[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 292 : Hỗn Độn Vật (c1456-c1460)
❮ sautiếp ❯Chương 1456: Hỗn Độn Vật
Hỗn Độn Vật
D
iệp Mặc nghe xong thì lập tức cười lạnh một tiếng:
– Ngươi thật đúng là đồ ngốc.
Cái lời thề này có tới mấy vấn đề, chỉ có mình ngươi đi tin tưởng mà thôi.
– Vấn đề gì?
Tu sĩ tên Bỉnh Thâm kia biến sắc, lập tức hỏi lại.
Hiển nhiên là y đã ý thức được cái lời thề kia đúng là có chút vấn đề rồi, chỉ là y không biết là nó có vấn đề ở đâu mà thôi.
Diệp Mặc và Bỉnh Thâm nói chuyện với nhau từ đầu tới giờ, thì hắn cũng biết được người này không phải là kẻ gian ác gì cả, thậm chí còn có thể nói là y hơi thành thật quá.
Nhưng cái tên đại năng kia quả thật là không thể nào tìm một kẻ có tính cách nhanh nhẹn thông minh mà đi đến chỗ này trông coi đồ vật chí bảo kia được.
Thấy Bỉnh Thâm hỏi, thì Diệp Mặc cũng không trực tiếp trả lời, mà lại hỏi ngược lại:
– Thứ mà ngươi bảo vệ ở đây hẳn là rất quan trọng? Có lẽ nói chính xác là phải đợi đúng mười hai ngàn năm sau thì mới có thể từ nơi này lấy thứ đó đi phải không?
Bỉnh Thâm gật đầu nói:
– Không sai, cho nên ta phải ở đây chờ tới mười hai ngàn năm sau, đợi đại… y đến lấy đồ vật này đi thì ta mới có thể trở về Tiên Giới.
Dường như cảm giác được Diệp Mặc nói cũng có chút đạo lý, cho nên Bỉnh Thâm chỉ nói ra một chữ ‘Đại’, chứ cũng không hoàn toàn nói ra hai chữ ‘Đại nhân’.
Diệp Mặc khinh thường:
– Nếu như ngươi rời khỏi nơi này khi mới thủ hộ được 11. 999 năm thì sao?
Bỉnh Thâm lập tức khẳng định:
– Điều này tuyệt đối không có khả năng, ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi khi chưa thủ hộ được đủ 12. 000 năm.
Hơn nữa nếu ta không rời đi, thì cũng không có ai có thể ép buộc ta rời đi cả.
– À, ngươi bị nhốt ở cái không gian này, là ngươi tự mình phong ấn hay sao?
Diệp Mặc lại hỏi.
– Không phải.
Bỉnh Thâm lập tức phủ nhận.
– Nếu như cái phong ấn trói buộc ngươi ở đây biến mất, thì ngươi sẽ thế nào?
– Nhất định là sẽ lập tức phi thăng…
– Nếu như trước khi tới thời điểm 12. 000 năm, thì cái phong ấn không gian này đột nhiên tiêu tán, thì ngươi có thể tiếp tục lưu lại đây không?
– Ta không thể…
Sắc mặt Bỉnh Thâm lúc này cực kỳ khó coi, tuy rằng y đã hoàn toàn hiểu được ý của Diệp Mặc, nhưng y vẫn không thể cam lòng:
– Y sẽ không làm như vậy, nếu đã phát ra lời thề, thì sẽ không như vậy…
Diệp Mặc châm chọc:
– Một kẻ có thể sắp đặt âm mưu tiêu diệt toàn bộ tu sĩ Tu Chân Giới sẽ không làm như vậy sao? Ngươi tự lừa mình à? Hơn nữa, cái tên đó nếu như phát thệ, thì cũng không cần thiết phải nói rõ là cần ngươi trông coi đúng 12, 000 năm.
Y chỉ cần nói là ngươi sẽ thủ hộ cho y tới khi y tới lấy đồ vật kia là được rồi.
Như vậy nhiệm vụ của ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể hoàn thành.
Nhìn sắc mặt tái nhợt khó coi của Bỉnh Thâm, thì Diệp Mặc lại lạnh lùng nói tiếp:
– Huống chi cái lời thề kia còn có kẽ hở thứ hai nữa.
Đó là cho dù ngươi có thể kiên trì tới 12. 000 năm, thì ngươi cũng chắc chắn là phải chết.
Bỉnh Thâm nhìn Diệp Mặc, lúc này y đã không còn tâm tư để nghĩ đến vấn đề thứ hai này rồi.
Bởi vì nếu người kia đã cố ý để lại kẽ hở trong lời thề, thì cũng có nghĩa là người kia đã không có ý định giữ lại tính mạng của y nữa.
– Khi tên kia phát thệ, thì cũng luôn miệng nói là Lục Chính Quần sẽ không động tới ngươi nửa phần, nhưng nếu là người khác động tới ngươi cả một phần thì sao?
Nghe Diệp Mặc nói xong, thì lúc này Bỉnh Thâm đã hoàn toàn hiểu rõ là y bị người khác lợi dụng tới hơn một vạn năm rồi.
– Lục Chính Quần, mày là một nhân vật cao cao tại thượng như vậy, không ngờ lại đi tính toán một kẻ luôn trung thành với mày như tao, tao hận mày…
Bỉnh Thâm nghiến răng nghiến lợi, thậm chí hận không thể lập tức nuốt sống cái tên Lục Chính Quần kia.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Bỉnh Thâm hỏi:
– Ngươi hận cái gì? Ta dẫu gì cũng là một tông sư trận pháp cấp chín.
Ta cuối cùng vẫn phải đi ra ngoài.
Chờ sau khi ta phá vỡ cái không gian trói buộc này, thì ngươi không phải là có thể đi ra rồi sao? Chờ sau khi ngươi phi thăng lên Tiên Giới, thì tìm một chỗ mà tu luyện, sau này báo thù không được sao?
Bỉnh Thâm nắm chặt tóc của mình, nói một cách thống khổ:
– Ngươi không hiểu đâu, ta thực sự đã không có cơ hội báo thù rồi.
Ta khẳng định chỉ cần ta vừa phi thăng, lập tức sẽ bị khống chế lại.
Ngươi chưa từng tới Tiên Giới, cho nên ngươi không thể biết được thế lực của tên khốn kia lớn đến nhường nào.
Hơn nữa như vậy thì ta sẽ còn liên lụy tới cả sư môn.
Trầm mặc một hồi lâu, thì Bỉnh Thâm bỗng nhiên ngẩng đầu lên rồi nói:
– Anh bạn, tôi nhờ anh giúp một chút.
Bỉnh Thâm tôi hẳn là phải chết rồi, cho nên tôi căn bản là không thể rời khỏi nơi này, cũng không thể nào phi thăng lên Tiên Giới.
Cho nên tôi nhờ anh, một ngày nào đó anh phi thăng lên Tiên Giới, thì giúp tôi mang cái tin tức này tới cho Cực Phong Thiên của Hư Hồ Phái…
Nói tới đây, thì Bỉnh Thâm ngừng lại, lắc đầu:
– Quên đi, nói cho sư môn biết thì chỉ là mang tai họa tới cho sư môn mà thôi.
Huống chi, anh cũng vĩnh viễn không có cách nào rời khỏi nơi này rồi.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than.
Cái tên Bỉnh Thâm này làm việc cứ do do dự dự, khó trách lại để cho người ta tính kế lên đầu.
Nhưng Bỉnh Thâm nói mình không có cơ hội rời khỏi nơi này, thì Diệp Mặc hắn hoàn toàn không tin.
Ở trong ‘Vết nứt hư không’, mà hắn còn có thể rời đi được, mà cái không gian trói buộc này hắn lại không thể thoát ra sao?
– Tôi tuyệt đối sẽ không để cho Lục Chính Quần lấy được đồ vật này, cho nên hiện tại tôi sẽ tự bạo.
Tôi chỉ có thể nói với anh một tiếng xin lỗi mà thôi.
Tuy rằng tôi không nên lừa gạt anh, nhưng cho dù là tôi không tự bạo, thì anh cũng không thể nào ra khỏi đây được.
Chờ tới khi Lục Chính Quần tới đây, thì anh cũng chỉ còn một con đường chết mà thôi.
Bỉnh Thâm dường như cảm giác được bản thân làm việc cũng có chút do dự không quyết, cho nên những lời này nói ra rất đầy đủ khí thế.
Diệp Mặc khoát tay:
– Anh chờ một chút, tôi phải lấy cái đồ vật mà anh thủ hộ rồi mới nói tiếp.
Huống chi, tôi còn chưa thử tìm lối ra mà.
Bỉnh Thâm muốn tự bạo thì Diệp Mặc hắn hoàn toàn không có cách nào giúp cả.
Còn không bằng trước tiên lấy cái vật hỗn độn trên cái bệ đá kia đi rồi nói sau.
Bỉnh Thâm khoát tay:
– Anh không cần tìm lối ra, cho dù là anh ở nơi này tìm kiếm vô số năm, thì anh cũng không thể nào rời khỏi cái không gian trói buộc này.
Anh biết tu vi của Lục Chính Quần, kẻ bố trí trận pháp này ra sao không? Có thể nói anh tu luyện tới mười vạn năm nữa, thì anh cũng không thể đạt được tới một phần mười tu vi của y.
Về phần cái vật kia, thì anh cũng không cần phải suy nghĩ.
Không chỉ nói anh khẳng định không ra được, cho dù là anh đi ra, mà lại cầm theo thứ đồ kia thì cũng hẳn là phải chết.
Cho dù là Lục Chính Quần không giết anh, thì người khác cũng sẽ giết anh thôi.
Tu vi và địa vị siêu việt như Lục Chính Quần, mà cũng không dám để thứ đồ vật này ở bên cạnh mình nữa là anh.
Diệp Mặc đương nhiên biết thứ đồ kia trân quý như thế nào. ‘Hỗn độn chi vật’ sao có thể không trân quý được? Hắn còn muốn khuyên bảo Bỉnh Thâm tiếp, thì lại phát hiện khí thế toàn thân Bỉnh Thâm đã tăng vọt lên.
Loại khí thế này của y thậm chí còn khiến không gian dưới đáy sông này kích động lên từng đợt.
Hư Tiên tự bạo quả nhiên là khủng khiếp.
Diệp Mặc biết với tu vi hiện tại của hắn, thì muốn ngăn cản Bỉnh Thâm tự bạo là việc nằm si nói mộng.
Trong lòng của hắn liền tục mắng Bỉnh Thâm là tên ngu ngốc.
Y chết thì thôi, thậm chí còn không muốn mình thu lấy cái bảo vật hỗn độn kia.
Thật sự là một tên ngốc khốn kiếp mà.
