1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 448 : Anh Quá Tham Lam Rồi! (c2236-c2240)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 448 : Anh Quá Tham Lam Rồi! (c2236-c2240)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2236: Anh Quá Tham Lam Rồi!

Anh Quá Tham Lam Rồi!

T

úc Quang cũng không kinh ngạc khi thấy Diệp Mặc giết chết Gia Cát Trí Thần, gã thấy Diệp Mặc bị ba Hỗn nguyên Thánh đế tấn công, không ngờ vẫn chưa hóa thành màn máu, lập tức khiếp sợ thất thanh kêu lên:

– Hỗn độn sinh cơ, Thánh thể…

Lúc này gã còn chưa hiểu, gã đúng là thằng ngu rồi.

Chẳng những Túc Quang hiểu ra, ngay cả Bộc Dương Tư và Ngao Si cũng hoàn toàn hiểu ra.

Diệp Mặc là Thánh thể, hai người bọn họ sớm đã biết, chỉ có điều Túc Quang không biết mà thôi, bây giờ xem ra, Diệp Mặc ngoài là Thánh thể ra, còn có Hỗn độn sinh cơ.

Nếu như Diệp Mặc thiếu đi một thứ, lúc này hắn đã đưa tay chịu trói rồi, làm gì còn có thể tiếp tục điều khiển 36 viên Lôi hải Thần châu chứ?

Nếu Diệp Mặc bị thương nặng như vậy, thậm chí bị Ma quang của Bộc Dương Tư đánh trúng, không ngờ còn có thể trị thương nhanh chóng như vậy, có thể thấy Hỗn độn sinh cơ mà Diệp Mặc có cũng không tầm thường.

Cây hỗn độn…

Dường như cùng một lúc ba người Túc Quang, Bộc Dương Tư và Ngao Si đều nhớ đến ba từ kia.

Cây Hỗn độn chẳng những tên là cây Hỗn độn, còn một tên nữa là cây Sinh mệnh, chỉ có cây Hỗn độn mới có sinh cơ liên tục không ngừng cung cấp cho Diệp Mặc khôi phục, nếu bị Ma quang của Bộc Dương Tư đánh trúng, làm sao có đạo lý sinh cơ bừng bừng như này được?

Không chỉ một món pháp bảo Tiên Thiên, Thánh Diễm, Hỗn độn sinh cơ…

Ánh mắt ba người còn lại trong nháy mắt đỏ lên, cho dù là Hỗn nguyên Thánh đế cũng không thể nào từ chối được cơ duyên này, những thứ này phải lấy được, vũ trụ hư không còn có ai có thể là đối thủ của chính mình?

– Đồ tốt của hắn có rất nhiều, ba người chúng ta có thể chia đều, bây giờ nguyên khí và thần thức của hắn tiêu hao quá nhiều, chúng ta thừa cơ động thủ…

Bộc Dương Tư còn chưa nói xong, Diệp Mặc không ngờ đã động thủ trước rồi.

Lần này Diệp Mặc đánh về phía Bộc Dương Tư, hắn thậm chí đến Tử Đao cũng không lấy ra, chỉ vung một đường Hư không ngân tích.

Bộc Dương Tư lập tức cảm giác mình đang trong một không gian, không gian này không thuộc về gã, cũng không thuộc về thiên địa nào, đây là một không gian của Diệp Mặc.

Thần thông Nhất phương của Diệp Mặc.

Bộc Dương Tư hừ lạnh một tiếng, Phách Hoàng Ma Tráo ầm ầm xoay tròn, dường như cùng lúc gã thoát khỏi thần thông Nhất phương của Diệp Mặc, không đợi Ma Quang Hàn Nha của gã đánh ra, một khí tức tuế nguyệt cực kỳ tang thương đã ầm ầm đến.

Bộc Dương Tư trong nháy mắt này bỗng nhiên ngưng lại, gã bỗng nhiên cảm thấy mình lại lần nữa trẻ lại, gã nhìn thấy mối tình đầu của mình, gã quay về ngày trước, gã tự tay mình mai táng người con gái mà mình thích nhất, sau đó thề nhất định phải thoát khỏi luân hồi, không để sinh mệnh của mình chịu sự khống chế của thiên địa.

Nhưng lúc này gã sao lại có một cảm giác luân hồi, một cây cầu Luân Hồi hiện ra trước mặt gã, dường như đang kêu gọi gã, bảo gã lên cầu, chỉ cần lên trên đó, gã sẽ có được sinh mệnh mới…

Đây là thần thông Luân hồi của Diệp Mặc.

Không đúng, Bộc Dương Tư trong nháy mắt liền tỉnh táo lại, gã không phải đang luân hồi, gã đang đánh nhau với Diệp Mặc, giới vực của gã trong nháy mắt được đánh ra, đồng thời thoát khỏi thần thông Luân hồi của Diệp Mặc.

Thời gian này chỉ trong nháy mắt, nháy mắt là bao lâu?

Nháy mắt chỉ là trong một tích tắc mà thôi.

Trong nháy mắt, không thể làm được bất cứ chuyện gì.

Nhưng đối với Hỗn nguyên Thánh đế, hoặc là đối với Diệp Mặc mà nói, trong nháy mắt có thể làm được rất nhiều việc, dưới ba đường Thái Sơ Thần Văn, là một nắm đấm.

Thần thông quyền đạo đơn giản nhất của Diệp Mặc, Hư Không.

Đây là thần thông mà Diệp Mặc nắm được đầu tiên, cũng là thần thông Diệp Mặc bây giờ ít dùng đến nhất.

Nhưng bây giờ đối với Diệp Mặc mà nói, Hư Không mới là thần thông tốt nhất.

Ba đường Thái Sơ Thần Văn chưa phá vỡ Phách Hoàng Ma Tráo, nhưng lại đánh ra khe nứt trên Phách Hoàng Ma Tráo, Bộc Dương Tư trong lúc tỉnh táo lại, đồng thời nắm đấm của Diệp Mặc đã đánh vào trong khe nứt này rồi.

– Tôi không luân hồi…

Trong nháy mắt Bộc Dương Tư nói ra bốn từ này, gã lại lần nữa cảm thấy thời gian xung quanh lập tức chậm lại.

Đây là Thuấn Tức thần thông pháp tắc thời gian của Diệp Mặc, Bộc Dương Tư cũng không chịu đựng nổi sự trói buộc của từng đường thần thông pháp tắc của đối phương, phun một ngụm tinh huyết, xung quanh người gã bỗng nhiên bừng bừng lên từng trận sương mù màu đen, từng màn sương mù màu đen này trực tiếp hóa thần thông Thuấn Tức của Diệp Mặc thành hư vô.

– Thần thông Không Gian Ma Sát…

Bộc Dương Tư bỏ qua quyền hư không của Diệp Mặc từ trong Phách Hoàng Ma Tráo đánh ra, vung tay phoóng ra thần thông Pháp Tắc Không Gian Ma Sát của mình.

Quyền hư không của Diệp Mặc bỗng nhiên chậm lại, hắn cảm thấy mình trong lúc này hoàn toàn chìm vào trong không gian ma khí.

Trong này, hắn bị không gian trói chặt lại, không có cách nào nhúc nhích được, thậm chí là trong nháy mắt này hắn cũng không thể nào giãy giụa được.

Từng đường khí tức ma sát mang theo sát ý hủy diệt ầm ầm đến, nhưng khí tức ma sát này muốn xé rách hoàn toàn thân thể hắn.

Diệp Mặc lộ vẻ vô cùng lo lắng, lúc này có Vô Ảnh ở đây thì tốt quá, Vô Ảnh có thể trực tiếp cắn nuốt không gian này.

Nhưng hắn cũng biết, Vô Ảnh đi ra, cùng lắm chỉ là thôn phệ mấy không gian, liền hóa thành tro bụi.

Ầm…

Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ của Ngao Si lần đầu tiên rời khỏi tay, Lôi Vũ Kỳ này xuyên qua Không Gian Ma Sát của Bộc Dương Tư, trực tiếp đánh lên ngực Diệp Mặc.

Dường như nửa ngực của Diệp Mặc bị đánh bay hoàn toàn, có lẽ nói nếu không phải Diệp Mặc đã là thân thể Thánh Thể rồi, thì thân thể Diệp Mặc đã bị Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ này đánh tan tành rồi.

Diệp Mặc trong lòng thầm thở dài, hắn biết mình thất bại rồi.

Nếu như Ngao Si có thể ra tay muộn hơn một chút, thì còn có tia hi vọng.

Nhưng cho dù hắn chết rồi, hắn cũng muốn kéo theo một cái đệm lưng, Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ khi đánh lên người hắn, đồng thời Diệp Mặc đã thoát khỏi Không Gian Ma Sát, ngay sau đó hắn nuốt hết hai viên Hỗn Nguyên Huyền Đan, quyền Hư Không vốn dĩ trì trệ, đột nhiên bạo liệt như nước lũ, từ trong thần thông Thuấn Tức tỉnh lại, hơn nữa đánh lên người Bộc Dương Tư đã phóng ra Ma Sát Không Gian.

Bùm!

Màn máu nổ tung, nguyên thần của Bộc Dương Tư vừa mới chạy ra đã bị hỏa linh Tiểu Thanh được Diệp Mặc giấu trong quyền Hư không cắn nuốt sạch.

– Phụt!

Một đường thương dài màu xám từ xuyên qua ngực Diệp Mặc, trực tiếp đánh bay Diệp Mặc, đính lên trên hư không.

Từng đường khí tức màu xám từ trong cây thương dài tràn ra, Diệp Mặc bị cây thương dài đính lên trên hư không, hoàn toàn không có năng lực cựa quậy.

Nếu không có cây thương dài màu xám này, Diệp Mặc cũng không thể chạy thoát nổi Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ của Ngao Si, cộng thêm cây thương dài màu xám này, Diệp Mặc dường như đến nửa phần hi vọng sống sót cũng không còn.

– Thương xám Lục Thần…

Diệp Mặc bị cây thương này đính chặt, không thể nào giãy giụa, nhưng không chứng tỏ Diệp Mặc không biết cây thương này, đây là cây thương xám Lục Thần trong pháp bảo Tiên Thiên, là pháp bảo chém giết vô cùng hung tàn.

