[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 104 : Lập Tức Đưa Đi (c516-c520)
❮ sautiếp ❯Chương 516: Lập Tức Đưa Đi
Lập Tức Đưa Đi
T
hư bị Lương Thạch Quốc xé toạc, vứt trên nền.
Trần Trụy nhặt lên xem qua.
Không có câu nói kịch liệt nào, thậm chí có thể nói lời lẽ trong thư khá khách khí.
“Lương tiên sinh, hôm qua từ khi biết tinh thạch là vật quý của tổ chức, tôi đã mất ngủ cả đêm.
Không nói đến việc có tiền thưởng, cho dù không có tiền thưởng tôi cũng tính hôm nay đem tinh thạch trả lại cho các vị.
Nhận được tiền mặt của các vị, tôi đã rất ngại rồi, sao tôi có thể lấy đi một tấm chi phiếu quý giá như thế chứ? Đây không phải muốn tôi mất mặt sao?”
“Tuy tôi biết Lương tiên sinh chân thành có ý tặng tấm thẻ cho tôi, nhưng tôi suy nghĩ đi, suy nghĩ lại mình vẫn không thể nhận.
Tôi đem tấm thẻ cắm ở ngoài cửa đấy, mong Lương tiên sinh kiểm tra và nhận lại giúp.
Diệp Mặc tôi đường đường chính chính, cái gì không thuộc về mình, tôi nhất định không lấy.
Lương tiên sinh cũng biết tôi tuyệt đối không phải là người tùy tiện lấy đồ của người khác, nếu nhận tấm thẻ này của Lương tiên sinh, thực sự trong lòng tôi thấy rất áy náy.
Vì sợ Lương tiên sinh từ chối nên tôi đã viết lại cho anh bức thư này gửi tại quầy Bar, mong Lương tiên sinh nhận lấy, nhất định không được khách khí với tôi nữa”.
Không có kết cục, chỉ có mấy dòng đột ngột này mà thôi.
Trần Trụy xem xong liền nhìn Lương Thạch Quốc nghi hoặc hỏi:
– Lương tiên sinh, anh nói là Diệp Mặc biết trên tấm thẻ này có bom nên hắn cố ý để lại? Nên anh mới nói hắn ta vô liêm sỉ?
Lương Thạch Quốc đã bình tĩnh lại.
Gã nghe xong Trần Trụy nói liền cau mày đáp:
– Trước tiên hãy đưa tôi đến bệnh viện đã!
Sau khi đợi mấy người lên xe, Lương Thạch Quốc mới tiếp tục nói:
– Hắn ta chẳng phải là thần tiên nên hẳn không biết tấm thẻ này có vấn đề.
Tôi nói hắn ta vô liêm sỉ là vì hắn đã nhận mười tỷ của ta mà không nói năng gì, ý của hắn bây giờ lại là nhận thẻ này sẽ làm ảnh hưởng tới danh dự của hắn, thậm chí còn tính đem tinh thạch trả lại cho ta mà không có ràng buộc gì, anh có tin hắn không? Chỉ cần thấy tốc độ chuyển khoản của hắn nhanh như vậy là biết hắn thật sự quá vô sỉ rồi.
Hắn ta thì quang minh lỗi lạc cái quái gì chứ?
Lương Thạch Quốc nói đến phần sau thì không kìm được liền nói tục.
Trần Trụy lại nhíu mày nói:
– Chỉ huy Lương, nhưng tôi cảm thấy việc này có chút hơi kỳ quặc.
Nếu Diệp Mặc thật sự không biết trên thẻ có bom thì sao hắn không đem thẻ này và phong thư giao cho nhân viên phục vụ kia mà lại tách ra? Tôi cũng thấy tên Diệp Mặc này rất vô liêm sỉ, nhưng một người vô liêm sỉ như vậy, đối với cái thẻ mấy đáng giá trên triệu này, sao hắn lại không muốn chứ? Tuy mấy triệu kém xa so với mười tỷ nhưng có ai lại ngại nhiều tiền không?
Vốn dĩ muốn hại Diệp Mặc lại không hại được, ngược lại còn làm cho bản thân Lương Thạch Quốc bị thương khiến gã tỉnh táo lại.
Đúng thế, những việc này rõ ràng là có vấn đề dễ thấy, trong cơn thịnh nộ gã đã quên tự hỏi mình.
Giờ đã nghĩ ra, tại sao Diệp Mặc lại phải làm như vậy? Nếu nói Diệp Mặc biết có bom trên thẻ này, nếu muốn nổ chết Lương Thạch Quốc thì tại sao không đem thẻ để ngoài căn phòng bí mật mà lại đặt ở ngoài cửa một căn phòng khác?
Lương Thạch Quốc chợt thấy gã không thể nhìn thấu con người tên Diệp Mặc kia, hắn làm từng việc dường như trong dự đoán của gã nhưng kết quả lại ở ngoài dự liệu.
Chẳng lẽ đây là ngẫu nhiên? Lương Thạch Quốc tuyệt đối không tin có nhiều việc ngẫu nhiên vậy.
Nếu gã tin thực sự có nhiều ngẫu nhiên thế thì Lương Thạch Quốc gã không thể đến được vị trí bây giờ.
Nhân tài Bắc Sa đông đảo, vậy dựa vào cái gì Lương Thạch Quốc gã được quản lý phần này?
– Trần chấp sự, Pierre chấp sự, chúng ta giờ không đến bệnh viện nữa mà lập tức tới sân bay, tinh thạch giờ đang ở trên người tôi, chúng ta hãy lập tức mang tinh thạch về.
Để tôi cầm không được an toàn.
Còn vết thương của tôi chỉ là một vết thương nhỏ, chỉ cần băng bó qua loa là được rồi.
Lương Thạch Quốc quyết đoán, chiếc xe quay đầu lại hướng về phía sân bay.
Ở đây Lương Thạch Quốc nói một là một, việc mà gã đã nói thì chẳng có ai phản đối.
Vốn dĩ trước đó là tới bệnh viện nhưng xe lại quay đầu lại hướng về phía sân bay Lạc Thương.
Nhưng hắn không ngờ ba người Lương Thạch Quốc lại chuyển hướng tới sân bay.
Nhưng hắn chẳng cần để ý, cho dù bọn họ giờ có lên máy bay thì hắn cũng sẽ bám theo.
Đối với Diệp Mặc mà nói thì theo dõi ba người đó không có gì áp lực.
Lương Thạch Quốc đúng thật là bản lãnh, nửa giờ sau, họ lên máy bay về Hồng Kông.
Trong thời gian này có thể lên phi cơ, nếu không có năng lượng nhất định thì tuyệt đối không được.
Máy bay cất cánh rất nhanh, Diệp Mặc cũng đạp kiếm theo sau, trong lòng hắn thầm giận tốc độ của phi cơ này quá chậm.
Hai tiếng sau, máy bay đã đáp xuống sân bay quốc tế Hồng Kông.
Ba người Lương Thạch Quốc vừa xuống sân bay, lập tức đã có xe đón họ đi.
Diệp Mặc theo họ tới một trạm xăng dầu ở ngoại ô Hồng Kông thì dừng lại.
Đến bên ngoài trạm xăng, Diệp Mặc mới biết nơi này chính là nơi nghị sự của Bắc Sa.
Văn phòng phía trên rất đơn giản nhưng vài nhân viên kia, Diệp Mặc thoạt nhìn đã biết không phải hạng người đơn giản, thậm chí có hai người tu vi đến Hoàng cấp.
Điều quan trọng nhất là trạm xăng dầu này còn có một tầng hầm ngầm xa hoa rộng lớn, chỉ có điều cửa vào rất bí mật.
Diệp Mặc có chút lo lắng thuật ẩn thân của mình sẽ bị lộ.
Tuy hắn đã là luyện khí trung kỳ rồi nhưng tên Trần Trụy kia là một Địa cấp đỉnh cao, một khi y phát hiện chân khí dao động của mình thì chuyện có thể nhìn ra ẩn thân thuật không phải điều khó khăn.
Giờ Trần Trụy và Pierre đang đứng ở lối vào, muốn vào phải đi qua hai gã này, điều này tuyệt đối là không thể.
Đang lúc Diệp Mặc không biết làm sao thì di động của Trần Trụy reo lên, y nhận điện và cẩn thận nói gì đó.
Diệp Mặc biết đây là một cơ hội, Trần Trụy giờ đang nghe điện thoại, nhất định y sẽ không cảm nhận được chân khí dao động của mình, chỉ cần hắn cẩn thận một chút là được rồi.
Còn Pierre là một người dị năng, Diệp Mặc biết dù gã có lợi hại như Trần Trụy cũng không có cách nào cảm nhận được dao động chân khí của hắn.
Quả nhiên Diệp Mặc hữu kinh vô hiểm đi theo Lương Thạch Quốc xuống tầng hầm ngầm.
Trong tầng hầm có bốn gã áo đen được vũ trang đầy đủ đang đứng, đều gần là những cao thủ Hoàng cấp, nhưng trước mặt Diệp Mặc đây chỉ là con sâu con kiến thôi.
Vốn dĩ Diệp Mặc còn lo lắng trong này còn có mấy cao thủ Địa cấp nữa nhưng thật không ngờ ngay cả một cao thủ Hoàng cấp cũng không có.
Nhưng nghĩ lại, bên ngoài có nhiều người tu luyện Cổ võ như vậy, dù sao luyện Cổ võ cũng không dễ gì.
Xem ra lần trước bốn tên Huyền cấp bị mình giết đó có chút địa vị ở Bắc Sa, chẳng trách Lương Thạch Quốc không định sẽ bỏ qua cho mình.
– Chỉ đạo Lương, anh bị thương?
Người nói là một người phụ nữ xinh đẹp đầy đặn, cô ta nhìn thấy bả vai Lương Thạch Quốc đang băng bó liền cau mày hỏi.
Tuy nhiên nét mặt lại chẳng có chút an ủi nào, ngược lại giọng điệu lại có chút chất vấn.
Lương Thạch Quốc khoát tay đáp:
– Chị Linh, bây giờ không phải lúc nói điều này.
