1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 244 : Bóng Đen Trong Lạc Hồn Khư (c1216-c1220)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 244 : Bóng Đen Trong Lạc Hồn Khư (c1216-c1220)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1216: Bóng Đen Trong Lạc Hồn Khư

Bóng Đen Trong Lạc Hồn Khư

P

hệ thần trận là một trận pháp vô cùng tà ác, cũng có tên gọi khác là Giá linh trận.

Nhưng cho dù là phệ thần trận cấp một, thì cũng khó có người nào có thể bố trí được, bởi vì tài liệu dùng để bố trí Phệ thần trận thì người thường căn bản là không thể có được.

Tài liệu chủ yếu để bố trí Phệ thần trận chỉ có một loại, đó chính là Phệ thần mộc.

Phệ thần mộc sinh trưởng ở nơi cực kỳ bí mật, hơn nữa không thể có chút ánh sáng nào.

Một khi bị ánh sáng chiếu vào, lập tức sẽ héo rũ đi nhanh chóng.

Phệ thần trận bị coi là trận pháp tà ác, bởi vì Phệ thần trận có thể di dời linh căn của một tu sĩ.

Thông qua loại trận pháp này, có thể đem linh căn vô cùng tốt của một tu sĩ di dời sang cho mình, khiến cho linh căn của mình càng thêm mạnh mẽ, thậm chí có thể chồng thêm vào linh căn vốn có.

Nhưng ở Tu Chân giới cũng có rất ít người làm như vậy, bởi vì sử dụng Phệ thần trận có điều kiện quá mức hà khắc.

Đầu tiên Phệ thần mộc là tài liệu cực kỳ quý hiếm, tu sĩ bình thường không cách nào có được, cho dù là có được Phệ thần mộc, thì cũng rất ít người lập Phệ thần trận để sử dụng.

Bởi vì cho dù có sử dụng Phệ thần trận để lấy được linh căn có tư chất tốt, thì chính bản thân người bầy trận cũng không thể dùng, mà phải mang cái linh căn vừa lấy được này cấp cho người thứ ba, cho nên sử dụng Phệ thần trận thì người chiếm được chỗ tốt chính là người thứ ba.

Chính vì nguyên nhân này, cho nên trận pháp này mới có thêm cái tên là Giá linh trận.

Hơn nữa người thứ ba muốn lấy được linh căn thì cần phải có một điều kiện đó là phải có quan hệ huyết thống với người khống chế trận pháp, nếu không thì cũng vô dụng.

Có vẻ như là Phong Hi muốn sử dụng Phệ thần trận này để lấy được linh căn của Kế Hôn, để làm cho linh căn của y trở nên ưu tú hơn, nhưng cái linh căn này y lại không thể sử dụng, mà phải cấp cho một người khác có quan hệ huyết thống với y sử dụng.

Đồng thời Diệp Mặc cũng hiểu ra vì sao Kế Hòa sau khi thấy Phệ thần trận cũng không giết Phong Hi, bởi vì Phong Hi cũng là người bị hại mà thôi.

Mà người hại y cũng có thể chính là cha của y Phong Thuần.

Dưỡng hồn trận cùng với Phệ thần trận có cách bố trí không khác nhau mấy, thứ duy nhất khác nhau chính là Phệ thần mộc.

Có thể chính Phong Thuần đã dùng trăm phương ngàn kế, sắp xếp cho Phong Hi học cách bố trí Phệ thần trận, sau đó lại nói đó là cách bố trí Dưỡng hồn trận, rồi lại đem Phệ thần mộc luyện chế thành trận kỳ rồi đưa cho Phong Hi.

Thế nhưng Diệp Mặc lại không hiểu.

Chuyện này cho dù là do Phong Thuần làm, thì vẫn có điểm đáng ngờ.

Bởi vì bất luận là Phong Hi có thành công hay không, thì Phong Thuần cũng không cần phải bố trí một cái ảo trận lớn như vậy chứ, hơn nữa còn tạo ra một màn sương mù màu xám trắng dày đặc và khủng bố như vậy nữa.

Màn sương mù này có thể khiến cho tu sĩ bị lạc mất cả thần hồn, thì hiển nhiên không phải là thứ đồ đơn giản gì.

Huống chi nơi phát ra cái tin tức kia cũng chỉ nói đó là một truyền thuyết mà thôi, mà đã là truyền thuyết thì ai biết thật hay giả? Hơn nữa lúc ấy Minh Nguyệt Thành đều đã bị hủy diệt, vậy thi ai đã đem tin tức này truyền ra? Đương nhiên, Phong Thuần chính là hiềm nghi lớn nhất trong chuyện này.

Diệp Mặc lắc đầu, không tiếp tục suy nghĩ nữa.

Hắn rời khỏi gian phòng này tiếp tục tìm kiếm linh thảo, cái câu truyện kia quá mức phức tạp, hơn nữa lại chẳng liên quan gì tới hắn cả.

Ngay khi Diệp Mặc vừa bước ra cửa gian phòng, thì trong thần thức của hắn lại phát hiện ra ánh mắt của cái bóng đen kỳ lạ kia.

Lần này ‘Vô Ảnh’ sớm đã biết ý của Diệp Mặc rồi, cho nên đã nhanh chóng vọt lên.

Bóng đen kia dường như biết là ‘Vô Ảnh’ muốn tấn công mình, cho nên muốn bỏ chạy.

Nhưng công phu ăn uống của ‘Vô Ảnh’ đã lập tức được thi triển, bóng đen kia lập tức bị biến thành một đường màu đen kéo theo hai con mắt chui vào bụng ‘Vô Ảnh’.

Diệp Mặc nhìn ‘Vô Ảnh’ nuốt gọn cái bóng đen kỳ quái, trong lòng thầm kêu lợi hại.

Cái tên nhóc này đúng là cái gì cũng ăn, hơn nữa đều là một hơi nuốt gọn.

Sau một lát Diệp Mặc liền cảm nhận được sự vui sướng của ‘Vô Ảnh’.

Rất nhanh hắn hiểu được cái mà ‘Vô Ảnh’ ăn chính là một thần hồn được nuôi dưỡng ở trong đám sương mù kia.

Sau khi hiểu được điều này, trong lòng Diệp Mặc liền hoảng hốt, nếu thật sự là như vậy, thì màn sương mù này quả thực là một tồn tại khủng bố.

Những tu sĩ đã mất đi thần hồn ở Lạc Hồn Khư này, nói không chừng đều là được nuôi dưỡng ở trong cái màn sương trắng này, đến thời điểm cần sử dụng thì sẽ có người đến lấy.

Là cái loại công pháp gì mà lại có thể cắt nuốt thần hồn? Hơn nữa còn có thể nuôi dưỡng được thần hồn bên trong thì là cái loại đồ vật gì? Rốt cuộc là ma tu hay yêu tu đã làm cái việc nghịch thiên này?

Nếu tìm được ‘Tiên khuyên hoa’, thì hiện tại không chừng Diệp Mặc đã rời đi rồi, hắn căn bản là không hề muốn ở lại cái nơi quái quỷ này.

Nhưng hiện tại lại không tìm được ‘Tiên khuyên hoa’, cho nên hắn vẫn phải tiếp tục nán lại đây.

Hắn không còn tâm tình tiếp tục ở trong căn phòng này nữa, hắn vội vã rời khỏi gian phòng, rất nhanh đã xuyên qua một cái ngã tư đổ nát, tìm được một nơi hẻo lánh, rồi tiến vào trong Thế giới trang vàng.

Cho dù là nguyên thần của Kỷ Bẩm lão ca hiện tại rất suy yếu, thì hắn cũng phải hỏi Kỷ Bẩm một chút.

Nếu hắn không có được chút thông tin nào về sự quỷ dị của nơi này, thì cho dù là có ‘Vô Ảnh’ hỗ trợ cũng vẫn rất nguy hiểm.

Kỷ Bẩm còn đang ngủ say, nhưng vì được ‘Linh mạch Dược Vương’ và ‘Khổ Trúc’ của Diệp Mặc bảo vệ, nên nguyên thần tuy không lớn mạnh lên được, nhưng cũng không tiếp tục bị suy yếu đi.

Bị Diệp Mặc đánh thức, Kỷ Bẩm lập tức biết được là có truyện trọng yếu, nếu không thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tìm đến lão, cho nên không đợi Diệp Mặc hỏi đã tự lên tiếng dò hỏi Diệp Mặc:

– Có phải có chuyện quan trọng gì không?

Diệp Mặc gật đầu:

– Tiền bối, tôi ở bên ngoài gặp một thứ, đó là một màn sương trắng, chỉ cần tiến vào trong màn sương đó, thì thần hồn của tu sĩ sẽ dễ dàng bị mất đi, sau đó biến thành…

– Cậu nói đến Lạc Hồn Khư?

Kỷ Bẩm không đợi Diệp Mặc nói xong, đã lập tức kinh ngạc.

Diệp Mặc đứng im trả lời:

– Đúng thế, chính là Lạc Hồn Khư.

– Diệp Mặc, cám ơn cậu, cậu tới Lạc Hồn Khư là để tìm ‘Tiên khuyên hoa’ phải không?

Kỷ Bẩm lập tức đã hiểu được nguyên nhân trong đó, truyền thuyết có nói rằng bên trong Lạc Hồn Khư có rất nhiều linh thảo cấp chín, Diệp Mặc hiện tại tới nơi này, nhất định là vì hắn muốn tìm kiếm ‘Tiên khuyên hoa’.

– Kỷ Bẩm tiền bối, hiện tại không phải lúc nói tới chuyện này, tôi ở bên trong Lạc Hồn Khư gặp rất nhiều thần hồn, chúng chỉ là một cái bóng mầu đen không có thân thể, nhưng có một ánh mắt tỏa ra ánh sáng mỏng manh…

Diệp Mặc còn chưa nói hết lời, thì Kỷ Bẩm đã kinh hãi:

– Hóa ra Lạc Hồn Khư là nơi của các Ma tu phệ hồn.

Diệp Mặc, cậu mau chóng chạy ra khỏi đó đi.

Cho dù tôi không khôi phục lại được thân thể, cũng không thể để cậu ở bên trong Lạc Hồn Khư được.

