[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 245 : Tách Ra Truy Tìm Dấu Tích (c1221-c1225)
❮ sautiếp ❯Chương 1221: Tách Ra Truy Tìm Dấu Tích
Tách Ra Truy Tìm Dấu Tích
C
ha, cha nhìn này, màn sương mù màu xám ở đây đã biến mất rồi, bên trong Lạc Hồn Khư đã an toàn rồi.
Giữa Lạc Hồn Khư có một hồ cạn nước, trong hồ có một trận môn có thể vào trong đó được, con và chị cũng từ trong đó đi ra.
Bên trong có hai tu sĩ, rất lợi hại, người nam tu thoạt nhìn có vẻ trẻ tuổi đã từng cứu chị em con một lần Người từ pháp bảo phi thuyền bước xuống không ngờ là hai người con gái lúc trước rời khỏi, nhưng có thêm một người đàn ông trung niên Người trung niên kia gật đầu, cũng không tiến vào Lạc Hồn Khư, mà lại nhìn hướng Diệp Mặc rời khỏi nhíu nhíu mày.
Người con gái mặc váy hoa xanh lại nói:
– Cha à, vừa nãy có một người từ trong đó đi ra, tốc độ pháp bảo phi hành của hắn rất nhanh.
– A.
Người con gái mặc áo đỏ kia ‘a’ một câu, bỗng nhiên nói:
– Vậy thì chúng ta vào trong đó, hay là đuổi theo người kia?
Người đàn ông trung niên trầm ngâm trong chốc lát, còn chưa kịp nói chuyện, thì lại có một đường độn quang đến, lần này vài tu sĩ đến đều là tu sĩ Hóa Chân.
Mấy tên tu sĩ Hóa Chân vừa đến đây, lập tức nhìn thấy màn sương mù trên bầu trời Lạc Hồn Khư đã biến mất không còn, nhất thời vẻ mặt kinh hãi.
Nhưng ngay sau đó một tên tu sĩ Hóa Chân cầm đầu liền chuyển hướng đến bên vị tu sĩ trung niên và hai người con gái kia, rồi ôm quyền nói với người tu sĩ trung niên:
– Hóa ra là đảo chủ đảo Nhân Trúc anh Giải Phong, Giải đảo chủ tin tức cũng nhạy bén phết nhỉ, màn sương mù của Lạc Hồn Khư vừa mới biến mất, tôi đã nhìn thấy Giải đảo chủ rồi.
Người tu sĩ trung niên kia bỗng nhiên cười nhạt nói:
– Giao Đằng vương cũng chẳng kém, chân trước tôi vừa đến, thì ngay sau đó các anh đã đến rồi.
Mấy người đến sau này rõ ràng chính là năm tu sĩ Hóa Chân mà lúc trước Diệp Mặc gặp ở Giao Đằng cung, vì thân phận Đan vương cấp bảy của Diệp Mặc không có một ai muốn buông tha, cuối cùng đành phải dắt tay nhau đi tìm Diệp Mặc.
Chẳng qua mấy người này không ngờ rằng bọn họ đến thật đúng lúc, màn sương mù của Lạc Hồn Khư không ngờ biến mất.
Giao Đằng vương rõ ràng có chút kiêng kị với Giải đảo chủ, chỉ cười cười, rồi quay đầu nhìn tên tu sĩ Hóa Chân của Tự Thiên đảo nói:
– Kỳ Thủy huynh, là chuyện gì vậy? Sao tôi lại có cảm giác anh ta vào Lạc Hồn Khư rồi?
Đằng Hùng biết Lãm Kỳ Thủy của Tự Thiên đảo cũng đánh dấu thần thức trên người Diệp Mặc, đồng thời cũng hiểu đối phương biết mình cũng có dấu hiệu thần thức.
Chuyện Diệp Mặc tiến vào Lạc Hồn Khư, khiến bọn họ vô cùng ngạc nhiên.
Gã cho rằng Diệp Mặc chỉ là đến Lạc Hồn Khư nhìn xung quanh mà thôi, không ngờ Diệp Mặc lại dám tiến vào trong đó thật.
Nên lúc này gã cũng không giấu, hỏi thẳng.
Lãm Kỳ Thủy lúc này mặc dù vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng gã thì lại vô cùng kích động, gã cảm giác được dấu hiệu thần thức của mình.
Lúc trước ở rất gần với Lạc Hồn Khư, bây giỡ đã dần rời xa Lạc Hồn Khư rồi, hơn nữa lại càng ngày càng xa.
Gã không biết câu này của Đằng Hùng là có ý gì, chẳng lẽ dấu hiệu thần thức của Đằng Hùng chẳng phải càng ngày càng xa sao? Hay là dấu hiệu thần thức của Đằng Hùng có vấn đề gì rồi? Nhưng bất luận là thế nào, gã cũng sẽ không nói cho Đằng Hùng biết được dấu tích thần thức của mình đã rời khỏi Lạc Hồn Khư càng ngày càng xa rồi.
Bây giờ Đằng Hùng hỏi đến, gã cau mày suy tư một hồi lâu rồi nói:
– Tôi cũng cảm thấy được hắn đã vào Lạc Hồn Khư rồi, nhưng chẳng lẽ hắn lại không sợ chết sao?
Nói xong Lãm Kỳ Thủy lại bước lên phía trước ôm quyền nói với người tu sĩ trung niên kia nói:
– Anh Giải, Lạc Hồn Khư này có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao đám sương mù kia lại biến mất rồi, hơn nữa thần thức quét vào trong hình như cũng không có ảnh hưởng gì lớn?
Tu sĩ trung niên mỉm cười nói:
– Tôi thực ra cũng vừa mới tới đây, chưa kịp vào trong thì các anh đến rồi, tôi đang muốn vào trong đó xem xem, không biết suy nghĩ của các anh thế nào?
Đằng Hùng tìm thấy dấu hiệu thần thức của Diệp Mặc trong này, thì nhất định phải vào trong, gã liền gật gật đầu nói:
– Được, tôi đồng ý với ý kiến của Giải đảo chủ, còn mấy người thì sao?
Một tên tu sĩ cằm nhọn nói:
– Hoàng Thất tôi cũng đồng ý, bên trong Lạc Hồn Khư đã từng xuất hiện linh thảo cấp chín, bây giờ màn sương mù đáng sợ kia lại biến mất rồi, đúng là cơ hội tốt để đi điều tra.
Một gã tu sĩ đầu hói đứng bên cạnh gã tu sĩ cằm nhọn kia cũng gật đầu nói:
– Ý kiến của Giải đảo chủ và Giao Đằng chủ được đấy, Cung Tuyệt tôi cũng đồng ý.
Lúc này tu sĩ họ Lãm của Tự Thiên đảo thấy mọi người hướng về phía gã, lúc này mới trầm ngâm chốc lát nói:
– Lạc Hồn Khư hung hãn dị thường, tôi cũng cần phải suy nghĩ một chút đã.
Dù sao tu luyện đến Hóa Chân cũng không phải dễ, một nửa tu sĩ có tu vi cao của Vô Tâm Hải cũng tập trung hết trong này rồi, một khi xảy ra chuyện gì, hậu quả cũng khó mà lường được.
Một tu sĩ Hóa Chân trung kỳ vẫn đứng sau Lãm Kỳ Thủy nghe thấy Lãm Kỳ Thủy nói vậy, lập tức gật đầu nói:
– Tôi đồng ý với ý kiến của anh Lãm, cũng phải suy nghĩ cẩn thận đã.
Giải Phong của đảo Nhân Trúc bỗng nhiên cười ha ha nói:
– Mấy người các anh suy nghĩ thảo luận, vậy thì chúng tôi đi vào đó trước.
Nói xong gã liền không chút do dự, trực tiếp xông vào Lạc Hồn Khư.
Thấy cha vào rồi, hai người con gái kia cũng theo sau cùng vào Lạc Hồn Khư.
Đằng Hùng nghi ngờ nhìn Lãm Kỳ Thủy, có chút không hiểu tại sao bây giờ Lãm Kỳ Thủy lại không muốn vào đó.
Theo những gì mà gã hiểu về Lãm Kỳ Thủy, Lãm Kỳ Thủy tuyệt đối không phải là tu sĩ sợ chết, chẳng những không sợ chết, hơn nữa còn là một tên dũng cảm ưa mạo hiểm.
Lúc này màn sương mù trên bầu trời Lạc Hồn Khư đã biến mất, đối phương không ngờ lại không muốn vào Lạc Hồn Khư, điều này khiến gã có chút khó hiểu.
Càng làm cho Đằng Hùng không hiểu được chính là Diệp Mặc lúc này cũng ở trong Lạc Hồn Khư, chẳng lẽ Lãm Kỳ Thủy không có chút suy nghĩ gì về Đan vương thất phẩm Diệp Mặc này sao?
Bất luận Lãm Kỳ Thủy nói là ý gì, Đằng Hùng cũng không do dự, ngay sau đó theo chân Giải Phong bước vào Lạc Hồn Khư, còn Hoàng Thất và Cung Tuyệt thì cũng ngay sau đó đi vào trong.
Chỉ trong chốc lát, bên ngoài Lạc Hồn Khư chỉ còn Lãm Kỳ Thủy và một tu sĩ Hóa Chân khác, tu sĩ Hóa Chân kia thấy mấy người Giải Phong đã vào trong hết, lúc này mới hỏi:
– Anh Lãm, anh có phải đã cảm giác được tung tích của Diệp Mặc rồi phải không?
Lãm Kỳ Thủy gật đầu nói:
– Đúng vậy, lúc trước khi chúng ta vừa mới đến, hắn vẫn còn gần ở Lạc Hồn Khư, nhưng lúc này hắn đã rời đi cách Lạc Hồn Khư khoảng hơn trăm nghìn dặm rồi, chúng ta nhanh chóng đuổi theo.
Linh thảo cấp chín có quý giá đi nữa, cũng không thể bằng được một tên Đan vương thất phẩm.
Chỉ cần chúng ta khống chế được tên Diệp Mặc đó, cho dù Đằng Hùng có hái tất cả linh thảo cấp chín trong đó, vậy thì đã sao? Gã cũng phải cần sự giúp đỡ của chúng ta mà?