Tên khốn này thì trong tay không có nổi một cái nhẫn, không biết là vì nhẫn trữ vật của y vốn đã bị Lục Chính Quần cầm đi, hay là chính y không hề mang theo nhẫn trữ vật bên người nữa.
Không gian ở chỗ này trong nháy mắt liền trở nên hỗn loạn, không khí xung quanh đều mang theo một tia cuồng loạn.
Diệp Mặc biết Bỉnh Thâm lập tức sẽ phát nổ, cho nên nếu lúc này mà hắn còn do dự nữa thì chắc là muốn chết rồi.
Diệp Mặc căn bản không suy nghĩ gì nữa, lập tức tiếp nhập vào trong Thế giới trang vàng.
Bỉnh Thâm thấy Diệp Mặc đột nhiên biến mất trước khi y tự bạo, thì trong lòng lại sửng sốt.
Không đợi y hiểu ra được là chuyện gì, thì thân thể đã phát nổ rồi.
Uỳnh…
Tiếng nổ kinh khủng vang vọng khắp Thông Minh Hà, thạch đài kia nhất thời bị vụ nổ hất tung lên, tứ phân ngũ liệt.
Cho dù là Bỉnh Thâm ở Tu Chân Giới cả vạn năm, nhưng Tiên Nguyên chân khí trong cơ thể của y thì vẫn vô cùng thâm hậu.
Cái Tích thủy đại trận mà Diệp Mặc bố trí ở chỗ này chẳng khác nào tờ giấy trước vụ nổ kia cả, chỉ trong nháy mắt thì đã vỡ tan rồi.
Hư Tiên tự bạo ở Tiên Giới thì chắc là ngay cả một tia rung động cũng không có, nhưng tự bạo ở Tu Chân Giới này, thì quả thật là khủng khiếp mà.
Tích thủy đại trận nổ tung, khiến cho nước sông lúc trước bị trận pháp tách rời ra cũng nhanh chóng tụ về, thoáng cái đã tràn đầy như cũ.
Diệp Mặc ném một trận bàn theo dõi ra ngoài, phát hiện bạo tạc kinh khủng đã không còn nữa, chỉ có một thạch đài đã tứ phân ngũ liệt mà thôi.
Chỉ là ở trên thạch đài kia cũng không có một giọt nước nào cả.
Diệp Mặc lập tức biết được, thạch đài kia hẳn là đã bị không gian phong bế, cho nên nước mới không thể vào được.
Sau một khắc, thì Diệp Mặc đã hiện ra trên thạch đài này.
Bỉnh Thâm thì đã không còn tăm hơi nữa, nhưng Diệp Mặc lại kinh hỉ phát hiện, mảnh không gian này đã lỏng lẻo hơn nhiều, thần trí của hắn thậm chí đã có thể tìm thấy được vết tích của không gian phong ấn.
Có thể thấy được vết tích, có nghĩa là hắn có thể thoát ra rồi.
Rõ ràng suy đoán của hắn là chính xác.
Bỉnh Thâm bị tên Lục Chính Quần kia lừa dối rồi.
Cái không gian trói buộc này trước khi tới thời điểm 12, 000 năm thì chắc chắn sẽ trở nên lỏng lẻo, thậm chí có thể biến mất hoàn toàn.
Lúc đó Bỉnh Thâm sẽ bị buộc phải phi thăng.
Vậy là cái không gian trói buộc này cũng không kiên cố và kinh khủng như Bỉnh Thâm nói.
Điều này đối với Diệp Mặc mà nói, thì chính là một chuyện tốt.
Nhưng đáng tiếc là, cái ‘Hỗn độn chi vật’ kia lại bị Bỉnh Thâm tự bạo phá hủy rồi.
Diệp Mặc lắc đầu, vừa định rời khỏi chỗ này, thì lại kinh ngạc phát hiện dưới thạch đài nát vụn kia còn có một cái cấm chế hình bán nguyệt trong suốt.
Trong cấm chế chỉ có một gốc cây non mới cao chỉ có một tấc.
Đây chính là thứ tản mát ra khí tức hỗn độn sao? Diệp Mặc không thể tin được vào mắt mình mà nhìn vào gốc cây non trước mặt này.
Nói nó là cây non, thì không bằng nói nó là một cái mầm cỏ nhỏ vừa mới mọc lên thì đúng hơn.
Hắn thực sự không thể nào đem gốc cây non này liên hệ với ‘Hỗn độn chi vật’ chí bảo được.
Nhưng Diệp Mặc rõ ràng cảm nhận được cái khí tức hỗn độn kia là phát ra từ chính gốc cây nhỏ này.
Nhưng bất luận là vật gì, thì cũng cứ lấy đi trước rồi nói sau.
Cái cấm chế này tuy rằng kiên cố, nhưng đã bị Bỉnh Thâm tự bạo khiến cho lỏng lẻo đi một chút rồi, mà Diệp Mặc thì lại tinh thông trận pháp và cấm chế, cho nên chỉ trong chốc lát, thì đã phá vỡ được cái cấm chế của gốc cây non kia rồi.
Sau khi phá vỡ cấm chế, thì Diệp Mặc liền đem gốc cây non kia bao gồm cả bùn đất xung quanh đào hết lên, sau đó không chút do dự nào mà đưa nó vào trong Thế giới trang vàng.
Người khác không thể mang theo thứ này bên người được, nhưng hắn thì có thể.
Thế giới trang vàng của hắn cũng chính là một ‘Hỗn độn chi vật’.
Ngoại trừ hắn ra, thì không có bất cứ người nào có thể đem thần thức tiến vào trong Thế giới trang vàng của hắn cả.
Sau khi lấy đi gốc cây non, thì Diệp Mặc lập tức cảm nhận được khí tức hỗn độn ở đây không còn nữa.
Hắn liền lấy Tử Đao ra đánh một cái, khiến cho cái không gian trói buộc kia vốn đã lỏng lẻo liền tiêu tán không còn.
Nước sông Thông Minh Hà cũng nhanh chóng tràn vào nơi này.
Mà lúc này thì Diệp Mặc vẫn đứng trên bầu trời Thông Minh Hà, chưa lập tức rời đi mà lại bắt đầu thu hồi lại trận kỳ của mình.
Ngoại trừ một số trận kỳ đã biến mất sau khi Bỉnh Thâm tự bạo, thì những trận kỳ còn lại đều bị Diệp Mặc lấy đi.
Sau khi làm xong hết, thì Diệp Mặc mới lại lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, sau đó biến thành một cái bóng sáng rồi biến mất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1457: Lai Lịch Của Thiếu Cung Chủ
Lai Lịch Của Thiếu Cung Chủ
B
ăng Thần Cung nằm sâu trong Vô Tâm Hải.
Lúc này có một thiếu nữ mặc váy mầu lam dọc theo con đường nhỏ làm bằng đá cuội, vội vã đi tới một cái phòng phía bên phải.
Không đợi cho thiếu nữ mặc váy lam kia đi tới cửa phòng, thì cái cửa phòng kia liền mở ra rồi.
Một cô gái mặc một bộ đồ mầu vàng nhạt đứng ở trước cửa ngoắc tay với thiếu nữ, ý bảo thiếu nữ mặc váy lam kia nhanh lên một chút.
Chờ sau khi thiếu nữ mặc váy lam vào phòng rồi, thì cô gái mặc bộ đồ mầu vàng nhạt kia liền đóng cửa lại, sau đó nhanh chóng ném ra mấy cái trận kỳ.
Lúc này thì mới hỏi thiếu nữ kia với giọng điệu hoang mang:
– Chuyện gì xảy ra thế Đình Đinh.
Sao chị lại nghe nói rằng cung chủ thiếu chút nữa đã muốn giết em rồi?
– Kỳ tỷ, chị nhỏ giọng một chút.
Thiếu nữ mặc váy lam vội vã nói.
– Không sao, đây là trận bàn cấm chế mà sư phụ để lại cho chị, tuyệt đối sẽ không có người nào có thể nghe được, em có thể yên tâm.
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, mau nói nhanh đi, chị sắp chết vì sốt ruột rồi.
Cô gái được gọi là Kỳ tỷ cũng vội vàng nói.
– Cung chủ đi rồi, đem Băng Thần Cung tạm thời giao lại cho em và mấy đại trưởng lão quản.
Kỳ Kỳ tỷ, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Thiếu nữ gọi là Đình Đình lúc này mới vỗ vỗ bộ ngực rồi nhỏ giọng nói, dường như đã yên lòng rồi.
Thiếu nữ này chính là người lúc trước ở trong nội cung của Băng Thần Cung, ngồi bên cạnh người được gọi là cung chủ.
Cô gái gọi là Kỳ Kỳ nhíu mày rồi nói:
– Đình Đình, em nói rõ một chút đi, vì sao cung chủ lại muốn giết em?
Thiếu nữ váy lam an tĩnh lại một chút, sửa sang lại suy nghĩ rồi mới nói:
– Nữ tỳ Tiểu Quý trong coi linh hồn bài nhìn thấy linh hồn bài của nhị thiếu gia Lăng Nguyệt bị vỡ vụn rồi…
– Cái gì? Em nói là Lăng Nguyệt đã chết?
Kỳ Kỳ kinh ngạc hỏi.
Thiếu nữ váy lam gật đầu khẳng định:
– Không sai, chính là Lăng Nguyệt đã chết rồi, cung chủ muốn cho Tiểu Quý chôn cùng Lăng Nguyệt, còn em thì cầu tình một câu, kết quả là thiếu chút nữa đã chọc giận cung chủ…
Cô gái gọi là Kỳ Kỳ lập tức phẫn nộ:
– Những tu sĩ ở đây quả thực là không coi những người có tu vi thấp là người mà.
Không có chút gì được gọi là ‘Nhân quyền’ cả.
– Kỳ Kỳ tỷ, chị nói nhỏ một chút, một khi bị người khác nghe được, thì chúng ta xong đời rồi.
Em nghe cung chủ nói, bà và đại trưởng lão sắp phải phi thăng rồi, chờ sau khi cung chủ phi thăng, thì em chính là đương kim cung chủ rồi.
Em khẳng định là sẽ đem cái quy củ đó hủy bỏ.
Thiếu nữ tên Đình Đình sau khi nói xong lại bổ xung thêm.
– Thật sao?
Kỳ Kỳ kinh hỉ thốt lên.
Đình Đình gật đầu:
– Cung chủ nói sẽ để cho mấy vị trưởng lão còn lại trợ giúp cho em, cho nên chị cũng không cần phải quá cao hứng, vì quyền lực của em nhất định sẽ bị hạn chế.
Kỳ Kỳ khinh thường nói:
– Em quả thật là ngu ngốc, mấy tên trưởng lão Hóa Chân kia đối với quyền lực của Băng Thần Cung căn bản là không thèm để ý.
