1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 446 : Thanh Liên Dẫn Tới Vây Đánh (c2226-c2230)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 446 : Thanh Liên Dẫn Tới Vây Đánh (c2226-c2230)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2226: Thanh Liên Dẫn Tới Vây Đánh

Thanh Liên Dẫn Tới Vây Đánh

T

hương La mặc dù là Hỗn Nguyên Thánh Đế, thế nhưng tư cách của gã ở đây căn bản chẳng là gì cả, chỉ là một Hỗn Nguyên Thánh Đế vừa mới thăng cấp mà thôi, dám truyền âm trong trường hợp này, không phải ngu ngốc thì là gì? Cho dù là mình truyền âm, cũng phải cẩn thận mới được.

Thương La vừa truyền âm xong, sắc mặt liền biến đổi, hiển nhiên gã biết mình đã làm một chuyện ngu xuẩn.

Gia Cát Trí Thần là người đâu tiên lên tiếng:

– Ta vừa rồi hình như cảm giác được một chút sóng âm dao động, Thương La tiên hữu có chuyện tốt gì sao? Sao không lấy ra nói cho mọi người nghe một chút?

Thương La hận không thể lập tức đánh cho mình mất cái bạt tai, gã biết mình quá mức lưu ý Vô Ngân Lưu Quang mới có thể như vậy.

Nhưng gã cũng thẳng thắn, lập tức đứng lên nói rằng:

– Dực Tộc ta lúc này cần gấp Vô Ngân Lưu Quang, các vị tiên hữu, nếu như có thể đưa Vô Ngân Lưu Quang cho ta, ta bằng lòng chia sẽ bí mật này cho mọi người.

Vô Ngân Lưu Quang cũng chỉ là một tiên tài cấp mười ba, cũng không phải thứ quý hiếm gì lắm.

Diệp Đan Thánh, Dực Tộc ta tuy rằng kém xa thời kỳ cường thịnh, nhưng tiên tài cấp mười ba cũng không ít.

Diệp Đan Thánh nếu như bằng lòng đưa Vô Ngân Lưu Quang cho ta, có thể đi Dực Tộc ta tùy ý chọn tiên tài cấp mười ba.

Thánh Đế Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh Tộc lại có một chút thiện cảm với Diệp Mặc, bây giờ nghe thấy Thương La muốn thông qua phương thức này tạo áp lực cho Diệp Mặc, sau đó có được Vô Ngân Lưu Quang, trong lòng cũng có chút khinh thường.

Y nhàn nhạt nói rằng:

– Ý Thương La tiên hữu là, nếu như Diệp tiên hữu không đưa Vô Ngân Lưu Quang ra, thì ngươi sẽ không giao dịch?

Thương La cắn răng nói:

– Phải.

Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, hắn sẽ không đưa Vô Ngân Lưu Quang ra, muốn thông qua những Hỗn Nguyên Thánh Đế khác tạo áp lực cho hắn, Thương La này suy nghĩ cũng qua đơn giản đi.

Vô Ngân Lưu Quang cũng không phải thứ hiếm lại gì? Vậy còn thứ gì hiếm lạ nữa? Vô Ngân Lưu Quang mặc dù là tiên tài cấp mười ba, lại cực kỳ hiếm hoi, có thể nói là thứ đồ hiếm lạ bậc nhất.

Thư như vậy Diệp Mặc đã đoạt tới tay há có thể lại đưa ra sao?

Văn Đức Thủy bỗng nhiên chậm rì rì nói rằng:

– Thương La tiên hữu, ngươi cũng phải nói bí mật này đại thể là cái gì, để Diệp Đan Thánh xem có đáng giá để đưa Vô Ngân Lưu Quang cho ngươi hay không chứ.

Diệp Mặc biết ý của Văn Đức Thủy, gã muốn cho Thương La nói ra bí mật này là cái gì, xem có đáng giá được người khác giúp gã ra mặt hay không.

Thương La biết Diệp Mặc không muốn đưa đồ ra, cũng đã quyết định bất chấp tất cả.

Hiện tại Văn Đức Thủy cùng Bộc Dương Tử đều làm chỗ dựa cho gã, mà hai Thánh Đế của Long Tộc không nói gì, hiển nhiên cũng là đang đợi xem tin tức của gã có đáng giá này hay không.

– Được, ta đây sẽ nói, ta biết tung tích của Hỗn Độn Thanh Liên.

Hơn nữa ta có thể dẫn các vị đi, tuy rằng một mình ta không mở nơi ấy ra được, thế nhưng tin rằng mấy vị Hỗn Nguyên tiên hữu cùng nhau động thủ, tuyệt đối có thể lấy được Hỗn Độn Thanh Liên.

Lời Thương La nói như một quả bom rơi vào trong hồ nước tĩnh lặng, trong nháy mắt long trời lở đất.

Trong vũ trụ hư không vô tận, có thập đại linh căn tồn tại.

Rất nhiều người cũng chỉ nghe nói qua về thập đại linh căn này, nhưng chưa từng thấy qua.

Mả Hỗn Độn Thanh Liên chính là đứng đầu trong thập đại linh căn, nói Hỗn Độn Thanh Liên là đứng đầu trong thập đại linh căn, là bởi vì đây là hỗn độn linh căn duy nhất trong thập đại linh căn.

Thậm chí có thể nói trong thiên địa vạn vật, trừ Cây Hỗn Độn ra, thì Hỗn Độn Thanh Liên là quý, Vô Ngân Lưu Quang này đối với Dực Tộc rốt cuộc có lợi ích gì? Thương La ngay cả bí mật động trời về Hỗn Độn Thanh Liên cũng bằng lòng nói ra?

Thương La hạ một câu nói lại càng như tảng đá lớn rơi xuống:

– Nếu như ta có thể có được Vô Ngân Lưu Quang, ta lập tức nói ra chỗ của Hỗn Độn Thanh Liên.

Ta là Hỗn Nguyên Thánh Đế của Dực Tộc, tin rằng mọi người biết thiên phú của Dực Tộc ta, nếu như ta muốn đi khỏi nơi này, không ai có thể ngăn cản.

Ta trốn đi, không ai có thể tìm được ta.

Thương La nói câu sau là không nên có y nghĩ bức gã nói ra tung tích Hỗn Độn Thanh Liên, một khi bức gã, gã lập tức có thể chạy khỏi nơi này.

Văn Đức Thủy sau khi nghe nói như thế xong, lập tức đứng lên, đồng thời nhìn về phía những người còn lại.

Bộc Dương Tử cũng không hề nghĩ ngợi, cũng đứng lên, hướng gã nhìn là phía Diệp Mặc.

Gia Cát Trí Thần vốn còn muốn kết giao với Diệp Mặc cũng cười dài đứng lên chắp tay với Diệp Mặc nói rằng:

– Diệp Đan Thánh, thật sự là Hỗn Độn Thanh Liên rất có lực hấp dẫn, ta phải đứng lên thôi.

Diệp Mặc cũng biết loại người như Gia Cát Trí Thần này không có lợi thì không làm, đảo mắt trở mặt cũng rất bình thường, chuyện thế này mình lại làm không được, người này làm thế nhưng lại cực kỳ tự nhiên.

Thương La cùng vài tên Thánh Đế đứng lên nhìn về phía Ngao Quỳ của Long Tộc, Ngao Quỳ ngồi không hề động đậy, thế nhưng Ngao Si lại đứng lên, đồng thời chắp tay với Diệp Mặc nói rằng:

– Diệp Đan Thánh, chuyện Hỗn Độn Thanh Liên không phải chuyện đùa, Ngao Si ta bảo chứng Diệp Đan Thánh cho dù là đưa Vô Ngân Lưu Quang ra cũng sẽ không lỗ đâu.

Tất cả mọi thứ, mấy người Hỗn Nguyên Thánh Đế chúng ta bằng lòng lấy ra hết.

Cho dù là người khác không lấy ra, Long Tộc ta cũng bằng lòng lấy ra.

Ngao Quỳ mặc dù không đứng lên, thế nhưng lời Ngao Si nói hiển nhiên đại biểu cho ý tứ của Long Tộc, gã có đứng lên hay không đều không quan trọng.

Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, quả nhiên trước lợi ích tuyệt đối, lời nói dễ nghe nào cũng đều là dối trá.

Trước xem Ngao Quỳ cùng Ngao Si nói êm tai cỡ nào? Đối với gã Diệp Mặc cũng coi trọng không gì sánh được, hiện tại Hỗn Độn Thanh Liên vừa ra, những lời này lại giống như chưa nói ra vậy.

Ngao Si của Long Tộc đã đúng lên, việc đó bằng với biểu thị rằng một khi Diệp Mặc không muốn đi vào khuôn khổ, đợi lát nữa tiến hành vây đánh Diệp Mặc, Long Tộc nhất định là sẽ tham gia.

Ở đây thêm một Ngao Quỳ không nói năng gì, đã có sáu Hỗn Nguyên Thánh Đế tỏ thái độ muốn Diệp Mặc đưa Vô Ngân Lưu Quang ra.

Diệp Mặc cho dù là có bản lĩnh lớn, trước mặt sáu Thánh Đế này cũng muốn trốn không thoát.

Cho dù là như vậy, Gia Cát Trí Thần vẫn cười dài nhìn ba người Thang Tòng Hạm, Lãnh Dục Kỳ cùng với hòa thượng Tiêu Đát hỏi, ý ba người các ngươi thì sao? Nếu mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế bọn gã đã tỏ thái độ, về ph ần những Bán Bộ Hỗn Nguyên còn lại, có biểu lộ thái độ hay không gã căn bản là không thèm coi ra gì.

Lãnh Dục Kỳ do dự hồi lâu, mới lên tiếng:

– Hỗn Độn Thanh Liên người người đều muốn, bất cứ người nào muốn nuốt một mình thì cũng không được.

Nhưng Vô Ngân Lưu Quang là của Diệp Đan Thánh, vẫn nên nghe thử ý của Diệp Đan Thánh đi.

Tuy rằng Lãnh Dục Kỳ nói như vậy, nhưng không có đứng lên, nhưng tất cả mọi người đều nhìn ra Lãnh Dục Kỳ có chút do dự.

Diệp Mặc cùng Lãnh Dục Kỳ trước đó cũng chỉ gặp mặt có một lần, hiện tại chút giao tình nhỏ này, Lãnh Dục Kỳ còn đang do dự, cho thấy người nọ là một người đáng kết giao.

