1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 22 : Truy Đuổi (c106-c110)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 22 : Truy Đuổi (c106-c110)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 106: Truy Đuổi

Truy Đuổi

B

ỗng nhiên Diệp Mặc hiểu rõ mọi chuyện.

Vụ Đàn Đô nổ tung mấy tháng trước là do hắn và Văn Đông cùng làm.

Hơn nữa nghe Cung Hối Sơn nói Văn Đông là người Bắc Sa.

Tuy rằng Diệp Mặc không biết Bắc Sa là tổ chức gì, nhưng hiện tại Lý Hồ nói Phùng Điềm là người Bắc Sa, cuối cùng Diệp Mặc đã hiểu được cảm giác quen thuộc của hắn đối với sát khí trên người Phùng Điềm, hóa ra là vì Văn Đông.

Diệp Mặc nhìn Lý Hồ bỗng nhiên mỉm cười.

– Về điều này, thật ra các người đã hiểu lầm Phùng Điềm.

Bởi vì một là thứ đó không có trong tay cô ấy.

Hai là, thứ đó không phải do cô ấy lấy đi.

Diệp Mặc không nói chuyện vụ nổ mấy tháng trước.

Sở dĩ hắn giúp Phùng Điềm một chút, bởi vì vừa rồi Phùng Điềm bị Lý Hồ nói oan, nhưng hắn cũng không nói ra chuyện của Văn Đông.

Hơn nữa Lý Hồ cũng nói, lấy thứ đó ra có thù lao, còn không cần chịu trách nhiệm.

Nói thật, thứ này đối với Diệp Mặc mà nói, hoàn toàn không dùng được.

– Sao anh biết? Anh biết chúng tôi tìm là cái gì sao?

Lý Hồ uống nước xong, đã có một ít khí lực, đứng lên.

Chỉ có điều thân thể còn rất suy yếu.

Diệp Mặc khoát tay.

– Làm sao tôi biết, anh không cần hiểu.

Chỉ có điều nếu anh đã nói sẽ trả thù lao cho thứ này, thật ra tôi có thể giúp anh một chút.

Bán cho các anh cũng không sao.

Dù sao đi nữa bạn tôi cũng không cần.

Lý Hồ lập tức vui mừng kêu lên.

– Đương nhiên cần, khẳng định muốn.

Anh cứ ra giá, chúng tôi khẳng định sẽ tiếp nhận.

Thậm chí anh ta cũng không ra giá tiền cho phép, có thể thấy được thứ này rất quan trọng trong mắt anh ta.

Còn có một điều chắc hẳn anh ta cũng hiểu được, Diệp Mặc là người có thể ở giữa sa mạc cho người xa lạ nước, tuyệt đối sẽ không phải là kẻ gian trá.

Diệp Mặc vẫn không nói gì, nhưng Phùng Điềm lại có chút vui mừng kêu lên.

– Anh, xin hỏi anh biết chị Đông đang ở đâu không?

Trong mắt cô lộ rõ vẻ chờ mong.

– Tôi không biết.

Diệp Mặc nhận ra Phùng Điềm chẳng những cùng một tổ chức với Văn Đông, dường như còn cùng phản bội lại tổ chức.

Hơn nữa quan hệ hai người cũng không tệ lắm.

Quả nhiên nghe thấy Diệp Mặc nói, trong mắt Phùng Điềm chợt hiện lên chút thất vọng.

Diệp Mặc quay đầu lại nhìn qua Lý Hồ một chút.

Hắn có chút thưởng thức Lý Hồ.

Tên của anh ta và tính cách anh ta cũng không cân xứng.

Thấy Lý Hồ rất khẩn thiết nhìn hắn, Diệp Mặc khẽ cười nói.

– Anh có thể trả bao nhiêu tiền?

– Năm trăm ngàn.

Lý Hồ buộc miệng thốt lên.

Phùng Điềm lập tức lại phản ứng lại, cô khinh thường nói.

– Thứ này đem rao bán ở trên quốc tế thấp nhất cũng phải mấy triệu đôla.

Anh lại ra giá năm trăm ngàn.

Giá như vậy mà anh cũng nói ra miệng được.

Quả nhiên Lý Hồ nghe Phùng Điềm nói xong, trong mắt chợt hiện lên vẻ hổ thẹn.

Năm trăm ngàn đối với anh ta mà nói đã là giá cao nhất.

Dù sao cơ cấu tổ chức của bọn họ là ở trong nước, khác với nước ngoài.

Anh ta cũng hiểu được mình ra giá này không phải là thấp, mà là quá quá thấp.

Thậm chí chưa bằng một phần mười giá của bản thân thứ này.

Diệp Mặc nhận ra năm trăm ngàn đã là giá tiền cao nhất mà Lý Hồ có thể làm chủ.

Hơn nữa đối với Diệp Mặc mà nói, thứ này trong tay hắn thực sự cũng chẳng có ích gì.

Hơn nữa còn chiếm diện tích lớn trong túi xách.

Điều này khiến Diệp Mặc cảm thấy rất phiền.

Cảm giác của hắn đối Lý Hồ cũng không tệ.

Hắn cũng sẽ không vì một mô hình mà chờ được giá mới bán ra.

Hắn không có nhiều thời gian như vậy.

Hiện tại, mục đích chủ yếu của hắn không phải là kiếm tiền.

Đương nhiên có tiền là rất tốt.

Hiện tại tự nhiên có năm trăm ngàn đến, Diệp Mặc rất hài lòng.

– Kỳ thật, năm trăm ngàn quả thật có hơi thấp.

Hay là tôi thêm hai trăm ngàn.

Lý Hồ có chút xấu hổ nói.

Trần Hoành Triết bỗng nhiên ngắt lời nói:

– Đội trưởng Lý, anh chạy đi đâu kiếm thêm hai trăm ngàn? Chẳng lẽ anh muốn bỏ tiền riêng của mình ra?

Lý Hồ còn chưa trả lời, Diệp Mặc đã xua tay nói:

– Được rồi, đúng năm trăm ngàn.

Tôi bán cho anh.

Nói xong, Diệp Mặc đã lấy mô hình và tư liệu trong túi xách ra, thuận tay đưa cho Lý Hồ.

– Cái anh nói chính là cái này phải không?

Một lúc lâu sau Lý Hồ vẫn không có phản ứng.

Anh ta không ngờ chuyện này lại bất ngờ thuận lợi như thế.

Anh ta cầm lấy thứ đó.

Vẻ mặt Phùng Điềm đầy khiếp sợ.

Cô cũng thật sự không ngờ được thứ đó lại ở ngay trên người người này.

Cuối cùng Lý Hồ hiểu ra, giống như vừa tỉnh mộng.

Sau khi nhận lấy thứ đó, anh ta lấy đèn pin ra soi một chút, luôn miệng nói:

– Không sai, chính là cái này, chính là cái này…

– Cái này mấy triệu đôla.

Không ngờ chỉ năm trăm ngàn anh đã bán.

Anh…

Phùng Điềm không rõ thân phận của Diệp Mặc.

Đương nhiên, cô có nghĩ cũng không ra.

– Cám ơn, cám ơn, cám ơn.

Tôi thật sự không nghĩ tới có thể thực sự tìm được thứ này trong sa mạc.

Nhưng trên người tôi lại không mang theo tiền…

Nói xong ngay cả Lý Hồ cũng cảm giác xấu hổ.

Tuy rằng thứ này đối với anh ta rất quan trọng, nhưng dù sao đây cũng là đồ của người khác.

Anh ta nói suông chứ không làm, thực sự có chút không ổn.

Ai ngờ được Diệp Mặc lại cười nhạt nói:

– Vậy tôi cho anh nợ.

Nói cho tôi biết một số điện thoại.

Sau khi tôi trở về gọi điện thoại cho anh.

Tới lúc đó anh đưa tiền cho tôi.

– Cái gì?

Chẳng những Lý Hồ giật mình, ngay cả Phùng Điềm và Trần Hoành Triết ở bên cạnh cũng giật mình.

Làm gì có kiểu kinh doanh như vậy? Sao có thể tin tưởng người khác như vậy.

– Cái này…

Lý Hồ thật sự cũng không nói nên lời.

Anh ta nhận ra Diệp Mặc không phải là người tầm thường, nhưng không ngờ hắn lại rộng rãi đến mức này.

Anh ta không hỏi Diệp Mặc làm thế nào nhận được thứ này, bởi vì anh ta cũng không muốn miệt mài theo đuổi làm thế nào thứ đó lại tới đây.

Mỗi người đều có bí mật của mình.

Nếu người này tin tưởng mình như thế, mình cũng không nên làm kiêu.

Nghĩ đến đây Lý Hồ hành lễ với Diệp Mặc.

– Người anh em, Lý Hồ không làm kiêu.

Anh đã nói vậy, tôi chắc chắn sẽ thực hiện.

Thứ đó tôi cần phải mang về, bởi vì nó không phải quan hệ tới cá nhân tôi.

Tôi muốn biết họ tên của anh.

Bằng không đến lúc đó tôi còn không biết nên giao tiền cho ai…

– Tôi tên là Diệp Mặc…

Diệp Mặc không chút giấu diếm.

Tên của hắn, Văn Đông biết, hơn nữa Tống Gia cũng biết.

– Diệp Mặc?

Lý Hồ lặp lại một lần, tuy nhiên không nghĩ sâu.

