- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 438 : Quảng Trường Thần Thánh Bảng Đẫm Máu (c2186-c2190)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 438 : Quảng Trường Thần Thánh Bảng Đẫm Máu (c2186-c2190)
❮ sautiếp ❯Chương 2186: Quảng Trường Thần Thánh Bảng Đẫm Máu
Quảng Trường Thần Thánh Bảng Đẫm Máu
C
ó chuyện gì vậy?
Diệp Mặc nhìn Cổ Bích Doanh vô cùng sốt ruột nói, hắn trong lòng đang nghĩ có phải La Thanh Hà trong tuyển chọn xảy ra chuyện gì rồi hay không.
Chẳng lẽ còn có người không phục với cách tuyển chọn của La Thanh Hà, sau đó gây bất hòa hay sao?
– Diệp huynh, người bên ta và người của Hải tộc đánh nhau ở quảng trường Thần Thánh bảng rồi, hơn nữa bên chúng ta cũng đã có hơn mười Thánh Đế mất mạng rồi, ngay cả Thanh Hà sư huynh cũng bị đánh đến trọng thương, nếu không phải…
Cổ Bích Doanh còn chưa nói hết, Diệp Mặc đã biến mất trong phòng của Tiên tức lâu, Cổ Bích Doanh lập tức biết Diệp Mặc đến quảng trường Thần Thánh bảng, mau chóng vội vã đi theo.
…
Khi Diệp Mặc nhìn thấy tình cảnh trên quảng trường Thần Thánh bảng, lửa giận ngút trời.
Trên quảng trường có hơn nghìn người đang đáng nhau, nhưng số người chết hình như toàn bộ đều là Thánh Đế của Nhân tộc.
Thánh Đế mất mạng cũng không phải mười mấy người như Cổ Bích Doanh nói nữa, mà là năm mươi sáu mươi người rồi.
Những người đánh nhau với Nhân tộc toàn bộ đều là người của Hải tộc, Hải tộc chiếm thế thượng phong tuyệt đối.
Vì đánh nhau vô cùng kịch liệt, thân thể của các Thánh Đế mất mạng còn chưa bị hủy đi, từ trên quảng trường nhìn, số người mất mạng dường như toàn bộ đều là người của Nhân tộc.
Hải tộc sở dĩ có thể chiếm được thế thượng phong, không phải vì nguyên nhân nào khác, mà là vì Hải tộc có sáu vị Đạo Nguyên Thánh Đế ra tay, Nhân tộc bên này chỉ có hai vị Đạo Nguyên Thánh Đế.
Sáu vị Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc ngoài hai vị bị hai Đạo Nguyên Thánh Đế của Nhân tộc chặn lại, còn có một Đạo Nguyên Thánh Đế bị một người con gái áo đỏ chặn lại, mà tu vi của người con gái này không ngờ chỉ có Hóa Đạo viên mãn.
Ngoài ra, ba vị Đạo Nguyên Thánh Đế còn lại của Hải Tộc đều trắng trợn giết chết những Thánh Đế dưới cấp Hóa Đạo của Nhân tộc.
Diệp Mặc tin rằng Cổ Bích Doanh không nói khoác với hắn, khi Cổ Bích Doanh rời khỏi đây, Nhân tộc chỉ có hơn mười người bị mất mạng, còn bây giờ Nhân tộc lại có hơn sáu mươi người mất mạng, hơn nữa không ngừng có Thánh Đế của Nhân tộc ngã xuống.
Xung quanh quảng trường Thần Thánh bảng, có hơn vạn người đứng xem, những người này đều là người của các tộc khác, không ai nhúng tay vào đánh nhau.
Thánh Đế đánh nhau với quy mô lớn như này, nếu không phải là trên quảng trường Thần Thánh bảng xung quanh cấm chế và trận pháp mọc lên như nấm, bất cứ nơi nào đều có thể bị biến thành bã vụn rồi.
Diệp Mặc căn bản cũng không hét dừng lại, hắn liền bổ nhào về phía hiện trường đồng thời vung Tử Đao ra.
Trong ánh sáng của các loại pháp bảo, một đường đao màu tím trong nháy mắt liền cuốn trọn toàn bộ chiến trường.
Bất luận là Dục Đạo Thánh Đế của Hải tộc, hay là Hóa Đạo Thánh Đế, không ai có thể thoát được một giây dưới đường đao màu tím này của Diệp Mặc.
Ba tên Đạo Nguyên Thánh Đế kia nhìn thấy Diệp Mặc chém giết Thánh Đế của Hải tộc như giết gà, lập tức liền bỏ qua không tiếp tục giết những Thánh Đế mới Chứng đạo bước thứ nhất của Nhân tộc nữa, điên cuồng xông về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này đã hoàn toàn tức giận, giới vực và thần thức vực cường đại cũng đã thi triển ra, trong nháy mắt liền cuốn ba tên Đạo Nguyên Thánh Đế đang xông đến vào trong lĩnh vực.
Một khắc sau, Liệt Ngân thần thông và Lạc Ngân Đao Văn thần thông liên tục thi triển ra, trong lĩnh vực của hắn hình thành từng đường gợn sóng màu tím.
Những Thánh Đế của Hải tộc gặp phải sóng gợn màu tím này của Diệp Mặc, không ai có thể chống cự được trong tích tắc, dường như toàn bộ đều bị Diệp Mặc giết chết.
Hai gã Đạo Nguyên Thánh Đế vừa mới phóng ra pháp bảo của mình chặn lại Liệt Ngân thần thông của Diệp Mặc, liền cảm thấy trong thức hải bỗng nhiên xuất hiện hai đường vân uốn éo.
Đây là dung thuật thần thông của Diệp Mặc, hắn dùng dung thuật thần thông của Thái Sơ Thần Văn đánh lén thức hải của hai gã Đạo Nguyên Thánh Đế này.
Không đợi hai tên Đạo Nguyên Thánh Đế này hét ra bốn chữ Thái Sơ Thần Văn, Lạc Ngân Đao Văn của Tử Đao cũng đã cuốn tới.
Hai gã Đạo Nguyên Thánh Đế này chỉ trong mấy giây liền biến thành hồn quỷ dưới đường đao của Tử Đao này.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế thứ ba chạy đến kinh hoảng nhất thời chậm lại, Diệp Mặc không cho gã chút cơ hội nào, một đường Băng Không thần thông phóng ra, đồng thời lại là một đường Lạc Ngân Đao Văn.
Diệp Mặc từ khi đến quảng trường Thần Thánh bảng, đến khi giết chết hơn mười tên Thánh Đế Chứng đạo bước thứ nhất, và chém chết ba tên Đạo Nguyên Thánh Đế này, chỉ trong thời gian vài giây ngắn ngủi mà thôi.
Lúc này hai bên đánh nhau trên quảng trường Thần Thánh bảng nhìn thấy Diệp Mặc đến, Thánh Đế của Nhân tộc vốn dĩ bị áp chế lập tức tin thần phấn chấn, còn ba tên Đạo Nguyên Thánh Đế còn lại của Hải tộc lại không ngừng kinh hoảng, tên Đạo Nguyên Thánh Đế đang đánh nhau với người con gái áo đỏ kia mau chóng lớn tiếng nói:
– Diệp đan thánh dừng tay, trong này có hiểu lầm.
Người con gái áo đỏ vốn dĩ bị ép đến sắp bị giết chết, mau chóng thừa cơ nuốt một viên Thần đan khôi phục lại nguyên thần, vừa khiếp sợ nhìn Diệp Mặc.
Cô vừa mới đến quảng trường Thần Thánh bảng, quả thực không nghĩ ra Diệp đan thánh mà mọi người nói lại lợi ại như này.
Hiểu lầm? Diệp Mặc căn bản như không nghe thấy lời này, Tử Đao chẳng những không dừng lại, hơn nữa sóng gợn đao ngân màu tím trên quảng trường đánh nhau càng lúc càng dày đặc hơn, Thánh Đế của Hải tộc không ngừng bị giết chết, trong nháy mắt lại có hơn mười Thánh Đế trở thành vong hồn dưới lưỡi đao này.
Không chỉ như vậy, giới vực cường đại của hắn cũng thi triển ra, đến lôi kiếm cũng chi chít đánh ra.
Tù khi thăng cấp lên Thánh Đế đến giờ, Diệp Mặc rất ít khi dùng lôi kiếm chém giết quy mô lớn như này.
Nhưng hôm nay thì hắn thục sự tức giận, Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc không ngờ lại chém giết không chút kiêng kỵ Thánh Đế dưới cấp Hóa Đạo của Nhân tộc, nếu như này hắn còn không tức giận, thì hắn cũng không phải Diệp Mặc nữa.
Diệp Mặc đã là Hóa Đạo đỉnh phong, thần thức và nguyên thần thậm chí còn mạnh hơn Đạo Nguyên Thánh Đế, loại lôi kiếm này bổ xuống, những Thánh Đế của Hải tộc chết xung quanh lập tức tăng lên gấp bội.
Một số Tố Đạo Thánh Đế của Hải tộc căn bản cũng không chịu được chút nào, cho dù là Dục Đạo Thánh Đế và Hoá Đạo Thánh Đế, cũng là chuyện đơn giản.
Thấy Diệp Mặc phòng ra lôi kiếm chằng chịt như này, thương vong của Hải tộc tăng lên nhiều lần, những người xem náo nhiệt lúc này mới hiểu, hóa ra Diệp đan thánh còn là một Thánh Đế lôi hệ thần thông.
Hiểu lầm? Hắn sẽ không tin là hiểu lầm gì cả, nếu là hiểu lầm, tại sao Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc này không sớm bảo dừng tay lại? Hải tộc rõ ràng là dè ép Nhân tộc mà đánh, mỗi thời mỗi khắc cũng giết chết Thánh Đế của Nhân tộc, lúc đó, sao không thấy gã nói hiểu lầm? Không chỉ vậy, đến tên Đạo Nguyên Thánh Đế này bản thân cũng lên quảng trường đánh nhau, bây giơ nhìn thấy mình giết chết Thánh Đế của Hải tộc, lúc này mới nói là hiểu lầm, đừng có nằm mơ.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế này nhìn thấy Diệp Mặc căn bản cũng không định dừng tay, vung tay liền đánh ra một đường sáng mỹ lệ, đồng thời gọi hai tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc buông tha cho đối thủ đánh về phía Diệp Mặc.
