1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 21 : Cuộc Chiến Trong Sa Mạc (c101-c105)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 21 : Cuộc Chiến Trong Sa Mạc (c101-c105)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 101: Cuộc Chiến Trong Sa Mạc

Cuộc Chiến Trong Sa Mạc

B

án đảo Cold satisfied Châu Phi bị bao vậy bởi bán đảo Somalia và thảo nguyên Benadar, đây là nơi đóng quân của Thiên Long Đầu.

Hơn nữa nơi này còn gần với biển Ả rập, nếu cần thì có thể đi ra được biển lớn, đây quả thực là một nơi đóng quân rất tốt, nơi mà Thiên Long Đầu lựa chọn, không những phong cảnh không tệ, mà còn có núi bao vây xung quanh, cho dù không có núi bao vây xung quanh thì cũng không có người nào dám đến chỗ ẩn náu của Thiên Long Đầu.

Lúc này Thiên Long Đầu lại đang rít gào trong đại điện của một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ không gì sánh được, con trai độc nhất của y đã bị giết chết ở Đại Lục, hơn nữa còn chưa tìm ra tung tích của tên sát thủ, ông ta đã hạ lệnh, nếu như trong vòng ba ngày mà không tìm thấy được nơi ẩn chốn của tên sát thủ, thì tên đại ca phụ trách ở Hoa Hạ phải mang đầu đến gặp ông ta.

Nhưng càng ngày Thiên Long Đầu lại càng mất kiên nhẫn, hôm nay có một gã lính truyền tin vội vội vàng vàng chạy đến báo cáo:

– Giáo chủ, đã có tin tức của hung thủ rồi.

Thiên Long Đầu thích nhất là được người khác gọi mình là giáo chủ, hơn nữa ông ta còn rất thích một “cha sứ” nổi tiếng của Mỹ, ông ta thường nói phải làm được những thứ lợi hại hơn cả “cha sứ” nên người khác mới gọi ông ta là giáo chủ.

– Là kẻ nào?

Chuyện khiến Thiên Long Đầu cảm thấy buồn phiền nhất lúc này là không tìm được tên sát thủ đã giết mất đứa con duy nhất của ông ta, bây giờ nghe nói thủ hạ đã tìm thấy kẻ đó, nên cũng đã lấy lại được bình tĩnh, nhưng cũng không nhịn được liền cất tiếng hỏi luôn, nếu như là chuyện khác, ông ta sẽ ngồi im không động đậy, đợi sau khi lính báo cáo xong mới nói.

Nhưng dính đến chuyện sát thủ giết con ông ta, thì ông ta không thể nào nhịn được nữa rồi.

– Trước mắt thì vẫn chưa biết được danh tính của sát thủ, nhưng đã có được hình dạng và dáng vẻ của hắn, chúng ta đã có ba anh em bị hắn giết hại.

Hơn nữa thủ đoạn ra tay cũng giống nhau, đều là dùng đinh sắt gim vào ấn đường.

– Có thể thấy kẻ này và kẻ ở Ninh Hải là cùng một người, lúc đó người của chúng ta chắc đã phát hiện ra điều gì đó đặc biệt, muốn đi hỏi, kết quả là bị giết.

Tên lính truyền tin nói liền một mạch tất cả những thông tin mà anh ta biết.

Sắc mặt của Thiên Long Đầu biến đổi, nhưng cũng không nói gì nữa.

Ông ta biết tên lính này vẫn còn chuyện muốn báo cáo.

Quả nhiên tên lính này thở dốc một hơi, rồi lại tiếp tục nói:

– Kẻ này sau khi giết người, lúc chuẩn bị xóa dấu vết, thì cảnh sát đến, tuy nhiên kẻ này dường như cũng không muốn chống lại cảnh sát, nên đã cướp xe máy chạy dọc theo bờ mương Takla Makan, người của chúng ta cũng đã đuổi theo…

– Lập tức triệu tập tất cả những người có thể triệu tập được, bằng bất cứ giá nào, cho dù là có phải lật tung cả sa mạc Takla Makan thì cũng phải bắt lấy hắn cho ta, không thì cứ để hắn ở luôn sa mac Takla ManKan, lấy đầu của hắn về tế Sĩ Bình.

Thiên Long Đâu ngắt lời tên lính truyền tin, nói.

Diệp Mặc thấy ba người này tìm mình thông qua tấm ảnh chụp, thì đã biết ba người này sẽ không dễ dàng gì mà buông tha cho hắn, thân phận của hắn đã bại lộ rồi.

Một khi bọn chúng đã có thể cầm trong tay hai tấm ảnh của mình, thì có thể nói, đám người này vẫn chưa chắc chắn một trăm phần trăm mình là Diệp Mặc, cũng chính là người đã giết Tống Thiếu Đàm và Thiên Sỹ Bình.

Thân phận bại lộ cũng không sao, nhưng bây giờ thì chưa thể để bại lộ được, bây giờ hắn mới luyện đến cấp thứ hai, lộ diện thân phận vào lúc này chẳng có gì tốt đẹp cả, một khi hắn luyện tới cấp thứ ba có thể sử dụng được pháp thuật, thì việc có bại lộ thân phận hay không cũng không ảnh hưởng gì.

Cho nên, biết ba người này đến điều tra hắn, hơn nữa đã bắt đầu hoài nghi hắn, hắn lập tức giết ba người này, không hề nương tay.

Mặc dù biết ba người này không phải là người của “Nam Thanh” thì là của nhà họ Tống, nhưng Diệp Mặc cũng không thể xác định, dựa theo việc điều tra hắn của nhà họ Tống mà nói thì ba người này chắc không phải là người của nhà họ Tống, vậy nên chắc bọn họ là người của “Nam Thanh” rồi.

Nghĩ đến “Nam Thanh” Diệp Mặc cũng thầm ngạc nhiên thán phục, mình vừa mới lộ mặt, thì đám người này đã đuổi tới, may mà lúc ở Lạc Thương, hắn đã ru rú ở nhà, rất ít khi lộ mặt, không thì hắn đã bị phát hiện ở Lạc Thương từ lâu rồi.

Giết ba người này, Diệp Mặc cũng không hề có chút áp lực nào, muốn lấy mạng của hắn, thì phải dùng mạng mà đền thôi.

Nhưng giết người giữa ban ngày ban mặt, Diệp Mặc cũng còn muốn giả quyết tốt hậu quả sau này, chỗ này không phải là Đại Lục lạc Nguyệt, giết người cũng không sao, không cần biết là anh giết người của chính phái hay là hắc đạo, đều không phải là chuyện mà người khác quan tâm.

Đúng lúc Diệp Mặc định đem ba người này đem đi hỏa táng, thì lại xuất hiện một chiếc xe cảnh sát khiến Diệp Mặc thót tim, lại còn có đến tận bốn người, nhưng họ không phát hiện ra hắn, không ngờ để cho tên chạy thoát đi báo cảnh sát, lúc này thì lộ thật rồi, Diệp Mặc cũng đành bỏ mặc tất cả không đi xóa dấu vết hiện trường nữa, rồi ngồi thẳng lên chiếc moto dựng gần đó, chạy trốn vào sa mạc.

Mặc dù Diệp Mặc giết người bên “Nam Thanh” không chút khó khăn nào, nhưng đối với cảnh sát hắn thực sự không muốn động thủ, lúc tính mạng không còn bị uy hiếp nữa thì giết cảnh sát là một tội lớn.

Cho dù Diệp Mặc có ngốc, thì cũng không muốn làm những chuyện như này, trừ phi lúc tính mạng bị uy hiếp, không thì hắn cũng không muốn làm những chuyện như thế này.

Hơn nữa phát hiện ra mình giết ba người này, lại còn có một người chạy thoát, rồi lại giết cảnh sát, nhưng vậy cũng không thể bịt được miệng ai cả.

Trước khi Diệp Mặc tiến vào sa mạc, đã đọc qua một số lượng lớn tài liệu về sa mạc Takla Makan, vốn dĩ hắn không muốn tiến vào từ chỗ này, chỉ vì bị người ta theo dõi, nên mới phải đổi vị trí.

Hắn biết nơi nguy hiểm nhất của Takla MaKan chính là vùng đất bên cạnh hồ Rob, nơi này đã có rất nhiều nhà thám hiểm phải bỏ mạng, nhiệt độ ngày và đêm ở đây chênh lệch rất lớn, nhà thám hiểm bình thường thường không dám một mình thám hiểm ở nơi này, muốn đến thì cũng phải đến cùng đoàn…

Còn mấy văn tự cổ mà Diệp Mặc biết, nào là “Khố hồ”…, “rob”, còn có “thánh môn”… hắn không dám khẳng định, Rob… hay là hồ Rob.

Lúc này trên tấm bản đồ cũng không chỉ vị trí của hồ Rob.

Nhưng với những tài liệu mà hắn đọc được thì sa mạc Takla Makan đã từng chôn vùi một lượng lớn thành cổ, thành cổ nổi tiếng nhất cũng đã biến mất ở đây.

Con đường tơ lụa nổi tiếng và những kiến trúc cổ khác cũng đều đã bị bao phủ bởi sa mạc.

Diệp Mặc không biết cái Thánh Môn mà hắn phải tìm có phải là một trong những cửa của các công trình kiến trúc cổ đã bị chôn vùi hay không.

Đã tiến vào sa mạc rồi, Diệp Mặc cũng không vội vã đi luôn, mặc dù hắn là người tu luyện, nhưng vẫn còn ở cảnh giới thấp, bây giờ hắn lại không có bất cứ vật dụng hay thiết bị gì, hướng đi này đã khác rất nhiều so với hướng đi đã được vạch ra lúc ban đầu.

Cho nên sau khi hắn tiến vào sa mạc, cũng không định tiếp tục đi, mà lấy bản đồ ra cẩn thận xác nhận lại một lần nữa.

