[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 261 : Cùng Nhau Thăm Hỏi (c1301-c1305)
❮ sautiếp ❯Chương 1301: Cùng Nhau Thăm Hỏi
Cùng Nhau Thăm Hỏi
T
hấy Diệp Mặc rất khách khí với mình, La Vũ Kiếm thậm chí có chút được ưu ái mà kinh sợ, một tu sĩ đại năng có thể xông vào vực thứ ba mươi sáu của Thiên Cương Vực như này, đối với y lại khách khí như vậy, y căn bản không dám tưởng tượng.
Sau đó y cũng hiểu ra đây là chuyện gì, chắc là lúc trước do mình tiện ra tay giúp gia quyến của Diệp Mặc đây mà.
Lúc trước y chẳng qua chỉ là tự dưng muốn giúp một chút mà thôi, sau khi hiểu ra điều này, lúc này La Vũ Kiếm cũng có chút hối hận lúc trước không giúp đến cùng.
Lúc đó y chỉ là khâm phục Diệp Mặc có thể xông vào vực thứ ba mươi sáu của Thiên Cương Vực, cho nên tạm thời có nhã ý giúp Tô Tĩnh Văn mà thôi, không ngờ lại có thể kết giao với tu sĩ nghịch thiên như này.
La Vũ Kiếm mặc dù chiếm được cảm tình của Diệp Mặc, nhưng y lại cho rằng y không thể gọi thẳng hai chữ Diệp Mặc này được.
Cho nên khi Diệp Mặc nói xong, y lại vội vàng ôm quyền nói:
– Nếu như vậy thì tôi gọi anh Diệp là được rồi, anh Diệp, vì tu sĩ Hóa Chân của Tây Tu thành chúng tôi trong các thế lực của Tây Tích châu là nhỏ nhất, cho nên muốn anh Diệp nhẹ tay với quan vực điện này.
Diệp Mặc hiểu được ý tứ của La Vũ Kiếm, tu sĩ Hóa Chân có nghĩa là thế lực, một khi tu sĩ con người và các thế lực khác xung đột, thì tu sĩ Hóa Chân chính là lực lượng mang tính quyết định.
Nếu như mình giết hai tu sĩ Hóa Chân của Tây Tu thành, thì đồng nghĩa với việc làm yếu đi lực lượng tu sĩ con người của Tây Tu thành.
La Vũ Kiếm đến cầu xin giúp mình, nếu như bây giờ Vu Chung Thông không biết nhìn thời cơ, y cũng uổng công tu luyện bao năm như vậy, uổng công cho mình là điện chủ của quan vực điện.
Không đợi Diệp Mặc nói gì thêm, Vu Chung Thông lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Diệp Mặc nói:
– Diệp tiền bối, đây là sáu trăm triệu linh thạch cực phẩm và một miếng Tiệt thổ cực phẩm.
Nếu tiền bối thấy không đủ, vãn bối sẽ đi gom đủ những linh thạch còn lại.
Mặc dù biết đồ của mình bổ sung thêm một tỉ linh thạch là đủ rồi, nhưng bây giờ mấy người lợi hại nhất của Tây Tu thành cũng không còn, Diệp Mặc muốn giết gã, gã quả thực cũng không có cách nào.
Thiệt thòi thì thiệt thòi, so với cái mạng nhỏ này, thì chút thiệt thỏi này cũng có là gì?
Một miếng Tiệt thổ cực phẩm chính là dược liệu mà Diệp Mặc đang cần, đây là thứ để bố trí truyền tống trận đường dài, Diệp Mặc bây giờ đang thiếu Tiệt thổ.
Thứ này có lúc cho dù mấy tỉ linh thạch cũng không mua được, cho nên Tiệt thổ cực phẩm Diệp Mặc tuyệt đối muốn có nó.
Diệp Mặc không chút do dự nhận lấy đồ mà Vu Chung Thông đưa cho nói:
– Cứ vậy đi, lần này tôi nể mặt La thành chủ tha cho anh một lần.
Nếu không, cho dù linh mạch dưới quan vực điện của anh, tôi cũng muốn anh đào lên.
Vốn dĩ Diệp Mặc vẫn định sau khi giết Vu Chung Thông xong, xem linh thạch trong nhẫn trữ vật của gã có đủ hay không, nếu như không đủ, hắn sẽ trực tiếp đào lấy mấy linh mạch cực phẩm dưới quan vực điện lên.
Vu Chung Thông mồ hôi lạnh túa ra, tiền bối này hành sự thật lạ lùng, đến linh mạch cũng muốn đào lên.
Nếu như La Vũ Kiếm không đến, mình rất có khả năng sẽ bị chôn vùi trên đống một tỉ linh thạch này mất.
Đến cả La Vũ Kiếm cũng thầm than cách Diệp Mặc hành sự quả quyết, không chịu nửa phần thua thiệt.
– Diệp sư thúc, đây là ba miếng ngọc giản chứng thực đặt cược, một miếng của chị Tĩnh Văn, một miếng của tôi, còn một miếng nữa của chị Ngôn Nghiên.
Nguyệt Thiền liền tranh thủ đưa cho Diệp Mặc ba miếng ngọc giản, Diệp Mặc nhìn lướt qua ngọc giản, há có thể không biết tâm sự Nguyệt Thiền.
Hắn đem ba miếng ném cho Vu Chung Thông, lấy ra một cái nhẫn đưa cho Nguyệt Thiền, lại lấy ra một cái nhẫn đưa cho Ngôn Nghiên.
Nguyệt Thiền vốn là vì chỗ linh thạch này, bây giờ lấy được linh thạch rồi, lại càng vui mừng, đến ánh mắt của sư phụ cũng giả bộ không nhìn thấy.
Hơn trăm triệu linh thạch cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới, còn bây giờ cô không ngờ lại lấy được rồi, cho dù sư phụ bây giờ cũng không giàu có bằng cô.
– Anh Diệp, không biết có thời gian không? La mỗ muốn mời anh Diệp đến phủ thành chủ một chuyến.
La Vũ Kiếm thấy chuyện giải quyết xong rồi, lập tức lại ôm quyền nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc vội nói:
– Cám ơn anh La, tôi còn có việc, không đến phủ thành chủ được rồi.
Diệp mỗ còn ở lại Tây Tu thành một tháng nữa, nếu như có việc gì, thì anh La có thể đến nhà trọ Tây Nguyệt tìm tôi.
La Vũ Kiếm giúp mấy người Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc trong lòng cũng vô cùng cảm kích, nhưng La Vũ Kiếm người ta chỉ là nhất thời giúp một chút mà thôi.
Còn mấy người Tô Tĩnh Văn đang sống hay chết, thì trong lòng y cũng không quản.
Cho nên khi La Vũ Kiếm muốn Diệp Mặc giúp đỡ, hắn chắc chắn sẽ đồng ý, nhưng làm trễ nải thời gian của hắn để đến phủ thành chủ thì hơi thừa lời rồi, hắn cũng không rảnh rỗi đến vậy.
Diệp Mặc cũng định hai ngày sau sẽ đến Thần Thú sơn mạch một chuyến, xem tam thần chủ kia có Băng La hay không, nếu như có, hắn cũng vừa lúc mang đi rời khỏi Tây Tích châu.
Nếu như không có, hắn cũng muốn rời khỏi Tây Tích châu này.
La Vũ Kiếm thấy mấy người Diệp Mặc cáo từ, trong lòng cũng cực kỳ tiếc nuối, y rất muốn kết giao với Diệp Mặc.
Nhưng đối phương lại không có ý ở lại Tây Tu thành này lâu dài, xem ra chỉ còn có cách ngày mai đích thân đến quán trọ Tây Nguyệt thăm hỏi hắn thôi.
La Vũ Kiếm vừa mới nghĩ tới đây vừa muốn rời đi, một phi kiếm truyền thư màu đỏ bay tới rơi trên tay y, La Vũ Kiếm cầm lấy truyền thư đọc một chút, lập tức sắc mặt đại biến, sải bước rời khỏi, còn nhanh hơn cả Diệp Mặc.
Diệp Mặc đương nhiên nhìn thấy bộ dạng gấp gáp rời đi của La Vũ Kiếm, nhưng cũng không để ý lắm, hắn dẫn mấy người Tô Tĩnh Văn chuẩn bị đến tiêu diệt Khê Trung thương hội.
Nhưng sau khi hắn đến Khê Trung thương hội rồi, mới biết Mãnh Sát đã chết, Khê Trung thương hội cũng sớm tan rã rồi.
Không có ai bằng lòng ở lại Khê trung thương hội nữa, hoàn toáàn trốn đi hết.
Khi mấy người Diệp Mặc quay về quán trọ Tây Nguyệt, toàn bộ Tây Tu thành đều truyền tin tên tu sĩ lúc trước tiến vào vực thứ ba mươi sáu vẫn chưa chết, còn ở trong vực thứ ba mươi sáu hai tháng mới ra ngoài.
Cái này cũng không tính, tu sĩ sau khi ra ngoài, biết được Mãnh Sát đến gây rắc rối với gia quyến, một chiêu liền giết chết Mãnh Sát.
Sau đó sẽ lại đến Khê Trung thương hội tiêu diệt, cuối cùng nếu như không phải Vu Chung Thông của quan vực điện xin lỗi bồi thường và La phó thành chủ cầu xin, thì tên tu sĩ tên Diệp Mặc kia đến quan vực điện cũng sẽ hủy hết, Vu Chung Thông lại càng bị hắn giết chết.
Những tin này càng truyền đi càng xa rộng, cuối cùng lại trở thành đại thủ chân nguyên của Diệp Mặc phóng ra dễ dàng bóp chết được tên Mãnh Sát kia.
Nhưng bất luận thế nào, có ít nhất hai chuyện là thật, thứ nhất Mãnh Sát là do hắn giết chết, thứ hai tên tu sĩ nghịch thiên chính là ở trong quán trọ Tây Nguyệt của Tây Tu thành.
Nếu nói nổi tiếng, bây giờ Tây Tu thành vẫn chưa nổi tiếng hơn quán trọ Tây Nguyệt được, đến cả mấy nơi như Sinh Tử tháp, Hành Tu hội, Thiên Cương ba mươi sáu vực, bây giơ cũng không nổi tiếng bằng quán trọ Tây Nguyệt.
Chưởng quầy của quán trọ Tây Nguyệt lại càng vui mừng hớn hở, tên tu sĩ đại năng nghịch thiên xông vào vực thứ ba mươi sáu của Thiên Cương Vực, bây giờ lại ở chính trong quán trọ Tây Nguyệt, vậy thì hãnh diện biết bao?
Lúc này những tu sĩ muốn trọ lại trong quán trọ Tây Nguyệt đếm không hết, nhưng ai cũng bị quán trọ Tây Nguyệt từ chối hết.