Hóa ra đây mới là pháp bảo của Túc Quang, Diệp Mặc trong lòng thầm thở dài, tên Túc Quang này thật biết thầm chịu đựng, nếu gã lấy ra cây thương này trước, thì người mình muốn giết đầu tiên không phải là Gia Cát Trí Thần, mà là Túc Quang rồi.

– Thương xám Lục Thần…

Ngao Si rõ ràng cũng ngay lập tức nhận ra cây thương dài này, gã cũng khiếp sợ thất thanh kêu lên.

– Đúng vậy, đúng là thương xám Lục Thần…

Túc Quang nói xong, bỗng nhiên sau lưng Ngao Si dấy lên từng màn sương mù mịt, từng màn sương này hoàn toàn vây lấy Ngao Si.

– Túc Quang, tên thất phu này…

Ngao Si bị thương xám Lục Thần làm khiếp sợ, nhưng không ngờ Túc Quang lại đánh lén y trong lúc này.

Nhưng cho dù y có tức giận đi nữa, lúc này cũng muộn rồi, trong màn sương máu tung hoành, một đường nguyên thần tràn ra.

Chỉ là đường nguyên thần này vừa xuất hiện, đã bị đại thủ thần nguyên cường đại của Túc Quang bóp thành hư vô.

Diệp Mặc đánh nhau cùng năm tên Hỗn nguyên Thánh đế, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, thậm chí trước sau cũng chỉ đến mấy giây mà thôi.

Trận đại chiến này đã kết thúc rồi, chết bốn Hỗn nguyên Thánh đế, Diệp Mặc bị thương xám Lục Thần đính chặt.

Cho dù hắn có Cây Hỗn độn, hắn cũng không có cách nào thoát khỏi thương xám Lục Thần này, cũng chỉ đợi chết mà thôi.

Người thắng cuộc duy nhất là cung chủ Túc Quang của Nghiễm Nguyên Cung.

Nhìn thấy máu xung quanh miệng vết thương của Diệp Mặc bị thương xám Lục Thần hấp thu, Túc Quang lạnh giọng nói:

– May mà bốn tên ngu ngốc này đến, nếu không tôi thực sự cũng không chế trụ nổi anh.

Anh là một Đạo nguyên Thánh đế đáng sợ nhất mà tôi từng gặp, tôi chắc rằng anh còn chưa thăng cấp lên bước thứ ba, nếu anh Chứng đạo bước thứ ba rồi, cho dù năm người chúng tôi cộng lại cũng không bóp được đầu ngón tay của anh…

Nói đến đây Túc Quang lắc đầu:

– Nhưng, sau này người đó sẽ là tôi.

Anh vốn dĩ không phải chết trong này, thật đáng tiếc, anh quá tham rồi.

Nói xong Túc Quang cũng không động thủ ngay với Diệp Mặc, mà lại đưa tay thu lại nhẫn trữ vật đang lơ lửng xung quanh, thế giới Chân Linh, còn cả các loại pháp bảo cao cấp nữa.

Diệp Mặc thử giãy giụa một chút, lập tức biết hắn tuyệt đối không thể nào thoát khỏi đinh sát của thương xám Lục Thần này, hắn cảm thấy sức sống của mình không ngừng trôi đi.

Tinh huyết và nguyên khí bị thương xám Lục Thần này không ngừng hấp thu, nếu so sánh, nửa phần ngực của hắn bị Chấn Lôi Tinh Vũ Kỳ kia đánh bay cũng chỉ là vết thương nhỏ mằ thôi.

Diệp Mặc không tiếp tục giãy thoát khỏi thương xám Lục Thần nữa, chằm chằm nhìn Túc Quang nói:

– Tôi thực sự nghi ngờ anh có phải là cha đẻ của Niệm Yên hay không, vì anh đang lợi dụng con gái Niệm Yên của mình, tôi thậm chí nghi ngờ bệnh của con gái anh có phải là do anh cố ý gây nên hay không.

Vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc chính là, Túc Quang lại mỉm cười, cũng không tức giận:

– Bất luận anh nghi ngờ thế nào, anh cũng chết là cái chắc rồi.

Niệm Yên có phải là con gái của tôi không, anh cũng không còn cơ hội để biết nữa.

Tôi biết anh rất lợi hại, lợi hại khiến tôi có chút kinh hồn táng đảm, cho nên, tôi sẽ không tiến lại gần anh, tôi là người rất cẩn thận.

Mặc dù thời gian lâu dần, thương xám Lục Thần cũng có thể cướp đi tính mạng của anh, nhưng tôi quyết định vẫn là tự tay mình giết chết anh.

Đối với chuyện trên người anh có Cây Hỗn độn hay không, tôi cũng không chờ đợi được nữa rồi.

Nói xong trong tay Túc Quang đột nhiên lại xuất hiện mồi lửa cực nóng, gã nhìn nhìn mồi lửa trong tay mình nói:

– Thần diễm này chắc hẳn có thể hóa thân thể Thánh Thể của anh thành hư vô được chứ.

Diệp Mặc bỗng nhiên cười nhạt nói:

– Túc Quang, thực ra tôi cũng có một câu giống như của anh.

– Là gì?

Túc Quang theo bản năng hỏi, gã có một loại sợ hãi theo bản năng với Diệp Mặc, chỉ là gã vừa mới hỏi xong câu này, liền cảm thấy người mình trên dưới đều bị một sát ý hủy diệt bao phủ, dường như gã chỉ cần nhúc nhích một chút thôi, thì hoàn toàn biến thành tro bụi.

– Anh cũng quá tham lam rồi, anh không nên giết Ngao Si trước.

Diệp Mặc sắc mặt tái nhợt trong tay xuất hiện một cây cung lớn màu vàng, trên cây cung lớn này có một mũi tên màu vàng kim.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2237: Hư Không Đầy Bụi

Hư Không Đầy Bụi

M

ũi tên của Diệp Mặc còn chưa bắn ra, nhưng Túc Quang đã cảm thấy sát ý kinh khủng đang mài mòn sinh cơ của gã đi.

Trong lúc này, gã không thể nào nhúc nhích nổi, dường như chỉ cần động đậy một chút, gã sẽ bị mũi tên này hóa thành tro bụi.

– Tuyệt Thánh Kim Cốt tiễn…

Túc Quang lẩm bẩm nói, trán của gã toát mồ hôi, gã thậm chí không biết mình chảy mồ hôi từ lúc nào.

Khi Diệp Mặc kéo căng Tuyệt Thánh Kim Cốt cung đã biết, Tuyệt Thánh Kim Cốt cung không còn là bộ dạng lúc trước khi chưa luyện hóa nữa.

Lúc này uy lực của cung tên, đã tăng lên vô số lần.

Diệp Mặc trong lòng có chút đau thương nhàn nhạt, đây không phải là lần đầu tiên hắn dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt cung tiễn sau khi luyện hóa hoàn toàn nó, có lẽ là lần cuối cùng hắn dùng.

Cảm giác được sức mạnh cường đại của cung tên và sát cơ hủy diệt đáng sợ, Diệp Mặc trong lòng hoảng hốt.

Hằn biết chỉ cần bắn mũi tên này ra, bản thân hắn cũng sẽ bị hủy diệt, hoặc là nói, bây giờ hắn đã hủy rồi.

– Diệp Đan Thánh, anh đừng động thủ.

Anh bị thương xám Lục Thần chốt chặt rồi, cố gắng dùng chân nguyên và thần thức, căn cơ của anh sẽ bị hủy diệt hết, mãi mãi không thể nào khôi phục được…

Túc Quang chằm chằm nhìn mũi tên trong tay Diệp Mặc run giọng nói, gã không biết mình có thể tránh được mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt này không, nhưng gã biết sát ý của mũi tên này quá đáng sợ, đã xâm nhập vào tận xương cốt gã.

Nếu như cơ hội lại đến lần nữa, gã tuyệt đối sẽ không gia nhập cùng vây giết Diệp Mặc, cho dù là phải gia nhập, cũng sẽ không giết Ngao Si trước.

Diệp Mặc trong mắt lóe lên chút mỉa mai khinh thường, hắn đương nhiên biết bị thương xám Lục Thần đính chặt không thể nhúc nhích nổi, lúc này hắn bắn mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt này ra, hoàn toàn là cách làm tự hủy diệt căn cơ và sự sống của mình.

Vì hắn biết rõ, cho dù mình không nhúc nhích, Túc Quang cũng sẽ không có lòng tốt giúp hắn nhổ cây thương xám Lục Thần này.

Cũng là hủy diệt, Diệp Mặc cũng không muốn bị loại tiểu nhân như Túc Quang này hủy diệt.

Khi lời của Túc Quang còn chưa dứt, mũi tên đầu tiên của Diệp Mặc đã bắn ra…

Một quang ngân màu vàng kim nhàn nhạt xé rách khoảng hư không này, sức mạnh hủy diệt vô tận hoàn toàn bao vây tất cả, không gian này không còn sinh cơ nào, cũng không còn chút dấu vết gì.

Mũi tên phá tan tất cả, cuốn đi khoảng thiên địa này.

Không gian bị giam cầm đến mức vô cùng cứng rắn lại lần nữa xuất hiện vết nứt giống như mạng nhện, đây là sát cơ của mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt tạo ra, đây là sát ý hủy diệt hư không.

Ánh mắt Túc Quang run rẩy, sau lưng gã đã đẫm mồ hôi rồi.

Trong nháy mắt Diệp Mặc bắn mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt ra, gã ngược lại lại có chút nhẹ nhõm, mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt này bắn ra gã cũng không sợ, chỉ cần gã liều mạng chặn lại mũi tên này, cho dù bị trọng thương.

Tiếp đó, Diệp Mặc cũng sẽ mặc gã hiếp đáp.

Một đỉnh lớn mang theo sắc đỏ nhạt trong nháy mắt được Túc Quang phóng ra, đẳng cấp của đỉnh lớn này thậm chí đã vượt qua Phách Hoàng Ma Tráo của Bộc Dương Tư.

Dưới mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt được luyện hóa hoàn toàn, rất ít người có thể phóng ra pháp bảo phòng ngự, rất ít người có thể chặn lại loại mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt đã bắn ra như này.

