[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 63 : Tin Tức Của Thái Ất (c311-c315)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Tin Tức Của Thái Ất
Tin Tức Của Thái Ất
D
iệp Mặc làm như vô tình hỏi:
– Cô là một người tu luyện cổ võ, có phải là người trong ẩn môn không?
– Đúng vậy.
Lạc Huyên không ý thức được câu hỏi của Diệp Mặc, cũng có thể là cô cũng xem Diệp Mặc là một kẻ tu luyện cổ võ.
– Vậy cô có biết Thái Ất không?
Diệp Mặc tiếp tục hỏi như không có chuyện gì.
Lạc Huyên gật đầu, – Đương nhiên là biết, Thái Ất là một trong ba môn phái, làm sao mà tôi không biết, hơn nữa… à, không đúng, làm sao anh biết Thái Ất? Rốt cục thì anh là ai?
Lạc Huyên đột nhiên tỉnh ngộ, nhìn Diệp Mặc chằm chằm, gương mặt đầy vẻ cảnh giác.
Diệp Mặc nghe Lạc Huyên nói rằng cô biết Thái Ất, trong lòng vẫn còn chút kích động, không ngờ hắn đã dễ dàng tìm hiểu được, tuy rằng hắn có thể tìm Trương Chi Hối cũng tìm hiểu được, nhưng được biết ngay bây giờ, quả là ngoài dự đoán của hắn rồi.
Bây giờ nghe Lạc Huyên hỏi, hắn lập tức cười nói:
– Tôi là người Ẩn môn, đương nhiên là biết Thái Ất, chẳng lẽ cô không biết tôi cũng tu luyện cổ võ sao? Tôi chỉ muốn hỏi cô có phải là người Ẩn môn không?
– Môn phái của anh nằm ở đâu?
Lạc Huyên không vì câu nói của Diệp Mặc mà lơ là, thậm chí biểu hiện càng nghiêm trang hơn.
– Đương nhiên là Vô Lượng Sơn, còn phải hỏi sao.
Diệp Mặc chỉ biết Vô Lượng Sơn có Ẩn môn, còn những nơi khác hắn không biết.
Lạc Huyên tuy đã rút kiếm ra, nhìn chằm chằm Diệp Mặc một cách đề cao cảnh giác:
– Anh lừa tôi, anh không phải là người Ẩn môn, và anh cũng không hề biết Thái Ất.
Diệp Mặc nhìn thanh kiếm trên tay Lạc Huyên một cách kỳ lạ, lúc nãy còn nói chuyện được với nhau mà, sao mà trở mặt nhanh thế? Hắn không biết sơ hở nào của mình bị Lạc Huyên nhìn thấy, lời hắn nói đâu có sai, Ẩn môn ở Vô Lượng Sơn hắn cũng từng đến đó, tại sao cô ta lại nói mình lừa cô ta nhỉ?
Đột nhiên Diệp Mặc khựng lại, hắn chợt nhớ đến lời của Nhàn Đạo Nhân, Ẩn môn chia ra nội Ẩn môn và ngoại Ẩn môn, còn có bán Ẩn môn, chỉ là Nhàn Đạo Nhân đã nói nội Ẩn môn tồn tại trong truyền thuyết, chưa bao giờ nhập thế.
Chẳng lẽ Lạc Huyên lại là người trong nội Ẩn môn? Nếu đúng như thế, thì Thái Ất cũng là nội Ẩn môn.
Nếu sự phán đoán của mình là đúng, thì cho dù có hỏi Trương Chi Hối cũng không tìm hiểu được Thái Ất là ở đâu.
– Tôi không biết làm sao mà anh biết được Thái Ất, như tôi khẳng định mà nói cho anh biết, người trong Ẩn môn không ai biết môn phái Thái Ất hết, tất cả môn phái trong Ẩn môn đều có một quy định, chỉ cần ai không phải là người Ẩn môn mà biết chuyện trong Ẩn môn thì đều phải giết.
Cho nên tôi sẽ giết anh.
Nói xong, cây kiếm trong tay Lạc Huyên đã giơ cao, thậm chí hơi run rẩy.
Diệp Mặc duỗi tay, hắn hơi hiểu về tính cách của Lạc Huyên, cử chỉ của cô ta chỉ là theo phản xạ, bởi vì trên người cô ta không thể thấy được chút sát khí nào, hắn lập tức nói:
– Cô muốn giết tôi cũng được, nếu cô muốn lấy oán trả ơn thì tùy cô, tôi cũng chẳng có gì để nói, nhưng có phải người ngoại Ẩn môn biết cô là người nội Ẩn môn thì cô cũng giết họ sao?
Tay của Lạc Huyên run một cách dữ dội, – Quả nhiên anh biết tôi là người nội Ẩn môn, làm sao anh biết được? Tôi chưa bao giờ nhập thế.
Mỗi năm mươi năm người của chúng tôi mới ra một lần, hơn nữa tuyệt đối không gây sự, rốt cục làm sao mà anh biết chuyện này?
– Cái thang máy kia lại đi lên rồi.
Diệp Mặc đột nhiên nói một câu chẳng ăn nhằm gì.
Tay của Lạc Huyên quả nhiên run lên một cái, cây kiếm trong tay rơi xuống đất, không phải cô ta muốn giết Diệp Mặc, chỉ là một hành động vô thức của cô mà thôi, bởi vì không ai được tiết lộ chuyện của nội Ẩn môn.
Nếu như người trong nội Ẩn môn biết được có kẻ bên ngoài biết bất cứ chuyện của họ, thì họ sẽ bất chấp mọi hậu quả để giết cho được kẻ đó.
– Nếu anh còn nói bất cứ chuyện gì của nội Ẩn môn thì tôi sẽ giết anh, hơn nữa còn liên lụy đến cả gia đình anh.
Tôi không biết làm thế nào mà anh biết Thái Ất, nhưng tốt nhất sau này anh đừng bao giờ nhắc đến nữa, hể là nội Ẩn môn cũng đừng nhắc nữa.
Giọng điệu của Lạc Huyên hơi run rẩy.
Diệp Mặc nhìn Lạc Huyên, – Tôi chỉ nhắc đến chuyện cô sẽ giết tôi thôi, cô sợ gì chứ?
Lạc Huyên lắc đầu bất lực, – Nếu tôi biết anh có nhắc đến chuyện này mà tôi không giết anh, thì họ sẽ giết tôi, mà còn liên lụy đến sư môn của tôi nữa.
– Họ ngang ngược như vậy sao?
Diệp Mặc nhíu mày, quả thật còn ác độc hơn cả Hitler nữa.
– Chúng ta đừng nói đến chuyện này nữa được không, sau này anh cũng đừng nhắc nữa.
Lạc Huyên nhìn Diệp Mặc nói một cách yếu ớt, bảo cô giết Diệp Mặc, quả thật cô không xuống tay được, chuyện này tuyệt đối không được để sư tỷ biết được, và cũng không được để Ngọc Lâm sư huynh biết.
Diệp Mặc muốn hỏi cô ta ra được mấy năm rồi, và còn muốn hỏi cô cửa vào của nội Ẩn môn ở đâu, nhưng định mở lời thì hắn bỗng nuốt trở vào, bởi vì hắn biết, Lạc Huyên sẽ không nói.
Tốt nhất hãy đợi khi cô ta trở về, mình sẽ theo dõi cô ta.
Còn về việc tu luyện hiện tại của mình, thì theo dõi một người luyện võ địa cấp thì cũng đâu khó khăn gì.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc chỉ nói:
– Được, tôi không hỏi cũng không nói nữa, cô… được rồi, tôi đến chỗ cô nhé, nể tình cô tha cho tôi một mạng.
…
Về đến nhà của Lạc Huyên, tâm trạng của cô không tốt, cô lập tức về phòng ngủ, Diệp Mặc lại lấy ra một vật liệu bổ sung, luyện một lò “liên sinh đơn”, sau đó lại luyện một lò “trú nhan đơn”.
Từ khi lên cấp luyện khí đến tầng thứ tư, tỷ lệ thành công lên cao hẳn.
Sau khi luyện đơn, Diệp Mặc dọn dẹp một chút, nhìn đồng hồ mới chỉ độ ba giờ sáng, hắn chuẩn bị lên lầu xem thế nào, cái thứ khiến cho thang máy tự động lên xuống rốt cục là thứ gì nhỉ, lại có thể làm cho thần thức của hắn nhìn không thấy, sau khi hắn từ thang máy đi lên, lại nhìn thêm một lần nữa, nhưng vẫn không thấy được gì.
– Tại sao anh không ngủ?
Diệp Mặc vừa đi đến lan can, Lạc Huyên đã ra hỏi.
Diệp Mặc nhìn Lạc Huyên từ trên xuống, thấy cô ta ăn mặc chỉnh tề, hắn lấy làm lạ hỏi, – Chẳng lẽ cô không ngủ, khuya như thế rồi cô muốn đi đâu?
– Tôi ngủ một chút rồi, có chút lo lắng nên tỉnh dậy rồi.
Lạc Huyên hơi do dự, nhưng cũng nói ra.
– Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không nói ra đâu, cô còn lo gì nữa.
Nhưng có thể ngày mai tôi sẽ đi, tôi không thể tiếp tục ở đây nữa, cô định chừng nào đi?
Diệp Mặc lúc này đã nâng cấp luyện khí đến tầng thứ tư rồi, tuy đã biết tin tức về Thái Ất, nhưng Lạc Huyên không nói thì hắn cũng hết cách, chỉ còn cách chờ đánh dấu thần thức lên người cô ta thôi.