Sau đó anh ta nói:

– Số điện thoại của tôi là 13817XXXX, Yến Kinh…

Nói tới đây Lý Hồ bỗng nhiên dừng lại, bởi vì anh ta thấy Diệp Mặc chạy đi.

Ngoại trừ một bình nhỏ, một kim chỉ nam ra còn để lại một câu nói, thân ảnh của hắn đã biến mất.

Câu nói kia chính là, “trong bình có ba viên thuốc, các người mỗi người một viên.

Nhanh chóng khôi phục thể lực.

Gặp lại sau.”

Lý Hồ nhặt lên kim chỉ nam và cái bình lên ngây người một lúc lâu mới lên tiếng:

– Anh Diệp thật sự là một người kỳ lạ.

Nói xong, anh ta mở bình ra.

Bên trong chỉ có ba viên viên thuốc màu đen.

– Thứ này có thể uống được không?

Trần Hoành Triết nhìn viên thuốc này nhíu mày.

– Chỉ cần là anh Diệp cho, tôi cho rằng có thể uống được.

Nói xong Lý Hồ không chút do dự nuốt một viên.

Phùng Điềm hừ lạnh một tiếng, cũng trực tiếp nhận một viên từ trong tay Lý Hồ nuốt xuống.

Chỉ có Trần Hoành Triết có chút do dự nhìn viên thuốc còn lại trong tay Lý Hồ.

Không bao lâu sau, vẻ mặt Phùng Điềm đầy vui mừng đứng lên, lắc lắc mái tóc mình, vui mừng nói:

– Không ngờ có loại thần dược này.

Anh không ăn, vậy một viên này để cho tôi.

Nói xong cô cầm lấy viên thuốc còn lại trong tay Lý Hồ.

Lúc này, vẻ mặt Lý Hồ cũng vui mừng bất ngờ đá chân một cái.

Không ngờ viên thuốc này lại thần kỳ như thế.

Anh ta chỉ uống một viên, thân thể đang có chút mệt mỏi và suy kiệt dường như lập tức khôi phục lại.

Lúc này thấy Phùng Điềm đến cướp, đương nhiên sẽ không cho cô mà ném sang cho Trần Hoành Triết.

– Anh nhanh uống đi.

Khôi phục được thể lực, chúng ta lập tức ra khỏi sa mạc.

Nói xong câu đó, anh ta nhìn về phía Diệp Mặc vừa biến mất, lại lẩm bẩm nói:

– Anh Diệp thật sự đúng là một kỳ nhân.

Rất có thể anh ta là người của một phái cổ võ.

Chỉ có bọn họ mới có đan dược thần kỳ như thế, chỉ có bọn họ mới có thể thoải mái chạy ở Takla Makan như thế…

Diệp Mặc bỏ lại viên thuốc, còn không kịp nói chuyện, đương nhiên là lại cảm nhận được bóng đen đã trúng cái đinh của hắn.

Hắn thật sự muốn biết đồ chơi này rốt cuộc là cái gì.

Thứ nó quan tâm có phải vì Tử Tâm Đằng trên người mình hay không?

Quả nhiên Diệp Mặc chỉ đuổi theo hơn mười phút, đã thấy một bóng đen mơ mơ hồ hồ.

Tuy rằng tốc độ của bóng đen này vẫn rất nhanh, nhưng tốc độ của Diệp Mặc cũng không chậm.

Thoạt nhìn bóng đen có chút giống rể cây Hồ Dương.

Đôi khi Diệp Mặc thậm chí nghĩ có phải nó là do rễ cây Hồ Dương biến thành hay không.

Tuy rằng Hồ Dương nổi tiếng là ngàn năm không chết, ngàn năm không đổ, ngàn năm bất diệt, nhưng Diệp Mặc cũng biết ý tưởng này của hắn quá mức hoang đường.

Từ đầu đến cuối Diệp Mặc hết sức chăm chú đuổi bóng đen phía trước, thậm chí không nhìn phương hướng, cũng không chú ý đường đi.

Hơn nữa hiện tại ba lô ở trên người hắn, hắn cũng không cần chú ý tới mấy chuyện này.

Hắn không tin một sa mạc còn có thể tiêu diệt một Tu Chân giả như hắn.

Cho nên mấy giờ sau, khi trời đã sáng hẳn, Diệp Mặc đã dần dần thấy rõ ở mấy chục mét phía trước, bóng đen kia thật sự giống như một rễ cây Hồ Dương.

Trời đã sáng, Diệp Mặc càng không lo lắng thứ này sẽ chạy trốn.

Nhưng ngay khi Diệp Mặc đang nhìn chằm chằm vào thứ này, bóng dáng này bỗng nhiên lại biến mất.

Nếu không phải Diệp Mặc còn có thể cảm nhận được dấu hiệu thần thức của hắn, hắn đã lại mất dấu Lúc này Diệp Mặc đã hiểu được, thảo nào tối hôm khi hắn truy đuổi, nó lại có thể lúc ẩn lúc hiện.

Thì ra bóng dáng không ngờ có thể ẩn vào trong cát vàng.

Hắn căn cứ vào dấu vết thần thức lúc ẩn lúc hiện để truy tìm, cũng sẽ không hoàn toàn mất dấu của nó.

Tuy nhiên hiện tại Diệp Mặc đã hiểu được, đương nhiên càng không bỏ qua.

Tốc độ của bóng dáng này ở trong cát không ngờ vẫn rất nhanh.

Diệp Mặc lại không ngừng đuổi theo.

Hắn không tin mình đuổi không kịp một súc sinh trong sa mạc.

Chẳng những bóng dáng này có sức sống vô cùng cường hãn, hơn nữa sức chịu đựng cũng vô cùng cường hãn.

Nó và Diệp Mặc hai bên đã rượt đuổi nhau suốt một ngày trong sa mạc.

Tốc độ rốt cục đã chậm lại.

Diệp Mặc thở phào một cái.

Hắn cũng có phần không chịu nổi.

Hắn lấy ra một lọ nước uống một hơi cạn sạch.

Bỗng nhiên Diệp Mặc trợn tròn mắt.

Hóa ra hắn phát hiện bóng dáng này ở trong cát vàng, hắn vẫn có thể vẫn định vị được.

Nhưng hiện tại dường như bóng dáng này hiểu được ý của Diệp Mặc, không ngờ chui sâu vào trong cát.

Hơn nữa còn dần dần vượt qua phạm vi thần thức của Diệp Mặc có thể cảm ứng được.

Phạm vi Diệp Mặc có thể cảm thụ được dấu hiệu thần thức nhiều nhất là khoảng 50m, mà khoảng cách bóng dáng này chui sau xuống không ít hơn 50m.

Cuối cùng Diệp Mặc lại hoàn toàn mất dấu của bóng dáng này.

Diệp Mặc có chút buồn bực đứng ở chỗ cái bóng chui sâu xuống, trong lòng căm tức một cách khác thường.

Hắn đang nghĩ có nên đào chỗ này xuống hay không? Nhưng đi vào trong hố đào giữa sa mạc thật sự là quá nguy hiểm.

Diệp Mặc nhớ tới tình cảnh hắn rơi vào xoáy cát mấy ngày trước, bây giờ còn lòng còn sợ hãi!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 107: Bãi Sa Mạc Ngầm

Bãi Sa Mạc Ngầm

B

ảo Diệp Mặc buông tha cho thứ hắn đã theo đuổi suốt một ngày một đêm, Diệp Mặc thật sự có chút không cam lòng.

Nhưng hiện tại biết rõ nó trốn vào sâu trong sa mạc, Diệp Mặc lại không có biện pháp nào khác.

Nếu hắn luyện khí tới tầng thứ ba thì tốt rồi.

Tới lúc đó Diệp Mặc sẽ không chút do dự tiến vào sa mạc.

Thời gian đang luyện khí tầng thứ ba, hắn sẽ không sợ chết khát, bởi vì có thể dùng được rất nhiều pháp thuật quan trọng phát ra được quả bóng nước.

Một khi có thủy cầu thuật, hắn có thể chuyển đổi linh khí thành nước, căn bản không sợ chết khát.

Hơn nữa khi ở tầng thứ ba, hắn ở trong sa mạc không hít thở, một tháng cũng sẽ không chết.

Đáng tiếc, thiếu một tầng, là thiếu rất nhiều.

Đây là một đường ranh giới.

Bóng đen này chuyên nhằm vào hắn.

Thậm chí Diệp Mặc có thể tưởng tượng được, nó chắc chắn có hứng thú đối với Tử Tâm Đằng trên người hắn.

Bởi vì ngoại trừ Tử Tâm Đằng ra, những thứ trên người hắn cũng giống với những thứ người khác mang theo.

Cũng chỉ có Tử Tâm Đằng thì người khác không có.

Tuy nhiên thứ này cũng đủ giảo hoạt.

Không ngờ nó có thể nghĩ ra, trước theo đuổi Diệp Mặc, sau đó lại cướp thứ đó.

Bỗng nhiên Diệp Mặc nhớ tới một chuyện quan trọng.

Đó là hắn đuổi theo bóng đen này cũng đã một ngày một đêm, vì sao cho tới bây giờ bóng đen này mới nhớ tới chuyện chui sâu xuống bên dưới? Dựa theo trình độ khôn khéo của thứ này, nó hẳn là đã sớm nghĩ tới biên pháp tiến sâu xuống.

