1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 290 : Đao Pháp Thứ Tám Của Huyễn Vân (c1446-c1450)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 290 : Đao Pháp Thứ Tám Của Huyễn Vân (c1446-c1450)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1446: Đao Pháp Thứ Tám Của Huyễn Vân

Đao Pháp Thứ Tám Của Huyễn Vân

C

ứ liên tục dùng Huyễn Vân Phân Liệt Đao như vậy, đối với sự tiêu hao thần thức và chân nguyên cũng không thể tưởng tượng được.

Diệp Mặc lúc trước từ Hóa Chân tầng thứ ba thăng cấp thẳng lên Hóa Chân tầng thứ bảy, cũng chưa trải qua Hóa Chân trung kỳ, sự tăng vọt của chân nguyên và thần thức khiến hắn bắt đầu có chút không thích ứng nổi.

Không ngừng phóng ra đường đao, chân nguyên và thần thức của hắn mặc dù tiêu hao nhanh kinh khủng, nhưng đối với chân nguyên và thần thức của một Hóa Chân hậu kỳ càng lúc càng thích ứng được.

Nếu như lúc này có ngưởi ở đây, chỉ có thể nhìn thấy vô số đường đao màu tím và vô số những yêu thú cát đá đang hỗn độn cùng một chỗ, căn bản cũng không phân biệt được rốt cục ai là người chiếm thế thượng phong.

Diệp Mặc dần dần chìm trong những đường đao ngang dọc của ‘Tử Đao’, hắn dường như lại quay về cảnh tượng lúc trước khi ở Sa Nguyên dược cốc bị vô số Thổ hạt thú tấn công, chỉ có điều yêu thú Sa thạch bây giờ bất luận số lượng hay cấp bậc cũng lợi hại hơn nhiều so với Thổ hạt thú trước đó.

Nhưng nếu so sánh, thì hôm nay Diệp Mặc lại thoải mái hơn chút, hắn thăng cấp lên Hóa Chân hậu kỳ rồi, vực cũng mạnh hơn rất nhiều rồi, cho dù là yêu thú Sa thạch cấp mười một, cũng không thể uy hiếp vực của hắn được.

Lúc này Diệp Mặc vì giảm thiểu tiêu hao, thu vực của mình vào trong phạm vi nhỏ nhất.

Vực của Diệp Mặc do khí thế và ý niệm toàn thân tạo nên, chân nguyên và thần thức tiêu hao cũng ít hơn người bình thường rất nhiều, nếu không phải vì tấn công địch, thì tiêu hao này đối với hắn mà nói cũng là không đáng kể.

Biết rõ không thể nào xông phá được vực của Diệp Mặc, những yêu thú Sa thạch kia vẫn như điên cuồng xông đến, điên cuồng cuốn về phía Diệp Mặc, dường như không nuốt sống được Diệp Mặc, thì bọn chúng tuyệt đối không cam tâm, mà ở phía xa lại càng có nhiều con yêu thú Sa thạch cũng đang chen chúc nhau mà đến.

Phân liệt đao của Tử Đao mặc dù vô cùng điên cuồng, những yêu thú cấp thấp lại càng khó thoát được cái chết, nhưng cũng không chống đỡ được những yêu thú Sa thạch còn điên cuồng hơn này.

Đến cuối cùng, có một số yêu thú cấp cao hơn sau khi bị bổ trúng đường đao đầu tiên của Diệp Mặc, không ngờ lại trở nên khôn khéo, trốn ở phía sau đợi vết thương dần khép miệng lại, rồi mới tấn công Diệp Mặc tiếp.

Còn những con yêu thú Sa thạch cấp mười mười một, thậm chí cần hơn mười đường đao mới có thể giết được một con, những con yêu thú cát đá cấp cao này mặc dù không thể nào xông vào vực của Diệp Mặc được, nhưng lại biết chắc cách không để cho Diệp Mặc giết chết.

Diệp Mặc ngược lại lại càng lúc càng lâm vào tình huống bất lợi.

Lúc này Diệp Mặc không ngờ nhớ ra cảnh đại chiến với Đồ Tử Chân.

Đồ Tử Chân chẳng những tu vi chân nguyên thâm hậu, mà vực của bà lại vô cùng mạnh, cái quan trọng hơn chính là, chiếc khăn màu đen của bà khi tấn công mình, không ngờ còn có thể trói buộc được mình, nói cách khác pháp bảo của bà không ngờ còn có thể hình thành vực, mặc dù Diệp Mặc biết rõ đó là chân nguyên của Đồ Tử Chân khống chế, nhưng cũng có chút khâm phục người đàn bà này.

Nếu như để cho người đàn bà đó đối phó với những con yêu thú Sa thạch này, thì bà ấy sẽ thế nào?

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc giật mình, người đàn bà đó có thể chuyển chân nguyên của mình cho pháp bảo hình thành pháp bảo vực, mình sao lại không thể? Có lẽ hắn còn có thể làm tốt hơn, có thể thông qua Tử Đao tự mình hình thành lên pháp bảo vực.

Diệp Mặc khác với Đồ Tử Chân, hắn tu luyện Tam Sinh quyết.

Năng lực lĩnh ngộ và sức sáng tạo cũng thông minh hơn người bình thường.

Khi hắn nghĩ đến đây, Ý và Vực đồng thời cũng theo ý niệm mà triển khai ra rồi, Tử Đao không ngừng phóng ra những đường đao màu tím, bỗng nhiên đổi cách so với lúc trước, biến thành một cánh cửa cực lớn, cứ như vậy đánh ra ngoài.

Đao ý và uy thế khai triển ra, cho dù là nơi mà vực của Diệp Mặc chưa tiếp xúc đến, cũng bị những sát cơ điên cuồng của những đường đao màu tím này bao phủ lấy.

Một đao rất bình thường, nhưng sau khi đao này phóng ra, những con yêu thú Sa thạch xung quanh Diệp Mặc cũng không còn một mống.

Ngoại trừ vài con yêu thú Sa thạch cấp mười một vẫn còn sống, thì những con yêu thú Sa thạch còn lại cũng bị một đao của Diệp Mặc giết chết sạch.

Diệp Mặc bỗng nhiên mở to mắt cười ha hả, hắn cuối cùng cũng hiểu chuyện là như nào, một lát sau, hắn thậm chí đến vực của mình cũng không mở rộng ra, bóng đao của Tử Đao cũng đã tung hoành.

Không còn đường đao bay lượn, chỉ có những đường đao rất bình thường, thoạt nhìn cũng chỉ có phạm vi khoảng hai ba trượng, nhưng sau khi đường đao này bổ ra, ngay cả những con yêu thú ngoài phạm vi hai ba trượng đó, cũng bị chém chết hết.

Chỉ có vài đao, những con yêu thú Sa thạch mà Huyễn Vân Phân Liệt Đao lúc trước giết không hết lại chết từng đàn.

Diệp Mặc thậm chí có thể nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của những con yêu thú Sa thạch này, nhưng cho dù như vậy, những con yêu thú Sa thạch này cũng vẫn điên cuồng như trước.

Diệp Mặc không sợ, Tử Đao của hắn lại tung hoành trên dưới, cuối cùng phạm vi càng lúc càng rộng, một đao ảnh đơn giản tung hoành tứ phía, không có con yêu thú Sa thạch nào có thể sống được vài giây dưới đường đao kinh khủng như vậy.

Lúc trước vẫn còn vô số những con yêu thú Sa thạch tấn công Diệp Mặc từ đỉnh đầu, nhưng bây giờ yêu thú Sa thạch trên đầu Diệp Mặc cũng đã không còn một con.

Lúc này Diệp Mặc nếu như muốn chạy, cũng có thể rời khỏi nơi này một cách dễ dàng, nhưng hắn cũng không rời đi, đường đao của Tử Đao tung hoành, vẫn cướp đi tính mạng của những con yêu thú Sa thạch này.

Những con yêu thú Sa thạch này giống như điên cuồng, cho dù bị Diệp Mặc giết chết vô số, nhưng những con đằng xa vẫn chen chúc tiến tới.

Diệp Mặc lại càng không muốn rời khỏi nơi này, hắn cũng đã đoán được những con yêu thú Sa thạch trong này là do người khác nuôi dưỡng, những tà linh và ma linh chính là thức ăn của những con yêu thú Sa thạch này.

Phần lớn ma linh và tà linh đều không thể nào tách riêng khỏi môi trường nơi này, hoặc là sức uy hiếp đối với Nam An châu cũng không lớn, nhưng những con yêu thú Sa thạch nơi này lại khác.

Những con yêu thú Sa thạch này hung hãn không sợ chết, vô cùng vô tận, kinh khủng hơn là có thể sống dưới ánh mắt trời.

Hắn giết những con yêu thú Sa thạch này rất đơn giản, đó là vì hắn sau khi lĩnh ngộ được một chiêu mới, Tử Đao cũng quá lợi hại, cộng thêm tu vi của hắn căn bản cũng không phải là tu sĩ Hóa Chân viên mãn bình thường có thể so sánh được.

Hơn nữa chiêu những con yêu thú Sa thạch này cắn nuốt nguyên thần, đối với hắn cũng vô dụng, cho nên hắn mới có thể dễ dàng giết như vậy.

Nhưng một khi những con yêu thú Sa thạch cấp mười một đỉnh phong xông ra khỏi Ma Ngục cấm địa, những tu sĩ Hóa Chân bình thường căn bản cũng không là đối thủ của những con yêu thú này.

Nam An châu có bao nhiêu tu sĩ Hóa Chân? Diệp Mặc đoán chừng nhiều nhất cũng chỉ hơn nghìn người, cho dù có nhiều hơn, cũng không thể nào vượt qua con số mấy nghìn.

Đây còn là hắn đoán sơ sơ, nếu như cụ thể, nói không chừng một nghìn người cũng không đến.

Nhưng những yêu thú cấp mười một trong này thì có bao nhiêu? Diệp Mặc đoán chừng một mình hắn phen này cũng chém chết hơn nghìn con rồi.

Một nơi không có đan vương cửu phẩm, có thể có bao nhêu tu sĩ Hóa Chân, đó mới là chuyện lạ.

