1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 165 : Hoàng Mân Rời Đi (c821-c825)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 165 : Hoàng Mân Rời Đi (c821-c825)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 821: Hoàng Mân Rời Đi

Hoàng Mân Rời Đi

K

hoảng giữa trưa, năm người dừng lại ở một sơn cốc để nghỉ ngơi.

Suốt đường đi, chỉ có Phong Yên Kỳ và người tên là Cát Lương Trung kia không ngừng nói chuyện, Tiêu Thủy vốn ít nói, Diệp Mặc còn cảm thấy được y đang không ngừng nhíu mày, chỉ có Hoàng Mân thỉnh thoảng chen vào một vài câu.

– Tôi đi tìm thức ăn, các người nghỉ ngơi đi.

Người trung niên họ Tiêu này lại tiếp tục tự nhận lấy nhiệm vụ tìm kiếm thức ăn.

Chỉ là lần này Phong Yên Kỳ lại ngăn cản Tiêu Thủy, ả nói:

– Tiêu đại ca, suốt chặng đường này đều là anh vất vả tìm thức ăn rồi, lần này để tôi đi.

Kiếm vài món thôn quê đổi khẩu vị, mọi người chờ ở đây là được rồi.

Diệp Mặc nhìn Phong Yên Kỳ một cách kỳ quái, trong lòng thầm nói ả này không nên chủ động như vậy chứ? Dựa theo suy nghĩ của ả, tất cả mọi người ở đây đều là con mồi, sao ả lại có thể chủ động rời bỏ con mồi được?

Nhưng Diệp Mặc suy nghĩ một chút liền hiểu ra.

Phong Yên Kỳ cố ý dẫn những người này đi đường vòng vào núi, mục đích chính là vì tu luyện.

Tối hôm qua ả đã đột phá Địa cấp, mấy con mồi này đã không còn quan trọng như trước rồi.

Phỏng chừng chính ả cũng không ngờ là chỉ dùng hai người mà đã đột phá đến Địa cấp.

– Yên Kỳ, để tôi đi cùng cô, nơi này rừng núi rậm rạp…

Không đợi Tiêu Thủy trả lời, Cát Lương Trung đã chủ động nói.

Nghe Cát Lương Trung nói, Diệp Mặc lập tức đã hiểu ra, ả Phong Yên Kỳ này cũng thật biết tính toán. Ả biết nếu mình muốn đi tìm đồ ăn, Cát Lương Trung chắc chắn sẽ chủ động muốn đi cùng.

Hoặc cho dù ả đoán sai, Cát Lương Trung có không chủ động thì cuối cùng ả cũng sẽ mở miệng.

Mục đích đương nhiên rất đơn giản, ả sẽ xuống tay với Cát Lương Trung.

Hơn nữa Diệp Mặc có thể khẳng định, sau khi động thủ với tên kia thì lúc quay lại chắc chắn ả sẽ động thủ giết ba người họ.

Sở dĩ Phong Yên Kỳ không muốn từ từ luyện hóa tất cả như trước nữa là do ả cũng không ngờ mình sẽ đột phá Địa cấp vào tối qua, cho nên giữ đám người Tiêu Thủy, Hoàng Mân lại thì chỉ là vướng víu mà thôi.

Hơn nữa, sau khi giết Cát Lương Trung, trăm phần trăm là mấy người còn lại sẽ nghi ngờ ả.

Hoặc là nói, nếu không phải tối qua ả cần củng cố tu vi thì nói không chừng đã ra tay luôn rồi.

– Vậy cũng tốt, để tôi chuẩn bị lều trại trước…

Tiêu Thủy cười tự giễu, Diệp Mặc rõ ràng nhìn ra trong mắt y có chút vui mừng, giống như là đang cảm thấy may mắn vì có thể được nghỉ ngơi.

Phong Yên Kỳ cũng không nghĩ nhiều, lập tức tiến vào núi cùng với Cát Lương Trung.

Phong Yên Kỳ vừa đi, Tiêu Thủy lập tức khoác ba lô lên nói với Hoàng Mân và Diệp Mặc:

– Tôi không đi núi Vạn Quắc nữa, bây giờ sẽ rời khỏi đây, nếu các người cũng muốn đi thì có thể đi cùng tôi.

Ngoài dự đoán của Tiêu Thủy, Hoàng Mân cũng không ngạc nhiên vì lời nói của y, chỉ mỉm cười nói:

– Tiêu đại ca, chắc anh cũng đã bắt đầu hoài nghi Phong Yên Kỳ rồi chứ gì? Vậy nên bây giờ mới muốn lập tức rời đi đúng không?

Trong mắt Tiêu Thủy hiện lên vẻ kinh ngạc, nhìn Hoàng Mân với cặp mắt khác xưa.

Y cũng không phủ nhận, gật gật đầu nói:

– Đúng vậy, tôi đã sớm nghi ngờ rồi, chỉ là đến giờ mới xác định được rằng cô ta không có ý tốt.

Tôi đoán, tiểu Trần chính là do cô ta giết.

Bởi vì tôi đã đến nơi này một lần, căn bản không cần đi xa đến vậy.

Chỉ cần đi theo hướng này, phía trước cách đây nửa ngày lộ trình có một sơn đạo, hoàn toàn có thể lái xe tới.

Tiêu Thủy nói xong liền chỉ chỉ về phía đông.

Hoàng Mân gật gật đầu nói:

– Tiêu đại ca, anh nói không sai, thật ra Phong Yên Kỳ chính là người của “Vạn Cổ môn”.

Tối hôm qua Trần Ngân Trụ chính là do ả hút khô máu huyết mà chết.

Cho nên dù anh không nói, tôi cũng định nhắc nhở anh một chút rồi.

– Cô cũng biết? Nói như vậy các người đã đồng ý đi cùng tôi?

Nghe xong lời của Hoàng Mân, Tiêu Thủy lập tức vui mừng nói.

– Tiêu đại ca, nếu đã hoài nghi Phong Yên Kỳ thì vì sao trước đó lại không nói với mọi người cùng ra tay với ả?

Hoàng Mân kinh ngạc hỏi một câu, cô thông qua Diệp Mặc mới biết được Phong Yên Kỳ có tu vi Địa cấp, chẳng lẽ Tiêu Thủy cũng nhìn ra?

Tiêu Thủy lắc lắc đầu không nói gì.

Tuy rằng y nghi ngờ Phong Yên Kỳ nhưng chẳng có bằng chứng gì xác đáng cả, như vậy không giết người được.

Vừa thấy biểu tình của Tiêu Thủy, Hoàng Mân lập tức đã đoán được ý nghĩ của y, cười lạnh một tiếng, nói:

– Chắc Tiêu đại ca còn chưa biết tu vi của Phong Yên Kỳ là Địa cấp đúng không?

– Cái gì!?

Giống như lúc Hoàng Mân biết tu vi thật sự của Phong Yên Kỳ, Tiêu Thủy cũng bị dọa sợ luôn, nhưng rất nhanh y đã kịp phản ứng, lập tức nói:

– Bây giờ tôi sẽ đi ngay.

Sở dĩ t còn chưa lo lắng là do còn đinh ninh tu vi của đối phương cũng là Hoàng cấp hậu kỳ như t, nhưng hiện giờ đã biết tu vi của Phong Yên Kỳ là Địa cấp thì đó lại là một việc khác.

Diệp Mặc gật gật đầu nói với Hoàng Mân:

– Các người muốn đi thì nhanh lên, chắc lần này Phong Yên Kỳ sẽ về rất nhanh thôi.

– Mạc Ảnh, cậu không đi?

Tiêu Thủy nhìn Diệp Mặc một cách kỳ quái, kinh ngạc hỏi.

Hoàng Mân cũng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, tuy cô không hiểu vì sao Diệp Mặc lại không đi, nhưng cô biết, chắc chắn Diệp Mặc sẽ không thua Phong Yên Kỳ, cho nên cũng không khuyên hắn.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Tôi còn một số việc.

Tuy không biết Diệp Mặc còn có việc gì, nhưng lúc này Tiêu Thủy đã hiểu, phỏng chừng là Phong Yên Kỳ cũng không được Diệp Mặc xem ở trong mắt.

Hắn nghĩ tới tối qua Diệp Mặc ở trong lều của Hoàng Mân, hiện giờ Hoàng Mân lại biết chi tiết của Phong Yên Kỳ, vậy chắc chắn là có liên quan đến Diệp Mặc.

Nhìn Tiêu Thủy và Hoàng Mân rời đi, Thần thức của Diệp Mặc lại quét đến Phong Yên Kỳ.

– Em Hoàng Mân, tên Mạc Ảnh kia rốt cuộc là ai? Ngay cả người của “Vạn Cổ môn” cũng không sợ?

Đi ra khỏi khu vực đó, Tiêu Thủy mới nghi hoặc nhìn Hoàng Mân, hỏi.

Hoàng Mân có chút ngại ngần nói với Tiêu Thủy:

– Tiêu đại ca, tuy tôi biết hắn là ai, nhưng không có sự cho phép của hắn thì tôi không thể nói cho anh biết được, nhưng chắc chắn hắn sẽ không sợ Phong Yên Kỳ.

Đúng rồi, bây giờ Tiêu đại ca định đi đâu?

Nghe Hoàng Mân nói vậy, Tiêu Thủy cũng không để ý nữa, có chút chán nản nói:

– Gần nhất tôi biết được Nhị đệ của mình đang ở Lạc Nguyệt, tôi tính đến đó với hắn.

– Anh muốn đi Lạc Nguyệt?

Hoàng Mân kinh ngạc hỏi.

Tiêu Thủy gật gật đầu đáp:

– Đúng vậy, tôi cảm thấy đến Lạc Nguyệt vẫn tốt hơn.

– Tôi cũng định đi Lạc Nguyệt, nhưng ở Kinh Thủy lại còn một số việc chưa làm xong.

Nếu không, tôi cũng có thể đi cùng anh đến đó rồi.

Hoàng Mân tùy ý nói một câu.

– Tôi có thể đi cùng cô đến Kinh Thủy một chuyến.

