1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 243 : Dù Là Tu Sĩ Hóa Chân Cũng Không Tính Kế Được Tôi (c1211-c1215)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 243 : Dù Là Tu Sĩ Hóa Chân Cũng Không Tính Kế Được Tôi (c1211-c1215)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1211: Dù Là Tu Sĩ Hóa Chân Cũng Không Tính Kế Được Tôi

Dù Là Tu Sĩ Hóa Chân Cũng Không Tính Kế Được Tôi

P

hụ vương.

Tên trung niên râu dài nhìn thoáng qua Đằng Dịch một cái, rồi lại nhìn lướt qua Diệp Mặc cùng Biên Phượng Tháp.

Khi y thấy Diệp Mặc, thì trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng lại lập tức nhíu mày, không nói gì cả.

Nhưng ánh mắt y lập tức nhìn sang mẹ của Đằng Dịch, rôi khiếp sợ kêu lên:

– Tiệp Tiệp, thương thế của em đã khỏi rồi sao?

Mẹ của Đằng Dịch nghe được câu hỏi của tên trung niên râu dài, liền chạy nhanh tới rồi nhẹ nhàng nói:

– Vâng, nhờ có Dịch nhi nhờ bạn của nó đến mang cho thiếp hai viên đan dược, và thiếp chính là nhờ hai viên đan dược này mà được trị khỏi.

Diệp Mặc lúc này đã biết tên trung niên râu dài có tu vi Hóa Chân đỉnh kia là Đằng Hùng cha của Đằng Dịch.

Cũng chính là cung chủ Giao Đằng Vương của Giao Đằng Cung.

Đằng Hùng nghe được câu trả lời từ mẹ của Đằng Dịch, liền lập tức nhìn thoáng qua Đằng Dịch bằng ánh mắt tán thưởng:

– Con làm rất tốt.

Nói xong thi y lại quay sang nói tiếp với mẹ của Đằng Dịch:

– Tiệp Tiệp, anh luôn luôn tìm kiếm linh dược để chữa trị đan điền cho em, đáng tiếc chính là vẫn chưa hề tìm được, hiện tại em đã được trị khỏi rồi, thật sự là tốt quá.

– Đa tạ đại vương Mẹ của Đằng Dịch vội vàng nói lời cảm kích.

Đằng Dịch thì lại cúi đầu khinh thường, cảm thấy có chút tức nghẹn.

Sau khi mẹ y bị thương, thì cha y không chỉ không vì mẹ y mà đi tìm linh dược, mà ngay cả nhìn mẹ y thôi thì cũng chẳng được mấy lần.

Nhưng Đằng Dịch cũng chỉ có thể nghĩ trong lòng chứ không thể nói ra.

– Bạn của con lại có thể có được đan dược lợi hại như thế sao?

Đằng Hùng nói với vẻ khen ngợi Đằng Dịch, ánh mắt thì đã đưa đến trên người của Diệp Mặc cùng Biên Phượng Tháp rồi.

Hiển nhiên với y thì chuyện mẹ của Đằng Dịch khỏi bệnh là chuyện tốt, nhưng mà y càng để ý đến đan dược có thể chữa trị được đan điền kia hơn, vì nó hẳn phải là loại đan dược cao cấp cỡ nào? Ngay cả chuyện tu vi của Diệp Mặc cũng bị y đặt qua một bên.

Đằng Dịch sợ Biên Phượng Tháp cùng Diệp Mặc nói chuyện không hợp với cha mình, nên vội vàng đi lên nói trước:

– Đúng thế thưa phụ vương, bạn của con là một Đan Vương thất phẩm, cho nên đối với bệnh tình của mẹ con cũng không là gì với hắn cả.

Trong lòng Diệp Mặc âm thầm kêu khổ, hắn lại không thể nào trước mặt mấy tu sĩ Hóa Chân mà truyền âm cho Đằng Dịch được vì hiện hắn còn chưa có năng lực để làm như thế.

Không đợi hắn tìm ra đối sách, thì Đằng Dịch đã đem chuyện mình là Đan Vương thất phẩm nói ra mất rồi.

Bản thân nói ra thân phân Đan Vương thất phẩm với Đằng Dịch thì cũng không có gì, bởi vì Diệp Mặc đã hiểu Đằng Dịch là hạng người gì rồi, nhưng đối với Đằng Hùng thì tuy rằng Diệp Mặc chỉ vừa gặp mặt một chút, thì hắn cũng biết được Đằng Hùng là hạng người gì rồi.

Y biết vợ mình vừa mới khỏi bệnh, mà cũng không quá quan tâm, lại đi hỏi đến chuyện đan dược, hiển nhiên là một kẻ ích kỷ rồi.

Người như y đã biết được mình là một Đan Vương thất phẩm, mà có thể để mình rời đi thì mới là việc lạ.

Quả nhiên Đằng Hùng vừa nghe Đằng Dịch nói xong, thì vẻ mặt liền trở nên vô cùng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc:

– Cậu là một Đan Vương thất phẩm? Làm sao có thể? Khí tức trên người cậu vẫn còn rất trẻ, hiển nhiên là chưa đến trăm tuổi, làm sao có thể là một Đan Vương thất phẩm được?

Dừng một chút thì y lại gật đầu:

– Thế nhưng cậu có thể ở tuổi này đã tu luyện đến tu vi Thừa Đinh thì chắc chắn cũng không phải là người tầm thường rồi.

Cậu tên là gì? Là tu sĩ của Tam Hải hay là tu sĩ của Nam An Châu?

Diệp Mặc biết lúc này ngoài việc thừa nhận ra cũng không còn biện pháp nào khác, nên hắn đành phải thi lễ với Đằng Hùng rồi ôm quyền nói:

– Vãn bối Diệp Mặc ra mắt Đằng cung chủ.

Tôi mặc dù là một Đan Vương thất phẩm, nhưng tỷ lệ luyện chế đan dược thành công cũng không lớn.

Cho nên chỉ có thể miễn cưỡng xem là một Đan Vương thất phẩm mà thôi.

Đan dược trước đó dùng để chữa bệnh cũng là do sư phụ để lại cho tôi.

– Tốt, tốt, tốt.

Như vậy cũng đã là rất giỏi rồi.

Rất tốt.

Đằng Hùng liên tiếp nói mấy chữ “Tốt”, rồi mới nói với Đằng Dịch:

– Đại Đằng, con hãy đưa bạn của con tới điện chủ, hôm nay ta sẽ mở tiệc chiêu đãi các bạn của con.

Đằng Hùng không thèm để ý đến việc Diệp Mặc và Biên Phượng Tháp có đồng ý hay không, cũng không tiếp tục hỏi việc Diệp Mặc đến từ nơi nào.

Đằng Dịch còn đang suy nghĩ vì sao lúc trước rõ ràng là Diệp Mặc nói với y là cho dù muốn thăng cấp lên Đan Vương bát phẩm cũng không phải chuyện khó.

Nhưng giờ lại nói với cha y là bản thân chỉ miễng cưỡng được coi là một Đan Vương thất phẩm mà thôi?

Không đợi Đằng Dịch nói nữa, Diệp Mặc đã vội vàng mở miệng ngay:

– Đại Đằng nói sẽ đưa tôi đi xem Lạc Hồn Khư.

Nghe nói nơi đó rất quỷ dị, tôi muốn đi đến đó học hỏi một chút.

– Cậu muốn đi Lạc Hồn Khư?

Đằng Hùng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.

Đằng Dịch lúc này đã hiểu được ý của Diệp Mặc rồi, Diệp Mặc căn bản là không muốn ở lại Giao Đằng Cung, càng không muốn tiếp xúc nhiều với cha mình.

Lúc này Đằng Dịch liền vội vàng tiến lên nói với Đằng Hùng:

– Đúng thế thưa phụ vương, con cùng hai vị huynh đệ là Diệp Mặc và Nhị Tháp đây sau khi quen biết nhau đã nói chuyện về sự đáng sợ của Lạc Hồn Khư, nhưng mà Diệp Mặc huynh đệ lại rất muốn nhanh chóng đến xem Lạc Hồn Khư đáng sợ như thế nào, cho nên chúng con mới muốn đi Lạc Hồn Khư.

Lần này Đằng Hùng cũng không nói gì, nhưng một tên yêu tu tu vi Hóa Chân hậu kỳ bên cạnh y đã đi đến vỗ vai Diệp Mặc mà nói:

– Không tồi, tuổi còn trẻ mà đã là tu vi Thừa Đỉnh, hơn nữa còn là một Đan Vương thất phẩm, tuyệt đối là tiền đồ vô lượng.

Tôi rất xem trọng cậu đó.

Diệp Mặc bị tên yêu tu này vỗ vai vài cái, thì trong lòng liền có một cảm giác không thoải mái.

Diệp Mặc còn đang không biết phải trả lời thế nào, thì lại có một tên yêu tu Hóa Chân trung kỳ chụp lấy bả vai của hắn cười ha hả:

– Lãm huynh, cháu gái của anh chẳng phải là quốc sắc thiên hương sao, anh đã coi trọng Đan Vương Tiểu Diệp như vậy, sao không đem cháu gái mình gả cho hắn đi?

Tên yêu tu Hóa Chân hậu kỳ kia liền lộ ra vẻ mặt tươi cười vui mừng nói:

– Không sai, không sai, tôi kỳ thật cũng muốn như vậy.

Diệp Mặc, chờ sau khi cậu trở về, cùng tôi đi tới Tự Thiên Đảo gặp mặt cháu gái của tôi xem.

Y nói xong còn đem một ánh mắt tán thưởng nhìn về phía tên tu sĩ hát đệm kia, hiển nhiên là trong lòng y cũng thực sự có ý muốn này nhưng ngại việc tự mình mở miệng mà thôi, nhưng lại được người khác nói giúp rất đúng lúc.

Diệp Mặc theo bản năng liền run rẩy toàn thân.

Một yêu tu tặng cháu gái y cho mình làm vợ, thì cho dù là quốc sắc thiên hương thì hắn cũng khó mà chấp nhận được.