Cậu không biết sự đáng sợ của tu sĩ phệ hồn đâu, bọn họ thực sự còn kinh khủng hơn cả ma quỷ nữa!

Diệp Mặc đã đi vào, thì nếu không tìm được ‘Tiên khuyên hoa’, hắn tuyệt đối sẽ không đi ra, trừ phi là ở chỗ này không hề có ‘Tiên khuyên hoa’.

Kỷ Bẩm muốn hắn đi ra ngoài, cũng là vì muốn tốt cho hắn.

Nhưng Diệp Mặc vẫn nói:

– Tiền bối, tu sĩ phệ hồn là loại tu sĩ gì, tôi lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, họ cũng là tu sĩ như yêu tu, quỷ tu hay sao?

Kỷ Bẩm lập tức trả lời:

– Không, đây chẳng qua là một loại công pháp tu luyện vô cùng đáng sợ mà thôi.

Tu sĩ tu luyện bằng cách nuôi dưỡng thần hồn của người khác, sau đó sẽ để cho thần hồn đó tự mình lớn mạnh.

Đến khi bọn họ cần, thì tùy thời đều có thể cắt nuốt thần hồn đó để làm lớn mạnh thần hồn của chính mình.

Loại tu sĩ này có thần hồn vô cùng cường đại, hơn nữa thần thức mạnh mẽ không chỉ gấp mười lần tu sĩ bình thường.

Trong cùng đẳng cấp tuyệt đối là tồn tại vô địch.

Cũng có thể vượt cấp chiến đấu mà giết chết đối thủ.

Nói xong Kỷ Bẩm lại bổ xung thêm một câu:

– Khó trách nơi này lại có nhiều linh thảo như vậy.

– Vì sao?

Diệp Mặc hỏi.

– Bởi vì tu sĩ tu luyện công pháp phệ hồn cần phải dùng linh thảo để nuôi dưỡng thần hồn, nếu không gian linh thảo nuôi dưỡng thần hồn không đủ cấp bậc, thì đối với bọn họ sẽ không có ích lợi gì.

Giọng nói của Kỷ Bẩm đã dần yếu ớt đi.

Diệp Mặc thấy thế thì liền vội vàng nói:

– Tiền bối, người tiếp tục ngủ đi, tôi đã biết rồi.

Kỷ Bẩm thở dài một tiếng.

Lão biết cho dù là bản thân lo lắng cho Diệp Mặc, nhưng cũng không có cách nào để trợ giúp hắn cả, chỉ có thể lựa chọn cách tiếp tục ngủ say mà thôi.

Diệp Mặc ra khỏi Thế giới trang vàng.

Lúc này hắn đã hiểu vì sao ‘Vô Ảnh’ lại thích cắn nuốt những bóng đen thần hồn kia như vậy.

Hóa ra là những thần hồn đó đều được nuôi dưỡng bằng linh thảo cao cấp.

Cắn nuốt thứ tinh hoa tích tụ do được linh thảo cao cấp nuôi dưỡng, thì ‘Vô Ảnh’ không thích mới là chuyện lạ.

Lúc này Diệp Mặc thậm chí còn hoài nghi tu sĩ lúc trước cầm linh thảo cao cấp trong tay chạy thoát ra khỏi Lạc Hồn Khư có khi chính là được cố ý thả ra.

Nói không chừng người đó muốn thông qua việc này để thu hút thêm nhiều người tiến vào.

Cho tới bây giờ Tu Chân giới vẫn không bao giờ thiếu tu sĩ liều mạng vì tài nguyên tu luyện cả.

Biết rằng chuyện này còn có một sự tồn tại mạnh mẽ đứng đằng sau sắp xếp, nên Diệp Mặc không tiếp tục tìm kiếm linh thảo nữa.

Nếu là linh thảo chuyên dùng để nuôi dưỡng những thần hồn kia, thì hắn có tìm được cũng sẽ không có cách nào cướp đi cả.

Dựa theo lời Kỷ Bẩm nói, thì tu sĩ tu luyện công pháp phệ hồn kia thực sự là vô cùng mạnh mẽ, bản thân hiện tại chắc chắn không phải là đối thủ.

Hiện giờ điều hắn cần làm chính là tìm được cái trận môn của ảo trận này, sau đó mới có thể tiếp tục tìm kiếm linh thảo.

Chỉ khi hiểu được ảo trận này, thì Diệp Mặc mới có tự tin để chạy trốn khi không thể địch lại đối thủ.

Ngay lúc đó, Diệp Mặc lại cảm nhận được trên người ‘Vô Ảnh’ truyền đến một đợt linh nguyên dao động mãnh liệt.

Hắn lập tức hiểu được là ‘Vô Ảnh’ sắp thăng cấp.

Cho dù Diệp Mặc không biết ‘Vô Ảnh’ sẽ thăng cấp thế nào, nhưng hắn lại biết mỗi lần ‘Vô Ảnh’ thăng cấp thì thực lực đều tăng lên trên diện rộng.

Ăn vào một cái bóng đen thần hồn, ‘Vô Ảnh’ liền thăng cấp, hơn nữa khi thăng cấp ‘Vô Ảnh’ còn không chìm vào ngủ say như lần trước.

Điều này làm cho Diệp Mặc mừng rỡ, hắn cũng thu hồi lại ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’, để mặc cho đám sương mù tiếp cận đến gần.

Quả nhiên màn sương mù mầu xám trắng kia vừa tới gần Diệp Mặc, thì lập tức đã biến thành một đường mầu xám chui thẳng vào bụng của ‘Vô Ảnh’.

Mà cái màn sương mầu xám trắng này cũng thực sự có linh tính, sau khi có một số bị ‘Vô Ảnh’ cắn nuốt, thì chúng bắt đầu tự động tránh xa khỏi Diệp Mặc và ‘Vô Ảnh’.

Đối với màn sương mù mầu xám trắng đang lùi lại này, thì ‘Vô Ảnh’ dường như cũng không có hứng thú đuổi theo cắn nuốt, ánh mắt của nó không ngừng tìm kiếm cái gì đó bên trong màn sương, hiển nhiên là đang muốn tìm những bóng đen thần hồn.

Diệp Mặc nhẹ nhàng thở ra một hơi, có ‘Vô Ảnh’ thì hắn có thể thoải mái hơn rất nhiều, có thể chuyên tâm mà nghiên cứu trận pháp rồi.

Tuy rằng ảo trận này có cấp bậc vô cùng cao, nhưng một tông sư trận pháp cấp chín như Diệp Mặc muốn tìm ra trận môn cũng không phải là quá khó, huống chi hiện tại hắn không cần phải kiêng nể màn sương mù kia nữa.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc lại đi tới cái quảng trường đổ nát kia, hắn tìm được ở đây một trận môn đầu tiên.

Đồng thời hắn còn phát hiện đấy không chỉ có một ảo trận, mà còn có một trận pháp công kích cấp tám, cùng với một trận pháp vây khốn cấp tám nữa, nhưng chỉ có duy nhất ảo trận là trận pháp cấp chín mà thôi.

Nơi bố trí trận kỳ cũng là hai nơi, một cái là ẩn trên không, một cái biến ảo thành đá vụn ở trên quảng trường.

Nếu trước đây, Diệp Mặc nhất định là sẽ nhớ kỹ trận pháp này sau khi tìm được trận môn, nhưng hiện tại thì hắn còn phải đi tìm linh thảo.

Hơn nữa hắn biết nơi này có thể có một Tu sĩ đại năng tu luyện công pháp phệ hồn vô cùng nguy hiểm, cho nên Diệp Mặc không thể chậm trễ thời gian được.

Hắn tìm được trận môn thứ nhất, liền nhanh chóng luyện chế một miếng trận kỳ, đem trận kỳ của trận pháp này đổi thành của mình.

Đối với nơi như thế này, thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ không tiếc rẻ mấy cái tài liệu trận pháp cấp chín nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1217: Nước Mắt Xá Lợi

Nước Mắt Xá Lợi

D

iệp Mặc lúc trước bố trí trận pháp hộ thành ở Mặc Nguyệt Chi Thành, hơn nữa không chỉ là một tầng trận pháp, bây giờ trong Lạc Hồn Khư căn cứ theo trận pháp ngày trước mà thay đổi, đối với hắn mà nói cũng không có gì là khó cả.

Huống hồ bây giờ hắn đã là tông sư trận pháp cấp chín rồi, mà trong này trừ Ảo Trận ra, những trận pháp khác đều là trận pháp cấp tám.

Sau khi trận kì đầu tiên được thay đổi, cả trận pháp đã có một hình dáng cơ bản trong lòng Diệp Mặc, thay đổi những trận kỳ còn lại đối với hắn mà nói, tốc độ nhanh hơn.

Một ngày sau, Diệp Mặc đã thay đổi toàn bộ trận kỳ trận môn xung quanh ảo trận.

Diệp Mặc biết còn mấy trận kỳ quan trọng nữa, hắn vẫn chưa đổi, nhưng hắn đã luyện chế xong rồi.

Trong thời gian này, Diệp Mặc không để Vô Ảnh đi săn bóng đen nữa, thậm chí âm thanh “Hồn của tôi đâu”, Diệp Mặc cũng không để ý đến nữa, ngoại trừ thỉnh thoảng phóng ra vài thần thức đao, để âm thanh kia không ảnh hưởng đến thần hồn của hắn ra, hắn chỉ toàn tâm toàn ý đi bố trí trận pháp.

Đối với hắn mà nói, tìm được đường ra của mình rồi, mới là việc quan trọng nhất.

Lúc này Diệp Mặc đã hoàn toàn hiểu được Lạc Hồn Khư này rồi, hình dáng gần giống hình bầu dục.

Theo những gì mà Diệp Mặc hiểu về trận pháp, tâm trận của ảo trận này nằm chính giữa hình bầu dục.

Từ đó Diệp Mặc cũng có thể đoán ra được, nếu như có người bị khống chế trong này, người đó nhất định cũng nằm trong chính giữa hình bầu dục này, vì theo bố trí trận pháp, nơi đó mới chính là tâm trận không chế toàn bộ trận pháp.

