[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 164 : Truy Sát Bắc Sa Vương (c816-c820)
❮ sautiếp ❯Chương 816: Truy Sát Bắc Sa Vương
Truy Sát Bắc Sa Vương
C
ảm ơn Diệp thành chủ đã tiêu diệt vây cánh của Đông Phương Đường, tôi mới có thể giết y.
Sau khi Bắc Sa Vương giết Đông Phương Đường xong, không ngờ đặt khẩu súng trong tay xuống, mà không nổ súng bắn Diệp Mặc.
Dường như Diệp Mặc thật sự đến trợ giúp gã vậy.
Người trong phòng hội nghị nhìn thấy vậy đều hoàn toàn không hiểu được.
Bắc Sa Vương luôn luôn tín nhiệm Đông Phương Đường như vậy, không ngờ hiện tại không chút nghĩ ngợi liền bắn chết Đông Phương Đường.
Nếu như đổi lại là một người khác, trong tay có súng nhất định sẽ nổ súng bắn Diệp Mặc trước, chứ không phải là bắn Đông Phương Đường.
Bởi vì mọi người đang ở đây đều biết khẩu súng trong tay Bắc Sa Vương không hề tầm thường, hoàn toàn có thể bắn chết cao thủ nửa bước Tiên Thiên.
Điều càng khiến mọi người trong phòng hội nghị cảm thấy kỳ lạ chính là, kế sách của Bắc Sa Vương dễ hiểu như thế không ngờ lại có tác dụng đối với Diệp Mặc.
Diệp Mặc mỉm cười gật đầu với Bắc Sa Vương nói:
– Bắc Sa Vương thật tốt.
Cảm ơn thì không cần.
Có thể giúp Bắc Sa Vương chút chuyện, cũng là vinh hạnh của tôi.
Tuy nhiên tôi đã từng điều tra, người còn lại ở đây đều là vây cánh của Đông Phương Đường.
Cho nên…
– Hóa ra là như vậy.
Thiếu chút nữa thì tôi đã bị những người này lừa…
Trên mặt Bắc Sa Vương lộ vẻ thù hận.
Gã lại nổ súng.
Mãi đến lúc gã liên tục giết chết ba người, những người còn lại mới kịp phản ứng.
Bọn họ đều muốn chạy trốn.
Mà không ngờ vào lúc này đột ngột không thấy Bắc Sa Vương nữa.
Trong lòng Diệp Mặc thầm rùng mình.
Hắn vẫn chú ý tới Bắc Sa Vương.
Hiện tại không ngờ thần thức của hắn không nắm được tung tích của Bắc Sa Vương.
Diệp Mặc đã nghĩ Bắc Sa Vương có rất nhiều cách để chạy trốn, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ được người này có thể chạy trốn được thần thức của hắn.
Sở dĩ hắn để Bắc Sa Vương giết người, mà không tự mình động thủ, chính vì sợ lúc hắn động thủ Bắc Sa Vương sẽ chạy trốn.
Nhưng không ngờ được từng giây từng phút hắn đều nhìn chằm chằm vào Bắc Sa Vương, vẫn để cho đối phương trốn thoát.
Diệp Mặc cũng không có cách nào tiếp tục ở lại chỗ này.
Hắn vừa thông suốt liền phát ra đao gió và mấy hỏa cầu cho nổ tung gian phòng họp.
Không lâu sau tòa nhà chính phủ xa hoa nhất Bắc Sa lập tức đã bị lửa lớn vây quanh.
Tuy rằng biết trong tòa nhà này có rất nhiều tài liệu cơ mật quan trọng, thậm chí là các phương án thiết kế khoa học kỹ thuật, nhưng Diệp Mặc đã không còn tâm tư để ý tới những điều này.
Dù sao đi nữa lửa cũng sẽ đốt sạch.
Lúc này toàn bộ thần thức của hắn tập trung trong phạm vi hai mươi dặm xung quanh.
Cho dù một con kiến hắn cũng không muốn bỏ qua.
Mấy phút sau, Diệp Mặc bắt đầu cảm thấy thiếu kiên nhẫn.
Hắn căn bản vẫn không phát hiện ra Bắc Sa Vương.
Nếu như đánh nhau, Diệp Mặc nắm chắc có thể giết Bắc Sa Vương.
Nhưng hắn không ngờ được Bắc Sa Vương với thân thủ như vậy lại không muốn đánh với hắn, thậm chí cũng không hề có ý định thử một lần, ngược lại chỉ một lòng muốn chạy trốn.
Có lẽ thời điểm gã giết Đông Phương Đường, gã đã biết mình muốn gã giết hết đám người còn lại.
Cho nên gã nhân lúc giết đám người còn lại khiến bọn họ hỗn loạn, chỉ trong nháy mắt liền chạy trốn.
Nếu như Bắc Sa Vương thật sự nghĩ đúng như vậy, người này tuyệt đối còn lợi hại hơn cả anh em Đông Phương.
Nếu để người như thế chạy trốn, về sau gã lại trả thù Lạc Nguyệt, Diệp Mặc thậm chí cũng không dám tưởng tượng.
Trong lúc nhất thời, Diệp Mặc liền bước trên phi kiếm bay vút lên bầu trời Adams Austin.
Lúc này Adams Austin đã rơi vào tình cảnh hỗn loạn.
Cao tầng của Bắc Sa bị Diệp Mặc giết chết không còn một người.
Các tổ chức đều xuất hiện cướp chính quyền.
Nhưng Diệp Mặc không có tâm tư quản tới những việc này.
Khi hắn di chuyển tới bên ngoài Adams Austin, trong lòng đã càng thêm lo lắng.
Nếu càng kéo dài thời gian, nghĩa là cơ hội hắn bắt được Bắc Sa Vương càng ít.
Ngay khi Diệp Mặc tới gần mặt biển, một đường ánh sáng giống như một bóng người chợt lóe lên trong thần thức của Diệp Mặc.
Diệp Mặc không hề nghĩ ngợi, lập tức đi theo.
Tốc độ của Diệp Mặc đã đạt tới nhanh nhất, nhưng bóng dáng kia vẫn như có như không, chạy nước rút ở phía trước.
Bóng dáng kia có chút giống tàu ngầm, nhưng so với tàu ngầm lại nhỏ hơn không biết bao nhiêu lần.
Nhiều nhất chỉ là là một hình thoi dài hai mét mà thôi.
Nếu như không phải hai đầu tròn, đây căn bản là hình của một quan tài.
Nhưng không ngờ tốc độ của quan tài có hai đầu tròn này càng lúc càng nhanh.
Với tốc độ của Diệp Mặc cũng không có cách nào tiếp cận được.
Lúc này Diệp Mặc đã xác định quan tài hình thoi lặn xuống nước này chính là thứ để Bắc Sa Vương chạy trốn.
Trong lòng hắn cũng là âm thầm khâm phục Bắc Sa Vương.
Không ngờ gã lại thiết kế ra loại nghịch thiên như vậy.
Thứ này vượt xa so với trình độ của địa cầu hiện nay.
Diệp Mặc không cần nhìn cũng biết cái này nhất định là do Diệp Tinh thiết kế.
Điều duy nhất khiến Diệp Mặc không hiểu chính là vì sao Bắc Sa Vương ở trên tàu ngầm này lại có thể lừa được thần thức của hắn.
Gã làm thế nào trốn được từ trong phòng họp ra ngoài?
Lúc này Bắc Sa Vương còn buồn bực gấp trăm lần Diệp Mặc.
Thời điểm Diệp Mặc im hơi lặng tiếng giết các cao thủ nửa bước Tiên Thiên và Địa cấp bên ngoài phòng họp, gã đã quyết định chạy trốn.
Gã biết, gã không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Điểm mạnh của gã không phải là chiến đấu.
Điểm mạnh của gã là ẩn nấp và cơ biến, đương nhiên mạnh nhất chính là chạy trốn.
Thời điểm gã chắc chắn mình phải chạy trốn, thì trên thế giới này không có bất kỳ thứ gì có thể truy sát gã.
Nhưng gã không thể tưởng tượng được, với bản lĩnh chạy trốn của gã, không ngờ còn không thoát khỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc vẫn đang đi theo phía sau.
Lúc này cuối cùng gã mới hiểu được một đạo lý, trước mặt thực lực tuyệt đối, cho dù gã thành lập quốc gia lớn nhất toàn cầu, đã khống chế quân đội của toàn cầu, cũng chỉ là vô ích.
Với bản lĩnh của Diệp Mặc, muốn giết gã nhất định là dễ như trở bàn tay.
Gã không biết Diệp Mặc làm sao có thể giữ nguyên khoảng cách với gã, nhưng trong thời gian chạy trốn ngắn ngủi này, đã khiến gã hoàn toàn thay đổi nhân sinh quan của mình.
Ban đầu gã cho rằng trong thế giới này căn bản không có người nào có thể giết được gã.
Diệp Mặc cũng không làm được.
Cho dù thế lực do gã khống chế bị thua toàn bộ, gã muốn chạy trốn vẫn có thể chạy trốn.
Nhưng hiện tại, gã mới hiểu được không ngờ thật sự có người có thể đuổi theo tàu ngầm của gã.
Hơn nữa bất kể gã thay đổi phương hướng như thế nào, đối phương vẫn có thể theo sát.
Hai giờ sau, Diệp Mặc dần dần cảm thấy kiệt sức.
Hiện tại hắn đã không có Tinh Nguyên Đan.
Tuy rằng hắn còn có rất nhiều dược liệu, nhưng còn chưa chế luyện thành đan dược.
Một khi chân nguyên của hắn hao hết, như vậy Bắc Sa Vương thật sự có thể chạy ra khỏi phạm vi thần thức của hắn.
So với Bắc Sa Vương khống chế tàu ngầm hình thoi nhất định là dùng năng lượng gì đó để khống chế, căn bản không cần tiêu hao sức lực của chính mình.
Diệp Mặc sợ là một khi chân nguyên của hắn bị cạn kiệt, Bắc Sa Vương quay đầu lại liều mạng với hắn, hắn sẽ chịu thiệt rất lớn.
Nhưng cứ để cho Bắc Sa Vương chạy như vậy, hắn tuyệt đối không cam tâm.
Lại một giờ nữa trôi qua, chắc hẳn Bắc Sa Vương không kiên nhẫn tiếp tục ở trên biển nữa, không ngờ bắt đầu cập vào bờ.
