[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 62 : Lừa Gạt Cô Bé (c306-c310)
❮ sautiếp ❯Chương 306: Lừa Gạt Cô Bé
Lừa Gạt Cô Bé
T
ôi không ngờ lại đưa Hồi Khí Hoàn cho anh ăn, vậy phải làm sao bây giờ?
Lạc Huyên dù sao cũng mới mười chín tuổi, đương nhiên biết Hồi Khí Hoàn để một người bình thường ăn thì sẽ xảy ra bi kịch gì.
Hồi Khí Hoàn thứ mà người tu luyện Cổ Võ, thậm chí là người luyện võ Hoàng cấp trở lên dùng để hồi phục nội lực, nếu như một người bình thường không cẩn thận ăn phải loại đan dược này, vậy thì chỉ có một kết quả đó là nổ tan xác mà chết.
Cô trong tình thế vội vội vàng vàng không ngờ lại cho Hồi Khí Hoàn biến thành thuốc chữa thương, đưa cho người “Bình thường” này ăn, nếu không lo mới là lạ.
Trong lòng Diệp Mặc cũng kinh hãi, không phải vì do ban nãy thuốc Lạc Huyên đưa cho hắn là Hồi Khí Hoàn mà là thuốc Lạc Huyên đưa hắn ban nãy không ngờ có thể khôi phục chân nguyên, tuy không nhiều nhưng đan dược có thể khôi phục được chân nguyên hắn đều không có.
Cô gái này lấy thứ này từ đâu vậy? Trong đan dược này có thể có rất nhiều dược liệu quý báu, hắn muốn tìm cũng không tìm thấy.
Chỉ có những dược liệu quý báu này bị luyện chế thành thuốc hồi nguyên khí đơn giản, quả thực là phung phí của trời.
Nếu có được loại Hồi Khí Hoàn này chỉ cần đầy đủ, Diệp Mặc có thể tưởng tượng, hắn thậm chí có thể dựa vào Hồi Khí Hoàn luyện chế ra Bồi Khí Đan.
Sao mới có thể hỏi cô nàng này để Hồi Khí Hoàn về tay hắn? Hơn nữa nhất định phải vào tay hắn.
Sắc mặt Diệp Mặc biến ảo không ngừng, hắn rất muốn đánh ngã Lạc Huyên sau đó lục soát người, nhưng loại chuyện như này, Diệp Mặc thực sự không làm được.
Nếu như ban đầu cô gái này thực sự muốn hại hắn, hắn làm vậy cũng không có gánh nặng tâm lý gì, nhưng thực sự là Lạc Huyên không muốn hại hắn, chuyện này nên làm hay không?
Nhìn sắc mặt Diệp Mặc có chút cổ quái, Lạc Huyên càng sốt ruột.
Thậm chí đến nước mắt cũng tuôn ra, cô trơ mắt nhìn Diệp Mặc nhưng lại không có cách nào cứu mạng hắn, ăn Hồi Khí Hoàn thì có đưa hắn đến bệnh viện thì cũng là chữ chết, huống hồ còn kiên quyết không đến bệnh viện, Cô chỉ biết thì thào nói:
– Xin lỗi, tôi thực sự không cố ý, xin lỗi…
– Có phải tôi có vấn đề gì không? Sao cảm thấy bụng không thoải mái?
Diệp Mặc nghĩ một lúc lâu mới mở miệng nói.
– Vâng Lạc Mâu xoa xoa mắt gật đầu vâng một tiếng rồi lại tiếp lời hắn:
– Hồi Khí Hoàn chỉ có thể được người thu luyện Cổ Võ ăn.
Sau khi anh ăn sẽ bị nổ tan xác.
Xin lỗi, em…
Trong lòng Diệp Mặc cười đến đau cả bụng nhưng sắc mặt hắn lại càng đáng sợ.
– Tôi sắp chết rồi, là do Hồi Khí Hoàn của cô gây nên đấy.
Vì vậy sau khi tôi chết biến thành quỷ thì cũng sẽ đi theo cô, tôi và cô không có oán có thù gì, cô lại hại chết tôi.
Cái nhà ma này lại thêm một con ma, vì thế tôi không thể tha cho cô…
Sắc mặt Lạc Huyên hơi trắng bệch, lại lắc đầu nói:
– Không phải tôi cố ý, thực ra tôi cũng không sợ ma, ma của lầu chín tôi còn lên bắt…
– Kệ cô có sợ hay không, tôi cũng chết trong tay cô vì vậy tôi phải theo cô cả ngày lẫn đêm, một khi có cơ hội, tôi sẽ ăn cô…
Diệp Mặc hung hãn nói.
Lạc Huyên lại càng sốt ruột nói:
– Tôi thực sự không cố ý hại anh, nếu như sau khi anh chết, hồn ma cũng sẽ tan biến.. Ớ, bụng anh sao không to lên? Người bình thường ăn xong Hồi Khí Hoàn bụng dần dần biến to lên, cuối cùng nổ tung…
Diệp Mặc trong lòng cả kinh, nhưng ngàn vạn lần không thể để cô túm được đuôi, cái hắn muốn lừa là Hồi Khí Hoàn một khi cô nhìn ra thứ gì đó thì xong đời rồi.
Nghĩ đến đây, bụng của hắn cũng dần dần to ra.
– Á, bụng của anh…
Lạc Huyên hận không thể tát cho mình một cái, cô vừa nói đến bụng của Diệp Mặc thì bụng của Diệp Mặc liền bắt đầu to lên.
– Làm sao bây giờ?
Lạc Huyên càng lo lắng, may cô nhìn thấy bụng Mạc Ảnh tuy to lên nhưng lại rất chậm.
Diệp Mặc lại hơi mệt mỏi nói:
– Tôi sắp chết rồi, cô ra ngoài đi, tôi không muốn cô nhìn tôi chết.
– Nhưng…
Lạc Huyên lo lắng nhìn Diệp Mặc, một lúc sau mới nói.
– Xin lỗi, là tôi hại anh chết.
Diệp Mặc trong lòng bực mình, hắn cũng đã nói như vậy, cô nói xin lỗi thì có ích gì, câu sau thì phải nói anh có tâm nguyện gì không, tôi giúp anh hoàn thành là được rồi.
Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị nhắc nhở Lạc Huyên, Lạc Huyên lại gạt nước mắt nói:
– Nếu như anh có tâm nguyện gì chưa xong, tôi nhất định giúp anh hoàn thành.
Sắc mặt Diệp Mặc càng âm trầm nói:
– Tôi không muốn hận cô nhưng tôi hận Hồi Khí Hoàn của cô, cô đưa hết Hồi Khí Hoàn cho tôi đi, trước lúc chết tôi phải báo thù chỗ Hồi Khí Hoàn này, đây là tâm nguyện duy nhất của tôi.
Lạc Huyên lại không nghĩ tới thứ khác, mà vẻ mặt đáng thương lấy Hồi Khí Hoàn ra nói:
– Thực sự không liên quan đến chuyện Hồi Khí Hoàn hoàn toàn đều tại tôi…
Diệp Mặc thấy cô không ngờ không đưa Hồi Khí Hoàn cho hắn, trong lòng quýnh lên, lập tức nói:
– Cô không muốn hoàn thành tâm nguyện của tôi thì thôi, sau khi tôi chết có biến thành ma thì cũng theo cô ngày đêm.
Cho dù cô không sợ ma nhưng tôi sẽ tìm bọn ma đồng đạo cùng đến tìm cô.
Sắc mặt Lạc Huyên hơi trắng bệnh, tuy cô không sợ ma là điều kiện tiên quyết, nếu như cô thực sự không sợ, thì cũng không cần đặt Kiếm Hắc Mộc Lệ ở chỗ Diệp Mặc.
Nói cho cùng thì vẫn hơi sợ, muốn mượn Diệp Mặc thêm can đảm mà thôi.
Bây giờ Diệp Mặc nói như vậy, cô nhanh chóng trả lời:
– Ngàn vạn lần đừng thế, tôi đồng ý với anh.
Vừa nói vừa cẩn thận đặt Hồi Khí Hoàn trước mặt Diệp Mặc, qua một lúc lâu mới nói:
– Nếu như anh chết biến thành ma thì đừng có theo tôi nhé, nếu có theo thì cũng đừng kêu quá nhiều ma …
Diệp Mặc lập tức thu hồi Hồi Khí Hoàn, nào còn tâm tư cãi cọ cùng Lạc Huyên, vội vàng nói:
– Được rồi, tôi sẽ không theo cô, cô ra ngoài đi, tôi muốn một mình yên tĩnh, nhớ là sửa cửa giúp tôi, tôi muốn đóng cửa.
Nói xong Diệp Mặc đã đứng lên đẩy Lạc Huyên ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
Diệp Mặc nhìn Hồi Khí Hoàn trong tay, trên mặt thậm chí hơi nóng, giống như một người lớn như hắn lừa gạt đồ của trẻ con vậy, tuy nhiên cô gái này cũng không thể coi là trẻ con.
Cô không những tính kế hắn mà còn đưa nhầm thuốc cho hắn uống.
Nếu hắn thực sự là người thường nói không chừng đã toi rồi.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết hắn đang kiếm cớ cho bản thân, dù sao lọ Hồi Khí Hoàn này trên Trái Đất chắc chắn rất quý báu.
Thôi vậy, đến lúc hắn luyện ra Bồi Khí Đan, nói không chừng Lạc Huyên có thể thăng lên kỳ đầu của Huyền Cấp, coi như là hắn bồi thường cho cô.
Dù sao không có Hồi Khí Hoàn, với luyện khí tầng ba của Diệp Mặc muốn luyện ra Bồi Khí Đan thực sự có chút khó khăn.
Lạc Huyên đứng bên ngoài cửa phòng, bỗng nhiên cảm thấy có chút không đúng.
Nhưng chỗ nào không đúng thì cô lại không nói ra được.
Diệp Mặc dọn dẹp lại phòng một chút, sau đó tắm rửa, dùng thần thức quét ra ngoài lại phát hiện Lạc Huyên vẫn chưa rời khỏi, ngồi ngẩn người trong phòng khách của hắn.
