[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 437 : Kết Thúc Yên Ắng (c2181-c2185)
❮ sautiếp ❯Chương 2181: Kết Thúc Yên Ắng
Kết Thúc Yên Ắng
K
hông Hãn Thánh Đế biết rõ những gì Diệp Mặc nghĩ, lạnh nhạt nói:
– Ba đại diện của một tộc toàn bộ bị mất mạng, thì suất vào vốn dĩ thuộc về tộc đó đương nhiên sẽ trở thành suất dư thừa để xử lý rồi.
Diệp Mặc nghe thấy vậy, liền biết 30 suất vốn dĩ thuộc về Nhân tộc lúc trước chắc hẳn cũng chính vì như vậy mà bị lọt ra ngoài.
Nhưng Không Hãn Thánh Đế lại chuyển lời nói:
– Nếu như tộc này cũng đã không còn suất thừa nữa, chỉ còn suất vốn có, thì không cho phép bị khiêu chiến.
Trừ phi đối phương chủ động khiêu chiến anh, dù gì anh không thể nào thông qua khiêu chiến đối phương, cướp đi suất của đối phương được.
Đương nhiên, nếu là đối phương không cón suất thừa nữa, còn khiêu chiến anh, thì anh có thể tiếp tục khiêu chiến đối phương.
– Cám ơn Không Hãn Thánh Đế đại nhân đã giải thích, tôi đã hiểu rồi.
Diệp Mặc ôm quyền nói, đồng thời trong lòng thầm mắng lúc trước đại diện Nhân tộc đến tham gia đại hội Đạo Quả Tháp quá ngu ngốc, tên ngốc đó chắc chắn vì muốn khiêu chiến người khác, kết quả suất vốn có đều bị thua hết, nói không chừng cũng bỏ mạng luôn rồi.
Cùng lúc đó, Hình Hồng lại truyền âm đến:
– Diệp đan thánh, tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộc kia là một nhân vật trong Thánh đạo bảng.
Đợi lát nữa khi gã khiêu chiến, anh phải cẩn thận một chút.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào tên Thánh Đế Huyết tộc đứng lên kia, trong lòng hiểu đối phương có nắm chắc thứ gì rồi, hóa ra là người của Thánh bảng, cho nên mới cho rằng tài trí hơn người.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế Huyết tộc kia vốn dĩ đã chuẩn bị khiêu chiến Diệp Mặc rồi, nhưng nghe thấy câu nói về sau của Diệp Mặc, gã lập tức dừng bước chân của mình lại.
Gã là Đạo Nguyên Thánh Đế trên Thánh bảng không sai, nhưng lại xếp hạng gần cuối.
Sau khi nhìn thấy Diệp Mặc đánh hai trận kia, đối với việc đánh bại Diệp Mặc cũng không nắm chắc.
Gã khiêu chiến Diệp Mặc, hoàn toàn là vì lấy lòng Ma tộc.
Cho dù là chiến bại rồi, gã cũng có thể học Chung Ly Hoắc Âm, lấy ra đồ tốt xin Diệp Mặc tha mạng một lần.
Gã cảm thấy mình cho dù không bằng Diệp Mặc, nếu thi triển cấm thuật, cũng sẽ khiến Diệp Mặc kiêng kỵ.
Chính vì định như vậy, nên gã mới lên đài.
Còn bây giờ Diệp Mặc lại trực tiếp nói một khi Huyết tộc khiêu chiến hắn, hắn sẽ giết chết toàn bộ ba đại diện của Huyết tộc, trực tiếp đuổi Huyết tộc ra khỏi Đạo Quả Tháp, khiến gã có chút kiêng kỵ.
Đừng nói gã cảm thấy mình có chút kém cỏi so với Diệp Mặc, cho dù gã cảm thấy mình lợi hại hơn Diệp Mặc, phen cược này của gã cũng không đánh nổi.
Một khi Huyết tộc bị cướp mất tư cách tham dự Đạo Quả Tháp, thì Huyết tộc chỉ có thể càng lúc càng xuống dốc, cuối cùng vong tộc cũng không phải là không thể.
Huyết tộc có thể phát triển đến ngày hôm nay, rất nhiều Thánh Đế đều là từ Đạo quả của Đạo Quả Tháp mà dưỡng dục ra, loại nguy hiểm như này gã làm gì dám mạo phạm đến?
Cho dù nguy hiểm bản thân gã bị giết gã cũng dám mạo hiểm, nhưng khiến toàn bộ Huyết tộc tụt dốc thì gã cũng không dám làm.
Năm đó Nhân tộc chính vì như vậy mới bị tụt dốc, Nhân tộc vô cùng to lớn, nhân tài cường thịnh, cho dù xuống dốc vô số năm, bây giờ cũng có thể xuất hiện một yêu nghiệt như Diệp Mặc.
Huyết tộc cũng không nắm chắc như này, một khi xuống dốc, thì có thể bị xuống dốc thực sự, nói không chừng sẽ biến mất trong vũ trụ.
Thấy tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộc này lại ngồi xuống, tên Thánh Đế của Ma tộc kia ánh mắt tràn đầy thất vọng.
Gã muốn nhìn thấy Diệp Mặc giết tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộc này, sau đó gã sẽ ra mặt để kéo Diệp Mặc xuống mối thù lớn nhất, cho dù lần này Đạo Quả Tháp mở cửa, Nhân tộc chiếm một số suất vào.
Sau khi Đạo Quả Tháp mở, gã cũng muốn liên kết với các tộc còn lại chém chết Diệp Mặc.
Tu vi đã đến trình độ như Diệp Mặc này rồi, những Đạo Nguyên Thánh Đế bình thường đối với hắn cũng không còn sự uy hiếp gì nữa.
Người có thể uy hiếp hắn chỉ có là bán bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế hoặc Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Còn cho dù là Ma tộc, cũng không thể nào nói tùy tiện gọi một Hỗn Nguyên Thánh Đế đến Hư Thị giết chết Diệp Mặc được.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộc lại lùi bước, ngược lại cũng không có ai giuễu cợt gã.
Thánh Đế trong này cũng không có ai là thằng ngốc, tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộc kia mặc dù là nhân vật trên Thánh bảng, nhưng so với Diệp Mặc, dường như cũng kém hơn một chút.
Với lời nói độc ác của tên Thánh Đế Nhân tộc lúc trước nói, một khi Huyết tộc dám khiêu chiến hắn, thì tên Thánh Đế của Nhân tộc đó thực sự sẽ trực tiếp giết chết ba người này của Huyết tộc.
Có một Thánh Đế cường thế như Diệp Mặc lúc trước làm ví dụ, khiêu chiến sau đó không ngờ lại trở nên ôn hòa hơn, cũng không còn kịch liệt như đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp lúc trước nữa.
Âm Minh tộc từng khiêu chiến Diệp Mặc, nếu không phải Diệp Mặc hạ thủ lưu tình, Chung Ly Hoắc Âm suýt chút nữa bị giết chết rồi.
Bây giờ đương nhiên sẽ không lại khiêu chiến với Diệp Mặc nữa.
Suất của các tộc như Yêu tộc, Long tộc cũng đã đủ rồi, không cần phải vì mấy suất dư mà lại đắc tội với một người hung hãn như Diệp Mặc.
Duy nhất chỉ có Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc còn có chút muốn đứng dậy khiêu chiến với Diệp Mặc, nhưng cuối cùng vẫn vì chút nguyên nhân mà kìm chế lại.
Ma tộc rất muốn khiêu chiến với Diệp Mặc lại tự phụ thực lực chưa đủ, chỉ có thể nghiến răng nuốt cục tức vào trong bụng, cũng không dám lên khiêu chiến.
Những tộc còn lại có thực lực kém hơn chút, lại càng sẽ không không có chuyện gì lại đi khiêu chiến với Diệp Mặc.
Đại hội phân chia Đạo Quả Tháp này không ngờ lại cứ bình yên như vậy mà kết thúc.
Diệp Mặc chỉ đánh hai trận, liền có được 44 suất, vượt mức hoàn thành nhiệm vụ.
Tất cả những người tham gia đại hội chia suất Đạo Quả Tháp đều cảm thán, lúc trước Diệp Mặc với tu vi Hóa Đạo, dẫn theo hai Hóa Đạo Thánh Đế đến tham gia, tất cả mọi người đều cho rằng bọn họ thấy mạng mình dài, đến tìm chết.
Nhưng bây giờ xem ra, người ta chẳng những không chết, mà lại có được 44 suất nữa.
Hơn nữa đối với Nhân tộc mà nói cũng không chỉ là vấn đề 44 suất này, lần đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp tiếp theo, cho dù Diệp Mặc không đến, Nhân tộc chỉ cần có người tham gia, ít nhất cũng có thể bảo toàn được 30 suất.
Đạo Quả Tháp chính là bảo đảm số lượng Thánh Đế Chứng đạo, Nhân tộc mỗi lần đều có 30 suất tiến vào Đạo Quả Tháp.
Nội tình Nhân tộc cho thấy, Nhân tộc xuống dốc muốn dần quật khởi, cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Không Hãn Thánh Đế lại đứng lên nói:
– Đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp lần này kết thúc mỹ mãn, các tộc đều vô cùng hài lòng, ba tháng sau, Đạo Quả Tháp mở cửa, hy vọng các tộc đều có thu hoạch lớn nhất.
Lời này của Không Hãn Thánh Đế rất khách khí, tất cả mọi người đều biết, cho dù tộc khác hài lòng, ít nhất Ma tộc cũng coi như không hài lòng.
Hai gã Đạo Nguyên Thánh Đế của Ma tộc là người đầu tiên bước ra khỏi đại điện đại hội, những Thánh Đế còn lại lục tục theo sau.
Diệp Mặc vì biểu hiện cường thế, hơn nữa đã có người nghe ngóng Diệp Mặc còn là Hóa Đạo Đan Thánh, rất nhiều Thánh Đế nhao nhao tiến đến chào hỏi Diệp Mặc.
