1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 436 : Đó Là Vì Tôi Chưa Đến (c2176-c2180)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 436 : Đó Là Vì Tôi Chưa Đến (c2176-c2180)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2176: Đó Là Vì Tôi Chưa Đến

Đó Là Vì Tôi Chưa Đến

K

hi Diệp Mặc dẫn La Thanh Hà và Vương Nam Sương tiến vào trong đại điện, trong đại điện cũng đã có gần trăm người rồi.

Chỗ ngồi của những người này rất rõ ràng, ba người một chỗ, rõ ràng đều là vì đại diện cho thế lực hoặc đại diện cho một chủng tộc.

Chỗ ngồi trong đại điện bố trí cũng có ba tổ, một tổ đặt hơi gần phía trước một chút, hai tổ hơi lùi về phía sau một chút.

Diệp Mặc quan sát đại điện này một chút, đại điện này chẳng những vô cùng rộng lớ, hơn nữa đến đình điện cũng không nhìn thấy.

Diệp Mặc biết đây là do trận pháp gây ra, giữa đại điện còn có một sân khấu hình tròn chu vi gấn mười trượng, cấm chế xung quanh cũng không kém chút nào so với cấm chế đài thi đấu trong quảng trường Thần Thánh bảng, vừa nhìn sân đấu này, Diệp Mặc liền biết, đây cũng là một đài thi đấu.

Đài thi đấu này đoán chừng chính là khi hai bên không hài lòng với sự phân chia, thì sẽ tiến hành giao đấu.

Biên giới đài thi đấu đều có tầng tầng vầng sáng đỏ sậm, trong đài thi đấu này còn có không biết bao nhiêu Thánh Đế đã từng chết.

– Diệp đan thánh ngồi bên này.

Hình Hồng sớm đã nhìn thấy Diệp Mặc đến, vội vàng chào hỏi.

– Hình huynh, anh cũng đến rồi à?

Diệp Mặc dẫn La Thanh Hà và Vương Nam Sương ngồi bên cạnh tổ của Hình Hồng, hắn phát hiện Hình Hồng mặc dù đến rồi, nhưng lại ngồi ở vị trí hai ghế phía sau.

Rõ ràng gã không phải là dẫn người của Thương lâu Hư Thị đến.

Trong ba người của Thương lâu Hư Thị, ngồi đầu tiên là Thánh Đế trên người mang khí tức quả thực cường hãn hơn Hình Hồng không ít.

Hình Hồng cười nói:

– Đương nhiên, tôi là đại diện cho Thương lâu Hư Thị đến, Thương lâu Hư Thị cũng có tư cách tranh giành suất với những tộc khác.

– Ồ, Nhân tộc lần này cũng có người tham gia sao?

Thấy ba người Diệp Mặc tiến đến, lập tức có người ngạc nhiên hỏi.

– Ba Hóa Đạo Thánh Đế tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp sao?

– Thế này là ý gì? Chẳng lẽ là muốn chứng minh có dũng khí, hay muốn chứng tỏ cho mọi người thấy vẫn còn Nhân tộc?

Những tiếng bàn tán không ngừng vang lên, nhưng không có ai đứng ra gây phiền phức cho Diệp Mặc, đoán chừng là nhìn thấy Hình Hồng của Thương lâu Hư Thị chào hỏi Diệp Mặc.

Diệp Mặc biết rõ chuyện của Hình Hồng, Vương Nam Sương biết, nhưng La Thanh Hà lại không biết.

Trong lòng y lại càng khâm phục Diệp Mặc, không nói là cường giả Đạo Nguyên đứng bên ngoài đợi Diệp Mặc kia, đại danh của Hình Hồng trong Hư Thị ai mà không biết? Không ngờ cũng quen biết với Diệp Mặc.

Ba người Diệp Mặc, Vương Nam Sương và La Thanh Hà ngồi chưa được bao lâu, trong đại điện lại lần nữa có mấy chục người tiến vào, cộng thêm những người lúc trước có trong đại điện, lúc này trong đại điện cũng có hơn 130 người rồi.

Căn cứ ba người một tổ, Diệp Mặc tính nhẩm một chút, chủng tộc và thế lực tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp này cộng lại cũng có gần 40, 50 rồi.

Người cuối cùng tiến vào là Thánh Đế áo xám, vị Thánh Đế này thoạt nhìn cũng không lạ, là một người đàn ông trung niên rất bình thường, khí thế thậm chí còn thua xa những Thánh Đế khác đang ngồi trong đại điện này.

Nhưng Diệp Mặc vừa nhìn lại biết đây là cường giả bán bộ Hỗn Nguyên, hơn nữa còn là cường giả bán bộ Hỗn Nguyên có đạo pháp cực kỳ thâm hậu.

Thánh Đế áo xám này đi đến chỗ ngồi cao nhất rồi dừng lại, sau đó ôm quyền nói với mọi người:

– Hoan nghênh các vị tiên hữu từ các giới các tộc đã đến tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp, những Thánh Đế ngồi đây có rất nhiều người quen biết rồi, đương nhiên cũng có một số Thánh Đế mới chưa từng nghe đến tôi.

Vậy tôi xin giới thiệu một chút, tôi đến từ Hư Thị, danh hiệu là Không Hãn.

Vì tương đối may mắn là, Đạo Quả Tháp lại có chính trong Hư Thị, cho nên lần này tôi và Thiên Thụy Thánh Đế đại diện Đạo Quả Tháp, công chính công bình chủ trì lần phân chia suất vào Đạo Quả Tháp lần này.

Không Hãn Thánh Đế vừa dứt lời, đám người lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào bên cạnh ông lại có thêm một người.

Đây chỉ là mặc áo gai bình thường, thoạt nhìn khí tức cũng không bằng Không Hãn Thánh Đế.

Nhưng một số Thánh Đế có chút kiến thức cũng nhìn ra, lão già mặc áo gai bình thường này tu vi còn cường hãn hơn Không Hãn Thánh Đế một chút, Diệp Mặc đoán chừng người này chắc hẳn là Thiên Thụy Thánh Đế rồi, còn là một cường giả bán bộ Hỗn Nguyên nữa.

Quả nhiên lão già áo gai này đột nhiên xuất hiện tiếp lời:

– Tôi chính là Thiên Thụy, bây giờ đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp bắt đầu.

Thiên Thụy Thánh Đế sau khi nói vài từ này, liền ngồi xuống nhắm mắt không nói gì, dường như những chuyện sau đó cũng chẳng liên quan gì đến lão.

Nhiệm vụ chủ yếu của lão chính là nói vài từ vừa rồi mà thôi.

Không Hãn Thánh Đế cười ha hả nói:

– Đáng nhắc tới chính là, lần đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp lần này có thêm Nhân tộc và Ảnh tộc…

Mặc dù ba người Diệp Mặc tiến vào, cũng đã thu hút sự chú ý, bây giờ Không Hãn Thánh Đế nói đến Nhân tộc, vẫn khiến có nhiều ánh nhìn hướng về phía ba người Diệp Mặc.

Ngược lại hai vị Thánh Đế của Ảnh tộc, cũng không ai chú ý nhiều lắm.

Điều này e rằng còn là vì tu vi của ba người có chút thấp kém, đều là tu vi Hóa Đạo Thánh Đế.

Không Hãn Thánh Đế tiếp tục nói:

– Vì có rất nhiều Thánh Đế của Thần bảng không thể kịp thời quay về Hư Thị báo danh tham gia Đạo Quả Tháp, còn có rất nhiều giới tộc cũng chưa có người đến, suất vào của lần Đạo Quả Tháp này tổng cộng có thêm 193 suất nữa…

Diệp Mặc nghe xong trong lòng vô cùng khiếp sợ, hắn không ngờ suất vào Đạo Quả Tháp quý giá như vậy trong chốc lát lại thừa ra nhiều như vậy.

Chằng trách muốn làm một đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp, nhiều suất như này chắc chắn phải phân chia kỹ càng.

– Đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp lần này tổng cộng có 46 chỗ ngồi, còn có nhiều suất phân chia như này, chúng tôi vẫn căn cứ theo quy tắc cũ.

Suát được chia bình quân, các vị có ý kiến gì không?

Không Hãn Thánh Đế nói xong, khuôn mặt mỉm cười nhìn hơn trăm người còn lại, dường như đây là chuyện hiển nhiên.

46 chỗ ngồi mà ông nói là chỉ chỗ ngồi gần phía trước một chút, chắc hẳn là 46 chủng tộc hoặc thế lực rồi.

Ví dụ như ba người Diệp Mặc, ông chỉ tính là một mình chỗ ngồi của Diệp Mặc mà thôi.

– Chúng tôi không có ý kiến gì.

Đại diện của các lập tức lên tiếng nói, dường như đúng là nên phân chia như vậy.

Diệp Mặc lại ngây người, chẳng lẽ đại hội phân chia Đạo Quả Tháp lại đon giản như này sao? Tất cả các suất đều chia bình quân cho mọi người, hơn nữa không có ai đứng ra ý kiến, loại đại hội phân chia như này còn ý kiến cái quái gì? Hơn nữa, 46 các tộc thế lực trong này, 193 suất cũng không thể nào chia bình quân được? Nhưng làm sao lại cũng không có ai đứng ra ý kiến?

Chờ một lúc sau, Diệp Mặc xác định không ai đứng ra ý kiến, nhưng hắn lại muốn đưa ra ý kiến.

– Không Hãn Thánh Đế đại nhân, tôi có ý kiến.

Người khác không đứng ra ý kiến, Diệp Mặc lại đứng lên ôm quyền nói.

Dường như tất cả ánh mắt đều dồn về phía Diệp Mặc, lúc này ý kiến cái gì? Hơn nữa đua ra ý kiến cũng không phải là ý kiến với Không Hãn Thánh Đế.