Hai Đạo Nguyên Thánh Đế của Nhân tộc được đối thủ buông tha, bọn họ lập tức liền gia nhập vào chém giết Tố Đạo, Dục Đạo và Hóa Đạo Thánh Đế.
Đã đánh đến nước này rồi, muốn hòa giải thì tuyệt đối không được, tất cả những người có mặt trong này cũng đều giết đến đỏ mắt rồi.
Diệp Mặc nhìn thấy Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc đánh ra luồng sáng chói rọi này, liền biết gã gọi viện trợ.
Diệp Mặc cũng không chặn lại, hắn lúc này chỉ biết không ngừng chém giết.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc gọi viện trợ này còn chưa đến trước mặt Diệp Mặc, Diệp Mặc liền chủ động xông đến, đồng thời thu liễm Lạc Ngân Đao Văn và sự trói buộc giới vực của mình, hoàn toàn hướng về phía tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc kia.
Sự phẫn nộ trong lòng của tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc này cũng không kém gì Diệp Mặc, khi Diệp Mặc xông đến, đồng thời quanh người gã cũng phát ra từng chấn động hơi nước.
Chấn động hơi nước này phát ra ngoài, hình thành giới vực hơi nước cường đại.
Giới vực hơi nước này và giới vực của Diệp Mặc đập vào nhau, khiến hai tên Dục Đạo Thánh Đế đứng gần bị đánh ra xa.
Giới vực hơi nước cường đại không ngờ chặn lài đường đao vân uốn éo kia, mặc dù sát thế của Lạc Ngân Đao Văn đã yếu đi, nhưng một Đạo Nguyên Thánh Dế dùng giới vực của mình chặn lại Lạc Ngân Đao Văn, vẫn khiến Diệp Mặc trong lòng có chút kinh ngạc.
Nhưng sát cơ trong lòng Diệp Mặc cường thịnh, trong nháy mắt đao văn uốn éo này bị chặn lại, năm đường lôi thương cũng đã đánh đến, năm đường lôi thương này trực tiếp đánh lên tên Đạo Nguyên Thánh Đế đang đối chiến với hắn, bốn đường lôi thương khác đánh lên hai gã Đạo Nguyên Thánh Đế còn lại.
Ầm một tiếng xen lẫn với nguyên thần bạo liệt và tiếng nổ của sấm sét tản rộng trên quảng trường Thần Thánh bảng, tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc đối chiến với Diệp Mặc này lại lần nữa chặn lại một đường lôi thương của Diệp Mặc.
Đồng thời gã còn có sức phóng ra Oanh Thiên Chùy của mình đập về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc không lùi còn tiến đến, lần này đến pháp bảo cũng vô dụng rồi, trực tiếp đánh một quyền ra.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc nhìn thấy Diệp Mặc tức giận, không ngờ còn lấy nắm đấm đối chiến với Oanh Thiên Chùy của gã, ánh mắt liền lộ vẻ vui mừng, sát thế của Oanh Thiên Chùy lại gấp gáp hơn, trực tiếp đánh tan không gian giữa gã và Diệp Mặc, trong nháy mắt liền gặp được nắm đấm của Diệp Mặc.
Nắm đấm dưới sự phụ trợ của nguyên thần, lập tức biến thành vô cùng to lớn.
Nắm đấm của Diệp Mặc đồng thời cũng bỏ qua không gian với người của Hải tộc này, không chút khoảng cách đánh lên Oanh Thiên Chùy, khơi dậy từng sóng gợn không gian.
Bùm…
Sau một tiếng nổ vang lên, Oanh Thiên Chùy này không ngờ trực tiếp chặn lại nắm đấm của Diệp Mặc, còn sát thế quyền Hư Không của Diệp Mặc vẫn không thể làm gì được.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc này sắc mặt lập tức lộ vẻ vô cùng kinh hãi, gã không ngờ nắm đấm của Diệp Mặc lại có thể đánh bay pháp bảo Thần khí của gã.
Dường như trong nháy mắt này, một màng thủy vực lại lần nữa đột nhiên xuất hiện trước nắm đấm của Diệp Mặc.
Đây là Thủy Vực thần thông, là thần thông phòng ngự cuối cùng của gã.
Thủy Vực thần thông của gã còn chưa hoàn toàn thành hình, nhưng cho dù là Thần khí bình thường cũng không thể nào trong thời gian ngắn lại phá tan được Thủy Vực thần thông của gã.
Đừng nhìn chỉ là thủy vực nho nhỏ, nhưng lại đại biểu cho tứ hải ngưng luyện chi thủy, đây là thần thông bảo vệ tính mạng của gã, hôm nay cũng phải lấy ra rồi.
– Ầm…
Quyền thế còn chưa bị chặn lại của Diệp Mặc trực tiếp đánh lên Thủy Vực thần thông, Thủy Vực thần thông này trong nháy mắt liền nổ tan ngay lập tức, mỗi giọt nước dường như đều như ngọn núi cực lớn bắn ra tứ phía.
Còn chưa đợi tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc này nghĩ thông Diệp Mặc làm thế nào phá vỡ Thủy Vực thần thông của gã, thì quyền thế Hư Không cũng đã đánh lên người tên Hải tộc này, khiến nửa người của tên Hải tộc này hoàn toàn bị đánh bay, tóe lên một màn máu.
– Thánh thể…
Đạo Nguyên Thánh Đế Hải tộc chỉ còn nửa thân người hồn phi phách tán, kinh hãi thốt lên, cùng đó là điên cuồng lùi về phía sau.
Mặc dù Thủy Vực thần thông bị Diệp Mặc phá vỡ, gã vẫn dựa vào đường thần thông này của mình mà cứu mình một mạng.
Gã rốt cục hiểu nắm đấm của Diệp Mặc tại sao lại cường hãn như này, hóa ra tên Diệp đan thánh này không ngờ còn là Tiên nhân luyện thể đỉnh phong nhất, hơn nữa luyện thể đến cấp bậc Thánh thể chỉ nghe nói mà chưa thấy bao giờ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2187: Hư Thị Tham Gia
Hư Thị Tham Gia
M
ột quyền của Diệp Mặc không cần tính mạng của tên Đạo Nguyên Thánh Đế này, nhưng cũng không đuổi theo, Tử Đao lại lần nữa đánh ra, hai đường Lạc Ngân Đao Văn cuốn ngược lại.
Hai tên Đạo Nguyên Thánh Đế đàng sau chạy đến của Hải Tộc, vừa thoát khỏi bốn đường lôi thương của Diệp Mặc, lại lần nữa gặp phải Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc.
Cũng may Diệp Mặc cho dù lợi hại đi nữa, lúc này cũng chỉ có thể trói buộc lại một tên Đạo Nguyên Thánh Đế trong đó.
Lại là một đường ánh sáng màu máu xoẹt đến, nguyên thần vỡ vụn. tên Đạo Nguyên Thánh Đế bị Diệp Mặc trói chặt này đồng thời cũng mất mạng.
Còn một tên Đạo Nguyên Thánh Đế khác khó khăn lắm mới chặn lại Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc, phòng hộ thức hải của mình, đồng thời cấp tốc lùi về sau, cũng không dám bước lên trước nữa.
Diệp Mặc cũng không đuổi theo, đường đao màu tím của Tử Đao lóe lên, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, lại có mấy tên Thánh Đế dưới cấp Hóa Đạo bị Diệp Mặc giết chết.
Hiện trường đánh nhau trên quảng trường Thần Thánh bảng cũng đã trở thành nghiêng về một phía, Thánh Đế Hải tộc vốn dĩ đông đúc, sau khi Diệp Mặc tham gia vào, thì lập tức giảm đi nhiều.
– Diệp đan thánh, xin dừng tay lại…
Một đường thần thức vô cùng cường đại quét đến, Diệp Mặc cảm nhận được đường thần thức này, lập tức liền biết người này là Không Hãn Thánh Đế bán bộ Hỗn Nguyên.
Không Hãn Thánh Đế là bán bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hư Thị, hơn nữa nói chuyện vẫn coi như khách khí.
Diệp Mặc trước sau đã giết hơn trăm Thánh Đế của Hải tộc, trong lòng cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Dứt khoát nể mặt Không Hãn Thánh Đế, dừng lại không tiếp tục chém giết Thánh Đế của Hải tộc nữa.
Mặc dù không ra tay, Diệp Mặc cũng không nghĩ ngơi.
Vừa rồi không có thời gian thu lại nhẫn trữ vật, bây giờ hắn giơ tay ra liền thu lại tất cả nhẫn trữ vật của những Thánh Đế mất mạng.
Diệp Mặc thu lại nhẫn trữ vật, bên Nhân tộc chắc chắn không ai phản đối, bên Hải tộc lại càng không có ai dám phản đối.
Thánh Đế bên Nhân tộc nhìn thấy Diệp Mặc dừng tay lại, ai nấy cũng dừng lại, đồng thời giúp một số Thánh Đế vẫn còn nguyên thần khôi phục lại thân thể.
Thấy Diệp Mặc dừng tay không giết người nữa, Không Hãn Thánh Đế cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không đợi ông nói gì, lại có năm Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc dẫn theo rất nhiều Thánh Đế dưới cấp Đạo Nguyên chạy tới, những Thánh Đế Hải tộc đến sau này nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu trên quảng trường Thần Thánh bảng, lập tức mắt như muốn rơi xuống.
Mấy tên Đạo Nguyên Thánh Đế kia căn bản cũng không nghĩ ngợi gì, sát khí toàn thân tràn ngập, sát thế cường đại cho dù những người đứng ngoài quảng trường Thần Thánh bảng cũng có thể cảm nhận được.
Sau đó liền phóng ra pháp bảo muốn xông về phía Diệp Mặc.
Bọn họ muốn báo thù cho Thánh Đế của Hải tộc, còn những Thánh Đế đã chết của Nhân tộc, thì làm sao có thể so được với Hải tộc?
– Các vị dừng tay lại, tôi đã hỏi thăm nguyên do rồi.
Không Hãn Thánh Đế nhìn thấy mình đã kêu dừng tay, nhưng mấy tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc vẫn định ra tay, lập tức có chút không vui nói.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế Hải tộc bị Diệp Mặc đánh bay nửa người kia, cuối cùng vẫn còn một chút lý trí.