Khi những Thánh Đế này nhìn thấy cửa lớn của đại điện còn có một Đạo Nguyên Thánh Đế cường hãn đứng đợi Diệp Mặc, mới biết thực lực của Diệp Mặc cũng không đơn giản như biểu hiện của hắn.
Một số thế lực muốn kết giao với Nhân tộc, lại càng khách khí với ba người Diệp Mặc.
Hình Hồng sau khi chào hỏi Diệp Mặc ở cửa lớn đại điện, lập tức liền cùng với hai Đạo Nguyên Thánh Đế còn lại của Hư Thị rời đi.
Nhưng lúc này trong lòng gã có chút cảm thấy may mắn cách làm của mình lúc trước đã đúng, gã cũng không ép Diệp Mặc, mà lại dùng cách lôi kéo.
Nếu lúc trước gã ép Diệp Mặc, với tu vi đáng sợ của Diệp Mặc này, e rằng cho dù là bán bộ Hỗn Nguyên cũng chưa chắc có thể giữ hắn lại.
Ba người Diệp Mặc vừa ra ngoài, Nhân tộc đứng đợi trên quảng trường Thần Thánh bảng lập tức liền kéo đến.
Những Thánh Đế Nhân tộc này nhìn thấy ba người Diệp Mặc bình an vô sự, lại càng mừng hơn.
– Diệp huynh, tôi biết chính là anh, ha ha…
Sau đó giọng nói của Tiên Vu Học truyền đến, Cổ Bích Doanh và Tân Trác cũng hưng phấn chen đến.
– Lúc trước Thang Tiểu Du nói Diệp huynh gặp nguy hiểm, tôi cũng không tin, tôi nói tôi không nhìn nhầm mà.
Tiên Vu Học và Diệp Mặc bây giờ quan hệ cũng coi như không tệ, Diệp Mặc không có chuyện gì, gã thực sự vô cùng vui mừng.
Một số người quen biết La Thanh Hà cũng vây kín lấy La Thanh Hà, còn xung quanh Vương Nam Sương đều là những người từ Thánh Đạo Tàn giới đến.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn kia rơi lại phía sau, không dám bước lên đối mặt.
Bên cạnh Diệp Mặc có một cường giả Đạo Nguyên Thánh Đế, hơn nữa quan hệ của Diệp Mặc và Hình Hồng cũng không phải nông cạn, y làm gì dám dài dòng trước mặt Diệp Mặc?
Ngữ khí của La Thanh Hà vô cùng kích động, thao thao bất tuyệt nói chuyện Diệp Mặc chém giết Đạo Nguyên Thánh Đế của Ma tộc, đánh bại Đạo Nguyên Thánh Đế của Âm Minh tộc, uy hiếp Huyết tộc, cuối cùng lấy được 10 suất.
Diệp Mặc đánh bại Đạo Nguyên Thánh Đế vốn dĩ là một chuyện vô cùng chấn động, nhưng trước 10 suất Đạo Quả Tháp, thì chuyện này ngược lại cũng không quan trọng.
Lúc này dường như tất cả những Thánh Đế có tư cách tiến vào Đạo Quả Tháp, đều trơ mắt nhìn Diệp Mặc và La Thanh Hà, muốn biết những suất này phân cia thế nào, là cần bọn họ lầy ra đồ để mua, hay là thông qua cách khác để lấy được.
Nhưng lại có nhiều người đang nghĩ, Nhân tộc lần này không ngờ lại lấy được 10 suất, điều này đúng là quá nghịch thiên rồi.
Lúc trước Đạo Quả Tháp mở cửa, Nhân tộc vẫn là khách xem, lần này cuối cùng cũng không phải nữa rồi.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn kia nghe nói Diệp Mặc giết chết Củng Hạng, trong lòng lập tức liền điên loạn.
Diệp Mặc không ngờ lại nghịch thiên đến vậy, đến Đạo Nguyên Thánh Đế nói giết cũng có thể giết được.
Đạo Nguyên Thánh Đế có thể tiến vào đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp, chắc chắn không phải là Đạo Nguyên Thánh Đế tầm thường, ít nhất cũng phải lợi hại hơn y.
Cái này chẳng phải nói Diệp Mặc muốn giết y cũng đon giản như giết một con gà hay sao? Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn lập tức liền thấp thỏm lo âu.
Y đắc tội với Diệp Mặc, muốn bỏ qua e rằng khó khăn rồi.
Nhưng y lập tức nhớ đến Đổng Yến, quan hệ của Đổng Yến và Diệp Mặc không tệ, nói không chừng y có thể mời Diệp Mặc nói hộ.
Lúc này y nhìn thấy Đổng Yến đang nói chuyện với Diệp Mặc, còn y chỉ có thể trong lòng phỏng đoán sốt ruột.
Y mãi mãi cũng không ngờ, mình là một Đạo Nguyên Thánh Đế đã Chứng đạo rồi, còn phải cầu tình một Thánh Đế mới chỉ có Hóa Đạo.
Diệp Mặc và Đổng Yến sau khi nói chuyện được vài câu, lập tức cao giọng nói:
– Các vị tiên hữu Nhân tộc, lần này Nhân tộc chúng ta tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp, tổng cộng lấy được 44 suất tiến vào Đạo Quả Tháp…
Diệp Mặc nói đến đây, những người xung quanh lập tức chấn động, dường như tất cả mọi người không tin nổi.
Lúc trước bọn họ cho rằng Diệp Mặc lấy được 10 suất, cũng đã vô cùng kinh ngạc rồi.
Nhưng không ngờ bây giờ Diệp Mặc lại nói lấy được 44 suất, nhiều suất như này, dường như cũng tương đương với mấy đại tộc cao cấp rồi.
Đạo Quả Tháp thịnh hội, Nhân tộc cuối cùng cũng chen được một chân vào, cho dù biết mình không có tư cách trở thành thành viên Nhân tộc đến Đạo Quả Tháp, cũng vô cùng phấn chấn.
Diệp Mặc hiểu suy nghĩ trong lòng mọi người, hắn cũng không lên tiếng ngăn cản.
Cho đến khi giọng nói của mọi người yên tĩnh trở lại, Diệp Mặc mới lại lần nữa nói:
– Các vị tiên hữu Nhân tộc, 44 suất lần này tôi phân chia thế này. 14 suất trong đó bản thân tôi muốn tự mình bán ra, cho nên không chia.
Còn 30 suất còn lại, Vương nam Sương và La Thanh Hà tham gia đại hội vất vả, nỗi người một suất…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2182: Quyết Vô Ngân
Quyết Vô Ngân
V
ương Nam Sương và La Thanh Hà thầm nhủ, chúng tôi đến đại hội chỉ là ngồi một lúc, căn bản cũng không có chút vất vả gì, người vất vả thực sự là anh mới đúng.
Nhưng lời như này, hai người cũng không nói, trong lòng nghĩ vậy là được rồi.
Vương Nam Sương rõ ràng biết mình không làm gì, nhưng suất này cô lại không muốn khiêm tốn không nhận.
Suất này đối với cô và Thần Nữ Thánh Môn mà nói, cũng quá quan trọng.
La Thanh Hà lại chủ động nói:
– Diệp đan thánh, tôi là người trong Thần bảng, vốn dĩ có tư cách tiến vào Đạo Quả Tháp, suất này tặng cho Nam Sương sư muội đi.
Diệp Mặc lúc này mới tỉnh ngộ lại, La Thanh Hà căn bản cũng không dùng đến suất này, gã thấy Vương Nam Sương và Diệp Mặc quen biết, quyết định làm một chuyện ân tình.
Vương Nam Sương nghe thấy La Thanh Hà nói vậy, mau chóng khom người cảm ơn La Thanh Hà nói:
– Cám ơn La sư huynh, tôi xin mặt dầy nhận vậy.
Vương Nam Sương nói xong tự mình cũng cảm thấy da mặt nóng bừng bừng, La Thanh Hà nói cho cô, cô đến một câu khiêm tốn cũng không có.
Thậm chí đến ý kiến của Diệp Mặc cũng không trưng cầu, liền nhận lấy suất này, quả thực da mặt quá dầy.
Nhưng cô lâi biết rõ, Thần Nữ Thánh Môn muốn trọng chấn lại, da mặt không dầy, thì tuyệt đối không được.
Cho dù bảo da mặt Vương Nam Sương cô dầy thêm chút nữa, chỉ cần có thể giúp được Thần Nữ Thánh Môn, thì cô cũng cảm thấy không làm sai.
Dù sao đây cũng chỉ là chuyện mặt dầy, cũng sẽ không chạm đến đạo đức của cô.
Diệp Mặc nhìn Đổng Yến vẻ mặt mong chờ nói:
– Đổng Yến, anh cũng đã là bán bộ Đạo Nguyên rồi, cũng có một suất.
Đổng Yến ngạc nhiên tiến lên cảm ơn nói:
– Cám ơn Diệp huynh, Đổng Yến nhất định không phụ sở thác.
Quan hệ của gã và Diệp Mặc cũng không được tốt lắm, chỉ vì gã làm người khéo léo, không vênh váo hung hăn đi đắc tội với Diệp Mặc, thậm chí trong một nơi khả năng cho phép, cũng giúp chút sức cho Diệp Mặc.
Không ngờ chút giúp sức này, đến bây giờ lại có được thu hoạch lớn như này.
Gã nói không phụ sở thác, đó chính là nếu lấy được Đạo quả tốt hơn, gã nhất định sẽ tặng cho Diệp Mặc một hai quả.
Diệp Mặc biết rõ ý nói của Đổng Yến, cũng không từ chối, hắn cũng không phải một thánh nhân, có Đạo quả tặng cho hắn, hắn đương nhiên đồng ý.
