[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 103 : Cô Ấy Tên Lạc Lạc (c511-c515)
❮ sautiếp ❯Chương 511: Cô Ấy Tên Lạc Lạc
Cô Ấy Tên Lạc Lạc
Đ
ược rồi, không nói nữa, anh Diệp, chúng ta vào thôi, ăn cơm xong em còn phải đi gặp Nhị Hổ.
Nói xong, Dương Y không nói gì nữa, kéo Diệp Mặc đi.
Diệp Mặc lắc đầu, ăn cơm thì ăn cơm thôi, hôm nay mình vốn phải ở lại Lạc Thương rất lâu, thời gian còn nhiều.
-Dương Y, đây là ai?
Cô gái ban nãy gọi Dương Y nhìn Diệp Mặc hỏi, nếu Lưu Thương không đi cùng, không chừng bạn học của Dương Y đều cho rằng Diệp Mặc là bạn trai mới của Dương Y.
Dương Y buông Diệp Mặc ra nói:
-Là một người anh họ của tớ, cô gái đẹp kia có hứng thú thì tớ có thể giới thiệu cho, hi hi.
Nghe Dương Y nói, lập tức có nữ sinh đến hỏi thầm Dương Y, Diệp Mặc làm gì, thu nhập bao nhiêu, điều kiện gia đình, có thể thấy vẻ ngoài của Diệp Mặc cũng có chút hấp dẫn.
Diệp Mặc vội vàng nói với Dương Y:
-Dương Y, đừng nói lung tung.
Nghe Diệp Mặc nói, một đám người mỉm cười và có cảm giác như Diệp Mặc đang ngại.
Thậm chí có hai cô gái đã chủ động đáp lời Diệp Mặc.
Diệp Mặc thầm than, tuy hắn đã có một thời gian ở trường đại học Ninh Hải, nhưng là một sự tồn tại bị xem thường, làm gì có cô gái nào chủ động đến đáp lời.
Ngẫm lại thời gian quả thật trôi nhanh quá, chớp mắt đã hai năm rồi.
Đoàn người cười cười nói nói đi vào khách sạn “Vân Thượng Minh Châu”.
“Vân Thượng Minh Châu” đúng là xa hoa vô cùng, so với khách sạn năm sao Tây Nhạc, “Vân Thượng Minh Châu” rõ ràng lớn hơn nhiều.
Họp lớp của Dương Y tụ tập ở trên tầng chín, nói chính xác là liên hoan ở tầng chín.
Sau khi Dương Y dẫn Diệp Mặc và bạn học của cô lên tầng chín, trong phòng đã đến mười mấy người.
Thấy đám người Dương Y, mọi người chào hỏi nhau rồi tất cả đều nhanh chóng nói đến người bạn gái được Cố Minh Nam đưa về.
Cuối cùng Diệp Mặc cũng nổi hứng tò mò, hắn cũng muốn xem xem rốt cuộc là cô gái như thế nào mà gây chấn động lớn vậy, thậm chí một số bạn học đánh giá rất cao.
Nghe một hồi lâu, Diệp Mặc cũng chỉ nghe thấy cô gái ấy tên là Lạc Lạc, chỉ biết là đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh.
Ngoài ra, Lạc Lạc còn chính là người được đưa về từ dãy núi Hoàng Đoạn.
Nghe nói cô Lạc Lạc này tỉnh dậy không nói gì, hơn nữa vẻ mặt rất u buồn.
-Anh Diệp, nếu như không phải Cố Minh Nam đưa về, em thấy Lạc Lạc và anh rất xứng đôi.
Dường như cô ấy có khí chất giống anh.
Ừm, cảm giác này nói không rõ, chúng em đến bệnh viện thăm một lần.
Dương Y nói nhỏ bên tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc thản nhiên cười, không nói gì.
Lưu Thương vội vàng nhỏ giọng đáp:
-Tiểu Y, em đừng có nói bừa, chẳng may Cố Minh Nam biết, trong lòng anh ta chắc chắn sẽ không vui.
-Này, em nói nhé Lưu Thương, gan của anh bé quá.
Sợ đông sợ tây, còn muốn nói nữa không.
Dương Y liền lớn tiếng phản đối, tiếng của Dương Y mau chóng thu hút sự chú ý của rất nhiều bạn học.
Lưu Thương đỏ mặt, không tiếp tục nói nữa.
Diệp Mặc vội vã khoát tay để Dương Y ngồi xuống, hắn thấy Lưu Thương là một người cẩn thận, hơn nữa rất để ý đến Dương Y.
Hai người họ, hẳn là Dương Y át vía hơn.
-Minh Nam và bạn gái Lạc Lạc đến rồi, chúng ta vỗ tay…
Vừa lúc đó, lập tức có người vỗ tay nói, quả nhiên câu nói này liền kéo theo những tràng vỗ tay của tất cả bạn học.
Rất hiển nhiên, Cố Minh Nam này có vị trí nhất định ở đây, huống hồ buổi gặp gỡ hôm nay là do anh ta chi, nên có ảnh hưởng nhất định ở trong lớp.
Một người thanh niên trẻ tuổi và một cô gái tầm hai mươi từ cửa bước vào, cô gái ấy che mặt bằng một tấm lụa trắng, tuy mặc một bộ váy nhưng hình dáng rất rõ, eo thon, làn da trắng nõn nà.
Đây chính là cô gái Cố Minh Nam đưa về, Diệp Mặc đưa mắt nhìn cô gái, lập tức giật mình.
Cô gái này hắn quen lắm, rất nhanh Diệp Mặc liền nhớ ra cô gái này là ai.
Không ngờ là cô, nghĩ đến cô gái này, Diệp Mặc bình thường trở lại, chẳng trách bị người đưa về từ trên núi.
-Minh Nam, để Lạc Lạc lấy chiếc khăn xuống đi, để chúng tớ được nhìn thấy người đẹp nào…
Cả phòng rộ lên.
Cố Minh Nam cười lớn nói:
-Lạc Lạc vốn không muốn đến, nhưng hôm nay là ngày chúng ta tốt nghiệp, cho nên, cô ấy cũng muốn đến gặp mọi người, gặp xong thì đi ngay.
-Lạc Lạc, em tháo khăn xuống…
Cố Minh Nam quay đầu lại muốn để Lạc Lạc kéo khăn xuống thì phát hiện ánh mắt của cô đang nhìn chằm chằm một người trong đám bạn học, Cố Minh Nam cũng đưa mắt nhìn theo.
Diệp Mặc lắc đầu, hắn biết cô gái này nhận ra hắn, đành phải đứng lên.
Diệp Mặc vừa muốn lên tiếng thì cô gái bên cạnh Cố Minh Nam đột nhiên chạy tới bên Diệp Mặc, nắm chặt lấy tay Diệp Mặc như muốn nói điều gì, nhưng đôi mắt đỏ ấy không nói nên lời, trong lòng dường như có uẩn khúc.
Tuy Diệp Mặc muốn hỏi tại sao cô lại ở đây, nhưng cũng biết bây giờ không phải là lúc.
Cố Minh Nam ngây người nhìn Diệp Mặc và Lạc Lạc của anh ta, nhất thời không biết nên nói gì, rất lâu sau anh ta mới phản ứng trở lại, vội vàng hỏi:
-Lạc Lạc, anh ta là ai, em làm gì vậy?
-Xin lỗi, Minh Nam, vừa nhìn thấy em trai ở đây em đã nhớ ra một số chuyện, cảm ơn anh đã chăm sóc em trong thời gian gần đây, em muốn trở về với em trai em.
Cô gái tên Lạc Lạc vội vàng nói lời cảm ơn Cố Minh Nam, đồng thời tháo chiếc khăn lụa trên mặt xuống.
Rất nhiều người hoàn toàn không để ý đến lời cô nói mà đều nhìn chăm chú gương mặt của cô.
Tuy không phải vẻ đẹp tuyệt trần nhưng gương mặt quý phái thoát tục và mang vẻ tiên sa quả thực làm cho người ta quyến luyến không chịu rời mắt.
Diệp Mặc sờ mũi không phản đối, tuy hắn không biết tại sao đại sư tỉ Lạc Nguyệt – của Lạc Huyên lưu lạc đến đây, hơn nữa một chút nội khí trên người cũng không có, nhưng cô ta đã muốn mình đưa đi, Diệp Mặc cũng không thể giậu đổ bìm leo mà nói không quen biết.
Cho dù nể tình Lạc Huyên, có thể giúp cô ta một chút thì giúp.
Hơn nữa Diệp Mặc nghi ngờ “Ní La Kinh” còn ở trên người cô ta, chuyện này đợi lát sẽ hỏi.
Ít nhất lúc này Lạc Phi đã giúp hắn làm việc, hắn không thể không giúp Lạc Phi một chút.
-Em nói anh ta là em trai của em?
Rất lâu sau Cố Minh Nam mới phản ứng trở lại, có chút nghi ngờ chỉ Diệp Mặc rồi hỏi đại sư tỉ của Lạc Huyên.
Lạc Nguyệt gật đầu nói:
-Vâng, trước kia em không hề nhớ ra, nhưng khi vừa nhìn thấy em trai thì em đã nhớ ra.
Cố Minh Nam nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, biểu cảm của Diệp Mặc không giống lắm với vẻ vui mừng gặp được chị gái vừa thất lạc, nhưng bây giờ anh ta không có cách nào cưỡng ép Lạc Lạc ở lại bên cạnh mình.
Hận chính là mình đã cứu cô ấy, sau khi cô ấy tỉnh lại, ngay cả đôi bàn tay nhỏ bé của cô ấy cũng chưa cầm.
Không được, cô gái này nhất định phải đem tới tay, dựa vào thế lực của Cố gia y ở Lạc Thương, dù cô ấy tìm được em trai thì thế nào?