Gã đã bắt đầu khôi phục lại thân thể.
Bây giờ nhìn thấy đồng bọn của Hải tộc đến, mau bước tới ngăn lại:
– Bây giờ không nên ra tay.
Gã biết rõ sự đáng sợ và kinh khủng của Diệp Mặc, chẳng những có một thanh pháp bảo Tiên Thiên giết Thánh Đế như giết gà, hơn nữa còn là Tiên nhân luyện thể Thánh thể nữa.
Người như này, cho dù năm Đạo Nguyên Thánh Đế đến sau kia của Hải tộc xông lên cùng một lúc, cũng rất khó có thể thắng được.
Càng đừng nói gì đến bên Nhân tộc còn có hai vị Đạo Nguyên Thánh Đế và một người con gái áo đỏ cũng không thua gì Đạo Nguyên.
Nghe thấy Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc này nói, năm tên Đạo Nguyên Thánh Đế đến sau cuối cùng cũng tỉnh táo lại, bắt đầu chỉ huy những người của Hải tộc thu dọn xác những Thánh Đế của Hải tộc đã chết trên quảng trường.
Đáng tiếc là, nhẫn trữ vật của những Thánh Đế Hải tộc mất mạng này sớm đã bị Diệp Mặc lấy đi hết rồi.
Những người đứng xem xung quanh quảng trường Thần Thánh bảng nhìn đến đây, đều biết Hải tộc và Nhân tộc xung đột, tạm thời chỉ là dừng lại.
Nhưng Diệp đan thánh của Nhân tộc cũng quá đáng sợ.
Một người trong thời gian ngắn chưa đến một tuần hương, đã giết chết hơn trăm Thánh Đế.
Chính vì sự có mặt của hắn, Nhân tộc mới chuyển hoàn cảnh xấu, đè ép Hải tộc xuống.
Lúc này một gã Đạo Nguyên Thánh Đế của Hư Thị đã kiểm tra rõ ràng, mau chóng bước lên trên nói:
– Không Hãn Thánh Đế đại nhân, Hải tộc và Nhân tộc xung đột trên quảng trường Thần Thánh bảng, trong trận chiến vừa rồi, Thánh Đế của Nhân tộc bị mất mạng có sáu mươi lăm người, Thánh Đế của Hải tộc mất mạng có một trăm bốn mươi ba người, trong đó có bốn Đạo Nguyên Thánh Đế.
Không Hãn Thánh Đế cau mày nghe xong, liếc nhìn tình cảnh trước mặt, lúc này mới nói: Không Hãn Thánh Đế nói đến phần sau, ngữ khí trở nên lạnh lùng, thậm chí còn dùng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Diệp Mặc.
Vừa nãy khi ông đến, lại nhìn thấy sự giết chóc đáng sợ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý, hắn nhìn ra ngữ khí và biểu lộ của Không Hãn Thánh Đế rất tức giận, nhưng trên thực tế lại cực kỳ bình thản.
Dường như chuyện này xảy ra hay không cũng như nhau, ông đến chỉ là đi qua mà thôi.
Cho dù Không Hãn Thánh Đế thực sự muốn thế nào, Diệp Mặc cũng không để ý.
La Thanh Hà mang trọng thương cùng Vương Nam Sương đến, phía sau bọn họ còn có người con gái Hóa Đạo áo đỏ.
Ấn tượng của Diệp Mặc đối với người con gái Hóa Đạo áo đỏ này cũng rất sâu, một Hóa Đạo như cô không ngờ chặn lại Đạo Nguyê Thánh Đế của Hải tộc.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc kia Diệp Mặc cũng đã đấu qua, tuyệt đối không đơn giản, hắn vốn dĩ toàn lực ra tay muốn giết chết tên Đạo Nguyên Thánh Đế này, kết quả cũng chỉ đánh bay nửa người của gã.
Đối với tên Đạo Nguyên Thánh Đế này, cho dù vết thương có đáng sợ đi nữa, cũng không vấn đề gì.
Nhìn thấy Vương Nam Sương vành mắt đỏ hoe, Diệp Mặc lập tức biết Thần Nữ Thánh Môn có khi có người bị giết rồi.
– Thanh Hà, cụ thể là có chuyện gì xảy ra vậy? Khống chế vết thương của anh trước đã, sau đó nói cho tôi biết.
Diệp Mặc lấy ra một viên đan dược đưa cho La Thanh Hà, cũng không khách khí.
Nhân tộc cần một thủ lĩnh, hắn trực tiếp gọi Thanh Hà, thứ nhất là quan hệ gần hơn, cái nữa là dựng tấm gương dẫn đầu.
Ít nhất khiến mọi người trong lòng biết, Nhân tộc cũng không phải là một cái bánh để chia.
Diệp Mặc hỏi, đồng thời đã lấy ra mấy bình đan dược đưa cho Vương Nam Sương nói:
– Nam Sương sư tỷ, cô đi cứu chữa những người bị thương trước đi.
Vương Nam Sương cầm số đan dược mà Diệp Mặc đưa cho đi cứu người, lần này nếu không phải Diệp Mặc có mặt trong này, Nhân tộc nói không chừng sẽ bị tiêu diệt toàn bộ rồi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải Diệp Mặc ở trong này, Nhân tộc cũng sẽ không tụ tập đông đủ như vậy, có lẽ bị giết mấy chục người, Thánh Đế còn lại sớm đã rời đi.
– Diệp đan thánh, chuyện này do tôi gây nên.
Người con gái áo đỏ bước lên trước khom người hành lễ với Diệp Mặc xong, có chút bất an nói.
Cô trước giờ vẫn cực kỳ kiêu ngạo, đừng nói Thánh Đế bình thường của Nhân tộc, cho dù là bán bộ Hỗn Nguyên của các tộc khác, cô cũng không coi ra gì.
Mặc dù bây giờ cô cũng không phải biết rất rõ thân phận của Diệp Mặc, cho dù Diệp đan thánh cô cũng từ miệng của Không Hãn Thánh Đế mà nghe đến.
Nhưng cường thế của Diệp Mặc, cộng với Diệp Mặc trong nháy mắt ổn định được khí thế trận tuyến của Nhân tộc, cũng đủ khiến cô kính trọng Diệp Mặc rồi.
La Thanh Hà sau khi được Diệp Mặc cho đan dược, vết thương mau chóng khôi phục, gã không kịp sợ hãi thán phục đan dược mà Diệp Mặc đưa ra cho gã là loại Thần đan gì, liền mau chóng nói:
– Đây là Tần Tuyền Ki sư muội, cũng là một Thánh Đế trên Thần Thánh bảng của Nhân tộc.
Nhưng xếp hạng của Tuyền Ki sư muội trên Thần bảng cao hơn nhiều so với tôi, xếp thứ 46.
– Xếp thứ 46 trên Thần bảng?
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn kỹ Tần Tuyền Ki này, Tần Tuyền Ki thoạt nhìn tuổi tác cũng không hiều, dung nhan cũng không dễ được lòng người.
Nhưng vẻ mặt khí khái hào hùng nhìn một lần lại muốn nhìn lần hai, cô mặc bộ quần áo màu đỏ tôn lên vẻ anh hùng khí khái của cô.
Khí tức Hóa Đạo viên mãn, rõ ràng cô chỉ cần tiến thêm bước nữa, thì có thể tiến vào gia đoạn Đạo Nguyên Thánh Đế.
Nhưng Hóa Đạo cho dù đã là đỉnh phong Chứng đạo bước đầu tiên, vẫn là bước đầu tiên.
Còn Đạo Nguyên là Thánh Đế Chứng đạo bước thứ hai, sự khác biệt của Thánh Đế Chứng đạo bước thứ hai và Thánh Đế Chứng đạo bước thứ nhất căn bản khác nhau như trời với đất.
Cho dù Tần Tuyền Ki xếp thứ 46 trong Thần bảng, nhưng muốn chặn lại tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc kia trong thời gian ngắn, đoán chừng cũng có chút khó khăn.
Cũng không phải ai cũng có công pháp và kỳ ngộ như hắn, có thể thấy Tần Tuyền Ki tuyệt đối không phải đơn giản đứng thứ 46 trong Thần bảng.
Tần Tuyền Ki dường như nhìn ra sự nghi ngờ của Diệp Mặc, chủ động nói:
– Tôi vì lịch lãm rèn luyện trong Tinh Không, có chút kỳ ngộ, lần này tu vi cũng tăng hơn trước kia một chút.
Tôi đoán với tu vi bây giờ của tôi, chắc có thể xếp Top 10 trên Thần bảng.
Diệp Mặc nghe thấy vậy khẽ gật đầu, xếp Top 10 trong Thần bảng, mặc dù không thể nào đánh bại được Đạo Nguyên Thánh Đế, nhưng muốn chặn lại tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc kia trong thời gian ngắn, thì không phải là không thể.
– Top 10?
La Thanh Hà lại hít một hơi lạnh, gã biết rõ hơn Diệp Mặc Top 10 trong Thần bảng là thế nào, mỗi một người trong Top 10 đều là những người sáng chói, kinh tài diễm diễm.
– Trước tiên không nói những thứ này, các anh nói tình hình cụ thể cho tôi nghe trước đã.
Diệp Mặc đợi lát nữa phải cùng Hải tộc đến Hư Thị phân xử, hắn cần phải biết tình hình cũ thể của chuyện này thế nào.
Mặc dù hắn biết Thánh Đế của Nhân tộc tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ lại đi khiêu khích Hải tộc, nhưng tại sao Nhân tộc lại xung đột với Hải tộc, hắn đến bây giờ vẫn không biết.
Tần Tuyển Ki lập tức nói:
– Diệp sư huynh, một năm trước sau khi tôi đến Hư Thị có lưu lại tin tức về Đạo Quả Tháp, liền có chuyện phải rời đi, cho nên không biết chuyện Diệp sư huynh đại diện Nhân tộc tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp.
Lần này tôi vừa mới quay về, liền nhận được khiêu chiến của một Hóa Đạo Thánh Đế trên Thần bảng.
Tên Hóa Đạo Thánh Đế của Hải tộc đó xếp hạng cao hơn tôi, nhưng gã không biết tôi có một kỳ ngộ.