Thấy những người còn lại vẻ mặt sốt ruột chờ đợi, Diệp Mặc lại nói:
– Những suất còn lại, mỗi người trong này đều có cơ hội có được, nhưng tôi vẫn ý kiến những người tu vi dưới Hóa Đạo tạm thời đừng đi tranh giành suất này.
Dù sao trong Đạo Quả Tháp cũng không phải là nơi yên ổn gì.
– Xin hỏi Diệp đan thánh, 27 suất còn lại này nên phân chia thế nào?
Cũng có người sốt ruột hỏi.
– Bây giờ cách ngày Đạo Quả Tháp mở cửa còn gần ba tháng nữa, trong ba tháng này, tôi hi vọng do Thanh Hà tiên hữu dẫn đầu, chọ ra 27 người trong đó tiến vào Đạo Quả Tháp, nhưng có vài lời tôi phải nói trước, cho dù 27 người được chọn, cũng không phải không có điều kiện gì mà lại có được suất.
Điều kiện cụ thể, tôi sẽ bàn bạc với các vị tiên hữu một chút trước khi Đạo Quả Tháp mở cửa.
Lời nói của Diệp Mặc dường như được tất cả mọi người đồng ý, mặc dù chỉ trong chốc lát có thêm 27 suất, nhưng đối với những người rất muốn tiến vào Đạo Quả Tháp mà nói, vẫn không đủ.
La Thanh Hà mặc dù rất ít khi đến Hư Thị, nhưng rất nhiều người đều biết gã, nhân vật Thần bảng.
Hơn nữa làm người cũng đáng tin tưởng, để gã chủ trì chia suất vào Đạo Quả Tháp, cũng là chuyện không còn gì tốt hơn.
…
Diệp Mặc một mình quay về Tiên tức lâu, hắn không biết Chung Ly Hoắc Âm của Âm Minh tộc có đến tìm hắn hay không, nếu như Chung Ly Hoắc Âm không đến tìm hắn, thì hắn sẽ chủ động đi tìm Chung Ly Hoắc Âm.
Diệp Mặc ngay lập tức liền lấy nhẫn trữ vật của Củng Hạng ra, trong nhẫn trữ vật của một Đạo Nguyên Thánh Đế chắc cũng sẽ giàu có hơn hắn chứ?
Nhẫn trữ vật của Củng Hạng cũng không khiến Diệp Mặc thất vọng, Diệp Mặc từ trong đó lấy được một đoạn Thần linh mạch cực phẩm, còn có gần một tỉ Thần tinh.
Ngoài ra, các loại Thần linh thảo và nguyên liuệu cao cấp cũng lấy được đống lớn, còn một đống pháp bảo của Củng Hạng, Diệp Mặc thấy là thứ không đáng tiền.
Diệp Mâc vừa mới thu dọn xong nhẫn trữ vật của Củng Hạng, Hình Hồng liên tìm đến.
– Diệp đan thánh, nghe nói anh có ý định bán 14 suất vào Đạo Quả Tháp?
Hình Hồng và Diệp Mặc cũng đã rất thân quen, sau khi vào câu đầu tiên là hỏi Diệp Mặc về suất vào Đạo Quả Tháp.
– Đúng vậy, tôi đúng là có ý định này, vốn dĩ còn muốn tìm Hình huynh giúp đỡ.
Không ngờ Hình huynh đúng lúc lại đến.
Diệp Mặc sau khi bảo Hình Hồng ngồi xuống, cười nói.
Hình Hồng lập tức nói:
– Diệp đan thánh, tôi có một ý như này, tôi mời một số thương hội và cả một số tông môn tương đối giàu có đến, sau đó anh công khai bán 14 suất vào Đạo Quả Tháp đó.
Như vậy, những suất này sẽ có được tiền lời lớn nhất.
Diệp Mặc nghe thấy Hình Hồng bày cách này cũng không tệ, từ khi hắn nhìn thấy điều kiện luyện đan của cung chủ Nghiễm Nguyên cung, cũng đã biết bả thân mình đúng là một thằng nghèo rớt mồng tơi.
Cách này của Hình Hồng rõ ràng có thể khiến hắn trong thời gian ngắn trở nên giàu có, đương nhiên cách này cũng cực kỳ nguy hiểm.
Đó chính là tất cả mọi người đều biết, Nhân tộc có một Diệp Mặc đại phát, hắn phải đối diện với nguy hiểm như này, đối với những thứ này Diệp Mặc cũng không để ý, tu luyện làm gì có chưyện không mạo hiểm, có rủi ro mới có thu hoạch phải không.
– Được, vậy chuyện này giao cho Hình huynh giải quyết nhé.
Diệp Mặc không chút do dự đồng ý ý kiến của Hình Hồng.
Hình Hồng hơi do dự một chút, vẫn nói:
– Diệp đan thánh, đây nhất định là cách tốt không còn gì để nói, khuyết điểm duy nhất chính là ngư này, Diệp đan thánh sẽ trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người, cũng sẽ mang đến rủi ro cực lớn.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Vừa muốn có lợi nhuận vừa nhát gan sợ phiền phức thì đó không phải là phong cách của tôi, Hình huynh cứ làm đi, còn chuyện sống chết thì cứ giao cho tôi là được rồi.
Hình Hồng lại khẳng định gật đầu:
– Với tu vi của Diệp đan thánh, trong Hư Thị quả thật cũng không có ai dám tìm anh gây phiền phức.
Nếu là lúc trước, Diệp Mặc tuyệt đối không dám làm như này.
Làm như này, hắn chỉ có thể chờ chết, thậm chí đến Hư Thị cũng không dám ra ngoài.
Nhưng thực lực của hắn bây giờ, trong Hư Thị nói chuyện cũng có chút trọng lượng, làm bất kỳ chuyện gì, đều phải lượng sức mới được.
Hình Hồng có thể nhắc nhở hắn như này, chứng tỏ còn là một người bạn, mặc dù trong chuyện Quang Minh Tâm Hình Hồng nói chuyện trước sau không khớp, nhưng gã dù sao cũng là người kinh doanh, những lời như này cũng khó tránh.
Diệp Mặc và Hình Hồng trao đổi thông tin châu rồi nói:
– Mấy ngày nay tôi rảnh, Hình huynh có đan dược gì cần luyện chế, cứ đưa dược liệu cho tôi là được.
Lần này Hình Hồng cũng không khách khí, trực tiếp lấy ra một nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Mặc nói:
– Trong này tôi có mấy lò đan dược, Diệp đan thánh xem xem có thời gian luyện chế giúp không.
Thấy Hình Hồng thật lòng muốn kết giao, Diệp Mặc lần này cũng tiển Hình Hồng đến cửa của Tiên tức lâu, bày tỏ thái độ với Thương lâu Hư Thị.
Diệp Mặc bây giờ trong Hư Thị cũng coi là người có chút danh khí, hắn tiễn Hình Hồng, đó là một tín hiệu, chứng tỏ Nhân tộc muốn kết minh với Thương lâu Hư Thị.
Kết giao với một Đan Thánh có tiềm lực phát triển, ra tay lại vô cùng lợi hại như Diệp Mặc này, Hình Hồng đương nhiên cũng không từ chối.
– Diệp đan thánh…
Diệp Mặc vừa mới định quay vào Tiên tức lâu, có một giọng nói có chút không chắc chắn cho lắm gọi hắn một câu.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn là một gã nam thanh niên tướng mạo rất bình thường, tu vi Dục Đạo đỉnh phong, tóc dài được tết lại, kết dài sau lưng, búi tóc trên đầu cũng có chút phóng túng, da mặt rất trắng, mắt có chút lõm vào, tướng mạo thoạt nhìn rất bình thường, từng đường khí tức hư không và các loại giới diện vẫn còn lưu lại trên người gã, có thể thấy người này trước giờ vẫn lưu lạc tứ xứ.
– Anh tìm tôi?
Diệp Mặc dừng lại hỏi, người này cũng là xuất thân Nhân tộc, là người của Nhân tộc, địa vị trong Hư Thị thấp kém, có thể lưu lạc tứ xứ đến được độ cao Dục Đạo, cũng coi là không đơn giản rồi.
– Đúng, Diệp đan thánh, vãn bối tên Quyết Vô Ngân.
Vì đến Hư Thị muộn một chút, không được chứng kiến sự oai hùng của Diệp đan thánh đại diện Nhân tộc tham gia đại hội Đạo Quả Tháp, lần này cố ý đến thăm hỏi.
Quyết Vô Ngân ngữ khí rất thành khẩn, thần thái cũng không khiêm tốn.
Diệp Mặc cười nói:
– Anh có thể tu luyện đến Dục Đạo đỉnh phong, cũng coi là không dễ dàng gì.
Đợi khi nào Đạo Quả Tháp mở cửa, anh cũng đến đó xem náo nhiệt đi, có lẽ còn có thu hoạch bất ngờ cũng nên.
Quyết Vô Ngân mau chóng nói:
– Diệp đan thánh, vãn bối đến đây chính là vì suất vào Đạo Quả Tháp mà đến.
Nhưng vãn bối bây giờ còn chưa Hóa Đạo, Thanh Hà tiền bối nói vãn bối tạm thời không thể vào Đạo Quả Tháp được.
Nhưng vãn bối tin rằng mình sẽ không thua kém bất cứ Hóa Đạo Thánh Đế nào, vãn bối chưa Hóa Đạo, không phải không thể, mà là tạm thời chưa muốn mà thôi.
Diệp Mặc ngược lại cũng không nghi ngờ nửa lời của tên Quyết Vô Ngân trước mặt này, chỉ có điều có chút kinh ngạc với nửa câu cuối của Quyết Vô Ngân.
Cho dù là hắn, cũng không phải muốn Hóa Đạo là Hóa Đạo được.
Nghe thấy Quyết Vô Ngân nói như vậy, dường như lúc nào gã cũng có thể Hóa Đạo, chẳng lẽ còn có người nghịch thiên như này sao?
