa lại vang lên, nhưng giọng điệu đã hòa nhã hơn rất nhiều.
Trong ánh mắt Viễn Trí Dung lộ vẻ điên cuồng -Báo thù, kẻ thù lớn nhất của tao chính là chúng mày, nhưng tao biết tao không báo nổi thù.
Nếu như để tao giết, người đầu tiên mà tao giết chính là chúng mày, sau đó sẽ giết đến những người của dược phẩm Lạc Nguyệt.
Tao hiểu rồi, cho dù là không có chuyện lần này, thì khi thứ đồ này rơi vào tay chúng mày, nhà họ Viễn của tao vẫn sẽ bị hủy diệt mà thôi.
Vi Bình, chúng ta cùng đi nào, hãy lao thẳng vào vách núi trước mặt kia kìa…
Viễn Vi Bình bình tĩnh nói:
-Vâng thưa chủ tịch.
Nói rồi không hề do dự, lao thẳng chiếc máy bay về phía vách đá.
Quả nhiên, nghe xong lời Viễn Trí Dung nói, giọng nói trong loa lại trở nên giận dữ, phẫn nộ.
-Viễn Trí Dung, ông điên rồi, mau dừng lại ngay.
-Đúng thế, tao điên rồi, tao có thể bị chúng mày lợi dụng một lần, nhưng đừng hòng lợi dụng tao lần thứ hai…
Nói rồi Viễn Trí Dung cảm thấy bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Chỉ có điều ông ta không còn để ý đến tiếng gào thét phát ra từ chiếc loa đặt ở ghế lái phụ nữa, mà quay đầu lại nói với Viễn Vi Bình:
-Vi Bình, cậu đã theo tôi mười mấy năm rồi, cuối cùng tôi vẫn dẫn cậu vào con đường cùng không lối thoát, xin lỗi cậu.
Viễn Vi Bình mỉm cười nói:
-Chủ tịch, tôi đã nói rồi, từ ngày mà ông cứu tôi và em gái, tính mạng của tôi đã là của ông rồi.
-Tốt, Vi Bình, tôi cũng không câu nệ nữa, tôi lớn hơn cậu mấy tuổi, nên cậu cứ gọi tôi là anh.
Giọng điệu của Viễn Trí Dung vô cùng bình tĩnh, mang theo cả sự mong muốn giải thoát.
Ông ta biết, bất luận ra sao, thì ông ta cũng không còn đường sống nữa rồi.
-Anh Viễn Vi Bình gọi không chút do dự.
Chỉ có điều Viễn Vi Bình vừa gọi xong một tiếng anh, thì chiếc máy bay đã đâm thẳng vào vách đá trước mặt.
Một đám khói bụi hình nấm khổng lồ bốc lên, cùng với tiếng nổ long trời lở đất.
Diệp Mặc theo sát phía sau, hắn đương nhiên có thể nhìn thấy chiếc máy bay đâm vào vách núi, hắn không hiểu, Viễn Trí Dung đã chạy chốn được rồi, sao lại còn phải tìm đến cái chết?
Trầm mặc hồi lâu, Diệp Mặc mới dám mạo hiểm xông vào chiếc máy bay đang bốc cháy ngùn ngụt, bây giờ thi thể của Viễn Trí Dung và Viễn Vi Bình đã không thể nhận ra được nữa rồi.
Diệp Mặc dùng thần thức quét một lượt, xác nhận hai cái xác này là Viễn Trí Dung và Viễn Vi Bình, nhưng hắn không hề có chút dao động nào.
Hai tên này đã phạm tội, chết như vậy còn là nhẹ đấy.
Diệp Mặc chú ý tới một chiếc rương nhỏ màu vàng kim, hắn vươn tay ra chộp lấy nó.
Cầm được chiếc rương trong tay, mở chiếc rương ra, phát hiện ra không gian bên trong của chiếc rương rất nhỏ, trong chiếc rương ngoại trừ một thứ giống như một viên đá ba cạnh ra thì không còn vật nào khác, Diệp Mặc xem xét kỹ càng viên đá này, hắn cũng không thể biết được đây là thứ gì.
Nghĩ nghĩ một chút, tiện tay bỏ vào trong túi.
Diệp Mặc dùng thần thức quét một lượt lên xác chiếc máy bay, thấy không còn bất cứ thứ gì nữa, lúc này mới xoay người rời đi.
Một tiếng đồng hồ sau, dưới vách núi không người, lại xuất hiện thêm một chiếc máy bay nữa, có ba người đàn ông áo đen bước ra từ máy bay.
Ba người đàn ông này không nói năng câu gì, lập tức tìm kiếm bên trong xác chiếc máy bay.
Hơn nửa giờ sau, người đàn ông áo đen lớn tuổi nhất trầm giọng nói:
-Không có cái gì hết, hơn nữa ở đây không có bất cứ dấu chân nào, cũng không có bất cứ dấu vết chứng tỏ đã có người đến đây tìm kiếm, xem ra thứ đó vẫn chưa bị mang đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 453: Ước Mơ Của Ninh Khinh Tuyết
Ước Mơ Của Ninh Khinh Tuyết
M
ặc dù đây đã là dãy núi Hoành Đoạn, nhưng không khí có vẻ tốt hơn những nơi khác một chút, nhưng Diệp Mặc vẫn quyết định sau này sẽ tìm xem có linh thảo nào không.
Bây giờ hắn đã làm xong chuyện rồi, nhất định phải quay trở về Lưu Xà xem tình hình như thế nào.
Lúc Diệp Mặc trở về đến Lưu Xà, “công ty dược Lạc Nguyệt” đã lại nổi tiếng thêm một lần nữa.
Không chỉ chuyện bị “tập đoàn dược Viễn Bắc” hãm hãi đã được điều tra sáng tỏ, mà “tập đoàn dược Viễn Bắc” vì chuyện này mà cũng bị xóa tên khỏi thị trường.
Chuyện này khiến cho tất cả mọi người nhớ đến chuyện sữa dê năm ngoái, một công ty cũng vì lợi nhuận, nên đã bất chấp lương tâm để kiếm tiền, kết quả sau một đêm, cũng bị xóa tên ra khỏi thị trường, cuối cùng chuốc lấy thân bại danh liệt.
Chuyện này vẫn chưa phải là chuyện độc ác nhất mà bọn chúng gây ra, chuyện độc ác nhất chính là chuyện nhà họ Viễn định âm thầm nghiên cứu điều chế ra bệnh truyền nhiễm.