Thần thức của Diệp Mặc thấy rõ Bắc Sa Vương cho tàu ngầm tới gần một bờ cát.
Người gã lao ra khỏi tàu ngầm, lập tức biến mất không thấy nữa.
Ban đầu Diệp Mặc còn không dám xông lên, bởi vì chân nguyên đã tiêu hao quá lớn.
Hắn sợ tùy tiện đi lên sẽ chịu thiệt với Bắc Sa Vương.
Hiện tại Bắc Sa Vương đã rời khỏi tàu ngầm, Diệp Mặc lập tức liền vọt lên.
Hắn thậm chí không nhìn tình hình bên trong tàu ngầm, lập tức thu tàu ngầm vào trong nhẫn.
Lúc này hắn đã không kịp kiểm tra tàu ngầm nữa.
Bóng dáng của Bắc Sa Vương chợt lóe lên.
Thần thức của Diệp Mặc nhìn chăm chú theo bóng dáng của gã, không dám có chút lơ là.
Cũng may tuy rằng tốc độ của Bắc Sa Vương rất nhanh, nhưng thần thức của Diệp Mặc vẫn có thể không ngừng phát hiện được bóng dáng của gã.
Tuy nhiên hiện tại Diệp Mặc không thể không khâm phục tốc độ của Bắc Sa Vương.
Diệp Mặc tự biết mình.
Hắn dùng chính là phi kiếm, mà Bắc Sa Vương dường như chỉ hoàn toàn dựa vào hai chân để chạy trốn.
Cho dù gã có thân thể khác thường, cho dù dị năng của gã là thuật chạy trốn, nhưng chạy với tốc độ nhanh như vậy vẫn khiến Diệp Mặc phải chặc lưỡi.
Hiển nhiên Bắc Sa Vương cũng biết Diệp Mặc đang đuổi theo gã.
Gã càng không quay đầu lại mà chỉ chạy.
Tuy rằng chân nguyên của Diệp Mặc đã tiêu hao quá lớn, nhưng vẫn bướng bỉnh không muốn buông tha.
Hiện tại Diệp Mặc có thể khẳng định, cho dù là động vật nhanh nhất trên thế giới, so với Bắc Sa Vương lúc này cũng còn kém rất xa.
Thậm chí Diệp Mặc nghi ngờ có phải Bắc Sa Vương đã mượn cái gì giúp hay không.
Chỉ một dị năng giả đã có thể đạt được tốc độ thế này, khiến hắn không thể tin được.
Diệp Mặc khẳng định nếu như hắn không mượn phi kiếm, tốc độ trên mặt đất của hắn còn không bằng một phần mười so với tốc độ của Bắc Sa Vương.
Không cần phải nói hắn, cho dù là tốc độ một tu sĩ Trúc Cơ kỳ chạy trên mặt đất, cũng còn xa mới có thể bằng với Bắc Sa Vương.
Từ cảnh tượng trên đường đuổi theo, Diệp Mặc có thể thấy được, bờ biển Bắc Sa Vương vừa lên là Myanmar.
Hai người một đuổi một chạy, cũng không biết đã qua bao lâu.
Diệp Mặc lại cảm giác hai người lại đuổi tới địa giới Hoa Hạ.
Sắc mặt Diệp Mặc tái nhợt.
Hắn cầm trong tay một viên linh thạch, tính hạ phi kiếm xuống.
Bởi vì hắn thực sự không thể tiếp tục kiên trì được nữa.
Nếu còn tiếp tục đuổi theo, hắn nhất định sẽ bị trọng thương.
Nhưng Diệp Mặc lại phát hiện Bắc Sa Vương cũng ngừng lại.
Không ngờ gã lại ngồi ở trên mặt đất.
Có thể thấy được gã cũng bị tiêu hao rất lợi hại.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Trong lòng Diệp Mặc thầm vui mừng.
Tốc độ bay của hắn lập tức chậm lại.
Khi chỉ còn cách Bắc Sa Vương có mấy trăm mét, Diệp Mặc liền ngừng lại, đồng thời chậm rãi khôi phục chân nguyên.
Nhưng lúc này, Bắc Sa Vương lại đứng lên.
Trong lòng Diệp Mặc kinh ngạc.
Thời điểm sắp thành công, hắn sao có thể để Bắc Sa Vương lại trốn thoát?
Nhưng khi Diệp Mặc nắm phi kiếm lên, mới phát hiện chân nguyên của hắn tiêu hao quá lợi hại.
Cho dù muốn tìm một chỗ im lặng khôi phục, cũng không phải chỉ một khắc nửa khắc là có thể tốt được.
Nói không chừng cũng phải một, hai ngày.
Bắc Sa Vương đứng lên lại không tiếp tục chạy trốn.
Gã nhìn Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Diệp Mặc, không ngờ anh có thể bay.
Thật buồn cười, tôi còn tưởng rằng anh nhiều nhất chỉ gần giống tôi mà thôi.
Nếu như tôi biết thế giới này thật sự có người biết bay, tôi tuyệt đối sẽ không đi thành lập Bắc Sa…
Diệp Mặc không để ý tới Bắc Sa Vương.
Hắn lại tiến thêm ba trăm mét.
Khi còn cách Bắc Sa Vương chỉ có hơn mười mét, hắn liền dừng lại.
– Diệp Mặc, nếu như tôi không động thủ đối với Lạc Nguyệt của anh, anh có thể không giết tôi được không?
Dường như Bắc Sa Vương không cảm giác được Diệp Mặc càng tiến gần gã lại càng nguy hiểm.
Diệp Mặc thở hắt ra một hơi nói:
– Chắc chắn sẽ không.
Tôi là người, người khác không phạm ta thì ta không phạm người.
Anh đã liên tiếp phạm đến tôi.
– Chuyện tôi hối hận nhất chính là đi khiêu khích anh.
Tôi thật sự không ngờ được trên thế giới này thật sự có người có thể bay.
Không ngờ đây lại là sự thật…
Trong mắt Bắc Sa Vương lộ vẻ tuyệt vọng.
Gã nhìn Diệp Mặc nói:
– Tôi có một chuyện cuối cùng muốn nhờ anh…
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:
– Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được.
Nhờ tôi làm việc, anh đừng có nằm mơ.
Chịu chết đi…
Nói xong phi kiếm của hắn cũng đã bay ra ngoài.
Đối với Bắc Sa Vương, Diệp Mặc là có kiêng kỵ rất sâu.
Chỉ có giết được gã trước mới là chuyện ổn thỏa nhất.
Tuy rằng chân nguyên của hắn do dùng thần thức bị tiêu hao quá lợi hại, nhưng hơn mười mét, giết chết Bắc Sa Vương hẳn là không có vấn đề gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 817: Đội Thám Hiểm Kỳ Lạ
Đội Thám Hiểm Kỳ Lạ
T
rong nháy mắt, khi phi kiếm đến gần cổ của Bắc Sa Vương, Diệp Mặc có một cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Hắn căn bản không kịp xem xét nguyên nhân, lập tức lắc mình tránh đi.
Mấy tiếng “xuy xuy” nhỏ vang lên.
Mấy đường hào quang đẹp mắt trực tiếp xuyên qua vị trí Diệp Mặc vừa đứng.
Đồng thời phi kiếm của Diệp Mặc mang theo một chùm máu tươi.
Đầu của Bắc Sa Vương rơi trên mặt đất, liên tiếp lăn tới mấy mét mới ngừng lại.
Diệp Mặc thở phù một cái, ngã ngồi xuống đất.
Cho dù hắn dùng chân khí để chữa thương, nhưng nhờ có Liên Sinh Đan, vết thương này thoạt nhìn dọa người, kỳ thật cũng không mấy nghiêm trọng.
Ngồi dưới đất, Diệp Mặc thở dài một tiếng.
Trong lòng hắn âm thầm cảm thấy may mắn.
Nếu như hắn không quyết định thật nhanh dùng phi kiếm giết Bắc Sa Vương, một khi đánh nhau với loại súng laser trong tay Bắc Sa Vương, chân khí của hắn đang thiếu, cuối cùng có thể thật sự sẽ bị Bắc Sa Vương giết chết.
Đôi khi sống chết chỉ trong nháy mắt mà thôi.
Nếu như không phải Bắc Sa Vương khiếp sợ, không dám nổ súng bắn Diệp Mặc trước, vậy kết quả thế nào thật sự khó có thể dự đoán được.
Diệp Mặc khẳng định khi hắn vừa đến trước mặt Bắc Sa Vương, Bắc Sa Vương không nói chuyện, mà trực tiếp nổ súng, hắn không chết cũng mất lớp da.
Hoặc là nói hắn không động thủ với Bắc Sa Vương trước, chờ sau khi Bắc Sa Vương nhận ra sự mệt mỏi của hắn, lập tức nổ súng, hắn khó thoát khỏi vận rủi.
Khi Diệp Mặc chuyển ánh mắt nhìn về phía Bắc Sa Vương, cuối cùng hắn đã hiểu được nguyên nhân vì sao Bắc Sa Vương có thể chạy nhanh như vậy.
Điều đó căn bản không có bất kỳ quan hệ gì với dị năng của gã.
Giờ phút này, hai đùi của Bắc Sa Vương đã hoàn toàn bị dập nát.
Diệp Mặc khẳng định hắn chưa hề động tới chân của Bắc Sa Vương.
Chân của Bắc Sa Vương bị dập nát, đó là bởi vì trên chân gã cột hai tấm bùa gần như đã hao hết.
Diệp Mặc cẩn thận cầm lấy hai tấm bùa còn lại, ghép lại với nhau nhìn qua một chút.
Hắn lập tức liền biến sắc.
Đây căn bản là tấm bùa do tu chân giả sau khi thành đan mới có thể vẽ ra được.
Nói gọi là Thần Hành Phù.
Thảo nào Bắc Sa Vương có thể chạy nhanh như vậy.
Không ngờ gã có Thần Hành Phù.
Hơn nữa xem ra còn là hàng cao cấp.
Diệp Mặc đã hiểu được nếu như đổi lại là một võ giả Cổ Võ khác, hoặc là một tu sĩ luyện khí kỳ dùng loại bùa này, hôm nay hắn khẳng định không đuổi kịp.
Đáng tiếc chính là tuy rằng đẳng cấp của Bắc Sa Vương cao, cũng là một dị năng giả, nhưng người dị năng dựa nhiều hơn vào tiềm lực của bản thân, mà không phải là tu luyện ra nội khí và chân khí.