Diệp Mặc bất đắc dĩ, chỉ đành mở cửa ra, nhìn Lạc Huyên hỏi:
– Sao cô vẫn chưa đi?
– Á, anh thực sự không chết? Thực sự tốt quá rồi? Tôi còn tưởng rằng…
Tuy nhiên cuối cùng nửa câu nói sau cô không nói ra.
Nhưng cô nhìn thấy Diệp Mặc thực sự không có việc gì đứng trước mặt cô, sự vui vẻ trên mặt là thực sự.
Thấy vẻ mặt này của Lạc Huyên, trong lòng Diệp Mặc lại hơi xấu hổ.
Chỉ là xấu hổ này lóe lên rồi biến mất, cùng lắm thì anh đây cho cô Bồi Khí Đan, mà thôi, so với Hồi Khí Hoàn của cô quý giá hơn nhiều.
Diệp Mặc chỉ đành hơi xấu hổ nói:
– Đúng vậy, tôi vốn cảm thấy bụng mình rất không thoải mái không biết là chuyện gì, sau đó thì dần dần tốt hơn, hơi kỳ lạ.
Được rồi, cô cũng về đi, chỉ là cửa của tôi hỏng rồi, ngày mai phải sửa cửa.
Diệp Mặc sợ Lạc Huyên nhớ đến chuyện Hồi Khí Hoàn, vội vàng ngắt lời, mục đích nói nhiều lời như vậy chính là muốn để cô rời khỏi sớm một chút, đừng nhớ đến Hồi Khí Hoàn.
– Đúng rồi, tôi cũng quên hỏi anh, ban nãy lúc tôi trở về nhìn thấy anh bị thương, có phải vì thứ ở lầu trên xuống? Anh đợi chút, tôi đi xem xem.
Lạc Huyên nói xong, không đợi Diệp Mặc trả lời liền vội vội vàng mà chạy ra ngoài.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức đi theo cô, lại phát hiện không ngờ từ ban công lầu chín, hôm nay cô không ngờ không sợ hãi, đúng là kỳ lạ.
Tuy nhiên sau khi Lạc Huyên tới lầu chín, lập tức tỉ mỉ xem xét một lượt, cuối cùng ánh mắt của cô rơi trên dấu chân trên mặt đất.
Có một hàng dấu chân là hôm trước cô để lại, nhưng bên cạnh dấu chân của cô lại nhìn thấy một chuỗi dấu chân nữa, cũng là dấu chân của phụ nữ, tuy nhiên dấu chân đó chỉ đến bên cửa sổ là không thấy nữa.
Khiến cô ngạc nhiên chính là, bên cạnh hai hàng dấu chân còn có một dấu chân nữa, chỉ là dấu chân này to hơn rất nhiều, hơn nữa lại xuất hiện đột ngột.
Bởi vì xung quanh dấu chân này không có bất cứ dấu chân nào, nói đúng ra dấu chân này đột ngột xuất hiện.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm sắc mặt không ngừng biến ảo của Lạc Huyên, trong lòng thầm khen cô cẩn thận.
Tuy kinh nghiệm của cô vẫn ít đến đáng thương, nhưng cô lại rất cẩn thận.
Vết chân này đương nhiên là do Diệp Mặc để lại, hắn quên mất xóa đi, chỉ có điều sau khi hắn để lại vết chân thì liền lập tức bay vọt lên ban công tầng mười, vì thể dấu chân này nhìn có vẻ rất đột ngột.
Diệp Mặc vốn cho rằng Lạc Huyên còn muốn lên lầu kiểm tra, không ngờ sau khi cô xem cái vết chân thừa ra này xong liền quay người ra ban công.
Lại xuống phòng Diệp Mặc.
– Cô còn quay lại làm gì?
Điều Diệp Mặc sợ nhất bây giờ là đối diện với Lạc Huyên, ngàn vạn lần cô đừng hỏi hắn Hồi Khí Hoàn nha, thứ này có tác dụng lớn với hắn.
Lạc Huyên đứng trước Diệp Mặc, nhăn nhó một lúc lâu mới nói:
– Cái kia, Mạc Ảnh, vừa nãy tôi…
– Ôi trời, cửa của tôi còn chưa sửa xong, cô đến xem đi.
Nghe nói tòa nhà này không an toàn lắm, nhỡ may buổi tối có thứ gì đó vào phòng tôi thì tôi thảm rồi.
Diệp Mặc vừa nghe liền biết cô muốn hỏi hắn Hồi Khí Hoàn, không nghĩ ngợi gì liền lập tức cắt đứt lời của Lạc Huyên, đi tới bên cái cửa bị Lạc huyên đá hỏng, bắt đầu kiểm tra cửa.
Lạc Huyên vội vàng đi theo nói:
– Không sao đâu, ngày mai tôi tìm người giúp anh sửa, nếu như buổi tối anh cảm thấy không an toàn, thì anh ở trong nhà tôi, bên đó có ba phòng đấy?
– Như vậy à, như thế không tốt lắm, hay cô đi trước đi, đợi lát nữa tôi muốn đi thì tôi sẽ ấn chuông cửa nhà cô.
Diệp Mặc lập tức nói.
– Được, tôi đi trước đây, hôm nay tôi hơi mệt, anh phải sang sớm một chút không thì tôi ngủ mất.
Lạc Huyên gật gật đầu, chỉ là cô mới đi tới bên cửa thì lại dừng lại, trong lòng Diệp Mặc căng thẳng, sẽ không còn nhớ tới chứ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 307: Có Chút Áy Náy
Có Chút Áy Náy
Q
uả nhiên Lạc Huyên dừng lại, chần chừ hồi lâu mới nói:
– Đúng rồi Mạc Ảnh, em đưa anh Hồi Khí Hoàn anh trả lại tôi đi, chỗ thuốc này đối với tôi rất quan trọng.
Lời cô nói là lời thật lòng, buổi tối nếu có Hồi Khí Hoàn, nói không chừng cô sẽ không xuống lầu, tiếp tục tới tầng mười tìm, nhưng cô không có Hồi Khí Hoàn cô không dám lên.
Hơn nữa ‘Hồi khí hoàn’ này vô cùng quý báu, nếu không phải lần này đi rat u luyện, lọ’Hồi khí hoàn’ này cô là tuyệt đối không chiếm được.
Không chỉ là cô, ngay chính sư phụ cô, ‘Hồi khí hoàn’ cũng không dễ dàng lấy được như vậy.
Bởi vì tuổi Lạc Huyên nhỏ nhất vì thế nên mới có được lọ Hồi Khí Hoàn, cũng không quá mười hai viên mà thôi.
Mà hai sư tỷ của cô mỗi người chỉ có sáu viên.
Bởi vì Diệp Mặc sắp chết hơn nữa cần Hồi Khí Hoàn là di nguyện trước lúc lâm chung, vì thế Lạc Huyên tuy không nỡ nhưng lúc đó lại không nghĩ nhiều.
Đối với một người sắp chết hơn nữa lại là người chết trong tay mình, muốn một lọ Hồi Khí Hoàn thì cô không có cách nào từ chối.
Bây giờ Diệp Mặc lại sống lại rồi, Hồi Khí Hoàn quý như vậy, cô chắc chắn phải lấy về.
Vì thế cho dù Diệp Mặc đánh lạc hướng như thế nào, Lạc Huyên đều nhớ có một lọ Hồi Khí Hoàn trên người Diệp Mặc.
Diệp Mặc nghe xong lời của Lạc Huyên xong thiếu chút nữa thì thổ huyết, không ngờ hắn đánh lạc hướng lâu như thế, cuối cùng vẫn hỏi.
Để hắn đưa ra Hồi Khí Hoàn là không có khả năng, bây giờ hắn không có đan dược khôi phục chân khí.
Không phải hắn không luyện chế ra được mà là hắn không có loại dược liệu này.
Vì thế lọ Hồi Khí Hoàn này đối với Diệp Mặc rất quan trọng, không có Hồi Khí Hoàn này hắn không có cách nào luyện chế ra Bồi Khí Đan.
Thấy Diệp Mặc một lúc lâu không nói gì, Lạc Huyên lại có chút bối rối, lúc cô đang chuẩn bị hỏi tiếp.
Diệp Mặc lại thở dài nói:
– Ôi, tôi tưởng là tôi chết trong tay Hồi Khí Hoàn.
Vì thế tôi vứt toàn bộ Hồi Khí Hoàn cô đưa tôi đi rồi.
Bây giờ cô hỏi đến tôi cũng không lấy ra được.
– Á…
Lạc Huyên nghe xong lời Diệp Mặc, nước mắt bắt đầu vòng quanh hốc mắt, bình Hồi Khí Hoàn quý như vậy không ngờ lại bị vứt đi.
Ngây ngốc rất lâu cô mới lau nước mắt nói:
– Anh… Anh vứt ở chỗ nào?
Diệp Mặc nhìn cô gái này không ngờ bị hắn làm cho khóc, trong lòng cũng có chút xấu hổ, chỉ đành cứng rắn nói:
– Tôi tiện tay vứt ra ngoài cửa sổ, ai biết vứt đi đâu chứ, nói không chừng đều rơi ra bị kiến ăn hết rồi.
Lạc Huyên nghe xong lời của Diệp Mặc, không ngờ không hỏi nữa mà xoay người đi ra ngoài.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đi rồi.
Còn ngây ra nữa thì hắn thực sự không chịu nổi rồi.
Không phải là một lọ Hồi Khí Hoàn sao, làm hắn giống như có rất nhiều cảm giác bứt rứt vậy.
Diệp Mặc nhìn cánh của bị đá nát.
Cũng lười để ý.
Hắn trở về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi, đợi ngày mai Lạc Huyên đi học, hắn lại luyện mấy lò đan dược, đợi sau khi quen tay thì toàn lực luyện chế Bồi Khí Đan.
Nhưng Diệp Mặc vẫn chưa lên giường, thần thức của hắn đã quét đến Lạc Huyên, cô gái này không ngờ lại mang theo một cái đèn, tìm cái gì đó ở dưới lầu.