Căn cứ nghiên cứu đã bị phát hiện, hơn mười nhà sinh vật học, hóa học bị giam giữ trong nhà họ Viễn đã được cứu thoát, người nhà của những nhà khoa học này còn tưởng rằng họ đã chết rồi, không ngờ lại bị nhà họ Viễn giam giữ khống chế để chế tạo ra độc dược.
Nếu như không phải phía chính phủ đã tuyên bố là Viễn Trí Dung sợ tội tự sát, thì chắc chắn ông ta sẽ bị người ta băm vằm ra thành trăm nghìn mảnh.
Vụ án Viễn Bắc đã hoàn toàn chấm dứt, nhà họ Viễn mặc dù đã bị phá hủy, nhưng vẫn còn một khối tài sản tương đối lớn.
Khối tài sản này ngoài việc bị sung công ra, số còn lại dùng để bồi thường cho Lục Doanh Doanh.
Lục Doanh Doanh nhận được một số tiền bồi thường lớn, nhưng cô lại cự tuyệt cổ phần phân phối “lầu Viễn Bắc”, mang theo tài sản của mình rời khỏi Hà Phong.
Nhưng cô là một người không có họ hàng bạn bè thân thích, không ai biết, cũng không ai để ý đến việc cô đã đi đâu.
Việc công ty dược Lạc Nguyệt đã “hủy diệt” tập đoàn dược Viễn Bắc càng ngày càng được phóng đại, thế nên sản phẩm lúc nào cũng trong tình trạng cung không đủ cầu.
Lúc Diệp Mặc trở lại Lưu Xà, Ninh Khinh Tuyết đã đợi hắn rất lâu rồi.
Chuyện công ty dược Lạc Nguyệt vừa kết thúc, thì Ninh Khinh Tuyết đã tới đây để đợi Diệp Mặc.
-Em muốn quay về Du Châu xem thế nào.
Ninh Khinh Tuyết đợi Diệp Mặc quay về, vẫn luôn hết lòng hết dạ với công ty dược Lạc Nguyệt, mặc dù mới chỉ có mấy ngày, nhưng dưới sự dẫn dắt của cô, công ty dược Lạc Nguyệt đã bắt đầu đi vào nề nếp quy củ.
-Là chuyện này sao?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, vuốt ve mái tóc dài của Ninh Khinh Tuyết.
-Em muốn sau khi đi thăm ba mẹ, sẽ quay về tiếp tục phát triển công ty dược Lạc Nguyệt, thực ra em nghĩ giống như chị Úc, em nghĩ có khi có một ngày nào đó có thể xây dựng nơi chúng ta ở trở thành một thành phố, thành phố đó là của chúng ta, không có bất cứ người nào đến quấy rầy, em thích như vậy.
Mặc dù em biết nó không thực tế lắm, nhưng đây là ước mơ của em, của chị Úc, và có lẽ là ước mơ của tất cả những người trong công ty dược Lạc Nguyệt.
Ninh Khinh Tuyết lớn lên trong một gia tộc, mặc dù không tham gia tranh giành đấu đá nhau, nhưng cũng không hề xa lạ gì với những chuyện như này.
Cô chán ghét khi phải sống như thế này, thậm chí chán ghét cả cảnh cạnh tranh trên thị trường.
Nhưng đề nghị của Úc Diệu Đồng và chuyện của công ty dược Lạc Nguyệt đã khiến cô có thể nhìn thấy hi vọng.
Công ty dược Lạc Nguyệt hoàn toàn không cần phải lo lắng về vấn đề bán hàng, cho nên không có cảnh cạnh tranh lẫn nhau, hơn nữa nếu thực sự có thể mua lại được Lưu Xà thì cũng có thể xây dựng nơi này thành một khu vui chơi.
Điều quan trọng nhất là cô tin Diệp Mặc, Diệp Mặc là người tu tiên, cho dù không thể trở thành tiên, nhưng chuyện xây dựng một thành phố, thì chắc cũng có thể làm được.
-Được, anh hứa với em.
Diệp Mặc nắm lấy tay Ninh Khinh Tuyết, hắn đương nhiên biết rằng ước mơ của Ninh Khinh Tuyết không dễ gì có thể thực hiện được, nhưng hắn rất muốn đáp ứng được nguyện vọng đó của cô.
Nhưng nếu muốn đáp ứng được nguyện vọng của Ninh Khinh Tuyết, thì nhất định tu vi của hắn phải rất rất mạnh, nếu như không được như vậy, với tu vi như bây giờ của hắn, những chuyện như vậy chỉ giống như là nói khoác mà thôi.
Trên thế giới này, để có được tu vi hùng mạnh, quả thực là rất khó.
Cho dù trên thế giới này chỉ có một mình hắn là Tu Chân Giả, thì cũng sẽ vô cùng khó khăn.
Hơn nữa, Diệp Mặc cũng không thực sự vừa ý với Lưu Xà.
Những lời này hắn không nói ra, hắn không muốn làm Ninh Khinh Tuyết mất hứng.
-Ngày mai anh sẽ tiễn em đi, buổi tối…
Diệp Mặc còn chưa nói hết câu, thì đã bị Ninh Khinh Tuyết dùng miệng bịt lại.
Ninh Khinh Tuyết cảm giác mặt cô đang nóng bừng bừng, cô thích cảm giác được hôn Diệp Mặc.
Rất lâu sau, Ninh Khinh Tuyết thở dốc, cô thở hổn hển, khuôn mặt ửng đỏ nói:
-Ngày mai để em tự đi, sau này có thể em sẽ phải thường xuyên đi lại, hơn nữa em cũng đã luyện đến đỉnh cấp 1 rồi, em có thể tự chăm sóc tốt cho mình.
Anh còn rất nhiều chuyện phải làm, không thể lần nào cũng để anh đưa em đi như vậy được.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, mặc dù hắn không cho rằng việc đưa Ninh Khinh Tuyết đi là chuyện phiền phức, nhưng hắn tôn trọng ý kiến của cô.
Với khả năng của cô, chắc chắn là có thể tự bảo vệ bản thân.
-Ừ, vậy tối nay anh sẽ dạy cho em làm cách nào để có thể phát hỏa cầu thuật, chỗ anh vẫn còn “Bồi Khí Đan” tranh thủ luyện cho em đến cấp thứ hai luôn…
Diệp Mặc nói rồi lấy ra một viên “Bồi Khí Đan”
Ninh Khinh Tuyết lại ôm Diệp Mặc, thấp giọng nói:
-Những thứ này sau này dạy em cũng được, tối nay, em muốn anh ở bên em…
Diệp Mặc và Ngân Tử đưa Ninh Khinh Tuyết lên máy bay, rồi mới quay về công ty.