Thứ mà bọn họ cần chỉ có tài nguyên tu luyện và chỗ tốt để tu luyện mà thôi.
Hai ta tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng chúng ta từ đâu mà tới chứ? Chúng ta tới từ kỷ nguyên đầy rẫy những chuyện đấu tranh trong quan trường và thương trường đó.
Lão tổ tông để lại cho chúng ta ánh sáng chói lóa của văn hóa đấu tranh hiện đại chốn quan trường, còn sợ mấy cây búa của Băng Thần Cung này sao? Nói đơn giản là lôi kéo, phân hóa, đả kích… Đương nhiên trọng yếu nhất là chúng ta cũng phải tự mình nâng cao thực lực thì mới được.
– Nghĩa là sao ạ?
Đình Đình nghi hoặc.
– Em thật là, em chỉ cần tận lực lôi kéo tu sĩ có tu vi cao, sau đó cởi mở việc phân chia tài nguyên tu luyện, không nên quá keo kiệt.
Những tu sĩ này không phải chỉ là những trưởng lão Hóa Chân, mà còn cần cả những tu sĩ trung tầng trong Băng Thần Cung nữa.
Đối với mấy trưởng lão Hóa Chân, thì trước khi mình có thực lực nhất định phải luôn biểu hiện sự tôn kính, sau đó thì tùy thời lại nói đôi câu hạ thấp hai thằng con trai của cung chủ, khiến cho mấy trưởng lão Hóa Chân có ấn tượng kém với chúng, càng kém thì càng tốt.
Đồng thời cũng phải gây xích mích trong quan hệ giữa hai tên khốn kia cùng với cung chủ, nhân cơ hội để kích một số kẻ thực lực kém hơn mình nhưng lại ủng hộ cho hai tên khốn kia.
Kỳ Kỳ nói liền một hơi.
Đình Đình kinh ngạc nhìn Kỳ Kỳ:
– Kỳ Kỳ tỷ, chị thay đổi thật là nhiều.
Kỳ Kỳ thở dài:
– Đây là do bị bức mà thôi.
Ở nơi này, nếu như không thay đổi, thì chỉ có đường chết.
Chị không có thực lực như Lâm đại ca, cho nên chỉ cần em trở thành cung chủ, thì em nói thế nào mà chẳng được.
– Ài, cho dù Lâm đại ca có mặt ở đây, thì cũng như không mà thôi.
Đừng nói tới nơi này là do yêu quái Hóa Chân dựng lên.
Chỉ nói tới việc thứ mà Lâm đại ca tu luyện là Cổ võ, còn thứ chúng ta tu luyện lại là Tu chân, thì đã không thể nào so sánh với nhau rồi.
Đình Đình thở dài:
– Kỳ thực em chỉ muốn tìm được mẹ em thôi.
Hiện tại không biết mẹ em như thế nào, em thực sự là rất lo lắng.
Hiển nhiên hai cô gái này chính là người đến từ Địa Cầu.
Đình Đình chính là con gái của Vân Băng Vân Đình Đình, còn Kỳ Kỳ thì chính là em gái của An Ngưng – An Chỉ Kỳ.
Vận khí của hai cô coi như là cũng tốt, vừa mới truyền tống tới Nam An Châu, thì đã được đệ tử của Băng Thần Cung tuyển chọn mang đi rồi.
Chỉ là Vân Băng lại không được truyền tống tới cùng một nơi với hai cô, cho nên Đình Đình lúc này mới luôn luôn lo lắng.
Vân Đình Đình bởi vì tư chất nghịch thiên, hơn nữa dung mạo lại tú lệ xinh đẹp, cho nên mới chiếm được sự ưu ái của cung chủ, trở thành thiếu cung chủ.
Thế nhưng tên của cô thì chỉ giữ lại một chữ Vân, còn lại đều bỏ đi, cuối cùng thì gọi là Đại Vân.
Kỳ Kỳ cười lạnh:
– Có cái gì mà phải lo lắng, em xem hiện tại không phải người nắm quyền chính là Anh cung chủ sao, còn hai tên con trai phế vật của bà ta thì nói không chừng là lần này cũng sẽ giống như lão nhị của chúng, không trở về được nữa đâu.
Cho dù là có trở về được, thì sau khi cung chủ phi thăng lên Tiên Giới, thì em đã nắm được đại quyền rồi, không cần phải lo lắng.
Nhưng thật ra thì vấn đề tu vi của chúng ta lại cần phải nhanh chóng đề thăng.
Chị bây giờ mới chỉ có tu vi Kim Đan, em cũng chỉ vừa mới kết Anh, tu vi thật sự là quá thấp.
Chờ tới khi tu vi của chúng ta tăng lên rồi, thì muốn nói cái gì, không phải là do tự chúng ta quyết định hay sao?
Diệp Mặc một đường phi hành nhanh chóng, lần này cũng không còn gặp bất luận việc gì tại Thông Minh Hà nữa.
Chỉ ngắn ngủi hai ngày, thì Thông Minh Hà dưới chân hắn cũng đã ngừng lại rồi, nói cách khác là đã đến đầu cuối của Thông Minh Hà rồi.
Diệp Mặc hạ xuống, hắn không biết nơi này có phải là Bắc Vọng Châu rồi hay không, nhưng hắn cũng không thấy nơi này có gì giống với Nam An Châu hay Tây Tích Châu cả.
Tuy rằng Diệp Mặc không biết vì sao Thuyên Loan lại suy đoán chỗ này là Bắc Vọng Châu, nhưng Diệp Mặc khẳng định, suy đoán của Thuyên Loan nhất định là có đạo lý.
Hắn cũng không thất vọng vì không tìm được đường ra, mà chỉ cố gắng tỉ mỉ dùng thần thức kiểm tra lại từng ngóc ngách ở chỗ này.
Quả nhiên là sau thời gian hai nén nang, thì Diệp Mặc rốt cuộc cũng tìm được vết tích của một cái trận pháp ẩn nấp.
Hắn khẳng định, cho dù là Thuyên Loan tới đây, cũng không nhất định có thể tìm được cái trận pháp ẩn nấp này.
Trừ phi là người nào có bản lĩnh của tông sư trận pháp cấp chín như hắn.
Ở trong trận pháp ẩn nấp, còn có một lối ra bị phong ấn.
Diệp Mặc cũng không đánh vỡ cái phong ấn này, vì với tu vi trận pháp của hắn, thì căn bản là chỉ cần ném ra mấy cái trận kỳ là đã có thể vô hiệu hóa cái phong ấn này rồi, không cần thiết phải phá hủy.
Nước từ bốn phương tám hướng lập tức tràn vào, Diệp Mặc liền vận chuyển chân nguyên, đem nước tách ra, đồng thời hắn cũng lập tức hiện ra ở dưới đáy.
Nước ở đây dường như cũng không phải là rất sâu.
Nhưng khi Diệp Mặc lao ra khỏi mặt nước thì nhất thời ngây ngẩn cả người.
Cái chỗ này hắn rất quen thuộc, vì hắn đã tới đây một lần rồi.
Song Tâm Cốc, hồ Song Tâm, chỗ ở của Hải Đồng.
Cũng là nơi đẹp nhất trong Song Tâm Cốc.
Diệp Mặc hoàn toàn không ngờ rằng hồ Song Tâm xinh đẹp này lại thông với Thông Minh Hà, nhưng lại bị một cái trận pháp cấp chín đỉnh phong bế lại.
Tới Song Tâm Hồ, Diệp Mặc cũng nhớ tới Hải Đồng.
Nghĩ đến Hải Đồng thì hắn lại nhớ tới Áo Thiên Điệp.
– Cô gái kia không biết giờ thế nào?
Diệp Mặc tự nói một câu, sau đó quyết định đi tìm Hải Đồng trước, rồi mới đi Vạn Dược sơn mạch thử xem có giết được cái thứ bị phong ấn kia không.
Diệp Mặc cho rằng với tu vi hiện tại của hắn, khẳng đinh là đã cao hơn Sở Tiêu Y rồi, hơn nữa hắn đối với trận pháp và phong ấn cũng vô cùng tinh thông.
Cho nên bất luận là thế nào thì hắn cũng muốn đi thử xem.
Bên trong cái phong ấn kia là một cái U Linh có thể cắn nuốt không gian, rất có thể là chủ thể của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ hoặc là chủ nhân của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.
Mặc Nguyệt và Ức Mặc của hắn đều ở Bắc Vọng Châu, cho nên nếu có một thứ có thể tùy thời phá hủy cả Bắc Vọng Châu thì hắn thật sự không yên tâm.
Cho nên lần này hắn đến Bắc Vọng Châu, còn có một mục đích trọng yếu, đó chính là giết chết cái thứ đang bị phong ấn kia.
Phương thức làm việc của hắn khác với Sở Tiêu Y.
Chỉ cần là có khả năng tiêu diệt, thì hắn sẽ trực tiếp diệt.
Về phần dùng phong ấn giữ lại rồi sau này mới diệt, thì không phải là tính cách của hắn.
Trừ phi là thực lực của hắn không đủ, thì lúc ý hắn sẽ bỏ trốn.
Nhưng khi thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, thì nhất thời ngây ngẩn cả người.
Vì chỗ ở của Hải Đồng đã bị san bằng còn chưa tính, ngay cả toàn bộ Song Tâm Cốc cũng đã bị san thành bình địa rồi.
Diệp Mặc lập tức biết rằng Song Tâm Cốc đã bị người ta diệt rồi, thậm chí không còn lại một tu sĩ nào cả.
Là ai? Ai lại có khả năng diệt đi cả Song Tâm Cốc?
Song Tâm Cốc nếu đặt ở Nam An Châu thì không bằng cả một môn phái nhỏ, nhưng ở Bắc Vọng Châu này thì cũng là một tông môn năm sao, huống chi chuyện mình và Đường Mộng Nhiêu đã từng tới làm khách tại Song Tâm Cốc nhất định sẽ được người của Song Tâm Cốc tuyên truyền ra ngoài.
Nhưng lúc này thì Song Tâm Cốc vẫn bị tiêu diệt, điều này nói rõ rằng thế lực tiêu diệt Song Tâm Cốc căn bản là không sợ mình và Đường Mộng Nhiêu.
Rốt cuộc là ai? Cho dù là mình không ở đây, thì lẽ nào ngay cả Ngọc Nữ Phái họ cũng không sợ? Ngọc Nữ Phái là tông môn tám sao, lẽ nào thế lực tiêu diệt Song Tâm Cốc lại còn lợi hại hơn một tông môn tám sao?
Tông môn tám sao là tông môn đứng đầu Bắc Vọng Châu rồi, nhưng cũng chỉ có hai cái mà thôi.