– Anh theo tôi.
Diệp Mặc không tiếp tục hỏi Quyết Vô Ngân nữa, nói xong câu này, lập tức quay người đi vào Tiên tức lâu.
Quyết Vô Ngân rõ ràng biết Diệp Mặc muốn cho gã cơ hội, không chút do dự đi theo Diệp Mặc đến nơi Diệp Mặc ở.
– Ý của anh là anh có thể thăng cấp Hóa Đạo bất cứ lúc nào?
Diệp Mặc vừa đánh vài cấm chế lên cửa xong, câu đầu tiên cính là hỏi Quyết Vô Ngân có phải lúc nào cũng có thể thăng cấp Hóa Đạo hay không.
Quyết Vô Ngân khẳng định nói:
– Vãn bối đúng là lúc nào cũng có thể thăng cấp lên Hóa Đạo được, chỉ có điều vì cơ hội Vấn Đỉnh Vô Thượng Hỗn Nguyên, nên mới không ngừng hoàn thiện đại đạo của mình.
Sau khi tôi hoàn thiện đạo ngân thần thông xong, tôi cũng không cần cố gắng, cũng sẽ thăng cấp lên Hóa Đạo Thánh Đế.
Nếu người khác nghe thấy Quyết Vô Ngân nói như này, nói không chừng cho rằng Quyết Vô Ngân đang bốc phét.
Nhưng Diệp Mặc lại không cho rằng như vậy, Diệp Mặc có Khổ Trúc và Cây Hỗn Độn, đạo ngân căn cơ vô cùng vững chắc.
Hắn đương nhiên biết đạo ngân căn cơ có vững chắc hay không, là liên quan đến sau này có thể Vấn Đỉnh đến tầng cao hơn hay không.
– Anh dựa vào cái gì lài có sự tự tin này?
Ngữ khí của Diệp Mặc trở nên lạnh lùng hơn hỏi, cho dù là hắn cũng không dám nói thăng cấp là thăng cấp, Quyết Vô Ngân này ngược lại quá tự tin.
– Vì cha của tôi là Hỗn Nguyên Thánh Đế, công pháp ông ấy để lại càng là công pháp Hỗn Nguyên Thánh Đế đứng đầu.
Không chỉ như vậy, bản thân tôi còn là thiên địa đạo thể, biết rõ mình có thể thăng cấp lên tầng bậc tiếp theo hay không, làm thế nào để thăng cấp lên cấp tiếp theo.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2183: Bán Suất Vào Đạo Quả Tháp
Bán Suất Vào Đạo Quả Tháp
L
ời này của Quyết Vô Ngân khiến Diệp Mặc vô cùng khiếp sợ, đối với công pháp của Hỗn Nguyên Thánh Đế, Diệp Mặc mặc dù bất ngờ, nhưng cũng không khiếp sợ.
Thứ mà hắn khiếp sợ chính là thiên địa đạo thể, loại thân thể này quả thực chính là vì tu luyện mà xuất hiện, trong quá trình tu luyện, nắm rõ ưu khuyết điểm của mình như lòng bàn tay.
Hơn nữa còn có thể chính xác biết trước mình có thể thăng cấp lên cấp tiếp theo hay không, lúc nào thăng cấp, thăng cấp cần gì, nắm chắc bao nhiêu.
Đối với lĩnh ngộ đại đạo lại càng mạnh hơn người khác mấy lần, bất kỳ pháp thuật thần thông nào dường như cũng là tiện tay lấy được.
Loại thân thể này cũng không phải nói tu luyện nhanh chóng, mà là dưới sự điều tiết không chế bản thân, căn cơ tu luyện so với người khác cũng ổn định hơn nhiều.
Đương nhiên, đây cũng là phải có tài nguyên tu luyện kết hợp cùng.
Hơn nữa Diệp Mặc còn biết bí mật lớn nhất của thiên địa đạo thể nằm ở chỗ có thể bị người ta lợi dụng, trở thành lựa chọn thích hợp nhất để người ta đoạt xá.
Quyết Vô Ngân và hằn lần đầu gặp mặt, không ngờ dám nói gã là thiên địa đạo thể, cái này cần phải tự tin đến mức nào đây?
– Gan của anh cũng không nhỏ nhỉ, dám nói ra chuyện mình là thiên địa đại đạo.
Bí mật của bản thân Diệp Mặc rất nhiều, sau khi nghe thấy tin tức như này, lập tức liền gạt sang một bên.
Quyết Vô Ngân khom người nói:
– Nếu như không phải vì phong phạm của tiền bối, vãn bối cũng không dám nói ra.
Tiền bối có thể đại diện Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, có thể thấy tiền bối là người quang minh lỗi lạc.
Hơn nữa tư chất của tiền bối cũng nghịch thiên đáng sợ hơn vãn bối nhiều, tuổi tác của tiền bối dường như cũng không lớn hơn vãn bối là bao, nhưng tu vi sớm đã vượt qua vãn bối rồi.
Diệp Mặc biết rõ tuổi tác của hắn đừng nói lớn hơn Quyết Vô Ngân, nói không chừng đến 1/100 của Quyết Vô Ngân cũng không có.
– Hơn nữa vãn bối biết, nếu không tiến vào Đạo Quả Tháp, vãn bối muốn thăng cấp lên Đạo Nguyên Thánh Đế, thì căn bản cũng vô vọng.
Quan trọng nhất chính là, vãn bối không có thời gian tiếp tục chờ đợi nữa.
Ngữ khí của Quyết Vô Ngân vô cùng thành khẩn nói.
– Cha của anh là Hỗn Nguyên Thánh Đế, chắc hẳn cũng là một người nổi tiếng đúng không, ông ấy tên gì?
Diệp Mặc cũng đã định để lại một suất cho Quyết Vô Ngân rồi, kiểu Thánh Đế Nhân tộc kinh tài diễm diễm như này, không đưa cho người ta một suất quả thực quá không công bằng.
– Cha tôi tên Quyết Nhai.
Quyết Vô Ngân ngữ khí bình tĩnh đáp lại.
– Quyết Nhai?
Diệp Mặc lập lại, hắn chưa từng nghe thấy cái tên này.
– Tiền bối chưa từng nghe qua cha tôi?
Quyết Vô Ngân càng thêm kinh ngạc nhìn Diệp Mặc hỏi, gã cho rằng người có tu vi cường đại như Diệp Mặc này, chắc chắn sẽ nghe đến tên của cha gã.
Diệp Mặc cười nói:
– Có lẽ nghe nói qua nhưng tôi quên mất rồi, ngược lại ấn tượng không sâu.
Anh muốn mau chóng thăng cấp lên Hóa Đạo Thánh Đế, hẳn là liên quan đến cha anh đúng không?
Quyết Vô Ngân gật đầu nói:
– Vâng, tôi vừa không muốn phá hỏng căn cơ của mình, tăng tốc thăng cấp.
Lại muốn cứu cha tôi, cho nên muốn trong thời gian ngắn nhất bảo toàn được căn cơ tu đạo của mình thăng cấp lên Hóa Đạo Thánh Đế.
– Cha anh có chuyện gì sao?
Diệp Mặc hỏi.
Quyết Vô Ngân do dự một lúc tồi mới nói:
– Cha tôi bị người ta giam lại, trừ tôi ra, không ai có thể cứu được ông ấy.
Diệp Mặc khi Quyết Vô Ngân nói chuyện này dường như cũng có chút do dự, nghĩ đến việc gã đến thiên địa đạo thể cũng có thể nói, lại do dự như này, chắc là chuyện rất khó mở miệng.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục hỏi nữa, hắn không phải là một người ưa xoi mói, lập tức liền dứt khoát nói:
– Quyết Vô Ngân, tôi có thể cho anh một suất, nhưng anh cũng phải giúp tôi một chuyện.
Đó chính là anh nếu như cứu được cha mình rồi, nhất định phải trở lại Thánh đạo Tàn giới bảo vệ Thánh đạo Tàn giới 300 năm.
Diệp Mặc sau khi tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, trong lòng vẫn cảm thấy có chút bất an.
Cụ thể là bất an chỗ nào thì hắn cũng không rõ, chỉ có thể nghĩ đến Ma tộc có vì thù hận, mà lại động thủ với Thánh đạo Tàn giới hay không.
Quyết Vô Ngân trầm ngâm một lúc rồi nói:
– Diệp đan thánh, nếu như tôi cứu được cha rồi, tôi có thể bảo đảm cùng cha tôi ở lại Thánh đạo Tàn giới trăm năm, hơn nữa có thể ra tay giúp Thánh đạo Tàn giới, tôi biết Diệp đan thánh lo lắng tôi không thể nào bảo đảm được.
Tôi biết Diệp đan thánh đang lo lắng việc gì, chỉ có điều cha tôi cũng không phải là Thánh Đế Nhân tộc xuất thân từ Thánh đạo Tàn giới, ông ấy thậm chí có chút bất hòa với vài vị Hỗn Nguyên Thánh Đế của Thánh đạo Tàn giới, nếu không phải Thánh đạo Tàn giới tàn phá rồi, tôi e rằng một trăm năm cũng không thể bảo đảm được.
– Được.
Diệp Mặc không cút do dự đồng ý với Quyết Vô Ngân.
Quyết Vô Ngân và bản thân hắn cùng một kiểu người, chỉ cần đồng ý rồi, thì sẽ không đổi ý.
…
Quyết Vô Ngân đi rồi, Diệp Mặc mới tiếp tực đánh cấm chế lên phòng mình, sau đó lấy nhẫn trữ vật của Hình Hồng đưa cho hắn, hắn muốn xem xem Hình Hồng rốt cục định bảo hắn luyện chế Thần đan gì?
– Tinh Không Liên?
Thần thức của Diệp Mặc vừa mới quét vào chiếc nhẫn, lập tức liền bắt được một đóa hoa sen.