Nếu như là Gia Cát Trí Thần, đã sớm đứng lên rồi.

Hòa thượng Tiêu Đát đối với chuyện Diệp Mặc tuân thủ lời hứa, không tiếp tục gọi gã là Tiêu Đản nữa, trong lòng rất là thỏa mãn.

Khi gã đang muốn nói bảo gã vứt bỏ Hỗn Độn Thanh Liên là không thể nào, thế nhưng muốn gã giúp Thương La lấy đồ cũng không thể nào, Diệp Mặc đã chủ động đứng lên.

– Các vị, Vô Ngân Lưu Quang trong tay ta, nhưng ta cũng không có ý định đưa ra, bất luận kẻ nào muốn lấy đi Vô Ngân Lưu Quang từ trong tay của ta đều không được.

Nếu như muốn động thủ, vậy thì mời.

Diệp Mặc nói xong, đưa tay đã đem Vô Ảnh cùng Cừu Nhưỡng thu vào Thế giới trang vàng.

Lúc này tu vi của hắn căn bản là sẽ không thua kém bất kỳ Hỗn Nguyên Thánh Đế nào, cho dù là trước mặt những người này sử dụng Thế giới trang vàng, cũng không người nào biết.

Thế nhưng Diệp Mặc cũng dự định đi, hắn biết rõ, mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế này một khi liên thủ, hắn căn bản là chẳng đáng gì.

Nếu như hắn là một Hỗn Nguyên Thánh Đế chân chính, thì hắn tuyệt đối sẽ không nghĩ biện pháp đào tẩu.

Thấy Diệp Mặc dưới sự bức ép của sáu Hỗn Nguyên Thánh Đế, vậy mà không hề có y định đưa Vô Ngân Lưu Quang ra chút nào, Thương La biến sắc.

Khi gã đã nhìn thấy khóe miệng Văn Đức Thủy cùng Bộc Dương Tư âm hiểm cười, là gã biết mình đã bị người ta lợi dụng.

Nhưng cho dù là biết rõ bị lợi dụng, gã vẫn muốn có được Vô Ngân Lưu Quang.

Vô Ngân Lưu Quang đối với Dực Tộc gã quá trọng yếu, nếu như không phải vì để xem xem ở đây có Vô Ngân Lưu Quang hay không, lúc này gã chắc chắn sẽ không xuất quan, vẫn còn đang củng cố tu vi Hỗn Nguyên của mình.

Thấy Diệp Mặc rút lui ra mấy bước, Ngao Quỳ bỗng nhiên đứng lên nói rằng:

– Diệp Đan Thánh, điện tiếp khách này là nơi quan trọng của Long Tộc ta, Diệp Đan Thánh cũng đừng nghĩ đi xé rách không gian rời khỏi.

Ta nghĩ một khối Vô Ngân Lưu Quang cũng không phải thứ gì quá trọng yếu, Diệp Đan Thánh sao không đưa Vô Ngân Lưu Quang ra, đến lúc đó Hỗn Độn Thanh Liên ngươi cũng có thể chiếm được một phần, sao lại không làm chứ? So với Hỗn Độn Thanh Liên, Vô Ngân Lưu Quang thật sự chẳng là gì cả.

– Vậy sao? Vậy Diệp mỗ thật ra lại phải thử một chút xem.

Diệp Mặc lạnh lùng nói một câu, đồng thời thân hình chợt lóe, đã vượt ngang đạp hai bước vào khoảng không, đồng thời ném ra mấy cái trận kỳ và phóng ra Tử Đao.

Trước đối với Long Tộc hắn còn có chút áy náy, Vô Ảnh lấy đi quá nhiều trái cây của Long Tộc.

Giờ khắc này, hắn chỉ cảm thấy Vô Ảnh lấy quá ít, tốt nhất là đào hết cây ở cáo vườn trái cây kia đi luôn.

Lần trở mặt vô tình này cũng quá nhanh đi, một lọ Tử Tiêu Đan của mình khác nào bánh bao thịt ném cho chó.

Nếu như không phải lấy được Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cùng Vô Ngân Lưu Quang, Diệp Mặc thật hối hận đã tới đây một chuyến.

Hỗn Độn Thanh Liên tốt, nhưng hắn có thứ còn quý hơn, không cần phải đi cái vũng sình này một chuyến.

Nhiều người như vậy, chỉ có một cây Hỗn Độn Thanh Liên, rốt cuộc đưa cho ai đây?

Cái điện tiếp khách này của Long Tộc xác thực là có trận pháp giam cầm rất mạnh, không gian xung quanh hoàn toàn bị trận pháp trói chặt.

Nếu như đổi thành những Hỗn Nguyên Thánh Đế khác, nhất định là không xé hkông gian ra được.

Diệp Mặc lại là một chuyên gia thông thạo trận pháp, khi tiến vào cái điện tiếp khách này thì hắn đã kiểm tra qua trận pháp không gian của cái điện tiếp khách này rồi.

Hắn cũng không ngờ lại đào tẩu ở chỗ này, kiểm tra lối ra của trận pháp hoàn toàn là một loại thói quen.

Hắn vô luận là đến nơi nào, đều có thói quen kiểm tra loại hình củng kết cấu trận pháp của chỗ đó, không nghĩ tới bây giờ đúng là phải từ chỗ này xé rách không gian đào tẩu.

Diệp Mặc phản ứng rất nhanh, thế nhưng mấy Thánh Đế còn lại phản ứng cũng không chậm.

Hầu như là đồng thời ánh sáng tím từ Tử Đao của Diệp Mặc đánh ra, vài luồng hào quang của pháp bảo cũng đã đánh ngay phía sau Diệp Mặc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2227: Đại Khôn Ma Thần Điển

Đại Khôn Ma Thần Điển

m, ầm…

Mấy tiếng pháp bảo nổ vang lên, đánh cho giới vực của Diệp Mặc nổ tan tác tứ phía, một luồng hào quang màu đen vượt xa hào quang của những pháp bảo còn lại, sau khi xé rách giới vực của Diệp Mặc xong, là luồng đầu tiên đánh trên người Diệp Mặc.

Dù cho Diệp Mặc là Thánh thể, cũng bị cú đánh này dánh cho bọt máu tung hoành.

Nhưng cũng bở vì một cú này, Tử Đao của Diệp Mặc đã xé không gian ra, biến mất vô tung vô ảnh.

Người trong điện tiếp khách tất cả đều hoảng sợ, người ở đây có một ai không phải là ánh mắt nham hiểm? Vừa nãy Diệp Mặc rời đi cộng lại cũng không quá thời gian một hơi thở, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này biểu hiện ra khí thế mạnh mẽ khiến người ta không thể tin được.

Cấm chế Diệp Mặc bố trí trước đó để che giấu việc luyện đan, đã cho thấy trình độ trận pháp mạnh mẽ, mà bây giờ hắn rời khỏi cái điện tiếp khách này, càng nói rõ là hắn có thể tìm được chỗ đặt trận môn của trận pháp không gian trong điện tiếp khách, có thể tìm được trận môn trong thời gian ngắn như vậy, hiển nhiên trình độ trận pháp của Diệp Mặc ở đây không người nào có thể sánh kịp.

Hơn nữa hắn dùng thân thể ngăn trở một cú đánh của Hỗn Nguyên Thánh Đế Bộc Dương Tư của Ma Tộc, chỉ bị tóe lên một ít huyết vụ, cho thấy Luyện thể của hắn đã đạt tới cấp bậc Thánh thể.

Diệp Mặc lại là một Đan Thánh, cho dù là cường giả hỗn độn mới sinh cũng không hơn gì thế này?

Đánh Diệp Mặc một cú Bộc Dương Tư không có nửa phần đắc ý, sắc mặt gã vốn đã màu nâu, hiện tại càng nâu sậm không gì sánh được.

Hiển nhiên gã biết một cú kia của mình căn bản là không cách nào tạo thành thương tổn đối với Diệp Mặc, mà giữa gã và Diệp Mặc càng kết thêm đại thù.

Hơn nữa gã biết rõ, chỉ cần Diệp Mặc rời khỏi đây, thì người khác không có khả năng đuổi theo giết Diệp Mặc được, Long Tộc cùng Gia Cát Trí Thần sở dĩ động thủ, chủ yếu là bởi vì Vô Ngân Lưu Quang trên người Diệp Mặc, hiện tại Vô Ngân Lưu Quang cũng không còn, ân oán giữa bọn họ và Diệp Mặc chẳng khác nào không tồn tại.

Đương nhiên, chuyện này phải xem Diệp Mặc có đi tìm bọn họ tính sổ hay không.

Vô luận như thế nào, quyền chủ động đã nắm trong tay Diệp Mặc rồi.

Ngao Si của Long Tộc tuy rằng cũng đánh ra pháp bảo của bản thân, nhưng gã công kích hơi rơi ở phía sau, cũng không có chạm đến Diệp Mặc.

Còn kẻ chân chính công kích được Diệp Mặc là bốn người Bộc Dương Tử cùng Văn Đức Thủy, cùng với Thương La và Gia Cát Trí Thần.

Mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế đều ngồi xuống, Thương La của Dực Tộc đã biến mất không thấy đâu nữa.

Không ai biểu hiện ra kinh ngạc, Thương La là Hỗn Nguyên Thánh Đế của Dực Tộc, nếu như gã nhất quyết muốn đi, cái điện tiếp khách này vẫn không ngăn được gã.

Nếu như bọn họ có nắm chắc giữ được Thương La lại, sẽ không động thủ đối với Diệp Mặc.

Hỗn Nguyên Thánh Đế của Dực Tộc thâm nhập không gian mạnh mẽ không gì sánh được, tốc độ cũng mạnh mẽ không gì sánh được, trừ phi thật sự có đại năng dũng mãnh đến mức có thể biến toàn bộ không gian xung quanh thành của chính mình.

Cho dù là Diệp Mặc, hiện tại cũng chỉ có thể làm thế khi thi triển ra Nhất Phương thần thông tại phạm vi không gian nhất định, trong một thời gian nhất định.

Đương nhiên nếu quả thật tu vi của Diệp Mặc thăng cấp Hỗn Nguyên, Nhất Phương thần thông của hắn thăng cấp, thì hoàn toàn có thể giữ Thương La lại.

Diệp Mặc đứng trong hư không, trong lòng rất là khó chịu.

Hắn biết mình đi mới là chuyện tốt nhất, đối với chuyện này tốt hay xấu hắn đã sớm nghĩ vô cùng rõ ràng rồi.

