[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 52 : Gặp Lại Bắc Vi (c256-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 256: Gặp Lại Bắc Vi
Gặp Lại Bắc Vi
Đ
ây là lần thứ hai Diệp Mặc đến Đàn Đô.
Lần đầu tiên là cùng Văn Đông đến.
Nhưng thậm chí hắn không vào trong nội thành, chỉ là sau khi cùng với Văn Đông làm nổ tung căn biệt thự liền rời đi, vì vậy đối với Đàn Đô hắn không quen thuộc cho lắm.
Nhưng trường đại học sư phạm Đàn Đô lại có chút danh tiếng, có thể gọi taxi bất cứ khi nào, chỉ cần biết chỗ.
Diệp Mặc đứng trước cổng trường đại học sư phạm Đàn Đô, nhìn đôi nam nữ đang bước vào trường, không phải đi cạnh nhau bình thường mà là ôm ấp nhau thân mật.
Nếu như không phải hắn biết trước đây là trường đại học thì chắc hắn đã tưởng rằng đây là nơi đăng ký kết hôn, trong lòng hắn thầm than thở.
Sinh viên ở đây dường như sống thoáng hơn so với trường đại học Ninh Hải.
Nhưng trường đại học Ninh Hải có sống thoáng hay không thì hắn cũng không biết rõ được, dù sao thì những ngày tháng của hắn ở đại học Ninh Hải chỉ là mỗi ngày ở trong thư viện.
Mặc dù những sinh viên bước vào rất nhiều, nhưng Diệp Mặc đứng ở chỗ đó, cả người như thoát tục, hơn nữa vì tu luyện trong một thời gian dài nên có khí chất phi thường ở bên trong, thêm vào đó là trang phục của hắn đều do Diệp Lăng giúp hắn chọn, không những hợp với hắn mà còn là những đồ hàng hiệu nổi tiếng, vì vậy những sinh viên đều lập tức đổ dồn con mắt vào hắn.
Có thể là do khí chất của Diệp Mặc bất phàm nên có rất nhiều sinh viên bước vào trường đều bàn tán xôn xao.
Căn bản là Diệp Mặc không biết Đường Bắc Vi ở chỗ nào, cũng không biết cô ấy rốt cuộc học khoa nào, thậm chí là lớp nào hắn cũng không biết, cái duy nhất mà hắn biết chính là trường đại học sư phạm Đàn Đô.
Hắn đi đến cửa trường học thì chặn mấy nữ sinh đang ôm vài quyển sách bên người lại, nói một cách rất khách khí:
– Bạn gì ơi, cho hỏi một chút…
Bốn chữ “kí túc xá nữ” Diệp Mặc còn chưa nói ra, thì nhìn thấy một nữ sinh trước mặt liếc hắn một cái rồi nói:
– Không biết…
Không biết? Diệp Mặc không hiểu được vì sao, hắn còn chưa nói ra hết câu hỏi của bản thân mà nữ sinh này đã nói không biết, làm sao cô ấy biết được hắn định hỏi cái gì chứ?
Kí túc xá nữ không nhất định là chỉ có nữ sinh mới biết.
Diệp Mặc nghĩ trong lòng, nam sinh hẳn cũng biết kí túc xá nữ, hà tất phải đi hỏi nữ sinh? Diệp Mặc thầm chửi rủa lòng vòng, nhưng nữ sinh này quá không lịch sự, hắn bèn mặc kệ cô ta, rồi lại ngăn một nam sinh đằng sau nữ sinh này lại:
– Bạn gì ơi, cho hỏi một chút, kí túc xá nữ ở đâu vậy?
Nam sinh mà Diệp Mặc hỏi vẫn chưa trả lời thì cô nữ sinh ban nãy không thèm chú ý đến hắn lập tức quay đầu lại nói khách khí:
– Bạn gì à, vừa rồi xin lỗi nha, tôi biết kí túc xá ở đâu, hay là tôi dẫn bạn đi.
Một phút trước vẫn còn lạnh lùng nói với hắn là không biết, vậy mà đột nhiên lại tỏ vẻ mặt tươi cười với hắn, lại còn nói sẽ dẫn hắn đi, cô nữ sinh này trước sau thay đổi thật chóng mặt.
Diệp Mặc quay đầu nhìn cô nữ sinh này, chau mày, chuyện này là sao?
Nam sinh mà Diệp Mặc hỏi nhìn thấy thế liền cười, vội vàng đi tiếp.
Sự thay đổi trước sau của nữ sinh này đã làm cho Diệp Mặc hoài nghi.
Hắn bắt đầu đánh giá nữ sinh này.
Dường như đã hơn 20 tuổi, so với những sinh viên bình thường trông cô này chín chắn hơn nhiều, hơn nữa trông khá là xinh xắn, làn da trắng nõn, tóc dài ngang vai, khí chất trong sáng nhưng lại có chút kiêu ngạo, môi nữ sinh này trông có vẻ hơi mỏng, có thể nhìn ra cô nữ sinh này có vẻ hơi bạc tình.
Cô nữ sinh này có chút kỳ lạ, Diệp Mặc không muốn nhiều chuyện, chỉ nói:
– Không cần dẫn tôi đi, chỉ cần bạn chỉ chỗ cho tôi là được rồi.
Trong mắt nữ sinh này lộ vẻ kỳ quái, nhưng lại nhanh chóng nói một cách nhiệt tình:
– Không, tôi dẫn bạn đi, chỉ chỗ thôi thì tôi sợ bạn không đến được.
Nhưng vẻ lạnh lùng và nhiệt tình của cô thật không khớp nhau, rõ ràng là thay đổi đột ngột.
Diệp Mặc còn chưa kịp nói gì thì một chiếc xe hơi thể thao xinh đẹp màu đỏ đỗ ngay trước mặt hắn, từ trong xe bước xuống là một thanh niên trông rất khôi ngô tuấn tú.
Người thanh niên này vừa mới xuống xe thì đã nói với cô nữ sinh đứng đối diện với Diệp Mặc:
– Tiểu Kỳ, anh ở bên đường đối diện thì nhìn thấy em, thật là trùng hợp, đi thôi, chúng ta qua đó đi.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn chiếc xe thể thao.
Với xe hơi, hắn không hiểu biết nhiều, ngoài những chiếc xe tốt nổi tiếng ra thì những loại khác hắn không biết gì.
Nhãn hiệu của chiếc xe này là gì hắn cũng không biết.
Cô nữ sinh tên Tiểu Kỳ đột nhiên giơ tay ra kéo lấy tay của Diệp Mặc, nhưng tay của Diệp Mặc chỉ tiện vòng qua.
Tay của cô nữ sinh này hoàn toàn bắt hụt, cô kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Động tác vừa rồi của cô hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu gì.
Người đàn ông trước mặt dù sao cũng có thể trốn, nhưng thời đại này thoáng cái đã qua, trong lòng cô lập tức có chút không thoải mái, dù sao mình cũng là một cô gái xinh đẹp, lẽ nào nắm tay hắn mà cũng không được sao.
Nếu như không phải người đàn ông trước mặt có vài phần khí chất thì cô ta thực sự không muốn tìm hắn giúp.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu ra, trong lòng đầy sự chán ghét với nữ sinh này.
Hắn liền nhớ tới Tô Mi, nữ sinh này giống như Tô Mi, cũng muốn lợi dụng hắn để thoát khỏi người thanh niên trước mặt.
Không ngờ còn có loại con gái kiểu này, bản thân và hắn căn bản là không quen biết gì, hỏi đường thôi mà cô ta cũng không đồng ý, bây giờ lại còn muốn lợi dụng hắn, Diệp Mặc không chỉ thấy ghét mà còn ghét cực độ.
Nếu như vừa rồi cô ta giúp hắn chỉ đường một chút thì nói không chừng hắn còn thực sự muốn giúp cô ta.
Mà cô gái tên Tiểu Kỳ này không những không giúp hắn chỉ đường, thậm chí còn muốn lợi dụng hắn để ngăn người đàn ông mà cô ta không thích.
Người đàn ông lái chiếc xe hơi thể thao này vừa nhìn là biết anh ta có vai vế không đơn giản.
Nếu như đổi lại là một người đàn ông khác thì không chừng còn đến ôm chầm rồi đi mất, nhưng thấy được cô gái này ngoài bạc tình ra, chỉ nghĩ đến bản thân, hoàn toàn không suy nghĩ cho tình cảnh của người khác.
Diệp Mặc lạnh lùng cười, hắn căn bản cũng không có ý định giúp cô ta.
– Xin chào, tôi tên là Trương Hòa.
Người thanh niên kia đột nhiên đưa tay ra trước mặt Diệp Mặc, muốn bắt tay Diệp Mặc.
Cử chỉ nho nhã, rất lịch sự.
Diệp Mặc nhìn qua một lượt thì thấy trên mặt chiếc nhẫn của người thanh niên này có đinh ghim lồi ra, mà ánh sáng xanh đó lóe lên thoắt cái đã không thấy đâu nữa, có thể thấy đinh ghim này nhỏ vô cùng.
Chỉ cần bắt tay với gã là đinh ghim này sẽ xuyên vào tay mình.
Một tên ác độc, đúng là một đôi cẩu nam nữ, không phải hạng tốt đẹp gì.
Người thanh niên này cười rất ôn hòa, không ngờ lại ác độc như vậy.
Ngay cả lai lịch và thân phận của mình, thậm chí quan hệ với nữ sinh này còn chưa điều tra rõ ràng mà đã muốn ra tay với mình.
