[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 53 : Bác Sĩ Chưa Tốt Nghiệp (c261-c265)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Bác Sĩ Chưa Tốt Nghiệp
Bác Sĩ Chưa Tốt Nghiệp
A
Nhiếp Vô Biên thật sự không ngờ được, Diệp Mặc nói chuyện thoải mái như vậy, không ngờ lại bảo anh ta ra ngoài giết người.
Vậy chẳng phải anh ta có thể mượn cơ hội chạy trốn sao?
– Nếu anh muốn chạy trốn, anh cứ việc trốn thử xem.
Giọng nói của Diệp Mặc lạnh như băng.
– Không, tôi tuyệt đối không dám chạy trốn.
Nhiếp Vô Biên vội vàng lui ra ngoài.
Anh ta không dám cò kè mặc cả.
Bởi vì anh ta biết, người thanh niên trước mắt này làm chuyện này, có lẽ còn nhanh hơn mình.
Anh ta thầm nghĩ nếu mình nghe lời, nói không chừng cuối cùng người thanh niên này có thể sẽ tha cho anh ta.
Khiêm Hòa thấy Nhiếp Vô Biên đã ra ngoài giết người, chân gã càng run rẩy hơn.
– Anh rất kiêu ngạo phải không? Không ngờ làm chó cũng sảng khoái như vậy? Nói đi, Nhiếp Vô Biên còn có bao nhiêu người ở Đàn Đô?
Diệp Mặc nghĩ nếu một đao đâm chết tên khốn Khiêm Hòa này là quá tiện nghi cho gã.
Lúc này Khiêm Hòa mới thoáng cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Vừa nghe thấy Diệp Mặc hỏi vậy, vội vàng nói:
– Mọi… mọi người đều ở trong này.
Bởi vì, bởi vì cuối tháng anh ta lại phải đi về một lần.
Tôi không biết gì nữa…
– Nếu anh không biết gì cả, vậy đi chết đi.
Diệp Mặc thuận tay đánh ra một quả cầu lửa.
Chỉ có điều quả cầu lửa này từ trong phát ra.
Khiêm Hòa bị quả cầu lửa của Diệp Mặc vây quanh, trong lúc nhất thời không thể chết được, chỉ có thể ở bên trong kêu gào.
Nhưng dù gã kêu gào như thế nào, lại không phát ra được tiếng động nào.
Trong thời gian ngắn ngủi, Nhiếp Vô Biên đã giết hết tất cả mọi người, sau đó đi vào.
Anh ta nhìn thấy Khiêm Hòa đang ở trong quả cầu lửa dần dần tuyệt vọng, lập tức cảm giác phía sau lưng giống như bị rắn cắn.
Không ngờ người này có thể khống chế lửa khủng khiếp đến mức này, khiến Khiêm Hòa chết cháy bên trong quả cầu lửa.
Rất cuộc Nhiếp Vô Biên không nhịn được, bắt đầu co chân bỏ chạy.
Chẳng thà anh ta tự sát, cũng không muốn bị lửa dần dần thiêu đốt tới chết như Khiêm Hòa.
Người thanh niên trước mắt này không phải là người.
Hắn là ma quỷ.
Nhiếp Vô Biên giết người vô số, sao lại gặp phải ma quỷ như vậy.
Nhưng anh ta chỉ trốn tới cửa liền có một quả cầu lửa cháy lên từ đan điền của anh ta.
Anh ta cảm giác được toàn bộ lục phủ ngũ tạng đều bị thiêu đốt.
Cuối cùng anh ta đã hiểu được lời Diệp Mặc đã nói.
Khiêm Hòa là đốt từ bên ngoài vào trong.
Nhưng anh ta lại bị đốt từ bên trong ra ngoài.
Nhiếp Vô Biên không thể chịu đựng được sự dày vò này, trực tiếp nâng tay lên vỗ vào gáy của mình.
Diệp Mặc không hề nhìn xem Khiêm Hòa còn thở hay không.
Hắn ôm lấy em gái, lại mang theo Hà Kỳ, rời khỏi biệt thự.
Thuận tay, hắn ném mấy quả cầu lửa ở phía ngoài biệt thự.
Ánh lửa dần dần lớn lên, trong lòng Diệp Mặc lại cảm thán.
Không ngờ hắn đã phá hủy biệt thự này tới hai lần.
Bất quá hắn biết sau khi ngọn lửa lớn hơn, sẽ nhanh chóng có người đi qua.
Hắn sợ phiền toái, liền dẫn theo em gái và Hà Kỳ nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Khi tới gần nội thành, hắn đánh thức Hà Kỳ.
Khi cô còn chưa kịp phản ứng, hắn đã dẫn Đường Bắc Vi rời khỏi đó.
– Anh, chúng ta đã ra khỏi đó rồi sao?
Khi Đường Bắc Vi tỉnh lại, phát hiện cô đã ở trong nội thành.
Cô biết hẳn là Diệp Mặc đã giải quyết toàn bộ mọi chuyện bên đó, mới mang cô quay trở về.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đã giải quyết xong rồi.
Ở trường học, em còn thứ gì không.
Nếu thật sự không có gì, chúng ta đi luôn bây giờ.
Anh dẫn em đi đua xe.
Sau khi trận đấu kết thúc, chúng ta phải đi Yến Kinh.
Nếu như có gì, vậy đi lấy luôn đi.
Đường Bắc Vi biết Diệp Mặc nói đã giải quyết, có lẽ thực sự đã hoàn toàn giải quyết xong chuyện này.
Trong lòng cô liền hạ quyết tâm.
– Em còn có chút đồ lặt vặt.
Còn nữa, em muốn chào mấy người ở cùng ký túc xá một tiếng.
Ngoài ra em còn có một bạn học đang ở trong bệnh viện.
Sau khi cô ấy cho em mượn điện thoại, đã bị người của Khiêm Hòa đánh bị thương.
Em vẫn chưa thể đi thăm cô ấy.
– Được, vậy chúng ta vào bệnh viện trước.
Anh sẽ trị thương giúp bạn học của em một chút.
Bạn học của Đường Bắc Vi vì cô nên mới bị người ta đánh trọng thương.
Đương nhiên hắn phải đi giúp.
Bệnh viện Đàn Khang.
Vẻ mặt Túy Viện Viện có phần mờ mịt, nhìn chằm chằm vào trần nhà.
Cô không biết tương lai của mình sẽ ra sao.
Cô chỉ cho Bắc Vi mượn điện thoại dùng một chút, đã bị người đánh gãy hai chân.
Hơn nữa xương sườn cũng bị gãy ba cái.
Bệnh viện kiểm tra kết luận là cần phải cưa chân.
Thậm chí cả đời chỉ có thể ngồi trên xe lăn.
Cô không cam lòng.
Cô mới hơn hai mươi tuổi.
Không ngờ, cả đời chỉ vì vậy đã bị hủy.
Nhưng cô không dám đi báo cảnh sát.
Bởi vì cô hiểu báo cảnh sát có thể sẽ càng thảm hại hơn.
Thế lực kia không phải là thế lực đơn giản.
Thiến Thiến cũng bị buộc phải nhảy lầu.
Tuy rằng cô có chút hối hận đã cho Bắc Vi mượn điện thoại, nhưng cô không trách Đường Bắc Vi.
Vởi vì cô biết có thể Đường Bắc Vi sẽ có kết cục còn thảm hơn cả cô.
Mẹ Túy Viện Viện đã khóc đỏ cả mắt.
Cha của cô chỉ nói một câu muốn báo cảnh sát, cũng bị đánh.
Tuy rằng chỉ là vết thương nhẹ, nhưng cả nhà Túy Viện Viện đã biết, bọn họ căn bản không đấu lại người ta.
– Viện Viện, cô thế nào rồi?
Đường Bắc Vi đẩy cửa phòng bệnh của Túy Viện Viện ra, thấy hai mắt Viện Viện đờ đẫn, trong lòng cảm thấy áy náy.
Nếu không vì cô, Túy Viện Viện sẽ không rơi vào tình cảnh này.
Túy Viện Viện ngẩn người ra.
Vài giây sau, cô mới kịp phản ứng:
– Bắc Vi, sao cô lại tới đây? Cô còn không chạy nhanh đi, ở lại đây làm gì? Hắn là ai vậy?
Sau khi Túy Viện Viện nói xong, lúc này mới thấy Diệp Mặc đứng ở sau lưng Đường Bắc Vi.
Trong lòng cô lập tức tưởng rằng Diệp Mặc là người giám thị Đường Bắc Vi.
Đôi mắt Đường Bắc Vi đỏ hồng.
– Viện Viện, anh ấy là anh trai tớ, Diệp Mặc.
Rất xin lỗi, là tớ đã làm liên lụy tới cậu.
– Hả, chính là người anh trai mà cậu nói có thể đến cứu cậu sao? Anh ta thật sự cứu được cậu ra sao?
Túy Viện Viện hoảng sợ nhìn Diệp Mặc.
Cô và Đường Bắc Vi ở cùng một ký túc xá, đương nhiên cô biết chuyện của Đường Bắc Vi, cũng biết Đường Bắc Vi đã tìm được anh trai của cô, đồng thời anh trai cô sẽ đến đưa cô đi.
Diệp Mặc đi tới.
– Xin chào Viện Viện.
Tôi là anh trai của Bắc Vi, Diệp Mặc.
Rất xin lỗi, Bắc Vi đã liên lụy đến cô.
Cô gái này có làn da rất trắng, tuy rằng diện mạo bình thường, nhưng gương mặt tròn thực sự khiến người ta yêu thích.
Ánh mắt Túy Viện Viện trở nên ảm đạm, ngay lập tức đã nói:
– Có lẽ đây là số mạng của tôi.
Chuyện này cũng không thể trách Bắc Vi…
Mặc dù có thể thấy được chút hối hận trong mắt Túy Viện Viện, nhưng Diệp Mặc vẫn vô cùng cảm kích đối với cô gái này.
Một cô gái chỉ ở cùng ký túc xá với Đường Bắc Vi có thể làm được như vậy, chứng tỏ cô là một người rất tốt.
Có lẽ trước khi cô cho mượn điện thoại, biết sẽ có hậu quả thế nào, nhưng cô vẫn đưa điện thoại cho Đường Bắc Vi mượn.
– Viện Viện, cậu không cần lo lắng.
Anh trai tớ nói có thể chữa khỏi chân cho cậu…
Đường Bắc Vi đi đến trước mặt Túy Viện Viện, nhỏ giọng an ủi nói.