Đồ vật tôi đã cầm về đây rồi, giao nó chị, thì tôi sẽ xong việc.
Nó trên người tôi phút nào là dày vò tôi phút ấy, chị xem trước một chút đi.
Nói xong, Lương Thạch Quốc liền lấy viên tinh thạch trong túi áo ra, đặt trước mặt người phụ nữ.
Người phụ nữ được gọi là chị Linh này sau khi nghe Lương Thạch Quốc nói cũng không hỏi thêm gì nữa mà cầm lấy tinh thạch nhìn một cách kỹ càng, sau mới gật đầu nói:
– Đúng vậy, đây là tinh thạch thật.
Chỉ đạo Lương, thật vất vả cho anh rồi.
Đợi lát nữa Khúc lão tới, tôi sẽ đem thứ này và Khúc lão cùng đi.
Giờ đồ vật thì đã tìm ðýợc rồi, anh hãy ký tên đi.
Lương Thạch Quốc ký tên xong liền thở dài.
– Chỉ đạo Lương, hình như anh có gặp một ít khó khăn? Tinh thạch này đúng là lấy về từ chỗ tên Diệp Mặc ấy phải không?
Lúc này, người phụ nữ được gọi là chị Linh ấy liền hỏi một câu kỳ quái, từ trước tới giờ, hình như cô chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của Lương Thạch Quốc Lương Thạch Quốc gật gật đầu:
– Đúng vậy, lần này bên ta tổn thất rất thê thảm và nghiêm trọng, tôi đã báo cáo lên trên.
Còn việc phải đối phó ra sao với tên Diệp Mặc kia, tôi đang đợi thông báo của cấp trên.
Lời của Lương Thạch Quốc vừa nói xong thì có hai người từ bên ngoài bước vào, một người là ông lão hơn sáu mươi, còn người kia là một gã đàn ông chừng ba mươi.
– Khúc Lão …
Lão già này vừa tới, Lương Thạch Quốc và người phụ nữ kia đều hỏi thăm rối rít.
Người được gọi là Khúc lão ấy gật gật đầu nói:
– Chuyện của tiểu Lương làm quá bình thường, cũng may cuối cùng đã đem được tinh thạch về, còn về mười tỷ đô la Mỹ kia tuy đối với chúng ta rất quan trọng, nhưng so với tinh thạch thì chẳng là gì.
Nhưng tiểu Lương biết trong chớp mắt Diệp Mặc có thể giết chết hai mươi bảy cao thủ đồng thời nổ súng, thậm chí bao gồm cả bốn gã Huyền cấp nữa, sơ sót như thế, sai lầm nối tiếp sai lầm, việc này tôi không làm chủ được, nhất định phải báo lên trên.
Người phụ nữ kia có chút kinh ngạc nhìn lão già hỏi:
– Chỉ đạo Lương còn phạm phải sai lầm khác ư?
Lão già liền gật đầu đáp:
– Tiểu Lương sau sai lầm biết cách chủ động đàm phán với Diệp Mặc lấy lại tinh thạch là rất tốt.
Nhưng Diệp Mặc đã phá hủy ba cái camera trong mật thất thì họ lại không biết, đây là việc thứ nhất.
Sau khi tiểu Lương biết việc này nhưng lại không coi trọng, ngược lại muốn qua tấm thẻ bom ra tay với Diệp Mặc, đây là sai lầm thứ hai.
Khúc Lão nói tới đây liền lạnh lùng nhìn Lương Thạch Quốc thản nhiên nói:
– Tiểu Lương, cậu cho rằng người trong thời gian ngắn ngủi ấy có thể phát hiện ra mấy cái camera kia sẽ không phát hiện ra vấn đề trên tấm thẻ ấy ư? Anh ngày càng ngày càng trở lại giống anh của hai năm thuận buồm xuôi gió trước.
Nếu không phải anh đã đem được tinh thạch về hoặc nói tên Diệp Mặc kia không biết được tác dụng của tinh thạch, anh đã chết trăm lần rồi.
Bắc Sa chúng ta, cộng cả năm tên cao thủ Địa cấp hậu kỳ, lần này không những phái cho anh một gã mà còn phái cả Pierre theo anh, nhưng anh đã làm mất bốn gã Huyền cấp và hai mươi ba thành viên tinh anh rồi.
Lương Thạch Quốc cúi đầu, mồ hôi lạnh trên trán chảy ra, không dám nói lại chữ nào.
Khúc Lão dường như thấy được mình có phần hơi quá, liền hạ giọng nói tiếp:
– Tuy nhiên cậu lại đem được tinh thạch Cực năng về, vậy có thể giữ được mạng.
Còn về việc đối phó với Diệp Mặc thì giờ tổ chức của ta chưa có ai là đối thủ của hắn.
– Diệp Mặc lợi hại như vậy sao? Tổ chức của ta không có ai là đối thủ của hắn ư?
Người phụ nữ tên chị Linh thốt lên, giọng điệu vô cùng kinh ngạc và khiếp sợ.
Lão già kia gật đầu thận trọng:
– Tuy không dám khẳng định, nhưng hẳn không sai.
Chỉ có Mộc Trấn không biết có phải là đối thủ của hắn không nữa, nếu Mộc Trấn cũng không đánh được hắn thì đối phó với Diệp Mặc chỉ có thể chọn bao vây tấn công.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 517: Đánh Tráo Ngay Trước Mắt
Đánh Tráo Ngay Trước Mắt
B
ao vây tấn công.? Chúng ta bây giờ sẽ động thủ với hắn sao? Hoặc là chúng ta trước tiên có thể đả kích thế lực sau lưng hắn.
Người thiếu phụ tên chị Linh lại hỏi lần nữa Khúc Lão lắc đầu nói:
– Bây giờ không phải là lúc động thủ với hắn, hơn nữa hắn có thể lấy ra tinh thạch cực năng là vì hắn không biết giá trị của tinh thạch, còn cả một điều đến hiện tại hắn cũng không muốn động thủ với chúng ta.
Về phần đả kích thế lực sau lưng hắn, bây giờ cũng không phải lúc.
– Diệp Mặc con người này, chúng ta điều tra rất kỹ càng, hắn chính là một con chó điên.
Theo như tin tức mới nhất mà chúng ta điều tra được, Hợp Lưu phái và Điểm Thương thiếu chút nữa là diệt môn, chính là do hắn gây nên.
Còn đệ nhất ẩn môn Hồ Lô Cốc, Hoa Hạ, gần đây hầu như không có tin tức gì.
Chúng ta cũng hoài nghi có quan hệ với hắn, tuy rằng hắn bây giờ cũng không diệt nổi Hồ Lô Cốc, nhưng cái loại điên cuồng trả thù như hắn, ta đoán chừng Hồ Lô Cốc cũng sợ hắn, vì vậy, hiện tại vẫn chưa phải là lúc chúng ta lật mặt với hắn.
Chúng ta không có thời gian và tinh lực để lãng phí cho hắn, khi thời cơ tới sẽ có người tự động tiêu diệt hắn.
Diệp Mặc trốn ở một bên, muốn ngay lập tức ném một quả cầu lửa tiêu diệt Khúc lão, nhưng hắn biết hiện tại hắn không thể manh động.
Bắc Sa, bây giờ đang rất kiêng kị, hắn không thể không kiêng kị Bắc Sa, hắn không không chỉ một mình, một khi chọc giận Bắc Sa thì…, điều hắn muốn chính là làm sao bảo vệ cho người ở bên cạnh hắn.
– Lương Thạch Quốc, Trần Trụy và Pierre hiện tại đều ở lại, đến lúc đó cùng ta trở về tổng bộ, anh lập tức quay trở lại.
Đồng thời chú ý hành tung của Diệp Mặc, hồi báo kịp thời, trước khi nhận được thông báo từ trên, tuyệt đối không được phép bắt cóc người nhà hắn.
Lão già nhìn chăm chăm vào Lương Thạch Quốc, giọng điệu có chút nghiêm nghị.
– Vâng, Khúc lão.
Lương Thạch Quốc không dám có bất kỳ phản bác nào, vội vàng đáp lại.
Sau khi Khúc lão nói xong, sắc mặt dịu đi, lão nhìn người thiếu phụ kia nói:
– Tôi cần kiểm tra tinh thạch cực năng một chút, nếu xác nhận, ngay lập tức gói lại và đưa đi ngay cùng với một viên khác.
– Vâng, Khúc lão.
Người thiếu phụ này đem thạch đá cực năng mà Lương Thạch Quốc mang tới mang ra phía trước bàn hội nghị cho Khúc lão, đồng thời đưa ra một rương màu vàng.
Diệp Mặc chú ý tới rương màu vàng này cùng với cái hắn lấy được giống y hệt nhau, hắn lập tức biết ngay ở phía trong còn có một viên tinh thạch khác.
Hắn còn lo mình lần này đến không có thu hoạch gì, nơi này quả vẫn còn một viên tinh thạch, nói như vậy thì hôm nay có hai viên tinh thạch nhập trướng rồi.
Khúc Lão kiểm tra một chút viên tinh thạch chị Linh mang tới, gật gật đầu, mở rương ra đặt viên tinh thạch đang cầm trong tay song song với một viên tinh thạch khác, dùng vải bố màu vàng che lên.
Vừa lúc đó, Diệp Mặc lấy tốc độ cực nhanh, đổi 2 viên tinh thạch bằng hai viên đá bình thường ngay trước mặt Khúc lão.
Bởi tốc độ của hắn quá nhanh, lại có thuật ẩn thân hỗ trợ nên không ai có thế nhìn ra được, đến lúc Khúc lão đóng rương lại.
Diệp Mặc mừng thầm trong lòng may là Trần Trụy không vào trong, một khi Trần Trụy ở bên trong này, rất có thể cử động của hắn sẽ bị phát hiện.
Sau khi lấy được đồ hắn lập tức rời đi, hắn vừa đi ra ngoài cửa ra vào, liền nghe thấy trong tầng hầm ngầm hô to một tiếng.
Bị phát hiện nhanh như vậy sao? Diệp Mặc trong lòng hết sức kì lạ.
