1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 447 : Giúp Hay Là Không Giúp (c2231-c2235)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 447 : Giúp Hay Là Không Giúp (c2231-c2235)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2231: Giúp Hay Là Không Giúp

Giúp Hay Là Không Giúp

T

rước mặt chính là cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung Túc Quang tiên hữu?

Một phi thuyền màu xám vừa mới đến bên ngoài Hư Thị, người đàn ông đứng trên Tiên thuyền bị gọi giật lại.

Đồng thời có một Tiên thuyền màu vàng kim cực nhanh vọt đến, trên Tiên thuyền vàng kim này có bốn người đàn ông đang ngồi.

Nếu là một Tiên thuyền bình thường, muốn Tiên thuyền màu xám này dừng lại, thì tuyệt đối không thể nào.

Nhưng người đàn ông trên phi thuyền màu xám này sau khi phát hiện bốn người trên Tiên thuyền vàng kim kia, lập tức dừng lại, hơn nữa ôm quyền lớn giọng nói:

– Hóa ra là Ngao tiên hữu, Gia Cát tiên hữu, Văn tiên hữu và Bộc tiên hữu, thật là trùng hợp, Túc Quang đang định rời khỏi Hư Thị, lại không hẹn mà gặp bốn vị Tiên hữu đến.

Túc Quang lúc trước vì có chuyện, đại lễ Ngao Si tiên hữu Chứng đạo Hỗn nguyên cũng không đến tham gia được, xin Ngao Si tiên hữu lượng thứ.

Bốn người đến chính là Ngao Si của Long tộc, Văn Đức Thủy của Hải tộc, còn có Bộc Dương Tư của Ma tộc và Gia Cát Trí Thần của Yêu tộc.

Bốn người bọn họ đã bàn bạc kỹ rồi, đến Hư Thị trước nghe ngóng tin tức của Diệp Mặc, nếu không có tin của Diệp Mặc, thì trực tiếp đến Dực tộc.

Cho dù Thương La không ra ngoài, bọn họ cũng phải ép cho Thương La của Dực tộc ra ngoài.

Hỗn Độn Thanh Liên cũng không phải là chuyện nhỏ, bảo mấy Đạo nguyên Thánh đế bỏ qua loại linh căn Hỗn độn như này căn bản là chuyện không thể nào.

Bốn người bọn họ sở dĩ không liên hệ với Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh tộc và Thang Tòng Hạm của Phượng Hoàng tộc, chính là cảm thấy mấy người bọn họ gần gũi với Diệp Mặc một chút, chẳng may liên hệ rồi, chỉ sợ hỏng đại sự của bọn họ.

Ngao Si vội vàng nói:

– Sao dám trách Túc Quang tiên hữu chứ, Nghiễm Nguyên Cung chỉ có một mình Túc Quang tiên hữu, chuyện quá nhiều cũng là tình lý mà.

– Đã lâu không gặp cung chủ, hôm nay nếu cơ duyên trùng hợp, không bằng cùng nhau đến Hư Thị một chuyến đi?

Gia Cát Trí Thần sớm đã đứng lên, tủm tỉm cười nói.

Túc Quang có chút khó xử nói:

– Nếu là ngày trước, Túc Quang nhất định sẽ đi, nhưng hôm nay quả thực có chút chuyện gấp, bệnh của tiểu nữ nhà tôi chắc các vị Tiên hữu cũng biết, hôm nay có một Đan thánh đến Nghiễm Nguyên Cung luyện đan giúp, tôi phải quay về ngay.

– Đan thánh luyện đan giúp? Chẳng lẽ là đệ nhất Đan thánh Diệp Mặc của Hư Thị đó sao?

Gia Cát Trí Thần mắt sáng lên, lập tức hỏi.

Túc Quang lập tức gật đầu nói:

– Không sai, chính là Diệp đan thánh, chẳng lẽ Gia Cát Trí Thần cũng biết Diệp đan thánh sao?

Gia Cát Trí Thần và ba người còn lại nhìn nhau, vẻ mặt bốn người lập tức lộ vẻ sung sướng, sau đó Gia Cát Trí Thần ôm quyến nói:

– Cung chủ, chúng tôi cũng muốn đến Nghiễm Nguyên Cung một hai ngày, đương nhiên nếu như cung chủ bằng lòng cho chúng tôi đến, vậy thì nắm chắc hơn rồi?

Niệm Yên nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Diệp Mặc, nhu hòa nói:

– Diệp đại ca có phải không tin những gì tôi nói phải không? Tôi nghe nói Diệp đại ca là đệ nhất Đan thánh của Hư Thị, hiểu biết về đan đạo chắc hẳn cực kỳ cao thâm.

Nhưng những gì tôi nói là thật, tuyệt đối không lừa Diệp đại ca.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Niệm Yên muội, nói xem nào.

Lúc này hắn có chút nghi ngờ, khi nói chuyện cũng bảo thủ hơn một chút.

Niệm Yên thở dài nói:

– Vì phương thuốc Diệu Quang Luyện Phách đan thoạt nhìn không khiếm khuyết, nhưng trên thực tế trong phương thuốc lại thiếu đi một thứ quan trọng nhất, đó chính là sinh cơ.

Cho dù Diêu Quang Thảo có quý giá đi nữa, không có sinh sơ cũng không thể nào luyện chế thành công Diệu Quang Luyện Phách đan.

Diệp Mặc thầm sợ hãi thán phục sự thông minh tuyệt đỉnh của Niệm Yên, mặc dù Niệm Yên chưa hiểu thực sự cái gì là sinh cơ, nhưng có thể biết thiếu đi sinh cơ cũng là vô cùng nghịch thiên rồi.

Phải biết Niệm Yên nếu không thể tu luyện, càng không thể luyện đan, tất cả những gì cô biết đều là nhìn trong sách vở, sau đó tự mình suy diễn mà thôi.

Hắn đã Chứng đạo, hơn nữa còn chuyên tu đan đạo, cộng thêm dùng Tam Sinh quyết thôi diễn, mới biết được phương thuốc luyện chế Diệu Quang Luyện Phách đan thiếu sinh cơ, so với Niệm Yên, hắn dường như kém quá xa.

Nhưng Niệm Yên chỉ biết thiếu sinh cơ, lại không biết thứ thiếu không phải là sinh cơ bình thường, mà là hỗn độn sinh cơ.

Niệm Yên thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói gì, u uất nói:

– Cha tôi tổng cộng trồng ba gốc Diêu Quang Thảo, mời hai vị Đan thánh nổi danh nhất luyện chế Diệu Quang Luyện Phách đan đều thất bại rồi…

Nói đến đây vẻ mặt Niệm Yên lộ chút bi thương, dừng một lúc cô mới chậm rãi nói:

– Cha tôi cũng là một luyện đan Thánh Đế, khi tôi biết Diệu Quang Luyện Phách đan thiếu sinh cơ cũng đã nói cho cha biết.

Nhưng cha tôi quá yêu chiều tôi, ông vẫn mời hai vị Đan thánh đến luyện đan.

Khi hai Đan thánh đó luyện chế được tương đối rồi, cha tôi lại khăng khăng bắt ném sinh cơ của bọn họ vào trong lò đan…

Diệp Mặc giật mình hiểu ra, cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung không ngờ lại muốn dùng sinh cơ của Đan thánh để bổ sung sinh cơ bị thiếu của Diệu Quang Luyện Phách đan, đáng tiếc là ông ấy không biết sinh sơ còn thiếu là hỗn độn sinh cơ.

Chỉ có hỗn độn sinh cơ, mới có thể dung hòa với Diêu Quang Thảo, cùng với những thần linh thảo khác có chút liên hệ tự nhiên, lúc này mới có thể dung hòa làm một được…

Diệp Mặc nghĩ đến đây, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, nếu như cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung không ngờ đến thiếu hỗn độn sinh cơ, ông ấy sẽ không dùng sinh cơ của Đan thánh luyện đan dung hòa với lò đan, ông ấy sẽ tùy tiện tìm mấy người dung hòa vào.

Đan thánh luyện đan khi luyện chế ra lò đan dược này, tinh thần cũng đã dung hòa làm một với đan dược trong lò đan rồi, thậm chí có liên hệ tinh thần nhất định.

Lúc này bắt sinh cơ của Đan thánh, rõ ràng càng dễ dàng dung hợp hơn sinh cơ của người thường.

Bởi vậy có thể thấy, cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung này rất có thể biết rõ thứ mà Diệu Quang Luyện Phách đan thiếu chính là hỗn độn sinh cơ, chỉ có điều ông không lấy được hỗn độn sinh cơ, nên mới bất đắc dĩ dùng cách dung hòa sinh cơ của Đan thánh luyện chế thay thế, chỉ là hai người trước đều thất bại.

Đương nhiên Diệp Mặc cũng biết, cái này chỉ là suy đoán của hắn, cũng có khả năng cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung chỉ biết Diệu Quang Luyện Phách đan thiếu sinh cơ, nhưng lại không biết là thiếu hỗn độn sinh cơ.

– Diệp đại ca, anh mau mau đi đi, cha tôi biết được tin sẽ mau chóng quay về.

Ông ấy lo cho tôi, thậm chí bố trí bên ngoài Nghiễm Nguyên Cung một truyền tống trận truyền đường dài một lần.

Niệm Yên nhìn thấy Diệp Mặc trầm xuống, dường như hiểu ra những gì cô nói, lập tức khuyên Diệp Mặc mau chóng rời đi.

Diệp Mặc trong lòng cực kỳ mâu thuẫn, hắn có nên giúp Niệm Yên luyện đan không? Niệm Yên là một cô gái lương thiện như này, hắn không luyện đan giúp, trong này thực sự cũng không thoải mái.

Nhưng giúp Niệm Yên luyện đan, thì cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung rõ ràng cũng không phải là người lương thiện.