Không phải chứ.
Diệp Mặc vô lực rên rỉ một tiếng, cái cô này đúng thật là phiền phức, hắn đã nói vứt đi rồi, ban đêm cô còn mang đèn đi tìm, điều này làm hắn sao mà chịu nổi đây.
Ôi, để cô ấy đi đi, đợi cô tìm một lúc không thấy thì sẽ không tìm nữa.
Sớm biết thì đã nói vứt vào bồn cầu thì xong rồi.
Diệp Mặc hung hăng nghĩ, không quan tâm cô nữa, đi ngủ.
…
Buổi sáng sau khi Diệp Mặc rời giường rất thoải mái, rửa mặt xong.
Chuẩn bị xuống lầu đi uống sữa đậu nành.
Lại từ ban công mà phát hiện ra Lạc Huyên vẫn đang tìm ở dưới lầu.
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, cái cô ngốc này sẽ không tìm cả đêm chứ.
Nhìn dáng vẻ cẩn thận của Lạc Huyên, Diệp Mặc im lặng, hắn thở dài, thôi được rồi, trả lại cô ấy vậy.
Không có Hồi Khí Hoàn thì hắn nghĩ cách khác, như vậy quả thực khiến hắn có một loại cảm giác mắc tội.
Diệp Mặc vừa định gọi Lạc Huyên lên đưa Hồi Khí Hoàn cho cô.
Lại nhìn thấy Lạc Huyên thất vọng nhìn lại lần nữa, không ngờ xoay người lên lầu.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến quầng mắt cô hơi thâm, hơn nữa còn hơi sưng, biết tối qua hẳn là cô vì Hồi Khí Hoàn mà đau lòng cả buổi tối.
Tuy nhiên nếu như cô đã buông tay thì không cần thiết trả lại cô nữa rồi.
Chỉ có điều nhất thời Diệp Mặc không dám đi xuống uống sữa đậu nành, hắn nghĩ xuống muộn một chút, tránh cho lúc uống sữa đậu nành thì đụng với Lạc Huyên, dù sao trong lòng vẫn thấy có lỗi.
Trở lại phòng, Diệp Mặc lấy Âm Sát Châu ra chơi một lúc, phỏng chừng lúc này chắc Lạc Huyên đã đi rồi, lúc này mới chậm rì rì chuẩn bị mở cửa ra ngoài.
– Sao cô còn chưa đi?
Diệp Mặc mở cửa ra lại nhìn thấy Lạc Huyên ngồi trong phòng khách, thầm nói không có cửa đúng thật là không tiện mà.
Tuy nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lạc Huyên hơn nữa có chút uể oải, Diệp Mặc vốn muốn nói đừng tùy tiện đến nhà người khác, không ngờ lại nói không nên lời.
Lạc Huyên vốn muốn nói chuyện, sau khi thấy Diệp Mặc mở cửa, lập tức xông vào phòng Diệp Mặc.
Cô cẩn thận nhìn phòng Diệp Mặc, cuối cùng mới lắc lắc đầu.
Diệp Mặc có chút kinh ngạc mà nhìn Lạc Huyên, lòng thầm nói hắn muốn cất Hồi Khí Hoàn đi thì cũng không thể bị cô kiểm tra được.
Nhìn điệu bộ này của Lạc Huyên, không ngờ giống như đang tìm tòi trong phòng hắn vậy.
Lạc Huyên nhìn hồi lâu lúc này mới quay đầu lại nói:
– Mạc Ảnh, tôi phát hiện phòng của anh có âm sát khí, có thể phòng của anh tối qua có thứ không sạch sẽ tới.
Tối qua anh có phát hiện ra có chỗ nào khác thường không?
Diệp Mặc sửng sốt, phòng của hắn có thứ không sạch sẽ? Ma dám đến phòng Diệp Mặc, tới tìm cái chết à.
Chỉ có đều Diệp Mặc rất nhanh liền hiểu ý tứ của Lạc Huyên, lúc nãy hắn lấy ra Âm Sát Châu, loại hơi thở sát khí này bị Lạc Huyên nhận ra.
Cảm quan của cô gái này cũng thực sự mẫn cảm, Diệp Mặc hỏi theo bản năng:
– Sao cô biết?
Lạc Huyên lại nghiêm mặt nói:
– Mắt của tôi có thể nhìn thấy thứ mà người khác không thấy, lúc nãy dường như tôi nhìn thấy phòng anh có chút âm sát khí, tuy nhiên rất nhạt, bây giờ đã hết rồi.
Nhưng âm sát khí này xuất hiện chắc chắn có chút không bình thường, tôi khuyên anh không nên ở đây nữa.
Diệp Mặc âm thầm tán thưởng, tuy nhiên lại nói:
– Lạc Huyên, cô không đi làm đạo cô quả thực lãng phí.
Nói xong trong lòng bỗng nhiên nghĩ tới, Lạc Huyên này không phải đạo cô sao? Ôi, đáng tiếc, một cô bénhư vậy lại đi làm đạo cô.
Quả nhiên trên mặt Lạc Huyên có chút không tự nhiên, than thở một cái nhưng lại không nói gì.
– Chuyện kia, hôm nay cô không đi học…
Diệp Mặc bây giờ sợ nhất chính là ở cùng một chỗ với Lạc Huyên, một khi ở cùng với cô hắn sẽ không tự chủ mà nghĩ tới lọ Hồi Khí Hoàn kia.
Lạc Huyên lắc lắc đầu nói:
– Xin lỗi, tối qua bởi vì tôi không ở nhà, quên mất chỗ anh ở không có cửa.
Thiếu chút nữa bị thứ không sạch sẽ làm tổn thương vì thế buổi sáng vừa trở về thì liền giúp anh gọi điện thoại, đợt lát nữa sẽ có có người tới sửa cửa.
Diệp Mặc há miệng thở dốc, lòng thầm nói, sao cảm thấy Lạc Huyên này với mấy ngày trước rất không giống nhau? Lẽ nào bởi vì mất đi Hồi Khí Hoàn, phẩm hạnh bây giờ mới thay đổi lớn? Cô nên lấy cái khí thế giơ chân đá Ngô đại công tử ra, như thế anh đây mới sẽ không thấy tội lỗi.
– Không sao, không sao, tôi ở trong này rất tốt, rất tốt…
Diệp Mặc vội vàng khoát tay, nhìn Lạc Huyên thờ ơ chỉ đành nói lại:
– Tôi xuống dưới đi uống sữa đậu này đây, tạm biệt nhé.
Nói xong, Diệp Mặc xoay người rời đi, thầm nói cô không rời đi tôi nhường cô còn không được sao?
– Đợi đã…
Lạc Huyên bỗng nhiên gọi Diệp Mặc lại.
– Còn có chuyện gì?
Diệp Mặc có chút kì quái nhìn Lạc Huyên.
Lạc Huyên chần chờ một lát cuối cùng nói:
– Tôi có chút việc muốn anh giúp.
Trong lòng Diệp Mặc thầm thấy kì lạ, Lạc Huyên không thể là loại người cần hắn giúp.
Càng huống hồ, với cái địa vị của hắn trong lòng cô, cô cần sự giúp đỡ thì cũng không không tìm hắn, lẽ nào lại muốn chơi chiêu sao? Diệp Mặc trong lòng lại không dao động, nếu cô không chơi bẩn, chuyện nhỏ mình cũng có thể giúp chút, dù cô ta giở trò gì nữa, mình cũng sẽ không bị một cô bé bắt bí đâu Nghĩ đến đây, Diệp Mặc cười ha hả, – Không vấn đề gì, chúng ta là hàng xóm mà, cô nhiệt tình, tôi thỉnh thoảng giúp cô cũng là điều nên làm, nói đi, chuyện gì?
– Tôi ở Thuần An có một trưởng bối, bởi vì đại thọ một trăm tuổi của ông vì thế em muốn đi thăm hỏi ông ấy.
Không biết anh có thể đi cùng tôi một chuyến không?
Do dự mãi Lạc Huyên mới nói ra.
Diệp Mặc có chút kỳ quái hỏi:
– Nếu là trưởng bối của cô thì cô trực tiếp đi thăm hỏi là được rồi, gọi tôi làm gì? Chẳng lẽ người ta còn có thể ăn cô sao?
Lạc Huyên vội vàng giải thích:
– Không phải, là như vậy, vị trưởng bối này đã từng ở đại học khoa học Thuần An một khoảng thời gian, đại học khoa học Thuần An là đại học có lịch sử lâu đời nhất Hoa Hạ, thậm chí tiền thân có thể tới tận thời Đường, đại học khoa học Thuần An vì một chuyện lớn, vì vậy rất nhiều sách của thư viện đều bị thất lạc.
Nhưng phần lớn sách thất lạc đều được vị trưởng bối này sưu tầm lại, mà em thích nhất là đọc sách, vì thế người nhà em cũng để em tới thăm hỏi trưởng bối này, thuận tiện đọc những cuốn sách cổ đó.
– Vậy cô đi xem đi, tôi nghĩ vị trưởng bối này của cô cũng sống được một trăm tuổi rồi, sẽ không nhỏ mọn không để cô xem chứ.
Hơn nữa, nếu như ông ấy nhỏ mọn như vậy, cô gọi tôi cũng vô ích.
Diệp Mặc tùy ý nói, hắn không muốn đến chỗ công cộng.
Những chuyện khác coi như được, tới tham dự một đại thọ của một ông lão trăm tuổi, Diệp Mặc lại không muốn đi, bởi vì sẽ có rất nhiều người, thứ hắn sợ nhất bây giờ chính là đông người.
– Nhưng, nhưng vì trưởng bối này còn có một đứa chắt đang học ở đại học khoa học Thuần An, anh ta rất phiền, em thực sự không muốn đi nhưng vì em lại không thể không đi.
Lạc Huyên có chút khó xử nói.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
– Cho nên cô kéo tôi đi làm bia đỡ đúng không, xin lỗi, tôi không thích làm bia đỡ.
