[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 279 : Dưỡng Thần Tuyền, Hóa Thần Châu (c1391-c1395)
❮ sautiếp ❯Chương 1391: Dưỡng Thần Tuyền, Hóa Thần Châu
Dưỡng Thần Tuyền, Hóa Thần Châu
D
iệp Mặc nhận lấy hộp ngọc trực tiếp mở ra, lập tức hắn nhìn thấy bên trong hộp ngọc không ngờ lại là một mồi lửa kỳ dị, địa hỏa Long Tâm Viêm xếp thứ mười sáu trong giới Tu chân.
Loại mồi lửa kì dị như Long Tâm Viêm này mặc dù xếp thứ mười sáu, nhưng cũng cực kỳ quý hiếm, vì Long Tâm Viêm là do long đan hóa thành, đối với yêu thú có tính long mà nói thì là thứ tốt hơn nhiều so với thiên hỏa.
Nhìn thấy Long Tâm Viêm, trong lòng Diệp Mặc tất nhiên mừng rỡ, thứ này mới là thứ mà hắn thích.
Cho dù hắn không dùng đến, nhưng bên cạnh hắn có người dùng được.
Hắn không ngờ mình lại ra ngoài đi dạo một chút, lại có thêm hai mồi lửa kỳ dị nữa, hơn nữa cấp bậc cũng không thấp.
Lãm Kỳ Duyệt thấy Diệp Mặc nhận Long Tâm Viêm, trong lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thay vào đó lại vô cùng đau xót.
Mồi lửa kỳ dị khó mà có được như này, lại vì một chuyện không đâu vào đâu mà lại mất đi.
Lúc đầu gã lấy được Long Tâm Viêm, cũng tốn không ít công sức.
Lãm Kỳ Duyệt trong phút này không muốn đứng ở đây nữa, gã lại ngượng ngùng cười, ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp đan vương, nếu như vậy, vậy thì Lãm mỗ xin cáo từ trước.
Đồ tới tay rồi, còn là thứ mình tương đối hài lòng nữa, bây giờ Lãm Kỳ Duyệt muốn đi, Diệp Mặc lập tức gật đầu, vừa định nói anh đi đi, thì lại nghe thấy giọng Diệu Huệ Trân bên cạnh nói:
– Đợi chút.
Lãm Kỳ Duyệt mặc dù không coi Diệu Huệ Trân ra gì, nhưng gã cũng không thể không nhìn sắc mặt của Diệp Mặc mà hành sự, chỉ có thể tạm thời ở lại, nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng nghi ngờ nhìn Diệu Huệ Trân, Diệu Huệ Trân mặc dù cũng nhiều tuổi rồi, nhưng Diệp Mặc khẳng định cô cũng không phải là đối thủ của Lãm Kỳ Duyệt, cô gọi Lãm Kỳ Duyệt ở lại là có ý gì?
Diệu Huệ Trân cũng không nhìn Lãm Kỳ Duyệt nói, mà lại nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc, lúc trước Lãm Kỳ Duyệt và tên Hoàng Thất kia truy sát tôi, là vì tôi phát hiện ra một bí mật lớn, nên bọn họ muốn giết người diệt khẩu.
Lãm Kỳ Duyệt sắc mặt biến sắc, nhưng gã lại phản ứng rất nhanh, lập tức nói với Diệp Mặc:
– Đó không phải là bí mật gì cả, chỉ là dưới Lạc Hồn Khư phát hiện ra mấy linh mạch bị phong ấn mà thôi.
Diệp Mặc nghe thấy linh mạch, liền hết hứng luôn, trong thế giới trang vàng của hắn còn có vài chục đoạn linh mạch cực phẩm.
Vào lúc này, mấy đoạn linh mạch đó hắn qủa thực không muốn tốn thời gian đi lấy nó.
Nếu như là lúc khác, hắn cũng muốn đi một chuyến.
Diệu Huệ Trân hừ lạnh một tiếng nói:
– Dưới đó tuyệt đối không phải mấy đoạn linh mạch, mà là một đoạn Dưỡng Thần Tuyền, mấy đoạn linh mạch kia chỉ là vì bảo vệ cho Dưỡng Thần Tuyền đó mà thôi.
Diệp Mặc nghe thấy Dưỡng Thần Tuyền mấy chữ này trong lòng lập tức run lên, là một Đan vương cửu phẩm làm sao lại không biết Dưỡng Thần Tuyền?
Cái mà khó thăng cấp nhất khi tu sĩ luyện chính là thần thức, mà thần thức bình thường theo tu vi tăng lên thì tăng rất chậm, muốn chỉ tăng một mình thần thức thôi thì cần phải có công pháp đặc biệt.
Tính quan trọng của thần thức đối với tu sĩ mà nói còn quan trọng hơn cả chân nguyên, cho nên phần lớn tu sĩ đều muốn bằng mọi hình thức tăng cáấp thần thức của mình.
Nhưng thần thức lại có thể dễ tăng cao được như vậy sao? Diệp Mặc có Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, thần thức mới có thể mạnh hơn nhiều so với những tu sĩ bình thường.
Trong linh vật có thể tăng cao được tu vi thần thức của mình lại càng hiếm có, cho dù Phục Thần đan của Diệp Mặc cũng chỉ có thể chữa trị thần thức, còn có thể chữa trị thần hồn mà thôi.
Muốn tăng cao tu vi thần thức của mình, vậy thì cũng đừng có nghĩ đến, hoặc là có chút tăng cao, cũng căn bản không phát hiện ra được.
Nhưng Dưỡng Thần Tuyền lại là một loại linh tuyền có thể tăng thần thức.
Hơn nữa lại cực kỳ hiếm hoi, nếu như dùng Dưỡng Thần Tuyền này lâu dài, hoặc là tu luyện, cho dù không có công pháp thần thức, thần thức cũng chỉ có thể nhanh hơn những tu sĩ bình thường mà thôi.
Nếu như Diệp Mặc có được công pháp thần thức này, thì thần thức lại càng tăng nhanh hơn nữa.
Cho nên một khi xuất hiện Dưỡng Thần Tuyền, đó là một trận mưa máu gió tanh.
Ai mà không muốn lấy được Dưỡng Thần Tuyền cơ chứ? Cho dù hai tu sĩ có tu vi tương đương nhau cùng đấu, tu sĩ có thần thức mạnh hơn cũng chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Đặc biệt đối với tu sĩ Hóa Chân mà nói, bình thường sau khi thăng lên Hóa Chân đỉnh phong rồi, rất khó có được tiến bộ, thì việc nâng cao thần thức lại càng quan trọng.
Khiến cho Diệp Mặc run sợ chính là, hắn từ Vật biết được Dưỡng Thần Tuyền có hai loại, một loại là Dưỡng Thần Tuyền tự nhiên, loại Dưỡng Thần Tuyền này là do một địa tâm linh vật cực phẩm nào đó bị linh khí thai nghén thành, một khi dùng hết liền biến mất không còn.
Còn có một loại nữa chính là do Hóa Thần Châu diễn sinh ra, mà sự quý giá của Hóa Thần Châu lại càng không thể đo đếm được.
Hóa Thần Châu là một loại linh khí tinh hoa đặc biệt của trời đất đã trải qua hàng tỉ vạn năm ngưng tụ lại.
Một khi Hóa Thần Châu hình thành, nếu như cung cấp đủ linh nguyên, xung quanh Hóa Thần Châu sẽ hóa thành một mảnh tuyền, đó chính là Dưỡng Thần Tuyền.
Người bình thường phát hiện ra Hóa Thần Châu cũng sẽ không mang đi, mà lại dùng linh mạch cố định Hóa Thần Châu đó lại, đồng thời cung cấp linh khí cho Hóa Thần Châu đó, để Hóa Thần Châu đó diễn sinh ra Dưỡng Thần Tuyền, cung cấp cho bản thân tu luyện.
Lãm Kỳ Duyệt nói có mấy linh mạch bị phong ấn, rất có khả năng chính là một viên Hóa Thần Châu bị đại năng phong ấn lại, sau đó đại năng đó không biết sao lại không mang Hóa Thần Châu này đi, kết quả cứ vậy để lại.
Những thứ như này, Diệp Mặc làm sao có thể bỏ qua được?
Diệp Mặc có Khổ Trúc, tác dụng của Khổ Trúc nhiều không kể hết, cho dù tu luyện đến cực hạn cũng là linh căn cao cấp nhất, hơn nữa tu vi càng cao, thì càng có lợi.
Nhưng tác dụng của Dưỡng Thần Tuyền trong giới Tu Chân, cũng không kém hơn Khổ Trúc chút nào.
Chỉ có điều Diệp Mặc từ trên Vật nhìn thấy, sau khi đến Tiên giới, có Hóa Thần Châu có thể lên cấp, diễn sinh ra Dưỡng Thần Tuyền lại càng cao cấp hơn.
Diệp Mặc chưa từng thấy qua, cũng biết được thăng cấp đó tuyệt đối là tích lũy của vô số năm lại, thậm chí còn dài hơn rất nhiều so với tuổi thọ một đời của một tu sĩ, cho nên trông cậy và Hóa Thần Châu lên cấp, căn bản cũng không thực tế.
Nhưng bây giờ nơi này là Tu Chân giới, thứ như Hóa Thần Châu này thậm chí còn quý hơn nhiều lần so với Tiên Khuyên Hoa.
Diệp Mặc cố kìm nén khát vọng về Hóa Thần Châu trong lòng mình lại, nhìn Lãm Kỳ Duyệt lạnh nhạt nói:
– Tôi thật lòng đối đãi với Lãm đảo chủ, sao Lãm đảo chủ lại không thành tâm với tôi?
Lãm Kỳ Duyệt thấy Diệu Huệ Trân nói đến Dưỡng Thần Tuyền, trong lòng cũng kinh hãi, gã quả thực không biết trong đó có Dưỡng Thần Tuyền, Diệu Huệ Trân nói gã như vậy, đúng thật oan cho gã quá.
Gã mặc dù trong lòng kinh hãi, sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, trong lòng lại thầm mắng, anh thật lòng với tôi cái chết tiệt, nhưng gã lại không dám nói ra, đành phải kiên trì nói:
– Cái này tôi thật sự không biết, tôi và mấy người bạn nữa của tôi cùng nhìn thấy đó chỉ có vài đoạn linh mạch đã bị phong ấn, tôi cũng không thể chắc chắn đó có phải là Dưỡng Thần Tuyền hay không, nếu như anh Diệp có hứng, tôi có thể đến đó cùng anh xem sao.
Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:
– Nếu anh Lãm mời, thì tôi cũng đi một chuyến, dù sao người đông thì vẫn mạnh hơn.
Lãm Kỳ Duyệt trong lòng cực hận, lòng thầm nhủ mình mời hắn khi nào, hắn đúng là loại da mặt quá dầy rồi.
Diệu Huệ Trân thấy Diệp Mặc muốn đến Lạc Hồn Khư vội nói:
– Dưỡng Thần Tuyền đó căn bản chính là do tôi phát hiện ra, tôi ở trong Lạc Hồn Khư bao nhiêu năm, từng ngóc ngách của Lạc Hồn Khư tôi nắm rất rõ.
Từ rất lâu hồi trước, tôi đã cảm thấy Lạc Hồn Khư này có gì đó không bình thường, chỉ có điều lúc đó khi tôi rời khỏi Lạc Hồn Khư, thân chịu trọng thương.
Lần này vết thương của tôi đã hồi phục rồi, muốn đi tìm Dưỡng Thần Tuyền.
Không ngờ tôi vừa mới tìm được vị trí đại khái của Dưỡng Thần Tuyền, lại bị mấy người này phát hiện ra.
Diệu Huệ Trân nói tới đây, trong lòng lại rất bình thản, nếu như hôm nay không gặp được Diệp Mặc, thì cô đã bị giết chết rồi.
– Sau đó bọn họ sẽ giết cô diệt khẩu?
Diệp Mặc nhìn Lãm Kỳ Duyệt lạnh lùng nói một câu.
Lãm Kỳ Duyệt oan uổng, nhưng cũng không thể nói gì hơn, gã đúng là tới diệt khẩu.
Nếu gã biết đó là Dưỡng Thần Tuyền, cho dù có đánh chết gã, gã cũng sẽ không tới diệt khẩu, mà cướp Dưỡng Thần Tuyền trước rồi tính tiếp.
– Nếu anh Diệp cũng đi, thì chúng ta mau đi thôi.
Lãm Kỳ Duyệt lúc này thậm chí còn nôn nóng hơn Diệp Mặc.
Chẳng may mình bị diệt khẩu, Dưỡng Thần Tuyền bị người khác nhanh chân đến trước, gã mới là bi kịch.
Huống chi, bản thân gã còn suýt chút nữa bị Diệp Mặc giết chết.
– Vậy thì đi thôi.
Diệp Mặc cũng lo lắng Hóa Thần Châu rơi vào tay người khác, thứ này hắn nhất định phải có được.
Thấy Diệp Mặc phóng ra một phi thuyền màu xám đen, Lãm Kỳ Duyệt mắt như muốn nhảy ra ngoài, may là gã còn không định chạy thoát thân, phi thuyền của Diệp Mặc chắc chắn sẽ vượt qua chân khí cực phẩm của gã, cho dù vẫn chưa đến trình độ bán tiên khí, chắc chắn sự khác biệt cũng không lớn.
Tốc độ chân khí phi hành của Diệp Mặc cực nhanh, Lãm Kỳ Duyệt và Diệu Huệ Trân đều đứng trên phi thuyền, Diệu Huệ Trân ngay lập tức đến cám ơn Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật gật đầu, cũng không nói gì.
Người con gái Diệu Huệ Trân này mặc dù không hiểu lắm, nhưng cũng biết là một người phụ nữ có lòng dạ độc ác. cũng không khác gì ông chồng Phong Thuần bụng dạ độc ác của cô dùng thần hồn của người khác tu luyện công pháp thần hồn trong Lạc Hồn Khư
,.
Dưới sự chỉ dẫn của Lãm Kỳ Duyệt, pháp bảo phi thuyền chỉ trong nháy mắt, bay không đến nửa ngày, thần thức của mấy người đã có thể quét đến Lạc Hồn Khư rồi.
Đến được đây, Diệp Mặc cũng đã quen đường rồi, cho dù bây giờ hắn không cần dùng la bàn hải tiêu nữa, cũng có thể tìm được đường về đến Mặc Nguyệt Chi Thành rồi.
Lạc Hồn Khư lại càng hoang tàn hơn ngày trước khi Diệp Mặc đến, nếu như nói Diệp Mặc lần này đến, nơi này còn có thể nhìn được chút bóng dáng của thành Minh Nguyệt, thì bây giờ chút dấu tích của thành Minh Nguyệt cũng không còn nữa, hoàn toàn là một đống hoang tàn đổ nát.
Lúc này ba người đang bình thản đứng bên cạnh một tảng đá màu xám tro cực lớn, dường như đang đợi hai người Lãm Kỳ Duyệt về.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy phiến đá màu xám tro này, cũng biết trong này có một trận pháp ẩn nấp cấp chín cũng bị phá cách đó không lâu.
Từ đó tràn ra linh khí nồng đậm, ngay cả Diệp Mặc có thể đoán được dưới này chôn mấy đoạn linh mạch cực phẩm.
Ba người Đằng Hùng vẫn không nhúc nhích, chứng tỏ bọn họ bây giờ vẫn chưa biết nơi này có Dưỡng Thần Tuyền, Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không hành động là được rồi.
– Á, Lãm đảo chủ, anh không ngờ lại tìm được Diệp Mặc rồi…
Đằng Hùng và một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ bảy khác vừa nhìn thấy Diệp Mặc, liền lộ ra vẻ kinh ngạc như khi Lãm Kỳ Duyệt nhìn thấy Diệp Mặc nói.
Mặc dù bọn họ không hiểu tại sao Lãm Kỳ Duyệt lại muốn dẫn Diệp Mặc trở về, nhưng chỉ cần là Diệp Mặc xuất hiện rồi, bọn họ tuyệt đối không thể nào để cho một mình Lãm Kỳ Duyệt phát tài được.
Lãm Kỳ Duyệt làm gì không biết ý tứ của hai người này, khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc, nhưng cũng không nói câu nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1392: Chết Chắc
Chết Chắc
D
iệp Mặc cũng chỉ gật gật đầu, cùng không coi Đằng Hùng và tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ bảy kia ra gì, ngược lại lại ôm quyền nói với Giải Phong:
– Giải đảo chủ, lâu lắm không gặp rồi.
– Ha ha…
Giải Phong cười ha hả, rồi lại vỗ vỗ lên vai Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc lão đệ, đúng là lâu lắm chưa gặp rồi.
Lần trước cám ơn lão đệ để lại một gốc linh thảo, để cho con gái của ta có thể sống lại, lần này thật vất vả mới gặp được lão đệ nếu lão đệ không có chuyện gì, nhất định phải đến đảo Nhân Trúc chơi một chút.
Diệp Mặc lâu lắm chưa đến giới Tu Chân vừa nghe thấy Giải Phong nói vậy hắn liền hiểu ra ý của gã.
Giải Phong rõ ràng là muốn giúp mình, lần trước gã biết mấy người Đằng Hùng chắc hẳn muốn dẫn mình đi, lần này nói không chừng lão còn cho rằng mình bị Lãm Kỳ Duyệt ức hiếp.
Cho nên mời mình đến đảo Nhân Trúc, ý tứ chính là muốn Diệp Mặc làm khách của Giải Phong, nếu có người gây khó dễ cho Diệp Mặc, thì chính là gây phiền phức cho Giải Phong.
Tu sĩ Hóa Chân tầng thứ bảy thấy bọn họ chủ động chào hỏi, Diệp Mặc chỉ gật gật đầu, thì trong lòng lại vô cùng căm tức.
Chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai, cũng dám càn rỡ đến vậy.
Nhưng hai người sau đó lại nhớ đến Diệp Mặc là một Đan vương thất phẩm, lại cố gắng kìm nén sự tức giận của mình lại.
Một Đan vương thất phẩm, thì đúng là một con gà đẻ trứng vàng.
Có thể nghĩ, ở Vô Tâm Hải, có một Đan vương thất phẩm, thì đồng nghĩa với cái gì? Vô số những yêu tu cao cấp và tu sĩ cao cấp ở Vô Tâm Hải đều phải đến cầu đan, những thứ tốt cũng đều phải dâng lên hết.
Đằng Hùng vốn dĩ cố kìm nén sự tức giận trong lòng mình thấy Giải Phong muốn bước một chân vào, lập tức khó chịu.
Giải Phong mặc dù lợi hại, nhưng cũng không địch lại được sự liên thủ của ba người y và Lãm Kỳ Duyệt còn cả Cung Tuyệt nữa.
Đằng Hùng lập tức nháy mắt với Lãm Kỳ Duyệt, muốn liên thủ đối phó với Giải Phong.
Nhưng Lãm Kỳ Duyệt lại cúi đầu, trong mắt không nhìn sang cũng chẳng nói gì, đến thần thức cũng không động.
Hành động của Lãm Kỳ Duyệt chẳng những Đằng Hùng vô cùng kinh ngạc, ngay đến Giải Phong cũng vô cùng kinh ngạc.
Ý tứ mà Giải Phong vừa mới nói, quả thực là muốn giúp Diệp Mặc.
Gã cho rằng sau khi mình nói ra câu đó, bước tiếp theo nhất định là ba người Đằng Hùng sẽ liên thủ lại đối phó với gã, Diệp Mặc cứu con gái của gã, bất luận lần này gã có thể cứu được Diệp Mặc hay không, gã liền định dốc hết sức.
Có thể giúp được Diệp Mặc chạy thoát, thì tốt nhất.
Nếu như không được, gã cũng không thẹn với lương tâm, thậm chí gã cũng dốc hết sức rồi.
Nhưng gã không ngờ Lãm Kỳ Duyệt lại rút lui, sau đó Giải Phong liền hiểu ra ý tứ của Lãm Kỳ Duyệt, tên này chắc chắn biết Diệp Mặc là Đan vương, muốn Diệp Mặc trở thành con rối của y.
Căn bản không muốn cùng Đằng Hùng còn cả Cung Tuyệt nữa chia sẻ lợi ích này.