Bây giờ hắn sẽ đi tìm “Địa sát” tính sổ trước, đã dám khiêu khích hắn như thế, hắn không thể bỏ qua được.
– Không phải vì chuyện đó, là… thôi vậy, cũng không liên quan gì đến anh đâu.
Lạc Huyên nói thấp giọng.
Diệp Mặc không muốn lo chuyện của cô ta, hắn lấy ra một viên “bồi khí đơn” đưa cho Lạc Huyên nói:
– Cô hãy uống viên đơn này, tôi bảo đảm việc tu luyện của cô sẽ tiến ít nhất một bước.
Đơn của tôi đắt lắm, viên này thấp hơn tám viên “hồi khí hoàn” của cô, mà tôi chỉ dùng tám viên “hồi khí hoàn”của cô thôi đấy.
Lạc Huyên nhận lấy viên đơn, mỉm cười, – Được rồi, nếu anh đã nói thấp hơn thì thấp hơn vậy, dù sao thì cũng là do lỗi của tôi trước.
Tôi không uống bây giờ đâu, đợi sau khi về tôi sẽ uống.
Diệp Mặc lắc lắc đầu nói:
– Không được, cô phải uống ngay bây giờ, bởi vì viên đơn của tôi đắt lắm, thứ hai là bởi vì tôi là người luyện đơn, nếu uống vào cô có mệnh hệ gì, thì tôi có thể giúp đỡ.
Lạc Huyên nhíu mày, nhìn viên đơn màu đỏ nhạt trong tay, hơi do dự một chút, – Anh không hại tôi chứ?
Diệp Mặc nói:
– Được rồi, nếu cô nghĩ rằng tôi sẽ hại cô, và “hồi khí hoàn” của cô cũng không cần tôi đền, thì hãy trả viên đơn lại cho tôi, tôi phải đi đây.
– Đừng nhỏ mọn như thế, tôi uống đây.
Nhìn thấy Diệp Mặc vươn tay qua, Lạc Huyên lập tức nuốt viên đơn vào bụng, cô vốn dĩ muốn cảm nhận hương vị của viên đơn, nhưng vừa vào miệng thì nó lập tức tan ra.
Một luồng khí nóng xông vào kinh mạch của cô, lại khiến cô có cảm giác run rẩy, cô sợ hãi nhìn Diệp Mặc, hắn sẽ không hại mình chứ.
Tuy cô biết khuyết điểm của Diệp Mặc rất nhiều, nhưng cô nhìn người cũng chính xác lắm, cô không nhìn thấy ý đồ hãm hại cô trong ánh mắt của Diệp Mặc, đã xảy ra chuyện gì thế?
– Còn không mau ngồi xuống vận công luyện hóa viên đơn này, bỏ qua cơ hội này thì sẽ không có cái thứ hai đâu.
Giọng nói của Diệp Mặc đã truyền lại kịp thời.
Tình thế khẩn cấp Lạc Huyên chỉ còn cách nghe lời Diệp Mặc mà ngồi xuống ngay, đột nhiên cô cảm thấy luồng khí nóng đã chuyển đổi thành nội khí, lại đả thông kinh mạch của cô, vừa kịp với sự luyện khí của cô.
Chẳng lẽ lại đúng là một viên thuốc quý? Lạc Huyên không dám nghĩ tiếp, dùng hết sức để luyện hóa dược lực..
“Bồi khí đơn” tuy phải cần đến bốn viên mới khiến cho Diệp Mặc lên cấp luyện khí đến tầng thứ tư, nhưng đối với một cô gái tu luyện hoàng cấp như Lạc Huyên mà nói, thì một viên là đủ.
Lạc Huyên chỉ cảm thấy việc tu luyện của mình không ngừng tiến bộ, cô đã nhanh chóng từ hoàng cấp trung kỳ tiến đến hoàng cấp hậu kỳ, nhưng tác dụng của thuốc vẫn tiếp tục khuếch trương, nếu cô không tiếp tục luyện hóa nó, thậm chí cô sẽ cảm thấy nó sẽ đốt nóng mình.
Sau khi lên tới hoàng cấp hậu kỳ, việc tu luyện của Lạc Huyên tiếp tục khuếch trương, tiến tới đỉnh điểm của hoàng cấp hậu kỳ, kỳ đầu của huyền cấp, và đỉnh điểm của huyền cấp kỳ đầu.
Tác dụng của thuốc đã lắng xuống, bị Lạc Huyên luyện hóa hoàn toàn.
Chỉ một viên đơn, lại làm cho Lạc Mâu lên tới đỉnh điểm của huyền cấp kỳ đầu, không cần nói cũng biết là Lạc Huyên không thể tin được, đến Diệp Mặc cũng không ngờ viên “bồi khí đơn” lại có tác dụng tuyệt vời như thế với Lạc Huyên.
Tuy tác dụng của thuốc đáng nể, nhưng cũng phải đi đôi với tư chất siêu cường của Lạc Huyên.
Lạc Huyên cố nén sự kích động, bắt đầu củng cố tâm thần tu luyện, khi trời vừa tờ mờ sáng, cô đã mở mắt, cô kiểm tra việc tu luyện của mình, đã kiên cố tại đỉnh điểm của huyền cấp kỳ đầu, cách kỳ trung chỉ còn một cự ly ngắn.
– Quả thật anh là luyện đơn đại sư sao? Làm sao anh có thể luyện ra viên đơn quý như thế? Đến chỗ chúng tôi cũng không có được loại đơn này, quả thật không có.
Lạc Huyên đứng phắt dậy kinh ngạc nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 312: Anh Phải Chịu Trách Nhiệm
Anh Phải Chịu Trách Nhiệm
D
iệp Mặc cười mỉm, – Tôi thấy cô nên vào tắm một cái rồi hãy ra nói Lạc Huyên giờ mới phát hiện trên người mình đã dơ lắm rồi, cô kêu lên một tiếng rồi xông ngay vào phòng.
Một tiếng đồng hồ sau, Lạc Huyên mặc một chiếc váy trắng bước ra khí chất càng mặn mà, hiển hiện vẻ thanh tao lịch thiệp, đã thành thục hơn lúc nãy rất nhiều, nếu như một người bình thường đứng cạnh cô, thì tất nhiên sẽ cảm thấy tự ti mặc cảm.
Diệp Mặc đương nhiên không phải là người bình thường, hắn nhìn một Lạc Huyên mặn mà pha chút phiêu du, gật gật đầu nói:
– Công pháp tu luyện của cô không tệ, tu luyện tới phần sau lại có chút tiên vận, so với công pháp cổ võ bình thường thì tốt hơn nhiều.
Lạc Huyên hiện giờ đã biết được Diệp Mặc vốn dĩ không phải là một người bình thường, cô đi đến trước mặt hắn cúi người chào:
– Anh Mặc, cảm ơn anh, bây giờ thì tôi đã biết anh không phải là người bình thường, hãy tha thứ cho sự vô ý của tôi.
Công pháp tu luyện của tôi là công pháp đỉnh cấp, nhưng vì phép tắc gia môn, tôi không thể nói cho anh biết, tôi xin lỗi.
Còn nữa, tôi đã từng hiểu lầm anh, xin anh bỏ qua cho.
Nếu như bây giờ có ai đó nói cho cô biết, hạng người như Diệp Mặc sẽ ra đường tìm gái gọi, thì cô sẽ là người đầu tiên không tin.
Diệp Mặc cười lạnh nhạt:
– Về những chuyện hiểu lầm, cô đừng để bụng.
Đối với cô, tôi là người như thế nào không quan trọng, và không sợ cô sẽ đau lòng, tuy công pháp của cô không tệ, nhưng trong mắt tôi nó không là gì cả.
Công pháp nhiều nhất cũng là do sau khi tu luyện, có thể có một thứ tiên hóa trong đó, chỉ như thế thôi, một là không lâu dài, hai là không lên.
Loại công pháp này, cô thấy một vị cao nhân như tôi sẽ xem trọng nó sao?
– Anh Mạc.
Lạc Huyên ngạc nhiên nhìn Mạc Ảnh, tuy biết Mạc Ảnh là một cao nhân, nhưng cô cũng bị đả kích bởi những lời của anh ta, công pháp trong môn pháp của cô ta, đừng nói là những người trong môn phái, mà cho dù cả thế giới này đi chăng nữa, cũng là cực kỳ quý báu.
Bao nhiêu người có muốn cũng không được.
Diệp Mặc cười ngẫu hứng:
– Nói với cô cũng chẳng ích gì, nếu cô chịu nói cho tôi biết chỗ của cô, hoặc vào trong đó bằng cách nào.
Tôi có thể cho cô một viên “trú nhan đơn” và một viên “liên sinh đơn”.
Cô biết về “trú nhan đơn” không? Uống vào thì không bao giờ già, còn “liên sinh đơn” thì vết thương nào cũng có thể chữa trị.
Sao, cuộc trao đổi này có lợi chứ?
Sắc mặt Lạc Huyên biến sắc, lập tức lắc đầu nói:
– Tôi không lấy đơn dược của anh nữa, anh cũng đừng bao giờ thử xâm nhập vào thế giới nhỏ.
Cho dù anh là tu luyện tiên thiên thì cũng sẽ bị giết…
Đột nhiên Lạc Huyên lấy điện thoại ra, giọng hốt hoảng:
– Sư tỷ của tôi tìm, tôi phải đi đây, hãy nhớ vị trí thiên xu của hoành đoạn thất tinh đừng bao giờ đến đó.