– Ha ha, Lãm huynh thật cao kiến.
Tên tu sĩ Hóa Chân trung kỳ lập tức cười ha hả, rõ ràng rất hài lòng với ý kiến của Lãm Kỳ Thủy.
– Anh Hợi Tài, anh ủng hộ Lãm Kỳ Thủy tôi trong lòng cũng rất rõ, đến lúc đó tuyệt đối sẽ không bạc đãi anh đâu.
Ha ha, có một Đan vương thất phẩm trong tay…
Lãm Kỳ Thủy cười ha hả, rõ ràng là rất hài lòng với hành động làm dấu hiệu thần thức lúc trước của mình.
Hai người nói xong, lập tức hóa thành một độn quang biến mất trong không trung.
– Trong này quả thực không còn áp lực thần hồn nữa rồi, hơn nữa ảo trận dường như cũng không được sự ủng hộ đầy đủ của linh lực nữa rồi, quả thực là không có chút uy hiếp nào.
Mấy người vừa bước vào, Hoàng Thất lập tức nói.
Nghe thấy Hoàng Thất nói vậy, người con gái áo đỏ dường như muốn nói gì đó, nhưng không đợi người con gái áo đỏ nói ra, thì người tu sĩ trung niên tên Giải Phong đã chủ động mở miệng nói:
– Đúng là như vậy, mấy người chúng ta chắc hẳn là nhóm đầu tiên đến đây, nếu không ảo trận không có sự ủng hộ của linh lực chỉ cần một tu sĩ Hư Thần cũng có thể phá được rồi.
Người con gái mặc áo đỏ tuy đơn giản, nhưng sau khi nghe thấy cha nói vậy, lập tức hiểu ra đây là ý gì, cha của cô muốn cô không nói ra chuyện lần trước đến đây.
Giải Phong chính là có ý này, mặc dù gã không có chút sợ hãi ba người Đằng Hùng, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.
Huống chi xung quanh đây, phần lớn là yêu tu, tu sĩ con người giống mình cũng không có nhiều.
Gã chiếm cứ được đảo có linh khí nồng đậm ở Vô Tâm Hải, hoàn toàn là vì thực lực của gã vô cùng mạnh.
Nếu không, sớm đã bị yêu tu cắn nuốt đến xương cũng không còn rồi.
Khi mấy người băng qua một con đường hoang tàn đổ nát, Đằng Hùng lại cảm giác được dấu hiệu thần thức của mình, trong một cửa hàng đổ nát bên đường.
Nhưng Đằng Hùng cũng không dùng thần thức cẩn thận quan sát, gã biết sự lợi hại của Giải Phong, mình hơi có động tĩnh, là đối phương liền biết được ngay.
Cho nên khi biết được dấu hiệu thần thức của mình ở trong một khốn trận, gã cũng không tiếp tục điều tra.
Gã làm như không có chuyện gì đi đằng sau Giải Phong, dấu hiệu thần thức này chỉ cần không đi, gã cũng không cần phải lo lắng Diệp Mặc sẽ chạy thoát.
Điều mà gã quan tâm nhất bây giờ chính là, thần hồn của Diệp Mặc đã bị mất.
Nếu thần hồn của Diệp Mặc mất rồi, bây giờ gã tìm thấy Diệp Mặc, cũng không có cách nào.
Giải Phong là đại sư trận pháp, khi mấy người đến quảng trường, Giải Phong liền nhíu mày nói:
– Nơi này có người đến qua, hơn nữa còn thay đổi trận pháp nơi này.
Người con gái mặc áo đỏ và người con gái mặc váy hoa xanh lập tức hiểu ra trận pháp trong này chắc là do nam tu trẻ tuổi kia thay đổi, nhưng hai người bây giờ cũng không dám nói ra.
Lạc Hồn Khư mặc dù không nhỏ, nhưng bây giờ khốn trận và ảo trận cũng không còn có tác dụng gì, hơn nữa màn sương mù kia cũng biến mất, chỉ trong một tuần hương, mọi người cũng đã đến được bên hồ cạn nước.
– Trong này có một trận pháp ẩn nấp, trận pháp này bị người ta phá hỏng rồi, còn có một trận môn bị tàn phá nữa.
Giải Phong nhìn trận pháp trong hồ, lập tức hiểu được đây là chuyện gì.
Lúc này tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ bảy Cung Tuyệt vẫn không nói gì đột nhiên mở miệng nói:
– Thần thức bây giờ có thể quét vào bên trong trận môn kia, nhưng bên trong đó lại có linh khí tràn ra, rõ ràng là nơi có linh thảo cấp cao.
Chúng ta bây giờ có sáu người, Giải đảo chủ, Giao Đằng vương, hai người anh có tu vi cao nhất, ý của tôi là hay là phân chia linh thảo trong đó trước đã, rồi vào đó sau?
Giải Phong gật đầu, Đằng Hùng thì lại để ý nhất chính là Diệp Mặc, cho nên gã không chút do dự gật đầu:
– Ý của Giải đảo chủ thế nào?
Giải Phong trầm ngâm trong chốc lát vẫn không nói gì, Hoàng Thất lại chủ động nói:
– Tôi thấy cứ như vậy là được rồi, bốn tu sĩ Hóa Chân chúng ta mỗi người một phần, hai cô con gái của Giải đảo chủ tu vi thấp thì chung một phần đi? Nếu trong này trừ linh thảo ra còn có đồ khác, thì lúc đó chúng ta lại chia tiếp.
– Được, tôi đồng ý.
Giải Phong gật đầu nói.
Mấy người Đằng Hùng cũng không có ý kiến gì, rối rít đồng ý.
Linh thảo phân chia xong, Đằng Hùng bước vào trận môn đầu tiên, ngay sau đó mấy người cũng bước vào.
Cảnh tượng bên trong ngoại trừ hai con gái của Giải Phong liếc mắt một cái, thì những người còn lại cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
– Có người tới trước, hơn nữa còn lấy đi một linh mạch và phần lớn linh dược.
Đằng Hùng chỉ nhìn lướt qua, lập tức trầm giọng nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1222: Lại Bị Chặn Đường
Lại Bị Chặn Đường
K
hông cần Đằng Hùng nói, những người còn lại đều nhìn thấy tình cảnh bên trong này, bên trong chỉ có một linh mạch hạ phẩm bị phá hoại, ngoài ra còn có một dược viên cấp thấp.
Linh thảo cấp cao nhất trong dược viên cũng chỉ là linh dược cấp sáu, mặc dù có một số loại quý, nhưng tu sĩ Hóa Chân ở nơi này cũng không có hứng thú lắm.
Bên cạnh dược viên, dường như còn có một dược viên khác, nhưng dược viên này chỉ có một khoảng đất trống, căn cứ theo những dấu vết vẫn còn mới trên đó, rõ ràng là có người vừa mới đem hết linh thảo trong đó đi.
Ngoại trừ hai cô con gái của Giải Phong thích đến dược viên cấp thấp lấy dược liệu ra, thì những tu sĩ còn lại cũng không có hành động gì.
Tu sĩ Hóa Chân và tu sĩ Hư Thần đi cướp dược liệu cấp thấp, điều này cũng không thể nào xảy ra được.
– Đồ bị người khác lấy đi rồi, tôi phải đến chỗ khác xem xem.
Đằng Hùng sắc mặt đại biến, nói xong ôm quyền, lập tức rời khỏi nơi này.
Hoàng Thất và Cung Tuyệt cũng liếc nhìn một cái, cũng hướng về phía Giải Phong ôm quyền nói:
– Giải đảo chủ, chúng tôi cũng đến chỗ khác xem xem.
Hai người nói xong nhanh chóng rời khỏi chỗ này, trong nháy mắt chỉ còn lại tu sĩ trung niên Giải Phong và hai đứa con gái của gã.
Giải Phong nhíu mày, bỗng nhiên cười nói:
– Ấu Huê, tình hình lúc con dẫn Ấu Ngưng vào trong, con nói kĩ lại cho cha nghe.
Người con gái mặc váy hoa xanh lập tức vâng nói:
– Khi con và em vào đó, người nam tu trẻ tuổi tiến vào trước đang giằng co với một người đàn bà.
Người nam tu đó hình như đang vào thế yếu, con nhìn không ra tu vi của bọn họ.
Nữ tu đó sau khi nhìn thấy con và em vào, lập tức muốn động thủ với chúng con.
Trong lúc bà ta muốn ra tay với chúng con, thì người nam tu đó lợi dụng cơ hội phản công lại.
Nữ tu kia bị nam tu kia phản công lại, tạm thời không ra tay với chúng con nữa, mà lại quay sang đối kháng với nam tu kia.
Chúng con nhân cơ hội chạy ra ngoài.
Giải Phong gật đầu, con gái mặc dù nói là nam tu trẻ tuổi, nhưng bây giờ tuổi tác của tu sĩ căn bản cũng không thể nào nhìn ra được, cho nên trong mắt gã, Diệp Mặc cũng là một tu sĩ cũng có tu vi thâm niên nhiều năm, nếu không không thể nào lại không xảy ra chuyện gì trong Lạc Hồn Khư, còn phá tan màn sương mù màu xám tro, cuối cùng đến nơi này.
Người em gái thấy tất cả đều được chị mình nói hết rồi, vội vàng bổ sung thêm vài câu:
– Con nhìn thấy pháp bảo mà hắn dùng là con dao phay màu tím, uhm, con dao phay đó rất lợi hại.
– Pháp bảo phi hành trước đó chạy trốn chắc chắn là một trong hai người đó rồi, cha à, cha cảm thấy người chạy trốn đó là nam tu hay nữ tu? Chúng ta có phải đuổi theo không?
Người con gái mặc váy hoa xanh lại bổ sung thêm một câu.
Người đàn ông trung niên trầm ngâm chốc lát nói:
– Sau này không cho phép các con tự ý rời khỏi đảo Nhân Trúc.
Nếu không phải là sự trùng hợp, thì bây giờ hai con cũng bị giết rồi.