Nguyên nhân rất đơn giản, không thể quấy rầy tiền bối tu luyện.
Chưởng quầy của quán trọ Tây Nguyệt kia lại càng sợ Diệp Mặc nhìn thấy người vào trong quán trọ này quá nhiều, lại tức giận.
Cho nên lúc này gã làm sao còn để cho những tu sĩ khác vào đây trọ được? Trọ lại cũng không có cách nào được, muốn vào đây, thì lại càng không thể.
Cái này cũng chưa tính, quán trọ Tây Nguyệt còn chuyên phái một tu sĩ Thừa Đỉnh đứng gần với quán trọ đó để quan sát, một khi có tiếng động gì lớn, ồn ào, thì phải khuyên rút đi hết, đừng quấy rầy đến tiền bối đại năng trong quán trọ Tây Nguyệt.
Chưởng quầy của quán trọ Tây Nguyệt lại càng đích thân đến quán trọ mà chỉ đạo, phòng ngừa có người đến quán trọ quấy rầy mấy người Diệp Mặc.
Mặc dù có rất nhiều tu sĩ muốn đến gặp Diệp Mặc một chút, nhưng cũng chỉ có thể đứng bên ngoài quán trọ Tây Nguyệt chờ đợi, muốn vào được quán trọ, thì tuyệt đối không thể được.
Nhưng ngày hôm nay, chưởng quầy của quán trọ lại rất khó nghĩ, vì những người đến hỏi thăm Diệp Mặc quá nhiều rồi.
Thành chủ thứ hai của Tây Tu thành là Việt Mẫn, phó thành chủ thứ năm La Vũ Kiếm, một trong hai đại hội chủ của Hành Tu hội là Vương Tà, nghệ nhân giỏi bậc nhất của thương hội đứng đầu ở Tây Tu thành Hành Tu hội là Ngưu Nhữ Dương cũng đến rồi, mục đích đến chỉ có một, đó là thăm hỏi Diệp Mặc.
Những người này tới, chưởng quầy của quán trọ cũng không có quyền ngăn những người này bên ngoài được, gã chỉ có thể mời những người này đứng ngoài chờ đợi, để gã đi vào trong bẩm báo.
Đối với quán trọ mà Diệp Mặc có thể ở lại, thì tên chưởng quầy này mặc dù vui mừng không ngớt, nhưng cũng không thể tùy ý đến quấy rầy người ta.
Tên chưởng quầy này vẫn còn đang do dự không biết bẩm báo và giải thích thế nào với Diệp Mặc, thì lại nghe thấy giọng nói của Diệp Mặc truyền tới:
– Nếu như đến rồi, thì cứ để cho bọn họ vào đi.
Câu nói này của Diệp Mặc đối với tên chưởng quầy, quả thực có chút tiên âm.
Bốn người Việt Mẫn, Vương Tà, Ngưu Nhữ Dương, La Vũ Kiếm đều là những nhân vật quan trọng của Tây Tu thành, nếu như có người dám yêu cầu bốn người này chờ đợi, bốn người này cũng sẽ tức giận lắm rồi.
Nhưng bây giờ chưởng quầy của quán trọ Tây Nguyệt lại yêu cầu bọn họ chờ, mấy người bọn họ cũng chỉ có tức giận một chút, ai ai cũng nói không sao cả.
May là mấy người bọn họ cũng không chờ lâu, thì chưởng quầy của quán trọ kia cũng nói Diệp Mặc gặp bọn họ.
Mặc dù Diệp Mặc cũng đoán ra mấy người họ tại sao lại tới đây, nhưng bốn người đến cùng một lúc, thì Diệp Mặc cũng có chút kinh ngạc.
La Vũ Kiếm quen với Diệp Mặc, y vừa đến đã giới thiệu Việt Mẫn, Vương Tà, Ngưu Nhữ Dương.
Việt Mẫn là một nữ tu trong bốn người đó, dung mạo xinh đẹp, nói năng nhẹ nhàng.
Thoạt nhìn còn trẻ tuổi hơn Đường Mộng Nhiêu, rõ ràng là dùng linh thảo trú nhan hoặc đan dược.
Diệp Mặc không ngờ nữ tu này còn là thành chủ thứ hai của Tây Tu thành, địa vị còn cao hơn thành chủ thứ năm La Vũ Kiếm kia nữa.
Nếu nói về tu vi, thì Việt Mẫn cũng cao hơn nhiều so với Vương Tà, cũng đã là tu vi Hóa Chân tầng thứ bảy rồi.
Tên Vương Tà Diệp Mặc mặc chừa từng gặp, nhưng cũng đã nghe nói qua, lúc trước hắn ở Hành Tu hội cũng được người này mời qua rồi, chỉ có điều lúc ấy hắn không đi.
Thấy ấn tượng đầu tiên về Vương Tà căn bản là không nhìn ra tuổi tác, nếu như nhìn kỹ một chút, thì cũng sẽ phát hiện ra tuổi của gã cũng không lớn lắm.
Nhưng tu vi của người này lại là cao nhất trong bốn người, không ngờ đã là tu vi Hóa Chân tầng thứ chín rồi.
Còn nghệ nhân Ngưu Nhữ Dương của Hành Tu hội kia, thoạt nhìn thì thành thật, nhưng có thành thật hay không, Diệp Mặc cũng không biết được, tu vi của y cũng là Hóa Chân tầng thứ tám rồi.
Trong bốn người thì La Vũ Kiếm không ngờ lại là tu vi thấp nhất, Diệp Mặc nghĩ lại cũng hiểu, hắn đoán chừng La Vũ Kiếm có thể đến, là vì có quan hệ tốt với mình.
Nếu không hôm nay người đến tìm hắn cũng chỉ có ba người kia mà thôi.
Mấy người Vương Tà hàn huyên xong thì ngồi xuống, việc đầu tiên là lấy ra một hộp gỗ màu xanh đẩy về phía trước mặt Diệp Mặc:
– Anh Diệp, đây là chút ý kết giao với anh Diệp của Hành Tu hội tôi, mong anh Diệp nhận lấy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1302: Phong Ấn Không Gian Trong Sa Hà
Phong Ấn Không Gian Trong Sa Hà
D
iệp Mặc cũng có chút ngạc nhiên, sao lần đầu tiên Vương Tà của Hành Tu hội gặp hắn lại tặng quà, chẳng lẽ vẫn muốn mình gia nhập vào Hành Tu hội sao?
Nếu như nói Diệp Mặc khi vào vực thứ hai mươi tám, Vương Tà vẫn muốn mời mình vào Hành Tu hội, thì bây giờ Diệp Mặc từ vực thứ ba mươi sáu đi ra, gã cũng biết, tu sĩ đại năng như Diệp Mặc sẽ không vào Hành Tu hội của gã.
Cho dù người ta vào Hành Tu hội, cũng là hội chủ thứ nhất, không thể nào lại dưới gã được.
Cho nên lần này đến gặp Diệp Mặc, ngoại trừ kết giao với Diệp Mặc, quả thực cũng không nghĩ tới chuyện mời Diệp Mặc vào Hành Tu hội.
Thấy Vương Tà tặng đồ của mình ra, Việt Mẫn và Ngưu Nhữ Dương cũng lấy hộp ngọc của mình ra đẩy đến trước mặt Diệp Mặc, đến nói cũng là một ý tứ của Vương Tà.
Mấy cái hộp đều có cấm chế thần thức, nhưng cấm chế thần thức này lại rất đơn giản, thần thức đao của Diệp Mặc bất kì lúc nào cũng có thể xuyên vào cấm chế hộp ngọc đó, nhìn rất rõ những thứ bên trong đó.
Hộp ngọc của Vương Tà là một thanh đao mỏng màu xanh, thanh đao mỏng đó không ngờ là một tiên khí hạ phẩm.
Diệp Mặc là một tông sư luyện khí, không phải là người không có kiến thức, thanh đao mỏng màu xanh này vừa quét vào liền biết được là tiên khí hạ phẩm.
Trong lòng hắn đang thầm kinh hãi chút quà hối lộ này của Vương Tà, cũng đang nghĩ đối phương tại sao lại tặng một món đồ quý giá thế này.
Tiên khí hạ phẩm không quý giá thì chẳng còn thứ gì quý giá cả, nhưng cái này trong mắt Diệp Mặc, mức quý giá của chân khí hạ phẩm cũng không bằng tu sĩ của hắn, cho nên cũng chỉ có cảm giác món đồ này quý giá mà thôi, cũng không bị đánh động.
Việt Mẫn và La Vũ Kiếm đều ở trong phủ thành chủ của Tây Tu thành, thứ mà Việt Mẫn tặng chắc hẳn cũng đại biểu cho La Vũ Kiếm, thần thức của Diệp Mặc cũng hóa thành lưỡi đao quét vào.
Bên trong là một gốc Muội Sát Hỏa, Muội Sát Hỏa này xếp thứ mười ba trong số những mồi lửa kỳ dị của Tu Chân giới, có thể nói nếu Diệp Mặc không có mồi lửa kỳ dị, thì Muội Sát Hỏa này rất hấp dẫn hắn.
Đáng tiếc, bây giờ hắn chỉ cần liếc nhìn một cái thôi cũng không có hứng thú rồi.
Thứ trong hộp ngọc của Ngưu Nhữ Dương là một cái bình ngọc, thần thức của Diệp Mặc quét vào, liền phát hiện ra bên trong có khoảng mười giọt Vạn Niên thanh duẩn tủy.
Thứ này đối với người khác vô cùng quý hiếm, nhưng đối với hắn mà nói, thì cũng chỉ là mớ bòng bong mà thôi.
Diệp Mặc cũng không có hứng với ba cái hộp ngọc kia nhíu nhíu mày hỏi:
– Mấy vị thế này là có ý gì? Tôi cũng chỉ là tiện đường qua Tây Tu thành mà thôi.
Mấy vị đến tặng lễ vật quý giá như này, Diệp mỗ cảm thấy có chút e sợ.
Bốn người nhất thời có chút ngây người, Diệp Mặc đến hộp ngọc và hộp gỗ cũng chưa mở ra, liền nói là vật quý giá vô cùng, đây rốt cục là ý gì? Nếu nói thần thức của Diệp Mặc có thể xuyên qua những cấm chế thần thức bên trong hộp ngọc này, bọn họ cũng không dám tin.
Ánh mắt của Vương Tà có chút kinh dị, gã cho rằng Diệp Mặc chí ít phải chưa mở hộp ngọc ra nhìn.
Đợi sau khi Diệp Mặc mở ra rồi, mình mới nói, vậy thì cũng dễ nói hơn nhiều.