Cho nên nhiều nhất gã chỉ phát huy ra một nửa tác dụng của Thần Hành Phù mà thôi.
Cuối cùng chân gã còn không chịu được đã biến thành bột phấn.
Từ đâu mà Bắc Sa Vương có được Thần Hành Phù? Diệp Mặc rất muốn biết.
Nhưng hắn biết bí mật này chắc hẳn chỉ có một mình Bắc Sa Vương mới rõ được.
Thần thức của Diệp Mặc lại quét một lượt trên thi thể của Bắc Sa Vương.
Cuối cùng hắn lại tìm được một tấm bùa nhỏ hơn trong túi gã.
Độn Phù? Trong lòng Diệp Mặc càng kinh ngạc.
Nếu như nói hắn cũng có thể chế luyện ra Thần Hành Phù cấp thấp, nhưng Độn Phù được coi như bùa đại sư.
Không tới trình độ nhất định cũng không có cách nào chế luyện ra được.
Bởi vì đại sư bùa muốn chế luyện ra Độn Phù nhất định phải có được Độn Thuật.
Hơn nữa Diệp Mặc biết tấm Độn Phù trong tay hắn không tầm thường.
Nó tương tự như Thần Hành Phù, đều thuộc hàng cao cấp.
Lúc này rốt cuộc Diệp Mặc đã hiểu được vì sao Bắc Sa Vương đã biến mất một lần trước mắt hắn.
Đó là bởi vì gã có loại bùa này.
Xem ra gã không chỉ có một cái.
Đáng tiếc chính là Bắc Sa Vương không có cách nào phát huy được hiệu quả lớn nhất của Độn Phù.
Hơn nữa không ngờ gã không có cách nào kích thích tấm Độn Phù thứ hai.
Trong lòng Diệp Mặc thầm kêu may mắn.
Nếu như Bắc Sa Vương kích thích được tấm Độn Phù thứ hai, hắn thật sự không chắc có thể bắt được gã.
Tuy nhiên chân của Bắc Sa Vương hỏng rồi, sớm hay muộn hắn cũng có thể tìm được người này.
Bắc Sa Vương có được Độn Phù, cũng có được Thần Hành Phù.
Có thể thấy được gã tuyệt đối đã phát hiện ra một di tích tu chân, hơn nữa còn là một di tích tu chân có cấp bậc không thấp.
Trong lòng Diệp Mặc thầm kêu đáng tiếc.
Tuy nhiên đúng là phúc họa khôn lường.
Nếu như hắn biết Bắc Sa Vương có một di tích tu chân như thế, chắc chắn sẽ không giết gã trước.
Như vậy chân khí của hắn cạn kiệt, cuối cùng rất có thể sẽ bị thua bởi súng laser của Bắc Sa Vương.
Diệp Mặc cẩn thận lục tìm trên người Bắc Sa Vương một chút, không phát hiện được thiết bị trữ vật.
Không biết gã không tìm thấy thiết bị trữ vật trong di tích tu chân, hay không để thiết bị trữ vật trên người.
Diệp Mặc tìm trong nhẫn một Hỏa Cầu phù, thiêu hủy toàn bộ thi thể của Bắc Sa Vương.
Lúc này hắn mới chậm rãi rời khỏi sơn cốc.
Tuy rằng hắn đã giết Bắc Sa Vương, đồng thời cũng tiêu diệt Bắc Sa, nhưng đến bây giờ hắn vẫn hoàn toàn không biết Bắc Sa Vương tên là gì, đến từ chỗ nào, vì sao muốn thành lập Bắc Sa.
Nhưng Diệp Mặc không mấy để ý.
Hắn không muốn biết những điều này.
Hiện tại hắn thầm nghĩ phải tìm một chỗ để khôi phục chân nguyên, sau đó lại đi tới Vạn Quắc Sơn ở Nam Cương.
Chỉ có điều Diệp Mặc vừa làm xong việc này, liền phát hiện có năm người trên lưng mỗi người mang một cái ba lô lớn đang đi tới.
Trong đó có ba nam hai nữ.
Diệp Mặc không cần nghĩ nhiều.
Hắn ngồi xuống chuẩn bị chờ năm người này đi qua.
Tuy rằng chân nguyên của hắn đã tiêu hao hết, nhưng hắn còn có thần thức, còn có tấm Hỏa Cầu phù.
Thậm chí hắn còn khống chế được một súng laser Tinh thạch Cực Năng.
Năm người này đối với hắn mà nói căn bản là không đáng chú ý.
Mặc dù mấy người này không đủ uy hiếp đối với hắn, nhưng Diệp Mặc vẫn dùng thần thức quét qua một chút.
Điều khiến Diệp Mặc giật mình chính là trong năm người này thậm chí có tới bốn người là võ giả Hoàng Cấp.
Mà người còn lại không ngờ đã là Huyền Cấp đỉnh phong.
Nói đúng hơn người này có thể bước vào Địa Cấp bất cứ lúc nào.
Chẳng lẽ hiện tại tu luyện Cổ Võ đơn giản như vậy sao? Mấy người mà mình tùy tiện gặp cũng đều tu luyện Cổ Võ?
Điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là người có tu vi cao nhất Huyền Cấp đỉnh phong kia lại là một cô gái quyến rũ.
Chiếc ba lô phía sau lưng cô ta là nhỏ nhất, nhưng hai dây lưng ba lô không ngờ ép lên khiến hai bầu ngực của cô ta dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bắn ra ngoài.
Quả thực là vô cùng mê hoặc.
Hơn nữa khuôn mặt cô ta rất thần bí, càng khiến hai gã thanh niên Hoàng Cấp bên cạnh cô ta thỉnh thoảng dùng ánh mắt nhìn ngực của cô ta, sau đó lại nuốt nước miếng một cái.
Điều càng khiến Diệp Mặc kinh ngạc hơn chính là một người phụ nữ khác, khoảng hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, đạt tu vi Hoàng Cấp hậu kỳ.
Nhưng Diệp Mặc lại biết cô ta.
Diệp Mặc từng gặp người phụ nữ này.
Cô ta chính là Hoàng Mân Diệp Mặc đã từng gặp ở San Francisco lúc trước.
Lúc ấy cô ta vẫn còn là quân sư của Hồng Vũ Bang.
Nghe nói sau đó cô ta còn qua tìm mình.
Chỉ có điều sau đó có tìm được hay không, thì không có tin tức.
Không ngờ được cô ta lại bất ngờ xuất hiện ở chỗ này.
Hơn nữa cô ta còn luyện Cổ Võ tới Hoàng Cấp hậu kỳ.
Ngoại trừ bốn người này ra, còn có một người đàn ông dường như là tu vi Hoàng Cấp hậu kỳ.
Tuy nhiên người này thoạt nhìn hơn năm mươi tuổi, gương mặt thô cứng, giận dữ lại không nói được một lời, chỉ cúi đầu bước đi.
Ba lô phía sau ông ta có treo hai con thỏ mập.
Chắc hẳn là do ông ta đi đường thuận tiện săn được.
Diệp Mặc thấy năm người đi về hướng cửa sơn cốc hắn đang ngồi.
Nếu hắn muốn rời khỏi khẳng định sẽ bị bốn người này phát hiện.
Hơn nữa Hoàng Mân còn biết hắn, cho nên hắn chỉ cúi đầu, chờ mấy người này đi qua.
– Ồ, sao nơi này lại có một người? Còn bị thương nữa.
Tên thanh niên trẻ tuổi nhất đã phát hiện ra Diệp Mặc, lập tức kêu một câu.
Lúc này, năm người đều đã thấy Diệp Mặc.
Bọn họ đều ngừng lại.
Diệp Mặc rơi vào đường cùng không thể làm gì khác hơn là nói:
– Tôi là một người đi thám hiểm.
Bởi vì bị thương cho nên nghỉ trong này một lát.
Mời mọi người cứ tự nhiên.
Lúc này trời đã xế chiều.
Xung quanh đều là núi.
Một người ngồi ở trong sơn cốc, còn nói mình là người thám hiểm, đồng thời không cầu cứu người khác, chính bản thân nó đã là chuyện rất quỷ dị.
– A…
Hoàng Mân bỗng nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than, hẳn là cô ta nhận ra mình rồi.
– Chị Mân, có chuyện gì vậy?
Người phụ nữ xinh đẹp đẫy đà có tu vi cao nhất kinh ngạc nhìn Hoàng Mân hỏi một câu.
Đồng thời trong mắt cô ta có chút nghi hoặc.
Trong nháy mắt, vẻ mặt Hoàng Mân khôi phục trở lại bình thường.
Cô có chút xấu hổ nói:
– Người này bị thương.
Đã muộn thế này còn ở lại sơn cốc.
Nếu như chúng ta mặc kệ hắn, tôi sợ dữ nhiều lành ít…
– Đúng vậy, đúng vậy.
Chị Mân đúng là người tốt.
Cô gái đầy đặn chớp đôi mắt có thể nói là quyến rũ, bỗng nhiên lấy từ trong túi ra một chiếc túi vải thêu hoa tinh xảo.
Cô ta lại lấy từ trong túi thêu hoa ra một viên thuốc nhỏ bằng đậu tằm đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là thuốc chữa thương.
Cậu ăn đi.
Diệp Mặc nhận lấy viên thuốc.
Hắn dùng thần thức quét vào trong túi của cô gái này, nhưng không lên tiếng.
Cô gái này thấy Diệp Mặc cầm lấy viên thuốc, lập tức cười khúc khích nói:
– Em trai, cậu cũng thật là may mắn.
Chúng tôi cũng là những người thám hiểm.
Tôi tên là Phong Yên Kỳ, tạm thời là đội trưởng.
Hay là cậu đi cùng chúng tôi trước.
Nơi này là bên ngoài Hoành Đoạn.
Buổi tối một mình cậu ở đây rất nguy hiểm.
Đừng nói cậu không sợ.
Tôi biết cậu là người tu luyện Cổ Võ.
Tuy rằng cậu còn chưa tấn cấp Hoàng Cấp, nhưng khẳng định cậu tự nhận thân thủ không tồi.
Kỳ thật mấy người chúng tôi…
Tuy rằng cô gái này còn chưa nói hết nửa câu sau, nhưng Diệp Mặc đã nghe ra, đó là nói tùy tiện bất kỳ ai trong số năm người bọn họ đều lợi hại hơn hắn.