Người con gái mặc áo đỏ kia mặc dù không bằng lòng, nhưng vẫn bĩu môi nói vâng.
Giải Phong cũng không để ý con gái mình có bằng lòng hay không, lập tức nói:
– Bất luận là ai chạy thoát, cũng đã mang linh thảo cấp chín đi rồi, chúng ta bây giờ liền đuổi theo, chẳng may có Tiên Khuyên Hoa, đó là linh thảo duy nhất có tác dụng với chị của các con, chúng ta bây giờ phải đi, pháp bảo phi hành của người đó thậm chí là chân khí cực phẩm, nếu còn trì hoãn nữa, thì sẽ không đuổi kịp đâu.
…
Đằng Hùng lúc này sắc mặt đã xanh mét, trước mặt gã chỉ là một khốn trận được che đậy đơn giản bởi thần thức, bên trong có một dấu tích thần thức bị che chắn, rõ ràng là dấu tích thần thức mà lúc trước gã đánh dấu trên người Diệp Mặc.
– Ta đúng là khinh thường anh rồi, đến dấu tích thần thức của tu sĩ Hóa Chân mà anh cũng có thể xóa đi được.
Xem ra bí mật trên người anh còn nhiều hơn những gì ta tưởng tượng.
Đằng Hùng nói xong nhìn về phía Lãm Kỳ Thủy biến mất bên ngoài Lạc Hồn Khư, lại hừ lạnh một tiếng, phóng ra chân khí phi hành thượng phẩm.
Chỉ trong chớp mắt, chân khí phi hành thượng phẩm của gã dẫn theo một đường ánh sáng màu trắng biến mất trên bầu trời của Lạc Hồn Khư.
Lúc này gã đã hiểu, tại sao bên trong Lạc Hồn Khư an toàn, Lãm Kỳ Thủy không tiến vào mà lại bỏ đi.
Hóa ra gã biết dược Diệp Mặc đã rời khỏi Lạc Hồn Khư rồi, mặc dù Đằng Hùng không biết tại sao Diệp Mặc xóa đi dấu hiệu thần thức của gã được, mà lại không có cách nào xóa đi dấu tích thần thức của Lãm Kỳ Thủy, nhưng bây giờ gã tuyệt đối không thể để Diệp Mặc lại rơi vào tay của Lãm Kỳ Thủy được.
Một Đan vương thất phẩm có tác dụng vô cùng quan trọng với Giao Đằng cung, chí ít gã cũng có thể vì Diệp Mặc mà tiếp cận gần với bá chủ.
Giao Đằng cung của gã mặc dù có chút mạnh hơn đảo Tự Thiên, nhưng một khi Diệp Mặc bị Lãm Kỳ Thủy của đảo Tự Thiên mang đi, đối với gã mà nói tuyệt đối không phải chuyện tốt đẹp gì.
Giải Phong dẫn hai cô con gái đến trận môn của đáy hồ, đúng lúc nhìn thấy Đằng Hùng phóng pháp bảo phi hành ra rời khỏi, nhất thời nhíu nhíu mày.
Người con gái mặc áo đỏ nhìn hướng Đằng Hùng rời đi mà hỏi cha:
– Cha, chúng ta nhìn thấy người đó đi về hướng nam bắc, vì sao Giao Đằng chủ muốn hướng về phía đông?
Giải Phong lắc đầu nói:
– Cha cũng không rõ, nhưng tên Lãm Kỳ Thủy của đảo Tự Thiên lúc trước là đi về hướng đông, chắc là chuyện giữa hai người bọn họ, chúng ta không cần quan tâm, đi về phía nam bắc đi.
Nói xong Giải Phong phóng ra một chân khí phi hành cực phẩm, mang theo hai đứa con gái của mình đi, trong nháy mắt liền biến mất trên bầu trời Lạc Hồn Khư.
Trong lòng gã đang nghĩ, người trong Lạc Hồn Khư mà Đằng Hùng và Lãm Kỳ Thủy nói lúc trước là ai, nghe ngữ khí của bọn họ hình như rất coi trọng người này.
– Tại sao bọn họ lại rời đi theo hướng ngược lại?
Hoàng Thất nghi ngờ nhìn hướng mà Giải Phong rời khỏi và hướng đi của Đằng Hùng tự hỏi.
Cung Tuyệt cau mày chỉ nghĩ trong chốc lát rồi trả lời:
– Chúng ta không cần quan tâm đến Giải Phong, ông ta chắc có chuyện riêng, chúng ta chỉ cần theo đuôi Giao Đằng chủ là được rồi, hướng mà gã đi chính là hướng đi của Lãm Kỳ Thủy.
Tôi chắc rằng Đằng Hùng mất dấu Diệp Mặc rồi, còn hướng đi của Lãm Kỳ Thủy mới là hướng đi của Diệp Mặc.
– Nói không sai, tên Giải Phong đó căn bản không biết chuyện của Diệp Mặc, chắc chắc sẽ không đuổi theo.
Hoàng Thất lập tức tỏ vẻ đồng tình.
Hai người sau khi nhất trí, lập tức phóng pháp bảo phi hành ra đuổi theo hướng Đằng Hùng.
Vừa nãy vì mấy người đến Lạc Hồn Khư có chút náo nhiệt, sau khi mấy người đó rời khỏi thì Lạc Hồn Khư lại chìm vào sự yên ắng.
…
Diệp Mặc sau khi nạm tám viên linh thạch cực phẩm lên trên Thanh Nguyệt, khống chế Thanh Nguyệt bỏ chạy, sau nửa ngày, hắn phát hiện ra không có ai theo đuôi, mới vội vàng đổi phương hướng.
Lúc này Thanh Nguyệt giống như một đường ánh sáng nhàn nhạt trên bầu trời Vô Tâm Hải, nếu như không chú ý, thì thật không thể nào nhìn ra được.
Năm ngày sau, Diệp Mặc chầm chậm thở phào nhẹ nhõm, hắn cho rằng lúc này chắc hẳn là không có ai theo đuôi hắn nữa.
Nhưng không đợi hắn thả lỏng toàn thân, thì trong lòng lại dâng lên một cảm giác như có ai đó nhìn chằm chằm.
Không đợi hắn phục hồi tinh thần lại, một đường ánh sáng màu vàng tốc độ còn nhanh hơn Thanh Nguyệt từ phía sau nhanh chóng phóng lên, hơn nữa còn vượt qua cả Thanh Nguyệt.
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn vừa nhìn đường ánh sáng màu vàng này liền biết được đối phương là nhắm về phía hắn.
Hắn dứt khoát giảm tốc độ của Thanh Nguyệt xuống, đứng phía trước Thanh Nguyệt, một khi đối phương không phải là người mà hắn có thể đấu được, hắn sẽ trốn vào Vô Tâm Hải.
Cho dù là bị phát hiện ra Thế giới trang vàng, thì hắn cũng chẳng quan tâm.
Đường ánh sáng màu vàng phía trước dừng lại, là một pháp bảo phi thuyền.
Ba tên tu sĩ từ trong pháp bảo phi thuyền bước ra, khi Diệp Mặc nhìn thấy hai cô gái, lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Hai người con gái này chính là hai người xông vào trận pháp ẩn nấp, nhìn thấy mình và nữ tu kia giằng co.
Lúc đó mình vì hai người này đột nhiên xuất hiện, thấy được thần thức công pháp của nữ tu này có chút dao động, lĩnh ngộ thần thức hóa hình, hơn nữa làm Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát của mình tăng lên tầng thứ tư.
Nhưng hai người con gái này cũng là vì mình mới thoát mạng được, theo lý mà nói mình chính là ân nhân của hai cô ấy mới đúng.
Bây giờ xem ra, rõ ràng hai người con gái này sau khi thua thiệt, lập tức gọi cứu binh đến.
Người tu sĩ trung niên đứng bên cạnh hai cô gái đó rõ ràng đã là tu vi Hóa Chân đỉnh phong rồi, lúc trước mình đối phó với nữ tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu kia, hơn nữa còn bị trọng thương cũng còn kém xa, lúc này lại đối mặt với tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, Diệp Mặc căn bản không cần đánh cũng biết, mình không có chút cơ hội nào.
Giải Phong thấy Diệp Mặc bước ra khỏi Thanh Nguyệt, trong mắt lập tức hiện lên một tia hoảng sợ, gã là Hóa Chân đỉnh phong, rõ ràng nhìn Diệp Mặc cũng trẻ tuổi, thậm chí còn là quá trẻ, còn tu vi của hắn thì không ngờ đã là Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi.
Nhưng sự khiếp sợ của gã chỉ trong chốc lát lại được giấu đi, rồi quay lại ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Tôi là đảo chủ Giải Phong của đảo Nhân Trúc, lần này đến gặp bằng hữu có chút vội vàng, chuyện lúc trước cảm ơn anh trước đã cứu giúp con gái của Giải mỗ.
Thì ra hai người con gái này là con ruột của Giải Phong, chẳng trách lại dám một mình bay trên Vô Tâm Hải này, người cha này của các cô ấy rõ ràng là rất nổi tiếng quanh đây, người bình thường phỏng chừng cũng không dám động vào các cô.
Giải Phong là tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, lại khách khí với mình như vậy, Diệp Mặc trong lòng cũng có chút thiện cảm, hắn cũng ôm quyền đáp lễ lại:
– Vãn bối là Diệp Mặc, Giải đảo chủ khách khí rồi, lúc trước chỉ là vì nhân duyên gặp gỡ, cũng không phải là cố ý giúp đỡ lệnh ái.
Mặc dù biểu hiện của Giải Phong vô cùng khách sáo, nhưng Diệp Mặc trong lòng cũng có chút thấp thỏm lo lắng, đối mặt với một tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong, hắn nếu như có thể yên tâm, đây mới là chuyện lạ.
Hơn nữa hai người con gái này nhìn thấy hắn và nữ tu kia đánh nhau, nếu như bọn họ đã đến Lạc Hồn Khư rồi, thì chắn chắc biết được linh thảo trong Lạc Hồn Khư đã rơi hết vào túi của hắn rồi.