Nói xong, Niệm Yên dường như nhớ ra gì đó, cô từ trên giá sách lấy ra một cuốn sách thật dày đặt vào tay Diệp Mặc nói:

– Diệp đại ca, anh là người đầu tiên chủ động đến luyện đan giúp tôi, cuốn sách này là do tôi nghiên cứu đan đạo và dược liệu nhiều năm viết ra, có lẽ có chút trợ giúp được anh.

Chẳng may một ngày nào đó tôi biến mất rồi, những thứ tôi viết vẫn còn bên ngoài, thì trong lòng tôi cũng vui vẻ hơn nhiều.

Khi nhận lấy cuốn sách của Niệm Yên, Diệp Mặc lập tức hạ quyết tâm, phải giúp Niệm Yên luyện chế một lò Diệu Quang Luyện Phách đan.

Hắn là một Đạo nguyên Thánh Đế, cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung kia cho dù là Hỗn nguyên Thánh đế thì đã sao? Diệp Mặc hắn muốn đi, chẳng lẽ lại sợ ai sao? Nếu như hắn muốn giúp Niệm Yên luyện đan, còn vì lo lắng sợ hãi cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung, mất đi bản tâm, thì nói gì là Chứng đạo Hỗn nguyên? Làm hay không làm, đều xuất phát từ bản tâm.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nhận lấy sách của Niệm Yên đưa cho, mỉm cười ôm quyền nói:

– Niệm Yên muội, nếu tôi đến rồi, đương nhiên sẽ luyện chế cho cô một lò Diệu Quang Luyện Phách đan, cô tin tôi là được rồi.

Niệm Yên vẫn chưa nói gì chợt nghe một tràng cười ha hả truyền đến, sau đó một người đàn ông gầy, cực cao đẩy cửa đi vào, người đàn ông này đi vào rồi liền ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Cám ơn Diệp đan thánh không ngại cực khổ đến Nghiễm Nguyên Cung tôi, Túc Quang vì chậm trễ thời gian bên ngoài, xin Diệp đan thánh lượng thứ.

Niệm Yên nhìn thấy cha mình tiến đến, vốn dĩ sắc mặt đã tái nhợt trong chốc lát lại càng tái nhợt thêm, cô biết, cho dù Diệp Mặc bây giờ muốn đi, cũng không đi nổi nữa rồi.

Khẽ thở dài một tiếng, cô đi lên phía trước, kéo kéo áo giúp Diệp Mặc nói:

– Cám ơn Diệp đan thánh giúp Niệm Yên luyện đan, cho dù luyện đan thất bại rồi, Niệm Yên cũng sẽ mãi mãi cảm kích tấm ân tình của Diệp đan thánh.

Nói xong, khom người hành lễ với Diệp Mặc.

Diệp Mặc hiểu ý tứ của Niệm Yên, ý của cô là nều như mình bị cha cô giết rồi, trong lòng cô vẫn nhớ đến đại ân làn này của hắn.

Nếu không một thiếu nữ vừa mới gặp, sao có thể chủ động kéo quần áo giúp hắn được?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2232: Hỗn Độn Sinh Cơ

Hỗn Độn Sinh Cơ

T

ham kiến cung chủ, ta và Áo Hách cũng coi như là bạn, được y nhờ vả đến đây luyện đan cho Niệm Yên tiểu thư, thực ra cũng không có gì khổ cực.

Diệp Mặc trong lòng đã có chút nhận định đối với vị cung chủ này, ngữ khí cũng có vẻ rất là bình thường.

Túc Quang lại cực kỳ nhiệt tình nói rằng:

– Việc luyện đan trước tiên không vội, Diệp Đan Thánh ở xa tới làm khách, mời tới điện tiếp khách ngồi thưởng thức chút tiên quả.

Nó xong gã lại xoay người nói với con gái mình:

– Niêm Yên, con không cần phải gấp, Diệp Đan Thánh là đệ nhất Đan Thánh ở Hư Thị, tin rằng có thể giúp con luyện chế ra Diêu Quang Luyện Phách Đan.

– Vâng, thưa cha.

Niệm Yên kính cẩn thi lễ nói.

Diệp Mặc chợt nhớ tới Ngao Mạn của Long Tộc, đều là cha và con gái, Ngao Mạn có thể làm nũng đòi này đòi nọ trước mặt cha.

Nhưng nhìn Niệm Yên, tựa hồ hoàn toàn là hai việc khác nhau.

Cung chủ Nghiễm Nguyên Cung thoạt nhìn rất thương yêu con gái của mình, không chỉ tìm cho nàng nhiều thư tịch như vậy, còn khắp nơi tìm kiếm Đan Thánh hỗ trợ luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan, cái này cũng chưa là gì, còn hao phí cái giá cùng tâm tư lớn như vậy, chăm chút ba cây Diêu Quang Thảo, Diêu Quang Thảo không phải là người nào muốn trồng là có thể nuôi trồng được đâu.

Khi Diệp Mặc theo cung chủ Nghiễm Nguyên Cung đi điện tiếp khách của Nghiễm Nguyên Cung, tại một gian phòng bị các loại cầm chế bao vây đến cực kỳ kín kẽ của Nghiễm Nguyên Cung, đang có bốn người ngồi ở đây.

Nếu như Diệp Mặc tới nơi này, hiển nhiên sẽ nhận ra bốn người này là ai.

Bốn người này chính là Hỗn Nguyên Thánh Đế Bộc Tư Dương của Ma Tộc, Hỗn Nguyên Thánh Đế Văn Đức Thủy của Hải Tộc, Hỗn Nguyên Thánh Đế Gia Cát Trí Thần của Yêu Tộc cùng Hỗn Nguyên Thánh Đế Ngao Si của Long Tộc mà hắn đã gặp ở Long cung.

– Túc Quang thật ra đối với con gái của ông ta không còn gì để nói, Diêu Quang Thảo không thể tùy tùy tiện tiện như vậy là có thể trồng được.

Chỉ là không biết Diệp Mặc này có thể giúp ông ta luyện chế ra Diêu Quang Luyện Phách Đan được hay không.

Ngao Si rất là thoải mái uống một ngụm tiên tửu nói.

– Ta ngược lại là hi vọng hắn sớm luyện chế ra Diêu Quang Luyện Phách Đan, sau đó hết lòng tuân thủ hứa hẹn giữa chúng ta.

Văn Đức Thủy lại không có ngữ khí tốt như vậy, ngữ khí có chút âm lãnh.

Bộc Dương Tư trong mắt hiện lên một tia cười nhạt, cũng không nói lời nào, nhưng một tia cười nhạt này của gã tuy rằng bí mật lại bị Gia Cát Trí Thần nhìn thấy rõ ràng, Gia Cát Trí Thần biết Bộc Dương Tư cười nhạt không phải là nhằm vào Diệp Mặc, mà là nhằm vào Văn Đức Thủy.

Chỉ là vừa thoáng nghĩ, trong lòng Gia Cát Trí Thần liền biết.

Bộc Dương Tư rất có thể cũng biết trên người Diệp Mặc trừ Vô Ngân Lưu Quang ra còn có những thứ tốt khác nữa.

Gã lại vô ý thức nhìn Ngao Si, phát hiện biểu cảm của Ngao Si lại cực kỳ bình thường.

Gia Cát Trí Thần lập tức biết, chẳng những Bộc Dương Tư biết trên người Diệp Mặc có thứ tốt, cả Ngao Si cũng biết.

Văn Đức Thủy là một tên ngốc, trong lòng sớm đã bị nhồi đầy thù hận với Diệp Mặc.

Có lẽ nói gã cũng biết trên người Diệp Mặc còn có những món đồ khác, thế nhưng thứ này so với thù hận của gã đối với Diệp Mặc, lại chẳng là gì cả.

Nghĩ tới đây Gia Cát Trí Thần thẳng thắn làm rõ nói rằng:

– Các vị, các vị thật sự chỉ nghĩ Diệp Mặc đưa ra Vô Ngân Lưu Quang, liền đồng ý giao Diệp Mặc cho Túc Quang?

Bộc Dương Tư cùng Ngao Si nghe Gia Cát Trí Thần nói như vậy, chỉ nhìn Gia Cát Trí Thần một cái, đều không nói gì.

Văn Đức Thủy cũng là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, hiện tại lời Gia Cát Trí Thần đã nói lên rõ ràng như vậy, gã lập tức tỉnh táo lại hỏi:

– Nếu như chúng ta còn muốn những thứ còn lại trên người Diệp Mặc, thì cung chủ Nghiễm Nguyên Cung chẳng phải là…

Văn Đức Thủy còn chưa dứt lời, đã hoàn toàn hiểu được, gã nhớ tới trước đó cung chủ Nghiễn Nguyên Cung nói:

– Nếu như Diệp Mặc luyện đan thất bại, y nhất định sẽ yêu cầu Diệp Mặc bồi thường, đồng thời đưa Vô Ngân Lưu Quang cho bọn họ.

Chỉ yêu cầu có thể được một chiếc lá của Thanh Liên.

Nếu như Diệp Mặc luyện đan thành công, y cũng sẽ khuyên bảo Diệp Mặc đưa Vô Ngân Lưu Quang ra, nhưng bởi vì Diệp Mặc hỗ trợ luyện đan, gã muốn giữ lại cho Diệp Mặc một mạng.

Bản tính của cung chủ Nghiễm Nguyên Cung gã há có thể chưa nghe nói qua? Với bản tính của cung chủ Nghiễm Nguyên Cung, không có khả năng bởi vì Diệp Mặc luyện đan thành công, sẽ có ơn liền báo đáp, muốn giữ cho Diệp Mặc một cái mạng.

Nói cách khác vô luận Diệp Mặc luyện đan thành công hay thất bại, cung chủ Nghiễm Nguyên Cung đều sẽ lấy Vô Ngân Lưu Quang ra đưa cho bọn gã.

Thế nhưng sẽ không giao ra Diệp Mặc.