Cố Minh Nam của lúc này thầm hận người đã đưa Diệp Mặc đến, chỉ là bây giờ hắn vẫn chưa biết ai đã đưa Diệp Mặc tới.
Diệp Mặc liền hiểu mấu chốt của vấn đề, khi được đưa về, Lạc Nguyệt nhất định đã bị trọng thương, sau đó ngoại thương của cô khá lên, nhưng nội thương vẫn chưa khỏe lại.
Một người luyện cổ võ mất hết nội khí và một người bình thường không có gì khác nhau, cho nên cô ta chỉ có thể ở lại Cố gia.
Một khi rời khỏi Cố gia, cô ta không có tiền, căn bản không có cách nào sinh sống.
Bây giờ nhìn thấy mình, chắc hẳn là muốn mình đưa cô ta đi, nói không chừng Cố Minh Nam kia muốn chiếm cô ta.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc cười thầm Cố Minh Nam không biết sống chết, luyện Cổ Võ đều là những kẻ máu lạnh vô tình.
Người ngây thơ như Lạc Huyên giờ đã không còn, tuy Cố Minh Nam đã cứu Lạc Nguyệt, nhưng một khi y muốn động tay động chân, Lạc Nguyệt vẫn sẽ giết anh ta.
Sở dĩ hiện giờ chưa giết anh ta là vì Lạc Nguyệt bị nội thương rất nặng, tu vi nội khí bị mất mà thôi.
Dương Y và mọi người trong phòng đều ngây người, họ không ngờ Diệp Mặc lại là em trai của Lạc Lạc, điều này làm cho mọi người nhất thời không phản ứng kịp, chuyện này quá là kịch.
Nhưng những người cẩn thận thì đã nhìn ra vấn đề bên trong, chị em tương phùng không hề vui mừng khôn xiết mà lại rất bình thản.
-Diệp Mặc, anh là bạn trai của Lạc Huyên, nhìn thấy tôi chẳng nhẽ không thể tỏ ra vui mừng một chút?
Lạc Nguyệt rõ ràng không hài lòng với thái độ của Diệp Mặc.
Lạc Nguyệt không nói thì tốt, cô vừa nhắc tới Lạc Huyen6, Diệp Mặc liền chột dạ, Lạc Nguyệt bị thương đến như thế này thì Lạc Huyên thế nào rồi.
Lúc trước hắn đưa Lạc Huyên tận tay Lạc Nguyệt, rồi để Lạc Nguyệt dẫn đi.
Tình tình của Lạc Huyên trong sáng, lương thiện, hơn nữa còn để lại cho Diệp Mặc hai tờ giấy vàng kim vô cùng quan trọng, lại còn bằng lòng cùng nhảy lầu với hắn.
Có thể nói trong lòng Diệp Mặc, an toàn của Lạc Huyên không kém gì Diệp Lăng và Đường Bắc Vi.
-Lạc Huyên thế nào rồi?
Diệp Mặc giơ tay nắm chặt Lạc Nguyệt, đôi mắt lộ vẻ lo lắng.
Thần sắc của Lạc Nguyệt hiện chút buồn bã, nếu có một người lo lắng cho mình như vậy thì tốt.
Khi Diệp Mặc vừa nhìn thấy cô, chỉ kinh ngạc một chút, chứ không hề tỏ vẻ lo lắng gì.
Bây giờ hắn lo lắng cho Lạc Huyên như vậy, tuy cô biết mình và Diệp Mặc không quen cho lắm nhưng kiểu chênh lệch này vẫn khiến cô có chút chạnh lòng.
Nghĩ tới những điều này, trong lòng Lạc Nguyệt thấy sợ hãi, mình làm sao vậy? Một người tu đạo làm sao có thể nghĩ tới mấy điều này? Tu đạo không phải là phải cắt đứt duyên trần sao? Nếu có người lo lắng, hoặc lo lắng cho người khác thì mình tu đạo thất bại rồi.
Diệp Mặc không biết Lạc Nguyệt đang ở giữa nhiều những suy nghĩ như thế, hắn vẫn đang đợi Lạc Nguyệt trả lời mình.
-Lạc Huyên không sao, em không cần phải lo, khi chị xảy ra chuyện Lạc Huyên không biết, nếu không có gì ngoài ý muốn, lúc này cô ấy đã trở về an toàn rồi.
Lạc Nguyệt định thần lại, nói nhỏ.
Nhưng Diệp Mặc không hề yên tâm, hắn có rất nhiều chuyện muốn hỏi Lạc Nguyệt, nhưng hắn cũng biết đây không phải chỗ hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 512: Chuyện Không Đâu
Chuyện Không Đâu
H
a ha, nếu Lạc Lạc đã tìm được em trai của mình, cũng là một chuyện vui mừng lớn, chúng ta hãy cùng nâng ly rượu chúc mừng.
Cố Minh Nam phản ứng trở lại, dù sao y vẫn luôn cảm thấy mối quan hệ của Diệp Mặc và Lạc Nguyệt có chút vấn đề, cũng coi là y thông minh, trước khi Lạc Nguyệt đưa ra lời đề xuất ra đi, hãy nói lời chúc mừng trước.
Tuy Lạc Nguyệt rất muốn rời đi ngay, nhưng cô chỉ có thể đi theo sau Diệp Mặc.
Mà Diệp Mặc lại sợ làm khó Dương Y, đành ngồi xuống, giới thiệu Dương Y và Lạc Nguyệt một chút.
Có thể quen biết một người đẹp có khí chất cao quý như Lạc Nguyệt, trong lòng Dương Y rất xúc động.
Tuy trước mặt Dương Y, Lưu Thương hơi khúm núm, nhưng anh ta cũng không phải kẻ ngu dốt, anh ta nhìn ra Diệp Mặc không phải là em trai của Lạc Nguyệt.
Anh ta còn nhìn ra, Cố Minh Nam có ý kiến với Diệp Mặc.
Một khi anh biết Diệp Mặc là do Dương Y đưa đến, chắc chắn anh ta cũng có ý kiến với Dương Y, không chừng bây giờ anh ta đã biết rồi.
Diệp Mặc nhìn vẻ lo lắng của Lưu Thương, và sắc mặt của Cố Minh Nam, liền hiểu mấu chốt trong đó ngay.
Tuy chuyện này không trách Lạc Nguyệt nhưng Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không để Cố Minh Nam trả thù Dương Y.
Rượu và thức ăn rất nhanh được đưa lên, dưới sự dẫn dắt của Cố Minh Nam, phần đông nam sinh trong phòng đều không ngừng đến mời rượu Diệp Mặc.
Có thể thấy rất nhiều người đều biết ý của Cố Minh Nam, chính là muốn chuốc Diệp Mặc say.
Tuy Lạc Nguyệt biết Diệp Mặc cũng là người luyện Cổ Võ, nhưng nhiều người chúôc rượu như thế, dù tửu lượng cao đến đâu cũng không thể.
Cô đương nhiên biết ý của Cố Minh Nam, trong lòng có chút lo lắng, tuy đã ra hiệu cho Diệp Mặc vài lần, nhưng hình như Diệp Mặc một chút phản ứng cũng không có, vẫn là ai đến cũng không cự tuyệt.
Chỉ cần đến chúc rượu hắn, hắn lập tức uống một hơi cạn sạch.
Trong lòng Cố Minh Nam thầm vui mừng, cuối cùng Dương Y cũng nhìn ra có điều gì không ổn, cô lôi Diệp Mặc đi.
Ý là muốn Diệp Mặc uống ít đi, nhưng lại khiến Cố Minh Nam nhìn thấy, trong lòng càng tức Dương Y.
Nhưng càng uống, Cố Minh Nam càng cảm thấy không hay, bạn học của anh ta đã có mấy người uống rượu say, nhưng Diệp Mặc vẫn vững như núi Thái Sơn, mặt cũng không đỏ chút nào.
Cố Minh Nam thầm tức giận.
Tửu lượng của người này sao cao vậy?
Đang lúc Cố Minh Nam muốn đổi cách khác thì cửa phòng đột nhiên bị đá mở tung.
Cố Minh Nam vô cùng giận dữ, cục tức nghẹn ứ trong bụng không có chỗ nào thoát ra, lúc này lại có người dám đá cửa phòng anh ta đã bao, đây không phải muốn chết thì là gì.
-Thằng khốn khiếp, mẹ mày muốn chết à…
Cố Minh Nam chỉ chửi một câu thì dừng lại, anh ta có chút sợ hãi khi nhìn thấy người phụ nữ với gương mặt sắc lạnh phía sau hai gã hộ pháp đã đá cửa, cúi đầu nói một câu:
-Chị…
-Tiểu thư Khuynh Thành, coi như cô thức thời, nếu tiểu thư Lạc Lạc không ở đây, Cố gia của cô đã xong đời hết rồi.
Một giọng nói lạ truyền đến, rõ ràng y mới là người đầu têu đá cửa lần này.
Cố Minh Nam vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng khi nghe thấy tên Lạc Lạc, lá gan của anh ta dường như to hơn rất nhiều, liền đứng dậy nói:
-Chị, đây là thế nào?
Người phụ nữ có gương mặt lạnh lùng dường như không nghe thấy tiếng của Cố Minh Nam, mà nói với một công tử đứng bên cạnh -Văn thiếu gia, tôi đã đưa các anh đến đây rồi, chuyện lúc này không liên quan gì đến Cố gia tôi nữa chứ.
-Ha ha, có liên quan hay không, không phải cô nói là được…
Văn thiếu gia này lạnh lùng nói một câu, con mắt tham lam liếc mắt nhìn bộ ngực của Cố Khuynh Thành, rồi mới đưa mắt nhìn khắp phòng.