Có rất nhiều nhà thám hiểm có cả đoàn xe hộ tống mà còn phải bỏ mạng tại hồ Rob, hoặc là chết trong sa mạc Takla Makan, Diệp Mặc bây giờ lẻ loi một mình, tất cả nước cũng chỉ đủ dùng mà thôi, so với nhà thám hiểm một người một xe nước thì đúng là khoảng cách quá xa vời.

Diệp Mặc vốn tưởng rằng hắn đã tiến vào sa mạc, thậm chí đã cách đường quốc lộ rất xa rồi, đám người “Nam Thanh” đó chắc sẽ không đuổi đến được, nhưng Diệp Mặc đã đánh giá thấp đám người đó, hắn dựng trại được một hai tiếng đồng hồ rồi, phát hiện ra là bị bao vây.

Đám ngươi này thực sự là rất độc ác, không ngờ lại có thể đuổi được đến tận đây, Diệp Mặc không kịp thu dọn lều trại, chỉ kịp nhặt chiếc ba lô, chuẩn bị lập tức rời khỏi đây.

Ở chốn sa mạc, không có bất cứ cái gì để che chắn ẩn nấp, hơn hai mươi người, mặc dù không có súng ống gì, phần lớn đều là cướp cạn, nhưng cũng đã khiến cho Diệp Mặc mệt bở hơi tai rồi.

Dường như biết trước được rằng Diệp Mặc rất lợi hại, nhìn thấy Diệp Mặc xuất hiện, bọn chúng không hề do dự mà lập tức nổ súng, thậm chí có tên còn quăng cả lựu đạn, rõ ràng là bọn chúng không màng sống chết, chỉ cần có thể đưa hắn về là được.

Trong sa mạc rộng lớn, ngoại trừ việc giết bằng hết đối phương ra, Diệp Mặc cũng không còn lựa chọn nào khác, hắn nấp để né đạn, đồng thời trong tay cũng đã cầm sẵn đinh sắt, chuẩn bị phóng ra như mọi khi.

Nơi này không giống như căn nhà đá Lưu Xà lúc trước, một người chặn cửa là được rồi, hơn nữa bọn chúng không chỉ tấn công một hướng, ở sa mạc trống trải đến khôn cùng như thế này, đạn dường như bay đến từ bốn phương tám hướng, Diệp Mặc đã khẳng định chắc chắn đám người này không phải là người của nhà họ Tống, nhà họ Tống không thể phái đến nhiều tay súng như này được, đám người này chắc chắn là người bên “Nam Thanh”.

“Nam Thanh”, trong lúc khẩn cấp, trong một khoảng thời gian ngắn không ngờ có thể gọi đến hơn hai mươi người, lại còn có mười mấy cây súng có thể thấy tiềm lực của “Nam Thanh” mạnh đến mức nào.

Nếu như trong đại bản doanh của bọn chúng, thì bọn chúng sẽ như thế nào đây?

Tuy nhiên Diệp Mặc không đủ thời gian để suy xét nữa rồi, bởi đã có hai chiếc xe jeep chạy đến.

Một tiếng gầm vang của động cơ xe, Diệp Mặc biết rằng nếu không tốc chiến tốc thắng thì người càng ngày sẽ càng đông.

Lưng đột nhiên buốt rát, hắn biết hắn đã bị trúng đạn rồi, dù sao thì cự ly thần thức của hắn hiện tại còn quá hẹp, có bắn lén thì hắn cũng không có cách nào mà né được, nhưng tên bắn lén này cũng đã bị Diệp Mặc giết chết.

Chiếc xe jeep chạy đến càng ngày càng gần, Diệp Mặc đã giết hết những kẻ bao vây hắn, nhưng hắn cũng đã bị trúng đạn, lều cũng đã bị bắn nát thành hàng trăm mảnh, căn bản là không còn giá trị gì nữa rồi, Diệp Mặc không ngờ, chiến đấu một trận ở sa mạc lại hao tổn nhiều nguyên khí đến vậy, dù sao thì cũng vẫn phải tiếp tục tránh đạn, lều hắn cũng không cần nữa, nhưng lại không dám ở lại, quay người đi, vội vàng tiến sâu hơn nữa vào bên trong sa mạc.

Diệp Mặc chạy như bay trong sa mạc, biết rằng mình có hơi nông nổi, hắn không ngờ rằng “Nam Thanh” lại dám điên cuồng như vậy, không ngờ lại dám tiến sâu vào sa mạc để chặn đường hắn, khiến kế hoạch của hắn đổ bể, rồi lại còn bị thương.

Hai tiếng đồng hồ sau, Diệp Mặc đã hoàn toàn mất phương hướng, mặc dù hắn biết bị mất phương hướng ở trong sa mạc là rất nguy hiểm, nhưng còn tốt chán so với việc bị vây quanh và chĩa súng vào người.

Diệp Mặc dừng lại, xử lí vết thương một chút, nhưng phát hiện nghiêm trọng hơn chính là hai mươi chai nước khoáng mà hắn mang đi đã bị bắn thủng ít nhất là sáu bình, phương hướng của viên đạn đó cũng rất quái dị, xuyên qua một loạt bình.

Diệp Mặc ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, bốn phía đều là cát vàng mênh mông, không biết phải đi bao lâu mới đến được hồ nước, than thầm một tiếng, bây giờ đến lều trại cũng không còn nữa rồi.

Nếu có GPS thì tốt rồi, nhưng Diệp Mặc căn bản là không có tiền để mua thứ đó.

Sắc trời đã tối sầm, Diệp Mặc nhìn xung quanh, rồi lấy từ trong balo một chiếc túi ngủ, miễn cưỡng vắt lên trên rễ một cây hồ dương lớn, hắn cố gắng nghỉ ngơi một đêm, vừa lúc nãy bị thương, vẫn còn chưa khỏi hẳn, hơn nữa bây giờ nước cũng không còn nhiều nữa, nhất định phải giữ được thể lực, đầu tiên là phải trị thương cái đã!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 102: Nước Mắt Nàng Milan, Dãy Cát Mái Tóc Bạc

Nước Mắt Nàng Milan, Dãy Cát Mái Tóc Bạc

B

an đêm không khí tương đối mát mẻ, gió thổi nhè nhẹ khiến Diệp Mặc không nghĩ mình đang ở giữa sa mạc.

Chỉ có điều có rất nhiều loại côn trùng đã phá rối giấc ngủ của Diệp Mặc.

Mặc dù vậy, sáng hôm sau khi thức dậy hắn vẫn không cảm thấy mệt mỏi.

Thế nhưng ban ngày mặt trời hừng hực chiếu vào người Diệp Mặc, khiến hắn nghi ngờ tối qua có phải mình đã ở đây không.

Ánh mặt trời từng đợt từng đợt chiếu vào người Diệp Mặc, giờ chưa tới tháng sáu, ở những nơi khác thời tiết thậm chí vẫn còn khá mát mẽ, không ngờ ở đây trời cực nóng.

Nhiệt độ có lẽ đã từ bốn mươi đến năm mươi độ.

Nếu ở đây đến hết tháng sáu nhiệt độ càng tăng nhanh, có khi lên đến một trăm độ.

Diệp Mặc không dám tiếp tục ở đây nữa, tuy rằng vết thương đã không có gì trở ngại nữa.

Tuy nhiên nán lại ở đây một ngày là nguy hiểm một ngày, nhưng đến đây rồi thì tranh thủ hoàn thành công việc.

Mặc dù nhìn thấy trên bản đồ có chữ Rob.

Nhưng ngay từ đầu Diệp Mặc không nghĩ là mình đến Rob, bởi vì theo chỉ dẫn của tấm bản đồ da dê cũng không có chỉ dẫn đến Rob, mà chỉ dẫn đến hướng khác của sa mạc Diệp Mặc đi đến một ngày mới phát hiện mình đang ở trên bãi sa mạc, xung quanh là cát vàng.

Diệp Mặc tìm đọc về tình huống ở Takla Makan, lúc này mới biết đây chính là hồ Rob.

Diệp Mặc tính không đến hồ Rob, nhưng khi đến đây rồi thì cũng nên xem thử.

Dù sao thì hắn cũng thấy chữ “Rob” trên bản đồ.

Tuy đây là lần đầu tiên đến hồ Rob, Diệp Mặc đã biết đây là chỗ thần bí nhất của sa mạc Takla Makan.

Rất nhiều chuyện quỷ dị đều xảy ra ở đây.

Diệp Mặc cũng đã tìm đọc qua.

Nơi này là nơi mất tích của nhiều người nhưng không biết rõ lý do Truyền thuyết về hồ Rob được truyền lại mọi người nơi đây đều biết.

Hồ Rob trước kia được gọi là hồ Tiên.

Theo truyền thuyết, thần gió vì ngăn cản tình yêu sâu sắc giữa con gái mình là Milan với người trần gian là Rob, thần Gió đã móc mắt của Rob, chặt đứt hai chân của Milan, thổi mỗi người đi một nơi của sa mạc, làm cho bọn họ suốt đời không gặp nhau.

Hai người mỗi người một nơi không thể gặp nhau.

Càng ngày càng làm họ đau khổ.

Cô gái xinh đẹp Milan ngày đêm thương nhớ người yêu.

Trong một đêm đầu bạc trắng, nước mắt chảy thành sông.

Nước mắt của nàng chảy mãi, chảy mãi tạo thành hồ nước trong suốt, từ đó truyền thuyết hồ Rob ra đời.

Sau đó Milan vì quá thương nhớ người yêu mà bị bệnh nặng, từ giã cõi trần.

Chỉ trong một đêm trời đất thay đổi màu sắc, hồ nước khô cạn.

Hồ Rob xinh đẹp biến mất từ đó không nhìn thấy nữa, chỉ còn lại một dãy cát bạc trắng.

Dãy cát bạc này theo truyền thuyết chính là do mái tóc bạc của thiếu nữ biến thành.

