1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 90 : Phản Ứng Nhanh Chóng (c446-c450)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 90 : Phản Ứng Nhanh Chóng (c446-c450)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 446: Phản Ứng Nhanh Chóng

Phản Ứng Nhanh Chóng

N

hìn xem xong tất cả tư liệu và video mà Thi Tu đưa cho, Lý Xuân Sinh đã ngây dại.

Sau một lúc lâu y mới lẩm bẩm:

-Lợi hại, thật lợi hại…

Cũng không biết y nói người quay video lợi hại hay là Ngưu Chính Mãn lợi hại.

– Chủ tịch thành phố Lý, cái này dùng được chứ.

Thi Tu kích động đến mức quên mất cấp bậc của mình kém Lý Xuân Sinh.

Lý Xuân Sinh giờ mới có phản ứng, kích động bắt tay Thi Tu nói:

-Thi Tu, cậu lấy được vật này quả thực là rất lợi hại, có vật này, bọn họ làm sao đấu lại được? Cậu thật đúng là phó tướng! Đúng như cậu nói, được cứu rồi, được cứu rồi!

-A, không đúng, Thi Tu, sao cậu lại có được thứ này? Những tư liệu này không đơn giản, cậu lấy được từ đâu vậy, tư liệu lại đầy đủ như vậy?

Lý Xuân Sinh kịp phản ứng lại, y đương nhiên không nghi ngờ đây là giả, video này vừa nhìn đã biết là thật.

Thi Tu cũng không ngừng kích động, từ sáng đến giờ vẫn vậy.

Hiện giờ cả Lý Xuân Sinh và anh ta đều kích động, nhưng khi Lý Xuân Sinh hỏi tới việc này, Thi Tu lập tức chỉ vào Viễn Trí Dung trong video nói:

-Trong những tư liệu này, video bọn họ đánh lén công ty dược Lạc Nguyệt là rõ ràng nhất đấy, đương nhiên rồi…

Lý Xuân Sinh đang yên lặng lập tức phản ứng lại nhanh chóng, việc này ngoại trừ Diệp Mặc, còn ai có thể làm được.

Người ủng hộ sau lưng tập đoàn dược Viễn Bắc là Ngưu Chính Mãn, mà bọn họ chơi xấu công ty Lạc Nguyệt của Diệp Mặc, đương nhiên là đắc tội với Diệp Mặc rồi.

Thế nên Diệp Mặc đến đây điều tra chứng cứ.

Diệp Mặc đến điều tra chứng cứ? Lý Xuân Sinh bỗng cảm giác da đầu run lên, nhanh như vậy Diệp Mặc đã điều tra chứng cớ tỉ mỉ, thậm chí đến màu chiếc quần lót của Ngưu Chính Mãn cũng lộ rõ.

Lợi hại, thật sự là lợi hại.

Y cảm giác rất may nắm, may mắn mình từ lâu đã sớm đứng về phe Diệp Mặc.

Những người này không muốn sống chắc, sao dám đắc tội với hắn chứ.

Mặc Thiếu gia dễ đắc tội vậy thì nhà họ Tống cũng không biến mất nhanh vậy, nhà họ Khâu cũng không cần vội vàng đến hội quán Ngô Đồng đi xin lỗi.

Trong lòng Lý Xuân Sinh hiện giờ chỉ muốn hét to “Tốt, thật tốt quá”, ai bảo Ngưu Chính Mãn nhà ngươi mắt mù, dám xuống tay với Diệp Mặc.

Ửm, không đúng, Lý Xuân Sinh cũng lập tức nhớ đến cách làm việc của Diệp Mặc.

Tống Kỳ Minh của nhà họ Tống cũng là hắn tự tay đến xử, tại sao lại dông dài ở Hà Phong như vậy, dựa theo cách làm việc của hắn, chắc phải trực tiếp xử lý rồi.

Hắn có bản lĩnh này, cũng có năng lực làm việc này.

Vì sao hắn lại muốn làm việc như vậy? Đã có đủ chứng cứ rồi sao lại bảo Thi Tu mang đến?

Lý Xuân Sinh ở giang hồ đã lâu, lập tức đã hiểu rõ nguyên nhân.

Diệp Mặc giờ khác với Diệp Mặc trước kia, giờ hắn đã có sào huyệt ở Lưu Xà rồi, hơn nữa có cả đống người giúp hắn làm việc, cái cách làm việc trước kia đã không thích hợp với hắn hiện giờ rồi.

Tuy vậy, Lý Xuân Sinh càng vui hơn, đối với y mà nói, làm việc theo quy củ vẫn tốt hơn.

Thứ hai, Diệp Mặc muốn phát triển công ty dược Lạc Nguyệt thì phải đường đường chính chính hạ gục tập đoàn dược của nhà họ Viễn.

Nếu hắn lặng lẽ chạy đến nhà họ Viễn giết hết cả bọn, như vậy tuy rằng trả được hận, nhưng những người khác không biết có khi lại đồng tình với nhà họ Viễn.

Khả năng thứ ba là hắn muốn giúp mình và Thi Tu, bảo Thi Tu cầm chứng cứ đến cho mình, chính là muốn nói Thi Tu là bạn học của hắn, muốn mình sau này giúp đỡ Thi Tu.

Nghĩ tới những việc này, tinh thần Lý Xuân Sinh lại chấn động, y đi đến trước mặt Thi Tu, vỗ vỗ bả vai nói:

-Cậu Thi, tôi với cậu là bạn, tôi hơn cậu vài tuổi, sau này gọi anh Lý là được.

Hôm nay có được những tư liệu này, nếu tôi không tẩy rửa một lần Hà Phong, Lý Xuân Sinh tôi coi như là sống vô dụng rồi.

Lý Xuân Sinh nói những lời trong lòng, Diệp Mặc đã làm 90% công việc, còn lại ít chuyện cỏn con, Lý Xuân Sinh y lại làm không tốt thì thật sự y chết đi cho rồi.

Thi Tu cũng không cãi lời nói:

-Vậy, anh Lý, giờ chúng ta phải làm gì?

Lúc này Lý Xuân Sinh khác hẳn buổi sáng tinh thần bất ổn, y rất có lòng tin nói:

-Hôm nay chúng ta sẽ lôi Ngưu Chính Mãn xuống, Hà Phong không cần trông cậy hắn.

Tôi lập tức gọi điện thoại cho Lý thiếu gia, sự tình đã sáng tỏ rồi, bên này sẽ có cảnh sát vũ trang đến.

Thật không ngờ, Ngưu Chính Mãn lá gan thật lớn.

Nghe được báo cáo của Lý Xuân Sinh, thậm chí biết được Lý Xuân Sinh đã có bằng chứng, Lý Thu Dương lập tức bảo Lý Xuân Sinh ra tay, chuyện này y sẽ hết sức ủng hộ Lý Xuân Sinh.

Tâm trạng không khác Lý Xuân Sinh mấy, tuy rằng đã hơn hai giờ, Úc Diệu Đồng vẫn có chút không tin Diệp Mặc đã giải quyết xong vấn đề.

Cho đến lúc Lạc Phi gọi điện thoại đến, cô mới xác nhận chuyện này thật sự đã được giải quyết.

-Có việc gì vậy?

Úc Diệu Đồng vui vẻ tiếp điện thoại của Lạc Phi.

-Tổng giám đốc Úc, có người của cục giám định thuốc và cục y tế đến công y dược Phi Dụ thu giấy phép, nói là công ty Phi Dụ liên doanh với công ty bán thuốc giả, hại dân chúng, chúng ta làm sao bây giờ?

Giọng Lạc Phi có chút lo lắng.

Úc Diệu Đồng lập tức đứng lên, những người này thật không biết xấu hổ, việc này còn không điều tra rõ ràng đã đến làm phiền công ty dược Phi Dụ.

Xem ra thấy hổ không ra oai, tưởng công ty Lạc Nguyệt thành mèo ốm rồi ư? Nếu những người này tìm đến Phi Dụ, chắc chắn cũng đã đến Lạc Nguyệt rồi.

-Có chuyện gì vậy chị Úc?

Ninh Khinh Tuyết vừa mới đến công ty đã thấy Úc Diệu Đồng vẻ mặt tức giận nghe điện thoại.

Một giờ trước cô đã biết Diệp Mặc lấy được chứng cớ.

Nếu đã giải quyết xong việc, sao chị Úc lại còn có vẻ mặt này?

Úc Diệu Đồng đem sự việc thuật lại cho Ninh Khinh Tuyết, Ninh Khinh Tuyết khẽ nhíu mày, cầm điện thoại của Úc Diệu Đồng nói:

-Ý Phi, cô cho người ngầm quay lại toàn bộ những gì những người đó nói và làm.

Đồ cứ để họ lấy đi, quá trình đó không được bỏ sót.

Còn nữa, đợi họ đi rồi lập tức báo cho bố tôi biết, bảo ông ấy tổ chức họp báo ở Du Châu, chúng ta sẽ tiếp sóng trực tiếp tình hình họp báo ở đây đến Du Châu.

-Khinh Tuyết, em nói chúng ta sẽ họp báo?

Úc Diệu Đồng thấy Ninh Khinh Tuyết cúp máy, có chút kỳ quái hỏi.

Ninh Khinh Tuyết khẽ mỉm cười nói:

-Những người này chắc chắn sẽ không bỏ qua, nếu đã tìm đến Du Châu, chắc chắn bọn họ sẽ rất nhanh chóng đi đến Lưu Xà.

Nếu bọn họ muốn ồn ào, vậy thì phải ồn ào hẳn một trận.

Chị Úc, chị hãy đăng một thông báo lên trang web của chúng ta, nói chúng ta sáng nay sẽ mở họp báo ở Quế Lâm, thông báo về tác dụng phụ của Mỹ nhan hoàn với khách hàng toàn cầu.

Đồng thời nói rõ cuộc họp báo này sẽ cho tất cả khách hàng một câu trả lời hài lòng.

Úc Diệu Đồng nghe Ninh Khinh Tuyết nói xong, lập tức vỗ tay nói:

-Hay lắm, cứ làm vậy đi.

