[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 263 : Ấn Kỳ Bên Trong Sa Đấu Tuyền (c1311-c1315)
❮ sautiếp ❯Chương 1311: Ấn Kỳ Bên Trong Sa Đấu Tuyền
Ấn Kỳ Bên Trong Sa Đấu Tuyền
K
hông đợi Diệp Mặc hỏi thì Tra Kỳ Phụ đã tiếp tục giải thích:
– Cửa vào Ma Vực cách đây rất xa, nghe nói cho dù là có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm thì cũng cần phải mất thời gian nửa năm.
Hơn nữa hầu hết các tu sĩ đi tới Ma Vực đều chưa nghe nói rằng có ai trở về cả, cũng giống như là Thông Minh Hà, một đi không trở lại.
Thanh Sa Khanh nằm ở phía Bắc của Sa Hà, diện tích rộng đến mấy trăm dặm, cát ở tất cả mọi nơi thuộc Thanh Sa Khanh đều là mầu xanh.
Thậm chí trên bầu trời cũng là mầu xanh.
Không có ai dám tiếp cận Thanh Sa Khanh cả, vì ở đó nhiệt độ vô cùng cao, chỉ cần tu sĩ tiếp cận tới gần thì đều bị chết cháy.
Cho dù là tu sĩ Hóa Chân, thì cũng không thể nào tiến vào Thanh Sa Khanh được.
Diệp Mặc nghe đến đó, thì cũng âm thầm kinh hãi, cái Thanh Sa Chi Địa này không ngờ lại kinh khủng như vậy, ngay cả tu sĩ Hóa Chân cũng không thể nào tiến vào.
Như vậy là có thể đoán được là cái nhiệt độ kia cao tới mức nào rồi.
Tra Kỳ Phụ tiếp tục nói:
– Cát đá xung quanh vùng phụ cận Thanh Sa Khanh cũng đều bị nung thành nham thạch hết rồi, hơn nữa còn là nham thạch cực kỳ kiên cố, nghe nói có thể dùng những nham thạch này để luyện chế pháp bảo nữa, trình độ cứng rắn cũng không thua gì chân khí.
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi:
– Nhiệt độ ở Thanh Sa Khanh cao như vậy là vì sao, có nguyên nhân gì chăng?
Tra Kỳ Phụ lắc đầu:
– Tôi cũng không rõ, nghe người ta nói thì đệ nhất mồi lửa ký dị Thanh Như Hiểu Thiên nằm trong Thanh Sa Khanh, nhưng lại không có bất kỳ người nào có thể đi vào, vì thế cũng không ai biết thật sự là có Thanh Như Hiểu Thiên hay không.
Tôi nghĩ rằng đấy cũng không phải là sự thật, vì nghe nói khi xuất hiện thì xung quanh ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ cũng là một mầu xanh đấy, nhưng sao có thể lan rộng tới diện tích vài trăm dặm của Thanh Sa Khanh được? Huống chi cho dù đó đúng là ‘Thanh như hiểu thiên’ đi nữa, thì cũng không thể nào từ khi xuất hiện tới nay đã có nhiệt độ kinh khủng như vậy.
Diệp Mặc không hề lên tiếng, vì hắn không nghĩ như vậy.
Khi ‘Thanh như hiểu thiên’ xuất hiện thì cả không gian đều là một mầu xanh cũng chỉ là lời đồn đại, hắn cũng không tin rằng một mồi lửa chưa hề đại thành có thể biến cả không gian thành một mầu xanh, điều này quả thực là hơi thái quá một chút.
Nhưng hiện tượng của Thanh Sa Khanh thật sự là giống như vì ‘Thanh như hiểu thiên’.
Chỉ là không thể trông chờ vào người khác được, chính hắn muốn tự mình đi vào cũng rất khó.
Nhưng dù là rất khó, thì Diệp Mặc hắn vẫn muốn sau khi hoàn tất chuyện phong ấn thì sẽ đi xem một chuyến.
‘Thanh như hiểu thiên’ là mồi lửa kỳ dị xếp hàng thứ nhất của Tu Chân Giới, ở trong toàn bộ các loại thiên hỏa cũng được xếp hạng thứ ba.
Nó được xếp hạng thứ ba cũng không phải là vì nó kém hơn so với mồi lửa kỳ dị hạng nhất và hạng hai.
Mà là bởi vì trong số các loại Thiên hỏa căn bản là không có mồi lửa xếp hạng nhất.
Từ mồi lửa hạng hai tới hạng mười của Thiên hỏa, thì bất luận là loại Thiên hỏa nào có thể cắn nuốt được ‘Tinh không viêm tủy’ thì lập tức có thể tấn cấp thành Thiên hỏa xếp hạng nhất, và tên của loại Thiên hỏa này sẽ được căn cứ theo tên của chính bản thân Đương nhiên, rất nhiều cái tên đều đã được đặt sẵn rồi.
Ví dụ như Thiên hỏa xếp hạng ba là ‘Thanh như hiểu thiên’ sau khi cắn nuốt ‘Tinh không viêm tủy’, thì đều sẽ được các tu sĩ gọi là ‘Tinh không thanh hỏa’.
Nếu như hai trong mười loại Thiên hỏa đều cắn nuốt ‘Tinh không viêm tủy’ thì sẽ xem sau khi hai mồi lửa này gặp nhau, cắn nuốt lẫn nhau, thì mồi lửa nào thắng sẽ tiếp tục là đệ nhất mồi lửa trong thiên địa này.
‘Tinh không viêm tủy’ so với Thiên hỏa càng khó có được hơn, cái loại ‘Tinh không viêm tủy’ này đều tồn tại trong vết nứt không gian, hoặc là trong không gian hư vô.
Những tu sĩ bình thường căn bản là không thể nào nhìn thấy được, chứ đừng nói là chiếm được.
Diệp Mặc thấy Tạ Chính Sư sau khi nghe Tra Kỳ Phụ nói về Thanh Sa Khanh, thì sắc mặt có chút không được tốt cho lắm, tuy rằng Diệp Mặc rất muốn hỏi Tạ Chính Sư một chút, nhưng nghĩ tới việc người này lúc trước đã động sát ý với mình, thì nhất thời không còn hứng thú nữa.
– Vậy Sa Đấu Tuyền thì có vấn đề gì?
Diệp Mặc không muốn Tra Kỳ Phụ tiếp tục nói về chuyện Thanh Sa Khanh nữa, vì hiện tại nơi mà họ muốn đi là Sa Đấu Tuyền.
Tra Kỳ Phụ gật đầu:
– Sa Đấu Tuyền so với Thanh Sa Khanh thì tốt hơn rất nhiều.
Diện tích chỉ có vài dặm mà thôi, nhưng cái diện tích vài dặm này đều là vòng xoáy cát đá.
Cái vòng xoáy này tạo thành một cái hố xoáy khổng lồ.
Bất luận là tu sĩ nào thì cũng không thể tới gần, một khi tới gần đều sẽ bị cái hố đấu này cuống đi, không thể nào sống sót được.
Diệp Mặc nhíu mày, nếu như cái ấn kỳ thứ hai thực sự là ở chỗ Sa Đấu Tuyền này, thì thật đúng là có chút phiền phức.
Hiện tại không có bất kỳ biện pháp nào, thì Diệp Mặc cũng chỉ có thể đi xem một lần mà thôi.
Việc tu sĩ không thể phi thăng không chỉ quan hệ tới Tây Tích Châu, mà cũng liền quan tới cả hắn nữa.
Bọn họ phi hành tuy rằng không chậm, nhưng cũng không được nhanh lắm, dù sao Diệp Mặc cũng không khẳng định được vị trí của ấn kỳ thứ hai, cho nên cũng chỉ có thể vừa đi vừa nhìn một chút.
Sau năm ngày, thì Diệp Mặc đã nhìn thấy Sa Đấu Tuyền.
Tuy rằng hắn rất hi vọng là ấn kỳ không phải nằm ở trong đó, nhưng cuối cùng Diệp Mặc vẫn phải đưa ra kết luận, cái ấn kỳ thứ hai xác thực là nằm trong Sa Đấu Tuyền.
Tuy rằng mấy người Diệp Mặc còn cách Sa Đấu Tuyền tới mấy ngàn thước, nhưng cái Sa Đấu Tuyền khổng lồ kia đã có thể nhìn thấy được một cách rõ rệt rồi.
Từng tảng cát đá lớn cuồn cuộn lên tạo thành một cái hố đấu khổng lồ.
Thoạt nhìn thì cái hố đấu này cực kỳ hùng vĩ, nhưng Diệp Mặc lại biết cái Sa Đấu Tuyền này chẳng những hùng vĩ, mà còn là một nơi cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút, là sẽ bị cuốn vào trong đó.
Mà Sa Đấu Tuyền kia phát ra từng tiếng động ‘ung.. ung… ’, thì cho dù là đứng cách xa tới mấy ngàn thước thì cũng phải cảm thấy đinh tai nhức óc.
Điều này cũng bình thường, vì Diệp Mặc càng cảm thấy được một lực hút mạnh mẽ vẫn cuồn cuộn quanh thân hắn, tựa như chỉ cần hắn hơi thả lỏng tâm thần một chút, thì cái lực hút mạnh mẽ kia sẽ lập tức dẫn hắn vào bên trong Sa Đấu Tuyền.
– Diệp huynh, cái ấn kỳ thứ hai kia thực sự ở trong Sa Đấu Tuyền này sao? Chúng ta căn bản là không có biện pháp để tới gần?
Tra Kỳ Phụ nhìn hố xoáy cát vàng kinh khủng kia, còn có một cái hố đẩu vô cùng lớn nữa, liền có chút lo lắng.
Diệp Mặc nhìn về phía Tạ Chính Sư:
– Tạ thành chủ, ý của ngài thì thế nào?
Tạ Chính Sư nhìn thấy uy thế kinh khủng của Sa Đấu Tuyền trước mặt, cũng nhíu mày:
– Tôi cũng không có biện pháp nào tốt cả, nhưng chúng ta đã tiếp cận tới Sa Đấu Tuyền này, thì chí ít cũng có một biện pháp đáng để thử, đó chính là bố trí một cái trận pháp phản xoáy.
Khiến cho cái hố xoáy Sa Đấu Tuyền này bị chậm tốc độ lại, sau đó có thể tiến tới gần rồi.
Nhưng đây cũng chỉ là tới gần mà thôi, còn nếu muốn đi vào tìm kiếm ấn kỳ, thì hiển nhiên là không được thực tế cho lắm, hơn nữa cái trận pháp phản xoáy này thì với bản lĩnh trận pháp hiện tại của tôi, còn cần phải có người đến giúp.