Tuy rằng Diệp Mặc biết yêu tu sau khi hóa hình cũng sẽ không khác gì loài người, hơn nữa nhan sắc so sánh với tiên nữ mà nói thì cũng không khác gì nhau.

Nhưng mà cho dù là thế thì hắn cũng không muốn đi, huống chi hắn hoàn toàn không có cái tâm tư này.

Làm cho Diệp Mặc không ngờ là Đằng Hùng cũng tiến lên vỗ vai hắn:

– Cậu trước tiên cứ đi cùng Đại Đằng xem Lạc Hồn Khư đi.

Chờ khi cậu trở về tôi sẽ cùng cậu nói chuyện.

Nhưng Lạc Hồn Khư thì chỉ cần ở bên ngoài nhìn xem là được rồi, ngàn vạn lần không nên tiến vào trong.

Diệp Mặc ước gì sớm được rời đi rồi, cho nên vừa nghe Đằng Hùng nói như vậy thì lập tức trả lời luôn:

– Vậy thì vãn bối xin cáo từ trước.

Nói xong Diệp Mặc lập tức quay đầu lại nhìn Đằng Dịch.

Đằng Dịch cũng nhanh chóng cáo từ cha mẹ cùng với mấy tên yêu tu kia rồi mang theo Diệp Mặc và Biên Phượng Tháp rời đi.

Diệp Mặc vừa ra khỏi đảo, lập tức lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Chờ Đằng Dịch cùng Biên Phượng Tháp lên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, thì lập tức bay đi, loáng cái đã biến mất khỏi Giao Đằng Cung rồi.

Trên đường đi Đằng Dịch cùng Biên Phượng Tháp thấy Diệp Mặc không nói lời nào, nên cả hai cũng không nói gì, thẳng đến khi ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ rời khỏi Giao Đằng Cung được hơn mười ngàn dặm, thì Diệp Mặc mới hít sâu một hơi.

Thấy Diệp Mặc đã có ý muốn nói chuyện, thì Đằng Dịch liền vội vàng hỏi:

– Diệp Mặc, vì sao anh lại vội vàng rời khỏi Giao Đằng Cung như vậy? Cha tôi tuy là chỉ vừa mới gặp anh, nhưng ông ấy cũng không bao giờ làm khó bạn bè của tôi cả.

Biên Phượng Tháp so với Đằng Dịch thì hiểu rõ chuyện này hơn một chút, liền cười lạnh một tiếng:

– Đại Đằng, cha của anh chắc chắn là không làm khó bạn của anh, nhưng mà anh không thấy là cha anh cùng với bạn của ông ta đối với Diệp Mặc có chút nhiệt tình quá mức sao?

Đằng Dịch nghe Biên Phượng Tháp nói như vậy, thì lúc này y mới nhớ tới cha mình dường như đúng là quá nhiệt tình với Diệp Mặc, cho nên liền gật đầu:

– Chú nói như vậy thì tôi mới để ý, đúng là chưa bao giờ tôi thấy cha mình đối đãi với bạn bè của tôi như vậy cả.

Không chỉ bạn bè tôi, mà ngay cả đối với tôi cũng chưa nhiệt tình như thế bao giờ, thật là kỳ quái.

– Tuyệt đối không kỳ quái, bởi vì Diệp Mặc là một Đan Vương thất phẩm.

Biên Phượng Tháp lập tức nói.

Đằng Dịch lúc này mới tỉnh ngộ, y hết nhìn Diệp Mặc rồi lại nhìn Biên Phượng Tháp, một lúc sau mới nói:

– Ý của chú là bởi vì Diệp Mặc là Đan Vương thất phẩm, cho nên cha tôi muốn giữ cậu ấy ở lại Giao Đằng Cung?

Diệp Mặc trầm giọng:

– Hôm nay nếu không phải là cha của anh cùng với bạn của ông ta cùng tới, thì có lẽ là tôi muốn đi cũng không được rồi.

Cha của anh muốn giữ lại tôi không chỉ là vì cái danh Đan Vương thất phẩm, mà còn muốn tìm hiểu vì sao tôi lại có tốc độ tu luyện nhanh như vậy.

Diệp Mặc nghĩ lại mà vẫn cảm thấy sợ, một khi hắn bị Đằng Hùng giữ lại.

Thì chắc chắn là toàn bộ bí mật của hắn sẽ bị Đằng Hùng lôi ra hết, cuối cùng thậm chí cả Thế giới trang vàng cũng khó có thể dấu được.

Đằng Dịch sửng sốt, một lúc sau mới hiểu được lời nói của Biên Phượng Tháp cùng Diệp Mặc là sự thật.

Lúc này y có chút hổ thẹn với Diệp Mặc:

– Thực xin lỗi Diệp Mặc, cậu đã cứu mẹ của tôi, vậy mà thiếu chút nữa tôi lại đưa cậu vào tử lộ.

Đằng Dịch biết một khi cha mình đã nổi lên tâm tư với Diệp Mặc, thì khẳng định là sẽ giam lỏng Diệp Mặc, chính y cũng tuyệt đối không thể cứu Diệp Mặc được.

Một khi chọc giận cha y, thì tuyệt đối là sẽ không có cái kết cục tốt.

Sau khi nói xong.

Đằng Dịch hít sâu một hơi rồi mới nói tiếp:

– Cũng may chúng ta hiện tại đã an toàn rồi.

Chúng ta đi Lạc Hồn Khư bằng pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm của Diệp Mặc, thì cho dù cha tôi là tu vi Hóa Chân đỉnh cũng không có cách nào đuổi kịp cả.

Diệp Mặc bình tĩnh nói:

– Hiện tại cho dù là chúng ta có đi trước nửa tháng, thì cha của anh cũng có thể đuổi kịp chúng ta.

Chẳng những là cha của anh, cho dù là cái tên Tự Thiên Đảo kia cũng có thể tìm được chúng ta.

Tâm tư của Biên Phượng Tháp chuyển động rất nhanh, khi Diệp Mặc vừa mới nói ra, thì y liền hiểu được là có chuyện gì xảy ra rồi, lập tức khiếp sợ nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Cậu nói thế có nghĩa là trên người cậu đã bị đánh dấu thần thức lên rồi sao?

Diệp Mặc gật đầu:

– Chẳng những bị đánh dấu thần thức lên người, mà còn không phải chỉ có một cái.

Biên Phượng Tháp cùng Đằng Dịch lập tức hiểu được, cha Đằng Dịch là Đằng Hùng, tên yêu tu của Tự Thiên Đảo và cái tên tu sĩ Hóa Chân khi vỗ vai hắn đều đã đánh dấu thần thức lên Diệp Mặc.

– Làm sao anh biết? Đó là dấu hiệu thần thức do tu sĩ Hóa Chân tạo ra mà?

Biên Phượng Tháp nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc hít một hơi rồi nói:

– Bởi vì tôi bị người khác đánh dấu thần thức lên người nhiều lần lắm rồi, khi tôi là Trúc Cơ có tu sĩ Kim Đan đánh dấu thần thức lên người.

Khi tôi là Nguyên Anh thì lại bị tu sĩ Hư Thần đánh dấu thần thức lên người.

Hiện lại tôi là Thừa Đỉnh, thì vẫn bị tu sĩ Hóa Chân đánh cấu thần thức lên người.

Tu vi thấp, đúng thực không khác gì với một con kiến mà.

Đằng Dịch có chút xấu hổ nhìn Diệp Mặc:

– Thực xin lỗi, Diệp Mặc huynh đệ.

Chúng ta làm sao bây giờ?

Đằng Dịch biết dấu hiệu thần thức của tu sĩ Hóa Chân không có cách nào có thể xóa đi được, Diệp Mặc biết được tu sĩ Hóa Chân đánh dấu thần thức lên người mình thì đã vô cùng lợi hại rồi, còn nếu muốn xóa nó đi, thì quả thực là hoàn toàn không thể.

Diệp Mặc cười nhạt:

– Đằng Dịch, anh cũng không cần phải để ý chuyện này.

Cho dù là tu sĩ Hóa Chân cũng không thể tính kế tôi được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1212: Truyền Thuyết Lạc Hồn Khư

Truyền Thuyết Lạc Hồn Khư

D

iệp Mặc cậu có cách hủy dấu tích thần thức trên người sao?

Biên Phượng Tháp lập tức hỏi, hủy dấu tích thần thức của tu sĩ Hóa Chân trên người đối với tu sĩ Thừa Đỉnh khác mà nói thật vô cùng khó, nhưng Diệp Mặc trong lòng Biên Phượng Tháp căn bản không phải là tu sĩ Thừa Đỉnh bình thường. – Đúng vậy, tôi có cách hủy nó, nhưng bây giờ tôi không thể hủy đi được.

– Tại sao?

Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp đồng thanh hỏi.

– Bây giờ tôi đi rồi, tôi chỉ có thể lập tức đi ngay, căn bản không thể đến Lạc Hồn Khư được.

Diệp Mặc trả lời, một khi hắn hủy đi dấu tích thần thức đánh dấu, Đằng Hùng và một tu sĩ Hóa Chân khác chắc chắn sẽ biết, nói không chừng sẽ đến Lạc Hồn Khư đợi hắn, hắn sao có thể làm chuyện sơ suất như vậy được?

Nếu như Lạc Hồn Khư quả thực không thể vào được, Diệp Mặc định hủy dấu tích thần thức, sau đó chạy trốn, nếu như Lạc Hồn Khư có thể vào được, hắn sẽ đem dấu tích thần thức đặt vào trong Lạc Hồn Khư.

Hai tên tu sĩ Hóa Chân vẫn cho rằng mình đã mất mạng trong Lạc Hồn Khư rồi.

Vì trên người Diệp Mặc có dấu tích thần thức, mặc dù Diệp Mặc không để ý lắm, nhưng Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp cũng không hăng hái nói chuyện.

Thanh Nguyệt được Diệp Mặc khảm lên tám viên linh thạch cực phẩm, dưới sự vận động chân nguyên của Diệp Mặc, trong bầu không khí của Vô Tâm Hải, lại càng giống như một tàn ảnh màu xanh xoẹt qua.