Đây là sự tích nước mắt nàng Milan, dãy cát mái tóc bạc.

Diệp Mặc đứng ở hồ Rob đột nhiên nhớ lại chuyện xưa.

Lúc trước, khi hắn mới nghe câu chuyện này cũng không có bao nhiêu cảm xúc.

Hiện tại, đứng tại nơi phát sinh chuyện xưa, hắn mới phát hiện sự tích này này không ngờ lại đẹp như thế.

Người trời nam người đất bắc, thương nhớ về nhau, đây là đang nói về chuyện giữa hắn với sư phụ Lạc Ảnh sao? Lúc trước không biết được tình cảm của Lạc Ảnh, đến bây giờ Diệp Mặc mới nhận ra, mới hiểu cái gì là trời nam đất bắc, thương nhớ về nhau.

Lúc trước mỗi ngày đều ở bên cạnh Lạc Ảnh, hắn không quan tâm, nhưng khi rời xa, hăn mới nhận ra mình như mất đi một cái gì đó.

Bây giờ tái sinh Địa Cầu, hắn mới hiểu được lúc trước chỉ số cảm xúc của mình thấp như thế nào.

Thậm chí ngay cả tâm tư của Lạc Ảnh rõ như thế cũng không nhận ra, mà chỉ có cảm giác thích sống chung cùng với Lạc Ảnh mà thôi.

Nhưng khi nguy hiểm đến, Lạc Ảnh trước hết nghĩ đến việc đem hắn đi.

Thời điểm phát kích tấm tiêu phù, hắn dường như nhớ rõ cổ của mình có một luồn nước nóng đi qua.

Lúc này Diệp Mặc đột nhiên nhớ tới chuyện trước kia, mới hiểu được luồng nước nóng kia là gì.

Nhất định là khi Lạc Ảnh phát động tấm bùa bị người phát hiện, sau đó bị đánh lén.

Sư phụ vì muốn mau chóng mang mình đi nên dùng tấm thân ngăn chặn quân đánh lén.

Vết nước ấm kia chính là máu của cô phun ra khi bị đánh lén.

Diệp Mặc bỗng nhiên hận chính bản thân mình, không ngờ đến bây giờ mới hiểu được.

Nhưng cho dù hắn tới lúc này mới hiểu thì như thế nào? Sẽ nhìn thấy Lạc Ảnh sao?

Nếu Lạc Ảnh còn ở nơi đây, cô ta có nghĩ đến bản thân mình không? Hay giống như nước mắt Milan, mái tóc bạc biến thành dãy cát dài làm mọi người ghi nhớ?

Diệp Mặc đứng trên một đống đất nhô lên, nghĩ về Lạc Ảnh, không ngờ trong nhất thời có chút ngây ra.

Không biết đứng được bao lâu, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác có một loại nguy hiểm đang tiến thẳng vào mình.

Hắn nhanh chóng tránh ra, nhưng xung quanh không có động tĩnh gì, dường như vừa rồi cảm giác của hắn đã sai lầm.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn vừa cảm giác được rõ ràng có cái gì đó đánh lén hắn.

Hắn quan sát để ý khắp xung quanh cách hắn mười mấy thước, nhưng không phát hiện cái gì.

Nhìn trời đã gần mười một giờ đêm, hắn không ngờ ở nơi này đã mấy tiếng đồng hồ.

Diệp Mặc quyết định nghỉ ngơi một đêm, ngày mai tìm xem xung quanh đây có nước ngọt hay không, sau đó tìm hiểu về nơi này một chút.

Tuy nhiên vì cảm giác lúc nãy, Diệp Mặc cẩn thận hơn rất nhiều.

Ban đêm hồ Rob có vẻ yên tĩnh và thần bí.

Diệp Mặc là Tu Chân Gỉa, xem ra một mình ở sa mạc giống như ngủ trên nấm mồ.

Hắn sẽ không có bất cứ một tâm tình bị động nào.

Bởi vì hắn đã từng gặp qua quỷ tu thật sự, chỉ có điều ở trái đất hắn vẫn chưa tin có loại quỷ này.

Bởi vì không phải là Tu Chân Giả, người đã chết sau này linh hồn sẽ bị tiêu diệt, không có khả năng tồn tại.

Mà quỷ tu đa số là những tu sĩ có tài cao, sau khi chết không muốn bị cuốn vào luật luân hồi, dùng thiên tài địa bảo phối hợp ép buộc linh hồn ở lại Tu Chân Giới tiếp tục tu luyện.

Tuy là quỷ tu tu luyện tới mức cao nhất, vẫn có thế biến thành tiên, nhưng để thành tiên thì từ trước đến giờ không có.

Thời gian yên tĩnh không được bao lâu, xa xa từng đợt tiếng kêu chói tai lúc có lúc không văng vẳng.

Diệp Mặc biết rằng ở giữa sa mạc cũng có một số động vật dũng mãnh đang sinh sống.

Đương nhiên sẽ không để ý.

Chỉ có điều ở giữa sa mạc linh khí lại thiếu thốn, Diệp Mặc không thể tu luyện, chỉ có thể dựa vào những ụ cát để nghỉ ngơi.

Nhưng chưa đến một giờ nghỉ ngơi, Diệp Mặc lại cảm giác bị người khác rình rập.

Diệp Mặc im lặng thủ trong tay miếng đinh sắt, hắn cảm giác tên này đánh lén để lấy đồ đạc.

Tuy rằng hắn không nhìn thấy nhưng vẫn cảm nhận được.

Cảm thấy sự cẩn thận của Diệp Mặc, tên đánh lén không cử động, chỉ đang theo dõi hắn.

Lúc này Diệp Mặc mới biết cảm giác của hắn là đúng.

Hắn đang bị cái gì đó theo dõi, hơn nữa nó rất kiên nhẫn.

Chỉ có điều cái này ở ngoài tầm nhìn của hắn, chỉ có thể cảm nhận.

Nói về kiên nhẫn thì Diệp Mặc không hế thua kém bất kể ai đó hay cái gì.

Lúc hắn Tu chân đã ngồi thiền đến mấy giờ, bế quan cũng có một năm.

Lại một giờ nữa trôi qua.

Tên kia đang tránh gió và ở trong bóng tối dường như có chút gì đó phân vân, ở giữa sa mạc mà có người phát hiện ra nó sao?

Vật này không ngờ không hề né tránh.

Nó nhanh chóng đâm thẳng vào đầu Diệp Mặc, tốc độ đến chóng mặt.

Nhưng bình thường đạn Diệp Mặc còn tránh được, hơn nữa hắn đang để ý đến vật này, làm sao để nó phủ lên đầu được.

Trong lúc đó, liền lắc mình tránh được, đồng thời phát động số đinh sắt ra ngoài.

Một tiếng kêu chói “chíttt” vang lên, giống như tiếng kêu của một con chuột.

Biết đám đinh sắt của mình đã mang lại hiệu quả, Diệp Mặc thét lên một tiếng, hướng bóng đen một quyền đấm tới.

Nấm đấm như gió rít vang lên, Diệp Mặc phát hiện mình vừa đánh hụt.

Một bóng đen giống như rễ cây Hồ Dương vụt qua rồi biến mất, không ngờ trốn thoát.

Xác định theo hướng của bóng đen, Diệp Mặc biết bóng đen sẽ chạy trốn theo hướng nào, không một chút nghĩ ngơị nhanh chóng đuổi theo.

Nhưng Diệp Mặc không ngờ đuổi theo mười phút, vẫn như ban đầu không thể đuổi kịp theo bóng đen.

So với Diệp Mặc bóng đen này tốc độ nhanh không ngờ.

Diệp Mặc lập tức tung hai quả cầu lửa ” Đùng, đùng ” hai tiếng vang lên, quả cầu rớt xuống đất, cát đất văng khắp nơi.

Nhưng bóng đen biến mất không để lại một vết tích gì.

Diệp Mặc cảm thấy da đầu run lên, hắn tuyệt đối không tin sẽ có chuyện ma quỷ ở đây, nhưng chuyện ma quỷ đang xảy ra trước mặt hắn.

Hắn rõ ràng nhìn thấy quả cầu lửa đánh trúng bóng đen, nhưng sau đó bóng đen biến mất.

Diệp Mặc cũng không tin quả cầu làm cho bóng đen biến thành hư không.

Bây giờ hắn không có bản lãnh lớn như vậy.

Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.

Mới vừa rồi có tiếng thét chói tai, bây giờ biến mất như không có chuyện gì xảy ra, xung quanh chỉ là cát vàng giống như vừa rồi Diệp Mặc chưa phát hiện được gì.

Diệp Mặc lấy lại bình tĩnh, lúc này đã quá muộn.

Cho dù phải tìm xem vật này là gì cũng phải chờ tới sáng mai.

Lúc Diệp Mặc quay đầu lại để chuẩn bị sáng mai đến đây xem như thế nào, hắn chợt phát hiện không ngờ chính mình không biết hướng đi, chỉ sau mười phút mà hắn hoàn toàn mất phương hướng.

Lúc này Diệp Mặc cảm thấy vấn đề nghiêm trọng.

Lúc hắn truy đuổi theo bóng đen, không nghĩ là mình sẽ không biết đường, cho nên bao của hắn cũng không ở trên lưng.

Tất cả đồ đạc của hắn đều ở trong bao, nếu bao bị mất cho dù là hắn thành công rời khỏi chỗ này thì cũng là thất bại.

Bởi vì trong bao còn có mấy hạt cỏ ngân tâm và Tử tâm đằng.

Hơn nữa nếu như không có mấy thứ này, ở giữa sa mạc mà không có nước, cho dù là Tu Chân Gỉa cũng không trụ lại được bao lâu.

Lập tức phải trở về tìm bao, đây là ý nghĩ đầu tiên của Diệp Mặc.

Nhưng sau đó ý nghĩ liền bị dập tắt.