Vô Ngân Lưu Quang mặc dù là tiên tài cấp mười ba.

Thế nhưng trong hư không lại là thức cực kỳ hiếm hoi, còn là thứ có thể luyện chế thành thần khí phi hành cực phẩm.

Hơn nữa có một khối lớn như thế, đây quả thực không thua gì tài liệu Tiên thiên trân quý.

Người khác sở dĩ không muốn lấy, không phải không thấy rõ thứ này trân quý, mà là không tìm được Khí Thánh đỉnh cao chân chính.

Diệp Mặc là một Khí Thánh cực phẩm, há có thể buông tha một khối Vô Ngân Lưu Quang lớn như thế? Nếu như Vô Ngân Lưu Quang thật sự dễ tìm như vậy, Thương La của Dực Tộc sẽ không bỏ tiền vốn lớn như vậy để lấy thứ này.

Một khi đồ vật đến tay Thương La.

Diệp Mặc khẳng định dù là hắn cũng không cách nào lấy lại từ trong tay Thương La được nữa.

Đây vẫn chỉ là một điểm trong đó, quan trọng hơn là, Hỗn Độn Thanh Liên ai mà không muốn? Diệp Mặc hắn cũng không phải là thánh nhân chí công vô tư, thứ này đương nhiên trong lòng cũng muốn.

Nhưng hắn biết nhiều Hỗn Nguyên Thánh Đế như vậy cùng đi tìm kiếm Hỗn Độn Thanh Liên, cho dù là tìm được, hắn cũng không có ưu thế gì.

Hắn chỉ muốn lấy đi Vô Ngân Lưu Quang, Thương La tuyệt đối sẽ đào tẩu, Hỗn Độn Thanh Liên kia cũng không có khả năng sẽ bại lộ.

Diệp Mặc căn bản là không lo lắng Thương La lấy đi Hỗn Độn Thanh Liên.

Nếu như Thương La có thể lấy đi Hỗn Độn Thanh Liên, gã sẽ không nói ra bí mật này.

Trong tay hắn không chế Vô Ngan Lưu Quang, chỉ cần Thương La không tìm được Vô Ngân Lưu Quang, hắn không sợ Thương La không tìm hắn.

Từ biểu hiện của Thuơng La, Diệp Mặc cũng biết thứ này đối với Thương La rất hữu dụng.

Cho dù là hắn muốn đưa Vô Ngân Lưu Quang cho Thương La, cũng sẽ không để cho những Thánh Đế còn lại được lợi.

Hắn đưa ra Vô Ngân Lưu Quang trao đổi đồ vật, dựa vào cái gì phải cho người khác được lợi.

Hỗn Độn Thanh Liên tối đa chỉ để hắn và Thương La hai người phân chia thôi.

Nhưng Diệp Mặc cũng không có ý định cùng Thương La phân chia Hỗn Độn Thanh Liên, hắn lấy được Vô Ngân Lưu Quang, chủ yếu là để luyện chế thần khí phi hành.

Tuy rằng bị thương, chút tổn thương ấy dưới Cây Hỗn Độn cũng chẳng là gì cả.

Sau khi khôi phục thương thế của mình, việc đầu tiên Diệp Mặc làm chính là muốn tìm được đường ra.

Nếu như là trước đây trong hư không Diệp Mặc còn không cách nào tìm được phương hướng, nhưng bây giờ hắn đã trải qua nhiều hư không lắm rồi, hơn nữa thần thức của hắn đã có thể đụng chạm đến giới vực của hư không, lập tức đưa tay xé mở hư không trước mắt, lần thứ hai trở lại nơi quen thuộc.

Cường độ thần thức của Diệp Mặc lúc này tuyệt đối sẽ không kém cường độ thần thức của Hỗn Nguyên Thánh Đế, nếu như đánh nhau, thần thức của hắn thậm chí còn vượt qua cả Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Thế nhưng thần thức của Đạo Nguyên Thánh Đế có mạnh mẽ đi nữa, cùng Hỗn Nguyên Thánh Đế vẫn có điểm khác nhau về chất.

Diệp Mặc có thể chiến đấu dũng mãnh cực kỳ trên phưong diện thần thức công pháp, thế nhưng trước khi chưa lĩnh ngộ Hỗn Nguyên Đại Đạo, muốn dùng thần thức phá vỡ giới vực của loại hư không cao cấp này vẫn chưa có khả năng.

Nếu như đổi thành Thánh Đế khác, bọn họ có tới đây căn bản là không cần dùng thần thức đi đụng vào giới vực, trực tiếp dùng thần thức đi qua giới vực là có thể biết mình đang ở vị trí nào rồi.

Mà Diệp Mặc vẫn chỉ có thể đụng vào, lượng cùng chất là hai việc khác nhau.

Thần thức của Diệp Mặc về lượng không thể thua kém so với bất luận Hỗn Nguyên nào, thế nhưng chưa đến cấp bậc Hỗn Nguyên, thức hải chưa phát sinh biến đổi về chất, vẫn không cách nào đi qua giới vực cao cấp.

Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt, đem hư không phương vị châu của Nghiễm Nguyên Cung giao cho Vô Ảnh, bảo Vô Ảnh cùng Tiểu Băng Sâm, Cừu Nhưỡng ba đứa khống chế Thanh Nguyệt phi hành hướng về phương hướng Nghiễm Nguyên Cung.

Chính hắn lại tiến vào Thế giới trang vàng, hắn chuẩn bị luyện chế thần khí phi hành cực phẩm.

Hắn chưa từng nghĩ đưa Vô Ngân Lưu Quang cho Dực Tộc, cho dù là muốn Hỗn Độn Thanh Liên, hắn cũng sẽ chỉ đưa lại một phần.

Lúc này Diệp Mặc đã là một Khí Thánh đỉnh cao, tài liệu luyện chế thần khí phi hành cực phẩm hắn chuẩn bị rất nhiều, thứ duy nhất còn thiếu chính là tài liệu cao cấp nhất mà thôi.

Hiện tại Vô Ngân Lưu Quang đã tới tay, hắn còn thêm một ít lá Khổ Trúc cùng những tài liệu khác nữa, muốn luyện chế thành một cái thần khí phi hành cực phẩm căn bản là không có vấn đề gì.

Tiên Giới, ở bên trong Hỗn Độn Tinh Vực của Thượng Thiên Vực, Nghiêm Cửu Thiên đứng tại lối vào tầng thứ năm thật lâu, lúc này mới tự nói một câu:

– Hẳn là có thể đi ra.

Y đã một lần nữa hồi phục tu vi Tiên Đế viên mãn, nhưng lần này y không vội vã đi chứng đạo.

Từng trải nhiều như vậy, hơn nữa đường qua lại giữa Tiên Giới cùng Thánh Đạo Tàn Giới bị một Thánh Đế chứng đạo tên là Ngu Tú để lộ ra, từ lâu y đã rõ rồi, dựa vào 33 Thiên Vực chứng đạo, căn bản chính là lời nói vô căn cứ.

33 Thiên Vực vốn chính là Tiên Giới sứt mẻ, nếu như có thể chứng đạo là chuyện lạ.

Cho dù là y có chứng đạo một lần, vẫn không tránh khỏi kết cục thất bại.

Nghiêm Cửu Thiên y trước đây sở dĩ lựa chọn 33 Thiên Vực để chứng đạo, mà không phải dùng những phương tiện còn lại để chứng đạo, chính là không muốn chứng tiểu Đạo thông thường, mà là muốn vượt qua người khác, chứng được Vô Thượng đại đạo.

Lần này y tiến vào Hỗn Độn Tinh Vực của Thượng Thiên Vực rèn luyện mấy năm, chính là chuẩn bị để đi Thánh Đạo Tàn Giới.

Y muốn đi Thánh Đạo Tàn Giới chứng đạo, ở lại Tiên Giới chứng đạo không có bất kỳ ý nghĩa gì.

– Ngươi chính là Nghiêm Cửu Thiên?

Một thanh âm nghiêm nghị lạnh lùng truyền đến, lập tức một người đàn ông mặc tiên bào xám nhạt đã đi tới trước mặt Nghiêm Cửu Thiên.

– Ngươi là người phương nào?

Nghiêm Cửu Thiên nghe người này cũng dám dùng giọng điệu này nói chuyện với y, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Người trước mắt này cực kỳ nhỏ gầy, hơn nữa chỉ có tu vi Tiên Đế sơ kỳ.

Một Tiên Đế sơ kỳ lại dám kiêu ngạo như thế, há có thể không khiến Nghiêm Cửu Thiên khó chịu.

– Ta là người phương nào ngươi không cần biết, Hỗn Độn Tinh Vực tầng thứ bảy xuất hiện ba quả Tịch Đạo Quả có đúng là bị ngươi cướp đi hay không?

Tiên Đế sơ kỳ cực kỳ nhỏ gầy này vẫn lạnh giọng hỏi.

Nghiêm Cửu Thiên giận quá hóa cười, một Tiên Đế sơ kỳ cũng dám ăn nói kiêu ngạo như vậy với một Tiên Đế viên mãn, y cũng còn là lần đầu tiên thấy đấy.

– Muốn Tịch Đạo Quả? Vậy hãy để bản đế cân nhắc xem ngươi có năng lực này hay không đi.

Nghiêm Cửu Thiên nói xong trên cổ tay một đường mảnh màu đen bỗng nhiên biến thành vô số tia sáng đen, những tia sáng đen này trong nháy mắt đã cấu thành một tấm lưới đen cực lớn, lưới đen không chỉ khóa chặt không gian xung quanh lại, hơn nữa còn trực tiếp chụo về hướng Tiên Đế sơ kỳ nhỏ gầy này.

Tiên Đế sơ kỳ nhỏ gầy này đưa tay đánh ra một luồng kim quang, Nghiêm Cửu Thiên phát hiện đây vậy mà lại là một thanh thiền trượng màu vàng kim.

Chuôi thiền trượng màu vàng kim này chỉ có một luồng kim quang, mà một luồng kim quang này lại dễ dàng xé rách lưới đen của Nghiêm Cửu Thiên, hoàn toàn xé mở lĩnh vực Tiên Đế của Nghiêm Cửu Thiên.

Nghiêm Cửu Thiên trong lòng hoảng hốt, trừ Diệp Mặc ra, y vẫn chưa bao giờ bại bởi người cùng cấp bậc nào khác, hơn nữa còn là một kẻ tu vi thấp hơn y.