Nhưng y cũng nghĩ giống như Đằng Hùng, nếu Lãm Kỳ Duyệt có cách nghĩ như này, thì tại sao còn dẫn Diệp Mặc đến? Chẳng lẽ gã nắm chắc sẽ đánh thắng được Đằng Hùng sao? Cái đó tuyệt đối không được.
Trên đất Vô Tâm Hải của bọn họ có tổng cộng mười sáu tu sĩ Hóa Chân, mọi người đầu biết gốc biết rễ của nhau.
Giải Phong biết, Lãm Kỳ Duyệt chắc chắn không phải là đối thủ của Giải Phong.
Đằng Hùng cũng không ra mặt, Cung Tuyệt muốn nói cũng dừng ngay lại suy nghĩ muốn tức giận kia đi.
Cho dù gã không sợ Lãm Kỳ Duyệt, nhưng trên thực tế nơi này trừ Diệp Mặc và nữ tu kia, thì tu vi của gã là thấp nhất.
Gã mới không tin tưởng Đằng Hùng sẽ buông tha Diệp Mặc, chỉ cần Đằng Hùng không buông tha Diệp Mặc, gã sẽ có cách lấy được lợi thế.
Diệp Mặc không để ý đến cách nghĩ của mọi người, chỉ cười ha hả, rồi ôm quyền nói với Giải Phong nói:
– Cám ơn Giải đảo chủ, chỉ có điều Diệp Mặc còn có chút chuyện, vốn dĩ cũng phải quay về rồi.
Chỉ là trên được nghe thấy Lãm đảo chủ nói nơi này phát hiện ra vài đoạn linh mạch, ha ha, cho nên muốn đến lấy chút tài lộc, tiện thể lấy một hai đoạn, hai ba đoạn, ba bốn đoạn linh mạch về dùng…
Lời này của Diệp Mặc vừa nói ra, Đằng Hùng và Cung Tuyệt liền hiểu ra, hóa ra Diệp Mặc và Lãm Kỳ Duyệt đã thống nhất ý kiến với nhau rồi, chủ yếu là giúp đỡ Lãm Kỳ Duyệt.
Chính là vì có Lãm Kỳ Duyệt chống lưng, hắn mới dám nói những lời như này.
Trên thực tế hắn chỉ là người phát ngôn cho Lãm Kỳ Duyệt mà thôi, nếu không chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai làm sao có khẩu khí như này được?
Giải Phong cũng có chút nghi ngờ, mình ra mặt giúp đỡ, Diệp Mặc không đồng ý cũng là rất quỷ dị rồi.
Nhưng Lãm Kỳ Duyệt cho dù là Hóa Chân tầng thứ chín, làm gì có sức lấy được tất cả linh mạch trong này được? Chẳng qua chỉ là có liên quan đến Diệp Mặc, gã cũng không nói gì.
Linh mạch cực phẩm mặc dù quý giá, nếu có thể dùng một đoạn linh mạch cực phẩm khấu trừ ân tình của Diệp Mặc, gã chắc chắn cũng đồng ý.
Biết rõ Lãm Kỳ Duyệt làm chuyện quỷ sau lưng, Đằng Hùng lại cười khẩy nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiểu huynh đệ đúng là có khí phách, chẳng lẽ lại cho rằng ăn chắc được tôi và Giải đảo chủ và Cung đảo chủ sao?
– Vậy Đằng đảo chủ có ý gì?
Diệp Mặc cũng không tức giận, ngược lại lại hỏi một câu.
– Đồ là do chúng tôi phát hiện ra trước, nếu Diệp tiểu huynh đệ đến cuối cùng, vậy thì chỉ đợi sau khi chúng tôi phân chia rồi, lúc đó tính tiếp.
Đằng Hùng lại lạnh nhạt nói.
Gã nói như này cũng không phải là chiếu cố Diệp Mặc, lời này của gã chính là nhằm vào Lãm Kỳ Duyệt kia, gã tin rằng Lãm Kỳ Duyệt sẽ lập tức ra mặt.
Còn cả vì Diệp Mặc là Đan vương thất phẩm, gã cũng không muốn mới bắt đầu thì lật lọng với Diệp Mặc.
Đợi lát nữa khi Diệp Mặc nhúng vào, thì gã lại có thủ đoạn khác.
Mấy người còn lại cũng biết ý tứ của Đằng Hùng, cũng không nhìn Diệp Mặc, ngược lại lại nhìn Lãm Kỳ Duyệt, muốn biết sau khi bị tước đoạt quyền phân chia rồi, thì Lãm Kỳ Duyệt có lập tức trở mặt hay không.
Quả nhiên Lãm Kỳ Duyệt thấy đám người đều nhìn về phía gã, gã chỉ cười khẩy, liền đứng ra nói:
– Lời của Diệp đan vương tôi không có ý kiến gì…
Đám người đồng thời cười lạnh, quả nhiên là như vậy.
Cung Tuyệt liếc nhìn sắc mặt của Đằng Hùng, lập tức liền biết được cung chủ của Giao Đằng cung phẫn nộ thực sự rồi, cái này chính là do Lãm Kỳ Duyệt trở mặt.
Cung Tuyệt lập tức đứng dậy nói:
– Lãm đảo chủ không có ý kiến gì, nhưng tôi lại có ý kiến, Diệp Mặc anh đến cuối cùng, không ngờ lại dám cần đến ba bốn đoạn linh mạch, chẳng lẽ anh tìm được chỗ dựa vững chắc lắm hay sao? Cho dù chỗ dựa của anh có tài giỏi thế nào, Cung Tuyệt tôi cũng phải lấy một phần về cho mình.
Giải đảo chủ, ý kiến của anh thế nào?
Giải Phong lại cảm thấy không đúng, Lãm Kỳ Duyệt trừ phi điên rồi, hoặc là không muốn sống nữa, mới dám cần đến bốn linh mạch, dám một mình khiêu chiến với mấy người bọn họ.
Nghĩ tới đây, gã lại lên tiếng nói:
– Nếu như ba bốn đoạn linh mạch này đúng là thuộc về Diệp Mặc hết, tôi cũng không có ý kiến gì, tôi nợ Diệp Mặc huynh đệ một ân tình.
Cung Tuyệt cũng có chút ngạc nhiên, y không ngờ Giải Phong lại buông tha linh mạch cực phẩm được, lại nhường hết linh mạch cực phẩm cho Diệp Mặc.
Nhưng y cũng không phải là tên ngốc, lập tức vừa nghĩ, cũng cảm thấy có gì đó không đúng.
Không đợi Cung Tuyệt nói, Diệp Mặc cười khẩy nói:
– Cung đảo chủ nói chuyện cứ như đánh rắm ý.
Sao tôi lại nghe thấy bốn đoạn linh mạch cực phẩm trong này là do bạn của tôi Diệu Huệ Trân phát hiện ra? Trong nháy mắt, lại biến thành anh phát hiện ra trước, chẳng lẽ da của anh còn dầy hơn pháp bảo của tôi sao?
Trừ Lãm Kỳ Duyệt, những người còn lại nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức ngạc nhiên.
Diệu Huệ Trân ai coi cô là người? Chỉ là một nữ tu Hóa Chân tầng thứ tư, bất kỳ một ai cũng có thể tiêu diệt được, đặt ở nơi này làm gì còn có chút phân lượng nào? Mấy người lúc trước sở dĩ nói lòng vòng với Diệp Mặc một hồi lâu, là vì Lãm Kỳ Duyệt.
Nhưng Diệu Huệ Trân thì lại không có ai coi cô là người.
Cung Tuyệt sắc mặt đỏ lên, lần này y không tiếp tục dài dòng với Diệp Mặc nữa, lại lạnh lùng nhìn Lãm Kỳ Duyệt nói:
– Lãm đảo chủ chẳng lẽ cho rằng tu vi cao hơn Cung Tuyệt tôi, là có thể tùy tiện hạ nhục tôi sao? Cung Tuyệt tôi mặc dù chỉ là Hóa Chân tầng thứ bảy, nhưng cũng không sợ Lãm đảo chủ.
Lãm Kỳ Duyệt lại cười lạnh một tiếng nói:
– Cung Tuyệt, Lãm mỗ tôi cũng không sợ anh.
Muốn đánh thì đánh luôn đi, vừa nãy hai lỗ tai của anh nghe thấy Lãm Kỳ Duyệt tôi hạ nhục anh sao? Hoặc là anh chỉ ra một người vừa nghe thấy Lãm Kỳ Duyệt tôi hạ nhục anh đi.
Rốt cục là tôi bới móc, hay là anh bới móc.
– Được, được, được…
Bị một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai hạ nhục, lại bị Lãm Kỳ Duyệt châm chọc ngay trước mặt mọi người, Cung Tuyệt trong sự phẫn nộ lại không tiếp tục suy nghĩ sâu hơn được nữa.
Vừa khua tay thì một pháp bảo màu xanh đã xuất hiện trên trên tay y.
Y thậm chí đến một câu cũng không nói, pháp bảo màu xanh kia đã hoàn toàn được phóng ra.
Dường như chỉ trong nháy mắt, pháp bảo màu xanh trong tay y liền biến thành một đường sấm sét cực lớn, trên đường sấm sét cực lớn tản mát ra những tiếng khúc khích, lập tức bao phủ lấy phạm vi khoảng mười mấy trượng, còn Diệp Mặc thì vừa vặn nằm trong sự bao phủ của y.
Cung Tuyệt vừa ra tay liền toàn lực ra tay, y biết Lãm Kỳ Duyệt nhất định sẽ ngăn lại, cho nên không chút lưu tình nào.
Cho dù Lãm Kỳ Duyệt ngăn lại, y cũng cần phải cho Lãm Kỳ Duyệt biết, Lãm Kỳ Duyệt anh cũng không có năng lực nào lớn cả.
Lại là pháp bảo lôi hệ, lại là một bán chân khí cực phẩm Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng.
Diệp Mặc nhìn vậy trong lòng lại cười khẩy, dùng pháp bảo lôi hệ đối phó với hắn, thì đúng là mắt mù rồi.
Cung Tuyệt vừa ra tay, ngay cả Giải Phong trong lòng cũng kinh hãi.
Cung Tuyệt chỉ mới là Hóa Chân tầng thứ bảy, gã vẫn không coi ra gì, không ngờ người này lại còn có Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng lợi hại như vậy.