Nói xong, Lạc Huyên vội vàng vào phòng lấy đồ đạc, rồi lặng lẽ ra đi.
Diệp Mặc cười thầm trong bụng, Lạc Huyên quả thật rất thú vị, không ngờ lại dùng cách này để nói cho mình biết, nhưng cho dù đã nói, thì vị trí thiên xu của hoành đoạn thất tinh, chẳng lẽ đó chính là vị trí để vào thế giới nhỏ sao? Nếu như đúng là như thế, không ai nói thì hắn sẽ không thể biết được, trừ phi thần thức của hắn tu luyện đến mức có thể quét hết cả nước này, thậm chí là một hành tinh, thì mới tìm được chỗ đó.
Nhưng để thần thức có thể quét được cả hành tinh, đừng nói là Diệp Mặc, cho dù là trong giới chân tu hiện giờ, cũng chẳng có mấy ai có thể tu luyện đến đẳng cấp đó.
Diệp Mặc vốn dĩ định đưa hai viên đơn dược cho Lạc Huyên, nhưng cô ta đã đi thì thôi vậy.
Hắn quyết định sẽ đi tiêu hủy cái thứ trên lầu, ngày mai sẽ rời khỏi Thuần An.
Diệp Mặc đứng bên cạnh thang máy, bấm nút xuống, thang máy từ từ di chuyển từ tầng một lên, nhưng chưa đến được lầu tám thì Lạc Huyên đã vội vã chạy về.
– Không phải anh muốn lên lầu chứ?
Lạc Huyên nhìn Diệp Mặc đứng cạnh cửa thang máy, ngạc nhiên hỏi.
Diệp Mặc gật gật đầu:
– Đúng là tôi sẽ lên lầu, không phải sư tỷ của cô tìm sao, sao cô lại quay về?
Lúc này thang máy đã dừng ở lầu tám, Lạc Huyên lập tức kéo lấy Diệp Mặc nói:
– Cái thứ này đúng là lợi hại, đến tôi còn không thể nhìn thấy, tôi thấy anh đừng lên đấy nữa.
Sư tỷ của tôi đã gọi điện, bảo tối nay tôi đi, ban ngày anh hãy cùng tôi đến nhà vị tiền bối kia được không?
– Được, nhưng ngày mai tôi phải đi rồi, sau này cô sẽ ở đây một mình, cô không sợ sao?
Diệp Mặc buột miệng hỏi.
Lạc Huyên lắc lắc đầu:
– Có thể đêm nay tôi sẽ đi rồi, sư tỷ của tôi tìm nhất định là đã xảy ra chuyện gì, bảo tôi đêm nay hãy rời khỏi.
– Nếu đã như thế, hai viên đơn này cho cô.
Tuy rằng “hồi khí hoàn” của cô không đáng giá, nhưng nếu không có nó thì tôi cũng không luyện ra mấy viên đơn này được, cho nên tôi hơi cảm kích cô.
Đúng là Diệp Mặc đã nói sự thật, hắn không những phải cảm kích về “hồi khí hoàn” mà còn phải cảm kích về việc Lạc Huyên đã không ngại nguy hiểm để nói cho hắn biết cửa vào của Ẩn môn, nếu chuyện này bị phát hiện thì cô ta sẽ chết chắc.
– Thứ này quý giá quá, tôi không dám nhận.
Tuy Lạc Huyên rất muốn lấy viên “trú nhan đơn” nhưng vì thuốc này quý giá quá, cô cũng không dám tùy tiện đem theo bên mình.
Diệp Mặc vẫn đưa cho cô hai viên đơn, hắn có thể thấy được vẻ thèm muốn trong mắt Lạc Huyên.
Còn pháp khí, thì Diệp Mặc đã không đưa cho cô, bởi vì hắn cho rằng ba viên thuốc đó đã đủ để báo đáp Lạc Huyên rồi.
…
– Lạc Huyên, không phải cô bảo anh ta đi cùng chứ?
Diệp Mặc và Lạc Huyên vừa tới cửa đại học Thuần An thì bị một cô gái cản lại.
Diệp Mặc nhận ra cô gái đó, là lần trước khi hắn uống đậu nành, cô gái đã gọi tên Lạc Huyên.
– Đúng vậy, cảm ơn cô Tử Vân, lần này đã khiến cho nhiệm vụ của cô nhẹ đi rất nhiều.
Lạc Huyên vẫn nói một cách rộng lượng.
Tử Vân nhìn Diệp Mặc một cách kỳ quái, sau đó nói nhỏ vào tai Lạc Mâu:
– Lạc Huyên, tôi cảm thấy hôm nay cô thay đổi rất nhiều, cô trở nên xinh đẹp hơn, vả lại còn một thứ cảm giác không thể diễn tả được, không phải cô đã lên giường với anh ta rồi chứ? Anh ta là bạn trai của cô sao? Nhưng sao tôi cảm thấy như không thể tin tưởng được anh ta vậy.
Lạc Huyên mặt đỏ bừng, cô đánh vào tay Tử Vân nói:
– Tử Vân, cô nói bậy gì đó, tôi và Mạc Ảnh chỉ là hàng xóm thôi, không như cô nghĩ đâu.
– Cô khẳng định là đêm qua anh ta không ở chung với cô sao?
Tử Vân vẫn nghi ngờ hỏi.
Lạc Huyên mở miệng nhưng không nói được gì cả, không phải đêm qua Diệp Mặc đã ở nhà cô sao?
Nhìn thấy biểu hiện của Lạc Huyên, thì biểu hiện của Tử Vân cho rằng quả y như vậy, nhưng cô ta không tiếp tục nói chuyện với Lạc Huyên nữa mà chạy đến trước mặt Diệp Mặc nhìn một lúc rồi nói:
– Tôi biết anh không phải là một người đáng tin cậy, cũng không biết anh gặp vận may nào đã khiến cho Lạc Huyên thích anh.
Nhưng Lạc Huyên đúng là một cô gái tốt, rất thật thà, nếu anh đã làm thì phải chịu trách nhiệm đấy.
Lạc Huyên lập tức kéo Tử Vân sang một bên, – Đừng nói bậy, chúng tôi phải đi đây, tạm biệt.
Đã ở hai năm trong đại học Thuần An, thì Tử Vân và cô là thân nhất, có thể đêm nay cô sẽ đi cùng sư tỷ, điều này khiến cô cảm thấy có lỗi với Tử Vân.
– Đợi đã.
Tử Vân kéo Lạc Huyên lại, sau cùng cô nói:
– Chị của cô có mắt nhìn người đấy, cô có thể đi hỏi chị ấy.
Lúc nãy khi tôi đến gần anh ta, thì trên người anh ta có một mùi rất thích, cảm giác rất thoải mái, chắc không phải là một kẻ không ra gì đâu, chúc mừng cô đấy, Lạc Huyên.
Những lời này tuy Diệp Mặc không muốn nghe, nhưng hiện giờ tai hắn thính lắm, cho dù không muốn nghe cũng không tránh được.
Nhưng hắn chỉ cười nhẹ một cái, hoàn toàn không để bụng.
– Anh Mạc, chúng ta đi thôi, Tử Vân nói bậy thôi, anh đừng để bụng.
Lạc Huyên mau chóng kéo Diệp Mặc lên xe, liền rời khỏi.
…
Nhà họ Hoắc ở Thuần An, tuy không phải là đại gia tộc ở Hoa Hạ, nhưng vẫn rất có tiếng ở Thuần An.
Bởi vì nhà họ Hoắc đều rất trường thọ, bây giờ Hoắc Khứ Âu đã một trăm tuổi rồi, nghe nói sức khỏe vẫn rất tốt, nghe nói nhà họ Hoắc có một Hoắc thị hóa công, nghe nói đó là một trong năm trăm ngành nghề mạnh nhất.
Cho nên nhà họ Hoắc tuy rằng về mặt chính trị không có ai đặc biệt nổi danh, nhưng ở Thuần An vẫn là một gia tộc nhất ngôn cửu đỉnh.
Lúc Diệp Mặc nhìn thấy Hoắc Khứ Âu cũng không tin rằng ông ta đã một trăm tuổi, bởi vì trông ông ta cũng chỉ tầm sáu mươi, nếu như theo tình hình hiện giờ thì Hoắc Khứ Âu ít nhất có thể sống thêm hai mươi năm nữa.
Vả lại ông ta còn là một cao thủ huyền cấp đỉnh cao nữa, Diệp Mặc không ngờ ông ta là một người tu luyện cổ võ.
Hắn không biết Lạc Huyên làm thế nào mà quen biết được với ông ta.
Nhưng hắn nghĩ đến Trương Chi Hối của Trương gia, hắn than ngầm, quả nhiên cao thủ khắp nơi đều có.
Nếu không phải hắn tận mắt chứng kiến, thì hắn sẽ tuyệt đối không tin một thành phố bình thường như Thuần An lại có một cao thủ như thế.
– Ông Hoắc, vốn dĩ cháu muốn đợi lễ chúc thọ của ông mới cùng sư huynh đến thăm, nhưng mấy ngày nữa cháu phải rời khỏi Thuần An rồi, nên đã đến thăm ông trước.
Bức tranh này tặng cho ông, chúc ông sức khỏe vô biên.
Nói xong Lạc Huyên lấu bứa tranh hai tay đưa cho Hoắc Khứ Âu.