Ánh mắt của y rất nhanh dừng lại ở phía Lạc Nguyệt, hai con mắt bỗng sáng lên, vội vã tiến lên vài bước:
-Tiểu thư Lạc Lạc, tôi tìm cô quả vô cùng vất vả.
Tuy nhiên, sau khi nói xong, Văn thiếu gia dường như nhớ ra cái gì đó, vội vã thu lại ánh mắt rồi quay đầu khom lưng nịnh bợ nói với nói với gã đàn ông trung niên:
-Nhị gia, đây là tiểu thư Lạc Lạc, anh xem đây có phải là tiểu thư Lạc Lạc mà anh muốn tìm…
Nhưng lời của Văn thiếu gia đột nhiên ngưng lại, y nhìn thấy người đàn ông trung niên mà y tôn kính gọi bằng Nhị gia đang nhìn chằm chằm vào trong phòng với đầy vẻ sợ hãi.
Thậm chí Văn thiếu gia còn thấy người của ông ta đang run lên, y bỗng thấy ngạc nhiên, không biết Nhị gia còn sợ ai, nếu nói Văn thiếu gia y có thể ngang ngược ở Lạc Thương thì Nhị gia có thể ngủ mà đi.
Sự lợi hại của Nhị gia, chính cha y cũng phải cúi đầu khom lưng, nhưng lúc này sắc mặt của anh ta lại thay đổi lớn thế, dường như đã nhìn thấy một nhân vật vô cùng đáng sợ.
-Anh muốn đưa tiểu thư Lạc Lạc đi?
Diệp Mặc bỗng liếc mắt nhìn Văn thiếu gia hỏi.
Văn thiếu gia nhíu mày, nhìn lướt qua Diệp Mặc:
-Mày là cái thá gì, dám nói như vậy với tao.
Bộp…
Văn thiếu gia vừa dứt lời, gã đàn ông trung niên ở phía sau y đã tát một tát vào mặt y:
-Đồ khốn, dám vô lễ với Diệp tiền bối như thế, mày muốn chết à.
Văn thiếu gia bị cái tát đánh ra xa, phun ra cả mấy cái răng, sợ hãi nằm dưới đất nhìn người đàn ông trung niên, y không biết vì sao Nhị gia đột nhiên tát y.
Gã đàn ông trung niên đánh Văn thiếu gia này xong, bỗng tiến lên phía trước hai bước, quỳ “bịch” xuống phía trước Diệp Mặc:
-Diệp tiền bối, em là Dư Hoành Sinh, hôm nay vô ý mạo phạm anh, em, em…
Cảnh tượng này lập tức làm cho tất cả mọi người ở đây đều ngây cả người, mọi người ở đây đều không quen biết người trung niên này.
Nhưng Văn thiếu gia thì có rất nhiều người biết, là vị thiếu gia đứng đầu ở Lạc Thương, hoặc có thể nói là người quyền lực nhất ở Lạc Thương này.
Cố gia của Cố Minh Diện được xem như là một gia tộc không hề nhỏ ở Lạc Thương, người bình thường có rất ít người dám động đến Cố gia, nhưng Cố gia so với vị Văn thiếu gia ở trước mặt còn kém xa.
Từ việc Văn thiếu gia không kiêng nể gì đá cửa phòng Cố Minh Nam đã bao, và thái độ của Cố Khuynh Thành đối với Văn thiếu gia thì có thể thấy, Văn thiếu gia căn bản không để Cố gia vào mắt.
Vừa nãy tất cả mọi người đều biết vị Văn thiếu gia này cung kính gã đàn ông trung niên đến cỡ nào, thậm chí cúi đầu khom lưng gọi là Nhị gia, mà Nhị gia này lại tát Văn thiếu gia một cái tát nảy đom đóm.
Dù là kẻ ngốc cũng biết địa vị của Nhị gia này cao hơn Văn thiếu gia nhiều, nhưng vị Nhị gia này lại cầu xin sự tha thứ của em trai Lạc Lạc, thậm chí em trai Lạc Lạc còn chưa nói câu nào.
Rất nhiều người lập tức đoán ra thân phận của Diệp Mặc, thậm chí có người cho rằng Diệp Mặc là đại thiếu gia ở Yến Kinh, đến Lạc Thương là để giả heo ăn thịt hổ.
Trong lòng Cố Minh Nam vốn muốn gây khó dễ cho Diệp Mặc lạnh như băng, Văn thiếu gia là người như thế nào, có ai rõ hơn anh ta cơ chứ.
Trong mắt Văn thiếu gia, Cố gia quả thật không đáng nhắc tới.
Người mà y tôn kính lại ở trước mặt em trai Lạc Lạc như vậy, có thể thấy em trai của Lạc Lạc không phải là người anh ta có thể gây sự, nực cười là anh ta còn muốn đợi lát nữa sẽ trả thù Diệp Mặc.
Cố Khuynh Thành cũng ngây người ra, cô không ngờ em trai của mình lại có người bạn học có thế lực như vậy, một câu không nói những đã có thể làm cho kẻ uy hiếp cô phải cầu xin tha thứ.
Cô bỗng nhớ tới tình hình của Cố gia hiện nay, có lẽ người bạn học này của Minh Nam có thể giải vây, nghĩ đến đây cô lập tức nháy mắt với em trai.
-Anh Diệp…
Dương Y có chút mơ hồ nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm người trung niên đang quỳ dưới đất, một câu cũng không nói, trong lòng hắn đang nghĩ hình như mình chưa từng gặp người này.
Anh ta ở đâu gặp qua hắn? Theo lý thuyết, khả năng nhớ của Diệp Mặc hắn, dù nhìn qua một lần thôi thì cũng rất khó quên.
Cảnh tượng ở đây bỗng im ắng lạ thường.
Tuy Cố Minh Nam thích Lạc Lạc, nhưng anh ta cũng không phải là cái bao, chị gái đến đây, vừa nhìn đã biết là bị ép đến.
Từ lời nói của chị hình như còn liên quan đến vấn đề sinh tồn của Cố gia, dù y có thích Lạc Lạc thế nào đi nữa, nhưng trước sự sinh tồn của Cố gia, niềm yêu thích này cũng sẽ bị gạt sang một bên.
Anh ta bỗng nghĩ đến, một khi Văn thiếu gia có ý kiến gì với Cố gia, Cố gia thực sự xong đời.
-Thôi, buổi liên hoan của chúng ta đến đây kết thúc, lần sau tớ sẽ mời khách, xin lỗi mọi người.
Cố Minh Nam đã thông suốt mấu chốt vấn đề, lập tức để bạn học rời đi trước đã.
Anh ta vừa nói xong, nhìn trong ánh mắt của chị gái Cố Khuynh Thành thì biết ngay mình làm rất đúng.
Những người bạn học đều biết việc này không hề đơn giản, không có ai dám tiếp tục ở lại đây, tất cả đều đứng lên cáo từ rồi đi.
Dương Y cũng đứng dậy, Diệp Mặc liền kéo tay Dương Y nói:
-Dương Y, đợi lát anh tìm em có chút việc, em ở đây đã.
Thấy Dương Y ở lại, bạn trai của Dương Y là Lưu Thương cũng ở lại.
Rất nhanh, người ở trong phòng đã đi hết, chỉ còn lại Diệp Mặc, Lạc Nguyệt, Dương Y, còn có chị em Cố gia, Văn thiếu gia bị đánh nằm dưới đất và Nhị gia đang quỳ trong phòng.
Hai gã hộ pháp đá cửa không biết nên làm gì, đứng ngay ở đó.
-Diệp tiền bối, thời gian trước em có gặp anh ở Đoạn Đỉnh Sơn…
Dư Hoành Sinh cảm giác dường như Diệp Mặc không biết y là ai, vội vàng nịnh nọt nói.
Hóa ra là như vậy, chẳng trách gã này sợ mình thế, khi mình lập uy ở Đoạn Đỉnh Sơn, ngay cả Hạng Danh Vương cũng không dám nhiều lời, có mấy người không biết đến Ẩn Môn, nếu biết, chắc chắn sẽ không thể nào không sợ Diệp Mặc.
-Ồ, anh muốn đưa Lạc Lạc đi?
Giọng nói của Diệp Mặc trở nên lạnh lùng.
Dư Hoành Sinh rùng mình, trong lòng tự nhủ dù vốn có suy nghĩ này, bây giờ anh ở đây, đưa cho tôi mười nghìn cái lá gan thì tôi cũng không dám đưa cô ấy đi, nhưng lời này y lại không dám nói ra.
Y lại không dám nói dối, đành phải nói:
-Không phải tôi, là Bình Giang Môn…
-Được rồi.
Diệp Mặc ngắt lời Dư Hoành Sinh:
-Anh lui xuống đi, còn có Văn thiếu gia sống trên đời cũng chỉ lãng phí cơm gạo mà thôi.
Đối với Diệp Mặc, ai còn dám có ý với Lạc Nguyệt, Diệp Mặc căn bản không để ý, điều này với hắn mà nói cũng chỉ là chuyện vặt.
Nhưng Văn thiếu gia này khiến hắn không thoải mái, giao cho Dư Hoành Sinh giết đi, hoặc là cứ để bọn chúng cắn xé nhau.
Cố Khuynh Thành thấy Dư Hoành Sinh lẳng lặng dẫn Văn thiếu gia rời đi, cô nhìn Diệp Mặc dường như muốn nói điều gì đó.
Diệp Mặc nhìn Cố Minh Nam một cách lạnh lùng nói:
-Các người đi đi, tôi ở đây có chút việc.
Cố Minh Nam không dám nhiều lời, vội và cùng Cố Khuynh Thành rời khỏi.
Trong lòng Cố Khuynh Thành lại đang nghĩ Diệp Mặc đã là bạn học của em trai, thì sẽ còn có cơ hội quen biết.