Cho dù bây giờ những tu sĩ Hóa Chân của Nam An châu, cũng là vì nội tình của những tông môn cửu phẩm tích lũy lại tạo nên, nếu không nói không chừng cũng như Bắc Vọng châu, thậm chí đến mười người cũng khó.

Điểm này tu sĩ Hóa Chân cho dù toàn bộ tấn công lũ yêu thú Sa thạch này, cũng như muối bỏ biển, đợi bị tiêu diệt mà thôi.

Còn sức mạnh của Hóa Chân, trước giờ vẫn dựa vào Hóa Chân nhiều ít mà quyết định.

Diệp Mặc quyết định lần này quay về nhất định phải luyện chế ra một lượng lớn đan dược mà tu sĩ Hóa Chân cần đến, không vì cái khác, cho là vì số lượng tu sĩ Hóa Chân của Nam An châu, hắn cũng nhất định phải làm.

Lực lượng của Nam An châu mạnh mẽ, đối với Mặc Nguyệt Chi Thành mà nói cũng không phải là chuyện xấu.

Nếu không, nhưng con yêu thú Sa thạch này có thể dễ dàng tiêu diệt cả Nam An châu.

Hoặc là nói không có Diệp Mặc, thì những con yêu thú Sa thạch này điên cuồng xông ra khỏi Ma Ngục cấm địa, Nam An châu tất gặp diệt vong.

Diệp Mặc trong lòng thậm chí đang nghĩ lúc trước Thiện Băng Lam nói Tu Chân giới gặp đại họa, có phải là chỉ những con yêu thú Sa thạch này không, loại yêu thú Sa thạch này ra ngoài, thì đó còn là đại họa hơn cả đại họa.

Mặc dù lúc này yêu thú Sa thạch cũng bị Diệp Mặc giết chết tương đối rồi, nhưng Diệp Mặc chẳng những chưa đi, thậm chí còn định nhào vào đám yêu thú Sa thạch trong này, ‘Tử Đao’ giống như một cánh cửa cực lớn mang theo vực đao khí điên cuồng chém giết những con yêu thú cát đá xung quanh trong phạm vi khoảng mấy chục trượng.

Nhưng những con yêu thú cát đá trong này quả thực quá nhiều, mỗi một đao củ Diệp Mặc giáng xuongs cũng đều có hàng nghìn hàng chục nghìn con yêu thú cát đá bị giết chết, nhưng sau đó lại có vô số những con yêu thú cát đá điên cuồng xông lên tiếp, cứ như vậy giết và bị giết, xác của những con yêu thú Sa Thạch bị đao khí giết hạ này lại không ngừng xếp chồng xếp đống lên.

Ba ngày sau, khi những con yêu thú Sa Thạch kia vẫn chưa xông lên, Diệp Mặc sắc mặt tái nhợt ngồi xuống đất.

Lúc này cho dù hắn không chịu nổi nữa rồi, hắn cũng không dám chắc mình phen này có thể giết chết được bao nhiêu con yêu thú Sa Thạch.

Đằng sau người hắn thoạt nhìn cũng đã không giống thi thể của những con yêu thú Sa Thạch nữa rồi, mà là những dãy núi nối tiếp nhau, những dãy núi này là do xác của những con yêu thú Sa Thạch tạo thành.

Không có con số cụ thể, Diệp Mặc đếm sơ sơ, hắn trong này ít nhất cũng giết được mấy trăm triệu con yêu thú Sa Thạch, yêu thú cấp mười một thậm chí cũng lên đến hàng chục nghìn.

Hắn căn bản không dám tiếp tục ở lại trong này nữa, trực tiếp chui vào thế giới trang vàng.

Vừa chui vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc liền run rẩy móc ra mấy viên đan dược nuốt xuống.

Cho dù lúc trước trải qua mấy lần thừa sống thiếu chết, hắn cũng chưa bao giờ gặp phải cảnh thần thức vào chân nguyên thiếu đến cạn kiệt như nay.

Lúc này hắn chỉ cảm thấy chân tay mình như nhũn ra, giống như người bình thường chưa tu luyện bao giờ mà sức lực lại bị tiêu hao hết.

Nếu như hắn không có thế giới trang vàng, chỉ cần một tu sĩ Hóa Chân khác nữa đến, là có thể giết được hắn rồi.

Một ngày sau, Diệp Mặc bỏ tiên tinh trong tay mình ra, đứng dậy, dưới linh khí của tiên tinh, tốc độ khôi phục của hắn, trong thời gian một ngày ngắn ngủi có thể khôi phục hoàn toàn chân nguyên và thần thức.

Khiến Diệp Mặc bất ngờ chính là, hắn phát hiện ra chân nguyên và thần thức của mình tiêu hao cạn kiệt, sau khi khôi phục lại, không ngờ lại tăng lên một chút.

Diệp Mặc biết rõ tu vi của hắn đến được mức này, đẳng cấp không thể tăng được nữa, muốn lên cấp thần thức và chân nguyên, đó cũng là vô cùng khó.

Diệp Mặc ra khỏi thế giới trang vàng, rồi lại lần nữa đứng trên mặt cát vô cùng vô tận, hắn đang nghĩ, có lẽ thông qua cách này tiếp tục tăng tu vi thần thức và chân nguyên của mình cũng được.

Nhưng lúc này hắn đứng trên cát, ngoại trừ đống yêu thú cát đá chất thành dãy núi dài liên tiếp trước mặt, cũng không còn con yêu thú nào, cũng không còn chút bóng dáng của tà linh nào.

Cũng đúng, làm gì có nhiều yêu thú Sa Thạch như vậy cho hắn giết? Lúc trước liên tục mấy ngày, hắn không ngừng nghỉ huy vũ Tử Đao, thậm chí giết đến vài Sa Thạch con yêu thú Sa Thạch, nếu như còn có loại yêu thú này, cũng quá kinh khủng.

Mấy Sa Thạch con yêu thú Sa Thạch cũng có thể dễ dàng xông đến Nam An châu, nhưng lại bị hắn giết chết chỉ trong vài ngày.

Những con yêu thú Sa Thạch này và những con tà linh trên cầu Tam Sinh cũng giống nhau, hiểu rõ là chịu chết, nhưng vẫn như tre già măng mọc xông về phía Diệp Mặc.

– Như vậy cũng tốt.

Diệp Mặc lẩm bẩm một mình, nếu như không phải như vậy, hắn có thể giết không hết yêu thú Sa Thạch trong này, quả thực không biết tên nuôi dưỡng những con yêu thú Sa Thạch này, thấy toàn bộ yêu thú Sa Thạch mà mình nuôi dưỡng bị giết chết sạch, thì sẽ nghĩ thế nào.

Diệp Mặc lại phóng ra Tử Đao, búng lên Tử Đao hai cái, nếu như không phải hắn cuối cùng lĩnh ngộ ra được đao pháp mới, đối diện với nhiều yêu thú Sa Thạch như vậy, hắn chỉ có thể trốn vào Thế giới trang vàng.

– Đây cũng chính là đao thứ tám của Huyễn Vân Đao pháp, sau này gọi là Huyễn Vân Sát vực đao.

Diệp Mặc nói xong, hét lên một tiếng, trong lòng vô cùng thích thú, có Huyễn Vân Sát Vực đao, cho dù có nhiều người tấn công hơn nữa hắn cũng không sợ.

Thu Tử Đao, Diệp Mặc lại phóng ra Thanh Nguyệt, mang theo một bóng màu xanh, biến mất trên bầu trời của Sa Hà.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1447: Người Đáng Sợ Nhất Trong Ma Vực

Người Đáng Sợ Nhất Trong Ma Vực

S

a Hà trong Tây Tích châu, sau lần trước truyền ra phong ấn phi thăng của Sa Hà bị phá, sự nguy hiểm của Sa Hà dường như cũng được giảm đi nhiều, có lẽ cảm giác nguy hiểm tự phát trong lòng tu sĩ cũng được giảm đi rất nhiều.

Trong Sa Hà căn bản cũng có vô số pháp bảo, nguyên liệu luyện khí cực phẩm cũng nhiều vô số kể, nếu như có vận khí tương đối tốt, thì có thể tìm được một hai di tích thượng cổ, hoặc là tìm được một vài tài sản của tu sĩ đã ngã xuống.

Cho dù không tìm được di tích hay tài sản gì, chỉ cần tìm được một hai nguyên liệu cấp cao hoặc là linh sa tinh, cũng là thu hoạch không nhỏ rồi.

Giá trị của linh sa tinh còn quý giá hơn cả linh mạch cực phẩm, là cát đá và những thứ nuôi dưỡng hàng chục nghìn năm dưới linh khí trong Sa Hà.

Những thứ này dùng để tu luyện, cũng có thể dùng để đổi lấy một linh mạch cực phẩm hoặc đan dược nào đó.

Cho nên sau khi tin sự nguy hiểm và linh sa tinh của Sa Hà truyền ra ngoài, vô số những tu sĩ hoặc yêu tu cũng đều đến Sa Hà.

Đương nhiên tổ đội vào Sa Hà cũng không ít hơn lúc trước, Thanh Ích đan đồng thời cũng không thể nào thiếu đi được.

May là Thanh Ích đan chỉ là linh đan cửu phẩm, trong Tây Tích châu mặc dù quý giá, nhưng cũng không thuộc là loại khó kiếm.

Đan vương của Tây Tích châu ít ỏi, linh đan sư cửu phẩm cũng có một số người, quan trong hơn là Tây Tích châu cái gì cũng thiếu, nhưng linh thảo thì lại không thiếu.

Còn về các tổ đội, là cái cần thiết, Sa Hà hoang vu thê tịch, nếu như không hợp lại thành tổ, cho dù có nhiều Thanh Ích đan đi nữa, một mình trong Sa Hà cũng sẽ vì sự hoảng sợ cô đơn trong này mà phát điên, cuối cùng bị lạc thần trí.

Vốn dĩ những tu sĩ trong Sa Hà cho dù nhiều hơn lúc trước mấy lần thậm chí mấy chục lần, cũng không giống như bây giờ, dường như chỉ cần là tu sĩ, thì có thể vào được Sa Hà.