Vì Ngân Tử không thể lên máy bay được, nên đành phải ở lại Lưu Xà để Diệp Mặc chăm sóc.
Vì tối hôm qua Ninh Khinh Tuyết muốn ở cùng hắn, nên cũng không học được gì, Diệp Mặc chỉ đưa được cho cô mấy viên “Bồi Khí Đan” và mấy “Hỏa Cầu Phù”.
Đồng thời trong mỗi một “Hỏa Cầu Phù” đều có thêm thần thức của Ninh Khinh Tuyết, có thể phóng ra trong chớp mắt.
Tối qua hắn và Ninh Khinh Tuyết ôm nhau ngủ, nhưng cũng không có bất cứ chuyện gì xảy ra, mặc dù Diệp Mặc biết chỉ cần hắn muốn, thì Ninh Khinh Tuyết sẽ không bao giờ cự tuyệt.
Chỉ có điều Diệp Mặc vẫn muốn ít nhất là phải đợi sau khi hắn tìm thấy Lạc Ảnh đã, sau đó mới có thể ở bên Ninh Khinh Tuyết được.
Năm đó, hắn ở Lạc Nguyệt này bám theo sư phụ Lạc Ảnh như hình với bóng, Lạc Ảnh không chỉ cứu hắn một lần.
Sau này Lạc Ảnh vì cứu hắn mà phải ở lại trái đất, thiếu chút nữa thì mất mạng.
Hắn nợ Lạc Ảnh hai kiếp, huống hồ, lúc ở sa mạc, Lạc Ảnh đã ở trong lòng hắn rồi.
Thế nên, sư phụ Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết có địa vị giống nhau trong lòng hắn.
Còn một điều nữa, Diệp Mặc không nói ra, hắn muốn đợi đến khi có thể xây dựng được một thành phố như Ninh Khinh Tuyết nói, thì hắn sẽ cùng với Lạc Ảnh, Tố Tố tổ chức một hôn lễ long trọng, chỉ có điều khi chuyện này chưa làm được, thì hắn chỉ có thể để nó ở trong lòng mà thôi.
Khi còn chưa tìm được Lạc Ảnh, thì trong lòng Diệp Mặc còn cảm thấy tiếc nuối, ân hận.
Ninh Khinh Tuyết đương nhiên biết trong lòng Diệp Mặc nghĩ gì, cô chỉ ôm Diệp Mặc ngủ một đêm.
Mặc dù hai người không làm thêm bất cứ chuyện gì, nhưng đối với Ninh Khinh Tuyết, như vậy cũng đã là đủ rồi.
Chỉ cần được ở bên cạnh Diệp Mặc, thì cô đã mãn nguyện lắm rồi, nếu như lần này không phải lâu ngày chưa được gặp ba mẹ, cộng với việc công ty dược Phi Dụ gặp chút vấn đề, thì Ninh Khinh Tuyết thật lòng không muốn rời xa Diệp Mặc chút nào.
Cho nên mặc dù Ninh Khinh Tuyết đi rồi, nhưng trong nội tâm cô vẫn còn một câu chưa nói ra, đợi sau khi cô trở về, cô sẽ nói cho Diệp Mặc biết.
Ninh Khinh Tuyết quay về Du Châu, nhưng Diệp Mặc biết, muốn thực hiện được ước mơ của Ninh Khinh Tuyết, thì nhất định phải không ngừng nâng cao thực lực bản thân.
Mặc dù với thực lực bây giờ của hắn có vẻ như không e ngại bất cứ cái gì, bất cứ kẻ nào nữa rồi, nhưng nếu như là cả một quốc gia, thậm chí là một đội quân, thì hắn cũng không thể chống đỡ được lâu.
Chỉ có thể không ngừng nâng cao võ công của bản thân mới là việc làm đúng đắn nhất, huống hồ bây giờ hắn cũng chưa phải là người vô địch trong giới ngoại ẩn môn, chứ đừng nói đến giới nội ẩn môn.
Đừng đến nói đến ai xa, ngay cả hòa thượng Ngộ Đạo chắc cũng có tu vi không kém hắn là mấy.
Cũng không có người nào có thể biết rằng cao thủ trong ẩn môn có bao nhiêu người như Ngộ Đạo?
Nhìn lại, Diệp Mặc thấy hắn bây giờ không còn là người cô đơn nữa, hắn có người thân, có vợ, lại còn có bạn nữa.
Nếu đấu với cả một quốc gia, người nhận phần thua thiệt đương nhiên là hắn rồi.
Cho dù hắn có chạy chốn, thì những người bên cạnh hắn tuyệt đối sẽ không còn đường sống.
Mặc dù chưa từng bước qua cửa ẩn môn, nhưng Diệp Mặc biết những người trong đó chắc chắn lợi hại hơn hắn, không chừng còn lợi hại hơn gấp nhiều lần ý chứ, nhưng cho dù có như vậy, thì hắn vẫn cứ muốn đi, để nâng cao được khả năng của mình, hắn nhất định phải đến ẩn môn để tìm kiếm linh thảo.
Lí do thứ hai chính là tìm Thái Ất Môn để báo thù, Thái Ất Môn đã suýt giết chết Ninh Khinh Tuyết, với tính cách của Diệp Mặc, hắn tuyệt đối sẽ không thể bỏ qua mối thù này.
Cho nên vì không muốn để cho Ninh Khinh Tuyết lo lắng, Diệp Mặc không nói cho cô biết việc hắn chuẩn bị đi ẩn môn một chuyến, những chuyện như thế này không nhất thiết phải nói cho cô biết, nói càng nhiều thì cô càng thêm lo lắng mà thôi.
Trước khi đi Ẩn Môn, Diệp Mặc còn muốn đến núi Thanh Tiễu ở Tứ Xuyên xem xét một chút, dù sao nơi đây cũng là nơi Trương Chi Hối mất tích.
Trương Chi Hối cũng coi như là người đã giúp hắn, vì lí do này mà hắn nhất định phải đi một chuyến.
Còn chuyện liên quan đến việc đến Hồng Vũ Đường lấy ít bồi thường, thì Diệp Mặc chỉ coi đó là chuyện không đáng gì mà thôi.
Bây giờ chuyện của công ty ngoài Úc Diệu Đồng và Ninh Khinh Tuyết thì còn có mấy người của Tàng Gia Nghiêm giúp sức, chuyện của Lưu Xà thì có Hư Nguyệt Hoa cùng với Dương Cửu, còn có Quách Khởi, Lô Lâm, Phương Nam xử lí, Diệp Mặc cũng không cần phải nhúng tay vào.