Linh thảo cấp chín đối với tu sĩ Hóa Chân cũng có ý nghĩa như nào, Diệp Mặc trong lòng cũng rất rõ, chẳng may đối phương đến giết người cướp của, hắn căn bản cũng không thể nào chống cự được.
Diệp Mặc trong nháy mắt nghĩ ra được hai cách, cách thứ nhất là một khi Giải Phong ra tay, mình sẽ nghĩ cách tránh được chiêu đầu tiên của gã, sau đó bắt con gái của gã làm con tin.
Cách thứ hai là lập tức trốn vào Vô Tâm Hải, vào Thế giới trang vàng tìm vận may.
Vừa nghĩ ra hai cách này, Diệp Mặc lập tức phủ định lại cách đầu tiên, trước mặt loại tu sĩ như Giải Phong mà bắt con gái gã làm con tin, rõ ràng là không thể thực hiện được.
Lúc trước hắn hủy phi xa của Ung Du Nhi, cũng là thi triển vài thủ đoạn di chuyển.
Hơn nữa hai tên hộ vệ của Ung Du Nhi so với Giải Phong, căn bản cũng không so được.
Nếu như hắn dùng cách thứ nhất, nói không chừng đến cơ hội ra tay cũng không có.
Không dùng cách thứ nhất thì chỉ còn cách thứ hai thôi.
Diệp Mặc lập tức quyết định, một khi Giải Phong ra tay, hắn thà rằng đến Thanh Nguyệt cũng không cần, cũng phải trong nháy mắt trốn vào Vô Tâm Hải.
Sau khi quyết định, Diệp Mặc nhất thời dồn toàn bộ tinh thần để đề phòng Giải Phong ra tay, một khi gã có chút hành động nào bất lợi với mình, mình sẽ chạy trốn ngay lập tức.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1223: Tặng Đan
Tặng Đan
G
iải Phong giơ tay lên, một viên khoáng thạch tản mát một màu lam xuất hiện trên tay gã.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy viên khoáng thạch này lập tức kinh ngạc, hắn không phải là người không có kiến thức, viên khoáng thạch này tên là Lam Cực Quang thạch, là nguyên liệu cực phẩm luyện chế pháp bảo, thuộc vào nguyên liệu cấp chín.
Vật này tương đương với Hoàng Tinh thạch lúc trước hắn lấy được hoặc là lông đuôi của Cửu Vũ Kim bằng, đều là nguyên liệu luyện chế cấp chín, mà còn là thứ cực kỳ quý hiếm.
Diệp Mặc không biết Giải Phong lấy nguyên liệu vô cùng quý hiếm này ra có ý gì, mặc dù kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì.
Giải Phong cười ha hả nói:
– Diệp Mặc lão đệ, tôi hơn anh vài tuổi, to gan xưng hô như vậy.
Khoáng thạch này lão đệ đã nhìn thấy bao giờ chưa?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Nếu như vãn bối nhìn không nhầm, đây chắc hẳn là Lam Cực Quang Thạch nguyên liệu luyện chế cấp chín, vô cùng quý giá, người tầm thường căn bản nhìn cũng chưa bao giờ nhìn thấy được.
Giải Phong khen nói:
– Con mắt lão đệ không sai, đây đúng là Lam Cực Quang Thạch, nhưng bây giờ Lam Cực Quang Thạch này của anh rồi.
Nói xong Giải Phong ném viên Lam Cực Quang Thạch này cho Diệp Mặc, mà phi thuyền dưới chân cũng không lại gần, dường như biết Diệp Mặc đang đề phòng gã.
Mặc dù đây chỉ là chi tiết nhỏ, nhưng Diệp Mặc lại chú ý đến, nhất thời trong lòng kích động, đây mới là phong cách cao nhân.
Diệp Mặc nhận lấy Lam Cực Quang Thạch, một luồng khí lạnh thấu xương cốt thẩm thấu ra ngoài, Diệp Mặc lập tức biết được đây cũng không phải là Lam Cực Quang Thạch bình thường, đây là một viên Lam Cực Quang Thạch chất lượng cao.
Hắn cầm lấy viên Lam Cực Quang Thạch có chút nghi ngờ nói:
– Vãn bối không có công không nhận thưởng, không dám nhận viên Lam Cực Quang Thạch này của tiền bối.
Giải Phong giơ tay ra chặn lại hành động trả lại Lam Cực Quang Thạch của Diệp Mặc lại nói:
– Lúc trước lão đệ đã cứu con gái của tôi, miếng Lam Cực Quang Thạch này chỉ là báo đạp lại lão đệ mà thôi.
Diệp Mặc biết trên đời này chẳng ai cho không ai cái gì, trước khi chưa hiểu rõ được nguyên nhân, thì miếng Lam Cực Quang Thạch này Diệp Mặc nhất quyết không thể nhận được, cho dù có thích miếng Lam Cực Quang Thạch đi nữa, vì hắn biết thứ này không thể nhận không vậy được.
Hắn tuyệt đối không tin, mình trong lúc vô tình cứu hai cô gái đó, còn Giải Phong này lại còn cố ý đuổi kịp hắn rồi lại còn tặng Lam Cực Quang Thạch cám ơn hắn.
Không đợi Diệp Mặc nói gì thêm, Giải Phong lại nói:
– Tôi nghe nói trong Lạc Hồn Khư có Tiên Khuyên Hoa, nhưng tôi cũng biết Tiên Khuyên Hoa, mặc dù là linh thảo cấp chín, nhưng cấp bậc cũng vượt qua cấp chín rồi.
Còn con gái lớn của tôi thì vì linh căn bị suy giảm, không có cách nào tu luyện được, hơn nữa cơ thể lại bị thương nặng…
Diệp Mặc vừa nghe thấy vậy liền hiểu ý, bất luận là linh căn bị suy giảm hay cơ thể bị thương đến một Hóa Chân đỉnh phong cũng không có cách nào chữa trị được, thì Tiên Khuyên Hoa là lựa chọn tốt nhất, hoặc là có Cửu Thải Liên, nhưng Cửu Thải Liên cũng giống Tiên Khuyên Hoa, mặc dù là linh thảo cấp chín, nhưng cũng đã vượt quá sự quý giá của linh thảo cấp chín rồi.
Hơn nữa Cửu Thải Liên và Tiên Khuyên Hoa cũng vô cùng quý hiếm.
So sánh mức độ khôi phục linh căn và chữa lành vết thương cơ thể thì Tiên Khuyên Hoa thích hợp hơn Cửu Thải Liên.
Giải Phong nói ra ý tứ này, rõ ràng là muốn một gốc Tiên Khuyên Hoa, Diệp Mặc vốn dĩ có bốn gốc Tiên Khuyên Hoa đã bị nữ tu kia lấy đi một gốc rồi, hắn vẫn còn lại ba gốc, lúc này nghe thấy ý tứ của Giải Phong như vậy, Diệp Mặc không chút do dự lấy ra một gốc Tiên Khuyên Hoa, đưa cho Giải Phong.
Đừng nói là lấy Lam Cực Quang Thạch đổi lấy, cho dù gã không dùng Lam Cực Quang Thạch đổi, Diệp Mặc cũng sẽ không thể không đưa.
Giải Phong cũng không ngờ đơn giản như vậy mà lấy được một gốc Tiên Khuyên Hoa, lập tức run rẩy đưa tay ra nhận lấy, gã đang cầm gốc Tiên Khuyên Hoa mà Diệp Mặc vừa vứt cho gã, hoàn toàn không biết làm sao biểu đạt được tâm trạng của mình.
Đừng nói Giải Phong vô cùng kích động, đến hai cô con gái bên cạnh gã cũng vô cùng xúc động, biết Tiên Khuyên Hoa sau khi vào tay mình rồi, thì chị cũng được cứu rồi.
Một lúc lâu sau, vẫn là người con gái mặc váy hoa xanh đẩy đẩy gã, gã mới hồi tỉnh lại.
Gã không ngờ lại cúi người nói với Diệp Mặc:
– Cám ơn Diệp Mặc lão đệ, Giải Phong vô cùng cảm kích.
Diệp Mặc vội khua tay nói:
– Giải tiền bối khách khí rồi, một gốc linh thảo có thể cứu được lệnh ái, cũng là vinh hạnh của Diệp Mặc tôi, tiền bối cũng không cần khách khí với vãn bối như vậy.
Giải Phong lấy ra một hộp ngọc cất Tiên Khuyên Hoa đi, sau khi cất đi ròi, lúc này mới nghiêm nghị nói với Diệp Mặc:
– Diệp lão đệ, bất luận là anh cứu sống mạng của con gái yêu của tôi, hay là tư chất nghịch thiên của anh cũng đều đáng để tôi hành lễ.
Anh là tu sĩ thiên tài nhất mà tôi đã từng gặp, có một không hai, tôi tin rằng tiền đồ của anh là vô lượng.
Nếu như sau này lão đệ gặp hai con gái của tôi, thì cũng xin lão đệ chiếu cố một vài phần.
Lời này của Giải Phong là lời nói thật lòng, Diệp Mặc tuổi trẻ như vậy, đã là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi, rõ ràng tiền đồ là vô cùng rộng mở.
Lúc này thuận miệng nói một câu kết giao, ai mà biết được sau này có lợi cho con gái của mình hay không? Huống chi, Diệp Mặc lại còn không chút do dự cho một gốc Tiên Khuyên Hoa nữa.
Lam Cực Quang Thạch mặc dù quý giá, nhưng đối với gã cũng không có tác dụng gì lắm, còn Tiên Khuyên Hoa, lại là một bảo vật không phải nơi nào cũng tìm thấy được, hơn nữa đối với người nào cũng có lợi, huống chi con gái của gã cũng cần loại linh thảo này.
Diệp Mặc vội vàng nói:
– Cám ơn tiền bối đã hậu ái, nếu như tiền bối không có chuyện gì nữa, vãn bối xin đi trước.
Diệp Mặc biết Giải Phong còn dễ nói chuyện, nhưng mấy tên của Giao Đằng cung kia thì lại không dễ nói chuyện.
Hắn trước mặt Giải Phong có thể rút lui được, nhưng trước mặt mấy tên tu sĩ Hóa Chân của Giao đằng cung, chỉ cần sai một lời, chắc chắn sẽ trực tiếp bắt lấy hắn.