Diệp Mặc khen thầm, không ngờ Lạc Huyên cũng có nét ngoan hiền như thế, mình đã không thấy được, nhưng qua lời nói của cô, Diệp Mặc đã nghe thấy, cô ta đã quen biết với Hoắc Khứ Âu thông qua một người thầy họ Chúc.
Quả nhiên Hoắc Khứ Âu cười ha hả, tiếp lấy bức tranh của Lạc Huyên nói:
– Không tệ, không tệ, quả là khuê nữ của thủy linh, còn có lòng như vậy.
Lão Chúc nói con muốn xem tàng thư của ông, không sao, nào để ông dẫn con đến phòng sách, đợi con xem sách xong, rồi lại cùng trò chuyện với ông… Vị này là?
Hoắc Khứ Âu nói xong mỉm cười nhìn Diệp Mặc, Lạc Huyên vội vàng quay sang giải thích:
– À, ông Hoắc, đây là Mạc Ảnh, là bạn trai con cùng con đến đây.
– Là bạn trai của cháu sao, ôi, cái thằng Hoắc không có phước rồi.
Hoắc Khứ Âu nhìn Diệp Mặc một cái, ánh mắt lóe lên.
Diệp Mặc vốn dĩ muốn chào một cái, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Hoắc Khứ Âu thì hắn lập tức bỏ ngay ý định.
Ông ta chỉ gặp mình lần đầu mà ánh mắt ông ta nhìn mình lại mang chút sát khí.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 313: Thân Phận Bại Lộ
Thân Phận Bại Lộ
T
rong lòng Diệp Mặc cười lạnh, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao Lạc Huyên phải bắt hắn tới, thậm chí còn chủ động nói mình là bạn trai của nàng.
Hoá ra không chỉ Hoắc Các có ý với cô, lão già Hoắc Khứ Âu này không ngờ cũng đang muốn cô.
Nếu không, nghe thấy Lạc Huyên giới thiệu, lão tại sao phải có loại sát ý này?
Thấy Diệp Mặc chỉ thản nhiên mỉm cười, cũng không biểu hiện ra lễ tiết gì, Lạc Huyên liền tranh thủ ở đằng sau Diệp Mặc kéo một cái, nói:
– Hoắc gia gia, Mạc Ảnh không thích nói chuyện lắm, ngài bỏ qua cho.
– Ha ha, không sao, người trẻ tuổi mà, ngại ngùng một chút cũng rất bình thường.
Đến đây, ông dẫn con đi thư phòng.
Hoắc Khứ Minh dẫn hai người cùng đến thư phòng, nói:
– Các con xem trước, đợi lát nữa cùng nhau ăn cơm trưa…
Thần thức Diệp Mặc nhìn chằm chằm Hoắc Khứ Âu, lại phát hiện sau khi lão ra khỏi thư phòng, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, và phân phó người:
– Lập tức thông báo Các Nhi trở về, còn có…
Tuy rằng câu nói kế tiếp Diệp Mặc không nghe được, nhưng cũng biết lão già này cũng không dễ nói chuyện như vẻ bề ngoài.
– Anh đang nhìn cái gì? Hôm nay tôi nhất thời nói anh là bạn trai tôi, anh bỏ qua cho nhé.
Anh không biết Hoắc Các đáng ghét như thế nào đâu, còn có ông của hắn cũng luôn thích đem tôi cùng Hoắc Các ở cùng nhau, nếu có thể tôi thật sự không muốn đến.
Lạc Huyên có chút áy náy nói, sắc mặt có chút hồng nhuận.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Tôi đương nhiên sẽ không để ý, cô muốn tìm sách thì phải nhanh lên một chút, Hoắc Các phỏng chừng rất nhanh sẽ trở về.
Cô dự tính phải mất bao lâu thời gian?
– Nhanh như vậy à? Tôi nghe Tử Vân nói hôm nay Hoắc Các muốn đi ra ngoài, hẳn là sẽ không nhanh như vậy đã trở lại, tôi đoán cũng phải một ngày, anh xem thư phòng này lại có nhiều sách như vậy?
Lạc Huyên có chút bất đắc dĩ nhìn cả phòng sách, những quyển thư tịch này tuy rằng bảo tồn không tồi, nhưng vì thời gian đã lâu, cũng tản mát ra một chút mùi cổ xưa.
– Phải lâu như vậy à?
Diệp Mặc nhíu mày, một lát sau mới lên tiếng:
– Cô muốn tìm vật gì? Tôi giúp cô tìm xem.
Lạc Huyên cũng giấu diếm, lập tức trả lời:
– Sư phụ tôi bảo tôi tìm một quyển “Ní La kinh”, tôi ở thư viện trường học và thư viện thành phố Thuần An tìm hơn một năm, nhưng vẫn không tìm được.
– Cô không cần tìm nữa, tôi giúp cô tìm.
Diệp Mặc nói xong thần thức lập tức bắt đầu quét qua những quyển sách này.
Lạc Huyên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Nhiều sách như vậy, anh làm sao tìm được? Hay chúng ta cùng nhau tìm đi.
Diệp Mặc khoát tay, – Đừng nhúc nhích, tôi đang tính toán sách này rốt cuộc để ở đâu? Mạc Ảnh thật là làm cho người ta ngạc nhiên, chẳng lẽ hắn chẳng những là luyện đan đại sư, là Mao Sơn đệ tử, còn là Chu Dịch đại sư hay sao? Mao Sơn đệ tử thật ra không có gì, nhưng luyện đan đại sư và Chu Dịch đại sư lại là phi thường giỏi.
Mặc dù đối với lời nói của Diệp Mặc nửa tin nửa ngờ, nhưng Lạc Huyên cũng không đi quấy rầy Diệp Mặc, cô không ngờ lựa chọn tin tưởng Diệp Mặc.
Cô cảm giác càng thân thiết với Mạc Ảnh, cô lại càng không hiểu Mạc Ảnh.
Lúc trước lần đầu tiên nhìn thấy hắn, liền tự cho rằng nhìn thấu người này, nhưng bây giờ càng ngày càng nhìn không thấu.
Thần thức Diệp Mặc rất nhanh đem bên trong phong sách quét một lần, nhưng lại không phát hiện cái gì, chẳng lẽ “Ní La kinh” không ở trong này? Thần trí của hắn lại cẩn thận quét lần thứ hai, rất nhanh liền phát hiện không đúng.
Trong một quyển “Đạo Đức kinh” có hai trang ở giữa để trống, hơn nữa trong đó một tờ còn mơ hồ có hai chữ, chính là ‘Ní La’.
Mà ngoài một trang giấy trắng thì không có cái gì, quyển sách này có chút kỳ quái.
Hai chữ mơ hồ này nếu không phải hắn có thần thức, hơn nữa quan sát cẩn thận thì chắc chắn nhìn không ra.
Diệp Mặc lập tức đi tới lấy quyển “Đạo Đức kinh” này xuống.
Thấy Diệp Mặc lấy xuống một quyển “Đạo Đức kinh”, Lạc Huyên lập tức kỳ quái hỏi:
– Anh Mạc, đây là quyển “Đạo Đức kinh” nha, tôi phải tìm là quyển “Ní La kinh” mà.
Diệp Mặc thản nhiên cười nói, – Đừng nóng vội.
Nói xong, Diệp Mặc lật đến hai trang trống trong sách, chỉ là do thời gian đã lâu, hai trang trống này giấy đã ố vàng.
– Điều này không có gì mà, bình thường loại sách cổ này đều có vài trang giấy trống, trang giấy đó là cho người đọc sách ghi chép những điều tâm đắc đấy.
Lạc Huyên có chút kỳ quái hỏi.
Diệp Mặc mở trang giấy trắng kia ra, giơ lên nói:
– Cô nhìn kĩ lại một chút.
“Ní la?” Lạc Huyên thiếu chút nữa kinh sợ kêu ra tiếng, tuy nhiên rất nhanh liền kích động cầm lấy cuốn sách trong tay Diệp Mặc, vui mừng nói:
– Thật là hai chữ ‘Ní La”, đây nhất định chính là “Ní La kinh”, a, đây là phần sau, hẳn là còn có phần trước.
Lạc Huyên rất nhanh nhìn thấy một chữ “Hạ” phía dưới chữ “Ní La”, lập tức nói.
Thần thức Diệp Mặc quét lại một lượt, nói:
– Phần đầu hẳn là không ở trong này, tôi không nhìn thấy.
– Nhìn thấy, không phải là tính toán sao? Anh Mạc, anh thật là có bản lĩnh, thậm chí ngay cả điều này cũng có thể tính ra được.
Lạc Huyên trong mắt lộ vẻ sùng bái, cô vốn cũng không ôm nhiều hy vọng, hơn nữa nhiệm vụ sư môn giao cho nàng cũng là thử mà thôi, không nghĩ tới cô thật sự tìm được rồi, quả thực là niềm vui bất ngờ trong niềm vui bất ngờ.
– Cảm ơn anh, anh Mạc…
Lạc Huyên gắt gao nắm lấy sách trong tay.
Tuy nhiên Diệp Mặc lại không lạc quan như Lạc Huyên, hắn nói:
– Lạc Mâu, tôi đoán có lẽ Hoắc Khứ Âu không dễ dàng cho cô mang sách đi ra ngoài như vậy, chỉ có cách cô hỏi ý hắn, nếu hắn không đồng ý làm sao bây giờ? Hơn nữa, nếu là hắn phát hiện vấn đề trong sách này, hắn sẽ càng không cho cô mang đi.