Cung chủ Nghiễm Nguyên Cung tại sao phải không chế được Diệp Mặc? Hiển nhiên là bởi vì đồ vật trên người Diệp Mặc.

Diệp Mặc có thể nghịch thiên như vậy, trên người tuyệt đối có đồ vật phi thường tốt.

Nhưng cung chủ Nghiễm Nguyên Cung hình như xem nhẹ Diệp Mặc, với tu vi của Diệp Mặc, cung chủ Nghiễm Nguyên Cung muốn ăn chắc hắn, tựa hồ khả năng vẫn không lớn.

Thấy Văn Đức Thủy cũng hiểu được, Gia Cát Trí Thần mỉm cười nói rằng:

– Túc Quang đánh giá thấp Diệp Mặc.

Ông ta cho rằng một Đạo Nguyên Thánh Đế như Diệp Mặc, nhất định là dễ như trở bàn tay.

Ông ta cho là chúng ta chưa bắt được Diệp Mặc, chỉ là vì tìm không được Diệp Mặc ở chỗ nào, tin rằng rất nhanh ông ta sẽ nhận được một niềm vui bất ngờ.

Bộc Tư Dương gật đầu nói:

– Bí mật trên người Diệp Mặc kia tuyệt đối không phải một chút, trừ phi có vật hỗn độn ra, nói không chừng còn có những thứ khác nữa.

– Vật hỗn độn?

Văn Đức Thủy kinh ngạc hỏi, ông ta chỉ là suy đoán trên người Diệp Mặc có thứ tốt, còn thật không ngờ trên người Diệp Mặc có vật hỗn độn.

Ba Thánh Đế còn lại đến bây giờ mới biết Văn Đức Thủy còn chưa rõ là chuyện gì xảy ra, Bộc Dương Tư âm thầm lắc đầu chủ động nói:

– Trước đây trên hội đấu giá tại Long cung Diệp Mặc đã bán ra một lọ Hỗn độn khí, Hỗn độn khí chỉ có Hỗn độn bảo vật mới có thể chứa được, Diệp Mặc có thể tùy thời lấy ra Hỗn độn khí, điều đó đã nói lên hắn khả năng là có Hỗn độn bảo vật.

Ngao Si gật đầu nói:

– Ta cũng sau khi chuyện xảy ra mới nhớ tới, nếu như bình ngọc Diệp Mặc đưa cho Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế kia là vật hỗn độn, thì giá trị bình ngọc còn cao hơn cả hỗn độn khí.

Trên thực tế sau khi ta nhìn thấy, hắn chỉ dùng Vô Thượng cấm chế bao lấy đám khí hỗn độn kia đưa vào bình ngọc mà thôi.

Nói cách khác, dù cho không cần bình ngọc kia, đám khí hỗn độn cũng sẽ không tiêu tán.

Bình ngọc kia chỉ là một vật trang trí.

– Vậy cũng không thể nói hắn chắc chắn có vật hỗn độn ah?

Văn Đức Thủy nhíu mày hỏi, gã hình như đã rõ ràng chút ít, thế nhưng vẫn chưa hoàn toàn lý giải được.

Nhưng sau khi gã nói câu này xong, gã cũng đã hoàn toàn hiểu ra.

Cho dù là tông sư trận pháp cao cấp nhất, nếu như không có pháp bảo hỗn độn, cũng chỉ có thể dùng Vô Thượng cấm chế và trận pháp để cầm cố đám khí hỗn độn lại.

Hơn nữa thu lại thì vẫn không thể thu quá nhiều, một khi quá nhiều, cho dù là trình độ trận pháp có cao tới đâu cũng hết cách.

Diệp Mặc nỡ lòng lấy ra một lọ khí hỗn độn, điều đó đả nói lên hắn khẳng định là vẫn còn, cũng giống như Bộc Tư Dương, Huyền Hoàng khí trên người tuyệt đối cũng không phải chỉ một hồ lô.

Tuy rằng trên người Diệp Mặc vẫn còn khí hỗn độn, cũng không chắc chắn nói lên rằng trên người Diệp Mặc khẳng định là có pháp bảo hỗn độn, thế nhưng chí ít cò khả năng này.

Quả nhiên Văn Đức Thủy vừa nghĩ tới đây, Gia Cát Trí Thần đã nói:

– Tuy rằng không cách nào nói rõ trên người Diệp Mặc nhất định có vật hỗn độn, thế nhưng khả năng này là có.

Túc Quang kia là người không có lợi thì không làm.

Ông ta bằng lòng giúp chuyện lấy Vô Ngân Lưu Quang ra, thế nhưng không giao Diệp Mặc ra, hiển nhiên cũng phải đoán trên người Diệp Mặc có thứ tốt, về phần có phải là ông ta cũng nghĩ trên người Diệp Mặc có bảo vật hỗn độn hay không, chúng ta lại không dám khẳng định.

Văn Đức Thủy triệt để hiểu được, vô luận Diệp Mặc có thể luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan hay không, Túc Quang cũng sẽ không giao Diệp Mặc ra, Diệp Mặc dưới sự khống chế của ông ta, nói như thế nào thì cũng đều tùy vào ông ta cả.

Cái không hay duy nhất, chính là ông ta đã đánh giá thấp bản lĩnh của Diệp Mặc rồi.

– Chẳng lẽ Túc Quang kia cũng đoán được trên người Diệp Mặc có bảo vật hỗn độn?

Văn Đức Thủy sau khi hiểu ra lại lập tức hoỉ.

Bộc Dương Tử lắc đầu nói rằng:

– Chưa chắc, khả năng này có, nhưng lại không nhất định.

Cũng có thể ông ta muốn có một vật khác trên người Diệp Mặc, thế nhưng vô luận là vật gì, có thể làm cho Túc Quang ham muốn, cũng sẽ không đơn giản.

– Ta thấy không bằng như vầy, chúng ta gọi Túc Quang tới, trực tiếp nói cho ông ta biết Diệp Mặc không phải kẻ một mình ông ta có thể giữ lại được.

Trực tiếp chỉ rõ thứ trên người Diệp Mặc, mọi người chia đều.

Nhỡ đâu lại để cho Diệp Mặc đi mất, đó không phải là chuyện tốt gì.

Văn Đức Thủy nói, gã sợ nhất là Diệp Mặc đào tẩu.

– Diệp Đan Thánh, không biết ngươi luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan kia có mấy phần nắm chắc? Ta chỉ có một cây Diêu Quang Thảo, lỡ như lại luyện chế thất bại…

Trong điện tiếp khách cực kỳ trang nhã, Túc Quang sau khi tự mình rót cho Diệp Mặc một chén tiên trà xong, cẩn thận dò hỏi.

Diệp Mặc trầm mặc chỉ chốc lát, bỗng nhiên nói rằng:

– Ta có tám phần mười nắm chắc…

– Cái gì?

Túc Quang tay hơi rung đông một chút, thiếu chút nữa ngay cả nước trà torng chén cũng sóng sánh một chút, trong mắt của ông ta tràn ngập vẻ kinh ngạc vui mừng.

Lão bỗng nhiên có chút hối hận vì đã đáp ứng yêu cầu của bọn người Ngăo Si, đó là bởi vì lão cũng biết luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan cần Hỗn Độn Sinh Cơ.

Diệp Mặc có tỷ lệ nắm chắc lớn như thế, đã nói lên rằng Diệp Mặc rất có thể có Hỗn Độn Sinh Cơ, có bảo vật Hỗn Độn Sinh Cơ, tuyệt đối sẽ không kém gì Hỗn Độn Thanh Liên.

Diệp Mặc có Hỗn Độn Sinh Cơ ông ta cũng không kỳ quái, vũ trụ tinh không vạn vật có linh tính, hỗn độn vật càng có linh tính hơn.

Bình thường thần tiên linh vật càng cao cấp, đều sẽ chủ động tìm kiếm Đan Thánh hiểu chúng nhất để nhận chủ.

Cho nên, Đan Thánh có được thiên tiên bảo vật, so với người bình thường càng nhiều lại càng đẽ dàng hơn.

Diệp Mặc là đệ nhất Đan Thánh trong hư không, tuyệt đối không phải hư danh nói chơi, tại Hư Thị ông ta đã dò hỏi rồi.

Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, trong miệng lại chậm rãi nói rằng:

– Cung chủ có điều không biết, phương thuốc của Diêu Quang Luyện Phách Đan thực ra còn thiếu một loại sức sống, hơn nữa còn là Hỗn Độn Sinh Cơ, ta cũng là nhìn thấy trong một phương thuốc dân gian cổ xưa.

Hỗn Độn Sinh Cơ không phải là thứ người bình thường có thể có được, sở dĩ ta dám nói có thể luyện chế thành công loại đan dược này, là vì ta biết có một loại sức sống có thể thay thế Hỗn Độn Sinh Cơ.

Cung chủ Nghiễm Nguyên Cung này sau khi nghe Diệp Mặc nói vậy, nhất thời như ngồi xe trượt vậy, tâm tình trong nháy mắt một lần nữa rơi xuống đáy vực.

Qua một hồi lâu, ông ta mới vô ý thức hỏi:

– Là sức sống gì vậy?

Diệp Mặc cảm thán một tiếng nói rằng:

– Năm đó khi ta ở Tu Chân Giới, tiến vào hư không, trong một cơ hội ngẫn nhiên lấy được một đám Hư Không Sinh Cơ Tủy có bảy màu.

Mà trong phương thuốc dân gian cổ xưa kia, phải thêm Sinh Cơ vào, vừa hay có thể dùng Hư Không Sinh Cơ Tủy để thay thế, cho nên ta nói cung chủ không cần phải lo lắng.