– Cũng được, ba ngày trước tôi thấy Giao Đằng vương của Giao Đằng cung và Lãm Kỳ Thủy của đảo Tự Thiên cùng hướng về phía đông đi rồi, cũng không biết là đi làm gì.
Giải Phong gật gật đầu, nói một câu không thể hiểu nổi.
Tu sĩ có thể tu luyện đến tu vi Hóa Chân cũng không phải đơn giản, Giải Phong mặc dù không biết mối quan hệ giữa Diệp Mặc và đám người Đằng Hùng.
Bây giờ Diệp Mặc rời khỏi Lạc Hồn Khư, còn mấy người Đằng Hùng thì cũng đã đến Lạc Hồn Khư, lúc trước mấy người Đằng Hùng còn nhắc tới một người tiến vào Lạc Hồn Khư, bất luận có liên quan đến Diệp Mặc hay không, gã cũng phải nhắc nhở Diệp Mặc một câu đã.
Giải Phong cũng không biết, câu thuận miệng nhắc nhở này của gã, khiến Diệp Mặc trong lòng vô cùng cảm kích.
Đồng thời hắn cũng có chút nhận thức mới về tu sĩ Hóa Chân, khoảng cách giữa hắn và Giải Phong tương đối xa, Giải Phong cũng có thể đuổi kịp được, ai mà biết được đám người Đằng Hùng có đuổi theo hắn hay không?
Giải Phong nói xong gật đầu nhìn Diệp Mặc nói:
– Nếu như vậy, tôi cũng không cản đường anh nữa, Diệp lão đệ cứ tự nhiên.
Diệp Mặc gật đầu, đột nhiên lấy hai bình ngọc đưa cho Giải Phong nói:
– Giải đảo chủ, Diệp Mặc bái phục sự quang minh lỗi lạc của Giải đảo chủ, có thể kết giao với người bạn như Giải đảo chủ đúng là vinh hạnh của Diệp Mặc tôi, nhưng tôi bây giờ quả thật phải đi ngay.
Không có đồ gì tốt, chỉ có hai bình ngọc này tặng cho hai em gái này.
Giải Phong gật đầu nhận lấy, cũng không khách sáo.
Diệp Mặc thấy Giải Phong lấy đan dược rồi, lại ôm quyền, Thanh Nguyệt dưới chân mang theo một đường ánh sáng màu xanh, trong nháy mắt biến mất trên bầu trời.
Hắn quả thực không thể ở lại được, ý tứ của Đằng Hùng hắn biết rất rõ, một khi hắn còn ở lại, cũng sẽ liên lụy đến Giải Phong.
Giải Phong mặc dù lợi hại, nhưng cũng chỉ là một tu sĩ Hóa Chân mà thôi, còn bên Đằng Hùng thì hắn lại nhìn thấy có năm tu sĩ Hóa Chân.
Thấy Thanh Nguyệt của Diệp Mặc biến mất trong không trung, người con gái mặc váy hoa xanh kia mới có chút không hiểu nhìn Giải Phong nói:
– Cha à, hình như cha rất khách sáo với tên tu sĩ này, còn đưa cho hắn một Lam Cực Quang Thạch để đổi lấy Tiên Khuyên Hoa nữa.
Không đợi Giải Phong trả lời, người con gái mặc áo đỏ nói:
– Chị à, chị không nghe cha nói hắn là tu sĩ thiên tài nhất sao? Là tu sĩ thiên tài nhất, cha đương nhiên rất coi trọng rồi.
Nhưng cái mà em vui nhất chính là chị có thể cùng với chúng ta rồi…
Giải Phong gật đầu nói:
– Lần này lấy được Tiên Khuyên Hoa, quả thực đã quá thiệt thòi cho tên Diệp Mặc kia rồi.
Hơn nữa cha nói hắn là tu sĩ thiên tài nhất cũng không phải là lời nói khách sáo, hắn mới chưa đến trăm tuổi, đã là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi.
Các con đã gặp tu sĩ con người nào mà chưa đến trăm tuổi đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ hai chưa? Hắn là người đầu tiên mà cha gặp đấy.
– Hả…
Hai người con gái ngây ngẩn cả người, các cô không ngờ tên Diệp Mặc vẫn chưa đến trăm tuổi.
– Cha à, cha không nhìn nhầm đấy chứ? Hắn có thể giết được một nữ tu tu vi Kiếp Biến, sao lại có thể chỉ là tu vi Thừa Đỉnh? Hơn nữa còn chưa đến trăm tuổi?
Người con gái mặc váy hoa xanh lập tức không tin hỏi.
Giải Phong lại khẳng định nói:
– Cha không nói sai, hắn quả thực chưa đến một trăm tuổi, thậm chí còn trẻ hơn những gì cha tưởng tượng.
Người con gái mặc áo đỏ thở dài nói:
– Vận khí của tên Diệp Mặc kia đúng là không tồi, gặp được cha, nếu như hắn gặp phải lão yêu quái Giao Đằng vương kia, con đoán là hắn đến xương cốt cũng bị ăn sạch.
Giải Phong trầm ngâm trong chốc lát rồi nói:
– Ấu Ngưng, cách nói của con mặc dù đúng, nhưng con không thể coi thường tên Diệp Mặc đó được.
Mặc dù chúng ta đuổi kịp hắn, nhưng cho dù gắng hết sức, cha cũng không để giữ hắn lại được.
Nghe thấy Giải Phong nói vậy, hai chị em há to miệng, không dám tin nhìn cha của mình, Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai, còn cha của hai cô lại là tu vi Hóa Chân đỉnh phong, sao lại có thể không giữ được Diệp Mặc lại chứ?
Giải Phong cũng có chút nghi ngờ nói:
– Lúc trước hắn có chút đề phòng với cha, hơn nữa hắn mặc dù lo lắng, nhưng cũng không sợ.
– Rõ ràng hắn có cách chạy trốn, nếu không có cách chạy trốn, thì một tu sĩ Thừa Đỉnh gặp một tu sĩ Hóa Chân, chắc chắn sẽ không có kiểu thong dong như vậy.
Ngừng lại một chút, Giải Phong tiếp tục nói:
– Các con lúc trước chẳng phải nghi ngờ tu vi của nữ tu kia sao? Cha khẳng định với hai con, căn cứ theo những gì hai con miêu tả lại, ban tay chân nguyên của nữ tu đó chắc hẳn là tu vi Hóa Chân rồi.
Tên Diệp Mặc kia trong tình huống đó có thể thoát được nữ tu đó, hơn nữa còn lấy được linh thảo, rõ ràng đã giết nữ tu đó rồi.
Hắn là một tu sĩ Thừa Đỉnh, không có chút thủ đoạn nào có thể làm đến mức này sao? Đương nhiên hắn muốn làm tổn thương cha còn kém chút, nhưng nếu hắn muốn chạy trốn, cha cũng không chắc có ngăn hắn lại được hay không?
– Đúng rồi, cha à, khi người đó chạy đi, nói tặng cho chúng con đan dược, cha nhìn xem đó là đan dược gì?
Người con gái mặc áo đỏ tên Ấu Ngưng chen miệng nói.
Giải Phong khẽ mỉm cười, Diệp Mặc mặc dù chỉ là tu vi Thừa Đỉnh, không ngờ lại trẻ tuổi như vậy, trên người không thể có nhiều đồ quý giá được.
Hơn nữa hắn nói tặng cho hai con gái của gã, rõ ràng là đan dược mà tu sĩ Hư Thần dùng.
Nhưng con gái vừa hỏi đến, gã cũng không nói khác được, tiện tay đổ hai bình ngọc ra, Khi hai viên đan dược tỏa linh khí ra bốn phía xuất hiện trong bàn tay Giải Phong, Giải Phong và hai cô con gái ngây ngẩn cả người.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1224: Có Qua Có Lại
Có Qua Có Lại
T
rong tay Giải Phong rõ ràng là hai viên ‘Phá thần đan’, đây là đan dược Thiên cấp ngũ phẩm, là đan dược mà tu sĩ Hư Thần cần để đột phá Ngưng Thể, hơn nữa còn là ‘Phá thần đan’ hạng nhất ‘Phá thần đan’ chí ít cần Đan Vương ngũ phẩm mới có thể luyện chế, ‘Phá thần đan’ hạng nhất thậm chí cần Đan Vương ngũ phẩm đỉnh, thậm chí Đan Vương lục phẩm mới có thể luyện chế ra.
Chính bởi vì vậy, Giải Phong và hai cô gái khiếp sợ không gì sánh được.
Giải Phong cũng không phải là không có ‘Phá thần đan’, thế nhưng tuyệt đối không có ‘Phá thần đan’ hạng nhất, hơn nữa mấy viên ‘Phá thần đan’ thượng đẳng của y còn là một ân tình rất lớn, cộng thêm rất nhiều rất nhiều linh thảo mới đổi lấy được Y đổi lấy vốn là vì để cho con gái mình dùng, thật không ngờ, Diệp Mặc lại tặng hai viên ‘Phá thần đan’ hạng nhất – Đây là ‘Phá thần đan’ mà, còn là ‘Phá thần đan’ hạng nhất Cô gái mặc váy hoa màu xanh khiếp sợ nói – Cái người tên Diệp Mặc thật hào phóng, ra tay cái là đưa cho loại đan dược này – Cha, cha xem hai viên đan dược còn lại đi Cô gái váy hồng tên Ấu Ngưng lập tức nói.
Giải Phong cất lại hai viên ‘Phá thần đan’, trong lòng âm thầm khiếp sợ, một tu sĩ Thừa Đỉnh hươ tay cái là ‘Phá thần đan’ hạng nhất, điều này cũng quá kinh người.