– Đúng là một tên đần không hiểu quy tắc gì cả.

Tên Thánh Đế Ma tộc lúc trước suýt nữa đánh nhau với Diệp Mặc khinh thường mỉa mai một câu, gã cho rằng rõ ràng Diệp Mặc không hiểu ý chia bình quân là như nào, nên mới ngu ngốc đứng ra ý kiến.

Không Hãn Thánh Đế cũng rất giật mình, một Hóa Đạo Thánh Đế không ngờ lại đưa ra ý kiến trong đại hội như này, ông ngược lại lại có chút hứng thú chằm chằm nhìn vào Diệp Mặc hỏi:

– Anh là người đại diện cho Nhân tộc tham gia đại hội phải không? Không biết anh có ý kiến gì vậy?

Diệp Mặc cao giọng nói:

– Vì đây là lần đầu tiên tôi đại diện cho Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, cho nên muốn hỏi một chút, lần này có thêm 193 suất, có phải đã trừ đi 30 suất vốn dĩ đã có của Nhân tộc tôi rồi không?

Không Hãn Thánh Đế lúc này mới hiểu ý của Diệp Mặc, ông lập tức nói:

– Cái này thì không trừ đi, Nhân tộc vì mấy lần đều không tham gia đại hội, cho nên 30 suất này đã trực tiếp gạch khỏi danh sách rồi.

– Không Hãn Thánh Đế đại nhân, suất của tộc khác vốn dĩ có phải cũng sẽ cho là suất thừa ra không? Nếu suất vốn dĩ có của tộc khác không lấy ra chia, chỉ lấy suất của Nhân tộc vốn dĩ có ra làm suất dư thừa, đây làm sao có thể nói là công bằng công chính được?

Diệp Mặc không chút khách khí nói.

Không Hãn Thánh Đế ngược lại có chút sửng sốt, Nhân tộc lúc trước cũng có đại diện đến tham gia, nhưng bọn họ cũng không đưa ra yêu cầu như này của Diệp Mặc.

Đừng nói bọn họ không dám đưa ra yêu cầu 30 suất vốn có của Nhân tộc, cho dù là suất dư thừa còn lại cũng cố gắng nhường nhịn.

Không ngờ lần này Hóa Đạo Thánh Đế đến, lại nghé non không sợ cọp, lại đưa ra yêu cầu này.

– Ha ha ha…

Lời nói của Diệp Mặc lại khiến cả hội trường cười vang, cho dù là Hình Hồng cũng cúi đầu, cũng không dám nói giúp Diệp Mặc.

La Thanh Hà và Vương Nam Sương đờ đẫn nhìn Diệp Mặc, bọn họ cùng Diệp Mặc tham gia đại hội này, đó là vì Nhân tộc không ngừng bị xuống dốc, thậm chí đã sẵn sàng tâm lý bị mất mạng bất cứ lúc nào.

Nhưng bọn họ có chuẩn bị đầy đủ đi nữa, cũng không ngờ Diệp Mặc lại dám đưa ra yêu cầu đáng sợ như này, đây là yêu cầu sao? Đây quả thực là không muốn sống mà.

Bọn họ cho rằng, lần này Nhân tộc chỉ cần có được một hai suất, sau đó đi ra, thì cũng là thắng lợi rồi, ít nhất cũng khiến người ta biết được vẫn còn Nhân tộc.

Còn Diệp Mặc lại yêu cầu trả trước 30 suất Nhân tộc vốn dĩ có lúc trước, sau đó nói tiếp đến chuyện chia chác còn lại, đề nghị như này, bọn họ quả thực không dám nghĩ đến.

Không Hãn Thánh Đế cũng không cười to, chỉ dùng tay hạ xuống, sau khi để tiếng cười vang trong đại điện yên tĩnh, lúc này mới nhìn Diệp Mặc nói:

– Nhưng lúc trước Nhân tộc cũng tham gia đại hội, bọn họ cũng không đưa ra yêu cầu này mà? Dù sao suất vào Đạo Quả Tháp Nhân tộc cũng đã lùi ra khá lâu rồi.

Khi Không Hãn Thánh Đế nói, trong lòng cũng thầm than, ông thấy Diệp Mặc dũng khí đáng khen, muốn gián tiếp nói cho Diệp Mặc biết, cho dù hắn muốn toàn bộ 193 suất, hơn nữa người khác cũng đồng ý rồi, cuối cùng cũng sẽ vô dụng.

Vì đây mới là bước phân chia đầu tiên, bước thứ hai và thứ ba đó mới là mấu chốt nhất.

Còn bước đầu tiên chia cho ai, chia bao nhiêu, căn bản cũng không có ai quan tâm.

– Đó là vì tôi chưa đến, tôi mà đến, sớm đã đưa ra đề nghị này rồi.

Diệp Mặc nói xong, không ngờ lại cảm thấy câu này có chút quen thuộc, hắn đã quên nghe thấy câu này ở chỗ nào rồi.

– Đại diện của Nhân tộc có ý kiến, bọn họ muốn lấy trước 30 suất vốn dĩ thuộc về họ lại, có ai có ý kiến gì không?

Không Hãn Thánh Đế sau khi nhìn thấy Diệp Mặc nói vậy, cũng không nói nhiều nữa, trực tiếp nhìn các tộc còn lại hỏi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2177: Phân Chia

Phân Chia

C

ủng Hạng lập tức đứng lên nói:

– Chúng tôi không có ý kiến gì, 30 suất của Nhân tộc tất nhiên phải trả lại.

Đương nhiên, vì Nhân tộc nhiều năm rồi không tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp. 30 suất của bọn họ lần này chỉ có thể coi là suất dư thừa mà chia cho bọn họ, lần sau mới có thể coi là suất Nhân tộc cố hữu mà giải quyết.

Củng Hạng nói nghe cũng rất có lý, hơn nữa thoạt nhìn còn là nghĩ giúp Nhân tộc.

Diệp Mặc lần này hoàn toàn hiểu là chuyện gì, coi là suất dư thừa chia cho hắn, đó chính là nói những suất này người khác có thể thông qua khiêu chiến để tranh giành.

Suất cố hữu, là cố định, chỉ cần hắn không tranh suất thừa, suất cố hữu người khác cũng không có quyền tham gia khiêu chiến để tranh giành.

Trong đại hội chia suất này, hắn cần càng nhiều suất dư thừa, thì càng phải nhận nhiều khiêu chiến, cơ hội bị giết cũng nhiều hơn.

Chẳng trách lúc trước Không Hãn Thánh Đế nói chia đều suất dư thừa, cũng không có ai đứng ra ý kiến.

Cho dù Củng hạng định đưa toàn bộ 193 suất thừa này cho hắn, đoán chừng cũng không có ai nói nửa lời không đồng ý.

Không Hãn Thánh Đế nhìn những người còn lại hỏi:

– Mọi người có ý kiến gì với Củng tiên hữu không?

Quả nhiên sau khi Không Hãn Thánh Đế nói, đại diện các tộc nhao nhao tán thành, không ai nói không đồng ý.

Như vậy, chia suất còn chưa bắt đầu, Nhân tộc cũng đã lấy được 30 suất trước rồi.

Không Hãn Thánh Đế hờ hững nhìn Diệp Mặc nói:

– Được, bây giờ mọi người đồng ý tôi trả lại 30 suất cho Nhân tộc, xin hỏi anh còn có yêu cầu gì nữa không?

Diệp Mặc nghe thấy lời này của Không Hãn Thánh Đế đến bây giờ, cũng chưa từng đưa ra chủ ý của mình.

Nhưng người này vốn dĩ không định đắc tội với bất kỳ ai, hoàn toàn là chủ trì đại hội theo phương thức ba phải.

Bây giờ Không Hãn Thánh Đế hỏi, hắn ôm quyền nói:

– Cám ơn Không Hãn Thánh Đế, tôi chỉ lấy những gì thuộc về mình, không có yêu cầu gì khác.

– Được, nếu như vậy, thì trừ 30 suất của Nhân tộc ra, 163 suất còn lại chia đều.

Ba vòng đầu tiên mỗi một bên đại diện đều chia 3 suất, vòng thứ tư số người không đủ, chia đến đâu hết thì dừng lại đến đó.

Ý của Không Hãn Thánh Đế là đại diện các tộc ngồi phía trước mỗi một tộc có thể chia được 4 suất, còn đại diện ngồi phía sau, mỗi một tộc chỉ có thể chia được 3 suất.

Nhưng sau khi Không Hãn Thánh Đế chia xong, lại không có bất kỳ ai đứng ra dị nghị.

Những người này sớm đã biết quy định này, kiểu cần 4 suất như Hư Thị này cũng không muốn các tộc và thế lực cướp đoạt suất của người khác, sớm đã ngồi lên trước.

Những người vốn dĩ muốn nhường, tự động chọn chỗ ngồi phía sau.

Diệp Mặc bây giờ biết thế này là thế nào rồi, ngược lại cũng không lấy gì làm lạ.

– Diệp đan thánh, chúng ta trực tiếp muốn 30 suất e rằng cũng không thỏa đáng lắm.

La Thanh Hà hiểu phân chia suất vào là chuyện gì hơn Diệp Mặc, nghe Diệp Mặc một hơi nói muốn 30 suất, lập tức ngồi bên nhỏ giọng nói.

Diệp Mặc cũng không thèm để ý nói:

– Thứ thuộc về chúng ta, chúng ta đương nhiên phải lấy lại, còn không thuộc của chúng ta, chúng ta cũng không cần cướp.