Cung chủ Nghiễn Nguyên Cung nhất thời sửng sốt, Hư Không Sinh Cơ Tủy còn có thể thêm vào phương thức của Diêu Quang Luyện Phách Đan sao? Hư Không Sinh Cơ Tủy tuy rằng trân quý không gì sánh được, nhưng dù sao cũng là vật cấp thấp trong giới vực hư không, Diệp Mặc lấy ra luyện đan, cũng không lạ gì.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2233: Tính Kế Diệp Mặc

Tính Kế Diệp Mặc

C

ó thể cho ta xem xem Hư Không Sinh Cơ Tủy không?

Túc Quang sau khi kịp phản ứng lại, đầu tiên liền muốn xem thử Hư Không Sinh Cơ Tủy của Diệp Mặc là thứ gì.

Diệp Mặc lắc đầu nói rằng:

– Nếu như cung chủ nghiên cứu sâu về Đan Đạo là có thể hiểu, Hư Không Sinh Cơ Tuy nếu như lấy ra trong hư không thì không sao, thế nhưng ở chỗ này một khi nói ra, sẽ hạ thấp dược tính.

Hơn nữa dùng Hư Không Sinh Cơ Tủy luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan còn có một cực hạn, chính là chỉ có thể thành một viên đan.

Ta chỉ có một đám Hư Không Sinh Cơ Tủy, một khi lãng phí, đối với Niệm Yên tiểu thư lại là một tổn thất lớn.

– Đúng, tất cả đều nghe Diệp Đan Thánh.

Túc Quang biết Diệp Mặc cũng không nói dối, Hư Không Sinh Cơ Tủy ở trong hư không mới có thể bảo trì dược tính, một khi ở chỗ này lấy ra, xác thực là sẽ mất một phẩn dược tính.

Diệp Mặc cũng không chờ Túc Quang nói tiếp, liền đứng lên nói rằng:

– Cung chủ, tuy rằng ta với Áo Hách là bạn bè, thế nhưng là một Đan Thánh, phí ta nên thu thì vẫn phải thu.

– Đó là đương nhiên, sao dám để Diệp Đan Thánh đi không một chuyến.

Túc Quang vội vàng nói.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Ta cần năm mươi dòng thần linh mạch cực phẩm, hai trăm giọt Thầy tủy một trăm năm, trăm tỷ thần tinh, những cái khác thì ta không cần.

Túc Quang sửng sốt, ông ta còn chưa bao giờ thấy qua loại công phu sư tử ngoạm này của Diệp Mặc.

Diêu Quang Luyện Phách Đan cho dù trân quý, cũng không đáng giá nhiều thứ như vậy chứ? Trước đây thù lao ông ta tuyên truyền ra đã vượt xa Diêu Quang Luyện Phách Đan, mà Diệp Mặc mở miệng càng hung hãn hơn.

Thấy Diệp Mặc nhìn mình chằm chằm, Túc Quang cười khổ nói:

– Cho dù là đem Nghiễm Nguyên Cung của ta ra bán, cũng không có nhiều thứ như vậy cho người ah.

Ta chỉ có ba mươi dòng thần linh mạch cực phẩm, Thần Tủy một trăm năm hai trăm giọt ta ngược lại là có, về phần trăm tỷ thần tinh, ta cũng gom góp không nổi.

Ta tối đa chỉ có thể đưa ra năm mươi tỷ thần tinh mà thôi.

Diệp Mặc lại không chút do dự nói rằng:

– Có thể, cứ mấy thứ này vậy.

Thấy Diệp Mặc đồng ý, Túc Quang nhanh chóng nói rằng:

– Vậy ngay bây giờ ta sẽ đi lấy Diêu Quang Thảo, nhờ Diệp Đan Thánh luyện đan giúp.

– Đừng vội.

Ngươi phải đưa thù lao cho ta trước đã, sau đó nơi ta luyện đan còn phải là gian phòng của Niệm Yên tiểu thư.

Diệp Mặc lại đề ra yêu cầu của mình.

– Vì sao?

Túc Quang dường như vô cùng nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc không chút hoang mang nói rằng:

– Vì dùng Hư Không Sinh Cơ Tủy luyện chế ra Diêu Quang Luyện Phách Đan, cần lập tức dùng ngay.

Đương nhiên, còn một điều nữa chính là bởi vì gian phòng của Niệm Yên tiểu thư chẳng bao giờ tu luyện qua, cho nên Thiên Địa nguyên khí bình ổn, thích hợp để luyện đan.

Một câu nói sau đương nhiên là Diệp Mặc nói mò.

Hắn biết cho dù là Túc Quang hiểu tâm tư của hắn cũng không thể nào cự tuyệt, trừ phi ông ta chỉ giả vờ thương yêu con gái của mình.

Là một tông sư trận pháp cao cấp nhất, từ lâu hắn đã nhìn ra, Nghiễm Nguyên Cung trừ gian phòng của Niệm Yên ra, những chỗ khác khắp nơi đều là trận pháp quản chế cùng cấm chế không gian.

Hơn nữa hắn giúp Niệm Yên luyện đan hoàn tất, chuẩn bị lập tức đi ngay, Nghiễm Nguyên Cung không phải là một nơi hắn thích.

Túc Quang trầm mặc một chút nói rằng:

– Cũng được, vậy thì đi gian phòng của Niệm Yên luyện đan đi.

Niệm Yên nhìn Diệp Mặc lần thứ hai trở lại gian phòng của cô, còn chưa kịp kinh ngạc hỏi, đã nhìn thấy cha cô đi tới.

– Diệp Đan Thánh, ở đây có hai chiếc nhẫn.

Trong đó một là thù lao cho ngươ, còn một bên trong là dược liệu luyện đan, bao gồm cả Diêu Quang Thảo ta vừa đào lên.

Túc Quang sau khi đi vào trực tiếp đem hai chiếc nhẫn giao cho Diệp Mặc, sau đó lại yêu thương nhìn Niệm Yên nói rằng:

– Niệm Yên àh, Diệp Đan Thánh rất chắc chắn, đan dược này hắn muốn luyện chế trong phòng của con.

Bởi vì Diệp Đan Thánh luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan phải dùng ngay mới được, con không cần lo lắng.

Chờ Diệp Đan Thánh luyện chế xong Diêu Quang Luyện Phách Đan rồi, con phải nghe lời Diệp Đan Thánh căn dặn, trước tiên dùng đan dược.

Nói xong, Túc Quang lại lần nữa cảm kích nhìn Diệp Mặc nói rằng:

– Diệp Đan Thánh, con gái của ta giao cho ngươi đấy, mong Diệp Đan Thánh không ngại cực khổ.

Dừng một cái.

Ông ta lại hỏi:

– Diệp Đan Thánh luyện chế một lò Diêu Quang Luyện Phách Đan cần thời gian bao lâu?

Diệp Mặc trầm ngâm chỉ chốc lát nói rằng:

– Hẳn là cần khoảng một đến hai canh giờ đi.

– Được, vậy ta tại điện tiếp khách chờ Diệp Đan Thánh đại công cáo thành.

Túc Quang nói xong.

Trực tiếp rời khỏi gian phòng của Niệm Yên.

Niệm Yên nhìn cha đã rời khỏi, lúc này mới quay đầu lại kinh ngạc nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Diệp đại ca, cha ta sao có thể để cho huynh luyện đan ở đây?

Theo cô thấy thì Diệp Mặc luyện đan cha cô tuyệt đối sẽ không rời khỏi.

Hơn nữa dù có rời khỏi, cũng sẽ không để cho Diệp Mặc ở trong phòng của mình, cha cô sẽ vào bất kỳ lúc nào, bởi vì cha cô vẫn rất là lưu ý đến cô, chí ít sẽ không tóm lấy Sinh Cơ của Diệp Mặc ngay trước mặt cô.

Hiện tại Diệp Mặc ở trong phòng cô, một khi cha cô muốn lấy Sinh Cơ của Diệp Mặc, nhất định phải làm trước mặt cô.

Diệp Mặc khẽ cười nói:

– Cha cô đoán chừng ta luyện chế xong đan dược sẽ không đi được nhỉ.

Nói xong, Diệp Mặc lại lần nữa tạo ra mấy cái cầm chế trong phòng Niệm Yên, rồi mới tiếp tục nói:

– Niệm Yên, giờ ta phải luyện đan, cô ngồi một lát đi.

– Đợi chút, Diệp đại ca, ta cảm giác huynh bây giờ quan trọng nhất không phải là luyện đan đâu, nếu huynh đã có thể tới đây, ta cảm thấy huynh quan trọng nhất là mau chóng rời khỏi nơi này…

Niệm Yên vội vã ngăn cản Diệp Mặc, lo lắng nói.

– Không sao, ta nhất định sẽ luyện chế ra Diêu Quang Luyện Phách Đan.

Diệp Mặc nói xong trực tiếp đi tới một góc, tạo ra mấy cái cấm chế, bắt đầu luyện đan.

Niệm Yên thấy Diệp Mặc thật sự bắt đầu luyện đan, cũng không dám nói gì nữa, chỉ có thể chờ đợi Diệp Mặc lần này thật sự có thể luyện chế ra Diêu Quang Luyện Phách Đan, sau đó cha sẽ cảm kích hắn, để cho hắn rời khỏi.

Tuy rằng cô biết, chuyện này rất xa vời.

– Các vị tìm ta có chuyện gì, Diệp Mặc còn đang giúp luyện đan, một khi có kết quả, ta tất nhiên sẽ đưa đồ vật ra.

Túc Quang vừa đưa Diệp Mặc đến phòng con gái luyện đan, rồi liền vội vã đi tới gian phòng của bốn gã Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Ba người Bộc Dương Tư không nói gì, đều nhìn về phía Văn Đức Thủy.

Văn Đức Thủy biết gã phải đứng ra nói, ai bảo gã là người cuối cùng nghĩ là trên người Diệp Mặc có thứ tốt?

– Túc Quang tiên hữu, ta cứ nói thẳng vậy.

Văn Đức Thủy cũng chẳng muốn quanh co, nói thẳng:

– Chúng ta đều là người biết chuyện, Túc Quang tiên hữu nói vậy cũng là để ý trên người Diệp Mặc có thứ tốt đúng không?

