[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 135 : Sách Lược (c671-c675)
❮ sautiếp ❯Chương 671: Sách Lược
Sách Lược
C
ó lẽ bởi vì lần này Liên hợp quốc đưa ra lý do quang minh chính đại, cho nên lần này quốc gia tham gia Liên quân nhiều hơn lần trước.
Đáng tiếc chính là lần này đội quân được thành lập hơi đơn chiết.
Gần như toàn bộ là quân đội Mỹ, quốc gia khác chỉ phái ra một ít lính mang tính tượng trưng hoặc là trợ binh mà thôi.
Nhưng điều này không phải bởi vì bọn họ có bao nhiêu thiện cảm đối với Lạc Nguyệt, mà bởi vì tất cả mọi người đều biết, cuộc xâm lược Lạc Nguyệt lần này, người cuối cùng nhận được lợi ích chỉ là nước Mỹ mà thôi.
Đối với nước Nga, có thể ủng hộ chế tài Lạc Nguyệt đã không tồi.
Cho nên nước Mỹ căn bản không trông cậy vào những quốc gia khác sẽ thật sự xuất lực.
Muốn nước Mỹ lấy địa bàn Lạc Nguyệt ra chia xẻ cho mọi người, cũng không có khả năng.
Nhiều nhất chỉ chia xẻ một chút thành quả khoa học kỹ thuật của Lạc Nguyệt mà thôi.
Mà những nước được chia xẻ thành quả khoa học kỹ thuật cũng có một vài điều kiện tiên quyết.
Đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu được, đương nhiên nước Mỹ cũng hiểu được.
Điều nước Mỹ muốn không phải nước khác xuất binh ủng hộ, hắn chỉ muốn được dư luận ủng hộ, không hơn.
Nếu quốc gia Châu Âu xuất binh đánh Lạc Nguyệt, như vậy nước Mỹ có thể đánh Lạc Nguyệt từ hai phía Nam Đại Tây Dương và Bắc Thái Bình Dương khiến Lạc Nguyệt nằm ở vị trí Ấn Độ Dương bị bao vây tiêu diệt.
Nhưng hiện tại chỉ có nước Mỹ xuất binh.
Bọn họ chỉ có thể thông qua eo biển Malacca và eo biển khác của Mỹ tiến vào Ấn Độ Dương.
Điều này nhằm để giảm bớt thiệt hại, khiến Lạc Nguyệt chủ động giao ra đảo Sangiang.
Nếu Lạc Nguyệt không đưa đảo Sangianra, như vậy hạm đội nước Mỹ chỉ có thể từ eo biển Malacca tiến vào.
Điều này đối với nước Mỹ mà nói càng thêm bất lợi.
Mà lục quân chỉ có thể giống như lần trước từ ngã ba Esebiya và Kenya xâm lược vào từ thung lũng, ngoài ra, không còn đường nào khác.
Lần đầu tiên khi Liên quân xâm lấn, Thống soái là Senhen.
Ông ta vừa đến đây, lập tức liền phát động tổng tiến công.
Kết quả tấn công nhanh, bại cũng nhanh.
Không giống với đợt xâm lấn của Liên quân lần trước, sau khi Erzha bao vây xung quanh Lạc Nguyệt, cũng không vội tấn công.
Ngay cả lục quân dừng lại ở trước thung lũng cũng không tấn công.
Mà lần này tổng chỉ huy Lạc Nguyệt là Diệp Tinh.
Anh ta nhìn quân hạm bao vây kín mít xung quanh Lạc Nguyệt khóe miệng lại lộ vẻ khinh thường.
Không đợi đám người Hư Nguyệt Hoa hỏi, Diệp Tinh liền lạnh giọng nói:
– Bọn họ muốn đánh đổ bộ, cùng với lục quân bao vây tấn công từ phái thung lũng vào chúng ta.
Chỉ tiếc bọn họ tới có hơi muộn một chút.
Nếu là nửa năm trước, khi chúng ta chỉ có mấy ngàn quân, chỉ cần hải quân kiềm chế được bộ phận lực lượng của Lạc Nguyệt, lúc đó thung lũng kia thật sự khó có thể bảo vệ được.
Nhưng hiện tại đã khác.
Chỗ này của Lạc Nguyệt đã không thích hợp để đổ bộ chiến.
– Vì sao nơi này không thích hợp để đổ bộ chiến? Hơn nữa quân hạm của bọn họ còn nhiều như vậy.
Chỗ này phải hơn một nghìn chiến thuyền…
Hứa Bình không hiểu nhiều về chiến tranh.
Tuy rằng đã trải qua mấy lần chiến tranh.
Nhưng chiến thuật không phải đơn giản chỉ qua vài lần chiến tranh là có thể trở thành tinh anh.
Diệp Tinh cười ha hả:
– Bởi vì Lạc Nguyệt có Diệp Tinh…
Tuy rằng Diệp Tinh biết tin tức tình báo mà bọn họ nhận được chênh lệch rất lớn so với số lượng trên thực tế, nhưng anh ta vẫn không để ở trong lòng.
Mọi người xung quanh đều biết, bọn họ bị Diệp Tinh đùa giỡn.
Tuy nhiên trong lòng không thể không thừa nhận bản lĩnh của Diệp Tinh.
Nếu không có anh ta, nơi này thật sự là rất khó bảo vệ được.
Nhưng Diệp Tinh nghiên cứu chế tạo ra hệ thống phòng ngự quá mức kinh người.
Muốn dựa vào mấy trăm ngàn người đổ bộ vào Lạc Nguyệt quả thật có chút khó khăn.
Mà hải quân Lạc Nguyệt thậm chí chỉ cần ôm cây đợi thỏ là được rồi, căn bản không cần rời bến chiến đấu.
Ngoài mặt nhìn hạm đội khác đánh tới cửa nhà, điều này là vô cùng nguy hiểm.
Nhưng đối Lạc Nguyệt mà nói, càng đánh tới cửa nhà, thì càng an toàn.
Trừ phi đối phương có thể phá được hệ thống phòng phòng ngự và hệ thống điện tử quấy nhiễu mạnh mẽ của Lạc Nguyệt.
Nếu không phá hỏng được hai hệ thống này, như vậy không cần nghĩ tới chuyện đổ bộ ở cửa Lạc Nguyệt.
Đương nhiên, một khi hai hệ thống này bị người khác phá hóng, khi Lạc Nguyệt ở trước mặt Liên quân cường đại muốn dùng lý luận sắc bén căn bản không chịu nổi một đòn.
Đây căn bản không thể so sánh.
Mà chiến tranh hiện đại hết lần này tới lần khác cũng không phải chỉ là chiến tranh lý luận sắc bén.
Cho nên tuy rằng Diệp Tinh nói trâu bò, nhưng anh ta bắt đầu càng trâu bò hơn.
– Kỹ sư trưởng Diệp.
Lần trước không phải Liên quân vừa đến trong phạm vi cách Lạc Nguyệt vài trăm mét, chúng ta có thể công kích rồi sao? Vì sao hiện tại không công kích? Tên lửa đạn đạo tuần tra của chúng ta hoàn toàn có thể đưa bọn họ đến Tây Thiên.
Quách Khởi cảm thấy khó hiểu hỏi.
Tuy rằng lần này Liên quân có nhiều người, nhưng Lạc Nguyệt thật sự không lo lắng.
Tuy rằng Quách Khởi nói như vậy, nhưng anh ta cũng không để ý nhiều.
Anh ta hiểu về hệ thống phòng ngự tên lửa đạn đạo của Lạc Nguyệt.
– Tôi muốn biết bọn họ muốn đánh như thế nào.
Tôi còn có vũ khí mạnh hơn.
Nhưng nếu bọn họ không đủ tư cách, tôi vẫn lười lấy ra.
Lại nói tuy rằng với khoảng cách xa tôi cũng có thể đánh, nhưng tỉ lệ chính xác chung quy vẫn hơi thấp một chút.
Dù sao khoảng cách máy điện tử gây nhiễu sóng của chúng ta càng xa hiệu quả cũng càng kém.
Diệp Tinh cười khà khà nói.
Liên quân không để bọn họ chờ bao lâu.
Trên màn hình rất lớn trong phòng chỉ huy chiến đấu đã xuất hiện rất nhiều tốp máy bay.
Các loại máy bay chiến đấu, máy bay ném bom, máy báo động, thiết bị gây nhiễu các loại hỗn loạn cùng một chỗ, giống như đám châu chấu bay về phía Lạc Nguyệt.
– Vì sao bọn họ có nhiều máy bay như vậy?
Trên đây quả thực có hơn một nghìn chiếc máy bay.
Vì sao những máy bay này xuất hiện trên màn hình Rađa, mà tên lửa đạn đạo phòng ngự của chúng ta không có tin tức? Mới lần đầu tiên bọn họ đã phái ra toàn bộ máy bay chiến đấu sao?
Hứa Bình giật mình chỉ vào đám máy bay này nói.
Vẻ mặt Diệp Tinh bình thản nói:
– Bởi vì đó là máy bay giả không người lái.
Đối với loại máy bay giả này, tấm lá chắn công kích của hệ thống phòng ngự chúng ta hoàn toàn có thể phân biệt được.
Muốn ngăn cản kỳ thật cũng rất đơn giản.
Khai hỏa toàn bộ tên lửa đạn đạo phòng ngự là được rồi.
Hứa Bình căng thẳng hỏi:
– Bọn họ điều động nhiều máy bay giả tới như vậy làm gì?
Diệp Tinh lại nói:
– Loại máy bay giả này có khả năng bỏ bom.
Chỉ có điều loại bom này rất đơn giản, hoàn toàn không thể tạo thành uy hiếp hữu hiệu đối với chúng ta.
Đương nhiên mục đích chủ yếu của bọn họ chắc không phải dùng máy bay giả ném bom, mà muốn tiêu hao số lượng tên lửa đạn đạo của chúng ta.
Tôi suy đoán bọn họ đã biết số lượng tên lửa đạn đạo của chúng ta có hạn, cho nên lần này đến đã sớm chuẩn bị.
Trước dùng rất nhiều máy bay giả tiêu hao số lượng tên lửa đạn đạo của chúng ta.