Diệp Mặc không biết hắn đã ở trong này một ngày, người tu luyện công pháp phệ hồn kia trong Lạc Hồn Khư không biết có biết hắn trong này hay không.

Nhưng từ lúc hắn đổi trận kỳ đến bây giờ cũng không để ý đến gã, Diệp Mặc đoán rằng đối phương chắc là không biết, hoặc là đối phương đã rời đi rồi.

Sau khi làm rõ tình hình trong này xong, Diệp Mặc trực tiếp dọc theo đường đi di chuyển về phía vị trí của tâm trận, đồng thời trận kỳ cũng đã chuẩn bị xong trong tay rồi, một khi tiến vào tâm trận rồi, hắn sẽ lập tức không chế toàn bộ trận pháp trong tay mình rồi nói tiếp.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc hoàn toàn tiến vào giải đất trung tâm của Lạc Hồn Khư, màn sương mù xung quanh nơi này lại lần nữa trở nên dày đặc, mặc dù màn sương mù màu xám tro này sợ Vô Ảnh, nhưng sau khi cảm nhận được Diệp Mặc đến, lập tức lại dâng lên.

Diệp Mặc nuông chiều Vô Ảnh ăn nhiều, nhưng cho dù Vô Ảnh có ăn nhiều đi nữa, thì bóng đen kia cũng càng ngày càng nhiều, phần lớn những thần hồn màu đen thậm chí đến mắt cũng không có, nhưng những bóng đen và màn sương mù này cảm nhận được Diệp Mặc đang uy hiếp sự có mặt của bọn chúng, cũng hết lớp này đến lớp khác bước đến.

Lúc này, bóng đen không ngừng gọi “Hồn của tôi đâu” cũng vừa gọi, vừa chầm chậm trôi về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc lại cảm thấy thức hải của mình lại trở nên nặng trĩu, hắn mạnh mẽ thiêu đốt một ngụm tinh huyết, vừa thông qua Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát phóng ra thần thức đao, vừa thúc giục Vô Ảnh phải nhanh hơn nữa.

Vô Ảnh cũng cảm nhận được sự căng thẳng của Diệp Mặc, không thong dong như lúc trước nữa.

Trong miệng phát ra những âm thanh sắc nhọn, những bóng đen và màn sương mù kia lập tức bị nó hút hết, thậm chí không có chút phản kháng nào.

Diệp Mặc thoải mái được một chút, trong lòng hắn thầm hoảng sợ, hắn khẳng định những bóng đen thần hồn này là tự động công kích hắn.

Nếu như có người điều khiến mấy bóng đen này công kích hắn, Vô Ảnh có lợi hại hơn nữa, lúc này hắn cũng muốn rút lui.

Diệp Mặc hơi thả lỏng một chút, lấy ra một lá Khổ Trúc ngậm vào miệng, sau khi ngậm lá Khổ Trúc vào miệng xong, Diệp Mặc lập tức cảm giác thần thức của mình trở nên nhẹ nhõm, ảnh hưởng của tiếng gọi thần hồn kia dường như cũng yếu đi rất nhiều.

Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, đồng thời phóng ra Vụ Liên Tâm Hỏa, hắn muốn giúp Vô Ảnh một chút.

Nhưng Diệp Mặc lại nhanh chóng phát hiện ra, Vụ Liên Tâm Hỏa của hắn lại khiến những thần hồn bóng đen kia lùi lại nhiều hơn, nhưng cũng không có cách nào thiêu đốt đi màn sương mù mờ mịt kia, nói cách khác tốc độ thiêu rụi quá chậm, Diệp Mặc lập tức biết được, chắc là Vụ Liên Tâm Hỏa của hắn cấp bậc quá thấp.

Nhưng lúc này Vô Ảnh lại đại phát thần uy, áp lực của Diệp Mặc cũng được giảm đi.

Hắn thu lại Vụ Liên Tâm Hỏa cẩn thận quan sát xung quanh rồi lại phát hiện ra, bóng đen không ngừng gọi “Hồn của tôi đâu” và những bóng đen khác lại không giống nhau.

Cái bóng đen này không ngờ lại giống người thật, ánh mắt của gã khô khan, không ngừng lẩm bẩm kêu “Hồn của tôi đâu”, rõ ràng là đã mất đi thần hồn rồi.

Sau khi hiểu được điều này, Diệp Mặc thậm chí có chút thông cảm với tên Phong Hi này, đúng là một người đàn ông bi kịch.

Nhưng Diệp Mặc lại nhanh chóng phát hiện ra không đúng, những thần hồn chỉ có bóng đen kia, không ngờ trong lúc suy yếu lại chủ động bước vào cơ thể Phong Hi để ôn dưỡng, sau một lúc thì lại bước ra ngoài, sau đó tốc độ lại tăng lên kinh khủng.

Diệp Mặc trong lòng ngán ngẩm, thân thể Phong Hi ngày trước bị người khác dẫn đi thần hồn lại dùng để nuôi dưỡng thần hồn rồi, cái này rất dễ giải thích.

Vì những người trong này, ngoại trừ một mình Phong Hi là chủ động để thần hồn của mình tách ra, những thần hồn khác đều là bị ép buộc tách ra khỏi thân thể, cho nên cơ thể của Phong Hi là thích hợp nhất để nuôi dưỡng thần hồn.

Những thần hồn kia có cơ thể của Phong Hi, thông qua tiếng gọi của Phong Hi, rất dễ dàng tước đoạt thần hồn của tu sĩ tiến vào màn sương mù kia.

Thật là những tu sĩ tàn nhẫn, đến một cái thân thể cũng không buông tha, lại còn muốn lợi dụng.

Diệp Mặc trong lòng trở nên khó chịu, hắn có một loại cảm giác đồng tình với Phong Hi, bất luận là ai đã hại Phong Hi, nhưng bị người ta lợi dụng bao nhiêu năm vẫn còn bị lợi dụng, điều này thật quá đáng.

Diệp Mặc liên tiếp ném ra mấy chục cái trận kỳ, vây Phong Hi lại, lúc này mới để cho Vô Ảnh đặc biệt công kích bám vào bóng đen thần hồn trên người Phong Hi.

Tốc độ cắn nuốt của Vô Ảnh càng lúc càng nhanh, sau khi nhận được lệnh của Diệp Mặc, lập tức đánh về phía Phong Hi.

Vô Ảnh vừa mới nhào về phía người Phong Hi, vô số những bóng đen trên thân thể Phong Hi đã bị nó cắn nuốt hết.

Đồng thời một đường bóng đen từ trong thân thể của Phong Hi tràn ra, dường như muốn chạy trốn, nhưng Vô Ảnh khi nhìn thấy một đám bóng đen đó, lại càng hưng phấn, ngay lập tức bay về phía những bóng đen kia.

Diệp Mặc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy những thần hồn thật như vậy, hai con mắt không ngờ lại giống y như người thật, nhưng lại là hai đường ánh sáng yếu ớt.

Nhưng cho dù là như vậy, cũng bị Vô Ảnh cắn nuốt hết.

Những bóng đen này sau khi bị Vô Ảnh nuốt hết, những bóng đen xung quanh lập tức kinh sợ muốn rút lui, cũng không còn cảnh cùng nhau ùa lên như lúc trước nữa, những bóng đen thần hồn này sau khi bị Vô Ảnh dọa sợ mà lùi lại hết, màn sương mù màu xám kia cũng dần dần rút lui, trong nháy mắt, Diệp Mặc căn bản không dùng đến công pháp thần thức, Vô Ảnh cũng không cần cắn nuốt, xung quanh hắn đã không còn bất kỳ bóng đen nào xông đến.

Nhìn Vô Ảnh cũng có chút dao động, Diệp Mặc vội vàng ra mệnh lệnh, cho dù muốn ngủ thì bây giờ cũng không được ngủ, cần phải đợi hắn ra ngoài xong mới được ngủ, nếu không thì toi.

Vô Ảnh cho Diệp Mặc một tin tức không hài lòng, dừng lại trên vai Diệp Mặc, cũng không đi ngủ.

Diệp Mặc thấy Vô Ảnh cắn nuốt nhiều thần hồn bóng đen như vậy, cũng không có ai đến quấy rầy, chắc là người bố trí trận pháp sớm đã chết rồi.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc yên tâm được một chút, lúc này mới liếc mắt nhìn sang Phong Hi đang bị vây trong khốn trận.

Lúc này Diệp Mặc cũng không biết phải xử lý Phong Hi này như nào, một khi hắn rời khỏi nơi này, thân thể của Phong Hi cũng lại bị những bóng đen kia chiếm cứ một lần nữa.

Sau khi suy nghĩ Diệp Mặc lấy ra một viên Phục Thần đan nhét vào miệng của Phong Hi, hắn cũng không biết sau khi trải qua bao nhiêu năm như vậy, viên Phục Thần đan này còn có tác dụng với Phong Hi nữa hay không.

Sau khi Phong Hi nuốt Phục thần đan, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên nhẹ nhõm hơn chút, Diệp Mặc giật mình, chẳng lẽ lại có tác dụng thật? Hắn lại nhét thêm hai viên Phục Thần đan nữa vào miệng Phong Hi.

Chỉ một lát sau, ánh mắt Phong Hi có hồn lại, gã nhìn những bóng đen bốn phía sợ hãi rụt rè không dám bước lên, hai mắt bỗng nhiên chảy ra hai hàng nước mắt bằng máu.

– Hôn Nhi đi rồi, ta cũng phải đi rồi, cảm ơn anh bạn…

Cơ thể của Phong Hi bỗng nhiên bốc cháy thành một ngọn lửa, một lát sau, cơ thể của gã biến mất trong ngọn lửa ấy, cuối cùng chỉ còn lại một viên Xá Lợi to bằng con mắt.

Viên Xá Lợi này bóng mượt, giống như một loại trân châu quý giá vậy.

Nhưng khác với Xá Lợi chính là, giữa viên Xá Lợi bóng mượt này lại có hai vết đỏ đậm, thoạt nhìn giống hai hàng nước mắt.

Diệp Mặc trong lòng cảm thấy chán nản, hắn biết suy nghĩ của Phong Hi, gã không có thần thức, Phục Thần đan của mình chỉ là để cho bản năng của gã thanh tĩnh trong chốc lát mà thôi.

