[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 134 : Thân Hãm Tuyệt Cảnh (c666-c670)
❮ sautiếp ❯Chương 666: Thân Hãm Tuyệt Cảnh
Thân Hãm Tuyệt Cảnh
C
ái mà Diệp Mặc không biết chính là, trên một chiến hạm ở một nơi xa xôi lại có ba người đàn ông và hai người phụ nữ đang nhìn hắn chằm chằm.
Lúc bóng dáng của Diệp Mặc xuất hiện trước mắt thì cả năm người này đều kinh ngạc nhìn nhau, trong lúc nhất thời không ai nói gì, biểu hiện này của họ đã cho thấy họ quá hoảng sợ rồi.
– Hắn quả nhiên có loại dị năng thần bí này, thế giới này, chỉ có loại dị năng ấy, nếu không phải tôi tận mắt thấy thì tôi tuyệt đối sẽ không tin.
Qua một lúc, một người phụ nữ trong đó lên tiếng.
Bởi vì có người đã phá tan bầu không khí nặng nề nên lại có một người khác tiếp tục:
– Cứ coi như hắn ta lợi hại đi, đợi lát nữa hắn cũng phải chết không cần nghi ngờ Mấy người còn lại không nói gì, vì họ đều cho rằng lời của người vừa rồi đều đúng, Diệp Mặc vào trong đảo Băng Khôi thì chỉ có con đường chết.
Một người phụ nữ khác sợ ngây người, cô không ngờ người thanh niên mà cô đang giám sát trước mặt kia, cô lại quen biết, hắn tên Diệp Mặc.
Cô đã từng gặp hắn một lần, trước đây cô cho rằng Diệp Mặc chỉ là một cao thủ Cổ võ nhưng bây giờ hắn lại có bản lĩnh tới vô ảnh vô tung, mà lại không cần bất cứ sự giúp đỡ gì đã tới được đảo Băng Khôi.
Nếu Diệp Mặc ở đây, hắn đương nhiên nhận ra người phụ nữ này, cô chính là người phụ nữ bên cạnh bang chủ Chu Hoành Sinh ở Hồng Vũ bang.
Không sai, cô gái này đích thực là quân sư Hoàng Mân của Hồng Vũ bang.
Tuy tướng mạo cô bình thường nhưng tâm tư trong sáng, thông minh không ai sánh được, hơn nữa, hình như đối với cuộc sống bình thường ấy cô không có gì hứng thú.
Có thể nói tuy thế lực của Hồng Vũ bang ở San Francisco còn nhỏ nhưng hoàn toàn là nhờ công lao của cô.
Từ khi biết được Chu Hoành Sinh không phaỉ là người làm được đại sự nên cô lập tức rời khỏi Hồng Vũ bang.
Sau khi rời khỏi Hồng Vũ bang, Hoàng Mân có đi tìm Diệp Mặc, nhưng không tìm được.
Sau khi tới Bắc Sa, không biết sao họ lại biết danh cô nên đã mời.
Tuy Hoàng Mân vẫn trong bang hội San Francisco nhưng đối với một con quái vật như Bắc Sa, cô không phải rất hiểu, điều duy nhất cô biết là thực lực Bắc Sa rất hùng hậu, hơn nữa còn có nhiều căn cứ nghiên cứu khoa học, khẩu hiệu của bọn họ là kiến lập lên một thế giới thịnh vượng, hòa bình.
Nhưng sau khi vào Bắc Sa, Hoàng Mân mới hiểu được, tổ chức này muốn tiêu diệt toàn bộ quốc gia trên thế giới, thành lập một liên bang độc tài.
Cách làm của bọn họ và phương thức vơ vét của cải ấy chẳng có một chút hòa bình nào, đi đến đâu cũng chỉ có âm mưu, chết chóc.
Trong ý niệm ở Bắc Sa, bất kể một chính quyền nào cũng phải làm chủ, đều lấy máu tươi nhuộm lên, thế nên, đối với họ, giết hại, chết chóc mãi rồi cũng thành thói quen.
Nhưng Hoàng Mân nghĩ, đây vốn dĩ chỉ là một cái cớ.
Bởi vì thế giới bây giờ nhìn tổng quan mà nói đã hòa bình rồi.
Tuy Hoàng Mân đã muốn rời bỏ Bắc Sa từ lâu nhưng cô biết đến thì dễ mà đi thì khó.
Lần này cùng người Bắc Sa ngụy trang thành một con thuyền Nhật để thi hành nhiệm vụ, cô biết đây có thể là một cơ hội bỏ trốn, nhưng cô cũng biết, một khi bỏ trốn thất bại thì chỉ có một con đường chết.
Đang lúc Hoàng Mân khó nghĩ thì lại gặp Diệp Mặc ở đây, hơn nữa, Diệp Mặc chính là người vô ảnh vô tung đó.
Nếu nói điều mà giờ Hoàng Mân muốn làm nhất là gì thì đó là cứu Diệp Mặc, sau đó chạy trốn, nhưng trong lòng cô rất rõ, muốn cứu Diệp Mặc, điều này là không có khả năng vì giờ Diệp Mặc đang trên đảo Băng Khôi, cô không có cách nào liên hệ được với Diệp Mặc.
Về sự bố trí trên đảo Băng Khôi thì Hoàng Mân tuy không thể nói rõ hoàn toàn nhưng cũng biết ít nhiều.
Cô biết Diệp Mặc đã vào được đây, muốn chạy thoát thực sự rất khó.
Khi mấy người này bố trí cạm bẫy đã lấy tính cách của Diệp Mặc tính cả vào đó.
Trừ khi giết được mấy người trước mắt, nhưng cho dù cô giết mấy người này thì sẽ có những người khác tới, như vậy giống nhau cả, cô sẽ không cứu được Diệp Mặc.
Thế nhưng cứ cho là không thể cứu được Diệp Mặc thì cô cũng không muốn tiếp tục ở lại Bắc Sa nữa.
Cô muốn bỏ đi.
Cách hành động của Diệp Mặc, cô đã thấy, tuy hắn sát phạt quyết đoán nhưng những người bị giết ở San Franciso đều là những kẻ đáng giết, đối với con người này, cô cũng rất tán thưởng.
Cô muốn chạy chốn thì cơ hội lần này nếu không giữ chặt, lần sau nếu muốn chạy chốn e rằng rất khó khăn.
Nhưng ở đây, ngoài cô ra còn có bốn người khác nữa, cô nhất định trong thời gian ngắn nhất phải giết chết họ, sau đó không được kinh động tới tình cảnh của người còn lại mà rời khỏi chiến hạm này.
…
Diệp Mặc đã đi qua rất nhiều nơi, cũng đến rất nhiều hải đảo nhưng chưa thấy một hải đảo nào giống như đảo Băng Khôi này.
Nó đã để lại trong hắn một cảm giác tĩnh mịch.
Cứ coi là ở Nam cực băng thiên tuyết địa, Diệp Mặc cũng có thể cảm thụ được sự sống, nhưng ở đây lại không có chút sức sống nào.
Hắn có thể khẳng định, nếu trên đảo toàn bộ là môi trường sống như thế này, cứ coi như hắn có thể tìm thấy Trương Quật và Lý Hồ ở đây thì cũng chỉ là thi thể, tuyệt đối sẽ không có người sống.
Đảo này ngoài không có cơ hội sống sót ra còn khiến Diệp Mặc có loại cảm giác rất nguy hiểm nhưng hắn lại không biết được đó là nguy hiểm gì, đó chỉ là một cảm giác mà thôi.
Diệp Mặc dọc theo nham thạch trên đảo Băng Khôi, sau khoảng nửa tiếng thì đi tới một chỗ sâu, cuối cùng đã hiểu vì sao Hàn Tại Tân lại nói đảo này chỉ có mấy nghìn ki–lô-met vuông thôi.
Vì đảo này đã cùng với những núi băng tiếp nối với nhau, hơn nữa, diện tích lục địa chính cũng không quá lớn.
Vô số núi băng và vô số đảo nhỏ cùng liên tiếp nhau, hợp thành một đảo Băng Khôi kỳ quái.
Những núi băng này liên tiếp nhau và lục địa kia chẳng có gì khác biệt.
Sau một tiếng kiểm tra, Diệp Mặc đã xác định được đảo Băng Khôi mấy nghìn ki-lô-met vuông đó, nhưng diện tích thực tế trên lục địa tối đa chỉ có một trăm ki-lo-met vuông mà thôi, việc này sai số quá nhiều.
Đây tuy là một nơi không nhỏ nhưng Bắc Sa tuyệt đối sẽ không đem nghiên cứu của mình mà kiến tạo tại chỗ này, ngay cả tin tức cũng bị tiết lộ rồi.
Đây chính là một âm mưu.
Tuy Diệp Mặc không biết âm mưu đó có đúng là vì vài đội đặc chủng tinh anh đó không nhưng hắn lại có một cảm giác không được thoải mái.
Đã biết đây là một quần đảo băng sơn nên Diệp Mặc cũng không điều tra diện tích của băng sơn nữa.
Hắn cho rằng, coi như nơi này có bí mật, vậy bí mật đó cũng không có khả năng kiến lập trên băng sơn.
Hắn chỉ cần kiểm tra bộ phận lục địa là được rồi.
Một trăm ki-lo-met vuông tuy không nhỏ, nhưng điều tra của Diệp Mặc rất nhanh đã làm sáng tỏ toàn bộ.
Sau cùng, Diệp Mặc dừng lại ở một sơn cốc.
Trong sơn cốc này có một đống hỗn độn, dường như có rất nhiều dấu hiệu kiến trúc, nhưng đều không có cơ hội sinh tồn.
Ở phần cuối của sơn cốc có một con đường, Diệp Mặc liền dùng thần thức chuẩn bị tiến vào đó.