Rất ít người, không có nghĩa là không có ai.

Túc Quang chính là một trong số ít đó, trong nháy mắt gã liền phóng ra đỉnh lớn chặn lại trước mặt.

Có lẽ đỉnh lớn còn chưa phóng ra hoàn toàn, nhưng chặn lại mũi tên này, đã là đủ lắm rồi.

Ầm…

Mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt chuẩn xác đụng lên đỉnh lớn, đỉnh lớn phát ra từng tiếng nức nở nghẹn ngào, một vết nứt đáng sợ xuất hiện trên thân đỉnh.

Đỉnh lớn rất đáng quý, nhưng đối với Túc Quang mà nói, mạng của gã còn đáng quý gấp nhiều lần so với đỉnh lớn này.

Sát ý ác liệt cường đại từ trong đỉnh lớn này tràn ra ngoài, trực tiếp đánh ào trong đan điền của Túc Quang, Túc Quang liên tiếp phun ra mấy ngụm máu, kinh mạch đứt từng đoạn.

Nhưng gã đã giữ được cái mạng nhỏ của mình.

Gã còn chưa kịp thở phào, lại lần nữa cảm nhận được một loại sát cơ xâm lấn vào tâm hồn, Túc Quang lập tức liền hiểu ra, Tuyệt Thánh Kim Cốt tiễn của Diệp Mặc căn bản cũng không chỉ có một mũi.

Lại có hai đường ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt vút qua không trung, Túc Quang lúc này bỗng nhiên có chút hối hận dùng thương xám Lục Thần đính chặt Diệp Mặc rồi.

Nếu có thương xám Lục Thần trong tay, gã có lẽ có thể chặn lại được mấy mũi tên này.

Gã thực sự nghĩ mãi mà không rõ, Diệp Mặc tại sao có thể bắn ra được mũi tên phía sau? Cho dù Diệp Mặc không cần căn cơ, điên cuồng thiêu đốt nguyên thần và căn cơ bắn ra mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt, cũng không thể nào bắn liên tiếp được?

Chỉ cần bị thương xám Lục Thần đính chặt, chưa ai có thể may mắn thoát khỏi, chưa ai có thể nhúc nhích nổi.

Người bị thương xám Lục Thần đính chặt trong nháy mắt sinh cơ và tinh huyết sẽ bị hấp thu hết, sau đó nguyên thần bị diệt hết.

Nhưng Diệp Mặc chẳng những bắn ra mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt, còn liên tiếp bắn ra ba mũi.

Cây Hỗn độn thực sự đáng sợ như vậy sao? Người bị thương xám Lục Thần đính chặt còn có thể ngưng tụ Thần nguyên sao?

Nhưng những thứ này đều không phải là thứ mà bây giờ gã có thể nghĩ, mũi tên thứ hai trực tiếp bắn ra gã còn chưa hoàn toàn phóng đỉnh lớn ra, mũi tên thứ ba đã mang theo hủy diệt vô tận bắn về ngực của gã.

Giới vực của Túc Quang dưới mũi tên màu vàng kim trở nên yếu ớt như vỏ trứng gà, gã liên tiếp vung ra mấy đường thần thông pháp tắc không gian.

Nhưng những thần thông pháp tắc không gian này cũng chỉ có thể chặn lại mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt trong thời gian nháy mắt, ngay sau đó mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt đã đâm lên ngực gã.

Túc Quang lại lần nữa phun ra mấy ngụm máu, dùng hai tay nắm chặt lấy Tuyệt Thánh Kim Cốt tiễn, chậm rãi thở ra, gã cuối cùng cũng chặn được mũi tên thứ ba.

Mặc dù mũi tên thứ ba khiến gã trọng thương, khiến xương cốt của gã vỡ vụn, kinh mạch vỡ tan, nhưng cũng là chặn lại được rồi.

Ít nhất nguyên thần của gã còn chưa bị tổn thương, điều này đối với gã mà nói, chỉ là trọng thương mà thôi.

Diệp Mặc cảm giác được sức mạnh toàn thân dần dần rời khỏi người hắn, mỗi lần ngưng tụ Thần nguyên bắn tên, thì sức mạnh đáng sợ của thương xám Lục Thần, lại khiến kinh mạch và căn cơ của hắn vỡ vụn lợi hại hơn.

Diệp Mặc biết rõ, hắn nhất định phải giết chết Túc Quang, cho dù là dùng mạng của mình đổi cũng phải giết chết Túc Quang.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung lại lần nữa được kếo căng, bốn mũi tên đồng thời được bắn ra.

Từng tia máu từ thân người Diệp Mặc bắn ra, Diệp Mặc lại lần nữa không thể nào bắn ra mũi tên thứ tám, tay của hắn thậm chí không thể nào nắm chặt được cung tên trong tay, một mũi tên còn lại kia và Tuyệt Thánh Kim Cốt cung rơi xuống, giống như những pháp bảo khác, trôi lơ lửng trong khoảng không gian này.

Bốn mũi tên cũng không phải đồng thời bắn ra, nhưng thời gian chênh lệch cực ngắn, bốn mũi tên này lại lần nữa xé rách hư không trong này.

Hư không biến thành một khoảng màu xám tro, tất cả sinh cơ đã bị mũi tên thứ tư cuối cùng hóa thành bột mịn.

Trong này chỉ có hủy diệt, điều duy nhất khiến người ta cảm thấy sinh động chính là bốn mũi tên màu vàng nhạt.

Hoặc là còn có một mồi lửa màu xanh rơi trong một góc.

Túc Quang bắt được mũi tên thứ ba, nhưng con ngươi của gã lại chằm chằm nhìn vào bốn mũi tên màu vàng kim phá không bay đến kia, gã không ngờ Diệp Mặc còn có thể bắn ra bốn mũi tên nữa.

Đây không phải là một mũi, mà là bốn mũi, gã đồng thời nghĩ không thông, Diệp Mặc làm sao có thể có nhiều mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt như vậy.

Tất cả mọi thứ xung quanh đều bị mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt phong tỏa, gã hết cách, cũng không dám nhúc nhích.

Ầm…

Mũi tên thứ tư trực tiếp bay lên, đồng thời đính trong hư không, mũi tên thứ năm trong chớp mắt đã đến, nổ tung thân thể của Túc Quang thành năm thành bảy.

Mũi tên thứ sáu trực tiếp xoắn giết nguyên thần của Túc Quang, mũi tên thứ bảy đính chặt đầu lâu duy nhất của Túc Quang trong hư không.

Một khoảng hư không trong nháy mắt liền yên tĩnh trở lại, ngoài những pháp bảo khiến tất cả mọi người đỏ mắt lơ lửng trong không trung kia, chỉ còn đầu lâu của Túc Quang đính trong hư không, còn cả Diệp Mặc bị thương xám Lục Thần đính chặt trên hư không.

Trong này ngoài khí tức hủy diệt ra, thì không còn vật gì khác nữa.

Diệp Mặc đầu nghiêng về một bên, không một tiếng động, thậm chí đến khí tức cũng không có.

Trong khoảng hư không này, có lẽ còn có hỏa linh Tiểu Thanh có thể cử động.

Hỏa linh Tiểu Thanh là linh vật có thể cử động duy nhất trong khoảng không gian này, nó mang theo hoa lửa màu xanh rung rung hóa thành hai bàn tay màu xanh.

Hai bàn tay màu xanh này muốn gỡ thương xám Lục Thần từ trên người Diệp Mặc kia xuống, nhưng thương xám Lục Thần đến Diệp Mặc bị đâm cho trọng thương cũng không thể nào nhổ xuống được, động tác của hỏa linh Tiểu Thanh rõ ràng là dư thừa.

Hết lần này đến lần khác thất bại, rồi lại thử lại, thương xám Lục Thần vẫn đính trên ngực Diệp Mặc, động cũng không thể động đậy nổi.

Sau khi trải qua vô số lần thất bại, hỏa linh Tiểu Thanh không tiếp tục thử nữa, nó bỗng nhiên bám lên thương xám Lục Thần, bộc phát nhiệt độ cường đại đáng sợ, rõ ràng hỏa linh Tiểu Thanh muốn dung hòa thương xám Lục Thần.

Tất cả lại lần nữa yên tĩnh trở lại, khoảng không gian này chỉ có âm thanh và khí tức của hỏa linh Tiểu Thanh dung hòa thương xám Lục Thần.

Nếu lúc này có bất kỳ ai xông vào trong không gian này, anh ta sẽ bị vô số bảo vật trong này làm cho khiếp sợ, thậm chí sẽ điên cuồng nghi ngờ mình có phải đang nằm mơ hay không.

Trong này đâu đâu cũng là pháp bảo Tiên Thiên, thế giới Chân Linh lại trôi nổi một bên, có Thần diễm, thậm chí cả Thánh diễm cũng có.

Một năm rồi lại một năm nữa trôi đi, thương xám Lục Thần dần dần bị Tiểu Thanh dung hòa, mặc dú một năm chỉ có thể dung hòa một tầng rất mỏng, nhưng hỏa linh Tiểu Thanh cũng chưa bao giờ dừng lại.

Khoảng không gian hư không bị cung chủ Nghiễm Nguyên Cung cách ly này cũng dần bắt đầu bị phủ đầy bụi, toàn bộ hư không không tiếng động.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2238: Lời Ong Tiếng Ve Ở Tiên Tức Lâu

Lời Ong Tiếng Ve Ở Tiên Tức Lâu

H

ư Tinh Tiên tức lâu của thương lâu Hư Thị vẫn là đệ nhất Tiên tức lâu trong Hư Thị, bất luận là Thánh Đế hoặc thương gia của tộc nào đến, đều thích ở lại trong này.

Vì trong này có thể có được tin tức mới nhất, có thể có được chỗ ở tốt nhất.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là phòng của Hư Tinh tiên tức lâu quá đắt khách, ngoài một số Thánh Đế các tộc đến sớm, những người còn lại chỉ có thể ở đại sảnh, xem tin tức hiện trên màn hình của trận pháp hiển thị, hoặc là nghe ngóng người khác bàn luận.

Một người con gái mặc tiên váy hoa màu lam lẳng lặng ngồi một góc trong Tiên tức lâu, cô đã ở trong này rất lâu rồi, ngoài cần một bình Tiên trà ra thì cũng chưa gọi đồ gì khác nữa.