Bây giờ người ta đến hộp ngọc cũng chưa mở ra, đã nói là không chịu nổi rồi, rõ ràng là có ý từ chối rồi.
Thấy vậy, gã vội vàng đứng dậy ôm quyền nói:
– Anh Diệp, là thế này, Hành Tu hội chúng tôi đưa ra món quà này vốn dĩ có ý mời anh Diệp làm Thái Thượng cung phụng của Hành Tu hội chúng tôi.
Nói tới đây Vương Tà cố ý nhấn giọng, Diệp Mặc biết ý của gã, khua khua tay nói:
– Tôi cũng chẳng mấy nữa mà rời khỏi chỗ này rồi, đối với Thái thượng cung phụng của quý hội tôi cũng không có hứng thú.
Vương Tà thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức nói tiếp:
– Tôi hiểu anh Diệp cũng không thể ở lại Hành Tu hội chúng tôi được, cho nên cũng gạt tâm tư này rồi.
Lần này tặng anh tiên khí hạ phẩm, cũng là muốn kết giao với anh Diệp mà thôi, và cũng muốn anh Diệp đừng từ chối chút quà mọn này.
Nói xong Vương Tà lại nhìn vẻ mặt của Diệp Mặc, gã thấy Diệp Mặc không mở hộp ra, cho nên chủ động nói ra.
Bất kỳ tu sĩ nào, cho dù là tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, nghe thấy tiên khí cũng ngồi không yên.
Nhưng khiến gã thất vọng chính là, sắc mặt của Diệp Mặc cũng không có chút động tĩnh nào, dường như tiên khí hạ phẩm, trên phố lúc nào cũng mua được vậy.
Diệp Mặc vẫn không nhúc nhích, mấy người Việt Mẫn cũng kinh ngạc, Hành Tu hội đến tiên khí hạ phẩm cũng nỡ lấy ra, thì quà của bọn họ có phải quá mức keo kiệt hay không? Nếu tiên khí hạ phẩm cũng là quà mọn, thì đồ của bọn họ là rác rồi.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, hắn cũng không tin tên Vương Tà này lại tốt bụng đến vậy.
Một tu sĩ tốt bụng như vậy, cũng không thể nào tạo dựng được nơi nồng mùi máu tanh như Hành Tu hội.
Huống chi nhận đồ của người ta, thì phải vì người ta mà bán mạng, đạo lý này, Diệp Mặc cũng rất rõ.
Thấy Việt Mẫn cũng muốn nói gì đó, Diệp Mặc giơ tay lên chặn lời của cô lại, nói thẳng:
– Mục đích của mấy vị tới đây nói luôn ra đi, Diệp mỗ có thể giúp thì giúp, nếu không giúp được, thì mong mấy vị thứ lỗi.
Nếu như không phải hắn vẫn cần phải đến Thần Thú sơn mạch một chuyến, mấy người Tô Tĩnh Văn vẫn còn ở nơi này một khoảng thời gian nữa, Diệp Mặc sớm đã nói lời từ chối rồi.
Mấy vị đang ngồi trước mặt này đều là người có quyền cao chức trọng của Tây Tu thành, bây giờ hắn nói thẳng lời từ chối thì cũng có chút không thích hợp lắm.
Việt Mẫn thấy vậy trong mắt có chút bất đắc dĩ, đành phải nói lần nữa:
– Anh Diệp, anh chắc là biết Sa Hà của Tây Tích đúng không?
Diệp Mặc gật đầu, hắn đã từng nghe Ngôn Nghiên nói qua, ngoại trừ là Ma Vực không có ai đến, Sa Hà là một trong ba đại vực có diện tích lớn nhất của Tây Tích châu, cũng là một nơi vô cùng nguy hiểm, rất nhiều người sau khi vào đó, thì cũng không có cách nào ra ngoài được.
Thấy Diệp Mặc biết Sa Hà, Việt Mẫn lại nói tiếp:
– Tây Tích châu đã có hàng nghìn năm không có ai phi thăng rồi, hơn nữa tôi cũng nghe nói những châu còn lại cũng vậy, cho dù tu luyện đến Hóa Chân đỉnh phong rồi cũng không cảm nhận được lôi kiếp phi thăng.
Diệp Mặc nghe thấy Việt Mẫn nói tới chuyện phi thăng, lập tức chú ý, nếu có tài nguyên tu luyện, hắn muốn tu luyện đến Hóa Chân cũng vô cùng lâu.
Thấy Diệp Mặc dường như có chút hứng thú, Việt Mẫn lại càng không dám chậm trễ nói:
– Hành Tu hội của Tây Tu thành trước giờ vẫn đi tìm các động phủ tu sĩ thượng cổ và di tích lớn của Tây Tích châu, cho dù là vô có ai dám vào Sa Hà cũng có rất nhiều người của Hành Tu hội.
Cho nên nắm được nhiều động phủ thượng cổ nhất ở Tây Tích châu cũng chỉ có Hành Tu hội, còn một năm trước Hành Tu hội ở Sa Hà tìm được một nơi có một phong ấn.
Vương Tà lại tiếp lời:
– Đúng vậy, người phát hiện ra phong ấn đó chính là do một tu sĩ Kiếp Biến đỉnh phong, tên Sùng Vũ.
Tên tu sĩ đó cũng là một tông sư trận pháp cấp bảy, anh ta nói phong ấn đó là một phong ấn không gian, phong ấn không gian trong Tu Chân giới rất ít hoặc căn bản không có ai gặp được.
Diệp Mặc liếc nhìn Vương Tà, điềm đạm nói:
– Nếu là phong ấn không gian, thì không ai có thể gặp được, vậy thì các anh sao lại biết được?
Trình độ trận pháp đến mức độ như Diệp Mặc, đương nhiên hiểu cái gì là phong ấn không gian.
Phong ấn không gian căn bản không phải tu sĩ thông thường có thể gặp được.
Cho dù anh đã từng đến nơi có phong ấn không gian, cũng không ra được.
Đừng nói tu sĩ bình thường, đến việc khiến hắn đến xem, nói không chừng cũng không ra được.
Vương Tà vội vàng giải thích:
– Sùng Vũ có thể phát hiện ra phong ấn không gian cũng là cực kỳ trùng hợp, thời gian anh ta trong Sa Hà cũng rất lâu, không ngờ lại xuất hiện ảo giác, anh ta phóng pháp bảo ra công kích vào ảo giác kia.
Đi cùng anh ta là hai tu sĩ Kiếp Biến khác của Hành Tu hội, khi bọn họ phát hiện ra hành động của Sùng Vũ không đúng, lúc đó đã ngăn hành vi của anh ta lại.
Sùng Vũ chìm vào ảo giác đó cũng không lâu, lập tức tỉnh ra.
Ngay sau đó anh ta lại nói khi mình phóng pháp bảo ra, quả thật đã gặp được sự dao động linh lực của không gian.
Diệp Mặc nhíu mày, bình thường ở nơi trống trải mà phóng ra pháp bảo và công kích pháp thuật chỉ có sự dao động chân nguyên của riêng mình, vì không có ngăn cản nào, thì sẽ không có những dao động linh lực còn lại.
Thấy Diệp Mặc dường như có chút nghi ngờ, Vương Tà lại càng nhấn mạnh nói:
– Lúc đó hai người còn lại đi cùng Sùng Vũ cũng không tin lắm, nhưng Sùng vũ lại tiếp tục phóng pháp bảo ra công kích, quả nhiên một phong ấn không gian dưới sự công kích của bọn họ xuất hiện ngay lập tức.
Tin này sau khi truyền ra ngoài, tôi và Trác hội chủ cũng cảm thấy chuyện này không bình thường, sau đó Trác hội chủ đích thân đến điều tra cái phong ấn đó.
Quả thực là một phong ấn không gian thật, hơn nữa đó còn là cả một phong ấn không gian trong một góc núi băng.
– Trác hội chủ sau khi kiểm tra cái phong ấn kia, kết luận là cái phong ấn này là phong ấn không gian của Tây Tích châu chúng tôi và những giới diện còn lại, nói cách khác chỉ cần có phong ấn này, thì tu sĩ trong Tây Tích châu chúng tôi cũng không thể thăng lên những cảnh giới khác.
Nói ngắn gọn, chính là không có cách nào thăng lên Tiên giới được.
Diệp Mặc trầm mặc, nếu nói có người có thể phong ấn một giới, còn không cho tu sĩ của giới đó thăng lên Tiên giới được, kiểu nói này quá xa rời thực tế.
Cần phải có bao nhiêu bản lĩnh đây? Đừng nói hắn bây giờ là Kiếp Biến tầng thứ bảy, cho dù hắn tu luyện luyện Hóa Chân đỉnh cũng không có cách nào phong ấn được một giới.
Cái này căn bản không liên quan gì đến trình độ trận pháp, vì cho dù trình độ của anh có cao đi nữa, anh cũng không có năng lực phong ấn một giới được.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói gì, Việt Mẫn lại mở miệng nói:
– Vì chuyện phong ấn này rất quan trọng, nên Tây Tu thành chúng tôi phái ra năm tu sĩ Hóa Chân, đến Thần Thú sơn mạch và rừng rậm Vô Tâm cũng phái ra năm tu sĩ Hóa Chân.
Chính là vì giải khai cái phong ấn này ra, một khi phong ấn này khiến cho những tu sĩ của Tây Tích châu không thể phi thăng lên được, vậy thì đúng là một đại họa rồi.
Diệp Mặc nghĩ tới lúc trước hắn đến Thần Thú sơn mạch, Đại thần chủ và Nhị thần chủ không có mặt, chỉ có một mình Tam thần chủ, xem ra hai đại thần chủ này cũng đến Sa Hà rồi.
Vương Tà lại nói thêm:
– Có lẽ anh Diệp không tin, cái phong ấn đó sau khi mở ra rồi, bên trong dùng toàn là tiên tinh.
Mặc dù tôi cũng không tin tiên tinh lại xuất hiện ở Tu Chân giới, nhưng đó là tiên tinh không nghi ngờ gì.
Hơn nữa Trác hội chủ của Hành Tu hội chúng tôi và Đại thần chủ Nỉ Nhạc của Thần Thú sơn mạch cũng cho rằng đó là tiên tinh không nghi ngờ gì, thành chủ Tạ Chính Sư của Tây Tu thành cũng nghi ngờ có đoạn tiên linh mạch dưới Sa Hà cung cấp cho phong ấn này vận chuyển…
– Tiên tinh? Tiên mạch?
Diệp Mặc cũng không có cách nào trấn tĩnh lại được, bỗng nhiên đứng dậy nói.
Cái phong ấn đó mặc dù hắn cũng muốn giúp đỡ, nhưng cái này cũng không thể hấp dẫn hắn cố ý đi một chuyến.