Tra Kỳ Phụ nghi hoặc:
– Tạ thành chủ, ngài và Diệp huynh không phải đều là tông sư trận pháp hay sao? Vì sao còn phải cần tìm người tới giúp nữa? Có phải là do không có linh nguyên không? Nếu như vì thiếu linh nguyên, thì ở đây tôi còn rất nhiều linh thạch thượng phẩm, và một ít linh thạch cực phẩm nữa…
Tạ Chính Sư lắc đầu:
– Tra huynh, không phải là vấn đề ở linh nguyên đâu.
Huống hồ cái trận pháp phản xoáy này cần lượng linh nguyên cũng không phải là nhỏ, nếu dùng linh thạch thượng phẩm là không đủ, linh thạch cực phẩm thì có thể, nhưng phỏng chừng anh cũng không có nhiều như vậy.
Trận pháp khó có thể bố trí căn bản là vì không có tông sư trận pháp cấp chín, bởi vì trận pháp này chính là một trận pháp cấp chín đỉnh.
Tuy rằng tôi có một cái linh mạch cực phẩm có thể dùng làm linh nguyên, nhưng lại không thể nào bố trí được trận pháp cấp chín đỉnh được.
– Cái gì? Trận pháp cấp chín sao?
Tra Kỳ Phụ hít một hơi lạnh, toàn bộ Tây Tích Châu cũng chỉ có một tông sư trận pháp cấp chín, đó chính là lão sơn chủ của Tuyết Lâm Hàn Trì, hơn nữa người ta đã bế quan cả trăm năm rồi.
Muốn mời cô ta đi ra bố trí trận pháp cấp chín, thì độ khó cũng không thua gì trực tiếp tiến vào trong Sa Đấu Tuyền cả.
Diệp Mặc thì lại mỉm cười:
– Tôi cũng đồng ý với ý của Tạ thành chủ, nếu Tạ thành chủ đã có linh nguyên thì không còn gì tốt hơn nữa rồi.
Cái trận pháp phản xoáy này tôi có thể bố trí được.
Đợi sau khi trận pháp phản xoáy bố trí thành công, thì sau khi tôi tiến vào trong trận pháp, phải làm phiền Tạ thành chủ thủ hộ trận pháp giúp tôi rồi.
Sau khi Diệp Mặc nói xong, thì Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ đều ngây người nửa ngày, sau đó mới cùng đồng thành thốt lên:
– Anh là tông sư trận pháp cấp chín?
Bọn họ mặc dù biết Diệp Mặc là một tông sư trận pháp, nhưng tuyệt đối không thể nghĩ rằng Diệp Mặc là một tông sư trận pháp cấp chín được.
Hiện tại hắn nói hắn có thể bố trí được trận pháp cấp chín đỉnh, thì lúc này hai người mới phải giật mình.
Diệp Mặc gật đầu:
– Không sai, tôi đích thực là một tông sư trận pháp cấp chín.
Tạ Chính Sư hít một hơi lạnh, một lát sau mới hồi phục lại được tinh thần, sau đó khom người nói với Diệp Mặc:
– Tôi còn tưởng rằng Diệp Mặc nhiều nhất cũng chỉ là một tông sư trận pháp cấp tám giống như tôi, chỉ là có nhiều nghiên cứu hơn về phương diện phong ấn mà thôi, không ngờ được Diệp huynh lại là một tông sư trận pháp cấp chín.
Lúc trước Tạ mỗ có chỗ đắc tội, mong Diệp huynh không nên tính toán, Tạ mỗ xin nguyện ý bồi tội.
Là thành chủ của Tây Tu thành, một tu sĩ Hóa Chân đỉnh, thì Tạ Chính Sư có thể nói với Diệp Mặc những lời này đã là rất khó có được rồi, có thể thấy được việc phi thăng trong lòng y có địa vị ra sao.
Tra Kỳ Phụ không rõ vì sao Tạ Chính Sư lại nói rằng muốn bồi tội với Diệp Mặc.
Nhưng Diệp Mặc lại hiểu được là Tạ Chính Sư đang nói về chuyện lúc trước đã có sát ý đối với hắn.
Diệp Mặc khoát tay:
– Chuyện phi thăng là đại sự, với tôi thì nó cũng là chuyện vô cùng quan trọng.
Chỉ là tài liệu của tôi không đủ, không biết Tạ thành chủ có nhiều tài liệu hay không, có thể giúp tôi luyện chế trận kỳ.
Hiện tại tài liệu của Diệp Mặc tuy rằng không nhiều lắm, nhưng nếu dùng để luyện chế trận kỳ cũng không hề thiếu được.
Nhưng hiện tại thì hắn có thể hiên ngang sử dụng tài liệu của Tạ Chính Sư thì ngu gì mà không dùng.
Tạ Chính Sư thì lại không có chút keo kiệt nào khi nghe Diệp Mặc nói vậy cả.
Vung tay lên đã hiện ra một đống lớn tài liệu trước mặt của Diệp Mặc rồi.
Hầu như tất cả đều là tài liêu luyện khí từ cấp bẩy trở lên.
Dùng chỗ tài liệu này để luyện chế trận kỳ của một trận pháp cấp chín thì đúng là thừa.
Tra Kỳ Phụ cũng không tỏ ra yếu kém, cũng ném ra một đống lớn tài liệu.
Diệp Mặc thầm than sự giầu có của Tây Tích Châu.
Nhưng cũng chẳng dại gì mà cự tuyệt cả, lập tức thu đống tài liệu này vào trong nhẫn trữ vật, sau đó đi ra một chỗ xa hơn một chút, bầy ra một cái cấm chế bắt đầu luyện chế trận kỳ.
Hai ngày sau, Diệp Mặc ra khỏi cấm chế, thì lại phát hiện Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ vẫn đang chờ hắn.
Diệp Mặc lấy ra một phần trận kỳ đưa cho Tạ Chính Sư:
– Tôi hiện tại sẽ bố trí trận pháp phản xoáy, anh hãy lấy ra linh mạch của mình đi.
Chờ sau khi tôi bố trí xong trận pháp, thì sẽ lập tức tiến nhập vào trong Sa Đấu Tuyền.
Còn anh thì sẽ ở ngoài này giúp tôi khống chế trận pháp, để tôi phá giải ấn kỳ.
Tuy rằng biết rõ bên trong có tiên tinh, nhưng hiện tại Tạ Chính Sư cũng hiểu rõ, bất luận là đối với sự hiểu biết về phong ấn, hay là bản lĩnh trận pháp, thì y đều kém hơn nhiều so với Diệp Mặc, cho nên loại chuyện này thì y căn bản cũng không có biện pháp tham dự vào, chỉ có thể gật đầu đồng ý mà thôi.
Lập tức Tạ Chính Sư vung tay tung ra một cái linh mạch thật lớn.
Cái linh mạch này khiến Diệp Mặc cũng có chút phát thèm.
Đây là một cái linh mạch cực phẩm hoàn mỹ, cũng không biết là Tạ Chính Sư từ đâu mà chiếm được.
Linh mạch vừa mới hiện ra, thì linh khí xung quanh cũng nhanh chóng nồng đậm hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1312: Phá Giải Ấn Kỳ
Phá Giải Ấn Kỳ
L
inh mạch cực phẩm vừa hạ xuống trên mặt cát, thì Tạ Chính Sư liên tục ném ra hơn mười miếng trận kỳ cố định lấy linh mạch.
Trước tiên Diệp Mặc bố trí trên linh mạch một cái trận pháp cung cấp linh nguyên, sau đó mới nhanh chóng bay vòng quanh Sa Đấu Tuyền khổng lồ để bố trí trận kỳ.
Khi Tạ Chính Sư thấy trận kỳ mà Diệp Mặc bố trí đều là trên hư không, thì khóe mắt cũng giật giật.
Y là một tông sư trận pháp, nên đương nhiên đã nghe nói qua về trận kỳ bố trí trên không, đây chính là một thủ pháp bố trí trận pháp cực kỳ cao minh, chỉ là hiện tại y không thể nào bố trí được như vậy.
Biết được Diệp Mặc là một tông sư trận pháp cấp chín, đã khiến y rất kinh ngạc rồi, nhưng hiện tại thì y càng không thể ngờ được là Diệp Mặc lại có thể bố trí trận kỳ của đại trận cấp chín trên hư không một cách lưu loát như vậy, thực lực này hiển nhiên là đã tiếp cận đến tiêu chuẩn tông sư trận pháp cấp chín đỉnh rồi.
Y thực sự không thể nào hiểu nổi vì sao Diệp Mặc có thể học được, lúc này y thậm chí rất muốn hỏi Diệp Mặc xem rốt cuộc là hắn bao nhiêu tuổi rồi, liệu có phải là lão yêu quái đã sống mấy nghìn năm hay không?
Ngay cả Tạ Chính Sư cũng vô cùng chấn động, thì Tra Kỳ Phụ lại càng trở nên ngây dại.
Lúc này thì Diệp Mặc trong mắt y đã là một người toàn năng rồi, cái bóng tà linh mà y không có biện pháp nào đối phó thì trong tay Diệp Mặc lại chẳng khác gì giấy lộn cả.
Mà giờ khắc này người ta bố trí đại trận pháp cấp chín, cũng vẫn nhẹ nhàng lưu loát như vậy.
Thân ảnh của Diệp Mặc bay lượn bốn phía xung quanh Sa Đấu Tuyền, từng đạo trận kỳ được phóng ra ngoài, mỗi một miếng trận kỳ dường như đều mang theo một không gian dao động cực kỳ cường đại.
Tuy rằng trận pháp còn chưa được hình thành, nhưng Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ cũng đã có thể cảm giác được theo những miếng trận kỳ mà Diệp Mặc bỏ lại, thì không gian xung quanh dường như đã có sự khác biệt lớn rồi.
Thời gian một ngày một đêm nhanh chóng trôi qua, Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ vốn đang khẩn trương theo dõi Diệp Mặc bố trí trận pháp bỗng nhiên cảm giác được mặt đất dưới chân run lên.
Lập tức hai người đã nghe được một tiếng nổ ‘Oành’ phát ra.
Linh mạch cực phẩm kia lúc này đã bộc phát ra một luồng linh khí mầu trắng sữa trực tiếp vọt vòng bên trong Sa Đấu Tuyền.
Sau một lát, thì lại có một tiếng ‘Răng rắc’ phát ra, thẳng phía trên Sa Đấu Tuyền đột ngột hình thành một trận pháp phản xoáy.
Còn hố xoáy của Sa Đấu Tuyền thì đang dần chậm lại, ngày càng trở nên chậm chạp hơn.