Thần thức của hắn vừa quét tới con đường bên cạnh thì ở cửa cách đó không xa có tìm được một con dao găm đã bị ăn mòn một nửa.
Diệp Mặc bước tới gần con dao găm trước mặt, quan sát một cách tỷ mỉ.
Con dao găm này dường như đã đâm vào thân của một vật gì đó, sau đó tạo thành vết tích này.
Xem ra mấy người bị mất tích rất có thể mất tích trong con đường này.
Diệp Mặc thở dài, nếu thật sự mất tích ở đây, hắn hầu như cũng không nhất thiết phải điều tra, bởi vì, nơi này không có sự sống, không có khả năng có người sinh sống.
Nhưng nếu hắn đã tới rồi thì hắn nhất định phải xem tới cùng, tuy biết không nhất thiết phải đi điều tra nhưng Diệp Mặc vẫn có dự định kiểm tra cho xong con đường này.
Nơi này không có sự sống, Diệp Mặc phải rất cẩn thận vì tuy là một tu chân giả nhưng tu vi cũng không cao, thậm chí còn rất thấp.
Nhưng hắn đã có một cảm giác kinh hồn khi đứng ở đầu đường.
Từ lúc tu chân tới nay, ngay cả bị người khác chỉ vào, hắn cũng không có loại cảm giác này.
Cảm giác này quá quái dị, nó khiến hắn rất không dễ chịu.
Hắn nghĩ tới cảm giác nguy hiểm sau khi vào đảo này, trong lòng thật khó chịu.
Tuy không hề dễ chịu nhưng Diệp Mặc nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn quyết định chuẩn bị đi vào con đường, nếu ngay cả dũng khí hắn cũng không có thì quá kém rồi.
Trước khi tiến vào, hắn lấy ra một viên Tinh nguyên đan, một viên Liên sinh đan bỏ vào trong miệng, dùng một ít chân khí đẩy đan dược vào sau đó khi xác nhận bốn phía chẳng có nguy hiểm gì, hắn chậm rãi tiến vào con đường.
Sau mười phút, Diệp Mặc đã đi tới cuối đường.
Ở đây không có bất cứ thứ gì, ngoài một hắc động to lớn.
Cái hắc động này với giếng đen giống nhau, còn có một cái cầu thang kéo dài xuống phía dưới.
Nếu Diệp Mặc chưa đi đảo Bali, cũng chưa có kiến thức về con đường ngầm, hắn khẳng định không biết hắc động là gì.
Nhưng bây giờ hắn vừa nhìn đã biết nhìn nó giống như một con đường ngầm dài.
Diệp Mặc dùng thần thức quét xuống dưới, con đường này dường như cùng với con đường ban đầu đó có chút không giống nhau.
Sau khi thần thức của hắn quét đến phần cuối thì quả nhiên là một tàu ngầm.
Nhưng mặt Diệp Mặc lập tức trở nên khó coi, thần thức của hắn xác định rằng đây là một loại tàu ngầm gì đó, bên trong có chứa đầy bom ngay cả Diệp Mặc cũng chưa nhìn thấy bao giờ.
Phản ứng đầu của Diệp Mặc chính là nghĩ, tất cả những việc mà mấy người này làm đều để đối phó hắn, mục đích chỉ là muốn hắn chết.
Nếu thực sự là như vậy thì mấy người này có một chút ngờ vực đối với năng lực của hắn, hoặc là biết được bản lĩnh của hắn nên rất sợ hãi, thế nên mới cố ý bố trí một cạm bẫy lớn thế để đợi hắn tới.
Thế nhưng những thứ này cũng không đúng, họ sao biết được mình nhất định sẽ tới? Hơn nữa, còn bày một trận lớn như thế để đối phó với mình?
Diệp Mặc nghĩ không ra, hắn lập tức đi ra ngoài, ở đây không phải là nơi ở lâu được vì hắn không có cách nào ứng phó.
Khi hắn vừa muốn xoay người ra thì đột nhiên cảm thấy không đúng, nếu mình không vào hắc động này, như vậy tính toán của mấy người này chẳng phải là vô dụng sao? Hắn nghĩ tới kế sách của tên Đông Phương Tê kia, kế sách của gã là một cạm bẫy nối tiếp một cạm bẫy.
Nếu nơi này thực sự có người nhắm vào hắn, vậy thì, tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Theo bản năng, hắn dùng thần thức quét xung quanh một cách cẩn thận, sau đó kiểm tra một cách kỹ lưỡng.
Khi Diệp Mặc hiểu rõ xung quanh là thứ gì thì mặt của hắn lại cau lại.
Thứ ở xung quanh con đường và nham thạch ở đây giống nhau y đúc, toàn bộ là bom tạo thành.
Nếu không phải hắn nhìn thấy kho bom này ở phần cuối con đường thì hắn đã không nhìn ra.
Không cần nói nham thạch hai bên đường, ngay cả phần đỉnh chóp và dưới chân đều là bom Khi Diệp Mặc trông thấy con đường này thì người hắn toát ra mồ hôi lạnh.
Hắn lập tức muốn xoay người.
Nhưng đang lúc hắn muốn xoay người thì bỗng nhiên bình tĩnh lại.
Tuy hắn không nhìn thấy camera ở chỗ nào, hắn khẳng định tất cả bây giờ đã bị người ta quản chế rồi, chỉ cần hắn xoay người, nói không chừng bom sẽ phát nổ.
Bất luận tốc độ của hắn thế nào thì chỉ cần xoay người, nhất định sẽ bị bom nổ bao vây.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 667: Lui Như Thế Nào
Lui Như Thế Nào
D
iệp Mặc biết, bất luận hắn có tốc độ nhanh đến cỡ nào, chỉ cần xoay mình, chắc chắn sẽ gây nổ mạnh.
Sở dĩ đến nay vẫn chưa nổ tung, không phải vì không muốn giết hắn mà là vì không biết rõ lai lịch của hắn.
Những người kia muốn đợi hắn vào Hắc Động, để nắm chắc phần thắng nhiều hơn mà thôi.
Nhưng nói cách khác, một khi hắn không muốn vào Hắc Động, nếu xoay người, bom lập tức sẽ nổ.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc càng trở nên tỉnh táo, kể từ khi tu chân, hắn đã trải qua quá nhiều nguy hiểm và những chuyện không biết rồi.
Nhưng chưa bao giờ lại bị bom bao vây như hôm nay, mà không ngờ hắn lại ở chính giữa đống bom tấn.
Tốt xấu gì Diệp Mặc cũng là người tu chân, không ngờ có ngày bị uy hiếp, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng, mà sự uy hiếp này hắn lại không có cách nào giải vây.
Nhưng Diệp Mặc rõ hơn ai hết, chỉ cần bom ở bốn phía nổ, dù bây giờ hắn đã là Trúc Cơ, không chừng hắn cũng không thể sống được, càng không cần nói đến Luyện khí trung kỳ.
Hắn đoán chừng kẻ trong bóng tối kia đã xem trọng hắn rồi.
Cho nên đến bây giờ vẫn chưa nổ, thậm chí còn đợi hắn vào Hắc Động rồi mới cho nổ.
Diệp Mặc nhanh chóng hiểu được đạo lý này, cho nên hắn chỉ có thể đi đến cửa Hắc Động, cẩn thận bước vào.
…
Theo dõi Diệp Mặc bước vào động qua màn hình, sắc mặt của Hoàng Mân thay đổi, cô nhìn người đàn ông tay đang khống chế bom nổ mà chỉ muốn ra tay ngay lập tức.
Hoàng Mân biết, chỉ cần bóng dáng của Diệp Mặc mất dần trong Hắc Động, bom sẽ nổ ngay.
– Tề Hoán, hắn đã vào, có thể ra tay rồi.
Sau khi nhìn thấy Diệp Mặc vào cửa động, cô gái kia liền lên tiếng.
Vừa nói tay cô vừa nắm chặt tay, có thể thấy trong lòng cũng rất lo lắng.
Cô gái đó biết, người không rõ hành tung này quá lợi hại, cho dù trước đó vẫn chưa xác định được người đến là hắn, ở Bắc Sa Diệp Mặc cũng rất có tiếng tăm.
Dù lúc này Diệp Mặc bị mai phục bom, nhưng còn về có thể giết được hắn hay không, cô vẫn chưa dám khẳng định.
Người đàn ông được gọi là Tề Hoán rất bình tĩnh, y nhìn chằm chằm màn hình camera nói:
– Đợi thêm một lát, đợi sau khi hắn vào sâu bên trong, sau mười giây tôi sẽ ấn kíp nổ.
Lúc đó dù hắn có bản lĩnh cao đến đâu, chết chắc chắn không cần nghi ngờ gì nữa.
Hoàng Mân đứng ở sau, cẩn thận đưa tay sờ con dao găm để trong túi, tuy trên người cô có súng, nhưng cô biết trong năm người trong phòng, bản lĩnh của cô đứng thứ ba.
Nhưng có một điều người khác không bằng cô, đó chính là cô rất giỏi tính toán.
Lúc này nhìn thấy Diệp Mặc đã vào Hắc Động, trong lòng cô thầm than thở, cô không có cách nào đi nói Diệp Mặc không cẩn thận, vì chuyện này không ai có thể ngờ tới cái hang động tự nhiên này lại là một âm mưu.
Diệp Mặc càng không thể ngờ tới, Hắc Động này là nhằm vào hắn.
Chính xác mà nói là Bắc Sa nhằm vào kẻ không rõ hành tung này.
Hiện tại Diệp Mặc xuất hiện, đã nói lên kẻ khiến Bắc Sa ăn không ngon, ngủ không yên kia chính là hắn.