Sau đó chờ chúng ta tiêu hao gần hết tên lửa đạn đạo, hệ thống Rađa phòng ngự đều thành vật trang trí.
Sau đó bọn họ mới bắt đầu đổ bộ tổng tiến công.
– Hóa ra là như vậy, tôi đã hiểu được.
Tuy rằng Hứa Bình và đám người Hư Nguyệt Hoa đều biết Diệp Tinh mới nghiên cứu chế tạo một loại “Đạn đạo khí quỹ Mini”, nhưng loại bom này chưa từng trải qua thực chiến kiểm nghiệm, hiệu quả như thế nào cũng không có người nào biết.
Một khi loại bom này không có được hiệu quả giống như trong tưởng tượng.
Mà khi Lạc Nguyệt tiêu hao hết số tên lửa đạn đạo, như vậy Liên quân thật sự đạt được sách lược của mình.
Có thể tưởng tượng Lạc Nguyệt không có tên lửa đạn đạo phòng ngự dưới lửa đạn của Liên quân, sẽ trở thành nơi thế nào? Liên quân thậm chí không cần định vị tinh chuẩn, chỉ cần tùy ý phóng ra đạn pháo là có thể đánh xuyên qua Lạc Nguyệt.
– Vậy chúng ta để mặc những máy bay giả này, không quan tâm đến chúng sao.
Hứa Bình chau mày lập tức nói.
Hư Nguyệt Hoa lại lắc đầu nói:
– Tôi cảm thấy loại Đạn đạo Mini khí quỹ của chúng ta muốn có bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Chúng ta có thể dùng loại bom này cho nổ rơi toàn bộ những máy bay giả này.
Giữ lại tên lửa đạn đạo cỡ lớn để phòng ngự lực lượng trên biển của bọn họ và lục quân thung lũng tràn tới…
Diệp Tinh lại lập tức nói:
– Tôi không đồng ý với phương pháp chiến đấu này.
Tôi đã tìm hiểu được một chút.
Hiện tại có hơn một nghìn quân hạm bao vây quanh Lạc Nguyệt.
Khẳng định có một phần lớn trong đó giống với loại máy bay giả này, đó là quân hạm giả.
Tôi nói cho dù bọn họ có tài lực lớn mấy, cũng không có cách nào lấy ra hơn một nghìn quân hạm được.
Cho nên, chúng ta sẽ giống như bọn họ mong muốn, dùng tên lửa đạn đạo nhập khẩu công kích những máy bay giả này, đồng thời dùng tên lửa đạn đạo nhập khẩu công kích những quân hạm giả này.
– Nhưng…
Hư Nguyệt Hoa và đám người Hứa Bình thoáng nhìn nhau, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng, nhưng không lên tiếng.
Diệp Tinh mỉm cười nói:
– Xem ra mọi người còn chưa tín nhiệm tôi.
Tin tôi đi.
Đạn đạo khí quỹ Mini của tôi dùng còn tốt hơn nhiều so với tên lửa đạn đạo cỡ lớn.
Tư lệnh Quách, những máy bay giả này sắp bay tới bầu trời Lạc Nguyệt.
Anh ra mệnh lệnh đi.
Cho khai hỏa toàn bộ tên lửa đạn đạo phòng ngự.
Bất kể chúng là thật hay là giả đều phá hủy toàn bộ.
Lập tức ra mệnh lệnh, chỉ cần trong phạm vi tầm bắn, cũng có thể phóng ra tên lửa đạn đạo đối với quân hạm giả.
Lạc Nguyệt tổng cộng có bao nhiêu tên lửa đạn đạo, mà khi máy bay đối phương bay tới bầu trời Lạc Nguyệt, không có một đợt máy bay nào của Lạc Nguyệt bay lên ngăn cản.
Tất nhiên toàn bộ đều áp dụng tên lửa đạn đạo bắn lên không.
Mà những máy bay này thật giống như không sợ chết vẫn từng đợt xâm nhập vào Ấn Độ Dương.
Từng đợt máy bay vẫn không ngừng bay tới Lạc Nguyệt.
Trên bầu trời có vô số tiếng nổ gầm rú hỗn loạn, lại kết hợp với khói đen và ánh lửa, giống như đêm tối đến sớm, không thể nhìn rõ ràng bất kỳ chỗ nào.
Cùng lúc đó, vô số tên lửa đạn đạo bay về phía Ấn Độ Dương, chuẩn xác đánh trúng từng chiếc quân hạm.
Dường như Liên quân bị tên lửa đạn đạo của Lạc Nguyệt ùn ùn kéo đến công kích đã nổi giận.
Bọn họ cũng không ngừng cho chiến hạm phóng ra tên lửa đạn đạo.
Nhưng những tên lửa đạn đạo đều không ngoại lệ bị tên lửa đạn đạo phòng ngự của Lạc Nguyệt bắn rơi ở Thái Bình Dương.
Ngoại trừ loại tên lửa đạn đạo cá biệt sẽ rơi ở khu vực gần Lạc Nguyệt ra, còn lại đều chìm vào Ấn Độ Dương.
Trong phòng chỉ huy mẫu hạm lớn nhất của Mỹ, Erzha nhìn từng chiếc quân hạm bị đánh chìm, từng chiếc máy bay bị bắn rơi, sắc mặt lại rất bình tĩnh.
Khi gã thấy tên lửa đạn đạo của Lạc Nguyệt bắn ra giống như không tiếc tiền, miệng gã cong lên thậm chí còn lộ vẻ khinh thường.
– Không chuẩn bị trước, ngay cả một ghế có thể ngồi xuống cũng không có.
Gần như chỉ dựa vào một hệ thống phòng ngự mạnh mẽ và hệ thống thiết bị quấy nhiễu đã muốn xưng bá Ấn Độ Dương sao? Đúng là một đám người ngu dốt.
Đối với việc lần trước Thượng tướng Senhentoàn quân bị diệt, quả thật khiến mình cảm thấy rất khó hiểu.
Erzha lắc đầu nói, trong mắt có một loại tình cảm thoả thuê mãn nguyện.
Ở trong mắt Erzha, chỉ là dựa vào thế lực của một công ty mới nổi lên, còn muốn nói chuyện đứng trên thế giới này, thậm chí còn dám nhằm vào nước Mỹ, đây không phải là tự tìm cái chết thì là gì? Trong thời gian ngắn như thế, bọn họ ngay cả cơ sở cũng không có, càng không cần phải nói tới nhân tài quân sự ưu tú nữa.
Mình tùy tiện đưa ra một kế sách, bọn họ còn không nhìn ra được, lập tức liền trúng kế, thậm chí còn phối hợp với kế sách của bọn họ, chủ động ném tên lửa đạn đạo vào Ấn Độ Dương.
Một khi tên lửa đạn đạo của bọn họ đã hết, lúc đó Erzha chỉ cần dẫn dắt mấy trăm ngàn Liên quân tổng tiến công.
Liên quân công kích rất nhanh, nhưng kết quả cũng không có một cái nào vượt qua được.
Hơn một nghìn chiếc máy bay bị diệt sạch.
Gần mấy trăm ngàn chiến thuyền quân hạm cũng bị tiêu diệt. còn Lạc Nguyệt bị tổn thất một tháp truyền hình.
Một quả tên lửa đạn đạo của Liên quân đúng lúc đánh trúng tháp truyền hình này.
Sau khi một trận oanh tạc kết thúc, Erzha phát hiện tên lửa đạn đạo của Liên quân chỉ đánh nổ một tháp truyền hình, sắc mặt có chút khó coi.
Tuy rằng mục đích của gã chính là dụ dỗ Lạc Nguyệt phóng ra tên lửa đạn đạo, nhưng bên mình vừa rồi cũng bắn ra không ít tên lửa đạn đạo, mà hệ thống tên lửa đạn đạo phòng ngự bên Lạc Nguyệt quả thật là quá mạnh mẽ.
Xác xuất thành công gần như đạt được 98% trở lên.
Cho dù bởi vì lý do quân hạm Liên quân ở khoảng cách khá xa, nhưng loại xác xuất phòng ngự thành công như vậy thật sự rất thái quá!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 672: Được Cứu Sống
Được Cứu Sống
T
iến hành kế hoạch của giai đoạn thứ hai, hạm đội tiến lên trước, lập tức phái ra năm đội máy bay chiến đấu tiến hành oanh tạc tùy ý trên đất Lạc Nguyệt, đồng thời lục quân bắt đầu đánh nghi binh.
Giọng điệu cảm khái của Erzha chỉ là trong chốc lát, lập tức liền phát động cuộc tấn công lần hai.
Lạc Nguyệt đã đánh rơi máy bay và phần lớn quân hạm kiểu mẫu của y, đây đúng là điều mà y mong đợi.
Erzha biết, sau hai đợt đạn bắn ra của Lạc Nguyệt, số đạn của bọn họ cũng không còn nhiều nữa rồi.
Không ai biết rằng, năm đội máy bay chiến đấu này là để cho Lạc Nguyệt ăn.
Cho dù là bị người khác biết, Erzha cũng sẽ không thừa nhận.
Chủ trương chiến đấu của y là dùng tiền đè chết Lạc Nguyệt, hơn một trăm phi công đã chết, với y mà nói là không có chút áp lực nào.
Y biết rằng nếu không có sự hi sinh nhất định, cho dù là Lạc Nguyệt không còn đạn đạo nữa, nhưng muốn hoàn toàn chiếm được Lạc Nguyệt cũng không phải là một điều dễ dàng.
Giá cả đắt đỏ của chiếc F-22 cùng với một viên phi công ưu tú của nước Mĩ, còn năm đội hình máy bay hơn một trăm chiếc, loại tổn thất như vậy chỉ có gã điên Erzha mới dám làm.
Lúc năm đội máy bay vừa khởi hành, đám người Diệp Tinh cũng đã biết Điều khiến cho Erzha để ý đó là lần này máy bay chiến đấu oanh tạc Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt sẽ dùng vũ khí gì để phản kháng, dùng đạn đạo hay là dùng không quân sống mái với nhau?
Rất nhanh y đã có đáp án mà y mong đợi, không khác với phán đoán của y chút nào, đạn đạo của Lạc Nguyệt đã có hạn, bọn họ chỉ có thể phái ra năm đội máy bay cùng loại như vậy.