Lạc Huyên lại nghiêm mặt nói:
– Không phải để anh làm bia đỡ, tôi thực sự muốn anh giúp tôi.
Lúc nãy không phải anh nói chúng ta đều là hàng xóm, anh có thể giúp hàng xóm không? Hơn nữa lần này đi thời gian không lâu, lúc em đọc sách anh chỉ cần giữ chân cái người đó là được rồi.
– Hơn nữa, hơn nữa Hồi Khí Hoàn là thứ rất quan trọng người nhà cho tôi, tôi đã làm mất rồi, nếu như đến chuyện này cũng làm không tốt, tôi trở về không biết nên nói sao nữa.
Diệp Mặc sửng sốt, không đúng nha, trong lời nói của Lạc Huyên này còn có ẩn ý.
Chẳng lẽ cô đã hòai nghi hắn cất Hồi Khí Hoàn đi? Lại lấy Hồi Khí Hoàn ra nói?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 308: Bắt Kẻ Trộm Thu Tang Vật
Bắt Kẻ Trộm Thu Tang Vật
N
ghe Lạc Huyên nói vậy, Diệp Mặc sắc mặt khó coi, nói rằng:
– Đi cũng được, nhưng nhất định phải là một tuần sau, mấy ngày này tuyệt đối không được.
Dù là phải lộ tẩy, Diệp Mặc cũng phải chờ cho luyện xong đan dược, sau khi thăng cấp xong luyện khí tầng bốn đã.
Nếu không, hắn thà rằng không cần “Hồi Khí Hoàn”, nhưng theo lời cô ả này thì có lẽ hắn đã bị nghi ngờ.
Lạc Huyên tự nhiên cười nói:
– Lễ mừng thọ của vị tiền bối đó còn những mấy ngày, cho nên anh không cần phải lo lắng.
Nhìn thấy bộ dạng xoay người mà đi của Lạc Huyên, Diệp Mặc nghi ngờ rằng sự nhỏ mọn của mình đã bị cô ả đoán trúng.
Nói không chừng cô ta đã sớm biết “Hồi Khí Hoàn” của cô ta nằm trong tay hắn, cô bé này sao bây giờ lại thông minh đến thế?
Lạc Huyên nhìn chằm chằm tấm lưng của Diệp Mặc lúc hắn đi xuống lầu, lúc này mới lẩm bẩm nói:
– “Hồi Khí Hoàn” của mình chắc chắn là do hắn lấy, không ngờ được rằng con người này lại xấu đến mức này.
Không những nhân phẩm tồi, mà còn thích đi lừa lấy đồ của người khác.
Một thanh niên như vậy, làm ít ăn nhiều đã không nói, lại còn muốn ra ngoài chơi gái, thậm chí trộm đồ của người khác, đúng là tồi đến mức không còn gì để nói.
– Đại sư tỷ nói đúng, con người kia đúng là người xấu.
Chỉ là không biết hắn để “Hồi Khí Hoàn” ở chỗ nào.
Lần này phải cho hắn biết thế nào là Hoắc Các của đại học Thuần An, ai biều anh lấy “Hồi Khí Hoàn” của tôi, đến lúc đắc tội với Hoắc Các, tôi xem anh sẽ làm thể nào? Chờ cho đến lúc anh cầu xin tôi, tôi sẽ đòi lại “Hồi Khí Hoàn”.
…
Lúc Diệp Mặc quay trờ lại thì đã có người đến thay cửa rồi, Lạc Huyên đang đứng một bên để nhìn.
Cô nhìn thấy Diệp Mặc quay trở lại, gật gật đầu, nhưng không nói gì cả.
Cửa rất nhanh đã thay xong rồi, nhưng tiền là do Lạc Huyên trả.
Bản thân Diệp Mặc cũng không có bao nhiêu tiền, hơn nữa cái cửa là do cô ta đá hỏng, vì vậy hắn cũng không chủ động đến trả tiền.
Thấy Diệp Mặc đi ra đóng cửa, cũng không mở ra nữa, Lạc Huyên không thoải mái nhìn cánh cửa lớn nhà Diệp Mặc, trong lòng lại nghĩ, con người này không những xấu, mà còn rất keo kiệt.
Cứ cho là mình đá hỏng cửa nhà hắn, nếu hắn chủ động nói trả tiền thì mình cũng sẽ không để hắn phải trả, nhưng hắn một câu cũng không mở mồm ra nói.
Nhưng Lạc Huyên ngẫm nghĩ một chút rồi vẫn lấy ra thanh kiếm gỗ đào ra treo lên trên đỉnh cánh cửa.
Diệp Mặc dùng thần thức nhìn một lượt, vật lần này Lạc Mâu treo lên đúng là kiếm gỗ đào, không phải cái vật lần trước, xem ra Lạc Huyên này vẫn còn có chút lương tâm.
Diệp Mặc nhìn thấy Lạc Huyên lên giường đi ngủ, cũng thu hồi lại thần thức, biết rằng cô ta đêm qua không ngủ.
Đầu tiên Diệp Mặc dự định luyện thử thêm mấy lò đan dược khác, nhưng nhìn chỗ dược liệu trong nhẫn, chỉ còn một chút, nếu đem tất cả luyện thành đan dược, không chừng đến “Bồi Khí Đan” hắn cũng không luyện được.
Ngẫm nghĩ một lúc, Diệp Mặc quyết định hay là luyện “Bồi Khí Đan” trước.
Bây giờ đã có “Hồi Khí Hoàn” của Lạc Huyên rồi, mặc dù cách luyện “Bồi Khí Đan” hắn vẫn chưa nắm chắc mười phần, nhưng cũng còn hơn hôm qua không biết một chút gì.
Xác định Lạc Huyên ở phòng bên cạnh đã ngủ rồi, Diệp Mặc lại cắt một nửa “Huyết sắc san hô”, sau đó lấy lò luyện đan Thần Nông ra, cho dược liệu vào, cũng như hôm qua, bắt đầu luyện nước thuốc.
Hai giờ sau, Diệp Mặc lại cảm thấy thiếu chân khí, hắn lập tức lấy “Hồi Khí Hoàn” ra, tiện tay bỏ một viên vào miệng, mặc dù có hồi phục được một chút chân khí, nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều.
Diệp Mặc thầm kêu, loại “Hồi Khí Hoàn” này đúng là không ổn, mà Lạc Huyên coi nó là một bảo bối.
Diệp Mặc lại đổ ra năm viên “Hồi Khí Hoàn” rồi cho vào miệng.
Một lúc ăn sáu viên “Hồi Khí Hoàn”, chân khí của Diệp Mặc đã khôi phục hơn nửa.
Đáy nồi lúc đó đã có chút uể oải, giờ lại sôi sục lên một chút.
Lại một tiếng sau, Diệp Mặc lại một lần nữa nuốt hai viên “Hồi Khí Hoàn”, nước thuốc trong nồi đã bắt đầu ngưng tụ.
Tinh thần của Diệp Mặc đặt hết ở lò luyện đan này, hắn chỉ còn hi vọng lần này thôi, nếu thất bại, mặc dù vẫn còn một lò dược liệu, nhưng “Hồi Khí Hoàn” đã hết.
Nếu là ở Tu Chân giới hắn còn có thể dùng linh thạch xếp thành một Tụ Linh Trận, nhưng hiện tại không có cái nào cả.
Nước thuốc trong lò đan càng ngày càng ngưng tụ, Diệp Mặc mặc dù muốn ăn thêm hai viên “Hồi Khí Hoàn”, nhưng không thể phân tâm, chỉ có thể tiếp tục tập trung toàn bộ tinh thần vào trong lò đan.
Mồ hôi trên người Diệp Mặc càng lúc càng nhiều, thậm chí khói trắng đã bốc lên đỉnh đầu.
Nhưng mùi thơm trong lò luyện càng lúc càng đậm, cuối cùng nước thuốc đã ngưng tụ hết thành đan dược.
Diệp Mặc kêu khẽ một tiếng, những tiếng nổ nhỏ trong lò phát ra.
Mấy viên đan dược màu đỏ nhạt từ trong lò bay ra, Diệp Mặc nhanh tay lấy bình ngọc ra đựng những viên đan dược này vào.
Không ngờ luyện được 9 viên “Bồi Khí Đan”, Diệp Mặc trong lòng mừng thầm.
Một lò “Bồi Khí Đan” có hiệu suất cho ra đan dược là 18 viên, nhưng hắn đã luyện thành được 9 viên, đây đã là nhiều hơn rất nhiều so với mong đợi rồi.
Diệp Mặc thu lại lò luyện đan, lúc này mới phát hiện toàn thân ướt đẫm mồ hôi, cảm thấy chột dạ.
Lò “Hồi Khí Hoàn” này khiến hắn trọng thương nguyên khí.
Hắn có chút cảm kích đối với Lạc Huyên, nếu không gặp được cô gái này, cứ cho là hắn điều chỉnh được đến trạng thái tốt nhất một lần nữa cũng đừng nghĩ đến chuyện luyện thành một lò “Bồi Khí Đan”.
Diệp Mặc vừa đứng dậy thì cửa phòng của hắn bị đá văng ra.
Lạc Huyên kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Mặc toàn thân ướt đẫm mệt mỏi rã rời, sửng sốt một lúc lâu cũng không nói được câu nào.
– Anh…
Một lúc lâu sau cô mới nói được một chữ.
Diệp Mặc bất đắc dĩ nhìn Lạc Huyên, trong lòng muốn khóc mà không có nước mắt, cô bé này liên tiếp hai lần đá hỏng cửa nhà hắn, một lần là cửa lớn, lần này là cửa phòng.
May mà đan dược vừa mới luyện xong, nếu không thì đúng là đến khóc cũng không còn kịp nữa rồi.
– Lạc Huyên ạ, tôi nói thế này nhé, cô lần sau có thể không đá tung cửa nhà tôi được không, bao nhiêu cái riêng tư của tôi đã bị cô nhìn thấy hết rồi.
Diệp Mặc thở dài, nói với Lạc Huyên đang đứng ở cửa.