Nếu không chúng ta ngầm đăng video lên trang web, bọn họ lại tưởng chúng ta sợ.

Nhưng mà, làm như vậy, liệu chủ tịch Diệp có…

Úc Diệu Đồng vẫn có chút bận tâm, Diệp Mặc cũng không nói là họp báo, hắn chỉ bảo đăng tải video lên, đợi lúc hắn gọi điện thoại thì công khai cho phép download.

Ninh Khinh Tuyết tỉnh táo nói:

-Anh ấy sợ phiền đến chúng ta, vì thế em nghĩ việc này anh ấy sẽ tự làm.

Nhưng chuyện này để chúng ta làm luôn sẽ có hiệu quả tốt hơn.

Dựa vào sự hiểu rõ Diệp Mặc của Ninh Khinh Tuyết, hắn chắc chắn sẽ không chỉ đăng tải video lên web một cách không có tiếng tăm gì, chắc chắn hắn còn phải ra tay thêm.

Tính cách của hắn chính là đã không đánh thì thôi, đã đánh là phải tận diệt.

Đúng như dự đoán của Úc Diệu Đồng và Ninh Khinh Tuyết, nếu trang web của công ty dược Lạc Nguyệt không thông báo như vậy thì đoàn cán bộ chính phủ định đến Lưu Xà kiểm tra đã khởi hành.

Những người này đến Lưu Xà muộn hơn Du Châu, nguyên nhân chính là do công ty dược Lạc Nguyệt không đăng kí trong nước, tất nhiên vẫn có quan hệ với Lưu Xà.

Nhưng cho dù vậy, thị trường chủ yếu của Lạc Nguyệt vẫn là ở Hoa Hạ, hơn nữa lại có người giúp đỡ, cho nên đi Lưu Xà kiểm tra, hay chính là đi Lưu Xà tìm gốc rễ của công ty Lạc Nguyệt chính là việc phải làm.

Nhưng công ty dược Lạc Nguyệt có hậu thuẫn hay không không ai biết, đối với việc này, không có ai tình nguyện xung phong đi điều tra.

Đang lúc bọn họ do dự, trang web của Lạc Nguyệt lại thông báo như vậy, mời họp báo sáng nay ở Quế Lâm, hơn nữa cuộc họp này còn có thể hoàn toàn giải quyết chuyện tác dụng phụ của Mỹ nhan hoàn, bởi vì bọn họ đề xuất khẩu hiệu cam đoan là mua Mỹ nhan hoàn khách hàng sẽ vừa lòng.

Vì có tin tức như vậy, cho nên những người đi Lưu Xà điều tra đã tạm thời ngừng cuộc hành trình, bọn họ quyết định có điều tra thì cũng để xế chiều sẽ đi.

Không thể không nói thông báo này của công ty dược Lạc Nguyệt lập tức đã khiến cả nước phải ồ lên, Mỹ nhan hoàn tuy rằng có tác dụng phụ, nhưng dù sao cũng mới có bốn trường hợp, hơn nữa rất nhiều người hoài nghi có người đánh lén công ty Lạc Nguyệt.

Dù sao, nếu Mỹ nhan hoàn thật sự có độc, có tác dụng phụ, làm sao có thể đợi nửa năm sau mới phát tác?

Chỉ có điều phản ứng nhanh chóng của công ty Lạc Nguyệt khiến tất cả mọi người rất vừa lòng, tin về tác dụng phụ mới tung ra chưa tới 36 tiếng, công ty Lạc Nguyệt đã kịp phản ứng, lại muốn mời họp báo.

Sở dĩ mời họp báo ở Quế Lâm là vì phóng viên đến Lưu Xà sẽ rất phiền toái, phải đổi xe từ Quế Lâm, mà Quế Lâm lại khác, có sân bay.

Dù vậy, cũng có rất nhiều phóng viên không kịp đến Quế Lâm trong ngày.

Thông báo này của công ty Lạc Nguyệt gần như vừa mới phát ra phóng viên cả nước đều đã biết.

Phản ứng đầu tiên của những phóng viên này là muốn lập tức đến Quế Lâm, đáng tiếc là mỗi ngày cũng không cón hiều chuyến bay tới Quế Lâm như vậy.

Dưới tình hình đó, dưới sự can thiệp của giới truyền thông, Yến Kinh cũng mở thêm một chuyến bay đến Quế Lâm.

Trong lúc phóng viên cả nước mua vé máy bay tới Quế Lâm, Úc Diệu Đồng đã mang theo một đoàn người đi trực thăng đến tòa nhà mới xây dựng của công ty dược Lạc Nguyệt ở Quế Lâm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 447: Chuẩn Bị Phát Sóng Trực Tiếp

Chuẩn Bị Phát Sóng Trực Tiếp

L

úc Diệp Mặc trở lại Hà Phong thời gian hẵng còn rất sớm, Thi Tu cũng đến Hà Phong sáng nay.

Tư liệu hắn đã cho Thi Tu một phần, nếu Lý Xuân Sinh không thể nắm chắc, hắn sẽ không chờ y nữa.

Đợi Tiêu Lôi tới, hắn sẽ lập tức yêu cầu Tiêu Lôi công khai mấy thứ này.

Nếu Lý Xuân Sinh chậm, chỉ có thể trách y.

Việc này do Lý Xuân Sinh điều tra ra được hay là giới truyền thông truyền tin ra, bản chất không có gì khác nhau, nhưng trên thực tế, sự khác nhau lại lớn vô cùng.

Nếu như Lý Xuân Sinh là người đầu tiên lôi ra chuyện này, năng lực của y sẽ được công nhận.

Hơn nữa mọi người cũng sẽ cho rằng y là một chủ tịch thành phố tốt.

Nhưng nếu để giới truyền thông đưa tin trước, y đi theo sau, hiệu quả sẽ không tốt như vậy nữa.

Tuy nhiên, Diệp Mặc cảm thấy tốt nhất là Lý Xuân Sinh tự lôi Ngưu Chính Mãn xuống, sau dó lập tức nhận lời phỏng vấn của phóng viên, sau đó lại lập tức phát trực tiếp.

Nếu có thể khống chế Ngưu Chính Mãn tại hiện trường cuộc phỏng vấn thì tốt hơn.

Chỉ có điều Diệp Mặc cũng biết việc này là không thể nào.

Bởi vì Diệp Mặc dùng xong điện thoại luôn để trong nhẫn, cho nên quyết định của Ninh Khinh Tuyết và Úc Diệu Đồng hắn nhất thời cũng không biết.

Lúc này, Diệp Mặc lại đang ngồi ở một tiệm ăn nhỏ gần quán rượu Ô Hà Bạn, gọi một ít đồ ăn sáng.

Nơi này cách Ô Hà Bạn khoảng 400 mét, vẫn trong phạm vi thần thức của hắn, nếu Tiêu Lôi đến hắn sẽ biết ngay.

Tiêu Lôi vừa mới mua được vé máy bay, trong lúc ở sảnh chờ xe nhận được tin công ty dược Lạc Nguyệt ở Lưu Xà họp báo về việc tác dụng phụ của Mỹ nhan hoàn.

Nếu như là việc khác, Tiêu Lôi sẽ không chút do dự đổi vé đi Quế Lâm, nhưng hôm nay thì không được, hôm nay cô có hẹn với Diệp Mặc.

Mặc dù biết cuộc họp báo lần này rất quan trọng với cô, nhưng Tiêu Lôi vẫn không suy nghĩ gì mà từ bỏ.

Trong thâm tâm cô cũng có chút bất đắc dĩ, nếu cuộc họp báo này trễ một ngày thì tốt rồi, chính mình có thể trực tiếp đến lấy tin.

Hơn nữa cô cũng định đi Lưu Xà một chuyến, phỏng vấn công ty Lạc Nguyệt, xem ra việc này chỉ có thể đợi sau cuộc họp báo lần này của công ty dược Lạc Nguyệt rồi.

Chuyến bay từ Yến Kinh đến Hà Phong không ít, Diệp Mặc không đợi bao lâu đã thấy Tiêu Lôi ăn mặc rất điềm đạm nho nhã bước nhanh vào quán rượu Ô Hà Bạn.

Xem ra hôm nay cô không coi mình là phóng viên rồi, ngay cả những đồ nghề phóng viên cũng không mang theo.

Diệp Mặc vội đứng lên đi về phía quán rượu.

Hơn tám giờ sáng, quán rượu rất vắng vẻ.

Đang lúc Tiêu Lôi nghi hoặc đứng ở cửa quán nhìn quán rượu không một bóng người, lại nghe thấy sau lưng có người gọi:

-Tiêu Lôi, bên này.

Quay đầu lại thấy Diệp Mặc, trong nháy mắt, trên mặt Tiêu Lôi lộ ra vẻ vui mừng, mặc dù biết hôm nay đến đây gặp Diệp Mặc, nhưng lúc nhìn thấy hắn, trong lòng cô vẫn cảm thấy vui sướng vô cùng.

Cô đã mấy lần muốn hẹn Diệp Mặc, nhưng ngay cả điện thoại của Diệp Mặc cũng không biết, đừng nói hôm nay lại là Diệp Mặc chủ động hẹn cô.

-Hôm nay vì đến gặp anh mà tôi làm mất một tin tức lớn đó.

Tiêu Lôi đi đến trước mặt Diệp Mặc nói, như muốn được Diệp Mặc bồi thường.

-Có thể làm đại ký giả Tiêu gọi là tin tức lớn, đúng là việc không nhỏ rồi.

Không biết có thể tiết lộ chút ít không?

Diệp Mặc cảm giác lần này gặp Tiêu Lôi thoải mái hơn nhiều so với lần gặp trước.

Tiêu Lôi tuy rằng vẫn nhiệt tình như trước, nhưng không còn loại ánh mắt kia nữa, chắc cô cũng biết tin mình đã kết hôn rồi.