Điều này nói lên điều gì? Chỉ có thể thuyết minh chỉ ở riêng chỗ này, bóng đen này mới có thể tiến sâu vào.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc thầm vui mừng.

Sa mạc Takla Makan này, mặt ngoài thoạt nhìn không có gì khác biệt với sa mạc khác, nhưng phía dưới nơi này có nhiều thứ rất thần bí, bao gồm phần lớn cổ thành được che giấu trong dòng sông dài lịch sử.

Có lẽ nơi này chính là một lối đi không ai biết thông xuống dưới cổ thành.

Chỉ có điều bên ngoài của nó và những chỗ khác trong sa mạc không có gì khác biệt mà thôi.

Hoặc là nói lần trước chỗ mình thiếu chút nữa rơi vào xoáy cát, cũng là một thông đạo xuống dưới cổ thành.

Ôi, Diệp Mặc lại thở dài một tiếng.

Nếu đã luyện khí tới tầng thứ ba thì tốt rồi.

Tuy nhiên Diệp Mặc lập tức dừng ánh mắt ở trên ba lô của mình.

Trong ba lô còn có mười bình nước.

Ngoài ra, còn có một túi nước của cô gái áo vàng.

Chủ yếu còn có rất nhiều viên thuốc do Diệp Mặc tự mình chế luyện.

Có mấy thứ này, cho dù hắn bị vùi trong cát mười ngày nửa tháng, hẳn cũng không có vấn đề.

Sợ cái gì? Mình đến sa mạc chính là vì Tử Tâm Đằng.

Nếu thứ này có thể cũng tới vì Tử Tâm Đằng, Chứng minh đồ chơi này từng thấy Tử Tâm Đằng.

Bằng không nó sẽ không mẫn cảm như vậy.

Đi vào.

Một khi Diệp Mặc đã hạ quyết tâm, sẽ không có ai có thể ngăn cản được.

Hắn lấy từ trong ba lô ra một cái xẻng sắt, bắt đầu đào cát ở vị trí bóng đen biến mất.

Tốc độ của Diệp Mặc rất nhanh.

Sau ba giờ, hắn đã đi sau xuống gần trăm mét.

Diệp Mặc đào xong đẩy cát ra phía sau, lại xúc cát ép chặt vào hai bên.

Nếu không phải túi xách của hắn quá lớn, lúc này nói không chừng hắn đã sâu tới gần hai trăm mét.

Tuy nhiên Diệp Mặc phỏng đoán hiện tại lối vào của hắn đã hoàn toàn bị chặn.

Lại đào đại khái gần hai trăm mét, bỗng nhiên xẻng sắt của Diệp Mặc đụng phải một vật gì đó cứng rắn.

Trong lòng Diệp Mặc rất vui mừng.

Hẳn là tới nơi rồi.

Vật cứng rắn này hẳn chính là tảng đá.

Thần thức của Diệp Mặc lướt nhanh về phía trước, cẩn thận quan sát một chút.

Quả nhiên là tảng đá rất lớn.

Tảng đá này rất dầy, phải gần một mét.

Diệp Mặc không sốt ruột, mà ngồi xuống trước, lấy ra một viên đan dược ăn vào, lại uống một lọ nước khôi phục chân nguyên.

Hắn đào xuyên xuống dưới, khoảng cách này cũng gần ba trăm mét.

Cũng có thể thấy nó nằm cách mặt đất ít nhất gần hai trăm mét.

Lại thêm một giờ sau, Diệp Mặc khôi phục tinh thần, xẻng sắt trong tay được kết hợp với chân nguyên bắt đầu xúc xuống tảng đá.

Tức thì, từng mảnh đá nhỏ bắn ra xung quanh.

Tảng đá gặp xẻng sắt của Diệp Mặc, thật giống như bùn nhão, không tốt hơn so với cát vừa rồi là mấy.

Chỉ chưa đến nửa giờ, tảng đá dày hơn một mét đã hoàn toàn bị Diệp Mặc đào thành một hố xuyên qua.

Lúc này, Diệp Mặc mới tiến vào trong hố.

Cát bên ngoài miệng hố, rất nhanh lấp đầy cái hố.

Diệp Mặc rơi xuống một nơi rất rộng lớn, giống như là một đường phố, nhưng xung quanh nơi này tản mát ra một mùi vị khó ngửi, không giống như mùi nấm mốc, cũng không giống như mùi thối rữa.

Loại mùi này rất quái dị, lại không thể miêu tả ra được.

Sau khi đi dọc theo đường phố này chừng mấy chục mét, thần thức của Diệp Mặc mở rộng đi, rốt cục lại phát hiện nơi này không phải là một đường phố.

Nhưng thật ra toàn bộ đường hầm này được dùng đá bằng tạo nên.

Diệp Mặc đi dọc theo con đường đá này, cẩn thận tiến về phía trước.

Từ đầu đến cuối thần thức của hắn vẫn chú ý tới động tĩnh xung quanh.

Bởi vì hắn khẳng định bóng đen kia trốn tới chỗ này.

Chỉ có điều không biết rốt cuộc nó trốn ở chỗ nào.

Hơn nữa Diệp Mặc xác định ngoại trừ cái hố hắn miễn cưỡng đào để đuổi theo nó tiến vào, khẳng định còn có lối vào khác, thậm chí còn không cần phải đào nữa.

Bởi vì hai bên đường đá này không phải là nhà, cũng không phải đường phố.

Thật ra nó tương tự với một thung lũng.

Cho nên Diệp Mặc mới khẳng định nơi này không phải là thành phố ngầm.

Dường như cảm ứng được điều gì, Diệp Mặc bỗng nhiên ngừng bước chân.

Cho dù hắn là Tu Chân giả, cũng cảm giác được da đầu có chút tê dại.

Một loạt rễ cây Hồ Dương sắp hàng ở hai bên phía trước.

Mà cái khiến Diệp Mặc cảm giác được da đầu tê dại chính là một rễ cây Hồ Dương trong số đó.

Hắn dùng thần thức quan sát kỹ lưỡng rễ cây Hồ Dương thấy phía trên nó có một cái đinh sắt.

Đó chính là cái đinh sắt có thêm thần thức của hắn.

Đinh sắt của hắn thật sự bắn trúng một rễ cây Hồ Dương.

Cho dù Diệp Mặc trăm ngàn lần không tin, nhưng sự thật ở trước mặt, hắn không tin cũng không được.

Cho dù ở Tu Chân Giới cũng không có loại chuyện quỷ dị thế này.

Mà loại chuyện này lại phát sinh rõ ràng ở trước mắt hắn.

Diệp Mặc tuyệt đối không tin được một rễ cây Hồ Dương có thể trốn tránh được sự truy đuổi của hắn suốt một ngày một đêm.

Hơn nữa còn chạy nhanh như vậy.

Thậm chí Diệp Mặc còn thấy rễ cây Hồ Dương kia vốn đang sinh trưởng ở đây, chứ không phải là bị người ta di chuyển xuống.

Diệp Mặc tập trung toàn bộ tinh thần đề phòng đi đến bên cạnh rễ cây Hồ Dương.

Thần thức lại cẩn thận quan sát một chút.

Không sai.

Đinh sắt của hắn quả thật cắm ở trên rễ cây Hồ Dương.

Vì vậy hắn càng thêm tin tưởng.

Diệp Mặc lại lấy đèn pin ra, vẫn thấy rất rõ ràng chiếc đinh sắt ở trên rễ cây Hồ Dương.

Thần thức của hắn không nhìn lầm.

Một rễ cây Hồ Dương sẽ chạy nhanh như vậy sao? Diệp Mặc không hề động vào đinh sắt kia, mà lại trầm tư suy nghĩ.

Bỗng nhiên Diệp Mặc nghĩ ra.

Hai ngày trước, hắn dùng đinh sắt bắn trúng vị trí xung quanh vai bóng đen kia.

Mà trước mắt, trên rễ cây Hồ Dương này, đinh sắt lại ở vị trí trên đỉnh.

Vị trí này rõ ràng không thích hợp.

Tiếp theo Diệp Mặc lại phát hiện ra một vấn đề khác.

Hắn thấy đinh sắt này thậm chí còn có một bộ phận nhỏ lộ ra bên ngoài.

Diệp Mặc nghĩ thầm, với thủ đoạn của hắn, nếu muốn dùng đinh sắt này bắn vào rễ cây Hồ Dương, tuyệt đối không có khả năng một cây đinh không cắm vào hết.

Dấu hiệu này cho thấy, cái đinh này cũng không phải Diệp Mặc bắn vào, mà là sau này bị kẻ khác cố ý đóng lên trên rễ cây Hồ Dương này.

Là ai có thể đóng cái đinh này lên rễ cây Hồ Dương? Diệp Mặc nhíu mày, cẩn thận rút đinh ra.

Diệp Mặc nhanh chóng phát hiện trên đinh sắt còn có chút vết máu, thậm chí còn có một sợi lông dài nhỏ.

Quả nhiên cái đinh là cố ý đóng lên.

Nhìn sợi lông này cũng biết, bóng đen hắn đã bắn trúng nó hẳn là một loại động vật giống như khỉ.

Ở trong sa mạc có loại động vật này sao? Diệp Mặc cũng cảm thấy rất kỳ lạ.

Tuy nhiên khỉ và tinh tinh đều là động vật rất thông minh, có thể nghĩ ra biện pháp như vậy cũng rất bình thường.