Đóa hoa sen này có chín cánh, không có đài sen, nhưng lại có một liên quả.
Thấy Tinh Không Liên, đồng thời Diệp Mặc liền biết trong hội đấu giá năm đó, người dùng Độ Duyên Tình đấu giá Tinh Không Liên chính là Thương lâu Hư Thị rồi.
Đồng thời Diệp Mặc trong lòng còn cực kỳ tán thưởng khí phách của Hình Hồng, giá trị của Tinh Không Liên cũng không thể dùng giá trị trên hội đấu giá mà cân nhắc được.
Thứ này một khi có người muốn lấy, người khác cho dù ra mười tỉ Thần tinh cũng không có gì là lạ.
Hình Hồng lấy Tinh Không Liên ra, mục đích rõ ràng là muốn mình luyện hóa Tinh Không Đạo Đan, nghĩ đến Tinh Không Đạo Đan có năm phần là của mình, Diệp Mặc trong lòng lập tức vô cùng phấn chấn.
Đồng thời cũng cảm thấy cực kỳ thoải mái với sự tín nhiệm của Hình Hồng.
Ngoài Tinh Không Liên ra, yêu cầu còn lại của Hình Hồng như luyện chế Thần Vân Đan, Đấu Hồn Đan cũng chẳng là cái gì.
…Hình Hồng là người của Thương lâu Hư Thị, lần này cũng không đại diện Thương lâu Hư Thị đứng ra chủ trì hội giao dịch, mà là đại diện cho bên Diệp Mặc đứng ra giao dịch.
Tất cả những người đến giao dịch đều biết, Diệp Mặc lần này muốn giao dịch 14 suất tiến vào Đạo Quả Tháp.
Suất tiến vào Đạo Quả Tháp nào cũng vô cùng quý giá, càng đừng nói là 14 suất.
Mặc dù chỉ là 14 suất, Hình Hồng cũng không tuyên truyền, nhưng những người biết tin cũng không ít, lần này đến đây cũng có năm mươi sáu mươi người.
Những người đến đây, ai cũng đều là đại năng tông môn hoành hành nhất phương, hoặc là thế lực tung hoành Hư Thị.
Hình Hồng đợi mọi người ngồi xuống, lúc này mới ra hiệu bảo Diệp Mặc đứng dậy nói.
Diệp Mặc đứng lên ôm quyền nói:
– Cám ơn các vị tiên hữu đến đây cùng giao dịch với tôi, vì 14 suất này tôi cũng đã tặng một suất đi rồi, bây giờ còn có 13 suất trong tay tôi.
Giao dịch cùng tôi không hạn chế đồ, chỉ cần anh có thể lấy ra đồ khiến tôi động lòng, bất luận là Thần tinh hay là Thần linh thảo hay là Thần vật thiên địa đều được.
Các vị tiên hữu biết tôi là một Đan Thánh, Thần đan cũng đừng lấy ra làm gì.
Thần tinh và các loại Thần linh mạch, đương nhiên là thứ mà tất cả mọi người đề muốn, nhưng bình thường tu luyện đến cấp bậc Thánh Đế rồi, trong mắt bọn họ thứ không đáng tiền nhất chính là Thần tinh và Thần linh mạch rồi.
Ngược lại có giá trị lại là Đạo quả và Thần đan, bây giờ Diệp Mặc căn bản cũng không bắt bẻ gì, thứ gì cũng có thể lấy ra, những người đến đây tất nhiên rất phấn khích.
– Được, Diệp đan thánh rất thẳng thắn dễ chịu.
Tôi rất thích, tôi ra một tỉ Thần tinh mua một suất Đạo Quả Tháp.
Một Đạo Nguyên Thánh Đế tướng mạo cực kỳ thô cuồng đứng dậy nói, cứ như gã ra cái giá này, Diệp Mặc nhất định sẽ bán cho gã một suất vậy.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, nếu nói buôn bán, hắn mặc dù không lại được Tô Tĩnh Văn và Hư Nguyệt Hoa, nhưng trong một nơi như này hắn cũng không kém gì những Thánh Đế này.
Nếu là một Đạo quả bình thường, một tỉ Thần tinh thì có thể mua được.
Nhưng một suất Đạo Quả Tháp, một khi may mắn, thì lấy được cũng không phải là một Đạo quả nữa, thậm chí là mười Đạo quả cũng có thể.
Diệp Mặc sớm đã hỏi kỹ, mỗi một tầng của Đạo Quả Tháp mặc dù chỉ có một cây Đạo quả, nhưng cây Đạo quả này vô cùng to lớn, thậm chí giống như một giới diện vậy.
Nghe nói nếu hai vị Thánh Đế chia cây Đạo quả này thành hai phần mà cùng hái Đạo quả, thì hai người này thậm chí dùng thần thức quét cũng không chạm đến nhau.
Đương nhiên đối diện với mỗi cây Đạo quả, anh có thể hái được bao nhiêu Đạo quả, cũng cần phải xem tu vi của bản thân.
Bất kỳ một cây Đạo quả nào, áp lực hái một Đạo quả xuống cũng đều gấp đôi đạo quả trước đó, nguy hiểm cũng gấp đôi Đạo quả trước đó.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao Đạo Quả Tháp mỗi lần cũng có rất nhiều Thánh Đế mất mạng trong đó, loại nguy hiểm này không chỉ là đến từ sự truy sát của Thánh Đế các tộc khác.
Hơn nữa Diệp Mặc còn từ miệng Hình Hồng biết được, trong Đạo Quả Tháp còn có một loại đạo vận đại đạo, giúp sức rất lớn đối với Hóa Đạo Thánh Đế phá vỡ bình cảnh.
Rất nhiều Hóa Đạo đỉnh phong sau khi từ Đạo Quả Tháp ra ngoài, liền trực tiếp thăng cấp lên Đạo nguyên Thánh Đế.
Bây giờ có người ra giá rồi, tất cả mọi người đều nhìn Diệp Mặc, hi vọng Diệp Mặc đồng ý, một khi Diệp Mặc đồng ý, thì những suất phía sau kia cũng có một cái giá để tham khảo rồi.
Diệp Mặc cười cười nói:
– Chuyện bán một suất ra, tôi là nghĩ như này, vì tăng thêm tốc độ vào bảo mật, tôi sẽ chọn hình thức báo giá dù ngọc bài.
Trong này tôi có mấy chục miếng ngọc bài, đợi lát nữa tôi sẽ phát cho mỗi người một cái.
Các vị sẽ viết số suất vào mình muốn mua và giá có thể ra là bao nhiêu lên ngọc bài, sau khi tôi so sánh mỗi một vòng sẽ chọn ra một ngọc bài tiến hành giao bán.
Mọi người nghe thấy Diệp Mặc nói vậy liền trợn tròn mắt, chiêu này thật hung ác.
Cái này đồng nghĩa với việc để mọi người cạnh tranh, nhưng không để đối thủ cạnh tranh nhìn thấy giá của đối phương.
Còn người khác rốt cục ra giá bao nhiêu, chỉ có một mình Diệp Mặc biết.
Mọi người để lấy được suất vào, chỉ có thể báo giá mình có thể cố gắng báo được nhất mà thôi.
Thấy Diệp Mặc phát ngọc bài ra, Hình Hồng lúc này mới thở phào, gã sợ Diệp Mặc sẽ đồng ý cái giá một tỉ Thần tinh, mặc dù miếng ngọc bài báo giá một tỉ Thần tinh cũng không tính là thấp, nhưng giá của ngọc bài thể hiện có lúc căn bản cũng không dừng lại ở đây…
Diệp Mặc đưa ra cách này, những người đến cũng bỏ ý định chiếm món lời nhỏ.
Chỉ có thể trên ngọc bài viết đồ mà mình có thể lấy ra được nhiều nhất có thể, tranh thủ đổi lấy một suất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2184: Thoát Cảnh Nghèo
Thoát Cảnh Nghèo
V
òng báo giá thứ nhất mau chóng đến tay Diệp Mặc, đại đa số báo giá đều là muốn một suất, giá cả cũng khoảng trên dưới một tỉ Thần tinh, cộng thêm một số thứ khác.
Những thứ này Diệp Mặc cũng nhìn không thuận mắt, căn bản cũng sẽ không đồng ý.
Có thể thấy giá một tỉ Thần tinh của Thánh Đế tướng mạo thô cuồng vừa nãy, cũng là cho mọi người một cái giá để thăm khảo rồi.
Khi Diệp Mặc nhìn thấy một miếng ngọc bài trong đó liền lúc muốn năm suất, hơn nữa còn ra giá năm đoạn Thần linh mạch cực phẩm một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, cộng thêm mười tỉ Thần tinh, Diệp Mặc lập tức biết cái giá này có thể được, ngọc bài tiếp theo quả nhiên đều không vượt qua cái giá này.
Sau khi Diệp Mặc trả toàn bộ ngọc bài lại, lúc này mới nói: Diệp Mặc nói xong, lại lấy năm miếng ngọc bài khắc suất vào Đạo Quả Tháp đưa đến tay người đàn ông tóc ngắn:
– Đây là ngọc bài do tôi luyện chế, khi Đạo Quả Tháp mở cửa, bất kỳ ai đều có thể lấy ngọc bài như này ra đến vị trí của Nhân tộc chúng tôi tiến vào Đạo Quả Tháp.
Người đàn ông tóc ngắn liền vội vàng lấy một nhẫn trữ vật ra đưa cho Diệp Mặc, nhận năm miếng ngọc bài này mau chóng quay người rời khỏi đại điện giao dịch, khi Diệp Mặc đưa ngọc bài cho gã nói bất kỳ người nào cũng có thể dùng, đến lúc đó Diệp Mặc có thể chỉ nhận ngọc bài, chứ sẽ không nhận thứ gì khác.