Chỉ có điều cô ta tới gần Diệp Mặc nói chuyện, một tiếng em trai kêu ra, trong giọng nói êm dịu quyến rũ mang theo làn gió thơm, khiến người ta gần như không thể từ chối.
Thấy Diệp Mặc không nói lời nào, Cô gái tên là Phong Yên Kỳ lại nói:
– Anh Trần, hay là anh tới đỡ cậu ấy một chút…
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Không cần, tự tôi vẫn có thể đi được.
Nói xong hắn lập tức đứng lên.
Nhưng lúc này trong lòng Diệp Mặc lại hoàn toàn không bình tĩnh như ngoài mặt.
Thuốc trong túi vải thêu hoa của cô gái tên Phong Yên Kỳ này đều là trùng độc, đủ loại, màu sắc rực rỡ.
Thảo nào cô ta có thể thấy được mình đã từng luyện võ.
Khẳng định cô ta rất hiểu về phương diện khí huyết.
Nghe Phong Yên Kỳ nói nơi này đã ở bên ngoài Hoành Đoạn, nói cách khác nơi này cũng gần Nam Cương rồi.
Ở gần Nam Cương, có một cô gái mang theo một đống trùng độc, Diệp Mặc không cần nghĩ, cũng biết cô gái này là đệ tử của Vạn Cổ Môn.
Thấy Diệp Mặc đứng lên, nhưng không nuốt viên thuốc vào, Phong Yên Kỳ càng cười khúc khích nói:
– Ai da em trai, cậu còn sợ tôi hại cậu sao.
Yên tâm tôi cho cậu không phải là xuân dược, là thuốc dùng để chữa thương.
Hơn nữa cho dù cho cậu ăn xuân dược, cuối cùng người chịu thiệt cũng không phải là cậu.
Nhiều nhất là tôi và chị Mân chịu thiệt mà thôi, hi hi…
Sắc mặt Diệp Mặc bình tĩnh.
Hắn phát hiện vẻ mặt người đàn ông năm mươi tuổi kia cũng bình tĩnh.
Sắc mặt Hoàng Mân thoáng ửng hồng một chút.
Thật ra hai gã thanh niên hơi trẻ tuổi một chút lại lộ vẻ không thoải mái.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 818: Tâm Tư Khác Nhau
Tâm Tư Khác Nhau
H
oàng Mân thoáng nhìn về phía Diệp Mặc, bỗng nhiên mở miệng nói:
– Em Yên Kỳ, hiện tại trời đã tối.
Hay là đêm nay chúng ta cắm trại luôn ở đây.
Sáng mai hãy lên đường có được không?
Phong Yên Kỳ có chút ý tứ hàm xúc thoáng nhìn về phía Hoàng Mân, tự nhiên cười nói:
– Tốt, vậy đêm nay cắm trại luôn ở đây.
Chị Mân cũng thật biết cách quan tâm người khác, hi hi…
Nghe Phong Yên Kỳ nói xong, mấy người cũng không có bất kỳ dị nghị gì.
Mọi người đều lấy lều từ ba lô lớn phía sau ra.
Diệp Mặc lại phát hiện tuy rằng lều trại của bọn họ không lớn, nhưng mỗi người lại mang một cái.
Bốn lều trại nhanh chóng được dựng xong.
Ngoại trừ Diệp Mặc ra, mọi người đều có địa bàn của mình.
Phong Yên Kỳ liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái, vẻ kiều diễm vừa cười vừa nói:
– Em trai, chúng tôi còn chưa biết tên cậu? Hay là đêm nay cậu ở cùng lều trại với tôi đi.
Diệp Mặc lại lắc đầu nói:
– Tôi tên là Mạc Ảnh.
Chỉ có điều tôi đã quen dã ngoại.
Buổi tối ngủ ở bên ngoài cũng được.
Theo Diệp Mặc thấy, nếu như Phong Yên Kỳ là người của Vạn Cổ Môn, cho dù đuổi hắn đi, hắn cũng sẽ không đi.
Hắn đang muốn đi tới Vạn Cổ Môn.
Hiện tại thì hay rồi, đã có một người dẫn đường.
Phong Yên Kỳ cũng chỉ tùy tiện nói một câu, thấy Diệp Mặc không đồng ý, liền cười khanh khách nói.
– Da mặt của em trai Mạc Ảnh còn rất mỏng.
Sau đó, cô ta không mời Diệp Mặc tiến vào lều trại của cô ta nữa.
Hoàng Mân lại lấy ra một cái dù đơn giản có năm mặt đưa cho Diệp Mặc, thích hợp để Diệp Mặc qua đêm bên ngoài.
Tên đàn ông không nói chuyện lại chủ động đốt lửa, nhanh chóng nướng chín hai thỏ hoang.
Lúc ăn cơm, Diệp Mặc cũng được chia một miếng thịt thỏ.
Nhưng Diệp Mặc biết năm người tu luyện cổ võ không có khả năng vô duyên vô cớ đi cùng nhau.
Bọn họ có thể đi đến cùng nhau chỉ có hai nguyên nhân.
Một chính là những người này muốn tìm thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
Hai là những người này đều bị Phong Yên Kỳ lừa tới đây.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người đều vào lều của mình.
Diệp Mặc cũng mở cái dù Hoàng Mân đưa cho hắn.
Hắn rất muốn biết nguyên nhân những người này tới nơi đây, nhưng lại không chủ động hỏi.
Hắn biết chuyện như vậy tốt nhất không nên hỏi.
Sau khi tiến vào lều trại nghỉ ngơi, năm người rất kỳ quái, không có một chút tiếng động nào.
Nhưng thần thức của Diệp Mặc lại có thể quét rõ mọi người đang làm gì.
Năm người không có một người nào ngủ.
Người đàn ông trung niên nướng thịt thỏ sau khi tiến vào lều liền bắt đầu tu luyện.
Mà Hoàng Mân lại cau mày trầm tư suy nghĩ điều gì.
Hai gã người thanh niên khác một người đang tu luyện, một người khác có chút đứng ngồi không yên.
Một giờ sau, Phong Yên Kỳ bỗng nhiên đi ra khỏi lều trại.
Cô ta đi tới bên ngoài lều của người thanh niên được gọi là anh Trần kia, nhỏ giọng gọi một câu.
– Anh Trần, anh đã ngủ chưa?
Anh Trần lập tức liền vén lều trại đi ra, vẻ mặt vui mừng nói:
– Không phải tôi vẫn đây sao? Yên Kỳ, cô vào ngồi một chút.
Chúng ta thảo luận về tuyến đường ngày mai.
– Tốt, tốt.
Tuy nhiên tôi mốn đi tiểu tiện một chút.
Chỉ có điều ở đây tối quá…
Bỗng nhiên Phong Yên Kỳ nhăn nhó nói một câu.
Anh Trần lập tức liền hiểu được ý của Phong Yên Kỳ.
Trong lòng y lập tức vui mừng khôn xiết.
Phong Yên Kỳ muốn đi tiểu tiện không gọi Hoàng Mân, lại chủ động gọi y.
Điều này không phải có ý tứ gì với y sao?
Y hầu như không hề suy nghĩ liền nói:
– Hay thề này Yên Kỳ, để tôi đưa cô đi.
– Vậy đành phải làm phiền anh.
Phong Yên Kỳ lập tức gật đầu đồng ý.
Hai người ngay lập tức lặng lẽ rời khỏi lều trại.
Bên ngoài lại trở nên yên tĩnh.
Thần thức của Diệp Mặc đi theo Phong Yên Kỳ và anh Trần kia.
Hắn biết Phong Yên Kỳ với tu vi Huyền Cấp đỉnh phong tuyệt đối sẽ không bởi vì sợ hãi mà không dám đi tiểu tiện.
Hơn nữa, chỉ đi tiện một chút, có cần thiết phải đi xa như vậy không?
Mà lúc này thần thức của Diệp Mặc lại phát hiện Hoàng Mân cũng ra khỏi lều trại.
Toàn thân cô mặc y phục màu đen.
Nếu không chú ý thực sự không nhìn ra được.
Diệp Mặc tưởng rằng Hoàng Mân muốn theo dõi Phong Yên Kỳ, lập tức định nhắc nhở cô một chút.
Với tu vi Huyền Cấp đỉnh phong của Phong Yên Kỳ, nếu Hoàng Mân theo dõi cô ta, đó là tự tìm cái chết.
Sau khi suy đoán Phong Yên Kỳ là đệ tử của Vạn Cổ Môn, Diệp Mặc biết cô ta tuyệt đối không phải một người lương thiện.
Nhưng điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc là, Hoàng Mân không theo dõi Phong Yên Kỳ, mà vào lều của Phong Yên Kỳ.
Thần thức của Diệp Mặc hơi đảo qua một chút.
Hắn biết Phong Yên Kỳ đã để lại các ký hiệu trong lều trại.
Tuy Hoàng Mân không phải là kẻ ngu ngốc, nhưng cô căn bản không có biện pháp nào phát hiện ra những ký hiệu này.
Quả nhiên Hoàng Mân không ngừng phát hỏng những ký hiệu do Phong Yên Kỳ bố trí, cuối cùng lại thả vào một thiết bị theo dõi nhỏ bằng hạt tương trong lều của cô ta.
Lúc này Diệp Mặc mới hiểu được, Hoàng Mân đã bắt đầu nghi ngờ Phong Yên Kỳ.
Nhưng cô cũng không dám khẳng định, cho nên muốn tới thu thập những hành vi của Phong Yên Kỳ.
Nhưng cô đối mặt với Phong Yên Kỳ vẫn quá non nớt.
Có thể nói là chờ sau khi Phong Yên Kỳ quay trở về, khẳng định cô ta sẽ biết được chuyện Hoàng Mân đã vào trong lều.
Quả nhiên Hoàng Mân đặt xong cameras, lập tức liền rời khỏi lều của Phong Yên Kỳ.
Diệp Mặc bất đắc dĩ đứng lên.
Ấn tượng của hắn đối với Hoàng Mân không tệ.
Hắn quyết định giúp cô một phen.
Chân nguyên của hắn đã khôi phục lại một ít.
Lúc này hắn có thể thi triển thuật ẩn thân, cũng tiến vào lều Phong Yên Kỳ.