Vì vậy người này cứ muốn giết chết tôi, tôi cũng không lưu tình, trực tiếp giết chết gã.
La Thanh Hà cũng đứng một bên nói:
– Hóa Đạo Thánh Đế của Hải tộc khiêu chiến với Tuyền Ki sư muội, đoán chừng là bất mãn với Nhân tộc chúng ta.
Mặc dù tôi không biết vì nguyên nhân gì, nhưng đoán là rất có khả năng có liên quan đến Ma tộc.
Chỉ có điều không ngờ, tên Hóa Đạo Thánh Đế muốn giết Tuyền Ki sư muội ngược lại lại bị Tuyền Ki sư muội giết chết.
Thực tế Diệp Mặc cảm thấy lần xung đột này cực kỳ kỳ quái, theo lý mà nói cho dù là xung đột, cũng là Nhân tộc và Ma tộc xung đột với nhau, không ngờ cuối cùng đánh nhau với Thánh Đế Nhân tộc lại là Hải tộc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2188: Cứ Thế Hòa Giải
Cứ Thế Hòa Giải
N
hưng trong lòng Diệp Mặc cũng đã hiểu ra chút ý, lúc trước trong đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp, Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc muốn khieu chiến hắn, chỉ có điều vì lời uy hiếp cuối cùng của hắn, Hải tộc không biết nguyên nhân gì, ngược lại không khiêu chiến nữa.
Bây giờ Thánh Đế Thần bảng của Hải tộc khiêu chiến Tần Tuyền Ki, rõ ràng chính là muốn giết Tần Tuyền Ki, khiến Nhân tộc hạ mã uy, hoặc là khiến hắn hạ mã uy.
Trên đài khiêu chiến Thần Thánh bảng bị giết, bất cứ ai cũng không thể nào bới móc trả thù, lúc trước Củng Hạng sở dĩ dám kiếm cớ đối phó với La Thanh Hà, đó là vì Nhân tộc quá yếu, căn bản không có người dẫn đầu.
Bây giờ Nhân tộc có Diệp Mặc dẫn đầu rồi, muốn giết người của Nhân tộc, thì phải có lý do chính đáng.
– Sau này có phải Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc ra tay không?
Diệp Mặc hỏi.
Tần Tuyền Ki chủ động trả lời:
– Không trực tiếp ra tay, nhưng có một Đạo Nguyên Thánh Đế cực kỳ tức giận, gã nói khi tôi đánh nhau không ngờ không biết xấu hổ lại đi đánh lén, hơn nữa còn uy hiếp, Hải tộc sẽ không bỏ qua như vậy.
Tôi biết thế lực của Hải tộc lớn, cố kìm chế không biện luận gì với tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc kia.
Lúc đó có một Dục Đạo Thánh Đế khác của Nhân tộc đứng một bên nhìn không thuận mắt, nói giúp tôi một câu, nói là Hải tộc chủ động khiêu chiến.
Bây giờ thua rồi, Đạo Nguyên Thánh Đế liền ra, đó mới đúng là không biết xấu hổ.
La Thanh Hà thấy Diệp Mặc nhìn về phía gã, vội bổ sung thêm:
– Dục Đạo Thánh Đế kia chính là Thánh Đế Duyệt Hòa của Thần Nữ Thánh Môn, Duyệt Hòa Thánh Đế sau khi nói giúp Tần Tuyền Ki một câu, thì tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc kia liền giận tím mặt, không ngờ lập tức ra tay giết chết Duyệt Hòa Thánh Đế.
Ngữ khí của Tần Tuyền Ki có chút hạ giọng nói:
– Tôi nhìn thấy có người nói thay cho tôi mà bị giết, lập tức ra tay với tên Đạo Nguyên Thánh Đế kia, nhưng không ngờ, cái này đã sớm nằm trong dự tính của người khác rồi.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế đó nhìn như tức giận giết Duyệt Hòa Thánh Đế, nhưng thực ra là gã đợi tôi ra tay.
– Trên thực tế, cho dù Tuyền Ki sư muội không ra tay, thì Nam Sương sư muội cũng xông đến động thủ.
La Thanh Hà đứng một bên thở dài bổ sung thêm.
Diệp Mặc cũng không cảm thấy kỳ quái, Thánh Đế của Thần Nữ Thánh Môn bị giết trong này, Vương Nam Sương xông lên động thủ cũng là chuyện bình thường, hắn thoáng nghĩ liền hiểu, lập tức lại hỏi:
– Có phải nhìn thấy bên này động thủ, sau đó người hai bên càng lúc càng nhiều, cuối cùng hình thành trận chiến như này không?
– Đúng vậy.
La Thanh Hà và Tần Tuyền Ki đều gật đầu đáp lại.
Thấy Vương Nam Sương lúc này đi đến, Diệp Mặc lập tức nói:
– Thanh Hà, anh và Tuyền Ki và cả Nam Sương cùng tôi đến khác điện Hư Thị một chuyến.
– Diệp đan thánh, tôi cùng đi với anh.
Người nói câu này là một Đạo Nguyên Thánh Đế, Đạo Nguyên Thánh Đế này mặc dù Diệp Mặc không quen, nhưng lại biết y.
Lúc khi hắn mới đến, hai vị Đạo Nguyên Thánh Đế của Nhân tộc chính là có người này trong đó, còn một người nữa là của Đại Nhật Thần Sơn.
Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn kia dường như biết Diệp Mặc có phản cảm với y, nên cũng không có hứng đi đến.
La Thanh Hà vội vàng nói:
– Diệp sư huynh, đây là Thánh Đế của Nhân tộc trước giờ vẫn ở trong Hư Thị Tư Phong tiền bối, những người ở Hư Thị như chúng tôi, nhiều lần được Tư Phong tiền bối chiếu cố.
La Thanh Hà cũng đổi cách xưng hô với Diệp Mặc, trong ngữ khí rất tôn kính Tư Phong kia.
– Được, vậy bốn người các anh đi cùng tôi.
Nói xong, Diệp Mặc lại gọi Đổng Yến và Tiên Vu Học đến, bảo bọn ọ gom giúp thi thể của Nhân tộc trên quảng trường lại, đợi hắn xong chuyện sẽ đến phân phối.
Vì chuyện này xảy ra, lúc này những Tiên nhân của Nhân tộc chạy đến quảng trường Thần Thánh bảng càng lúc càng nhiều hơn.
– Diệp đan thánh, tôi đến chậm rồi, đợi tôi một cút.
Áo Hách mang theo một đường độn quang hạ xuống trước mặt Diệp Mặc trên quảng trường, kiểu đại chiến như này không ngờ lại thiếu đi gã, nếu gã có thể giúp Nhân tộc trong cuộc đại chiến này giết chế lượng lớn Thánh Đế Hải tộc, thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích.
Gã cũng không nghĩ đến nếu gã chém giết Hải tộc rồi, sẽ dẫn đến hậu quả đáng sợ là gì.
Diệp Mặc vốn dĩ không định dẫn Áo Hách qua đó, nhưng hắn nhìn thấy Áo Hách cũng đã đến rồi, lại đổi chủ ý.
…
Khách điện Hư Thị vốn dĩ là nơi tiếp khác quan trọng nhất của Hư Thị, bình thường chỉ có đại năng các tộc sau khi đến Hư Thị, mới có thể nhận được cường giả bán bộ Hỗn Nguyên của Hư Thị tiếp đón.
Hôm nay đại điện của Hư Thị lài thành nơi hòa giải tranh chấp giữa Nhân tộc và Hải tộc, mặc dù mọi người đều biết, chuyện như này xảy ra rồi, tuyệt đối không phải muốn hòa giải là có thể hòa giải được.
Nhưng nếu mọi người đều trong Hư Thị, Hư Thị vẫn cần phải đứng ra nói chuyện, ít nhất không để trận đánh nhau quy mô lớn như này lại xảy ra lần nữa trong Hư Thị.
Quảng trường Thần Thánh bảng của Hư Thị có các loại trận pháp cấm chế mọc lên như nấm, hơn nữa đều là trận pháp cấm chế do các đại năng đỉnh cấp bố trí ra.
Cho nên cho dù có nhiều Thánh Đế như này đánh nhau trên quảng trường Thần Thánh bảng, cũng không khiến quảng trường Thần Thánh bảng có chút hư hỏng nào.
Một khi những người này đổi sang một chỗ khác đánh nhau, cho dù đánh đổ toàn bộ Hư Thị, cũng không phải là chuyện không thể nào.
Khi năm người Diệp Mặc đến, trong đại sảnh trong khách điện Hư Thị cũng đã có hơn chục Thánh Đế đang ngồi chờ.
Ngoài Không Hãn Thánh Đế và năm Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc ra, còn có sáu người của các tộc khác.
Diệp Mặc phát hiện tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc bị hắn đánh bay nửa người không ngờ đã khôi phục lại thân thể, mặc dù khí tức trên người vẫn có chút bất ổn, nhưng rõ ràng đang trong quá trình khôi phục.
Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ, xem ra đồ tốt của Hải tộc đúng là không ít.
Không Hãn Thánh Đế đợi năm người Diệp Mặc ngồi xuống rồi, lúc này mới trầm giọng nói:
– Chuyện như này xảy ra trong Hư Thị, có ảnh hưởng rất lớn đối với Hư Thị chúng tôi.
Tôi mời năm vị Tiên hữu đứng ngoài quảng trường Thần Thánh bảng quan sát này đến, cũng là hi vọng mọi người có thể nói rõ chuyện này, không nên phát sinh những chuyện tương tự nữa.
La Thanh Hà thấy Diệp Mặc nhìn mình một cái, lập tức đứng dậy ôm quyền nói:
– Không Hãn Thánh Đế đại nhân, các vị Tiên hữu, mặc dù mọi người đều biết nguyên nhân của chuyện này, tôi vẫn phải nói lại lần nữa…
La Thanh Hà không thêm mắm thêm muối nói đầu đuôi sự việc ra một lần, lúc này mới ngồi xuống.
Đối với những lời này của La Thanh Hà, không có ai có ý kiến gì.
Cho dù là Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc, cũng không có ý kiến gì.
Đừng nói chuyện này có nhiều người chúng kiến như này, cho dù không có ai nhìn thấy, thì quảng trường Thần Thánh bảng cũng có trận pháp quan sát cực lớn.