Đại trận phản xoáy đã bố trí thành công rồi.
Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ liền đại hỉ.
Tạ Chính Sư để Tra Kỳ Phụ ở lại trông coi linh nguyên, còn y thì nhanh chóng chạy vào trung tâm trận pháp phản xoáy thay Diệp Mặc bảo vệ trận pháp.
Sau khi Tạ Chính Sư tiến vào trận pháp phản xoáy của Diệp Mặc, thì thần thức liền quét vào bên trong Sa Đấu Tuyền.
Vòng xoáy của Sa Đấu Tuyền vẫn vô cùng nhanh, hơn nữa vẫn có một lực hút ảnh hưởng tới y.
Chỉ là tốc độ vòng xoáy và lực hút này đã tương đối yếu đi rồi, phải nói là kém quá xa so với lúc trước.
Chỉ là thần thức của y vẫn không thể nào quét vào trong, vì thần thức vừa đi vào trong Sa Đấu Tuyền thì đã biến mất vô ảnh vô tung.
Lúc này Tạ Chính Sư tuy rằng có thể thấy được hố đẩu khổng lồ của Sa Đấu Tuyền, nhưng cũng không còn nhìn thấy Diệp Mặc nữa rồi.
Trong lòng của y cũng cảm thấy vô cùng bội phục Diệp Mặc, bởi vì vận tốc vòng xoáy này, thì y tuyệt đối không thể nào tiến vào một cách dễ dàng được.
Còn Diệp Mặc cho dù tu vi có cao hơn y, thì tối đa cũng chỉ là Hóa Chân đỉnh mà thôi, chẳng lẽ lại còn có thể là tiên nhân sao?
Diệp Mặc vừa tiến vào trong Sa Đấu Tuyền, thì đã cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ cuốn hắn đi, giống như là bị vòng xoáy hút xuống dưới lòng đất vậy.
Bên trong cái Sa Đấu Tuyền này dường như là một cái động không đáy.
Một cảm giác vô cùng choáng váng truyền đến, trong lòng Diệp Mặc thầm than lợi hại, với loại lực hút xoáy xuống dưới này, thì không nói tới việc hắn có thể phá vỡ ấn kỳ hay không, mà ngay cả việc đứng vững thôi cũng cực kỳ khó khăn.
Nhưng lúc này thì hắn cũng không hề lo lắng, vì hắn cũng không phải là một kẻ cả tin.
Tuy rằng Tạ Chính Sư chắn chắn sẽ không quấy rầy hắn phá giải ấn kỳ, nhưng Diệp Mặc vẫn phải đề phòng bất trắc.
Trận pháp phản xoáy bên ngoài của Diệp Mặc vẫn chưa phát huy được toàn bộ uy lực, hắn còn bố trí thêm hơn mười miếng trận kỳ ẩn nấp nữa.
Loại trận kỳ ẩn nấp không gian này là hắn học được từ Băng Thần cấm địa đấy.
Hơn mười miếng trận kỳ ẩn nấp này có tác dụng chủ yếu là để hắn có thể bố trí thêm một cái trận pháp phản xoáy bên trong Sa Đấu Tuyền này nữa.
Trận pháp này sẽ dùng cùng một cái linh nguyên với trận pháp bên ngoài, nhưng lại khiến cho Tạ Chính Sư không thể nào thấy được.
Tạ Chính Sư muốn nhìn thấy trận pháp phản xoáy nhỏ bên trong Sa Đấu Tuyền thì nhất định phải tiến vào vòng xoáy tốc độ cao kia của Sa Đấu Tuyền.
Cho nên Diệp Mặc tin rằng Tạ Chính Sư không có lá gan đó.
Diệp Mặc cũng biết, trận pháp phản xoáy ở đây nhất định phải nhanh chóng được bố trí, chỉ trong thời gian ngắn là phải bố trí hoàn tất, bằng không thì hắn sẽ bị Sa Đấu Tuyền cuống đi mất, còn bố trí cái gì nữa?
Kỳ thực căn bản là không cần Diệp Mặc tự mình hành động, vì Sa Đấu Tuyền trong nháy mắt đã đem Diệp Mặc bay vòng quanh vô số lần rồi, hơn nữa càng lúc càng nhanh hơn, càng lúc càng xuống sâu hơn, dường như sau một khắc, thì Diệp Mặc sẽ bị hút xuống lòng đất biến mất hoàn toàn cũng nên.
Hiện tại loại lực hút xoáy điên cuồng hút xuống dưới quanh thân Diệp Mặc này, thì hắn chỉ có thể cố gắng giữ vững tâm tình mình thanh tĩnh.
Chỉ trong chốc lát thời gian, thì hắn đã bố trí xong trận pháp phản xoáy rồi.
Theo sự khống chế trận kỳ ở bên ngoài của hắn, thì hai trận pháp phản xoáy đã hoàn toàn hợp lại.
Sau một khắc, thì thân hình Diệp Mặc cũng rơi chậm lại, lốc xoáy của Sa Đấu Tuyền đã không còn tác dụng đối với hắn nữa.
Khi đã hoàn toàn dừng lại, thì hắn đã có thể thấy rõ được mọi thứ xung quanh.
Trước mắt là một cái hố cát thật lớn, bên trong đều là cát vàng.
Bởi vì trận pháp phản xoáy của Diệp Mặc, cho nên dưới đáy hố cát thì cát vàng vẫn đang xoáy tròn, nhưng rất chậm rãi nhẹ nhàng, chí ít thì nó không thể nào hình thành một cái hố đấu nhỏ được, cũng không thể nào hút người vào được.
Ở đây quả nhiên là không có cái gì ngoài cát vàng cả, Diệp Mặc cũng biết cho dù là lúc hắn vị cuốn xuống dưới này thì cũng không gặp được bất cứ một cái gì cả.
Ấn kỳ của cái phong ấn này thuộc về khỏang không ấn kỳ, nếu như cái ấn kỳ thứ hai ở chỗ này, thì mắt thường và ngay cả thần thức đều không thể nào nhìn ra được.
Muốn thấy rõ ràng, thì hắn nhất định phải để cho ấn kỳ tự mình lộ ra.
Cho nên khi vòng xoáy ở giữa Sa Đấu Tuyền giảm xuống mức nhỏ nhất, thì Diệp Mặc lập tức lấy Tử Đao ra đánh thẳng vào hư không.
Ánh đao tím xẹt qua mấy trượng, thì chân nguyên dao động liền bị ngăn trở lại, một cột sáng liền hiện ra mờ mờ.
Ở giữa cột sáng này là một cái vòng tròn bát quái, xung quanh vòng tròn này có tới mấy nghìn miếng tiên tinh, vô cùng lóa mắt.
Nhưng Diệp Mặc cảm giác được, tiên tinh ở cái ấn kỳ thứ hai này so với cái thứ nhất ít hơn nhiều, hơn nữa ngay cả chất lượng của tiên tinh cũng kém hẳn đi.
Tiên tinh ở đây thoạt nhìn thì không khác gì tiên tinh hắn lấy được từ thi hài của Sở Tiêu Y cả.
Lúc này Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ cũng không có ở đây, nên Diệp Mặc không có chút cố kỵ nào.
Nhưng hắn vẫn bố trí trước một cái trận pháp che đậy, sau đó mới tiếp tục phóng Tử Đao ra.
Loại phong ấn ấn kỳ hư không dầy đặc này, thì hắn cũng không có cách nào phá vỡ cả, cách duy nhất là chỉ có thể cứng rắn công phá mà thôi.
Sau hơn mười đao, thì linh lực của ấn kỳ trở nên bất ổn hẳn, trong nháy mắt Diệp Mặc tiến vào trong Thế giới trang vàng thì một tiếng nổ kinh thiên liền phát ra từ giữa Sa Đấu Tuyền.
Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ cảm giác được ở trong Sa Đấu Tuyền có gì đó không đúng, dường như có một linh lực dao động vô cùng lợi hại vừa phát ra, tuy nhiên bọn họ lại không biết là không đúng ở điểm nào.
Bởi vì tiếng nổ mạnh khi cột sáng kia bị công kích đã bị trận pháp che đậy của Diệp Mặc ngăn trở lại, cho nên bọn họ căn bản là không nghe thấy gì.
Diệp Mặc không đợi cho vụ nổ hoàn toàn tan biến, đã lại lần nữa xuất hiện trước cột sáng ấn kỳ.
Lập tức hắn đã nhìn thấy từng luồng hắc khí từ trong phong ấn tràn ra.
Diệp Mặc biết đấy chính là ma khí mà Tạ Chính Sư nói tới.
Có vẻ như là cái loại ma khí này đều có ở mỗi một vị trí phong ấn, cho nên Diệp Mặc cũng không hề có dự định để cho luồng ma khí này ra khỏi Sa Đấu Tuyền.
Trong nháy mắt ‘Vụ liên tâm hỏa’ liền được phóng ra, Cửu Dương thiên hỏa liền được thi triển.
Một vòng thái dương thiên hỏa mầu hồng nhạt xuất hiện trên đỉnh đầu của Diệp Mặc, chiếu sáng rõ cả không gian dưới đáy Sa Đấu Tuyền này.
Những hắc khí tràn ra kia liền bị hòa tan dưới vòng thái dương của Cửu Dương thiên hỏa, nháy mắt liền biến mất hoàn toàn.
Diệp Mặc cũng không đình chỉ công kích, lại lần nữa phóng Tử Đao ra công kích phong ấn.
Hắn đương nhiên biết, ấn kỳ của phong ấn càng bị tổn hại lớn, thì chu kỳ xuất hiện cái khe của ấn kỳ lại càng nhanh.
Lần thứ hai phát nổ, Diệp Mặc lại lần nữa tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Sau một lát, Diệp Mặc lại từ Thế giới trang vàng đi ra, hắn không tiếp tục công kích ấn kỳ nữa.
Hắn đã tính toán qua, sau hai lần phát nổ, thì chu kỳ của cái ấn kỳ này còn thời gian một ngày, thời gian một ngày này hắn còn có thể chờ được.
Sau một ngày đêm, Diệp Mặc lại giống như lần trước, trong nháy mắt tiến vào ấn kỳ của phong ấn.
Đã từng có kinh nghiệm, cho nên hắn chỉ dùng thời gian sáu lần hít thở đã tính toán được vị trí kế tiếp của ấn kỳ.
Cùng lúc này, hắn ném ra vài miếng trận kỳ, đem vòng tròn bát quái này che lại, sau đó lại lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ bảo hộ trăm viên tiên tinh, sau đó mới phóng Tử Đao ra.