Diệp Mặc ở trong phòng luyện pháp khí một ngày, hắn muốn trước khi đi, đưa cho những người quan trọng ở bên cạnh hắn mỗi người một món pháp khí, mặc dù công ty dược Lạc Nguyệt bây giờ đã rất nổi tiếng rồi, nhưng một khi đã có vụ “Viễn Bắc” thì có thể sẽ có thêm những vụ tương tự như thế nữa, cẩn thận một chút cũng không thừa.
Một ngày trôi đi trong chớp mắt, Diệp Mặc thu lại đống pháp khí mà mình đã luyện xong, thở dài, tu vi vẫn còn thấp quá, lúc đầu hắn luyện pháp khí một hai tháng liền vẫn không sao, bây giờ mới luyện có một ngày mà đã cảm thấy mệt mỏi rồi.
Mặc dù chuyện này có liên quan đến việc thiếu linh khí, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là do tu vi của hắn còn quá thấp.
Diệp Mặc vừa mới thu gom đống pháp khí xong, lập tức phát hiện ra có người đang tiến vào phòng.
Diệp Mặc rùng mình, ai vào phòng của mình vậy? Hơn nữa hắn chỉ mới vừa phát hiện ra thôi, Lưu Xà có cao thủ từ lúc nào vậy?
-Ai?
Diệp Mặc quay người lại, nhìn vào chiếc bóng in trên vách, cất tiếng hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 454: Kẻ Dị Năng Đến Lưu Xà
Kẻ Dị Năng Đến Lưu Xà
B
óng người bên cửa sổ dường như cũng rất ngạc nhiên khi thấy Diệp Mặc có thể phát hiện ra gã, dùng một giọng tiếng Hoa rất chuẩn nói:
-Anh, không ngờ anh lại biết tôi đến?
-Đừng phí lời, nói xem anh là ai, không thì anh sẽ không còn cơ hội để nói nữa đâu đấy.
Diệp Mặc lạnh lùng nói, cho dù người này có nói ra thân phận của mình, thì Diệp Mặc cũng sẽ không tha cho gã được.
Đây là phòng của Ninh Khinh Tuyết, may mà hôm nay mình ở đây, nếu như không có mình, chỉ có một mình Ninh Khinh Tuyết thì ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra, nên Diệp Mặc tuyệt đối không thể tha cho kẻ nửa đêm nửa hôm lén la lén lút bước vào đây như vậy được.
Sở dĩ hỏi như vậy vì Diệp Mặc muốn xem xem gã còn đồng bọn hay không.
Bởi Diệp Mặc chỉ nhận ra khi gã này đã bước hẳn vào phòng rồi, nên Diệp Mặc muốn thận trọng hơn, một khi đã có người có thể tiến đến gần mình như vậy, hơn nữa lại là người nước ngoài, da trắng, dáng người nhỏ thó.
Mặc dù hắn có thần thức, nhưng không thể dùng 24 trên 24 được.
Hơn nữa cho dù là không dùng đến thần thức, bình thường khi có người tiếp cận, hắn vẫn có thể cảm nhận được, nhưng hắn không hề có cảm giác gì với người này, chuyện này khiến Diệp Mặc đề cao cảnh giác.
Quả nhiên, Diệp Mặc vừa dứt lời, một người đàn ông từ cửa sổ bước vào.
Khôi ngô hơn nhiều so với người vừa lúc nãy, đây là một người da đen.
Diệp Mặc dùng thần thức quét một lượt, ngoài hai người này ra, không ngờ bên ngoài vẫn còn một người nữa.
Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, nhưng hắn cũng không muốn vạch trần kẻ đứng ngoài đó.
-Không có cơ hội?
Người đàn ông đến trước buộc miệng nói, lập tức cười ha hả, dường như gã cảm thấy câu nói của Diệp Mặc rất buồn cười, rồi gã liền mỉa mai:
-Anh dám đứng trước mặt chúng tôi nói chúng tôi không có cơ hội? Anh có biết là chúng tôi chỉ cần giơ tay ra là có thể bóp chết anh rồi không?
Tuy rằng nói chưa đúng lắm, nhưng phát âm rất rõ ràng, đương nhiên gã không coi Diệp Mặc ra gì, cũng không để ý đến chuyện này, hay nói cách khác Diệp Mặc không đáng để y chú ý tới.
Một gã đàn ông khác đứng không hề nhúc nhích, cũng không nói câu gì, trong mắt gã dường như không có sự tồn tại của Diệp Mặc.
Diệp Mặc thấy ba gã này đều là người nước ngoài, có hai gã da trắng, một gã người da đen, ngoài gã đầu tiên ra thì hai gã còn lại đều rất đô con, không hiểu sao bọn chúng có thể nói được tiếng Hoa, trong lòng hắn hoài nghi, không hiểu mình có thù hằn với đám người nước ngoài này từ khi nào? Bọn chúng tại sao lại muốn đến tìm Ninh Khinh Tuyết?
Trên người ba gã này có mùi gì đó rất lạ, không giống với những người luyện cổ võ, cũng không giống với những người có chân khí.
Có cái gì đó rất mịt mờ, hơn nữa còn không giống với những người luyện võ bình thường khác.
Cho nên Diệp Mặc nhất thời không thể phán đoán được tu vi của bọn chúng.
Nói thật, Diệp Mặc chưa từng gặp loại người có sức mạnh kiểu như thế này, không biết tu vi của bọn chúng rốt cuộc như thế nào.
Đối với những lời nói coi thường khinh rẻ như thế này, Diệp Mặc không hề để ý đến, thậm chí còn không hề dao động, lạnh lùng nói:
-Tôi không quen các anh, các anh đến đây làm gì?
-Chỉ có thể trách anh không may, ai bảo anh nấp trong phòng của cô Ninh làm gì.
Ồ, anh là người đàn ông của cô ta? Cô Ninh quả thật là rất xinh đẹp.
Nhưng anh cũng không cần phải lo lắng, chúng tôi đến mời cô Ninh đến tổng hành dinh của chúng tôi một chuyến, không hề có ác ý.
Chỉ có điều anh đã biết chuyện này rồi, nên mọi chuyện lại trở nên rắc rối đây, nhưng nếu anh có thể nói cho chúng tôi biết là cô Ninh đã đi đâu, thì chúng tôi có thể tha mạng cho anh.