Giải Phong vừa mới nghĩ đến đây, vừa mới tích tắc trước Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng của Cung Tuyệt còn phát ra những âm thanh khúc khích, cũng đã biến hóa thành mười mấy tia sét to bằng cánh tay tấn công tới, uy thế vô cùng kinh khủng, dường như trong khoảnh khắc Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng này giáng xuống, những thứ bị tia sét này đánh trúng cũng không ổn rồi.
Lãm Kỳ Duyệt sắc mặt liền đại biến, gã luôn cho rằng tu vi của Cung Tuyệt còn thấp hơn gã hai tầng, mình đánh gã chắc cũng chẳng phí chút sức lực nào.
Nhưng Cung Tuyệt vừa ra tay như này, chứng tỏ tu vi cũng không thấp hơn gã là bao.
Hơn nữa tia sét công kích kia vốn dĩ là một trong những thủ đoạn tấn công lợi hại nhất, nói cách khác, cũng là nói Cung Tuyệt không kém hơn gã chút nào.
Cho dù gã muốn đánh bại Cung Tuyệt, cũng không thể trong thời gian ngắn có thể làm được, thậm chí còn phải dùng đến bí pháp.
Huống chi đây còn là đường tấn công đầu tiên của Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng, ai mà biết được tiếp theo Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng còn lợi hại thế nào nữa?
Cung Tuyệt vừa ra tay, Giải Phong và Đằng Hùng chú ý đến không phải là Diệp Mặc, mà là Lãm Kỳ Duyệt.
Bọn họ cho rằng, Diệp Mặc dưới sự tấn công kinh khủng của tia sét kia, chỉ có chết, thậm chí đến đánh trả cũng không có, cho nên bọn họ nhìn xem Lãm Kỳ Duyệt có ra tay hay không.
Sau đó hai người lại nhìn thấy sắc mặt Lãm Kỳ Duyệt đại biến, Giải Phong và Đằng Hùng cũng đều hiểu ra, suy nghĩ cả nửa ngày, hóa ra Lãm Kỳ Duyệt không ngờ lại ăn gan hùm mật gấu, dám để Diệp Mặc ra mặt giành lợi ích.
Tên Lãm Kỳ Duyệt này dám trước mặt hai Hóa Chân viên mãn, một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ bảy không thua kém gì gã làm như vậy, thì đúng là không biết sống chết rồi.
Thấy sắc mặt của Lãm Kỳ Duyệt đại biến, Giải Phong và Đằng Hùng cũng không nhúc nhích, Lãm Kỳ Duyệt nhất định muốn ra tay cứu Diệp Mặc.
Còn hai người cũng đều không muốn Diệp Mặc chết, cho nên Lãm Kỳ Duyệt cứu Diệp Mặc, bọn họ cũng không ngăn Lãm Kỳ Duyệt lại.
Nhưng ngay sau đó sắc mặt hai người đều đại biến như Lãm Kỳ Duyệt, Lãm Kỳ Duyệt sau khi sắc mặt đại biến, không ngờ lại không nhúc nhích gì, căn bản cũng không có ý cứu Diệp Mặc.
Giải Phong trong lòng vô cùng hối hận, bất luận gã có đoán nhầm hay không, thì lúc này Diệp Mặc chết là cái chắc, gã đến cứu cũng không kịp nữa rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1393: Ai Đang Lập Uy
Ai Đang Lập Uy
C
ung Tuyệt thấy Diệp Mặc không hề có ý tránh né, còn Lãm Kỳ Duyệt lại càng không nhúc nhích gì, lập tức kinh ngạc.
Y cũng không phải là muốn giết chết Diệp Mặc, mà là muốn thông qua dạy dỗ Diệp Mặc chấn nhiếp Lãm Kỳ Duyệt, ai mà biết sự tình lại xảy ra như này?
Nhưng cho dù Lãm Kỳ Duyệt không động đậy gì, chỉ cần Diệp Mặc có ý tránh né, Cung Tuyệt y cũng có thể bảo toàn được cho Diệp Mặc không chết, trên thực tế Diệp Mặc trước mặt lại quá cứng đầu, chẳng những không nhúc nhích gì, thậm chí đến mắt cũng không chớp lấy một cái.
Mười mấy tia sét này có thể một lần giết chết được Hóa Chân trung kỳ, giáng xuống người Diệp Mặc, Diệp Mặc làm gì còn mạng sống nữa?
Diệp Mặc không động đậy gì, không phải là không tránh được, cũng không phải là muốn biểu hiện mình có thể hấp thu tia sét.
Mà là vì mười mấy tia sét có thể khiến Hóa Chân sơ kỳ bình thường chí mạng này đánh lên người hắn, căn bản cũng chỉ giống như gãi ngứa mà thôi.
Không cần nói bây giờ hắn đã là Thần cảnh của luyện thể rồi, cho dù hắn không luyện thể, bản lĩnh hắn hấp thụ lôi nguyên, mười mấy tia sét này cũng chỉ khiến áo giáp của hắn vỡ mà thôi, hoặc nhiều nhất cũng chỉ có vài vết thương nhẹ.
Nhưng bây giờ hắn tu vi luyện thể đến Thần cảnh, cho dù không hấp thu lôi nguyên, uy lực Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng như này cuả Cung Tuyệt đối với hắn cũng không có tác dụng gì.
Thình thịch…
Hơn mười tia sét to bằng cánh tay đánh lên người Diệp Mặc, phát ra những âm thanh trầm muộn vô cùng quái dị, hoàn toàn không có tiếng nổ vang giòn tai của tia sét.
Tất cả mọi người đều cho rằng sau khi bị sét đánh, Diệp Mặc cũng đã hóa thành đống tro bụi, cho dù còn có chút đồ gì đó, thì cũng chỉ là đống tro mà thôi.
Nhưng sau khi những tia sét chói mắt đánh xuống, tất cả mọi người cũng to mắt ra.
Tia sét tiêu tán rồi, Diệp Mặc dưới Ngũ Lôi Hợp Thiên Chướng cực đại kia, chỉ lấy tay phủi phủi lớp tro bụi trên người, như là xua một con ruồi, biểu hiện đó vô cùng nhẹ nhàng.
Nhưng trên người hắn lại làm gì chút bụi cát nào? Đừng nói là bụi cho dù đến quần áo cũng không bị nhăn nhúm chút nào, đầu tóc cũng không bị bù xù đến một sợi.
Trong nháy mắt hiện trường liền trở lên tĩnh lặng.
Thiên Trướng Ngũ Lôi Hợp của Cung Tuyệt vừa đánh ra mười mấy tia sét, uy lực của nó mọi người đều nhìn thấy, không có bất kỳ ai dám cho rằng mình có thể tránh được mà không có chút thương tổn nào, đến quần áo cũng không bị rách nát chút nào.
Chính xác mà nói, tất cả mọi người đều cho rằng mình không làm được.
Nhưng Diệp Mặc không ngờ lại làm được, hắn không phóng ra pháp bảo, cũng không biểu hiện có động tác gì.
Cứ đứng một bên không nhúc nhích cũng không tránh né sự tấn công khủng bố đó Khóe mắt Lãm Kỳ Duyệt từng trận co quắp, gã phát hiện ra mình dường như đã xem nhẹ Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc còn lợi hại hơn gã tưởng tượng, có lẽ nói còn lợi hại hơn rất nhiều.
Đằng Hùng trong lòng trầm xuống, gã cuối cùng cũng hiểu được chỗ dựa của Diệp Mặc là ai, hóa ra Diệp Mặc căn bản ăn gan hùm hổ báo.
Chỗ dựa của hắn chính là bản thân hắn, với thân thủ vừa nãy của hắn, đừng nói là Đằng Hùng cho dù Giải Phong cũng chưa chắc là đối thủ của Diệp Mặc.
Hắn nói cần ba bốn linh mạch, hắn có thể làm được điều này.
Hắn cũng hiểu sau khi Lãm Kỳ Duyệt tới, tại sao lại luôn cúi đầu.
Hóa ra không phải gã uy hiếp Diệp Mặc đến mà là Diệp Mặc uy hiếp gã, bắt gã dẫn đường đến.
Lần trước Diệp Mặc Thừa Đỉnh tầng thứ hai và Diệp Mặc lần này không nhìn ra Tu Vi, rõ ràng đều là ngụy trang.
Giải Phong hít một hơi lạnh, mặc dù Thiên Trướng Ngũ Lôi Hợp vừa nãy của Cung Tuyệt vô cùng lợi hại, gã cũng không kiêng kỵ, nhưng gã lại tự hỏi sao Diệp Mặc lại giỏi như vậy được.
Dưới sự tấn công của tia sét kinh khủng như vậy, Diệp Mặc cũng không nhúc nhích, đến quần áo cũng không nhăn nhúm, điều này tu sĩ bình thường có thể làm được sao? Cho dù Hóa Chân Đỉnh Phong cũng làm không được?
Cách nghĩ của gã và Đằng Hùng giống nhau, Diệp Mặc đã ẩn dấu Tu Vi.
Nghĩ đến ngày trước mình không mạnh tay với Diệp Mặc, Giải Phong thầm may mắn, thậm chí có chút sợ hãi.
Một khi gã mạnh tay với Diệp Mặc khiến Diệp Mặc tức giận, vậy thì gã chẳng những không kết bạn được với Diệp Mặc, đến hai đứa con gái của mình cũng bị khiêng đi rồi Hiện trường sở dĩ tĩnh mịch là vì hành động của Diệp Mặc căn bản không phải một tu sĩ Hóa Chân có thể làm được, điều này thậm chí là một Hư Tiên, thậm chí là một tu sĩ cao cấp hơn Hư Tiên.
Cung Tuyệt cũng bị chấn động, y trước giờ chưa bao giờ gặp được người nào không động đậy nhúc nhích gì mà có thể không bị chút thương tổn nào dưới Thiên Trướng Ngũ Lôi Hợp của mình, điều này căn bản một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai có thể làm được sao? Ngay cả Hóa Chân đỉnh phong cũng không làm được?
Chẳng qua chỉ trong nháy mắt, y liền phản ứng lại, sau lưng đầm đìa mồ hôi Không đợi y lùi về sau, Diệp Mặc cười khểnh một cái rồi nói:
– Dùng sấm sét tấn công tôi, rồi muốn rút lui sao? Đừng có nằm mơ…
Diệp Mặc còn chưa nói hết, giơ tay lên, một lôi kiếm đã phóng ra, nhưng hắn phóng ra chỉ có một đường lôi kiếm.