Thần thức của hắn lập tức hướng vào trong, quả nhiên phát hiện rương màu vàng lại bị mở ra, hơn nữa tất cả người ở bên trong thần sắc tái nhợt, Khúc lão mặt cắt không còn giọt máu.
Nghe được bên trong có tiếng kêu to, Trần Trụy với tốc độ nhanh nhất xẹt qua bên người của hắn, vọt vào tầng hầm ngầm.
Cơ hội tốt, hắn không một chút nghĩ ngợi, lập tức nhảy khỏi tầng hầm rất nhanh ra trạm xăng liền bước lên phi kiếm hướng thẳng về phía Lạc Thương.
Vì không để cho Lương Thạch Quốc hoài nghi, hắn nhất định phải đi Lạc Thương chuyến nữa.
– Có chuyện gì vậy, Khúc lão?
Trần Trụy tuy rằng cấp bậc tương đối thấp nhưng bởi anh ta là người tu cổ võ, hơn nữa còn là người tu cổ võ tương đối cao, cho nên địa vị khá siêu nhiên.
Anh ta ở trước mặt Khúc lão cũng không để ý đến Lương Quốc Thạch.
– Tinh thạch vừa có kẻ đánh tráo rồi.
Chị Linh sắc mặt tái nhợt, ở bên trong đèn đuốc sáng trưng hơn nữa rương màu vàng vẫn đặt trên mặt bàn, có thể nói con mắt của tất cả mọi người ở đây đều nhìn vào rương màu vàng này, vậy mà trong nháy mắt đã bị kẻ nào đó đánh tráo, biến thành hai hòn đá vô dụng, điều này thật là khó chấp nhận được.
Mà tinh thạch này từ lúc đặt vào trong cho đến lúc đóng lại, rồi đến lúc mở ra, chỉ có mình Khúc lão, hoặc là nói chắc chắn là sau khi trong rương có hai viên tinh thạch, chỉ một mình lão sờ qua rương màu vàng này.
Nhưng nếu nói là Khúc lão đánh tráo thì khả năng cũng không lớn, thứ này vốn dĩ là do lão mang đi, hơn nữa cứ cho là lão đánh tráo, cũng không thể đánh tráo ở đây.
Nói lùi một bước, thì cứ coi như lão đánh tráo cũng không thể mở rường vàng lần thứ hai để xác nhận được.
Nhưng sự thật chính là quỷ dị như vậy, hai viên tinh thạch cực năng đang ở dưới mắt của mọi người thì bị đánh cắp, trách nhiệm này không ai có thể gánh vác nổi, chính Khúc lão cũng không thể gánh nổi trách nhiệm này.
– Lập tức phong tỏa tầng hầm cửa ra vào, không cho phép bất cứ kẻ nào ra vào.
Khúc lão mặt vẫn tái nhợt nhưng vẫn phản ứng nhanh nhạy.
Kẻ đánh tráo tinh thạch khẳng định vẫn ở trong tầng hầm ngầm này, chỉ cần đóng cửa, không cho ai ra vào, khẳng định sẽ điều tra ra được.
Trần Trụy tuy không hoàn toàn hiểu rõ chuyện gì xảy ra, nhưng hắn nghe từ miệng chị Linh nói nên biết được tinh thạch đã bị đánh tráo.
Hoặc là không cần chị Linh nói, chỉ cần nhìn vào sắc mặt vài người trong tầng hầm ngầm này là biết chắc đã xảy ra vấn đề rồi.
– Pierre vẫn đứng ở cửa, không cho ai ra, cũng chẳng cho ai vào…
Trần Trụy còn chưa nói hết câu, liền đã ngừng lại, lúc anh ta bước vào đây, giống như ở bên cạnh có một nội khí mơ hồ dao động, chỉ là vừa mới đây, tốc độ của kẻ đó rất nhanh, điều này làm cho anh ta không dám xác định.
– Tôi chặn ở cửa của tầng hầm ngầm này, Khúc lão ông kiếm tra ở bên trong trước.
Trần Trụy nghĩ đến cảm giác lúc nãy liền biết ngay là chuyện rất không tốt, rất có thể tên đạo tặc kia và anh ta đã từng gặp nhau.
Nhưng chuyện này anh ta tuyệt đối sẽ không nói ra, một khi nói ra, thì người phải chịu trách nhiệm chính là anh ta – Trần Trụy.
Anh ta không thể ngu ngốc như vậy được.
Cho nên anh ta đến cửa tầng hầm ngầm cũng không bước vào mà là đứng chặn ở cửa.
Khúc lão không cần Trần Trụy nói, đã thông báo cho nhân viên vào điều tra, và canh giữ cửa ra vào đến con kiến cũng không lọt qua được, nhưng đồ đã bị Diệp Mặc lấy đi mất rồi, việc Khúc lão làm bây giờ khẳng định là tốn công vô ích.
Điều tra đến nửa giờ mà không có kết quả gì, Khúc lão nghĩ ra chuyện gì đã xảy ra, lão ngẩng đầu nhìn Lương Thạch Quốc nói:
– Lương Thạch Quốc, lúc các người từ Lạc Thương đến Hongkong có bị theo dõi không?
Lương Thạch Quốc trong lòng kinh ngạc, lúc bọn họ lên máy bay, làm sao có thể bị theo dõi được? Y biết Khúc lão đây là muốn tìm kẻ chết thay rồi, nào dám thừa nhận chuyện này, vội vàng nói:
– Tuyệt đối không có chuyện đó, có Trần chấp sự và Pierr chấp sự đi theo chắc chắn không có người theo dõi, hơn nữa tôi đến Hongkong cũng là lúc vừa nảy ra ý tưởng, vốn là muốn đi bệnh viện, vì lo xảy ra chuyện, trên đường tôi đổi ý đấy.
Lương Thạch Quốc nói dăm ba câu liền lôi cả Trần Trụy cùng Pierr vào, dù biết ý của Lương Thạch Quốc nhưng Trần Trụy cũng không thể không nói giúp Lương Thạch Quốc:
– Vâng, đúng đấy, Khúc lão, tôi khẳng định lúc chúng ta tới không có kẻ khác theo dõi, chiếc máy bay đó đã kín chỗ rồi, chỗ của ba người chúng tôi là nhờ cách khác mới có.
Không thể có ai biết lúc chúng tôi đến Hongkong, coi như là không ai biết, cũng không có cách nào cùng chúng tôi ngồi cùng một chiếc máy bay đấy được.
Nói là nói như thế, nhưng trong lòng Trần Trụy lại nghi ngờ bọn họ rất có thể đã bị theo dõi.
Chỉ có điều đối phương dùng thủ đoạn gì để theo dõi hắn thì thật sự là khó hiểu.
Vừa nghĩ tới lúc mới bước vào, bên cạnh dường như có một luồng nội khí dao động, Trần Trụy trong lòng rất là kinh sợ, lại không dám thừa nhận chuyện có người theo dõi.
Khúc lão hừ một tiếng, sắc mặt đã dần hồi phục ít huyết sắc, lão biết nếu không tìm thấy được tinh thạch mà tinh thạch cực năng bị mất ngay trước mắt lão thì trách nhiệm lớn nhất thuộc về bản thân lão.
Nếu có một cơ hội, lão chắc chắn phải đổ tiếng xấu lên người Lương Thạch Quốc, điều đáng hận chính là viên tinh thạch đã bị mất tích.
Không cần nói lão không nghĩ ra, người ở đây đều không thể nghĩ ra được tại sao viên tinh thạch lại đột nhiên biến thành hai viên đá tảng.
– Lương Thạch Quốc, nếu người ta theo dõi anh mà bị anh phát hiện sao? Anh bây giờ đi điều tra Lạc thương, xem xem Diệp Mặc có ở Lạc Thương không, nếu hắn bây giờ không ở Lạc Thương thì chắc chắn hắn đã theo dõi, ta nói rồi, xem thường hắn chính là tìm đến con đường chết, anh vẫn còn xem thường hắn ư?
Khúc lão nói với giọng điệu lạnh băng.
Lui một bước mà nói, cho dù Diệp Mặc vẫn còn ở Lạc Thương, người của y sao dám khẳng định có thể tìm được hắn? Coi như là cảnh sát phong tỏa Lạc Thương để tìm một người cũng không thể trong một lúc được.
Lão già này nói như vậy chính là muốn Lương Thạch Quốc y làm kẻ chết thay.
Bản thân ngồi máy bay từ Lạc Thương đến Hongkong mới được bao nhiêu thời gian, ba, bốn tiếng đồng hồ mà thôi, thời gian ngắn như vậy, cho dù là Diệp Mặc theo dõi đến đây cũng không thế nhanh như vậy, liền đi tới tầng hầm ngầm đem tinh thạch đi.
Lương Thạch Quốc khẳng định, chỉ cần y gọi điện thoại đến Lạc Thương, người của y trong mười mấy phút không tìm thấy tung tích của Diệp Mặc, như vậy y lại mang tiếng xấu chắc rồi, nhưng y không gọi điện thoại đi Lạc Thương điều tra Diệp Mặc, bây giờ phải chịu tai tiếng thay cho người khác.
Gọi điện thoại nói không chừng còn có một phần ngàn vạn cơ hội thoát thân.
Lúc Lương Thạch Quốc gọi điện thoại đi Lạc Thương, nhưng lại không biết lão già kia trong lòng cũng là thầm hận, lão thậm chí hận đến mức có thể đem Lương Thạch Quốc giết ngay được.
Nếu không phải là do Lương Thạch Quốc lấy tinh thạch trở về, chính mình căn bản sẽ không qua đây, chuyện này cũng chả còn quan hệ gì với lão nữa Chị Linh tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng lúc này một chữ cũng không dám nói, cô không phải đồ ngốc, cô đã hiểu được Khúc lão toan đổ tội cho Lương Thạch Quốc.
Đối với cô mà nói, chỉ cần không dính đến bản thân cô ta thì cũng A Di Đà Phật rồi, còn ở đó mà lo lắng cho người khác.
Trần Trụy nhìn Lương Thạch Quốc với vẻ mặt thông cảm, anh ta biết lúc này không nên nói gì.