Túy Viện Viện lập tức giật mình.
Tuy nhiên cô nhanh chóng phản ứng, ôm lấy tay Đường Bắc Vi, có chút run rẩy nói:
– Bắc Vi, cậu nói chân tớ còn có thể chữa được, thật sao?
– Đúng vậy.
Tôi khẳng định có thể chữa khỏi chân của cô.
Thậm chí còn khỏe mạnh hơn cả lúc cô chưa bị thương.
Diệp Mặc ngắt lời đáp lại.
Tuy rằng Túy Viện Viện đã được báo xương cốt bị hoại tử dập nát, nhưng cô tin tưởng Bắc Vi sẽ không nói dối.
Cô là bạn học của Đường Bắc Vi nhiều năm như vậy, cô rất tin tưởng vào nhân phẩm của Đường Bắc Vi.
Tuy rằng trong trường hợp này hoàn toàn không có khả năng chữa được, nhưng khát vọng được khỏe mạnh khiến cô chẳng thà tin tưởng lời Đường Bắc Vi và anh trai Bắc Vi nói là sự thật.
– Viện Viện, Chủ nhiệm Lưu đã qua đây.
Ông ấy là bác sĩ khoa chỉnh hình…
Một người phụ nữ trông tiều tụy, vừa đẩy cửa vào, vừa nói.
Nhưng khi nhìn thấy Diệp Mặc và Đường Bắc Vi, bà lập tức ngừng lại, có chút cảnh giác nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Vì Diệp Mặc nói có thể chữa được cái chân bị thương của cô, cho nên tâm trạng Túy Viện Viện trở nên sáng sủa hơn một chút.
Cô vội vàng nói:
– Mẹ.
Cô ấy là Đường Bắc Vi bạn học của con.
Đây là anh trai cô ấy, Diệp Mặc.
Anh trai cô ấy có thể chữa khỏi hoàn toàn cho chân của con.
Người phụ nữ trông có vẻ tiều tụy nghe nói tới tên Đường Bắc Vi, sắc mặt lập tức có chút khó coi.
Con gái mình vì cô ta nên mới biến thành như vậy.
Tuy nhiên bà lại không nói gì thêm.
Nhưng ngược lại, người được gọi là Chủ nhiệm Lưu liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái.
– Không biết trời cao đất dày.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe người ta nói chân trong trường hợp này còn có thể chữa khỏi hoàn toàn.
Bạn học, hẳn là vừa mới lấy được bằng tốt nghiệp hả?
Rất rõ ràng, Chủ nhiệm Lưu đã xem Diệp Mặc trở thành một kẻ gà mờ vừa mới tốt nghiệp.
– Anh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ anh trị không hết bệnh thì anh trai tôi cũng trị không hết sao? Anh quá coi thường người khác mà.
Tính tình Đường Bắc Vi ngoài mềm trong cứng.
Hơn nữa, hiện tại Diệp Mặc trong lòng cô chính là sự tồn tại không thể dao động.
Vậy mà tay bác sĩ này lại dám chất vấn anh trai mình.
Diệp Mặc khoát tay, ngăn cản Đường Bắc Vi nổi giận.
Hắn nhìn Chủ nhiệm Lưu nói:
– Anh trị không hết không có nghĩa là người khác trị không hết.
Tuy nhiên đúng là tôi còn chưa lấy bằng tốt nghiệp.
Sắc mặt Chủ nhiệm Lưu lập tức trở nên khó coi, lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái.
– Tốt lắm, vậy anh chữa đi.
Chị Phó, không phải tôi không giúp.
Hiện tại đã có bác sĩ cao cấp hơn đến chữa bệnh cho con gái chị rồi.
Xin chào.
Nói xong không ngờ Chủ nhiệm Lưu này liền xoay người rời đi.
Mẹ Túy Viện Viện vội vàng chạy theo.
Bà thật vất vả bỏ ra một khoản tiền lớn mới mời được một bác sĩ chuyên khoa, nhưng lại bị người thanh niên trẻ không hiểu chuyện này nói mấy câu, đã bỏ đi rồi.
Sau một lúc lâu, sắc mặt mẹ Túy Viện Viện có chút khó coi một mình quay lại.
Trong lòng bà thực sự không thoải mái.
Không nói tới việc con gái bị Đường Bắc Vi liên lụy đến mức này, hiện tại bà mời một bác sĩ chuyên ngành tới chữa trị cho con gái, anh trai Đường Bắc Vi lại làm anh ta tức giận bỏ đi.
Nếu bà có thể cao hứng mới là chuyện lạ.
– Mẹ, anh trai Diệp Mặc thật sự có thể giúp con chữa bệnh.
Con không muốn cưa chân.
Con tin Bắc Vi.
Túy Viện Viện vẫn không muốn bị cưa chân.
Một khi bị cưa chân, cô thật sự trở thành một người tàn phế.
Về phần cô nói tin tưởng Diệp Mặc, chẳng qua chỉ muốn kéo dài thời gian bị cưa chân.
Mẹ Túy Viện Viện thở dài.
Bà biết tâm tư của con gái, nhưng bà lại không có cách gì.
– Bác gái, cháu rất xin lỗi về chuyện của Viện Viện.
Nhưng xin bác yên tâm, không cần nói tới việc cô ấy bị như vậy là vì Bắc Vi, chỉ riêng việc cô ấy là bạn của Bắc Vi, cháu cũng sẽ giúp chữa khỏi cho cô ấy.
Xin bác gái cứ yên tâm.
Diệp Mặc chủ động nói.
Tuy rằng sắc mặt mẹ Túy Viện Viện rất khó coi, nhưng hắn có thể hiểu được.
– Ôi…
Mẹ Túy Viện Viện thở dài, lại không nói gì nữa.
Diệp Mặc đi đến trước giường bệnh của Túy Viện Viện, nhìn cô nói:
– Cô không cần lo lắng.
Hiện tại tôi sẽ chữa bệnh giúp cô.
Mấy người đều sững sờ nhìn Diệp Mặc.
Hiện tại dùng cái gì để chữa bệnh.
Trong tay Diệp Mặc cũng không có bất kỳ phương tiện nào mà?
Diệp Mặc mỉm cười, giống như làm ảo thuật lấy ra một hộp kim châm.
Sau đó hắn nói Đường Bắc Vi, vén chăn lên giúp hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 262: Thần Y
Thần Y
H
a ha, thật sự là buồn cười.
Một tên khốn miệng còn hôi sữa, không biết đọc được mấy quyển sách, không ngờ dám nói hắn có thể chữa được xương đã hoại tử, hơn nữa còn bị dập nát.
Sao con người bây giờ lại thích khoe khoang và không thực tế như vậy chứ?
Chủ nhiệm khoa chỉnh hình Lưu về tới phòng vẫn còn rất tức giận.
Rất rõ ràng, anh ta bị Diệp Mặc làm tức giận.
– Người trẻ tuổi bây giờ đều như vậy cả.
Anh Lưu, vẫn là câu nói của con gái tôi đúng.
Anh tưởng thật thì anh đã thua, ha ha…
Một bác sĩ nữ trung niên ngồi ở trong góc vừa cười vừa nói.
Chủ nhiệm Lưu vỗ vỗ đầu.
– Điều này cũng đúng.
Người không biết không sợ.
Tôi việc gì phải tức giận với người trẻ tuổi không biết sợ đó chứ.
Chỉ có bệnh nhân là phải chịu khổ thôi.
– Tiên sinh, anh không thể động tới bệnh nhân.
Một y tá đã đi tới, vội vàng ngăn cản Diệp Mặc ra tay.
Diệp Mặc thuận tay kéo cô sang bên cạnh, kim châm trong tay đã giống như tàn ảnh dừng ở trên đùi Túy Viện Viện.
Cô y tá vừa rồi còn muốn ngăn cản Diệp Mặc, thấy động tác của Diệp Mặc liền đứng ngây ra nhìn.
Bệnh viện Đàn Khang cũng có khoa Đông y.
Thậm chí Viện trưởng của các cô chính là một bác sĩ Đông y.
Hơn nữa còn là bác sĩ Đông y có bản lĩnh rất lợi hại.
Cô đã từng thấy bác sĩ Đông y châm cứu, nhưng chưa từng thấy tốc độ như vậy.
Đây quả thực chính là lưu loát như mây bay nước chảy.
Sau khi khiếp sợ qua đi, thậm chí cô nghi ngờ người thanh niên này thật sự có bản lĩnh.
Tuy nhiên, sau một lát cô lại bắt đầu có phản ứng.
Bất kể người này có bản lĩnh thật hay không, trong chuyện này cô không thể làm chủ được.
Trong thời gian ngắn nhất, cô nhất định phải báo cáo với bệnh viện.
Một người ở bên ngoài lại tới khám cho bệnh nhân trong bệnh viện.
Chuyện này không phải là chuyện nhỏ.
Không ai để ý thấy cô y tá đã chạy đi.
Đường Bắc Vi vẫn biết anh trai có bản lĩnh, nhưng Túy Viện Viện và mẹ của cô nhìn thấy tốc độ này lại ngây người há hốc miệng.
Cho dù không dùng kim châm, lấy tay tùy tiện sờ loạn trên đùi bệnh nhân cũng không nhanh được như vậy.
Túy Viện Viện chỉ cảm thấy kim châm không ngừng đâm vào chỗ xương đùi của mình, sau đó lại được rút ra rất nhanh.
Thậm chí cô còn không cảm giác được đi vào lúc nào, đi ra lúc nào.
Cô chỉ cảm thấy một nhiệt lượng di chuyển trên xương đùi của cô.
Thậm chí cô có thể cảm giác được sức nóng này khiến cô rất thoải mái.
Ngay khi tay Diệp Mặc đặt trên ngực cô, dùng chân nguyên giúp cô khôi phục lại những xương sườn đã gãy, cô đã quên cả thẹn thùng.
Điều này quả thực không thể tưởng tượng được.
Y tá vừa chạy ra khỏi cửa, liền thấy Viện trưởng cùng một người phụ nữ ăn mặc rất sang trọng từ trên tầng đi xuống.
Cô vội vàng xông tới nói:
– Viện trưởng Hồ, có một người là người nhà của bệnh nhân, không phải là bác sĩ trong viện chúng ta đang chữa bệnh cho bệnh nhân ở trong bệnh viện chúng ta.
Viện trưởng Hồ nghe cô nói xong sắc mặt lập tức trở nên khó coi, lập tức nói:
– Lập tức đi gọi nhân viên bảo vệ cản anh ta lại.