Nếu không phải là vì Lạc Huyên đưa cho hắn “Hồi Khí Hoàn”, lại còn lò “Bồi Khí Đan” vừa luyện xong nữa, tâm trạng của Diệp Mặc đang rất tốt, nếu không, không chừng hắn đã đá người phụ nữ này ra ngoài rồi.
– Rất xin lỗi anh, tôi không biết anh đang làm gì.
May mà tôi có một cái chìa khóa cửa chính, tôi đã gọi mấy lần rồi, ấn chuông cửa mà anh vẫn không mở, tôi cứ tưởng anh gặp chuyện gì, cho nên…
Lạc Huyên có chút xấu hổ nói vậy.
Diệp Mặc bất đắc dĩ nhìn Lạc Huyên, trong lòng tự nhủ đáng lẽ cô không cầm chìa khóa cửa có phải tốt không, thậm chí chìa khóa cửa của nhà tôi cô cũng cầm, người phụ nữ này quản thật là rộng.
Chẳng lẽ tôi không thể đi ra ngoài ư? Tôi cũng không phải là chồng cô, cô cũng không cần nhìn chằm chằm tôi từng giây từng phút một như thế.
Sau này cầu xin cô, đừng đá cửa nhà tôi nữa, còn nữa, đừng hở chút là xin lỗi Diệp Mặc thờ dài, thầm nghĩ may mà đan dược đã luyện xong, mấy ngày nữa thì dọn đi, xem như cô lợi hại.
Lạc Huyên đương nhiên là không tiện nói ra cô đã để lại một ký hiệu ở trên cửa nhà hắn, hắn ra ngoài là cô biết ngay, hoặc là có người hoặc con quỷ nào đi vào thì cô cũng biết.
Nhưng làm sao mà nói ra được, mặc dù cô chỉ là có ý tốt muốn xem có con quỷ nào vào phòng của Diệp Mặc hay không, nhưng cũng khó mà nói ra được.
Nhưng cô lập tức nhìn ngay đến chiếc bình ngọc đặt cạnh Diệp Mặc, kia rõ ràng là “Hồi Khí Hoàn” của cô.
Diệp Mặc rất nhanh liền phát hiện ra ánh mắt của Lạc Huyên, hắn tìm không ra lời nào để có thể giáo huấn Lạc Huyên.
Thế nào gọi là bắt kẻ trộm thu tang vật, chính là đây.
Diệp Mặc lúng túng cười ha hả nói:
– Ôi dào, cô xem, tôi đã tìm được giúp cô “Hồi Khí Hoàn” rồi, cô cầm về đi.
Nhưng bên trong hình như còn 3 viên thôi, còn lại tôi đoán đã bị kiến ăn mất rồi, đám kiến này thật là đáng ghét, chẳng lẽ không biết cái này không phải thứ để chơi ư?
Diệp Mặc cầm chiếc bình nhét vào tay Lạc Huyên.
Lạc Huyên nhận cái bình, mở ra nhìn chỉ còn 3 viên “Hồi Khí Hoàn”, nước mắt lại bắt đầu đảo quanh rồi.
Diệp Mặc có chút mất mặt, đứng đó rất lâu mói nói:
– Xin lỗi cô, “Hồi Khí Hoàn” của cô là do tôi dùng, tôi bởi vì cũng tu luyện một loại võ công nên “Hồi Khí Hoàn” cũng có chút tác dụng với tôi… Vừa nãy là nói dối cô đó.
Nhìn bộ dạng thương tâm của Lạc Huyên, Diệp Mặc thật sự là không dám lừa dối cô thêm nữa, đã nói thật ra rồi. “Hồi Khí Hoàn” này vốn dĩ đã bị hắn dùng, may mà vẫn còn lại 3 viên.
Lạc Mâu lau nước mắt, cầm chặt chiếc bình ngọc trong tay, không nói lời nào.
Diệp Mặc thở dài nói:
– Thôi được rồi, đợi đến lúc cô đến mừng thọ vị tiền bối đó, tôi nhất định sẽ giúp cô, hơn nữa tôi sẽ đi đắc tội với tên Hoắc Các kia, làm y đến tìm tôi hỏi tội, thế chắc là được rồi đúng không?
Lạc Huyên cẩn thận thu hồi “Hồi Khí Hoàn” lại, mặt cô đã trở lại bình thường, cô ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc:
– Thật ra tôi cũng biết “Hồi Khí Hoàn” là do anh lấy, anh đã ăn “Hồi Khí Hoàn”, không sao cả, về sau nghĩ lại, tôi cũng biết rằng anh chắc chắn cũng tu luyện nội khí.
Tôi vốn dĩ muốn anh trả lại cho tôi mấy viên đó, chỉ vì nguyên nhân của tôi mà suýt nữa anh bị quỷ giết chết, tôi cũng không nói ra.
Diệp Mặc sửng sốt, lại bị cô nàng này biết, bản thân lại còn diễn kịch, đúng là xấu hổ quá.
Xem ra xem người khác như kẻ ngốc, ai ngờ bản thân mới là kẻ ngốc.
Nhìn bộ dạng vừa xấu hổ vừa bất đắc dĩ của Diệp Mặc, tâm trạng của Lạc Huyên bỗng nhiên tốt lên một chút, cô liên nói:
– Đầu tiên tôi dự định để cái tên họ Hoắc kia ghét bỏ anh, nhưng anh đã trả lại tôi “Hồi Khí Hoàn”, tôi sẽ bỏ qua cho anh.
Anh dẫn tôi qua đó, tôi nhất định sẽ không để tên họ Hoắc kia tìm đến anh hỏi tội, anh yên tâm đi.
Chỉ là, chỉ là…
– Chỉ là sao? Có chuyện gì trực tiếp nói ra đi, cứ ấp a ấp úng như người bị nghẹn ấy.
Da mặt của Diệp Mặc cũng không mỏng đến mức đó, đã hết lúng túng rồi, liền lập tức khôi phục thái độ như bình thường.
Lạc Huyên nhìn Diệp Mặc, do dự một chút rồi nói:
– Anh cũng là người luyện võ, tôi cần nói với anh rằng, luyện võ tối kỵ nhất là phân tâm và sắc dục.
Xem ra anh vẫn chưa phải là người xấu đến tận xương cốt, tôi phải nhắc nhở anh một câu, nghe hay không là việc của anh.
Diệp Mặc bị Lạc Huyên làm cho shock đến mức nhũn cả người hắn đương nhiên là biết trong mắt cô Lạc Huyên này hắn là người như thế nào, cô nàng nghĩ rằng hắn là một khách làng chơi.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Tôi biết rồi, cô về trước đi, mấy ngày tới tôi cần đóng cửa bế quan, cô đừng đến đá cửa nhà tôi, chờ đến lúc tôi ra ngoài, tôi sẽ đến tìm cô.
Mặc dù có lòng muốn đưa hai viên “Bồi Khí Đan” cho Lạc Huyên, bồi thường “Hồi Khí Hoàn” của cô ta, nhưng trước khi bản thân chưa được thăng cấp thì hắn sẽ không lấy “Bồi Khí Đan” ra.
– Hì.
Diệp Mặc lần đầu tiên thấy Lạc Huyên cười như vậy, hắn đang ngơ ngác thì Lạc Huyên vô tư nói:
– Haizz, tôi đề nghị anh không cần đóng cửa đâu, anh xem phim Hongkong Đài Loan nhiều quá rồi, lại còn phải đóng cửa.
Thôi vậy, anh bế quan thì đừng quên ăn cơm nhé, tôi đi trước đây.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 309: Luyện Khí Trung Kỳ
Luyện Khí Trung Kỳ
N
hìn thấy Lạc Huyên mở cửa đi ra ngoài, Diệp Mặc mới biết mình bị cười nhạo.
Cô ta nhất định cho rằng hắn bắt chước một cao nhân trên đài truyền hình Hồng Kông.
Đóng cửa bế quan, nhưng cô ấy cũng có chút hoài nghi.
Biết là tu luyện cổ võ thì phải bế quan lại nhưng ít nhất cũng là một cao thủ Huyền Cấp, hơn nữa bế quan của bọn họ cũng không thể tuyệt thực, lại còn phải ăn chút đề để tu luyện nữa chứ.
Diệp Mặc cũng không giải thích gì thêm, bây giờ điều kiện đã hoàn toàn phù hợp, hắn chuẩn bị thăng cấp luyện khí bốn tầng rồi.
Đêm hôm đó, Diệp Mặc đi tắm rửa, sửa soạn sạch sẽ, rồi lại dùng thuật Ngự Phong, bay vọt sân thường trên tầng 12
Hắn thực sự sợ Lạc Huyên rồi.
Nói không chừng, hai ngày mà hắn không ra ngoài thì người con gái này lại đá vào cửa của hắn.
Hơn nữa nếu giả sử hắn đang trong quá trình bế quan tu luyện mà nhìn thấy cái gì đó ngoài sức tưởng tượng thì có khi sẽ chân khí phản hồi.
Thế thì chắc là xong rồi.
Diệp Mặc đứng ở đỉnh tầng 12, không tu luyện ngay mà nhìn xa xăm tới nơi xa hoa trụy lạc.
Từ khi tới nói này, hắn chưa từng ngẫm về con đường mà mình nên đi.
Khi vừa tới chỗ này, hắn vẫn còn nghĩ, có phải là có thể tu luyện để vượt qua cả sao trời rồi sao đó mới tiếp tục quay lại tìm Lạc Ảnh không.
Nhưng sau này, hắn phát hiện ra rằng nơi đây vốn không phù hợp để tu luyện.
Hắn chỉ có thể giấu nỗi nhớ Lạc Ảnh ở trong tim mà thôi.
Nhưng nếu cuộc sống cứ bình bình trôi qua, bản thân lại không cam tâm.
Cũng may là hắn đã phát hiện ra Cỏ Ngân Tâm, Cỏ Ngân Tâm cho hắn thêm hy vọng, khiến hắn có động lực để tu luyện.