Có lẽ cô đến tương đối sớm, một minh chiếm một bàn.

Mặc dù Tiên tức lâu này rất rộng, nhưng vì quá nhiều người, dường như mỗi một bàn đều ngồi kín người.

Người con gái này một mình một bàn ngược lại lại có chút hơi nổi bật.

Nhưng cho dù là vậy, cũng không ai lên ngồi cùng với cô.

Sở dĩ không ai muốn chiếm cái bàn này, nguyên nhân rất đơn giản, người con gái này là Hóa đạo Thánh đế đến từ Nhân tộc.

Một Hóa đạo Thánh đế trong Hư Thị căn bản cũng chẳng là gì, Hư Thị tùy tiện một người đều có thể là Hóa đạo Thánh đế.

Nhưng người con gái này lại là Hóa đạo Thánh đế của Nhân tộc, địa vị của Nhân tộc trong Hư Thị cũng không thấp, không có ân oán lớn đặc biệt nào, bình thường sẽ không có ai vô duyên vô cớ đắc tội với Nhân tộc.

Người con gái này đến Hư Thị chưa lâu, cho nên không nhìn thấy ai đến bên cô ngồi ngược lại rất nghi ngờ.

Cô đương nhiên biết mình trong Hư Thị cũng chẳng là gì, cho dù có người đến ngồi cùng bàn với cô, cô cũng sẽ không nhiều lời.

Nhưng bây giờ không ai đến chỗ của cô, cô ngược lại có chút nghi ngờ.

Nhưng lúc này lại có một người con gái đi vào đại sảnh Tiên tức lâu, người con gái này nhìn thấy trong Tiên tức lâu đã ngồi chật kín người, hơi cau mày.

Cô gái này mặc Tiên váy màu xanh nhạt, trên người còn lộ ra Tiên vận giới vực siêu việt, khiến người ta vừa nhìn rất có thiện cảm.

Tóc dài buông thõng sau lưng, càng hiện ra tư thái phong độ vô thượng.

Nhưng khiến tất cả mọi người trong Tiên tức lâu khiếp sợ hơn chính là, dung nhan và dáng người của người con gái này rất tuyệt mỹ.

Bất luận là giới nào, đều có vô số nữ tử dung nhan tuyệt đẹp, trong Hư Thị, Tiên tử xinh đẹp lại nhiều không kể xiết.

Tất cả mọi người trong Tiên tức lâu đều chắc rằng, một số Tiên tử trước mặt người con gái áo xanh này cũng chẳng là cái gì.

Những ai hoặc những vật gì đẹp đẽ, mọi người đều có thiện cảm.

Người con gái mặc Tiên váy hoa màu lam kia vốn dĩ chính là một người con gái cực kỳ xinh đẹp, nhưng sau khi cô nhìn thấy người con gái mặc Tiên váy màu xanh này đứng ở cửa vào, lập tức biết mình so với người ta, cũng xấu như vịt con so với phượng hoàng.

Cô lập tức sinh lòng muốn kết giao, lập tức liền đứng lên nói:

– Vị Tiên hữu, chỗ này tôi còn chỗ này, nếu như không chê, thì qua đây ngồi.

Người con gái mặc Tiên váy màu xanh nhìn thấy có người mời cô, còn là một Tiên tử dáng dấp không tầm thường, lập tức liền đi tới, hơn nữa cảm ơn nói:

– Cám ơn.

– Chúng ta đều là người từ Nhân tộc đến, lại là Hóa đạo Thánh đế, cũng coi như là có duyên, cần gì nói cám ơn.

Tôi tên Nhiếp Song Song, còn chưa biết tên của sư tỷ?

Người con gái mặc Tiên váy hoa màu lam cười nói.

Người con gái mặc Tiên váy hoa màu lam này chính là Nhiếp Song Song từ Băng Thần cung sau khi Chứng đạo đến Thánh đạo Tàn giới, rồi lại từ Thánh đạo Tàn giới đến Hư Thị.

Nhiếp Song Song lúc trước sau khi ám toán Diệp Mặc, tính tình cũng trở nên cực kỳ quái gở, hơn nữa không thích nói nhiều.

Trước giờ không phải bế quan, thì là một mình lưu lạc trong Hỗn độn tinh vực.

Cho đến khi cô Chứng đạo Tố đạo Thánh đế rồi, tính cách của cô mới có chút chuyển biến.

Sau đó cô rời khỏi Băng Thần cung, đến Thánh đạo Tàn giới.

Trong Thánh đạo Tàn giới, cô cũng một mình tu luyện, một mình tìm kiếm cơ duyên.

Sau đó sau khi đột phá lên Hóa đạo, biết tiếp tục ở lại Thánh đạo Tàn giới cũng không có cơ hội, nên mới quyết định rời khỏi Thánh đạo Tàn giới đến Hư Thị.

Người con gái váy xanh vẫn cảm ơn một câu nữa rồi mới lên tiếng:

– Tôi là Chân Băng Du.

Nhiếp Song Song trong lòng suy nghĩ một chút về cái tên này, quả thực cô chưa từng nghe nói đến Chân Băng Du, lúc này mới hỏi:

– Băng Du sư tỷ, cô cũng đến đây tìm cơ duyên đột phá sao?

Chân Băng Du lắc đầu nói:

– Không phải, tôi đến tìm người.

Nói xong cũng không nói gì thêm nữa.

Nhiếp Song Song lại là lần đầu tiên nhìn thấy còn có người không thích nói chuyện hơn cô, nhưng cô cũng không hiểu lắm về Hư Thị, vẫn nhỏ giọng hỏi:

– Băng Du sư tỷ, tôi thấy trong này có rất nhiều người, một mình tôi ngồi trong này, tại sao không có ai đến ngồi cùng bàn tôi nhỉ?

Mấy người không quen biết trong Tiên tức lâu của Hư Thị ngồi cùng một bàn cùng nghe ngóng tin tức là chuyện rất bình thường, Nhiếp Song Song chính vì không có ai đến ngồi cùng, nên mới nghi ngờ.

Chân Băng Du mỉm cười:

– Vì cô là Thánh Đế của Nhân tộc, cho nên trước khi không có sự đồng ý của cô, thì không ai chủ động đến.

– Tại sao? Khi tôi vừa đến Thánh đạo Tàn giới, chẳng phải nghe nói Thánh đạo Tàn giới bị tàn phá, địa vị của Nhân tộc trong các tộc rất thấp kém, sau đó từ từ chuyển biến tốt đẹp hay sao? Sau trong chốc lát lại trở nên mạnh như này?

Nhiếp Song Song nghi ngờ hỏi.

Chân Băng Du dường như nghĩ đến chuyện rất xưa, một lúc lâu sau, cô mới nói:

– Vì năm đó Nhân tộc chúng ta có một vị Đan thánh, hắn chẳng những là Đan thánh, hơn nữa trong Hư Thị còn vì Nhân tộc mà làm ra danh tiếng lớn như này.

Đặc biệt Tiên tức lâu này của Hư Thị, Hình Hồng Thánh Đế của Tiên tức lâu có quan hệ rất tốt với hắn, rất chiếu cố đến Nhân tộc.

Chân Băng Du nhớ đến Diệp Mặc, nhớ đến khoảng thời gian ở cùng Diệp Mặc.

Cô rất nhớ những ngày tháng đó, đó là khoảng thời gian quý giá nhất trong cuộc đời cô.

Không có đồ của Diệp Mặc cho cô, có lẽ bây giờ cô vẫn giẫm chân ở mức Tiên Vương cũng chưa chừng.

Diệp Mặc chẳng những để lại nguyên liệu và công pháp tu luyện cho cô, còn cho cô hiểu đại đạo có yêu.

– Trong Hư Thị có vô số đại năng, Nhân tộc còn có loại Thánh Đế như này sao? Có thể nổi tiếng trong Hư Thị?

Nhiếp Song Song có chút không dám tin hỏi.

Lần này căn bản cũng không cần Chân Băng Du nói gì, một Thánh Đế cũng là người của Nhân tộc ở bàn bên cạnh cười ha hả nói:

– Đó là đương nhiên, Diệp đan thánh năm đó giết hơn trăm Thánh Đế trên quảng trường Thần Thánh bảng, hơn nữa còn giành lại suất vào Đạo quả tháp trong đại hội Đạo quả tháp, Hải tộc sau đó còn chủ động tấn công Thánh đạo Tàn giới Nhân tộc chúng ta, kết quả thế nào? Vẫn chẳng phải là chán chường quay về sao.

Đó là sợ Diệp đan thánh, cho nên bọn họ mới chạy.

Nhiếp Song Song trong Thánh đạo Tàn giới một lòng tu luyện, ngược lại cũng không để ý nhiều như vậy.

Nhưng chuyện Hải tộc tấn công Nhân tộc trong Thánh đạo Tàn giới, cô cũng từng nghe nói, chỉ có điều nghe nói chuyện này cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Không ngờ Hải tộc tấn công Thánh đạo Tàn giới, còn dính đến chuyện một Đan thánh của Nhân tộc giết hơn trăm Thánh Đế của Hải tộc trong Hư Thị.

– Giết hơn trăm Thánh Đế của Hải tộc đã là gì? Năm đó Diệp đan thánh tham gia đại lễ Ngao Si Thánh Đế của Long tộc Chứng đạo Hỗn nguyên Thánh đế, sáu bảy Hỗn nguyên Thánh đế ra tay với Diệp đan thánh, cũng không giữ lại được Diệp đan thánh.

Bây giờ đơn đả độc đấu, làm gì còn ai dám nói nhảm trước mặt Diệp đan thánh?

Người nói chuyện lại là một Thánh Đế khác của Nhân tộc.

Nhiếp Song Song trong lòng khiếp sợ, cô biết Nhân tộc không có Hỗn nguyên Thánh đế, nói như vậy Diệp đan thánh chẳng phải là Hỗn nguyên Thánh đế của Nhân tộc sao?

Cô vừa định hỏi lại, lại nghe thấy một tiếng hừ lạnh vang lên:

– Tên Diệp đan thánh đó đúng là lợi hại, cho dù có lợi hại đi nữa, cũng mất mạng rồi.