Làm bừa bãi.
Hiện tại anh ta đang làm gì?
– Hiện tại hắn dùng liệu pháp châm cứu chữa trị cái chân bị tổn thương của bệnh nhân.
Chỉ có điều tốc độ sử dụng châm của anh ta rất nhanh rất nhanh.
Tôi nhìn theo còn không kịp.
Y tá vội vàng nói.
– Châm cứu? Chân? Có phải là người phụ nữ lần trước đã khóc lóc trước cửa văn phòng tôi không?
Viện trưởng Hồ nghĩ tới, lúc trước người phụ nữ này vì chân con gái bà ta phải cưa, bà ta chịu không nổi đã khóc lớn trong bệnh viện.
– Đúng là bác ấy.
Cô y tá lập tức đáp lại.
– À, đợi một lát.
Tôi đi xem trước.
À, thôi đi, tôi có chuyện.
Dường như lúc này Viện trưởng Hồ mới nhớ tới người phụ nữ trung niên ở bên cạnh.
Người phụ nữ trung tuổi này lại có chút suy nghĩ.
Khi cô ta nghe thấy Viện trưởng Hồ nói vậy, lại mỉm cười nói:
– Người này thật sự rất thú vị.
Thật ra tôi cũng muốn đi xem.
Viện trưởng Hồ vốn muốn đi xem người này châm cứu trị bệnh cho bệnh nhân thế nào, hiện tại phụ nữ trung niên này vừa nói vậy, ông ta lập tức tán thành nói:
– Tốt, nếu đã như vậy, chúng ta cùng đi.
Diệp Mặc biết có hai người vừa bước vào phòng bệnh, nhưng hắn không biết một người trong đó là Viện trưởng.
Cho dù biết, chỉ cần không ngăn cản hắn chữa bệnh, hắn sẽ không nói gì.
Hồ Dương vừa nhìn thấy động tác của Diệp Mặc liền sợ tới mức ngây người.
Bản thân ông ta chính là bác sĩ Đông y.
Đối với châm cứu có thể nói là rất thông thạo.
Nhưng cho tới bây giờ ông ta vẫn chưa từng thấy một người nào có thể châm cứu như vậy.
Hai tay Diệp Mặc gần như là tàn ảnh dao động.
Kim châm trong tay không ngừng đâm vào lại rút ra, lại đâm vào.
Tốc độ nhanh một cách kỳ lạ.
Cho dù là bản thân ông ta cũng không có cách nào thấy rõ ràng rốt cuộc hắn đã cắm vào vị trí nào, đừng nói tới phân biệt huyệt đạo.
Một trăm lẻ tám cây kim châm trong tay Diệp Mặc dưới sự trợ giúp của chân khí, không ngừng xoa dịu và chữa trị xương đùi cho Túy Viện Viện.
Còn nữa, một khi phát hiện xương sườn trên ngực cô nằm lệch vị trí, hắn lập tức vận dụng thần thức điều động chân khí phục hồi lại như cũ, sau đó vận chuyển chân nguyên chữa trị củng cố lại.
Nhờ Diệp Mặc trị liệu, Túy Viện Viện càng lúc càng vui mừng.
Bản thân cô cảm nhận rõ nhất.
Cảm giác tê dại và đau đớn dần dần biến mất không thấy nữa.
Mà cảm giác từ hai chân càng lúc càng rõ ràng.
Thậm chí cô còn cảm giác hiện tại mình có thể xuống giường được rồi.
Tuy rằng Diệp Mặc đã luyện khí đỉnh cao tầng thứ ba, nhưng hắn còn chưa chịu được mức độ tiêu hao chân khí này.
Mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra.
Đường Bắc Vi cầm lấy khăn tay cẩn thận lau mồ hôi trên trán Diệp Mặc.
Hồ Dương và người phụ nữ trung niên vẫn đứng ngây người nhìn.
Bọn họ biết hôm nay đã gặp cao nhân rồi.
Đây thật sự là một cao nhân.
Ngay cả mẹ Túy Viện Viện cũng biết, hẳn là Diệp Mặc có bản lĩnh lớn.
Một giờ sau, Diệp Mặc thở dài một tiếng, lấy ra một viên thuốc đưa cho Túy Viện Viện.
– Đã chữa xong.
Uống viên thuốc này vào.
Túy Viện Viện vui mừng nhận lấy viên thuốc, không cần suy nghĩ liền nuốt xuống.
– Viện Viện, hiện tại con cảm giác thế nào?
Mẹ Túy Viện Viện vội vàng không thể chờ được hỏi.
Túy Viện Viện thử cử động chân một chút, thậm chí còn nâng chân lên, lập tức vui mừng nói:
– Mẹ, con cảm giác chân con đã khỏi hẳn rồi, thậm chí còn có thể xuống giường đi lại.
Hơn nữa ngực đã không còn bị đè ép nữa.
Dường như vết thương ở ngực cũng tốt rồi.
Nói tới đây, cô mới nhớ tới chuyện vừa rồi Diệp Mặc châm vào ngực cô.
Cô cảm thấy có một ít thẹn thùng.
Diệp Mặc mỉm cười.
– Hiện tại chưa thể xuống giường đi lại được đâu.
Nhất định phải chờ qua một tuần, mới có thể xuống giường.
Hắn đã dùng chân nguyên giúp làm dịu vết thương của Túy Viện Viện.
Sau một tuần, dưới sự phối hợp của chân nguyên, khẳng định chân cô sẽ bình phục.
Mẹ Túy Viện Viện kích động muốn dập đầu cảm ơn Diệp Mặc, Diệp Mặc vội vàng kéo bà dậy.
– Cám ơn cậu, cậu thanh niên, nếu Viện Viện nhà bác thật sự phải cưa chân, bác thật sự không biết phải làm gì.
Cám ơn, cám ơn! Bác sĩ của bệnh viện đều là kẻ vô dụng, hơi một tí là cưa.
Mẹ Túy Viện Viện căn bản không thấy Hồ Dương đứng ở phía sau, vừa lau mắt, vừa thuận miệng mắng.
Hồ Dương căn bản không để ý tới lời nói của mẹ Túy Viện Viện, mà khiếp sợ nhìn Diệp Mặc đang thu hồi kim châm, nhìn Túy Viện Viện nâng chân lên.
Sau một lúc lâu, thở dài một tiếng, tới trước mặt Diệp Mặc, cuối cùng cúi đầu làm một lễ.
– Thần y, thần y.
Tôi đã từng xem qua bệnh tình của Viện Viện.
Tôi hiểu rất rõ.
Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã hoàn toàn chữa khỏi.
Tôi nói thần y cũng không biểu đạt hết y thuật của cậu.
Hôm nay, cuối cùng Hồ Dương tôi đã được mở rộng tầm mắt.
Quả nhiên núi cao còn có núi cao hơn.
Y đạo không có giới hạn.
Diệp Mặc quan sát Hồ Dương một chút, mới lên tiếng:
– Ông là ai?
Hồ Dương lập tức lấy ra một danh thiếp hai tay cung kính đưa cho Diệp Mặc.
– Tôi là Viện trưởng bệnh viện Đàn Khang Hồ Dương.
Xin hỏi cậu họ gì?
Lúc này Hồ Dương không dám đối đãi với Diệp Mặc như một kẻ gà mờ.
Trong lòng ông ta, Diệp Mặc chính là thần.
Nếu có thể giữ thần y như Diệp Mặc ở lại bệnh viện của mình, nói không chừng bệnh viện Đàn Khang sẽ nhanh chóng sẽ trở thành bệnh viện nổi tiếng trên thế giới.
– À, tôi tên là Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhận danh thiếp nhìn lướt qua.
Hắn nhận ra ý tưởng của Hồ Dương qua ánh mắt nóng bỏng của ông ta.
Tuy nhiên điều này căn bản không có khả năng.
Dường như đã nhận ra Diệp Mặc không mấy nhiệt tình với Viện trưởng Hồ, người phụ nữ ở bên cạnh Hồ Dương liền thận trọng đi tới.
– Diệp tiên sinh.
Chào anh.
Tôi là Bàng Hải Hương của tập đoàn Đại ĐếHongkong.
Hôm nay thấy được y thuật của anh, thật sự là đáng kinh ngạc.
Không biết có thể có vinh hạnh mời anh cùng ăn một bữa cơm.
Ánh mắt người phụ nữ ở bên cạnh Hồ Dương cũng lộ vẻ nóng bỏng.
Tuy nhiên ánh mắt của cô còn nhiều khát vọng hơn.
Cô lấy ra một danh thiếp, không ngờ được làm bằng vàng.
Diệp Mặc mỉm cười.
– Rất xin lỗi, tôi có việc bận, không có thời gian.
Nói xong Diệp Mặc quay đầu lại nhìn Túy Viện Viện nói:
– Viện Viện, có rảnh qua vài ngày nữa, cùng nhau ăn một bữa cơm.
Tôi muốn cảm ơn cô đã giúp Bắc Vi.
– Được, anh Diệp Mặc.
Cám ơn anh, nếu không nhờ có anh, em thật sự không biết phải làm thế nào.
Chân Túy Viện Viện đã được chữa khỏi, tính tình lại cởi mở như trước kia.
Mẹ Túy Viện Viện càng lộ vẻ cảm kích.
Chỉ có điều, cô không biết nên nói thế nào để bày tỏ hết cảm kích của mình đối với Diệp Mặc.
Diệp Mặc vừa mới nói với mình là không có thời gian ăn cơm, hiện tại ở trước mặt bọn họ lại nói muốn mời Túy Viện Viện ăn cơm.
Điều này khiến Hồ Dương và người phụ nữ kia cảm thấy rất xấu hổ.
Tuy nhiên người phụ nữ kia không hề để ý tới, lại tiến tới rất khẩn khoản và cung kính nói:
– Diệp tiên sinh, rất xin lỗi.
Tôi biết tôi làm như vậy là rất mạo muội.
Nhưng vì chồng tôi ốm nặng không dậy nổi, mắt thấy anh… nên… Lần này tôi đến bệnh viện Đàn Khang vốn muốn hỏi mượn Viện trưởng Hồ một vài loại thuốc Đông y, không ngờ gặp được anh.
Tôi biết anh là cao nhân, cho nên tôi muốn mời anh…
Nói xong, đôi mắt người phụ nữ này đỏ lên.
Xem ra cô ta rất lo lắng cho chồng mình.
Diệp Mặc nhíu mày.
Thật ra hắn không có hứng thú với việc khám bệnh.