Tiêu Lôi khẽ mỉm cười:

-Tất nhiên là được, sáng nay nghe nói công ty dược Lạc Nguyệt ở Lưu Xà tổ chức họp báo trả lời phóng viên vấn đề tác dụng phụ của Mỹ nhan hoàn, hơn nữa họ còn nói sẽ có câu trả lời hài lòng.

Anh nói xem, tin này có tính là tin tức lớn với tôi không?

Diệp Mặc sửng sốt, nói theo bản năng:

-Việc này sao tôi lại không biết nhỉ!

Trong lòng hắn lập tức đoán là chủ ý của Úc Diệu Đồng, cô nhất định là không muốn bỏ qua cho tập đoàn Viễn Bắc.

Nhưng như vậy cũng tốt, cộng thêm với việc Tiêu Lôi đưa tin ở bên này hô ứng một chút.

Tiêu Lôi bỗng che miệng cười nói:

-Tôi cũng vậy, lúc sáng chuẩn bị lên máy bay thì nhận được tin đó, anh không phải người trong ngành tin tức làm sao biết được.

Thấy nụ cười của Diệp Mặc có chút kỳ quái, Tiêu Lôi ngừng lời lại.

-Bởi vì tôi là chủ tịch hội đồng quản trị của công ty dược Lạc Nguyệt, cô nói xem chuyện này có phải tôi nên biết trước các cô hay không?

Diệp Mặc cười nói.

Tiêu Lôi lườm Diệp Mặc một cái:

-Đừng đùa nữa, nói đi, hôm nay tìm tôi có chuyện gì? Anh là ân nhân cứu mạng của tôi, một câu nói là tôi lập tức từ Yến Kinh về Hà Phong ngay, thế nào, tôi giỏi chứ?

Diệp Mặc gật gật đầu:

-Giỏi, giỏi lắm.

Nhưng đây không phải chỗ nói chuyện, chúng ta thuê một phòng, sau đó tôi sẽ đưa cô thứ tôi thu thập được…

-Anh nói cái gì? Thuê phòng?

Nụ cười của Tiêu Lôi vụt tắt, cô không cho rằng Diệp Mặc là người như vậy, thậm chí hai người cũng không phải quá thân quen, thuê phòng với mình không phải có chút thái quá sao? Hơn nữa cho dù là mình có cảm tình với Diệp Mặc, nhưng anh ta đã kết hôn rồi, cũng đâu thể thuê phòng trong tình huống còn chưa thân quen như thế này được, sau này mình sẽ là thân phận gì?

Thế nhưng Diệp Mặc lại nói như vậy.

Diệp Mặc vừa thấy vẻ mặt của Tiêu Lôi, lập tức biết cô đã hiểu lầm, vội vàng nói:

-Tôi không phải ý đó, tôi muốn thuê phòng vì có việc không nói được ở nơi công cộng.

Không phải tôi bảo sẽ đưa cô những tài liệu tôi thu được sao? Tôi chính là muốn cô giúp đưa những thông tin này ra ngoài.

Mặt Tiêu Lôi đỏ lên, chính mình lại nghĩ đi đâu rồi, may mà không nói ra, không thì xấu hổ chết mất.

-Anh thật sự có tư liệu về chủ tịch thành phố Ngưu…

Theo bản năng Tiêu Lôi ngừng lời, cô biết loại chuyện này không nên nói ra miệng vì chuyện này là chuyện lớn.

Mặt Tiêu Lôi đỏ ửng lên trong chốc lát.

Diệp Mặc gật gật đầu, không nói gì.

Tiêu Lôi cảm giác Diệp Mặc nói thật, ít nhất cô cũng không nhìn ra vẻ đùa giỡn gì trên mặt Diệp Mặc.

Hơn nữa cô cũng cho rằng Diệp Mặc sẽ không đùa cô kiểu này.

Cô và Diệp Mặc vẫn chưa thân đến mức có thể tùy ý đùa giỡn.

-Anh… chẳng lẽ là chủ tịch hội đồng quản trị công ty Lạc Nguyệt?

Tiêu Lôi nhớ đến lời Diệp Mặc vừa nói, vẻ mặt ngây ra, giờ cô mới cảm giác việc này Diệp Mặc cũng là nói thật.

Diệp Mặc gật gật đầu.

-Đúng vậy, tôi chính là chủ tịch hội đồng quản trị công ty Lạc Nguyệt, hơn nữa lần này tôi tìm cô cũng là vì muốn xin cô giúp một chuyện.

Cô yên tâm, tôi sẽ không để cô đưa tin chậm trễ.

Kỳ thực cuộc họp báo mà Lạc Nguyệt phải triển khai cũng là vì cùng một đoạn video mà thôi.

Nửa tiếng sau, trong một phòng ở quán rượu, đoạn video của Diệp Mặc đã làm Tiêu Lôi hoàn toàn kinh sợ, tư liệu Diệp Mặc cho cô không chỉ đầy đủ chi tiết, mỗi đoạn quay lại sắc nét vô cùng, bất kỳ đoạn nào cũng sẽ tạo nên một chấn động lớn.

-Cái này…

Tiêu Lôi nhìn chằm chằm vào đoạn video trong máy tính, hoàn toàn không biết nói gì nữa.

Việc này một khi tung ra, toàn bộ Hà Phong sẽ chấn động.

Diệp Mặc rốt cuộc là ai, việc này cô đã không dám tưởng tượng rồi, không ngờ công ty dược Lạc Nguyệt lại là sản nghiệp của hắn, hơn nữa công ty Lạc Nguyệt mới bị chơi xấu, hắn đã có trong tay video tử huyệt của đối phương, thật sự là quá lợi hại!

Thấy Tiêu Lôi không nói lời nào, Diệp Mặc nghĩ cô không dám đem việc của một chủ tịch thành phố lộ ra ngoài, chủ động nói:

-Thật ra, tôi cũng không biết tổng giám đốc Úc công ty chúng tôi lại mở họp báo.

Nếu biết cô ấy làm thế tôi cũng không cần mời cô đến.

Tôi chỉ sợ là việc ở Quế Lâm sẽ không có ảnh hưởng lớn tới Yến Kinh mà thôi.

-Chuyện này tôi làm, tôi giờ sẽ lập tức thông báo cho người trong đài đến Hà Phong, tôi muốn đưa tin sự kiện này thành một chuyên đề.

Tiêu Lôi lập tức ý thức được giá trị của tin tức loại này, nếu như đài truyền hình của cô là đài đầu tiên lôi chuyện này ra, thậm chí còn truyền hình trực tiếp, như vậy thì danh tiếng của đài truyền hình của cô sẽ nâng thêm một bậc.

-Nhưng…

Sau khi nói xong, Tiêu Lôi lại hơi do dự, đối với chuyện tập đoàn Viễn Bắc đánh lén công ty Lạc Nguyệt, đưa tin này đối với cô không có gánh nặng gì, nhưng đối với việc của Ngưu Chính Mãn, loại tin này không phải có thể tùy tiện đưa ra được.

Cô ở trong ngành tin tức lâu như vậy, những việc cấm kỵ cô cũng biết.

Diệp Mặc gần đây cũng tiếp xúc với mấy việc trong quan trường, vừa thấy vẻ mặt Tiêu Lôi, đã biết cô e dè cái gì.

Hắn lập tức mỉm cười nói:

-Cô cứ việc đưa tin, tôi đoán trong hội nghị thường vụ Hà Phong hôm nay, việc này cũng sẽ bị phanh phui.

Cho nên cô cũng không phải lo gì, chắc chắn sẽ không có ai dám đứng ra nói lung tung.

Nếu như các cô gặp may, nói không chừng, sau hội nghị thường vụ ờ Hà Phong hôm nay, các cô có thể phỏng vấn ngay ý kiến của một số nhân vật ở Hà Phong.

Các cô cũng có thể phát trực tiếp tư liệu tôi đưa làm chứng cớ.

-Đúng vậy, nếu vậy tôi cũng không có gì phải e dè.

Tiêu Lôi nói xong nhìn Diệp Mặc một chút, cô tất nhiên biết Diệp Mặc nói rõ như vậy, chắc chắn hắn cũng đã đưa một phần tư liệu cho đối thủ chính trị của Ngưu Chính Mãn.

Diệp Mặc thấy vẻ hưng phấn của Tiêu Lôi, lại nói:

-Hôm nay chắc sẽ có người đến nhà họ Viễn điều tra căn cứ bào chế thuốc ngầm của họ, nếu tổ quay phim của các cô tới kịp, có thể lại có một buổi truyền hình trực tiếp nữa…

Nếu Viễn Trí Dung biết khiêu khích công ty dược Lạc Nguyệt sẽ có hậu quả này, có lẽ cho gã một trăm lần cơ hội, gã cũng sẽ không dám đi khiêu khích công ty Lạc Nguyệt.

Ngưu Chính Mãn trong lòng rất vui vẻ, y quyết định hôm nay trong cuộc họp thường vụ sẽ dồn Lý Xuân Sinh đến góc tường, tốt nhất là gạt anh ta ra khỏi chức phó bí thư thành ủy, sau đó đuổi anh ta khỏi Hà Phong.

Y muốn cho Lý Xuân Sinh biết, cho dù có người chống sau lưng, nhưng Hà Phong không phải là nơi người nào muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.

Hơn nữa, Ngưu Chính Mãn còn có một ý tưởng, y không muốn bị điều đi, y muốn tiến thêm một bước nữa ở Hà Phong, tốt nhất là ngồi lên ghế Bí thư thành ủy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 448: Không Kịp Trở Tay

Không Kịp Trở Tay

H

ội nghị thường ủy của thành phố Hà Phong lần này đã bị chậm mất hai giờ vì Lý Xuân Sinh đến muộn.

Ngưu Chính Mãn vốn dĩ định trong cuộc hội nghị này đáLý Xuân Sinh khòi cục, giờ y không tới thì biết làm sao? Ngưu Chính Mãn rất muốn tận mắt chứng kiến sự tuyệt vọng trong ánh mắt Lý Xuân Sinh, thậm chí còn muốn tận tay nhét tấm vé máy bay vào tay y và bảo rằng, tấm vé này là của y rồi, và y hãy lập tức cuốn xéo khỏi Hà Phong càng nhanh càng tốt.