Người đàn ông đến đầu tiên nói năng rất nhẹ nhàng, nghe anh ta nói đến tìm Ninh Khinh Tuyết, nhưng dường như nếu anh ta không tìm thấy Ninh Khinh Tuyết thì cũng không sao, có vẻ đối với anh ta đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Ánh mắt Diệp Mặc vô cùng sắc lạnh, Ninh Khinh Tuyết chắc chắn không quen biết gì với đám người này, bọn chúng đến tìm Ninh Khinh Tuyết để làm gì? Diệp Mặc đột nhiên nhớ tới Edern, thuận miệng hỏi:
-Các anh nghe Edern nói?
Hỏi xong câu này, không đợi bọn chúng trả lời, Diệp Mặc đã hoàn toàn hiểu ra rồi, Edern nói lại chuyện của Ninh Khinh Tuyết, sau đó hải quân Mỹ lập tức muốn tìm cô về để cung cấp tin tình báo.
Vì chuyện này vô cùng cơ mật, nên hải quân Mỹ mới lén lút vụng trộm bắt Ninh Khinh Tuyết đi, không muốn cho quân đội Hoa Hạ biết.
Làm người quả thực là không nên quá tốt, Diệp Mặc lúc này đang rất muốn giết người, nếu như lúc đầu giết luôn Edern, thì bây giờ sẽ không có bất cứ chuyện gì.
Nhưng lúc hắn và Ninh Khinh Tuyết gặp lại nhau vui mừng khôn xiết, nên không hề muốn giết chóc gì, không ngờ lại tha cho Edern, ngay cả tên hải tặc còn lại cũng không giết luôn.
Mặc dù Diệp Mặc biết rằng, chuyện này không liên quan đến Edern, nhưng trong Tu Chân Giới thì chỉ có người chết mới là an toàn nhất.
Gã người nước ngoài này rất tức thời, trên người Diệp Mặc lộ ra sát khí, không ngờ gã cũng có thể cảm nhận được, gã cười nhạt:
-Có vẻ như cô Ninh đã kể mọi chuyện cho anh biết rồi, chắc anh cũng đã hiểu chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.
Nếu như anh đồng ý đi với chúng tôi một chuyến, thì chúng tôi có thể tha mạng cho anh.
Diệp Mặc cười nhạt, nói:
-Tôi rất muốn để cho các anh cút đi, nhưng bây giờ đến cả cơ hội để cút xéo các anh cũng không còn nữa rồi.
Diệp Mặc vừa dứt lời, liền phóng hai con dao về phía bọn chúng, đồng thời tung ra hai quả cầu lửa.
Đúng là không thể khách sáo với mấy tên này được nữa rồi.
“Phù” một tiếng, tên đến đầu tiên, nhanh như cắt, không ngờ có thể tránh được chiêu tấn công của Diệp Mặc, nhưng hai con dao của Diệp Mặc cũng sượt qua tay áo của gã, còn quả cầu lửa thì thiêu đốt cánh tay áo của gã ra thành tro bụi, nhưng gã hoàn toàn không hề hấn gì.
Còn một gã nữa thì hoàn toàn tránh được dao và quả cầu lửa của Diệp Mặc.
Đồng thời ra đòn điểm huyệt với tốc độ nhanh vô cùng.
Diệp Mặc lần đầu tiên chứng kiến tốc độ kinh hoàng như vậy, không ngờ hai gã này không hề kém cỏi so với những người luyện cổ võ ở đây.
Lôi Hệ Công Kích là một chiêu thức rất mạnh trong giới Tu Chân, nhất định phải là người có căn bản cực tốt thì mới có thể thi triển được chiêu thức này.
Diệp Mặc không ngờ ở đây cũng có người sử dụng được Lôi Hệ Công Kích, hắn hơi thất thần, chẳng lẽ những kẻ mà hắn gặp lại là Lôi Linh Tu Chân Giả sao?
Nhưng nếu là Lôi Linh Tu Chân Giả, hơn nữa lại còn luyện được Lôi kích Thuật, thì chắc chắn Diệp Mặc không có đường thoát rồi.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó Diệp Mặc đã phát hiện ra một điều, đòn Lôi kích này hắn có thể né tránh một cách dễ dàng, không cần phải quá dùng sức, đòn Lôi kích đánh trúng sàn nhà khiến sàn nhà cháy khét luôn, tạo thành một cái hố lớn.
Đây không phải là Lôi kích sao? Diệp Mặc lập tứkích tệ hại đến thế, cho dù là Linh Lôi Tu Chân Giả kém cỏi nhất thì cũng lợi hại hơn đòn Lôi kích này rất nhiều.
-Hắn là Phong Hỏa Song Hệ Dị Năng Giả, hơn nữa bọn chúng đều đã luyện đến cấp thứ tư rồi, chúng ta phải lập tức rút lui tìm cứu trợ thôi.
Gã đứng ngoài cửa sổ không tiến vào dùng tiếng Anh nói.
Diệp Mặc dần dần tỉnh táo lại, rồi phát hiện hai tên trong phòng đã rút ra ngoài từ bao giờ.
Không cần biết có phải là Lôi Linh Căn tu sĩ hay không, một khi đã đến, thì Diệp Mặc cũng không muốn chúng đi, đòn Lôi kích vừa rồi cũng chưa thể làm gì được hắn, để bọn chúng đi, sau này chắc chắn sẽ là một mối họa.
Một khi để bọn chúng luyện đến Lôi Hệ Pháp rồi thì mình sẽ không còn là đối thủ của bọn chúng nữa.
Gã đàn ông đến đầu tiên dáng người nhỏ bé, dường như gã dựa vào sự nhanh nhẹn là chủ yếu, hơn nữa lại còn hiểu tiếng Hoa, lúc bọn chúng rút lui, Diệp Mặc đã phóng đi ba con dao, gã đàn ông đến đầu tiên đã bị Diệp Mặc chém đứt một cánh tay, ngay sau đó Diệp Mặc liên tiếp phóng đao gió ra, gã này còn chưa kịp thở đã bị chặt ra thành mấy khúc rồi, ngã sõng soài trên mặt đất.
Gã sử dụng Lôi Hệ Pháp thuật có thân thủ rất nhanh, sau khi gã thấy Diệp Mặc giết chết đồng bọn của mình, lập tức tung hai đòn Lôi kích về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc cảm thấy đòn thế lần này của gã yếu hơn một chút so với lần đầu tiên, nên không thèm né tránh, tung thẳng một quả cầu lửa về phía gã, quả cầu lửa hướng thẳng vào lưng gã.
Theo như Diệp Mặc nghĩ, thì tên này chắc chắn chỉ có thể tránh được nhiều lắm thì là một đao gió và một quả cầu lửa của mình mà thôi, đến quả cầu lửa này nếu y có thể tránh được nữa thì đao gió này sẽ đốn ngã hai chân của gã.