Viên Xá Lợi này là tinh nguyên gã tu hành cả đời, gã muốn tặng viên Xá Lợi này cho mình, là để báo đáp công ơn giải thoát cho gã.

Còn hai dòng nước mắt này, chính là hàng nước mắt bằng máu trong lòng gã.

Diệp Mặc cũng không có cách nào dùng viên Xá Lợi này, hắn ngăn lại hành động muốn ăn lấy viên Xá Lợi của Vô Ảnh, mà lấy ra một hộp ngọc đựng viên Xá Lợi này lại, rồi để vào trong Thế giới trang vàng.

Phong Hi sau khi biến mất, màn sương mù xung quanh lập tức trở nên điên cuồng, hơn nữa những bóng đen trong màn sương mù lại không đứng yên được.

Diệp Mặc lại mang Vô Ảnh đến phía trước mặt cách khoảng vài trăm mét, có một cái hồ khô khốc lại xuất hiện trước mặt.

Diệp Mặc biết đây chính là tâm trận của Lạc Hồn Khư, cũng là nơi mà hắn muốn tìm ra.

Mặc dù tâm hồ này không có chút dị dạng nào, nhưng cũng không làm khó được Diệp Mặc, hắn liên tiếp vứt mười mấy trận kỳ ra, một trận môn bí ẩn xuất hiện ra trước mắt hắn.

Diệp Mặc sau khi bước vào trận môn, một luồng linh khí cực kỳ nồng đậm xộc vào tâm thần của hắn.

Diệp Mặc giật mình, nơi này ít nhất cũng phải có một linh mạch thượng phẩm, có lẽ không chỉ có một cái, nếu không không thể nào lại có linh khí nồng đậm đến vậy.

Khi Diệp Mặc vừa mới cảm nhận được luồng linh khí nồng đậm này, thì một âm thanh chói tai vô cùng phẫn nộ vang lên:

– Bọn chuột nhắt kia, dám làm hỏng chuyện lớn của tao, vậy thì mày làm hồn quán của tao đi.

Âm thanh này vừa phát ra, Diệp Mặc lập tức hiểu cái gì là hồn quán, lúc trước Phong Hi chắc hẳn là một hồn quán.

Diệp Mặc lại vứt ra vài trận kỳ xuống, sau khi lại có một trận pháp ẩn nấp bị hắn phá, một cảnh tượng cực kỳ kinh người xuất hiện trước mắt hắn.

Giờ phút này Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu vì sao bên ngoài long trời lở đất, chủ nhân bên trong thì lại không có chút động tĩnh gì rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1218: Nữ Tu Lõa Thể

Nữ Tu Lõa Thể

C

hị à, người kia chắc là đã chết rồi nhỉ, đã vào đấy hai ngày rồi.

Hai người con gái nhìn thấy Diệp Mặc cũng đứng ở ngoài trọn hai ngày rồi, bây giờ ngày thứ hai đã trôi qua, người con gái mặc quần áo màu đỏ lúc này mới hỏi.

Người chị ừ một câu nói:

– Chị nói rồi mà, bước vào trong này là chết không nghi ngờ gì.

Người vừa nãy chị e rằng cũng đã là tu vi Ngưng Thể rồi, em nhìn sau khi hắn bước vào trong đó, cũng chỉ là một giọt nước rơi xuống biển bao la, biến mất không còn tung tích.

Người con gái quần áo màu đỏ lại có chút không phục cãi lại một câu:

– Chị, cũng không thể nói như vậy được.

Lạc Hồn Khư mặc dù nguy hiểm, nhưng Tinh Tráo của em cũng là chân khí phòng ngự trung phẩm, chị sao lại biết được em không thể chặn được màn sương mù màu xám kia chứ? Hơn nữa, em cũng không định bây giờ bước vào trong đó.

– Được rồi, chị biết Tinh Tráo của em là đệ nhất, đại tỷ bị thương chị cũng rất sốt ruột, nhưng bây giờ sức mạnh của chúng ta vẫn chưa đủ.

Chẳng may chúng ta lại xảy ra chuyện gì, cha chắc chắn sẽ càng lo lắng, chúng ta ra ngoài cũng được vài ngày rồi, hay là quay về trước đã…

Người con gái mặc váy hoa màu xanh nói được nửa câu thì dừng lại câu nói của mình.

Người con gái mặc quần áo màu đỏ lúc này đã thét chói tai:

– Chị, chị nhìn kìa, bên trong Lạc Hồn Khư…

Không cần em gái nhắc, người chị cũng đã nhìn rất rõ, những hình ảnh hoang tàn đổ nát bên trong Lạc Hồn Khư dần dần trở nên rõ ràng, hơn nữa màn sương mù dày đặc tĩnh mịch cũng đã bắt đầu quay cuồng, dường như bên trong có chuyện gì đó xảy ra vậy.

– Bên trong có chuyện rồi.

Người con gái mặc váy hoa màu xanh nhìn Lạc Hồn Khư không ngừng quay cuồng lẩm bẩm nói một câu.

Người con gái mặc quần áo màu đỏ nhìn chị gái, bỗng nhiên nói – Chị à, cái này có phải có liên quan gì đó tới người tu sĩ hai ngày trước bước vào đó hay không?

– Chị cũng không biết?

Người con gái mặc váy màu xanh lắc đầu, cô cũng cảm thấy rất kì quái với chuyện xảy ra trong Lạc Hồn Khư.

– Hay là chúng ta vào trong đó xem sao? Dù sao em cũng có Tinh Tráo chân khí trung phẩm.

Người con gái mặc quần áo màu đỏ đề nghị.

Người con gái mặc váy hoa màu xanh lập tức phản đối nói:

– Chị biết em có Tinh Tráo chân khí trung phẩm, lúc nào cũng muốn vào trong Lạc Hồn Khư, không được, tuyệt đối không được, trong Lạc Hồn Khư, có bao nhiêu tu sĩ Kiếp Biến thậm chí tu sĩ Hóa Chân đã mất mạng trong đó rồi, hai người chúng ta mới chỉ là tu vi Hư Thần, đi vào khác gì chịu chết.

– Em nghe nói trong đó có Tiên Khuyên Hoa, chẳng may có Tiên Khuyên Hoa thật, chúng ta lại bỏ lỡ như vậy, nói không chừng cuối cùng lại cả đời tiếc nuối.

Em nghĩ đại tỷ sớm khỏe lại, sau đó ba chị em chúng ta có phải vui hơn nhiều không.

Người con gái mặc quần áo màu đỏ lập tức có chút bất mãn nói.

– Đợi một chút, chị báo cho cha đến, hai người chúng ta tu vi thấp quá, cho dù có chân khí trung phẩm, cũng không thể vào trong được.

Người con gái mặc váy hoa màu xanh chần chừ một chút, cũng gật đầu nói, rõ ràng đề nghị của người con gái mặc áo đỏ đã làm cô rung động.

Trước mặt Diệp Mặc là một tu sĩ lõa thể ánh mắt phẫn nộ chằm chằm nhìn hắn, xung quanh người tu sĩ này có màn sương mù màu đen đang quay cuồng.

Từng bóng đen thần hồn không biết từ nơi nào đến, đều tự động nhảy vào bên trong màn sương mù màu đen đang quay cuồng.

Trên đỉnh đầu tu sĩ này lại có một lốc xoáy giống như thật, thần thức của Diệp Mặc không thể nào quan sát được bên trong cái lốc xoáy đó.

Lúc này cái lốc xoáy đã dần dần nhạt lại, dường như trong chốc lát, cái lốc xoáy này sẽ hoàn toàn biến mất.

Hóa ra người tu sĩ này tu luyện công pháp phệ hồn đang đến cửa quan trọng thăng cấp, Diệp Mặc cũng hiểu được đây là chuyện gì.

Chẳng lẽ mình bên ngoài gây chuyện long trời lở đất, bên trong này lại không có bất kì tiếng động nào.

Diệp Mặc trong lòng thầm kêu may mắn, đồng thời cũng không ngừng hoảng sợ.

Lúc trước mình làm ầm ầm lên vậy, tên tu sĩ này nếu như không phải đang tấn cấp, ngược lại sẽ toàn lực đối phó hắn, hắn sẽ thế nào?

Càng khiến cho Diệp Mặc kinh dị chính là, tên tu sĩ này còn là một nữ tu, nếu như không phải Diệp Mặc biết Lạc Hồn Khư đã tồn tại bao nhiêu năm như vậy rồi, hắn thậm chí sẽ cho rằng nữ tu này là một cô nương trẻ tuổi.

Người nữ tu lõa thể này bị Diệp Mặc nhìn thấy hết, cũng không có chút ngượng ngùng nào, mà lại còn dữ tợn chằm chằm nhìn Diệp Mặc.

Dường như lúc nào cũng có thể ăn tươi nuốt sống Diệp Mặc đến cái xương cũng không còn vậy.

Cho dù nữ tu này có xinh đẹp, nhưng Diệp Mặc cũng không có chút hứng thú nào nhìn.

Lúc này cái mà hắn chú ý chính là cái lốc xoáy trên đầu nữ tu này.

Cái lốc xoáy đó đã càng ngày càng nhạt, Diệp Mặc biết cũng không bao lâu nữa, nữ tu này sẽ hoàn toàn thành công.

Mà quan trọng hơn chính là, tu vi của nữ tu này cao hơn hắn nhiều, đã sắp bước vào Hóa Chân hậu kỳ rồi.

Lúc này Diệp Mặc cũng không để ý đến sự phẫn nổ của nữ tu Hóa Chân này với hắn nữa, không ngừng rắc trận kỳ trong tay mình xuống, nữ tu kia nhìn thấy Diệp Mặc bắt đầu rắc trận kỳ xuống thì chỉ cười khẩy.

Khi cô nhìn thấy vị trí mà Diệp Mặc rắc trận kỳ xuống, lại nhìn đại trận biến ảo của mình, nhất thời sắc mặt trở nên khó coi.

Khi cô thấy Diệp Mặc rắc mấy chục trận kỳ cố định xung quanh người cô, sắc mặt của cô cuối cùng đại biến.