Không nói con gái của mình, ngay đến Giải Phong lúc này cũng đối với bình đan dược còn lại cũng đầy chờ mong Bình ngọc kia được mở ra, khi hai viên đan dược rơi vào tay Giải Phong, Giải Ấu Huê và Giải Ấu Ngưng gần như đồng thời thét chói tai – Côn Thừa Đan…
Ngay đến Giải Phong cũng hít một hơi lãnh khí, trong tay của gã dĩ nhiên là hai viên ‘Côn Thừa Đan’, chính là ‘Côn Thừa Đan’ thượng đẳng ‘Côn Thừa Đan’ là đan dược Thiên cấp thất phẩm, ‘Côn Thừa Đan’ thượng đẳng càng vạn linh khó cầu.
Bởi vì coi như là bạn có ‘Côn la khuẩn’ cũng không thể luyện chế ra ‘Côn Thừa Đan’, Đan vương thất phẩm rất thưa thớt căn bản là người thường không có khả năng nhìn thấy.
Coi như là anh bạn gặp được Đan vương thất phẩm đi, anh bạn cũng không nhất định có thể khiến người ta giúp anh bạn luyện đan.
Dù có là tông môn chín sao, số lượng ‘Côn Thừa Đan’ cũng là có hạn, thậm chí chỉ có vài viên thôi.
Hiện tại trong tay Giải Phong có hai viên ‘Côn Thừa Đan’ thượng phẩm, gã há có thể không kích động sao, thậm chí hít hà vài cái Lúc trước khi gã cho Diệp Mặc Lam Cực Quang Thạch, còn tưởng rằng kẻ hậu bối như Diệp Mặc khẳng định sẽ bị sự hào phóng của mình làm cho khiếp sợ, bởi vì Lam Cực Quang Thạch xác thực cực kỳ rất hiếm có.
Bản thân mình nói là đưa cho Diệp Mặc để thay lời cảm ơn, kỳ thực cũng mang theo một điểm tưởng thưởng hậu bối, thêm ý không lấy không ‘Tiên khuyên hoa’ của Diệp Mặc trong đó.
Trước đó trong lòng gã cho rằng Diệp Mặc sau khi có được Lam Cực Quang Thạch, khẳng định sẽ phục sát đất tính cách của mình.
Nhưng sau đó sau khi nhận được ‘Tiên khuyên hoa’ của Diệp Mặc, cách nghĩ này mới không còn.
Bởi vì ‘Tiên khuyên hoa’ so với Lam Cực Quang Thạch còn trân quý gấp vạn lần Hiện tại khi gã nhìn 4 viên đan dược trong tay, gã mới biết được ai mới thật sự là người hào phóng, gã vì chính ý nghĩ của mình mà cảm thấy xấu hổ.
Gã chỉ đưa ra một viên Lam Cực Quang Thạch liền cho rằng là ra tay hào phóng.
Diệp Mặc người ta đây mới là gọi là ra tay hào phóng Lúc đầu khi bản thân lấy ra Lam Cực Quang Thạch, chưa chắc là không có ý tứ trên cao nhìn xuống, thậm chí có một chút ít là khoe khoang trong đó mà đến bản thân cũng không phát hiện Thế nhưng đan dược người ta lấy ra thì không hề có ý tứ khoe khoang gì cả, bởi vì hai cô con gái của mình là tu vi Hư Thần, sắp tới sẽ phải dùng đến ‘Phá thần đan’.
Đợi đến sau khi Ngưng Thể viên mãn, lại phải dùng đến ‘Côn Thừa Đan’, người ta căn bản là căn cứ vào sự cần thiết của hai cô con gái mà tặng Nhìn ra được cách làm và khí độ của Diệp Mặc, Giải Phong nhất thời xấu hổ không ngớt, thậm chí mặt có chút đỏ.
Lúc này Giải Ấu Huê và Giải Ấu Ngưng vẫn còn trong khiếp sợ chưa tỉnh ra, tuy rằng cha các cô là Hóa Chân đỉnh, thế nhưng yêu cầu hai viên ‘Côn Thừa Đan’ thượng đẳng cũng tuyệt đối không dễ dàng.
Với tư chất hai cô, có được hai viên ‘Côn Thừa Đan’, kỳ thực chẳng khác nào có 90% có thể tấn cấp Thừa Đỉnh – Cha, tên Diệp Mặc này quá có khí phách rồi, không ngờ đến ‘Côn Thừa Đan’ thượng đẳng cũng đem tặng.
Hắn rốt cuộc là người thế nào. không ngờ có loại đan dược đẳng cấp cao này Cô chị Giải Ấu Huê với chiếc váy hoa xanh sau một lát mới giựt mình cảm thán hỏi.
Cô em Giải Ấu Ngưng gật đầu, đang muốn nói, nhưng nghi ngờ hỏi:
– Cha, mặt của cha sao đỏ thế?
Giải Phong xấu hổ nói rằng:
– Cha cho rằng mình đã là hào phóng lắm rồi.
Thế nhưng so với Diệp Mặc lão đệ, cha thật sự là quá mức keo kiệt Nói xong gã thu hồi đan dược.
Thở dài một tiếng còn nói thêm:
– Thật sự là thiên tài, cha chưa từng gặp qua thiên tài như Diệp Mặc lão đệ.
Thật khó có thể tin được, đúng là…
– Cha, cha rốt cuộc muốn khen cái tên Diệp Mặc kia tới khi nào? Nói không chừng hắn ở trong Lạc Hồn Khư chiếm được một đống ‘Côn Thừa Đan’ thì sao Cô em Giải Ấu Ngưng lầm bầm một câu.
Giải Phong lại nghiêm mặt nói:
– Cha nói Diệp Mặc lão đệ là thiên tài không phải không có lý do, bởi vì hắn là một tông sư trận pháp, hơn nữa còn là một Đan vương thất phẩm – Cái gì? Điều này sao có thể?
Hai chị em đồng thanh nói.
Giải Phong lắc lắc đan dược trong tay nói:
– Thời gian luyện chế đan dược này tuyệt đối sẽ không vượt hơn ba tháng, thậm chí một tháng cũng chưa tới.
Hiển nhiên đan dược này không phải Diệp Mặc lão đệ có được từ di tích khác, mà là chính tay hắn luyện chế.
Còn nữa, trước đó cha nói qua trận pháp trong Lạc Hồn Khư bị người động qua.
Diệp Mặc là người ngoài đầu tiên tiến vào Lạc Hồn Khư, vậy trận pháp hiển nhiên chính là hắn động vào rồi.
Hắn có thể thay đổi trận pháp Lạc Hồn Khư, còn phá hủy ảo trận bên trong, hiển nhiên là một tông sư trận pháp, cha hẳng định hắn còn có nhiều thủ đoạn khác Nói xong, Giải Phong liếc mắt nhìn hai cô con gái hỏi – Một tu sĩ Thừa Đỉnh trong vòng trăm tuổi, không chỉ là tông sư trận pháp, còn là Đan vương thất phẩm, con nói hắn có được xem là thiên tài trong thiên tài không? Chí ít cha đến nay chưa từng thấy qua, cũng chẳng bao giờ nghe qua.
Giải Ấu Huê và Giải Ấu Ngưng không tự chủ được mà gật đầu, nếu như đúng như cha của hai cô đã nói, Diệp Mặc đúng là một thiên tài, còn là một thiên tài trong thiên tài.
– Người như thế tiền đồ căn bản là vô lượng, cũng may trước đó cha và hắn kết giao.
Hắn đối với cha ấn tượng cũng không tồi, nếu không sẽ không tặng loại đan dược này.
Nếu như sau này các con tu luyện tới cảnh giới cao hơn, có thể gặp được hắn, đối với các con chỉ có lợi không có hại Giải Phong thấy Giải Ấu Huê và Giải Ấu Ngưng gật đầu, bổ sung.
Nói xong, Giải Phong thở dài – Nếu như không phải hắn đối với hai con không có ý, cha thậm chí còn muốn trèo cao nhận hắn làm rể rồi Nghe xong những lời này của cha, cô chị Giải Ấu Huê nhất thời cúi đầu, mà cô em Giải Ấu Ngưng thì không phục nói:
– Con và chị cũng được coi là mỹ nữ, lời cha sao mà đả kích người như thế? Làm sao cha biết hắn không có ý với bọn con, nói không chừng người ta là có ý đấy, chỉ là không tiện nói ra thôi – Nói như vậy con nhìn trúng người ta hả?
Giải Phong nhìn chằm chằm con gái hỏi một câu.
Giải Ấu Ngưng lập tức liền nói:
– Đây không phải là con có ý với người ta, con chỉ nói theo sự việc mà thôi Giải Phong sờ sờ tóc Giải Ấu Ngưng nói:
– Ba chị em con đều rất đẹp, cũng là niềm hãnh diện của cha.
Thế nhưng làm một người cha, cha sẽ không lừa con.
Tên Diệp Mặc kia nhìn con và chị con với tâm tình bình thản, sóng mắt bất động, hiển nhiên là không nhìn trúng hai người các con, điểm ấy cha không thể nhìn nhầm.
Nếu như hắn có thể cư ngụ dài lâu ở Nhân Trúc đảo, nói không chừng các con còn có thể có cơ hội, thế nhưng hiện tại khẳng định không được – Vậy cha đi bảo hắn tới nhân trúc đảo đi Giải Ấu Ngưng không có tâm cơ, nhanh mồm nhanh miệng, lập tức nói ra.
Giải Phong biết con gái nói lời này cũng không phải nhìn trúng Diệp Mặc, mà là thuận miệng nói ra, cũng không để ý.
Gã lại lắc đầu nói rằng:
– Hiện tại cha đã hiểu rõ tên Diệp Mặc kia vì sao lại vội vã phải đi, hơn nữa còn chạy nhanh đến vậy – Vì sao?
Giải Ấu Ngưng lập tức hỏi – Bởi vì hắn đang tránh mấy người Đằng Hùng của Giao Đằng cung Giải Phong cười nhạt nói – Trước đó Lãm Kỳ Thủy của Tự Thiên đảo không tiến nhập Lạc Hồn Khư, cha liền hoài nghi, y căn bản không phải là người sợ chết, hơn nữa bên trong Lạc Hồn Khư không có nguy hiểm gì.