Mặc dù như vậy, Không Hãn Thánh Đế đợi La Thanh Hà ngồi xuống rồi, vẫn hỏi:
– Hải tộc có ý kiến gì với lời thuật lại của Nhân tộc không?
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc bị Diệp Mặc đánh bay nửa người, bây giờ đã khôi phục lại kia đứng dậy nói:
– Không Hãn Thánh Đế đại nhân, chuyện đúng là như vậy, nhưng khi Diệp đan thánh đến, tôi cũng đã kêu dừng tay rồi.
Nhưng Diệp đan thánh vẫn điên cuồng chém giết, tôi hi vọng Diệp đan thánh có thể giải thích một chút về những chuyện bản thân đã làm với Hải tộc chúng tôi.
Hải tộc chúng tôi sừng sửng vọ số năm, nếu như không được giải thích về chuyện này, thì Hải tộc chúng tôi tuyệt đối không bỏ qua đâu.
Rõ ràng là Hải tộc vô lý, chỉ có điều Hải tộc ỷ cường thế, nên mới dám nói những lời vô lễ như này.
Không Hãn Thánh Đế trong lòng cười khẩy, ông mới là người sẽ không quản mâu thuẩn giữa Hải tộc và Nhân tộc.
Cho dù là quản, tu vi của ông cũng không quản nổi.
Cái mà ông để ý chính là, Hư Thị trong thời gian này, Hải tộc và Nhân tộc đừng tiếp tục gây chuyện nữa.
Đồng thời trong lòng ông cũng bất mãn với Diệp Mặc, trước khi Nhân tộc chưa xuất hiện người dẫn đầu, Thánh Đế của Nhân tộc đều là cụp đuôi lại, cho dù bị ức hiếp, cũng không có ai dám đánh nhau với đại tộc với quy mô lớn như này.
Lần này Nhân tộc sở dĩ dám làm như vậy, tuyệt đối liên quan đến Diệp Mặc không thể tách rời.
Cho nên biết rõ tên Đạo Nguyên Thánh Đế này già mồm át lẽ phải, Không Hãn Thánh Đế vẫn nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Diệp đan thánh anh đại diện cho Nhân tộc, có suy nghĩ về những gì mà Thao Phủ tiên hữu của Hải tộc nói không?
Diệp Mặc bình thản nói:
– Ồ, tôi thực sự không chú ý lắm đến chuyện Thao Phủ bảo dừng tay.
Nhưng tôi thấy kỳ lại là, bản thân Thao Phủ cũng lên quảng trường đánh nhau, anh ta nếu như muốn gọi dừng tay lại, tại sao bản thân vẫn còn đánh nhau với một Hóa Đạo Thánh Đế của Nhân tộc chứ? Là tu vi của anh ta chưa đủ, bị Hóa Đạo Thánh Đế của Nhân tộc tôi áp chế lại, hay là anh ta muốn dừng tay lại chỉ là Nhân tộc tôi, chứ không phải là Hải tộc?
– Nếu là lời như này thì tôi hiểu, hóa ra anh ta yêu cầu Nhân tộc tôi giơ tay lên cho Hải tộc giết chết từng người một à.
Nếu như thêm một trận nữa, thôi nghe thấy rồi, có lẽ tôi sẽ làm theo những gì Thao Phủ nói, hơn nữa cũng yêu cầu người của Nhân tộc đứng yên, để cho Hải tộc giết hết sạch mới thôi.
Tần Tuyền Ki cũng không hiểu rõ Diệp Mặc, bây giờ cô nghe thấy Diệp Mặc nói thú vị, suýt chút nữa không nhịn được mà cười lên.
Sắc mặt Thao Phủ vô cùng âm trầm, cũng không tiếp lời Diệp Mặc.
Cũng giống như vừa nghe thấy Thao Phủ nói, Không Hãn Thánh Đế giống như căn bản không nghe ra lời mỉa mai trong lời nói của Diệp Mặc, ngược lại gật đầu nói:
– Nếu hai bên vì hiểu lầm mà như này, thì hai bên tỏ thái độ đi.
Thao Phủ đứng lên nói:
– Hải tộc tôi cũng là một đại tộc, không muốn tạo nên cảnh máu chảy thành sông.
Chỉ cần Diệp đan thánh tự phế tu vi, chuyện này coi như xong.
Tất cả mọi người đều biết rõ, lời này của Thao Phủ là có ý gì, Nhân tộc bây giờ có người dẫn đầu là Diệp Mặc.
Một khi Diệp Mặc tự phế tu vi của mình, thì Nhân tộc cũng không còn người mà trông cậy vào nữa, dù bản thân Diệp Mặc cũng có kết cục vô cùng bi thảm.
Lời này của Thao Phủ thực tế chính là muốn Nhân tộc trong Hư Thị bị diệt vong, chỉ có điều trước đó phải giết chết Diệp Mặc mà thôi.
Không Hãn Thánh Đế đợi Thao Phủ nói xong, liền ôn tồn nói:
– Diệp đan thánh có yêu cầu gì với Thao Phủ tiên hữu không?
Diệp Mặc từ từ đứng lên nói:
– Yêu cầu của Thao Phủ rất có đạo lý, đợi một năm nào đó tâm trạng của tôi đột nhiên không tốt, nói không chừng tôi sẽ nhớ ra chuyện này.
Không Hãn Thánh Đế không ngờ cũng gật gật đầu, không chút nào cảm thấy Diệp Mặc nói có vấn đề, ngược lại tiếp tục nói:
– Diệp đan thánh bản thân có yêu cầu gì không?
Diệp Mặc mỉm cười:
– Tôi là người rất dễ nói chuyện, lúc này cũng không dám đưa ra yêu cầu gì.
Sau này tâm trạng của tôi không tốt đột nhiên nhớ đến chuyện này, tôi sẽ đến Hải tộc đá cho mấy phát.
Không Hãn Thánh Đế lại nhìn Thao Phủ hỏi:
– Yêu cầu của Diệp đan thánh, Thao Phủ Thánh Đế cảm thấy thế nào?
– Rất được.
Thao Phủ cố kìm nén sự phẫn nộ nói, một Hóa Đạo của Nhân tộc phách lối như này, cũng là lần đầu tiên gã nhìn thấy.
Không Hãn Thánh Đế nghe xong không ngờ lại cười đứng dậy nói:
– Được, chuyện này mọi người cũng rất lý trí, đều đồng ý yêu cầu của đối phương, coi như giải quyết ổn thỏa hết rồi, hi vọng hai bên sau này đừng làm những chuyện như này trong Hư Thị nữa, đồng thời hai bên đánh nhau trong Hư Thị mỗi bên phải bỏ ra một tỉ Thần tinh, coi như tiền bồi thường trận pháp cấm chế bị phá hoại trên quảng trường Thần Thánh bảng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2189: Điều Kiện Để Tu Sửa Thánh Đạo Tàn Giới
Điều Kiện Để Tu Sửa Thánh Đạo Tàn Giới
S
au khi Diệp Mặc đi ra khỏi điện tiếp khách của Hư Thị thì trong lòng cũng có chút im lặng vì thái độ ba phải của Không Hãn Thánh Đế khá là ba phải.
Nhưng với y mà nói thì cũng đúng thôi.
Chỉ cần Nhân tộc và Hải tộc không tiếp tục khai chiến với nhau tại Hư Thị là được rồi.
Đối với việc song phương có thực sự hòa giải hay không thì không phải là điều mà Không Hãn Thánh Đế muốn quan tâm tới.
– Diệp Mặc, hi vọng Thánh Đạo Tàn Giới có thể bảo trụ được cho ngươi, nếu không thì dù là ngươi có trở lại Thánh Đạo Tàn Giới thì Hải tộc ta cũng sẽ tìm tới.
Đừng khiến cho cái Thánh Đạo Tàn Giới nho nhỏ đó càng thêm tàn phá nữa.
Thao Phủ cùng mấy tên Đạo Nguyên Thánh Đế khác của Hải tộc vẫn đứng chờ ở trước cửa điện tiếp khách, dường như chính là vì muốn nói mấy lời uy hiếp này với Diệp Mặc.
Lần này căn bản là không ngờ Diệp Mặc nói chuyện, thì Áo Hách đã khinh thường nói:
– Rất tốt, hoan nghênh ngươi tới.
Tới một tên ta giết một tên, tới hai tên thì giết một đôi.
Thao Phủ nghe được lời Áo Hách nói thì liền nhíu mày:
– Việc này liên quan gì tới Nghiễm Nguyên Cung của ngươi? Áo Hách ngươi có biết hậu quả của lời nói vừa rồi hay không? Chẳng lẽ Nghiễm Nguyên Cung của ngươi muốn đối nghịch với Hải tộc của chúng ta?
Áo Hách khinh thường:
– Đối nghịch với Hải tộc các ngươi? Thao Phủ ngươi có thể đại biểu cho toàn bộ Hải tộc sao? Đừng có tự đề cao mình như thế.
Ta đây có thể đại biểu cho cung chủ của ta giết chết ngươi, còn ngươi dám đại biểu cho Hải tộc tuyên bố khai chiến với Nghiễm Nguyên Cung hay không?
Thao Phủ tức đến xanh cả mặt, nhưng cũng không nói được nửa chữ, liền xoay người bỏ đi.
Diệp Mặc chậm rãi nói:
– Hải tộc tìm tới Thánh Đạo Tàn Giới sao? Vậy ngươi tuyệt đối đừng để cho ta thất vọng.
Nếu như Hải tộc đi quá í người, vậy thì đừng trách ta đi tới Hải tộc dạo chơi một chuyến.
Đi Hải tộc một chuyến thì đương nhiên là không phải để đi du ngoạn rồi.
Nếu Hải tộc đã dám tới Thánh Đạo Tàn Giới để chém giết, thì tương lai Diệp Mặc cũng sẽ tới tận Hải tộc để đòi nợ.
Lúc trước hắn luôn có chút cảm giác không ổn, nhưng vẫn nghĩ rằng đó là khả năng sẽ xung đột cùng với Ma tộc, nhưng không ngờ lại là Hải tộc.
Đối với uy hiếp của Hải tộc, thì Diệp Mặc quả thật không thèm để ý.
Hắn nghe nói rằng Hải tộc cũng chỉ có một tên Hỗn Nguyên Thánh Đế mà thôi.