Thiền trượng màu vàng kim này lại cực kỳ đáng sợ, sau khi nổ nát lưới đen của Nghiêm Cửu Thiên, vốn chỉ có một nhúm kim quang vậy mà lại hoàn toàn tản ra, giống như hào quang Phật pháp vạn trượng chụp xuống vậy.

Người thường nếu như ở bên ngoài thấy Phật quang vạn trượng này hạ xuống, thậm chí đã muốn thành kính quỳ sụp xuống.

Nghiêm Cửu Thiên không phải những người đứng xem này, y là người ở dưới Phật quang vạn trượng này.

Chính vì vậy, y mới cảm giác được quỷ dị, đây rõ ràng là Phật quang vạn trượng, thế nhưng khi rơi xuống rồi lại đáng sợ âm u như ma quỷ địa ngục.

Nghiêm Cửu Thiên không phải là người không có kiến thức, trong nháy mắt y đã hiểu đây là cái công pháp gì rồi, đây là Đại Khôn Thần Ma Điển.

Đại Khôn Thần Ma Điển là công pháp Ma đạo đáng sợ nhất, tương truyền công pháp này là đại năng của Ma Tộc để lại, sao tại Tiên Giới còn có người dùng? Đáng sợ hơn là, cái người thi triển Đại Khôn Thần Ma Điển này, còn dùng Phật quang cùng Ma Điển kết hợp lại.

Đại khôn Thần Ma Điển nếu như có thể thi triển ra Phật quang, vậy cũng không gọi Đại Khôn Thần Ma Điển nữa, gọi luôn là Đại Khôn Phật Quang Điển tốt hơn.

– Không đúng, pháp bảo của ngươi là của đệ nhất cao thủ Công Dã Thương Minh của Nam Minh Thiên Thiền Viện đã từng dùng, pháp bảo của y sao lại ở trong tay ngươi?

Nghiêm Cửu Thiên lớn tiếng hỏi.

Miệng y nói, đồng thời sợi tơ bằng sương đen trong tay hóa thành vô số mũi nhọn, những mũi nhọn đen này đánh ra, ngăn trở vô số Phật quang vạn trượng này.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2228: Đông Phương Vượng Nổi Giận

Đông Phương Vượng Nổi Giận

P

hật Quang và ánh sáng màu đen kia đập vào với nhau, phát ra vô số đường ánh sáng đen nhánh, rõ ràng có Phật quang, nhưng sau khi nổ, lại không có ánh sáng màu vàng kim nào.

Tiên nguyên đáng sợ trùng kích, trực tiếp đập không gian xung quanh nơi hai người đang đánh nhau thành từng đường vết nứt hư không.

Giới vực hỗn độn tinh vực vô cùng vững chắc, Tiên đế bình thường căn bản đừng nghĩ đến chuyện đánh ra chút dấu vết, còn Nghiêm Cửu Thiên và Tiên đế sơ kỳ nhỏ gầy này, không ngờ lại đánh không gian xung quanh xuất hiện từng khe nứt, có thể thấy thần thông của hai người cũng đã vượt xa Tiên đế bình thường rồi.

Nghiêm Cửu Thiên bị sức mạnh đáng sợ này đánh bay ra ngoài, mặc dù Tiên đế sơ kỳ kia cũng bị đánh lùi một chút, nhưng Nghiêm Cửu Thiên trong lòng lại trầm xuống, gã không ngờ không phải là đối thủ của Tiên đế sơ kỳ.

Gã chưa bao giờ nghĩ sẽ lại thua người cùng bậc, lúc trước thua Diệp Mặc tu vi không bằng gã, gã cũng đã lấy làm hổ thẹn rồi, bây giờ không ngờ lại thua một Tiên đế sơ kỳ.

Nghiêm Cửu Thiên trong lòng kinh hãi, đồng thời vẫn đang nghĩ chẳng lẽ mình già thật rồi sao?

Gã trước kia sở dĩ muốn thông qua 33 thiên vực Chứng đạo, chính là vì tu luyện đại thần thông, vô địch cùng cấp.

Nhưng bây giờ đừng nói là vô địch cùng cấp, gã không ngờ đến một Tiên đế sơ kỳ yếu hơn gã cũng không đánh lại nổi.

Lúc này, sự tin tưởng của Nghiêm Cửu Thiên bị đánh tan tành.

Khi hai lần liên tục thua Diệp Mặc, cũng không cảm nhận được sự đả kích này.

Vì gã biết tu vi của mình còn chưa khôi phục, thực lực còn chưa thành hình.

Nhưng bây giờ lại lần nữa xuất hiện một tên biến thái như này, vừa đối mặt, gã đã rơi xuống thế hạ phong, điều này thực sự khiến gã có chút bị đả kích.

– Anh rốt cục là ai?

Nghiêm Cửu Thiên trừng mắt nhìn tên Tiên đế sơ kỳ nhỏ gầy này hỏi.

– Anh có tư cách biết tôi là ai, bổn vương là Đông Phương Vượng.

Tiên đế sơ kỳ nhỏ gầy này nói xong, thiền trượng màu vàng trong tay lại phát ra hàng vạn đường kim quang, trong lòng y cũng có chút khiếp sợ, vô địch cùng cấp y cũng đã quen rồi, cho dù Tiên đế hậu kỳ thì đã sao? Hôm nay vẫn là lần đầu tiên y nhìn thấy một người liều mạng thần thông, cũng không tốn nhiều sức như này, có thể thấy Nghiêm Cửu Thiên cũng không đơn giản.

Đông Phương Vượng? Nghiêm Cửu Thiên cau mày nghĩ một hồi lâu cũng không nghĩ ra nghe thấy cái tên này ở đâu rồi?

– Bổn đế chưa bao giờ gặp qua đối thủ cùng cấp, thấy anh có thể thoát thân dưới Phật Quang của ta, bổn đế cho anh một cơ hội, giao ra ba quả Tịch Đạo quả, sau đó đi, ta sẽ không giết anh.

Ánh sáng màu vàng của Thiền trượng màu vàng kim trong tay Đông Phương Vượng mặc dù càng lúc càng nhiều, nhưng cũng không lập tức động thủ.

– Vô địch cùng cấp?

Nghiêm Cửu Thiên cười khẩy nói:

– Chờ anh gặp người đó rồi hãy nói vô địch cùng cấp đi, bây giờ tôi không bằng anh, nhưng muốn Tịch Đạo quả của tôi, thì đừng có nằm mơ.

Nghiêm Cửu Thiên nói xong, thân hình hơi lắc lư một chút, trong chốc lát đã biến mất trước mặt Đông Phương Vượng.

Đông Phương Vượng mở rộng thần thức ra ngoài, nhưng không phát hiện ra tung tích của Nghiêm Cửu Thiên, lập tức cau mày.

Y cảm thấy kinh nghiệm của mình so với một số tên của Tiên giới, còn kém hơn một chút, vừa nãy Nghiêm Cửu Thiên chắc hẳn là dùng phá không bí thuật đào tẩu, nếu lĩnh vực Tiên đế của y có thể phong tỏa không gian, Nghiêm Cửu Thiên tuyệt đối không thể nào dễ dàng chạy trốn như vậy được, chỉ có điều tiếc ba quả Tịch Đạo quả.

– Mình cũng có thể rời khỏi nơi này rồi.

Đông Phương Vượng trong mắt cực kỳ tức giận, trong đầu y hiện ra một người con gái, lúc đó y vẫn là Kim Tiên, lúc đó cô ấy còn tặng một số đan dược và Tiên tinh cho y nữa.

Lúc đó y biết mình còn kém xa đối phương, muốn quen biết Tiên tử như này, ngoài phải nâng tu vi của mình lên đỉnh phong, thì cũng không còn cách nào khác.

Sau đó y điên cuồng tu luyện, người khác dùng mấy trăm đến nghìn năm mới có thể thăng cấp, y chỉ cần mấy chục năm là được rồi.

Người khác còn phải tốn thời gian để ngưng luyện thân thể, tiến hành luyện thể, còn y chỉ cần tu vi tăng cao lên, thân thể của y cũng có thể tăng lên theo.

Đồng thời công pháp thần thông, người khác phát huy bảy phần uy lực, y có thể phát huy mười hai phần uy lực, vấn đề mà người khác không lý giải nổi, y chỉ cần hấp thu Huyền Hoàng Chi Khí là có thể hiểu ra.

Y có bí mật mà tất cả mọi người không có, lúc trước dưới đáy đầm trong Hỗn Độn Tinh vực ở Hạ thiên vực, chém giết một nguyên thần trong bộ xương khô tên Công Dã Thương Minh, y lấy được một viên châu trên bộ xương này, viên châu này tên Huyền Hoàng châu, đồng thời y còn lấy được thiền trượng vàng kim của Công Dã Thương Minh này.

Vì đẩy nhanh tu luyện của mình, y vẫn ở lại trong Hỗn Độn Tinh vực, y cảm thấy Hỗn Độn Tinh vực là một nơi rất tốt, trong này quả thực nguy hiểm, nhưng cơ duyên lại quá nhiều.

Trong Hỗn Độn Tinh vực, y không chỉ một lần thoát hiểm, cũng không chỉ một lần lấy được thứ mà người khác nằm mơ cũng muốn lấy được.

Vì y có Huyền Hoàng châu, Huyền Hoàng châu đã nhiều lần cứu mạng y.

Không chỉ vậy, y còn kết hợp Đại Khôn Ma Thần Điển của mình với công pháp của Công Dã Thương Minh trong Huyền Hoàng châu, tiến hành sửa đổi.

Có thể nói công pháp Diệt Ma Diệt Phật bây giờ của y, người không giao thủ với y mãi mãi không thể nào nhận ra sự đáng sợ của nó.

Nghiêm Cửu Thiên kia, nếu như dám ở lại ham chiến, y bảo đảm có thể chém chết Nghiêm Cửu Thiên.

Nghiêm Cửu Thiên chạy thoát, thiền trượng của y liền bị lộ ra ngoài.

Nhưng Đông Phương Vượng cũng không lo lắng, thực lực của y khiến y không chút lo lắng, y nói Thiền trượng là do mình nhặt được, Nam Minh Thiên Thiền viện chẳng lẽ còn dám nói nhảm gì hay sao?