Quen biết một người có thế lực lớn như Diệp Mặc, đối với sự phát triển của Cố gia vô cùng quan trọng.
Cho đến khi những người này rời đi khỏi, Diệp Mặc mới nhớ đến Bình Giang Môn, hình như có nghe nói qua.
Nhưng rất nhanh Diệp Mặc đã gạt chuyện này sang một bên, nhìn Lạc Nguyệt nói:
-Lạc Huyên hiện giờ như thế nào?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 513: Chân Tướng
Chân Tướng
L
ạc Nguyệt chần chừ liếc nhìn Lưu Thương và Dương Y, chần chờ một lát.
Diệp Mặc đồng thời cũng nhớ ra chuyện này không có quan hệ gì với Dương Y, nên không cho bọn họ biết vẫn hơn.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc chủ động nói:
-Dương Y, em biết Lưu Xà không?
-Lưu Xà emđương nhiên biết.
Đó là cơ quan đầu não và là nơi sản xuất của “dược phẩm Lạc Nguyệt”, em còn đang định sau khi công tác sẽ đến Lưu Xà du lịch một chuyến.
Dương Y buột miệng nói ra.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
-Thực ra thì bây giờ em cũng có thể đi được, chẳng phải em đã tốt nghiệp rồi đó sao? Nếu như em muốn, em có thể làm việc ở “dược phẩm Lạc Nguyệt”.
-Cái gì? Anh nói đến “dược phẩm Lạc Nguyệt” làm việc? Diệp Đại ca, anh nghĩ rằng “dược phẩm Lạc Nguyệt” dễ vào vậy sao? Nghe nói có người còn thông qua Phó chủ tịch thành phố để vào “dược phẩm Lạc Nguyệt” mà cũng bị người ta từ chối không chút do dự gì cơ mà.
Tốc độ lời nói của Dương Y cũng nhanh như thái độ phản ứng lại của cô vậy.
Diệp Mặc lại nói:
-Thực ra Nhị Hổ bây giờ đang làm việc ở “dược phẩm Lạc Nguyệt”, nếu như em đến Lưu Xà, chỉ cần tìm đến Nhị Hổ là có thể vào được “dược phẩm Lạc Nguyệt” rồi.
Diệp Mặc tin rằng, Dương Y chỉ cần nói với Nhị Hổ là cô do Diệp Mặc gọi đến, Nhị Hổ nhất định sẽ sắp xếp Dương Y vào một vị trí công tác tương đối tốt.
-Thật sao?
Dương Y không thể tin được lại có một chiếc bánh lớn như thế rơi xuống, nhưng cô nhanh chóng nhận ra những gì Diệp Mặc nói là sự thật, đến cả người của Văn thiếu gia cũng đều kiêng kị với Diệp Mặc như vậy, nói như vậy Diệp Mặc nhất định là người có lai lịch không tồi.
-Nếu như em muốn đi, em có thể đi cùng bạn trai em, nói là anh giới thiệu.
Diệp Mặc tiếp tục nói.
Dương Y gần như không có cách nào liền nói với Diệp Mặc:
-Em tất nhiên là muốn đi, vừa mới tốt nghiệp xong em còn chưa nghĩ đến việc đến đâu để làm việc cho tốt.
Không ngờ đang cơn buồn ngủ lại có được cái gối đầu, mà lại là cái gối cao cấp, cám ơn anh, Diệp đại ca.
Lưu Thương cũng không ngờ mình thậm chí lại có cơ hội đến Lưu Xà làm việc, thậm chí quên cả việc cám ơn Diệp Mặc.
…
Thấy Dương Y và Lưu Thương rời khỏi, Lạc Nguyệt mới nói:
-Diệp Mặc, “dược phẩm Lạc Nguyệt” có quan hệ gì đó với anh đúng không?
Diệp Mặc thản nhiên nhìn cô một cái nói:
-Cô thật thông minh.
Giọng điệu Diệp Mặc không được tốt lắm, hắn nghi ngờ “Ní la kinh” lần trước là Lạc Nguyệt lấy đi, hơn nữa trong cục này đều là do Lạc Nguyệt sắp xếp, thậm chí đến cả Lạc Phi cũng bị cô ta lợi dụng.
Đối với người đàn bà tâm cơ thâm hậu như này, Diệp Mặc đương nhiên không có cảm tình gì.
Lạc Nguyệt không biết tại sao Diệp Mặc đối với cô lại có chút lạnh lùng, nhưng cô vẫn nói:
-Loại đan dược mà anh đưa cho Lạc Huyên kia cực kỳ quý hiếm, tôi nghĩ chắc chắn anh có chút hiểu biết về luyện chế đan, cho nên “dược phẩm Lạc Nguyệt” có quan hệ gì đó với anh cũng không có gì là ngạc nhiên.
Diệp Mặc dường như không nghe thấy những lời của Lạc Nguyệt vậy, mà lại thản nhiên nói:
-Cô nói xem sao cô lại xuất hiện trong núi.
Lại còn bị người khác nhặt về, còn nữa tình hình của Lạc Huyên bây giờ thế nào?
-Anh hình như có chút thành kiến với tôi? Nếu như tôi nhớ không nhầm, chúng ta mới chỉ có gặp nhau một lần.
Thậm chí không nói với nhau câu nào.
Lạc Nguyệt nhìn biểu cảm của Diệp Mặc hỏi một cách nghi ngờ, cô thật sự không hiểu tại sao Diệp Mặc lại có thành kiến với mình, cho dù là xem trên thân phận của Lạc Huyên cũng không thể như này được.
Diệp Mặc mỉa mai cười:
-Nếu như tôi nhớ không nhầm, cô chắc hẳn là cũng có chút ham muốn đối với “Ní la kinh”? Ngày hôm đó cô và Lạc Huyên ở “Doanh hoa quan”, bên ngoài “Doanh hoa quan” truyền đến tiếng thét chói tai của Lạc Phi, lúc đó cô ra ngoài xem rồi, kết quả cô nhanh chóng bị thương và quay lại.
Vết thương đó chắc là do cô tự làm ra? Hơn nữa cuối cùng chắc hẳn “Ní la kinh” cũng bị cô lấy đi?
-Anh…
Lạc Nguyệt tức giận nhìn chằm chằm Diệp Mặc, dường như bị câu nói của Diệp Mặc làm cho tức không thở nổi, thậm chí tay có chút run lên.
Lạc Nguyệt cô lại đi hại chính chị em của mình hay sao? Tên Diệp Mặc này không ngờ lại dám vu khống cho cô, đúng là lòng dạ tiểu nhân.
Diệp Mặc dường như không hề để ý đến vẻ mặt phẫn nộ của Lạc Nguyệt, vẫn với thần thái như cũ nói:
-Tiếng kêu sợ hãi của nhị sư muội của cô ở bên ngoài, cô vội vàng xông ra ngoài, lúc đó, cô nhất định là có tinh thần đề phòng từ trước.
Mà cô đã là tu vi huyền cấp trung kỳ, cô đã đề phòng từ trước, không ngờ đối phương lại có thể làm bị thương được cô trong thời gian ngắn như vậy, nếu như không phải là người rất am hiểu về võ công và động tác của cô, so với tu pháp của cô thì không biết võ công của người đó cao như nào.
– Nhưng so với tu vi của cô cao đến đâu cũng không thể nào, nếu như thật sự có một vị cao thủ Địa cấp đến cướp đi “Ní la kinh”, căn bản hắn sẽ không để cho cô sống, cứ trực tiếp giết mấy người các cô là được.
Cho nên ngoại trừ cô am hiểu chính mình ra, còn có thể có ai hiểu được cô nữa? Hơn nữa, ba chị em các cô đều có mặt, “Ní la kinh” kia bị cướp đi ngay dưới mắt các cô, ngoại trừ Địa cấp đỉnh cao, thậm chí ngoại trừ sức mạnh của cao thủ nửa bước Tiên Thiên, thì ba người các cô đấu lại một người.
Nhưng tôi biết rằng Lạc Huyên chắc chắn không lấy, còn Lạc Phi thì không cầm, còn tôi thì không cần phải nói.
Lạc Nguyệt cười nhạt nói:
-Cứ như là anh tận mắt chứng kiến vậy, anh quả thực là rất hiểu sư muội Lạc Huyên nhỉ, hơn nữa sao anh lại biết Lạc Phi không có…
Nói đến đây Lạc Nguyệt dừng lại, thần thái của cô đột nhiên hết sức kì lạ, cứ như vừa nghĩ ra chuyện gì đó vậy.
Sau một lúc lâu, vẻ mặt cô hiện ra sự thất vọng cùng cực, thậm chí có chút bộ dạng thương tâm, sau đó cúi đầu ảm đạm nói:
-Anh gặp sư muội Lạc Phi sao?
Diệp Mặc gật đầu không nói gì.
Lạc Nguyệt tiếp tục nói:
-Diệp Mặc, nếu như anh có gặp lại cô ấy lần nữa, nói giúp tôi một câu, nói tôi xin lỗi cô ấy.
Tôi vẫn nghi ngờ “Ní la kinh” là do cô ấy lấy đi, bây giờ thì tôi đã biết không phải do cô ấy lấy đi.
Bây giờ tôi biết không phải cô ấy lấy đi, cũng không phải là vì anh gặp Lạc Phi rồi biết được cô ấy không lấy, mà là vì một chuyện khác.
Nghe xong câu nói của Lạc Nguyệt, Diệp Mặc lại nghi ngờ, Lạc Nguyệt nói dường như là thật, dường như “Ní la kinh” thật sự không phải do cô ấy lấy đi.
