[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 262 : Sa Hà Cuồn Cuộn (c1306-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1306: Sa Hà Cuồn Cuộn
Sa Hà Cuồn Cuộn
D
iệp Mặc vỗ vai Giao Hoán Chấn nói:
– Anh Giao, anh yên tâm đi, Chân Tủy đan này tôi sẽ làm được Mặc dù tính tình của Giao Hoán Chấn có chút táo bạo, nhưng cách làm của gã Diệp Mặc cũng cảm thấy không tồi, thậm chí là một người bạn có thể kết giao được.
Thu hồi hộp ngọc, Diệp Mặc lại nói với mấy người Việt Mẫn và Vương Tà:
– Mấy vị lên trên nói chuyện chút đi, một chút nữa là tôi bế quan luyện đan rồi.
Diệp Mặc sở dĩ gọi mấy người Việt Mẫn lên trên, là vì quả thực có chút trông mà thèm mấy viên tiên tinh kia.
Viên tiên tính đó hắn không cần nhiều, chỉ cần mười viên, thì hắn đã nắm chắc phần thăng cấp lên Hóa Chân trung kỳ rồi.
Mấy người Việt Mẫn vốn dĩ có chuyện vẫn chưa nói xong, lúc trước nghe nói Diệp Mặc cần phải luyện chế năm ngày, trong lòng lại càng gấp gáp.
Bây giờ Diệp Mặc lại mời bọn họ lên trên nói chuyện tiếp, mấy người lại vội vàng đi cùng Diệp Mặc quay về đại sảnh tiếp khách.
Mục Phi Hoàn cũng chưa nhận được lời mời của Diệp Mặc, nhưng cô có đan dược cần Diệp Mặc luyện chế, nên cũng đi cùng.
Lần này Vương Tà cũng không có chút do dự gì, một khi Diệp Mặc bế quan bọn họ muốn tìm Diệp Mặc thương lượng chuyện đến Sa Hà, cũng cần phải đợi năm sáu ngày nữa, cái này đối với bọn họ mà nói cũng không đợi được.
– Anh Diệp, lúc trước phong ấn của Sa Hà anh cũng biết rồi.
Bây giờ chẳng những là Tây Tu thành, cho dù là những cao thủ cao cấp của Thần Thú sơn mạch và rừng rậm Vô Tâm cũng đến Sa Hà rồi.
Nhưng gần đây có truyền đến một tin, phong ấn của Sa Hà có vấn đề, đã lấy mạng sáu cao thủ Hóa Chân rồi, hơn nữa còn vô số người khác bị thương nữa.
Lúc này ngữ khí của Vương Tà nói chuyện với Diệp Mặc, cũng cung kính hơn lúc trước nhiều lần, rõ ràng thân phận đan vương cửu phẩm của Diệp Mặc cũng làm gã chấn động.
Diệp Mặc âm trầm không nói gì, hắn muốn mời mấy người lên trên, là muốn hỏi một chút về chuyện tiên tinh, không phải là muốn nói về chuyện phong ấn kia.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, Việt Mẫn bỗng nhiên lấy ra một tinh cầu đưa cho Diệp Mặc nói:
– Anh Diệp, đây là tinh cầu hình ảnh của phong ấn kia, anh xem một chút đi.
Diệp Mặc liền nhận lấy tinh cầu, thần thức quét vào trong.
Bức hình đầu tiên mà hắn nhìn thấy chính là một cột sáng màu trắng mơ mơ hồ hồ, bên trong cột sáng này dường như có một phong ấn bát quái.
Còn cái khiến Diệp Mặc chú ý nhất chính là, xung quanh Bát Quái bên trong cột sáng đó không ngờ là vô số tiên tinh được xếp hàng, Diệp Mặc đếm sơ một chút, tuyệt đối không ít hơn mấy nghìn viên, thậm chí còn nhiều hơn.
Diệp Mặc hít một hơi dài, hắn khẳng định những tinh thạch này 100% là tiên tinh, hơn nữa những tiên tinh này thoạt nhìn dường như còn cao cấp hơn cả tiên tinh.
Hắn thậm chí có thể cảm giác được tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, những tu sĩ còn lại đang ngồi kia không có ai dùng tiên tinh tu luyện qua, nhưng hắn thì đã từng dùng.
Dùng thứ này tu luyện, quả thực còn mạnh hơn nhiều so với đan dược.
Tiên linh khí đó căn bản không phải linh khí bình thường có thể so sánh được, đả thông kinh mạch và tốc độ hấp thụ cũng vô cùng cường hãn.
Nhiều tiên tinh như vậy, chỉ cần để cho hắn lấy được 1/100 trong số đó, hắn sợ gì không tu luyện lến Hóa Chân đỉnh phong được?
Cho dù Diệp Mặc bây giờ cũng tin rồi, phong ấn kia rất có khả năng đúng là phong ấn phong ấn một giới, nếu không làm sao có thể có nhiều tiên tinh như vậy được?
Nói thật lòng, Diệp Mặc động lòng rồi.
Nếu nói lúc trước khi hắn lấy được Băng La cũng đã định rời khỏi Tây Tích châu này rồi, thì bây giờ hắn lại lần nữa muốn đến Sa Hà một chuyến.
Nếu hắn có thể lấy dược những tiên tinh này, hắn sao còn e ngại vấn đề thời gian tu luyện nữa?
Thấy Diệp Mặc một lúc lâu sau cũng không nói gì, Vương Tà lại cẩn thận hỏi:
– Anh Diệp, cách nghĩ của anh thế nào? Bất luận là thế nào, Tây Tu thành chúng tôi cũng tôn trọng ý kiến của anh.
Tô Tĩnh Văn cảm thấy Diệp Mặc có tâm sự, cô rất muốn Diệp Mặc đừng đi.
Nhưng cô biết Diệp Mặc chắc chắn sẽ đi.
Vì cô cũng biết tác dụng của tiên tinh với Diệp Mặc, đồng thời cũng biết tác dụng của tiên tinh đối với các cô.
Tu sĩ tu luyện chính là một quá trình có rất nhiều nguy hiểm liên tiếp và đi tìm cơ duyên, quá trình như này lúc nào cũng có thể bị mất mạng, nhưng nếu vì sợ, đừng nói cơ duyên không có, đến tâm cảnh cũng bị nứt vỡ.
– Nếu anh Diệp đến Sa Hà, Việt Mẫn tôi đồng ý ở lại chăm sóc em dâu Tĩnh Văn, tuyệt đối không cho phép tên rác rưởi như Mãnh Sát kia ảnh hưởng em dâu Tĩnh Văn tu luyện.
Nếu trái lời thề này thì trời tru đất diệt.
Việt Mẫn thấy Diệp Mặc vẫn còn do dự, lập tức nhớ tới chuyện quan vực điện lúc trước, cô cho rằng Diệp Mặc là vì chuyện của quan vực điện mà lo lắng, cho nên mới thề.
Diệp Mặc gật đầu cho dù không có Việt Mẫn thề thốt, hắn cũng không cho phép chuyện quan vực điện lại xảy ra lần nữa.
Biết Diệp Mặc chắc chắn muốn đến Sa Hà, Tô Tĩnh Văn nói nhỏ bên tai Diệp Mặc:
– Anh yên tâm đi, em sẽ ở lại nơi này tu luyện, sẽ không rời đi đâu hết.
Hơn nữa lại có sự cam kết của thành chủ nữa, lại càng không thể xảy ra chuyện gì.
– Anh Diệp, Tây Tu thành chúng tôi cũng chọn ra vài tu sĩ Hóa Chân đi cùng với anh, do anh dẫn đầu.
Vương Tà thấy Diệp Mặc cũng đã ý động rồi, lập tức nói thêm.
– Tôi cũng sẽ đi cùng, đợi anh Diệp luyện chế xong Chân Tủy đan rồi, tôi sẽ quay về Thần Thú sơn mạch dẫn vài yêu tu Hóa Chân cùng Diệp Mặc đến phong ấn.
Giao Hoán Chấn vội tiếp lời.
Diệp Mặc khua tay nói với Vương Tà:
– Tôi đã quyết định đến Sa Hà xem xét rồi, ba ngày sau xuất phát, nhưng anh chỉ cần đưa bản đồ cho tôi, một mình tôi đi là được rồi.
Còn người mà Tây Tu thành phái đi, có thể đi hướng khác, đừng đi theo tôi.
Diệp Mặc có bán tiên khí, cộng thêm hắn còn là một tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ bảy, mới không muốn dẫn thêm bốn năm tu sĩ Hóa Chân đi cùng.
Ai mà biết được trên đường sẽ xảy ra chuyện gì? Sự lợi hại của hắn trong mắt mấy người Vương Tà cũng có chút khiêm tốn rồi, trên thực tế, hắn cũng không lợi hại như mấy người Vương Tà tưởng tượng.
Chỉ cần Vương Tà và Việt Mẫn liên thủ lại, hắn chắc chắn cũng không phải là đối thủ.
Đừng nói hai người liên thủ lại, đến Vương Tà đối chiến với hắn, hắn cũng chưa chắc đã là đối thủ.
Chính vì biết thực lực của mình quá thấp, Diệp Mặc mới khẩn cấp cần lên Hóa Chân.
Đối với Diệp Mặc mà nói, mấy người Tô Tĩnh Văn ở lại quán trọ Tây Nguyệt cũng tốt, hắn sẽ bố trí sát trận cấp chín và khốn trận đỉnh cấp cho bọn họ.
Đợi khi nào hắn đi rồi, thì sẽ để lại một phi kiếm truyền tin, cho dù có chuyện, hắn cũng có thể nhanh chóng biết tin.
Huống chi Diệp Mặc tin rằng, với uy vọng của hắn bây giờ, căn bản cũng không có ai dám động thủ với mấy người Tô Tĩnh Văn.
Đừng nói Việt Mẫn đã thề rồi.
– Đan dược đó của tôi…
Mục Phi Hoàn có chút lo lắng hỏi một câu.
Diệp Mặc lãnh đạm nói:
– Hai ngày sau, đan dược của cô và Giao Hoán Chấn, tôi sẽ luyện chế xong.
Thấy Diệp Mặc cũng đã đồng ý, Vương Tà liền tranh thủ đưa lễ vật cho Diệp Mặc, đến Việt Mẫn cũng vội vàng tặng đồ cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc mặc dù cũng không để ý lắm đến mấy thứ này, nhưng những thứ này chẳng khác gì được không, không cần thì không cần.
Hắn thu những thứ của Vương Tà và Việt Mẫn rồi, nói với hai người:
– Đợi sau khi tôi trở về, tôi sẽ giúp hai người luyện cho mỗi người một lò đan dược.