Tôi chỉ nghe nói là Nhị đệ ở Lạc Nguyệt thôi, nhưng có thực hay không thì chưa xác định được.

Nếu cô ở Lạc Nguyệt có người quen thì giúp tôi một chút cũng được.

Tiêu Thủy lập tức nói.

Hoàng Mân cười duyên dáng:

– Đương nhiên không có vấn đề, không biết nhị đệ của anh tên gì? Ở Lạc Nguyệt cũng phải có đến mấy triệu người, muốn tìm cũng không dễ lắm.

Tiêu Thủy xấu hổ nói:

– Nhị đệ tôi tên Hứa Bình, lúc trước tu vi của hắn cao hơn tôi một chút, phỏng chừng hiện giờ cũng là Huyền cấp rồi.

Thật ra tên tôi cũng không phải Tiêu Thủy, mà là Tiêu Trưởng Đông.

Hoàng Mân cũng không để ý lắm, lập tức nói:

– Nếu tu vi của nhị đệ anh là Huyền cấp thì dễ hơn rồi.

Cho dù ở Lạc Nguyệt, người có tu vi Huyền cấp cũng không nhiều lắm.

Thần thức của Diệp Mặc đã quét đến chỗ Phong Yên Kỳ đang ăn Cát Lương Trung đến xương cốt cũng không còn, lúc này mới thỏa mãn quay lại.

Thậm chí ngay cả một con thỏ hoang cũng lười bắt, có thể thấy ả đã nổi lên sát tâm với ba người họ.

Cho dù là bây giờ không thể hấp thu thêm máu huyết thì cũng chẳng đáng tiếc nữa.

– Ủa, sao có mỗi mình cậu ở đây vậy, hai người kia đâu?

Quay lại không thấy Tiêu Thủy và Hoàng Mân, Phong Yên Kỳ nhất thời giật mình hỏi Diệp Mặc.

Thấy khí huyết của ả rất dồi dào, Diệp Mặc lập tức biết bây giờ ả đang cần hoàn toàn luyện hóa máu huyết, củng cố tu vi của mình.

Hắn giả như không có việc gì, nói:

– Tiêu đại ca thấy chỗ này rất quen thuộc nên liền nói với Hoàng Mân là hắn đã từng tới đây, sau đó bọn họ nói vài câu rồi không muốn đi núi Vạn Quắc nữa, cho nên liền rời đi.

Họ nhờ tôi nói lời từ biệt với cô.

Nghe Diệp Mặc nói xong, sắc mặt Phong Yên Kỳ biến hóa không ngừng. Ả nhìn phương hướng mà Hoàng Mân và Tiêu Thủy rời đi, qua một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt, bình tĩnh lại. Ả hiểu được, Tiêu Thủy và Hoàng Mân đã nghi ngờ ả, mà tên Mạc Ảnh trước mắt này bị hai người kia bán đứng, ở lại đây tính tiền thay cho họ.

– Vậy sao cậu không đi cùng họ?

Ngữ khí của Phong Yên Kỳ rất lạnh nhạt, làm cho người ta không nhận ra là vui mừng hay tức giận.

Diệp Mặc lại tùy ý nói:

– Người ta nói trong hiểm nguy có phú quý, bọn họ không để ý đến di tích trong núi Vạn Quắc kia, nhưng tôi vừa mới tu luyện cổ võ, cho nên rất quan tâm tới nó.

Cho nên, tôi định mạo hiểm cùng cô đi đến di tích đó.

Trong mắt Phong Yên Kỳ hiện lên vẻ buồn cười, nhưng rất nhanh đã khôi phục sự lạnh nhạt. Ả đánh giá lại Diệp Mặc từ trên xuống dưới, lắc lắc đầu, tạm dừng một hồi mới nói:

– Được rồi, vậy cậu cứ đi theo tôi, sẽ không thiếu phần cho cậu đâu.

Tuy tu vi của Diệp Mặc thấp, máu huyết của hắn không có bao nhiêu tác dụng với ả, nhưng có một người đàn ông bộ dạng không tệ đi theo thỏa mãn ả một chút cũng được.

Chỉ là hai ngày này ả không thể xuống tay với hắn, bởi vì “thần cổ Hoàng Kim” sắp xuất hiện rồi, ả phải tận dụng thời gian nhanh chóng củng cố tu vi của mình, đem tinh huyết của hai gã võ giả Hoàng cấp luyện hóa hoàn toàn đã.

Sở dĩ Diệp Mặc không trực tiếp ép hỏi Phong Yên Kỳ chẳng qua là muốn ả dẫn đường mà thôi.

Nếu thật sự ả không phối hợp thì trực tiếp giết luôn cho xong chuyện.

Tuy như vậy sẽ làm cho việc tìm kiếm phương hướng cụ thể của động phủ trong núi Vạn Quắc phiền phức hơn, nhưng bỏ thêm chút thời gian là được.

Vốn Diệp Mặc nghĩ một người lẳng lơ như Phong Yên Kỳ buổi tối chắc chắn sẽ dây dưa với hắn, hắn đã chuẩn bị ép ả dẫn đường cho mình rồi.

Nhưng điều làm hắn bất ngờ là qua một ngày một đêm, Phong Yên Kỳ không chỉ không dây dưa hắn, mà ngay cả nói chuyện cũng chẳng được mấy câu.

Gần như ả đặt tất cả thời gian vào việc luyện hóa tinh huyết, tăng lên tu vi của mình.

Một ngày sau, Phong Yên Kỳ dẫn Diệp Mặc tiến vào phạm vi chân chính của núi Vạn Quắc.

Mà tinh huyết ả hút được đã luyện hóa xong xuôi, tu vi Địa cấp sơ kỳ đã được củng cố lại.

– Chú em, đến cõng chị chút được không, chị đi vài ngày đường, chân đều muốn gãy luôn rồi.

Khôi phục lại vẻ lẳng lơ, Phong Yên Kỳ chen đến bên cạnh Diệp Mặc, hơn nữa không hề để ý bộ ngực đầy đặn của mình đang cọ lên cánh tay hắn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 822: Người Của Vạn Cổ Môn

Người Của Vạn Cổ Môn

H

a ha, Phong sư muội, hay để sư huynh đây cõng muội một đoạn đi.

Tên nhãi này liệu có chịu nổi một hút của muội không?

Một giọng nam hùng hậu truyền đến, đồng thời một gã mặt đen môi mỏng khoảng bốn mươi tuổi xuất hiện bên cạnh Diệp Mặc và Phong Yên Kỳ.

Tuy Diệp Mặc đã sớm biết y tới, nhưng cũng hơi kinh ngạc với thân pháp của y.

Tu vi Địa cấp trung kỳ, còn cao hơn Phong Yên Kỳ một bậc.

Diệp Mặc vẫn đang suy nghĩ, trong mấy đệ tử của “Vạn Cổ môn”, phỏng chừng tu vi của Phong Yên Kỳ là thấp nhất.

Cho dù bây giờ tu vi của ả đã là Địa cấp sơ kỳ đi chăng nữa, nhưng ả định dựa vào điều gì mà tranh cướp “thần cổ Hoàng Kim”?

– Hì hì, Lý sư huynh, nếu sư huynh có thể cõng tiểu muội thì tốt quá rồi.

Nhưng chỉ sợ chàng trai này của muội ghen ấy chứ…

Tựa hồ Phong Yên Kỳ cũng không quá để ý đến gã mặt đen môi mỏng đột nhiên xuất hiện này.

– Chàng trai của muội cơ à, hắc hắc…

Tên Lý sư huynh này hắc hắc cười một tiếng, sau đó ánh mắt mang theo ẩn ý nhìn nhìn Diệp Mặc, lúc này mới nói:

– Không nghĩ tới lần này Phong sư muội cũng thật kiên nhẫn, nhịn tới tận bây giờ mà vẫn không động thủ với tên mặt trắng này.

Đừng để cho Ôn Cô nhìn thấy nhé, không là mất đấy.

Thần thức của Diệp Mặc lại thấy được một người nữa vừa tới đây, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn tên Lý sư huynh này rất nhiều.

– Hừ!

Một tiếng hừ lạnh truyền đến, người mà thần thức của Diệp Mặc phát hiện ra đã tới.

– Họ Lý kia, chú em nói xấu sau lưng chị đây, là ngứa đòn hay ngứa “chỗ đó”?

Nghe xong mấy lời này, Diệp Mặc thiếu chút nữa đã nôn ra.

Người này thoạt nhìn phải đến sáu bảy mươi tuổi, da mặt nhăn nheo như vỏ cây vậy, trước ngực thì đã khô quắt, hàm răng đen ngòm.

Nếu không phải tiếng nói của bà ta thanh thúy êm tai, Diệp Mặc căn bản không tưởng tượng nổi người này còn là một phụ nữ.

Diệp Mặc nhíu mày, trong lòng thầm nói rốt cuộc Vạn Cổ môn là nơi ghê tởm đến thế nào đây.

Bồi dưỡng ra một đám người, tất cả đều là dị hợm biến thái.

Ngẫu nhiên có một ngoại lệ xinh đẹp là Phong Yên Kỳ thì lại như một con thú động dục.

Cho dù tà ác như

“Cửu Nguyệt quan”, trừ cái lão thái bà người không ra người, quỷ không ra quỷ kia thì cũng xem như giống con người một chút.

– Hắc hắc…

Hiển nhiên Lý sư huynh rất kiêng kị với bà già này, y cười tự giễu một tiếng rồi im lặng không nói gì.

– Hở, cũng không tệ lắm nhỉ.

Lúc này Ôn Cô đã nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng một bên.

Bà ta nói xong liền lập tức nhìn Phong Yên Kỳ, ánh mắt có phần lạnh như băng.

Phong Yên Kỳ thấy vậy liền vội vàng nói:

– Người này là Mạc Ảnh, muội nhặt được trên đường, nếu Ôn tỷ thích thì cứ lấy dùng thoải mái.

– Tốt, vậy cảm ơn Yên Kỳ muội.