Nghe xong lời Diệp Mặc, Lạc Huyên quả nhiên nhướng mày, rất hiển nhiên, cô cũng nghĩ đến vấn đề này.
– Đừng lo lắng, tôi có biện pháp giúp cô mang ra ngoài, a…
Diệp Mặc nói tới đây lại ngừng lại, nhìn sách trong tay Lạc Mâu, lại suy tư.
– Làm sao vậy?
Lạc Huyên lập tức hỏi.
– Cho tôi xem quyển sách.
Diệp Mặc tiếp nhận sách trong tay Lạc Huyên, kéo trang giấy trống thứ hai của, không nghĩ tới hắn vừa dùng lực, trang giấy kia liền rơi xuống, cũng chỉ là kẹp ở bên trong, mà không phải thân sách.
Diệp Mặc cầm trang giấy ố vàng, nhìn hồi lâu, xé một chút, trang giấy ố vàng này không ngờ lại không rách.
– A…
Lạc Huyên rõ ràng cũng nhìn thấy động tác của Diệp Mặc, thậm chí ngay cả một trang cũng không rách, trong lòng kinh dị không ngừng.
Diệp Mặc lại đem tờ giấy này nắm trong lòng bàn tay, chân hỏa vận chuyển phía dưới, trang giấy này lập tức bị đốt thành tro.
Một mảnh giấy màu vàng không khác tờ giấy kia bao nhiêu xuất hiện trong tay Diệp Mặc.
– Đây là cái gì?
Lạc Mâu lại ngạc nhiên hỏi, tuy rằng cô không biết đây là vật gì, nhưng cũng hiểu được trang giấy mỏng màu vàng kỳ cục này không phải đơn giản, khẳng định rất là quý báu.
Diệp Mặc trong lòng lại kinh hãi, trang giấy màu vàng này quá mức dọa người, bởi vì thần trí của hắn vừa đi vào lập tức liền mất tăm mất tích, giống như bùn nhập biển rộng, đây tuyệt đối là một đồ vật không tầm thường.
Pháp khí Diệp Mặc cũng biết luyện chế, linh khí Diệp Mặc cũng đã gặp không ít, hơn nữa pháp bảo của sư phụ hắn cũng thấy qua.
Mà hiện trang giấy màu vàng ở trong tay lại cho hắn một loại cảm giác không thể nhìn thấu, giá trị của thứ này khẳng định phải cao hơn tất cả linh khí.
Diệp Mặc thậm chí nghĩ đến đây là một linh bảo, nhưng đây cũng quá dọa người rồi.
Linh bảo, ở Tu Chân giới cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, làm sao có thể xuất hiện ở Địa Cầu? Hơn nữa Địa Cầu cũng không có nghe nói qua có người Tu Chân nha.
– Thứ này rất quý báu, quý báu đến nỗi tôi không dám tưởng tượng.
Diệp Mặc đã trầm mặc một lúc lâu sau mới hồi đáp.
Lạc Huyên cũng hiểu được, cô chần chừ nhìn Diệp Mặc nói:
– Thứ này đối với anh có phải rất hữu dụng hay không?
Diệp Mặc gật đầu, – Đúng vậy, rất hữu dụng.
Hắn rất muốn trang giấy màu vàng này, nhưng hắn lại biết Lạc Huyên nếu muốn tìm sách này, chứng tỏ thứ này cũng là đồ vật môn phái của cô ấy muốn tìm.
Lạc Huyên cắn cắn môi, một hồi mới lên tiếng:
– Nếu hữu dụng với anh, anh giữ lại đi, tôi không biết gì cả, tôi mang về sách này thì tốt rồi.
Những vật khác, tôi mang về, sư môn của tôi cũng không nhìn ra, nói không chừng vẫn để như vậy.
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Lạc Huyên, cô không ngờ nói cho mình trang giấy màu vàng này.
Nhìn Diệp Mặc kinh dị nhìn mình, Lạc Huyên bỗng nhiên thở phào một cái, – Kỳ thật không có hỗ trợ của anh, tôi cũng không tìm thấy thứ này, có lẽ sư môn của tôi chỉ muốn quyển sách này mà thôi, trang giấy của anh chỉ kẹp ở giữa sách này.
Là anh phát hiện đương nhiên là của anh, anh không cần lo lắng, tôi sẽ không nói ra đâu.
Hơn nữa, thứ này đối với tôi cũng không tác dụng gì.
Bỗng nhiên thần sắc Diệp Mặc vừa động, trang giấy màu vàng trong tay và sách đã biến mất không thấy gì nữa, thấy Lạc Huyên kỳ quái nhìn hắn, hắn nói:
– Lạc Huyên, chúng ta đi, Hoắc Các đã trở lại.
– Được, dù sao cũng tìm được thứ cần tìm rồi.
Lạc Huyên và Diệp Mặc vừa mới đi ra khỏi thư phòng, bỗng nhiên truyền tới thanh âm của Hoắc Các.
– Huyên Huyên, em đến đây cũng không nói vớianh một tiếng, anh đã về đây.
Lạc Huyên nhíu nhíu mày, nhưng không lên tiếng.
Hoắc Khứ Âu cùng một người đàn ông trung niên đi tới, lão thấy Lạc Huyên không ngờ từ thư phòng đi ra, trong mắt lộ ra một tia kỳ quái, sau đó nói:
– Lạc Huyên, sao thế không xem sách ư?
Lạc Huyên lại cười cười nói:
– Hoắc gia gia, chị của con vừa rồi gọi điện thoại cho con, nói tìm con có việc, con muốn đi trước đã, mấy ngày nữa lại đến xem.
– A… Huyên Huyên, em mới đến đã muốn đi? Đừng nóng vội, đợi lát nữa anh cùng em cùng đi tìm chị em, sau đó cùng nhau ăn cơm trưa nhé.
Hoắc Các lại sốt ruột nói, Diệp Mặc ở bên cạnh Lạc Huyên, bị y tự động loại bỏ.
– Không được, tôi phải đi rồi, tạm biệt Hoắc gia gia.
Đi thôi, Mạc Ảnh.
Nói xong Lạc Huyên kéo tay Diệp Mặc, không đợi Hoắc Khư Âu trả lời, liền trực tiếp đi ra ngoài.
Hoắc Khứ Minh lại cẩn thận nhìn trên người Diệp Mặc xem, không phát hiện trên người hắn mang theo sách gì.
Lúc này mới sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Lạc Huyên, lão vừa muốn nói gì, lại bị tên trung niên bên cạnh lão kia kéo kéo.
Chờ khi lão kịp phản ứng, Lạc Huyên và Diệp Mặc đã đi thật xa rồi.
Hoắc Khứ Âu vội vàng hướng Hoắc Các liếc mắt ra ý một cái, Hoắc Các lập tức liền đi theo, không ngừng ở sau Lạc Huyên gọi.
– Lương sư đệ, chú kéo ta làm gì?
Hoắc Khứ Âu nhìn tên bên cạnh hỏi.
Người đàn ông trung niên sắc mặt âm trầm nói:
– Sư huynh, anh có biết người vừa đi ra ngoài là ai không? Hắn chính là Diệp Mặc, người lấy đi ‘Huyết sắc san hô’.
– Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta mau chặn hắn lại!?
Hoắc Khứ Âu vội vàng nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 314: Tiên Thiên Rất Giỏi Ư?
Tiên Thiên Rất Giỏi Ư?
L
ương sư đệ cười lạnh một tiếng nói:
– Hoắc sư huynh, anh quá coi thường người này rồi.
Anh có biết phái Hợp Lưu không? Nghe nói phái Hợp Lưu phái ra bảy người toàn bộ đều bị chết trên tay của hắn, thậm chí bao gồm Cung Tự Tại của phái Hợp Lưu.
Anh nghĩ chỉ dựa vào hai người chúng ta có thể ngăn lại hắn ư?
– Hắn quá lợi hại như vậy ư.
Hoắc Khứ Âu bỗng nhiên hít một hơi lãnh khí, trong lòng của y dâng lên một cỗ nghĩ mà sợ, nếu y vừa rồi đụng vào Diệp Mặc, nói không chừng lúc này Hoắc gia y đã xong đời.
Lương sư đệ lại âm hiểm cười nói:
– Sư huynh cũng không cần lo lắng, hai người chúng ta đúng là không phải đối thủ của hắn, nhưng chúng ta liên hệ người của phái Hợp Lưu, còn có một ít đồng đạo khác, còn sợ hắn chạy thoát sao? Bảy tên cao thủ Phái Hợp Lưu đã chết, phái Hợp Lưu rất chấn động, lần này phái ra rất nhiều cao thủ.
Đối với bọn họ mà nói, ‘Huyết sắc san hô’ chỉ là thứ yếu, giết Diệp Mặc vì đệ tử môn hạ bọn họ báo thù mới là trọng yếu nhất.
Hoắc Khứ Âu gật gật đầu – Được, Lương sư đệ, cậu đi liên hệ phái Hợp Lưu, tôi đi điều tra hắn hiện tại sống ở chỗ nào.
Tuy nhiên cô bé kia phải lưu lại một mệnh, Các Nhi đối với cô ấy rất là say mê, đúng rồi sư đệ, cậu có biết lai lịch cô bé kia không? Tôi hỏi lão Chúc, hắn cũng nói là bằng hữu giới thiệu Người sư đệ họ Lương lắc lắc đầu nói:
– Cô bé này khẳng định tu luyện qua cổ võ, nhưng tôi lại nhìn không ra môn phái của cô ấy.
