[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 281 : Bí Thuật Của Ô Bân (c1401-c1405)
❮ sautiếp ❯Chương 1401: Bí Thuật Của Ô Bân
Bí Thuật Của Ô Bân
T
rác Tương…
Ô Bân vô thức kêu lên hai chữ, sau đó mới cảm giác được rằng lời nói của mình có vấn đề, liền ngừng lại không nói nữa mà quay sang nhìn về phía Diệp Mặc đang đứng bên cạnh Kinh Trác Tương.
Kinh Trác Tương có thể đi tới đây, hiển nhiên là phải có quan hệ với người thanh niên bên cạnh cô.
Ô Bân nghi hoặc chính là cho dù hiện giờ thực lực của Thương Hải Điện đã hạ xuống mức thấp nhất, thì cũng không phải là thứ để cho người thanh niên trẻ kia có thể dễ dàng xông vào được? Lúc trước Thương Hải Điện còn có lục đại tu sĩ Hóa Chân, ngoài trừ ba vị điện chủ ra thì còn có hai vị cung phụng và chấp sự Ti Mộc Lân nữa.
Sau khi y liên kết với Ung Lam Y phát động nội biến, thì hai vị điện chủ đã bị giết, hai vị cung phụng thì bỏ đi, cuối cùng chỉ còn một mình Ti Mộc Lân ở lại bên cạnh y.
Ti Mộc Lân cho dù chỉ là tu vi Hóa Chân tầng một, nhưng dẫu sao cũng là một tu sĩ Hóa Chân, sao tên thanh niên trẻ trước mặt này có thể ngăn cản được? Nếu không phải là đối phương có thể đối phó được, vậy thì vì sao đối phương có thể bình yên vô sự đi tới Hoàng kim đại điện này?
Ô Bân không kịp quản tới Kinh Trác Tương, thì thần thức đã muốn quét ra ngoài.
Nhưng chỉ một khắc sau, thì sắc mặt của y liền đại biến, bởi vì y phát hiện được thần thức của mình không thể nào ra khỏi Hoàng kim đại điện này được.
Nói cách khác, bên trong Hoàng kim đại điện này đã sớm có người bố trí một cái trận pháp rồi.
– Mày không cần phải dùng thần thức xem xét làm gì, thần thức của mày không thể nào đi ra ngoài được đâu.
Tao đã bố trí một trận pháp bên ngoài đại điện này rồi.
Diệp Mặc thản nhiên nói.
Kinh Hải và Vương Hàn muốn đi liên hợp những tu sĩ còn lại của Thương Hải Điện, cho nên không đi cùng Diệp Mặc.
Diệp Mặc đương nhiên cũng không muốn Ô Bân phát hiện loại chuyện này.
Vì từ trong miệng của Vương Hàn, Diệp Mặc đã biết được ở Thương Hải Điện hiện giờ ngoại trừ tên Ti Mộc Lân ra thì chỉ còn có Ô Bân là tu sĩ Hóa Chân mà thôi.
Ti Mộc Lân thì đã bị giết, cho nên Thương Hải Điện cũng không còn bất cứ một tu sĩ Hóa Chân nào nữa.
Kinh Hải là tu sĩ Kiếp Biến tầng bẩy hậu kỳ, hơn nữa còn có Vương Hàn là Kiếp Biến trung kỳ trợ giúp, lại thêm cờ hiệu của lão điện chủ thì hoàn toàn có thể thu hồi lại Thương Hải Điện.
– Tên gian tặc Ô Bân ngươi, cha ta và Thành thúc đã làm gì có lỗi với ngươi chứ? Vậy mà ngươi lại dẫn sói vào nhà, cấu kết với ác tặc Ung Lam Y diệt Thương Hải Điện chúng ta… Súc sinh…
Kinh Trác Tương thật sự biết mình không phải là đối thủ của Ô Bân.
Nếu như cô có thể đánh thắng được Ô Bân thì nói không chừng là cô đã sớm động thủ rồi.
Sắc mặt của Ô Bân trở nên khó coi, nhưng cũng không hề để ý tới Kinh Trác Tương.
Nếu như có thể quay ngược thời gian, thì y khẳng định là sẽ không làm chuyện ngu xuẩn kia nữa.
Thần thức của Diệp Mặc đảo qua trận pháp của mình, phát hiện tình huống của Kinh Hải và Vương Hàn ở bên ngoài dường như cũng không được tốt lắm.
Cũng không phải là vì có người động thủ với họ, mà là lực hiệu triệu của bọn họ không đủ.
Cho nên hắn lập tức nói với Kinh Trác Tương:
– Trác Tương, có lễ cô nên ra ngoài hỗ trợ đi.
Ở đây để cho tôi đối phó là được rồi.
Kinh Trác Tương vừa nghe Diệp Mặc nói xong, thì lập tức hiểu được là Diệp Mặc muốn để cô ra ngoài thu phục những người cũ của Thương Hải Điện.
Cho nên cô lập tức gật đầu đi ra ngoài mà không do dự.
Lúc này thì Ô Bân cũng hiểu được là ở bên ngoài đang có người động thủ rồi, cho nên Kinh Trác Tương còn chưa đi ra tới cửa điện, ‘Chân nguyên thủ’ của y đã vươn ra rồi.
Y sao có thể để cho Kinh Trác Tương rời khỏi đại điện này được chứ?
Sau một khắc thì sắc mặt Ô Bân liền đại biến, vì Kinh Trác Tương không hề bị ảnh hưởng chút nào mà vẫn tiêu sái bước ra khỏi đại điện.
Mà ‘Chân nguyên thủ’ của y thì lại giống như là trò đùa vậy, khi vẫn còn cách khá xa Kinh Trác Tương thì đã tiêu tán hoàn toàn rồi.
– ‘Vực’… Mày là tu sĩ Hóa Chân?
Ô Bân đứng bật đậy, một luồng sáng mầu trắng đã hiện ra trong tay của y, đó là một cây bạch kiếm không có chuôi.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Không phải là tu vi Hóa Chân? Thì mày nghĩ tại sao tao lại tới đây chứ?
Đồng thời Tử Đao cũng hiện ra trong tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc tuy rằng cũng tự phụ, nhưng cũng chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng ba mà thôi.
Hiện tại đối mặt với một tu sĩ Hóa Chân tầng chín, thì hắn cũng không thể khinh thường người ta tới mức không thèm dùng cả pháp bảo.
Tu sĩ Hóa Chân lợi hại hơn hắn trước đây cũng không phải là chưa từng có.
Nào là Tác An Sơn, Thạch Đạp, thậm chí còn cái tên Ác Linh kia nữa, tất cả đều lợi hại hơn hắn.
Ở ‘Vết nứt hư không’ trong khốn trận của Thạch Đạp, nếu như không phải là Tác An Sơn bị trọng thương vừa hồi phục một phần, thì chính mình khẳng định không phải là đối thủ của lão ta.
Còn tên Thạch Đạp kia thì cũng bị mình tính toán, khiến cho thực lực cũng chỉ còn lại phân nửa.
Bằng không y càng có thể phát động nhiều thi khôi hơn, ‘Vô ảnh’ của mình cũng không thể nào giải quyết được, kết quả cuối cùng thì càng khó nói hơn.
Thế nhưng Diệp Mặc cũng biết, Tác An Sơn sở dĩ thông qua thông đạo phi thăng để chạy trốn là vì lão biết rằng nếu lúc đó lão còn lưu lại thì chắc chắn sẽ phải chết.
Còn Thạch Đạp lúc đó thì hầu như là đã đánh mất năng lực chiến đấu, không thể nào liên thủ cùng lão được.
Chân nguyên và thần thức của Tác An Sơn cũng chỉ mới khôi phục được một bộ phận, nhưng thân vẫn đang bị hãm trong khốn trận, mình thì lại là một tông sư trận pháp.
Cho nên lúc đó lão lựa chọn chạy trốn chính là quyết định chính xác nhất.
Nếu như Tác An Sơn không bị thương, thì bản thân Diệp Mặc hắn cho dù đã luyện thể tới Thần Cảnh rồi thì tối đa cũng chỉ có thể bảo đảm được mình không bị giết mà thôi.
Còn như muốn giết Tác An Sơn thì chắc chắn là không thể nào.
Nhưng Ô Bân ở trước mặt này thì Diệp Mặc thấy tối đa là tu vi của y cũng chỉ ngang ngửa với Cảnh Học Minh.
Nhưng dù là vậy thì Diệp Mặc cũng không có ý xem thường đối phương.
Thạch Đạp của Hắc Thạch thành thì Diệp Mặc cũng đã từng có cảm giác như vậy, nhưng cuối cũng bản thân hắn xuýt chút nữa đã chết trong tay Thạch Đạp rồi.
Sau khi Ô Bân biết Diệp Mặc là tu sĩ Hóa Chân, thì không còn chút ý định lưu tình nào nữa.
Bạch kiếm không chuôi được phóng ra, trong nháy mắt đã hóa thành hàng ngàn đạo kiếm quang rồi.
Những kiếm quang này xẹt qua người Diệp Mặc, nhưng cũng không ảnh hưởng tới hắn chút nào.
Mà là trong chớp mặt liền bao phủ lấy hắn.
Hiện giờ ở trước cửa đại điện chỉ còn có một đoàn kiếm quang mầu trắng lóng lánh.
Khi những kiếm quang này xuyên qua ‘Vực’ của mình, khiến Diệp Mặc cả kinh trong lòng.
Tu Chân Giới quả nhiên là chuyện gì cũng có thể xảy ra, không ngờ lại có loại kiếm quang không bị ảnh hưởng bởi ‘Vực’ như thế này.
Loại tốc độ và uy thế này, khiến Diệp Mặc cũng không kịp lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ nữa.
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm…
Mấy tiếng nổ liên tiếp vang lên, vô số đạo kiếm quang của Ô Bân khi nãy khiến Diệp Mặc trở tay không kịp lúc này đã phát nổ dưới sự khống chế của Ô Bân.
Sắc mặt của Ô Bân có chút tái nhợt, nhưng lại thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Y vừa rồi đã sử dụng bí thuật của mình, đó là vì Diệp Mặc nếu đã dám tới đây, thì khẳng định không phải là kẻ đơn giản.
Vừa rồi hắn không hề động chút nào đã có thể dùng ‘Vực’ hóa giải ‘Chân nguyên thủ’ của y, có nghĩa là đối phương chẳng những là tu sĩ Hóa Chân, mà còn không phải là loại tu sĩ Hóa Chân bình thường.