Trước đại trận của Mặc Nguyệt Tiên tông, một người đàn ông nhỏ gầy mặc Tiên bào màu xám, trong mắt lộ vẻ tức giận, y thề phải hóa Mặc Nguyệt Tiên tông thành bột mịn, đồng thời còn phải giết toàn bộ người của Mặc Nguyệt Tiên tông, không để lại ai sống sót.

Người này chính là Đông Phương Vượng, y sau khi đến Tiên giới, vẫn ở trong Hỗn Độn Tinh vực tu luyện, từ Hỗn Độn Tinh vực của Hạ thiên vực đến Hỗn Độn Tinh vực của Trung thiên vực, rồi lại đến Hỗn Độn Tinh vực của Thượng thiên vực, cũng chính vì bảo vật của Hỗn Độn Tinh vực cực nhiều kết hợp với Huyền Hoàng châu, nên mới mau chóng thăng cấp lên Tiên đế.

Sau khi y ra ngoài, muốn nghe ngóng đầu tiên không phải là ai khác, chính là Chân Băng Du đã từng tặng cho y Tiên tinh và đan dược trong Hỗn Độn Tinh vực của Hạ thiên vực, nhan sắc tuyệt thế và thân hình tuyệt mỹ của Chân Băng Du, lúc đó đã in sâu vào trong đầu y rồi.

Đông Phương Vượng là người ý chí kiên định, mặc dù y ái mộ Chân Băng Du, nhưng biết y so với Chân Băng Du, cũng chỉ là đom đóm so với trăng sáng.

Chỉ có thể đợi sau khi y thăng cấp lên Tiên đế, mới có tư cách nói thích người khác.

Hôm nay y thăng cấp lên Tiên đế trong Hỗn Độn Tinh vực của Thượng thiên vực, sau khi ra ngoài lập tức đến Cung Hoa Thiên của Hạ thiên vực, đồng thời nghe ngóng tình hình của Chân Băng Du.

Dung nhan tuyệt sắc của Chân Băng Du, lại thường xuyên đến Mặc Nguyệt Tiên tông, y cũng không cần tốn bao nhiêu thời gian, liền biết Chân Băng Du dường như có mối quan hệ không tầm thường với Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Tiên tông.

Lúc trước khi nghe thấy Diệp Mặc, y còn chưa phản ứng kịp tên Diệp Mặc này là người trên Trái đất một lưới bắt hết Tây Đường y, nhưng đợi sau khi y nhìn thấy hình ảnh của Diệp Mặc còn cả nghe thấy một số chuyện nữa, sự tức giận của y lại càng ngút trời.

Tông chủ Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Tiên tông, chính là tên Diệp Mặc có thù sâu như biển với y.

Y còn tưởng Diệp Mặc vẫn chỉ là một tu sĩ nhỏ, không ngờ người ta chẳng những là Tiên đế rồi, còn lập ra Mặc Nguyệt Tiên tông này nữa.

Nếu nói những thứ này còn chưa khiến y tức giận, thì tên Diệp Mặc đó trên Trái đất truy sát y đến mức không còn chỗ để chạy trốn, sau khi đến Tiên Giới còn ức hiếp y.

Tiên tử mà y thích nhất chính là Chân Băng Du, nhưng Diệp Mặc không ngờ lại vô sỉ, dám đi cùng với Tiên tử tuyệt thế như Chân Băng Du này.

Không giết Diệp Mặc, y làm sao có thể hả giận được?

Cho dù Diệp Mặc là Tiên đế hậu kỳ thì đã sao?

Lúc này y cũng không còn là Đông Phương Vượng tay trói gà không chặt trên Trái đất kia nữa rồi, y là Tiên đế vô địch cùng cấp, y tự tin, có thể giết chết Diệp Mặc dưới Ma Phật chi quang của mình.

Y chẳng những muốn tiêu diệt Mặc Nguyệt Tiên tông, giết chết Diệp Mặc, còn muốn giết chết toàn bộ những người có liên quan đến Diệp Mặc.

Nếu không làm sao có thể báo thù cho nhà Đông Phương y?

Đông Phương Vượng lần đầu tiên không thể kìm chế nổi sự tức giận của mình, nếu là chuyện khác, y còn có thể giấu diếm sự tức giận của mình đi, sau đó đi điều tra kỹ lưỡng một chút về lai lịch của Mặc Nguyệt Tiên tông.

Nhưng vừa nghĩ đến người con gái mà mình thích lại ở bên cạnh Diệp Mặc, y làm gì còn có thể kìm chế nổi nữa? Hơn nữa, thực lực của y căn bản không cần nhẫn nhịn, đó là bóng hình hoàn mỹ vẫn luôn giấu kín tận đáy lòng, lại bị Diệp Mặc phá đi.

Ầm…

Thiền trượng vàng kim đập lên đại trận phòng ngự của Mặc Nguyệt Tiên tông, lập tức kích thích từng đường trận quang.

Đại trận hộ sơn bị tấn công, trong nháy mắt dường như người của toàn tông đều biết hết, đại trận hộ sơn do Diệp Mặc bố trí là Ngự sát trận thập vạn hư không, một khi bị tấn công, trận pháp chấn động, lập tức liền khơi dậy vô số trận quang.

Đối mặt với sát mang như vậy, Đông Phương Vượng chỉ có thể lùi ra xa, nhưng cho dù đại trận phòng ngự này có lợi hại đi nữa, y cũng phải phá nó.

– Anh là ai? Không ngờ lại dám tấn công Mặc Nguyệt Tiên tông chúng tôi?

Một người con gái xuất hiện bên ngoài trận môn lên tiếng quát lớn, sau cô cũng đã có hơn mười đường độn quang bay đến.

– Chỉ là một Tiên Vương, cũng dám quản chuyện của bổn đế sao.

Hôm nay bổn đế chính là muốn hóa Mặc Nguyệt Tiên tông thành bột mịn, tên Diệp Mặc kia ở đâu, bảo hắn ra đây xem xem bổn đế là ai.

Đông Phương Vượng bỗng nhiên cảm thấy một luồng sảng khoái, y vốn dĩ nghĩ tu vi đến trình độ nhất định rồi, sẽ lật tung Lạc Nguyệt thành, không ngờ ông trời lại cho y cơ hội như này, y còn chưa phá giới diện đi tiêu diệt Lạc Nguyệt thành, nhưng có thể tiêu diệt Mặc Nguyệt Tiên tông do Diệp Mặc xây dựng trong Tiên giới.

– Tiên đế?

Cô gái này thất kinh gọi một câu.

Tiên đế của Mặc Nguyệt Tiên tông cũng không ít, nhưng không có trong tông môn.

Nhưng bây giờ sao lại có Tiên đế dám đến tấn công Mặc Nguyệt Tiên tông chứ?

Vì Mặc Nguyệt Tiên tông nổi tiếng bên ngoài, Tiên đế của Mặc Nguyệt Tiên tông vốn dĩ cũng không cần ở lại trong tông môn, những Tiên đế này ngoài hai vị đến Thánh đạo Tàn giới, còn có mấy người cũng không ở trong tông môn.

Cô gái này chính là phó tông chủ Lô Phượng của Mặc Nguyệt Tiên tông, Mặc Nguyệt Tiên tông mặc dù có đại trận hộ sơn, cô vẫn có chút lo lắng.

Đúng lúc cô định phát phi kiếm truyền thư, gọi mấy vị Tiên đế về, thì lại nghe một giọng nói ôn hòa vang lên:

– Người nào muốn hóa Mặc Nguyệt Tiên tông của Diệp tiên hữu thành bột mịn?

– Tiền bối…

Lô Phượng sau khi nhìn thấy người này, lập tức sung sướng chủ động mở đại trận hộ sơn, khom người hành lễ.

Đông Phương Vượng đang định chất vấn, cũng cảm giác được không gian xung quanh hoàn toàn bị giam cầm lại, một Tiên đế trước giờ vẫn tự cho mình là vô địch cùng cấp như y kinh hãi phát hiện mình đến cử động cũng không cử động nổi.

Người đến là một mỹ phụ trung niên, cô mỉm cười với Lô Phượng nói:

– Tôi vừa ở Cực Phong thiên, cảm thấy dấu tích tôi để lại trên đại trận hộ sơn ở đây bị chấn động, lập tức liền qua xem sao.

Đông Phương Vượng nghe thấy vậy lập tức hồn phi phách tán, Cực Phong thiên cách Cung Hoa Thiên bao xa? Mình tấn công đại trận hộ sơn mới được bao lâu, người ta đã đến đây rồi, đây là tu vi gì? Chứng đạo Thánh Đế?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2229: Hốt Hoảng Như Chó

Hốt Hoảng Như Chó

Đ

ây tuyệt đối là một Chứng đạo Thánh Đế, Đông Phương Vượng lập tức liền hiểu ra, Tiên đế có lợi hại đi nữa cũng không thể nào trói chặt được y, đồng thời Tiên đế có lợi hại đi nữa cũng không thể nào trong thời gian ngắn như vậy lại vượt qua mấy Tiên vực.

Hơn nữa Đông Phương Vượng còn biết mỹ phụ này và Mặc Nguyệt Tiên tông, thậm chí là với Diệp Mặc quan hệ cũng không tầm thường.

Không nói người con gái kia của Mặc Nguyệt Tiên tông nhìn thấy mỹ phụ trung niên này đến, chủ động mở trận môn, còn nữa chính là mỹ phụ trung niên này xưng hô Diệp Mặc là Diệp tiên hữu.

Đông Phương Vượng biết rõ, hôm nay y có thể sống sót hay không thì phải xem mỹ phụ trung niên này có hiếu sát hay không.

Đây là lần đầu tiên y cảm thấy mình lỗ mãng, y biết Chứng đạo Thánh Đế, nhưng trước giờ chưa bao giờ nghe nói Tiên giới lại xuất hiện Chứng đạo Thánh Đế.

Đừng nói là Hạ thiên vực, cho dù là Thượng thiên vực, y cũng chưa bao giờ nghe nói đến Chứng đạo Thánh Đế.

Cho dù y không ra ngoài, trong Hỗn Độn Tinh vực, và trong quá trình đến Hỗn Độn Tinh vực cũng tiếp xúc với rất nhiều Tiên nhân, biết Chứng đạo Thánh Đế tuyệt đối không thể nào tùy tiện xuất hiện được.

Chính vì y biết không có Chứng đạo Thánh Đế, cũng không ai có thể thực sự chế trụ được y, y mới phách lối như thế.