Mấy ngày sau, Thanh Nguyệt dừng lại.

Diệp Mặc lần này là lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Hồn Khư, hắn vừa nhìn thấy Lạc Hồn Khư liền biết được, nơi này tuyệt đối không phải là nơi mà người bình thường có thể vào được.

Cả Lạc Hồn Khư nhìn từ xa giống như chìm vào trong làn sương mù trắng xám mông lung, cũng giống như một thành phố bị chiến tranh phá hoại vậy, một số kiến trúc không chịu nổi sức tàn phá lờ mờ hiện ra, giống như ẩn trong làn sương mù vậy.

Ngay cả những đảo thuộc về Lạc Hồn Khư cũng giống như đang lay động vậy.

– Đừng dùng thần thức quét vào…

Đằng Dịch nói ra quá muộn rồi, thần thức của Diệp Mặc đã quét vào bên trong Lạc Hồn Khư, thần thức của Diệp Mặc vừa mới quét vào, liền cảm thấy thức hải đau nhói, dường như trong chính thời khắc đó có một tiếng hô hoán muốn hắn vào Lạc Hồn Khư vậy.

Biểu cảm của hắn nhất thời ngây dại, thậm chí theo bản năng muốn đi về phía trước.

Nhưng ngay sau đó Tam Sinh quyết của hắn liền tự động khởi động, Diệp Mặc đúng lúc này làm cảm giác không đúng, lập tức một đạo Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát phóng ra, tiếng hô hoán mời gọi hắn lập tức bị cắt đứt, còn hắn thì giống như được tỉnh lại.

Mà lúc này Đằng Dịch lại đã giơ tay ra lôi hắn lại, rõ ràng biết thần thức của Diệp Mặc đã quét vào bên trong.

– Tôi quên không nói với anh, thần thức không thể quét vào trong được.

Vừa nãy thần thức của anh quét vào rồi à?

Đằng Dịch có chút sững sờ nhìn Diệp Mặc hỏi.

Diệp Mặc gật đầu:

– Đúng vậy, quả thực rất lợi hại, trong này có chút quỷ dị.

– Thần thức của anh quét vào, có thể chủ động bị cắt đứt?

Đằng Dịch lại lần nữa kinh dị nói, gã biết thần thức của những người bình thường quét vào nếu như không có sự giúp đỡ của người khác, thì chỉ có con đường chết, còn Diệp Mặc không ngờ lại có thể chủ động cắt đứt được thần thức, điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Diệp Mặc nuốt một viên Phục Thần đan gật đầu nói:

– Thần thức của tôi có chút đặc biệt, cho nên có thể tự cắt đứt.

Nhưng, Lạc Hồn Khư này quả thực quá khác biệt.

Nơi như này làm sao có thể có linh thảo cấp chín được? Điều này hoàn toàn là không thể nào.

Lạc Hồn Khư trước mắt căn bản chính là một thành phố bị bỏ hoang, phải nói những thành phố bỏ hoang như này có chút khoáng thạch, Diệp Mặc còn có thể tin được.

Nhưng ở đây có linh thảo cấp chín, hắn thực không dám tin.

Đằng Dịch lần này lại ngưng trọng nói:

– Trong này có linh thảo cấp chín là sự thật.

Tuyệt đối không có chút giả dối nào, đã từng có người nhìn thấy một tu sĩ Kiếp Biến hậu kì tay cầm ba gốc linh thảo cấp chín từ trong đó đi ra.

Đáng tiếc là thần hồn của anh ta đã bị biến mất, hoàn toàn thành một cái xác không hồn.

Sau đó có rất nhiều người đều tiến vào trong đó, nhưng không có ai ra ngoài được.

Đến cuối cùng mặc dù mọi người đều biết trong này có linh thảo cấp chín, nhưng người đi vào trong đó thì lại rất ít ỏi.

Nhưng cho dù như vậy, mỗi năm đều có một vài tu sĩ đi vào đó.

– Anh biết Lạc Hồn Khư sao lại tồn tại sao? Sao tôi lại nhìn đó giống như một thành phố vậy?

Diệp Mặc lại nghi ngờ hỏi.

Biên Phượng Tháp cũng nhìn về phía Đằng Dịch, y cũng không biết Lạc Hồn Khư sao lại có, y có thể biết Lạc Hồn Khư cũng là vì do Đằng Dịch dẫn y đến.

Đằng Dịch gật đầu, nói:

– Tôi có biết chút ít, nhưng cũng là nghe người khác kể lại.

Nghe nói ở thời đại thượng cổ, Lạc Hồn Khư cũng là một thành phố đẹp đẽ rộng lớn tên Minh Nguyệt thành, còn là thành phố của loài người, thành chủ tên Phong Thuần.

Phong Thuần có một người bạn cực tốt tên Kế Hòa, hai người bọn họ có thể nói là bạn chí cốt.

Vì tình cảm giữa hai người Phong Thuần và Kế Hòa cực tốt, Kế Hòa liền dẫn con gái mình là Kế Hôn gả cho con trai độc nhất của Phong Thuần là Phong Hi.

Lúc này xung quanh Lạc Hồn Khư hoàn toàn yên tĩnh, ngoại trừ ba người Diệp Mặc, chỉ có thể nhìn kiến trúc bên trong Lạc Hồn Khư giống như đang lắc lư, thậm chí đến yêu thú cũng không thể tiếp cận được.

Giọng nói của Đằng Dịch lại càng vì Lạc Hồn Khư vốn dĩ đã quỷ dị lại càng thêm phần thần bí.

Đằng Dịch không chút cảm thấy cảm giác này, tiếp tục nói:

– Phong Hi cùng Kế Hôn vì sự quan tâm của bậc cha chú, cảm tình của hai người càng ngày càng tăng, cuối cùng thậm chí trở thành đôi uyên ương không thể chia lìa.

Đáng tiếc ngày mưa ngày gió thất thường, Phong Thuận và Kế Hòa lại gặp kẻ thù vô cũng mạnh ở Vô Tâm Hải, cuối cùng hai người liên thủ lại cũng không là đối thủ của đối phương.

Lúc này, Phong Thuần dứt khoát đuổi Kế Hòa đi, một mình ngăn đối thủ lại.

Ông muốn Kế Hòa chăm sóc con trai Phong Hi của ông, Kế Hòa vốn dĩ không muốn rời đi, nhưng bị Phong Thuận dứt khoát đuổi về, còn Phong Thuận thì lại đốt tinh huyết ôm lấy đối thủ rồi tự vẫn.

Biên Phượng Tháp nghe đến đó thở dài nói:

– Ông Phong Thuận này quả thực là một hảo hán.

Đằng Dịch khẽ gật đầu nói:

– Đúng vậy, Kế Hòa nghe thấy tiếng nổ cực lớn, biết mình có quay lại cũng không làm được gì, ông lập tức quay trở về Minh Nguyệt thành, sợ đối thủ đến Minh Nguyệt thành báo thù.

Nhưng ông đợi đến vài tháng sau, cũng không có bóng dáng của đối thủ, Kế Hòa đoán rằng đối thủ chắc cũng bị ông bạn già của mình cho nổ mà trọng thương chạy trốn xa rồi.

Ông rời khỏi Minh Nguyệt thành, quay về chỗ ở của mình, ông muốn tổ chức đám cưới cho con mình và Phong Hi xong, rồi sau đó tự mình tìm chỗ dựng đài tưởng niệm cho ông bạn già.

Đáng tiếc là, lúc này lại xảy ra một chuyện.

– Chuyện gì?

Biên Phượng Tháp vội vàng hỏi, rõ ràng là rất muốn biết ngay lập tức.

Ngay cả Diệp Mặc cũng rất muốn biết rốt cục là xảy ra chuyện gì.

Đằng Dịch tiếp tục nói:

– Kế Hòa sau khi trở về nơi ở của mình, phát hiện ra con gái của mình xảy ra chuyện, con gái trong quá trình tu luyện đột nhiên bị hôn mê, cuối cùng thần hồn biến mất, trở thành một người vô hồn.

Cho dù Kế Hòa tìm đan vương cao minh của cả Vô Tâm Hải, cũng không có cách nào chữa cho con gái hồi phục lại như cũ được.

Kế Hòa nản lòng thoái chí, cùng con gái mình ở lại đảo của mình, cũng không muốn ra ngoài nữa.

– Ông Kế Hòa này đúng là số khổ.

Biên Phượng Tháp nghe nói đến đây thổn thức không thôi, rõ ràng nhớ đến chuyện của mình, Kế Hòa vô cùng thương yêu con gái của mình, còn cha của mình thì lại đem vợ sắp cưới của mình gả cho người khác, cái này khác biệt quá lớn.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn là một đan vương, không phải chuyện gì cũng không hiểu.

Trong quá trình tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma là có, nhưng tu luyện đến mức thần hồn bị mất thì thật hiếm gặp.

Cho dù một số ma tu cực đoan, cũng rất khó tu luyện đến mức mất thần hồn, trừ phi có ngoại giới tác động vào.

Nhưng nghĩ lại, Diệp Mặc cũng có chút thư thái.

Vì Đằng Dịch nói chỉ là truyền thuyết mà thôi, cũng không chắc là sự thật, truyền thuyết sở dĩ là truyền thuyết, vì trong đó chắc chắn là có chỗ sai lệch.

Đằng Dịch đương nhiên không biết tu luyện rất ít có trường hợp thần hồn bị mất, thở dài một hơi tiếp tục nói:

– Phong Hi sau khi biết cha mình bị mất mạng, vô cùng đau xót.

Nhưng một năm sau, anh ta cũng không đợi Kế Hòa dẫn Kế Hôn đến Minh Nguyệt thành, vì nhớ nhung Kế Hôn, đã chủ động tìm đến nơi ở của Kế Hòa.

Sau khi anh ta biết được chuyện của Kế Hôn, lại càng đau thương tuyệt vọng.

Cuối cùng anh ta yêu cầu Kế Hòa để anh ta dẫn Kế Hôn đang hôn mê bất tỉnh đi, anh ta bằng lòng chăm sóc cho Kế Hôn cả đời.