Hơn nữa cũng đã không biết bao lâu không xuất thế rồi.
Cho dù là cha của Quyết Vô Ngân không có cách nào trở lại Thánh Đạo Tàn Giới, thì đến lúc đó hắn trợ giúp Nghiễm Nguyên Cung luyện đan một chút thì liền có thể để cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung ra mặt đối phó tới Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải tộc rồi.
Về phần đối thủ tu vi dưới Hỗn Nguyên thì Diệp Mặc thật sự không hề sợ.
Chỉ cần hắn tấn cấp lên Đạo Nguyên thì có nhiều hơn nữa Hải tộc tới công kích Thánh Đạo Tàn Giới hắn cũng không hề sợ.
Trong lòng Thao Phủ đang rất bức bối.
Y biết rõ Nhân tộc không có Hỗn Nguyên Thánh Đế, nhưng cung chủ Nghiễm Nguyên Cung lại là một Hỗn Nguyên Thánh Đế hàng thật giá thật.
Chẳng những là Hỗn Nguyên Thánh Đế, mà còn là một trong những Hỗn Nguyên Thánh Đế nổi danh nữa.
Một khi chọc giận cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung, vậy thì lời uy hiếp vừa rồi của y chẳng khác nào vô dụng cả.
Một khi cung chủ Nghiễm Nguyên Cung ra mặt, thì ngay cả Hải tộc cũng phải suy xét cẩn thận.
Hải tộc có thể trở thành một đại tộc, cũng là vì có một cây Định Hải Thần Châm (Tưởng cái này bị con khỉ họ Tôn cướp rồi @@) và một vị Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Nếu như Hỗn Nguyên Thánh Đế xảy ra chuyện, thì lúc đó Hải tộc cái gì cũng không còn.
…
Mấy người Diệp Mặc lại lần nữa trở lại quảng trường Thần Thánh bảng, lúc này đã có gần vạn người của Nhân tộc đứng đợi hắn rồi.
Khi thấy Diệp Mặc tới, thì tất cả đều dừng việc nghị luận bàn tán lại.
Ở Hư Thị này, Diệp Mặc chính là nồng cốt của Nhân tộc bọn họ, chính là lòng tin cho họ tại Hư Thị này.
Diệp Mặc lúc này liền bay lên rồi liên tục đánh xuống mấy đạo trận pháp cấm chế, đem toàn bộ phạm vi nơi này cách biệt với không gian bên ngoài, sau đó mới lên tiếng:
– Vừa rồi trong trận chiến ấy, tuy rằng Nhân tộc của chúng ta đã ngã xuống hơn mười Thánh Đế, bất quá hiện giờ Nhân tộc chúng ta tại Hư Thị đã đoàn kết một lòng, cho nên cũng không hề bị mất mặt.
Một trận chiến này, chúng ta còn thu được chiến lợi phẩm là hơn một trăm chiếc nhẫn trữ vật, một ít Tiểu thế giới và rất nhiều tài nguyên tu luyện nữa.
Những tài nguyên tu luyện này tôi sẽ để cho La Thanh Hà phân phát cho mọi người, coi như là để đền bù tổn thất cho mọi người.
– Diệp Đan Thánh, đại bộ phận Thánh Đế của Hải tộc ngã xuống đều là do ngài giết, cho nên những tài nguyên đó chúng tôi không thể nhận được.
Lập tức có người đứng ra nói.
Đã có người đưa ra ý kiến, thì càng lúc càng có nhiều người đứng lên đồng ý với ý kiến đó.
Tư Phong cũng đứng ra rồi nói:
– Diệp Đan Thánh, những chiếc nhẫn trữ vật đó xác thực đều là chiến lợi phẩm của anh, hơn nữa nếu như không phải là có anh ra mặt, thì trong trận hổn chiến lần này chỉ cần là Thánh Đế tham chiến, chắc chắn sẽ không có mấy người có thể sống sót.
Tư Phong nói lời này ngược lại là không sai.
Khi Không Hãn Thánh Đế đứng ra ngăn cản trận đại chiến, thì là lúc mà Hải tộc đang đứng ở thế yếu.
Nếu như vẫn là Nhân tộc ở thế yếu như trước, thì Không Hãn Thánh Đế có đứng ra ngăn cản kịp thời hay không? Điều này không có ai biết được.
Một tên Hóa Đạo Thánh Đế đỉnh đứng ra hành lễ với Diệp Mặc, sau đó nói:
– Diệp Đan Thánh, lần này Nhân tộc chúng ta tại Hư Thị có thể đứng đây nói chuyện, hoàn toàn là vì có Diệp Đan Thánh đứng ra.
Nếu không thì chúng ta còn không có tư cách để đứng ở chỗ này nói nửa câu nào cả.
Diệp Đan Thánh đã vô tư lấy ra ba mươi suất tiến vào Đạo Quả Tháp phân cho mọi người, bản thân tôi cũng vinh hạnh nhận được một suất.
Đối với chúng tôi, những Nhân tộc trường kỳ sinh sống tại Hư Thị này mà nói, thì không có người lãnh đạo, mới thực sự là điều đáng sợ nhất.
Chúng tôi thỉnh cầu Diệp Đan Thánh đứng ra với tư cách là người lãnh đạo, đồng thời xin Diệp Đan Thánh nói cho chúng tôi biết còn có yêu cầu gì khi tiến vào Đạo Quả Tháp hay không?
Tên Hóa Đạo này cũng không hề nói gì tới chuyện những chiến lợi phẩm kia, nhưng tất cả mọi người đều có thể hiểu được.
Nhân tộc bây giờ ở Hư Thị đã có địa vị nhất định.
Nhưng cái địa vị này đều là do Diệp Mặc mang tới, cho nên những chiến lợi phẩm kia mà bọn họ còn có ý muốn, thì quả thật là hơi quá đáng rồi.
Diệp Mặc cũng hiểu được ý của tên Hoá Đạo Thánh Đế kia.
Hắn lại trầm ngâm một hồi.
Vốn ý của hắn là sau khi tất cả Hóa Đạo Thánh Đế tiến vào Đạo Quả Tháp, và sau khi nhận được Đạo quả trong Đạo Quả Tháp thì đều sẽ phải lấy ra một phần giao cho những người còn lại.
Phương pháp xử lý sẽ là do hắn đến để luyện đan.
Đồng thời mỗi người tiến vào Đạo Quả Tháp cũng đều phải giao nộp một số lượng Thần tinh nhất định.
Nhưng sau khi trải qua trận hỗn chiến vừa rồi, thì chủ ý của Diệp Mặc đã thay đổi, hoặc có thể nói là tâm tình của hắn đã thay đổi.
Trước đó hắn muốn thu lại một phần Đạo quả, còn thu cả Thần tinh, chủ yếu vẫn là vì tư lợi của mình.
Nhưng hiện giờ thì hắn cảm thấy mình nên vì Nhân tộc mà suy nghĩ một chút.
Nhân tộc tại Hư Thị hoặc là tại một cái giao diện nào thì đều chỉ có địa vị thấp đến mức không thể thấp hơn nữa rồi.
Liệu có biện pháp nào tốt để có thể cải thiện lại loại tình huống này của Nhân tộc đây.
– Diệp sư huynh, Thánh Đạo Giới đã bị tàn phá, cho dù là lần này Diệp sư huynh giúp đỡ Nhân tộc, nhưng sau này thì sao? Lần sau liệu có ai chịu ra mặt cho Nhân tộc nữa? Tôi cảm thấy rằng Nhân tộc chúng ta phải tập hợp lại, khi đó thì mới có thể chống lại các tộc khác.
La Thanh Hà vẫn luôn sinh sống tại Hư Thị, cho nên biết rõ tình hình của Nhân tộc, càng hiểu được rằng hiện tại Nhân tộc cần nhất là cái gì.
Đó chính là sự ngưng tụ, nhưng trước tới nay vẫn không hề có người dẫn đầu.
Hiện tại Diệp Mặc đã xuất hiện, hơn nữa còn nhận được sự tán thành của tất cả mọi người, cho nên chỉ có Diệp Mặc đứng ra thì mới có thể thực hiện được.
Diệp Mặc hiểu được ý của La Thanh Hà.
Nếu như không phải là Thánh Đạo Giới đã bị tàn phá quá mức, thì hắn cũng có ý định thành lập một cái tông môn tại đó, sau này cần gì phải trở lại Tiên Giới nhiều nữa?
Diệp Mặc thở dài:
– Đáng tiếc chính là Thánh Đạo Giới đã bị tàn phá quá mức, không có cách nào tu sửa cả.
Nếu không tôi đã đề nghị mọi người trở lại Thánh Đạo Giới rồi, cũng không phải chịu cái cảnh có nhà mà không thể về này nữa.
Thánh Đạo Giới đã bị tàn phá nặng nề, vậy thì muốn cho những Thánh Đế này trở về, thì lấy đâu ra tài nguyên tu luyện cho họ? Những Thánh Đế Nhân tộc đó sở dĩ rời khỏi Thánh Đạo Tàn Giới, cuối cùng cũng chỉ là vì Thánh Đạo Tàn Giới đã không còn đầy đủ tài nguyên nữa.
Ở lại trong Thánh Đạo Tàn Giới đấy thì chẳng khác nào sinh tồn trong khe đá cả.
Lúc này bỗng nhiên Tần Tuyền Ki lại đi tới trước người Diệp Mặc rồi khom người nói:
– Diệp sư huynh, Thánh Đạo Tàn Giới cũng không phải là không thể tu sửa được.
Lời nói của Tần Tuyền Ki chẳng những khiến cho Diệp Mặc chấn kinh, mà ngay cả những người bên cạnh hắn đều chấn kinh nhìn về phía Tần Tuyền Ki.
Thánh Đạo Tàn Giới là giao diện cấp cao nhất, nghe nói rằng lúc trước có rất nhiều Hỗn Nguyê Thánh Đế hỗn chiến, cho nên mới khiến cho Thánh Đạo Giới bị tàn phá như vậy.
Hiện tại Tần Tuyền Ki nói rằng còn có thể tu sửa thì sao mọi người có thể không chấ kinh cho được? Tu sửa cho Thánh Đạo Tàn Giới sao có thể dễ như lời nói ra được?