Điều gã thích nhất chính là hưởng thụ cái cảm giác được tự mình giẫm đạp lên đối thủ, trông thấy đối thủ quằn quại, vũng vẫy ở dưới chân mà không cách nào thoát ra.

Lý Xuân Sinh vừa mới đi ra, Ngưu Chính Mãn đã nắm ngay được tin tức.

Gã cười lạnh, nói với thư kí đang đứng trước:

-Lập tức thông báo triệu tập hội nghị thường ủy, chúng ta ở phòng họp đợi chủ tịch Lý là được rồi.

Hội nghị thường ủy của Thành phố Hà Phong hầu hết đều do chủ tịch thành phố Ngưu Chính Mãn khởi xướng.

Còn Bí thư Thành ủy Tiền Phương Hàn, nói theo cách của Ngưu Chính Mãn thì chỉ là người bố trí sắp xếp mà thôi.

Gã chỉ còn chưa đến một năm nữa thì sẽ nghỉ hưu rồi, cả đời này sẽ không còn hy vọng thăng tiến lên nữa.

Bởi vậy nên mỗi lần họp hội nghị thường ủy, thái độ của Tiền Phương Hàn rất là mơ hồ, không rõ ràng hoặc thậm chí còn không đưa ra ý kiến.

Thái độ này của lão cũng nằm trong dự liệu của Ngưu Chính Mãn và đại đa số các nhân vật quan trọng.

Lý Xuân Sinh đoán không sai.

Khi y tới thì cơ hồ tất cả các ủy viên thường vụ cũng đã có mặt đông đủ và đang ngồi trong hội trường đợi mình.

Hà Phong có mười một ủy viên thường vụ, thậm chí tư lệnh quân khu rất ít qua lại Hà Phong là Tưởng Trụ Nhai lần này cũng tới tham gia.

-Chủ tịch Lý cũng bận rộn nhỉ, may là dù sao chúng tôi cũng đang rảnh nên mới có thời gian đợi ngài.

Lý Xuân Sinh vừa đến Xương Diệu đã bắt đầu lên giọng mỉa mai.

Nhưng các vị ủy viên thường vụ lại không ai tiếp lời, bọn họ cũng đều biết, cái ghế Phó chủ tịch thành phố Hà Phong này Lý Xuân Sinh còn chưa ngồi ấm chỗ thì đã phải cuốn gói đi rồi.

Lúc này mà đắc tội với một cán bộ Phó giám đốc sở thì đúng là chẳng lí trí chút nào.

Lý Xuân Sinh cũng không phải lớn tuổi, ai biết rằng sau này y có vùng lên lại nữa không?

Ngưu Chính Mãn liếc Lý Xuân Sinh một cái nhưng không nói gì mà quay sang toàn thể hội nghị, lên tiếng:

-Hội nghị thường vụ lần này do tôi chủ trì, đồng chí Giang Bình làm thư kí…

Sẽ không có ai phản đối, hay nói đúng hơn là không ai dám phản đối, bởi trên thực tế thì trong các buổi hội nghị, lời nói của Ngưu Chính Mãn luôn có trọng lượng nhất.

Thế nhưng khi Ngưu Chính Mãn vừa mới dứt lời thì Tiền Phương Hàn lại chậm rãi lên tiếng:

-Hội nghị Thường ủy hôm nay tôi đứng ra chủ trì là được rồi, gần đây chủ tịch thành phố Ngưu cũng vất vả quá rồi.

Nếu như trong các cuộc hội nghị bình thường, Bí thư Thành ủy nói những lời như vậy là quá hợp lí, không còn gì phải bàn cãi nữa.

Thế nhưng đây là Thành phố Hà Phong.

Bí thư Thành ủy nói những lời này thật không bình thường.

Tiền Phương Hàn mặc dù mới đảm nhậm vị trí Bí thư Thành ủy tại Hà Phong chưa được một năm, nhưng chuyện ông ta sắp phải về hưu thì có ai là không biết.

Hơn nữa, Tiền Phương Hàn đã tới đây lâu như vậy mà vẫn chưa có bất cứ động thái nào cứng rắn mang tính quyết định cả, thậm chí còn chưa từng bồi dưỡng hậu duệ bè cánh gì cho mình.

Ngưu Chính Mãn vừa mới e hèm một tiếng thì đã răm rắp nghe theo rồi.

Nhưng sau đó mới phát hiện ra gã đúng là đã lo lắng thừa rồi.

Tiền Phương Hàn giống như một con trâu đang bước vào thời kì già yếu xuống sức, trước nay chưa từng tỏ thái độ gì quá kích động.

Thái độ của lão hơn nửa năm này ở Hà Phong cho thấy, đó là thái độ ba phải, bù nhìn, ngồi ăn rồi chờ chết, ngồi trên cái ghế Bí thư thành ủy đếm từng ngày nghỉ hưu mà thôi.

Một kẻ sắp về hưu mà hôm nay, tại hội nghị này lên tiếng “đòi” chủ trì hội nghị, đây không những là điều mà Ngưu Chính Mãn không ngờ tới mà còn làm bất ngờ cho tất cả những vị ủy viên thường vụ đang ngồi đây.

Rốt cuộc bí thư Tiền Phương Hàn hôm nay làm sao vậy? Là ngọn đèn sắp tắt vụt sáng lên trước khi tắt hẳn? Hay là vì nguyên do nào khác? Bất luận là vì lí do gì đi chăng nữa thì cũng không thể đề ra yêu cầu như vậy được.

Cho dù là lão đang muốn chủ động thâu tóm quyền lực vào tay mình thì cũng không nên tỏ thái độ như vậy ngay trước mặt các ủy viên thường vụ như vậy chứ.

Hơn nữa, Tiền Phương Hàn cũng chẳng ngồi trên cái ghế Bí thư thành ủy này được mấy thời gian nữa.

Bây giờ muốn thay đổi thế cục, thâu tóm quyền lực về tay thì còn có tác dụng gì? Chuyện này tuyệt đối không thể.

Đừng nói người khác, ngay đến cả là Lý Xuân Sinh cũng không lí giải nổi.

Lẽ nào Tiền Phương Hàn muốn đối đầu với Ngưu Chính Mãn ư?

Ngưu Chính Mãn lập tức phản ứng lại, mặt gã bắt đầu đỏ lên.

Mặc dù trên danh nghĩa thì gã là nhân vật quan trọng thứ hai ở cái thành phố này, nhưng trên thực tế, quyền lực nằm trong tay gã đã vượt qua vị Bí thư bù nhìn kia từ lâu rồi.

Vả lại mọi việc ở Hà Phong trước nay đều do gã quyết định, hôm nay khi gã muốn chủ trì hội nghị thì bỗng dưng Tiền Phương Hàn lại “giở chứng” như vậy, điều này khiến cho Ngưu Chính Mãn vô cùng khó chịu.

Tiền Phương Hàn này rõ ràng là không coi gã ra gì.

Nếu muốn chủ trì thì sao không nói ra từ trước, lại nhằm đúng khi gã đưa ra ý kiến mới lên tiếng phản đối, như vậy há chẳng phải là làm mất mặt Ngưu Chính Mãn hay sao?

Cả hội trường rơi vào sự yên tĩnh trầm mặc đến đáng sợ.

Vốn dĩ mọi người có mặt ở đây là để chứng kiến Lý Xuân Sinh sẽ rời khỏi Hà Phong trong nhục nhã ra sao, vậy mà lại biến thành màn Tiền Phương Hàn và Ngưu Chính Mãn tranh nhau quyền chủ trì hội nghị.

May mà Tiền Phương Hàn cũng đã sắp về hưu rồi, nếu không người không biết còn tưởng rằng ở Hà Phong sắp xảy ra một trận thư hùng tranh bá đấu đá tranh giành quyền lực cơ.

Trong lòng vô cùng phẫn nộ, Ngưu Chính Mãn nắm tay thành nắm đấm.

Cho dù ngươi sắp về hưu rồi, ta cũng quyết không nhượng bộ.

Nếu không sau này ta làm sao làm gương cho những người khác? Điều Ngưu Chính Mãn muốn là sự phục tùng tuyệt đối, mỗi lần hội nghị ít nhất phải có hơn chín phiếu tán thành cho mình gã mới vừa lòng.

-Bí thư Tiền, ông cũng có tuổi rồi, hơn nữa lần hội nghị này cũng không dễ điều khiển.

Hay là để tôi chủ trì xong, đợi khi các ủy viên thường vụ biểu quyết, ngài cảm thấy có chỗ nào chưa thỏa đáng thì cứ trực tiếp chỉ ra.

Như vậy được chứ?

Trên mặt Ngưu Chính Mãn biểu lộ rõ sự khinh bỉ, gã muốn gián tiếp nói rằng, Tiền Phương Hàn vốn dĩ là người thừa thãi nhất trong hội nghị này.

Hội nghị đưa ra vấn đề gì chắc gì ông ta đã nắm được.

Trong hội nghị toàn là những người vô cùng tinh ý, hàm ý của Ngưu Chính Mãn không ai là không nhìn ra.

Ai cũng tự hiểu rằng, Tiền Phương Hàn đã sắp hết thời rồi, có cố thêm cũng vô ích, nói không chừng cố quá lại thành quá cố, lúc sắp ra đi rồi lại rước hoa vào thân.

Mà giờ cứ cho ông chủ trì hội nghị đấy, thì đã sao nào? Chẳng lẽ ông có quyền thay đổi ý kiến biểu quyết của cả hội nghị sao? Tuy rằng ông là Bí thư thật đấy, nhưng ông có biết hội nghị này sắp sửa đề cập tới vấn đề gì không?

Lý Xuân Sinh không ngờ lúc mình đang sắp sửa bị Ngưu Chính Mãn “đưa lên pháp trường” thì Tiền Phương Hàn lại đột nhiên đòi ra mặt như vậy.