Mặc dù Diệp Mặc không biết chiếc đinh ghim trên mặt chiếc nhẫn đó có độc hay không, nhưng hắn biết chiếc đinh ghim đó tuyệt đối không phải là thứ đơn giản.
Diệp Mặc bắn chân khí, bắn vào lòng bàn tay người thanh niên này, ánh mắt lạnh lùng nhìn thoáng qua người thanh niên này:
– Không hứng thú.
Rồi xoay người bỏ đi.
Người thanh niên này nhìn thấy Diệp Mặc không ngờ ngay cả tay mà cũng không chìa ra, thì ánh mắt lập tức nhìn sang chiếc đinh ghim trên chiếc nhẫn của gã.
Gã không tin có bất cứ ai có thể nhìn thấy được, vì căn bản là nó rất nhỏ.
– Đợi tôi một chút.
Nữ sinh này nhìn thấy Diệp Mặc không ngờ không thèm nhìn người đàn ông này, thậm chí còn quay người bỏ đi, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng lập tức phản ứng, đuổi theo sau Diệp Mặc.
– Cút…
Diệp Mặc đứng lại, nhìn chằm chằm nữ sinh này, nói không một chút khách khí.
Một chữ “Cút”, không những làm nữ sinh này ngây người ra, mà cả những sinh viên khác xung quanh trong trường cũng phải ngây người ra.
Không ngờ có người dám nói chữ “Cút” với cô công chúa Tiểu Kỳ này, người này có uống nhầm thuốc không.
Nữ sinh tên Tiểu Kỳ này rõ ràng cũng ngây người ra.
Cô vừa mới nhìn thấy Diệp Mặc không thèm để ý đến Trương Hòa, trong lòng đã rất khiếp sợ, nhưng hơn cả sự khiếp sợ chính là việc lần đầu tiên cô bị người khác nói câu “Cút!”.
Nhưng cô ta đã nhanh chóng phản ứng lại, lập tức nói:
– Tôi và Trương Hòa thanh bạch, cậu đừng hiểu lầm.
Nói xong không ngờ xông lên giữ chặt tay áo của Diệp Mặc.
Trương Hòa đã tức giận vô cùng, người con gái mà gã thích không ngờ lại nói gã và cô không có gì trước mặt Diệp Mặc, lại còn đi giải thích với người đàn ông khác.
Diệp Mặc tức giận cười lại, hỏi đường không ngờ lại hỏi thành chuyện này.
Hắn giật tay người con gái này ra, lạnh lùng nhìn cô nữ sinh tên Tiểu Kỳ nói:
– Cô nói thanh bạch thì là thanh bạch sao? Tôi thấy người con gái như cô không nhìn thấy sự thanh bạch nào cả.
Tôi không có hứng thú với loại phụ nữ như cô, nếu còn muốn dây dưa với tôi thì đừng trách tôi không khách khí.
Cô gái tên Tiểu Kỳ ngây người ra, cô ta không ngờ còn có một người như Diệp Mặc, với một người đẹp như cô ta, hắn đúng là có mắt không tròng.
Cô ta muốn tìm một người đàn ông làm bia đạn cho cô ta là niềm vinh hạnh của hắn, nhưng người đàn ông trước mặt không ngờ lại xua đuổi cô ta.
Điều này căn bản là khiến cô ta không thể nào chịu đựng nổi, cô ta kiêu ngạo, rõ ràng là thanh bạch nhưng trong mắt người đàn ông này không ngờ lại bị nói thành như vậy.
Lúc này cô ta mới định thần nhìn Diệp Mặc, người bạn học trước mắt này trừ khí chất khác người ra thì rõ ràng hắn rất đẹp trai phong độ, thậm chí còn có một hơi thở xuất thần, không ngờ lại khiến cho cô ta quên mất phải phản bác lại Diệp Mặc.
Bắc Vi, thần thức Diệp Mặc nhìn một lượt, không ngờ thấy một cô gái ở phía không xa đang cúi thấp đầu, vội vàng đi về phía phòng học, rõ ràng là Đường Bắc Vi.
Lúc này hắn không có tâm trạng nào mà lằng nhằng với cô nữ sinh này nữa, bước nhanh chân đi, đợi cho cô nữ sinh tên Tiểu Kỳ kia phản ứng kịp thì Diệp Mặc đã đi được khoảng mười mấy mét rồi.
Hà Kỳ ngây người ra, vừa rồi thậm chí cô ta còn chưa nhìn thấy Diệp Mặc rời đi như thế nào, mà giờ Diệp Mặc chỉ còn lại cái bóng, cô ta dụi dụi mắt, chẳng lẽ mình nhìn nhầm.
Trương Hòa lại buông điện thoại xuống, nhìn chằm chằm phía sau Diệp Mặc cười lạnh lùng.
Căn bản là chỉ muốn để hắn chịu đau đớn chút, nhưng bây giờ xem ra tên này không biết lễ độ gì cả.
– Bắc Vi, em sao vậy?
Diệp Mặc thấy Đường Bắc Vi chưa bước vào phòng học, mà trốn ở trong một góc của phòng học khóc nức nở.
Đường Bắc Vi đột nhiên nghe thấy giọng nói của Diệp Mặc, ngẩng đầu lên, giật mình, kêu một tiếng:
– Anh…
Vọt vào trong lòng Diệp Mặc, ôm lấy Diệp Mặc khóc nức nở.
Diệp Mặc nắm lấy chiếc dây chuyền trước cổ Đường Bắc Vi, sắc mặt lập tức trầm xuống, chiếc dây chuyền này rõ ràng đã bị kích phát, chứng tỏ có người đã công kích Đường Bắc Vi.
Vỗ vỗ vai Đường Bắc Vi, rồi Diệp Mặc mới nói:
– Bắc Vi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao em lại gầy ốm như vậy? Còn nữa, có phải có người công kích em không?
Lúc này Đường Bắc Vi mới thở phào, lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh, em còn tưởng anh không nhận ra em, điện thoại của anh em cũng không gọi được, em…
– Đừng vội, từ từ nói.
Bữa tối còn chưa ăn, đi nào, chúng ta cùng đi ăn cơm, vừa ăn vừa nói.
Diệp Mặc giúp Đường Mắc Vi lau nước mắt, an ủi cô.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 257: Phẫn Nộ
Phẫn Nộ
Đ
ường Bắc Vi, lá gan của cô cũng không nhỏ nhì, không ngờ lại dám ở cũng gã đàn ông khác, lại còn dám thân mật như thế Một gã sinh viên mặc bộ đồ đen rút điện thoại ra, lạnh lùng nhìn Đường Bắc Vi nói, nói xong câu đó, lập tức bấm số, giống như đang báo cáo việc gì cho ai đó.
Lúc này không chỉ gã sinh viên này, thậm chí mấy chục sinh viên nam nữ khác đều nhìn chằm chằm Đường Bắc Vi để xem náo nhiệt, trong mắt không phải là thương hại thì là đồng tình, thậm chí trong đó còn có ánh mắt không nhẫn tâm nhìn thấy cảnh này, thậm chí có mấy nữ sinh đa sầu đa cảm đang thầm lo lắng cho Diệp Mặc, tuy rằng bây giờ đang ở cùng Đàn Đô đệ nhất mỹ nữ rất là vui vẻ, nhưng hậu quả của việc này hắn cũng không thể gánh được, hơn nữa nam sinh này lại còn rất đẹp trai nữa chứ.
– Khiêm Hòa đại ca, hiện tại Đường Bắc Vi đang ôm ấp một nam sinh khác… đúng thế, ngay tại phòng học trước kia.
Nói xong gã cúp máy, nhìn Diệp Mặc cười lạnh, từ từ đi tới.
– Thằng nhóc con, đàn bà mà Khiêm Hòa đại ca đặt trước mà mày cũng dám tán tỉnh?
Gã vừa nói xong, thì sau lưng lại đến hai gã nam sinh.
Hai gã này cùng nam sinh gọi điện thoại kia liếc nhau ra hiệu, sau đó một trái một phải và gã nam sinh kia bao vây Diệp Mặc và Đường Bắc Vi lại.
– Trước tiên không cần để ý đến Đường Bắc Vi, cứ đánh gãy chân thằng này rồi nói tiếp.
Gã nam sinh đến trước nói với hai gã nam sinh bao vây hai bên trái phải.
Không ngờ lại xem em mình như đồ vật, chỉ cần có người tiếp xúc với em mình, không cần hỏi nhiều, trước tiên cứ đánh gãy chân, bá đạo như thế, Diệp Mặc trong lòng nổi lên sát tâm.
– Đợi chút…
Đúng lúc mấy gã nam sinh đang định ra tay, thì nữ sinh tên Tiểu Kỳ chạy đến kêu lên.
Gã nam sinh lúc trước gọi điện thoại lập tức ngừng lại, nhìn nhìn Tiểu Kỳ nói:
– Chị Kỳ, đây là do Khiêm Hòa đại ca phân phó, tốt nhất chị đừng nhúng tay vào, nếu không…
Sắc mặt nữ sinh tên là Tiểu Kỳ biến đổi, rõ ràng biết Khiêm Hòa là loại người gì, hơn nữa đối với gã còn rất là kiêng kị, nhưng cô vẫn nói với Diệp Mặc:
– Không ngờ cậu lại có quan hệ với Đường Bắc Vi, khẩn trương rời xa cô ta, sau đó nói xin lỗi rồi rời khỏi đây, nếu không xảy ra chuyện gì thì đừng trách tôi không cảnh tỉnh với cậu.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn thoáng qua Tiểu Kỳ:
– Tránh ra, đừng có chọc tôi, nếu không thì cô tôi cũng đánh.