Vương Tà và Việt Mẫn mừng rỡ, Ngưu Nhữ Dương lại có chút lúng túng nhìn Diệp Mặc, vì Diệp Mặc cũng chưa nhận hộp ngọc của gã.
Diệp Mặc dĩ nhiên sẽ không cần Vạn niên thạch duẩn tủy, thứ này hắn vẫn còn nửa bình nữa.
– Anh Ngưu, anh là cung phụng của Hành Tu hội, đồ tôi cũng không lấy nữa, anh giúp tôi đổi lấy một số nguyên liệu luyện chế cao cấp.
Đợi khi nào tôi quay về, cũng sẽ giúp anh luyện chế một lò đan dược.
Ngưu Nhữ Dương nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, trong lòng nhất thời trút được gánh nặng.
Gã sợ Diệp Mặc không thích đồ của gã, bây giờ Diệp Mặc lại muốn gã làm chuyện, vậy thì cũng dễ lo liệu.
Nên Diệp Mặc vừa mới nói xong, gã liền vỗ ngực mình nói:
– Anh Diệp yên tâm, tôi chắc chắn sẽ làm thỏa đáng.
Nhược Phi vẫn đứng sau lưng Mục Phi Hoàn bỗng nhiên bước tới trước mặt Diệp Mặc khom lưng hành lễ nói:
– Diệp sư thúc, nếu anh nhìn thấy cha của tôi rồi, thì cũng xin Diệp sư thúc chiếu cố vài phần.
Diệp Mặc khẽ gật đầu, trong lòng nghĩ cũng buồn cười, đến hội chủ của Hành Tu hội, Hóa Chân tầng thứ chín đỉnh phong, một hóa chân tầng thứ chín đỉnh phong, mà còn cần một tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ bảy chiếu cố? Nói đùa cái gì vậy?
Chuyện đã kết luận rồi, Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đi vào luyện đan, những người còn lại cũng không dám rời đi.
…
Vốn dĩ Diệp Mặc cũng không định vào thế giới trang vàng tu luyện, nhưng bây giờ muốn đến Sa Hà, hắn đành phải bố trí một trận pháp tiến vào trong Thế giới trang vàng, dùng trận bàn thời gian.
Chỉ trong mấy chục ngày, mặc dù lãng phí nhiều linh mạch cực phẩm, nhưng chút linh mạch này, Diệp Mặc cũng không quan tâm lắm.
Ở trong trận bàn thời gian hai mươi ngày, Diệp Mặc cũng chỉ tốn mười sáu ngày là có thể luyện chế xong thiên đan cửu phẩm rồi.
Vì thời gian có chút gấp gáp, cảm ngộ luyện đan cũng không đủ, cho nên những linh dược cấp chín kia được Diệp Mặc luyện tay, dường như dùng hết toàn bộ.
Hai mươi ngày sau, Diệp Mặc luyện chế được bốn lò Chân Tủy Đan.
Chân Tủy Cô hắn dùng hết bảy gốc mà thôi, lãng phí ba lò dược liệu, chỗ Chân Tủy Cô còn chín gốc.
Đây mới là Diệp Mặc vừa mới thăng cấp lên đan vương cửu phẩm, luyện đan có chút không thành thạo.
Cái duy nhất khiến Diệp Mặc nuối tiếc chính là, Chân Tủy Đan mà hắn luyện chế ra được đều là thượng đẳng và trung đẳng, không có một viên hạng nhất nào.
Đối với Uẩn Huyết đan của Mục Phi Hoàn, Diệp Mặc luyện chế cuối cùng.
Huyết Thiên quả mà Mục Phi Hoàn đưa cho Diệp Mặc có hai quả, một khi luyện chế thất bại, hắn khó mà bàn giao với Mục Phi Hoàn.
Cho dù như vậy, hai quả Huyết Thiên quả, Diệp Mặc vẫn bị thất bại một lò, may mà còn một lò, hắn luyện chế ra được sáu viên Uẩn Huyết đan.
Khi Diệp Mặc ra ngoài, mới có hơn một ngày.
Mục Phi Hoàn nhận được bốn viên Uẩn Huyết đan, cũng đã vui mừng hớn hở rồi.
Ngay sau đó cáo từ Diệp Mặc, dẫn đệ tử của mình vội vã quay về, rõ ràng cô là vì nhận được Uẩn Huyết đan rồi.
Còn Giao Hoán Chấn nhận được hai bình Chân Tủy đan thượng đẳng lại càng không ngừng cảm kích, Diệp Mặc biết gã cần phải quay về Thần Thú sơn mạch dẫn người đến Sa Hà, nên cũng không ngăn gã lai.
Sau đó Diệp Mặc lại dùng một ngày bố trí trận pháp phòng ngự cấp chín và sát trận cấp chín, lại đưa phi kiếm truyền tin cho Tô Tĩnh Văn, lúc này mới yên tâm rời khỏi Tây Tu thành, phóng thẳng tới Sa Hà.
…
Sa Hà, là nơi có diện tích lớn nhất của Tây Tích châu, cũng là một nơi nguy hiểm nhất, đương nhiên không có ai dám đi qua ma vực này.
Đối với người khác mà nói nhanh nhất cũng phải tốn mất ba tháng mới có thể đến được Sa Hà, Diệp Mặc chỉ tốn hơn mười ngày đã có thể đến được Sa Hà.
Từ chỗ Diệp Mặc đang đứng nhìn thấy Sa Hà cũng chỉ trong một thời gian ngắn mà thôi.
Diệp Mặc từng đi qua sa mạc Taklamakan, được chứng kiến uy thế của sa mạc, vô cùng cường hãn.
Lúc đó hắn mới là luyện khí tầng thứ hai, suýt chút nữa thì mất mạng trong sa mạc đó rồi.
Nhưng hôm nay hắn đứng trước Sa Hà của Tây Tích châu, mới biết được thế nào mới là mênh mông rộng lớn khôn cùng.
Vẫn chưa tiến vào Sa Hà, cát đá đã cuồn cuộn như khói trong thần thức của Diệp Mặc, cái cảm giác vô cùng mênh mông đó, khiến Diệp Mặc nhớ tới Vô Tâm Hải, vô biên vô hạn, vô cùng vô tận.
Khi ở trong đó, lại dâng lên một cảm giác bi thương thê lương, cái cảm giác đó hình như ăn sâu vào trong tâm can, nằm trong một nơi không có chút sự sống không có chút hơi người nào, hoang vắng cô độc.
Diệp Mặc lấy lại bình tĩnh, nhấc chân bước vào Sa Hà trước mặt.
Hắn vừa tiến vào Sa Hà dường như cảm nhận được một tiếng kêu nức nở đang ào ào kêu gào trong Sa Hà, chính là với tâm chí của Diệp Mặc như vậy, cũng có chút đau thương thoáng qua, dường như nhìn thấy những đống xương khô và vong hồn vô tận trong Sa Hà.
Quả thật là một Sa Hà đáng sợ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1307: Bóng Ảnh Kinh Khiếp Của Sa Hà
Bóng Ảnh Kinh Khiếp Của Sa Hà
D
iệp Mặc thu hồi Thanh Nguyệt lại, phóng ra Tử Đao đạp lên phóng vào Sa Hà.
Càng vào sâu Sa Hà, Diệp Mặc lại càng cảm thấy có một âm thanh khóc nức nở vang vọng bên tai, giống như tiếng cát cuồn cuộn trong gió vậy, lại giống như tiếng khóc thảm của một lữ khách tuyệt vọng trong biển cát.
Diệp Mặc cũng chỉ bay trong Sa Hà một lúc, rồi cũng hoàn toàn hiểu ra tại sao lại có nhiều người bị lạc trong Sa Hà đến vậy.
Trong Sa Hà này, chỉ cần thời gian kéo dài thêm một chút, thì cái cảm giác bi thương cô độc không ai giúp sẽ chiếm lĩnh toàn thể tinh thần.
Thời gian càng dài, thì cái cảm giác bi thương không ai giúp đó lại càng sâu, cuối cùng nếu như không có cách nào giải quyết được, thì ngay cả người có tâm chí kiên cường cũng sẽ bị thất lạc trong Sa Hà này.
Lúc này Diệp Mặc cũng khẳng định, những tu sĩ tiến vào Sa Hà, chắc chắn có tu sĩ có cách ngăn lại cái cảm giác bị thất lạc này, nếu không làm sao có thể tiến vào nơi như này được? Chẳng qua cách này, hắn cũng không biết mà thôi.
Còn mấy người Vương Tà và Việt Mẫn không nói cho hắn biết điều này, Diệp Mặc cũng không quan tâm lắm.
Vương Tà và Việt Mẫn cho rằng, mình đã là tu vi thông thiên rồi, trong Sa Hà chắc chắn sẽ không lo lắng vấn đề tâm trí bị thất lạc.
Trên thực tế, nếu Diệp Mặc không có Khổ Trúc, hoặc hắn không phải tu luyện dưới Khổ Trúc, thì tinh thần của hắn đúng là khó có thể giữ được thanh tĩnh trong Sa Hà này.
Nhưng bây giờ hắn đương nhiên không sợ, mặc dù hắn chỉ mới là Kiếp Biến hậu kỳ, nhưng tinh thần của hắn sớm đã cực kỳ vững chắc rồi, ngay cả khi độ kiếp, tâm ma cũng khó có thể gây ảnh hưởng đến hắn.
Ngoại trừ khi độ kiếp Nguyên Anh, hắn trải qua một lần tâm ma kiếp, sau đó hắn cũng chưa từng phải trải qua tâm ma kiếp, vì hắn đã có Khổ Trúc rồi.
Dưới Khổ Trúc một trong thập đại linh căn tu luyện lâu dài, tâm ma kiếp đối với hắn mà nói cũng chỉ là hư ảo mà thôi.
Diệp Mặc thét lên một tiếng, dưới sự vận chuyển của Tam sinh quyết, tinh thần có chút thanh tịnh, những tiếng kêu của cát cuồn cuộn xung quanh bên tai Diệp Mặc cũng biến mất.
Nhưng ngay sau đó Tử Đao của Diệp Mặc lại mang theo một đường đao màu tím trên Sa Hà khôn cùng xoẹt qua một đường màu tím nhàn nhạt.
Trong tay Diệp Mặc có tấm bản đồ Sa Hà mà Vương Tà đưa cho hắn, tấm bản đồ này mặc dù không phải là toàn cảnh Sa Hà, nhưng cũng có thể chỉ ra phương hương cho hắn.