Hai viên “tinh thạch Cực năng” của Bắc Sa bị mất, còn cả tình huống kỳ lạ của Đế quốc mặt trời đen ở hội đấu giá không lâu trên du truyền trước đây, vàng dự trữ của Đế quốc mặt trời đen bỗng nhiên biến mất, thậm chí còn có thông tin vàng dự trữ Mỹ cũng biến mất, vv… những chuyện này đều nói nên rằng có một người có khả năng kỳ lạ có thể đi lại tự nhiên mà không ai biết.
Nhất là đối với sự kiện mất tích “tinh thạch Cực năng”, người bị nghi ngờ là Lục Linh, sau này được chứng minh đây chỉ là lời nói vô căn cứ.
Rất nhiều người đều đoán người đó là Diệp Mặc của dược phẩm Lạc Nguyệt, nhưng cũng có người cho rằng không phải.
Hoàng Mân biết Diệp Mặc là người của dược phẩm Lạc Nguyệt.
Sau khi gia nhập Bắc Sa, cô cũng cho rằng người không rõ hành tung đó chính là Diệp Mặc.
Cho đến hôm nay nhìn thấy hình dáng của Diệp Mặc, cô mới biết, thì ra người này là Diệp Mặc.
Hoàng Mân lúc này lại càng ngạc nhiên với vị quân sư đoán người đó là Diệp Mặc, chỉ có anh ta đoán người đó là Diệp Mặc. hơn nữa còn lên kế hoạch đối phó với hắn và Lạc Nguyệt.
Theo lời quân sư đó, Diệp Mặc không chỉ là người của dược phẩm Lạc Nguyệt mà còn là một trong những người đứng đầu của Lạc Nguyệt, thậm chí còn là thành chủ.
Cho nên, tất cả kế hoạch của vị quân sư kia nói ép cao thủ bí mật kia phải ra mặt, chi bằng nói ép Diệp Mặc phải ra mặt.
Tin tức này vốn không phải người có trình độ như Hoàng Mân có thể biết được, nhưng lòng Hoàng Mân trong sáng, hơn nữa lại rất thông minh, rất nhiều kết luận đều là cô cùng đồng bọn bàn bạc, phân tích đưa ra.
Xem ra kết luận lúc này của cô hoàn toàn chính xác và phỏng đoán của vị quân sư kia cũng vô cùng chính xác.
Diệp Mặc không chỉ là người đã nhiều lần phá hoại Bắc Sa, mà còn là một trong những thành chủ của Lạc Nguyệt.
Nếu Diệp Mặc là người đứng đầu Lạc Nguyệt, vậy thì tuyệt đối không được để hắn bị nổ chết, càng không thể để thân phận bí mật của hắn bị lộ ra ngoài.
Một khi Diệp Mặc bị nổ chết, vậy thì kế hoạch đến Lạc Nguyệt báo thù của mình không thành rồi.
Nếu Diệp Mặc quả thật như lời quân sư của Bắc Sa nói, vậy thì hắn vô cùng quan trọng đối với Lạc Nguyệt.
Còn một vấn đề nữa là, một khi Mỹ biết được vàng dự trữ của mình bị Lạc Nguyệt đánh cắp, bọn họ sẽ nghĩ mọi cách để gây chiến với Lạc Nguyệt.
Nghi ngờ là một chuyện, nhưng một khi chứng minh được sự thật lại là chuyện khác.
Huống hồ Hoàng Mân cũng cho rằng quân sư của Bắc Sa nói đúng, cách hành động của Diệp Mặc ở San Francisco hoàn toàn giống với chính sách đối ngoại của Lạc Nguyệt gần đây.
Hoàng Mân giỏi tính toán là vì cô biết lúc nào ra tay là thích hợp nhất, một khi Diệp Mặc đã vào Hắc Động, thời gian này là khoảng thời gian mà người theo dõi chú ý nhất, lúc này ra tay là thời điểm có khả năng thành công nhất và thích hợp nhất.
Hiện tại lúc này, bóng dáng của Diệp Mặc đã mất hút trong Hắc Động.
Thời khắc Diệp Mặc biến mất trên màn hình, Hoàng Mân phóng dao găm, đồng thời rút súng ra.
Phản ứng của Hoàng Mân rất nhanh, có thể nói là vô cùng nhanh.
Nhưng phản ứng của cô nhanh, phản ứng của người khác cũng không hề chậm, cùng lúc cô vừa phóng dao găm và rút súng ra, cô gái bên cạnh cô đã cảm thấy có gì đó, trong chớp mắt cũng rút súng ra.
Thực ra Hoàng Mân cũng biết, cách chính xác nhất là đầu tiên phải giải quyết người bạn đồng hành gần nhất, sau đó mới giết gã điều khiển cho nổ bom.
Nhưng cô biết một khi thời gian chậm trễ lâu hơn một chút, bom sẽ nổ trước ngay.
Dao găm của Hoàng Mân vừa trúng gã điều khiển nổ bom thì súng của cô cũng nổ. trong thoáng chốc cô đã giết hai người, dao găm vừa sắc vừa chuẩn, lại ở trong tình huống trở tay không kịp nên gã điều khiển bom đã bị Hoàng Mân giết.
Trước khi ra tay Hoàng Mân đã biết, hành động của cô sẽ bị người bên cạnh phát hiện ra, cô không có khả năng tránh đạn nhưng sự thông minh của cô đã giúp cô thoát mạng.
Lúc nổ súng, người cô nghiêng sang một bên, đồng thời ngắm chuẩn hướng cô gái bên cạnh bắn một phát.
Quả nhiên, khi Hoàng Mân vừa mới né người, một tiếng “pằng” vang lên, đạn sượt qua lưng Hoàng Mân làm cô chảy máu, nhưng đạn của Hoàng Mân đã bắn trúng ngực cô gái kia.
Trong nháy mắt đã có ba người chết, 1 người bị thương, người đàn ông còn lại phản ứng hơi chậm, y dường như không hiểu vì sao có người lại đánh người của mình, nhưng khi phát súng thứ hai của Hoàng Mân vang lên, y đã kịp phản ứng.
Chỉ tiếc là y không có súng bên người, phản ứng đầu tiên không phải đi tìm súng mà là lập tức xông người đến ấn kíp nổ.
Đương nhiên Hoàng Mân sẽ không bỏ qua cơ hội này, cô bắn một phát súng vào giữa trán người đàn ông, tiếc là vẫn không thể ngăn sự việc lại.
Nhìn thấy ngọn lửa khủng khiếp bùng lên trên màn hình camera rồi nhanh chóng biến thành một mảng tối đen, Hoàng Mân thở dài, lẩm bẩm nói:
– Tôi đã giúp anh rồi, chỉ là vẫn không kịp ngăn cản, xin lỗi, tôi cũng phải chạy trốn tự cứu mình thôi.
Nói xong, Hoàng Mân liền tìm ít thuốc đắp vào lưng, dùng vải trắng buộc tạm, rồi thu dọn hiện trường, sau đó lấy toàn bộ cuộn phim camera mang đi rồi mới nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng nhỏ.
Cô rất rõ, đánh lén vừa rồi không phải khó khăn nhất.
Khó khăn nhất chính là làm thế nào trốn đi bây giờ.
Ban nãy đánh lén cô tính toán rất kỹ, người khác không đề phòng cô, hơn nữa lại là ra đòn bất ngờ.
Cho nên cô bị thương không nặng lắm, tuy máu ở lưng vẫn chảy không ít, nhưng Hoàng Mân biết đây chỉ là viết thương ngoài da.
…
Diệp Mặc vào trong Hắc Động đương nhiên là có mục đích, sau khi hắn vào sâu trong động, hắn liền làm thuật ẩn thân, đồng thời chạy ra khỏi Hắc Động với tốc độ nhanh nhất, xông thẳng ra con đường thông ra ngoài, phi kiếm của hắn biến thành lá chắn chân khí bảo vệ toàn thân cho hắn.
Đây là tốc độ nhanh nhất hắn có thể rồi, khi bước vào trong, vì hắn rất cẩn thận nên phải mất mười phút đi vào Hắc Động, nhưng lúc đi ra hắn chỉ dùng có mười mấy giây thôi.
Lúc nhìn thấy Diệp Mặc sắp vào gần cửa động, tiếng nổ mạnh vang khắp tứ phía và ngọn lửa bùng lên như dòng nước lũ mang theo cả người Diệp Mặc và đất đá bay lên.
Hình như khi bị nổ, Diệp Mặc đã kịp nuốt hai viên đan dược, tuy hắn đã cố gắng khống chế người mình không bay lên cùng đất đá, nhưng sức nổ quá lớn.
Dù Diệp Mặc đã đến cửa động, nhưng hắn vẫn bị thương nặng.
Không cần nói đến hắn không phải là tu sĩ Luyện Thể, dù có là đi chăng nữa, Luyện Khí tầng năm bị sức mạnh này làm cho nổ tung, nhất định cũng sẽ bị trọng thương.
Vì trong lúc nổ, Diệp Mặc đã vận chân khí toàn thân bảo vệ cơ thể nên sau khi chân khí toàn thân và phi kiếm bị xé nát, kinh mạch của hắn cũng bị phá vỡ ngay.
Nếu không phải hắn đã chuẩn bị trước hai viên đan dược, còn có phi kiếm hộ thân thì lục phủ ngũ tạng của hắn đã tan tành rồi.
“Ầm, ầm…” những tiếng nổ liên tiếp vang lên, bao nhiêu là đất đá mang theo cả lửa và băng tuyết lẫn vào nhau giống như bắn pháo hoa đầy trời vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 668: Gió Nổi Mây Phun
Gió Nổi Mây Phun
T
rong trận nổ có sức tàn phá mạnh mẽ, đảo núi tuyết ở xung quanh đảo Băng Khôi bị tách ra, vô số khối băng bị tách ra khỏi đảo Băng Khôi, bay lên ào ào.