Từ tu sĩ Trúc Cơ đến tu sĩ Hóa Chân, dường như ai cũng không muốn lùi về phía sau, ai ai cũng hướng đến Sa Hà.

Chỉ vì Sa Hà là nơi cách không xa với lối vào của Ma Ngục phát ra trận nổ kinh hoàng kia.

Theo những gì những tu sĩ lần đó chứng kiến tận mắt vụ nổ đó nói, lúc đó vụ nổ đó xé rách không gian, thậm chí đến nơi trong phạm vi mấy nghìn mét cũng bị cuốn lấy, những chỗ bị cuốn lấy đó hình thành lên một hố sâu cực lớn, chỉ có điều sau đó gió cát của Sa Hà di chuyển, đã lấp đi một nửa cái hố đó.

Vốn dĩ trong Sa Hà xảy ra những vụ nổ kinh hoàng như này cũng chẳng có gì, nhưng lại là một vụ nổ trong đó có rất nhiều tiên tinh.

Những tiên tinh này có một số bị nổ tung cuốn đi rồi cũng nổ tung, có một số bị nổ tung thành mảnh vụn, biến mất trong Sa Hà vô biên vô tận.

Những mảnh vỡ này có cái to bằng ngón tay cái, có cái nhỏ bằng hạt cát cực nhỏ.

Nhưng cho dù là những mảnh vỡ tiên tinh chỉ bằng hạt vừng, cũng có thể khiến tu sĩ Trúc cơ thăng cấp, còn một khi tìm được những viên tiên tinh to bằng ngón tay cái, đối với bọn họ mà nói, cho dù không tìm được mảnh vỡ tiên tinh, hoặc có thể tìm được một hai viên tiên tinh cũng tốt rồi.

Chính vì những nguyên nhân này, Sa Hà mới bị những tu sĩ này chen chúc đến, vô số những tu sĩ đều hướng về Sa Hà.

Mục đích chỉ là vì những mảnh vỡ tiên tinh kia.

Đối với bọn họ mà nói, cho dù không tìm được một mảnh vỡ tiên tinh nào, hoặc là có thể tìm được một hai mảnh cũng là quá tốt rồi.

Đáng tiếc khi những tu sĩ này vào trong Sa Hà rồi mới biết, Sa Hà vẫn chính là Sa Hà ngày trước, một khi bị lạc thần trí rồi, vẫn như trước chỉ chết trong Sa Hà mà thôi.

Tiên tinh là đồ tốt, thiên tài địa bảo cũng là đồ tốt, nhưng những thứ như này không còn mạng để hưởng thụ, thì cũng không phải là đồ tốt nữa.

Sau khi trải qua một phen náo nhiệt Sa Hà, rất nhiều tu sĩ bình tĩnh trở lại, lại lần nữa đàng hoàng đường đường chính chính đi tu luyện.

Nhưng cho dù như vậy, vẫn còn rất nhiều tu sĩ vẫn đâm đầu vào Sa Hà.

Người khác không biết Sa Hà bùng nổ ra chuyện gì, nhưng Tra Kỳ Phụ và Tạ Chính Sư thì lại biết.

Lúc đó hai người bọn họ khi cùng phá phong ấn không gian cùng Diệp Mặc, đã nhìn thấy tiên tinh trong ấn kỳ.

Bây giờ nổ tung ra những tiên tinh đó, bọn họ chắc chắn một trong ấn kỳ đó vì nguyên nhân nào đó không kịp thời trốn vào hư không ẩn nấp, kết quả tự phát nổ.

Ấn kỳ tự phát nổ những tiên tinh đó chắc chắn chia năm xẻ bảy rồi, vừa nghĩ đến tiên tinh chia năm xẻ bảy, hai người trong lòng lại đồng thời cảm thấy nóng lên.

Đặc biệt là Tạ Chính Sư, gã sau chuyện đó cũng nghĩ qua tu vi của Diệp Mặc, gã cho rằng khi Diệp Mặc lần đầu tiên gặp gã chắc chắn cũng chưa đến tu sĩ Hóa Chân, hắn sở dĩ có thể lên Hóa Chân rồi, nói không chừng chính là do lần thứ hai lấy được tiên tinh trong ấn kỳ, sau đó mới tu luyện nhanh như vậy.

Nhưng cho dù đoán được kết quả như nào, gã cũng không có cách nào, gã căn bản không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

May là gã cũng sắp phi thăng rồi, nếu không phải gã cưỡng chế ẩn giấu tu vi của mình đi, nói không chừng cũng đã dẫn động lôi kiếp phi thăng rồi.

Hôm nay trong Sa Hà lại lần nữa có ấn kỳ phát nổ, bọn họ sao có thể bỏ lỡ cơ hội này được, cũng nhanh chóng chạy đến Sa Hà.

Thanh Nguyệt sau khi bay được hai ngày, Diệp Mặc mới phát hiện ra Hắc Sa dưới chân mình cũng biến mất không thấy nữa, thay vào đó toàn bộ là nham thạch màu đen.

Trên những nham thạch này, thỉnh thoảng còn có thể phát hiện ra một hai gốc linh thảo lớn lên trong đám v đen đó.

Diệp Mặc cảm thấy hắn cứ như bay dưới lòng đất vậy, cái cảm giác đó thật quỷ dị, nhưng hắn biết đây không phải.

Nếu như lối vào Sa Hà đúng là Sa Hà thông đến Tây Tích châu, Diệp Mặc chắc chắn nơi này không phải là dưới lòng đất, mà là một nơi khác trên đại lục Lạc Nguyệt.

Nửa tháng sau, Diệp Mặc dừng lại, hắn lại lần nữa nhìn thấy một ngã ba.

Trước mặt ngã ba này cũng hình thành một mảnh đất đầy cát đá, còn một bên khác của ngã ba thì lại có một dòng sông, đây không phải là dòng sông khô khốc như Cốt Hà, mà là một dòng sông nước chỉ thiếu chút nữa là tràn ra khỏi sông rồi.

Ngã ba này đúng và điểm cuối của con sông, mà con sông này từ ngã ba này kéo dài ra tận xa, thần thức của Diệp Mặc căn bản cũng không thể nhìn thấy điểm cuối được.

– Thông Minh hà…

Diệp Mặc dường như thuận miệng bật ra, hắn chắc chắn con sông này chính là Thông Minh hà.

Lúc trước khi Ngôn Nghiên giới thiệu về con sông này, không có ai biết Thông Minh hà nằm ở nơi nào, cũng có người nói là đường đến Ma Vực.

Nhưng bây giờ Diệp Mặc biết Thông Minh hà chảy về nơi nào, chính xác là chảy về Ma Vực hoặc là Ma Ngục cấm địa.

Lần đó hắn và mấy người Tô Tĩnh Văn cũng chính là truyền tống trận có vấn đề, nên rơi xuống gần Thông Minh hà.

Ngôn Nghiên nói Thông Minh hà vô cùng nguy hiểm, chưa có ai rơi xống Thông Minh hà mà có thể sống được.

Diệp Mặc cũng không có khái niệm này, dù sao hắn cũng chưa từng thấy qua sự lợi hại của Thông Minh hà.

Diệp Mặc theo bản băng nhìn nhìn một bên khác của đoạn giao nhau này, lại kinh ngạc phát hiện ra, Thông Minh hà ở chỗ này chính là khúc giữa, nhưng sau khi qua được cửa khẩu này, một bên khác của Thông Minh hà lại xuất hiện, chỉ có điều thần thức của Diệp Mặc căn bản cũng không tìm được điểm cuối cùng mà nó chảy đến.

Xem ra, trong này vẫn chưa phải là đoạn cuối của Thông Minh hà.

Nếu như không có chuyện gì khác, Diệp Mặc thậm chí muốn men theo Thông Minh hà về phía trước xem xem, con sông này rốt cục chảy về nơi nào, nhưng Diệp Mặc biết hắn không có nhiều thời gian như vậy, nên gác lại suy nghĩ này sang một bên.

Trong này xuất hiện Thông Minh hà, rõ ràng trước mặt là Ma Ngục cấm địa rồi, cũng chính là Ma Vực mà tu sĩ Tây Tích châu nói.

Diệp Mặc thu hồi Thanh Nguyệt lại, muốn từ ngã ba này tiến vào Ma Ngục cấm địa, chỉ có điều hắn vừa bước qua, vô số bóng nhàn nhạt hướng về phía hắn, tốc độ vô cùng kinh người.

Diệp Mặc biết những bóng này chính là tà linh, khi hắn lần đầu tiên đến Sa Hà của Tây Tích châu, những bóng này hắn còn chưa thể dùng thần thức để quét được, nhưng sau khi hắn tiến vào Ma Ngục cấm địa rồi, thần thức của hắn cũng đã mơ hồ nhìn thấy được những cái bóng đen này, bây giờ hắn cũng đã là Hóa Chân hậu kỳ rồi, những cái bóng này dưới thần thức của hắn căn bản cũng không thể nào che giấu được.

Dường như cùng lúc những cái bóng này nhào đến, Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc cũng được phóng ra.

Mặt trời màu lam nhô cao lên bầu trời, hàng trăm cái bóng này bị mặt trời màu lam vây lấy, chỉ trong nháy mắt liền hét lên vài tiếng, rồi huyễn hóa thành đống tro bụi.

Diệp Mặc có thể rõ ràng nhìn thấy vẻ khiếp sợ của những cái bóng này khi kêu hét, nhưng cho dù như vậy, hắn cũng không có chút lưu tâm gì.

Nhiều tà linh như vậy dưới thiên hỏa của Diệp Mặc, chưa đến vài giây đã bị Diệp Mặc tiêu diệt hết, những con tà linh còn lại sợ hãi lùi lại, có một số xông vào Ma Ngục cấm địa, có một số nhảy xuống Thông Minh hà, trong nháy mắt, xung quanh Diệp Mặc không còn bóng dáng tà linh nào.

Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy không có hứng, tà linh bên này dường như thông minh hơn nhiều so với bên cầu Tam Sinh.

Trên cầu Tam Sinh, hắn sau khi giết vài trăm tà linh, lập tức lại có vài trăm con nữa, liên tiếp không ngừng, giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa xông đến Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn, bị hắn giết chết hết.