Lương Thạch Quốc mặt trắng bệch, điện thoại của y gọi tới Vực ngoại hưu nhàn – Lạc Thương, chẳng bao lâu sau, điện thoại di động của y vàng lên.
Lập tức tất cả mọi người trong phòng nhìn chằm chằm vào chiếc di động trong tay Lương Thạch Quốc, trong lòng mọi người đều rất hồi hộp.
Đối với mọi người trong phòng mà nói, có một người chịu tội thay cho người khác so với việc tất cả mọi người cùng phải chết thì tốt hơn nhiều.
Khúc lão tuy ra vẻ bình tĩnh nhưng vẻ mặt căng thẳng của lão đã làm lộ ra suy nghĩ nội tâm của lão.
Đúng vậy, chỉ cần Lương Thạch Quốc nói không thấy Diệp Mặc ở Lạc Thương, lão sẽ lập tức đổ hết mọi tội lỗi.
Nói thẳng Diệp Mặc không thể theo lẽ thường, ai biết viên tinh thạch có phải là do hắn tới cầm đi hay không, rồi sau đó lại đi mất, lúc này giữ mạng vẫn quan trọng hơn, về việc có mất mặt hay không, tất cả vứt sang một bên hết!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 518: Món Hời Ngu Gì Không Lấy
Món Hời Ngu Gì Không Lấy
C
ó tìm được Diệp Mặc hay không?
Lương Thạch Quốc cảm giác thanh âm của mình có chút run rẩy, y sợ đầu dây bên kia nói ra một câu không tìm được Đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm có chút do dự của nhân viên phục vụ – Giám đốc Lương, Diệp Mặc thì chúng tôi không tìm được, nhưng hắn vừa rồi gọi điện thoại tới, hắn nói…
– Nói cái gì, nói nhanh một chút coi…
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm Lương Thạch Quốc, bản thân Lương Thạch Quốc cũng là khẩn trương không ngừng.
Thế nhưng trong lòng y lại đập thình thịch, Diệp Mặc không ngờ gọi điện thoại đến, đây là một điềm tốt, nói rõ hắn rất có thể vẫn còn tại Lạc Thương – Diệp Mặc nói hắn vừa mới nhìn thấy ba tầng phía trên của Vực ngoại hưu nhàn ta bị sụp đổ, hỏi thăm ông có đó không, đã xảy ra chuyện gì…
Thanh âm đầu dây bên kia điện thoại truyền đến:
– Sau đó thì sao? Anh nói nhanh lên, một lần nói cho xong đi…
Lương Thạch Quốc quả thật là sốt ruột rồi Nhân viên phục vụ kia trong lòng khinh bỉ Lương Thạch Quốc, trong lòng tự nhủ: tôi vốn chính là muốn một lần nói cho xong mà, nhưng liên tiếp bị ông cắt ngang đấy thôi Thế nhưng anh ta cũng không dám cùng Lương Thạch Quốc phân cao thấp, vội vàng nói tiếp:
– Diệp Mặc nói Giám đốc Lương ông đúng là không biết kinh doanh, hắn còn thở dài nói cái gì là, một chỗ tốt như vậy không ngờ kinh doanh thành ra thế này.
Còn chuyện đưa tấm thẻ kim cương cho hắn, còn không bằng đem sản nghiệp Vực ngoại hưu nhàn cho hắn, hắn nhất định sẽ kinh doanh tốt hơn nhiều – Hắn còn nói đùa nói Giám đốc Lương ông không có lòng thành, nhưng hắn cũng để lại điện thoại, nói là có hứng thú đối với nơi này, nếu Giám đốc Lương nguyện ý đem nơi này giao cho hắn kinh doanh, hắn lập tức sẽ cùng Giám đốc Lương trao đổi.
Hắn còn nói, buổi tối hắn phải rời khỏi Lạc Thương, trong thời gian một tuần không thể trở lại, nếu ngài muốn liên lạc với hắn, nhất định phải trước tối nay – Lập tức gọi điện thoại cho Diệp Mặc, nói với hắn chỉ cần hắn bây giờ tới được Vực ngoại hưu nhàn, thì nơi này sẽ thuộc về hắn.
Nhanh lên, bây giờ gọi điện thoại cho hắn ngay, bảo hắn đến, hắn vừa đến lập tức liền bật điện thoại video…
Gần như không có bất kỳ ý tưởng nào, Lương Thạch Quốc đã nhượng lại Vực ngoại hưu nhàn Lúc này đây y đã sớm quên lời Diệp Mặc nói rồi, nào là cái gì quang minh lỗi lạc, chỉ lấy những thứ thuộc về mình vv…
Đối với y bây giờ mà nói, chỉ cần Diệp Mặc có thể kịp thời qua đây chứng minh hắn còn tại Lạc Thương, cho dù là cho thêm hắn một Vực ngoại hưu nhàn, y cũng vui vẻ đồng ý.
Cuộc điện thoại của Lương Thạch Quốc tuy rằng người ở đây đều nghe thấy rất rõ, nhưng y vẫn nói một câu – Diệp Mặc còn tại Lạc Thương, mấy phút nữa thôi, hắn sẽ tới Vực ngoại hưu nhàn Tuy rằng Lương Thạch Quốc đem Vực ngoại hưu nhàn tặng không cho Diệp Mặc, nhưng không một ai cười y, Khúc Lão nét mặt già nua âm trầm đến đáng sợ, lão thật không ngờ Lương Thạch Quốc lại có thể trong vài phút tìm được Diệp Mặc, đây cũng quá trùng hợp Toàn bộ mật thất đều trở nên im lặng một cách đáng sợ, thậm chí có thể nghe thấy âm thanh cây kim giây của đồng hồ kêu tí tách Mấy phút đồng hồ sau, điện thoại Lương Thạch Quốc quả nhiên vang lên, y chuyển cuộc gọi tới máy chiếu, quả nhiên là bối cảnh của Vực ngoại hưu nhàn bên Lạc Thương Diệp Mặc trên mặt cười rất ư là vui vẻ:
– Ông chủ Lương, tôi nghe người làm bên ông nói, tôi không lấy thẻ kim cương của ông, nên ông muốn tặng Vực ngoại hưu nhàn cho tôi.
Chuyện này thật ngại quá, tuy nhiên, ông ba lần bốn lượt khách khí như vậy, tôi nếu không nhận lấy thì có vẻ làm kiêu quá rồi.
Vực ngoại hưu nhàn, tôi xin nhận vậy, về phần chuyển giao sản nghiệp nơi này, bên cạnh có người phụ trách, ông chỉ cần đánh tiếng với người đó là xong.
Nói đi phải nói lại, Ông chủ Lương thật đúng là rất có thành ý, đợi lần sau ông về Lạc Thương tôi mời ông ăn cơm Diệp Mặc vừa dứt lời, quản lí bên Vực ngoại hưu nhàn liền nghiêm túc nói:
– Giám đốc Lương, vậy bây giờ chuyển giao sản nghiệp bên này phải không?
– Ừ, hiện tại chuyển giao liền…
Lương Thạch Quốc tuy rằng thoát được nạn này, nhưng trong lòng rất khó chịu, một lời còn chưa dứt, liền trực tiếp cúp điện thoại.
Vực ngoại hưu nhàn nơi này hoàn toàn là sản nghiệp tư nhân của y, y vốn dự tính phát triển cho thật tốt, nhưng hiện tại một câu nói là đem cho người ta rồi, thậm chí ngay cả một câu cảm tạ cũng không chân thành.
May là có thể xem nơi này giúp y giữ được một mạng, hiện nay lão già kia cũng không thể hoài nghi đến y nữa Quả nhiên bên này Diệp Mặc vừa mới xuất hiện, trên mặt Khúc Lão càng thêm âm trầm, gần như sắp nhỏ nước tới nơi Lúc này trong phòng tất cả mọi người đều bị lục soát, bao gồm chị Linh cũng có người đặc biệt dùng vải bố chắn lại lục soát toàn thân.
Người còn lại thì càng là lục soát toàn thân Mật thất dưới đất này tuy rằng xa hoa, nhưng chỉ lớn có thế, hơn nữa tinh thạch cực năng còn có máy thăm dò, dụng cụ ở bên trong này không hề phát hiện bất cứ tinh thạch nào.
Lão già kia biết nhất định phải tìm một người chịu tội thay, bằng không lão chắc chắn chết không thể nghi ngờ.
Chẳng sợ địa vị lão cao tới đâu, liên tiếp từ trong tay lão mất đi hai tinh thạch cực năng, cũng là tội chết.
Khúc Lão đem ánh mắt nhìn về phía chị Linh, vốn sắc mặt chị Linh đã tái nhợt vô cùng, hiện tại ánh mắt Khúc Lão nhìn qua, trong nội tâm nàng lập tức nguội lạnh.
Cô biết mình xong rồi, người chịu tội thay không đổ được lên đầu Lương Thạch Quốc, kết quả đổ lên chính mình – Lục linh, tuy rằng tôi không biết cô làm thế nào lấy đi tinh thạch cực năng, nhưng đây đã không phải là sự tình tôi có thể làm chủ được.
Trần Trụy, anh lập tức mang Lục Linh đi, chúng ta cùng về tổng bộ Lão già họ Khúc biết, tiếp tục ở lại chỗ này cũng không còn bất kỳ ý nghĩa nào.
Nếu tinh thạch còn ở đây, máy thăm dò kia đã sớm dò xét ra rồi, nếu đến bây giờ còn không dò xét ra được, đã nói lên tinh thạch đã bị lấy đi Thiếu phụ tên chị Linh kia sắc mặt vô cùng tái nhợt, môi của cô có chút run rẩy, nhưng cô một chữ cũng không nói.
Cô biết bất kể cô nói cái gì đều là không có ích gì, ngoại trừ Lương Thạch Quốc, chỉ có cô cách tinh thạch gần nhất.
Lúc này cô rốt cục hiểu được vì sao Văn Đông và Phùng Điềm mạo hiểm liều mình trốn khỏi Bắc Sa rồi.