Hắn đặt các ký hiệu đã bị Hoàng Mân phá hỏng trở lại vị trí cũ.
Những ký hiệu dưới thần thức của Diệp Mặc căn bản cũng không có biện pháp nào che giấu, hoàn toàn bị Diệp Mặc đặt từng cái lại vị trí cũ.
Diệp Mặc trở lại dù gấp, mới phát hiện Hoàng Mân cũng không trở về lều của cô, mà đi đến chỗ dù gấp của hắn.
– Hoàng tiểu thư, đã lâu không gặp.
Diệp Mặc nhìn Hoàng Mân khẽ cười nói một câu, cũng không nói về chuyện vừa rồi.
Hoàng Mân lại nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp thành chủ, sao anh lại ở đây?
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Kỳ thật tôi cũng muốn hỏi những lời này.
Sao cô lại ở đây?
Hoàng Mân thở dài nói:
– Lúc trước khi tôi chuẩn bị rời khỏi San Francisco, tôi có đi tìm anh.
Tôi thích mưu lược và đối chọi hai quân.
Chỉ có điều tôi tìm nhầm nơi nương tự, và tìm sai người để nương tựa.
Chu Hoành Sinh không phải một người làm đại sự.
Tôi rời khỏi Hồng Vũ Bang chuẩn bị tìm anh để nương tựa.
Chỉ có điều anh thần long thấy đầu không thấy đuôi, tôi vẫn không tìm được.
Sau đó tôi bị người của Bắc Sa mang đi, không thể không đi theo làm việc cho Bắc Sa.
– Kia sao cô lại ở đây? Hình như tôi không thấy cô ở Bắc Sa?
Diệp Mặc vừa tiêu diệt Bắc Sa qua đây.
Nếu như Hoàng Mân ở trong Bắc Sa, hắn chắc chắn sẽ không thể không nhìn thấy cô.
Hoàng Mân lại không biết ý của Diệp Mặc, mà cười khổ nói:
– Bản thân tôi cũng không muốn ở lại Bắc Sa.
Sau đó tôi tới khu vực gần đảo Băng Khôi ở Bắc Cực chấp hành một nhiệm vụ.
Qua hình ảnh theo dõi tôi mới biết được, hoá ra người cần hại trong nhiệm vụ kia chính là anh.
Trong lòng tôi vẫn rất khâm phục anh, cho nên tôi rất muốn giúp anh một lần.
Cuối cùng tôi giết mấy người kia.
Chỉ có điều không ngờ được có một người lúc sắp chết đã cho nổ bom.
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người.
Hắn không thể tưởng tượng được phía sau vụ nổ đó còn có một người như vậy đã giúp hắn.
Đây chính là hỗ trợ lúc cửu tử nhất sinh.
Chỉ cần hơi nghĩ một chút, hắn đã biết tình cảnh của Hoàng Mân lúc đó.
Tuy rằng hắn không biết Hoàng Mân làm sao chạy trốn được, nhưng hắn khẳng định những lời Hoàng Mân nói là thật.
Lúc này, trong lòng Diệp Mặc cảm thấy có chút ấm áp.
Hoàng Mân và hắn vốn không quen biết.
Cô lại có thể giúp hắn như vậy.
Bất kể cô nghĩ thế nào, đây cũng là một phần ân tình.
Cho dù lúc trước cô thật sự không giúp mình, mình cũng nhất định phải hoàn lại phần nhân tình này.
Huống gì Diệp Mặc mơ hồ cảm thấy, Hoàng Mân đã giúp hắn.
– Ban đầu tôi muốn sau khi giúp anh, sẽ tới Lạc Nguyệt phát huy khát vọng của mình.
Đáng tiếc tôi không giúp được anh.
Tuy rằng vài năm sau, tôi biết được tin tức anh còn chưa chết trong lòng có cao hứng, nhưng cũng không đi tới Lạc Nguyệt quyết tâm thi triển khát vọng của mình.
Sau đó lại nghe anh mất tích, tôi càng không còn ý tưởng…
Giọng điệu Hoàng Mân có chút thương cảm.
Bỗng nhiên Diệp Mặc đứng lên xoay người hành lễ với Hoàng Mân.
Trong lòng Hoàng Mân thoáng kinh ngạc đang muốn nói chuyện, Diệp Mặc lại nói:
– Không, cô đã giúp tôi.
Nếu như không phải lúc đó cô hỗ trợ tôi, có lẽ lúc này đã không còn người tên là Diệp Mặc nữa.
Rốt cuộc, Diệp Mặc đã hiểu được vì sao đối phương phải chờ hắn hoàn toàn rút lui khỏi chỗ nguy hiểm nhất hơn mười giây sau đó mới cho nổ bom.
Theo lý thuyết trong nháy mắt khi hắn xoay người thì lập tức nổ bom, đó mới là hợp lý nhất.
Cho dù phản ứng có nhạy bén mấy, cũng không có khả năng lùi lại mười mấy giây.
Hóa ra bởi vì Hoàng Mân đã giúp hắn tranh thủ được thời gian hơn mười giây này.
Nếu như không phải nhờ Hoàng Mân, lúc ấy đã bị bom bao vây.
Không thể nghi ngờ, hắn chắc chắn phải chết.
Bởi vì hắn đã từng chứng kiến uy lực của loại bom kia.
Thấy bộ dạng Hoàng Mân nghi hoặc, Diệp Mặc thành khẩn nhìn Hoàng Mân nói:
– Chị Mân, chị đã cứu tôi một mạng.
Lúc trước nếu như không phải nhờ chị giúp tôi lùi lại hơn mười giây, tôi khẳng định sẽ trốn không thoát khỏi động thuốc nổ kia.
Không đợi Hoàng Mân nói chuyện, Diệp Mặc lại hỏi:
– Chị Mân, chị tu luyện Cổ Võ sao?
Hoàng Mân đã biết Diệp Mặc lợi hại.
Tuy rằng cô không biết vì sao Diệp Mặc bị thương, nhưng bản thân cô là người thông minh tuyệt đỉnh.
Hiện tại Diệp Mặc vừa hỏi, cô biết hẳn là Diệp Mặc muốn báo đáp cho cô.
Cô lập tức gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi tu luyện Cổ Võ.
Bởi vì sau khi biết anh mất tích, tôi cũng không còn ý tưởng muốn mưu lược thiên hạ.
Vì thế tôi đã đi du lịch khắp nơi.
Sau đó gặp cơ duyên xảo hợp nhận được một quyển công pháp tu luyện Cổ Võ.
Tôi đã bắt đầu tu luyện Cổ Võ.
– Trước khi giúp cô, tôi muốn kiểm tra linh căn của cô một chút.
Diệp Mặc lấy dụng cụ thí nghiệm ra.
Trong lòng hắn nghĩ, nếu như Hoàng Mân có linh căn, hắn không ngại dạy Hoàng Mân tu chân.
Cho dù nói như thế nào, Hoàng Mân cũng đã cứu hắn một lần.
– Linh căn là cái gì?
Hoàng Mân theo bản năng hỏi.
Diệp Mặc vừa định trả lời Hoàng Mân, thần thức của hắn đã quét thấy Phong Yên Kỳ cởi quần ngồi xổm dưới đất, dường như thật sự đang tiểu tiện.
Anh Trần kia không ngờ lại đứng ở trước mặt cô ta.
Mà Phong Yên Kỳ không ngờ cũng không tránh né anh Trần kia.
Hiển nhiên cô ta làm vậy là cố ý dụ dỗ anh Trần.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Cặp mông lớn trắng như tuyết của Phong Yên Kỳ bỗng nhiên xuất hiện trong thần thức của Diệp Mặc, khiến Diệp Mặc lập tức có chút mất tự nhiên.
Hắn muốn thu hồi thần thức lại, nhưng hắn biết lúc này tuyệt đối không thể thu hồi thần thức.
Nhìn cái mông trần trụi của Phong Yên Kỳ, không ngờ Diệp Mặc có một chút phản ứng.
Hắn vội vàng dùng tịnh thần quyết, trong lòng thầm than đây đều là do Tống Ánh Trúc hãm hại.
Mấy ngày nay sau khi quay trở về, mỗi ngày hắn đều cùng Tống Ánh Trúc lăn trên giường.
Phỏng đoán Tống Ánh Trúc đè nén sự thương nhớ Diệp Mặc đã lâu, cho nên mỗi lần đều bất chấp tất cả kính dâng và đòi lấy, dường như muốn lấy lại toàn bộ thời gian đã mất.
Trong mấy người vợ của Diệp Mặc, Tống Ánh Trúc là một người to gan lớn mật nhất.
Nếu như nói Lạc Ảnh điềm tĩnh, Khinh Tuyết lửa nóng, Tiểu Vận ôn thuần, vậy Tống Ánh Trúc chính là không hề cố kỵ.
Thấy sắc mặt Diệp Mặc có chút không tự nhiên, Hoàng Mân lập tức hỏi một câu.
– Anh làm sao vậy? Chỗ tôi có thuốc trị thương.
Anh có cần hay không?
Diệp Mặc phục hồi lại tinh thần, vội vàng nói:
– Không có gì, chỉ bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện thôi.
Vẻ mặt Hoàng Mân lại trở nên nghi hoặc.
Cô cảm giác Diệp Mặc có chút nhăn nhó, dường như nghĩ đến một vài chuyện rất riêng tư.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 819: Khẩu Vị Của Phong Yên Kỳ Thật Nặng
Khẩu Vị Của Phong Yên Kỳ Thật Nặng
K
hông ngờ là hai linh căn thổ mộc.
Diệp Mặc nhìn linh căn của Hoàng Mân, trong lòng cũng có chút kinh ngạc.
Theo lý thuyết trên địa cầu thiếu linh khí.
Người có linh căn không nhiều lắm.
Nhưng hắn đã phát hiện rất nhiều linh căn.
Hơn nữa còn là hai linh căn cùng lúc.
Chỉ có điều không biết linh căn của Lạc Ảnh và Khinh Tuyết là gì.
– Cái gì mà hai linh căn thổ mộc?
Hoàng Mân lại cảm thấy kỳ lạ hỏi một câu.
Diệp Mặc không giấu diếm Hoàng Mân, trực tiếp nhìn cô nói:
– Hoàng Mân, cảm ơn cô năm đó đã cứu tôi một mạng.
Hiện tại cô tu luyện Cổ Võ.