La Thanh Hà vội nói:
– Tuyền Ki sư muội, Thánh Đạo Tàn Giới làm thế nào có thể tu sửa được? Cô mau nói đi.
Chỉ cần La Thanh Hà tôi có thể xuất ra chút ít khí lực nào, thì nhất định sẽ dốc ra hết ngần ấy.
Tần Tuyền Ki bình thản nói:
– Năm đó Hỗn Nguyên Thánh Đế của các Giới vì tranh đoạt Cây Hỗn Độn mà biến Thánh Đạo Giới trở thành chiến trường.
Kết quả là khiế cho Thánh Đạo Giới bị tàn phá thành từng mảnh.
Về sau tôi ngẩu nhiên mới biết chuyện này chỉ sợ không phải chỉ là vì tranh đoạt Cây Hỗn Độn.
Thần sắc Diệp Mặc lúc này cũng trở nên ngưng trọng.
Hắn nhìn Tần Tuyền Ki rồi nói:
– Hãy đem sự tình mà cô biết nói ra nghe một chút đi.
– Vâng.
Tần Tuyền Ki nói:
– Lúc trước Hỗn Nguyên Thánh Đế của các tộc mượn việc tranh đoạt Cây Hỗn Độn để biến Thánh Đạo Giới trở thành chiến trường.
Lúc ấy vài vị Hỗn Nguyên Thánh Đế của Thánh Đạo Giới vốn đã bất hòa với nhau cho nên càng không có ai để ý sâu xa tới chuyện này.
Cây Hỗn Độn ở trước mặt, thì những chuyện khác căn bản không đáng là gì cả.
Kết quả là càng lúc càng có nhiều Hỗn Nguyên Thánh Đế tiến vào Thánh Đạo Giới, khiến cho thời gian sau Thánh Đạo Giới bị tàn phá thành từng mảnh.
Lúc này thì mấy vị Hỗn Nguyên Thánh Đế của Nhân tộc mới tỉnh ngộ ra, nhưng đã quá muộn mất rồi.
Nghe nói lúc ấy vẫn còn có năm người Hỗn Nguyên Thánh Đế của Thánh Đạo Giới, nhưng năm vị Hỗn Nguyên Thánh Đế này lại bị những Hỗn Nguyên Thánh Đế của các tộc khác liên thủ truy sát.
Cuối cùng có người nào chạy thoát hay không cũng không biết.
Bất quá dưới sự liên thủ của Hỗn Nguyên Thánh Đế, thì cho dù là chạy thoát được cũng sẽ tổn hại nặng nề đối với căn cơ tu luyện, cuối cùng thì tất cả cũng đều sẽ bị phá hủy.
– Vậy những Hỗn Nguyên Thánh Đế của các tộc khác thì sao?
La Thanh Hà hỏi.
– Hầu hết Hỗn Nguyên Thánh Đế của tất cả các tộc đều là nguyên khí đại thương, cũng có vài người đã ngã xuống.
Cho nên hiện tại có rất ít Hỗn Nguyên Thánh Đế xuất thế, bởi vì họ không bận hoàn thiện thế giới của mình, thì vẫn còn đang chăm chú vào việc chữa trị thương thế.
Tần Tuyền Ki dường như hiểu rất rõ đối với chuyện này.
Diệp Mặc chậm rãi nói:
– Trước tiên mặc kệ việc sống chết của những Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Cô nói một chút xem làm thế nào để tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới.
Tần Tuyền Ki thận trọng gật đầu:
– Tin tức tôi có được là Thánh Đạo Tàn Giới đã bị tàn phá.
Muốn khôi phục lại bộ dạng của Thánh Đạo Giới trước kia, thì chỉ có thể sử dụng Thế Giới Sơn luyện chế trở thành huyết mạch của Thánh Đạo Giới, sau đó lại dùng Cây Thế Giới với tư cách là sinh cơ của Thánh Đạo Giới.
Chỉ có như vậy thì Thánh Đạo Tàn Giới mới có thể khôi phục lại hoàn toàn.
– Cây Thế Giới chẳng phải là Cây Hỗn Độn sao?
La Thanh Hà khiếp sợ thốt lên.
Sau khi nói xong thì lập tức lộ ra vẻ mặt thất vọng.
Thánh Đạo Tàn Giới năm đó cũng chính là vì Cây Hỗn Độn mới bị đánh phá tàn tạ như ngày nay.
Nếu như không có Cây Hỗn Độn, thì sao Thánh Đạo Giới có thể trở thành cái dạng này được.
Mà Thế Giới Sơn thì bọn họ càng là chỉ từng được nghe nói qua, chứ chưa từng có ai gặp qua cả.
Tất cả mọi người đều trở nên trầm mặc.
Căn cứ vào lời nói của Tần Tuyền Ki thì đồng nghĩa với việc Thánh Đạo Tàn Giới vĩnh viễn không thể tu sửa lại rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2190: Thánh Đạo Tông
Thánh Đạo Tông
D
iệp Mặc trong lòng lại vô cùng chấn động, Cây Hỗn Độn ở ngay trong Tử Phủ của hắn, hơn nữa Thế Giới Sơn hắn cũng đã gặo qua.
Hiện tại ở bên trong Thế Giới Trang Vàng của hắn, vẫn còn một khối Thế Giới Thạch nhỏ.
Thế nhưng nếu như Thế Giới Sơn mà hắn thấy chính là Thế Giới Sơn mà Tần Tuyền Ki nói, vậy thì làm sao có thể xuất hiện trong Vẫn Chân Điện? Vẫn Chân Điện có thể chỉ là một cái pháp bảo tiên thiên của Chân Thánh Đế mà thôi.
Cho dù đó là Thế Giới Sơn, Diệp Mặc cũng không tin Thế Giới Sơn đó có thể luyện chế thành huyết mạch của Thánh Đạo Giới.
Cái Thế Giới Sơn kia xác thực là khổng lồ không gì sánh được, thế nhưng Thánh Đạo Giới càng vô biên vô hạn, được xưng là giới vực lớn nhất trong không gian vũ trụ.
Hơn nữa, trước đây Thế Giới Sơn kia đã bay đi, rốt cuộc bay đến nơi nào, không có ai biết.
Tần Tuyền Ki lại căn bản không có lưu ý tới mọi người chấn động, mà nói tiếp rằng:
– Đây chỉ là hai điều kiện để tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới mà thôi, mà một điều kiện quan trọng nhất để tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới là tìm được Bất Hủ Thánh Đế.
– Bất Hủ Thánh Đế?
Những người bên cạnh đều kinh ngạc nghi hoặc nhìn Tần Tuyền Ki, trong vũ trụ tinh không, người chân chính có thể bất diệt cũng chỉ có Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Cho dù là Hỗn Nguyên Thánh Đế, có thể thật sự bất diệt hay không, cũng không người nào biết được.
Bất Hủ Thánh Đế, cái danh hiệu này thật sự là quá mức ngạo mạn, ai có lá gan dám tự xưng danh hiệu Thánh của mình là Bất Hủ?
Diệp Mặc trong lòng càng kinh ngạc, nếu như không phải Tần Tuyền Ki nói tới danh hiệu Bất Hủ Thánh Đế, hắn cũng đã quên mình chính là Bất Hủ Thánh Đế.
Trước đây khi hắn phong vương trên Bia Tiên Vương, danh hiệu được phong chính là Bất Hủ.
Phong hiệu sẽ không thay đổi, cho dù hắn thăng cấp Hỗn Nguyên, phong hiệu vẫn cứ là Bất Hủ.
– Sao cô lại biết những chuyện này?
Diệp Mặc nhìn Tần Tuyền Ki trầm giọng hỏi.
Tần Tuyền Ki do dự một chút nói rằng:
– Tôi được một cơ duyên thật lớn, chính vì vậy tu vi của tôi mới tăng lên một bước lớn như thế.
Cây Thế Giới cùng Thế Giới Sơn có thể tu sửa một giới.
Tôi cũng biết được từ trong cơ duyên đó.
Hơn nữa nói rất rõ ràng, cho dù là có Thế Giới Sơn cùng Cây Thế Giới, cũng phải tìm được Bất Hủ Thánh Đế đến đây tu sửa.
Tần Tuyền Ki chỉ nói là mình có được cơ duyên, cô không có nói tỉ mỉ rõ ràng, tất cả mọi người đều thức thời không hỏi, dù sao đây cũng là bí mật của người khác.
Ai mà không có bí quyết?
Tư Phong thở dài nói một câu rằng:
– Bất Hủ Thánh Đế nếu Thánh hiệu là Bất Hủ, chắc hẳn vẫn luôn vĩnh viễn tồn tại.
Chỉ là cho dù có tìm được Bất Hủ Thánh Đế, Thế Giới Sơn cùng Cây Thế Giới cũng rất mơ hồ.
Thấy mọi người lại bắt đầu chán chường, Diệp Mặc bỗng nhiên cao giọng nói:
– Các vị tiên hữu, chúng ta đều là Thánh Đế của Nhân Tộc, cho dù là tương lai tất cả mọi người đều chứng đạo Hỗn Nguyên, nếu như vẫn sống nhờ ở nơi khác, cũng chỉ là cây lục bình không rễ.
Ta quyết định thành lập một tông môn tại Thánh Đạo Tàn Giới, gọi là Thánh Đạo Tông.
Thánh Đạo Tông không phải vì một người hoặc là một thế lực nào mà thành lập, mà là thành lập vì toàn bộ Thánh Đạo Giới.
Nghe thấy Diệp Mặc nói thành lập Thánh Đạo Tông, tất cả mọi người yên lặng hẳn, đều an tĩnh tập trung nghe Diệp Mặc nói.
– Thánh Đạo Tông thành lập tại Thánh Đạo Tàn Giới, chính là vì làm cho Nhân Tộc ở Thánh Đạo Tàn Giới một lần nữa hòa hợp lại.
Không để cho Nhân Tộc một lần nữa rơi vào tình trạng chia năm xẻ bảy.
Đồng thời Thánh Đạo Tông sẽ không cho phép Thánh Đạo Tàn Giới ngang nhiên cá lớn nuốt cá bé, bất luận Thánh Đạo thành và Thần Giác nào cũng không cho phép không có bất kỳ đạo lý gì, kẻ mạnh được coi trọng.