Nhưng những tà linh nơi này thì lại có thần trí, biết trước mặt Diệp Mặc căn bản trước sau gì cũng chết, nên dứt khoát chạy đi thật xa.

Thông Minh hà kinh khủng như này, còn có Ma Vực lợi hại như vậy hoặc là còn Ma Ngục cấm địa, Diệp Mặc phát hiện hắn không ngờ cũng không tìm được đối thủ.

Sau khi tiến vào phạm vi Ma Vực, Diệp Mặc dứt khoát phóng ra mặt trời màu đỏ, trên đường đi vào, chỉ cần là những tà linh bị Thiên Hỏa Cửu Dương ócuốn lấy, cũng đều là tro tàn.

Chỉ có số tà linh màu đỏ nhạt hoặc màu đỏ sẫm mới có thể bỏ chạy dưới mặt trời màu đỏ.

Gặp loại tà linh này, Diệp Mặc chỉ phóng một mồi lửa ra, đồng thời cũng biến thành tro bụi.

Nếu không phải mặt trời màu lam tiêu hao quá nhiều thần thức, Diệp Mặc phóng mặt trời màu lam ra, thì không một con tà linh nào có thể chạy thoát được.

Đến tà linh dưới Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc cũng không thể nào chống đỡ được, càng đừng nói đến ma linh, một số ma linh chỉ cần hơi dính một chút cũng chết.

Một canh giờ sau, khi Diệp Mặc nhìn thấy một miếng nguyên liệu luyện khí cấp chín Hoàng Tơ Thạch to bằng nắm đấm, mới biết hóa ra trong Ma Ngục cấm địa còn có thứ tốt như này.

Hoàng Tơ Thạch là nguyên liệu luyện khí đỉnh cấp, đối với ma tu mà nói, lại càng quý giá hơn vàng.

Một số ma tu vì lấy được một miếng Hoàng Tơ Thạch, thậm chí bằng lòng táng gia bại sản.

Thứ tốt như này, Diệp Mặc làm sao có thể bỏ qua được, tốc độ của hắn lại càng chậm hơn chút, trên đường đi những Hoàng Tơ Thạch được hắn thu thập lại thậm chí có hơn trăm miếng.

Ngay cả những Hoàng Tơ Thạch nầy, cũng có thể khiến hắn phát tài.

Trong Ma Vực khiến cho những tu sĩ bình thường nghe thấy thôi đã sợ vỡ mật ra rồi, nhưng Diệp Mặc vừa đi vừa tìm Hoàng Tơ Thạch, còn một số tà linh hoặc ma linh nhìn thấy Diệp Mặc bước đến, căn bản cũng không đợi Diệp Mặc phóng Thiên Hỏa Cửu Dương ra, cũng sớm đã trốn sang một bên hết.

Lúc này trong Ma Vực, cái đáng sợ nhất không phải là những tà linh và ma linh mà những tu sĩ bình thường nghe xong đã biến sắc kia.

Đối với những ma linh và tà linh này mà nói, cái đáng sợ nhất chính là tu sĩ đang tìm Hoàng Tơ Thạch trong Ma Vực này.

Dường như tất cả các con tà linh có chút thần trí, đều hi vọng tu sĩ đến tìm Hoàng Tơ Thạch càng sớm rời đi càng tốt.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1448: Con Rùa Rụt Đầu

Con Rùa Rụt Đầu

T

à linh và ma linh trong Ma Vực quá nhiều, Diệp Mặc đoán chừng những thứ này không thể nào tồn tại được trên mặt đất, những thứ này khác với yêu thú Sa thạch, cho nên bình thường chỉ cần không tiếp cận gần với tà linh và ma linh, hắn căn bản cũng không bị truy sát.

Nửa ngày trôi qua, Diệp Mặc cũng lại lần nữa tiếp cận gần với bậc thềm bằng đá giống như trong Ma Ngục trong Nam An châu, Diệp Mặc biết, lên chỗ này chắc hẳn là Sa Hà của Tây Tích châu.

Diệp Mặc không tiếp tục đi thu thập Hoàng Tơ Thạch nữa, đồ quý của hắn có nhiều rồi, tiện tay thu thập cũng không có vấn đề gì, nhưng chuyên môn vì những thứ Hoàng Tơ Thạch này mà làm tốn thời gian, Diệp Mặc cũng cảm thấy không đáng.

Khi hắn nhanh chóng từ bậc đá này bay lên trên, ở cửa ra lại xuất hiện một phong ấn, nhưng Diệp Mặc vừa nhìn liền biết được, phong ấn này chỉ là ngăn cản lại thôi, đối với hắn cũng chẳng có chút ảnh hưởng nào.

Diệp Mặc vừa mới bước ra khỏi phong ấn, lại nghe thấy một tiếng hét lớn.

Trước mặt hắn xuất hiện năm tên tu sĩ, ba nam hai nữ, tiếng thét kia chính là từ một nữ tu trong đó phát ra.

Cô rõ ràng là bị Diệp Mặc từ nơi đó bước ra làm cho chết khiếp, là từ Ma Vực đi ra.

– Anh, anh vừa từ Ma Vực ra ngoài… Một nam tu cũng kinh ngạc chằm chằm nhìn Diệp Mặc, nếu như Diệp Mặc có bóng, có thể nhìn thấy, gã thậm chí còn cho rằng Diệp Mặc chính là ma linh trong Ma Vực hoặc là một số tà linh mà như mọi người nói.

Nhưng nếu như người tu sĩ trước mặt này không phải là ma linh cũng không phải là tà linh, thì hắn có thể sống từ trong Ma Vực ra được sao? Theo đồn đại trước giờ chưa có người nào sau khi vào Ma Vực, mà lại có thể sống mà ra ngoài được.

Diệp Mặc cũng có chút nghi ngờ, không ngờ có người lại đến lối vào Ma Vực, hắn nhớ lúc trước khi hắn ở Tây Tích châu, cũng chưa có ai dám đến nơi này.

Huống chi bây giờ mấy tu sĩ đến đây, cao nhất cũng chỉ là tu vi Ngưng Thể mà thôi.

Diệp Mặc vừa muốn hỏi mấy tên tu sĩ này sao lại đến đây, bỗng nhiên nhớ ra một việc rất quan trọng.

Tà linh và ma linh trong Ma Ngục cấm địa ở Nam An châu đều là để nuôi dưỡng yêu thú Sa thạch, vừa nãy khi hắn qua Ma Vực, trong đó cũng có rất nhiều ma linh và tà linh, những tà linh và ma linh này có tác dụng gì? Chẳng lẽ cũng là nuôi yêu thú Sa thạch hay sao?

Nhưng Diệp Mặc lại nhớ rất rõ nơi mà hắn đến đều có đá tảng màu đen, không cung cấp được chỗ náu thân cho yêu thú Sa thạch.

Chẳng lẽ là Thông Minh hà? Diệp Mặc trong lòng cả kinh.

Nếu như trong Thông Minh hà có thứ gì đó cũng giống với yêu thú Sa thạch.

Dựa vào tà linh và ma linh mà sinh sống, đó có phải là nói Thông Minh hà cũng là một quả bom hẹn giờ hay không?

Năm người tu sĩ kia nhìn không ra được tu vi của Diệp Mặc, thấy Diệp Mặc nhíu mày không nói gì, năm người đều không dám nói chuyện, cũng không ai dám hỏi gì.

Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, sau đó lại kinh dị phát hiện ra dưới một viên đá trước mặt khoảng vài nghìn mét có một miếng tiên tinh, thần thức của hắn vô cùng cường hãn, quét được một viên tiên tinh cũng sẽ lập tức cảm ứng được.

Diệp Mặc sải một bước ra, giơ tay lên đã nắm được viên tiên tinh đó trong tay.

– Tiên tinh…

Năm tu sĩ khác đồng thời kinh ngạc kêu lên, cũng tham lam nhìn chằm chằm vào tiên tinh trong tay Diệp Mặc.

Nếu không phải tu vi của Diệp Mặc bọn họ không nhìn ra, hoặc là nếu không phải Diệp Mặc từ trong Ma Vực ra, nói không chừng lúc này bọn họ cũng đã xông lên cướp về.

Tùy ý nhặt được một miếng tiên tinh, Diệp Mặc trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc.

Chẳng lẽ trong Sa Hà lại giàu có như vậy? Tiên tinh chỗ nào cũng có sao?

Hắn nhìn kĩ một chút viên tiên tinh trên tay, lại phát hiện viên tiên tinh thiếu một góc.

Diệp Mặc không cất viên tiên tinh đi, mà lại hỏi năm tu sĩ kia:

– Mọi người ở đây làm gì? Chẳng lẽ cũng là vì tiên tinh?

– Đúng vậy, tiền bối.

Nữ tu lúc trước kinh ngạc hét lên ngược lại lại là người phản ứng nhanh nhất, vội vàng khom lưng nói.

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi:

– Mọi người sao biết được trong này có tiên tinh? Lần trước tôi đến Tây Tích châu, cũng không nghe nói Sa Hà có tiên tinh mà?

Mấy tu sĩ thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức run lẩy bẩy.

Lời nói của Diệp Mặc chứng tỏ hắn không phải là người của Tây Tích châu, thứ hai chứng tỏ hắn có thể từ nơi khác đến Tây Tích châu.

Có thể từ nơi khác đến Tây Tích châu, ngoại trừ tu sĩ Hóa Chân thì còn ai có thể làm được?

Huống chi mấy người vừa nhìn thấy Diệp Mặc từ trong Ma Vực đi ra, cho nên sau khi Diệp Mặc hỏi ra những câu này.

Mấy người lập tức mất đi hi vọng về tiên tinh.

Nữ tu vừa mới nói vội bước đến khom người nói với Diệp Mặc:

– Tiền bối có thể là vừa mới đến Sa Hà của Tây Tích châu.

Một tháng trước, cách lối vào Ma Vực không xa có một trận nổ cực lớn.

Trận nổ đó cuốn lấy Sa Hà trong phạm vi nghìn mét.

Nghe nói đến cả hư không cũng bị trận nổ xé rách.