Nếu lúc này tìm về, hắn có thể càng tìm càng xa, thậm chí cuối cùng không thể tìm được bọc của mình nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 103: Cô Gái Áo Vàng

Cô Gái Áo Vàng

T

âm tình Diệp Mặc đã trở nên bình tĩnh, không tiếp tục tìm cách quay về tìm túi xách của hắn, mà ngồi xuống tại chỗ.

Hơn nữa, lúc này hắn càng phải bình tĩnh.

Bất kỳ sự kích động nào cũng có thể khiến hắn đưa ra phán đoán sai lầm.

Nếu là trước đây, hắn tuyệt đối sẽ không nghĩ sau một đoạn đường hơn 10 phút, hắn lại bị lạc mất phương hướng.

Theo lời đồn đại sa mạc Takla Makan có kỳ trận.

Xem ra thật sự có khả năng như vậy.

Tuy rằng suốt một đêm không ngủ, nhưng tinh thần Diệp Mặc cũng không giảm sút.

Trong lòng hắn đang lo lắng tới cái túi xách của mình.

Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Mặc trở lại chỗ tối hôm qua dùng quả cầu lửa đánh dấu.

Điều khiến Diệp Mặc ngạc nhiên chính là, tối hôm qua hắn đã dùng quả cầu lửa tạo ra hai dấu vết.

Không ngờ buổi sáng cũng biến mất không thấy nữa.

Trên mặt đất đầy cát khiến người ta không nhận ra nơi này có bất kỳ dấu hiệu di động gì.

Nhưng nơi tối hôm qua đã đánh dấu lại giống như bị người dùng cát trải lên trên.

Diệp Mặc không muốn tiếp tục lãng phí thời gian ở chỗ này.

Ánh mặt trời chói chang đã lại dâng lên.

Nếu hắn không thể mau chóng tìm túi xách của mình, đồ trong đó bị mất là chuyện nhỏ, nói không chừng hắn thật sự có nguy hiểm tới tính mạng.

Tuy rằng hắn là Tu Chân giả, nhưng dù sao cũng mới luyện khí tới tầng thứ hai.

Tại đây dưới ánh mặt trời chói chang, có thể kiên trì được bao lâu? Trong lòng Diệp Mặc căn bản cũng không rõ.

Hắn còn xa mới có thể đạt đến Tích Cốc.

Thậm chí không thể không ăn không uống tu luyện một tuần, huống gì đang dưới điều kiện ác liệt như thế.

Hắn đứng nguyên tại chỗ quan sát một lúc lâu.

Căn cứ vào hướng mặt trời xuất hiện, Diệp Mặc đoán được một phương hướng, nhanh chóng gấp rút chạy qua.

Hơn mười phút sau, Diệp Mặc dừng bước.

Phương hướng rõ ràng không thích hợp.

Nếu đúng, hiện tại hơn mười phút, khẳng định hắn đã phát hiện được chỗ đã nghỉ ngơi tối hôm qua.

Diệp Mặc lại trở về.

Hắn kinh ngạc phát hiện, nơi hắn quay trở về dường như cũng không phải chỗ vừa rồi.

Chỉ có điều đất cát xung quanh nơi này đều gần giống nhau.

Không ngờ hắn nhất thời không phân biệt được.

Tuy rằng hắn sẽ không bởi vì chuyện này mà rối loạn, nhưng Diệp Mặc cũng biết tình hình có chút nghiêm trọng.

Trước khi hắn tiến vào sa mạc không có Gps, nhưng có một kim chỉ nam, còn có một vài công cụ phân biệt phương hướng thường dùng.

Hiện tại cái gì hắn cũng không có, hơn nữa còn bị mất phương hướng.

Diệp Mặc biết, bình thường người đến sa mạc thám hiểm trên cơ bản có hệ thống định vị, xác định được kinh độ và vĩ độ cụ thể, nhưng hắn lại không có.

Ban đầu, hắn vốn tưởng rằng dựa vào năng lực Tu Chân giả của mình, những thứ này hẳn là không có mấy ảnh hưởng.

Nhưng hiện tại hắn mới hiểu được, hắn sai, sai rất lợi hại.

Tuy nhiên nói gì thì nói, cho dù hắn mua một thiết bị GPS, cũng sẽ không mang theo người, khẳng định cũng để ở trong túi xách, vẫn không có tác dụng.

Hiện tại Diệp Mặc cảm giác thật giống như lọt vào trận pháp.

Đối với trận pháp, Diệp Mặc không phải hoàn toàn không biết gì cả.

Hắn biết một ít trận pháp, thậm chí chỉ cần có vật liệu, hắn có thể tự mình bày ra trên trăm loại trận pháp.

Nhưng nơi mình bị lạc mất phương hướng này rõ ràng không giống một trận pháp.

Diệp Mặc thở dài.

Tức giận, trong lòng tự nhủ nếu có thiết bị trữ vật thì tốt rồi.

Hắn căn bản cũng không cần lo lắng mình sẽ bỏ quên túi xách.

Diệp Mặc không còn chạy tới chạy lui nữa, mà trực tiếp lựa chọn đi về một hướng.

Nếu đã lạc đường, tiếp tục ở tại chỗ này cũng không có ý nghĩa gì.

Ba ngày bốn đêm không ăn không uống, Diệp Mặc cảm giác được chân nguyên trong thân thể đã khô cạn tới cực độ.

Mà hiện tại ở trong này hắn căn bản không có bất kỳ biện pháp tu luyện nào.

Ngày thứ năm, Diệp Mặc với môi khô nứt đã bỏ ý định tiếp tục tìm kiếm nguồn nước nổi trên mặt đất.

Hắn không quen với sa mạc, hoàn toàn không biết phải tìm ở đâu mới có nguồn nước.

Nếu vẫn không gặp được người hoặc là nước, hắn sẽ rất nguy hiểm.

Nhưng nếu hắn không tiếp tục tìm, hắn đứng ở trong biển cát vàng vô biên vô hạn dưới ánh mặt mặt trời chói chang thiêu đốt, hẳn cũng sẽ không kiên trì được bao lâu nữa.

Nếu luyện khí tới tầng thứ ba thì tốt rồi.

Hiện tại Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, vì tu vi của hắn vẫn quá thấp.

Đang lúc cân nhắc, Diệp Mặc bỗng nhiên phát hiện dường như cát dưới chân đang chậm rãi chuyển động.

Chỉ là tốc độ vô cùng chậm.

Nếu không phải Diệp Mặc có thần thức, hắn tuyệt đối sẽ không nhận ra.

Diệp Mặc lại cẩn thận quan sát, phát hiện cát ở xung quanh đều dần dần chảy về một vị trí ở dưới chân.

Nhưng cát ở dưới chân hắn căn bản không chất đống lại.

Đây là chuyện gì?

Không có cát chất đống lại, chứng tỏ những dòng cát chảy tới đã hoàn toàn biến mất xuống dưới đất.

Biến mất xuống dưới đất? Bỗng nhiên Diệp Mặc giật mình chợt hiểu ra.

Nếu biến mất xuống dưới đất, đã nói lên dưới chân hắn là một khoảng không.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc làm sao còn dám tiếp tục ở lại chỗ này.

Khí lực của hắn đã hao phí hết bảy tám phần, nếu nơi này bỗng nhiên xuất hiện cát xoáy, hắn căn bản không có khả năng trốn được.

Nhưng ngay khi Diệp Mặc nghĩ về vấn đề này, muốn lập tức rời khỏi, đột nhiên cát dưới chân xoay tròn.

Diệp Mặc cảm giác dưới chân hụt hẫng.

Toàn thân rơi vào dòng chảy của cát.

Trong lòng Diệp Mặc hiểu rất rõ, một khi bị những dòng cát chảy này vùi lấp, với tình trạng hiện tại của hắn, căn bản chỉ còn đường chết.

Hắn làm sao có thể chấp nhận bị những dòng chảy cát mang đi.

Chân đạp xuống cát, toàn thân bay lên trời.

Không ngờ nhảy cao tới gần năm sáu mét.

Tuy nhiên Diệp Mặc nhanh chóng cảm giác được có điều không thích hợp.

Bởi vì tuy rằng hắn đã nhảy lên, lực hút dưới chân vẫn còn đang kéo xuống.

Xung quanh cũng không có bất kỳ nơi nào có thể đặt chân.

Nếu là vài ngày trước, nói không chừng hắn còn có thể bạo phát ra, đánh về phía ngoài của vùngcát xoáy.

Nhưng hiện tại Diệp Mặc chỉ có thể trơ mắt nhìn mình chậm rãi rơi xuống.

Cho dù hắn đã vận chuyển chân nguyên tới cực hạn, nhưng nhiều nhất chỉ làm chậm lại tốc độ rơi xuống.

Chân nguyên trong thân thể hắn đã không thể tiếp tục hỗ trợ hắn lướt ngang.

Diệp Mặc thở dài một tiếng.

Hắn căn bản không thể tưởng tượng được mình sẽ ngã xuống ở sa mạc theo cách này.

Giờ phút này, hắn nhớ tới rất nhiều điều.

Giọng nói và nụ cười của Lạc Ảnh không ngừng xuất hiện trước mắt hắn.

Bỗng nhiên hắn lại nhớ tới buổi tối hôm đó, Ninh Khinh Tuyết nói.

” Trong sân có bụi cỏ là con để lại cho Diệp Mặc…”

Không ngờ hắn có vài phút thất thần ngắn ngủi.

Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị chấp nhận vận mệnh bị cát vùi lấp, bỗng nhiên cảm giác bên hông mình căng ra.

Một dây lưng màu trắng đang cuốn quanh lưng hắn.

Tuy rằng vừa rồi Diệp Mặc trước bị cát đá vùi lấp có chút thất thần ngắn ngủi, nhưng đối với cơ hội này hắn sẽ không bỏ qua.