Đối với cô gái này, Diệp Mặc không có chút thiện cảm nào.
Tiểu Kỳ rốt cuộc cũng không chịu được thái độ của Diệp Mặc đối với mình, sắc mặt tái đi, định nói gì nhưng cuối cùng lại không nói ra, nhưng cũng đứng sang một bên, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường.
Thấy nữ sinh tên Tiểu Kỳ tránh ra, Diệp Mặc nhìn qua anh bạn vừa rồi gọi điện thoại luôn mồm kêu Khiêm Hòa đại ca, chậm rãi nói:
– Vừa rồi là mày muốn đánh gãy chân tao?
– Đúng thế, nhưng bây giờ không phải là đánh gãy chân nữa, mà tay mày cũng phải đánh gãy.
Gã nam sinh nói xong lập tức xông lên, nắm tay giơ lên định đấm vào mặt Diệp Mặc.
Hai gã nam sinh bên trái phải cũng đồng thời xông lên, hơn nữa hai chân còn đá về phía hai chân của Diệp Mặc.
Rất rõ ràng đây không phải bọn họ lần đầu đánh nhau, phối hợp rất là ăn ý.
Đường Bắc Vi nằm trong lồng ngực của Diệp Mặc còn chưa có phản ứng, Diệp Mặc đã nhảy lên, đồng thời chân đá ra.
Một cước này của Diệp Mặc nhìn thì giống như xuất ra cuối cùng, nhưng hắn sau khi đá văng tên bên trái, lại tiếp tục đá trúng cổ tay tên trước mặt, hơn nữa còn chưa dừng lại, tiếp theo lại đá trúng chân trái của tên bên phải.
Đúng lúc ba người kia bị Diệp Mặc đá thành một đống, Diệp Mặc mới ôm Đường Bắc Vi hạ xuống, vừa hay xoay đúng một vòng 360 độ, mà ba gã này đến gấu áo của Diệp Mặc cũng chưa chạm vào được.
– Đẹp trai quá…
Có một số sinh viên thầm kêu lên, một cước đá trúng ba người hơn nữa còn ôm một người trên không trung xoay tròn, cái này quả thật quá giỏi.
Nữ sinh tên Tiểu Kỳ ngây ngốc nhìn Diệp Mặc, lúc này cô mới nhớ ra vừa rồi Diệp Mặc rời đi, cô không hề phát hiện ra, trong mắt của cô lập tức sáng lên, cô có một cảm giác, nam sinh đẹp trai trước mặt không phải là người bình thường.
Đường Bắc Vi nhìn ba gã nam sinh bị Diệp Mặc đá không nói gì, cũng không kinh ngạc, cô biết bản lãnh của anh mình, đến người cũng giết qua, thì có coi ba sinh viên này ra gì.
Diệp Mặc đi tới, cúi đầu nhìn ba gã nam sinh nằm một chỗ, nói:
– Vừa rồi mày nói muốn đánh gãy chân tay tao đúng không.
– Đúng vậy, thằng nhóc mày đừng tưởng biết tý võ vẽ thì có thể càn rỡ, đắc tội với Khiêm Hòa đại ca thì cho dù mày muốn chết cũng không được, không ngờ dám cướp đàn bà của Khiêm Hòa đại ca, mày chán sống rồi…, A…,…
Đoạn phía sau gã đã không thể nói tiếp, bởi vì Diệp Mặc đã dẫm chân lên miệng gã.
Một cước này của Diệp Mặc có thể đá vỡ đầu gã, nhưng trước nhiều sinh viên như thế, hắn cũng không dám làm như vậy, chỉ là đã dẫm gẫy hết răng của gã kia, trong miệng đầy máu tươi.
Gã nam sinh này không ngờ Diệp Mặc ra tay độc ác như thế, không ngờ còn dám động thủ.
Nhưng càng làm cho gã không ngờ là, phía sau càng độc hơn, Diệp Mặc nhấc chân lên sau đó liên tục dẫm xuống, âm thanh “rắc rắc” liên tục vang lên, làm cho người nghe cảm thấy thảm thiết vô cùng, chỉ trong nháy mắt, không ngờ Diệp Mặc đã dẫm nát chân của ba gã.
Những sinh viên đứng xem ở xung quanh đều trợn mắt há mồm, người này nhìn thì rất là ôn hòa, nhưng đến khi động thủ thì quá độc ác, không những đánh người của Khiêm Hòa, lại còn đánh nát chân tay của bọn chúng, không phải là đánh gãy mà là đánh nát, ba gã sinh viên này coi như xong rồi, nhưng tên này cũng xong rồi, thật sự xong rồi, hắn đã trêu vào người không nên trêu.
Nhưng việc làm cho mọi người không ngờ tới lại ở phía sau, việc này không ngờ vẫn còn chưa kết thúc, Diệp Mặc giơ chân lên sút ba gã đau đến hôn mê xuống cái hồ bên cạnh, mới dẫn Đường Bắc Vi rời đi.
Rất lâu sau mới có người nghĩ tới, nếu không vớt ba gã sinh viên này lên, thì rất nhanh bọn họ sẽ bị chết đuối, cái này mà gọi là đánh nhau sao, đây là giết người, Tiểu Kỳ thấy thế toàn thân rét run, tuy cô đã thấy qua rất nhiều ác nhân, cũng nghe qua một số truyền thuyết của xã hội đen, nhưng chuyện mà giữa thanh thiên bạch nhật ngay tại trường học làm ra hành động như giết người thế này, thì là lần đầu tiên cô nhìn thấy, người này thật tàn nhẫn.
Cũng may ba gã nam sinh bị Diệp Mặc đá xuống hồ không bị chết đuối, Diệp Mặc vừa rời đi, thì đồng bọn của họ đã xuống vớt ba gã lên, sau đó đưa tới bệnh viện, chỉ là mọi người đều biết, cho dù là đưa tới bệnh viện, thì ba người này có lẽ ngồi xe lăn suốt đời thôi.
– Anh…
Đường Bắc Vi có chút lo lắng nói.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Bắc Vi em không cần lo lắng, anh em ta không động đến người khác, nhưng người khác cũng đừng có động đến anh em ta, chỉ cần anh còn chút hơi thở, bất kì người nào muốn động đến em đều không được.
Bắc Vi ừ một tiếng, cảm giác lo lắng sợ hãi trong lòng mới bắt đầu biến mất.
– Đợi chút nói cho anh biết chuyện như thế nào, việc này chỉ mới bắt đầu, anh không thể bỏ qua được, em gái của Diệp Mặc này chẳng lẽ dễ bắt nạt vậy sao, mắt chó của chúng nó mù hết rồi à.
Diệp Mặc nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt Đường Bắc Vi, trong lòng rất phẫn nộ.
– Cậu kia đứng lại.
Diệp Mặc và Đường Bắc Vi vừa đi tới cổng trường, bảo vệ trường đã cầm một cây gậy màu đen chặn lại.
Diệp Mặc kéo Đường Bắc Vi về phía sau, lạnh lùng nhìn gã bảo vệ:
– Có chuyện gì.
– Bây giờ cô ta không thể rời khỏi trường.
Gã bảo vệ chỉ chỉ Đường Bắc Vi, vừa rồi gã cũng không nhìn thấy Diệp Mặc dạy dỗ mấy sinh viên kia, nếu không đã động thủ với Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc nhãn thần lạnh lẽo, không cần bảo vệ nói nhiều, hắn đã biết nguyên nhân rồi, bối cảnh của tên kia cũng thật lớn, không ngờ lại giám sát em mình, không khác gì giam lỏng ở trong trường.
Diệp Mặc đi về phía trước, trước lúc tên bảo vệ kịp phản ứng thì hắn đã giơ tay ra, tóm lấy cổ gã, nhấc gã lên, sau đó tát cho mấy phát, cuối cùng một cước đá tên bảo vệ bay ra xa, đập vào tường không thấy nhúc nhích, lúc này mới chậm rãi nói:
– Hôm nay tao muốn đưa cô ấy ra ngoài, mày cản được sao.
Tuy rằng đã dạy dỗ gã bảo vệ, làm cho hai gã bảo vệ khác không dám nhúc nhích, nhưng trong lòng Diệp Mặc càng ngày càng thấy bực tức.
Đây là trường đại học, không ngờ trở thành giống như vườn rau tư nhân của đầu gấu, đây là trường đại học chó má gì không biết nữa.
Diệp Mặc cùng với Đường Bắc Vi vừa mới rời đi, thì một chiếc xe Land Rover vọt vào khuôn viên trường Đại Học sư phạm Đàn Đô.
Chiếc xe này dừng tại nơi mà Diệp Mặc dạy dỗ mấy tên nam sinh, một gã vạm vỡ bước xuống xe, theo sau là hai vệ sĩ cường tráng.
Gã vạm vỡ vừa bước xuống xe liền trầm mặt hỏi:
– Xảy ra chuyện gì?
– Vừa rồi có một nam sinh đánh gãy chân tay của anh Bảo, vừa đưa đi bệnh viện rồi, hơn nữa hắn còn dẫn Đường Bắc Vi đi rồi, chúng em, chúng em không phải là đối thủ của hắn.
Lập tức có hai gã nam sinh chạy đến sợ hãi nói.
Lúc này hai gã bảo vệ ngoài cổng cũng vội vàng chạy tới, cúi đầu chào hỏi gã vạm vỡ, xong rồi mới nói:
– Hòa thiếu gia, vừa rồi có người đưa Đường Bắc Vi đi, hơn nữa còn đánh bảo vệ chúng tôi.