Còn sau khi trận nổ đó xảy ra, có rất nhiều người tìm được những mảnh vỡ tiên tinh này, cũng giống như miếng trong tay tiền bối vậy.

– Đúng vậy, vì chuyện này mà có rất nhiều tu sĩ của Tây Tích châu đều đến Sa Hà, mục đích chính là vì tìm mảnh vỡ tiên tinh kia, thậm chí bên ngoài Sa Hà cũng có truyền tống trận tốc hành.

Vốn dĩ mọi người đều cho rằng chỉ có nơi phát nổ mới có tiên tinh, không ngờ sau này có rất nhiều tu sĩ cũng tìm được mảnh vỡ tiên tinh ở những nơi khác, biết được toàn Sa Hà đều có tiên tinh, cho nên người nơi này ngược lại lại ít đi.

Nữ tu này nói xong, một tu sĩ khác vội nói.

Diệp Mặc nghe thấy hai tu sĩ đó nói vậy, lập tức biết được là chuyện gì, chắc hẳn nơi này có một ấn kỳ tự nổ.

Lúc trước hắn trong Sa Hà phá ấn kỳ lần thứ hai, những ấn kỳ còn lại trong Sa Hà cũng đã tự nổ hết rồi.

Bây giờ nơi này lại có một ấn kỳ tự nổ, rõ ràng ấn kỳ này không phải là ấn kỳ hô ứng của Tây Tích châu, mà là ấn kỳ hô hứng trong Ma Ngục cấm địa của Nam An châu.

Còn tu sĩ này nói toàn Sa Hà có tiên tinh, cái đó cũng không thể nào.

Tiên tinh của những nơi khác, chắc hẳn là lần trước sau khi ấn kỳ phát nổ, là tiên tinh tàn dư lại.

Có tu sĩ ngẫu nhiên tìm ở nơi gần phát nổ, tìm được tiên tinh, mới cho rằng như vậy.

Lúc này trong thần thức của Diệp Mặc lại có hai tu sĩ nữa phi độn đến, hai tu sĩ này là tu sĩ Kiếp Biến.

Hai tu sĩ này còn chưa đến gần, liền nhìn thấy tiên tinh trong tay Diệp Mặc, một tu sĩ trong đó lại càng hét lớn:

– Tiên tinh…

Sau khi nói xong câu này, gã lại càng nhanh chóng bay về phía Diệp Mặc, đồng thời giơ tay ra về phía Diệp Mặc định bắt lấy tiên tinh trong tay Diệp Mặc:

– Đây là thứ tốt đưa cho ông nội đây dùng, một cái lông của anh cũng không dài bằng thứ này, muốn tiên tinh cũng là chuột ăn lúa mạch, phí gạo…

Diệp Mặc lạnh nhạt nhìn gã một cái, đến vực cũng chẳng thèm thi triển ra, trực tiếp vươn chân nguyên đại thủ nắm lấy.

– Hóa Chân…

Tên tu sĩ Kiếp Biến trung kỳ tự xưng ông nội chỉ kịp nói hai từ Hóa Chân, liền bị chân nguyên đại thủ của Diệp Mặc bóp chết.

Trong chân nguyên đại thủ của Diệp Mặc còn mang chút thiên hỏa, tên tu sĩ Kiếp Biến đó thậm chí đến máu thịt cũng không rớt xuống, liền bị thiên hỏa thiêu trụi thành tro.

Một tên tu sĩ Kiếp Biến khác xông đến lập tức dừng bước chân lại, vẻ mặt kinh hãi nhìn Diệp Mặc, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói:

– Hóa Chân tiền bối…

Còn ba nam hai nữ đến nơi này trước lại càng câm như hến, không dám nói nửa chữ.

Đồng thời bọn họ trong lòng cũng thầm mừng, may là lúc trước không làm loạn, nếu như làm loạn, bọn họ có lẽ sớm đã giống như tu sĩ trước mặt rồi, biến thành tro bụi.

– Cút…

Diệp Mặc nhìn một tên tu sĩ Kiếp Biến còn lại lạnh lùng quát, hắn không muốn muốn tùy tiện giết người.

Nhưng nếu như tên tu sĩ này không biết điều, thì đừng trách hắn không khách khí.

Tên tu sĩ Kiếp Biến đó nghe thấy Diệp Mặc quát vậy, bị dọa cho sợ chân tay run rẩy, vội vàng ôm quyền rút lui, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

– Có chuyện gì vậy?

Tên tu sĩ Kiếp Biến vẫn còn chưa quay người, lại có hai đường độn quang rơi xuống.

Tên tu sĩ Kiếp Biến đó nhìn thấy tu sĩ rơi xuống, vẻ mặt lập tức vui mừng, vội vàng đau xót nói:

– Trường Thiên vực chủ, tôi và Hạo Thạch chấp sự trong này tìm tiên tinh, kết quả chúng tôi nhìn thấy một miếng tiên tinh, nhưng lại bị hắn cướp đi không nói, còn giết cả Hạo Thạch chấp sự.

Tên tu sĩ Kiếp Biến này cho rằng vực chủ Rừng rậm vô tận của chúng đến rồi, tên tu sĩ trước mặt chắc chắn không thoát được, nên nói như nào cũng không phải do gã.

Còn năm con kiến hôi bên cạnh, lại càng không dám nói câu thừa nào.

Diệp Mặc nghe thấy câu này, trong lòng lại càng thầm than, đây đúng là gây nghiệt không thể sống, mình vốn dĩ định tha cho người này một mạng, nhưng tên tu sĩ này không ngờ lại dám trước mặt hắn đổi trắng thành đen, đây không phải thì là cái gì?

Hai tên tu sĩ đến đều là tu vi Hóa Chân đỉnh phong, hắn còn quen biết một người trong đó, tên đại hán đó là vực chủ Rừng rậm vô tận Chi nam vực Lý Trường Thiên.

Nhưng Diệp Mặc không thèm để ý, hắn cần giết tên tu sĩ Kiếp Biến này, cho dù Tác An Sơn có xuất hiện, hắn cũng phải giết được gã.

– Anh Diệp, không biết anh sao lại cướp đồ của hậu bối của tôi, còn giết tu sĩ của Rừng rậm vô tận Chi Nam vực nữa?

Lý Trường Thiên biết Diệp Mặc lợi hại, cũng không tức giận, mà lại bình tĩnh ôm quyền nói.

Tên tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong đi cùng Lý Trường Thiên lại nghi ngờ nhìn Lý Trường Thiên, rồi lại nghi ngờ nhìn Diệp Mặc.

Y không hiểu, với tính tình của Rừng rậm vô tận Chi Nam cực Lý Trường Thiên, có người giết người của gã, gã sớm đã giết rồi, làm gì còn có giọng điệu nói lẽ phải cũng người khác vậy chứ?

Diệp Mặc cười nhạt nói:

– Tôi chẳng những giết người vừa nãy, mà ngay cả người bên cạnh anh tôi cũng muốn giết…

Lời nói của Diệp Mặc còn chưa dứt, thì chân nguyên đại thủ của hắn lại giơ ra, nhanh chóng xách tên đổi trắng thay đen vừa rồi lên.

Còn quá trình này, Lý Trường Thiên cũng chỉ trong chớp mắt nhìn thấy, gã phát hiện ra mình không ngờ đến cơ hội giúp đỡ cũng không có.

– Trường Thiên vực chủ, cứu….

Tên tu sĩ Kiếp Biến bị Diệp Mặc xách lên trong nháy mắt hoảng hốt kêu lên, gã không ngờ vực chủ của mình, một tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, trước mặt một tu sĩ trẻ tuổi lại như vậy.

Nếu như gã sớm biết Diệp Mặc lớn lối như vậy, gã tuyệt đối sẽ không gây chuyện, gã đành phải có sao nói vậy mà nói ra.

– Diệp…

Lý Trường Thiên chỉ nói được một chữ, tên tu sĩ Kiếp Biến trong tay Diệp Mặc cũng đã biến thành vũng máu.

Lần nãy Diệp Mặc đến thiên hỏa cũng lười chẳng lấy ra, trực tiếp bóp chết.

Lý Trường Thiên sắc mặt đại biến, chằm chằm nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Anh Diệp, anh có ý gì vậy?

– Ha ha ha…, bình thường Trường Thiên vực chủ uy phong lẫm liệt hôm nay lại khiến tôi mở mắt rồi, đúng là con rùa rụt cổ…

Không đợi Diệp Mặc trả lời, một giọng nữ truyền đến, giọng nói vẫn còn ở phía xa, nhưng cô cũng đã hạ xuống trước mặt rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1449: Đệ Nhất Cao Thủ Ở Tây Tích Châu

Đệ Nhất Cao Thủ Ở Tây Tích Châu

L

ý Trường Thiên hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không để ý đến tu sĩ này.

Tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn đi cùng với Lý Trường Thiên cũng ôm quyền với nữ tu đến kia nói:

– Ngụy Lan Phong bái kiến Thuyên đại tỷ.

Nữ tu này cũng chỉ gật gật đầu, cũng không thấy bộ dạng khách khí gì.

Diệp Mặc cũng nhận ra người đến là ai, chính là Thuyên Loan của Tuyết Lâm Hàn trì, ngày trước người đàn bà này trong Vô Tâm Hải cũng đấu với mình.

Khi hắn và Âm Tự đánh lưỡng bại câu thương, nhân cơ hội giết Âm Tự rồi cướp đi nhẫn trữ vật và cây thương dài của Âm Tự.

Thuyên Loan phía sau còn có một nữ tu khác, nữ tu này Diệp Mặc cũng biết, tên Mục Phi Hoàn, còn Mục Phi Hoàn này và Thuyên Loan kia có quan hệ thế nào, thì hắn cũng không biết.

Lúc trước khi hắn nhìn thấy Mục Phi Hoàn, người con gái này cũng đã là Hóa Chân tầng thứ bảy rồi, nhưng lúc này cô cũng đã là Hóa Chân tầng thứ tám rồi.

Thấy Lý Trường Thiên không để ý đến mình, Thuyên Loan cũng không tiếp tục châm chọc gã, lại nhìn Diệp Mặc cười nhạt nói:

– Diệp Mặc, thật không ngờ nhân sinh hà xứ bất tương phùng.