Tam sinh quyết tự động vận chuyển, những tiếng nức nở nghẹn ngào xung quanh cũng trở nên bình thản lại, Diệp Mặc giống như đang bay trên một bãi cát rất bình thường mà lại vô cùng vô tận.
Hắn rất thích cái cảm giác bay trên cát vàng thế này, cái tâm trạng trong sự thê lương lại có chút gì đó hùng tráng.
Hắn không phải thi nhân cũng không phải nhạc sĩ.
Dưới tâm trạng như này, không ngờ lại có tâm trạng muốn hát một bài hát nào đó.
– Giếttttt…
Một tiếng gọi thảm bi ai thê lương đến cực điểm từ dưới chân truyền lên, Diệp Mặc đột nhiên dừng Tử Đao của mình lại, thần thức của hắn phát hiện ra một người đàn ông mặc quần áo tu sĩ màu trắng, nhưng lúc này bộ quần áo màu trắng trên người đàn ông này cũng đã vô cùng bẩn thỉu rồi.
Trong tay gã quơ quơ một thanh phi kiếm, một đường sát khí quét qua, giống như trước mặt gã có vô số yêu ma vậy.
Nhưng trên thực tế, thì trước mặt gã chỉ có cát vàng vô cùng vô tận mà thôi.
Cát vàng cuồn cuộn trước mặt gã dưới phi kiếm của gã biến thành một đường rãnh cát dài thật dài.
Nhưng chỉ trong chốc lát, đường rãnh cát đó trong sự cuồn cuộn của cát của Sa Hà lại khôi phục lại hình dáng ban đầu.
– Tao phải giết mày, giết chết mày…
Người đàn ông kia không ngừng gào thét, phi kiếm lại càng phóng ra từng đường đao chân nguyên.
Nhưng bây giờ bên người gã lại không có bất kỳ đồ vật nào, cũng không có vật cản nào.
Diệp Mặc đang muốn cho gã một thanh thần quyết, liền nhìn thấy người đàn ông này bỗng nhiên bổ nhào té xuống, phi kiếm trong tay vẫn còn bay trong không trung vẫn chưa rơi xuống.
Diệp Mặc nhảy xuống, đứng cách người đàn ông đó không xa, thần thức quét tới, lại phát hiện người đàn ông này đã khí tuyệt rồi.
Đây là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tư rồi, không ngờ vì trong Sa Hà này mà lại mất đi trạng thái tinh thần của mình, cuối cùng trong ảo giác chém giết đến chân nguyên cô quạnh mà chết, đây không thể không nói là một loại bi ai.
Cũng không biết gã đã chém giết bao lâu rồi, cũng không biết gã phóng ra pháp bảo công kích bao nhiêu lần rồi.
Sa Hà trước sau như một, những sóng cát cuồn cuộn kéo tới.
Người đàn ông đó chân nguyên cô quạnh mà chết trong nháy mắt đã bị Sa Hà chôn vùi, biến mất.
Còn lúc này phi kiếm của gã mới rơi xuống, cắm vào đống cát vừa mới mai táng gã xong, giống như một loại bia mộ đơn giản vậy.
Nhưng bia mộ này dưới sự tàn bạo của cát vàng, trong nháy mắt cũng biến mất.
Diệp Mặc đứng phía trước đống cát đó trầm mặc một lúc lâu, vẫn không nhúc nhích, hắn cũng không đến lấy bất kỳ thứ gì của tên tu sĩ Hóa Chân này, ngay cả nhẫn trữ vật của gã, Diệp Mặc cũng không động tới, hắn chỉ nhìn thấy một cái tên trên phi kiếm kia, Thạch Trung Khước.
Một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tư, lại chết một cách kỳ lạ trong Sa Hà này, có lẽ trước đây gã là một người danh tiếng hiển hách, thậm chí là người tung hoành ngang dọc, hoặc sau lưng gã vẫn còn người đợi gã trở về, nhưng đến hôm nay gã lại chết trong Sa Hà vô cùng vô tận này, nếu không phải Diệp Mặc nhìn thấy, có lẽ cái chết của gã cũng chẳng có người nào biết.
Ngay trong lúc Diệp Mặc cảm thán một câu muốn tiếp tục rời đi, thì bỗng nhiên trống ngực đập thình thịch, giống như có thứ gì đó hắn không nhìn thấy lại đang nhìn chằm chằm hắn vậy.
Chỉ cần hắn nhúc nhích, thì cái thứ nhìn chằm chằm hắn đó sẽ bổ nhào tới.
Da đầu Diệp Mặc từng trận tê dại, hắn rất tin vào cảm giác của mình, cho dù thần thức của hắn không quét đến, thì hắn cũng tin vào cảm giác của mình, vì Tam Sinh quyết của hắn bẩm sinh nhạy cảm, trực giác kinh người.
Cho nên hắn căn bản không nghĩ ngợi gì, giơ tay lên, một mồi lửa màu lam nhạt hiện lên.
Cửu Dương Thiên Hỏa, mặc dù hắn chỉ tu luyện đến tầng thứ nhất, thậm chí tầng thứ nhất còn chưa tu luyện hoàn tất, nhưng Diệp Mặc có một dự cảm, chỉ có Cửu Dương Thiên Hỏa mới có thể cứu được hắn trong tình cảnh quỷ dị này.
Màu lửa màu lam kia hiện lên trong nháy mắt, một vầng thái dương màu đỏ nhạt giống như mặt trời vừa mới mọc xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Mặc dần dần bay lên.
Màu đỏ nhạt đó vừa mới xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Mặc, thì bắn ra vô số những đường ánh sáng màu đỏ nhạt, giống như một quả cầu phát sáng đột nhiên bùng nổ vậy, không có chút dấu hiệu nào.
Mà dưới thái dương màu đỏ nhạt này, Diệp Mặc mới nhìn thấy một bóng dáng lờ mờ đã tiến gần đến phía sau hắn.
Mồ hôi trong nháy mắt túa ra ướt đầm lưng hắn, hắn đã là tu vi Kiếp Biến hậu kỳ rồi, chẳng những không quét được bóng dáng kia, không ngờ bóng dáng đó đến sát phía sau hắn rồi, hắn mới dựa vào sự nhạy cảm bẩm sinh của Tam Sinh quyết mới có thể phát hiện ra, quả thật đáng sợ.
Nếu không phải hắn có Cửu Dương Thiên Hỏa, thì kết quả sẽ thế nào? Diệp Mặc nhớ tới tên năm tên tu sĩ vừa mới chết đi, hoặc tên tu sĩ trên phi kiếm cho khắc ba chữ có chữ Thạch Trung Khước trong đó kia.
Bóng dáng lờ mờ kia đã tiến gần đến Diệp Mặc, thậm chí cũng đã đưa ra cái đầu lâu không có ngũ quan nào, nhưng khi Diệp Mặc phóng Cửu Dương Thiên Hỏa ra, thì bóng dáng mờ ảo đó lập tức lại vô cùng hoảng sợ.
Diệp Mặc cảm thấy thật kỳ quái, hắn rõ ràng chỉ là nhìn thấy một cái bóng, là một cái bóng không có mặt mũi.
Nhưng dưới Cửu Dương Thiên Hỏa, bóng dáng đó lại lộ ra vẻ mặt vô cũng hoảng sợ.
Cửu Dương Thiên Hỏa chỉ xuất hiện trong nháy mắt, liền phát ra vô số đường ánh sáng màu đỏ nhạt, trông vô số đường ánh sáng đó dường như có một đường vô cùng nóng, cũng không ngoại lệ toàn bộ đâm thẳng vào cái bóng kia.
Sau khi kêu một tiếng “Á” thật lớn, cái bóng đó dưới Cửu Dương Thiên Hỏa của Diệp Mặc, lại giống như tuyết đọng dưới bầu trời nắng chói chang, trong nháy mắt liền biến mất, không chút tung tích.
Diệp Mặc cả người bỗng nhiên nhẹ bẫng, cái cảm giác hồi hộp vừa nãy cũng biến mất không còn.
Diệp Mặc thu hồi Vụ Liên Tâm Hỏa lại, hắn có một dự cảm không tốt, Sa Hà này còn đáng sợ hơn so với những gì hắn tưởng tượng.
Cái bóng dáng cuối cùng cũng bị biến mất dưới Cửu Dương Thiên Hỏa rất đáng sợ, cái này đương nhiên không phải quỷ tu, cũng không phải linh tu.
Điều này từ trước đến giờ hắn chưa từng nghe qua, cũng chưa từng gặp qua thứ như này.
Vô thanh vô tức, vô ảnh vô tung.
Tên tu sĩ Hóa Chân vừa rồi không ngừng kêu “Phải giết mày”, chính là cái bóng này chăng? Hoặc chính là cái bóng dáng này? Bất luận có phải hay không, có Cửu Dương Thiên Hỏa Diệp Mặc nghĩ hắn cũng không sợ.
Diệp Mặc lấy la bàn và nhìn vào bản đồ, sau khi xác định được phương hướng, thần thức lại quét ra, hắn chuẩn bị lại lên đường.
Nhưng khi thần thức của hắn lại quét thấy một tu sĩ nữa, giống như tu sĩ vừa nãy, quơ quơ pháp bảo từ trong thần thức của hắn xẹt qua, thì cũng kinh hoàng hết sức.
Lần này Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, lại phi độn đi, đồng thời Cửu Dương Thiên Hỏa cũng được phóng ra.
Thái dương màu đỏ nhạt này lại giống như một mồi lửa vậy, đột ngột dâng lên, bao lấy tên tu sĩ không ngừng kinh hãi này vào trong.
Dưới thái dương màu đỏ nhạt Cửu Dương Thiên Hỏa của Diệp Mặc, một bóng dáng mờ ảo áp sát theo sau tên tu sĩ thần sắc sợ hãi kia, phần đầu của cái bóng này dán chặt vào phần gáy của tên tu sĩ kia, thoạt nhìn giống như đang hút máu vậy.
Cửu Dương Thiên Hỏa vừa mới tới, bóng dáng kia lập tức cảm nhận được thái dương của Diệp Mặc, nhất thời cũng sợ hãi giống như cái bóng kia, hét lên một tiếng “Á” thảm thiết, dưới Cửu Dương Thiên Hỏa, trong nháy mắt trở nên mờ nhạt, cuối cùng liền giống như màn sương khói, biến mất trong không trung.
Đây không ngờ là một tu sĩ Hóa Chân, nhưng chỉ là một yêu tu, tu sĩ Hóa Chân tầng thứ năm.