Lúc này Kinh Trác Tương đi ra ngoài hiển nhiên là vì muốn thu phục người của Thương Hải Điện, cho nên y nhất định phải giết Diệp Mặc trong thời gian ngắn nhất.
Chỉ cần Diệp Mặc chết rồi, thì Kinh Trác Tương cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi.
Trăm ngàn đaọ chân nguyên và kiếm khí hình thành những luồng kiếm quang tự bạo, uy lực thực vô cùng kinh người.
Những tiếng nổ ‘Ầm ầm’ khiến cho bên trong Hoàng kim đại điện cũng phải lay động một trận.
Diệp Mặc xác thực là không ngờ Ô Bân còn có loại bí thuật như thế này.
Những luồng kiếm quang mầu trắng này trong nháy mắt đã bao vây lấy hắn, khiến hắn thậm chí còn không kịp rút đi.
Nếu như là lúc trước, Diệp Mặc chỉ có thể trốn vào Thế giới trang vàng mà thôi, nhưng hiện tại thì những luồng kiếm quang tự bạo kia tuy rằng rất kinh khủng, nhưng Diệp Mặc cũng không hề cảm nhận được sự nguy cấp đến tính mạng trong trực giác của mình.
Từng đường kiếm cắt lên trên thân thể hắn một cách tán loạn, Diệp Mặc thậm chí còn nghe thấy được thanh âm áo giáp và da thịt của mình bị cắt xé.
Chỉ là cái loại kiếm khí tự bạo lợi hại nhất này cũng chỉ có thể cắt xuống trên người hắn một vết xước mà thôi.
Cho dù là Diệp Mặc cũng phải cảm thán trước sự cường đại của tu vi luyện thể Thần Cảnh.
Hiện giờ cho dù là hắn không phải là đối thủ của Ô Bân, thì Ô Bân cũng khó có thể nào giết hắn được.
Vô số kiếm quang tự bạo nhanh chóng phát ra từ bốn phía, để rồi biến mất cũng rất nhanh chóng.
Chỉ trong chốc lát, thì toàn bộ kiếm quang tự bạo đã hoàn toàn biến mất.
Còn Ô Bân thì đang dùng vẻ mặt không thể tin được nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc ngoại trừ quần áo trên người bị phá nát đi một phần, trên cánh tay cũng có chút vết máu, và đầu tóc có chút rối loạn, thì có vẻ như là hắn cũng chẳng có vấn đề gì cả.
Đây là loại tu sĩ gì thế? Không ngờ lại có thể bình yên vô sự dưới bí thuật của mình? Da thịt của hắn cũng có vết rách, hơn nữa y phục cũng bị phá nát, vậy thì khẳng định là không phải nhờ có hiệu quả phòng ngự của pháp bảo, mà thuần túy chỉ là dùng cơ thể ngăn chặn kiếm quang của mình tự bạo.
Điều này sao có thể? Cho dù là tu sĩ cường đại nhất, cũng không thể nào không hao tổn một chút lông tóc trước bí thuật của mình được.
Hàng vạn đạo kiếm quang tự bạo có điểm khó khăn nhất cũng không phải là việc diệt sát mục tiêu, mà là dùng vạn đường kiếm quang này bao phủ lấy mục tiêu.
Chỉ cần đối phương phản ứng nhanh chóng, trước khi vạn đường kiếm quang kịp bao vây lấy thì đã chạy ra ngoài.
Nếu như vậy thì cho dù là vạn đường kiếm quang này tự bạo có lợi hại hơn nữa, cũng là công dã tràng mà thôi.
Diệp Mặc thực sự đã bị kiếm quang của y bao vây, thì lúc đó y đã khẳng định là thành công rồi.
Nhưng lúc này y lại thấy Diệp Mặc bình yên vô sự đứng trước mặt mình, thì y sao có thể không chấn động được chứ? Có thể bình yên vô sự dưới vạn đường kiếm quang tự bạo, thì trừ phi là một cao thủ luyện thể, hơn nữa luyện thể còn phải đạt tới trình độ đỉnh cấp.
Nhưng Ô Bân tuyệt đối không tin rằng Diệp Mặc là một cao thủ luyện thể đỉnh cấp.
Không đợi Ô Bân nói, thì Tử Đao của Diệp Mặc đã phóng ra, thậm chí Diệp Mặc còn nói một câu:
– Lần này tới lượt tao.
Ô Bân mặc dù là tu sĩ tu vi Hóa Chân tầng chín, nhưng y tuyệt đối không dám học theo Diệp Mặc trực tiếp đối kháng với công kích của đối phương.
Chỉ là ý niệm đó mới chớp động trong đầu y, thì ánh đao tím hồng của Diệp Mặc đã đi tới trước mắt y rồi.
Trong nháy mắt Ô Bân liền phóng kiếm của mình ra, biến ảo thành một lá chắn mầu trắng che trước mặt.
Rắc…
Một thanh âm giòn tan vang lên khi ánh đao tím hồng va chạm với lá chắn mầu trắng của Ô Bân.
Cái lá chắn kia liền xuất hiện vài lần gấp khúc, đồng thời lại một lần nữa phát ra một tiếng ‘Rắc rắc’ rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Lúc này một thanh bạch kiếm không chuôi bị ánh đao tím hồng đánh bay ra.
Ô Bân hoảng hốt.
Ánh đao tím hồng này của Diệp Mặc có tốc độ thật sự là quá nhanh.
Y vừa phóng thêm ra một tấm lá chắn, thì đã nghe thấy âm thanh ‘Răng rắc’ tan vỡ rồi.
Tấm lá chắn sau khi bị ánh đao tím hồng chém thành hai nửa, thì một dòng máu liền chảy ra.
– Thật là lợi hại…
Ô Bân lùi lại hơn mười bước, đập vào vách Hoàng kim đại điện, vẻ mặt kinh hãi nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Thấy Diệp Mặc muốn đánh tiếp, thì Ô Bân bỗng nhiên giơ tay lên ngăn cản rồi nói:
– Đợi một chút, tao không phải là đối thủ của mày, tao cũng không trông cậy vào việc mày có thể tha cho tao.
Bản lĩnh của anh cho dù là tại Vô Tâm Hải thì cũng có thể tung hoành vô địch rồi, vậy thì tại sao lại phải tới để giúp Kinh Trác Tương? Nếu như mày có thể cho tao biết, thì tao chết cũng được nhắm mắt.
Kinh Trác Tương xấu xí như vậy, nên Ô Bân tuyệt đối không tin là Diệp Mặc sẽ nhìn trúng cô ta rồi qua đây hỗ trợ.
Diệp Mặc cười lạnh:
– Tao không phải tới giúp Kinh Trác Tương, mà là tao tới để giết Ung Lam Y.
Đương nhiên Kinh Học Thành cũng chính là bạn của tao.
– Kinh Học Thành thậm chí còn có một người bạn như mày sao…
Ô Bân dùng vẻ mặt tuyệt vọng, nói xong câu đó rồi thì toàn thân giống như là khúc củi khô, tản mát ra một loại khí tức tàn lụi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1402: Giết Hắn Cho Ta
Giết Hắn Cho Ta
C
hỉ trong chốc lát, thân thể Ô Bân hoàn toàn hóa thành chân nguyên, sau đó tiêu tán trong không trung, ngay cả nguyên thần cũng biến mất không còn thấy gì nữa.
Diệp Mặc thầm than một tiếng, thu hồi chiếc nhẫn của Ô Bân.
Ô Bân biết không phải là đối thủ của mình, thông qua thủ đoạn hồi quỹ thiên địa tự động binh giải.
Cứ như vậy, gã cũng chưa tính là thần hồn câu diệt.
Linh khí trong Thương Hải điện nồng đậm, rõ ràng không phải là linh mạch đơn giản như vậy, đang lúc Diệp Mặc muốn nhìn rõ một chút, thì đã có một số người tiến vào Hoàng kim đại điện này rồi.
– Anh Diệp, Kinh Học Thành đa tạ ơn cứu mạng.
Người đàn ông dẫn đầu không ngờ lại là Kinh Học Thành được cứu ra, còn người đứng bên cạnh Kinh Học Thành không ngờ lại là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tư, Kinh Trác Tương và Kinh Hải Cân thì đứng sau lưng gã.
Không đợi Diệp Mặc hỏi thăm, Kinh Trác Tương cũng đã nói:
– Nạp Cung Phụng vốn dĩ định cứu anh trai tôi, đúng lúc gặp chúng tôi ở đây.
Diệp Mặc lúc này mới hiểu ra, hóa ra tên tu sĩ Hóa Chân này chính là Cung Phụng của Thương Hải điện, y niệm tình cũ với lão điện chủ, chuẩn bị đến cứu Kinh Học Thành, cũng coi như là người nhớ đến tình xưa.
Thấy Kinh Học Thành không sao, Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Anh Kinh không sao là tốt rồi.
Kinh Học Thành cảm thán một câu rồi nói:
– Lúc đầu tôi kết giao với anh Diệp, là biết anh Diệp không phải là người bình thường, đến hôm nay mới có một thời gian ngắn ngủi trôi qua thôi, anh Diệp không ngờ dã là một cao nhân Hóa Chân rồi, còn tôi vẫn dậm chân tại chỗ.
Tôi lúc trước còn định giúp anh Diệp một tay, bây giờ mới biết mình đúng là ếch ngồi đáy giếng, cuối cùng vẫn phải cần sự giúp đỡ của anh Diệp.
Diệp Mặc biết Kinh Học Thành vừa rồi gặp biến cố, trong lòng có chút dao động, cũng không muốn nói gì nhiều, chỉ nói:
– Thương Hải điện vẫn cần anh chỉnh đốn một phen, nói vậy thì sắp tới anh rất bận.
Tôi cũng sắp rời khỏi nơi này rồi, sau này có thời gian thì tôi sẽ đến Thương Hải điện thăm anh Kinh.
Kinh Học Thành chắc hẳn nghe thấy em gái gã nói Diệp Mặc có chuyện gấp, cũng không lấy làm ngạc nhiên, gật đầu nói:
– Được, tên ác ôn Ung Lam Y sở dĩ không giết tôi, tôi sợ gã có thể điều tra được tung tích của anh, muốn giết tôi trước mặt anh, muốn trút giận cho con trai gã.