Lúc này y đương nhiên sẽ không lên tiếng, mặc dù có chứng cứ xác thực, chẳng có gì phải sợ Ngưu Chính Mãn cả, thế nhưng sau khi Ngưu Chính Mãn đi rồi, y vẫn phải điều hành công tác ở Hà Phong này, không thể làm mọi chuyện trở nên rắc rối được.

Tiền Phương Hàn làm như không nghe thấy Ngưu Chính Mãn nói gì, vẫn tiếp tục từ tốn nói:

-Tôi thân là một Bí thư Thành ủy, chẳng lẽ muốn chủ trì một hội nghị mà cũng có lắm ý kiến vậy sao? Vị trí của tôi bây giờ là do nhân dân tín nhiệm bầu cho, nghĩa là Tiền Phương Hàn tôi rất có thể còn cơ hội trúng cử đấy.

Chủ tịch thành phố Ngưu mặc dù năng lực không có gì phải bàn cãi, nhưng mắt nhìn thì vẫn còn kém xa nhân dân đó.

Mọi bực tức trong lòng Ngưu Chính Mãn bỗng chốc tiêu tan hết.

Gã lập tức cảnh giác hẳn lên.

Một kẻ sắp về hưu lại nói ra những lời lẽ sắc bén như vậy, trong lời nói lại có nhiều ẩn ý đến thế.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Tiền Phương Hàn vừa dứt lời, không chỉ Ngưu Chính Mãn thất kinh mà tất cả ủy viên thường vụ đều không khỏi có chút bất an trong lòng.

Những việc mà Ngưu Chính Mãn làm không phải không có ai biết, có điều là chẳng ai dám nói ra, hoặc có gan nói thì cũng không nắm được chứng cứ.

Tiền Phương Hàn vì sao tự dưng lại có lá gan lớn như vậy? Lão đảo mắt một cái là làm các vị ủy viên thường vụ đều không khỏi giật mình.

Tiền Phương Hàn mới thực sự là nhân vật số một Hà Phong, cái này chưa nói, ông ta đồng thời còn ủy viên thường vụ Tỉnh Hà Đông cơ.

Bởi Tiền Phương Hàn trước nay đều tỏ ra yếu đuối vô năng, cái ghế Bí thư của lão ta ngồi mà như không, điều này khiến cho tất cả mọi người đều xem thường lão.

Giờ nghĩ lại, chức vụ của lão cao hơn tất cả những người có mặt ở đây tới hai cấp.

Hành động của Tiền Phương Hàn giống như vừa ném một hòn đá xuống mặt hồ đang rất bình lặng, khiến cho cuộc họp hội nghị thường vụ bình thường trở nên có chút kì quái.

Ngưu Chính Mãn lúc này đã đề cao cảnh giác, gã cảm thấy mình đã quá bất cẩn, trước nay đã quá xem thường lão già họ Tiền “không nghe không thấy” này rồi.

Lẽ nào lão không chỉ đơn giản là đang ngồi ăn rồi chờ chết ư?

Người khác có thể nghĩ đến, Tiền Phương Hàn đương nhiên cũng có thể nghĩ tới được.

Mặc dù Ngưu Chính Mãn có hậu thuẫn phía sau nhưng chẳng lẽ Tiền Phương Hàn thì không? Một kẻ không có nâng đỡ phía trên liệu có thể vươn tới cái ghế ủy viên Tỉnh ủy hay không?

-Tôi ủng hộ bí thư Tiền chủ trì hội nghị lần này, tôi cho rằng ngài ấy có thể chủ trì thành công.

Lý Xuân Sinh là người phản ứng đầu tiên.

Chính y hôm nay muốn chỉnh đốn cho Ngưu Chính Mãn một trận thì Tiền Phương Hàn lại muốn đứng ra chủ trì hội nghị, đúng là trời giúp.

Ngưu Chính Mãn cũng phản ứng nhanh không kém.

Gã có một dự cảm không lành, cảm giác hôm nay Lý Xuân Sinh có gì đó rất không bình thường.

Tên này gã đã tìm hiểu qua, trước nay tỏ ra rất “an phận”.

Thế mà hôm nay lại lớn tiếng ủng hộ Tiền Phương Hàn, như vậy là sao?

Nghĩ đến đây Ngưu Chính Mãn lập tức cười nói:

-Ha ha, nếu bí thư Tiền không sợ vất vả, thì tôi hôm nay có thể lười biếng một chút rồi.

Hội nghị hôm nay phải phiền bí thư Tiền chủ trì rồi.

Lần này, tôi muốn trong cuộc hội nghị đưa ra thảo luận một vấn đề như thế này.

Nói xong, Ngưu Chính Mãn đưa tập văn kiện trong tay cho Tiền Phương Hàn.

Lần này Tiền Phương Hàn ra đòn quá hiểm, làm gã trở tay không kịp, vậy nên gã lựa chọn cách nhượng bộ.

Bởi thường thì hội nghị thường vụ đều là do Bí thư Thành ủy chủ trì.

Lão đã muốn chủ trì, vậy thì để cho lão thỏa nguyện vậy, thế nhưng những gì cần nói vẫn cứ nói.

Đợi sau khi cuộc họp kết thúc, có lẽ Ngưu Chính Mãn sẽ phải “nghiên cứu” lại con người này.

Tiền Phương Hàn tỏ ra rất đỗi bình thường, lão không hề nói lời nào khách khí với Ngưu Chính Mãn, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn Ngưu Chính Mãn lấy một cái mà trực tiếp đi thẳng vào hội nghị:

-Gần đây bận công tác liên tục nên tôi cũng không bận tâm lắm tới hội nghị thường vụ…

Lời Tiền Phương Hàn vừa nói ra, phía dưới các vị ủy viên thường vụ đều muốn bật cười.

Lão trước nay đâu có bận công tác gì, có điều nói không để tâm lắm đến hội nghị thường vụ thì đúng là như tát vào mặt Ngưu Chính Mãn một cái, bởi trước này việc chủ trì hội nghị đều là do Ngưu Chính Mãn đảm nhận.

Tiền Phương Hàn không thèm nhận văn kiện từ tay Ngưu Chính Mãn mà nói luôn:

-Hội nghị lần này chúng ta có 3 sự kiện để thảo luận.

Thứ nhất là việc có liên quan tới ‘dược phẩm Lạc Nguyệt” sắp tới sẽ đầu tư vào Hà Phong của chúng ta, cùng với đó là những tin tức về việc sản xuất thuốc có tác dụng phụ.

Việc thứ hai là…

Ngưu Chính Mãn lần thứ hai trở tay không kịp.

Hội nghị lần này gã vốn định đưa ra hai vấn đề, thứ nhất là việc có liên quan tới Lý Xuân Sinh đưa ra phương hướng đầu tư sai lầm.

Sao từ mồm Tiền Phương Hàn nói ra lại thành ba việc vậy?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 449: Vấn Đáp Sắc Bén

Vấn Đáp Sắc Bén

T

iền Phương Hàn không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ của Ngưu Chính Mãn, mà nói thẳng:

– Chuyện thứ hai đợi sau khi chúng ta thảo luận xong chuyện thứ nhất sẽ nói sau.

Đối với việc Chủ tịch thành phố Lý Xuân Sinh vừa đến Hà Phong đã mời được “dược phẩm Lạc Nguyệt” đến Tây Đồng đầu tư, trong lòng tôi rất vui.

Lực ảnh hưởng của “ngành dược Lạc Nguyệt” tôi không cần nói tất cả mọi người đều cũng đã biết, từ đó có thể nhìn ra năng lực và sự quyết đoán của Chủ tịch thành phố Lý Xuân Sinh.

Mọi người đang đờ đẫn ngây ra, ngay cả Lý Xuân Sinh cũng ngây người, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy? Đang giúp Lý Xuân Sinh ra uy? Nhưng nếu “dược phẩm Lạc Nguyệt” không có chuyện gì, người trợ uy liền trợ uy thôi, hiện tại “ngành dược Lạc Nguyệt” đều sứt đầu mẻ trán, người trợ uy gì?

Ngưu Chính Mãn ho khan một tiếng, y biết hiện tại y nhất định phải nói chuyện.

Y thừa dịp Tiền Phương Hàn còn chưa nói ra câu nói thứ hai, liền ngắt lời nói:

– Kỳ thật chuyện Chủ tịch thành phố Lý đã mang đến “ngành dược Lạc Nguyệt” tôi tuy rằng rất vui, nhưng trong lòng cũng có chút lo lắng.

Nhưng vì chúng ta còn không biết rõ về “dược phẩm Lạc Nguyệt”, một công ty chỉ trong một đêm đã nổi lên như cồn, cũng rất khả nghi, huống chi bọn họ là nổi lên trên toàn cầu?

– Vốn tôi định sau khi điều tra rõ ràng về “dược phẩm Lạc Nguyệt”, sẽ thu hút đầu tư của công ty này.

Không ngờ Chủ tịch Lý cái gì cũng không điều tra, lập tức liền tiến cử doanh nghiệp này, đây là thiếu sót mang tính cảnh giác mà đối với một cán bộ chính phủ nên có.

Nếu “dược phẩm Lạc Nguyệt” không có chuyện gì xảy ra thì tốt, một khi có chuyện, đây chính là bôi nhọ Hà Phong chúng ta, khiến dân chúng Hà Phong chúng ta chịu thiệt.

– Quả nhiên, việc tôi lo lắng không phải là không có đạo lý, dược phẩm Lạc Nguyệt’ không ngờ phát rồ, bán ra loại thuốc có thể huỷ hoại dung nhan con người, còn có thể cướp mạng người.

Từ đó đến nay, đã có sáu người tử vong, và bốn trường hợp huỷ hoại dung nhan.

Bọn họ đều là vì dùng thuốc của “dược phẩm Lạc Nguyệt” mà bị hại, Hà Phong chúng ta cũng có hai trường hợp tồn tại…

Nói tới đây Ngưu Chính Mãn nhìn thoáng qua Lý Xuân Sinh ngồi bên cạnh lại tiếp tục nói:

– Đối với việc xuất hiện loại chuyện này, tôi rất đau lòng.