Ôn Cô căn bản không có ý muốn khách sáo gì, nói xong lại quay sang Diệp Mặc:

– Cưng đi theo chị nhé, về sau chắc chắn sẽ cho cưng khoái hoạt.

Tu vi của Ôn Cô này rõ ràng đã đạt đến Địa cấp hậu kỳ, bà ta đã đến thì rõ ràng là làm chủ chỗ này.

Ba người Diệp Mặc đều đi theo sau bà ta, rất nhanh đã tiến vào núi Vạn Quắc.

Một giờ sau, ba người tới trước một vách núi.

Thấy vách núi này, Diệp Mặc lập tức nhớ tới vách núi lúc đến tham gia phiên đấu giá ở Tê Hà tự.

Cũng là một khe sâu phân cách, có một sợi xích tinh tế nối liền hai bên, chỉ khác một chỗ là vách núi này hiểm yếu và rộng lớn hơn.

Bên dưới khe sâu đều là sương trắng dày đặc, nếu không cẩn thận, rơi xuống đó một phát thì tất nhiên sẽ hài cốt không còn.

Diệp Mặc không ngờ rằng Vạn Cổ môn lại được thành lập ở một nơi giống như tiên cảnh thế này.

Thật đúng là con chuột ăn lúa mạch, phá hỏng lương thực.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Gần như không có gì chần chờ, Ôn Cô nhảy lên sợi xích, đi về phía trước rất nhanh.

Diệp Mặc sợ Phong Yên Kỳ sẽ động thủ với hắn, không đợi ả nói gì thì đã là người thứ hai nhảy lên sợi xích, theo Ôn Cô phía trước.

– Hử?

Cùng lúc Diệp Mặc bước lên sợi xích, ba người Phong Yên Kỳ đều kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Nhưng khi thấy mỗi bước của Diệp Mặc đều rất nặng thì mới bình thường lại.

Động tác mà Diệp Mặc đi trên sợi xích hoàn toàn khác họ.

Hắn đi bằng sự thuần thục và lòng can đảm, có thể thấy được rằng hắn thường xuyên đi thăng bằng trên dây.

Mà theo quan sát của mấy người Phong Yên Kỳ, bọn họ đi là nhờ vào công pháp khinh thân.

Sợi xích rất dài, vớii tốc độ này của Diệp Mặc, ước chừng đi hơn mười phút mới tới đối diện.

Tuy nhiên, từ góc nhìn của người khác, Diệp Mặc có thể dựa vào lòng can đảm của mình để đi đến đây đã là rất tốt rồi.

Ôn Cô nhìn Diệp Mặc đang lau lau mồ hôi sau khi đi qua được phía đối diện, nhất thời cười lên the thé một tiếng, nói:

– Thật có ngộ tính, nếu tao đạp hư cưng thì cũng đáng tiếc, có lẽ nên thu cưng làm đồ đệ nhỉ.

Thần thức của Diệp Mặc đã quét tới động phủ mà Hồng Nghiễm Bình nói, đây đích thật là một động phủ thượng cổ.

Hơn nữa trong động phủ đã có hai người chờ sẵn, đầu tiên là một tên đàn ông đeo khăn che mặt màu đen.

Diệp Mặc nhìn thấy liền lập tức cảm thấy ghê tởm.

Bởi vì người đó rõ ràng là ác ma trong lời của Ánh Trúc.

Trên mặt lồi lõm, hai mắt giống như hai lỗ thủng màu đen, mà trong hai cái lỗ đen này lại tản ra ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.

Người còn lại là một gã trung niên nho nhã, đây là người thứ hai có dáng người của Vạn Cổ môn ở đây.

Nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy có chút quen thuộc với gã trung niên này, giống như là đã gặp đối phương ở đâu đó rồi.

Nhưng mặc cho Diệp Mặc có dùng thần thức tìm kiếm thế nào thì cũng không thấy được thần cổ Hoàng Kim.

Diệp Mặc không hề động thủ, hắn thực sự rất muốn xem thần cổ Hoàng Kim này rốt cuộc là cái gì.

Phong Yên Kỳ lại cười khúc khích nói:

– Chắc chắn Đại sư huynh đã đến, chúng ta cũng mau đi thôi.

Tên Mạc Ảnh này, Ôn sư tỷ thu làm đệ tử làm ấm giường cũng chẳng sao, có gì phải khó xử đâu.

– Điều này cũng đúng.

Ôn Cô cười cười nhìn Phong Yên Kỳ, nhưng ánh mắt lại làm cho Phong Yên Kỳ theo bản năng rùng mình một cái.

Diệp Mặc âm thầm sợ hãi than, ngay cả loại người không có nhân tính như Phong Yên Kỳ cũng sợ mụ già Ôn Cô này, có thể tưởng tượng mụ ta sẽ kinh khủng đến mức nào.

Bốn phía xung quanh đều là vách đá có sương trắng bám lên.

Diệp Mặc nhìn thấy một tấm bia đá thật lớn, bên trên có ba chữ to “Vạn Cổ sơn”.

Diệp Mặc giật mình, thì ra Vạn Quắc sơn cũng chính là Vạn Cổ sơn.

Chỉ là vì Vạn Cổ môn ở đây nên mới đem Vạn Cổ đổi thành Vạn Quắc để che dấu mà thôi.

Đi qua sợi xích, tốc độ của đoàn người tăng lên rất nhiều, rất nhanh đã đi đến trước cửa một động phủ to lớn.

Diệp Mặc dùng thần thức quan sát xung quanh động phủ, lập tức phát hiện động phủ này đã bị khai quật rồi.

Dấu vết cũng không có bao nhiêu năm, đoán chừng sẽ không vượt quá hai mươi.

– Kế sư huynh…

Ngoài dự đoán của Diệp Mặc, sau khi Phong Yên Kỳ, Ôn Cô và tên Lý sư huynh kia đi đến trước động phủ này thì đều rất kính cẩn với gã che mặt.

Vừa đến đã mở miệng chào hỏi rồi.

Mấy tên đệ tử Vạn Cổ môn dường như đều rất khách khí với Kế sư huynh này, điều đó lại làm Diệp Mặc có chút kinh ngạc.

Tên này chắc hẳn là Kế Lệ trong lời Hồng Nghiễm Bình, nếu hắn đã có uy tín như vậy, cũng lợi hại như vậy thì còn làm cuộc thi đầu so tài ra làm gì? Trực tiếp lấy luôn thần cổ Hoàng Kim không phải là xong sao?

Thấy mấy người tiến đến chào hỏi, Kế Lệ gật gật đầu, lại nhìn về phía Diệp Mặc, hỏi:

– Nếu đã là đại hội môn phái, vì sao còn mang theo người lạ đến đây?

Phong Yên Kỳ vội vàng nói:

– Đây là Mạc Ảnh, đệ tử mà Ôn sư tỷ mới thu, cho nên cũng coi như người của Vạn Cổ môn ta.

Vừa nghe Phong Yên Kỳ nói, Diệp Mặc lập tức biết mấy người này cũng không thật sự sợ Kế Lệ.

Nếu không Phong Yên Kỳ sẽ không trợn mắt nói dối như vậy, rõ ràng là chính ả đưa hắn tới đây, sau đó trực tiếp đẩy sang cho Ôn Cô.

Quả nhiên như Diệp Mặc đoán, Kế Lệ làm như nghiêm khắc, nhưng thật ra lại chỉ qua loa chút cho xong chuyện.

Nghe Phong Yên Kỳ nói vậy thì cũng yên lặng, dường như đã chấp nhận thân phận của Diệp Mặc.

Hắn không rõ, Kế Lệ đã đạt đến tu vi nửa bước Tiên Thiên, vì sao còn kiêng kị mấy người khác?

– Hồng Nghiễm Bình sao còn chưa tới?

Giọng nói lạnh lùng của Kế Lệ tiếp tục truyền tới.

– Kế sư huynh, tận bây giờ mà Nghiễm Bình còn chưa tới, đệ đoán hắn đã dữ nhiều lành ít rồi.

Nếu không, với tính cách của hắn, tất nhiên sẽ không đến muộn.

Tên trung niên nho nhã kia lúc này hồi đáp một câu.

Kế Lệ gật gật đầu nói:

– Mấy năm nay, đệ tử Vạn Cổ môn ta nào thì mất tích, nào thì bị giết, đúng là đã không bằng được các môn phái khác.

Anh hai cậu – Nhâm Sát năm đó bị người đuổi giết ở Hồng Kông, còn Nghiêm Vô Lượng thì nghe nói mấy năm trước đã chết trên biển rồi.

Nghe Kế Lệ nói, vẻ mặt của tên nho nhã kia liền trở nên dữ tợn, căm hận nói:

– Sau việc này, nhất định em sẽ ra ngoài báo thù cho anh hai.

Bất kể là ai giết đại ca, Mặc Hi Cường tôi cũng sẽ cho cả nhà hắn nợ máu phải trả bằng máu!

Nghe vậy, lúc này Diệp Mặc mới hiểu ra thì ra tên này là anh em của Nhâm Sát, khó trách hắn lại cảm thấy quen mắt.

Chờ Mặc Hi Cường nói xong, Diệp Mặc đã coi y như một người chết rồi.

Tuy rằng người của Vạn Cổ môn đã đến đông đủ, hắn cũng có thể động thủ giết người, nhưng Diệp Mặc còn đang chờ thần cổ Hoàng Kim.

Một khi nó xuất hiện, hắn lập tức sẽ đại khai sát giới.

Chỉ là cho đến bây giờ vẫn không thấy tăm hơi thứ đó đâu.

– Nếu bây giờ Hồng sư đệ còn chưa tới thì chúng ta sẽ không đợi nữa.

Còn nửa ngày nữa thần cổ Hoàng Kim mới xuất hiện, chúng ta cứ chờ ở đây đi.

Nói xong, Kế Lệ trực tiếp ngồi xuống, không mở mồm thêm nữa.

Trong lòng Diệp Mặc lại sửng sốt một chút.

