[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 280 : Suýt Gặp Đồ Tử Chân (c1396-c1400)
❮ sautiếp ❯Chương 1396: Suýt Gặp Đồ Tử Chân
Suýt Gặp Đồ Tử Chân
R
ăng rắc một tiếng, tên yêu tu Kiếp Biến tầng thứ tư chỉ lùi về một chỗ cách đó mấy trăm bước, liền bị một đường thần hồn của Diệp Mặc tiêu diệt, thậm chí đến một câu xin tha mạng cuối cùng cũng không nói ra được.
Tấm phù lục trong tay gã dưới Vực mạnh mẽ của Diệp Mặc, căn bản cũng không có bất kỳ dấu tích nào.
Khi yêu tu Kiếp Biến tầng thứ tư bị Diệp Mặc giết chết, trên một đảo cực lớn của Vô Tâm Hải, một khí thế kinh người cũng dần dần được nâng lên, đồng thời một giọng nữ khàn khàn vang lên:
– Muốn chết à…
Giọng nói kia tức giận vang lên, một đường độn quang từ trong đảo phóng đi, trong nháy mắt liền biến mất trong không trung.
Diệp Mặc giết hai con kiến hôi Kiếp Biến xong, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn một chút, sau đó hắn lại phát hiện ra không đúng.
Vừa nãy nơi bị bổ ra mặc dù chừng mười trượng, nhưng đều là đá màu xanh cực cứng, rõ ràng có gì đó không đúng.
Thần thức của Diệp Mặc sau đó lại quét vào trong cái khe sâu đó, ngay sau đó, hắn liền phát hiện ra trong cái khe đó có một số giọt nước màu xanh nhạt dính vào chỗ mà hắn bổ ra.
– Dưỡng Thần Tuyền…
Diệp Mặc mừng rỡ kêu lên, đây mới thực sự là hình thành Dưỡng Thần Tuyền.
Cái mà bọn họ lấy được mới chỉ là Dưỡng Thần Tuyền được tích tụ sau vô số năm mà thôi.
Lúc này Diệp Mặc vui mừng không khác gì cảm giác lần đầu thấy được Khổ Trúc, phát hiện ra một giọt Dưỡng Thần Tuyền, đồng nghĩa với việc hắn suy đoán hoàn toàn chính xác.
Chẳng qua những tu sĩ lúc đó phát hiện ra Hóa Thần Châu thông minh tuyệt đỉnh, cũng không xây Hóa Thần Châu trong hồ bạch ngọc, mà lại thông qua phương pháp thẩm thấu qua tảng đá xanh này rồi rót vào hồ bạch ngọc, chẳng trách mình vừa nãy không thể nào phát hiện ra được.
Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, lại bổ một đao ra.
Thần thức của hắn điều khiển đao khí, không để một đao này của mình làm tổn thương đến Hóa Thần Châu.
Nơi mà giọt Dưỡng Thần Tuyền này xuất hiện lại lần nữa bị Diệp Mặc chém, một viên châu màu xanh linh khí bức người im lìm khắc vào một nơi bên cạnh vách đá, một giọt nước không màu vừa nãy lộ ra rơi xuống, so với Dưỡng Thần Tuyền mà lấy được từ trong hồ bạch ngọc, thì giọt dưỡng thần thủy châu này lại càng trong suốt và sáng hơn nhiều.
– Hóa Thần Châu.
Diệp Mặc lại lần nữa không ngăn được sự vui mừng trong lòng mình, cũng không nghĩ ngợi gì đặt viên châu đó vào trong một hộp ngọc, tiện tay ném hộp ngọc đó vào trong thế giới trang vàng.
Giọt nước không màu kia đối với Diệp Mặc mà nói mới là Dưỡng Thần Tuyền thực sự.
Dưỡng Thần Tuyền thông qua tảng đá màu xanh kia tích lọc, bất luận hiệu quả hay là tác dụng có kém hơn một chút, mặc dù Diệp Mặc không biết lúc đó người đó tại sao lại làm như này, nhưng những thứ này đối với hắn cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Sau khi lấy được Hóa Thần Châu, Diệp Mặc lúc này cũng không muốn ở lại đây, hắn lập tức phóng ra pháp bảo phi thuyền màu xám đen, trong nháy mắt từ trên bầu trời Lạc Hồn Khư biến mất.
Diệp Mặc vừa mới đi chưa được bao lâu, nhiều nhất cũng chỉ là nửa tuần hương.
Trên bầu trời Lạc Hồn Khư lại xuất hiện một đường độn quang, tốc độ của đường độn quang này vô cùng nhanh, chỉ trong tích tắc cũng đã hạ xuống Lạc Hồn Khư.
Đường độn quang biến mất, rõ ràng là một nữ tu mặc quần áo màu đỏ thân hình gầy gò.
Người đàn bà này toàn người cũng không có chút trang sức nào.
Nhưng ánh mắt của bà thì lại mang một tính ưu việt khiến người khác không thể nào so sánh được.
Người đàn bà này vừa xuất hiện trên Lạc Hồn Khư, lập tức đứng lại bên cạnh một cỗ thi thể nám đen, đồng thời căm hận nói:
– Không ngờ là một tu sĩ lôi hệ, dám giết con trai mình, lão nương đây sẽ nuốt sống ngươi.
Nói xong, lại hét to.
Nhưng sau đó ánh mắt bà lại rơi xuống một hồ bạch ngọc rỗng tuếch.
Sau đó ánh mắt của bà lại đại biến, phẫn nộ nói:
– Tôi nói ai lại dám to gan như này, vốn dĩ con trai mình tìm ra Dưỡng Thần Tuyền đầu tiên, người này lại diệt khẩu con trai của mình, được, được, Đồ Tử Chân tôi nhất định phải giết chết hết các ngươi…
Bà bỗng nhiên quên mất từ lúc con trai mình đã bị giết chết, đến khi bà đến nơi này cũng chưa đến một tuần hương.
Mà lại trực tiếp nhận ra Dưỡng Thần Tuyền nơi này chính là con trai bà phát hiện ra.
Còn chuyện diệt khẩu, bà cũng không muốn nghĩ nhiều, có ai diệt khẩu rồi còn để thi thể con trai bà nằm ở chỗ này cơ chứ?
Ngay sau đó, bà không ngờ lại nhảy xuống hồ bạch ngọc Dưỡng Thần Tuyền, điên cuồng ngửi xung quanh.
Chỉ tích tắc sau, bà bỗng nhiên trừng mắt nói:
– Không ngờ là Giải Phong của đảo Nhân Trúc liên thủ với lão già Đằng Hùng của Giao Đằng cung và cả tên họ Lãm của đảo Tự Thiên nữa, cùng nhau giết chết con trai mình.
Còn có một người đàn bà nữa, mình không ngờ lại không thể nào đoán ra lai lịch của cô ta được.
Diệp Mặc tu luyện dưới Khổ Trúc, khí tức tinh khiết tự nhiên, vốn dĩ hóa thành một thể với tự nhiên, mặc dù hắn đi cuối cùng, cũng là hung thủ thật sự giết con trai bà, nữ yêu tu tên Đồ Tử Chân ngược lại lại không nhận ra được Diệp Mặc đã đến.
Cũng không ngẫm nghĩ tu vi của con trai bà, chỉ là tự cho rằng con trai bà phải có mấy tu sĩ Hóa Chân liên thủ lại mới có thể giết được.
Diệp Mặc cũng không biết hắn giết người rồi, gánh chịu hậu quả lại là mấy người còn lại, lúc này hắn đã ngồi trên pháp bảo phi thuyền màu xám đen tốc độ kéo đến cực điểm.
Pháp bảo phi thuyền màu xám đen trên bầu trời Vô Tâm Hải, lúc này căn bản cũng không nhìn thấy bóng dáng, trong nháy mắt rời khỏi khu vực biển này, xông về hướng Nam An châu.
…
Cung Tuyệt buồn bực vô cùng, y mặc dù bị Diệp Mặc đánh trọng thương, lúc này ngoại trừ cánh tay bị đứt không thể nào khôi phục được, thương thế cũng được khôi phục bảy phần rồi.
Y tin rằng chỉ cần để y đuổi kịp được nữ tu kia, y chắc chắn sẽ lấy được Dưỡng Thần Tuyền mà nữ tu đó lấy được.
Nhưng y đuổi theo khoảng một canh giờ, lại đến bóng dáng của nữ tu đó cũng không thấy.
Bất đắc dĩ tới cực điểm, Cung Tuyệt đang định quay về đảo Di Lâm của mình, thần thức lại mơ hồ quét được một đường độn ảnh màu hồng phấn, lập tức trong lòng mừng rỡ, lập tức không chút do dự nghênh đón.
Trên người nữ tu đi cùng với Diệp Mặc lúc trước mặc cũng là trang phục tu sĩ màu hồng nhạt, lúc này y nhìn thấy lại là bóng dáng màu hồng phấn, lập tức liền cho rằng đây chính là nữ tu họ Diệu lúc trước.
Khiến cho Cung Tuyệt không ngờ tới chính là, thân hình của y vừa mới động, thì bóng dáng màu hồng phấn đó đã xông về phía y.
Trong nháy mắt, bóng dáng màu hồng phấn đó liền chặn trước mặt y rồi.
Cung Tuyệt lập tức nhận ra nữ tu này không phải là nữ tu họ Diệu lúc trước, vì nữ tu trước mặt này y cũng biết, trong phạm vi mấy trăm nghìn dặm trong Vô Tâm Hải cũng không có ai dám chọc giận người này, chính là Đồ Tử Chân của Bằng đảo.
– Cung Tuyệt của đảo Di Lâm bái kiến Đồ tiền bối…
Cung Tuyệt trong lòng thầm mắng xui xẻo, đồng thời khóe miệng lại không có chút chậm trễ nào.
Đồ Tử Chân lạnh lùng nhìn Cung Tuyệt nói:
– Anh vừa mới từ chỗ nào đến đây?
Nếu như là bình thường, Đồ Tử Chân cũng không muốn nói lời thừa với tên Cung Tuyệt này, bà sớm đã đi rồi.
Nhưng hôm nay bà lại toàn thân đầy hỏa khí, con trai của mình phát hiện ra Dưỡng Thần Tuyền, cuối cùng Dưỡng Thần Tuyền lại bị những người còn lại lấy đi.
Cướp đi thì cũng không tính, còn giết con trai của bà nữa.
Cung Tuyệt vội vàng nói:
– Vãn bối vừa mới từ Lạc Hồn Khư quay về, đúng lúc gặp tiền bối ở đây…
– Anh vừa mới từ Lạc Hồn Khư quay về?
Giọng nói của Đồ Tử Chân bỗng nhiên lớn giọng, thậm chí là sắc bén.
Cung Tuyệt không biết Đồ Tử Chân có ý gì, cũng không làm gì khác hơn chỉ có thể cung kính nói:
– Vâng, vãn bối vừa từ Lạc Hồn Khư về.