Diệp Mặc hiểu rõ ràng về vấn đề này.

Hơn nữa biết cái mình muốn đuổi theo là động vật gì, tất cả đều đã rõ ràng.

Xem ra động vật này chẳng những vô cùng thông minh, hơn nữa chạy trốn rất giỏi.

Đường đá dưới sa mạc này chỉ có một.

Hơn nữa hai bên ngoại trừ vài rễ cây Hồ Dương ra, chính là cát và đá xanh.

Dường như thật lâu trước kia có người làm con đường đá này dẫn tới một nơi nào đó.

Hơn nữa những cây Hồ Dương ở hai bên đường đá cũng là cố ý trồng.

Diệp Mặc tăng tốc đi dọc theo đường đá.

Hắn biết nếu bóng đen kia có thể chạy đến chỗ này, chứng tỏ trước đây nó đã từng chạy tới nơi này rồi.

Chỉ cần dọc theo còn đường đá này khẳng định có thể đuổi kịp nó.

Nhưng điều khiến Diệp Mặc thất vọng chính là, hắn đã đi trên đường đá này một hồi lâu, chẳng những không đuổi kịp bóng đen kia, thậm chí ngay cả con đường này có điểm cuối hay không cũng không biết.

Nếu không phải con đường này chỉ có một hướng, Diệp Mặc còn tưởng rằng mình lại lạc đường.

Đã qua một thời gian lâu như vậy, Diệp Mặc đoán hắn đã không đuổi kịp bóng dáng này.

Hắn cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Một là nó chạy quá nhanh, không ngờ chạy trốn tới đường hầm dưới sa mạc này.

Hơn nữa nó lại quá mức thông minh.

Diệp Mặc không muốn truy đuổi theo bóng dáng này, cũng lười để ý tới những thứ bên cạnh.

Dù sao đi nữa, hai bên cũng chỉ là một vài rễ cây Hồ Dương.

Hắn triển khai tốc độ cực nhanh gấp rút chạy về phía trước.

Lại thêm nửa ngày, sau bảy ngoặt tám rẽ, không ngờ phía trước có một cầu thang đi lên.

Tuy nhiên cầu thang cũng không dài, chỉ có khoảng hai, ba mươi mét.

Diệp Mặc đi lên cầu thang, dùng thần thức quét ra ngoài, mới hiểu được không ngờ hắn lại đi tới một địa phương trống trải.

Chỉ có điều có một tảng đá xanh ngăn cản lối vào mà thôi.

Hắn chạy tròn một ngày, chạy tới chạy lui chỉ là thấy con đường đá dưới lòng đất.

Không biết có phải đã bị súc sinh lông rậm kia đùa giỡn hay không.

Chắc con đường đá này dài khoảng mười dặm, chẳng qua có chút quanh co khúc khuỷu.

Ai vậy, ai đã xây dựng một chỗ với cây Hồ Dương ở hai bên như vậy để làm cái gì? Hơn nữa còn dài như vậy? Chi phí này cũng không nhỏ đâu.

Hồ Dương có thể sinh trưởng dưới lòng đất không? Diệp Mặc không rõ, có phải ban đầu nơi đây ở trên mặt đất, sau lại chìm xuống hay không?

Diệp Mặc suy nghĩ một hồi lâu vẫn nghĩ không thông.

Hắn lắc đầu, trực tiếp bước lên cầu thang, đi đến cuối.

Sau khi đẩy tảng đá ra, không có cát từ trên rơi xuống.

Không ngờ nơi này vẫn chưa phải là sa mạc phía trên.

Diệp Mặc đi qua cái cửa ra này, lại phát hiện đây là một bãi sa mạc rất lớn.

Không ngờ là một bãi sa mạc ngầm.

Tuy nhiên sau khi Diệp Mặc lại dùng thần thức cẩn thận lướt nhanh qua một chút, hắn lập tức liền sợ ngây người!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 108: Gặp Lại

Gặp Lại

Đ

ập vào mặt không ngờ là một bãi sa mạc, điều này cũng không phải là quan trọng nhất, quan trọng nhất là xung quanh bãi sa mạc cây Tử Tâm Đằng mọc rậm khắp rồi.

Trong thần thức của Diệp Mặc thì có mấy trăm cây, phía xa xa rậm rạp tất cả đều là Tử Tâm Đằng.

Hơn nữa thân mọc còn to hơn cổ tay, đây chắc chắn là Tử Tâm Đằng mọc nghìn năm thậm chí vạn năm mới thành.

Tử Tâm Đằng mặc dù trong tu chân giới thuộc cấp thấp nhất, nhưng nếu có ba nghìn năm trở lên, giá trị cũng vô cùng hiếm rồi, thậm chí một cây có thể bán được mấy trăm viên linh thạch, hơn nữa lại có nhiều thế này.

Diệp Mặc hít thở chốc lát, chắc chắn trấn tĩnh rồi.

Tử Tâm Đằng, là do hắn tìm được, hơn nữa lại nhiều như vậy, thậm chí tuổi thọ lại cao như thế.

Nhưng trong lòng hắn lại không có chút cảm giác vui sướng nào, thậm chí chỉ có chút đau thương.

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Diệp Mặc không hề nhúc nhích, hắn nhắm mắt lại dùng thần thức một lần nữa cảm nhận một chút, không sai, xung quanh chính xác đều là Tử Tâm Đằng.

Hắn không nhìn nhầm, nhưng cảm giác thương cảm cũng là thật.

Bỗng nhiên Diệp Mặc chú ý đến một vấn đề, chính là “Tử Tâm Đằng” có tuổi rồi sẽ lên thuộc lớp linh thảo thượng đẳng.

Nhưng ở đây hắn lại không cảm nhận được chút linh khí nào, vậy là chuyện gì? Những cây Tử Tâm Đằng trước mắt vẫn đứng sừng sững trên sa mạc, thậm chí hình dáng không có gì biến đổi.

Coi như Tử Tâm Đằng đã héo rũ hoàn toàn, nhưng làm thuốc thì vẫn được.

Diệp Mặc đi từ từ lại gần một cây Tử Tâm Đằng, cảm giác mục nát xông lên đầu, hắn thổi nhẹ một hơi, cây Tử Tâm Đằng cao hai mét trước mắt bỗng biến thành bụi.

Diệp Mặc ngây người ra, hắn lại đi tiếp đến mấy cây Tử Tâm Đằng phía trước, thổi một hơi, những cây này đều biến thành tro bụi giống nhau, biến mất không thấy gì nữa.

Dường như cảm nhận được hành động của Diệp Mặc, hoặc là cảm nhận được thân hình Diệp Mặc mang gió nhẹ đến, cả nghìn cây tử tâm đằng gần đây, bỗng nhiên tức thì đều biến thành tro bụi.

Nếu không phải là Diệp Mặc tận mắt nhìn thấy, hắn còn tưởng xuất hiện ma quỷ gì rồi.

Mới vừa rồi Tử Tâm Đằng vẫn đầy bãi sa mạc, không ngờ trong tích tắc lại biến mất không thấy gì nữa.

Diệp Mặc đứng đó không động đậy, hắn cảm thấy khóe miệng có chút chua xót, hắn tìm hồi lâu, cuối cùng phát hiện bí mật của Tử Tâm Đằng, nhưng bí mật này đối với hắn mà nói căn bản không có tác dụng.

Hắn đã mất đi cảm hứng đến Khố Lô, nếu như Tử Tâm Đằng được phát hiện ở đây, đi nơi khác cũng không có ý nghĩa gì.

Hơn nữa, dù là Khố Lô, chắc cũng không tốt hơn ở đây là bao.

Diệp Mặc đi về phía trong sa mạc, ở đây dường như từ trước tới giờ không có người đến, không biết có phải là phía dưới sa mạc, vẫn chưa ai phát hiện ra không.

Bãi sa mạc này không phải rất lớn, Diệp Mặc rất nhanh đã đi tới cuối.

Một tấm bia đá lớn sừng sững trước mặt Diệp Mặc, trên tấm bia đá chỉ có hai chữ “Khố hồ”

Ở đây thì ra là Khố Hồ à, hóa ra Khố Hồ với hồ Rob là giống nhau, cùng là một cái hồ lớn, sau biến thành sa mạc.

Diệp Mặc đặt tay lên tấm bia đá, trong lòng có chút thất vọng, hắn đến sa mạc không có được thứ mình muốn, xem ra chỉ có thể về phòng khám, từ từ nuôi cỏ ngân tâm rồi.

Nhưng muốn nuôi cỏ ngân tâm lại phải giả trang, Diệp Mặc có chút không can tâm.

Coi như hắn giả trang, ở sa mạc Takla Makan hắn đã bại lộ thân phận, có lẽ dù giả trang cũng không được rồi Suy nghĩ của Diệp Mặc bỗng nhiên dừng giữa chừng, hắn kinh ngạc nhìn bàn tay của mình, hắn thậm chí cảm nhận được có một luồng linh khí từ tấm bia đá truyền vào tay hắn.

Nhưng luồng linh khí này thật sự quá yếu, hầu như không thể tu luyện.

Nhưng cho dù không thể tu luyện, Diệp Mặc cũng muốn tra rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì.

Hắn đào tấm bia đá lên, phủi sạch cát xung quanh, một khối linh tuyền khô hiện ra, không trách có linh khí, khồng ngờ là khối linh tuyền khô.