Vương Nam Sương cũng giống như Diệp Mặc, cũng không hiểu chia suất vào Đạo Quả Tháp này, nhưng cô nhìn thấy những người trong này đều dễ nói chuyện, liền biết đại hội phân chia này dường như cũng không phải chuyện đơn giản.

Cách nghĩ của cô rất đơn giản, đó chính là người khác muốn gây phiền phức, cho dù là cô chỉ cần một suất, người khác cũng sẽ tìm đến.

Cho nên Diệp Mặc nói muốn 30 suất, Vương Nam Sương cũng không có cảm giác không ổn.

Không Hãn Thánh Đế rất dứt khoát, sau khi phân chia vòng thứ nhất kết thúc, cũng giống như Thiên Thụy Thánh Đế, ngồi xuống không nói gì nữa, dường như hai người bọn họ đang đợi xem trò vui.

Chỗ ngồi của Diệp Mặc vì gần trước, cho nên hắn đại diện Nhân tộc trong vòng phân chia đầu tiên xong, cũng đã có được 34 suất.

Lúc này Diệp Mặc mới phát hiện đỉnh đầu của đại diện các tộc thế lực trôi nổi con số phù phiếm.

Còn những con số này chính là suất vào Đạo Quả Tháp mà vừa nãy nhận được.

Trên chỗ ngồi của hắn cũng trôi nổi con số 34.

– Thần tộc tôi muốn tặng hai suất cho Âm Minh tộc, một suất tặng cho Hải tộc.

Không Hãn Thánh Đế vừa mới chia xong vòng đầu tiên, lập tức liền có Thánh Đế mặt xanh đứng lên nói.

– Âm Minh tộc nhận.

Một Thánh Đế âm lãnh Diệp Mặc sớm đã chú ý đứng lên nói một câu, sau đó lập tức lại ngồi xuống.

Diệp Mặc sở dĩ chú ý người này, là vì gã là đại diện của Âm Minh tộc, Diệp Mặc còn định nói chuyện với tên này một cút sau khi đại hội kết thúc.

Chỉ có điều khí tức âm lãnh trên toàn thân người này, ngay cả dung mạo khuôn mặt cũng vô cùng âm lãnh, khiến người ta không nhìn rõ dung mạo thực sự rốt cục như thế nào.

Thánh Đế của Âm Minh tộc này nói xong, con số 3 trên đỉnh Thần tộc lập tức biến thành 1, còn con số trên đỉnh Âm Minh tộc lại từ 4 biến thành 6.

– Hải tộc đồng ý.

Một gã Thánh Đế của Hải tộc đứng lên nói xong, con số trên đỉnh Thần tộc hoàn toàn biến mất, đồng thời số trên Hải tộc tăng thêm một suất.

– Hóa ra là chuyển suất cho nhau như này.

Vương Nam Sương cuối cùng cũng hiểu cách chuyển nhượng suất.

Các tộc yếu nhỏ có thể đứng lên, tặng suất của mình cho các tộc cường đại hơn.

– Địa Linh tộc muốn tặng suất của mình cho Long tộc…

– Long tộc bằng lòng tiếp nhận.

– Huyết tộc muốn tặng suất của mình cho Ma tộc…

Trong chốc lát đại diện các tộc nhao nhao đứng dậy, một số chuyển suất, một số nhận suất.

Ba người Diệp Mặc ngồi yên không nói gì, bọn họ cũng đã hiểu đại hội phân chia suất này lúc này mới thực sự bắt đầu.

Lúc trước sở dĩ nói công chính, cũng chỉ là hình thức mà thôi.

Nếu như không phải sợ suất các tộc vốn dĩ thuộc về mình bị lấy mất, rất nhiều tộc chắc chắn sẽ không tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp này.

Long Tộc, Phượng Hoàng tộc… các tộc này vốn dĩ cũng thuộc chủng tộc của Yêu tộc, vì quá cường hãn, ngược lại tách khỏi Yêu tộc, trở thành thế lực độc lập tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp này.

Cái này có chút sai lệch giữa những gì Diệp Mặc nghe thấy và trong tưởng tượng.

Diệp Mặc không đứng lên nói gì, hắn không định nhường suất của mình đi, cũng không định đòi suất của người khác, lúc này ba người chỉ nhìn náo nhiệt, xem người ta tặng qua tặng lại.

Loại tặng thu này mau chóng kết thúc, Diệp Mặc quan sát rất kỹ.

Những tộc nhận suất đều là những tộc cường đại, ví dụ Yêu tộc, Ma tộc, Âm Minh tộc, Long tộc, Hải tộc… còn những tộc tặng đi đều là những tộc có thế lực kém hơn chút, ví dụ Trùng tộc, Địa Linh tộc, Ảnh tộc… Cũng có bộ phận chủng tộc và thế lực không tặng suất đi, cũng không nhận về, ví dụ như thế lức Hư Thị như Thương lâu Hư Thị.

Chủng tộc cường đại như Yêu tộc, Ma tộc, suất nhận về cũng đã hơn 20 suất, cho dù Âm Minh tộc và Hải tộc nhận được cũng hơn 10 suất.

Sau khi tặng nhận xong, ánh mắt của rất nhiều người đều dồn về phía Diệp Mặc, cho tới bây giờ, Diệp Mặc đại diện cho Nhân tộc có 34 suất, cũng đã là một khối thịt lớn, 34 suất đối với tất cả những người có mặt ở đây mà nói, cũng chỉ là tạm thời đặt trong tay Nhân tộc mà thôi.

Bây giờ những suất khác cũng phân chia xong rồi, thứ mà mọi người muốn chia tiếp chính là 34 suất của Nhân tộc.

Đạo Nguyên Thánh Đế của Ma tộc Củng Hạng là người đầu tiên đứng dậy, bay hạ xuống sân khấu tròn trong đại điện, ôm quyền chào hỏi với Không Hãn Thánh Đế và Thiên Thụy Thánh Đế trước, lúc này mới chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói:

– Ma tộc tôi muốn chiếm 5 suất của Nhân tộc, nếu Nhân tộc không đồng ý, thì Củng Hạng đại diện Ma tộc lúc này khiêu chiến với Thánh Đế của Nhân tộc.

Vốn dĩ ánh mắt của mọi người chằm chằm nhìn về phía Diệp Mặc, bây giờ Củng Hạng là người đầu tiên đứng ra, tất cả Thánh Đế tại đây liền nghĩ, cái nên đến cuối cùng cũng đến rồi.

– Diệp đan thánh, để tôi.

La Thanh Hà lập tức đứng lên nói, gã biết đi là nộp mạng, nhưng đối diện với khiêu chiến của tộc khác lại không dám lên, đối với gã mà nói còn khó hơn chịu chết.

Huống chi Diệp Mặc chính là vì gã mà đắc tội với Củng Hạng, nên mới là người đầu tiên đứng ra khiêu chiến.

Diệp Mặc vỗ vai La Thanh Hà, ý bảo La Thanh Hà đừng động, bên tai của hắn truyền đến giọng nói của Hình Hồng:

– Diệp đan thánh, đưa suất cho gã đi, Củng Hạng sẽ không còn lý do gì mà khiêu chiến.

Diệp Mặc khẽ gật đầu với Hình Hồng, tỏ ý cám ơn.

Sau đó đứng lên đi lên sân khấu trong đại điện, hắn ôm quyền nói với hai vị bán bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế:

– Nhân tộc tôi muốn chiếm năm suất của Ma tộc, nếu Ma tộc không đồng ý, Diệp Mặc tôi đại diện cho Nhân tộc khiêu chiến với Thánh Đế Ma tộc.

Đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp sau khi hai bán bộ Hỗn Nguyên đến, vẫn có chút nghiêm túc.

Đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp không chút ầm ĩ này, lúc này cũng vì lời nói của Diệp Mặc mà xuất hiện những âm thanh hỗn tạp.

Hóa Đạo Thánh Đế của nhân tộc này ăn gan gì vậy? Hay là sợ mình chết không đủ thê thảm? Lúc này cố ý chọc giận cường giả Đạo Nguyên như này?

Lời nói của Diệp Mặc giống y hệt với lời nói của cường giả Đạo Nguyên của Ma tộc, bất kỳ ai cũng biết, đây là cố ý chọc giận cường giả Đạo Nguyên của Ma tộc.

Ngay cả cường giả bán bộ Hỗn Nguyên Thiên Thụy Thánh Đế vẫn nhắm mắt, cũng đột nhiên mở mắt ra nhìn Diệp Mặc.

Lão cũng như người khác nghĩ không hiểu, huyết tính quả thực tu đạo không thể thiếu, nhưng vì huyết tính mà nộp mạng, thì căn bản cũng không phải ưu điểm, mà là rối rắm.

Không Hãn Thánh Đế ánh mắt có chút kinh ngạc, sau đó liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh nói:

– Được, bây giờ Thánh Đế Củng Hạng của Ma tộc và Thánh Đế Diệp Mặc của Nhân tộc đấu pháp, bên thua sẽ phải bỏ ra 5 suất.

Không Hãn Thánh Đế nói xong, cấm chế xung quanh lôi đài chiến đấu của Diệp Mặc và Củng Hạng cũng đã hoàn toàn khởi động.

Những người đứng ngoài chỉ có thể dùng mắt thường quan sát tình hình thi đấu, còn thần thức thì không thể nào quét vào được.

Củng Hạng trong nháy mắt cấm chế đài thì đấu được hoàn toàn khởi động, khí tức màu máu toàn thân liền bao phủ toàn bộ đài thi đấu.