– Đến Lạc Hồn Khư còn có ai nữa?
Giọng nói của Đồ Tử Chân lại càng rít lên nói.
Cung Tuyệt lại như không nghe ra, y cho rằng Đồ Tử Chân trước giờ vẫn không hợp tình người như này.
Bây giờ đối phương hỏi đến, y cũng không giấu diếm, trực tiếp nói:
– Lúc đó trên Lạc Hồn Khư còn có Đằng cung chủ của Giao Đằng cung và Lãm đảo chủ của đảo Tự Thiên, ngoài ra còn có Giải đảo chủ của đảo Nhân Trúc và một đôi nam nữ tu sĩ khác nữa…
Cung Tuyệt nói tới đây, trong lòng giật mình, Dưỡng Thần Tuyền vừa nãy y đến một chút cũng không lấy được, bây giờ Đồ Tử Chân của Bằng đảo lại ở đây, y làm sao không biết đưa đẩy, khiến mấy tên lấy được đồ cũng không được yên ổn? Nói không chừng tên họ Diệp kia bây giờ cũng chưa có đi, đúng lúc bị Đồ Tử Chân bắt được quả tang.
Tên Diệp Mặc đó có lợi hại đi nữa, cũng sẽ không phải là đối thủ của Đồ Tử Chân?
Nghĩ tới đây, Cung Tuyệt lại càng hưng phấn nói, y vừa muốn nói chuyện, lại thấy Đồ Tử Chân lạnh lùng nói:
– Không ngờ anh còn có bản lĩnh này, không ngờ đến tôi cũng không thể nào quan sát được anh đến Lạc Hồn Khư.
Nghe nói anh còn có một Thiên chướng ngũ lôi hợp nữa, có thể phóng ra tia sét đúng không?
Ngay cả Cung Tuyệt cũng nghe ra câu nói của Đồ Tử Chân có chút không ổn, y vừa muốn nói chuyện, lại cảm thấy thân mình ớn lạnh, ngay sau đó y không ngờ lại cảm nhận cái cảm giác cực kỳ khó chịu khi bị Vực trói buộc.
Không ổn rồi, Cung Tuyệt lập tức hiểu ra tình cảnh của mình, cũng không nghĩ ngợi gì chân nguyên liền điên cuồng vận chuyển, Thiên chướng ngũ lôi hợp cũng được phóng ra.
Nhưng y vừa mới thoát được Vực của Đồ Tử Chân, thì lại bị chiếc khăn tay màu xám của Đồ Tử Chân đập trúng.
– Á…
Cung Tuyệt hét thảm một tiếng, chân nguyên của Cung Tuyệt vừa mới tràn ra, đã bị chân nguyên đại thủ của Đồ Tử Chân tạo thành chân nguyên bay ra tứ phía.
Cung Tuyệt đến cơ hội nói mình bị oan cũng không có, liền bị ả Hóa Chân chưa bao giờ nói đến đạo lý tiêu diệt, y cũng chưa tiến vào hồ bạch ngọc, mà Đồ Tử Chân đã có thể ngửi được mùi của y mới là chuyện lạ.
Nếu như lúc này y còn chưa chết, y chắc chắn sẽ hỏi một câu, so với sự dã man và điên cuồng của Đồ Tử Chân, thì Diệp Mặc qủa thực chính là một quan tòa công chính hơn rồi.
Đồ Tử Chân chỉ nhìn mặt liền giết Cung Tuyệt y, tiện tay đã vứt nhẫn trữ vật của Cung Tuyệt vào trong nhẫn trữ vật của mình, căn bản đến chút tâm tư cũng không có.
…
Lãm Kỳ Duyệt mặc dù dưới tay Diệp Mặc cũng thua thiệt nhiều, mồi lửa kì dị Long Tâm Viêm của mình cũng bị Diệp Mặc cướp đi rồi.
Nhưng lúc này trong lòng gã cũng không còn cảm giác buồn bực lúc trước nữa, nửa đoạn linh mạch cực phẩm đó cũng coi như thôi, dưới đảo Nhân Trúc của gã còn một đoạn linh mạch cực phẩm, quan trọng nhất chính là gã hôm nay phát tài rồi.
Lấy được nhiều Dưỡng Thần Tuyền như vậy, đây lại là thứ đẳng cấp nhất nữa.
Ầm một tiếng thật lớn, Lãm Kỳ Duyệt còn đang vui mừng đột nhiên đứng lên trong chỗ của mình, gã không ngờ lại cảm thấy trận pháp trên đảo của mình bị người khác tấn công rồi.
Gã là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín, ở vùng này cũng coi như là bá chủ, ngoại trừ loại biến thái như Diệp Mặc, còn có ai lại dám tấn công trận pháp của gã?
– Lãm Kỳ Duyệt, nạp cho lão nương cái mạng chó chết đi.
Sau đó một giọng nói lạnh như băng cắt đứt mạch suy nghĩ của Lãm Kỳ Duyệt.
– Đồ Tử Chân của Bằng đảo?
Lãm Kỳ Duyệt nhanh chóng phi độn ra ngoài, cuối cùng cũng nhận ra là ai tấn công đảo Tự Thiên của gã, lập tức sắc mặt đại biến.
Lại một tiếng nổ kinh khủng nữa vang lên, khăn tay của Đồ Tử Chân hóa thành một lưỡi đao hình vuông màu đen phủ kín trời lại lần nữa đập xuống, trận pháp phòng ngự của đảo Tự Thiên lập tức xuất hiện một vết nứt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1397: Người Phụ Nữ Ngang Ngược
Người Phụ Nữ Ngang Ngược
K
hông đợi Lãm Kỳ Duyệt lại mở miệng nói, thì cái khăn tay của Đồ Tử Chân đã lại hóa thành một đường đao gió màu đen hạ xuống.
Liên tiếp mấy tiếng nổ ‘Rầm rầm… ’ phát ra, trận pháp trên Tự Thiên Đảo cũng bị trấn động, ‘ken két’ một tiếng đã bị phá thủng ra một cái khe, dùng mắt thường cũng có thể thấy được cái trận pháp này sẽ sụp đổ nếu bị công kích thêm vài lần nữa.
Lãm Kỳ Duyệt đâu còn dám để cho Đồ Tử Chân tiếp tục công kích, mà lập tức lao ra khỏi trận pháp rồi lấy ra Tử Mẫu Long Phượng Hoàn chặn lại công kích của cái khăn tay mầu đen kia.
‘Rắc’ một tiếng.
Tử Mẫu Long Phượng Hoàn và cái khăn tay mầu đen kia va chạm vào nhau phát ra một tiếng ‘Rắc’ giòn tan.
Lãm Kỳ Duyệt bị bay ra ngoài, va vào phía trên trập pháp phòng ngự, lại phát ra một tiếng nặng nề nữa.
Lãm Kỳ Duyệt miễn cưỡng khôi phục lại một chút chân nguyên của mình, dùng Tử Mẫu Long Phượng hoàn che ở phía trước rồi vội vàng nói:
– Đồ đại tỷ, cô cũng coi như là một vị tiền bối, sao lại không phân biệt tốt xấu gì mà công kích Tự Thiên Đảo của tôi, đây là cái đạo lý gì chứ?
– Là đạo lý gì sao?
Đồ Tử Chân cười nhạt một tiếng:
– Ngươi cùng với Đằng Hùng, Giải Phong giết chết con trai của ta, giờ ta thay con trai của ta báo thù thì có cái gì không đúng sao?
Trong lòng Lãm Kỳ Duyệt liền sửng sốt, giờ mới hiểu được nguyên nhân, hóa ra là con trai của Đồ Tử Chân bị người ta giết rồi.
Sau đó cái mụ già không nói đạo lý này cho rằng con trai mụ là do mình giết.
Chẳng lẽ con trai mụ là tiên nhân hay sao? Còn cần tới mấy tu sĩ Hóa Chân liên thủ giết chết nữa chứ? Mụ già này có vẻ hơi ngu ngốc một chút.
Lãm Kỳ Duyệt cũng chỉ sững sờ trong chốc lát, thì Đồ Tử Chân đã hừ lạnh một tiếng, chân nguyên lại cuồn cuộn tuôn ra.
Tu vi của Lãm Kỳ Duyệt là Hóa Chân tầng chín, nhưng cũng cảm thấy ngay cả hít thở cũng không được thoải mái.
Dưới sự kinh hãi, Lãm Kỳ Duyệt lập tức quát lên:
– Đồ đại tỷ, nếu như Lãm mỗ giết chết con trai của chị, thì Lãm Kỳ Duyệt tôi chết cũng không được tử tế, mà sẽ phải chết dưới Lôi Kiếp…
Lãm Kỳ Duyệt bị buộc phải phát ra lời thề, trong lòng tuy rằng vô cùng buồn bực, vì tự dưng đâu phải thốt ra lời thề độc nhất.
Y biết loại phụ nữ ngu ngốc như Đồ Tử Chân này lại có bản lĩnh vô cùng lợi hại, mà xuất thủ cũng vô cùng tàn nhẫn.
Đồ Tử Chân nghe Lãm Kỳ Duyệt thề xong, thì cũng trì hoãn lại pháp bảo một chút.
Mụ cũng không coi Lãm Kỳ Duyệt vào đâu, cho dù là Lãm Kỳ Duyệt có giả bộ, thì cũng không thể nào trốn thoát khỏi tay mụ được.
Nghĩ tới đây, Đồ Tử Chân dùng ‘Vực’ của mình đem không gian xung quanh toàn bộ trói buộc lại, sau đó lạnh giọng nói:
– Nếu như ngươi dám nói nửa câu dối trá, thì ta sẽ san bằng cả cái Tự Thiên Đảo này của ngươi.
Thật sự là một mụ già ngang ngược mà.
Trong lòng Lãm Kỳ Duyệt phẫn nộ không thôi, nhưng vì bản thân cũng không phải là đối thủ của Đồ Tử Chân, cho nên mụ ta muốn giết y, y thậm chí cả biện pháp chạy trốn cũng không có.
Cưỡng chế sự phẫn nộ trong lòng, Lãm Kỳ Duyệt liền dùng ngữ khí đã hòa hoãn được một chút rồi nói:
– Đồ đại tỷ, tôi đúng là vừa từ Lạc Hồn Khư trở về, nhưng trong khoảng thời gian này tôi căn bản là cũng không hề thấy lệnh lang, làm sao có thể giết cậu ấy được? Hơn nữa, lệnh lang anh minh thần võ, Lãm Kỳ Duyệt tuy rằng ngu dốt cũng không thể nào mà không nhận ra cậu ấy được, thì sao còn dám ra tay giết chứ? Đồ đại tỷ uy chấn Vô Tâm Hải, nếu như tôi dám giết lệnh lang, thì Đồ đại tỷ có thể không biết được sao?