Nhưng y quả thực uống nước lạnh cũng tê răng rồi, Tiên Giới không ngờ lại xuất hiện một Chứng đạo Thánh Đế.

Vị Chứng đạo Thánh Đế này còn có quan hệ không tầm thường với Mặc Nguyệt Tiên tông mà y tấn công, điều này đúng là chuyện tức đến thổ huyết.

Xui xẻo không vấn đề gì, nhưng cũng đừng xui xẻo đến mức như này chứ?

– Anh muốn tiêu diệt Mặc Nguyệt Tiên tông? Mặc Nguyệt Tiên tông là tấm gương cho Tiên Giới, cũng không ỷ mạnh hiếp yếu, một Tiên đế sơ kỳ như anh, dựa vào cái gì mà muốn tiêu diệt Mặc Nguyệt Tiên tông?

Mỹ phụ trung niên này sau khi chào hỏi Lô Phượng xong, quay đầu lạnh lùng chằm chằm nhìn Đông Phương Vượng hỏi.

Mỹ phụ trung niên này chính là Ngu Tú, sau khi nhận được đại ân của Diệp Mặc, liến ở lại Tiên giới bảo vệ lối đi từ Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới, cô trước giờ không thích giết người, nên mới không ra tay với Đông Phương Vượng.

Nếu đổi lại là một Tố đạo Thánh Đế tính tình xấu một chút, sớm đã tát cho tên Đông Phương Vượng này hóa thành tro bụi rồi.

Đông Phương Vượng vẫn vẻ mặt tức giận nói:

– Tôi vẫn ở trong Hỗn Độn Tinh vực tu luyện, bình thường tôi có hai thứ tự hào, thứ nhất là tôi có một người vợ xinh đẹp và yêu tôi, thứ hai chính là tôi có Tiên linh căn cao cấp nhất.

Ngu Tú cố ý dùng thần thức quan sát Đông Phương Vượng một chút, cô nhìn ra Đông Phương Vượng cũng không nói liều, thậm chí Tiên linh căn của Đông Phương Vượng là cao cấp thật.

Vì tuổi tác của Đông Phương Vượng tuyệt đối không lớn, loại tuổi tác này đã đến Tiên đế sơ kỳ, Tiên linh căn kém mới là chuyện lạ.

Đông Phương Vượng càng căm hận nói:

– Cha vợ tôi cực không thích chúng tôi ở cùng nhau, tôi ở Hỗn Độn Tinh vực bỏ qua sinh tử để tu luyện, là muốn sớm ngày thăng cấp lên Thánh đế.

Sau đó dẫn vợ tôi đến gặp cha cô ấy, để cha cô ấy tiếp nhận tôi, đồng ý cho tôi.

Nhưng sau khi tôi quay về, tôi lại phát hiện vợ mình không ngờ lại bị người ta lăng nhục cướp đi, tôi, tôi…

Đông Phương Vượng nói đến đây, trong mắt lộ vẻ cực kỳ phẫn uất.

Y biết rõ trước mặt Chứng đạo Thánh Đế, biểu hiện của mình và một câu nói dối đều bị Thánh Đế trước mặt phát hiện ra.

Nhưng hận ý của y với Diệp Mặc là vô cùng thật, Diệp Mặc trên Trái đất cướp đi An Chỉ Kỳ người mà y một lòng một dạ yêu thương, sau khi đến Tiên Giới, không ngờ lại lần nữa cướp đi nữ thần y toàn tâm toàn ý yêu say đắm.

Cộng thêm Diệp Mặc tiêu diệt Tây Đường, truy sát Đông Phương Vượng y giống như một con chó trốn đông trốn tay, loại căm hận ngập trời này, y làm sao có thể quên?

Ngu Tú trong lòng thầm gật đầu, cô nhìn ra thù hận của Đông Phương Vượng là thật, không nói dối.

Hơn nữa cô còn nhìn ra Đông Phương Vượng thực sự có thần sắc bị tổn thương tình cảm, rất phù hợp với thần sắc phẫn uất khi vợ mình bị cướp đi.

– Sau khi tôi hỏi thăm, liền biết hóa ra người mà cưỡng ép dẫn vợ tôi đi chính là Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Tiên tông, cho dù là thần hồn câu diệt, tôi cũng phải báo thù này.

Tiền bối, tôi biết tôi không phải là đối thủ của cô, muốn giết thì cứ việc giết.

Bảo tôi bỏ qua thù hận với Diệp Mặc này, thì tuyệt đối không thể…

Đông Phương Vượng nghiến răng nghiến lợi nói, gân xanh nổi lên, rõ ràng cũng đã căm hận đến tận xương tủy.

Ngu Tú lạnh nhạt nói:

– Tạm thời bất luận tin mà anh nghe thấy là thật hay giả, cho dù là Diệp Mặc cướp vợ của anh đi, anh cũng chỉ có thể đổ vạ lên người Diệp Mặc, có liên quan gì đến Mặc Nguyệt Tiên tông chứ?

Đông Phương Vượng ngẩn người, dường như hiểu ra mình không nên giận lây sang Mặc Nguyệt Tiên tông.

Sau đó cảm xúc dịu đi một chút nói:

– Vâng, Tiền bối, vãn bối thực sự không nên giận cá chém thớt, chỉ là vì lửa giận bùng lên, vãn bối nguyện ý chịu phạt.

Vãn bối biết tiền bối ở đây, tôi cũng không thể nào giết chết được tên ác tặc Diệp Mặc này, nhưng tiền bối trước khi giết chết vãn bối, vãn bối muốn nhìn mặt vợ của mình một chút.

Lô Phượng nghiêm nghị nói:

– Anh nói chuyện nghiêm chỉnh tí đi, Diệp tông chủ chúng tôi là người đầu đội trời chân đạp đất, sẽ đi cướp vợ của người hèn mọn bỉ ổi như anh sao? Tôi nhổ vào.

Ngu Tú lạnh nhạt hỏi:

– Anh đến Hỗn Độn Tinh vực tu luyện bao nhiêu năm rồi?

Đông Phương Vượng ngây người một chút, rồi theo bản năng trả lời:

– Đã gần hai trăm năm rồi, tôi thương nhớ vợ của tôi, cho nên cứ hai trăm năm nhất định phải quay về thăm cô ấy.

Ngu Tú vẫn bình tĩnh nói:

– Vậy Diệp tiên hữu hai trăm năm trước đã rời khỏi Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới rồi, Thánh đạo Tàn giới một khi đến đó thì không thể nào quay về Tiên giới được nữa, Diệp Mặc tiên hữu làm sao có thể cướp đoạt lăng nhục vợ của anh được chứ? Tôi thấy anh là bị người khác lợi dụng rồi?

Nếu nói Đông Phương Vượng lúc trước diễn trò, thì lần này thực sự ngây dại:

– Thánh đạo Tàn giới, đó là nơi nào vậy?

– Thánh đạo Tàn giới là một giao diện cao hơn Tiên giới, Tiên nhân của Tiên giới sau khi đến Tiên đế rồi, phần lớn đều đến Thánh đạo Tàn giới Chứng đạo Thánh Đế.

Ngu Tú lạnh nhạt đáp lại.

– Sai rồi, sai rồi, không ngờ tôi bị người ta lừa rồi, tôi thật hận…

Đông Phương Vượng lẩm bẩm nói, bỗng nhiên quỳ rạp xuống trước mặt Ngu Tú và Lô Phượng nói:

– Đông Phương Vượng tôi không ngờ bị người ta lợi dụng, tu luyện uổng phí rồi, tiền bối trách phạt Đông Phương Vượng tôi, dù là hóa thành tro bụi, tôi cũng tuyệt vô hận ý.

Nói xong, Đông Phương Vượng căn bản cũng không đợi Ngu Tú và Lô Phượng nói gì, trực tiếp mang theo hai đường đao mang chặt cánh tay của mình xuống, đồng thời vứt hai cánh tay bị chặt đến trước mặt Lô Phượng:

– Đông Phương Vượng tôi không phân biệt xanh đỏ lại đi tấn công Mặc Nguyệt Tiên tông, hai cánh tay này đúng là sinh trưởng vô ích trên người tôi rồi.

Sau khi chặt hai cánh tay của mình xuống, Đông Phương Vượng ngay cả máu còn chưa dừng chảy, vẫn quỳ rạp trước mặt Ngu Tú nói:

– Đông Phương Vượng tôi làm chuyện chỉ theo bản năng, hôm nay nếu như không phải tiền bối đến, tôi suýt nữa đã phạm sai lầm lớn rồi, xin tiền bối cứ trách phạt.

Tất cả những gì mà Đông Phương Vượng làm, cho thấy y là người làm việc tính tình thẳng thắn, hoàn toàn dựa vào cảm xúc.

Ngu Tú thở dài, tính tình của Đông Phương Vượng không ngờ lại thẳng thắn như vậy, nhưng cũng quá mức lỗ mãng rồi.

Nhìn thấy Đông Phương Vượng chặt đứt hai cánh tay của mình rồi, vẫn muốn mình xử phạt, Ngu Tú trong lòng đã không muốn làm gì Đông Phương Vượng nữa rồi, cô nhìn Lô Phượng nói:

– Ý của cô thế nào?

Lô Phượng biết rõ Ngu Tú mặc dù tu vi cao tuyệt, nhưng tính tình rất bình thản dịu dàng, cô mau chóng trả lời:

– Mặc cho tiền bối làm chủ.

Đông Phương Vượng quỳ trên mặt đất vẻ mặt điềm nhiên, y nhìn ra tính cách của Ngu Tú, tuyệt đối không phải là người thích giết chóc, hơn nữa đối phương cũng đã tin tưởng y rồi, sẽ không quan sát y cẩn thận lần nữa.

Lúc này y chặt tay của mình trước, mặc cho không ngừng chảy máu, cũng đã làm chủ trước.

Khiến đối phương cảm thấy y trả giá như vậy là đủ nhiều rồi, dễ dàng buông tha cho y.

Trong lòng y đã hạ quyết tâm, lần này nếu không chết, y nhất định phải đến Thánh đạo Tàn giới Chứng đạo, không Chứng đạo chính là con sâu cái kiến, lời này quả nhiên không sai.

Y tu vi cường hãn như này, trước mặt Chứng đạo Thánh Đế không ngờ đến con sâu cái kiến cũng không bằng.

Đợi khi mình Chứng đạo quay về rồi, y sẽ cho mỹ phụ trung niên này biết, cô đắc tội với người như nào.