Nếu không tại sao sau khi hắn rời khỏi Long tộc, một nghìn năm sau không có tin tức gì? Hơn nữa, Nhân tộc các anh cũng chỉ có một Diệp đan thánh mà thôi.

Nhân tộc bây giờ còn có mấy người lợi hại? Anh nói xem? Top 10 trong Thần Thánh đạo bảng, anh nhìn thấy một Thánh Đế của Nhân tộc sao?

– Nói rất hay, Thánh đạo Tàn giới của Nhân tộc bị tàn phá nặng nề, lúc trước nếu không phải Đức Thủy Thánh quân của Hải tộc chúng ta nương tay, làm gì còn có cái gì mà Thánh đạo Tàn giới? Diệp Mặc đúng là không tệ, đó cũng chỉ là Đạo nguyên Thánh đế mà thôi, gặp phải Hỗn nguyên Thánh đế, hắn chỉ có thể chạy.

Nếu Diệp Mặc lại đến đây, đừng nói là Thiên Hoa Thánh Đế đứng thứ hai trong Thánh bảng, cho dù là Duệ Nghiễm Thánh Đế trên Thánh bảng của Hải tộc chúng ta cũng có thể dễ dàng tóm được Diệp Mặc.

Một Hóa đạo Thánh đế tàn nhang loang lổ lập tức liền vỗ tay nói.

Thánh Đế của Nhân tộc lên tiếng sau kia sau khi nghe thấy lời này, cực kỳ khó chịu, lập tức liền đứng lên nói:

– Chạy thoát dưới tay vài Hỗn nguyên Thánh đế? Có bản lĩnh anh làm cho tôi xem.

Nếu Diệp đan thánh có mặt trong này, tên Duệ Nghiễm kia của Hải tộc các anh trước mặt Diệp đan thánh có lẽ đến một chiêu thần thông cũng không chịu đựng được.

– Nếu như vậy, thì tôi đây khiêu chiến anh, có bản lĩnh thì cùng tôi lên lôi đài trong quảng trường Thần Thánh bảng đấu một trận.

Thánh Đế của Hải tộc này không nói nổi đối phương, thẹn quá hóa giận cực ky khó chịu nói.

– Được, vậy tôi cùng anh đến lôi đài trong quảng trường Thần Thánh bảng một chuyến.

Ngoài dự liệu của mọi người chính là, đồng ý khiêu chiến không phải là Hóa đạo Thánh đế của Nhân tộc vừa nãy lên tiếng, mà là Tiên nữ váy xanh bước vào cuối cùng này.

Tên Thánh Đế của Hải tộc này cũng kinh ngạc nhìn Chân Băng Du:

– Vị tiên tử này, mặc dù cô là người của Nhân tộc, nhưng vừa rồi người mà tôi khiêu khích không phải là cô.

Chân Băng Du lạnh giọng nói:

– Bất luận kẻ nào dám nói lời khó nghe về Diệp Mặc, tôi đây đều khó chịu, anh không khiêu chiến tôi, được, vậy tôi đây khiêu chiến anh.

Nhiếp Song Song trong lòng còn đang nghĩ làm sao có cái tên trùng hợp như này? Cô sớm đã gác chuyện cùng với Diệp Mặc sang một bên rồi, nhưng lại có người nhắc đến cái tên đó trong này.

Chẳng lẽ tất cả những người tên này đều thu hút sự chú ý như vậy sao? Cho dù từ Trái đất xuyên qua mấy giới diện, cũng vẫn có thể nghe thấy?

Bây giờ cô nghe thấy Chân Băng Du chủ động khiêu khích, lập tức kinh ngạc đứng lên nhìn Chân Băng Du hỏi:

– Băng Du sư tỷ, Diệp Mặc…

– Cô có quan hệ thế nào với Diệp Mặc? Muốn ra mặt vì Diệp Mặc sao?

Hóa đạo Thánh đế của Hải tộc này mặc dù trong miệng nói khinh thường Diệp Mặc, nhưng thực tế trong lòng lại cực kỳ kiêng kỵ Diệp Mặc.

Chuyện Diệp Mặc trong Long cung trấn áp Hỗn nguyên Thánh đế Văn Đức Thủy của Hải tộc, sớm đã truyền đi khắp nơi rồi.

– Tôi là người mà Diệp Mặc yêu, sao? Không dám đi sao?

Chân Băng Du nói câu này sắc mặt rất bình tĩnh.

Cô mặc dù đạo tâm thay đổi, nhưng nói chuyện vẫn không cố kỵ.

Là người Diệp Mặc yêu, lời này vẫn là nghe được từ trong miệng Diệp Mặc, lúc trước cô muốn hỏi Diệp Mặc chuyện đó, chỉ có điều Diệp Mặc không có hứng nói với cô, chỉ là nói đó chỉ là chuyện với người hắn yêu.

Bất luận có phải Diệp Mặc yêu cô thật hay không, nhưng cô biết mình sau khi nhìn thấy Diệp Mặc lần nữa, nhất định phải làm chuyện vợ chồng với Diệp Mặc.

Cô sớm đã chuẩn bị ngày này, vì Diệp Mặc không có cô, không thể nào thăng cấp lên Thánh thể.

Nếu cô đã xảy ra chuyện vợ chồng với Diệp Mặc rồi, thì cô đương nhiên là người Diệp Mặc yêu rồi.

Tâm tư Chân Băng Du cực kỳ đơn giản, yêu là yêu, không yêu là không yêu, làm là làm, không làm là không làm, không có gì phải giấu diếm cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2239: Một Khi Đã Đi Thì Không Thể Quay Về

Một Khi Đã Đi Thì Không Thể Quay Về

H

ừ, ta đường đường là Hóa Đạo Thánh Đế của Hải Tộc há có thể chấp nhặt với một phụ nữ?

Tên Thánh Đế Hải Tộc này hư lạnh một tiếng, nổi giận đùng đùng phẩy tay áo bỏ đi, thoạt nhình gã có vẻ như thật không muốn chấp nhặt với Châu Băng Du.

Châu Băng Du bình tĩnh ngồi xuống, cũng không nhiều lời.

Những người còn lại trong đại sảnh Tiên tức lâu cũng an tĩnh lại, ngay cả tay Thánh Đế của Yêu Tộc vừa nãy nói Nhân Tộc chỉ xuất hiện một Diệp Đan Thánh cũng không nói nữa.

Mọi người trong lòng đều rõ ràng, Thánh Đế của Hải Tộc kia xem ra rất tức giận rời khỏi Tiên tức lâu, cũng không phải thực sự không muốn chấp nhặt với một phụ nữ.

Tại Hư Thị, Thánh Đế thi đấu trước giờ đều không có phân chia nam nữ gì.

Thánh Đế Hải Tộc này vội vã rời khỏi, nguyên nhân thật sự là do Chân Băng Du nói câu nói kia, cô là người Diệp Mặc thích.

Diệp Mặc là ai, dù cho Hải Tộc cùng Yêu Tộc có hạ thấp Diệp Mặc, thế nhưng đại danh hiển hách của Diệp Mặc tại Hư Thị lại chưa bao giờ có người nào làm lung lay được.

Một người đã giết hơn một trăm Thánh Đế, tại Long Tộc trực tiếp chỉ vào mũi Văn Đức Thủy mắng, Văn Đức Thủy cũng không dám có nửa câu thừa thãi.

Hơn nữa tại Long Tộc mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế muốn chặn Diệp Mặc lại, cũng bị Diệp Mặc thong dong đi mất, chuyện này đã có mấy trăm người chứng minh.

Hơn nữa những người chứng minh này, không có một người nào không phải kẻ có tiền có thế một phương.

Nghe đồn sau đó bốn Hỗn Nguyên Thánh Đế của Long Tộc, Yeu Tộc, Hải Tộc cùng Ma Tộc liên thủ đi tìm tung tích Diệp Mặc, kết quả bốn gã Thánh Đế này cùng Diệp Mặc đều biến mất không thấy tăm hơi.

Những tin tức này, tạo thành rất nhiều suy đoán.

Có một số người suy đoán Diệp Mặc cùng bốn gã Hỗn Nguyên Thánh Đế liều mạng một trận, kết quả đồng quy vu tận.

Có một số người lại suy đoán bốn gã Hỗn Nguyên Thánh Đế này liên thủ giết Diệp Mặc xong, không muốn bị người ta đàm tiếu, dứt khoát bế quan không xuất hiện nữa.

Còn có người suy đoán, bốn gã Hỗn Nguyên Thánh Đế này cùng Diệp Mặc đều trọng thương, kết quả tách ra ở các nơi chữa thương.

Vô luận là suy đoán nào, đều là Diệp Mặc cùng bốn gã Hỗn Nguyên Thánh Đế đánh nhau sống chết một trận.

Diệp Mặc có thể cùng bốn gã Hỗn Nguyên Thánh Đế đánh nhau sống chết, một Hóa Đạo Thánh Đế nho nhỏ của Hải Tộc này trong mắt Diệp Mặc ngay cả con kiến hôi cũng không bằng.

Nếu như gã thực sự đắc tội với người phụ nữ của Diệp Mặc, tương lai Diệp Mặc trở về, gã cho dù là chân trời góc bể đoán chừng cũng trốn không được.

Cho nên sau khi nghe nói Chân Băng Du là người phụ nữ của Diệp Mặc, thẳng thắn tự mình kiếm cớ chuồn đã rồi nói sau.

– Băng Du sư tỷ, cô nói Diệp Mặc kia là đến từ Tiên Giới?

Nhiếp Song Song lúc này mới rảnh rỗi hỏi.

Châu Băng Du gật đầu nói:

– Phải, cô là Thánh Đế của Nhân Tộc, lẽ nào thật không biết hắn?

Nhiếp Song Song bỗng nhiên đưa tay vẽ ra một bức tranh trong hư không, có chút run giọng hỏi:

– Băng Du sư tỷ, Diệp Đan Thánh kia có phải là người này không?

Chân Băng Du đưa tay đã đập đi tranh Nhiếp Song Song vẽ, có chút không vui nói:

– Không sai.