Vừa rồi là vì hắn không đành lòng thấy Túy Viện Viện tuyệt vọng, mới lập tức chữa trị cho cô.
Sớm biết thế này, hắn đã đóng cửa lại.
Thấy Diệp Mặc không nói lời nào, người phụ nữ trung niên thận trọng tiến lên nói:
– Chỉ cần chữa được cho chồng tôi, dù phải trả bằng bất kỳ giá nào tôi cũng đồng ý.
Diệp Mặc thở dài.
Hắn không phải là người có ý chí sắt đá.
Người phụ nữ trung niên này đã nói như vậy, hắn còn từ chối nói thật sự là rất không nhân đạo.
Suy nghĩ một lát, hắn nói:
– Được rồi, lần sau không nên nói vậy nữa.
Cô lập tức đưa chồng cô đến đây.
Tối ngày mai tôi sẽ chữa cho anh ta.
Người phụ nữ lập tức vui mừng nói:
– Cám ơn, cảm ơn Diệp thần y.
Tôi lập tức liên hệ.
Diệp Mặc gật đầu, vừa định nói chuyện, chợt có tiếng còi báo động của cảnh sát vang lên.
Năm chiếc xe cảnh sát chạy thẳng vào bệnh viện.
Hơn mười người cảnh sát lao xuống xe, bất ngờ cầm súng bao vây lấy Diệp Mặc…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 263: Không Nên Gây Sự Với Tôi
Không Nên Gây Sự Với Tôi
D
iệp Mặc nhìn những cảnh sát tới bao vây xung quanh, đã biết những người này tới vì hắn.
Chỉ có điều hắn lại không hề quan tâm.
Diệp Mặc đoán không sai.
Rất nhanh, hắn và Đường Bắc Vi đã bị hơn mười người cảnh bao vây.
– Các anh làm gì thế này?
Hồ Dương lập tức tiến lên hỏi.
Người cảnh sát trung tuổi đi phía trước cười lạnh, đẩy Hồ Dương ra.
– Viện trưởng Hồ, tôi biết ông là bác sĩ đức cao vọng trọng ở Đàn Đô.
Chỉ có điều xin ông không nên cản trở chúng tôi chấp hành công vụ.
Chúng tôi nghi ngờ hai người này có liên quan đến vụ phóng hỏa biệt thự Trúc Hồ ở Đàn Đô.
Mời ông tránh đường cho.
– Cảnh sát Ngũ, khi tôi đến còn được các anh bảo vệ.
Tôi rất cảm ơm cảnh sát Đàn Đô.
Nhưng trong chớp mắt các anh nói Diệp thần y là nghi phạm phóng hỏa.
Điều này có phần thái quá rồi.
Diệp thần y có y thuật như thế, cần phải đi phóng hỏa sao?
Bàng Hải Hương lập tức đứng ra.
Bất kể Diệp Mặc có phải là nghi phạm hay không, cô không thể để Diệp Mặc bị tổn thương.
Điều này liên quan đến tính mạng của chồng cô.
Sắc mặt cảnh sát Ngũ có chút khó coi.
Anh ta nhìn Bàng Hải Hương nói:
– Bà Bàng, bà là khách quý của Đàn Đô.
Tuy nhiên mong bà không nên cản trở công tác của chúng tôi.
Sắc mặt Bàng Hải Hương rất khó coi, nhưng không thể nói được gì.
Diệp Mặc không muốn gây ầm ĩ ở bệnh viện.
Cho dù xảy ra chuyện, hắn cũng không muốn nhiều người nhìn như vậy.
Người cảnh sát này rõ ràng là cùng một phe với Khiêm Hòa.
Không biết sau khi anh ta biết Khiêm Hòa và lão đại sau lưng anh ta đều bị giết.
Anh ta còn có thể kiêu ngạo như vậy nữa hay không.
– Nếu như vậy, tôi đi với anh một chuyến.
Chị Bàng, tối ngày mai tôi sẽ đến đây.
Chị cứ đưa chồng chị qua.
Không cần lo lắng về chuyện của tôi.
Cũng không cần chị phải làm gì.
Tôi khẳng định sẽ tới đúng giờ.
Diệp Mặc nói xong nhìn cảnh sát Ngũ cười lạnh một tiếng.
– Tự gây họa thì không thể sống được.
– Hừ, tới đúng giờ? Anh nằm mơ đi.
Cảnh sát Ngũ hừ một tiếng.
Nhìn thấy Diệp Mặc nói xong, anh ta liền kéo thẳng Đường Bắc Vi vào xe cảnh sát.
Sắc mặt người cảnh sát kia rất khó coi.
Người kia không ngờ hắn lại kiêu ngạo như thế.
Anh ta biết phía sau Khiêm Hòa còn có một lão đại.
Lão đại kia không chỉ Khiêm Hòa, ngay cả Cục trưởng Liễu cũng không dám làm gì gã.
Hiện tại, biệt thự Trúc Hồ của Khiêm Hòa ở lại bị đốt.
Cho dù Khiêm Hòa bị giết, anh ta cũng phải bắt được người.
Bằng không anh ta làm sao nói chuyện được với lão đại.
Nhìn mấy chiếc xe cảnh sát đưa Diệp Mặc đi, vẻ mặt Bàng Hải Hương đầy lo lắng.
Hồ Dương lại an ủi nói:
– Cô không cần sốt ruột.
Tôi biết Phó cục trưởng Cục cảnh sát Lâm quận Nghi Định Đàn Đô.
Đợi lát nữa tôi gọi điện thoại cho ông ấy.
Mấy chiếc xe cảnh sát gào rú trên đường nhanh chóng đi tới Cục cảnh sát quận Nghi Định Đàn Đô.
Cảnh sát Ngũ và hai người cảnh sát đi bên cạnh Diệp Mặc tiến vào Cục cảnh sát.
Sau đó, anh ta lập tức cầm lấy điện thoại trên bàn gọi điện thoại nói vài câu.
Đơn giản là đã dẫn ai tới.
– Anh rất kiêu ngạo.
Chỉ có điều anh rơi vào trong tay Ngũ Chấn Phi tôi, có kiêu ngạo cũng không đứng dậy nổi.
Cảnh sát Ngũ để điện thoại xuống, thoáng nhìn về phía Diệp Mặc.
Vẻ mặt anh ta không hề nghi ngờ đã lộ rõ, “loại người như anh chỉ cần một đầu ngón tay là có thể đè chết được”.
Nếu Diệp Mặc dám có phản kháng, anh ta sẽ lập tức nổ súng.
Đường Bắc Vi lại oán hận nhìn chằm chằm vào cảnh sát Ngũ này.
Cô biết lúc trước Thiến Thiến báo cảnh sát là do anh ta giải quyết.
Kết quả Thiến Thiến không thoát được vận rủi.
Có thể thấy được người này tuyệt đối đã cấu kết với đám rác rưởi kia.
Diệp Mặc lại thoáng nhìn qua hai người cảnh sát đang đang cầm súng đứng ở cửa, sau đó nhìn Ngũ Chấn Phi nói:
– Tôi có thể cho rằng anh đang uy hiếp tôi không? Hơn nữa còn là dùng thân phận của một cảnh sát để uy hiếp tôi?
– Ha ha…
Ngũ Chấn Phi cười ha hả.
– Không sai.
Tôi chính là lấy thân phận của một cảnh sát để uy hiếp anh.
Anh làm gì được hả?
– Chẳng có gì cả.
Nếu không phải sợ Hàn Tại Tân khó xử, tôi đã lập tức giết chết anh.
Tuy nhiên, đợi lát nữa tôi vẫn sẽ giết anh.
“Nếu tôi giết anh trước, sẽ phải đợi người tới lấy khẩu cung, như vậy sẽ khiến ông Hàn khó xử.”
Diệp Mặc thật sự nghĩ như vậy.
Hắn không thể không giết Ngũ Chấn Phi.
Nhưng dưới tình huống như vậy, giết một cảnh sát, thậm chí còn là một cảnh sát có chút chức vị, quả thật quá mức lỗ mãng.
Tuy rằng hắn tự phụ, nhưng không tự phụ đến mức đối đầu với một quốc gia.
Hơn nữa, hắn còn có một vài người nhà sống ở đây.
Hắn còn không muốn làm gì quá đáng.
Còn một điều nữa, hắn đúng là kẻ giết người rất quyết đoán, nhưng không phải là người không biết suy nghĩ.
Chẳng lẽ hắn có thể dẫn người thân của mình chạy loạn khắp nơi sao? Hắn không tin người lợi hại nhất quốc gia chính là Phi Tuyết.
Hàn Tại Tân là tay cáo già.
Ông ta tuyệt đối không có khả năng tiết lộ bí mật quốc gia cho hắn biết.
Hơn hai mươi năm trước, Âu Húc Hổ tiêu diệt một gia tộc.
Có phải có người đã mượn đao giết người hay không, Diệp Mặc không dám khẳng định.
Tống Gia có thể tìm được Lý Minh Cường, loại hậu kỳ Huyền cấp này để cùng hợp tác, một quốc gia không thể tìm thấy cao thủ Địa cấp để hợp tác sao? Cho dù nói thế nào, Diệp Mặc cũng không tin.
Có lẽ, chỉ là chưa tới mức đó mà thôi.
– Hừ…
Một tiếng hừ lạnh từ ngoài cửa truyền vào.
Một người đàn ông trung niên bước vào.
– Quả nhiên là kiêu ngạo.
Dám ở Cục cảnh sát nói giết cảnh sát.
Đây vẫn là lần đầu tiên Liễu Phương tôi được nghe thấy.
Diệp Mặc thật sự không có nói sai.
Hắn có giấy phép giết người.
Nếu khẳng định cảnh sát Ngũ này có hành vi phạm tội, hắn thật sự có thể lập tức giết anh ta.
Chỉ có điều chuyện này không giải quyết tốt, nói không chừng việc này sẽ trở thành lý do để kẻ khác chơi cờ cùng Hàn Tại Tân.
Ông Hàn là người không tệ lắm.
Hắn không muốn tạo một vài cơ hội cho đối thủ của ông ta trên phương diện chính trị.
Đối với hắn mà nói, giết sớm hay giết muộn đều giống nhau.
Hắn không chú ý tới chút thời gian đó.
Những tiếng bước chân dồn dập truyền đến.
Từ ngoài cửa lại có một người vội vã chạy tới.
Một người cảnh sát trung niên béo mập vọt vào.