Chỉ trong vòng báo giá đầu tiên, đã hao đi mất năm suất, khi vòng báo giá thứ hai, cũng không có ai dám báo giá một tỉ Thần tinh cộng thêm ít vụn vặt nữa.
Ai nấy đều báo cái giá cao hơn, thậm chí đến một số bảo vật đẳng cấp cực cao đều lấy ra hết.
Vòng thứ hai Diệp Mặc lại lần nữa bắn đi hai suất, số suất càng ít, báo giá Diệp Mặc thu lại càng cao.
Đợi mười ba suất trong tay Diệp Mặc được bán đi hết sạch, Thần tinh mà hắn lấy được cũng hơn ba mươi tỉ Thần tinh rồi, Thần linh mạch cực phẩm tổng cộng có hai đoạn, Thần linh mạch thượng phẩm có thêm ba đoạn, còn có một số Thần linh thảo và nguyên liệu luyện khí cao cấp.
Lúc này sau khi bán hết mười ba suất vào Đạo Quả Tháp, Diệp Mặc cuối cùng cảm thấy mình có chút giàu có rồi.
Ít nhất cũng không còn kiểu nhìn thấy mười tỉ Thần tinh, liều líu lưỡi nửa ngày.
Vốn dĩ Diệp Mặc còn định bán hết số suất này, lại bán thêm một số Thần đan của mình nữa, nhưng những suất vào này khiến hắn kiếm được cũng đầy túi lớn rồi, hắn lập tức từ bỏ ý định tiếp tục bán Thần đan.
Thứ đồ như Thần đan, ở bất cứ đâu cũng đều là hàng hút khác, căn bản cũng không cần lo không bán được.
– Chúc mừng anh, Diệp đan thánh.
Hình Hồng đợi tất cả mọi người đi hết, lúc này mới đến trước mặt Diệp Mặc cười nói.
Gã không biết Diệp Mặc cụ thể kiếm được bao nhiêu, nhưng gã chắc rằng Diệp Mặc lần này kiếm được cũng không ít.
– Cuối cùng cũng không còn là người nghèo nữa rồi.
Lúc này Diệp Mặc cảm thấy khuôn mặt màu xám của Hình Hồng thoạt nhìn cũng thoải mái hơn trước kia chút rồi.
Hình Hồng cũng không hỏi chuyện Diệp Mặc luyện đan như nào, chỉ là nói:
– Tôi phải quay về Thương lâu, Diệp đan thánh có chuyện tìm tôi, chỉ cần gọi tiểu nhị của Tiên tức lâu là được rồi.
Diệp Mặc trả lại chiết nhẫn mà Hình Hồng đưa cho hắn lại cho Hình Hồng nói:
– Đan dược đều luyện chế xong rồi, Hình Huynh xem xem có được hay không?
Hình Hồng sớm đã muốn hỏi Diệp Mặc luyện đan như nào rồi, chỉ có điều Diệp Mặc chưa nói, gã cũng không tiện hỏi, bây giờ Diệp Mặc nói đan dược luyện chế xong rồi, gã suýt nữa bật thốt lên, cũng không đoái hoài gì đến lễ phép nữa, một tay cầm lấy nhẫn trữ vật, đồng thời cũng đã lấy ra bình ngọc từ trong chiếc nhẫn đó.
– Sáu viên Thần Vân Đan, hạng nhất.
Sáu viên Đấu Hồn Đan, hạng nhất…
Hình Hồng nhìn thấy đều là đan dược hạng hất, tay cũng đã run lên rồi.
Gã trước giờ chưa từng nhìn thấy nhiều Thần đan chất lượng như này, hơn nữa còn không phải là Thần đan bình thường, thậm chí là Thần đan cho Đạo Nguyên Thánh Đế dùng.
– Sáu viên Tinh Không Đạo Đan, hạng nhất…
Khi Hình Hồng nhìn thấy sáu viên Tinh Không Đạo Đan hạng nhất, cũng không kìm chế nổi sự sung sướng trong lòng:
– Diệp đan thánh, anh thực sự luyện chế thành công Tinh Không Đạo Đan? Còn là hạng nhất nữa, anh sao có thể làm được?
Diệp Mặc ngược lại có chút nghi ngờ nhìn Hình Hồng nói:
– Hình huynh, chẳng lẽ Tinh Không Liên mà anh đưa cho tôi không phải để tôi luyện chế Tinh Không Đạo Đan sao?
– Đương nhiên, chỉ có điều không có nắm chắc gì đặc biệt, vì trong Hư Thị cũng không có Đan Thánh nào giỏi hơn anh, tôi bảo đảm với Thương lâu Hư Thị, nói anh chắc chắn là được, bọn họ mới miễn cưỡng để tôi lấy Tinh Không Liên đi.
Không ngờ anh lại có thể luyện chế thành công thật, còn là Thần đan hạng nhất nữa.
Lần này tôi xem còn có ai dám nói…
Hình Hồng nói đến sau cũng đã có chút đắc ý vênh váo rồi.
Diệp Mặc đằng hắng một tiếng nói:
– Hình huynh, gần đây mỗi lần anh đều vội vàng đến, rồi lại vội vàng đi, chẳng lẽ chính là vì chuyện Tinh Không Liên sao?
Hình Hồng lúng túng nói:
– Đúng vậy, vì chuyện Tinh Không Liên, mỗi lần tôi đều phải quay về giải thích cẩn thận, may mà bây giờ rốt cục cũng không cần nữa rồi.
Tôi phải quay về lên mặt, không ngừng lên mặt.
Ha ha…
Hình Hồng vô cùng mừng rỡ, đồng thời cũng hiểu Diệp Mặc tuyệt đối không chỉ luyện chế ra sáu viên Tinh Không Đạo Đan này, nếu chỉ có thể luyện chế sáu viên Tinh Không Đạo Đan này, thì cũng không thể toàn bộ sáu viên đều là hạng nhất được.
Diệp Mặc rất có khả năng luyện chế ra mười hai viên Tinh Không Đạo Đan…
Nghĩ đến chuyện Diệp Mặc có thể luyện chế mười hai viên Tinh Không Đạo Đan, Hình Hồng lập tức đơ người.
Có thể luyện chế ra mười hai viên Tinh Không Đạo Đan hạng nhất, đây là trình độ luyện đan gì? Đây tuyệt đối không phải là Hóa Đạo Đan Thánh, mà tực sự là Đạo Nguyên Đan Thánh không nghi ngờ gì.
Chẳng những là Đạo Nguyên Đan Thánh, còn là Đạo Nguyên Đan Thánh đẳng cấp nhất.
– Diệp đan thánh, anh… anh là Đạo Nguyên Đan Thánh…
Hình Hồng sau khi nghĩ thông điểm này, lập tức vô cùng chấn động hỏi, gã biết Diệp Mặc chẳng những là Đạo Nguyên Đan Thánh, có thể còn không phải là Đạo Nguyên Đan Thánh bình thường.
Diệp Mặc khi lấy ra sáu viên Tinh Không Đạo Đan hạng nhất đưa cho Hình Hồng, liền biết trình độ luyện đan thực sự của hắn sẽ bị lộ.
Nhưng hắn cũng không để ý, cho dù là bán bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế muốn giết hắn, hắn cũng có thể ung dung chạy thoát.
Huống chi một Đạo Nguyên Đan Thánh có thực lực, bán bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế người ta muốn kết giao cũng đến không kịp, ai lại không có đầu óc đến giết hắn chứ?
– Đúng vậy, tôi là một Đạo Nguyên Đan Thánh, còn là một Đạo Nguyên Đan Thánh không tệ.
Diệp Mặc biết rõ hắn lộ ra tin này rồi, Thương lâu Hư Thị sẽ chỉ thêm nóng lòng lôi kéo hắn mà thôi.
Hình Hồng hít một hơi lạnh, vẫn không nói gì, liền nghe Áo Hách đang đứng cạnh ngạc nhiên nói:
– Diệp đan thánh, anh không ngờ là Đạo Nguyên Đan Thánh…
Trình độ luyện đan của Diệp Mặc càng cao, đối với y mà nói đương nhiên lại càng là chuyện tốt.
Áo Hách đi cùng hắn thời gian dài như vậy rồi, Diệp Mặc cũng không đồng ý đi cùng y đến Nghiễm Nguyên Cung.
Bây giờ Áo Hách lại sung sướng như vậy khi biết hắn là Đạo Nguyên Đan Thánh, Diệp Mặc chỉ có thể áy náy nói với Áo Hách:
– Áo tiên hữu, tôi đúng là Đạo Nguyên Đan Thánh, chỉ có điều gần đây vẫn còn nhiều chuyện, tạm thời vẫn chưa đến chỗ anh được.
– Không sao, không sao…
Áo Hách trong mắt mặc dù có chút lo lắng, nhưng miệng vẫn không chút do dự nói:
– Diệp đan thánh không cần phải gấp, tôi có thời gian chờ đợi.
Áo Hách trong lòng đương nhiên là vô cùng sốt ruột, y vừa không dám rời khỏi Hư Thị quay về mời cung chủ đến giúp, y sợ mình một khi rời đi rồi, Diệp Mặc lại có chuyện đi mất.
Nói không chừng vừa đi lại mấy trăm năm nữa, vậy thì cũng xong đời.
Cho nên, y lúc nào cũng phải ở trong phạm vi mà Diệp Mặc ở.
Diệp Mặc cũng đã nhìn thấy sự sốt ruột của Áo Hách, hắn biết Áo Hách là thật lòng mời hắn đến Nghiễm Nguyên Cung.
Cho dù hắn thông cảm Áo Hách còn cả vị tiểu thư hồn phách tiêu tán kia, trước khi chưa thăng lên cấp Đạo Nguyên Thánh Đế, Diệp Mặc cũng không có hứng đến Nghiễm Nguyên Cung.
Cứu người quan trọng hơn, cái mạng nhỏ của mình cũng quan trọng.
Đối diện với một Hỗn Nguyên Thánh Đế, hắn cũng không dám khinh thường sơ suất.
