[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 291 : Thanh Như Hiểu Thiên (c1451-c1455)
❮ sautiếp ❯Chương 1451: Thanh Như Hiểu Thiên
Thanh Như Hiểu Thiên
L
ần thứ hai Vạn Dược sơn mạch bộc phát ra vụ nổ kinh khủng, thì cũng chỉ khiến cho tu sĩ liều lĩnh tới Vạn Dược sơn mạch càng ít đi mà thôi.
Vụ nổ lần trước đã làm chết hơn mười tu sĩ Hư Thần, hơn nữa tu sĩ Hư Thần của Bắc Vọng Châu cũng không nhiều.
Nếu như lại bị chết thêm một số nữa, thì nguyên khí Bắc Vọng Châu sẽ đại thương mất.
Trường Phần Khâu Sau khi Hồng Nhất Hấn lao ra khỏi phong ấn, thì đây là nơi đầu tiên y muốn đi.
Bởi vì nơi này là chỗ y cất dấu một thứ, chính là ‘Vụ liên tâm hỏa’.
Trước đây sở dĩ y đem ‘Vụ liên tâm hỏa’ giấu ở chỗ này, chủ yếu là vì phía dưới của Trường Phần Khâu là một chỗ thích hợp cho Thiên hỏa.
Nếu như không phải vì sợ sự truy sát của Sở Tiêu Y, thì y đã sớm lấy Thiên hỏa đi rồi.
Đáng tiếc chính là khi y bị Sở Tiêu Y phong ấn lại thì chưa kịp lấy đi ‘Vụ liên tâm hỏa’ của mình.
Lần này y đã thoát ra được, cho nên thứ đầu tiên y muốn lấy chính là ‘Vụ liên tâm hỏa’.
Xung quanh mấy trăm dặm của Trường Phần Khâu không có bất kỳ người nào sinh sống, khắp nơi đều là một mảnh u ám.
Cho dù là ban ngày thì ở nơi đây cũng vẫn là một vẻ vắng lặng lạnh lẽo vô cùng.
Mà vừa lúc này, thì lại có một tiếng thét bi phẫn chói tai vang lên từ trong Trường Phần Khâu:
– Là ai, rốt cuộc là ai? Dám lấy đi ‘Vụ liên tâm hỏa’ của lão phu, lão phu muốn nuốt sống mày…
Nếu như không phải bên người y có một con quái trùng ba dầu đi theo, thì Hồng Nhất Hấn y thậm chí có thể coi là một thanh niên anh tuấn.
Nhưng lúc này thì ngũ quan anh tuấn của y lập tức trở nên vô cùng dữ tợn.
Thậm chí gân xanh trên trán y đều nổi hết lên, có thể thấy được rằng ‘Vụ liên tâm hỏa’ đối với y quan trọng như thế nào.
Diệp Mặc thì đương nhiên không biết là ‘Vụ liên tâm hỏa’ của hắn vốn là của Hồng Nhất Hấn, mà cho dù là biết thì hắn cũng sẽ không hai tay dâng lại cái ‘Vụ liên tâm hỏa’ này cho Hồng Nhất Hấn được.
Bất quá cái suy đoán phong ấn ở Vạn Dược sơn mạch chính là dùng để phong ấn kẻ nuôi ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ thì hắn lại không đoán sai.
Nhưng điều mà hắn không ngờ chính là Vạn Dược sơn mạch không chỉ phong ấn chủ nhân của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, mà còn phong ấn cả một con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ chỉ có ba đầu.
Thanh Sa Khanh, là một trong tam đại hiểm địa của Sa Hà.
Lúc này thì Diệp Mặc đã đi tới phụ cận của Thanh Sa Khanh rồi, khoảng cách của hắn và Thanh Sa Khanh vẫn còn rất xa.
Nhưng cái nhiệt độ khủng bố kia cũng đã truyền tới khiến cho Diệp Mặc âm thầm sợ hãi rồi.
Lúc này phạm vi hơn mười dặm trước mắt hắn đều là cát đá mầu xanh.
Ở giữa nơi này có một cái hố cát lớn, thần thức thì căn bản là không thể quét vào bên trong hố cát được.
Diệp Mặc nghĩ thầm rằng cái hố cát này hẳn là Thanh Sa Khanh rồi.
Xung quanh Thanh Sa Khanh thì cát đá đều là những khoáng thạch mầu xanh, nhưng khoáng thạch này đều đã tồn tại nhiều năm dưới nhiệt độ kinh khủng này, cho nên có vẻ vô cùng cứng rắn.
Nếu có luyện khí sư cực kỳ cao minh, thì những khoáng thạch này nhất định đều là những tài liệu luyện khí cực tốt.
Chỉ là đối với Diệp Mặc hắn mà nói, thì mấy thứ khoáng thạch này không phải là thứ mà hắn cần lưu ý, mà thứ bên trong Thanh Sa Khanh mới là vật mà hắn cần lưu ý tới.
Từ ngoài đi vào trong Thanh Sa Khanh thì nhiệt độ càng lúc càng cao.
Loại nhiệt độ này thì không ảnh hưởng tới Diệp Mặc.
Nhưng hắn khẳng định nếu như là tu sĩ bình thường đi tới vị trí này, thì chắc chắn là đã sớm bốc hơi rồi.
Khi Diệp Mặc tiến đến sát hố cát mầu xanh, thì hắn đã hiểu vì sao có rất nhiều tu sĩ đều đoán rằng chỗ này có ‘Thanh như hiểu thiên’ nhưng lại không có ai tới lấy đi ‘Thanh như hiểu thiên’ rồi.
Nếu như tu vi luyện thể không đạt tới cảnh giới cuối cùng của Tam Sư Cảnh, thì tuyệt đối không có cách nào để đi đến nơi này cả.
Ở đây mới là ngoại vi của Thanh Sa Khanh, thậm chí còn chưa tiến vào trong Thanh Sa Khanh nữa.
Có thể tưởng tượng được, một khi tiến vào bên trong Thanh Sa Khanh, thì nhiệt độ sẽ kinh khủng lên gấp nhiêu lần, thậm chí cần phải có tu vi luyện thể đạt tới Vương Cảnh mới có thể đi vào.
Diệp Mặc thở dài.
Hắn biết may mà hiện tại hắn mới tới đây, nếu như là lần trước hắn tới, thì nếu muốn đi đễn chỗ này thôi cũng đã không được rồi, còn tiến vào trong Thanh Sa Khanh thì đúng là nằm mơ.
Cho dù là hắn có Thế giới trang vàng hỗ trợ, thì cũng tuyệt đối là chuyện viển vông.
Nhiệt độ của Thanh Sa Khanh thì vẫn còn xa không bằng được trong ‘Hư không viêm’, nhưng cũng đã đủ để ngăn cản bất cứ một tu sĩ Hóa Chân nào đi vào.
Bên trong Thanh Sa Khanh mông lung mờ ảo, thần thức thì hoàn toàn không quét vào được.
Tuy dùng mắt có thể nhìn được, nhưng cũng cực kỳ chói lóa.
Nếu như hiện giờ tu vi luyện thể của Diệp Mặc vẫn còn là Tam Vương Cảnh, thì hắn thực sự là không dám nhảy xuống.
Nhưng hiện tại thì hắn đã tu luyện tới cảnh giới Thần Cảnh cao nhất rồi, cho nên hắn tin tưởng nếu thực sự có ‘Thanh như hiểu thiên’ ở dưới, lại dưới tình huống không có ai khống chế, thì không thể tạo thành thương tổn đối với hắn được.
Diệp Mặc không hề do dự chút nào, lập tức nhảy xuống hố cát Thanh Sa Khanh.
Diệp Mặc còn chưa tới đáy hồ, thì nhiệt độ kinh khủng đã áp tới hắn rồi.
Diệp Mặc liền vận chuyển chân nguyên, điều động tu vi luyện thể Thần Cảnh của mình tạo thành một bức tường phòng ngự quanh thân thể.
Dưới nhiệt độ khủng bố này, thì hắn cũng chỉ cảm nhận được một cảm giác ấm áp mà thôi.
Cho dù là như vậy, thì Diệp Mặc cũng âm thầm sợ hãi.
Thanh Sa Khanh chỉ sâu có mấy trượng, cho nên khi Diệp Mặc vừa nhảy xuống thì đã xuống đến đáy rồi.
Dưới đáy hố cất, chỉ có một viên cự thạch vuông vức mầu xanh rộng hơn mười trượng đặt ở giữa, phía trên cự thạch có một mồi lửa như nụ hoa sen đang bùng cháy.
Bốn phía mồi lửa này đều là mầu xanh, ở trung tâm là một màu vàng nhạt, xinh đẹp vô cùng.
– Thật sự là ‘Thanh như hiểu thiên’…
Diệp Mặc chấn động kêu lên một tiếng.
Hắn tuy rằng cũng có suy đoán giống như các tu sĩ khác, nhưng khi thực sự nhìn thấy ‘Thanh như hiểu thiên’, thì trong lòng vẫn vô cùng chấn động.
Sự trân quý của ‘Thanh như hiểu thiên’ căn bản không phải là mồi lửa kỳ dị bình thường ở Tu Chân Giới có thể so sánh được.
Cho dù là ‘Vụ liên tâm hỏa’ và ‘Nhất đóa tử viêm’ cũng không thể nào so sánh với nó.
‘Nhất đóa tử viêm’ tại Tu Chân Giới tuy rằng xếp thứ hai, nhưng lại chỉ xếp hạng thứ mười một trong 108 loại mồi lửa kỳ dị mà thôi.
Còn ‘Vụ liên tâm hỏa’ xếp hạng thấp hơn, là đứng thứ mười bẩy trong 108 lại mồi lửa kỳ dị.
‘Thanh như hiểu thiên’ thì lại khác.
Nó đứng thứ nhất trong mồi lửa kỳ dị ở Tu Chân Giới, hơn nữa cũng đứng thứ ba trong 108 loại mồi lửa kỳ dị.
Hoàn toàn xứng đáng là vua của các loại mồi lửa.
Huống chi ‘Thanh như hiểu thiên’ xếp thứ ba cũng không phải là vì ‘Thanh như hiểu thiên’ kém hơn hai loại mồi lửa kỳ dị xếp thứ nhất và thứ hai, mà là vì vốn không hề có loại mồi lửa kỳ dị xếp thứ nhất.
Loại mồi lửa kỳ dị xếp thứ nhất chính là do các mồi lửa kỳ dị xếp thứ hai tới thứ mười cắn nuốt nhau mà tiến hóa thành.
Cho nên có thể nói cho dù vầng Thái Dương của Diệp Mặc sau khi thăng cấp tới mầu tím, thì chính thức so sánh trong các loại Thiên hỏa quyết đấu, cũng mới chỉ là bước khởi đầu mà thôi.