Một là Ngọc Nữ Phái, còn lại là Vọng Nguyệt Tông.
Mà Diệp Mặc khẳng định là Vọng Nguyệt Tông sẽ không diệt Song Tâm Cốc, nguyên nhân thì cũng không cần nói, chỉ là vì Phiến Phất không dám mà thôi.
Diệp Mặc phi thân tới ngọn núi cao nhất của Song Tâm Cốc.
Hắn muốn nhìn xem rốt cuộc ai là kẻ đã tiêu diệt Song Tâm Cốc.
Còn chưa kiểm tra ngọn núi cao nhất của Song Tâm Cốc, thì sắc mặt Diệp Mặc đã đại biến.
Hắn từ Song Tâm Cốc bay đến ngọn núi chủ của Song Tâm Cốc, thì đã cảm nhận được không gian ở chỗ này có chút kỳ quái rồi.
Không gian ở đây dường như không được bình thường, giống như là mới được thiết lập lại sau khi bị phá hủy vậy.
Diệp Mặc đâu phải là kẻ không có kiến thức.
Hắn lập tức đã nghĩ tới ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.
Chỉ có ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ mới có thiên phú cắn nuốt không gian.
Không gian bị ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ cắn nuốt qua, thì sẽ lập tức được bổ sung lại, nhưng dưới cảm thụ của tu sĩ cao minh, thì sẽ thấy được sự bất đồng của không gian được bổ sung lại này.
Mà Diệp Mặc thì vừa đúng là một loại tu sĩ cực kỳ cao minh như vậy.
– Vì sao ở đây lại có loại quái vật này?
Diệp Mặc cũng không còn tâm tình kiểm tra ngọn núi chủ của Song Tâm Cốc nữa.
Lập tức lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ra biến thành một bóng ảnh bay đi mất.
Nơi Diệp Mặc đi chính là Vạn Dược sơn mạch.
Phong ấn của Vạn Dược sơn mạch được Diệp Mặc hắn gia cố thêm một lần nữa, có thể nói rằng nếu như không có ai động tới, thì cái phong ấn kia kiên trì thêm trên trăm năm nữa cũng không có vấn đề gì.
Nhưng một khi có người động đến nó, vậy thì khó nói rồi.
Thông đạo của Vạn Dược sơn mạch vẫn bị đóng chặt như cũ, dường như sau lần bạo tạc trước, thì ở đây không hề thay đổi gì.
Nhưng khi Diệp Mặc phát hiện thần thức của hắn có thể thông tới tận cái đại sảnh lục giác đặt phong ấn thì lập tức sắc mặt đại biến, vì hắn biết nơi này đã xảy ra chuyện rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1458: Cái Này Quả Thực Tôi Có Biết
Cái Này Quả Thực Tôi Có Biết
D
iệp Mặc đứng trong đại sảnh lục giác đã sụp một bên, sắc mặt cực kỳ khó coi, dấu tích sụp đổ trong này cũng chưa được bao lâu, chứng tỏ nơi này đúng là có chuyện gì đó xảy ra.
Diệp Mặc liếc nhìn xung quanh đại sảnh lục giác, lập tức nhìn thấy một nửa dây chuyền ở trong một góc của đại sảnh, sau đó Diệp Mặc nhặt nửa sợi dây chuyền đó lên, đồng thời lấy ra nửa sợi dây chuyền mà ngày trước Sở Tiêu Y để lại.
Hai nửa sợi dây chuyền giống nhau như đúc, Diệp Mặc ngay lập tức nhớ ra Áo Thiên Điệp.
Nghe Hải Đồng nói, Áo Thiên Điệp rất để ý đến nửa sợi dây chuyền này.
Bây giờ nửa sợi dây chuyền này lại xuất hiện trong này, chứng tỏ Áo Thiên Điệp cũng đã từng đến nơi này, hơn nữa rất có khả năng đã gặp chuyện.
Diệp Mặc là một tông sư Luyện Khí cửu phẩm, hai nửa sợi dây chuyền này giống nhau như đúc, nhưng Diệp Mặc vừa nhìn liền biết được hai nửa sợi dây chuyền này căn bản cũng không phải là từ một sợi mà ra.
Nói cách khác hai nửa sợi dây chuyền này chắc chắn có nửa sợi là hàng nhái.
Nếu là những tu sĩ bình thường nhìn thấy tình huống như này, cũng không chút nghi ngờ mà cho rằng sợi dây chuyền của Áo Thiên Điệp là hàng nhái.
Nhưng Diệp Mặc lại không cho là như vậy, trình độ tông sư luyện chế của hắn, vừa nhìn liền biết được nửa sợi dây chuyền của Sở Tiêu Y là hàng nhái.
Nguyên nhân rất đơn giản, vì nửa sợi dây chuyền của Sở Tiêu Y luyện chế xong, hắn vừa kiểm tra thời gian chế tác ra sợi dây chuyền này cũng mới hơn…
Chỉ có điều thứ ra sau mô phỏng thứ ra trước, không có chuyện thứ ra trước lại mô phỏng lại thứ ra sau.
Diệp Mặc thu lại nửa sợi dây chuyền này, giơ tay lên khua ra ngoài, phong ấn và trận pháp trong này cũng đã hoàn toàn vỡ vụn, Diệp Mặc tùy ý liền có thể mở được lối đi đã bị bịt lại lúc trước.
Đại sảnh quang cầu giả kia vẫn y nguyên, Diệp Mặc qua đại sảnh liền nhìn thấy không gian phía sau đại sảnh, bây giờ thoạt nhìn cũng bình thường không có gì khác lạ, cũng chỉ là một hậu hoa viên mà thôi.
Diệp Mặc không có tâm trạng đi quản những thứ này, hắn trong nháy mắt liền đến bên tế đàn phong ấn lúc trước, phong ấn trên tế đàn đó quả nhiên cũng đã bị phá rồi.
Phong ấn bị phá vỡ, những thứ bị phong ấn cũng đã rời khỏi nơi này.
Diệp Mặc nghĩ đến nửa sợi dây chuyền kia, lập tức liền đoán rằng phong ấn này tuyệt đối có mối quan hệ gì đó với Áo Thiên Điệp.
Người con gái này đúng là điên, đến chuyện dẫn thú triều đến tấn công Bắc Vọng châu cũng có thể làm được, thì còn chuyện gì cô ta không dám làm nữa?
Người con gái này không những điên mà còn ngu xuẩn, thậm chí đến trong phong ấn có những thứ gì cũng không biết rõ, lại dám đi phá phong ấn.
Nếu như Áo Thiên Điệp bị những u linh cắn nuốt không gian trong phong ấn cắn nuốt phải, thì cũng đáng đời.
– Haizz, đồ nhỏ mọn, lâu lắm rồi không gặp, lúc trước lão phu cũng biết anh chẳng phải thứ gì, quả nhiên, bây giờ không ngờ anh còn có thể tìm được đến đây…
Giọng nói đột nhiên xuất hiện phía sau Diệp Mặc mới nói được một nửa, liền dừng lại không nói nữa.
Diệp Mặc cũng đã quay người lại, hắn vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc này, liền biết được người đến là ai rồi, hắn liếc nhìn tu sĩ trẻ tuổi nói:
– Tiết Vưu Phong, lâu lắm không gặp rồi, không ngờ anh lại tìm được một cái xác tốt như vậy.
– Anh đã là Hóa Chân hậu kỳ rồi, cái này, cái này làm sao có thể được…
Người nam thanh niên được Diệp Mặc gọi là Tiết Vưu Phong khó khăn nói ra một câu.
– Anh cũng không tệ, mới tìm được cái xác này, mới tăng tu vi lên Thừa Đỉnh được, đúng là tuổi trẻ tài ba.
Diệp Mặc giơ ngón cái lên châm chọc một câu.
Sắc mặt Tiết Vưu Phong đỏ lên, lập tức trả lời:
– Cho dù tôi là tu vi Thừa Đỉnh, cũng thua kém anh.
Tôi cùng lắm là liều cái mạng chó này cũng không cần, cũng có thể giết anh được.
– Ồ…
Diệp Mặc lơ đãng ồ một tiếng, bỗng nhiên khí thế tăng vọt, không gian xung quanh trong nháy mắt ngưng lại trong khí thế của hắn.
Đây chính là vực của hắn, không dùng chân nguyên, tùy ý mà phát ra.
Tiết Vưu Phong bị vực của Diệp Mặc cuốn lại, lập tức ngây người, còn chưa đợi gã phản ứng lại, chân nguyên đại thủ của Diệp Mặc đã giơ đến, trực tiếp bắt lấy gã như bắt lấy một con gà, sau đó lạnh nhạt nói:
– Tiết Vưu Phong, thực ra tôi rất muốn biết, anh làm sao liều cái mạng chó, mà có thể giết được tôi.
– Anh…
Tiết Vưu Phong bị Diệp Mặc bắt như bắt một con gà trong tay, nhớ đến câu nói vừa nãy, lại nghĩ đến bộ dạng của mình, mặt lại càng đỏ lên, một từ cũng không nói ra được.
Diệp Mặc tùy tay vứt Tiết Vưu Phong xuống đất, lúc này mới không nhanh không chậm nói:
– Nếu không phải nể anh bảo vệ phong ấn bao năm, thì tôi cũng sớm giết anh rồi.
Lúc này Tiết Vưu Phong cũng chấn động nhìn Diệp Mặc nói:
– Tu vi của anh không ngờ đã vượt qua cả Sở Tiêu Y rồi, cái này, cái này làm sao có thể được?
Diệp Mặc lười chẳng thèm để ý đến Tiết Vưu Phong, hỏi thẳng:
– Phong ấn bị phá rồi có phải do anh làm hay không?
Tiết Vưu Phong lập tức tỉnh lại, vội vàng hắng giọng oan uổng nói:
– Trời biết được là do ai làm? Tôi trông giữ phong ấn bao nhiêu năm như vậy rồi, tôi làm sao có thể làm chuyện như vậy được? Nếu tôi làm chuyện này, tôi cũng sẽ không đợi đến bây giờ, sớm đã làm rồi.
Vì cái phong ấn này, tôi vô cùng lo lắng, ăn không no ngủ không yên…
Nói đến đây, gã lén nhìn Diệp Mặc, thấy Diệp Mặc vẫn không nói gì, Tiết Vưu Phong không dám tiếp tục khoác lác nữa, cười trừ nói:
– Cái đó anh cũng biết, tôi đối xử với anh không tệ, lúc trước tôi còn đưa cho anh lông vũ của Cửu Vũ Kim Bằng, còn đưa cho anh Ngũ Hành Độn Thuật nữa…
Nếu như không nghe câu nói trước của gã, Diệp Mặc chắc chắn sẽ không cho rằng Tiết Vưu Phong còn có mặt này, hoặc là nói ngữ khí nói chuyện của Tiết Vưu Phong nhanh chóng thay đổi đến tư duy của người khác theo cũng không kịp.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng cắt đứt lời nói của Tiết Vưu Phong:
– Sao anh không nói anh còn đưa một bình Thiên Hoa đan nữa?