Đồ Tử Chân vốn ngang ngược đã quen, cho tới giờ luôn làm việc theo cách thà giết lầm một nghìn, cũng không thể buông tha cho một.
Hiện tại Lãm Kỳ Duyệt nói như vậy, thật ra cũng khiến mụ bình tĩnh một chút, lúc này mụ mới cảm ứng được cái tên Lãm Kỳ Duyệt trước mặt này xác thực là không hề giết con trai mình, ngay cả cái tên Cung Tuyệt mụ vừa giết khi nãy cũng có khi là bị chết oan đấy.
Nhưng cho dù là chết oan thì sao? Đồ Tử Chân giết rồi thì cũng sẽ quên, tất nhiên là mụ sẽ không lưu ý tới việc ai bị giết lầm Lúc này biết được Lãm Kỳ Duyệt chắc là không giết con mình, thì giọng nói của cô nhất thời hòa hoãn xuống, nhìn chằm chằm vào Lãm Kỳ Duyệt rồi nói:
– Vậy ai đã giết con ta ở Lạc Hồn Khư?
Trong lòng Lãm Kỳ Duyệt mắng to vô số lần.
Con của mụ bị ai giết thì làm sao ta biết được cơ chứ? Chỉ là lời này thì y không dám nói ra, trong lòng thậm chí còn đang âm thầm cảm thấy may mắn vì mình vừa rồi không đoán sai, hẳn là mụ Đồ Tử Chân này vừa rồi đã đi qua Lạc Hồn Khư.
Nghe nói mũi của mụ Đồ Tử Chân này còn thính hơn cả mũi chó, hiện tại xem ra cũng không phải là lời đồn.
Biết được Đồ Tử Chân đã đi qua Lạc Hồn Khư, nên Lãm Kỳ Duyệt càng không dám nói dối, y liền chân thật kể lại chuyện tình vừa rồi tại Lạc Hồn Khư phát hiện ra ‘Dưỡng thần tuyền’, cuối cùng chỉ nói tới việc sau khi bọn y rời đi, còn lại có một mình Diệp Mặc ở đó.
Đồng thời Lãm Kỳ Duyệt cũng nổi lên tâm tư giống như Cung Tuyệt.
Muốn cho Đồ Tử Chân đi đối phó với Diệp Mặc.
Cho nên liền nói Diệp Mặc là loại người ác ôn, chỉ cần ai đối với hắn có chút bất kính thì hắn liền giết.
Lãm Kỳ Duyệt cũng không hề nói câu Diệp Mặc giết con trai của Đồ Tử Chân, nhưng không có nghĩa là y không ám chỉ thẳng hung thủ chính là Diệp Mặc.
Nghe được việc Diệp Mặc là một tu sĩ Lôi hệ, cánh tay của Cung Tuyệt cũng chính là bị lôi kiếm của Diệp Mặc chặt đứt, thì Đồ Tử Chân lại càng tin chắc rằng, con trai của cô chính là do Diệp Mặc giết.
– Cái tên Diệp Mặc kia là tu sĩ từ đâu tới?
Trong mắt Đồ Tử Chân tràn ngập sát khí, lạnh giọng hỏi một câu.
Thấy sát khí tràn ngập trong mắt của Đồ Tử Chân, thì Lãm Kỳ Duyệt lại thở phào nhẹ nhõm.
Y hiểu được sát khí này là không phải nhằm vào mình, cho nên dù Đồ Tử Chân không hỏi, thì y cũng sẽ nói hết cho Đồ Tử Chân những gì y biết về Diệp Mặc.
Hiện giờ Đồ Tử Chân đã hỏi, thì y càng không có chút do dự nào mà tranh thủ nói nhanh:
– Tên Diệp Mặc kia cũng không nói là hắn đến từ đâu, nhưng tôi đoán rằng hắn là tu sĩ của Nam An Châu.
Đúng rồi, hắn và đảo chủ Nhân Trúc Đảo là Giải Phong có quan hệ khá tốt, nói không chừng là hắn sẽ đi làm khách chỗ Giải Phong đảo chủ.
Tiện thể ám toán Giải Phong một chút, thì trong lòng Lãm Kỳ Duyệt mới cảm thấy chút cân đối.
– Đem ‘Dưỡng thần tuyền’ mà ngươi lấy được giao ra đây.
Đồ Tử Chân sau khi hỏi việc xong, thì mặt cũng không chút thay đổi nào mà lên tiếng muốn cướp đoạt.
– A… Đồ đại tỷ…
Lãm Kỳ Duyệt ngây ngẩn cả người.
Để có được ‘Dưỡng thần tuyền’ thì y mất đi ‘Long tâm viêm’ còn chưa nói, đã thế còn chút nữa thì bị Diệp Mặc giết.
Nhưng hiện tại, lại bị cướp đi sao?
Thấy Lãm Kỳ Duyệt không hề có động tác gì, thì Đồ Tử Chân liền hừ lạnh một tiếng, khí thế trên người lại lập tức bạo phát ra.
Cái khăn tay mầu đen kia cũng bạo phát ra từng trận âm thanh cọ xát với không gian, trong nháy mắt liền bay lên.
Lãm Kỳ Duyệt cũng không dám nói nhiều nữa, cố nén sự phẫn nộ và không cam lòng trong nội tâm xuống, đem một cái pháp bảo không gian có hình một chiếc bình đưa cho Đồ Tử Chân rồi nói:
– Nó đây.
Đồ Tử Chân tiếp nhận chiếc bình, thậm chí cũng không thèm mở ra xem một chút, thì đã xoay người biến mất.
Mụ không thèm mở ra xem, là vì mụ vững tin là Lãm Kỳ Duyệt không dám lừa gạt mình.
Nhưng mụ lại không hề biết, trong cái bình đó cũng chẳng phải là ‘Dưỡng thần tuyền’ gì cả, vì Lãm Kỳ Duyệt cho dù là mạo hiểm cũng phải lừa mụ, huống chi Lãm Kỳ Duyệt cũng rất hiểu tính cách của mụ nữa.
Lãm Kỳ Duyệt nhìn bóng lưng Đồ Tử Chân biến mất, cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ rằng cái mụ già kia ỷ vào tu vi cao cường của mình, luôn tự cao tự đại, đều không coi ai ra gì cả.
Vừa rồi bản thân chỉ đưa cho mụ ta một cái bình đựng rượu bình thường, vậy mà mụ già đó cũng không thèm mở ra kiểm tra một chút, hẳn là mụ tin chắc rằng mình sẽ không dám lừa gạt mụ ta.
– Lão tử cũng không nên ở lại Tự Thiên Đảo nữa rồi.
Lâm Kỳ Thủy nói một câu với giọng căm hận, sau đó vội vã quay lại đảo của mình thu thập một chút, lại giải tán toàn bộ thân tín của mình ở trên đảo, rồi mới lấy ra một pháp bảo phi hành bay đi mất.
Nếu như lúc này có người hỗ trợ khống chế pháp bảo phi thuyền, thì Diệp Mặc khẳng định là sẽ tiến vào trong Thế giới trang vàng để thử nghiệm hiệu quả của ‘Dưỡng thần tuyền’.
Đáng tiếc là hiện tại chỉ có một mình hắn, cho nên chỉ có thể tạm thời bỏ qua chuyện thí nghiệm ‘Dưỡng thần tuyền’.
Lúc này thì hắn đã là tu sĩ Hóa Chân, dù cho hiện tại chiếc pháp bảo phi thuyền này kém hơn so với ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn, thì Diệp Mặc cũng có thể đẩy nhanh tốc độ chỉ chậm hơn một chút so với ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ mà thôi.
Mà cái tốc độ này còn hơn ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ khi chưa được dung nhập ‘Côn lân’ vào không ít.
Chỉ ngắn ngủi một tháng, thì pháp bảo phi thuyền của Diệp Mặc cũng đã đưa hắn lần thứ hai trở lại đảo san hô mà trước đây hắn đã tiễn Mông Kỳ đi.
Diệp Mặc hiện tại đang rất nhớ nhà, nên căn bản cũng không có dự định dừng lại ở trên đảo này.
Nhưng khi hắn thấy trên cái đảo thiếu thốn linh khí này có hai người, thì nhất thời cũng có chút kinh ngạc.
Ở cái đảo thiếu thốn linh khí như thế này, thì ai lại nguyện ý ở chứ?
– Kinh Học Thành?
Thần thức của Diệp Mặc sau khi quét đến một trong hai người, thì thiếu chút nữa đã kêu lên thành tiếng.
Nhưng hắn lập tức biết rằng người này không phải là Kinh Học Thành, bởi vì Kinh Học Thành là một người đàn ông, còn người mà thần thức của hắn nhìn thấy thì lại là một cô gái.
Cô gái này chỉ có tu vi Hư Thần tầng chín, nhưng lại giống Kinh Học Thành như là được đúc ra từ một khuôn vậy.
Khắc biệt duy nhất của cô gái này với Kinh Học Thành chính là cô còn đen hơn cả Kinh Học Thành một chút, bộ dạng càng thô ráp hơn so với Kinh Học Thành.
Mầu da của Kinh Học Thành thì là mầu đồng rồi, nhưng cô gái này còn đen hơn nữa, tuy rằng không thể nói là cô rất xấu, nhưng cũng tuyệt đối là không liên quan gì tới hai chữ ‘xinh đẹp’ cả.
Bên cạnh cô gái này còn có một tu sĩ trung niên đã có chút nếp nhăn, tu vi cũng khá cao, đã là Kiếp Biến tầng bẩy rồi.
Thấy cô gái này, thì Diệp Mặc lập tức đổi ý.
Cô gái này có tướng mạo quá giống với Kinh Học Thành, khẳng định là có quan hệ thân thiết với y.
Mà cái anh chàng Kinh Học Thành kia quả là một người vô cùng hào sảng, đã đưa cho mình một khối ngọc bài làm bùa hộ thân.
Đồng thời nói là nếu như Ung Lam Y muốn gây khó dễ cho mình thì có thể nhờ đến sự bảo hộ của Thương Hải Điện.
Đã biết rõ rằng mình chính là người giết Ung Ô Tử của Thông Hải Giáo, Kinh Học Thành còn dám làm như vậy, hiển nhiên là y đã thực sự coi mình là bằng hữu, muốn toàn lực ra tay giúp đỡ mình.
Diệp Mặc dù không có thời gian để đi Thương Hải Điện, nhưng trong lòng hắn cũng đã coi Kinh Học Thành là bằng hữu của mình rồi.
Hiện tại trên đường gặp được người có quan hệ với Kinh Học Thành, thì Diệp Mặc lập tức khống chế pháp bảo phi hành hạ xuống hòn đảo này.
Hai người trên đảo vốn rất đề phòng, hiện tại thấy Diệp Mặc đã hạ xuống trên đảo, thì hai người liền cảnh giác đứng sang một bên, nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc đang đứng trên pháp bảo phi hành.