Những ngày tiếp theo, hắn phát hiện ra rằng nơi này tuy không thích hợp để tu luyện, nhưng lại có rất nhiều linh vật của trời đất.
Chỉ cần tìm kiếm đủ số linh vật ấy, có lẽ cũng có thể tu luyện được con đường thông thiên.
Linh vật của trời đất ấy không chỉ cần phải có cơ duyên mà còn phải cần cả tài lực, vật lực và nhân lực nữa.
Hắn tổ chức Lạc Nguyệt, hắn muốn thông qua Lạc Nguyệt để thu thập lại số linh vật ấy.
Vào giữa lúc này thì hắn gặp Khinh Tuyết.
Khinh Tuyết là một cô gái yêu ghét rõ ràng.
Khi cô ấy tìm tới Thần Long Giá thì hắn mới nhận ra mình đã thích người con gái này trong lúc hắn không ngờ tới nhất.
Trong lòng của hắn, Khinh Tuyết và Lạc Ảnh cũng giống nhau, không phân biệt trước sau.
Nếu không thể trở lại Lạc Nguyệt tìm Lạc Ảnh thì hắn nguyện cùng Khinh Tuyết trải qua quãng đời còn lại.
Nhưng Lạc Ảnh lại xuất hiện, cô khiến hắn vui sướng kích động không thể diễn tả hết bằng lời.
Chỉ có điều là tạo hóa trêu ngươi, hắn và Tố Tố đã ở cùng một chỗ qua đêm.
Và cô ấy đã rời xa hắn.
Tuy hắn đã giết Tĩnh Tức, nhưng vẫn không có cách nào tìm lại được Lạc Ảnh.
Trong lòng hắn có một câu nói tuy không nói ra nhưng trong lòng lại luôn mơ hồ nghĩ về việc đưa Lạc Ảnh và Khinh Tuyết đi ngao du thiên hạ.
Nhưng Lạc Ảnh đã đi rồi, Khinh Tuyết không nhớ hắn nữa, cuối cùng hắn lại phải cô đơn một mình.
Diệp Mặc không dám nghĩ tới Khinh Tuyết.
Hắn sợ bản thân hắn nghĩ quá nhiều sẽ có lúc không chịu nổi mà đi tìm cô ấy.
Mất đi mới nhận ra những thứ quý báu.
Hắn không muốn làm Khinh Tuyết buồn, nhưng cũng không dám đi tìm cô.
Nhưng hắn sẽ không bỏ qua cái tên thanh niên mà đã khiến Ninh Khinh Tuyết mất trí nhớ.
Dù Thái Ất của tên đó là vật gì thì hắn nhất định cũng phải giết chết cái tên đã làm tổn thương Khinh Tuyết.
Còn về Lạc Ảnh, cho dù là tìm tới nơi chân trời góc bể, thì nhất định cũng phải tìm được cô.
Cũng may là hắn đã tạo ra Lạc Nguyệt, sau này đợi Lạc Nguyệt có đủ thực lực rồi hắn sẽ tập hợi lại tất cả các linh vật mà trời đất có.
…
Thực ra, để cái công ty của mình lấy tên là Lạc Nguyệt, Diệp Mặc còn có một ý nghĩ khác.
Hắn một mực mong ngóng sau khi Lạc Ảnh khôi phục trí nhớ, nghe thấy cái tên này sẽ quay lại tìm hắn.
Diệp Mặc thở một hơi dài, lẩm bẩm nói:
– Tố Tố, đợi anh nhé.
Anh nhất định sẽ bước vào luyện khí tầng bốn ngay, anh có thể bước trên phi kiếm.
Dù là bất kỳ nơi nào anh cũng sẽ phải tìm em.
Anh nói rồi, kiếp này không khiến em phải chịu khổ, không để em bị người khác ức hiếp.
Em hãy đợi anh… Còn Khinh Tuyết, anh muốn đến thăm em…
Diệp Mặc cất đi những tình cảm trong lòng, ngồi xuống, lấy ra một viên “Bồi khí đan”, bỏ vào trong miệng, lập tức định thần lại, bắt đầu khống chế chân khí, tiến hành vận hành chu thiên Diệp Mặc đã quen với việc tu luyện với linh khí mỏng.
Đột nhiên, dưới lực tấn công của Bồi Khí Đan thì có chút không quen lắm.
Linh khí hùng mạnh bắt đầu tấn công không ngừng vào những nơi mà Diệp Mặc không hề che chắn hết lớp này tới lớp khác.
Cho dù bây giờ Diệp Mặc đã ở đỉnh cao của tu vi luyện khí tầng ba, nhưng tại nơi mà linh khí loãng này, muốn tiến hành luyện khí tầng bốn cũng không phải là chuyện đơn giản.
Nếu không có Bồi khí đan có lẽ cả đời hắn cũng không có cách nào để đột phá luyện khí tầng bốn.
Cũng không biết là qua bao lâu.
Lúc công hiệu của thuốc sắp hết, Diệp Mặc cảm thấy hắn chỉ còn một chút nữa là có thể phá tan cái rào cản ấy.
Không chút băn khoăn, Diệp Mặc lập tức ném nốt ba viên Bồi khí đan vào trong miệng.
Ba viên đan dược tan trong miệng, biến thành linh lực to lớn hơn, bắt đầu tấn công kinh mạch của Diệp Mặc.
Diệp Mặc chỉ cảm thấy từng cơn đau đớn đang tấn công kinh mạch.
Hăn biết đây là dấu hiệu báo trước của sự phá vỡ, cắn chặt răng, không chút buông lỏng những luồng linh lực đang liên tục phá vỡ kinh mạch đang đóng kín.
Oành Diệp Mặc cảm thấy trong cơ thể mình phát ra một tiếng vang thật lớn.
Kinh mạch vừa mới bế tắc của hắn trở lên thông suốt.
Một tia màu đen dơ bẩn chảy ra bên ngoài cơ thể hắn.
Một chân nguyên khổng lồ lập tức tiến vào đan điền của hắn.
Một chân nguyên mạnh gấp đôi lúc bình thường bắt đầu bộc phát khiến kinh mạch của hắn đập càng dồn dập hơn.
Tuy Diệp Mặc không biết sự phỏng đoán này có đúng hay không? Nhưng Diệp Mặc chắc chắn luyện khí tầng bốn bây giờ mạnh hơn là luyện khí tầng bốn mà trước kia đã luyện không biết là bao nhiêu.
Hắn biết sơ kỳ và trung kỳ luyện khí có một khoảng cách nhưng cái khoảng cách này thật là lớn.
Nó nằm ngoài sự dự đoán của Diệp Mặc.
Kỳ luyện khí tổng cộng có 9 tầng, Tầng thứ nhất đến tầng thứ ba là kỳ đầu tiên.
Tầng thứ 4 đến tầng thứ 6 là trung kỳ.
Tầng thứ 7 đến tầng 9 là kỳ cuối.
Nếu dựa vào loại gia tăng mức độ chân nguyên này thì bản thân luyện khí bảy tầng chẳng phải là chân nguyên sẽ gấp bội hay sao? Trong lòng Diệp Mặc vui mừng, rất muốn đứng lên giải phóng một phen, nhưng hắn biết ranh giới của mình còn chưa được củng cố, nhất định không được buông lỏng.
Nếu vì đắc ý thì khiến cảnh giới của mình mà rơi xuống luyện khí tầng ba.
Đó mới là bi kịch.
Diệp Mặc không dám nghĩ nhiều nữa, bắt đầu khống chế chân nguyên, tiến hành vận hành chu thiên để củng cố cảnh giới.
…
Lạc Huyên đứng ở trước cửa của Diệp Mặc, quay tới quay lui.
Cô đã hai ngày rồi không nhìn thấy Diệp Mặc.
Điều này khiến cho cô thêm lo lắng.
Tuy cô đã mang thanh gỗ đào tới trước cửa của Diệp Mặc, nhưng cái loại quỷ này có đi vào được không thì ai mà có thể biết được chứ.
Đắn đo nửa ngày Lạc Huyên cuối cùng không kìm nén được những lo lắng trong lòng.
Cô lại mở cửa chính phòng Diệp Mặc.
Nhưng điều khiến cô thất vọng là cửa phòng của Diệp Mặc đã bị phá hỏng, hơn nữa cửa ở hai phòng khác vốn không hề đóng lại.
Lẽ nào hắn đã gặp nạn rồi hay sao?
Lạc Huyên rời khỏi phòng Diệp Mặc, thở dài một hơi.
Cô đoán là khả năng người hàng xóm bị hại là rất lớn.
Tuy cái tên này có chút đáng ghét thế nhưng sau khi ở một tuần lễ, cô có cảm giác Diệp Mặc không phải là người khiến người khác căm ghét tuy có vài kẻ thích nịnh bợ nhưng loại người này khắp nơi đều có, thêm hắn cũng không có gì, chính cô nên sớm đi khuyên hắn rời khỏi nơi này, mìnhđúng có chút sơ xót Hơn nữa hắn sống ở bên cạnh mình.
Tuy không có nhiều tác dụng nhưng vẫn là có thể tiếp thêm một chút sĩ khí.
Cái ngôi nhà này thực sự là quá yên tĩnh.
Nghĩ đến đây, Lạc Huyên nhìn lên lầu chín, trong mắt hiện lên tia suy nghĩ:
– Đêm nay sẽ lên kết thúc mày, nếu không thì để mày lại nơi đây cũng chỉ là hại người.
Cô đã hạ quyết tâm, tối nay đi lên trên lầu kết liễu con quái vật kia.
Tuy quái vật này rất lợi hại nhưng cô ấy bây giờ cô đang có ba viên Hồi Khí Hoàn, có lẽ không nên sợ nó.
…
Ánh trăng lên giữa đỉnh đầu, Diệp Mặc đột nhiên đứng lên, cảnh giới của hắn đã hoàn toàn được củng cố.
Lúc này hắn cảm thấy bây giờ cao thủ Địa Cấp ở trước mặt hắn, hắn cũng thấy tầm thường tới mức đáng cười.