Bình Thiên Hoa đan đó Diệp Mặc lúc trước cũng không biết có vấn đề gì không, nhưng sau khi hắn thăng cấp lên Hóa Chân, thành đan vương cửu phẩm, lập tức kiểm tra Thiên Hoa đan đó có vấn đề.
Trong đan dược phong ấn một khí tức thần thức, một khi hắn nuốt viên đan dược đó rồi, thì luồng khí tức thần thức đó sẽ theo hắn, rất dễ dàng bị người khác tìm được.
Trừ khi tu vi của mình thăng cấp lên rồi, mới có thể luyện hóa được khí tức thần thức.
Tiết Vưu Phong lại cười trừ nói:
– Anh xem, tôi đây không phải là thích tính cách của anh sao, nên mới sợ sau này không tìm được anh.
Hơn nữa, chỉ là một khí tức thần thức mà thôi, với tu vi bây giờ của anh, một chút thôi là có thể luyện hóa được.
Diệp Mặc không thèm để ý đến Tiết Vưu Phong, lại lẩm bẩm nói:
– Anh còn quay lại đây làm gì? Thời gian cũng thật trùng hợp nhỉ, cái phong ấn này vừa bị phá xong, thì anh đã quay về rồi.
Tiết Vưu Phong thấy Diệp Mặc lại nói nghiêm trọng lên rồi, lại vội vã giải thích:
– Cái này quả thực không liên quan gì đến tôi, anh nhìn ngọc giản mà tôi để lại rồi, anh chắc hẳn cũng biết, phong ấn này vỗn dĩ sắp bị vỡ tan rồi… Tôi vì nhìn thấy phong ấn bị phá vỡ, muốn vào đó lấy ra một số đồ mà lúc trước tôi quên lấy đi.
– Thứ gì?
Diệp Mặc hiểu rõ tên này có thể là đến lấy bức họa sơn thủy kia, nhưng cái này cũng là cố ý hỏi ra.
– Chỉ là một bức tranh sơn thủy mà thôi, lúc trước vội rời đi quá, nên tôi quên mang theo, lần này đúng dịp đi qua đây, nên tiện thể…
Tiết Vưu Phong cẩn thận giải thích.
– Ồ…
Diệp Mặc ậm ừ nói:
– Anh đi lấy đi, tôi còn vài chuyện nữa muốn hỏi anh.
Tiết Vưu Phong vội vàng nói:
– Không cần, không cần đi lấy nữa.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy Ngũ hành độn thuật trong bức tranh sơn thủy đó tôi cũng biết hết rồi, có lấy thì cũng vậy thôi.
Tôi bây giờ nhàn rỗi, anh có vấn đề gì, cứ hỏi đi, cho dù không biết tôi cũng có thể đoán ra được chút.
Thần thức của gã sớm đã không thấy bức tranh sơn thủy đó đâu nữa, bây giờ Diệp Mặc ở trong này, gã làm gì không biết bức tranh đó bị Diệp Mặc lấy đi rồi.
Diệp Mặc gật gật đầu hài lòng với thái độ của Tiết Vưu Phong, lập tức hỏi:
– Anh để lại ngọc giản nói người thay thế anh còn chưa đến, vậy người thay thế anh là ai?
Sắc mặt của Tiết Vưu Phong lập tức ngượng ngùng, Diệp Mặc hỏi câu đầu tiên gã cũng không biết.
Nhưng vì biểu hiện vừa nãy mình không khoác lác, gã chần chừ một lúc rồi nói:
– Tôi đoán người đó không phải là Sở Cửu Vũ thì là Sở Nhàn.
Diệp Mặc đoán chừng Tiết Vưu Phong cũng khoác lác không có bài bản, cũng không cố ý gây khó khăn gã, đổi một câu hỏi khác nói:
– Anh biết trong phong ấn đó rốt cục là phong ấn thứ gì không?
– Cái này quả thực tôi biết…
Tiết Vưu Phong sau khi nói ra câu này, sắc mặt lập tức trở nên lúng túng, câu này vừa nói ra, chứng tỏ câu nói vừa rồi của gã là mơ hồ.
Nhưng Diệp Mặc ngược lại lại có chút thiện cảm với Tiết Vưu Phong này, tên này cũng có chút tiểu nhân.
Thấy Diệp Mặc không tức giận, Tiết Vưu Phong thở phào nói:
– Phong ấn chính là của đại ma đầu Hồng Nhất Hấn, gã có một con phệ hư trùng chín đầu, vô cùng đáng sợ, nhưng đó lại là hung trùng thượng cổ cắn nuốt không gian.
Có hung trùng giúp đỡ, cho dù Sở Tiêu Y gặp phải Hồng Nhất Hấn cũng chưa chắc đã thắng, tôi cũng không biết Sở Tiêu Y sao lại lừa được Hồng Nhất Hấn đến phong ấn này.
Nhưng tôi nợ Sở Tiêu Y một tấm chân tình, tôi chỉ là đồng ý với hắn bảo vệ nơi này năm trăm năm, gã đưa cho tôi một gốc Tiên Khuyên Hoa, kết quả tôi đợi vô số cái năm trăm năm rồi, tôi cũng không gặp được gã.
Lần này tôi ra ngoài, không có Tiên Khuyên Hoa, đành phải đoạt xá thôi.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Sở Tiêu Y tiền bối cũng không phải cố ý lừa anh, chỉ là vì ông ta cũng đã mất ở Tây Tích châu.
Hơn nữa ông ta còn bàn giao cho đệ tử của mình là Sở Nhàn quản anh chuyện này, nhưng sau khi Sở Nhàn ra ngoài, cũng bị mất tích.
– Cái gì?
Khiến Diệp Mặc không tưởng tượng được chính là, sau khi nghe thấy tin tức này, Tiết Vưu Phong không ngờ vành mắt lại đỏ lên.
Một lúc lâu sau, gã mới không dám tin mà nói:
– Còn có ai có thể giết được gã? Tu vi của gã coi như là đệ nhất của đại lục Lạc Nguyệt cũng không quá đáng…
Diệp Mặc nhớ đến Sở Tiêu Y không có Thế giới trang vàng, có thể từ lối vào của Ba mươi bảy vực tiến vào trận tâm, quả thực là không ai có thể đối địch được.
Nói là đệ nhất đại lục Lạc Nguyệt, cũng không phải là không thể.
Sở Cửu Vũ là đệ tử của ông ta, khi Sở Cửu Vũ bị giết, Sở Cửu Vũ nói không chừng cũng chưa thăng cấp lên Hóa Chân.
– Là ai giết gã? Tôi phải đến thăm mộ anh Sở.
Tiết Vưu Phong cũng đã hoàn toàn quên đi cái mạng nhỏ của gã còn đang nằm trong tay Diệp Mặc, mặc dù gã lớn giọng mắng Sở Tiêu Y không giữ lời hứa, nhưng Sở Tiêu Y cũng có địa vị rất cao trong lòng gã.
Không đợi Diệp Mặc nói, gã lại giải thích tiếp:
– Anh Tiêu Y là người duy nhất mà Tiết Vưu Phong tôi kính trọng khâm phục, khí khái của gã không người nào có thể so sánh được.
Diệp Mặc cũng chưa gặp Sở Tiêu Y, nhưng theo cách Sở Tiêu Y vì Bắc Vọng châu mà cống hiến cả đời, hắn cũng có lòng tôn kính với Sở Tiêu Y vậy, Diệp Mặc chỉ trầm ngâm trong chốc lát rồi nói:
– Tôi đoán, Sở tiền bối chắc hẳn là bị người trên sát hại.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1459: Đụng Độ Hồng Nhất Hấn
Đụng Độ Hồng Nhất Hấn
D
iệp Mặc trực tiếp hỏi, cắt đứt sự kinh ngạc của Tiết Vưu Phong:
– Ngươi biết Hồng Nhất Hấn mang theo cái con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ đáng ghét kia đi đâu không?
Tiết Vưu Phong vội vàng nói:
– Ta chỉ biết lúc trước hắn đi tới Trường Phần Khâu gào thét một phen, sau đó lại đi tiêu diệt Vọng Nguyệt Tông rồi hướng tới phía nam mà đi.
– Vọng Nguyệt Tông cũng đã bị tiêu diệt?
Diệp Mặc kinh ngạc, lập tức nhớ tới Phỉ Hải thành.
Tên kia sẽ không tới Phỉ Hải thành chứ?
Diệp Mặc vừa định rời khỏi nơi này đi ngay tới Phỉ Hải thành, thì lại nghe thấy Tiết Vưu Phong nói:
– Đúng thế, ta vẫn luôn chú ý tới Hồng lão ma.
Những việc mà gần đây lão làm ra thì ta đều biết.
Lão ở Trường Phần Khâu gào thét cái gì mà ‘Kẻ nào dám lấy đi ‘Vụ liên tâm hỏa’, lão phu muốn nuốt sống… ’
– ‘Vụ liên tâm hỏa’ chính là do Hồng Nhất Hấn đặt ở nơi đó sao?
Diệp Mặc lại kinh ngạc hỏi.
Trước đây khi hắn lấy được ‘Vụ liên tâm hỏa’, thì vốn đã đoán rằng ‘Vụ liên tâm hỏa’ là do người khác nuôi dưỡng ở đó, không nghĩ rằng là hắn đoán đúng rồi.
Chỉ là kẻ nuôi dưỡng ‘Vụ liên tâm hỏa’ này cũng hơi ‘Viễn cổ’ một tí.
Diệp Mặc cũng đã biết được Hồng lão quỷ mà trước đây Thôn Hỏa Trùng Ma nói tới là ai, hóa ra chính là Hồng Nhất Hấn.
Lời này Diệp Mặc vừa nói ra, thì Tiết Vưu Phong cũng biết là cái mồi lửa kia chính là bị Diệp Mặc lấy đi rồi.
Nghĩ tới việc trên người của Diệp Mặc có ‘Vụ liên tâm hỏa’, thì Tiết Vưu Phong nhất thời không dám nói gì nữa.
Nghĩ tới Phỉ Hải thành, thì trong lòng Diệp Mặc liền bồn chồn.
Hắn lập tức lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ra, chính là muốn đi tới Phỉ Hải thành, nhưng lại bỗng nhiên xoay người lại hỏi Tiết Vưu Phong:
– Hồng Nhất Hấn có phải là mặc một bộ áo bào mầu xám, sắc mặt hơi tái phải không?