Diệp Mặc có chút thất vọng, nhưng cũng hiều vì sao sa mạc này lại có nhiều Tử Tâm Đằng rồi.

Bởi vì ở đây có một Linh Tuyền.

Thật đáng tiếc, nếu Linh Tuyền này cón có nước, có lẽ Diệp Mặc đã muốn ở đây định cư rồi.

Mặc dù tối, nhưng cũng còn hơn không có nơi nào tu luyện.

Diệp Mặc sờ linh tuyền thở dài, lấy ra một chai nước đổ vào, miệng lại nói:

– Linh tuyền đã hết nước, uống chút nước đi.

Trong sa mạc có lẽ chỉ có Diệp Mặc mới có thể làm ra chuyện này, hắn là người tu chân, đối với linh tuyền và linh vật có một loại cảm kích trời sinh, hắn không để ý đến chai nước này.

Nếu không phải tìm Được Tử Tâm Đằng, hắn phải đi rồi.

Sau khi Diệp Mặc đổ nước vào linh tuyền, việc khiến hắn vui mừng xuất hiện, linh tuyền bỗng nhiên phát ra một một luồng linh khí mờ mờ, dường như đang cảm ơn chai nước của Diệp Mặc vậy.

Diệp Mặc cảm thụ một chút, hắn kinh ngạc phát hiện, linh khí này không ngờ có thể giúp hắn tu luyện.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không tiết kiệm nữa, lấy tất cả nước trong tay, thậm chí cả túi nước mà cô gái áo vàng cho cũng đổ vào, quả nhiên linh khí dồi dào hơn.

Diệp Mặc vội ngồi xuống tu luyện, hắn không quan tâm tới gì hết, vì hắn đã là cuối kỳ luyện khí tầng 2 rồi, chỉ cần hắn mượn chỗ linh khí này là có thể bứt phá lên tầng 3, cho dù không có nước hắn cũng không quan tâm, vì lúc đó hắn có thể phát ra thủy cầu thuật, căn bản không sợ khát.

Thời gian tu luyện qua rất nhanh, Diệp Mặc cũng không biết hắn rốt cuộc tu luyện bao lâu rồi, nhưng chắc ít nhất cũng khoảng ba bốn ngày.

Khi hắn tỉnh dậy, hắn phát hiện trong linh tuyền đã không còn bất kỳ linh khí nào, Diệp Mặc đành đứng lên, linh tuyền này khoảng cách thời gian dài quá, không khiến hắn đột phá đến luyện khí tầng 3.

Tuy nhiên Diệp Mặc cảm nhận được một chút tu vị, hắn đã luyện tới đỉnh cao tầng 2 rồi, luyện khí tầng 3 chỉ chênh nhau một tuyến, có lẽ không cần hai năm, chỉ cần một xúc tiến, hắn đã xó thể thăng cấp lên luyện khí tầng 3 rồi.

Diệp Mặc xoay người làm lễ với linh tuyền, bất luận thế nào, linh tuyền này xem như giúp hắn rất nhiều, nhưng Diệp Mặc cũng biết, cho dù nước có nhiều hơn nữa, có lẽ linh tuyền cũng chỉ có thể tản ra chỗ linh khí cuối cùng này.

Nơi đây cuối cùng sao mà hình thành, Diệp Mặc không biết, dường như có người cố ý làm cái này đại diện bãi sa mạc rộng lớn, dường như chỉ vì bảo về linh tuyền và tử tâm đằng.

Ăn qua loa, Diệp Mặc đến chỗ cạnh bậc thang vừa rồi, lại leo tiếp một đoạn bậc thang nữa.

Sau vài phút, Diệp Mặc lại đến dưới một phiến đá xanh, mở phiến đá xanh ra, một vòng cát vàng hạ xuống, một đường có ánh mặt trời chiếu vào mắt có chút hơi chói.

Diệp Mặc biết rằng hắn đã ra ngoài rồi, hắn để phiến đá lại như cũ, có lẽ sẽ có một ngày hắn trở lại đây, không vì cái gì khác, chỉ vì ở đây có một linh tuyền khô.

Diệp Mặc lại đứng giữa sa mạc mới phát hiện, hắn lại đứng trong một rừng cây.

Nhưng đây gần như là một rừng cây không hề có sức sống.

Khắp nơi đều là rễ cây Hồ Dương chết.

Diệp Mặc đang suy nghĩ, ở đây không biết có phải là “rừng ma quỷ” trong truyền thuyết không.

Mấy tiếng súng vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Diệp Mặc, làm Diệp Mặc nhíu nhíu mày lại.

Ở trong này lại có tiếng súng? Chẳng lẽ người của Nam Thanh đuổi tới, coi như người của Nam Thanh đuổi giết tới sa mạc, không gặp hắn cũng sẽ không nổ súng.

Tuy nhiên Diệp Mặc rất nhanh hiểu ra, một cô gái mặc áo sơ mi vàng lảo đảo bên cạnh rừng ma quỷ chạy vọt ra, chính là cô gái đã cứu Diệp Mặc.

Cùng lúc, vai của cô ấy có màu đỏ phản lên, chứng tỏ cô ấy trúng đạn rồi, ba lô của cô ấy không còn nữa, quả nhiên không lâu sau, mấy người cầm súng đuổi theo.

Diệp Mặc chỉ cần nhìn thần thái của những người hung hãn này, đã biết những người này là của Nam Thanh, trong lòng Diệp Mặc dâng lên một nỗi áy náy, hắn không ngờ người con gái này cứu hắn, mà lại bị thương vì hắn, thậm chí còn bị đuổi giết.

Người con gái này chẳng những cứu Diệp Mặc, hơn nữa tồn tại trong lòng Diệp Mặc như một nữ thần, lại bị bọn khốn khiếp đuổi giết, sát khí trong lòng Diệp Mặc lập tức nổi lên, hắn muốn giết người rồi.

Bước chân của cô gái áo vàng càng loạng choạng.

Diệp Mặc lại có chút thắc mắc, cứ coi như cô trốn không thoát súng, nhưng mấy tên khốn này chắc cũng không phải là đối thủ của cô, sao cô lại ra nông nỗi này.

Đã không kịp ngẫm nghĩ nữa rồi, lúc Diệp Mặc cầm đinh sắt ra muốn đánh, bỗng nhiên một hồi âm thanh “sát, sát” vang lên, ở nơi sa mạc này, dường như hơi chói tai.

Âm thanh ngày càng lớn, không chỉ Diệp Mặc nghe thấy, cô gái áo vàng đang tháo chạy, còn cả mấy tên khốn kia cũng nghe thấy âm thanh này.

Tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía âm thanh phát ra, đập vào mắt là loại con côn trùng ghê tởm kinh khủng, trên lưng có vằn hoa, chi chít trong cát chui ra, trong nháy mắt liền hiện đầy mười mẫu đất lớn nhỏ, diện tích này còn khuếch tán, rất nhanh đã lên tới trăm mẫu lớn nhỏ rồi.

Con côn trùng này có bốn chân, đi lại còn nhanh hơn bay, trước mồm dường như chỉ có một chiếc răng nanh.

Loại côn trùng này nhiều vô kể, bỗng nhiên xuất hiện trong sa mạc, phát ra âm thanh “sát, sát”, cho dù bây giờ mặt trời rực rỡ, tất cả mọi người đều cảm thấy sởn gai ốc.

Ba gã của Nam Thanh một lúc lâu sau mới phản ứng lại, liền quay người, định bỏ chạy, nhưng lũ côn trùng này đã như ong vỡ tổ xông tới, chỉ trong tích tắc, ba người này ngay cả xương cốt cũng không còn nữa, ngay cả súng trong tay cũng không còn bóng dáng đâu nữa.

Mà những con côn trùng cắn nuốt ba người xong, lập tức biến thành một vòng đen lớn, ngay cả vằn hoa trên lưng cũng càng thấy rõ hơn.

Diệp Mặc hít một hơi lạnh, tốt hơn rất nhiều.

Hắn lập tức nghĩ tới cô gái áo vàng, cô ấy cũng nhìn thấy những con côn trùng này, nhưng cô ấy dường như không còn chút sinh lực nào, trong mắt lộ rõ sự thất vọng, sau đó bỗng bình thản đứng lên rồi ngã gục trên mặt cát.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 109: Trùng Ăn Thịt Người Đáng Sợ

Trùng Ăn Thịt Người Đáng Sợ

D

iệp Mặc nhìn cả đàn nhằm phía cô gái áo vàng, trong lòng kinh hãi, không chút nghĩ ngợi, lấy tốc độ nhanh nhất xông về phía cô gái áo vàng, ngay trước khi lũ trùng đến mấy giây, Diệp Mặc ôm lấy cô gái áo vàng, chạy một mạch.

Dường như phát hiện cô gái áo vàng bị Diệp Mặc ôm đi, lũ trùng không ngờ phẫn nộ lên, toàn bộ chen chúc xông về phía Diệp Mặc.

Tuy rằng tốc độ của lũ trùng không theo kịp Diệp Mặc, nhưng lũ côn trùng đã ăn thịt người thì tốc độ nhanh vô cùng, dường như không chậm hơn Diệp Mặc, thậm chí còn nhanh hơn một chút.

Khiến Diệp Mặc kinh hãi hơn là hàng nghìn con trùng đi nhanh nhất bỗng có thể vừa đi vừa bay.

Như vậy những con trùng ăn thịt rồi còn mọc thêm cánh ra.

Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới châu chấu, nếu những con trùng này mọc thêm cánh, bay ra ngoài khắp nơi trên trời, đây tuyệt đối là một tai họa.

Không có người và vật nào có thể ngăn lũ trùng.

Diệp Mặc lại nghĩ tới trùng ăn thịt người trong sa mạc.

Lẽ nào đây lại là trùng ăn thịt người trong truyền thuyết?

Ba lô của cô gái áo vàng sớm đã không nhìn thấy rồi, tóc hơi rối, khan che mặt cũng hơi vẹo, lộ ra một nửa dung nhan.

Bỗng nhiên Diệp Mặc có chút thất thần.

Mấy hôm trước khi hắn gặp cô che mạng, đã giật nảy rồi.

Bây giờ nhìn thấy một nửa dung nhan của cô lộ ra bên ngoài, lại là tuyệt sắc vô song.

Thiên hạ không ngờ có người như cô.

Nhưng Diệp Mặc đã không để ý được tới cô gái áo vàng trong lòng nữa, bởi vì lũ trùng ngày càng đến sát hơn.

Nếu theo tốc độ này thì Diệp Mặc sớm muộn cũng bị lũ trùng này đuổi kịp.

Diệp Mặc ngày càng lo, mấy nghìn con trùng ăn thịt người này một khi đuổi kịp hắn, chỉ cần một thoáng sau, những con phía sau cũng sẽ đuổi kịp, không nói hắn bây giờ chỉ có luyện khí tầng 2, cho dù hắn thực sự luyện tầng 3 thì sao, hắn vẫn sẽ bị những con trùng này cắn nuốt.

Nếu như không ôm một người, Diệp Mặc chắc chắn sẽ chạy thoát, nhưng bây giờ bỏ mặc cô gái áo vàng, như vậy làm sao có thể, cảm xúc của Diệp Mặc với cô không tệ, huống hồ cô còn từng cứu hắn.

Nếu phải giảm bớt gánh nặng, chỉ có cách duy nhất là vứt bỏ bao của hắn.

Lúc này cô gái áo vàng lại mở mắt, dường như thấy mình trong lòng Diệp Mặc, cô thoảng quẩy người một cái, tuy nhiên rất nhanh lại phát hiện hàng nghìn con trùng đang đuổi gần Diệp Mặc, vẫn còn một mảng dày đen kịt, rõ ràng ngoài hàng nghìn con trùng này ra, phía sau còn có rất nhiều.

Cô ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc đầu đầy mồ hôi, cùng với lũ trùng phía sau càng ngày càng gần, lần đầu tiên mở miệng nói:

– Cảm ơn anh, anh bỏ tôi xuống, một mình chạy đi.

Âm thanh tuy rất yếu nhưng nhẹ nhàng êm tai, khiến cho Diệp Mặc tưởng mình đang nghe tiên âm.

– Đừng nói bậy nữa, những con trùng ghê tởm quá dã man, cô ở lại, cho dù cô không sợ chết, cũng ghê tởm chết rồi.

Diệp Mặc biết dùng cái chết để uy hiếp người con gái này, tuyệt đối không có khả năng.

Thần kỳ là cô gái áo vàng dường như nghe được lời Diệp Mặc nói, không lên tiếng nữa.

Trong lòng Diệp Mặc lại nhẹ nhõm, cũng may, cô gái này lại có thể nói chuyện, chứng tỏ cô không phải câm điếc.

Lâu sau, cô gái áo vàng đột nhiên nói:

– Tôi tên là Lạc Tố Tố.

– Lạc Tố Tố?

Diệp Mặc lặp lại, sao cô với sư phụ của mình lại cùng họ Lạc? Tuy nhiên đây cũng là sự việc trong nháy mắt, Diệp Mặc nghe thấy âm thanh “sát, sát” phía sau, trả lời một câu:

– Tôi là Diệp Mặc.

– Diệp Mặc.

Cô gái áo vàng này cũng lặp lại một câu, thấy trùng phía sau ngày càng gần, cô không nói thêm nữa, hình như nhắc lại một câu.

Chỉ là nhỡ kỹ tên người liều chết cứu cô, mặc dù cuối cùng vẫn phải chết.

Không thể bỏ mặc cô gái áo vàng này được, thấy lũ trùng ngày càng gần, Diệp Mặc chỉ có thể vứt bỏ ba lô của mình.

Diệp Mặc lấy hai lọ thuốc trong bao ra, lại lấy lược Trì Uyển Thanh ra, còn có hạt giống cỏ ngân tâm và tử tâm đằng, ngẫm nghĩ một chút lại lấy ra một cái lọ không, sau đó mới vứt ba lô đi.

Ba lô của Diệp Mặc rất nhanh bị trùng ăn thịt người trong nháy mắt gặm nát thành những mảnh nhỏ, nhưng không ngờ chúng không ngừng lại mà lại tiếp tục đuổi theo Diệp Mặc.

Không còn chiếc ba lô nặng, tốc độ của Diệp Mặc tăng lên rất nhiều.

Sau đó không ngờ so với tốc độ của trùng ăn thịt người cũng không khác biệt lắm.

Diệp Mặc vẫn không thoát khỏi lũ trùng ăn thịt người này, trùng ăn thịt cũng cũng không có cách nào đuổi kịp Diệp Mặc.

Nhưng chỉ Diệp Mặc biết, tình thế hoàn toàn xấu, xem tình hình này trùng ăn thịt có thể chạy vài ngày nữa, hắn chắc không được, hắn ôm Lạc Tố Tố có lẽ chỉ mấy giờ nữa là không kiên trì nổi.

Tiếp tục thế này không phải cách, cúi đầu nhìn Lạc Tố Tố, cô lại hôn mê rồi.

Có điều môi của cô khô khốc, có thể nhìn ra được cô đã quá lâu không uống nước rồi.

Diệp Mặc trong lòng lại thấy áy náy, nước của cô ấy đã cho mình rồi, không ngờ cô ấy khát đến như vậy.

Nhưng hiện giờ hắn cũng không có nước cho cô uống.

Hắn thực muốn cắt mạch tay lấy máu cho cô uống, nhưng hắn biết dùng cách này, bây giờ hắn cũng không thể làm được.

Lúc này hắn đang phải đối mặt với tuyệt cảnh rồi lại bị thương nữa, thì chỉ có để trùng ăn thịt ăn thôi.

Không thể tiếp tục thế này nữa, Diệp Mặc đột nhiên xoay người, dừng lại.

Tuy nhiên lũ trùng ăn thịt này không hề có chút giác ngộ muốn dừng lại, thấy Diệp Mặc dừng lại, càng như ong vỡ tổ xông lên.

Diệp Mặc đưa tay vài cầu lửa bay ra, cầu lửa ở giữa trùng ăn thịt vỡ ra, không ngờ giết được một mảng lớn.

Trong lòng Diệp Mặc vô cùng bất ngờ, hắn không ngờ trùng ăn thịt trong sa mạc lại sợ lửa.

Lớp da của chúng giống như ngâm qua dầu hỏa, gặp cầu lửa không có chút năng lực chống cự nào.

Cầu lửa của Diệp Mặc thuộc cấp thấp nhất trong các cấp cầu lửa rồi, không ngờ có thể diệt được trùng ăn thịt người.

Lúc này tìm được biện pháp rồi, Diệp Mặc lại ra tay không lưu tình, cầu lửa trong tay không ngừng phát ra.

Ánh lửa từng đóa từng đóa vỡ ra, vô số trùng ăn thịt bị thiêu cháy.

Trùng ăn thịt chết cháy phát ra mùi khét lẹt, làm cho người ta buồn nôn.

Nhưng trùng ăn thịt này căn bản không có gì gọi là trí tuệ, vẫn như ong vỡ tổ vọt lên.

Diệp Mặc đoán vừa rồi giết ít nhất hơn một nửa trùng ăn thịt người.

Bây giờ hắn muốn diệt tiếp, nhưng bọn trùng ăn thịt người phía sau chưa tiến hóa cũng vọt lên, Diệp Mặc chỉ có thể tiếp tục chạy trốn.

Hắn không thể ở lại không ngừng phát cầu lửa, bởi vì cầu lửa tiêu hao rất nhiều nguyên khí của hắn, nếu không phải hắn đạt đến luyện khí tầng 2 không lâu, hắn thật không dám làm như thế.

Tuy nhiên qua uy phong của Diệp Mặc trong trận cầu lửa vừa rồi, trùng ăn thịt có thể tiếp tục đuổi theo Diệp Mặc chỉ có hơn hai nghìn.

Diệp Mặc chạy một phen, lại dừng lại lần nữa, cân nhắc số cầu lửa, đợi trùng ăn thịt phía sau đến, hắn lại chạy.

Như vậy vừa đi vừa trốn, khi trời gần chạng vạng, Diệp Mặc cuối cùng cũng thoát khỏi lũ trùng ăn thịt đáng sợ ấy.

Nhưng hắn cũng mệt mỏi gần như mất nước rồi.

Nuốt nuốt nước ở cổ hỏng, Diệp Mặc lại chạy thêm hai giờ, hắn sợ lũ trùng đó đột nhiên đuổi theo.

Có thể thấy hắn sợ bọn ghê tởm đó rồi.

Khi trời đã đen kịt, hắn tìm thấy một bức tường cát xói mòn vì gió, bây giờ hắn không có đồ gì, chỉ có thể ôm Lạc Tố Tố đang hôn mê ngồi dựa vào tường.