Ầm…
Một tiếng nổ lớn vang lên, vòng tròn bát quái liền bị phá tan.
Trong nháy mắt Diệp Mặc tiến vào trong Thế giới trang vàng thì đã biết là ấn kỳ thứ hai đã bị phá.
Cái ấn kỳ này khác với cái ấn kỳ thứ nhất, vì nó đã hoàn toàn tan vỡ rồi.
Sau một lát, Diệp Mặc lại ra khỏi Thế giới trang vàng, thì cái vòng tròn bát quái vì được trận kỳ bảo vệ, cho nên cũng chưa hề biến mất.
Chỉ là hiện tại cái vòng tròn bát quái này liền bị Diệp Mặc chém đứt.
Về phần tiên tinh thì đã hoàn toàn biến mất không còn nữa, có thể là đã biến mất cùng với hư không trận kỳ, hoặc là bị nổ tan rồi.
Gần trăm viên tiên tinh được ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc bảo vệ cũng chỉ còn lại có mười một viên.
Xác thực là những viên tiên tinh ở đây kém hơn nhiều so với tiên tinh trong ấn kỳ thứ nhất, nhưng Diệp Mặc cũng đã cực kỳ hài lòng rồi.
Hắn không cần suy nghĩ, liền đem mười một viên tiên tinh vào trong Thế giới trang vàng, sau đó mới thu hồi ‘Đại đỉnh tám cực’ cùng với trận kỳ che đậy.
Về phần trận kỳ của trận pháp phản xoáy, thì Diệp Mặc cũng lười thu lại.
Đợi lát nữa linh nguyên bên ngoài bị Tạ Chính Sư thu hồi, thì trận kỳ cũng sẽ tự động biến mất thôi.
– Nhanh như vậy sao?
Diệp Mặc vừa ra tới thì Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ đã kinh ngạc thốt lên.
Hỏi xong thì cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, Tra Kỳ Phụ đã lại vội vã hỏi tiếp:
– Diệp huynh, phong ấn đã bị phá chưa?
Diệp Mặc vừa định trả lời, thì lại cảm giác được mặt cát dưới chân bộc phát ra từng đợt rung động, giống như là động đất vậy, thậm chí còn có từng trận âm thành ‘Rầm rầm’ trầm đục truyền đến.
Giống như là ở giữa Sa Hà có cái gì đó bị nổ tung vậy.
Diệp Mặc lập tức lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ rồi nói:
– Ấn kỳ ở đây đã bị phá rồi, ấn kỳ kế tiếp đang nằm ở phía vụ nổ đó, chúng ta nhanh tới xem.
Sau khi nói xong, Diệp Mặc cũng không nhắc tới chuyện tiên tinh, xoay người rời đi.
Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ cũng không có ý hỏi Diệp Mặc có nhìn thấy tiên tinh hay không, cũng không hỏi Diệp Mặc phá vỡ ấn kỳ như thế nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1313: Kiếp Biến Đỉnh
Kiếp Biến Đỉnh
M
ấy vạn dặm cự ly thì đối với ba người Diệp Mặc mà nói, thì chỉ là một thời gian ngắn là đã tới nơi rồi.
Hiện ra trước mặt họ chính là một cái khe nứt lớn không thấy đáy.
Tuy rằng có vô số dòng sóng cát chảy ào ào vào trong các hố cát, nhưng trong thời gian ngắn, thì hiển nhiên các hố cát này không thể nào bị lấp đấy được.
Tra Kỳ Phụ nghi hoặc nhìn Diệp Mặc:
– Cái ấn kỳ thứ ba chính là ở đây sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Không sai, vị trí của cái ấn kỳ thứ ba chính là ở chỗ này, không biết thế nào mà đột nhiên lại nổ tung…
Lời của Diệp Mặc còn chưa nói hết, thì mấy người lại lần nữa cảm nhận được phía dưới chân lại rung động từng đợt, hiển nhiên là lại có vụ nổ giống như ở đây truyền đến từ xa.
– Ấn kỳ nổ tung sao? Có phải là anh đã động đến đồ vật gì bên trong cái ấn kỳ thứ hai rồi không?
Tạ Chính Sư nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc vốn cũng có chút hoài nghi, hiện tại Tạ Chính Sư vừa hỏi, thì trong lòng hắn lập tức khẽ động.
Trong nháy mắt hắn đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Cái không gian ấn kỳ dầy đặc này vốn là có người bố trí để cho tu sĩ Tây Tích Châu không thể nào phi thăng.
Nhưng lại có thể thay thế bổ sung ấn kỳ.
Vậy nếu như cái ấn kỳ thứ hai sau khi bị phá hủy, thậm chí cả tiên tinh cũng chỉ thiếu đi mười một viên, thì có thể ảnh hưởng tới cái ấn kỳ thứ ba hay không?
Vậy thì cái người có thực lực vô cùng mạnh mẽ kia khi bố trí cái đại phong ấn này hoàn toàn có thể làm như vậy, đó chính là một cách phòng ngừa chu đáo, một khi ai đó phát hiện có thể tìm được cái ấn kỳ thứ hai, hơn nữa còn lấy mất cả đồ vật bên trong, thì rất có thể sẽ đem những ấn kỳ còn lại phá hủy.
Bởi vì một khi có người tìm được cái ấn kỳ thứ hai, hơn nữa còn lấy đi đồ vật bên trong, thì nói lên rằng người đó cũng có thể tìm được cái ấn kỳ thứ ba, thứ tư.
Nếu như cái phong ấn cuối cùng cũng sẽ bị phá vỡ, thì không bằng để nó tự hủy, khiến cho người phá hủy phong ấn không thể chiếm được nhiều tiên tinh hơn.
Sau tiếng nổ nặng nề vừa rồi, thì lại có thêm mấy đợt rung động nữa truyền đến, Diệp Mặc biết, hắn không cần phải đi tìm và phá hủy ấn kỳ tiếp theo rồi.
Các suy nghĩ của hắn tuyệt đối là chính xác.
Cái đại phong ấn của thế giới này đã bị hủy dưới sự chuẩn bị sẵn của người đã bố trí ra nó.
Tra Kỳ Phụ kinh nghi bất định nhìn Diệp Mặc:
– Diệp huynh, những rung động này…
Diệp Mặc nhíu mày nói:
– Tôi cũng không dám khẳng định, nhưng tôi phỏng chừng là những cái ấn kỳ này đã tự động phá hủy rồi, về phần nguyên nhân là cái gì, thì tôi cũng không rõ lắm.
Nguyên nhân thì Diệp Mặc đương nhiên biết rõ, đó chính là do hắn đã lấy đi tiên tinh bên trong phong ấn.
Nhưng loại nguyên nhân này, thì hắn nhất định sẽ không nói ra.
Nếu chính diện đối kháng, thì hắn hoàn toàn có thể thắng được Tra Kỳ Phụ, nhưng đối với Tạ Chính Sư, thì Diệp Mặc không có chút nắm chắc nào.
Hắn đoán rằng nếu mình và Tạ Chính Sư đánh nhau, thì cũng là thua nhiều thắng ít, nếu như không bỏ chạy, thì thậm chí có thể mất mạng.
Ngay khi mọi người còn đang nghi hoặc, thì Tạ Chính Sư bỗng nhiên mừng rỡ thốt lên:
– Tôi đã cảm nhận được thời gian phi thăng rồi, trong vòng nửa năm nữa…
Diệp Mặc nghe xong lời Tạ Chính Sư nói, thì lập tức đã hiểu được cái phong ấn kia đúng thực là để phong ấn thế giới này.
Chỉ là bản thân vô tâm cắm liễu, cư nhiên lại khiến cho phong ấn bị phá hủy.
Tra Kỳ Phụ thì chỉ hơi sửng sốt một chút, lập tức trở nên kinh hỉ hướng tới Tạ Chính Sư nói:
– Chúc mừng Tạ thành chủ, rốt cuộc cũng có thể phi thăng tiên giới rồi.
Chúc mừng, chúc mừng.
Nói xong thì y cũng không hề nghĩ ngợi gì, liền lấy ra phi kiếm truyền tin phát ra tin tức đã có thể phi thăng.
Trong nháy mắt thì đạo phi kiếm kia đã biến mất ở chân trời.
Sau khi phát xong phi kiếm thì Tra Kỳ Phụ mới tỉnh ngộ, lại nhìn Diệp Mặc nói:
– Phi kiếm đã có thể truyền đi rồi, vậy thì lúc trước là có chuyện gì?
– Chắc là do cái phong ấn kia tạo thành đấy, hoặc là ở một số nơi không thể phát phi kiếm truyền tin đi được, tôi cũng không hiểu rõ lắm.
Diệp Mặc trả lời.
Hiện tại ý nghĩ đầu tiên của hắn là trở lại Tây Tu thành, hay là đi Thanh Sa Khanh xem một chút.
Tạ Chính Sư lúc này lại càng kinh hãi không ngớt mà nhìn Diệp Mặc:
– Diệp huynh, anh, anh không ngờ lại chỉ có tu vi Kiếp Biến tầng bẩy?
Trong lòng Diệp Mặc liền trầm xuống, hắn thật không ngờ sau khi Tạ Chính Sư cảm nhận được thời gian phi thăng, thì lại có thể nhìn ra tu vi của hắn.
Có lẽ la do vừa rồi hắn không chú ý, còn Tạ Chính Sư thì lại đột nhiên cảm giận được sự huyền bí của thiên địa, cho nên mới trong khoảng thời gian ngắn này mà khám phá ra tu vi của hắn.
Diệp Mặc mỉm cười, ôm quyền nói:
– Hai vị, tôi muốn đi trước một bước.
Hẹn gặp lại ở Tây Tu thành.
Nói xong Diệp Mặc cũng không đợi Tra Kỳ Phụ và Tạ Chính Sư trả lời, đã lập tức lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, trong nháy mắt liền biến mất khỏi thần thức của Tạ Chính Sư và Tra Kỳ Phụ.
Hắn không trả lời câu hỏi của Tạ Chính Sư, vì lúc này so với đáp án chuẩn xác, còn không bằng dùng kiểu lập lờ nước đôi.
Nếu như tu vi của hắn còn chưa bị Tạ Chính Sư nhìn ra, thì hắn còn có thể tiếp tục lưu lại.
Nhưng một khi đã bị Tạ Chính Sư nhìn ra, thì hắn sẽ không thể tiếp tục ở bên cạnh Tạ Chính Sư được.
Tâm cơ của Tạ Chính Sư quá sâu, hơn nữa có lẽ y đã đoán được việc hắn chiếm lấy tiên tinh ở trong ấn kỳ thứ hai rồi.