Thần thức của Tiết Vưu Phong lập tức cũng nhìn thấy ở phía bên ngoài mấy ngàn dặm có bóng dáng của Hồng Nhất Hấn, cho nên lập tức xác nhận:
– Không sai, chính là lão ta.
Hồng Nhất Hấn dường như là đang truy sát một tu sĩ, mà tên tu sĩ kia có tốc độ vô cùng nhanh, không chậm hơn so với Hồng Nhất Hấn bao nhiêu.
Diệp Mặc căn bản cũng không có chút do dự nào, lập tức khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, biến thành một bóng ảnh đuổi theo.
Đồng thời trong lòng hắn cũng nghi hoặc.
Ở Bắc Vọng Châu này vẫn có tu sĩ có thể chạy trốn trong tay Hồng Nhất Hấn sao?
Tiết Vưu Phong thấy Diệp Mặc truy đuổi theo Hồng Nhất Hấn, thì lập tức liếm môi cười hắc hắc:
– Có trò hay để xem rồi…
Nhưng y lập tức phát hiện tốc độ của mình kém xa so với Diệp Mặc, cho nên rất lo lắng, càng điên cuồng đẩy nhanh tốc độ.
Tranh thủ không để cho Diệp Mặc bỏ lại quá xa.
Bằng không thì y căn bản là không thể nào xem được vở kịch thiên cổ hiếm gặp này rồi.
Trước đây Sở Tiêu Y cũng không có cách nào chế ngự được Hồng Nhất Hấn, cho nên y rất muốn biết Diệp Mặc và Hồng Nhất Hấn gặp nhau thì sẽ có kết quả thế nào.
‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc sau khi luyện chế lại lần nữa, thì tốc độ đã vượt qua bán tiên khí rồi.
Tuy rằng tốc độ của Hồng Nhất Hấn và tu sĩ đang bị lão truy đuổi phía trước cũng rất nhanh, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể nhanh chóng kéo gần khoảng cách lại.
Lúc này Hồng Nhất Hấn và tu sĩ bị Hồng Nhất Hấn truy sát đều đã cảm nhận được sự tồn tại của Diệp Mặc, thần thức của hai người đều lập tức quét tới.
Hồng Nhất Hấn lập tức giận muốn điên lên.
Từ trước tới giờ chỉ có y mới đi truy đuổi người khác, ai lại dám đến truy đuổi y chứ? Y cũng không nhận ra Diệp Mặc.
Là bằng hữu sao, nhưng Hồng Nhất Hấn y chưa từng có bằng hữu, chỉ có kẻ thù mà thôi.
Nếu như là người bình thường, thì y đã sớm cho ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ của mình tiêu diệt rồi.
Nhưng tốc độ của Diệp Mặc nhanh kinh khủng còn chưa nói, hơn nữa tu vi cũng là Hóa Chân hậu kỳ.
Y không muốn cho ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ của mình đi mạo hiểm.
Trong lòng vốn không được thoải mái, nhưng khi Hồng Nhất Hấn thấy pháp bảo phi hành dưới chân Diệp Mặc đã vượt qua đẳng cấp bán tiên khí, tiếp cận tới pháp bảo phi hành tiên khí, thì đã lập tức động tâm rồi.
Y lập tức buông tha cho tên tu sĩ phía trước, đứng lại chờ Diệp Mặc tới.
Tên tu sĩ bị Hồng Nhất Hấn truy sát, thấy Hồng Nhất Hấn không tiếp tục đuổi theo nữa, thì cũng dừng lại không chạy trốn nữa.
Dĩ nhiên là cũng chú ý tới tình huống bên này.
Đối mặt với Hồng Nhất Hấn hung tàn vô cùng kia, thì tu sĩ này lại có cơ hội mà không trốn.
Trong lòng Diệp Mặc cũng có chút kính phục.
Càng làm cho Diệp Mặc kinh ngạc chính là tu sĩ này không chỉ không trốn, mà khi y thấy chính mình cùng Hồng Nhất Hấn giằng co với nhau thì còn xoay người lại, tiến đến gần hơn một chút.
Lúc này Tiết Vưu Phong vốn tận lực đuổi theo Diệp Mặc cũng đã tới.
Tiết Vưu Phong thì không hề quan tâm tới cái tên tu sĩ vừa rồi bị truy sát, mà chỉ đứng từ xa kêu lên:
– Hồng lão ma, đã lâu không gặp.
– Tiết Vưu Phong, Hồng mỗ tao tìm mày còn không được, mày lại to gan dám hiện ra trước mặt của tao? Mày cho là Sở Tiêu Y còn có thể xuất hiện ở đây sao?
Hồng Nhất Hấn tức giận nói.
Y thật sự không sợ Sở Tiêu Y xuất hiện ở đây.
Không chỉ nói Sở Tiêu Y chắc chắn sẽ không xuất hiện, cho dù là có xuất hiện, thì y cũng không sợ. năm đó y bị Sở Tiêu Y phong ấn, hoàn toàn là do y sơ sẩy mà thôi.
Tiết Vưu Phong lạnh lùng cười nói:
– Tiết Vưu Phong tao phong ấn mày một vạn năm, sao có thể sợ hãi một tên chỉ biết dựa vào một con sâu như mày chứ.
Tao nhổ vào!
– Ha ha, hóa ra tên khốn ngươi từng bị người ta phong ấn à, sảng khoái…
Tu sĩ lúc trước vừa bị Hồng Nhất Hấn truy sát, không chỉ không trốn, trái lại còn đi tới gần, đồng thời còn cười châm chọc một câu.
Hồng Nhất Hấn giận dữ, cũng xì một tiếng nói với giọng khinh miệt:
– Bị mày phong ấn, mày nói mà biết xấu hổ hay không.
Chỉ là một cái Nguyên Thần cố gắng giữ lại chút hơi tàn trong cái miếu nhỏ ở Vạn Dược sơn mạch thêm mấy năm, còn có mặt mũi mà nói phong ấn ta.
Ngày hôm nay ta sẽ cho mày thành một phần thức ăn của Cửu Cửu…
Nói xong thì Hồng Nhất Hấn liền vung tay lên.
Một con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ chỉ có ba đầu trong nháy mắt đã hiện ra bên cạnh người y.
Cái con ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ ngọ ngoạy ba cái đầu, nhìn cực kỳ ghê tởm.
Tiết Vưu Phong biết mình và Hồng Nhất Hấn cách biệt khá xa, lúc này Hồng Nhất Hấn muốn động thủ với y, thì y liền thẳng thắn lùi lại phía sau.
– Chết đi cho tao…
Hồng Nhất Hấn căn bản là không hề để ý tới tên tu sĩ bị y truy sát và Tiết Vưu Phong, trực tiếp vươn tay ra đánh về phía Diệp Mặc.
Thậm chí y còn không dùng cả ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.
Diệp Mặc đã từng đối chiến với rất nhiều loại pháp bảo, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy có người dùng nắm đấm mà đánh nhau với hắn đấy.
Nắm tay của Hồng Nhất Hấn vừa đánh ra, thì chỉ có kích cỡ bình thường, nhưng trong chớp mắt thì đã biến lớn ra.
Khi cái nắm tay kia tới gần đỉnh đầu của Diệp Mặc, thì đã lớn như là một cái thiết trùy rộng tới mấy trượng rồi.
Không gian xung quanh bị nắm tay này đè ép khiếncho rung động lên.
Tiết Vưu Phong và tên tu sĩ kia lập tức lùi về phía sau, đồng thời lúc này tên tu sĩ kia mới biết được thực lực của Hồng Nhất Hấn không ngờ lại cường hãn tới như vậy.
Hồng Nhất Hấn và Sở Tiêu Y có thực lực tương đương nhau, nên cho dù Diệp Mặc không sợ y, thì cũng không hề coi thường.
Chân nguyên của hắn lập tức vận chuyển, dồn lượng chân nguyên hùng hậu vào Tử Đao rồi nhanh chóng biến ảo thành một ánh đao tím đánh về phía nắm tay của Hồng Nhất Hấn.
Một tiếng ‘Rắc’ giòn giã vang lên giống như là Tử Đao của hắn đánh trúng không phải là nắm tay, mà là một pháp bảo so với Tử Đao còn cứng rắn hơn vậy.
Hồng Nhất Hấn và Diệp Mặc cùng lúc bị chấn bay ra ngoài.
Chân nguyên của Diệp Mặc thì một trận nhộn nhạo, trong lòng thì âm thầm khiếp sợ.
Không ngờ là chân nguyên của Hồng Nhất Hấn không kém hắn chút nào.
Nhưng Hồng Nhất Hấn thì càng kinh hãi hơn nhiều so với Diệp Mặc.
Vì chân nguyên của y hùng hậu tới mức cho dù là hư tiên có tới, thì y cũng tự tin không sợ hãi.
Duy nhất là chân nguyên thì không thể nào so sánh với Tiên Nguyên lực mà thôi.
Nhưng y không ngờ là mình đã sử dụng tới vô thượng chân nguyên rồi, nhưng trước mặt Diệp Mặc thì lại không chiếm được nửa phần tiện nghi, thậm chí còn bị thất thế.
Hồng Nhất Hấn nhìn một chút vết máu trên nắm tay của mình, bỗng nhiên lại lấy ra một viên châu mầu xám.
Sau đó lập tức đánh ra mấy đạo pháp quyết.
Viên châu này vừa rồi còn bình thường nằm trong nắm tay của y, nhưng lúc này lại trống như bị trúng tà, nháy mắt liền bạo phát.
Ầm…
Màu xám tro trong hạt châu điên cuồng gia tăng, lập tức vô số sương mù mầu xám tro lan tỏa rộng ra, trong chớp mắt đã bao phủ lại hoàn toàn không gian xung quanh rồi.
Đồng thời Diệp Mặc cũng bị màn sương mù mầu xám này bao phủ trong đó.
Tiết Vưu Phong và tên tu sĩ kia nhanh chóng lùi lại.
Đứng trước loại sương mù ăn mòn đáng sợ này, thì ngay cả tu sĩ Hóa Chân cũng đều phải chết.
Hai người đồng thời nhìn thoáng qua nhau, vô thức lùi lại thêm một chút nữa.
Rất rõ ràng là cả hai người này đều đang có dự tính chạy trốn.
Một khi Hồng Nhất Hấn giết được Diệp Mặc, thì cả hai sẽ lập tức bỏ chạy.
– Người kia là ai, thoạt nhìn thì rất trâu, nhưng thế nào mà chỉ mới giao thủ một chiêu, thì đã bị cái màn sương mù cắn nuốt rồi? Cái màn sương mù màu xám kia thì cho dù là ta cũng không thể nào thoát thân, nên hắn khẳng định là xong đời rồi.