Khí tức màu máu kết hợp với lĩnh vực Đạo Nguyên của gã dường như khiến lôi đài thi đấu này hoàn toàn biến thành thế giới của riêng gã, gã chắc rằng một Hóa Đạo Thánh Đế nhỏ như Diệp Mặc trong giới của gã đến di chuyển cũng vô cùng khó khăn, càng đừng nói là đấu với mình.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2178: Uy Lực Của Tử Đao

Uy Lực Của Tử Đao

C

ho dù là vậy, gã cũng không muốn để Diệp Mặc chết một cách nhẹ nhàng, dường như trong nháy mắt giới khí thế màu máu của gã hình thành, pháp bảo Ma Huyết Trảm của gã cũng được phóng ra, đồng thời một đường trường ngấn màu máu xuyên qua không gian cũng đã đến đỉnh đầu Diệp Mặc.

Gã với tốc độ nhanh nhất hủy diệt thân thể Diệp Mặc, sau đó cấm chế nguyên thần của Diệp Mặc lại, rồi từ từ bào chế.

Một Hóa Đạo Thánh Đế dám hỗn láo với một cường giả Đạo Nguyên như gã, gã làm sao có thể không khiến đối phương phải trả giá chứ?

Diệp Mặc cảm nhận được giới khí thế màu máu của Củng Hạng, liền biết Củng Hạng thậm chí còn yếu hơn một chút so với tên Ma Thánh lúc trước hắn giết.

Lúc này hắn cho dù không dùng Tử Đao, cũng có thể chém chết được.

Nhưng Diệp Mặc lại không định không dùng Tử Đao, đến một nơi như này mà giấu thực lực của mình đi, thì cũng không phải chuyện tốt.

Hắn phải chém chết tên Củng Hạn trong chớp nhoáng, khơi tác dụng chấn động, nếu không hôm nay nói không chừng hắn sẽ đối diện với cục diện không ngừng bị khiêu chiến.

Mặc dù trận khiêu chiến này hắn không sợ, nhưng mỗi khi giết một người, sẽ đắc tội với một thế lực.

Diệp Mặc không sợ đắc tội với người khác, nhưng cũng không muốn đắc tội với quá nhiều người.

Lập uy tất nhiên cũng sẽ đắc tội với người khác, nhưng cũng đỡ hơn nhiều so với giết Thánh Đế của đối phương.

Trong nháy mắt giới khí thế màu máu của Củng Hạng được hình thành, lĩnh vực của Diệp Mặc cũng đột nhiên phát ra, lúc này lĩnh vực của hắn cũng hình thành thức giới ban đầu, cũng không thể gọi là lĩnh vực, cho dù gọi là giới vực cũng được rồi.

Vì để giới vực của Củng Hạng mau chóng tan rã, Diệp Mặc đến thần thức giới vực cường đại cũng được bổ sung vào.

Khí giới màu máu của Củng Hạng trong nháy mắt giới vực của Diệp Mặc hình thành lập tức liền tan rã, khí thế màu máu quấn quanh người gã giống như lông ngỗng đột nhiên bị gió thổi qua, liền tan rã.

Trong chốc lát Củng Hạng liền cảm thấy không gian giữa gã và Diệp Mặc bị đóng băng, gã sở dĩ vừa phóng Ma Huyết Trảm ra, trường ngấn màu máu kia liền đến đỉnh đầu Diệp Mặc, là vì gã dùng thần thông không gian.

Củng Hạng cho rằng, giới vực khí thế màu máu của gã kết hợp với thần thông pháp tắc không gian, Ma Huyết Trảm thậm chí trong một chiêu có thể giết được Diệp Mặc.

Một Hóa Đạo Thánh Đế, làm sao có thể chạy thoát khỏi giới vực và thần thông không gian của gã?

Nhưng trong nháy mắt lão cảm nhận được sự đóng băng không gian xung quanh, gã lập tức liền biết mình coi thường Diệp Mặc rồi.

Đây là thần thông Băng Không, thần thông Băng Không là một loại thần thông sau khi am hiểu pháp tắc không gian và pháp tắc băng hệ đến một trình độ nhất định rồi mới có thể thi triển ra được.

Đừng nói gã không am hiểu đầy đủ về pháp tắc không gian, bây giờ thần thông thi triển để đông cứng không gian còn không thể hình thành thực chất như này, cho dù gã có thể thi triển, thì cũng không thể nào thi triển ra Băng Không.

Đồng thời thần thông hình thành từ pháp tắc không gian, thần thông của gã trước Băng Không của Diệp Mặc lập tức tỏ ra kém cỏi.

Cầu vồng màu máu của Ma Huyết Trảm trong tích tắc này liền dừng lại.

Còn Diệp Mặc trong giới vực khí thế màu máu của gã dường như cũng không bị ảnh hưởng chút nào, trong nháy mắt không gian xung quanh bị đông cứng lại, một đường đao màu tím liền được hắn bổ ra ngoài.

Củng Hạng ngay lập tức liền thoát khỏi Băng Không của Diệp Mặc, khi gã muốn phong bế lại đường đao màu tím này của Diệp Mặc, lại phát hiện đường đao màu tím này không ngờ lại mang theo áp lực sát thế cực kỳ hào hùng, dường như muốn dẫn toàn bộ sát cơ xung quanh đi, khiến gã không có nửa phần cứu vãn.

Đây chẳng những là sát thế đao vực, mà là oanh áp sát ý thiên địa, đường đao này Diệp Mặc căn bản cũng không dùng thần thông, đừng nói là Lạc Ngân Đao Văn.

Cho dù Lạc Ngân Diệp Mặc cũng không dùng, chỉ là một đường đao rất bình thường, cộng thêm thần thông Băng Không đã bị Củng Hạng đánh vỡ.

Băng không mặc dù đã bị phá tan, nhưng vẫn còn ảnh hưởng đến Củng Hạng, nhưng đưa Củng Hạng vào chỗ chết không phải là Băng Không, mà là đường đao màu tím này.

– Pháp bảo Tiên Thiên…

Củng Hạng tuyệt vọng nhìn đường đao màu tím trong nháy mắt bổ lên thân người gã, nhưng lại không chút phản kháng nổi.

Sát thế Tiên Thiên bàng bạc cường đại như này, ngoài pháp bảo Tiên Thiên cao cấp nhất, còn là cái gì nữa?

Con kiến cái sâu trong mắt gã, không ngờ khi giao đấu với gã lại giết chết gã, nguyên thần của Củng Hạng vừa mới tràn ra, liền bị đường đao màu tím kéo lại, biến mất vô tung vô tích.

Lúc này sát khí màu máu trên đài thi đấu cùng với Củng Hạng biến mất không nhìn thấy gì nữa, duy nhất chỉ còn thanh Ma Huyết Trảm vẫn còn trên mặt đất.

Tử Đao lại lần nữa quay về bộ dạng bình thường không có gì lạ như cũ, được Diệp Mặc thu vào trong nhẫn trữ vật.

Diệp Mặc đưa tay nhặt lấy Ma Huyết Trảm và nhẫn trữ vật kia, bình thản bước xuống đài thi đấu.

Trong lòng hắn vô cùng mừng rỡ, hắn biết thực lực của mình cũng tăng lên mấy cấp độ, trực tiếp đấu chiến với Củng Hạng, hắn mới biết mình dẵ tăng lên cấp độ nào.

Tử Đao tất nhiên là một nguyên nhân vô cùng quan trọng, nhưng Diệp Mặc chắc rằng cho dù không có Tử Đao, hắn vẫn có thể giết chết Củng Hạng.

Đây chính là một kiểu tự tin, không hề có đạo lý gì đáng nói ở đây cả.

Nhưng sự cường đại của Tử Đao, lại khiến Diệp Mặc có một sự vui mừng khác.

Khi Diệp Mặc giết chết Củng Hạng, đến khi Diệp Mặc bước ra khỏi đài thi đấu, cả đại điện đều hoàn toàn yên tĩnh, cho đến khi Diệp Mặc bước ra khỏi đài thi đấu, trong đại điện mới lại lần nữa ầm ĩ.

Tất cả ánh mắt nhìn Diệp Mặc đều thay đổi, ngay cả hai vị bán bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng nhìn Diệp Mặc với ánh mắt có chút cổ quái.

Bọn họ muốn giết một Đạo Nguyên Thánh Đế có lẽ cũng rất đơn giản, nhưng một Hóa Đạo Thánh Đế giết một Đạo Nguyên Thánh Đế lại đơn giản như này, thì không thể tưởng tượng nổi.

Trong Hư Thị không phải không có Hóa Đạo Thánh Đế Chứng đạo bước thứ nhất giết chết Đạo Nguyên Thánh Đế Chứng đạo bước thứ hai, nhưng cũng rất hiếm hoi.

Hơn nữa mỗi một người đều là bậc tuyệt thế anh kiệt kinh tài diễm diễm.

Đây cũng chưa tính, cho dù có thể giết chết, cuối cùng cũng sẽ trải qua một phen đánh nhau sống chết mới có thể làm được.

Nhưng tên Diệp Mặc này có là cái gì? Một Hóa Đạo sơ kỳ, giết chết một Đạo Nguyên Thánh Đế không ngờ lại đơn giản nhẹ nhàng nư vậy, quả thực quá đáng sợ.

Trừ phi Diệp Mặc ẩn giấu tu vi, nhưng lại không có ai có thể nhìn rõ tu vi mà Diệp Mặc ẩn giấu.

Thời gian hai người giao đấu rất ngắn, điều này những người trong đại điện đều không nghĩ sai, nghĩ ra cũng có chút thời gian này.

Thứ mà tất cả mọi người nghĩ sai chỉ là kết quả của cuộc giao đấu này mà thôi, người vốn dĩ bị giết chết thì vẫn còn trong này, người vốn dĩ nên đứng trong này thì đã bị giết chết.

Cả quá trình giao đấu này, đám người chỉ nhìn thấy sát khí màu máu bức người và đường Ma Huyết Trảm màu máu kia của Củng Hạng, ngoài ra, còn có đường đao màu tím trong đó nữa.