Không phải Hồng Nghiễm Bình nói bọn họ đã có được thần cổ Hoàng Kim, sau đó mỗi người giữ một chiếc chìa khóa sao? Nhưng theo lời nói vừa rồi của Kế Lệ, căn bản là không phải như vậy.

Diệp Mặc lập tức hiểu được, lúc đó là Hồng Nghiễm Bình đã nói dối.

Không ngờ rằng dưới tình huống hẳn phải chết như vậy mà tên kia còn dám nói dối.

Y cho là mình cần chìa khóa nên sẽ không giết y, vậy nên mới bịa ra như thế.

Y không ngờ rằng lúc đó chính mình lại chẳng nghĩ sẽ cần đến chìa khóa, trực tiếp giết y.

Chỉ là nếu theo như Kế Lệ nói, thần cổ Hoàng Kim còn chưa xuất hiện, vậy tại sao họ lại biết nó sẽ xuất hiện đây?

– Kế sư huynh, năm người chúng ta liệu có đủ sức không?

Tên họ Lý thấy bốn người còn lại ngồi xuống liền có chút không tự tin hỏi.

Kế Lệ nhìn lướt qua Phong Yên Kỳ, thản nhiên nói:

– Phong sư muội đã đột phá Địa cấp, năm Địa cấp là đủ để phá vỡ lớp vỏ bên ngoài thần cổ Hoàng Kim rồi.

Mấy người nói xong liền tự ngồi xuống, Diệp Mặc đang đứng một bên bị họ trực tiếp xem nhẹ.

Theo quan sát của họ, Diệp Mặc chỉ là một con kiến mà ngay cả Hoàng cấp cũng không đạt tới, căn bản chẳng cần để tâm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 823: Mối Họa Nội Bộ

Mối Họa Nội Bộ

N

ăm tên đệ tử Vạn Cổ môn ngồi xuống giữa động phủ, Diệp Mặc cũng tìm một góc mà ngồi xuống, giống như hắn đúng thật là người của Vạn Cổ môn vậy.

Người khác không biết lai lịch của Diệp Mặc, nhưng Phong Yên Kỳ lại rất rõ ràng.

Thấy mình đưa Diệp Mặc đến đây, hắn gặp Ôn Cô và Kế Lệ mà lại không chút sợ hãi, ngay cả sắc mặt cũng chẳng thay đổi chút nào. Ả nhất thời nhíu mày, trong lòng nảy sinh chút hoài nghi với Diệp Mặc.

Không những thế, ngay cả đến bây giờ hắn vẫn không hề hỏi đến chuyện về di tích kia, cũng không kinh ngạc về những sư huynh, sư tỷ của ả.

Nhưng chỉ hoài nghi một chút rồi ả cũng không quá để ý nữa, cho dù Diệp Mặc có gì đó cổ quái thì đã sao.

Đầu tiên, tuổi của Diệp Mặc vẫn rành rành ra đấy, tu luyện cổ võ không giống với những thứ khác, cho dù có thiên tài đi chăng nữa thì đến Địa cấp cũng phải bốn năm mươi tuổi.

Tuy rằng trường hợp hơn ba mươi tuổi Địa cấp cũng không phải không có, nhưng nghe nói là rất ít.

Huống hồ, cho dù Diệp Mặc có là Địa cấp thì đã sao?

Sau khi ngồi xuống, thần thức của Diệp Mặc trước sau vẫn ở trong trạng thái phóng ra ngoài.

Hắn muốn biết rốt cuộc thần cổ Hoàng Kim này xuất hiện như thế nào, và bằng cách nào.

Nhưng hắn không thấy thần cổ Hoàng Kim, thay vào đó, lại thấy được năm đệ tử của Vạn Cổ môn đều tự có động tác.

Nhâm Hi Cường, mặt ngoài biểu hiện ra rất phẫn hận, nhìn người thì cũng nho nhã, nhưng lại là kẻ đầu tiên thả ra một con trùng độc tiến vào mặt đất không tiếng động, sau đó chậm rãi đi về phía một tường đá của động phủ.

Tiếp theo, Diệp Mặc lại nhìn thấy dưới người Ôn Cô, gã họ Lý và cả Phong Yên Kỳ đều xuất hiện trùng độc, phương hướng mà những con trùng độc này di chuyển đều giống nhau, đều nhắm tới bức tường đá nhẵn nhụi kia.

Điều khác nhau là số lượng trùng độc mà Ôn Cô phóng thích là hai con.

Đám trùng độc này đều ẩn nấp dưới mặt đất, nếu không phải Diệp Mặc có thần thức thì căn bản không thể phát hiện ra.

Điều duy nhất làm cho Diệp Mặc kỳ quái là Kế Lệ, người có tu vi cao nhất lại không có động tác gì, giống như y không cần làm mấy trò này vậy.

Thần thức Diệp Mặc quét đến bức tường đá nhẵn nhụi kia, hắn kinh ngạc phát hiện thần thức của mình như nước chảy vào biển, căn bản không có động tĩnh gì.

Hơn nữa, khi hắn cố gắng đem thần thức thâm nhập vào thì thức hải liền trở nên đau đớn.

Giống như thần thức mà hắn phóng ra ngoài đều đã biến mất vô tung vô ảnh, bị bức tường kia nuốt sạch vậy.

Bức tường này có gì đó cổ quái! Diệp Mặc vội thu hồi thần thức, bắt đầu chú ý đến bức tường.

Năm con trùng độc của bốn người đều dừng tại vị trí riêng, sau đó không ai có động tác gì nữa.

Lại qua ba, bốn giờ sau, Diệp Mặc cảm thấy dưới chân hơi rung lên, chẳng lẽ là có động đất? Trong lúc kinh dị, Diệp Mặc lập tức đứng lên.

Năm tên kia của Vạn Cổ lên cũng đứng lên.

– Lối đi mở ra rồi.

Gã họ Lý kích động nói một câu, lập tức lộ ra vẻ nóng lòng.

Quả nhiên, khi y vừa dứt lời, bức tường nhẵn nhụi liền “Uỳnh” một tiếng, biến mất không thấy.

Một luồng khí lạnh xộc ra từ bên trong, tiếp theo trước mắt mọi người xuất hiện một lối đi bằng đá tối tăm, thoạt nhìn giống như không có điểm cuối vậy.

Tuy xuất hiện một con đường tối tăm lạnh lẽo, nhưng ở cửa vào con đường vẫn có những tiếng “ầm ầm” không dứt, giống như đang có một người cầm thiết chùy gõ mạnh lên cửa động vậy.

– Nhóc vào trước đi!

Ôn Cô nhìn chằm chằm Diệp Mặc, lạnh lùng nói một câu.

– Ôn sư muội quá cẩn thận rồi, cánh cửa này năm mươi năm mở ra một lần, không biết đã có bao nhiêu vị tiền bối của Vạn Cổ môn từng đi vào đó…

Kế Lệ bỗng nhiên chen vào một câu, nhưng tuy y nói vậy nhưng vẫn để cho Diệp Mặc tiến vào trước.

Vẻ mặt Diệp Mặc rất bình thản, hắn cũng không từ chối, cẩn thận bước vào cửa động.

Trước khi nhìn thấy thần cổ Hoàng Kim, chắc chắn hắn sẽ không phát tác.

Sở dĩ hắn cẩn thận như vậy là vì không muốn năm con trùng độc bám trên cửa động tập kích mà thôi.

Điều làm Diệp Mặc yên tâm là năm con trùng độc kia cũng không tiến hành công kích với hắn, mà vẫn bám nguyên trên cửa động.

Nhưng Diệp Mặc cũng phát hiện, thần thức của hắn nhiều nhất chỉ quan sát được trong phạm vi mười thước, không thể tiến vào sâu hơn được.

Nơi này có một trận pháp khống chế thần thức, đây là cảm giác đầu tiên của Diệp Mặc.

Đối với những nơi có liên quan đến Tu Chân giả, đây là lần thứ hai mà Diệp Mặc gặp được.

Lần đầu là ở Nam cực, hắn gặp một trận pháp ẩn giấu, chỗ này lại thấy thêm một cái.

Điều này làm cho Diệp Mặc càng thêm tin tưởng, trước kia ở nơi này cũng có người tu chân.

Diệp Mặc đi cũng không nhanh, hắn phát hiện người thứ hai theo vào cư nhiên lại là Phong Yên Kỳ, tiếp theo là gã họ Lý, sau đó đến Ôn Cô, và cuối cùng là người có tu vi cao nhất – Kế Lệ.

Nhưng điều làm Diệp Mặc kinh ngạc lại là cả năm con trùng độc kia vậy mà lại tiến vào thân thể Kế Lệ.

Mà Kế Lệ dường như không phát hiện chút nào, vẫn đi cuối cùng như cũ, thậm chí cả mắt cũng không chớp một cái.

Diệp Mặc hơi sửng sốt một chút, như vậy không đúng tí nào.

Tu vi của Kế Lệ là cao nhất, bốn người còn lại tính kế y là có đạo lý.

Nhưng y lại hoàn toàn rơi vào bẫy như vậy thì quá khác thường rồi.

Hơn nữa, theo suy nghĩ của Diệp Mặc, mấy người còn lại tính kế Kế Lệ cũng là không có đạo lý.

Bởi vì lấy tu vi của bọn họ, họ cũng biết được không có hi vọng gì để tính kế y.

Nhưng ý niệm này chỉ chợt lóe lên trong đầu mà thôi.

Diệp Mặc cũng không nghĩ nhiều, lúc này trong thông đạo đã càng lúc càng lạnh.

Khi Diệp Mặc đi được chừng ba trăm mét, ngay cả lông mi của hắn cũng đã kết sương.

Đồng thời Diệp Mặc cũng phát hiện những người còn lại cũng không khác gì, cả người đều như đóng băng vậy.

Vì không để bọn họ nghi ngờ, Diệp Mặc thậm chí bắt đầu phát run, bước đi cũng càng lúc càng chậm.

Nhưng đến khi Diệp Mặc định không cần giả vờ nữa thì hắn lại phát hiện một căn phòng lớn bằng đá.