Tên Ung Lam Y đó còn lợi hại hơn Ô Bân nhiều.
Anh Diệp, anh phải cẩn thận hơn chút.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Được, vậy thì tôi cáo từ đây, anh Kinh sau này nếu có gì khó khăn, có thể đến Mặc Nguyệt Chi Thành ở Nam An châu tìm Diệp Mặc tôi là được.
Nói xong Diệp Mặc cũng không chào hỏi người khác, một đường độn quang biến mất ra ngoài Hoàng kim đại điện.
– Tu vi của người này thật cao.
Đến khi Diệp Mặc biến mất không nhìn thấy đâu nữa, tên tu sĩ Hóa Chân đứng bên cạnh Kinh Học Thành mới giật mình kinh dị nói.
– Nạp cung phụng nói rất đúng, Ti Mộc Lân chính là bị một chiêu của Diệp tiền bối giết chết.
Nói vậy thì Ô điện chủ cũng không kiên trì được bao lâu đâu…
Vương Hàn tiếp lời nói, rõ ràng cũng chưa có thói quen gọi trực tiếp tên của Ô Bân.
…
Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Thương Hải điện, lại lần nữa phóng ra pháp bảo phi hành, nếu như đến rồi, hắn nhất định phải lấy được đầu chó của Ung Lam Y rồi tính tiếp.
Chỉ cần thời gian nửa ngày, Diệp Mặc lại tới Lăng đảo lần thứ hai.
Mục đích hắn đến Lăng đảo chỉ có một, đó chính là dạy cho Vương Thương một bài học.
Trận pháp phòng ngự bên ngoài Lăng đảo, Diệp Mặc cũng không thể nào dùng thần thức quét vào trong đó được, nhưng trong này, thần thức đao của hắn lại có thể dễ dàng phá vỡ được trận pháp che chắn thần thức của Minh chủ phủ.
Nhưng sau khi Diệp Mặc tiến vào Lăng đảo, thần thức lại không tìm thấy Vương Thương, lập tức vô cùng thất vọng, Minh phủ chủ cũng có hai Hóa Chân sơ kỳ, hắn cũng không quen biết một ai.
Vương Thương không có ở đây, Lăng đảo là do ai quản lý, Diệp Mặc cũng không có chút hứng thú nào, hắn thậm chí không dừng lại chút nào, đã xông ra khỏi Lăng đảo.
…
Diện tích của Thông Linh đảo cũng tương đương với Lăng đảo, Thông giáo chủ đang tọa lạc trên đảo này.
Lúc đầu ở một nơi bên bờ biển Nam An châu ở Vô Tâm Hải, ba thế lực lớn Thông Hải giáo, Hải Tu Minh và Thương Hải điện song song tồn tại.
Mà trong ba thế lực này, khiến cho tán tu sợ hãi chỉ có Thông Hải giáo.
Tán tu bình thường dưới tình huống không còn đường đi, cũng sẽ không đến Thông Linh đảo.
Giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải giáo vô cùng tàn nhẫn cũng chưa tính, dù sao chỉ cần không rơi vào tay gã, thì một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín như gã cũng sẽ không tính toán gì với một người bình thường.
Nhưng con trai của Ung Lam Y là Ung Ô Tử và con gái Ung Du Nhi lại càng tàn nhẫn hơn, chỉ cần hơi có gì đó không vừa mắt, là sẽ bị bọn họ giết ngay, không có bất kỳ đạo lý nào có thể nói.
Con trai Ung Lam Y là Ung Ô Tử vô cùng xấu xa, hơn nữa là hoang dâm vô đạo, tu sĩ trên Thông Linh đảo bị gã giết nhiều vô số kể.
Còn con gái Ung Du Nhi thì mặc dù đẹp như hoa, nhưng lại ác như bọ cạp, số người bị giết còn nhiều hơn cả Ung Ô Tử rất nhiều.
Ung Ô Tử giết người, thậm chí còn tìm một số lý do chính đáng, còn Ung Du Nhi giết người thì căn bản cũng hoàn toàn dựa vào tâm trạng.
Ung Lam Y đối với hai đứa con một trai một gái này của mình chẳng những không có gì gọi là trói buộc, ngược lại lại vô cùng nuông chiều.
Đến khi trong La Khúc thập bát bàn, Ung Ô Tử bị Diệp Mặc giết chết, Ung Lam Y mới không thể báo thù cho con trai mình được, lập tức quát lên như sấm.
Ung Lam Y sở dĩ quát lên như sấm như vậy, lại có nhiều tu sĩ vô tội bị liên lụy, vô duyên vô cớ mà mất đi tính mạng.
Vì muốn có thêm một đứa con trai nữa, Ung Lam Y hại bao nhiêu nữ tu, Thông Linh đảo lại càng bi thảm.
Tất cả mọi người đều suy đoán, Thông Hải giáo cứ như vậy, trong ba thế lực lớn, chắc chắn sẽ là một thế lực bị tiêu diệt đầu tiên.
Nhưng kết quả lại không giống như những gì mọi người suy đoán, vì Thông Hải giáo chẳng những không bị tiêu diệt đầu tiên, ngược lại lại trở thành nơi phụ thuộc của hai thế lực còn lại.
Lúc này ở một nơi cách Thông Linh đảo mấy chục nghìn dặm, một pháp bảo phong xa cực kỳ đẹp đang dừng lại trên bầu trời Vô Tâm Hải, còn bị pháp bảo phong xa này chặn lại lại là một phi thuyền chân khí hạ phẩm.
Tốc độ phi thuyền của Diệp Mặc lại chậm dần, một người con gái trên phong xa đó sau khi thấy phi thuyền của Diệp Mặc, lập tức quát lớn:
– Mau ngăn phi thuyền kia lại.
Thực ra không đợi người con gái trên phong xa này nói, thì một tu sĩ Kiếp Biến trên phong xa này cũng đã chuẩn bị ra tay rồi.
Chỉ có điều gã ngay lập tức lại dừng lại, gã nhìn thấy pháp bảo phi thuyền kia cũng không bỏ chạy, ngược lại lại bay về hướng phong xa bên này – Tiểu thư, người này cho thuyền tới rồi.
Tên tu sĩ Kiếp Biến trên phong xa đó lại nói với người con gái kia.
Sau khi người con gái thấy rõ người đứng trên phi thuyền đang bay tới chính là Diệp Mặc, lập tức sững người, ngay sau đó, cô lập tức quát lên:
– Đúng là hắn, tên đó tên Diệp Mặc, hắn giết anh trai của ta, nhanh chặn hắn lại, ta phải uống sạch máu hắn, phải dóc thịt của hắn cho chó ăn.
Người tới đương nhiên chính là Diệp Mặc, hắn từ xa đã nhìn thấy Ung Du Nhi rồi, vài năm không gặp, Ung Du Nhi cũng phát tướng rồi, da dẻ còn trắng hồng hơn xưa, mà mái tóc bồng bềnh thoạt nhìn lại giống như thiếu nữ trong truyện cổ tích vậy.
Nhưng Diệp Mặc lại biết, người con gái này tuyệt đối không giống như những người con gái xinh đẹp trong truyện cổ tích, mà là một người con gái vô cùng ác độc.
Lần trước khi nhìn thấy Ung Du Nhi, bên cạnh cô còn có hai tu sĩ Thừa Đỉnh, còn lần nãy lại là hai tu sĩ Kiếp Biến.
Chắc hẳn Ung Lam Y sợ con gái của mình lại gây ra chuyện nữa, nên mới phái hai cao thủ bảo vệ bên con gái mình.
– Diệp Mặc…
Ung Du Nhi từ trước tới giờ vẫn cao cao tại thượng, muốn ai chết thì người đó phải chết, lúc này thấy Diệp Mặc nghênh ngang đến, cho dù cô biết rõ Diệp Mặc sẽ bị bắt ngay lập tức, cũng phẫn nộ không ngừng.
Cho nên cô chỉ chỉ tay vào Diệp Mặc, thậm chí đến một câu cũng không nói ra được.
Diệp Mặc dừng phi thuyền lại, cười nhạt một tiếng nói:
– Cô có phải nói tôi còn dám đến đây không? Tôi cứ cố ý đến đấy.
Lần trước tôi cũng đã nói với ông bố hờ của cô rồi, tôi sẽ quay về thăm gã, cô xem, tôi rất giữ lời hứa, nhanh như vậy đã quay về đây rồi.
Vốn dĩ tôi vẫn còn cho rằng, muốn phá vỡ xác rùa đen của Thông Linh đảo, không ngờ lại gặp được cô.
Nói tới đây Diệp Mặc thở dài, ánh mắt cố ý quét lên người Ung Du Nhi mấy lần nói:
– Lần trước tôi chỉ nhìn cô một lần, cô liền muốn giết tôi.
Lần này cô nói tôi hiếp trước giết sau, hay là giết trước hiếp sau thì tốt.
Uhm, tôi nghĩ hay là bỏ qua đi, cô là một con cái cũng không tồi, lại là nửa yêu nửa người, quả thực không hấp dẫn một chút gì cả.
Lời này của Diệp Mặc cực kỳ ác độc, phải biết rằng yêu tu tu luyện đến cực điểm đã không khác gì với con người rồi, huống chi Ung Du Nhi còn chưa tính là yêu tu, lời này của Diệp Mặc căn bản là lời nói vô căn cứ.
Hắn sở dĩ nói câu này, là vì biết Ung Du Nhi quen được nuông chiều, chính là cố ý nói ra để chọc tức cô, để trả thù lúc trước bị ép buộc không có chỗ để trốn, suýt chút nữa bị người con gái này giết chết.
Lần trước Diệp Mặc chẳng qua chỉ là ánh mắt hơi liếc nhìn Ung Du Nhi, Ung Du Nhi cứ như phát điên muốn giết chết Diệp Mặc.
Huống chi lần này Diệp Mặc chẳng những nói ra những lời cay nghiệt, còn không chút kiêng kị ánh mắt quét tới quét lui Ung Du Nhi nữa?
Đôi môi Ung Du Nhi tức mím chặt, cuối cùng cũng không nhịn được cắn tóe máu, cô chưa bao giờ lại chịu ấm ức như này? Có ai lại dám nói ra những lời này trước mặt cô cơ chứ?
– Lột da hắn cho ta…
Ung Du Nhi thật vất vả mới bật ra được một câu.