Sau đường đao đó? Sau đó đến cái gì cũng không còn nữa.

– Trận chiến này, Diệp Mặc của Nhân tộc thắng, Ma tộc phải nhường 5 suất cho Nhân tộc.

Khi Diệp Mặc đến chỗ ngồi của mình, Không Hãn Thánh Đế mới tuyên bố kết quả.

La Thanh Hà và Vương Nam Sương cũng là đợi Diệp Mặc đi đến chỗ ngồi rồi, lúc này mới sung sướng đứng dậy.

– Diệp đan thánh, không ngờ anh thắng rồi, lại còn nhẹ nhàng như vậy nữa?

La Thanh Hà cho đến bây giờ cũng có chút không dám tin đây là sự thật.

Vương Nam Sương lúc trước biết rõ Diệp Mặc nghịch thiên, khi Diệp Mặc là Tố Đạo, đã có năng lực giết chết Hóa Đạo Thánh Đế.

Bây giờ hắn Hóa Đạo trồi, muốn giết chết Đạo Nguyên Thánh Đế cũng không phải chuyện không thể nào, duy nhất khiến cô không ngời tới chính là, Diệp Mặc giết chết một Đạo Nguyên Thánh Đế lại đơn giản như vậy mà thôi.

Đối với cô và La Thanh Hà mà nói, thực lực của Diệp Mặc đương nhiên càng cao càng tốt.

Hai gã Đạo Nguyên Thánh Đế khác của Ma tộc vẫn không dám tin một Đạo Nguyên Thánh Đế của bọn họ lại bị một Hóa Đạo của Nhân tộc giết chết, hơn nữa còn là trong nháy mắt.

Củng Hạng mặc dù đại diện Ma tộc tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp này, nhưng không phải chủ đạo.

Tên Đạo Nguyên Ma Thánh ngồi bên cạnh gã lúc trước bỗng nhiên đứng dậy, sát khí quanh người mênh mông chằm chằm nhìn Diệp Mặc, nhưng gã vừa định nói chuyện, thì lại bị tên Đạo Nguyên Ma Thánh trước mặt dùng tay ép xuống:

– Anh không phải là đối thủ của hắn, đường đao màu tím rất bình thường kia của hắn chắc hẳn là một món pháp bảo Tiên Thiên.

Chúng ta cứ xem xem thái độ của những tộc khác thế nào trước đã, nếu không ai ra tay, thì tôi sẽ ra tay.

Tên Ma Thánh này bình tĩnh trở lại, biết mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc, nhưng Đạo Nguyên của Ma tộc bị Hóa Đạo của Nhân tộc giết chết rồi, cái này nên nói như nào, gã làm sao nuốt trôi cục tức này chứ.

Khi Diệp Mặc ngồi xuống ghế của mình, suất trên đỉnh đầu hắn cũng đã từ 34 biến thành 39 suất rồi.

Đại điện lại yên tĩnh trở lại, những âm thanh ầm ĩ cũng đã lặng yên trở lại, nhưng không khí lại nghiêm túc và trang trọng hơn lúc trước rất nhiều.

Tử Đao của Diệp Mặc mặc dù bình thường, nhưng có rất nhiều người nhận ra đây ít nhất là một thanh pháp bảo Tiên Thiên.

Pháp bảo Tiên Thiên trong vũ trụ mênh mông này chỉ có vài món, dường như 99% pháp bảo Tiên Thiên mọi người đều biết, duy chỉ có thanh Tử Đao này của Diệp Mặc thì chưa ai từng nhìn thấy, cũng không ai biết.

Khi rất nhiều người đang quan sát Diệp Mặc, một đường thần thức cực kỳ cường hãn liền quét về phía Diệp Mặc.

Đường thần thức này dường như muốn đánh lén trong thức hải của Diệp Mặc.

Thần Niệm Cửu Chuyển của Diệp Mặc lập tức vận hành, theo bản năng phóng ra một đường thần thức võng, xoắn nát đường thần thức đánh lén kia biến mất, nhưng sau đó Diệp Mặc không ngờ phát hiện ra, hắn không tìm ra người dùng thần thức kai đánh lén là ai.

Không khí nghiêm túc và trang trọng kia không kéo dài được bao lâu, lại có một Đạo Nguyên Thánh Đế toàn thân như một khối khí nước bước đến giữa đại điện nói:

– Tuân Thái của Hải tộc muốn chiếm một suất của Dực tộc, không phục thì lên.

Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc này bước lên nói chuyện cũng không có chút khách khí, chính là muốn cướp, cũng không nói là Hải tộc cần, mà là nói mình cần, trực tiếp khiến đối phương không phục lên luôn.

Ánh mắt của Diệp Mặc cũng quét về phía ba người Dực tộc, ba người này chính xác đều là Đạo Nguyên Thánh Đế, Diệp Mặc chỉ cần dùng thần thức quét một cái liền biết bất kỳ người nào trong ba người này đều không đánh được Tuân Thái.

Dực tộc xem chừng giỏi về đánh nhau trong không gian rộng lớn, còn đánh nhau trong một nơi nhỏ hẹp như này, thì thua nhiều hơn thắng.

Dực tộc dường như cũng biết bọn họ không bằng người của Hải Tộc, tên Đạo Nguyên đại diện đứng đầu cho Dực tộc dứt khoát đứng dậy nói:

– Dực tộc không muốn đánh nhau, suất đó muốn lấy thì lấy đi.

Dực tộc vốn dĩ có 4 suất, cũng đã bỏ ra 3 suất, không ngờ suất cuối cùng lại bị người khác lấy đi.

Đoán chừng Hải tộc trong lòng không thoải mái khi thấy 3 suất Dực tộc tặng đi không có phần của bọn họ, nên mới đứng ra khiêu chiến.

Sau đó còn một số Thánh Đế của các tộc còn lại tiến hành khiêu chiến, nhưng không có ai đứng ra khiêu chiến với Diệp Mặc.

Diệp Mặc vốn dĩ cũng không định khiêu chiến người khác, không ai khiêu chiến hắn, hắn đương nhiên cũng sẽ không nhiều chuyện.

– Âm Minh tộc muốn 5 suất của Nhân tộc, nếu Nhân tộc có ý kiến, thì lên khiêu chiến với Chung Ly Hoắc Âm tôi.

Người đứng ra lên tiếng khiêu chiến là Đạo Nguyên Thánh Đế Chung Ly Hoắc Âm của Âm Minh tộc, gã sau khi Củng Hạng bị giết chết, là Thánh Đế đầu tiên đứng ra khiêu chiến với Nhân tộc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2179: Tôi Nhận Thua

Tôi Nhận Thua

C

ó người khiêu chiến với Diệp Mặc của Nhân tộc, lập tức liền khiến mọi người chú ý.

Mặc dù biết cuối cùng chắc chắn sẽ có người sẽ khiêu chiến với Nhân tộc, nhưng không ngờ người đứng ra đầu tiên lại là Âm Minh tộc.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn còn có việc muốn tìm Âm Minh thương lượng, không ngờ Âm Minh tộc lại muốn cướp suất vào trong tay hắn.

Tên Thánh Đế lên khiêu chiến này không phải là tên Đạo Nguyên Thánh Đế lúc trước hắn chú ý đến, nhưng chỉ cần là khiêu chiến của Âm Minh tộc, thì nhất định phải kết thù oán.

Cho dù Diệp Mặc không muốn kết thù oán với Âm Minh tộc, nhưng người ta khiêu chiến đến rồi, Diệp Mặc cũng sẽ không lùi bước, hắn không chút do dự đứng lên nói:

– Muốn suất vào của Nhân tộc tôi thì đừng có mơ, còn khiêu chiến của anh, tôi nhận.

Thấy Diệp Mặc lần này cũng không muốn lấy suất vào của Âm Minh tộc, chỉ là nhận khiêu chiến bước lên đài thi đấu, những người đứng ngoài quan sát cũng có chút nghi ngờ.

Lúc trước khi Củng Hạng của Ma tộc khiêu chiến Nhân tộc, Diệp Mặc không chút do dự cũng chọn khiêu chiến Ma tộc, hơn nữa còn muốn lấy đi 5 suất trong tay Ma tộc nữa.

Bây giờ Âm Minh tộc khiêu chiến Diệp Mặc, Diệp Mặc không ngờ lại không khiêu chiến ngược lại, quả thực có chút cổ quái, chắc không phải Hóa Đạo Thánh Đế của Nhân tộc này biết thực lực của Âm Minh tộc cường đại nhất, cho nên không dám quá chọc giận Âm Minh tộc chứ?

Chung Ly Hoắc Âm tu vi Đạo Nguyên đỉnh phong, mặc dù là từ Âm Minh tộc ra, nhưng không có chút gì giống người của Âm Minh tộc.

Trên người gã cũng mang chút khí tức âm lãnh, thân hình cực kỳ ngưng thực, sắc mặt có chút hồng hào, lại giống Nhân tộc hơn là Thánh Đế Yêu tộc.

Chung Ly Hoắc Âm đợi sau khi cấm chế bên đài thi đấu được kích thích hoàn toàn, cũng chưa ra tay ngay lập tức, ngược lại lạnh lẽo nhìn Diệp Mặc:

– Anh vừa rồi lấy cây Tử Đao ra có phải là pháp bảo Tiên Thiên hay không?

Diệp Mặc sầm mặt lại, hắn muốn giao hảo với Âm Minh tộc, không có nghĩa Âm Minh tộc có thể đứng trên đầu hắn mà khua chân múa tay.