Nhưng tôi nghĩ cũng chỉ là đệ tử một môn phái nhỏ, bằng không không có khả năng cùng Diệp Mặc pha trộn cùng một chỗ như thế.
– Huyên Huyên, chờ anh một chút, anh thật vất vả mới trở về.
Hoắc Các ở sau lưng Diệp Mặc và Lạc Huyên không ngừng kêu, y thật sự là gấp gáp trở về.
Bởi vì y chuẩn bị đêm nay làm chuyện tốt, y sớm đã chuẩn bị xong mê dược.
Vào lúc ăn cơm sẽ làm cho Lạc Huyên hôn mê, sau khi gạo đã nấu thành cơm, Lạc Huyên không muốn ở cùng y cũng phải cùng.
Chỉ có điều nằm ra ngoài dự đoán của y chính là, Lạc Huyên không ngờ đến một lát liền đi, thậm chí ngay cả nước trà đều kịp uống một ngụm, hơn nữa càng nằm ngoài dự tính của y chính là, ông nội cũng không chủ động giữ Lạc Huyên lại, để y tự ngăn đón Lạc Huyên.
Nhưng Lạc Huyên ngay cả liếc y một cái cũng không có, rất nhanh liền cùng nam sinh kia biến mất không thấy gì nữa.
Hai điểm này y cũng không nghĩ tới.
– Mạc Ảnh, sắc mặt của anh dường như không được tốt lắm? Có phải đã phát hiện chuyện gì hay không?
Mãi cho đến khi hai người đi thật xa, Lạc Huyên mới quay đầu lại hỏi.
Diệp Mặc gật gật đầu, – Đúng vậy, vừa rồi người kia tiến vào trong nhà lão Hoắc hẳn là nhận ra anh.
Nếu anh không đoán sai, tối nay y sẽ mời người đối phó anh.
Diệp Mặc quan sát vô cùng cẩn thận, vừa rồi lúc hắn đi ra nhà Hoắc Khứ Âu, nhìn thấy người cùng đi với Hoắc Khứ Âu khi nhìn thấy hắn sắc mặt đã thay đổi một chút, thậm chí thân thể có rung động rất nhỏ.
Bởi vậy Diệp Mặc phán đoán, hắn khẳng định bị nhận ra.
– Một người bình thường.
Hắn dám đối phó anh? Đừng nóng vội, nếu y mời nhiều người, em giúp anh chăm sóc y, hiện tại em đã là cao thủ Huyền cấp.
Đối phó mười mấy người đều không có vấn đề.
Lạc Huyên lập tức an ủi.
Cô hiện tại cảm giác thực lực tăng vọt, lòng tin lại gia tăng gấp đôi rồi cũng không chừng.
Diệp Mặc kỳ quái nhìn Lạc Huyên, cố ý chần chừ nói:
– Em tin mình có thể đối phó được y?
Lạc Huyên lập tức đã nói: Diệp Mặc khẽ mỉm cười.
– Cái lão Hoắc kia là đỉnh cao tu vi Huyền cấp hậu kỳ, còn có cái người tiến vào cùng lão là tu vi Địa cấp giai đoạn đầu.
Nếu bọn họ mời người khác giúp đỡ, khẳng định ít nhất là tu vi Địa cấp, em chắc chắn có thể đối phó được bọn họ?
– A…
Lạc Huyên có chút không dám tin tưởng nhìn Diệp Mặc, sau một lúc lâu mới do dự hỏi – Anh có thể thấy được tu vi của bọn họ?
– Đương nhiên, em nghĩ rằng anh luyện đan là chơi sao? Em là một cô gái Huyền cấp giai đoạn đầu, không phải là anh không tin em, nhưng nếu chẳng may em đánh không lại bọn họ, anh có thể bị em liên lụy đến.
Diệp Mặc dường như không có việc gì nói.
Lạc Huyên mặt trướng đến có chút đỏ, nhìn vẻ mặt thản nhiên của Diệp Mặc, bỗng nhiên giơ chân giẫm lên mu bàn chân của Diệp Mặc một cái – Anh mới vừa rồi không phải là cố ý tiêu khiển em đấy chứ, nếu biết người ta đều là cao thủ Địa cấp, anh còn ở tại chỗ này, còn không mau trốn chạy?
Mặt cô đỏ, một nửa là bởi vì bị Diệp Mặc cho rằng mình khoác lác, còn một mặt là vì cô thật sự có chút sốt ruột rồi.
Nếu những người này thật sự lợi hại như Diệp Mặc nói, cho dù nàng gọi sư tỷ của mình đến cũng không phải đối thủ của những người này.
Diệp Mặc thấy Lạc Huyên giẫm lên chân của hắn, lại không có để ý, thậm chí ngay cả trốn đều lười trốn.
Có chút lạnh nhạt nói:
– Bởi vì anh căn bản cũng không sợ bọn họ, nếu anh sợ bọn họ, anh hôm nay cũng sẽ không cùng em đến Hoắc gia.
Nhìn chằm chằm Diệp Mặc một lúc lâu, Lạc Huyên mới lên tiếng:
– Em cũng cảm giác anh hôm nay thay đổi rất nhiều, lần trước anh nói phải qua mấy ngày mới có thể theo em cùng tới Hoắc gia, có phải là bởi vì anh còn chưa đột phá? Sau đó anh dùng ‘Hồi khí hoàn’ của em luyện chế ra cái loại đan dược này, sau đó anh đột phá, hôm nay mới cùng em đi đến đây? Thậm chí đan dược mà em ăn vào buổi sáng cũng là do anh luyện chế?
Diệp Mặc gật gật đầu nói – Đúng vậy, anh sau khi đột phá mới có thể cùng em tới đây.
Anh cho em ba viên đan dược, còn cùng em tới đây, là vì báo đáp tám viên ‘Hồi khí hoàn’ kia của em.
Nói thì nói như thế, nhưng hắn trong lòng cũng thầm khen Lạc Huyên cẩn thận, thậm chí ngay cả lời nói vài ngày trước cô đều nhớ rõ.
– Hóa ra là như vậy.
Lạc Huyên thở dài.
Bỗng nhiên cô giật mình, vẻ mặt kinh hãi nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Anh nói anh đột phá Tiên Thiên, không phải là sự thật chứ? Chẳng lẽ anh đúng là cao thủ Tiên Thiên hay sao?
– Cao thủ Tiên Thiên rất giỏi ư?
Diệp Mặc có chút không nói gì mà hỏi.
– Đương nhiên là rất giỏi rồi, lúc nhỏ… Không phải, ở chỗ chúng em cao thủ Tiên Thiên đều rất ít, ngay cả môn phái của chúng em cũng chỉ có một cao thủ Tiên Thiên.
Anh nói xem Tiên Thiên có phải rất giỏi hay không?
Lạc Huyên rất trịnh trọng nói.
Diệp Mặc rất muốn hỏi môn phái của cô là môn phái nào, nhưng cuối cùng vẫn chưa hỏi ra, đành phải nói:
– Anh không phải Tiên Thiên, cụ thể là cảnh giới gì, anh hiện tại cũng không rõ ràng lắm, tuy nhiên…
Diệp Mặc muốn nói gặp Tiên Thiên hắn hẳn là có thể giết, nhưng ngẫm lại vẫn là nhịn được, dù sao hắn chưa từng gặp qua cao thủ Tiên Thiên.
Nhưng Huyền cấp và Địa cấp chênh lệch cực lớn hắn cũng biết qua, nếu Tiên Thiên và Địa cấp chênh lệch lớn hơn nữa, hắn dường như cái gì cũng không nắm chắc.
– Cao thủ Tiên Thiên biết bay không?
Nghĩ nửa ngày, Diệp Mặc không tìm ra phương thức đặc biệt gì khác, chỉ có thể hỏi một vấn đề như vậy.
Lạc Huyên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, qua nửa ngày, cô mới nói:
– Anh thật sự là người tu luyện cổ võ sao? Em rất hoài nghi.
Biết bay vẫn không thành tiên nhân nha, em chưa từng nghe nói có người tu luyện tới mức biết bay đấy.
Ôi, hiện tại em cũng không biết câu nào của anh là thật, câu nào là giả nữa.
Lạc Huyên thật sự không biết, muốn nói Diệp Mặc thích gạt người, hắn cho đan dược là chuyện thật, có thể cho cô thăng mấy cấp bậc tuyệt đối là cực phẩm thứ tốt, còn có từ hắn có thể tìm tới “Ni la kinh”, cũng có thể chứng tỏ Diệp Mặc không phải người bình thường.
Nhưng đôi khi, lời hắn nói lại không đáng tin cậy?
Diệp Mặc lại gật gật đầu nói:
– Nếu không biết bay, cao thủ Tiên Thiên hẳn không phải là đối thủ của anh, anh muốn giết hẳn không khó.
Lạc Huyên liếc Diệp Mặc một cái – Anh nói giống như anh biết bay ấy, em bây giờ không cùng anh tán gẫu nữa, chúng ta khẩn trương đến trường học tìm phần đầu “Ní la kinh”, sau đó em dẫn anh đi tới chỗ sư tỷ của em, những người đó hẳn là tìm không thấy chúng ta.
Diệp Mặc một trận không nói gì, trong lòng tự nhủ tôi thật sự là biết bay đấy.
Tuy nhiên cái này cũng không cần phải nói cho Lạc Huyên, dù sao cô và mình không phải là người cùng một thế giới.