Anh ta vừa nhìn thấy Liễu Phương lập tức nói:
– Cục trưởng Liễu, Diệp Mặc là bạn của Viện trưởng Hồ, sao có thể là nghi phạm đốt biệt thự Trúc Hồ được? Có phải đã hiểu lầm không?
– Phó cục trưởng Lâm, hiện tại không phải là chuyện có hiểu nhầm hay không nữa.
Vừa rồi, tôi trực tiếp nghe thấy tên Diệp Mặc này nói muốn giết Ngũ Chấn Phi.
Người này kiêu ngạo như thế, tôi sẽ không nghi ngờ lời nói của Ngũ Chấn Phi.
Loại người bại hoại của xã hội ngay cả cảnh sát còn dám uy hiếp, nếu không đưa ra công lý, chúng ta sao có thể trả lời với người dân của Đàn Đô? Anh nói đi? Phó cục trưởng Lâm.
Liễu Phương kéo dài bốn chữ Phó cục trưởng Lâm.
Diệp Mặc cười lạnh.
Hắn lập tức biết Cục trưởng Liễu và Phó cục trưởng Lâm này có vấn đề.
Mà hẳn là có người nào đó đã nhờ Phó cục trưởng Lâm đến giúp mình.
Người béo mập họ Lâm bị Liễu Phương chặn họng, sau một lúc lâu vẫn không nói nên lời.
Theo bản năng anh ta nhìn Diệp Mặc.
Ý là chẳng lẽ anh lại công khai nói như vậy trong trường hợp này sao? Anh làm vậy không phải đã khiến tôi khó xử sao?
Tuy nhiên, lúc này Phó cục trưởng Lâm đã bình tĩnh trở lại.
Anh ta nghĩ hẳn chuyện này không đơn giản như vậy.
Liễu Phương sẽ không đến đây vì một người không quan trọng.
Vừa rồi, chỉ bởi vì ông Hồ gọi điện thoại quá thiết tha, nên anh ta mới chạy đến đây.
Hiện tại tỉnh táo lại, anh ta đã biết vì nguyên nhân gì.
Tuy rằng anh ta và Liễu Phương không hợp nhau, nhưng sẽ không phạm sai lầm trong vấn đề quan trọng.
Reng reng Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên đúng lúc Phó cục trưởng Lâm đang khó xử.
Liễu Phương đi qua nhận điện thoại.
– Chủ tịch thành phố Dư.
Dạ, dạ, tôi biết.
Người đã bắt được rồi.
Được… Nhất định nhất định.
Để điện thoại xuống, Liễu Phương nhìn Phó cục trưởng Lâm cười lạnh một tiếng, nhưng lười nhìn Diệp Mặc, chỉ nói với người béo mập họ Lâm:
– Phó cục trưởng Lâm, vừa rồi Chủ tịch thành phố Dư gọi điện thoại qua, nói tính chất của sự việc này vô cùng nghiêm trọng.
Nhất định phải xử lý nghiêm khắc, phạt nặng.
Diệp Mặc và Đường Bắc Vi là người bị tình nghi phạm tội, lập tức bắt cả.
Không biết Phó cục trưởng Lâm còn có ý kiến gì khác hay không?
Khi người béo mập họ Lâm nghe Liễu Phương nói người trong điện thoại là Chủ tịch thành phố Dư, đã biết là không xong rồi.
Dường như mình đã rơi vào một cái bẫy, không khỏi âm thầm trách Hồ Dương.
Ban đầu, anh ta tưởng rằng đây chỉ là vấn đề nhỏ.
Không ngờ cuối cùng ngay cả Chủ tịch thành phố Dư đều liên lụy vào.
Chuyện này không phải là chuyện nhỏ.
Đang lúc người béo mập họ Lâm không biết nên nói cái gì, Diệp Mặc lại lại nói.
– Phó Cục trưởng Lâm, cảm ơn anh tới nói giúp cho tôi.
Tôi nghĩ anh sẽ nhanh chóng có thể bỏ đi chữ phó này rồi.
Sắc mặt Liễu Phương tức giận xanh mét.
– Dẫn hai người này đi.
Điều tra kỹ càng, nhất định phải điều tra ra kết quả.
Diệp Mặc không đợi Phó cục trưởng béo mập này nói chuyện, liền quay đầu nhìn Liễu Phương nói.
– Nếu không điều tra ra kết quả có phải liền dùng hình phạt nghiêm khắc để tra hỏi hay không? Tuy nhiên không cần phải làm thế.
Hiện tại tôi tự mình thẩm vấn.
Anh mở to mắt đứng đấy nhìn xem chuyện gì? Đi, Phó cục trưởng Lâm, chuẩn bị ghi âm.
– Tên điên này, tra khảo hắn trước…
Liễu Phương lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái, muốn hai người cảnh sát phía sau trực tiếp động thủ.
Diệp Mặc nói xong lấy ra một quyển sổ màu xanh quơ quơ trước mặt Liễu Phương.
– Anh nói tôi có tư cách hay không?
– Tổng huấn luyện viên Phi Tuyết?
Chỉ đọc năm chữ này, phía sau còn có một dấu in nổi, Liễu Phương lại không thể nói gì thêm.
Cái dấu in nổi này tuyệt đối là thật.
Bản thân ông ta là Cục trưởng Cục cảnh sát, chút việc ấy vẫn có thể nhận ra được.
Phó cục trưởng Lâm vội vàng đưa đầu qua.
Anh ta cũng biết dấu in nổi của Tổng cục đặc binh, trong mắt lập tức chợt hiện lên chút thần thái.
Phản ứng của anh ta rất nhanh, lập tức tiến lên nói:
– Hóa ra là Huấn luyện viên Diệp tự mình qua.
Ha hả, tôi tên là Lâm Tán.
Được gặp anh thật là vinh hạnh, vinh hạnh.
Nói xong, anh ta đưa tay qua.
– Sao, anh là Diệp Mặc? Đúng, đúng là Diệp Mặc ở Yến Kinh…
Bỗng nhiên Lâm Tán nhớ tới Diệp Mặc là ai.
Đang nói chuyện, lập tức tạm dừng.
Không ngờ hắn lại là Diệp Mặc trong truyền thuyết.
Liễu Phương thấy Diệp Mặc có bằng chứng xác thực, trong lòng đầy kinh ngạc, tuy nhiên vẫn chưa hoàn toàn mất đi vị thế của mình.
Cho dù hắn là huấn luyện viên, có thể giết người, nhưng hắn không thể can thiệp vào việc phá án của cơ quan cảnh sát tỉnh ngoài.
Huống gì Chủ tịch thành phố đã tự mình căn dặn về chuyện này.
Nhưng khi ông ta nghe thấy hai chữ Diệp Mặc này, đồng thời cũng liếc nhìn thấy hai chữ này trên giấy chứng nhận, đầu óc của ông ta chợt quay cuồng.
Bản thân cũng không có cách nào ngăn chặn được sự sợ hãi ở trong lòng.
Danh tiếng của Diệp Mặc, có thể rất nhiều dân chúng không biết tới, nhưng ông ta là Cục trưởng cảnh sát Quận của một thành phố, sao có thể không biết Diệp Mặc là ai? Hắn là tồn tại khiến Tống Gia kiêng kỵ, hơn nữa đã ra tay tàn nhẫn diệt Âu Gia.
Âu Gia tùy tùy tiện tiện lấy ra một người cũng là một Chủ tịch thành phố, đừng nói tới một Phó chủ tịch thành phố.
Mồ hôi lạnh chảy xuống sau lưng Liễu Phương.
Đầu ông ta choáng váng từng đợt.
Ông ta biết mình xong rồi.
Thật sự xong đời.
Diệp Mặc nói có thể giết Ngũ Chấn Phi một chút cũng không sai.
Hắn nói đều là sự thật.
Hắn quả thật có thể tùy tiện giết chết Ngũ Chấn Phi, hơn nữa không phải chịu bất kỳ trách nhiệm gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 264: Hiện Tại Anh Có Thể Báo Cảnh Sát
Hiện Tại Anh Có Thể Báo Cảnh Sát
L
iễu Phương cảm thấy hối hận, nhưng hối hận cũng đã muộn.
Diệp Mặc, vừa mới bắt đầu mình đã biết hắn tên là Diệp Mặc.
Sao không nghĩ tới việc này chứ? Ngoại trừ Diệp Mặc ra, còn ai dám trêu chọc họ Nhiếp ở Đàn Đô chứ?
Diệp Mặc nhìn Liễu Phương lạnh lùng cười:
– Tôi đã nói tôi không chọc giận anh, sao anh lại muốn tới gây chuyện với tôi?
– Anh cho là họ Nhiếp có thể giúp anh sao? Hắn đã hóa thành tro rồi.
Anh không cần đem Chủ tịch thành phố ra làm gì.
Ông ta sẽ nhanh chóng giống anh thôi.
Ngu ngốc.
Nếu hối hận và ánh mắt có thể giết người, Liễu Phương đã sớm giết Ngũ Chấn Phi vô số lần.
Tên Ngũ Chấn Phi khốn kiếp.
Ai không chọc lại đi chọc vào Diệp Mặc này? Không ngờ Nhiếp Vô Biên đã bị giết.
Không ngờ, một người có địa vị lớn như thế mà Diệp Mặc trước mắt nói giết là giết.
Mình chỉ là một Cục trưởng.
Hắn muốn giết chết mình, không phải chỉ cần tùy tiện động ngón tay thôi sao.
Liễu Phương càng thêm hối hận.
Khi biết Nhiếp Vô Biên đã bị giết, ông ta biết mình không xong.
Nhiếp Vô Biên còn bị giết, ông ta đi giúp một người chết thì tìm được cái gì.
Ruột Liễu Phương hối hận đến xanh cả lại.
Rốt cuộc ông ta không dám lôi Chủ tịch thành phố Dư ra làm hậu thuẫn nữa.
Ở trước mặt Diệp Mặc, đem một Chủ tịch thành phố ra làm hậu thuẫn, thì thật quá buồn cười rồi.
Vừa rồi hắn nói nếu không phải nể mặt Hàn Tại Tân.
Hàn Tại Tân? Mới đầu Liễu Phương còn chưa để ý.
Hiện tại, cuối cùng ông ta đã nhớ ra ai là Hàn Tại Tân.
Sắc mặt ông ta đã trở nên trắng bệch.
– Huấn luyện viên Diệp, đã chuẩn bị xong máy ghi âm.
Tôi sẽ tự mình ghi chép.
Anh có thể thẩm vấn rồi.