Tên tu sĩ lúc trước bị Hồng Nhất Hấn truy sát nhìn về phía màn sương mù, rồi nghi hoặc mà hỏi Tiết Vưu Phong ở bên cạnh.
Tiết Vưu Phong thở dài:
– Một tên thích làm ra vẻ, ta còn tưởng rằng hắn lợi hại thế nào, khiến ta bị hù chết khiếp.
Không ngờ rằng thoáng cái đã thành thế này, ta thấy tốt nhất là nên chuẩn bị mà chạy trốn thôi.
Nói xong thì y lập tức nhớ tới cái gì đó, sau đó nhìn tên tu sĩ kia rồi hỏi:
– Lão đệ, ngươi cũng không tệ à, bị Hồng lão ma truy sát, lại vẫn dám đứng lại cùng lão Tiết ta xem náo nhiệt.
Tên tu sĩ kia thấy Tiết Vưu Phong xem thường mình, thì hừ lạnh một tiếng rồi nói:
– Nếu như không phải tên khốn kia có ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, thì ta có thể sợ y sao?
– Đừng khoác lác.
Tiết Vưu Phong khinh thường nói một câu sau đó bổ xung:
– Cái hạt châu này của y, chú em có ngăn cản được không? Lão đệ, hãy chuẩn bị tốt để chạy đi.
Nói xong thì Tiết Vưu Phong đã nắm một cái độn phù ở trong tay.
Màn sương mù mầu xám kia giống như là có vô số oan hồn đang tru lên, dường như chỉ cần do dự một chút, thì Nguyên Thần và linh hồn sẽ bị nó cắn nuốt sạch sẽ.
Mà cái màn sương mù máu xám này chẳng những có hiểu quả cắn nuốt Nguyên Thần cường liệt, mà còn có hiệu quả ăn mòn rất mạnh.
Diệp Mặc khẳng định, nếu như đổi thành tu sĩ Hóa Chân khác, nếu không có biện pháp đặc biệt, thì hiển nhiên là không thể sinh tồn dưới màn sương mù màu xám này.
Diệp Mặc thì lại không hề sợ, vì Nguyên Thần của hắn vô cùng kiên cố, ngay cả Ma Ngục Tam Sinh cầu còn không sợ, thì sao có thể sợ cái màn sương mù này? Về phần hiệu quả ăn mòn, thì với hắn không hề có tác dụng.
Chưa nói tới ‘Vực’ cường đại của hắn bảo vệ quanh thân, còn chưa hề mở rộng ra ngoài.
Cho dù là không cần ‘Vực’, để mặc cho màn sương mù này ăn mòn, thì cái màn sương mù này cũng ăn không mòn được.
Hắn là một tu sĩ luyện thể Thần Cảnh, cho nên cái màn sương mù này ăn mòn không được cả quần áo của hắn nữa.
Nhưng Diệp Mặc cũng đoán được cái màn sương mù mầu xám này chính là để Hồng Nhất Hấn nuôi dưỡng ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, cho nên liền không do dự mà gọi ra ‘Vô ảnh’.
Mấy thứ này đối với ‘Vô ảnh’ đều là dinh dưỡng tốt nhất, không thể nào lãng phí được.
Thấy Diệp Mặc mặc cho màn sương mù của mình cắn nuốt, thì Hồng Nhất Hấn cười lạnh:
– Tiểu bối càn rỡ, để cho mày chết như vậy quả thật là tiện nghi cho mày rồi.
Cắn nuốt hắn cho ta…
‘Cửu đầu phệ hư trùng’ đã sớm chờ không được, lúc này Hồng Nhất Hấn vừa ra lệnh, thì liền điên cuồng lên, đồng thời lập tức mở cái miệng rộng ra hướng tới Diệp Mặc trong màn sương mù kia mà cắn nuốt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1460: Vô Tận Lôi Kiếm
Vô Tận Lôi Kiếm
M
ột loại cảm giác không gian bị cắn nuốt truyền đến.
Diệp Mặc biết rằng đây là thiên phú cắn nuốt không gian của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.
Nếu như ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ đã có chín cái đầu rồi, thì việc Diệp Mặc cần làm bây giờ không gì khác ngoài việc chạy trốn.
Nhưng nếu chỉ có ba cái đầu, thì Diệp Mặc căn bản là không sợ.
Sau khi mở rộng ‘Vực’ ra, thì vòng phòng hộ của luyện thể Thần Cảnh cũng mở rộng ra xung quanh thân thể.
Răng rắc…
Ba cái miệng lớn của Phệ Hư Trùng đồng thời cắn trúng vào phạm vi ‘Vực’ của Diệp Mặc, không gian nhất thời trở nên chậm chạp.
Khác với lúc trước chính là ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ lúc này cũng không cắn nuốt sạch mảnh không gian này, mà chỉ khiến mảnh không gian này từng đợt lay động.
‘Cửu đầu phệ hư trùng’ có thể cắn nuốt không gian, nhưng đó chỉ là thiên phú của nó mà thôi, chứ không phải đồng nghĩa là nó có thực lực lợi hại hơn tu sĩ có thể xé rách không gian.
Cho nên lần này gặp phải ‘Vực’ cường hãn của Diệp Mặc, thì ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ nhất thời liền bị hạn chế.
Hồng Nhất Hấn còn chưa kịp khiếp sợ ‘Vực’ cường đại của Diệp Mặc, thì đã kinh hãi nhìn chằm chằm vào ‘Vô ảnh’ kêu lên:
– ‘Vô ảnh tằm’…
Cái màn sương mù lúc nẫy y đánh ra đã bị ‘Vô ảnh’ cắn nuốt hơn nửa rồi. ‘Vô ảnh’ thì giống như một cái máy hút bụi, điên cuồng hấp thu màn sương mù xung quanh.
‘Vô ảnh’ đang điên cuồng cắn nuốt màn sương mù kia lúc này lại ngừng lại.
Nó bỗng nhiên phát ra từng tiếng kêu bén nhọn.
Một lực lượng cắn nuốt cường liệt tỏa ra từ trên thân của ‘Vô ảnh’.
Cái đầu nhỏ bé kia giống như là thiểm điện, nhanh chóng bay vọt tới phía trước Diệp Mặc, nhìn chằm chằm vào ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ khổng lồ hơn nó vô số lần.
Một con sâu nhỏ như hạt đậu xanh, nhìn chằm chằm vào con sâu khác to hơn nó hàng nghìn hàng vạn lần, ánh mắt lộ hung quang, dường như tùy thời đều có thể đem cái con sâu to lớn hơn nó vô số lần cắn nuốt sạch.
Thoạt nhìn thì rất buồn cười.
Nhưng trên thực tế thì chuyện này tuyệt đối không buồn cười. ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ khi nhìn thấy ‘Vô ảnh’ thì đã buông lỏng lực cắn nuốt với phiến không gian kia, bắt đầu lùi về phía sau, thậm chí trong mắt còn lộ ra một ít sự kinh sợ.
Đó là sự sợ hãi theo bản năng của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’. ‘Vô ảnh tằm’ hiện tại còn chưa trưởng thành, nhưng nó cũng giống vậy.
Tức là nó có thể cắn nuốt không gian, thì ‘Vô ảnh’ cũng có thể cắn nuốt nó.
Cho dù là nó nuốt ‘Vô ảnh’ và bụng trước, thì ‘Vô ảnh tằm’ cũng có thể từ bên trong cơ thể nó mà cắn nuốt ngược ra.
Trực giác của các loại linh trùng này đều rất nhanh nhạy.
Không có đạo lý gì đáng nói cả.
Thấy ‘Vô ảnh’ muốn cắn nuốt ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, thì Diệp Mặc lập tức cảm thấy ghê tởm, vội vã kêu lên:
– Trở về cắn nuốt đám sương mù này đi, nếu mày ăn cái thứ kia thì cũng đừng ở bên cạnh tao nữa.
Đối với Diệp Mặc mà nói, thì ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ này rất ác tâm, hắn chưa từng gặp qua loại sâu nào đáng ghét như vậy. ‘Vô ảnh’ lại muốn cắn nuốt cái thứ đáng ghét đó, điều này thật sự là quá không biết thưởng thức mà.
Trong mắt ‘Vô ảnh’ hiện lên một tia không cam lòng, cũng không hề nguyện ý lùi lại phía sau.
Diệp Mặc thấy ‘Vô ảnh’ còn không muốn lùi lại, thì ‘Vực’ tiếp tục mở rộng ra, đồng thời Tử Đao cũng lập tức mang theo ánh tím chói mắt phóng về phía ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.
Để cho ‘Vô ảnh’ ăn cái con sâu kia, thì còn không bằng hắn giết quách đi cho rồi.
‘Cửu đầu phệ hư trùng’ mặc dù đã có ba cái đầu, nhưng so với chín cái đầu đâu chỉ kém hơn hàng vạn lần.
Huống chi nó còn đang bị ‘Vực’ và ‘Vô ảnh’ song trọng uy hiếp.
Một tiếng ‘Răng rắc’ giòn vang, ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ chỉ hơi trì hoãn một chút, thì một cái đầu của nó đã bị Tử Đao của Diệp Mặc cắt xuống.
Không đợi cho cái đầu kia bay ra, thì một mồi lửa của Diệp Mặc đã được đánh ra.
Chỉ trong nháy mắt, thì cái đầu kia đã bị mồi lửa của Diệp Mặc thiêu thành tro bụi, mà ngay cả Nguyên Thần bám vào hộp sọ cũng không hề có cơ hội chạy trốn khỏi mồi lửa của Diệp Mặc.
Lúc này ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ mới kinh hoàng hét lên một tiếng, phun ra một đoàn máu huyết vụ mầu nâu xám.
– Cửu Cửu…
Hồng Nhất Hấn thấy trong chớp mắt ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ của mình đã bị Diệp Mặc cắt mất một đầu, nhất thời liền kêu lên sợ hãi, ngay lập tức thu ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ về. ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ là có Nguyên Thần phân ra thành từng mảnh nhỏ của y.
Tùy ý một cái đã bị một đao của Diệp Mặc chém giết.
Ngay cả Hồng Nhất Hấn cũng cảm giác được một trận choáng váng.
– ‘Vụ liên tâm hỏa’…
Hồng Nhất Hấn sờ lên một bên đầu của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ đã bị cắt đứt, phẫn hận nhìn Diệp Mặc, nói gằn từng chữ:
– Hóa ra ‘Vụ liên tâm hỏa’ mà tao cất giữ tại Trường Phần Khâu là bị mày trộm đi.
Tao nói rồi, tao sẽ nuốt sống mày.