Diệp Mặc cũng không hề thu hồi lại pháp bảo phi hành của mình, mà cười ha hả rồi ôm quyền nói:
– Hai vị đến từ Thương Hải Điện sao?
Tu sĩ trung niên trên mặt có nếp nhăn kia nhìn thoáng qua pháp bảo phi hành của Diệp Mặc, trong mắt lộ ra một tia khiếp sợ, chỉ là nỗi khiếp sợ kia liền nhanh chóng biến mất, sau đó cẩn thận đáp lại:
– Chúng tôi hình như chưa từng gặp qua anh bạn, không biết anh bạn có điều gì muốn hỏi hay không?
Y không hề nói rằng mình tới từ Thương Hải Điện, nhưng cũng không hề phủ nhận.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Tôi có một người bạn là Kinh Học Thành ở Thương Hải Điện, không biết hai vị có biết không?
– Anh là bạn của anh trai tôi?
Cô gái da ngăm đen kia lập tức kinh ngạc hỏi một câu, nhanh đến nỗi tu sĩ trung niên kia muốn ngăn cản cũng không kịp.
Trong nội tâm của cô vẫn còn đang nghi hoặc, không biết anh trai cô từ khi nào có một người bạn có thể vượt qua Vô Tâm Hải như vậy chứ?
Sự nguy hiểm của Vô Tâm Hải, cô sao có thể không biết được? Hải thúc mang theo cô tới đây, dọc theo đường đi đã gặp không biết bao nhiêu nguy hiểm rồi, luôn luôn phải cẩn thận từng chút một, đâu có dám quang minh chính đại mà dùng pháp bảo phi hành bay trên bầu trời Vô Tâm Hải như người này chứ.
Chỉ cần một chút không cẩn thận thôi, là sẽ bỏ xác tại Vô Tâm Hải này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1398: Biến Cố Của Thương Hải Điện
Biến Cố Của Thương Hải Điện
Q
uả nhiên là em gái của Kinh Học Thành, bản thân mình thật là không đoán sai.
Trong lòng Diệp Mặc vui vẻ, lấy ra một khối ngọc bài đưa cho cô gái kia rồi nói:
– Cô xem cái này thì sẽ biết, trước đây là do Kinh Học Thành đưa cho tôi đấy.
– Thực sự là ngọc bài thân phận của anh trai tôi…
Cô gái da ngăm đen kia sau khi tiếp nhận ngọc bài từ tay Diệp Mặc, thì liền mừng rỡ kêu lên.
Sau khi nói xong, thì dường như cô liền nhớ ra cái gì đó, nhất thời khiếp sợ mà nhìn Diệp Mặc:
– Chẳng lẽ anh chính là Diệp Mặc, là Diệp Mặc đã thông qua ‘La khúc thập bát bàn’ mà chạy trốn?
Ngọc bài của anh trai cô từ trước tới nay đều chưa từng đưa cho một ai khác, nhưng lần trước sau khi anh trai cô từ trong ‘La khúc thập bát bàn’ đi ra, thì đã nói rằng mình kết giao với một nhân vật anh hùng, tên là Diệp Mặc.
Cái tên Diệp Mặc dám giết con trai Ung Ô Tử của Ung Lam Y ở ‘La khúc thập bát bàn’, hơn nữa còn vô cùng tinh thông trận pháp.
Cho nên anh trai cô rất muốn kết giao với Diệp Mặc, và đã đưa cho Diệp Mặc ngọc bài của mình.
Trước đây cô không hề nghĩ tới, là vì lần đó anh trai của cô nói Diệp Mặc chỉ có tu vi Ngưng Thể.
Vậy thì một tu sĩ có tu vi Ngưng Thể sao dám vượt qua Vô Tâm Hải chứ, hiển nhiên chỉ có người điên mà thôi.
Cô cũng không biết, Diệp Mặc hiện tại tuy rằng không phải là tu vi Ngưng Thể, nhưng ngày trước Diệp Mặc vượt qua Vô Tâm Hải đích thực là chỉ có tu vi Ngưng Thể.
Diệp Mặc liền gật đầu:
– Không sai, tôi chính là Diệp Mặc.
Tôi vừa đi qua nơi này, thì thấy cô và anh trai giống nhau như đúc, cho nên cố ý xuống hỏi thăm một chút Kinh huynh có khỏe hay không? Vốn lần này tôi muốn đi tới Thương Hải Điện một chuyến, nhưng chỉ vì có chút việc gấp, cho nên là muốn để lần khác mới đi.
Những lời này Diệp Mặc nói ra hoàn toàn là chân thực từ suy nghĩ trong lòng, lúc này tu vi của hắn đã là Hóa Chân tầng ba, hơn nữa trình độ luyện khí cũng đã là tông sư đỉnh cấp tiêu chuẩn.
Nhất định phải sớm đi về đem ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của mình lại luyện chế một chút nữa, biến nó thành một cái bán tiên khí thì hắn vẫn có chút nắm chắc.
Một khi ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn trở thành bán tiên khí, thì hắn tùy thời đều có thể tới Vô Tâm Hải.
Nếu muốn nói là đem cả Vô Tâm Hải thành hậu hoa viên của mình thì hẳn là cũng có thể.
Kinh Trác Tương vốn muốn hỏi Diệp Mặc vì sao chỉ có tu vi Ngưng Thể, mà lại dám vượt qua Vô Tâm Hải.
Thế nhưng câu nói kia của Diệp Mặc đã khơi gợi lên tâm sự của cô, nên cô nhất thời liền trở nên nức nở:
– Anh trai tôi hiện tại còn không biết sống chết, Thương Hải Điện cũng không còn là Thương Hải Điện nữa rồi…
Diệp Mặc nghe xong lời này, thì liền nhíu mày hỏi:
– Cha của cô Kinh Hướng Đông là điện chủ của Thương Hải Điện, vậy thì ai dám làm gì anh trai của cô chứ?
Lúc này thì tên tu sĩ Kiếp Biến bên cạnh cũng đã hiểu được Diệp Mặc là bạn chứ không phải là địch, nên nhanh chóng đáp lời:
– Vẫn đề này nói ra rất dài dòng, chúng ta cứ ngồi xuống trước rồi nói sau.
Diệp Mặc tuy rằng vội vã về nhà, nhưng nếu như đã biết Kinh Học Thành xảy ra chuyện, thì hắn cũng không thể nào mặc kệ được.
Cho nên liền gật đầu:
– Cũng được.
Nói xong, Diệp Mặc đã tiện tay lấy ra ba cái ghế đá mầu đen rồi nói:
– Mời hai vị ngồi.
Tu sĩ Kiếp Biến kia và Kinh Trác Tương thấy Diệp Mặc tùy ý lấy ra mấy cái ghế đá, thì khóe mắt lập tức co quắp lại.
Người này chỉ tùy tiện lấy ra mấy cái ghế đá, thì đều là tài liệu luyện khí cấp bẩy ‘Hư không hắc tinh thạch’ rồi.
‘Hư không hắc tinh thạch’ không chỉ đơn giản là tài liệu cấp bẩy, mà còn là thứ tài liệu luyện khí cực kì hiếm có ở Tu Chân Giới, nhưng thứ này lại bị Diệp Mặc đem ra làm thành những cái ghế ngồi bình thường, đây quả thực là quá xa xỉ mà.
Nếu như Diệp Mặc biết suy nghĩ của hai người này, thì hắn nhất định là sẽ nói hắn vẫn chưa phải là người xa xỉ nhất đâu.
Cái Hắc Thạch thành kia toàn bộ đều được chế tạo từ ‘Hư không hắc tinh thạch’ đấy, còn hắn mới chỉ đem ‘Hư không hắc tinh thạch’ làm vài cái ghế mà thôi.
Đương nhiên là vì Diệp Mặc mới chỉ lấy có một phần nhỏ từ Hắc Thạch thành mà thôi.
Nếu như hắn muốn lấy ‘Hư không hắc tinh thạch’ để dùng luyện chế đồ vật, thì chí ít cũng có thể lấy để làm một cái động phủ không nhỏ chút nào.
Bất luận có phải là Diệp Mặc xa xỉ hay không, thì Diệp Mặc có thể tùy ý đem ‘Hư không hắc tinh thạch’ ra mà làm ghế ngồi, thì hiển nhiên là không phải người bình thường rồi.
Sau khi Kinh Trác Tương ngồi xuống.
Thì liền cẩn thận nói với Diệp Mặc:
– Diệp đại ca, tôi là Kinh Trác Tương, còn đây là quản sự của Thương Hải Điện tên là Kinh Hải.
Diệp Mặc gật đầu:
– Cô nói một chút đi, anh trai Kinh Học Thành của cô sao rồi?
Kinh Trác Tương ừ một tiếng, sau đó vành mắt của cô lại đỏ lên.
Cô sửa sang lại dòng suy nghĩ của mình một chút, sau đó mới lên tiếng:
– Trước đây sau khi kết thúc ‘La khúc thập bát bàn’, thì một trong ba đại thế lực của ven Vô Tâm Hải là Hải Tu Minh đã xảy ra nội loạn.
Hải Tu Minh giải thể đầu nhập vào Thông Hải Giáo…
Diệp Mặc nghe tới đó, thì trong lòng âm thầm gật đầu, vì chuyện này hắn đã được biết sau khi gặp lại Mông Hàn An rồi.
Hắn còn giết cả Ung Ngạn của Thông Hải Giáo nữa.
Cái pháp bảo Minh Ngục quyển của y hiện giờ vẫn còn đang ở trong nhẫn trữ vật của hắn.
– Sau khi Hải Tu Minh đầu nhập vào Thông Hải Giáo, thì thực lực của Thương Hải Điện chúng tôi lại có vẻ mỏng hơn.
Sau đó Ung Lam Y tới Thương Hải Điện của chúng tôi làm khách, còn cha tôi thì cũng không hề để ý.
Nhưng không ngờ rằng, Tam điện chủ của Thương Hải Điện bỗng nhiên lại trở mặt làm phản, liên thủ cùng Ung Lam Y ám toán cha tôi và Nhị điện chủ Thành Hội Ninh…
Kinh Trác Tương nói tới đây, thì Diệp Mặc liền nhíu mày.
Không ngờ rằng tên Ung Lam Y tính tình tàn bạo này, lại còn có thủ đoạn thâm sâu như vậy, liên hợp với Tam điện chủ của Thương Hải Điện ám toán Đại điện chủ và Nhị điện chủ.
Lão ta còn muốn đem Hải Tu Minh và Thương Hải điện toàn bộ xác nhập sao?
– Vốn cha tôi sau khi bị ám toán thì thương thế cũng không đáng ngại, chỉ là không ngờ Ung Lam Y lại dẫn người phục kích ở ngoại vi Thương Hải đảo, một khi phát tín hiệu, thì lập tức sẽ trấn áp toàn bộ các tu sĩ phản kháng.