Trên thực tế bất kể là dựa vào trang bị mà nói, hay là dựa vào tố chất của phi công mà nói, Lạc Nguyệt cũng không bằng liên quân.
Máy bay chiến đấu của Lạc Nguyệt là T-35 đến từ nước Nga, mà máy bay chiến đấu chủ yếu của liên quân là F-22.
Bất kể là khoảng cách dò xét của radar, tính cơ động của máy bay hay tính năng ẩn thân thì T-35 đều kém rất xa so với F-22.
Cho dù là tính về tính năng chiến đấu của đạn thì F-22 cũng hơn rất nhiều, bởi vì F-22 có tính năng bắn ra chuyển 180 độ.
Hơn nữa còn dùng hồng ngoại, chứ không phải là tia nhiệt bình thường! Nói đơn giản hơn, cứ cho là T-35 nếu xét về ưu thế chỉ đứng sau F-22 đi chăng nữa thì F-22 cũng có thể dùng AIM – 9X để tiêu diệt.
Nếu nói hai phi công có kĩ thuật ngang nhau, một lái chiếc T-35, một lái chiếc F-22 đối đầu với nhau.
Vậy thì kết quả không có gì nghi ngờ nữa, huống chi là phi công của Lạc Nguyệt không thể bằng của liên quân được.
Đương nhiên những tình huống đặc biệt ở bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra, như lần trước một phi công của Mĩ bị đạn đạo đuổi giết.
Có thể lướt trên mặt biển để thả bom, loại kĩ thuật này không phải ai cũng có thể có.
Nhưng những điều này chỉ là để đối với những tình huống chung mà nói, trên bầu trời của Lạc Nguyệt thì định luật này không thể tồn tại.
Ưu điểm của F-22 biến thành nhược điểm, nhược điểm của T-35 biến thành ưu điểm.
Hệ thống điện tử làm nhiễu trên không của Lạc Nguyệt, làm cho radar hùng mạnh của F-22 giống như vật trang trí.
Máy chống làm nhiễu của liên quân không có hiệu quả gì đối với hệ thống làm nhiễu tự động thay đổi công suất của Lạc Nguyệt, máy cảnh báo cũng chỉ là vật trang trí.
Hơn nữa radar của T-35 đã được Lạc Nguyệt cải tiến, khi tác chiến trên không, bọn họ thậm chí không cần dùng đến hệ thống làm nhiễu.
Từng quả đạn pháo của Lạc Nguyệt chuẩn xác đánh trúng máy bay của liên quân, trên không nổ ra từng đợt hoa lửa và tiếng nổ.
So với khi nãy những máy bay giả đến, tình cảnh này lại càng làm người ta kinh sợ.
Một vài máy bay như cá lọt lưới bị đạn pháo bắn rơi, không còn chút may mắn nào để nói.
Năm đội máy bay chiến đấu rất nhanh liền bị tốp máy bay của Lạc Nguyệt diệt hết, mà về phía Lạc Nguyệt, cái giá phải trả chỉ là bị rơi bốn máy bay bị hỏng.
Đây vẫn là bởi vì né không kịp đạn của F-22 và cùng F-22 tự sát đã dẫn đến hậu quả như vậy.
Erzha vẻ mặt bình tĩnh, thực ra mục đích của y đã đạt được, y biết đạn pháo của Lạc Nguyệt đã sắp hết, nếu không thì tại sao Lạc Nguyệt lại phải đạn pháo phòng ngự một cách hùng mạnh như vậy.
Căn bản là không cần phải phái ra tổ máy bay chiến đấu như vậy, cho dù là tổn thất ít, nhưng cũng vẫn là tổn thất.
Cùng lúc đó, liên quân ở thung lũng đã bắt đầu công kích, chỉ có điều nơi này dễ phòng thủ khó tấn công, mà không quân của liên quân không có cách nào trợ giúp trên không được, cho nên mặc dù binh lính Lạc Nguyệt đang trong hoàn cảnh xấu, nhưng liên quân thì không thể tấn công ngay được.
Trừ phi không quân của liên quân có thể xé nát bầu trời của nơi này, nhưng dưới sự làm nhiễu của Lạc Nguyệt, điều này là không thể được.
-Tướng Erzha, tôi nghĩ chúng ta có thể phát động tổng tấn công rồi.
Tham mưu liên quân, Fila thấy không quân của Lạc Nguyệt và không quân của liên quân đã đánh giáp lá cà, đã biết rằng kế sách của bọn y đã thành công rồi.
-Chờ một chút…
Erzha khoát khoát tay, chỉ cần Lạc Nguyệt không còn đạn pháo, chúng sẽ biến thành con dê đợi làm thịt, cho dù là bây giờ bọn chúng uy phong như thế nào nữa, cũng không có cách nào bảo vệ cho Lạc Nguyệt.
Một khi vũ khí phòng ngự của Lạc Nguyệt đã không còn, liên quân lúc nào cũng có thể tiến công, cũng không cần phải nóng lòng.
Theo như Erzha thấy, Lạc Nguyệt có thể điên cuồng như vậy, thứ duy nhất để dựa dẫm vào đó là hệ thống làm nhiễu làm cho người ta không dám tưởng tượng kia.
Nhưng điều kiện tiên quyết là bọn chúng có đủ đạn pháo để ngăn cản chiến thuật của Erzha, chiến thuật của y gọi là chiến thuật tiêu hao cũng được, chiến thuật biển người cũng được, chính là muốn làm cho Lạc Nguyệt suy kiệt, nói đơn giản hơn, chính là dùng tiền đè người.
Cho dù là máy bay giả hay quân hạm giả, muốn tạo ra cũng không phải là tốn một chút, cứ cho là chỉ có cái vỏ không, thì cũng đã là thép tấm.
Máy bay giả cứ cho là dùng động cơ kém nhất, cũng là phải cần một cái động cơ.
Erzha nghĩ, sách lược của liên quân rất đơn giản, đơn giản đến mức vừa xem đã hiểu ngay.
Nhưng cho dù là Lạc Nguyệt có biết được sách lược này thì cũng không có cách nào, sách lược mà bọn y dùng đã là dương mưu rồi.
Một chút cảm giác lạnh lẽo truyền đến, Diệp Mặc lúc này mới bừng tỉnh.
Hắn bởi vì sau lần bị thương này, kinh mạch dưới sự chữa trị của hắn đã ngày càng được mở thêm, hắn không kìm được vui mừng, thậm chí còn quên mất cả thời gian và không gian nơi mình đang ở.
Lúc này Diệp Mặc tỉnh lại mới biết được núi băng nơi mình đang ở đã tan, chỉ còn một ít trong phạm vi mấy trượng nữa thôi, không lâu nữa, núi băng này sẽ hoàn toàn biến mất.
Mặc dù núi băng có biến mất, hắn cũng không cần để ý, nhưng hắn lại không có cách nào tiếp tục chữa trị kinh mạch.
Sau khi hắn đã trải qua mấy tháng chữa trị, mắt thấy sắp thành công rồi, nhưng lúc này đến chỗ ở cũng không còn, điều này làm hắn vô cùng buồn bực.
Nhưng cho dù là buồn bực, trong lòng Diệp Mặc cũng không uể oải lắm, chỉ hắn mới biết là lần tới đảo Băng Khôi này đã gặp được cơ duyên như thế nào.
Bất cứ linh đan diệu dược hay thiên tài địa bảo, đều không thể so sánh được với sự mở thêm kinh mạch của hắn.
Chỉ cần thêm vài ngày nữa, kinh mạch của hắn sẽ hoàn toàn được chữa trị.
Nếu lấy kinh mạch của hắn hiện giờ sau khi đã chữa được đi Tu Chân giới, cũng là thiên tài mà các môn phái đều muốn có rồi.
Chưa tới Trúc Cơ đã có kinh mạch rộng lớn kiên cố như này rồi, một khi tới Trúc Cơ, chỉ cần có nguyên liệu thì con đường tu luyện của hắn sẽ là một con đường bằng phẳng.
Diệp Mặc mang tâm trạng vui sướng đi lên đỉnh núi băng, hét một tiếng dài, mặc dù kinh mạch vẫn còn một chút chưa được chữa trị hết, nhưng tâm trạng của hắn lúc này còn kích động hơn cả lần trước đạp trên Phi Kiếm.
Dường như cảm thấy sự nguy hiểm của Diệp Mặc, những con cá ở gần đó đều bơi ra xa.
Diệp Mặc tiện tay đánh mấy con, sau đó đi thay một bộ quần áo sạch.
Hắn chuẩn bị đi tìm một núi băng khác để tiếp tục chữa trị.
Một khi hắn đã chữa trị được kinh mạch, hắn lại có thể một lần nữa luyện được Phi Kiếm của riêng mình, sau khi luyện được Phi Kiếm, lập tức trở lại Lạc Nguyệt kết hôn với Lạc Ảnh Khinh Tuyết, sau khi kết hôn hắn sẽ đi đến thế giới nhỏ tìm kiếm cơ duyên.
Hai ngày sau, Diệp Mặc không gặp được núi băng, lại gặp được một du thuyền, mà núi băng dưới chân hắn cũng sắp biến mất.
Thấy du thuyền, Diệp Mặc lập tức muốn đạp nước đi đến đó, nhưng nghĩ ngợi một hồi, thì lại dừng lại.
Nếu hắn thực sự đạp nước đi đến đó, làm mọi người nhìn thấy được, thì cũng có chút hơi thái quá.
Hơn nữa bộ dạng này của hắn không thể để cho người khác thấy.
Một khi người ngấm ngầm tính kế với hắn nhìn thấy hắn lên tàu, như vậy tên đó cũng không dám lộ diện, điều này làm cho hắn báo thù không tiện.
Diệp Mặc lấy bộ râu rậm giả trang kia ra với tốc độ nhanh nhất, sau khi hắn đã cải trang xong rồi, đang chuẩn bị ẩn thân lên tàu thì con tàu biển kia đã nhìn thấy hắn, và chạy chậm lại, một lúc sau đó, một con thuyền nhỏ đi tới.
Trên thuyền nhỏ có hai gã thuyền viên, một người là Rossi, còn một người là David.
Thông qua cuộc nói chuyện với David và Rossi, Diệp Mặc mới biết là nơi này đã là Thái Bình Dương.