Một đường lôi kiếm chưa to bằng cánh tay, hơn nữa đen như mực.
Ầm ầm một tiếng nhưng không có chút tia chớp nào, đường lôi kiếm đã giáng lên người Cung Tuyệt.
Một cảm giác sắp bị tiêu diệt chuyển đến, Cung Tuyệt trong lòng hoảng sợ, không ngờ đến Thiên Trướng Ngũ Lôi Hợp cũng chưa kịp thu lại ngăn cản trước thân mình.
Y chỉ biết muốn trốn được đường lôi kiếm kia, mặc dù đường lôi kiếm này còn chưa giáng xuống người y, nhưng y cũng biết mình tuyệt đối không thể nào chịu được uy thế của đường lôi kiếm này.
Nhưng chỉ ngay sau đó, đến đỉnh đầu của y cũng toát mồ hôi lạnh, y phát hiện ra không gian xung quanh mình trở thành một vũng bùn, y di chuyển cực kỳ chậm chạp, trong nháy mắt, y chỉ kịp chếch đầu của mình đi một chút.
Ầm…
Đường lôi kiếm màu đen không chút do dự đánh lên bả vai của Cung Tuyệt.
Cung Tuyệt bị đường lôi kiếm này tấn công đánh bay dính vào một tảng đá màu xanh, còn cánh tay của y thì biến mất.
Sau khi điên cuồng phun ra một ngụm máu, Cung Tuyệt từ trên tảng đá màu xanh xông đến, căn bản không để ý đến vết thương của mình, liền thu hồi Thiên Trướng Ngũ Lôi Hợp, điên cuồng hét lên nói:
– Diệp đan vương, tôi không cướp linh mạch nữa…
Câu nói này của y không đợi Diệp Mặc trả lời, lại điên cuồng hét lên:
– Đằng cung chủ, Lãm đảo chủ, các anh không thể thấy chết không cứu, Ngũ đảo chúng tôi…
Cung Tuyệt trong lòng biết rõ, Diệp Mặc chỉ tùy ý một đường lôi kiếm, đã đánh trọng thương mình, hơn nữa vũng bùn vừa nãy vùi lấp mình, tuyệt đối chính là Vực của Diệp Mặc. một tu sĩ có công pháp lôi hệ lợi hại như vậy, còn có Vực cường hãn như thế, Cung Tuyệt y muốn đánh được đối phương mới là chuyện lạ, chưa bị Diệp Mặc giết chết đã là vô cùng may mắn rồi.
Huống chi, mới vừa rồi chỉ là một đường lôi kiếm, nếu Diệp Mặc phóng ra vài đường, thậm chí mười mấy đường, thì mình sẽ thế nào? Cho nên sau khi y thoát được một mạng, lập tức cầu cứu đám người Đằng Hùng.
Lãm Kỳ Duyệt hít một hơi dài, mình có hậu thủ, Diệp Mặc quả nhiên cũng có hậu thủ, hơn nữa đường lôi kiếm này chỉ là phóng ra một đường mà đã uy mãnh như vậy.
Ai là có thể chắc được, Diệp Mặc chỉ có thể phóng ra một đường lôi kiếm? Nếu Diệp Mặc phóng ra mười mấy đường lôi kiếm vây mình lại, thì mình cũng chật vật chẳng khác gì Cung Tuyệt?
Lãm Kỳ Duyệt và Đằng Hùng cũng là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín, lúc này Cung Tuyệt sắp bị giết, hai người trong nháy mắt liền hiểu ra được mất trong đó.
Không đợi Diệp Mặc ra tay lần thứ hai, Đằng Hùng và Lãm Kỳ Duyệt đã đồng thời ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp đan vương, nếu Cung đảo chủ đã nhận sai rồi, thì xin Diệp đan vương xuống tay lưu tình, tha cho Cung đảo chủ một lần đi.
Diệp Mặc đúng là có ý giết chết Cung Tuyệt, nhưng hắn cũng có kiêng kị.
Trước tiên hắn còn chưa biết mối quan hệ giữa mấy người Giải Phong và Đằng Hùng, thứ hai Đằng Hùng và Lãm Kỳ Duyệt hắn đều không sợ, nhưng nếu như hai người liên thủ lại, tu vi Hóa Chân tầng thứ ba như hắn cho dù không sợ, nhưng cũng không phải chiếm thế thượng phong.
Nếu cộng thêm cả Giải Phong nữa, mục đích chủ yếu của hắn sẽ bị ảnh hưởng.
Hắn tới đây không phải là để giết người, mà là vì Hóa Thần Châu mà đến.
Nhưng cho dù không giết Cung Tuyệt, mục đích hắn lập uy cũng đã đạt được rồi, nghĩ đến đây, Diệp Mặc gật đầu nói:
– Nếu hai người xin rồi, thì tôi cũng tha cho người này một lần, nếu như còn dám mạo phạm đến Diệp mỗ tôi lần nữa, thì tôi sẽ bóp chết ngay lập tức.
Cung Tuyệt sắc mặt tái nhợt, nghe thấy Diệp Mặc tha mạng cho y, cũng đã mừng như điên rồi.
Diệp Mặc nói bóp chết y, y lại càng không dám nói nửa chữ.
Muốn duy trì bộ mặt của mình, thì cũng phải có thực lực tuyệt đối, nếu không có thực lực, cũng không nhận thức rõ được hình thức, đó chính là tìm đến cái chết.
Thấy Diệp Mặc cũng không tiếp tục truy sát Cung Tuyệt nữa, Đằng Hùng và Lãm Kỳ Duyệt thở phào nhẹ nhõm, trên thực tế, hai người liên thủ lại cũng không chắc đã đối phó được với Diệp Mặc.
Huống chi bọn họ và Giải Phong cũng không cùng đường, sớm muốn tiêu diệt đảo Nhân Trúc rồi.
Một khi Cung Tuyệt chết rồi, liên minh của bọn họ bớt đi một người, sự cân bằng bị đảo lộn.
Bất luận đối với ai mà nói, đó cũng không phải chuyện hay ho gì.
Cho dù cũng đã biết Lãm Kỳ Duyệt bị Diệp Mặc ức hiếp, nhưng Đằng Hùng vẫn nhỏ tiếng hỏi Lãm Kỳ Duyệt:
– Lãm đảo chủ, Hoàng Thất đi cùng với anh sao lại không thấy quay về?
Không đợi Lãm Kỳ Duyệt trả lời, Diệp Mặc lạnh như băng nói:
– Bị tôi giết rồi.
Hoàng Thất vẫn luôn là cái đuôi đi theo Lãm Kỳ Duyệt, bây giờ bị Diệp Mặc giết chết trước mặt Lãm Kỳ Duyệt, Lãm Kỳ Duyệt không ngờ lại không có phản ứng gì, Đằng Hùng và Cung Tuyệt thầm sợ hãi.
Lúc trước bọn họ không ngờ lại định bắt Diệp Mặc về giúp luyện đan, suy nghĩ này không khác gì óc heo.
Cung Tuyệt lại càng trốn một bên, đến đan dược trị thương cũng không dám đường đường chính chính ăn.
Y quả thật hối hận đến cực điểm, hai lão hồ ly Giải Phong và Đằng Hùng chắc chắn đã nhìn ra cái gì đó không ổn, lúc nãy mới không động tĩnh gì.
Nhưng y cũng không nghĩ kĩ, Lãm Kỳ Duyệt làm sao có thể dám đối địch với mấy người bọn họ, trừ phi Lãm Kỳ Duyệt là con lợn.
Bây giờ xem ra là lợn thật, lại chính là mình.
Lúc này y bảo toàn được một mạng, cũng đã vô cùng may mắn rồi, làm gì còn dám có nửa câu nói nhảm nữa?
Ai cũng biết vừa rồi Cung Tuyệt động thủ là để lập uy, còn bây giờ người lập uy thực sự lại là Diệp Mặc.
Giải Phong lại cười ha hả một tiếng, đi tới ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Giải mỗ nhìn nhầm rồi, không ngờ tu vi của anh Diệp lại cao như vậy, Giải mỗ lại định mưu toan chỉ điểm anh Diệp, đúng là có mắt như mù.
Trong lúc nói chuyện, đã hoàn toàn đem Diệp huynh đệ thành anh Diệp rồi.
Diệp Mặc lại nghiêm nghị nói:
– Diệp Mặc tôi khâm phục đại nghĩa của Giải đảo chủ, muốn kết giao với một người bạn như Giải đảo chủ.
Giải đảo chủ hơn tôi nhiều tuổi, nếu như có thể nhận Diệp Mặc tôi làm bạn, vậy thì cứ gọi Diệp Mặc là được rồi.
Đối nhân xử thế của Giải Phong khiến Diệp Mặc vô cùng khâm phục, dù mạnh nhưng không ức hiếp yếu, mặc dù có chút kiêu ngạo, nhưng cũng không phải là mất đi bản tính thật.
Dưới ự uy hiếp của ba tên tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ, gã cũng dám mời mình đến đảo Nhân Trúc, chính là sự quyết đoán và bản tính này, cũng đáng để Diệp Mặc kết bạn rồi.
– Ha ha, Giải Phong tôi đây cũng không khách khí nữa, có thể kết giao với người bạn như Diệp Mặc huynh đệ đây, cũng là may mắn của Giải Phong tôi.
Giải Phong hào sảng cười lớn nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1394: Người Không Chịu Thua Thiệt
Người Không Chịu Thua Thiệt
T
hấy Giải Phong và Diệp Mặc đang kết giao với nhau, sắc mặt Đằng Hùng và Lãm Kỳ Duyệt lại càng không được tốt là mấy.
Đằng Hùng không đợi Diệp Mặc và Giải Phong nói thêm gì, vội chen miệng vào nói:
– Diệp đan vương, nơi này có bốn đoạn linh mạch, không biết suy nghĩ của Diệp đan vương thế nào?
Lúc trước Diệp Mặc nói muốn toàn bộ, gã nghe ra cũng chỉ là nói đùa mà thôi, bây giờ gã cũng không nghĩ như vậy nữa, nếu Diệp Mặc vẫn còn muốn lấy tất, cộng thêm sự giúp đỡ của Giải Phong, thì Đằng Hùng gã đúng là không có cách nào.