Ngu Tú tấm lòng khoan dung, cho dù Đông Phương Vượng không tự chặt đứt tay mình, cô cũng sẽ không vì hiểu lầm này lại đi giết Đông Phương Vượng.

Bây giờ nhìn thấy Đông Phương Vượng như này, trong lòng cũng có chút thương cảm, lập tức nói:

– Anh đứng dậy đi, quay về tìm vợ của mình.

Diệp tông chủ đầu đội trời chân đạp đất, không phải là loại người như anh nghĩ.

Sau này làm chuyện gì, đừng nghe lời nói của một phía, phải nghe ngóng nhiều hơn chút.

Sắc mặt Đông Phương Vượng trắng bệch, vẫn khom người nói:

– Vâng, vãn bối ghi nhớ trong lòng, vợ của vãn bối vẫn nói tính tình vãn bối vội vàng xúc động, vãn bối vẫn thử thay đổi, chỉ có điều lần này vợ vãn bối xảy ra chuyện, vãn bối quả thực không thể nào tỉnh táo nổi.

Ngu Tú gật đầu:

– Anh đi đi, hi vọng anh có thể tìm được vợ của mình.

– Vâng, cám ơn Tiền bối không giết, vãn bối sau này tất có báo đáp.

Đông Phương Vượng nói xong, mau chóng quay người rời đi, hai cánh tay trên mặt đất cũng không thèm nhìn.

Ngu Tú vung tay lên, hai cánh tay bị chặt của Đông Phương Vượng vứt trên mặt đất liền xuất hiện trên bả vai y, được nối kín:

– Mang cánh tay bị chặt đứt đi đi.

Đông Phương Vượng lại quay người vội vàng quỳ rạp xuống đất nói:

– Cám ơn tiền bối, vãn bối lần này đi nếu như không tìm được vợ của vãn bối, vãn bối sẽ đến Thánh đạo Tàn giới dốc lòng Chứng đạo, sau này cũng giống như tiền bối, quay về Tiên giới, bảo vệ Tiên giới.

Ngu Tú cũng không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu, lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Đông Phương Vượng nói:

– Đây là trận môn hư không từ Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới, với tu vi của anh cũng có thể đến Thánh đạo Tàn giới rồi, anh tự giải quyết cho ổn đi.

Đông Phương Vượng nhận lấy miếng ngọc giản, bình tĩnh sau khi khom người hành lễ xong, quay người mau chóng rời khỏi Mặc Nguyệt Tiên tông.

Lúc này y chỉ có một suy nghĩ, lập tức đến Thánh đạo Tàn giới, sau đó Chứng đạo Thánh Đế.

Y biết những lời mình nói và biểu hiện của mình mặc dù đối phương tạm thời không nhìn ra sơ hở, nhưng thời gian dài, thì Chứng đạo Thánh Đế đó chắc chắn sẽ nghĩ có gì đó không đúng.

Y cần phải mau chóng rời khỏi Tiên giới, nếu không với năng lực của mỹ phụ trung niên kia, y ở Tiên giới căn bản cũng không còn chỗ náu thân.

Thực lực của y bây giờ không thể nào rung chuyển được Mặc Nguyệt Tiên tông, cho dù mỹ phụ trung niên kia không ra, thực lực của Mặc Nguyệt Tiên tông dường như cũng nằm ngoài dự liệu của y, đại trận hộ sơn đó với thực lực trước mắt của y, cũng không thể nào một mình phá vỡ được.

Đối mặt với Mặc Nguyệt Tiên tông do Diệp Mặc xây dựng, cho dù y vẫn tu luyện đến Tiên đế vô địch cùng cấp, vẫn giống như lúc trước, hoảng hốt như một con chó chạy thục mạng.

Lúc này Đông Phương Vượng hận không thể nuốt sống Diệp Mặc, từ từ nhai.

Thấy Đông Phương Vượng rời khỏi, Lô Phượng lúc này mới khom người nói:

– Tiền bối mời vào trong Mặc Nguyệt Tiên tông ngồi chơi.

Ngu Tú gật đầu nói:

– Cũng được, không biết Ức Mặc bây giờ thế nào rồi?

– Vì Thần tinh mà tiền bối mang đến, Ức Mặc cũng đã độ qua lôi kiếp Tiên Vương rồi, lúc này đang bế quan củng cố lại tu vi của mình.

Lô Phượng cảm kích nói, nếu không phải Ngu Tú tiền bối mang rất nhiều đồ đến, tốc độ tu luyện của Mặc Nguyệt Tiên tông cũng không nhanh như này được, cho dù là cô tuyệt đối cũng không thể nào dùng mấy trăm năm, lại từ Tiên Vương sơ kỳ lên Tiên Vương viên mãn được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2230: Thiếu Nữ Của Nghiễm Nguyên Cung

Thiếu Nữ Của Nghiễm Nguyên Cung

L

ão đại, đây chính là do Vô ngân lưu quang kia luyện chế ra sao? Tốc độ thật nhanh.

Vô Ảnh vuốt ve Thần khí phi hành dưới chân mà Diệp Mặc mới luyện chế sợ hãi nói.

Chẳng những là Vô Ảnh, cho dù là Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng cũng đều nóng mắt vuốt ve tất cả mọi thứ trên phi thuyền này, hận Diệp Mặc không nói hắn muốn bế quan, sau đó giao Thần khí phi hành này cho ba đứa chúng nó điều khiển.

– Đúng vậy, sau này thứ này tên là Mặc Nguyệt Toa.

Diệp Mặc cũng cực kỳ hài lòng nói, đây là một món pháp bảo cao cấp nhất mà hắn luyện chế, còn là một Thần khí phi hành cực phẩm nữa.

Thần khí phi hành cực phẩm có rất nhiều, nhưng đẳng cấp kém cũng rất nhiều.

Lúc trước Thời Không Toa của hắn cũng từ Thần khí phi hành hạ phẩm mà thăng cấp lên, mặc dù dùng rất nhiều nguyên liệu luyện khí của Diệp Mặc, nhưng đẳng cấp của Thời Không Toa đó cũng không ra làm sao cả.

Trong Thần khí phi hành cực phẩm cho dù thấp, so với Mặc Nguyệt Toa do Diệp Mặc luyện chế này, căn bản cũng khác nhau như trời với đất.

Mặc Nguyệt Toa do dự tay Diệp Mặc luyện chế, mỗi một trận pháp trên đó đều là Diệp Mặc hắn khắc ra ngoài, bất luận là chọn nguyên liệu, hay trận pháp khắc lên trên, Mặc Nguyệt Toa cũng đều là đứng đầu.

Hơn nữa Vô ngân lưu quang còn có một đặc tính nữa là xuyên thấu lá chắn giới vực, chỉ cần tu vi đủ mạnh, căn bản không cần xé rách trận pháp, trực tiếp dùng Vô ngân lưu quang là có thể xuyên qua giới vực, thậm chí tu vi kém hơn chút, dùng Vô ngân lưu quang cũng có thể xuyên qua giới vực, đặc tính này của Vô ngân lưu quang vẫn là khi Diệp Mặc luyện chế phát hiện ra, Vô ngân lưu quang có thể xuyên qua giới vực hư không bên ngoài Thánh đạo Tàn giới, thì có thể xuyên qua lá chắn giới vực cao cấp nhất.

Phát hiện ra điều này khiến Diệp Mặc vô cùng sung sướng, Vô ngân lưu quang sở dĩ trở thành Tiên tài cấp cao hiếm có, chính là vì có thể luyện chế pháp bảo phi hành cao cấp nhất.

Vô ngân lưu quang vốn dĩ đã cực kỳ quý hiếm rồi, cộng thêm bây giờ còn có tính xuyên thấu giới vực nữa, loại nguyên liệu này thậm chí không kém gì so với Quang Minh Tâm mà lúc trước hắn lấy được.

Diệp Mặc tự mình điều khiển Mặc Nguyệt Toa, chưa đến một tháng, vị trí của Nghiễm Nguyên Cung trên hư không phương vị châu đã hiện ra rõ ràng.

Diệp Mặc biết rõ đã đến Nghiễm Nguyên Cung rồi, hắn trực tiếp bảo ba đứa Vô Ảnh vào trong Thế giới trang vàng.

Áo Hách mặc dù sát phạt như ma, toàn thân khí tức vô cùng ác liệt, nhưng Diệp Mặc lại tin người này nói sẽ giữ chữ tín, cho nên Diệp Mặc căn bản không quay về Thánh đạo Tàn giới, mà đến Nghiễm Nguyên Cung giúp luyện chế đan dược.

Mặc Nguyệt Toa lại tiến sâu vào trong một khoảng tinh không rộng lớn, sau khi xuyên qua tầng mây, Nghiễm Nguyên Cung liền xuất hiện trước mặt hắn.

Diệp Mặc cho rằng vốn dĩ Nghiễm Nguyên Cung nếu chỉ là một cung, rõ ràng cũng không rộng lắm.

Nhưng khi hắn nhìn thấy một thiên vực vô cùng rộng lớn, hắn lập tức liền biết trong này khác quá nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.

Nghiễm Nguyên Cung này chẳng những rộng, hơn nữa người cũng không ít, thần thức của Diệp Mặc tùy ý quan sát một chút, không ngờ có hơn mấy triệu nhân khẩu.

Hơn nữa trong này không phân chủng tộc, loại người gì cũng có.

Một cung điện lơ lửng trong không trung, trôi nổi chính giữa thiên vực này, dưới cung điện toàn bộ là tầng tầng lớp lớp những đám mây trắng lượn lờ, Diệp Mặc lập tức liền đoán ra đây chính là Nghiễm Nguyên Cung.

Hắn nhìn thấy rất nhiều cung điện, Nghiễm Nguyên Cung thoạt nhìn là cung điện giống Tiên gia nhất.

Diệp Mặc đứng trước đại trận phòng ngự của thiên vực này, cũng không tiến vào, nếu hắn cố gằng tiến vào đại trận phòng ngự giới vực này, chắc chắn sẽ bị cho là khiêu khích.

Hắn đến giúp người ta luyện đan, nếu bị cho là khiêu khích, thì thật là oan uổng.

Diệp Mặc cũng không đợi bao lâu, một Tiên tôn cũng đã bay ra ngoài giới vực của Nghiễm Nguyên Cung, đồng thời đứng trước đại trận hộ giới hỏi Diệp Mặc:

– Xin hỏi vị tiên hữu đến Nghiễm Nguyên Cung có chuyện gì vậy?