Sau khi khiếp sợ qua đi, Lâm Tán lập tức hiểu được cơ hội đã tới.
Cơ hội của anh ta đã đến.
Loại cơ hội này khó có được.
Có thể tưởng tượng, chỉ cần mượn tay Diệp Mặc, có thể trực tiếp đá Liễu Phương đi.
Vừa rồi Diệp Mặc đã nói chữ phó của anh ta có thể bỏ đi, không phải là ý này sao.
Hơn nữa, điều này không phải là điều quan trọng nhất.
Quan trọng nhất chính là có thể trực tiếp thông qua Diệp Mặc loại bỏ hậu thuẫn của Liễu Phương là Chủ tịch thành phố.
Mà bản thân mình lại có thể lại thăng cấp.
Nói không chừng mình có thể dựa vào chuyện này áp chế đối thủ một chút.
Nghĩ đến đây con mắt Lâm Tán gần như muốn híp lại.
Diệp Mặc bỗng nhiên thoáng nhìn về phía Lâm Tán.
Tuy rằng hắn không hiểu chuyện trong quan trường nhưng nhìn thấy rõ ràng tâm tư của Lâm Tán là muốn lợi dụng hắn.
Lâm Tán cảm nhận được ánh mắt của Diệp Mặc, anh ta liền rùng mình một cái.
Dường như bất kỳ chuyện gì anh ta nghĩ ở trong lòng đều bị người thanh niên trước mắt nhìn thấu.
– Tôi chỉ hy vọng, chuyện này sau khi làm rõ chân tướng, nên làm thế nào thì làm như thế? Nếu như có người nào dám lợi dụng tôi, đừng trách tôi không khách khí.
Diệp Mặc nhìn Lâm Tán thản nhiên nói một câu.
Lúc này Ngũ Chấn Phi đã biết Diệp Mặc không phải người tầm thường.
Tuy rằng gã không thấy được gốc rễ, nhưng gã biết có một loại quyển sổ xanh chính là giấy phép giết người.
Gã nhớ ra, vừa rồi Diệp Mặc nói từng muốn giết gã.
Ngay lập tức, mồ hôi lạnh đã chảy xuống.
Gã ngẩng đầu nhìn về phía Liễu Phương.
Nhưng bản thân Liễu Phương còn khó bảo toàn, làm sao có thể quan tâm tới gã.
Huống gì hiện tại Liễu Phương đang rất tức giận với Ngũ Chấn Phi.
Diệp Mặc không cần động tay động chân với Ngũ Chấn Phi, chỉ có điều áp lực nặng nề khiến mồ hôi lạnh trên người gã nhỏ thành từng giọt.
Căn bản, gã không dám giấu diếm một chữ.
Toàn bộ mọi chuyện đều nói ra.
Dường như gã biết mình đã xong đời.
Ngay cả Liễu Phương cũng không buông tha, đều khai ra hết.
Rất nhiều chuyện Lâm Tán cũng không biết.
Hiện tại nghe Ngũ Chấn Phi khai báo toàn bộ, anh ta rất kinh ngạc.
Không ngờ một Đồn trưởng lại giúp một tên trùm lưu manh tìm kiếm gái đẹp ở xung quanh để kiếm ô dù.
Thậm chí còn bức tử sinh viên trong trường.
Cái này còn chưa tính, không ngờ anh ta không nghe được chút tin tức nào.
Chẳng lẽ không có người báo cảnh sát sao?
Rốt cuộc, Liễu Phương không kiên trì được, ngồi co quắp lại.
Nếu là người khác, nói không chừng ông ta còn dám phản kháng một chút.
Nhưng ông ta biết phản kháng ở trước mặt Diệp Mặc, nói không chừng lập tức sẽ bị đánh chết.
Ngay cả cơ hội để ông ta đổi đời cũng không có.
Khi Diệp Mặc diệt trừ Âu Gia, ông ta đang ở Yến Kinh.
Nên ông ta hiểu rõ hơn so với người khác.
Ngũ Chấn Phi nói xong, giống như đã hết hơi, toàn thân cũng co quắp ngồi xuống.
– Còng lại.
Lâm Tán nghe xong lời khai của Ngũ Chấn Phi, lại nhìn thấy Liễu Phương đang ngồi co quắp, trong lòng thầm vui sướng, không chút do dự sai người đưa Ngũ Chấn Phi đi.
Diệp Mặc không để ý tới lời Lâm Tán nói, mà nhìn Liễu Phương nói:
– Đến phiên anh, đừng hy vọng Chủ tịch thành phố đại nhân đứng phía sau anh, có thể giúp được anh.
Liễu Phương căn bản sẽ không nghi ngờ lời nói của Diệp Mặc.
Nếu là người khác nói những lời này, ông ta có thể không tin.
Nhưng Diệp Mặc nói, anh ta không thể không tin được.
Ông ta biết Diệp Mặc có năng lực như thế.
Lời khai của Liễu Phương càng dính líu tới nhiều thế lực.
Tuy nhiên điều này đã không còn liên quan tới Diệp Mặc nữa.
Về phần Lâm Tán có thể lợi dụng tốt lời khai kia hay không, hắn không muốn quản.
– Đưa đi giam lại trước.
Nói xong, Lâm Tán đã bắt đầu bấm số gọi điện thoại.
Hắn lặng lẽ ngăn cản hai người cảnh sát đang muốn dẫn Ngũ Chấn Phi đi.
Thuận tay, hắn lấy ra khẩu súng mà lúc trước Hàn Tại Tân đã đưa cho hắn, nói:
– Tôi đã từng nói phải giết anh, coi như là trả thù cho Thiến Thiến.
Lâm Tán vừa nhìn thấy, trong lòng liền lo lắng, vội vàng nói:
– Chuyện này, huấn luyện viên Diệp, anh xem có nên giam bọn họ trước không.
Hiện tại giết bọn họ thì không thích hợp lắm.
Anh ta sẽ bị luật pháp…
Đoàng.
Lâm Tán lời còn chưa dứt, Diệp Mặc đã bắn một phát súng xuyên qua giữa trán Ngũ Chấn Phi.
Nhìn Ngũ Chấn Phi ngã xuống, hắn thản nhiên liếc mắt nhìn Lâm Tán một cái, nói.
– Phó cục trưởng Lâm, đối với việc anh đã tới giúp tôi, tôi rất cảm kích.
Chỉ có điều tôi đã nói phải giết anh ta.
Nếu như có gì không ổn, anh có thể báo cáo lên trên.
Sau khi nói xong, Diệp Mặc nhìn lướt qua hai người cảnh sát cùng vào với Ngũ Chấn Phi, nói:
– Tôi biết sau mông hai người không sạch sẽ.
Nếu không nhanh chóng lau sạch, để tôi thấy được, tôi sẽ giết ngay tại chỗ.
Nhớ lấy những lời tôi nói.
– Sẽ không, sẽ không…
Trong lòng Lâm Tán âm thầm kêu khổ.
Diệp Mặc này đúng như Liễu Phương đã nói, quá kiêu ngạo.
Nhưng anh ta lại không hề có biện pháp nào khác.
Nếu không giết Ngũ Chấn Phi, anh ta còn dễ nói hơn một chút.
Đồng thời trong tay có thêm con bài chưa lật.
Nhưng Diệp Mặc không chút do dự đã giết chết Ngũ Chấn Phi, anh ta lại chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Liễu Phương nhìn Diệp Mặc thật sự giết Ngũ Chấn Phi trước mặt ông ta, trong lòng càng kinh sợ.
Ông ta biết thậm chí Diệp Mặc muốn cũng có thể trắng trợn giết ông ta.
Tuy nhiên cũng may, ông ta thấy Diệp Mặc và Đường Bắc Vi đi ra ngoài, không ngờ không để ý tới ông ta.
Cuối cùng ông ta thở phào một cái.
Tuy rằng ông ta đã cung cấp lời khai, nhưng hẳn là có thể bảo vệ được tính mạng, trong lòng không khỏi âm thầm cảm thấy may mắn.
Việc này đều là do Ngũ Chấn Phi làm, không có quan hệ trực tiếp đến ông ta.
Nhưng căn bản ông ta lại không biết, Diệp Mặc đã động tay động chân trên người ông ta.
Ông ta chỉ có sống được nửa năm nữa.
Tuy rằng Lâm Tán và Liễu Phương biết lai lịch của Diệp Mặc, cũng biết hắn có khả năng để kiêu ngạo, nhưng cảnh sát xung quanh đều ngây người.
Cho dù Ngũ Chấn Phi là tội phạm, nhưng trước mặt mọi người lại nổ súng bắn chết gã như vậy, còn nghênh ngang rời đi, bọn họ mới chỉ thấy lần đầu tiên.
– Anh, anh giết tên cảnh sát kia như vậy, có ổn không?
Đường Bắc Vi thật sự không ngờ được, Diệp Mặc thật sự dám giết người ở Cục cảnh sát.
Cho dù tên cảnh sát kia là kẻ vô cùng độc ác, nhưng loại chuyện này vẫn có phần thái quá.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Nếu anh không có lời khai đó.
Anh giết tên cảnh sát kia, rất có thể sẽ bị truy nã.
Chỉ có điều, bây giờ hẳn là không có việc gì rồi.
Cái tên cảnh sát kia dám xuống tay với em, anh không tự tay giết gã, tu vi của anh sẽ trì trệ không tiến.
Anh nói rồi, không ai được trêu em gái của Diệp Mặc anh.
Bất cứ kẻ nào cũng không được.
– Anh.
Theo bản năng Đường Bắc Vi kéo chặt tay Diệp Mặc, trong lòng cảm thấy ấm áp, nhưng nhất thời không biết nên nói gì.
– Đi tới trường học của em trước, rồi nói sau.
Diệp Mặc vẫy một xe taxi.
Cục cảnh sát quận Nghi Định cách Đại học sư phạm Đàn Đô không xa.
Xe taxi chỉ đi hơn mười phút đã tới.
Diệp Mặc vừa mới xuống xe, đã bị người chặn lại.
– Cuối cùng tôi đã tìm được anh.
Hôm nay anh đã cứu tôi.
Cám ơn anh.
Anh thật lợi hại.
– Tôi tên là Hà Kỳ.
Coi như là bạn học của Bắc Vi.
Tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm.
Anh sẽ không từ chối chứ? Còn nữa, chuyện hôm nay tôi đã nói cho cha tôi biết.
Hà Kỳ đã ở cổng Đại học sư phạm đợi đã lâu, vừa thấy Diệp Mặc đến, cô lập tức tiến lên ngăn lại.