Cái bóng kia bị Cửu Dương Thiên Hỏa của Diệp Mặc làm cho tan biến, yêu tu này lập tức dừng lại, thậm chí không kịp cám ơn Diệp Mặc, liền ngồi xuống, nuốt một viên đan dược, tự mình chữa thương.
Sau một tuần hương, tên yêu tu này mới đứng dậy, vẫn mang theo một thần sắc kinh hãi khom lưng ôm quyền nói cám ơn Diệp Mặc:
– Cám ơn ơn cứu mạng của anh bạn, tôi là Tra Kỳ Phụ của Thần Thú sơn mạch.
Diệp Mặc thấy gặp liền một lúc hai tu sĩ Hóa Chân, hơn nữa trong đó còn có một người là người của Thần Thú sơn mạch, trong lòng kinh ngạc, lập tức hỏi:
– Anh là tu sĩ của Thần Thú sơn mạch, vậy anh biết Thạch Trung Khước không? Hoặc anh có biết Đại Thần Chủ và Nhị Thần Chủ, còn cả thành chủ Tạ Chính Sư của Tây Tu thành không?
Tra Kỳ Phụ lập tức kinh ngạc hỏi:
– Anh là vì phong ấn của Sa Hà nên mới đến? Anh đến cứu viện sao? Nghìn vạn lần đừng nên vào, phong ấn đó căn bản chính là một địa ngục ác ma.
Đừng vào đó, tuyệt đối đừng vào đó…
Nói tới đây, gã thậm chí quên mất Diệp Mặc rồi, chỉ lo hoảng sợ nói:
– Nơi đó bây giờ sớm đã không còn ai rồi, bọn họ ai ai cũng bị chết hết rồi, bị thương cũng nhiều, người chạy được thì chạy, đi được thì đi, nơi đó quá đáng sợ, quá đáng sợ, xong rồi, Tây Tích châu xong rồi…
Diệp Mặc nhíu mày, một tu sĩ Hóa Chân lại sợ hãi đến vậy, cũng quá phi lý rồi.
Hắn khua khua tay cho tên tu sĩ tên Tra Kỳ Phụ kia một đường thanh thần quyết, sau đó mới hỏi:
– Anh Tra, rốt cục là có chuyện gì? Anh có thể nói rõ hơn một chút được không?
Tên yêu tu tên Tra Kỳ Phụ này giật mình, lúc này mới hoàn toàn tỉnh lại.
Gã cuối cùng cũng hiểu chuyện gì xảy ra, lập tức gã kinh ngạc nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Vừa nãy bốn phía không ngừng truy sát tôi là thứ gì vậy? Sao tôi lại không nhìn thấy, sao anh lại có thể nhìn thấy được? Là anh tiêu diệt bọn chúng?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1308: Phong Ấn Kinh Hãi
Phong Ấn Kinh Hãi
D
iệp Mặc hơi trầm ngâm trong chốc lát rồi nói:
– Cái thứ này thực ra cũng không lợi hại, cái đáng sợ duy nhất chính là thần thức của anh không thể quét đến được, hơn nữa mắt trần cũng không nhìn thấy.
Cho dù có tấn công anh, thì anh cũng không biết nó công kích từ nơi nào, tôi nghĩ nếu anh có thể nhìn thấy cái thứ đó, thực ra với tu vi của anh muốn tiêu diệt nó thì cũng đơn giản.
– Đấy là cái gì?
Tra Kỳ Phụ lại lập tức hỏi theo bản năng.
– Là một cái bóng, tôi có một loại thiên hỏa, dưới thiên hỏa của tôi, nó căn bản cũng không có cách nào che dấu được.
Tôi không biết nếu là những người khác, dùng thiên hỏa thì có thể nhìn thấy hay không.
Diệp Mặc cũng không giấu diếm, trực tiếp đem những gì mình thấy nói hết ra, nhưng hắn sau khi nói xong cũng có chút nghi ngờ nhìn Tra Kỳ Phụ hỏi:
– Các anh thường xuyên đến Sa Hà, chắc hẳn biết có thứ này chứ? Chẳng lẽ đây là lần đầu tiên mà anh gặp sao?
Tra Kỳ Phụ thấy Diệp Mặc nói vậy thì sắc mặt lại biến sắc, nhưng ngay sau đó lại gật đầu nói:
– Đúng, nếu tôi không đoán nhầm, cái bóng này có khả năng còn là chúng tôi thả ra.
Lúc trước chúng tôi sau khi tấn công cái phong ấn kia, năng lực phản chấn của cái phong ấn kia rất mạnh.
Khi chúng tôi tấn công một góc của phong ấn đó, thì phong ấn đột nhiên lại nổ ra một tiếng nỗ kinh khủng.
Khi đó những tu sĩ đứng gần đó chết ngay tại chỗ, đại thần chủ của Thần Thú sơn mạch chúng tôi bị thương, Tạ thành chủ và tam thành chủ của Tây Tu thành cũng bị thương rồi.
Cho nên lúc đó chúng tôi ai nấy đều phóng ra phi kiếm truyền tin, muốn mời người đến cứu trợ.
Nói tới đây Tra Kỳ Phụ hình như còn nhớ ra cái gì đó, lập tức lấy ra một phi kiếm màu đỏ nói:
– Tôi muốn nhanh chóng phát một phi kiếm truyền thư về, không thể để cho những tu sĩ lại đến Sa Hà nữa, nơi này căn bản không thể đến được.
Tốc độ của Tra Kỳ Phụ rất nhanh, phi kiếm sau khi tới tay rồi, ngay sau đó lại mang theo một đường ánh sáng màu đỏ bắn đi.
Nhưng phi kiếm của gã chỉ bay xa khoảng vài trăm mét, thì đột nhiên lại nổ tan.
– Chuyện gì vậy?
Tra Kỳ Phụ nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, sao đến phi kiếm truyền tin cũng không thể ra ngoài được?
Diệp Mặc sắc mặt cũng biến đổi, nhưng ngay sau đó lại lấy ra một phi kiếm, nhưng phi kiếm của hắn cũng giống như phi kiếm của Tra Kỳ Phụ, chỉ đi được nửa đường thì lại nổ tan, cũng không thể phóng ra ngoài được.
Tra Kỳ Phụ lại thử lại lần nữa, sắc mặt có chút khó coi nhìn Diệp Mặc nói:
– Phi kiếm truyền tin không có cách nào ra ngoài được.
Chắc là sau khi chúng tôi phá giải cái phong ấn kia mà tạo thành rồi.
Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Anh vừa mới nói những bóng đen kia là do các anh thả ra, là chuyện gì vậy?
Tra Kỳ Phụ có chút hối hận nói:
– Lúc đó chúng tôi cũng tấn công cái phong ấn kia, chúng tôi đơn thuần chỉ là vì muốn phá bỏ cái phong ấn kia là được rồi.
Không ngờ chúng tôi còn chưa phá được cái phong ấn đó, thì lại khiến cho phong ấn nổ tung, khiến cho mấy tu sĩ Hóa Chân bị chết và trọng thương.
Dưới sự đề nghị của Tạ thành chủ, chúng tôi không tiếp tục tấn công cái phong ấn đó nữa, mà lại phóng phi kiếm truyền tin đi tìm viện trợ.
Chúng tôi cho rằng nhiều người, thì cái phong ấn kia cho dù có chắc chắn đi nữa, thì cũng sẽ bị đánh vỡ.
Diệp Mặc nhíu mày, phá giải phong ấn nếu như không tìm được cách thích hợp, cứng rắn tấn công là cách tốt nhất.
Nhưng hắn cũng chưa bao giờ nghe nói cố gắng tấn công phong ấn, sẽ khiến cho vài tu sĩ Hóa Chân bị mất mạng, đây quả thực quá phi lí.
Tra Kỳ Phụ tiếp tục nói:
– Chúng tôi sau khi phóng phi kiếm truyền tin đi, cũng không tiếp tục tấn công cái phong ấn kia nữa.
Mà lại bố trí trận pháp phòng ngự xung quanh phong ấn đó.
Muốn đợi đến khi tấn công lần sau, thì phát nổ cũng sẽ không làm thương gì đến chúng tôi nữa.
Nhưng chính vào lúc này, từng đám hắc vụ lại tràn ra từ phong ấn, đám hắc vụ đó rất quỷ dị, thần thức của chúng tôi quét đến hắc vụ đó lại có cảm giác cực kỳ khó chịu.
Nhưng nếu không dùng thần thức quan sát, thì cũng không có chuyện gì.
Nói tới đây Tra Kỳ Phụ lại bắt đầu thở dài, gã lắc lắc đầu nói:
– Chính là vì chúng tôi lúc đó không chú ý đến hắc vụ đó, nhưng mấy ngày sau đó một anh bạn đến từ rừng rậm Vô Tâm bỗng nhiên điên cuồng.
Anh ta cho rằng có vô số thứ gì đó đang tấn công anh ta, anh ta phóng ra pháp bảo, không ngừng phản công lại, ngay cả khi chúng tôi khuyên anh ta cũng không có tác dụng gì.
Vốn dĩ chúng tôi định khống chế anh ta lại, sau đó lại nghĩ cách.
Nhưng sau đó người bị điên cuồng lại càng ngày càng nhiều, có mấy tu sĩ Hóa Chân thậm chí lại ra tay với nhau ngay tại trận, cuối cùng chết mấy người.
– Khi chúng tôi biết không ổn rồi, thì cũng đã trúng kế rồi.
Người tên Thạch Trung Khước mà lúc trước anh nói chính là tu sĩ Hóa Chân trong Tây Tu thành.
Anh ta chắc hẳn cũng giống như tôi, bị cái bóng đen mà anh nói truy sát, sau đó thần trí bắt đầu bị lạc, cho nên tôi đoán rằng, cái đó có liên quan đến hắc vụ mà chúng tôi phá phong ấn đã thả ra.
Tra Kỳ Phụ lại chắp tay cám ơn Diệp Mặc nói:
– Anh bạn, vừa nãy nếu như không phải anh ra tay, tôi sớm đã mất mạng rồi.
Tra Kỳ Phụ cám ơn ân cứu mạng này của anh, anh Diệp đến Thần Thú sơn mạch, Tra Kỳ Phụ tôi sẽ mãi mãi đối đãi như khách quý, chỉ có điều tôi vẫn chưa biết tên họ đầy đủ của anh bạn là gì.
Diệp Mặc cũng ôm quyền nói:
– Tôi tên Diệp Mặc, là bạn của tam thần chủ Giao Hoán Chấn của Thần Thú sơn mạch, cứu anh cũng là việc mà tôi nên làm, anh cũng không cần phải để tâm như vậy.