Kế Hòa mỗi ngày đều vô cùng đau xót cho đứa con gái hôn mê bất tỉnh của mình, nghĩ tình cảm của con gái của mình và Phong Hi vốn rất tốt, liền đồng ý yêu cầu của Phong Hi, để Phong Hi dẫn Kế Hôn đi.

Diệp Mặc và Biên Phượng Tháp biết chuyện này chắc chắn không có kết thúc, nếu không, sẽ không có Lạc Hồn Khư.

Quả nhiên Đằng Dịch nói tiếp:

– Phong Hi sau khi dẫn Kế Hôn trở về, một lòng muốn cứu sống Kế Hôn, cho nên anh ta lật xem tất cả sách quý của cha mình cất giữ, cuối cùng tìm được một cách có thể phục hồi được thần hồn cho Kế Hôn, đó chính là bố trí một Dưỡng Hồn trận, đem người bị mất thần hồn đặt vào bên trong Dưỡng Hồn trận, sau đó dùng thần hồn của mình để ôn dưỡng thần hồn của đối phương.

Theo cách này, chỉ cần sau chín mươi chín ngày sau, người bị mất đi thần hồn sẽ có khả năng dần dần khôi phục được một phần thần hồn, sau đó tự mình tu luyện lớn mạnh.

Nhưng Dưỡng Hồn trận có một khuyết điểm cực lớn, đó chính là nếu như dùng thần hồn của mình để ôn dưỡng thần hồn của người bị mất đi, lâu dần thần hồn của mình cũng có nguy hại cực lớn, kẻ nhẹ thì giảm đi 80% tuổi thọ, kẻ nặng thì cũng bị mất đi thần hồn, thành một người ngu ngốc.

Biên Phượng Tháp lại thở dài nói:

– Tên Phong Hi này cũng là người trọng tình cảm, haizz…

Diệp Mặc không nói gì, Dưỡng Hồn trận này hắn cũng biet1 một chút ít, nhưng thần hồn của người bị thương cần giữ lại một chút mới có thể ôn dưỡng được, nếu không không có tác dụng gì.

Nhưng Diệp Mặc cho rằng người bị mất đi thần hồn cách tốt nhất không phải là Dưỡng Hồn trận, mà là Dưỡng Hồn đan.

Dưỡng Hồn đan không những có thể nuôi dưỡng được thần hồn của tu sĩ mất đi thần hồn, thậm chí có thể dần dần khôi phục được thần hồn của tu sĩ mất đi thần hồn, vạn kim nan cầu.

Mặc dù thuộc vào đan dược thiên cấp cấp chín, giá trị cũng không thua gì đan dược thiên cấp cấp tám thậm chí cấp chín.

Nhưng đáng tiếc luyện chế ra được Dưỡng Hồn đan cần phải có Hoàn Hồn quả, còn Hoàn Hồn quả lại là linh thảo cấp tám, mức quý giá còn khó kiếm hơn linh thảo cấp chín.

Lúc trước khi hắn vào trong sơn cốc sương mù của Sa Nguyên dược cốc, mục đích chính là giúp Nhiếp Song Song tìm một gốc Hoàn Hồn quả, đáng tiếc là cũng không tìm được.

– Tên Phong Hi kia có thành công không?

Biên Phượng Tháp lại không nghĩ nhiều như Diệp Mặc, y căn bản để ý Phong Hi có thể cứu được Kế Hôn hay không.

Đằng Dịch lắc đầu nói:

– Nếu Phong Hi thành công, thì cũng không có Lạc Hồn Khư rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1213: Hồn Của Tôi Đâu?

Hồn Của Tôi Đâu?

K

hông thành công?

Biên Phượng Tháp vội hỏi. – Không thành công, nhưng cũng không thể nào trách Phong Hi được, mà là vì cha của Kế Hôn là Kế Hòa.

Phong Hi nuôi dưỡng thần hồn của Kế Hôn mới được hơn một tháng, thậm chí chưa được nửa thời gian, Kế Hòa đột nhiên lại muốn thăm con gái của mình.

Không biết vì nguyên nhân gì, sau khi ông ta đến Minh Nguyệt thành, không ngờ không báo cho Phong Hi biết, thậm chí còn đánh tất cả những hộ sĩ phá trận pháp tiến thẳng vào nơi mà Phong Hi phong tỏa.

Khi Kế Hồn nhìn thấy con gái của mình và Phong Hi ngủ cùng nhau, hơn nữa quần áo xộc xệch, nhất thời giận tím mặt.

Con gái của ông ta đã không còn thần hồn nữa, tên Phong Hi này không ngờ lại không bằng súc sinh, còn muốn trà đạp lên con gái ông ta.

Biên Phượng Tháp lại nghi ngờ hỏi một câu:

– Đây là Phong Hi dùng thần hồn của mình nuôi dưỡng thần hồn của Kế Hôn mà?

Đằng Dịch ừ một tiếng nói:

– Tôi cũng đoán như vậy, chắc là bị Kế Hòa hiểu lầm.

Ông tát cho Phong Hi một cái, ôm lấy con gái của mình chỉ vào Phong Hi liên tiếp phun ra mấy ngụm máu nói: “Mày, mày…”

Thở dài một hơi, Đằng Dịch lại nói tiếp:

– Sau đó Kế Hòa vẫn còn nể tình cảm năm xưa với người bạn cũ Phong Thuần, cũng không giết chết Phong Hi, chỉ nói vài chữ mày, mày, rồi dẫn con gái rời khỏi Vô Tâm Hải.

Nhưng đáng buồn là thần hồn của Phong Di đã trên người Kế Hôn để nuôi dưỡng thần hồn của Kế Hôn rồi, cho nên Kế Hòa dẫn con gái mình đi mặc dù không giết chết Phong Hi, Phong Hi cũng không có thần hồn, quả thực không khác gì đã chết.

– Haizz…

Đến cả Biên Phượng Tháp cũng thở dài một câu, cũng không biết nên đánh giá thế nào về thảm kịch này.

Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Đằng Dịch nói:

– Kế Hòa kia chắc cũng phải là tu sĩ Hóa Chân rồi chứ? – Đúng vậy, tôi nghe nói Kế Hòa và Phong Thuận đều là tu sĩ Hóa Chân rồi, hơn nữa đều là tu sĩ Hóa Chân cực kỳ lợi hại.

Diệp Mặc lại càng không tin nói:

– Một tu sĩ Hóa Chân lại không nhìn ra Dưỡng Hồn trận?

Dưỡng Hồn trận không phải là trận pháp gì quá thâm ảo, một tu sĩ Hóa Chân thượng cổ không nhìn ra, Diệp Mặc quả thực không thể tin nổi.

Nếu Kế Hòa nhìn ra Dưỡng Hồn trận rồi, tại sao vẫn muốn làm như vậy?

Đằng Dịch lắc đầu nói:

– Cái này thì tôi cũng không biết, tôi cũng chỉ là nghe người khác kể lại, còn cụ thể thế nào, tôi cũng không rõ.

– Vậy Minh Nguyệt thành sao lại biến thành Lạc Hồn Khư?

Biên Phượng Tháp lại có chút nghi ngờ hỏi.

Đằng Dịch khẽ gật đầu nói:

– Cái này thì tôi cũng nghe nói qua, Kế Hòa sau khi dẫn Kế Hôn đi, thần hồn của Phong Hi cũng mất.

Minh Nguyệt thành không có thành chủ, dần dần sụp đổ, mọi người bỏ đi hết.

Chỉ có một số hộ vệ trung thành với Phong Hi thì mới ở lại.

Theo thời gian trôi, trận pháp phòng ngự của Minh Nguyệt thành vì không có sự bảo vệ, nên bị yêu thú công phá, kết quả những người ở lại cũng bị yêu thú đánh chết.

Còn những con yêu thú đó, cũng không biết vì nguyên nhân gì, sau khi vào Minh Nguyệt thành, thì cũng không ra nữa.

Tất cả đều bị chết hết trong đó.

– Rồi sau đó bầu trời Minh Nguyệt thành dâng lên một màn sương mù màu tro xám, màn sương mù này chính là màn sương mù mà chúng ta nhìn thấy bây giờ đây.

Sau đó có rất nhiều tu sĩ đều muốn đến xem xét, nhưng lại không có ai có thể ra được, nghe nói sau khi vào Minh Nguyệt thành rồi, thì có thể nghe thấy giọng nói của Phong Hi.

– Là giọng nói gì?

Biên Phượng Tháp lập tức hỏi.

Đằng Dịch nói:

– Nghe nói bên trong có một người không ngừng kêu “Hồn của tôi đâu rồi, hồn của tôi đâu rồi” … Còn những người bước vào đó nghe thấy giọng nói này, đều bị mất đi thần hồn một cách khó hiểu, nơi này sau đó bị người ta gọi là Lạc Hồn Khư.

– Nhất định là thần hồn của Phong Hi bị Kế Hòa mang đi, anh ta không cam tâm, cho nên mới hình thành một loại chấp niệm.

Biên Phượng Tháp khẳng định nói.

Đằng Dịch lại lắc đầu nói:

– Chưa chắc, tôi nghe nói anh ta gọi không phải là “Hồn của tôi đâu” mà là “Của tôi đâu”.

Nói Phong Hi là do thương nhớ người con gái của mình, nhưng bất luận là thế nào, chấp niệm này hẳn là có.

Nói xong Đằng Dịch nhìn Diệp Mặc nói:

– Diệp Mặc huynh đệ, chúng ta là bạn bè, tôi cũng không nói mò.

Truyền thuyết này là thật hay giả, thì tôi cũng không rõ.

– Thậm chí truyền ra ngoài như nào, tôi cũng không biết.

Nhưng bên trong Lạc Hồn Khư quả thực là vào được mà không có đường ra, tôi hi vọng cậu cũng đừng vào đó, có chuyện gì, chúng ta có thể đến chỗ khác nghĩ cách được mà.

Chỉ cần cậu có thể xóa đi dấu tích thần thức trên người mình, chúng ta sẽ có cách.