Hắn không biết mình đã trôi nổi trong bao lâu, không ngờ đã trôi từ Bắc Cực tới Thái Bình Dương.
Cũng may là chiếc tàu này chạy từ Canada tới Hongkong, hai người này cũng hiểu tiếng Trung.
Diệp Mặc biết rằng, bộ dạng bây giờ của hắn dễ khiến cho người khác nghi ngờ.
Hắn thậm chí còn không đợi hai người kia nói chuyện, liền lấy ra một trăm ngàn đô la Mĩ, đưa cho mỗi người năm mươi ngàn.
Sau đó nói cho bọn họ biết mình là một nhà thám hiểm, bởi vì muốn du lịch Thái Bình Dương, cuối cùng thuyền của hắn đụng phải đá ngầm, chỗ đó ở gần núi băng nên mới giữ được mạng.
Sở dĩ đưa tiền cho hai người kia là vì muốn họ tìm cho hắn một chỗ ở trên tàu.
Có một câu mà Diệp Mặc chưa nói, đó là hắn đưa tiền cho họ chủ yếu là để bọn họ nói giúp hắn một chút.
Tuy rằng đây là tàu chở khách, không phải quân hạm, mà hắn lại không có chứng minh thư, nhưng Diệp Mặc là một người không thích phiền phức.
Hắn ghét cái cảnh không ngừng có người hỏi, có hai người này giúp thì không có vấn đề gì nữa rồi, dù sao thì tàu biển chở khách cũng không quản lí quá nghiêm khắc, huống chi ở Thái Bình Dương lại hay xảy ra tình huống như vậy.
Quả nhiên sau khi Diệp Mặc được đưa lên tàu, chỉ có vài tên cảnh sát tới hỏi đơn giản vài câu, nhưng những lời này cũng không cần đến Diệp Mặc phải trả lời.
Hai người thủy thủ cứu hắn đã giúp hắn trả lời, mà hắn cũng chỉ cần làm bộ nghe không hiểu tiếng Anh là được.
Kì thực là không cần phải làm bộ, hắn cũng không hiểu tiếng Anh thật.
-Anh Mạc, tôi lập tức sẽ đi dọn giúp anh chỗ anh sẽ ở, anh không cần phải lo lắng.
Bây giờ David sẽ dẫn anh đi ăn, đến Hongkong vẫn còn xa, mong anh đi đường vui vẻ.
Hai người thủy thủ này đã lấy tiền của Diệp Mặc, liền rất khách khí với Diệp Mặc, Rossi lại càng nhiệt tình không ngừng.
Bởi vì Rossi phải giúp Diệp Mặc dọn chỗ ở, nên Diệp Mặc lại rút năm mươi ngàn đô la ra đưa cho Rossi, hắn bảo Rossi tìm cho hắn một chỗ ở yên tĩnh và tao nhã một chút, tiền không đủ thì cứ đến chỗ hắn lấy -Đủ rồi, đủ rồi…
Rossi nhận tiền, lòng thầm nghĩ, người mình cứu lần này đúng là có tiền.
Tàu chở khách đi trong đại dương mênh mông, gặp một số thuyền bị lật, cứu một vài người cũng không phải là chuyện li kì gì.
Chỉ có điều tình cảnh của Diệp Mặc có chút đặc biệt thôi, hắn chẳng những trên người không có vết thương gì, hơn nữa quần áo cũng sạch sẽ, thậm chí tiền trong người cũng không bị ẩm ướt chút nào.
Nhưng những chuyện này Rossi và David sẽ không nói ra, bọn họ chỉ là thủy thủ, cũng là vì cuộc sống, ai mà có thể thờ ơ với tiền.
Diệp Mặc sở dĩ không đưa ra nhiều tiền hơn, là bởi vì sợ hai người đó sẽ nghi ngờ tại sao trên người hắn lại có nhiều tiền mặt đến vậy.
Sau khi David đưa Diệp Mặc tới nhà ăn và giới thiệu, lúc này mới nói với Diệp Mặc từ từ ăn cơm, y và Rossi sẽ mau chóng giúp hắn giải quyết vấn đề chỗ ở.
Diệp Mặc đương nhiên là cũng không nóng vội gì, hắn đã mấy tháng ăn lương khô, làm nóng lên một chút là ăn, sau đó lại quay lại tu luyện, như vậy thì không thể tốt được rồi.
Chọn một suất bít tết, và một ít rau, Diệp Mặc tìm một góc khuất để ngồi.
Mặc dù bây giờ hắn là một gã rậm râu, nhưng dù sao cũng là được cứu từ biển lên, có thể làm cho người khác không chú ý đến mình bao nhiêu thì càng tốt.
Trong đầu Diệp Mặc nghĩ, một khi hắn đã hoàn toàn khôi phục, luyện được Phi Kiếm, điều đầu tiên phải điều tra đó là tên đã đứng đằng sau ngấm ngầm tính kế với hắn.
Bất luận là ai, kẻ đó đều phải chết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 673: Niềm Vui Bất Ngờ
Niềm Vui Bất Ngờ
Ở
bàn bên cạnh có hai cô gái người Hoa đang nói chuyện với nhau đã làm Diệp Mặc chú ý, bọn họ đang nói vể chuyện chiến tranh ở Lạc Nguyệt.
Nhưng theo những gì Diệp Mặc được biết, chiến tranh ở Lạc Nguyệt đã kết thúc từ trước khi hắn đi rồi mà, tại sao giờ lại nói đến chuyện này? Mà Diệp Mặc nghe được từ lời của bọn họ, dường như chiến tranh vẫn đang trong tình trạng giằng co.
Điều này làm cho Diệp Mặc rất nghi hoặc, đáng tiếc là hai người bọn họ chỉ nói vài câu, liền dừng chủ đề này lại, hơn nữa lại nói sang chuyện khác rồi.
Diệp Mặc đứng lên, đến bên hai cô gái đó, nói với vẻ rất thân sĩ:
-Xin chào hai người đẹp, tôi tên là Mạc Ảnh, không biết hai cô có phiền không nếu tôi ngồi ở đây?
Hai cô gái này đối với Diệp Mặc mà nói thì không phải là người đẹp gì, nhưng hắn đang nhờ người ta.
Cho dù là hai cô gái rất xấu, hắn cũng sẽ gọi là người đẹp.
Hai cô gái đang nói chuyện bị sửng sốt một chút, theo đánh giá của chính họ thì họ cũng không phải là xấu, nhưng cũng không được gọi là người đẹp, nhiều nhất chỉ có thể là đoan trang mà thôi, hoặc là cô gái tóc ngắn kia cũng chỉ gợi cảm một chút thôi.
Không ngờ ở nơi này cũng có người đến gần, mặc dù gã rậm râu này cũng không có gì là đẹp đẽ cả, nhưng gã lại đem cho người ta cảm giác cao lớn.
Hơn nữa, có thể ở trên chiếc tàu chở khách này đã không đơn giản rồi, huống chi phòng ăn này lại là phòng ăn cao cấp trên tàu.
-Đương nhiên không phiền rồi, anh ngồi đi.
Cô gái tóc dài lập tức mỉm cười thân thiện.
Cô gái vừa nói xong, Diệp Mặc liền ngồi xuống, lập tức lại hỏi:
-Không biết quí danh của hai cô là gì?
Sở dĩ hỏi những lời này, là vì Diệp Mặc hiểu tự nhiên không thể hỏi nọ hỏi kia được.
Hỏi tên người khác, đây là lễ tiết cơ bản nhất.
-Tôi tên là Tịch Huyễn San, cô ấy là đồng nghiệp của tôi, Lâm Mạn.
Cô gái tóc dài nói xong, chỉ cô gái ngồi bên cạnh ít tuổi hơn rồi mỉm cười giới thiệu.
Cho dù là cô gái ít tuổi hơn, nhưng cũng phải ba mươi tuổi rồi, cô Lâm Mạn đó người hơi đầy đặn một chút, nhưng đây không phải là điều mà Diệp Mặc muốn chú ý.
Hắn vội vàng nói:
-Hân hạnh, hân hạnh…
Định là nói xong câu này, Diệp Mặc sẽ hỏi chuyện chiến tranh ở Lạc Nguyệt, nhưng Tịch Huyễn San đã biến Diệp Mặc trở thành anh chàng mua vui rồi.
Trên chiếc tàu năm sao này, con đường đi du lịch thực sự là rất nhàm chán.
Mặc dù gã rậm râu này cũng chỉ có bộ dạng bình thường thôi, hơn nữa lại còn hơi thô ráp, nhưng cơ thể rất cường tráng.
Một người như vậy có thể đến phòng của mình để cho mình một chút vui vẻ.
Cô cũng không để ý, loại chuyện này là anh tôi cùng tình nguyện, làm xong rồi thì đường ai nấy đi.
Cho nên trước khi Diệp Mặc hỏi cô đã nói trước:
-Anh Mạc, anh chắc là người Hoa? Lần này đi từ Canada đến Hongkong là để làm ăn, hay là trước đây đi sang Canada du lịch?
Nói xong cô gái tóc dài này liền đến gần Diệp Mặc hơn, cô bỗng nhiên cảm thấy anh chàng râu rậm này cũng không quá thô ráp, ít nhất trên người gã còn có mùi rất tỉnh táo, làm cho cô không còn cảm giác mâu thuẫn nữa.
Những người phương Tây mặc dù cường tráng, nhưng mùi trên người bọn họ thực sự là quá khó ngửi.
Lâm Mạn vừa thấy hành động của Tịch Huyễn San, lập tức liền biết Tịch Huyễn San muốn gì rồi, Tịch Huyễn San bởi vì hôn nhân không tốt, sau khi li hôn liền bảo mình cùng đi du lịch Canada một chuyến, nhưng với tuổi tác của cô ấy, không có đàn ông thực sự là không thể được.
Huống hồ cô đã tìm được trên tàu này một người đàn ông, Tịch Huyễn San lại chưa tìm thấy.
Bây giờ có đàn ông chủ động đến tìm rồi, cô cũng ủng hộ Tịch Huyễn San có một người để giải sầu.
Hành động của Tịch Huyễn San, Lâm Mạn làm như không nhìn thấy, loại chuyện này rất bình thường, mọi người đều cần cả thôi.