Nhưng cô ấy nghe lời nói của mình, sao đột nhiên lại biết được ai lấy “Ní la kinh” đi? Chẳng lẽ lại có một cao thủ Địa cấp thật? Nhưng sao lại không làm bị thương ba chị em này?
Cảm xúc của Lạc Nguyệt hình như lắng xuống một lúc, cô mới ngẩng đầu lên nói:
-Diệp Mặc, bất kể anh có tin hay không, “Ní la kinh” không phải là do tôi lấy đi.
Bây giờ thì tôi biết được ai lấy đi rồi, nhưng tôi không thể nói ra được.
Anh có biết hôm đó khi sư muội Lạc Huyên lấy quyển kinh thư ấy ra, tôi giở xem qua.
Mà loại hương liệu bình thường mà tôi dùng là do tôi tự chế ra, cho nên độc nhất vô nhị.
Nói được một hồi, vẻ mặt của Lạc Nguyệt dần bình tĩnh lại, cô nhìn Diệp Mặc một cái rồi tiếp tục nói:
-Bởi vì mùi thơm kia là độc nhất vô nhị, cho nên khi tôi và sư muội chuẩn bị quay về, tôi ngửi thấy mùi thơm đó.
Tôi bắt sư muội đi trước, còn tôi thì lần theo mùi thơm đó, kết quả là tôi không đuổi kịp cô ta, mà lại còn bị đánh ngất trên núi.
Chuyện sau đó thì anh cũng biết, Cố Minh Nam cứu tôi, bởi vì tôi bị trọng thương, không có nội khí tu vi, cho nên cũng không dám rời khỏi Cố gia.
Chỉ có thể giả vờ không nhớ một cái gì, cho đến khi gặp được anh.
Tôi nghĩ anh có thể nể tình Lạc Huyên mà giúp tôi một lần.
Diệp Mặc trầm mặc, không ngờ không phải là Lạc Nguyệt lấy “Ní la kinh”, mình lại đoán nhầm rồi.
Xem ra sư yêu thương của Lạc Nguyệt đối với hai sư muội là thật lòng, vậy thì người lấy “Ní la kinh” đi là ai? Trong lòng Diệp Mặc đột nhiên nghĩ ra, tu vi của người đó nhất định cao hơn ba chị em kia nhiều, nhưng mấy lần gã đều không làm thương ba chị em kia, có thể thấy được người đó có tình cảm gì đó với ba chị em họ, hoặc là người quen biết.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc đột nhiên hỏi:
-Lạc Nguyệt, lần này quý môn phái chỉ có ba người các cô ra hay sao?
Lạc Nguyệt thở dài, liếc nhìn Diệp Mặc:
-Anh cũng đoán ra à, lần này thực ra chúng tôi có bốn người, có một sư thúc âm thầm bảo vệ ba chúng tôi.
Đó là người có tu vi nửa bước Tiên Thiên, cho nên, cho nên…
Lạc Nguyệt không nói tiếp nữa, nhưng Diệp Mặc cũng đã hiểu ra, hóa ra vẫn là người “Từ Hàng Tĩnh Trai” các cô.
Nhưng vị sư thúc này cũng có tình nghĩa, không đuổi tận cùng để giết các cô.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc, Lạc Nguyệt mở miệng hỏi:
-Sư muội Lạc Phi bây giờ có khỏe không?
Diệp Mặc lấy ra mấy viên thuốc chữa thương đưa cho Lạc Nguyệt nói:
-Cô ấy bây giờ rất tốt, cô đoán không sai, “dược phẩm Lạc Nguyệt” bây giờ là công ty của tôi.
Nếu như cô muốn gặp cô ấy, có thể đi Lưu Xà, lúc này cô ấy đang ở Lưu Xà.
Mấy viên thuốc này, có thể chữa lành vết thương cho cô được mấy phần, ít nhất có thể vận dụng được khí công của cô, tự bảo vệ mình hẳn là không có vấn đề gì.
Nói xong Diệp Mặc lấy ra một xấp tiền đưa cho Lạc Nguyệt nói:
-Số tiền này coi như lộ phí là được rồi, ngày trước một chưởng kia của Lạc Huyên chính là Lạc Phi đánh, bây giờ cô ấy không còn mặt mũi nào mà về gặp Lạc Huyên.
Về chuyện tình cảm giữa các chị em cô, các cô tự đi nói với nhau là được.
Tối nay tôi vẫn còn chuyện khác, không thể đến Lưu Xà với cô được.
-Cám ơn.
Lạc Nguyệt cám ơn Diệp Mặc một câu, cầm lấy mấy viên thuốc, nhưng lại đẩy tiền lại:
-Bây giờ tôi cũng không biết nên đi đâu, đi Lưu Xà tôi sợ phải đối mặt với Lạc Phi, có lẽ Lạc Phi cũng không biết đối diện với tôi thế nào.
Trở về môn phái, tôi nhất định sẽ bị lộ dấu vết.
Diệp Mặc hiểu được tâm trạng lúc này của Lạc Nguyệt, ba chị em tình như chân tay lại vì một quyển “Ní la kinh” mà xích mích.
Mà người sư thúc âm thầm bảo vệ ba chị em họ cuối cùng lại là tên đầu sỏ lấy đi “Ní la kinh”, khó trách cô nhất thời khó có thể chấp nhận được.
Diệp Mặc trầm ngâm một lát, lúc này mới nói:
-Như vậy cũng tốt, cô ở đây tìm một căn phòng mà ở, đợi sau khi tôi kết thúc chuyện bên đó, tôi dẫn cô đến Lưu Xà là được rồi.
Nếu như cô không muốn trở lại nội ẩn môn, thì ở lại Lưu Xà cũng được.
Giúp Lạc Nguyệt sắp xếp một phòng ở nhà nghỉ “Vân thượng minh châu”, để cho Lạc Nguyệt vào đó chữa thương, Diệp Mặc mới rời khỏi nhà nghỉ.
Lúc đó trời đã tối, đúng vào lúc hắn hành động.
Lạc Thương vào ban đêm không kém Ninh Hải chút nào, Diệp Mặc đi đến ngọn đèn đường đầu đường Lạc Thương mới nhớ tới Ninh Hải.
Không biết Bắc Vi dạo này sống thế nào, chỉ có điều Bắc Vi không muốn đến Lưu Xà cùng hắn, nếu như cô ấy đồng ý, hắn cũng muốn dẫn Bắc Vi đến Lưu Xà cùng hắn.
“Ngoại vực hưu nhàn” vào ban đêm lại vô cùng náo nhiệt, nơi này mặc dù là hang ổ của Bắc Sa, nhưng bề ngoài thì lại không nhận ra chút nào, thậm chí không có chút dấu vết nào.
Ngày trước những người đến đây tiêu tiền đều là những người giàu có và những tay ăn chơi.
Diệp Mặc đứng bên ngoài “Ngoại vực hưu nhàn”, dùng thần thức quét vào trong, làm cho hắn ngạc nhiên chính là hắn không ngờ lại không tìm thấy mấy người Lương Thạch Quốc và Pierre.
Theo lý thuyết nơi này là hang ổ của bọn họ, cho dù là bọn họ có chuyện gì, cũng không thể rời chỗ này được? Vào lúc Diệp Mặc có chút nghi ngờ, thì lại có chút gì đó xuất hiện trong thần thức của hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 514: Nằm Trong Kế Hoạch
Nằm Trong Kế Hoạch
T
heo lý thuyết nơi này là hang ổ của bọn họ, cho dù là bọn họ có chuyện gì, cũng không thể rời chỗ này được? Vào lúc Diệp Mặc có chút nghi ngờ, thì lại có chút gì đó xuất hiện trong thần thức của hắn.
Không ngờ là Lương Thạch Quốc, hơn nữa lại chỉ có một mình gã, hướng gã đến chính là “Ngoại vực hưu nhàn”, trong lòng Diệp Mặc lập tức có chút vui mừng, đối với hắn mà nói Lương Thạch Quốc là dễ khống chế nhất.
Bởi vì chỉ có gã là không có tu vi, còn cái tên Pierre và Trần Trụy đều là những người có tu vi cao thâm, Diệp Mặc có thể giết bọn họ, nhưng lại có ý muốn khống chế bọn họ, sau đó từ miệng bọn họ biết được một số thông tin dường như có chút khó khăn.
Lương Thạch Quốc dường như có chút tâm tư ngổn ngang, thỉnh thoảng lại nhíu mày.
Diệp Mặc không hề động đến gã, cho đến khi Lương Thạch Quốc một mình vào phòng đóng cửa lại, Diệp Mặc mới nhảy vào phòng của Lương Thạch Quốc.
Đến phòng, Diệp Mặc dùng thuật ẩn thân, sau đó đến trước mặt Lương Thạch Quốc đánh gã ngất xỉu, đưa gã lên phi kiếm rời khỏi Lạc Thương.
Vì muốn để cho Lương Thạch Quốc nghĩ là mình đang trong mơ, Diệp Mặc không xuống đất, chỉ có điều trên không trung bịt kín một chiếc khăn đen, lúc này mới chỉ điểm, ấn lên trên ấn đường của Lương Thạch Quốc một cái.
Thấy Lương Thạch Quốc có vẻ mê man, Diệp Mặc trầm giọng hỏi:
-Anh tự giới thiệu với tôi một chút, còn nữa đến Lạc Thương làm gì?
Lương Thạch Quốc gần như không chần chừ chút nào đã nói:
-Tôi tên là Lương Thạch Quốc, là người phụ trách tổ chức Bắc Sa căn cứ Châu Á, lần này đến Lạc Thương là vì chuyện của “tinh thạch cực năng” mới đến.
-Cái gì là “tinh thạch cực năng”? -Thiết bị siêu năng là cái gì? “Tinh thạch cực năng” đến từ đâu?