Sau khi mồi lửa đạt tới mầu tím, thì chỉ có thể không ngừng cắn nuốt các loại taì liệu, hoặc là thông qua các loại phương pháp khác thăng cấp lên, thì mới có thể ngày càng mạnh mẽ hơn.
Bằng không thì vĩnh viễn cũng chỉ có thể xưng bá tại Tu Chân Giới chứ không thể nào đạt tới trình độ cao hơn.
‘Thanh như hiểu thiên’ trước mặt Diệp Mặc lúc này thì mới ở bên trong mồi lửachỉ có mầu vàng nhạt, hiển nhiên là do mới được nuôi dưỡng ra chưa được bao nhiêu năm.
Sự hiểu biết của Diệp Mặc đối với các loại mồi lửa kỳ dị có thể nói là vô cùng tinh thông.
Sở dĩ xung quanh đóa ‘Thanh như hiểu thiên’ này còn có một tầng màu xanh là vì nó chưa bao giờ được luyện hóa qua.
Một khi được luyện hóa, thì nó sẽ khôi phục lại ngọn lửa mầu vàng nhạt, sau đó sẽ từ tiến hóa thăng cấp mà biến đổi mầu sắc.
Đồng thời Diệp Mặc cũng biết, một khi ‘Thanh như hiểu thiên’ hoàn toàn nở rộ từ tảng đá, thì sẽ rời khỏi nơi này, biến mất trong hư không.
Hẳn là hắn tới vừa đúng lúc, chứ nếu qua vài chục năm nữa, thì nói không chừng đóa ‘Thanh như hiểu thiên’ này đã tự động ẩn nấp rồi.
Về phần tảng đá phía dưới ‘Thanh như hiểu thiên’, thì Diệp Mặc nghĩ hẳn nó là tài liệu dùng để nuôi dưỡng ‘Thanh như hiểu thiên’.
Cái tảng đá này rơi vào bên trong Sa Hà, thậm chí tạo thành một cái hố cát lớn như vậy.
Điều này cũng nói rõ, đó là khối cự thạch này là vẫn thạch rơi từ trong hư không xuống.
Một mồi lửa kỳ dị vừa được nuôi dưỡng ra, mà đã có nhiệt độ kinh khủng như thế này, thì có thể thấy được sự kinh khủng của ‘Thanh như hiểu thiên’ rồi.
Diệp Mặc cũng hiểu vì sao mà có câu nói rằng người có duyên thì mới có thể thu phục được ‘Thanh như hiểu thiên’.
Người bình thường nếu đi tới chỗ này, thì đã sao chứ? Anh có thể thu phục được loại mồi lửa có nhiệt độ như thế này sao?
Diệp Mặc đã có nhiều kinh nghiệm luyện hóa mồi lửa, hơn nữa còn có tu vi luyện thể Thần Cảnh. ‘Thanh như hiểu thiên’ đối với tu sĩ bình thường mà nói, thì cực kỳ khủng bố, nhưng đối với Diệp Mặc thì vẫn chưa đủ.
Có lẽ chờ tới khi ‘Thanh như hiểu thiên’ thăng cấp tới mầu xanh lá hoặc xanh da trời mới có thể tạo thành uy hiếp đối với hắn.
Nếu như không phải tu vi luyện thể của hắn đạt tới Thần Cảnh, thì hắn khẳng định sẽ dùng phương pháp luyện hóa mồi lửa giống như trước.
Đó là bố trí trận pháp phong tỏa ở xung quanh, sau đó lại chậm rãi luyện hóa.
Nhưng hiện tại thì Diệp Mặc hắn lại trực tiếp đưa tay ra nắm đấy mồi lửa, đồng thời thu nó vào trong tay của mình.
‘Thanh như hiểu thiên’ dường như cảm nhận được mình đã bị người khác nắm lấy, thì càng bộc phát ra nhiệt độ kinh khủng hơn.
Đáng tiếc chính là, nó đang phải đối mặt với bàn tay của Diệp Mặc.
Diệp Mặc trực tiếp phun một ngụm tinh huyết lên ‘Thanh như hiểu thiên’, đồng thời trực tiếp luyện hóa.
Đối với mồi lửa vừa được hình thành này, thì Diệp Mặc đã thật tâm yêu thích rồi, cho nên mới trực tiếp dùng tinh huyết để luyện hóa, sau này sẽ càng dễ dàng kết nối hơn.
Hai tông môn tám sao duy nhất của Bắc Vọng Châu là Vọng Nguyệt Tông và Ngọc Nữ Phái.
Nhưng hiện taị hai môn phái này đều đã có cao thủ Hóa Chân.
Chưởng môn của Ngọc Nữ Phái là Đường Mộng Nhiêu đã thăng cấp tới Hóa Chân, và Phiến Phất của Vọng Nguyệt Tông cũng như vậy.
Đường Mộng Nhiêu vốn một mực bế quan.
Cô được Diệp Mặc cho rất nhiều đan dược, còn có đệ tử Nguyệt Thiền của cô cũng lấy được một số ở Tây Tu thành.
Cho nên lúc này cô cần phải đột phá tu vi Hóa Chân tầng hai rồi.
Nhưng một loại phiền não khó hiểu khiến cho cô phải dừng việc bế quan lại.
Sau khi dừng việc bế quan thì Đường Mộng Nhiêu cũng không hề đi ra ngoài, thì đệ tử của cô là Nguyệt Thiền đã vội vã chạy tới.
Đường Mộng Nhiêu lập tức có một loại dự cảm không tốt, không đợi Nguyệt Thiền nói thì cô đã vội hỏi:
– Có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Nguyệt Thiền gật đầu, vẻ mặt hết sức khẩn trương:
– Vâng thưa sư phụ, Vạn Dược sơn mạch lại một lần nữa nổ tung.
Sau đó thì mấy tông môn ở Bắc Vọng Châu truyền ra tin tức đã bị tiệt diệt, một số thành thị của các tu sĩ bình thường cũng không còn một ai sống sót.
Nguyệt Thiền cũng không phải vì đối mặt với sư phụ mà khẩn trương, mà là vì chuyện của Diệp Mặc tại Vạn Dược sơn mạch cô cũng biết, cho nên cô không khỏi nghĩ tới một cái tình huống xấu.
Đầu óc của Đường Mộng Nhiêu oong lên một tiếng.
Cô cũng giống như đệ tử của mình, lập tức nhớ tới cái phong ấn được Diệp Mặc gia cố bên trong Vạn Dược sơn mạch.
Chẳng lẽ là thứ bị phong ấn đã thoát ra? Không phải lúc đó Diệp Mặc đã nói rằng cái phong ấn kia có thể kiên trì thêm ít nhất một trăm năm sao? Sao lại nhanh như vậy?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1452: Tai Họa Bắc Vọng
Tai Họa Bắc Vọng
P
hiến Phất sư thúc của Vọng Nguyệt Tông cũng tới rồi.
Thấy sư phụ còn chưa phục hồi lại tinh thần, thì Nguyệt Thiền lại lần nữa vội vã nói một câu.
Đường Mộng Nhiêu lập tức nghĩ tới có phải là Phiến Phất vì chuyện các môn phái bị diệt mà tới đây không? Cô thậm chí không kịp gật đầu với Nguyệt Thiền thì đã vội chạy ra ngoài rồi.
Khi Đường Mộng Nhiêu thấy Phiến Phất, thì thậm chí cô còn không thể tin vào mắt mình nữa.
Người trước mặt này là tông chủ của Vọng Nguyệt Tông sao? Cái người tên Phiến Phất trước đây luôn lưu ý tới vẻ bề ngoài của mình thì lúc này trên người lại đang đầy những vết thương, thậm chí có vẻ còn không hề có tâm tình đi chữa thương nữa.
Y đi tới đi lui trong phòng khách như một con ruồi không đầu, sắc mặt thì đang vạn phần lo lắng.
– Phiến chưởng môn, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Đường Mộng Nhiêu vừa ra thì lập tức hỏi.
– Chính là ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, tôi tận mắt nhìn thấy, cái con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ kia đã có ba cái đầu rồi.
Vọng Nguyệt Tông của tôi cũng xong rồi, đã bị cái con súc sinh kia cắn nuốt toàn bộ rồi…
Sau khi Phiến Phất thấy Đường Mộng Nhiêu, thì liền nói với vẻ mặt bi thương.
– Sư phụ, ngoài trừ Vọng Nguyệt Tông, thì Luyện Cầm Tông, Thanh Hải Phái, La Đàm Kiếm Tông… Những môn phái này đều không hề có dấu hiệu nào đã bị diệt sát toàn bộ, hơn nữa Hàm Nguyên Thành cũng hoàn toàn bị cắn nuốt sạch rồi…
Nguyệt Thiền đi tới, lại lần nữa nói nhỏ bên cạnh Đường Mộng Nhiêu.
– Cái gì?
Đường Mộng Nhiêu nghe xong lời nói của hai người, thì liền ngây dại.
Một lúc lâu sau thì Đường Mộng Nhiêu mới phục hồi lại được tinh thần.
Cô thấy Phiến Phất thì trong lòng lại có chút nghi hoặc.
Ban đầu Phiến Phất ở Vô Tâm Hải gặp phải một kẻ hung ác là Âm Tự, nhưng kết quả là y vẫn chạy thoát được.
Hiện tại gặp phải ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, thì y cũng vẫn có thể trốn thoát, xem ra là bí mật trên người của y cũng không ít.
– Đường chưởng môn, làm sao bây giờ? Cái con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ còn có một chủ nhân, tôi sợ rằng hai người chúng ta cũng không phải là đối thủ của y.
Phiến Phất cuối cùng cũng khôi phục lại một chút bình tĩnh.
Đường Mộng Nhiêu lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo lại, cô nhìn thoáng qua Nguyên Thần rồi nói:
– Lập tức thông báo toàn bộ Ngọc Nữ Phái, nhanh chóng thu thập một chút, chúng ta sẽ lập tức đem Ngọc Nữ Phái tạm thời phong núi.
– Đường sư muội…
Phiến Phất nghi hoặc nhìn thoáng qua Đường Mộng Nhiêu.
Sau đó y liền cắt đứt lời Đường Mộng Nhiêu:
– Cho dù là cô phong núi, thì cũng không thể ngăn cản được con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ kia, huống chi chủ nhân của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ kia thì tôi hoài nghi y đã là tu vi Hóa Chân viên mãn rồi.
Nếu như lúc đó không phải là khoảng cách giữa tôi và y khá xa, thì tôi căn bản là không thể phát động được độn thuật thì đã sớm chết rồi.
Đường Mộng Nhiêu liền gật đầu:
– Anh nói không sai, tôi phong núi không phải là vì muốn bỏ trốn.
Tôi phải rời khỏi Ngọc Nữ sơn, bằng không thì Ngọc Nữ Phái của tôi cũng sẽ giống như Vọng Nguyệt Tông của anh, bị diệt sát toàn bộ.