Nếu hắn không có thế giới hỗn độn, không có Cây Hỗn Độn, đi giúp người ta cũng không sao.
Nhưng bây giờ đồ tốt của hắn quá nhiều, hơn nữa thứ nào cũng là thứ mà Hỗn Nguyên Thánh Đế muốn có đến đỏ mắt.
Trong tình huống như này, bảo hắn đến gặp Hỗn Nguyên Thánh Đế, chẳng phải là ăn nhiều chết no hay sao?
– Diệp huynh, tôi lập tức phải quay về Thương lâu Hư Thị.
Anh có cần gì, cứ bảo với tôi, tôi chắc chắn có thể giúp anh làm được.
Hình Hồng chẳng những thay đồi xưng hô với Diệp Mặc, hơn nữa ý tứ kết giao cũng lộ rõ.
Một Đạo Nguyên Đan Thánh đỉnh phong, giá trị cũng không kém hơn chút nào so với một Hỗn Nguyên Thánh Đế, loại ngườ như này không kết giao, thì kết giao với người như nào đây?
Diệp Mặc biết rõ Thương lâu Hư Thị giàu có, hắn cũng không khách khí nữa nói:
– Tôi cần lượng lớn Thần linh thảo và Tiên tài cao cấp, những thứ này càng nhiều càng tốt.
– Được, Diệp huynh cứ yên tâm, tôi bảo đảm sẽ giúp Diệp huynh lo tốt những thứ này.
Khuôn mặt xám của Hình Hồng nổi lên những vệt đỏ nói xong, vội vàng rời đi, xem chừng là về khoe khoang Tinh Không Đạo Đan rồi.
Đợi Hình Hồng đi xa rồi, Diệp Mặc lúc này mới nói với Áo Hách:
– Bây giờ chúng ta đến thăm hỏi vài Đạo Nguyên Thánh Đế của Âm Minh tộc đến Hư Thị một chút.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2185: Âm Minh Tộc Ám Toán
Âm Minh Tộc Ám Toán
Âm Minh tộc với tư cách là một trong số ít những chủng tộc cường đại, cho nên nơi ở đương nhiên là một trong số những nơi phồn hoa nhất Hư Thị.
Diệp Mặc cùng Áo Hách vừa mới đi tới trước cửa nơi ở của Âm Minh tộc thì Chung Ly Hoắc Âm đã tiến ra nghênh tiếp rồi.
– Chung Ly tiên hữu bận rộn nhiều việc, không biết là tôi lần này đến đây có quấy rầy gì không?
Diệp Mặc ôm quyền nói một câu bình thản với Chung Ly Hoắc Âm.
Đối với người này thì hắn không hề có hảo cảm gì.
Bản thân hắn đã tha cho y một mạng, nên hẳn là y phải đi hỏi thăm hắn mới đúng, vậy mà vẫn phải để mình chủ động tới đây.
Chung Ly Hoắc Âm biết rằng Diệp Mặc đang mỉa mai việc y không chủ động đến gặp mặt Diệp Mặc, cho nên cũng không hề tức giận, miễn cưỡng lộ ra nụ cười mỉm rồi nói:
– Tôi muốn đi thăm hỏi Diệp đan thánh, chỉ là đột nhiên có mấy người bằng hữu đến đây, cho nên mới chậm trễ vài ngày, kính xin Diệp đan thánh không trách tội.
Xin mời Diệp đan thánh cùng Áo tiên hữu theo tôi…
– Nếu Diệp đan thánh đã tới, vậy thì xin mời dùng một ly tiên trà.
Một giọng nói có chút hư ảo rơi vào trong tai mọi người.
Giọng nói này vô cùng mờ ảo, hơn nữa cũng mang theo một cảm giác băng lạnh dị thường.
Diệp Mặc nghe giọng nói kia thì liền biết đối phương là ai rồi.
Đó chính là Đạo Nguyên Thánh Đế toàn thân toát ra vẻ âm lãnh, ngay cả khuôn mặt cũng bị che phủ trong màn khí âm lãnh mà lần trước hắn đã chú ý tới.
Y chính là kẻ đầu lĩnh của Âm Minh tộc tới Hư Thị lần này.
Khi Diệp Mặc cùng Áo Hách đi vào điện tiếp khách thì mới phát hiện ở đây ngoại trừ tên Đạo Nguyên Thánh Đế âm lãnh kia, thì thật sự là còn có khách nhân khác.
Vị khách nhân này là một cô gái.
Khi Diệp Mặc lần đầu nhìn về phía cô gái kia, thì chỉ cảm giác được tướng mạo của cô có chút thanh tú, hoặc có thể nói là một thiếu phụ có chút nhan sắc mà thôi.
Nhưng khi ánh mắt Diệp Mặc dừng lại một chút thì lại phát hiện cô gái kia toàn thân đều tản mát ra một loại mị ý, hơn nữa cái cảm giác này còn không hề có nửa phần đột phát.
Bởi vì không có gì đặc biệt, nhưng ngược lại lại làm cho trong lòng người khác có chút lửa nóng, thậm chí còn có cảm giác hận không thể đi tới an ủi cô một phen.
Cái cảm giác này quả thật rất quen thuộc.
Khi vừa nghĩ đến chữ quen thuộc, thì trong đầu Diệp Mặc lập tức hiện ra một bóng người.
Đó chính là cô gái tên Giang Cận mà hắn gặp khi vừa phi thăng lên Tiên giới chưa lâu.
Hiện giờ Giang Cận đã là đệ tử của Mặc Nguyệt Tiên Tông rồi.
Diệp Mặc khẳng định rằng người thiếu phụ trước mặt này cũng giống với Giang Cận, chính là người có Thiên Sinh Mị Thể.
Chỉ là tu vi của cô so với Giang Cận thì cao hơn không biết bao nhiêu lần, vì vị thiếu phụ này chính là một cường giả Đạo Nguyên Thánh Đế đỉnh, hơn nữa công pháp của cô còn là loại phù hợp với thân thể nữa.
Cho dù lúc này cô ta không thi tirển ra công pháp của mình, nhưng chính là hấp dẫn tùy ý phát ra cũng đủ để Diệp Mặc hiểu rằng vị thiếu phụ này không đơn giản.
– Diệp đan thánh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm này có thể gặp được Diệp đan thánh ở đây quả thật là vinh hạnh.
Vị thiếu phụ kia cười tủm tỉm đứng lên chào hỏi Diệp Mặc.
Còn Áo Hách bên cạnh Diệp Mặc thì bị cô trực tiếp bỏ quên.
Cũng mau Áo Hách hiện nay đang chủ động đi theo hầu Diệp Mặc, cho nên y căn bản cũng không có ý định đi chào hỏi ai, cũng không thèm để ý việc ai giả lơ với y.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế toàn thân âm lãnh kia lúc này đã chủ động giới thiệu:
– Diệp đan thánh, đây là Thang Khinh Thánh Đế, Đạo Nguyên cường giả của Phượng Hoàng tộc.
Nghe nói rằng Diệp đan thánh muốn tới nơi này, cho nên mới cố ý lưu lại đây để gặp một lần.
Tôi tên là Tào Trạch, đối với việc Diệp đan thánh đã hạ thủ lưu tình cũng vô cùng cảm kích.
Nếu không phải là những việc vụn vặt quá nhiều thì tôi đã sớm đi thăm hỏi Diệp đan thánh rồi.
Trong nội tâm Diệp Mặc đang suy nghĩ xem không biết là vị thiếu phụ tên Thanh Khinh kia có phải là có chút quan hệ nào đó với Thang Tiểu Du hay không thì Thang Kinh đã chủ động nói:
– Tào tiên hữu, anh không cần phải để ý tới tôi.
Tôi ở chỗ này uống vài ngụm tiên trà là được rồi.
Ý của cô chính là dù Tào Trạch và Diệp Mặc có nói chuyện gì, thì cũng không cần phải quan tâm tới cô ở bên cạnh.
Tào Trạch cùng Thang Khinh quan hệ dường như không cạn, cho nên chỉ nhẹ gật đầu với Thang Kinh sau đó quay sang ôm quyền hỏi Diệp Mặc:
– Diệp đan thánh hẳn là muốn hỏi thăm một ít chuyện tình của Âm Minh giới có phải không?
Diệp Mặc đối với tên Tào Trạch này cũng không có bao nhiêu hảo cảm cả, hắn cũng không muốn ở chỗ này lãng phí thời gian cho nên lập tức đáp:
– Đúng thế, tôi muốn xin hỏi Tào tiên hữu một chút, nếu như tôi phải đi tới Âm Minh giới, thì có phải là sẽ rất khó khăn đúng không?
Tào Trạch hiển nhiên cũng đã nghe qua Chung Ly Hoắc Âm nói về Diệp Mặc, cho nên cũng không hề kỳ quái gì mà trả lời:
– Đúng thế, trong các tộc ở tất cả các giới, thì chỉ có Âm Minh giới là khó đi vào nhất.
Không chỉ cần Âm Minh Thể mới có thể tiến vào, mà hơn nữa khi cưỡng ép tiến vào Âm Minh giới thì tu vi cũng sẽ bị áp chế đến mức thấp nhất.
Đương nhiên, nếu Diệp đan thánh muốn đi tới Âm Minh giới, thì Âm Minh tộc chúng tôi vô cùng hoan nghênh.
Nói xong thì Tào Trạch còn lấy ra một miếng ngọc bài cùng một miếng ngọc giản đen nhánh đưa cho Diệp Mặc:
– Diệp đan thánh chỉ cần đeo miếng ngọc bài này trên người là có thể tiến được vào Âm Minh giới, còn miếng ngọc giản này là bản đồ của Âm Minh giới, kể cả vị trí lối vào cũng có ở trong.
Tất cả xin giao cho Diệp đan thánh.