Diệp Mặc bị một lớp đất đá và băng tuyết đè lên trên núi băng, mà chỗ núi băng này vì bị chấn động mạnh nên bay cách xa đảo Băng Khôi.
Đảo Băng Sơn bỗng phát ra nổ lớn, vô số những núi băng ở đảo Băng Khôi đều bị văng tứ tung, toàn bộ hải ngoại xung quanh đã là đủ loại núi tuyết, núi tuyết này giống như bong tuyết rơi rải rác, bay ra xung quanh mặt biển một cách không hạn định.
Khi vô số bom phát nổ những quân hạm kia vẫn luôn giám sát xung quanh.
Bọn họ chỉ chịu trách nhiệm về đảo Băng Khôi, nơi liên tục có người mất tích, nhưng không ngờ đảo này bỗng nhiên bị nổ tung, biến thành vô số những núi băng nhỏ.
Những quân hạm này liền tiến lại gần đảo Băng Khôi, bọn họ muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bởi vì trên biển xuất hiện rất nhiều núi băng nhỏ nên tàu chiến đành phải tránh những núi băng kia để đi.
Một chiếc thuyền nhỏ tách khỏi đội tàu chiến tới giữa mặt biển tối mịt mênh mông, rất nhanh nó đã lẫn trong những tảng băng trôi và không nhìn thấy được nữa.
Hoàng Mân không ngờ cô tháo chạy lại thuận lợi như vậy.
Vụ nổ sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý và những núi băng bị tách khỏi từ vụ nổ kia là nơi an toàn nhất để ẩn nấp.
Chiến hạm của cô giống như núi băng nhỏ nên sẽ không gây sự chú ý của người khác, điều cô muốn làm chỉ là chiến hạm của mình dựa được vào núi băng thì tốt.
…
– Cái gì? Đảo Băng Khôi bỗng nhiên phát nổ, hơn nữa đảo Băng Khôi lớn như thế đã biến thành vô số những núi băng nhỏ?
Sau khi nghe được tin tức này, Hàn Tại Tân im lặng không nói được gì.
Đảo Băng Khôi đã nổ rồi, vậy thì đám người Trương Quật và Lý Hồ có còn sống không.
– Diệp Mặc cũng không cần đi nữa.
Một lúc lâu sau, Hàn tại Tân thì thầm nói một câu, lúc này mới nhấc điện thoại lên gọi cho Diệp Mặc nhưng ông gọi một lúc lâu cũng không gọi được.
Hàn Tại Tân thở dài, đặt điện thoại xuống.
Điện thoại của Diệp Mặc không gọi được là chuyện bình thường.
Diệp Mặc không có thói quen sử dụng điện thoại.
…
Gần một đảo nhỏ ở biển Bering, chỗ này chính là nơi dừng chân của Bắc Sa, Diệp Mặc đoán không sai, sào huyệt của Bắc Sa chính là ở đây.
Tuy Bắc Sa có sản nghiệp lớn trên toàn thế giới, ở đâu cũng có căn cứ, nhưng trung tâm của bọn họ vẫn ở trên đảo.
Lúc này trong phòng họp quan trọng ở chỗ dừng chân của Bắc Sa, người đàn ông không thể nhìn ra tuổi tác quát lớn:
– Đảo Băng Khôi đã bị nổ rồi, vì sao lại không có tin tức gì báo về? Chuyện này rốt cuộc là ai phụ trách?
– Tàu chúng ta dùng là tàu của Nhật, hơn nữa đã thông qua lực lượng của người khác, tôi nghĩ có lẽ bây giờ bọn họ đang e dè tín hiệu truy tìm của quốc gia xung quanh.
Tề Hoán phụ trách việc này rất cẩn thận, chắc có lẽ không xảy ra sơ xuất gì, hơn nữa khả năng nhìn đại cục của Hoàng Mân người được phái đi rất được, dù Tề Hoán có làm sai chuyện gì, cô ấy cũng sẽ chỉ ra được.
Một giọng nói sắc bén vang lên.
– Không đúng, lúc này bất kỳ quốc gia nào cũng đều phát tín hiệu trở về, Tề Hoán bọn họ không thể không phát tín hiệu về.
Nếu có chuyện cấp bách, thì chính là bọn họ đã gặp chuyện phiền toái rồi.
Giọng nói khàn khàn lại vang lên, chỉ là sau khi nói xong, giọng nói này đã rơi vào trầm mặc.
Người đàn ông nói đầu tiên im lặng một hồi rồi mới lên tiếng:
– Lập tức nghĩ cách liên lạc với bọn họ.
Tôi muốn biết lần này kết quả mà chúng ta đã bỏ ra nhiều công sức là gì? Trước tiên hãy bảo bọn họ gửi màn hình giám sát về.
– Vâng.
Một người sau khi trả lời, liền lui ra ngoài.
– Anh Đông Phương, anh nói lần này người của chúng ta dẫn kíp nổ, có phải là vì Diệp Mặc? Tuy anh nói là hắn, nhưng tôi vẫn có chút nghi ngờ.
Tôi vừa mới nhận được tin, hắn xuất hiện ở Nam Cực.
Hơn nữa căn cứ ở Nam Cực của chúng ta cũng vì hắn mà tự nổ.
Hắn không thể trong một thời gian ngắn như thế đã xuất hiện ở Bắc Cực được? Nếu không phải là Diệp Mặc, anh nói người này là ai?
Giọng nói của người đàn ông trung niên trở nên dịu dàng hơn.
Thật lâu sau, giọng nói khàn khàn lên tiếng:
– Tôi cứ nghĩ người đó là Diệp Mặc, hắn rất thần bí.
Ít nhất tôi chắc chắn hắn là một trong những người chủ quản của Lạc Nguyệt, còn về vì sao trong khoảng thời gian ngắn như thế hắn từ Nam Cực đến được Bắc Cực, tôi nghĩ có lẽ đây là một khả năng thần bí của hắn.
Đáng tiếc chính là, nếu vụ nổ lần này là do hắn, thì chúng ta sẽ không bao giờ nghiên cứu được khả năng thần bí này.
– Thật đáng tiếc…
Lát sau người đàn ông trung niên mới thở dài một tiếng.
…
Nhà Trắng nước Mỹ, Turner đã nhận được tin về vụ nổ ở đảo Băng Khôi, ngay lập tức triệu tập cuộc họp Nhà Trắng.
Lúc này là thời điểm khó khăn nhất của Mỹ, một là sự trỗi dậy của Lạc Nguyệt, hơn nữa Lạc Nguyệt còn chiếm được đảo Sangiang, hai là vấn đề vàng dự trữ của Mỹ.
Đương nhiên điều quan trọng nhất là, Mỹ đã mấy lần nhằm vào Lạc Nguyệt nhưng mấy lần đều thất bại, không chỉ trên lĩnh vực quân sự mà cả chính trị và kinh tế cũng không có gì tốt đẹp.
Turner rất tức giận, nhưng ông biết tức giận cũng không giải quyết được gì, cái ông cần không phải là sự phẫn nộ mà là bình tĩnh.
Bây giờ đảo Băng Khôi đã nổ, ông liền lập tức triệu tập hội nghị Nhà Trắng, tuy một phần của vấn đề thảo luận liên quan đến đảo Băng Khôi, nhưng chủ yếu vẫn là đưa ra chính sách thỏa đáng đối phó với Lạc Nguyệt.
Bắc Sa có lớn mạnh đến đâu cũng chỉ là một tổ chức, chỉ đơn giản là một tổ chức, Mỹ bất cứ lúc nào cũng có thể đối phó được.
Mầm họa thực sự của Mỹ bây giờ chính là Lạc Nguyệt, chứ không phải là Bắc Sa.
Turner nhìn ra rất rõ, dù Bắc Sa thực sự có vũ khí lợi lại là Không Quỳ, vậy thì quốc gia muốn đối mặt với Bắc Sa cũng không chỉ có mình nước Mỹ.
Gần đây hội nghị Nhà Trắng diễn ra thường xuyên, cho nên Turner vẫn chưa tuyên bố nội dung hội nghị, nhưng nhiều người đã biết hội nghị này muốn làm gì rồi.
Mấy lần Mỹ muốn dùng vũ lực với Lạc Nguyệt, nhưng chưa tìm được thời cơ, lấy lần gần đây nhất mà nói, xâm lược Lạc Nguyệt vốn đã định, không ngờ vì bài nói chuyện của phu nhân Rhodes mà chấm dứt, điều này quả thực quá uất ức và buồn bực.
Turner nhìn thấy các nghị viên, nhân viên Nhà Trắng và nhóm cố vấn tham mưu đã đến đủ mới đứng dậy nói:
– Hôm nay mọi người ngồi ở đây, trong lòng luôn nghĩ rằng nước Mỹ của chúng ta vẫn là cường quốc số một thế giới bất luận trên phương diện quân sự hay kinh tế.
Nhưng hôm nay tôi rất tiếc phải nói với mọi người rằng, chúng ta bây giờ đã không còn là cường quốc lớn nhất nữa rồi.
Vàng dự trữ của chúng ta đã mất tích, mọi người đều biết, tôi không nói đồ của chúng ta đã bị ai lấy cắp, nhưng các vị ngồi ở đây đều biết, người lấy đồ của chúng ta chính là bọn cướp.
Nói tới đây, Turner nhìn phản ứng của mọi người, hài lòng nói tiếp:
– Lạc Nguyệt thành lập đến nay đã hơn một năm.
Nhưng một năm của bọn họ bằng với nửa thế kỷ phát triển của chúng ta.
Bọn họ không từ thủ đoạn, dùng vũ lực để uy hiếp cả thế giới này.