-Tất cả những thiết bị không thể dùng nguồn năng lượng bình thường của Trái đất khởi động gọi là thiết bị siêu năng, ví dụ như “Không quỳ”, “tinh thạch cực năng”, nhà thiết kế chủ đạo Phùng Tế thiết kế ra “Không quỳ”, ông ta đã mang đến tám viên “tinh thạch cực năng”.
Chủ thiết kế “Không quỳ” không ngờ lại là một người tên Phùng Tế, Diệp Mặc thầm nghĩ người tên Phùng Tế này không biết là người nào, ông ấy sao lại sáng tạo ra cái thứ mà khiến cả thế giới tranh giành nhau vậy.
Người này quả thực không đơn giản, ông ta không thể giống mình, là một người của thế giới văn minh bay vượt thời gian đến đây đấy chứ?
Diệp Mặc gác vấn đề lai lịch của Phùng Tế lại, tiếp tục hỏi:
-Phùng Tế bây giờ đang ở đâu? Tác dụng chủ yếu của “Không quỳ” là gì?
-Phùng Tế nửa năm trước đã rời khỏi Bắc Sa, lần cuối cùng ông ấy xuất hiện tại bên ngoài sa mạc Takla Makan Hoa Hạ.
Bắc Sa trước mắt dùng toàn bộ lực lượng đi tìm Phùng Tế, nếu như không thể dẫn Phùng Tế trở về, thì có thể giết chết. “Không quỳ” là thiết bị tác chiến siêu năng điển hình của không quân hải lục, có thể dễ dàng tiêu diệt một quốc gia, còn có thể phòng ngự trong một phạm vi.
Tính năng cụ thể, tôi cũng không rõ lắm.
Lương Thạch Quốc trả lời rành mạch.
-Phùng Tế sao lại phải chạy trốn?
-Sau khi Bắc Sa tìm được Phùng Tế, kí hợp đồng cùng gã, liền yêu cầu gã thiết kế ra “Không quỳ”, sau khi thiết kế “Không quỳ” xong, liền thả cho gã đi.
Về sau Phùng Tế thiết kế xong “Không quỳ”, Bắc Sa liền đổi ý, tạm giữ Phùng Tế lại, yêu cầu gã thiết kế tiếp những thứ còn lại.
Trong tổ chức, Phùng Tế đã thiết kế rất nhiều thiết bị phụ trợ, nhưng khi gã trốn thoát, những thứ này đều bị gã mang đi, thậm chí cả bản đồ thiết kế “Không quỳ” gã cũng mang đi.
Thì ra là như vậy, Diệp Mặc nghe đến đây chợt nhớ tới một chuyện, chính là lúc cuối cùng nhìn thấy Phùng Tế trên sa mạc Takla Manka.
Chẳng lẽ tấm hình có bóng dáng của Lạc Ảnh lại là chụp ở sa mạc Takla Manka sao? Nếu là như vậy, Lạc Ảnh đến sa mạc làm gì?
Nhưng bất kể là làm gì, nếu nơi đó có bóng dáng của cô ấy, coi như đã chứng minh cô ấy đã ở đó.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc trong lòng kích động.
Hắn hận không thể lập tức bay đến sa mạc, xem xem Lạc Ảnh có phải ở sa mạc Takla Manka hay không.
-Bắc Sa có mấy căn cứ? Trụ sở của các anh ở đâu?
Mặc dù muốn đi ngay lập tức, nhưng Diệp Mặc vẫn muốn hỏi cho rõ.
-Bắc Sa có sáu căn cứ, tôi chỉ biết một căn cứ ở Bạch Long Vĩ của KL, những chỗ khác tôi không biết.
Diệp Mặc đoán chừng có hỏi tiếp cũng hỏi không ra, hơn nữa gã nói Bạch Long Vĩ của KL cũng trùng khớp với những gì mà Đông Phương Tê nói.
Hắn lại đánh Lương Thạch Quốc ngất xỉu lần nữa, đưa hắn trở về phòng trong “Ngoại vực hưu nhàn”.
Diệp Mặc rời khỏi không lâu, Lương Thạch Quốc tỉnh lại, gã nhảy dựng lên, chuyện vừa rồi trong đầu của gã hiện lên rất rõ ràng, dường như gã đứng trong không trung khai hết tất cả bí mật với một người mặc áo đen.
Lương Thạch Quốc lập tức sợ hãi toát cả mồ hôi, một khi tiết lộ bất kì bí mật nào của Bắc Sa, thì chỉ còn đường chết.
Y không ngờ lại để lộ ra nhiều bí mật như vậy, mà lại là những thứ cực kỳ quan trọng nữa.
Không đúng, hẳn không phải là mình tiết lộ ra, cái này nhất định chỉ là mơ, bằng không làm sao lại có cảm giác đứng trong không trung được? Lương Thạch Quốc thở phào nhẹ nhõm, nhưng giấc mơ này lại quá thật, thậm chí gã còn cảm thấy được gió thổi qua trong không trung.
Lương Thạch Quốc tỉnh táo lại, vỗ vỗ đầu, đi vào nhà vệ sinh lấy chút nước lạnh vỗ lên trán mình, tranh thủ xóa cơn ác mộng đó đi.
Cho dù là nằm mơ, nhưng nếu như giấc mơ này bị cao thủ của Bắc Sa biết được, gã cũng chết không có chỗ chôn.
Tuy rằng rất muốn đi tìm Lạc Ảnh ngay lập tức, nhưng Diệp Mặc cũng không vội đi, thứ nhất Lạc Ảnh xuất hiện ở sa mạc Takla Manka là chuyện của mấy tháng trước, bây giờ đi hay là mấy ngày nữa mới đi thì cũng không có khác biệt gì.
Thứ hai là hắn muốn lấy mười tỉ đô la Mỹ kia của Lương Thạch Quốc về.
Khi Diệp Mặc về “Vân thượng minh châu”, Lạc Nguyệt đã ngủ rồi, phỏng đoán gần đây cô ấy tâm lực tiều tụy, ngủ cũng không yên.
Đột nhiên chạy trốn khỏi tay Cố Minh Nam, hơn nữa lại có nội thương, tâm tình thì bị kích động, ngủ rất say.
Diệp Mặc không quấy rầy cô ta, mà ngồi trên ban công tu luyện một đêm.
Sáng hôm sau khi Diệp Mặc đứng dậy, Lac Nguyệt đã rửa mặt xong, đang chờ Diệp Mặc để nói chuyện.
Diệp Mặc dùng thần thức quét Lạc Nguyệt, biết được nội thương của cô đã hồi phục được một nửa rồi, bây giờ thậm chí có thể vận công được năm phần nội khí, tự bảo vệ mình nhất định là không có vấn đề gì rồi.
-Tôi muốn đi Lưu Xà gặp Lạc Phi.
Thấy Diệp Mặc nhìn, Lạc Nguyệt do dự một lát mới nói, cả đêm qua suy nghĩ, Lạc Nguyệt cũng biết đi theo sau Diệp Mặc cũng không có chuyện gì.
Thấy thái độ đối xử của Diệp Mặc với cô như vậy, dường như còn có chút phòng bị.
Tuy rằng chỉ ở chung với Diệp Mặc trong một khoảng thời gian ngắn, Lạc Nguyệt cũng có thể hiểu được tại sao Lạc Huyên lại tin tưởng Diệp Mặc đến vậy, thậm chí xin mình không nói xấu Diệp Mặc.
Diệp Mặc thực sự là một người quang minh lỗi lạc, Lạc Nguyệt còn cho rằng Lạc Huyên tiếp tục ở cùng Diệp Mặc nhất định sẽ thất thân, bây giờ thấy mình đúng là có chút lòng dạ tiểu nhân rồi.
Hắn và Kì Ngọc Lâm kia căn bản không phải là cùng một loại người.
Với dung nhan như vậy của Lạc Nguyệt, còn bị nội thương, ánh mắt Diệp Mặc nhìn cô căn bản không có chút tâm tư gì cả.
Diệp Mặc đang nghĩ sắp xếp cho Lạc Nguyệt như nào, bây giờ cô ấy chủ động đề xuất đi Lưu Xà, đối với Diệp Mặc mà nói thì không thể tốt hơn rồi.
Diệp Mặc lấy điện thoại ra gọi điện cho Ninh Khinh Tuyết, bảo Lạc Phi ra sân bay Quế Lâm đón Lạc Nguyệt.
Đồng thời từ Ninh Khinh Tuyết Diệp Mặc cũng biết được Tăng Chấn Hiệp đã tới Lưu Xà, và ở Lưu Xà đợi hắn trở về.
Tăng Chấn Hiệp không ngờ đã đến Lưu Xà, Diệp Mặc lập tức nghĩ đến tinh thạch của Linh Đàm, y chắc là vì cái này mới đến.
Nếu như Tăng Chấn Hiệp biết Linh Đàm đang ở đâu, Diệp Mặc rất muốn đá Phong Vũ đi, bốn viên tinh thạch hắn và Tăng Chấn Hiệp mỗi người hai viên.
Tiễn Lạc Nguyệt, Diệp Mặc quyết định lấy được mười tỉ này quay về một chuyến.
Có một số chuyện phải gặp mặt Tăng Chấn Hiệp nói chuyện mới được, nói qua điện thoại không rõ ràng, thứ hai, cái điện thoại này là của Hàn Tại Tân, hắn có chút không yên tâm về lão Hàn này, cho nên cần phải tự mình phải có một chiếc điện thoại.
Trong mật thất của “Ngoại vực hưu nhàn” ở Lạc Thương, Lương Thạch Quốc, Pierre và còn một người nữa là Trần Trụy đang ngồi bàn bạc chuyện gì đó.
Sắc mặt của Lương Thạch Quốc không được tốt, gã vần nghi ngờ tối hôm đó không phải là nằm mơ, bởi vì lúc đó gã cảm thấy rất thật.