Những trận kỳ của Diệp Mặc không ngừng được rắc xuống, lúc này những bóng đen dấn thân vào màn sương mù quay cuống lại càng ngày càng ít, cuối cùng không ngờ không còn một con nào.

Rõ ràng Diệp Mặc đã nhìn thấu được trận pháp mà nữ tu kia tu luyện, tiện tay phá vỡ trận pháp của cô, những thần hồn màu đen kia đã không còn cách nào thông qua trận pháp mà bay vào giúp cô tu luyện nữa.

Lốc xoay trên đỉnh đầu nữ tu sĩ lõa thể kia cũng đã nhạt dần vì sự cản trở của Diệp Mặc, không ngờ không tiếp tục nhạt dần nữa, cô lập tức thét chói tai:

– Dừng tay ngay cho ta.

Diệp Mặc lúc này làm sao có thể dừng tay được, hắn dường như lấy toàn bộ thủ đoạn của mình ra để bố trí trận pháp, nhưng để cắt đứt đối phương tu luyện cần phải chặn bóng đen thần hồn bước vào trận pháp, còn phải toàn quyền khống chế trận pháp trong tay mình, điều này cũng không tính, hắn còn bố trí thêm khốn trận và sát trận.

Chơi trận pháp, hắn bây giờ cũng không sợ bất cứ ai.

Chỉ trong chốc lát, xung quanh nữ tu liền xuất hiện khốn trận cấp bảy, nhưng Diệp Mặc vẫn chưa hài lòng, hắn lại bắt đầu bố trí sát trận cấp bảy.

Sau khi Diệp Mặc bố trí xong sát trận cấp bảy, lại hoảng sợ phát hiện nữ tu kia đã thu công, mặc dù không biết cô có phải ép buộc thu công hay không, nhưng Diệp Mặc cũng biết chuyện này đối với hắn cũng không phải là chuyện tốt gì.

Không đợi nữ tu kia công kích khốn trận của hắn, Diệp Mặc lại đánh mấy đường lôi kiếm màu đen vào bên trong, nữ tu vốn dĩ vì ép buộc thu công đã bị thương, hơn nữa công pháp lại bị cắn trả.

Bây giờ Diệp Mặc lại đánh xuống vài đường lôi kiếm, nhất thời bị công kích liên tục mà phun ra vài ngụm máu tươi, vẻ mặt trở nên vô cùng dữ tợn.

Mà lúc này hai chị em đứng bên ngoài Lạc Hồn Khư phát hiện ra màn sương mù trên bầu trời Lạc Hồn Khư bắt đầu tiêu tan, màn sương mù đó dường như không bị trói buộc nữa, dần dần tự động phân tán, đồng thời cổ thành hoang tàn rách nát Lạc Hồn Khư cũng dần dần hiện ra.

– Chị ơi, nhìn kìa.

Người con gái mặc áo đỏ chỉ vào cổ thành quái dị Lạc Hồn Khư mà nói.

– Màn sương mù màu xám tiêu tan rồi.

Người con gái mặc váy hoa màu xanh cũng kinh ngạc nhìn chằm chằm Lạc Hồn Khư vô cùng hoang tàn.

Người con gái mặc áo đỏ quay đầu về phía người con gái mặc váy hoa xanh nói:

– Chị à, bây giờ chắc chắn là cơ hội ngàn năm có một rồi, chúng ta nhanh chóng tiến vào trong Lạc Hồn Khư thôi.

Nếu không đợi tất cả mọi người đều biết rồi, thì linh thảo trong đó cũng bị người ta cướp đi hết.

Người con gái mặc váy xanh do dự một hồi lâu, lúc này mới gật đầu nói:

– Được, nhưng em nhất định phải theo sát chị, một khi có bất kỳ nguy hiểm nào, chúng ta sẽ lập tức ra ngoài.

Hai người con gái sau khi bàn bạc cẩn thận, cẩn thận xuyên qua màn sương mù tiến vào bên trong Lạc Hồn Khư.

Diệp Mặc sau khi phóng ra hơn mười tia sét, liền hiểu được nữ tu này cho dù đã bị thương, hắn vẫn không thể nào giết được cô ta, hay là đi tìm Tiên Khuyên Hoa trước, rồi lập tức rút lui.

Nơi này linh khí vô cùng nồng đậm, thần thức của Diệp Mặc lúc nào cũng có thể quét ra ngoài được, lập tức quét được một Tụ Linh trận cực lớn.

Bên trong Tụ Linh trận không ngờ có hai đại dược viên, một là linh thảo cấp thấp, đều là dưới cấp sáu, còn một khu còn lại không ngờ lại là linh thảo trên cấp bảy, hơn nữa linh thảo cấp chín cũng có hơn ba mươi gốc.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc nhìn thấy nhiều linh thảo cấp chín như vậy, hơn nữa hắn liếc mắt nhìn liền thấy được bốn gốc Tiên Khuyên Hoa, chính xác đúng là Tiên Khuyên Hoa, còn không chỉ là một gốc, Kỷ Bẩm được cứu rồi.

Hắn không do dự xông vào trong, trực tiếp di chuyển dược viên linh thảo cấp chín vào trong Thế giới trang vàng của mình.

Diệp Mặc cũng không để ý đến dược viên cấp thấp kia, mặc dù hắn nhìn thấy bên trong dược viên cấp thấp có vài loại dược liệu vô cùng quý giá, nhưng hắn biết lúc này chạy trốn mới là quan trọng nhất.

Ầm…

Diệp Mặc còn chưa kịp chạy khỏi chỗ này, liền nhìn thấy nữ tu trong hai trận pháp mà hắn bố trí đã công kích ầm ầm, trận pháp hoàn toàn tan nát.

Những kiếm quang phát ra từ trận pháp công kích đó của hắn, trước mặt nữ tu kia cũng như một đám cỏ non mà thôi.

Đồng thời hắn cũng cảm thấy xung quanh mình bị giam cầm lại, không gian xung quanh dường như chậm lại.

Lúc này Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, phun ra một ngụm tinh huyết, trực tiếp phòng Tử Đao ra, mạnh mẽ bổ ra một đao.

Một đường đao dài màu tím quét ra, hắn cảm giác thấy xung quanh mình dường như thoải mái được một chút, nhưng trong nháy mắt lại chậm lại.

Diệp Mặc sắc mặt biến sắc, đây không phải là vực, không ngờ là một loại công pháp thần thức, nói cách khác hắn bị nữ tu này dùng thần thức vây khốn lại, rõ ràng công pháp thần thức của nữ tu này rất mạnh mẽ.

Thần thức của Diệp Mặc cho dù vô cùng cường đại, hắn trước giờ chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày thần thức của người khác lại có thể vây khốn được hắn.

Nếu như là lúc trước, Diệp Mặc chắc chắn cho dù là tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, cũng không thể chỉ dùng thần thức mà khống chế được mình.

Nhưng bây giờ hắn thật sự lại bị người khác khống chế lại, hắn giống như bị người ta cùng một sợi dây thừng vô hình trói lại, còn sợi dây thừng thì siết chặt, đến Tử Đao của hắn cũng không có cách nào chặt đứt được.

Hoặc vừa mới chặt đứt, thì sợi dây thừng lại phục hồi lại nguyên trạng.

Chẳng lẽ thần thức của người tu luyện công pháp phệ hồn không ngờ lại mạnh tới mức này? Diệp Mặc trong lòng nhớ đến câu nói của Kỷ Bẩm, thần thức của người tu luyện công pháp thần thức mạnh hơn không chỉ mười mấy lần so với người bình thường, vô địch so với người cùng bậc, huống chi mình còn thấp hơn người ta mấy bậc?

– Ta nói rồi, muốn anh trở thành hồn quán của ta.

Nữ tu sau khi thét lên, căn bản không để ý mình không mặc quần áo, lại một lần nữa hừ lạnh một tiếng.

Diệp Mặc vốn cử động đã rất khó khăn, lại hừ lạnh rồi phun ra một ngụm máu, không ngờ không có cách nào chống cự được.

Càng làm cho hắn kinh hãi chính là, hắn cảm giác được thức hải của mình từng trận quay cuồng, đến cả hồn phách cũng muốn rời khỏi cơ thể hắn.

Mà trong lúc này, hai người con gái một người mặc áo đỏ một người mặc váy hoa xanh đột nhiên xông vào, hai người nhìn thấy cảnh một người con gái trần truồng giằng co với một người đàn ông, nhất thời ngây dại.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1219: Giằng Co Với Hóa Chân

Giằng Co Với Hóa Chân

D

iệp Mặc cảm giác được thần thức của đối phương như một bàn tay to lớn vô hình, muốn bóp nát thức hải của hắn, sau đó lôi hồn phách của hắn đi.

Công pháp thần thức thật là lợi hại, thần hồn thật mạnh mẽ.

Nữ tu này vừa nãy trong lúc tu luyện tấn cấp bị mình cưỡng ép làm gián đoạn, khẳng định thần hồn bị thương, thần hồn thọ thương hiển nhiên sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thần thức.

Thế nhưng sau khi ả ta bị thương vẫn cường hãn như vậy, có thể thấy được nếu không bị thương ả sẽ cường hãn đến mức độ nào…

Kỷ Bẩm lão ca thật không nói sai, tu sĩ tu luyện công pháp phệ hồn, thần hồn đúng là vô địch trong cùng cấp.