Túc Quang nghe Văn Đức Thủy nói vậy xong, lập tức nghi hoặc không giải thích được hỏi:

– Là thứ tốt gì? Ta mời Diệp Đan Thánh đến hòan toàn là vì luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan cho con gái ta.

Lời này Túc Quang thật cũng không có nói bừa, ông ta mời Đan Thánh đến luyện đan, mục đích trước nhất vẫn là muốn cứu sống con gái của mình.

Đương nhiên ông ta lợi dụng con gái của mình, muốn lấy được bảo vật có Hỗn Độn Sinh Cơ tốt hơn nữa, cũng là sự thực.

Cho dù là sự thực, cũng không thể bài trừ chuyện ông ta rất quan tâm đến con gái của mình.

Huống chi, cho dù là không phải Diệp Mặc, đổi thành đệ nhất Đan Thánh khác tới đây, suy nghĩ của ông ta vẫn như vậy.

Gia Cát Trí Thần mỉm cười, đứng lên nói rằng:

– Chúng ta hoà nghi trên người Diệp Mặc còn có một loại hỗn độn bảo vật, đương nhiên đây chỉ là suy đoán…

– Cái gì?

Túc Quang kinh ngạc nói trong lòng ông ta chấn động mãnh liệt.

Gia Cát Trí Thần hoài nghi trên người Diệp Mặc có hỗn độn bảo vật, vậy ông ta gần như là khẳng định trên người Diệp Mặc có.

Diệp Mặc nói Hư Không Sinh Cơ Tủy nói không chừng chính là lừa gạt ông ta, thứ hắn chân chính dùng để luyện đan chính là Hỗn Độn Sinh Cơ.

Diệp Mặc dùng Hỗn Độn Sinh Cơ để hỗ trợ luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan đương nhiên không phải là tốt bụng gì, mà là muốn lấy đi một đống thứ tốt từ chỗ ông ta.

Nếu trên người Diệp Mặc có hỗn độn bảo vật, vậy ông ta tuyệt đối không thể giao Diệp Mặc ra, Túc Quang vừa nghĩ tới đây, thì nghe Gia Cát Trí Thần tiếp tục hỏi:

– Túc Quang tiên hữu, vô luận ngươi kinh ngạc thật hay giả, ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc.

Túc Quang tiên hữu tự thấy đấu pháp cùng Đức Thủy tiên hữu, thắng bại ra sao?

Túc Quang từ lâu đã khôi phục lại bình tĩnh, nghe thấy câu hỏi này, ông ta mỉm cười nói rằng:

– Đức Thủy tiên hữu là đệ nhất Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc, ta thì còn đang trong giai đoạn bế quan, đại thần thông của Đức Thủy tiên hữu ta làm sao có thể so bì được?

Văn Đức Thủy lại ngắt lời nói rằng:

– Túc Quang tiên hữu, ta nói không sợ mất mặt, mấy người ở đây, có thể thần thông của ta là kém cỏi nhất.

Túc Quang tiên hữu nói thực cũng không có gì, ta không phải là đối thủ của Túc Quang tiên hữu, mọi người cũng đều biết.

Túc Quang chỉ cười nhạt, cũng không nói gì nữa.

Văn Đức Thủy mặc dù là một chứng đạo Thánh Đế, chỉ có điều là tư chất gã cực kỳ nghịch thiên, hơn nữa còn có được cơ duyên nghịch thiên trong khi là Đạo Nguyên viên mãn.

Bằng không Văn Đức Thủy chứng đạo còn rất sớm, muốn nói Văn Đức Thủy có thể so với ông ta, tuyệt không có khả năng.

Gia Cát Trí Thần ha ha cười:

– Túc Quang tiên hữu không cần khiêm tốn, nếu nói thật sự đấu pháp, Đức Thủy tiên hữu xác thực không phải là đối thủ của Túc Quang tiên hữu.

Nhưng nếu như Túc Quang tiên hữu cho rằng Diệp Đan Thánh thực sự là một Đạo Nguyên Thánh Đế, vậy thì sai rồi.

Diệp Đan Thánh là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, hơn nữa còn là một Hỗn Nguyên Thánh Đế so với mấy người chúng ta đều lợi hại hơn.

Túc Quang nghe nói như thế, hoàn toàn ngổn ngang, Diệp Mặc là Hỗn Nguyên Thánh Đế? Nhân Tộc khi nào lại xuất hiện một Hỗn Nguyên Thánh Đế? Nếu như Diệp Mặc là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, ông ta có thể dễ dàng bắt được Diệp Mặc sao?

Văn Đức Thủy bình tĩnh nói:

– Gia Cát tiên hữu nói là sự thực, ta cùng Diệp Mặc đấu hai lần, hai lần ta đều không phải đối thủ của hắn, nếu như không phải ở trong Long cung, có lẽ ta đã bị người này giết rồi.

Thấy Túc Quang nhìn về phía mình, Ngao Si cũng chắp tay nói rằng:

– Đức Thủy tiên hữu cùng Gia Cát tiên hữu nói là sự thực, Diệp Mặc kia xác thực là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, nhưng lại không phải một Hỗn Nguyên Thánh Đế bình thường.

Tại Long cung của ta, hắn đã tham gia Hỗn Nguyên đại điển của ta, kết quả khi năm Hỗn Nguyên Thánh Đế liên thủ, hắn vẫn trốn thoát.

Cho nên Túc Quang tiên hữu nếu như muốn không chế được Diệp Mặc mà chỉ dựa vào sức lực của mình mình, tuyệt đối không có khả năng, thậm chí ngược lại vô cùng có khả năng bị giết nữa là.

Túc Quang sắc mặt âm trầm u ám xuống, sở dĩ ông ta hào phóng như vậy, hầu như đưa hết tài sản của mình cho Diệp Mặc, chính là không sợ Diệp Mặc chạy mất.

Nếu như Diệp Mặc thật sự đi, tổn thất của ông ta không phải chỉ chút ít.

Thế nhưng ông ta khẳng định bọn người Gia Cát không có nói sai, nếu như Diệp Mặc không có chút bản lĩnh, sẽ không bình tĩnh xuất hiện tại Nghiễm Nguyên Cung như vậy.

Nghĩ tới đây Túc Quang cũng biết tất cả mọi người đều hiểu là chuyện gì xảy ra rồi, đơn giản thắng thắn nói rằng:

– Ta vừa nãy hầu như đã đua hết tài sản của ta cho Diệp Mặc luyện đan rồi, ta có thể cùng các vị hợp tác, thế nhưng bảo vật trên người Diệp Mặc ta phải có phần, ngoài ra những thứ thuộc về ta mà ta đã đưa ra, ta phải lấy lại.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2234: Ác Chiến Hỗn Nguyên

Ác Chiến Hỗn Nguyên

D

iêu Quang Luyện Phách Đan cũng không khó luyện chế, loại đan dược này sở dĩ khó luyện chế là vì không có Hỗn Độn Sinh Cơ, Diệp Mặc có Cây Hỗn Độn, muốn luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan căn bản là không cần phí chút sức lực gì.

Hắn thậm chí chỉ dùng thời gian nửa nén nhang, đã luyện chế hoàn thành một lò Diêu Quang Luyện Phách Đan.

Mười hai viên đan dược bị Diệp Mặc thu lại mười một viên, đối với Niệm Yên mà nói, chỉ cần một viên là đủ rồi.

– Diệp đại ca, huynh thất bại hả?

Niệm Yên nhìn Diệp Mặc xóa bỏ cấm chế, lập tức kinh hoảng đứng lên.

Diệp Mặc nếu như không phải là thất bại, sao có thể chỉ nửa nén nhang đã đi ra?

Diệp Mặc lấy ra một viên thuốc cầm ở trong tay, vừa cười vừa nói:

– Ta đã luyện chế thành công, muội chỉ cần uống viên thuốc này, muội sẽ triệt để khỏi hẳn, đồng thời cũng có thể bắt đầu tu luyện.

– Hả…

Niệm Yên kinh ngạc hả một tiếng, vẫn không nói nên lời, liền phát hiện viên đan dược trong tay Diệp Mặc đã rơi vào trong miệng cô rồi.

Đan dược vào miệng trong nháy mắt liền hóa thành sức sống vô tận, Niệm Yên tại trong nháy mắt này cũng cảm giác được sức sống của mình ngưng tụ lại.

Thần hồn cô trong nháy mắt đã mạnh mẽ lên, một cảm giác bước trên thực địa dâng lên não, đây là lần đầu tiên cô có loại cảm giác thật sự này.

Đây là cảm giác sống, loại cảm giác này thật sự là quá tuyệt vời, hoàn toàn không giống cảm giác hư ảo như trước đây, trong nháy mắt khi cảm giác được sinh mệnh rốt cục đã bị mình chạm đến, vành mắt Niệm Yên đỏ lên.

Cô biết cô rốt cục đã nhận được sinh mạng mới, Diêu Quang Luyện Phách Đan Diệp Mặc cho cô tuyệt đối không phải là giả.

– Thế nào?

Diệp Mặc nhìn Niệm Yên hỏi, hắn cũng rõ ràng cảm giác được Niệm Yên có thay đổi, đó là sự thay đổi khi sức sống trở lại, có thể thấy được đan dược này xác thực có hiệu quả.

Niệm Yên tỉnh táo lại từ trong tâm trạng mừng rỡ, tuy rằng bởi vì loại bệnh này từ lâu cô đã nhìn thấu sinh tử, thế nhưng nếu như cô có thể không chết đi, cô cũng không muốn chết.

– Cảm ơn huynh, Diệp đại ca.

Niệm Yên trong nỗi kinh ngạc vui mừng, khom người nói cảm tạ Diệp Mặc.

Nói xong cô càng kích động nói rằng:

– Cha muội biết huynh thật sự luyện chế thành công Diêu Quang Luyện Phách Đan, nhất định là vô cùng vui sướng.