Quốc gia chúng ta cũng bởi vì những người thương nhân vô lương tâm giống như sâu mọt gặm nhấm chung quanh, nguyên khí bị đại thương.

Chúng ta là những cán bộ chính phủ, chẳng những không cố gắng ngăn lại bọn sâu mọt đó, hơn nữa còn mở rộng cửa, công khai để những con sâu mọt này tiến vào.

Đối với những cán bộ này, tôi càng thêm đau lòng.

Quốc gia đặt anh ở chỗ này, là muốn anh tạo phước cho muôn dân, không phải bảo anh tạo cơ hội cho những con sâu mọt này hoành hành.

Tôi mặc dù chỉ là một Chủ tịch thành phố, nhưng đối với loại chuyện này tôi kiên quyết không cho phép.

Nói xong, Ngưu Chính Mãn có chút hài lòng ngồi xuống, kế tiếp là đợi vài ủy viên thường vụ khác tỏ thái độ xong, y sẽ đem án mạng đó dần dần chuyển qua trên đầu Lý Xuân Sinh.

Ít nhất phải đem hai án mạng tại Hà Phong chuyển lên đầu Lý Xuân Sinh, y thậm chí đã sắp xếp cho người nhà của người bị hại đến Thành ủy làm loạn rồi.

Y muốn xem thử Lý Xuân Sinh sẽ hóa giải ván cờ này như thế nào, tuyệt đối hóa giải không nổi rồi, kết quả chỉ có thể rời khỏi Hà Phong mà thôi.

“Bốp bốp” Một trận tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên, tuy rằng tiếng vỗ tay rất thưa thớt, nhưng đại bộ phận ủy viên thường vụ thậm chí là Tiền Phương Hàn đều vỗ tay.

– Chủ tịch thành phố Ngưu nói rất hay, chúng ta kiên quyết không cho phép loại sâu mọt này tiến vào Hà Phong, chúng ta là quan phụ mẫu của dân chúng, nếu bởi vì một ít ưu đãi liền bán đứng ích lợi của dân chúng, vậy chúng ta có khác gì cầm thú?

Lời nói và vẻ mặt của Xương Diệu đều giống nhau, nói ra đường đường chính chính, dường như không cần đi khảo chứng, chỉ cần nhìn sắc mặt y và lời nói thì biết y đang nói là sự thật.

Sau khi Xương Diệu đứng ra tỏ thái độ, lập tức lại có mấy người ủy viên thường vụ lên tiếng tỏ thái độ, đều là ủng hộ Ngưu Chính Mãn.

Nhưng nụ cười trên mặt Ngưu Chính Mãn vốn nắm chắc trong tay lại dần dần biến mất, bởi vì y thấy trừ y ra, còn có mười ủy viên thường vụ, chỉ có năm người đứng về phía y, đây tuyệt đối không phải chuyện bình thường.

Bình thường tại hội nghị thường vụ, ít nhất phải có tám phiếu trở lên ủng hộ y, hôm nay sao lại thế này?

Tiền Phương Hàn khẽ mỉm cười, vẫn như cũ không nhanh không chậm nói:

– Chủ tịch thành phố Ngưu nói quả thật không tệ, làm quan không vì dân làm chủ, không bằng về nhà làm con chuột, bởi vì y không có tư cách đi trồng khoai lang.

Chủ tịch Lý, anh không có ý kiến phải phát biểu sao?

Nghe Tiền Phương Hàn nói, Lý Xuân Sinh khẽ mỉm cười, trong lòng của y càng thêm xác nhận ý nghĩ của chính mình, Tiền Phương Hàn đến Hà Phong tuyệt đối không phải một con rối bí thư.

Cho dù chính mình hôm nay không ra tay, y hẳn là cũng rất nhanh sẽ ra tay.

Ngưu Chính Mãn người này đã qáu sơ ý rồi, y quên rằng Tiền Phương Hàn vẫn là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, một ủy viên thường vụ Tỉnh ủy dễ làm lắm sao? Huống chi là một nhân vật cấp phó bộ của một thành thị tỉnh lị.

Lý Xuân Sinh đứng lên vừa đi về phía máy chiếu, vừa nói:

– Trước khi tôi phát biểu ý kiến, tôi muốn mời quý vị xem một đoạn video ngắn.

Tuy rằng mục đích Tiêu Lôi tới là muốn cùng Diệp Mặc ăn bữa cơm, thậm chí là đi chơi.

Nhưng sau khi Tiêu Lôi nghe xong lời Diệp Mặc nói, cô cũng biết, tin tức hôm nay sẽ được phát đi toàn diện.

Nếu đài truyền hình các cô có thể trực tiếp làm, chứng tỏ cô phải nhanh hơn một bước so với người khác.

Cho nên việc mời Diệp Mặc ăn cơm phải hoãn lại, hiện tại vấn đề hàng đầu là cùng với đài truyền hình thương lượng chuyện phát trực tiếp, đồng thời lập tức cử người đến Hà Phong.

Cô tin tưởng lời của Diệp Mặc, Diệp Mặc nếu nói chủ tịch Lý Xuân Sinh sẽ đồng ý truyền hình trực tiếp, thì sẽ đồng ý.

Diệp Mặc cũng không có thời gian đi ăn cơm cùng Tiêu Lôi, hắn muốn đi thăm Viễn gia.

Tuy rằng hắn đã làm xong việc, nhưng nếu chẳng may Viễn gia biết được sự tình gì, đột nhiên chạy trốn, hắn sau này đi tìm sẽ rất phiền toái.

Mặc dù hắn khẳng định Viễn gia sẽ không chạy trốn, nhưng loại chuyện này ai có thể đảm bảo được.

So với chuyện đã xảy ra ở Hà Phong, cuộc họp báo của “dược phẩm Lạc Nguyệt” ở Quý Lâm đã diễn ra lúc mười một giờ trưa đúng như dự kiến.

Tuy rằng phần đông các phóng viên còn chưa đuổi tới Quý Lâm, nhưng kết quả mà Úc Diệu Đồng muốn chính là như vậy, cùng với tốc độ truyền ra ngoài.

Cô muốn không phải là phóng viên tham gia đông, cô tin tưởng Diệp Mặc đã có biện pháp khác, tuy nhiên bất kể Diệp Mặc áp dụng thủ đoạn gì, cô ở Quý Lâm mở một cuộc họp báo, chỉ giúp hắn giảm bớt gánh nặng.

Thời gian rất gấp, nhưng thời điểm mở cuộc họp báo “phẩm Lạc Nguyệt”, vẫn như cũ có trên trăm phóng viên các nơi trên cả nước tham gia.

Trong đó phóng viên Yến Kinh là nhiều nhất, có đến hơn bốn mươi người.

Quý Lâm là nơi tốt nên phóng viên tham gia cũng không ít.

– Các vị, tôi tin tưởng lực ảnh hưởng bây giờ của “dược phẩmLạc Nguyệt”, khẳng định mọi người đã biết chuyện đã xảy ra hôm trước.

Chúng ta thường nói “người sợ nổi tiếng heo sợ mập”, bây giờ tôi mới biết câu nói này cực kỳ chính xác. “Dược phẩm Lạc Nguyệt” chúng tôi tuy rằng không có bao nhiêu cao sang, nhưng sự cống hiến của công ty chúng tôi đối với nữ giới trên toàn thế giới thì mọi người đều rõ như ban ngày.

Nhưng rõ ràng có người đố kỵ, bọn họ dùng các loại thủ đoạn, muốn hãm hại vùi lấp công ty của chúng tôi.

Úc Diệu Đồng chậm rãi nói, trong giọng nói rõ ràng mang theo một ít kiêu ngạo.

Tuy nhiên kiêu ngạo của cô là có đạo lý, lực ảnh hưởng của “Dược phẩm Lạc Nguyệt’ lại có người nào không biết đâu?

– Tổng giám đốc Úc, ý của chị là vấn đề xảy ra đối với loại thuốc ‘Mỹ nhan hoàn’ và ‘Kiện thể hoàn’ của quý công ty lần này là do người khác hãm hại?

Úc Diệu Đồng lời còn chưa nói hết, lập tức có phóng viên ra vấn đề rồi.

Úc Diệu Đồng khẽ mỉm cười, khẳng định nói:

– Đúng vậy, ý của tôi chính là cái này.

Dường như tất cả phóng viên đang ngồi cũng không nghĩ tới Úc Diệu Đồng sẽ trả lời như vậy, mọi người đều nghĩ cô hẳn là chọn cách nói tránh việc nặng tìm việc nhẹ.

Nhưng Úc Diệu Đồng trực tiếp trả lời khẳng định, thật mạnh thế.

Người phóng viên này không ngờ lập tức hơi sửng sốt, nếu y sớm biết rằng Úc Diệu Đồng sẽ hỏi như vậy, y lập tức liền tung ra một vấn đề tiếp theo, tổng giám đốc Úc có thể nói ra là ai đang hãm hại “dược phẩm Lạc Nguyệt” chứ? Nhưng y ngây người một lúc, cơ hội đã bị phóng viên khác chộp lấy.

Một nữ phóng viên chừng ba mươi tuổi đứng lên – Tổng giám đốc Úc, theo tôi được biết, hiện tại sản phẩm của quý công ty đã khiến cho sáu người tử vong, bốn người bị huỷ hoại dung nhan, dường như còn có xu thế gia tăng.

Tổng giám đốc Úc nói như vậy, có lẽ đang muốn đem trách nhiệm đổ trên đầu người khác?

Úc Diệu Đồng mắt lạnh nhìn người phóng viên này một chút, giọng điệu nhàn nhạt nói:

– “Dược phẩm Lạc Nguyệt” tôi sở dĩ có thể sản xuất ra ‘Mỹ nhan hoàn’ và ‘Kiện thể hoàn’ cũng bởi vì công ty của chúng tôi có thực lực xử lý hết thảy mọi chuyện, chúng tôi cũng chưa bao giờ đem trách nhiệm đổ lên trên đầu người khác.