Nhưng hai tên tu sĩ Kiếp Biến bên người cô lại cẩn thận ngó chừng Diệp Mặc, lần đầu tiên không nghe lời Ung Du Nhi.
Mặc dù Diệp Mặc ẩn giấu tu vi, khí thế cũng không bộc phát ra ngoài, nhưng hắn lại không có chút kiêng kị nào như vậy trước mặt hai tên tu sĩ Kiếp Biến này, rõ ràng không phải hạng tầm thường.
Hơn nữa, phi thuyền dưới chân Diệp Mặc còn là pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, trong giới Tu Chân, tu sĩ có loại pháp bảo chân khí cực phẩm như này chắc chắn là một đại năng.
– Hai người sợ cái gì? Mấy năm trước người này mới là tu vi Ngưng Thể, bây giờ có thể thế nào? Giết hắn cho ta.
Ung Du Nhi lúc này lại tỉnh táo trở lại, lại càng bất mãn đến cực điểm nói thêm một câu.
Mà lúc này hai tu sĩ một nam một nữ trên phi thuyền bị Ung Du Nhi chặn lại cũng sững sờ người, bọn họ chạy ra từ Thông Linh đảo, đương nhiên biết Ung Du Nhi chính là một ác ma.
Còn người tu sĩ trẻ tuổi trước mặt, không ngờ lại dám nói ra những lời cay nghiệt với ác ma này, chẳng lẽ hắn không biết có lúc, còn có rất nhiều thứ còn đáng sợ hơn cái chết sao?
– Vâng, tiểu thư.
Một tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ năm trong đó cảm thấy mình quá lo lắng, Diệp Mặc mặc dù đứng trong này bộ dạng không có chút sợ hãi nào, ai mà biết hắn có phải giả bộ hay không? Hơn nữa, một tu sĩ trẻ tuổi như vậy, có thể tu luyện đến trình độ nào? Nhiều nhất cũng chỉ là một Thừa Đỉnh mà thôi.
Có phi thuyền chân khí cực phẩm là cao thủ sao? Tiểu thư nhà mình không phải cũng dùng một pháp bảo phong xa chân khí cực phẩm sao?
Sau khi hiểu ra điều này, tên tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ năm kia lập tức phóng ra pháp bảo hình võng, bay ra khỏi phong xa, đồng thời pháp bảo hình võng trong tay gã cũng đồng thời chụp về phía Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1403: Đánh Chết Ung Du Nhi
Đánh Chết Ung Du Nhi
T
hấy người của mình đã động thủ, thì Ung Du Nhi đang giận tím môi mới hòa hoãn lại một ít, khóe mắt của cô còn lộ ra một tia tàn nhẫn đầy khinh thường.
Cô muốn Diệp Mặc hiểu, đôi khi có thể chết đi chính là một việc hạnh phúc.
Nghĩ tới bộ dạng thê thảm của Diệp Mặc, thì Ung Du Nhi thậm chí còn vươn cái lưỡi mềm mại đỏ tươi liếm môi một cái, khiến cho cả đôi nam nữ vừa rồi bị ả ngăn cản nhìn thấy cũng phải âm thầm cảm thán.
Cái con nhỏ Ung Du Nhi này thực sự là một bảo vật trời sinh mà.
Chỉ đáng tiếc là người phụ nữ xinh đẹp này lại có một lòng dạ rắn rết không hề giống với bộ dáng xinh đẹp bên ngoài.
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia thấy chiếc lưới của mình không trở ngại gì mà phóng tới Diệp Mặc, thì nhất thời liền thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra vừa rồi mình thực sự đã quá cẩn thận rồi, một tu sĩ còn trẻ tuổi như vậy, thì cho dù là có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm thì làm sao chứ?
Không đợi cho y hoàn toàn khôi phục lại tinh thần, thì đã nhìn thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện một cái ‘Chân nguyên thủ’ thật lớn, khiến y nhất thời trở nên ngây dại.
– Tu sĩ Hóa Chân…
Tên tu sĩ kia từ trong sự kinh hãi thốt ra được bốn chữ này, thì lập tức đã cảm giác được bản thân và chiếc lưới kia đã bị ‘Chân nguyên thủ’ nắm lấy, nửa phần cũng không thể nào cử động được…
Cho dù là đứa ngốc thì y cũng biết là mình đã bị ‘Chân nguyên thủ’ của tu sĩ Hóa Chân bắt được rồi ‘Phụt’ một tiếng, máu văng khắp nơi.
Diệp Mặc ngay cả nhẫn trữ vật của đối phương cũng không muốn thu lại.
Tên tu sĩ Kiếp Biến tầng năm này đã nhanh chóng bị ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc bóp nát thành bột mịn rồi.
– Tu sĩ Hóa Chân…
Một tên tu sĩ Kiếp Biến tầng ba còn đang ở trên chiếc Phong Xa cũng thì thào kêu lên một tiếng, sau một lát mới kịp thời phản ứng lại.
Ngay khi vừa phản ứng lại thì chuyện đầu tiên mà y làm là lao ra khỏi chiếc Phong Xa đồng thời kích phát một đạo bùa, căn bản là mặc kệ chuyện sống chết của Ung Du Nhi.
Diệp Mặc sao có thể để cho tên này kích phát ‘Na di phù’ được chứ.
Một đạo lôi kiếm đã nhanh chóng phóng ra, khiến cho tên tu sĩ Kiếp Biến tầng ba kia không kịp kêu lên tiếng nào, thì đã bị lôi kiếm đánh nát rồi.
Mà hai tu sĩ kia còn đang ở trên phi thuyền bị Ung Du Nhi ngăn cản sau khi ngơ ngác kêu lên một câu ‘Tu sĩ Hóa Chân’ thì cũng không biết phải làm gì nữa.
– Hóa Chân, ngươi, ngươi không ngờ đã là tu sĩ Hóa Chân rồi…
Ung Du Nhi lúc này đã phản ứng lại, kinh hoàng nhìn Diệp Mặc rồi lắp bắp:
– Làm sao có thể, lúc trước ngươi không phải là một tu sĩ Ngưng Thể…
Lúc này cô không còn cái bộ dạng tức giận tím môi như vừa rồi nữa, mà hoàn toàn đang kinh hoàng thất thố.
Một hồi lâu sau cô mới nhớ ra cái gì đó, sau đó run rẩy chân tay mà lấy ra một đạo bùa sau đó kích phát.
Diệp Mặc không hề ngăn cản Ung Du Nhi phát bùa, vì hắn biết Ung Du Nhi là muốn thông báo cho Ung Lam Y.
Mà hắn đến đây chính là vì muốn giết Ung Lam Y đấy.
Nếu có thể giết lão ngay tại chỗ này thì không còn gì tốt hơn nữa.
– Tiền bối, hai người vãn bối là từ Thông Linh đảo chạy ra, còn yêu nữ Ung Du Nhi kia thì căn bản chính là một ác ma…
Lúc này thì tên tu sĩ bị Ung Du Nhi ngăn cản cũng đã phục hồi lại tinh thần, vội vã đứng dậy ôm quyền kính cẩn nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc vốn đã biết đức hạnh của Ung Du Nhi rồi, còn đôi nam nữ kia thì chỉ có tu vi Thừa Đỉnh.
Nói không chừng chính là một đôi vợ chồng với nhau.
Cho nên không đợi tên tu sĩ kia nói xong, thì hắn đã khoát tay:
– Các ngươi đi đi, chờ một lát là Ung Lam Y sẽ tới, các ngươi ở chỗ này sẽ có thể bị liên lụy đấy.
– Vâng, đa tạ đại ân của tiền bối.
Hai tu sĩ kia liền nhanh chóng khom người thi lễ với Diệp Mặc lần nữa rồi khống chế pháp bảo phi hành của Ung Du Nhi rời đi.
Còn Ung Du Nhi thì căn bản là không dám liếc mắt nhìn một cái, chứ đừng nói tới việc đi ngăn cản.
– Đại ca, Du Nhi tôi biết sai rồi…
Ung Du Nhi phát hiện mình sau khi phát ra đạo bùa kia, thì cha cô cũng không thể lập tức đi qua đây.
Nhất thời liền có chút lo lắng, nên vội vã ăn nói khép nép với Diệp Mặc.
Cô sợ rằng Diệp Mặc có chút khó chịu nào, sẽ lập tức giết chết cô mất.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
– Cô không cần phải ở trước mặt tôi giả bộ tội nghiệp, tôi biết cô là loại người gì, cho nên cô yên tâm.
Khi Ung Lam Y còn chưa tới, thì ta sẽ không giết cô.
Diệp Mặc vốn định chờ Ung Lam Y qua đây, sau đó mới giết Ung Du Nhi trước mặt lão.
Trước đây hắn bị Ung Lam Y bức bách, phải nhờ Hải Tu Minh để thoát thân.
Ung Lam Y còn ở trước mặt hắn mà nói ‘Cho dù là lão giết Diệp Mặc hắn thì hắn có thể thế nào? ’.
Còn Hải Tu Minh thì lại giống như là đám con cháu vậy, không dám nói một lời nào cả.
Cho nên ngày hôm nay hắn muốn đi gặp Ung Lam Y để thực hiện lời hứa khi trước.
– Diệp đaị ca, tôi có thể làm phụ nữ của anh, anh xem đi, anh có thể thỏa thích mà nhìn tôi.
Nói xong thì Ung Du Nhi liền trực tiếp cởi bỏ quần áo của mình, lộ ra một cái áo lót mầu hồng phấn.
Lúc này cô đâu còn lo lắng việc có thể bị người khác nhìn hay không? Chỉ cần có thể sống, thì cho dù là đem cô ăn sạch cô cũng cam tâm tình nguyện.
Không thể không nói, vóc người của Ung Du Nhi đúng là một vóc dáng ma quỷ, ngay cả Diệp Mặc cũng phải âm thầm cảm thán.
Nếu như cô ta không có lòng dạ độc ác như vậy, thì hắn thực sự là không muốn giết chết cô.
Đây chính là sự tôn trọng cái đẹp của một người bình thường.
Nhưng đối với Ung Du Nhi, thì Diệp Mặc đã quyết tâm phải hạ sát thủ rồi.
Trước đây cô ta mở miệng ra là ‘Bà đây nhất định phải đem ngươi đi Câu hồn luyện phách’ đấy.
Nếu như không phải là vì cô ta tin tưởng rằng anh trai Ung Ô Tử của mình có thể giết chết hắn trong ‘La khúc thập bát bàn’, thì có thể là Diệp Mặc hắn lúc này xương cốt cũng đã sớm rét lạnh rồi.