Tay hắn lập tức nắm lấy dây lưng.

Đang lúc hắn chuẩn bị mượn lực nhảy lên, liền cảm giác bên hông mình kéo căng, không ngờ hắn được kéo lên.

Khi Diệp Mặc dừng ở trên mặt cát vững chắc, dây lưng màu trắng đã được thu trở về.

Trong lòng Diệp Mặc thất kinh.

Thân thủ của người này còn cao hơn so với Hồ Khâu mình đã gặp lần trước một cấp bậc.

Người này là ai? Đứng cách Diệp Mặc gần ba bốn trượng, là một cô gái mặc quần áo màu vàng nhạt.

Trên mặt có che một tấm khăn lụa.

Lúc này, cô ta đang nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

Con mắt của cô trong suốt linh động, chỉ nhìn liếc mắt một cái, không ngờ lại có chút sự yên lặng.

Không ngờ là một cô gái như vậy, còn mặc áo váy ở giữa sa mạc? Nếu Diệp Mặc không phải Tu Chân giả, hắn thật sự tưởng rằng cô gái này chính là tiên tử.

Tuy nhiên Diệp Mặc sẽ không cho rằng như vậy.

Tuy rằng không nhìn thấy mặt cô gái này, nhưng phong thái này đã không khó để hình dung.

áo váy màu vàng nhạt dưới ánh mặt trời chói trang lại không hề nhúc nhích, giống như một nữ thần cổ xưa.

Nhưng cái ba lô sau lưng cô lại nói cho người khác biết, cô không phải nữ thần, cũng là một người đến sa mạc du lịch hoặc là thám hiểm.

Mái tóc cô hơi rối, nhưng mấy lọn tóc đen rơi ra lại tôn lên vẻ thoát tục như tiên nữ, thanh tú đến bức người.

Dùng câu trong bài Lạc Thần Phú –

Kiên nhược tước thành, Yêu như ước tố.

Diên cảnh tú hạng, Hạo chất trình lộ.

Hưu tấn phi phù, Phiêu hốt nhược thần, Lăng ba vi bộ, La miệt sinh trần (Vai tựa vót thành, Eo như được bó.

Cổ gáy thon dài, Da ngần hé lộ.

Sáp thơm không dùng, Phấn màu chẳng ngự.

Tóc búi mây bồng, Mày uốn thon cong. ) – để hình dung cô gái đang đứng trước mặt, thật sự là quá mức chuẩn xác.

Thật sự là ” Giống như mây nhẹ che trăng, phiêu đãng tựa như gió cuốn tuyết bay.

Diệp Mặc giống như thấy được bộ dáng của sư phụ Lạc Ảnh.

Hắn đứng ở trước mắt cô, không ngờ không kìm lòng được kêu lên một tiếng “sư phụ”.

Chỉ là trong phút chốc hắn liền động tâm đối với cô gái này.

Đây vẫn là người con gái duy nhất khiến hắn động tâm ngoại trừ Lạc Ảnh.

Cho dù là Lạc Ảnh, cũng phải mãi sau này hắn mới phát hiện mình ỷ lại vào sư phụ.

Cô gái thoáng nhìn qua bộ dạng Diệp Mặc có chút xộc xệch, hơn nữa trên người không mang theo vật gì, lại nghe Diệp Mặc nói năng lộn xộn gọi cô là “sư phụ”, cô không khỏi nhíu mày.

Nhưng cô cũng chỉ làm như vậy mà thôi, cũng không có nói điều gì.

Sau khi Diệp Mặc phục hồi lại tinh thần, hắn đã hiểu được người con gái đang đứng trước mặt khẳng định không phải là một cô gái tầm thường.

Bằng không cô ta không có khả năng ăn mặc như vậy để đến sa mạc.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía xoáy cát vừa rồi.

Lúc này, hắn đã thấy nó hoàn toàn biến mất không thấy tung tích.

Xoáy cát này tới nhanh đi cũng nhanh.

Biết cô gái này đã cứu mình một mạng, hơn nữa đã cảm thấy mình có chút lỗ mãng, Diệp Mặc vội vàng ôm quyền cảm ơn nói:

– Đa tạ ơn cứu mạng của tỷ tỷ.

“Tỷ tỷ?”

Cô gái này nghe thấy Diệp Mặc gọi vậy, dường như có chút ngây người.

Cô thoáng nhìn về phía xoáy cát mà thiếu một chút Diệp Mặc đã lọt vào, trong lòng thầm nghĩ hẳn là ba lô của người này đã bị cát chôn vùi.

Tuy nhiên cô vẫn không nói gì, chỉ lấy từ trong ba lô của mình một túi nước và một gói bánh quy quăng tới cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhận thứ đó, cũng không vội uống nước, mà lại ôm quyền cảm ơn nói:

– Đa tạ đã ban nước.

Diệp Mặc không chết, nhất định sẽ hồi báo.

Tuy rằng cô gái nhìn động tác của Diệp Mặc cũng không nói gì, nhưng lại cảm thấy có chút kỳ lạ.

Cô thấy môi Diệp Mặc đã nứt nẻ, rõ ràng đã rất lâu rồi hắn không uống nước.

Bình thường người ở giữa sa mạc rất lâu không uống nước người, bỗng nhiên nhìn thấy nước, ý tưởng đầu tiên chính là lập tức uống cho thỏa cơn khát.

Nhưng tuy rằng cậu thanh niên này thoạt nhìn quần áo có chút không chỉnh tề, nhưng cũng tuyệt đối không chật vật, cũng không có chút kinh sợ đối với việc vừa rồi thiếu chút nữa bị cát đá vùi lấp.

Thậm chí thoạt nhìn hắn còn rất bình thản.

Hơn nữa cách nói chuyện còn có vẻ nho nhã.

Diệp Mặc thấy cô gái này chỉ nhìn hắn, lại không nói lời nào, hắn cũng không thèm để ý.

Cô gái này vừa nhìn đã biết không phải người sống ở thành phố, bằng không cũng sẽ không ăn mặc như vậy, còn có cách tạo hình này.

Đã cảm ơn, Diệp Mặc mới mở túi ra uống mấy ngụm nước.

Hắn uống nước không ngờ không phải dùng miệng ngậm lấy miệng túi để uống, mà là giơ lên cao rót xuống, dùng miệng đón.

Chẳng lẽ hắn ghét mình sao? Túi nước này cô cũng chưa từng uống qua.

Thấy động tác uống nước của Diệp Mặc, cô gái cũng rất ngạc nhiên.

Nhưng hắn khát tới như vậy, không ngờ chỉ uống mấy ngụm nước.

Năng lực kìm chế và tâm tính của người này thật sự rất trầm ổn.

Nhưng điếu khiến cô thật sự không ngờ được nữa là, Diệp Mặc bất ngờ đưa túi nước trả lại cho cô.

Cô gái nhíu nhíu mày.

Đương nhiên cô sẽ không thu hồi vật gì đã đưa ra.

Huống gì, nước này Diệp Mặc đã uống qua.

Tuy rằng không trực tiếp chạm vào miệng túi, nhưng cô vẫn không muốn thu lại.

Bỗng nhiên cô gái nghĩ ra, người này nghĩ sau khi uống nước xong không giữ lại, sẽ đưa lại cho cô, nên lúc nãy mới không trực tiếp dùng miệng uống? Hắn ở giữa một sa mạc, không nước, không ngờ có thể trả túi nước lại cho mình?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 104: Khố Lô

Khố Lô

C

ô không biết Diệp Mặc đã sớm dùng thần thức đảo qua ba lô của cô.

Bên trong ngoại trừ những vật dụng đơn giản của cô gái ra, cũng chỉ có mấy túi bánh quy, và hai túi nước.

Ngoại trừ túi nước hắn đã uống, chỉ còn lại một túi.

Tuy nhiên trong túi kia chỉ còn hơn một nửa.

Bất kể người con gái này là ai, nhưng cô có thể chia hơn phân nửa nước cho một người xa lạ, trong lòng Diệp Mặc dâng lên cảm giác ngưỡng mộ đối với cô.

Hắn là Tu Chân giả, vừa rồi đã uống mấy ngụm nước, chờ lát nữa hỏi cô gái này phương hướng, hắn chắc chắc sẽ tìm được ba lô của mình về.

Đến lúc đó, không cần thiết phải nhận ơn cứu mạng của một cô gái xa lạ.

Cô gái này thực sự lợi hại, nhưng không có khả năng là Tu Chân giả.

Sau khi mất đi nước uống, cô ấy có thể còn không bằng mình.

Thấy cô gái này nhìn mình không nói lời nào, chỉ là trong mắt có chút nghi vấn, Diệp Mặc nghĩ thầm, chắc không phải cô gái này là người câm chứ? Nếu vậy cũng quá đáng tiếc.

Một cô gái tao nhã sáng sủa như thế, sao có thể?

– Tôi đã làm mất túi xách.

Cô có thể nói cho tôi biết đường từ đây đến trung tâm hồ Rob không?

Diệp Mặc thấy cô gái này không nói lời nào, chỉ có thể tự mình giải thích nói.

Cô gái này nghe Diệp Mặc nói xong, lấy ra một đồ vật nhỏ hình tròn nhìn qua một lát, bỗng nhiên chỉ về một phương hướng, sau đó không ngờ xoay người bước đi.

Diệp Mặc đưa nước và đồ ăn qua, nhưng cô cũng không nhận lại.

Hơn nữa từ sau khi đến cứu Diệp Mặc cho tới bây giờ, cô gái này ngoài đưa cho Diệp Mặc những thứ đó và chỉ đường cho hắn, cũng chưa nói một từ.

Không biết cô ta khinh thường không muốn nói chuyện, hay không thể nói chuyện.

Nhìn bóng dáng cô gái này dần biến mất, Diệp Mặc bất ngờ có một loại cảm giác buồn man mác, dường như là mất mát từ trong lòng dâng lên.