Lần này tôi đến, chính là nhận được sự ủy thác của Tây Tu thành, đến giúp trước.
Tra Kỳ Phụ lại vui mừng nói:
– Vậy thì tốt quá rồi, hóa ra là bạn của tam thần chủ.
Nói xong Tra Kỳ Phụ hình như là nhớ ra nửa câu sau của Diệp Mặc, lại có chút lo lắng nói:
– Anh Diệp, nơi có phong ấn đó rất nguy hiểm, tôi nghi ngờ cái phong ấn đó trong Sa Hà chắc hẳn không phải phong ấn Tây Tích châu không thăng giới được, mà là phong ấn ma vực.
Màn hắc vụ kia chắc là từ ma vực tràn ra, cuối cùng kết hợp với những thứ gì đó trong Sa Hà này, hình thành lên một sinh linh vô hình quỷ dị vô cùng kinh khủng.
Thật ra Diệp Mặc cũng nghi ngờ màn hắc vụ kia sau khi tiến hành cái gì đó quỷ dị trong này xong, mới hình thành cái thứ vô hình vô ảnh này.
Sau khi trầm mặc trong chốc lát, Diệp Mặc bỗng nhiên lại hỏi:
– Anh Trác, các anh nhìn thấy tiên tinh trong phong ấn hay chưa?
Đây mới là chuyện mà Diệp Mặc quan tâm nhất, nếu không phải vì tiên tinh, thì hắn cũng lười chẳng muốn đến nơi này.
Tra Kỳ Phụ vừa nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, cũng biết Diệp Mặc đến nơi này là có ý gì, trong mắt gã tu vi của Diệp Mặc hẳn là cao hơn gã rất nhiều, nên Diệp Mặc hỏi đến tiên tinh, thì cũng là chuyện hiển nhiên.
Tra Kỳ Phụ cũng không giấu diếm, gật đầu nói:
– Không sai, trong cột sáng phong ấn đó có một bàn tròn bát quái cực lớn, xung quanh cái bàn tròn đó có rất nhiều tiên tinh.
Hơn nữa tôi chắc chắn là, đó chính là tiên tinh.
Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:
– Anh Trác chắc cũng đoán được, tôi chính là vì tiên tinh mới đến.
Mặc dù phong ấn đó rất nguy hiểm, nhưng tôi vẫn muốn đến đó.
Nếu anh Trác muốn đi, vậy thì đi cùng tôi đi, nếu không muốn đi, thì quay về trước cũng được.
Hơn nữa tôi cảm thấy cái bóng đó thực ra chỉ là vô hình vô thanh mà thôi, một khi bị tấn công, nếu như giữ vững tâm trí, dùng mồi lửa kỳ dị hoặc tu sĩ dùng lửa chân nguyên của chính mình mà thiêu đốt, thì chắc hẳn cũng có tác dụng.
Diệp Mặc nhớ ra Cửu Dương Thiên Hỏa của mình cũng chỉ mới luyện chế đến tầng thứ nhất đã có thể hòa tan cái bóng đó một cách dễ dàng, chứng tỏ lực tấn công của cái bóng đó cũng còn kém cỏi, kém hơn nhiều so với tu sĩ Hóa Chân.
Cái lợi hại duy nhất là, chính cái bóng đó cũng có thể bám vào thân thể của tu sĩ Hóa Chân, khiến tu sĩ Hóa Chân bị điên, thất lạc chính mình, và cuối cùng thì mất mạng.
Tra Kỳ Phụ khẽ gật đầu nói:
– Anh Diệp anh nói không sai, nhưng cũng không phải tu sĩ Hóa Chân nào cũng có loại định lực như anh.
Nếu như tâm thần bị thất lạc rồi, căn bản cũng không biết nên hành động thế nào nữa.
Thực ra muốn giống như những gì anh nói, nếu chính diện đánh nhau, chúng tôi căn bản cũng không sợ cái bóng đó.
Nhưng cái bóng đó không ngờ có thể khiến tu sĩ Hóa Chân bị thất lạc tâm thần, rõ ràng rất đáng sợ.
Nói xong gã nhìn về phía Diệp Mặc kiên định nói:
– Anh Diệp, nếu như một mình tôi trở về, nói không chừng cũng bị mất mạng.
Tôi muốn cùng anh đến nơi có phong ấn kia, chỉ có anh mới không sợ những cái bóng tràn ra từ phong ấn kia thôi.
Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:
– Vậy thì cùng đi.
Nói xong hắn trực tiếp phóng ra Thanh Nguyệt, để cho Tra Kỳ Phụ dẫn đường.
Phong ấn xảy ra biến cố, Diệp Mặc cũng rất muốn sớm qua đó xem xét thế nào, rốt cục là có chuyện gì.
…
Tốc độ của Thanh Nguyệt giống như một tàn ảnh không nhìn thấy, ngay cả Tra Kỳ Phụ cũng chưa bao giờ nhìn thấy pháp bảo phi hành bán tiên khí, gã cũng bị tốc độ của Thanh Nguyệt làm cho kinh ngạc ngây ngẩn người.
Gã thậm chí còn cảm thấy, nếu dùng Thanh Nguyệt, Diệp Mặc chỉ cần không đến nửa ngày, là có thể đưa gã ra ngoài Sa Hà rồi.
Nhưng chuyện như này, gã cuối cùng cũng không tiện nói ra.
Hơn nữa Diệp Mặc có thể đối phó với cái bóng đen kia, cũng là vì tiên tinh mà thôi, nếu nói hắn không muốn lấy được hai viên tiên tinh, thì cũng là chính mình lừa mình mà thôi.
Tra Kỳ Phụ trên Thanh Nguyệt giải thích với Diệp Mặc một cách đơn giản nhất về Sa Hà, Diệp Mặc mới biết những tu sĩ vào Sa Hà này đều cần chuẩn bị Thanh Ích đan.
Thanh Ích đan là linh đan cửu phẩm, đẳng cấp cũng không cao, nhưng lại là thứ cần phải có khi vào Sa Hà.
Vì sau khi dùng Thanh Ích đan xong, mới có thể ngăn chặn sự thất lạc và tránh khỏi lâm vào ảo giác khi ở trong Sa Hà.
Nhưng Thanh Ích đan cũng không phải vạn năng, cũng có rất nhiều tu sĩ sau khi ăn Thanh Ích đan rồi, vẫn bị lâm vào ảo giác.
Tra Kỳ Phụ cũng không biết mình rốt cục đã chạy được bao nhiêu thời gian rồi, nhưng gã cảm thấy từ chân nguyên cô quạnh của gã, gã thậm chí một mình chạy trong Sa Hà này cũng được gần mười ngày rồi.
Thời gian mười ngày rất dài, nhưng đối với Thanh Nguyệt mà nói, cũng không đến nửa ngày, cũng đã đến được nơi có cái phong ấn kia rồi.
Diệp Mặc thu hồi Thanh Nguyệt lại cùng với Tra Kỳ Phụ đáp xuống một tảng đá trên cát, quan sát, nơi này cũng giống như những nơi khác, căn bản không nhìn ra dấu tích nổ tung của phong ấn, cũng như dấu tích chiến đấu của những tu sĩ Hóa Chân trong này mấy ngày trước.
Đập vào tầm mắt chỉ là một bãi cát vàng, cũng không có dấu hiệu kỳ quái nào cả.
Cái duy nhất, chỉ có những sóng cát điên cuồng không ngừng dâng lên.
Tra Kỳ Phụ vừa muốn nói chuyện, Diệp Mặc bỗng nhiên lại lần nữa giơ tay lên.
Tra Kỳ Phụ nhất thời cảm giác thấy từng trận nóng ran, ngay sau đó, gã lại nhìn thấy một mặt trời đỏ nhô lên cao, mặt trời này dưới sự khống chế của Diệp Mặc, rõ ràng không phải tấn công gã, nhưng gã vẫn cảm nhận được sức nóng kinh khủng.
Tra Kỳ Phụ trong lòng cả kinh, đúng là pháp thuật lợi hại, nếu như Diệp Mặc dùng mặt trời này đối phó với gã, gã chắc rằng cũng không tìm được cách nào phá giải nó, cách duy nhất chính là phóng pháp bảo phòng ngự ra ngăn lại mà thôi.
Ngay sau đó, Tra Kỳ Phụ cũng hiểu được ý tứ của Diệp Mặc, dưới ánh sáng của mặt trời kia có hai cái bóng lờ mờ, Diệp Mặc cũng không khống chế thiên hỏa đến tấn công hai cái bóng kia, cho nên Tra Kỳ Phụ vẫn có thể nhìn thấy hai cái bóng đó đang trốn trong một góc vẻ mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
Không sai, Tra Kỳ Phụ cho rằng hoảng sợ, rõ ràng cái bóng không có ngũ quan kia, nhưng Tra Kỳ Phụ cũng có thể nhìn thấy sự hoảng sợ của cái bóng đó.
Tra Kỳ Phụ trong nháy mắt hiểu ra ý của Diệp Mặc, gã lẳng lặng hỏi một câu:
– Cái thứ vừa nãy tập kích tôi chính là thứ này đúng không? Anh cũng là dùng mặt trời này vây lại nó?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Không sai, chính là cái thứ này.
Tra Kỳ Phụ lập tức tức lên tận đầu, giơ tay lên liền có mấy đường ánh sáng màu đỏ xoẹt đến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1309: Sát Cơ Của Tạ Chính Sư
Sát Cơ Của Tạ Chính Sư
D
iệp Mặc lại thấy rất rõ, mấy đường ánh sáng màu đỏ mà Tra Kỳ Phụ đánh ra là ánh lửa mà vực hỏa của tu sĩ Hóa Chân ngưng hóa ra, xem chừng gã là nghe theo cách nói của mình, nội hỏa của tu sĩ có chút khống chế nhất định đối với những bóng đen này.
Một tiếng “Á” thảm thiết truyền đến, hai cái bóng bị hai ánh lửa mà vực hỏa ngưng hóa ra đánh trúng, lập tức tán loạn, mặc dù tốc độ tán loạn có chút chậm, hơn nữa sau khi ngọn lửa kia được phóng ra, thì cái bóng giải tán kia hình như có khuynh hướng tụ lại.
Không đợi Tra Kỳ Phụ lại lần nữa phóng vực hỏa ra, thiên hỏa của Diệp Mặc lại mang theo vô số đường ánh sáng màu đỏ phóng qua, hai cái bóng đó trong nháy mắt bị tiêu tan.
Sắc mặt Tra Kỳ Phụ có chút lúng túng, lực tấn công của gã so với lực tấn công của thiên hỏa của Diệp Mặc, quả thực là quá khác nhau.