Trong đại sảnh của căn phòng màu đen này chỉ có một thứ, đó chính là một chiếc bàn đá đặt ở chính giữa.

Mà bên trên chiếc bàn đá này có đặt hai quả trứng lớn bằng trái banh.

Xung quanh chiếc bàn đá này có một vòng hào quang trong suốt có phần ảm đạm, bao bọc cả chiếc bàn lại.

Diệp Mặc nhất thời hiểu được, bên trên chiếc bàn này hẳn chính là trứng của cổ trùng Hoàng Kim.

Mấy người của Vạn Cổ môn không hiểu về hào quang bao bọc, nhưng Diệp Mặc lại rất rõ ràng vòng hào quang này chỉ là một trận pháp phòng ngự mà thôi.

Đoán chừng trận pháp này là do linh thạch duy trì, mà hiện tại linh thạch đã không còn đủ năng lượng để cung cấp nữa, hào quang hơi có vẻ ảm đạm.

Phỏng chừng cái năm mươi năm một lần mà Kế Lệ nói chính là từ lúc Vạn Cổ môn phát hiện ra chu kỳ mở ra của nơi này, sau đó mỗi lần đều có người đến đây công kích vòng hào quang, mục đích chính là vì hai cái trứng lớn trên bàn đá.

Nhưng Diệp Mặc biết, vòng hào quang ảm đạm này căn bản không cần năm người liên thủ lại, tùy tiện bất cứ ai cũng có thể đánh vỡ.

Mà cho dù không ai động vào, vòng hào quang cũng không kéo dài được bao lâu nữa.

Nếu đã tới thì không cần tiếp tục giả bộ làm gì nữa, Diệp Mặc lập tức liền nhảy vào thạch thất.

Năm người kia cũng đều bị trứng của thần cổ Hoàng Kim hấp dẫn, tất cả đều lao vào trong thạch thất.

Bọn họ chẳng hề để ý tới Diệp Mặc ở một bên, đều vây quanh lấy vòng hào quang mà kích động không thôi.

– Đây là trứng của thần cổ đây ư, thật lớn quá…

Phong Yên Kỳ bất ngờ nói một câu, nhưng sau khi nói xong thì ả liền bước sang một bên như một cô gái ngoan ngoãn, nhìn về phía Kế Lệ.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.

Truyện FULL

Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, Kế Lệ gật gật đầu nói:

– Để ta thử xem.

Nói xong y liền lấy ra một chiếc rìu có hai lưỡi, tùy ý ném lên vòng hào quang.

Khi chiếc rìu quay trở lại trong tay Kế Lệ, mấy người kinh ngạc phát hiện, màn hào quang vốn tưởng rằng phải năm người liên thủ mới phá vỡ được lại đã xuất hiện một cái khe thật to.

Năm người của Vạn Cổ môn nhất thời ngơ ngẩn, đây là có chuyện gì? Bọn họ còn chưa kịp bắt đầu liên hợp phá vỡ mà nó đã tự mở rồi?

Sau khi cái khe được sinh ra, hàn khí lạnh thấu xương truyền ra từ đó, nhiệt độ trong thạch thất lại tiếp tục giảm xuống.

Vừa lúc đó, Kế Lệ bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, duỗi tay đưa ra bốn con trùng độc, dùng sức bóp mạnh một cái, cả bốn đều biến thành một ít mảnh vụn.

Gã họ Lý hét lên một tiếng, nhất thời té ngã trên mặt đất quay cuồng, hiển nhiên do con trùng độc của mình phản phệ mà tạo thành.

Mà Nhâm Hi Cường và Ôn Cô cũng phun ra một ngụm máu tươi, đồng dạng là do trùng độc phản phệ, nhưng hiển nhiên độ mạnh yếu rất khác nhau.

Chỉ có Phong Yên Kỳ là không phản ứng gì, giống như đám trùng độc đó không phải do ả phóng ra vậy.

Diệp Mặc thầm nghĩ quả nhiên là Kế Lệ đã sớm biết bốn người còn lại thả trùng độc lên y.

Nhưng thần thức của Diệp Mặc đã sớm quan sát được máu mà Nhâm Hi Cường và Ôn Cô phun ra căn bản không phải thực sự là phản phệ, bọn họ chỉ cố ý hộc máu mà thôi, thậm chí ngay cả máu cũng là giả, nếu không họ cũng có thể không chút phản ứng như Phong Yên Kỳ vậy.

Chỉ có gã họ Lý kia là bị trùng độc phản phệ mà thôi, gã thật sự bị thương, còn nặng đến mức nào thì Diệp Mặc cũng lười nhìn.

Sau khi bóp nát bốn con trùng độc, Kế Lệ nhìn bốn người còn lại một cách lạnh lùng, hắn nói:

– Hoàng Kim cổ còn chưa lấy được mà chúng mày đã liên hợp ám hại tao rồi.

Tốt, hỏi vì sao mấy năm nay đệ tử Vạn Cổ môn càng lúc càng ít, thì ra đều là do đám người như chúng mày cả.

Bốn người còn lại, trừ bỏ họ Lý còn đang quay cuồng trên mặt đất ra thì dường như ba người còn lại đều không có ý phản bác.

Dường như biết mình đã thành phế nhân, gã họ Lý giãy dụa chỉ vào Phong Yên Kỳ nói:

– Phong Yên Kỳ, con điếm này, mày dám phản bội…

Vẻ mặt Phong Yên Kỳ rất bình thản, nói:

– Lý sư huynh, dựa vào cái gì mà chỉ nói tôi phản bội?

Tên kia oán hận nói:

– Ba người chúng tao đều bị phản phệ, chỉ riêng mình mày như không có chuyện gì, mày…

Phong Yên Kỳ nhìn gã một cách khinh thường:

– Nếu tao nói máu mà Ôn sư tỷ và Nhâm sư huynh phun ra không phải của bọn họ thì mày có tức hơn không?

Tiếng nói phẫn nộ của gã họ Lý bỗng im bặt, gã nhìn chằm chằm Ôn Cô và Nhâm Hi Cường, hai người họ cũng không phản bác gì cả.

Một lúc sau mới lớn tiếng nói:

– Tức chết tao!

Sau đó lại phun ra một ngụm máu tươi, nhất thời ngất đi luôn.

Kế Lệ bỗng cởi bỏ tấm khăn che, để lộ khuôn mặt gồ ghề, thậm chí đã không có hình dạng của một khuôn mặt nữa.

Sau đó vỗ vỗ tay nói:

– Vui đấy nhỉ, bốn đứa chúng mày cấu kết hãm hại tao, cuối cùng ba người lại không dùng con trùng bổn mạng, làm cho Lý Trường Thanh hố nặng rồi.

Ba người còn lại giống như không nghe thấy lời nói châm chọc này của Kế Lệ, vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, chỉ có Phong Yên Kỳ cười duyên dáng nói:

– Lý Trường Thanh không biết tự lượng sức, từ trước tới giờ tiểu muội vẫn chưa hề nghĩ tới việc muốn hại Đại sư huynh.

Muội biết Đại sư huynh thần công cái thế, muốn hại huynh thì không bằng tự sát luôn cho xong.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 824: Người Thắng Cuối Cùng

Người Thắng Cuối Cùng

Đ

ệ cũng tuyệt đối sẽ không động thủ với sư huynh.

Nếu đại sư huynh của Vạn Cổ môn chúng ta cũng xảy ra chuyện thì cái môn phái này cũng xong đời rồi.

Hơn nữa, đệ cảm thấy thần cổ Hoàng Kim ở trong tay Đại sư huynh vẫn tốt hơn.

Người tỏ thái độ tiếp theo là Nhâm Hi Cường.

Nói xong, Nhậm Hi Cường liền nhìn thoáng qua Lý Bất Thanh trên mặt đất một cách khinh thường, lạnh giọng nói:

– Một tên hề mà thôi.

– Hừ!

Nghe xong lời của Phong Yên Kỳ và Nhậm Hi Cường, Ôn Cô hừ lạnh không hài lòng.

Nhưng mụ ta cũng không để ý đến Phong Yên Kỳ, chỉ nhìn chằm chằm Kế Lệ nói:

– Tôi chỉ cần một quả trứng trùng là đủ.

Chỉ cần giao ra một, tôi sẽ lập tức đi.

Nghe Ôn Cô nói vậy, Kế Lệ đưa ra một con trùng độc màu đỏ đến chói mắt ra, lạnh lùng nhìn Ôn Cô, nói:

– Mụ già họ Ôn, tao nhịn mày đã lâu rồi.

Mày có tin tao bóp nhẹ một cái là mày mất mạng không?

Quả nhiên, thấy con trùng độc trong tay Kế Lệ, sắc mặt Ôn Cô liền đại biến, thậm chí ngay cả người đều đang run rẩy.

Diệp Mặc giật mình, hắn biết Ôn Cô thả hai con trùng độc ra.

Vừa rồi Kế Lệ chỉ bóp chết bốn con mà thôi, điều đó chứng minh trong người y vẫn còn một.

Chẳng lẽ đây chính là con trùng độc còn lại đó? Thoạt nhìn cũng rất giống, nhưng Diệp Mặc không dám khẳng định.

– Mày không ngờ lại bức con đồng tâm tình cổ ra? Lúc trước mày nói thế nào? Chúng ta đều từng thề, nếu ai lợi dụng tình cổ tổn thương đối phương thì sẽ bị đại hỏa đốt chết.

Vậy mà mày lại phản bội lời thề…

Toàn thân Ôn Cô bắt đầu phát run, không biết là đang sợ hay tức giận.

Dĩ nhiên là đồng tâm tình cổ, Diệp Mặc cũng đã từng nghe nói qua về nó, loại trùng này cần nam nữ yêu nhau cấy vào người đối phương, nhưng sau khi cấy thì sẽ rất khó lấy ra.

Không biết tên Kế Lệ này dùng cách nào, nhưng nếu có một bên lấy đồng tâm tình cổ ra thì bên còn lại lấy ra sẽ đơn giản hơn nhiều.