Hắn đã gặp nhiều cô gái xinh đẹp.

Ninh Khinh Tuyết, Trì Uyển Thanh, Tô Tĩnh Văn thậm chí Vân Băng cũng có thể xem là xinh đẹp, nhưng chưa bao giờ hắn có cảm giác giống như khi thấy cô gái này.

Cô ta khiến hắn thất thần và buồn bã.

Diệp Mặc triển khai tốc độ rất nhanh dọc theo phương hướng cô gái đã chỉ.

Không ngờ thời gian chưa tới nửa ngày, hắn đã tìm tới chỗ sa mạc kia.

Mình cực cực khổ khổ tìm vài ngày, kết quả phát hiện lại gần như vậy.

Diệp Mặc cũng thật sự không biết phải nói gì.

Chỉ có điều khi Diệp Mặc tới chỗ hắn nghỉ ngơi, nhìn lên, lại phát hiện không thấy túi xách của mình đâu cả.

Mấy ngày nay có người đã tới.

Diệp Mặc tìm thử xung quanh, thấy vẫn còn một vài dấu chân hỗn loạn.

Hắn lập tức hiểu ra túi xách của mình bị người khác cầm đi.

Diệp Mặc chỉ đi theo dấu chân khoảng một, hai trăm mét, ngay phía sau một tường bị gió xói mòn, hắn phát hiện hai chiếc xe việt dã.

Gần đó có bốn người nước ngoài da trắng đang ngồi dưới một gốc cây dương, ăn gì đó.

Túi xách của hắn bị bỏ sang một bên.

Có một gã người nước ngoài đang nhìn tới nhìn lui một bình sứ.

Trong bình sứ là thuốc viên của Diệp Mặc.

Diệp Mặc đi qua, cầm túi xách kiểm tra lại mọi thứ trong đó một chút.

Chỉ thiếu duy nhất cái mô hình của Văn Đông.

Lúc này, Diệp Mặc dùng Thần thức quét ra ngoài, phát hiện mô hình đang nằm ở trong xe việt dã.

Đồng thời còn được gói lại một cách rất cẩn thận.

Xem ra đám người kia cũng biết mô hình quân cờ này có giá trị.

Thấy Diệp Mặc đi qua cầm túi xách lên, một gã người nước ngoài tới bên cạnh lẩm bẩm một hồi lâu.

Khi Diệp Mặc ở đại học Ninh Hải đã học qua tiếng Anh cơ bản, thật ra có thể hiểu được.

Tuy nhiên hắn lười nói chuyện.

Bọn người kia thấy hắn lấy đồ của mình, không ngờ còn hỏi hắn vì sao lại động tới đồ của bọn họ.

– Anh là ai? Túi xách này là của chúng tôi.

Vì sao anh muốn lấy.

Gã người nước ngoài đang cầm bình sứ, rất không khách khí lại chất vấn Diệp Mặc bằng tiếng Hoa có thể xem như là lưu loát.

Diệp Mặc thò tay đoạt lấy bình sứ trong tay hắn, cất vào trong túi xách của mình cười lạnh một tiếng nói:

– Của các người? Tôi rõ ràng đặt nó ở sau bức tường đổ nát cách đây hai trăm mét.

Vì sao lại biến thành của các người?

Người nước ngoài này còn muốn tranh luận, nhưng một người bên cạnh gã ngăn gã lại, dùng tiếng Anh nói:

– Mike, nếu túi xách này là của hắn, để hắn đem đi.

Chúng ta cũng không có tổn thất gì.

Nói xong còn dùng ánh mắt ra hiệu.

Quả nhiên người gọi là Mike lập tức ngậm miệng.

Đương nhiên Diệp Mặc biết bọn họ nghĩ như thế nào.

Bất quá hắn cũng không để bọn họ như ý nguyện.

Hình quân cờ kia là của Văn Đông đưa cho hắn.

Tuy rằng hắn không rõ nó có tác dụng gì, nhưng cũng không muốn lưu cho mấy kẻ bại hoại thoạt nhìn giống kẻ trộm này.

Mấy người nước ngoài vốn tưởng rằng Diệp Mặc không phát hiện quân cờ bị lấy đi, lại phát hiện Diệp Mặc lập tức đi đến trước xe việt dã, mở gói đựng hình quân cờ ra, lấy hình quân cờ và tư liệu, sau đó thuận tay vứt cái hộp trên mặt đất.

Làm sao hắn biết thứ đó ở trên xe? Khi mấy gã người nước ngoài còn đang suy nghĩ làm thế nào mà Diệp Mặc biết được, Diệp Mặc đã cất thứ đó vào ba lô.

Bốn người lập tức phản ứng.

Bọn họ ngăn cản Diệp Mặc.

– Muốn cương sao?

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.

Diệp Mặc xoay chân một cái, chỉ nghe tiếng gió rít, toàn bộ bốn gã người nước ngoài đã bay ra xa mấy mét.

Sau đó, hắn lạnh lùng nhìn mấy người nói.

– Nếu các người còn đuổi theo, đừng trách tôi không khách khí.

Bốn người nhìn nhau, lại nhìn Diệp Mặc nghênh ngang rời khỏi, không ngờ không dám nói nữa.

Tuy rằng với suy nghĩ và tâm tính của Diệp Mặc, giết bốn người này là tốt nhất.

Nhưng ở trong này chỉ vì mấy người này cầm đồ của hắn mà giết, dường như có chút quá đáng.

Tuy nhiên Diệp Mặc vừa mới đi không xa, bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì, hắn lại xoay người quay trở lại.

– Mày, mày còn muốn làm cái gì? Thứ đó đã đưa cho mày rồi.

Tên thanh niên biết nói tiếng Hoa có chút khẩn trương hỏi.

Diệp Mặc căn bản không thèm để ý tới gã, hắn trực tiếp lấy ở trên xe ra một tấm bản đồ toàn bộ sa mạc.

Hiện tại hắn đang thiếu cái này.

Có cái này, cho dù lạc đường, hắn cũng có thể dễ dàng tìm lại.

Hắn lại nhìn qua một chút.

Bên cạnh dường như có GPS đang cắm ở trên xe để nạp điện.

Diệp Mặc rút xuống, lập tức không có điện.

Hắn suy nghĩ một chút lại quăng trở lại.

Hắn lại ra phía sau xe lấy một lều trại gấp và hơn mười bình nước cất vào trong túi xách của mình.

Thấy Diệp Mặc chỉ lấy đi một bản đồ, một lều trại và một chút nước, mấy người nhẹ nhàng thở ra.

Tuy nhiên chuyện khiến bọn họ lo lắng đã xảy ra.

Không ngờ Diệp Mặc lại cầm lấy một mảnh vụn làm bằng bạc đặt ở trong xe.

Điều khiến Diệp Mặc chú ý không phải vì giá trị của mảnh đồ cổ bằng bạc này, mà bởi vì trên mảnh này văn tự Tây Tạng.

Diệp Mặc biết trong đó có một nửa chính là một chữ Môn trong hai chữ ” Thánh môn”.

Lúc trước Trì Uyển Thanh đã dạy hắn.

Mảnh nhỏ này mới có một chữ Môn.

Vậy chữ phía trước có phải là chữ “Thánh” hay không? Diệp Mặc biết những người da trắng này đang đến Takla Makan để phát tài.

Bọn họ đi tìm kiếm các di vật cổ, sau đó mang đi.

Ban ngành liên quan cũng không quản, nên những chuyện này Diệp Mặc càng không để ý tới.

Tuy nhiên nơi này xuất hiện một mảnh nhỏ với chữ “Môn”.

Điều này khiến Diệp Mặc lập tức chú ý tới.

Thấy Diệp Mặc chỉ cầm một mảnh vỡ nhỏ, những gì còn lại đều không động tới, mấy gã nước ngoài lại cảm thấy thoải mái hơn.

Mảnh nhỏ này không đáng bao nhiêu tiền.

– Các người lấy mảnh nhỏ bằng bạc này từ chỗ nào?

Diệp Mặc cầm lấy mảnh nhỏ lắc lắc nhìn mấy gã người nước ngoài nói.

Mấy gã người nước ngoài nhìn nhau một lát, sau đó đều im lặng, không người nào chịu nói.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, lại nói:

– Nếu các người không muốn nói, tôi thấy trên xe các người còn rất nhiều thứ tốt.

Tôi cũng không ngại lái xe của các người đi.

À, đúng rồi, chiếc xe còn lại tôi dễ dàng có thể dùng lửa đốt.

Diệp Mặc vừa dứt lời, gã thanh niên biết nói tiếng Trung lập tức nói:

– Cái này tôi biết…

Nghe thấy gã nói vậy, Diệp Mặc lập tức đưa tấm bản đồ trong tay ra.

– Anh đánh dấu vị trí cụ thể lên trên đây.

Nếu có chút sai biệt, tôi cam đoan các người không ra khỏi sa mạc được.

– Trên bản đồ đã ghi rõ.

Người thanh niên vội vàng nói.

Diệp Mặc mở bản đồ ra, quả nhiên thấy trên mặt đánh dấu một nơi, viết mấy chữ tiếng Anh;.

Diệp Mặc không mở miệng hỏi có ý gì, nhưng người thanh niên kia lại tự động giải thích nói:

– Đó chính là nơi phát hiện cái mảnh bạc này.

Bởi vì nơi này còn có một tấm bia đá khắc hai chữ “Khố Lô”, cho nên chúng tôi tạm thời gọi nơi này là “Khố Lô”.

Nhìn bộ dạng người đàn ông này dường như không giống đang nói dối, Diệp Mặc thu hồi ánh mắt, rốt cuộc cũng lười để ý tới mấy tên khốn này.

Hắn lấy bản bản đồ khá đơn giản của mình ra, nhìn một chút, lập tức vui mừng phát hiện.