Một người đàn ông mặc áo đen gõ cửa, sau đó đứng ở cửa cẩn thận nói:
-Giám đốc Lương, bên ngoài có một người tên Diệp Mặc đến gặp.
Pierre và Trần Trụy sửng sốt, Diệp Mặc hôm qua mới đi, sao hôm nay đã tới rồi?
-Mời anh ta vào.
Vẻ mặt Lương Thạch Quốc như đã biết trước được sự việc, thản nhiên nói.
-Giám đốc Lương, anh biết Diệp Mặc đến làm gì không?
Trần Trụy thấy Lương Thạch Quốc dường như đã biết trước được mọi việc, lập tức hỏi.
Lương Thạch Quốc thản nhiên cười:
-Nếu tôi nghĩ không sai, mục đích mà hắn đến hẳn là có quan hệ đến tinh thạch.
-Làm sao anh biết?
Pierre tuy rằng nói tiếng Trung không được lưu loát, nhưng y vẫn ngạc nhiên sao Lương Thạch Quốc sao lại nắm chắc được như vậy.
-Hôm qua khi chúng ta nói chuyện cùng Diệp Mặc, tôi nói chúng ta có công cụ có thể dò xét được phương vị của tinh thạch.
Còn nữa, khi tôi nói giá trị của tinh thạch có thể lên đến mười tỉ đô la Mĩ, vẻ mặt của Diệp Mặc dường như có chút do dự, các anh không để ý à.
Nhưng tôi lại nghĩ, từ biểu hiện của hắn có thể đoán được tinh thạch rất có thể đang ở trên người hắn, hắn chắc là có chút dao động về số tiền đó rồi.
Cho nên tôi đoán hôm nay hắn đến, nhất định là có liên quan đến tinh thạch.
Lương Thạch Quốc khinh thường nói, cứ như Diệp Mặc sớm đã nằm trong kế hoạch của y rồi vậy.
-Lương tiên sinh, anh thật sự rất cừ.
Pierre giơ ngón tay cái lên tán thưởng một câu.
Trần Trụy cũng không khỏi cảm thấy khâm phục Lương Thạch Quốc, nhưng y lại lập tức nói:
-Mười tỉ đối với Bắc Sa chúng ta mà nói, cũng là một con số không nhỏ, chẳng lẽ lại đưa cho hắn thật? Nếu chúng ta chắc chắn “tinh thạch Cực năng” đang trên người hắn, có lẽ chúng ta dùng cách khác cũng có thể lấy được.
Lương Thạch Quốc lắc đầu nói:
-Anh coi thường Diệp Mặc rồi, trước ngày hôm qua tôi cũng rất xem thường hắn, nhưng bây giờ tôi sẽ không xem thường hắn nữa.
Nhưng hắn muốn lấy được mười tỉ đô la Mĩ của chúng ta, cũng phải có bản lĩnh mới được, nếu như không có bản lĩnh, cũng chỉ có thể trách hắn không có phúc vận này thôi.
Trần Trụy trong lòng thầm than, khó trách được Lương Thạch Quốc không có bất kỳ tu vi nào, cấp bậc của gã vẫn cao hơn so với mình.
Xem ra gã chẳng những có thể lực xuất chúng, mà tâm tư cũng cực kỳ tinh tế.
Diệp Mặc mặc dù không tệ, nhưng trước mặt Lương Thạch Quốc, vẫn còn quá non nớt, chỉ một vẻ mặt thôi đã lộ hết tâm tư ra ngoài rồi!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 515: Chưa Thấy Ai Vô Liêm Sỉ Như Vậy
Chưa Thấy Ai Vô Liêm Sỉ Như Vậy
D
iệp Mặc tiên sinh, thật không ngờ nhanh như vậy chúng ta lại gặp nhau rồi.
Nào, mời anh ngồi!
Diệp Mặc vừa đến cửa, Lương Thạch Quốc lập tức đứng lên, vẻ mặt tươi cười nói.
Diệp Mặc cũng không khách khí liền ngồi xuống.
Dường như hắn không nhìn thấy vẻ mặt châm chọc của Trần Trụy nữa liền đáp:
– Lương tiên sinh, hôm qua thực không phải, viên tinh thạch mà anh nói đúng là tôi đã mang đi.
Nhưng mà, đúng như lời anh nói, nó chẳng có tác dụng gì đối với tôi.
Nếu bên anh thật sự trả mười tỷ đô la Mỹ thì tôi sẽ đem linh thạch này bán cho các anh cũng không sao cả.
Nói như vậy nhưng trên mặt Diệp Mặc đối với khát vọng mười tỷ đô là Mỹ đã để lộ ra điều hắn đang nghĩ trong lòng.
Lương Thạch Quốc kích động đứng lên nói:
– Diệp tiên sinh đúng là một người quân tử, tôi quả nhiên không nhìn lầm Diệp tiên sinh.
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà Diệp tiên sinh có thể tìm thấy, thật là không ngờ được.
Mười tỷ đô la Mỹ chúng tôi đã sớm chuẩn bị rồi, tất cả đều trong thẻ này.
Lương Thạch Quốc nói xong liền rút từ túi ra một chiếc thẻ màu vàng làm cho tất cả mọi người đều thấy kỳ lạ.
Cái thẻ này không những làm bằng vàng kim mà trên mặt còn được khảm rất nhiều kim cương li ti.
Tấm thẻ này giá trị đến mấy triệu nên có thể khẳng định đây là một tấm thẻ được cố ý tạo ra.
Thật là có bệnh mà, chỉ có cái thẻcũng làm xa hoa như vậy.
Diệp Mặc thầm lắc đầu, không biết Bắc Sa này kiếm được bao nhiêu tiền mà lại tốn kém như thế.
Hắn đương nhiên hiểu được trong lời của Lương Thạch Quốc còn có hàm ý khác, thậm chí là một chút châm chọc nhưng hắn lại không nghe ra gã muốn châm chọc gì.
Thần thức Diệp Mặc lập tức quét trên mặt tấm thẻ, rất nhanh hắn hiểu sẽ xảy ra chuyện gì, hóa ra tấm thẻ này là một quả bom.
Quả bom nhỏ này bị tấm thẻ bao quanh, ở mặt ngoài sẽ không nhìn thấy.
Hóa ra là như vậy, Diệp Mặc cười lạnh.
Hắn biết hôm qua hắn đã cố ý lộ ra bộ dạng do dự khiến Lương Thạch Quốc để ý, quả bom trên tấm thẻ này hẳn để chuẩn bị cho hắn.
Lúc hắn giao ra tinh thạch Cực năng thì cũng chính là lúc hắn sẽ mất mạng.
Tuy chỉ là một tấm thẻ bom nhưng Diệp Mặc tuyệt đối không thể xem thường quả bom này, Bắc Sa có thể thiết kế ra Không quỳ – một thứ lợi hại như thế, ai có thể biết được tấm thẻ bom này của gã có uy lực thế nào? Huống hồ, Diệp Mặc đã sớm có kiến thức về uy lực của một vài loại bom trước đó.
Hồ Lô cốc cũng do một trái bom laser tiêu diệt đấy thôi.
Nếu thẻ này cũng là bom laser thì Diệp Mặc hắn khó mà trốn thoát.
Nhưng Diệp Mặc cũng rất yên tâm, hắn khẳng định họ chưa lấy được tinh thạch cực năng hoặc là lúc Diệp Mặc hắn cùng Lương Thạch Quốc còn ở đây, họ nhất định sẽ không kích nổ trái bom này.
Diệp Mặc nhận thẻ một cách ngượng ngùng nói:
– Cái này, Lương tiên sinh, tinh thạch của tôi vẫn chưa đem tới mà đã nhận thẻ của các anh thế này thì thật không phải.
Lương Thạch Quốc trong lòng cười lạnh. “Diệp Mặc đã nhận lấy tấm thẻ mà không hề do dự, tôi chỉ thấy anh giả bộ ngại ngùng thế thôi”.
Gã nghĩ.
Tuy nhiên, những lời này đương nhiên gã sẽ không nói ra mà cười ha hả đáp:
– Nếu tôi không tin Diệp tiên sinh thì sẽ không đưa tấm thẻ này cho anh trước.
Trong này có mười tỷ đô la Mỹ, mời Diệp tiên sinh kiểm tra một chút trên máy tính.
– Được, nếu đã như vậy thì tôi không khách khí nữa.
Diệp Mặc không chút do dự liền đi tới chiếc máy tính trước mặt, đưa tấm thẻ vào và nhập mật mã.
Bên trong quả nhiên là có mười tỷ.
Trên mặt Diệp Mặc lộ vẻ mãn nguyện, dường như hắn không nhìn thấy vẻ mặt khinh thường của Lương Thạch Quốc, liền nói:
– Lương tiên sinh, không biết mật mã chuyển khoản là bao nhiêu?
Mặt Lương Thạch Quốc chợt biến sắc.
Gã không ngờ Diệp Mặc sẽ lập tức chuyển khoản.
Tuy nhiên, thần sắc của gã nhanh chóng trở lại bình thường, gã coi như chưa có gì xảy ra liền đáp:
– Tấm thẻ này là để tặng Diệp tiên sinh, sau này chúng tôi nói không chừng còn qua lại làm ăn với anh, tiền của chúng tôi gửi trực tiếp vào thẻ này là được rồi.
Diệp Mặc tỏ ra khó xử nói:
– Nhưng thế này không được tiện cho lắm…
Tuy nhiên, hắn lập tức chuyển giọng:
– Cho dù tôi nhận tấm thẻ này thì mật mã tôi cũng phải biết chứ!