Chung Ly Hoắc Âm rõ ràng là nhắm vào Tử Đao, nên mới lên đài thi đấu khiêu chiến hắn, đoán chừng tên này là sợ Tử Đao bị người khác cướp mất, lại sợ cướp một thứ không phải là pháp bảo Tiên Thiên sẽ khiến người khác hiểu nhầm, cho nên trước khi khiêu chiến hắn, còn muốn xác nhận xem Tử Đao có phải là pháp bảo Tiên Thiên hay không.

– Hỏi tôi thì được, nhưng trước đó, tôi cũng muốn hỏi anh một câu.

Diệp Mặc dùng ngữ khí không có chút cảm tình nói.

Chung Ly Hoắc Âm nhíu mày, khinh thường nói:

– Anh là cái thá gì? Dám hỏi tôi? Mau trả lời đi.

Đừng cho rằng mình có công pháp thần thức đánh lén, liền coi mình là cao sang.

Tên có chút cuồng vọng này, không ngờ lại cho rằng hắn giết Củng Hạng là dùng công pháp thần thức đánh lén, nên mới đắc thủ.

Lập tức Diệp Mặc hiểu chuyện gì xảy ra, lúc trước sau khi hắn giết chết Củng Hạng, liền có một đường công pháp thần thức đánh lén hắn, bị hắn xoắn chết.

Lúc đó người đánh lén đó coi như có bản lĩnh, không ngờ lại không bị hắn bắt được.

Bây giờ Diệp Mặc cuối cùng biết được, người đánh lén hắn chính là Chung Ly Hoắc Âm này.

Hắn nói gan của Chung Ly Hoắc Âm sao lại lớn như này, sau khi mình giết chết Củng Hạng, còn dám lên khiêu chiến mình.

Diệp Mặc cũng chẳng thèm tiếp lời, Tử Đao cũng đã phóng ra, đã có lĩnh vực giới hình thức ban đầu không chút kiêng kỵ liền mở rộng ra ngoài.

Chung Ly Hoắc Âm khi Diệp Mặc không nói muốn suất vào của Âm Minh tộc, liền biết Diệp Mặc kiêng kỵ gã, hoặc là Diệp Mặc kiêng kỵ Âm Minh tộc, không dám đắc tội với Âm Minh tộc.

Lúc này gã không ngờ, một Hóa Đạo Thánh Đế trong mắt gã sợ Âm Minh tộc không ngờ lại chủ động ra tay, Chung Ly Hoắc Âm cũng không kịp phẫn nộ, giới vực cường đại cũng thi triển ra.

Tu luyện đến Đạo Nguyên, phần lớn lĩnh vực đều chuyển hóa thành giới vực.

Còn giới vực của Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng đã đại khái thành hình, cũng sắp hình thành một giới rồi.

Chung Ly Hoắc Âm dốc toàn lực ra tay, không chút lưu thủ.

Gã muốn dùng giới vực của mình nghiền ép Diệp Mặc, sau bóp nát cổ của Hóa Đạo Thánh Đế này trong tay mình.

Gã muốn Diệp Mặc biết, công pháp thần thức cũng không phải ai cũng có thể ám toán được.

Ầm…

Giới vực của hai người đập vào nhau, sóng gợn không gian cường đại tỏa ra, khoảng không gian của đài thi đấu hình thành từng đường chấn động không gian liên tiếp nhau.

Giới vực của Diệp Mặc không chút tổn hại, còn giới vực của Chung Ly Hoắc Âm lại xuất hiện một số vết rạn không nhìn rõ.

Hai người chỉ là đấu giới vực với nhau một chút, Chung Ly Hoắc Âm trong lòng liền run lên, gã cảm thấy mình có chút liều lĩnh rồi.

Bản lĩnh của Diệp Mặc tuyệt đối không chỉ là thần thức đánh lén, hắn đã đem lĩnh vực của mình hình thành hình thức giới vực ban đầu rồi.

Cho dù giới vực của Diệp Mặc thoạt nhìn không giống gã, nhưng tính bền vững kiên cố thậm chí còn mạnh hơn giới vực của gã.

Điều này chứng tỏ tu vi của Diệp Mặc cũng đã không thấp hơn Đạo Nguyên Thánh Đế rồi.

Đường đao màu tím giáng xuống, đỉnh đầu Chung Ly Hoắc Âm đột nhiên xuất hiện một cái trống lớn màu trắng, cái trống lớn này vừa mới xuất hiện liền chớp mắt di chuyển xuống dưới đường đao màu tím kia.

Tử Đao cường đại đến mức khí thế bàng bạc không chút khe hở không ngờ bị cái trống lớn kia đánh nứt một khe, Chung Ly Hoắc Âm trong nháy mắt từ khe hở đó thoát thân ra ngoài.

Bùm…

Đường đao màu tím đánh lên cái trống lớn kia, cái trống màu trắng phát ra từng âm thanh răng rắc chói tai.

Sau đó biến thành mấy trăm đường ánh sáng màu trắng tiêu tán trên đài thi đấu.

Chung Ly Hoắc Âm sớm đã né sang một bên đờ đẫn nhìn pháp bảo trong một hiệp liền bị vỡ nát, im lặng không nói.

Người này tuyệt đối không phải là Hóa Đạo Thánh Đế, đây là kết luận duy nhất Chung Ly Hoắc Âm có được.

Sát thế Tiên Thiên bàng bạc cường đại đến cựa điểm của Tử Đao, Diệp Mặc sớm đã biết rồi.

Củng Hạng chính là bị sát thế cường đại của Tử Đao này trấn trụ lại, cộng thêm khinh thường mình, nên mới bị giết chết.

Còn Chung Ly Hoắc Âm đồng thời cũng không coi hắn ra gì, nhưng cái trống trắng của gã cũng không tầm thường, không ngờ có thể tiêu tán lĩnh vực sát thế của Tử Đao, giúp gã thoát được một mạng.

Nhưng nếu đã đánh nhau rồi, Diệp Mặc cũng không có ý dừng tay lại, Tử Đao của hắn lại phóng ra, lần này lại là đường đao thần thông Lạc Ngân Đao Văn.

Diệp Mặc lúc trước dùng Tử Đao đối địch, trước giờ cũng chưa bao giờ thoải mái như ngày hôm nay.

Sát thế Tiên Thiên cường đại của Tử Đao trực tiếp áp chế pháp bảo trong tay đối thủ xuống, cũng không còn là cục diện đánh nhau với người khác, pháp bảo tấn công của hắn lạc hậu.

Một đao dường như khiến cả đài thi đấu dưới đường đao màu tím uốn éo mà vang ầm ầm, Thánh Đế đứng ngoài đài thi đấu, mặc dù không thể nào dùng thần thức quét được đường đao vân này, nhưng sát thế và khí tức xé rách cường đại của đao vân này với mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Đây căn bản cũng không phải là đao vân, mà là sát thế hủy diệt, khiến người ta cảm thấy, cho dù thế nào cũng không thể chạy thoát được, toàn bộ đều biến thành tro tàn.

Ngay cả Diệp Mặc cũng khiếp sợ, hắn thậm chí có chút không nắm chắc cảm giác đao vân này, đường đao vân này dường như muốn phá tan cấm chế của lôi đài, muốn xé tan khoảng thìên địa này.

Một đường sấm sét xoẹt qua trong thức hải của Diệp Mặc, Diệp Mặc trong lòng dâng lên tia cảnh giác, thần thức của hắn lập tức lập tức cuốn lấy Lạc Ngân Đao Văn này, khiến Lạc Ngân Đao Văn không chút sơ hở nào, có chút trì trệ lại.

Tử Đao đã được hắn luyện hóa, nhưng Diệp Mặc vẫn cảm thấy, lần hắn khống chế sát thế đao vân Tử Đao làn tràn ra này, khiến hắn toàn thân như nhũn ra.

Một khắc sau, đầu óc của hắn có chút chấn động tổn thương, nguyên thần lại càng thêm tổn hao hơn.

Mặc dù như vậy, cảm thấy Tử Đao lại lần nữa nằm trong sự khống chế của mình, Diệp Mặc theo bản năng thở phào một cái.

Trong lòng hắn thầm kinh hãi khối nguyên liệu Tiên Thiên thăng cấp Tử Đao, rốt cục là thứ gì?

Khối nguyên liệu Tiên Thiên này hình thành Thí Đạo Thương, kết quả Thí Đạo Thương không biết giết bao nhiêu chủ nhân rồi.

Bây giờ được hắn thăng cấp Tử Đao, vẫn còn có chút khí thể hủy diệt đáng sợ này.

Nếu đổi lại là Thánh Đế bình thường khác, một khi Tử Đao vượt khỏi tầm kiểm soát, ai cũng không thể khẳng định được, Tử Đao sẽ biến thành Thí Đạo Thương thứ hai hay không.

Diệp Mặc cũng không lo Tử Đao sẽ biến thành Thí Đạo Thương thứ hai, Tử Đao là do chính hắn thăng cấp, trước giờ vẫn là do hắn dùng.

Vừa nãy sở dĩ xảy ra tình huống kia, là vì Tử Đao quá mức cường đại, còn tu vi của hắn thì hơi thấp chút.

Nếu hắn chưa hoàn toàn luyện hóa Tử Đao tốt hơn chút, bây giờ hắn hoàn toàn có thể luyện hóa được rồi, Tử Đao cũng sẽ phát huy được toàn bộ uy thế của nó, điều này có thể tạo ra tình huống hắn không thể khống chế được.

Sau đó khi hắn dùng Tử Đao ngược lại cũng phải chú ý hơ một chút, không cần toàn lực kích phát, đợi khi hắn thăng cấp lên Đạo Nguyên thực sự rồi, có lẽ Tử Đao cho dù hoàn toàn được hắn kích phát, cũng sẽ không có bất kỳ cảm giác không thể nào khống chế nổi.