Thử vận chuyển một chút chân nguyên, Diệp Mặc bỗng cảm thấy như có một tác động nào đó.
Hắn tháo bỏ bộ quần áo dơ dáy trên người, lấy nước sạch táp vào người, toàn thân lại trở lên trong trẻo, sạch sẽ như một đứa trẻ bình thường.
Diệp Mặc từ trong chiếc nhẫn lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ khoác lên người.
Sau đó thở dài một hơn, lại xuất ra Phi Kiếm.
Trong sự khống chế của Chân nguyên trong trung kỳ thì Phi Kiếm của hắn đã biến thành một cây cự kiếm dài mấy mét, rộng một mét.
Diệp Mặc bước trên phi lếm, hét dài một tiếng, Phi Kiếm phóng thẳng lên trời cao.
Cái loại tình cảm mãnh liệt, mênh mông bao trùm lấy ý chí của Diệp Mặc.
Hắn cảm thấy giống như một loại phóng thích, sự khoái chí như thể được giải thoát từ chốn nhà giam.
Diệp Mặc đứng trên Phi Kiếm, một mạch phóng lên tới tận trời xanh.
Gió chính diện táp vào bộ y phục và mái tóc dài nhưng hắn lại không muốn tạo ra vòng bảo hộ.
Hắn thích cảm giác này, có một chút hào hùng, một chút khát vọng.
Đột nhiên, Diệp Mặc thét từng tiếng dài.
Từng đợt thét kéo dài trên chín tấng mây, theo đường hắn bay chạy xuôi xuống.
…
Mới vừa lên đến lầu chín, Lạc Huyên đột nhiên đứng lại.
Không hiểu làm thế nào lại như nghe thấy tiếng Diệp Mặc huýt sáo? Lẽ nào đây là ảo giác sao? Không sai, trên tầng thượng, Lạc Huyên chú ý tới tiếng động mà quên đi cả việc tìm con quỷ đó.
Cô vội vàng dọc theo cầu thang lên tới tầng mười rồi lại từ tầng mười lên tầng mười một, rồi mười hai.
Cuối cùng LạcHuyên đi được lên trên sân thượng.
Đứng ở trên mái nhà cô bỗng cảm thấy thả lỏng hơn.
Cô thấy dưới lầu rất xa là một ngọn đèn dầu, trong lòng chợt vui hẳn lên.
Đúng rồi, mình đến tìm Diệp Mặc mà.
Lạc Huyên chợt nhớ tới mục đích lên đây của cô, vội vàng nhìn xung quanh.
Trên mái nhà của tòa nhà rất yên tĩnh, không có một người nào, khiến cô ấy trong khi đang thấy thoải mái thì lại có chút cảm giác cô đơn.
Đột nhiên có một loại kich` động, thậm chí cô nghĩ mình có thể bay vọt lên.
Nhưng lập tức cô liền thở dài.
Cô biết đây không phải là vọng tưởng.
Ngay cả sư phụ của cô cũng không thể tu luyện được tới khi có thể bay lượn trên trời.
Bay lượn ư.
Đây chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Quần áo của Diệp Mặc? Lạc Mâu quay đầu lại không ngờ nhìn thấy giữa tầng thượng của tòa nhà có một bộ quần áo được cởi ra.
Nhưng bộ quần áo này đã bẩn rồi.
Rõ ràng là bộ quần áo mà Diệp Mặc đã từng mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 310: Thang Máy Tự Động Đi Lên
Thang Máy Tự Động Đi Lên
Q
uả nhiên là con quỷ tầng trên đã hại hắn, Lạc Huyên đã sớm đoán được Diệp Mặc sẽ bị con quỷ đó hại, lúc lại nhìn thấy bộ quần áo của Diệp Mặc, trong lòng không ngờ lại dâng lên một sự thương cảm và mất mát.
Mặc dù cô và hắn từ trước đến giờ vẫn không hợp nhau, nhưng trong một tòa nhà tĩnh mịch như thế này, có một người hàng xóm cũng tốt hơn nhiều ở một mình nơi đây.
Ngay sau đó, ánh mắt của cô lại run lên, không còn lòng dạ nào ở lại trên tầng trên cùng này, cô không do dự xách trường kiếm đi xuống lầu.
Lạc Huyên cầm kiếm đi thẳng từ tầng 12 xuống tầng 9, không hề phát hiện ra điều gì, cô thấy rất lạ lùng, chẳng lẽ nó đã đi rồi.
Nếu tận mắt nhìn thấy quỷ, Lạc Huyên cũng không sợ, cô tin rằng mình đánh không lại một con quỷ, nhưng cô đã tìm hết một vòng, cũng không thể tìm thấy, trong lòng cô cảm thấy bắt đầu sợ hãi.
Chỉ có những thứ không nhìn thấy được mới làm con người ta sợ hãi nhất.
Lạc Huyên cũng không dám ở lại tầng 9 nữa, cô muốn lập tức xuống dưới, càng nhanh càng tốt.
Nhưng cô vừa mới đi ra đến cửa thang máy thì phát hiện ra thang máy đã đi lên đến đây rồi, hơn nữa còn tự động mở ra, nhưng trong thang máy không có bất cứ thứ gì.
Thang máy mở ra một lúc lại đóng lại, tự động đi lên trên, đến tầng 10 lại tiếp tục dừng lại, nhưng chỉ một lát sau lại tiếp tục đi lên tầng 11.
Lạc Huyên không thể nào tỉnh táo lại được, cô cảm giác như da đầu của cô tê dại, cô vừa mới từ tầng trên đi xuống, không phát hiện ra một thứ gì hết.
Bây giờ cái thang máy lại tự động đi lên, điều này làm cô không thể ngăn chặn nỗi kinh hoàng, cần phải biết rằng tòa nhà này từ tầng 3 trở lên chỉ có một mình cô sống mà thôi.
Hơn nữa cô cũng không nhìn được rốt cuộc nó là cái gì, cần phải biết rằng mắt cô chỉ cần là một vật bình thường thì đều có thể nhìn thấy được.
Vốn là ở nhà hàng xóm cũng còn Mạc Ảnh, nhưng xem ra bây giờ hắn ta chắc chắn bị hại rồi, Lạc Huyên kiềm chế sự sợ hãi.
Cô theo ban công đi xuống dưới, cô muốn xuống dưới, đêm nay sẽ không ở đây nữa, cái thang máy tự động kia đúng là dọa người.
Lúc này cô mới phát hiện rằng không sợ rằng Mạc Ảnh không làm việc gì cả cũng đều có thể làm cho cô thêm can đảm, nhưng bây giờ thì không còn nữa rồi.
Lúc Lạc Huyên trèo xuống, cô phát hiện ra rằng ban công phía dưới chính là chỗ ở của Mạc Ảnh.
– A.
Lạc Huyên nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng ở không xa kinh hãi kêu lên.
Lạc Huyên cảm thấy mình đã nổi da gà lên.
Hắn chẳng phải đã chết rồi sao? Tại sao lại vẫn còn ở đây?
– Anh đã nói không muốn đi theo tôi mà, không phải là tôi hại chết anh, anh dù thế nào cũng không được qua đây.
Lạc Huyên quên mất rằng cô là người có thể bắt quỷ, không ngờ cô bị Diệp Mặc làm cho sợ hãi.
Diệp Mặc kỳ quái nhìn Lạc Huyên:
– Cô nói cái gì? Cô chẳng phải là to gan lắm hay sao? Cô còn lên tầng 9 để bắt quỷ cơ mà.
Sao lại có bộ mặt như kia? Căn phòng này là nơi tôi ở, cô đến chỗ tôi ở lại còn bắt tôi không được lại gần, cô đúng là kỳ quặc.
Tôi chẳng phải đã nói cho cô biết rằng tôi cần phải bế quan hay sao, cô chạy đến đây để làm gì?
– Anh không chết?
Lạc Huyên lúc đó đã lấy lại được tinh thần, kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
– Cô mới chết rồi ấy.
Diệp Mặc tức giận nói, hắn vừa mới đột phá luyện xong trung kỳ Luyện Khí, vừa ngao du một phen trên trời trở về, cô ả này vừa mới gặp đã bảo hắn chết rồi.
Lạc Huyên bỗng nhiên ngạc nhiên vui mừng.
Cô nắm lấy tay Diệp Mặc:
– Anh chưa chết, anh đúng là chưa chết ư, tốt quá rồi.
Tôi cứ tưởng anh chết rồi cơ, tay anh vẫn còn ấm, anh đúng là chưa chết thật…
Nói một hồi Lạc Huyên bỗng dưng khóc nức lên, suýt chút nữa thì áp sát vào trong lòng Diệp Mặc.
Diệp Mặc cau mày, trong lòng tự nhủ cô bé này có gì đó không đúng.
Cô ta sao lại sợ hãi như vậy? Hắn biết cô to gan đến mức nào mà, tối hôm đó cô còn đánh nhau với quỷ ở trên tầng 9, mặc dù cuối cùng bị nó đẩy xuống lầu, nhưng khinh công của cô ta đã cứu cô ta một mạng mà.
Hơn nữa cô ta còn là một người đang tu luyện Cổ Võ trung kỳ hoàng cấp cơ mà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
– Có chuyện gì?
Diệp Mặc không đẩy Lạc Huyên ra, hắn không biết đã có chuyện gì xảy ra với cô.
– A, cô đừng cử động…
Diệp Mặc thấy ánh mắt của Lạc Huyên ngày càng kỳ lạ.
Hắn giơ tay ra liền nắm được cổ tay của Lạc Mâu.
Quả nhiên trong cơ thể cô ta có một luồng âm khí, cô ta đã là người luyện võ hoàng cấp rồi cơ mà, hơn nữa cô ta còn có thể nhìn được thứ mà người khác không nhìn thấy được, sao lại có thể để cho thứ âm khí này chiếm hữu trong cơ thể được?
Dưới sự chuyển động chân nguyên của Diệp Mặc, âm khí trong người Lạc Huyên đã bị ép ra ngoài.
Từng đợt khói bốc lên lấp lánh.