Không chỉ nói Ngọc Nữ Phái, ngay cả là Bắc Vọng Châu thì cũng sẽ không khá hơn chút nào.
– Có thể trốn đi đâu chứ…
Phiến Phất chỉ nói được nửa câu, thì đã lập tức hiểu.
Y liền nghi hoặc nhìn Đường Mộng Nhiêu:
– Cô muốn tới Phỉ Hải thành?
– Không sai, ngoại trừ Phỉ Hải thành, thì không có bất kỳ một nơi nào có thể né tránh được ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ cả.
Huống chi còn có thêm một tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn nữa.
Đường Mộng Nhiêu không chút do dự nói.
Sau khi nói xong, thì cô lại bổ xung thêm:
– Trốn ở Phỉ Hải thành cũng không phải là biện pháp lâu dài.
Con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ kia thì chỉ có Diệp thành chủ mới có khả năng giải quyết, toàn bộ Bắc Vọng Châu không có bất kỳ người nào có thể đối phó với ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ cả.
– Cô muốn đi Nam An Châu thông báo cho Diệp thành chủ?
Phiến Phất cuối cùng đã hiểu được ý của Đường Mộng Nhiêu.
Đường Mộng Nhiêu liền gật đầu khẳng định:
– Tôi phải đi.
Cũng may là tiền bối của Nam An Châu sớm đã có chuẩn bị, nên đã bố trí truyền tống trận ở Phỉ Hải thành.
Tuy rằng cái truyền tống trận kia vẫn còn chút vấn đề, nhưng hẳn là có thể truyền tống tôi tới Nam An Châu.
Nghe Đường Mộng Nhiêu nói xong, thì Phiến Phất trầm mặc một lát rồi nói:
– Tốt, tôi nhận được truyền thừa của Khổng Diệp tiền bối, cho dù là Vọng Nguyệt Tông của tôi bị diệt rồi, thì tôi cũng vẫn sẽ bảo hộ Bắc Vọng Châu.
Sau khi cô đi Nam An Châu, thì tôi sẽ toàn lực bảo hộ cho Phỉ Hải thành.
Đường Mộng Nhiêu ừ một tiếng rồi nói:
– Kỳ thực thì Phỉ Hải thành khác với nơi khác, cho dù tên kia là tu sĩ Hóa Chân viên mãn, thậm chí có thêm cả ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, thì cũng không nhất định có thể công phá Phỉ Hải thành.
Phỉ Hải thành có liên hoàn trập pháp phòng ngự cấp chín, còn có trập pháp công kích cấp chín.
Chờ khi y có thể công phá được trập pháp của Phỉ Hải thành, thì tôi đã mời được Diệp Mặc từ Nam An Châu trở về rồi.
…
Thanh Sa Khanh Tây Tích Châu.
Theo sự luyện hóa không ngừng của Diệp Mặc đối với ‘Thanh như hiểu thiên’, thì nhiệt độ bên ngoài Thanh Sa Khanh đã dần dần tiêu tán, một mảnh mầu xanh bắt đầu mờ dần, cuối cùng dần biến mất.
Chỉ có một tí cát đá xung quanh Thanh Sa Khanh vẫn còn phát ra mầu xanh.
Hiện tại Diệp Mặc đã gần luyện hóa hoàn thành ‘Thanh như hiểu thiên’ rồi.
Trong nháy mắt khi ‘Thanh như hiểu thiên’ bị luyện hóa, thì tầng sáng mầu xanh bên ngoài ‘Thanh như hiểu thiên’ bỗng nhiên bộc phát ra, tạo thành một đạo ánh sáng mầu xanh ngọc xung quanh Diệp Mặc.
Đạo ánh sáng mầu xanh ngọc này trong nháy mắt liền tản mát ra khắp trời đất.
Lòng bàn tay Diệp Mặc lúc này đã hoàn bị ‘Thanh như hiểu thiên’ hấp dẫn, căn bản là không hề chút ý tới cái quầng sáng mầu xanh ngọc kia.
Cho dù là chú ý tới, thì hắn cũng không có tâm tình mà đi quản.
Trong nháy mắt luyện hóa thành công ‘Thanh như hiểu thiên’, thì Diệp Mặc liền đưa bàn tay ra.
Một mồi lửa như nụ hoa sen mầu vàng nhạt hiện ra trong lòng bàn tay hắn.
Đây chính là ‘Thanh như hiểu thiên’ mà hắn vừa luyện hóa.
Bởi vì ‘Thanh như hiểu thiên’ đã bị hắn luyện hóa, cho nên tầng sáng mầu xanh từ lâu đã biến mất, giống như là một cô gái vừa xuất giá về nhà chồng, không ngừng nhảy nhót trong lòng bàn tay của Diệp Mặc.
Lần này thực sự là quá đáng giá rồi.
Diệp Mặc lại lần nữa cảm thán.
Nếu như hắn không đi thử một chuyến này, thì đóa ‘Thanh như hiểu thiên’ này tuyệt đối không thể là của hắn được.
Xem ra bất kỳ vật gì đều không dựa vào suy đoán được, mà cần phải tự mình đi thử một lần.
‘Vụ liên tâm hỏa’ của hắn tuy rằng lợi hại, nhưng so với một số mồi lửa kỳ dị kinh khủng khác, thì vẫn khiếm khuyết hơn một chút.
Nhưng ‘Thanh như hiểu thiên’ thì lại khác rồi, đây là một loại Thiên hỏa lợi hại chân chính.
Khi Diệp Mặc thu phục ‘Thanh như hiểu thiên’, thì quầng sáng mầu xanh ngọc đã chiếu xạ ra ngoài.
Chỉ là Diệp Mặc lúc đó đang chìm đắm trong việc thu phục đệ nhất dị hỏa Tu Chân Giới, cho nên hưng phấn mà không hề chú ý tới gì khác.
Những tu sĩ bên trong Sa Hà lúc này đều chấn động nhìn một quầng sáng xanh ngọc chiếu rọi cả trời đất, một số tu sĩ có kinh nghiệm liền kinh hãi kêu lên:
– ‘Thanh như hiểu thiên’ xuất thế…
‘Thanh như hiểu thiên’ xuất thế, tương truyền là toàn bộ Tu Chân Giới sẽ biến thành mầu xanh.
Tuy rằng điều này có chút khoa trương, nhưng lúc này thì toàn bộ Sa Hà vô cùng rộng lớn đã bị một quầng sáng mầu xanh ngọc bao phủ đã nói rõ ra vấn đề, đó chính là ‘Thanh như hiểu thiên’ đã xuất thế.
Cơ hồ là trong nháy mắt, thì tất cả mọi người đều đã hiểu rằng có chuyện gì xảy ra. ‘Thanh như hiểu thiên’ xuất thế, chỉ có một khả năng, đó là Thanh Sa Khanh.
Nhất thời, vô số tu sĩ đều chen chúc tiến về phía Thanh Sa Khanh.
Thanh Sa Khanh có ‘Thanh như hiểu thiên’, thì bọn họ không có cơ hội lấy được, nhưng xung quanh Thanh Sa Khanh thì có vô số cát đã bị ‘Thanh như hiểu thiên’ luyện hóa thành khoáng thạch, và những khoáng thạch này tuyệt đối là những tài liệu thượng đẳng để luyện khí.
So với việc tìm kiếm những mảnh nhỏ tiên tinh với tỉ lệ cực thấp thì còn không bằng đi thu thập những khoáng thạch kia.
– ‘Thanh như hiểu thiên’…
Tạ Chính Sư chấn động nhìn chằm chằm về hướng Thanh Sa Khanh, vì y sớm đã biết nơi đó có ‘Thanh như hiểu thiên’.
Đáng tiếc tuy là y có tu vi Hóa Chân viên mãn, nhưng vẫn không thể nào tiếp cận được Thanh Sa Khanh.
Hôm nay trên bầu trời Sa Hà bị một mầu xanh ngọc bao phủ, thì chỉ có thể có một lời giải thích, đó chính là đã có người lấy đi ‘Thanh như hiểu thiên’ rồi.
Sau khi biết ‘Thanh như hiểu thiên’ đã bị người khác lấy đi, thì Tạ Chính Sư càng điên cuồng lao về phía Thanh Sa Khanh.
Y sở dĩ còn chưa phi thăng, chính là vì muốn nghĩ biện pháp thu lấy ‘Thanh như hiểu thiên’.
Nhưng hôm nay thì ‘Thanh như hiểu thiên’ đã bị người khác lấy đi rồi, thì y sao có thể cam tâm được?
Diệp Mặc thỏa mãn đứng ở bên ngoài Thanh Sa Khanh.
Sau khi hắn thu hồi ‘Thanh như hiểu thiên’, thì thậm chí cả khối cự thạch nuôi dưỡng ‘Thanh như hiểu thiên’ hắn cũng thu vào trong Thế giới trang vàng.
Hắn cảm giác được khối vẫn thạch này không hề đơn giản, bằng không thì không có khả năng nuôi dưỡng ra được loại hỏa diễm như ‘Thanh như hiểu thiên’ này.
Lúc này thì mầu xanh bên ngoài Sa Hà đã mờ đi.
Còn Diệp Mặc thì đang suy nghĩ xem có nên đi tìm Giao Hoán Chấn hỏi xem y đã tìm cho mình mấy loại linh thạch kia chưa thì đã có mấy đường độn quang phóng tới.
Diệp Mặc lập tức hiểu rằng chuyện hắn thu lấy ‘Thanh như hiểu thiên’ đã lộ ra rồi.
Tuy rằng hắn không sợ kẻ nào, nhưng Diệp Mặc thì lại không muốn mọi người đều biết hắn có loại mồi lửa nghịch thiên như ‘Thanh như hiểu thiên’ này.
Hắn lập tức lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ra, rồi lấy tốc độ nhanh nhất phóng đi, biến mất trên bầu trời Thanh Sa Khanh.
Diệp Mặc vừa rời khỏi, thì vài tu sĩ đã xuất hiện ở Thanh Sa Khanh, lập tức bọn họ biết rằng ‘Thanh như hiểu thiên’ đã bị người khác thu đi rồi.
Bằng không thì ở đây không có khả năng không còn chút nhiệt lượng nào cả.
Nhưng những tu sĩ này liền bỏ qua chuyện ‘Thanh như hiểu thiên’, mà nhanh chóng cướp giật lấy những khoáng thạch mầu xanh ở Thanh Sa Khanh này.
Theo thời gian trôi qua, thì tu sĩ có mặt ở đây càng lúc càng nhiều.
Khi Tạ Chính Sư tới nơi này, thì không chỉ nói ‘Thanh như hiểu thiên’ ở bên trong Thanh Sa Khanh, mà ngay cả cát đá xung quanh Thanh Sa Khanh cũng đã bị người khác lấy đi sạch sẽ rồi.
Lúc này thì Thanh Sa Khanh và Sa Hà cũng đã không khác gì nhau nữa.