Nếu như cô vẫn muốn tu luyện Cổ Võ, tôi có một bộ công pháp tu luyện cao nhất tuyệt đối có thể khiến cô tu luyện đến trên Tiên Thiên.
Hoàng Mân tuyệt đối là một người có trí lực tuyệt đỉnh.
Sau khi cô nghe Diệp Mặc nói xong, lập tức biết trong lời nói của Diệp Mặc còn có ngụ ý.
Tuy rằng ở sâu trong nội tâm cô cảm thấy vui mừng khôn xiết, nhưng cô vẫn bình tĩnh hỏi.
– Vậy có phải nói nếu tôi không muốn tu luyện Cổ Võ thì vẫn còn có biện pháp khác sao?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, nếu như cô không muốn tu luyện Cổ Võ, vậy thì giống tôi, tu chân.
– Tu chân?
Hoàng Mân lặp lại một câu.
Cô chưa bao giờ nghe nói qua cái gì là tu chân.
Diệp Mặc chần chừ một lát mới lên tiếng:
– Cô đã từng nghe nói về tiên nhân chưa? Đó không phải là truyền thuyết.
Hiện tại sở dĩ không có tiên nhân, đó là bởi vì linh khí ở địa cầu ít, không có cách nào tu luyện đến mức lên trời.
Nói đơn giản, mục đích cuối cùng của tu chân chính là lên trời thành tiên.
Đương nhiên, cơ hội này đã ít còn ít hơn.
Cho dù là tu chân, trong một trăm trăm nghìn người cũng không chắc có được một người có thể lên trời.
Lúc Diệp Mặc nói câu này hắn nghĩ tới đại lục Lạc Nguyệt.
Hắn ở Lạc Nguyệt cũng đã sống hai ba mươi năm, nhưng chưa bao giờ nghe nói có người nào tu chân lên trời.
Chỉ có điều hắn không biết ở địa cầu có người có thể lên trời hay không.
Theo lý thuyết, nếu như không có bất cứ kẻ nào có thể lên trời, tiên giới cũng không tồn tại.
Nhưng không cần phải nói lời này với Hoàng Mân.
– Cái gì?
Hoàng Mân nghe Diệp Mặc nói liền chấn động thừ người ra.
Sau một lúc lâu cô vẫn nói không nên lời.
Qua một lúc lâu, cô mới run rẩy nói:
– Tôi muốn tu chân, tôi nhất định phải tu chân…
Bản thân Hoàng Mân vốn là một ngừơi đầy nhiệt huyết.
Cô căn bản không chịu ngồi yên, cho nên mới lựa chọn bày mưu tính kế cho thế lực khác.
Cho dù là hắc bang cũng sẽ không tiếc.
Hiện tại có tu chân càng thích hợp với cô hơn là mưu đấu.
Cô sao có thể không đồng ý được.
Không cần chờ Diệp Mặc nói tới lần thứ hai, cô lập tức liền yêu cầu Diệp Mặc dạy cô tu chân.
Diệp Mặc gật đầu.
Hắn vừa định nói cho Hoàng Mân nghe tỉ mỉ về kiến thức tu chân, hắn lại thấy Phong Yên Kỳ làm chuyện đó với anh Trần kia.
Đúng là một người phụ nữ điên cuồng.
Anh Trần kia vốn không chịu được sự khiêu khích của cô ta, ôm lấy Phong Yên Kỳ từ phía sau.
Nhưng không đợi anh Trần tiến vào, Phong Yên Kỳ đã chủ động quay đầu đẩy anh Trần ngã xuống đất, đồng thời cố gắng hết sức khích thích trên người anh Trần.
Cô ta hoàn toàn là một người phụ nữ điên cuồng.
Diệp Mặc nhìn anh Trần kia nằm trên tảng đá cứng, không biết lúc này y đang hưởng thụ hay là chịu tội.
Tuy nhiên nhìn vẻ mặt của y, hẳn là hưởng thụ chiếm đa số.
– Sư phụ, vậy người nói đi.
Thấy Diệp Mặc cau mày dường như tâm tư đang suy nghĩ điều gì, Hoàng Mân cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp Mặc hỏi.
– A.
Tốt.
Diệp Mặc phục hồi lại tinh thần, có chút xấu hổ liếc mắt nhìn Hoàng Mân một cái.
– Cô không cần gọi tôi là sư phụ.
Cứ gọi thẳng Diệp Mặc là được rồi.
Kỳ thật Tu chân và tu luyện Cổ Võ khởi đầu đều đại khái giống nhau, đều thông qua kinh mạch, hình thành khiếu huyệt, sau đó lại không ngừng khai thông khiếu huyệt.
Nếu cô biết tu luyện Cổ Võ, như vậy đối với kinh mạch toàn thân cô hẳn đã hiểu rất rõ…
Diệp Mặc nói tới đây lại dừng lại.
Hắn kinh ngạc nhìn thẳng về phía anh Trần kia.
Hắn rõ ràng thấy thân thể của anh Trần kia ở dưới thân Phong Yên Kỳ dần dần khô quắt xuống.
Dường như máu trên người y tự động biến mất.
Hoặc là nói, thân thể y thủng một lỗ, cuối cùng tất cả máu trên người đều chảy ra.
Diệp Mặc không sử dụng thần thức quét vào chỗ riêng tư của hai người, cũng biết máu toàn thân của anh Trần đều bị Phong Yên Kỳ thông qua sự giao hợp này hút vào thân thể.
Thân thể anh Trần càng ngày càng khô quắt, mà sắc mặt Phong Yên Kỳ lại càng ngày càng đỏ tươi.
Hơn nữa khí thế trên người cũng càng ngày càng cao.
Diệp Mặc nhớ tới công pháp ác độc nam nữ song tu trong Tu Chân Giới.
Song tu có khi là hai bên đều được lợi, cũng có khi là một bên trong đó được lợi, thông qua Song Tu hút khô máu của bên kia.
Mà biện pháp của Phong Yên Kỳ và phương pháp thông qua giao hợp hút khô máu của bên kia căn bản cũng không bất kỳ khác biệt nào.
Phong Yên Kỳ không phải là Tu Chân giả, đương nhiên cô ta không có khả năng thông qua công pháp tu chân đi hút khô máu của anh Trần.
Biện pháp duy nhất chính là thông qua trùng độc.
Trong cơ thể của cô ta khẳng định có một con trùng độc.
Thời điểm cùng người thanh niên kia giao phối, trùng độc thông qua chỗ riêng tư của cô ta hút khô máu của người thanh niên, sau đó giúp cô ta tu luyện.
Mới nghĩ tới đây, bỗng nhiên Diệp Mặc cảm giác buồn nôn.
Phản ứng vừa nãy đã hoàn toàn biến mất không thấy nữa.
Đồng thời hắn nghĩ tới, khẩu vị của người phụ nữ Phong Yên Kỳ này thật sự không chỉ nặng bình thường.
Thân thể của anh Trần kia hiện tại giống như xác ướp, cô ta còn có hứng thú không ngừng kích thích trên người y.
Có thể thấy được cô ta không ép khô anh Trần kia tới mức không còn chút dư thừa, thì tuyệt đối không cam lòng.
Rốt cuộc lúc này Diệp Mặc đã hiểu được.
Xem ra đội thám hiểm này đều là do Phong Yên Kỳ tìm tới.
Mục đích chỉ để cô ta tu luyện mà thôi.
Thảo nào cô ta muốn tìm người tu luyện cổ võ.
Lúc này ngược lại Diệp Mặc đang sũy nghĩ, bên ngoài người tu luyện cổ võ ít như vậy, không ngờ cô ta lập tức tìm được bốn người.
Thật không biết cô ta làm thế nào tìm được.
Người phụ nữ này là một người có bản lĩnh.
Đồng thời Diệp Mặc lại nghĩ tới, Phong Yên Kỳ tìm người thanh niên này, muốn thông qua biện pháp này để hút máu huyết, vậy vì sao cô ta còn muốn tìm Hoàng Mân? Chẳng lẽ cô ta còn có thể có phương pháp tương tự với Hoàng Mân sao?
Nghĩ đến đây, theo bản năng Diệp Mặc thoáng nhìn về phía Hoàng Mân.
Hoàng Mân cảm giác được ánh mắt của Diệp Mặc, theo bản năng cô cũng run rẩy một chút.
Dương như cô cảm thấy ánh mắt của Diệp Mặc có chút cổ quái.
Hơn nữa Diệp Mặc nói một chút lại ngừng.
Dường như hắn lại đang suy nghĩ điều gì đó, hơn nữa còn thoáng nhìn về phía cô.
Diệp Mặc ý thức được mình có chút thất lễ.
Hắn lập tức nói:
– Tối ngày mai tôi sẽ tới chỗ cô chính thức truyền cách tu luyện cho cô.
Hoàng Mân cảm giác được dường như buổi tối Diệp Mặc còn có một số việc khác.
Sau khi cô nghe Diệp Mặc nói xong, cũng đứng lên.
Cô nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh phải cẩn thận với Phong Yên Kỳ.
Dù sao tôi cũng cảm giác cô ta có chút cổ quái.
Chúng tôi đi một nhóm sáu người.
Sau khi tiến vào ngọn núi này, một người đi cùng đã chết.
Diệp Mặc nghe Hoàng Mân nói xong thật ra có chút sửng sốt.
Hắn không ngờ được Phong Yên Kỳ xuống tay nhanh như vậy.
Đêm nay không ngờ anh Trần là người thứ hai rồi.
– Sao cô tìm được cô ta? Hoặc là nói sao các người lại đi với nhau? Hoặc là nói các người tới nơi này có mục đích gì?
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi một câu.
Nhưng hắn vừa mới hỏi xong những lời này, liền cảm giác được khí thế trên người Phong Yên Kỳ lại dâng lên.
Người phụ nữ này sau khi hút được máu của một võ giả Hoàng Cấp, không ngờ đột phá tới Địa Cấp.
Hoàng Mân vừa định nói chuyện, Diệp Mặc ngắt lời cô, lập tức nói:
– Cô về lều trại của cô trước đi.
Những chuyện này để tối ngày mai nói sau.
Phong Yên Kỳ sẽ lập tức trở lại?
– Sao anh biết?
Hoàng Mân theo bản năng hỏi một câu.
Tuy nhiên cô không đợi Diệp Mặc trả lời, lập tức gật đầu với Diệp Mặc rồi đi ra ngoài.
Cô là một người thông minh.