– Hừ, một đám ăn hại…
Gã vạm vỡ mắng một câu, sau đó lại mắng tiếp:
– Không ngờ đến người phụ nữ tao nhìn trúng cũng dám động vào, mẹ nó chán sống rồi.
Tiếng còi cảnh sát truyền đến, ba bốn xe cảnh sát cũng chạy vào trường, trên chiếc xe đầu tiên bước xuống một gã cảnh sát trung niên, vừa thấy tên vạm vỡ, vội vàng bước nhanh đến, rất là cung kính nói:
– Hòa thiếu gia, vừa rồi có người báo cảnh sát, nói người của cậu bị thua thiệt ở đây, tôi lập tức chạy đến.
Gã vạm vỡ gật gật đầu nói:
– Lão Ngũ vất vả rồi, anh điều tra xem gã nam sinh vừa rồi đưa người đi đâu, sau đó báo cho tôi biết là được rồi, còn về chuyện bắt người, anh tạm thời không cần để ý.
– Vâng, Hòa thiếu gia, vậy tôi đi trước đây.
Gã cảnh sát trung niên họ Ngũ cung kính chào rồi mới bước lên xe cảnh sát, dẫn theo các xe cảnh sát phía sau rời khỏi trường học.
Khiêm Hòa nhìn thoáng qua những chiếc xe cảnh sát đang rời đi, anh mắt trở nên lạnh lẽo – Dám cướp đàn bà của Khiêm Hòa này, lại còn dám ra tay tàn nhẫn như thế, đánh gãy tay chân người của tao, tao mà để cho mày rời khỏi Đàn Đô, thì không còn thể diện nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 258: Tình Yêu Của Đường Cần
Tình Yêu Của Đường Cần
Q
uán rượu Tây Lũng cách đại học sư phạm Đàm Đô không xa, hơn nữa ở đây còn gần hồ, phong cảnh ưu nhã, chỉ là giá đắt một chút.
– Anh, đồ ăn ở đây rất đắt, chúng ta đi nơi khác ăn đi.
Đường Bắc Vi sống ở Đàm Đô từ rất lâu, đương nhiên cũng biết đẳng cấp của quán Tây Lũng.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Không cần, ăn ở đây đi, đợi tý nữa có người đến, cho bọn chúng tắm hồ luôn, gần đây anh có kiếm được chút ít, trên người cũng có mấy triệu Diệp Mặc biết người mà có thể giam lỏng em gái trong trường thì cũng không phải nhân vật tầm thường, so với Tống gia, chắc cũng không kém bao nhiêu.
– Mấy triệu? Sao lại nhiều như thế, lần trước anh cho em một cái thẻ em còn chưa dùng đến.
Tuy Đường Bắc Vi rất kinh ngạc, nhưng nhớ đến loại Hỏa cầu phù của Diệp Mặc, thì liền bình thường trở lại, loại phù đó chắc cũng bán được không ít tiền.
Diệp Mặc dẫn theo Đường Bắc Vi lên một phòng VIP ở gần hồ, đợi sau khi nhân viên phục vụ mang trà lên xong, Diệp Mặc mới hỏi:
– Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì, bệnh của mẹ em thế nảo rồi.
Đường Bắc Vi ánh mắt buồn bã, trầm mặc một lúc mới chậm rãi nói:
– Lần trước em về đưa thuốc mà anh đưa cho mẹ em uống, không ngờ chỉ sau một đêm mà bệnh tình của mẹ em có biến chuyển tốt, thực ra em cũng có tiền có thể đưa mẹ em đi khám bệnh, nhưng em vẫn muốn đợi anh về xem thế nào.
– Ừm, yên tâm đi, có anh ở đây, 99% các loại bệnh anh không để trong mắt.
Diệp Mặc khẽ cười, an ủi Đường Băc Vi.
Đường Bắc Vi gật gật đầu:
– Vâng, em cũng nghĩ như vậy, nhưng ngày hôm sau có một người đàn ông hơn 50 tuổi, mẹ nhìn thấy ông ta thì rất là kích động, sau đó mẹ cùng ông ta nói chuyện trong phòng hơn nửa ngày, em ở bên ngoài cũng nghe được tiếng mẹ khóc.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, trong lòng có chút dự cảm không tốt, thời điểm người này đến có chút trùng hợp.
Đường Bắc Vi nói xong cũng từ từ chìm vào hồi ức ngày đó.
…
Đường Bắc Vi cảm thấy rất là kì quái, từ trước đến này trong nhà chưa từng có khách đến, người đàn ông trung niên này từ trước đến nay cô chưa hề thấy qua, nhưng mà lúc mẹ nhìn thấy ông ta thì lại thất thần, ông ta rốt cuộc là ai?
Không ngờ mẹ lại ngồi nói chuyện với ông ta hơn nửa ngày, hơn nữa thanh âm của mẹ lại rất kích động, cuối cùng lại không ngừng khóc, nhưng không ngờ thanh âm của ông ta vẫn rất là bình thản ổn định.
– Bắc Vi…
Đường Bắc Vi nghe được âm thanh khóc lóc của mẹ, đúng lúc đang muốn vào xem, thì Đường Cần liền gọi cô vào.
Đường Bắc Vi vội vàng đẩy cửa đi vào, thì phát hiện ông ta đang nắm tay mẹ mình, nhất thời cô cảm thấy kinh ngạc, không biết người đàn ông này rốt cuộc là ai, nhưng cô cũng có thể đoán được đây là người mà năm đó bỏ rơi mẹ cô, không ngờ ông ta còn mặt mũi mà quay lại, chỉ là mẹ cô lòng dạ mềm yếu, không ngờ chỉ sau mấy câu lại tin tưởng ông ta.
– Bắc Vi, đây là chú Tống, đây là người mà mẹ nói…
Đường Cần còn chưa nói xong, Đường Bắc Vi lập tức hiểu ra, đây là người họ Tống mà lúc trước mẹ cô nhắc tới, chắc chắn là ông ta rồi.
Cô lập tức chỉ vào ông ta mà chửi:
– Ông cút đi, đừng có đến nhà tôi nữa, ngày trước ông hại mẹ tôi còn chưa đủ sao, bây giờ lại đến hại bà ấy, cút, cút đi cho tôi…
Đường Bắc Vi nghĩ tới những năm tháng mà mẹ mình chịu khổ, đối với họ Tống này càng khinh bỉ, ông ta hại cả đời mẹ mình, không ngờ bây giờ lại còn dám đến.
Sắc mặt Đường Cần ban đầu có chút hồng nhuận, lập tức trở nên trắng bệch, nghe tiếng chửi của con gái, vội vàng nói:
– Bắc Vi, đừng nói thế với Kỳ Minh, ngày ấy ông ấy cũng có nỗi khổ riêng, sau này ông muốn tìm mẹ, mẹ đã rời Yến Kinh, Bắc Vi…
Đường Bắc Vi vội vàng chạy đến bên cạnh mẹ, đỡ bà ngồi dậy, lạnh lùng nhìn Tống Kỳ Minh nói:
– Ông đi đi, nể mặt mẹ tôi, tôi không mắng ông nữa, đừng có đến lừa mẹ tôi nữa Tống Kỳ Minh ngơ ngác nhìn Đường Bắc Vi, trong lòng thầm kinh ngạc, khó trách Đông Phương Tê muốn dùng cô làm mồi nhử Diệp Mặc, Đường Bắc Vi này quả thật rất đẹp, nhưng cô ta lại không phải con gái mình, nếu không phải Đường Cần nói cho gã biết, thì gã vẫn cứ nghĩ Đường Bắc Vi là con gái mình, đến bây giờ gã mới biết Đường Bắc Vi không phải, nghĩ tới năm đó Đường Cần sinh con ở Lạc Hồng Tự, rốt cuộc gã cũng có chút áy náy, nhưng chút áy náy này ngay lập tức biến mất.
– Bắc Vi, xin con, đừng để mẹ…
Đường Cần nhìn người mà mình coi như tính mạng, đối với tình nhân mà bà đã tha thứ không khách khí như vậy, liền cảm thấy lo lắng bàng hoàng, không ngờ phun ra một ngụm máu.
Đường Bắc Vi cũng không dám nói Tống Kỳ Minh nữa, vội vàng tiến lên đỡ lấy mẹ mình.
– Mẹ, con xin lỗi, mẹ sao rồi.
– Bắc Vi, con tha thứ cho Kỳ Minh đi, năm đó không phải ông ấy cố ý, mẹ…
Đường Cần vẫn chưa nói xong, liền thở dốc, Tống Kỳ Minh đã bê một chậu nước đến, cẩn thận giúp Đường Cần lau mồ hôi.
Rất cẩn thận giúp Đường Cần lau xong, Tống Kỳ Minh mới nhìn Đường Bắc Vi nói:
– Bắc Vi, bất luận là cháu có tin hay không, cả đời này việc mà chú sai lầm nhất chính là không thể tìm thấy mẹ cháu, hôm nay chú đã tìm thấy mẹ cháu rồi, cho dù chú có mất hết quãng đời còn lại chú cũng nhất định trị khỏi bệnh cho mẹ cháu, cũng không để cho mẹ cháu phải phiêu bạt ở bên ngoài, chú muốn đưa mẹ cháu đến Yến Kinh, hay là chú cũng giúp cháu chuyển trường, cháu cùng đi đi.