Kế Lệ lạnh lùng cười:

– Đúng vậy, tao đã từng phát ra lời thề như vậy, chỉ là lúc đó tao nói ai trái với lời thề sẽ bị vô căn chi hỏa thiêu chết.

Nhưng trước giờ tao chỉ nghe qua vô căn chi thủy, chứ vô căn chi hỏa thì chưa từng.

Vậy nên mày cho rằng lời thề của tao có tác dụng sao?

– Mày thật đê tiện!

Ôn Cô giống như đang rất phẫn nộ.

Kế Lệ khinh thường nhìn Ôn Cô, nói:

– Tao đê tiện, vậy lúc đó mày thề thế nào nhỉ? Nghe tao nói vậy, mày lại cố tình nói ai vi phạm sẽ bị giống như ta nói.

Rốt cuộc là ai đê tiện hơn hả? Họ Ôn, chúng ta giống nhau cả thôi, không cần tự làm cho mình thanh cao hơn đâu.

Con đàn bà độc ác như mày, vì muốn lấy hết thuần dương của tao mà dùng cổ trùng ăn sạch mọi thứ trên mặt tao, làm tao người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Mày nghĩ tao không biết sao? Vô sỉ đê tiện, hôm nay dù không có Hoàng Kim cổ thì tao cũng muốn giết con tiện nhân là mày!

Ôn Cô dường như đã bình tĩnh lại.

Ánh mắt mụ ta nhìn Kế Lệ càng thêm lạnh lùng, giống như muốn nuốt chửng Kế Lệ vậy.

Nhưng Kế Lệ lại không hề để ý, y nhìn chằm chằm Ôn Cô tiếp tục nói:

– Đám đàn ông Vạn Cổ môn bị mày dùng, có thằng nào không bị trùng độc của mày phá hủy khuôn mặt? Tiết Tứ Hồ, Nghiêm Vô Lượng, Khổng Tiểu Lại… Mày đếm ra được hết không?

– Tao giết mày!

Ôn Cô bỗng nhảy dựng lên, trực tiếp nhằm về phía Kế Lệ.

Nhưng Diệp Mặc lại cảm giác được, mặt ngoài Ôn Cô có vẻ vô cùng phẫn nộ, nhưng nội tức của mụ ta lại an ổn như núi.

Mụ già này đang giả vờ phẫn nộ, đây là cảm giác đầu tiên của Diệp Mặc.

Kế Lệ như không nhìn thấy Ôn Cô đang lao tới, chỉ đưa tay bóp nhẹ con trùng độc trong tay.

– A…

Một tiếng hét thảm truyền ra, nhưng điều làm cho mọi người, thậm chí cả Diệp Mặc kinh hãi chính là người hét thảm không phải Ôn Cô, mà là Kế Lệ.

Chuyện gì đã xảy ra?

Ngay cả chính Kế Lệ cũng không biết là có chuyện gì, Ôn Cô lại thừa dịp này rút chiếc roi bên hông ra.

Chỉ một roi là đã cắt đứt được cánh tay Kế Lệ xuống khi y đang quay cuồng dưới mặt đất.

Mà lúc Kế Lệ né tránh Ôn Cô thì cũng đã đến bên cạnh Nhâm Hi Cường.

Tên này mới vừa rồi còn nói sẽ không động thủ với Đại sư huynh, nhưng gần như vừa lúc Kế Lệ mới đến bên cạnh thì gã đã rút loan đao ra, bổ lên lưng Kế Lệ một đao.

Mặc dù biết rõ một đao của Nhâm Hi Cường đang bổ tới nhưng Kế Lệ cũng không thể né tránh hoàn toàn, chỉ có thể miễn cưỡng tránh thoát khỏi nơi yếu hại trên người.

Một đao này bổ lên Kế Lệ, làm cho cả người y biến thành một huyết nhân, nhìn vô cùng đáng sợ.

Thấy một đao kia không tạo thành nguy hiểm trí mạng đối với Kế Lệ, Nhâm Hi Cường lại muốn đổi chiêu.

Chỉ là chiêu vừa rồi của gã ra tay quá mạnh, lại muốn đạt được thành quả lớn nhất nên đã hơi quá đà, không thể lập tức đổi chiêu được.

Kế Lệ tất nhiên sẽ không đợi cho gã làm điều này, đá ra một cước từ một góc độ khó tin.

Một cước này của Kế Lệ vừa lúc đá lên ngực Nhâm Hi Cường khiến gã bay ngược ra ngoài mấy mét, cả người đập lên vách tường đá, miệng phun ra vài ngụm máu tươi, rơi trên mặt đất không rõ sống chết.

Ban đầu Phong Yên Kỳ rục rịch muốn động thủ lại dừng lại.

Điều này làm cho Kế Lệ đang trong khốn cảnh có thời gian thở dốc, dựa vào góc tường ổn định thân hình.

Thấy thời cơ tốt nhất không được Phong Yên Kỳ nắm bắt, Ôn Cô lạnh lùng nhìn ả nói:

– Mọi việc đã ước định trước, vì sao vừa rồi mày không làm gì?

– Tôi, tôi…

Phong Yên Kỳ tôi tôi mấy câu, cuối cùng không nói ra được một câu đầy đủ, giống như ả đang rất sợ hãi vậy.

Chỉ có Diệp Mặc biết Phong Yên Kỳ cũng không thật sự nói không nên lời, khí tức của ả cũng chẳng có dao động gì lớn.

Mặc dù có chút kích động nhưng cũng chưa đến mức nói không nên lời.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Nhưng Diệp Mặc lại âm thầm bội phục sự khôn khéo của Phong Yên Kỳ.

Vừa rồi, nếu ả động thủ thì tuy có thể làm Kế Lệ bị thương nặng hơn, nhưng dưới sự phản kích khi ở vào đường cùng của y, kết cục sẽ chẳng khá hơn Nhâm Hi Cường bao nhiêu, cuối cùng có khi sẽ giống gã bây giờ, hôn mê trên mặt đất.

Trong căn thạch thất này, hôn mê đồng nghĩa với cái chết.

Cho dù là đồng môn đi nữa thì Phong Yên Kỳ cũng biết Ôn Cô sẽ không hảo tâm đến mức tha cho ả.

– Ôn Cô, quả nhiên mày thật biết tính kế đấy, đang chờ tao đánh trọng thương Yên Kỳ rồi mới làm ngư ông đắc lợi đúng không?

Kế Lệ nuốt mấy viên thuốc, tiếp tục lạnh lùng nhìn chằm chằm Ôn Cô:

– Tao biết hôm nay mình khó thoát được, nhưng tao cũng rất muốn biết mày có thể bức đồng tâm tình cổ ra từ lúc nào?

– Không muốn hỏi tao đưa trùng độc vào cơ thể mày từ lúc nào sao?

Ôn Cô châm chọc bổ sung một câu.

Kế Lệ cười lạnh một tiếng:

– Việc đó chẳng cần, tất cả là do tao sơ sót chủ quan.

Tao cũng thật không ngờ mày lại thả hai con trùng độc ra lúc ta tiến vào.

Hơn nữa còn đem đồng tâm tình cổ trong người mày đưa vào cơ thể tao.

Trình độ hạ trùng độc của mày, tao đúng là còn thua kém rất nhiều đấy.

Khuôn mặt sần sùi như vỏ cây của Ôn Cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại.

Mụ nhìn chằm chằm Kế lệ một hồi lâu rồi mới nói:

– Kế sư huynh, lúc trước tiểu muội không có chỗ nào có lỗi với huynh.

Nhưng chỉ tại anh nhiều lần phản bội mà thôi.

Tôi giết hết một người rồi lại một người, tất cả đám phụ nữ đi theo anh, giết đến mỏi cả tay, nhưng phụ nữ của anh thực sự là quá nhiều.

Anh thề giả còn chưa tính, nhưng ngay cả đồng tâm tình cổ mà anh cũng bức ra…

Nói đến đây, dường như Ôn Cô lại nhớ tới trước kia.

Một hồi lâu sau mụ ta mới càng thêm bình thản, nói:

– Ngày mà anh bức đồng tâm tình cổ ra là tôi đã biết rồi.

Tôi ở ngoài phòng của anh, nhìn anh vui vẻ với người phụ nữ khác, nghe anh nguyền rủa những điều vô cùng ác độc về tôi trước mặt nó.

Tôi rất muốn lập tức giết anh, nhưng tôi biết, chỉ cần tôi vừa xuất hiện, thậm chí anh chẳng cần động thủ, chỉ cần bóp chết đồng tâm tình cổ trong tay là đã có thể dễ dàng giết tôi rồi.

Từ ngày đó trở đi, tôi đã thề phải cho anh chết dưới đồng tâm tình cổ.

Họ Kế, mày chết đi cho tao!

Ôn Cô không nói thêm gì nữa mà lập tức vọt lên, đem chiếc roi dài trong tay quất về phía Kế Lệ.

Trong mắt Kế Lệ lộ ra vẻ tuyệt vọng, lúc này y đã bị trọng thương, đối mặt với một kích toàn lực tràn ngập phẫn hận của Ôn Cô thì chỉ có thể nhận lấy cái chết mà thôi.

Nhưng dù biết rõ như vậy thì y vẫn muốn liều một lần, tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi, một con trùng độc màu xám nâu bị y phun ra, trực tiếp đánh về phía Ôn Cô.

Ngoại trừ Diệp Mặc biết hướng đi nội khí của Ôn Cô ra thì tất cả mọi người đều không ngờ tới thân thể mụ lại vòng một vòng, chiếc roi trong tay quất về phía Phong Yên Kỳ như một con rắn độc.

Trong tay Phong Yên Kỳ lúc này đã có binh khí, ả đang chuẩn bị ám toán Ôn Cô.

Một khi mụ kia đánh trọng thương Kế Lệ thì tất nhiên sẽ bị phản phệ, ả chỉ cần tính đúng đường lui của Ôn Cô là có thể đánh lén thành công.

Một khi Ôn Cô bị ả ám toán, năm người ở đây chỉ còn một mình ả có thực lực lấy đi trứng của thần cổ.