Có thứ gì có thể quan trọng hơn cả linh thảo cấp 9 nào? Hiện tại Diệp Mặc xuất hiện, cha liền hiểu rõ, là Đan vương thất phẩm, y khẳng định biết Diệp Mặc là Đan vương thất phẩm, nên mới rời khỏi Lạc Hồn Khư để truy bắt Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không đơn giản, không ngờ dùng kế điệu hổ ly sơn.
Dụ y chạy sang hướng đông, chả trách tuổi còn trẻ như vậy, đã có thể tu luyện tới Thừa Đỉnh, còn dám tiến nhập Lạc Hồn Khư, lợi hại, thật lợi hại – Vậy sao tên Giao Đằng Vương kia lúc đầu không đi?
Giải Ấu Ngưng lại lần nữa hỏi.
Giải Phong lắc đầu nói – Cha cũng không rõ lắm, thế nhưng sau đó Giao Đằng Vương chạy về hướng đông, hiển nhiên cũng là phương hướng Lãm Kỳ Thủy đã đi trước đó.
Trước đây không phải các con rất nghi hoặc sao? Hiện tại hẳn là có đáp án rồi nhỉ.
Chính là vì Diệp Mặc.
Sau khi nói xong, Giải Phong bỗng nhiên lại nói – Cha nên giúp Diệp Mặc một chút.
Đằng Hùng và Lãm Kỳ Thủy đi về hướng đông không tìm được Diệp Mặc, nói không chừng sẽ chuyển qua theo hướng đi của chúng ta mà tiếp tục đuổi theo, tuy rằng khả năng đuổi tới không lớn, thế nhưng cha vẫn giúp Diệp Mặc một lần – Giúp sao ạ?
Giải Ấu Ngưng lại hỏi.
– Chúng ta lưu lại một vài vết tích truy đuổi cho bọn họ, sau đó dẫn bọn họ sang hướng đông nam Giải Phong trầm ngâm một hồi nói …
Diệp Mặc đương nhiên không biết hắn chỉ vì thích Giải Phong người này, cho thêm bốn viên đan dược lại nhận được hồi báo lớn như thế.
Hắn sở dĩ đem hai viên ‘Côn Thừa Đan’ đưa cho Giải Phong, một bởi vì Giải Phong rộng lượng khiến hắn nổi lên hảo cảm.
Đổi là một tu sĩ Hóa Chân khác, cũng sẽ không như Giải Phong dễ nói chuyện như vậy, nói không chừng sẽ ra tay cướp giật nữa ấy chứ.
Đương nhiên hai là hắn ở bên trong Dược Viên Lạc Hồn Khư chiếm được ba gốc ‘Côn la khuẩn’, đây là linh thảo chủ yếu luyện chế ‘Côn Thừa Đan’.
Hắn chỉ bổ sung thêm dược liệu phụ trợ còn lại, là có thể luyện chế mấy lò rồi …
Trái ngược với Giải Phong vì Diệp Mặc thay đổi hướng đi và Diệp Mặc một lòng chạy trốn, Lãm Kỳ Thủy lại phiền muộn không gì sánh được, y đuổi nửa ngày nhưng chỉ là một thần hồn tu sĩ mà thôi.
Cho dù y không truy đuổi, thần hồn này qua thời gian lâu cũng sẽ dần dần tiêu tán.
Mà y lại bỏ qua linh thảo cấp chín để truy đuổi một thần hồn, y thật sự là không nghĩ ra Diệp Mặc làm thế nào đem ký hiệu thần thức của y gở xuống, trái lại đặt ở trên người một thần hồn, mà còn dẫn đi xa đến vậy Lẽ nào Diệp Mặc cũng biết khống chế thần hồn?
Phiền muộn của Lãm Kỳ Thủy còn chưa kết thúc, trong lòng đang nghĩ phải nhanh chóng chạy về Lạc Hồn Khư gặp mặt Đằng Hùng, nhỡ mà Diệp Mặc ở bên trong Lạc Hồn Khư, thì y bị thiệt thòi rồi.
Y thậm chí hoài nghi Đằng Hùng sở dĩ ở lại Lạc Hồn Khư, chính là bởi vì cảm ứng được Diệp Mặc ở bên trong Thế nhưng không đợi y quay trở về, Đằng Hùng đã mang theo một độn quang rơi xuống trước mặt của y.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1225: Tu Sĩ Quá Nghịch Thiên
Tu Sĩ Quá Nghịch Thiên
M
ười lăm ngày sau, Giải Phong dẫn hai cô con gái quay về đảo Nhân Trúc, thấy Đằng Hùng và Lãm Kỳ Thủy đang đuổi theo đến.
Hai người nhìn thấy Giải Phong chỉ đi cùng với hai cô con gái, nhất thời há hốc mồm ngạc nhiên, bọn họ lần theo dấu vết đuổi theo nửa tháng, cũng không thấy chút bóng dáng nào của Diệp Mặc.
– Giải đảo chủ, thật trùng hợp quá.
Lãm Kỳ Thủy thấy Giải Phong nghi ngờ nhìn gã và Đằng Hùng, đành phải lúng túng nói một câu.
Không đợi Giải Phong nói, Đằng Hùng lại nói:
– Đúng vậy, đúng là trùng hợp, Giải đảo chủ bây giờ thật nhàn nhã, đi dạo khắp chốn mà không có bất kì mục đích nào, ha ha, tất cả mọi người đều biết.
Giải Phong dĩ nhiên hiểu được ý tứ của Đằng Hùng, gã nói trên đường mình đi, để lại nhiều đầu mối, nên dẫn hai người họ đến đây.
Nhưng vẻ mặt thì lại giả vờ không hiểu câu nói của Đằng Hùng, nhíu nhíu mày lạnh giọng nói:
– Giao Đằng vương có ý gì vậy? Chẳng lẽ Vô Tâm Hải này cũng là Giao Đằng cung của anh sao? Tôi cũng không thể dẫn hai con gái đi dạo một chút hay sao?
Lãm Kỳ Thủy sợ Đằng Hùng và Giải Phong lâm vào bế tắc, vội vàng nói:
– Đương nhiên có thể rồi, Giải đảo chủ mời tiếp tục, tôi và Đằng Hùng phải đi rồi.
Nói xong kéo tay Đằng Hùng rời khỏi, gã biết sự lợi hại của Giải Phong, đừng nhìn gã và Đằng Hùng một là Hóa Chân đỉnh phong, một là Hóa chân tầng thứ chín, nhưng liên thủ lại với nhau cũng chưa chắc đã là đối thủ của Giải Phong.
Đằng Hùng cũng biết cũng không có cách nào nắm được Giải Phong, đành phải quay người cùng Lãm Kỳ Thủy rời khỏi.
Nhìn hai người rời khỏi, Giải Phong lại lạnh lùng cười nói:
– Đi thôi, chúng ta có thể về đảo Nhân Trúc được rồi.
Sau này các con ở đảo Nhân Trúc tu luyện, đừng chạy loạn khắp nơi nữa.
– Vâng.
Giải Ấu Huê và Giải Ấu Ngưng ủ rũ đáp lại.
Hai người Lãm Kỳ Thủy và Đằng Hùng sau khi đi rất xa rồi, Đằng Hùng mới lạnh giọng nói:
– Anh Lãm chẳng lẽ không cảm thấy kỳ lạ sao? Giải Phong từ lúc nào lại có thời gian rảnh rỗi như vậy, dẫn theo hai con gái ra ngoài dong chơi hẳn nửa tháng?
Lãm Kỳ Thủy cũng điềm đạm nói:
– Biết được lão giúp tên Diệp Mặc kia chạy thoát thì đã sao? Bây giờ tên Diệp Mặc đó không còn ở đây nữa, chúng ta cũng không thể vô duyên vô cớ mà đánh lão một trận được? Nhưng đảo Nhân Trúc sẽ có một ngày chúng ta sẽ đến đó xem.
Đằng Hùng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với ý kiến của Lãm Kỳ Thủy, tìm Giải Phong tính sổ, đó là chuyện sau này.
Lúc này gã và Lãm Kỳ Thủy đã hoàn toàn thống nhất một mục tiêu rồi, việc cấp bách chính là bắt được Diệp Mặc trước đã.
Lãm Kỳ Thủy bỗng nhiên lại nói tiếp: Đằng Hùng có chút tức giận nói:
– Chính là vì nó không quay về Giao Đằng cung nên tôi mới tức giận, thằng nghiệt tử kia cùng với mẹ nó nói rồi, cần cái gì ra ngoài xông xáo một phen, ai biết được mấy người bọn họ lại đến chỗ nào cơ chứ?
Lãm Kỳ Thủy gật đầu nói:
– Tôi nghĩ bọn có rất có khả năng đến Tam Hải, hay là chúng ta đến Tam Hải tìm xem sao.
Đằng Hùng gật đầu tỏ vẻ đồng tình, hai người thống nhất xong, lập tức chuyển phương hướng, hướng về phía Tam Hải đi.
Bọn họ lại không biết, phương hướng lần này của bọn họ chính xác rồi, vì hướng của Diệp Mặc chính là Tam Hải.
…
Nửa tháng sau, Diệp Mặc hoàn toàn hạ quyết tâm, lấy linh châu chứa nguyên thần của Kỷ Bẩm ra, lay tỉnh Kỷ Bẩm.
Kỷ Bẩm nhìn thấy Tiên Khuyên Hoa trong tay Diệp Mặc, lập tức kinh ngạc nói:
– Cậu đúng là lấy được Tiên Khuyên Hoa rồi…
Hỏi xong không đợi Diệp Mặc trả lời, Kỷ Bẩm lại cảm kích nói:
– Diệp Mặc, cám ơn cậu.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Lần này có thể là nói có chút may mắn, Kỷ tiền bối, thời gian nguyên thần của anh ở ngoài quá dài rồi, cần phải nhanh chóng khôi phục lại da thịt nếu không sẽ rất nguy hiểm.
Kỷ Bẩm cũng không nói lời cảm kích nữa, đành phải nói:
– Cậu đưa Tiên Khuyên Hoa và viên đá màu vàng kia cho tôi, sau đó giúp tôi bố trí một Tụ Linh trận là được rồi.
Tôi cần phải có thời gian hai tháng để hồi phục lại da thịt.