Đường Bắc Vi lạnh lùng nhìn Tống Kỳ Mình, căn bản không để ý đến ông ta, cô không tin người mà năm đó tàn nhẫn vứt bỏ mẹ cô nhiều ngày như thế ở Lạc Hồng Tự, lại có thể hối hận, tuy rằng Đường Bắc Vi không biết chuyện như thế nào, nhưng cô quyết không tin Tống Kỳ Minh.
– Mẹ, mẹ thật sự muốn đi Yến Kinh?
Sâu trong lòng Đường Bắc Vi không muốn rời xa mẹ, hơn nữa từ trong đáy lòng cô không muốn mẹ đến Tống gia ở Yến Kinh.
Nhưng cô lập tức biết mình sai rồi, mẹ chỉ cầm lấy tay Tống Kỳ Minh, trong mắt toàn là khát khao và hạnh phúc, trên mặt còn có chút ánh hồng hạnh phúc, thậm chí còn như không nghe thấy cô nói gì.
Cô bỗng có chút cảm giác đau lòng, mình và mẹ nương tựa vào nhau đã hơn 20 năm, nhưng gã họ Tống vừa đến liền muốn cướp mẹ mình đi, chẳng lẽ đây chính là sức mạnh của tình yêu sao, rõ ràng biết mình bị lừa, nhưng vẫn muốn lừa dối bản thân mà đi tin tưởng đối phương.
Cô chợt nhớ tới Diệp Mặc, chẳng lẽ nguyện vọng mà mẹ mình muốn ở cùng gã họ Tống cũng giống như mình muốn gặp lại anh? Không đúng, tình cảm của mình và Diệp Mặc là tình cảm anh em, không giống như mẹ, nhưng cô lại cảm thấy có chút không đúng, nói đến thân tình, giữa cô và mẹ so với giữa cô và Diệp Mặc thì càng thân hơn một chút, Diệp Mặc tuy rằng là anh trai cô, nhưng cô cảm thấy Diệp Mặc càng giống bạn cô hơn.
– Bắc Vi, con cũng đi cùng mẹ đến Yến Kinh đi, một mình con ở lại Đàn Đô, mẹ không yên tâm.
Cuối cùng Đường Cần cũng nhớ tới con gái.
Trong lòng Đường Bắc Vi trầm xuống, họ Tống này không hơn nửa ngày đã làm cho mẹ cô khăng khăng theo gã rồi, sớm biết vậy đã không để ông ta vào.
– Mẹ, con muốn ở đây đợi anh.
Đường Bắc Vi lại càng muốn ở cùng Diệp Mặc, nếu mẹ không đi, thì cô cùng mẹ và anh trai ở cùng nhau là tốt nhất, nhưng mẹ lại muốn đến ở nhà họ tống.
Đường Cần chấn động một chút, nắm lấy tay Đường Bắc Vi, lúc lâu sau mới lên tiếng:
– Bắc Vi, con và anh ở cùng nhau mẹ rất yên tâm, anh con vừa gặp đã cho con nhiều tiền như thế, có thể thấy cậu ấy rất thương yêu con, mẹ cũng không cần lo lắng nữa, những năm gần đây con cũng vất vả nhiều rồi, mẹ đúng là người mẹ vô dụng.
– Không, mẹ…
Đường Bắc Vi cảm thấy rất là khó chịu, không muốn rời xa mẹ mình, nhưng nhìn thấy mẹ lúc trước lúc nào cũng ưu tư buồn bực, không ngờ bây giờ lại có chút khí sắc, cô thật sự không thể nói muốn bà đừng rời xa cô.
Tống Kỳ Minh nghi hoặc nhìn Đường Cần nói:
– Anh trai?
Đường Cần lập tức đem chuyện Đường Bắc Vi và Diệp Mặc là anh em nói ra, Tông Kỳ Minh nghe xong sắc mặt biến đổi không ngừng, khó trách Đông Phương Tê muốn dùng Đường Bắc Vi làm con mồi, không ngờ phán đoán của gã là do Đường Bắc Vi xinh đẹp là không phải, mà là bởi vì hai người có quan hệ anh em, gã Đông Phương Tê này quả nhiên rất độc ác.
Nhưng nhìn bộ dạng của Đường Bắc Vi, thì kế hoạch của Đông Phương Tê khẳng định đã không thể thành công, nếu thành công rồi, Đường Bắc Vi sẽ không có bộ dạng như thế này.
– Ông làm sao vậy? Kỳ Minh.
Sự chú ý của Đường Cần hoàn toàn tập trung vào Tống Kỳ Minh.
Sắc mặt Tống Kỳ Minh biến đổi nửa ngày, mới thở dài nói:
– Diệp Mặc tôi cũng có quen, là một người rất lợi hại, đáng tiếc Tống gia tôi lại đắc tội với cậu ta, bây giờ cậu ta đang muốn tìm Tống gia báo thù, tôi, ôi… không ngờ cậu ấy lại là anh trai của Bắc Vi.
– A…
Đường Cần cũng kinh ngạc hô lên, nhưng bà lập tức nghĩ tới sự liên hệ bên trong, quay lại nói với Bắc Vi:
– Bắc Vi, con có thể khuyên anh trai con, bảo cậu ấy tha cho Kỳ Minh.
Nháy mắt Đường Bắc Vi bắt đầu hoài nghi mục đích Tống Kỳ Minh đến đây, nói không chừng ông ta sớm đã biết mình và Diệp Mặc là anh em, sau đó đến tìm mình cầu xin.
Thấy Đường Bắc Vi không nói câu nào, Đường Cần vội vàng nói:
– Bắc Vi…
Trong mắt bà toàn là sự căng thẳng và lo lắng.
Đường Bắc Vi thở dài:
– Thực ra chuyện của anh trai con cũng không biết, đến lúc đó sẽ hỏi anh ấy vậy.
Tuy cô không muốn đồng ý, nhưng nhìn thấy bộ dạng hi vọng của mẹ thì cảm thấy rất là khó chịu, mẹ vất vả nuôi cô hơn 20 năm, bây giờ có việc nhờ cô mà cô lại từ chối, cô thật không nhẫn tâm.
…
Nghe đến đây, sắc mặt Diệp Mặc trầm xuống, Tống Kỳ Minh, cho dù ông có mời được Thiên Vương lão tử đến, thì tôi cũng sẽ diệt Tống gia.
Đường Bắc Vi nói xong thấy Diệp Mặc không nói gì, cô lại nói tiếp:
– Sau đó Tống Kỳ Minh thi lễ với em, cầu xin em, nhưng em vẫn không để ý đến ông ta, nhưng mẹ lại nhất định muốn em xin anh, mẹ bị ông ta đưa đi Yến Kinh rồi, em không muốn đi, em muốn ở lại, em không hiểu vì sao mẹ lại nghe lời Tống Kỳ Minh, thậm chí… thậm chí…
Câu sau Đường Bắc Vi nói không ra lời, trong lòng cô mẹ là số 1, trong lòng mẹ cô thì cô chắc chắn cũng là số 1, không ngờ trước mặt tình yêu, cô vẫn không bằng Tống Kỳ Minh.
Diệp Mặc biết nếu Tống Kỳ Minh đưa Đường Cần đi, thì lúc hắn đến Tống gia báo thù, Tống gia chắc chắn sẽ đưa mẹ của Đường Bắc Vi ra, bất luận thế nào, hắn cũng không thể để người mẹ nuôi nấng Đường Bắc Vi hơn 20 năm đau lòng, gã Tống Kỳ Minh này thật độc ác.
– Chuyện này cứ để đấy, em ở Đại học sư phạm đắc tội với ai? Không ngờ lại cuồng vọng muốn đối phó với em?
Diệp Mặc trước tiên để sự việc Tống gia sang một bên, muốn biết là ai muốn đối phó với Đường Bắc Vi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 259: Chỗ Cũ
Chỗ Cũ
Ăn cơm xong hãy nói.
Diệp Mặc nhìn bộ dạng Đường Bắc Vi có chút tiều tụy, biết gần đây khẳng định cô đã phiền muộn rất nhiều vì chuyện này.
Đường Bắc Vi gật đầu.
Cô ở chung một chỗ với Diệp Mặc, hơn nữa vì đã nói ra chuyện của mẹ, nên cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Hơn nữa đồ ăn của khách sạn này không tồi.
Không ngờ cô lại có hứng ăn uống như vậy.
– Nghe những người theo dõi em nói lão đại của bọn họ tên là Khiêm Hòa.
Không có người nào ở Đàn Đô dám trêu chọc gã.
Sau đó, em mới biết mình đã sớm nằm trong danh sách của bọn họ.
Chỉ có điều lần này sau khi trở về, lại đứng đầu danh sách mà thôi.
Đường Bắc Vi ăn một vài thứ, cảm giác khỏe hơn nhiều.
Diệp Mặc hơi sửng sốt.
– Danh sách gì?
Lúc này Đường Bắc Vi mới nói kỹ hơn:
– Tên Khiêm Hòa kia là một tên ma quỷ, không có chuyện ác nào không làm.
Em không biết vì sao gã còn ung dung tự tại đến bây giờ.
Đàn Đô rất nhiều trường cao đẳng, thậm chí cả các trường chuyên cũng có rất nhiều cô gái bị gã gây họa.
Gã có một danh sách.
Trên danh sách viết tên của các cô gái.
Chẳng những là các cô gái trong trường học, còn có các cô gái ở địa phương khác.
Chỉ cần gã thích, gã đều viết vào danh sách của mình. – Khi em học đại học năm thứ ba, đã bị ghi tên vào danh sách của gã.