Lạc Huyên lúc này mới hồi phục lại được tinh thần, cô mới phát hiện ra mình đã bổ nhào vào người Diệp Mặc từ lúc nào rồi.
Vội vàng tránh ra, cô nói:
– Tôi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Anh cũng có chuyện gì? Tôi đã nhìn thấy quần áo của anh ở trên lầu thượng.
– Cô lên lầu?
Diệp Mặc tự nhủ cô ta lên lầu ư, không cần nói là trên lầu đã không còn quỷ nữa, cứ cho là còn đi, cũng không đến nỗi sợ hãi như vậy.
Hơn nữa, nếu nơi này không có quỷ thì tại sao cô ta lại bị âm khí thâm nhập vào người?
– Quần áo trên đó là do tôi để lại, mấy ngày nay tôi bế quan để tu luyện, lên lầu đứng một lúc thì mồ hôi ướt đẫm hết người, liền bỏ quần áo lại đó.
Diệp Mặc lập tức nói.
Lạc Huyên lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, thở phảo một cái nói:
– Hóa ra là như vậy, dọa chết tôi rồi.
Tôi cứ nghĩ anh có chuyện, liền tự mình đi lên lầu định giết chết con quỷ để trả thù cho anh.
Nhưng tôi tìm trên tầng 12 không có, ở trên tầng thượng lại nhìn thấy quần áo của anh, tôi lại càng tức giận, sau đó lại tìm tiếp, kết quả là vẫn không tìm ra được cái gì.
Diệp Mặc kỳ quái hỏi:
– Nếu không tìm được gì thì tại sao cô lại sợ đến mức này?
Còn một câu hỏi nữa mà chưa hỏi, đó là sao cô ta lại bị âm khí thâm nhập vào người? Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút cảm kích đối với Lạc Huyên, dù sao cô ta cũng là đi báo thù cho hắn, cô bé này cuối cùng vẫn còn chút lương tâm.
Lạc Huyên lộ rõ vẻ mặt sợ sệt, nói:
– Tôi không biết, tôi cứ tưởng là tôi không sợ quỷ, nhưng lúc ở tầng 9, tôi nhìn thấy thang máy tự động đi lên, hơn nữa lại còn mở ra một lúc khi ở tầng 9, nhưng bên trong không có bất cứ thứ gì.
Tôi cũng không nhìn thấy gì cả, thang máy lại tiếp tục đi lên tầng 10.
Tôi có chút sợ hãi, sau đó đi xuống dưới luôn, đang chuẩn bị rời đi thì gặp anh.
Diệp Mặc cau mày, lầm bầm nói ra một câu:
– Hóa ra là thang máy tự động đi lên, thế nhưng cũng không liên quan gì đến người phụ nữ kia, đây rốt cuộc là chuyện gì?
– Với người phụ nữ kia?
Lạc Huyên lập tức hỏi một câu Diệp Mặc khoát tay nói:
– Không gì cả, nhưng may mà hôm nay cô xuống kịp, nếu cô muộn một chút thôi, phỏng chừng xuống không được nữa rồi.
Thật là lợi hại, ngay cả tôi cũng không phát hiện ra.
– Mạc Ảnh, anh nói cho tôi biết, anh sống ở đây, lại không sợ quỷ, hơn nữa vừa nãy anh nói đến anh cũng không phát hiện ra, chẳng lẽ anh là đệ tử của Mao Sơn sao?
Lạc Huyên lúc này cũng biết Diệp Mặc không phải là người bình thường, đến ở một nơi đến bản thân cũng suýt bị hại chết.
Diệp Mặc lại ở một nơi ung dung tự tại thế này, đúng là không bình thường.
Diệp Mặc thận trọng gật đầu nói:
– Tôi là tiên nhân, trong mắt tôi chỉ là một con kiến.
Quỷ bình thường gặp phải cao nhân như tôi, thường phải cao chạy xa bay.
– Xời…
Lạc Huyên nghe Diệp Mặc khoác lác liền cảm thấy tốt hơn một chút.
Diệp Mặc nói xong cũng cảm thấy hơi ngại, tối hôm đó hắn lên lầu diệt quỷ, thang máy đó cũng tự động lên xuống, nhưng hắn cũng không hề phát hiện ra, bây giờ nói rằng quỷ nhìn thấy hắn đều cao chạy xa bay, đây đúng là khoác lác rồi.
– Thôi được rồi, cô về đi ngủ đi, tôi lên lầu xem xét một chút.
Diệp Mặc lập tức nói, hắn vẫn không tin được rằng có thứ gì đó có thể trốn ngay trước mắt hắn.
– Không cần đâu.
Âm khí trong người Lạc Huyên đã bị Diệp Mặc ép hết ra ngoài, nhưng tối nay đã cho cô một bài học rồi.
Nó làm cô hiểu rằng mặc dù cô là người luyện võ hoàng cấp rồi nhưng vẫn còn rất nhiều thứ mà cô không thể khống chế được.
Cô hiện giờ vẫn chưa thể thả lỏng hết được.
Dưới con mắt của cô, Diệp Mặc mặc dù chỉ có một chút bản lĩnh, nhưng so với cô cũng là chênh lệch quá lớn rồi.
Đến cô còn suýt nữa không thể xuống đến đây được, Diệp Mặc đi lên lầu chắc chắn là đi đưa đồ ăn.
Diệp Mặc nhìn cô gái mấy hôm trước còn hừng hực khí thể đi bắt quỷ, bất đắc dĩ nói:
– Thôi được rồi, vậy mấy hôm nữa rồi lên lầu vậy, nhưng cô sợ quỷ đến thế này, tại sao lại còn ở đây làm gì? Chẳng lẽ cô không biết đây là một tòa nhà bị ma ám ư?
Lạc Huyên lắc lắc đầu nói:
– Tôi biết, cho nên tôi mới sống ở đây.
Trước đây tôi sống ở trường, một là ảnh hưởng đến sự tu luyện của tôi, hai là có rất nhiều người không ngừng đến quấy rầy tôi.
Bây giờ tôi sống ở tòa nhà này, đã nhiều ngày như vậy mà không có ai đến quấy rầy, tôi thấy thoải mái hơn nhiều.
Hơn nữa tôi cũng không sợ quỷ, quỷ mới phải sợ tôi.
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Lạc Huyên:
– Cô chắc chắn là cô không sợ ư?
Lạc Huyên chần chừ một chút, nói:
– Hầu như lúc nào tôi cũng không sợ, nhưng điều tối nay tôi gặp phải thì lợi hại quá rồi.
Tôi cảm thấy tôi không nhìn thấy nó, cho nên…
– Cho nên, cô liền sợ hãi, đúng không?
Diệp Mặc nói ra một cách không khách khí.
Lạc Huyên bất thình lình gật gật đầu:
– Đúng vậy.
Nói xong Lạc Huyên lại nhìn căn phòng của Diệp Mặc, sau một lúc lâu mới nhăn nhó nói:
– Cái kia, Mạc Ảnh, cửa phòng anh hỏng rồi, hay là anh ở bên nhà tôi đi, bên đó vẫn còn một phòng trống.
Diệp Mặc nhìn hai phòng trống trong nhà mình, nói:
– Phòng trống thì nhà tôi cũng có, sao tôi lại phải ở bên nhà cô?
– Bởi vì, bởi vì…
Lạc Huyên nhăn nhó một lúc lâu cũng không nói nên cái nguyên do.
Diệp Mặc tốt bụng cười nói:
– Bởi vì sợ quỷ đúng không, thôi được rồi, nhờ có “Hồi Khí Hoàn” của cô tôi mới trở thành cao thủ Tiên Thiên, tôi sẽ giúp cô lần này.
Nhưng tôi cần phải bảo cô rằng, nhiều nhất một tuần nữa là tôi rời đi rồi, đến lúc đó cô vẫn phải sống một mình.
– Khoác lác, lại còn Tiên Thiên nữa…
Lạc Huyên trợn mắt nhìn Diệp Mặc, cô vẫn chưa tin lời của Diệp Mặc.
Nhưng nghe lời Diệp Mặc nói, cô cũng nói:
– Có lẽ tuần sau sang nhà vị tiền bối đó, sau khi xem tàng thư thì tôi cũng có thể rời đi rồi.
Diệp Mặc không biết cao thủ Tiên Thiên có thể bay hay không, nhưng hắn cảm thấy rằng bản thân đã luyện được Luyện Khí tầng bốn, so với dự đoán ban đầu đã là mạnh hơn rất nhiều rồi.
Nghĩ đến việc gặp cao thủ Tiên Thiên hắn đã không để ý rồi, huống hồ nghe Trương Chi Hối nói cao thủ Tiên Thiên bây giờ gần như không còn nữa, hắn còn sợ cái gì.
– Đúng rồi, nếu anh là đệ tử của Mao Sơn, có lẽ không sợ quỷ, mấy ngày trước trong phòng của anh có một âm thanh vang lên, hơn nữa anh lại còn bị thương, rốt cuộc là có chuyện gì?
Lạc Huyên nghĩ lại chuyện mấy ngày trước, lập tức hỏi.
Diệp Mặc thản nhiên cười nói:
– Tôi nói tôi là đệ tử của Mao Sơn khi nào, tôi là một đại sư luyện đan, lần trước lấy “Hồi Khí Hoàn” của cô để luyện mấy viên đan dược, ăn xong đan dược này lập tức sẽ thăng cấp.
Đợi đến mai khi cô đã nghỉ ngơi xong rồi, tôi sẽ cho cô ăn một viên, cô sẽ biết ngay.
Lạc Huyên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc chằm chằm một hồi lâu mới nói:
– Anh thật sự là một người tài ba, không những là cao thủ Tiên Thiên, mà còn là một đại sư.
Nhưng chuyện đan dược thì coi như xong đi.
Tôi đề nghị ngày mai anh đi tìm việc làm đi, không cả ngày ngồi nhà lại suy nghĩ lung tung.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên [Dịch] Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Trong-Sinh-Thuong-Ngay-Tu-Tien-SE-Audio-Truyen.jpg)