Có lẽ trong khi chúng ta đang ngồi uống sâm- panh ở cường quốc được coi là mạnh nhất về quân sự thì họ đã vượt qua chúng ta rồi.
Bất luận là về lực lượng khoa học kỹ thuật hay về hải quân.
– Hiện nay bọn họ đã chiếm đóng cả đảo Sangiang, cứ thế này, Ấn Độ Dương sẽ không có việc của hạm đội chúng ta nữa rồi.
Cứ tiếp tục thế này, hạm đội chúng ta có thể sẽ phải trốn trên Thái Bình Dương đối mặt với người dân mà khoác lác.
Có thể tiếp theo đây, không chỉ Lạc Nguyệt mà Hoa Hạ, Nga cũng sẽ từ từ phóng xúc tu lên đầu chúng ta.
Turner nói xong, không yêu cầu mọi người lên tiếng, chỉ nặng nề ngồi xuống.
Nói đến không khí của hiện trường, ông biết mục đích củamình đã đạt được.
Mỹ là quốc gia theo chủ nghĩa anh hùng, là quốc gia không cho phép nước nào mạnh hơn mình.
Bây giờ, một Lạc Nguyệt nhỏ bé lại dám bò lên đầu nước Mỹ, làm sao có thể nhịn được.
Suy nghĩ Turner muốn nhằm vào Lạc Nguyệt không cần phải nói ra thì mọi người cũng hiểu, nhưng tất cả đều biết muốn khai chiến với Lạc Nguyệt không phải là chuyện đơn giản.
Hood là ngoại trưởng Mỹ, tính cách của ông rất giống Turner, rất cứng rắn.
Đối với chuyện gần đây Mỹ liên tiếp bị Lạc Nguyệt tính kế, ông cũng khó chịu như vậy.
Lúc này, thấy mọi người đều trầm xuống, ông mới chủ động nói:
– Thực ra muốn đối phó với Lạc Nguyệt cũng không phải không có cách…
Thấy mọi người đều nhìn chằm chằm mình, Hood suy nghĩ một lát nói tiếp:
– Mọi người cho rằng hải quân Nga tiến vào vịnh bắc bộ và sự trỗi dậy của Lạc Nguyệt thì cái nào nặng hơn?
– Tôi cho rằng sự trỗi dậy của Lạc Nguyệt khiến cuộc sống hàng ngày của chúng ta khó khăn đi, địa bàn của bọn họ lấy từ tay chúng ta.
Hơn nữa phương thức hành động của bọn họ giống như một kẻ điên.
Trưởng ban An toàn Nuo Boen là người đầu tiên đáp lại lời của Hood.
Hood gật đầu nói:
– Tôi cũng nghĩ như vậy, sở dĩ lúc đầu chúng ta muốn đối phó với Lạc Nguyệt dùng lí do khác, là vì chúng ta biết một khi chúng ta quẳng lí do là trung tâm vũ khí hạt nhân cho Lạc Nguyệt, Nga chắn chắn sẽ bỏ phiếu phản đối.
Nhưng bây giờ đã khác, Lạc Nguyệt chiếm đảo Sangiang, rõ ràng là bọn họ cũng đang ngấp nghé eo biển Mallacca.
Eo biển này là con đường lưu thông cho hải quân Nga trở về căn cứ vịnh bắc bộ, nếu chúng ta ủng hộ Nga, cho phép họ trở về căn cứ vịnh bắc bộ, đồng thời xóa bỏ lệnh cấm đối với công ty xuất khẩu quốc phòng Nga, vậy thì mọi người nói Nga sẽ đứng về chúng ta chứ?
Những người ngồi đấy bừng tỉnh, tuy để hải quân Nga tiến vào vịnh bắc bộ một lần nữa là tổn thất lớn đối với Mỹ, nhưng tổn thất này đâu có đáng kể gì so với việc tiêu diệt Lạc Nguyệt.
Huống hồ một khi Lạc Nguyệt bị tiêu diệt, vậy thì trăm phần trăm Senna sẽ quay về trên tấm bản đồ nước Mỹ.
Thấy những người ngồi đây gật đầu đồng ý, Hood lại nói:
– Bây giờ chúng ta cần tạm thời bắt tay với Nga, cùng nhau đối phó với Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt sẽ không còn cách nào.
Mà Lạc Nguyệt gây ra vụ nổ hạt nhân ở Nam Cực, vi phạm điều thứ năm trong Điều ước Nam Cực, lý do này đã đủ để chúng ra cấm vận bọn họ rồi.
Chỉ cần Nga không bỏ phiếu phản đối, chúng ta có thể thông qua hội Liên Hợp quốc tiến hành cấm vận lần thứ hai đối với Lạc Nguyệt.
– Nếu Hoa Hạ bỏ phiếu phản đối thì sao?
Có người lập tức hỏi.
Hood khẽ mỉm cười:
– Trừ phi chúng ta công khai nói chúng ta ngầm cho phép hải quân Nga trở về căn cứ vịnh bắc bộ, bằng không, tôi dám khẳng định Hoa Hạ sẽ bỏ phiếu trắng.
Huống hồ Hoa Hạ cũng là một trong những nước ký Hiệp ước Nam Cực.
Chỉ cần chúng ta đưa ra, hội Liên Hợp quốc dù không muốn xảy ra chiến tranh cũng sẽ không thể không để ý đến Hiệp ước Nam Cực, cho nên chúng ta cần có sự đồng ý của Nga trước, không thì chế ước này sẽ không có cách nào thực hiện được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 669: Họa Phúc Khôn Lường
Họa Phúc Khôn Lường
K
hi Diệp Mặc tỉnh lại trời đã tối hẳn.
Hắn lập tức ngồi dậy, trước tiên chính là kiểm tra tình trạng vết thương trên người một chút.
Hắn bị thương rất nặng.
Nhưng may mắn trước đó hắn đã giữ lại một viên Liên Sinh Đan ở trong miệng cho nên vết thương nhanh chóng được bình phục.
Nếu không, hiện tại hắn chưa chắc đã tỉnh lại.
Tuy rằng rất nhiều kinh mạch bị đứt, nhưng hắn có Liên Sinh Đan, việc khôi phục cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Về phần này tình trạng vết thương ngoài da và xương gẫy, đối với Diệp Mặc mà nói đã không được tính là vết thương nữa.
Đối với hắn mà nói chỉ ở đan điền và kinh mạch bị thương mới là nguy hiểm nhất.
Trước tiên Diệp Mặc lấy ra thêm hai viên Liên Sinh Đan nữa, nuốt xuống.
Lúc này hắn mới bắt đầu kiểm tra tình hình xung quanh.
Sau khi kiểm tra, Diệp Mặc mới biết được, hắn đang ở trên một núi băng.
Xung quanh núi băng là nước biển, không có bất kỳ thứ gì khác.
Hắn suy nghĩ một chút, liền hiểu được nguyên nhân trong đó.
Hẳn là đảo Băng Khôi nổ tung đã khiến núi băng xung quanh bị nổ tung.
Mà hắn bị nổ bay lên, kết quả rơi xuống một núi băng trôi nổi ngoài biển.
Sau khi hiểu được điều này, Diệp Mặc thở dài một tiếng.
Hắn tự cảm thấy may mắn.
Nếu hắn còn đang ở trên đảo Băng Khôi, cho dù không bị nổ chết, cũng rơi vào trong tay những người đó rồi.
Xem ra khi hắn phát hiện lối đi trên đảo Băng Khôi là kho thuốc nổ, hắn liền lập tức phản ứng là đúng.
Nếu lúc ấy hắn lập tức xoay người, phỏng đoán chỉ một hai giây sau vụ nổ sẽ bắt đầu.
Như vậy lúc này hắn đã không có cơ hội ở trên núi băng.
Nói không chừng hắn đã chết từ lâu.
Lúc trước lựa chọn tiến vào động tối sau đó lại ẩn thân cấp tốc chạy trốn ra ngoài, quả nhiên là vô cùng chính xác.
Diệp Mặc phỏng đoán từ sau khi hắn rời khỏi đó đến lúc thuốc nổ bị nổ, chỉ cách khoảng mười mấy giây.
Mà chính mười mấy giây này khiến hắn có thể giữ được mạng sống.
Chuyện này khiến Diệp Mặc càng hiểu rõ, khi bị nguy hiểm, việc giữ đầu óc tỉnh táo quan trọng tới mức nào.
Tuy rằng là một lần vô cùng nguy hiểm, nhưng đối với hắn mà nói cũng là một khoản tài phú.
Đôi khi, không trải qua những việc này, vĩnh viễn không hiểu được đạo lý kia.
Tuy nhiên, hắn có thể trốn được, trừ đầu óc hắn bình tĩnh, hơn nữa còn có công lao của đan dược cùng với phi kiếm hộ thân cho mình.
Diệp Mặc chợt nghĩ tới phi kiếm.
Chắc lần này phi kiếm sẽ không bị rơi xuống biển giống như lần trước chứ?
Cũng may Diệp Mặc nhanh chóng phát hiện ra phi kiếm của hắn.
Phi kiếm và một ít bùn đất cát đá rơi bên cạnh hắn.
Chỉ có điều hiện tại phi kiếm đã mất hết linh tính, hoàn toàn không có khả năng dẫn hắn phi hành nữa.
Diệp Mặc cầm lấy phi kiếm, trong lòng cũng thầm kêu may mắn.
Nếu không nhờ có phi kiếm, hắn cũng không thể ngồi trên núi băng này.
Tuy rằng Phi kiếm bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng hiện tại hắn có một khối đá ngũ hành, hoàn toàn có thể chế luyện lại một chút.
Hơn nữa hiện tại hắn đã là luyện khí tầng năm trung kỳ lại có đá ngũ hành, chế luyện lại phi kiếm một lần nữa, tính năng của phi kiếm chắc chắn sẽ được nâng cao mà không hề giảm xuống.