Giới vực của Chung Ly Hoắc Âm vốn dĩ cũng đã có chút nứt rạn dưới đao vân uốn éo cường đại này, trong nháy mắt liền vỡ vụn.

Đao vân màu tím uốn éo toàn bộ hư không của đài thi đấu, thậm chí đến không gian cấm chế đài thi đấu cũng xuất hiện từng vết nứt nhỏ.

Những đao vân màu tím uốn éo hư không này xuất hiện trước mặt Chung Ly Hoắc Âm, Chung Ly Hoắc Âm không ngờ lại không thể nào thoát khỏi sát thế đao vân hư không bàng bạc này, đồng thời cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Tử Đao bổ về phía ấn đường của mình.

Lúc này Chung Ly Hoắ Âm cuối cùng đã cảm nhận được cảm giác của Củng Hạng, đây tuyệt đối không phải là công pháp thần thức đánh lén, đây là áp chế cường đại.

Pháp bảo Tiên Thiên cộng với áp chế thần thông đao đạo, đường đao vân uốn éo này không ngờ khiến gã nhớ tới Thái Sơ Thần Văn hung danh lan xa.

Nếu như có thể hối hận, gã tuyệt đối sẽ không đứng ra khiêu chiến Diệp Mặc.

Mà đúng vào lúc này, gã lại cảm thấy đường đao vân uốn éo kia lại chậm trễ lại, sự chậm trễ này đến 1/10 tích tắc cũng chưa đến, nhưng trong chốc lát cũng quá đủ đối với Chung Ly Hoắc Âm gã rồi.

Chung Ly Hoắc Âm là một cường giả Đạo Nguyên, nếu không phải Diệp Mặc dùng Tử Đao pháp bảo Tiên Thiên áp chế gã lại, gã cũng không đến mức chờ chết như này.

Trong tích tắc 1/10 giây cũng chưa đến này, toàn thân Chung Ly Hoắc Ly hơi động một chút, thân hình vị trí nơi gã đang đứng liền trở nên nhạt mỏng hơn.

Bùm…

Đao vân uốn éo đánh bóng hình đã nhạt mỏng hơn kia thành hư vô, còn Chung Ly Hoắc Âm lại trong nháy mắt này dùng thần thông chuyển đổi không gian thoát khỏi sự trói buộc của Tử Đao, thoát khỏi chiêu tất sát này.

Lạc Ngân Đao Văn mặc dù chưa giết chết Chung Ly Hoắc Âm, nhưng lại dọa khiến hồn phách Chung Ly Hoắc Âm cũng muốn tiêu tán, đao vân trên đường được Diệp Mặc sinh ra, cho dù như vậy, vẫn đánh cho cấm chế xung quanh đài thi đấu từng trận lay động, dường như thêm chút nữa, thì những cấm chế này sẽ hoàn toàn phá hỏng.

Chung Ly Hoắc Âm đứng một góc trên đài thi đấu hoàn toàn đờ đẫn nhìn Diệp Mặc, đợi khi Diệp Mặc quay người đến, gã mới nhớ ra mình vẫn còn đang thi đấu, lúc này lại phóng ra một cây thương dài màu lục.

Mặc dù phóng ra cây thương dài màu lục này, Chung Ly Hoắc Âm cũng chưa ra tay tiếp.

Khi gã nhìn thấy Diệp Mặc muốn tiếp tục tấn công tiếp, gã cuối cùng cũng không chịu nổi nói:

– Diệp tiên hữu, khoan đã, tôi nhận thua.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2180: Uy Hiếp

Uy Hiếp

D

iệp Mặc cũng không vì Chung Ly Hoắc Âm nhận thua, liền không động thủ nữa, hắn nhìn Chung Ly Hoắc Âm nói:

– Muốn tìm tôi đấu thì đấu, muốn nhận thua là nhận thua, thiên hạ làm gì có nhiều chuyện hay như vậy? Anh là đang nằm mơ chưa tỉnh, hay là ngu ngốc vậy?

– Tôi bằng lòng lấy ra 5 suất vào trả lại cho Nhân tộc.

Chung Ly Hoắc Âm vội vàng nói, 5 suất vào Đạo Quả Tháp trước đó là một món tài phú cực lớn, nhưng trong này cũng chẳng là gì, gã bên này tặng ra, trong nháy mắt sẽ có thể từ chủng tộc khác cướp lại.

Diệp Mặc cũng không thu hồi Tử Đao lại, nhưng cũng không tiếp tục ra tay với Chung Ly Hoắc Âm, chỉ là hòa hoãn một chút nói:

– Ngoài ra, anh cần phải trả lời tôi một câu hỏi, nếu khiến tôi hài lòng, thì tôi có thể chọn không ra tay.

Những người trong đại điện đứng quan sát mặc dù không biết tình hình cụ thể, nhưng tận mắt nhìn thấy tình cảnh ra tay, Diệp Mặc và Chung Ly Hoắc Âm vừa đối mặt, pháp bảo đã bị Diệp Mặc nghiền nát.

Lần đối mặt thứ hai thì suýt chút nữa bị Diệp Mặc giết chết, sỏ dĩ còn chưa bị giết chết, đó là vì Diệp Mặc hạ thủ lưu tình.

Trong này đều là Thánh Đế, Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc dừng lại một chút, dường như tất cả mọi người đều nhìn ra.

Trong tình hình như này, ngoài lưu tình ra, thì còn là gì nữa? Sau đó Diệp Mặc không ra tay, ngược lại lại nói chuyện với Chung Ly Hoắc Âm, rõ ràng sau khi lưu tình, muốn điều kiện nào đó rồi.

Trước khi hai người đang thi đấu còn chưa ra khỏi đài thi đấu, những người khác không được phép tiến vào đài thi đấu quấy rầy.

Từ khi Diệp Mặc và Chung Ly Hoắc Âm thi đấu, Không Hãn Thánh Đế và Thiên Thụy Thánh Đế đều xem không chớp mắt.

Bây giờ Diệp Mặc và Chung Ly Hoắc Âm tạm thời không đấu nữa, hai người lúc này lại liếc nhìn nhau, đồng thời ánh mắt tràn đầy sự kinh hãi.

Tu vi Diệp Mặc tuyệt đối cũng không kém hơn hai người là bao, phải biết Diệp Mặc còn là một Hóa Đạo Thánh Đế, còn bọn họ cũng đã sắp chạm đến biên giới Hỗn Nguyên rồi.

– Hắn chắc hẳn là một Đạo Nguyên Thánh Đế.

Không Hãn Thánh Đế chậm rãi nói, ông không dám tin một Hóa Đạo Thánh Đế thực sự lợi hại như vậy.

Thiên Thụy Thánh Đế không trực tiếp trả lời câu hỏi của Không Hãn Thánh Đế, ngược lại nói:

– Anh có nhìn thấy đường đao vân kia của hắn có chút cổ quái không?

– Anh nói là Thái Sơ Thần Văn?

Không Hãn Thánh Đế phản ứng rất nhanh, Thiên Thụy Thánh Đế vừa nói ra, ông liền trả lời.

Thực ra cho dù Thiên Thụy Thánh Đế không nói, ông cũng có chút nghi ngờ đao vân kia của Diệp Mặc có chút giống với Thái Sơ Thần Văn.

Tiếc là, cho dù hai người là người chủ trì đại hội, thần thức cũng không thể nào quét vào trong đài thi đấu.

Thiên Thụy Thánh Đế gật đầu nói:

– Đúng là có chút giống với Thái Sơ Thần Văn, hơn nữa lúc trước đường thần văn này dừng lại một chút, Chung Ly Hoắc Âm có thể chạy thoát được.

Nói không chừng chính là do Diệp Mặc hạ thủ lưu tình, hoặc là vì nguyên nhân nào khác.

– Cái gì?

Không Hãn Thánh Đế khiếp sợ nhìn Thiên Thụy Thánh Đế, lúc đó rõ ràng là Diệp Mặc hạ thủ lưu tình, tại sao Thiên Thụy Thánh Đế còn nói là do nguyên nhân khác?

Thiên Thụy Thánh Đế lắc đầu nói:

– Tôi cũng chỉ là suy đoán mà thôi, cũng không dám chắc.

Tôi không phải từ một chiêu đó nhìn ra.

Tôi là từ bản thân con người Diệp Mặc này mà nhìn ra.

Thánh Đế này của Nhân tộc dám quả quyết chém chết Củng Hạng, thì sẽ không phải không dám giết chết Chung Ly Hoắc Âm.

Dừng lại một chút, Thiên Thụy Thánh Đế bỗng nhiên lại nói:

– Nghe nói hơn trăm năm trước, trong Hư Thị có một hội đấu giá chẳng những xuất hiện Thái Sơ Thần Văn, còn xuất hiện Thái Sơ Thần Văn quả nữa?

Không Hãn Thánh Đế lập tức hiểu ý của Thiên Thụy Thánh Đế, ông nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

Một lúc lâu sau mới nói:

– Lúc trước người đó là Thánh Đế của Ma tộc, hơn nữa còn xé rách không gian…

Thiên Thụy Thánh Đế mỉm cười, lần này cũng không nói gì.

Cho dù là thằng ngốc cũng biết, với uy thế pháp bảo Tiên Thiên của Diệp Mặc kia, muốn xé rách không gian dường như cũng không phải chuyện khó khăn gì.

– Có chuyện gì?

Lần này Chung Ly Hoắc Âm không dám nói Diệp Mặc là thứ gì, không có tư cách hỏi nữa, dường như ngay lập tức liền hỏi Diệp Mặc muốn hỏi chuyện gì.