Đương nhiên, quan trọng nhất là, Thánh Đạo Tông sẽ lấy việc tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới là nhiệm vụ của mình, Thánh Đế thọ nguyên vô số, chung quy sẽ có một ngày Thánh Đạo Tàn Giới sẽ được tu sửa hoàn toàn trong tay chúng ta.
Khi Diệp Mặc nói ra những lời này, là sâu xa cảm giác được rằng cho dù là hắn có hùng mạnh đi nữa, cũng không thể nào chỉ dựa vào một mình mình để đối kháng với tất cả.
Hải Tộc có thể ngang nhiên uy hiếp, nói muốn diệt Nhân Tộc, mà hắn lại chỉ có thể nhìn người khác uy hiếp.
Nếu như Nhân Tộc mạnh mẽ tới một mức độ nhất định, Đạo Nguyên Thánh Đế kia của Hải Tộc sao dám uy hiếp hắn? Nếu như Thánh Đạo Giới đã hoàn chỉnh, lại có ai sẽ có ý đồ đến Tiên Giới nữa? Có lẽ nói nếu như Thánh Đạo Giới đã hoàn chỉnh, Tiên Giới cùng Thánh Đạo Giới căn bản là không cần trận pháp ngăn trở, mà tự nhiên sẽ hình thành biên giới thăng thiên.
Huống chi đối với chuyện tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới, hắn càng có lòng tin hơn so với người khác.
Thứ nhất hắn chính là Bất Hủ Thánh Đế, thứ hai hắn có Cây Hỗn Độn, về phần Cây Hỗn Độn cuối cùng có cần lấy ra hay không, cái đó phải xem suy nghĩ của hắn đã.
Thứ ba, hắn đã gặp qua Thế Giới Sơn, có lẽ chỉ có hắn mới có thể tìm được Thế Giới Sơn.
Diệp Mặc vừa nói xong, La Thanh Hà là người đầu tiên lớn tiếng nói:
– Diệp tông chủ, La Thanh Hà muốn tham gia Thánh Đạo Tông, trở lại Thánh Đạo Tàn Giới.
– Tông chủ, Tư Phong muốn gia nhập Thánh Đạo Tông.
– Tần Tuyền Ki muốn gia nhập Thánh Đạo Tông.
– Thương Mâu muốn gia nhập Thánh Đạo Tông.
– Tiên Vu Học…
…
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, đã có mấy trăm người sẳn lòng gia nhập Thánh Đạo Tông.
Diệp Mặc mừng rỡ nói:
– Tốt, từ hôm nay trở đi Thánh Đạo Tông thành lập.
Chúng ta lấy được hơn một trăm chiếc nhẫn từ Hải Tộc, hiện tại đồ vật trong những chiếc nhẫn này sẽ thằnh tài nguyên khai tông của Thánh Đạo Tông.
La Thanh Hà, Tư Phong, Tần Tuyền Ki ba Thánh Đế trở thành phó tông chủ thứ nhất, thứ hai và thứ ba trong Thánh Đạo Tông, sau này, liền lập tức chọn mua các loại tài liệu thành lập tông môn tại Hư Thị, sau đó dẫn dắt đệ tử Nhân Tộc nguyện ý quay về Thánh Đạo Tàn Giới, trở lại Thánh Đạo Tàn Giới thành lập Thánh Đạo Tông.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế kia của Đại Nhật Thần Sơn nghe thấy mà sắc mặt trắng bệch, ba Thánh Môn lớn vốn có ở Thánh Đạo Giới, nhưng một khi Thánh Đạo Tông thành lập, cho dù là ba mươi Thánh Môn cộng lại, cũng đỡ không được một cọng lông măng của Thánh Đạo Tông ấy.
Diệp Mặc bỗng nhiên thanh âm ngừng lại, nhìn chằm chằm tên Đạo Nguyên Thánh Đế này của Đại Nhật Thần Sơn nói:
– Nể tình ngươi trong lần xung đột này với Hải Tộc không có lùi bước, chuyện lúc trước ta không so đo với ngươi.
Nhưng ngươi trở về mang cái tin cho cái tên bán bộ Hỗn Nguyên kia của Đại Nhật Thần Phong, nói cho y biết nếu như còn dám nghĩ đến chuyện luyện hóa toàn bộ Thánh Đạo Tàn Giới, ta nhất định sẽ luyện y thành tro tàn.
– Vâng, tôi hiểu.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế này nhanh chóng tiến lên trả lời, bởi vì Hải Tộc cùng Nhân Tộc xung đột, Diệp Mặc không có tâm tư tìm gã phiền phức, với gã mà nói lại là một chuyện mừng.
Về phần một gã Thánh Đế Đạo Nguyên viên mãn khác của Đại Nhật Thần Sơn, gã sẽ mang tin trở về, về phần có nghe hay không, đó chũng không phải là chuyện gã có thể quản.
Diệp Mặc nói một gã Đạo Nguyên Thánh Đế khác đã là bán bộ Hỗn Nguyên của Đại Nhật Thần Sơn, gã lại biết là không có khả năng lắm.
– Tông chủ, sau Đạo Quả Tháp, anh không cùng bọn ta quay về Thánh Đạo Tàn Giới sao?
La Thanh Hà liền vội vàng hỏi.
Diệp Mặc lập tức đáp:
– Ta vẫn còn một số việc muốn đi làm, hơn nữa ta biết một ít tung tích của Thế Giới Sơn, ta sẽ đi tìm Thế Giới Sơn.
Trước khi các anh quay về, ta sẽ để lại một lượng lớn thần đan cho các anh mang về.
– Tông chủ, anh biết tông tích Thế Giới Sơn?
Mấy người Tư Phong gần như là hỏi lên cùng lúc.
Nếu như Diệp Mặc có thể tìm được Thế Giới Sơn, cho dù là bọn họ không tìm được Bất Hủ Thánh Đế, tương lai trong số bọn họ chỉ cần có một người thăng cấp Hỗn Nguyên, thì có thể dùng Thế Giới Sơn tu sửa huyết mạch cho Thánh Đạo tàn Giới.
Nếu như Thánh Đạo Tàn Giới tu sửa được kinh mạch, cho dù là không có Cây Thế Giới, cũng không đến nổi như bây giờ.
– Ta đã từng thấy, bây giờ còn chưa dám xác định.
Diệp Mặc gật đầu đáp, hắn cũng không dám khẳng định Thế Giới Sơn mà mình đã từng thấy có phải là cái Thế Giới Sơn có thể tu sửa huyết mạch cho Thánh Đạo Tàn Giới kia hay không.
Thánh Đạo Tông sơ bộ được thành lập, tất cả các đệ tử Nhân Tộc, dù cho không gia nhập Thánh Đạo Tông, cũng đều cực kỳ hài lòng.
– Tông chủ, trước kia ta nghe người ta đều gọi anh là Đan Thánh, không biết tông chủ rốt cuộc là Đan Thánh gì?
Tần Tuyền Ki thừa dịp khi tất cả mọi người đang kích động hỏi ra vấn đề này.
Nghe thấy câu hỏi của Tần Tuyền Ki, hầu như tất cả mọi người đều nhìn Diệp Mặc, tất cả mọi người muốn biết, hiện tại tông chủ của Thánh Đạo Tông có thể luyện chế ra loại thần đan gì.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Ta có thể luyện chế Đạo Nguyên thần đan.
– Đạo Nguyên Đan Thánh?
…
Nghe được Diệp Mặc là Đạo Nguyên Đan Thánh, xung quanh trong nháy mắt chính là một mảnh tĩnh lặng.
Đạo Nguyên Đan Thánh, đó là sự tồn tại so với Hỗn Độn Thánh Đế còn hiếm hoi hơn nhiều.
Bọn họ hoàn toàn không ngờ là tông chủ mới còn là một Đạo Nguyên Đan Thánh, chuyện này chẳng phải có ý nghĩa là chỉ cần có thần linh vật đỉnh cao, là có thể biến thành thần đan tại Thánh Đạo Tông ư?
Bọn người La Thanh Hà rốt cục đã hiểu vì sao Hình Hồng ở Thương Lâu Hư Thị đối với Diệp Mặc lại khách khí như thế, song cũng hiểu được vì sao Áo Hách của Nghiễm Nguyên Cung muốn đi theo bên người Diệp Mặc.
Còn không đợi mọi người bình tĩnh lại từ chuyện Diệp Mặc là Đạo Nguyên Đan Thánh, một cây phi kiếm màu đỏ lửa đã rơi vào trong tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc nắm lấy phi kiếm liền cảm thụ được một tin tức, Thiên Thụy Thánh Đế cùng Không Hãn Thánh Đế mới hắn đi lầu tiếp khách của Hư Thị làm khách.
Diệp Mặc vừa trở về từ khách điện của Hư Thị, không nghĩ tới bây giờ hai Thánh Đế bán bộ Hỗn Nguyên lại muốn mời hắn đi lầu tiếp khách.
Đối với lời mời của hai Thánh Đế bán bộ Hỗn Nguyên, Diệp Mặc biết là không thể nào cự tuyệt.
Hắn vỗ vỗ La Thanh Hà vẫn còn có chút không dám tin nói:
– Thanh Hà, danh sách tham gia Đạo Quả Tháp giao cho anh.
Nói xong, Diệp Mặc lại nói với hai người Tư Phong cùng Tần Tuyền Ki rằng:
– Hai vị phó tông chủ khổ cực một chút, thống kê người tham gia Thánh Đạo Tông cùng tài nguyên lúc trước chúng ta lấy được một chút, sau đó đem những thần tinh này biến thành tài liệu lập tông, đến lúc đó mang về Thánh Đạo Tàn Giới.
Diệp Mặc thành lập Thánh Đạo Tông, lại còn là một Đạo Nguyên Đan Thánh, hơn nữa xuất thủ dũng mãnh không gì sánh được.
Tiên nhân Nhân Tộc ở đây trong nháy mắt càng tụ lại, rất nhiều người thậm chí có lòng tin gấp bội đối với việc quay về Thánh Đạo Tàn Giới.
Tuy rằng không phải là tất cả mọi người đều sẽ gia nhập Thánh Đạo Tông, nhưng tất cả mọi người đều chờ đợi Nhân Tộc của Thánh Đạo Tàn Giới vùng lên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