Bất kể là biện pháp nào, Diệp Mặc biết, hiện tại chủ yếu nhất chính là trị thương cho mình.
Hắn cũng không biết mình đã rơi xuống núi băng này bao lâu, nhưng hắn nghĩ chắc hẳn không lâu lắm.
Lần này bị thương khiến Diệp Mặc càng thêm chắc chắn về ý định phải nhanh chóng đi tới thế giới nhỏ.
Ở bên ngoài, hắn hao tổn tâm tư muốn nâng cao tu vi của mình.
Đáng tiếc chính là hắn cố gắng thế nào, không có linh khí, không có dược liệu cũng vô ích.
Diệp Mặc vừa chữa thương, vừa nghĩ tới vụ nổ lần này.
Con đường thuốc nổ kia rõ ràng là có người bố trí tốt từ trước, Hơn nữa một vài người mất tích trên đảo Băng Khôi lúc trước, Diệp Mặc đã mơ hồ cảm giác được đây là một âm mưu cố ý nhằm vào hắn.
Người nào lại cố ý nhằm vào hắn? Hơn nữa còn bố trí cạm bẫy lớn như vậy ở trên đảo Băng Khôi này? Nếu như từ Dược phẩm Lạc Nguyệt gặp chuyện không may, đến chuyện chiến tranh bắt đầu, đến việc du khách mất tích trên đảo Bali, lại đến tinh anh các quốc gia mất tích ở trên đảo Băng Khôi, cùng con đường thuốc nổ cách đây không lâu.
Tất cả đều là cạm bẫy nhằm vào một mình Diệp Mặc hắn.
Như vậy người này thực sự rất nguy hiểm.
Cảm giác đứng ngồi không yên do Đông Phương Tê gây ra cho hắn lần trước lại dâng lên trong lòng hắn.
Lần đầu tiên hắn nhớ tới Đông Phương Đường.
Hắn nhớ rõ lần đầu tiên khi Đông Phương Đường và Shana kia đến Lạc Nguyệt đàm phán, gã vui mừng tức giận đều lộ rõ.
Ban đầu mình còn tưởng rằng gã thiếu kiên nhẫn.
Sau đó mới nhìn ra được gã làm cho đồng bọn Shana xem.
Từ lúc đó, Diệp Mặc đã biết Đông Phương Đường không phải là một nhân vật đơn giản.
Nếu như người kia thật sự lên kế hoạch cho những điều này, như vậy gã cũng thật là đáng sợ.
Ít nhất Đông Phương Đường biết mình là một trong những cao tầng của Lạc Nguyệt.
Đối với lai lịch của mình, thậm chí gã còn biết nhiều hơn cả Hàn Tại Tân.
Còn có lối đi trên đảo Bali kia, Diệp Mặc khẳng định trước đó Bắc Sa đã chuẩn bị tốt, chỉ có điều đúng lúc Lạc Nguyệt đóng quân nên gặp phải mà thôi.
Về phần vì sao Bắc muốn đào lối đi đó ở đảo Bali, thì hiện tại hắn còn chưa rõ ràng lắm.
Nhưng Diệp Mặc biết chắc chắn một điều, chính là Bắc Sa tuyệt đối không phải chỉ có một lối đi dự phòng này, mà vẫn còn nữa.
Cái mình phát hiện chỉ là một trong số đó mà thôi.
Hơn nữa lối đi dự phòng này của Bắc Sa đúng lúc nằm tại vị trí chiến lược quan trọng nhất trên đảo Bali cũng thực sự có thể chứng tỏ được vấn đề.
– Bắc Sa…
Diệp Mặc lạnh lùng nói một câu, sau đó nhắm mắt lại bắt đầu chữa thương.
Kinh mạch bị đứt bắt đầu chậm rãi lành lại.
Tuy rằng rất chậm, nhưng Diệp Mặc lại biết điều này chỉ là vấn đề thời gian.
Tuy rằng Diệp Mặc còn chưa tới mức Tích Cốc, nhưng trong nhẫn của hắn có rất nhiều thức ăn.
Trong quá trình chữa trị kinh mạch, chỉ cần đói bụng, bất cứ lúc nào cũng đều có thức ăn.
Theo thời gian trôi qua, Diệp Mặc nhanh chóng cảm giác được điểm bất đồng so với trước kia.
Việc điều trị kinh mạch của hắn rất chậm.
So với thời điểm bắt đầu điều trị vết thương, không biết đã chậm hơn bao nhiêu lần.
Nhưng cũng có một chút kỳ lạ.
Tuy rằng việc điều trị kinh mạch của hắn chậm, nhưng sau khi kinh mạch được điều trị lại trở nên thô dày hơn kinh mạch lúc ban đầu rất nhiều.
Diệp Mặc từng là tu sĩ Trúc Cơ, đương nhiên hắn biết kinh mạch càng thô dày thì tu luyện lại càng có lợi.
Bình thường sau khi tu luyện đến Trúc Cơ, kinh mạch sẽ có sự thay đổi rất lớn.
Nhưng thời kỳ đang luyện khí, cho dù tấn cấp cũng chỉ càng thêm cứng cáp mà thôi, chứ kinh mạch không trở nên thô to cường tráng giống như hiện tại.
Nếu không phải chân khí trong cơ thể hắn không tăng thêm, cảnh giới không thả lỏng, Diệp Mặc thậm chí còn tưởng rằng hắn đã tấn cấp rồi.
Tuy rằng Diệp Mặc rất muốn nhanh chóng chấm dứt việc chữa thương để chạy về Lạc Nguyệt, nhưng hắn cũng biết cơ hội này vô cùng hiếm thấy.
Nếu không phải là ảnh hưởng do núi băng tạo thành, thì chính là hiệu quả làm dịu của Liên Sinh Đan hắn đã dùng sau khi bị thương.
Hoặc là thuốc nổ đã kích phát tiềm năng của hắn, đột phá trước khi chết.
Bất kể thế nào, đây vẫn là một chuyện tốt.
Diệp Mặc nghĩ đến đây, liền lấy Liên Sinh Đan đặt ra bên ngoài, để bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra một viên nuốt vào.
Đồng thời hắn lấy một viên linh thạch duy nhất ra.
Cho dù hắn đang rất vội, cũng sẽ không bỏ qua cơ duyên này.
Bất kể điều này có liên quan tới thuốc nổ hay không, Diệp Mặc không có khả năng thử lại một lần nữa.
Người làm vậy chính là muốn chết.
Cho nên hắn nhất định phải nắm chắc lấy cơ hội lần này! Bởi vì kinh mạch mở rộng nghĩa là tư chất của hắn càng trở nên mạnh hơn.
Dưới tài nguyên giống nhau, hắn có thể tu luyện đến cảnh giới cao hơn.
Thật sự là Tái ông mất ngựa, họa phúc khôn lường.
Trong khi Diệp Mặc điều trị kinh mạch, thời gian dần dần trôi qua.
Diệp Mặc thậm chí đã quên hắn vẫn đang ở trên biển.
Thậm chí ở trên một núi băng trôi nổi ngoài biển.
Hắn gần như tập trung toàn bộ tinh thần vào việc điều trị và mở rộng kinh mạch.
Những việc khác đều không quan trọng.
Từ lúc đó trở đi, mặt biển xung quanh núi băng càng lúc càng thu nhỏ lại.
Diệp Mặc tránh ở một góc núi băng để điều trị kinh mạch chắc chắn sẽ không bị chú ý tới.
Lạc Nguyệt.
Nơi này lại tràn ngập bầu không khí chiến tranh.
Nguyên nhân thì rất đơn giản, bởi vì Lạc Nguyệt làm trái luật “Điều ước Nam Cực”.
Nước Mỹ ở trong cuộc họp liên hợp quốc trình ra báo cáo người da trắng trừng phạt Lạc Nguyệt, yêu cầu Liên hợp quốc xuất binh lần nữa tới Lạc Nguyệt Thành.
Chuyện này không khác mấy so với dự đoán của nước Mỹ, nhưng khác biệt rất lớn so với những quốc gia còn lại trên thế giới.
Bởi vì ở thời điểm bỏ phiếu biểu quyết, bọn họ vẫn tưởng rằng sẽ nước Nga sẽ bỏ phiếu bác bỏ.
Thật không ngờ bọn họ lại bỏ phiếu tán thành.
Mà quả nhiên Hoa Hạ trước sau như một vẫn bỏ phiếu trắng.
Điều khiến rất nhiều người không hiểu được chính là, nước Anh cũng bất ngờ bỏ phiếu trắng.
Như vậy đồng dạng với việc Liên hợp quốc xuất binh tới Lạc Nguyệt đã đạt được mục đích.
Liên hợp quốc lần thứ hai xuất binh tới Lạc Nguyệt, lý do là Lạc Nguyệt chỉ là nhân tố không hài hòa của quốc tế, dẫn tới vụ nổ vũ khí hạt nhân ở Nam Cực, đồng thời dùng vũ khí hạt nhân uy hiếp hòa bình của quốc gia, thúc ép Indonesia ký kết hiệp ước không bình đẳng.
Yêu cầu Lạc Nguyệt nhất định phải hủy bỏ quyết định thành lập chính quyền, trả lại Senna cho người dân.
Đối mặt với yêu cầu vô lễ này, đương nhiên Lạc Nguyệt không chút do dự liền từ chối, quả thực ngay cả nghĩ cũng không có.
Cho nên chiến tranh một lần nữa là điều không thể tránh khỏi.
Lần này Liên quân xuất binh sáu trăm ba mươi ngàn quân.
Nhưng bất ngờ là, lần này 99% cái gọi là đội quân duy trì hòa bình đều binh lính nước Mỹ.