Diệp Mặc để ý đương nhiên không phải là mấy đoạn linh mạch đó, nếu như lúc trước tiến vào khe nứt hư không, mấy đoạn linh mạch đó hắn chắc chắn tham như gấu đã lấy đi toàn bộ rồi.
Nhưng bây giờ hắn cũng giàu có rồi, mấy đoạn linh mạch đó trong mắt người khác là linh mạch cao cấp quý giá, như trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ là thứ yếu mà thôi.
Hắn sở dĩ nói muốn toàn bộ, chính là vì lập uy, sau đó lấy được quyền chủ động phân phối Dưỡng Thần Tuyền.
Diệp Mặc mặc dù không sợ mấy người Đằng Hùng, nhưng cũng biết ở Tu Chân giới tối kị ăn một mình, cho dù là ỷ vào tu vi có thể ăn được một mình, sớm muộn gì cũng bị người khác liên thủ lại giết chết.
Hắn nói ra những lời này, là những việc hắn đã làm, mục đích chỉ có một, đó chính là lấy được quyền chủ động.
Lúc này mục đích của hắn đã đạt được rồi, bây giờ Đằng Hùng hỏi vậy, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không lại cứng rắn về chuyện này nữa, trực tiếp phân phối đoạt quyền trên tay mình.
Cho dù hắn có cái quyền phân phối này, thì cũng phải chiếm được đạo lý rồi nói tiếp.
Nếu không một khi chuyện Hóa Thần Châu bị lộ ra ngoài, thì người đến đây cũng không phải là một hai tu sĩ Hóa Chân nữa rồi.
Ngay cả Diệp Mặc hắn lợi hại như vậy, cũng không thể nào có thể giết được toàn bộ tu sĩ Hóa Chân.
Trong giới Tu Chân cố nhiên người mạnh là vua, nhưng cũng không thể gây thù hận quá nhiều.
Từ trước tới nay, cho dù cao thủ có lợi hại đi nữa, gây thù hận quá nhiều, cũng không có kết quả tốt đẹp gì.
Cho nên bây giờ Đằng Hùng vừa hỏi đến chuyện này, Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tôi làm sao dám nói phân phối những đồ trong này, lúc trước nói như vậy, hoàn toàn là vì không ưa có ít người lớn lối trong này mà thôi.
Đằng Hùng và Lãm Kỳ Duyệt nghe thấy Diệp Mặc nói cũng thầm khinh bỉ.
Khi Diệp Mặc vừa mới tới, đám người cũng rất khách khí với hắn.
Nếu nói lớn lối, thì chỉ có một mình Diệp Mặc là lớn lối, còn những người còn lại thì không liên quan gì đến.
Bây giờ Diệp Mặc nói vậy, rõ ràng là trừng mắt nói lời bịa đặt.
Nhưng uy thế của Diệp Mặc, cũng không ai dám ra mặt chỉ trích mà thôi.
Diệp Mặc lại cứ như căn bản không biết mấy người Đằng Hùng đang nghĩ cái gì vậy, trực tiếp nói:
– Tôi thấy Đằng cung chủ kiến thức rộng rãi, cách suy nghĩ chắc hẳn cũng chu toàn hơn tôi…
Những người xung quanh cũng đều sửng sốt, Diệp Mặc thế này là có ý gì? Hắn dạy dỗ Cung Tuyệt rồi, ý tứ đó chẳng lẽ không phải vì cướp đi quyền phân phối, ngược lại nói ý của Đằng Hùng không sai.
Chẳng lẽ là muốn giao quyền phân phối cho Đằng Hùng? Ngay cả Đằng Hùng cũng có chút cổ quái.
Chỉ có điều ý tứ phía dưới những lời của Diệp Mặc thì lập tức Đằng Hùng lại hiểu ra, hơn nữa trong lòng lại thầm mắng, Diệp Mặc cười cười nhìn Đằng Hùng một cái nói:
– Đằng cung chủ hiểu rõ đạo nghĩa, chủ động không cần quyền phân phối, để cho mỗi người chúng tôi có thể phân được nhiều chút.
Nhưng ý tứ của Đằng cung chủ tôi lại rất đồng ý, chỉ có người đến đây đầu tiên mới có quyền phân phối những đồ trong này.
Tôi đến muộn hơn mấy người Đằng cung chủ, làm sao quyền phân phối có thể đến lượt tôi được? Đằng cung chủ nói anh ta là người đầu tiên đến, tôi nghĩ hay là giao quyền phân phối cho anh ấy là hợp nhất.
Diệp Mặc dùng “Đằng cung chủ nói…”, lời của hắn vừa nói ra, tất cả mọi người đều hiểu.
Ai ai cũng thầm mắng Diệp Mặc vô sỉ, Lãm Kỳ Duyệt kia cũng yên lặng.
Diệp Mặc chẳng những muốn lấy được chỗ tốt, còn muốn đứng trên đại đạo lý, quả thực là người không muốn chịu chút thua thiệt nào.
Chỉ có Giải Phong biết, Diệp Mặc không phải loại người như này, có lúc, hắn chẳng những thua thiệt, thậm chí còn là quá thua thiệt.
Đằng Hùng làm sao không biết ý tứ của Diệp Mặc, gã không muốn đánh nhau với Diệp Mặc, chỉ có thể nói thật, sau đó gã lại hắng giọng nói:
– Tôi cũng không phải là người đầu tiên đến đây, nhưng Diệp đan vương bạn của anh lại là người đầu tiên đến nơi này.
Nếu như vậy, thì cứ để Diệp đan vương bạn của anh đứng ra phân phối đi.
Diệp Mặc vỗ tay nói:
– Hóa ra không ngờ là chị Diệu đến trước, tôi suýt nữa thì mắc lỗi lớn rồi.
Nếu Đằng cung chủ và mấy vị đảo chủ đây không có ý kiến gì, thì chị Diệu nắm quyền phân phối vậy.
Lãm Kỳ Duyệt vừa khinh bỉ Diệp Mặc, vừa cực kì buồn bực, chị Diệu đó rõ ràng sớm đã nói chị là người đến trước.
Diệu Huệ Trân làm sao có thể không biết ý tứ của Diệp Mặc, cô mặc dù biết Diệp Mặc vì Dưỡng Thần Tuyền mà đến, nhưng cũng không phải rất chắc chắn Diệp Mặc không có chút suy nghĩ gì về bốn đoạn linh mạch cực phẩm này.
Cho nên khi quyền phân phối rơi vào tay cô, cô lập tức nói:
– Diệp đan vương có ơn cứu mạng tôi, ý của tôi là trong này bất kỳ phát hiện ra thứ gì, Diệp đan vương lấy trước một phần, những thứ còn lại mọi người cùng phân chia, thế nào?
Phương án phân phối này của Diệu Huệ Trân vừa đưa ra, dường như tất cả mọi người đều đồng ý, trong này thì tu vi của Diệp Mặc là cao nhất, cái này là rất rõ ràng.
Hơn nữa Diệp Mặc vừa đến liền cường thế muốn có được bốn đoạn linh mạch, Cung Tuyệt ra mặt, suýt chút nữa bị Diệp Mặc giết chết.
Loại uy thế này, trừ Diệp Mặc muốn trước, thì còn ai dám muốn?
Đằng Hùng không cam lòng chỉ là Diệp Mặc rõ ràng là muốn cách phân phối này, lại còn cứ giả bộ.
Rõ ràng lấy được cách phân phối mà mình muốn, nhưng lại khiến mình và Lãm Kỳ Duyệt sau này cũng không thể nói được câu nào.
Người ta cũng không giảng đạo lý, nghe từ cách của Đằng Hùng, người đến trước thì phân phối.
Nhưng người đến trước lại muốn Diệp Mặc chọn trước, đó cũng là ý kiến của người ta, cũng chẳng liên quan gì đến Diệp Mặc hắn cả.
Diệp Mặc nơi nào dường như cũng giảng đạo lý, nhưng Đằng Hùng gã lại kìm nén sự hốt hoảng đó lại, thực tế là không có cách nào, chỉ có thể tìm một câu hỏi: – Tôi không biết.
Diệp Mặc dứt khoát trả lời khiến Đằng Hùng suýt chút nữa thì nôn ra máu, nhưng cũng không làm gì được Diệp Mặc.
Giải Phong trong lòng thầm thoải mái, chủ động nói:
– Nếu đã như vậy, chúng ta đến mở toàn bộ linh mạch ra trước rồi tính tiếp.
– Được.
Lãm Kỳ Duyệt lập tức đồng ý với ý kiến của Giải Phong, gã quả thực sợ Diệp Mặc và Đằng Hùng đánh nhau.
Một khi hai người đánh nhau, gã không thể không giúp Đằng Hùng đối phó với Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc quả thực không phải là người mà gã muốn đối phó.
Tảng đá màu xanh cực lớn bị năm người nhẹ nhàng đẩy ra, lộ ra bốn linh mạch.
Bốn linh mạch vừa bị lộ ra, một hồ bạch ngọc cực lớn ẩn nấp liền xuất hiện phía dưới linh mạch.
Hồ bạch ngọc này rõ ràng đã có vô số năm rồi, còn trong hồ thậm chí có hơn nửa dịch màu trắng nhũ.
– Hồ dưỡng thần tuyền…
Những người có mặt tại hiện trường đồng thời kêu lên.
Một mùi thơm man mát truyền đến, cho dù Lãm Kỳ Duyệt biết rõ là Dưỡng Thần Tuyền cũng nhịn không kêu lên.
Hồ Dưỡng Thần Tuyền ẩn giấu dưới tảng đá lớn màu xanh thậm chí rộng khoảng một mẫu, Dưỡng Thần Tuyền hơn nửa hồ này là bao nhiêu đây? Trị giá bao nhiêu đây? Điều này căn bản cũng không đo đếm được.
Lúc này ngay cả Đằng Hùng và Cung Tuyệt và cả Giải Phong nữa cũng hiểu ra, sợ rằng Diệp Mặc sớm đã biết trong này có Dưỡng Thần Tuyền, nên mới nói cần bốn đoạn linh mạch trước, sau đó lại nhường quyền phân phối trước sau cũng không muốn làm.