Diệp Mặc lại lúng túng một chút nhường sang bên một chút, lập tức nói:
-Không phải, tôi thích mạo hiểm, tôi là một nhà thám hiểm.
Đúng rồi, vừa nãy tôi nghe hai cô nói đến chuyện chiến tranh ở Lạc Nguyệt là sao? Không phải là chiến tranh giữa Lạc Nguyệt và Indonesia đã kết thúc rồi sao? Thực ra, tôi cũng có hứng thú với những chuyện như này.
Nghe xong lời của Diệp Mặc, Tịch Huyễn San không tiếp tục hành động nữa, mà cô kinh ngạc nhìn Diệp Mặc:
-Chiến tranh giữa Lạc Nguyệt và Indonesia đã là chuyện của mấy tháng trước rồi, bây giờ bởi vì Lạc Nguyệt đã vi phạm Hiệp ước Nam Cực, Liên Hợp Quốc sẽ tiến hành chế tài đối với Lạc Nguyệt, hoặc cũng có thể nói rằng đã xâm chiếm Lạc Nguyệt lần thứ hai rồi, anh đến cả việc này cũng không biết hay sao?
Diệp Mặc trong lòng giận dữ.
Đây nhất định lại là do nước Mĩ làm.
Mặc dù Diệp Mặc không lo lắng chút nào khi Lạc Nguyệt có Diệp Tinh, nhưng đối với chuyện nước Mĩ liên tiếp khiêu khích Lạc Nguyệt, trong lòng hắn cũng rất phẫn nộ.
Nếu có thể, hắn thực sự muốn biến nước Mĩ kia thành thuộc địa của hắn, đáng tiếc là chí hướng của hắn không phải là tranh giành địa bàn.
-Anh Mạc, phòng của anh đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, đây là thẻ vào phòng.
Là một phòng có ban công, ở gần mép thuyền, có ban công hướng ra biển, không biết anh có vừa lòng hay không?
Rossi và David tự mình đem thẻ vào phòng đến, thái độ vô cùng lễ phép.
-Tôi rất hài lòng, cảm ơn hai anh.
Diệp Mặc nhận lấy thẻ, thực ra hắn chỉ cần yên tĩnh là được, có là phòng xịn hay không, hắn thực sự không để ý.
Nói xong, Diệp Mặc lại lấy ra bốn mươi ngàn đô la Mĩ, đưa cho mỗi người hai mươi ngàn.
Rossi và David trong lòng rất ngạc nhiên và thán phục, tiền trong tay vị Mạc tiên sinh này cứ như giấy vậy, không có bất cứ khái niệm nào khác.
Hơn nữa tiền mặt trên người của anh nhiều thế không biết làm cách nào có thể để được.
Tịch Huyễn San và Lâm Mạn thấy sự đãi ngộ của Diệp Mặc và thưởng số tiền boa lớn như vậy, lập tức biết rằng người này là một người có tiền đang đi tìm chỗ đốt tiền.
Không những Tịch Huyễn San mà Lâm Mạn cũng bắt đầu rục rịch hành động, người này mặc dù râu rậm, nhưng hắn có tiền, đến lúc đó cho dù là cả cô và Tịch Huyễn San cùng phục vụ hắn thì cũng không sao cả.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết là đang có chuyện gì xảy ra, hắn không muốn ở lại đây thêm nữa, đúng lúc hắn đang định đứng lên thì có một bóng người quen thuộc đang bước vào phòng ăn.
Chị Nhan? Diệp Mặc trong lòng kinh ngạc, sao chị Nhan lại ở trong chiếc tàu này? Chị không phải đã sớm rời San Francisco rồi sao? Tại sao lại đến Canada, hơn nữa lại từ Canada đi Hongkong?
-Này, chị đợi một chút…
Diệp Mặc vừa định gọi chị Nhan, lập tức liền biết là không đúng, Ân Khuynh Nhan vẫn là dì của hắn, gọi là chị nhất định là không được.
Nhưng bây giờ gọi là dì, cô ấy lập tức sẽ không hiểu tại sao.
Người đàn bà kia nghe được tiếng gọi của Diệp Mặc, quay đầu lại, nghi hoặc nhìn bên hướng Diệp Mặc.
Nhưng cô nhìn thấy là một gã rậm râu và hai cô gái, dường như nhíu nhíu mày, rồi xoay người đi.
Diệp Mặc nhìn thấy là một cô gái có khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng, không phải là chị Nhan.
Nhưng lập tức ý nghĩ của hắn chuyển biến vô cùng nhanh, hắn lập tức liền biết là chị Nhan hóa trang rồi, bởi vì chị Nhan đã là một cao thủ hóa trang, hắn không ngờ lại gặp được chị Nhan ở đây, lúc đó chị Nhan đưa cho hắn một quyển nhật kí, hắn vẫn chưa đọc hết, chỉ là có xem một chút, cũng là bởi vì có chuyện nên chậm trễ.
Sau đó hắn quay lại Lạc Nguyệt, lại càng không có thời gian đọc nhật kí.
Chỉ cho đến ngày hôm nay gặp được chị Nhan, hắn mới nghĩ đến chuyện quyển nhật kí.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức liền muốn đuổi theo.
-Đợi một chút…
Diệp Mặc vừa muốn rời đi, đã bị Lâm Mạn giữ lấy.
Diệp Mặc trong lòng quýnh lên, giơ tay ra gỡ tay của Lâm Mạn ra, động tác có phần thô bạo, không mấy bận tâm đến ý nghĩ của Lâm Mạn.
Lâm Mạn hơi sửng sốt, lập tức liền tức giận nói:
-Anh tại sao lại như vậy?
-Rất xin lỗi, tôi vừa nhìn thấy một người quen…
Diệp Mặc cũng biết động tác của mình hơi thô một chút, vội vàng nói xin lỗi một câu rồi vội vàng muốn đi.
Nhưng Lâm Mạn hừ lạnh một tiếng, không cho hắn đi mà nói:
-Cái gì mà anh trông thấy người quen? Anh căn bản là thấy cô gái kia, muốn lên quyến rũ mà thôi.
Anh vừa mới nói với chị Huyễn San xong, đã muốn đi quyến rũ người khác rồi, người như anh kể ra cũng vô liêm sỉ.
Diệp Mặc há hốc mồm, chẳng hiểu gì cả, trong lòng tự nhủ tôi lúc nào nói gì với chị Huyễn San này? Tôi chỉ là đến hỏi vài câu.
Hơn nữa, tôi đi quyến rũ người khác thì liên quan gì đến các cô.
-Có chuyện gì vậy, tiểu thư Lâm Mạn?
Một người khoảng ba mươi tuổi đi đến, trong tay y còn cầm túi lớn túi nhỏ.
Ở trên thuyền mà mang túi lớn túi nhỏ, Diệp Mặc thậm chí còn không cần nghĩ cũng biết đồ vật trong túi chắc là không đơn giản.
Bởi vì tò mò, Diệp Mặc dùng thần thức quét qua.
Một chiếc túi đựng ba viên đá màu trắng, Diệp Mặc nếu không nhìn thì tốt hơn, một khi nhìn liền thấy rung động mạnh, đây đâu phải là đá, đây căn bản là mấy viên linh thạch.
Trong nháy mắt nhìn thấy linh thạch, Diệp Mặc bắt đầu thấy trong lòng loạn lên.
Hắn thật không ngờ có thể nhìn thấy linh thạch ở đây, một viên linh thạch của hắn đến cả chữa trị cũng tiếc không dùng, không ngờ đã nhìn thấy rồi, lại còn là ba viên.
Lần trước sau khi ở trên thuyền mua viên linh thạch, cũng không cẩn thận hỏi xuất xứ của linh thạch, về sau vì nhiều nhiều chuyện khác, cũng không có thời gian quay lại chiếc thuyền đó để hỏi.
Bởi vì chuyện viên đá đó, hắn lại có được một tấm bài sắt từ tên nuôi sâu độc Nghiêm Vô Lượng kia, không biết đó là cái gì.
Lần này không ngờ lại thấy ba viên, lúc này thứ mà Diệp Mặc nghĩ không phải là hai cô gái kia rồi, thậm chí chị Nhan cũng ở một bên rồi, trong lòng hắn nghĩ làm thế nào để hắn có được ba viên linh thạch này.
Để có được mấy viên linh thạch này đối với Diệp Mặc mà nói thì rất đơn giản, nhưng Diệp Mặc lại càng muốn biết xuất xứ của linh thạch, cho nên hắn cũng không định đi cướp, hay là trộm.
Nếu giá cả trong phạm vi hắn có thể chấp nhận được, hắn sẽ có thể mua được.
Diệp Mặc tuy rằng trong một lúc có rất nhiều suy nghĩ trong đầu, nhưng Lâm Mạn lại không để ý Diệp Mặc đã nghĩ gì, cô chỉ vào Diệp Mặc nói:
-Anh Khuê, anh chàng này và chị Huyễn San quen nhau trên tàu, hơn nữa, hơn nữa… dù sao em không nói thì anh cũng biết.
Nhưng bây giờ anh ta lại nhìn thấy người đàn bà khác, trong chớp mắt liền bỏ mặc chị Huyễn San, đây đúng là không biết xấu hổ, em chỉ là nói một câu, thế mà anh ta đối xử rất thô lỗ.
Thấy Mạnh Khuê cùng bên với mình đi tới, Lâm Mạn chỉ ngơ ra một chút, lập tức liền quyết định, cô vẫn không muốn buông tha tên rậm râu này, bởi vì gã này thực sự là rất có tiền.
Diệp Mặc phản ứng lại, hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâm Mạn đang chỉ vào hắn lải nhải, trong lòng thầm than, trên thế giới lại có người không biết xấu hổ như vậy, cô còn chỉ trích người ta không biết xấu hổ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 674: Chị Nhan Thật Kỳ Lạ
Chị Nhan Thật Kỳ Lạ
X
ung quanh đó đã có rất nhiều người vây quanh, những người này đang bàn tán xôn xao.
Trên thuyền mặc dù có rất nhiều người nước ngoài, nhưng người Hoa cũng rất nhiều.
Mà tò mò là tính của người Hoa, đặc biệt là với loại chuyện quan hệ bất chính này, bọn họ thậm chí có thể vây thành một vòng tròn lớn.