Lúc đó chỉ cần tu sĩ nào có chút phản kháng, thì đều lập tức bị giết, hơn nữa còn có Tam điện chủ trợ giúp, cho nên Thương Hải Điện tử thương vô số.
Cha tôi và Nhị điện chủ gặp nạn, anh trai thì bị bắt giam tại chỗ, hiện tại sống chết ra sao, thì tôi cũng không biết.
Kinh Trác Tương nói xong thì lại xoa xoa mắt.
Diệp Mặc trầm giọng:
– Vậy cô làm sao có thể trốn được tới đây?
– Hải thúc nhận được tin tức, trước tiên liền dùng ‘Độn không phù’ mang tôi rời khỏi Thương Hải Điện.
Chỉ là chúng tôi không dám vượt qua Vô Tâm Hải, chỉ có thể ở lại cái đảo có linh khí loãng này tìm kiếm cơ hội rời khỏi Vô Tâm Hải mà thôi.
Kinh Trác Tương đáp lại.
– Biến cố kia xảy ra đã bao lâu rồi?
Trong lòng Diệp Mặc suy đoán, chắc rằng chuyện này đã phát sinh cách đây không ít thời gian, nói không chừng là ngay sau biến cố của Hải Tu Minh thì đã xảy ra rồi.
Kinh Hải vẫn ở một bên nghe, thì liền nhanh chóng đáp lời Diệp Mặc:
– Tính một chút, thì cũng đã được gần một năm rồi.
Trong một năm này, thì chúng tôi vừa đi vừa lẩn trốn tới được nơi đây.
Diệp Mặc gật đầu, nếu như không có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, mà còn luôn bị Ung Lam Y truy sát.
Thì một tu sĩ Kiếp Biến tầng bẩy có thể dùng thời gian một năm để trốn được tới đây cũng đã không dễ dàng rồi.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc liền đứng lên nói:
– Tôi muốn đi Thương Hải Điện một chuyến, mọi người đi cùng với tôi đi.
Ở đây thì cũng là sát biên giới giữa Vô Tâm Hải và đất liền.
Thì một tu sĩ Kiếp Biến tầng bẩy như Kinh Hải trốn ở đây tùy thời đều có thể mất mạng.
– Anh muốn đi cứu anh trai của tôi?
Kinh Trác Tương cũng kinh hỉ đứng lên hỏi.
Diệp Mặc ừ một tiếng:
– Anh trai Kinh Học Thành của cô là bạn của tôi, hiện tại y đã xảy ra chuyện rồi, thì tôi đương nhiên là phải trợ giúp.
Huống chi, cái tên Ung Lam Y kia cũng có thù hận lớn đối với tôi, cho nên dù không có chuyện của anh trai cô thì tôi cũng sẽ không bỏ qua cho lão ta.
Tôi trước khi rời đi thì cũng đã nói qua, rằng sẽ có ngày tôi trở về vấn an lão.
Kinh Trác Tương vừa vui mừng một chút, thì ngay sau đó đã bình tĩnh lại rồi do dự nói:
– Nhưng Ung Lam Y và Tam điện chủ Ô Bân của Thương Hải Điện đều là tu sĩ Hóa Chân, hơn nữa Ung Lam Y còn là tu sĩ Hóa Chân đỉnh.
Anh chỉ có tu vi Ngưng Thể thì…
Diệp Mặc nghe được lời Kinh Trác Tương nói, rồi lại nhìn đến ánh mắt có chút thất vọng của Kinh Hải ở bên cạnh, lập tức cũng biết rằng họ đang nghĩ mình là một kẻ chỉ có lòng nhiệt tình mà thôi.
Nói không chừng thì tu sĩ tên Kinh Hải còn không muốn mình dẫn họ ra khỏi.
Cứ ở đây hoặc đi đâu có thể giữ được tính mạng rồi hãy nói.
Đã hiểu được cách suy nghĩ của Kinh Hải, thì Diệp Mặc cũng không muốn đi giải thích làm gì, chỉ thu hồi lại ghế đá rồi nói:
– Ở chỗ này của Vô Tâm Hải coi như cũng là một địa điểm an toàn, nhưng hai người cũng đã dừng chân lại chỗ này quá lâu rồi, cho nên vẫn có chút nguy hiểm.
Tôi đề nghị hai người đi cùng tôi tới Thương Hải Điện.
Đương nhiên, nếu không muốn thì tôi cũng có thể cấp cho hai người một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm cho hai người.
Kinh Hải nghe xong Diệp Mặc nói, thì liền hít vào một hơi lạnh.
Tiện tay là đã đưa ra một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm sao? Diệp Mặc nghĩ mình là ai chứ? Hay là hắn thực sự giàu có như vậy? Nghĩ tới việc Diệp Mặc tùy ý là lấy ra mấy khối ‘Hư không hắc tinh thạch’ để làm ghế ngồi, thì Kinh Hải bỗng nhiên cảm giác được cách suy nghĩ của mình có thể đã sai rồi.
Kinh Trác Tương thì thật ra lại không suy nghĩ nhiều như vậy, cho nên lập tức nói:
– Tôi nguyện ý, cho dù là chết, thì tôi cũng muốn nhanh chóng tới xem anh trai và mẹ của tôi.
– Tốt, vậy thì đi thôi.
Diệp Mặc nói xong liền đi lên pháp bảo phi hành của mình trước.
Nhìn Kinh Trác Tương theo sau Diệp Mặc tiến vào trong pháp bảo phi hành, Kinh Hải tuy rằng cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng cũng chỉ có thể đi theo mà thôi.
Song trong lòng của y cũng thầm than vì Diệp Mặc nói hoàn toàn không sai.
Cho dù là không đi, thì lấy tu vi của y và Kinh Trác Tương thì hai người có thể tiếp tục kiên trì ở lại chỗ này bao lâu? Nửa năm? Một năm? Hay là nhiều hơn nữa?
Thấy Kinh Trác Tương và Kinh Hải đã lên phi thuyền của mình, thì Diệp Mặc lập tức muốn khởi động phi thuyền.
Vừa lúc đó thì có một cái bóng mầu đen từ trong biển vọt lên, trực tiếp đánh về phía phi thuyền của Diệp Mặc.
– Yêu thú cấp chín Bát Giác Ô?
Kinh Trác Tương thấy rõ cái bóng đen này thì đã lập tức nhận ra.
Cô và Kinh Hải đã ở tại hòn đảo này cũng không phải là mới ngày một ngày hai, cho nên khi yêu thú cấp chín vừa xuất hiện, thì cô đã nhận ra được rồi.
Loại yêu thú cấp chín Bát Giác Ô này có rất nhiều quanh đây, cho dù là Hải thúc muốn đánh thì cũng phải mất tới nửa ngày mới có thể tiêu diệt được một con.
Nếu như mà chúng đi tới theo đàn thì… bọn họ cũng chỉ có thể chọn cách né tránh mà thôi.
– Hải thúc…
Kinh Trác Tương vô thức kêu lên một câu, hoàn toàn quên mất rằng nếu như ngay cả yêu thú cấp chín mà Diệp Mặc còn không đối phó được, thì làm sao dám đi Thương Hải Điện đối phó với Ung Lam Y và cái tên Tam điện chủ kia chứ?
Kinh Hải vốn định chờ một lát để xem Diệp Mặc xuất thủ, nhưng cái loại yêu thú Bát Giác Ô này có tốc độ quá nhanh, nếu như y chỉ hơi do dự một chút, thì không chừng Bát Giác Ô đã gây hại tới Kinh Trác Tương rồi, cho nên y đã lập tức lấy ra pháp bảo của mình.
Chỉ là không đợi pháp bảo của y công kích ra ngoài, thì Diệp Mặc đã phóng một đao gió ra rồi.
‘Phập’ một tiếng, một đường huyết quang đã hiện lên, con yêu thú Bát Giác Ô hung ác độc địa vô cùng kia liền giống như một khối đậu hũ, bị đao gió của Diệp Mặc chém ra thành hai nửa, một viên yêu đan hiện ra liền bị Diệp Mặc thu vào trong nhẫn trữ vật.
Diệp Mặc giống như làm một chuyện nhỏ bé chẳng đáng kể gì, không hề nói lời nào thì đã khống chế pháp bảo phi hành phóng lên cao, đảo mắt cái đã để lại hòn đảo kia ở sau lưng rồi.
Kinh Hải thì vẫn cầm pháp bảo của mình ngây dại ở đó.
Đây là cái bản lĩnh gì? Một chiêu đã có thể giết chết yêu thú cấp chín? Hơn nữa còn là một đao gió hết sức đơn giản?
Lúc này thì ánh mắt của y nhìn về phía Diệp Mặc đã có chút kính nể rồi.
Cái người tên Diệp Mặc trước mặt này dường như cũng không phải là loại người lỗ mãng không biết dùng đầu óc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1399: Bóp Chết Kiếp Biến
Bóp Chết Kiếp Biến
D
iệp đại ca, anh đã là tu vi gì rồi?
Kinh Trác Tương cũng chấn động vô cùng, chỉ một đường đao gió đã giết chết một yêu thú cấp chín, thì ngay cả cha của cô cũng không chắc đã làm được.
Diệp Mặc mỉm cười, cũng không hề giấu diếm Kinh Trác Tương:
– Tôi đã có tu vi Hóa Chân rồi, cho nên cô không cần phải lo lắng.
Cái lão khốn kiếp Ung Lam Y kia tôi chắc chắn sẽ phải giết rồi.
Trong lòng Kinh Hải hít vào một hơi lạnh.
Người có thể tiến vào ‘La khúc thập bát bàn’ thì cần phải tuân thủ mức hạn chế của nó, chỉ có tu sĩ nào chưa đạt tới độ tuổi một trăm, thì mới có thể tiến vào ‘La khúc thập bát bàn’ mà thôi.
Diệp Mặc có thể đi vào, cũng đồng nghĩa với việc Diệp Mặc còn chưa tới trăm tuổi, vậy một tu sĩ Hóa Chân còn chưa đến trăm tuổi… Kinh Hải đã không dám nghĩ tiếp nữa, vì y có nghe cũng chưa từng nghe qua cái loại tu sĩ trâu bò như thế này.
Y đương nhiên là không biết, mặc dù hiện tại Diệp Mặc còn chưa tới trăm tuổi, nhưng khi hắn tiến vào trong ‘La khúc thập bát bàn’ thì xác thực tu vi còn chưa đạt tới Hóa Chân, bằng không thì với tính cách của hắn, sao có thể nhẫn nhục trước mặt Ung Lam Y được?
– Hóa ra anh là tu sĩ Hóa Chân, vậy mà anh trai tôi còn muốn bảo cha tôi giúp đỡ anh nữa chứ…
Kinh Trác Tương sợ hãi than một tiếng.