Mấy người đều nhìn về Diệp Mặc, bốn linh mạch cực phẩm cố nhiên đã là thứ vô cùng quý giá rồi, nhưng đối với tu sĩ Hóa Chân mà nói cũng không thể hấp dẫn bằng Dưỡng Thần Tuyền được.
Dưỡng Thần Tuyền mới là thứ có tác dụng thực sự với tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong nhất, thứ này bất kỳ người nào cũng không muốn bỏ qua.
Diệp Mặc vừa nhìn liền biết quả nhiên là như vậy, không có ai muốn bỏ qua Dưỡng Thần Tuyền.
Lúc này hắn thấy mọi người nhìn về phía hắn, hắn ôm quyền nói:
– Không ngờ trong này có Dưỡng Thần Tuyền thật, đợi tôi đi xác nhận một chút, Dưỡng Thần Tuyền này là thật hay giả.
Nói xong, Diệp Mặc cũng không chút do dự nhảy xuống dưới hồ bạch ngọc.
Mọi người nhìn thấy Diệp Mặc không ngờ lại thử Dưỡng Thần Tuyền như vậy, ai ai cũng mắt trực nhảy ra ngoài, đây chẳng phải là đạp hỏng Dưỡng Thần Tuyền sao? Thử nghiệm Dưỡng Thần Tuyền chỉ là dùng tay dính một giọt là được rồi, làm gì có cách thử như này?
Cho dù Diệp Mặc có như vậy, cũng không ai dám lên tiếng chất vấn.
Diệp Mặc làm như vậy đương nhiên không phải là vì lớn lối hay là làm hỏng Dưỡng Thần Tuyền, hắn đang kiểm tra vị trí của Dưỡng Thần Tuyền.
Nếu như vòng quanh khảo nghiệm một chút vị trí của Dưỡng Thần Tuyền, hắn có thể kiểm nghiệm được, nhưng như này, sẽ khiến người khác nghi ngờ.
Cho nên, hắn vừa nhảy xuống hồ bạch ngọc Dưỡng Thần Tuyền, Vực cực mạnh liền mở rộng, lúc này sự hiểu biết của Diệp Mặc về Vực không ngờ đã lên đến một trình độ mới, hắn nhanh chóng phát hiện ra sự bất đồng của hồ bạch ngọc.
Ở một nơi xa với hắn nhất, nồng độ của Dưỡng Thần Tuyền là lớn nhất, Diệp Mặc lập tức nhíu nhíu mày.
Nồng độ này phân bố không đồng đều, đợi chút nữa những người còn lại bước xuống, lập tức có thể phát hiện ra.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc trực tiếp đứng trên hồ bạch ngọc, từ bên này đi sang bên nọ, sau đó Diệp Mặc lại đứng ở một bên khác, lúc này mới nói:
– Ý của tôi là như này, linh mạch tôi chỉ cần một đoạn, còn Dưỡng Thần Tuyền này, tôi chỉ cần ¼ là được rồi, còn lại mọi người cùng chia.
Nói xong Diệp Mặc không đợi người khác trả lời, trực tiếp giơ tay đánh ra mấy cấm chế, mạnh mẽ từ trong hồ bạch ngọc cực lớn cắt ra 1/4.
Sau đó lại thông qua Vực quấy động, nồng độ 3/4 Dưỡng Thần Tuyền còn lại trở nên đồng đều, lúc này mới đặt đứng trên ¼ của mình, khua tay lấy một trong bốn đoạn linh mạch cực phẩm.
Tất cả những thứ này Diệp Mặc làm rất tự nhiên, mặc dù lộ vẻ có chút bá đạo, nhưng không có ai nghi ngờ.
Thậm chí Diệp Mặc chỉ cần 1/4, Lãm Kỳ Duyệt còn cảm giác có chút may mắn, không ngờ Diệp Mặc không tham lam lấy đi một nửa trong đó.
Giải Phong thấy vậy, vội vàng nhảy xuống hồ Dưỡng Thần Tuyền, trong diện tích còn lại cũng vạch ¼, sau đó lấy một đoạn linh mạch cực phẩm nói:
– Phần của tôi tôi chia xong rồi.
Mặc dù Giải Phong là người thứ hai bước đến chia, nhưng y cũng chỉ là chia đều số Dưỡng Thần Tuyền còn lại, lấy đi một đoạn linh mạch cực phẩm, cũng không có lấy gì quá đáng.
Người thứ ba đi xuống chính là Đằng Hùng, gã sau khi lấy đi một đoạn linh mạch, rồi lại lấy đi 1/3 chỗ Dưỡng Thần Tuyền còn lại.
Cuối cùng chỉ còn lại Diệu Huệ Trân và Lãm Kỳ Duyệt, Lãm Kỳ Duyệt nhìn chỗ Dưỡng Thần Tuyền còn lại nói với Diệu Huệ Trân:
– Một đoạn linh mạch cực phẩm còn lại và chỗ Dưỡng Thần Tuyền còn lại kia, chúng ta chia thế nào?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1395: Đưa Tới Cửa
Đưa Tới Cửa
C
ũng được.
Diệu Huệ Trân không do dự đồng ý Lãm Kỳ Duyệt, cô đương nhiên biết Lãm Kỳ Duyệt nói sở dĩ muốn chia đều chỗ linh mạch kia, không phải là sợ mình, cũng không phải mình là người đến trước, mà là vì gã sợ Diệp Mặc.
Chỉ trong chốc lát, bốn đoạn linh mạch và một hồ Dưỡng Thần Tuyền cũng dược đám người này phân chia hết.
Cung Tuyệt đứng một bên căm tức ghen tỵ lẫn lộn, nhưng cũng không dám nói nửa lời.
Vừa nãy y có thể giữ lại được một mạng, cố nhiên có liên quan đến việc Diệp Mặc không phải là đến để giết y, cũng có liên quan đến việc hai người Đằng Hùng và Lãm Kỳ Duyệt cầu xin, lúc này y còn dám cần Dưỡng Thần Tuyền, đó mới là không biết sống chết là gì.
Nhưng Cung Tuyệt cũng biết Dưỡng Thần Tuyền đối với y có tác dụng lớn như nào, Thiên chướng ngũ lôi hợp của y thần thức càng mạnh thì lại càng lợi hại.
Thứ tốt như này, lại không có phần của y, y làm sao có thể không ghen ghét tức giận cơ chứ?
Ngoại trừ Diệp Mặc, tất cả mọi người đều đang chuẩn bị pháp bảo chuẩn bị lấy Dưỡng Thần Tuyền nơi này đi.
Diệp Mặc sở dĩ không làm như vậy, không phải hắn không muốn làm như vậy, hắn còn muốn làm như vậy hơn bất cứ người nào trong này, nhưng hắn lại không thể làm như vậy được.
Vì hắn còn chưa tìm được Hóa Thần Châu, Diệp Mặc tin chắc Hóa Thần Châu chính là ở chỗ hắn đang đứng, nhưng trước khi chưa tìm được Hóa Thần Châu, hắn cũng sẽ không lấy đi Dưỡng Thần Tuyền.
Lúc này Vực của hắn cũng không có thần thức nào có thể quét vào được, Diệp Mặc muốn tìm Hóa Thần Châu, làm sao có thể đến người khác dùng thần thức của mình quét đi quét lại trong địa bàn của hắn được?
Khiến cho mọi người kinh dị chính là, người đầu tiên lấy Dưỡng Thần Tuyền không phải ai khác, mà lại chính là Diệu Huệ Trân có tu vi thấp nhất.
Diệu Huệ Trân chỉ trong tích tắc, đã thu được Dưỡng Thần Tuyền nơi khu vực của cô đang đứng rồi, sau đó lại nhảy đến ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệu Huệ Trân cám ơn Diệp đan vương đã ra tay, chỉ có điều hôm nay tôi có việc, cáo từ trước.
Sau này nếu có thời gian, Diệu Huệ Trân nhất định sẽ đến cám ơn Diệp đan vương.
Diệu Huệ Trân cũng không tính Diệp Mặc có bao nhiêu thiện cảm với cô, cô sau khi nói xong câu này, lập tức phóng ra pháp bảo phi hành.
Cô vô cùng biết rõ tình cảnh của mình, lúc này cô ỷ vào người khác không biết mối quan hệ giữa cô và Diệp Mặc thế nào, dựa thế vào chỗ này, một khi người khác biết được mối quan hệ giữa cô và Diệp Mặc cũng không phải như những gì mọi người đoán, thì cô cũng bị nguy hiểm.
Cho nên pháp bảo của cô sau khi được phóng ra, chỉ trong tích tắc, liền biến mất trong tầm nhìn và tầm thần thức của mọi người.
Cung Tuyệt thấy vậy tròng mắt đỏ hoe, y quả thực rất muốn bây giờ đuổi theo, nhưng y lại nhìn Diệp Mặc đang đứng trong hồ Dưỡng Thần Tuyền, lại kìm nén hành động của mình, cũng không dám rời khỏi.
Y sợ mình lúc này hành động không cẩn thận chút thôi, sẽ bị Diệp Mặc giết chết.
Cung Tuyệt cũng không biết, cho dù y lúc này trước mặt Diệp Mặc đánh nhau với Diệu Huệ Trân, thì Diệp Mặc cũng không vì chuyện này mà giết y, nhiều nhất cũng chỉ là vì lấy được lợi ích của Diệu Huệ Trân, nếu không Diệu Huệ Trân cũng chỉ thua thiệt mà thôi.
Lúc này thời gian để Diệp Mặc tìm Hóa Thần Châu cũng không đủ, làm gì còn thời gian đi quản chuyện của Cung Tuyệt nữa?
Chỉ trong chốc lát, Giải Phong thu hồi Dưỡng Thần Tuyền của mình, lập tức cười ha hả, rõ ràng là vô cùng hài lòng.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt của gã lại đại biến, lập tức ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc huynh đệ, trong nhà có chuyện, tôi phải đi trước đây, Diệp Mặc huynh đệ nếu có thời gian, thì đến đảo Nhân Trúc tôi chơi, cáo từ.
Nói xong Giải Phong dường như cũng không kịp đợi Diệp Mặc trả lời, liền mang theo một đường màu vàng biến mất.