-Tôi với cô lúc nào…
Diệp Mặc không nói gì mà hỏi.
Lời của hắn còn chưa nói ra, đôi mắt Lâm Mạn đã đỏ lên nói:
-Anh còn hỏi khi nào, chuyện anh là đêm hôm qua, sao anh lại không muốn chịu trách nhiệm nhanh như vậy…
Nghe xong câu nói của Lâm Mạn, những người xung quanh đều sôi nổi bàn tán về Diệp Mặc.
Diệp Mặc không nói gì, đêm hôm qua hắn vẫn còn đang ở trên khối băng, còn làm cái gì? Nếu như không phải trong tay người đàn ông này có thứ mà hắn đang cần, hắn căn bản cũng mặc kệ hai cô gái này.
-Xin chào, tôi là Mạnh Khuê, quản lý kinh doanh công ty thông tin Ska của Mĩ.
Mạnh Khuê không ngờ bắt tay tươi cười với Diệp Mặc.
Gã không biết lai lịch của Diệp Mặc, mặc dù Lâm Mạn là bạn đồng hành của gã trên thuyền này, nhưng một khi lai lịch của Diệp Mặc lớn, gã sẽ không vì duyên số ngắn ngủi mà đi đắc tội với Diệp Mặc.
Cho nên trước tiên gã phải hỏi lai lịch của Diệp Mặc trước đã, xem có phải là người mà gã có thể đắc tội được hay không.
Công ty thông tin Ska của nước Mĩ? Diệp Mặc nghe thấy tên công ty này cảm thấy rất quen thuộc, hình như hắn có nghe qua ở đâu rồi thì phải.
Kí ức của Diệp Mặc là kí ức của người tu chân, nhớ rất kỹ, chỉ cần để hắn nghe được một chút thôi, thì rất khó quên đi được.
Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, hắn liền nhớ ra có một công ty Ska ở nước Mĩ, ngày trước còn là tài sản của Tống gia.
Xem ra mặc dù Tống gia phai mờ ở Yến Kinh, nhưng sản nghiệp của họ thì vẫn còn.
-Tôi tên Mạc Ảnh, thích chu du thế giới.
Đồng thời cũng thích thu mua kỳ thạch trên thế giới.
Chỉ có điều viên đá mà tôi nhắm rồi, bất luận đắt đỏ thế nào, tôi cũng phải thu mua được.
Diệp Mặc bởi vì muốn viên linh thạch trong túi của Mạnh Khuê, cho nên tạm thời thử thăm dò một chút, xem phản ứng của Mạnh Khuê thế nào.
Quả nhiên sau khi Mạnh Khuê nghe DIệp Mặc nói như vậy, trên mặt lộ ra vẻ sung sướng.
Thấy Mạnh Khuê với vẻ mặt sung sướng như vậy, trong lòng Diệp Mặc lập tức biết rằng Mạnh Khuê không biết giá trị của viên linh thạch đó.
Thậm chí còn không biết đồ của gã là thứ gì.
Nếu như gã biết ngày trước một viên linh thạch đấu giá với giá hơn trăm triệu đô la Mĩ, thì không biết gã sẽ nghĩ như nào rồi.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng tin chắc rằng, nếu như gã biết linh thạch giá trị như vậy.
Mà một khi gã muốn tìm người để bán viên linh thạch, vậy thì cái mạng nhỏ của gã không phải là của riêng gã nữa rồi.
Dựa vào loại người thường như Mạnh Khuê, muốn bảo vệ linh thạch, khác gì nói chuyện viển vông.
-Hóa ra Mạc tiên sinh cũng thích những viên đá kỳ lạ, tôi cũng có chút hứng thú với những thứ này…
Mạnh Khuê lập tức trả lời.
Diệp Mặc gật đầu:
-Đúng vậy, tài sản của tôi hầu như là mang ra để mua những viên đã quý trên toàn thế giới, đáng tiếc những viên lọt vào tầm mắt không có nhiều.
Hắn cũng không nói gì khác, hắn biết mục đích của mình đã đạt được.
Mạnh Khuê lại nóng lòng, gã biết những viên thạch trong tay mình cũng có vài viên đáng giá, nhưng cụ thể là đáng giá bao nhiêu, gã lại không biết.
Hơn nưa gã cũng là một người cẩn thận, không dám tùy tiện đưa đồ của mình cho người khác giám định.
Bởi vì đồ của gã lai lịch vốn kỳ dị, một khi bị người khác biết được, nói không chừng còn lo cho tính mạng của gã.
-Mạc huynh, tôi cũng rất có hứng thú với kỳ thạch, không biết Mạc huynh có hứng đi thảo luận nghiên cứu cùng tôi một chút không?
Mạnh Khuê lập tức hỏi.
Lại còn phải hỏi.
Diệp Mặc đương nhiên có hứng rồi, hứng thú của hắn vốn là hướng về mấy viên linh thạch kia của Mạnh Khuê mà.
Diệp Mặc cũng lập tức mỉm cười nói:
-Hóa ra anh Mạnh cũng là người cùng đường, tôi thích nhất chính là cùng đồng đạo nghiên cứu thảo luận về kỳ thạch, phòng của tôi gần mạn thuyền, anh Mạnh, mời.
Thấy Diệp Mặc và Mạnh Khuê không ngờ lại đi cùng nhau.
Thần sắc của Lâm Mạn thực sự rất khó coi.
Những người xung quanh thấy không có gì hay ho để xem, cũng dần dần tản đi hết.
Lúc này cô gái mà Diệp Mặc gọi không biết chui ra từ chỗ nào, nhìn Diệp Mặc biến mất, khinh thường hừ lạnh một tiếng.
-Người đàn ông không phải đồ tốt, bà đây cũng chuẩn bị nhào vào rồi, không ngờ bọn họ lại muốn làm Brokeback Mountain (bộ phim về đồng tính luyến ái nam) …
Lâm Mạn vẻ mặt vẫn khó chịu như cũ.
Tịch Huyễn San lại có chút thất vọng nhìn bóng dáng Diệp Mặc dần biến mất, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
-Hẳn là cái người Mạnh Khuê kia lên giường với cô không tốt đẹp gì rồi, tên rậm râu kia thực ra cũng không tệ.
-Đúng vậy, không tồi đấy.
Cô cũng cởi hết rồi để hắn lên.
Không ngờ hắn giả ngu, cũng không tệ lắm, ta nhổ vào.
Lâm Mạn khó chịu hơn, cô thậm chí định cởi hết cùng Huyễn San tiến tới tên râu rậm kia, không ngờ hắn lại là một tên thích đàn ông.
Hai người đàn ông đi vào phòng thăm dò nghiêm cứu, ghê tởm chết đi được.
Lâm Mạn nghĩ đi nghĩ lại vẫn không vừa ý nói:
-Tên Mạnh Khuê kia, cho dù gã có nhiều tiền, lần sau cũng đừng có muốn lên giường cùng lão nương, lão nương cũng không phải là người thiếu đàn ông là không sống được.
-Thực ra bây giờ tôi cảm thấy mục đích tiếp cận chúng ta của tên rậm râu kia hình như không phải là vì chuyện đó, mà là…
Huyễn San bỗng nhiên lại có cảm giác rất kỳ lạ, mục đích chủ yếu mà tên rậm râu kia tiếp cận bọn họ, hình như là vì muốn hỏi về chuyện chiến tranh của Lạc Nguyệt.
…
Căn phòng của Diệp Mặc khiến cho Mạnh Khuê rất ngưỡng mộ, Mạnh Khuê vừa nhìn thấy phòng của Diệp Mặc, liền biết tên rậm râu này là người giàu có, nếu không không thể ở trong căn phòng như này được.
Diệp Mặc nhẫn nại nói chuyện phiếm với Mạnh Khuê hơn mười phút, khi hắn không còn nhẫn nại được nữa đang định chủ đông đề cập đến linh thạch, thì Mạnh Khuê lấy linh thạch trong túi mình ra.
Thấy Mạnh Khuê lấy linh thạch trong túi ra, cuối cùng Diệp Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm.
-Loại đá này không biết anh Mạc đã nhìn thấy bao giờ chưa…
Mạnh Khuê lấy ba viên linh thạch đưa cho Diệp Mặc hỏi.
…
Nửa tiếng sau, Mạnh Khuê mang một túi lớn từ phòng Diệp Mặc đi ra.
Đồng thời trong lòng vẫn còn cảm thán Diệp Mặc thật nhiều tiền, đúng là một người giàu có.
Gã vô tình nhặt được ba viên đá không ngờ lại có thể bán được tám trăm nghìn đô la Mĩ, mà Mạc Ảnh thậm chí còn không kì kèo giá cả.
Hơn nữa điều khiến gã không hiểu chính là, Mạc tiên sinh không ngờ lại để bao nhiêu tiền mặt trong phòng của mình như vậy, cái dũng khí này cũng giống như sở thích kỳ thạch của gã vậy, không thể lý giải được.
Chỉ có điều vẫn còn một chuyện gã không hiểu, tại sao gã đột nhiên lại chủ động đem tất cả quá trình có được kỳ thạch như thế nào nói với tên rậm râu kia.
Mặc dù nói xong gã liền hối hận, nhưng nói thì cũng nói rồi, gã cũng không có cách nào khác.
Gã tin chắc rằng tên rậm râu kia nhất định sẽ không nói chuyện này ra ngoài, bởi vì bây giờ thứ đó đã ở trong tay hắn rồi.
Diệp Mặc ngắm nghía ba viên linh thạch một hồi lâu, lúc này mới thu lại.
Hắn không ngờ chỉ cần đến mấy trăm nghìn đô la Mĩ là có thể mua được ba viên linh thạch.
Điều đáng tiếc duy nhất, ba viên linh thạch này không ngờ lại là do Mạnh Khuê nhặt được.
Một tháng trước, Mạnh Khuê đi du lịch ở Canada.
Một đêm, ở một điểm du lịch, gã nhìn thấy có hai người đánh nhau, cho nên lúc đó gã trốn một góc không dám nhúc nhích.
Đợi đến khi gã chui ra, hai người đánh nhau kia không ngờ đồng quy vu tận.
Gã nhìn thấy trên người một người có một hộp gỗ, mà trong hộp gỗ lại có ba viên đá.