Thế nhưng Diệp Mặc tin tưởng, nếu như mình tu luyện tới Hóa Chân tầng sáu, thần thức cũng sẽ không kém hơn đối phương Diệp Mặc thôi động thần thức đao của mình, muốn cắt đứt bàn tay thần thức kinh khủng này đang thâm nhập thức hải, thế nhưng lại phát hiện thần thức của mình thiếu khuyết một thứ gì đó Lúc này hai cô gái vừa vào thấy một màn này trước mắt nhất thời kinh hoảng, sau khi nữ tu lõa thể kia nhìn thấy hai cô gái này tiến đến, nhất thời biến sắc, lập tức hừ lạnh một tiếng, bàn tay chân nguyên liền vươn qua đó Hai cô gái kia nhất thời đứng hình, hai cô dưới bàn tay chân nguyên to lớn của một tu sĩ Hóa Chân ngoại trừ chờ chết ra thì không còn biện pháp nào Thế nhưng khiến hai người thật không ngờ chính là, ngay lúc bàn tay chân nguyên to lớn sắp chạm tới đỉnh đầu của hai người, nữ tu Hóa Chân kia bỗng nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng lại lần nữa tràn ra một vệt máu, đồng thời mấy chục thủ ấn đánh ra, bàn tay chân nguyên lại thay đổi phương hướng hướng Diệp Mặc mà chộp tới Diệp Mặc vào lúc hai cô tiến vào, trong nháy mắt ả nữ tu lõa thể động thủ đối với hai cô, bắt được một tia dao động của bàn tay thần thức của đối phương.

Sau khi cảm nhận được dao động này, Diệp Mặc nhất thời có một tia cảm ngộ, đồng thời thần thức đao của hắn lại lần nữa biến hóa, biến thành lưỡi dao sắc bén như thực chất mà bổ ra ngoài.

Thế là bàn tay thần thức to lớn muốn thu lấy thần hồn của hắn trong thức hải, trong nháy mắt bị thần thức đao của hắn đánh tan tành Trong cùng lúc Diệp Mặc bổ nát bàn tay thần thức của đối phương, Diệp Mặc biết, bởi vì cảm ngộ vừa nãy, ‘Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát’ của hắn lại lần nữa tấn cấp, đã tới tầng thứ tư, thần thức hóa hình.

Thế nhưng Diệp Mặc căn bản không kịp mừng rỡ, cùng lúc với với việc lấy lại tự do, hắn không chọn cách đào tẩu, mà là trong nháy mắt phóng ra ‘Tử Đao’, bổ ra một đao.

Hai cô gái tìm được đường sống trong chỗ chết, thấy Diệp Mặc sau khi bổ ra một đao mang theo quầng sáng tím, càng không dám có chút dừng lại, lập tức bỏ chạy ra ngoài.

Vào lúc này nữ tu loã thể kia căn bản không thể tin được cứ nhìn chằm chằm Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa nãy vừa không ngờ dùng thần thức đao đánh nát bàn tay thần thức của ả, đồng thời khiến cho thức hải của ả càng bị thương nặng hơn. Ả nghĩ không ra một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai không ngờ còn có loại bản lĩnh này, cho dù thần thức ả thọ thương, chỉ có một phần mười của thần thức thôi đã đủ giết chết một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai Nhưng sự thực là ả không chỉ không thể giết chết đối phương, còn để đối phương thoát khỏi thần thức bắt chước ‘vực’ của mình.

Cho nên ả nghĩ cũng không nghĩ liền bỏ qua không giết hai cô gái kia, ngược lại lại lần hướng về phía Diệp Mặc mà giết.

Tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai có thần thức cường hãn như vậy, ả tuyệt đối là lần đầu tiên gặp được Khiến cho ả thật không ngờ chính là, cách suy nghĩ của Diệp Mặc và ả như nhau, cũng là không muốn chạy trốn, trái lại quay đầu giết nhau.

Về phần hai cô gái kia, cho dù là làm gì, Diệp Mặc cũng sẽ không chủ động giết các cô, cho nên cứ thế để hai cô chạy thoát ra ngoài.

Diệp Mặc sở dĩ làm như vậy, là bởi vì hắn phát hiện ả nữ tu lõa thể này hình như không thể di chuyển, ả vẫn luôn ngồi một chỗ.

Tuy rằng thần thức của mình không thể quét tới đó xem rốt cuộc là gì, thế nhưng Diệp Mặc lại có thể phán đoán hẳn là bởi vì nguyên nhân gì đó mà không thể rời khỏi.

Hơn nữa trước đó quá trình ả tấn cấp bị mình ép cho gián đoạn, cho nên lúc này thực lực của ả thậm chí cực suy yếu, nếu như hắn muốn chạy trốn, nói không chừng trái lại rơi xuống hạ phong.

Cho nên Diệp Mặc thẳng thắn liều mạng một phen, sau khi ‘Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát’ tấn cấp đến tầng thứ tư, rồi loại bỏ uy hiếp trong thức hải, lập tức phóng ‘Tử Đao’ ra công kích.

‘Oành’ một tiếng vang lên Khiến Diệp Mặc thật không ngờ chính là, một đao kia của hắn không ngờ hoàn toàn đánh nát bàn tay chân nguyên của đối phương.

Diệp Mặc trong lòng đại hỉ, ả nữ tu này nhất định là một cái thùng rỗng, mới vừa rồi bị mình làm gián đoạn tu luyện, tuyệt đối ảnh hưởng không nhỏ.

Sau khi hiểu rõ điểm này rồi, Diệp Mặc không còn cố kỵ, ‘Tử Đao’ liền hóa thành một dãy cầu vồng bổ tới, Huyễn Vân Hoa Sơn Đao.

Nữ tu kia bỗng nhiên lại lần nữa kêu lên một tiếng đau đớn, một cái bóng màu đỏ lóe lên, va chạm với ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc Lại một tiếng trầm đục vang lên, Diệp Mặc lần này không chiếm được tiện nghi, bị đánh bay ra xa vài trăm thước, va vào một ngọn núi giả, khiến nó vỡ tanh bành Diệp Mặc phun ra một ngụm máu đọng, lần này không tiếp tục lỗ mãng tiến lên.

Hắn đã không hiểu ả nữ tu này rốt cuộc còn có vài phần chiến lực, bàn tay chân nguyên trước đó hình như so với hắn cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

Mà uy lực pháp bảo màu đỏ vừa rồi bộc phát ra, so với bàn tay chân nguyên trước đó thì mạnh hơn mấy chục lần Nữ tu lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Mặc, tay hươ một cái, trên người đã có thêm một bộ quần áo.

Thế nhưng ả lại không hề có ý đứng dậy, chỉ là lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:

– Để lại Dược Viên, sau đó cút.

Diệp Mặc sửng sốt, lập tức liền biết nữ tu này không có năng lực giết hắn rồi.

Nhất thời cũng cười lạnh một tiếng nói:

– Bảo tôi để lại Dược Viên? Dược Viên này là của cô sao?

Diệp Mặc nói Dược Viên không phải của nữ tu, hoàn toàn là suy đoán.

Thế nhưng sau khi hắn nói ra, nữ tu kia không hề phản bác, hắn liền biết suy đoán của mình là chính xác Quả nhiên nữ tu kia hồi đáp:

– Ta đến sớm hơn ngươi, vậy Dược Viên hiển nhiên là của ta.

Ta không truy cứu ngươi làm gián đoạn tu luyện của ta, đã là ân tình cực lớn rồi, nếu như ngươi không đi, thì đừng trách ta không khách khí Đang khi nói chuyện, trong tay nữ tu kia đã ném ra vô số trận kỳ, Diệp Mặc cười lạnh một tiếng đồng thời cũng ném ra vô số trận kỳ Chỉ chốc lát, nữ tu kia khiếp sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc – Ngươi… không ngờ là một tông sư trận pháp cấp chín, còn động tay chân vào toàn bộ mấy trận pháp bên ngoài Diệp Mặc cười nhạt nói – Không động tay chân lẽ nào chờ tôi sau khi rời khỏi đây, cô dùng trận pháp vây khốn tôi? Đừng có nằm mơ

Lúc này Diệp Mặc mới biết, nữ tu này căn bản là không phải không để hắn đi, mà là để hắn sau khi rời khỏi đây, lại dùng trận pháp vây khốn hắn.

Hiển nhiên ả nữ tu này hiện tại hẳn là gặp phải phiền phức rồi.

Bằng không một tu sĩ Hóa Chân như ả, sẽ không có khả năng mượn trận pháp vây khốn mình – Ta cứ nghĩ mãi sao ngươi vào được, còn có những người khác tiến vào nữa, hóa ra màn sương mù u hồn và hồn phách ta nuôi dưỡng cũng đều là ngươi thả ra Ngữ khí nữ tu này trở nên băng hàn hẳn lên Diệp Mặc sửng sốt một chút, lập tức liền hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.

Sau khi mình tiến vào, liền lập tức khống chế trận kỳ chủ, màn sương mù màu xám trắng và bóng đen thần hồn gì đó, hắn đương nhiên sẽ không thèm để ý.

Cho nên hắn sau khi khống chế trận pháp, màn sương mù và bóng đen thần hồn mất đi ràng buộc liền chủ động tản ra.

Thảo nào vừa rồi có hai cô gái cũng vào được, hóa ra nguyên nhân là thếKhí thế trên người nữ tu kia lại lần nữa bành trướng, tay duỗi ra, ánh sáng đỏ kia lại xuất hiện trên tay của ả, Diệp Mặc lần này thấy rõ ràng rồi, đây lại là một dải ruy băng màu đỏ Dải ruy băng mang theo khí tức cường hãn, hiển nhiên là một món chân khí cực phẩm.

Diệp Mặc không cần suy nghĩ, lập tức lấy ra đại đỉnh tám cực, ‘Tử Đao’ đồng thời cuồn cuộn nổi lên từng đạo ánh tím bổ tới.

Đối với Diệp Mặc mà nói tiến công là cách phòng ngự tốt nhất, với việc chờ đối phương động thủ, hắn thà rằng động thủ trước.

Nữ tu kia lạnh lùng nghiêm mặt vẫy dải ruy băng màu đỏ trong tay, chỉ là tiện tay vẫy một cái, dải ruy băng màu đỏ cuồn cuộn nổi lên ánh sáng đỏ đánh tan toàn bộ ánh tím của Diệp Mặc, mà lúc này một chiêu của Diệp Mặc vẫn chưa hoàn toàn thành hình.

Diệp Mặc trong lòng cả kinh, không đợi hắn lui ra phía sau, dải ruy băng màu đỏ trực tiếp đánh bay đại đỉnh tám cực của hắn, sau đó như một con độc xà xẹt qua trước ngực của hắn, đồng thời mang theo một tia máu bắn ra Diệp Mặc lại lần nữa bay ngược ra ngoài, trong không trung phun ra một ngụm máu, triệu hồi đại đỉnh tám cực, đồng thời nuốt vào mấy gốc đan dược.