Tu sĩ của Tây Tu thành không thể thăng cấp được, hắn cũng không phải là chúa cứu thế, cái mà hắn muốn lúc này chính là Nam An châu có phải cũng có một phong ấn như này hay không?
Nhưng bây giờ hắn lại nghe thấy tiên tinh và tiên mạch, cũng không thể nào nhẫn nhịn được sự kích động của mình.
Hắn chỉ dùng một viên tiên tinh là có thể thăng cấp lên một tầng được, nếu như có nhiều tiên tinh cho hắn, thì sẽ ra sao? Thêm vào một đoạn tiên mạch nữa thì sao? Đừng nói là hắn, đến tất cả những người bên cạnh hắn tu luyện cũng làm ít công to rồi.
Thấy Diệp Mặc có chút động lòng, Vương Tà lại khẳng định nói:
– Không sai, chính là tiên tinh, về tiên mạch thì cũng là do Tạ thành chủ suy đoán.
Đúng vào lúc này, tên chưởng quầy của quán trọ Tây Nguyệt kia lại lần nữa có chút sợ hãi đứng ở cửa truyền tin vào:
– Tam thần chủ của Thần Thú sơn mạch đến thăm hỏi, hơn nữa còn nói mang đến đồ mà Diệp đại nhân cần.
Diệp Mặc nghe thấy câu này lập tức mừng rỡ nói:
– Mời vào, nhanh mời vào… Không cần, để tôi đích thân đi đón.
Nói xong Diệp Mặc vội vàng muốn ra ngoài đón Tam thần chủ Giao Hoán Chấn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1303: Đối Kháng ‘Vực’
Đối Kháng ‘Vực’
H
a ha ha ha…
Không đợi Diệp Mặc đi ra, thì tiếng cười ha hả của Tam thần chủ Giao Hoán Chấn đã truyền đến.
Khi y thấy Diệp Mặc đứng dậy, thì liền vội vã bước đến ôm quyền nói:
– Diệp huynh, Giao mỗ đã không phụ sự ngờ vả, cuối cùng đã có được thứ Diệp huynh cần rồi, Diệp huynh nhìn một chút xem, liệu có đúng không?
Nói xong Giao Hoán Chấn liền lấy ra một hộp ngọc băng lãnh đến thấu xương đưa cho Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa tiếp nhận hộp ngọc, thì đã biết được đây đích thực là ‘Băng la’ hàng thật giá thật rồi.
Thần thức của hắn quét vào trong, thì lập tức biết được đây không chỉ là một gốc ‘Băng la’ đã thành thục, mà còn là một gốc ‘Băng la’ mới chỉ được hái xuống có mấy ngày.
Diệp Mặc vội vã thu hồi lại ‘Băng la’, vô cùng vui mừng và cảm kích:
– Giao huynh, anh thật sự đã giúp tôi một đại ân rồi, sau này Giao huynh cần Diệp Mặc tôi hỗ trợ cái gì, thì xin cứ việc phân phó, Diệp Mặc tôi nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ.
Diệp Mặc thật sự rất cảm kích, Tam thần chủ của Thần Thú sơn mạch này thoạt nhìn không tốt cho lắm, nhưng làm việc lại rất nhanh chóng, gọn gàng mà linh hoạt.
Y thấy mình không đi Thần Thú sơn mạch, thì đã tự mình đưa đồ tới.
Tuy rằng Diệp Mặc biết người như Tam thần chủ thì đi tới Tây Tu thành này chắc chắn sẽ không có người nào dám gây khó dễ, nhưng dù sao thì Thần Thú sơn mạch và Tây Tu thành cũng là hai thế lực không mấy hòa hợp.
Tầm quan trọng của ‘Băng la’ đối với hắn thì không cần nói cũng biết, hiện tại hắn lại có thêm mấy cái linh mạch cực phẩm rồi, nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, thì hắn vẫn có thể miễn cưỡng tu luyện tới Kiếp Biến đỉnh.
Nhưng một khi tấn cấp Kiếp Biến đỉnh, thì hắn sẽ cần có đan dược tấn cấp Hóa Chân.
Hôm nay Giao Hoán Chấn đã mang ‘Băng la’ tới cho hắn, thì chẳng khác nào miễn phí tấn cấp Hóa Chân cho hắn cả.
Giao Hoán Chấn cảm nhận được Diệp Mặc nhiệt tình hơn hẳn lúc trước, thậm chí bản thân còn cảm thấy có chút được yêu mà sợ (Thụ sủng nhược kinh), cho nên y vội vàng nói:
– Giao mỗ tôi có thể kết giao với một nhân vật lớn như Diệp huynh đã là vinh hạnh vô cùng rồi.
Lần này tôi tới là vì muốn đưa cho Diệp huynh linh dược, hai là còn muốn nhờ Diệp huynh luyện chế cho vài viên ‘Chân tủy đan’.
Giao Hoán Chấn trực tiếp nói, không hề quanh co.
Người còn chưa ngồi xuống, thì đã nói ra mục đích của mình rồi.
Vốn thấy có Tam thần chủ của Thần Thú sơn mạch tự mình đến Tây Tu thành, thì mấy người Vương Tà đã vô cùng kinh ngạc rồi, hiện tại bọn họ còn nghe thấy Tam thần chủ muốn nhờ Diệp Mặc luyện chế hộ ‘Chân tủy đan’.
Thì nhất thời đều kinh hãi đứng lên.
– Diệp huynh có thể luyện chế được ‘Chân tủy đan’?
Vương Tà hít một hơi lạnh rồi hỏi.
Tam thần chủ lúc này mới ôm quyền nói với mấy người Vương Tà:
– Giao mỗ xin chào mấy vị.
Lần này Giao mỗ tới là vì có việc gấp muốn gặp Diệp huynh, cho nên đã không báo trước, mong Việt thành chủ và mấy vị thứ lỗi cho.
Việt Mẫn lúc này mới đáp lễ lại:
– Không có gì, không có gì…
Nói xong thì cô cũng kinh ngạc mà nhìn Diệp Mặc, lúc này thì đối với cô mà nói, chuyện kinh hãi nhất không phải là việc Tam thần chủ đi tới Tây Tu thành, mà là chuyện Diệp Mặc thật sự có thể luyện chế được ‘Chân tủy đan’ hay không.
‘Chân tủy đan’ là đan dược dùng để tu sĩ Hóa Chân khôi phục chân nguyên, và cũng là đan dược trị thương cực phẩm.
Tu sĩ Hóa Chân mặc dù là tồn tại cường đại nhất Tu Chân Giới.
Nhưng tu sĩ Hóa Chân cũng có một nhược điểm cực lớn, đó chính là một khi chân nguyên khô kiệt, hoặc là trọng thương, cần phải khôi phục chân nguyên thì cần phải tiêu hao rất nhiều linh thạch và thời gian.
Mà ‘Chân tủy đan’ lại có thể bù đắp cho cái khuyết điểm này, đáng tiếc chính là ‘Chân tủy đan’ là đan dược Thiên cấp cấp chín, người bình thường căn bản là không thể nào luyện chế được.
Mấy người Việt Mẫn chấn động, là bởi vì nếu như Diệp Mặc có thể luyện chế được ‘Chân tủy đan’, vậy thì hắn chính là một Đan Vương cửu phẩm.
– Diệp huynh, anh là Đan Vương cửu phẩm…
Ngưu Nhữ Dương vốn vẫn ít nói, nhưng lúc này thì y cũng vô cùng khiếp sợ.
Một Đan Vương cửu phẩm đang ở trước mặt bọn họ, điều này so với việc Diệp Mặc có thể xông qua ‘Thiên Cương ba mươi sáu ‘Vực” còn chấn động lòng người hơn nhiều.
Giao Hoán Chấn lúc này mới hiểu được những người ở đây không biết việc Diệp Mặc là Đan Vương bát phẩm đỉnh, liền có chút đắc ý:
– Diệp huynh bây giờ là Đan Vương bát phẩm đỉnh, tấn cấp lên Đan Vương cửu phẩm cũng chỉ là một ý niệm mà thôi.
Không có vấn đề gì, quay lại việc chính, thì linh dược dùng để luyện chế ‘Chân tủy đan’ của tôi còn nhiều mà.
Diệp huynh chỉ cần chuyên tâm luyện chế là được, luyện chế hỏng thì chúng ta làm lại.
Diệp Mặc nghe được lời Giao Hoán Chấn nói, thì khóe miệng cũng phải co quắp từng đợt.
Lời như vậy đúng là chỉ có ba đại thần chủ của Thần Thú sơn mạch có thể nói ra mà thôi.
Người khác thì ai dám nói linh dược luyện chế ‘Chân tủy đan’ còn nhiều chứ? Chẳng lẽ không sợ gió lớn làm đau lưỡi sao?
(Lời DG: Đề nghị vả vỡ mồm các cháu hay chém gió ha ha)
Lúc này Diệp Mặc đã có được ‘Băng la’ rồi, cho nên tâm tình rất tốt.
Hắn khẳng định bản thân chưa bao giờ có được tâm tình tốt như thế này, vì thế hắn liền mời Giao Hoán Chấn ngồi xuống, sau lại ôm quyền nói với mọi người:
– Không sai, Diệp mỗ hiện giờ còn chưa phải là Đan Vương cửu phẩm, chỉ là một Đan Vương bát phẩm mà thôi, nhưng nếu muốn giúp Giao huynh luyện chế ‘Chân tủy đan’ thì không có vấn đề gì.
Lời này của Diệp Mặc hoàn toàn không tỏ vẻ ta đây chút nào, lúc trước hắn ở ‘Tây Nguyệt’ luyện chế đan dược vài ngày, thì linh thảo cấp chín đã lãng phí gần hai mươi gốc rồi, hiện tại muốn tấn cấp lên Đan Vương cửu phẩm, cũng chỉ cần một thời gian ngắn nữa thôi, vì thế hắn mới dám nói có thể luyện chế ‘Chân tủy đan’.
Thật sự là Đan Vương cửu phẩm? Mấy người Vương Tà hít sâu một hơi.
Một Đan Vương cửu phẩm đang ngồi ngay trước mặt bọn họ, không ngờ bọn họ lại giống như là người mù không hề biết được.
Ngược lại một kẻ thô lỗ như Tam thần chủ lại là người đầu tiên biết được chuyện này, đây quả thực là chuyện đáng chê cười mà.
Nhưng lập tức mọi người lại trở nên kích động.
Đan Vương cửu phẩm đấy, nếu như có thể kết giao được, thì chỉ cần một lò đan dược thôi cũng đủ cho họ rồi.