Văn Đông lúc trước rời khỏi Bắc Sa, tuyệt đối không phải là bởi vì bản thiết kế Không Quỳ kia, mà là cô đã nhìn thấu Bắc Sa là cái chỗ như thế nào, thật buồn cười mình tới giờ mới hiểu được.
Tuy rằng xem Lục Linh thành gian tế bắt đi, nhưng trên mặt lão già không có chút cao hứng nào, lão biết cho dù là Lục Linh cuối cùng bị xác định là nội gian, lão cũng là trốn không thoát, nhiều nhất chỉ là miễn đi tội chết mà thôi.
Diệp Mặc tâm tình rất đỗi vui mừng, hắn chỉ vì thoát khỏi hiềm nghi nên để lại số điện thoại ở Vực ngoại hưu nhàn, mục đích cũng không phải là muốn lấy Vực ngoại hưu nhàn, đây là không có khả năng mà Hắn để lại số điện thoại ở Vực ngoại hưu nhàn, mục đích chủ yếu tránh hiềm nghi về bản thân mà thôi, không để bọn người Bắc Sa hoài nghi đến Diệp Mặc hắn.
Chỉ có điều nằm ngoài dự đoán của Diệp Mặc chính là, hắn thuận miệng nhắc tới Vực ngoại hưu nhàn, mà Lương Thạch Quốc thật sự đem cho hắn luôn, không ngờ không có hai lời.
Tuy rằng không biết Lương Thạch Quốc vì sao sảng khoái như vậy, nhưng hắn ngu gì mà không lấy, trước khi Lương Thạch Quốc trở về, hắn đã thúc giục quản lý một lần làm cho xong thủ tục chuyển giao bất động sản nơi này Xong xuôi chuyện này, Diệp Mặc lại cho Vực ngoại hưu nhàn trực tiếp ngừng kinh doanh, bản thân hắn lại về Lưu Xà.
Món hời này miễn phí mà chiếm được, một khi để Bắc Sa biết được tinh thạch và đô la đều bị Diệp Mặc cầm đi, Bắc Sa khẳng định sẽ điên cuồng lên.
Cho nên hắn trở lại Lưu Xà, một là bảo Hư Nguyệt Hoa gia tăng kiến thiết Lưu Xà, hai là muốn gặp Tăng Chấn Hiệp.
Hư Nguyệt Hoa tự dưng có được mười tỷ đô la Mỹ, trong lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, có khoản tiền này, kiến thiết Lưu Xà nhất định sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Tuy rằng biết rõ Diệp Mặc không có chuyện gì, nhưng Tăng Chấn Hiệp nhìn thấy Diệp Mặc vẫn là rất giật mình – Anh Tăng, xem ra anh rất lo lắng cho tôi Diệp Mặc nói đùa một câu, hắn quả thật cảm thấy Tăng Chấn Hiệp rất lo lắng cho mình.
Tăng Chấn Hiệp gật gật đầu, – Đúng đấy, ngày đó sau khi đi, tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng, quả nhiên không ngoài suy đoán của tôi, Phong Vũ cố ý tới chậm, thậm chí đến ngày hôm sau mới tới Hồ Lô cốc…
Diệp Mặc lập tức hiểu ra, Phong Vũ quả nhiên biết chuyện Hạng Danh Vương muốn đối phó hắn, hoặc là nói Hạng Danh Vương và Phong Vũ trước đó đã đạt được mục đích nhất trí.
Vì đối phó Diệp Mặc, để Phong Vũ ngăn chặn Tăng Chấn Hiệp.
Diệp Mặc gật đầu, Tăng Chấn Hiệp lập tức hỏi:
– Diệp huynh đệ, sau khi tôi suy nghĩ ra chuyện này, nhưng Hồ Lô cốc đã phong núi.
Đây là có chuyện gì? Hạng danh Vương không tới linh đàm làm sao lại phong núi? Chẳng lẽ ông ta không đối phó anh?
Diệp Mặc không giấu diếm Tăng Chấn Hiệp, trực tiếp trả lời:
– Hạng Danh Vương đúng là muốn giết tôi, cho nên tôi cũng không khách khí.
Hồ Lô cốc hiện tại đã bị tôi tiêu diệt, về sau không còn Hồ Lô cốc nữa – Cái gì?
Tăng Chấn Hiệp còn cho là mình nghe lầm, anh ta đứng bật dậy, khiếp sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc – Hồ Lô cốc bị anh tiêu diệt? Diệp huynh đệ, anh nói một mình anh tiêu diệt toàn bộ Hồ Lô cốc?
Hồ Lô cốc là đệ nhất ngoại ẩn môn, Diệp Mặc có lợi hại cỡ nào cũng sẽ không lợi hại đến mức này chứ, một mình có thể tiêu diệt cả Hồ Lô cốc? Đây quả thực đã vượt ra ngoài phạm vi suy nghĩ của anh ta Không đợi Diệp Mặc trả lời, anh ta tiếp tục nói:
– Hồ Lô cốc còn có một cốc chủ, nghe nói đã là nửa bước Tiên Thiên, chẳng lẽ lão ta không ra tìm anh gây chuyện?
Diệp Mặc nhớ tới trận chiến ở Hồ Lô cốc, thẳng đến hiện tại vẫn cňn có chút sợ hăi, thấy Tăng Chấn Hiệp khẩn trương hỏi, gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi thiếu chút nữa đã chết trong tay Nhâm Bình Xuyên, cái lão già kia thật lợi hại.
Nếu không phải trùng hợp, tôi đã không thoát ra được, lão là tên lợi hại nhất mà tới hiện này tôi gặp được, tôi đoán Ngộ Đạo không phải là đối thủ của lão Diệp Mặc cũng không nói sự tình Nhâm Bình Xuyên đã thăng cấp Tiên Thiên, sự lợi hại của lão bất kể có phải là Tiên Thiên không, cũng không phải đối thủ của Diệp Mặc hắn.
Tăng Chấn Hiệp thở phào một cái, – Diệp huynh đệ, anh quá mạo hiểm rồi.
Thế nhưng sự tình khi đó tôi cũng thật không ngờ, Hạng Danh Vương kia thật không ngờ âm độc thế.
Sự tình Hồ Lô cốc bị diệt, ngàn vạn lần không nên truyền ra ngoài, tôi sợ Phong Vũ lão già kia sẽ mượn cơ hội tác quái.
Thư viện Cửu Minh còn có một viện trưởng, nghe nói tu vi cũng tương đương với cốc chủ Nhâm Bình Xuyên của Hồ Lô cốc.
Anh phải cẩn thận với thư viện Cửu Minh.
Hơn nữa thực lực của thư viện Cửu Minh thậm chí còn thâm hậu hơn Hồ Lô cốc, chỉ là bọn họ không có cái tên Hạng Danh Vương khoe khoang mà thôi.
Diệp Mặc rất là đồng ý với lời Tăng Chấn Hiệp nói, sau khi biết được sự lợi hại của Hồ Lô cốc, nếu Phong Vũ không chọc tới hắn, hắn tuyệt đối sẽ không dây vào Phong Vũ – Đúng rồi, anh Tăng, các anh đi qua Mai Nội Tuyết Sơn, tìm được linh đàm chưa?
Đối với Diệp Mặc mà nói, linh đàm mới là sự tình trọng yếu nhất.
Tăng Chấn Hiệp gật gật đầu nói:
– Linh đàm thì tôi và Phong Vũ đã đi qua, nhưng lại có chút vấn đề Nghe được linh đàm xảy ra vấn đề, Diệp Mặc lập tức liền khẩn trương, hắn còn trông cậy vào linh đàm này để thăng cấp đến luyện khí tầng năm đấy.
Cái gì cũng có thể xảy ra vấn đề, nhưng linh đàm thì không thể xảy ra vấn đề, Tăng Chấn Hiệp còn chưa dứt lời, hắn liền khẩn trương hỏi:
– Linh đàm có vấn đề gì?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 519: Lại Đến Senna
Lại Đến Senna
L
ối vào Linh đàm vốn ở một chỗ trong sơn cốc của mặt sau Hồ Lô cốc, chỉ là ngày hôm sau tôi và Phong Vũ tới đó, thung lũng bỗng nhiên sụp xuống.
Hơn nữa còn sụp xuống với quy mô lớn, chúng tôi vội vàng tránh đi, đến lúc nhìn lại, chỗ thung lũng kia đã hoàn toàn bị che lại.
Có thể tưởng tượng cho dù là Linh đàm vẫn còn, cũng hoàn toàn bị che lấp rồi.
Tăng Chấn Hiệp có chút tiếc nuối nói, từ vẻ mặt của anh ta cũng có thể thấy được sự tiếc nuối khi không thể tiến vào Linh đàm.
Diệp Mặc giật mình, lập tức liền nghĩ đến sơn cốc kia sụp xuống hẳn là có quan hệ với Nhâm Bình Xuyên, nếu hắn không đoán sai, thì chuyện đó xảy ra lúc hắn bị vây trong cổ mộ, nghĩ đến đây hắn lại hỏi:
– Chẳng lẽ đào không ra sao?
Tăng Chấn Hiệp có chút kỳ quái nhìn Diệp Mặc nói, – Sơn cốc kia đều đã hoàn toàn sụp xuống, cho dù là đào ra, Linh đàm nhất định cũng bị đè sụp xuống rồi.
Linh đàm sụp xuống, cho dù là đào ra cũng không có cách nào đi vào tìm được tinh thạch kia, huống chi đào một sơn cốc không phải chuyện dễ dàng như vậy.
Sơn cốc kia đều ở dưới vách núi đá, máy móc thiết bị căn bản là không dùng được, hoàn toàn cần nhờ thủ công mới có thể đào lên.
Diệp Mặc gật gật đầu, không tiếp tục quấn lấy chuyện này, chỉ nói:
– Vậy anh Tăng vẽ lại vị trí sơn cốc kia cho tôi, nếu có cơ hội tôi lại đến xem xem.
Đối với việc nhỏ ấy Tăng Chấn Hiệp đương nhiên không có bất kỳ nghi vấn nào, lập tức vẽ vị trí Linh đàm cho Diệp Mặc.
– Anh Diệp, bên này anh không có chuyện gì thì tôi an tâm rồi, tôi cũng phải đi về rồi.