Ông nhất định sẽ đối đãi huynh như thượng khách…

Diệp Mặc bình tĩnh nói rằng:

– Cha muội thương yêu muội có lẽ là thực, nhưng ông ấy lại không nhất định sẽ đối đãi với ta như thượng khách.

Cho dù là ta luyện chế thành công loại đan dược này, cũng phải đưa mạng nhỏ của ta cho ông ấy thôi.

Thấy Niệm Yên không hiểu được nhìn mình, Diệp Mặc tự giễu cười cười nói:

– Cha muội đoán chừng là hoài nghi trên người ta có thứ tốt, ông ấy đang chờ ta luyện chế xong đan dược, sẽ giết ta cướp đồ đấy.

Niệm Yên bị lời Diệp Mặc nói làm cho khiếp sợ.

Một lát sau mới phục hồi tinh thần lại, lại thở dài một tiếng không có phản bác.

Cô hiểu cha mình, mặc dù đối với cô là yêu thương có thừa, nhưng lại không có nghĩa là một người có ơn tất báo.

Một lát sau, cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kiên định nhìn Diệp Mặc nói:

– Diệp đại ca, huynh đã cứu ta, dù cho ta liều cái mạng này, cũng sẽ không để Diệp đại ca gặp chuyện không may.

Diệp Mặc khoát tay chặn lại:

– Niệm Yên em gái àh, sở dĩ ta bằng lòng ở lại luyện đan không phải vì nể mặt cha muội, mà là nể mặt muội đấy.

Muội rất thiện lương.

Nhưng muội cũng không chi phối được quyết định của cha muội.

Muội biết tại sao cha muội phải đồng ý với ta nhiều thù lao luyện đan như vậy không? Cũng là bởi vì ông ấy cho là ông ấy cho ta rồi cũng có thể lấy về thôi.

Ngăn cản lời Niệm Yên nói, Diệp Mặc tiếp tục nói:

– Ta sở dĩ luyện đan trong phòng muội, cũng là vì có thể từ chỗ này của muội rời đi.

Ta rời khỏi Nghiễm Nguyên Cung, cho dù là cha muội cũng không làm gì được ta.

Nếu như ta từ nơi này rời đi, cha muội còn có tính toán động thủ với ta, ta đây sẽ không nể tình.

– Huynh muốn xé rách hư không ở đây?

Niệm Yên trong nháy mắt liền hiểu được.

Đối với câu nói sau của Diệp Mặc, cô lại không để ý.

Cha là Hỗn Nguyên Thánh Đế, cọ khẳng định Diệp Mâc không có tu vi đến Hỗn Nguyên, cô chỉ hy vọng cha có thể buông tha cho Diệp Mặc một lần.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Không sai, ta muốn xé rách hư không ở đây.

Nhung công pháp của cha muội không thích hợp với muội, để cảm tạ muội đã tặng quyển sách kia, ta cũng tặng cho muội một công pháp.

Với tư chất cùng tài hoa hiện giờ của muội.

Có công pháp của ta, muốn chứng đạo thật sự là chuyện rất dễ dàng.

Diệp Mặc nói xong lấy ra một miếng ngọc giản đặt trong tay Niệm Yên:

– Chúng ta tạm biệt ở đây, vô luận là sau này có còn gặp lại hay không.

Ta đều hy vọng muội có thể sớm ngày chứng đạo.

Nói xong Diệp Mặc cũng không hề chờ Niệm Yên trả lời, phóng Tử Đao ra, một luồng hào quang màu tím chớp động, sau một khắc Diệp Mặc cũng đã biến mất trong cái khe hở hư không do hào quang màu tím bổ ra.

Niệm Yên cầm ngọc giản ngơ ngác nhìn nơi Diệp Mặc biến mất, một lát sau mới kịp phản ứng, nhanh chóng khom thi lễ một lần nữa nói rằng:

– Diệp đại ca, đa tạ ân tình của huynh, Niệm Yên tương lai nếu như có thành tựu, tất có báo đáp.

Diệp Mặc từ gian phòng của Niệm Yên sau khi xé rách không gian xong lập tức cũng biết hỏng chuyện, hắn khẳng định vị trí của mình đã bị người ta động tay động chân, không phải là bị người ta khoanh vùng để luyện hóa hư không, chính là một cái Tiểu thế giới.

Hơn nữa xung quanh cấm chế san sát, bố trí đầy các loại trận pháp dũng mãnh.

Diệp Mặc căn bản là không cần đoán, cũng biết hắn đã bị Túc Quang toan tính rồi.

Túc Quang biết mục đích hắn luyện đan trong phòng của Niệm Yên, chính là để xé rách không gian đào tẩu.

Cho nên người này đã xuống tay trước, bố trí đại trận không gian, cầm tù mình trong bầu không gian này.

Sau khi hiểu rõ tình cảnh của mình, Diệp Mặc cũng không có lập tức bắt đầu xé rách không gian ở đây, hắn biết rõ nếu Túc Quang đã muốn dẫn hắn vào trong cái không gian này, thì không phải trong thời gian ngắn là có thể phá vỡ được.

Nếu Túc Quang đã cho rằng ăn chắc được mình, vậy thì đánh một trận đi.

Nhốt hắn ở đây vẫn chẳng có ích gì, muốn bắt mình lại, vẫn nhất định phải đánh một trận.

Túc Quang tất nhiên sẽ lập tức xuất hiện, Diệp Mặc trực tiếp phóng ra Tử Đao, ngược lại không có gấp gáp như vậy.

– Diệp Đan Thánh, cảm ơn ngươi giúp con gái ta luyện thành Diêu Quang Luyện Phách Đan, ngươi chỉ cần giao ra bảo vật Hỗn Độn trên người, Túc Quang ta lấy danh nghĩa của Nghiễm Nguyên Cung bảo đảm không thương tổn gì đến ngươi.

Tiếng nói của Túc Quang truyền đến, lập tức một bóng người thon dài đã xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười nhạt nói:

– Nghiễm Nguyên Cung của ngươi có danh tiếng chó má áh, với ta mà nói Nghiễm Nguyên Cung cũng chỉ là một chốn bỏ đi mà thôi.

Ta muốn rời khỏi, Túc Quang ngươi vẫn không cản được.

– Túc Quang tiên hữu cản không được, thêm mấy người chúng ta thì sao?

Lại một giọng nói không nhanh không chậm truyền đến, bốn người Gia Cát Trí Thần lập tức xuất hiện, đồng thời vây Diệp Mặc lại.

Ánh mắt Diệp Mặc một trận co rút lại, hắn biết bị Túc Quang hãm hại.

Nhưng cũng không chút kinh hoãng, trước đây hắn muốn đào tẩu khỏi Long cung, không chỉ là không địch lại đối phương, còn một nguyên nhân nữa là một khi đánh nhau, hắn tuyệt đối sẽ giở ra mọi thủ đoạn.

Thủ đoạn của hắn đa dạng, một khi giở ra không thể giết sạch đối phương, vậy thì sẽ bị lộ ra.

Tình huống tại Long cung đã định trước hắn không cách nào giết sạch mọi người, khách tham gia hội đấu giá ở đó cũng có một hai trăm người, hắn cũng không thể giết hết toàn bộ nhiều người như vậy.

Ngày hôm nay nếu bị nhốt trong mảnh không gian hư không này, vậy thì dùng bản lĩnh nói chuyện đi.

Cho dù là hắn chưa chứng đạo Hỗn Nguyên, thì sao nào?

– Diệp Mặc, ngươi giết vô số Thánh Đế của Hải Tộc ta, Hải Tộc ta từ lâu đã điều động chiến hạm của Hải Tộc, lúc này đoán chừng Thánh Đạo Tàn Giới đã trở thành một mảnh phế tích rồi…

Văn Đức Thủy thấy Diệp Mặc bị nhốt lại, trong lòng vui sướng không gì sánh được, cười lành nói, gã biết Diệp Mặc vĩnh viễn không có cơ hội thoát thân.

Diệp Mặc nghe thấy chiến hạm của Hải Tộc đã đi Thánh Đạo Tàn Giới, nhất thời khóe mắt muốn nứt, không thể nhẫn nại thêm chút nào nữa, Tử Đao ầm ầm đánh ra, trong nháy mắt cắt ra một vệt đao văn vặn vẹo màu tím tại mảnh hư không này.

Đây là một đạo Lạc Ngân Đao Văn hắn toàn lực phóng ra, một đạo Lạc Ngân Đao Văn này trục tiếp đánh về hướng Văn Đúc Thủy.

Đồng thời khi đao văn đánh ra, ba mươi sáu viên Lôi Hải Thần Châu cũng bị Diệp Mặc phóng ra.

Thấy Diệp Mặc lại thật hung hãn, trực tiếp động thủ, bốn người còn lại cũng đồng thời phóng ra pháp bảo của mình.

Nhưng trừ Văn Đức Thủy ra không ai toàn lực xuất thủ, bọn họ biết Diệp Mặc tuyệt đối chạy không thoát, lúc này toàn lực xuất thủ mới là đứa ngốc.

Nếu như là đấu một chọi một, nhất định sẽ toàn lực xuất thủ, thế nhưng ở đây mọi người tuy rằng hợp tác, nhưng cũng không thể tùy tùy tiện tiện nói cho người khác biết đòn sát thủ của mình chứ.

Văn Đức Thủy không thể không toàn lực xuất thủ, bởi vì gã cảm giác được uy hiếp mạnh mẽ.

Tử Đao của Diệp Mặc hầu như mang theo đao mang vặn vẹo nhắm người mà cắn, một vệt đao mang này còn chưa tới, gã đã cảm giác được khí tức hủy diệt của một vệt đao mang vặn vẹo này đã tập trung vào thần hồn gã.

– Mở cho ta.