Biên Phượng Tháp cũng sốt ruột nhìn Diệp Mặc, rõ ràng cũng đồng ý với lời nói của Đằng Dịch.

Hi vọng Diệp Mặc đừng tiến vào Lạc Hồn Khư, có thể đi cùng bọn họ.

Diệp mặc gật đầu nói:

– Đại Đằng, chúng ta có phải bạn bè hay không?

Đằng Dịch cũng không cần nghĩ ngợi gì nói:

– Diệp Mặc huynh đệ, chúng ta đương nhiên là bạn bè rồi, cho dù Diệp Mặc huynh đệ không coi Đại Đằng tôi là bạn, Đại Đằng tôi cũng coi anh là bạn, điều này còn phải hỏi.

Hơn nữa tôi cũng biết, Diệp Mặc huynh đệ sớm đã coi Nhị Tháp và tôi là bạn bè rồi.

– Được.

Diệp Mặc vỗ vai Đằng Dịch nói:

– Tôi đương nhiên coi hai anh là bạn bè rồi.

– Điều này tôi biết.

Đằng Dịch lập tức nói.

Nếu không phải là bạn bè, Diệp Mặc sao phải độ kiếp trước mặt hai người họ? Rồi sao phải nói hắn có thể hủy dấu tích thần thức?

Diệp Mặc lại nói:

– Nếu như tôi cần một loại linh dược mới có thể sống được, còn linh dược thì lại ở trong Lạc Hồn Khư, thì hai người có giúp tôi tìm ra loại linh dược đó không?

Đằng Dịch lập tức vỗ ngực nói:

– Điều này còn phải nói, Diệp Mặc huynh đệ cứu mẹ của tôi, thì cũng là cứu mạng tôi rồi.

Chỉ là một Lạc Hồn Khư có nguy hiểm đi nữa, tôi cũng phải vào đó giúp anh.

Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:

– Vậy là được, một bạn tốt của tôi giống như anh, thậm chí còn có một tiền bối cần một loại linh thảo, loại linh thảo này cũng ở trong Lạc Hồn Khư, cho nên tôi phải vào trong đó tìm.

Tôi nghĩ Đại Đằng, anh chắc là có thể hiểu được suy nghĩ của tôi đúng không.

Biên Phượng Tháp sớm đã biết cái mà Diệp Mặc cần chính là Tiên Khuyên Hoa, không nói gì.

Đằng Dịch lại lập tức mượn cớ nói:

– Nên vào, Diệp Mặc huynh đệ, tôi cùng anh vào đó.

– Không cần, anh và Nhị Tháp rời khỏi đây trước, sau đó đợi tôi.

Diệp Mặc nói xong không đợi Đằng Dịch nói thêm gì, lại giải thích nói:

– Vì tôi có một loại công pháp có thể tránh được màn sương mù màu tro xám này, các anh vào cũng không có lợi gì.

Diệp Mặc vừa mới dùng Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, công pháp thần thức có hiệu quả, trong lòng sớm đã muốn vào trong đó xem xem.

Nhưng hắn biết công pháp thần thức này cực kỳ ít ỏi, Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp chắc chắn không có loại công pháp này, cho nên một mình hắn đi vào vẫn yên tâm hơn chút.

– Cậu có thể tránh được màn sương mù màu xám tro kia?

Đằng Dịch kinh ngạc nói, sau khi hỏi xong lập tức nhớ ra chuyện vừa nãy, vội vàng nói tiếp:

– Tôi hiểu rồi, vừa nãy thần thức của anh quét vào không có việc gì, chắc là anh có cách đúng không?

– Đúng vậy.

Diệp Mặc khẳng định nói.

Diệp Mặc đã nói như vậy, Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp cũng không có ý kiến gì, Biên Phượng Tháp lại hỏi tiếp:

– Vậy chúng tôi đợi anh ở đâu?

Diệp Mặc trầm ngâm trong chốc lát rồi nói:

– Nhị Tháp, lúc trước đảo nhỏ nơi mà chúng ta gặp nhau đấy cũng không tồi đâu, các anh cứ đợi tôi ở đó cũng được.

Nếu thuận lợi, trong vòng một năm tôi chắc chắn sẽ ra ngoài, nếu như quá một năm rưỡi, thì các anh không cần đợi tôi nữa.

Nơi mà Diệp Mặc nói, chính là nơi mà Mông Kỳ sử dụng phá không phù.

Cách đó không xa chính là nơi giao nhau giữa Bắc Vọng châu và Lạc Hồn Khư, Diệp Mặc muốn về Bắc Vọng châu, đi qua đó thì cũng gần.

Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp biết có khuyên Diệp Mặc đi nữa thì cũng không có tác dụng gì, sau khi dặn dò Diệp Mặc phải cẩn thận, hai người ngồi lên chân khí phi hành của Biên Phượng Tháp nhanh chóng rời khỏi Lạc Hồn Khư.

Sau khi Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp rời khỏi, ở đây lại càng lạnh lẽo trống vắng, trong Lạc Hồn Khư thỉnh thoảng lại truyền ra những âm thanh réo rắt, khiến người ta trống ngực đập thình thịch.

Nơi mà Diệp Mặc cảm thấy khó có thể nắm bắt nhất chính là tầng thứ bảy của Vẫn Chân điện, nhưng ở đây, hắn không ngờ cũng có một cảm giác giống như ở tầng thứ bảy của Vẫn Chân điện.

Nhìn màn sương mù màu tro xám che phủ lấy Lạc Hồn Khư.

Diệp Mặc không chút do dự, trực tiếp xông vào trong, đồng thời xung quanh mình thi triển vài đường Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, Diệp Mặc quyết định một khi tình thế không ổn, hắn lập tức liền bước vào Thế giới trang vàng hoặc rút lui ra ngoài.

Bên trong Lạc Hồn Khư có linh thảo, cái đó là không thể nghi ngờ được, Đằng Dịch cũng nói, có người cầm linh thảo bước từ trong đó ra, rõ ràng bên trong có linh thảo là sự thật.

Diệp Mặc vừa mới bước vào Lạc Hồn Khư, thân hình của hắn liền bị màn sương màu xám tro bao phủ lấy, bên ngoài cũng không nhìn thấy bất kỳ hình ảnh nào nữa.

Trong lúc Diệp Mặc tiến vào Lạc Hồn Khư, đúng lúc có hai người con gái gần đó đi qua, tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc tiến vào Lạc Hồn Khư.

– Chị, em không có nhìn lầm đấy chứ? Sao em lại nhìn thấy một tu sĩ bước vào Lạc Hồn Khư?

Người con gái mặc bộ đồ màu đỏ dụi dụi mắt, có chút không tin nói.

Người con gái mặc chiếc váy hoa đó cũng nghi ngờ nhìn nơi mà Diệp Mặc biến mất, một hồi lâu sau mới lẳng lặng nói:

– Em à, em không nhìn lầm đâu, vừa nãy đúng là có người bước vào Lạc Hồn Khư.

– Hả…

Hai chị em liếc nhìn nhau một cái, sau đó nhanh chóng đi đến chỗ mà lúc đầu Diệp Mặc đứng, nhìn Diệp Mặc tiến vào bên trong một hồi lâu sau cũng không nói câu nào.

Diệp Mặc vừa mới tiến vào Lạc Hồn Khư, lập tức cảm giác thần thức của mình căn bản không bị khống chế, cho dù là Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, cũng không có cách nào ngăn cản được sự mất phương hướng của thức hải của Diệp Mặc, có một loại phản kháng khiến hắn không muốn chống cự, khiến hắn cứ như vậy cũng không muốn làm gì nữa.

Nếu như không phải có Tam Sinh quyết, Diệp Mặc thậm chí không dám tưởng tượng, có lẽ bây giờ hắn đã bị lạc rồi.

Ngay sau đó, Diệp Mặc liền muốn rời khỏi Lạc Hồn Khư, giúp Kỷ Bẩm tìm Tiên Khuyên Hoa cũng rất quan trọng, nhưng nếu như mình đến cái mạng cũng không còn, cho dù tìm được Tiên Khuyên Hoa rồi, rồi ai có thể cứu sống được Kỷ Bẩm?

Nhưng Diệp Mặc quay người lại nhất thời lại trợn tròn mắt, hắn đã hoàn toàn rơi vào một thế giới bị vây kín bởi sương mù, còn hắn từ hướng nào bước vào đây, thì hắn hoàn toàn lại không xác định được.

Mà trong khoảng thời gian này, thức hải của hắn lại lần nữa quay cuồng, thần thức đao của Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát được phóng ra cũng dần dần trở nên mơ hồ, Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, một khi Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát không còn tác dụng, hắn quả thực trở thành người mất hồn.

Diệp Mặc vừa nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng, liền cảm giác thấy thần thức đao của mình bổ ra đã không còn liên lạc gì với thức hải của hắn, còn không gian an toàn mà Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát cắt ra thì trong nháy mắt cũng hoàn toàn biến mất.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1214: Thiên Đường Của Vô Ảnh

Thiên Đường Của Vô Ảnh

S

au khi bước vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc vội vàng nuốt một viên Phục Thần đan chữa trị thương tổn thần hồn của mình, trong lòng thầm kêu lợi hại.

Hắn đã là tu vi Thừa Đỉnh rồi, hơn nữa thần thức còn hơn nhiều so với những tu sĩ cùng bậc, hơn nữa lại có công pháp thần thức, cuối cùng cũng bị ép vào Thề giới trang vàng.

Nhưng những tin đồn về Lạc Hồn Khư cũng không là giả, mà là thật không thể thật hơn được nữa.

Ít nhất hắn cảm thấy được thần hồn suýt chút nữa thì bị mất đi, đồng thời cũng cảm thấy được âm thanh đó lại kêu gào.

Nhưng vừa quay đầu thì lại không nhìn thấy đường ra, Diệp Mặc cho rằng, đã là chuyện không dễ dàng giải thích rồi.

Đây chắc hẳn là huyễn trận mà thôi, Diệp Mặc tin rằng chỉ cần cho hắn thời gian, cho dù huyễn trận có lợi hại hơn nữa, hắn cũng có thể tìm được lối ra, thậm chí có thể phá vỡ.