Gã nhìn ra tu vi của Diệp Mặc cũng cao hơn gã rất nhiều, gã vẫn gọi Diệp Mặc là Tiên hữu, có thể thấy nội tình của Nghiễm Nguyên Cung cũng không bình thường.

– Tôi là bạn của Áo Hách tiên hữu, được anh ta mời đến Nghiễm Nguyên Cung luyện đan cho tiểu thư.

Diệp Mặc ôm quyền nói.

Tiên tôn này nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, ngạc nhiên hỏi:

– Anh là Đan thánh? Muốn luyện đan cho tiểu thư?

Diệp Mặc lại nói:

– Anh không nghe nhầm, tôi là Đan thánh, chính xác mà nói là Áo Hách tiên hữu mời tôi đến luyện đan.

Tiên tôn này vội vàng xin lỗi xong rồi hỏi:

– Xin hỏi Áo thánh sao vẫn chưa trở về?

Diệp Mặc lấy ra miếng ngọc giản mà Áo Hách đưa cho hắn rồi nói:

– Đây là thứ mà Áo Hách để lại cho tôi, anh xem xem.

Miếng ngọc giản mà Áo Hách đưa cho Diệp Mặc là giới thiệu Diệp Mặc đến luyện đan, đồng thời cũng nói vì mình có chút chuyện, tạm thời chưa thể quay về được.

Tiên tôn này nhìn miếng ngọc giản mà Áo Hách để lại xong, mau chóng lấy ra ngọc bài mở trận pháp nói:

– Hóa ra anh chính là Diệp Đan thánh, Diệp đan thánh mời vào.

Diệp Mặc sau khi tiến vào đại trận hộ giới liền hỏi:

– Anh quen biết tôi?

Tiên tôn này vội nói:

– Hách Thánh đã giới thiệu qua trong ngọc giản rồi, hơn nữa Diệp đan thánh là đệ nhất Đan thánh rất nổi tiếng trong Nghiễm Nguyên Cung chúng tôi sớm đã biết đến, cung chủ vừa mới bế quan ra ngoài, liền đến Hư Thị mời Diệp đan thánh rồi.

Không ngờ Diệp đan thánh lại đến Nghiễm Nguyên Cung chúng tôi, tôi lập tức bẩm báo với cung chủ.

Diệp Mặc gật đầu, hóa ra cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung không ở nhà, bây giờ sau khi hắn nghe thấy Tiên tôn này nói vậy, lập tức nói:

– Khi anh đưa tin nói tôi ở lại không được bao lâu, mời cung chủ vế sớm chút.

Cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung chưa về, hắn cũng không thể nào luyện đan giúp được.

Tiên tôn này dẫn Diệp Mặc vừa mới đến cửa cung điện Nghiễm Nguyên, liền bị một thiếu nữ mặc Tiên váy màu xanh đậm chặn lại.

Tiên tôn này nhìn thấy thiếu nữ này, mau chóng khom người ân cần hỏi thăm:

– Lương Tài bái kiến tiểu thư.

Thiếu nữ váy xanh đậm hòa nhã nói:

– Lương Tài, đây là Diệp đan thánh phải không, tự tôi tiếp là được rồi, anh đi làm việc của anh trước đi.

– Vâng, tiểu thư.

Tiên tôn này mau chóng lui xuống.

Diệp Mặc chú ý thiếu nữ mặc Tiên váy màu xanh đậm này, trên người không có chút dao động nguyên khí nào, sắc mặt có chút tái nhợt, hơn nữa cánh tay lộ ra ngoài cũng cực trắng, thậm chí có thể nhìn thấy gân xanh.

Trên trán cô cũng rộng hơn những thiếu nữ bình thường một chút, nhưng cặp mắt thì cực sáng, lông mi dài thật dài khẽ động, giống như có thể nói vậy.

Chính xác mà nói, cô cũng không phải kiểu con gái cực kỳ xinh đẹp, nhưng lại cực ưa nhìn, khiến người ta cảm thấy thoải mái, hơn nữa cả người đều có khí tức vô cùng bình thản, khiến người ta dễ gần.

Một người chưa từng tu luyện bao giờ, khiến người ta cảm giác dễ gần, tuyệt đối là người lương thiện.

– Vừa rồi Lương Tài đến báo tin, nói Diệp đan thánh đến luyện đan cho Niệm Yên, Niệm Yên vô cùng cảm kích.

Cha tôi không có trong cung, mời Diệp đan thánh đi cùng tôi.

Thiếu nữ sắc mặt có chút tái nhợt này khom người hành lễ với Diệp Mặc, ngữ khí rất khách khí.

Diệp Mặc đi theo Niệm Yên tiến sâu vào trong Nghiễm Nguyên Cung, trên đường đã nhìn ra Nghiễm Nguyên Cung đâu đâu cũng là trận pháp cực kỳ cường hãn, nếu người bình thường đến đây, không có Niệm Yên dẫn đường, cho dù là Đạo nguyên đỉnh phong, đoán chừng chưa đi được bao xa sẽ bị trận pháp giam cầm lại.

Niệm Yên chưa từng tu luyện, ngữ khí nói chuyện lại nhẹ nhàng, đến Diệp Mặc cũng cảm thấy nói chuyện với người con gái như này, có cảm giác cực kỳ thoải mái.

Vốn dĩ Diệp Mặc cho rằng Niệm Yên sẽ dẫn hắn đến phòng khách, nhưng không ngờ Niệm Yên lại dẫn hắn đến khuê phòng của con gái, Diệp Mặc căn bản không cần đoán, cũng biết khuê phòng này là của Niệm Yên.

Nhưng khi Diệp Mặc nhìn thấy bộ dạng khuê phòng của Niệm Yên, cũng lại bình thường trở lại.

Khuê phòng của Niệm Yên không có chút khí tức con gái nào, có chỉ là mấy cuốn sách, sách trong này toàn bộ dùng Thiên Tàm Tơ mỏng nhất để chế thành giấy, mỗi một bộ rất dầy.

Thần thức của Diệp Mặc quét một chút, sách trong này loại hình gì cũng có, luyện đan, y dược, trận pháp, luyện khí tinh không, kinh dịch, công pháp… thậm chí đến tiểu thuyết Thần tiên bình thường nhất cũng có.

Niệm Yên là hồn phách tan rả, không thể nào tu luyện được, cho nên cũng không có thần thức.

Sách mà cô xem đều không phải là chế tác từ ngọc giản, Diệp Mặc ngược lại cũng không lấy làm lạ, cái mà hắn lạ chính là Niệm Yên không thể tu luyện, tại sao lại xem mấy loại sách này?

– Tôi không thể tu luyện, khi cha tôi và tất cả bạn bè của tôi đều bắt đầu tu luyện, tôi chỉ có thể làm bạn với sách của mình.

Đây là thư phòng của tôi, cũng là bạn của tôi.

Mỗi một quyển sách trong này, đều là bạn của tôi, chúng làm bạn với tôi, cho đến một ngày nào đó tôi dần dần chết đi.

Ngữ khí của Niệm Yên bình tĩnh, thậm chí còn mang theo chút vui vẻ ấm áp, dường như căn bản cũng không lo lắng cho bệnh của cô.

Diệp Mặc trong lòng có chút thông cảm với Niệm Yên, một người không thể tu luyện nếu sống trên Trái đất có lẽ rất bình thường, nhưng sống trong này quả thực quá đau khổ.

Người bên cạnh ai cũng có thể tu luyện, chỉ có cô không thể nào tu lyện, thậm chí cũng không thể nghiên cứu thảo luận vấn đề nào đó với người khác được.

Những ngày tháng như này chỉ một hai ngày thì không nói làm gì, nhưng cứ một năm lại một năm nữa trôi qua, sự cô đơn và tịch mịch này có thể đè nén khiến người ta khó mà chịu đựng nổi.

Niệm Yên có thể bình thản như vậy ngồi nói chuyện cùng hắn, có thể bình thản như vậy giới thiệu những người bạn này với hắn, khiến Diệp Mặc cảm thấy có chút rung động.

Một người chỉ có thể làm bạn với sách, thì cô đơn thế nào đây?

Tu sĩ bế quan có lúc rất nhiều năm, nhưng khi tu sĩ bế quan, bọn họ vẫn đang tu luyện, tinh thần lúc nào cũng ngưng đọng tu vi của mình, còn Niệm Yên không thể nào tu luyện, trong những ngày tháng dài đằng đẵng như này, ngoài làm bạn với sách ra, cô còn có thể làm gì nữa?

– Thực ra tôi cũng rất muốn giống như người khác, tu luyện thành đại thần thông, sau đó ngao du trong tinh không, sau đó đến hư không bay lượn…

Khi Niệm Yên nói đến đây, mắt của cô tràn đầy tưởng tượng.

Diệp Mặc trong lòng cảm xúc, lập tức nói:

– Cô yên tâm đi, tôi đã đến rồi, thì nhất định sẽ giúp cô luyện chế thành công Diệu Quang Luyện Phách đan, chữa khỏi bệnh cho cô.

Đối với tỉ lệ luyện chế thành công Diệu Quang Luyện Phách đan, Diệp Mặc cũng có nắm chắc.

Loại đan dược này người khác khó có thể luyện chế thành công, nhưng hắn lại khác với những ngườI đó, Niệm Yên lắc đầu nói:

– Diệp đại ca, anh nhiều tuổi hơn tôi, tôi gọi là là đại ca.

Thực tế Diệu Quang Luyện Phách đan không có ai có thể luyện chế ra được, trong lòng tôi biết rõ, vì phương thuốc của Diệu Quang Luyện Phách đan căn bản không hoàn chỉnh.

Diệp Mặc khiếp sợ nhìn Niệm Yên, thậm chí quên mất tuổi tác của Niệm Yên còn nhiều hơn hắn, hắn biết phương thuốc của Diệu Quang Luyện Phách đan có vấn đề, nhưng vì hắn là Đan thánh cao cấp, hơn nữa còn có công pháp thôi diễn nghịch thiên của Tam sinh quyết.

Nhưng Niệm Yên sao có thể biết Diệu Quang Luyện Phách đan có vấn đề, hơn nữa phương thuốc không hoàn chỉnh? Nếu như cô biết, thì cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung chắc chắn cũng biết, vậy tại sao còn mời Đan thánh đến luyện chế Diệu Quang Luyện Phách đan giúp?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box