Giới vực của Văn Đức Thủy điên cuồng mở rộng ra, đồng thời mấy luồng nước gợn Vô Không Thủy Trảm đánh ra, muốn ngăn trở Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc.

Nhưng nơi này không phải là điện tiếp khác của Long Tộc, đao văn vặn vẹo của Diệp Mặc toàn lực bộc phát ra, Tử Đao là bảo vật thậm chí so với pháp bảo Tiên Thiên còn thuộc loại trâu bò hơn, một đao kia đánh xuống, cho dù là Văn Đức Thủy có thần thông cường hãn Vô Không Thủy Trảm cũng không thể nào ngăn được.

Thần thông Vô Không Thủy Trảm của Văn Đức Thủy trực tiếp bị đao văn vặn vẹo màu tím đánh nát bấy, Vô Không Thủy Trảm mang theo pháp tắc không gian như bọt khí, bị đao văn của Diệp Mặc đánh thành bã vụn.

Vốn Văn Đức Thủy lúc nào cũng phải phòng bị Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc đánh lén, cùng lúc khi Vô Không Thủy Trảm của gã bị đánh nát, cũng lo không được Dung Thuật thần thông của Diệp Mặc nữa, một cái lá chắn bằng nước dũng mãnh cực kỳ hình thành.

Hầu như là đồng thời khi gã phóng lá chắn nước ra, gã cũng cảm giác được thức hải của mình xuất hiện một mảng hư không, mảng hư không này trong nháy mắt vậy mà lại không thuộc về khống chế của gã.

Không xong, lại là Dung Thuật thần thông, đồng thời khi Văn Đức Thủy trong lòng phẫn hận mấy người còn lại không xuất ra toàn lực, trong thức hải đã chồng chất tầng tầng vằn nước, muốn ngăn trở một luồng Thái Sơ Thần Văn Dung Thuật thần thông này của Diệp Mặc.

Lập tức gã đã biết là gã bị Diệp Mặc lừa rồi, Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc căn bản không phải là một luồng, mà là ba luồng, mỗi một luồng đều cực kỳ dũng mãnh.

Ba luồng Thái Sơ Thần Văn Dung Thuật thần thông trực tiếp đánh cho tầng tầng vằn nước trong thức hải của Văn Đức Thủy mở ra, Văn Đức Thủy cảm giác được thức hải đau nhói, sau một khắc, đao văn vặn vẹo màu tím kia của Diệp Mặc đã lần thứ hai phá vỡ pháp bảo phòng ngự của gã, đánh lên trên người gã.

Thình thịch…

Văn Đức Thủy cũng coi như là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, thế nhưng dưới công kích chớp nhoáng đáng sợ này của Diệp Mặc, thậm chí ngay cả thứ ngăn cản cho ra dáng cũng không lấy ra được, dưới Tử Đao, hóa thành một mớ hư vô.

Ngay cả nhẫn của gã tại thời khắc này cũng nổ tung ra, vô số thần tinh hóa thành hư vô, chỉ có một hạt châu Chân Linh thế giới bị đánh văng ra một bên.

Uỳnh uỳnh uỳnh.

Cùng một thời gian, bốn pháp bảo hoàn toàn đánh lên 36 viên Lôi Hải Thần Châu do Diệp Mặc phóng ra, giới vực của Lôi Hải Thần Châu của Diệp Mặc và giới vực của chính hắn trực tiếp bị xé rách.

Một ngụm máu phun ra, Diệp Mặc trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2235: Tiểu Thanh

Tiểu Thanh

N

gay khi Diệp Mặc bị đánh bay ra ngoài, bốn người còn lại thậm chí dại ra.

Cho dù là Gia Cát Trí Thần đánh giá Diệp Mặc cực cao, cũng hoàn toàn không ngờ trong khoảng thời gian cực ngắn Diệp Mặc đã có thể giết Văn Đức Thủy.

– Tất cả mọi người toàn lực xuất thủ, bằng không Văn Đức Thủy chính là vết xe đổ.

Gia Cát Trí Thần trên mặt không còn biểu tình cười dài như trước, sắc mặt sầm xuống, đồng thời một luồng hào quang màu xanh xuất hiện ở lòng bàn tay.

Trong hào quang màu xanh, một bức họa cuộn tròn như ẩn như hiện, Diệp Mặc tuy rằng đã bị thương, nhưng có thể rõ ràng cảm giác được cái bức họa cuộn tròn này tuyệt không đơn giản.

Bộc Dương Tư càng không nói lời nào, đưa tay vung một cái, một vòng bảo hộ đen nhánh đã ở bên cạnh gã vờn quanh, đồng thời trên đỉnh đầu có thêm một đôi Ma Quang Hàn Nha.

Ngao Si phóng ra một cái Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ, thần thức của Diệp Mặc đảo qua, cũng biết đây ít nhất là một cái pháp bảo gần đến Tiên Thiên.

Khiến Diệp Mặc kinh ngạc là, pháp bảo cung chủ Nghiễm Nguyên Cung hắn kiêng kỵ nhất phóng ra chỉ là một thanh kiếm thần khí cực phẩm.

Thế nhưng bộ dáng bốn người hiển nhiên đã coi Diệp Mặc thành kình địch rồi, bốn ngườ phong kín tất cả lối đi của Diệp Mặc, Diệp Mặc căn bản ngay cả chỗ trống để chạy trốn cũng không có.

Tử Đao trong tay Diệp Mặc, cùng 36 viên Lôi Hải Thần Châu vờn quanh bên người sau khi đã khiến bọn họ con ngươi đều muốn lòi ra.

Hai thứ pháp bảo này tuyệt đối sẽ không thấp hơn Tiên Thiên, Diệp Mặc tiện tay lấy ra hai món pháp bảo cấp bậc Tiên Thiên, có thể thấy được thứ tốt trên người Diệp Mặc, tuyệt đối không đơn giản chỉ có hai thứ pháp bảo này như vậy.

Bộc Dương Tư là người đầu tiên động thủ, một đôi Ma Quang Hàn Nha mang theo tiếng vang bén nhọn cắn nuốt tâm thần người ta, bắn ra hai luồng Ma Quang trực tiếp chặn đường lui của Diệp Mặc lại.

Giới vực mạnh mẽ của bốn người chồng lên nhau, Diệp Mặc đã bị thương trong loại giới vực như thế này ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn lại càng không cần phải nói giãy thoát ràng buộc để công kích một người nào trong số đó.

Thế giới vực của Diệp Mặc bị giới vực chồng chất của bốn người xé ra, Diệp Mặc cũng bị giới vực trói buộc chặt chẽ, trong mắt Ngao Si hiện lên một tia ác độc, Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ chụp về hướng đỉnh đầu Diệp Mặc.

Trong tiếng sét vang lên ầm ầm, giông tố mạnh mẽ không gì sánh được nện xuống.

Những đường mưa mang theo lôi quang này từ trong Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ dâng lên, khiến cho một mảng hư không này đều bị vặn vẹo trong màn mưa này.

Giông tố gào thét nổ tung, khí tức hủy diệt bị ép càng đáng sợ hơn.

Đây không phải là giông tố.

Mà là sát mang hủy thiên diệt địa vô tận, chỉ là những sát mang này bị Lôi Thần kéo theo, từ trong Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ nện ra mà thôi.

Diệp Mặc không chờ Túc Quang tiếp tục phóng ra pháp bảo của mình, một ngọn lửa đột ngột bùng cháy lên xung quanh hắn, không gian vố đang trói chặt hắn trong nháy mắt đã bị ngọn lửa màu xanh này đốt cháy. 36 viên Lôi Hải Thần Châu đã trì hoãn chậm lại cũng lần thức hai bắt đầu vận chuyển.

– Thánh Diễm…

– Thanh Như Hiểu Thiên…

Ngọn lửa của Diệp Mặc vừa xuất hiện, bốn người liền cùng nhận ra.

Hầu như là trong nháy mắt khi bảy vầng Thái dương màu xanh này của Diệp Mặc lơ lững khắp nơi trong mảnh hư không này, trường kiếm màu xanh của Túc Quang liền phóng đến.

Kiếm quang của kiếm màu xanh cùng hai luồng Ma Quang của Bộc Dương Tư phối hợp lại trực tiếp lần thứ hai đánh bay 36 viên Lôi Hải Thần Châu của Diệp Mặc, trong nháy mắt đánh về hướng thân thể Diệp Mặc.

Lúc này Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc đã hoàn toàn phóng ra, bảy vầng Thái dương màu xanh hầu như hoàn toàn hòa tan mảnh hư không này.

Mà giới vực của bốn người chồng chéo trong hư không cũng bị Thiên Hỏa Cửu Dương bắn cho rạn nứt ra.

Giới vực của Diệp Mặc trong vùng giới vực trùng điệp này rốt cục đã chiếm cứ được một vùng nhỏ nhoi.

Chỉ là bốn gã Hỗn Nguyên Thánh Đế dưới Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc, tuy rằng có vẻ có chút vội vàng xao động, nhưng ngay cả y phục cũng không khô nứt chút nào.

Thiên Hỏa Cửu Dương cũng chỉ phá vỡ giới vực của bốn người mà thôi, đối với bốn người ảnh hưởng cũng không lớn lắm.

Nhưng điều Diệp Mặc muốn cũng chỉ là phá vỡ giới vực chồng chéo của bốn người này mà thôi.

Bằng không hắn căn bản là không có biện pháp động thủ.

Đến lúc này, Diệp Mặc căn bản là không có lo lắng thần nguyên cùng thần thức của mình có đủ hay không, Ngũ Lôi Thương Sát cùng Thái Sơ Thần Văn cùng với Tử Đao của hắn toàn bộ bổ về Gia Cát Trí Thần.

Trong mắt hắn pháp bảo của Gia Cát Trí Thần mới là đáng sợ nhất, cái bức tranh sơn thủy trong hào quang màu xanh kia của Gia Cát Trí Thần hắn tựa hồ có chút thấy quen quen.