Vị phóng viên này, tôi thấy cô làn da mềm mại, tôi rất muốn biết, trời sinh cô da thịt tốt như vậy, hay là dùng ‘Mỹ nhan hoàn’ của công ty chúng tôi? Nếu cô dùng ‘Mỹ nhan hoàn’ của công ty chúng tôi, tôi lại xin hỏi cô, tại sao cô không chết, hay là bị huỷ hoại dung nhan?

Bởi vì Úc Diệu Đồng trả lời sắc bén, hiện trường lập tức liền có rất nhiều phóng viên bật cười.

Người nữ phóng viên này mặt có chút đỏ, cô đề cao ngữ khí của mình hỏi:

– Tổng giám đốc Úc, nếu mọi người dùng sản phẩm của quý công ty, đều lập tức bị như vậy, hiện tại toàn bộ thế giới không phải đã rất loạn sao.

Hơn nữa, thứ này ai biết khi nào thì phát tác? Ung thư còn có một thời kỳ ủ bệnh, ai biết đây có phải thời kỳ ủ bệnh hay không? Hơn nữa, tôi là muốn hỏi tổng giám đốc Úc có phải đem trách nhiệm đổ lên trên đầu người khác hay không, tổng giám đốc Úc vì sao không trả lời mà trốn tránh? Hoặc là tổng giám đốc Úc sẽ nói ra là ai hãm hại quý công ty?

Bởi vì Úc Diệu Đồng trả lời sắc bén, vấn đề phóng viên này đưa ra chẳng những càng thêm sắc bén, hơn nữa trực tiếp vạch trần việc “dược phẩm Lạc Nguyệt” muốn trốn tránh trách nhiệm.

– Nói như vậy, cô đang hoài nghi thuốc “dược phẩm Lạc Nguyệt” của chúng tôi có vấn đề?

Úc Diệu Đồng nhẹ nhàng nói.

– Đây không phải hoài nghi, đây là sự thật, bởi vì các nơi cả nước đã xuất hiện vài trường hợp rồi.

Cô gái phóng viên này trả lời châm chọc.

Úc Diệu Đồng tựa như có ý tứ hàm súc nói:

– Xin hỏi cô biết chuyện này lúc nào? Cô là phóng viên đài truyền hình nào?

– Chúng tôi làm phóng viên đương nhiên phải luôn luôn chú ý vấn đề dân sinh, sự tình hôm trước của “dược phẩm Lạc Nguyệt” vừa bị công bố, tôi đã biết rồi.

Chị không cần hỏi tôi là phóng viên của đài truyền hình nào, tôi có thể nói tôi là phóng viên báo chiều Hà Phong tên Lục Thúy Dương, tôi không sợ trả thù.

Cô gái phóng viên này giọng điệu có vẻ rất là kích động, giống như thể “dược phẩm Lạc Nguyệt” lập tức liền muốn trả thù cô.

Úc Diệu Đồng cười châm chọc – Phóng viên Lục Thúy Dương, nếu hôm trước cô biết ‘Mỹ nhan hoàn’ của chúng tôi có vấn đề, vì sao sáng nay cô còn muốn uống một viên?

– Chị, nói bậy, tôi không có…

Gương mặt Lục Thúy Dương đỏ bừng.

Úc Diệu Đồng lạnh lùng nói:

– Tôi là tổng giám đốc của công ty sản xuất ra ‘Mỹ nhan hoàn’, chẳng lẽ tôi không hiểu sản phẩm của chúng tôi bằng cô? Uống ‘Mỹ nhan hoàn’ trong vòng sáu giờ, ở trên cổ sẽ có một làn da ngâm, nó sẽ tăng lên sức hấp dẫn của người phụ nữ.

Mà vết da ngâm trên cổ cô thấy được rất rõ, chắc bốn giờ cũng chưa tới, nếu cô không tin, chúng tôi có thể thí nghiệm tại chỗ làm cho cô xem.

“Xoạt” gần như cùng một thời gian, toàn bộ phóng viên đều đem ánh mắt hướng về phía Lục Thúy Dương.

Mặt Lục Thúy Dương căng lên giống như gan lợn, một chữ cũng nói không nên lời.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 450: Chiến Dịch Nghiêng Về Một Phía

Chiến Dịch Nghiêng Về Một Phía

N

hìn gương mặt đỏ bừng đến khó coi của Lục Thúy Dương, Úc Diệu Đồng lạnh lùng cười – Không trả lời được sao? Tôi đương nhiên biết cô sẽ trả lời không được, bởi vì cô chỉ là một vật hi sinh do Viễn gia ở Hà Phong bỏ tiền ra gọi đến mà thôi.

Còn luôn miệng quan tâm dân sinh, tôi nghĩ cô là quan tâm mình có bao nhiêu tiền thôi.

Chỉ cần có tiền cho cô, tôi nghĩ không có chuyện gì là cô không làm được.

– Chị, ngậm máu phun người… Tôi muốn kiện chị tội phỉ báng…

Sắc mặt Lục Thúy Dương thật khó coi.

Úc Diệu Đồng khinh thường nói:

– Về phần kiện tôi tội gì, xin cô cứ tự nhiên.

Tôi chẳng những không ngại phỉ báng cô, ta còn phỉ báng “dược phẩm Viễn Bắc”, nhanh đi kiện đi.

– Tổng giám đốc Úc, tôi không phải nói giúp ai hết, nhưng tổng giám đốc Úc vừa mới trực tiếp chỉ vào Viễn gia, chẳng lẽ ý của tổng giám đốc Úc là tập đoàn dược Viễn Bắc hãm hại dược phẩm Lạc Nguyệt? Không biết tổng giám đốc Úc có chứng cớ hay không.

Một gã phóng viên lập tức bắt được lời nói của Úc Diệu Đồng liền hỏi.

Úc Diệu Đồng thản nhiên nói:

– Dược phẩm Lạc Nguyệt tôi nói chuyện đương nhiên chú trọng chứng cớ, Phương Vĩ, anh lập tức phát đoạn video trong di động.

Các vị phóng viên đang ngồi ở đây, tôi nghĩ mọi người sau khi xem đoạn video này xong, tôi tin tưởng trong lòng mỗi người đều sẽ hiểu, tôi vì sao mời mọi người tới nơi này.

Hà Phong.

Gần như tất cả ủy viên thường vụ đều ngây dại, Lý Xuân Sinh phát đoạn video này rất chấn động.

Tác dụng phụ của sản phẩm ‘dược phẩm Lạc Nguyệt, hóa ra là do ‘dược phẩm Viễn Bắc bào chế, không ngờ bọn họ đem Dung huyết dược tề của mình trộm tiêm vào bên trong Mỹ nhan hoàn.

Nếu chỉ có tập đoàn dược Viễn Bắc hãm hại ‘ dược phẩm Lạc Nguyệt thì thôi, nhưng bọn họ chẳng những là hãm hại, còn khiến bốn người bị huỷ hoại dung nhan, sáu người tử vong.

Nhưng đây cũng không phải là cái khiến mọi người khiếp sợ nhất, cái khiến mọi người khiếp sợ nhất chính là, không ngờ bọn họ bào chế ra virus truyền nhiễm, đây là một độc dược có tính lây truyền.

Mà ‘tập đoàn dược Viễn Bắc muốn thông qua cái này để khắc chế chất kháng sinh, phút chốc danh chấn toàn cầu.

Phát rồ, phát rồ rồi.

Chấn động, đây quả thực rất chấn động.

Gần như tất cả mọi người đem ánh mắt tập trung trên người Xương Diệu, không ngờ tới y là em trai của Viễn Trí Dung, hơn nữa không ngờ y muốn thông qua độc dược này để tiến thêm một bước nữa trên đường chính trị.

– Xương Diệu, anh còn có lời gì muốn nói không?

Tiền Phương Hàn sắc mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Xương Diệu, thậm chí ngay cả chức danh xưng hô đều không còn nữa.

Thanh âm cũng không có chậm rãi nữa, có vẻ quyết đoán rõ ràng.

Tiền Phương Hàn cũng thật không ngờ, Lý Xuân Sinh phát ra video lại sinh động đến vậy.

Y tuy rằng cũng có một chút căn cứ chính xác vụn vặt, nhưng đám người Ngưu Chính Mãn và Xương Diệu vẫn dấu kín vô cùng, y không thể lấy được bằng chứng chính xác.

Không ngờ tới lần này Lý Xuân Sinh nói có chứng cớ, không ngờ là chứng cớ chính xác đến như thế.

– Việc này, việc này…

Xương Diệu đổ mồ hôi đầy đầu, y muốn nói đây là vu khống.

Nhưng hình ảnh quay chụp kia quả thực rất rõ ràng, điều này sao có thể là vu khống, thậm chí áo khoác của y cũng không có đổi.

Y còn tính kế bước tiếp theo đưa chuyện phong sát dược phẩm Lạc Nguyệt, nhưng y chưa kịp đưa chuyện thì chính mình đã bị giết chết.

Là ai? Rốt cuộc là ai? Vì sao chuyện tối hôm qua, sáng hôm nay liền hiện ra tại hội nghị thường vụ? Xương Diệu gần như đều sụp đổ.

Trong đầu chỉ có một ý niệm, xong rồi, lần này là hoàn toàn xong rồi.

Ngưu Chính Mãn cũng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn hình ảnh video, trong óc của y không bình tĩnh như lúc trước nữa.

Xương Diệu không ngờ là anh em ruột với Viễn Trí Dung? Trong đầu y ù lên một chút, y biết mình bị trúng kế rồi, bị Xương Diệu lừa.

Gã ta vẻ mặt chính khí, hoá ra vẫn lấy y làm bia đỡ đạn.

Buồn cười chính là mình còn mấy lần giúp đỡ Viễn gia, thậm chí mấy lần Viễn gia thỉnh cầu, y còn chủ động kéo Xương Diệu đứng về phía Viễn gia.

Lúc này Ngưu Chính Mãn chỉ có một ý niệm trong đầu, mình là một đầu heo.