Cô không thích Nhiếp Song Song này là biết Diệp Mặc, còn hết lần này tới lần khác cứ muốn nói như vậy, nếu như nói Diệp Mặc một chút tiếng tăm cũng không có, cô thật ra cũng không tức giận.

Thế nhưng Diệp Mặc vô luận tại Tiên Giới, hay là Thánh Đạo Tàn Giới cùng Hư Thị đều là người tiếng tăm lừng lẫy, Nhiếp Song Song lại còn nói cô ấy không biết.

– Cô là người Diệp Mặc thích?

Nhiếp Song Song ngạc nhiên hỏi, cô cố gắng nhịn xuống ngữ khí run run.

Diệp Mặc vì sao không thể thích cô? Câu phản vấn này khiến Châu Băn Du khó chịu, cô rốt cục nhíu mày:

– Anh ta cũng là người tôi thích, ta đến nơi này chính là để tìm anh ta.

Nói xong.

Chân Băng Du xoay người rời đi, cô không hài lòng với Nhiếp Song Song, có nói nữa cũng không có ý nghĩa.

Nhiếp Song Song cho cô một cảm giác, không phải là người cô muốn qua lại.

Nhiếp Song Song đứng lên, nhìn bóng lưng Chân Băng Du biến mất, bỗng nhiên cảm giác cả người đều đang run rẩy.

Cô là một Hóa Đạo Thánh Đế, nhưng lại không cách nào không chế được bản thân đang run rẩy.

Năm đó để chứng được Vô Thượng đại đạo, cô đã chặt đứt tục duyên kiếp trước.

Hạ quyết tâm ám toán Diệp Mặc.

Lại thật không ngờ Diệp Mặc không chỉ không bị giết, rất nhiều năm về sau, bản thân mình cả ngửa mặt cũng không thể nhìn thấy.

Đây chính là cái chướng ngại vật mà cô sợ sẽ làm lỡ đại đao của mình kia sao? Một chút cay đắng mỉa mai quanh quẩn bên khóe miệng.

So với Diệp Mặc đứng trên Hỗn Nguyên, Nhiếp Song Song cảm thấy Vô Thượng đại đạo của mình chính là một sự mỉa mai.

Không chỉ nói Diệp Mặc, ngay cả Chân Băng Du vừa nãy người phụ nữ của Diệp Mặc kia, cũng mạnh hơn cô gấp mấy lần.

Người ta vô luận là dung mạo hay là phong tư, Nhiếp Song Song cô còn xa mới có thể sánh bằng.

Danh tiếng của Diệp Mặc bị người khác nói một câu.

Cô ta lập tức đứng lên muốn phản bác thay cho Diệp Mặc, mà cô cũng từng thích Diệp Mặc, thậm chí hiện tại cũng chỉ là ép buộc phong ấn chặt những thứ kia lại mà thôi.

Thế nhưng cô đã làm gì? Diệp Mặc đưa cô tới Tiên Giới, đưa cô đến tay Tiên Vương có thể cứu cô.

Sau đó lại không yên lòng về cô, đơn độc tìm đến Băng Thần Cung.

Phải biết rằng một tiên nhân bình thường, muốn tìm được Băng Thần Cung là rất không dễ dàng.

Thế nhưng những chuyện này, cô trước đây lại hkông nghĩ tới.

Cô báo đáp Diệp Mặc thế nào, lừa gạt Diệp Mặc đến gian phòng của cô, đẩy xuống Băng Thần đại trận.

Diệp Mặc có thể bình yên vô sự ở dưới Băng Thần đại trận, tu vi kia tuyệt đối đã siêu việt Tiên Vương.

Nói cách khác sau chuyện đó bất cứ lúc nào hắn cũng có thể đi Băng Thần Cung tìm cô báo thù, nhưng trên thực tế Diệp Mặc chưa từng làm vậy.

Nhiếp Song Song trong lòng dâng lên một cảm xúc bi ai, cô thà rằng Diệp Mặc đi tìm cô báo thù.

Diệp Mặc không đi tìm cô báo thù, đó chính là đối với cô ngay cả thù hận cũng không có.

Chứ yêu thì lại càng xa xỉ.

Có lẽ trong lòng Diệp Mặc, sớm đã không còn ấn tượng gì về Nhiếp Song Song rồi.

Mà cô, khi lần thứ hai nghe về Diệp Mặc, vẫn có thể rõ ràng vẽ ra chân dung Diệp Mặc.

Có lẽ khi cô có ý định ám toán Diệp Mặc, cô đã lại lối vào nhầm đại đạo rồi.

Chân Băng Du ưu tú hơn cô gấp mấy lần, người ta cũng là Hóa Đạo Thánh Đế, hơn nữa Đạo Vận thâm hậu, không có nửa phần ý dao động.

Thế nhưng cũng không có thấy người ta có ý định đi chém người yêu?

Giờ khắc này, cô thà rằng mình vẫn là Nhiếp Song Song chưa khôi phục ký ức Luân Hồi trước đây, cô thà rằng vẫn còn là Nhiếp Song Song tâm tư đơn thuần ở Địa Cầu kia.

Thế nhưng cô biết, một khắc khi cô mở ra Băng Thần đại trận, cô đã mất đi tất cả những gì cô từng có.

Có nhiều thứ mất đi có thể tìm lại được, có nhiều thứ mất đi, sẽ vĩnh viễn không thể nào tìm về được.

Nhiếp Song Song chợt nhớ tới trước đây cọ đi qua bờ sông Thanh Vi Minh Giang nghe được một ca khúc:

– Ngày hôm qua hễ đi là không quay về được nữa, niềm vui quý hơn tất thảy, nước đổ đi không thể thu hồi lại…

Trước đây khi cô lần đầu tiên nghe được bài hát này, cô còn tưởng rằng trên Địa Cầu cũng có một người tới Tiên Giới giống cô, ở lại nơi này.

Hiện tại rốt cục cô đã hiểu ra, bài hát kia nhất định là Diệp Mặc đã từng hát bên bờ sông Thanh Vi.

Diệp Mặc trước đây chính là vượt qua sông Thanh Vi Minh Giang đến Băng Thần Cung, trước đây cô nghĩ không có khả năng, hiện tại cô nghe được Diệp Mặc bản lãnh như thế, lập tức cũng biết, đối với Diệp Mặc mà nói tuyệt đối không có cái gì là chuyện không có khả năng.

Cô sở dĩ nhớ kỹ bài hát này, là bởi vì ở quán bar Túy Nhãn ở Yên Kinh, lúc cô và Diệp Mặc ngồi cùng nhau, trong quán đó đang phát bài hát này.

Nhiếp Song Song có chút thất thần, qua một lúc lâu, cô bỗng cũng đứng lên, nhung lập tức cô liền nghĩ rằng, cho dù là bây giờ mình trở lại Thánh Đạo Tàn Giới, cũng không cách nào đến sông Thanh Vi Minh Giang được nữa.

Cô thở dài, nhìn Tiên tức lâu vẫn luôn náo nhiệt, trong lòng có chú trống rỗng.

Ở bên trong Thế giới trang vàng, Trì Uyển Thanh đã là Tiên Vương sơ kỳ cùng Mục Tiểu Vận tu vi Tố Đạo ngồi đối diện nhau, chẳng có chút tâm tư tu luyện nào.

Mục Tiểu Vận sau khi chứng đạo, thì không tiến thêm tấc nào nữa.

Cô lo lắng là Diệp Mặc, Diệp Mặc thời gian lâu như vậy rồi mà vẫn chưa quay lại Thế giới trang vàng, các nàng lo lắng Diệp Mặc xảy ra chuyện gì.

Tiểu Băng Sâm cùng Vô Ảnh còn cả Cừu Nhưỡng, ba đứa biết hai vị chủ mẫu tâm tình không tốt, đã sớm tránh qua một bên.

Tuy rằng ba đứa trong lòng cũng cực kỳ lo lắng cho Diệp Mặc, thế nhưng không được Diệp Mặc cho phép, hiện tại chúng nó ngay cả thần thức cũng không thể phóng ra được, chớ đừng nói chi là ra ngoài Thế giới trang vàng.

– Tiểu Vận sư tỷ, Uyển Thanh sư muội, ta khẳng định Diệp đại ca không có chuyện gì.

Nếu như Diệp đại ca có chuyện gì, Thế giới trang vàng này sẽ không thể an ổn không việc gì.

Người có thể làm gì được Diệp đại ca, làm sao có thể nhiều năm như vậy rồi mà vẫn không cách nào luyện hóa Thế giới trang vàng chứ? Chúng ta vẫn luôn ở trong Thế giới trang vàng bình yên vô sự, đã nói lên rằng Diệp đại ca không có chuyện gì.

Thanh Như đi tới an ủi, cô sau khi xuất quan liền trực tiếp Tố Đạo thành công.

Nhưng mấy năm nay cô tuy rằng thỉnh thoảng an ủi Trì Uyển Thanh cùng Mục Tiểu Vận, nhưng tận đáy lòng mình cũng có chút lo lắng, cho nên sau khi chứng đạo thành công, tu vi cũng giống Mục Tiểu Vận, không hề tiến thêm.

– Ta đợi thêm một khoảng thời gian ngắn nữa đi, nếu như vẫn không có tin tức của tướng công, ta phải nghĩ biện pháp ra khỏi nơi này.

Mục Tiểu Vận kiên định nói, tiếp tục ở lại trong Thế giới trang vàng đợi, đó căn bản không phải là biện pháp.

Thanh Như cùng Trì Uyển Thanh không nói gì, hiển nhiên hai người cũng đống ý với ý kiến của Mục Tiểu Vận.

Mặc Nguyệt Tiên Tông, mặc dù chỉ là một tông môn ở Hạ Thiên Vực, thế nhưng lúc này đã là tông môn lớn nhất trong 33 Thiên vực, có một không hai.

Lúc này ở nghị sự điện của Mặc Nguyệt Tiên Tông đã ngồi đầy người, Lạc Ảnh ngồi ở trên nhất, bên cạnh cô ngồi ba người Tống Ánh Trúc, Ninh Khinh Tuyết cùng Tô Tĩnh Văn.