Đừng nói là Ung Du Nhi mới chỉ cởi có áo ngoài của mình, cho dù là cô ta có trần chuồng trước mặt của hắn, cũng không thể nào ngăn cản Diệp Mặc hắn quyết tâm giết cô.
Ung Du Nhi tuy rằng có lòng dạ rắn rết, nhưng cũng không phải là cô không hiểu rõ mị lực của mình.
Cô vô cùng hiểu rõ tiền vốn cơ thể mình đến đâu, chỉ là với thân phận công chúa Thông Linh đảo của mình, thì ai lại có thể khiến cho cô phải bỏ ra cái thứ tiền vốn này đây? Cho nên hiện tại cô thấy mình sau khi đã cởi bỏ quần áo, mà Diệp Mặc cũng chỉ cười nhạt, dường như không hề để ý gì tới cô, khiến cô nhất thời cảm thấy sợ hãi thất thần.
Nếu như cha cô không tới, thì Diệp Mặc cũng sẽ không thèm nhìn cô nữa, kết quả chờ đợi cô chỉ còn một con đường chết mà thôi.
Vừa rồi khi cô phát bùa thông báo, thì Diệp Mặc thậm chí còn không thèm ngăn cản, cho nên Ung Du Nhi cô cũng biết, Diệp Mặc hắn thậm chí còn không sợ cả cha của cô là Ung Lam Y nữa.
Ngay khi Ung Du Nhi muốn tự cởi áo lót của mình xuống, thì một đạo độn quang đã cấp tốc bay tới, đảo mắt đã tới rất gần Ung Du Nhi và Diệp Mặc rồi.
– Du Nhi, con làm sao vậy?
Ung Lam Y vừa tới thì đã thấy Ung Du Nhi không còn áo khoác ngoài nữa, thậm chí còn đang muốn cởi nốt cả áo lót của mình, thì kinh hãi kêu lên một tiếng.
– Cha…
Ung Du Nhi thấy Ung Lam Y đã tới, thì bỗng nhiên khóc rống lên:
– Diệp Mặc muốn cường bạo con, cha, người mau cứu con…
– Diệp Mặc, tao hôm nay nếu không cho mày hối hận vì sao lại sống trên đời này, thì Ung Lam Y tao nhất định sẽ chết dưới Lôi Kiếp…
Ung Lam Y từ đầu đã nhìn thấy Diệp Mặc, chỉ là lão nóng ruột vì con gái của mình, cho nên không có thời gian mà đi quản Diệp Mặc thôi.
Hiện tại lão không ngờ Diệp Mặc lại lớn mật, dám đùa bỡn con gái mình, thì lão sao có thể để cho Diệp Mặc chết một cách dễ dàng được?
Tu sĩ phát thệ sẽ chết dưới Lôi Kiếp, chính là lời thề độc nhất rồi, có thể thấy được Ung Lam Y đã vô cùng hận Diệp Mặc.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Ung Lam Y, khi xưa trước khi tao rời đi đã nói qua là sẽ quay lại hỏi thăm mày đấy.
Trước đó ở bên ngoài ‘La khúc thập bát bàn’, mày đã đứng trước thế lực Tam Hải mà nói với tao ‘Bản giáo chủ muốn giết mày, mày có thể làm thế nào? ’.
Không đợi Diệp Mặc nói xong, thì Ung Lam Y đã cười ha hả:
– Đừng nói là tại ‘La khúc thập bát bàn’, cho dù là hiện tại, bản giáo chủ vẫn muốn giết mày đấy, mày có thể thế nào chứ?
Sau khi cười to xong, thì trên mặt Ung Lam Y đã hoàn toàn chỉ còn lại sự âm lãnh, đâu còn lại chút ý cười nào.
Diệp Mặc liền cười hắc hắc:
– Bổn thành chủ hôm này muốn giết con gái mày trước mặt mày, sau đó lại giết cả mày nữa, mày có thể làm thế nào?
– Mày dám…
Ung Lam Y căn bản là không đợi Diệp Mặc động thủ, thì đã lao ra, nhưng sắc mặt của lão lập tức đại biến, vì lão phát hiện bản thân ngay cả một bước cũng không thể nào tiến tới trước mặt con gái mình, mà chỉ có thể nhích đi một bước nhỏ mà thôi.
– ‘Vực’…
Ung Lam Y kinh hãi thốt lên:
– Mày không ngờ đã là tu sĩ Hóa Chân với ‘Vực’ đại thành…
Lập tức lão đã biết bây giờ không phải là lúc lão nên để ý tới những điều này, mà quan trọng hơn cả là phải giải cứu cho con gái của mình.
Một tu sĩ Hóa Chân muốn giết chết con gái của lão, thì căn bản chỉ là một cái nhấc tay thôi.
Chân nguyên toàn thân Ung Lam Y điên cuồng vận chuyển, chỉ trong chốc lát đã giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc rồi, nhưng đúng lúc đó thì trước mặt của lão đã hiện ra một tia sét mầu đen…
Sau khi Ung Du Nhi thấy cha mình tới, thì nhất thời yên tâm lại, muốn thừa lúc Diệp Mặc không chú ý sẽ khống chế chiếc Phong Xa chạy tới gần cha mình.
Nhưng lập tức cô lại cảm thấy pháp bảo phi hành của mình lại bay thong thả giống như là ốc sên đang bò vậy, sau đó một khắc thì đã có một tia sét mầu đen đánh xuống rồi.
– Khônggg…
Ung Du Nhi chỉ kịp kêu lên chữ này, thì đã bị tia sét mầu đen kia đánh thành tro bụi.
Một thân thể hoàn mỹ vô cùng lúc này đã tan thành tro dưới đạo lôi kiếm kia, sau đó liền có một Nguyên Thần mờ nhạt cấp tốc bay ra từ trong đám tro bụi.
Thấy đạo Nguyên Thần kia, thì Diệp Mặc lập tức hiểu được.
Ung Du Nhi chỉ là tu vi Hư Thần, mà có thể giữ được Nguyên Thần của mình là vì trong cơ thể cô ta còn có một Hộ nguyên phù cực kỳ trân quý dùng để bảo vệ Nguyên Thần.
Ngay khi cô chết, thì Hộ nguyên phù kia lập tức đã bảo vệ cho Nguyên Thần của cô cấp tốc chạy trốn.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy đạo Nguyên Thần này, thì lập tức lại đánh xuống thêm một lôi kiếm nữa.
Nếu đã ra tay, thì cho dù là Nguyên Thần của Ung Du Nhi hắn cũng không muốn bỏ qua.
Ung Lam Y thấy con gái của mình bị Diệp Mặc đánh thành tro bụi, hiện tại ngay cả Nguyên Thần cũng không muốn buông tha, thì nhất thời mắt muốn nứt ra.
Lão tuy rằng vô cùng tàn nhẫn, nhưng đối với con gái thì lại nhất mực cưng chiều.
Sau khi lão giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc, thì thậm chí còn không thèm suy nghĩ gì, đã lao tới dùng thân che chắn trước đạo lôi kiếm của Diệp Mặc rồi.
Lúc này thì lão cũng không kịp lấy ra pháp bảo phòng ngự của mình, cũng không làm ra phản ứng gì khác, chỉ dùng thân thể của mình giúp Ung Du Nhi ngăn cản lại lôi kiếm của Diệp Mặc.
Ầm…
Đường lôi kiếm đánh lên người của Ung Lam Y, khiến cho Ung Lam Y lập tức mất đi một cánh tay.
Còn Ung Lam Y thì điên cuồng phun ra từng ngụm máu tươi, bay ngược ra xa vài trăm thước.
Bởi vì được Ung Lam Y bảo vệ, cho nên Nguyên Thần của Ung Du Nhi lúc này đã bay ra xa được mấy ngàn thước, chỉ cần Ung Lam Y có thể tiếp tục ngăn cản Diệp Mặc, thì Nguyên Thần của Ung Du Nhi khẳng định là có thể trốn thoát.
Về phần Nguyên Thần của Ung Du Nhi có thể sống sót tại Vô Tâm Hải hay không thì lại là một chuyện khác.
– Diệp Mặc, tao muốn nuốt sống mày.
Ung Lam Y chợt quát lên một tiếng, đồng thời lấy ra một pháp bảo mầu tím.
Mà đúng lúc này, thì lại có một đạo độn quang bay tới, đây cũng là một đạo độn quang mầu phấn hồng.
Đạo độn quang kia vừa tới, đã bắt được Nguyên Thần còn đang chạy trốn của Ung Du Nhi, sau đó nói một câu:
– A, không ngờ lại là Nguyên Thần của một đứa con gái…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1404: Gặp Lại Đồ Tử Chân
Gặp Lại Đồ Tử Chân
U
ng Lam Y hiện đã mất một tay cũng bất chấp tất cả công kích của Diệp Mặc mà vội vàng hướng tới tu sĩ lạ mặt vừa tới nói:
– Vị bằng hữu kia, đó là Nguyên Thần của con gái tại hạ, đa tạ bằng hữu đã tương trợ.
Nếu như là tu sĩ bình thường, thì Ung Lam Y đã sớm giết rồi đoạt lại Nguyên Thần của con gái rồi.
Nhưng người phụ nữ mặc áo váy mầu hồng này thì Ung Lam Y cảm giác được là một người cường đại vô cùng.
Lão thậm chí nghĩ tới một cái tên đã rất nổi danh ở Vô Tâm Hải, chỉ là lão không dám khẳng định mà thôi.
Ánh mắt của Diệp Mặc co rút lại, vì người vừa tới này cũng là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn, hơn nữa còn là một nữ tu.
Tại Vô Tâm Hải này thì tu sĩ Hóa Chân lúc nào lại có được nhiều người như vậy? Tùy tiện đi ra thì đã là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn.
Khiến ánh mắt Diệp Mặc phải co rút lại không phải là vì nữ tu này là tu sĩ Hóa Chân, mà là tu vi của cô ta đã đạt được tốc độ như vậy, cùng với thủ đoạn mà cô ta bắt lấy Nguyên Thần của Ung Du Nhi, thì Diệp Mặc khẳng định rằng nữ tu này cũng chỉ kém hơn Tác An Sơn một chút, chỉ một chút mà thôi, thậm chí cô ta còn có thể sánh ngang với Thạch Đạp nữa.