Tôi để lại cách liên lạc cho anh, nếu có vấn đề gì cần tôi giúp, anh Diệp cứ việc phân phó.
Tăng Chấn Hiệp trước khi đi để lại cách liên lạc của mình.
Sau khi Tăng Chấn Hiệp rời đi, Diệp Mặc tìm Hứa Bình.
Hứa Bình gần đây bận nhiều việc, hơn nữa còn có vẻ có chút lo lắng, y là người tu luyện cổ võ, y đương nhiên biết Diệp Mặc đã đắc tội với những người nào.
-Anh hai không cần lo lắng, chỉ cần cho em thêm một hai năm nữa, em hoàn toàn có thể thành lập thế lực của mình.
Diệp Mặc đã nhìn ra sự lo lắng của Hứa Bình.
-Nhưng anh nghe Tăng môn chủ nói em đắc tội Hồ Lô cốc, họ đều là một bang hung ác.
Sự lo lắng của Hứa Bình rõ ràng không vì Diệp Mặc trấn an mà tốt hơn, vẫn lo lắng như cũ.
Diệp Mặc biết Hứa Bình lo lắng ở chỗ nào, là một người xuất thân từ ẩn môn, Hồ Lô cốc quả thật làm cho anh ta có lý do để lo lắng.
Hứa Bình còn không biết Diệp Mặc đã tiêu diệt Hồ Lô cốc nên mới biểu hiện ra sự kiêng kị đối với Hồ Lô cốc.
-Anh hai không cần lo lắng, bởi vì em gần đây đã biết được tung tích của Lạc Ảnh, cho nên em muốn đi tìm xem.
Em tìm anh đến là vì muốn anh thành lập một quân đội ở Lưu Xà, về phần Hồ Lô cốc, hiện tại chắc chắn sẽ không tới quấy rầy chúng ta, bởi vì em đã tiêu diệt bọn họ.
Diệp Mặc sở dĩ yên tâm đem Lưu Xà giao cho Hứa Bình, thứ nhất là vì tu vi của Hứa Bình bây giờ đã là Địa cấp sơ kỳ, thứ hai là Hứa Bình với hắn là anh em kết nghĩa, giống như người một nhà thật sự.
-Cái gì? Hồ Lô cốc bị em tiêu diệt?
Phản ứng của Hứa Bình và Tăng Chấn Hiệp giống nhau, gần như không thể tin được lời Diệp Mặc nói.
Nếu anh ta là một người bình thường, có lẽ còn không có khái niệm gì đối với chuyện Hồ Lô cốc bị diệt, nhưng anh ta lại biết Hồ Lô cốc lợi hại như thế nào.
Diệp Mặc không nói gì, Hứa Bình kịp phản ứng liền lập tức nghĩ tới câu nói đầu tiên của Diệp Mặc.
Lập tức lại khiếp sợ hỏi, – Em nói em muốn xây dựng quân đội ở Lưu Xà?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Vâng, Lưu Xà không có quân đội của mình thì không cách nào bảo vệ nơi này được.
Lưu Xà em chỉ là thành lập một nhánh quân đội bảo vệ, nơi xây dựng quân đội chân chính bây giờ còn chưa xác định.
Hôm nay em sẽ đi xem một chỗ, nếu xác định, em sẽ nói lại với anh.
Đối với Diệp Mặc mà nói nơi xây dựng quân đội chân chính hẳn là Senna, hơn nữa, hắn còn muốn đi Senna xem chỗ đó có thể lập thành trì hay không, có thích hợp để ở lại hay không.
Nếu Senna có thể lập thành trì, hắn không ngại đem toàn bộ thiết bị ở Lưu Xà đi.
Từ sâu trong nội tâm mà nói, Diệp Mặc không muốn đem thành trì của mình thành lập ở xung quanh Hoa Hạ.
Tuy rằng hắn đến từ Lạc Nguyệt, nhưng cha mẹ người thân của hắn, thậm chí máu cũng đều là người Hoa Hạ.
Hắn không phải là một người có dã tâm, nhưng mục đích hắn thành lập thành trì chính là để người của mình sống thật tốt, cuộc sống của mọi người thuộc về nơi yên bình của chính mình, không có tham quan ô lại.
Mà Diệp Mặc cũng biết một khi địa bàn của hắn phồn vinh hưng thịnh rồi, các loại vấn đề nhất định sẽ liên tiếp đến.
Các quốc gia có chút hùng mạnh cũng sẽ đỏ mắt mà xâm phạm, thậm chí muốn tìm hắn gây phiền phức.
Ngoại trừ những điều này, còn một điều chính là Lưu Xà và Hoa Hạ giáp nhau, khẳng định có đủ loại cọ sát, cuối cùng hoạ từ trong nhà cũng là có khả năng.
Diệp Mặc là một người sát phạt quyết đoán, nhưng cũng là một người nhớ ân tình cũ.
Cho dù là tạo dựng lên thành trì của mình, nhưng dấu vết Hoa Hạ trên người hắn khẳng định đã in dấu xuống, cho nên hắn không muốn nảy sinh xung đột với Hoa Hạ, huống chi lão Hàn và hắn quan hệ cũng không tệ lắm.
Nếu như là thành lập ở địa phương khác, địa bàn của hắn phồn vinh rồi, có người dám có ý đồ gì với hắn, hắn liền diệt nước của người đó.
Nhưng thực tế thì hắn ngoại trừ Lưu Xà này, không ngờ lại không có nơi nào tốt hơn để đi.
Địa Cầu phát triển nhiều năm như vậy, nơi tốt đều đã bị người chiếm lĩnh.
Từ đáy lòng mà nói, Lưu Xà này có thể xây nhà xưởng, nhưng để lập thành trì, từ lúc vừa bắt đầu Diệp Mặc cũng không hài lòng lắm.
Không hài lòng thì không hài lòng, nhưng hắn vẫn nhất định phải xây thành trì ở đây, hắn không có địa bàn mà.
-Anh không có vấn đề gì, chuyện nơi đây cứ giao cho anh đi, chỉ cần người trong ẩn môn không xuất động, anh tin tưởng anh vẫn có thể giải quyết.
Hứa Bình thận trọng gật đầu nói, anh ta biết chú ba của mình không phải người đơn giản, cho dù là hắn phải thành lập một quốc gia, anh ta cũng sẽ không chút ngần ngại lựa chọn đi theo Diệp Mặc.
Trước khi Diệp Mặc rời khỏi Lưu Xà đến sa mạc Takla Makan, đầu tiên hắn đi Senna một chuyến.
Hắn rất muốn biết Lang Cực ở Nam Thanh đấu tranh thế nào, có phải đã nắm được quyền lực trong tay rồi hay không.
Lần đầu tiên Diệp Mặc tới nơi này là ngồi máy bay từ Sri Lanka chuyển máy bay tới, lần này Diệp Mặc là tự mình tới.
Lần đầu tiên tới, Senna bên ngoài đã tạo thành một khu thương mại đơn giản, rất nhiều người nhà của lính đánh thuê đều sống ở đây, hơn nữa cuộc sống còn rất thú vị.
Nhưng khi Diệp Mặc đến Senna lần thứ hai, hắn không tin nơi này là nơi hắn tới lúc xưa, nơi này sớm đã không còn phồn hoa như trước kia.
Chung quanh đều vô cùng rách nát, bức tường đổ nát, hỗn độn không chịu nổi.
Diệp Mặc nhăn mặt nhíu mày, Lang Cực muốn làm cái gì vậy? Đã lâu như vậy, thậm chí ngay cả một Nam thanh nho nhỏ cũng không khống chế được?
-Người nào? Đứng lại.
Diệp Mặc tuy rằng sớm thấy hai gã vệ binh đứng ở trạm canh gác rách nát phía trước, hắn vẫn đi tới, quả nhiên hắn vừa mới đến đây đã bị ngăn lại.
-Gọi Lang Cực ra đây gặp tôi.
Diệp Mặc cũng không có làm khó hai lính gác này, trực tiếp báo ra tên Lang Cực.
Nghe xong lời của Diệp Mặc, hai lính gác ngược lại gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Mặc, một lúc sau mới có chút nghi ngờ hỏi:
– Anh từ chỗ nào tới? Sân bay nơi này đã đóng cửa, hơn nữa thuyền bè cũng bị khống chế.
Hai lính gác này rất ngờ vực, đến Senna ngoại trừ máy bay cũng chỉ có đường biển.
Nếu như từ lục địa đến đây, đừng nói phải đi qua vài khu rừng rậm nguyên thủy, hơn nữa còn phải đi qua chỗ dân bản xứ ở.
Có thể nói điều này rất khó, càng không có khả năng như Diệp Mặc vậy, trên người đến một cọng cỏ cũng không có, đi bộ đến nơi đây.
Diệp Mặc đang muốn đá văng hai tên lính lắm mồm này ra, một người đàn ông trung niên vội vã chạy tới.
Y đi đến gần, lập tức lôi hai gã vệ binh đi, thậm chí ngay cả lời bảo bọn họ lui ra phía sau cũng không kịp nói, liền xoay người ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Lý Tam Đao gặp qua Diệp tiền bối.
-Lý Tam Đao?
Diệp Mặc nhìn người đàn ông trước mặt này, lập tức liền nhớ ra.
Gã là tâm phúc của Thiên Long Đầu, cũng là Quân đoàn trưởng lính đánh thuê của Thiên Long, không nghĩ tới y còn sống.
Lúc trước Diệp Mặc ra đi cũng không giết y, chỉ giao cho Lang Cực mà thôi.
Nhưng hôm nay đến không nhìn thấy Lang Cực, không ngờ lại gặp được Lý Tam Đao đầu tiên.
Diệp Mặc nhớ rõ Lý Tam Đao lúc trước thật thà chất phác vô cùng, hiện tại xem ra cũng học được cách nịnh nọt rồi.
-Lang Cực đâu? Tại sao không thấy y đến đây?