Tu sĩ Hóa Chân tu luyện rất gian nan, ngoại trờ việc tài nguyên thưa thớt ra, thì thiếu thốn nhất chính là đan dược Thiên cấp cấp chín.
Nếu có đan dược Thiên cấp cấp chín, thì sao bọn họ có thể còn lo lắng đến vấn đề tu luyện nữa?
Đừng nghĩ ở đây đang có bốn năm tu sĩ Hóa Chân, nhưng có đan dược tấn cấp hóa chân thì cũng chỉ có một mình Vương Tà.
Những người còn lại đều là thông qua linh thảo nghịch thiên để tấn cấp lên Hóa Chân đấy.
Nhưng loại linh thảo nghịch thiên này thì có thể có bao nhiêu? Hơn nữa trực tiếp sử dụng linh thảo để tấn cấp Hóa Chân rất nguy hiểm, bởi vì dược tình quá mãnh liệt, chỉ cần một chút rủi ro thôi thì sẽ thân tử đạo tiêu ngay.
Cũng may đây là Tây Tích Châu, nơi sản sinh ra linh thảo, các loại linh thảo cao cấp quá nhiều, bằng không hiện tại tu sĩ Hóa Chân căn bản là có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Việt Mẫn chợt nhớ tới cái gì đó, cô liền hỏi Tam thần chủ:
– Tam thần chủ, ngài đột nhiên cần Diệp huynh luyện chế ‘Chân tủy đan’, có phải là muốn đi Sa Hà không?
Tam thần chủ liền trả lời với thần sắc buồn bã:
– Không sai, Đại thần chủ của Thần Thú sơn mạch chúng tôi đã bị trọng thương ở phong ấn Sa Hà, hơn nữa không thể nào khôi phục được chân nguyên.
Vì thế tôi mới muốn nhờ Diệp huynh luyện chế ra ‘Chân tủy đan’, sau đó sẽ lập tức chạy tới phong ấn ở Sa Hà.
La Vũ Kiếm lúc này cũng đứng lên nói với Diệp Mặc:
– Diệp huynh, đúng là như vậy, không lâu trước tôi cũng được thu được phi kiếm truyền tin.
Tam thành chủ của Tây Tu thành chúng tôi cũng đã trọng thương, cho nên lúc này chúng tôi mới muốn mời Diệp huynh xuất thủ.
– Diệp huynh cũng muốn đi Sa Hà?
Tam thần chủ nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, tuy rằng y biết tu vi của Diệp Mặc thông thiên, còn là một Đan Vương nữa, nhưng Diệp Mặc dù sao cũng không phải là tu sĩ của Tây Tích Châu, làm sao có thể xuất thủ vì chuyện này chứ?
Diệp Mặc còn chưa kịp trả lời, thì lại nghe thấy bên ngoài ‘Tây Nguyệt lâu’ vang lên một tiếng gọi thanh thúy của một cô gái:
– Giao Hoán Chấn, nếu như sau ba hơi thở nữa mà ngươi không ra đây, thì ta sẽ phá cái tức lâu này thành mảnh nhỏ đấy.
Nghe được thanh âm này, thì Giao Hoán Chấn liền biến sắc, thậm chì không kịp chào hỏi Diệp Mặc, đã nhanh chóng đi ra ngoài rồi.
Mấy người còn lại cùng Diệp Mặc đều lập tức theo ra ngoài.
Có người nào lại dám ở Tây Tu thành hủy đi tức lâu mà Diệp Mặc đang ở? Huống chi, ở đây còn có hai vị thành chủ của Tây Tu thành, hội chủ Hành Tu Hội cũng ở đây, còn có cả trưởng lão cung phụng của Tây Tu thành đệ nhất thương hội nữa.
Ở bên ngoài ‘Tây Nguyệt lâu’ có hai cô gái xinh đẹp đang đứng, thoạt nhìn thì tuổi cũng không lớn lắm, nhưng Diệp Mặc lại biết cô gái áo hồng phía trước tuyệt đối không phải là người trẻ tuổi, hơn nữa tu vi của cô ta cũng không thấp hơn so với Việt Mẫn, cũng là Hóa Chân tầng bẩy đỉnh.
Mà cô gái mặc một bộ quần áo xanh nhạt đứng phía sau thì Diệp Mặc lại chỉ cảm giác rằng cô ấy mới chỉ hơn hai mươi tuổi.
Nhưng tu vi của cô đã là Hư Thần tầng một rồi.
Loại tư chất này cũng không kém hơn Cảnh Anh Ly mà ngày trước hắn quen biết ở Nam An Châu.
Ngoại trừ tư chất nghịch thiên ra, thì dung mạo của cô gái này cũng không kém hơn so với Tô Tĩnh Văn, yên lặng đứng sau cô gái áo hồng, không nói một lời nào, nhưng lại mang theo một cỗ khí tức băng lãnh.
– Phi Hoàn tỷ…
Sắc mặt Giao Hoán Chấn lúc này vô cùng khó coi.
Thi lễ với cô gái áo hồng một cái.
Còn Diệp Mặc thì lại thấy có chút kỳ quái, tên Tam thần chủ này vì phải cầu mình nên mới có chút cung kính, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Tam thần chủ cung kính với người khác như vậy.
Cô gái áo hồng khinh thường cười lạnh một tiếng:
– Giao Hoán Chấn, đừng nhận thân lung tung.
Đem ‘Băng la’ của ta giao ra đây, sau đó tự trói mình đến Tuyết Lâm Hàn Trì bồi tội, bằng không Mục Phi Hoàn ta hôm nay sẽ chém lấy cái Giao đầu của ngươi.
Nói xong cô liền trực tiếp phóng ra hai pháp bảo trắng như tuyết, chính là một đóa băng hoa ở trên Minh Nguyệt Song Trảm.
Sau khi pháp bảo được phóng ra, thì không gian xung quanh nháy mắt liền trở nên vô cùng băng lãnh.
Sau một lát, thì không khí cũng đều trở nên rung động.
Một số tu sĩ đứng ngoài xem đều phải lùi lại về phía sau để tránh khỏi bị liên lụy. ‘Vực’ của Diệp Mặc đã đại thành, khi khí thế băng lãnh của cô gái áo hồng vừa phát ra, thì hắn đã biết đây chính là một loại băng ‘Vực’.
Loại băng ‘Vực’ này, thì với tu vi Hóa Chân sơ kỳ như Giao Hoán Chấn tuyệt đối không phải là đối thủ.
Vốn Diệp Mặc dự định xem náo nhiệt một chút, đến lúc cần thì thuận lợi hỗ trợ Giao Hoán Chấn một chút.
Nhưng hiện tại đã liên quan tới ‘Băng la’, thì hắn đành phải đứng ra rồi.
Bởi vì lúc này ‘Băng la’ của Giao Hoán Chấn đã nằm trong tay của hắn.
Nếu để Giao Hoán Chấn phải chịu tiếng xấu thay cho mình, thì Diệp Mặc cũng không có thói quen đấy.
Huống chi hiện tại Giao Hoán Chấn không chỉ là phải chịu tiếng xấu rồi, mà chỉ cần một chút không cẩn thận thì sẽ bị trọng thương dưới loại băng ‘Vực’ này.
Hắn đi tới trước mặt cô gái áo hồng nói một cách khách khí:
– Vị đại tỷ này, có chuyện gì thì xin mời vào trong nói chuyện.
Giao huynh nếu có chỗ mạo phạm, vậy Diệp mỗ xin hướng đại tỷ bồi tội.
Nói xung Diệp Mặc còn cố ý chắp tay lại, vì lúc này hắn đã đoán ra được ‘Băng la’ của Giao Hoán Chấn chính là được y trộm lấy từ chỗ cô gái này rồi.
Hiện tại ‘Băng la’ đã ở trong tay hắn, thì hắn phải ra mặt thôi, đem sự tình ôm lên người mình.
Cô gái áo hồng thấy Diệp Mặc đi ra, nhất thời hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi là cái thứ gì, mà dám gọi ta là đại tỷ, ta nhổ vào.
Cô còn chưa nói hết câu, thì băng ‘Vực’ đã tràn tới Diệp Mặc rồi, một kẻ còn trẻ tuổi như Diệp Mặc, tối đa cũng chỉ là một tu sĩ Hư Thần mà thôi.
Một tu sĩ Hư Thần ở trong băng ‘Vực’ của mình mà không bị trọng thương, thì cô cũng không để ý.
Cô để ý chính là Diệp Mặc cùng một phe với Giao Hoán Chấn, hiển nhiên không phải là thứ tốt gì, giết thì giết thôi.
Diệp Mặc cảm thụ được khí thể che trời phủ đất của băng ‘Vực’ hướng tới mình, sắc mặt liền biến đổi.
Cô gái này thực là ác độc.
Nếu như là người thường, thì gặp phải loại băng ‘Vực’ này, sao có thể giữ được mạng? Cho dù là có thể giữ được mạng sống, thì cũng sẽ trọng thương, thậm chí cả kiếp này coi như là đã xong rồi.
Lửa giận của Diệp Mặc cũng dâng cao lên, khí thế trên người tăng vọt, ‘Vực’ cũng không ngừng mở rộng ra ngoài.
Đồng thời Tử Đao cũng đã được hắn lấy ra, đây là lần đầu tiên hắn giao thủ với tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ.
Cô gái áo hồng thấy Diệp Mặc vẫn dám lấy ra pháp bảo, thì lập tức lộ ra ánh mắt khinh thường, sát khí trong mắt càng đậm hơn.
Khi cô còn đang muốn khống chế băng ‘Vực’ của mình xé tan Diệp Mặc ra, thì một tiếng ‘Ken két’ truyền đến, sắc mặt của cô lập tức đại biến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1304: Đan Vương Cửu Phẩm
Đan Vương Cửu Phẩm
Âm thành ‘Kén két’ này tuy rằng rất nhỏ, nhưng tất cả càng tu sĩ xung quanh đều nghe được rõ ràng.
Vẻ mặt của cô gái tu vi Hóa Chân kia lộ ra, cũng đã có thể đoán được đó là thanh âm của ‘Vực’ bị nghiền nát rồi.
Chỉ có tiếp cận ‘Vực’ đại thành, thì mới có được loại thanh âm này khi nghiền nát ‘Vực’.
Băng ‘Vực’ của cô gái áo hồng vừa rồi được hình thành thì mọi người đều được thấy rõ, uy thế quả thật là vô cùng cường đại.
Nhưng hiện tại bọn họ căn bản là không hề thấy Diệp Mặc động thủ, vậy mà đã có thể phá vỡ ‘Vực’ của cô gái áo hồng kia rồi.
Cách giải thích duy nhắt chính là Diệp Mặc đã dùng ‘Vực’ của chính mình mạnh mẽ phá tan ‘Vực’ của đối phương.