Năm đó trong Vô Tâm Hải để cho anh chạy thoát, hôm nay anh cùng tôi đến Tuyết Lâm Hàn trì một chuyến đi, tôi đang có chuyện muốn anh giúp.

Diệp Mặc lạnh nhạt nói:

– Thật xin lỗi, tôi không có hứng.

Năm đó khi hắn là Hóa Chân sơ kỳ cũng không sợ người đàn bà này, nhưng vì bị thương, lại mang theo mấy người Tô Tĩnh Văn, nên mới không liều mạng với người đàn bà này.

Cộng thêm sau lại có một yêu tu Cầu Nhiêm, hắn mới rút lui.

Người đàn bà này còn cho rằng mình sợ bà ấy, không ngờ lại dám gây phiền phức cho mình.

Thuyên Loan lại khinh thường nói:

– Vậy thì cũng không phải anh quyết.

Thấy Thuyên Loan và Diệp Mặc có mâu thuẫn, Lý Trường Thiên cũng không tiếp tục nói chuyện, gã ước gì Diệp Mặc và Thuyên Loan đánh nhau.

Năm đó Phương Ức Tông một mình đánh ba bọn họ, nhưng vừa giao chiến với ba tu sĩ Hóa Chân tầng chín bọn họ thì lại rơi xuống thế hạ phong.

Còn một mình Diệp Mặc thì có thể giết bại được Phương Ức Tông, dưới lôi kiếp của Phương Ức Tông cũng không sợ hãi gì, cuối cùng ép Phương Ức Tông phi thăng, cho dù như vậy, Phương Ức Tông cũng để lại một cánh tay.

Cho nên gã khẳng định mình và hai người Ngụy Lan Phong cộng lại cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc, nhưng Thuyên Loan thì lại khác, gã và Ngụy Lan Phong cộng lại cũng không phải là đối thủ của Thuyên Loan.

Gã rất muốn nhìn thấy Diệp Mặc và Thuyên Loan lưỡng bại câu thương, sau đó thì ngư ông đắc lợi.

Thuyên Loan nói xong khua tay.

Vừa giơ tay lên, một bóng màu xanh bay đến, bóng màu xanh đó mang theo kiếm khí trong nháy mắt đã phong kín không gian xung quanh Diệp Mặc.

Rất rõ ràng, bà sợ Diệp Mặc lại chạy trốn lần nữa.

Cảm nhận được vực của Thuyên Loan mở rộng, Diệp Mặc lắc lắc đầu, Thuyên Loan so với Lý Trường Thiên cố nhiên lợi hại hơn nhiều, nhưng vực này của bà đến Đồ Tử Chân cũng không thể nào sánh với được.

Mình khi là Hóa Chân tầng thứ ba, có thể đánh cho Đồ Tử Chân hộc máu mà chạy, bây giờ là Hóa Chân tầng thứ bảy rồi, đối phó với một Thuyên Loan đến Đồ Tử Chân cũng không bằng quả thực cũng không có bao nhiêu cảm giác thành tích.

Truyện copy tại Truyện FULL

Liễu kiếm màu xanh của Thuyên Loan được phóng ra, lập tức liền triển khai vực của mình ra, đồng thời vừa khua tay thì lại phóng ra một pháp bảo hình lưới, muốn bắt sống Diệp Mặc.

Bà cho rằng, Diệp Mặc chính là con dê đợi làm thịt, còn bà chính là người giết dê.

Giá trị của Diệp Mặc bà cũng rất rõ, trong mắt bà tu vi của Diệp Mặc là thứ yếu, cái quan trọng chính là vì Diệp Mặc là đan vương cửu phẩm.

Bắt được một đan vương cửu phẩm về, dưới thủ đoạn của mình, làm gì còn phải sợ hắn không đi vào khuôn khổ?

Nhưng pháp bảo hình lưới vừa được phóng ra, Thuyên Loan liền cảm thấy có chút không bình thường.

Liễu kiếm màu xanh của bà cũng không dựa theo phương thức của bà mà vây khốn lấy Diệp Mặc, vừa phóng ra liền trở nên chậm rãi.

Còn pháp bảo hình lưới trong tay bà không ngờ lại không phóng ra được nữa.

Đây là vực còn đại thành gấp mấy lần hơn của mình, Thuyên Loan trong lúc này liền hiểu ra đạo lý này.

Chỉ có vực mạnh hơn của bà, chỉ có tu sĩ có tu vi thâm hậu hơn bà mấy lần, mới có thể trong nháy mắt trói buộc được bà.

Biết mình bị trói buộc, đồng thời sắc mặt Thuyên Loan cũng đại biến, bà căn bản cũng không kịp nghĩ những thứ khác, điên cuồng vận chuyển chân nguyên, muốn thoát khỏi vực của Diệp Mặc, đồng thời tinh huyết cũng điên cuồng được thiêu đốt.

Sự lợi hại của Diệp Mặc Mục Phi Hoàn cũng đã được chứng kiến, cô cũng từng giao đấu với Diệp Mặc, biết sự kinh khủng của vực của Diệp Mặc.

Bây giờ bà ngoại vừa mới giao đấu với Diệp Mặc, lão lão đã sắc mặt xanh mét, chân nguyên điên cuồng lưu động, hơn nữa còn thiêu đốt tinh huyết.

Tình huống như này Mục Phi Hoàn nếu còn không biết lão lão của mình kém quá xa so với Diệp Mặc, cô cũng không xứng là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tám nữa rồi.

Mục Phi Hoàn cũng không nghĩ ngợi gì, trực tiếp phóng ra Minh Nguyệt Song Trảm, muốn giúp lão lão đỡ lấy một chiêu kia của Diệp Mặc.

Nhưng cô vừa xông vào vực của Diệp Mặc, đồng thời cũng bị trói buộc lại.

Cái duy nhất có thể giúp Thuyên Loan chính là để cho thời gian Thuyên Loan thoát khỏi vực của Diệp Mặc ngắn đi chút.

Đường đao màu hồng tím phi tới, Thuyên Loan hồn phi phách tán, bà là tu sĩ Hóa Chân sắp phi thăng, lại là người không có địch thủ trong Tây Tích châu, trước mặt Diệp Mặc không ngờ đến một chiêu cũng không chống đỡ được, điều này khiến bà căn bản cũng không tin được.

Cũng may đường đao màu hồng tím của Diệp Mặc vừa bổ ra, bà đã thoát khỏi vực của Diệp Mặc, căn bản cũng không nghĩ gì, phi thân lùi về phía sau.

Phụt…

Một đường huyết phun lên, Thuyên Loan rơi lên cát vàng của Sa Hà, một vết máu chém ngang bụng bà, nếu như không phải bà lui nhanh, thì bà cũng đã bị đường đao này của Diệp Mặc chặt đứt rồi.

– Lão lão …

Mục Phi Hoàn không còn để ý gì đến Diệp Mặc, vọt tới trước mặt Thuyên Loan, đỡ Thuyên Loan dậy, lấy ra vài viên đan dược.

– Ta không sao.

Thuyên Loan khàn khàn nói một câu, sau đó tự mình nuốt vài viên đan dược kia, lúc này mới vững mình lại.

Bà hoảng hốt nhìn Diệp Mặc, căn bản cũng không ngờ với bản lĩnh của bà trước mặt Diệp Mặc không ngờ đến một chiêu cũng không chống nổi.

Người có tu vi như Diệp Mặc này thật quá kinh người, loại tu vi này của hắn trong đại lục Lạc Nguyệt còn có đối thủ sao?

Hơn nữa vừa rồi khi bà mới bị thương, Diệp Mặc cũng không truy sát bà, nếu như Diệp Mặc tiếp tục truy sát, bà trừ cách thi triển cấm thuật ra, thì cũng không còn cách nào chạy thoát được bàn tay của Diệp Mặc.

Chỉ là một chiêu, bà trọng thương không nói, đến pháp bảo cũng rơi vào tay đối phương.

Lúc này bà mới hiểu được, tại sao Lý Trường Thiên là một tên lớn lối như vậy, lại có vẻ đáng thương trước mặt Diệp Mặc như thế.

Tu sĩ qua được Thiên Cương ba mươi sáu vực đúng là lợi hại như vậy sao?

Cũng giống Thuyên Loan.

Tên Ngụy Lan Phong đi cùng với Lý Trường Thiên cũng kinh hãi vô cùng, gã cho rằng Thuyên Loan ra tay, tên tu sĩ trẻ tuổi khoa trương Diệp Mặc kia chết là cái chắc.

Nhưng không ngờ Thuyên Loan cũng không kiên trì được một chiêu, lại bị trọng thương suýt nữa thì bị chết, hơn nữa đến pháp bảo cũng bị người khác lấy đi.

Đây còn là đối phương không có ý giết Thuyên Loan, nếu như đối phương muốn giết Thuyên Loan, phỏng chừng Thuyên Loan cũng không thể chạy thoát được.

Từ lúc nào Tây Tích châu lại có người kinh hãi như này? Lý Trường Thiên biết sự lợi hại của đối phương, vì sao mình không biết chuyện này? Bất luận là chuyện thế nào, bây giờ gã cũng đã hiểu tại sao tên tu sĩ trước mặt trước mặt Lý Trường Thiên lại giết hai tu sĩ của Chỉ Nam vực kia, Lý Trường Thiên lại không dám ra tay, ngược lại chỉ có thể yếu ớt hỏi ý tứ của đối phương.

Lý Trường Thiên thấy một chiêu của Diệp Mặc đã làm cho Thuyên Loan trọng thương, sau lưng lập tức toát mồ hôi, gã căn bản còn muốn mời Ngụy Lan Phong cùng Diệp Mặc đánh một trận.

Bây giờ thấy Diệp Mặc và Thuyên Loan giao đấu, gã liền biết được, so với ngày trước khi giao đấu với Phương Ức Tông, tu vi của Diệp Mặc cũng lại lần nữa tăng lên mấy cấp bậc.