Nếu như Tác An Sơn hoàn toàn không bị thương, Diệp Mặc tin rằng nếu như hắn chưa luyện thể tới Thần Cảnh thì hắn chỉ có thể chấp nhận cái chết.
Nhưng hiện tại, tu vi luyện thể của hắn đã đạt tới Thần Cảnh rồi, cho nên dù là đánh không lại Tác An Sơn, thì việc hắn giữ lại cho mình một mạng cũng không phải là vấn đề gì quá khó.
Mà người phụ nữ gầy gò trước mặt này khiến cho Diệp Mặc cảm giác được cô ta cũng không kém hơn Tác An Sơn bao nhiêu, hiển nhiên là một kình địch rất lớn.
Người như thế, nếu có thể không trêu chọc vào, thì Diệp Mặc khẳng định là sẽ không trêu chọc.
Nữ tu gầy gò kia cũng không hề trả lại Nguyên Thần Ung Du Nhi cho Ung Lam Y, mà nhìn chằm chằm vào cánh tay đã bị đứt của Ung Lam Y một hồi lâu, sau đó mới lạnh giọng hỏi:
– Cánh tay của ngươi vì sao bị đứt?
Ung Lam Y nghi hoặc.
Lão không rõ vì sao nữ tu kia đặt câu hỏi đầu tiên lại là hỏi về cánh tay của mình.
Bởi vì thực sự là tới tận bây giờ lão cũng không hề nhận ra được nữ tu kia là ai, thậm chí còn không có một chút cảm giác quen thuộc nào.
Lão cũng không tin rằng một nữ tu chưa từng gặp mặt lại có thể quan tâm tới mình như vậy.
Nhưng Nguyên Thần của con gái vẫn đang nằm trong tay đối phương, cho nên Ung Lam Y chỉ có thể miễn cưỡng trả lời:
– Con gái của tôi bị tên kia giết chết, cánh tay của tôi cũng chính là vì muốn cứu Nguyên Thần của con gái cho nên mới bị chém đứt.
– Là do Lôi hệ công pháp công kích đúng không?
Nữ tu mặc bộ đồ mầu hồng tiếp tục lạnh giọng hỏi.
– Phải.
Ung Lam Y nhìn chằm chằm vào đạo Nguyên Thần trong tay nữ tu kia, cũng không dám làm ra hành động gì cả, chỉ có thể lên tiếng trả lời.
Người phụ nữ mặc bộ đồ mầu hồng kia bỗng nhiên thu hồi lại đạo Nguyên Thần trong tay, không hề để ý tới Ung Lam Y, mà lại quay đầu sang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc rồi nói:
– Tốt, rất tốt, ta tìm đã mấy ngày rồi, hóa ra là ngươi làm, ngày hôm nay để cho ta xem ngươi còn có thể chạy đi đâu được?
Diệp Mặc nhíu mày, vì thực tế là hắn chẳng hiểu ả kia đang nói cái gì cả, cái gì mà do mình làm cơ chứ? Người phụ nữ này cũng là lần đầu tiên hắn gặp mà.
Ả kia nói xong, thì căn bản cũng không chờ Diệp Mặc nói đã phóng ra chiếc khăn đen rồi.
Chiếc khăn đen lập tức hóa thành một đám mây đen bao phủ lấy Diệp Mặc.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng.
Cái cô ả này thực là không biết nói lý, chính mình không hề muốn chọc tới cô ta, nhưng cô ta thì tốt rồi, vừa mới tới đã động thủ, chẳng lẽ ả cho rằng mình sợ ả sao.
Tử Đao của Diệp Mặc cũng lập tức được lấy ra, chỉ là không đợi Diệp Mặc tung chiêu, thì hắn đã cảm giác được thân thể mình đã bị trói buộc rồi.
Hắn hiểu rất rõ, rằng Diệp Mặc hắn cho dù chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng ba, nhưng cũng sẽ không kém hơn bất kỳ một tu sĩ Hóa Chân tầng chín nào.
Hiện tại hắn biết rằng mình đang bị ‘Vực’ của đối phương trói buộc, nhưng trong lòng cũng có chút kinh hãi, vì hắn quả thực đã không nhìn lầm thực lực của cô ả này.
Cô ả áo hồng này có ‘Vực’ không kém hơn hắn chút nào, hiển nhiên là ‘Vực’cũng đã đạt được tới mức hoàn mĩ, hơn nữa lý giải về ‘Vực’ cũng không kém hắn.
Nhưng Vô Tâm Hải lại có được một nhân vật như vậy sao? Chỉ với ‘Vực’ cường hãn như thế này, thì cô ta đã không kém hơn so với Tác An Sơn rồi.
Tu sĩ trong thiên hạ, quả nhiên là đầy rẫy người tài.
Trong chớp mắt, cái đám mây đen kia đã bao phủ tới đỉnh đầu của Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc lúc này lại hừ lạnh một tiếng, khí thế liền tăng vọt lên, ‘Vực’ cũng được mở rộng ra.
Tuy rằng hắn không thể nào phá vỡ được ‘Vực’ của đối phương, nhưng đối phương muốn dùng ‘Vực’ để trói buộc hắn, thì cũng quá là coi thường hắn rồi.
Khi ‘Vực’ của Diệp Mặc được mở ra, thì trong nháy mắt đã thoát khỏi sự trói buộc của đối phương đồng thời phóng Tử Đao ra đánh một chiêu ‘Huyễn vân toái vực đao’.
– Bằng đảo Đồ Tử Chân…
Khi nữ tu áo hồng gầy gò kia thi triển ra pháp bảo là chiếc khăn đen, thì Ung Lam Y liền tỉnh ngộ rồi thốt lên.
Ung Lam Y đoán không sai, cô gái kia chính là Đồ Tử Chân. Ả vốn muốn đi Nhân Trúc đảo để tìm Diệp Mặc, nhưng không nghĩ tới vận khí của cô lại không tệ, trên đường đi lại gặp được một tên yêu tu.
Từ trong miệng tên yêu tu kia cô đã biết được có một cái pháp bảo phi hành đang đi về hướng Nam An Châu.
Đồ Tử Chân nhanh chóng quyết định, thay đổi lại phương hướng.
Không ngờ rằng cô thật sự đã đuổi theo được Diệp Mặc rồi.
Rầm rầm.
Lúc này thì Tử Đao của Diệp Mặc đã va chạm với chiếc khăn đen của Đồ Tử Chân, phát ra một tiếng nổ mạnh.
Đám mây đen va chạm với ánh đao tím của Tử Đao, nhưng lại không hề lay động một chút nào, chứ đừng nói tới việc bị đánh tan.
Nhưng ánh đao tím của Diệp Mặc lại phát tán ra tứ phía, đúng là đã bị đánh tan rồi.
Nhưng sắc mặt của Đồ Tử Chân cũng đại biến, vì đây cũng là lần đầu tiên cô thấy có người có thể không bị ‘Vực’ của mình khống chế, hơn nữa chỉ với một đao đã phá rách được ‘Vực’ của mình.
Đừng thấy đám mây đen kia của cô không bị Diệp Mặc đánh tan mà lầm, vì hiện tại cái đám mây đen kia tuyệt nhiên đã khác hẳn so với ban đầu.
Khăn tay vừa rồi được sự khống chế của ‘Vực’, chỉ cần Diệp Mặc không thể thoát khỏi ‘Vực’ của cô thì cô có thể dễ dàng cuốn Diệp Mặc đi.
Nhưng hiện tại ‘Vực’ của cô đã bị Diệp Mặc phá rách, khăn tay của cô cũng chỉ còn lại có hình mà không có thần rồi, đã hoàn toàn không còn chút uy hiếp nào đối với Diệp Mặc nữa.
– Khó trách ngươi có thể giết con trai của ta ở Lạc Hồn Khư, quả nhiên là cũng có chút bản lĩnh.
Đồ Tử Chân cũng không tiếp tục dùng đám mây đen kia công kích Diệp Mặc nữa.
Cô hiện tại đã hiểu rõ rằng mình muốn bắt sống Diệp Mặc là rất khó.
Diệp Mặc nghe Đồ Tử Chân nói xong, thì lập tức hiểu ra.
Hóa ra mình và cô ta thực sự là có thù oán.
Một trong hai tên tu sĩ Kiếp Biến mà mình đã giết ở Lạc Hồn Khư kia chính là con trai của cô ả này.
Cũng rất rõ ràng cái tên tu vi Kiếp Biến mòm nhọn tóc thưa kia chính là con trai của cô ả này rồi, vì cả hai đều giống nhau là yêu thú Nhưng cô ả Đồ Tử Chân này cũng quá xem trọng con trai mình đi à! Đã giao thủ qua với mình rồi mà còn nói rằng khó trách mình có thể giết được con trai cô ta.
Hừ, cái đứa con trai kia của cô ta thì chỉ cần là một tu sĩ Hóa Chân bình thường cũng đều có thể dễ dàng giết được.
Đồ Tử Chân cũng mặc kệ Diệp Mặc nghĩ gì.
Sau khi cô nói xong, thì khăn tay trong tay lại lần nữa phóng đi, chỉ là lần này đám mây mầu đen kia đã biến ảo thành một mảng đầy rẫy dao phây màu đen.
Những thanh đao này mang theo uy thế có thể phá vỡ hư không mà đến, đem chu vi mấy ngàn trượng xung quanh bao phủ hoàn toàn, vô cùng kinh người.
Người ở bên ngoài nhìn vào, thì nhiều thanh đao màu đen hỗn loạn như vậy thì chỉ cần một ánh đao trong đó trong đó cũng có thể lấy mạng một người rồi.
Nhưng Diệp Mặc lại biết, một vùng đầy đao đen này không chỉ ẩn nấp vô số đao quang, mà còn được phối hợp với ‘Vực’ của đối phương, khiến cho chu vi ngàn dặm quanh đây trở thành một mảnh tử địa.
Loại đao này thì cho dù là tu sĩ Hóa Chân tầng chín nếu bị vây khốn vào trong thì hẳn là sẽ phải chết.
Nhưng Diệp Mặc thì lại tự nhận rằng hắn là một ngoại lệ, vì tu vi luyện thể của hắn đã đạt tới Thần Cảnh, cho nên loại đao sát khí này cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng tới hắn cả.
Diệp Mặc nghĩ rằng tối đa thì cũng chỉ bị chút tổn thương da thịt mà thôi.