Nhưng Diệp Mặc không ngờ rằng, Lôi Hệ Tu Chân Giả lợi hại nhất trong mắt hắn cũng không thể tránh được quả cầu lửa này của mình, bị quả cầu lửa đốt thành đống tro đen, không thể cứu vãn được nữa rồi.
Diệp Mặc ngây người ra, chẳng lẽ lại dễ dàng đến vậy sao? Giống như là hắn đã sử dụng một sức mạnh cực lớn vậy, muốn nhấc lên một thứ mà tưởng chừng như rất nặng, kết quả lại phát hiện ra đó chỉ là một thứ rỗng tuếch mà thôi.
Lôi Hệ Tu Chân Giả lại yếu như vậy sao? Diệp Mặc lắc lắc đầu, không muốn nhắc đến mối nghi vấn này nữa, vẫn còn một con cá lọt lưới.
Diệp Mặc tìm kiếm tên đó một lần nữa, phát hiện gã đã chạy mất tăm rồi, trong phạm vi thần thức của hắn không phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào.
Không ngờ lại để thoát một tên, định để Hư Nguyệt Hoa đi tuần tra Lưu Xà một vòng, nhưng nghĩ nghĩ một chút lại thôi.
Lưu Xà bốn bề là núi, lại còn có một con sông chảy qua, muốn vây bắt một người có thân thủ không tệ, thì là chuyện không thể nào.
Trừ phi nơi này biến thành một thành trì, một thành trì? Diệp Mặc đột nhiên nghĩ ra, có lẽ đã đến lúc cần phải xây dựng một thành trì rồi.
Diệp Mặc đi đến trước mặt gã mà hắn cho là Lôi Hệ Tu Chân Giả, cảm nhận, phát hiện ra gã chưa từng luyện qua Lôi Hệ Tu Chân.
Trên người cũng không có bất cứ thứ gì liên quan đến Tu Chân, hơn nữa lúc y ra đòn Lôi kích, hình như cũng không cảm thấy có linh khí dao động.
Chẳng lẽ gã này không phải là Tu Chân Giả? Nếu không phải là Tu Chân Giả? Làm sao gã có thể ra được đòn Lôi kích?
Dị năng? Diệp Mặc đột nhiên nghĩ tới một từ.
Nếu như không phải là Tu Chân Giả, nhưng gã có thể dùng được Lôi kích, chỉ có một cách nghĩ duy nhất đó chính là y có khả năng phóng điện.
Nếu như là như vậy, thì có thể dễ dàng giải thích được rồi.
Diệp Mặc là Tu Chân Giả, hắn tin rằng có những người có những năng lực khác thường, nhưng những năng lực dị thường này đối với hắn mà nói, thực sự là chẳng đáng kể gì, nếu chẳng may mà hắn có bị đánh trúng, thì cũng chẳng tổn hại gì.
Không ngờ nước Mỹ lại phái mấy tên dị nhân đến bắt Ninh Khinh Tuyết, xem ra bọn họ đã bị nước này để ý đến rồi.
Nhưng mấy tên dị nhân này đúng là quá đề cao bản thân rồi.
Diệp Mặc tiêu hủy hai cái xác, rồi lập tức gọi điện cho Ninh Khinh Tuyết!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 455: Cửu Nguyệt Quan Trở Thành Đống Gạch Vụn
Cửu Nguyệt Quan Trở Thành Đống Gạch Vụn
N
ói cho Ninh Khinh Tuyết biết việc có người đến tìm thì Diệp Mặc hắn mới yên lòng.
Ninh Khinh Tuyết sắp tiến vào luyện khí tầng hai, trong tay còn nhiều Hỏa Cầu phù như vậy, đối phó với mấy người dị năng có lẽ không có vấn đề gì, hơn nữa còn có Lạc Phi.
Lạc Phi đã là tu vi huyền cấp, đối phó với người dị năng Lôi Điện kia càng không phải là vấn đề.
Tối hôm đó, Diệp Mặc lượn quanh Lưu Xà mấy tiếng đồng hồ cũng không tìm thấy người dị năng chạy trốn kia.
Ngày hôm sau! Sáng sớm, Diệp Mặc gọi tất cả tầng lớp quản lý ở Lưu Xà đến, trước khi rời khỏi Lưu Xà, hắn cần phải mở một hội nghị.
Hư Nguyệt Hoa đưa ra ý tưởng mới đầu xây dựng Lưu Xà, không có nói đến việc xây dựng tường thành, dù sao với xã hội bây giờ, xây dựng tường thành chỉ là một chuyện cười mà thôi.
Không có tường thành, cũng không có quân đội, thành lập chế độ của chính mình ở Lưu Xà chỉ có thể nói vậy thôi.
Việc đầu tiên mà Hư Nguyệt Hoa quan tâm bây giờ chính là thành lập đội phòng vệ ở cả bốn phía Lưu Xà, phân biệt vấn đề quản lý về an toàn và trị an ở Lưu Xà.
Hơn nữa thành lập 1 hệ thống pháp luật đơn giản, chỉ là tham khảo một chút hệ thống pháp luật của Hoa Hạ.
Từ hai điểm này cho thấy, Diệp Mặc không hề nhìn lầm Hư Nguyệt Hoa.
Sau khi phát hết pháp khí phòng ngự tự chế của mình, Diệp Mặc mới hỏi:
-Có ai biết người dị năng?
Người dị năng? Bởi vì người biết Diệp Mặc là ngươì tu chân rất ít, ngoài vài người biết Diệp Mặc rất lợi hại ra, phần lớn đều chỉ biết Diệp Mặc có thể chế dược.
Bây giờ Diệp Mặc hỏi vấn đề cổ quái này, chẳng lẽ hắn là người dị năng?
Hư Nguyệt Hoa biết Diệp Mặc là người tu luyện cổ võ, tuyệt đối không phải người dị năng, hỏa cầu thuật của Diệp Mặc cô đã xem qua rồi.
Người dị năng tuyệt đối không có hỏa cầu thuật lợi hại như vậy, hơn nữa người dị năng cũng sẽ không luyện chế ra loại đan dược ‘Bồi khí đan” này.
Chỉ là Diệp Mặc đã hỏi như vậy, nhất định có nguyên nhân của hắn.
-Tôi biết một ít.
Hư Nguyệt Hoa thấy không có ai nói, chủ động mở miệng.