Không ngờ cái Khố Lô này và vị trí đánh dấu trên mảnh bản đồ bằng da dê rách này là cùng một chỗ.

Nói đúng hơn, Khố Lô rất có thể chính là nơi hắn cần tìm.

Diệp Mặc cố kìm chế sự vui mừng trong lòng, nghĩ thầm có phải Khố Lô này chính là Khố Hồ hay không đây.

Diệp Mặc không hề để ý tới mấy mấy tên da trắng.

Hắn phải nhanh chóng tới Khố Lô.

Bản đồ của người da trắng còn tỉ mỉ hơn nhiều so với bản đồ đơn giản của hắn.

Đường đi tới đó được biểu thị rất rõ ràng.

Thấy Diệp Mặc không cướp đi xe của mình, cuối cùng mấy tên da trắng cũng thở phào một cái.

Trung Hoa là nơi có công phu rất thần bí.

Vừa rồi người kia chỉ bay lên quét chân một cái, bọn họ bốn thanh niên trai tráng đã bị bay ra rất xa.

Diệp Mặc đoán đám người kia chuẩn bị trở về.

Trên xe cũng không còn nhiều đồ.

Hơn nữa hắn đã có bản đồ và thiết bị chỉ đường đơn giản, so với lái xe trong sa mạc còn nhanh hơn rất nhiều.

Dù sao có rất nhiều nơi, xe không đi qua được.

Mặc dù có bản đồ, cũng có vị trí cụ thể, Diệp Mặc lại không vội vàng.

Muốn tìm đến nơi này cũng không cần gấp.

Hắn đã có kinh nghiệm.

Ở trong sa mạc nhất định phải duy trì sự bình tĩnh.

Hắn nhớ tới chuyện buổi tối mấy ngày trước.

Bóng đen đánh lén hắn tuyệt đối là một loại động vật trong sa mạc.

Về phần vì sao buổi tối hôm đó mình truy tìm vật kia lại mất dấu, đến bây giờ Diệp Mặc vẫn cảm thấy lẫn lộn.

Nhưng có một điều Diệp Mặc có thể khẳng định, bóng đen kia chắc chắn đã trúng phải đinh sắt do hắn bắn ra.

Vì không tìm thấy dấu vết của bóng đen và quả cầu lửa, ngày đó thiếu chút nữa đã khiến hắn chết trong xoáy cát.

Việc này cũng rất kỳ quái.

Diệp Mặc liên hệ mấy thứ này với nhau.

Hắn suy nghĩ có phải ngày đó mình ngồi ở chỗ cát lún, mới dẫn đến việc dấu vết bị biến mất?

Tuy nhiên suy nghĩ đến mình bất ngờ ngồi trên vị trí cát lún, cho dù Diệp Mặc có tâm tính kiên định, cũng cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Hắn lại nghĩ tới cô gái đẹp như tiên tử kia.

Cô ấy đã cứu mình một mạng.

Cô gái này là ai?

Diệp Mặc vì giữ gìn thể lực, cũng không áp dụng phương thức chạy nước rút, mà nghỉ ngơi một ngày một đêm.

Từ sau ngày gặp xoáy cát trong sa mạc, Diệp Mặc cũng rất chú ý.

Khi nghỉ ngơi, tuyệt đối phải tìm một vị trí tốt.

Chập tối ngày thứ ba sau khi nhận được bản đồ, Diệp Mặc mới dừng chân ở một bức tường bị gió cát xói mòn.

Hắn chuẩn bị nghỉ ngơi ở trong này cả đêm, sáng mai lại tiếp tục chạy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 105: Người Bị Vây Trong Sa Mạc

Người Bị Vây Trong Sa Mạc

L

úc này Ninh Khinh Tuyết và Trì Uyển Thanh cũng đã đi vào sa mạc Takla Makan.

Chỉ có điều, khác với suy nghĩ ban đầu của các cô, các cô cũng không chỉ đi hai người, mà là một đoàn xe.

Tuy rằng Trì Uyển Thanh thực sự không nghĩ cha mình sẽ can thiệp vào việc của cô, nhưng lần này gặp mặt cha, cha cũng không nhắc tới bất kỳ chuyện gì trước kia.

Hơn nữa, cha cô còn đồng ý để cô đi vào sa mạc, cũng có thể xem như đã lui một bước.

Hơn nữa cô cũng hiểu cha mình làm vậy là muốn tốt cho mình.

Cho nên, dưới sự thỏa hiệp, Trì Hữu Quân chẳng những thu xếp mấy chiếc xe cho Ninh Khinh Tuyết, còn phái chuyên gia đi cùng con gái mình tới sa mạc.

Điều này coi như đã dùng việc công để giải quyết việc riêng.

Nếu không phải vì con gái, Trì Hữu Quân tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy.

Nhưng không có cách nào.

Vài năm không gặp con gái, vừa thấy mặt, con gái lại muốn đi sa mạc.

Cho dù ông ta đã khuyên can, con gái ông ta cũng không đổi ý.

Nếu không muốn cãi nhau khiến con gái trở mặt, ông ta chỉ có thể thỏa hiệp với yêu cầu của con gái mình, phái chuyên gia hộ tống con gái mình đi thám hiểm sa mạc.

Diệp Mặc cẩn thận kiểm tra bức tường đổ nát mà hắn muốn ngủ qua đêm buổi tối.

Khi cảm giác bức tường rất chắc chắn, lúc này hắn mới yên tâm, mở lều vải ra.

Ban đêm, ngủ trong túi quá nóng, Diệp Mặc cũng lười dùng túi ngủ.

Buổi tối Diệp Mặc không muốn ngủ.

Hắn đang ở trong lều tu luyện.

Nhưng khi tu luyện đến nửa đêm, hắn lại có cảm giác có ánh mắt đang theo dõi mình.

Loại cảm giác này khiến hắn rất không thoải mái.

Trong lòng Diệp Mặc càng buồn bực.

Thậm chí, người đến sa mạc thám hiểm hay du lịch cũng không phải chỉ có một mình hắn.

Vì sao hết lần này tới lần khác hắn lại có thể gặp loại tình huống này?

Lần này, Diệp Mặc không tiếp tục chờ đợi, hắn thu thập mọi thứ bỏ vào trong túi xách, lại đeo túi lên lưng.

Ngay cả lều vải cũng gấp lại.

Lúc này, hắn cảm giác ánh mắt kia vẫn đang chú ý tới đồ đạc của hắn.

Ánh mắt này có phải cùng một con vật buổi tối hôm đó hay không, Diệp Mặc không dám khẳng định.

Nhưng nếu bị theo dõi, đã chứng tỏ trên người mình có gì đó thu hút nó.

Về phần là cái gì, Diệp Mặc nghĩ mãi không ra.

Chẳng lẽ theo dõi hắn chính là Thử Lang sao? Tuy nhiên Diệp Mặc biết điều này tuyệt đối là không có khả năng.

Bởi vì Thử Lang căn bản sẽ không sống sót được ở trong sa mạc.

Mình đến sa mạc vốn muốn tìm Tử Tâm Đằng.

Chẳng lẽ nó cũng quan tâm tới Tử Tâm Đằng trong túi xách của mình? Bởi vì trong túi xách chỉ có Tử Tâm Đằng không có gì khác.

Nếu quả đúng là như vậy, chứng tỏ nó tương đối mẫn cảm với Tử Tâm Đằng.

Sau khi Diệp Mặc khoác túi lên lưng, lần này hắn không vội vã tấn công kẻ đang ẩn trốn âm thầm nhìn chằm chằm vào đồ đạc của hắn, mà lấy ra một cái đinh sắt.

Sau khi hắn dùng thần thức ấn ký hiệu xong, bỗng nhiên đứng lên di chuyển ra phía bức tường đổ nát.

Trong tay hắn cầm đinh sắt ném về phía bóng đen âm thầm theo dõi hắn.

Lại một tiếng “chíttt”.

Diệp Mặc biết đinh sắt của mình đã bắn trúng.

Lúc này, hắn liền đuổi theo.

Lúc này túi xách của hắn đã nằm ở trên lưng, cho dù bị lạc đường hắn cũng không phải lo lắng.

Trong túi xách có thức ăn nước uống.

Hơn nữa với năng lực của bản thân hắn, cho dù sống ở trong sa mạc một hai tháng cũng không thành vấn đề.

Một hai tháng, cho dù hắn chạy dọc theo một hướng cũng đi ra khỏi sa mạc.

Lần này Diệp Mặc không để bị mất dấu.

Hắn chăm chú theo dõi bóng đen phía trước.

Tuy rằng mỗi giây mỗi phút, bóng đen đều muốn chạy khỏi thần thức của hắn, nhưng cái đinh trên người nó có thần thức của hắn.

Diệp Mặc tin tưởng, hắn chỉ cần tập trung vào thần thức trên cái cái đinh, khẳng định có thể bắt được bóng đen này.

Tuy rằng Diệp Mặc chăm chú theo dõi bóng đen phía trước, nhưng trong lòng cũng cảm thấy rất kỳ lạ.

Sức sống của bóng đen này cũng quá mạnh đi.

Khẳng định đinh sắt của mình đã bắn trúng nó, nhưng sao nó còn chạy nhanh như thế? Vài ngày trước, cái bóng đen đã đánh lén hắn cũng như thế này.

Ngay khi Diệp Mặc định bỗng nhiên tăng tốc để chặn bóng đen này lại, một tiếng ho khan yếu đuối bất lực từ cách đó không xa truyền đến.

Tiếng ho khan rất nhỏ.

Nếu không phải thính lực của Diệp Mặc tương đối linh động, hắn sẽ tuyệt đối không thể nghe được.

Khi vừa ngây người một lúc, Diệp Mặc phát hiện bóng đen mình đang đuổi theo đã biến mất không thấy nữa.

Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không tức giận.

Khẳng định bóng đen kia trốn ở chỗ nào đó, cái đinh vẫn ở trong người bóng đen.