Ả ta thật là lợi hại, mà đây là ả đang bị trọng thương trong người.

Nhưng chỉ cần vậy, nửa chiêu của ả cũng đã khiến cho mình không còn lực đánh trả lại Lúc này Diệp Mặc đã rõ, trước đó sở dĩ hắn có thể đánh tan bàn tay thần thức biến ảo của ả ta, khẳng định là có nguyên nhân khác.

Mà ả ta dù là bị thương nặng, hiện tại muốn giết Diệp Mặc hắn, thì chỉ là chuyện dễ dàng.

Diệp Mặc thu hồi đại đỉnh tám cực, không động thủ nữa, tuy rằng công lực đối phương cực yếu, thế nhưng chính mình không đủ sức chống trả, hắn hiện nghĩ đến là làm thế nào chạy thoát Ả ta dùng một chiêu đã đánh hắn tan tác, không ngờ lại không có ý thừa thắng xông lên, mà là mặt tái nhợt lấy ra một gốc đan dược nuốt xuống Diệp Mặc biết nữ tu này đang ở cửa ải tấn cấp quan trọng, bởi vì bị mình làm gián đoạn mà bản thân bị trọng thương, nhưng hắn vẫn không dám lập tức đào tẩu, dải ruy băng màu đỏ của đối phương bất cứ lúc nào đều có thể cuốn hắn đến bên cạnh ả.

Tuy rằng nữ tu kia có thể phóng ra pháp bảo, thế nhưng Diệp Mặc tin tưởng hiện tại hắn cách nữ tu kia càng xa, hắn càng an toàn.

Mà nữ tu kia sau khi Diệp Mặc lui xuống gần nghìn mét, vẫn không có nhúc nhích, đồng thời cũng không phóng ra dải ruy băng màu đỏ của mình, lúc này Diệp Mặc đã khẳng định ả đúng là không thể chuyển động Nữ tu kia không động thủ với Diệp Mặc nữa, Diệp Mặc cũng không dám đào tẩu, hai người trong lúc nhất thời đơ người ra.

Diệp Mặc trong lòng lại đang lo lắng suy nghĩ đối sách, thời gian giằng co càng lâu đối với mình càng không có lợi.

Kỳ thực nữ tu kia trong lòng cũng đang suy tính đối sách, thời gian giằng co càng lâu đối với Diệp Mặc không có lợi, đối với ả càng không có lợi.

Bởi vì Lạc Hồn Khư hiện tại không còn là Lạc Hồn Khư trước đây không người nào dám vào, đáng tiếc chính là khi ả muốn động thủ lần nữa thì cần phải tụ kết chân nguyên lần nữa.

Ả cũng không nắm chắc một lần phóng ra pháp bảo là có thể đánh chết Diệp Mặc, phòng ngự của đại đỉnh tám cực của tên tu sĩ Thừa Đỉnh trước mắt rất mạnh mẽ.

Tuy rằng thần hồn của ả cũng cường đại không gì sánh được, thế nhưng lần bị thương này quá mức nghiêm trọng rồi.

Huống chi tên tu sĩ Thừa Đỉnh trước mắt cũng có công pháp thần thức, mà còn rất lợi hại, dù so với ả đã trọng thương, cũng không chênh lệch gì nhiều.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1220: Người Ác Độc

Người Ác Độc

L

úc này hai người con gái trốn được ra ngoài lại càng liều mạng chạy ra khỏi Lạc Hồn Khư, bọn họ bị Diệp Mặc và người con gái trần truồng kia doạ cho chết khiếp rồi.

Nếu như không phải tu sĩ trẻ tuổi tiến vào sau này ra tay, bọn họ nói không chừng đã bị người con gái kia đánh cho tan xác rồi.

– Chị à, hai người kia là tu vi gì vậy? Sao em lại không nhìn ra.

Hai người sau khi đã chạy cách Lạc Hồn Khư khoảng mấy chục nghìn mét rồi, người con gái mặc áo đỏ mới dám nói.

Người con gái mặc váy hoa xanh lắc đầu nói:

– Mặc dù chị cũng không nhìn ra, nhưng người nữ tu kia hình như bị thương rồi.

Cô ta bị thương rồi mà vẫn có thể biến hóa bàn tay chân nguyên, ít nhất cũng là Kiếp Biến hậu kỳ rồi, thậm chí đã là tu vi Hóa Chân rồi.

Người nam tu kia có thể giằng co với người nữ tu kia, rõ ràng cũng không kém nữ tu đó là bao, thấp nhất cũng phải là tu vi Kiếp Biến.

Đừng nhìn hắn trẻ tuổi, tuổi tác của hắn nói không chừng cũng lớn như cha chúng ta rồi.

– Chúng ta làm sao bây giờ? Lạc Hồn Khư xảy ra biến cố như vậy, nói không chừng sớm sẽ có người đến.

Người con gái áo đỏ tiếp tục nói.

– Ở đây chờ cha đến, cha chắc hẳn cũng đến nhanh thôi.

Người con gái mặc váy hoa xanh khẳng định nói.

Lúc này Diệp Mặc cũng biết nữ tu kia đang tụ kết chân nguyên, nhưng cửa ra lại quá gần với nữ tu đó, nếu như hắn muốn chạy, hắn không dám chắc là có thể thoát được đòn công kích của cô ta hay không.

Với cự ly bây giờ của hắn, nữ tu kia có thể di động được, cho dù chân nguyên tụ kết được phóng ra dải ruy băng màu đỏ, nhiều nhất cũng chỉ làm trọng thương hắn, cũng không thể nào giết nổi hắn.

Nhưng Diệp Mặc trong lòng lo lắng chính là nơi này nhanh chóng sẽ có người ngoài đến, một khi có vài tu sĩ Hóa Chân đến đây, hắn cũng chết là chắc.

Đặc biệt là mấy tên của Giao Đằng cung, Diệp Mặc trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Nữ tu Hóa Chân kia chỉ nhìn nhìn vẻ mặt của Diệp Mặc, liền biết được Diệp Mặc đã nhìn ra rồi, chỉ cần hắn không tiếp cận với khoảng cách nhất định, thì sát chiêu của mình đối với hắn cũng không có chút nào uy hiếp đến tính mạng.

Nhưng cô bây giờ cũng không thể nào di chuyển được, đối với Diệp Mặc bây giờ đứng xa như vậy thủ đoạn của cô căn bản cũng khó khăn.

Khi chân nguyên của cô khôi phục đến trình độ nhất định, cô cũng không ra tay, mà lại chằm chằm nhìn Diệp Mặc hỏi:

– ngươi cũng là tu sĩ, ngươi biết chặt đứt căn cơ là thù hận cỡ nào không? Hôm nay anh đoạn căn cơ của ta, ta cho dù có rút hồn rút tủy của ngươi ra cũng không quá đáng.

Diệp Mặc lạnh lùng cười, châm chọc nói:

– Đừng nói dễ nghe, công pháp phệ hồn mà cô tu luyện chẳng phải là rút hồn phách của người khác sao? Lại còn nói tôi, lúc trước cô chẳng phải là muốn tôi làm hồn quán sao? Người đàn bà độc ác như cô chuyện gì mà không làm được? Đáng tiếc bây giờ tôi không có khả năng giết được cô, đợi tôi thăng cấp lên Hóa Chân rồi, loại người cặn bã như cô tôi sẽ giết chết không còn một ai.

– Ha ha, ta độc ác…

Người con gái đó bỗng nhiên cười vang, chỉ bên ngoài nói:

– Ta có một phần vạn sự độc ác của Phong Thuần coi như là đã coi trọng ta rồi, ngươi cho rằng hồn quán kia là do ta làm ra sao? Đó là do tên súc sinh Phong Thuần làm ra đấy.

Lão đánh lén người bạn già của lão, lão dùng chính con trai mình để bố trí Giá Linh trận, hấp thụ linh căn của con dâu tương lai.

Lão dùng Tỏa Hồn trận khóa thần hồn của chính vợ mình dưới đáy hồ, vĩnh viễn không thoát thân được…

Diệp Mặc nghi ngờ nhìn nữ tu này, nữ tu này chẳng phải là cũng bị khóa dưới đáy hồ sao? Chẳng lẽ bà chính là vợ của Phong Thuần hay sao? Khó trách nữ tu này lại không động thân được, hóa ra là bị Tỏa Hồn trận khóa hồn phách lại.

Giọng nói của nữ tu kia trở nên thê thảm:

– Ngươi đoán đúng rồi, không sai, ta chính là vợ của lão, ta bị lão khóa hồn phách của mình dưới đáy hồ bao nhiêu năm rồi.

Lão lợi dụng chính con trai mình bố trí Giá Linh trận bị ta phá hoại rồi, ta mặc dù bị khóa dưới đáy hồ, nhưng ta lại có cách truyền tin cho Kế Hòa.

Kế Hòa dẫn con của gã đi rồi, đồng thời cũng mang luôn thần hồn của Phong Hi đi.

Nhưng cho dù là như vậy, Phong Thuần cũng không bỏ qua.

Nó không có cách nào nâng linh căn của mình lên được, không ngờ lại muốn tu luyện công pháp phệ hồn.

Nói tới đây người đàn bà nghiến răng nghiến lợi:

– Lão để cho yêu thú công kích Minh Nguyệt thành của mình, sau đó giết tất cả yêu thú và những người của Minh Nguyệt thành, rồi lại bố trí một Rút Hồn trận, bố trí màn sương mù u hồn, nuôi dưỡng những thần hồn của những người bị lão giết để cho lão tu luyện.

Lão dùng chính con ruột của lão làm hồn quán, nuôi dưỡng thần hồn, vì thần hồn nuôi dưỡng được đối với lão mà nói lại càng tốt.

Ngươi biết thần hồn đầu tiên bị cắn nuốt là ai không? Là tôi, lão không những khóa ta dưới đáy hồ, mà còn nuốt thần hồn của ta để tu luyện công pháp, tên súc sinh này, lão đến súc sinh cũng không bằng…

Diệp Mặc cười lạnh:

– Bà không phải rất tốt sao, hơn nữa và cũng tốt không đến mức này, Phong Hi cũng là con trai của bà, bà cũng là dùng anh ta làm hồn quán.