Ở lối vào Ma Vực tại Sa Hà, thì Lí Trường Thiên vẫn chưa hề rời khỏi.
Không chỉ mình Lí Trường Thiên, mà còn có cả Thuyên Loan và Mục Phi Hoàn, và cả Ngụy Lan Phong cũng chưa rời khỏi.
Bọn họ vừa hỏi năm tên tu sĩ trước đó, nên đã biết rằng Diệp Mặc là vừa đi từ bên trong Ma Vực mà ra.
Mà họ là cao thủ của Tây Tích Châu, thì đương nhiên là rất muốn biết bên trong Ma Vực xảy ra chuyện gì.
Ma Vực thì căn bản là không có người nào có thể tiến vào, mà một khi tiến vào, thì không có một ai đi ra cả.
Hiện tại Diệp Mặc lại từ bên trong mà ra, thì bọn họ chỉ có thể hỏi Diệp Mặc mà thôi.
Bọn họ cũng biết muốn đi tìm Diệp Mặc thì không được, còn không bằng ở lại chỗ này để chờ Diệp Mặc.
Khi mà quầng sáng mầu xanh ngọc chiếu sáng toàn bộ Sa Hà, thì mấy người ở đây trong nháy mắt đều hiểu rằng Diệp Mặc tới đây lần này chính là để thu lấy ‘Thanh như hiểu thiên’.
Ngay lập tức khóe miệng họ liền lộ ra một tia cay đắng. ‘Thanh như hiểu thiên’ là đồ vật xuất hiện tại Tây Tích Châu, nhưng Diệp Mặc lúc này lại thu lấy ‘Thanh như hiểu thiên’ rồi.
Đợi lát nữa gặp Diệp Mặc, thì bọn họ còn không dám hỏi.
Nhưng từ đầu đến cuối thì cả bốn tu sĩ đều không nói gì, tuy rằng bọn họ đều biết khi quầng sáng xanh ngọc kia chiếu rọi cả Sa Hà, thì chắc chắn là do ‘Thanh như hiểu thiên’ đã bị người nào đó luyện hóa, nhưng tất cả đều giả bộ hồ đồ.
Tốc độ ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc vô cùng kinh người, chỉ một ngày thì hắn đã về tới lối vào Ma Vực rồi.
– Các ngươi vẫn còn ở lại chỗ này làm gì?
Diệp Mặc thấy bốn người Thuyên Loan vẫn còn ở chỗ này, thì lập tức nghi hoặc.
Trong lòng hắn kỳ thực không hề sợ chút nào, vì cho dù cả bốn người liên thủ, Diệp Mặc hắn cũng có thể dễ dàng chém giết cả bốn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1453: Bay Qua Thông Minh Hà
Bay Qua Thông Minh Hà
D
iệp huynh…
Thấy những người còn lại đều trầm mặc, thì Lí Trường Thiên chủ động tiến lên nói:
– Ma Vực là đệ nhất cấm địa ở Tây Tích Châu, chưa bao giờ có tu sĩ nào đi vào.
Diệp huynh thì vừa từ Ma Vực đi ra, cho nên chúng tôi rất muốn hỏi một chút tình huống trong Ma Vực.
Nếu như chúng tôi đi vào, thì không biết có nguy hiểm hay không?
Hóa ra là chuyện này.
Nói về tình huống Ma Vực cho mấy người này thì cũng không có vấn đề gì.
Nghĩ tới đây, thì Diệp Mặc liền gật đầu:
– Bên trong Ma Vực có rất nhiều Tà Linh và Ma Linh, tu sĩ bình thường đi vào hẳn là phải chết.
Tôi có ‘Vụ liên tâm hỏa’, hơn nữa còn là đẳng cấp cao, cho nên mới không sợ Tà Linh.
Nếu như không có Thiên hỏa đẳng cấp cực cao, thì đi vào chỉ sợ là sẽ lành ít dữ nhiều.
Lời nói này của Diệp Mặc cũng không hề khoa trương, cũng không hề giảm bớt sự tình.
Hắn nói hoàn toàn đúng sự thực, hơn nưa cho dù là hắn có ‘Vụ liên tâm hỏa’, nhưng nếu không có Cửu Dương thiên hỏa thì hắn tiến vào bên trong Ma Vực cấm địa cũng sẽ có nguy hiểm.
Đương nhiên là bây giờ thì không có vấn đề gì rồi, vì thần thức và khả năng cảm ứng của hắn đã vô cùng cường đại.
Với tu vi Hóa Chân tầng bẩy thì đã không thể có bất kỳ một Tà Linh nào tới gần hắn được.
– Diệp Đan Vương, xin hỏi một chút là Ma Vực này đi thông tới nơi nào?
Mục Phi Hoàn tranh thủ hỏi một câu mà tất cả đều muốn biết.
Diệp Mặc ừ một tiếng:
– Ma Vực đi thẳng là có thể thông tới Ma Ngục cấm địa của Nam An Châu.
Tôi từ nơi này muốn trở lại Nam An Châu thì chỉ cần thời gian nửa tháng, nếu như nhanh hơn thì thậm chí còn chưa tới nửa tháng.
Khoảng cách này so với việc vượt qua Vô Tâm Hải thì gần hơn nhiều lắm.
Tới gần lối vào còn có một con sông, con sông kia thì tôi đoán rằng nó là Thông Minh Hà, nhưng đi qua Thông Minh Hà có thể tới nơi nào thì tôi lại không biết.
Diệp Mặc căn cứ vào thời gian mình tới đây mà tính ra.
Hắn từ Ma Ngục cấm địa Nam An Châu đi tới Ma Vực Tây Tích Châu cũng không toàn lực khống chế tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Bởi vì hắn muốn vừa đi, vừa kiểm tra cho nên tốc độ đã chậm lại nhiều.
Nhưng nếu như trở về, thì hắn nhất định sẽ đẩy nhanh hết tốc độ, thậm chí có lẽ mười ngày cũng chưa tới, thì hắn đã lại có thể trở về Nam An Châu rồi.
– Quả nhiên là Thông Minh Hà ở bên dưới…
Ngụy Lan Phong thốt lên.
Thuyên Loan lúc trước bị Diệp Mặc đánh trọng thương bỗng nhiên nói:
– Tôi có một suy đoán, nhưng không dám khẳng định, có lẽ cần xuống dưới nhìn qua thì mới biết được.
Nói xong thì Thuyên Loan cũng không đợi người khác lên tiếng, đã chủ động nói với Diệp Mặc:
– Diệp Đan Vương, tôi vốn cho rằng tu vi của mình đã là tồn tại đỉnh cấp ở Tu Chân Giới rồi.
Hiện tại thì mới biết được mình là hạng ếch ngồi đáy giếng.
Luận tu vi, thì Thuyên Loan còn xa mới là đối thủ của cậu.
Chỉ là cái Ma Vực này có quan hệ tới tương lai của Tây Tích Châu, còn chúng tôi thì đều sắp phi thăng rồi.
Một khi chúng tôi phi thăng, nếu Ma Vực có xảy ra vấn đề gì, thì Tây Tích Châu cũng không có bất kỳ phương pháp đối phó nào cả.
Cho nên tôi muốn thỉnh Diệp Đan Vương đưa bọn tôi vào Ma Vực xem qua bên trong, xem rốt cuộc là nó nguy hiểm tới mức nào, có thể sản sinh ra uy hiếp tới toàn bộ Tây Tích Châu hay không?
Nghe được lời Thuyên Loan nói, thì những người còn lại đều im lặng, hiển nhiên là đều đồng ý với cô.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý:
– Đương nhiên có thể, chỉ là sau khi tôi tới Thông Minh Hà, thì sẽ lập tức trở về Nam An Châu.
Cho nên lát nữa thì tôi không thể đưa mọi người trở lại được.
Ý của Diệp Mặc rất rõ ràng, đó là hắn có thể đưa họ đi, nhưng khi trở về thì họ sống hay chết cũng không quan hệ gì với hắn.
Ngụy Lan Phong thì sau khi Diệp Mặc rời đi mới nghe được tin Diệp Mặc đã là Đan Vương cửu phẩm rồi, cho nên vẫn muốn tìm cơ hội kết giao với Diệp Mặc, chỉ là không thể tìm được cái cớ nào mà thôi.
Hiện tại Diệp Mặc đã nói ra lời này, thì y liền vội vã tiến lên ôm quyền nói:
– Điều đó là tất nhiên.
Diệp Đan Vương, cậu là Đan Vương cửu phẩm, cho nên linh thảo bình thường cậu sẽ không để trong mắt.
Chỉ là Rừng Rậm Vô Tận của tôi có rất nhiều linh thảo, cho nên trước hết xin được dùng chút ít linh thảo cao cấp này để cảm ơn chuyện Diệp Đan Vương dẫn đường.
Nói xong thì Ngụy Lan Phong liền nhanh chóng xuất ra một nhẫn trữ vật đưa vào trong tay Diệp Mặc.
Lúc trước y thấy Diệp Mặc vì linh thảo, mà ngay cả thanh liễu kiếm của Thuyên Loan cũng không cần, cho nên y lập tức biết rằng chuyện linh thảo đối với Diệp Mặc là cực kỳ trọng yếu.
Linh thảo được đưa tới cửa, thì Diệp Mặc đương nhiên sẽ không khách khí.
Sau khi hắn tiếp nhận chiếc nhẫn trữ vật, thì liền quét thần thức vào, sau đó sắc mặt liền thay đổi.
Những linh thảo này rõ ràng là đã được Ngụy Lan Phong lựa chọn kỹ càng rồi.
Toàn bộ là linh thảo cấp chín ‘Sa quả’ và ‘Chân linh thảo’.
Đây chính là linh thảo chính để luyện chế ‘Kiếp sinh đan’ và ‘Chân linh đan’.
Tuyệt đối là linh thảo cấp chín đỉnh cấp.
Chỉ có loại linh thảo này mới có thể bồi dưỡng được tu sĩ Kiếp Biến và Hóa Chân, hơn nữa hai loại linh thảo này có rất nhiều trong nhẫn trữ vật này.
Đây quả là một phần đại lễ.
Diệp Mặc liền thu hồi lại nhẫn trữ vật, sau đó lấy ra hai bình ngọc đưa cho Ngụy Lan Phong:
– Đa tạ.
Những linh thảo này của anh có tác dụng rất lớn đối với tôi.
Ở đây tôi cũng có một ít đan dược, tặng lại cho anh.
Mặc Nguyệt Chi Thành muốn phát triển, thì thứ hắn thiếu chính là linh thảo, hơn nữa linh thảo cao cấp càng thiếu nhiều.
Mà Diệp Mặc thì càng không ngại nhiều.
– ‘Kiếp sinh đan’, ‘Hóa chân đan’…
Ngụy Lan Phong sau khi tiếp nhận bình ngọc của Diệp Mặc thì cũng chấn động.