Lúc trước khi gã nhìn thấy Diệp Mặc rõ ràng mới là Hóa Chân tầng thứ nhất, không ngờ bây giờ là Hóa Chân tầng thứ bảy rồi, nhưng bất luận lúc đó là Hóa Chân tầng thứ nhất, còn bây giờ là Hóa Chân tầng thứ bảy, gã cũng cho rằng đây không phải là tu vi thực của Diệp Mặc.

– Anh không ngờ lại mạnh đến mức này…

Thương thế của Thuyên Loan sau khi khôi phục được một chút cũng không dám tin nói ra một câu.

Sau khi nói xong, có chút do dự, lúc này mới nói:

– Tôi nhận thua…

Lý Trường Thiên và Ngụy Lan Phong kinh dị liếc nhìn, bọn họ quá hiểu Thuyên Loan của Tuyết Lâm Hàn trì này, tính cách ngang ngạnh giống như đá trong nhà xí vậy.

Nhưng không ngờ, cũng có một ngày Thuyên Loan cũng chủ động mở miệng nhận thua.

Diệp Mặc lạnh nhạt nói:

– Lần trước tôi ở Vô Tâm Hải…

Diệp Mặc còn chưa nói hết, Thuyên Loan đã lấy ra một cái nhẫn ném Diệp Mặc rồi nói:

– Đồ của người đó đều ở trong này, tôi vẫn chưa động đến.

Diệp Mặc cũng có chút kinh ngạc thấy hành động của Thuyên Loan, không ngờ không đợi mình nói xong, đã đưa nhẫn trữ vật cho mình rồi.

Nhận lấy chiếc nhẫn mà Thuyên Loan ném đến, thần thức của Diệp Mặc quét vào trong, thấy chiến thương dài màu đỏ vẫn còn, Diệp Mặc không tiếp tục xem xét nữa, trực tiếp cho vào trong nhẫn trữ vật của mình, hắn cũng đã chuẩn bị rời khỏi nơi này rồi.

Hắn đến Tây Tích châu cũng không phải vì đánh nhau với Thuyên Loan, vừa nãy chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.

Nếu như Thuyên Loan không đến, hắn cũng không vì nhẫn trữ vật này mà cố ý tìm đến Tuyết Lâm Hàn trì.

Năm tên tu sĩ đứng đằng xa cũng ngây người ra nhìn, nơi này bất luận là Thuyên Loan hay Lý Trường Thiên hoặc là Ngụy Lan Phong thậm chí cả Mục Phi Hoàn, đều có tiếng tăm lừng lẫy ở Tây Tích châu, mỗi người đều là nhân vật đỉnh cấp ở Tây Tích châu.

Nhưng người trẻ tuổi từ Ma Vực đi ra này, trước mặt Lý Trường Thiên của Chỉ Nam vực giết chết người của gã không nói, Lý Trường Thiên còn không dám ra tay, thậm chí thấp giọng hỏi tại sao nữa.

Cái này cũng chưa tính, tương truyền đệ nhất cao thủ của Tây Tích châu Thuyên Loan trước mặt người thanh niên kia, không ngờ đến một chiêu cũng không chống được, tin này nghe cũng rợn cả người rồi.

Nếu như chuyện này không phải bọn họ tận mắt chứng kiến, bọn họ sẽ cho rằng người nói ra chuyện như này cũng là đầu óc có vấn đề rồi.

Thuyên Loan của Tuyết Lâm Hàn trì có thể bị một chiêu khiêu khích của một người trẻ tuổi được sao? Nói chuyện buồn cười gì vậy.

Diệp Mặc quay đầu lại liếc nhìn Lý Trường Thiên, lạnh nhạt hỏi:

– Lý vực chủ còn lời gì muốn nói sao? Nếu như không còn gì nói thì Diệp mỗ phải đi đây.

Lý Trường Thiên thấy Diệp Mặc quét về phía gã, cả người liền cảm thấy không được tự nhiên, gã nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, vội vàng ôm quyền nói:

– Không có, không có.

Hai hậu bối của Chỉ Nam vực tôi đã mạo phạm đến anh Diệp rồi, quả thực đáng chết.

Nếu như anh Diệp bằng lòng đến Chỉ Nam vực chúng tôi chơi, Lý Trường Thiên tôi nhất định nghênh đón.

– Đến Rừng rậm vô tận, vậy thì không cần, tôi còn có chuyện, cáo từ.

Nói xong, Diệp Mặc muốn lập tức rời đi luôn.

Mục Phi Hoàn chạy đến trước mặt Diệp Mặc kính cẩn nói:

– Diệp sư huynh, lúc trước thanh liễu kiếm đó là vật truyền thừa lại của Tuyết Lâm Hàn trì chúng tôi, xin…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1450: Phong Ấn Bị Phá

Phong Ấn Bị Phá

D

iệp Mặc nhìn thoáng qua Mục Phi Hoàn, nhưng cũng không hề nói gì.

Muốn hắn vô duyên vô cớ mà giao ra thanh Liễu Kiếm thì tuyệt đối là không có khả năng.

Tuy rằng Diệp Mặc căn bản cũng không để thanh kiếm này vào trong mắt, nhưng thanh kiếm này cũng là chiến lợi phẩm của hắn, hơn nữa hắn khẳng định là lai lịch của thanh kiếm này cũng không hề tầm thường.

Thấy Diệp Mặc im lặng không nói, cũng không hề biểu thị đồng ý hay cự tuyệt, thì Mục Phi Hoàn cũng lập tức hiểu được ý hắn rồi, cho nên cô liền tự giác lấy ra một cái nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Mặc rồi nói:

– Đây là một chút thành ý của Tuyết Lâm Hàn Trì…

Diệp Mặc tiếp nhận chiếc nhẫn trữ vật, lập tức phát hiện bên trong đều là linh thảo cao cấp.

Linh thảo cấp tám và cấp chín có rất nhiều, và mấy thứ này đều là thứ mà hắn cần gấp.

Cho nên so sánh với cái thanh kiếm kia, thì Diệp Mặc khẳng định là coi trọng những linh thảo này hơn nhiều.

Hắn lập tức thu lại chiếc nhẫn trữ vật, sau đó lấy thanh Liễu Kiếm kia trả lại cho Mục Phi Hoàn: – Nếu đã là đồ vật quan trọng của Tuyết Lâm Hàn Trì thì tôi đương nhiên sẽ không phải là kẻ không biết đạo lý, cầm đi đi.

Mục Phi Hoàn thu hồi lại thanh Liễu Kếm, trong lòng liền thở pháo nhẹ nhõm.

Cô chỉ sợ Diệp Mặc không muốn trả lại kiếm thôi, vì phải biết rằng cách suy nghĩ của cô và Diệp Mặc có chút trái ngược, vì cô cho rằng thanh kiếm này quý giá hơn chỗ linh thảo kia nhiều.

Diệp Mặc vừa trả lại thanh Liễu kiếm cho Mục Phi Hoàn xong, thì trong lòng lập tức cảm thấy mình thật thất sách, tại sao vừa rồi lại không đòi Lí Trường Thiên bồi thường linh thảo nhỉ? Rừng rậm Vô Tận thật sự là có rất nhiều linh thảo.

Nhưng quên thì cũng quên rồi, nên Diệp Mặc cũng không muốn tiếp tục tính toán nữa.

Hắn quay đầu lại nói đơn giản một câu ‘Cáo từ’ rồi lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ bay đi, đảo mắt đã không còn thấy bóng dáng nữa.

– Người này thật là lợi hại…

Chờ sau khi Diệp Mặc đi rồi, thì Ngụy Lan Phong mới sợ hãi than một câu.

Lí Trường Thiên thấy Diệp Mặc đã rời đi, thì âm thầm lau mồ hôi lạnh.

Vừa rồi đúng thật là y rất sợ Diệp Mặc không lưu tình.

Một khi Diệp Mặc muốn giết y, thì y không thể không nhận lấy cái chết, hơn nữa y chết rồi cũng sẽ không có người nào nguyện ý vì y mà đi báo thù cả.

Vạn Dược sơn mạch – Bắc Vọng Châu.

Nơi đây sau khi trải qua vụ bạo liệt kinh hoàng mấy năm trước, thì tu sĩ tới Vạn Dược sơn mạch này tìm kiếm linh dược ngày càng ít.

Cho dù là có, thì cũng chỉ dám tìm kiếm ở phía ngoại vi.

Sau khi tin tức về phong ấn giết người ở sâu trong Vạn Dược sơn mạch được truyền đi, thì không còn tu sĩ nào dám liều mạng nữa cả.

Lúc này thì một cô gái dáng người tuyệt mỹ đang một mình tiến vào chỗ sâu trong Vạn Dược sơn mạch, nếu như Diệp Mặc ở đây, thì nhất định là sẽ biết chỗ cô gái này đang tiến vào chính là lối đi vào chỗ cái phong ấn đã bị che lấp đi bởi vụ bạo liệt kia.

Hiển nhiên là hắn cũng sẽ nhận ra được cô gái này chính là Áo Thiên Điệp ở trong Vạn Dược sơn mạch đã lợi dụng ‘Độn không phù’ mà bỏ chạy.

Áo Thiên Điệp đã mở ra bậc thanh đá mầu xanh đã bị vùi lấp, đồng thời lại lần nữa nhìn thấy đại sảnh lúc giác có chứa cái phong ấn.

Hôm nay ngoại vi Vạn Dược sơn mạch đều không có tu sĩ nào, càng không cần nói tới chỗ sâu nhất trong Vạn Dược sơn mạch rồi.

Việc một mình tới cái chỗ đại sảnh lục giác u ám dưới dãy núi bị sụp đổ này, thì vốn đã là một chuyện giày vò rồi.

Nhưng một tiểu cô nương như Áo Thiên Điệp lại không hề sợ hãi đứng ở ngay giữa đại sảnh.

Dưới chân của cô đầy rẫy những bộ xương trắng của những tu sĩ ngày trước đã chết ở trong đại sảnh này.

Một ít kiến ăn thịt (Thực Thi Nghĩ) bò qua bò lại trên các thi thể, mang theo âm thanh ‘Ào ào’, khiến cho dưới nền đất của đại sảnh lục giác này có thêm chút không khí quỷ dị.