Nhưng Diệp Mặc cũng đâu muốn sẽ trườn mặt ra chịu tội này.
Người khác không thể thoát thân khỏi sát thế của mảng đao đen và ‘Vực’ này, thì cũng không có nghĩa là Diệp Mặc hắn cũng không thể.
Trong nháy mắt khi vô số ánh đao đen bao phủ lấy Diệp Mặc, thì ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc hắn đã được lấy ra, đồng thời ‘Vực’ của hắn cũng lại lần nữa được mở rộng ra.
Thấy Diệp Mặc đã lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ để ngăn cản lại khăn tay đen của mình, thì khóe miệng Đồ Tử Chân lộ ra một tia cười nhạt.
Bất luận là ai, thì cũng không thể thông qua biện pháp này mà ngăn cản khăn tay sát trận của mình được.
Nếu như loại sát trận này của cô có thể dễ dàng bị ngăn cản như vậy, thì Bằng đảo Đồ Tử Chân cô cũng không thể uy chấn một phương tại Vô Tâm Hải suốt ngàn ấy năm mà không người nào dám chọc vào như vậy.
Ken két…
‘Vực’ và ‘Vực’ đụng vào nhau, phát ra một trận âm thanh tan vỡ.
Diệp Mặc không thể đem ‘Vực’ xung quanh phá vỡ toàn bộ, nhưng ‘Vực’ trói buộc xung quanh hắn thì đã hoàn toàn bị nghiền nát, không thể nào trói buộc được hắn nữa.
Đồ Tử Chân kêu lên một tiếng đau đớn, trong lòng kinh hoàng.
Lúc trước Diệp Mặc có thể dùng ‘Vực’ để phá vỡ ‘Vực’ của cô khôi phục lại tự do, thì còn có thể nói là do cô không chú ý, nhưng bây giờ đối phương lại một lần nữa phá vỡ ‘Vực’ của cô, khiến Đồ Tử Chân vô cùng rõ ràng rằng cái tên tu sĩ Hóa Chân trẻ tuổi này có ‘Vực’ dường như cũng không hề kém hơn cô chút nào.
Rầm rầm rầm…
Lúc này thì Khăn tay sát trận của Đồ Tử Chân mới hoàn toàn công kích vào ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng cảm giác được từng đợt rung động trên ‘Đại đỉnh tám cực’ của mình.
Đồng thời hắn cũng cảm thấy từng trận choáng váng, thậm chí còn cảm giác được từng đạo sát khí của đám đao đen thùi kìa xuyên thấu qua ‘Đại đỉnh tám cực’ rồi đánh lên trên người của hắn.
Trong lòng Diệp Mặc cũng hoảng hốt.
Hắn khẳng định là nếu như không phải tu vi luyện thể của hắn đã đạt tới Thần Cảnh, thì đừng nói là chỉ có những đạo sát khí kia xuyên qua ‘Đại đỉnh tám cực’, mà ngay cả sự rung động của ‘Đại đỉnh tám cực’ của hắn cũng đã đủ để cho thần trí của hắn bị trọng thương rồi.
Vô số đường đao đen kia quả nhiên không phải đơn giản.
Diệp Mặc nghĩ tới đây, thì vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần, đã có từng đợt âm thành ‘Rầm rầm’ truyền tới.
Những đường đao đen kia giống như là vô cùng vô tận, lại một lần nữa đánh lên ‘Đại đỉnh tám cực’ của hắn.
Diệp Mặc lập tức biết, nếu như chỉ dựa vào phương thức phòng thủ này, thì hắn căn bản chỉ có thể đứng im chịu trận mà thôi.
Sau khi hiểu được đạo lý này, thì Diệp Mặc không chút do dự nào mà lập tức phóng xuất Tử Đao ra.
Trong lòng Đồ Tử Chân vẫn còn đang kinh hoàng vì sự bền bỉ của Diệp Mặc.
Dưới khăn tay sát trận và Bát Điệp Lãng của cô mà Diệp Mặc vẫn có thể kiên trì lâu như vậy, hiện tại cô còn thấy một ánh đao hồng tím thật dài được phóng ra từ phía cái ‘Đại đỉnh tám cực’ kia nữa.
Ầm.
Ánh đao hồng tím kia có tốc độ nhanh vô cùng, vừa mới phóng ra thì đã đánh vào khăn tay của cô rồi.
Đồ Tử Chân thật sự không ngờ rằng lúc này mà Diệp Mặc còn có được năng lực đề phản kháng lại, nhất thời bị đánh bay ngược ra ngoài.
Ở giữa không trung phun ra một ngụm máu tươi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1405: Sự Cường Hãn Của Đồ Tử Chân
Sự Cường Hãn Của Đồ Tử Chân
M
ột đao của Diệp Mặc đánh bay Đồ Tử Chân, bản thân đồng thời cũng khó chịu, dưới sự cuồn cuộn của chân nguyên, suýt chút nữa bị cắn trả lại.
Vì tránh phun ra máu tươi giống Đồ Tử Chân, Diệp Mặc chủ động bay ra ngoài, bình ổn lại chân nguyên cuồn cuộn.
Bên ngoài cách vài trăm mét, sau khi Diệp Mặc đứng vững, trong lòng lại thầm kinh hãi sự lợi hại của Đồ Tử Chân, Vô Tâm Hải còn có người đàn bà kinh khủng như này sao.
Hắn đoán không nhầm, ngời đàn bà này yếu hơn Tác An Sơn một chút, nhưng nếu như Thạch Đạp không dùng trận pháp, không dùng thi khôi, thì người đàn bà này cũng không kém hơn Thạch Đạp chút nào.
Nhưng nếu là chiến đấu, thì tất cả những nhân tố đó đều tính gộp hết vào, cho nên so với Thạch Đạp, Đồ Tử Chân cũng kém hơn một chút.
Lúc này bà ta và Diệp Mặc lần đầu tiên giao đấu có thể chiếm được thế thượng phong, không phải bà mạnh hơn Thạch Đạp, mà là vì khi Diệp Mặc và Thạch Đạp giao đấu với nhau, Thạch Đạp đã bị trọng thương, nhiều nhất cũng chỉ còn lại một nửa sức mạnh, còn người đàn bà này thì lại trong trạng thái khỏe mạnh.
Có thể nói nếu không phải Diệp Mặc thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ ba rồi, còn cả luyện thể của hắn cũng đã là Thần cảnh rồi, thì lần giao đấu đầu tiên này, Diệp Mặc cũng bị trọng thương là cái chắc.
Pháp bảo khăn đen của Đồ Tử Chân huyễn hóa thành lưỡi đao vô cùng lợi hại, có thể phá vỡ phòng ngự đại đỉnh tám cực thẩm thấu vào, cũng là cái mà Diệp Mặc trước nay chưa từng thấy.
Nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, đây cũng không phải là chuyện xấu gì, hắn luyện thể đến tu vi Thần cảnh, đương nhiên sẽ không sợ đao quang bị loại bỏ một lần này rồi.
Mà lại càng khiến Diệp Mặc hiểu thêm về đại đỉnh tám cực, đại đỉnh tám cực không phải không ngăn được đao quang sát trận này, mà là chưa bị hắn luyện hóa hoàn toàn.
Đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc chẳng qua chỉ là luyện hóa đến cấm chế thứ ba, sau đó vì tu vi của hắn được nâng cao, ít dùng đến đại đỉnh tám cực, nên cũng chưa tiếp tục luyện hóa tiếp.
Bây giờ xem ra, Tu Chân giới đầm rồng hang hổ, đến đâu cũng có cao thủ.
Sau khi quay về hắn tất phải luyện chế tiếp đại đỉnh tám cực.
Có thể luyện chế đến cấm chế thứ mấy thì thứ mấy.
Dĩ nhiên hắn còn có Tử Đao, Tử Đao cường hãn vô cùng, nhưng Diệp Mặc lại biết Tử Đao của hắn chỉ là một phôi đao pháp bảo mà thôi, đến bây giờ, hắn còn chưa thêm vào bất kỳ nguyên liệu nào để gia công Tử Đao, Tử Đao cũng chưa lên cấp.
Đây cũng không phải là Diệp Mặc không muốn thêm, nguyên nhân chủ yếu là Diệp Mặc cảm thấy không có nguyên liệu luyện khí cao cấp nào, thứ hai là vì hắn còn chưa là tông sư luyện khí.
Đương nhiên bây giờ lại khác rồi, hắn chẳng những là tông sư luyện khí, còn nguyên liệu cấp cao thì cũng có được mấy loại.
Ung Lam Y đau lòng Ung Du Nhi bị Diệp Mặc giết chết, nhưng khi bị mất đi một cánh tay dưới một đường sét của Diệp Mặc, trong lòng gã cũng biết rõ, bản thân cho dù có giết chết được Diệp Mặc, cũng phải trả một cái giá đắt.
Tu vi của Diệp Mặc dường như còn cao hơn nhiều so với dự liệu của gã, Ung Lam Y chắc chắn Diệp Mặc trong đó có cuộc gặp kỳ ngộ nghịch thiên nào đó.
Ung Lam Y vốn dĩ đã nảy sinh lòng kiêng kị với Diệp Mặc, thấy Đồ Tử Chân ra tay với Diệp Mặc thật, trong lòng lập tức khoái chí, gã biết một khi Đồ Tử Chân ra tay, Diệp Mặc chỉ có chết là cái chắc.
Đồ Tử Chân lợi hại, Ung Lam Y quá rõ rồi.
Gã chưa từng gặp qua Đồ Tử Chân, nhưng chiến tích của Đồ Tử Chân thì gã nghe thấy nhiều rồi.
Người đàn bà Đồ Tử Chân này đầu óc cực kỳ đơn giản, hơn nữa tính chủ quan quá mạnh.
Bất luận suy nghĩ và làm chuyện gì đều là bộc trực, không suy nghĩ nhiều.
Chính vì suy nghĩ đơn giản đơn thuần của bà, không suy nghĩ thấu đáo, tu luyện theo một con đường lớn, đến Bình Cảnh và Tâm Ma cũng không nhìn thấy.
Lĩnh ngộ các cảnh giới lại càng đơn giản giống như uống nước vậy, thành tu sĩ Hóa Chân trẻ tuổi nhất của Vô Tâm Hải.
Theo lý mà nói người đàn bà này không thể nào có con trai đuợc, nhưng lại có một lần bà nhìn thấy hai tu sĩ song tu một nam một nữ.