Tra Kỳ Phụ vừa định nói vài lời tự giễu mình, thì lại thấy Diệp Mặc khua khua tay, sau đó phóng ra ‘Tử Đao’ bổ một đường đao xuống một sa địa cách đó không xa.
Một đường ánh sáng màu hồng tím chói mắt xoẹt qua, sa địa vừa vẫn còn trong sóng cát độc nhất vô nhị kia, đã bị một đao của Diệp Mặc mang theo vô số tường cát tường cao vài trượng.
Thịch thịch.
Bức tường cát kia cứ như là bị điều khiển vậy, dưới đường đao cầu vồng màu tím kia tự động phân ra thành hai bên, một rãnh cát sâu mấy chục mét đột ngột bị Diệp Mặc bổ ra.
Cũng không đợi Tra Kỳ Phụ hiểu Diệp Mặc làm như này là có ý gì, thì một bóng dáng màu xanh nhạt từ trong rãnh cát đó phóng ra, nhanh như cắt.
Cái bóng kia trong nháy mắt nhảy ra khỏi rãnh cát, cho dù là nhanh như chớp, Tra Kỳ Phụ cũng có thể rõ ràng nhìn thấy cái bóng đó có chút dừng lại.
Ngay sau đó, Tra Kỳ Phụ cũng thấy rõ cái bóng rơi trong cái rãnh đó, nhất thời kinh ngạc kêu lên một tiếng:
— Tạ đường chủ, sao lại là anh? Sao anh lại có mặt trong này?
Vốn dĩ Diệp Mặc còn muốn tiếp tục ra tay với bóng người nấp trong cát đó, nhưng khi nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Tra Kỳ Phụ, lập tức dừng tay lại.
Bóng người màu xanh kia lúc này hoàn toàn rơi xuống cát vàng, lại là một người đàn ông trung niên vô cùng anh tuấn.
Nhưng bây giờ y rõ ràng có chút chật vật.
Một vết chém sâu kéo dài từ ngực y xuống, mặc dù không làm tổn thương thân thể, nhưng cũng khiến cho hộ giáp có tổn thất.
Người đàn ông trung niên kia trước tiên ôm quyền nói với Tra Kỳ Phụ:
– Anh Trác, chúc mừng anh Trác đã thoát khỏi kiếp nạn.
Người đàn ông này nói xong, lại hướng về phía Diệp Mặc nói:
– Anh bạn này tu vi thật cao minh, ‘vực’ thật cường hãn, Tạ mỗ vừa nãy chút nữa đã bị thương rồi.
Diệp Mặc nhìn chăm chú tu sĩ trung niên từ trong đất chui lên vẫn vô cùng phóng khoáng này trầm mặc hỏi:
– Anh chính là thành chủ Tạ Chính Sư của Tây Tu thành sao?
Không đợi tu sĩ trung niên này nói chuyện, Tra Kỳ Phụ đứng một bên đã bộ vàng nói với Diệp Mặc:
– Đúng vậy, anh ta là thành chủ Tạ Chính Sư.
Nói xong Tra Kỳ Phụ lại nói với tu sĩ trung niên kia:
– Cám ơn thành chủ, vị này là Diệp Mặc, đến từ Tây Tu thành của anh.
Lần này đễn đây hiệp trợ chúng ta phá giải phong ấn.
Tôi chính là do anh Diệp giúp đỡ, nên mới thoát khỏi kiếp nạn.
Nếu không, lúc này Tra Kỳ Phụ tôi sớm đã hóa thành một đống xương khô rồi.
Tu sĩ trung niên kia nghe thấy Tra Kỳ Phụ nói vậy, sắc mặt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó lại ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Hóa ra là anh Diệp, tại hạ chính là Tạ Chính Sư.
Anh Diệp đao thuật lợi hại, nhưng Tạ mỗ tôi thân là thành chủ của Tây Tu thành, cũng chưa từng gặp anh Diệp bao giờ nhỉ.
Diệp Mặc thu hồi Tử Đao lại nói:
– Tôi là đi ngang qua Tây Tu thành, sau đó nhận được sự ủy thác của Việt thành chủ và La thành chủ của Tây Tu thành, còn cả hội chủ Vương Tà của Hành Tu hội và Ngưu Nhữ Dương của Tây Tu thương hội nữa, nên mới tới Sa Hà giúp đỡ.
Lúc trước đúng lúc gặp được anh Trác của Thần Thú sơn mạch, cứu giúp cũng là chuyện tình cờ.
Tạ Chính Sư thở phào nhẹ nhõm lại ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Cám ơn anh Diệp, không ngờ anh Diệp lại không có chút sợ hãi gì với những cái bóng kia.
Không ngờ lại còn có thể phát hiện ra tôi đang ẩn nấp dưới cát nữa, tu vi của Diệp quả thực đời thường hiếm gặp.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, nhưng cũng không nói gì.
Tra Kỳ Phụ lại vội hỏi:
– Tạ thành chủ, anh sao lại giết được cái bóng đen kia?
Tạ Chính Sư trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi nói:
– Trong lúc tôi thanh tĩnh, dùng thiên hỏa Lý Minh Hỏa của mình đốt toàn thân một lượt, lúc này mới thiêu chết cái bóng kia.
Cái bóng đó quả thực giống như những gì anh Diệp nói, cực kỳ sợ hãi mồi lửa kỳ dị, đặc biệt lại càng sợ thiên hỏa.
Diệp Mặc cũng khâm phục, Tạ Chính Sư không hổ là thành chủ của Tây Tu thành, đến thiên hỏa Lý Minh Hỏa xếp thứ chín trong thập đại thiên hỏa của Tu Chân giới cũng có.
– Haizz, lần này mấy chục người chúng tôi, không biết là còn có thể sống được mấy người?
Tra Kỳ Phụ cảm thán một câu.
Tạ Chính Sư trong mắt lộ vẻ tiếc nuối, sau đó nói:
– Mặc dù lần này chúng tôi tổn thất quá nặng, nhưng Nỉ Nhạc thần chủ của Thần Thú sơn mạch và anh Quý của rừng rậm Vô Tâm chắc hẳn cũng không có chuyện gì.
Cái thứ đó mặc dù đáng sợ, tu sĩ chỉ cần giữ vững được tâm thần, có thể tiêu diệt hết một cách đơn giản.
Tạ Chính Sư trả lời câu hỏi của Tra Kỳ Phụ xong lại nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh Diệp, anh phát hiện ra tôi có phải vì tôi thấy anh dễ dàng giết chết được hai bóng đen kia lộ ra chút kinh dị, chân nguyên có chút dao động hay không?
Diệp Mặc khẽ cười nhưng cũng không trả lời, hắn căn bản không phát hiện ra Tạ Chính Sư, chỉ cảm giác thấy nơi mà Tạ Chính Sư đang ẩn nấp có chút nguy hiểm, lúc này mới phóng Tử Đao ra.
Chỉ là có chút sát cơ với hắn, hắn mới có thể cảm thấy nguy hiểm.
Cho nên Diệp Mặc căn bản bán tin bán nghi với câu nói của Tạ Chính Sư, vừa nãy Tạ Chính Sư có chút sát cơ với hắn, khiến hắn cảm giác thấy.
Cho dù sát cơ của Tạ Chính Sư có che giấu đi, có nhạt hơn nữa, thì Diệp Mặc cũng có thể cảm nhận được.
Còn Tạ Chính Sư tại sao lại có sát cơ với mình, Diệp Mặc bây giờ cũng chưa hiểu.
Theo lý mà nói hắn đến giúp đỡ, Tạ Chính Sư cũng không nên có sát cơ với hắn.
– Tạ thành chủ, anh nếu như thoát khỏi cái bóng kia rồi, tại sao lại còn ở lại nơi này?
Tra Kỳ Phụ có chút nghi ngờ hỏi một câu.
Mặc dù Tạ Chính Sư vẻ mặt không có chút biến đổi gì, nhưng Diệp Mặc vẫn cảm nhận được sự dao động của y, không đợi Tạ Chính Sư trả lời, Diệp Mặc lại hỏi tiếp:
– Tạ thành chủ, anh có phải là đã biết cái bóng đó là thứ gì rồi hay không?
Tạ Chính Sư trong lòng cả kinh, nhưng y cũng lập tức gật đầu nói:
– Không sai, bây giờ tôi đã hiểu có chuyện gì rồi.
Lúc trước khi chúng tôi đánh phá một góc của cái phong ấn kia, màn khí đen tràn ra chắc hẳn là ma khí của ma vực.
Sa Hà bao năm qua, không biết đã chôn vùi bao nhiêu người, cũng không biết đã chết bao nhiêu sinh linh, cho nên trong Sa Hà hình thành lên một oán khí.
Vì những người đã chết trong Sa Hà, cơ bản đều là tu sĩ có tu vi cao thâm, cho nên oán khí kia và oán khí của người thường cũng không giống nhau.
– Người ở trong oán khí này lâu, rất có khả năng cũng bị thất lạc tâm thần.
Còn oán khí này sau khi kết hợp với ma khí của ma vực, hình thành lên một loại tà linh có thần trí, loại tà linh này không nhìn thấy cũng không cảm nhận được.
Diệp Mặc cũng gật đầu, hắn cho rằng Tạ Chính Sư nói cũng đúng, loại tà khí này cũng giống như quỷ tu có linh tu vậy, đợi thời gian dài rồi, thì sẽ hình thành một loại linh khí tu luyện mới.
Tra Kỳ Phụ dĩ nhiên cũng không phải là đứa ngốc, sự cổ quái của Tạ Chính Sư gã cũng cảm nhận được chút ít.
Nhưng gã nghe thấy Tạ Chính Sư nói vậy, ngược lại lại thở phào nói:
– Hóa ra là như vậy, cái thứ này chỉ cần biết được, thì cũng không có gì.
Tu vi thấp, nếu có thể nhìn thấy, thì cũng dễ giải quyết thôi.
Tạ Chính Sư lắc đầu nói – Nếu không, tà linh đó vẫn trong thời gian vừa mới hình thành, một khi những tà linh đó trưởng thành rồi, thì vô cùng đáng sợ.
Diệp Mặc vẻ mặt lộ vẻ nghi ngờ nhìn Tạ Chính Sư nói:
– Chẳng lẽ Tạ thành chủ ở trong này, chính là vì quan sat những tà linh này trưởng thành sao?
Tạ Chính Sư sắc mặt khó coi, y cảm thấy Diệp Mặc đã nhìn ra có chút không ổn, thậm chí đến sát cơ vừa nãy của mình với hắn cũng cảm nhận được rồi, nếu không không thể nào hỏi câu này được.