Diệp Mặc nghe Hà Kỳ nói xong, lập tức đã biết hẳn là cô còn không biết biệt thự kia đã bị hắn đốt.
Chỉ có điều Diệp Mặc không có hứng thú đi ăn cơm với loại con gái như Hà Kỳ.
Hắn lập tức từ chối nói:
– Không cần.
Tôi và Bắc Vi có chút việc phải đi.
– Đường Bắc Vi là bạn gái của anh sao? Cô ấy thật xinh đẹp.
Cô ấy là cô gái xinh nhất trong trường chúng tôi.
Anh thật may mắn.
Nhưng anh yên tâm, Khiêm Hòa có lợi hại mấy, tôi đã nói cho cha tôi biết, anh ta sẽ không dám làm gì nữa.
Hiển nhiên Hà Kỳ cảm thấy rất tò mò không biết Diệp Mặc làm thế nào có thể đưa cô từ chỗ Khiêm Hòa ra ngoài.
Chỉ có điều hiện tại họ đang ở cửa trường học, cô không tiện hỏi mà thôi.
Diệp Mặc không cãi lại.
Nếu Hà Kỳ nói chức quan của cha cô ta có thể ngăn chặn được Khiêm Hòa, hắn tuyệt đối không tin.
Một cán bộ nội thành không có khả năng quản được Nhiếp Vô Biên.
– Không ngờ lại là anh.
Ngay cả đàn bà của Khiêm Hòa, anh cũng dám đụng vào.
Quả nhiên rất can đảm.
Một giọng nói lạnh lùng truyền đến.
Diệp Mặc vừa nghe đã biết là tên Trương Hòa đến.
Ở Đàn Đô này, hai tên Hòa này, thật sự khiến người ta chán ghét.
Hà Kỳ lập tức trừng mắt nói:
– Trương Hòa, mong anh tránh ra.
Nơi này không có chuyện của anh.
Song Hòa Đàn Đô sẽ lập tức phải bớt một.
Khiêm Hòa dám bắt tôi lại.
Tôi đã nói cho cha tôi biết.
Anh ta sẽ nhanh chóng gặp xui xẻo thôi.
– Khiêm Hòa đã bắt cô, không ngờ cô còn có thể ra được?
Trương Hòa lập tức kinh ngạc nói.
Tuy nhiên sau khi nói xong, y lập tức chỉ biết mình nói có chút không ổn, vội vàng ngừng đề tài lại.
Nếu nói cha Hà Kỳ có thể làm gì Khiêm Hòa, Trương Hòa sẽ tuyệt đối không tin.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn lướt qua Trương Hòa.
Nói không chừng tên khốn kiếp này cũng có quan hệ với Nhiếp Vô Biên.
Xem ra phải tìm một cơ hội xử lý y.
– Có tin tôi lập tức đánh anh, báo cảnh sát cuối cùng còn bắt anh hay không?
Dường như có chút kiêng kỵ Hà Kỳ, Trương Hòa lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc nói.
Y cảm thấy cực kỳ khó chịu đối với Diệp Mặc.
Không biết Diệp Mặc và Đường Bắc Vi ở cùng một chỗ, vì sao Khiêm Hòa còn chưa xuất hiện.
Nếu không phải là Khiêm Hòa, y đã sớm theo đuổi Đường Bắc Vi.
Diệp Mặc đi lên phía trước, giơ hai tay lên đánh vào mặt Trương Hòa.
Trương Hòa bị đánh lăn mấy vòng, lúc này mới nằm sấp trên mặt đất, phun ra một búng máu và mấy cái răng.
– Hiện tại anh có thể báo cảnh sát được rồi.
Diệp Mặc nói xong, không biết lấy từ chỗ nào ra một cái khăn tay, lau tay, sau đó ném trên mặt đất.
Diệp Mặc vừa ném khăn tay xuống đất, một chiếc xe thể thao màu xanh ngọc lái tới, cua một vòng, rồi dừng lại trước mặt mấy người Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 265: Kế Hoạch Trả Thù
Kế Hoạch Trả Thù
T
rương Hòa nhìn động tác của Diệp Mặc, cả chiếc khăn tay hắn ném trên mặt đất.
Sao gã không biết hắn cố ý làm vậy.
Gã lau vết máu trên khóe miệng, tức giận tới mức mặt xanh mét.
Hiện tại gã đã biết tuy rằng mình có chút bản lĩnh, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Không chút nghĩ ngợi, gã lấy điện thoại ra lập tức báo cảnh sát.
– Anh Diệp, thật là khéo.
Không ngờ tôi lại được gặp anh.
Lần này đúng là vận may của tôi rất tốt.
Kiều Cương khoa trương, vừa từ trên xe thể thao bước xuống, đã cầm lấy tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc rất có thiện cảm với Kiều thiếu gia, không đắn đo, không kiêu ngạo.
Điều này thực sự khó có thể làm được.
Từ lời nói, việc làm và phong thái của anh ta, có thể thấy thân phận lai lịch của Kiều thiếu gia không đơn giản.
– Kiều thiếu gia nói quá lời.
Đây là chuyện tôi đã đáp ứng, hơn nữa đã nhận tiền của anh.
Đến lúc đó, đương nhiên sẽ làm hết sức.
Diệp Mặc khẽ cười.
Kiều Cương lập tức nói:
– Anh Diệp nói như vậy chính là chê cười tôi rồi.
Chừng ấy tiền còn chưa đủ để anh Diệp nhét kẽ răng.
Lúc trước nếu không phải đúng dịp, tôi thật sự không có cơ duyên này.
Lần đầu tiên tôi thấy anh Diệp, đã biết anh không phải là người đơn giản.
Ha hả, ánh mắt tôi luôn luôn chính xác.
Lần này tôi đã đặt cược toàn bộ vào anh.
Diệp Mặc còn chưa kịp nói chuyện, Trương Hòa ngã trên mặt đất đã đứng lên.
Gã có chút giật mình nhìn Kiều Cương.
– Kiều, Kiều thiếu gia, anh cũng tới đây à? Thật khéo…?
Miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng Trương Hòa đã nổi sóng lớn.
Gã đã xem Diệp Mặc như người chết, cho dù phải tìm mọi biện pháp cũng muốn hại Diệp Mặc.
Nhưng thật sự không ngờ Kiều Cương lại biết hắn, hơn nữa còn đối xử với hắn thực sự không tồi.
Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Lúc này, Kiều Cương mới thấy Trương Hòa từ dưới đất đứng lên.
Anh ta có chút kinh ngạc chỉ vào Trương Hòa nói:
– Trương đại thiếu gia, anh làm gì mà lăn lộn dưới đất vậy? Mọi người đều nói tôi ăn chơi trác táng.
Tôi lại thấy anh còn ăn chơi trác táng hơn tôi.
Không ngờ ngay cả trò này anh cũng chơi.
Diệp Mặc mỉm cười.
Hắn mới không tin Kiều Cương không nhận ra được Trương Hòa vừa bị hắn đánh.
Kiều Cương nói như vậy nhất định là cố ý.
Trương Hòa xấu hổ cười.
– Kiều thiếu gia nói quá lời.
Tôi còn chưa nhàm chán đến mức như vậy.
Nói xong, gã lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Mặc kệ Diệp Mặc là ai, cho dù gã không thể trêu chọc Kiều Cương, nhưng gã nhất định không bỏ qua cho Diệp Mặc.
-Trương Hòa thiếu gia, không nên đánh chủ ý vào anh Diệp.
Nếu anh dám động tới Diệp Mặc, đừng trách tôi không khách khí.
Đương nhiên Kiều Cương đã thấy Trương Hòa nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc với ánh mắt đầy thù hận.
– Kiều thiếu gia, chuyện này không liên quan đến anh.
Nếu anh nhất định muốn nhúng tay vào chuyện này, tôi chỉ đành phải nói cho anh họ tôi biết.
Trương Hòa biết gã không phải là đối thủ của Kiều Cương.
Hơn nữa gã ở Trương gia chỉ là một chi nhánh mà thôi.
Mặc dù ở Đàn Đô, tiếng nói của gã có chút trọng lượng, nhưng ở tỉnh Hồ Trung, gã căn bản là không thể lên tiếng.
Tuy nhiên, anh họ gã là Trương Điện là cháu đích tôn của Trương gia, hơn nữa còn là truyền nhân đời thứ tư, địa vị trong gia tộc không thấp hơn Kiều Cương ở Kiều gia.
Quả nhiên Kiều Cương nghe Trương Hòa nói xong, sắc mặt có chút khó coi.
Bất quá anh ta vẫn hừ lạnh một tiếng.
– Diệp Mặc là khách quý của Kiều gia tôi, là bằng hữu của Kiều Cương tôi.
Nếu anh dám động thủ với anh Diệp, đừng trách tôi không khách khí.
Ngay cả ông cụ nhà các anh đến đây, cũng không thể nói lý với tôi.
Khách quý? Trương Hòa giật mình.
Gã nhìn kỹ lại Diệp Mặc một lát, đột nhiên nghĩ ra, địa vị của Kiều gia không kém Trương gia, dựa vào cái gì mà Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy lại trở thành khách quý được? Điều này thật kỳ lạ.
Chẳng lẽ?
Trương Hòa bỗng nhiên hiểu được.
Gã bất ngờ cười ha hả nói:
– Thì ra Kiều gia các anh muốn hắn đại biểu cho Kiều gia đi dự thi.
Ha ha, cuối cùng tôi đã hiểu được.
Sắc mặt Kiều Cương biến đổi.
Không ngờ Trương Hòa thông minh như thế.
Anh ta chỉ nói một câu, Trương Hòa đã suy đoán được mục đích của anh ta.
Xem ra gã không phải là một kẻ vô dụng.
Tuy nhiên cho dù biết thì gã có thể làm được gì? Nghĩ đến đây Kiều Cương cười lạnh một tiếng nói:
– Không sai, tôi đang muốn mời Diệp Mặc đi dự thi giúp đấy.
Anh có thể làm gì được?
– Chẳng gì cả.
Chỉ có điều tôi cũng sẽ đi dự thi.
Đừng để tôi gặp được.
Trương Hòa cười lạnh một tiếng, lau vết máu trên khóe miệng.
Diệp Mặc là một kẻ vô danh, mà dám động thủ đánh gã.
Gã không biết vì sao tên khốn Khiêm Hòa chưa động tới hắn, nhưng cho dù Khiêm Hòa không động tới hắn, khi đua xe, Trương Hòa gã cũng sẽ khiến hắn phải hối hận.