Ầm…

Một tiếng nổ mạnh vang lên trong ý niệm của Diệp Mặc hắn cảm giác được một luồng hào quang màu xanh ngay lập tức phá vỡ giới vực cùng 36 viên Lôi Hải Thần Châu của hắn, một bức tranh sơn thủy tuyệt mỹ hiện ra trước mặt hắn.

Bên hồ nước xanh biếc như ngọc, có một ngôi nhà gỗ nhỏ tinh xảo.

Lạc Ảnh cùng Khinh Tuyết cười mỉm đứng ở trước nhà gỗ nhìn hắn.

Thậm chí mừng rỡ chờ hắn mau đi tới một chút, cùng các nàng thuật lại chuyện xa cách lâu ngày gặp lại.

Trong khi Diệp Mặc đang ngây người, Khổ Trúc trong Thế giới trang vàng bỗng nhiên phát sinh ra từng đợt lắc lư, từngluồng khí tức tươi mát như nước tỏa ra trong thức hải của Diệp Mặc, Diệp Mặc cả người chấn động, hầu như là trong cùng lúc này, giông tố sát mang của Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ đã đánh bay 36 viên Lôi Hải Thần Châu của Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong mắt lộ ra dứt khoát, hắn biết mình đã bị vây vào hoàn cảnh xấu.

Muốn hoàn hảo vô khuyết lại lần nữa giết Gia Cát Trí Thần là tuyệt không có khả năng.

Hắn có thể liều mạng chính là đánh cược, cược Gia Cát Trí Thần không biết hắn đã tỉnh táo lại.

Cược 36 viên Lôi Hải Thần Châu cùng Thánh Thể của hắn, có thể ngăn được một kích này.

Diệp Mặc làm việc quả quyết không gì sánh được, đồng thời khi đang quyết định chuyện này, Ngũ Lôi Thương Sát cùng Tử Đao cùng với Thái Sơ Thần Văn toàn bộ một lần đánh ra.

Thần thông của hắn chỉ đánh hướng một mình Gia Cát Trí Thần, hoàn toàn bỏ qua đối với những công kích còn lại.

Rầm rầm rầm…

Két két két…

Trong nháy mắt này, các loại pháp bảo công kích muốn nổ tung lên.

Huyết vụ bay tứ tung, giông tố, Ma Quang, kiếm quang, đao khí… đan vào nhau.

Khiến mảng hư không này hoàn toàn biến thành không gian hủy diệt, hư không dưới sự khống chế của trận pháp mạnh mẽ cũng bắt đầu đầy vết rạn nứt, mà ngay cả toàn bộ hư không cũng bắt đầu run lên trong thời khắc này.

Thanh Kiếm xanh của Túc Quang cùng Ma Quang của Bộc Dương Tư đánh lên người Diệp Mặc, cho dù là bị giới vực cùng 36 viên Lôi Hải Thần Châu của Diệp Mặc ngăn trở, cũng hầu như sắp xé rách Diệp Mặc thành mảnh nhỏ, giông tố do Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ tuôn ra càng khiến thân thể vốn đã tàn tạ của Diệp Mặc tiếp tục xé rách ra từng miệng máu kinh người.

Gia Cát Trí Thần trong mắt kinh ngạc vui mừng còn chưa kết thúc trong nháy mắt lại trợn trừng mắt, căn bản không thể tin được nhìn ánh đao của Tử Đao rơi xuống.

Gã nghĩ không ra Diệp Mặc đã bị Tiên Đình Sơn Hà Đồ của gã làm mê muội sao vẫn có năng lực công kích? Tiên Đình Sơn Hà Đồ chính là pháp bảo Tiên Thiên ah, cho dù là Ma Quang Hàn Nha của Bộc Dương Tư cùng Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ của Ngao Si cũng thua xa Tiên Đình Sơn Hà Đồ của gã.

Gã cũng nghĩ không ra, dưới công kích như sấm sét của ba người khác, tại sao Diệp Mặc phải chọn công kích người ở sau cùng là gã.

Thế nhưng những điều này đều không trọng yếu, trọng yếu là Diệp Mặc không chỉ công kích gã, mà còn là oanh kích như sấm sét.

Chuyện này nói rõ là lấy mạng đổi mạng mà đánh.

Gia Cát Trí Thần khẳng định nếu như là một mình gã đối chiến với Diệp Mặc, gã tuyệt đối không đến mức rơi vào cục diện bị động như thế này.

Ba Hỗn Nguyên Thánh Đế oanh kích như sấm sét vậy mà không hoàn toàn tiêu diệt được Diệp Mặc, chẳng những ba Hỗn Nguyên Thánh Đế không làm gì được Diệp Mặc, cho dù là Tiên Đình Sơn Hà Đồ của gã cũng không vây được Diệp Mặc, chuyện này cần thần niệm cường đại cỡ nào?

Thế nhưng lúc này Gia Cát Trí Thần không lịp ngẫm nghĩ nữa, Tiên Đình Sơn Hà Đồ hoàn toàn phát động, cùng Tử Đao đánh vào nhau.

Những cảnh tượng kia dưới aonh kích của Tử Đao, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Ba luồng Thái Sơ Thần Văn từ giữa Tiên Dình Sơn Hà Đồ chảy ra, lại lần nữa đánh hướng Gia Cát Trí Thần.

Ba luồng Thái Sơ Thần Văn đúng lúc đanh tới, đồng thời khi Diệp Mặc trọng thương, chia Gia Cát Trí Thần ra làm vài đoạn.

Diệp Mặc lại trọng thương bay đi, đồng thời trong lòng buồn bã thở dài, hắn chỉ làm trọng thương Gia Cát Trí Thần.

Với tu vi của Gia Cát Trí Thần, cho dù là chia gã ra làm vài đoạn, chỉ cần thức hải không bị hủy, nguyên thần không bị tổn thương, gã rất nhanh sẽ chữa lành thân thể của mình.

Đáng tiếc là hắn không có cách nào tiếp tục công kích Gia Cát Trí Thần được nữa, lúc này hắn đã đến tình cảnh thần nguyên cạn kiệt.

Gia Cát Trí Thần thấy thân thể của mình bị Thái Sơ Thần Văn chia làm ba đoạn, trái lại thở phào nhẹ nhõm, gã biết Diệp Mặc tuyệt đối không có cách nào đánh gã thêm một cú nào nữa.

Thân thể gã còn, muốn khôi phục thân thể cũng không trắc trở.

Gã đã biết Diệp Mặc không sợ Tiên Đình Sơn Hà Đồ của gã, Diệp Mặc muốn tổn thương gã lần nữa, đã không còn khả năng nữa.

Nhưng vào lúc này bảy vầng Thái dương màu xanh lơ lửng ở trên trời bỗng nhiên ảm đạm xuống, cùng lúc này bảy vầng mặt trời biến mất không thấy gì nữa.

Mấy người ở đây cũng không có để ý, Diệp Mặc trọng thương, hơn nữa thần nguyên uể oải không phấn chấn, không khống chế nổi thần thông của mình cũng là bình thường.

Mà ngay cả Gia Cát Trí Thần cũng không để ý, khi gã còn đang chữa trị thân thể của mình, thì bỗng nhiên cảm giác được một luồng màu xanh đột ngột hiện ra trước mặt gã, hầu như là đồng thời khi gã cảm giác được, một vầng Thái dương màu xanh ầm ầm đánh tới.

Gia Cát Trí Thần chấn động nhìn một vần Thái đương màu xanh này, gã hoàn toàn nghĩ không ra sao Diệp Mặc lại đột nhiên khống chế ngọn Thánh Diễm này công kích gã?

Chỉ trong tích tắc, Gia Cát Trí Thần đã bị Thanh Như Hiểu Thiên đánh cho ngay cả cặn bã cũng không còn, chớ đừng nói chi là nguyên thần.

Một vòng tay màu vàng đất bị ngọn lữa màu xanh mang đi, trong thời gian ngắn trở lại bên người Diệp Mặc.

– Tiểu Thanh.

Diệp Mặc kinh ngạc vui mừng nhìn hỏa linh Tiểu Thanh, hắn rất muốn dùng một chiêu mồi lửa thần thông này đánh Gia Cát Trí Thần, thế nhưng hắn không có năng lực công kích.

Lại không nghĩ Tiểu Thanh vậy mà lại thấu hiểu tâm tư của hắn, chủ động giết Gia Cát Trí Thần, cái này cũng chưa là gì, thậm chí còn mang đồ vật của Gia Cát Trí Thần về cho hắn nữa.

Diệp Mặc đưa tay thu hồi Tiểu Thanh, hắn biết lúc này không phải là lúc nói chuyện, sau một khắc hắn đã nuốt vào một viên Hỗn Nguyên Huyền Đan.

Hắn lại cảm kích Thang Tòng Hạm, không có Thang Tòng Hạm, thần nguyên của hắn tiêu hao, căn bản là không có cách nào bổ sung.

Thang Tòng Hạm nhờ hắn luyện đan, hắn giữ lại ba viên Hỗn Nguyên Huyền Đan.

Hỗn Nguyên Huyền Đan trong nháy mắt có thể khôi phục sáu phầ thần nguyên trở lên cho Hỗn Nguyên Thánh Đế, cho nên nói hắn chí ít còn có thể toàn lực xuất thủ ba lần nữa.

Diệp Mặc lúc này ngoại hình thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ, ngực đã có thể thấy xương trắng dày đặc, hơn mười lỗ máu xuyên thấu ngực hắn.

Những thứ này kỳ thực vẫn chưa tính là thương thế hung tàn nhất, hung tàn nhất là một luồng Ma Quang kia của Bộc Dương Tư.

Một luồng Ma Quang kia xuyên qua ngực Diệp Mặc đến phía sau lưng, chảy ra không phải là vết mau, mà là khí tức màu xám.

Vậy hiển nhiên là sức sống trôi đi, cái này so với chảy máu còn đáng sợ hơn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box