Tu vi của Diệp Mặc y căn bản không nhìn ra, nhưng chỉ cần nhìn thấy Diệp Mặc vừa nãy giết hai cái bóng kia một cách dễ dàng, còn cả vực đáng sợ vừa nãy nữa, Tạ Chính Sư liền biết được tu vi của Diệp Mặc rất có thể còn cao hơn y, không thể nào kém hơn y được.
Còn Diệp Mặc tại sao lại nhìn trẻ tuổi như vậy, Trú Nhan của Tu Chân giới thậm chí đan dược Trú Cốt cũng có rất nhiều, ai mà chắc được?
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng nghe thấy Diệp Mặc hỏi câu này, Tạ Chính Sư lập tức trả lời:
– Tôi mặc dù có thể giết được tà linh, nhưng không có kiểu nhẹ nhàng dễ dàng như anh Diệp được, từ trong này rời khỏi Sa Hà cũng cần đến nửa tháng, thời gian này tôi cũng không dám chắc có thể thoát được ra ngoài hay không, cho nên cứ núp trong này đã.
Diệp Mặc biết lời này của Tạ Chính Sư không thật, cũng không vạch trần, chỉ quay đầu nói với Tra Kỳ Phụ:
– Nơi có phong ấn đó có phải là trong này hay không?
Tạ Chính Sư thấy Diệp Mặc căn bản cũng không hỏi y, cũng biết Diệp Mặc có chút hoài nghi với y.
Mặc dù y cảm thấy tu vi của Diệp Mặc có khả năng cũng chỉ như y, nhưng y cũng có chút lo lắng, cũng không chủ động nói thêm gì nữa.
Tra Kỳ Phụ cũng khẽ gật đầu nói:
– Cái phong ấn đó chính là trong này.
Nói xong, Tra Kỳ Phụ cũng chủ động phóng ra bảo tháp Tứ Tượng của mình, đánh mạnh một cái xuống chỗ trống.
Bảo tháp Tứ Tượng kia chính là chân khí thượng phẩm, lúc trước Tra Kỳ Phụ cũng chưa có lấy ra.
Bảo tháp Tứ tượng của Tra Kỳ Phụ vừa mới được lấy ra, liền mang theo một âm thanh nổ lớn, giống như một tháp lớn cực lớn trong không trung vậy, từ trong không trung rơi thẳng xuống.
Những không gian xung quanh bị bảo tháp Tứ Tượng đè ép rung động đùng đùng, mặc dù bảo tháp Tứ Tượng cũng chưa nhắm trúng được mục tiêu, Diệp Mặc cũng đã cảm thấy có gì đó không đúng rồi.
Quả nhiên, bảo tháp Tứ Tượng vừa mới trào ra một khoảng cách nhỏ, thì không gian từng trận kích động, một cột sáng cực lớn lập tức lúc ẩn lúc hiện xuất hiện.
Quả nhiên là một phong ấn, Diệp Mặc ngay sau đó phóng ra Tử Đao bổ tới.
Ầm một tiếng thật lớn, Tử Đao bổ lên trên cột sáng kia, cột sáng đó lại càng rõ, nhanh chóng hoàn toàn lộ ra ngoài.
Bên trong cột sáng đó rõ ràng là vòng tròn bát quái mà lúc trước Tra Kỳ Phụ đã nói, xung quanh vòng tròn đó quả thật là có hàng nghìn viên tiên tinh.
Diệp Mặc dùng qua tiên tinh rồi, hắn vừa nhìn thấy liền biết được chỗ này đúng là tiên tinh thật, hơn nữa còn cao cấp hơn tiên tiinh của hắn.
– Hả, vòng tròn chuyển động rồi.
Tra Kỳ Phụ kinh ngạc nói:
– Lúc trước vòng tròn bát quái này không động, sao bây giờ lại đầu chuyển động rồi, hơn nữa tốc độ còn càng lúc càng nhanh nữa?
Diệp Mặc là một tông sư trận pháp cấp chín, vừa nhìn thấy cột sáng vô cùng lớn này và vòng tròn bát quái kia, liền biết được vòng tròn bên trong phong ấn này tại sao lại có thể chuyển động được, cũng hiểu vì sao Tạ Chính Sư sau đó lại có sát cơ với hắn rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1310: Tử Địa Sa Hà
Tử Địa Sa Hà
C
ái phong ấn này dưới sự công kích của mấy người Tạ Chính Sư cũng đã có chút nứt vỡ rồi, chỗ nứt vỡ của phong ấn kia có thể khôi phục lại được, nhưng cho dù khôi phục lại cũng cần phải có một khoảng thời gian dài.
Bây giờ vì phong ấn có đường nứt rồi, thì có sơ hở rồi.
Diệp Mặc là tông sư trận pháp cấp chín, hắn đã nhìn ra cái phong ấn này nhiều nhất cũng chỉ mấy ngày là có thể phát hiện ra một cửa vào theo chu kỳ, tu sĩ bên ngoài có thể từ cửa vào đó vào bên trong phong ấn của cột sáng kia.
Thời gian của vết nứt này cũng sẽ không dài, nhưng tu sĩ sau khi vào đó rồi thì phải nhanh chóng ra ngoài, thời gian tuyệt đối cũng không kịp.
Tạ Chính Sư chắc chắn phát hiện ra điểm này, y có thể phát hiện ra điểm này, chứng tỏ y cũng là tông sư trận pháp rồi, ít nhất là tông sư trận pháp trên cấp bảy rồi.
Tạ Chính Sư phát hiện ra điểm này, chẳng những không nói ra, mà còn định mưu đồ với hắn và Tra Kỳ Phụ, mục đích chỉ có một, chính là vì muốn một mình nuốt hết số tiên tinh của phong ấn trong cột sáng kia.
Mặc dù biết tiên tinh vật này ai ai cũng thích, nhưng đối với cách làm này của Tạ Chính Sư, Diệp Mặc cảm thấy có chút trơ trẽn.
Tra Kỳ Phụ thấy Diệp Mặc phóng ra pháp bảo công kích được mấy đường, lại vội vàng nói:
– Anh Diệp, phong ấn kia không thể tấn công thêm được nữa, nếu như tấn công nữa sẽ phát nổ.
Diệp Mặc vốn dĩ không định tiếp tục tấn công nữa, bây giờ Tra Kỳ Phụ nói ra, hắn lại càng không tấn công tiếp nữa, mà lại quay đầu hỏi Tạ Chính Sư:
– Tạ thành chủ, anh là tông sư trận pháp rồi?
Tạ Chính Sư thấy Diệp Mặc nói vậy trong lòng lập tức cả kinh, y không phải là thằng ngốc, Diệp Mặc hỏi câu này ý nói chính là hắn đã nhìn ra vết nứt của phong ấn rồi, chỉ cần chu kỳ đến rồi, là có thể trong thời gian ngắn tiến vào phong ấn.
Diệp Mặc có thể nhìn ra điểm này, chứng tỏ hắn cũng là tông sư trận pháp.
Đến nước này rồi thì giấu diếm cũng chẳng được gì, Tạ Chính Sư gật đầu nói:
– Đúng, tôi quả thực còn là một tông sư trận pháp cấp tám nữa.
Tôi ở lại trong này còn có một mục đích khác, chính là cái phong ấn trong cột sáng kia bây giờ cũng bị nứt rồi, căn cứ theo những gì tôi đoán, chỉ cần bốn ngày nữa, thì cột sáng phong ấn kia cũng sẽ có cơ hội tiến vào trong đó được.
Tra Kỳ Phụ thấy Tạ Chính Sư nói vậy lập tức hiểu ra, Tạ Chính Sư dĩ nhiên là vì tiên tinh.
Đối với việc lúc trước Tạ Chính Sư không nói thật, gã trong lòng hiển nhiên cũng không hài lòng, nhưng nghĩ đến nhiều tiên tinh như này, nếu như đổi lại là mình, nói không chừng cũng sẽ không nói ra mục đích của mình.
Nghĩ tới đây, Tra Kỳ Phụ cũng không nghĩ thêm nữa.
Gã cũng biết được Tạ Chính Sư lúc trước có ý giết Diệp Mặc.
Diệp Mặc mới biết được vị trí của y.
Tạ Chính Sư nói xong, thấy Diệp Mặc không nói gì, không thể làm gì khác hơn là ho khan một tiếng tiếp tục nói:
– Thời gian xuất hiện vết nứt đó tôi tính toán rồi, chắc hẳn là chỉ trong chốc lát nữa thôi.
Nói cách khác, chúng ta có thể trong thời gian ngắn ngủi này, tiến vào bên trong cột sáng phong ấn đó lấy tiên tinh.
Nếu anh Diệp và anh Trác không có ý gì, chúng ta đến lúc đó cùng vào, lấy được bao nhiêu là tùy vào bản lĩnh của mỗi người.
– Tôi không có ý kiến.
Diệp Mặc gật đầu nói.
– Tôi cũng không có ý kiến gì.
Tra Kỳ Phụ cũng lập tức nói.
Tạ Chính Sư thở ra, y chỉ sợ Diệp Mặc lấy cái cớ mình không nói thật mà không tha cho mình.
Y cho rằng, Diệp Mặc ít nhất cũng là tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong rồi.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến Tạ Chính Sư, hắn cũng đã quan sát kỹ cái cột sáng phong ấn này trước rồi.
Cái cột sáng này là một phong ấn.
Hắn vừa đến liền xác nhận.
Nhưng Diệp Mặc càng nhìn lại càng kinh hãi, bút tích cái phong ấn này quả quá nhiều.
Sau khi nghiên cứu một hồi, bây giờ Diệp Mặc cũng không cho rằng lúc trước mấy người Tạ Chính Sư nhìn nhầm, khi Diệp Mặc nhìn ra đây quả thực còn là một cái phong ấn không gian phong ấn một giới, thậm chí còn là phong ấn tu sĩ Tây Tích châu thăng lên cảnh giới cao hơn nữa.
Nói cách khác đám người Tạ Chính Sư suy đoán rất chính xác, cái phong ấn này rất có thể chính là khiến cho tu sĩ nơi này không thể thăng cấp được.
Hơn nữa cột sáng trước mắt này chính là một góc của núi băng, thậm chí nói là cái phong ấn là một trong số vô số cột sáng.
Muốn phá được cái phong ấn này, tuyệt đối không thể dựa vào cứng rắn tấn công.
Cứng rắn tấn công đối với những phong ấn khác thì được, nhưng đối với phong ấn này thì không được.