Nhưng chỗ cô hẳn là có một ít linh thảo, chờ hắn xử lý xong chuyện bên ngoài, thời điểm đi tiểu thế giới tìm Thái Ất gây phiền toái, sẽ thuận tiện kiếm chút linh vật.
Hai người sau khi xuống xe ở đại học Thuần An, Lạc Huyên bỗng nhiên dừng bước, cô nhớ tới một vấn đề mấu chốt.
Diệp Mặc thấy ánh mắt Lạc Huyên nhìn mình rất là kỳ quái, không khỏi hỏi, – Em nhìn anh làm gì thế?
– Không đúng, vừa rồi anh nói bọn họ nhận ra anh, chẳng lẽ tên của anh là giả? Còn có những người đó tại sao phải đuổi giết anh?
Lạc Huyên vốn rất cẩn thận, vừa rồi bởi vì Diệp Mặc ngắt lời, làm cho nàng quên hỏi, hiện tại nghĩ tới, lập tức liền hỏi.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Hiện tại nói cho em biết cũng không sao, anh vốn tên là Diệp Mặc.
Bởi vì có một gốc cây ‘Huyết sắc san hô’ bị anh bắt được, cho nên những người đó muốn bắt anh, muốn cướp đi gốc ‘Huyết sắc san hô’ trên người của anh.
– Thật sự có ‘Huyết sắc san hô’ ư? Lại vẫn ở trên người của anh?
Lạc Huyên vài ngày trước nghe sư tỷ nói qua sự tình ‘Huyết sắc san hô’, hiện tại Diệp Mặc lại nói ra, lập tức liền kinh ngạc ra tiếng.
Tuy nhiên cô lập tức hiểu Diệp Mặc cho nàng ăn đan dược là đan dược gì, không ngờ là đan dược luyện chế từ ‘Huyết sắc san hô’.
Diệp Mặc không ngờ có thể đem ‘Huyết sắc san hô’ luyện chế thành đan dược, nói như vậy, hắn nói mình là Luyện Đan Sư, cũng không có nói sai.
Diệp Mặc vừa thấy vẻ mặt Lạc Huyên chỉ biết cô phán đoán ra rồi, gật đầu nói:
– Em đoán không sai, đan dược anh cho em ăn chính là từ ‘Huyết sắc san hô’ luyện chế ra.
– Không ngờ là đan dược trân quý như vậy, khó trách em có thể liên tiếp thăng cấp.
Ngạc nhiên thán phục một tiếng, Lạc Huyên lập tức lần nữa nói:
– Anh Diệp, cảm ơn anh, không ngờ cho em đan dược quý như vậy.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, – Trên lý luận nếu không là ‘Hồi khí hoàn’ của em, anh sẽ luyện chế không ra ‘Bồi khí đan”, cho nên em cũng không cần khách khí.
Vốn dĩ, anh là bị thất thế, tuy nhiên hiện tại anh lại kiếm lợi lớn, anh nên cảm tạ em.
Lạc Huyên biết mảnh giấy màu vàng mà Diệp Mặc nói, cô thản nhiên mỉm cười một chút, không ngờ không biết là Diệp Mặc chiếm phần lớn tiện nghi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 315: Tình Cờ Gặp Mặt Cố Nhân
Tình Cờ Gặp Mặt Cố Nhân
T
rường Thuần An tuy rằng không phải trường cao đẳng nổi danh nhất Hoa Hạ, nhưng có lịch sử lâu đời, nghe nói là trường cao đẳng có lịch sử dài nhất ở Hoa Hạ.
Cho nên học sinh ưu tú ở Thuần An, đẹp trai đẹp gái chỗ nào cũng có.
Lạc Huyên không thể nghi ngờ chính là mỹ nữ đứng đầu trường Thuần An, nhưng vì Lạc Huyên cho tới nay đều ở thư viện, thậm chí rất ít khi tới lớp học, chớ nói chi là tham gia các loại hoạt động của trường học.
Cho nên Lạc Huyên mặc dù là nữ thần trong lòng rất nhiều nam sinh, tình nhân trong mộng, nhưng bất đắc dĩ cô cho tới bây giờ cũng sẽ không cùng người khác nhiều lời.
Đừng nói là nam sinh, ngay cả nữ sinh muốn nói vài câu với Lạc Huyên cũng không phải dễ dàng.
Tử Vân là một ngoại lệ, tuy nhiên cũng chỉ có mình cô mà thôi, rất nhiều người đều hy vọng thông qua Tử Vân để làm quen Lạc Huyên, nhưng kết quả lại khiến mọi người thất vọng.
Tuy rằng mỗi ngày đều có rất nhiều người kiên trì không ngừng đi tìm Lạc Huyên, muốn dựa vào da mặt dày và nghị lực để đả động Lạc Huyên.
Nhưng lại chưa từng thấy cô xuống dưới qua, cũng cho tới bây giờ đều không có thấy cô đi cùng ai.
Càng làm cho mọi người thất vọng chính là cô chẳng những không thèm nhìn những người tìm cô, gần đây thậm chí còn chuyển ra ngoài trường học, về phần ở chỗ nào cũng không có ai biết.
Nhưng hôm nay, Lạc Huyên không ngờ cùng một nam sinh vừa nói vừa cười đi tới trường, gần như khiến tất cả nam sinh cằm rơi trên mặt đất.
Tuy rằng nam sinh đi cùng Lạc Huyên bộ dạng coi như không tệ, nhưng cũng không có đẹp trai đến long trời lở đất, làm sao lại đánh chiếm mỹ nữ này chứ?
Diệp Mặc vừa tiến vào trường Thuần An cũng cảm giác rất kỳ quái, sao nhiều người nhìn mình như vậy, dường như ánh mắt không có thiện chí.
Lạc Huyên khẽ mỉm cười, trong nội tâm nàng hiểu được là chuyện gì xảy ra, tuy nhiên loại chuyện này lại không cần phải giải thích với Diệp Mặc.
Diệp Mặc tuy rằng tuổi tác cũng xấp xỉ với những học sinh Thuần An này.
Nhưng theo cô thấy, nội hàm thì kém quá xa.
Cô cảm giác mình căn bản là nhìn không thấu Diệp Mặc.
Cô tự tin mình là một mỹ nữ, ít nhất cô chưa thấy ai đẹp hơn cô.
Nhưng cùng Diệp Mặc một chỗ, cô không ngờ không có cảm giác làm nữ nhân xinh đẹp, vì Diệp Mặc cho tới bây giờ đều không có dùng loại ánh mắt ái mộ nhìn cô.
Thậm chí cho tới bây giờ đều không có nói qua một câu mờ ám, ánh mắt của hắn trước sau trong suốt như một.
Diệp Mặc vừa mới muốn hỏi một chút rằng thư viện ở chỗ nào, cửa trường học liền truyền đến từng đợt tiếng gào.
– Có người đánh nhau.
Vài bạn học kêu một câu, cùng nhau vọt qua.
Đối với rất nhiều học sinh nhàm chán đến cực đỉnh mà nói, nhiều một sự tình so với ít một sự tình càng làm cho bọn họ có hứng thú.
Diệp Mặc vốn không nghĩ chạy tới xem, nhưng Lạc Thuần An lại nói một câu – Kẻ đánh người còn là người tu luyện cổ võ.
Người tu luyện cổ võ, không ngờ ở cửa trường học đánh người? Diệp Mặc cũng nhìn sang, người đánh và người bị đánh hắn không ngờ đều biết, không nghĩ tới ở chỗ này lại gặp Hứa Bình.
Diệp Mặc không chút nghĩ ngợi xoay người liền hướng cửa trường học đi tới.
Lạc Huyên thấy Diệp Mặc qua xem náo nhiệt, cũng đi theo.
Ngô Chấn Tuấn bị đánh trên mặt đất không đứng dậy được, hai người hầu của y cũng vậy bị đánh ngã trên mặt đất, người đánh kia vẫn không dừng tay, còn dùng chân đá.
Ngô đại công tử trong lòng thầm mắng xui, chính mình gần đây gặp phải đen đủi, không ngờ luôn là bị người ta đánh.
Diệp Mặc đi tới ngăn cản cái người đang tiếp tục đá nhân – Anh Hứa.
Tôi còn tưởng rằng một năm sau mới có thể nhìn thấy anh, không nghĩ tới hiện tại liền gặp được anh rồi, thực là cuộc đời nơi nào cũng có thể tương phùng nhỉ.
Diệp Mặc đúng là không ngờ ở chỗ này nhìn thấy Hứa Bình, điều này làm cho hắn rất là vui.
Phi kiếm của hắn nếu không phải tinh ngọc của Hứa Bình, tuyệt đối không thể có loại phẩm chất này, hơn nữa Hứa Bình làm người không tệ.
Lần trước bởi vì vấn đề thực lực, Diệp Mặc không nói thật ra với y, vẫn có chút áy náy, hiện tại gặp được Hứa Bình, lập tức đã nghĩ muốn hàn huyên với y.
Người đàn ông đánh người dừng chân đá.
Ngẩng đầu lại nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức liền mừng rỡ kêu lên:
– Anh Mạc, thật là cậu ư, lần trước tôi hỏi thăm qua tin tức của cậu, nghe nói cậu bị bức nhảy xuống vách núi, không ngờ gặp cậu ở đây, thật sự là quá tốt.
– Người anh em là cậu à, cứu cứu tôi đi, bạn của cậu người này quả thực không biết đạo lý… Tôi là người lần trước mời cậu đi tán gái Ngô Chấn Tuấn đây.