Về phần Diệp Mặc sớm đã bị ả coi như không khí.

Vốn Diệp Mặc còn muốn động thủ giết người, nhưng nếu bọn họ đã tự đánh lẫn nhau thì hắn cứ đứng xem náo nhiệt đã.

Nhưng thấy được động tác của Ôn Cô, hắn chỉ biết Phong Yên Kỳ lần này không hay rồi.

Quả nhiên Phong Yên Kỳ không ngờ tới việc Ôn Cô chẳng lo đến đại địch lớn nhất của mình mà lại quay sang đối phó ả, một người đối phương có thể giải quyết bất cứ lúc nào.

“Phốc” một tiếng, chiếc roi của Ôn Cô đánh lên ngực Phong Yên Kỳ.

Quần áo trước ngực Phong Yên Kỳ lập tức bị quất thành mảnh nhỏ, một vết roi sâu hoắm kéo dài từ bả vai xuống đến tận đùi, máu tươi chảy ra nhìn có vẻ cực kỳ ghê người.

Phong Yên Kỳ gần như ngay cả năng lực phản kháng cũng không có, bị quất bay đến trên tường, sau đó rơi bịch xuống đất, sắc mặt ả đau đớn đến trắng bệch.

Những giọt máu đỏ tươi chảy ra từ miệng vết thương, rất nhanh sau đó miệng vết thương đã chuyển thành màu đỏ sậm, có thể thấy rằng một roi này của Ôn Cô không chỉ đơn giản như vậy.

Phong Yên Kỳ che lấy miệng vết thương của mình, nhưng ả lại biết có cố gắng nữa cũng chẳng được.

Trong ánh mắt hiện lên vẻ giải thoát, dường như cũng không có hận ý quá lớn.

Khi Ôn Cô vừa rút roi về từ chỗ Phong Yên Kỳ thì trùng độc của Kế Lệ cũng đã chui vào người mụ.

Ôn Cô lui về phía sau vài bước, da mặt nhăn nheo như vỏ cây cũng trở nên đỏ sậm, nhưng mụ ta lập tức liền phun ra một búng máu, đồng thời thò tay vào họng móc con trùng độc ra.

Hơn nữa không chút do dự mà nhai nát nó trong miệng.

Máu tươi chảy ra từ miệng Ôn Cô, làm cho mụ ta càng trở nên âm trầm đáng sợ.

Con trùng độc của Kế Lệ bị Ôn Cô nhai nát, bản thân y cũng phun một ngụm máu tươi, rốt cuộc không nhịn được mà gục xuống mặt đất.

– Ha ha, tao muốn cho chúng mày thấy, người thắng cuối cùng chính là ta…

Nhìn Kế Lệ gục xuống mặt đất, Ôn Cô cười ha ha như phát điên vậy.

Mụ biết người thắng cuối cùng chính là mụ.

Nhưng tiếng cười của mụ ta lập tức liền im bặt, cả người nhào lên phía trước ngã ngồi trong ngực Kế Lệ, phun ra một ngụm máu tươi kèm theo nội tạng.

Sau đó quay đầu lại, vẻ mặt khó tin nhìn Lý Trường Thanh mà nhẽ ra đã bị bọn họ ám toán ngay từ đầu.

Lý Trường Thanh chậm rãi đứng lên, vừa rồi chính là một quyền của gã đánh trúng lên gáy của Ôn Cô khi mụ còn đang đắc ý.

Gã vẫn còn giữ bộ dáng sợ hãi hèn mọn như trước, thấp giọng nói:

– Người thắng cuối cùng hẳn là tao mới đúng chứ?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 825: Truyền Thuyết Về Diệp Mặc

Truyền Thuyết Về Diệp Mặc

L

ý Trường Thanh, không ngờ mày lại âm hiểm như vậy, không ngờ lại dùng con trùng đôc khác giả mạo con trùng bổn mạng …

Ôn Cô chỉ vào Lý Trường Thanh, tức giận đến phát run, nhưng lại không thể nào đứng lên từ trên người Kế Lệ.

Hai kẻ oan gia này, lúc chết không ngờ lại ở cạnh bên nhau mà ra đi.

Lý Trường Thanh lại khom người ôm quyền nở một nụ cười ôn hòa, nói:

– Ôn sư tỷ, sư tỷ nói oan cho tôi rồi.

Tiểu đệ đúng là đã dùng con trùng độc bổn mạng của mình, chỉ có điều là tiểu đệ đã nghiên cứu ra cách nuôi được hai con trùng độc bổn mạng trong cơ thể mà thôi.

Tuy ngữ khí của Lý Trường Thanh rất khiêm tốn, nhưng vẻ kiêu ngạo và đắc ý trên mặt lại không thể che dấu được.

– Tốt, tốt… Tao vẫn tưởng rằng mình có thể bức đồng tâm tình cổ ra thì đã là cao thủ nuôi trùng độc đệ nhất của Vạn Cổ môn, thật không ngờ cao thủ chân chính lại là mày, nuôi được ra hai con trùng bổn mạng, tốt, tốt lắm…

Kế Lệ run rẩy chỉ vào Lý Trường Thanh liên tục kêu tốt, không biết là y thật sự cho rằng Lý Trường Thanh làm tốt hay là quá tức giận nên mới nói vậy.

Lý Trường Thanh ôm quyền cảm tạ thêm một lần nữa:

– Đa tạ sư huynh khích lệ, dưới sự trợ giúp của các sư huynh sư tỷ, tiểu đệ nhất định sẽ lấy Hoàng Kim thần cổ đi, đem Vạn Cổ môn chúng ta phát dương quang đại.

Vẻ mặt của gã rất thành khẩn, giống như thật sự đang cảm tạ Kế Lệ vậy.

Phụt!

Lại là một búng máu phun ra, không biết là vì Lý Trường Thanh kích thích hay bị thương quá nặng mà Kế Lệ lại phun ra một ngụm máu tươi, lúc này y thậm chí chẳng có sức lực mà đẩy Ôn Cô đang ngồi trên người y ra.

Lý Trường Thanh giống như không nhìn thấy Kế Lệ hộc máu, gã nhặt lên thanh loan đao trên mặt đất, dứt khoát đi đến bên người Nhâm Hi Cường đang nằm hôn mê, một đao bổ đứt đầu.

Diệp Mặc thầm khen, tên họ Lý này thật có tâm cơ, biết rằng tuy Nhâm Hi Cường hôn mê nhưng nếu y tỉnh dậy thì rất có thể sẽ là người có sức chiến đấu mạnh nhất, cho nên lập tức liền giết Nhâm Hi Cường trước mà không hề có chút do dự nào.

Tuy Diệp Mặc không có quá nhiều tiếp xúc với Vạn Cổ môn, nhưng qua thời gian ngắn ngủi này thì hắn đã nhìn ra mấy tên đệ tử còn lại của Vạn Cổ môn đều không hề dễ đối phó, tên này lại gian xảo hơn tên kia.

Chỉ là cho dù có gian xảo đến thế nào đi chăng nữa, trước mặt lực lượng tuyệt đối thì đều là mây bay mà thôi.

Giết Nhâm Hi Cường xong, Lý Trường Thanh cũng không quay sang Kế Lệ hay Ôn Cô mà đi về phía Diệp Mặc.

Người thứ hai mà gã muốn giết dĩ nhiên lại là Diệp Mặc.

Không chỉ mình Diệp Mặc không hiểu đầu cua tai nheo gì, cho dù là ba người còn lại cũng chẳng biết vì sao người thứ hai mà Lý Trường Thanh muốn giết lại là Diệp Mặc.

Theo lý thuyết, Diệp Mặc mới là người không có uy hiếp nhất, Lý Trường Thanh cũng quá cẩn thận rồi.

– Mạc Ảnh, là tôi hại cậu, tôi không nên dẫn cậu tới đây mới phải, xin lỗi.

Ngoài dự đoán của Diệp Mặc, lúc này Phong Yên Kỳ không ngờ lại xin lỗi hắn.

Chỉ là máu trước ngực ả đã biến thành màu đỏ sậm, mắt thấy đã sống không được lâu nữa.

Nói xong câu đó với Diệp Mặc, ả lại chuyển hướng sang Lý Trường Thanh:

– Lý sư huynh, giết tôi trước đi, tôi đã sớm không muốn sống nữa rồi.

Lý Trường Thanh cười khiêm tốn nói:

– Phong sư muội, đừng nóng vội thế chứ, đợi lát nữa làm xong chút chuyện thì sư muội mới chết được.

Tinh huyết tốt như vậy, sao sư huynh đây cam lòng phung phí cơ chứ?

Lúc này mọi người mới hiểu được, chỗ này chỉ còn Diệp Mặc có thể cử động.

Gã muốn làm việc với Phong Yên Kỳ, đương nhiên là phải giết Diệp Mặc trước rồi.

Nói xong, Lý Tường Thanh lại quay sang nhìn Ôn Cô nói:

– Ôn sư tỷ, sư tỷ cũng không cần gấp.

Nếu tôi thăng cấp thì tất nhiên sẽ ôn tồn một phen với sư tỷ.

Tôi rất muốn biết, nếu cởi sạch quần áo của sư tỷ ra thì bên trong có giống như trên mặt không, nhưng cho dù có giống thì tôi cũng không ngại đâu.

Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Trong lòng Diệp Mặc vô cùng ghê tởm, tên Lý Trường Thanh này đen như than còn chưa tính, không ngờ khẩu vị lại lạ đời như vậy.

Nhìn trúng Phong Yên Kỳ thì cũng không có gì là lạ, Phong Yên Kỳ vốn vô cùng xinh đẹp, nhưng ngay cả Ôn Cô mà gã cũng thích thì quá ghê tởm rồi.

Đệ tử Vạn Cổ môn, quả nhiên không thể đánh giá theo lẽ thường được.

Nhưng điều Diệp Mặc cảm thấy kỳ quái chính là lời nói của Phong Yên Kỳ.

Hắn đứng thẳng dậy, trên người đã không còn vẻ rét run cầm cập nữa.