Giải Phong vừa mới đi, Đằng Hùng và Lãm Kỳ Duyệt rối rít thu lại Dưỡng Thần Tuyền của mình.
Mặc dù bọn họ không biết tại sao Diệp Mặc lại không thu lại Dưỡng Thần Tuyền, vẫn còn lần chần ở đây, nhưng hai người cũng không hỏi ý tứ của Diệp Mặc.
Trực tiếp hướng về phía Diệp Mặc ôm quyền rồi cáo từ.
Cung Tuyệt lúc này cũng nắm được cơ hội, sau khi hai người kia rời đi rồi cũng cáo từ đi luôn.
Khi Cung Tuyệt còn trông cậy hai người có thể chia một chút Dưỡng Thần Tuyền của hai người họ cho mình, Đằng Hùng lại nói:
– Giao Đằng cung của tôi có chút chuyện, tôi về trước, gặp lại hai vị sau.
Nói xong cũng không đợi người khác nói chuyện, liền mang theo một đường độn quang rồi biến mất.
Lãm Kỳ Duyệt lại nhìn Cung Tuyệt nói:
– Cung đảo chủ, hôm nay Hoàng Thất bạn của tôi bị mất mạng rồi, tôi trong lòng có chút khó chịu, cũng không nói nhiều với Cung đằng chủ được nữa, khi nào rảnh rỗi thì chúng ta tụ họp sau.
Thấy Lãm Kỳ Duyệt cũng mang theo một đường độn quang biến mất, Cung Tuyệt tức giận nghiến răng kèn kẹt.
Hoàng Thất cũng chết bao lâu rồi, cũng không thấy tên họ Lãm này buồn bã, lại buồn bã vào đúng lúc này, nhưng y cũng không có cách nào.
Ở trong này, người ta không vì thấy người gặp nguy mà ra tay với y đã là may mắn lắm rồi, bây giờ chỉ hi vọng người khác lấy được đồ rồi phân chia cho mình chút đỉnh, Cung Tuyệt cảm thấy mình đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Nhưng sau đó Cung Tuyệt nhìn nơi mà lúc trước Diệu Huệ Trân rời đi, nghiến nghiến răng đuổi theo.
Cho dù có một tia hi vọng, y cũng không muốn bỏ qua Dưỡng Thần Tuyền.
Diệp Mặc y không dám khiêu khích, nhưng nữ tu Hóa Chân tầng thứ tư đó, mình đoán chừng cũng có thể ăn được.
Diệp Mặc dĩ nhiên không phải không muốn đi, hắn lúc này cũng vô cùng lo lắng.
Hóa Thần Châu không ngờ lại giống như ẩn nấp vậy, căn bản cũng không tìm ra.
Dưỡng Thần Tuyền mặc dù quý giá, nhưng cũng có một ngày sẽ dùng hết, còn Hóa Thần Châu thì lại không như vậy.
Nếu như hắn có Hóa Thần Châu rồi, dùng Hóa Thần Châu đặt dưới Khổ Trúc, thì sẽ thế nào?
Thần thức của Diệp Mặc lại tìm tòi mười mấy lần chỗ đáy hồ bạch ngọc mà mình đang đứng, nhưng cũng không tìm ra Hóa Thần Châu.
Nhưng hắn tin rằng mình chắc hẳn cũng không đoán nhầm, vì hồ bạch ngọc trước mặt và mấy đoạn linh mạch xung quanh nó rõ ràng là dấu vết có người bố trí.
Nơi này không có Hóa Thần Châu, làm sao có thể bố trí được cục diện như vậy? Nếu như Hóa Thần Châu bị người khác lấy đi rồi, thì trong này làm gì còn một hồ Dưỡng Thần Tuyền như này nữa?
Dưới sự cực kỳ không cam lòng, thần thức của Diệp Mặc lại quét đến những khu vực còn lại, cũng không tìm ra được dấu vết của Hóa Thần Châu.
Diệp Mặc cực kỳ thất vọng, trực tiếp luyện chế ra một hồ ngọc cực lớn đặt trong thế giới trang vàng, sau đó thu hồi toàn bộ Dưỡng Thần Tuyền vào trong hồ ngọc đó.
Dịch Dưỡng Thần Tuyền sau khi được lấy đi, trong hồ ngọc lại càng hiện rõ, thần thức của Diệp Mặc quét đi quét lại, trong này quả thực không có bất kỳ Hóa Thần Châu nào.
Chẳng lẽ mình suy đoán sai thật sao? Nơi này căn bản không có Hóa Thần Châu?
Ngay lúc Diệp Mặc vẫn còn đang nghi ngờ, lại có hai đường độn quanh từ trên bầu trời Lạc Hồn Khư bay đến, chỉ có điều hai đường độn quang này vừa bay qua bầu trời trên Lạc Hồn Khư, lại vòng trở lại, rơi xuống bên cạnh hồ bạch ngọc mà Diệp Mặc đang đứng.
– Là anh?
Một người trong đó nhìn thấy Diệp Mặc bật thốt lên.
Diệp Mặc nhìn hai tu sĩ râu kẽm nhận ra mình trong lòng cười khẩy, người này đúng là có đường gã lại không đi.
Ngày đó khi mình vừa mới tiễn Mông Kỳ, gặp được tên râu kẽm này đang truy sát Biên Phượng Tháp.
Diệp Mặc nhớ rõ tên này có một pháp bảo hoa lựu màu đỏ, lúc đó gã mới chỉ là Kiếp Biến tầng thứ nhất, bây giờ đã là Kiếp Biến tầng thứ hai rồi, xem ra tu vi tiến triển cũng nhanh.
Một gã tu sĩ đầu tóc thưa thớt khác, khóe miệng nhếch lên, nhìn hình miệng có chút nhọn, vừa nhìn liền biết là một yêu tu.
Chỉ có điều yêu tu này tu vi còn cao hơn nhiều so với tên tu sĩ râu kẽm kia, thậm chí đã là tu vi Kiếp Biến tầng thứ tư rồi.
– Anh biết người này?
Tên yêu tu tu vi Kiếp Biến tầng thứ tư nhìn người râu kẽm nghi ngờ hỏi.
Tên râu kẽm cười ha hả, chỉ vào Diệp Mặc nói:
– Người này chỉ là tu vi Ngưng Thể, anh không nhìn ra tu vi của hắn, chẳng qua chỉ là hắn ẩn giấu tu vi của mình mà thôi.
Là một con kiến hôi thoát khỏi tay tôi mà thôi, không ngờ hôm nay lại gặp được hắn, lần này đáng đời hắn xui xẻo.
Tên râu kẽm này lúc trước bị Diệp Mặc và Biên Phượng Tháp liên thủ đuổi chạy, bây giờ lại nói ngược lại như vậy, hơn nữa sắc mặt lại bình thường, không có chút hổ thẹn nào.
Tên yêu tu kia uhm một tiếng, rõ ràng cũng không coi Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ tu vi Ngưng Thể ra cái gì, chỉ chằm chằm nhìn hồ bạch ngọc nói:
– Tôi nghi ngờ trong hồ này có dịch Dưỡng Thần Tuyền, có một mùi hương là lạ ở đây.
Nói xong tên yêu tu đưa ngón tay bôi bôi một chút, rồi cho ngón tay đó vào trong miệng, ngay sau đó, sắc mặt gã đại biến nói:
– Quả nhiên là Dưỡng Thần Tuyền…
Ngay sau đó, ánh mắt của gã nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Khi tên yêu tu đó nói ra Dưỡng Thần Tuyền, tên tiểu tử râu kẽm kia cũng há hốc mồm, bây giờ yêu tu này không ngờ lại xác nhận đây chính là dịch Dưỡng Thần Tuyền, y lại càng kinh ngạc không ngừng.
Phản ứng của y còn nhanh hơn tên yêu tu kia, lập tức nhìn Diệp Mặc quát hỏi:
– Nói, anh ở đây thu thập có phải là…
Diệp Mặc không đợi y nói hết lời, Tử Đao cũng đã được bổ ra.
Đối phó với hai tu sĩ Kiếp Biến, Diệp Mặc căn bản cũng không cần dùng đến Tử Đao, nhưng Diệp Mặc chưa tìm ra được Hóa Thần Châu, trong lòng đã vô cùng buồn bực rồi, tên râu kẽm này không ngờ lại dám dài dòng trước mặt hắn, vậy thì chỉ có thể trách y xui xẻo.
Lấy Tử Đao ra giết một tên Kiếp Biến nhỏ, căn bản chính là muốn giải tỏa stress trong lòng.
Thình thịch…
Tử Đao mang theo một đường cầu vồng hiện lên, phụt một cái một đường máu phun lên, đợi khi đường máu này biến mất rồi, tên râu kẽm vừa nãy lớn lối quát hỏi Diệp Mặc cũng biến mất trong không trung.
Tảng đá xanh trên mặt đất ngoại trừ mấy đường chém sâu vài chục trượng, rãnh dài gần trăm trượng, thì cùng chẳng còn cái gì.
Một đao kia của Diệp Mặc biến một tên tu sĩ Kiếp Biến biến thành hư vô, bất luận là áo giáp hay là nhẫn trữ vật cũng không còn.
Tên yêu tu mỏ nhọn kia kinh hãi nhìn rãnh đao sâu trước mặt mình, lập tức ngây người ra, một chốc sau, gã mới tỉnh táo lại, vội vàng lùi bước nói với Diệp Mặc:
– Vãn bối không biết tiền bối ở nơi này, đã đắc tội, vãn bối này xin cáo lui…
Diệp Mặc làm gì có thể để gã chạy đi, một tia sét màu đen liền giáng xuống.
Tên yêu tu Kiếp Biến tầng thứ tư thấy Diệp Mặc ra tay với gã, mặc dù sắc mặt trắng bệch, nhưng cũng vô cùng khôn khéo, vội vàng bóp nát một tấm phù lục, hơn nữa lại hét to:
– Anh không thể giết tôi, tôi là người của Bằng đảo…
Đừng nói Bằng đảo, Diệp Mặc đến thành chủ Tác An Sơn của Hắc Thạch thành cũng đánh, chỉ là Bằng đảo thôi có là cái gì? Tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong Thiển Hải Cung một trong ba thế lực lớn nhất Vô Tâm Hải, cũng bị hắn đánh vào vết nứt hư không đấy thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