Mạnh Khuê lập tức cho rằng ba viên đá này nhất định không bình thường, cho nên sau khi gã lấy được ba viên đá, lập tức nghĩ tới đi đến Hongkong, mục đích chỉ là đem mấy viên đá này đến Hongkong bán.
Không biết lần trước trên thuyền đi đến đảo Jeju, viên linh thạch kia và ba viên linh thạch này là đến từ cùng một nơi hay không, đáng tiếc đến bây giờ hắn còn chưa biết những viên linh thạch này từ đâu đến.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, thả lỏng đầu óc, lúc này mới nhớ đến chuyện của chị Nhan.
Vừa nãy hắn định gọi chị Nhan, nhưng vì chuyện linh thạch làm chậm trễ.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức ra ngoài, dùng thần thức quét xung quanh.
Mặc dù kinh mạch của hắn vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng bây giờ thần thức của hắn đã vượt qua mức 1200m của ngày trước rồi, bây giờ đã gần đến 1500m rồi.
Diệp Mặc nhanh chóng tìm được chị Nhan trong cabin, trong lòng hắn thấy rất kỳ lạ, ngày trước hắn có thể cho chị Nhan rất nhiều tiền.
Nhưng sao cô vẫn ở trong cabin? Ít nhất cũng phải ở trong phòng hướng ra biển chứ.
Diệp Mặc đóng cửa phòng mình lại, tiến đến phòng của chị Nhan gõ cửa.
Ân Khuynh Nhan nghe thấy có người gõ cửa, trong lòng lập tức sửng sốt, trên thuyền này cô không quen biết người nào, sao lại có người đến gõ cửa?
Nhưng bây giờ tu vi của cô cũng khôi phục rồi, cũng không sợ gì hết.
Khi cô mở cửa nhìn thấy bên ngoài là một người đàn ông rậm râu, sắc mặt lập tức thay đổi nói:
-Anh là ai? Tôi không quen anh, tránh ra.
Nói xong, Ân Khuynh Nhan liền đóng cửa phòng lại.
Ân Khuynh Nhan thấy Diệp Mặc vào phòng, lập tức muốn động thủ với Diệp Mặc, Diệp Mặc vội vàng nói:
-Chị Nhan, tôi là Diệp Mặc đây.
Mặc dù là dì út, nhưng khi gọi không được tự nhiên, Diệp Mặc vẫn lựa chọn gọi là chị Nhan.
-Anh quen tôi?
Ánh mắt Ân Khuynh Nhan biến đổi, cô không thể tưởng tượng được trên thuyền này lại có người quen biết cô.
Nhưng cô lập tức kịp phản ứng nửa câu sau của Diệp Mặc, thu lại thế động thủ kinh ngạc hỏi:
-Anh là Diệp Mặc?
Diệp Mặc lập tức lột dịch dung trên mặt xuống, cười ha hả nói:
-Tôi là Diệp Mặc thật mà…
-A…
Khi Ân Khuynh Nhan nhìn thấy người đứng trước mặt mình là Diệp Mặc thật, vui mừng một lát nhưng ánh mắt lại biến đổi nhanh chóng, đẩy Diệp Mặc:
-Anh cút ra ngoài, mau ra ngoài…
Diệp Mặc không hiểu ra sao cả nhìn sự thay đổi của Chị Nhan, trong lòng tự nhủ đây rốt cục là chuyện gì? Nhưng Diệp Mặc nhanh chóng phát hiện ra chỗ không đúng, sắc mặt Chị Nhan mặc dù không thay đổi, nhưng cổ của cô đã biến thành màu hồng phấn rồi.
-Chị Nhan …
Khi Diệp Mặc thấy Chị Nhan khóc thành tiếng, trong lòng lại không biết phải làm sao.
Hắn không biết có nên đi ra ngoài hay không, ban đầu hắn còn tưởng Chị Nhan vì thấy mình là phấn khích quá, không ngờ lại như này.
Một lúc lâu, Ân Khuynh Nhan mới bình tĩnh trở lại, cô bỗng nhiên hỏi một câu:
-Cuốn nhật ký tôi đưa cho anh anh xem hết rồi chứ?
-Đúng vậy, tôi xem rồi…
Diệp Mặc vốn định nói hắn chỉ xem một đoạn đầu, phần sau vì có chuyện nên vẫn chưa xem.
Nhưng Chị Nhan nghe thấy lời nói của hắn, cổ lại càng đỏ lên, sau đó lại khóc thành tiếng hu hu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 675: Không Đếm Xỉa Đến
Không Đếm Xỉa Đến
Ân Khuynh Nhan xấu hổ và giận dữ mãi, sau khi cô ấy đưa nhật ký cho Diệp Mặc, cũng không tính đến chuyện gặp lại hắn, vì xấu hổ quá rồi.
Nguyên nhân quan trọng nhất chính là, cuối cuốn nhật ký có một bức thư cô viết sau khi gặp Diệp Mặc.
Sở dĩ đưa cho Diệp Mặc bức thư đó, là vì cô nghĩ rằng sau khi nói chuyện của mình xong, thì không còn lo lắng nữa.
Cũng không có khả năng lại đi đến Lạc Nguyệt, càng không có khả năng gặp lại Diệp Mặc, như vậy cũng sẽ không phải xấu hổ và khó xử.
Hoặc là nói chính là cô muốn đi gặp Diệp Mặc và vợ của hắn, cũng chỉ là nhìn trộm, mà không phải là khó xử trước mặt Diệp Mặc.
Hoặc chuyện cô gặp lại Diệp Mặc cũng là chuyện của mấy chục năm sau, vài chục năm sau, cho dù có chút xấu hổ cũng giảm đi được một chút.
Nhưng trên thế giới nhỏ bé này, mới xa Diệp Mặc chưa đến một năm, cô không ngờ lại lên cùng một chiếc thuyền với Diệp Mặc, mà con thuyền này cũng không phải chạy từ nước Mĩ, mà là chạy từ Canada, sao lại như thế này?
Diệp Mặc bất đắc dĩ nhìn chị Nhan, chân tay có chút luống cuống.
Nói chính xác chị Nhan là dì út của hắn, theo lý mà nói dì út nhìn thấy hắn thì phải vui mừng chứ, hơn nữa lần trước Diệp Mặc chỉ biết, chị Nhan đối với hắn thật tâm rất tốt, nhưng hôm nay sao cô lại có biểu hiện thế này?
Ân Khuynh Nhan nức nở một hồi lâu, thấy Diệp Mặc thờ ơ, bỗng nhiên đứng dậy, lớn tiếng với Diệp Mặc:
-Anh xem anh giống bộ dạng gì, anh dù gì cũng coi như là xuất từ danh môn, không ngờ lại ở cùng với những nữ nhân không đứng đắn, lại còn lên giường cùng người khác.
Cái này coi như thôi, nhưng anh lại còn ở cùng một chỗ với người đàn ông kia, anh, tôi quá thất vọng về anh rồi…
Mặc dù nguyên nhân Ân Khuynh Nhan nức nở khó chịu là do cô bại lộ nội tâm của mình, mà người nghe bại lộ ấy lại xuất hiện trước mặt cô, mà không phải là mấy người con gái không đứng đắng ăn ở với Diệp Mặc.
Cô sở dĩ nói ra lí do này, có lẽ vì lúc này, chỉ ép Diệp Mặc không thể nhìn người, thể diện của cô mới có thể tốt hơn một chút.
Cô là dì út, đương nhiên phải có uy nghiêm.
Diệp Mặc căn bản không có xem cuốn nhật ký, càng không có khả năng xem bức thư ở cuối cuốn nhật ký.
Cho nên hắn nào biết được tâm tư của chị Nhan.
Lúc này thấy chị Nhan nói hắn như vậy, hắn lập tức hiểu chị Nhan hiểu lầm hắn. -Chị Nhan, không phải là chuyện đó, để tôi giải thích…
Diệp Mặc còn chưa có nói hết.
Ân Khuynh Nhan liền bước tới trước mặt đẩy Diệp Mặc ra ngoài:
-Anh đi ra ngoài.
Tôi không muốn gặp lại anh.
Mặc dù Diệp Mặc biết hắn muốn ở lại đây, Ân Khuynh Nhan cũng tuyệt đối không có cách nào đuổi hắn đi được, nhưng Ân Khuynh Nhan là dì út của hắn, hắn chỉ có thể nghe lời của cô.
Hơn nữa từ trong nội tâm hắn cũng có thể cảm nhận được sự yêu thương của chị Nhan dành cho hắn, lần trước ở phố người Hoa hắn cũng đã cảm giác được.
-Chị Nhan, tôi ở phòng C326…
Diệp Mặc mới chỉ nói nửa câu, thì đã bị chị Nhan đẩy ra ngoài.
Thấy ngưởi ở phía xa bước đến, Diệp Mặc thở dài, khẩn trương cúi đầu nhanh quay trở về phòng của mình.
Bộ dạng kẻ râu rậm bị hắn bỏ ra rồi, nếu chẳng may bị người khác nhận ra sẽ không ổn.
Ân Khuynh Nhan sau khi đẩy Diệp Mặc ra ngoài, sờ sờ mặt mình, cảm giác thật bẽ mặt.
-Sớm biết vậy thì không viết lá thư đó rồi, bẽ mặt quá đi mất, mình lại còn là dì út…
Ân Khuynh Nhan dựa người vào cửa phòng chỉ cảm thấy mặt từng hồi từng hổi đỏ bừng bừng.
Lần trước ăn được viên đan dược của Diệp Mặc để lại, cô lại cảm giác được mình trẻ lại.
Có lúc cô lại cảm giác mình mới chỉ có đôi mươi, cho dù là chưa nghe đến Trú Nhan Đan, Ân Khuynh Nhan cũng biết đó là viên đan dược không hề bình thường.
Không ngờ lại giúp mình quay trở về thời thiếu nữ.
…
Diệp Mặc về tới phòng mình, nhớ tới cuốn nhật ký và sự kỳ lạ của chị Nhan không khỏi lắc đầu.
Hắn không lấy cuốn nhật ký ra, cuốn nhật ký ấy lúc nào cũng có thể xem đươc, đó chỉ là một sổ ghi chép của chị Nhan về đời sống thường ngày mà thôi.