Có linh thảo không có nghĩa là có đan dược.
Không có Đan Vương cửu phẩm thì những linh thảo cấp chín này nói trắng ra là tu sĩ chỉ có thể ăn sống mà thôi, hiệu quả thì kém tới nỗi có thể tưởng tượng ra được.
Đan dược thì trân quý hơn linh thảo nhiều, cho nên hai bình đan dược này, thì y có thể tưởng tượng ra được độ trân quý của nó.
Y thực sự không ngờ, mình chỉ đưa ra một ít linh thảo, thì đã có được loại hồi báo này rồi.
Lí Trường Thiên và Thuyên Loan cũng lập tức đứng ngồi không yên, nhanh chóng lấy linh thảo trên người mình ra đổi lấy đan dược với Diệp Mặc.
Còn Diệp Mặc thì ai đến cũng không cự tuyệt.
Đổi linh thảo để lấy đan dược có thể tăng thực lực của Tây Tích Châu lên, đồng thời hắn lại có được lượng lớn linh thảo để tăng thực lực của Nam An Châu lên nữa.
Sau một phen trao đổi, hai bên đều cảm thấy thỏa mãn.
Diệp Mặc chiếm được số lượng lớn linh thảo cấp chín, còn mấy người của Tây Tích Châu đều nhận được đan dược mình muốn, thậm chí tất cả đều là Thiên đan bát phẩm và cửu phẩm.
Sau khi mấy người Thuyên Loan theo Diệp Mặc tiến vào Ma Vực, thì mới hiểu được vì sao mà Diệp Mặc không sợ mấy cái thứ Tà Linh ở trong này chút nào.
Chỉ cần Cửu Dương thiên hỏa của Diệp Mặc mọc lên, thì Tà Linh căn bản không thể nào tiến tới gần, thậm chí đám Tà Linh chỉ lo bỏ chạy trước Cửu Dương thiên hỏa của hắn.
Bởi vì xung quanh đã được Cửu Dương thiên hỏa của Diệp Mặc bao phủ, cho nên mấy người Thuyên Loan đều có thể nhìn rõ ràng số lượng Tà Linh khủng bố xung quanh.
Đông đảo rậm rạp như là những đám mây mù mầu đen.
Ngụy Lan Phong là người đầu tiên dừng bước, sau đó y ôm quyền nói với Diệp Mặc và mấy người còn lại:
– Tôi không đi nữa, cũng không cần xem nữa.
Càng tiến vào sâu thì Tà Linh càng nhiều, mà tôi thì lại không có loại công pháp khống chế mồi lửa kỳ dị nghịch thiên như Diệp Đan Vương, cho nên nếu lát nữa mới quay lại, thì tôi tuyệt đối trốn không thoát được.
Kỳ thực thì không đợi Ngụy Lan Phong nói ra, thì những người còn lại đã hiểu được đạo lý này rồi.
Diệp Mặc có Cửu Dương thiên hỏa, cho nên mới có thể tung hoành trong Ma Vực.
Một khi Diệp Mặc rời đi, thì bọn họ dựa vào cái gì mà giữ lại cho mình một mạng chứ?
Thấy mấy người còn lại nhìn về phía mình, thì Diệp Mặc lập tức hiểu ý, gật đầu:
– Đã như vậy, thì tôi sẽ đưa mọi người ra ngoài.
Một là vì họ cũng chưa đi được bao xa, hai là Diệp Mặc hắn đã chiếm được một lượng lớn linh thảo cao cấp từ họ, cho nên bất quá cũng chỉ là thời gian nửa nén hương đưa bọn họ quay lại mà thôi.
Chờ khi Diệp Mặc lần nữa đưa mấy người trở lại lối vào Ma Vực, thì Thuyên Loan mới lên tiếng:
– Cảm tạ cậu, Diệp Đan Vương.
Bất kể hiềm khích lúc trước là thế nào, thì cũng xin cậu bỏ qua.
Tôi thì hoài nghi rằng hai đầu của Thông Minh Hà, một đầu sẽ là đi thông tới Đông Huyền Châu, còn một đầu sẽ là đi tới Bắc Vọng Châu.
Chỉ là với tu vi của tôi thì không thể nào kiểm nghiệm được.
Nếu như lúc nào Diệp Đan Vương rảnh, có thể đi thử xem.
Từ Ma Ngục cấm địa tới Ma Vực của Tây Tích Châu, chỉ mất thời gian nửa tháng, thì nói không chừng từ Thông Minh Hà đi thông tới hai Châu còn lại cũng chỉ cần thời gian rất ngắn mà thôi.
Tuy rằng Thuyên Loan suy đoán Thông Minh Hà có thể thông tới Đông Huyền Châu, hơn nữa lộ trình cũng được rút ngắn rất nhiều, nhưng đáng tiếc chính là cô không có bản lĩnh lớn như Diệp Mặc.
Tuy rằng cô rất muốn trước khi phi thăng đi tới Đông Huyền Châu xem một lần, nhưng nếu vượt qua Vô Tâm Hải thì quá lãng phí thời gian.
Đây là lần thứ hai Diệp Mặc đứng ở trước Thông Minh Hà trong Ma Vực.
Sau khi hắn đưa mấy người Thuyên Loan trở về, thì liền đẩy nhanh tốc độ, chỉ trong một thời gian ngắn đã lại lần nữa tới nơi này.
Thông Minh Hà hoàn toàn tĩnh lặng, giống như lần đầu tiên hắn tới.
Lúc này thì vô số Tà Linh cũng không thấy đâu, có lẽ chúng thấy Diệp Mặc tới, thì đều tự biết mà trốn đi rồi.
Diệp Mặc sở dĩ đứng ở chỗ này do dự, chính là vì hắn muốn thử dọc theo hướng bắc Thông Minh Hà này, để xem có thể tới được Bắc Vọng Châu hay không.
Thời gian ước hẹn với Ngân Nguyệt Đan Vương là những nửa năm, thậm chí còn dài hơn, mà hiện tại thì còn cách thời gian nửa năm nhiều lắm.
Suy đoán việc Thông Minh Hà có thể đi thông tới Bắc Vọng Châu đã làm hắn động tâm.
Diệp Mặc đứng bồi hồi một lúc lâu, vẫn nhịn không được mà đi dọc theo hướng bắc của Thông Minh Hà.
Hắn đang tính toán hướng nam thông tới Nam An Châu có khoảng cách bằng một phần bẩy khi vượt qua Vô Tâm Hải.
Nếu như Thông Minh Hà này có thể thông tới Bắc Vọng Châu, thì không chừng khoảng cách còn ngắn hơn.
Nếu như hắn toàn lực bay đi, thì có lẽ chỉ năm sáu ngày đã tới rồi.
Đương nhiên là đây không phải lý do chủ yếu.
Chủ yếu là trong lòng hắn vẫn lo lắng cho Ức Mặc tại Bắc Vọng Châu.
Lúc này hắn lại có cơ hội có thể trở về Bắc Vọng Châu một cách nhanh chóng, thì hắn thực sự muốn đi xem thử liệu có thể tìm được tung tích của Ức Mặc hay không?
Thông Minh Hà vô cùng tĩnh lặng, căn bản là không ai có thể tưởng tượng được chỗ này có nguy hiểm gì.
Chỉ là nước sông bên trong Ma Vực này hoàn toàn là một mảnh đen ngòm, cho dù là thần thức của Diệp Mặc cũng không thể nào quét tới chỗ sâu hơn được.
Diệp Mặc nóng lòng trở lại Bắc Vọng Châu, nhưng hắn cũng biết rằng Thông Minh Hà không hề đơn giản, cho nên cũng không hề có ý định thăm dò.
Dù cho Thông Minh Hà này có nguy hiểm, nhưng hắn không tiến nhập vào lòng sông thì cũng không có vấn đề gì.
Cho nên Diệp Mặc chỉ bay thật nhanh phía trên sông, tốc độ càng lúc càng nhanh hơn.
Bắt đầu từ khúc sông đứt gẫy, thì hai bên Thông Minh Hà còn có một chút cát mịn và nham thạch mầu đen.
Sau một ngày bay của Diệp Mặc, thì hai bên Thông Minh Hà chỉ còn có sương mờ ảo, thần thức cũng mơ hồ.
Duy nhất có thứ thay đổi chính là chiều rộng con sông càng lúc càng lớn, ban đầu chỉ rộng hơn mười trượng, tới hiện tại thì đã hơn trăm trượng rồi.
Diệp Mặc thậm chí còn có một loại dự cảm, là hắn chỉ cần ba tới năm ngày nữa là về tới Bắc Vọng Châu rồi.
Dưới tâm tình cấp bách, thì hắn càng khống chế tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lên nhanh hơn.
Chỉ là Diệp Mặc đem toàn bộ tâm tư đặt tại việc khống chế tốc độ ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, cho nên quên mất nơi này chính là Thông Minh Hà.
Qua nửa ngày thứ ba phi hành, thì ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc bỗng nhiên hạ dần xuống.
Từ Thông Minh Hà bỗng nhiên truyền tới một lực hút, khiến cho Diệp Mặc đang vội vàng không kịp phản ứng mà bị hút xuống.
Đồng thời Thông Minh Hà vốn tĩnh lặng vô cùng bỗng nhiên dấy lên đợt sóng mầu đen cao tới vài chục trượng, muốn bao phủ hoàn toàn lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1454: Hư Tiên Dưới Đáy Sông
Hư Tiên Dưới Đáy Sông
D
iệp Mặc trải qua quá nhiều chuyện rồi, tập kích đột ngột như này đối với hắn mà nói cũng không có gì ngạc nhiên.
Dường như trong nháy mắt Thanh Nguyệt áp sát vào Thông Minh hà, thần thức đao của Diệp Mặc lại phóng ra ngoài.
Thần thức đao được phóng ra ngoài, đồng thời Diệp Mặc lại lần nữa cảm thấy Thanh Nguyệt nhẹ bẫng, chưa đến tích tắc, Thanh Nguyệt lại tăng tốc lên, định chặn lại con sóng cực cao lớn kia.
Thông Minh hà vừa mới dâng lên một con sóng cao mấy chục trượng lúc này không ngờ lại tĩnh lặng, nếu như không phải nước sông còn chút sóng nước dao động, Diệp Mặc dường như cũng cho rằng chỉ là hắn ảo giác mà thôi.
Diệp Mặc thu Thanh Nguyệt lại, phóng Tử Đao ra.
Hắn sợ phiền phức, không vào Thông Minh hà, không có nghĩa là hắn bằng lòng thua thiệt.
Cho dù vừa nãy hắn cũng không thua thiệt, nhưng cứ như vậy bị áp đảo, hắn trong lòng cũng cực kì không thích.
Thần thức lại quét vào Thông Minh hà, nhưng Tử Đao của Diệp Mặc cũng đã được phóng ra, Huyễn Vân Sát Vực đao.