Mà mặc dù được Liên hợp quốc đồng ý trừng trị quốc gia Lạc Nguyệt, một khi đến lượt quốc gia mình xuất binh, một đám đều đùn đẩy nhau, chỉ điều tượng trưng mấy người lính, thể hiện đã xuất binh rồi.
– Bọn khốn kiếp này…
Hoàng Ức Niên ở trên hội nghị quân sự Lạc Nguyệt mắng to.
Mọi người đều biết, tuy rằng lần này vẫn là Liên quân xâm lấn Lạc Nguyệt, kỳ thật chỉ là một quốc gia mà thôi.
Đó chính là nước Mỹ muốn đối phó với Lạc Nguyệt.
Mà nguyên nhân khiến nước Mỹ nóng lòng muốn đối phó với Lạc Nguyệt, mọi người không cần nghĩ cũng biết một vài điều.
Thứ nhất chính là Lạc Nguyệt đã khống chế đảo Sangiang.
Như vậy nơi kế tiếp Lạc Nguyệt muốn khống chế chính là toàn bộ Ấn Độ Dương.
Kết quả này, nước Mỹ tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Thứ hai chính là lượng vàng dự trữ của nước Mỹ mất tích.
Tuy rằng bọn họ bịt kín miệng, nhưng thiên hạ không có bức tường nào không có gió lọt qua.
Rất nhiều quốc gia vẫn nhận được một vài manh mối.
Đương nhiên chủ yếu nhất chính là nước Mỹ không dám trì hoãn thêm nữa.
Lạc Nguyệt mới xuất hiện chưa tới một năm, đã phát triển tới mức độ này.
Nếu cho Lạc Nguyệt thêm thời gian, bọn họ sẽ biến thành cái gì? Nước Mỹ căn bản cũng không có nơi sống yên ổn.
Bởi vì tất cả mọi người đã thấy, Lạc Nguyệt phát triển chủ yếu là hải quân.
Mà nước Mỹ cũng coi trọng đối với hải quân nhất.
Cứ như vậy, về sau ở trên Thái Bình Dương nhất định là có tranh đấu.
Cho nên lần này tuy rằng khai chiến rất miễn cưỡng, nhưng chung quy so với về sau đánh không lại Lạc Nguyệt, từng bước nhượng bộ vẫn tốt hơn nhiều.
Nói tóm lại một câu, nước Mỹ sợ hãi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 670: Diệp Tinh Khinh Thường
Diệp Tinh Khinh Thường
A
nh ấy vẫn chưa về…
Ninh Khinh Tuyết than nhẹ một tiếng nói.
Từ trước đến nay cô luôn ở cùng một chỗ với Lạc Ảnh.
Các cô được Hư Nguyệt Hoa nói cho biết Diệp Mặc đã đi đảo Băng Khôi.
Lạc Ảnh trầm mặc một hồi, giữ chặt tay Ninh Khinh Tuyết tay nói:
– Anh ấy không có việc gì đâu.
Em không cần phải lo lắng.
Tuy rằng an ủi Ninh Khinh Tuyết như vậy, nhưng trong lòng cô cũng cảm thấy lo lắng.
Từ lúc đảo Băng Khôi nổ tung đến nay đã hơn hai tháng, vẫn không có tin tức của Diệp Mặc.
Nếu không phải hiện tại Lạc Nguyệt lại gặp phải chiến tranh, các cô đã sớm đi tìm Diệp Mặc.
Nhưng cho dù các cô không biết nặng nhẹ, cũng biết hiện tại các cô rời khỏi Lạc Nguyệt chỉ gây thêm phiền phức.
Hơn nữa hiện tại có rất nhiều chuyện đều cần Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đứng ra làm chủ.
Diệp Mặc không có ở đây, các cô là vợ của Diệp Mặc, đây đã là chuyện đã được công khai.
Nếu lúc này các cô không thể ở lại với tác dụng ổn định Lạc Nguyệt, như vậy cho dù cuối cùng Lạc Nguyệt không có việc gì, cũng không phải là một chuyện tốt.
Bởi vì trước khi chiến tranh bắt đầu, đã không thấy Diệp Mặc, nếu hai người vợ của hắn cũng rời khỏi nơi này, nói vậy là có ý gì? Rất nhiều người sẽ suy đoán.
Nếu nói nơi này còn có một người không quá lo lắng về chiến tranh, đó chính là Diệp Tinh.
Ở trong đại hội, anh ta lại điềm nhiên như không có việc gì, nói:
– Tôi chỉ sợ bọn họ nhất định không đến.
Lần đầu tiên tôi có thể đánh khiến bọn họ trở thành cái sàng, thì lần thứ hai cũng có thể đánh bọn họ trở thành thứ giống như vậy.
Nếu như nói tới chuyện ra ngoài công kích quốc gia khác, Hư Nguyệt Hoa còn có chút lo lắng.
Nhưng với phòng ngự của Lạc Nguyệt, cô thật sự không phải quá để ý.
Bởi vì phòng ngự của Lạc Nguyệt đã từng trải qua khảo nghiệm.
Hơn nữa từ chiến tranh lần trước đến bây giờ, Lạc Nguyệt lại có thêm vũ khí bí mật mới.
Cô chỉ lo lắng Diệp Mặc ngã xuống mà thôi.
Diệp Mặc nói đi đảo Băng Khôi, mà hiện tại đảo Băng Khôi nổ tung, lại không có tin tức nào của Diệp Mặc truyền đến.
– Tôi đã cho rút người ở Đảo Sangiang về.
Hoàng Ức Niên phát ra oán thán xong, vừa lấy được điểm mấu chốt quân sự này, trong chớp mắt lại muốn cho ra ngoài.
Anh ta làm Thống soái hải quân thế này rất khó chịu.
Hư Nguyệt Hoa gật đầu nói:
– Chỉ có điều lần này thời gian di dân tới Lạc Nguyệt của chúng ta quá ngắn.
Chỉ tăng hai ba mươi nghìn dân.
Nếu có thêm thời gian một năm nữa, nói không chừng chúng ta sẽ tăng thêm mấy trăm nghìn người.
Diệp Tinh mỉm cười nói:
– Không cần phải gấp.
Chúng ta có vũ khí bí mật.
Chỉ cần lần này đánh bọn họ một trận thật đau, như vậy ít nhất chúng ta sẽ có thời gian năm năm đến mười năm hòa bình.
– Anh Diệp Tinh, sao anh biết?
Diệp Tử Phong kỳ lạ hỏi.
Diệp Tinh cười khổ vỗ vỗ đầu nói:
– Tôi cũng không biết vì sao mình biết được.
Dường như trong đầu tôi có rất nhiều đoạn ngắn chiến tranh.
Loại chiến tranh nhỏ này, thật giống như trẻ con chơi trò tập làm người lớn, cực kỳ đơn giản.
Những người trong này không có ai nghi ngờ bản lĩnh của Diệp Tinh.
Nếu nói Diệp Mặc là nơi được mọi người tín nhiệm nhất, như vậy người được tín nhiệm thứ hai chính là Diệp Tinh.
Nếu không nhờ có Diệp Tinh, không cần phải nói tới chuyện đi xâm lấn Indonesia, ngay cả lần trước Liên quân xâm lược Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt đã kết thúc.
Chỉ có Hư Nguyệt Hoa biết vũ khí bí mật mà Diệp Tinh đã nói là cái gì.
Bởi vì số lượng tên lửa đạn đạo của Lạc Nguyệt không thể tăng lên.
Hơn nữa hiện tại việc Lạc Nguyệt nhập khẩu vũ khí đã bị ngăn chặn nhất định.
Nói đúng hơn, về sau trên phương diện trang bị vũ khí, Lạc Nguyệt chỉ có thể dựa vào chính mình.
Khoảng thời gian sống bằng cách dựa vào nhập khẩu vũ khí này đã một đi không trở lại.
Diệp Tinh vốn khinh thường loại vũ khí nhập khẩu này.
Chỉ có điều không phải có tiền là có thể lắp ráp lên một dây chuyền sản xuất vũ khí.
Trải qua mấy tháng nỗ lực, anh ta nghiên cứu phát triển ra một loại hệ thống đạn đạo mới, gọi là “đạn đạo khí quỹ Mini”.
Đạn đạo khí quỹ Mini có thể tích rất nhỏ.
So với thể tích của một ít tên lửa đạn đạo gần như không đáng kể.
Chủ yếu nhất là cách chế tạo Đạn đạo khí quỹ Mini này rất đơn giản, lực nổ kinh người.
Khả năng nổ của loại đạn đạo này có thể vượt xa so với bom TNT bình thường.
Lúc trước, khi nước Nga hạn chế Lạc Nguyệt nhập khẩu số lượng tên lửa đạn đạo, Diệp Tinh đã bắt đầu nghiên cứu chế tạo loại đạn đạo Mini này.
Anh ta sống tại Lạc Nguyệt, hơn nữa anh ta lại rất thích nơi này, đương nhiên nên tính toán cho Lạc Nguyệt.
Diệp Tinh hiểu rất rõ, tuy rằng lực phòng ngự của Lạc Nguyệt kinh người, nhưng một khi chiến tranh thật sự bắt đầu, trong tình trạng Lạc Nguyệt dưới sự bao vây tấn công, cho dù Lạc Nguyệt có thể phòng ngự đến mấy, nếu không thể tiến công, sớm hay muộn cũng bị tiêu diệt.
Lạc Nguyệt muốn tiến công, nếu hoàn toàn dựa vào tên lửa đạn đạo của nước khác tuyệt đối là không được.
Cho nên anh ta cố ý nghiên cứu chế tạo loại đạn đạo khí quỹ Mini này.
Đạn đạo khí quỹ Mini áp dụng là quỹ đạo không khí, tinh chuẩn, uy lực lớn, tầm bắn xa.