Diệp Mặc không hề giải thích, hắn biết ngày đó nếu như hắn không thể thoát đi từ ‘La khúc thập bát bàn’, thì Kinh Học Thành thực sự là có khả năng giúp được hắn.
Chỉ là hắn lại không biết cha của Kinh Học Thành có thể vì mình mà khai chiến với Ung Lam Y hay không.
Nhưng bất luận là có hay không, thì đối với Diệp Mặc hắn mà nói, đều là một con đường sống.
Cho nên dù là Diệp Mặc không được Kinh Học Thành hỗ trợ, thì hắn vẫn vô cùng cảm kích Kinh Học Thành, đồng thời trong thâm tâm luôn coi Kinh Học Thành là bạn.
Pháp bảo phi hành của Diệp Mặc lướt đi trong không trung.
Lộ trình mà Kinh Hải va Kinh Trác Tương phải mất một năm thời gian mới đi được thì giờ chỉ chưa tới nửa tháng, thì tầm mắt đã có thể thấy được khu vực quần đảo liên miên trải dài trên biển.
Diệp Mặc khống chế cho tốc độ chậm lại, còn Kinh Trác Tương đứng ở đầu phi thuyền chỉ vào một cái bóng to lớn ở phía xa xa nói: – Nơi ấy chính là Hoàng Kim Đại Điện của ba vị điện chủ Thương Hải Điện, cha tôi chính là bị ác tặc Ô Bân giết chết ở đây.
Kinh Trác Tương vừa nói xong, thì một đạo độn quang đã hiện ra phía trước phi thuyền của Diệp Mặc.
Đó là một pháp bảo linh khí cực phẩm Phi Xa, ở trên là một gã đàn ông trung niên hơn ba mươi.
Khi tên trung niên này thấy phi thuyền của Diệp Mặc, thì trong mắt hiện lên một tia kinh dị.
Ngay sau đó thì y lại nhìn thấy Kinh Trác Tương nên liền kinh ngạc:
– Phía trước có phải là Trác Tương tiểu thư…
Kinh Trác Tương nghe được thanh âm này, thì lập tức kinh hỉ:
– Đúng là tôi, anh là Vương tuần vệ…
Thấy được y là người có quen biết với Kinh Trác Tương cho nên Diệp Mặc cũng không vội động thủ.
Vốn là hắn đang định bắt người này qua để tra hỏi vài câu đấy.
– Thực sự là Trác Tương tiểu thư, vậy thì cô đi nhanh lên, cô còn quay về đây làm gì?
Tên trung niên kia sau khi nghe được lời khẳng định của Kinh Trác Tương, thì lập tức vội vàng nói, biểu tình cũng trở nên vô cùng khẩn trương.
– Cảm ơn Vương tuần vệ, anh cho tôi hỏi, mẹ tôi và anh trai tôi hiện giờ như thế nào rồi?
Vành mắt của Kinh Trác Tương liền đỏ lên.
Trong lòng hiện đang rất cảm kích người gọi là Vương tuần vệ này, đồng thời câu hỏi đầu tiên của cô cũng là hỏi về tình hình của mẹ và anh trai mình.
Ánh mắt của Vương tuần vệ dừng lại trên người Diệp Mặc một chút, rồi ôm quyền hướng về phía Kinh Hải chào một cái.
Lúc này thì y mới nói với Kinh Trác Tương:
– Trác Tương tiểu thư, xin lỗi cô, sau khi Đại điện chủ bị mưu hại, thì Vương Hàn tôi thật sự là không còn cách nào, hiện tại chỉ có thể tiếp tục lưu lại đây mà thôi…
Kinh Trác Tương ừ một tiếng rồi nói:
– Vương đại ca, tôi không trách anh, anh không hề sai, có sai thì chính là cái tên ác tặc Ô Bân kia…
Kinh Trác Tương cũng không tiếp tục nói cho hết, vì cô cũng biết, dẫu có nói nhiều hơn thì cũng không có tác dụng gì, cho nên lại đổi giọng:
– Mẹ của tôi và anh trai tôi…
Vương tuần vệ lại một lần nữa cúi thấp đầu xuống, giọng nói trầm hẳn đi:
– Điện chủ phu nhân vì không muốn bị Ung Lam Y làm nhục, cho nên đã tự vẫn rồi… Thiếu điện chủ thì hiện còn đang bị giam giữ.
Về phần tại sao chúng không động tới thiếu điện chủ thì tôi lại không biết…
Thấy Kinh Trác Tương mặt đầy nước mắt, thì Vương tuần vệ liền thở dài nói với Kinh Hải:
– Kinh huynh, anh nhanh tranh thủ thời gian đưa Trác Tương tiểu thư rời khỏi đây đi, qua một thời gian ngắn nữa, tôi dự định sẽ cùng với mấy người bằng hữu đi Nam An Châu thử thời vận.
Thương Hải Điện từ lâu đã không còn là Thương Hải Điện trước đây nữa rồi, hazzz…
Kinh Hải vẫn chưa kịp nói gì, thì đã nhìn thấy vẻ mặt của Vương tuần vệ biến đổi.
Không đợi cho Vương tuần vệ kịp phản ứng, thì đã lại có thêm một đạo độn quang nữa hạ xuống trước phi thuyền của Diệp Mặc.
– Vương Hàn, tao đã sớm hoài nghi mày là kẻ nằm vùng rồi, hiện tại xem ra tao cũng không hề nhìn lầm.
Ha ha, ngày hôm nay tao xem Vương Hàn mày còn giải thích được thế nào nữa.
Dám một mình để cho dư nghiệt của Kinh gia chạy trốn, thực sự là rất can đảm.
Cái đạo độn quang kia vừa dừng lại, thì đã phát ra một cái thanh âm vô cùng kiêu ngạo rồi.
Sắc mặt Vương Hàn đại biến, nhưng cũng không giải thích, y biết rằng loại chuyện này cho dù có giải thích, thì cũng không có chút tác dụng nào.
Diệp Mặc vẫn không nói gì, hắn đã sớm nhìn thấy cái tên vừa mới tới này rồi.
Vương Hàn là tu sĩ Kiếp Biến tầng bốn, còn cái tên vừa tới là tu sĩ Kiếp Biến tầng sáu, chỉ thiếu chút nữa là đã có thể thăng cấp lên Kiếp Biến hậu kỳ rồi.
– Kinh huynh, tên này là Quế Nghĩa của Thông Hải Giáo, y ở Thương Hải Điện làm ác đã lâu, hãm hại rất nhiều huynh đệ Thương Hải Điện chúng ta, chúng ta sau khi liên thủ giết y, thì Vương Hàn tôi sẽ lập tức rời khỏi đây cùng với hai người.
Vương Hàn rất nhanh đã bình tĩnh lại, đồng thời nhanh chóng đưa ra quyết định.
Diệp Mặc âm thầm gật đầu.
Anh chàng Vương Hàn này quả là rất quyết đoán, không thể nghi ngờ gì rằng quyết định này chính là quyết định chính xác nhất, còn hơn là cố gắng đi giải thích mà không có kết quả gì.
Kinh Trác Tương thì đã thương tâm quá rồi, hiện tại không có cách nào đưa ra quyết định cả, cho nên Vương Hàn nói với Kinh Hải chứ không nói với cô cũng là hợp lý.
Kinh Hải nhìn Vương Hàn gật đầu, nhưng cũng không trả lời, mà lại quay ra nhìn về phía Diệp Mặc rồi nói:
– Diệp thiếu chủ, ý của cậu là…
Diệp Mặc là bạn của Kinh Học Thành, có ngọc bài của Kinh Học Thành, hơn nữa Kinh Hải biết Diệp Mặc có bản lĩnh cực kỳ lợi hại, thậm chí còn là một tu sĩ Hóa Chân.
Cho nên Kinh Hải thẳng thắn gọi Diệp Mặc là thiếu chủ giống như xưng hô với Kinh Học Thành.
Đương nhiên trong đó còn có một tầng ý tứ khác, đó chính là muốn nói với Diệp Mặc rằng ‘Cậu là người bạn tốt nhất của thiếu chủ tôi, cậu không thể thấy chết mà không cứu được’.
Vương Hàn thì lại ngây dại.
Y biết Kinh Hải chính là quản gia của Đại điện chủ, nhưng sao lại gọi một người mà y chưa từng gặp mặt là thiếu chủ?
Diệp Mặc đương nhiên hiểu ý của Kinh Hải, mặc dù vậy thì hắn cũng chẳng hề tức giận.
Kinh Hải nghĩ thế nào là chuyện của y, còn bản thân mình làm thế nào là chuyện của mình.
Nếu như mình không muốn ra tay trợ giúp, thì cho dù Kinh Hải có nói ba hoa cái gì cũng chẳng thế khiến hắn động tay.
Nếu như hắn đã muốn giúp, thì căn bản cũng không cần Kinh Hải phải nói nửa chữ.
Nhưng hiện tại Kinh Hải đã hỏi, thì Diệp Mặc cũng thản nhiên đáp:
– Cái này thì có gì mà phải do dự, cứ trực tiếp giết đi là được.
Trực tiếp giết là được sao? Vương Hàn nhìn thấy Diệp Mặc còn trẻ hơn mình nhiều, thì miệng không thốt lên nổi một chữ.
Lời này nếu như là do một tu sĩ Hóa Chân đỉnh nói ra, thì đó chính là khí phách.
Nhưng người như Diệp Mặc nói ra, thì lại thấy rõ là một kẻ ngu ngốc.
Tên Kiếp Biến tầng sáu vừa tới nghe xong lời Diệp Mặc nói, thì liền cười ha hả, khoát tay một cái phóng ra một đạo pháo hoa hoa mỹ.
Diệp Mặc biết tên này chính là đang báo tin, cho nên cũng không thèm để ý, chỉ là phóng ra ‘Chân nguyên thủ’ hướng về phía tên tu sĩ Kiếp Biến tầng sáu kia.
Khi ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc phóng tới, thì tên tu sĩ Kiếp Biến tầng sáu kia liền kinh hãi, lúc này thì y làm sao mà còn không biết Diệp Mặc là một tu sĩ Hóa Chân chứ, cho nên lập tức muốn chạy trốn.
Chỉ là y rất nhanh đã phát hiện ra mình hoàn toàn không thể cử động chút nào cả.
‘Vực’, ‘Vực’ thật cường hãn’.
Trong mắt tên tu sĩ Kiếp Biến tầng sáu kia liền hiện lên một tia tuyệt vọng, trơ mắt ra nhìn ‘Chân nguyên thủ’ kia nắm lấy mình.
Một tiếng ‘Răng rắc’ vang lên, tên tu sĩ Kiếp Biến tầng sáu đã hóa thành hư vô trong ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc, chỉ còn lại một chiếc nhẫn trữ vật bị Diệp Mặc thu vào trong nhẫn trữ vật của mình.