Đao khí màu tím cực lớn chém ra một bóng đao dài mấy trăm trượng cao mấy chục trượng, đường đao này chém xéo vào Thông Minh hà.
Ầm…
Màn đao này bổ trúng xuống sông vang lên một tiếng nổ thật lớn, nước sông Thông Minh giống như một miếng đậu phụ vậy, bị một đao kia của Diệp Mặc cắt ra một mảng lớn.
Còn những bọt nước bắn tung tóe kia thì lại giống như một màn pháo hoa nổ tung, tung bay đầy trời.
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện, nước sông này cũng không phải là màu đen, mà là màu nâu sẫm, chỉ có điều thần thức của hắn không thể nào quét được vào lòng sông, mới lộ ra sắc đen nhánh.
Diệp Mặc bổ một đao này xuống, thậm chí nước của nửa sông bên này cũng bị hắn tách ra, vì màn đao của Diệp Mặc quá nhanh, thậm chí nước sông nhất thời cũng không thể nào tràn đầy lại được, cả con sông dường như bị đao kia của Diệp Mặc biến thành một hố trống rỗng vậy.
Cái hố rỗng này sâu mấy trăm trượng, vốn dĩ thần thức của Diệp Mặc không nhìn thấy Thông Minh hà này, nhưng lúc này lại giống như một cô nàng bị lột mất quần áo vậy, lộ ra chút dấu tích.
Ầm…
Nước sông bị Diệp Mặc bổ ra, trong nháy mắt lại khôi phục lại hiện trạng, ầm ầm đổ về, nhanh chóng lấp đầy khúc sông mà vừa nãy Diệp Mặc bổ xuống.
Dòng sông không ngừng kích động biểu hiện ra vẻ không bình tĩnh vừa rồi, Diệp Mặc đứng trên bầu trời Thông Minh hà, cũng không tiếp tục ra tay nữa.
Thông Minh hà vừa nãy bị hắn bổ xuống, hắn dần đần nhìn rõ một thạch đài dưới lòng sông, thạch đài này rêu phong cổ xưa, dường như cũng trải qua bao nhiêu năm tháng, đáng tiếc là, Diệp Mặc chỉ có thể nhìn thấy một góc của thạch đài mà thôi.
Sau khi đứng trên bầu trời trên Thông Minh hà được một lúc, Diệp Mặc lấy ra trận kỳ, bắt đầu bố trí trận pháp trong này.
Thạch đài này có chút quỷ dị, Diệp Mặc rất muốn biết thạch đài này rốt cục dùng làm gì.
Huống chi, sức đánh lén lại hắn vừa nãy chính là từ thạch đài này phát ra.
Người khác gặp phải chuyện như này cũng không có cách nào, nhưng cũng không có nghĩa là hắn cũng không có cách.
Một ngày sau, một đại trận tích nước cấp chín được Diệp Mặc bố trí xuất hiện ngay trong khu vực này, cùng lúc Diệp Mặc vứt ra trận kỳ chính, thì dòng sông yên lặng không chút gợn sóng kia bỗng nhiên nứt ra từ giữa.
Giống như bị người ta chặt đứt đôi ra vậy, còn nước sông bị tách đôi ra kia thì cũng không dồn lại, mà lại nhanh chóng phân rẽ sang hai bên.
Ầm ầm âm…
Một trận nổ kéo dài khoảng một tuần hương, trận pháp tích nước được Diệp Mặc bố trí giữa Thông Minh hà tách đôi dòng sông Thông Minh này ra.
Một số bóng dáng tà linh dường như còn muốn đến tiếp cận vào Diệp Mặc, nhưng trong tích tắc bị Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc tiêu cháy thành tro tàn.
Sau khi những tiếng ầm ầm kia kết thúc, Thông Minh hà đen như mực vừa nãy, lúc này cũng bị trận pháp của Diệp Mặc tách ra một giải đất dài mấy nghìn trượng rộng mấy trăm trượng giữa sông, đoạn Thông Minh hà này mất nước, lộ ra rõ mồn một trước mặt Diệp Mặc.
Một khí tức hỗn độn có chút quen thuộc được Diệp Mặc cảm nhận được, Diệp Mặc có thế giới trang vàng rồi, thế giới trang vàng cũng là vật hỗn độn, cho nên Diệp Mặc sau khi cảm giác được loại khí tức hỗn độn này, thì lại có trực giác.
Trong này cũng là một vật hỗn độn, hắn mặc dù không biết loại khí tức này là từ thứ nào phát ra, nhưng hắn chắc chắn cảm giác của mình không nhầm được.
Giải đất mất nước này, một thạch đài chu vi chừng mấy chục trượng rốt cục cũng lộ ra trước mặt Diệp Mặc.
Giữa thạch đài này, là một bàn tròn Bát Quái cực lớn.
– Bàn tròn ấn kỳ?
Diệp Mặc sau khi nhìn thấy bàn tròn này, lập tức thất thanh kêu lên.
– Kiến thức của anh không tồi, đây chính xác là bàn tròn ấn kỳ…
Một giọng nói đột ngột vang lên bên tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc giật mình, đại đỉnh tám cực cũng được xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Mặc.
Đồng thời trầm giọng hỏi:
– Là ai?
Mặc dù biểu cảm của Diệp Mặc rất chấn tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh hãi, với tu vi và thần thức của hắn không ngờ lại không cảm giác được nơi mà người này ẩn náu.
Thần thức của hắn quét một lượt trong mảng phủ trời phủ đất này, nhưng không đợi thần thức của hắn soi xét đến chỗ này, thì một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.
Đó là một người đàn ông trung niên gầy gò, vẻ mặt gã chằm chằm nhìn Diệp Mặc, rõ ràng giọng nói vừa nãy là của gã.
Không đợi Diệp Mặc hỏi, gã lại lạnh lùng nói:
– Phá vỡ ấn kỳ phong ấn không gian của Tây Tích châu và Nam An châu, khiến cho khí tức của đại lục Lạc Nguyệt tràn ra ngoài, thậm chí còn thu một trận bàn ấn kỳ bát quái của tôi.
Cái này cũng chưa tính, còn tiêu diệt vô số Cát hồn thú trong Ma Ngục cấm địa, bây giờ lại còn bố trí một trận pháp tích nước cấp chín để cho dàn tế xuất hiện.
Nói xong câu này, gã hừ lạnh một tiếng nhìn Diệp Mặc rồi nói tiếp:
– Anh đúng là một tu sĩ thiên tài mà trước giờ tôi chưa từng thấy qua, cho dù trong những tu sĩ kinh tài diễm diễm của Tiên giới, tôi cũng chưa nhìn thấy một người nào có thể so được với anh.
Tôi nghĩ bí mật trên người anh có rất nhiều, nếu không, anh tuyệt đối không thể nào nghịch thiên đến vậy được.
Diệp Mặc vẫn không nói gì, vì trong lòng hắn kinh ngạc đến bây giờ cũng chưa bình tĩnh lại được.
Tu vi của tu sĩ đứng trước mặt này hắn quả thực có thể nhìn ra, nhưng đối phương không ngờ lại vượt xa Hóa Chân viên mãn, nói cách khác đối phương còn cao hơn một bậc so với tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong trong Tu Chân giới.
Lúc này hắn cũng hiểu ra hàng tỉ yêu thú Sa thạch lúc trước mà hắn giết không ngờ tên là Cát hồn thú, nhất thời vô số nghi vấn hiện lên trong đầu Diệp Mặc.
Những Cát hồn thú này chẳng lẽ là do người đứng trước mặt này nuôi dưỡng? Nếu như vậy, tại sao khi mình giết Cát hồn thú, người này lại không đến ngăn lại?
Hơn nữa nghe khẩu khí của người này, phong ấn ngăn sự phi thăng của đại lục Lạc Nguyệt kia dường như cũng là do gã làm, gã tại sao lại làm như vậy? Nếu làm rồi, còn ở lại dưới đáy hồ chưa đi làm gì? Còn nữa chính là gã rất rõ những việc mình làm, gã rốt cục là tu vi gì?
– Anh không phải là tu sĩ Hóa Chân? Diệp Mặc cũng chưa trả lời câu hỏi của tên gầy nhom này, bỗng nhiên nói.
Tên tu sĩ gầy gò kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, sự kinh ngạc trong mắt cũng không kém gì Diệp Mặc:
– Anh không ngờ có thể nhìn ra tu vi của ta?
– Anh quả nhiên không phải tu sĩ Hóa Chân.
Diệp Mặc ngược lại lại thở dài, hắn không nhìn nhầm, tên tu sĩ này tuyệt đối vượt qua Hóa Chân, vừa nãy đánh lén mình, chính là người này rồi.
Diệp Mặc thấy đối phương cũng không có ý ra tay, lại hỏi lại:
– Tu vi của anh vượt qua mức Hóa Chân rồi, tại sao còn ở lại Tu Chân giới?
Diệp Mặc biết, cho dù tu sĩ Hóa Chân đến thời gian phi thăng rồi, cũng không thể nào ở lại Tu Chân giới trong thời gian dài được, cái này là quy định của thiên địa.
Khi tu vi của anh vượt qua quy định này, thì anh không thể nào tiếp tục ở lại nơi có quy định này, trừ phi quy định đó là do anh đặt ra.
Nhưng tự mình nắm quy định của trời đất, thì đúng là chuyện cười, thậm chí Diệp Mặc bây giờ nghe đến, cũng là chuyện cười.
Vượt ra khỏi dự liệu của Diệp Mặc chính là, người đàn ông này cũng không cảm giác lời nói của Diệp Mặc có chút kỳ dị, hơn nữa lại rất bình thản nói:
– Đợi anh đến tu vi của ta, ở chỗ này của ta, anh sẽ biết, anh sẽ biết, không thể phi thăng được.
– Không gian này có vấn đề?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Người đàn ông gầy gò vẫn bình thản nói:
– Không phải không gian này có vấn đề, là quy định trời đất ở nơi này bị thay đổi rồi, cho nên dưới Hư Tiên, bất kỳ người nào cũng không thể phi thăng được.
Chẳng những không thể phi thăng, đến rời khỏi Thông Minh hà cũng không được, tương lai thì anh sẽ biết thôi – Anh quả nhiên là tu vi Hư Tiên, chứng tỏ anh đã từng đến Tiên giới rồi đúng không?
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi, hắn không ngờ dưới đáy Thông Minh hà lại gặp được một tiên nhân không có cách nào rời khỏi đây được.
– Không sai, tôi đã từng đến Tiên giới, vốn dĩ mấy trăm năm nữa, tôi có thể quay về Tiên giới, nhưng vì anh, tôi rất có khả năng không còn cơ hội quay về Tiên giới nữa, anh nói tôi phải báo đáp anh thế nào đây…
Người đàn ông trung niên chằm chằm nhìn Diệp Mặc lạnh lùng hỏi.