Đám người Hư Nguyệt Hoa, Hứa Bình, Ngu Vũ Thiên, Diệp Lăng, Đường Bắc Vi, Lâm Dị Bán, Từ Đồng, Thạch Thiết, Hứa Xương Cát, Cận Chỉ Hằng đều có mặt.

Ngay cả Lô Phượng, Hồng Lăng, Ân Hồn các thành viên chủ chốt của Mặc Nguyệt Tiên Tông không sót một ai đều xuất hiện ở chỗ này.

Ức Mặc rũ đầu, ngồi ở một góc không rên một tiếng, giống như vừa bị mắng vậy.

Lạc Ảnh giọng chậm chạp nói:

– Diệp Mặc thành lập Mặc Nguyệt tại đại lục Lạc Nguyệt, lại thành lập Mặc Nguyệt Tiên Tông tại Cung Hoa Thiên, những chuyện này là vì sao? Không phải vì khoe khoang.

Anh ta chính là muốn cuối cùng chúng ta có thể đoàn tụ với nhau, hiện tại trừ thành Mặc Ngyệt không có người thăng thiên ra, những người còn lại chỉ cần còn sống, hầu như đều tụ tập tại Mặc Nguyệt Tiên Tông.

Nói đến đây Lạc Ảnh còn cố ý liếc mắt nhìn Ức Mặc, lúc này mới tiếp tục nói:

– Từ Mặc Nguyệt Tiên Tông đi Thánh Đạo Tàn Giới dĩ nhiên là đơn giản, thế nhưng một khi đi rồi thì sao? Lẽ nào lại để cho Diệp Mặc trở về rồi lại đi tìm các ngươi? Ức Mặc, con có thể thăng cấp lên Tiên Đế, trừ tư chất của con ra, con nên ngẫm lại xem con thu được bao nhiêu tài nguyên tu luyện? Còn Tĩnh Văn nữa, chị cũng giống như vậy.

Những tài nguyên tu luyện này là Diệp Mặc mang về, đây cũng là nguyên nhân căn bản vì sao mà Mặc Nguyệt Tiên Tông chúng ta có thể mạnh hơn những tông môn khác.

Ức Mặc lầm bầm một tiếng nói rằng:

– Dì Tố Tố, nhưng Băng Du tỷ tỷ kia vì sao có thể đi Thánh Đạo Tàn Giới?

Lạc Ảnh thở dài, nhưng vẫn giải thích:

– Băng Du không giống chúng ta, cô ấy không phải người của Mặc Nguyệt Tiên Tông ta, cho nên cô ấy có thể đi.

Thế nhưng từ giờ trở đi, ta không cho phép người của Mặc Nguyệt Tiên Tông rời khỏi nơi này đi Thánh Đạo Tàn Giới, cho đến khi chờ Diệp Mặc trở về mới thôi.

Bởi vì cho dù là các ngươi đi Thánh Đạo Tàn Giới, cũng chưa chắc có thể lấy được nhiều tài nguyên tu luyện hơn, Thánh Đạo Tàn Giới sứt mẻ, tài nguyên tu luyện vốn thiếu thốn.

Ninh Khinh Tuyết cùng Tô Tĩnh Văn hiểu ý Lạ Ảnh, Chân Băng Du không phải người của Mặc Nguyệt Tiên Tông, cũng không phải là gì của Diệp Mặc cả, cô ấy đương nhiên có thể tự do đi Thánh Đạo Tàn Giới.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2240: Tuyệt Thánh Cửu Tiễn

Tuyệt Thánh Cửu Tiễn

T

rong một mảnh không gian không biết đã bị phủ đầy bụi bao nhiêu năm, hỏa linh Tiểu Thanh cuối cùng cũng nhổ được Lục Thần xuống.

Nó nung chảy cây thương màu xám này gần nghìn năm, sau khi nung chảy toàn bộ hơn phân nửa cây thương lộ ra bên ngoài, rồi mới nhổ cây thương này xuống được.

Lục Thần là Tiên Thiên Linh Bảo, thế nhưng bây giờ lại bị hỏa linh Tiểu Thanh ném ở một bên như đồ bỏ đi vậy.

Lúc này toàn bộ lực chú ý của hỏa linh Tiểu Thanh đều đặt ở trên người Diệp Mặc, Lục Thần trên người Diệp Mặc bị nhổ đi rồi, vết thương trên người hắn trong nháy mắt đã được sức sống của Cây Hỗn Độn bổ khuyết.

Sinh cơ lúc trước Cây Hỗn Độn tỏa ra và Lục Thần hình thành một thế cân bằng, một bên là Lục Thần không ngừng hấp thu sức sống của Diệp Mặc, một bên là Cây Hỗn Độn không ngừng bổ sung sức sống cho Diệp Mặc.

Không có Cây Hỗn Độn, cho dù là vô số Diệp Mặc cũng hóa thành tro bụi từ lâu rồi.

Hiện tại Lục Thần đã bị hỏa linh nhổ đi, sức sống của Diệp Mặc liền khôi phục nhanh chóng.

Thế nhưng hỏa linh Tiểu Thanh rất nhanh liền phát hiện không đúng, sức sống cùng thân thể của Diệp Mặc sau khi khỏi hẳn toàn bộ, Diệp Mặc vẫn cứ lơ lửng tại mảnh không gian này, không có bất kỳ dấu hiệu thức tỉnh nào.

Lần này hỏa linh Tiểu Thanh thật sự là cấp bách, nó cho rằng nhổ Lục Thần đi, Diệp Mặc nhất định sẽ tỉnh lại.

Trên thực tế, nhổ Lục Thần đi cũng là việc duy nhất hỏa linh có thể làm.

Mà bây giờ Diệp Mặc không tỉnh lại, thì hỏa linh Tiểu Thanh chẳng khác nào bó tay không biết làm gì.

Thấy phía sau lưng Diệp Mặc như ẩn như hiện bóng một cái cây, hỏa linh Tiểu Thanh lập tức liền nghĩ đến Cây Hỗn Độn, vội vã kêu lên:

– Đại thụ, ta có thể giúp cũng đã giúp rồi, kế tiếp phải xem ngươi, nếu như ngươi không thể làm cho lão đại tỉnh lại, ngươi chính là đồ bỏ.

Phần lớn ngôn ngữ của hỏa linh Tiểu Thanh đều là học theo Vô Ảnh cùng Tiểu Băng Sâm hai đứa này, lúc này nó cũng nghĩ đến ai là ai, ở đây trừ Cây Hỗn Độn ra, nó đã chẳng tìm được người nào khác giúp đỡ.

Nhưng Cây Hỗn Độn hiển nhiên không để cho hỏa linh thất vọng, có lẽ nói hỏa linh cho dù là không nói lời nào, Cây Hỗn Độn cũng có y hỗ trợ.

Một cái cây cao vút không thấy ngọn, đại thụ xanh tươi như cái nấm khổng lồ xuất hiện ở chỗ không xa phía sau lưng Diệp Mặc, một cây đại thụ xanh tươi này tản mát ra sức sống cùng khí tức hỗn độn vô cùng vô tận, những khí tức này một chút cũng không dư thừa toàn bộ đưa vào trong thân thể Diệp Mặc.

Căn cơ hoàn toàn bị phá hủy của Diệp Mặc một lần nữa niết bàn.

Kinh mạch cùng thức hải bị rách cũng một lần nữa hình thành.

Sau một trận thanh âm ken két rất nhỏ, Diệp Mặc tỉnh táo lại.

Trong nháy mắt khi tỉnh lại, Diệp Mặc cũng biết Cây Hỗn Độn đang giúp hắn thông qua biện pháp niết bàn để cải tạo căn cơ.

Diệp Mặc trong lòng lập tức kích động, hắn quên mình còn có Cây Hỗn Độn.

Người khác căn cơ hủy hết, vĩnh viễn không có khả năng chữa trị, thế nhưng không có nghĩa là hắn không thể.

Cây Hỗn Độn là đệ nhất trong vũ trụ tinh không vô số giới vực, sinh ra từ thuở khai thiên lập địa.

Có chuyện gì mà không làm được?

Huống chi một Cây Hỗn Độn này của hắn cũng giống hắn, từng trải qua niết bàn tái sinh, càng hiểu được làm sao để cải tạo căn cơ của hắn.

Diệp Mặc lúc này không suy nghĩ thêm việc khác nữa, chỉ phối hợp với khí tức hỗn độn cùng sức sống vô tận bắt đầu cải tạo căn cơ cùng thức hải của mình, thực lực của hắn đang không ngừng khôi phục, cũng đang không ngừng tăng cường.

Thức hải từng trải qua niết bàn, hư không.

Lần thứ hai trải qua một lần sinh tử luân hồi, sau khi từng trải qua sinh tử luân hồi, Thần Niệm Cửu Chuyển của Diệp Mặc thăng cấp tầng thứ tám là Luân Hồi.

Trong nháy mắt khi Thần Niệm Cửu Chuyển đến tầng thứ tám, thức hải của Diệp Mặc lập tức vững chắc hẳn lên, trước đó thần thức không cách nào xuyên thấu giới vực, lại dễ dàng xuyên ra phiến hư không này.

Diệp Mặc cố nén kinh ngạc vui mừng trong lòng, hắn còn đang tu vi Đạo Nguyên.

Thế nhưng thức hải của hắn lại phát sinh sự biến chất.

Nagy cả cái không gian bị cung chủ Nghiễm Nguyên Cung giam cầm lại này, cũng có thể dùng thần thức xuyên thấu ra ngoài.

Nói cách khác thần thức của hắn đã vượt qua Hỗn Nguyên Thánh Đế thông thường rồi.

Tu vi còn đang trong quá trình tăng lên, vô số đạo tắc cảm ngộ được Cây Hỗn Độn mang đến, khiến cảm ngộ của Diệp Mặc đang không ngừng tăng lên lại tăng lên.

Đạo Nguyên viên mãn tiến thêm một bước, Bán Bộ Hỗn Nguyên.

Sau khi đại đạo của Diệp Mặc đã đặt nửa bước chân vào Hỗn Nguyên, Diệp Mặc bỗng cắt đứt sức sống cùng khí tức hỗn độn Cây Hỗn Độn phát ra.

Diệp Mặc xoay người đứng lên, nâng Cây Hỗn Độn phía sau đã chỉ còn chưa tới một trượng lên, trong òng sầu não không ngớt.