Lương Thạch Quốc trong lòng thầm hận, giờ gã chỉ có thể nói cho Diệp Mặc biết mật mã, Diệp Mặc đồng thời chuyển mười tỷ này vào thẻ của hắn.
Chuyển tiền xong, Diệp Mặc cầm lấy tấm thẻ trống rỗng đưa cho Lương Thạch Quốc nói:
– Lương tiên sinh, số tiền này tôi đã chuyển xong rồi nhưng tấm thẻ này tôi lấy làm tiếc phải trả lại, tấm thẻ này thực sự có phần hơi quý.
Lương Thạch Quốc thầm hận, mười tỷ đô la Mỹ đã nhận rồi, một tấm thẻ còn ngại, con người này thật vô liêm sỉ.
Nhưng gã vội vàng đẩy tấm thẻ trở lại và nói:
– Diệp tiên sinh, cái này anh nên nhận lấy, cảm ơn nhiều, anh đã vì chúng tôi mà tìm được tinh thạch.
Tấm thẻ chẳng là gì nhưng nói không chừng sau này chúng ta còn có cơ hội hợp tác.
Diệp Mặc biết, Lương Thạch Quốc chưa để lại được tấm thẻ bom này cho mình gã sẽ không yên tâm.
Ngẫm nghĩ lại hắn thấy không nên từ chối nữa bèn cầm tấm thẻ bỏ vào túi.
Thấy Diệp Mặc đã nhận lấy thẻ, Lương Thạch Quốc mừng thầm, chỉ cần anh lấy lại tấm thẻ là tốt rồi.
Đợi sau khi anh nói ra tinh thạch ở đâu, đợi anh ra khỏi quán rượu này thì chính là lúc anh chết.
Chỉ cần Diệp Mặc anh chết đi thì mười tỷ kia chúng tôi có thể tìm người của anh lấy lại thôi.
Tỏ vẻ vốn dĩ không hiểu ý của Lương Thạch Quốc, Diệp Mặc sau khi nhận lấy thẻ cũng lấy ra một túi vải nhỏ đưa cho Lương Thạch Quốc và nói:
– Lương tiên sinh, anh xem xem đây có phải là tinh thạch mà các anh cần không?
Lương Thạch Quốc suýt nữa thì hộc máu, gã không ngờ tinh thạch này lại ở trong túi áo Diệp Mặc.
Rất nhanh, gã liền mở túi vải ra, bên trong đó chính là tinh thạch Cực năng đã mất tích của Viễn gia mà gã đang tìm kiếm.
Không những sắc mặt của Lương Thạch Quốc khó coi, ngay cả sắc mặt của Pierre và Trần Trụy cũng khó coi không kém.
Diệp Mặc này quả thực láu cá, đã cầm đồ của bọn chúng công khai còn đòi lấy mười tỷ, lại còn để thứ này trong túi áo nữa.
Điều đáng hận chính là, tối qua hắn cỏn làm bộ không biết gì.
Diệp Mặc lại không để ý mấy suy nghĩ này, hắn cười cười nói:
– Lương tiên sinh, nếu có tinh thạch rồi thì tôi phải đi đây.
Lần sau có buôn bán gì thì nhớ đến tìm tôi nhé, tôi thích nhất là làm ăn đấy, ha ha…
– Được, tất nhiên, tất nhiên rồi…, tinh thạch, không sai, chính là viên này, thật cảm ơn Diệp tiên sinh!
Tuy Lương Thạch Quốc tức muốn hộc máu nhưng miệng lại không ngừng cảm ơn Diệp Mặc.
Gã quyết định, một khi Diệp Mặc bước ra khỏi “Vực ngoại hưu nhàn”, gã sẽ lập tức ấn kíp nổ.
Còn về bao nhiêu người trên đường chết thì có quan hệ gì với Lương Thạch Quốc gã chứ?
Diệp Mặc ra khỏi căn phòng mật, chỉ bằng mê nhãn thuật nhỏ, hắn đã đem thẻ nhét vào một góc cửa ngoài.
Nếu không phải vì lo lắng uy lực của quả bom quá lớn thì hắn chắc chắn đã để nó trong túi áo Lương Thạch Quốc rồi.
Còn điều này, hiện giờ hắn không muốn Lương Thạch Quốc bị nổ tử, một khi gã bị nổ chết, cho dù hắn có chiếm được mười tỷ đô la Mỹ chăng nữa thì Bắc Sa đó sẽ trở mặt với hắn, hay nói cách khác, nhất định phải tử đấu.
Hắn bây giờ năng lực tử đấu vẫn chưa bằng Bắc Sa nên hắn chỉ có thể hù dọa Lương Thạch Quốc thôi.
Đợi khi tinh thạch chuyển đi, hắn còn muốn theo dõi.
Mục tiêu của Diệp Mặc không phải là một viên tinh thạch này, mà là toàn bộ mấy viên tinh thạch đó.
Diệp Mặc lấy tốc độ nhanh nhất đến quầy Bar ở tầng dưới cùng.
Hắn đã không đi hơn nữa còn đang ở bên ngoài quầy Bar “Vực ngoại hưu nhàn” gọi một ly rượu.
Trong mật thất trên lầu, Lương Thạch Quốc nhìn chằm chằm camera.
Nhưng khi gã thấy Diệp Mặc đã không đi lại đang ở quầy Bar uống rượu, gã giận đến ngứa cả răng.
Nhưng gã không có cách nào, bây giờ mà ấn bom tuy có thể giết chết Diệp Mặc nhưng “vực ngoại hưu nhàn” coi như cũng xong đời.
Tuy “Vực ngoại hưu nhàn” so với Diệp Mặc chưa là gì, nhưng bản thân gã cũng đang ở đây, coi như đợi thêm một phút nữa gã cũng chẳng tổn thất gì, hà tất gì không đợi được một phút nữa chứ?
Diệp Mặc lạnh lùng cười, uống rượu chỉ là giả, để lại tin cho Lương Thạch Quốc mới là thật.
Hắn viết mấy hàng chữ đơn giản đưa cho nhân viên quầy Bar dặn dò:
– Phong thư này nhất định phải giao cho Lương Thạch Quốc tiên sinh, không cần cầm lên ngay vì tiên sinh đang họp.
Chờ lúc anh ta ra thì đưa cho anh ta là được rồi.
Nói xong, Diệp Mặc lại lấy ra mấy trăm đưa cho nhân phục vụ, sau mới thản nhiên rời quán rượu.
– Đã đi rồi!
Trần Trụy nhìn thấy Diệp Mặc đã đi khỏi “Vực ngoại hưu nhàn” thì vui mừng trở lại, y sắp có thể chứng kiến tên vô cùng kiêu ngạo kia chết như thế nào.
Người khác có thể không biết thẻ bom này lợi hại thế nào nhưng Trần Trụy lại rất rõ.
Không nói đến Diệp Mặc, cho dù nửa bộ Tiên Thiên cũng không thể tránh được, nhưng y vẫn còn hoài nghi.
Cho dù là cao thủ Tiên Thiên nhưng đột nhiên bị bom ở trong túi áo nổ thì cũng khó mà thoát mạng.
Lương Thạch Quốc lấy ra một cái điều khiển, nhếch miệng cười lạnh lùng:
– Anh Trần, việc ở Lưu Xà giao cho anh và Pierre tiên sinh xử lý.
Diệp Mặc đã chết, mấy người ở Lưu Xà kia có mà chạy đằng trời.
Dược phẩm Lạc Nguyệt chính là một cỗ máy kiếm tiền không tồi, sẽ để lại cho Bắc Sa ta.
Nói xong, Lương Thạch Quốc không đợi Trần Trụy và Pierre trả lời, gã liền ấn vào chiếc điều khiển.
“Ầm…”
Một tiếng nổ mạnh vang lên, còn có cả gạch đá, tro bụi bay tung tóe, mù mịt, hỗn độn tứ phía khiến mấy người Lương Thạch Quốc ngây người như gỗ.
Nổ tung rồi, uy lực vô cùng lớn nhưng hình như có vài chỗ không được đúng như tính toán.
Chắc là nổ ở trên đường cái, nhưng sao gã lại thấy chấn động mạnh thế, lại còn sập vách tường nữa là sao?
Một khối thép ngang rơi xuống, xuyên qua bả vai Lương Thạch Quốc làm gã đau điếng, khiến gã kêu to một tiếng.
– Không đúng, là tầng lầu của chúng ta bùng nổ.
Trần Trụy có phản ứng đầu tiên.
Y ôm lấy Lương Thạch Quốc nhảy từ cửa sổ ra.
– Sao lại thế này?
Đáng lẽ nổ trên đường Diệp Mặc đi mới đúng, sao lại ở đây?
Lương Thạch Quốc tự thì thào, dường như gã vẫn không tin đây là sự thực.
” Ầm, ầm….”, dường như để phản bác lời nói của Lương Thạch Quốc, những âm thanh kinh hoàng lại truyền tới.
Mặc dù không ảnh hưởng lắm tới tầng dưới nhưng trên lầu, những tiếng nổ lớn vang lên và vách tường đã sập xuống, người trong “Vực ngoại hưu nhàn” đều đổ xô ra ngoài.
Một nhân viên phục vụ quầy Bar, nhìn thấy Lương Thạch Quốc liền vội vã đưa cho gã một phong thư và nói:
– Tổng giám đốc Lương, đây là thư mà một người khách tên Diệp Mặc đã gửi lại cho anh.
Lương Thạch Quốc liền mở bức thư ra thì chỉ thấy mấy hàng chữ, nội dung bên trong khiến y không kìm nổi phun ra một ngụm máu tươi, lớn tiếng quát:
– Vô liêm sỉ, ta đã gặp nhiều kẻ vô liêm sỉ rồi, nhưng chưa thấy ai lại vô liêm sỉ như hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