Diệp Mặc tỉnh táo trở lại, hắn không ngờ mình lại gặp được một Tiên nhân bị trói buộc bởi quy định của thiên địa, cái này quả thực quá quỷ dị.
Lúc này hắn hiểu ra người đàn ông đứng trước mặt mình chắc hẳn không phải chủ động ở lại đây, gã chắc hẳn cũng là bị người khác trói buộc ở nơi này.
Rốt cục là ai? Lại muốn trói buộc Hư Tiên này ở đây? Mục đích muốn làm gì?
– Vừa nãy tôi đi qua đây, là anh cố ý ra tay, sau đó dụ tôi xuống, có phải không?
Sau khi Diệp Mặc hiểu ra lý do trong đó, trong lòng cũng hiểu được đôi chút.
Người đàn ông gầy gò kia sắc mặt không chút biểu cảm nói:
– Đúng vậy, nếu anh chặt đứt đường của ta, thì ta cũng muốn giữ anh ở lại lấy công chuộc tội.
Ta đã làm mấy lạc ấn linh hồn trên người anh rồi, sau khi anh làm xong những việc mà ta giao phó cho, thì quay về đây.
Diệp Mặc bỗng nhiên nhớ ra lúc trước khi hắn vừa mới bố trí trận pháp tích nước xong, cảm nhận được một khí tức hỗn độn quen thuộc, lúc này hắn vẫn có thể cảm nhận được nó, thậm chí còn rõ ràng hơn lúc trước.
– Anh giống như ngồi trong này trong coi vật gì đó vậy, có đúng không?
Khi Diệp Mặc nói câu này ra, trong lòng cũng sáng tỏ thông suốt.
Hắn đương nhiên hiểu ra sự quý giá của vật hỗn độn đó, cũng giống như thế giới trang vàng, đó chính là vật hỗn độn, đây là thứ còn quý giá hơn thập đại linh căn.
Thứ mà Hư Tiên này trông coi trong này rất có khả năng cũng là vật hỗn độn, sở dĩ phong tỏa đường phi thăng, là sợ khí tức của vật hỗn độn đó tràn ra ngoài, thu hút đại năng Tiên giới.
Chẳng lẽ người này bắt đầu nói, mình phá vỡ ấn kỳ không gian, khiến khí tức của đại lục Lạc Nguyệt tràn ra ngoài, hóa ra chuyện là như vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1455: Lời Thề Này Có Vấn Đề Gì Sao?
Lời Thề Này Có Vấn Đề Gì Sao?
N
gười đàn ông trung niên gầy gò này nghe Diệp Mặc nói xong, thì lập tức kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc rồi nói:
– Ngươi quả nhiên rất thông minh, dĩ nhiên có thể đoán được rằng ta ở đây là để trông coi một vật.
Tuy rằng đoán được rồi, nhưng Diệp Mặc vẫn không thực sự hiểu được, cho nên hỏi tiếp:
– Ngươi biết đám ‘Cát hồn thú’ kia là do ta giết, nhưng ngươi lại phải ở lại nơi này trông coi đồ vật kia thì còn nuôi dưỡng đám ‘Cát hồn thú’ kia làm cái gì? Lẽ nào tương lai sau khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ, sẽ không phi thăng Tiên Giới mà muốn ở lại đại lục Lạc Nguyệt này để xưng bá hay sao?
Người đàn ông trung niên này dường như biết chắc Diệp Mặc không thể trốn thoát khỏi tay mình, cho nên chỉ trầm mặc một lát rồi nói:
– Đám ‘Cát hồn thú’ và những Tà Linh kia cũng không phải là do ta nuôi dưỡng.
Nhiệm vụ của ta chỉ là ở lại đây trông coi thạch đài này, những thứ khác đều không có quan hệ đối với ta.
Diệp Mặc cũng biết đám ‘Cát hồn thú’ kia khẳng định không phải là do tu sĩ trước mặt này nuôi dưỡng, vì nếu như là do y nuôi dưỡng, thì lúc trước khi mình điên cuồng giết đám ‘Cát hồn thú’ đó, tuy rằng người này không thể rời khỏi đây, cũng sẽ không để cho đám ‘Cát hồn thú’ kia cứ ngu ngốc mà lao vào chịu chết như thế.
– Ngươi nghĩ muốn xưng bá đại lục Lạc Nguyệt này cần có nhiều ‘Cát hồn thú’ như vậy sao?
Thấy Diệp Mặc dường như lại trầm tư, thì người đàn ông trung niên kia lập tức cười lạnh nói thêm một câu.
Cách giải thích này thì Diệp Mặc thực sự đồng ý, vì nhiều ‘Cát hồn thú’ như vậy, thì đâu phải là chỉ xưng bá đại lục Lạc Nguyệt chứ? Một khi đám ‘Cát hồn thú’ đó lao ra khỏi Ma Ngục cấm địa, thì cho dù là đem đại lục Lạc Nguyệt diệt đi diệt lại vài lần cũng được ấy chứ.
Vậy rốt cuộc là tu sĩ nào muốn tiêu diệt đại lục Lạc Nguyệt? Diệp Mặc bị chính cách suy nghĩ điên cuồng của mình làm cho hoảng sợ.
Hắn biết rằng suy đoán của hắn tuyệt đối không phải là chuyện vô căn cứ.
Một khi đám ‘Cát hồn thú’ đông đảo kia ra khỏi Ma Ngục cấm địa, thì tu sĩ của đại lục Lạc Nguyệt có thể sống sót được nổi một người sao?
Nghĩ tới đây, thì trong lòng Diệp Mặc liền rõ ràng.
Một tu sĩ cường hãn của Tiên Giới đã phông ấn một món chí bảo hỗn độn ở chỗ này, về phần tại sao tên đó không mang theo nó tới Tiên Giới? Diệp Mặc đoán là có lẽ tên đó sợ bị người khác phát hiện ra.
Mà tên tu sĩ cưỡng hãn đó cũng biết rằng một khi cái trí bảo hỗn độn này lộ ra ngoài, thì người người đều sẽ điên cuồng cùng nhau cướp giật.
Cho nên y mới phong ấn vật này tại Tu Chân Giới, sau đó lại phóng bế cả thông đạo phi thăng, chính là vì y sợ khí tức hỗn độn sẽ bị lộ ra.
Về phần đám ‘Cát hồn thú’, thì phỏng chắc mục đích chính thực là muốn diệt sát toàn bộ tu sĩ ở Tu Chân Giới đấy.
Dù sao một khi cái không gian phong ấn kia biến mất, thì tu sĩ của đại lục Lạc Nguyệt lại có thể phi thăng lên Tiên Giới, sau đó sẽ kéo theo vô số tu sĩ phi thăng lên Tiên Giới, tiếp đến là sẽ kéo theo câu chuyện về việc trước kia đại lục Lạc Nguyệt không thể phi thăng Tiên Giới lộ ra ngoài.
Từ đó sẽ có thể có người của Tiên Giới xuống kiểm tra, cuối cùng thì không chừng có thể điều tra ra tới chuyện trí bảo hỗn độn này.
Cho nên sau khi tên tu sĩ đại năng kia lấy được đồ vật này, mới muốn diệt khẩu trọn cả cái đại lục Lạc Nguyệt này luôn.
Diệp Mặc bị chính cách suy nghĩ điên cuồng này của mình khiến cho hoảng sợ.
Điều này quá thái quá, nhưng cũng không phải là không có khả năng.
– Ngươi phá hủy đại bộ phận kế hoạch của đại nhân, cho nên lưu lại mà trợ giúp cho đại nhân những việc còn lại, có lẽ là còn có thể giữ lại một mạng.
Người đàn ông trung niên tiếp tục nói.
Diệp Mặc cười lạnh.
Để chính mình lưu lại đây hỗ trợ phong ấn, khiến cho tu sĩ của đại lục Lạc Nguyệt vĩnh viễn không thể phi thăng sao? Đây quả thực là chuyện nằm si nói mộng mà.
– Tu sĩ ở đây không thể phi thăng hẳn là do kẻ đứng sau lưng ngươi làm phải không? Ngươi muốn ta một lần nữa phong ấn lại cái ấn kỳ này có phải không? Còn đám ‘Cát hồn thú’ kia cũng là sau này dùng để diệt sát toàn bộ tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt đúng không?
Diệp Mặc càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.
Đám ‘Cát hồn thú’ ở trong Ma Ngục cấm địa này, còn bản thân mình nếu như thực sự có thể thông qua Thông Minh Hà để đi tới Đông Huyền Châu và Bắc Vọng Châu, thì cũng có nghĩa là chúng nó cũng có thể rất nhanh mà đi tới khắp bốn đại châu, đồng thời cùng lúc tiêu diệt tu sĩ của cả bốn Châu.
Người đàn ông trung niên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Khó trách vì sao ngươi còn trẻ như vậy mà đã có thể tu luyện tới Hóa Chân tầng bẩy.
Ngươi so với người bình thường thì thông minh hơn nhiều lắm.
Bất quá ta muốn nói cho ngươi biết, là đại lục Lạc Nguyệt không thể phi thăng cũng không phải là do đại nhân ta làm.
Đại nhân ta chỉ bố trí ấn kỳ để ngăn cản không cho tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt cảm nhận được sự kêu gọi của phi thăng mà thôi.
Ngươi phá hủy đi ấn kỳ, thì tu sĩ sẽ lại cảm nhận được tin tức phi thăng.
Thấy Diệp Mặc dường như có chút hoài nghi, thì người đàn ông trung niên lại nói tiếp:
– Hơn nữa tu sĩ trong Tu Chân Giới không thể phi thăng cũng không chỉ có một mình đại lục Lạc Nguyệt.
Những Tu Chân Giới xung quanh cũng đều không thể nào phi thăng được.
Diệp Mặc nhớ tới Phương Ức Tông và tu sĩ ở Hắc Thạch thành.
Tất cả bọn họ cũng không phải đều là tu sĩ của đại lục Lạc Nguyệt, nhưng dường như bọn họ cũng không thể nào phi thăng.
– Cái kia nếu không phải là ấn kỳ phong ấn phi thăng, vậy thì tại sao khi ta đánh vỡ ấn kỳ, thì các tu sĩ lại có thể phi thăng rồi?
Diệp Mặc lạnh giọng hỏi.
Hắn tuyệt đối không tin là cái ấn kỳ này chỉ che đi lực kêu gọi của phi thăng.
Hắn là một tông sư trận pháp cấp chín, cho nên hắn tin mình không hề nhìn lầm.
Cái ấn kỳ kia chính là dùng để ngăn cản không cho tu sĩ phi thăng.
Người đàn ông trung niên cũng nhíu mày, một lát sau mới lên tiếng:
– Hẳn là thông đạo phi thăng vừa lúc đó được người khác mở ra, đồng thời ngươi lại phá hủy ấn ký để tu sĩ cảm nhận được sự kêu gọi của phi thăng, chỉ như vậy mà thôi.