Diệp Mặc nghe thấy lời nói của Kỷ Bẩm khiếp sợ nói:
– Kỷ tiền bối, chẳng lẽ da thịt của anh lại giấu trong viên đá kia?
Kỷ Bẩm gật đầu:
– Đúng vậy, sau trận chiến đó, mọi người đều rút lui hết rồi, da thịt của tôi không có ai động đến, tôi bèn giấu mình vào trong trận pháp.
Vì sợ cậu lo lắng, nên không nói ra.
Diệp Mặc dĩ nhiên hiểu ý tứ của Kỷ Bẩm, một khi hắn biết da thịt của Kỷ Bẩm vẫn còn, chắc chắn sẽ tìm linh thảo gìn giữ da thịt.
Vì thời gian da thịt để lâu quá mà không dùng đến, thì cũng không dùng được.
Nhưng bây giờ Kỷ Bẩm có da thịt lại có Tiên Khuyên Hoa, sau khi gã hồi phục lại da thịt, sức mạnh cũng không bị giảm xuống, hơn nữa tư chất cũng sẽ tăng lên không ít.
Mặc dù biết đây là chuyện tốt, nhưng trong lòng Diệp Mặc vẫn không nhịn được sự tức giận.
Đan thành có một tu sĩ Hóa Chân, khi tu sĩ Hóa Chân đó rút lui, Vô Cực tông chắc chắn sẽ không ngăn cản, y không ngờ không gìn giữ lại da thịt của Kỷ Bẩm tiền bối, quả thực là quá ghê tởm.
Diệp Mặc vẫn cho rằng Kỷ Bẩm dưới thủ đoạn của tu sĩ Hóa Chân đó, chắc chắn sớm đã không còn da thịt rồi.
Tình huống bây giờ chỉ là nguyên thần của Kỷ Bẩm và da thịt của lão không có cách nào hợp lại được mà thôi, Tiên Khuyên Hoa quả thực lại là linh thảo tốt nhất rồi.
Diệp Mặc yên tâm, đưa Tiên Khuyên Hoa và viên đá màu vàng đó cho Kỷ Bẩm, sau đó lập tức bố trí một Tụ Linh trận.
Vì tăng cao tỉ lệ thành công của Kỷ Bẩm, hắn còn cố ý lấy ra một linh tủy trì cho Kỷ Bẩm dùng.
Xong những thứ này, Diệp Mặc lại bố trí một trận pháp ẩn nấp và trận pháp phòng ngự trong phòng.
Lúc này mới để cho Kỷ Bẩm tự mình hồi phục lại da thịt, hắn đến trước Thanh Nguyệt lên đường.
Một tháng sau, Diệp Mặc cảm nhận được linh khí bên trong Tụ Linh trận có chút dao động, biết lúc này đã đến thời khắc quan trọng để Kỷ Bẩm hồi phục lại thân thể, trên đường đi lại càng cẩn thận hơn.
Ước chừng khoảng hơn nửa tháng, nếu như không phải hắn lòng vòng, vậy thì còn nhanh hơn.
Lại mấy ngày tiếp theo trôi qua, Kỷ Bẩm vẫn chưa ra ngoài, Diệp Mặc trong lòng lại có chút lo lắng, vì Kỷ Bẩm nói thời gian lão hồi phục lại cơ thể nhiều nhất cũng chỉ là hai tháng, bây giờ thời gian hai tháng đó đã trôi qua được ba ngày rồi.
Đang lúc Diệp Mặc muốn xem tiến độ của Kỷ Bẩm thế nào rồi, một đường độn quang bay nhanh về hướng hắn, Diệp Mặc lập tức dừng hành động lại.
Dường như trong chớp mắt đường độn quang đó từ bên cạnh Thanh Nguyệt bay đến, thần thức của Diệp Mặc sớm đã nhận ra người trong đường độn quang đó là ai, không đợi hắn nghi ngờ, đường độn quang đó lại quay trở lại.
Ánh mắt Diệp Mặc lạnh lùng, Tử Đao cũng đã nằm trong tay hắn, Thanh Nguyệt cũng không thể không dừng lại, vì lại có một đường độn quang nữa xuất hiện trước mặt.
Quay đầu lại nhìn đường độn quang này lại là một người đàn bà, hơn nữa lại là người mà Diệp Mặc quen biết, chính là Mông Hàn An của Hải Tu Minh.
Cũng chính là phó minh chủ của Hải Tu Minh đã giới thiệu hắn tham gia La Khúc thập bát bàn, sư phụ của Mông Kỳ.
Nhưng lúc này trên người Mông Hàn An lại be bét máu, rõ ràng là bị trọng thương, chưa có thời gian chữa trị.
Mông Hàn An không ngờ ở Vô Tâm Hải này lại gặp được Diệp Mặc, sau khi bay trở về khẩn trương nói:
– Tôi không có ác ý với anh, anh không có chuyện gì là tốt rồi.
Tôi hỏi một chút, đệ tử Mông Kỳ của tôi bây giờ ở đâu rồi?
Mông Hàn An nói rất nhanh, cho dù như vậy, Diệp Mặc còn chưa kịp trả lời, thì lại có một đường độn quang bay đến trước mặt.
Dừng ngay trước mặt Thanh Nguyệt của Diệp Mặc, đây là một nam tu Kiếp Biến tầng thứ tư.
Diệp Mặc nhìn nam tu này một chút, rồi lại nhìn Mông Hàn An, lập tức biết Mông Hàn An là bị người khác truy đuổi đến đây.
Cô bị truy sát, còn có thể dừng lại hỏi đệ tử của mình, coi như có chút tình nghĩa.
Nam tu kia sau khi thấy Diệp Mặc có chút sửng sốt, lập tức cười ha ha nói:
– Không ngờ là anh, đúng là không uổng công của lão phu.
Nói xong gã dường như bỏ qua Mông Hàn An, đưa tay về hướng Diệp Mặc tóm lấy, rõ ràng không coi Diệp Mặc ra cái gì.
Diệp Mặc cười khẩy một cái, Tử Đao đã phóng ra, tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư trước mặt chính là người của Thông Hải giáo, từ trang phục của tu sĩ này cũng có thể nhìn ra được.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Tử Đao đã đánh một đòn mạnh về phía đối phương.
Trong nháy mắt bị đường đao màu tím đánh trúng, một tia máu tươi phun ra, người nam tu này lập tức lùi về phía sau, trên mặt lộ ra vẻ vừa tức giận vừa sợ hãi.
Vừa nãy gã khinh địch, không ngờ lại bị một tu sĩ gã cho rằng chỉ là tu vi Ngưng Thể đánh gãy hai ngón tay.
Lúc này gã mới nhìn rõ Diệp Mặc chính là tu sĩ Ngưng Thể tham gia đại hội La Khúc thập bát bàn lần đó, mà bây giờ đã là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi.
Diệp Mặc làm sao có thể để cho đối phương trị thương xong được, Tử Đao của hắn căn bản không có chút chậm trễ nào cuốn một đường đao khác bổ đến.
Huyễn Vân Toái Vực đao, đây là đao thứ bảy Huyễn Vân mà hắn lĩnh ngộ được, sau khi hắn lĩnh ngộ được đao này, cũng là lần đầu tiên thi triển ra.
Lúc trước đao này chỉ là nhập môn, sau này sau khi thăng cấp lên Thừa Đỉnh rồi, thì lại có lĩnh ngộ mới.
Đến khi giao đấu với Diệu Huệ Trân vài tháng trước, hắn tiếp xúc với thần thức khống vực, hơn nữa công pháp thần thức của hắn sau khi thăng cấp lên thần thức hóa hình tầng thứ tư, đao này cũng đã có chút thành công rồi.
Đối mặc với một cao thủ Kiếp Biến hậu kì cao hơn hắn mấy chục tầng nhỏ một tầng lớn, Diệp Mặc căn bản không có chút chần chừ gì.
Khi đối phương vẫn đang còn khinh địch, đao này đã nhân cơ hội mà phóng ra.
Mông Hàn An kinh dị không ngừng nhìn Diệp Mặc, cô không ngờ Diệp Mặc chỉ trong vòng vài tháng, đã có thể từ Ngưng Thể tầng thứ bảy thăng cấp lên Thừa Đỉnh tầng thứ hai, đây quả thực là tốc độ không phải sức người.
Cô bỗng nhớ ra lúc trước Diệp Mặc trước khi tiến vào La Khúc thập bát bàn có nói với Ung Lam Y, khi trước cô vẫn còn cho rằng tên Diệp Mặc này là lấy lòng Ung Lam Y.
Còn sau đó Diệp Mặc lấy miếng ngọc giản làm nhục Ung Lam Y và chạy trốn đi, cô cũng đã biết đây không phải là Diệp Mặc đang lấy lòng Ung Lam Y, mà là nói cho Ung Lam Y biết hắn sẽ quay lại báo thù.
Những lời nói trong lòng, mặc dù Mông Hàn An biết ý tứ của Diệp Mặc, cũng cho rằng Diệp Mặc để ý thì cũng chẳng sao, nhưng bây giờ cô tuyệt đối không dám nghĩ như vậy.
Diệp Mặc chỉ trong nửa năm mà đã là Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi, cứ theo đà này, hắn muốn thăng cấp lên Hóa Chân căn bản cũng không còn lâu nữa.
Nói cách khác, những lời hắn nói không có chút khoác lác nào, hắn đúng là sẽ quay về tìm Ung Lam Y báo thù.
Mông Hàn An theo bản năng rùng mình một cái, Diệp Mặc chỉ là một Thừa Đỉnh tầng thứ hai mà đã có thể đối chiến với tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ tư đuổi giết mình, một khi hắn thăng cấp lên Hóa Chân rồi, thì Ung Lam Y chẳng phải là chết chắc rồi sao?
Đúng là tu sĩ nghịch thiên, cảm giác duy nhất của Mông Hàn An chính là, Diệp Mặc chẳng những tốc độ tu luyện kinh người, hơn nữa thân thủ cũng vô cùng nghịch thiên nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần [Dịch] Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thi-Ra-Ta-La-Tuyet-The-Vo-Than-Audio-Truyen.jpg)