Y biết rõ loại người như Diệp Mặc một khi đã xác định chắc chắn nơi mình muốn đi, thì cho dù y có miêu tả nói đó thành Cửu U Điạ Ngục thì Diệp Mặc cũng sẽ không hề thay đổi chủ ý.
Diệp Mặc cũng không nghĩ rằng Tào Trạch sẽ dễ nói chuyện như thế.
Hắn còn chưa kịp mở miệng, thì đồ vật cũng đã được đưa đến tay rồi.
Diệp Mặc không biết Tào Trạch vì cái gì lại dễ nói chuyện như vậy, nhưng hắn cũng không hề có ý muốn giao hảo với Tào Trạch.
Sau khi hắn lấy được ngọc bài cùng với ngọc giản bản đồ, liền trực tiếp đứng dậy cáo từ luôn.
Hắn đã tha cho Chung Ly Hoắc Âm một mạng, đó cũng không phải là điều mà năm suất tiến vào Đạo Quả Tháp có thể bồi thường được.
Cho dù là năm suất kia Chung Ly Hoắc Âm không cho hắn, thì hắn cũng có thể giết được Chung Ly Hoắc Âm bằng cách trực tiếp khiêu chiến Âm Minh tộc.
Cho nên hiện tại Tào Trạch đưa ngọc bài cùng với ngọc giản bản đồ cho hắn, thì hắn cũng không thấy mình thiếu nợ Tào Trạch kia thứ gì cả.
– Diệp đan thánh, tôi luôn cảm giác cái tên Tào Trạch kia có chút vấn đề.
Ngọc bài mà y đưa cho không thể nào tin tưởng hoàn toàn được.
Sau khi đi ra khỏi nơi ở của Âm Minh tộc thì Áo Hách liền lo lắng nói một câu.
Diệp Mặc cười nói:
– Cái này tôi biết, anh không cần lo lắng.
Anh tạm thời không cần đi theo tôi, vì sau khi tôi về sẽ phải bế quan một thời gian ngắn.
Chờ khi Đạo Quả Tháp mở ra, thì anh đi tới quảng trường Đạo Quả Tháp chờ tôi là được rồi.
Có lẽ đã biết rõ Diệp Mặc tạm thời sẽ không rời khỏi Hư Thị, cho nên Áo Hách cũng không kiên trì đi theo Diệp Mặc nữa.
Sau khi nghe Diệp Mặc nói xong, thì liền xoay người đi một hướng khác.
…
Sau khi trở lại Tiên tức lâu, thì chuyện đầu tiên Diệp Mặc làm là không ngừng bố trí cấm chế.
Hắn đem gian phòng của mình bố trí một tầng rồi lại một tầng cấm chế, sau đó mới tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Bên trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc trước tiên lấy ra chính là ngọc bài đen nhánh kia sau đó quét thần thức vào.
Lúc này Thần Niệm Cửu Chuyển của hắn đã tu luyện đến đệ Ngũ Chuyển đỉnh, chỉ là bị kẹt lại trước khi niết bàn nên không có cách nào để tiến vào Lục Chuyển mà thôi.
Lúc này ở bên trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc không chút kiêng kỵ nào mà dùng thần thức xâm nhập hoàn toàn vào trong mảnh ngọc bài đen nhánh kia.
Cấm chế bên trong ngọc bài một đạo rồi lại một đạo, nếu như là người bình thường thì cho dù là có Thần Niện Cửu Chuyển cũng sẽ lập tức phá hủy mảnh ngọc bài này ngay khi vừa mới đưa thần thức xâm lấn vào.
Trình độ trận pháp cấm chế của Diệp Mặc đã sớm vượt qua một tong sư Tiên trận bình thường, cho nên cấm chế bên trong cái ngọc bài này đối với hắn mà nói thì không có chút ngăn trở nào cả.
Chỉ trong thời gian một nén nhang, thần thức của Diệp Mặc đã lùi ra khỏi ngọc bài, cũng không hề phá hủy ngọc bài.
Hắn đã hiểu được chỗ mà miếng ngọc bài này bị động tay động chân vào rồi, một khi hắn thông qua cái ngọc bài này tiến vào Âm Minh giới, thì vị trí của hắn lập tức sẽ bị người khác nắm bắt rõ.
Có thể thấy được rằng Tào Trạch đã sớm tính toán rồi, và cái ngọc bài này là đặc biệt vì hắn mà chế ra.
Diệp Mặc lúc này hừ lạnh một tiếng, đối với hai tên Tào Trạch và Chung Ly Hoắc Âm kia thì đã động sát cơ rồi.
Thời buổi này nông dân quả nhiên không thể nào cứu rắn độc được.
Sau khi hắn đem miếng ngọc bài phong ấn lại rồi thu vào trong nhẫn trữ vật, thì mới lấy cái ngọc giản bản đồ kia.
Ngọc giản bản đồ thoạt nhìn cũng không phải là thứ mới làm, nhưng sau khi thần thức của Diệp Mặc phá vỡ cấm chế ẩn nấp của ngọc giản, thì đã nhanh chóng tìm được một cái ký hiệu thần niệm bên trong ngọc giản.
Diệp Mặc xuất ra một cái ngọc giản mới, đem toàn bộ bản đồ bên trong cái ngọc giản này chép lại một lần, sau đó mới phong ấn nó và đặt trong Thế giới trang vàng.
Đối với kẻ muốn tiêu diệt hắn, thì từ xưa tới nay hắn chưa bao giờ khách khí cả.
Bất luận đối phương là ai, cho dù là Hỗn Nguyên Thánh Đế thì hắn cũng sẽ tìm cơ hội mà đòi nợ về.
Sau khi có được bản đồ đi tới Âm Minh giới, lúc này Diệp Mặc mới đi ra khỏi Thế giới trang vàng.
Vài ngày sau, Hình Hồng lần nữa đưa tới cho Diệp Mặc một chiếc nhẫn trữ vật.
Lần này bên trong chiếc nhẫn trữ vật chứa đầy các loại tài liệu cùng Tiên linh thảo.
Những thứ này cũng không phải là rất đắt đỏ quý hiếm, nhưng được cái số lượng rất nhiều.
Từ Hình Hồng mà Diệp Mặc đã nhận được tin tức của Tinh Không Đạo Đan.
Tinh Không Đạo Đan ở Hư Thị này đã bị đầy lên tới một mức giá trên trời.
Bởi là vì Thần đan Đạo quả hạng nhất, cho nên một viên Tinh Không Đạo Đan so với Tinh Không Liên càng đắt hơn không chỉ gấp hai lần.
Giá trị của một Đan Thánh ở nơi này được thể hiện ra rất rõ rồi.
Một lò Tinh Không Đạo Đan được Diệp Mặc luyện chế ra tận mười hai viên, tính ra thì giá trị tăng lên đến hơn mười lần.
Bất quá cũng không phải tất cả các Đan Thánh đều luyện chế Tinh Không Đạo Đan, mà cho dù có người luyện chế thì cũng không thể có được tỉ lệ thành đan cùng với đẳng cấp đan dược cao như Diệp Mặc được.
Nói không chứng là vào gốc Tinh Không Liên cũng không thể luyện chế thành công một lò Tinh Không Đạo Đan.
Hư Thị Thương Lâu lại để cho Hình Hồng mang tới cho mình những thứ này, thứ nhất là vi cảm kích Diệp Mặc đã giúp Hư Thị Thương Lâu có được một món lợi nhuận lớn, còn thứ hai chính là vì muốn kết giao với Diệp Mặc.
Thần tiên chỉ là cách gọi của người phàm tục mà thôi, vì bất kỳ một tiên nhân nào, dù là Tiên Đế hay thậm chí là Thánh Đế, thì cũng chính là loại cao nhân thanh cao không nhiễm khói bụi trần gian.
Nhưng chính họ cũng cần phải tranh đoạt, cũng cần vô số tài nguyên tu luyện.
Bởi vì như vậy thì mới có thể khiến cho tu vi của họ tăng lên một tầng cao hơn.
Đan Thánh cao cấp chính là lời cam đoan lớn nhất cho tài nguyên tu luyện của họ.
Đối với lượng tài nguyên lớn mà Hình Hồng đưa tới thì Diệp Mặc lại chê ít.
Đệ tửc của Mặc Nguyệt Tiên Tông còn cần nhiều những tài nguyên dùng để tu luyện này mà.
Từ giờ tới khi Đạo Quả Tháp mở cửa ra còn hơn hai tháng nữa, cho nên Diệp Mặc liền dứt khoát luyện đan và luyện khí tại chỗ luôn.
…
Thời gian hai tháng trôi qua rất nhanh, Diệp Mặc đang định mấy ngày nữa thì rời khỏi Tiên tức lâu để đi hỏi xem La Thanh Hà phân chia suất tiến vào Dạo Quả Tháp như thế nào, đồng thời hắn còn muốn hỏi một chút xem La Thanh Hà có phải đã từng đi qua đại lục Lạc Nguyệt hay không.
Chỉ là không đợi Diệp Mặc rời khỏi Tiên tức lâu, thì Cổ Bích Doanh đã vội vã đi tới trước mặt Diệp Mặc.
Bởi vì Diệp Mặc đã phân phó rằng chỉ cần là Thánh Đế của Nhân tộc tới tìm hắn, thì Tiên tức lâu không cần phải ngăn trở lại, cho nên Cổ Bích Doanh có thể tiến vào gặp Diệp Mặc một cách dễ dàng.
Thấy bộ dáng thấp thỏm lo âu củng vội vã của Cổ Bích Doanh, thì Diệp Mặc lập tức đã biết rằng có khả năng xảy ra chuyện rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị [Dịch] Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Yeu-Nghiet-Tien-Hoang-Tai-Do-Thi-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Tiên Linh Đồ Phổ [Dịch] Tiên Linh Đồ Phổ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Tien-Linh-Do-Pho-SE-Audio-Truyen.jpg)