Người đàn ông trung niên này dường như đã lâu rồi không cũng người nào nói chuyện, cho nên khi Diệp Mặc hỏi y, thì y đều kiên nhẫn trả lời.
Sau khi giải thích hết cả mấy vấn đề sau, thì người đàn ông trung niên này mới trầm giọng nói:
– Những gì ngươi muốn biết, ta đã nói tất cả rồi.
Hiện tại ngươi mở rộng thần hồn của mình, để cho ta làm một cái ấn ký.
Sau đó ngươi dựa theo sự phân phó của ta, đi phong ấn lại mấy cái ấn kỳ kia.
Ta nghĩ, chỉ cần ngươi có thể làm được những điều này, thì đại nhân sẽ bỏ qua cho ngươi.
Diệp Mặc dùng ánh mắt thương cảm nhìn về người đàn ông trung niên gầy gò kia rồi nói:
– Nói thật thì, ta cũng không hề sợ ngươi.
Ta sở dĩ nói những lời này với ngươi thật ra chỉ là vì thương cảm cho ngươi mà thôi.
Ta khẳng định cho ngươi biết, cái ấn kỳ này không chỉ che khuất đi lực kêu gọi của phi thăng, đồng thời nó cũng ngăn cản hoàn toàn việc phi thăng của các tu sĩ, có tin hay không là tùy ngươi.
Đại nhân kia của ngươi có thể không tiếc bất cứ giá nào để ngăn cản tu sĩ của đại lục Lạc Nguyệt phi thăng, thậm chí sắp đặt ‘Cát hồn thú’ muốn diệt sát toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt để tránh việc trí bảo hỗn độn kia bị lộ ra ngoài, thì ngươi nghĩ tương lai hắn sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Ngươi quả thực là ngây thơ giống như một đứa ngốc.
Những lời này của Diệp Mặc là phát ra tự đáy lòng.
Cái trí bảo hỗn độn kia trân quý như thế, đủ để khiến đại năng phía sau tên tu sĩ trung niên này diệt sát toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt tránh cho việc Tiên Giới biết chuyện.
Đến lúc đó sau khi tên đó chiếm được thứ này rồi, thì sẽ bỏ qua cho người đàn ông trung niên này sao? Nếu buông tha thì đó mới là chuyện lạ.
Một kẻ có thủ đoạn độc ác như vậy, không giết người diệt khẩu thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tin.
Người đàn ông trung niên gầy gò này sau khi nghe được Diệp Mặc nói, thì nhất thời ngây ngẩn cả người.
Một lúc lâu sau, thì y mới lẩm bẩm:
– Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.
Đại nhân đã từng phát thệ với ta rồi, mà tu sĩ thì sẽ tuyệt đối không thể nào tùy tiện mà phát ra lời trọng thệ.
– Y đã phát trọng thệ rồi sao?
Diệp Mặc có chút nghi hoặc.
Tu sĩ đã phát ra trọng thệ thì coi như là xong, trừ phi là loại tu sĩ nghịch thiên tới cực điểm, bằng không thì một khi phát thệ ra mà không tuân thủ, thì sẽ sản sinh ra tâm ma.
Nếu như nói kẻ đứng sau người đàn ông trung niên trước mặt này đã phát trọng thệ, thì có lẽ thật sự là sẽ không ra tay với người đàn ông trung niên này.
Thấy Diệp Mặc ngây ngẩn, thì người đàn ông trung niên gầy gò kia bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi vừa rồi là cố ý muốn gây xích mích cho ta phản bội đại nhân sao?
Diệp Mặc cười nhạt:
– Ta có làm không? Chia rẽ ngươi và đại nhân của ngươi sao, đừng tự cho là mình thông minh.
Người đàn ông trung niên kia bỗng nhiên đưa tay chộp về phía Diệp Mặc:
– Ngươi đã không muốn tự nguyện mở rộng thần hồn, vậy thì để ta cưỡng chế vậy.
Rõ ràng là người đàn ông trung niên kia chỉ tùy ý vươn tay, nhưng Diệp Mặc đã cảm giác không gian xung quanh đều đè ép tới phía hắn rồi.
Khiến cho hắn hít thở không thông, thậm chí còn không có chỗ lùi.
Đây không phải là ‘Vực’.
Tâm thần Diệp Mặc kinh hãi, tu sĩ vung tay chộp tới nhưng không phải là không gian ràng buộc, mà là Thiên Địa nguyên khí.
Tu sĩ Hư Tiên lợi hại như vậy sao?
Diệp Mặc không kịp suy nghĩ nữa, Tử Đao lập tức phóng ra ngoài, toàn lực mà thi triển một chiêu ‘Huyễn vân hoa sơn đao’.
Ầm… ầm…
Một tiếng nổ nặng nề vang lên, không gian xung quanh cũng trở nên rung động khi đao chưởng đối chiến với nhau, thậm chí còn dần trở nên bất ổn.
Một ít ánh đao tím vỡ vụn bắn ra, thậm chí còn xé rách ra từng cái khe màu đen.
‘Huyễn vân hoa sơn đao’ của Diệp Mặc khi bổ trúng vào chưởng ảnh kia, thì cũng cảm giác được một lực lượng cường đại đánh lên người hắn.
Diệp Mặc rât muốn ổn định thân hình của mình, nhưng vẫn bị chấn bay ngược ra ngoài, trực tiếp va vào Tích thủy đại trận cấp chín.
Đan điền nhộn nhạo từng đợt.
Diệp Mặc cố gắng ổn định lại, thiếu chút nữa là đã phun ra một ngụm máu tươi.
Sau một khắc, thì Diệp Mặc lập tức phi thân lên, vì hắn biết bản thân không phải là đối thủ của người trước mặt này.
Nhưng Diệp Mặc lập tức lại cảm nhận được một áp lực cường đại truyền đến, không ngờ rằng chính hắn cũng đã bị phong bế ở trong không gian này.
Cái Tích thủy đại trận cấp chín này là do hắn bố trí, nhưng hiện tại thì hắn lại không ra được.
Diệp Mặc lúc này đã hiểu, ngay khi hắn tiến vào Thông Minh Hà, thì cũng đã rơi vào trong lòng bàn tay của đối phương rồi.
Khó trách vì sao tên tu sĩ kia không sợ hắn chạy trốn.
Ngay cả Tích thủy đại trận cũng là tên kia cố ý để cho mình bố trí ra đấy, bằng không thì mình căn bản là không thể ở chỗ này mà bố trí trận pháp được.
Diệp Mặc biết Hư Tiên khẳng định cao hơn Hóa Chân không chỉ một cái đẳng cấp, nhưng cũng thật sự không ngờ rằng sự chênh lệch của Hư Tiên lại lớn đến như vậy.
Không có cách nào chạy trốn, thì Diệp Mặc thẳng thắng hạ xuống.
Cho dù là liều mạng đánh một trận, thì hắn cũng không thấy rằng mình sẽ thua tên tu sĩ kia.
Y là Hư Tiên không tệ, nhưng bản thân mình cũng còn rất nhiều thủ đoạn chưa thi triển ra.
Lúc này thì tên tu sĩ Hư Tiên kia càng khiếp sợ hơn nhiều so với Diệp Mặc.
Y đoán biết được Diệp Mặc hẳn là rất lợi hại, nếu không thì cũng sẽ không giết được mấy trăm triệu con ‘Cát hồn thú’ kia.
Hơn nữa y cũng biết cái thanh thái đao kia trong tay Diệp Mặc cũng không phải là thứ bình thường, nhưng y vẫn không thể ngờ rằng đối phương lại có thể khiến y bị thương.
Y nhìn chằm chằm vào cánh tay đang chảy máu đầm đìa của mình, dường như cũng quên luôn việc vận công cầm máu.
Bị một đao của Diệp Mặc đánh trúng, y không ngờ lại trở nên thanh tỉnh hơn không ít.
Y ở Thông Minh Hà này đã vô số năm tháng, không thể nào tu luyện, chỉ có thể ngơ ngác mà ngồi một chỗ, và đây cũng là nguyên nhân mà y không giết chết Diệp Mặc.
Y không muốn nhớ đến chuyện mà y không muốn nhớ, chính là nguyên nhân mà y ở lại chỗ này, bởi vì chỉ cần vừa nghĩ tới nó, là y đã cảm thấy vô cùng phiền não rồi.
Diệp Mặc thấy tên tu sĩ Hư Tiên này chỉ nhìn vào cánh tay bị thương của y, dường như cũng không còn ý muốn tiếp tục chiến đấu, cho nên cũng dừng động tác lại.
Ở đây cũng chẳng thể chạy trốn được, cho nên hắn sớm muộn cũng phải đại chiến cùng tu sĩ Hư Tiên này một hồi, cho nên hắn cũng cần phải cẩn thân suy nghĩ xem, liệu có biện pháp gì để giết tên tu sĩ Hư Tiên này không.
Tu sĩ Hư Tiên kia lúc này lại bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Ngươi biết tu vi của ta không?
– Biết, ngươi là một tu sĩ Hư Tiên.
Diệp Mặc không rõ vì sao người này lại không tiếp tục động thủ nữa, mà tự dưng lại hỏi một câu chẳng có chút liền quan nào.
Người đàn ông trung niên gầy gõ gật đầu rồi nói:
– Không sai, ta là một tu sĩ Hư Tiên, nhưng ta cũng không phải là một tu sĩ Hư Tiên bình thường.
Trong cùng một cấp bậc, ta rất ít khi gặp phải đối thủ.
Ngươi lại có thể một đao khiến cho ta thụ thương, thì nói cách khác, lấy tu vi của ngươi thì cũng có thể giết được cả những tu sĩ Hư Tiên bình thường.
Cho nên ta biết, ngươi không cần thiết phải gây chia rẽ giữa ta và đại nhân.
Dừng lại một chút, sau đó y mới nói tiếp:
– Lúc đó đại nhân thề với ta như thế này: “Nếu như Bỉnh Thâm có thể tuân thủ lời hữa, ở lại Tu Chân Giới này bảo vệ thạch đài ở Thông Minh Hà đúng mười hai nghàn năm, thì Lục Chính Quần ta quyết không thương tổn đến Bỉnh Thâm nửa phần.
Nếu làm trái lời thề này, thì Lục Chính Quần ta ắt sẽ gặp phải Thiên Tru Lôi Kiếp, thần hồn câu diệt, trọn đời không được siêu sinh.”
Nói xong thì tên tu sĩ Hư Tiên lại nhìn chằm chằm Diệp Mặc rồi hỏi:
– Ngươi nghĩ cái lời thề này có vấn đề sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tận Thế Trò Chơi Ghép Hình [Dịch] Tận Thế Trò Chơi Ghép Hình](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Tan-The-Tro-Choi-Ghep-Hinh-SE-Audio-Truyen.jpg)