Có thể sử dụng ‘Vực’ của chính mình nghiền nát ‘Vực’ của đối phương thì cần tu vi về ‘Vực’ cao thâm như thế nào? Đại thành? Thậm chí so với đại thành còn phải hoàn mỹ hơn thì mới có thể làm được.
Băng ‘Vực’ của cô gái áo hồng kia hiển nhiên là đã tiếp cận tới đại thành, thậm chí là đã đại thành rồi, nhưng không ngờ là loại ‘Vực’ này trước mặt Diệp Mặc lại không có chút năng lực nào cả.
Tu vi của Diệp Mặc quá mức kinh người, lập tức mọi người nhớ đến việc Diệp Mặc là tu sĩ nghịch thiên đã xông qua ‘Thiên Cương ba mươi sáu ‘Vực”, cho nên đều có chút bình tâm trở lại.
Một tu sĩ nghịch thiên có thể xông qua ‘Thiên Cương ba mươi sáu ‘Vực”, thì việc có thể dùng chính ‘Vực’ của mình phá vỡ ‘Vực’ của một tu sĩ Hóa Chân tầng bẩy cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.
Cô gái áo hồng kia thấy đối phương không hề động thủ mà đã có thể phá vỡ được ‘Vực’ của mình rồi, thì sắc mặt cùng đại biến.
Cho dù là tu sĩ Hóa Chân đỉnh, cũng không thể nào mà đứng im bất động phá vỡ đi ‘Vực’ của cô được.
Lập tức cô cũng cảm giác được không gian trói buộc xung quanh mình, cái loại cảm giác trói buộc này càng lúc càng lớn, cô thậm chí còn có một loại cảm giác rằng nếu cứ tiếp tục thì nói không chừng cô ngay cả muốn cử động thì cũng không thể nào nhúc nhích được.
Cô gái áo hồng cũng không dám do dự nữa, Minh Nguyệt Song Trảm lập tức đã được phóng ra.
Từng đợt thanh âm ‘Uu… u.. u’ vang lên xung quanh, giống như là đang giữ ngày đông giá rét có gió lạnh thồi qua vậy.
Hai luồng sáng trắng mang theo hàn khí trực tiếp cắt ngang qua không gian giữa cô và Diệp Mặc, sau đó nhanh chóng đem Diệp Mặc bao phủ lại.
Đồng thời Diệp Mặc cũng nghe thấy từng đợt âm thanh ‘Ken két’ vang lên, hắn biết ‘Vực’ của hắn còn chưa hình thành thì đã bị Minh Nguyệt Song Trảm băng lãnh kia phá tan.
Trong lòng Diệp Mặc biết hiện tại ‘Vực’ của hắn đối mặt với tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ thì còn quá yếu, cho nên lập tức phóng Tử Đao ra.
Một luồng đao quang tím hồng huyễn lệ vô cùng xẹt qua không gian giữa hai người, đánh về phía cô gái áo hồng kia.
‘Huyễn vân hoa sơn đao’ đã được thi triển ra.
Cô gái áo hồng này đã nổi lên sát ý đối với Diệp Mặc, thì Diệp Mặc cũng sẽ có sát tâm với cô ta.
Nếu có người muốn giết mình, thì cho tới giờ Diệp Mặc cũng chưa bao giờ hạ thủ lưu tình cả.
Những tu sĩ xung quanh thấy được đao quang tím hồng huyễn lệ vô cùng.
Thậm chí còn có người trở nên say mê.
Nhưng những tu sĩ Hóa Chân khác thì thấy được rõ ràng.
Một đạo đao quang tím hồng này của Diệp Mặc mang theo sát ý vô tận, không giết không lùi, so với Minh Nguyệt Song Trảm của cô gái áo hồng kia thì càng sắc bén hơn nhiều.
-Ầm…
Tử đao quang tím hồng va chạp vào với Minh Nguyệt Song Trảm, sương mù băng hàn và đao quang tím hồng của Tử Đao bắn ra tứ phía, một số tu sĩ đứng ở khá gần nhất thời toàn thân phát lạnh, không hề có chút do dự nào mà nhanh chóng lấy ra pháp bảo phòng ngự của mình.
Răng rắc…
Sau khi tử quang và băng vụ văng ra tứ phía, thì thế đi của Tử Đao của Diệp Mặc vẫn không hề bị trì hoãn.
Còn Minh Nguyệt Song Trảm của đối phương thì đã bị Diệp Mặc trực tiếp đánh bay ra rồi.
Cô gái áo hồng kinh hãi, lập tức lấy ra một chếc khiên chân khí trung phẩm miễng cưỡng che chắn trước mặt của mình.
-Rầm…
Một tiếng va chạm mạnh vang lên, kiện chân khí phòng ngự trung phẩm kia vì thiếu hụt chân nguyên, cho nên đã bị Tử Đao của Diệp Mặc chém thành hai nửa, thẳng tới lúc này thì thế công của Tử Đao mới hòa hoãn lại.
Cô gái áo hồng bị lực phản chấn vì khiên chắn bị nghiền nát, nhất thời phun ra một ngụm máu tươi.
Bay ngược ra xa vài trăm thước, sau đó mới dừng lại.
Cô gái trẻ mặc bộ đồ xanh nhạt vốn vẫn lạnh lùng lúc này mới kinh hoảng hẳn lên, vội vàng lao tới, đỡ lấy cô gái áo hồng, kêu lên thất thanh:
– Sư phụ, người không sao chứ?
Mà lúc này Tử Đao mang theo vết máu của cô lại lần nữa trở về trong tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không có ý định bỏ qua, tiến lên phía trước một bước, khí thế toàn thân tăng vọt.
Tử Đao trong tay hắn cũng kêu lên ‘Oong, oong’.
Những tu sĩ xung quanh đều kinh hãi không ngớt.
Một tu sĩ Hóa Chân tầng bẩy, không ngờ lại không thể cầm cự được thời gian nửa nén hương trước mặt Diệp Mặc, thì đã bị đả thương rồi.
Cô gái áo xanh thấy Diệp Mặc còn muốn đánh tiếp, thì trên mặt nhất thời lộ ra biểu tình sợ hãi, chỉ là cô cũng chưa kịp nói gì, thì Tam thần chủ Giao Hoán Chấn đã đi tới trước mặt Diệp Mặc nói:
– Đa tạ Diệp huynh đã xuất thủ tương trợ, nhưng xin Diệp huynh hãy hạ thủ lưu tình.
Diệp Mặc dừng lại, nhìn chằm chằm vào Giao Hoán Chấn:
– Cô ta vừa rồi còn muốn giết anh, anh vẫn còn cầu tình giúp cô ta?
Tam thần chủ cười khổ:
– ‘Băng la’ là do tôi trộm của cô ấy, tôi không nghĩ cô ấy sẽ sớm phát hiện như vậy.
Chờ tới khi tôi từ Sa Hà quay về, thì cho dù cô ấy có phát hiện được, thì lão đại và lão nhị của tôi cũng sẽ ra mặt giúp tôi thôi.
Chỉ là không ngờ chân trước của tôi vừa bước tới Tây Tu thành, thì chân sau cô ấy đã đi tới rồi.
Nói tới đây, Giao Hoán Chấn dừng lại một chút, sau đó nói tiếp:
– Hơn nữa, cô ấy là chủ nhân của Tuyết Lâm Hàn Trì, cho nên cũng không thể giết được.
Về phần nguyên nhân, tôi sẽ không giải thích, vì nó quá mức phức tạp.
Diệp Mặc gật đầu, lúc trước cũng vì cô gái áo hồng này coi hắn là con kiến hôi, muốn giết chết hắn đấy.
Chỉ là hiện tại ‘Băng la’ không phải do hắn lấy trộm, nhưng cũng là do hắn gián tiếp tham gia vào.
Nếu như mà hắn lại giết cô ta, thì dường như không được hay cho lắm, huống chi Giao Hoán Chấn cũng đã đứng ra cầu tình.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc liền thu hồi lại Tử Đao.
Thấy Diệp Mặc thu hồi lại pháp bảo, thì Giao Hoán Chấn đại hỉ, vội vàng hướng tới Diệp Mặc nói:
– Diệp huynh thực sự là một người bạn chí cốt, Giao Hoán Chấn tôi xin được đa tạ.
– Nhược Phi, con tránh ra.
Cô gái áo hồng liền yêu cầu đệ tử của mình tránh ra, thu lấy pháp bảo của mình, sau đó mới lạnh lùng nói với Diệp Mặc:
– Vừa rồi nếu như không phải là tôi sơ suất, thì sao có thể bị ngươi dễ dàng đánh bị thương như vậy.
Nếu như ngươi muốn động thủ, vậy thì tốt, chúng ta làm lại.
Diệp Mặc căn bản cũng không để ý tới cô ta.
Nếu như cô ta lại muốn tiếp tục động thủ, thì hắn sẽ không lưu tình nữa.
Lấy ‘Băng la’ thì hắn có chút không đúng, nhưng nếu muốn giết hắn, thì không thể nào.
Nếu như cô ta trực tiếp yêu cầu Giao Hoán Chấn giao ra ‘Băng la’, thì Diệp Mặc cũng không phải động tay rồi.
Hắn cũng không phải là loại người đoạt đồ của người khác, mà còn là một người khá ngay thẳng.
Cô gái áo xanh lúc này lại đổi đề tài:
– Sư phụ, còn đi chào hỏi Ngưu cung phụng một chút.
Cô gái áo hồng bị đệ tử của mình cắt đứt trọng tâm câu chuyện, thì cũng không tiếp tục khiêu chiến Diệp Mặc nữa, gật đầu nói:
– Con đi đi.
Kỳ thực không đợi cho cô gái áo xanh đi tới, thì Ngưu Nhữ Dương lúc trước tới để tặng lễ vật cho Diệp Mặc đã đi tới trước mặt cô rồi.
Đầu tiên lão ta khách khí chào cô gái áo hồng một tiếng:
– Mục tiên tử, đã lâu không gặp, phong thái của người vẫn như xưa.
Cô gái áo hồng hừ lạnh một tiếng, không hề trả lời.
Cô gái áo xanh vội vàng nói:
– Nhược Phi xin ra mắt Ngưu bá bá.
Diệp Mặc có chút nghi hoặc nhìn cô gái áo xanh, hẳn là cô ấy một đường đều theo cô gái áo hồng kia truy sát Giao Hoán Chấn tới đây, tại sao lại gọi cung phụng của thương hội đệ nhất Tây Tu thành là bá bá? Nhưng cô gái áo xanh vừa bỏ đi bộ dạng lạnh lùng, thì lại có thêm chút ý vị.
Thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào cô gái áo xanh kia, thì Giao Hoán Chấn lại tưởng Diệp Mặc đã nhìn trúng đối phương rồi.
Dù sao ngày trước khi Diệp Mặc tới Thần Thú sơn mạch, thì theo bên người hắn cũng không ít cô gái đẹp.
Cho nên y liền chủ động nói nhỏ vào tai Diệp Mặc:
– Diệp huynh, cô gái kia tên là Lãnh Nhược Phi, cô ấy là thân truyền đệ tử của Mục Phi Hoàn chủ nhân Tuyết Lâm Hàn Trì.
Tư chất kinh người không gì sánh được, hơn nữa cô ấy còn là con gái của hội chủ đệ nhất thương hội Tây Tu thành Lãnh Hàn.
Nói đến đây, thì thanh âm của y càng nhỏ hơn:
– Diệp huynh nếu như muốn cô ấy, thì cũng không phải là không được, chỉ là hiện tại cô ấy là vị hôn thể của Thiếu thần chủ Thần Thú sơn mạch Lượng Vô Lan, nếu như Diệp huynh muốn…
Tình cách của Giao Hoán Chấn khá là thẳng thắn, loại chuyện này đúng là phong cách của y.
Nhưng thực tế thì nếu không phải là Diệp Mặc, thì sao y có thể nói loại chuyện này được.
Nhưng giọng nói của y mặc dù nhỏ, thì những người xung quanh hầu như vẫn có thể nghe thấy được.
Diệp Mặc cười khổ, trong lòng hắn cảm thấy tên Tam thần chủ này chắc là đang cố ý, chẳng lẽ y lại không biết truyền âm sao? Bản thân có ý với cô gái áo xanh lạnh lùng kia? Hắn đâu có bị điên?
– Giao Hoán Chấn, ngươi câm miệng lại.
Nếu như ngươi còn dám hồ ngôn loạn ngữ, ta sẽ xé nát cái miệng rộng của ngươi ra.
Cô gái áo hồng tức giận quát lên.
Giao Hoán Chấn nghe được Mục Phi Hoàn quát tháo, lại nhìn vẻ mặt trong sáng nhưng lại vô cùng thẹn thùng của Lãnh Nhược Phi, thì biết rằng bản thân vừa rồi đã quá lớn tiếng rồi.
Nhưng y cũng không quá lưu ý, trực tiếp nói với Mục Phi Hoàn rằng:
– Phi Hoàn tỷ, tôi giới thiệu cho cô một chút, vị này chính là Diệp Mặc, Đan Vương cửu phẩm, về phần tu vi, thì tự cô cũng thấy rồi đấy.
Mục Phi Hoàn vốn đang tức giận muốn chửi mắng, nhưng nghe được Giao Hoán Chấn giới thiệu Diệp Mặc là Đan Vương cửu phẩm, thì những lời muốn thốt ra lại lập tức nuốt vào, vẻ mặt kinh hãi nhìn Diệp Mặc:
– Đan Vương cửu phẩm? Điều này sao có thể?
Không chỉ Mục Phi Hoàn ngây dại ra, mà tất cả các tu sĩ xung quanh đang đứng xem cũng đều chấn động với tin tức này.
Đan Vương cửu phẩm, đây chẳng qua là một tồn tại trong truyền thuyết, hiện tại bọn họ đã được nhìn thấy, hơn nữa còn ở ngay trước mặt.
– Hắn thật sự là Đan Vương cửu phẩm?
Giọng điệu của Mục Phi Hoàn lúc này đã hòa hoãn đi, có chút khó tin nhìn vào Giao Hoán Chấn.
Giao Hoán Chấn cười đắc ý:
– Đó là điều đương nhiên, tôi sẽ nói lung tung sao? Lúc trước tôi đã mời Diệp huynh giúp tôi luyện chế ra một lò đan dược cực phẩm ‘Tuyết tang đan’.
Lần này tôi lấy ‘Băng la’ của cô cũng chính là muốn nhờ Diệp huynh hỗ trợ luyện chế giúp tôi một ít ‘Chân tủy đan’, cô đã hiểu chưa.
Có khả năng luyện chế đan dược cực phẩm ‘Tuyết tang đan’ thì hiển nhiên ít nhất phải là Đan Vương bát phẩm rồi.
Mà tu sĩ có thể luyện chế ‘Chân tủy đan’, thì hiển nhiên là Đan Vương cửu phẩm không thể nghi ngờ được.
Nhưng Mục Phi Hoàn lúc này lại đột nhiên nhớ tới mục đích của mình khi tới đây, cho nên lại lớn tiếng quát lên:
– Giao Hoán Chấn, đem ‘Băng la’ ngươi trộm của ta giao ra đây.
Giao Hoán Chấn thật không ngờ lại tự vả vào miệng mình, tự dưng lại chủ động nhắc lại chuyện ‘Băng la’, hiện tại chọc giân Mục Phi Hoàn rồi.
Y liền nhanh chóng cố gắng giải thích:
– Phi Hoàn tỷ, cô cũng biết, lão đại của ta ở Sa Hà đã bị trọng thương, hiện tại cần có ‘Chân tủy đan’ để đi cứu mạng, vì thể tôi chỉ có thể nhờ Diệp huynh hỗ trợ.
Ngoài dự liệu của y, chính là Mục Phi Hoàn sau khi nghe xong thì lại không để ý tới y nữa, mà lại quay sang nhìn Diệp Mặc rồi hỏi một cách bình thản:
– ‘Băng la’ có phải đang ở trên người của anh không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1305: Trước Ngạo Mạn Sau Cung Kính
Trước Ngạo Mạn Sau Cung Kính
D
iệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Băng La trên người tôi, cũng không liên quan gì đến cô, vì tôi không phải là lấy từ tay cô.
Không lâu trước đó Mục Phi Hoàn vẫn còn muốn liều mạng sống chết với Diệp Mặc bỗng nhiên cũng cười cười nói:
– Anh nói không sai, Băng La chính xác là anh không lấy từ tôi.
Nhưng Băng La đó là Giao Hoán Chấn ăn trộm của tôi, nếu như tôi muốn cưỡng ép Giao Hoán Chấn trả lại, chẳng lẽ anh cũng định không đưa?
Cái mà Diệp Mặc sợ nhất chính là chuyện này, bây giờ Mục Phi Hoàn nói ra rồi, trong lòng hắn mặc dù không thoải mái, nhưng cũng không có cách nào phản bác lại được.
Mục Phi Hoàn này chỉ cần đến chậm một ngày thôi, nói không chừng hắn đã dẫn mấy người Tô Tĩnh Văn rời khỏi Tây Tích châu này rồi, bây giờ cũng không thể không đối mặt lại lần nữa mất đi Băng La.
Trong lòng thầm nhủ, muốn Diệp Mặc bỏ ra Băng La, hắn quả thực cũng không muốn.
Bỏ ra Băng La chẳng khác nào vụt mất cơ hội thăng cấp lên Hóa Chân, nếu như chỉ có một mình hắn buông mất cơ hội trong thời gian ngắn thăng cấp lên Hóa Chân thì thôi, nhưng bây giờ hắn có một lượng lớn kẻ thù, từ bỏ cơ hội thăng cấp Hóa Chân chẳng những là chuyện hắn gặp nguy hiểm, đến những người xung quanh hắn cũng đối diện với nguy hiểm.
– Chị Phi Hoàn…
Giao Hoán Chấn thấy Mục Phi Hoàn từng bước ép buộc Diệp Mặc, đành phải bước ra nói chuyện.
Một khi Diệp Mặc bị cô cướp đi Băng La, thì đó không chỉ riêng là chuyện mất mặt, không có nhân tình lễ vật, thì ngay cả Chân Tủy Đan gã cũng ngại mời Diệp Mặc luyện chế.
Mục Phi Hoàn lại quay đầu lạnh lùng nhìn Giao Hoán Chấn một cái, Giao Hoán Chấn cảm nhận thấy sự uy hiếp của Mục Phi Hoàn, nhất thời câu phía sau cũng không nói ra được nữa.
Đang lúc Diệp Mặc muốn nghĩ cách giữ lại Băng La của mình, Mục Phi Hoàn bỗng nhiên lại nói:
– Anh có phải là đan vương cửu phẩm không?
– Đúng.
Diệp Mặc lần này không do dự, hắn cảm thấy đối phương hỏi câu này, chắc chắn là có mục đích.
Nói không chừng hắn có thể chính vào lúc này lại giữ lại được Băng La, cho dù bây giờ hắn vẫn còn kém đan vương cửu phẩm một chút thôi, nhưng hắn vẫn không có chút do dự nói mình chính là đan vương cửu phẩm.
– Vậy anh có thể luyện chế ra Uẩn Huyết đan được không?
Mục Phi Hoàn không chút chần chừ tiếp tục hỏi.
– Nếu như cô có Huyết Thiên Quả, thì tôi có thể luyện chế ra được, trong vòng năm ngày.
Diệp Mặc lạnh lùng nói.
Uẩn Huyết Đan là thiên đan cửu phẩm, tu sĩ tu luyện ra xá hậu, kinh mạch không thể nào tạo máu được, thân thể cũng sẽ bị phá hư, ngoại trừ Uẩn Huyến đan ra thì không có đan dược nào có thể chữa được.
Nếu là tu sĩ trên cấp Hư Thần, còn có thể thông qua việc tái tạo lại thân thể, nhưng nếu tu sĩ dưới cấp Hư Thần, nguyên thần không thành hình được, chỉ có thể dùng Uẩn Huyết đan.
– Anh có thể luyện chế được Uẩn Huyết đan thật sao?
Trong mắt Mục Phi Hoàn lộ ra vẻ vui mừng kinh ngạc, câu nói này nói ra không đợi Diệp Mặc trả lời.
Cô liền lấy ra một hộp ngọc đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là hai gốc Huyết Thiên Quả, nếu như anh có thể luyện chế ra được Uẩn Huyết đan thì Băng La đó tôi tặng cho anh.
Diệp Mặc vẻ mặt bình tĩnh nhận lấy hộp ngọc, nhưng trong lòng hắn lại không bình tĩnh chút nào, gốc Băng La này cũng coi như là của hắn rồi.
Diệp Mặc thầm thở dài, có Băng La rồi, hắn hoàn toàn có thể yên tâm rồi.
Đồng thời trong lòng hắn cũng thầm than linh thảo cao cấp của những tu sĩ trong Tây Tích châu quá nhiều rồi.
Huyết Thiên Quả này chính là thứ rất khó tìm thấy ở Nam An châu, còn đối phương thì lại có thể tùy ý lấy ra, đây là linh quả cực kỳ quý hiếm trong số những linh dược cấp chín.
Thấy vẻ mặt Diệp Mặc có vẻ lạnh nhạt, dường như cũng không để tâm nhiều.