Chuyện này sớm đã vướng mắc trong đầu Diệp Mặc lâu lắm rồi, bây giờ có cơ hội hỏi, dường như bật thốt lên:

– Nếu tu sĩ mất mạng rồi, hồn phách có phải sẽ xuất hiện ở Âm Minh giới không?

Chung Ly Hoắc Âm không ngờ Diệp Mặc lại hỏi một câu hỏi đơn giản như này, gã lập tức trả lời:

– Cái này cũng chưa chắc, phần lớn tu sĩ mất mạng rồi sẽ thần hồn câu diệt.

Chỉ có số ít hồn phách tu sĩ sẽ xuất hiện trong Âm Minh giới.

Hoặc là thông qua tu luyện của bản thân, cuối cùng chuyển thành người của Âm Minh giới, hoặc là thông qua cầu luân hồi mà luân hồi lại.

– Loại luân hồi này là do Âm Minh giới quản lý?

– Không phải, cầu luân hồi chỉ là trong Âm Minh giới, cũng không chịu sự quản lý của bất kỳ ai, Âm Minh giới cũng không thể nào cai quản được sự luân hồi của hồn phách tu sĩ.

– Vậy thì ai quản lý?

– Chỉ là sâu xa bên trong mà thôi, giống như lôi kiếp vậy, có Thiên đạo khống chế.

Chung Ly Hoắc Âm nói đến đây, sợ Diệp Mặc không hài lòng với câu trả lời của gã, chủ động bổ sung thêm:

– Nhưng vì cầu luân hồi trong Âm Minh giới, cho nên bình thường những hồn phách có thể bị cuốn vào Âm Minh giới sẽ đều đi qua Âm Minh giới.

Một số tu sĩ hoặc tiên sĩ của Âm Minh giới sẽ vồ lấy những hồn phách này, hoặc tu luyện, hoặc nuôi dưỡng, hoặc luyện chế thành khí hồn bình thường.

Diệp Mặc nghe đến đó lập tức liền nhíu mày, Uyển Thanh chỉ có tu vi Kim Đan, hồn phách nếu như lưu lạc trong Âm Minh giới, đoán chứng khả năng thần hồn câu diệt cũng chiếm đa số.

Huống chi hồn phách của Uyển Thanh còn chưa chắc đã lưu lạc đến Âm Minh giới.

– Tu sĩ bình thường sau khi mất mạng, hồn phách như thế nào mới đi qua Âm Minh giới?

– Bất kỳ một giới diện nào, đều có nơi dẫn đến Âm Minh giới, những nơi như này chỉ có thể cho phép hồn phách đi qua.

Tu sĩ bình thường sau khi mất mạng, nếu không chuyển qua quỷ ý, nguyện vọng muốn sống của hồn phách cường đại, sẽ tìm đến nơi thông đến Âm Minh giới, sau đó tiến vào Âm Minh giới tìm khả năng chuyển kiếp.

Chung Ly Hoắc Âm nói xong còn cố giải thích:

– Tốc độ của hồn phách cực nhanh, hơn nữa có thể bỏ qua trở ngại bình thường.

Cho dù thông đạo dẫn đến Âm Minh giới tương đối xa, cũng sẽ tìm được trong thời gian ngắn nhất.

Diệp Mặc lập tức nhớ đến Chiêu Ảnh Lĩnh, hắn đoán chừng Chiêu Ảnh Lĩnh chắc chính là nơi thông đến Âm Minh giới của Thần Khung đại lục.

Âm Minh giới vô cùng rộng lớn, thậm chí còn rộng hơn Thánh đạo giới.

Diệp Mặc đoán chừng bản thân mình cho dù đến Âm Minh giới, có lẽ cũng sẽ quay về Thần Khung đại lục, từ Chiêu Ảnh Lĩnh tiến vào mới được.

Nếu không sao có thể biết được phương hướng cụ thể?

– Tiến vào Âm Minh giới như nào?

Diệp Mặc lại hỏi.

Chung Ly Hoắc Âm chỉ vào người bên ngoài nói:

– Người của các tộc khác, muốn tiến vào Âm Minh giới chúng tôi cũng không phải chuyện đơn giản.

Nhưng bây giờ người khác đều đợi chúng ta kết thúc thi đấu, Diệp tiên hữu nếu không có chuyện gì nữa, thì sau đại hội Đạo Quả Tháp có thể tìm thời gian chúng ta cùng nói chuyện.

Diệp Mặc cũng biết vấn đề mà hắn cần hỏi cũng không phải một hai điểm, bây giờ quả thực là đang trong hiện trường thi đấu, hắn cũng chỉ có thể đợi mà thôi.

Thấy Chung Ly Hoắc Âm ra khỏi đài thì đấu, hai gã Đạo Nguyên Thánh Đế khác của Âm Minh giới mới thở phào nhẹ nhõm.

Bất luận thế nào, Diệp Mặc không giết chết Chung Ly Hoắc Âm, cũng là một chuyện tốt.

Khi hai người còn lại của Âm Minh giới nghe thấy Nhân tộc cầm 5 suất vào của bọn họ, căn bản cũng không do dự, lập tức liền đưa 5 suất sang bên Nhân tộc.

Ai cũng không ngờ, đại hội phân chia suất vào đến giai đoạn này, suất vào của Nhân tộc ngược lại trở thành 44 suất rồi.

La Thanh Hà và Vương Nam Sương cho dù đã biết sự lợi hại của Diệp Mặc, nhìn thấy Diệp Mặc lại lần nữa chiến thắng trở về, hơn nữa lại lấy thêm được 5 suất, trong lòng cũng không ngừng kích động.

Bọn họ cũng không ngờ, lần đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp này chẳng những không có chút nguy hiểm gì, còn đơn giản như vậy.

Diệp Mặc biết mình sau khi thắng hai trận, cũng đã có tác dụng uy hiếp.

Mặc dù như vậy, hắn vẫn nhìn thấy Hải tộc và Yêu tộc có Thánh Đế nhìn chằm chằm về phía bên này, thần sắc mang theo chút kích động, thậm chí Huyết tộc cũng có Đạo Nguyên Thánh Đế chằm chằm nhìn về phía bên này đứng lên.

Diệp Mặc quyết định cũng đứng dậy nói:

– Nhân tộc tôi không cướp suất vào của các tộc khác, bây giờ lời tôi cũng nói rồi.

Nếu còn có tộc nào cho rằng tôi dễ ức hiếp, muốn đến cướp suất vào của Nhân tộc tôi, thì tôi sẽ trực tiếp lấy đi hết suất vào Đạo Quả Tháp của người đó.

Lời này của Diệp Mặc tương đương với uy hiếp, lời của hắn khiến một số người bất mãn.

Đạo Nguyên Thánh Đế đến tham gia đại hội chi suất vào Đạo Quả Tháp này, chẳng ai là kẻ yếu cả, đều là những đại năng tung hoành các giới.

Thậm chí có một số Thánh Đế còn là người trên Thánh đạo bảng, còn cường hãn hơn gấp nhiều lần những Thánh Đế bình thường.

Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, tên Thánh Đế ngồi trước tiên của Ma tộc trong lòng lập tức sung sướng.

Đây là Diệp Mặc tìm đến cái chết rồi, gây công phẫn.

Gã khinh thường nói:

– Uy phong thật lớn, trong này đều là những suất thừa của đại hội.

Chẳng lẽ anh cho rằng tộc khác cũng giống như Nhân tộc anh, tất cả các suất đều có thể cướp hay sao? Anh cho dù thắng người khiêu chiến, cùng lắm cũng chỉ là cướp lại những suất dư thừa mà người khác được chia mà thôi.

Tên Thánh Đế của Ma tộc này nói chuyện dường như có hơi yếu thế, lại càng khiến mọi người bất mãn với Diệp Mặc hơn.

Nhưng Diệp Mặc muốn lập uy cho Nhân tộc, tất nhiên sẽ không quá mức co dúm lại.

Mỗi lần đều là đợi người khác khiêu chiến mới lên, mặc dù chiến thắng có thể lên mặt, nhưng như vậy rõ ràng quá thấp giọng rồi.

Diệp Mặc biết rõ những gì gã nói ra khiến cho mọi người bất mãn htêm, nhưng nếu muốn lập uy, thì không thể chần chừ được.

Huyết tộc vốn dĩ coi Ma tộc là người cầm đầu, nếu không cũng sẽ không tặng toàn bộ suất được chia của mình cho Ma tộc.

Diệp Mặc giết một tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Ma tộc, Huyết tộc liền định ra tay rồi.

Chỉ có điều bị Chung Ly Hoắc Âm cướp trước, bây giờ Diệp Mặc nói chuyện đắc tội với một nhóm người, lại cộng thêm Ma tộc làm chỗ dựa, một tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộc chẳng những đứng lên, còn bước lên một bước nữa.

Diệp Mặc đương nhiên nhìn thấy tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộc này muốn khiêu chiến với hắn, hắn cũng đã giết một Đạo Nguyên Thánh Đế rồi, đồng thời cũng có thể dễ dàng đánh bại một Đạo Nguyên Thánh Đế khác.

Bây giờ hắn thực sự nghĩ không thông tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Huyết tộ cnày có phần nắm chắc nào mà lại khiêu chiến với hắn, chẳng lẽ là vì hắn tương đối dễ nói chuyện, tha cho Chung Ly Hoắc Âm sao?

Diệp Mặc căn bản cũng không thèm nhìn tên Thánh Đế của Ma tộc thêm dầu vào lửa này, trực tiếp quay người nói với hai vị bán bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế ngồi trên cao:

– Hai vị Thánh Đế đại nhân chủ trì đại hội, xin hỏi nếu như giết hết ba Thánh Đế đại diện của một tộc, thì suất vào của tộc này sẽ xử lý thế nào?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box