Đương nhiên chỗ quan trọng nhất chính là Rađa bình thường căn bản không quét đến đạn đạo Mini này.
Nếu Diệp Mặc biết, hắn lập tức có thể nghĩ tới chuyện áp dụng hệ thống phản Radar vào đạn Mini giống như hệ thống phản Radar lúc trước hắn đã nhìn thấy ở tàu ngầm hạt nhân trên đảo Bali.
Mà đạn đạo Mini này lại có thể sản xuất ra, không sợ khi bị bao vây tấn công, không thể tiến công, phòng ngự lại trâu bò.
Dùng cách nói của Diệp Tinh, cũng đều là rác rưởi.
Chẳng những Diệp Tinh tin tưởng, ngay cả Hư Nguyệt Hoa cũng tin tưởng.
Sau khi trải qua chiến tranh lần này, nếu nước Mỹ muốn khiêu khích Lạc Nguyệt, cần phải cân nhắc một chút.
Mà lần này sở dĩ nước Mỹ dám khiêu khích Lạc Nguyệt, chính là vì biết Lạc Nguyệt không có đủ tên lửa đạn đạo, không có vũ khí phòng ngự.
Ngay cả phòng ngự cũng không tính là gì.
Lạc Nguyệt nhập khẩu bao nhiêu tên lửa đạn đạo, trong tài liệu cơ mật của nước Mỹ đều có rõ ràng.
Cho nên bọn họ không tiếc thiệt hại ở giai đoạn trước, giành lấy đại thắng ở giai đoạn sau cũng phải nắm được Lạc Nguyệt.
Thấy dường như mọi người bị lời nói của mình kích thích ý chí chiến đấu, Diệp Tinh lại nói:
– Chiến tranh lần này đối Lạc Nguyệt mà nói thật ra rất đơn giản, nhưng điều không đơn giản chính là chuyện tiếp theo.
– Diệp sư đệ, ý của cậu là gì?
Người đặt ra câu hỏi chính là Hứa Bình.
Hứa Bình là Thống soái của Lạc Nguyệt.
Anh ta biết năng lực quân sự của mình vẫn còn có khiếm khuyết, cho nên mỗi lần đánh giặc, anh ta sẽ không hạn chế sĩ quan cấp dưới phát huy năng lực của mình.
Nhưng anh ta nhất định phải nắm giữ tầm nhìn đại cục trong tay.
Sở dĩ Diệp Mặc giao quân đội cho anh ta, chính là sự tín nhiệm đối với anh ta.
Anh ta không thể khiến Diệp Mặc thất vọng.
Diệp Tinh lập tức nói:
– Kỳ thật những điều sau đây tôi sẽ nói mới là trọng tâm cuộc họp lần này của chúng ta.
Tôi khẳng định Liên quân dưới sự đả kích Đạn đạo khí quỹ Mini của chúng ta, tuyệt đối sẽ toàn tuyến tan tác.
Nhưng tan tác không có nghĩa là toàn quân bị diệt.
Cho nên, sau khi chúng ta chiến thắng Liên quân, phải lập tức chủ động xuất kích.
– Liên quân bị đánh bại, khẳng định sẽ không quay lại nữa.
Chúng ta căn bản không cần truy kích.
Hơn nữa hiện tại chúng ta mới có ba mươi nghìn quân mà thôi, sao có thể thừa thắng xông lên?
Úc Diệu Đồng cắm một câu.
Tuy rằng cô cũng không hiểu chiến tranh cho lắm, nhưng ba mươi nghìn người truy kích mấy trăm nghìn người, điều này có chút không hợp tình lý.
Diệp Tinh mỉm cười nói:
– Nếu chúng ta không truy kích, khẳng định bọn họ sẽ quay lại.
Vấn đề nằm ở chỗ khi Đạn đạo khí quỹ Mini lần đầu tiên đối địch, uy lực rất lớn.
Nhưng đạn đạo Mini này có một khuyết điểm.
Bên trong hệ thống phản Rađa và đường bắn ngược được trang bị rất đơn giản.
Đơn giản đến mức người khác nắm được vỏ đạn rỗng, vừa nhìn liền hiểu được rõ ràng, lập tức có thể sửa đổi được.
Một khi người khác sửa đổi được, quay lại công kích lần thứ hai, Lạc Nguyệt sẽ kết thúc.
Hơn nữa, hiện nay chiến tranh không phải dựa vào nhân số.
– Nhưng cho dù chúng ta đuổi tất cả bọn họ ra khỏi nơi này, bọn họ sẽ vẫn hiểu được, đây chỉ là một khoảng thời gian mà thôi.
Diệp Tử Phong cũng nghi hoặc hỏi.
– Điều này thì không giống như vậy.
Diệp Tinh lập tức nói:
– Một khi chúng ta đánh bại bọn họ, sau khi ký kết thỏa thuận, cho dù bọn họ muốn đến, cũng là chuyện một thời gian sau này.
Lạc Nguyệt chúng ta thiếu nhất chính là thời gian.
Chỉ cần qua khoảng thời gian này ” đạn đạo khí quỹ Mini’ đối với chúng ta mà nói đã là trở thành thứ rác rưởi vô dụng.
Bởi vì lúc đó, chúng ta đã có thứ mới tốt hơn.
Cho nên, lần này chúng ta nhất định phải đánh bọn họ thật đau, thậm chí giống như lần trước đánh khiến bọn họ toàn quân bị diệt…
Diệp Tinh nói, mọi người lập tức liền hiểu được.
Một khi lại đánh Liên quân một trận thật đau, như vậy thứ Lạc Nguyệt thiếu nhất là thời gian đã có.
Lạc Nguyệt hiện tại chính là cần thời gian để phát triển.
Một khi thời gian hòa bình càng dài, thật ra đối với Lạc Nguyệt lợi ích lại càng lớn.
– Còn một điều nữa tôi muốn nói với mọi người, bản lĩnh của Diệp Mặc sư huynh mạnh hơn so với tôi.
Mọi người không cần lo lắng cho sự an nguy của anh ấy.
Cho dù mấy năm anh ấy không trở lại, tôi cũng khẳng định anh ấy không có việc gì.
Diệp Tinh biết lúc này quan trọng nhất là ý chí chiến đấu.
Nhưng anh ta cũng không có nói sai.
Không ai hiểu rõ bản lĩnh của Diệp Mặc bằng hắn.
Là người có thể bay, có người có thể lấy được mạng của hắn, mới là chuyện lạ.
Hiện tại Lạc Nguyệt trở thành nơi mà thế giới nhìn chăm chú vào.
Bởi vì mọi người đều biết, hiện tại chỉ cần liên quan đến chiến tranh, như vậy khẳng định sẽ phát sinh ở Lạc Nguyệt.
Sau khi Lạc Nguyệt vừa chấm dứt chiến tranh được mấy tháng, lại phải đối mặt với sự bao vây tấn công của Liên hợp quốc.
Kỳ thật nói dễ nghe một chút là Liên quân lần thứ hai công kích Lạc Nguyệt.
Nói không dễ nghe một chút chính là nước Mỹ đơn phương xuất binh công kích Lạc Nguyệt.
Ánh mắt toàn thế giới lại tụ tập ở Lạc Nguyệt.
Nhưng lần này nước Mỹ với mục đích chính nghĩa phát động chiến tranh đối với Lạc Nguyệt.
Bởi vì Lạc Nguyệt dẫn nổ vũ khí hạt nhân ở nam cực, đây chẳng những ngang nhiên phá hỏng “Điều ước nam cực”, cũng tạo thành bức xạ hạt nhân cực lớn cho nam cực.
Người hiểu biết tình hình đều biết đây chỉ là nước Mỹ muốn chiếm đóng Lạc Nguyệt nên lấy một cái cớ mà thôi.
Bởi vì Lạc Nguyệt dẫn nổ vũ khí hạt nhân ở nam cực đã từ lâu, đến bây giờ mới chuyện xưa nhắc lại, đây không phải lấy cớ thì là gì.
Người không biết tình hình, một đám ở trên mạng giơ lên cao ngọn cờ chính nghĩa, trợ giúp nước Mỹ, trợ giúp Liên quân, công khai lên án hành động của Lạc Nguyệt đã phá hỏng hòa bình thế giới.
Lần này Tổng tư lệnh Liên quân là Thượng tướng lục quân nước Mỹ Erzha.
Người này từng tham gia chiến tranh vùng vịnh, chiến tranh Iraq.
Tác phong chiến đấu của gã có chút giống với cáo sa mạc Rommel năm đó, giỏi về lấy ít thắng nhiều.
Tuy rằng lúc trước Rommel là sĩ quan Đức quốc xã, nhưng người Erzha thần tượng là ông ta.
Gã cho rằng làm một sĩ quan ra chiến trường thì phải giống với Rommel.
Cuối tháng thứ ba sau khi Diệp Mặc rời khỏi Lạc Nguyệt, sáu trăm ba mươi ngàn Liên quân, trong đó lục quân có 330 ngàn người, hải quân có 100 ngàn người, không quân có 80 ngàn người, đội hải quân lục chiến có 120 ngàn người.
Trang bị vũ khí chủ yếu có: 1500 chiếc xe xe tăng, 3000 chiếc xe thiết giáp, 2000 cái máy bay chiến đấu, máy bay trực thăng là 1900 chiếc, quân hạm có hơn 160 chiến thuyền và vô số các loại máy điện tử gây nhiễu sóng.
Lực lượng khổng lồ như thế, dưới sự chỉ huy của Erzha tuyên chiến với Lạc Nguyệt Thành.
Sau chiến tranh vùng vịnh, một cuộc chiến tranh trên quy mô lớn nhất bắt đầu nổ ra trên Ấn Độ Dương!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