Mục Phi Hoàn lại có chút không yên tâm lại nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, Uẩn Huyết Đan này đối với tôi cực kỳ quan trọng, anh nhất định phải giúp tôi luyện chế…
Nói đến phần sau dường như còn muốn nói một hai câu uy hiếp Diệp Mặc, nhưng khi phát hiện ra mình không có câu nào có thể uy hiếp được Diệp Mặc, đành phải xoay chuyển nói:
– Nếu như anh luyện chế thành công Uẩn Huyết đan, nếu nhắm trúng đệ tử Nhược Phi của tôi, cũng không phải không có thương lượng.
Người con gái mặc váy lam đứng bên cạnh nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức ửng đỏ.
Nghiến chặt hàm răng trắng bóc của mình, cũng không dám nói một câu phản bác nào.
Diệp Mặc lại cười nhạt nói:
– Cũng không cần phải gọi là anh Diệp, tôi không với tới cái chức cao như vậy đâu.
Tôi có vợ rồi, cũng không cần đến đệ tử của cô nữa.
Nói tới đây, Diệp Mặc bỗng nhiên châm chọc cười lạnh rồi lại nói tiếp:
– Chẳng trách vị hôn phu của đệ tử cô giống như cái nồi không đáy, hóa ra có người sư phụ như cô.
Cô ấy nếu như không có vị hôn phu này, thì mới là chuyện lạ.
Hóa ra cô tìm vị hôn phu cho đệ tử của mình, chính là tùy thời tùy chỗ, khâm phục, khâm phục.
Mục Phi Hoàn nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, sắc mặt từng trận xanh hồng, cũng không dám nói một câu nào phản bác lại Diệp Mặc.
Cô sợ mình một khi nói ra rồi, thì Diệp Mặc lại trả lại hộp ngọc trong tay hắn cho cô.
Bây giờ cô đang cầu xin Diệp Mặc, cũng không đánh lại được người ta, ngoại trừ thấp giọng, thì cũng không có cách nào khác.
Giao Hoán Chấn thấy vật mà mình đền đáp lại bị Mục Phi Hoàn đưa cho người ta, đang lo Diệp Mặc không nhận được tấm ân tình của gã, không tiện yêu cầu Diệp Mặc luyện đan.
Lúc này nghe thấy Diệp Mặc nói lời này, lập tức phụ họa cùng với Diệp Mặc một câu:
– Đúng đấy, Thiếu thần chủ ở Thần Thú sơn mạch cũng không tốt đẹp gì, đừng nói anh Diệp không ưa, đến tôi cũng không thoải mái.
Mục Phi Hoàn nghe thấy Giao Hoán Chấn nói câu này, lập tức có chút nghi ngờ nhìn Giao Hoán Chấn hỏi:
– Giao Hoán Chấn, Diệp… đan vương có phải có hiềm khích với Thiếu thần chủ không?
Giao Hoán Chấn cười lạnh một tiếng nói:
– Đâu chỉ có hiềm khích, anh Diệp mà khách của lão Giao tôi, anh ta vừa mới xuất hiện liền không nói lời thứ hai đã gọi người ra tay với Diệp Mặc, thậm chí còn muốn giết Diệp Mặc ngay lập tức.
Đáng tiếc là, anh Diệp chỉ tiện tay vài cái thôi, đã đánh cho tên thủ hạ Dư Trạch của tên tiểu tử đó một trận nhừ tử rồi.
Nếu không phải anh Diệp còn nể mặt tôi, thì sớm đã giết tên Dư Trạch đó rồi.
Mục Phi Hoàn biết Dư Trạch là yêu tu Hóa Chân, nếu như lúc trước cô chắn chắn cho rằng Giao Hoán Chấn trợn mắt nói lời bịa đặt.
Nhưng bây giờ cô cũng biết những gì Giao Hoán Chấn nói tuyệt đối không phải nói láo, đối phương có thể dễ dàng đánh thương mình, rõ ràng có thể đánh bại Dư Trạch một cách dễ dàng.
Nghĩ tới đây, Mục Phi Hoàn bỗng nhiên nói:
– Diệp đan vương, nếu như anh không thích tên Lượng Vô Lan đó, thì tôi có thể hủy hôn ước của anh ta và Nhược Phi bất cứ lúc nào.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:
– Đó là chuyện của cô, liên quan gì đến tôi.
Lúc này người con gái mặc váy màu lam bỗng nhiên nói hai câu với Ngưu Nhữ Dương đứng bên cạnh, Ngưu Nhữ Dương vội vàng bước lên phía trước nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, cháu gái Nhược Phi của tôi quả thực không thích cái tên Lượng Vô Lan kia, kính xin…
Diệp Mặc lập tức hiểu ý tứ của Ngưu Nhữ Dương, cái này chỉ cần thuận miệng nói ra là có thể ban ân huệ rồi, hắn ước gì càng nhiều càng tốt.
Sau đó hắn cũng nhìn Mục Phi Hoàn nói:
– Tôi quả thực không thích cái tên Lượng Vô Lan đó, còn Uẩn Huyết đan của cô…
Nói tới đây, Diệp Mặc cố ý dừng lại một chút.
Mục Phi Hoàn cũng không phải là con ngốc, đệ tử của mình nói chuyện với Ngưu Nhữ Dương, Ngưu Nhữ Dương lại nói với Diệp Mặc, cô đương nhiên biết rõ.
Bây giờ Diệp Mặc nói đến Uẩn Huyết đan tự dưng lại dừng lại, cô sao lại không hiểu? Cho nên không đợi Diệp Mặc chỉ rõ, cô chủ động nói:
– Chuyện hôn sự của Nhược Phi thực ra tôi cũng không đồng ý lắm, đợi chuyện này xong rồi, tôi nhất định sẽ hủy hôn ước của chúng nó…
Diệp Mặc thấy Mục Phi Hoàn vẫn còn muốn nói tiếp, trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy chán ghét, hắn khua tay nói:
– Được rồi, cứ vậy đi, năm ngày sau, cô đến đây lấy Uẩn Huyết đan.
Mục Phi Hoàn mặc dù trong lòng cũng cực kỳ khó chịu, nhưng cũng không dám khiến cho Diệp Mặc có chút phản cảm nào, cô chỉ có thể khúm núm gật đầu đồng ý.
Mà lúc này cô gái mặc váy màu lam cũng bước đến khom người nói với Mục Phi Hoàn:
– Nhược Phi cám ơn sư phụ.
Nói xong lại khom người cám ơn Diệp Mặc nói:
– Cám ơn Diệp sư thúc.
Mục Phi Hoàn đang định nói vài câu an ủi đệ tử trước mặt Diệp Mặc, lại nghe thấy những tiếng rì rầm bàn tán xung quanh:
– Diệp tiền bối xông vào vực thứ ba mươi sáu, đừng nói là tu sĩ Hóa Chân bình thường, cho dù là Hóa Chân viên mãn đến thì đã sao? Tên Mãnh Sát kia lớn lối như vậy, Diệp tiền bối cũng chỉ một chiêu thôi là đã giết được gã rồi.
– Thật không ngờ Diệp tiền bối lại còn là một đan vương cửu phẩm nữa…
– Mấy năm sau, tôi cũng có thể nói, tôi cũng đã từng đứng cùng đan vương cửu phẩm…
…
Mục Phi Hoàn sau khi nghe được lời nghị luận đầu tiên tự dưng ngây người ra, hoàn toàn quên mất câu nói vừa định nói, sững sờ nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi:
– Anh còn qua vực thứ ba mươi sáu rồi? Cái này, cái này làm sao có thể được?
Ấn tượng của Diệp Mặc về Mục Phi Hoàn không thể kém hơn được nữa, đang định quay về, thì lại nhìn thấy Tô Tĩnh Văn cũng bước đến, đứng bên cạnh hắn.
Giao Hoán Chấn đang không tìm được cách nào mời Diệp Mặc giúp đỡ, thấy Tô Tĩnh Văn bước đến, gã vội phủi đít bước đến, lấy ra một nhẫn trữ vật đưa cho Tô Tĩnh Văn nói:
– Lần trước gặp mặt anh Diệp vội quá, chưa tặng cho chị dâu được món gì, bên trong nhẫn trữ vật này có vài gốc linh thảo, mong chị dâu đừng từ chối.
Mặc dù Tô Tĩnh Văn còn nhỏ tuổi hơn nhiều so với gã, nhưng Giao Hoán Chấn cũng không để tâm, nhất định phải nịnh bợ Diệp Mặc.
Món quà Băng La vừa nãy lại bị Mục Phi Hoàn lấy đi mất rồi, bây giờ đã đặt gã vào thế tiến thoái lưỡng nan rồi.
Tô Tĩnh Văn khẽ mỉm cười, cô biết Diệp Mặc thích linh thảo, nên nhận lấy nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Mặc, sau đó lạ nói với Giao Hoán Chấn:
– Cám ơn Giao đại ca.
Giao Hoán Chấn cũng không cảm thấy Tô Tĩnh Văn đưa nhẫn trữ vật của gã đưa cho Diệp Mặc có chút không ổn nào, bây giờ nghe thấy Tô Tĩnh Văn gọi gã, lại càng vui mừng nói:
– Không có gì, không có gì, chút linh thảo này căn bản cũng không là cái gì.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong nhẫn trữ vật này, khóe miệng hơi nhếch nhếch.
Bên trong linh thảo cấp tám có gần năm trăm gốc, còn linh thảo cấp chín thì cũng gần ba mươi bốn mươi gốc.
Quan trọng nhất chính là, Diệp Mặc nhìn thấy ba gốc Chân Linh Thảo trong đống linh thảo này.
Ba gốc Chân Linh thảo không biết luyện chế ra được bao nhiêu Chân Linh đan đây, hắn làm gì còn lo lắng thăng cấp lên Hóa Chân không có đan dược nữa.
Thấy Diệp Mặc nhìn mình, Giao Hoán Chấn còn tưởng rằng muốn mình lấy ra dược liệu luyện chế Chân Tủy đan nữa, gã vội vã lại lấy ra mười mấy hộp ngọc đưa cho Diệp Mặc nói:
– Bên trong những hộp ngọc này đều là Tủy Nguyên Cô, anh Diệp nhìn xem có đủ hay không, tôi chỉ cần vài viên Chân Tủy đan là được rồi.
Nhiều Tủy Nguyên Cô như vậy, cũng chỉ yêu cầu mình luyện chế mấy viên Chân Tủy đan mà thôi, chẳng lẽ trình độ luyện đan của hắn lại thấp đến vậy? Tên Tam thần chủ này quả thực quá xem nhẹ bản thân rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