Cái cột sáng khổng lồ này, trong cái phong ấn cực lớn này cũng gọi là ấn kỳ.
Vì cứng rắn tấn công cho dù có phá được cột sáng ấn kỳ, thì sẽ ảnh hưởng đến những cột sáng ấn kỳ dự bị còn lại.
May mắn, có thể phát hiện ra một ấn kỳ, chẳng lẽ sau khi anh phá đi ấn kỳ của phong ấn rồi, thì vẫn còn có thể dùng vận may gặp được ấn kỳ thứ hai sao? Còn muốn phá bỏ triệt để phong ấn lớn này, ít nhất cần phải hủy được bảy ấn kỳ thì mới có thể được.
Cách duy nhất có thể giải quyết được chính là tiến vào trong cột sáng ấn kỳ của cái phong ấn này để tính toán vị trí của ấn kỳ thứ hai, sau đó tiếp tục thông quan cứng rắn công kích tiến vào ấn kỳ thứ hai, rồi lại đi tìm ấn kỳ thứ ba.
Cứ như vậy, chỉ cần phá được bảy ấn kỳ, cho dù cái phong ấn lớn này phong ấn một giới, thì cũng sẽ tự động tiêu tán.
– Anh Diệp, anh cảm thấy đây phải là một phong ấn không gian không?
Tra Kỳ Phụ lúc này lại vô cùng khâm phục Diệp Mặc, cho nên gã thấy Diệp Mặc quan sát phong ấn, lập tức đến hỏi.
Diệp Mặc ừ nói:
– Tôi cho rằng các anh cũng không sai, đây không phải là phong ấn Ma Vực, chính là là một đại phong ấn một giới.
Cái cột sáng như này gọi là ấn kỳ, chỉ có cách liên tiếp phá đi bảy ấn kỳ, thì mới có thể phá bỏ đại phong ấn này.
Hơn nữa, cái phong ấn này tôi cũng cho rằng là phong ấn cấm chế tu sĩ của Tây Tích châu thăng cấp lên giới cao hơn.
– Hả…
Tra Kỳ Phụ và Tạ Chính Sư đồng thời ngạc nhiên kêu lên, đến cả Tạ Chính Sư lúc này cũng quên mất việc mình muốn chiếm tiên tinh trong ấn kỳ này rồi.
– Anh Diệp, mặc dù tôi biết anh là một tông sư trận pháp, nhưng tôi cũng không biết anh rốt cục là tông sư trận pháp cấp mấy rồi?
Tạ Chính Sư cũng không kiềm chế được hỏi một câu.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Tôi là tông sư trận pháp cấp mấy không quan trong, cái quan trọng là, anh muốn có được tiên tinh, hay là phá được cái phong ấn này?
– Tôi muốn phá cái phong ấn này, anh Diệp, nếu anh có thể giúp chúng tôi phá đi cái phong ấn này, để cho tu sĩ của Tây Tích châu chúng tôi có thể thăng cấp bình thường như ngày trước, thì số tiên tinh này tôi thà rằng không lấy một viên, toàn bộ tặng hết cho anh.
Tạ Chính Sư thậm chí đến nghĩ cũng không nghĩ mà nói luôn.
Diệp Mặc gật đầu, tên Tạ Chính Sư này mặc dù tham lam, nhưng trên việc đại sự cũng nghiêm túc, hoặc là y cũng biết, chỉ cần phá được cái phong ấn này rồi, thì y có thể thăng cấp được.
Nếu không cho dù y có lấy được bao nhiêu tiên tinh đi nữa, thì cũng như có thêm vài viên đá mà thôi, không thể thăng cấp được.
Tra Kỳ Phụ sững sờ trong chốc lát rồi lại nghi ngờ hỏi:
– Anh Diệp, lúc trước màn hắc vụ tràn ra giải thích thế nào? Tạ thành chủ chẳng phải nói màn hắc vụ đó là ma khí hay sao?
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Cái này tôi cũng không rõ lắm, nhưng nói không chừng màn hắc vụ đó chính là những người lúc trước bố trí ra trận pháp này cố ý đặt vào trong phong ấn, một khi phong ấn bị tấn công, thì màn hắc vụ đó sẽ tràn ra, sau đó hình thành tà linh công kích những người phá trận.
Nghe thấy những lời mà Diệp Mặc nói Tra Kỳ Phụ cũng có chút thận trọng nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, chỉ cần có thể phá vỡ cái phong ấn phong giới này, bất luận là cần Tra Kỳ Phụ tôi giúp cái gì, tôi cũng bằng lòng.
Còn chỗ tiên tinh kia, tôi cũng không cần nữa, toàn bộ cho hết anh Diệp.
Diệp Mặc ừ một tiếng, trong lòng cũng không nắm chắc, từ trong đáy lòng hắn, hắn cũng muốn mở được cái phong ấn này.
Cái phong ấn này có thể không đơn thuần phong ấn một Tây Tích châu, rất có khả năng có thể là phong ấn cả đại lục Lạc Nguyệt.
Hắn sau khi giải được phong ấn trong này rồi, nói không chừng tu sĩ Nam An châu cũng có thể thăng cấp được.
Hoặc cho dù không thăng cấp được, tu sĩ Nam An châu cũng có thể đến Tây Tích châu để thăng cấp.
Thời gian bốn ngày thoắt cái trôi qua, thời gian khi phong ấn xuất hiện vết nứt, Diệp Mặc trực tiếp nhảy vào trong, Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ cũng nhảy vào theo.
Cái khe này chỉ trong chốc lát sẽ khép lại, mặc dù Diệp Mặc không sợ bị ấn kỳ của phong ấn này bịt lại, nhưng có thể ra ngoài trước khi vết nứt đó khép lại là tốt nhất.
Cho nên hắn căn bản cũng không kịp lấy tiên tinh nữa, cho dù Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ cướp tiên tinh không cho hắn, thì cũng có thể cướp lại được.
Diệp Mặc vừa tiến vào ấn kỳ xong, lập tức lại bắt đầu căn cứ theo vòng tròn bát quái bên trong ấn kỳ tính toán phương vị ấn kỳ.
Bên ngoài cột sáng ấn kỳ này, rất nhiều thứ cũng chưa chắc đã là sự thật.
Chỉ có tiến vào cột sáng ấn kỳ này, mới có thể xác định được đồ thực sự.
Nhưng Diệp Mặc vừa mới bước vào trong này, vẫn chưa hô hấp được năm cái, liền cảm giác từng trận choáng váng truyền đến.
Ngay sau đó vòng tròn bát quái bên trong cũng chuyển động điên cuồng.
Sau đó, Diệp Mặc và Tra Kỳ Phụ cùng với Tạ Chính Sư cũng bị cột sáng cực lớn này đẩy ra ngoài.
– Có chuyện gì vậy?
Tra Kỳ Phụ đứng bên ngoài bãi cát vàng nghi ngờ hỏi một câu.
Tạ Chính Sư sắc mặt khó coi, y trầm giọng nói:
– Hẳn là chúng ta khi lấy được chỗ tiên tinh kia, ấn kỳ đột nhiên cảm nhận được, đẩy chúng ta ra ngoài.
Tra Kỳ Phụ có chút không tin Tạ Chính Sư lắm, gã nhìn nhìn Diệp Mặc.
Rất muốn lấy được đáp án chính xác từ Diệp Mặc.
Sắc mặt Diệp Mặc cũng trở nên khó coi, gật gật đầu nói:
– Tạ thành chủ nói không sai, số tiên tinh trong ấn kỳ này không thể động đến được, một khi động đến chúng, thì ấn kỳ này lập tức sẽ biến mất, còn ấn kỳ dự bị tiếp theo sẽ tiếp nhận tác dụng của nó.
Tra Kỳ Phụ sắc mặt biến sắc nói:
– Anh Diệp, anh nói cái phong ấn ấn kỳ này đã biến mất?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Nếu như tôi nghĩ không nhầm, chắc hẳn là như vậy.
Tra Kỳ Phụ cũng không hỏi nữa, phóng ra bảo tháp Tứ Tượng của mình định đập phá nơi mà vừa nãy xuất hiện ấn kỳ.
Ầm một cái cát đá văng khắp nơi, dưới sự tấn công mạnh mẽ của bảo tháp Tứ Tượng, một cái hố cực lớn xuất hiện trước mặt mấy người, nhưng ngoại trừ cái hố này, xung quanh cũng không có biến đổi gì, cũng không có chút dao động linh lực còn lại nào.
– Biến mất thật rồi.
Sắc mặt Tra Kỳ Phụ trở nên cực kỳ khó coi, cái phong ấn ấn kỳ này biến mất rồi, nếu giống như những gì Diệp Mặc nói thật, cái phong ấn ấn kỳ tiếp theo sẽ tiếp nhận thay thế, thì chính là nói bọn họ không tìm thấy nơi có ấn kỳ tiếp theo, thì cũng không có cách nào phá được phong ấn này, cũng đồng nghĩa với việc vĩnh viễn không thể thăng cấp được.
Nhưng Tra Kỳ Phụ rất nhanh lại nhớ ra những gì lúc trước Diệp Mặc nói, gã lập tức quay đầu nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Anh Diệp, vừa nãy anh tính ra nơi xuất hiện ấn kỳ tiếp theo chưa?
Diệp Mặc trầm ngâm một lúc lâu sau mới lên tiếng:
– Không sai, tôi chỉ là tính đại khái vị trí của nó, từ trong này hướng về phía Tây khoảng một triệu dặm, chắn hẳn là gần đó, đến lúc đó chúng ta tìm tiếp.
– Tử địa Sa Hà?
Khiến cho Diệp Mặc không thể ngờ chính là, hắn vừa mới nói ra phương vị, thì Tra Kỳ Phụ và Tạ Chính Sư đồng thời kinh thanh nói.
– Cái gì là tử địa Sa Hà?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.
Tra Kỳ Phụ lập tức giải thích:
– Sa Hà Tây Tích có ba nơi không thể đến, thứ nhất là cửa vào Ma Vực, thứ hai là Thanh Sa Khanh, thứ ba chính là Sa Đấu Tuyền, nới thứ ba này chính là tử địa Sa Hà, đến đó chết là cái chắc.
Nơi cách chỗ này khoảng một triệu dặm về phía Tây mà anh Diệp vừa mới nói đến chính là Sa Đấu Tuyền.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tận Thế Trò Chơi Ghép Hình [Dịch] Tận Thế Trò Chơi Ghép Hình](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Tan-The-Tro-Choi-Ghep-Hinh-SE-Audio-Truyen.jpg)