Nhưng màn sương mù màu xám tro thì lại không có cách nào giải thích được, màn sương mù này gần giống với màn sương mù trong Sa Nguyên dược cốc, nhưng lại hoàn toàn không giống, vì nó rất quỷ dị.

Diệp Mặc vừa mới nuốt Phục Thần đan, còn chưa hoàn toàn hồi phục thần thức, Vô Ảnh liền xuông ra ngoài, tâm trạng dường như có chút xao động.

Diệp Mặc lúc này tâm trạng cũng không được tốt, quát lớn Vô Ảnh một câu, sau khi để cho Vô Ảnh đứng sang một bên, lúc này mới bố trí trận bàn quan sát Từ bên trong trận bàn quan sát Diệp Mặc nhìn bên ngoài màn sương mù màu xám tro, chỉ là một khung cảnh phế tích tan hoang.

Nơi này đừng nói là có linh thảo, đến một sự sống cũng chưa chắc đã có.

Vì có màn sương mù màu xám tro này, Diệp Mặc từ bên trong trận bàn quan sát cũng không thể nhìn được nhiều cảnh vật bên ngoài.

Nhưng cho dù là như vậy, Diệp Mặc cũng có thể nhìn rất rõ, Lạc Hồn Khư căn bản chính là một ảo trận cực lớn, vì ảo trận này cộng thêm màn sương mù mờ ảo, những người bình thường căn bản không có cách nào sinh sống trong này được.

Nếu như hắn không có Thế giới trang vàng, cho dù là tông sư trận pháp cấp chín, cũng không có bất kỳ chiêu nào trong này. Ảo trận trong này tuyệt đối không dưới trận pháp cấp chín, mà cho dù là tông sư trận pháp cấp chín muốn phá vỡ trận pháp ở trong này, cũng không thể nhất thời là làm được.

Không đợi hắn nghiên cứu xong trận pháp này, nói không chừng hắn cũng bị mất mạng rồi.

Hơn nữa Diệp Mặc còn cảm giác nơi này không chỉ có ảo trận và màn sương mù mờ ảo kia, hắn còn cảm thấy trong màn sương mù mờ ảo kia còn có một thứ gì đó rất lợi hại, chỉ là bây giờ hắn không thể nào phát hiện ra được mà thôi.

Giống như lúc trước khi ở tầng thứ bảy của Vẫn Chân điện, những thứ lúc đó không nhìn thấy, sau đó mình lại cho rằng đó là linh tu.

Lúc này Vô Ảnh lại bay lên tay của hắn, mặc dù mắt của Vô Ảnh rất nhỏ, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể từ mắt của nó nhìn thấy có chút ánh mắt nịnh nọt.

– Chẳng lẽ mày muốn ra ngoài?

Diệp Mặc nghi ngờ liếc nhìn Vô Ảnh hỏi.

Điều khiến hắn không thể tưởng tượng được chính là, Vô Ảnh sau khi nghe thấy hắn nói vậy, lập tức gật đầu lia lịa, không ngờ lại muốn ra ngoài thật.

Diệp Mặc giật mình, Vô Ảnh thực ra chính là Vô Ảnh Thao Tằm, là một tên ăn tham chân chính, mặc dù nhỏ, nhưng hệ thống tiêu hóa của nó lại vô cùng kinh khủng, có lẽ nó có thể nuốt trôi được màn sương mù kia thật.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cũng không do dự nữa, trực tiếp ném Vô Ảnh ra ngoài, đồng thời cũng chuẩn bị xong, một khi Vô Ảnh xảy ra chuyện, hắn lập tức ra ngoài mang nó vào trong.

Mặc dù mình cũng sợ màn sương mù mờ mịt kia, nhưng dưới Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, duy trì mấy phút chắc cũng không có vấn đề gì.

Càng làm cho Diệp Mặc không thể tưởng tượng được chính là, Vô Ảnh vừa mới bị ném ra ngoài, liền giống như một cái máy hút bụi vậy, màn sương mù màu xám tro kia không ngờ hóa thành một sợi dây màu xám nhỏ, trực tiếp lọt vào miệng Vô Ảnh.

Còn màn sương mù màu xám tro kia không ngờ lại giống như có linh tính vậy, bị Vô Ảnh hút vào như vậy, lập tức tan ra bốn phía, thậm chí muốn rời xa Vô Ảnh.

Thật đúng là có thể ăn? Diệp Mặc cũng không nghĩ gì nhiều, lập tức ra ngoài Thế giới trang vàng, đồng thời Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát mang theo vài đường thần thức đao cắt ra ngoài.

Vì mối liên hệ với Vô Ảnh, màn sương mù xung quanh Diệp Mặc đã mỏng đi rất nhiều, hắn rất dễ dàng cắt được màn sương mù màu xám tro vây quanh hắn, hình thành một khoảng không an toàn.

Vô Ảnh cảm nhận được màn sương mù xung quanh muốn rút lui, càng không cam lòng yếu thế, muốn đuổi theo để hấp thụ.

Diệp Mặc vội vàng gọi Vô Ảnh trở về, tên này đang cao hứng ăn uống, đến lúc đó ăn no rồi quay về Thế giới trang vàng ngủ là xong, mình bây giờ lại đang cần nó giúp.

Vô Ảnh nhận được tâm ý của Diệp Mặc, mặc dù có chút không bằng lòng, nhưng lại không thể không quay về bả vai Diệp Mặc, vừa hấp thụ những tia sương mù màu trắng thỉnh thoảng trôi vào thần thức thiết cát của Diệp Mặc, vừa không bằng lòng bò qua bò lại trên vai Diệp Mặc, rõ ràng là vì Diệp Mặc quá làm phiền bắt nó rút lui, cũng ảnh hưởng đến bữa ăn của nó.

Diệp Mặc lúc này cũng chẳng thèm để ý Vô Ảnh nghĩ cái gì, hắn nhanh chóng điều tra tình hình xung quanh một chút.

Một cảnh tượng hoang vu đổ nát, đồng thời cảm thấy vị trí bây giờ hắn đang đứng chắc là một con phố.

Nhưng hai bên con phố lúc này ngoại trừ một số kiến trúc bị phá hoại, cũng không tìm thấy thứ gì khác.

Diệp Mặc sau khi dọc theo con đường được mấy chục bước, bỗng nhiên phát hiện ra một vấn đề, đó chính là tiếng gọi “Hồn của tôi đâu” lúc trước hắn nghe thấy, còn lúc này thì lại không nghe thấy chút nào.

Nếu nói là mình nghe nhầm, Diệp Mặc cũng tuyệt đối cũng không tin được, hắn đã là tu sĩ Thừa Đỉnh, không thể nào lại có loại ảo giác này.

Diệp Mặc cũng không tiếp tục đi về phía trước nữa, mà lại bước vào một cửa hàng ở ven đường đã đổ một nửa rồi.

Sau khi vào cửa hàng rồi, Diệp Mặc mới nhìn thấy một đống xương người chất đống lên nhau, còn cả hai binh khí đã mục nát, chắc đây là dấu tích của những người của Minh Nguyệt thành đánh nhau với yêu thú ngày trước.

Diệp Mặc cũng không để ý đến những thứ này, hắn tìm một chỗ thoáng một chút, bắt đầu tìm dấu hiệu thần thức trên người.

Mặc dù lúc trước hắn không biết dấu tích thần thức của mình bị đánh dấu ở những chỗ nào, nhưng Diệp Mặc khẳng định hai tu sĩ Hóa Chân kia sẽ không vô duyên vô cớ mà vỗ hắn một cái, ngoại trừ làm dấu hiệu thần thức, Diệp Mặc cũng không nghĩ ra được mục đích của bọn họ.

Với kinh nghiệm phong phú của Diệp Mặc, chỉ trong chốc lát, liền tìm ra được dấu tích thần thức của hai tu sĩ Hóa Chân kia trên người mình, một trái một phải.

Sau khi tìm được hai dấu tích thần thức, Diệp Mặc trong lòng cười đểu, hai tên này đúng là thật ăn ý nhau quá, quả thực đem mình trở thành con cừu mà xử lý.

Mặc dù Diệp Mặc có thể túy ý phóng ra Thiên Hỏa để thiêu hủy hai dấu tích thần thức này, nhưng hắn cũng không làm như vậy, còn bóc hai dấu tích thần thức trên người mình ra, sau đó bố trí một khốn trận, rồi đem hai dấu tích thần thức đó đặt vào bên trong khốn trận, lúc này mới đứng dậy rời khỏi cửa hàng hoang tàn này.

Nhưng Diệp Mặc cũng không nghĩ tới chính là, bên trong cửa hàng mà hắn vừa mới rời khỏi bỗng nhiên lại có thêm một bóng đen, bóng đen kia không ngờ lại không nhìn thấy thân thể, chỉ là hai tia sáng yếu ớt chuyển động, hình như là hai con mắt.

Bóng đen cũng không cùng Diệp Mặc rời khỏi cửa hàng, mà lại đi vài vòng xung quanh khốn trận mà Diệp Mặc bố trí, cuối cùng không ngờ lại chui vào khốn trận của Diệp Mặc.

Mục đích của Diệp Mặc bố trí khốn trận này, chỉ là muốn để lại hai dấu tích thần thức vào trong đó mà thôi, hắn không ngờ lại không lãng phí nguyên liệu tốt để bố trí khốn trận cao cấp, cho nên đẳng cấp cũng không được cao.

Diệp Mặc tiến vào Thế giới trang vàng, đồng thời Đằng Hùng của Giao Đằng cung lập tức nhíu mày, một tu sĩ Hóa Chân khác làm một dấu tích thần thức trên người Diệp Mặc cũng nhíu mày, thậm chí có chút nôn nóng.

Đằng Hùng là chủ, sắc mặt của gã không được tốt, những người còn lại cũng lập tức cảm nhận được.