– Sở Tiêu Y.

Chuyện mà ngươi làm, ta nhất định đều để cho ngươi làm không thành…

Sau khi Áo Thiên Điệp đứng trong đại sảnh, thì tự mình nói một câu.

Giọng điệu băng lãnh phối hợp với vẻ đẹp tuyệt mỹ của cô, có vẻ như không hợp, nhưng ở giữa cái đại sảnh này thì lại rất tương xứng.

Thanh âm của cô không ngừng vang vọng trong đại sảnh lục giác này, một lát sau vẫn có thể nghe thấy được hai chữ ‘không thành… ’ còn âm vang.

Sau khi nói xong, thì Áo Thiên Điệp lại lần nữa lao vào con đường đầy rẫy không gian đao gió.

Cô thậm chí còn lấy ra cả pháp bảo phòng ngự, chuẩn bị đối phó với không gian đao gió.

Nhưng làm cho cô kỳ quái chính là, khi cô đi tới tận cùng con đường, thì cô cũng không gặp được bất kỳ một đạo không gian đao gió nào cả.

Một lát sau, thì cô đã đi tới cửa phòng chứa sáu quả cầu vàng kim giả ngày trước.

Chỉ là hiện tại toàn bộ bên ngoài cái phòng này đã sụp đổ rồi.

Áo Thiên Điệp hoàn toàn không có cách nào tiến vào cái phòng kia cả.

Cô cũng biết, nơi này sụp đổ chính là do ngày trước cô đã sử dụng ‘Bạo ngọc trai’ mà thành.

Áo Thiên Điệp cũng không có ý muốn tiến vào cái phòng này, mà lại lấy ra hơn mười đạo bùa, đặt ở trước cửa cái phòng kia, sau đó lùi về chỗ cũ.

Đã sống bao nhiêu năm rồi, thì sao cô có thể không nhìn ra nơi này là một cái phong ấn chứ? Hơn nữa cô còn đang đuổi theo chính người tạo ra cái phong ấn này là Sở Tiêu Y đấy.

Nếu như cái phong ấn này không bị phá qua, thì cô đúng là không có cách nào, nhưng hiện giờ cái phong ấn này đã bị phá hỏng rất nhiều lần, cho nên lúc này cô tin rằng một chiêu này của mình có thể triệt để phá vỡ cái phong ấn này rồi.

Áo Thiên Điệp lại lần nữa đứng ở trong đại sảnh lục giác, khóe miệng lộ ra một tia cười nhạt, tự mình lẩm bẩm:

– Sở Tiêu Y, phong ấn mà nguơi bố trí ta cũng phá, để xem ngươi còn trốn được ở đâu.

Nói xong thì Áo Thiên Điệp liền ném ra một pháp bảo phòng ngự hình tròn thật lớn, lúc này mới đánh ra hơn mười đạo pháp quyết.

Ngay sau khi pháp quyết của cô được đánh ra, thì không gian xung quanh bắt đầu bạo liệt.

Một lát sau, thì một tiếng nổ kinh khủng phát ra từ chỗ cô đặt mấy đạo bùa chú.

Áo Thiên Điệp sau khi kích phát bùa chú của mình, thì lập tức núp sau pháp bảo phòng ngự.

Từng đợt sóng trùng kích của vụ nổ kinh khủng phát ra không ngừng nghĩ, cũng không hề gián đoạn.

Đến cuối cùng Áo Thiên Điệp đang trốn sau pháp bảo phòng ngự của mình cũng bị vụ nổ chấn bay ra, miệng điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi.

Đồng thời trong lòng của cô cũng âm thầm hoảng sợ, vì cô nghĩ rằng mấy đạo bùa của mình chỉ là dùng để phá vỡ cái phòng mà thôi, sao lại có thể dẫn tới vụ nổ kinh khủng như thế này? Mà vỡ phòng mới chỉ là bước đầu tiên để cô phá vỡ cái phong ấn mà thôi.

Sau khi đợt sóng trùng kích của vụ nổ kinh khủng liên tục phát ra trong thời gian nửa nén hương, thì mới dần dần lắng xuống.

Áo Thiên Điệp dùng thần thức quét đến lối đi mà vừa rồi cô đi vào đây, thì đã thấy nó bị vụ nổ che lấp hoàn toàn rồi.

Thu hồi lại pháp bảo phòng ngự của mình, Áo Thiên Điệp liền đứng ở trung tâm phòng, lúc này mới phát hiện ra phòng khách lục giác cũng đã bị nổ tung mất một mặt.

– Cái phong ấn này có lẽ là không thể nào dễ dàng bị phá vỡ như vậy.

Áo Thiên Điệp tự nói một câu, sau đó lại đi về phía cái cửa đã bị đóng trước mặt.

Cô nghĩ rằng muốn phá giải cái phong ấn trong đại sảnh này, thì đây cũng không phải là lối đi đúng.

Đối với cô mà nói, thì sau khi phong ấn bị phá sẽ tạo ra cái hậu quả gì thì căn bản là cô cũng không thèm để ý.

Dù cái thứ bên trong phong ấn đi ra ngoài nuốt trọn cả Bắc Vọng Châu này thì cũng không phải là chuyện của cô.

Cửa vào đã bị bịt kín, thì Áo Thiên Điệp lại lắc đầu.

Xem ra đã thất bại rồi.

Cô cũng không muốn tiếp tục thăm dò nữa, vì phong ấn có thể phá hay không cũng không có vấn đề gì.

Nhưng khi cô chuẩn bị rời khỏi các phòng lục giác này, trở lại Vạn Dược sơn mạch thì bỗng nhiên lại có một tiếng cưới ‘Khặc khặc’ chói tai truyền đến.

Áo Thiên Điệp giật mình.

Lẽ nào chính là cái kẻ bị phong ấn kia? Có lẽ mình nên tìm y hợp tác, giết chết cái tên họ Diệp kia, vì hắn truy đuổi khiến cô không còn chỗ nào mà ẩn thân cả.

Áo Thiên Điệp vừa nghĩ tới đây, thì cũng đã cảm giác được không gian trước mặt đang bị cắn nuốt đến sụp đổ dần.

– Không gian cắn nuốt…

Sắc mặt Áo Thiên Điệp lập tức đại biến, liền muốn xoay người rời đi.

Cô so với tu sĩ bình thường thì hiểu biết hơn nhiều.

Lúc này cô rốt cuộc đã hiểu thứ bị Sở Tiêu Y phong ấn là cái gì rồi.

Không ngờ lại là ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.

Nếu như cô sớm biết rằng chỗ này phong ấn ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, thì cho dù là cô có muốn phá mở cái phong ấn này, cũng sẽ không liều lĩnh như vậy.

Cô tin tưởng rằng, với bản lĩnh và tài ăn nói của mình, thì nhất định có thể hợp tác với bất kỳ một lão quái nào đang bị giam ở trong phong ấn, nhưng nếu là ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ thì lại khác, cô sẽ không có bất kỳ biện pháp nào cả.

Nhưng khi cô quay đầu lại thì không tìm được đường ra, không đợi cô hướng tới cái mặt tường đã sụp đổ kia mà bỏ chạy, thì cô đã lại cảm thấy không gian xung quanh mình bị sụp đổ rồi.

Trong mắt Áo Thiên Điệp liền hiện lên một tia tuyệt vọng, một loại đau đớn tới tận xương tủy liền truyền tới.

Áo Thiên Điệp điên cuồng xé bỏ quần áo và đồ vật trên người mình, nhưng cho dù như vậy, thì cô cũng không thể nào ngăn cản loại đau đớn kinh khủng này.

Sau một khắc, thì cô và cả không gian xung quanh đều hoàn toàn biết mất.

Nếu như nói những thứ này đã đủ kinh dị rồi, thì vẫn chưa phải.

Vì hàng hà sa số những cái chân phía dưới nó mới là thứ nhìn kinh dị nhất.

Con trùng ba đầu này ở lại trong đại sảnh lục giác không rời khỏi, sau một lát, thì lại có một cái bóng mầu xám xuất hiện bên cạnh nó.

Cái bóng mầu xám này nhìn đại sảnh lục giác một chút, sau đó bỗng nhiên cười ha hả:

– Sở Tiêu Y à Sở Tiêu Y, phong ấn Hồng Nhất Hấn ta cả vạn năm thì như thế nào? Ta vẫn đi ra được.

Chờ ta tìm lại được đồ của mình, thì chính là lúc mà ta sẽ cắt đầu Sở Tiêu Y ngươi, chỉ mong rằng ngươi còn sống…

Nói tới đây, thì y bỗng nhiên ngừng lại rồi cau mày ‘A’ lên một tiếng.

Một lát sau thì mới nói tiếp:

– Vì sao ta lại cảm thụ được việc phi thăng? Không được, ta muốn tranh thủ thời gian tìm lại mấy cái đầu của Tiểu Cửu… Ừm, mày vừa ăn cái gì rồi hả?

Tu sĩ kia lần thứ hai ngừng lại, nhìn cái con trùng kinh tởm bên cạnh mà hỏi một câu.

Nếu như Áo Thiên Điệp thấy một màn này, thì nhất định là sẽ vô cùng hối hận, chỉ có thể tự trách mình vận khí không tốt, vì nếu như cái tên tu sĩ áo xám này đi ra trước, thì nói không chừng cô còn giữ lại được một mạng rồi hợp tác cùng đối phương.

Nhưng ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ bị Sở Tiêu Y phong ấn vô số năm lại đi ra trước, cho nên chỉ có thể trách cô không may mà thôi.

Tên tu sĩ này chỉ tùy ý nói một câu, rồi cũng không quá để ý nữa.

Lập tức y ngồi yên vị trên con trùng kia, sau đó vỗ một cái lên đầu nó nói:

– Đi ra ngoài.

‘Cửu đầu phệ hư trùng’ bỗng nhiên lại bay vọt lên, trực tiếp xông về phía cái mặt tường đã sụp đổ kia.

Lại một trận âm thành ‘Ầm ầm’ vang lên.

Trong nháy mắt, thì ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ đã mang theo tên tu sĩ áo xám rời khỏi cái đại sảnh lục giác này rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box