Chỉ có điều, trên danh sách của gã ghi chép rất tỉ mỉ.
Một ngày nào đó, cần cô gái nào ở chỗ nào, đều có trình tự trước sau.
Đáng ra còn mấy tháng nữa mới có thể tới dẫn em đi, nhưng sau khi em từ Vô Lượng sơn trở về, vì em đã dùng Trú Nhan Đan, tên của em bị đẩy lên trước.
Nghe nói cuối tháng, sẽ dẫn em đi.
– Cuối tháng? Không phải là vài ngày nữa sao?
Diệp Mặc thầm cảm thấy kinh ngạc.
Nếu hắn về chậm vài ngày, hậu quả không thể tưởng tượng được.
Đường Bắc Vi gật đầu.
– Ban đầu em cũng không biết.
Trong trường học bọn em có một người là hoa hậu của trường, tên là Thiến Thiến.
Quan hệ giữa em và cô ấy tốt lắm.
Một tháng trước, cô ấy bị dẫn đi.
Khi cô ấy quay trở về, vẻ mặt trở nên xanh xao vàng vọt, tiều tụy.
Sau đó, cô ấy tìm em, em mới biết cô ấy từng xem qua danh sách kia.
Thậm chí, em là một người trong số đó.
Hơn nữa cô ấy còn nghe thấy những người đó bàn luận về chuyện của em.
Cô ấy bảo em phải nhanh chóng chạy đi.
Cô ấy nói cho em biết, tối hôm đó, cô ấy sẽ chạy trước.
– Sao em không đi?
Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ hỏi.
Đường Bắc Vi lắc đầu.
– Đêm Thiến Thiến chạy trốn, đã bị bắt lại.
Hơn nữa ngày hôm sau, có tin cô ấy nhảy lầu.
Em biết không phải cô ấy nhảy lầu, mà có người hại cô ấy.
Tiếp đó em mượn cớ muốn ra khỏi trường học, nhưng bảo vệ lại không cho phép em rời khỏi đó.
Sau đó, em mới biết, chẳng những là bảo vệ, cho dù em ở bất kỳ chỗ nào, đều có người âm thầm theo dõi, chỉ chờ tới đúng thời điểm sẽ dẫn em đi.
Sắc mặt Diệp Mặc càng ngày càng trầm xuống.
Không ngờ có kẻ lại coi trời bằng vung như thế.
Đường Bắc Vi lại tiếp tục nói:
– Mấy ngày trước, em mượn điện thoại của bạn học để báo cảnh sát.
Ngày hôm sau bạn học của em bị đánh, bị thương rất nặng, kết quả phải vào bệnh viện.
May mắn là anh cho em một cái vòng cổ.
Tối hôm đó có người động thủ với em, chắc hẳn là muốn dạy dỗ em một trận, đã bị vòng cổ bắn văng ra.
Cho nên, sau đó, bất kỳ lúc nào, em đều để tấm Hỏa Cầu phù trên người.
Nếu bọn họ thật sự muốn dẫn em đi, em sẽ dùng Hỏa Cầu phù đập bọn họ.
Nhưng em biết em chỉ có vài tấm Hỏa Cầu phù, nếu anh không đến, cuối cùng có thể em vẫn phải rơi vào trong tay những người này.
Sau khi Diệp Mặc trầm mặc một lúc lâu, trong lòng vẫn đang suy nghĩ vì sao những người này muốn nhiều cô gái như vậy.
Chẳng lẽ giống như Tu Chân Giới, muốn tu luyện công pháp âm độc nào đó, nên cần xử nữ sao? Tuy nhiên điều này không thực tế lắm.
Dù sao loại công pháp này cực kỳ hiếm thấy.
Không chỉ loại này, ngay cả loại công pháp này Tu Chân Giới cũng không thấy nhiều lắm.
– Anh, hôm nay là ngày em cảm thấy thoải mái nhất.
Em không muốn đến Đại học sư phạm nữa.
Em đã tốt nghiệp, vốn muốn học lên nghiên cứu sinh.
Nhưng hiện tại em không dám trở về.
Tuy rằng Đường Bắc Vi nói hôm nay cô cảm thấy thoải mái, nhưng lo lắng trong mắt vẫn không hoàn toàn tan biến.
Diệp Mặc vừa định nói chuyện, cửa phòng lại bị đá văng ra.
Ba người đàn ông đi vào.
Theo bản năng, Đường Bắc Vi nhích lại phía sau Diệp Mặc, có chút khẩn trương nói.
– Anh, trong mấy người này có một người em từng gặp.
Anh ta từng qua trường học chúng em.
Chính là người cao nhất.
Thiến Thiến đã bị anh ta dẫn đi.
Đường Bắc Vi vừa nói xong, người đàn ông cao nhất đã bước tới, đưa tay chộp lấy Đường Bắc Vi:
– Không ngờ còn dám chạy.
Tôi xem cô chạy đến chỗ nào được.
Nữ sinh trường các cô thật ghê gớm.
Không ngờ không chỉ có một người muốn chạy.
Ánh mắt Diệp Mặc lạnh lùng, đưa chân lên, đá một cước vào trên mặt người đàn ông này.
Anh ta bị Diệp Mặc đạp một cước liền bay lên, đụng vào tường.
Ầm một tiếng, bức tường bị đụng vỡ, lộ ra phòng đối diện.
Mấy người khách đang ăn ở phòng đối diện, thấy thế đều ngây người.
Không chờ hai người đàn ông còn lại kịp phản ứng, Diệp Mặc đã tiến đến, lại đạp thêm mấy cái, khiến thất khiếu của người đàn ông cao lớn đều chảy máu, một phần nội tạng trực tiếp phun từ trong miệng gã ra ngoài.
Lúc này, mấy người khách ở phòng đối diện mới kịp phản ứng, lập tức trốn ra khỏi phòng.
Đồng thời hai gã thanh niên sững sờ nhìn chằm chằm vào một người đàn ông còn chưa đối mặt đã bị Diệp Mặc giẫm chết.
Trong lúc nhất thời bất ngờ ngây người.
Lúc này, Diệp Mặc mới quay đầu lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai người còn lại.
– Các người tới đây chẳng lẽ muốn nạp mạng sao?
– Mày, không ngờ mày lại giết Báo đen.
Mày…
Một người trong hai người còn lại dùng ngón tay chỉ vào Diệp Mặc, nói một câu đứt quãng.
Nhưng không ngờ không dám tiến lên động thủ với Diệp Mặc.
– Tôi đã giết anh ta.
Anh tính làm gì?
Diệp Mặc cười lạnh nói.
– Anh thật bản lĩnh.
Chúng tôi không phải là đối thủ của anh.
Đương nhiên không dám làm gì.
Vậy cáo từ!
Người đàn ông mặt dài ôm quyền nói một câu, trong mắt có chút kinh sợ.
Anh ta biết, một mình Báo đen có thể đánh được hai người bọn họ.
Báo đen còn không phải là đối thủ của người này, bọn họ đi lên chỉ là nhận lấy cái chết mà thôi.
Diệp Mặc cầm một cái khăn ở trên bàn vừa lau tay vừa nói.
– Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao? Anh nghĩ rằng tôi là người dễ gặp như vậy sao?
– Anh muốn thế nào?
Người đàn ông mặt dài đang nói chuyện khẩn trương nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Một khi Diệp Mặc động thủ, bọn họ khẳng định không phải là đối thủ.
Hơn nữa, trong mắt anh ta, Diệp Mặc giết người còn hung ác hơn cả bọn họ.
Vừa rồi, hắn giẫm chết Báo đen, giống như giẫm chết một con kiến.
Sự bình tĩnh và thản nhiên ấy, chứng tỏ hắn thường xuyên giết người.
Cho dù là bọn họ, cũng không dám giết người trắng trợn ở một nơi đông người như vậy.
Nhưng người này lại dám làm như thế.
Hiện tại, anh ta đang suy nghĩ nên làm thế nào để chạy trốn.
– Chẳng có gì cả.
Các người đưa người đã chết này đi.
Diệp Mặc chỉ vào người đàn ông đã bị hắn giẫm chết đang nằm trên mặt đất.
Người đàn ông vừa nói chuyện, lập tức đáp lại:
– Được, được… Chúng tôi đi ngay.
Nhị Thiết mau cõng Báo đen.
Chúng ta đi thôi.
Không ngờ anh ta lại vô cùng dứt khoát quyết đoán như vậy.
Tuy rằng Đường Bắc Vi từng thấy Diệp Mặc giết người, hơn nữa cô cũng từng dùng Hỏa cầu thuật để giết người, nhưng nhìn cảnh tượng đẫm máu trước mắt, cô vẫn không nhịn được, cảm thấy có chút buồn nôn.
Diệp Mặc nắm tay Đường Bắc Vi, vận chuyển một ít chân khí qua, khiến cảm giác buồn nôn của cô lắng xuống, rồi mới lên tiếng:
– Bắc Vi, anh muốn đi cùng với bọn họ.
Em…
Đường Bắc Vi lập tức nói:
– Anh, em đi cùng với anh.
Một mình em ở lại đây, em cảm thấy hơi sợ.
– Tốt, nếu như vậy, chúng ta đi cùng nhau.
Chỉ có điều có vài trường hợp anh sợ em chịu không nổi.
Diệp Mặc gật đầu nói.
– Không sao.
Chỉ cần có anh, em sẽ không sợ.
Đường Bắc Vi biết người anh trai mình mới quen, không phải là người bình thường.
Đúng như hắn nói, hắn có đạo pháp.