Diệp Mặc biết Lạc Tố Tố rất là khát, đáng tiếc là hắn không có nước.

Sau khi nghỉ ngơi một giờ, Diệp Mặc cảm thấy Lạc Tố Tố mất nước nghiêm trọng.

Lạc Tố Tố tuy bản lĩnh không kém, nhưng dù sao cũng không thể so với hắn, bởi vì hắn là người tu chân, tuy mất nước, chỉ cần không có ánh mặt trời chói chang, hắn vẫn có thể tu luyện.

Thật sự nếu không thể tìm thấy nước cho Lạc Tố Tố, cô rất có thể thiếu nước mà chết.

Diệp Mặc ngẫm nghĩ một chút, vẫn là cắt cổ tay mình đưa cổ tay về miệng Lạc Tố Tố, cứu mạng cô trước đã.

Diệp Mặc lấy viên đạn ở bả vai Lạc Tố Tố ra, cho cô uống một viên thuốc, lại dùng chân khí giúp cô làm dịu vết thương một chút, cảm thấy mệt nhọc, lại ôm Lạc Tố Tố dựa tường cát ngủ.

Trời sáng hôm sau, mặt trời lại chiếu rọi.

Diệp Mặc thấy may mắn tối hôm qua hình bóng rễ cây Hồ Dương không đến, nếu không hắn thật sự còn nguy hiểm hơn.

Diệp Mặc đến sa mặc đã gần mười ngày rồi, thời tiết bây giờ so với lúc đến càng nóng bức.

Diệp Mặc biết, nếu hắn không tìm thấy nguồn nước hoặc người giúp đỡ, hắn cũng không thoát khỏi sa mạc, không nói gì đến Lạc Tố Tố.

Lạc Tố Tố đã tỉnh lại, cô cảm giác mình không ngờ so với hôm qua lại tốt hơn nhiều, nhìn Diệp Mặc có chút kỳ lạ, muốn vùng đứng lên, nhưng cô phát hiện mình mặc dù đã khỏe hơn những vẫn không thể nhúc nhích.

Diệp Mặc lấy ra một miếng bánh đưa cho Lạc Tố Tố:

– Cô ăn chút đi, đợi lát nữa chúng ta tiếp tục tìm nguồn nước, hoặc đường ra ngoài.

Lạc Tố Tố lắc lắc đầu.

Cô bây giờ căn bản không muốn ăn bất cứ thứ gì, chỉ nhìn bả vai của mình, hình như viên đạn đã được lấy ra.

Thấy Lạc Tố Tố nhìn bả vai, Diệp Mặc sợ cô nghĩ ngợi gì, vội nói:

– Viên đạn ở bả vai cô, tôi đã lấy ra rồi, xin lỗi, lần này tôi làm liên lụy cô, những người đó vốn là đến truy sát tôi.

Nghe Diệp Mặc nói là hắn lấy viên đạn ra, sắc mặt tái nhợt của Lạc Tố Tố bỗng hơi ửng hồng, tuy nhiên rất nhanh không thấy gì nữa.

Có điều cũng không nói tiếp, mà lại nhắm hai mắt lại.

Dưới ánh mặt trời chói chang, nhiệt độ ở sa mạc đã quá 50 độ rồi, Diệp Mặc cũng không muốn nói chuyện.

Hiện giờ hắn có chút không chịu nổi.

Lại một ngày kiên trì trôi qua, Diệp Mặc không tìm được bất kỳ nguồn nước nào, chỉ là người hắn thêm uể oải.

Tuy nhiên, khi trời tối, Diệp Mặc lại tìm được một hang động, Diệp Mặc ôm Lạc Tố Tố tiến vào hang, hắn biết Lạc Tố Tố kiên trì không được bao lâu nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 110: Khổ Tuyền

Khổ Tuyền

trong động bị gió ăn mòn, Diệp Mặc nhìn Lạc Tố Tố sắc mặt ngày càng kém, tim cũng đập ngày càng chậm, trong lòng vô cùng lo lắng.

Hắn bây giờ cũng uể oải không chịu nổi, nếu lại lấy máu cho Lạc Tố Tố, hắn cũng thật không thể kiên trì được.

Diệp Mặc hận bản thân mình chỉ chút nữa là đã đột phá lên tầng 3 rồi, nếu bây giờ hắn đột phá đến luyện khí tầng 3 thì tât cả đều không vấn đề gì rồi.

Trong lúc hoảng hốt, Diệp Mặc dường như lại thấy người con gái mặc áo vàng kia, cô lấy hơn nửa phần nước cho hắn, sau đó không lâu, người con gái này dường như giống hệt với sư phụ Lạc Ảnh, Diệp Mặc đã không phân biệt rõ cô là Lạc Ảnh hay là Lạc Tố Tố.

Bỗng nhiên Diệp Mặc lại tỉnh lại, hắn biết mình không kiên trì được bao lâu.

Nhưng bất kể thế nào hắn cũng không thể để người con gái vì hắn liên lụy chết trước mặt hắn.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không do dự nữa, lại cắt cổ tay mình, để vào miệng Lạc Tố Tố.

Miệng vết thương của Diệp Mặc có tác dụng tự nhiên đóng lại, nhưng Diệp Mặc đã hạ quyết tâm, một khi miệng vết thương khép lại hắn phải lấy dao cắt lần nữa.

Trong thâm tâm hắn thậm chí có một cảm giác, Lạc Ảnh chính là Lạc Tố Tố.

Nếu không làm sao lại khiến hắn tâm nghĩa như vậy.

Cũng không biết cắt mấy lần, Diệp Mặc ngẫu nhiên cảm thấy bối rối, hắn biết mình đã cố hết sức rồi.

Hắn thật không ngờ chính mình cuối cũng lại không ra khỏi được sa mạc này, tuy nhiên ly kỳ là hắn lại chết cùng một cô gái cũng họ Lạc, Lạc Tố Tố, Lạc Ảnh…

Diệp Mặc khóe miệng cười, hắn nghĩ mình vốn không thuộc về nơi này, sắp phải đi rồi, hơn nữa trước khi chết, còn có thể ở cùng người con gái mà mình ngưỡng mộ, hắn đã thỏa mãn rồi, không có chút vướng bận gì.

Trong thời khắc hôn mê, trong lòng hắn không ngờ không nghĩ đến cái gì, chỉ có bóng dáng Lạc Ảnh và Lạc Tố Tố lay động trước mắt.

Lúc là Lạc Ảnh, lúc lại là Lạc Tố Tố, sau đó lại trùng lặp vào nhau, hắn bỗng không muốn nghĩ nữa, bất luận là Lạc Ảnh hay Lạc Tố Tố, hắn cảm thấy chỉ cần có một người bên cạnh hắn, hắn đã không còn vướng bận gì rồi.

Cũng không biết qua bao lâu, khi Lạc Tố Tố tỉnh lại phát hiện đúng ngày trăng sáng, cả hang được ánh trăng soi sáng, bỗng cô phát hiện khăn che mặt đã bị lệch qua một bên, trong lòng nhất thời có chút sợ hãi.

Nhưng cô lập tức phát hiện cổ tay Diệp Mặc đặt bên miệng cô, vết máu trên cổ tay đã khô, cô cẩn thẩn bỏ tay Diệp Mặc ra, mới thấy Diệp Mặc ngủ trên cát, đã hôn mê rồi, một tay còn ôm eo cô, tuy nhiên khóe miệng hắn còn mỉm cười.

Lạc Tố Tố lập tức hiểu ra, máu của Diệp Mặc đã cứu sống cô, nếu không phải máu của Diệp Mặc, cô sớm đã chết rồi.

Diệp Mặc liều chết mang cô khỏi lũ trùng bao vây, lại dùng máu mình cứu cô.

Nhưng vì sao Diệp Mặc phải cứu một người vốn không quen biết, chẳng lẽ chỉ vì cô cho hắn túi nước?

Ngoài ơn cứu mạng của Lam Dụ ra, Lạc Tố Tố lần đầu tiên cảm thấy mình nợ người thanh niên trẻ trước mắt.

Tuy rằng cô cũng không chắc sẽ sống sót, nhưng cô cảm thấy nợ vẫn là nợ, cho dù cô chết ngay đi nữa, cô vẫn là nợ anh ta.

Lạc Tố Tố từ trước tới giờ chưa bao giờ ở gần một người con trai như thế, hơn nữa cô còn bị người con trai trước mắt ôm chạy hai ngày một đêm, người con trai dưới thân mình, tuy sắc mặt tái nhợt không một tia máu nhưng hắn lại vẫn đang mỉm cười, không biết hắn nghĩ tới điều gì.

Lạc Tố Tố bỗng nhiên đưa bàn tay hơi run rẩy ra, nhẹ nhàng vuốt mặt Diệp Mặc, trên mặt có chút cát nhưng nhưng hình dáng rất rõ ràng, không có tí sẹo nào.

Khi sờ mặt hắn, hắn bỗng cho cô một cảm giác quen thuộc, cảm giác này khó nói nên lời, cũng khó bắt lấy.

Anh ta chết rồi sao?

Lạc Tố Tố bỗng nhiên cảm thấy có chút thê lương, cô tuy rằng chưa tìm được Ninh Khinh Tuyết, nhưng bỏ mạng ở sa mạc, coi như trả chị Lam Dụ một phần ân tình rồi.