Nếu như không phải hắn đột nhiên tỉnh lại.

Cây Hỗn Độn nói không chừng sẽ một lần nữa hóa thành một cây non như trước đây.

Hắn chứng đạo không cần phải hy sinh Cây Hỗn Độn, hắn có Đạo của chính mình.

Cây Hỗn Độn giúp hắn thành tựu Bán Bộ Hỗn Nguyên, chữa trị căn cơ của hắn, hắn đã phi thường cảm kích và thỏa mãn rồi.

Với tu iv hiện tại của hắn, lại đối mặt với năm tên Hỗn Nguyên Thánh Đế kia một lần nữa, tuyệt đối sẽ không trọng thương đến mức này đâu.

Diệp Mặc không chút do dự lấy đám khí hỗn độn còn lại trong Thế giới trang vàng ra, đưa cho Cây Hỗn Độn.

Lại thu Cây Hỗn Độn vào trong thức hải.

Nhìn rất nhiều pháp bảo trôi nổi xung quanh, Chân Linh Thế Giới, Diệp Mặc không biết một trận chiến này hắn có lợi hay là không có lợi.

Bất kể như thế nào, bất luận kẻ nào cũng không thể thông qua bế quan nghìn năm mà lấy được nhiều thứ tốt như vậy.

Diệp Mặc sau khi thu mấy thứ này xong, lại thu Kim Cốt Tiễn ghim vào Túc Quang lại, một cước đá bay xương sọ Túc Quang, lúc này mới nói với hỏa linh rằng:

– Tiểu Thanh, lần này may nhờ có ngươi.

Tuy rằng Diệp Mặc căn cơ toàn bộ bị hủy, nhưng dưới sức sống thấm nhuần của Cây Hỗn Độn, hắn không hoàn toàn ngã xuống.

Tiểu Thanh nung chảy Lục Thần, còn giúp hắn nhổ Lục Thần xuống, Diệp Mặc đều có một chút ấn tượng.

– Em cũng không lỗ, em còn ăn một ngọn Thần Diễm, mùi vị bình thường thôi.

Tiểu Thanh đắc ý nói, nói xong hình như nó nhớ tới cái gì, vội vã chỉ vào Lục Thần lơ lửng ở một góc đã bị nó nung chảy thành bán thành phẩm hỏi:

– Lão đại, cây thương này tuy rằng bị nung chảy, nhưng thật không đơn giản nha.

Nó đang suy nghĩ lão đại thích thu thập các loại pháp bảo như thế, vì sao không muốn lấy cây thương này.

Diệp Mặc quét mắt Lục Thần bị hắn vứt bỏ một vòng nói rằng:

– Thương này ta không thích, cũng không muốn đi sửa chữa, đi thôi Tiểu Thanh.

Nói xong Diệp Mặc thu hồi Tiểu Thanh, trực tiếp xé hư không ở đây ra.

Khi thần thức của hắn quét đến Niệm Yên đã là Hóa Đạo viên mãn, trong lòng cũng thầm than, hắn chưa bao giờ thấy qua người nào tư chất ưu tú hơn Niệm Yên, thời gian ngàn năm ngắn ngủi, đã là Hóa Đạo viên mãn.

Nhưng sau khi hắn giết Túc Quang, căn bản là không muốn tiếp tục gặp Niệm Yên nữa, chỉ muốn sớm rời khỏi nơi này một chút.

– Uyển Thanh, vừa rồi hình như ta cảm giác được khí tức của tướng công.

Mục Tiểu Vận bỗng nhiên đứng lên nói.

Diệp Mặc vừa mang khí tức hỗn độn từ trong Thế giới trang vàng đi, cô đã cảm giác được.

Trì Uyển Thanh còn chưa kịp nói, chợt nghe thấy giọng Diệp Mặc truyền đến:

– Tiểu Vận, nàng không có cảm giác sai, ta trở về rồi.

Mục Tiểu Vận xoay người, trong lúc nàng thật sự thấy Diệp Mặc đứng bên người, nào còn lo lắng rụt rè, tha thiết ôm Diệp Mặc, run giọng kêu lên:

– Tướng công…

Diệp Mặc an ủi sờ tóc Mục Tiểu Vận nói rằng:

– Tiểu Vận tu vi của nàng tiến bộ không lớn lắm nha.

– Uyển Thanh, không nghĩ tới em đã là Tiên Vương, chờ chúng ta cùng nhau quay về Tiên Giới ta sẽ dẫn em đi Quảng trường Bia Phong Vương phong vương.

Diệp Mặc thấy Trì Uyển Thanh ở một bên vành mắt ửng hồng, hiển nhiên là vẫn ở lại trong Thế giới trang vàng cực kỳ lo lắng cho mình.

– Vây, Diệp đại ca, anh trở về là tốt rồi.

Trì Uyển Thanh tâm tư vẫn luôn nhớ Diệp Mặc, cho tới bây giờ mới thả lỏng xuống.

Chờ Diệp Mặc cùng Mục Tiểu Vận, Trì Uyển Thanh nói vài lời, Thanh Như mới qua đây nói chuyện, mấy đứa Vô Ảnh, Tiểu Băng Sâm đã chạy tới đón.

Thanh Như có thể Tố Đạo, Diệp Mặc cũng không kỳ quái, tương phản hắn vẫn thấy kỳ quái vì sao đến bây giờ Thanh Như cũng vẫn chỉ mới là tu vi Tố Đạo.

Hơn nữa hắn cảm giác trên người Thanh Như còn có một loại Đạo Vận rất tinh tường, loại Đạo Vận này tựa như rất tương tự với một loại trong số Đạo Vận của hắn.

Nhưng chuyện liên quan đến con đường Chứng đạo của đối phương, Diệp Mặc cũng không có hỏi.

Mọi người sau một phen tự thuật xong, đều rời khỏi Thế giới trang vàng, đi tới trên Mặc Nguyệt Thoa của Diệp Mặc.

Mặc Nguyệt Thoa đương nhiên là Vô Ảnh cùng Tiểu Băng Sâm không chế, Diệp Mặc cùng mấy người trò chuyện một hồi, để ba người Tiểu Vận trên Mặc Nguyệt Thoa hưởng thụ cảnh tượng cuồn cuộn của hư không, hắn muốn đi kiểm tra chiến lợi phẩm của mình một chút.

Ở bên trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc nhìn thần linh mạch cực phẩm chất đống lại triệt để kinh ngạc đến ngây người.

Những Hỗn Nguyên Thánh Đế này quá giàu có, ngay cả thần linh mạch cực phẩm cũng nhiều như vậy, loại dưới thượng phẩm lại càng nhiều.

Thần tinh Diệp Mặc tìm được hơn ba trăm tỷ, so với vô số tài liệu, pháp bảo, thần linh thảo kia mà nói, chút thần tinh ấy căn bản chẳng là gì cả, các loại tài liệu chồng chất như núi non liên miên, mới là tài phú khiến Diệp Mặc chấn động không gì sánh được.

Nhiều tài liệu cùng thần linh thảo như vậy, hắn phải luyện chế tới khi nào đây?

Huống chi, nơi đó pháp bảo chồng chất như núi, cần hắn tiếp tục luyện chế nữa sao?

Cai khiến Diệp Măc kinh ngạc vui mừng lớn nhất là đồ vật của Gia Cát Trí Thần, Diệp Mặc cầm lấy Tiên Đình Sơn Hà Đồ của Gia Cát Trí Thần, cũng biết vì sao có chút quen thuộc với bức tranh này.

Trước đây hắn và Chân Băng Du trên cái hắc thuyền kia đã gặp phải một người quản ly là Đại Ất Tiên, thứ người quản lý kia dùng tương tự như một bức tranh sơn thủy, bức tranh sơn thủy kia còn đang ở bên trong nhẫn của hắn.

Nhưng bức tranh sơn thủy kia là đồ dỏm, mà bức Tiên Đình Sơn Hà Đồ này mới là Tiên Thiên pháp bảo chân chính.

Những thứ này đều chẳng là gì cả, khiến cho Diệp Mặc kinh ngạc vui mừng là, bên trong nhẫn của Gia Cát Trí Thần hắn tìm được một pháp bảo không gian hỗn độn, đây là một cái hồ lô, trong hồ lô chứa toàn là Huyền Hoàng khí.

Diệp Mặc thầm than, quả nhiên người có cơ duyên lớn không phải chỉ mình hắn.

Gia Cát Trí Thần tuổi tác tương đối mà nói là nhỏ nhất, nhưng cũng là Hỗn Nguyên Thánh Đế, có nhiều thứ tốt như này, gã không chứng đạo Hỗn Nguyên mới là chuyện lạ.

Nếu như gã không ngã xuống, những Huyền Hoàng khí này, tương lai sẽ giúp gã khai triển một Thế giới Ngũ Hành cũng không phải là không thể.

Đáng tiếc gã muốn lấy đồ của mình, kết quả ngã xuống dưới ngọn lửa của Tiểu Thanh.

Khiến cho Diệp Mặc coi thường Văn Đức Thủy, thế nhưng kinh ngạc vui mừng gã cho Diệp Mặc lại còn lớn hơn nữa.

Diệp Mặc tìm được một cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cuối cùng trong Chân Linh Thế Giới của gã, mãi đến lúc này, Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn chín mũi tên mới được Diệp Mặc toàn bộ thu về.

Khó trách trước đây Văn Đức Thủy muốn Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, thi ra gã đã có một cây.

Diệp Mặc thu lại toàn bộ mấy thứ này xong, quyết định về Thánh Đạo Tàn Giới trước đã.

Tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới cần tu vi Hỗn Nguyên, hắn còn cách Hỗn Nguyên chỉ có nửa bước.

Cây Hỗn Độn ở trên người hắn, hiện tại vì giúp hắn nguyên khí đã tổn hao nhiều.

Nhưng hắn đã lấy được một hồ lô Huyền Hoàng khí tư chỗ Gia Cát Trí Thần, dùng Huyền Hoàng khí thay thế Cây Hỗn Độn có lẽ cũng có thể.

Hiện tại hắn chỉ cần tìm được phần thiếu của Thế Giới Sơn, sau đó luyện hóa Thế Giới Sơn là được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box