Loại đồ tốt như tiên tinh này thì ai lại không muốn, huống chi là một tu sĩ sắp phi thăng như Tạ Chính Sư?
– Diệp huynh vì sao lại đột nhiên đi trước?
Tra Kỳ Phụ nghi hoặc nhìn về hướng Diệp Mặc biến mất, sau đó lại quay đầu nhìn Tạ Chính Sư:
– Tạ thành chủ, lần này thực sự là phải cảm ơn Diệp huynh rồi.
Nếu như không phải bản lĩnh trận pháp của Diệp huynh thông thiên, vậy thì cái ấn kỳ kia quả thật là khó có thể phá hủy được.
Được rồi, Tạ thành chủ mới vừa nói Diệp huynh chỉ là Kiếp Biến hậu kỳ, là có ý gì? Diệp huynh tuyệt đối phải là tu vi Hóa Chân hậu kỳ.
Tạ Chính Sư cười ha hả:
– Vừa rồi hẳn là tôi đã nhìn lầm rồi.
Được rồi, tôi cũng muốn quay về Tây Tu thành chuẩn bị chuyện phi thăng, hiện giờ xin được cáo từ.
Nói xong thì Tạ Chính Sư cũng lấy ra một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm, biến thành một luồng sáng bay ngược lại phía Tra Kỳ Phụ, đảo mắt đã biến mất không thấy nữa.
Tra Kỳ Phụ nghi hoặc nhìn về hướng Tạ Chính Sư biến mất một chút, sau đó lắc lắc đầu, cũng lấy ra pháp bảo phi hành, hướng về lối vào Sa Hà mà bay đi.
Lúc này y đã biết được biện pháp ngăn chăn tà linh, cho nên cũng không hề e sợ nữa, chỉ cần bảo trì được sự thanh tỉnh, sau đó dùng mồi lửa kỳ dị hoặc là hỏa ‘Vực’ đốt cháy toàn thân, thì tà linh kia cũng sẽ dễ dàng bị tiêu diệt.
Tạ Chính Sư sau khi bay ra khỏi phạm vi thần thức của Tra Kỳ Phụ, thì lập tức lại đổi một phương hướng khác.
Y bay thẳng theo hướng mà Diệp Mặc đã rời đi.
Y khẳng định là đã nhìn ra được tu vi của Diệp Mặc chỉ có Kiếp Biến.
Một tu sĩ tu vi Kiếp Biến cho dù là lợi hại thế nào đi nữa, pháp thuật có mạnh mẽ độc địa, thì cũng không phải là đối thủ của một tu sĩ Hóa Chân đỉnh như y được.
Trước đó y bị Diệp Mặc phá hủy áo giáp, đó là bởi vì một đao kia của Diệp Mặc không hề có chút dấu hiệu nào, nếu nói là đánh lén thì cũng không quá đáng.
Y vội vã tìm Diệp Mặc, hoàn toàn đúng như những gì Diệp Mặc đã suy đoán.
Diệp Mặc phá vỡ ấn kỳ thứ hai, thì quá trình đó không có bất kỳ một ai biết cả, hơn nữa Tra Kỳ Phụ cũng nói rồi, Diệp Mặc tới đây chính là vì tiên tinh, cho nên lúc này y tuyệt đối không tin là trong tay Diệp Mặc không có tiên tinh.
Tiên tinh đối với một tu sĩ sắp phi thăng như y mà nói, thì lực hấp dẫn to lớn căn bản là khó có thể tưởng tượng được.
Vì thế sau khi Diệp Mặc rời đi, thì y cũng không chút do dự nào mà bay theo hướng Diệp Mặc rời đi để tìm kiếm.
Tạ Chính Sư tin tưởng rằng, với bản lĩnh và năng lực của mình, thì y muốn đuổi theo Diệp Mặc, căn bản là không có vấn đề gì cả.
Nhưng ba ngày sau, thì Tạ Chính Sư đã hoàn toàn thất vọng, y đã hoàn toàn mất đi tung tích của Diệp Mặc.
Ở giữa Sa Hà này, không có tìm được cái bóng nào của Diệp Mặc, giống như là người này chưa từng xuất hiện vậy.
Lúc này thì Diệp Mặc đã cho Thế giới trang vàng của hắn chìm vào trong cát rồi, còn hắn thì đang ở bên trong Thế giới trang vàng để tu luyện.
Với tu vi hiện tại của Tạ Chính Sư, thì không có cách nào để tìm được hắn cả, huống chi hắn còn có trận pháp ẩn nấp nữa.
Bẩy viên tiên tinh đã được Diệp Mặc khảm vào trận bàn thời gian, mà lúc này trận bàn thời gian đã bắt đầu cấp tốc chuyển động.
Diệp Mặc thì vẫn hoàn toàn bình tĩnh, ngồi trên một cái linh mạch cực phẩm, trong tay nắm một viên tiên tinh, bắt đầu tu luyện.
Vốn hắn dự định sau khi trở lại Tây Tu thành thì mới tu luyện tới Kiếp Biến viên mãn, nhưng hiện tại tu vi của hắn đã bị Tạ Chính Sư nhìn thấu, hơn nữa Tạ Chính Sư còn có thèm muốn tiên tinh trong tay hắn.
Thì lúc này Diệp Mặc đã phải đổi lại chủ ý của mình.
Trước tiên hắn nhất định phải đề cao tu vi đã.
Dùng tiên tinh khống chế trận bàn thời gian, hơn nữa trong tay còn cầm tiên tinh, thì tốc độ hoàn toàn khác so với ngày trước chỉ dựa vào linh mạch cực phẩm.
Dù cho Diệp Mặc lấy được là tiên tinh hạ phẩm, thì sự nồng đậm của linh khí cũng đã vô cùng kinh người rồi.
Nếu như là tu luyện giả bình thường, thì nhiều linh khí như vậy đã có thể bị bạo thể rồi.
Nhưng Diệp Mặc hấp thu linh khí vào trong cơ thể, thì liền được chuyển hóa thành chân nguyên dưới sự vận chuyển liên miên không ngừng của ‘Tam sinh quyết’.
Sau hai tháng, Diệp Mặc đã tấn cấp Kiếp Biến tầng tám.
Sáu tháng sau, Diệp Mặc lại tấn cấp lên Kiếp Biến tầng chín.
Sau mười hai tháng, thì tiên tinh trong tay Diệp Mặc đã phát ra một đợt âm thanh ‘Răng rắc’, hoàn toàn biến thành tro bụi, mà lúc này thì Diệp Mặc đã tấn cấp tới Kiếp Biến tầng chín đỉnh.
Chỉ tu luyện mười hai tháng, mà đã dùng hết một viên tiên tinh rồi.
Hơn nữa tiên tinh cũng chỉ có tác dụng phụ trợ, nếu như là hoàn toàn hấp thu linh khí của tiên tinh, thì không chừng không thể kiên trì được mười tháng.
Hiện tại thì tiên tinh khảm trên trận bàn thời gian cũng không dùng hết bao nhiêu, thậm chỉ mới chỉ dùng được một chút mà thôi.
Mà trong thời gian mười hai tháng sử dụng tiên tinh khống chế trận bàn thời gian, thì ở bên ngoài tối đa cũng chỉ mới qua tầm ba bốn ngày mà thôi.
Diệp Mặc biết chỗ nghịch thiên của ‘Tam sinh quyết’, đó chính là ‘Tam sinh quyết’ của hắn chỉ cần có tài nguyên tu luyện để cho hắn hấp thu, thì tốc độ tu luyện của hắn sẽ nhanh vô cùng.
Nếu như không có tài nguyên tu luyện, thì thậm chí hắn còn không bằng cả thứ đồ bỏ đi.
Tài nguyên tu luyện, cũng chính là dùng linh khí càng cao cấp để tu luyện thì tấn cấp càng nhanh.
Cho dù là một cái bình cảnh, thì tùy tiện dùng đan dược cũng sẽ vượt qua được.
Nhưng tài nguyên tu luyện hắn cần cũng vô cùng kinh khủng, sợ rằng mấy cái tông môn chín sao cộng lại cũng không đủ để cung cấp cho hắn.
Tu sĩ của môn hạ tông môn chín sao nào có thể dùng linh mạch cực phẩm để tu luyện chứ, còn không phải chỉ là một cái? Đan dược cấp tám thì ăn như cắn hạt dưa, thậm chí còn tu luyện bằng cả tiên tinh nữa?
Ngoại trừ tiên tinh ở bên trong trận bàn thời gian, thì Diệp Mặc bây giờ còn có ba viên tiên tinh nữa.
Hắn tin tưởng, ba viên tiên tinh này hẳn có thể đủ để cung cấp cho hắn tu luyện tới Hóa Chân tầng ba rồi. ‘Tam sinh quyết’ mà hắn tu luyện, thì càng về sau càng cần nhiều linh khí.
Tới tu vi Hóa Chân, thì linh khí tu luyện thậm chí hắn không thể tưởng tượng nổi.
Cho dù là sử dụng tiên tinh, thì tấn cấp Kiếp Biến tầng tám lên Kiếp Biến tầng chín cũng cần lượng linh khí gấp mấy lần.
Còn Hóa Chân tầng một tấn cấp Hóa Chân tầng hai thì lượng linh khí cần hấp thụ thậm chí có thể nhiều hơn tấn cấp Kiếp Biến tầng chín không chỉ trăm lần.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1314: Một Đường Kiếp Lôi
Một Đường Kiếp Lôi
K
iếp Biến đỉnh phong rồi, cũng không cần phải tu luyện nữa, nhưng Diệp Mặc cũng không cất trận bàn thời gian đi, hắn vẫn còn muốn luyện chế đan dược.
Đan dược khác cũng không nói làm gì, chủ yếu là Chân Linh đan và Chân La đan là hắn cần luyện chế.
Hai loại đan dược này cũng đều là đan dược để thăng cấp lên Hóa Chân, Diệp Mặc sớm cũng đã có cách phòng bị trước rồi, luyện chế được hai lò Chân Linh đan, một lò đan dược hắn thậm chí luyện chế ra được năm viên Chân Linh đan hạng nhất, một lò Chân La đan, Diệp Mặc luyện chế được ba viên thượng đẳng, ba viên đan dược hạng nhất.
Đến Chân La đan Diệp Mặc cũng có thể luyện chế ra hạng nhất được, điều này chứng tỏ hắn cũng đã là đan vương thiên cấp cửu phẩm thực sự rồi.