Hơn nữa hắn đến từ Lạc Nguyệt, đối với Diệp Thải càng không có ấn tượng gì hết.
Sở dĩ thân thiết như vậy với chị Nhan, đó là vì chị Nhan thật lòng thật ý đối tốt với hắn, không có chút hỗn tạp nào cả.
Bây giờ việc quan trọng đối với Diệp Mặc không phải là đi xem nhật ký, mà là chữa trị kinh mạch.
Hắn vừa mới có được ba viên linh thạch.
Cho nên cho dù là chị Nhan hiểu lầm hắn, hắn cũng không để ý, thậm chí có thể dùng tâm trạng vui sướng để hình dung.
Kinh mạch mở rộng rồi, lại gặp vận may lấy được mấy viên linh thạch, hắn muốn không vui mừng cũng không được.
Đối với cuộc chiến tranh của Lạc Nguyệt, mặc dù Diệp Mặc tức giận, nhưng hắn lại không lo lắng, hắn tin tưởng Diệp Tinh.
Hơn nữa, Lạc Nguyệt bây giờ không giống với Lạc Nguyệt của ngày trước.
Diệp Mặc đóng cửa lại cẩn thận và treo tấm biển xin đừng quấy rầy, sau đó bắt đầu tiếp tục khôi phục kinh mạch.
…
Một ngày nhanh chóng trôi đi, Ân Khuynh Nhan lại không có chút lo lắng nào, xấu hổ chỉ là trong thời gian ngắn, dù sao Diệp Mặc cũng đã biết, không bằng đối mặt đi.
Nhưng một ngày trôi qua rồi, Diệp Mặc vẫn không đến tìm cô, chẳng lẽ giận thật sao?
Nhưng chuyện này vốn Ân Khuynh Nhan cũng cảm giác có chút lúng túng, cô chủ động đi tìm Diệp Mặc là không thể nào, tốt xấu gì mình cũng là dìút của hắn mà.
Ngày thứ hai lại trôi đi, vẫn không có tin tức gì của Diệp Mặc, Ân Khuynh Nhan thậm chí nhiều lần đến nhà ăn nhưng cũng không thấy Diệp Mặc.
Cô thậm chí còn muốn đi hỏi Lâm Mạn và cô gái bên cạnh, nhưng nghĩ đến việc mấy người con gái đê tiện này lên giường cùng Diệp Mặc, trong lòng cô lại cảm giác không thoải mái.
Khi ngày thứ ba lại tiếp tục trôi đi, Ân Khuynh Nhan cuối cùng không ngồi yên được nữa, cô lúc đầu chỉ muốn đứng từ xa nhìn phòng Diệp Mặc một lát, nhưng hôm nay thì lại đi đến cửa phòng Diệp Mặc rồi.
Bốn chữ “Xin đừng quấy rầy” làm cho Ân Khuynh Nhanh rất tức giận, cô vì Diệp Mặc mà lo lắng mấy ngày trời, hắn chế giễu, lại treo một tấm bảng như vậy.
Tâm trạng Diệp Mặc tốt lên rất nhiều, hắn vừa mời chữa trị kinh mạch của mình xong, hơn nữa tu vi cũng từ trung kỳ luyện khí tầng thứ năm đã lên đến hậu kỳ luyện khí tầng thứ năm.
Mặc dù linh thạch mà hắn lấy được trong hội đấu giá toàn bộ đã tiêu hao hết, nhưng Diệp Mặc vẫn rất hài lòng.
Với tu vi và kinh mạch hiện tại của hắn, hơn nữa trong tay lại có 3 viên linh thạch, thăng cấp luyện khí tầng thứ sau là chuyện chắc chắn.
Nhưng linh thạch lại ít ỏi, Diệp Mặc tạm thời không muốn tiêu hết linh thạch, hắn nhất định phải lấy cái giá nhỏ nhất để thăng cấp.
Diệp Mặc sau khi tắm xong tâm trạng vui vẻ, đang chuẩn bị qua chỗ Ân Khuynh Nhan xem xem, tốt nhất là đi ăn cùng chị Nhan, sau đó lại trở về chữa trị phi kiếm, thì cửa phòng hắn có tiếng gõ vang.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức đã nhìn thấy chị Nhan có chút lo lắng lại có chút tức giận đang đứng bên ngoài, chỉ có điều dịch dung lạnh lùng trên mặt cô lại không nhìn thấy nữa rồi.
Chị Nhan khôi phục dung mạo của cô, Diệp Mặc thấy chị Nhan bây giờ, điều đầu tiên nghĩ tới chính là bức ảnh thiếu nữ được đặt trong cuốn nhật kí kia.
Nếu không phải Diệp Mặc biết rằng chị Nhan hơn hắn ít nhất mười mấy tuổi, hắn thậm chí còn cho rằng người con gái thanh lịch thoát tục đang đứng trước cửa kia là một cô sinh viên đại học.
Lúc này cái đầu tiên mà Diệp Mặc nghĩ đến không ngờ là ngày trước Diệp Mặc trượt chân trong phòng tắm của chị Nhan, lúc ấy dáng người với những đường cong tiêu chuẩn khiến cho Diệp Mặc có chút mất hồn.
Cốc… cốc…
Tiếng gõ cửa lại truyền đến.
Diệp Mặc không dám nghĩ tiếp nữa, khẩn trương ra mở cửa.
Trong nháy mắt Ân Khuynh Nhan thấy Diệp Mặc, vẻ mặt lo lắng tan biến, biến thành bộ dạng lạnh như băng.
Chỉ có điều vẻ mặt ngây thơ trên mặt cô, như thế nào cũng không lạnh lùng được.
Phịch…
Ân Khuynh Nhan tiện tay đóng cửa lại, sau đó tức giận nhìn Diệp Mặc:
-Anh mấy ngày cũng không ra ngoài, anh không thấy buồn chết đi được à…
Diệp Mặc há hốc mồm chưa nói ra được câu nào, Ân Khuynh Nhan lại nói tiếp:
-Anh xem anh kìa, không có chút danh dự nào, đến cả lại con gái như vậy cũng cần, tôi nói anh vài câu, anh lại mấy ngày không đến gặp tôi…
Diệp Mặc lẳng lặng nhìn chị Nhan trước mặt, dường như có chút khác với chị Nhan trong ấn tượng.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, khuôn mặt Ân Khuynh Nhan bỗng nhiên trở nên ửng hồng, cô không ngờ bước đến ôm lấy Diệp Mặc.
Một mùi hương nhè nhẹ lan tỏa vào mũi Diệp Mặc, hắn theo bản năng ra sức ngửi.
Bộ ngực chị Nhan mềm mại dính sát vào người Diệp Mặc, hắn cảm thấy có chút nóng lên.
Một luồng nóng từ bụng Diệp Mặc dâng lên, Diệp Mặc có hai lần kinh nghiệm, hắn không phải là một con gà mờ.
Hắn lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra, trong nháy mắt hắn cảm thấy không đúng, chị Nhan là dì út của hắn, phản ứng này vốn không nên.
-Dì út…
Diệp Mặc theo bản năng muốn đẩy chị Nhan ra.
Ân Khuynh Nhan đột nhiên lại càng ôm sát Diệp Mặc, sau đó hạ giọng nói:
-Anh cũng xem nhật ký của tôi rồi, cũng đọc thư của tôi rồi, vẫn còn gọi tôi là dì út sao?
Nói được một nửa, âm thanh của cô bỗng nhiên lớn dần:
-Còn nữa, về sau nếu anh còn muốn đi tìm mấy cô gái xấu xa ấy nữa, xem tôi trừng trị anh thế nào.
Còn Ninh Khinh Tuyết của anh nữa, không phải là vợ của anh sao?
Nói tới đây, Ân Khuynh Nhan đột nhiên buông Diệp Mặc ra, giơ tay bắt lấy tai của Diệp Mặc hỏi:
-Có phải vợ anh ở cùng anh còn xấu tính hơn mấy cô gái kia hay không? Tôi cảnh cáo anh, về sau tôi sẽ ở bên cạnh anh, anh muốn đi tìm mấy cô gái kia cũng đừng nghĩ đến.
Vốn Diệp Mặc cho rằng chị Nhan vì hiểu lầm hắn mà xách tai hắn, không ngờ, cô chỉ nắm lấy tai của hắn, thậm chí lại biến thành vuốt ve.
Khuôn mặt Diệp Mặc đỏ bừng bừng, hắn cho rằng dì út này thật quá to gan.
-Có cái gì mà xấu hổ, chị Nhan không thể thích anh sao, tôi cũng không phải dì ruột của anh…
Ân Khuynh Nhan thấy bộ dạng xấu hổ của Diệp Mặc, trong lòng bỗng nhiên có chút vui sướng.
Đúng là không đếm xỉa gì đến là tốt, vài ngày trước mình còn xấu hổ không biết chui vào đâu, không ngờ hôm nay lại có thể trả thù được rồi.
-Cái gì, chị Nhan, chị nói chị không phải là dì ruột của tôi?
Diệp Mặc kinh ngạc chằm chằm nhìn Ân Khuynh Nhan hỏi, chuyện này từ trước đến giờ hắn không biết.
-Tất nhiên, tôi được sư phụ nhặt về, ngày trước tôi còn tưởng rằng chị không phải là chị ruột, hóa ra tôi mới không phải là thân thích…
Nói đến đây Ân Khuynh Nhan dừng đề tài này lại, vẻ mặt căng thẳng chằm chằm nhìn Diệp Mặc hỏi:
-Anh nói anh không biết chuyện này? Anh chưa có đọc nhật kí?
Diệp Mặc cười khổ sờ sờ lỗ tai nói:
-Tôi nói tôi chưa đọc xong, tôi chỉ là đọc đến đoạn sư huynh của côđến, sau khi cô nghi ngờ chị gái cô không phải con ruột cha cô rồi không xem nữa, sau đó thì không có thời gian để mà xem…
Khuôn mặt Ân Khuynh Nhan bỗng nhiên ửng đỏ, cô một tay đẩy Diệp Mặc ra, sau đó lớn tiếng với Diệp Mặc:
-Đưa cuốn nhật ký cho tôi ngay lập tức, nhanh lên…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