Chuyện như vậy vô tình làm thức dậy bản năng dục vọng của bà.
Đồ Tử Chân thậm chí còn không suy nghĩ gì giết chết nữ tu đó, yêu cầu người nam tu kia cũng làm như vậy với bà.
Tu vi như Đồ Tử Chân, nam tu đó làm sao có thể không phục tùng? Kết quả không ngờ bà lại bị chuyện đó cám dỗ.
Suốt năm năm không tu luyện, cũng không để cho nam tu đó tu luyện.
Suốt ngày trừ du sơn ngoạn thủy, thì lại về ngủ cùng người nam tu kia.
Sau năm năm đó, bà lại cảm thấy chuyện này mệt mỏi, trực tiếp giết chết luôn người nam tu đó rồi quay về Bằng đảo.
Khiến Đồ Tử Chân không ngờ tới chính là, bà lại vì chuyện này mà mang thai.
Lại càng khiến bà không ngờ hơn, lai lịch của nam tu đó cũng không tầm thường.
Thế lực đằng sau nam tu đó điều tra được nam tu đó bị Đồ Tử Chân giết chết, lập tức phái đến năm tên tu sĩ Hóa Chân, muốn mang Đồ Tử Chân đi.
Nhưng Đồ Tử Chân lại thần uy nổi dậy, một mình giết chết bốn người trong đó, người thứ năm còn dựa vào bí pháp giữ được nguyên thần chạy trốn.
Từ lúc đó trở đi Bằng đảo nổi tiếng, không ai dám chọc giận, Đồ Tử Chân cũng vì trận chiến đó mà nổi tiếng.
Sau đó cũng có rất nhiều tu sĩ Hóa Chân đến Bằng đảo khiêu chiến với Đồ Tử Chân, nhưng toàn bộ đều bị Đồ Tử Chân giết chết hết.
Theo năm tháng, tu vi của Đồ Tử Chân càng lúc càng cường hãn, còn tu sĩ đến khiêu khích thì lại càng ít đi, cuối cùng, ngay cả tu sĩ của Vô Tâm Hải đi qua Bằng đảo, cũng bị quấy rối một chút mới được đi.
Còn Đồ Tử Chân trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, cũng dần dần hiểu được một số chuyện, đầu óc cũng không hồ đồ như lúc trước nữa.
Tình trạng như lúc trước mặc dù có chút chuyển biến, nhưng vẫn tự nhận là đệ nhất thiên hạ, ngay cả đệ tử môn hạ của bà, bà cũng cho rằng không ai dám chọc Trên thực tế cũng là như vậy, đây cũng không phải là đệ tử của Bằng đảo lợi hại đến bước nào.
Vì tất cả mọi người đều biết Đồ Tử Chân của Bằng đảo là một con điên không biết nói đạo lý, hơn nữa cũng không có ai đánh thắng được, cũng không muốn chọc giận mà thôi.
Khi Ung Lam Y thấy Đồ Tử Chân nôn ra máu, lập tức hít một hơi lạnh, mặc dù Diệp Mặc cũng bay ra ngoài, nhưng khả năng tu sĩ đánh khiến cho Đồ Tử Chân nôn ra máu nghịch thiên đến mức nào? Lúc này Ung Lam Y mới hiểu ra, nếu không phải Đồ Tử Chân bỗng nhiên xuất hiện, lúc này gã đã hóa thành một đống xương trắng rồi, Diệp Mặc không ngờ lại lợi hại như vậy.
Đồ Tử Chân lau vết máu nơi khóe miệng, lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:
– Được lắm, mấy trăm năm nay, ngươi là người đầu tiên khiến Đồ Tử Chân ta nôn ra máu như này, cũng là người đầu tiên dưới sự tấn công của lưỡi đao màu đen và Bát điệp lãng lại có thể thoát được, thậm chí là tu sĩ duy nhất dùng Vực đánh vỡ Vực của ta.
Ta khinh thường ngươi rồi, nhưng ngươi giết con trai ta, cho dù truy sát đến cửu u địa ngục, Đồ Tử Chân ta cũng phải rút hồn luyện phách anhà ngươi.
Diệp Mặc sắc mặt không chút biến đổi, Đồ Tử Chân quả thực lợi hại.
Nếu như hắn bây giờ luyện thể chưa đến Thần cảnh, hắn chỉ có con đường chạy trốn.
Bây giờ cho dù hắn không đánh được Đồ Tử Chân, cũng không sợ người đàn bà này, cho nên hắn căn bản cũng không cần phải chạy trốn.
Khi Ung Lam Y đang thầm kinh hãi, lại nhìn thấy Đồ Tử Chân chằm chằm nhìn gã nói:
– Người này có phải kẻ thù của anh không?
Ung Lam Y tỉnh lại, vội vàng cung kính nói:
– Đúng vậy, chị Đồ, người này giết con trai tôi, lai giết cả con gái của tôi nữa, có thể nói là thù sâu như biển.
– Quả nhiên là một tên độc ác, chuyên đi giết con gái nhà người khác.
Đồ Tử Chân nói xong lại hừ lạnh nói với Ung Lam Y:
– Hôm nay tanhất định phải giết chết tên này, ngươi cũng ra tay giúp sức tí đi.
Mặc dù bộ dạng của ngươi yếu đuối, nhưng có thể giúp chút thôi cũng được.
– Vâng, chị Đồ.
Ung Lam Y buồn bực đáp, gã không thể không buồn bực, trong ba thế lực lớn, Ung Lam Y gã cũng coi là một cao thủ.
Nhưng trong mắt Đồ Tử Chân, mình cũng chỉ là có bộ dạng yếu ớt mà thôi.
Ung Lam Y cũng biết, so với Đồ Tử Chân, gã chính xác cũng chỉ là bộ dạng yếu ớt mà thôi, mặc dù buồn bực, nhưng cũng không thể nói ra như vậy được.
Huống chi, Diệp Mặc và gã lại thù sâu như biển, cho dù mất hết mặt mũi rồi, gã cũng phải giết chết Diệp Mặc.
Diệp Mặc thấy hai người liên thủ lại, lập tức gọi Vô Ảnh ra.
Cho dù là một mình Đồ Tử Chân hắn cũng chưa chắc đã đánh được, bây giờ lại thêm một Ung Lam Y nữa.
Cho dù là Diệp Mặc không coi Ung Lam Y ra gì, nhưng cũng không dám khinh thường.
“Thuyền không thêm gánh, gánh không thêm cân” chính là đạo lý này.
Một người có thể nâng được đồ năm chục cân, nếu như năm mươi cân này thêm nửa cân nữa, có thể người đó sẽ bị đè ép xuống.
Mà chiếc thuyền đã chứa đầy đồ rồi, nếu như thêm một gánh đồ nữa, có thể chiếc thuyền đó sẽ bị nhấn chìm.
Đồ Tử Chân dường như biết Ung Lam Y chắc chắn sẽ đồng ý yêu cầu của bà, nói xong, chiếc khăn màu đen trong tay cũng lần nữa được phóng ra.
Từng đợt tiếng nổ còn kinh khủng hơn cả tiếng sấm sét vang lên cùng với chiếc khăn màu đen kia cuồn cuồn cuốn ra, chỉ trong nháy mắt, chiếc khăn màu đen đó lại biến hóa thành ngọn núi khổng lồ cao mấy trăm mét, chu vi rộng gần nghìn trượng xông về phía Diệp Mặc.
Còn ngọn núi cực lớn này và những đỉnh núi còn lại nữa lại hoàn toàn khác nhau, vì xung quanh ngọn núi này có nhiều lưỡi đao sắc bén tạo thành, cho dù không bị ngọn núi khổng lồ kia đập trúng, thì những đao này cũng có thể lấy đi tính mạng của tu sĩ.
Dường như cùng một lúc ngọn núi khổng lồ này nện xuống, thì đao gió tứ phía cũng rung động.
Hơn nữa không gian xung quanh dường như cũng bắt đầu co rút lại, từng trận không gian bị đè nén xuống vang lên âm thanh, khiến những người nghe thấy cũng cảm thấy không thoải mái, dường như lúc nào cũng có thể xuất hiện khe nứt không gian vậy, sau đó khe nứt đó lại nuốt đám người đó lại.
Nhưng những không gian co rút kia cũng chỉ có trong nháy mắt, đã lan gần đến Diệp Mặc, Diệp Mặc trong lòng lập tức sợ hãi.
Đây là Vực thông qua pháp bảo biến hóa mà thành, Vực của người đàn bà này không ngờ lại mạnh như vậy, cũng có thể dùng pháp bảo để biến hóa ra Vực được.
Hơn nữa pháp bảo của người đàn bà này cũng không tầm thường, chiếc khăn tay màu đen kia dường như là pháp bảo vạn năng, lúc trước biến thành mây đen, sát trận lưỡi đao, đến bây giờ lại biến thành một ngọn núi khổng lồ vô số đao quang.
Diệp Mặc lúc này căn bản không đợi ngọn núi khổng lồ này rơi xuống, Tử Đao đã bổ ra, Huyễn Vân Toái vực đao.
Đường hồng tím xoẹt qua, vô số tia chớp màu tím, ngọn núi cực lớn kia mang theo sự trói buộc của Vực, dưới những đường đao màu tím của Huyễn Vân Toái Vực Đao tan vỡ thành từng khúc.
Dường như trong cùng lúc đó, Vực của Diệp Mặc đã mở ra, đồng thời đại đỉnh tám cực cũng điên cuồng vận chuyển.
Vực mà chiếc khăn tay đen biến thành bị một đao của Diệp Mặc đánh vỡ, Đồ Tử Chân cứ như không nhìn thấy vậy, hoặc có lẽ sớm đã dự liệu được tình huống này, tốc độ của ngọn núi màu đen kia giáng xuống ngược lại lại càng nhanh hơn.
Thậm chí xem Diệp Mặc là một con dê chờ làm thịt, chỉ cần ngọn núi đó giáng xuống, Diệp Mặc sẽ chết là cái chắc.
Diệp Mặc thấy Đồ Tử Chân làm như vậy, trong lòng lập tức giận dữ, Tử Đao lại lần nữa biến thành đường hồng tím phóng ra, Huyễn Vân Hoa sơn đao.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc dùng Huyễn Vân Hoa Sơn đao đối phó với pháp bảo của đối phương, lúc trước đao này của hắn đều là vì giết người mới phóng ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