Sau khi thu hồi trận bàn thời gian rồi rời khỏi thế giới trang vàng, Diệp Mặc lại xuất hiện trên bãi cát vô cùng vô tận này, lần này hắn cũng không muốn rời đi, hắn trực tiếp ở trong này độ kiếp, độ lôi kiếp Hóa Chân.
Đối với tu sĩ của Tu Chân giới mà nói, không lên được Hóa Chân, thì cuối cùng cũng chỉ là con kiến hôi.
Dưới tu sĩ Hóa Chân, những tu sĩ khác cũng chỉ là con kiến hôi.
Diệp Mặc sở dĩ có thể đối kháng với Hóa Chân, đó là vì Tam Sinh quyết của hắn quá nghịch thiên rồi, hoặc là nói hắn vẫn chưa gặp được tu sĩ Hóa Chân lợi hại thực sự.
Lần này Diệp Mặc cũng không vứt nhiều linh thạch như ngày trước, sau đó hắn bố trí một Tụ Linh trận.
Hắn trực tiếp lấy một đoạn linh thạch ra, dùng đoạn linh thạch cực phẩm này độ kiếp, cũng chỉ có Diệp Mặc mới có thể làm được.
Diệp Mặc cũng không dám đặt linh mạch cực phẩm vào chỗ độ kiếp, mà lại đặt ra bên ngoài, sau đó bố trí một Tụ Linh trận.
Hắn khẳng định lôi kiếp Hóa Chân của mình cũng hung hãn chưa từng thấy, nếu linh mạch cực phẩm đặt quá gần, thì lôi kiếp cũng có thể đánh cho linh mạch này tan tành.
Linh mạch cực phẩm bị lôi kiếp đánh cho tan tành rồi, cũng không phải là không thể dùng được, nhưng hiệu quả lại giảm đi nhiều.
Sau khi bố trí xong Tụ Linh trận, Diệp Mặc nuốt một viên Chân La đan, Tam sinh quyết bắt đầu toàn lực vận chuyển.
Bắt đầu đánh sâu và bình cảnh Hóa Chân.
Sau khi Tam Sinh quyết vận chuyển rồi, thì linh khí của linh mạch cực phẩm điên cuồng tuôn về hướng Diệp Mặc, trong nháy mắt, trên đỉnh đầu của Diệp Mặc hình thành một lốc xoáy linh khí cực lớn.
Dưới sự xung kích của Chân La đan, Diệp Mặc mới phát hiện ra chân nguyên mà mình đạt tới Kiếp Biến đỉnh phong cũng không ngừng tăng cao, kinh mạch cũng được mở rộng.
Còn trong khi Diệp Mặc càng lúc càng hấp thụ được nhiều linh khí, thì lốc xoáy kết tụ trên đỉnh đầu của hắn càng lúc càng lớn, tám cái lốc xoáy linh khí giống như mây đen trên đầu Diệp Mặc khiến toàn bộ không trung trên đầu Diệp Mặc dường như cũng ngưng tụ hết lại.
Một tiếng nổ ầm vang lên, bầu trời đột nhiên trở nên âm trầm.
Còn Diệp Mặc cũng biết, đây căn bản không phải là kiếp lôi của hắn, mà là vì trời muốn đổ mưa.
Hắn không ngờ lại độ kiếp Hóa Chân trong trời mưa, đây là điều khiến Diệp Mặc không ngờ tới.
Tu sĩ độ kiếp vì muốn giảm đi uy lực lôi kiếp của mình, trên cơ bản sẽ không chọn trời mưa, vì lôi kiếp trong thời tiết như này sẽ khiến cho lôi kiếp lại càng nhiều và càng mạnh hơn.
Nhưng Diệp Mặc cũng không có chút sợ hãi nào.
Đối với hắn mà nói uy lực của lôi kiếp càng lớn càng tốt.
Lúc này gặp phải trời mưa, hắn căn bản cũng không nghĩ tới việc trú mưa đã, thậm chí còn đang nghĩ, ngày trước sao lại không nghĩ tới chuyện độ kiếp dưới trời mưa cơ chứ.
Những tiếng sấm sét không ngừng vang lên, bầu trời lại càng trở nên âm u.
Diệp Mặc thì lại điên cuồng hấp thụ linh khí, muốn dẫn động lôi kiếp xuống.
Đùng đùng…
Hạt mưa lớn như hạt đỗ tương rơi xuống, hơn nữa lại càng lúc càng mưa to, cuối cùng không ngờ hình thành lên một màn mưa dày đặc, nhưng lôi kiếp của Diệp Mặc vẫn chưa giáng xuống.
Diệp Mặc trong lòng cũng rất nghi ngờ, trước khi hắn độ kiếp cũng chỉ mấy canh giờ hoặc mấy tuần hương là có thể dẫn động được lôi kiếp rồi.
Nhưng lần này không ngờ đã một ngày rồi, ngoại trừ những tiếng sét của trời mưa bàng bạc kia, không ngờ cũng không dẫn được lôi kiếp nào.
Diệp Mặc mặc dù trong lòng không hiểu có chuyện gì, nhưng cũng không vội chút nào.
Hắn hàng năm đều tu luyện bên Khổ Trúc, tâm trí vô cùng kiên định, cho dù lần này lôi kiếp dẫn xuống tương đối trễ, nhưng hắn cũng không để ý chút nào.
Nhưng sáu ngày trôi qua, Diệp Mặc lại cảm thấy khi mình vẫn còn không ngừng hấp thụ linh khí chuyển hóa chân nguyên, thì lại có chút kỳ quái, hắn lại nuốt thêm viên Chân La đan nữa.
Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ, có lẽ viên Chân La đan đầu tiên của hắn không có tác dụng.
Sau khi viên Chân La đan thứ hai được Diệp Mặc nuốt vào, linh lực chân nguyên càng khổng lồ lại dâng lên từ đan điền của hắn, trong nháy mắt liền sung kích toàn bộ kinh mạch của hắn, cái cảm giác cực nóng và gò bó trói chân nguyên hắn lại, khiến hắn có cảm giác lập tức xông phá khỏi sự trói buộc đó.
Hắn biết một khi xông phá khỏi sự ngăn cách này, thì sẽ thu hút cảm ứng của trời đất.
Hẳn là dẫn động được lôi kiếp rồi, Diệp Mặc trong lòng vui mừng, lại càng không có chút do dự điên cuồng vận chuyển Tam Sinh quyết.
Nhưng khiến cho Diệp Mặc thất vọng chính là, khi viên Chân La đan này đang phá tan vài đường kinh mạch của hắn, sau đó lại muốn xông ra chân linh ứng cảm thiên kiếp, thì lại lần nữa tiêu tán không còn.
Vừa nãy vì hấp thụ điên cuồng linh khí của Chân La đan, lại lần nữa dừng lại.
Còn linh lực chân nguyên của hắn đang thuộc vào mấy chân nguyên kinh huyệt như thần đình, bách hội, thông thiên, thượng tinh thì lại bị ngăn lại, thậm chí ngăn cản cái cảm giác cảm ứng đó quay lại.
Chuyện gì vậy? Hai viên Chân La đan không có chút tác dụng nào, Diệp Mặc bắt đầu trở nên lo lắng, hắn đã cảm thấy mình có chút không thoải mái rồi.
Chân La đan mặc dù hắn vẫn còn, nhưng chỉ còn bốn viên thôi.
Nghĩ tới đây Diệp Mặc lấy ra một viên Chân Linh đan nuốt xuống, Chân Linh đan vừa vào cơ thể, thì cũng giống như Chân La đan, kích phát một linh lực cuồn cuộn.
Nhưng linh lực đó lại không tinh khiết như Chân La đan mà thôi, luồng linh lực đó cũng giống như luồng linh lực lúc trước, nhưng chỉ xông vào tận cuối kinh mạch, liền thiếu một chút gì đó không thể nối liền với lôi kiếp được.
Diệp Mặc nhíu mày, hắn nghĩ đến lần trước hắn độ kiếp Ngưng Thể, mặc dù để cho hắn thăng cấp lên Ngưng Thể rồi, kết quả hắn độ kiếp cũng không được thoải mái.
Lôi kiếp của hắn giống như độ được một nửa, thì lại dừng lại.
Chẳng lẽ lần này cũng vậy, thậm chí đến lôi kiếp cũng không dẫn được?
Lôi kiếp không giáng xuống, còn trận mưa kia thì càng lúc lại càng hung mãnh, trận mưa này trút xuống đến sáu ngày vẫn không yếu đi chút nào, ngược lại lại càng hung mãnh hơn.
Nhưng bất luận bao nhiêu nước mưa rơi xuống Sa Hà, cũng giống như rơi vào một cốc nước vậy, trong nháy mắt liền biến mất.
Diệp Mặc cũng không bỏ qua, hắn lại lần nữa nuốt một viên Chân Linh đan, hắn tổng cộng có mười hai viên Chân Linh đan, còn có sáu viên Chân La đan nữa, hắn cũng không tin mười sáu viên đan dược này nuốt xuống rồi, thì không dẫn động được một lôi kiếp.
Mà lúc này chẳng những trận mưa kia càng lúc càng lớn, cuối cùng còn nổi lên gió lốc, gió lốc cuồn cuộn trong Sa Hà cũng đã cuốn hết cát đá lên từng lớp như sóng biển, từng lớp từng lớp uốn lượn xung quanh Diệp Mặc.
Diệp Mặc vẫn không nhúc nhích nuốt viên Chân Linh đan thứ năm, sau đó là viên Chân Linh đan thứ sáu, viên thứ bảy.
Khi Diệp Mặc nuốt viên Chân Linh đan thứ tám, thì hắn bỗng hiên cảm thấy tất cả kinh mạch trên người mình từng trận mát mẻ.
Sự không thông suốt giữa cơ thể mình và trời đất bỗng nhiên vỡ vát, một cảm giác cường hãn và sảng khoái truyền đến, Diệp Mặc trong lòng chấn động, hắn biết khi hắn nuốt viên Chân Linh đan thứ tám, lôi kiếp cũng đã đến rồi.
Trận mưa kia liên tục mấy ngày cũng không có dấu hiệu giảm bớt, ngược lại lại rơi xuống những cục mưa đá to gần bằng nắm tay.
Diệp Mặc cảm thấy không gian xung quanh mình trong nháy mắt trở nên lạnh thấu xương, hắn nhớ tới cấm địa Băng Thần, cái cảm giác lạnh thấu xương này giống y hệt như ở cấm địa Băng Thần, hơn nữa mưa đá rơi xuống càng lúc càng nhiều, khí lạnh xung quanh hắn lại càng lúc càng thấu xương.
Thời tiết như này không ngờ lại có mưa đá, hơn nữa mưa đá rơi xuống cũng không tính, xung quanh mưa đá còn kèm theo vô số bông tuyết.