Cho nên cô không lo anh mình sẽ bị hại.
Người có đạo pháp quả thực chỉ có trong truyền thuyết, đối phó với những người bình thường, đâu cần phải lo lắng gì nữa.
Trái lại, người đàn ông mặt dài lại kinh ngạc nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh, anh muốn đi cùng với chúng tôi?
Diệp Mặc lạnh lùng cười.
– Thế nào, chẳng phải các người đến để mời tôi đi sao? Hiện tại tôi làm theo ý các người, đi cùng các người.
Không được sao?
– Đi, đi… Nhị Thiết, cõng Báo đen, chúng ta lập tức trở về.
Người đàn ông mặt dài cũng rất dứt khoát, lập tức chỉ huy Nhị Thiết cõng Báo đen đã chết vội vàng đi ra ngoài.
Diệp Mặc đi đến chỗ lễ tân, lấy thẻ ra nói:
– Quét thẻ đi.
Người quản lý đứng chỗ lễ tân run rẩy, vội vàng nói:
– Đã thanh toán, đã thanh toán hóa đơn, không cần…
Hiện tại anh ta sao dám đòi tiền những người này.
Những người này rất nguy hiểm.
Ngay cả báo cảnh sát, anh ta cũng không dám.
Diệp Mặc biết hẳn là vừa rồi ba người này đã cảnh cáo quản lí.
Hắn cũng mặc kệ anh ta, nắm tay Đường Bắc Vi, đi theo tên đàn ông mặt dài lên một chiếc xe việt dã bên ngoài khách sạn.
Không ngờ chiếc xe việt lại đi ra khỏi nội thành.
Xe đi rất nhanh.
Chưa đến một giờ sau, đã tới một biệt thự nằm riêng biệt ở vùng ngoại thành.
Nói đúng hơn, nơi này quả thực không thể xem là một biệt thự, thậm chí có thể nói là một trang viên tư nhân nhỏ.
Bên ngoài trang viên có một rừng trúc lớn.
Bên trong còn có một hồ nhân tạo.
Diệp Mặc vừa đến đây, đã cảm thấy nơi này rất quen thuộc.
Lúc trước khi Văn Đông dẫn hắn đến Đàn Đô giao dịch mô hình, đã tới nơi này.
Không ngờ lần thứ hai hắn đến Đàn Đô, vẫn tới nơi này.
Tuy nhiên lần trước khi đến đây, biệt thự này đã bị Văn Đông cho nổ tung.
Hiện tại mới chỉ một năm, biệt thự này đã được xây dựng lại.
Xem ra còn đẹp hơn trước.
Diệp Mặc cười lạnh.
Thật đúng là không sợ chết.
Không ngờ mình lại gặp biệt thự này tới hai lần.
Chứng tỏ người ở đây xui xẻo.
Xe việt dã dừng ở cổng.
Bảo vệ cổng kiểm tra giấy tờ một lát, mới cho đi vào.
– Dẫn bọn họ vào trong.
Người đàn ông mặt dài vừa mới xuống xe, lập tức có một người đàn ông mặt sẹo đi tới.
Phía sau người này còn có hai gã thanh niên mặc áo đen.
Khi người mặt sẹo thấy Diệp Mặc, trong mắt xuất hiện chút sát khí.
Nhưng gã không động thủ.
Dường như biết có người sẽ giết Diệp Mặc, gã căn bản không cần động thủ.
Rất rõ ràng, chuyện Diệp Mặc giết Báo đen, đã truyền tới đây rồi.
Diệp Mặc kéo tay Đường Bắc Vi, đi theo người đàn ông mặt dài đi vào đại sảnh.
Đường Bắc Vi có chút khẩn trương.
Cô nhìn thấy ở đây, khắp nơi đều là những người hung hãn.
Hơn nữa trong tay mỗi người đều có vũ khí, giống như làm cho tổ chức bí mật của quốc gia.
Diệp Mặc còn chưa đi đến đại sảnh, thần thức của hắn đã quét đến trong đại sảnh.
Tất cả có mười mấy người.
Bốp bốp…
Diệp Mặc mới vừa đi vào đại sảnh, một tiếng vỗ tay đơn điệu đã vang lên.
– Không tồi.
Công nhận rất can đảm.
Chẳng những dám giết người của tôi, hơn nữa còn dám đến đây.
Anh có dũng khí.
Tuy nhiên cho dù anh có dũng khí, đắc tội với Nhiếp Vô Biên tôi, cũng chỉ còn đường chết.
Nhiếp Vô Biên? Diệp Mặc lúc này bỗng nhiên nhớ lại cái cô Nhiếp Song Song vô cùng xinh đẹp, còn câu nói kia của cô. “Tôi vẫn là xử nữ”.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 260: Ai Tàn Nhẫn Hơn Ai?
Ai Tàn Nhẫn Hơn Ai?
K
hiêm Hòa, anh mang tôi đến đây là có ý gì? Tôi biết rất rõ anh, nhưng dù thế nào thì Hà Kỳ tôi cũng không sợ anh đâu!
Diệp Mặc nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Diệp Mặc quay đầu lại thì thấy cô gái muốn lợi dụng hắn bị dẫn tới.
Khẩu khí của cô gái này khá lớn.
Nhưng mà, không phải người này vừa nói anh ta là Nhiếp Vô Biên sao, sao giờ lại đổi thành Khiêm Hòa vậy?
– Khiêm Hòa, anh…
Hà Kỳ bước đến trong khi Khiêm Hòa thì lại ngoan ngoãn vâng lời đứng ở dưới.
Như vậy, người đang ngồi phía trên ấy không phải Khiêm Hòa.
Diệp Mặc thoáng quan sát Nhiếp Vô Biên, thấy tên này, mặt trắng, tóc dài, ánh mắt rất yêu tà, xem chừng khoảng ba mươi tuổi và đã luyện được sơ kỳ Huyền cấp.
Thực ra mà nói thì trong thành phố này, người đã luyện thành Huyền cấp, ngoài Âu Húc Hổ mà lần trước hắn đã gặp thì hắn chưa phát hiện thêm ai khác.
– Khiêm Hòa ư? Ha ha, hắn chẳng qua chỉ là một tên tay chân của ta mà thôi.
Cô chính là Hà Kỳ à, cũng không tệ đâu.
Cô có thể tới được đây cũng là khá lắm.
Đường Bắc Vi, cô cũng khá xinh đẹp đấy, lần trước có người nói với tôi cô là một cành hoa ở nơi này, tôi chưa tin nhưng giờ thì tôi đã tin rồi.
Cô quả thực là một cô gái xinh đẹp nhất mà tôi đã từng gặp, hơn nữa lại rất trong sáng.
Rất được đấy! So với em gái ta thì cô xinh đẹp hơn nhiều! À, Khiêm Hòa, lần này mày đã lập được công lớn rồi đó, cô gái xinh đẹp này đối với tao rất có tác dụng đấy! –
Nhiếp Vô Biên nói.
Hà Kỳ giờ mới nhìn thấy Diệp Mặc và Đường Bắc Vi, ngạc nhiên nói:
– Sao hai người cũng ở đây vậy?
Diệp Mặc không trả lời, hắn đang quan sát nơi này một cách tỷ mỷ.
Ở đây có tất cả ba mươi sáu người, ngoài Nhiếp Vô Biên là võ công cao nhất ra thì ngay cả tên Khiêm Hòa cũng đã luyện đến trung kỳ Hoàng cấp rồi.
Mặc dù chỉ trong thời gian ngắn nhưng hắn đã xác định được, đây không phải là nơi mà những kẻ có tiền thích đem phụ nữ ra giỡn cợt.
Tên Nhiếp Vô Biên này khá kỳ dị, chỉ là không biết y cần nhiều phụ nữ thế để làm gì?
Hà Kỳ nói có một câu rồi thôi, cô dường như đã hiểu rõ một chút vấn đề mà bản thân đang gặp phải.
Nếu Khiêm Hòa chỉ là tay chân của người đàn ông có ánh mắt yêu dị kia thì nói không chừng y còn có lai lịch phức tạp hơn nữa.
Nhiếp Vô Biên lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:
– Tôi thật sự rất phục tinh thần của anh đấy, anh cho rằng học được vài công phu quèn ấy mà ỷ thế hoành hành sao? Hôm nay tôi sẽ cho anh thấy thế nào mới là công phu.
Dẫn hai người đó tới đây!
Diệp Mặc không nói gì, giờ hắn rất muốn ra tay.
Nhưng Đường Bắc Vi đang ở đây, hắn sợ cô không chịu nổi cảnh chết chóc đẫm máu.
Nếu dùng hỏa cầu thì Hà Kỳ lại mất mạng.
Hắn không muốn thế.
Hắn đành bất lực đứng yên mà thôi.
Đang lúc do dự thì hắn nhìn thấy tên mặt dài và Nhị Thiết đến bắt hắn ở chỗ Tây Lũng bị người dẫn ra.
Hai người này, sắc mặt tái nhợt, chân thì đang run.
Có thể nhận thấy, hai người họ chưa hề dự liệu được tuy đã trở về nhưng không tránh khỏi bị phạt.
Nhiếp Vô Biên đến trước mặt tên mặt dài cười nói:
– Chúng mày khá lắm, đã trở về còn nói bọn chúng thật lợi hại, thậm chí không dám đánh trả.
Hai tên chó chúng mày, tao còn cần gì chứ, chỉ tốn cơm!
– Nhiếp gia xin tha mạng…
Tên mặt dài và Nhị Thiết đứng không vững nữa, quỳ rạp xuống đất, đang run lẩy bẩy.