– Xương Diệu, không ngờ tới anh là một súc sinh đầu khoác da người.

Bí thư Tiền Phương Hàn, đây là sai lầm của tôi, tôi tự mình kiểm điểm.

Tôi lập tức gọi điện thoại cho người ta đem Xương Diệu mang đi, người như thế không ngờ lăn lộn đến trong đội ngũ của chúng ta, tôi có tội…

Kế Đốn một bí thư Đảng ủy Công an đột nhiên lập tức đứng lên nói.

Đối với lời nói của Kế Đốn, người đang ngồi không có bao nhiêu mâu thuẫn, bởi vì y là bí thư Đảng ủy Công an Hà Phong, đồng thời cũng là cục trưởng đồn cảnh sát Hà Phong.

Chuyện này nói là sai lầm của y, cũng không có sai.

Tiền Phương Hàn hơi khoát tay chặn lại nói:

– Không cần, bên ngoài đã có người tới đem Xương Diệu mang đi, hội nghị của chúng ta đang còn tiếp tục.

Tiền Phương Hàn vừa dứt lời, bên ngoài phòng họp liền vọt vào hai gã cảnh sát có vũ trang vai vác súng, đạn lên nòng, không chút do dự áp giải Xương Diệu mồ hôi đang đầm đìa đi.

Cái này cũng chưa tính, sau khi hai chiến sĩ cảnh sát có vũ trang này mang Xương Diệu đi, trong hội trường không ngờ xông tới mười mấy chiến sĩ cảnh sát có vũ trang, mỗi một người đều súng vác vai, đạn lên nòng.

Kế Đốn trong lòng trầm xuống, không ngờ không thông qua đồn cảnh sát Hà Phong, mà có cảnh sát vũ trang trực tiếp mang Xương Diệu đi, y có một loại cảm giác xấu.

Hơn nữa cửa này từ khi nào đã có cảnh sát có vũ trang đứng canh, y thật sự không biết.

Hiện tại trong phòng họp này nhiều cảnh sát có vũ trang như vậy, đây đâu còn là mở hội nghị thường ủy? Đây quả thực là đại hội đấu tranh phê bình Chẳng những Kế Đốn nghĩ tới điểm ấy, chính là tất cả ủy viên thường vụ đang ngồi cũng đã nghĩ đến điểm này.

Trời Hà Phong phải đổi rồi, động đất, lần này tuyệt đối là động đất.

Tiền Phương Hàn dường như không để ý phản ứng của mọi người, mà là khôi phục giọng điệu chậm rãi nói:

– Việc thứ hai chúng ta muốn nói đến, chính là về việc Ngưu Chính Mãn và Kế Đốn tham ô nhận hối lộ, còn có vụ án Ngưu Chính Mãn không quản mạng người, hại mấy trăm thôn dân.

Quả nhiên không phải hội nghị thường vụ rồi, đã biến thành thẩm án rồi.

Ngưu Chính Mãn bỗng nhiên cảm giác cả người rét run, y đã biết chuyện không tốt, chỉ có điều không nghĩ tới sự tình này tới nhanh như vậy.

Hơn nữa ngay cả cơ hội trả đòn đều không có, Tiền Phương Hàn, tôi xem thường ông rồi.

Vụ án hại mấy trăm thôn dân, Ngưu Chính Mãn không cần nghĩ, cũng biết là sự tình phạm vào đập chứa nước Tây Đồng.

Nhưng y còn có thể biết cách bình tĩnh, y đợi chứng cứ của Tiền Phương Hàn, nếu như không có chứng cớ, y còn có cơ hội phản kích.

Ngưu Chính Mãn kiên trì chịu đựng được, nhưng Kế Đốn lại không chịu nổi rồi.

Y bỗng đứng lên – Lão bí thư, tuy rằng tôi làm việc có chút không đúng, nhưng bí thư Tiền đem chuyện tham ô nhận hối lộ làm mũ che lên đầu tôi, tôi không nhận.

Tiền Phương Hàn thản nhiên cười – Mũ không phải tôi che xuống đâu, là chính anh che xuống đấy.

Nói xong, Tiền Phương Hàn đưa ra một cái thẻ nhớ từ trong tay mình.

Hình chiếu trên mặt bảng về những hành vi tham ô trái pháp luật của Kế Đốn, còn có liên kết Viễn gia tiến hành một số động tác không hợp pháp, được ghi chép tỉ mỉ lại.

Bên trong còn bao gồm một ít căn cứ chính xác việc Ngưu Chính Mãn tham ô nhận hối lộ.

Kế Đốn lập tức giống như quả bóng cao su bị xì hơi, y rốt cục hiểu được vì sao Tiền Phương Hàn đến Hà Phong hơn nửa năm đều không có làm gì.

Hoá ra y chính là đến thu thập chứng cớ, căn bản chính là phải làm cho bọn họ thả lỏng cảnh giác.

Nhìn Kế Đốn bị mang đi, Ngưu Chính Mãn lại nhẹ nhàng thở ra.

May mà những chứng cớ này, mặc dù là tham ô nhận hối lộ, nhưng còn không phải nghiêm trọng nhất.

Tiền Phương Hàn tựa như có ý tứ hàm súc nhìn Ngưu Chính Mãn liếc mắt một cái, sau đó nói:

– Sở dĩ không đem anh mang đi, là bởi vì còn có video anh chưa thấy.

Chủ tịch thành phố Lý, anh có phải đang còn có cái gì muốn cho cán bộ đầy ngập ý nguyện vì dân Ngưu Chính Mãn đây xem hay không?

– Đúng vậy, bí thư Tiền.

Video kế tiếp của Lý Xuân Sinh khiến cho Ngưu Chính Mãn hoàn toàn tuyệt vọng, hình ảnh y tại sòng bạc Las Vegas Mỹ đều bị đưa ra rồi, đừng nói một số việc được che dấu ở Hà Phong.

Khi thấy vụ án ngộ độc thức ăn Viễn gia, còn có chứng cứ mà Diệp Mặc quay chụp khi bọn họ đang chế dược dưới ngầm, Ngưu Chính Mãn biết, y xong đời rồi.

Cho đến khi Ngưu Chính Mãn bị mang đi ra ngoài, Tiền Phương Hàn mới hơi thương cảm nói:

– Đáng tiếc cho một vị Chủ tịch huyện tốt của chúng ta, đó chính là Chủ tịch huyện Tô.

Anh ấy muốn vì nhân dân Tây Đồng làm chút chuyện, nhưng có loại sâu mọt như Ngưu Chính Mãn.

Chuyện lần này may mắn có chủ tịch Lý Xuân Sinh, nếu không phải chủ tịch Lý, tôi nghĩ chúng ta không thể điều tra ra vấn đề Ngưu Chính Mãn nhanh như vậy.

Tôi đại diện cho quốc gia cùng nhân dân cảm ơn chủ tịch Lý đã vất vả.

Lý Xuân Sinh vội vàng đứng lên nói:

– Kỳ thật, tôi chỉ là làm chuyện tôi nên làm mà thôi, so với công việc của lão bí thư, tôi còn kém xa lắm.

Tiền Phương Hàn khoát tay chặn lại nói:

– Phải thì phải, không phải thì không phải.

– Chúng ta yêu cầu là sự thật là thực tế, tôi biết chủ tịch Lý trong tay lấy được một ít chứng cớ, nhưng tôi thật không ngờ chủ tịch Lý chỉ có thời gian mấy ngày, làm việc còn hiệu quả hơn so với tôi.

Xem ra chúng ta phải đem những vị trí trọng yếu này tặng cho những người trẻ tuổi có thể dốc sức làm…

Nói tới đây, Tiền Phương Hàn lại giơ tay ngăn cản lời của Lý Xuân Sinh, mà nói thẳng:

– Chuyện thứ ba chính là cắt chức Ngưu Chính Mãn, Xương Diệu, và Kế Đốn ngay tại chỗ, do chủ tịch Lý Xuân Sinh tạm thời đại diện cho Chủ tịch thành phố Hà Phong, đồng thời kiêm nhiệm Phó bí thư Thành ủy thành phố Hà Phong…

Tiền Phương Hàn lời nói còn chưa dứt, lập tức liền vang lên một tràng vỗ tay.

Tiền Phương Hàn đề nghị, toàn bộ phiếu thông qua.

Vị trí Phó chủ tịch thành phố của Lý Xuân Sinh ngồi không vững nữa rồi, bởi vì y đã là quyền Chủ tịch thành phố Hà Phong.

Lý Xuân Sinh đương nhiên biết chức Chủ tịch thành phố này của mình làm thế nào mà tới, y cũng đã chuẩn bị nhận mệnh rồi, nhưng Diệp Mặc xuất hiện chỉ có trong một đêm liền thay đổi kết quả, hắn thậm chí cũng không cần tới đây nói cái gì.

Lý Xuân Sinh trong lòng thầm than, bất kể là bất cứ lúc nào, bất kể là chỗ nào, vĩnh viễn cũng không nên đấu cùng Diệp Mặc, hắn có mười ngàn loại biện pháp có thể khiến Ngưu Chính Mãn xong đời.

Nhưng hắn cố tình lựa chọn một biện pháp phiền toái nhất, cũng chỉ có loại biện pháp này mới có thể khiến hắn và Thi Tu được lợi ích nhiều nhất.

Lý Xuân Sinh đương nhiên biết Thi Tu mới là đối tượng Diệp Mặc muốn giúp, đạo lý này y đương nhiên hiểu được.

– Tốt rồi, cán bộ tốt bên trong chính phủ của chúng ta vẫn còn nhiều, hiện tại tôi đã ra lệnh cho cảnh sát có vũ trang bao vây Viễn gia, hội nghị thường vụ này là một hội nghị đặc thù, là một bước ngoặc phát triển của Hà Phong.

Chuyện thứ hai chúng ta phải làm chính là đi xem Viễn gia phát rồ kia, bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?

Tiền Phương Hàn đứng lên, giọng điệu rất vang dội nói.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box