Những bông tuyết bay lượn, cùng với tiếng rầm rầm hỗn loạn, rõ ràng lộ ra vẻ không phối hợp với nhau.
Đây chính là sét đánh mùa đông sao? Diệp Mặc lúc này cũng biết, bất luận là mưa lớn, hay là gió lốc, hay là mưa đá hoặc là bông tuyết bay lượn là có liên quan đến lôi kiếp Hóa Chân của hắn.
Đến Diệp Mặc cũng rất muốn biết, lôi kiếp mà hắn cần phải độ rốt cục kinh khủng đến mức nào.
Lúc này trên bầu trời của Sa Hà nơi mà Diệp Mặc độ kiếp cũng hoàn toàn đen kịt lại, bầu trời dường như bị đổ một lớp mực đen lên vậy, vô cùng âm u.
Răng rắc…
Giống như sấm sét trong trận mưa lớn lúc trước, một đường sét nhanh như cắt xoẹt qua trên bầu trời Sa Hà.
Dường như cùng lúc với tia sét này xoẹt qua, thì một tiếng nổ vang lên.
Diệp Mặc cực kỳ im lặng, lúc trước hắn độ kiếp chưa bao giờ gặp phải sấm sét nào, bây giờ lôi kiếp lần này còn hình thành lên như sét trong mưa vậy, còn truyền tia chớp tới trước nữa.
Căn cứ theo những gì Diệp Mặc nghĩ, lôi kiếp lần này ít nhất cũng có ba mươi sau đường.
Nhưng sau khi lôi kiếp giáng xuống, Diệp Mặc căn bản cũng biết được hắn hoàn toàn đoán nhầm rồi, đây chỉ là một đường kiếp lôi.
Không sai, chỉ có một đường.
Chỉ có một đường kiếp lôi, Diệp Mặc sắc mặt lại tái nhợt, hắn hoàn toàn không còn cái kiểu thong dong đối phó với mười mấy tia sét như lúc trước nữa.
Đây đúng là một đường kiếp lôi, một đường kiếp lôi to như thùng nước vậy, mang theo một màu xanh nhạt, từ trên trời trong nháy mắt giáng xuống.
Đường kiếp lôi này còn chưa giáng xuống, đã khiến hắn có một cảm giác uy hiếp đến tính mạng.
Không sai, chính là có uy hiếp tới cái mạng nhỏ của hắn.
Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, đối với cảm giác sống chết này cũng tuyệt đối vô cùng mẫn cảm.
Hắn chắc rằng, tia sét của kiếp lôi này chỉ cần giáng xuống người hắn, hắn lập tức sẽ bị đánh chết.
Diệp Mặc căn bản cũng không kịp nghĩ ngợi gì nữa, lập tức phóng ra hai tấm chắn bảo về chân khí hạ phẩm, đồng thời phóng ra đại đỉnh tám cực.
Ngay sau đó, chân nguyên của hắn vận chuyển, lôi kiếm đã được toàn lực phóng ra.
Ầm, ken két…
Hai hộ giáp chân khí hạ phẩm giống như trang giấy mỏng vậy, bị xé rách tan tành bởi đường kiếp lôi kia, đến tro tàn cũng không còn.
Mà kiếp lôi to bằng cái thùng nước này thì vẫn mang theo sát cơ nồng đậm không có chút chậm trễ nào tấn công tới, không có chút thương hại nào.
Diệp Mặc trong lòng thầm chửi rủa, đồng thời lôi kiếm của hắn cũng hoàn toàn được phóng ra.
Rầm, rầm, rầm…
Lôi kiếm của Diệp Mặc đánh ra mấy chục tia sét, những tia sét này cũng lớn dần bằng cái thùng nước rồi, nhưng đối diện với kiếp lôi màu xanh nhạt kinh khủng này, cũng không có chút tác dụng nào, chỉ chiếu sáng được một chốc lát, thì mấy tia sét của Diệp Mặc bị kiếp lôi này tách ra.
May mà hai đường công kích này sau khi đi qua Diệp Mặc, thì sát cơ và mức độ hung hãn của kiếp lôi kia cũng không còn kinh khủng như vậy nữa rồi.
Nhưng cho dù là như vậy, thì uy thế cũng vô cùng kinh người.
Ầm…
Lại là một tiếng nổ vang nữa, những tia sét còn lại thì hoàn toàn đánh trúng vào đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc.
Đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc lập tức phát ra những âm thanh ong ong chấn động, đánh bay ra xa mấy nghìn mét.
Mà lúc này kiếp lôi vẫn chưa có dấu hiệu triệt tiêu, nhưng đường kiếp lôi màu xanh nhạt còn lại hoàn toàn đánh trúng vào người Diệp Mặc, không sai lệch chút nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1315: Uy Lực Của Hóa Chân
Uy Lực Của Hóa Chân
M
ột tiếng ken két vang lên, hộ giáp chân khí hạ phẩm trên người Diệp Mặc vỡ nát toàn bộ, đồng thời trên người cũng có vài vết máu, tạo thành một mảng nám đen.
Diệp Mặc điên cuồng phun ra một ngụm máu, nhưng cũng không lấy đan dược ra chữa thương, mà lại vận chuyển Tam Sinh quyết đến cực điểm, hắn bị đánh cho thê thảm như vậy, đến một nửa lôi nguyên cũng không hấp thụ được, nếu không tận dụng thời gian để hấp thụ lôi nguyên của lôi kiếp thăng cấp lên Hóa Chân, thì đợt lôi kiếp tiếp theo đến, hắn thì cũng chết là cái chắc.
Vì số lượng lôi nguyên lôi kiếp cũng không nhiều đã bị Diệp Mặc hấp thụ hoàn toàn, trong nháy mắt Diệp Mặc liền cảm giác thấy chân nguyên của mình lại dần dần tăng lên, còn lúc này Diệp Mặc lại càng không có chút do dự, lại lấy ra một viên Chân La đan nuốt xuống, đồng thời điên cuồng hấp thụ linh khí trong linh mạch, cái này cũng chưa tính, hắn còn lấy ra hai viên tiên tinh còn lại liều mạng hấp thụ linh khí.
Tu vi càng lúc càng tăng lên…
Lúc này Diệp Mặc cũng bắt đầu cảm thấy may mắn, may là hắn lúc trước dùng là linh mạch cực phẩm, chứ không phải là linh thạch, nếu không bây giờ hắn căn bản cũng không kịp để bố trí Tụ Linh trận nữa.
Sở dĩ điên cuồng hấp thụ linh khí và lôi nguyên, thậm chí không tiếc hai viên tiên tinh, vì Diệp Mặc biết, hắn chắc là bị lôi kiếp kháng lại rồi.
Nếu hắn không thể trong thời gian ngắn thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ nhất, thì hắn cũng chỉ có thể chờ chết.
Tu vi mặc dù không ngừng tăng lên, nhưng khoảng cách đến Hóa Chân cũng còn một chút nữa.
Mà lúc này trên bầu trời lại trở nên biến sắc, bầu trời màu xanh nhạt vừa nãy lại biến thành màu xám đen.
Đường lôi kiếp lần thứ hai vẫn chưa giáng xuống, thì áp lực và sát cơ khủng bố kia cũng đã bao phủ lấy Diệp Mặc.
Đường lôi kiếp lần thứ nhất Diệp Mặc dường như các thủ đoạn đều lấy ra hết rồi, ngoại trừ ‘Tử Đao’ còn chưa được phóng ra, thì hắn cũng không còn hậu thủ nào nữa.
Lúc này Diệp Mặc ngược lại lại bình tĩnh trở lại, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy lôi kiếp như này, các kiểu tình huống của lôi kiếp trước không nói, hơn nữa đường lôi kiếp lần thứ nhất không ngờ chỉ có một tia sét.
Đường lôi kiếp thứ hai này hắn không biết sẽ có mấy tia sét.
Bất luận thế nào, hắn cũng cần phải sống qua được đường lôi kiếp thứ hai này.
Nếu thật sự hắn phải chết, hắn thà rằng không thăng cấp lên Hóa Chân, cũng không muốn trốn vào tiểu thế giới.
Nhưng cái Diệp Mặc sợ chính là đến lúc đó hắn lại bị lôi kiếp khóa lại, đến tiểu thế giới cũng không vào được.
Lại mấy tiếng ken két, tia chớp màu xám tro xoẹt qua trong không trung.
Diệp Mặc dường như trong khoảng thời gian tia sét xoẹt qua đó, cũng phóng ra lá chắn chân khí hạ phẩm, đồng thời mặc một hộ giáp chân khí hạ phẩm lên người.
Hắn bây giờ cái khác không nhiều, nhưng chân khí hạ phẩm lại nhiều.
Ầm ầm…
Hai tia chớp màu xám tro tốc độ còn nhanh hơn đường thứ nhất giáng xuống.
Hai tia sét kiếp lôi này còn to hơn đường kiếp lôi thứ nhất, tốc độ còn nhanh hơn, uy lực cũng lớn hơn.
Diệp Mặc chắc rằng đây là hắn đang độ kiếp, nếu đổi lại một tu sĩ khác, ngay dưới uy lực thế này, thì cũng không còn ý chí chiến đấu nữa rồi.
Nhưng hắn thì lại khác, hắn thường xuyên tu luyện dưới Khổ Trúc, dùng tiên linh khí, loại uy thế như này mặc dù ép người, nhưng hắn cũng không sợ.
Với tốc độ và uy thế như này, nếu như không phải Diệp Mặc có chuẩn bị từ trước, thì đợt lôi kiếp thứ hai này hắn chưa chắc đã qua được.
Răng rắc, răng rắc…
Liên tiếp mấy tiếng răng rắc vang lên, Diệp Mặc phóng ra ba lá chắn chân khí hạ phẩm đều bị kiếp lôi phá vỡ hoàn toàn.
Vì ba chân khí này trước khi Diệp Mặc phóng ra cũng có chuẩn bị rồi, cho nên mặc dù bị kiếp lôi phá tan hoàn toàn, nhưng hiệu quả cũng còn tốt hơn lần thứ nhất nhiều.
Hai tia sét màu xám tro to hơn thùng nước không chút chậm trễ giáng xuống, lôi kiếm của Diệp Mặc toàn lực phóng ra.
Hơn năm mươi tia lôi kiếm và đường kiếp lôi va đập vào nhau, giống như cũng đá rơi vào giữa lòng hồ cũng không thấy gì nữa.
Nhưng Diệp Mặc cũng không có chút biến sắc, đại đỉnh tám cực cũng không chút do dự nào nghênh đón, đồng thời phóng Tử Đao ra.