Diệp Mặc chẳng thèm ngó tới Lý Trường Thanh, chỉ nhìn Phong Yên Kỳ một cách kỳ quái, hỏi:

– Tôi nghĩ cô cũng không phải loại người lương thiện như vậy chứ? Đêm hôm đó cô hút khô Trần Ngân Trụ rồi đột phá lên Địa cấp, sau đó quẳng hắn xuống vách núi, không hề mềm lòng như vậy mà.

Ngày hôm sau cô lại hút khô Cát Lương Trung trong một sơn động, cũng rất sát phạt quyết đoán, sao hôm nay lại nói xin lỗi như vậy, đây cũng không phải tính cách của cô.

Nói xong Diệp Mặc còn lắc lắc đầu, thật sự không thể hiểu nổi mục đích nói chuyện của Phong Yên Kỳ.

Sau khi Diệp Mặc nói xong, hiện trường nhất thời sửng sốt.

Không chỉ nói Kế Lệ và Ôn Cô còn chưa chết đi, mà ngay cả Phong Yên Kỳ và Lý Trường Thanh đều ngơ ngác nhìn Diệp Mặc.

Một hồi lâu sau Phong Yên Kỳ mới hoảng sợ nói:

– Quả nhiên cậu không phải người bình thường.

Đêm hôm đó tôi không hề phát hiện ra cậu đang quan sát.

Hơn nữa lại còn biết được sau khi hấp thụ tinh huyết của Trần Ngân Trụ xong thì tôi mới đột phá Địa cấp, rốt cuộc cậu là ai?

Nói đến dây, cho dù Phong Yên Kỳ biết mình sắp chết thì vẫn cảm thấy sợ hãi.

Lúc mình đang kích tình trên người đàn ông, thậm chí có một người khác đang ở cạnh quan sát, mà ả không hề phát hiện ra.

Người kia thậm chí còn biết ả hấp thu tinh huyết của Trần Ngân Trụ xong thì mới đột phá.

Cái này còn chưa tính, ngay cả một số tình tiết nhỏ mà mình làm hắn cũng biết.

Chẳng lẽ hắn là quỷ sao? Tuy Phong Yên Kỳ không sợ quỷ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy phát lạnh.

Một người như vậy thì sao sẽ sợ ả? Khó trách đến bây giờ mà hắn vẫn bình tĩnh như vậy.

– Rốt cuộc mày là ai?

Mà ngay cả Lý Trường Thanh cũng dừng bước, trong tay cầm theo loan đao, nhìn chằm chằm Diệp Mặc một cách cẩn thận, lúc này gã đã không dám tùy tiện tiến lên nữa.

Lúc này, nếu gã còn không nhận ra Diệp Mặc không phải người thường thì ngay cả heo cũng chẳng bằng rồi.

Huống chi gã còn cho rằng, bàn về mưu kế thì Lý Trường Thanh gã sẽ không thua bất cứ kẻ nào.

Diệp Mặc lạnh nhạt nói:

– Mười mấy năm trước tao giết một thằng tên là Nhâm Sát ở Hồng Kông, ở trên biển lại giết một thằng tên là Nghiêm Vô Lượng.

Mấy ngày trước, ở bờ sông Yến Thủy, lại giết một thằng tên Hồng Nghiễm Bình, nghe nói bọn nó đều là người của Vạn Cổ môn.

Vì tránh sau này không gặp đám rác rưởi đó nữa nên lần này tao đến đây tất nhiên là để nhổ cỏ tận gốc.

Đáng tiếc, không cần tao ra tay mà chúng mày đã tự giải quyết nhau rồi…

– Mày là Diệp Mặc?

Khi Diệp Mặc còn chưa nói xong, bốn người Kế Lệ gần như bật thốt lên tên hắn.

Sau khi kêu tên Diệp Mặc lên, loan đao trong tay Lý Trường Thanh bắt đầu run rẩy không dứt.

Gã biết, ở trước mặt Diệp Mặc, thậm chí gã chẳng bằng một con kiến.

– Không sai, tao chính là Diệp mặc.

Câu trả lời của Diệp Mặc làm cho mấy người như lạc vào hầm băng.

Phong Yên Kỳ tự nhận lần này chết chắc thì không nói, nhưng Kế Lệ, Ôn Cô và Lý Trường Thanh còn có hậu chiêu thì gần như đã mất hết niềm tin.

Hoa Hạ, không, là cả thế giới.

Truyền thuyết về Diệp Mặc thật sự có rất nhiều.

Gần như tất cả các thế lực đốt nghịch với hắn đều đã hóa thành tro bụi.

Bất kể thực lực của đối phương mạnh đến thế nào, lai lịch đáng sợ ra sao, chỉ cần đối nghịch với Diệp Mặc thì đều không có kết cục tốt.

Diệp Mặc chẳng những quét ngang toàn bộ thế giới cổ võ, còn thành lập quốc gia, vài lần đánh bại kẻ địch cường đại.

Trong tất cả các gia tộc và thế lực trên thế giới, trong tất cả Ẩn môn của Hoa Hạ, lệnh cấm đầu tiên chính là không được phép đắc tội Diệp Mặc.

Bởi vì chẳng những tu vi của hắn kinh khủng, mà còn ân oán rõ ràng, có thù tất báo.

Có thể nói là không hề có phong độ hay lòng nhân ái nào cả.

Mấy người không cần tu luyện trong núi như Lý Trường Thanh, Kế Lệ hay Ôn Cô đều rõ ràng gần đây Diệp Mặc vừa làm điều gì.

Diệp Mặc mất tích mười mấy năm, lúc trở về chuyện đầu tiên làm chính là nhổ tận gốc Đông Phương gia vốn đang diễu võ dương oai ở Lạc Nguyệt.

Sau đó, ở thư viện Cửu Minh, chỉ dùng một chiêu đã đánh bại Vương Kỳ Kiếm, sau đó lại chém giết Bàng Húy có tu vi cực kỳ kinh khủng.

Rồi trước mặt tất cả Ẩn môn, lấy đi bộ công pháp tu luyện cổ võ lợi hại nhất, mà cả thế giới không có bất cứ ai dám mon men đến cướp công pháp này.

Có thể khiến cho người ta không dám muốn, thậm chí không dám nói đến loại bảo vật như vậy thì cũng chỉ có Diệp Mặc mà thôi.

Mà ngay tại mấy ngày hôm trước, “Bắc sa” trước giờ vẫn đối nghịch với Lạc Nguyệt đã bị nhổ tận gốc, tất cả cao tầng của “Bắc Sa” đều bị giết hết.

Toàn bộ cơ sở sản xuất công nghiệp và quân sự đều lâm vào trạng thái đình trệ.

Nghe nói chính biến Adams Austinđã kết thúc, hiện tại chính phủ địa phương của Adams Austinđã nắm lại chính quyền một lần nữa, tiếp nhận tất cả cơ sở mà Bắc sa để lại.

Có thể nói, ở Adams Austinhiện giờ đã không còn gì liên quan đến Bắc Sa nữa.

Chuyện đầu tiên mà chính phủ Adams Austinlàm sau khi thành lập chính là thành lập quan hệ ngoại giao tốt đẹp với Lạc Nguyệt.

Bắc Sa tung hoành thế giới cả mấy chục năm bị diệt sạch trong vòng một đêm.

Người thông minh chỉ cần suy nghĩ một chút là biết nguyên nhân bởi vì Bắc Sa đắc tội Lạc Nguyệt.

Có thể nói, vì đắc tội Diệp Mặc nên công sức mấy chục năm của Bắc Sa đã trở thành lót đệm cho người khác.

Không chỉ như thế, nghe nói ngay cả Bắc Sa vương đều bị Diệp Mặc giết, bởi vậy cóc thể thấy được uy thế của Diệp Mặc.

Mà hiện giờ, hắn không ngờ lại đến đây, đám người Lý Trường Thanh khỏi phải nghĩ nữa, cho dù họ có nghĩ nát óc cũng chẳng có cách nào thoát khỏi tay Diệp Mặc được.

“Cụp” một tiếng, Lý Trường Tanh vứt bỏ thanh loan đoan trong tay, trực tiếp quỳ xuống với Diệp mặc, ngay cả dũng khí phản kháng gã cũng chẳng có.

Vừa rồi Lý Trường Thanh còn đắc ý nói gã là người thắng cuối cùng, nhưng giờ chỉ đảo mắt một cái gã đã phải quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Trường hợp như vậy có chút buồn cười, nhưng mấy người Kế Lệ thì lại chẳng cười nổi, bọn họ chỉ cảm thấy bi ai cho Vạn Cổ môn vì bị Diệp Mặc cho vào tầm ngắm.

– Xin Diệp tiền bối tha mạng, vãn bối nguyện làm một con chó cho ngài.

Tiền bối nói đi hướng đông, tôi tuyệt đối sẽ không đi hướng tây…

Lý Trường Thanh đầy bụng kế sách, nhưng ở đây thì không có một cái nào thích hợp cả.

Gã rốt cuộc cũng cảm giác được, trước thực lực tuyệt đối, kế sách chỉ là vàng trong sa mạc mênh mông mà thôi.

Kỳ vọng duy nhất của gã hiện giờ là Diệp Mặc thấy gã thông minh, cho nên tha mạng cho gã làm một chân chạy việc.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, căn bản không cần giải thích, đưa tay phóng ra một đường đao gió.

Đầu Lý Trường Thanh rời khỏi cổ, máu tươi phun ra tung tóe, nhưng rất nhanh liền đông lại thành những vệt đỏ.

Đối với Diệp Mặc mà nói, cho dù là Lý Trường Thanh biết làm việc thì hắn cũng sẽ giết mà không chút do dự.

Một kẻ như vậy chính là rắn độc, lúc nào cũng muốn cắn người.

Thì ra chính là Diệp Mặc, Phong Yên Kỳ cười tự giễu.

Khó trách mình không nhìn ra được tu vi của hắn, nhưng nếu là Diệp Mặc thì mình nhìn ra được mới là lạ ấy chứ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box