Nữ tu kia tỉnh táo lại một chút, căm hận nói;

– Ta rất may, là vì lão bị ta đánh lén.

Sau khi lão nuốt thần hồn của ta rồi, lại bị ta dùng bí pháp mà không có người nào biết được ám thương bỏ chạy.

Ta biết lão không chết, ta cũng biết lão sẽ quay trở về, nhưng đáng tiếc là ta không tu luyện đến Hóa chân đỉnh phong, ta không có cách nào rời khỏi Tỏa Hồn trận này, ta nhất định phải giết lão, nhất định phải giết lão thì mới cam tâm chết được.

Diệp Mặc khinh thường cười lạnh, cũng chẳng thèm hỏi người đàn bà này.

Nhưng hắn cũng hiểu rồi, những thứ này đều là do Phong Thuần bố trí ra, người hưởng lợi cuối cùng trước mắt chính là nữ tu này.

Người nữ tu này nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Mặc, ngữ khí lại không kích động như vừa nãy, bà lạnh giọng nói:

– Phong Hi căn bản không phải con trai của ta, là con trai của con tiện nhân đã đề nghị lão khóa thần hồn của ta lại.

Đáng tiếc con tiện nữ đó cũng bị Phong Thuần đánh lén, cha của con tiện nhân đó là kẻ thù không đội trời chung của Phong Thuần, Phong Thuần giỏi giả tạo, lừa được người đàn bà này vào tay mình, rồi lại hành hạ con trai của bà ta.

Diệp Mặc nghe vậy cũng chẳng nói được gì, đây là loại logic chó má gì, con trai của người đàn bà kia, bộ không phải là con trai của Phong Thuần sao? Nhưng Diệp Mặc lại lập tức hiểu đây là chuyện gì rồi, nếu như nữ tu này nói không phải là sự thực, thì Phong Thuần căn bản không phải là vì hành hạ Phong Hi, mà là muốn yên lòng khi tu luyện.

Phong Thuần có lẽ không xem Phong Hi là con trai mình, mà là con trai của con gái của kẻ thù.

Lý do này thật quá mức hoang đường, nhưng Diệp Mặc nghĩ không thông ngoài lí do này, Phong Thuần còn có lý do gì khác.

Bất luận Phong Thuần có dùng con trai của mình là Phong Hi làm hồn quán hay không, nhưng hành động của Phong Thuần quả thực là táng tận lương tâm.

Mặc dù Diệp Mặc biết thông qua Giá Linh trận có thể lấy được linh căn, người hiến linh căn hẳn phải chết, còn người truyền linh căn thì có thể là một người bình thường không thể nào tu luyện được.

Nói cách khác, nếu Giá Linh căn của Phong Thuần thành công, Kế Hôn chắc chắn sẽ chết, Phong Hi thì lại có thể sống thành một người bình thường thêm mấy chục năm nữa.

Nhưng hành động của Phong Thuần, chuyện gì làm không được chứ? Giá Linh căn của lão trước mắt bị người đàn bà này phá hỏng, không thể không chuyển tu công pháp phệ hồn, nói như vậy, lão quả thực có thể dùng con trai Phong Hi của mình là hồn quán.

Tên Phong Thuần này và người vợ này của lão đều không phải là người tốt đẹp gì, Diệp Mặc trong lòng càng ngày càng chán ghét.

Tên Kế Hòa kia mắt bị mù, kết giao với loại bạn bè như này, hại mình thì không nói, còn hại cả con gái của mình.

Trong mắt Diệp Mặc hiện lên tia chán ghét, nữ tu này bỗng nhiên nói: Diệp Mặc cười lạnh:

– Tôi chẳng những phải giúp bà loại bỏ Tỏa Hồn trận, lại còn đưa cho bà một gốc Tiên Khuyên Hoa, vụ giao dịch này của bà cũng khôn khéo phết.

Người nữ tu kia cũng châm chọc nhìn Diệp Mặc một cái nói:

– Tiên Khuyên Hoa của ngươi? Dược viên đó là của ngươi? Ngươi rõ ràng là cướp từ tay ta, còn nói là của ngươi?

Diệp Mặc nghe thấy bà ta nói vậy cũng có chút lúng túng, dường như chuyện đúng là như vậy thật.

Nữ tu kia thấy dường như Diệp Mặc có chút toan tính, lại nói tiếp:

– Nếu như ngươi bằng lòng thì nhanh một chút, nơi này có một linh mạch bán cực phẩm và một linh mạch hạ phẩm bị tàn phá, ta có thể cho anh.

Nếu không ta trần giữ cửa ra này, ngươi cũng không thể nào tránh được một đòn của ta, cũng không ra ngoài được.

Diệp Mặc biết nữ tu này nói hoàn toàn đúng, lập tức gật đầu nói:

– Được, cứ giao dịch vậy đi.

Bà phải thề, sau khi tôi giải thoát bà khỏi Tỏa Hồn trận, bà không được ra tay với tôi.

Nữ tu kia dường như không nghĩ ngợi gì lập tức nói:

– Diệu Huệ Trân ta thề, nếu như có người giải thoát cho tôi khỏi Tỏa Hồn trận này, Diệu Huệ Trân ta sẽ coi anh ta là ân nhân cả đời mình, tuyệt đối không đổi ý.

Nếu như phản lại, sẽ bị kiếp lôi phệ tâm mà chết.

Người nữ tu kia sau khi thề thốt xong, giọng nói thậm chí có chút run rẩy.

Nếu như sớm có tông sư trận pháp đến làm vụ giao dịch này với bà, thì bà bỏ ra cái gì cũng bằng lòng.

Lúc này bà thậm chí cảm thấy may mắn vì Diệp Mặc đến đây, giải thoát bà khỏi Tỏa hồn trận, còn chuyện Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy đã là tông sư trận pháp cấp chín rồi, thì bà cũng không để ý lắm.

Diệp Mặc cũng là người quả quyết, nữ tu này thề như vậy, hắn cũng không do dự gì.

Hắn đồng thời cũng hiểu được, càng trễ nải thời gian thì đối với hắn càng bất lợi.

Cho nên hắn đồng thời ném ra mấy trận kỳ, sau đó nhanh chóng luyện chế trận kỳ, thậm chí một số nguyên liệu cao cấp cũng được đem ra hết.

Người nữ tu kia không phải là người không có kiến thức, bà thấy nguyên liệu mà Diệp Mặc luyện chế trận kì, lập tức liền biết Diệp Mặc là toàn tâm toàn ý muốn giải trừ Tỏa Hồn trận.

Lập tức không nói câu nào, chỉ căng thẳng nhìn hành động của Diệp Mặc.

Bà bị khóa ở đây đã bao nhiêu năm, lúc này được giải thoát, trong lòng lại vô cùng kích động.

Mấy nghìn năm rồi, cho dù bà tu luyện công pháp phệ hồn, thần thức mạnh, nhưng nếu như không giải thoát khỏi Tỏa Hồn trận, thì bà không thể phi thăng được, cho dù lên một cấp cũng vô cùng khó khăn.

Sau hai tuần hương, Diệp Mặc vứt ra trận kì cuối cùng, hơn mười đạo giam cầm xung quanh nữ tu trong nháy mắt biến mất.

Bà bỗng nhiên đứng dậy, lại vừa khóc vừa cười nói:

– Phong Thuần tên súc sinh này, ta phải khóa lại thần hồn của ông, sau đó chính tay mình răn dạy ông.

Diệp Mặc lập tức đứng sang một bên, đề phòng canh chừng người nữ tu tên Diệu Huệ Trân này.

Người nữ tu này thoáng nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Mặc dù ngươi hại ta tu vi giảm đi một nửa, nhưng ngươi cũng đã cứu ta.

Ta nói rồi sẽ không gây rắc rối cho ngươi thì sẽ không gây rắc rối cho ngươi, nhưng ngươi cần phải đưa cho ta một gốc Tiên Khuyên Hoa.

Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, lập tức lấy ra một gốc Tiên Khuyên Hoa ném cho nữ tu này.

Nữ tu gật đầu, vừa mới lấy Tiên Khuyên Hoa cũng không nói gì, sắc mặt lại biển đổi, một lát sau, bà nói một câu:

– Có người đến rồi, là tu sĩ Hóa Chân.

Rồi trong nháy mắt xuyên qua cửa vào, trong tích tắc liền biến mất.

Diệp Mặc nhìn linh mạch bán cực phẩm lộ một nửa ra ngoài, cuối cùng nghiến răng, rồi lại ném ra vài trận kì, vứt linh mạch vào Thế giới trang vàng.

Còn linh mạch hạ phẩm bị hư hỏng, hắn căn bản cũng không thèm nhìn.

Nữ tu chạy từ trong Lạc Hồn Khư chạy ra ngoài sau khi nghe thấy tiếng nổ ầm ầm bên trong, toàn thân bỗng nhiên đơ ra, quay đầu lại kinh dị nhìn một cái, lẩm bẩm nói:

– Chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh mà lại to gan đến vậy.

Nói xong liền với tốc độ nhanh nhất chạy mất dạng.

Âm thanh ầm ầm đó tất nhiên là do Diệp Mặc lấy linh mạch mà nổ, hắn sau khi lấy được linh mạch rồi, liền nhìn thấy một pháp bảo phi hành bay đến, trong nháy mắt đã đến Lạc Hồn Khư.

Vì trận pháp của Lạc Hồn Khư, thần thức của tu sĩ đứng ngoài tạm thời không nhìn vào bên trong được.

Lúc này Diệp Mặc cũng không để ý đến Dược Viên nhỏ kia nữa, phóng ra ngoài, lập tức dùng độn pháp, rời xa Lạc Hồn Khư, ngồi trên Thanh Nguyệt, trong nháy mắt chạy ra xa.

Diệp Mặc biết Lạc Hồn Khư mặc dù có ảo trận, nhưng không có linh mạch chống đỡ, cũng chỉ có tác dụng mê hoặc ánh mắt người khác mà thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 19 giờ trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 19 giờ trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 19 giờ trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 5 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box