Diệp Mặc đến đây chính là vì muốn tìm Lang Cực, hắn rất muốn biết Senna có phải thích hợp ở lại hay không, một khi Senna thích hợp ở lại, hơn nữa đất không có vấn đề, hắn rất có thể đem thiết bị ở Lưu Xà di chuyển đến Senna…
Lý Tam Đao thần thái cung kính nói:
– Lang bang chủ đã qua đời hai tháng trước.
Lang Cực đã chết? Diệp Mặc nghĩ thầm rằng Lang Cực tuy bị hắn đả thương, nhưng tu vi của y ở trong này coi như là cao nhất, làm sao đột nhiên chết đi được?
Thấy sắc mặt Diệp Mặc có chút không vui, Lý Tam Đao vội vàng nói:
– Lang Cực và vài trưởng lão khác ở Nam Thanh tranh đấu, một lần trong lúc đánh nhau lại bị nội thương, cuối cùng trọng thương không trị nổi.
Diệp Mặc âm thầm lắc đầu, Lang Cực này quả nhiên lực bất tòng tâm, lại bị người khác đánh chết.
Nếu Lang Cực chết rồi, Diệp Mặc cũng không tiếp tục để ý, lại hỏi Lý Tam Đao:
– Lang Cực chết rồi, hiện tại Nam Thanh là do người nào quản lý?
Lý Tam Đao lại không trực tiếp trả lời, mà cẩn thận nói:
– Diệp tiền bối mời vào bên trong một chuyến.
Diệp Mặc lập tức biết hiện tại Lý Tam Đao dường như không phải người nói chuyện, giống như có người khác đang quản chế y.
Diệp Mặc hôm nay tới là muốn khảo sát Senna một chút, nếu nơi này không thích hợp ở lại, hắn ở ngay chỗ này luyện binh, nếu nơi này thích hợp ở lại, hắn sẽ đem sự nghiệp của Lưu Xà di chuyển lại đây.
Cho nên hắn bây giờ không vội lắm, nếu đã đến đây, nhất định phải khảo sát rõ ràng mới rời đi.
Lý Tam Đao dẫn Diệp Mặc vào một phòng rất bình thường, bên ngoài cũng có hơn mười binh lính đang canh gác Diệp Mặc có chút kỳ quái nhìn Lý Tam Đao hỏi, – Nếu Lang Cực đi rồi, anh coi như là một quản lý Nam thanh, đại sảnh hội nghị không phải ở một đại điện xa hoa sao? Làm sao lại ở cái nơi này?
Lý Tam Đao thở dài nói:
– Nam Thanh, kỳ thật đã sớm chỉ là danh nghĩa rồi, bây giờ Senna bị một người Bồ Đào Nha tên là Phí Nam Lý khống chế, Lang Cực cũng coi như là bị y đánh chết đấy.
Nếu tôi có thể rời khỏi Senna, tôi sớm đã đi.
Tôi không muốn dựa dẫm Phí Nam Lý, kết quả bị chèn ép rất thảm.
Nếu không phải Lý Tam Đao tôi còn có mấy người anh em tâm phúc, Phí Nam Lý sớm đã giết tôi rồi.
– Tuy nhiên cho dù là như vậy, nếu tôi còn không mau đi, sớm hay muộn cũng sẽ chết ở trong tay của y.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 520: Khoanh Vùng
Khoanh Vùng
C
hẳng ngờ Nam Thanh lại bị một người Bồ Đào Nha khống chế như vậy.
Diệp Mặc mặc dù không nói câu nào nhưng thực ra hắn cũng chẳng mấy bận tâm tới vấn đề này.
Nếu Lang Cực còn sống thì sẽ tiếp tục làm việc cho hắn, còn nếu chết thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Diệp Mặc căn bản không có chút đồng cảm với đối với loại người như Lang Cực.
Diệp Mặc giống như không trông thấy sự mong đợi của Lý Tam Đao, tiếp tục hỏi:
-Senna là một nơi lí tưởng để đóng quân.
Lý Tam Đao, anh ở đây lâu nhất, chắc anh biết nơi đó có thích hợp để định cự hay không, diện tích bao nhiêu, có đặc điểm địa hình ra sao chứ?
Đối với vấn đề vô vị lại chả có liên quan gì tới việc giúp Lang Cực trả thù mà Diệp Mặc đang hỏi đây, Lý Tam Đao cảm thấy có chút thất vọng.
Thế nhưng gã biết Diệp Mặc vô cùng lợi hại, không trả lời cũng không được.
-Senna ba mặt đều giáp biển, có địa hình núi và bình nguyên nhưng chủ yếu vẫn là rừng rậm nguyên thủy, có dân bản xứ sinh sống ở đó, tài nguyên phong phú, phân ra bốn mùa rõ rệt, có điều thỉnh thoảng cũng có bão nhưng tóm lại đây vẫn là một địa điểm tốt để sinh sống.
Mặc dù không phải là nhà địa lí học nhưng Lý Tam Đao đã ở Senna lâu rồi nên cũng rất thông thuộc nơi này.
Diệp Mặc cảm thấy có chút bất ngờ, không ngờ Senna lại là nơi có sông có núi, thích hợp để sinh sống như vậy.
Hắn hỏi tiếp:
-Ở Senna có nhiều dân bản xứ hay không? Toàn bộ Senna diện tích bao nhiêu? Hiện giờ ở đó đang theo chế độ nhà nước gì?
Diệp Mặc hỏi tới vấn đề này, Lý Tam Đao có ngu dốt đến mấy cũng có thể hiểu ra Diệp Mặc đã “chấm” Senna này rồi.
Gã tỏ ra chút lo ngại, đáp:
-Toàn bộ diện tích Senna bao gồm cả rừng rậm nguyên thủy là gần hai mươi ngàn ki-lô-mét vuông.
Dân bản xứ tuy không nhiều lắm lại phân tán cả, Senna hiện giờ không thuộc về ai -Nếu tôi muốn chiếm lĩnh Senna, với đám dân bản xứ này, anh có chủ ý gì không?
Diệp Mặc đã ngầm coi Senna là lãnh địa của mình, thậm chí còn định sau khi hỏi xong sẽ lập tức đi thăm dò trực tiếp luôn.
Nơi này bây giờ đã không thuộc thuộc ai, đây càng là điều kiện vô cùng tốt để hắn nắm lấy quyền quản lí vùng đất béo bở này.
Lý Tam Đao tỏ vẻ ưu tư, hỏi:
-Diệp tiền bối, thực ra nếu muốn sống lâu dài ở Senna, đám dân bản xứ đó thì không vấn đề gì, khó là ở chỗ bọn người Mỹ kia.
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi:
-Senna và nước Mỹ cách nhau cả 18 ngàn dặm, Senna lại không phải thuộc địa của Mỹ, vậy thì bọn Mỹ có quyền gì can thiệp vào?
Lý Tam Đao không một chút do dự nói:
-Senna là một nơi lí tưởng như vậy, sở dĩ cho đến bây giờ vẫn chưa thuộc về quốc gia nào là bởi vì nó nằm giữa Esebiya và XiniKenya.
Vì vấn đề đó mà hai nước này đã xảy ra mấy lần xung đột vũ trang, sau đó ngồi trên bàn đám phán gần 10 năm, cuối cùng vẫn chưa đưa ra được kết luận.
Vậy là nó vẫn cứ là một khu vực độc lập, cho đến khi nước Mĩ nhảy vào, không biết Mỹ đã cho hai nước kia lợi lộc gì mà cả hai nước đều không thấy động tĩnh gì, còn người Mỹ thì đã mấy lần đến đây.
-Anh nói là người Mỹ đến Senna vài lần rồi ư?
Diệp Mặc giật mình, chẳng lẽ móng vuốt của Mỹ đã vươn sang tới tận Senna rồi ư? Thật sự là quá xa rồi.
Lý Tam Đao tỏ vẻ hết sức nghiêm túc, gật gật đầu:
-Tôi nghĩ có lẽ Mỹ đã nhắm trúng nơi này rồi, nếu không vì sao gần đây chúng năm lần bảy lượt đến đây như vậy? Cũng không chừng là vì ở đây có khoáng sản gì cũng nên, trước nay Mỹ luôn là bọn không thấy lợi thì sẽ không nhúng tay vào.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
-Anh tạm thời cứ ở đây đợi tôi một chút, tôi sẽ đi xem xem.
Dứt lời, Diệp Mặc lập tức nhảy lên kiếm bay thẳng tới bầu trời Senna.
Hắn muốn xác định lại một chút xem nơi này có đúng như lời Lý Tam Đao nói hay không.
Nếu quả đúng như lời gã nói thì một nơi chưa có chủ như vậy Diệp Mặc đâu thể bỏ qua.
Bất luận thế nào, kẻ nào dám ngăn cản kẻ đó sẽ phải nhận cái chết.
Diệp Mặc biết rằng, từ xưa đến nay, việc phân chia lãnh thổ đều phải được định đoạt bằng máu.
Bầu trời Senna xanh cao như một tấm kính vừa mới được gột rửa, xa mãi đến vô tận.
Ba mặt của nó đều là biển, nếu bỏ qua một mặt tiếp giáp với lục địa kia thì có thể coi Senna là một hòn đảo.
Không chỉ vậy, ở đây còn có mười mấy đầm nước ngọt, sơn thủy hữu tình, cây cối xanh tươi rậm rạp, Diệp Mặc lập tức bị mê hoặc bởi vùng đất này.
Đừng nói là xây dựng một thành trì ở đây, cho dù là xây dựng cả một quốc gia cũng có thể.
Thậm chí một khi đã xây dựng được tuyến phòng ngự hàng hải vững chắc, đây sẽ là một chiến lược căn cứ dễ phòng thủ khó tấn công.
Đương nhiên chiến tranh bây giờ đều là tổng lực của Hải – Lục – Không, nhưng cho dù vậy thì đối với Diệp Mặc mà nói, đây vẫn là một nơi cực kì thuận lợi để xây dựng lực lượng.
Chính là Senna rồi, từ nay về sau nơi này chính là thành trì của ta.
Diệp Mặc gật gật đầu, trở về phòng của Lý Tam Đao.
Hắn biết rằng việc không thể chậm trễ, nếu người Mỹ đã bắt đầu khảo sát thì chứng tỏ họ đã chú ý tới nơi này rồi.