– Tu sĩ Hóa Chân…
Vương Hàn khiếp sợ kêu lên một tiếng, lúc này thì y mới hiểu được cái tên tu sĩ còn trẻ tuổi hơn y nhiều này thực sự là một tu sĩ Hóa Chân, hơn nữa còn là một tu sĩ Hóa Chân đỉnh cấp.
Chứ tu sĩ Hóa Chân bình thường thì sao có thể dễ dàng bóp chết một tu sĩ Kiếp Biến tầng sáu được? Khó trách vì sao mà hắn lại dám nói cái lời đầy khí phách vừa rồi.
Trong lòng Vương Hàn lúc này đang bắt đầu cảm thấy kinh hoàng.
Kinh Hải lần thứ hai thấy Diệp Mặc xuất thủ, trái tim cũng cảm thấy rất kinh hoàng, vì y đã khẳng định là Diệp Mặc tuyệt đối không kém hơn so với lão điện chủ.
Vừa rồi Diệp Mặc vừa trực tiếp dùng ‘Chân nguyên thủ’ bóp chết một tu sĩ Kiếp Biến tầng sáu, việc này thì ngay cả lão điện chủ Thương Hải Điện cũng không nhất định làm được.
Kinh Hải tu vi tuy chỉ là Kiếp Biến tầng bẩy, nhưng đối với sự lý giải về ‘Vực’ thì vẫn còn chưa nhập môn.
Việc mà Diệp Mặc vừa làm thì không phải là lão điện chủ của y không nhất định làm được, mà là khẳng định là không thể làm được.
Loại ‘Vực’ đạt tới trình độ như Diệp Mặc, thì tại Vô Tâm Hải này thật sự là khó có người nào có thể so sánh được.
Ngay cả Kinh Trác Tương hiện đang bi thương cũng ngơ ngác nhìn Diệp Mặc phát uy.
Một tu sĩ Kiếp Biến mà lại không hề có nổi sức phản kháng trong tay Diệp Mặc, thật không biết là anh trai của mình đã kết bạn với loại người nghịch thiên như thế nào đây?
Kinh Hải phản ứng lại, đồng thời trong lòng cũng đại hỉ.
Vì tu vi của Diệp Mặc càng cường đại, thì hi vọng có thể cứu được thiếu chủ ra càng lớn.
Đồng thời cũng có nghĩa là bọn họ lại càng an toàn hơn.
Vương Hàn lúc này cũng từ trong khiếp sợ mà tỉnh táo lại, lập tức nói:
– Trác Tương tiểu thư, Vương Hàn nguyện ý cùng mọi người đi cứu thiếu chủ, sống chết không màng.
Nói xong Vương Hàn lại khom người thi lễ với Diệp Mặc:
– Vương Hàn xin ra mắt tiền bối, vừa rồi nếu như không phải có tiền bối xuất thủ, thì Vương Hàn khẳng định không phải là đối thủ của tên kia.
Diệp Mặc gật đầu:
– Ừ, anh cũng không tồi.
Vương Hàn chịu làm thủ hạ cho tên Tam điện chủ, hiển nhiên cũng không phải là thật tâm.
Dưới tình huống như vừa rồi, mà y còn không hề báo tin, trái lại còn khuyên bảo Kinh Trác Tương nhanh chóng chạy trốn, cũng coi như là không quên đi gốc gác của một tu sĩ rồi.
Kinh Trác Tương lúc này mới phản ứng lại, lập tức hơi khom người với Vương Hàn, lại dùng âm thành có chút khàn khàn vì khóc nhiều nói:
– Cảm ơn Vương đại ca trợ giúp, Trác Tương thực vô cùng cảm kích.
Vương Hàn chỉnh sắc rồi nói:
– Lúc trước tôi khuyên tiểu thư rời đi, là vì biết cho dù hai người có đi Thương Hải Điện thì cũng chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi.
Hiện tại đã có vị tiền bối Hóa Chân này, thì chúng ta sao lại không liều mạng một phen.
Cái lão khốn kiếp Ung Lam Y kia hiện giờ không có ở Thương Hải Điện, huống chi người còn trung thành với lão điện chủ cũng còn nhiều lắm.
Rất nhiều người đều giống như Vương Hàn tôi, chỉ là không có chút năng lực nào để phản kháng lại mà thôi.
Vương Hàn dùng giọng điệu cứng rắn nói xong, thì đã có thêm mười đạo độn quang bay tới, đảo mắt đã hạ xuống trước mặt mấy người Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc vừa nhìn cũng biết, những người này hẳn là tới đây theo pháo hiệu truyền tin vừa nãy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1400: Tam Điện Chủ Buồn Bực
Tam Điện Chủ Buồn Bực
H
ơn mười đạo độn quang kia đảo mắt đã đứng trước mặt mấy người Diệp Mặc, dẫn đầu là một tên tu sĩ Hóa Chân tầng một, còn lại đều là các tu sĩ Kiếp Biến và Thừa Đỉnh.
– Vương Hàn, Quế Nghĩa đâu rồi? Không phải là y vừa mới…
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng một kia vừa đến, thì lập tức đã lên tiếng hỏi Vương Hàn, nhưng y còn chưa hỏi xong, thì đã nhìn thấy Kinh Trác Tương, lập tức dừng lại lời nói của mình, ánh mắt lạnh đi.
Không đợi tên tu sĩ Hóa Chân này nói, thì Kinh Trác Tương đã lạnh giọng quát lên:
– Ti Mộc Lân, ngươi theo cha ta nhiều năm như vậy, tại sao lại phản bội Thương Hải Điện chúng ta? Lại còn câu kết với súc sinh Ung Lam Y của Thông Hải Giáo?
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng một kia khinh thương nhìn thoáng qua Kinh Trác Tương, lạnh lùng nói:
– Ta cần phải giải thích cho cô sao? Quế Nghĩa đã đi đâu rồi? Nói!
Quế Nghĩa cũng chỉ vừa mới phát tín hiệu không lâu, thì y đã tới đây rồi, trong thời gian ngắn ngủi này thì Quế Nghĩa không có khả năng rời đi.
Kinh Hải chỉ là tu sĩ Kiếp Biến tầng bẩy, so với Quế Nghĩa cũng chỉ mạnh hơn một chút, cho dù là có Vương Hàn hỗ trợ, thì cũng không thể giết chết Quế Nghĩa nhanh chóng như vậy.
Cho nên khi y tới mà không thấy Quế Nghĩa ở đây thì lại cảm giác được có chút kinh dị.
Sau khi hỏi xong, thì y bỗng nhiên lại nhớ ra cái gì đó, nhìn chằm chằm vào Vương Hàn rồi hỏi:
– Có phải là Quế Nghĩa đã đem pháo hiệu cảnh báo cho ngươi, sau đó đi truy đuổi người khác rồi không?
Không chờ Vương Hàn trả lời, thì Diệp Mặc đã thản nhiên nói:
– Cái tên vừa phát pháo hiệu đã bị tao giết rồi.
– Cái gì?
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng một gọi là Ti Mộc Lân khiếp sợ thốt lên hai chữ, sau đó khí thế toàn thân nhanh chóng tăng vọt.
Những tu sĩ tu vi kém hơn xung quanh y đều lùi ra phía sau.
Ngay cả Vương Hàn cũng cảm thấy hít thở có chút khó khăn, lập tức biết rằng mình đã bị ‘Vực’ của Ti Mộc Lân bao phủ rồi, nhất thời liền thất kinh, muốn giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Ti Mộc Lân.
Diệp Mặc thì lại lười dong dài, nhanh chóng mở ra ‘Vực’ của mình.
Khi ‘Vực’ của Diệp Mặc vừa được mở rộng ra, thì Ti Mộc Lân cũng lập tức cảm giác được ‘Vực’ của y giống như là một mảng băng mỏng, chỉ nháy mắt đã bị một cái bàn tay khổng lồ đè cho nát vụn.
Cái thanh âm ‘Ken két’ khi ‘Vực’ của y bị phá vỡ thì ngay cả Vương Hàn cũng có thể nghe được rõ ràng.
Chỉ trong thời gia nửa nhịp hô hấp, thì Vương Hàn cũng đã cảm giác được toàn thân khôi phục lại tự do, nhưng Ti Mộc Lân thì sắc mặt đã đại biến.
Y là một tu sĩ Hóa Chân, cũng không phải là hạng người không có kiến thức. ‘Vực’ của Diệp Mặc vừa được mở rộng ra, thì ‘Vực’ của y liền nhanh chóng bị nghiền nát, điều này nói lên cái gì? Đó chính là nói rõ rằng thực lực của đối phương cao hơn y cũng không chỉ là gấp mấy lần mà thôi.
Ti Mộc Lân thầm kêu không tốt, đồng thời muốn lấy pháp bảo của mình ra, nhưng lúc này đã có hơn mười tia sét mầu đen to bằng cổ tay hạ xuống.
Ầm ầm ầm…
Toàn bộ tu sĩ Thừa Đỉnh và tu sĩ Kiếp Biến bên trong ‘Vực’ của Diệp Mặc căn bản là không có chút năng lực phản kháng nào, đều bị lôi kiếm của Diệp Mặc đánh thành những bộ xương khô, thậm chí là trực tiếp biến thành tro bụi.
Ti Mộc Lân kinh hãi, liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi, mạnh mẽ giãy ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc.
Chỉ là y còn chưa kịp lấy ra pháp bảo, thì đã lại có thêm một đạo lôi kiếm hạ xuống, không chút nào lệch ra khỏi người y cả.
‘Phụt’ một tiếng, máu thịt văng ra, Ti Mộc Lân bị lôi kiếm của Diệp Mặc đánh bay lên không.
Trong lòng Ti Mộc Lân lúc này đang vô cùng hoảng sợ, rốt cuộc là từ đâu mà lại có một tên biến thái như thế này tới đây chứ? Tu vi của y là Hóa Chân tầng một vậy mà lại chẳng có chút lực phản kháng nào cả.
Cố gắng dìm nội tâm đang vô cùng khủng hoảng xuống, Ti Mộc Lân lại lần nữa lấy ra một lá chắn chân khí, muốn bảo vệ tính mạng của mình, sau đó thi triển ‘Huyết độn’ để chạy trốn.
Một chiếc bùa mầu vàng nhạt được Ti Mộc Lân phát ra, liên tiếp mấy ngụm máu tươi đã được phun lên tấm bùa.
Cái bùa kia lập tức cũng phát ra quang mang mầu vàng mạnh mẽ, dường như tùy thời đều có thể được kích phát.
Nhưng Ti Mộc Lân rất nhanh đã phải thất vọng rồi, y phát hiện ra rằng đạo bùa của mình cũng bị ‘Vực’ của Diệp Mặc trói chặt, không thể nào kích phát được.
Dưới sự hoảng hốt, Ti Mộc Lân lập tức hiểu ra rằng, ngoại trừ việc cầu xin tha thứ, thì y chỉ còn lại một con đường chết mà thôi.