Nhưng mấy tên tu sĩ Hóa Chân rõ ràng hiểu đây là chuyện gì, cũng hiểu hai vị này tại sao lại nhíu mày, vừa nãy Đằng Hùng và tên Tự Thiên đảo làm dấu tích thần thức trên người Diệp Mặc, bọn họ cũng nhìn thấy nhưng chỉ là không có nói ra mà thôi.

Lúc này bọn họ lại nhíu mày, nói không chừng là có liên quan đến dấu tích thần thức mà bọn họ làm ra.

Nếu như không phải ba người còn lại thực lực hơi kém, bọn họ chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cho đan vương thất phẩm như Diệp Mặc.

Đan vương thất phẩm ở Vô Tâm Hải cũng chỉ có một hai người mà thôi, đan vương thất phẩm có tu vi như Diệp Mặc, một khi gia nhập vào phe bọn họ, thì căn bản cũng không có cách nào lường được.

– Anh Hùng, tên Diệp Mặc mà lệnh lang vừa mới kết giao là đan vương thất phẩm thật sao?

Lúc này một tên tu sĩ Hóa Chân trung kỳ đột nhiên phá vỡ bầu không khí âm trầm.

Cùng lúc đó, Đằng Hùng và tu sĩ Hóa Chân của Tự Thiên đảo dường như thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng bọn họ cũng cảm ứng được dấu tích thần thức trên người Diệp Mặc. – Người trẻ tuổi thích mạnh miệng là chuyện bình thường, tốc độ tu luyện của Diệp Mặc rất nhanh, là đan vương cũng rất có khả năng, nhưng nói là đan vương thất phẩm, ha ha, không cần tôi nói, mọi người cũng hiểu được chuyện này không có chút thực tế nào.

Nói tới đây Đằng Hùng bỗng nhiên chuyển đề tài nói:

– Nhưng cho dù là Đan vương dưới cấp tứ phẩm, với độ tuổi của hắn cũng là rất tài giỏi rồi.

Cho nên tên Diệp Mặc này, tôi cũng rất thích hắn.

Hơn nữa hắn và Đằng Dịch là bạn bè, tôi cũng muốn mời hắn ở lại Giao Đằng cung.

Lúc trước tu sĩ Hóa Chân của Tự Thiên đảo muốn mời Diệp Mặc làm cháu rễ bỗng nhiên mở miệng cười nói:

– Lúc trước anh Lãm nói muốn gả cháu gái cho Diệp Mặc mà, nếu như tên Diệp Mặc này nhìn thấy cháu gái của anh Lãm, thì không biết hắn còn tâm trạng ở lại Giao Đằng cung nữa hay không?

– Ha ha, đúng vậy, đúng vậy.

Tên Diệp Mặc tôi nhìn cũng ưa, thật ra cũng xứng đôi với cháu gái của tôi, đợi hắn và Đại Đằng trở về, thì cùng đến Tự Thiên đảo của tôi chơi nhé.

Anh Lãm kia vội vàng gật đầu nói, trong lòng lại càng cảm kích tu sĩ đã nói ra đề nghị này.

Đằng Hùng trong lòng cười đểu, muốn mời Diệp Mặc đến Tự Thiên đảo, đến rồi còn có thể rời đi được không? Nhưng biểu hiện của gã không có chút dị dạng nào, lại cười ha hả nói:

– Đề nghị này quả thực không tồi, cháu gái tôi có rất nhiều, anh Lãm cũng là đã nhắc nhở tôi Anh Lãm của Tự Thiên đảo kia nghe thấy Đằng Hùng nói vậy, sắc mặt lập tức có chút không được tốt, gã sở dĩ bị rơi vào bước đường này, là vì Diệp Mặc là bạn của con trai Đằng Hùng của Giao Đằng cung.

Đang lúc gã muốn phản bác lại, một người con gái xinh đẹp bưng vài đĩa linh quả còn tươi đến.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1215: Giá Linh Trận

Giá Linh Trận

N

ào, nào, đến nếm thử một chút linh quả ‘Lam sắc quả’ của Giao Đằng Cung tôi vừa mới hái xuống đi.

Đằng Hùng cầm lấy một quả ‘Lam sắc quả’ cao hứng phấn chấn mời mọi người cùng thưởng thức.

Y lại cảm nhận được dấu hiệu thần thức trên người Diệp Mặc rồi, tuy trong lòng vẫn còn nhiều nghi vấn, nhưng cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Đối với loại tu sĩ như Diệp Mặc, thì y tuyệt đối sẽ không buông tha.

‘Lam sắc quả’ là linh quả cấp sáu, hương vị vô cùng ngon ngọt, đối với tu sĩ Hóa Chân mà nói, thì loại linh quả này cũng chỉ dùng như đồ ăn phàm tục mà thôi.

Nhưng mấy tên yêu tu Hóa Chân ở đây đều đang nghĩ về tên Đan Vương thất phẩm trẻ tuổi kia, bởi vì một khi Giao Đằng Cung có thêm một Đan Vương thất phẩm, thì thực lực sẽ gia tăng rất mạnh.

Hơn nữa có thể chính họ sau này cũng phải nhờ Giao Đằng Cung luyện chế đan dược, nếu cứ như vậy thì chỗ tốt đều sẽ bị bị tên Đằng Hùng này cầm đi hết mất.

Điều mà bọn họ muốn hiện giờ không phải là thưởng hức ‘Lam sắc quả’, mà là làm thế nào để Diệp Mặc không trở thành người của Giao Đằng Cung, để sau này hắn có thể tùy thời mà trợ giúp bọn họ luyện đan.

Đằng Hùng sao có thể không biết ý của mấy người này, y quay đầu hướng tới thiếu phụ xinh đẹp vừa đưa ‘Lam sắc quả’ vào nói:

– Ta hiện đang cùng với vài bị bằng hữu tham khảo chuyện tu luyện, cần mất chút thời gian, nếu như Đại Đằng trở về, thì bảo nó tới chỗ mẹ của nó chờ ta, sau khi ta kết thúc chuyện bên này, thì cũng sẽ tới đó.

Nhưng Đằng Hùng cũng không biết là Đằng Dịch căn bản là sẽ không trở về, bởi vì y cũng không nói thêm câu nào với mẹ mình.

Nếu y nói nhiều thêm mấy câu, để Đằng Hùng biết y sẽ không trở về, thì không chừng Đằng Hùng hiện giờ căn bản là sẽ không có tâm tư mà ngồi ở đây.

– Vâng, thưa phụ vương.

Con cũng đã lâu không gặp cửu đệ Đại Đằng, lúc đó nó lại đang ở cùng với hai tu sĩ nhân loại, hơn nữa, hơn nữa…

Thiếu phụ xinh đẹp sau khi nghe Đằng Hùng nói, liền bày ra bộ dáng ủy khuất.

Hiển nhiên thiếu phụ xinh đẹp này chính là Hỗ Y mà lúc trước đã cùng Đằng Phi gặp qua Diệp Mặc.

Chỉ là tốc độ pháp bảo phi hành của Diệp Mặc quá nhanh, hơn nữa hai người còn trì hoãn chút thời gian ở nơi khác, cho nên căn bản là không biết Đằng Dịch đã sớm quay lại.

Vì thế cô tự mình thay thị nữ đưa linh quả lên cũng chính là để kể tội Đằng Dịch với Đằng Hùng.

Cô hận nhất chính là khi bản thân đang cùng lão lục Đằng Phi thân thiết, lại có người nhắc tới cô là vợ của lão nhị Đằng Yết.

Đằng Dịch vốn đã biết điều ấy, vậy mà còn cố tình nhắc tới trước mặt người khác.

Đằng Hùng nhíu mày, hiển nhiên cho rằng thiếu phụ xinh đẹp này đã nói hơi nhiều.

Nhưng một tên yêu tu Hóa Chân tầng bảy lại chủ động hỏi trước:

– A, cô nói đã gặp Đại Đằng sao? Bọn họ hiện tại ở chỗ nào?

Tên yêu tu này hiển nhiên đang nghĩ rằng Hỗ Y đã gặp Đằng Dịch cùng Diệp Mặc sau khi họ rời khỏi Giao Đằng Cung, cho nên mới lên tiếng hỏi.

Nếu có thể biết Diệp Mặc hiện đang ở đâu, thì chắc là có thể lấy cớ xin về trước để đi tìm Diệp Mặc.

Người khác đã lên tiếng, thì Đằng Hùng cũng chỉ đành hùa theo:

– Ừ, hơn nữa cái gì? Con nói rõ một chút đi.

Thiếu phụ xin đẹp căn bản không có nghe được tên yêu tu vừa rồi hỏi chính là “Bọn họ”, cho nên hiện tại Đằng Hùng hỏi, ả vội vàng tỏ vẻ ủy khuất:

– Nó kết bạn với hai tên tu sĩ loài người, nên lục ca có nói nó một câu, nhưng nó lại không thèm để ý.

Đã thế hai tên tu sĩ loài người kia còn nhìn con chằm chằm một cách mê đắm, chỉ hận không thể nuốt con vào…

Đằng Hùng nghe Hỗ Y nói xong, lập tức lại tỏ vẻ vui mừng:

– Con nói tên tu sĩ loài người kia nhìn chằm chằm vào con, hắn có ý với con sao?

Hỗ Y còn tưởng rằng lời mình nói đã có hiệu quả, nên vội vàng nói tiếp:

– Dạ, tuy rằng Yết ca đã biệt tích vài chục năm, nhưng con dù sao cũng là…

Đằng Hùng lần này cũng không đợi Hỗ Y nói hết, mà liền cắt ngang lời cô:

– Tốt, tốt lắm.

Ở trong lòng của ta, con cũng giống như là con gái ruột vậy.

Không đợi Hỗ Y kịp vui mừng, thì Đằng Hùng đã lại nói tiếp:

– Tên tu sĩ nhìn chằm chằm vào con tên là Diệp Mặc, mấy ngày nữa đợi hắn trở về, thì con cũng chuẩn bị một chút đi, ta sẽ đem con gả cho hắn là tốt rồi.

Ha ha… Không tồi, không tồi, ha ha…

Đằng Hùng cũng không nghĩ gì về Biên Phượng Tháp, coi như là Hỗ Y nói là chỉ có một mình Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào cô thôi chứ không phải cả hai người.