Nhưng ân tình của người con trai trước mặt này thì trả thế nào đây? Anh ta đã chết rồi.

Anh ta dùng máu của mình để cứu mình, mặc dù mình cũng muốn chết nhưng cô lại chết sau hắn.

Lạc Tố Tố không hiểu vì sao Diệp Mặc phải cứu cô.

Cô thậm chí có thể tưởng tượng được, nếu lúc đầu khi bị lũ trùng đuổi, Diệp Mặc bỏ cô lại, cũng không mất cái bao kia, anh ta nhất định sẽ không chết.

Nhưng hắn vứt bỏ bao rồi, cũng không bỏ cô lại.

Cô từ trước tới giờ đều không động lòng, không ngờ lại động lòng vì một người xa lạ.

Hồi ức của cô rất đơn giản, từ lúc 5 tuổi đã được người đưa đi học nghệ, mười hai năm sau, cô mới trở về cảm ơn chị Lam Dụ một lần.

Chỗ ở của cô là ở Ẩn Môn, học tập cũng là võ cổ nhất mạch Hoa Hạ.

Người trong Ẩn Môn không được phép đi vào hồng trần, huống hồ nơi cô học nhất mạch yên tĩnh, phải thoát ly hồng trần ồn áo náo động, cho nên cô có thể ra giúp Lam Dụ, trong đó khổ sở, gian nan chỉ có mình cô biết.

Mà cô ngoài báo đáp ân tình của Lam Dụ ra, cũng không vướng bận gì, cho nên trí nhớ của cô trước năm tuổi đều là ở thành phố và sau năm tuổi là ở Ẩn Môn.

Rất đơn giản, cũng rất đơn thuần.

Mặc dù cô có một trái tim trẻ trung, yếu mềm nhưng từ trước tới nay cô không vì bất cứ việc gì động lòng.

Trong mắt của cô, ngoài tu luyện học hành, thì không có những việc khác.

Nhưng hôm nay lại có một người xa lạ vì cô mà chết.

Trái tim chưa bao giờ động lòng bỗng nhiên nổi dậy, không vì cái gì khác, có lẽ chỉ vì phần ân tình đó.

Tính tình người trong Ẩn Môn lạnh lùng, đều một lòng tu luyện, không có ai bỏ mạng của mình để cứu người khác.

Nhưng lần đầu tiên Lạc Tố Tố ra ngoài, lại gặp một người vì cứu cô mà bỏ cả mạng mình.

Có lẽ khi vứt bỏ cái bao, đã là quyết định xấu nhất của anh ta rồi.

Tại sao anh ta phải làm vậy?

Lạc Tố Tố có cảm giác dường như cô không khống chế được tâm tư của mình, cô không thể chịu đựng được cái chết của Diệp Mặc.

Ánh mắt cô mơ hồ, cô biết điều này đối với cô không tốt, nhưng cô không thể nào chịu được.

“Tố Tố, loại công pháp chúng ta tu luyện là một loại tĩnh tâm pháp, nhớ tuyệt đối không được vì bất cứ việc gì đánh động tâm tình của mình.

Kỵ hỉ, kỵ ưu, kỵ nộ, kỵ thương.

Nhớ đừng để tâm tình của mình động sóng”.

Lời của sư phụ dường như còn bên tai, nhưng Lạc Tố Tố lại không có cách nào khống chế sự đau thương của mình.

Cô không biết sư phụ khống chế thế nào, nhưng cô ngay cả cái chết của một người lạ cũng không có cách nào khống chế, sao lại thế này? Cho dù mình nợ anh ta một mạng, mình cũng sắp chết rồi, sao lại đau thương đến vậy?

Bỗng nhiên lòng cô đau xót, dường như tu vị đều rời khỏi cô.

Thở phù một cái, máu trong miệng Lạc Tố Tố phun ra.

Nhìn vết máu đỏ sẫm trên mặt đất, ánh mắt Lạc Tố Tố hiện lên chút đau thương, chẵng lẽ đây là phản hồi của công pháp sao?

Cô lại cúi đầu nhìn Diệp Mặc hai mắt đã nhắm chặt.

Mặc cho nước mắt của cô rốt cuộc vẫn không có cách nào nhịn được, rơi lên mặt Diệp Mặc, lại lăn vào miệng hắn.

Lạc Tố Tố bỗng nhiên nghĩ tất cả nước mắt của cô chảy vào trong miệng của hắn có phải là hắn sẽ sống không?

Diệp Mặc ở trong bóng tối vô biên, chột nhìn thấy một vũng thanh tuyền, hắn cảm thấy mình rất khát, hắn nhào vào thanh tuyền.

Nước suối được hắn uống vào, nhưng rất ít, lại có chút chua xót.

Hắn mở rộng miệng, đợi nước suối chua xót rơi xuống.

Tay Lạc Tố Tố bỗng nhiên cảm thấy tim Diệp Mặc đập, tuy rằng rất chậm nhưng vẫn có, hắn chưa chết.

Lạc Tố Tố vui hẳn lên, nếu có chút nước nữa thì tốt.

Lạc Tố Tố không chút nghĩ ngợi lấy lưỡi dao trong tay Diệp Mặc, cũng cắt cổ tay mình.

Máu lập tức chảy ra, cô vội để tay mình về miệng Diệp Mặc, muốn Diệp Mặc uống hết.

Có thể máu của cô quá nồng, Diệp Mặc lại không uống được.

Lạc Tố Tố lại rơi lệ.

Cô hít một hơi máu trên cô tay của mình, mớm vào miệng Diệp Mặc.

Nhưng chỉ lần này, cô có thể không kiên trì được nữa, máu của cô quá nồng, chỉ một chút là đông lại.

Diệp Mặc cảm thấy nước suối đắng kia biến thành có chút sền sệt, miệng của hắn dường như chạm vào cái gì đó mềm mại.

Hắn theo bản năng nuốt một ngụm vào.

Đan điền của hắn không ngờ cảm thấy một tia cực nóng.

Diệp Mặc có chút tỉnh lại, dường như cảm nhận được gì, hắn lập tức vận khí tu luyện.

Hắn cuối cùng càng ngày càng tỉnh, thậm chí đã hiểu mình đang ở biên duyên đột phá, cơ hội này hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Chân khí ở miệng Diệp Mặc không ngừng vận chuyển, một vòng, hai vòng.

Tầng kinh mạch mong manh kia ngăn trở Diệp Mặc luyện khí tầng ba dường như ngày càng yếu ớt.

Tấn công, tấn công một chút nữa.

Diệp Mặc lúc này không nghĩ được gì nữa, chỉ muốn phá tan màng mỏng kia Lạc Tố Tố cảm thấy một luồng nhiệt truyền tới, dường như còn mang theo hơi thở tâm linh cô.

Cô mở mắt hưởng thụ hơi thở này.

Cô cảm thấy như chết ngay vậy, cô cũng rất yên lặng, rất cảm kích.

Người thanh niên đưa cô ra khỏi sa mạc để cô có thể chọn cách chết trong sự yên tĩnh này.

Nhưng cô rất nhanh liền hiểu ra, hơi thở này từ miệng Diệp Mặc truyền đến, Diệp Mặc vẫn không mở mắt, sắc mắt vẫn có chút tái nhợt, nhưng so với ban đâu thì có một tia máu.

Lạc Tố Tố trong lòng vui mừng, cô biết mình không trụ được bao lâu, nếu có thể cứu sống người này, cô cũng không có gì tiếc nuối, nên có thể trả hết nợ, cô không còn gì vướng bận rời khỏi thế giới này, hơn nữa cô đối với người thanh niên này còn có một cảm giác thân thiết.

Cô nói không ra vì sao lại như vậy.

Cô lại cắt cổ tay, hít một hơi, cho vào miệng Diệp Mặc.

Diệp Mặc lúc này đang ở thời điểm mấu chốt đột phá luyện khí tầng 3, không nghĩ tới việc này.

Nhưng hắn lập tức hiểu là cái gì rồi, cái trong mơ có vẻ sền sệt hóa ra là máu của Lạc Tố Tố, mềm mại kia là môi của cô.

Trong lòng hắn vô cùng cảm động, có điều không biết nước suối chua xót kia là cái gì.

Ngoại trừ sư phụ Lạc Ảnh ra, Diệp Mặc lần đầu tiên bị một người con gái làm cảm động, hắn không muốn rơi lệ, cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ khóc, nhưng lúc này khóe mắt của hắn có chút chua xót.

Diệp Mặc muốn ngăn hành động liều chết của Lạc Tố Tố, nhưng hắn lúc này không có cách nào ngăn cản cả.

Hắn nhất định phát bức phá luyện khí tầng hai lên tầng ba, có như vậy hắn mới có thể cứu sống hai người bọn hắn.

Lạc Tố Tố bỗng nhiên đưa tay lau nước mắt Diệp Mặc, nói:

– Chị Dụ bảo hôm nay là sinh nhật tôi, không ngờ tôi ở trong này qua sinh nhật cuối cùng của mình.

Cô cuối cùng lại ngã trên người Diệp Mặc hôn mê bất tỉnh, khóe miệng cô và Diệp Mặc lúc ngất đi giống nhau, lộ ra một nụ cười.

Bất kể có cứu được Diệp Mặc không.

Cô đã cố hết sức rồi, cô không còn nợ ai nữa, cô đi cũng không có gì vướng bận.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box