Hắn nhất định phải có được Senna trước khi người Mỹ chiếm lĩnh nơi này.
Sau khi trở về, Diệp Mặc không kịp nói chuyện Lý Tam Đao.
Hắn trực tiếp gọi điện cho Hư Nguyệt Hoa:
– Chị Nguyệt hoa, tôi đã tìm được nơi tốt hơn cả Lưu Xà rồi.
Nguyên vật liệu xây dựng thì bước đầu cứ tích trữ ở Lưu Xà đi, tạm hoãn động thủ.
Hư Nguyệt Hoa nghe Diệp Mặc nói như vậy thì mãi sau mới phản ứng lại được:
-Ngài nói sao, tìm được một nơi thành lập căn cứ còn tốt hơn cả Lưu Xà rồi ư? Việc này phải hết sức thật trọng, không phải chỉ dựa vào một hai yếu tố là được đâu.
Vả lại còn phải tìm một nơi “chưa có chủ” đó.
Diệp Mặc liền đáp:
-Đúng vậy.
Chính là căn cứ trước kia của Nam thanh – Senna.
Nơi này diện tích hơn hai mươi ngàn ki-lô-mét vuông, tương đương với một hải đảo lớn, mà hiện giờ nó vẫn chưa thuộc sở hữu của bất kì nước nào.
Hư Nguyệt Hoa thiếu chút nữa thì làm rơi điện thoại.
Ý nghĩ đầu tiên của cô là muốn dẹp tan cái ý niệm điên cuồng trong đầu Diệp Mặc:
-Chủ tịch Diệp, ngài có biết ngài đang làm gì không? Nơi khác thì tôi không biết, nhưng Senna… trời ạ, làm sao tôi có thể không rõ được chứ? Một con mồi béo bở như vậy làm sao có thể chưa thuộc sở hữu của nước nào được chứ? Hai nước vì nó mà đánh nhau ròng rã mười mấy năm trời vẫn chưa ngã ngũ là nguyên nhân vì sao, ngài có biết không?
– Đó là bởi vì đã có kẻ nhắm nó rồi.
Kẻ đó thực lực quá mạnh, mà hai nước đang tranh đấu vì lãnh địa khổng lồ mà lại không dám động vào người khác nên mới ầm ầm ĩ ĩ tranh nhau suốt mười mấy năm ròng, đến giờ vẫn chưa giải quyết ổn thoả.
Diệp Mặc không khỏi thán phục tình báo của Hư Nguyệt Hoa lợi hại, cô ta chỉ ngồi yên ở Lưu Xà mà chuyện gì ở Senna cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
Xem ra cô gái này đúng là không làm mình thất vọng.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
-Chính vì vậy nên chúng ta phải nhanh tay một chút, một khi chúng ta đặt được căn cứ ở đó rồi thì nước Mỹ chỉ có thể viện vào cớ khác mà thôi.
Nếu chúng thực sự muốn đấu với tôi thì cũng được thôi.
Nguyệt Hoa, chị chuẩn bị cho tôi, giờ tôi muốn thuê một lượng lớn thuyền và máy bay để tới Senna, ngay lập tức.
Sau đó sẽ bắt đầu tiến hành xây dựng căn cứ ở nơi này.
Sự nghiệp của tôi ở Lưu Xà cũng sẽ được từng bước từng bước chuyển tới đây, đổi tên Senna thành Lạc Nguyệt rồi tuyên bố độc lập luôn.
Nói chuyện xong với Hư Nguyệt Hoa, ngay sau đó Diệp Mặc lại gọi điện thoại cho Hứa Bình, nói hắn sẽ nhanh chóng trở lại Lưu Xà.
Cú điện thoại của Diệp Mặc làm cho cả Lưu Xà lại bận rộn hết cả lên.
Ninh Khinh Tuyết thì không cảm thấy bất ngờ quá lớn vì Diệp Mặc đã sớm nói với cô rồi, Lưu Xà không phải là một nơi thích hợp để xây dựng căn cứ.
Lý Tam Đao cứ ngây ngẩn ra nhìn Diệp Mặc buông chiếc điện thoại xuống, không thể ngờ Diệp Mặc lại điên cuồng đến mức độ như vậy, lại còn dám tuyên bố độc lập cho Senna, lại đổi cả tên nữa chứ.
Diệp Mặc buông điện thoại xuống, quay sang Lý Tam Đao nói:
-Quân đoàn trưởng Lý, anh dẫn tôi đi xem tình hình Phí Nam Lý đi.
Lý Tam Đao thấy Diệp Mặc gọi mình là quân đoàn trưởng, vội vàng xua tay nói:
-Diệp tiền bối, ngài ngàn vạn lần đừng gọi tôi như vậy, tôi đã không còn làm cái chức ấy từ lâu rồi.
Nếu Diệp tiền bối xem trọng tôi thì cứ gọi thẳng tên tôi là Tam Đao là được.
Diệp Mặc cũng không mấy bận tâm, Lý Tam Đao của hôm nay và Lý Tam Đao lần trước gặp thực sự khác nhau một trời một vực.
Môi trường làm con người ta thay đổi, câu này quả không sai.
Lý Tam Đao biết Diệp Mặc rất có bản lĩnh, bây giờ Diệp Mặc muốn gã dẫn đường, gã làm sao dám chậm trễ.
-Họ Lý, ai cho mày tới địa bàn của tao?
Lý Tam Đao và Diệp Mặc vừa bước vào đại điện xa hoa mà Thiên Long Đầu để lại thì đã nghe có tiếng quát lớn, đó là một giọng tiếng Trung không rõ ràng lắm.
-Hắn chính là Phí Nam Lý?
Diệp Mặc nhìn gã râu quai nón trước mặt, quay sang hỏi Lý Tam Đao.
Lý Tam Đao lập tức gật đầu, đáp:
-Đúng.
Chính là Phí Nam Lý, phía sau y là hai ba mươi quân tinh nhuệ, vũ khí trang bị cũng là bậc nhất đó.
Ngữ khí nói chuyện của Lý Tam Đao rõ ràng là có sự dè chừng.
Nếu đã trông thấy Phí Nam Lý rồi thì Diệp Mặc cũng sẽ không khách khí nữa.
Hắn căn bản không có ý định đàm phán gì với lũ Bồ Đào Nha cả, đối phó với đám binh sĩ này, cho dù là bọn họ được trang bị đầy đủ toàn bộ vũ trang đi nữa hắn cũng sẽ hạ gục nhanh mà không phải tốn mấy sức lực.
Một cơn mưa đao gió vụt qua.
Phí Nam Lý và đám binh lính phía sau còn chứ kịp phản ứng thì đã bị Diệp Mặc giết sạch không chừa một tên.
Lý Tam Đao đứng ngây ra nhìn đám thi thể trước mắt.
Gã biết Diệp Mặc rất lợi hại, nhưng không ngờ hắn lại lợi hại đến mức này.
Đám nhuệ binh bị Diệp Mặc hạ gục chỉ trong nháy mắt.
Đối với Diệp Mặc, đây chỉ giống như đạp chết mấy mươi con kiến mà thôi.
Đối với Diệp Mặc chuyện này đúng là chẳng thấm tháp gì, đám binh sĩ này đúng là tinh nhuệ thật nhưng so với đám người của Lương Thạch Quốc thì cũng chẳng đáng để nhắc tới.
Ít nhất thì hai mươi ba tên bên phía Lương Thạch Quốc kia còn kịp giơ súng lên, còn đám người này thậm chí chết còn khi chưa kịp biết mình chết như thế nào.
Diệp Mặc vỗ vai Lý Tam Đao đang đứng như trời trồng, lúc này gã mới như tỉnh lại, hỏi:
-Xong rồi ư?
Vốn nghĩ lần này tới ít nhất cũng phải xảy ra một cuộc đại chiến đẫm máu.
Thế nhưng những chuyện vừa xảy ra lại đơn giản ngoài sức tưởng tượng của gã, điều này làm gã nhất thời không kịp phản ứng.
-Phải đó, xong rồi.
Lý Tam Đao, tôi đã nói rồi, nơi này sắp trở thành địa bàn của tôi rồi.
Anh có đồng ý đi theo tôi không?
Diệp Mặc đang cần một người quen thuộc để hỗ trợ, như vậy cũng sẽ giảm bớt được gánh nặng cho Hư Nguyệt Hoa trong việc thành lập căn cứ mới.
Lý Tam Đao đã hoàn toàn lấy lại thần trí, gã không thấy rõ Diệp Mặc ban nãy đã ra tay như thế nào, nhưng có một điều mà gã biết rõ, đó là Diệp Mặc chính là kẻ lợi hại nhất mà gã đã từng gặp trong đời.
Nếu như nơi đây đã nằm trong sự kiểm soát của Diệp Mặc rồi, mình lại đang không có chỗ nào để đi, vậy thì có lí gì mà không ở lại nơi này?!
-Diệp tiền bối, Lý Tam Đao tôi nguyện bán mạng cho ngài, xông vào núi đao biển lửa chết cũng không từ…
Lý Tam Đao Còn chưa nói dứt lời thì đã bị Diệp Mặc ngăn lại.
-Lý Tam Đao, tôi không cần anh nhảy vào núi đao biển lửa, sống chết gì cả.
Anh chỉ cần giúp tôi hỗ trợ anh hai tôi Hứa Bình chỉnh đốn lực lượng ở đây là được rồi.
Chỗ anh hiện giờ có bao nhiêu người?
-Hiện giờ ở Senna đang có hơn hai trăm anh em.
Diệp Mặc gật gật đầu:
-Nơi này tạm thời giao cho anh, tôi sẽ nhanh chóng dẫn người tới đây.
Trong lúc tôi đi, anh hãy bắt đầu tiến hành chỉnh đốn quân ngũ luôn đi, đặc biệt chú ý sân bay và bến tàu, tôi sẽ có việc cần tới ngay.
Diệp Mặc vừa dứt lời thì lập tức có một tràng âm thanh ầm ầm truyền tới.
Đó là một chiếc máy bay, xem chừng đang muốn hạ cánh xuống sân bay Senna.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