Diệp Mặc có thể biết khẳng định liên quan đến tu chân của hắn.
Quả nhiên Hoàng Mân vừa trở lại lều trại, chợt nghe thấy một tiếng hét của Phong Yên Kỳ.
Đồng thời cô ta cũng chạy trở về.
Diệp Mặc và Hoàng Mân còn có hai người đàn ông khác đều đi ra khỏi lều trại.
Mọi người lại phát hiện Phong Yên Kỳ quần áo không chỉnh tề chạy trở về, vừa chạy còn vừa kêu:
– Nhanh đi cứu Ngân Trụ.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
– Xảy ra chuyện gì vậy? Yên Kỳ.
Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi là người đầu tiên chạy đến hỏi.
Phong Yên Kỳ lập tức nói:
– Ngân Trụ rơi xuống vách núi.
Nhanh, nhanh đi cứu anh ấy…
Trong mắt cô ta lộ vẻ sợ hãi và lo lắng khiến người ta hận không thể lập tức bay tới cứu Ngân Trụ trở về.
– Tiểu Trần bị làm sao vậy?
Người đàn ông trung niên vẫn không nói chuyện đột nhiên lại chủ động hỏi một câu.
Dường như trong lòng anh ta điều này mới thật sự đáng quan tâm.
Mấy người vội vàng đi theo Phong Yên Kỳ tới khu vực gần một chỗ vách núi, lại dùng đèn pin chiếu xuống.
Nơi này căn bản không nhìn thấy đáy.
Đừng nói là cứu người, cho dù là ban ngày một người xuống đã rất khó.
– Vì sao Trần Ngân Trụ lại rơi từ nơi này xuống?
Giọng điệu của người đàn ông khoảng ba mươi tuổi có chút kỳ lạ hỏi.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến sắc mặt anh ta cũng có chút khó coi.
Phong Yên Kỳ lau nước mắt nói:
– Buổi tối tôi tính đi tiểu tiện một chút.
Nhưng đi một mình thì có hơi sợ, nên tôi nhờ anh Trần đi cùng tôi.
Sau đó ở bên kia sau khi tôi tiểu tiện xong, vừa mới đứng lên, không cẩn thận xoay người một cái.
Anh Trần vẫn đứng ở bên cạnh vội vàng đi lên ôm lấy tôi…
– Cô tiểu tiện ở chỗ vách núi này sao?
Hoàng Mân cảm thấy kỳ lạ hỏi một câu.
Phong Yên Kỳ nhăn nhó nói:
– Không phải, chỗ tôi tiểu tiện cách xa nơi này.
Chỉ có điều khi tôi vừa mới đứng lên.
Anh Trần liền ôm lấy tôi.
Bởi vì quần tôi còn chưa buộc lại, anh Trần anh ta, anh ta…
Tất cả mọi người đều trầm mặc.
Tất cả mọi người biết ý của Phong Yên Kỳ.
Hơn nữa quả thật sự chú ý của Trần Ngân Trụ đối với Phong Yên Kỳ hiển nhiên không tầm thường.
Phong Yên Kỳ lại dường như không để ý tới suy nghĩ của người khác, vẫn nói tiếp:
– Tôi lắc vài cái, anh Trần lại càng ngày càng ông chặt.
Sau lại tôi có chút không giữ được, liền, liền… Không ngờ được chúng tôi kích động, tới bên vách núi lúc nào cũng không biết.
Kết quả anh Trần một cước đạp vào khoảng không không ngờ ngã xuống dưới.
Huhu, là tôi hại anh Trần…
Trong lòng Diệp Mặc thầm than.
Trình độ biểu diễn của người phụ nữ này quả thật không tầm thường.
Nếu như không phải thần thức của hắn thấy rõ sau khi Phong Yên Kỳ giết chết anh Trần, liền xách y đến chỗ này bỏ xuống, hắn thậm chí sẽ tin lời người phụ nữ này nói.
Tuy nhiên chí ít người phụ nữ này nói hai câu đầu là thật.
Đầu tiên chính là cô ta giữ không được, đã xảy ra quan hệ bất chính với anh Trần.
Thứ hai chính là cô ta hại chết Trần Ngân Trụ.
Nghe Phong Yên Kỳ nói xong, tất cả mọi người đều trầm mặc.
Tất cả mọi người bởi vì cùng một mục đích mà tới đây.
Bảo đêm hôm khuya khoắt đi xuống phía dưới vách núi này tìm một người, thật sự không có bất kỳ ai nguyện ý làm.
Sắc mặt người đàn ông khoảng ba mươi tuổi kia lại trở nên âm trầm.
Anh ta không thể tưởng tượng được Trần Ngân Trụ không ngờ lại lén lút, trốn anh ta chủ động quan hệ với Phong Yên Kỳ.
Đồng thời anh ta cũng cảm thấy Phong Yên Kỳ có chút trơ trẽn.
Rõ ràng là một người phụ nữ xinh đẹp đầy đặn, lại thích người đàn ông như Trần Ngân Trụ.
Khuya như vậy còn ra ngoài làm loạn.
– Chúng ta về trước đi.
Khuya như vậy, căn bản cũng không biện pháp nào cứu Ngân Trụ.
Để sáng mai rồi nói sau.
Cuối cùng người đàn ông trung niên kia phá vỡ sự trầm mặc của mọi người, chủ động nói.
Trên đường về, Hoàng Mân lại xen vào một câu:
– Tôi nghe nói trong núi lớn có một loại thần dẫn đường.
Buổi tối sẽ khiến người đi trong núi vô tình đi đến chỗ mình không muốn tới.
Đặc biệt là phụ nữ, dương khí không nặng, dễ dàng trúng chiêu…
– A…
Phong Yên Kỳ nghe Hoàng Mân nói xong, không ngờ kêu lên một tiếng sợ hãi, theo bản năng thoáng nhìn về phía Diệp Mặc…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 820: Giật Mình
Giật Mình
A
…
Nghe xong lời Hoàng Mân nói, Phong Yên Kỳ cư nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng, theo bản năng nhìn về phía Diệp Mặc.
Tuy tu vi của Hoàng Mân thấp hơn Phong Yên Kỳ không ít, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ngốc hơn Phong Yên Kỳ, ngược lại, còn là một người thông minh tuyệt đỉnh.
Cô nghe Phong Yên Kỳ “a” một tiếng thì đã lập tức nhận ra đối phương đoán được mục đích của những lời kia rồi.
Nhưng cô lợi dụng trước khi Phong Yên Kỳ kịp mở miệng, tiếp tục nói tiếp:
– Mạc Ảnh, không thì buổi tối cậu đến lều của tôi đi.
Bằng không, buổi tối ở trong sơn cốc như vậy, tôi cũng có chút sợ.
Mọi người nghe Hoàng Mân nói vậy thì đều sửng sốt.
Hoàng Mân đã đồng hành cùng họ nhiều ngày, nhưng họ biết cô là một phụ nữ chính phái rất bảo thủ.
Tuy dung mạo bình thường, nhưng dù sao ngũ quan cũng đoan chính, hơn nữa dáng người không tệ.
Một phụ nữ thành thục như vậy mời đàn ông vào trong lều qua đêm, cho dù không muốn nghĩ nhiều thì cũng phải nghĩ nhiều…
Phong Yên Kỳ cũng ngây ngẩn cả người, sau khi nghe Hoàng Mân nói lúc nãy thì trong lòng ả cũng vui mừng, trong lòng ả vốn còn đang muốn ở cùng lều với Diệp Mặc, lời nói của Hoàng Mân quả thực là tặng lễ đến.
Tuy ả sẽ không hấp thụ máu huyết trong lều trại, nhưng có một người đàn ông cao to, bộ dạng lại không đến nỗi nào ở cùng, buổi tối cũng không đến nỗi cô đơn Hơn nữa tên Mạc Ảnh này dù bị thương, nhưng khí tức trên người lại rất dễ chịu, ả cũng không ngại cho hắn chiếm chút tiện nghi.
Hơn nữa, vừa rồi cùng Trần Ngân Trụ ả còn chưa chơi đã, nhưng thật không ngờ là lời còn chưa kịp nói ra thì Hoàng Mân đã chủ động mời Mạc Ảnh đến lều của cô ta.
Diệp Mặc thầm khen Hoàng Mân thông minh.
Nói như vậy là hắn có thể quanh minh chính đại đến lều của Hoàng Mân mà không phải lấy lý do gì rồi.
Người đàn ông trung niên ít nói kia nhìn Hoàng Mân một cách kỳ quái.
Nói thật ra, tuy Hoàng Mân đã khoảng bốn mươi tuổi, nhưng vì tu luyện cổ võ nên thoạt nhìn chỉ có hơn ba mươi mà thôi.
Mà Mạc Ảnh mà cô ta mời này còn không đến ba mươi, hai người này ở cùng trong chiếc lều nhỏ như vậy cả một đêm, mọi người không cần nghĩ cũng biết sẽ phát sinh chuyện gì.
Điều y kỳ quái không phải là hành động của Hoàng Mân, mà chỉ khó hiểu vì sao một người thoạt nhìn rất chính phái lại làm như vậy.
Diệp Mặc đương nhiên biết Hoàng Mân mời hắn đến lều trại của mình làm gì.
Hắn còn không tự kỷ đến mức nghĩ Hoàng Mân sẽ hiến thân cho hắn.
Trước lúc đem pháp quyết tu chân dạy cho Hoàng Mân, Diệp Mặc liền hỏi mấy người họ quen biết nhau như thế nào.
Từ câu trả lời của Hoàng Mân, Diệp Mặc đã hiểu vì sao năm người tu luyện cổ võ lại tụ tập với nhau như vậy.
Thì ra Phong Yên Kỳ thông qua một phiên đấu giá, liên hợp mọi người lại một chỗ.
Mục đích chủ yếu là đi núi Vạn Quắc tìm một di tích cổ võ.
Diệp Mặc cũng biết mục đích của Phong Yên Kỳ chủ yếu là kiếm mấy món thức ăn để luyện công mà thôi.
Cho dù Hoàng Mân thông minh hơn nữa cũng chẳng đoán ra điều này.
Hơn nữa, vừa nghe đến núi Vạn Quắc, Diệp Mặc lập tức hiểu được chẳng những Phong Yên Kỳ là đệ tử của “Vạn Cổ môn”, hơn nữa còn là một trong sáu đệ tử nồng cốt còn tồn tại.