Có sự chuẩn bị và không có sự chuẩn bị hoàn toàn là hai chuyện.
Đại đỉnh tám cực và hai đường sét ầm một tiếng đập vào nhau, lôi quang màu xám phóng ra tứ phía.
Đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc lại lần nữa bị hai đường sét này đánh bay xa mấy nghìn mét.
Đại đỉnh tám cực bị kiếp lôi kia đánh bay, Diệp Mặc vì bị chấn động nên lại nôn ra một ngụm máu, còn Tử Đao của hắn thì cũng mang theo một đường đao màu tím hồng đã bị hai đường kiếp lôi kia đập vào ba lần ngăn lại.
Ken két…
Lại từng tiếng nổ vang, đường đao màu hồng tím của Tử Đao bổ trúng vào đường sét màu xám tro kia khuếch tán ra tứ phía.
Không đợi Diệp Mặc thu Tử Đao lại, hai tàn lôi còn lại giáng xuống đúng vào người Diệp Mặc.
Áo giáp lại lần nữa bị vỡ tan, máu lại phun ra.
Diệp Mặc thậm chí có thể nghe thấy xương cốt thân thể mình không ngừng nứt vỡ, nhưng hắn cũng không thèm đi trị thương, mà lại lần nữa điên cuồng hấp thụ lôi nguyên của tia sét màu xám tro kia.
Khi sắc trời lại trở nên u ám, Diệp Mặc bỗng nhiên hét lên một tiếng, chân nguyên của hắn đã đạt tới điểm giới hạn rồi.
Theo tiếng hét của hắn, thì hai viên tiên tinh trong tay hắn cũng bị bóp nát.
Khí thế cường đại từ thân thể hắn xông ra, tiếng hét của Diệp Mặc lại càng không ngừng không ngớt.
Két….
Vô số những âm thanh tí tách từ thân thể hắn phát ra, xương cốt của hắn vừa mới bị kiếp lôi đánh cho vỡ vụn liền hợp lại, còn kinh mạch của hắn thì đồng thời trong nháy mắt cũng thông suốt.
Cái cảm giác cường đại này, khiến hắn chỉ mong đợt lôi kiếp thứ ba đến nhanh hơn, hắn biết, sau khi hắn qua được đợt lôi kiếp thứ hai đã là tu sĩ Hóa Chân rồi.
Trải qua ba đường kiếp lôi, hắn đã thăng cấp lên Hóa Chân rồi.
Diệp Mặc nói ra người khác nhất định không tin, đến cả bản thân hắn cũng sẽ không tin.
Nhưng hắn phải nói ba đường kiếp lôi còn lợi hại hơn so với tất cả những kiếp lôi mà một đời tu sĩ bình thường cộng lại, đoán chừng cũng không có ai tin.
Ba đường kiếp lôi, trong mắt những tu sĩ khác cũng chỉ là một phần ba của một đợt lôi kiếp mà thôi.
Ầm ầm….
Lôi kiếp dường như cảm nhận được Diệp Mặc đã thăng cấp lên Hóa Chân, trong tiếng nổ vang đó có chút căm phẫn, có thể nói là hung ác, sau khi tiếng nổ kinh khủng kia vang lên, trong nháy mắt tia sét màu đen của kiếp lôi cũng được giáng xuống.
Diệp Mặc lần này ngay cả đại đỉnh tám cực cũng không phóng ra nữa, mà lại điên cuồng bắt đầu khởi động chân nguyên, hắn có chút kích động, chính là liều một lần dùng chính tu vi của mình đối chọi với lôi kiếp lần này.
Đợt sét đợt kiếp lôi lần thứ nhất và thứ hai cũng đánh cho hắn thương tích đầy mình, đặc biệt là lần thứ nhất, suýt chút nữa thì tiêu diệt hắn rồi.
Lúc này hắn trong lòng tràn đầy ý chí chiến đấu và sự tức giận, hắn khẳng định lôi kiếp lần này là muốn mạt sát hắn.
Hắn phải cho lôi kiếp lần này biết, hắn không cần đến lá chắn chân khí hạ phẩm, không cần đến đại đỉnh tám cực, cũng không sợ gì lôi kiếp khủng bố này.
Hắn muốn đánh cho lôi kiếp này sợ hãi mà quay về, lúc trước đánh lén hắn như nào, bây giờ hắn sẽ đánh trả cho như vậy.
Bất luận ai muốn mạt sát Diệp Mặc hắn cũng đều không được, lôi kiếp cũng không thể được.
Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, giác quan vô cùng mãnh liệt, cho dù là sát cơ của lôi kiếp, hắn cũng có thể cảm nhận được.
Bất luận là ai hoặc thiên cơ nào, muốn đánh lén Diệp Mặc hắn, hắn cũng sẽ không dễ nói chuyện.
Rầm rầm rầm…
Ba đường kiếp lôi dường như bị Diệp Mặc chọc giận đến mức càng phát điên lên rồi.
Ba đường kiếp lôi màu đen dường như trong nháy mắt, đều giáng xuống, mỗi một đường còn to hơn đường kiếp lôi lần thứ hai, điều này hoàn toàn vượt khỏi cảm giác tia sét kiếp lôi của Tu Chân giới.
Thấy mấy đường kiếp lôi màu đen nhanh chóng giáng xuống, Diệp Mặc không đau khổ cũng không vui, không ngờ lại từ mặt đất bay vọt lên, đồng thời hai tay cũng giơ ra, gần trăm tia sét bị hắn phóng ra.
Những tia sét kiếp lôi màu đen từ trong không trung giáng xuống, lôi kiếm màu đen từ trên mặt đất đánh ngược lên trời, không chút nhường nhịn, dường như bọn chúng cũng là từ lúc sinh ra đến giờ mới gặp được kẻ địch xứng tầm.
Ầm, ầm…
Những tiếng nổ vang không ngừng không ngớt trên không trung, còn lôi kiếm của Diệp Mặc sau khi hắn thăng cấp lên Hóa Chân so với Kiếp Biến đỉnh phong, lại mạnh hơn nhiều lần.
Còn tia sét kiếp lôi màu đen kia và lôi kiếm màu đen va đập vào nhau, ngoại trừ những tiếng nổ vang, thì lại càng khiến cho bầu trời trở nên đen kịt.
Ầm…
Cát đá xung quanh bị đường sét màu đen này đánh giống như bụi cát, cuốn lấy không gian.
Trong màn cát bụi đó ngoại trừ Diệp Mặc và hai loại tia sét kia đang đánh nhau, thì cũng không còn vật gì khác.
Mà Diệp Mặc lại càng tiến vào phạm vi và những đường sét đen đó đang va đập vào nhau, trong nháy mắt Diệp Mặc tiến vào trong đó, thì những đường sét màu đen tràn ra bị hắn hấp thụ hoàn toàn.
Dường như cảm thấy tia sét màu đen của Diệp Mặc quá mức lợi hại, bầu trời âm u lại vang lên mấy tiếng nổ nữa.
Lại là ba tia sét kiếp lôi màu tím nữa giáng xuống, ba tia sét màu tím này còn hung mãnh và tức giận hơn nhiều so với tia sét màu đen kia.
Giống như Diệp Mặc đã mạo phạm đến sự uy nghiêm của nó vậy, kiếp lôi này nhất định phải nuốt chửng được Diệp Mặc, lúc này mới có thể nguôi giận được.
Diệp Mặc lúc này cũng bình tĩnh trở lại, hắn hấp thu nhiều lôi nguyên như vậy, hơn nữa còn là lôi nguyên khủng bố như vậy nữa, cũng chỉ khiến cho tu vi của hắn ổn định ở mức Hóa Chân sơ kỳ tầng thứ nhất.
Có thể thấy hắn tu luyện Hóa Chân cần phaỉ có linh lực nhiều và khủng bố hơn nữa, lúc trước hắn còn ngây thơ cho rằng ba viên tiên tinh hạ phẩm, hắn có thể thăng cấp lên Hóa Chân tầng thứ ba, bây giờ xem ra, cái đó đúng là người si nói mộng rồi.
Thăng cấp lên Hóa Chân rồi, uy lực của lôi kiếm của Diệp Mặc cũng được tăng lên hơn mười lần, ba tia sét kiếp lôi màu đen lần thứ ba, mặc dù còn mạnh hơn nhiều so với tia sét kiếp lôi lần thứ nhất và thứ hai, hắn ngược lại cũng không bị bất kỳ thương tích nào, thậm chí còn khiến tu vi của hắn càng vững chắc hơn.
Ba tia sét màu tím cực to của lần thứ tư này mang theo uy thế hung mãnh rơi xuống, dường như muốn đánh cho Diệp Mặc tan thành mây bụi.
Còn lúc này Diệp Mặc cũng không có chút bối rối nào, hắn lại lần nữa phóng ra hơn trăm đường lôi kiếm.
Lôi kiếm màu đen của hắn và tia sét kiếp lôi màu tím va đập vào nhau, đồng thời Diệp Mặc chẳng những không đi tăng thêm uy lực của lôi kiếm, ngược lại lại xông vào tia sét kiếp lôi màu tím kia.
Diệp Mặc vừa xông vào trong tia sét màu tím này, lại cảm nhận được sự xé tan và uy lực của tia sét này, dường như khiến hắn khuất phục, sau đó lại xé tan hắn.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý, thậm chí đến đại đỉnh tám cực cũng không phóng ra, chẳng qua lại không ngừng hấp thụ tia sét kiếp lôi màu tím này.
Có thể nói là một lúc sau, cũng có thể nói là một lúc lâu sau, Diệp Mặc cảm nhận được sự xé rách và uy lực kia hoàn toàn biến mất.
Hắn mở mắt ra nhìn, lại phát hiện trên bầu trời ngoại trừ một màn âm u, thì những kiếp lôi vừa rồi cũng biến mất hoàn toàn.
Cho dù nghĩ tới mình thăng cấp lên Hóa Chân rồi, tu vi cũng sẽ gia tăng bội phần, nhưng Diệp Mặc vẫn vì sức chiến đấu cường hãn của mình sau khi thành tu sĩ Hóa Chân làm cho kinh ngạc.
Uy lực của Hóa Chân, quá cường hãn.
Còn những vết máu loang lổ trên người hắn, tấm áo rách rưới mặc trên người, giống như một tên ăn mày vậy, nhưng thương thế cũng hoàn toàn khôi phục trở lại.
Diệp Mặc biết lôi kiếp đã qua rồi, nhưng hắn lại càng vì thế mà nghi ngờ hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