– Tiền bối…
Ti Mộc Lân chỉ phun ra được hai chữ này, thì đã có một tia sét càng to lớn hơn vừa rồi hạ xuống đầu y.
Một tiếng ‘Răng rắc’ phát ra, Ti Mộc Lân đã nhìn thấy tấm lá chắn chân khí của mình giống như chiếc lá rơi rụng trong mùa đông, hoàn toàn vỡ vụn…
Ầm…
Tia sét kia sau khi đánh nát lá chắn của Ti Mộc Lân thì cũng không hề dừng lại chút nào, vẫn tiếp tục rơi xuống đầu Ti Mộc Lân.
Trong mắt Ti Mộc Lân hiện lên một tia tuyệt vọng, sau đó thì thần hồn câu diệt.
Mấy người Vương Hàn ngơ ngác nhìn quang cảnh trống trải trước mặt.
Nếu như không phải bọn họ đứng ở đây từ đầu, thì chắc chắn là sẽ khẳng định là ở đây vừa rồi không có người nào đến cả.
Không ngờ chỉ hơn mười nhịp thở, thì Diệp Mặc đã giết hết cả mười mấy người, trong đó còn có cả một tên tu sĩ Hóa Chân tầng một nữa.
Ngay cả tu sĩ Hóa Chân trước mặt Diệp Mặc cũng bị giết trong nháy mắt, thì trong lòng Kinh Hải càng kinh sợ hơn.
Diệp Mặc bóp chết một tu sĩ Kiếp Biến, thì có thể giải thích là dù sao đó cũng chỉ là một tu sĩ Kiếp Biến.
Nhưng hiện tại tu sĩ Hóa Chân trước mặt hắn cũng không hề có lực phản kháng, vậy thì cho dù là Ô Bân thì tính là gì chứ?
Diệp Mặc thu hồi lại hơn mười chiếc nhẫn trữ vật, sau đó khởi động pháp bảo phi hành rồi nói:
– Đi thôi, đi Thương Hải đảo nào.
Vương Hàn lúc này mới tỉnh lại, trong lòng nhất thời đại hỉ.
Xem ra quyết định vừa rồi của y không hề sai, cái vị tiền bối Hóa Chân họ Diệp trước mặt này ít nhất phải là một tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ, hơn nữa còn là một tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ vô cùng cường hãn.
Ti Mộc Lân thì y biết rõ, ngày trước tên này ngoại trừ ba vị điện chủ và hai vị cung phụng ra, thì cũng là một tồn tại đỉnh cao trên Thương Hải đảo.
Nhưng hiện giờ ở trong tay Diệp tiền bối thì cũng không có chút lực phản kháng nào cả.
Thương Hải Điện có thể được gọi là Thương Hải Điện, thì ngoại trừ quần đảo Thương Hải ra, còn có nguyên nhân trọng yếu là do cái Hoàng kim đại điện vô cùng nổi danh của Thương Hải Điện.
Hoàng kim đại điện của Thương Hải Điện chính là đại điện còn sót lại từ thời thượng cổ, đã có từ cách đây vô số năm rồi.
Cho dù là không cần tụ linh trận, thì trong Hoàng kim đại điện này linh khí cũng nồng đậm đến bức người, hơn nữa Hoàng kim đại điện còn là một chỗ rất tốt để tu luyện thần thức.
Cho nên ba vị điện chủ Thương Hải Điện đều có chỗ tu luyện riêng ở trong Hoàng kim đại điện này, mục đích chính là để tu luyện thần thức.
Lúc này bên trong Hoàng kim đại điện của Thương Hải Điện, có một tên tu sĩ tóc dài mặc quần áo mầu đen ngồi trên ghế chủ tọa uống rượu.
Chỉ là vẻ mặt của y cũng không có chút nào vui vẻ cả, ngược lại còn đang cau mày buồn bực.
Người này chính là điện chủ mới của Thương Hải Điện – Ô Bân, cũng chính là Tam điện chủ trước đây của Thương Hải Điện.
Trước đây khi y còn là Tam điện chủ của Thương Hải Điện, thì ngoại trừ Đại điện chủ Kinh Hướng Đông và Nhị điện chủ Thành Hội Ninh ra, y chính là tồn tại trên đỉnh được người người kính ngưỡng.
Nhưng sự cám dỗ của quyền lực giống như là độc dược vậy, một khi đã nghiện rồi thì sẽ không thể nào xóa bỏ được.
Y cảm giác mình vẫn bị ràng buộc quá nhiều tại Thương Hải Điện, bất luận là Đại điện chủ hay Nhị điện chủ, thậm chí là hai gã cung phụng thì y cũng không thể nào vượt lên trên được.
Y cần không phải là cái cục diện như thế, mà cái y cần chính là lời nói của y chính là một loại mệnh lệnh, không có bất kỳ người nào có thể dị nghị, cũng không có người nào dám phản bác cả.
Mà lúc đó, Ung Lam Y lại đưa tới cho y một gốc ‘Tử điền La Lan’ đồng thời xúi dục y làm phản.
Dưới hai sự mê hoặc này, Ô Bân đã đồng ý liên thủ với Ung Lam Y của Thông Hải Giáo, ý đồ muốn toàn quyền khống chế Thương Hải Điện.
Dưới âm mưu mà y và Ung Lam Y tỉ mỉ sắp đặt, ám toàn hai vị điện chủ còn lại của Thương Hải Điện, đồng thời phát động nội loạn bên trong Thương Hải Điện.
Vốn là Ô Bân cho rằng chỉ cần giết Kinh Hướng Đông và Thành Hội Ninh, thì Thương Hải Điện tự nhiên sẽ toàn bộ là của y.
Nhưng sau này, thì y mới biết là suy nghĩ của mình đơn giản như thế nào.
Kinh Hướng Đông và Thành Hội Ninh xác thực là đã bị y và Ung Lam Y giết, nhưng Thương Hải Điện cũng không thuộc về y như trong tưởng tượng.
Hai gã cung phụng rời khỏi Thương Hải Điện, đi du ngoạn khắp nơi, mà những tu sĩ còn lại của Thương Hải Điện thì chẳng những không hề nghe lệnh của y, trái lại còn gây ra nội loạn, kết quả là sông mái với nhau khiến Thương Hải Điện một lần nữa nguyên khí đại thương, thực lực không còn lại nổi một phần ba.
Đại bộ phận các tu sĩ Thương Hải Điện thì không chết cũng đều đã rời đi.
Nếu như chỉ như vậy thôi, thì Ô Bân cũng không cần phải buồn bực, y tin tưởng chỉ cần có thời gian, thì Thương Hải Điện sẽ lại có được phong thái như xưa.
Nhưng thực tế thì tu sĩ rời khỏi Thương Hải Điện càng ngày càng nhiều.
Cho dù Ô Bân y đã áp dụng những hình phạt cực kỳ nghiêm khắc, nhưng cũng không thể nào ngăn cản được các tu sĩ rời đi.
Lúc này thì Ô Bân mới biết được, Kinh Hướng Đông và Thành Hội Ninh có thể lên làm Đại điện chủ và Nhị điện chủ cũng không phải là do may mắn.
Trái lại cái danh Tam điện chủ như y mới là người có lực ảnh hưởng kém nhất.
Đây cũng chưa phải là điều khiến Ô Bân buồn bực nhất, mà điều khiến y buồn bực nhất chính là Ung Lam Y sau khi trợ giúp y giết chết Đại điện chủ Kinh Hướng Đông và Nhị điện chủ Thành Hội Ninh rồi, thì lại cướp đi hơn 80% của cải tích lũy của Thương Hải Điện.
Điều này còn chưa tính, Ung Lam Y còn muốn Thương Hải Điện sau này hàng năm đều phải cung ứng một lượng lớn tài liệu và dược liệu cho Thông Hải Giáo.
Lý do rất đơn giản, chính là Thương Hải Điện hiện giờ đã phụ thuộc vào Thông Hải Giáo rồi.
Trước khi Ô Bân ra tay động thủ với hai vị điện chủ, cũng không hề nói là Thương Hải Điện sau này sẽ phụ thuộc vào thế lực của Thông Hải Giáo.
Nhưng hiện tại thì không hiểu làm sao mà đã trở thành thế lực phụ thuộc vào Thông Hải Giáo rồi, hơn nữa hàng năm Ung Lam Y còn muốn Thương Hải Điện phải cống nạp tài nguyên, thì Ô Bân y sao có thể không buồn bực được.
Vốn Ô Bân trông cậy vào việc mình trở thành điện chủ duy nhất của Thương Hải Điện, thì quyền lực sẽ được tăng lên, hiện tại thì quyền lực của y lại chẳng tăng thêm chút nào, trái lại còn giảm đi.
Mà giảm đi thì cũng thôi, nhưng Thương Hải Điện thì lại phải chịu sự quản chế của Thông Hải Giáo mà Ô Bân y lại không có chút sức phản kháng nào.
Lúc này thì Ô Bân mới hoàn toàn hiểu được, ngày trước Ung Lam Y e sợ cũng không phải là Thương Hải Điện của y, mà là e sợ sự liên thủ của Đại điện chủ Kinh Hướng Đông, Nhị điện chủ Thành Hội Ninh và có lẽ là thêm cả Tam điện chủ y nữa.
Hiện tại y đã tự mình diệt đi hai người, chỉ còn lại một mình y, thì Ung Lam Y sẽ sợ Thương Hải Điện mới là chuyện lạ.
Nếu như lúc này Hải Tu Minh còn là Hải Tu Minh trước đây, thì Ô Bân chắc sẽ không do dự chút nào tiếp tục liên thủ với Hải Tu Minh đối phó với Thông Hải Giáo.
Đáng tiếc là Hải Tu Minh hiện giờ cũng đã là con rối của Thông Hải Giáo rồi, thậm chí còn không bằng cả Thương Hải Điện.
Ô Bân thở dài, không hiểu bản thân bị ma xui quỷ ám thế nào mà lại đồng ý với đề nghị của Ung Lam Y chứ? Phen này lăn qua lăn lại, thì Ô Bân y lại chẳng có được chỗ tốt nào, ngược lại còn bị đeo lên cái ác danh câu kết Ung Lam Y của Thông Hải Giáo phản bội lại Thương Hải Điện.
– Ô Bân, tên gian tặc kia…
Một âm thanh hơi khàn khàn của một cô gái vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Ô Bân.
Ô Bân giật mình một cái, bỗng nhiên đứng lên, là ai lại có thể đi vào Hoàng kim đại điện? Lại còn dám mở miệng ra mắng mình là gian tặc nữa?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Kiếm Lai [Dịch] Kiếm Lai](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Kiem-Lai.jpg)




![[Dịch] Khủng Bố Sống Lại [Dịch] Khủng Bố Sống Lại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Khung-Bo-Song-Lai-Audio-Truyen.jpg)