Không đợi Diệp Mặc hỏi lại, cô nói thẳng:
-Có rất nhiều loại người dị năng, không có số liệu thống kê cụ thể, nhưng là bộ phận có năng lực công kích thật sự hoặc là có chỗ đáng để trọng dụng, tuy nhiên đó cũng chỉ có một hai mươi loại mà thôi.
Ví dụ, người dị năng hệ hỏa, có thể sử dụng lửa để công kích.
Nhưng nếu không đạt đến cấp bậc nhất định, ngọn lửa này làm tổn thương đến cơ thể rất nhỏ.
Hư Nguyệt Hoa sở dĩ lấy ví dụ này, cũng là bởi vì cô nhìn thấy Diệp Mặc sử dụng qua hỏa cầu.
Thấy Diệp Mặc rất chú ý, cô lại nói:
-Nhưng một khi năng lực của người dị năng này hoàn toàn bị kích phát, hoặc là thông qua một biện pháp nào đó kích phát ra, thì loại dị năng này cũng tương đối lợi hại.
Cụ thể mà nói, Hiệp hội dị năng quốc tế phân người dị năng thành mười cấp bậc.
Lấy người dị năng hệ tán hỏa mà nói, bước đầu khống chế ngọn lửa trong tay gọi là người dị năng cấp 1, cũng gọi là sơ cấp.
Cấp cao nhất là cấp 10, đạt được cấp 8 trở lên chính là người dị năng cấp cao.
Nghe nói người dị năng hệ phong đạt đến cấp 8 trở lên là có thể cưỡi gió bay một đoạn, tuy nhiên đây đều là số liệu trên lý thuyết.
Đến cấp 8 rồi mới có thể cưỡi gió bay, Diệp Mặc nhẹ nhàng thở ra, hắn khẳng định cấp 8 này rất khó đạt tới, cho dù là đạt tới, cũng chỉ tương đương với thuật cưỡi gió của mình mà thôi.
-Kỳ thật mỗi người đều có dị năng, chỉ là tình huống và chủng loại không giống nhau.
Chúng ta thường thấy có người tự nhiên bốc lửa, người này rất có thể là người dị năng hệ hỏa, chỉ là không biết khống chế dị năng của mình mà thôi.
Nếu có thể có tố chất thân thể và thiên phú nhất định mới có thể.
Có thể nói, những loại người dị năng này trên thế giới đều rất ít, mỗi một người đều là tài sản của quốc gia.
Hư Nguyệt Hoa giải thích.
-Đúng vậy, mặc dù tôi không hiểu về người dị năng lắm, nhưng cũng đã nghe nói qua, mỗi một quốc gia có lẽ đều có một cơ quan dị năng, những người dị năng này phần lớn đều phục vụ cho quốc gia của họ.
Tàng Gia Nghiêm chen vào nói.
Lúc này Diệp Mặc mới biết giá trị của mấy người tối qua lớn đến cỡ nào, hóa ra những người này cũng đều là tinh anh của quốc gia, xem ra những người như vậy cũng không nhiều.
Chỉ là không biết ba người tối qua đến là cấp bậc gì, xem ra nước Mỹ rất coi trọng tổ chức kia của người Nhật, thậm chí phái cả nhân viên trọng yếu như vậy tới.
Chỉ có điều không biết bọn họ có tiếp tục phái người đến nữa không.
Và sau khi mọi người tản đi, trong lòng Diệp Mặc thầm than.
Chỉ là một người dị năng mà bên nước ngoài coi trọng như vậy.
Không nói đến Hoa Hạ có bao nhiêu người dị năng, nhưng những võ giả Địa cấp ở Hoa Hạ tuyệt đối sẽ không kém mấy người dị năng tối qua, nhưng bất kể là hệ thống tình báo hay là hệ thống đơn binh, Hoa Hạ đều không bằng người ta.
Không có gì khác, chỉ là không có đoàn kết mà thôi.
Diệp Mặc đã xem qua lịc sử của Hoa Hạ, phần lớn các cuộc chiến tranh của Hoa Ha đều thua trong tay chính những người của mình, hoặc là thua trong tay bọn Hán gian.
Bọn họ đều vì lợi ích của mình, không phục lẫn nhau, lúc đánh nhau thật sự, cho rằng đấu không lại thì thà tốt cho bọn man di cũng không muốn tốt cho đối thủ của mình.
Cho dù là khoa học kỹ thuật, Hoa Hạ cũng vĩnh viễn không bằng người ta.
Không phải là không có nhân tài, mà là không có cơ chế tốt để giữ nhân tài, nhân tài đều bị người khác mời chào mất.
Diệp Mặc lắc đầu, không muốn nghĩ việc này nữa, việc này không có liên quan gì đến hắn, chỉ là có chút cảm xúc mà thôi.
Tuy nhiên trong lòng hắn đã âm thầm quyết định, nếu hắn thật sự không có biện pháp gì tu luyện đến trình độ cao hơn nữa, hắn nhất định sẽ không cho phép có một ngày hắn thành lập thành phố của chính mình, hoặc là thành lập địa bàn của mình.
Bỏ qua chuyện này, Diệp Mặc giao Ngân tử cho Úc Diệu Đồng.
Hắn phải càng sớm hoàn thành việc của mình, sau đó quay về vừa an tâm tu luyện, vừa tìm kiếm tông tích của Lạc Ảnh.
Cửu Nguyệt Quan, Tứ Xuyên.
Đây là lần thứ hai Diệp Mặc đến đây.
Lần đầu tiên Diệp Mặc đến đây là lúc hắn đi tìm Lạc Ảnh, nhưng vì thời gian khẩn cấp, hắn không kịp tìm kiếm tỉ mỉ những người ở đây liền đi.
Lần này hắn đến núi Thanh Tiễu Tứ Xuyên, liền cố ý đến Cửu Nguyệt Quan một chuyến.
Diệp Mặc đã từng nói, hắn nhất định phải san bằng nơi ác độc này.
Cửu Nguyệt Quan không phải chỉ một lần khiêu khích hắn, chỉ là vì hắn luôn rất bận, cho nên vẫn không có thời gian đến đây.
Nhưng lần này hắn đến núi Thanh Tiễu nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội lần này.
Cửu Nguyệt Quan nằm trên phía bắc của núi Thanh Tiễu, nghiêm chỉnh mà nói, Cửu Nguyệt Quan cũng thuộc phạm vi núi Thanh Tiễu.
Diệp Mặc nhớ rõ lần trước lúc tới nơi này, là hơn nửa năm trước.