Ngô công tử thấy Diệp Mặc, lập tức thật hưng phấn cầu cứu.
Hứa Bình kỳ quái nhìn Diệp Mặc một chút hỏi, – Anh Mạc, cậu quen người kia?
Y nghĩ Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không quen loại công tử này.
Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ gật đầu – Đúng vậy, mong anh Hứa nể mặt mũi của tôi, tha hắn ta một lần.
Hứa Bình không hỏi Diệp Mặc là nguyên nhân gì, chỉ có điều nhìn Ngô Chấn Tuấn quát:
– Cút đi, lần sau để cho tao thấy mày kiêu ngạo, gặp một lần đánh một lần.
Hứa Bình cũng đã nhìn ra Diệp Mặc và Ngô Chấn Tuấn cũng không có bao nhiêu quan hệ.
Hứa Bình xuống tay không nặng, dù sao Ngô Chấn Tuấn là một người bình thường.
Cho nên nghe xong lời Hứa Bình, Ngô Chấn Tuấn lập tức liền bò lên, day day cánh tay đi đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Bằng hữu, đa tạ, cậu thật đúng là rất giỏi, không ngờ…
Nói tới đây, Ngô Chấn Tuấn có chút nao núng nhìn Lạc Huyên đứng ở bên cạnh Diệp Mặc một chút, theo y thấy, ngay cả cô bé này cũng có thể cua được, có thể thấy được bản lĩnh của Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng tự nhủ Ngô công tử này thật đúng là cái kẻ dở hơi, đứng lên chú ý đầu tiên không ngờ là Lạc Huyên.
Chỉ có điều hắn không có tâm tư để ý tới Ngô công tử này, đang chuẩn bị mời Hứa Bình cùng đi ngồi một chút, một chiếc xe cảnh sát rất nhanh lái tới, đứng bên cạnh mấy người.
Trên xe cảnh sát bước xuống ba người, ngoại trừ hai gã cảnh sát Diệp Mặc gặp lần trước, còn có một người cảnh sát trung niên.
– Sao lại thế này?
Tên cảnh sát trung niên nhìn thoáng qua Ngô Chấn Tuấn ôn hòa hỏi một câu, sau đó lập tức nghiêm khắc nhìn về phía Hứa Bình và Diệp Mặc.
Nữ cảnh sát tên Trương Lam lại càng nghiêm khắc nhìn chằm chằm Diệp Mặc, Diệp Mặc cho cô ấn tượng thật sự rất ác liệt.
Tuy nhiên cô rất nhanh đã nhìn thấy Lạc Huyên, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Tuy rằng cô không hỏi tình huống cụ thể, nhưng đến hiện trường liền có thể đoán ra đại khái câu chuyện, Ngô công tử này khẳng định lại đang đùa giỡn mỹ nữ, sau đó Diệp Mặc lại đi giúp Ngô công tử ca.
Hẳn là thanh niên trai tráng này gặp chuyện bất bình, kết quả Ngô Chấn Tuấn mấy người đều đánh không lại thanh niên trai tráng này, mới báo cảnh sát đây.
Nhìn thấy tên cảnh sát trung niên kia nghiêm khắc hỏi Hứa Bình, Ngô Chấn Tuấn lại vội vàng tiến lên nói:
– Vương đội trưởng, sự tình này cứ như vậy coi như xong, vừa rồi là chuyện hiểu lầm.
Những lời này của Ngô Chấn Tuấn chẳng những làm người cảnh sát trung niên ngây ngẩn cả người, ngay cả Diệp Mặc cũng ngây ngẩn cả người, Ngô Chấn Tuấn này không ngờ nguyện ý buông tha Hứa Bình, đây chính là việc bất ngờ.
Theo hắn thấy, loại công tử ca này, bình thường đều rất kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ không buông tha người khác như vậy, chẳng sợ Hứa Bình xuống tay có chừng mực cũng không được.
Người cảnh sát trung niên vốn rất nghiêm khắc, nghe xong Ngô Chấn Tuấn nói, rất kỳ quái nhìn mấy người Diệp Mặc một chút.
Tuy nhiên nếu khổ chủ Ngô Chấn Tuấn này đều nói thôi đi, y chắc chắn sẽ không nhiều chuyện nữa Diệp Mặc nhìn Ngô Chấn Tuấn khẽ mỉm cười – Cậu không tệ, không uổng công tôi giúp cậu hai lần.
Ngô Chấn Tuấn tuy rằng con ông cháu cha, nhưng cũng không tệ lắm, ít nhất còn biết chút nghĩa khí.
Y nói thôi, khẳng định không phải là bởi vì Diệp Mặc không sợ cảnh sát, mà là vì Diệp Mặc giúp y hai lần, Hứa Bình là bằng hữu của Diệp Mặc, lúc này mới thôi.
Cho nên Diệp Mặc mới nói y không tồi.
Diệp Mặc nói xong, quay đầu lại nhìn Hứa Bình – Anh Hứa, chúng ta tìm một chỗ nói vài lời.
– Được.
Hứa Bình, Diệp Mặc và Lạc Huyên ba người đi rồi, Ngô Chấn Tuấn còn ở phía sau kêu lên:
– Người anh em, lần sau tôi mời cậu ăn cơm nha, tôi gọi là Ngô Chấn Tuấn.
Y tên là Ngô Chấn Tuấn, đây đã là lần thứ ba nói với Diệp Mặc rồi, Diệp Mặc trong lòng cũng có chút buồn cười, Ngô công tử này thật đúng là có ý tứ.
– Tiểu tử này cũng không phải đáng ghét như vậy, tôi ở trước cửa nhà hàng thấy nó cứ lôi kéo một cô nàng không quen biết đi uống rượu, trong lòng tức giận, liền đánh nó một chút.
Mạc huynh đệ, cậu tại sao biết nó vậy?
Hứa Bình thuận miệng hỏi.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, – Tôi không biết cậu ta, tuy nhiên không lâu trước đây cậu ta xem như trong lúc vô tình đã cứu tôi một mạng.
Hứa Bình hơi sửng sốt, vừa định hỏi ở trong thành phố còn có ai có thể xúc phạm tới Diệp Mặc, nữ cảnh sát Trương Lam liền đuổi theo.
– Cô còn có chuyện gì?
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, nhìn nữ cảnh sát này hỏi.
Trương Lam nhìn cũng chưa nhìn Diệp Mặc, chỉ có nói với Lạc Huyên:
– Người này không tốt đâu, cô tốt nhất là không nên đi theo hắn, hắn khẳng định nói rất nhiều lời ngon tiếng ngọt với cô, cô một câu cũng không nên tin, cô chỉ cần nghĩ lời hắn nói đều là tương phản là được rồi.
Lạc Huyên cũng là khẽ nhíu mày, mặc dù có lòng khuyên vài lời, nhưng Trương Lam này cũng là có lòng tốt.
Cuối cùng chỉ khẽ cười nói:
– Cảm ơn sự quan tâm của chị, tôi đã biết.
Trương Lam nhìn Lạc Huyên cuối cùng vẫn đi cùng Diệp Mặc, không khỏi lắc đầu thở dài.
Thì thào nói:
– Cô gái xinh đẹp như vậy tại sao không biết tự trọng, cùng với một khách làng chơi lăn lộn cùng một chỗ.
Hứa Bình không biết tình huống, nhưng không có ngắt lời, đi thẳng xa mới hỏi:
– Mạc huynh đệ, nữ cảnh sát kia sao lại thế?
Diệp Mặc đành phải sờ sờ cằm nói:
– Cô đi bắt tôi chơi gái, còn muốn nhốt tôi ở trong phòng.
Hứa Bình liền tiếp lời nói:
– Một chút việc cỏn con như vậy? Chơi gái thì thế nào, là chuyện ngươi tình thì tôi nguyện, người phụ nữ này thật đúng là xen vào việc của người khác.
Ách…
Nói tới đây Hứa Bình lập tức nhìn thấy Lạc Huyên sắc mặt có chút không vui, lập tức liền biết mình nói lời có chút vấn đề, vội vàng bổ sung:
– Mạc huynh đệ làm sao có thể đi chơi gái, em không cần lo lắng.
Còn kém một câu “Giấu đầu lòi đuôi”.
Diệp Mặc vội vàng ngắt lời nói:
– Anh Hứa không nên nói lung tung, tôi cùng Lạc Huyên chỉ là hàng xóm cách vách, cũng không có bất kỳ quan hệ khác, anh không nên hiểu lầm.
Lạc Huyên mặt không chút thay đổi, cũng không nói không phải.
Ba người tùy ý tìm một quán trà uống trà, Diệp Mặc mới hỏi:
– Anh Hứa sao lại tới đây chứ?
Hứa Bình thở dài, – Tôi vốn muốn trở về tu luyện, nhưng tôi lại sợ chó điên Đoạn Quyền Đường sẽ tìm được chỗ tôi ở.
Cho nên tôi vẫn ở đây, bởi vì sau khi nghe được chuyện của anh, tôi liền định báo thù cho anh.
Nhưng thực lực của tôi lại quá thấp, gần đây tôi nghe nói ở Lương Phổ xuất hiện một gốc cây ‘Huyết sắc san hô” tôi liền chạy tới Lương Phổ.
Ý của tôi là nếu có thể được ‘Huyết sắc san hô” nói không chừng tôi cũng có thể thăng cấp đến Địa cấp, nói như vậy, báo thù thành công càng lớn.
– Vậy anh sao lại đi vào Thuần An?
Diệp Mặc kỳ quái hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