Diệp Mặc khinh thường cắt đứt lời nói của Hồng Nhất Hấn:
– Họ Hồng kia, đừng có mạnh miệng, vừa rồi cái con sâu đáng ghét của mày đã bị tao cắt một cái đầu, tao xem liệu mày còn có mấy cái đầu để cho tao cắt.
Được rồi, ngày trước một phân hồn ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ ở Nam Sơn trấn cũng là của mày phải không? Vậy thì cũng đã bị tao giết rồi, hiện tại thì tao đã chém hai cái đầu của con sâu đáng ghét kia rồi, để tao xem xem mày còn có mấy cái đầu để cho tao chém đây.
Nói xong thì Diệp Mặc căn bản là không đợi Hồng Nhất Hấn trả lời, mà hắn quay sang nói với ‘Vô ảnh’:
– Nhanh lên một chút, cắn nuốt hết rồi trở về đi.
Mày lề mề quá đấy…
Hồng Nhất Hấn lúc này mới biết phân hồn mình giữ lại bên ngoài không ngờ đã bị Diệp Mặc sớm giết chết một cái rồi.
Y càng tức giận bừng bừng.
Lúc này y cũng lười nói rồi, liền đưa tay lên vỗ vỗ mi tâm của mình.
Lập tức có một cái khe nứt hiện ra chỗ giữa mi tâm của y.
(Mi tâm: Một huyệt đạo nằm giữa hai hàng lông mày)
Từng đạo hắc tuyến bắn ra từ mi tâm của Hồng Nhất Hấn.
Những đạo hắc tuyến này nhanh như thiểm điện, chỉ chốc lát đã hoàn toàn bao phủ mảnh không gian này rồi.
Diệp Mặc đã từng thấy loại hắc tuyến này rồi.
Trước đây khi hắn giết Mạc Thiên Lý, thì Mạc Thiên Lý cũng đã từng dùng loại ‘Ác hồn ti tuyến’ này, vô cùng lợi hại.
Mạc Thiên Lý cũng vì ỷ vào cái ‘Ác hồn ti tuyến’ này, mà trở thành kẻ vô địch trong cùng cấp bậc, cuối cùng lại bị chết trong tay mình.
Nhưng loại ‘Ác hồn ti tuyến’ Hồng Nhất Hấn sử dụng này thì không biết là cường hãn hơn Mạc Thiên Lý bao nhiêu lần.
Mấy cái ‘Ác hồn ti tuyến’ kia giống như là có linh hồn, dường như chỉ cần Diệp Mặc khẽ động, là nó sẽ không chút do dự nào mà bao vây lấy Diệp Mặc.
‘Vô ảnh’ lúc này đã cắn nuốt hết đám sương mù mầu xám xung quanh rồi, ngay cả cái hạt châu mầu xám cũng bị nó nuốt vào.
Nhưng khi nó thấy cái ‘Ác hồn ti tuyến’ kia, thì cũng không hề xông lên, hẳn là nó biết rằng bây giờ nó còn chưa thể cắn nuốt cái thứ này.
‘Ác hồn ti tuyến’ kia đã hướng về Diệp Mặc và ‘Vô ảnh’ mà lao đến.
Mỗi một đầu sợi tơ đều mang theo tiếng gào thét và sát khí.
Diệp Mặc và Hồng Nhất Hấn giao thủ thời gian cũng không dài.
Lúc đầu thì khí thế của Diệp Mặc dường như chiếm thượng phong, chỉ một đao đã chấn bay Hồng Nhất Hấn.
Mà sau đó màn sương mù mầu xám của Hồng Nhất Hấn đem Diệp Mặc cắn nuốt, chỉ chốc lát sau thì ‘Vô ảnh tằm’ của Diệp Mặc đã lại lao ra cắn nuốt lại màn sương mù kia, đồng thời một đao của Diệp Mặc còn cắt đứt đi một cái đầu của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.
Tiết Vưu Phong và tên tu sĩ kia còn đang kinh dị nhìn tốc độ biến hóa của trận chiến, thì ‘Vô ảnh’ đã cắn nuốt xong màn sương mù mầu xám kia rồi.
– Quả nhiên là lợi hại…
Cũng không biết là Tiết Vưu Phong nói ai lợi hại.
Sau khi y nói một câu này, thì liền lặng lẽ cất lại độn phù ở trong tay.
Chỉ là y vừa thu lại độn phù, thì Hồng Nhất Hấn liền phóng ra ‘Ác hồn ti tuyến’.
– ‘Ác hồn ti tuyến’…
Thấy ‘Ác hồn ti tuyến’ của Hồng Nhất Hấn thì Tiết Vưu Phong và tên tu sĩ kia liền sợ hãi kêu lên.
Tuy rằng bọn họ chưa bao giờ gặp qua ‘Ác hồn ti tuyến’, nhưng lại biết sự lợi hại của thứ này.
Tu luyện ‘Ác hồn ti tuyến’ cần vô số oan hồn, hơn nữa càng tu luyện về sau thì đẳng cấp oan hồn cần thiết lại càng cao.
Thứ này là một trong các loại ma công cực kỳ khó tu luyện.
Không ngờ rằng ‘Ác hồn ti tuyến’ của Hồng Nhất Hấn lại có thể đạt tới đại thành.
Loại vật này đã xuất ra, thì tên tu sĩ trẻ tuổi kia liệu còn chống đỡ được không?
Tiết Vưu Phong lại lần nữa nắm độn phù vào trong tay.
Y cũng không muốn bị Hồng Nhất Hấn bắt được.
Diệp Mặc không tiếp tục để ‘Vô ảnh’ xông lên nữa.
Cái ‘Ác hồn ti tuyến’ này thì hắn đã từng gặp rồi, cho nên biết rõ sự lợi hại của nó.
Những lão yêu quái này quả nhiên đều không bình thường.
Cũng may là cái tên Thôn Hỏa Trùng ma kia cũng không nghịch thiên như Hồng lão quỷ này, bằng không thì lúc trước hắn đã gặp phải nguy hiểm ở Ma Ngục Tam Sinh cầu rồi.
Đối mặt với đối thủ cùng cấp, thì Diệp Mặc cho tới bây giờ vẫn chưa từng có thói quen phòng thủ.
Cho dù là ‘Vực’ của hắn bị ‘Vực’ của Hồng Nhất Hấn hoàn toàn ngăn trở, thì Diệp Mặc hắn cũng không hề để ý.
Chỉ phất tay một cái, đã lấy lôi kiếm ra.
Diệp Mặc lúc này rất rõ ràng, luận về chân nguyên thì Hồng Nhất Hấn cũng không kém hắn, luận về thần thức thì Diệp Mặc phỏng chừng là hắn cường hãn hơn so với Hồng Nhất Hấn một chút.
Ầm ầm…
Từng tiếng nổ vang lên trong hư không.
Hồng Nhất Hấn nghe thấy tiếng sấm rền vang này, nhất thời kinh dị nhìn lên bầu trời phía xa xa.
Không đợi cho lão kịp phản ứng, thì vô số luồng lôi kiếm đã hạ xuống.
Lúc này thần thức của Diệp Mặc đã cường đại hơn trước rất nhiều, cho nên lôi kiếm của hắn cũng dầy đặc giống như là mưa vậy.
Vô số tia sét đánh lên trên ‘Ác hồn ti tuyến’, tia sét màu đen đan xen vào những ‘Ác hồn ti tuyến’ màu đen kia.
Điện quang lóng lánh, nhất thời khiến mảnh không gian xung quanh quay cuồng lên.
Từng đợt tiếng thét bén nhọn từ những ‘Ác hồn ti tuyến’ truyền ra.
Những ‘Ác hồn ti tuyến’ kia dưới những luồng lôi kiếm dày đặc của Diệp Mặc nhanh chóng vặn vẹo, sau đó hóa thành tro.
Không chịu nổi một kích ư?
Diệp Mặc chỉ ngây người trong chốc lát thì đã lập tức hiểu ra.
Chính là lôi kiếm của hắn đã đạt đến trình độ rất cao rồi, mà những ‘Ác hồn ti tuyến’ kia lại là do những oan hồn cấu thành, trời sinh đã sợ hãi trước sấm sét.
Nói cách khác thì lôi kiếm của hắn chính là khắc tinh của đám ‘Ác hồn ti tuyến’ kia.
– Lôi hệ công pháp…
Sắc mặt của Hồng Nhất Hấn đại biến, lão không ngờ là Diệp Mặc còn là một tu sĩ Lôi hệ, hơn nữa còn có cái loại Lôi hệ công pháp biến thái này.
Trước công pháp Lôi hệ, thì ‘Ác hồn ti tuyến’ căn bản không phải là đối thủ, thậm chí đánh cũng chẳng cần phải đánh.
Vốn còn tưởng rằng có thể lợi dụng ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ để công kích, nhưng ‘Vô ảnh tằm’ của đối phương lại là thiên địch của ‘Cửu đầu phệ hư trùng’.
Cho dù là ‘Cửu đầu phệ hư trùng’ có nghịch thiên, thì cũng sẽ e sợ trước tên tu sĩ này.
Hồng Nhất Hấn lần đầu tiên có một cảm giác bất lực.
Lão mới đi ra ngoài tiêu dao có vài ngày, còn chưa gặp được Sở Tiêu Y gì đó, thì đã gặp một cái tên trẻ tuổi so với Sở Tiêu Y còn biến thái hơn mấy lần này.
Giờ khắc này thì lão đã muốn quay đầu chạy rồi.
Ở lại chỗ này không chỉ bị Diệp Mặc khắc chế, nếu như không sớm chạy trốn thì lão thậm chí còn có thể bị Diệp Mặc giết chết.
– Không ngờ lại còn là tu sĩ Lôi hệ…
Tiết Vưu Phong và tên tu sĩ kia đồng thời chấn động thốt lên một câu.
Diệp Mặc sao có thể để cho Hồng Nhất Hấn chạy trốn được.
Biết lôi kiếm của mình là khắc tinh của ‘Ác hồn ti tuyến’, thì càng không hề dừng lại, lập tức đánh ra thêm vô số đạo lôi kiếm nữa.
Thấy những tia sét vô cùng vô tận của Diệp Mặc hạ xuống, thì sắc mặt của Hồng Nhất Hấn càng trở nên khó coi hơn.
Lão biết rằng lúc này còn không tung ra tuyệt chiêu thì sẽ không còn cơ hội nữa.
Lão một tay lấy ra nửa đoạn mũi đao mầu nâu, sau đó cũng không buồn thu hồi lại đám ‘Ác hồn ti tuyến’ kia thì đã dùng nửa đoạn mũi đao kia chém về phía Diệp Mặc rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