– Tao nói rồi, tao không cần kẻ vô dụng!
Nhiếp Vô Biên nói xong liền giơ bàn tay lên cũng chính là giơ hai tay đao lạnh lùng.
Máu tươi từ hai cổ phun ra, cả thân Nhiếp Vô Biên nhuốm máu, trông y càng dữ tợn hơn.
Lúc này, hai cái đầu mới rơi xuống và lăn cồng cộc ra xa.
– A!!!
Hà Kỳ vốn dĩ không chịu được cảnh máu tanh tàn bạo đó, “Bịch” một tiếng, cô ngất lịm đi.
Mặt Đường Bắc Vi trắng bệch, cô choáng váng.
Diệp Mặc vội vàng điểmhuyệt hôn mê của cô, để cô cùng Hà Kỳ dựa vào cùng một chỗ.
– Không sai, có chút bản lĩnh, khó trách dám giết người của tôi Nhiếp Vô Biên nhìn Diệp Mặc châm chọc nói.
Diệp Mặc đã chú ý tới tên Nhiếp Vô Biên này, tuy mới luyện sơ kỳ Huyền cực nhưng nội khí của y và trung kỳ Huyền cấp cũng tương đương nhau, chỉ bằng hai chưởng dùng nội khí thuần túy mà đã chém đứt đầu của hai người họ, thật không đơn giản chút nào.
– Tôi nghĩ, anh bây giờ còn muốn đánh với tôi không, hay là anh đã sợ rồi hả?
Nhiếp Vô Biên nhìn Diệp Mặc giống như diều hâu nhìn gà con vậy.
Diệp Mặc nhìn y thở dài, cười đáp:
– Tôi rất sẵn lòng! Nếu anh cho rằng anh học được chút công phu này là có thể diễu võ dương oai rồi, tôi thật lấy làm tiếc.
Hôm nay, tôi muốn nói là chúng ta đều giống nhau, tôi muốn cho anh thấy công phu chân chính là như thế nào!
Nói xong, Diệp Mặc giơ tay lên, hướng về hai bên phải trái tấn công liên tiếp.
Trong đại sảnh có tổng cộng mười tám người thì gần như trong cùng một lúc hắn đã hạ gục được mười sáu tên.
– Ha ha, thật ngông cuồng, dám học đòi tôi dùng nội khí …
Nhiếp Vô Biên nói đến đây thì im bặt, vẻ mặt y lộ rõ sự khiếp sợ khi thấy mười sáu danh thủ xung quanh bị hạ gục.
Trận chiến đẫm máu diễn ra, giống như một lò sát sinh tàn bạo vậy, mười sáu cái đầu người cùng cánh tay rơi xuống và lăn trên mặt đất.
Sau đó, Mười sáu người cùng lúc gục xuống, nằm thẳng hàng, đều đặn.
Nhiếp Vô Biên đã hoàn toàn kinh sợ:
– Nằm mơ, đây nhất định là đang nằm mơ…
Y không ngừng giải thích an ủi bản thân, nhưng đây không phải mơ mà là sự thật!
Khiêm Hòa mắt trợn to, mồm há hốc kinh hãi không nói được lời nào.
Nhiếp Vô Biên vô cùng sợ hãi, tu luyện tới bây giờ y chưa biết thế nào là sợ hãi nhưng cuối cùng hôm nay y đã biết cảm giác đó là như thế nào! Vừa rồi y giết hai tên vô dụng kia là muốn Diệp Mặc bị mất mặt nhưng y chỉ làm cho Hà Kỳ ngất đi mà thôi, còn Diệp Mặc không vì thế mà nao núng.
Chẳng những không sao mà thủ đoạn của hắn so với chính mình còn tàn ác hơn nhiều.
Cảnh sát sinh đẫm máu này y chưa nhìn thấy bao giờ.
Có thể khẳng định, Diệp Mặc kia cố ý làm như vậy, chính là hành động đánh vào thể diện của y.
Diệp Mặc bế Đường Bắc Vi từ từ đi tới, Nhiếp Vô Biên theo bản năng tránh đường và lùi lại phía sau.
Diệp Mặc không để ý tới Nhiếp Vô Biên, tiến tới ngồi vào ghế của y và nhìn y một cách lạnh lùng.
– Anh là ai?…
Nhiếp Vô Biên hoảng sợ đi tới.
Y đã hiểu được bản lĩnh của con người trẻ tuổi kia hơn y gấp nhiều lần, thậm chí y không biết dây thần kinh của mình có vấn đề hay không mà dám gây chuyện với một người như vậy?
Diệp Mặc cười lạnh lùng:
– Những người như anh tôi gặp nhiều rồi, không chỉ riêng mình anh đâu.
Trước đây không lâu có một người được gọi là Độc Lang, nghe nói là một cao thủ, nhưng đã bị ba đao của tôi giết chết.
Còn có một môn phái gọi là Đoạn quyền đường, chủ môn phái này sai người đi giết tôi và cũng bị tôi giết chết hết.
Hình như anh so với bọn họ còn non nớt lắm, sao lại kiêu ngạo như vậy chứ?
– Tiền bối xin tha mạng…
Nhiếp Vô Biên trong lòng rất hoảng sợ, liền quỳ xuống cầu xin.
Trước mắt y là người nào đây, người mà có thể giết được các cao thủ, chút bản lĩnh của y còn không đủ cho hắn để mắt tới.
Khiêm Hòa mặt cắt không còn giọt máu, anh ta biết ông chủ của mình sẽ không thoát khỏi vận hạn.
– Anh có biết tại sao giờ tôi không giết anh không?
Diệp Mặc nhìn y lạnh lùng nói.
Lúc này, Nhiếp Vô Biên đang run sợ, giờ y mới biết được cảm giác gần kề cái chết là như thế nào.
Trước kia chỉ có người khác cầu xin y, còn giờ đây, y đang phải cầu xin người khác.
Diệp Mặc nhìn Khiêm Hòa:
– Anh còn dám đánh chủ ý vào em gái tôi, anh cũng được lắm.
Anh cũng có biết tại sao tôi không giết anh không?
Khiêm Hòa đã run rẩy cả người, không nói được lời nào.
Tuy anh ta rất dũng mãnh nhưng gặp phải cảnh này anh ta không thể không run sợ được.
Diệp Mặc không để ý tới anh ta nữa, lại nhìn Nhiếp Vô Biên nói:
– Một năm trước, nơi này bị tôi nổ thành đống gạch vụn, người ở đây đều bị tôi giết hết, không ngờ một năm sau lại cũng chính tại nơi này, xem ra tôi và nơi này cũng có duyên đấy chứ!
Nhiếp Vô Biên đã rất hối hận, nếu sớm biết đắc tội với một kẻ máu lạnh tàn ác như thế này, thì y sẽ chọn một thành phố bất kỳ, trừ Đàn Đô.
– Tiền Bối, xin tha mạng…
Nhiếp Vô Biên vẫn tiếp tục cầu xin.
Y chưa muốn chết, y tu luyện là đứng đầu trong môn phái Đương, sao có thể chết bây giờ được chứ? Nhưng bản thân y cũng không biết ai có thể bảo vệ được y đây? Ngay cả sư phụ y e là cũng không được nữa là.
Diệp Mặc thuận tay phát ra mười mấy hỏa cầu khiến cho hai bên hơn mười thi thể, thậm chí bao gồm cả hai tên vừa bị Nhiếp Vô Biên giết đều biến thành tro bụi.
Nhiếp Vô Biên đã hoàn toàn tê liệt, trong lòng y còn đang suy nghĩ chẳng may Diệp Mặc không buông tha cho y thì y có thể tìm một cơ hội trốn thoát, nhưng giờ y biết, điều đó là không thể.
Diệp Mặc vẫn đang phát hỏa cầu.
Nhiều năm y ẩn thân tu luyện như vậy cũng chưa nghe nói có ai có thể phát ra hỏa cầu để tấn công kẻ địch cả, thế mà giờ đây thật không thể tin nổi!
Y nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của Diệp Mặc thì mồ hôi chảy ra ớn lạnh, y chủ động nói:
– Tiền bối, tôi là đệ tử của Cửu Nguyệt Tứ Xuyên, bởi vì muốn luyện Huyền Cấp mà tôi đến Đàn Đô này.
Tôi phải cần rất nhiều trinh nữ nhưng tôi không giết họ mà chỉ lấy họ thôi…
– Hừ, có môn phái độc ác như thế à! Môn phái của các anh không cần tồn tại nữa, nếu không giết các cô ấy thì Thiến Thiến, bạn học của em gái tôi đã xảy ra chuyện gì?
Ánh mắt của Diệp Mặc trở lên sắc lạnh, hắn không phải là đạo sĩ nhưng loại môn phái ác độc này, hắn chưa thấy bao giờ.
– Đúng thế, đúng thế!…
Nhiếp Vô Biên toát mồ hôi lạnh.
Diệp Mặc đến bên Nhiếp Vô Biên, dùng chân giẫm lên ngực y.
Nhiếp Vô Biên chỉ cảm thấy giống như sức nóng của ngọn lửa tràn vào đan điền của y, sau cùng ở lại đó không nhúc nhích.
Tuy biết đó không phải là vật gì tốt nhưng Nhiếp Vô Biên không dám phản kháng lại.
– Anh hãy giết hết mười tám người còn lại, rồiđem thi thể về đi.
Diệp Mặc thản nhiên nói.
Đối với những người này, hắn cũng không muốn để lại chút tình người…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