Tuy rằng hắn không cẩn thận đi vào bên trong Cửu Nguyệt Quan xem xét, nhưng đại hình của Cửu Nguyệt Quan hiểm trở, hơn nữa nhìn cũng rất có phong cách cổ xưa, thậm chí có thể nói cũng là một cổ tích.
Nhưng hôm nay lúc Diệp Mặc đến nơi này nhìn thấy Cửu Nguyệt Quan, gần như không thể tin được đây là Cửu Nguyệt Quan.
Lúc trước Cửu Nguyệt Quan địa thế hiểm yếu, cổ xưa nay đã hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lại đống gạch vụn chứng tỏ nơi này đã từng được xây dựng.
Bây giờ đập vào mắt chỉ là một vài bức tường vỡ vụn bị đốt cháy đen sì nằm raỉ rác ở bốn phía.
Diệp Mặc ồ lên một tiếng, chẳng lẽ có người giống mình? Vì Cửu Nguyệt Quan mạo phạm gã ta nên mới đến hủy diệt Cửu Nguyệt Quan?
Diệp Mặc hạ xuống đứng trên đống gạch vụn của Cửu Nguyệt Quan, thần thức quét xung quanh.
Hắn rất nhanh nhìn thấy một chưởng ấn và dấu tích của một số người.
Nơi này quả nhiên đã từng có đánh nhau, xem ra mình đoán không sai.
Việc Cửu Nguyệt Quan bị diệt, Diệp Mặc cũng không có quan tâm.
Mấy người của Cửu Nguyệt Quan chết trong tay hắn, ngoại trừ Nhiếp Song Song, còn có tên Đại sư huynh bị chém đứt hai chân ra, Nhiếp Khôn cùng Nhiếp Hồng Y đều bị hắn giết rồi.
Nhìn thấy Cửu Nguyệt Quan nát vụn thế này, Diệp Mặc liền nghĩ đến Nhiếp Song Song.
Lúc trước ở “sông Yến Thủy” tại Yến Kinh, hắn đã cho cô ta một viên “Liên sinh đan”, không biết sau đó Nhiếp Song Song thế nào.
Mặc dù Diệp Mặc biết Nhiếp Song Song chưa từng tu luyện qua công pháp của Cửu Nguyệt Quan, hơn nữa cô giết người cũng là vì nuôi dưỡng con vật tên Loạn Loạn kia, nhưng Diệp Mặc vẫn không có nhiều ấn tượng tốt với cô.
Lần trước nếu như không phải vì Nhiếp Song Song liều chết báo tin cho hắn, không biết chừng lần trước hắn đã không ra tay cứu giúp.
Vừa định rời khỏi, thần thức của Diệp Mặc bỗng nhiên quét đến tầng hầm, tuy rằng cửa vào đã bị ngăn chặn nhưng thần thức của Diệp Mặc vẫn có thể quét qua.
Cửa chính của tầng hầm không dày, không thể ngăn cản thần thức của hắn.
Cửa vào tầng hầm bố trí vô cùng bí mật, nếu hắn không có thần thức, nhất định sẽ không thể phát hiện ra.
Trong tầng hầm có một thi thể đã lạnh ngắt, nhưng trang phục đỏ thẫm ở ngoài cho thấy chủ nhân của thi thể này là phụ nữ.
Hơn nữa tuổi đã không nhỏ, chí ít cũng 50~ 60 tuổi rồi.
Diệp Mặc nhớ tới Nhiếp Hồng Y.
Lúc đầu Nhiếp Hồng Y bị Diệp Mặc đánh chết, cũng đang mặc một bộ quần áo màu đỏ.
Mặc dù Nhiếp Hồng Y nói sư huynh của cô sẽ báo thù cho cô, nhưng cô không thể ngờ được Nhiếp sư huynh của cô cũng bị Diệp Mặc chém đứt hai chân, cuối cùng phải mượn sông Yến Thủy chạy trốn.
Hồng Y nữ tử ở dưới tầng hầm này có thể là sư phụ của Nhiếp Hồng Y, tuy nhiên trên miệng của người phụ nữ này còn có một vết máu khô, xem ra trước khi chết đã đánh một trận lớn với kẻ khác.
Bên cạnh Hồng Y nữ tử còn có một cái túi vải, trong túi vải chỉ có một miếng ngọc Như ý và một quyển sách da dê cũ kỹ.
Diệp Mặc đoán đây có lẽ là công pháp tu luyện của Cửu Nguyệt Quan.
Diệp Mặc không có chút hứng thú gì với công pháp tu luyện của Cửu Nguyệt Quan, chứ đừng nói là loại công pháp rác rưởi này của Cửu Nguyệt Quan.
Cho nên hắn không nghĩ ngợi gì, hơn nữa thạch thất u ám này, vừa nhìn là biết đây là nơi kết tụ âm hồn.
Diệp Mặc lắc đầu, vừa định lên phi kiếm rời khỏi nơi này, thì ba bóng người dọc theo con đường hẹp quanh co hiểm trở đi tới, hơn nữa rõ ràng là đi tới phía Cửu Nguyệt Quan.
Nhiếp Song Song? Tuy cách xa một chút nhưng Diệp Mặc vẫn có thể nhìn ra ngay người đi đầu tiên là Nhiếp Song Song.
Xem ra lúc đầu hắn cho cô ta “Liên sinh đan” đã cứu được mạng cô, chỉ là không biết cô ta còn quay lại đây làm gì? Diệp Mặc không muốn nhìn thấy Nhiếp Song Song cho nên hắn chọn một nới bí mật ẩn nấp.
Lúc thần thức Diệp Mặc đảo qua ba người mới phát hiện, Nhiếp Song Song đã giảm xuống dưới Hoàng cấp, lần trước lúc hắn gặp Nhiếp Song Song, cô ta vẫn là Hoàng cấp trung kỳ, không ngờ tu vi của cô ta không tăng mà ngược lại giảm xuống.
Nếu còn giảm xuống như vậy, có lẽ một thời gian nữa, cô ta chỉ là một người vô cùng bình thường.
Hai người đàn ông theo sau Nhiếp Song Song đều vô cùng cường tráng, trên vai đều vác một vài công cụ, tuy nhiên hai người này chỉ là người bình thường mà thôi, có lẽ chưa từng tu luyện.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy đã biết, Nhiếp Song Song chắc là muốn đào bới bà lão Hồng Y bên dưới tầng hầm.
-Chính là chỗ này, hai người đào bới chỗ này rồi hãy nói.
Trong lúc Diệp Mặc đang suy nghĩ, Nhiếp Song Song mang theo hai tên đàn ông đã chạy tới chỗ đổ nát, và chỉ hai người đàn ông kia nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