– Phong Yên Kỳ nói như thế mà mấy người cũng tin?
Diệp Mặc biết Hoàng Mân rất thông minh, chắc hẳn cô ta sẽ không tin Phong Yên Kỳ một cách dễ dàng như vậy chứ?
Hoàng Mân lắc lắc đầu nói:
– Đương nhiên tôi sẽ không tin, nhưng ả ta lấy ra một chiếc thiết bài rất cổ xưa.
Trên thiết bài có khắc địa đồ, đúng thật là có một di tích cổ võ.
Hơn nữa, ả còn từng đến đó, chỉ bởi vì có nơi cần bốn đến năm người cùng ra tay mới mở ra được, vậy nên mới hẹn mấy người chúng tôi.
Tiêu đại ca cũng đã xác nhận tấm thiết bài kia đúng là bản đồ của di tích cổ võ.
Còn một điều mà Hoàng Mân không nói ra, cô đã sắp bốn mươi rồi.
Mắt thấy công pháp của mình không thể tăng cấp được nữa, không bằng liều một lần đi mạo hiểm cùng Phong Yên Kỳ.
Diệp Mặc biết Tiêu đại ca trong lời Hoàng Mân chính là người đàn ông trung niên – Tiêu Thủy, nhưng đối với bản đồ mà Hoàng Mân nói, hắn nhớ tới tên Nghiêm Vô Lượng bị hắn giết lúc trước.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lấy ra một tấm thiết bài từ trong nhẫn, nói với Hoàng Mân:
– Thiết bài mà các người thấy là loại này sao?
Hoàng Mân cầm lấy thiết bài từ trong tay Diệp Mặc, lập tức kinh ngạc nói:
– Sao cậu lại có loại thiết bài này? Thiết bài của Phong Yên Kỳ cũng giống hệt cái này.
Nghe Hoàng Mân nói, Diệp Mặc gật gật đầu, hắn đã xác định ả Phong Yên Kỳ này trăm phần trăm là một trong số những đệ tử nồng cốt của “Vạn Cổ môn”.
Lần này trở về núi Vạn Quắc chính là vì tham gia tranh đoạt cái gọi là Thần Cổ Hoàng Kim kia.
– Mấy người hiểu rõ về ả Phong Yên Kỳ kia sao? Cô có biết tu vi của ả thế nào không?
Diệp Mặc hỏi thêm một câu.
Hoàng Mân nghe vậy liền ngẩn người, nhưng rất nhanh cô đã kịp phản ứng, nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Cậu nghi ngờ Phong Yên Kỳ? Tôi cũng thế, nhưng lại không đoán ra rốt cuộc mục đích của ả là gì.
Tôi nghĩ tu vi của ả cũng tương đương với tôi, ít nhất là Hoàng cấp hậu kỳ.
– Tương đương với cô?
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, nói:
– Tu vi của ả đã là Địa cấp sơ kỳ rồi, muốn giết mấy người quả thực là dễ như trở bàn tay.
– Cái gì?
Lần này Hoàng Mân thực sự bị những lời của Diệp Mặc dọa sợ.
Phong Yên Kỳ đi cùng bọn họ bao lâu không ngờ lại có tu vi Địa cấp!
– Địa cấp?
Hoàng Mân thì thào nói một câu.
Đối với cô mà nói, Huyền cấp đã là cao xa không thể với tới, Địa cấp thì quả thực chính là truyền thuyết.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, chính là Địa cấp.
Nhưng tu vi Địa cấp của ả cũng chỉ vừa tăng lên đêm nay mà thôi. Ả hẳn là người của “Vạn Cổ môn”, tu luyện thông qua trùng độc.
Phương pháp tu luyện như vậy nhanh hơn võ giả bình thường rất nhiều.
Thấy Hoàng Mân còn chưa tiêu hóa hết những lời của hắn, Diệp Mặc lại hỏi một câu:
– Cô có biết Trần Ngân Trụ là do ai giết không?
Vừa nghe Diệp Mặc nói, Hoàng Mân đã lập tức hiểu ý của hắn, cô tiếp tục kinh ngạc hỏi:
– Ý của cậu là Trần Ngân Trụ do Phong Yên Kỳ giết? Tại sao ả lại muốn giết người?
Mặc dù Hoàng Mân có chút nghi ngờ, nhưng cô lại nghĩ Phong Yên Kỳ không có động cơ gì để giết người Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Ả có một vạn lý do để giết người, Trần Ngân Trụ chỉ là bắt đầu mà thôi.
Tôi đã nói rồi, ả là đệ tử của “Vạn Cổ môn”, thông qua giao phối với nam giới mà hút máu huyết của họ để tăng lên tu vi của chính mình.
Người bị ả hút khô thì tự nhiên chỉ còn có đường chết.
Nghe xong, trên mặt Hoàng Mân lúc xanh lúc hồng, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Cô cũng không hiểu vì sao Phong Yên Kỳ muốn nam giới mà lại lôi kéo cả cô đi, nhưng lời này cô lại không thể hỏi Diệp Mặc.
Trong lòng cô đã biết, nếu không phải lần này gặp Diệp Mặc, nói không chừng mình có chết cũng chẳng biết chết thế nào.
Xinh đẹp mỹ mạo như Phong Yên Kỳ mà lại là một người phụ nữ độc địa đến như vậy, điều này làm cho cô không tự chủ được mà hơi rùng mình.
Cô đã hiểu được, người cùng đội đầu tiên mất tích khẳng định có liên quan đến Phong Yên Kỳ.
Mắt thấy không khí có phần ngột ngạt, Hoàng Mân chợt nhớ tới điều gì, lập tức nói:
– Bây giờ tôi có thể quan sát được ả đang làm gì…
Nói xong, Hoàng Mân lấy ra chiếc cameras.
Sau khi mở ra, bên trong quả nhiên có hình ảnh trong lều của Phong Yên Kỳ.
Thần thức của Diệp Mặc đương nhiên đã sớm nhìn thấy, nhưng hắn vẫn nói:
– Về sau cô không cần đặt cameras trong lều của Phong Yên Kỳ nữa.
Chỉ cần cô đến lều của ả thì ả sẽ biết.
– Không thể nào, mỗi lần đi tôi đều rất cẩn thận, hơn nữa cameras rất nhỏ, lại là loại không phát sóng…
Hoàng Mân phản bác theo bản năng.
Diệp Mặc lắc lắc đầu:
– Tôi cũng không nói ả phát hiện cameras của cô.
Nhưng chỉ cần cô tiến vào lều của ả thì ả sẽ phát hiện ra ngay.
Dường như vì nghiệm chứng lời nói của Diệp Mặc.
Trong cameras, Phong Yên Kỳ dạo một vòng quanh lều, sau đó lẩm bẩm nói:
– Con dâm phụ đó hôm nay không đến lều của mình à, thật kỳ quái…
Nghe Phong Yên Kỳ nói, Diệp Mặc biết ngay là Hoàng Mân không phải lần đầu đi đến lều của Phong Yên Kỳ.
Hắn không đợi Hoàng Mân đã đỏ bừng mặt kịp nói gì, chủ động nói:
– Dấu vết đêm nay cô đi, tôi đã xóa giúp rồi.
Nhưng Hoàng Mân vẫn không đáp lại, Phong Yên Kỳ lại tiếp tục nói:
– Con dâm phụ này cũng biết hưởng thụ thật.
Đem một tên mặt trắng gọi vào trong lều vui vẻ, trâu già gặm cỏ non.
Chậc, rõ ràng đã đói đến mức đó, bình thường còn giả vờ cái con khỉ.
Dám cướp trai của bà, bà nhất định sẽ cho mày biết tay…
Cạch một tiếng, Hoàng Mân tức giận tắt màn hình theo dõi đi, sắc mặt đỏ bừng lên.
Thấy Hoàng Mân muốn đem màn hình ném đi, Diệp Mặc duỗi tay ra cầm lại:
– Thứ này khá cao cấp, để lại cho tôi là được, ném đi thì phí lắm.
Hoàng Mân cũng bình tĩnh lại, cô đưa thiết bị theo dõi trong tay cho Diệp Mặc, nói một cách suy sụp:
– Không ngờ rằng những thứ tôi thấy trước giờ đều là giả, ả này cũng thật biết diễn.
À đúng rồi, sao cậu lại biết rõ ràng như vậy?
Diệp Mặc lắc lắc đầu, một lần nữa giải thích cho Hoàng Mân.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu không phải tối hôm qua thần thức của hắn quan sát được hoạt động của Phong Yên Kỳ thì chắc cũng sẽ tin những gì ả nói.
Con mụ này đúng thật là rất biết diễn.
– Bây giờ tôi sẽ dạy cô tu chân.
Lời nói của Diệp Mặc trực tiếp làm cho tinh thần Hoàng Mân rung động.
Khi Hoàng Mân tiếp xúc với tu chân, sau đó nghe nói còn có cả tiểu thế giới, tu chân giới thì đã hoàn toàn hóa đá.
Mỗi điều Diệp Mặc nói ra đều vượt quá xa phạm vi hiểu biết của cô.
Nếu người nói ra những điều này không phải là Diệp Mặc, nếu không phải cô tận mắt chứng kiến một hỏa cầu hiện ra từ tay hắn thì chắc chắn đã cho rằng đây là giả rồi.
Một đêm dần trôi qua trong lúc Diệp Mặc dạy Hoàng Mân.
…
Sáng sớm ngày hôm sau, mọi người đều dậy thu dọn đồ đạc của mình, không có bất cứ ai đưa ra ý kiến muốn tìm Trần Ngân Trụ.
Bởi vì mọi người cũng biết, rơi xuống từ vách núi cao như vậy, gần như đã trăm phần trăm không có đường sống rồi.
Cũng chỉ có Phong Yên Kỳ, khi thấy mọi người không đi tìm Trần Ngân Trụ thì liền đem đồ vật và lều trại của gã thu lại, ở bên vách núi khóc lớn một hồi, sau đó hỏa táng hết chúng.
Nếu là bình thường, nói không chừng vẻ thống khổ của Phong Yên Kỳ sẽ làm cho Hoàng Mân có chút thương cảm, nhưng từ cuộc nói chuyện tối qua với Diệp Mặc và những hình ảnh mình thấy được, cô đã hoàn toàn hiểu được Phong Yên Kỳ là loại người gì
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