Cho dù cái đinh bị nó lấy ra, nhưng cái đinh đã được hắn gia công qua, có chút dấu vết thần thức, hắn chỉ cần cảm ứng được chút dấu vết kia là có thể lại tìm được nó.

Ít nhất trong vòng mấy giờ cũng không có vấn đề.

Hiện tại nó biến mất, Diệp Mặc cũng lười tiếp tục đi tìm, mà đi theo hướng tiếng rên rỉ vừa phát ra.

Hai người đàn ông và một người đàn bà, bất lực dựa vào bên ngoài một lều vải rách nát.

Diệp Mặc không đi đến ngay.

Hắn dùng thần thức đảo qua ba người trước.

Ba người đầu bù tóc rối, có vẻ rất chật vật.

Hơn nữa không ngờ trên người hai người đàn ông kia còn mang theo súng.

Tuy rằng người phụ nữ không có súng lục, nhưng trong thần thái cũng mang theo một sát khí.

Dường như Diệp Mặc đã gặp qua sát khí dũng mãnh này ở đâu rồi.

Nhìn hướng ba người ngồi, rất rõ ràng, ba người này cũng không phải một phe.

Mặc dù bộ dạng ba người đều có vẻ hấp hối, nhưng hai gã đàn ông này vẫn có chút cảnh giác nhìn chằm chằm vào người phụ nữ này.

Dường như bọn họ đang đề phòng cô ta sẽ giở trò gì.

Diệp Mặc vừa mới đi đến, ba người này lập tức cảm thấy kinh ngạc.

Khuya khoắt thế này, không ngờ ở trong sa mạc bỗng nhiên xuất hiện một bóng người.

Cho dù là người to gan lớn mật cũng phải giật mình kinh sợ không ít.

Tuy rằng ba người đều kinh ngạc, nhưng rõ ràng ba người đều không còn chút sức lực nào.

Chỉ có điều một người trong số đó cầm súng lục chĩa thẳng vào Diệp Mặc.

Tuy nhiên anh ta cũng không nổ súng.

Diệp Mặc quan sát ba người.

Môi ba người này bị nứt nẻ khủng kiếp.

Hơn nữa quần áo trên người bị gió cát đánh tả tơi.

Có thể thấy được ba người này đã ở trong sa mạc rất lâu.

– Anh là ai?

Người cầm súng lục có chút khẩn trương nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

– Rốt cuộc, anh là người hay là quỷ? – Tôi là ai không quan trọng.

Nếu anh dám dùng súng chỉ vào tôi nữa, tôi cam đoan anh không thấy được ánh mặt trời ngày mai.

Diệp Mặc thản nhiên nói.

Hiện tại hắn ghét nhất là chính là bị người khác dùng súng chỉ vào hắn.

Ba người này cũng không phải là hạng người đơn giản.

Cho dù hiện tại bọn họ bị sa mạc làm kiệt quệ không còn sức lực, nhưng Diệp Mặc có thể cảm giác được ba người này rất dũng mãnh.

Người không còn sức lực là cô gái kia.

Nhưng hai người đàn ông này vẫn còn.

Họ đều không đơn giản.

Điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là người cầm súng bỗng nhiên thu súng lại, lại ho khan một tiếng.

Lúc này mới mệt mỏi nói:

– Hiện tại tôi ghét nhất chính là ánh mặt trời ngày mai.

Bỗng nhiên Diệp Mặc cảm giác người kia có chút đáng yêu.

Hắn mỉm cười.

– Các người lạc đường trong sa mạc sao?

Lúc này ba người đã xác định Diệp Mặc không phải là quỷ.

Hơn nữa, hẳn Diệp Mặc cũng một trong những người thám hiểm sa mạc.

Người đàn ông vừa thu súng khẽ thở phào một tiếng.

Có lẽ gặp người này, là được cứu rồi.

Lúc này anh ta lại cũng không hỏi Diệp Mặc có nước không, mà có chút khâm phục nói:

– Người anh em, tôi rất sùng bái anh.

Không ngờ anh có thể ở giữa sa mạc mà giống như đi tản bộ.

Anh sẽ không nói cho tôi biết anh đi bộ đến đây chứ?

Diệp Mặc không trả lời câu hỏi của người đàn ông này, mà thoáng nhìn qua hai người còn lại.

Người đàn ông đang nói chuyện vội vàng giải thích:

– Tôi tên là Lý Hồ.

Người này chính là người hợp tác với tôi, tên Trần Hoành Triết.

Chúng tôi truy bắt tội phạm trong sa mạc, chưa xong thì lạc đường.

Xe đã hết xăng, đành phải để lại trong sa mạc.

Tôi vốn định xin viện trợ, nhưng không ngờ là thiết bị thông tin và thiết bị định vị của chúng tôi lại không có cái nào có thể dùng được.

Sau đó, chúng tôi đi một đoạn đường, tính tìm một nơi có sóng.

Không ngờ càng chạy càng lạc đường.

Hiện tại đã rất nhiều ngày.

Thấy Diệp Mặc không nói gì, Lý Hồ lấy di động của mình ra nói.

– Vốn tưởng rằng đi một đoạn, dù lạc đường cũng có thể gọi điện thoại cầu viện.

Chỉ có điều sau vài ngày điện thoại cũng hết pin.

Hơn nữa chúng tôi vì đuổi bắt cô ta, lúc vào sa mạc cũng rất vội vàng, trên cơ bản không chuẩn bị cái gì.

Người thì chúng tôi đã đuổi kịp, nhưng lại bị vây trong sa mạc.

Chắc chỉ một hai ngày sẽ không xong.

Lý Hồ nói chuyện có chút tiêu sái hào hiệp, dường như không xem trọng cái chết cho lắm.

Diệp Mặc nhìn qua người con gái kia một chút, trong lòng tự nhủ tuy rằng hiện tại cô gái này cũng bị sa mạc ép tới mức không nhúc nhích được, nhưng sát khí và sự dũng mãnh trên người cô ta vẫn tồn tại.

Nếu để bắt tội phạm, nói rõ hai người này là người của Cục cảnh sát hoặc là người cùng nghành này.

– Không biết xấu hổ.

Các người mới là tội phạm.

Thứ đó là của các người sao? Các người dựa vào cái gì mà đuổi theo tôi? Hơn nữa thứ đó cũng không ở trên người tôi.

Người phụ nữ này nghe thấy Lý Hồ nói vậy, lập tức phản bác.

Giọng điệu lại tương đối khinh thường.

Diệp Mặc lười xen vào những chuyện của người khác.

Ai đúng ai sai, hắn căn bản không muốn xen vào.

Thấy ba người này sắp kiên trì không được, hắn lấy từ trong túi xách ra mười lăm bình nước.

Hắn đưa cho mỗi người năm bình.

Nếu ba người này không phải một nhóm, vậy nên nhanh rời khỏi, để tránh bị cuốn vào tranh chấp giữa bọn họ.

Diệp Mặc không cho lương khô.

Hắn thấy trong túi xách của mấy người đều còn lương khô.

– Cảm ơn.

Người anh em, tôi không cần nhiều như vậy.

Có ba bình là được rồi.

Anh còn ở trong sa mạc.

Anh giữ lại một ít đi.

Lý Hồ nhận nước, lập tức ôm quyền cảm ơn nói.

Nhưng trong lời nói lại muốn Diệp Mặc thu bớt lại.

Sở dĩ Diệp Mặc cho họ nước, một là hiện tại mình có nhiều nước, hai là khi cô gái áo vàng cứu hắn không chút keo kiệt, Diệp Mặc cũng bị cảm hóa.

Đương nhiên Diệp Mặc cũng có phần thích tính cách của Lý Hồ.

Người này có chút lạc quan.

Hiện tại anh ta nói Diệp Mặc lưu bớt lại, ấn tượng của Diệp Mặc đối với anh ta càng không tệ.

Trần Hoành Triết cầm lấy nước nói với Diệp Mặc tiếng cám ơn, cũng không chủ động nói nước quá nhiều, chỉ vội vàng mở một lọ nước sau đó ngửa mặt lên trời uống.

Tuy nhiên, anh ta nhìn qua số nước còn lại, chung quy không tiếp tục uống nữa.

Anh ta cũng biết hiện tại không thể uống quá nhiều nước.

Người phụ nữ kia cầm lấy năm bình nước lập tức có chút kích động nhìn Diệp Mặc nói:

– Cám ơn anh.

Anh thật sự là người tốt.

Tôi tên là Phùng Điềm.

Tuy nhiên, tôi cũng chỉ cần ba bình là đủ rồi.

Nói xong, cô cầm lấy hai bình đưa lại cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc khoát tay nói.

– Tôi còn mười bình nước.

Cô không cần trả lại cho tôi.

Tôi có đủ dùng.

Tuy nhiên hắn cảm giác khí chất và cái tên Phùng Điềm của cô cực kỳ không tương xứng.

Thoạt nhìn cô có sát khí dũng mãnh, mà tên của cô lại rất nho nhã yếu đuối.

Trần Hoành Triết thấy trong ba người chỉ có anh ta là không từ chối, hơn nữa đã uống trước, ngược lại có chút mất tự nhiên.

Lý Hồ cũng uống nửa bình nước, cảm giác người đã khôi phục lại rất nhiều, lúc này mới nhìn qua Phùng Điềm nói:

– Được, cô nói cô không phải là tội phạm.

Cô dám nói cô vốn không phải là người Bắc Sa không? Cô dám nói vụ nổ mấy tháng trước không liên quan gì đến cô? Chẳng lẽ cô còn muốn nói thứ đó không phải do cô cầm đi? Chúng tôi đã nói, chỉ cần cô lấy thứ đó ra, thậm chí tôi có thể cho cô thù lao, sẽ không truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào của cô.

Hơn nữa thứ đó có ích gì cho cô không?

Phùng Điềm há miệng thở dốc, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box