– A…

Hỗ Y lần này hoàn toàn ngây ngẩn cả người, cô tới là để kể tội Đằng Dịch, nhưng không ngờ là Đằng Hùng lại không hỏi nhiều, mà lại trực tiếp đem cô gả cho tên tu sĩ loài người kia.

Sao lại có thể thế này? Đằng Hùng mặc dù là Giao Đằng Vương, cũng là cung chủ của Giao Đằng Cung, hơn nữa còn là bố chồng của mình.

Mình là con dâu của y, trong khi con trai y còn chưa biết sinh tử thế nào, thì y đã thuận miệng mà đem con dâu gả cho người khác làm vợ rồi sao? Điều này quả thực là hơi quá đáng rồi.

Hỗ Y sau khi hiểu được chuyện này, thì nhất thời trở nên kinh hoàng, nhưng không đợi cô nói tiếp thì Đằng Hùng đã phất tay:

– Con cứ ăn mặc, trang điểm cho tốt, chờ Diệp Mặc trở về.

Còn loại chuyện bưng bê này thì cứ giao cho bọn thị nữ làm đi, con không cần phải tự tay làm.

– Thưa vâng.

Hỗ Y biết không thể nói tiếp điều gì nữa, chỉ có thể tức giận trong lòng mà thôi.

Cô sống ở Giao Đằng Cung cũng không phải là một hai năm, cho nên biết rằng nếu như làm cho cung chủ tức giận thì sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào.

Chờ khi Hỗ Y đã rời đi, Đằng Hùng mới quay sang nhìn tên yêu tu Hóa Chân của Tự Thiên Đảo cười ha hả:

– Tôi cũng không ngờ là Diệp Mặc đã sớm coi trọng đứa con gái này của tôi rồi, xem ra Lãm huynh cũng không cần phải giới thiệu đứa cháu gái cho Diệp Mặc nữa ha ha…

Những người khác ngoài việc mắng thầm trong lòng là Đằng Hùng vô sỉ ra, thì cũng chẳng có biện pháp nào cả.

Diệp Mặc muốn đem hai cái dấu hiệu thần thức của hai tên yêu tu Hóa Chân vây ở trong Lạc Hồn Khư là vì hắn sợ Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp chạy không thoát được sự truy tìm của mấy tên yêu tu Hóa Chân kia.

Còn bản thân hắn lại rất tự tin vào công pháp ẩn nấp của mình.

Chi cần không phải trực tiếp đối mặt với tu sĩ Hóa Chân, thì hắn chắc chắn có thể chạy trốn được.

Thế nhưng hắn lại không ngờ rằng trận pháp vây khốn thần thức của mình lại xuất hiện việc ngoài ý muốn.

Hiện giờ hắn đã rời khỏi ngã tư đổ nát kia, đi tới một quảng trường thật lớn.

Lúc này màn sương mù mầu xám trắng dường như rất sợ ‘Vô Ảnh’.

Đôi khi bình thường không cần Diệp Mặc phải thi triển ‘Tử Nhãn Thàn Hồn Thiết Cát’, thì màn sương mù này đã tự động lui ra phía sau rồi.

– Hồn của ta đâu, hồn của ta đâu…

Diệp Mặc còn đang suy nghĩ xem vì sao màn sương mù này lại có thể có linh tính, thì cái tiếng kêu “Hồn của ta đâu” lại xuất hiện.

Lần này Diệp Mặc nghe được rất rõ ràng, tuyệt đối không hề nghe nhầm.

Hắn thậm chí còn cảm giác được bản thân sau khi nghe thấy thanh âm này, thì thần hồn cũng muốn rời khỏi thân thể.

Sau khi hắn dùng thần thức đảo qua chỗ này, dương như có một đạo bóng đen hiện lên, nhưng lại nhìn không rõ.

Diệp Mặc mặc dù có ‘Tử Nhãn Thàn Hồn Thiết Cát’, nhưng thần thức của hắn cũng không thể đưa đi quá xa được.

Mà loại âm thanh này lại không ngừng xuất hiện, khiến cho tu vi Thừa Đỉnh của hắn cũng có chút cảm giác rợn tóc gáy.

Tuy là Diệp Mặc có ‘Vô Ảnh’ trợ giúp, cho nên màn sương mù màu xám trắng, và ảo trận đối với hắn cũng không có ảnh hưởng lớn, nhưng Diệp Mặc vẫn muốn đi tìm trận môn của ảo trận.

Cho dù là hắn không phá đi ảo trận này, nhưng tối thiểu cũng phải xác định được phương hướng và vị trí.

Nếu không thì hắn biết đi đâu tìm ‘Tiên khuyên hoa’ chứ!

Sau khi Diệp Mặc nghe được cái thanh âm kia, trong lòng lại khẽ động.

Hắn là một tu sĩ Thừa Đỉnh, đương nhiên sẽ không sợ quỷ.

Không chỉ nói đến quỷ, cho dù là quỷ tu hắn cũng sẽ không để ý.

Chỉ là cái thanh âm kia lại làm cho Diệp Mặc cảm thấy rất kỳ quái, nếu nói là thanh âm này tự nhiên mà có, thì Diệp Mặc tuyệt đối không tin.

Cho dù là chấp niệm của người đã chết thì cũng không thể.

Bởi vì thanh âm kia có thể ảnh hưởng đến tâm thần.

Không có một chấp niệm của tu sĩ nào có thể ảnh hưởng đến tâm thần của tu sĩ Thừa Đinh cả.

Huống chi Diệp Mặc biết trình độ kiên định của tâm thần mình như thế nào.

Hắn tu luyện thời gian dài dưới ‘Khổ trúc’, ngay cả tâm ma lôi kiếp còn không thể ảnh hưởng đến hắn, thì nếu là một cái chấp niệm cũng tuyệt đối không thể ảnh hưởng tới hắn.

Thanh âm kia xuất phát từ một cái cung điện đổ nát, mà cái cung điện này tuy rằng đã bị tàn phá nặng nề, nhưng chỉ cần nhìn từ vẻ ngoài, Diệp Mặc cũng có thể tưởng tượng ra sự xa hoa tráng lệ của nó khi xưa.

Cung điện cũng không hoàn toàn bị sập, chỉ là mấy cây cột chống bên ngoài không được trọn vẹn mà thôi.

Trong cung điện là một mảng tối đen, nhưng Diệp Mặc cũng không thèm để ý, tiêu sái mà đi vào bên trong cung điện vô cùng đen tối này.

Vừa tiến vào cung điện, Diệp Mặc lại cảm nhận được cả người lạnh buốt, cái lạnh này cũng không phải là lạnh lẽo như băng, mà là cái lạnh phát ra từ trong lòng, dường như muốn nói cho hắn biết đây là một nơi không nên đi vào.

Một ánh mắt nhoáng lên hai luồng sáng mỏng manh nhìn Diệp Mặc một cái rồi biến mất, Diệp Mặc lập tức dừng bước đứng im tại chỗ, đồng thời quét thần thức ra ngoài.

Hắn nhìn thấy một cái bóng đen, cái bóng đen này lại ẩn giữa một màn đen tối khiến hắn khó có thể thấy được.

Đối với người khác không thể dùng thần thức ở trong này, nhưng Diệp Mặc lại thi triển một đạo ‘Tử Nhãn Thàn Hồn Thiết Cát’ trước khi quét thần thức ra nên mới có thể nhìn thấy cái bóng đen kia.

Đây không phải là quỷ tu, hơn nữa cũng không phải là linh tu.

Khiến Diệp Mặc cảm thấy kinh dị chính là hắn chưa từng thấy thứ gì như thế này, chẳng phải người, cũng không phải yêu, càng không phải là linh vật.

Chẳng lẽ lại là do màn sương mù mầu xám trắng này đã trải qua thời gian quá lâu mà sinh ra linh trí chăng?

– ‘Vô Ảnh’, đi lên ăn nó đi!

Diệp Mặc lần này không ngăn cản ‘Vô Ảnh’ nữa, mà trực tiếp hạ lệnh công kích cho ‘Vô Ảnh’.

Chỉ là ‘Vô Ảnh’ còn chưa kịp động, thì cái bóng đen kia đã biến mất không còn tung tích nữa rồi.

Thế này còn ăn cái rắm gì…

Diệp Mặc không nghĩ tới tốc độ của cái bóng đen kia lại nhanh như vậy, chỉ thoáng cái đã biến mất, ngay cả ‘Vô Ảnh’ cũng không có cách nào bắt kịp được.

Quang cảnh trong đại điện tuy rằng đã vô cùng tan hoang, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể cảm nhận được sự huy hoàng của nó năm xưa.

Xuyên qua đại điện đen ngòm, Diệp Mặc tiến vào trong hậu viện, đây dường như là nội phủ của thành chủ.

Thần thức của Diệp Mặc lập tức quét một vòng phía trong viện.

Cái thứ nhất hắn chú ý tới là một chiếc giường lớn trong một gian phòng tối.

Diệp Mặc liền tiến vào trong gian phòng đó.

Hắn cũng không phải là vì cái giường mà vào đây, mà là vì xung quanh cái giường này có nhiều dấu vết của trận pháp.

Diệp Mặc là tông sư trận pháp cấp chín, cho nên sau khi hắn nhặt lên một cái trận kỳ đã gẫy, lại nhìn một lúc những vị trí đã từng bố trí trận kỳ, thì trong lòng lập tức đã hiểu ra.

Phòng này chính là của thiếu thành chủ Phong Hi của Minh Nguyệt Thành, còn cái giường lớn này chính là nơi Phong Hi để Kế Hôn nằm lên.

Đồng thời hắn cũng hiểu được vì sao cha của Kế Hôn lại vô cùng phẫn nộ rồi.

Vì y tuyệt đối không phải hiểu lầm Phong Hi, mà bởi vì y cũng nhìn ra được cái trận pháp này không phải là Dưỡng hồn trận, mà là một cái Phệ thần trận, hay còn gọi là Giá linh trận.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box