Tiếng còi báo động của xe cảnh sát truyền tới.
Một chiếc xe cảnh sát nhanh chóng lái tới.
Hai gã cảnh sát nhảy xuống xe.
Người cảnh sát thấy khóe miệng Trương Hòa còn có vết máu, trong lòng cảm thấy kinh ngạc.
Tên khốn kiếp kia ăn gan báo sao? Không ngờ hắn lại dám động thủ với Trương Hòa.
-Trương thiếu gia, là ai động thủ đánh người.
Người cảnh sát cao lớn đi phía trước lập tức hiểu được, nếu không xử lý tốt chuyện này, anh ta liền xong đời.
– Còn có thể là ai chứ? Chính là anh ta.
Tôi tuân thủ luật pháp.
Hiện tại anh ta lại đánh tôi.
Các anh xem rồi xử lý đi.
Khóe miệng Trương Hòa hiện lên một nụ cười lạnh.
Tuy rằng tôi không làm gì được Kiều Cương anh, nhưng tôi có thể khiến Diệp Mặc bị bắt giam một thời gian là được rồi, cũng tiện khinh bỉ anh một chút.
Quả nhiên Kiều Cương lập tức hiểu được chủ ý của Trương Hòa.
Tuy rằng anh ta có thể bảo vệ Diệp Mặc, nhưng chỉ cần để Diệp Mặc bị bắt giam, cuộc đấu lần này coi như anh ta đã thua.
Hơn nữa đây là chuyện mất mặt.
Bản thân anh ta là cháu đích tôn của dòng chính, không ngờ lại nắm không được thiếu gia ăn chơi trác táng của một chi nhánh Trương gia.
Kiều Cương cũng là người coi trọng sĩ diện.
Hơn nữa hai người cảnh sát này tuyệt đối không quen biết Kiều Cương.
Nói không chừng căn bản sẽ không để ý đến anh ta.
Chờ sau khi anh ta nói chuyện điện thoại xong, Diệp Mặc đã bị mang đi, Có thể còn bị giáo huấn một trận.
– Trương thiếu gia yên tâm, bây giờ là xã hội pháp chế.
Loại lưu manh xã hội đen này, chúng tôi sẽ tuyệt đối không bỏ qua.
Người cảnh sát cao hơn nói xong, liền trực tiếp đi về phía Diệp Mặc.
Thậm chí anh ta còn lấy cả còng tay ra, rõ ràng không có ý định để Diệp Mặc phân trần.
Trong lòng Kiều Cương quýnh lên.
Anh ta vừa lấy điện thoại ra, vừa muốn ngăn cản người cảnh sát này.
Diệp Mặc lại ngăn Kiều Cương lại.
– Không cần phải gấp.
Tôi nghĩ bọn họ còn không dám dẫn tôi đi.
Kiều Cương hơi sửng sốt.
Cảnh sát Đàn Đô có Thái tử gia Trương Hòa làm chỗ dựa, sao có thể không dám đưa anh đi?
Người cảnh sát kia vừa mới đi đến trước mặt Diệp Mặc, anh ta còn chưa đưa còng tay lên, đã bị Diệp Mặc đá một cước vào ngực, lùi lại phía sau vài chục bước, lại đụng vào người Trương Hòa.
Hai người cùng ngã xuống đất.
– Anh dám đánh lén cảnh sát sao?
Một cước này của Diệp Mặc dùng sức không lớn.
Người cảnh sát chỉ cảm giác ngực có chút khó thở, nhưng nhanh chóng đứng lên được.
Anh ta lại lập tức cầm lấy còng tay, đồng thời đưa tay đặt lên khẩu súng bên hông.
Trương Hòa và Kiều Cương ngây người.
Thậm chí ngay cả Hà Kỳ đang đứng bên cạnh cũng không kịp phản ứng.
Kiều Cương biết Diệp Mặc đã rất ngạo mạn, nhưng không ngờ hắn dám đánh lén cảnh sát trên đường.
Phải biết rằng Trương Hòa là một công tử, khi không hài lòng với cảnh sát, cũng không dám đánh cảnh sát ở nơi công cộng như vậy.
Cho dù muốn giáo huấn cũng phải tìm một nơi không có người.
– Đánh lén cảnh sát? Anh quá xem trọng chính mình rồi.
Anh có tư cách làm cảnh sát sao? Vừa rồi, khi anh đến, anh đã hỏi qua đương sự là tôi chưa? Hay anh chỉ nghe một bên nói xong, lập tức muốn tới còng tôi lại.
Đá anh một cước vẫn là còn nhẹ.
Nếu anh còn không bỏ tay khỏi khẩu súng, thì đừng trách tôi không khách khí.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người cảnh sát cao lớn này nói.
Một cảnh sát khác tay vừa mới đặt lên súng, đã nhận ra được hắn là Diệp Mặc.
Anh ta sợ tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, vội vàng thả tay xuống.
Anh ta đang tính nhắc nhở đồng nghiệp của mình, thì người cảnh sát đã thả tay xuống.
Dường như anh ta cũng rất sợ hãi.
Anh ta đã nhận ra được hắn là Diệp Mặc, chính là người đã giết chết Đồn trưởng Ngũ ở Cục cảnh sát mà không có chuyện gì.
Người này nói không khách khí.
Thật sự không khách khí.
Nếu chọc giận hắn, hậu quả thật sự là khó có thể tưởng tượng được.
Người cảnh sát cao lớn thầm hận mình vừa rồi đã không nhìn rõ người kia là ai.
Bởi vì Khiêm Hòa là một trong Song Hòa, và Đồn trưởng Ngũ đã bị giết.
Hiện tại Trương Hòa, người cuối cùng trong Song Hòa lại chọc giận tay Diệp Mặc này.
Nếu hiện tại anh ta còn không biết lui lại, anh ta thật sự là muốn tìm chết rồi.
Nghĩ đến đây, người cảnh sát vội vàng tiến lên phía trước nói:
– Rất xin lỗi, vừa rồi tôi chỉ nghe một bên, nên đã có phán đoán sai lầm, tôi…?
Mới nói được một nửa, người cảnh sát này dò xét nhìn Trương Hòa.
Anh ta không thể động vào người này.
Anh ta không khỏi thầm mắng mình xui xẻo.
Chẳng qua nếu như quả thật đắc tội, bọn họ thà rằng đắc tội Trương Hòa.
Đắc tội Trương Hòa nhiều nhất thì bị lột mũ áo, hoặc chịu chút đau về da thịt.
Nhưng đắc tội Diệp Mặc sẽ không phải là chuyện đơn giản như vậy Diệp Mặc đã nhận ra hai gã cảnh sát đang khó xử.
Hắn cũng biết không thể trách những người cảnh sát này.
Với quyền thế của dạng công tử như Trương Hòa, một cảnh sát làm sao còn dám đối chọi với gã.
Hắn khoát tay nói:
– Các anh đi đi.
Chuyện ở đây đã được xử lý tốt rồi.
Người cảnh sát nghe Diệp Mặc nói xong, như nghe nhạc tiên, vội vàng lên xe, trong chớp mắt liền biến mất không thấy nữa.
Trương Hòa nhìn xe cảnh sát đã biến mất không thấy tung tích, sau một lúc lâu vẫn không có phản ứng.
Đây là thói đời gì vậy.
Ở Đàn Đô này một mẫu ruộng còn có ba phần đất.
Thậm chí có người còn điên cuồng hơn cả gã.
Đánh cảnh sát, còn khiến cảnh sát không dám nói lời nào.
Chẳng lẽ hiện tại, lời nói của Trương đại công tử đã không còn tác dụng rồi sao?
– Đúng là chỉ có mình anh.
Anh Diệp, ngay cả tôi cũng không dám làm như thế.
Anh thật trâu bò.
Tôi đã biết lai lịch của anh Diệp không tầm thường.
Nào, hôm nay tôi làm chủ mời khách, cùng đi ăn một bữa đi.
Kiều Cương nhìn Trương Hòa đang kinh ngạc, tâm tình không tồi.
Nhưng đồng thời anh ta cũng âm thầm kinh hãi.
Chắc chắn địa vị của Diệp Mặc rất lớn.
Thậm chí không phải lớn bình thường.
Diệp Mặc vỗ vỗ vào vai Kiều Cương.
– Tốt, phải đi ăn một bữa.
– Tôi cũng đi ăn.
Kiều thiếu gia, anh sẽ không tới mức không hoan nghênh tôi chứ?
Đến lúc này Hà Kỳ mới có cơ hội ngắt lời.
Dường như bây giờ Kiều Cương mới nhìn thấy Hà Kỳ.
Anh ta vội vàng cười nói:
– Đương nhiên sẽ không.
Không ngờ Hà tiểu thư đang ở đây.
Thật sự là vinh hạnh của Kiều Cương tôi.
Ha ha.
Trương Hòa thấy mấy người đều rời khỏi, gã cảm thấy khó chịu giống như ăn phải ruồi bọ.
Gã lập tức lấy điện thoại ra, gọi điện thoại.
– Ba, là con.
Dạ, con vừa nhìn thấy Kiều Cương ở Đàn Đô.
Đúng, anh ta tìm được một lái xe.
Nhưng con không biết kỹ thuật lái xe của hắn thế nào.
Người lái xe này tên là Diệp Mặc.
Hắn rất kiêu ngạo.
Vừa rồi không ngờ còn dám tát con một cái.
Còn ra tay rất độc.
Thậm chí đã đánh rụng một cái răng của con.
– Cái gì, không ngờ hắn lại kiêu ngạo như thế.
Ngay cả Kiều Cương cũng không thể kiêu ngạo như vậy.
Còn dám tát con ở cổng Đại học sư phạm.
Cho dù Kiều thổ phỉ ra mặt, ba cũng không bỏ qua cho thằng nhóc kiêu ngạo này.
Trong điện thoại của Trương Hòa truyền tới một giọng nói đầy tức giận.
Trương Toàn thật sự phẫn nộ rồi.
Cho dù ông ta là người biết kềm chế, nhưng chỉ một lái xe cũng dám tát con trai ông ta ở nơi công cộng, còn tát rụng răng con trai mình.
Nếu điều này bị truyền ra ngoài, Trương Toàn ông ta còn có mặt mũi nào nhìn mọi người.
Khóe miệng Trương Hòa lộ ra một nụ cười lạnh.
– Ba, con có cách khiến ba ngày sau hắn phải chết không có chỗ chôn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










